Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [EDIT] BETA

[Edit] Beta
Chương 93


Edit + Beta: ALice.

Bồ Dao Tri rơi vào một loại trạng thái nghi hoặc và mê mang.

Cậu không hiểu được Cung Trầm.

Cậu cho rằng, cuối cùng Cung Trầm cũng mất đi hứng thú với cậu nhưng hình như lại không có.

Nhưng mà.

Cung Trầm lại không chấp nhất khác thường với cậu giống như trước kia.

Nếu không phải bởi vì Tề Tử Ngu, thậm chí hắn cũng không tính toán lại xuất hiện trước mặt cậu.

Rốt cuộc Cung Trầm đang suy nghĩ gì?

Bồ Dao Tri nghĩ không rõ.

Rõ ràng công ty là hắn thu mua, đường đường một Alpha đỉnh cấp như Cung Trầm vì sao phải nói mình là Beta?

Còn nữa.

Vì sao hắn muốn giúp đỡ Đào Lê?

Ngay từ đầu cậu vốn nghĩ rằng, Cung Trầm và Đào Lê đạt thành quan hệ lợi ích nào đó.

Nhưng từ trước mắt xem ra, sau khi Đào Lê được tuyển thì Cung gia vẫn chưa đạt được chỗ tốt cụ thể nào.

Cung Trầm hoàn toàn khiến cậu rơi vào trong mê hoặc.

......

Giữa trưa 12 giờ, Bồ Dao Tri không đói bụng nên không đến nhà ăn công ty dùng cơm.

Không ngờ.

Một tiếng sau, giám đốc phòng nghiệp vụ có tiếng là keo kiệt trong công ty đột nhiên tuyên bố hôm nay mình trúng giải thưởng lớn.

Vì chúc mừng nên quyết định mời tất cả mọi người trong công ty ăn cơm.

Một chúng nhân viên trong công ty không hiểu ra sao, sôi nổi suy đoán có phải giám đốc phòng nghiệp vụ hôm nay uống lộn thuốc hay không.

Một chúng nhân viên nghi hoặc khó hiểu không rõ nội tình, buồn bực đối phương rốt cuộc là trúng giải thưởng lớn gì.

Những người khác nhìn không ra, nhưng nếu Bồ Dao Tri nhìn không ra này đến tột cùng là kiệt tác của ai vậy cậu chính là kẻ ngu ngốc.

Trình độ keo kiệt của giám đốc phòng nghiệp vụ quả thực đã tới mức hiếm thấy trên đời.

Người như vậy, tuyệt đối không thể bởi vì trúng một giải thưởng lớn mà vui mừng đến độ mời mọi người trong công ty ăn cơm.

Bồ Dao Tri im lặng không nói.

Cung Trầm hắn...... rốt cuộc muốn làm gì?

Truyện chỉ được đăng tải tại Wattpad phuthuytuyet07 và Wordpress ALice's House.

......

Vài ngày sau, trên đường đi làm trời đột nhiên đổ mưa to.

Bồ Dao Tri không mang dù theo.

Nhưng cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị mưa xối.

Buổi chiều 1 giờ rưỡi, làm việc một buổi sáng cậu đứng dậy hỏi vị trí đi phòng vệ sinh một chuyến.

Đi vệ sinh bất quá cũng chỉ ngắn ngủn vài phút, nhưng chờ đến lúc cậu lại lần nữa trở lại chỗ ngồi thì trên mặt bàn làm việc của cậu thì không biết khi nào lại xuất hiện một chiếc dù đen mới tinh.

Nhìn chiếc dù đen trên mặt bàn, Bồ Dao Tri im lặng.

Sau chuyện của Từ Tề Tử Ngu, Cung Trầm chưa từng lại xuất hiện trong tầm mắt của cậu.

Cung Trầm không lại xuất hiện nhưng rồi lại giống như tùy ý có thể thấy được.

Buổi tối thứ bảy nọ, Bồ Dao Tri xử lý xong việc vặt vãnh trong công ty, khoảng 8 giờ trở lại tiểu khu chuẩn bị đi thang máy về nhà.

Đi vào tiểu khu còn chưa vào tòa nhà, vừa nhấc mắt chỉ thấy phía trước cách đó không xa thình lình thấy một bóng dáng cao lớn cực kỳ quen thuộc.

Tuy rằng chỉ là một bóng dáng, nhưng chỉ liếc mắt một cái Bồ Dao Tri đã nhẹ nhàng nhận ra chủ nhân bóng dáng đến tột cùng là ai.

Quả nhiên.

Đúng như dự đoán trước đây, chủ nhà mua căn phòng ở lầu phía trên kia quả nhiên vẫn là Cung Trầm.

Nếu là vì tiếp cận cậu...... theo lý mà nói, hẳn là căn phòng đối diện kia phòng cậu kia mới càng thích hợp.

Nhưng Cung Trầm lại không mua mà là đặc biệt mua căn phòng ở lầu trên.

Nếu nói Cung Trầm cũng không tính toán tiếp cận cậu...... nhưng vì sao lại phải đặc biệt mua căn phòng ở lầu phía trên kia?

Thật sự là khiến người ta khó hiểu.

Bóng dáng Cung Trầm hiu quạnh mà lại cô tịch.

Alpha cao lớn nhìn cô độc vô cùng.

Bồ Dao Tri lẳng lặng đi theo phía sau Cung Trầm, không lên tiếng trước sau vẫn duy trì một khoảng cách với hắn.

Mà Cung Trầm tựa hồ đang đắm chìm trong thế thế giới của mình, nên cũng chưa phát hiện sự tồn tại của cậu.

Mãi cho đến khi Bồ Dao Tri đi theo Cung Trầm đi vào tòa nhà, sóng vai đứng trướng thang máy với Cung Trầm.

Lúc này, Cung Trầm cuối cùng mới đột nhiên phát hiện sự tồn tại của cậu.

Cung Trầm dư quang lơ đãng thoáng nhìn thấy bóng dáng của Bồ Dao Tri, ban đầu tưởng mình nhìn lầm, nhưng tiếp theo sau khi hắn phát hiện cũng không phải hắn nhìn lầm thì trong lòng hắn cả kinh, sắc mặt hốt hoảng co quắp.

Hắn cúi đầu, không nói hai lời quay đầu liền đi.

Cung Trầm vội vã xoay người rời đi sau đó lặng lẽ núp vào.

Bồ Dao Tri mắt thấy Cung Trầm cúi đầu bước nhanh xoay người rời đi, sau đó tựa như bịt tai trộm chuông mà núp vào một lùm cây cao bằng nửa người.

Lấy độ cao của lùm cây kia thì để một Omega và Beta trốn hoàn toàn không thành vấn đề.

Nhưng một Alpha thân hình cao lớn muốn trốn vậy có vẻ có chút vô cùng khó khăn.

Bồ Dao Tri nhìn đầu tóc đen cao hơn lùm cây kia ước chừng nửa cái đầu kia, không khỏi rơi vào trầm mặc thật lâu.

Cung Trầm hắn...... rốt cuộc đang làm gì?

Bồ Dao Tri lặng im hồi lâu.

Ting.

Thang máy tới rồi.

Cuối cùng cậu bình tĩnh lại liếc mắt nhìn Cung Trầm một cái, tiếp theo quay đầu thu hồi tầm mắt xoay người rời đi.

Sau khi Bồ Dao Tri xoay người rời đi, lúc này Cung Trầm cuối cùng mới đứng lên khỏi lùm cây.

Hắn duỗi tay nhẹ nhàng gỡ một mảnh lá khô khỏi đầu của mình, ánh mắt vô cùng quyến luyến và triền miên nhìn thoáng qua phía thang máy.

Chỉ cần như vậy......

đứng xa xa nhìn là được.

*

Giữa tháng, lại đến lúc phải hiến máu.

Đến bệnh viện, Bồ Dao Tri quen cửa quen nẻo đi vào chỗ hiến máu sau đó cuốn tay áo của mình lên.

400 ml máu bị rút ra.

Hai mươi phút sau.

Bồ Dao Tri sắc mặt tái nhợt mà buông tay áo xuống.

*

Cuối tháng.

Kỳ mẫn cảm đột kích rào rạt, Cung Trầm nằm liệt trên mặt đất lạnh lẽo, trên tay cầm chiếc thảm lông mà lúc trước Bồ Dao Tri đã từng lau qua cả người.

Trên thảm lông mềm xốp tràn đầy hương vị tin tức tố được lấy ra từ máu của Beta.

