Cập nhật mới

Khác [Edit - Cao H] Vô Nhan <Mở Đầu + Phần I> 大饼

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
222197782-256-k758889.jpg

[Edit - Cao H] Vô Nhan <Mở Đầu + Phần I> 大饼
Tác giả: VuKhucHaNguyet
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Vô Nhan

Tác giả: 大饼

Convertor: Vespertine

Nguồn convert: Vespertine

Editor: Vũ Khúc Hạ Nguyệt

Tình trạng: đang tiến hành

Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, linh dị thần quái, huyền huyễn, 1v1, song khiết, ngọt, duyên trời tác hợp, HE...



sung​
 
[Edit - Cao H] Vô Nhan <Mở Đầu + Phần I> 大饼
MỞ ĐẦU


Dân gian lưu truyền một lời đồn.

Nếu đôi mắt có một vết hồng ấn chính là quỷ mị đầu thai chuyển thế thành người.

Mệnh tương khắc, người thân đều chết không được tử tế.

Nhưng mà thế nhân vô tri...
 
[Edit - Cao H] Vô Nhan <Mở Đầu + Phần I> 大饼
Chương 1. Quỷ Đầu Thai


Editor: Vũ Khúc Hạ Nguyệt

Chương 1.

Quỷ đầu thai

XXXXXXXXXXXX

Năm 105 sau công nguyên, Hạnh Hòa thôn gặp thiên tai, đã liên tục 6 năm không có một trận mưa.

Cỏ cây khô héo nơi nơi, nước sông khô cạn, các thôn dân khổ không nói nổi.

Bọn họ đã thử bái thần cầu mưa, tìm kiếm nguồn nước, cuối cùng cũng không thành công, thứ nghênh đón được chỉ là tử vong gần kề.

Chu Đại Vượng mặt ủ mày ê nhìn hoa màu nhà mình dần dần khô héo, gương mặt gầy gò vàng như nến than ngắn thở dài.

Khi nào thì mưa mới trút xuống?

Đã vài ngày nay hắn không có uống nước, đêm qua con chó già nuôi nhiều năm đã bị khát chết rồi.

Nhìn mặt trời chói chang như lửa đốt, tựa như có thể nướng cháy da người.

Cuối cùng Chu Đại Vượng cũng bất đắc dĩ lắc đầu vào nhà.

Trong phòng thê tử của hắn Thúy Lan đã hoài thai mười tháng gần tới sản kỳ, tứ chi cốt sấu như sài, bụng to như bụng cóc, thoạt nhìn vô cùng quái dị.

Thúy Lan nóng đến mồ hôi ướt đẫm, cũng không biết bản thân đã bao lâu chưa tắm rửa.

Toàn thân bốc mùi mồ hôi, nhão nhão dính dính.

Vừa thấy trượng phu vào nhà, nàng vội vàng kiều thanh: “Chu ca thiếp nóng quá, mau giúp thiếp quạt với.”

Nghe theo thê tử sai sử, Chu Đại Vượng cầm lấy quạt bồ quạt cho nàng, nhân tiện giúp nàng lau sạch mồ hôi trên trán.

Có lẽ là thời tiết nóng bức lại được quạt mát mẻ, hoặc là gần đây đứa trẻ trong bụng thường làm ầm ĩ khiến nàng khó ngủ.

Không lâu sau, Thúy Lan liền vào mộng đẹp, phát ra một vài tiếng ngáy mỏng manh.

Thê tử đã ngủ, Chu Đại Vượng vẫn quạt đều tay, giữa mày tràn đầy ưu sầu.

Đứa con của hắn cùng Thúy Lan sinh tại thiên tai, sợ là không sống được bao lâu, ông trời bất công a!

Hốc mắt dần dần hồng lên, trong lòng bi thương vô tận.

Thê tử bên cạnh đột nhiên xoay người, sợ tới mức hắn vội vàng quay lưng lại, trộm lau nước mắt.

Về đêm.

Thúy Lan bị đau bụng tỉnh giấc, giữa hai chân trào ra một dòng nước ấm, sợ tới mức nàng nhanh chóng đẩy tỉnh trượng phu bên cạnh.

“Chu ca, Chu ca, thiếp sắp sinh…”

Chu Đại Vượng vốn đang mơ mơ màng màng tức khắc thanh tỉnh, qua loa mặc quần áo, giày cũng không kịp mang liền vội vàng chạy lên đầu thôn.

Hắn đi đến nhà bà mụ đầu thôn liên tục gõ cửa, nội tâm hoảng loạn bất an.

“Thẩm đại nương, Thẩm đại nương, thê tử ta sắp sinh, Thẩm đại nương tỉnh dậy…”

“Gõ gõ gõ, gõ con quỷ a!”

Nửa đêm nửa hôm Thẩm Thanh bị đánh thức, sắc mặt không tốt, ngữ khí kém cỏi.

Nàng nheo mắt lại đánh giá nam nhân một phen, lúc này mới mở miệng: “Ở đâu?

Còn không mau dẫn đường!”

“Được!

Được!

Được!”

Liên tiếp ứng ba tiếng, Chu Đại Vượng dẫn bà mụ chạy về nhà, tâm tâm niệm niệm thê tử, không biết nàng ấy như thế nào.

Thẩm Thanh đi theo nam nhân về nhà hắn, sản phụ nằm trên giường mặt nhăn như khỉ, giữa hai chân nước ối tràn lan, có cái đầu trẻ con ẩn ẩn hiện hiện.

Tình huống không tốt lắm.

“Còn không đi đi nấu nước ấm!”

Phân phó nam nhân đang đứng phía sau, nàng vội vàng bò lên trên giường điều chỉnh tư thế cho sản phụ, chuẩn bị đỡ đẻ.

Chu Đại Vượng đang đứng ở ngạch cửa khẽ cắn môi xoay người chạy vào phòng bếp.

Hắn mở cái nắp lu ra, múc một ít nước duy nhất còn sót lại trong nhà, nấu xong liền vội vàng mang vào phòng.

Trên giường thê tử kêu thảm thiết liên tục, hắn nghe đến mà đau lòng, không khỏi bước ra ngoài cửa thấp thỏm bất an đi qua đi lại.

Đột nhiên bầu trời tối rầm, chỉ chốc lát sấm sét rền vang, gió lạnh từng trận.

Chu Đại Vượng chấn động, vui mừng khôn xiết.

Đây là ông trời mở mắt nhìn chúng sinh khổ cực nên trút mưa xuống sao?

“Oa…

Oa…”

Trong phòng tiếng trẻ con khóc nỉ non, ngoài trời mưa to tầm tả.

Chu Đại Vượng vui mừng ra mặt, thầm than trời không tuyệt đường người, đứa con của hắn cùng Thúy Lan có thể sống.

Nhưng hắn vạn lần không nghĩ tới bà mụ lại trắng mặt lết từ trong phòng ra, vừa chạy vừa lải nhải "có quỷ a! có quỷ a!", thân ảnh biến mất trong cơn mưa tầm tả.

