Tín hiệu trên tháp thông tin bị dị chủng tập kích tổn hại nghiêm trọng vào tối qua, bởi vậy hiện tại chỗ nào cũng không bắt được tín hiệu, tên mắt tam giác chỉ có thể thử bắt tín hiệu trên xe, hắn dùng thiết bị liên lạc cá nhân liên hệ với vị đại nhân kia.
Nửa giờ sau, Bud nhận được thông tin trả lời từ tên mắt tam giác.
“Vị đại nhân kia nói người được phái tới đã đến rồi nhưng người nọ yêu cầu chúng ta phối hợp.”
Bud kinh ngạc: “Đã đến rồi, nhanh như vậy?”
Xem ra không chỉ mình bọn họ, vị đại nhân kia đã sớm phái người tới đây, nếu không sẽ không nhanh như vậy.
Bud nhìn về phía hắn, hút điếu thuốc rồi nói: “Phối hợp thế nào?”
Tên mắt tam giác có chút thấp thỏm nhưng hắn vẫn cười thực nham hiểm, nói.
“ Nhân lúc trừ uế quan chưa tới, chúng ta hãy làm cho ả kỹ nữ kia câm miệng trước.”
·
Lúc này Trần Tân Nguyệt cực kỳ lo lắng chạy về phía phòng khám.
Nhưng không may vẫn chậm một bước, bình thường có thể dễ dàng thấy binh lính đi lại trên đường nhưng bây giờ một người cũng chưa thấy.
Mà mấu chốt nhất chính là trong phòng khám xuất hiện người bệnh dị biến.
Rất nghiêm trọng.
“Rất nhiều người bệnh đột nhiên bị dị biến.”
Larry mang theo lão Từ vội vàng chạy trốn, thần sắc hoảng sợ.
“Các ngươi mau chạy đi, đi gọi lính điều tra đến đây!”
Sắc mặt Trần Tân Nguyệt âm trầm, không nói một lời, trực tiếp vọt vào phòng khám.
Trong căn nhà nhỏ, Nguyên Dã khoanh tay trước ngực, mặt không biểu tình nhìn chăm chú tình hình chiến đấu phía dưới.
Hiện tại đã sau giờ ngọ* hai ba giờ, ánh mặt trời thực gay gắt.
* Giờ ngọ: 12 giờ trưa
Cũng may cây cối nơi này nhiều, có bóng cây che phủ nên không quá oi bức.
Tiểu bạch tuộc chân mang đôi “giày da nhỏ” được Nguyên Dã làm cho, đứng trên vai trái cậu, cùng nhau nhìn về phía xa.
Đại khái là do lúc trước Diệp Vân Phàm hi sinh hai căn xúc tu nhỏ bị dơ làm đôi chân di chuyển, giơ cao sáu căn xúc tua mềm múp nhiều thịt làm cho Nguyên Dã hiểu lầm.
Vì thế thiếu niên liền làm cho hắn một đôi giày da nhỏ dùng để đi đường.
Nói là giày, càng giống như một phần nhòn nhọn của xúc tua, vừa vặn dán sát xúc tua một cm.
Hơn nữa nó cũng không quá dày, Diệp Vân Phàm thậm chí có thể cách đôi giày mới, dùng giác hút bám lên đầu vai trái của thiếu niên.
A không đúng, chính xác là hắn bám lên miếng lót kim loại trên vai trái cậu.
Nguyên Dã không mặc cái áo có móc treo lúc trước, mà đổi sang cái áo da có miếng lót vai bằng kim loại.
Toàn bộ cái áo đều được làm bằng da, giữa các bộ phận dùng khuy bấm kim loại nối lại, trên cầu vai trái có một miếng kim loại màu đen khắc hoa văn tinh xảo, hoàn mỹ ngăn cách tiểu bạch tuộc tiếp xúc.
Tóm lại thoạt nhìn qua rất có cảm giác của một thích khách thời Trung cổ.
—— Tiểu đệ thay đồ xong quả nhiên nhìn vừa ngầu vừa cấm dục.
Diệp Vân Phàm cảm thán.
Lúc trước hắn nhầm tưởng rằng người này coi mình thành vật trang sức trên thân đao, không nghĩ tới hiện tại lại biến thành linh vật trên vai.
“......”
Tiểu bạch tuộc đau khổ suy tư không giải được, tóm lại, hắn đã vứt bỏ suy đoán lúc trước, cho rằng trường đao là chân ái của Nguyên Dã.
Dù sao ghé lên vai thiếu niên so với bị treo vào thân đao lúc ẩn lúc hiện vẫn là tốt hơn.
Diệp Vân Phàm nhìn về phòng khám loạn thành một đoàn bên dưới.
Có tiếng kêu thảm thiết, cũng có tiếng chửi mắng tức giận cùng tiếng gào rống bén nhọn của quái vật, bên tai cong vang lên tiếng súng đan xen chói tai.
Tiểu bạch tuộc lại chuyển qua nhìn Nguyên Dã, dưới bóng cây loang lổ, từng tia sáng kim sắc nhỏ vụn rơi xuống sườn mặt tuấn tú của thiếu niên, phảng phất như một tầng long lân thoắt ẩn thoắt hiện càng làm cho cậu nhiều thêm một loại tuấn mỹ kỳ dị.
“Làm sao vậy?”
Chú ý tới tầm mắt của tiểu bạch tuộc, Nguyên Dã hơi hơi nghiêng đầu.
Trong đôi song đồng dị sắc hờ hững không gợn sóng bỗng nhiên hiện lên một mạt ảnh ngược thạch trái cây hồng nhạt.
Diệp Vân Phàm chớp chớp đôi mắt, có điểm muốn hỏi Nguyên Dã đối với chuyện này nghĩ như thế nào, có muốn cùng Trần Tân Nguyệt hợp tác hay không.
Chỉ tiếc là hắn không nói được, mà cái gọi là kỹ năng câu thông đặc thù trên bảng số liệu kia, trước mắt Diệp Vân Phàm cũng không muốn dùng tới.
Cho nên cuối cùng tiểu bạch tuộc chỉ lắc lắc đầu, sau đó “Phạch” một tiếng, dán lên miếng lót vai kim loại lạnh lẽo, nằm yên hạ nhiệt độ.
