Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
————————————
"An Tinh?
Nghe thấy không?"
"Hình như ngón tay cậu ấy động rồi."
"Lùi ra một chút đi, có vẻ cậu ấy sắp tỉnh rồi."
"..."
An Tinh đột ngột mở mắt, cả người bật dậy khỏi giường bệnh.
Những mẩu đối thoại rời rạc lọt vào tai, nhưng cậu chẳng kịp hiểu họ đang nói gì, ký ức vẫn mắc kẹt trong cơn đau kịch liệt như thân thể bị nghiền nát.
Thiếu niên cong người, hai tay bấu chặt mép giường đến trắng bệch, toàn thân vẫn run rẩy dữ dộị.
Mọi người xung quanh vốn đã tản ra đôi chút, thấy vậy liền trở nên căng thẳng, nhưng không ai dám tùy tiện tiến lên.
Người đàn ông đứng ngay cạnh giường lập tức cúi xuống, một tay giữ lấy vai thiếu niên, đỡ cậu lại.
"An Tinh?
Cậu ổn không?
Hít thở sâu vào!"
An Tinh làm theo giọng nói đó, cố gắng hít thở sâu.
Phải mất một lúc lâu cậu mới đè nén được cơn buồn nôn và cảm giác choáng váng quay cuồng trong đầu.
Cậu thở hổn hển ngẩng đầu lên.
Nhìn rõ người trước mặt, cậu sững lại, do dự gọi: "...
Anh Dương?"
Xung quanh sống mũi cao thẳng và vầng trán đầy đặn của thiếu niên lấm tấm mồ hôi lạnh, đôi môi trắng bệch.
Trong đôi mắt màu nâu nhạt kia dường như phủ một lớp hơi nước ầng ậc, ánh nhìn vẫn còn vương lại sự kinh hoàng và mờ mịt chưa tan.
Anh Dương thấy vậy thì thót tim, vội đỡ thiếu niên dựa vào đầu giường.
"Sao đang yên đang lành lại ngất xỉu thế này, tối qua không nghỉ ngơi tốt hả?"
Thiếu niên chớp mắt, im lặng nhìn hắn, rồi lại nhìn quanh quất.
Anh Dương cứ ngỡ An Tinh vẫn chưa hoàn hồn, bèn nhắc nhở: "Choáng à?
Lúc nãy trên đường đi ăn trưa, cậu đột nhiên ngất trên cầu thang rồi ngã xuống, bọn tôi mới đưa cậu tới phòng y tế...
Còn nhớ hôm nay là thứ mấy không?"
Thấy An Tinh vẫn ngây người, anh Dương nửa đùa nửa thật hỏi một câu, nào ngờ thiếu niên sững lại, thật sự đưa tay mò điện thoại.
Anh Dương: "..."
Nhìn ngày tháng hiển thị trên màn hình, trong lòng An Tinh tràn ngập sự kinh hãi, không dám tin vào mắt mình.
Cậu là con trai độc nhất của nhà họ An, từ nhỏ đã được cưng chiều hết mực, làm thiếu gia nhà hào môn suốt hai mươi năm, cuộc sống chưa từng gặp điều gì trái ý.
Mãi cho đến một tháng sau, cậu mới biết được sự thật rằng mình đã bị bế nhầm từ hai mươi năm trước.
Đương nhiên An Tinh đau khổ, không thể chấp nhận, vợ chồng nhà họ An cũng vậy.
Nhưng họ đều là người lý trí, sau nỗi buồn và cú sốc ban đầu, họ liền muốn tiếp xúc với đứa con ruột thật sự của nhà họ An.
Chỉ là, có lẽ do ngày sự thật bị phơi bày mọi người đều hành động có phần sơ suất, nên thiếu gia thật đã nảy sinh khoảng cách với bọn họ.
Cậu không muốn làm gai mắt thiếu gia thật, bèn trốn trong nhà không ra ngoài, nơi nào có thiếu gia thật xuất hiện cậu đều chủ động tránh xa ba thước.
Ai ngờ đâu lại thành "lợn lành chữa lợn què", khiến bên ngoài đồn đại rằng thiếu gia thật lòng dạ độc ác, không dung chứa được cậu.
Vợ chồng nhà họ An muốn bù đắp cho thiếu gia thật, nhưng người nọ tính tình lạnh lùng, không muốn gặp mặt họ.
