[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Edit] Chân Tình Ngoài Dự Liệu
Chương 60
Chương 60
Ngày Khương Lịch và Nghiêm Cẩn Thành xuất phát đến huyện Tùy Bạch, trời trong gió mát hiếm có, con đường vốn thường xuyên ùn tắc lại thông thoáng lạ thường.
Dù vậy, hành trình vẫn khá xa xôi, sau khi xuống máy bay, cả hai vẫn phải tiếp tục lặn lội thêm một chặng nữa.
Đến khi đặt chân tới ngôi làng mà anh Phó gửi địa chỉ thì đã khuya.
Tiết trời cuối xuân dễ chịu, gió đêm dịu dàng ấm áp.
Anh Phó ra tận cổng làng đón người, còn mang theo hai ly nước mát.
Anh kể ở cạnh khu farmstay có một quán cà phê do một cặp vợ chồng trẻ mở, hôm nay bọn họ đã ngồi ở đó trò chuyện rất lâu.
Huyện Tùy Bạch không giống thành phố, khách sạn không nhiều, chỗ ở chỉ có loại nhà dân như vầy, may mà phòng ốc sạch sẽ gọn gàng, chỉ là nhìn qua hơi đơn sơ.
Căn phòng trống trải chỉ có độc một chiếc giường, xung quanh cũng chỉ thấy một cái điều hòa và một chiếc ghế trông vô cùng dư thừa.
Anh Phó cười bảo hai người, "Cố ở tạm nhé, ở đây điều kiện chỉ được như vậy thôi."
"Em không kén chọn đâu, có chỗ ngủ là được rồi."
Nghiêm Cẩn Thành đẩy vali vào trong, đứng ở cửa ngó sang phòng bên, hỏi, "Bên kia là phòng của anh với Tiểu Cảnh hả?"
Anh Phó gật đầu, "Anh hỏi rồi, ở đây không còn phòng trống, nếu muốn ở riêng thì để ông chủ dẫn qua căn khác.
Không rắc rối lắm đâu, nếu cậu không quen thì để anh bảo người ta một tiếng."
Tầng này chỉ có hai phòng, dù sao cũng là nhà dân, không phải homestay chuyên dụng nên không thể bố trí nhiều phòng được.
Hai người đàn ông trưởng thành chen chúc trong một phòng, nhất là trong đó lại có một vị tổng giám đốc sống trong nhung lụa, nhìn sao cũng thấy hơi tội nghiệp.
Phó Dương Minh nhìn hai người, đã định xoay người xuống lầu.
Khương Lịch đứng thẳng tắp, trên vai còn đeo balo của Nghiêm Cẩn Thành, lúc này chỉ lặng lẽ nhìn cậu như đang đợi một quyết định.
Nghiêm Cẩn Thành kỳ thực cũng đang do dự.
Hôm nay Khương Lịch đã lái xe cả ngày mà không cho cậu lái thay, đoạn đường núi quanh co không dễ đi, lúc nãy lại luôn xách hành lý.
Nghĩ một lúc, cậu quyết định, "Thế này đi...
Để tôi theo chủ nhà sang căn khác vậy."
Nghe vậy, sắc mặt Khương Lịch lập tức thay đổi.
Cậu ta vội vàng tiến đến, xoay người chắn tầm mắt của Nghiêm Cẩn Thành, mỉm cười lịch sự bảo anh Phó, "Không cần phiền phức thế, trước mắt chúng tôi ở tạm đêm nay đã, nếu ngày mai có gì thay đổi thì tính sau."
Phó Dương Minh quay qua nhìn Khương Lịch, nghe vậy thì gật gù tán thành ngay, "Cũng được, mai còn phải dậy sớm.
Hôm nay hai người chắc cũng mệt rồi, nghỉ ngơi sớm đi.
Sáng mai sáu giờ tập trung nhé, tranh thủ tìm cảm hứng lúc sương sớm trên đỉnh núi chưa tan."
Nghiêm Cẩn Thành không lên tiếng, coi như đồng ý.
Nhìn anh Phó về phòng xong, Nghiêm Cẩn Thành dựa vào khung cửa, thản nhiên hất cằm về phía Khương Lịch.
Khương Lịch giành nói trước, nhanh chóng đẩy vali vào phòng, "Tôi ngủ dưới sàn là được."
Nghiêm Cẩn Thành lùi dần về sau, bị Khương Lịch từng bước từng bước đẩy vào trong phòng.
