[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Edit] Beta
Chương 93
Chương 93
Edit + Beta: ALice.
Bồ Dao Tri rơi vào một loại trạng thái nghi hoặc và mê mang.
Cậu không hiểu được Cung Trầm.
Cậu cho rằng, cuối cùng Cung Trầm cũng mất đi hứng thú với cậu nhưng hình như lại không có.
Nhưng mà.
Cung Trầm lại không chấp nhất khác thường với cậu giống như trước kia.
Nếu không phải bởi vì Tề Tử Ngu, thậm chí hắn cũng không tính toán lại xuất hiện trước mặt cậu.
Rốt cuộc Cung Trầm đang suy nghĩ gì?
Bồ Dao Tri nghĩ không rõ.
Rõ ràng công ty là hắn thu mua, đường đường một Alpha đỉnh cấp như Cung Trầm vì sao phải nói mình là Beta?
Còn nữa.
Vì sao hắn muốn giúp đỡ Đào Lê?
Ngay từ đầu cậu vốn nghĩ rằng, Cung Trầm và Đào Lê đạt thành quan hệ lợi ích nào đó.
Nhưng từ trước mắt xem ra, sau khi Đào Lê được tuyển thì Cung gia vẫn chưa đạt được chỗ tốt cụ thể nào.
Cung Trầm hoàn toàn khiến cậu rơi vào trong mê hoặc.
......
Giữa trưa 12 giờ, Bồ Dao Tri không đói bụng nên không đến nhà ăn công ty dùng cơm.
Không ngờ.
Một tiếng sau, giám đốc phòng nghiệp vụ có tiếng là keo kiệt trong công ty đột nhiên tuyên bố hôm nay mình trúng giải thưởng lớn.
Vì chúc mừng nên quyết định mời tất cả mọi người trong công ty ăn cơm.
Một chúng nhân viên trong công ty không hiểu ra sao, sôi nổi suy đoán có phải giám đốc phòng nghiệp vụ hôm nay uống lộn thuốc hay không.
Một chúng nhân viên nghi hoặc khó hiểu không rõ nội tình, buồn bực đối phương rốt cuộc là trúng giải thưởng lớn gì.
Những người khác nhìn không ra, nhưng nếu Bồ Dao Tri nhìn không ra này đến tột cùng là kiệt tác của ai vậy cậu chính là kẻ ngu ngốc.
Trình độ keo kiệt của giám đốc phòng nghiệp vụ quả thực đã tới mức hiếm thấy trên đời.
Người như vậy, tuyệt đối không thể bởi vì trúng một giải thưởng lớn mà vui mừng đến độ mời mọi người trong công ty ăn cơm.
Bồ Dao Tri im lặng không nói.
Cung Trầm hắn...... rốt cuộc muốn làm gì?
Truyện chỉ được đăng tải tại Wattpad phuthuytuyet07 và Wordpress ALice's House.
......
Vài ngày sau, trên đường đi làm trời đột nhiên đổ mưa to.
Bồ Dao Tri không mang dù theo.
Nhưng cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị mưa xối.
Buổi chiều 1 giờ rưỡi, làm việc một buổi sáng cậu đứng dậy hỏi vị trí đi phòng vệ sinh một chuyến.
Đi vệ sinh bất quá cũng chỉ ngắn ngủn vài phút, nhưng chờ đến lúc cậu lại lần nữa trở lại chỗ ngồi thì trên mặt bàn làm việc của cậu thì không biết khi nào lại xuất hiện một chiếc dù đen mới tinh.
Nhìn chiếc dù đen trên mặt bàn, Bồ Dao Tri im lặng.
Sau chuyện của Từ Tề Tử Ngu, Cung Trầm chưa từng lại xuất hiện trong tầm mắt của cậu.
Cung Trầm không lại xuất hiện nhưng rồi lại giống như tùy ý có thể thấy được.
Buổi tối thứ bảy nọ, Bồ Dao Tri xử lý xong việc vặt vãnh trong công ty, khoảng 8 giờ trở lại tiểu khu chuẩn bị đi thang máy về nhà.
