[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[ Edit] Cậu Chủ Giả Diễn Sâu, Cầm Trong Tay Kịch Bản Được Mọi Người Cưng Chiều
🍀 Chương 19: Sự Thật Không Thể Trốn Tránh
🍀 Chương 19: Sự Thật Không Thể Trốn Tránh
Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
————————————
Sau khi nói lời tạm biệt với Ninh Vinh ở bệnh viện, dù có chậm hiểu đến đâu, An Tinh cũng nhận ra An Chiêu Minh có gì đó không ổn.
Cậu vẫn còn hơi mơ hồ, cho đến khi nhìn thấy An Chiêu Minh trả lại chứng minh thư cho Ninh Vinh, vẻ mặt ông vẫn bình thản như thường, nhưng trong lòng An Tinh lại thắt lại một cái.
Nhớ lại lúc An Chiêu Minh nghe thấy Ninh Vinh nhắc đến chuyện năm xưa bị "ôm nhầm" mà ông hoàn toàn không truy hỏi thêm, trong lòng cậu cũng đã hiểu ra vài phần.
Chuyện cần thẳng thắn nói ra... không thể kéo dài thêm nữa.
An Tinh lặng lẽ nghĩ.
Về đến cửa nhà, Thẩm Anh đã về trước hai cha con một bước, bà hối thúc con trai đi uống chút cháo rồi mau chóng lên lầu nghỉ ngơi.
"Cái nhà đó quá quắt thật!
Tinh Tinh nhà chúng ta thì liên quan gì đến chuyện này chứ, tự dưng lại bị vạ lây."
Người phụ nữ tức giận càm ràm, kéo tay và cánh tay con trai ra kiểm tra, nhìn thấy những vết xước và vết bầm tím trên tay trái An Tinh mà đau lòng không thôi.
"May mà bị thương không nặng, nếu không để xem sau này con làm thủ công kiểu gì!"
An Tinh rụt cổ lại, cả người ngoan ngoãn đến mức không thể ngoan hơn, rụt rè hỏi: "Mẹ... mẹ không sao chứ?
Có phải bị dọa sợ rồi không?"
Ban nãy Thẩm Anh trông có vẻ đau buồn đến mức đứng không vững, khiến An Tinh sợ hết hồn.
Người phụ nữ cười lạnh một tiếng.
"Mẹ con đâu có yếu đuối thế, mẹ diễn đấy!"
An Tinh: "!"
"Cái thằng ngốc này, người ta còn chưa dùng bao nhiêu sức mà con đã mềm nhũn chân tay để bị đẩy xuống nước rồi.
Mẹ mà không diễn, con định sau khi được vớt lên lại tiếp tục cãi nhau với người ta à?!"
An Tinh: "..."
"Đứa nhỏ kéo con lên đó, thế nào rồi?"
Thấy thiếu niên ỉu xìu không nói lời nào, An Chiêu Minh hoàn hồn, trả lời một tiếng: "Đưa sang nhà bạn nó rồi."
"Mẹ đã bảo con đừng có làm liều, con cứ thích thể hiện cơ!"
Thẩm Anh dùng sức ấn vào trán con trai, "
Sau này con tránh xa thằng nhóc đó ra một chút!"
"Khụ, đừng đổ lỗi cho nạn nhân chứ."
An Chiêu Minh ho nhẹ một tiếng, "Chuyện hôm nay chủ yếu cũng là tai nạn."
Lúc này cảm xúc của Thẩm Anh đang dâng trào, ai dính dáng đến chuyện An Tinh rơi xuống nước bà đều giận lây, nghe thấy chồng nói vậy, bà quay đầu trừng mắt nhìn chồng.
"Giờ anh nói hay quá nhỉ, ngày thường sao không dạy con cho đàng hoàng đi!
Cãi nhau không lại người ta còn bị đánh, An Chiêu Minh, đây có phải con anh không hả?!"
An Chiêu Minh buột miệng thốt lên: "Đương nhiên là con trai anh!
Sao có thể không phải con trai anh được!"
Hốc mắt An Tinh đỏ hoe, nước mắt trào ra.
"...
Tinh Tinh?
Tinh Tinh, con khóc cái gì?"