Trong phòng, cửa sổ đóng chặt, bức màn được kéo kín mít khiến cả phòng không có một tia ánh sáng nào chỉ có một mảnh đen nhánh.

Trong phòng là một mảnh bừa bãi như cũ.

Trên cửa gỗ cứng rắn, tràn đầy vết cào sắc nhọn do Alpha có ý đồ rời khỏi phòng.

Trong bóng tối vô tận này, Cung Trầm dùng xiềng xích còng lại đôi tay của mình, tự nhốt mình lại trong phòng.

Trên tay hắn tràn đầy vết máu chói mắt.

Không chỉ trên ngón tay, giữa những khe hở ngón tay, mu bàn tay, quần áo, cổ...... cũng đầy vết máu loang lổ.

Lúc Alpha rơi vào kỳ mẫn cảm, không chỉ sẽ thương tổn người khác đồng thời cũng sẽ thương tổn chính mình.

Thanh hương cây cối nhạt nhẽo sâu lắng chậm rãi tràn ngập trong phòng, phiêu đãng tản ra.

Cung Trầm dựa vào cửa phòng, cả khuôn mặt vùi thật sâu vào trong thảm lông mềm xốp.

Hắn nhắm chặt hai mắt đắm chìm trong hương cây cối khiến người mê say không muốn tỉnh lại.

Mỗi tháng, chỉ có đến lúc này thì cảm tình trước sau phiêu bạc không nơi nương tựa kia của hắn cuối cùng mới như tìm được một lát an ủi và yên lặng.

Hồi lâu, Cung Trầm mới lại ngẩng đầu lần nữa từ trong thảm lông lên.

Hắn mở to hai mắt, lẳng lặng không khí trống rỗng trước mắt, thật lâu chưa động.

Ánh mắt hắn u ám, lạnh lẽo lại trống rỗng trên mặt chỉ còn lại tịch liêu vô tận.

Còn ba tháng nữa......

Hắn nỉ non trong lòng.

Ba tháng sau, thời gian ước định giữa Bồ Dao Tri và mẫu thân hắn cuối cùng cũng đến kỳ.

Lúc ấy, cũng chính là ngày hắn vào bệnh viện tâm thần.

Trong lòng Cung Trầm vô cùng bình tĩnh.

Bất luận kết cục của hắn ra sao thì hắn cũng đã sớm chuẩn bị tốt để đối mặt.

......

Lại một tháng trôi qua.

Gần đây bước vào mùa dễ bị bệnh .

Bởi vì nhiệt độ ban ngày và ban đêm thay đổi quá lớn, nên gần nhất trong công ty có rất nhiều người đều bị sốt cảm mạo xin nghỉ bệnh.

Tuy rằng thân thể Beta không cường tráng bằng Alpha, nhưng lại không yếu ớt giống Omega.

Từ lúc Bồ Dao Tri sinh ra đến bây giờ cũng không thế nào bị bệnh.

Cậu cho rằng, mùa cảm mạo phát sốt cũng sẽ không hề có quan hệ với cậu như cũ.

Nhưng không nghĩ tới, chủ nhật vừa qua hôm nay sáng thứ hai cậu liền bị bệnh ở nhà.

Ngay từ đầu, cậu vẫn chưa phát giác ra.

Cậu nằm ở trên giường chỉ cảm thấy nhiệt độ cơ thể hình như cao hơn một ít so với bình thường, đầu cũng có chút choáng váng mơ màng không cách nào suy nghĩ bình thường.

Cậu không phát giác ra mình bị bệnh, chỉ cảm thấy thân thể của mình rất nặng giống như rót chì vốn không có cách nào nâng cánh tay lên.

Đồng hồ báo thức đi làm vang lại vang lên, nhưng bởi vì trước sau không được chủ nhân phản hồi.

Vì thế sau khi vang lên khoảng mười mấy lần xong cuối cùng vẫn yên lặng hẳn xuống.

Bồ Dao Tri mơ mơ màng màng nằm ở trên giường, vốn định giãy giụa bò khỏi giường đi làm nhưng lại thế nào cậu cũng không động đậy nổi.

Trong lúc mơ mơ màng màng, cậu nhắm hai mắt không biết từ lúc nào lại ngủ lại lần nữa.

Chờ đến khi tỉnh lại lần nữa, vừa mở mắt nháy mắt ánh vào mi mắt cậu là khuôn mặt tuấn tú lo lắng mà quan tâm kia của Cung Trầm.

Chỉ thấy Alpha cao lớn quỳ gối cạnh mép giường, ánh mắt quan tâm nhìn cậu, hai mắt đỏ lên giống như là đã khóc.

Thấy cậu tỉnh lại, Cung Trầm tức khắc thở phào một hơi dường như lúc này mới yên tâm.

Bồ Dao Tri an tĩnh liếc mắt nhìn Cung Trầm một cái, rồi sau đó ngước mắt nhìn về phía đầu giường và mu bàn tay.

Đầu giường, đặt một chậu nước trong.

Bên cạnh chậu nước là một chiếc khăn lông được xếp ngay ngắn.

Còn trên mu bàn tay cậu thì đang được ghim ống truyền dịch.

Cung Trầm hẳn đã gọi bác sĩ gia đình của hắn tới một chuyến.

Cậu mặt không cảm xúc nhìn một vòng tình cảnh quanh phòng, cuối cùng tầm mắt vừa chuyển lại lần nữa rơi xuống người Cung Trầm có chút chật vật.

Giọng nói cậu nghẹn ngào, "......

Sao cậu lại ở đây?"

Bồ Dao Tri vừa nói xong thì Cung Trầm cũng ngẩn ra.

"Xin lỗi, tôi quên mất...... em không thích tôi vào phòng em, vậy tôi đi trước đây."

Cung Trầm ngượng ngùng liếc mắt nhìn Bồ Dao Tri một cái, ngập ngừng ra tiếng xin lỗi sau đó lập tức chuẩn bị rời khỏi.

Hắn không quên chuyện này.

Cung Trầm đang muốn đi, thấy thế Bồ Dao Tri gọi hắn lại.

"Đứng lại."

Thanh âm rất nhẹ.

Nhưng nháy mắt lại khiến Cung Trầm cứng đờ cả người.

Cung Trầm sững người, cứng đờ quay đầu lại.

Tưởng Bồ Dao Tri tức giận, hắn cúi đầu đoan chính quỳ cạnh mép giường nhỏ giọng xin lỗi.

"Xin lỗi...... tôi sai rồi...... sẽ không có lần sau......

Em đừng nóng giận......"

Bồ Dao Tri: "......"

Bồ Dao Tri: "Tôi không tức giận."

Ngữ khí và miệng lưỡi của Bồ Dao Tri lần đầu tiên ôn hòa như thế.

Cung Trầm kinh ngạc ngẩng đầu.

Hắn thụ sủng nhược kinh.

"Câu hỏi vừa rồi của tôi," Bồ Dao Tri lại lần nữa mở miệng, hỏi tiếp, "Trả lời."

Cung Trầm há miệng thở dốc vừa định giải thích, nhưng hắn đột nhiên nghĩ đến gì đó vì thế lại nhanh chóng ngậm miệng lại.

Mặt hắn đỏ lên, nghèo từ lại chột dạ, không biết nên giải thích như thế nào.

Giờ phút này, hắn ngoan ngoãn an tĩnh quỳ gối trước mặt Bồ Dao Tri, bộ dáng giống như một bạn nhỏ mắc sai lầm sau đó ngoan ngoãn nhận sai.

ALice: Chúc mọi người một mùa Giáng Sinh an lành, vui vẻ và hạnh phúc bên những người mình yêu nhoa 🎉🎉🎉🎉
 
[Edit] Beta
Chương 94


Edit + Beta: ALice.

Alpha quỳ bên mép giường cúi đầu.

Tóc đen của Alpha nhu thuận lại phục tùng, mũi hắn cao thẳng, mi mắt rũ xuống nhìn ngoan ngoãn lại thuận theo.

Cung Trầm không dám nói lời nào.

Trên đầu hắn dường như mọc ra một đôi tai vô hình, ở trước mặt chủ nhân là Bồ Dao Tri ủ rũ cụp đuôi, tai cũng rũ xuống.

Trầm mặc chảy xuôi trong không khí.

Cung Trầm chột dạ khí đoản, ở trước mặt Bồ Dao Tri thở lớn một cái cũng không dám.

