[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
[Edit] Cùng Quân Hoan - Cẩm Y Vi Phu
Chương 60 - Trộm đi theo
Chương 60 - Trộm đi theo
"Không phải mới nói tình thế kinh thành thay đổi thất thường, không muốn mang cô ta hồi kinh sao?
Sao ngài đột nhiên lại thay đổi chủ ý thế?"
Quý Dương nghe nói Giản Khinh Ngữ muốn cùng bọn họ rời đi, lập tức đau đầu chất vấn Lục Viễn.
Trước đó, sau khi nhắc tới chuyện không dẫn theo Giản Khinh Ngữ hồi kinh, Quý Dương đã tách ra khỏi Lục Viễn, rồi đi an bài chuyện ngựa xe cùng hành lý, nhưng vẫn chưa chuẩn bị được xe ngựa thích hợp.
Đến tối, hắn lại đột nhiên nghe được bọn họ phải dẫn theo cả Giản Khinh Ngữ, đồng nghĩa với việc phải chuẩn bị mọi thứ lại lần nữa.
Thế nhưng bọn họ đã quyết định sẽ rời đi lúc trời còn tờ mờ sáng, bây giờ biết chuẩn bị thế nào cho kịp?
Lục Viễn mặt vô cảm: "Nhất thời xúc động."
"...
Gì cơ?"
Lục Viễn thấy gương mặt Quý Dương đột nhiên dại ra, dần dần nhíu mày: "Ta bất quá mới ra khỏi cửa một lát mà đã có người tới muốn làm mai cho nàng ấy.
Biết rõ nàng có thai mà còn làm như vậy, phong tục ở Mạc Bắc này đúng là hoang đường hết sức."
Quý Dương há hốc mồm: "Cho, cho nên là ngài sợ mình đi rồi, cô ta sẽ chạy đi xem mắt?"
"Nàng dám?"
Lục Viễn không vui hỏi lại.
Quý Dương trừng mắt: "Nếu đã thấy cô ta không dám, thì sao còn phải thay đổi chủ ý chứ?"
"Đã nói là nhất thời xúc động mà" Đáy mắt Lục Viễn hơi trầm xuống.
Quý Dương nhìn hắn bày ra bộ dáng vịt chết vẫn còn mạnh miệng, cố gắng hết sức giữ bình tĩnh: "Nếu là nhất thời xúc động, hay là để ti chức đi tìm cô ta, giải thích rõ ràng với cô ta có được không?"
"Không được."
Lục Viễn phủ quyết không chút nghĩ ngợi.
Quý Dương nhíu mày: "Vậy là ngài vẫn muốn dẫn theo cô ta trở về?"
"Không được, bây giờ ta đã thấy hối hận rồi.
Lần hồi kinh này phải đi cả ngày lẫn đêm.
Cái thai của nàng đã lớn tháng rồi, đương nhiên không thể chịu tội như vậy."
Lục Viễn không nhanh không chậm nói.
Quý Dương liên tục gật đầu: "Không sai, ta cũng cảm thấy rất có lý."
"Cho nên ngài mai ta sẽ hồi kinh một mình, ngươi ở lại mua xe ngựa, rồi đưa nàng rời khỏi Mạc Bắc, đến Dương Châu an trí."
Lục Viễn bổ sung thêm.
Quý Dương vừa định tiếp tục gật gù phụ họa, nhưng sau khi lấy lại tinh thần, hắn liền sửng sốt: "Ngài có ý tứ gì?"
"Ta đã cẩn thận suy nghĩ rồi, sau khi Nhị Hoàng tử đăng cơ, triều đình chắc chắn sẽ có một trận rung chuyển lớn, khó mà đảm bảo hắn sẽ không xuống tay với Cẩm Y Vệ để lập uy.
Hắn đã biết được quan hệ giữa ta và Khinh Ngữ, lại biết Khinh Ngữ hiện đang ở Mạc Bắc.
Mạc Bắc không thể coi là an toàn nữa, lại nói..."
Nhớ tới cảnh tượng nhìn thấy hôm nay, Lục Viễn nhíu mày, "Lại nói, nơi này ngay cả một bà đỡ đàng hoàng cũng không có, để nàng ở lại đây sinh con, ta không yên tâm cho lắm.
Ở bên Dương Châu có mấy vị đại phu đỡ đẻ rất có danh tiếng, khí hậu cũng ôn hòa thích hợp.
Người tạm đưa nàng đi đi."
Cả một cái trấn chỉ có một hai bà đỡ.
Nếu nàng sinh con cùng một thời gian với mấy phụ nhân khác, chẳng phải là lại giống mấy người ngày hôm nay, chạy đi cầu xin Dược Bán Tiên không hề có kinh nghiệm đỡ đẻ?
