[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
[Edit] Cùng Quân Hoan - Cẩm Y Vi Phu
Trước kia 11 - Trà
Trước kia 11 - Trà
Giản Khinh Ngữ chờ đợi ở khách điếm hai ngày, mỗi ngày đều lo lắng Lục Viễn sẽ bỏ nàng lại, vì thế nàng thời thời khắc khắc đều muốn đi theo hắn.
Cứ lo lắng hãi hùng như vậy hai ngày trời, đến sáng sớm ngày thứ ba, Lục Viễn đột nhiên đánh thức nàng dậy: "Thu thập đồ đi, chúng ta phải đi rồi."
Vốn đang có chút mơ mơ màng màng, Giản Khinh Ngữ nháy mắt thanh tỉnh, vẻ mặt cảnh giác nhìn hắn: "Đi đâu?"
"Kinh thành," Lục Viễn nói xong quay đầu lại, liền nhìn thấy nàng nhíu mày, hắn ngừng một chút, "Nàng không muốn đi?"
"Muốn chứ!"
Giản Khinh Ngữ buột miệng thốt lên, chợt ý thức được mình có hơi vội vã quá mức, nên nàng nhanh chóng bổ sung thêm một câu: "Chàng đi đâu ta liền đi theo đấy."
"Vậy thì nhanh chóng thu thập đi, chuẩn bị khởi hành thôi."
Lục Viễn không hề có vẻ thúc giục.
Giản Khinh Ngữ vội gật đầu, sau khi ngồi dậy mới phát hiện mình vậy mà chả có hành lý gì cả.
Vì thế nàng lại ra vẻ đáng thương nhìn Lục Viễn.
Lục Viễn im lặng hồi lâu, rốt cuộc thả tay nải đang quải trên người xuống, đưa nàng đến tiệm y phục mua vài bộ y phục để thay.
"Ngoài y phục ra nàng còn muốn mua cái gì khác nữa không?"
Lục Viễn hỏi.
Giản Khinh Ngữ vội lắc đầu: "Không cần, không cần."
Đai nguyệt sự nàng ban nãy cũng đã mua ở tiệm y phục rồi, những thứ khác đều không cần thiết.
Lục Viễn liếc nhìn nàng một cái: "Xác định?"
"Xác định!"
Giản Khinh Ngữ nghiêm túc gật đầu, kiên quyết không để hắn cảm thấy mình là một cái của nợ.
Lục Viễn thấy nàng kiên trì, cũng không hỏi thêm nữa, dẫn nàng trở về khách điếm.
Hai người dọc đường đi đều nghe người ta bàn tán xôn xao về vụ thảm án ở thanh lâu.
Giản Khinh Ngữ không hiểu sao có chút chột dạ, luôn có ảo giác rằng chính mình cũng có liên quan tới vụ án mạng này, nhưng nhìn bộ dáng quạnh quẽ của Lục Viễn, nàng lại cảm thấy bản thân thật đúng là khó hiểu.
Nàng đã được chuộc thân, tú bà chết có thảm hay không thì có liên quan gì tới nàng chứ.
Nghĩ như vậy, nàng liền ôm y phục mới mua chạy đến bên cạnh Lục Viễn, ra vẻ lấy lòng với hắn mà cười cười.
Lục Viễn đưa tay nhéo nhéo sau cổ nàng, cũng không hỏi vì sao nàng lại sáp tới gần như vậy.
Hai người cùng trở về khách điếm, Quý Dương và Chu Kỵ chờ đã lâu, vừa thấy bọn họ liền đứng lên.
Chu Kỵ cười cười với Giản Khinh Ngữ, chủ động nhận lấy đồ vật trên tay nàng, đặt chung với đám hành lý, còn Quý Dương thì lại liếc nàng một cái, âm dương quái khí mở miệng: "Chậm như rùa."
Giản Khinh Ngữ trải qua quãng thời gian ở chung này, đã sớm biết hắn không thích mình, thấy Lục Viễn không bị thái độ của hắn ảnh hưởng, nên nàng cũng đơn giản chẳng thèm lấy lòng người này làm gì, đại đa số thời điểm đều ngó lơ hắn.
Bọn họ thu thập hành lý, rồi ngồi xe ngựa rời đi.
Lúc xe ngựa đi ngang thanh lâu, Giản Khinh Ngữ muốn vén màn lên nhìn, nhưng lại bị Lục Viễn ngăn cản.
"Nếu đã rời khỏi nơi đó thì không cần quay đầu nhìn lại nữa."
Hắn nhàn nhạt mở miệng.
