[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Edit] Cùng Quân Hoan - Cẩm Y Vi Phu
Chương 40 - Đau lòng?
Chương 40 - Đau lòng?
Lục Viễn hỏi xong, cũng tự cảm thấy bản thân đang gây rối vô cớ, hắn nhăn mày quay mặt đi: "Lên bờ nhanh đi."
"...
Vâng."
Giản Khinh Ngữ lên tiếng, bám vào móc sắt rồi bò lên trên bờ, chỉ vài ba bước là đã bò tới trên bờ, nàng vươn nửa người, duỗi tay ra muốn đỡ Lục Viễn: "Đại nhân, ngài nắm lấy tay ta đi, ta kéo ngài lên."
Lục Viễn dừng một chút, nhìn cánh tay nàng đưa ra giữa không trung, nếp nhăn giữa hai mày bất giác giãn ra: "Thôi, ta sợ nàng bị ta kéo ngược xuống thuyền."
"Sẽ không đâu, ngài qua đây."
Giản Khinh Ngữ vẫn còn nhớ tới chuyện mấy ngón tay của hắn bị thoát lực, "Ta sẽ cẩn thận."
Lục Viễn lại nhìn nàng một cái, bấy giờ mới miễn cưỡng nắm lấy tay nàng, mượn sức của nàng mà bò lên bờ.
Sự thật chứng minh, Giản Khinh Ngữ ra tay giúp hắn là chuyện chính xác.
Khi Lục Viễn bò được nửa đường, cái chân đang dẫm móc sắt của hắn chợt mềm oặt, suýt nữa đã trượt chân ngã xuống, may nhờ có Giản Khinh Ngữ kịp thời kéo hắn lại, mới không ngã ngược trở về thuyền.
Vất vả bò lên tới trên bờ, Lục Viễn đã bình tâm phần nào, liền cùng Giản Khinh Ngữ đi về phía trước dọc theo bờ hồ.
Giản Khinh Ngữ lo lắng cho Giản Mạn Thanh, lại bận tâm chuyện Lục Viễn đi không được nhanh cho lắm, vì thế nàng vừa đi vừa phải dừng, trong lòng nóng như lửa đốt.
Cũng may cả hai không đi bao xa đã gặp được một chiếc xe ngựa, hai người lập tức chi tiền ra thuê xe ngồi.
Xe ngựa phóng nhanh về khu vực bờ sông, bên trong xe không đốt đèn, tối đen thui, Giản Khinh Ngữ chỉ có thể miễn cưỡng phân biệt được hình dáng của Lục Viễn.
Thấy hắn không nói gì, nàng liền cẩn thận hỏi: "Lục đại nhân, ngài có khoẻ không?"
Lục Viễn im lặng hồi lâu, nhàn nhạt đáp: "Ừ."
"...
Vậy đợi xác định được an nguy của Mạn Thanh, ta liền đưa ngài đi xem đại phu nhé."
Giản Khinh Ngữ nhanh chóng nói.
"Ừ."
Giản Khinh Ngữ biết hắn lúc này đang thấy rất khó chịu trong người, nên nàng cũng không nói thêm gì nữa, mãi đến lúc xe ngựa dừng lại tại hội chùa, nàng mới nhanh chóng gọi hắn xuống xe.
Đêm đã khuya, người ở hội chùa cũng đã vơi đi phần nào, lúc trước xảy ra sự cố ở bờ hồ, nên nơi này bây giờ chỉ có vài ba tốp khách vãng lai.
Khi Giản Khinh Ngữ xuống xe, liền nghe thấy người ta bàn luận chuyện có người rơi xuống nước, nàng lập tức tiến tới dò hỏi.
Người kia thấy nàng y phục cùng điệu bộ đều trông có vẻ bất phàm, liền cung kính đáp lại: "Lúc trước quả thực ở đây có cô nương bị rơi xuống nước."
"Nàng ta thế nào rồi?"
Giản Khinh Ngữ vội hỏi.
"Lúc cứu lên bờ suýt đã không còn hơi thở nữa.
Cũng may người cứu mạng cô nương kia kinh nghiệm phong phú, ấn lên ngực nàng ba bốn bận gì đấy, nàng ta liền ho ra nước.
Sau đó người kia đã mang nàng đi, chắc không còn gì trở ngại nữa."
Giản Khinh Ngữ vừa nghe thấy không có việc gì, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, tứ chi cũng muốn rã rời.
Lục Viễn kịp thời xuất hiện ở sau lưng nàng, đỡ lấy nàng rồi nhàn nhạt hỏi: "Yên tâm rồi chứ?"