Thẩm Anh là người đầu tiên chú ý đến nước mắt của thiếu niên, bà vô cùng kinh ngạc.
An Chiêu Minh nhìn thấy biểu cảm của con trai, trong lòng chợt trầm xuống.
Lời buột miệng nói ra thường đại diện cho suy nghĩ chân thật nhất.
Khoảnh khắc nghe thấy câu nói đó của An Chiêu Minh, An Tinh cảm thấy tảng đá vô hình đè nặng trong lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng rơi xuống.
Cậu ngẩng đầu nhìn An Chiêu Minh và Thẩm Anh, không nói gì, đi lên lầu về phòng mình, lấy ra bản báo cáo mà Lộ Thiên Trầm đưa cho cậu trước đó.
Bước chân nặng nề đi xuống lầu, cậu đưa tập tài liệu cho hai người.
"Hôm đó con đã nhổ tóc của bố và tóc của con... mang đi làm giám định huyết thống."
"..."
Trong nhà là một khoảng lặng ngột ngạt đến đáng sợ.
An Chiêu Minh không tỏ vẻ gì.
Thẩm Anh cũng im lặng, nhìn túi hồ sơ rồi lại nhìn thiếu niên, như chợt hiểu ra điều gì, hốc mắt bà dần đỏ lên.
Bà loạng choạng lùi lại một bước, thân hình khẽ run.
"Mẹ!"
An Tinh vội vàng lao tới, đưa tay đỡ lấy bà.
Thẩm Anh trở tay nắm chặt lấy cổ tay thiếu niên, ánh mắt từ khuôn mặt lo lắng pha lẫn áy náy của cậu từ từ chuyển sang túi hồ sơ.
An Chiêu Minh cầm túi hồ sơ, cảm thấy có chút phỏng tay.
Ông im lặng hồi lâu, đứng dậy đỡ lấy Thẩm Anh.
"Hôm nay muộn rồi, nên nghỉ ngơi..."
"Mở ra."
Giọng Thẩm Anh khàn khàn nhưng bình tĩnh.
An Chiêu Minh lại im lặng một lúc, không vội mở túi hồ sơ mà đỡ Thẩm Anh ngồi xuống ghế sô pha trước, sau đó ấn An Tinh ngồi xuống cạnh bà, rồi bản thân cũng ngồi xuống.
Ông nhìn con dấu đỏ chót trên túi hồ sơ, thấy niêm phong đã bị xé ra, ông thở dài không thành tiếng.
Dưới ánh mắt chăm chú của hai người, ông lấy tập tài liệu bên trong ra.
Dòng kết quả kia vô cùng chói mắt và nhức nhối.
An Chiêu Minh nhắm mắt lại, phỏng đoán tồi tệ nhất đã thành sự thật, ông lại bình tĩnh đến lạ thường.
So với kết quả này, điều ông lo lắng hơn là...
"Tiểu Anh?"
Thẩm Anh vô thức siết chặt thứ trong tay, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào dòng chữ kia.
Đến khi bà dời mắt đi, mới phát hiện mình vẫn đang nắm cổ tay con trai, liền như bị điện giật mà buông tay ra.
Bà cúi đầu, nhìn thấy cổ tay con trai đã bị mình nắm đến mức hằn lên một vòng đỏ.
"Tinh Tinh..."
An Tinh rụt tay phải lại, không kêu đau, hồi lâu sau mới ngẩng đầu, gượng cười.
"Con xin lỗi.
Con... không biết phải nói với bố mẹ thế nào..."
"Là anhTrầm đã giúp con làm xét nghiệm.
Bên kiểm định nói tóc mang tới đều đã dùng hết, mẫu thừa cũng đã tiêu hủy, ngoài anh ấy ra không còn ai biết chuyện này."
"Con... con thật sự không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.
Tóm lại là..."
"Nếu con đã không phải là con của bố mẹ, vậy thì nên mau chóng tìm lại con ruột của bố mẹ về đi ạ, con cũng sẽ sớm chuyển đi..."
An Chiêu Minh và Thẩm Anh hoàn toàn không nghi ngờ tính xác thực của bản giám định này.