Giản Khinh Ngữ ngừng một chút, cho rằng hắn để ý tới xuất thân thanh lâu của mình, liền thức thời bỏ qua chuyện này, vì vậy nàng cũng không nhìn thấy thanh lâu bị thiêu cháy chỉ còn lại một mảnh đổ nát thê lương.
Nàng an tĩnh ngồi cạnh Lục Viễn, nhớ tới tiểu cô nương đã xả thân cứu mình, trong lòng dâng lên một nỗi phiền muộn.
Lục Viễn thấy cảm xúc của nàng thay đổi, sau một lúc yên lặng, liền mở miệng hỏi: "Sao vậy?"
"...
Không có việc gì."
Hắn không thích nàng nhắc tới chuyện ở thanh lâu, nên nàng cũng thật không dám nhắc tới.
Bây giờ mình vẫn còn phải dựa vào hắn để trở về kinh thành, không thể để xảy ra dù chỉ nửa điểm sai lầm.
Lục Viễn nhìn nàng một lúc, mới không nhanh không chậm mà bảo: "Nói đi."
Giản Khinh Ngữ mím môi, vốn muốn lấp liếm cho qua, nhưng vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy đôi mắt đen nhánh của hắn, trái tim nàng liền run lên, cũng không dám che giấu nữa, cắn cắn môi, rồi nói ra lời thật lòng: "Chàng còn nhớ tiểu cô nương bị thi ngược không?"
Lục Viễn không nhớ rõ diện mạo, nhưng lại nhớ rõ có một người như vậy nên cũng không phản bác.
Giản Khinh Ngữ buông tiếng thở dài: "Hôm đó thích khách muốn giết ta, là nàng đã xả thân cứu ta.
Ta cố ý quay trở lại phòng của tú bà là để trộm khế bán mình về cho nàng, ai mà có ngờ..."
Nói được một nửa, trong lòng nàng liền cảm thấy khó chịu, một lúc sau mới nhỏ giọng nói tiếp, "Là ta thiếu nợ nàng ấy."
Quý Dương phụ trách đánh xe vốn đang vểnh tai lên hóng, khi nghe nàng nói có thích khách muốn giết nàng, hắn liền nhịn không được mà càm ràm với Chu Kỵ: "Còn chưa đâu vào đâu đã bắt đầu châm ngòi ly gián quan hệ giữa ta với đại nhân, ta lúc ấy chỉ giơ đao lên theo bản năng, có định giết cô ta đâu chứ."
"...
Cô ta có biết ngươi là thích khách đâu."
Chu Kỵ bất đắc dĩ.
Quý Dương hừ lạnh: "Không biết mà đã châm ngòi rồi, nếu biết thì còn tới mức nào nữa?"
Chu Kỵ: "..."
Nói chuyện với tên này khác gì nói với trâu đâu.
Xe ngựa lắc lư tiến về phía trước, trong xe một mảnh an tĩnh, Lục Viễn lẳng lặng nhìn vẻ mặt mất mát của Giản Khinh Ngữ, một lát sau mới chậm rãi mở miệng: "Nàng ấy đã được chuộc thân."
Giản Khinh Ngữ sửng sốt: "Sao cơ?"
"Hôm ta chuộc thân cho nàng, có thấy nàng ấy được phụ mẫu tới đón về."
Lục Viễn giải thích.
Lời của hắn cũng không tính là nói dối.
Sau khi số khế bán mình kia hóa thành tro tàn trong biển lửa, lúc Quý Dương cấp bạc cho mấy nữ nhân kia, có gặp được phụ mẫu của tiểu cô nương ấy.
Khi đó bọn họ mới biết, tiểu cô nương cũng bị lừa bán đến đây, phụ mẫu nàng đã tìm kiếm nàng nhiều năm, bây giờ rốt cuộc cũng đã tìm được, chờ đợi nàng ấy sau đó chắc cũng sẽ là một chuỗi ngày lành.
Giản Khinh Ngữ ngẩn người nhìn hắn, một lúc sau mới cẩn thận hỏi: "Chàng không phải vì muốn khiến ta vui nên mới nói thế để gạt ta chứ?"
"Nàng cảm thấy thế nào?"
Lục Viễn hỏi lại.
Giản Khinh Ngữ chớp chớp mắt, cảm thấy người này hẳn không có lòng hảo tâm thế đâu, vì thế nàng liền vui vẻ ra mặt: "Vậy thì thực sự tốt quá, hy vọng sau khi nàng ấy trở về nhà liền có thể bình an sống hết quãng đời còn lại."
Lục Viễn cười thầm, bắt đầu muốn chợp mắt một lát.
Giản Khinh Ngữ vẫn còn cảm thấy cao hứng, cứ loay hoay lục đục trên xe, tuy tiếng động nàng gây ra so với tiếng xe ngựa không có bao nhiêu, nhưng vẫn bị người nào đó uy hiếp: "Còn dám lộn xộn nữa, ta liền ném nàng xuống xe."
