[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Edit/ Chưa Beta] Hội Chứng Cơ Khát Xúc Tu- Đầu Phát Đa Đa
Chương 57: Ôm ôm~~~~
Chương 57: Ôm ôm~~~~
Editor: Randi
Ngày đăng: 6/12/2025
__________________________________________
Tuy đối phương chưa từng chính miệng thừa nhận điều gì, nhưng sự thân mật trong từng cử chỉ, hành động của hắn... tất cả đều khiến Nguyên Dã gần như chắc chắn về suy đoán của chính mình.
Tiểu Diệp Tử...
Hắn thật sự là Tiểu Diệp Tử!!!
Sứa non của cậu...... biến thành người?
Biến thành người???
Rắc rắc- Thế giới quan của Nguyên Dã tại giờ phút này bỗng nhiên xuất hiện vết rách.
Nhưng ngay sau đó, Nguyên Dã đã mạnh mẽ phủ quyết suy nghĩ hoang đường kia.
Không.....Không đúng.
Tiến hoá chủng vốn dĩ không thể biến thành hình người, bản chất chúng nó chỉ là động thực vật được dị biến mà thành.
Còn nam nhân trước mặt này...
Tiểu Diệp Tử càng giống như dị biến giả hơn.
Hắn mang hình thái nhân loại, nhưng cơ thể vẫn chứa những đặc điểm đặc thù của dị chủng.
Rõ ràng chính là hình dạng của một dị biến giả.
Nhưng đã là dị biến giả... thì làm sao có khả năng sở hữu một hình thái hoàn toàn phi nhân loại được?
Trừ phi--"Biển Vô Tận có một nửa dị chủng.
Khi ở hình người, đẹp đến mức không thể tưởng tượng được."
Lời của Hồ Trường Xuyên đột nhiên vang lên trong đầu cậu, như một tia chớp xé toạc lớp sương mù hỗn loạn, mở ra trước mắt Nguyên Dã một đáp án duy nhất.
...Nửa dị chủng.
Đúng.
Chỉ có nửa dị chủng mới phù hợp.
Tiểu Diệp Tử đến từ Biển Vô Tận, vừa có hình người, lại vừa có hình thái phi nhân loại, hoàn toàn trùng khớp, không sai vào đâu được.
Randi : Truyện chỉ có duy nhất ở Wattpad @NgnTrn405731 và Rookie, những chỗ khác đều là ăn cắp
Chỉ là...
Nguyên Dã thật sự không hiểu.
Nếu Tiểu Diệp Tử là một nửa dị chủng, tại sao chỉ số ô nhiễm của hắn lại thấp đến mức không hợp lẽ thường?
Điều này gần như trái ngược mọi quy luật mà Nguyên Dã từng biết.
Nhưng ngoài khả năng ấy, không còn bất kỳ lý giải hợp lý nào khác.
Lúc này, hơi thở ấm áp của nam nhân khẽ dừng lại bên gáy thiếu niên, đôi môi ẩm ướt lướt nhẹ qua vết thương bị cắn khi nãy.
Sức hồi phục mạnh mẽ của Nguyên Dã đã khiến nơi đó kết vảy; chỉ cần một hai tiếng nữa là sẽ khép miệng hoàn toàn.
Thế nhưng giờ đây, vết thương ấy vẫn còn phảng phất một mùi hương nhàn nhạt-mùi máu thơm ngon ngọt ngào đến mức khiến người ta bất giác run lên.
Tuy rằng vừa rồi Diệp Vân Phàm đã lục tìm khắp nơi và lấy được không ít khối thịt dị chủng dùng để bổ sung điểm sinh mệnh, nhưng dục vọng thèm khát máu thịt còn sót lại trong cơ thể hắn thôi thúc Diệp Vân Phàm không kìm được mà cúi đầu, dùng đầu lưỡi khẽ liếm lên dấu răng đỏ tươi kia, một lần, rồi lại một lần nữa.
"A......"
Cảm giác đau đớn rất nhỏ hòa quyện đan xen cùng với cảm giác tê dại do đầu lưỡi đem đến, biến thành một thứ kích thích kỳ diệu lan dọc sống lưng.
"Chờ...
Từ từ, Tiểu Diệp Tử, ngươi đừng... như vậy..."
Nguyên Dã lảo đảo, gần như đứng không vững.
Hơn nửa trọng lượng cơ thể cậu theo bản năng dựa lên cánh tay đối phương chống đỡ.
Đầu óc thiếu niên rối loạn, nhiệt độ nơi làn da vốn lạnh lẽo lại đang nhanh chóng nóng lên từng chút một.
Nhưng động tác quá mức quen thuộc này khiến Nguyên Dã không tránh khỏi nhớ lại hồi ức trong không gian dị độ kia, thời điểm cậu bị xúc tua kéo đi, đôi mắt bị che kín.
Khi đó... hẳn cũng là Tiểu Diệp Tử cắn vào cổ cậu.
Vậy thì... vậy lúc trong huyệt động dưới lòng đất kia, đối phương cũng có hình thái giống nhân loại như bây giờ sao?
Nguyên Dã rất muốn ngăn cản não mình đừng tiếp tục tưởng tượng lung tung, nhưng suy nghĩ đã chạy rồi thì cứ như con ngựa hoang sổ cương, càng cản càng phi xa.
Tiểu Diệp Tử là nửa dị chủng.
Nửa dị chủng bản chất là bị dị chủng gây ô nhiễm quá mức, nhưng vẫn giữ lại một phần ý thức con người.
-- Nghĩa là hắn vẫn là nhân loại.
Tiểu Diệp Tử là nhân loại.
Không phải sủng vật, không phải một tiểu tiến hóa chủng ngây ngô chỉ số thông minh vài tuổi.
Hơn nữa nhìn vào hình thái hiện tại... trước khi bị ô nhiễm thành nửa dị chủng, đối phương tuyệt đối là một nam nhân trưởng thành.
Và Nguyên Dã càng nghĩ, đầu óc càng trở nên rõ ràng đến đáng sợ.
Trước đây sứa con đã từng bò tới bò lui trên người cậu......
Trước đây... cậu còn từng thản nhiên cởi sạch trước mặt đối phương để tắm rửa...
Không chỉ một lần.
Nguyên Dã: "............"
Những ký ức sinh hoạt thường ngày trước kia bỗng ào ạt trồi lên, đủ loại chi tiết đều trở nên rõ ràng không chịu nổi trong khoảnh khắc này.
Thủ lĩnh đại nhân lập tức cảm thấy trên mặt mình nóng bừng đến hoảng hốt, đôi tai trong nháy mắt đỏ gay đến mức như rỉ máu.
May mà nơi này tối lắm, cậu lại còn xoay lưng về phía đối phương, có lẽ nam nhân sẽ không phát hiện ra.
Nhưng mà cậu nhầm to rồi.
Bởi trong mắt Diệp Vân Phàm, chút bóng tối này vốn chẳng là gì.
Hắn nhìn đôi tai đỏ rực của Nguyên Dã rõ ràng không sót chút nào.
Thậm chí, hắn còn giơ tay, giữ chặt lấy hàm dưới của thiếu niên , mạnh mẽ xoay mặt cậu lại, chăm chú quan sát vài giây, rồi cúi xuống hôn lên gương mặt nóng ran ấy.
Động tác của Diệp Vân Phàm có hơi dùng sức, gần như khiến khối thịt mềm nóng hổi kia bị hôn đến biến dạng.
"Chờ đã... ngươi chờ một chút...
đừng như vậy..."
Nguyên Dã lần đầu tiên nói lắp như thế, nhưng dù lời nói như thế , cậu lại hoàn toàn không có ý muốn tránh né.
Đúng lúc ấy, từ phía trên truyền xuống những tiếng ầm ầm nặng nề, như thể có người đang dịch chuyển cả một mảng lớn tàn tích, lật tung từng khối bê tông nứt vỡ để khai quật phế tích.