Quý Dương không nói nổi câu nào mà há hốc mồm, một lúc lâu sau mới mở miệng: "Cái băn khoăn thứ hai của ngài, ti chức hiểu được, nhưng mà cái thứ nhất...
Nhị Hoàng tử trạch tâm nhân hậu, ngài lại có công phò tá vua, ngài ấy chắc sẽ không qua cầu rút ván đâu hả?"
"Ngày đó chưa đến, không ai biết sẽ ra sao."
Lục Viễn nhàn nhạt trả lời.
Quý Dương dần dần nhíu mày, một lúc lâu sau mới gật đầu đáp ứng.
Sau khi hai người bàn bạc xong, Lục Viễn liền trở về y quán, vừa vào cửa đã nhìn thấy ba thầy trò Giản Khinh Ngữ đang lưu luyến chào tạm biệt nhau.
Hắn ngừng một chút, chủ động tiến vào phòng ngủ trước để tránh mặt.
Một khắc sau, Giản Khinh Ngữ cũng đi vào phòng, nhìn thấy hắn ngồi bên mép giường, nàng lập tức tiến lên đón hắn: "Chàng đã thu thập xong rồi sao?"
"Ừ."
Lục Viễn gật đầu.
Giản Khinh Ngữ cười đến đôi mắt cong cong: "Ta cũng đã thu thập xong rồi, sáng sớm mai là có thể xuất phát."
Thật là kỳ quái, nàng rõ ràng không có một chút hảo cảm nào đối với kinh thành, nhưng ôm nay nghĩ đến cảnh chuẩn bị hồi kinh, trong lòng vậy mà còn có chút cao hứng.
Lục Viễn nhìn đôi mắt đen nhánh của nàng, im lặng một lát rồi nắm lấy tay nàng: "Ta có chuyện phải nói với nàng."
Ý cười trên mặt Giản Khinh Ngữ dần nhạt đi: "...
Chàng không muốn dẫn ta theo?"
"Ta đương nhiên muốn dẫn nàng theo rồi," ngón tay cái của Lục Viễn nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay của Giản Khinh Ngữ, "Chỉ là không phải trở về kinh thành, mà là đi Dương Châu."
"Dương Châu?"
Giản Khinh Ngữ nghi hoặc.
Lục Viễn gật đầu: "Bên kia có đại phu đỡ đẻ tốt nhất."
"Kinh thành không phải cũng có Thái y tốt sao?"
Giản Khinh Ngữ hoài nghi.
Lục Viễn bật cười: "Thuật nghiệp chuyên công, ai cũng có sở trường của mình."
Giản Khinh Ngữ mím môi, không chịu nói câu nào.
Lục Viễn đành tiếp tục khuyên nàng: "Bệnh tình của Thánh Thượng đã nguy kịch lắm rồi, sợ là không còn bao nhiêu thời gian nữa.
Đến lúc đó ta chắc chắn sẽ rất bận rộn, sợ là không rảnh để lo cho nàng.
Nàng ngoan ngoãn đến Dương Châu chờ đi, đợi đến khi ta rảnh tay thì sẽ đến đón nàng, có được không?"
Giản Khinh Ngữ cắn môi, một lúc sau mới nhỏ giọng nũng nịu: "Khi nào đến đón?"
"Chờ nàng sinh xong," Lục Viễn nói xong, ngừng một lúc, "Có sẽ không cần chờ đến khi nàng sinh xong, thì ta đã đến đón cũng không chừng."
Giản Khinh Ngữ lẳng lặng nhìn hắn, một lúc sau mới nhỏ giọng: "Vậy sau khi chàng đi rồi, một mình ta tự đi đến Dương Châu hay sao?"
"Đương nhiên không phải rồi, ta sẽ để Quý Dương đưa nàng đi.
Yên tâm, hắn sẽ xử lý tốt mọi chuyện."
Lục Viễn trấn an.
Giản Khinh Ngữ suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng đáp ứng.
Lục Viễn thấy nàng nghe lời, khóe môi hơi giương lên.
Giản Khinh Ngữ thấy khó chịu trong lòng, cũng không muốn nhìn hắn, liền rũ mắt leo lên giường nằm.
Lục Viễn thổi tắt nến, cũng đến nằm xuống bên cạnh người nàng, không đợi an vị nằm xuống, hắn đã xoay qua ôm nàng vào trong ngực.
Giản Khinh Ngữ cắn môi, tự điều chỉnh một tư thế thoải mái trong ngực hắn.
Trong phòng ngủ im ắng, chỉ còn lại có tiếng gió cát va đập vào cửa sổ.
Hai người không ai nói câu nào, nhưng cả hai đều biết người kia vẫn chưa ngủ.