Bồ Dao Tri đợi hai giây vẫn không thấy Cung Trầm mở miệng, vì thế đơn giản dứt khoát chọc thủng tầng cửa sổ giấy hơi mỏng kia.

"Tôi biết là cậu thu mua công ty."

Bồ Dao Tri vừa nói xong, Cung Trầm lập tức kinh ngạc ngẩng đầu như là không biết đối phương làm sao mà biết được.

Không hề phòng bị, cả người đột nhiên không kịp chuẩn bị.

Hắn há miệng thở dốc lại muốn hỏi chút gì đó, nhưng đối với khuôn mặt lạnh nhạt kia của Bồ Dao Tri cuối cùng vẫn là cái gì cũng không hỏi.

Cung Trầm sợ hãi liếc mắt nhìn Bồ Dao Tri một cái, lại lần nữa cúi đầu xuống thật sâu.

"Còn căn hộ trên lầu kia nữa cũng là cậu mua."

Câu trần thuật mà không phải nghi vấn.

Tức khắc, đầu của Cung Trầm càng cúi thấp.

"Chiếc dù......

Giám đốc mời ăn cơm......

đều là kiệt tác của cậu."

Lúc này, đầu của Cung Trầm gần như vùi vào trong lòng ngực của mình.

Hắn không rên một tiếng, càng thêm chột dạ.

"Có phải muốn biết tôi làm sao mà biết được hay không?"

Cung Trầm im lặng, rồi sau đó cẩn thận nâng mí mắt lên trộm nhìn Bồ Dao Tri một cái.

Sau khi nhìn trộm sắc mặt của chủ nhà xong thì lúc này hắn mới chần chờ, vô cùng cẩn thận đáp 'ừm'.

"Ngoại trừ cậu ra thì còn ai có thể làm như vậy."

Bồ Dao Tri liệt mặt, bình tĩnh nói.

Thân hình Cung Trầm cứng đờ.

Hắn yếu ớt, lại lần nữa ngập ngừng xin lỗi: "......

Thực xin lỗi."

Bồ Dao Tri không biết hắn đang xin lỗi cái gì.

Rõ ràng là giúp cậu, cho dù trước đây có như thế nào nhưng về tình về lý cậu hẳn phải cảm tạ Cung Trầm mới đúng.

Nhưng Cung Trầm lúc này ngược lại lại xin lỗi cậu.

Cậu không biết Cung Trầm suy nghĩ cái gì.

Bồ Dao Tri nhíu mày, theo bản năng hỏi lại, "Cậu xin lỗi cái gì."

Cung Trầm thấy cậu nhíu mày tưởng cậu cuối cùng cũng tức giận, vì thế liền theo bản năng lại lần nữa lên tiếng xin lỗi Bồ Dao Tri.

"Xin, xin lỗi...... em đừng nóng giận......

Là tôi sai rồi......"

"......"

Bồ Dao Tri im lặng, hỏi lại, "Cậu sai chỗ nào."

Cung Trầm tức khắc bị hỏi nghẹn.

Đầu óc Cung Trầm ngốc một lát, tiếp theo thế nhưng thật sự bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.

Đầu óc mơ mơ màng màng, bởi vì cảm mạo phát sốt nên giọng nói của Bồ Dao Tri cũng theo đó càng thêm nghẹn ngào.

"......

Rốt cuộc cậu muốn làm gì."

Cung Trầm nghe vậy theo bản năng chuẩn bị lại lần nữa lên tiếng xin lỗi Bồ Dao Tri.

Thấy thế, Bồ Dao Tri trầm mặt giành trước một bước nói: "Không được xin lỗi."

Cung Trầm nghẹn lại.

Nghẹn một hồi lâu, Cung Trầm mới rũ đầu thấp giọng nói: "Tôi biết em không muốn thấy tôi.... cho nên...... tôi mới không xuất hiện trước mặt em.

Còn những chuyện trước đó...... tôi chỉ là...... chỉ là...... muốn đối tốt với em một chút......"

Cung Trầm ấp a ấp úng nói, thật cẩn thận như sợ Bồ Dao Tri tức giận.

Bồ Dao Tri kiên nhẫn chờ đợi Cung Trầm giải thích rõ ràng tất cả mọi chuyện.

Yết hầu vừa khô vừa rát giống như bị nướng trên lửa, cậu từ từ thong thả ngồi dậy từ trên giường.

Thấy thế, Cung Trầm theo bản năng chuẩn bị cúi người tiến lên, duỗi tay nâng Bồ Dao Tri từ trên giường dậy.

Nhưng lúc tay hắn mới vừa duỗi được nửa đường, hắn đột nhiên dừng lại lại yên lặng thu hồi tay mình.

Sau khi thu hồi tay, hắn nhìn về phía lý nước cạnh đầu giường cẩn thận bưng lên sau đó đưa đến trước mặt Bồ Dao Tri.

Ngón tay hắn vô cùng cẩn thận bưng đáy và thành ly nước, dành ra một khoảng lớn vị trí cho Bồ Dao Tri để tránh cậu đụng tới ngón tay của mình.

Trước khi Bồ Dao Tri rời khỏi thành phố A, Cung Trầm chỉ hy vọng mỗi một chỗ trên người Bồ Dao Tri đều lây dính hơi thở của mình.

Từ đầu đến chân, toàn thân trên dưới đều lây dính tin tức tố rượu vang đỏ mang mười phần ham muốn chiếm hữu.

Mỗi một chỗ trên người cậu, hắn đều muốn sờ hết, liếm hết.

Mà sau khi Bồ Dao Tri rời khỏi thành phố A tới thành phố B thì Cung Trầm lại cật lực tránh gặp mặt Bồ Dao Tri.

Đừng nói là tin tức tố, ngay cả ngón tay cũng không dám chạm nhiều một chút.

Trong lúc Bồ Dao Tri bị bệnh hôn mê, Cung Trầm ngoại trừ mời bác sĩ gia đình đến ra thì cái gì cũng không dám làm.

Không dám lộn xộn càng không nhìn loạn sờ loạn.

Cứ như vậy mà luôn canh giữ ở mép giường, ngoan ngoãn chờ Bồ Dao Tri tỉnh lại.

Bồ Dao Tri cũng không chú ý tới động tác cẩn thận của Cung Trầm.

Yết hầu vừa khô vừa rát, thấy Cung Trầm chủ động đưa ly nước tới cậu duỗi tay tiếp nhận.

Cậu cầm nửa bên của ly pha lê ly, vừa lúc không cẩn thận chạm vào ngón tay của Cung Trầm.

Cung Trầm giật mình một cái, thân hình chấn động gần như trong chớp nhoáng nhanh chóng không tự chủ được mà buông tay mình ra.

Cánh tay của Bồ Dao Tri vốn đã mềm mại vô lực, không dùng được lực.

Cậu còn chưa cầm chắc cái ly thì Cung Trầm đã nhanh chóng rút tay lại.

Vì thế, nước trong ly pha lê lập tức đổ hết ra giường.

Chỉ một thoáng, trong phòng yên tĩnh giống như chết.

Bồ Dao Tri rũ mắt, im lặng nhìn vệt nước lớn trên đệm.

Chất lượng đệm chăn rất tốt.

Sau khi ly nước đổ xuống đệm thì trong nháy mắt, nước lạnh lạnh lẽo liền thấm thật sâu xuống đệm chăn và khăn trải giường.

Vệt nước lớn chói mắt lại dễ thấy.

Bồ Dao Tri không nói gì.

Cung Trầm cứng đờ.

Cậu im lặng không nói liếc mắt nhìn đệm chăn một cái, rồi sau đó mặt không cảm xúc chuyển ánh mắt về phía Cung Trầm.

Chỉ thấy ánh mắt Cung Trầm đăm đăm, hiển nhiên là ngốc tại chỗ.

Truyện chỉ được đăng tải tại Wattpad phuthuytuyet07 và Wordpress ALice's House.

Cung Trầm đầu óc phát ngốc nhìn đệm chăn, trong đầu một mảnh trống rỗng.

Qua vài giây, lúc này hắn mới như hoàn hồn nhanh chóng cầm lấy ly pha lê, sau đó ngốc hề hề vội vàng chuẩn bị dùng áo khoác sang quý trên người mình 'lau khô' vệt nước trên đệm.

Cung Trầm co quắp bất an vội vàng giải thích: "Tôi không phải cố ý, tôi chỉ là...... chỉ là......"

Cung Trầm lắp bắp, mồ hôi lạnh trên trán ứa ra, nửa ngày cũng không nói được một câu hoàn chỉnh.