Giữa trưa mùa hè tuy không quá nóng nhưng cũng không biết gia hỏa này làm thế nào mà mặc được hai lớp quần áo nhưng ngay cả nửa giọt mồ hôi đều không chảy ra.
Thiếu niên bỗng nhiên đi sang bên cạnh vài bước, đứng vào một nơi có bóng râm mát mẻ dễ chịu hơn.
Thanh âm lãnh đạm của cậu bỗng nhiên trở nên nhu hòa, cậu nói:
“Chờ một chút, chờ một chút là ổn.”
“?”
Tiểu bạch tuộc ngẩng đầu mờ mịt.
Không biết có phải do ảo giác hay không, Diệp Vân Phàm luôn có cảm giác Nguyên Dã đang dỗ hắn?
Cảm giác này thực sự hiếm lạ.
Hắn lại quay đầu nhìn Nguyên Dã lần nữa nhưng người sau đã thu hồi ánh mắt, tiếp tục nhìn về phía phòng khám bên dưới.
Biểu tình trên mặt thiếu niên nhàn nhạt, cũng không có bất kỳ ý muốn đi xuống bên dưới hỗ trợ.
Lúc này trong lòng Diệp Vân Phàm cũng có chút nôn nóng, vốn dĩ phòng khám đang bình yên đột nhiên gặp phải tập kích, như này cũng đủ để chứng minh suy đoán của Trần đội trưởng tám chín phần là thật, mà lời nói trực tiếp của Nguyên Dã càng giống như một nhát búa đập cho mọi người thanh tỉnh.
Tiểu bạch tuộc bắt đầu có chút lo lắng cho vị Trần đội trưởng kia.
Đồng thời, hắn càng lo lắng cho cơm của mình hơn.
Rầm ——!!!
Cửa gỗ trực tiếp bị đâm thành lỗ hổng.
Một con quái vật hình người cao gần hai mét từ trong phòng khám vọt ra ngoài, nó chỉ có một cánh tay, cả người trần trụi, làn da của con người đã hoàn toàn biến mất, máu thịt trên cơ bắp lỏa lồ ra ngoài, giống như có giòi bọ mấp máy.
Đặc biệt là đầu biến thành một cái miệng to toàn máu, bên trong tràn đầy xương thịt nát bấy.
Nó lao đến, đẩy ngã, cắn xé một tên nam nhân gần đó, một ngụm trực tiếp đem đầu đối phương cắn đứt.
Ngay sau đó lập tức chuyển hướng, dõi theo Kiều Ân vừa mới vọt vào.
Kiều Ân luống cuống tay chân muốn nổ súng, nhưng hắn quá hoảng sợ, lập tức bắn lệch vào không trung.
Trần Tân Nguyệt không chút do dự, rút súng yểm trợ.
Đoàng!
Đoàng!
Đoàng!
Ba viên đạn không chút sai lệch bắn trúng ba chỗ yếu hại của nó.
Dị chủng bị bắn trúng thống khổ rít gào, nó không thèm quan tâm đến Kiều Ân, lập tức quay đầu nhào về phía Trần Tân Nguyệt.
Cô ngay lập tức nhào qua né tránh, chỉ là không ngờ liên lụy đến miệng vết thương chỗ sườn eo, trong nhất thời, cảm giác đau đớn làm động tác của cô đột nhiên cứng lại.
Không ổn!
Đồng tử của cô đột nhiên phóng đại.
Trong thời khắc chiến đầu sinh tử, chỉ cần nháy mắt sơ hở này cũng đủ để mất mạng rồi.
Quả nhiên giây tiếp theo, cô đã bị dị chủng bắt lấy mắt cá chân kéo đi.
Cái miệng rộng của nó tức khắc mở ra hết cỡ, ước chừng phải lớn bằng 2 cái đầu của nam nhân cộng lại.
Một màn này tựa như bi kịch trong đêm đó lại một lần nữa tái diễn.
Khóe mắt Kiều Ân như muốn nứt ra, giống như xé giọng hét lên:
“Đội trưởng ——!!!”
Chính là trong nháy mắt này, thân thể con quái vật sắp cắn đứt cổ cô đột nhiên cứng đờ, như bị tạm dừng.
Trần Tân Nguyệt vừa khiếp sợ vừa kinh ngạc, nhưng trong giây phút sinh tử, bản năng cầu sinh cùng kinh nghiệm nhiều năm chiến đấu trực tiếp điều khiển thân thể của cô.
Cô lập tức rút lựu đạn bên hông ra, rút chốt, ném vào trong miệng con quái vật, sau đó xoay người rút lui.
Rầm!!!
Sau một tiếng vang cực lớn, thịt nát cùng huyết tinh văng tung tóe khắp nơi, giống như muốn nhuộm toàn bộ sân sang màu hồng.
Cái đầu dị chủng cùng nửa thân trên của nó trực tiếp bị nổ thành mảnh nhỏ, chỉ còn lại nửa người dưới ngã xuống mặt đất, không ngừng run rẩy.
Kiều Ân lập tức chạy tới.
“Đội trưởng, cô không sao chứ?”
Trần Tân Nguyệt lắc đầu, lảo đảo đứng dậy.
Cô bình tĩnh nhìn nửa thân dưới không ngừng run rẩy của dị chủng, tim đập từ trước đến nay chưa từng nhanh như vậy.
Cô không rõ một khắc kia, vì sao nó đột nhiên dừng lại.
Nhưng hiện tại cô cũng không có thời gian suy nghĩ tiếp, lập tức xoay người vọt vào trong phòng khám.
“Vương Viễn!”
“Vương Viễn!”
Bởi vì phòng khám bất ngờ xảy ra dị biến đã chứng thực lời nói của Nguyên Dã.
Kiều Ân chỉ là tân binh, thời gian gia nhập đội ngũ nhiều lắm cũng chỉ được một tuần ngắn ngủn.
Mà các đội viên khác đều là đồng đội cùng cô vào sinh ra tử nhiều năm, mọi người đều coi nhau như người thân trong gia đình.
Nhưng tối hôm qua tất cả mọi người đều đã hi sinh, chỉ còn lại duy nhất Vương Viễn.
Nếu như Vương Viễn cũng chết đi, thì cô thật sự chỉ còn một mình.