Đôi mắt đen nhánh hiện lên nỗi sợ hãi, Chu Đại Vượng nghĩ đến thê nhi liền cuống quít vào nhà.

Kết quả bên trong chỉ có Thúy Lan sắc mặt tái nhợt ôm hài tử, biểu tình khẩn trương, cả người run rẩy không ngừng.

“Chu Chu ca, con của chúng ta... không phải là quỷ đâu…”

Nhìn đứa trẻ trong lòng ngực, lại nhìn vết bớt đỏ tươi trên mắt nó, âm thanh của Thúy Lan run run rẩy rẩy.

Chu Đại Vượng nhìn về phía lòng ngực nàng, nội tâm kinh hãi, tròng mắt phức tạp.

Dân gian lưu truyền một lời đồn.

Nếu đôi mắt có một vết hồng ấn chính là quỷ mị đầu thai chuyển thế thành người.

Mệnh khắc, người thân đều chết không được tử tế.

Nhớ đến chuyện này, Chu Đại Vượng ngưng trọng, nhìn đứa trẻ trong lòng ngực thê tử, bên ngoài sấm sét rền vang đáng sợ, tay hắn run run xoa vết hồng ấn kia.

Vết bớt kia đỏ tươi như máu, nóng rực phỏng tay.

Mà đứa trẻ đã ngủ đến thơm ngọt, còn cọ xát lên lòng bàn tay hắn.

Trong mắt xẹt qua một tia nhu tình, Chu Đại Vượng nắm chặt tay, cuối cùng đưa ra một quyết định.

“Thúy Lan, đứa nhỏ này là cốt nhục của chúng ta, chúng ta không thể vứt bỏ nàng.

Chúng ta thu gom đồ vật chuyển nhà trong đêm nay đi!”
 
[Edit - Cao H] Vô Nhan <Mở Đầu + Phần I> 大饼
Chương 2. Chuyện Lạ Trong Thôn


Editor: Vũ Khúc Hạ Nguyệt

Chương 2: Chuyện lạ trong thôn

XXXXXXXXXX

Mưa rơi rào rạt, trút xuống suốt ba ngày ba đêm, làm Hạnh Hòa thôn sinh cơ dạt dào, vạn vật sống lại.

Nhưng trải qua cơn mưa to giàn giụa ấy, gia đình của Chu Đại Vượng đã biến mất khỏi Hạnh Hòa thôn, không ai biết bọn họ đi nơi đâu.

Đảo mắt xuân đi thu tới, thế mà đã mười năm.

Nữ nhân đang giặt giũ xiêm y bên dòng suối nhỏ, bên cạnh là một bé gái.

Đứa bé có đôi mắt lóng lánh, làn da trắng nõn hồng hào.

Chỉ là sự ngây ngô đáng yêu kia lại bị vết bớt đỏ trên mắt che khuất, trông vô cùng quỷ dị.

Đứa bé kia ngâm chân trong dòng suối trong vắt lạnh lẽo, lâu lâu lại cười rộ lên, nỉ non vài câu, làm mẫu thân bên cạnh chú ý.

“Vô Nhan con làm gì vậy?”

Thúy Lan thấy nữ nhi vui vẻ, trong mắt cũng nhiễm ý cười, mở miệng hỏi.

Đôi mắt to tròn xoe nhìn mẫu thân, Vô Nhan thiên chân tươi cười chỉ vào dòng suối dưới chân, “Con đang trò chuyện với hắn ta!

Mẫu thân mau xem, hắn sờ chân con này, nhột muốn chết, ha ha…”

Nói xong khuôn mặt nhỏ lại cuối đầu nhìn tiểu tử béo mập trắng bệch dưới nước, vẫy chân chơi đùa cùng hắn.

“Bang” một tiếng, chày giặt quần áo rơi xuống.

Thúy Lan nhìn dòng nước suối sáng trong không có gì, trong lòng vô cùng sợ hãi.

Sợ là nữ nhi đã nhìn thấy thứ không nên thấy, nơi đây không thể ở lâu.

Nàng vội vàng thu thập quần áo, nắm tay nữ nhi kéo nàng chạy nhanh về nhà.

Trên đường trở về, bởi vì quá khẩn trương nên nàng không nhìn về phía trước, thế là đụng trúng người, quần áo rải đầy đất.

Thúy Lan té ngã trên mặt đất, cũng may nữ nhi trong lòng ngực không sao, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Nàng nâng mí mắt nhìn người bị đụng trúng, tức khắc sợ hãi vô cùng, nhanh chóng dùng tay che mặt của nữ nhi.

“U, không phải là Tiểu Thúy sao?

Ta là hàng xóm A Lan đây, ngươi còn nhớ rõ không?”

Thẩm Lan Tâm bị đụng ngã trên mặt đất, vừa định mắng kẻ nào đi đường không có mắt, không ngờ người đó chính là hàng xóm nhiều năm không gặp.

Khóe miệng có gắng mỉm cười, Thúy Lan nhẹ giọng trả lời, trong lòng khẩn cầu nàng ta đừng nhìn thấy mặt của nữ nhi.

Người trong thôn rất mê tín, nếu bị nàng ta phát hiện nữ nhi có vết hồng ấn ngay mắt sợ là sẽ xảy ra chuyện không hay.

Đây cũng là nguyên nhân nàng cùng Chu ca chuyển nhà đến khu rừng núi hẻo lánh này.

“Đây là nữ nhi của ngươi và Chu Đại Vượng?

Để ta nhìn xem nào.”

Thẩm Lan Tâm là người nhiệt tình, thấy đứa trẻ trong lòng ngực Thúy Lan không khỏi nhìn vài lần.

Nàng nhớ rõ lúc trước Thúy Lan còn mang thai, không ngờ chỉ nháy mắt mà đứa trẻ đã lớn nhanh như vậy.

Thúy Lan xấu hổ cười cười, nghiêng mình che khuất nữ nhi.

“Không được, đứa trẻ này rất sợ người lạ, nếu dọa nàng thì sẽ không hay.”

“Thế thì thôi vậy...”

Nếu không được, Thẩm Lan Tâm cũng không cưỡng cầu.

Nàng nhìn Thúy Lan hồi lâu, khẽ thở dài, âm thanh sầu khổ: “Đại Vượng có khỏe không?”

“Rất khỏe, làm sao vậy?”

Nhíu mày lại, Thúy Lan không biết nàng hỏi vậy là có ý gì.

“Khỏe là được rồi, cũng may hai vợ chồng ngươi rời đi, bằng không cũng sợ là...”

Thúy Lan không hiểu Thẩm Lan Tâm có ý gì, mí mắt phải bất an nhảy không ngừng.

Thẩm Lan Tâm thấy nàng tò mò cũng lên tiếng giải thích, “Mười năm trước trời đổ cơn mưa ào ạt, đó vốn nên là chuyện tốt, không nghĩ tới trong thôn lại trở nên kì dị.