Cung Trầm sốt ruột 'lau' nửa ngày cũng không thể lau sạch được vệt nước trên đệm kia, ngược lại còn khiến áo khoác vốn dĩ sạch sẽ ngăn nắp của mình cũng dính vệt nước ướt dầm dề.

Cung Trầm thấy thế, càng thêm nóng lòng như lửa đốt.

Hắn sốt ruột đến hai mắt đỏ lên, vội vàng móc di động ra chuẩn bị gọi người lập tức đi mua một bộ mới lại đây.

Bồ Dao Tri: "......"

Là ảo giác của cậu sao.

Tuy rằng hiện tại nhìn Cung Trầm không còn chán ghét giống trước kia, nhưng hình như chỉ số thông minh lại rõ ràng giảm xuống không ít.

Bồ Dao Tri duỗi tay đỡ trán.

Cậu nhìn Cung Trầm trước mắt chân tay luống cuống, binh hoang mã loạn chỉ cảm thấy đầu đau muốn nứt ra.

"Dừng, dừng lại."

Bồ Dao Tri gọi hắn lại.

Cung Trầm động tác chợt dừng, cụp mi rũ mắt nhìn cậu một cái ngoan ngoãn chờ cậu 'thẩm phán' kế tiếp.

Yết hầu quá khô, Bồ Dao Tri không khỏi khụ một tiếng.

Cậu ho khan một tiếng rồi sau đó nâng nâng cằm về phía ly pha lê, nói: "Đi rót cho tôi ly nước."

Đúng là cậu không thích trong phòng có tin tức tố của Alpha.

Nhưng hiện tại Cung Trầm đã ở chỗ này mà cậu lại bị bệnh cũng xác thật không động đậy được, bởi vậy chuyện này cũng chỉ có thể trước tạm thời không nói đến.

Chờ sau khi hết bệnh rồi lại đi mua thuốc xịt tiêu trừ tin tức tố cũng không muộn.

Bồ Dao Tri lên tiếng, Cung Trầm liếc mắt nhìn pha lê ly một cái có chút nghĩ mà sợ lại lần nữa dẫm phải tối kỵ.

Nhưng dưới ngữ khí không cho cự tuyệt của Bồ Dao Tri thì hắn vẫn nghe lời cầm lấy ly nước.

Sau khi cầm lấy ly nước xong, Cung Trầm do dự mà nhìn Bồ Dao Tri trưng cầu đồng ý: "Vậy tôi...... bây giờ có thể đứng lên sao?"

Alpha thấp thỏm bất an nhìn Beta.

Bồ Dao Tri: "......"

Bồ Dao Tri: "Hình như tôi không bắt cậu phải quỳ."

Lúc này Cung Trầm mới yên tâm, cầm ly nước đứng lên tung tăng xoay người đi đến phòng khách đổ ly nước lạnh, tiếp theo lại lần nữa trở lại phòng ngủ.

Sau khi trở lại phòng, Cung Trầm đi đến mép giường thật cẩn thận mà đưa ly nước lên.

Lần này chờ đến sau khi Bồ Dao Tri hoàn toàn cầm chắc ly nước xong, hắn mới chậm rãi buông tay mình ra.

Sau khi buông tay, Cung Trầm vô cùng thành thạo lại tự nhiên thành thật an tĩnh quỳ cạnh mép giường lần nữa .

Trong đầu hắn không hề trải qua bất cứ tự hỏi nào, hoàn toàn hành động theo bản năng thân thể.

Bồ Dao Tri uống một ngụm nước lạnh, duỗi tay chuẩn bị đặt ly nước trong tay lên đầu giường lại.

Bồ Dao Tri vừa mới vươn tay thì Cung Trầm đang thành thật quỳ bên cạnh thấy thế, lập tức cung kính nâng tay tiếp nhận sau đó ngoan ngoãn thay Bồ Dao Tri đặt ly nước lên tủ đầu giường.

Tầm mắt Bồ Dao Tri vừa chuyển nhìn về phía Cung Trầm.

Nhìn bộ dáng ngoan ngoãn quỳ xuống của Cung Trầm, Bồ Dao Tri: "......"

Bồ Dao Tri không nói gì.

Cậu không biết từ khi nào Cung Trầm có đam mê quỳ xuống trước mặt cậu.

Một Alpha đỉnh cấp thân cư địa vị cao, cao cao tại thượng như Cung Trầm, lúc này lại quỳ ở mép giường cậu, Bồ Dao Tri nhìn tình cảnh trước mắt này, thật sự là tâm tình phức tạp.

Bồ Dao Tri nhíu mày, nỗi lòng phức tạp.

Cung Trầm thành thật bổn phận mà quỳ, đôi mắt sáng ngời trông mong nhìn về phía Bồ Dao Tri.

"Sau đó thì sao...... cái chăn này làm sao bây giờ?"

Cung Trầm ngượng ngùng nhỏ giọng hỏi, đầu cũng cầm lòng không đậu mà lại lần nữa cúi xuống dưới.

Hắn áy náy lại chột dạ, không dám nhìn thẳng đôi mắt của Bồ Dao Tri.

"Trong tủ có chăn dự phòng, cậu lấy ra đây đi."

Bồ Dao Tri lời ít mà ý nhiều, ra tiếng chỉ thị, "Ở ngăn tủ thứ ba."

Cung Trầm lập tức đứng lên khỏi mép giường, sau đó đi đến trước cửa tủ theo ý Bồ Dao Tri rồi cẩn thận mà ôm đệm giường dự phòng từ trong ngăn tủ ra.

Trong lòng ngực, đệm chăn mềm xốp tràn ngập mùi hương sữa tắm quen thuộc khiến hắn mê say.

Ngửi cổ mùi hương này, bước chân của Cung Trầm nhũn ra phù phiếm.

Dưới chân giống như đang dẫm lên đám mây mềm xốp mê huyễn, khiến tâm tình của hắn cũng theo đó mà nhộn nhạo lên.

Alpha ôm chăn đứng ở mép giường, nhìn chằm chằm Bồ Dao Tri chờ mệnh lệnh tiếp theo của cậu.

Alpha đỉnh cấp hàng năm thân ở địa vị cao giống như Cung Trầm vậy, dựa theo lẽ thường mà nói nếu bị người khác ra lệnh, bị người khác sai phái hẳn là sẽ cảm thấy vô cùng khuất nhục.

Nhưng trước mắt, Cung Trầm trừ bỏ sung sướng và chờ mong ra lại không cảm giác được gì khác.

Hắn đắm chìm ở trong đó không thể tự kiềm chế.

Giờ phút này, trên đỉnh đầu và sau lưng Cung Trầm giống như có một đôi tai và một chiếc đuôi to lông xù xù.

Lỗ tai vô hình đang hưng phấn mà run run, cái đuôi lông xù xù theo đó cũng vui vẻ mà lắc qua lắc lại với Bồ Dao Tri.

Tác giả có lời muốn nói: Còn chưa ở bên nhau nhanh như vậy......
 
[Edit] Beta
Chương 95


Edit + Beta: ALice.

Thần sắc hưng phấn và chờ mong của Alpha rõ ràng.

Bồ Dao Tri rất cạn lời mà liếc mắt nhìn Cung Trầm một cái, không biết hắn đang chờ mong cái gì.

Cậu lên tiếng chỉ thị, "Thay chăn đã bị ướt ra rồi phơi trên ban công."

Cung Trầm nghe lời lập tức làm theo.

Nhưng mà bởi vì hắn quen sống trong nhung lụa lại lần đầu làm chuyện này, bởi vậy chân tay lóng ngóng, động tác cực kỳ vụng về.

Cung Trầm cẩn thận đặt đệm chăn đã ướt sang một bên, tiếp theo lấy một bộ chăn đệm khác nhẹ nhàng đắp ở trên người Bồ Dao Tri.

Hắn nín thở tĩnh khí, tay chân nhẹ nhàng động tác cực kỳ cẩn thận.

Bộ dáng khẩn trương cực kỳ kia giống như Bồ Dao Tri là một bệnh nhân mắc bệnh nan y đang phải nhập viện.

Đắp chăn đệm xong, Cung Trầm mới nhẹ nhàng thở ra lúc này mới an tâm.

Hắn ôm đệm chăn xoay người ra khỏi phòng ngủ đi đến ban công, chân tay vụng về mà phơi chăn đệm ở trên ban công.

Làm xong những thứ này, Cung Trầm lại lần nữa co quắp bất an về lại phòng ngủ đi tới chỗ mép giường của Bồ Dao Tri, cúi đầu xuống.