An Tinh không có lý do gì để nói dối, mà sự sa sút cùng những biểu hiện khác thường của cậu trong mấy ngày qua, giờ đây cũng đều có lời giải thích.
Mọi thứ trước mắt vừa chân thực lại vừa hoang đường, lúc này họ vẫn còn chút mơ hồ, chưa phản ứng kịp.
Họ thẫn thờ nghe An Tinh nói, giọng nói ấy như vọng qua một lớp sương mỏng, mơ hồ xa xăm.
Cho đến khi họ nghe thấy câu cuối cùng của thiếu niên.
"Vớ vẩn!
Chuyển đi cái gì!
Con mới mấy tuổi mà đòi ra ngoài ở riêng!"
An Chiêu Minh không chút suy nghĩ liền từ chối.
"Tinh Tinh không nhận mẹ nữa sao?
Chỉ vì con không phải do mẹ sinh ra, nên con không nhận mẹ nữa à?"
Gương mặt Thẩm Anh đau đớn, nước mắt lặng lẽ trượt xuống.
Sống mũi An Tinh cay cay, vốn dĩ cậu đang cố nén đau buồn, giờ phút này chút bình tĩnh cuối cùng cũng sụp đổ, cậu lập tức nhào vào lòng Thẩm Anh.
"Không, không phải...
Con không muốn rời xa bố mẹ, hu hu hu!"
Thẩm Anh ôm chặt lấy con trai, An Chiêu Minh cũng lau mặt, giữ lấy vai An Tinh.
"Khó khăn lắm mới nuôi con lớn chừng này, con nói chuyển đi là chuyển đi sao?"
Hốc mắt người đàn ông cũng đỏ lên, giọng nói vốn uy nghiêm trầm ổn nay có chút run rẩy.
"Đừng có mà mơ!
Con cứ ngoan ngoãn mà ở đây, dưỡng già cho bố mẹ đi!
Theo luật thừa kế của nước ta, đã hình thành quan hệ nuôi dưỡng thì phải gánh vác trách nhiệm!"
Kiếp trước, khi biết sự thật, Thẩm Anh bị kích động đến mức ngất xỉu tại chỗ, An Tinh và An Chiêu Minh đưa bà đến bệnh viện, túc trực chờ bà tỉnh lại.
Sau khi Thẩm Anh tỉnh, An Tinh đã đề nghị chuyển đi.
Lúc đó, phản ứng của Thẩm Anh và An Chiêu Minh hoàn toàn giống hệt như bây giờ.
Nghe những lời quen thuộc, những lời cậu từng nghe một lần ở kiếp trước, nước mắt An Tinh vẫn không ngừng rơi.
Cậu từng lo sợ rằng nếu kiếp này chính miệng mình nói ra sự thật, bố mẹ sẽ thay đổi cách nhìn về cậu, sẽ không còn... yêu cậu nhiều như trước nữa.
Suy nghĩ ấy rất trẻ con, nhưng cậu mới 20 tuổi, cậu quá coi trọng họ.
Đối mặt với chuyện lớn như vậy, thật sự rất khó giữ được lý trí.
Có lẽ những cái cớ kia đều là giả, sở dĩ cậu trì hoãn đến khi tai nạn xảy ra mới thú nhận, đại khái chỉ vì sợ hãi mà thôi.
"Con sẽ nuôi bố mẹ," Thiếu niên vừa khóc vừa nói, "Bố mẹ có cần con hay không, con cũng sẽ nuôi bố mẹ."
Hôm nay dì Trương nấu cơm xin nghỉ, chú Lý sau khi đón Thẩm Anh từ đồn cảnh sát về cũng đã về nhà mình, trong biệt thự chỉ còn lại ba người bọn họ.
Một nhà ba người ôm nhau khóc một hồi lâu, cuối cùng vẫn là An Chiêu Minh lấy lại bình tĩnh trước, ép An Tinh uống hết bát cháo rồi lên lầu nghỉ ngơi.
"Hôm nay con rơi xuống nước, đi tắm rửa rồi ngủ sớm đi.
Những chuyện khác, để mai rồi nói."
An Chiêu Minh nói, "Bản giám định này là thằng nhóc nhà họ Lộ giúp con làm hả?"