Bà mụ trong thôn biến thành người điên, mỗi đêm trong nhà bà ta luôn có tiếng của nữ nhân ca hát, âm thanh bén nhọn, làm người ta không dám đi vào giấc ngủ.

Dần dần, các nam nhân cường tráng trong thôn đều ở nên gầy ốm, không được mấy năm tất cả đều sùi bọt mép mà chết.

Sau khi chết, chỉ cần ba ngày thi thể đã biến thành màu đen như than củi, lửa cũng đốt không cháy, bốc mùi tanh tưởi.

Hiện tại nam nhân trong thôn chỉ còn người già, nam nhân khỏe mạnh đều chết sạch, việc này sợ là có quỷ giở trò!”

Nội tâm cả kinh, Thúy Lan thần sắc phức tạp nhìn nữ nhi trong lòng ngực, cơ thể run rẩy không ngừng.
 
[Edit - Cao H] Vô Nhan <Mở Đầu + Phần I> 大饼
Chương 3. Mao Sơn Đạo Sĩ


Editor: Vũ Khúc Hạ Nguyệt

Chương 3: Mao Sơn đạo sĩ

XXXXXXXXXX

Thẩm Lan Tâm thấy nàng nơm nớp lo sợ, nghĩ thầm là bị dọa rồi, ôn nhu an ủi: “Ngươi cũng không cần sợ hãi, Đại Vượng nhà ngươi không phải còn rất khỏe mạnh sao!

Hơn nữa, hôm qua trong thôn xuất hiện một lão già tự xưng là Mao Sơn đạo sĩ, nói trong thôn chúng ta có ma quỷ quấy phá, ngày mai chính ngọ là lúc dương khí mạnh nhất phải làm pháp trảo yêu.

Đến lúc đó thôn của chúng ta liền bình yên như dĩ vãng.”

Gật đầu ý bảo mình đã biết, nhưng tay của Thúy Lan vẫn run không ngừng.

Nàng ôm nữ nhi lên, quần áo cũng không nhặt liền vội vàng cáo biệt A Lan chạy về nhà.

Mà Thẩm Lan Tâm thấy nàng như vậy cũng không đa nghi, chỉ do rằng nàng ta bị dọa mất mật.

Nện bước hấp tấp, phảng phất phía sau có người đuổi theo.

Thúy Lan nhìn thấy ống khói trên ngôi nhà cũ nát phía xa có sương khói lượn lờ, lúc này mới an tâm một chút, thả chậm bước chân.

Trượng phu từ ngoài ruộng trở về nấu cơm.

Buông nữ nhi xuống, thấy khuôn mặt nhỏ của con bị xốc nảy đến đỏ bừng, mồ hôi mỏng chảy dài.

Nàng lấy tay áo lau khô cho con.

Chỉ là xoa xoa, nhìn kĩ vết bớt đỏ đậm kia, tâm trạng không khỏi hoảng hốt.

Đột nhiên nàng đỏ mắt, cầm tay áo điên cuồng chà lau vết bớt kia, dùng sức mạnh đến mức ngũ quan của nữ nhi đều bị nhăn thành một đoàn nàng cũng không phát hiện.

Trong lòng nàng chỉ có một ý tưởng, lau sạch nó, lau sạch thứ quái quỷ bất tường này khỏi mặt của nữ nhi…

Vô Nhan dùng răng cắn miệng, mẫu thân thô lỗ làm nàng đau muốn chết, nhưng lại không dám kêu ra tiếng.

Nàng không biết mẫu thân làm sao vậy, chỉ phải chịu đựng đau đớn lẳng lặng thừa nhận.

Thúy Lan xoa xoa, có một giọt nước rớt trên mu bàn tay nàng.

Nàng sửng sốt, giương mắt chạm đến gương mặt giàn giụa nước mắt của con, trong lòng đau như cắt.

Nàng ôm chặt nữ nhi vào lòng, nghẹn ngào, “Vô Nhan, nương xin lỗi, nương làm đau con.

Vô Nhan, xin lỗi, nương xin lỗi…”

“Nương, Vô Nhan không đau, chỉ là mắt bị dính hạt cát.”

Tay nhỏ của nàng ôm lấy mẫu thân, khuôn mặt nhỏ cọ xát vào hõm vai ấm áp.

Vô Nhan rất thích mẫu thân, bởi vì nàng không nghiêm khắc giống phụ thân, nàng luôn mỉm cười thật ôn nhu.

Cho nên nàng không trách mẫu thân, chỉ cho rằng mẫu thân không hài lòng chuyện gì mới làm như vậy.

Âm thanh ngoan ngoãn non nớt của con gái càng làm Thúy Lan đau lòng.

Nàng gào khóc, càng xin lỗi nữ nhi nhiều hơn.

Ban đêm, ngọn nến trong phòng được thấp sáng, ngoài phòng núi rừng đón gió kêu xào xạc, cùng với vài tiếng ve ngâm.

Thúy Lan nhìn đâm đâm vào ngọn nến, trong lòng không nói nên lời sầu bi.

Nàng lăn qua lộn lại vẫn ngủ không yên, mà trượng phu bên cạnh đã sớm ngủ say.

Hôm nay trở về nàng không nói với trượng phu chuyện gặp Thẩm Lan Tâm cùng với chuyện lạ ở thôn.

Bình thường hắn phải lo cho cái nhà này đã đủ mệt nhọc, nàng không muốn làm hắn càng thêm mệt mỏi.

Bỗng nhiên, giường nhỏ của nữ nhi phát ra tiếng vang.

Thúy Lan vội vàng đứng dậy xuống giường mới phát hiện thì ra là con đã đá chăn.

Nhìn bộ dạng không an phận của con, đáy mắt của Thúy Lan tràn đầy ôn nhu.

Nàng sửa chăn lại, ngồi ở đầu giường, ngón tay vuốt ve vết bớt đỏ.

Nữ nhi của nàng sinh ra đã khác thường, có thể thấy vật mà người khác không nhìn thấy, cũng không biết là phúc hay là họa.

Trong lòng chua xót, nghĩ đến Mao Sơn đạo sĩ mà Thẩm Lan Tâm nhắc đến, đôi mắt nàng dao động.

Có lẽ…
 
[Edit - Cao H] Vô Nhan <Mở Đầu + Phần I> 大饼
Chương 4. Bắt Quỷ


Editor: Vũ Khúc Hạ Nguyệt

Chương 4.

Bắt quỷ

XXXXXXXXXX

Tia nắng ban mai không đủ sáng, ngoài cửa sổ sương mù mênh mông đã che khuất đỉnh núi.

Nhẹ nhàng lay tỉnh nữ nhi còn ngủ ngon, Thúy Lan mặc quần áo cho con sau đó đi rửa mặt.

Vô Nhan còn buồn ngủ ngồi ở trước gương, đầu lung lay, giống như say rượu.