Cô chỉ còn một mình......
Những lời này giống như một lời nguyền, Trần Tân Nguyệt chỉ cảm thấy trời đất trước mắt trở nên tối sầm.
Cô nghiêng ngả lảo đảo chạy qua hành lang, quẹo vào, thấy nơi trong cùng của phòng bệnh.
May mắn cửa đóng chặt, không có dấu vết bị phá hoại.
Đôi tay run rẩy mở cửa, chỉ thấy tất cả mọi thứ bên trong đều như cũ, khoang trị liệu vẫn đang hoạt động bình thường, thuốc tinh lọc cũng được hấp thu hoàn toàn.
Nam nhân cụt tay an tĩnh ngủ say, các dấu hiệu sinh tồn cũng đều trở về chỉ số bình thường, hắc tuyến giữa cổ đã bắt đầu nhạt dần.
—— đó là dấu hiệu đặc thù khi có chuyển biến tốt.
Chuyển biến tốt......
Hắn còn sống
Còn sống.
Rầm !
Trần Tân Nguyệt ngồi liệt dưới đất, cô che lại đôi mắt, nhếch miệng không tiếng động cười to nhưng cả người lại phát run, nghẹn ngào không phát ra tiếng.
Đứng trên lưng chừng sườn núi, Nguyên Dã chỉ an tĩnh xem xong trận bạo động khôi hài này.
Tiểu bạch tuộc cũng thực an tĩnh, mặc dù cách nơi này rất xa, nhưng hình ảnh tàn nhẫn huyết tinh như vậy vẫn làm lòng hắn nặng nề.
Diệp Vân Phàm lại một lần nữa càng thêm hiểu rõ về sự tàn khốc cùng nguy hiểm của thế giới này.
“Cô ấy vẫn là chậm một bước.”
Nguyên Dã bỗng nhiên mở miệng.
“?”
Tiểu bạch tuộc ngẩng đầu nhìn về phía cậu, nghiêng nghiêng đầu tỏ vẻ hoang mang.
“Vừa rồi, cô ấy đã đích thân giết chết người mà mình muốn cứu nhất.”
Thiếu niên giải thích.
Ai?
Diệp Vân Phàm đột nhiên ngây người.
Nói xong những lời này, Nguyên Dã hơi nheo mắt lại, nhìn về phía đồn đóng quân của đội điều tra đến giải quyết hậu quả dị chủng để lại.
Rõ ràng trước khi Trần Tân Nguyệt đến đây, có không ít lính điều tra vì cô mà âm thầm vây quanh phòng khám, nhưng thời điểm xảy ra trận bạo động lại trùng hợp với thời điểm lính điều tra bị điều đi.
Chuyện này nhất định là do cao tầng bên trong quân đoàn điều tra nhúng tay.
Bởi vì so với Trần Tân Nguyệt thấp hơn một cấp - Bud không có khả năng điều động được nhiều lính điều tra như vậy.
“Sự tình so với ta tưởng tượng có lẽ còn phức tạp hơn nhiều.”
Nguyên Dã rũ mắt suy tư một lát, nâng chân xoay người rời đi, đi xuống con đường nhỏ dưới núi.
Thần sắc trên mặt thiếu niên vẫn nhàn nhạt như cũ, nhưng ánh mắt lại đột nhiên lạnh xuống.
Ít nhất trước khi trừ uế quan được phái đến đây, Trần Tân Nguyệt không thể chết được!
Giờ phút này, âm thanh ồn ào cùng hỗn loạn bên ngoài phòng khám cuối cùng cũng lặng lại, nơi này đã bị ô nhiễm, may mắn mọi người đều vội vàng chạy trốn, chỉ có mấy binh lính điều tra khoan thai tới muộn cùng lính gác phụ trách giải quyết xong hậu quả.
Máu cùng thi thể dị chủng đều tồn đọng hoạt tính trong một khoảng thời gian dài, cho nên phương thức xử lí thông thường đều là dùng lửa đốt.
Nhưng Trần Tân Nguyệt vẫn luôn kiên trì canh giữ bên ngoài khoang trị liệu không chịu đi.
Những người khác không còn cách nào khác, chỉ đành tạm thời phong tỏa nơi này.
Kiều Ân tới đưa cơm một lần, Trần Tân Nguyệt không cự tuyệt, ăn hết sạch sẽ.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, ánh mặt trời trong phòng bệnh dần chuyển sang màu kim hồng.
Đến khi hoàng hôn, Vương Viễn rốt cuộc cũng tỉnh lại, chỉ là rất suy yếu.
“Đội......
Đội trưởng?”
Trần Tân Nguyệt sửng sốt, ngay sau đó vừa mừng vừa sợ, cô mở khoang trị liệu ra, đem Vương Viễn từ bên trong đỡ dậy.
“Ngươi thế nào?”
Ánh mắt Kiều Ân sáng lên, nhưng nhìn bộ dạng vui tới mức sắp bật khóc của đội trưởng lại đột nhiên ảm đạm đi, tự giác lui ra ngoài.
“Khụ khụ......”
Vương Viễn lắc đầu, hơi thở mong manh, lúc này hắn bỗng nhiên nhớ tới điều gì, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Trần Tân Nguyệt.
“Vương chủng......
Vương chủng có vấn đề, nó không phải......
Khụ khụ!!!”
Hắn nói còn chưa dứt lời, đã bắt đầu kịch liệt ho khan.
Trần Tân Nguyệt không nghĩ tới chuyện đầu tiên hắn tỉnh lại là nói chuyện này nhưng cũng không có hoài nghi,
“Ta biết, ta biết.”
Nàng vỗ lưng Vương Viễn, hạ giọng nói,
“Ta đã đem thi thể vương chủng giấu ở một nơi rất an toàn, chờ mấy tiếng nữa trừ uế quan đến, liền không có việc gì.”
Nghe vậy, đôi mắt Vương Viễn khẽ lóe lên.
“Nếu không vẫn nên giao cho Nguyên Dã đại nhân bảo quản thì hơn, hắn đã từng là trừ uế quan, thực lực rất mạnh.
Nếu giấu ở bên người ngươi, chỉ sợ sẽ......”
Hắn không có nói hết, nhưng Trần Tân Nguyệt đã hiểu hết ý nghĩa đằng sau.