Đi vào tiểu khu còn chưa vào tòa nhà, vừa nhấc mắt chỉ thấy phía trước cách đó không xa thình lình thấy một bóng dáng cao lớn cực kỳ quen thuộc.
Tuy rằng chỉ là một bóng dáng, nhưng chỉ liếc mắt một cái Bồ Dao Tri đã nhẹ nhàng nhận ra chủ nhân bóng dáng đến tột cùng là ai.
Quả nhiên.
Đúng như dự đoán trước đây, chủ nhà mua căn phòng ở lầu phía trên kia quả nhiên vẫn là Cung Trầm.
Nếu là vì tiếp cận cậu...... theo lý mà nói, hẳn là căn phòng đối diện kia phòng cậu kia mới càng thích hợp.
Nhưng Cung Trầm lại không mua mà là đặc biệt mua căn phòng ở lầu trên.
Nếu nói Cung Trầm cũng không tính toán tiếp cận cậu...... nhưng vì sao lại phải đặc biệt mua căn phòng ở lầu phía trên kia?
Thật sự là khiến người ta khó hiểu.
Bóng dáng Cung Trầm hiu quạnh mà lại cô tịch.
Alpha cao lớn nhìn cô độc vô cùng.
Bồ Dao Tri lẳng lặng đi theo phía sau Cung Trầm, không lên tiếng trước sau vẫn duy trì một khoảng cách với hắn.
Mà Cung Trầm tựa hồ đang đắm chìm trong thế thế giới của mình, nên cũng chưa phát hiện sự tồn tại của cậu.
Mãi cho đến khi Bồ Dao Tri đi theo Cung Trầm đi vào tòa nhà, sóng vai đứng trướng thang máy với Cung Trầm.
Lúc này, Cung Trầm cuối cùng mới đột nhiên phát hiện sự tồn tại của cậu.
Cung Trầm dư quang lơ đãng thoáng nhìn thấy bóng dáng của Bồ Dao Tri, ban đầu tưởng mình nhìn lầm, nhưng tiếp theo sau khi hắn phát hiện cũng không phải hắn nhìn lầm thì trong lòng hắn cả kinh, sắc mặt hốt hoảng co quắp.
Hắn cúi đầu, không nói hai lời quay đầu liền đi.
Cung Trầm vội vã xoay người rời đi sau đó lặng lẽ núp vào.
Bồ Dao Tri mắt thấy Cung Trầm cúi đầu bước nhanh xoay người rời đi, sau đó tựa như bịt tai trộm chuông mà núp vào một lùm cây cao bằng nửa người.
Lấy độ cao của lùm cây kia thì để một Omega và Beta trốn hoàn toàn không thành vấn đề.
Nhưng một Alpha thân hình cao lớn muốn trốn vậy có vẻ có chút vô cùng khó khăn.
Bồ Dao Tri nhìn đầu tóc đen cao hơn lùm cây kia ước chừng nửa cái đầu kia, không khỏi rơi vào trầm mặc thật lâu.
Cung Trầm hắn...... rốt cuộc đang làm gì?
Bồ Dao Tri lặng im hồi lâu.
Ting.
Thang máy tới rồi.
Cuối cùng cậu bình tĩnh lại liếc mắt nhìn Cung Trầm một cái, tiếp theo quay đầu thu hồi tầm mắt xoay người rời đi.
Sau khi Bồ Dao Tri xoay người rời đi, lúc này Cung Trầm cuối cùng mới đứng lên khỏi lùm cây.
Hắn duỗi tay nhẹ nhàng gỡ một mảnh lá khô khỏi đầu của mình, ánh mắt vô cùng quyến luyến và triền miên nhìn thoáng qua phía thang máy.
Chỉ cần như vậy......
đứng xa xa nhìn là được.
*
Giữa tháng, lại đến lúc phải hiến máu.
Đến bệnh viện, Bồ Dao Tri quen cửa quen nẻo đi vào chỗ hiến máu sau đó cuốn tay áo của mình lên.
400 ml máu bị rút ra.
Hai mươi phút sau.
Bồ Dao Tri sắc mặt tái nhợt mà buông tay áo xuống.