Mẫu thân ở phía sau đã lưu loát chải cho nàng một cái đuôi ngựa, vỗ vỗ nếp gấp trên quần áo sau đó dẫn con tới bàn cơm.

Thúy Lan vào trong phòng chuẩn bị đồ đạc, trượng phu đã dậy từ sớm đi ngoài ruộng làm việc không có ở nhà.

Lần này mang nữ nhi xuống núi là lén hắn đi.

Vô Nhan đần độn vét sạch chén cháo trứng gà, chưa đến vài phút, thức ăn trên bàn đã gần cạn sạch.

“Vô Nhan ăn no chưa?

Chúng ta phải đi ra ngoài.”

Thúy Lan chuẩn bị xong liền nhẹ giọng gọi nữ nhi.

Bé gái vốn đang có chút buồn ngủ liền tỉnh táo, đôi mắt sáng lên, lập tức nhảy xuống ghế, chạy ra ngoài cửa ôm đùi mẫu thân.

“Ăn no, chúng ta đi đâu?”

Thấy nữ nhi hưng phấn như thế, Thúy Lan cũng cảm nhiễm vài phần, cười nhéo chóp mũi của nàng, “Chúng ta xuống núi, vui vẻ không?”

“Vui!”

đôi mắt to tròn xoe sáng lấp lánh, cơn buồn ngủ trở thành hư không.

Trước khi ra cửa Thúy Lan đã quấn khăn che đầu cho con.

Làm cho vết bớt trên mặt không hiện rõ ràng.

Sợ nữ nhi nghĩ nhiều, Thúy Lan cố ý cười nói: “Xuống núi không thể bị người khác thấy mặt nga, bằng không sẽ bị người xấu bắt đi!”

“Ân ân.”

Vô Nhan gật đầu đồng ý, mi mắt cong cong, vui sướng bắt mắt.

Nàng chưa từng xuống núi, đối với thế giới bên ngoài tràn ngập tò mò.

Đường xuống núi gồ ghề lồi lõm, cỏ còn cao hơn đầu gối.

Một đường này Thúy Lan dẫn nữ nhi đi cực kỳ gian nan, mấy phen đi đi dừng dừng, cuối cùng vẫn chạy tới Hạnh Hòa thôn trước chính ngọ.

Trải qua mười năm, trong thôn đã biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Nhà cửa rách nát, cỏ dại mọc thành cụm, cửa phòng đóng chặt, cửa sổ dệt đầy tơ nhện, còn đâu sinh cơ bừng bừng như dĩ vãng.

Thật cẩn thận dẫn nữ nhi vào thôn, Thúy Lan bất an nhăn mày lại, kêu lên: “Có người sao?

Có người sao?”

Vô Nhan bị cảnh hoang vắng trước mắt dọa sợ, theo bản năng tránh ở phía sau, tay nhỏ nắm chặt góc áo của mẫu thân, đôi mắt tràn ngập sợ hãi.

Phía trên không Hạnh Hòa thôn đã bị một tầng sương dày bao phủ.

Thúy Lan theo kí ức dẫn nữ nhi đi qua đi lại mấy vòng, cuối cùng cũng thấy bóng người ở gần bờ sông.

Một đám người đen nghìn nghịt một mảnh, mồm năm miệng mười không biết thảo luận cái gì.

Thúy Lan ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang đang nhô cao, khẽ cắn môi ôm nữ nhi đi vào.

Thật vất vả mới mang nữ nhi chen tới đằng trước, lại bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ tới mức hai chân nhũn ra, thiếu chút nữa đã ngã nhào xuống đất.

Trên sông có tới mấy chục bộ quan tài, mỗi thi thể trong quan tài đều đen không thể nhìn ra dáng vẻ, hôi thối vô cùng.

Trên người bọn có có quấn một dây hơ hồng, từ đầu đến chân.

Trên bờ có một đạo sĩ đang ngồi, hai tấn hoa râm, biểu tình nghiêm túc trang trọng.

Đôi bàn tay làm kiểu hoa lan để trên đầu gối, trong miệng lải nhải cái gì.

Trên cái bàn pháp có hai chén nước đỏ như máu, hai ngọn nến sáp dưới ánh mặt trời lúc sáng lúc tối.

Mỗi chân bàn đông tây nam bắc đều cột một con chó mực.

Thúy Lan sợ hãi vô cùng.

Có lẽ bởi vì trên sông có rất nhiều thi thể, hoặc vì tình cảnh trước mắt đã vượt qua sức tưởng tượng của nàng.

Xung quanh nàng càng lúc càng lạnh lẽo, càng lúc càng thấm người.
 
[Edit - Cao H] Vô Nhan <Mở Đầu + Phần I> 大饼
Chương 5. Nữ Quỷ


Editor: Vũ Khúc Hạ Nguyệt

Chương 5: Nữ quỷ

XXXXXXXXXX

Mồ hôi của Trương Trấn Thiên từ chóp mũi nhỏ xuống, mai một dưới nền đất khô nứt.

Hắn ngửa đầu nhìn lên trời, bấm tay tính toán liền đứng dậy đốt ba cây đàn hương bắt đầu tế bái.

“Tứ mục lão ông nguyên thần, thiên cương bát sát tảo yêu phân, ngô mục nhất thị sơn nhạc khuynh, ngô thủy nhất tốn biến càn khôn……”

Trong miệng lầm bầm, giơ tay hứng lấy tro đốt từ đàn hương bôi lên mắt, hô to một tiếng: “Cấp cấp như luật lệnh, khai!”

Lúc mở mắt, đôi mắt hắn đã phát ra một tia sáng nhỏ.

Sau khi mở Âm Dương Nhãn tất nhiên tất cả các yêu ma quỷ quái đều không trốn khỏi đôi mắt của Trương Trấn Thiên.

Hắn đảo mắt bốn phía, thoáng nhìn bóng đen giống người trong sông, bưng chén máu chó mực trên bàn rải xuống chỗ đó.

Thúy Lan đứng trong đám người nghi hoặc nhìn hành động của đạo sĩ.

Chỉ thấy hắn rải chất lỏng liền lui đến một bên, trong chốc lát lại nhảy dựng lên, giống có cái gì đang vật lộn với hắn.

Nữ nhi trong lòng ngực sợ hãi mà bám chặt lấy nàng, nghĩ thầm hẳn là quỷ tới.

Nhưng mà Vô Nhan lại có thể nhìn thấy rõ ràng tất cả những gì đang xảy ra trước mắt.

Nàng nhìn thấy bóng đen trong nước kia bị tạt máu chó vào liền hóa thành lệ kiếm vọt tới, lại bị lão gia gia đánh túi bụi.

Chỉ chốc lát đoàn sương mù đen đã bị đánh trở lại giữa sông.

Sóng vỗ rào rạt, thứ đi ra khỏi mặt nước lại là một mỹ nữ mặc trường bào màu đen, ngón tay quyến rũ quấn sợi tóc, khuôn mặt mỹ diễm không giấu được cơn phẫn nộ.