Hắn mím môi, thấp giọng nói: "Em yên tâm...... tôi sẽ không lại dây dưa em......"

Thanh âm của Alpha càng ngày càng thấp.

"Em nói rất đúng, có một số thứ...... không phải tôi muốn thì chắc chắn có thể có được."

Bồ Dao Tri kinh ngạc ngước mắt liếc nhìn Cung Trầm một cái.

Cung Trầm thấp giọng rồi nói tiếp: "Tôi biết trước đây tôi làm sai quá nhiều......

Tôi làm những việc đó...... chỉ là muốn sửa lại sai lầm trước kia mà thôi, không có ý khác......"

Ánh mắt Bồ Dao Tri phức tạp nhìn Cung Trầm.

Cung Trầm ấp a ấp úng dứt lời, rồi sau đó mới lộ ra một nụ cười tái nhợt vô lực với Bồ Dao Tri.

Cười xong, hắn lại lần nữa ngượng ngùng mà cúi đầu xuống.

Bồ Dao Tri nhìn Cung Trầm, nhất thời không nói gì.

Bộ dáng hiện tại của Cung Trầm thật sự tương phản quá lớn so với trước kia, quả thực giống như long trời lở đất.

Cậu không biết đến tột cùng có nên tin những lời này của hắn hay không.

Alpha thân hình cao dài đĩnh bạt cúi đầu lông xù xù của mình xuống, cụp mi rũ mắt hạ thấp tư thái của mình đến vô cùng thấp hèn ở trước mặt Beta.

Hèn mọn tới mức bụi bặm.

Bồ Dao Tri bình tĩnh chăm chú nhìn đỉnh đầu lông xù xù của Cung Trầm mấy giây, đột nhiên nhớ tới một sự kiện.

"Rõ ràng là cậu mua công ty, vì sao trên thông cáo của công ty lại nói dối CEO của công ty là một Beta?"

Cung Trầm do dự hai giây.

Hai giây sau, hắn mới chần chờ trả lời: "......

Không phải nói dối."

"Hả?"

Không phải nói dối?

Cung Trầm trộm nhìn thần sắc của Bồ Dao Tri, sau đó giọng nói yếu ớt trả lời: "......

Là dùng danh nghĩa của em thu mua, thật ra công ty này...... là của em."

Bồ Dao Tri ngơ ngẩn, trong lòng kinh ngạc, vẻ mặt đột nhiên không kịp chuẩn bị.

Cung Trầm nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Beta, vội vàng bổ sung, "Nếu em không thích, em cũng có thể bán cổ phần ra ngoài, sau đó quyên tặng tiền lời cho quỹ hội công ích, những việc này do em toàn quyền làm chủ ——"

Nói nói, giọng nói của Cung Trầm không khỏi lại lần nữa dần dần thấp xuống.

Bồ Dao Tri kinh ngạc một lúc lâu, hơn nửa ngày mới tiêu hóa được tin tức bom tấn vừa rồi kia.

Công ty này là Cung Trầm lấy danh nghĩa của cậu để thu mua.

Nói cách khác.

Dưới tình huống cậu không hiểu rõ, dưới danh nghĩa của mình đột nhiên nhiều ra một công ty.

Mà cậu bây giờ...... là đang đi làm cho chính công ty của cậu?

Cậu cảm thấy Cung Trầm đã điên rồi.

Còn điên hơn so với trước kia nữa.

Bồ Dao Tri duỗi tay đỡ trán, bắt đầu cảm thấy càng thêm đau đầu, "Cậu lấy danh nghĩa của tôi thu mua công ty làm gì?"

Cung Trầm đột nhiên trầm mặc vài giây.

Vài giây sau, môi mỏng hắn hơi mở chậm rãi nói: "Tôi đã không còn thời gian nữa......

Dù sao tiền này nọ về sau tôi cũng không dùng được, không bằng để lại cho em."

Về sau nơi mà Cung Trầm có thể ở chỉ có bệnh viện tâm thần.

Bốn phía trong bệnh viện đều là tường trắng cao vút, ngoại trừ phòng bệnh giống như phòng tù ra thì chỗ nào cũng không đi được.

Bệnh viện tâm thần, Alpha vào đây ở bất kể địa vị trước kia rốt cuộc có bao nhiêu cao, nổi bật cỡ nào.

Nhưng một khi vào đây thì tất cả vinh quang và danh vọng trước kia đều sẽ biến thành mây khói tan đi.

Tiền tài và địa vị cũng sẽ không còn nữa.

Cung Trầm còn chưa nói xong.

"Tôi còn có một ít tài sản khác cũng muốn cho em, nhưng yêu cầu em cần thiết phải tự tay ký tên......"

Cung Trầm nhỏ giọng nói, "Nhưng tôi cảm thấy em hẳn sẽ không muốn......"

Nghe vậy, Bồ Dao Tri cứng họng, nghẹn lại.

Giờ phút này, Cung Trầm giống như đang nói di ngôn của mình.

Truyện chỉ được đăng tải tại Wattpad phuthuytuyet07 và Wordpress ALice's House.

Tuy rằng ba tháng sau cũng không phải ngày hắn tử vong, nhưng trên cơ bản cũng không khác biệt lắm.

Biến thành một kẻ điên không hề có lý trí, không cách nào suy nghĩ bình thường...... thì khác gì đã chết đâu?

Cung Trầm thấp giọng dứt lời, nhớ tới gì đó đề tài đột nhiên vừa chuyển: "Em đói bụng không?

Tôi mua cháo rồi."

Cung Trầm vừa nói, vừa mất tự nhiên mà giấu tay ra phía sau lưng.

Bồ Dao Tri không tiếng động nhìn.

Cung Trầm xoay người đem cháo cùng với trong phòng khách cháo cùng mấy chai thuốc xịt màu trắng vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt trên tủ đầu giường bên cạnh.

"Cháo vẫn còn ấm, em mau ăn đi."

"Mặt khác tôi đã sai người mua thuốc xịt tin tức tố......

Tôi nghĩ em hẳn sẽ dùng đến."

Cung Trầm co quắp nói, lộ ra một nụ cười miễn cưỡng với Bồ Dao Tri, "......

Tôi đi trước, trên tủ đầu giường có để lại số điện thoại của tôi, nếu lát nữa em có chuyện muốn tôi làm thì gọi hãy cho tôi.

Nếu không có...... vậy cứ ném tờ giấy này vào thùng rác là được."

Cung Trầm lải nhải.

"Còn nữa, tôi đã giúp em xin nghỉ bệnh với công ty rồi.

Em có thể yên tâm ở nhà nghỉ ngơi."

Nói xong này đó, Cung Trầm cúi người cầm lấy ly nước pha lê Bồ Dao Tri đặt trên tủ đầu giường, tiếp theo xoay người lại đến phòng khách đổ một ly nước lạnh cho Bồ Dao Tri.

Bưng ly nước lại lần nữa trở lại phòng ngủ, Cung Trầm động tác cẩn thận đặt ly nước xuống.

Làm xong, lúc này Cung Trầm mới nói: "......

Tôi đi đây, em nghỉ ngơi cho tốt."

Cung Trầm tay chân nhẹ nhàng rời khỏi phòng ngủ, đóng cửa phòng lại rời khỏi căn hộ của Bồ Dao Tri.

Trong phòng lại lần nữa khôi phục yên lặng.

Cung Trầm rời đi, Bồ Dao Tri mắt nhìn cháo và thuốc xịt tiêu trừ tin tức tố ở mép giường trầm mặc hồi lâu.

Vừa rồi tay Cung Trầm né tránh rất nhanh, cho rằng cậu nhìn không thấy nhưng không nghĩ tới cậu đã sớm thấy vết cắt trên ngón tay của Cung Trầm.

Vị trí vết cắt hiển nhiên là do người mới vào bếp học nấu ăn, không cẩn thận để lại dấu vết trên ngón tay.

Bồ Dao Tri im lặng không nói nhìn cháo và thuốc xịt tiêu trừ tin tức tố, rồi sau đó an tĩnh thu hồi tầm mắt.

Nửa giờ sau, bình truyền dịch đã hết, nhiệt độ cơ thể của Bồ Dao Tri tựa hồ cũng theo đó mà hơi giảm xuống một chút.

Cậu nhổ kim tiêm trên mu bàn tay ra, rồi sau đó chậm rãi bò dậy khỏi giường, rời khỏi phòng ngủ đi về phía phòng bếp.