“Ngươi nói không sai, chuyện này thực sự rất quan trọng, khả năng nguy hiểm cũng quá lớn......”
Trần Tân Nguyệt châm chước.
“Chúng ta thử đi thỉnh cầu hắn đồng ý trước.”
Vốn dĩ cô cũng có ý này, chỉ một mình cô bảo vệ không được, hơn nữa cấp bậc của cô cũng không đủ cao, muốn báo cáo lên vương đình bất cứ điều gì đều phải trải qua tầng tầng lớp lớp xét duyệt, thực dễ dàng bị người có tâm giấu đi.
Cho nên Trần Tân Nguyệt muốn xin sự trợ giúp của Nguyên Dã, chỉ là thời điểm buổi sáng nói được một nửa, lời nhắc nhở của Nguyên Dã làm cô lo lắng trở về kiểm tra sự an nguy của Vương Viễn.
Lúc này ý muốn kia lại trỗi dậy.
“Hiện tại đi luôn!”
Vương Viễn đột nhiên giãy giụa đứng lên, một tay nắm lấy bả vai của cô.
“Mang theo đồ, hiện tại đi luôn!
Bọn họ sẽ không bỏ qua chúng ta!
Thời gian kéo dài càng lâu, chúng ta sẽ càng nguy hiểm!”
Trần Tân Nguyệt nhíu mày, hiển nhiên là đang do dự.
“Nơi này đã không an toàn.Nó không chỉ liên quan đến sự an toàn của ba người chúng ta!”
Cảm xúc của Vương Viễn cực kỳ kích động.
“Đội trưởng, ngươi đã quên đồng đội của chúng ta hay sao, bọn họ......
Bọn họ vì cái gì mới chết thảm ?!
Ngươi muốn tất cả cái chết của bọn họ trở nên vô nghĩa sao?!”
Trần Tân Nguyệt sửng sốt, tay cô dần nắm chặt quyền, giống như đã hạ quyết tâm chuyện gì rồi, bỗng nhiên đứng dậy,
“Được, bây giờ chúng ta liền đi.”
Ngay sau đó, cô xoay người đi đến góc phòng, chỉ cần tiến thêm một bước là tới ngăn bí mật dưới sàn nhà.
Vương Viễn gắt gao nhìn chằm chằm bóng lưng cô gái, thần sắc hưng phấn tựa như châm biếm.
Đột nhiên, Trần Tân Nguyệt dừng lại, quan tâm hỏi hắn.
“Vương Viễn, ngươi hiện tại cảm giác thế nào, đau hay không đau, thuốc giảm đau tiêm lúc trước đã sắp hết tác dụng, có muốn hiện tại tiêm thêm cho ngươi một mũi nữa không?”
Nam nhân sửng sốt, lập tức suy yếu ho khan hai tiếng.
“Khụ......
Không cần không cần, hiện tại ta còn không đau, có thể căng một đoạn thời gian nữa.”
“À, vậy thì tốt rồi.”
Trần Tân Nguyệt làm như không có việc gì đi về phía trước, trực tiếp vượt qua vị trí của ngăn bí mật dưới sàn nhà, vành mắt cô đột nhiên đỏ lên, nhưng sát ý trong mắt lại nồng lại liệt, tựa như ngọn lửa thiêu đốt.
Trong thuốc tinh lọc có một thành phần xung đột với thuốc giảm đau, cho nên trước khi sử dụng thuốc tinh lọc, lão Từ đã thay Vương Viễn tiêm một loại dịch khác, đem toàn bộ thành phần của thuốc giảm đau trong cơ thể thay thế hết mới tiêm thuốc tinh lọc vào.
Cho nên thời khắc này, người sau lưng cô không phải Vương Viễn!
“Đội trưởng, ngươi nhanh lên đi, khụ khụ......
Ta sợ ——”
Đoàng!
Đoàng!
Đoàng!
Trần Tân Nguyệt không hề dấu hiệu, xoay người rút súng bắn.
Một phát bắn trúng bả vai của hắn nhưng hai phát còn lại đã bị tên kia sớm có chuẩn bị tránh được.
“Đệt, lòng cảnh giác của ả tiện nhân này con mẹ nó cao vãi!”
Trương Nam hùng hùng hổ hổ phỉ nhổ, kịp thời dựa vào khoang trị liệu tránh thoát hai viên đạn, giây tiếp theo, xương cốt hắn vang lên những tiếng lộc cộc quái dị, thân hình của hắn trở nên nhỏ gầy, ngũ quan bắt đầu biến đổi, biến thành một khuôn mặt xa lạ, gầy gộc đầy vẻ âm ngoan mà cánh tay trái bị cụt cũng bắt đầu mọc dài ra.
Đúng lúc này, bên ngoài vang đến rất nhiều tiếng nói cùng bước chân.
Trong lòng Trần Tân Nguyệt nhảy dựng, biết mình đã bị bao vây.
Đợi đã!
Kiều Ân còn ở bên ngoài!!!
“Ta đã giao đồ cho người khác rồi.”
Trần Tân Nguyệt tránh đằng sau quầy thuốc, bình tĩnh mà nhanh chóng nghĩ kỹ đối sách.
“Hơn nữa ta cùng hắn có giao ước, nếu ngày mai hắn không nhìn thấy ta, sẽ lập tức đem đồ giao cho Nguyên Dã, trực tiếp mang về chủ thành.”
“A ——”
Trương Nam cười lạnh:
“Đừng nghĩ đánh lạc hướng bọn ta, Trần đội trưởng, chúng ta cũng không phải đồ vật kia thì không được, chỉ là, nếu cuối cùng bọn ta lấy không được, toàn bộ người trong trạm cung cấp cũng đừng mong sống sót.”
Trần Tân Nguyệt đột nhiên cả kinh.
Rầm!
Giây tiếp theo, tên nam nhân tóc húi cua phá cửa xông vào.
—— là Bud!
Nhưng thần sắc trên mặt đối phương không phải càn rỡ cùng đắc ý như suy đoán của cô, ngược lại sắc mặt hắn trắng bệch, đầu đầy mồ hôi lạnh, giống như bị hoảng sợ tới cực điểm.