*
Cuối tháng.
Kỳ mẫn cảm đột kích rào rạt, Cung Trầm nằm liệt trên mặt đất lạnh lẽo, trên tay cầm chiếc thảm lông mà lúc trước Bồ Dao Tri đã từng lau qua cả người.
Trên thảm lông mềm xốp tràn đầy hương vị tin tức tố được lấy ra từ máu của Beta.
Trong phòng, cửa sổ đóng chặt, bức màn được kéo kín mít khiến cả phòng không có một tia ánh sáng nào chỉ có một mảnh đen nhánh.
Trong phòng là một mảnh bừa bãi như cũ.
Trên cửa gỗ cứng rắn, tràn đầy vết cào sắc nhọn do Alpha có ý đồ rời khỏi phòng.
Trong bóng tối vô tận này, Cung Trầm dùng xiềng xích còng lại đôi tay của mình, tự nhốt mình lại trong phòng.
Trên tay hắn tràn đầy vết máu chói mắt.
Không chỉ trên ngón tay, giữa những khe hở ngón tay, mu bàn tay, quần áo, cổ...... cũng đầy vết máu loang lổ.
Lúc Alpha rơi vào kỳ mẫn cảm, không chỉ sẽ thương tổn người khác đồng thời cũng sẽ thương tổn chính mình.
Thanh hương cây cối nhạt nhẽo sâu lắng chậm rãi tràn ngập trong phòng, phiêu đãng tản ra.
Cung Trầm dựa vào cửa phòng, cả khuôn mặt vùi thật sâu vào trong thảm lông mềm xốp.
Hắn nhắm chặt hai mắt đắm chìm trong hương cây cối khiến người mê say không muốn tỉnh lại.
Mỗi tháng, chỉ có đến lúc này thì cảm tình trước sau phiêu bạc không nơi nương tựa kia của hắn cuối cùng mới như tìm được một lát an ủi và yên lặng.
Hồi lâu, Cung Trầm mới lại ngẩng đầu lần nữa từ trong thảm lông lên.
Hắn mở to hai mắt, lẳng lặng không khí trống rỗng trước mắt, thật lâu chưa động.
Ánh mắt hắn u ám, lạnh lẽo lại trống rỗng trên mặt chỉ còn lại tịch liêu vô tận.
Còn ba tháng nữa......
Hắn nỉ non trong lòng.
Ba tháng sau, thời gian ước định giữa Bồ Dao Tri và mẫu thân hắn cuối cùng cũng đến kỳ.
Lúc ấy, cũng chính là ngày hắn vào bệnh viện tâm thần.
Trong lòng Cung Trầm vô cùng bình tĩnh.
Bất luận kết cục của hắn ra sao thì hắn cũng đã sớm chuẩn bị tốt để đối mặt.
......
Lại một tháng trôi qua.
Gần đây bước vào mùa dễ bị bệnh .
Bởi vì nhiệt độ ban ngày và ban đêm thay đổi quá lớn, nên gần nhất trong công ty có rất nhiều người đều bị sốt cảm mạo xin nghỉ bệnh.
Tuy rằng thân thể Beta không cường tráng bằng Alpha, nhưng lại không yếu ớt giống Omega.
Từ lúc Bồ Dao Tri sinh ra đến bây giờ cũng không thế nào bị bệnh.
Cậu cho rằng, mùa cảm mạo phát sốt cũng sẽ không hề có quan hệ với cậu như cũ.
Nhưng không nghĩ tới, chủ nhật vừa qua hôm nay sáng thứ hai cậu liền bị bệnh ở nhà.
Ngay từ đầu, cậu vẫn chưa phát giác ra.
Cậu nằm ở trên giường chỉ cảm thấy nhiệt độ cơ thể hình như cao hơn một ít so với bình thường, đầu cũng có chút choáng váng mơ màng không cách nào suy nghĩ bình thường.
Cậu không phát giác ra mình bị bệnh, chỉ cảm thấy thân thể của mình rất nặng giống như rót chì vốn không có cách nào nâng cánh tay lên.