Lỗ tai Nguyên Dã khẽ run.
Cậu lập tức đoán được người đến là ai.
-- Hồ Trường Xuyên.
Trong khu vực này, chỉ có một mình hắn đủ tốc độ đuổi tới nhanh như vậy, và cũng chỉ có năng lực của hắn mới có thể thô bạo mà hiệu quả đến thế, vừa đào vừa "rửa sạch" đống kiến trúc đổ nát.
"Tiểu Diệp Tử, Tiểu Diệp Tử!"
Nguyên Dã vội nghiêng đầu tránh đi, giọng cậu gấp gáp nhưng lại cố nén nhỏ đến mức chỉ như tiếng thì thào, như sợ chỉ cần lớn thêm một chút là sẽ bị phát hiện ngay lập tức.
"Có người tới!"
Lời vừa dứt, tiếng động trên cao càng vang dội hơn.
Thậm chí đã nghe được tiếng Hồ Trường Xuyên gọi:
"Thủ lĩnh?
Thủ lĩnh--"
Nguyên Dã vừa nghe đến hai chữ ấy, lại còn nghe ra khoảng cách chỉ chừng hai ba mươi mét, cả người lập tức chấn động, dây thần kinh căng đến cực điểm.
Thiếu niên muốn lập tức thoát khỏi trói buộc của Diệp Vân Phàm để trả lời, muốn ngăn Hồ Trường Xuyên lại ngay, bảo đối phương đừng tới thêm một bước nào nữa.
Nhưng Nguyên Dã vừa mới há miệng, còn chưa kịp nói một chữ, vành tai cậu đã bị người kia khẽ cắn một cái.
"Ưm....."
Bên trên, Hồ Trường Xuyên dùng năng lực chống đỡ từng mảng phế tích, vừa sốt ruột tìm kiếm khắo nơi.
Phần lớn khu vực này toàn là bê tông cốt thép, không phải bùn đất, khiến hắn khó mà cảm ứng được diện rộng.
Chỉ còn cách dựa vào tiếng gọi để tìm người.
"Thủ lĩnh?
Ngài ở dưới đó sao?"
Khoảng cách hai bên nhanh chóng rút ngắn còn mười lăm mét.
Mà lúc này, Hồ Trường Xuyên hoàn toàn không biết vị thủ lĩnh đại nhân mà hắn lo sốt ruột tìm kiếm...
đang bị một nam nhân khác ấn chặt vào tường, đến cả nhúc nhích cũng không được.
"......
Ta không có việc gì."
Cuối cùng Nguyên Dã cũng miễn cưỡng đáp lại.
Cậu căng thẳng đến mức tim như muốn nhảy vọt khỏi lồng ngực, chỉ sợ Hồ Trường Xuyên lao xuống và nhìn thấy tất cả.
Bên tai Nguyên Dã, thậm chí trong đầu cậu, chỉ toàn là âm thanh nuốt nước hỗn loạn.
Cậu hoàn toàn nghe không rõ Hồ Trường Xuyên đang nói gì, thậm chí thiếu niên còn cảm thấy ngay cả lỗ tai cậu giống như không thuộc về chính mình, ngay cả bản thân đang nói cái gì cũng chẳng phân biệt được.
Cuối cùng, vị thủ lĩnh đại nhân ấy chỉ có thể cố ép giọng không run, nói nhanh đến mức như đang niệm chú:
"Nhà xưởng bên kia còn có địch nhân chạy thoát.
Ngươi đi... qua đó cẩn thận lục soát."
"À?
Chính là thủ tịch......"
Hồ Trường Xuyên còn đang sững người.
"Lập tức đi!!!"
Giọng Nguyên Dã từ góc tối sâu nhất truyền lên, nghe đầy giận dữ đến mức không thể nghi ngờ.
"Dạ... dạ!"
Hồ Trường Xuyên cảm thấy có điểm kỳ quái, nhưng mà nghe giọng nói trung khí mười phần của đối phương, nghĩ thầm Nguyên Dã hẳn là sẽ không có vấn đề gì.
Có lẽ là địch nhân chạy làm vị đại nhân này cực kỳ tức giận thôi.
Rốt cuộc tính tình của Nguyên Dã từ trước đến nay cũng không phải quá tốt, chính xác mà nói là cực kỳ tàn bạo, nhưng đó đã là chuyện của ba năm trước đây, hiện tại thật ra tính tình của cậu đã tốt hơn rất nhiều rồi.
Hồ Trường Xuyên ở trong lòng âm thầm chửi thầm hai câu.
Bất quá có tiền án một lần để Nguyên Dã ở trong không gian dị độ kia, cho nên lúc này hắn liền suy xét thật sự là hết sức chu đáo tri kỷ.
"Vậy, vậy thủ lĩnh, ta mở cho ngài một cái thông đại an toàn, ngài đợi chút một tí là đi lên là được."
"......."
Hồ Trường Xuyên không nhận được câu trả lời, phía dưới một mảnh yên tĩnh.
Bởi vì lúc này, thủ tịch đại nhân của hắn lại bị một bàn tay mạnh mẽ ấn xuống gáy, buộc phải ngửa đầu đón lấy nụ hôn sâu đến nghẹt thở của nam nhân kia.
Tư thế cưỡng ép đó khiến cổ Nguyên Dã chịu một sức nặng khó tưởng; tuyến cổ căng lên, đường cong bới ra sự nhẫn nại và kiềm chế run rẩy.
Không bao lâu, Diệp Vân Phàm liền nhận ra thiếu niên không ổn.
Hắn lập tức đổi tư thế, đưa người trong lòng xoay lại, một tay ôm trọn phần eo mềm gần như nhũn ra của Nguyên Dã, tay còn lại đỡ lấy gáy cậu.
Chút sức lực cuối cùng trong cơ thể Nguyên Dã dường như bị giây phút ấy rút sạch.
Cậu không còn sức lực phản kháng, chỉ có thể mang tính tượng trưng giãy giụa đôi chút; hai tay đưa ra phía sau như muốn bám víu vào thứ gì đó, nhưng lại chẳng bắt được gì, cuối cùng chỉ có thể ôm lấy cổ đối phương, dùng nơi ấy làm điểm tựa để giữ mình khỏi hoàn toàn sụp xuống.
Ngay khoảnh khắc ấy, một sợi xúc tua mềm ấm quấn lấy đôi chân nhũn ra của Nguyên Dã, men theo đường cong bắp đùi mà trườn dần lên phía trên, vòng quanh đai da cố định, động tác vừa chậm rãi vừa trêu chọc.
Đầu xúc tua khéo léo luồn vào khe hở giữa lớp vải dệt và dây lưng, nhẹ nhàng cạy mở như thể đang thử thăm dò một cánh cửa kín đáo, rồi chui lọt vào bên trong, lướt dọc theo phần hông nhạy cảm đến mức khiến cơ bắp thiếu niên run lên từng hồi.
Giờ đây, xúc tua của Diệp Vân Phàm đã không còn chỉ có ba sợi như ban đầu.
Tựa như sau khi bước vào thời kỳ trưởng thành, hình thái con người cho phép hắn có thêm nhiều xúc tua, mỗi cái đều linh hoạt, khéo léo và nghe theo sự điều khiển của hắn một cách hoàn mỹ.
Vài sợi xúc tua còn lại thì nghịch ngợm nâng nhẹ ống quần thủ lĩnh đại nhân, lách vào bên trong rồi quấn trọn lấy bắp chân cậu; một sợi khác len dọc theo thắt lưng, vòng từ sau eo.
Lại có sợi chầm chậm bò lên cao hơn, trượt qua sống lưng, tinh tế phác họa hình dáng xương bướm như đang vuốt ve một bí mật chỉ mình nó biết.
Khoảnh khắc này, từng tế bào trong cơ thể Nguyên Dã như bị ngâm trong lớp nước ấm mê man, toàn thân mềm nhũn đến rối bời.