Hắn dùng sức bắt lấy Kiều Ân, đem súng gắt gao đè lên huyệt thái dương cậu, miệng run rẩy, đầu lưỡi sợ tới mức lắp bắp không nói hết một câu.
“Trần Tân Nguyệt!
Trần Tân Nguyệt!
Ngươi mau.... mau nói với tên kia, nếu, nếu hắn còn dám động, tiểu tử này liền ——”
Lời nói còn chưa dứt, phần vai đang giơ súng của nam nhân bỗng nhiên nhiều thêm một tia bạch quang.
Giây tiếp theo, toàn bộ cánh tay phải của hắn bị một lực lượng vô hình cắt đứt.
Phụt ——!
Máu tươi phun trào, cánh tay bị cụt rơi mạnh xuống đất.
Trong nhất thời, toàn bộ phòng bệnh lâm vào tĩnh mịch.
Tiếp theo, tiếng kêu thê lương thảm thiết của Bud gần như chấn động toàn bộ căn phòng.
Nửa bên mặt của Kiều Ân bị bắn đầy máu, ánh mắt dại ra, thậm chí còn chưa kịp phản ứng lại đã xảy ra chuyện gì.
Mà lúc này, tiếng giày quân đội đạp vào vũng nước ở bên ngoài mỗi bước một gần.
Cộp.
Cộp.
Cộp.
Trương Nam ngơ ngác quay đầu, thấy từng tảng máu lớn từ hành lang bên ngoài lan vào trong, tiếp theo, một đôi giày bó màu đen đạp lên vũng máu, máu văng khắp nơi.
Thiếu niên đứng yên ở cửa, trên vai trái có một con bạch tuộc nhỏ đang ngồi xổm.
Tiếng kêu thảm thiết của Bud đột nhiên im bặt, hắn gắt gao cắn chặt hàm răng, sợ tiếng kêu của mình chọc giận vị sát thần này lại ăn thêm một đao.
Nguyên Dã tùy ý lắc máu trên thân đao, nhàn nhạt kiểm tra một lượt, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt trống rỗng của Trần Tân Nguyệt.
“Đúng, còn sống.”
Diệp Vân Phàm vẫn cho rằng hắn rất khó tiếp thu loại chuyện giết người huyết tinh này, nhưng nhìn Nguyên Dã giết một đường từ bên ngoài vào, trong lòng thế nhưng không có cảm giác đặc biệt gì.
Tâm tình hắn đột nhiên trở nên phức tạp, bởi vì khả năng tiếp thu của hắn đối với thế giới tàn khốc cùng huyết tinh này quá nhanh.
“Đại nhân tha mạng!
Tha mạng!”
Trương Nam nhanh chóng phản ứng lại, hắn lập tức từ trong khoang trị liệu đi ra, giơ cao hai tay, làm bộ kinh hoảng thất thố, vì bảo vệ mạng sống sẵn sàng phản bội đồng bọn.
“Đừng giết ta!
Đừng giết ta!
Ta biết rất nhiều!”
Hắn quỳ dưới đất, đôi tay giơ cao, run rẩy cười làm lành.
“Ngài cứ hỏi, ngài muốn hỏi bất kỳ chuyện gì ta đều nói!
Đều nói!
Nhất định sẽ nói hết không giấu giếm nửa lời!”
Nguyên Dã ngoài ý muốn nhìn hắn một cái, tựa hồ là chưa bao giờ gặp qua kẻ nào mặt dày vô sỉ khom lưng uốn gối như thế.
Mà bên cạnh, Trần Tân Nguyệt chau mày, lộ ra biểu tình cực kỳ chán ghét.
Đầu tiên cô nhìn thoáng qua Nguyên Dã, thấy người sau không có ý muốn mở miệng nói chuyện, vì thế mới tự mình chủ trương thay thế dò hỏi.
“Ngươi là thiên phú giả?
Ai sai ngươi tới đây?”
Dị biến giả là sự dung hợp giữa dị chủng với một phần thân thể con người, bởi vậy có đặc điểm rất dễ dàng nhận ra, phần lớn thân thể sẽ hiện ra một bộ phận giống với dị chủng.
Nhưng kẻ này có thể biến thành bề ngoài của một người khác, rõ ràng là năng lực của thiên phú giả.
Nguyên Dã nhíu mày, cậu đã từng là đầu não của tổ chức trừ uế quan, biết không ít năng lực của các thiên phú giả, nhưng trong đó không có một ai cùng kẻ trước mắt này tương đồng.
“Dạ...... dạ, tiểu nhân là thiên phú giả, năng lực là thay đổi bề ngoài, còn chuyện ai phái ta tới, ta......
Ta cũng không biết, loại người như bọn ta đều là nghe theo mệnh lệnh cấp trên hành động, bên trên nói thế nào, bên dưới bọn ta liền làm như thế.”
Ngữ khí của hắn vừa thấp thỏm, nhưng bộ dạng trông thật ân cần chân chó.
“Nếu như, nếu như ngài tha cho ta lần này, về sau tiểu nhân nhất định vì ngài lên núi đao xuống biển lửa, vượt lửa quá sông cũng không chối từ!”
Những lời cuối này, là hắn nói với Nguyên Dã.
Diệp Vân Phàm chú ý tới cách xưng hô của hắn.
Tiểu nhân......?
Tại sao lại có cách xưng hô như trong phim truyền hình cổ trang ở đây vậy???
Hơn nữa lời kịch cũng rất giống.
Trần Tân Nguyệt vẫn luôn chú ý đến sắc mặt của Nguyên Dã, thấy hắn vẫn không có ý muốn mở miệng, mới nhịn không được truy vấn.
“Vương Viễn đâu?!
Nam nhân đáng lẽ nằm bên trong khoang trị liệu đâu?!”
“Hắn a......
Trần đội trưởng, ngài cũng biết...... chỉ số ô nhiễm của hắn cao đến vậy......
Khẳng định là......
Là......”
Trương Nam ấp úng.
Nhưng cho dù hắn không có nói hết, tất cả mọi người ở đây cũng đều hiểu được kết quả.
Trần Tân Nguyệt sửng sốt, làm như nhớ tới cái gì, cả người chấn động, đột nhiên xoay người, không quan tâm mọi chuyện, xông ra ngoài sân.