Không biết qua bao lâu, Giản Khinh Ngữ rốt cuộc cũng không cưỡng lại được cơn buồn ngủ, nặng nề chìm vào giấc ngủ trong ngực hắn.
Lục Viễn nghe thấy tiếng hít thở đều đều của nàng, nhưng không hề buồn ngủ mà mắt lại trợn tròn.
Hắn cứ như vậy một đêm không ngủ, chờ đến khi có tiếng gà gáy lần thứ ba từ xa truyền tới, hắn mới dời bàn tay của Giản Khinh Ngữ đang đặt trên bụng mình ra.
Hắn vốn tính muốn lặng yên không tiếng động mà rời đi, nhưng người xưa nay vẫn luôn ngủ rất say như Giản Khinh Ngữ, ấy mà lần này không biết tại sao, hắn vừa động một cái, nàng đã vội mở mắt ra.
"...
Chàng phải đi rồi sao?"
Thanh âm của nàng vẫn còn khá mơ hồ.
Lục Viễn dừng một chút, hôn lên môi nàng: "Ngủ đi."
Giản Khinh Ngữ lần nữa nhắm mắt lại, không bao lâu sau lại chìm vào giấc ngủ.
Trong mắt Lục Viễn hiện lên một chút ý cười nhàn nhạt, nhìn nàng chằm chằm hồi lâu, sau cùng vẫn xoay người rời đi.
Sau khi hắn đi rồi, Giản Khinh Ngữ liền trở mình, đem một bên chăn thuộc về hắn lót ở dưới bụng mình, nhưng cũng không còn buồn ngủ nữa.
Nàng nằm ở trên giường đến khi ánh mặt trời đã lên cao, mới rời khỏi giường bước ra khỏi phòng.
Hề Thanh đang ở trong sân phơi dược liệu, sau khi nhìn thấy nàng liền kinh ngạc vô cùng: "Muội còn chưa đi sao?"
"Ừ, Lục Viễn đi trước một bước, ta sẽ đi chung với Quý Dương sau."
Giản Khinh Ngữ trả lời.
Hề Thanh gật gật đầu: "Khó trách lúc ta ra khỏi cửa ban nãy, hình như đã nhìn thấy Quý Dương."
Giản Khinh Ngữ nhướng mày: "Huynh gặp hắn ở đâu?"
"Ở bên mã hành."
Giản Khinh Ngữ gật gật đầu: "Vậy hẳn là hắn đi thuê xe ngựa rồi."
Dứt lời, nàng liền xắn tay áo lên cùng Hề Thanh làm việc.
Hai người vẫn luôn bận rộn đến tận buổi trưa, Quý Dương cuối cùng cũng tới đón Giản Khinh Ngữ.
Sau khi cáo biệt cùng sư phụ và sư huynh, nàng liền xách tay nải, leo lên xe ngựa của Quý Dương.
Quý Dương an bài hành lý cho nàng thỏa đáng, rồi đánh xe hướng ra ngoài thành, nhịn không được mà càm ràm: "Tay nải của cô chứa cái gì thế hả?
Sao cứ kêu leng keng ầm ĩ thế?"
"Là thuốc an thai sư phụ cho ta, người sợ ta đi đường không có cách nào sắc thuốc, liền làm thành dạng đan dược bỏ trong bình sứ.
Nhiều chai lọ như vậy, đương nhiên dễ dàng va chạm vào nhau rồi," Giản Khinh Ngữ nói xong, liền lơ đãng bổ sung thêm, "A, còn có Lục Viễn lúc trước cũng có làm điểm tâm cho ta nữa.
Hắn bảo điểm tâm này là để cho ta ăn ở trên đường, đến khi tới kinh thành thì lại làm cho ta một mẻ khác."
Quý Dương sửng sốt: "Đến khi tới đâu?"
"Kinh thành á, không phải chúng ta đang trên đường hồi kinh sao?"
Giản Khinh Ngữ hỏi lại.
Quý Dương nghẹn họng: "Ngài ấy không nói với ngươi là không đi kinh thành à?"
Đại nhân sẽ không để lại cục diện rối rắm phải giải thích này cho hắn chứ?!
"Có nói a, vốn dĩ muốn để ta đi Dương Châu, nhưng sau khi bị cảm động bởi lý lẽ của ta, nên đã thay đổi chủ ý, để ngươi dẫn ta hồi kinh."
Giản Khinh Ngữ nghiêm túc trả lời.
Quý Dương đột nhiên kéo mạnh dây cương, đợi đến lúc xe ngựa ngừng lại, hắn mới xốc mành xe lên, nheo mắt nhìn vào bên trong xe ngựa: "Thật sao?"