Cậu đã từng vô số lần trong mộng cùng với nam nhân này, bởi đêm nào cũng mơ thấy đối phương, hết lần này đến lần khác.
Thế nhưng cảnh trong mơ và hiện thực lại cách nhau một trời một vực.
Trong mộng, tất cả mọi thứ đều mông lung, cảm giác chỉ có thể dựa vào tưởng tượng mà tạo thành.
Còn lúc này... là da kề da, quấn quít bên nhau khiến toàn bộ dây thần kinh trên dưới người cậu đồng loạt run rẩy như bị dòng điện ấm áp quét qua.
Trong bóng đêm tĩnh lặng, hơi thở dồn dập cùng tiếng nước nóng bỏng của nụ hôn hòa lẫn vào nhau, tạo lên một bầu không khí hết sức ái muội, dính nhớp.
Giữa cơn choáng váng, lý trí của Nguyên Dã vẫn còn sót lại một chút sáng tỏ.
Người đang dùng miệng hôn cậu là Tiểu Diệp Tử... mà Tiểu Diệp Tử vẫn là một nửa dị chủng.
Nửa dị chủng...
Trong khoảnh khắc, lý trí của Nguyên Dã như bị ai đó mạnh mẽ kéo giật trở về.
Cậu quá rõ, hai chữ "nửa dị chủng" trong mắt nhân loại đại biểu cho cái gì.
Tuy vẫn bảo lưu được một phần ý thức của con người, nhưng bản chất vẫn bị quy vào phạm trù nguy cơ, uy hiếp, thậm chí là đối tượng cần phải lập tức xử tử.
Nói trắng ra, trong mắt nhân loại, nửa dị chủng và dị chủng căn bản không có khác biệt.
Cơ bản đều là xử tử, hoặc giam giữ vĩnh viễn.
Và đa số, sẽ bị đưa thẳng vào viện nghiên cứu dị chủng.
Đến lúc đó, không chỉ đơn giản là lấy máu xét nghiệm.
Những chuyện như mổ khoang nội tạng, cắt rời tứ chi chỉ là thủ thuật cơ bản.
Phía sau còn có nhưng cuộc thí nghiệm, càng tàn bạo, càng khó lường...
Không.......Không được!!!!
Tuyệt đối không thể để người khác phát hiện ra hắn!
Hiện tại chung quanh còn chưa có nhiều người, phải rời đi ngay.
Nếu chậm một giây, đợi Triệu Phàm bố trí người đến phong tỏa hiện trường, hoặc tệ hơn là Đại Tư Tế đích thân tới.
Thế thì...
-Không thể chậm trễ thêm nữa.
Phải rời khỏi nơi này ngay lập tức.
Nguyên Dã lập tức thanh tỉnh, vội nâng tay vỗ lên vai nam nhân, thúc giục đầy lo lắng.
Sau một hồi giãy giụa hỗn loạn, cuối cùng cậu cũng đẩy được đối phương ra khỏi cơ thể mình.
"Đi..."
Nguyên Dã theo bản năng thở dốc.
Trong bóng tối, chính cậu cũng không nhìn thấy khuôn mặt mình đỏ ửng đến nhường nào, hàng mi vẫn còn ướt át, đôi môi đỏ bừng mang sắc diễm lệ.
Cũng chẳng nhìn thấy đáy mắt tối sậm như vực sâu của Diệp Vân Phàm đang khóa chặt lấy mình.
Cho nên Nguyên Dã chỉ có thể lần tay lên sờ soạng gò má đối phương, giọng dứt khoát mà trầm nén: "Đi theo ta.
Lập tức rời khỏi đây."
"......"
Diệp Vân Phàm chỉ nghiêng đầu cọ nhẹ vào lòng bàn tay cậu.
Vừa mới ăn xong một vòng " món ăn vặt", lại lăn lộn dưới đất một lượt, còn ôm ôm hôn hít Nguyên Dã đến thất thần, lúc này hắn mềm oặt như cục bông, trong lòng tràn đầy an ổn.
Thành ra biểu hiện ra ngoài đặc biệt ngoan ngoãn.
Hắn không nói đồng ý, cũng không nói không.
Nhưng Nguyên Dã xem như đó là sự đáp ứng.
Tuy vậy, thủ lĩnh đại nhân vẫn chưa vội bước đi.
Cậu dừng lại lắng nghe một hồi, xác nhận Hồ Trường Xuyên đã rời khỏi khu vực phụ cận, mới vội vàng nắm lấy tay Diệp Vân Phàm, kéo hắn chạy về phía thông đạo an toàn dẫn ra bên ngoài.
Thông đạo hướng lên trên, lại không có dây để hỗ trợ, thành ra hai người chỉ còn cách dùng tay bám tường mà leo thẳng lên.
Diệp Vân Phàm nghe cậu nói "Chúng ta phải đi lên", liền ngẩng đầu nhìn đỉnh hang.
Đoạn trần phía trên cách họ chừng bốn, năm chục mét, không tính là cao.
Giây tiếp theo, Nguyên Dã chỉ cảm thấy thân thể bỗng nhẹ bẫng.
Cả người đã được nâng khỏi mặt đất.
Đây là lần thứ ba trong đêm nay cậu được đối phương bế lên.
Nguyên Dã khẽ sững lại, nhưng thân thể lại phản ứng trước đầu óc, theo bản năng vòng tay qua cổ Tiểu Diệp Tử.
Diệp Vân Phàm hơi cong gối.
Phịch -Mặt đất dưới chân đột ngột sụp xuống.
Hai người đồng thời bật lên trong không trung.
Tiểu Diệp Tử dựa vào những điểm nhô ra trên vách đá làm lực bật, mỗi bước đều nhẹ như gió.
Không đến vài giây, cả hai đã lao vọt khỏi lòng đất tối tăm.
"......"
Nguyên Dã thậm chí chưa kịp hoàn hồn.
Dị biến giả có thể làm được điều này.
Chính tố chất thân thể vượt chuẩn của cậu cũng có thể giống như dị biến giả, động tác leo lên cũng không quá khó.
Tuy nhiên nhảy vọt nhẹ nhàng, thoải mái như dạo bước trên mặt đất giống Tiểu Diệp Tử... thì cậu khó lòng mà làm được như đối phương.
Khoảnh khắc ấy, Nguyên Dã lần đầu tiên có được một cái hiểu biết rõ rệt về "nửa dị chủng".
Ý thức nhân loại, thân thể của dị chủng, tốc độ và sức mạnh vượt xa giới hạn người thường.
Nguyên Dã giật mình tỉnh táo, vội vàng nhảy xuống khỏi lồng ngực Diệp Vân Phàm.
Cậu vội vàng kéo vạt áo sơ mi lại, buộc một nút kết tạm rồi lần mò tìm được một chiếc châm khóa, cố định phần cổ áo đã bị kéo rộng đến mức gần như phơi bày.
Sau mấy động tác lúng túng, cuối cùng cũng miễn cưỡng che được những dấu vết ái tình còn nóng hổi trên da thịt bên trong.
Thủ lĩnh đại nhân chỉ kịp xác định phương hướng, lập tức nắm lấy cổ tay nam nhân, kéo hắn lao về phía nam.
Tranh thủ bóng đêm, tranh thủ trước khi có ai đó kịp phản ứng, Nguyên Dã phải ngay lập tức tìm một nơi an toàn để giấu Tiểu Diệp Tử đi.
Diệp Vân Phàm không hề chống cự, ngoan ngoãn để cậu nắm tay, bước chân nhẹ nhàng theo sau.Thế nhưng vừa chạy được mấy chục mét, Diệp Vân Phàm bỗng khựng lại.
Bước chân hắn chậm hẳn, giống như bị thứ gì đó ghìm xuống.
Nguyên Dã bị kéo theo, buộc phải dừng lại.
"Làm sao vậy?"
Nguyên Dã nhìn sang, chỉ thấy Tiểu Diệp Tử đứng bất động trong bóng tối, vẻ mặt bình tĩnh đến lạ, đôi mắt đăm đăm nhìn về phía sau.