“Đội trưởng?”
Kiều Ân cũng chạy theo cô.
Tiểu bạch tuộc nhìn bóng dáng nữ nhân lảo đảo, thở dài.
Trần Tân Nguyệt thân thủ giết chết người mình muốn cứu, này đại khái sẽ trở thành bóng ma tâm lý ám ảnh cả đời cô.
“Đại nhân, tuy rằng ta không biết cấp trên của ta là ai, nhưng ta có máy truyền tin của hắn.”
Một tay hắn giơ lên, một cái tay khác từ trong túi quần lấy ra một cái máy truyền tin nhỏ.
Hắn đem máy đặt ở dưới đất, tính toán dùng chân đá tới.
Hết thảy động tác Trương Nam đều làm rất chậm, tựa như muốn đánh mất băn khoăn của Nguyên Dã.
“Không được nhúc nhích.”
Ngữ khí thiếu niên lạnh như băng, cậu nâng lên trường đao, lưỡi dao chạm vào cổ tên kia.
“Nếu không ta sẽ chém đứt đầu ngươi.”
Những lời này nói ra thực bình tĩnh, phảng phất chỉ đang trần thuật một sự thật ?
Nét tươi cười trên mặt Trương Nam trở nên cứng đờ, đột nhiên dừng lại.
“Được, được......
Đều nghe theo ngài.”
Hắn nói, cúi đầu bí mật đánh một ánh mắt ra hiệu cho Bud.
Người sau cả người chấn động, nhưng vẫn là cắn răng.
Diệp Vân Phàm đột nhiên nhận ra tên Bud đang nằm trên mặt đất có điều gì đó kỳ lạ.
Giây tiếp theo, nam nhân tóc húi cua bỗng nhiên đoạt lấy khẩu súng trên cánh tay bị cụt, nhưng động tác của Nguyên Dã còn nhanh hơn, trực tiếp một đao đem người đóng đinh lên mặt đất.
Lạch cạch!
Cùng thời khắc đó, Trương Nam đột nhiên đem máy truyền tin trên đất đá lại đây.
Trên màn hình lập loè con số đếm ngược màu đỏ.
Cẩn thận!!!
Đồng tử Diệp Vân Phàm chấn động, trong lòng reo vang cảnh báo.
Đôi tai Nguyên Dã khẽ run, giống như nghe thấy cái gì.
Cậu phản ứng cực nhanh, ngay cả đao cũng chưa rút, nhanh chóng lắc mình rời khỏi phòng bệnh.
Cũng may cậu cách cửa rất gần, chớp mắt liền trốn đến mặt sau vách tường bên ngoài.
Oanh ——!!!
Vụ nổ mạnh trực tiếp làm vỡ tất cả cửa sổ, thậm chí nổ tung cả một bức tường lớn trong phòng, làm cho toàn bộ phòng khám phảng phất như vừa trải qua một cơn động đất mạnh.
Nguyên Dã chỉ bị thương nhẹ, cánh tay áo bên trái ẩn ẩn chảy ra một ít máu.
Một tay cậu che chở bả vai, không cho mảnh nhỏ văng khắp nơi thương đến “Sứa con” trên vai.
Diệp Vân Phàm bị chấn động đến toàn bộ đầu óc mơ hồ, vách tường bị sấp làm toàn thân hắn phủi một lớp bụi mù.
“Phốc phốc phốc ~”
【 phù! 】
【 phù phù phù! 】
Đám xúc tu nhỏ thực ghét bỏ mà phun rớt toàn bộ lớp tro bụi dính trên giác hút.
Nguyên Dã nghiêng đầu, mắt nhìn “Sứa con” màu nâu, nó bây giờ thoạt nhìn giống như một cục thạch trái cây bọc chocolate, bên trong là nhân hồng nhạt, bộ dạng có chút héo rũ, tinh thần không tốt lắm.
Brừm——
Bên ngoài vang lên nổ xe máy.
Thiếu niên không rên một tiếng, đứng lên, đáy mắt là một mảnh sương hàn lạnh lẽo, hắn đi vào rút trường đao khỏi thi thể Bud.
Nguyên Dã nhẹ nhàng nhảy lên nóc nhà, tầm mắt đảo qua tìm kiếm chiếc xe máy đang lẩn trốn trong các con đường tắt, sau đó nhanh chóng đuổi theo.
Kiến trúc xây dựng trong trạm cung cấp phần lớn đều là nhà trệt, hơn nữa thiết kế xây dựng thật chen chúc, đi bảy tám con đường cũng không ra được đường lớn.
Cho nên queo trái quẹo phải, tốc độ cũng không nhanh hơn được.
Mà đứng trên nóc nhà, Nguyên Dã thẳng tắp đuổi theo, tốc độ của cậu trở nên siêu việt trong nhận thức của Diệp Vân Phàm về khả năng chạy bộ của nhân loại, tựa như một con chim ưng sải cánh bay vút.
Khoảng cách giữa thợ săn cùng con mồi mỗi lúc một gần, chỉ còn kém một chút nữa sẽ nằm trong phạm vi chém giết của Nguyên Dã.
Trương Nam mồ hôi đầy đầu, trái tim đập kinh hoàng.
Thời điểm tối hôm qua hắn nhận được nhiệm vụ, cấp trên chỉ bảo hắn đi một chuyến hỗ trợ thu về tài sản đặc thù, còn cùng lính điều tra bên trong phối hợp, xem như là một công việc vừa béo bở vừa đơn giản.
Nhưng không ngờ, sau khi đến đây hắn mới nghe được tin vị sát thần bị nữ vương bệ hạ tự mình hạ lệnh trục xuất ba năm trước cũng ở đây.
Tên kia ngay cả quý tộc đều dám giết, huống chi hắn?
Giờ phút này, Trương Nam hối hận thúi ruột.
Đúng lúc này, hắn nhìn thấy trong kính chiếu hậu bóng dáng Nguyên Dã đuổi theo, người sau vừa vặn ở trong gương nhìn thẳng hắn.
Một cái liếc mắt kia, sát khí tất hiện.
Trương Nam thậm chí cảm giác bản thân giống như vừa nhận được thông cáo tử vong, cũng chính trong nháy mắt này, hắn lập tức quyết đoán, xoay đầu xe, tiến thẳng về phía vực sâu trước mắt.