Giản Khinh Ngữ: "..."
Xe ngựa đã rời khỏi trấn nhỏ, bọn họ hiện tại đang đi xuyên qua sa mạc, bây giờ mà bị ném xuống xe thì khác gì sẽ trở thành miếng mồi ngon cho lang sói đâu.
Nàng bị dọa đến hoàn toàn ngồi yên, không bao lâu sau cũng bắt đầu buồn ngủ, thấy Lục Viễn nhắm mắt không nói câu nào, nàng liền cẩn thận ngồi xuống đất, gối đầu lên chân hắn mà ngủ.
Lục Viễn chậm rãi mở mắt, nhìn nàng hồi lâu, rồi mới một lần nữa nhắm mắt lại.
Đất Mạc Bắc hoang vu, các thành trấn bị ngăn cách bởi từng vùng sa mạc rộng lớn, bọn họ ngồi xe ngựa lên đường.
Đó không thể nói là phương tiện di chuyển nhanh nhất, nên tuy bọn họ đã không ngừng đẩy nhanh tốc độ, nhưng đi cả một ngày trời, bọn họ cũng chưa tới được thành trấn tiếp theo.
Cuối cùng bọn họ đành phải dựng lều ngoài hoang mạc.
"Nếu cưỡi ngựa, bây giờ chắc đã tới được khách điếm tắm nước nóng rồi."
Quý Dương thêm củi vào đống lửa, bất mãn lẩm bẩm.
Giọng của hắn không lớn, nhưng cũng đủ để tất cả mọi người nghe được.
Chu Kỵ đá hắn một cái: "Ngươi nói nhỏ chút coi."
"Chẳng lẽ ta nói sai?
Cưỡi ngựa tốt biết bao nhiêu, ngồi xe ngựa chậm chết đi được."
Quý Dương cằn nhằn, sau đó hung hăng trừng Giản Khinh Ngữ một cái.
Giản Khinh Ngữ thiếu điều bị hắn điểm mặt gọi tên chỉ trích nàng cản trở bọn họ, vì thế nàng đương nhiên cũng không thể im lặng cho qua.
Nàng siết tay đỏ hốc mắt, nhu nhược đáng thương nhìn về phía Lục Viễn: "Bồi Chi, có phải ta đã làm chậm trễ hành trình của mọi người không?"
"Đúng vậy."
Lục Viễn đáp.
...
Ở những thời điểm này, không phải nên an ủi nữ nhân như mình một chút sao?
Biết ngay là trong lòng hắn mình không quan trọng đến thế mà, xem ra phải cẩn thận một chút, tránh cho bị bỏ lại giữa đường thì hơn.
Giản Khinh Ngữ mím môi, nhỏ giọng nói: "...
Vậy, vậy đợi đến thành trấn tiếp theo, chúng ta chuyển sang cưỡi ngựa thôi."
"Nàng biết cưỡi ngựa?"
Lục Viễn đưa mắt nhìn nàng.
Giản Khinh Ngữ do dự một chút, gật gật đầu.
Lúc nàng được tám chín tuổi, có thử cưỡi qua mấy con ngựa lùn.
Tuy sau đó không có cưỡi lại nữa, nhưng chắc là... không khác nhau nhiều lắm đâu nhỉ?
"Cô biết cưỡi ngựa sao lại không nói sớm?"
Quý Dương trừng mắt, hiển nhiên cũng cảm thấy ngoài ý muốn khi một nữ tử như nàng lại biết cưỡi ngựa.
Giản Khinh Ngữ rụt rụt cổ, không mấy tự tin mà mở miệng: "Nhưng ta cưỡi không được tốt cho lắm."
"Được rồi, vậy tới thành trấn kế tiếp, cũng ta liền đổi sang cưỡi ngựa."
Quý Dương trực tiếp ngắt lời.
Giản Khinh Ngữ gật gật đầu, yên lặng điểm lại trong đầu những điểm cần chú ý về việc cưỡi ngựa.
Trăng rằm dần treo lên không trung, giữa khung cảnh bao la hùng vĩ dưới dải ngân hà rộng lớn, tất mọi người đều đang say ngủ, chỉ có Giản Khinh Ngữ là không cách nào chợp mắt.
Nàng ngồi dựa vào một gốc cây khô lẻ loi giữa hoang mạc mà an tĩnh nhìn những ngôi sao trên bầu trời.
Lúc Lục Viễn giật mình thức giấc, liền nhìn thấy nàng đang ngồi co ro dưới gốc cây, trên mặt là một nỗi cô độc.