Chớp mắt một cái cửa đã đóng lại, Khương Lịch tự nhiên đi tới mở vali.
Nghiêm Cẩn Thành lạnh giọng nói, "Được đà lấn tới."
Nghe vậy, Khương Lịch mỉm cười ngẩng đầu lên, định nói gì đó, nhưng lại vô tình chạm mắt với người đang đứng trên cao nhìn xuống.
Nụ cười đông cứng nơi khóe môi, lời định nói cũng lạc mất trong hơi thở, Khương Lịch thoáng ngẩn ra.
Đèn trong phòng không sáng lắm, khiến Nghiêm Cẩn Thành bất giác nhíu mày, đôi mắt hẹp dài nheo lại, hàng mi rũ xuống khẽ rung động dưới ánh sáng lờ mờ.
Đây là Nghiêm Cẩn Thành khi không cười, ánh mắt lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, đồng tử đen nhánh không chút ánh sáng, tựa như một chiếc máy tạo nhịp tim, chỉ cần chớp mắt là hơi thở cũng vội vàng nhanh thêm một nhịp.
Sự tĩnh lặng của núi rừng luôn mang đến ảo giác bình yên, còn nơi xa lạ lại khiến người ta dễ sinh ảo tưởng muốn trốn khỏi hiện thực.
Khương Lịch ngẩn ngơ một lúc lâu mới chậm chạp nhớ lại lời Nghiêm Cẩn Thành vừa nói.
Cậu ta cúi đầu, lấy dép trong vali ra rồi bất ngờ quỳ một gối xuống, nhẹ nhàng nắm lấy cổ chân người kia.
Hôm nay Nghiêm Cẩn Thành ăn mặc khá thoải mái, áo thun trắng bên trong, áo sơ mi xanh nhạt khoác ngoài, quần jeans ống suông quét đất đã được xắn lên một đoạn lúc xuống xe đi đường, phần da thịt lộ ra bị nắm chặt trong tay.
Khương Lịch chậm rãi kéo gấu quần xuống, tự mình thay dép cho cậu.
Nghiêm Cẩn Thành từ đầu đến cuối không hề kháng cự, chỉ đứng bất động nhìn đỉnh đầu Khương Lịch, giọng điệu thoáng mất kiên nhẫn, "Nói gì đi chứ."
Nhưng câu trả lời cậu mong đợi lại không vang lên.
Ngay sau đó, cơ thể vừa thả lỏng bỗng chốc căng cứng, Nghiêm Cẩn Thành đứng chôn chân tại chỗ, đột nhiên cảm thấy trước mắt tối sầm.
Gương mặt Khương Lịch mơ hồ thoáng qua rồi lập tức cố định ngay trước mắt cậu, gần trong gang tấc.
Ngay lập tức, các giác quan như được khuếch đại vô hạn, cậu thậm chí có thể cảm nhận được hình dạng của sự gần gũi, hơi thở ấm áp lướt qua tai, lồng ngực bị nhẹ nhàng ép lại, mùi hương gỗ quen thuộc bao phủ lấy từng nhịp thở.
Nghiêm Cẩn Thành chậm chạp ngước mắt lên, mới phát hiện mình đã bị Khương Lịch ôm lấy từ lúc nào.
"Gần gũi" hóa ra có hình vòng cung.
Sau hành động đột ngột đó, Nghiêm Cẩn Thành cau mày càng chặt, "Làm gì đấy?"
"Không biết nữa, lúc đứng dậy thì hơi choáng, tôi chưa kịp đứng vững."
Khương Lịch nghiêng người dựa sát hơn, một tay vòng qua eo cậu, "Đây cũng là "được đà lấn tới" sao?"
Nghiêm Cẩn Thành ngoảnh mặt đi, vừa định nói đã cảm thấy eo mình bị ấn xuống.
Bàn tay chậm rãi trượt lướt từ eo đến sống lưng, như đang đếm những đốt xương nhô ra, động tác tuy chậm và nhẹ nhưng mỗi lần nhấn đều vừa vặn đúng chỗ.
"Hôm nay trông cậu có vẻ mệt.
Để tôi mát xa cho được không?"
Nghiêm Cẩn Thành cảm thấy Khương Lịch chắc chắn là cố ý.
Chịu hết nổi, cậu vươn tay túm lấy gáy đối phương, ánh mắt bình tĩnh lạnh lùng, "Buông ra."