Trong phòng bếp sạch sẽ, không có một hạt bụi.

Nhìn giống như chưa từng được sử dụng.

Nhưng mà cậu cẩn thận nhìn một vòng, vẫn thấy được một chút dấu vết cháo bị cháy ở trên bệ bếp.

......

Từ phòng bếp trở lại phòng ngủ lần nữa, Bồ Dao Tri đứng ở mép giường rũ mắt nhìn tờ giấy trên tủ đầu giường.

Chữ viết trên tờ giấy thanh tuyển có lực.

Hiện giờ tất cả những việc mà Cung Trầm làm đều khiến tâm tình của cậu vô cùng phức tạp.

Cung Trầm thật sự giống như đã thay đổi thành người khác vậy.

Xác thật không khiến người khác chán ghét giống trước đây nữa.

Nhưng cậu...... vẫn không muốn nhấc lên nửa phần quan hệ với Alpha như cũ.

Giáo huấn trong quá khứ quá mức khắc sâu, cậu không muốn tái phạm.

—— ngu xuẩn chỉ cần một lần là đủ rồi.

Bồ Dao Tri lẳng lặng nhìn chăm chú vào tờ giấy trước mắt một lát, rồi sau đó không chút do dự ném tờ giấy vào thùng rác.

(ALice: Hẹ hẹ, các chế lưu ý tình tiết này nhoa, ở một chương sau đó sẽ có điều bất ngờ đó.

Mị phải đọc lại bản QT tới lần 3 mới phát hiện tình tiết đặc biệt này.)

......

Trên lầu.

Trở lại phòng của mình, nhớ lại quang cảnh vừa rồi Cung Trầm vẫn cứ đắm chìm trong đó, không thể tự kiềm chế.

Mặc dù chỉ là sống chung trong một căn phòng, không có bất cứ tiếp xúc tứ chi nào.

Nhưng chỉ cần ngửi hương vị trong không khí, Bồ Dao Tri không hề mâu thuẫn hắn...... cũng đã khiến hắn cảm thấy thỏa mãn lớn lao.

Còn cái khác, hắn cũng không dám lại theo đuổi nhiều hơn.

Sau khi để lại tờ giấy, Cung Trầm liền ở trong phòng kiên nhẫn chờ.

Hắn sợ Bồ Dao Tri thật sự có chuyện muốn gọi hắn qua đó.

Hắn chờ mong, kiên nhẫn chờ.

Nhưng hắn chờ rồi chờ lại cái gì cũng chưa từng chờ được.

Đêm dài.

Di động trước mặt không hề có động tĩnh như cũ.

Vì thế, hắn đã biết được đáp án của Bồ Dao Tri.

Tuy rằng đã là chuyện sớm dự đoán được, nhưng Cung Trầm vẫn không khỏi ảm đạm rũ mắt.

*

Bồ Dao Tri ở nhà nghỉ ngơi hai ngày.

Hai ngày sau, nhiệt độ thân thể khôi phục bình thường, cậu cũng lần nữa đến công ty đi làm.

Ước chừng là bởi vì đã biết công ty dưới danh nghĩa của mình, mình mới chân chính là CEO nên dọc đường đến công ty tâm tình của cậu vi diệu khác thường.

Đó là một loại cảm giác không cách nào hình dung được.

Tới công ty, sau khi nhìn thấy đồng nghiệp thì cảm giác vi diệu trong lòng cậu cũng theo đó trở nên càng sâu hơn.

Vẫn luôn cho rằng là đồng nghiệp đột nhiên biến thành cấp dưới mà cậu có thể sa thải bất cứ lúc nào.

Loại cảm giác này khó có thể hình dung.

Buổi tối tan tầm, Bồ Dao Tri lại lần nữa gặp được Cung Trầm ở thang máy.

Nhưng mà Cung Trầm đi thang máy xuống, mà cậu muốn đi lên.

Trong thang máy, lại lần nữa gặp được Bồ Dao Tri khiến vẻ mặt Cung Trầm có chút cứng đờ.

"Xin lỗi......"

Cung Trầm đầu tiên là theo bản năng nói xin lỗi Bồ Dao Tri, tiếp theo cứng đờ nhấc chân vội vàng ra khỏi thang máy, kéo ra khoảng cách với Bồ Dao Tri.

Sau khi kéo ra khoảng cách, Cung Trầm có chút nghèo từ mà giải thích với Bồ Dao Tri.

"Không phải tôi cố ý xuống lầu lúc này đâu, là công ty của tôi đột nhiên có việc gấp muốn đi thành phố A một chuyến......"

Cung Trầm cách một khoảng cách, khô cằn mà giải thích cho Bồ Dao Tri sợ Bồ Dao Tri hiểu lầm khiến cậu không vui.

"Tôi biết rồi."

Bồ Dao Tri cắt ngang, "Không cần giải thích."

Cung Trầm tức khắc thở phào một hơi, yên tâm hơn.

"Vậy...... tôi đi đây."

Cung Trầm thật cẩn thận từ biệt với Bồ Dao Tri.

"Ừm."

Bồ Dao Tri lạnh nhạt đáp lời, một bên nhấc chân bước vào thang máy.

Không dự đoán thế nhưng sẽ được Bồ Dao Tri đáp lại, trong lòng Cung Trầm kinh hỉ, trên mặt nháy mắt không tự chủ được lộ ra một nụ cười xán lạn mê người.

"Vậy buổi tối lúc tan tầm em phải cẩn thận một chút, chú ý an toàn."

Cung Trầm thấp giọng dặn dò.

Lần này, Bồ Dao Tri không có bất cứ đáp lại nào.

Dặn dò xong, Cung Trầm lại thấp thỏm nhìn trộm thần sắc của Bồ Dao Tri.

Sau khi xác định Bồ Dao Tri không tức giận và không vui thì lúc này hắn mới vui vẻ rời đi.

Mặc dù Bồ Dao Tri không có bất cứ đáp lại nào, nhưng chỉ cần có thể quang minh chính đại đứng ở trước mặt cậu như vậy mà không khiến Bồ Dao Tri lòng sinh chán ghét.

Chỉ vậy thôi cũng đã khiến Cung Trầm cảm thấy thỏa mãn lớn lao.
 
[Edit] Beta
Chương 96


Edit + Beta: ALice.

Cung Trầm có ở hay không cũng không ảnh hưởng hay thay đổi được Bồ Dao Tri mảy may.

Ngược lại là Cung Trầm sau khi rời khỏi thành phố B, trong lòng lo lắng sốt ruột hoàn toàn không cách nào một lòng tập trung vào công việc.

Chuyện của Tề Tử Ngu trước sau khiến hắn canh cánh trong lòng.

Nếu lại xuất hiện 'Tề Tử Ngu' thứ hai thì sao?

Tuy rằng Bồ Dao Tri không mềm yếu vô lực giống Beta bình thường, nhưng ở trước mặt Alpha chiếm ưu thế áp đảo về lực lượng thì Beta vốn không phải là đối thủ.

Nếu Alpha muốn làm gì với Beta thì Beta vốn không có cách nào phản kháng.

Cung Trầm không cách nào yên tâm.

Tuy rằng sau khi hắn bị điên hoàn toàn thì hắn có thể giao hết toàn bộ tài sản của hắn cho Bồ Dao Tri......

Nhưng an toàn nhân thân của Bồ Dao Tri thì sao?

Đến lúc đó ai tới bảo đảm?

Thành phố A, trên xe hơi Cung Trầm nghĩ rồi lại nghĩ.

Một lát sau, hắn móc di động ra gọi điện thoại.

Trước khi hắn hoàn toàn điên thì hắn phải an bài tốt tất cả trước.

Truyện chỉ được đăng tải tại Wattpad phuthuytuyet07 và Wordpress ALice's House.

......

Cung Trầm dự cảm cũng không sai.

Ngày thứ năm hắn rời đi, Tề Tử Ngu cuối cùng cũng tìm được cơ hội trốn ra khỏi nơi trông giữ gã tìm được Bồ Dao Tri.

Ngắn ngủn một đoạn thời gian không gặp, Alpha lúc trước không ai bì nổi hiện giờ nhìn chật vật giống như một kẻ vô gia cư.

Tóc của Tề Tử Ngu rối bù như một đống cỏ dại, vành mắt xanh đen bắt mắt lại nổi bật.

Quần áo trên người gã tản ra một loại tanh tưởi khó có thể hình dung, không biết đã bao lâu không tắm rửa.