"Ta lừa ngươi làm cái gì?"
Giản Khinh Ngữ vẻ mặt vô tội.
Quý Dương cười lạnh một tiếng: "Đại nhân muốn cô đi Dương Châu là đã suy tính cặn kẽ mọi thứ rồi, sao có thể tùy tiện thay đổi chủ ý chứ?"
"Cái gì mà không thể thay đổi chủ ý chứ?
Ta chỉ cần nói với hắn là đứa trẻ trong bụng không thể không có phụ thân, ta cũng không thể không có hắn.
Nói đến vậy mà hắn còn không luyến tiếc hay sao?"
Giản Khinh Ngữ nhướng mày.
Quý Dương cười nhạt: "Làm gì mà đơn giản như vậy."
Giản Khinh Ngữ nghe xong cười xùy một tiếng, thấm thía lắc lắc đầu: "Ngươi không hiểu đâu."
Quý Dương: "..."
"Tóm lại, ngươi chỉ cần mang ta về kinh thành.
Chờ gặp được Lục Viễn, ngươi liền biết là ta nói thật hay giả ngay."
Giản Khinh Ngữ nhàn nhã nói.
Quý Dương trước sau vẫn bảo trì hoài nghi với nàng, nhưng lại thấy nàng có vẻ nghiêm trang, hoàn toàn không giống bộ dáng đang nói dối, chỉ thầm cằn nhằn trong lòng.
Giản Khinh Ngữ thấy thế, trực tiếp lấy ra đòn sát thủ: "Lục Viễn vốn dĩ cũng không muốn để ta trở về, nhưng ta đã nói với hắn, nếu hắn không dẫn ta đi theo, còn dám đưa ta tới Dương Châu, vậy ta liền kiếm một tên tiểu bạch kiểm ở Dương Châu để bao nuôi ngay."
Quý Dương: "..."
"Ngươi đoán xem, cuối cùng hắn có đáp ứng để cho ta hồi kinh hay không?"
Giản Khinh Ngữ cười tủm tỉm.
Quý Dương hít sâu một hơi: "Thôi được, bây giờ ta tạm tin ngươi."
Ai bảo hình tượng 'lu giấm' của đại nhân đã ăn sâu vào trong tâm trí hắn vậy chứ.
Giản Khinh Ngữ hài lòng gật đầu, thẳng đến khi Quý Dương lần nữa buông mành xe xuống tiếp tục lên đường, nàng mới lập tức thở phào một hơi, nhưng tâm tình vẫn thấy rất nặng nề.
Dựa theo tính tình của Lục Viễn, vô duyên vô cớ, sao hắn lại muốn đưa nàng đến một địa phương hoàn toàn xa lạ như vậy chứ?
Chỉ sợ là hắn lo lắng tương lai sẽ xảy ra chuyện gì đó không cách nào ứng phó, nên mới phải đưa nàng đến nơi khác an trí trước.
Nếu đã đoán được hắn có khả năng gặp nguy hiểm, nàng sao lại có thể một mình trốn đi chứ?
Giản Khinh Ngữ mím môi, cầu nguyện cho mọi chuyện không quá nghiêm trọng.
Lục Viễn nói sao cũng đã giúp cho Chử Trinh một đại ân, Chử Trinh cho dù tương lai có đăng cơ, cũng sẽ không thể nháy mắt trở mặt vô tình...
đâu nhỉ?
Nhớ tới khuôn mặt vẫn luôn tươi cười một cách ôn hòa kia, Giản Khinh Ngữ cũng không cách nào xác định được.
Nàng cứ theo Quý Dương lên đường trong lo lắng.
Bởi vì đường sá xa xôi, bụng của nàng, từ sau khi qua mốc sáu tháng thai kì, lại càng lúc càng to.
Vì thế, thời gian hao phí ở trên đường cũng nhiều hơn một nửa, ước chừng phải đi hơn một tháng mới đến được kinh thành.
Trong hơn một tháng này, vì để cố gắng đến nơi nhanh hơn một chút, bọn họ cơ hồ ngày nào cũng ở trong cảnh màn trời chiếu đất.
Đợi tới khi đến được kinh thành, cả người Giản Khinh Ngữ đã ốm đi một vòng, chỉ có bụng càng lúc càng lớn.
Trước lúc vào thành, Quý Dương nhìn nàng chằm chằm, đánh giá một lượt.
Giản Khinh Ngữ bị hắn nhìn đến lông tóc sau lưng cũng muốn dựng đứng: "...
Ngươi đang nhìn cái gì thế hả?"
"Nhìn cô a," Quý Dương bất mãn, "Ốm đi nhiều như vậy, đại nhân nhìn thấy, nhất định sẽ mắng ta."
...