Giản Khinh Ngữ mím môi, còn chưa kịp trả lời, đã nghe Lục Viễn hỏi người nọ: "Lúc đó ngươi biết có mấy người rơi xuống nước không?
Tình hình cụ thể thế nào?"
"Tiểu nhân cũng mới tới thôi, toàn bộ đều nghe người khác kể lại.
Hình như chỉ thấy một người rơi xuống nước.
Lúc đó ở đây không có ai, may mắn có một thằng nhóc ăn mày kêu cứu mới gọi được người biết bơi tới cứu mạng vị cô nương kia."
Giản Khinh Ngữ nghe xong liền nhăn mày, những người kia không biết nàng rơi xuống nước, nhưng thằng nhóc ăn mày kia lại biết.
Nếu nó đã kêu cứu, vì sao lại không nói với mọi người là có tới hai người rơi xuống nước?
Người nọ đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó: "Đúng rồi, người đầu tiên nhảy xuống nước cứu người chính là một gã lưu manh ở khu này, gọi là thằng Chốc Đầu.
Hắn ta không học vấn, không nghề nghiệp, chỉ là một gã vô lại.
Chả hiểu sao bữa nay lại tốt bụng như thế nữa."
"Còn có thể là vì sao?
Nhất định là thấy cô nương kia xinh đẹp, muốn chiếm chút tiện nghi.
May mà hắn còn chưa kịp đụng tới cô nương nhà người ta đã bị vị lang quân sau đó đến cứu người một chân đạp văng ra, mới tránh cho cô nương kia rơi vào ma trảo."
Một người khác đột nhiên xen vào.
Người nọ gật đầu, nhớ tới gã Chốc Đầu kia, bỗng than một câu: "Đúng là may mắn thật.
Nếu vì một chuyện ngoài ý muốn mà phải gả cho một tên lưu manh như vậy, thì đúng là sống không bằng chết."
Nghe hai người kia nói chuyện xong, Giản Khinh Ngữ vẻ mặt dần ngưng trọng.
Nàng đợi bọn họ bỏ đi mới quay đầu lại nhìn Lục Viễn: "Ta và Mạn Thanh lần này cùng rơi xuống nước, chẳng lẽ không phải là chuyện ngoài ý muốn?"
Tròng mắt Lục Viễn đen kịt: "Yên tâm, ta sẽ tra ra chân tướng."
Giản Khinh Ngữ giật giật khoé môi, còn kia kịp nói gì, đã nghe thấy một giọng nói đầy kinh ngạc: "Khinh Ngữ?!"
Giản Khinh Ngữ sửng sốt quay đầu lại, vừa nhìn thấy Chử Trinh, nàng liền miễn cưỡng cười một cái: "Điện hạ."
"Nàng chạy đi đâu vậy?
Có biết Cô lo lắng cho nàng lắm không?"
Chử Trinh tính tình vốn hoà nhã, vậy mà bây giờ cũng nổi giận.
Đến khi nhìn thấy thân ảnh của Lục Viễn ở sau lưng nàng, hắn mới khắc chế lại, nhíu mày, "Lục đại nhân cũng ở đây sao?"
"Nàng ấy vẫn luôn ở bên cạnh ti chức."
Lục Viễn yên lặng nhìn hắn.
Chử Trinh ngẩn người, chợt cảm thấy những lời này nghe có chút gì đó mang tính chiếm hữu, nhưng nhìn dáng vẻ của Lục Viễn, dường như lại vô cùng bình tĩnh.
...
Chắc là hắn hiểu lầm thôi.
Chử Trinh hít sâu một hơi, nhìn về phía Giản Khinh Ngữ, lần nữa khơi lại nghi vấn vẫn chưa có câu trả lời của mình: "Mới nãy nàng đi đâu vậy?"
"...
Ta ngại chỗ này quá mức ồn ào, nên đã mời Lục Viễn cùng đi dạo một vòng quanh bờ hồ.
Chỉ vừa mới trở về thôi."
Giản Khinh Ngữ khô khan đáp.
Đôi mày của Chử Trinh bấy giờ mới giãn ra, suy tư một lát rồi hỏi: "Chuyện của Giản Nhị cô nương, nàng đã biết chưa?"
Giản Khinh Ngữ cắn môi: "Vừa mới biết mà thôi, ta phải trở lại nhìn muội ấy một cái."
"Nàng không cần phải lo lắng, nàng ấy khi được đưa lên xe ngựa đã thanh tỉnh rồi, có lẽ chỉ bị kinh hoảng một chút thôi," Chử Trinh thở dài, "Đi thôi, chúng ta nên trở lại hành cung rồi."
"Dạ vâng."