“Đạo sĩ thúi, hôm nay ngươi một hai phải xen vào việc của người khác, ta sẽ thành toàn ngươi!”

Nói xong miệng đã vỡ thành bồn máu to, vươn ra cái lưỡi thật dài đánh về hướng đạo sĩ.

Trốn khỏi cái lưỡi có nọc độc của nữ quỷ, Trương Trấn Thiên nhếch mép châm biếm lời nói không biết lượng sức của ả ta.

Hắn nhanh chóng phóng đồng tiền giấu trong ống tay áo về phía nữ quỷ.

Lại bị nữ quỷ kia tránh thoát.

Nàng hóa thành một làn sương đen di chuyển khắp nơi, khi thì ở trên ngọn cây liễu, khi thì ẩn vào khe đá.

Tốc độ cực nhanh làm Trương Trấn Thiên hoa cả mắt.

Hắn cố gắng ổn định lại, nhắm mắt dưỡng thần, cảm thụ làn không khí xao động, âm thanh vèo vèo bên tai càng lúc càng chậm.

Đột nhiên, phía sau truyền đến tiếng động nhỏ.

Trương Trấn Thiên lập tức mở hai mắt, hai ngón tay kẹp chặt lá bùa đang bừng bừng ngọn lửa phóng về phía nữ quỷ.

“A…

A…”

Một trận quỷ gào kinh khủng.

Nữ quỷ bị ngọn lửa đốt đi cơ thể xinh đẹp, lộ ra khuôn mặt vốn dĩ dữ tợn xấu xí.

Trên mặt nàng có vài cái lỗ, con mắt đã bị rớt một cái, mũi lại không được nguyên vẹn, tóc cũng bị đốt trụi lủi.

Mặt mũi hung tợn, dọa người cực kỳ.

Vô Nhan sợ tới mức núp vào lòng ngực mẫu thân run rẩy không ngừng, nàng nhắm chặt mắt, nhưng lâu lâu lại hé mở ra, vừa sợ hãi lại vừa tò mò.

Nhìn nữ nhi sợ hãi như vậy Thúy Lan liền biết này đạo sĩ này không phải đang giở trò bịp bợm, trong lòng không khỏi dâng lên một tia hi vọng.

Lần này xuống núi có lẽ là một quyết định đúng đắn.

Nữ quỷ bị thiêu nóng đang quay cuồng trên mặt đất, tay nàng hóa thành một con dao cắt đứt nửa người dưới, phần trên lại biến thành sương đen trốn đi.

Ngọn lửa ở dưới đất đã từ từ lụi tàn, chỉ chừa lại một bãi nước đen, Trương Trấn Thiên không nghĩ tới nữ quỷ sẽ chặt dứt nửa người dưới của bản thân để chạy trốn.

Mi tâm hắn nhăn thành một đường, đôi mắt tuần tra bốn phía.

Nữ quỷ bị thiêu hủy nửa thân thể không chết cũng sẽ tàn, giờ phút này sợ là đã tránh ở nơi nào đó không dám ra tới.
 
[Edit - Cao H] Vô Nhan <Mở Đầu + Phần I> 大饼
Chương 6. Cầu Xin Ngài Cứu Nữ Nhi Của Ta


Editor: Vũ Khúc Hạ Nguyệt

Chương 6: Cầu xin ngài cứu nữ nhi của ta

XXXXXXXXXX

Mặt nước sạch sẽ sáng trong, quan tài theo gió hơi hơi phiêu động.

Tất cả tựa như vô cùng bình thường, nhưng cũng lộ ra không khí kì quái.

Đôi mắt to tròn xoe bắt chước đạo sĩ nhìn xung quanh, lại nhìn thấy trên cây liễu xanh có một đám sương đen.

“Nàng ở trên cây liễu!”

Âm thanh non nớt vang lên, Thúy Lan sợ tới mức vội vàng che miệng con lại, cả người sợ hãi phát run lui vào trong đám người, sợ bị ai đó phát hiện điều bất thường.

Trương Trấn Thiên nghe theo giọng nói nhìn lên cây liễu, thấy trên cành liễu đung đưa có trộn lẫn vài sợi tóc, không cẩn thận sẽ không nhìn ra.

Hai tay hắn tạo hình chữ thập, miệng lẩm nhẩm không ngừng.

Bốn con chó mực lười biếng bị cột dưới bàn đột nhiên phấn chấn, hung thần ác sát cắn đứt dây cột vọt về phía cây liễu.

Tức khắc vài sợi tóc cùng đoàn sương đen đã bị gặm cắn, bắt đầu trở nên hỗn độn, trong gió dường như có thể nghe thấy tiếng thét chói tai ghê rợn.

Thấy nữ quỷ bị cắn, Trương Trấn Thiên dùng hai ngón tay kẹp lá bùa đang cháy ngọn lửa ném lên cây liễu làm nữ quỷ hét lên, âm thanh bén nhọn kia có thể làm da đầu tê dại.

Ngọn lửa lụi tàn, bãi nước đen theo cành liễu nhỏ giọt chảy xuống.

Trong phút chốc, thi thể trên sông tất cả đều hóa thành một đống xương cốt.

“Nhìn trong quan tài, đại sư lợi hại, từ nay về sau thôn chúng ta có thể khôi phục thái bình!”

“Đúng vậy.”

“…”

Cũng không biết là ai đã khởi đầu, mọi người ngươi một câu ta một câu khen ngợi đạo sĩ không ngừng.

Trương Trấn Thiên nghe những lời khen ngợi chỉ mỉm cười có lệ, vô tâm để ý.

Hắn cố gắng tìm bé gái khi nãy trong đám người, lại một bóng dáng đứa trẻ cũng chẳng thấy, phảng phất âm thanh kia chỉ là ảo giác.

Trong lòng không khỏi mất mát, hắn cầm bình hồ lô thu nước đen vào, dọn dẹp xong liền cáo biệt thôn dân.

Nếu đã bắt được quỷ, tất nhiên hắn sẽ không ở lâu.

Thúy Lan ôm nữ nhi trốn ở đầu thôn, nàng trông mòn con mắt, nội tâm vô cùng lo âu.

Tại sao lão đạo sĩ kia còn chưa ra?

Trên đường đi, thời tiết nóng bức cũng không làm Trương Trấn Thiên cảm thấy khô nóng.

Hắn vuốt ve chùm râu cá trê tuy ngắn nhưng cứng cáp kia, một đôi mắt màu cọ nâu sâu hãm, thâm thúy sáng ngời, nhìn qua rất có thần.

“Đại sư cứu nữ nhi của ta đi, đại sư ta cầu xin ngài, cứu nữ nhi của ta đi, đại sư…”

Đột nhiên có một phụ nhân không biết từ đâu lao ra, quỳ trên mặt đất đau khổ cầu xin, bên cạnh có một đứa bé đội khăn ngây ngô đứng nhìn.