An Tinh cảm thấy cứ như vậy không ổn, quyết định tự mình đi tìm thiếu gia thật để nói chuyện rõ ràng, nào ngờ lại gặp tai nạn xe trên đường.
Mở mắt ra lần nữa, cậu vậy mà quay về hơn một tháng trước, khi chân tướng còn chưa bị phơi bày, lúc cậu đang thực tập tại công ty trang sức nhà mình, năm tháng yên bình.
An Tinh có chút ngây ngốc.
Lúc này, những người khác trong phòng cũng vây lại.
"An Tinh, cậu không sao chứ?
Lúc nãy ngã từ trên cầu thang xuống dọa chết người ta rồi."
"Đúng đó, may mà anh Dương chộp được cậu, nếu không là phải nhập viện rồi!"
"Môi cậu trắng quá, mau về nhà nghỉ ngơi đi..."
Sự quan tâm ồn ào của đồng nghiệp kéo An Tinh về thực tại.
Cậu miễn cưỡng cười cười, vừa định mở miệng thì ngoài cửa vang lên giọng một người đàn ông trẻ tuổi.
"Ai muốn về nhà nghỉ ngơi?"
Nghe thấy giọng nói quen thuộc này, An Tinh khựng lại, nhìn về phía người đàn ông vừa bước vào.
Người đó trẻ tuổi, dáng vẻ nho nhã, trông như một vị công tử hào hoa phong nhã, nhưng sâu trong đáy mắt khi nhìn người khác lại không giấu được vẻ ngạo mạn.
Đây là con trai của chú hai cậu, là anh họ của cậu - An Hạo.
Thiếu niên ngồi co trên giường, trông như vẫn chưa khỏe, không mở miệng.
Anh Dương nhìn An Tinh một cái rồi nói với người mới đến: "An Tinh không được khỏe, chúng tôi bảo cậu ấy về nhà nghỉ ngơi một chút, Tiểu An tổng."
An Hạo cau mày liếc nhìn sang.
An Tinh thấy rõ sự khinh thường và chán ghét dưới đáy mắt hắn, trái tim cậu trầm xuống.
Cha cậu - An Chiêu Minh, thời trẻ đã sáng lập ra An Ninh Jewelry, nắm bắt thời cơ đưa công ty vào hàng đầu cả nước.
Mẹ cậu - Thẩm Anh, xuất thân từ dòng dõi thư hương, mấy người cậu bên nhà họ Thẩm nếu không là học giả nổi tiếng thì cũng là nhân viên nghiên cứu khoa học.
Hai người họ năm xưa lại là tự do yêu đương, kết hôn hơn hai mươi năm vẫn vô cùng ân ái.
Lớn lên trong gia đình như vậy, An Tinh được cưng chiều từ nhỏ.
Không chỉ cha mẹ nuông chiều, bên ngoại cậu còn là người nhỏ tuổi nhất, được các anh chị họ, cậu mợ yêu thương bao bọc.
An Tinh cứ ngỡ người anh họ này cũng yêu thương mình như vậy, nào biết tất cả chỉ là giả tạo.
Một tháng sau, chính người anh họ này đã dẫn thiếu gia thật tới cửa, không hề báo trước cho nhà cậu một tiếng, cứ thế ném thẳng sự thật tàn khốc vào mặt mọi người.
Nghĩ tới việc mẹ vốn sức khỏe không tốt, lúc đột ngột biết sự thật vì kích động mà ngất xỉu, sau đó tinh thần sa sút rất lâu, sắc mặt An Tinh liền trở nên khó coi.
An Hạo mất kiên nhẫn liếc An Tinh một cái, sa sầm mặt nói: "Không được.
Bản kế hoạch marketing hôm nay cậu nộp không đạt yêu cầu, phải viết lại."
Đây là không cho phép An Tinh về nghỉ ngơi.
Sắc mặt mấy đồng nghiệp thay đổi, nhưng cũng không tiện nói gì, chỉ có anh Dương là nhíu mày.
Hắn đang định lên tiếng thì tay áo bị kéo nhẹ, theo phản xạ quay đầu lại.
Sắc mặt thiếu niên tái nhợt mềm oặt dựa ra sau, khi đôi mắt rũ xuống, hàng mi dài như cánh bướm mỏng manh khẽ run rẩy.
"Đau đầu quá."
An Tinh ôm ngực, dáng vẻ vô cùng đáng thương.
Anh Dương: "..."