"..."
Tim Nguyên Dã thót lại.
Một luồng dự cảm lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Cậu xoay phắt người lại.
Trong tầm mắt, một thân ảnh trắng tinh quen thuộc đang chậm rãi bước ra, uy nghiêm lại thanh khiết.
Đại tư tế...
-- Là Đại tư tế!
Đối phương an tĩnh đứng ở vị trí cách chừng ba mươi mét, tựa như cố ý thu liễm toàn bộ khí tức.
Cũng vì thế mà khi Nguyên Dã vội vã dẫn người rời đi ban nãy, hoàn toàn không phát hiện ra sự tồn tại của hắn.
Đôi mắt dị sắc của Nguyên Dã khẽ trợn, theo bản năng lập tức kéo Diệp Vân Phàm ra sau lưng che chở cho hắn, giọng nói vội vàng giải thích: "Đại tư tế, hắn... hắn là..."
Ngữ khí Nguyên Dã gấp gáp nhưng đến cuối cùng cậu vẫn không thể nói ra.
Nguyên Dã chưa thể nghĩ ra cái cớ thuyết phục nào đủ để qua mặt đối phương, bởi vì người kia quá thông minh.
Dù có miễn cưỡng chống đỡ, nhiều nhất cũng chỉ được một hai ngày.
Mà đến lúc đó, cái giá phải trả cho lời nói dối... sẽ là Tiểu Diệp Tử phải chịu những cuộc tra khảo khắc nghiệt hơn gấp bội.
Thế nhưng, nếu thẳng thắn nói Diệp Vân Phàm là nửa dị chủng...
Nguyên Dã hoàn toàn tin rằng Đại tư tế sẽ lập tức hạ lệnh truy bắt.
Trong khi Nguyên Dã đang xoắn óc tìm đường giải thích, Diệp Vân Phàm lại hoàn toàn không cảm nhận được chút nguy hiểm nào.
Hắn nghiêng đầu, bình tĩnh chăm chú nhìn người đàn ông phía xa, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Dưới lòng đất lúc nãy, lượng thịt dị chủng mà hắn nuốt vào chỉ đủ kéo các chỉ số của hắn về mức an toàn, miễn cưỡng xoa dịu trạng thái suy yếu.
Nhưng chừng đó vẫn quá ít, xa xa không đủ để khiến hắn hồi phục.
Randi : Truyện chỉ có duy nhất ở Wattpad @NgnTrn405731 và Rookie, những chỗ khác đều là ăn cắp
Mà giờ phút này, khi ánh mắt hắn rơi xuống người đàn ông kia, Diệp Vân Phàm đột nhiên cảm nhận được một nguồn lực ấm áp dị thường đang lan tỏa.
Một dòng sinh mệnh lực vô cùng dồi dào, từ trong thân thể đối phương như cuộn trào mà ra, mênh mông như nước lũ, sâu rộng bàng bạc như biển cả vô bờ.
Người kia đứng giữa bóng đêm đặc quánh, như một vòng nhật quang, rực rỡ, huy hoàng khiến người ta theo bản năng phải ngước nhìn.
Nuốt lấy hắn.
Ý niệm ấy bất chợt xông thẳng ra khỏi đầu Diệp Vân Phàm.
Nuốt lấy hắn, sẽ bổ sung được rất nhiều, rất nhièu, rất rất nhiều... nhiều đến mức chính hắn cũng không dám tưởng tượng.
Vào giây phút này, Diệp Vân Phàm giống như thiêu thân gặp phải nguồn sáng, khát vọng đến run người muốn nhào về phía đối phương.
Hắn bất giác lướt qua vai Nguyên Dã, bước thẳng về phía Đại tư tế.
Hai bước nhìn như chậm rãi, nhưng chỉ trong chớp mắt thân hình Diệp Vân Phàm bỗng chợt lóe, hoàn toàn biến mất tại chỗ.
Bang!
Đại tư tế ung dung đưa tay, chuẩn xác bắt lấy một sợi xúc tua đang lao đến như mũi giáo.
Xèo xèo...
Chất nhầy ăn mòn nhanh chóng hòa tan chiếc găng tay của hắn.
Vài sợi xúc tua khác lập tức ập tới như muốn xé nát đối phương nhưng không một cái nào có thể chạm vào người kia.
Bởi vì đúng lúc ấy, Đại tư tế đã nắm chặt lấy xúc tua, đột ngột vung mạnh một cái.
Rầm- Âm thanh xé gió vang lên.
Diệp Vân Phàm bị quăng văng mất dạng, đến khi xuất hiện trở lại đã cách đó hàng chục mét.
Ầm ầm ầm!
Hắn bị quật bay xuyên qua đống phế tích, thân thể lộn nhào hơn chục mét nữa trước khi mọi thứ nổ tung.
Khói bụi đặc quánh bùng lên trong tiếng "Oanh!" rung chuyển cả không gian.
Tất cả diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức Nguyên Dã hoàn toàn không kịp phản ứng.
Chỉ đến khi tiếng nổ phía sau vọng tới, cậu mới bừng tỉnh nhận ra chuyện gì vừa xảy ra.
"Đại tư tế!!"
Nguyên Dã định lao lên ngăn cản, gấp gáp muốn giải thích thay cho Tiểu Diệp Tử: "Hắn không phải cố ý-"
"Nguyên Dã."
Đại tư tế siết chặt bàn tay bị ăn mòn găng tay, đặt ra sau lưng.
Hắn quay đầu lại nhìn cậu một cái, ngữ khí nhàn nhạt:
"Ngươi không cần nhúng tay vào."
Lời còn chưa dứt, mắt cá chân Nguyên Dã đột nhiên bị siết chặt.
Một dây đằng từ mặt đất trồi lên, quấn chặt lấy cậu, giam cứng thiếu niên tại chỗ.
"......
Đại tư tế?"
Nguyên Dã ngơ ngẩn, lại không lập tức thoát khỏi trói buộc.
Cậu nhạy bén nhận ra trong giọng nói của đối phương không hề tồn tại sát ý, thậm chí không có bất kỳ địch ý nào.
Một cảm giác mơ hồ khiến cậu tin rằng Đại tư tế sẽ không làm hại Tiểu Diệp Tử.
Chẳng qua... có lẽ bị công kích bất ngờ nên tức giận?
Từ trước đến nay, Nguyên Dã chưa từng đoán đúng tâm tư của vị Đại tư tế thần bí kia.
Nhưng ít nhất lúc này, cậu không cảm nhận được trên người đối phương có bất kỳ dao động nguy hiểm nào.
Mà bản thân Nguyên Dã lại thuộc loại năng lực thiên về công kích tuyệt đối - đã không thể ra tay với Đại tư tế, càng không thể tấn công Tiểu Diệp Tử.
Chính vì thế... cậu chỉ đành đứng đó, hơi do dự.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi ấy, chiến trường mới đã được mở ra ngay trên đống phế tích cách thiếu niên không xa.
Diệp Vân Phàm lúc này đã từ trong đống đổ nát bật dậy.
Hắn trông vô cùng nhếch nhác, toàn thân phủ đầy bụi xám, nhưng không hề bị thương, trái lại còn tràn đầy sinh lực, sinh long hoạt hổ.
Không để lỡ một nhịp, hắn lại lao về phía Đại tư tế, mở màn đợt tấn công thứ hai.
Ong --!
Ngay lập tức, một lớp lá chắn niệm lực vô hình ngưng tụ quanh thân Đại tư tế, khóa chặt không gian xung quanh.
Dòng nước áp suất cao đồng loạt trào ra, công kích bất ngờ như thác lũ.
Nhưng đối phương chỉ hơi khựng bước, ngay sau đó, vô số thân cây nâu thẫm trồi lên từ dưới chân hắn.
Trong nháy mắt, toàn bộ lượng nước bị hút sạch không còn một giọt.