Buổi tối 8 giờ, Tề Tử Ngu đột nhiên xuất hiện ở con đường mà Bồ Dao Tri tan tầm nhất định phải đi qua, đứng chắn trước mặt Bồ Dao Tri.

Nhìn thấy bộ dáng thê thảm của Tề Tử Ngu, Bồ Dao Tri dừng lại bước chân, đuôi lông mày nhướng lên.

Tề Tử Ngu đứng cách Bồ Dao Tri nửa thước, khóe môi nhẹ cong, chào hỏi.

"Bồ Dao Tri, đã lâu không gặp."

Bồ Dao Tri không đáp lại, vẻ mặt lạnh nhạt lại bình tĩnh.

Quan hệ giữa cậu và Tề Tử Ngu không phải loại có thể tốt đến mức chào hỏi lẫn nhau.

"Có việc gì sao?"

Cậu nhàn nhạt hỏi lại.

Tề Tử Ngu nhìn bộ dáng lạnh nhạt này của Bồ Dao Tri, nén giận.

Gã há miệng muốn mắng, nhưng mới vừa hé miệng thì từ trong miệng gã toát ra tới lại là một tiếng ho khan vô cùng suy yếu.

Lần trước bị thương quá nặng, gã đã dưỡng một đoạn thời gian mà vẫn còn chưa tốt hẳn.

Tề Tử Ngu nhìn Bồ Dao Tri, nén giận vừa tức vừa gấp nhưng gã cũng không có biện pháp gì với đối phương.

Trước mắt bọn đòi nợ ép đến càng ngày càng gấp, gã lại không có công việc.

Cho dù gã lại không tình nguyện thế nào thì gã cũng không thể không cúi đầu trước hiện thực.

Vì thế.

Vừa rồi Tề Tử Ngu còn đang phùng mang trợn mắt với Bồ Dao Tri, đột nhiên chân gã mềm nhũn quỳ xuống trước mặt Bồ Dao Tri.

Tề Tử Ngu nước mắt lưng tròng, khẩn cầu nói với Bồ Dao Tri: "Bồ Dao Tri, tôi cầu xin cậu......

Tôi thật sự không còn cách nào nữa...... lúc trước là tôi sai, đều do tôi nhất thời hồ đồ......

Cậu tha cho tôi đi, tôi cũng không muốn như vậy đâu, tôi thật sự bị ép buộc không còn cách khác......

Xem như là mượn, mượn thôi có được không?

Cậu cho tôi mượn tiền, sau này tôi chắc chắn sẽ trả lại cho cậu!

Cậu cho tôi mượn tiền, tôi trả nợ xong!

Sau đó chắc chắn sẽ trả lại cho cậu!"

Tề Tử Ngu giơ tay trước mặt Bồ Dao Tri, lấy danh nghĩa Alpha mà thề.

Tề Tử Ngu nghĩ mình đường đường là một Alpha, quỳ xuống trước mặt một Beta đã xem như đủ biểu hiện thiệt tình và thành ý của gã.

Một Alpha như gã nguyện ý quý xuống trước một Beta, đó là đã cho Bồ Dao Tri rất nhiều thể diện.

Gã không tin Bồ Dao Tri sẽ không mềm lòng, sẽ không động dung.

Tề Tử Ngu tin tưởng vững chắc lại chắc chắn.

Còn việc về sau trả tiền......

Nếu gã có thể trả được tiền thì hiện tại phải đến mức bị chủ nợ ép quỳ xuống trước một Beta sao?

Cho nên đương nhiên, những lời gã thề vừa rồi đều là gã trợn mắt nói dối thôi.

Dùng để lừa Bồ Dao Tri.

Nhưng Tề Tử Ngu nào biết......

Một Alpha như gã quỳ xuống trước Bồ Dao Tri thì tính cái gì?

Một Alpha đỉnh cấp như Cung Trầm đã không biết quỳ xuống trước mặt Bồ Dao Tri bao nhiêu lần rồi.

Mà cho dù một Alpha đỉnh cấp như Cung Trầm quỳ xuống trước mặt Bồ Dao Tri nhưng Bồ Dao Tri vẫn thờ ơ như cũ.

Thì Tề Tử Ngu tính là cái gì.

Lúc này, Tề Tử Ngu quỳ xuống trước mặt Bồ Dao Tri.

Bồ Dao Tri đừng nói là động dung thậm chí ngay cả đôi mắt cũng chưa chớp lấy một cái.

Vẻ mặt bình tĩnh, trong lòng từ đầu tới đuôi không hề gợn sóng.

Bồ Dao Tri kiên nhẫn chờ gã nói xong lời vô nghĩa.

Chờ sau khi Tề Tử Ngu ngậm miệng lại, cậu trầm giọng hỏi: "Nói xong rồi sao?"

Tề Tử Ngu nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Bồ Dao Tri, chần chờ mà gật gật đầu.

Bồ Dao Tri nghe vậy, nhấc chân liền đi.

Tề Tử Ngu mở to hai mắt nhìn.

Tề Tử Ngu không dự đoán được Bồ Dao Tri thế nhưng không có một chút phản ứng nào, lập tức hai mắt trừng lớn như muốn nứt ra.

Cảm xúc của gã lập tức không khống chế được.

Tề Tử Ngu ngẩng đầu, gân cổ gào thét về phía Bồ Dao Tri: "Bồ Dao Tri, cậu không muốn nói chút gì sao?"

"Không có."

Bồ Dao Tri cũng không quay đầu lại.

Tề Tử Ngu khó có thể tin.

"Một Alpha như tôi làm trò quỳ xuống trước mặt cậu, mà cậu...... một chút động dung cũng không có?!

Không có một chút mềm lòng nào sao?"

"Vì sao phải mềm lòng?"

Bồ Dao Tri chợt dừng bước, lạnh nhạt quay đầu lại liếc mắt nhìn Tề Tử Ngu một cái, hỏi, "Đầu gối của anh rất quý sao?"

Vẻ mặt của Tề Tử Ngu cứng lại.

Vẻ mặt của Tề Tử Ngu đình trệ một cái chớp mắt, lập tức muốn mắng gì đó nhưng gã vẫn nhịn xuống.

Gã không quên mục đích đến đây lần này.

Tề Tử Ngu quỳ tiến lên, tới gần Bồ Dao Tri.

Gã lại lần nữa ra tiếng khẩn cầu, "Bồ Dao Tri, cậu là được giúp đỡ đi......

Nếu cậu cho tôi mượn tiền thì sau này tôi làm trâu làm ngựa cho cậu cho dù là làm chó cũng được!

Cậu bảo tôi làm gì thì tôi liền làm cái đó!"

Bồ Dao Tri nhíu mày.

Tề Tử Ngu còn đang tiếp tục dây dưa.

"Cho dù không cho tôi mượn hết cũng được, cậu...... cho tôi mượn một nửa đi!

Một nửa số tiền cũng được!"

Bồ Dao Tri không có hứng thú tiếp tục nghe, quay đầu liền đi.

Nhưng Tề Tử Ngu lại tiến lên một bước, lập tức đột nhiên ôm lấy cẳng chân cậu một phen.

Tề Tử Ngu khóc sướt mướt.

"Tôi cũng không muốn tới mượn cậu, nhưng tôi thật sự không còn cách nào nữa rồi......

Hu hu......"

"Trước đây toàn là tôi nói hươu nói vượn, cậu đại nhân có đại lượng đừng để ở trong lòng......"

"Bồ Dao Tri, nếu cậu không tin, bây giờ tôi có thể ở trước mặt cậu sủa gâu gâu ——"

Bồ Dao Tri không đáp như cũ.

Cậu đột nhiên mở khóa kéo cặp hồ sơ ra, bắt đầu sờ soạng gì đó.

Tề Tử Ngu thấy thế, trước mắt sáng ngời.

"Cậu đang tìm thẻ ngân hàng sao?

Hay là tiền mặt?"

"Cậu muốn cho tôi mượn bao nhiêu?"

"Cho tôi mượn một nửa sao?

À không...... cậu vẫn cho tôi mượn hết đi!"

Nhìn động tác lục lọi cặp hồ sơ của Bồ Dao Tri, ánh mắt Tề Tử Ngu dần dần trở nên càng thêm tham lam.

Gã nhìn chằm chằm vào Bồ Dao Tri cũng theo đó băt đầu lén lút sờ soạng túi áo trên của mình.

Sau một lúc sờ soạng dưới đáy cặp hồ sơ, cuối cùng Bồ Dao Tri cũng sờ được thứ cậu muốn tìm.