Mẫu thân quỳ xuống đất dập đầu, Vô Nhan không biết làm sao cũng quỳ một bên.

Nàng mở đôi mắt to nhìn lão nhân, cảm thấy chòm râu cá trê của hắn cũng khá thú vị.

Cái trán của phụ nhân đã thấm máu, Trương Trấn Thiên nhìn đến không đành lòng.

“Đứng lên đi, có cái gì đứng lên nói, có thể giúp ta khẳng định sẽ giúp ngươi.”

Nghe được lời này Thúy Lan mới đứng dậy.

Bởi vì quỳ khá lâu nên chân có chút tê, nàng hoãn vài phút, sau đó dùng tay kéo khăn ra khỏi đầu nữ nhi.

“Đại sư, nữ nhi của ta trời sinh có hồng ấn ở mắt, dân gian tung tin vịt nói con ta là vật bất tường, từ nhỏ nàng đã có thể nhìn thấy những vật dơ bẩn.

Đại sư ta cầu xin ngài cứu nữ nhi của ta, ta chỉ muốn nàng khỏe mạnh trưởng thành, cầu xin ngài cứu giúp ta.”

Khi nhìn thấy vết hồng ấn như dây đằng chằn chịt trên mặt của đứa trẻ, tròng mắt của Trương Trấn Thiên không khỏi phóng đại, lỗ tai đã không nghe được phụ nhân kia lải nhải cái gì.

Hắn tới gần đứa trẻ, tay sờ lên vết hồng ấn kia, cảm giác như nó có sinh mệnh, nội tâm hắn chấn động không thôi.
 
[Edit - Cao H] Vô Nhan <Mở Đầu + Phần I> 大饼
Chương 7. Bái Sư


Editor: Vũ Khúc Hạ Nguyệt

Chương 7: Bái sư

XXXXXXXXXX

Mười năm trước, trời giáng kỳ vũ lan tràn, bá tánh thương vong vô số, quỷ môn cũng bị phá mở.

Quỷ mị tung hoành thế gian, dân chúng lầm than, nơi nơi đều hoang vắng một mảnh.

Trương Trấn Thiên thân là đại đệ tử của Mao Sơn, tất nhiên phải xuống núi gánh vác trận tai nạn này.

Nhưng mà vừa đi, chính là mười năm.

Hồ lô ngọc từ lúc bắt đầu còn trống trơn tới nay cũng đã nặng lên không ít.

Mà tất cả đều bởi vì đứa bé có vết hồng ấn này, là một thân phận khác của nàng.

Đôi mắt của đứa bé trong trẻo, hồn nhiên nhìn mình.

Trương Trấn Thiên thu lại nỗi lòng, cảm giác khiếp sợ từ từ biến mất.

“Nữ nhi nhà ngươi sở hữu thân thể cửu âm, trời sinh Âm Dương nhãn, có thể thấy vạn vật ở thế gian mà người thường không thể thấy, là trăm năm khó gặp.”

Tạm dừng một lát, hắn mở miệng: “Nhưng mà có tốt sẽ có xấu, cơ thể nàng mang mùi thơm thu hút quỷ thần.

Hiện tại còn nhỏ, hơi thở không đủ.

Nhưng đợi nàng trưởng thành, lúc đó khó có thể bảo toàn tính mạng!”

“A, đại sư, vậy phải làm sao bây giờ?

Cầu xin ngài cứu nữ nhi của ta, cầu xin ngài…”

Đạo sĩ nói làm Thúy Lan sợ hãi, nhìn nữ nhi còn chưa hiểu chuyện bên cạnh mà đỏ hốc mắt, ngữ khí nghẹn ngào.

Tại sao ông trời lại cho nữ nhi đơn thuần của nàng muôn vàn bất hạnh như vậy?

Nàng chỉ muốn nữ nhi khỏe mạnh trưởng thành, vô ưu vô lự vượt qua cả đời này.

Vì cái gì ông trời phải đối xử với nữ nhi của nàng như vậy…

Nhìn phụ nhân bi thương làm Trương Trấn Thiên có chút động dung, hắn nhìn hồng ấn trên mặt của đứa trẻ một lúc lâu, hai hàng lông mày đã bạc màu nhăn thành một đoàn.

Suy nghĩ một hồi, hắn thở dài, chậm rãi mở miệng: “Nếu ngươi có thể cho nữ nhi của ngươi chịu khổ, cho nàng làm đệ tử của ta, ta sẽ chỉ giáo nàng chút bản lĩnh trừ yêu trảo ma.”

Thúy Lan nghe đạo sĩ nói, nàng vỗ vỗ bùn đất dính trên quần áo của con, cắn chặt răng.

“Vô Nhan lại đây lạy lão gia gia ba cái, về sau hắn chính là sư phụ của con.”

Vô Nhan không hiểu tại sao mẫu thân muốn nàng làm như vậy, chỉ biết nghe lời quỳ xuống dập đầu ba cái, sợ hãi kêu một tiếng sư phụ.

Cố gắng nhịn xuống nước mắt muốn trào ra, trong lòng Thúy Lan kể không hết lời bi thương vô hạn.

Nhìn bóng dáng của con mãi không tha, cuối cùng vẫn phải xoay người rời đi.

Mẫu thân rời đi, Vô Nhan hoảng loạn từ trên mặt đất đứng lên muốn đuổi theo, lại bị nàng rống lên một trận.

“Đừng đi theo ta, về sau ngươi phải đi theo sư phụ học bắt yêu thật tốt.

Nếu không học thành cũng đừng trở về gặp ta, coi như ta chưa từng sinh ra ngươi.”

Bày ra bộ mặt hung hãn, Thúy Lan thấy nữ nhi đứng tại chỗ không dám nhúc nhích, vẻ mặt ủy khuất đáng thương mà tâm như đao cắt.

Cố gắng đè nén cảm xúc muốn ôm con, cũng không quay đầu lại liền rời đi.

Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, lòng của Thúy Lan đau hàng vạn phần.

Con gái của nàng còn nhỏ như vậy, lại phải bị bắt rời khỏi cha mẹ.

Vô Nhan a, chỉ cần ngày sau con mạnh khỏe, thì cho dù sau này con có trách nương có giận nương, nương cũng sẽ không oán hận một câu nào.

Bóng dáng của phụ nhân đã đi xa, biến mất khỏi tầm mắt.

Đứa trẻ không có hành động gì, nhưng cơ thể run rẩy không ngừng đã biểu đạt lên cảm xúc của nàng.

Trương Trấn Thiên thương tiếc sờ lên đỉnh đầu của đứa bé, thân thể nàng càng run rẩy mãnh liệt hơn, lòng bàn tay hắn hơi ướt át.

“Sư phụ, chỉ cần con cố gắng học bắt yêu, như vậy mẫu thân sẽ cần con phải không?”

Âm thanh non nớt mang theo nức nở làm người ta đau lòng, Trương Trấn Thiên mềm mại nói “Đúng vậy.”