Cùng lúc ấy, những thân cây như những mũi thương dài quét ngang không trung.
Rắc!
Một tiếng vỡ giòn như pha lê nổ tung.
Niệm lực giam cầm bị bạo lực nghiền nát trong tích tắc.
Và cũng trong khoảnh khắc đó, bóng dáng Diệp Vân Phàm đột ngột hiện ra ngay dưới chân Đại tư tế, luồn lách qua tầng tầng phòng ngự của thân cây.
Hắn vung tay đâm thẳng, nhắm vào mặt đối phương.
Nhưng những thân cây kia cũng không hề bất động, chúng nó đồng loạt đâm chồi thành vô số dây đằng, tựa đàn xà linh hoạt bắn ra, uốn mình, bẻ góc trong không khí, siết chặt lấy thân thể Diệp Vân Phàm, khóa cứng hắn lại.
Xúc tua và dây đằng lập tức quấn riết lấy nhau, điên cuồng cắn xé, tranh đoạt từng tấc khoảng cách.
Nhưng xúc tua có hạn, trong khi dây đằng lại có thể sinh trưởng vô hạn.
Chỉ giao phong hai ba giây, Diệp Vân Phàm đã hoàn toàn bị áp chế, bị trói chặt trong mạng lưới thực vật như con mồi bị sa bẫy.
Bang!
Đại tư tế đưa tay, nhẹ nhàng bắt lấy cổ tay xương xương của Diệp Vân Phàm.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể thấy rõ chiếc mặt nạ tươi cười cách mặt hắn chưa đầy gang tấc.
Đại tư tế khẽ lắc đầu: "Còn chưa đến lúc."
Lời vừa dứt, động tác của hắn khựng lại.
Như nhận thấy điều gì khác thường, hắn hơi nghiêng đầu.
Rắc - Một đường rách cực nhỏ xuất hiện ngay bên thái dương của chiếc mặt nạ tươi cười kia.
"......"
Đại tư tế hơi ngẩn người, trong mắt thoáng qua một tia kinh dị khó lường.
Nhưng ngay sau đó, hắn bật cười rất khẽ, buông cổ tay Diệp Vân Phàm ra.
Ngược lại, hắn giơ tay lên, chạm nhẹ giữa trán đối phương.
Hai ngón tay của Đại tư tế điểm đúng vào tâm mi giữa mày Diệp Vân Phàm.
[ Điểm lý trí +30]
Diệp Vân Phàm toàn thân chấn động.
Màu lam thẫm trong đôi mắt hắn nhạt bớt, bóng tối hỗn loạn nơi đáy mắt khẽ tách ra, hé ra một điểm sáng lý trí.
【Giấu đi.】
【Giấu nhanh, giấu nhanh đi!】
Những dây đằng đang siết chặt lấy hắn đồng loạt lơi ra.
Chỉ một nhịp sau, thân hình Diệp Vân Phàm hóa thành một vệt bóng mờ, phóng vào trong bóng tối mà trốn đi mất.
"Tiểu Diệp Tử!"
Nguyên Dã hoảng hốt.
Cậu bứt đứt dây đằng trói nơi mắt cá, định lao theo ngay lập tức-
Cạch --
Nguyên Dã nghe thấy âm thanh gấp gáp của động cơ ô tô ma sát với mặt đất vang lên.
Nguyên Dã quay đầu, nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc đang lao đến.
Là Triệu Phàm.
Sự xuất hiện của người kia khiến nhận thức về thân phận của chính mình đột ngột trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.
Nguyên Dã nguyện trung thành với Nữ vương bệ hạ, có nghĩa vụ bảo vệ an toàn chủ thành.
Mà Tiểu Diệp Tử lại là nửa dị chủng ấy, hiển nhiên thuộc về nhân tố nguy hiểm cần phải bắt giữ thẩm vấn.
Giờ phút này, trong lòng thiếu niên trào dâng nỗi thấp thỏm lớn lao cùng sợ hãi cực độ.
Nguyên Dã hiểu rất rõ một khi bị phát hiện, Tiểu Diệp Tử chắc chắn sẽ bị bắt, bị giam lỏng, thẩm vấn...
Nhưng cậu không nỡ.
Trái tim cậu đã hoàn toàn đứng về phía Tiểu Diệp Tử.
"Đại tư tế, hắn... chỉ số ô nhiễm của hắn rất thấp, hoàn toàn nằm trong phạm vi an toàn.
Ta có thể bảo đảm cho hắn, ta có thể chịu trách nhiê-"
Nguyên Dã vội vàng muốn giải thích, cố gắng tranh thủ cho Tiểu Diệp Tử dù chỉ một chút lý giải cùng tín nhiệm.
Nhưng vượt ngoài dự đoán của cậu, Đại tư tế không hề nghiêm khắc ra lệnh bắt giữ nửa dị chủng kia.
Hắn chỉ lặng lẽ bước về phía Nguyên Dã.
Cùng lúc đó, từ đống phế tích phía sau, những dây đằng xanh biếc phá đất vươn lên, nâng theo một vật quen thuộc về phía họ.
Cạch.
Đại tư tế đưa tay, nắm lấy chuôi trường đao đang được dây đằng mang đến.
Hắn gỡ nó xuống, đưa thẳng về phía Nguyên Dã.
Giọng hắn trầm ổn, bình thản đến khó đoán:
"Nguyên Dã, đừng quên đao của ngươi."
"........."
Nguyên Dã sững người.
Hả ??
Cậu vậy mà lại quên mất?
Ánh mắt Nguyên Dã khựng lại khi nhìn thấy trường đao được đưa tới trước mặt mình.
Trong khoảnh khắc ấy, cậu như chìm vào một khoảng mê mang ngắn ngủi, phải mất vài giây do dự, thiếu niên mới đưa tay ra, nắm lấy chuôi đao.
Ngay khi ngón tay chạm vào lớp da bọc lạnh lẽo ấy, một luồng điện tê dại chạy dọc từ đầu ngón lan thẳng vào tận sâu trong đại não.
Những ký ức từng bị chôn vùi, bị mờ đi theo năm tháng đột nhiên sáng rõ trước mắt.
【Đi thôi, Nguyên Dã.】
【Rời khỏi nơi này.
Ra bên ngoài.】
【Ngươi mạnh như vậy, có thể làm rất nhiều, rất nhiều chuyện có ý nghĩa.】
Giọng nói quen thuộc ấy giống như một cơn gió thanh lặng, xuyên qua tầng tầng thời gian xa xăm, lướt qua tai cậu .
Nguyên Dã bỗng nhiên nhớ ra- Người đã trao cho mình thanh đao này bốn năm trước... chính là Đại tư tế.
Là Đại tư tế đã đưa cậu rời khỏi kiến trúc phong bế thần bí kia.
Là Đại tư tế khiến cậu trở thành một trừ uế quan.
Là Đại tư tế đã khống chế cậu trong buổi yến tiệc sinh nhật của Nữ vương khi cậu đánh mất lý trí.
Và theo lời Văn Tư Niên, ba năm trước, khi cậu suýt chết khi đi tiêu diệt vương chủng, cũng chính Đại tư tế cứu cậu một mạng.
Nguyên Dã bỗng nhận ra một điều, dù mình không giống Ellita mỗi ngày chạy theo Đại tư tế, dù số lần hai người gặp nhau ít đến mức đếm trên đầu ngón tay... nhưng trong suốt bốn năm qua, mỗi bước ngoặt quan trọng nhất đời cậu đều có bóng dáng người này.
"Đi thôi."
Đại tư tế buông tay trước, giọng nói vẫn ôn hòa như thường ngày, hoàn toàn đối lập với trận chiến kịch liệt lúc nãy, như thể tất cả chỉ là ảo giác.
"Trông chừng hắn.
Không phải sợ mấy đứa trẻ nhà ai gây chuyện."
"......"