Giản Khinh Ngữ đáp lại, định theo Chử Trinh rời đi, kết quả còn chưa bước được hai bước đã cảm nhận được một ánh mắt sắc bén bắn tới.
Nàng quay đầu lại liền bắt gặp vẻ mặt không được cao hứng lắm của Lục Viễn, chợt hiểu rõ hắn đang giận dỗi cái gì, "Hành cung có Thái y, so với đại phu y thuật tầm thường thì tốt hơn nhiều lắm."
"Ta bây giờ phải đi xem đại phu tầm thường ngay."
Lục Viễn gằn từng chữ.
Giản Khinh Ngữ: "..."
Chử Trinh nghe bọn họ nói chuyện, liền nghi hoặc đảo mắt qua lại giữa hai người một vòng.
Giản Khinh Ngữ nhanh chóng giải thích: "Lục đại nhân lên cơn sốt cao, muốn đi xem đại phu."
"...
Sao đang yên đang lành lại lên cơn sốt cao thế?"
Chử Trinh khó hiểu.
Giản Khinh Ngữ chớp chớp mắt: "Chắc tại thấy yếu trong người."
Chử Trinh: "..."
Cẩm Y Vệ thấy yếu trong người?
Hắn không tin nổi nhìn về phía Lục Viễn, thấy Lục Viễn gò má phiếm hồng một cách mất tự nhiên, đôi mắt đen nhánh có chút hơi sương, nghiêm trang gật đầu với hắn: "Ti chức thấy trong người hơi yếu."
Chử Trinh: "...
Thế thì đi thôi, Lục đại nhân vẫn nên trở lại hành cung điều trị đi.
Nơi đây là chỗ xa lạ, không chừng gặp phải đám lang băm."
"Cũng không tệ bằng... y thuật của người kia đâu."
Hội chùa đột nhiên vang lên tiếng biểu diễn pháo hoa sắt – thiết thụ ngân hoa, tiếng ống sắt thanh thuý va chạm vào nhau đã át đi tiếng nói của Lục Viễn.
Cả Chử Trinh lẫn Giản Khinh Ngữ đều nhất thời không nghe rõ hắn nói gì.
Nhìn vẻ mặt nghi hoặc của hai người kia, Lục Viễn chợt có chút mệt mỏi.
Hắn xoay người, thành thật ngừng lại cách xe ngựa không xa lắm.
Giản Khinh Ngữ và Chử Trinh hai mặt nhìn nhau, cuối cùng cũng đành lên xe.
Xe ngựa của Chử Trinh so với chiếc xe mà bọn họ vừa thuê không biết tốt hơn bao nhiêu.
Toàn bộ thùng xe đều được bọc nệm không nói, khi lăn bánh còn vững vàng vô cùng.
Giản Khinh Ngữ rã rời ngồi dựa vào vách xe, cảm giác muốn chợp mắt.
Lục Viễn ngồi đối diện nàng, cũng an an tĩnh tĩnh rũ mắt, bộ dáng dường như cũng muốn ngủ.
Chử Trinh nhìn hết người này lại nhìn qua người kia, rốt cuộc nhịn không được mà hỏi: "Sao các người lại trông có vẻ mệt mỏi như vậy?"
"Ti chức bị bệnh."
Lục Viễn trả lời, giọng đã khàn đi một chút.
Giản Khinh Ngữ sờ sờ mũi: "Đi nãy giờ đã lâu, cảm thấy hơi mệt."
Hai người nói xong liền liếc nhau một cái, rồi lần lượt cúi đầu.
Chử Trinh ngồi giữa hai người, ánh mắt đảo qua cả hai mấy lượt, cuối cùng mím môi, cười ôn nhuận: "Lúc trước Cô cảm thấy Giản cô nương dường như rất sợ Lục đại nhân.
Bây giờ xem ra, hình như là Cô đã hiểu lầm."
Giản Khinh Ngữ nghe xong trong lòng cả kinh, còn tưởng hắn đã nhìn ra cái gì, lập tức ngồi thẳng người dậy, ra sức phủi sạch quan hệ: "Lục đại nhân lúc khoẻ mạnh trông có vẻ không giận mà tự uy, tiểu nữ đương nhiên thấy sợ.
Mới nãy tiểu nữ cũng định tự mình đi dạo một chút, nhưng mà Lục đại nhân không muốn vi phạm thánh mệnh, nên mới đi cùng với tiểu nữ."
Chử Trinh nhớ Lục Viễn đã từng nói qua không cho phép ai đi một mình, lập tức bừng tỉnh: "Thì ra là thế."
Giản Khinh Ngữ thấy hắn tin lời mình nói, liền thở phào một hơi, nháy mắt tiếp theo chợt nghe thấy Lục Viễn hỏi có chút chế giễu: "Ý cô là ta cố ý ép buộc cô sao?"