Đồng hồ báo thức đi làm vang lại vang lên, nhưng bởi vì trước sau không được chủ nhân phản hồi.
Vì thế sau khi vang lên khoảng mười mấy lần xong cuối cùng vẫn yên lặng hẳn xuống.
Bồ Dao Tri mơ mơ màng màng nằm ở trên giường, vốn định giãy giụa bò khỏi giường đi làm nhưng lại thế nào cậu cũng không động đậy nổi.
Trong lúc mơ mơ màng màng, cậu nhắm hai mắt không biết từ lúc nào lại ngủ lại lần nữa.
Chờ đến khi tỉnh lại lần nữa, vừa mở mắt nháy mắt ánh vào mi mắt cậu là khuôn mặt tuấn tú lo lắng mà quan tâm kia của Cung Trầm.
Chỉ thấy Alpha cao lớn quỳ gối cạnh mép giường, ánh mắt quan tâm nhìn cậu, hai mắt đỏ lên giống như là đã khóc.
Thấy cậu tỉnh lại, Cung Trầm tức khắc thở phào một hơi dường như lúc này mới yên tâm.
Bồ Dao Tri an tĩnh liếc mắt nhìn Cung Trầm một cái, rồi sau đó ngước mắt nhìn về phía đầu giường và mu bàn tay.
Đầu giường, đặt một chậu nước trong.
Bên cạnh chậu nước là một chiếc khăn lông được xếp ngay ngắn.
Còn trên mu bàn tay cậu thì đang được ghim ống truyền dịch.
Cung Trầm hẳn đã gọi bác sĩ gia đình của hắn tới một chuyến.
Cậu mặt không cảm xúc nhìn một vòng tình cảnh quanh phòng, cuối cùng tầm mắt vừa chuyển lại lần nữa rơi xuống người Cung Trầm có chút chật vật.
Giọng nói cậu nghẹn ngào, "......
Sao cậu lại ở đây?"
Bồ Dao Tri vừa nói xong thì Cung Trầm cũng ngẩn ra.
"Xin lỗi, tôi quên mất...... em không thích tôi vào phòng em, vậy tôi đi trước đây."
Cung Trầm ngượng ngùng liếc mắt nhìn Bồ Dao Tri một cái, ngập ngừng ra tiếng xin lỗi sau đó lập tức chuẩn bị rời khỏi.
Hắn không quên chuyện này.
Cung Trầm đang muốn đi, thấy thế Bồ Dao Tri gọi hắn lại.
"Đứng lại."
Thanh âm rất nhẹ.
Nhưng nháy mắt lại khiến Cung Trầm cứng đờ cả người.
Cung Trầm sững người, cứng đờ quay đầu lại.
Tưởng Bồ Dao Tri tức giận, hắn cúi đầu đoan chính quỳ cạnh mép giường nhỏ giọng xin lỗi.
"Xin lỗi...... tôi sai rồi...... sẽ không có lần sau......
Em đừng nóng giận......"
Bồ Dao Tri: "......"
Bồ Dao Tri: "Tôi không tức giận."
Ngữ khí và miệng lưỡi của Bồ Dao Tri lần đầu tiên ôn hòa như thế.
Cung Trầm kinh ngạc ngẩng đầu.
Hắn thụ sủng nhược kinh.
"Câu hỏi vừa rồi của tôi," Bồ Dao Tri lại lần nữa mở miệng, hỏi tiếp, "Trả lời."
Cung Trầm há miệng thở dốc vừa định giải thích, nhưng hắn đột nhiên nghĩ đến gì đó vì thế lại nhanh chóng ngậm miệng lại.
Mặt hắn đỏ lên, nghèo từ lại chột dạ, không biết nên giải thích như thế nào.
Giờ phút này, hắn ngoan ngoãn an tĩnh quỳ gối trước mặt Bồ Dao Tri, bộ dáng giống như một bạn nhỏ mắc sai lầm sau đó ngoan ngoãn nhận sai.
ALice: Chúc mọi người một mùa Giáng Sinh an lành, vui vẻ và hạnh phúc bên những người mình yêu nhoa 🎉🎉🎉🎉