Ngoan ngoãn gật đầu, Vô Nhan lau sạch nước mắt.

Đôi mắt to ướt át lại kiên định vô cùng, nhìn về hướng mẫu thân rời đi.

Nàng nhất định sẽ trở về!
 
[Edit - Cao H] Vô Nhan <Mở Đầu + Phần I> 大饼
Chương 8. Đường Đường Chính Chính


Editor: Vũ Khúc Hạ Nguyệt

Chương 8: Đường đường chính chính

XXXXXXXXXX

Thu đi đông tới, tuyết trắng xóa, thiên địa túc mục.

Sương mù mênh mông bao vây lấy thanh sơn, ở một góc của đỉnh núi, bệ cửa sổ của căn nhà nhỏ cũ nát hiện lên ánh lửa sáng quắc, ở ban đêm rét lạnh có vẻ ấm áp.

Ván cửa mục nát bị đẩy ra kêu kẽo kẹt, mà người vào nhà đang phủi lớp tuyết trắng khỏi đầu vai.

Thiếu nữ mặc đạo bào, đầu đội mũ bông, trên lưng cõng cái sọt.

Phía mặt trái của nàng có đeo mặt nạ, làm phần má phải lõa lồ ra ngoài có vẻ phấn nộn, đôi mắt kia giống như bầu trời đầy sao, sáng ngời động lòng người.

Vô Nhan nhìn lão nhân trên giường, nhỏ giọng nói “Sư phụ, con đã trở về.”

Không gian yên tĩnh, lặng yên không một tiếng động làm người ta có chút sợ hãi.

Sóng mắt hơi đổi, cởi bỏ cái sọt ra khỏi vai, Vô Nhan chậm rãi đi đến phía giường nằm.

Bước chân của nàng vô cùng trầm trọng, biểu tình khẩn trương, đáy mắt hiện lên ảnh ngược người nằm trên giường.

Người nằm trên giường tóc đã trắng xoá, gầy như gỗ khô, cổ đã lộ ra vài cái gân xanh dọa người.

Hắn ngủ vô cùng an tường, giống như….

“Sư phụ, sư phụ…”

Vô Nhan bất an kêu lên, ngón tay run rẩy đặt ở chóp mũi của sư phụ.

Cảm giác hơi thở như có như không phun lên đầu ngón tay, trái tim nàng mới có thể trở về lòng ngực.

Còn may chỉ là do ngủ quá sâu.

Ngồi ở mép giường nhìn gương mặt đoan trang của sư phụ, nghĩ đến đã sống chung với nhau nhiều năm như vậy, gương mặt không khỏi nhu hòa.

Nhưng chỉ chốc lát sau nàng lại nhíu mày.

Từ lần đi bắt quỷ ở Mai Châu trở về sư phụ vẫn chưa gượng dậy nổi, cả ngày nằm trên giường dưỡng bệnh, cơ thể đã già nua rất nhiều.

Hắn thường xuyên lẩm bẩm rằng thời gian không còn nhiều, ông trời muốn bắt hắn trở về rồi.

Khóe mắt có chút ướt át, Vô Nhan nắm bàn tay của sư phụ đặt ở trong chăn.

Lúc Trương Trấn Thiên tỉnh lại trong phòng đã nóng hôi hổi, mùi thơm của đồ ăn bay khắp nơi.

Tiểu đồ đệ của hắn đang ở trong bếp nhóm lửa nấu cơm.

Đôi mắt vẩn đục nhìn bốn phía, thoáng nhìn lên bình hồ lô ngọc trên bàn, vẻ mặt hơi vui sướng.

Đứa bé lúc trước còn đỏ mũi trốn phía sau hắn mỗi lần bắt yêu hiện tại đã có thể tự lập rồi.

Thời gian trôi thật mau, đảo mắt đã mười năm.

Đứa bé chỉ đứng ngang hông khi đó đã trở thành một đại cô nương, cơ thể khỏe mạnh của bản thân cũng trở nên suy bại, đã không còn năng lực bảo hộ nàng.

Chỉ mong người nọ có thể hộ nàng cả đời…

Hầu kết hơi lăn lộn, đôi mắt của Trương Trấn Thiên lập loè.

Vài ngày sau, băng tuyết trên mặt hồ đã dần tan, cây liễu cạnh hồ cũng mọc lên một vài mầm xanh mới.

Là dấu hiệu của vạn vật sống lại, hồi xuân đại địa.

Nhưng mà Trương Trấn Thiên vẫn không chịu đựng được trận tuyết lớn kia.

Tình cảnh trên núi bần hàn, Vô Nhan đào cái hố ở hậu viện, làm một cái mộ bia, qua loa mai táng sư phụ.

Sư phụ cả đời quang minh lỗi lạc, đi khắp thế gian vì dân trừ hại, sau khi chết lại thê lương hoang vắng như thế.

Đêm cũng đã khuya, mây đen càng thêm dày đặc, nơi xa truyền đến tiếng sấm rền vang.

Vô Nhan quỳ trên mặt đất đã có chút chết lặng, đôi mắt nàng đỏ bừng, bi thương vô tận.

Đêm qua nàng đã mất đi sư phụ mà nàng yêu thương nhất.

Trước khi mất hắn đã tự mình đâm thủng lòng ngực, dùng tâm đầu huyết thi pháp cho nàng.

Hắn nói tâm đầu huyết của đạo nhân Mao Sơn có thể trấn áp hết tất cả tà gian, cũng có thể ngăn chặn mùi thơm lạ lùng trong cơ thể nàng, chỉ cần người nọ không xuất hiện.

Nàng không biết người nọ là ai, nàng chỉ biết đó là người trong lời nói trước khi đi của sư phụ.

Từ nay về sau, nàng có thể không bao giờ dùng mặt nạ che che giấu giấu cũng có thể đi gặp người, có thể đường đường chính chính lang bạt giữa trời đất này.

Mà tất cả đều bởi vì sư phụ…

Không trung xẹt qua một tia chớp, giống như một phen chủy thủ, sáng bóng, sắc bén, gương mặt của thiếu nữ như ẩn như hiện, ở trong màn đêm vô cùng bắt mắt.

Chỉ thấy vết hồng ấn trên mặt nàng đã biến mất, chỉ còn lại một chấm hồng ở giữa ấn đường.

Đỏ tươi như máu, kiều diễm ướt át.

Không biết từ khi nào, bầu trời đã rơi xuống từng đợt mưa phùn, nhỏ giọt trên cơ thể gầy yếu.

Đôi tay của Vô Nhan từ từ nắm chặt, đôi mắt ngập nước nhìn bia mộ kia không biết là nước mắt vẫn là nước mưa.

“Sư phụ ta sẽ nghe lời ngài nói, bắt toàn bộ yêu ma quỷ quái ở Thanh Đức trấn đưa về Mao Sơn, ngài cứ yên tâm đi!”

Nói xong dập đầu ba cái rồi đứng dậy.