Giản Khinh Ngữ: "..."
Nàng xấu hổ cười cười, liều mạng nháy mắt ra hiệu với Lục Viễn, nhưng hắn lại mang vẻ mặt vô cảm, chỉ lãnh đạm nhìn nàng, dường như đang đợi câu trả lời của nàng.
Mắt thấy không khí càng lúc càng căng thẳng, Chử Trinh liền tốt bụng hoà giải: "Giản cô nương hẳn là đang muốn khen Lục đại nhân trung tâm với Thánh Thượng mà thôi."
Nói xong, hắn cảm thấy câu này không có sức thuyết phục cho lắm, liền mạnh mẽ lảng sang chuyện khác: "Cô lúc trước thấy trên tay Lục đại nhân có một vết sẹo, thoạt nhìn dường như không phải là vết sẹo cũ, chắc là mới bị thương mấy tháng gần đây phải không?"
Lục Viễn ngừng một lát, cúi đầu nhìn về phía vết sẹo uốn lượn trên mu bàn tay của mình, rũ mắt lộ ra chút ấm áp: "Vâng, là bị thương khi đến Mạc Bắc."
Giản Khinh Ngữ trong lòng hốt hoảng, lập tức khẩn trương...
Hắn sẽ không bệnh đến hồ đồ, đem kể hết chuyện của bọn họ ra vào lúc này chứ hả?
"Vết sẹo dữ tợn như vậy, lúc ấy chắc bị thương nghiêm trọng lắm nhỉ?"
Chử Trinh quan tâm hỏi.
Lục Viễn im lặng trong thoáng chốc, ngón tay vô thức vuốt ve vết sẹo kia: "Cũng không tính là nghiêm trọng lắm."
"Vậy nhất định là tìm phải đại phu dỏm rồi, cũng không biết xử lý vết thương cho sạch sẽ."
Chử Trinh nhận định chắc chắn.
Lời còn chưa dứt, đã kéo tới bốn đạo ánh mắt không vui.
Đầu tiên là Giản Khinh Ngữ tỏ vẻ không ủng hộ: "Điện hạ chưa từng gặp qua đại phu của Lục đại nhân, sao lại biết đại phu kia không tốt?
Không chừng là do bản thân vết thương của ngài ấy vốn khó lành thì sao?"
"Đại phu của ti chức chính là đại phu tốt nhất."
Lục Viễn nhàn nhạt nói.
Chử Trinh: "...
Ừa."
Lại một cuộc trò chuyện nữa đi vào ngõ cụt, Chử Trinh hoàn toàn từ bỏ, xe ngựa khôi phục lại an tĩnh, ba người mang ba tâm tư khác nhau mà ngồi yên trên xe.
Xe ngựa thực nhanh đã trở lại hành cung.
Giản Khinh Ngữ trong lòng vẫn chỉ nhớ tới Giản Mạn Thanh, vừa xuống xe liền vội vội vàng vàng chạy về hướng thiên viện của Hầu phủ.
Mới chạy được hai bước, nàng đã lộn ngược trở về: "Lục đại nhân, ngài nhớ phải đi xem bệnh đó nha."
Lục Viễn mặt mày hoà hoãn: "Ừ."
Giản Khinh Ngữ bấy giờ mới xoay người chạy đi.
Khi Chử Trinh vừa bước xuống xe, liền nhìn thấy Lục Viễn một mình đứng đó, tầm mắt tập trung nhìn về phương hướng Giản Khinh Ngữ vừa chạy đi mất.
Chử Trinh ngừng trong chốc lát, nhấc chân bước tới bên cạnh hắn: "Lục đại nhân đang nhìn cái gì thế?"
"Không có gì cả."
Lục Viễn vẫn không thu hồi tầm mắt, "Chỉ là bị bệnh, nhịn không được nên mới ngây người ra một lúc mà thôi."
Chử Trinh cười một tiếng, cũng không hỏi tới.
Bên kia, Giản Khinh Ngữ một đường chạy trở về thiên viện.
Trong viện đèn đuốc sáng trưng, xa xa còn có thể nghe thấy tiếng Tần Di nức nở, nàng nhanh chóng nương theo âm thanh đó mà chạy tới, vừa lúc chính diện gặp phải Ninh Xương Hầu.
Ninh Xương Hầu nhìn thấy nàng, đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo lại lo lắng hỏi: "Sao bây giờ con mới trở về?
Muội muội của con đã xảy ra chuyện rồi."
"Con biết," Giản Khinh Ngữ mím môi, "Bây giờ con liền đi xem muội ấy."