Thiếu niên vốn có gương mặt non nớt, tướng mạo lại vô cùng xuất chúng, bình thường chỉ cần ngồi ngoan ngoãn thôi cũng đã đẹp mắt.
Giờ đây thấy cậu yếu ớt ôm ngực kêu đau đầu, ai nấy đều mềm lòng, chỉ trừ An Hạo là sắt đá.
"Nhiệm vụ giao cho cậu chưa hoàn thành mà cậu đã muốn về nhà nghỉ ngơi?
Cậu cảm thấy làm thế có xứng với nỗ lực của người khác không?"
An Tinh bĩu môi.
Kiếp trước cậu chưa từng ngất trong công ty, nhưng những lời tương tự thì không phải lần đầu nghe.
Cậu giấu giếm thân phận vào An Ninh Jewelry thực tập, nhưng An Hạo thì khác.
Hắn tốt nghiệp đại học xong là đội ngay cái danh "cháu ruột An tổng" vào đây, chỉ mất hai năm đã trở thành trưởng nhóm kinh doanh của bộ phận thị trường, còn được gọi là "Tiểu An tổng", hiện tại là cấp trên trực tiếp của cậu.
Kiếp trước sau khi cậu vào thực tập, An Hạo thường xuyên giao những công việc vượt quá khả năng hiện tại của cậu.
Làm tốt thì là do An Hạo chỉ đạo có phương pháp, làm không tốt thì là do cậu không đủ nỗ lực.
Trớ trêu là An Hạo diễn quá đạt, An Tinh cũng chưa từng nghi ngờ, cứ tưởng anh họ làm vậy đều là muốn tốt cho mình, đốc thúc mình cầu tiến.
Mãi đến sau này khi chuyện thiếu gia thật giả vỡ lở, An Hạo mới không thèm che giấu ác ý với cậu nữa, dùng đủ mọi cách sỉ nhục, cứ như thể việc cậu ở lại nhà họ An là mặt dày mày dạn tham lam tài sản nhà họ An vậy...
Lúc đó An Tinh mới hiểu, An Hạo chưa bao giờ coi cậu là em trai, hắn coi tập đoàn An thị như vật trong túi mình.
Còn mấy màn "chỉ đạo, dạy dỗ" trong quá trình thực tập, thực chất đều là để mọi người trong công ty sau khi biết thân phận của cậu sẽ mặc định cậu là một bình hoa vô dụng, không thích hợp thừa kế An Ninh Jewelry bằng An Hạo.
Kỹ năng diễn xuất cỡ này, nhà họ An nợ An Hạo một cái cúp Oscar.
Nếu là kiếp trước, An Tinh bị chèn ép vài câu có lẽ sẽ âm thầm chịu đựng, dù người không khỏe cũng không đi nghỉ, mà sẽ nghe lời anh họ, cần cù bù thông minh mà nỗ lực làm việc.
Nhưng cậu của hiện tại là người đã sống lại, không còn là An Tinh của ngày xưa nữa!
Thiếu niên tựa đầu giường, vành mắt đỏ lên, khịt khịt mũi.
Rõ ràng uất ức sắp khóc, vẫn cố tỏ ra kiên cường mỉm cười.
"Vậy lát nữa em quay lại viết phương án...
đều nghe theo anh họ."
Mọi người: "..."
Mọi người: "Hả???"
Sắc mặt An Hạo lập tức thay đổi, theo phản xạ buột miệng: "Đừng có gọi bậy!"
Vành mắt thiếu niên càng đỏ hơn: "...
Tiểu An tổng."
Khóe mắt liếc thấy ánh nhìn nghi ngờ của mọi người xung quanh, cục tức nghẹn trong lòng An Tinh cuối cùng cũng xuôi đi phần nào.
Không uổng công cậu véo mạnh đùi mình để ép nước mắt ra.
Đã lỡ gọi rồi lại sửa miệng, ai nghe cũng sẽ sinh nghi có nội tình.
Tuy rằng trọng sinh về thời điểm trước khi sự thật bị phơi bày, An Tinh cũng không muốn làm con chim tu hú chiếm tổ chim khách nữa, cậu và vị thiếu gia thật kia vẫn phải ai về chỗ nấy.
Chỉ là, rời đi cũng không thể như chó nhà có tang; càng không thể để mình trở thành bậc thang cho An Hạo giẫm lên mà leo cao.
Bước đầu tiên để ngăn An Hạo giẫm lên mình: làm lộ thân phận, cắt đứt việc đối phương âm thầm tích chiêu.