Nguyên Dã ngẩn ngơ nhìn hắn, tựa hồ muốn nhìn xuyên qua góc mặt nạ đã rách để thấy gương mặt thật bị che giấu suốt bao năm.
Nhưng khe nứt quá nhỏ, cậu chẳng nhìn thấy gì cả.
Đại tư tế thật sự quá mức thần bí, có lẽ ngoài Nữ vương bệ hạ, chưa ai từng được thấy gương mặt thật của hắn.
Nhưng Nguyên Dã không còn thời gian để truy đuổi sự hiếu kỳ đột ngột thức dậy kia.
-- bởi vì cậu phải đi tìm Tiểu Diệp Tử!
Ý thức nhân loại của hắn vẫn chưa ổn định, có thể làm ra chuyện nguy hiểm bất cứ lúc nào.
"Vâng, Đại tư tế."
Nguyên Dã siết chặt trường đao trong tay.
Giọng cậu gấp nhưng kiên định, mang theo lời hứa nặng tựa đá:"Ta nhất định sẽ trông chừng hắn!"
Nói xong, thiếu niên xoay người rời đi.
Khi lướt ngang Triệu Phàm, cậu không hề khách khí, trực tiếp ném chìa khóa xe của mình vào tay đối phương.
"Mượn xe chút!
Tự ngươi lái theo ta!"
Nguyên Dã phải đuổi theo Tiểu Diệp Tử ngay lập tức.
Dùng hai chân thì không kịp, còn xe của cậu lại nằm tận bãi đỗ dưới ngục giam.
Dù không chắc nó còn ở đó hay không, nhưng thủ lĩnh đại nhân đang nóng lòng, sốt ruột căn bản không kiên nhẫn quay lại tìm xe mình.
Triệu Phàm sững người, bản năng đưa tay bắt lấy.
Bang!
Chìa khóa rơi vào tay hắn nhưng lúc quay đầu lại người kia đã chạy xa mất rồi.
Trưởng phòng Triệu thậm chí chưa kịp đồng ý hay từ chối, chỉ có thể trơ mắt nhìn Nguyên Dã nhảy lên chiếc xe của mình, một cú trượt lái linh hoạt rồi rầm rầm phóng đi mất hút.
Triệu Phàm: "......."
Thôi được rồi.
Hắn bất đắc dĩ nhìn chìa khóa trong tay, rồi xoay người bước nhanh về phía Đại tư tế.
Hiện tại người kia vẫn đứng đối diện Triệu Phàm, nhưng ánh mắt lại không hề đặt trên người hắn mà đang dõi theo chiếc Hãn Mã màu đen vừa lao vụt đi.
Đúng khoảnh khắc ấy, Triệu Phàm trông thấy gương mặt tươi cười quen thuộc của chiếc mặt nạ.
Ánh mắt hắn khựng lại ở khe thái dương.
"......!"
Đó là một vết rách.
Trên mặt nạ của Đại tư tế xuất hiện một vết rách mảnh như sợi tóc.
Là ai làm được?
Đêm nay kẻ tập kích mạnh đến mức đó sao?!
Đôi mắt Triệu Phàm hơi trợn lên; trên gương mặt xưa nay luôn trấn tĩnh và lãnh đạm cuối cùng cũng hiện ra vài phần chấn động và kinh hãi.
Nhưng hắn cũng không nhìn lâu, càng không truy hỏi nguyên do.
Chỉ khẽ cúi đầu, ánh mắt theo đó lặng lẽ rơi xuống.
"Đại tư tế."
Trong giọng nói của Triệu trưởng phòng ẩn chứa một sự kính ngưỡng rõ rệt, gần như là nhu mộ từ tận đáy lòng.
"Hậu quả vụ việc đều đã an bài thỏa đáng."
"Ừ."
Đại tư tế thu hồi tầm mắt, đáp một tiếng nhàn nhạt.
Hắn trầm ngâm chốc lát, như chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi: "Việc của Trịnh Tú điều tra đến đâu rồi?"
"Nàng để lại một phong tuyệt bút tố cáo Văn Tư Niên.
Giám định chữ viết xác nhận đúng là tự tay nàng.
Kiểm nghiệm hiện trường cũng không phát hiện điểm đáng ngờ.
Bên quan trị an đã kết luận là tự sát và chuẩn bị khép án."
Triệu Phàm hơi dừng, rồi nói tiếp:
"Nhưng chúng ta đã mời một thiên phú giả giỏi đối khẩu và tâm trí đến kiểm tra đặc thù.
Kết quả cho thấy nàng rất có khả năng bị người dùng năng lực tiến hành thao túng tinh thần nên mới tự mình đi treo cổ.
Lá thư tuyệt bút kia hẳn cũng là sản phẩm của sự khống chế đó.
Thủ đoạn phía sau màn vô cùng thuần thục, gọn gàng, sạch sẽ."
Kết quả ấy không nằm ngoài dự liệu.
Đại tư tế gật đầu, hỏi tiếp: "Còn kẻ đứng sau?"
"Có một chút manh mối.
Tựa hồ liên quan đến người trong vương đình, nhưng cụ thể là ai thì vẫn phải tiếp tục điều tra."
Nói đến đây, Triệu Phàm như chợt nhớ ra điều gì, bổ sung: "Trần Tân Nguyệt cũng đang tham gia vào vụ này.
Cô ta hoàn toàn không đồng ý kết luận của quan trị an, nên quá trình điều tra có phần vội vàng, đắc tội không ít người."
"May mắn là vương nữ điện hạ cũng nhúng tay vào, nên trước mắt mọi chuyện đều ổn... chỉ là... một mình cô ta điều tra thì e là không dễ dàng gì."
Đại tư tế nghe xong, im lặng một lúc rồi nhẹ giọng thở ra: "Vậy hỗ trợ cô ấy một chút, tiết lộ một vài tin tức.
"Rõ."
Triệu Phàm lập tức gật đầu, không chút phản đối.
Đúng lúc ấy, Đại tư tế bất ngờ nhìn thẳng sang hắn Ánh mắt cố định trên gương mặt Triệu Phàm mấy giây liền.
Không báo trước, hắn đổi giọng nghiêm túc đến độ khiến Triệu Phàm lập tức căng cả người, tưởng rằng sắp nhận nhiệm vụ tuyệt mật nào đó.
"Triệu Phàm, có chuyện ta phải nói với ngươi."
"......?"
Triệu Phàm siết chặt vai gáy, toàn thân vào trạng thái sẵn sàng.
Nhưng rồi vài giây sau, điều hắn nghe được lại là...
"Tuy rằng ta tôn trọng sở thích cá nhân của ngươi... nhưng tốt nhất vẫn nên lau bớt son môi trên miệng đi."
Giọng Đại Tư tế cực kỳ nghiêm túc, nhưng trong đó lại mang theo ý tứ trêu chọc rõ ràng.
"......
Hả?"
Son môi?Son môi... cái gì?!
Triệu Phàm sửng sốt, trong thoáng chốc nghi ngờ bản thân mình đã nghe nhầm.
Nhưng xưa nay hắn vốn quen tuyệt đối chấp hành mệnh lệnh của Đại tư tế; đầu óc còn chưa kịp vận hành trở lại, tay đã tự động làm theo, đưa mu bàn tay mạnh mẽ quệt qua môi.
Hắn cúi đầu nhìn xuống, trên da tay là một vệt đỏ nhợt nhạt không phải máu mà kèm theo đó còn thoang thoảng một mùi hương trang điểm rất nhẹ, rất... nữ tính.
"......???"
Cả người Triệu Phàm như bị sét đánh, đứng đờ ra tại chỗ, chẳng khác nào vừa hóa thành một pho tượng đá giữa hành lang.
Chẳng lẽ...Chẳng lẽ từ nãy đến giờ, khi hắn cùng cấo dưới xử lý hậu quả sự cố, trên môi vẫn luôn dính thứ này sao?!