Mưa càng lúc càng lớn, thiếu nữ mang theo ô không nhanh không chậm hành tẩu, dần dần biến mất khỏi thanh sơn.

KẾT THÚC
 
[Edit - Cao H] Vô Nhan <Mở Đầu + Phần I> 大饼
Phần I. HUYẾT SẮC PHONG LINH MỘC


Đầu giường, hoa phong linh lóe sáng dưới ánh trăng, yêu diễm tà mị...
 
[Edit - Cao H] Vô Nhan <Mở Đầu + Phần I> 大饼
Chương 1. Cây Phong Linh


Editor: Vũ Khúc Hạ Nguyệt

Chương 1: Cây phong linh

XXXXXXXXXX

Sáng sớm đường phố ngựa xe như nước, nơi nơi người đến người đi, cùng với tiếng người bán hàng rong rao hàng, náo nhiệt vô cùng.

Trần Bích nắm chặt tay nải trước ngực đi theo phía sau một phụ nhân, đáy mắt tò mò nhìn cảnh sắc xung quanh, đều là những cảnh vật mới mẻ nàng chưa từng gặp.

Nàng là một thôn dân sống dưới chân núi, hiện tại đang kinh sơn lịch thủy đi vào trấn trên tìm bà con xa, làm sao có thể gặp qua cảnh phồn hoa như vậy.

“Cô nương, tới rồi.”

Tiếng phụ nhân kêu to, nàng bị kéo về từ dòng suy nghĩ, trả lời một tiếng, bước chân tăng tốc đuổi theo.

Vừa nhấc đầu, trước mắt đã hiện lên một phủ đệ cổ kính nằm sừng sững, gạch xanh vách tường ngói.

Trần Bích thấy vậy không khỏi mở to mắt nhìn phụ nhân đang mở cửa, hoài nghi bản thân có phải đã nhìn nhầm hay không.

Không ngờ ở trên trấn cũng có một ngôi nhà mang phong cách riêng như thế.

Trên cửa lớn có treo cái bảng hiệu mới tinh, còn phiêu tán mùi sơn khó nghe.

Trên bảng hiệu có chữ Linh Mộc Khách Điếm, nét chữ cứng cáp hữu lực, làm khách điếm có vẻ sáng ngời.

Nhưng thứ làm cho Trần Bích để ý nhất chính là cây phong linh ở trước mái hiên, thân cây cao ngàn trượng, gắt gao dựa vào tường nhà.

Giống như trời sinh đã tương thích với nhau, không thể chia ly.

Ở đầu nhánh cây bên kia, đóa hoa đáng lẽ màu hồng nhạt không biết vì sao lại trở thành màu đỏ, dưới nắng mặt trời, nhánh cây đón gió diêu tới diêu đi, nói không nên lời quỷ dị.

“Cô nương, không phải ngươi muốn xem phòng sao?

Đứng bên ngoài để làm cái gì?”

“Tới.”

Không có thời gian nghĩ lại, Trần Bích thấy phụ nhân lộ vẻ mặt không vui liền vội vàng đi vào.

Trong nhà sáng ngời, một bóng người cũng không có.

Ở giữa có một cái tượng Phật rất to, tay cầm Phật châu.

Phụ nhân phía trước đang tế bái đàn hương, khói nhẹ tựa sương mù, không khí tràn ngập mùi nhan thơm.

Trước nay nàng chưa thấy qua nhà ai rước về một cái tượng Phật to như thế, thường thường ở chùa miếu mới có.

Phụ nhân cầm chìa khóa đi trước, Trần Bích đi theo phía sau nàng ta.

Hành lang có chút âm u ẩm ướt, ở phía xa có một vài ngọn nến lúc sáng lúc tối.

Trong không gian tĩnh lặng, tiếng bước chân có vẻ phá lệ chói tai, nhưng chủ nhà phía trước lại bước đi lặng yên không một tiếng động.

Nếu không phải trên sàn nhà còn hiện lên cái bóng của nàng ta, Trần Bích còn cho rằng nàng ta không phải là người.

“Tới rồi, cô nương đây là phòng của ngươi, ngươi xem có vừa lòng không?”

Trong phòng ánh sáng dư thừa, quả thật hoàn toàn tương phản với hành lang âm u lúc nãy.

Chỗ ngoài cửa sổ đầy nắng, nhánh cây phong linh đang đón gió với biên độ rất đẹp.

Trong phòng cái gì cần có đều có, Trần Bích rất là vừa lòng.

Nàng vẫn có chút không xác định hỏi một câu, “Năm lượng ba mươi đồng?”

“Đúng vậy.”

“Có thể hay không…”

Vừa định mở miệng nói cái gì, nhìn sắc mặt phụ nhân khẽ biến, tức khắc im bặt.

Nghĩ thầm với căn phòng này năm lượng ba mươi đồng nàng cũng có thể chống đỡ được, liền không nói cái gì nữa.

Cất tay nải vào phòng, nàng cùng phụ nhân đi đến đại đường giao tiền thế chấp, một lát sau Trần Bích cầm chìa khóa trở về phòng.

Lúc đi ngang qua hành lang mơ hồ nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt, trong phút chốc xương sống lạnh cóng.

Nàng vội vàng chạy về phòng, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.

Phụ nhân kia cùng với căn nhà này đều rất kì quái, nhưng bản thân hiện tại không có tiền chỉ có thể tạm chấp nhận, đợi đến khi tìm được bà cô phải nhanh chóng dọn khỏi nơi này.

Sửa sang dọn dẹp căn phòng xong, Trần Bích lười biếng ghé vào cửa sổ tắm nắng mặt trời.

Trước mắt có một đóa hoa phong linh đỏ tươi như lửa, đẹp không sao tả xiết, làm nàng không cầm lòng được hái một đóa đặt ở trên tay vuốt ve.

Đêm đến, ánh sao chớp nhoáng đầy trời, mặt trăng bị mây che lúc ẩn lúc hiện.

Trên mặt đất chó sủa không ngừng, một trận gió lạnh thổi qua.

Cây gậy chống cửa sổ nhẹ nhàng đong đưa, mà cây phong linh ngoài cửa sổ cũng lắc lư điên cuồng.

Đột nhiên, trên mặt đất dần dần xuất hiện vài dấu chân nhợt nhạt, kéo dài hướng tới giường nằm, cái chăn đang đắp trên người nàng chậm rãi rơi xuống mặt đất.

Thiếu nữ đang ngủ say đột nhiên cau mày, quần áo bị xốc lên, làn da xuất hiện tầng tầng dấu tay.

Quần lót bị kéo đến dưới chân, hoa môi non nớt bị lay động qua lại, giống như có người đang trêu ghẹo đùa giỡn.

Chỉ chốc lát sau, nàng liền phát ra tiếng thở dốc yếu ớt, mặt đẹp đỏ lên.

Đầu giường, hoa phong linh lóe sáng dưới ánh trăng, yêu diễm tà mị...
 
Back
Top Bottom