Nhận ra cậu sắp nổi giận thật, Khương Lịch buông một tay ra, nhưng tay còn lại vẫn giữ nguyên tư thế ôm, dịu giọng dỗ dành, "Hay cậu tắm trước đi, tôi xuống dưới mua gì ăn nhé?"
Nghiêm Cẩn Thành im lặng, nghiêng người nhìn chằm chằm kẻ đang giả ngốc kia.
Khương Lịch ngửa đầu nhìn thẳng vào mắt cậu, cười toe, "Hiểu rồi, muốn ăn trước phải không.
Được, tôi đi chuẩn bị."
Dứt lời, cậu ta giơ tay xoa nhẹ giữa trán Nghiêm Cẩn Thành, dịu giọng bảo, "Công chúa đừng giận mà."
Giận thì cũng chưa đến mức, chỉ là hơi muốn đánh người.
Nghiêm Cẩn Thành đã nhịn từ lúc ăn cơm xong cho đến khi Khương Lịch tắm xong.
Cậu khoanh tay đứng tựa tường nhìn Khương Lịch bước ra, ngơ ngác nhìn căn phòng trống gọi, "Nghiêm..."
Nghiêm Cẩn Thành không chút nương tay đá thẳng vào sau đầu gối Khương Lịch, lạnh lùng nhìn đối phương loạng choạng ngã nhào lên giường.
Chiếc gối trên tay nện chính xác vào sau gáy cậu ta, Nghiêm Cẩn Thành tỉnh bơ nói, "Không biết nữa, tự nhiên gối biết bay đó."
Khương Lịch chống tay lên giường, xoay người nằm ngửa ra, bật cười đặt chiếc gối qua một bên, phụ họa, "Vì công chúa biết phép thuật mà."
Nghiêm Cẩn Thành nhíu mày chỉ cậu ta, bước tới túm lấy cổ áo, "Có giỏi thì nói lại xem."
Khương Lịch vẫn cười, nhưng hai tay đã giơ lên đầu hàng, "Tôi sai rồi, anh Nghiêm."
Nghiêm Cẩn Thành híp mắt định cảnh cáo thêm, nhưng rồi tầm nhìn lại đột ngột đảo ngược.
Cảm giác mất thăng bằng ngắn ngủi mà mãnh liệt lập tức cuốn lấy cậu, ánh đèn trần loang thành một vệt trắng mờ, ngay sau đó cậu ngã xuống chiếc giường êm ái.
Bàn tay đặt trên vai chuyển sang nhẹ nhàng đặt bên cổ, giọng Khương Lịch vang lên sát bên tai, "Để tôi mát xa bù lại được không?"
Nghiêm Cẩn Thành hít sâu, bực bội quát, "Khương Lịch!"
"Tôi đây."
Khương Lịch khẽ bật cười, cúi xuống vuốt nhẹ những lọn tóc rối trên trán cậu, nghiêm túc nói, "Nếu không thoải mái thì đánh tôi đi, tôi chịu được."
Ban đầu Nghiêm Cẩn Thành còn phản kháng, nhưng hồi cấp ba cậu chưa từng thắng được Khương Lịch, hiện tại lại càng không, cuối cùng đành bỏ cuộc.
Nói gì thì nói, Khương Lịch mát xa đúng là rất dễ chịu.
Cơn buồn ngủ vốn đã tan đi bị những động tác của Khương Lịch kéo về từng chút một.
Nghiêm Cẩn Thành vùi mặt vào gối, đến khi sắp không chịu nổi nữa mới nghiêng đầu sang, mí mắt càng lúc càng nặng trĩu.
Cậu muốn nói gì đó, nhưng những câu chữ xếp đầy trong lồng ngực bị một hơi thở ngăn lại không thể thoát ra.
Buồn ngủ quá...
Nghiêm Cẩn Thành mím môi, tia sáng cuối cùng trong tầm mắt dần tắt, hơi thở dần lại, ý thức lặng lẽ chìm xuống.
Nhưng dường như ngay trước khi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, cậu cảm nhận được một thoáng ấm áp trên trán, nghe được những lời cuối cùng của đêm nay vang lên trước khi tâm trí kịp nhận ra.
"Ngủ ngon, Thành Nhi."
Ai đó thì thầm.
***
Sáng hôm sau, Nghiêm Cẩn Thành bị tiếng chuông báo thức đánh thức.