"......" cảm giác xấu hổ muốn đội quần đánh thẳng vào mặt, khiến Trưởng phòng Triệu hoàn toàn hóa đá.
Đại tư tế thong thả bước lại, vỗ vỗ vai hắn, ngữ khí giống hệt bậc trưởng bối nói lời thấm thía: "Làm tình báo lâu như vậy, vẫn nên chú ý chút hình tượng cá nhân."
Dứt lời, hắn thu tay, nhàn nhã bước lướt qua người Triệu Phàm mà đi.
"......"
Triệu Phàm đứng bất động thêm nửa ngày, mới như bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, vội vã xoay người đuổi theo.
"Đại tư tế..."
Hắn cao lớn, rắn rỏi, thường ngày như chiến sĩ thiết huyết bước ra từ phim điện ảnh.
Thế mà lúc này, dáng vẻ lại co quắp buồn cười, y hệt một thiếu niên tuổi dậy thì bị phụ huynh bắt gặp chuyện yêu đương sớm.
Cậu thiếu niên dậy thì ấy bám sát sau lưng Đại tư tế, vẻ mặt cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng khí thế quanh người lại toàn là hồi hộp, thấp thỏm, luống cuống.
"Ta...
Ta không phải...
Ta không có...
Không phải như ngài nghĩ..."
Hắn rất muốn giải thích, nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Cuối cùng đành phải chuyển đề tài, rút thiết bị liên lạc cá nhân, chuẩn bị liên hệ trợ thủ tâm phúc Đặng Vân: "Đại tư tế, ta... ta lập tức gọi người lái xe đến đón ngài."
Nhà máy dược phẩm bí mật nằm cách xa mọi nơi; từ đây về ngục giam ngầm hay trở lại nội thành đều cực kỳ bất tiện.
Vừa rồi Triệu Phàm lái xe đến, nhưng xe đã bị Nguyên Dã mang đi, hắn đành phải gọi xe khác.
"Không cần."
Đại tư tế khẽ lắc đầu, giọng điệu từ chối bình tĩnh mà dứt khoát.
Không cần?
Triệu Phàm sững lại, ngẩng đầu nhìn.
Hắn thấy đối phương một tay đặt sau lưng, găng tay bên cạnh còn lộ ra vài vết ăn mòn lạ lùng.
Người kia vẫn chậm rãi, ung dung, bước thẳng về phía trước.
Khu vực này vì trận động đất mà sụp xuống, lại thêm cuộc giao chiến kịch liệt trước đó mà mặt đất nứt toạc, cao thấp lồi lõm, gập ghềnh khó đi.
Ấy vậy mà mỗi bước chân của Đại Tư Tế vẫn trầm ổn như dẫm lên mặt phẳng, không hề lảo đảo.
Gió đêm lướt qua, cuốn theo áo bào và mái tóc dài của hắn phấp phới, khiến bóng người ấy thoáng mang theo vài phần siêu thực, như không thuộc về nhân gian.
"Triệu Phàm, theo ta một đoạn."
"......"
Triệu Phàm khựng lại trong chớp mắt, rồi lập tức thu gọn thiết bị liên lạc, động tác lưu loát không chút do dự.
"Vâng."
Nam nhân cúi đầu đáp, không bộc lộ bất kỳ ý kiến hay phản đối nào.
Công việc xử lý hậu quả đã được giải quyết tương đối hoàn chỉnh.
Cây cự mộc nơi ngục giam ngầm kia cũng đã hoàn thành sứ mệnh cuối cùng của nó.
Ánh sáng quanh thân nó dần tắt đi, rồi trên thân cây và những nhánh lá bắt đầu xuất hiện vô số vết nứt li ti, đan xen như mạng nhện.
Bang --
Một tiếng vỡ giòn vang lên.
Cây đại thụ như hải đăng che trời ấy từ trên xuống dưới bỗng rạn nứt, rồi vỡ nát từng mảnh.
Thân cây khổng lồ vỡ vụn, tán ra trong gió như vô số ánh sao bị thổi bay, tựa một trận quang vũ long trọng vừa khép lại, cuối cùng tan biến vào bóng tối vô biên.
Toàn bộ thế giới lại chìm vào hắc ám.
Cộp!
Đế giày quân dụng của Triệu Phàm đáp xuống mặt đất gập ghềnh, vang lên đầy sức nặng.
Hắn lặng lẽ theo sau Đại Tư Tế, xuyên qua bóng đêm, đuổi theo bóng dáng quen thuộc kia.
·
Cùng lúc đó, Nguyên Dã đang mở hết tốc lực lái chiếc xe của Triệu Phàm như bay, lao đi như một mũi tên.
Cậu chỉ nhớ phương hướng Tiểu Diệp Tử bỏ chạy trước khi rời đi, dường như là hướng về nội thành.
Nhưng đối phương nhanh quá, Nguyên Dã chỉ trễ vài phút, cho dù có lái xe hết tốc lực cũng không tài nào đuổi kịp.
Nguyên Dã nóng ruột muốn chết.
Từ trước đến nay Tiểu Diệp Tử chỉ ra tay với người chơi, hơn nữa khi gặp cậu thì biểu hiện của nó lại ngoan ngoãn vô cùng .
Vì vậy, Nguyên Dã hoàn toàn không ngờ Tiểu Diệp Tử sẽ tấn công Đại Tư Tế.
May mà hai bên chỉ giao thủ trong chớp mắt, và Đại Tư Tế cũng không có ý định bắt giữ hay truy đuổi đối phương.
Ngược lại, còn như dung túng, ngầm cho phép nó rời đi.
Điều này khiến Nguyên Dã mơ hồ không hiểu, nhưng cậu không có thời gian để suy nghĩ.
Việc cấp bách nhất lúc này là tìm bằng được Tiểu Diệp Tử.
Nguyên Dã sợ Tiểu Diệp Tử lại gây ra sự cố tấn công nào khác, để rồi xảy ra huyện lớn thì khó ai cứu nổi.
Randi : Truyện chỉ có duy nhất ở Wattpad @NgnTrn405731 và Rookie, những chỗ khác đều là ăn cắp
Thế nhưng dù cậu lao nhanh suốt dọc đường về nội thành, vẫn chẳng thấy nửa bóng dáng.
Tìm kiếm một cách vô định như ruồi mất đầu thế này hoàn toàn không phải cách.
Nguyên Dã buộc mình bình tĩnh lại, suy nghĩ từng khả năng.
Tiểu Diệp Tử sẽ chạy đi đâu?
Từ khi gặp gỡ nhau, đối phương luôn giữ hình thái sứa con mà quấn quýt bên cạnh mình, gần như một tấc không rời.
Dù gặp nguy hiểm, nó cũng chỉ biết chui vào trong áo cậu để trốn.
Từ từ...
Nếu vậy, rất có thể Tiểu Diệp Tử đã trở về nơi nó cho là "nhà"?
Nguyên Dã hoàn toàn không nhận ra mình đã vô thức gọi nơi ấy là "nhà".
Nhưng trong toàn bộ chủ thành rộng lớn này, đó lại là nơi duy nhất cậu nghĩ tới vào khoảnh khắc ấy.
Ong-
Ngay giây tiếp theo, thiếu niên đạp mạnh chân ga.
Chiếc Hãn Mã màu đen lao vút đi trong đêm, hướng thẳng về tiểu biệt thự.
Xe của Triệu Phàm có giấy phép đặc thù, buổi tối có thể tự do xuất nhập, vì vậy Nguyên Dã nhanh chóng tiến vào nội thành.
Màn đêm rút lui theo từng dải đèn đường sáng lên.
Trên con phố yên tĩnh, chiếc xe màu đen như một mũi tên sẫm màu, xé gió lao đi.
Nửa giờ sau, xe phanh gấp trước cổng tiểu viện.
Nguyên Dã lập tức bật cửa bước xuống, thậm chí còn không kịp khóa xe.
Cậu móc chìa khóa, mở cửa, sải bước lao lên lầu.