Cho dù là cô ta mập lên, trận mắng mỏ này hắn chắc cũng chạy không thoát.
Giản Khinh Ngữ chột dạ ho khụ một tiếng: "Ngươi có đói bụng không?
Chúng ta đi tìm chỗ nào để ăn gì đó trước đi, ăn no rồi hẵng đến tìm hắn."
Ăn no một chút, mới có sức phản kháng.
Quý Dương suy nghĩ một chút, rồi đáp ứng: "Cũng đúng, ăn thêm một ít đồ bổ, thoạt nhìn cũng có tinh thần hơn một chút."
Giản Khinh Ngữ liên tục gật đầu, theo hắn tiến vào trong thành.
Kết quả vừa qua khỏi cổng thành, đã nghe thấy phía trước truyền đến một trận ồn ào náo động.
Quý Dương nghe ra giọng nói của một Cẩm Y Vệ đồng liêu, lập tức cho xe ngựa dừng ở bên vệ đường, rồi dặn dò Giản Khinh Ngữ đang ở trong xe: "Cô chờ ở đây trước, ta đi xem thử."
"Được."
Giản Khinh Ngữ đáp ứng xong, xốc mành xe lên, chừa ra một kẽ hở nho nhỏ, liền nhìn thấy phía trước có một đám người đang vây quanh đông nghẹt.
Quý Dương một bên vừa quát lớn, một bên vừa đẩy đám người kia ra để chen vào bên trong.
Sau khi Quý Dương đi qua, tiếng ầm ĩ huyên náo không những không giảm đi, mà ngược lại càng có xu thế to lên.
Giản Khinh Ngữ trong lòng ẩn ẩn bất an, rốt cuộc vẫn mang khăn che mặt lên rồi trèo xuống xe ngựa.
Người vây quanh phía trước càng lúc càng nhiều, Giản Khinh Ngữ vài lần có ý định muốn chen vào đều thất bại.
Cuối cùng, có một vị đại thẩm kéo nàng sang một bên: "Một phụ nhân như cô, sao lại không biết nặng nhẹ thế này?
Cái bụng đã lớn còn cố tình chạy tới đây xem náo nhiệt làm gì?"
Giản Khinh Ngữ vội hỏi: "Đại nương, phía trước đến cùng là có chuyện gì vậy?"
"Hình như là quân thủ thành đã xảy ra tranh chấp với Cẩm Y Vệ, ỷ vào bên mình có nhiều người hơn nên đã ra tay đánh Cẩm Y Vệ.
Bây giờ lại có thêm mấy vị Cẩm Y Vệ tới đây, hai bên liền nổi lên tranh cãi."
Đại thẩm giải thích rõ ràng.
Giản Khinh Ngữ ngẩn người: "Ta không có nghe lầm chứ?
Cẩm Y Vệ bị đánh?"
Thời buổi này mà có người dám đánh Cẩm Y Vệ à?
Một thư sinh bên cạnh nghe nàng hỏi như vậy, lập tức nở nụ cười: "Vị phu nhân này đã bao lâu rồi không đến kinh thành?
Vậy mà không biết quang cảnh của Cẩm Y Vệ bây giờ làm gì bằng được trước kia nữa?
Đương kim Thánh Thượng vừa đăng cơ đã thẳng tay chấn chỉnh bọn họ.
Cẩm Y Vệ bây giờ bất quá chỉ là thị vệ bình thường của Hoàng gia, làm gì còn uy phong như lúc tiên hoàng còn tại vị chứ."
Giản Khinh Ngữ nhăn mày, đang định hỏi thêm gì đó, liền nghe thấy thêm một hồi huyên náo.
Nàng theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn lại, liền thấy quan binh tuần thành đã chạy sang bên này.
Nguyên bản bá tánh đang đứng xem náo nhiệt cũng lập tức giải tán, chỉ còn lại có đám Cẩm Y Vệ cùng đám quân thủ thành vẫn còn ở lại đây.
Giản Khinh Ngữ kiễng chân quan sát tình hình, ngoại trừ Quý Dương, đám Cẩm Y Vệ còn lại, người nào trên mặt cũng có vết thương ít nhiều.
"Ban ngày ban mặt mà lại nháo thành như vậy, còn ra thể thổng gì nữa?!"
Vị Tuần Kiểm dẫn đội không vui mà quát lớn.
Quý Dương nghe xong lập tức không kiên nhẫn được nữa, nhưng còn chưa kịp mở miệng đã bị Cẩm Y Vệ bên cạnh kéo lại.
Mà đầu lĩnh đám quân thủ thành kia cũng nhân cơ hội mà mở miệng: "Hồi đại nhân, là Cẩm Y Vệ gây chuyện với bọn ta trước.