Hắn ngồi yên một lát, đợi nàng nhìn về phía mình với đưa tay lên vẫy vẫy nàng.
Ngay lập tức, tiểu cô nương vốn dĩ đang ngồi cô đơn ở đằng kia liền lộ ra vẻ mặt vui sướng, nhanh chóng nhào vào lòng hắn.
Khóe môi Lục Viễn hơi cong lên, ôm người vào trong lòng rồi lần nữa chìm vào giấc ngủ, còn Giản Khinh Ngữ sau khi đợi hắn nhắm mắt rồi, cũng chậm rãi dỡ bỏ nét ngụy trang khiến người khuynh tâm của mình, mà cựa quậy trong lòng hắn một chút, tìm tư thế ngủ thoải mái nhất.
Thứ dư thừa nhất ở sa mạc rộng lớn này chính là cát cùng gió, cát bị gió quật một đêm dài, mọi người sau khi tỉnh lại cũng đều trông có chút tiều tụy.
Giản Khinh Ngữ biết tất cả là lỗi do mình, nên trong lúc nhất thời cũng không dám lên tiếng, chỉ là khi tới được thành trấn kế tiếp, nàng liền xung phong đi đầu muốn cưỡi ngựa.
"Nàng xác định chứ?"
Lục Viễn nhíu mày.
Giản Khinh Ngữ vội gật đầu: "Ta làm được!"
Lục Viễn vốn không tin lời của nàng cho lắm, nhưng vẫn chọn một con ngựa bản tính dễ thuần nhất cho nàng.
Giản Khinh Ngữ lập tức leo lên cưỡi thử, sau một lát, nàng liền phát hiện ra mình có thể khống chế được, nên thở phào một hơi.
Lục Viễn thấy nàng thực sự có thể cưỡi ngựa, nên cũng không ngăn cản nữa, bốn người cưỡi ngựa tiếp tục lên đường, lần này quả thực đã nhanh hơn nhiều.
Ít nhất là đến lúc trời tối, bọn họ đã có thể kịp thời đặt chân tới khách điếm của thành trấn kế tiếp.
"Cô nên luyện tập kỹ năng cưỡi ngựa cho tốt đi, chúng ta có thể đến nơi càng sớm hơn."
Quý Dương vừa xuống ngựa đã cằn nhằn.
Giản Khinh Ngữ thấy hắn không khác gì một bà mẹ chồng độc ác, ráng nhịn xuống cơn đau kịch liệt, xoay người xuống ngựa, đến khi đứng vững, nàng mới nói: "Đã biết rồi, ta sẽ cố gắng luyện tập thật tốt."
Quý Dương cười lạnh một tiếng, đang định châm chọc tiếp thì Lục Viễn đột nhiên lạnh giọng hỏi: "Chân của nàng bị sao vậy?"
Giản Khinh Ngữ: "...
Không sao cả."
Lục Viễn mím môi mỏng, nghiêm khắc bế ngang người nàng lên, trực tiếp ôm nàng vào trong phòng ở khách điếm.
"...
Ta thực sự không sao hết mà."
Giản Khinh Ngữ hoảng loạn.
Lục Viễn chẳng buồn dây dưa, trực tiếp kéo váy của nàng lên, lập tức nhìn thấy hai bắp đùi vốn trắng nõn của nàng bây giờ là một mảnh huyết nhục mơ hồ.
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng khắc chế cơn tức giận lồng lộn trong lòng: "Sao lại không nói gì?"
"...
Ta sợ chậm trễ hành trình."
Giản Khinh Ngữ nhỏ giọng đáp.
Nàng muốn dựa vào những người này để đến kinh thành, không thể biến mình thành gánh nặng của bọn họ, nên nàng chỉ có thể cắn răng kiên trì.
...
Nhưng bây giờ nhìn vẻ mặt của Lục Bồi Chi, nàng sao lại cảm thấy hình như mình đã làm sai rồi?
Giản Khinh Ngữ cẩn thận nhìn Lục Viễn, thấy ánh mắt hắn ngày càng lạnh lẽo, nàng liền nuốt nước bọt, run rẩy dời đi mâu thuẫn: "Tiểu Thập luôn cằn nhằn ta, nên ta sợ mình sẽ trở thành chướng ngại của mọi người, cũng sợ... chàng cảm thấy dẫn theo ta chính là vướng bận, chàng không cần ta nữa."
Nói xong, nàng liền thuần thục nặn ra vài giọt nước mắt: "Ca ca ơi, Tiểu Thập hung dữ quá, ta thật sự rất sợ hãi.
Nếu ta có thể biết cưỡi ngựa giống hắn thì tốt biết mấy."