Dứt lời, nàng lập tức hướng về phía phòng của Giản Mạn Thanh mà đi.
Vào đến bên trong phòng ngủ, Giản Khinh Ngữ liền nhìn thấy Tần Di đang ngồi lau nước mắt ở bên mép giường, còn Giản Mạn Thanh thì an tĩnh ngồi ở trên giường, trừ bỏ sắc mặt có chút tái nhợt, tất cả còn lại đều có vẻ ổn.
Giản Khinh Ngữ đột nhiên thở phào một hơi, cắn môi tiến tới.
Giản Mạn Thanh liếc nhìn nàng một cái, bất đắc dĩ trấn an Tần Di: "Được rồi nương, không phải Thái y đã nói là con không sao à?
Người đừng khóc nữa."
"Ta sao có thể không khóc chứ?
Ta chỉ có một đứa con gái là con, nếu con có bất trắc gì, ta làm sao mà sống cho nổi?!"
Tần Di nghẹn ngào, khi nhìn thấy Giản Khinh Ngữ ở phía sau liền nhíu nhíu mày, nhưng chợt nghĩ nàng cũng có lòng chạy đến đây thăm Mạn Thanh, vẻ mặt mới trở nên tốt hơn một chút, "Cô đến rồi à?"
Giản Khinh Ngữ gật gật đầu, dịch bước đến trước mặt Giản Mạn Thanh: "Muội không sao chứ?"
Giản Mạn Thanh khẽ lắc đầu, tiếp đến lại nhìn về phía Tần Di: "Nương, người đi nghỉ ngơi đi, để tỷ ấy bồi con là được rồi."
"Không được, để ta ở lại chăm sóc cho con."
Tần Di không chịu đi.
Giản Mạn Thanh thở dài một tiếng: "Người đi đi thôi, con cũng muốn nghỉ ngơi một lát, người ở lại đây chỉ càng khiến con lo lắng cho người mà thôi."
"...
Ta có cái gì để lo chứ..."
Tần Di lẩm bẩm một câu, nhưng vẫn nghe lời của Giản Mạn Thanh mà đứng lên, hai mắt nhìn Giản Khinh Ngữ muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng không nói thêm gì cả.
Giản Khinh Ngữ hơi gật đầu: "Ta sẽ chiếu cố muội ấy."
Tần Di mím môi, bấy giờ mới xoay người rời đi.
Sau khi bà ta đi rồi, trong phòng liền trở nên im ắng.
Không biết qua bao lâu, Giản Khinh Ngữ mới nhẹ giọng hỏi: "Muội không nói với bọn họ chuyện ta cũng rơi xuống nước à?"
"Ta thấy Lục Viễn đi cứu tỷ liền biết tỷ sẽ không sao, nên không nói gì cả."
Giản Mạn Thanh dừng một chút, "Tỷ không sao chứ?"
Giản Khinh Ngữ khẽ lắc đầu: "Không sao cả, muội thì sao?"
"Tỷ không thấy à?
Ta cũng không có việc gì cả."
Giản Mạn Thanh thất thần, không biết đang nghĩ cái gì.
Giản Khinh Ngữ im lặng một lát, nhỏ giọng nói: "Chuyện chúng ta rơi xuống nước, e là không phải chuyện ngoài ý muốn."
Giản Mạn Thanh đột nhiên hoàn hồn, đáy mắt hiện lên một tia kinh ngạc: "Sao, sao lại như thế?"
"Bây giờ còn chưa thể kết luận được, Lục Viễn đã đi tra xét, chắc sẽ nhanh chóng biết được chân tướng thôi."
Giản Khinh Ngữ thấp giọng nói.
Giản Mạn Thanh ngơ ngác thật lâu, sau đó liền buông một tiếng thở dài: "Chuyện này thật đúng là..."
Nói được một nửa, lại không biết phải nói gì.
Giản Khinh Ngữ nhíu mày: "Muội lần này được Lý Hoàn cứu lên, có... có khi nào ảnh hưởng tới thanh danh của muội không?"
"Còn chưa biết nữa," Giản Mạn Thanh nhấp môi, "Chắc là ảnh hưởng không lớn, ta đã đính hôn với người ta, khác với mấy tiểu cô nương chưa đính hôn với ai.
Hơn nữa, Lý Hoàn... nói sao thì cũng chỉ là một gã thị vệ.
Về tình về lý thì hắn phải đứng ra bảo hộ ta, phủ Chu Quốc Công cho dù có ý kiến, e là cũng không dám huỷ bỏ hôn ước này."
"Hy vọng là như thế."
Giản Khinh Ngữ thở dài.