An Tinh gật đầu, thuận miệng bôi đen An Hạo: "Lần đó cãi nhau với anh họ, con lại nghe có người đồn thổi, nhất thời giận quá...
Anh Trầm đã hứa sẽ không nói cho người khác biết, giám định cũng làm ở bệnh viện tư nhân nhà anh ấy."
An Chiêu Minh cũng không quá lo lắng chuyện bị lộ, dù sao Lộ Thiên Trầm cũng rất đáng tin cậy.
Huống hồ loại chuyện này chỉ cần ông và Thẩm Anh có sự chuẩn bị, cho dù có lộ ra ngoài cũng sẽ không có vấn đề gì quá lớn.
Ngược lại xem ra, những tin đồn trong công ty cần phải điều tra xem là chuyện thế nào.
Ông gật đầu, thấy con trai uống xong cháo liền đuổi lên lầu về phòng, rồi quay lại ngồi cạnh Thẩm Anh.
"Tiểu Anh..."
Thẩm Anh há miệng, trước mặt An Chiêu Minh không còn che giấu gì nữa, nước mắt từng giọt rơi xuống.
"Tại sao..."
Tại sao nhà họ lại gặp phải chuyện như vậy.
An Chiêu Minh cũng kiệt quệ cả tinh thần.
Ban ngày ông vừa mới dao động một chút, còn đang tự trách mình đầu óc có vấn đề mà suy đoán lung tung, nào ngờ suy đoán hoang đường ấy lại bất ngờ thành sự thật.
Ông thở dài.
"Nghĩ theo hướng tích cực thì may mà Tinh Tinh phát hiện ra chuyện này.
Nếu để người ngoài biết chuyện, nhà chúng ta sẽ càng bị động hơn."
Nhà họ An có gia sản lớn, không phải không có kẻ dòm ngó.
Nếu để kẻ có ý đồ xấu biết chuyện này trước, lén lút tiếp cận con trai ruột của họ, hoặc âm thầm xúi giục uy hiếp An Tinh, thì rắc rối mới càng lớn hơn.
Thẩm Anh lắc đầu.
Bà không ám chỉ tiền bạc, mà là...
Thằng bé phát hiện ra chuyện này, còn phải tự mình thú nhận, trong lòng chắc phải khó chịu biết bao.
Trong khoảng thời gian này, An Tinh đã phải lo lắng, sợ hãi và áy náy đến nhường nào.
"Con trai ruột của chúng ta... phải nhanh chóng tìm về."
Thẩm Anh nắm lấy tay chồng.
"Tinh Tinh không làm sai chuyện gì cả, bố mẹ ruột của nó cũng không nên bị giấu giếm."
"Chúng ta là bố mẹ, không thể để Tinh Tinh gánh chịu những áp lực này."
Vì con mà mẹ trở nên mạnh mẽ, những lúc thế này bà cũng không thể chỉ lo đau lòng, nếu không cái nhà này sẽ tan nát mất.
An Chiêu Minh siết chặt tay vợ: "Được."
Đêm đó, hai người trằn trọc, không ai ngủ ngon giấc.
Sáng hôm sau Thẩm Anh dậy sớm, quyết định nấu vài món ngon để dỗ con trai vui lên.
Nhưng khi bà làm xong bữa sáng, An Chiêu Minh đã xuống lầu, mà phòng của An Tinh vẫn không có động tĩnh gì.
"Tinh Tinh?
Dậy chưa con?"
Thẩm Anh lên lầu gọi con trai dậy, gõ cửa phòng nhưng bên trong hoàn toàn không có tiếng động.
Khoan đã... thằng nhóc ngốc này không phải sau khi nói ra sự thật thì bỏ nhà đi rồi đấy chứ?!
Thẩm Anh cảm thấy với chỉ số IQ của con trai mình thì thật sự có khả năng làm ra chuyện này, bà vội vàng vặn cửa đi vào, liền thấy thiếu niên co ro trong chăn, ngủ rất say.
Bà thở phào nhẹ nhõm, rón rén bước vào căn phòng lờ mờ tối, đang định lay con trai dậy thì ánh mắt khựng lại.
Thiếu niên cuộn tròn một cục, khuôn mặt đỏ bừng vì sốt.