Khương Lịch đã chuẩn bị xong bữa sáng, đồ dùng rửa mặt được xếp ngay ngắn, thậm chí còn phối sẵn quần áo hôm nay cho cậu chọn.
Nghiêm Cẩn Thành ngồi dậy, ngẩn ngơ nhìn Khương Lịch một lúc rồi bất ngờ nói, "Hôm nay cậu không cần đi cùng tôi đâu."
Khương Lịch khựng lại, bàn tay đang cầm giày cho cậu chợt cứng đờ, "Tại sao?"
"Không tại sao cả."
Nghiêm Cẩn Thành cảm thấy Khương Lịch không cần thiết phải theo sát mình khắp nơi như trợ lý, để hai người kia thấy cũng không hay.
"Cậu cứ đi dạo quanh đây đi, nếu thấy chỗ nào thích hợp để quay chụp thì nói với tôi.
Anh Phó và Tiểu Cảnh còn phải quay một cuộc phỏng vấn, cậu có thể đi chọn người cùng họ."
Nói xong, Nghiêm Cẩn Thành đứng dậy đi vào phòng tắm.
Khương Lịch không cam lòng, bám theo cậu từng bước vào trong, "Sợ tôi làm vướng chân à?
Tôi làm trợ lý nhiếp ảnh như Tiểu Cảnh cũng không được sao?"
Nghiêm Cẩn Thành nhìn cậu ta qua gương, lười biếng hỏi, "Cậu nghĩ một người bị người ta gọi là "sếp Khương" có thích hợp làm trợ lý không?"
Khương Lịch ngẫm lại cũng thấy đúng.
Vốn dĩ việc đi theo đến đây đã hơi kỳ lạ rồi, giờ còn muốn tham gia quay chụp thì không biết người khác sẽ nghĩ gì, chẳng khác nào đang cố tình khoe khoang mình có chỗ quen biết.
Cân nhắc thiệt hơn một hồi, cuối cùng Khương Lịch mới miễn cưỡng gật đầu, "Thôi được."
Nhưng vừa bước ra ngoài, như chợt nhớ ra gì đó, cậu ta vòng lại, kề sát bên cạnh Nghiêm Cẩn Thành nói, "Lát nữa nhớ lưu số điện thoại của tôi nhé?
Lỡ có chuyện gì thì gọi cho tôi."
Nghiêm Cẩn Thành ngừng tay, "Như vậy có hơi quá không?
Có thể có chuyện gì chứ."
"Lưu đi mà."
Khương Lịch chống tay lên bồn rửa mặt, nghiêng đầu nhìn cậu, "Hay để tôi đọc luôn bây giờ?"
Nghiêm Cẩn Thành sợ cậu ta lại cằn nhằn, đành chịu thua, "Được rồi, để tôi đánh răng xong đã."
"Ừ," Khương Lịch đáp nhưng vẫn chẳng chịu đi, cứ như mọc rễ bên cạnh cậu rồi vậy.
Khương Lịch nghiêng đầu nhìn cậu thật lâu, càng nhìn càng thấy trái tim mềm nhũn, cuối cùng không nhịn được đưa tay lau khóe môi cho cậu, làm bộ làm tịch nói, "Dính bẩn rồi kìa, để tôi lau cho."
Nghiêm Cẩn Thành cau mày, cúi xuống súc miệng thật nhanh rồi quay lại trừng cậu ta, "Tôi tự biết rửa mặt!"
Khương Lịch cong môi cười, dài giọng, "Ồ, giỏi quá."
Nghiêm Cẩn Thành hãy còn cầm cốc súc miệng trên tay, thoáng khựng lại rồi thẳng chân đá cậu ta một cái, nghiến răng nghiến lợi, "Ra ngoài!"
***
Giao thông ở huyện Tùy Bạch còn kém phát triển, đường núi cực kỳ khó đi.
Con đường duy nhất quanh co hiểm trở, nhìn xa chỉ thấy núi non trùng điệp, mây mù vờn quanh đỉnh núi, không thấy chân núi, giống như những bậc thang không ngừng vươn lên trời cao, xa xôi mà huyền bí.
Khi lên xe, Nghiêm Cẩn Thành đã tỉnh táo hẳn, chỉ cần ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cũng đủ khiến cậu cảm thấy dễ thở hơn.
Cậu hạ kính xe xuống.