Bọn họ không có lệnh bài rời thành, nhưng vẫn kiên trì đòi ra khỏi thành.
Tiểu nhân không cho đi, bọn họ liền động tay trước!"
"Ngươi nói bậy!
Rõ ràng là ngươi mở miệng vũ nhục bọn ta, nên ta mới động thủ!"
Cẩm Y Vệ trên mặt bị thương nặng nhất liền cả giận mà cãi lại.
Đầu lĩnh lập tức trừng mắt: "Nói ta mở miệng vũ nhục ngươi, ngươi có chứng cứ gì không?"
"Chúng ta có thể làm chứng!"
Mấy Cẩm Y Vệ còn lại lập tức đáp trả.
Đám quân thủ thành liền cười ồ lên mỉa mai, gã đầu lĩnh còn nheo mắt châm chọc: "Các người thật đúng là một lũ chó hùa, người một nhà tự mình làm chứng cho nhau, mệt cho các ngươi, chuyện như vậy mà cũng nghĩ ra được."
"Ngươi!"
"Nói nhảm với hắn làm gì?"
Quý Dương vẻ mặt âm trầm, mở miệng, "Đưa bọn chúng tới chiếu ngục, nhốt lại năm ba ngày rồi hẵng kéo ra so đúng sai!"
Một Cẩm Y Vệ nghe vậy, vẻ mặt lập tức trở nên vi diệu, ngay cả Tuần Kiểm cũng nhịn không được mà cười khẩy: "Chiếu ngục?
Quý đại nhân đã bao lâu rồi không trở về kinh thành thế?
Còn chưa biết sau khi Thánh Thượng đăng cơ, chuyện thứ nhất ngài làm chính là hủy bỏ chiếu ngục sao?
Sau này nếu có phạm nhân cần thẩm án, tốt nhất là đưa hết đến Đại Lý Tự."
Nói xong, hắn xoay qua ra lệnh: "Người đâu, bắt hết đám Cẩm Y Vệ này lại!"
Đám quân thủ thành lập tức đắc ý.
"Ta xem ai dám động đến chúng ta!"
Quý Dương còn chưa hết khiếp sợ trước tin tức về chiếu ngục, nghe Tuần Kiểm nói xong, vẻ mặt hắn liền trở nên khó coi, "Ngươi là cái thá gì mà dám bắt chúng ta chứ?!"
Giản Khinh Ngữ vẫn luôn đứng ở xa quan sát, lập tức cố ý ra hiệu cho Quý Dương, liều mạng ám chỉ hắn bình tĩnh lại một chút.
Thế nhưng Quý Dương vẫn không hề nhìn về phía nàng, sắc mặt vẫn mang vẻ âm trầm mà nhìn gã Tuần Kiểm.
Tuần Kiểm ở trước mặt mọi người bị Quý Dương công khai làm mất mặt, cũng lập tức trầm xuống: "Hỏi ta là cái thá gì, không bằng tự hỏi một chút ngươi mới là cái thá gì đi.
Người đâu, Cẩm Y Vệ nhiễu loạn công vụ của quân thủ thành, bất kính với Tuần Kiểm, bắt bọn họ lại hết cho bản quan, đưa đến Đại Lý Tự đánh 30 trượng!"
30 trượng, mặc dù không gây chết người, nhưng vẫn có thể bị đánh đến thân mình tàn tật.
Hình phạt này không thể nói là không nặng.
"Ngươi dám!"
Quý Dương lạnh giọng quát lớn.
Tuần Kiểm cười lạnh một tiếng: "Bản quan có gì mà không dám chứ?
Quý Dương, ngươi thật sự nghĩ rằng bây giờ vẫn còn là thiên hạ của Cẩm Y Vệ sao?"
Mắt thấy đám quan binh tuần tra muốn bắt người, Giản Khinh Ngữ lập tức luống cuống, nhưng lại không biết phải làm cái gì.
Lúc nàng đang nôn nóng, bên tai đột nhiên truyền đến một tiếng vó ngựa từ xa xa, nàng sửng sốt ngước mắt nhìn qua, liền thấy Lục Viễn, người mặc Phi Ngư phục đỏ sẫm, cưỡi tuấn mã lao đến bên này.
Nàng lập tức thở phào một hơi, lặng lẽ trốn ra phía sau xe ngựa nhìn lén.
Tuần Kiểm nhìn thấy Lục Viễn tới, trong mắt hiện lên một tia hoảng loạn, nhưng khi hắn đến trước mặt thì vẫn tỏ vẻ trấn định: "Lục đại nhân."
"Không biết mấy tên thủ hạ này của ta đã phạm lỗi gì mà khiến Lý đại nhân tức giận đến thế?"