Nếu như đi về phía trước, chính là đồn đóng binh của lính điều tra, kế hoạch ban đầu của hắn là muốn trà trộn vào trong, chỉ cần thay đổi bộ dáng, lẫn vào đám người, liền dễ dàng chạy thoát.
Nhưng chỉ một cái liếc mắt đối diện vừa rồi, Trương Nam liền biết, đối phương chỉ cần một giây sẽ ngay lập tức giết chết hắn.
Vì thế hắn chỉ đành sửa lại hướng chạy trốn, trong cơn sinh tử tìm được một đường sinh cơ.
Bởi vì phía dưới bờ vực, là biển rộng.
Xe máy bay rơi khỏi bờ vực, đột nhiên dừng lại, hắn lập tức nhảy ra khỏi xe, lao xuống phía dưới.
Xẹt__ __
Một tia bạch ngân theo sát sau đó, trường đao trực tiếp chém đứt thân xe.
Đoàng!!!
Xe máy nổ tung.
Một phút sau, Nguyên Dã truy kích đến bờ vực, cậu cúi đầu nhìn xuống,bên dưới sóng biển mãnh liệt, không thấy bóng người.
“Đáng chết.”
Nếu không phải tên kia đột nhiên thay đổi phương hướng, một đao kia sẽ trực tiếp đâm thủng trái tim hắn.
Tiểu bạch tuộc nhem nhuốc nhìn thiếu niên nhíu chặt mày, lại nhìn sóng biển mãnh liệt bên dưới.
Tên kia là người duy nhất sống sót, cũng là manh mối duy nhất có thể lần theo, tuyệt đối không được để hắn chạy thoát.
Diệp Vân Phàm quyết định rất nhanh.
Hắn bỗng nhiên quay đầu, thả người nhảy xuống.
Nguyên Dã chỉ cảm thấy bả vai chợt nhẹ, liền thấy sứa con cuộn thành một cục, giống như chim non sải cánh, rơi xuống dưới biển.
Tõm!
Một đóa bọt nước nhỏ bắn lên, rất nhanh liền biến mất.
Nó biến mất không thấy, lại không để lại dấu vết nào.
Nguyên Dã sửng sốt, thong thả chớp mắt một cái.
Ngay sau đó, thiếu niên không chút do dự, từ trên vách núi thả người nhảy xuống.
Thiếu niên một lần nữa lao xuống dưới biển, nhưng lần này không phải đi nhặt trường đao, mà là tìm kiếm “Sứa con” của cậu.
Cùng lúc đó, Trương Nam đã bơi ra xa được hơn trăm mét, hắn lấy dịch oxy trong ngực ra, nhanh chóng tiêm vào tĩnh mạch.
Tối hôm qua nhân lúc chiến đấu ác liệt trên biển cùng thuyền tuần tra của lính điều tra, hắn chỉ cần nhân lúc hỗn loạn là có thể trà trộn an toàn.
Trong lòng hắn dần dâng lên hy vọng.
Đúng lúc này, Trương Nam đột nhiên phát hiện sau lưng mình có thứ gì đó dán lên người.
Trải qua chuyện ăn luôn tiểu quái vật lần trước, tốc độ bơi lội trong nước của hắn đã nhanh gấp đôi, mà tinh thần lực nhạy bén cũng làm hắn nhanh chóng phát hiện ra tung tích tên kia, cho nên hắn liền nhanh chóng đuổi theo.
Tiểu bạch tuộc cũng không trông chờ mình nó có thể giết chết đối phương, mà chỉ tận lực bám trụ, chờ Nguyên Dã tới.
Hắn nhanh chóng từ phía sau lưng bò lên trên, sau đó chui nhanh vào trong bả vai bị thương của đối phương.
“A......
Ục ục......”
Cảm giác đau đớn mãnh liệt làm Trương Nam nhịn không nổi kêu ra tiếng.
Giờ khắc này, hắn quả thực sợ hãi tới cực điểm, bởi vì hắn căn bản không biết là thứ gì đang chui vào trong miệng vết thương trên vai.
Tuy nhiên nam nhân phản ứng lại rất nhanh, lập tức rút ra chủy thủ muốn đem vật kia đào ra, nhưng đối phương thật sự quá linh hoạt.
Trương Nam đem chính mình đào đến mức đau rút cả người cũng không thể đào ra.
Ánh mắt hắn dần trở nên hung ác, lập tức rút súng từ sau thắt lưng, nhắm ngay giữa miệng vết thương.
Dù sao lúc ấy, một nhát súng của Trần Tân Nguyệt cũng đã bắn xuyên vai hắn, nếu thêm một nhát nữa.......
So với mạng mà nói, đương nhiên là mạng quan trọng hơn.
Nếu như bây giờ lại tiếp tục do dự không quyết, khả năng cao hắn sẽ bị vị sát thần kia đuổi kịp.
Trương Nam quyết đoán nghĩ.
Tiểu bạch tuộc ở bên trong quay cuồng, dùng sức xé rách miệng vết thương đối phương miệng, ý đồ làm nam nhân thống khổ mà trì trệ không đi, nhưng giây tiếp theo, hắn bỗng nhiên nghe được âm thanh bóp cò khẩu súng.
“!!!”
Diệp Vân Phàm sợ hãi cả kinh, hắn không nghĩ tới kẻ thoạt nhìn chân chó sợ chết như thế nhưng dám đối với bản thân mình tàn nhẫn đến vậy.
Tiểu bạch tuộc lập tức từ lỗ đạn sau lưng chui ra.
Nhưng vẫn là chậm một giây, ngay lúc hắn chui ra tới miệng.
Đoàng!
[ Giá trị sinh mệnh -120]
[ Giá trị sinh mệnh: 50/510]
[ Nhắc nhở ấm áp : Người chơi đã tiến vào trạng thái mất máu cấp, mỗi phút giá trị sinh mệnh sẽ bị trừ 5, xin hãy mau chóng trị liệu. ]
【 a!
Đau!!! 】
【 Đau quá, đau quá!!! 】
Đau đớn kịch liệt làm đám xúc tu nhỏ thét chói tai, khóc lớn.