Và lúc này, trong lòng những người khác quả thực đang đánh trống liên hồi.
An Ninh Jewelry là doanh nghiệp của nhà họ An, ai cũng biết thế hệ sau của nhà họ An chỉ có hai người con trai, một là An Hạo, còn lại là con trai đang học đại học của An tổng.
Trong nội bộ, mọi người đều đồn rằng con trai An tổng là kẻ không học vấn không nghề nghiệp, không gánh vác nổi trọng trách lớn, nên An Hạo mới vào công ty.
Tương lai An Ninh Jewelry rất có khả năng sẽ do An Hạo tiếp quản.
Thế nhưng vừa rồi, An Tinh gọi An Hạo là "anh họ"?
Bị An Hạo quát xong mới tủi thân sửa miệng gọi "Tiểu An tổng".
Nếu An Tinh chính là cậu con trai đang học đại học của An tổng...
Chà, giới hào môn phức tạp thật đấy!
Nhìn mọi người điên cuồng trao đổi ánh mắt, sắc mặt An Hạo rốt cuộc không kìm được mà trở nên khó coi.
Trước khi An Tinh vào thực tập, hắn đã mượn lời người khác lừa An Tinh giấu kín thân phận, nói rằng như thế vừa không bị đối xử đặc biệt, vừa có thể dùng thực lực của chính mình chứ không phải thân phận để được người khác công nhận.
Tính tình An Tinh đơn thuần, lại rất tin tưởng người anh họ là hắn, quả nhiên cậu đã đồng ý.
Tuần vừa rồi, An Hạo đã thăm dò vài lần, thậm chí còn nói những lời quá đáng hơn hôm nay, An Tinh cũng chưa từng lỡ miệng.
Tại sao hôm nay thằng ngu này bỗng nhiên lại tuột xích!
An Hạo đã sớm buông lỏng cảnh giác, bị đánh úp bất ngờ nên phản ứng của hắn lại càng trở nên "lạy ông tôi ở bụi này".
Thấy những người khác đã bắt đầu nghi ngờ, An Hạo đành phải chuyển sang phương án dự phòng, dịu giọng nói: "Thôi được rồi, nếu cậu thực sự không khỏe thì về nghỉ đi.
Còn bản phương án marketing đó, với năng lực hiện tại của cậu đúng là không viết nổi.
Đợi khi cậu hiểu công ty hơn, làm được nhiều việc thực tế hơn, tôi sẽ dạy cậu viết một bản có tính khả thi cao."
Nếu không phải đang bị tính kế, An Tinh thật sự muốn vỗ tay cho An Hạo rồi.
Nghe xem, chỉ trong một câu nói đã lảng tránh được chủ đề thân phận nhạy cảm, chỉ rõ năng lực cậu hiện giờ chưa đủ, chưa hiểu sâu về công ty, phương án viết ra không có tính khả thi, đồng thời ám chỉ trình độ của bản thân hắn cao hơn.
Gần như là muốn nói thẳng vào mặt "Hai ta so ra thì tôi thích hợp thừa kế công ty hơn".
An Tinh mím môi, đang nhanh chóng suy nghĩ đối sách thì ngoài cửa vang lên tiếng bước chân tiến lại g
Sự chú ý của mọi người lập tức bị thu hút, theo phản xạ nhìn ra cửa, sau đó trố mắt ngạc nhiên.
"An tổng!"
An Tinh cũng nhìn thấy người đàn ông đứng ngoài cửa.
Dù đã trung niên, vóc dáng ông vẫn được giữ gìn rất tốt, cao lớn thẳng tắp, gương mặt cương nghị anh tuấn.
Lúc này ông vội vã chạy tới, trên mặt đầy vẻ lo lắng, khi nhìn về phía cậu thì tràn ngập quan tâm và yêu thương.
Người này chính là Tổng giám đốc của An Ninh Jewelry, An Chiêu Minh, cũng là bố cậu... bố nuôi của cậu.
"Tinh Tinh à, bố nghe nói con bị ngất, chuyện gì vậy?"
An Chiêu Minh rảo bước tiến lên, buột miệng nói xong mới nhớ ra con trai muốn giấu thân phận, người lập tức cứng đờ.
Ông đang tính xem làm thế nào để cứu vãn tình thế thì thấy con trai trên giường ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy tủi thân.
"Bố!"
Sắc mặt An Chiêu Minh lập tức trầm hẳn xuống.