Sau vài phút im lặng, đột nhiên có tiếng vo vo, anh Phó đang thả chiếc flycam ra ngoài cửa sổ, tầm nhìn hiển thị trên điện thoại lập tức được kéo lên thật cao, thật xa.
Nghiêm Cẩn Thành bất giác nghiêng người nhìn theo, ngắm nhìn cảnh sắc trở nên hùng vĩ theo độ cao của flycam.
Trong khoảnh khắc ấy, con đường như một mạch máu bị rách toạc, những chiếc xe chạy qua là máu nóng lưu thông, tiếng gió là tiếng thét, thác nước là nước mắt, còn ống kính chĩa vào tất cả trở thành hơi thở bị đóng khung lưu giữ.
Trái tim cậu cũng bất giác yên bình lại.
Sau đó không ai nói gì nữa.
Nghiêm Cẩn Thành gối đầu lên thành ghế, lặng lẽ xem lại đoạn phim vừa quay được.
Tiểu Cảnh đang lái xe với với tay vặn nhỏ âm lượng nhạc.
Mãi đến khi một tia nắng chói chang chiếu đến, anh Phó kéo tấm che nắng xuống, tình cờ nhìn thấy Nghiêm Cẩn Thành ở ghế sau đang chăm chú xem, nét mặt nghiêm túc hiếm thấy.
Anh Phó nửa đùa nửa thật, đưa điều khiển flycam sang, "Muốn thử không?"
Nghiêm Cẩn Thành vội xua tay, "Em sợ làm rơi vỡ mất."
Tiểu Cảnh cười hì hì chen vào, "Không sao, nhà anh Phó nhiều flycam lắm, còn bền nữa."
Anh Phó liếc cậu ta, "Sao anh đây không biết mình giàu như thế từ bao giờ nhỉ?"
Tiểu Cảnh cười càng to, "Ồ...
đúng ha, dù sao đoàn mình cũng có một đại gia thực thụ mà."
Nói rồi cậu ta ngước lên nhìn gương chiếu hậu, tò mò hỏi, "À anh Nghiêm, em quên chưa hỏi, anh với sếp Khương rốt cuộc có quan hệ thế nào vậy?
Anh Phó nói hai người là anh em, nhưng em thấy không giống, chắc là bạn chơi thân từ bé hả?"
"Không giống chỗ nào?
Cả hai đều vừa cao vừa trắng, mặt nhỏ xíu bằng bàn tay, chẳng khác nào minh tinh.
Anh nói chứ cậu làm nhiếp ảnh gia hơi phí đấy, ít nhất cũng phải làm người mẫu."
Nghiêm Cẩn Thành bật cười, "Anh Phó khen vậy thì em biết nói gì bây giờ."
"Làm người mẫu không hốt bạc nhiều bằng minh tinh đâu," Tiểu Cảnh lắc đầu.
"Em thấy anh Nghiêm nên..."
"Thật ra làm streamer mới kiếm được nhiều tiền nhất," Anh Phó cắt lời.
"Làm streamer cũng phải có kỹ năng chứ."
Tiểu Cảnh tặc lưỡi, "Ơ, lạc đề rồi lạc đề rồi."
Cậu ta xua tay, lái câu chuyện trở lại đúng hướng, "Anh Nghiêm, anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em."
Nụ cười của Nghiêm Cẩn Thành thu lại đôi chút.
Cậu ngả người tựa vào lưng ghế, vô thức xỏ tay vào túi quần, khẽ nhún vai, "Không phải," sau đó lại lầm bầm, "Chỉ là bạn học cấp ba thôi."
"Vậy cũng lâu rồi nhỉ," Tiểu Cảnh cười nói.
"Đến giờ cũng gần mười năm rồi."
Giọng Nghiêm Cẩn Thành nghèn nghẹn, "Không lâu đến thế đâu."
"Vậy..."
"À."
Nghiêm Cẩn Thành dường như không muốn tiếp tục chủ đề này, vờ như thuận miệng hỏi, "Hôm nay chắc trời nắng cả ngày nhỉ?
Mấy hôm trước mưa suốt, thời tiết thất thường quá."
Tiểu Cảnh lập tức bị kéo theo, vỗ ngực cam đoan, "Sẽ không mưa đâu, em bảo đảm với anh."
Nghiêm Cẩn Thành "Ừ" một tiếng, ánh mắt lại hướng ra ngoài cửa sổ, "Ừ, không mưa là tốt rồi."