Nha hoàn đưa tới canh an thần, Giản Khinh Ngữ nhìn Giản Mạn Thanh uống hết chén canh, đợi nàng ấy nằm xuống nghỉ ngơi rồi mới rời đi.
Khi trở lại phòng ngủ đã là giờ Tý, Giản Khinh Ngữ vậy mà không hề cảm thấy buồn ngủ.
Nàng một lát nghĩ tới thằng nhóc ăn mày kia, lát sau lại nghĩ tới Giản Mạn Thanh, khi đã mơ mơ màng màng sắp chìm vào giấc ngủ thì lại nghĩ tới Lục Viễn đã sốt cao.
Một đêm trằn trọc, phải đến hừng đông nàng mới có thể chợp mắt, thế nhưng không ngủ được tròn một canh giờ đã bị Anh Nhi mạnh mẽ gọi dậy.
"Đại tiểu thư, Đại tiểu thư, dậy mau!"
Bên tai truyền tới thanh âm dồn dập của Anh Nhi, Giản Khinh Ngữ miễn cưỡng mở mắt, nhìn thấy vẻ mặt ngưng trọng của cô nàng, liền khựng lại: "Sao vậy?"
"Chuyện Nhị tiểu thư hôm qua được Cẩm Y Vệ cứu đã truyền đi khắp hành cung, mỗi người nói một kiểu.
Hầu gia sáng nay đã báo chuyện này với Thánh Thượng, bây giờ đang chuẩn bị đưa chúng ta rời đi."
Anh Nhi vội vàng báo cáo.
Giản Khinh Ngữ đột ngột thanh tỉnh: "Không phải nói là đã kêu người giấu kín sao?
Vì sao lại nháo đến ồn ào huyên náo như vậy?
Bọn họ đồn đãi cái gì mà khiến cho phụ thân lập tức muốn trở về kinh thành vậy?"
"Họ, họ nói khi Nhị tiểu thư khi được cứu lên đã hôn mê bất tỉnh, Cẩm Y Vệ kia...
Cẩm Y Vệ đã ấn lên ngực nàng ấy mới giúp nàng ấy nôn ra nước, sau đó người kia còn bế ngang nàng ấy rời đi..."
Anh Nhi nhớ tới những lời đồn đãi kia, vô cùng bực tức, nhất thời mặt cũng đỏ au.
Giản Khinh Ngữ trong lòng chợt hoảng, bởi vì chuyện này đúng là chuyện đã thực sự xảy ra.
Thế nhưng nếu chỉ có bá tánh bình thường vây xem, căn bản không có khả năng truyền đi nhanh như vậy...
Trừ khi là có kẻ cố ý loan truyền!
"Đại tiểu thư, nô tỳ đã thu thập hành lý xong rồi, ngài dậy mau."
Anh Nhi lại lần nữa thúc giục.
Giản Khinh Ngữ vẻ mặt ngưng trọng, dùng tốc độ nhanh nhất mà rửa mặt đánh răng, rồi lập tức ra khỏi cửa.
Khi nàng chạy tới, đám người Ninh Xương Hầu vừa mới thu thập xong xuôi, sắc mặt Tần Di vàng như nến, phảng phất như trong một đêm đã mất đi hết sinh khí, đang được Giản Chấn cẩn thận dìu đi.
Còn Ninh Xương Hầu thì khoé miệng cũng mím chặt, vẻ mặt cũng đen xì.
Sau khi thấy nàng tới, Tần Di chợt vực dậy tinh thần, vậy mà lại chủ động vẫy vẫy tay gọi nàng.
Giản Khinh Ngữ khựng lại một cái rồi bước qua, liền nghe thấy bà ta thều thào nói: "Mạn Thanh ở trong xe ngựa, cô có thể qua đó bồi con bé không?"
"...
Được."
Giản Khinh Ngữ đồng ý, rồi trực tiếp leo lên xe ngựa, vừa ngẩng đầu đã đối mặt trực tiếp với đôi mắt bình tĩnh của Giản Mạn Thanh.
Giản Khinh Ngữ trong lòng tê rần: "Thực xin lỗi."
"Sao phải xin lỗi?"
Giản Mạn Thanh khó hiểu.
Giản Khinh Ngữ hít sâu một hơi, giọng nói có chút run rẩy: "Chuyện xảy ra hôm nay, lẽ ra phải rơi xuống trên đầu ta," Nàng đã suy nghĩ kỹ càng, càng nghĩ càng cảm thấy thằng nhóc ăn mày kia lúc ấy là vì nàng mà tới, Giản Mạn Thanh chẳng qua chỉ là vì bảo vệ nàng nên mới bị liên luỵ rơi xuống nước rồi gặp phải tai ương ngày hôm nay.
