Khác [ Edit ] [ Băng Cửu ]

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
[ Edit ] [ Băng Cửu ]
Cố mộng (2)


Sau giờ Ngọ*, thời tiết vẫn đẹp đến lạ, van dăm trời cao xanh lam như trạc, vì thể bọn họ ngâm nga bài thơ từng học một hồi: "Vội sấn đồng phong phóng con diều".

Thả không tính, còn muốn bắt cung tiễn tới bắn, thi xem ai bay cao hơn, phóng xa hơn.

Chơi rồi lại chơi, nào là nhảy ô, đánh đan châu, ném bao cát, chọi gà......

Dường như muốn dùng cả buổi chiều này để bù đắp lại tuổi thơ đã đánh mất của hai người.

*Giờ Ngọ: từ 11h trưa đến 1h chiều

Chơi mệt rồi, họ ngồi bệt xuống đất, nằm dưới ánh mặt trời ấm áp.

Thẩm Cửu từ tốn nói: "Băng Hà, vi sư hình như vẫn chưa từng dạy cho ngươi tâm pháp Thanh Tĩnh Phong chân chính thì phải, bây giờ dạy cho ngươi thấy thế nào?"

Lạc Băng Hà không biết y lại tính giở trò gì, liền duỗi tay, nằm nghiêng nhìn y cười đáp: "Đệ tử chăm chú lắng nghe"

Thế làThắm Cửu phủi phủi ống tay áo đứng lên, giảng giải về tâm pháp một phen, sau đó lại muốn đích thân thể hiện một lần, kêu Lạc Băng Hà phối hợp một chút.

Lạc Băng Hà mở rộng đôi tay, nói: "Sư tôn, thính."

Thấm Cửu ngẩng đầu cười một cái, đôi tay khởi thế, bất ngờ nhào tới tấn công Lạc Băng Hà.

Ngay lúc sắp chạm đến, dưới chân bị vấp, thẳng tiến ngã thẳng vào lòng hắn.

“.....”

"Xin lỗi, vì sư lâu rồi không luyên qua, có chút mới lạ.

Thử lại một lần nha."

"Sư tôn, cẩn thận một chút."

Lạc Băng Hà lặng lẽ đỡ y dậy.

Sau đó, Thẩm Cửu lại lần nữa làm ra vẻ uy phong tấn công, lại không cẩn thận bị trượt eo, cả người té mạnh vào Lạc Băng Hà.

“......”

"Ai da, cái lưng già này."

Y thở dài, lại lần nữa đứng dậy lùi ra xa: "Vi sư thử lại lần nữa, lần này không tin là không thể thành công."

Lạc Băng Hà không nói gì, con ngươi sâu hoắm tựa như hắc diện thạch chăm chú nhìn y.

Tiếp theo Thẩm Cửu vung tay áo, mũi chân điểm nhẹ phi thân lao tới, nhưng mà lần này vừa tỏ ra được chút khí thế, thì bị tượt chân, may mà kịp ôm lấy eo Lạc Băng Hà.

Lạc Băng Hà nâng tay ôm lấy y, khẽ thì thầm bên tai: "Được rồi, sư tôn.

Để ta ôm ngươi, đừng nhúc nhích."

Lúc này, gió nhẹ lướt qua khiến lá trúc xào xạc rung động, như thể vang lên những lời nhỏ nhẹ của đôi tình nhân.

Thật lâu sau, Thấm Cửu khẽ động đậy, thanh âm khàn khàn lại mang theo chút tiếng cười, nói: "Băng Hà, băng trên sông đều tan cả rồi, chúng ta đi chơi thuyền được không?"

"Được."

Lạc Băng Hà thuận theo y lại không có buông tay ra, mà là trực tiếp chặn ngang Thẩm Cửu bế lên.

Đến bờ sông rồi, hắn mới nhẹ nhàng đặt y lên chiếc thuyền nhỏ, một bên vén áo ngồi xuống.

Thuyền nhỏ theo gió từ từ di chuyển, thậm rãi xuôi theo dòng nước.

Thấy y đổi mấy tư thế vẫn không thấy thoải mái, Thẩm Cửu cười nói: "Băng Hà lại đây, cho ngươi gối đầu lên chân vi sư."

Lạc Băng Hà theo lời chậm rãi dịch người qua, gối lên chân Thẩm Cửu nằm xuống.

Hằn lẳng lặng nhìn Thẩm Cửu mỉm cười một lúc, sau đó khẽ nhắm mắt lại.

Còn Thẩm Cửu thì vẫn luôn nhìn hắn, ngắm gương mặt tuấn mĩ không tì vết, như được gọt giũa từ băng tuyết của hắn, xem hắn giống như một con tiểu thú ngoan ngoãn nằm trên đùi y nghỉ ngơi.

Ánh chiều tà dần buông xuống, mạ lên người Lạc Băng Hà một tầng tỏa sáng lấp lánh, nhìn qua thật ấm áp.