Lục Viễn nhàn nhạt hỏi.
Tuần Kiểm ho một tiếng: "Bọn họ khiêu khích quân thủ thành, nhiễu loạn công vụ, ti chức chỉ có thể bắt bọn họ lại."
Lục Viễn không thèm liếc hắn lấy nửa cái, lập tức nhìn về phía Quý Dương: "Có đúng không?"
"Hồi đại nhân, không ạ, là quân thủ thành không cho người của chúng ta ra khỏi thành, còn mở miệng vũ nhục chúng ta trước."
Quý Dương lập tức nói.
Đầu lĩnh quân thủ thành lập tức cãi lại: "Các ngươi không có lệnh bài rời thành, sao có thể cho các ngươi ra khỏi thành?!
Còn chuyện mở miệng vũ nhục, thì vẫn là câu nói đó, các ngươi có chứng cứ không?"
Quý Dương bao nhiêu năm nay chưa từng chịu qua khẩu khí này, lập tức lại muốn cãi cọ với bọn họ, nhưng hắn cũng không dám làm trò trước mặt Lục Viễn, nên đành nhịn xuống.
Đám quân thủ thành thấy mấy Cẩm Y Vệ không đáp trả được câu nào, lập tức đắc ý, Tuần Kiểm nhìn Lục Viễn, cười một tiếng: "Lục đại nhân, ngài cũng nghe rồi đó, ti chức chỉ là làm việc theo luật mà thôi."
Giản Khinh Ngữ vẫn luôn nghe lén ở một bên lập tức nổi giận, nhưng lại không thể làm được gì, chỉ có thể tiếp tục nghe bọn họ cưỡng từ đoạt lý.
Cũng may, Lục Viễn sau đó đã mở miệng: "Giỏi cho một câu làm việc theo luật.
Nếu là làm theo luật, vậy tại sao lại không biết, trong luật pháp tiên hoàng khâm định, có một điều là khi Cẩm Y Vệ mặc Phi Ngư phục, thì có thể tự do xuất nhập các cổng thành, quan không được cản, dân không được nhiễu.
Bọn họ mặc dù không có lệnh bài, nhưng quân thủ thành cũng không có tư cách ngăn cản bọn họ."
Tuần Kiểm sửng sốt, nhưng cũng nhanh chóng phản ứng lại: "Đây là trước kia..."
"Trước kia?"
Lục Viễn ngắt lời hắn, "Ý của ngươi là vua đời nào thần đời nấy sao?
Quy củ năm đó tiên hoàng định ra hiện tại không dùng được nữa rồi sao?
Lý Thành, ngươi chính là muốn đặt Thánh Thượng vào cảnh bất trung bất hiếu à?"
Dứt lời, hắn liền nhìn về phía đám quân thủ thành: "Lại nói tới các ngươi, các ngươi căn bản cũng coi lời của tiên hoàng như gió thoảng bên tai sao?"
Một chiếc mũ lớn như vậy đội lên đầu bọn họ, Tuần Kiểm cùng đám quân thủ thành nháy mắy hai chân muốn mềm nhũn, trực tiếp quỳ xuống trước mặt hắn.
"Đại, đại nhân, ti chức tuyệt không có ý tưởng đại nghịch bất đạo kia.
Ti chức chỉ nhất thời quên mất, nhất thời sơ sẩy mà thôi..."
Tuần Kiểm sắc mặt tái nhợt giải thích.
Đầu lĩnh của đám quân thủ thành cũng vội vàng nói: "Dạ, dạ, dạ, là sơ sót...
Tiểu nhân tuyệt đối không có ý nghĩ phản nghịch đó!"
Quý Dương thở hắt một hơi, nheo mắt lại: "Nếu đã thừa nhận là sơ sót, vậy cũng đừng quên tới Đại Lý Tự để lĩnh phạt.
Ta nghĩ, không cần phải phạt nhiều quá, 30 trượng là được rồi phải không?"
Tuần Kiểm sợ đến mức run rẩy: "Đại nhân tha mạng!"
Nhưng Lục Viễn vẫn vẻ mặt nhàn nhạt, chỉ liếc nhìn người ở phía sau một cái, đám Cẩm Y Vệ lập tức nhanh chóng áp giải Tuần Kiểm cùng đám quân thủ thành kia đi.
Quý Dương sợ bọn họ muốn thừa cơ trốn tránh hình phạt, nên cũng trực tiếp đi theo.
Giản Khinh Ngữ trốn sau xe ngựa, trơ mắt nhìn Quý Dương rời khỏi, khi đang nhịn không được mà muốn nhắc nhở hắn rằng mình vẫn còn đang ở đây, thì đột nhiên mấy Cẩm Y Vệ vẫn còn đang ở lại đây đã chợt bị Quý Dương đạp ngã lăn ra đất.