Đầu ngón tay nàng khẽ run, "Ta cũng thà rằng chuyện ngày hôm nay xảy ra trên người ta."
Giản Mạn Thanh khác với nàng, từ nhỏ đã được giáo dục phải xem thanh danh của nữ tử còn lớn hơn cả trời, nàng ấy sao có thể chịu nổi chuyện này.
Giản Mạn Thanh nhìn vẻ mặt áy náy của Giản Khinh Ngữ, không khỏi cười một tiếng: "Muốn xin lỗi thì cũng phải là kẻ đã bày bố hãm hại người phải xin lỗi, tỷ áy náy làm gì?"
Giản Khinh Ngữ miễn cưỡng nhếch miệng cười, nhưng làm sao cũng cười không nổi.
Một lát sau nàng mới trịnh trọng nói: "Ta sẽ tra ra chân tướng, trả lại sự trong sạch cho muội."
Giản Mạn Thanh ngừng một chút, vốn muốn nói chân tướng có lẽ có thể tra ra, nhưng trong sạch thì chưa chắc có thể lấy lại.
Chỉ là nhìn thấy ánh mắt kiên định của Giản Khinh Ngữ, nàng cũng đành an tĩnh gật đầu.
Hai người im lặng ngồi một lúc, Giản Mạn Thanh đột nhiên mở miệng: "Tỷ nói phủ Chu Quốc Công sẽ từ hôn chứ?"
Giản Khinh Ngữ sửng sốt một chút: "...
Không biết nữa."
"Nói thật, gặp phải chuyện này, ta thực ra cũng không quá khó chịu," Giản Mạn Thanh mắt nhìn ra ngoài xe ngựa, thấp giọng nói, "Ta thậm chí còn cảm thấy có chút may mắn."
Giản Khinh Ngữ: "..."
"Nếu phủ Chu Quốc Công lại vin vào chuyện này mà từ hôn, đoán chừng nương ta sẽ cảm thấy đau lòng cho ta, chứ không phải thất vọng về ta," Giản Mạn Thanh giương khoé môi, "Ta cũng không cần phải dùng chính bản thân của mình để gánh lấy toàn bộ hưng suy của phủ Ninh Xương Hầu."
"Mạn Thanh..."
"Ta đã nghĩ kỹ rồi," Giản Mạn Thanh đôi mắt sáng hoắc, hiếm khi lộ ra sự hưng phấn của một thiếu nữ mười mấy tuổi, "Đợi sau khi phủ Chu Quốc Công từ hôn, ta liền đến miếu tu hành, vừa thành toàn cho thanh danh trinh tiết liệt nữ của ta, vừa không bôi nhọ danh tiếng của phủ Ninh Xương Hầu, lại có thể tự do tự tại, không cần phải gả cho nam nhân mình không thích, giống... giống như tỷ vậy."
Giản Khinh Ngữ ngơ ngác nhìn Giản Mạn Thanh, lát sau mới cười khổ một tiếng: "Dù muội đã nghĩ kỹ đường lui thì cũng nên đợi điều tra rõ ràng mọi thứ rồi hẵng tính.
Dù sao cũng không thể để kẻ xấu kia ung dung ngoài vòng pháp luật được."
Giản Mạn Thanh thở dài: "Biết phải tra thế nào?"
Giản Khinh Ngữ cắn môi, lát sau đột nhiên nói: "Ta sẽ ở lại đây."
Giản Mạn Thanh khựng lại, nghi hoặc nhìn về phía nàng.
"Kế này tuy độc ác, nhưng sai sót chồng chất, vừa nhìn đã thấy chính là do nhất thời nảy sinh lòng tham.
Hơn nữa ta với những người khác không quen biết gì nhau, có thể mạo hiểm bố trí cạm bẫy đối phó ta, tính đi tính lại chỉ có mấy người," Giản Khinh Ngữ ánh mắt kiên định, "Ta sẽ ở lại điều tra, chắc sẽ tra ra chân tướng nhanh thôi."
"Tỷ cũng biết bản thân đang ở chỗ trời xa đất lạ, làm sao có thể tra được chứ?"
Giản Mạn Thanh nói xong, lập tức nhíu mày, "Tỷ đừng nói muốn cầu xin Lục Viễn giúp đỡ nha...
Không được, ta không đáp ứng.
Nếu tỷ đã đoạn tuyệt quan hệ với hắn thì không nên chủ động cầu xin hắn."
"Yên tâm, tự bản thân ta cũng có thể điều tra rõ ràng."
Giản Khinh Ngữ nghiêm túc nói.
Giản Mạn Thanh im lặng hồi lâu không nói gì, cuối cũng cũng không khuyên được nàng, chỉ đành tuỳ ý nàng muốn làm gì thì làm.