Cùng lúc đó, Trương Nam cũng gặp phải đau đớn kịch liêt, sức giật khủng khiếp của súng ngắn làm khẩu súng rơi xuống biển.
Có lẽ bởi vì từng trải qua một lần bị mảnh nhỏ đâm thủng ngực hoặc cũng có thể do ba lần ăn cơm, cho nên độ nhẫn nại hiện tại của Diệp Vân Phàm cao hơn không ít.
Vì vậy hắn cũng không có lập tức mất đi năng lực hành động, mà lại nhịn đau nhanh chóng dùng một con cái xúc tua lấp kín miệng vết thương, ngăn chặn mất máu quá nhiều, tiếp theo dựa vào khẩu súng lục rơi xuống bơi đi.
Ngay lúc đó, Trương Nam cuối cùng cũng thấy rõ bộ dáng sinh vật không biết kia.
Thế mà lại là một con bạch tuộc?!
Không!
Hắn đột nhiên nhớ tới, đó là sủng vật trên vai Nguyên Dã.
Nguyên bản tính toán lập tức rời đi, trong nháy mắt Trương Nam thay đổi chủ ý, hắn rút chủy thủ ra, nhanh chóng bơi về phía Diệp Vân Phàm.
Trực giác của hắn mách bảo trước tiên phải giải quyết vật nhỏ này.
Thấy nam nhân nắm lấy chủy thủ, đôi mắt tràn đầy sát ý bơi về phía mình, tốc độ bơi của Vân Phàm càng nhanh hơn, hắn dùng xúc tua quấn quanh thân súng, chỉ chừa một căn xúc tua dùng để cầm chặt vết thương, còn mấy căn xúc tua khác thì quấn quanh cò súng.
Diệp Vân Phàm chưa từng đụng qua súng, nhưng bởi vì yêu cầu của công việc, hắn có tìm hiểu một ít kiến thức về súng ống đạn dược.
Diệp Vân Phàm gấp đến độ trái tim đập kinh hoàng, gần như phát run, chuyển động của nước biển ảnh hưởng nghiêm trọng đến hướng đi của họng súng, liên tục các phát đạn mà tiểu bạch tuộc bắn ra đều bị nước biển làm chệch đi.
Hắn căn bản không có cách nào nhắm chuẩn.
Thực rõ ràng, Diệp Vân Phàm chỉ có một cơ hội duy nhất, nếu như lần này không trúng, lúc sau cũng chỉ có thể trốn đi.
[ Giá trị sinh mệnh -5]
Nhắc nhở lập lòe trên giao diện làm sự lo lắng của hắn không ngừng tăng lên, nhưng càng sốt ruột, càng không có biện pháp nhắm chuẩn họng súng
Á!
Đúng lúc này, nam nhân vung tay một cái đã bắt được nó.
Giây tiếp theo, trong đôi mắt màu lam của tiểu bạch tuộc hiện lên nụ cười dữ tợn cùng chủy thủ bén nhọn của tên kia.
Tựa như ảnh ngược tử vong.
Nhưng giờ khắc này, nguyên bản họng súng bị dòng nước chuyển động tùy ý rốt cuộc cũng ổn định.
Tiểu bạch tuộc nháy mắt thay đổi tư thể, đem họng súng nhắm ngay mắt tên kia.
Đoàng!!!
Một phát bắn vỡ đầu.
Diệp Vân Phàm ngây người, hắn còn chưa kịp phản ứng lại, nhưng giây tiếp theo, nhắc nhở quen thuộc trên giao diện lại lần nữa hiện ra.
[ Nhắc nhở: Chúc mừng ngài thành công giết chết người chơi Trương Nam! ]
[ Nhắc nhở: Chúc mừng ngài thành công đoạt được kỹ năng mới - ngụy trang - C cấp. ]
[ Nhắc nhở: Chúc mừng ngài thành công đoạt được ⅓ giá trị sinh mệnh của người chơi Trương Nam. ]
[ Giá trị sinh mệnh +50]
[ Giá trị sinh mệnh: 95/510]
[ Nhắc nhở ấm áp : Trạng thái mất máu cấp đã giải trừ. ]
[ Nhắc nhở: Ngài đã tiến vào bảng xếp hạng người chơi, đang tính toán......
Tính toán sai lầm, tin tức sai lầm, không cách nào tính ra.......]
Liên tiếp nhắc nhở hiện lên rồi biến mất, mà Diệp Vân Phàm vẫn đang sững sờ ở tại chỗ một hồi lâu, toàn bộ đại não chỉ còn lại một câu duy nhất ——
Chúc mừng ngài thành công giết chết người chơi Trương Nam.
Nói cách khác người này cùng hắn giống nhau, cùng là người chơi.
—— hắn giết người.
Diệp Vân Phàm giống như bị điện giật, đột nhiên buông súng lục ra.
Hắn nặng nề bơi về phía đáy biển, nhìn khối thi thể bị bắn nát đầu càng lúc càng trôi xa kia.
Diệp Vân Phàm nói không rõ cảm giác giờ phút này là gì, giống như có chút mờ mịt, lại có điểm sợ hãi.
Nhưng cảm nhận kĩ càng lại giống như......
Không có cảm giác gì.
Tên khốn kia vừa rồi muốn giết hắn, hắn chỉ là phòng vệ chính đáng.
Những lời này rốt cuộc cũng trấn an Diệp Vân Phàm.
Thậm chí lúc này, hắn đã bắt đầu nhớ lại kỹ năng mới vừa đoạt được.
C cấp - ngụy trang.
So với hai kỹ năng vốn có của hắn cấp bậc đều cao hơn.
Như vậy, có thể biến thành người sao?
Cái ý tưởng này trong nháy mắt hiện lên trong đầu hắn, Diệp Vân Phàm thấy xúc tua nhỏ của mình bắt đầu dài ra, biến lớn, dần dần hình thành cánh tay của nhân loại.
Rất nhanh, hắn thấy cánh tay trái của mình.
Sau đó là tay phải.
Giây tiếp theo, Diệp Vân Phàm rốt cuộc sờ lên tóc của hắn.
Tóc của hắn tựa hồ có chút dài ra, thế cho nên dư quang hắn có thể thấy một chút ngọn tóc.
Rất kỳ quái, thế mà lại là màu hồng nhạt.