Nàng hoảng sợ, lập tức im lặng.
Mấy gã Cẩm Y Vệ ngã nhào ra đất, sau khi ngồi dậy, tất cả liền quỳ xuống, sự căng thẳng trên mặt khó có thể che giấu được sự khẩn trương.
"Ta đã dặn dò các ngươi cái gì?"
Lục Viễn lạnh giọng hỏi.
"...
Đã dặn phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, không thể làm càn tự đắc."
Cẩm Y Vệ run rẩy trả lời.
Lục Viễn nheo mắt: "Rồi các ngươi đã làm cái gì?"
"Ti chức đã biết sai!"
"Ti chức đã biết sai!"
Lục Viễn lạnh lùng liếc bọn họ một cái: "Đóng cửa sám hối nửa tháng.
Nếu còn có lần sau, trực tiếp xin từ chức trở về nhà đi."
Đám Cẩm Y Vệ nghe xong, sắc mặt trắng bệch, sau khi vâng lệnh đáp ứng liền nhanh chóng chạy đi.
Giản Khinh Ngữ nhìn trộm một màn này, lại quan sát vẻ mặt của Lục Viễn, nhìn sao cũng cảm thấy thật đáng sợ...
Hắn hiện tại tâm trạng không được tốt, nàng có phải là nên thức thời mà thừa dịp trốn đi trước không?
Đợi đến lúc tâm tình của hắn tốt lên rồi lại tới tìm hắn sau?
Trong lúc nàng đang rối rắm, nam nhân đang đứng thẳng người một mình ở bên kia chợt lãnh đạm mở miệng: "Còn chưa chịu qua đây?"
...
Chắc không phải là đang kêu nàng đâu nhỉ?
Nàng vẫn đang ẩn nấp rất kín kẽ a.
Giản Khinh Ngữ rối rắm một chút, yên lặng mò lấy tay nải của mình trong xe, đeo lên trên người, tính toán chuồn đi.
"Còn dám bước thêm một bước là ta đánh gãy chân của nàng liền đó!"
Giọng nói kia đã lạnh hơn một phần.
Giản Khinh Ngữ đột nhiên ngừng chân, rồi cẩn thận quay đầu lại, đúng lúc con ngựa đã đứng nãy giờ bắt đầu có vẻ không kiên nhẫn, bước hai bước về phía trước, khiến nàng hoàn toàn bại lộ trước mặt Lục Viễn.
Nàng xấu hổ cười cười: "Sao chàng lại biết ta ở đây thế?"
"Vừa tới đã nhìn thấy," lén lén lút lút như vậy, ngoại trừ nàng thì còn có thể là ai?
Nhìn gương mặt của nàng đã ốm o đi khá nhiều, Lục Viễn không vui: "Nàng lừa Quý Dương mang nàng trở về?"
"...
Sao lại là ta lừa hắn chứ?"
Giản Khinh Ngữ gân cổ cãi lại.
Lục Viễn cười lạnh một tiếng: "Nếu không thì thế nào?
Hắn dám chủ động cãi lại mệnh lệnh của ta à?"
Giản Khinh Ngữ: "..."
Nghe là biết không có khả năng rồi.
Trải qua màn hài kịch ồn ào ban nãy, người xung quanh hiện tại không còn lại bao nhiêu, Giản Khinh Ngữ nhấp nhấp môi, cẩn thận hỏi: "Chàng muốn giống như lúc nãy đá bọn họ, cũng đá ta một phát hay sao?"
"Ta đúng là đã nghĩ vậy đấy."
Vẻ mặt Lục Viễn lạnh lùng, ánh mắt dừng lại trên cái bụng càng lúc càng tròn trịa của nàng.
Giản Khinh Ngữ thấy thế lập tức tự tin dựng thẳng sống lưng: "Bồi Chi ơi, Ngôn Ngôn nhớ chàng lắm."
Chỉ một câu vậy thôi, những bất mãn trong lòng Lục Viễn đều tan thành mây khói.
Hắn đau đầu thở dài một tiếng, chủ động đưa tay ra trước mặt nàng: "Đi thôi."
Giản Khinh Ngữ cười hăng hắc, vừa định cầm lấy tay hắn, lại chợt nghĩ tới gì đó mà khẩn trương: "Chờ một chút, sẽ không bị người khác phát hiện chứ?"
"Nếu sợ bị người ta phát hiện thì nàng không nên hồi kinh cùng với Quý Dương," Lục Viễn lạnh nhạt mở miệng, "Từ lúc hai người các nàng vào thành, Thánh Thượng e là đã biết rồi."
Giản Khinh Ngữ: "..."