Nguyên Dã không có thời gian bật đèn, cả biệt thự chìm trong một màu tối đặc.
Cửa phòng ngủ chính tầng hai hé mở.
Bên trong có tiếng động và không phải nhỏ, nghe cứ như có tên trộm nào đó, mà tên trộm ấy còn đang lục tung mọi thứ.
" Phù..."
Nguyên Dã khẽ thở phào một hơi, bước từng bước cẩn trọng, nhẹ nhàng đẩy cửa:"Tiểu Diệp Tử?"
Cậu không dám bật đèn, sợ dọa sợ đối phương.
Phòng tối nhưng không phải tối đen hoàn toàn.
Ánh sáng đường phố hắt qua cửa sổ, đủ để cậu nhìn rõ mọi thứ.
Cửa phòng tắm đang mở, bên trong còn có hơi nước ẩm ướt.
Phòng ngủ không lộn xộn như Nguyên Dã tưởng.
Đồ đạc vẫn ngăn nắp, chỉ có cánh tủ quần áo mở rộng.
Bên trong quần áo vẫn gọn ghẽ, chỉ có chiếc rương kim loại tầng dưới bị phá hỏng thô bạo, dường như có thứ gì đó bị lấy đi.
Nguyên Dã nghĩ một lượt.
Trong đó chỉ có vài loại thuốc men và tập tình báo Đại Tư Tế đưa cho hắn.
Tình báo...
Cậu cúi đầu, trên nền đất là những mảnh giấy bị gió cuốn rơi xuống.
Vẫn bị cuốn.
Không hề mở ra xem.
"......?"
Nói cách khác, tên trộm kia chỉ lấy đúng cái bình chứa tình báo.
Bình pha lê ấy là đặc chế.
Nếu cậy mạnh hoặc phá hỏng, khí gas bên trong sẽ bùng nổ ngay lập tức, thiêu hủy sạch thông tin và gây thương tổn nặng cho kẻ đánh cắp.
Nguyên Dã nhớ rõ, lần trước khi cậu mở bình, sứa con đã đứng cạnh.
Có lẽ chính lúc ấy... nó học được cách mở.
-- Lại thêm một chứng cứ nữa chứng minh nam nhân kia chính là Tiểu Diệp Tử.
Ánh mắt Nguyên Dã lướt qua tủ quần áo vài giây, rồi rất nhanh dừng lại nơi góc cạnh giường - nơi có một bóng dáng quen thuộc.
Đối phương ngồi xổm dưới đất.
Sau lưng, mấy xúc tu nhỏ đu đưa như đuôi cáo, hưng phấn đến mức múa loạn cả lên.
【 a a a chui vào đi! 】
【 ta trước!
Ta trước! 】
【 a a a ta muốn ta muốn! 】
Trên đường trở về, lý trí của Diệp Vân Phàm đã chậm rãi hồi phục.
Khi trị số chạm mốc 45, đám xúc tu bị che chắn trước đó lập tức ùa ra, tranh nhau ầm ĩ.
Trong căn phòng tối, hình ảnh ấy trông hơi... kinh dị.
Nhưng Nguyên Dã lại không hề sợ hãi.
Cậu đợi một lúc, xác nhận Tiểu Diệp Tử đã ổn định, không còn lao đi lung tung nữa, mới nhẹ tay bật đèn.
Cach- Ánh sáng chiếu rọi khắp căn phòng.
Nam nhân dưới đất ngồi xếp bằng, tóc ngắn màu hồng nhạt còn ướt, hình như vừa tắm xong.
Tro bụi trên người đã được rửa sạch.
Thân trên vẫn trần trụi, chỉ mặc chiếc quần ngủ rộng, chắc lấy từ tủ của Nguyên Dã.
Lúc này, Diệp Vân Phàm đang ôm chặt một chiếc bình pha lê xinh đẹp, hết sức hưng phấn tìm cách nhét cả khuôn mặt mình vào.
Thế nên trán, má, thậm chí cả ngực hắn đều lấm đầy những dấu vòng tròn phấn phấn do miệng bình ép vào.
Khi đèn sáng, Nguyên Dã đứng khựng lại.
Còn Diệp Vân Phàm cũng đóng băng theo.
Hắn ngẩng đầu, gương mặt phủ toàn dấu ấn, đối diện thẳng ánh mắt của Nguyên Dã.
"......"
"......"
Cả hai nhìn nhau, im lặng không ai nói lời nào.
Diệp Vân Phàm vừa ngẩng đầu lên, mặt hắn sẽ lập tức rời khỏi miệng bình.
Nhưng đám xúc tu sau lưng không quản nhiều như vậy, chúng nó vẫn chen chúc nhau nhét vào miệng bình như đang tranh chỗ.
【 a a a ta trước! 】
【 tránh ra!
Ta trước! 】
【 vại mỹ nhân! vại mỹ nhân!
Hắc hắc! 】
Nguyên Dã ngơ ngác nhìn đối phương vài giây, ánh mắt không tự chủ được dừng lại trên gò má và từng tấc da thịt vẫn còn vương đầy dấu vết trên người Diệp Vân Phàm.
Người kia thì mở to đôi mắt lam trong veo, mà với bộ dạng hiện tại, vẻ tuấn tú thường ngày lại bị thay thế bằng sự ngốc manh đến mức khiến người ta muốn bật cười.
"......"
Thủ lĩnh đại nhân trầm mặc, rõ ràng là đang dùng sức nén môi, tựa hồ là đang áp chặt khóe miệng.
Điểm lý trí chỉ vỏn vẹn 45 khiến đầu óc Diệp Vân Phàm vẫn hơi mơ hồ, nhưng ít ra những cảm xúc tiêu cực đều đã biến mất sạch.
Trạng thái của hắn lúc này... thật sự giống như uống say lử cả người.
Thế nhưng dù lý trí chưa hoàn toàn trở lại, chỉ trong nháy mắt, hắn đã cảm nhận được một thứ cảm xúc mãnh liệt mang tên "Xấu hổ."
Rất mãnh liệt !
Cực kỳ mãnh liệt!
Đến mức hắn chỉ muốn xoay người bỏ chạy ngay lập tức!
Có lẽ Nguyên Dã thật sự không nhịn được nữa.
Cậu giả vờ bình tĩnh, lặng lẽ quay đầu đi, ít nhất là không để bản thân buột miệng bật ra tiếng cười vào lúc này.
Diệp Vân Phàm bừng tỉnh trong nháy mắt.
Hắn cuống quýt chộp lấy mấy cái xúc tu đang ngo ngoe, kéo chúng ra khỏi cái bình, rồi nhanh như chớp gom hết về giấu sau eo.
【 a a a!
Không cần mà! 】
【 đừng tách khỏi vại vại!!! 】
【 ô ô ô ô ô!!! 】
Lần thứ N bị ép chia rẽ uyên ương, đám xúc tu nhỏ rưng rưng rút lui, lần lượt chui trở lại vào thân thể Diệp Vân Phàm rồi biến mất.
[ Điểm lý trí +5]
[ Điểm lý trí: 50/100]
Theo thời gian, lý trí đang dần phục hồi, màu mắt thẫm đencủa hắn cũng nhạt đi từng chút, mái tóc vốn nhuốm sắc xám hồng cũng chuyển dần sang tông phấn nhạt.
Lý trí đang từ từ quay lại, thay thế dục vọng, giúp hắn một lần nữa khống chế cơ thể mình.
"Ừm......"
Nguyên Dã quay lại, khóe môi lại vô thức động một chút, cố tỏ ra bình thản như không có chuyện gì, rồi hỏi: "Ngươi... thật sự rất thích cái bình kia?"
Diệp Vân Phàm: "......"
Hắn lập tức buông cái bình như bị bỏng, đẩy nó ra xa, khuôn mặt còn in đầy dấu vết đỏ bừng lên vì xấu hổ.
Hắn lạnh giọng, cố lấy lại chút thể diện cuối cùng:" Không thích."