Mà cùng lúc.

Tề Tử Ngu cũng sờ được thứ gã trộm chuẩn bị trước ở trong túi.

Trước khi xuất phát, để ngừa ngoài ý muốn, trước đó gã đặc biệt chuẩn bị thứ tốt cho Bồ Dao Tri.

Hai người đồng loạt móc thứ trên tay ra.

Dao nhỏ trong tay Tề Tử Ngu đột nhiên đâm về phía Bồ Dao Tri.

Bồ Dao Tri hơi sửng sốt, thân hình hơi nghiêng đi bình tĩnh mà tránh thoát động tác đâm vào cổ mình của Tề Tử Ngu.

Đồng thời.

Kìm chích điện trong tay cậu vô cùng chuẩn xác nhắm ngay ngực của Tề Tử Ngu.

Thân thể Tề Tử Ngu run lên, nháy mắt ngã xuống đất.

Cổ của Bồ Dao Tri xác thật tránh thoát khỏi bị tấn công, nhưng cánh tay cậu lại không cẩn thận bị lưỡi dao sắc bén cắt một đường, máu tươi đầm đìa.

Tề Tử Ngu ngã xuống đất, dao nhỏ trong tay cũng theo đó rơi xuống đất.

Tề Tử Ngu ngã trên mặt đất mất đi năng lực tấn công.

Gã trợn to hai mắt, đồng tử cứng còng khiếp sợ mà nhìn chăm chú vào Bồ Dao Tri.

Ánh mắt gã nhìn Bồ Dao Tri, thật giống như đang nhìn một con quái vật máu lạnh lại vô tình.

"Cậu...... vừa rồi......"

Là đang tìm thứ này sao?!

Bồ Dao Tri rũ mắt, nhàn nhạt liếc mắt quét Tề Tử Ngu một cái.

Chỉ liếc mắt một cái liền không hề có hứng thú mà thu hồi tầm mắt.

Giống như đang nằm bên chân cậu không phải một người sống mà là một đống rác rưởi cỡ lớn.

Bồ Dao Tri thu hồi tầm mắt khỏi Tề Tử Ngu, tiếp theo tầm mắt vừa chuyển nhìn miệng vết thương.

Vải áo chỗ vết thương đã bị máu thấm ướt.

Bồ Dao Tri bình tĩnh nhìn, lại móc di động từ trong túi ra bình tĩnh báo cảnh sát.

......

Thành phố A.

Lúc biết được Bồ Dao Tri bị thương, Cung Trầm đang trong cuộc họp.

Còn là cuộc họp cổ đông.

Biết được việc này, Cung Trầm nháy mắt đứng lên khỏi chỗ ngồi rồi sau đó không chút do dự ném lại một chúng cổ đông, xoay người rời đi.

Một chúng cổ đông phía sau vẻ mặt mờ mịt, không biết làm sao.

Sau khi Cung Trầm rời khỏi phòng họp, trực tiếp bảo tài xế đưa hắn tới sân bay, sau đó đi máy bay riêng của Cung gia tới thành phố B.

Sau khi tới thành phố B, Cung Trầm vừa mới hạ cánh liền thấy bốn bảo tiêu thân hình cường tráng đứng ở trước mặt hắn, cúi đầu biểu cảm trên mặt cực kỳ xấu hổ.

Mấy người xấu hổ chuẩn bị lên tiếng giải thích với Cung Trầm.

"Chúng tôi một đường theo dõi Tề Tử Ngu, cho rằng gã chỉ là......"

Mới nói được một nửa thì Cung Trầm đã ngước mắt, ánh mắt hung ác nham hiểm quét mắt nhìn bốn người trước mắt một cái.

Giây tiếp theo, hắn không chút do dự nhấc chân một đá.

Bảo tiêu cao lớn cường tráng nháy mắt bị đá bay, ngã xuống đất không dậy nổi.

"Phế vật!"

Cung Trầm không rảnh lãng phí thời gian ở chỗ này với bốn tên phế vật, hắn xoay người liền đi vội vã lên xe.

Tài xế lái xe chạy đến bệnh viện, nhưng tới bệnh viện rồi lại không tra được lịch sử nhập viện của Bồ Dao Tri.

Cung Trầm ngẩn ra, bảo thư ký Khương Thâm tra xét lịch sử nhập viện của tất cả bệnh viện gần đây.

Mười phút sau, Khương Thâm gọi điện thoại báo cho cấp trên: "Cung tổng, không có lịch sử nhập viện của Bồ tiên sinh, chỉ có lịch sử chữa trị."

Cung Trầm im lặng, ngầm hiểu.

Hắn trở về tiểu khu.

Sau đó, đi tới trước cửa nhà Bồ Dao Tri.

Hắn đứng ngoài cửa nhà Bồ Dao Tri, do dự lại thấp thỏm.

Alpha cao lớn tuấn mỹ đứng ở ngoài cửa do dự do dự hồi lâu.

Bộ dáng do dự đi qua đi lại ngoài cửa kia nhìn không giống như đến thăm hỏi, ngược lại như một tên trộm thấp thỏm bất an.

Cung Trầm nâng tay rồi lại hạ xuống, trước sau không dám gõ cửa.

Hắn đã chính miệng nói rằng sẽ không lại đến đây dây dưa cậu, sẽ không xuất hiện ở trước mặt cậu......

Nhưng lúc này, hắn lại gõ cửa còn tiến lên dây dưa hắn......

Vậy những lời hắn nói trước đây, nhìn giống như một trò cười.

Nhưng ——

Nếu lúc này không tận mắt nhìn thấy vết thương của cậu ra sao thì hắn vốn không cách nào yên lòng được.

Ngay lúc Cung Trầm đứng ở ngoài cửa lớn do dự, đột nhiên cửa lớn bị chủ động kéo ra.

Khuôn mặt luôn luôn không có biểu cảm gì kia của Bồ Dao Tri đột nhiên xuất hiện ở trước mặt hắn.

Cung Trầm đột nhiên không kịp chuẩn bị, nháy mắt cứng đờ tại chỗ.

Bồ Dao Tri đứng ở cửa cũng không ngoài ý muốn đối với Cung Trầm ngoài cửa.

Cậu đứng ở chỗ cửa lớn, lạnh nhạt nhìn Cung Trầm, hỏi: "Cậu đứng ở cửa làm gì?"

Cung Trầm lập tức sửa tác phong lãnh lệ ở trước mặt bảo tiêu, ở trước mặt Bồ Dao Tri hắn thấp thỏm co quắp, giọng nói vừa thấp vừa nhẹ sợ mình nói sai chỗ nào đó.

"Tôi...... nghe nói em bị tập kích...... cho nên đến xem thương thế của em."

Cung Trầm khẩn trương quan tâm hỏi, "Vết thương có nghiêm trọng không?"

"Nhẹ thôi."

Bồ Dao Tri nhẹ nhàng bâng quơ.

"Để tôi nhìn xem."

Cung Trầm theo bản năng vội vàng nói.

Bồ Dao Tri lẳng lặng mà liếc mắt nhìn kỹ Cung Trầm một cái.

Cậu im lặng, cuối cùng vẫn chậm rãi nâng cánh tay bị thương kia của mình lên để Cung Trầm xem.

Bởi vì tránh né kịp thời, cho nên vết thương không quá sâu.

Đã bị băng gạc bao lại, qua mấy ngày sẽ khép lại.

Bồ Dao Tri không cảm thấy đây là vết thương quá nghiêm trọng, bất quá chỉ lớn hơn vết thương bình thường một chút mà thôi vốn dĩ cũng không đau.

Chính chủ không hề cảm giác nhưng Cung Trầm nhìn băng vải và băng gạc trên cánh tay cậu lại lập tức ngơ ngẩn rơi nước mắt.

Cung Trầm chớp đôi mắt, lại một giọt nước mắt rơi xuống.

Hắn đau lòng vô cùng.

"Đau không?"

Cung Trầm mất tiếng hỏi.

"Không đau."

"Vết thương nghiêm trọng như vậy, sao lại không đau cho được?"

Cung Trầm không tin.

"Không đau bằng đánh dấu."

Bồ Dao Tri nhẹ nhàng bâng quơ.

Cung Trầm nháy mắt không có thanh âm.

Hắn uể oải ảm đạm cúi đầu xuống.

Sau một lúc lâu.

"......

Thật xin lỗi."

Tác giả có lời muốn nói: Sắp đến giai đoạn tiếp theo.
 
Back
Top Bottom