Giản Khinh Ngữ sờ sờ túi tiền phình to của mình rồi nhảy xuống xe ngựa, lập tức đi tìm Ninh Xương Hầu: "Phụ thân, con thấy trong người không khoẻ, chắc phải ở lại hành cung thêm hai ngày."
Ninh Xương Hầu nhíu mày: "Sao đột nhiên lại thấy không khoẻ?
Không thể nhịn một chút sao?
Đợi về tới kinh thành rồi tính.
Muội muội con gặp phải chuyện như thế này, con ở lại đây sẽ bị người ta chỉ trỏ, ngược lại không tốt cho việc dưỡng bệnh."
"Phụ thân, con thực sự đi không nổi."
Giản Khinh Ngữ nói xong liền ra vẻ nhăn nhó, dường như đang phải chịu đau đớn vô cùng.
Ninh Xương Hầu thấy vậy cũng chỉ đành đáp ứng nàng.
Đoàn người nhanh chóng thu thập thoả đáng, sau đó đoàn xe hướng về phía cổng lớn của hành cung mà đi.
Giản Khinh Ngữ nhìn bọn họ rời đi, đợi thêm khoảng một canh giờ nữa rồi mới ngồi xe ngựa xuống núi.
Kết quả còn chưa ra khỏi cửa cung đã bị cản lại.
"Đi đâu đó?"
Quý Dương liếc nàng.
Giản Khinh Ngữ dừng một chút, mặt không đổi sắc đáp: "Về nhà."
"Nói xạo," Quý Dương cười nhạt một tiếng, "Vẫn là đại nhân nhìn xa trông rộng, kêu ta tới chỗ này chờ cô."
Giản Khinh Ngữ trong lòng nhảy dựng: "Lục Viễn sai ngươi tới đây?"
"Đại nhân kêu cô an tâm ở lại hành cung đợi thêm hai ngày.
Hai ngày sau liền đi theo đoàn xe của Thánh Thượng hồi kinh," Quý Dương nói xong, lại cường điệu thêm một câu, "Bây giờ không cho phép cô tự mình đi ra ngoài."
"Các người dựa vào cái gì mà ngăn cản ta chứ?"
Giản Khinh Ngữ nóng nảy.
Quý Dương tà tà liếc nàng một cái: "Chỉ bằng việc đại nhân sẽ giúp cô tra ra chân tướng."
Giản Khinh Ngữ nháy mắt câm lặng, lát sau mới buông tiếng thở dài: "Ta không muốn làm phiền hắn."
"Vậy cũng phải xem đại nhân có thấy phiền hay không."
Quý Dương cười lạnh một tiếng, mạnh mẽ đuổi xa phu xuống xe, tự mình đánh xe đưa nàng trở về thiên viện.
Giản Khinh Ngữ bị nhốt trong xe ngựa không trốn đi được, chỉ đành chờ Quý Dương đánh xe về tới thiên viện rồi mới xuống xe, sau đó ngẩng đầu nhìn cái tên Cẩm Y Vệ vẫn còn đang ngồi trên xe ngựa kia: "Nếu hắn có ý tốt muốn giúp ta, thì cũng đã biết rõ là ta sẽ tự mình đi điều tra.
Vậy thì vì sao hắn lại không báo cho ta biết trước, để cho ta rời đi cùng người của phủ Ninh Xương Hầu, mà phải đợi đến khi người của Hầu phủ đi khỏi rồi mới nói cho ta biết?"
"À, ngài ấy muốn ta báo cho cô biết trước đó chứ," Quý Dương đáp lại đúng lý hợp tình, "Nhưng ta lại không muốn đó, rồi sao?
Dựa vào cái gì mà đại nhân phải vất vả đi tra án, còn cô lại có thể về nhà hưởng phúc chứ?"
Giản Khinh Ngữ: "..."
Nói chuyện không hợp nhau, nửa câu cũng thấy nhiều.
Giản Khinh Ngữ quyết đoán trở về phòng ngủ, an phận đợi thêm hai ngày.
Hai ngày sau, toàn bộ hành cung khởi hành trở về kinh thành, Lục Viễn cũng đưa chân tướng mọi chuyện tới trong tay nàng.
"Nhân chứng vật chứng đều ở đây, muốn xử trí thế nào, ta nghe nàng hết."
Lục Viễn đạm mạc mở lời.
Giản Khinh Ngữ nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của hắn, đột nhiên hỏi: "Ngài thấy khoẻ hơn chút nào không?"
Lục Viễn dừng lại, chợt nhăn mày: "Không khoẻ.
Rồi sao?
Nàng đau lòng à?"
"Ừ."
Lục Viễn: "..."