Thẩm Cửu lại mỉm cười, y đưa tay xoa xoa mái tóc đen mềm của cậu thiếu niên.

Thuyền nhỏ lay đông trên mặt nước, như thể bọn họ vẫn luôn bên nhau như vậy, thời gian lặng lẽ, năm tháng bình yên.

Cảnh trong mộng này, có thể chống đỡ đến bây giờ, đã đến cực han rồi.

Lúc này, mặt trời đã hoàn toàn hạ xuống, tiến vào màn đêm, ánh sao tỏa sáng đầy trời.

Y bỗng nhớ lại, cả đời này mình từng là một kẻ trọng nghĩa khí, ấy vậy mà lại khiến thẩm thất phải dùng nhiều như vậy để đổi lấy, mà hiện giờ...

"Cà đời một mối tình, lại phải dùng từng ấy đồ vật để đánh đổi."

Câu nói ấy bị ép tới cực thấp, nhưng Lạc Băng Hà vẫn nghe thấy rõ ràng, hắn bỗng nhiên mở bừng mắt.

"Sư tôn."

Hắn xoay người, đè Thấm Cửu dưới thân, "Sư tôn, ngươi vừa nói gì?"

Thẩm Cửu khẽ giật mình, quay mặt sang chỗ khác, không nói.

Ngay sau đó, Lạc Băng Hà bất chợt cúi xuống, hôn lên đôi môi tái nhợt của Thẩm Cửu.

Trằn trọc vuốt ve, liều mạng triền miên tới nửa khăc.

Đến khi tách ra, giữa nơi tương hợp vẫn còn sợi chỉ bạc nối liền.

Thẩm Cửu thở hổn hến, cố chống thân ngồi dậy, sắc mặt ửng hồng.

"Sư tôn... có vừa lòng?"

Lạc Băng Hà nhìn hắn, biểu tình nghiêm túc hỏi.

Môi Thấm Cửu run rẩy, thốt ra hai chữ: "Nghiệt đồ."

Nghe vậy, Lạc Băng Hà liền muốn cúi xuống tiến thêm một bước để chứng minh hai chữ ấy, lại bị Thấm Cửu nắm thủ đoạn.

"Băng Hà, người xem, pháo hoa."

Lạc Băng Hà ngẩng đầu, thấy trời đêm trong thoáng chốc sáng lên ánh đèn hoa đăng rực rỡ.

Màn đêm vẩy ra ánh sáng lập loè, từng vệt sáng phản chiếu lấp lánh như ngân hà, rực rỡ huy hoàng, nhiếp nhân tâm phách*.

Hắn quay đầu nhìn Thẩm Cửu bên cạnh, trong mắt y rực rỡ như ánh sao, thế nhưng đáy mắt ấy tâm thần rối loạn.

*Nhiếp nhân tâm phách: một sự vất quá đẹp khiến mình đánh mất bản thân, như bị hút hồn.

"Đẹp quá, sư tôn."

Hần thấp giọng nói, giống như có chút bất an, "Nhưng sư tôn, sao ngươi lại..."

Tay phải của y, sao lại dần trở nên trong suốt?

"Sư, sư tôn?"

Thấm Cửu lại không đáp, y nâng lên bàn tay kia, vuốt ve gương mặt Lạc Băng Hà.

Rồi khẽ nói: "Băng Hà, cảm ơn ngươi, đã bồi ta trọn vẹn một ngày."

Tiếp theo, bàn tay kia hoàn toàn biến mất.

Tiếp đến là tay trái, lại đến chân phải, chân trái, đều bắt đầu trở nên trong suốt.

"Không...

Đừng mà, sư tôn!”

Lạc Băng Hà bắt đầu nóng nảy, luống cuống tay chân, chỉ có thế trơ mắt mà nhìn Thẩm Cửu trước mặt hắn mất đi tứ chi, cuối cùng chỉ còn lại một thân thể không còn nguyên ven.

Nhắc nhở hắn đến tột cùng đổi người này làm cái gì.

Nhưng Thẩm Cửu vẫn mỉm cười, mặt mày hết sức ôn nhu mà nhìn hắn nói: "Băng Hà, vi sư hôm nay thực sự rất vui."

"Không...

Sư tôn đừng nói nữa..."

Lạc Băng Hà bất chợt vươn tay muốn đem y ôm vào lồng ngực, run rẩy gọi lớn: "Sư tôn!

Ngươi chờ ta một chút..."

Nhưng Thẩm Cửu đã không còn cách nào chờ hắn.

Tiếng pháo hoa vang vọng, phần thân thể còn sót lại của dần ly tán, vỡ thành vô số điểm bạc li ti bị gió cuốn lên cao.

Ngân quang, ánh lửa, sao trời, cùng nhau nhảy múa, rực rỡ huy hoàng.

Lạc Băng Hà ôm vào khoảng không, dần suy sụp quỳ xuống, hơi hơi hé miệng, cứng họng nói: "Sư tôn, ta..."

Ta kỳ thật vẫn luôn rất cô độc a.

Tỉnh mộng.
 
[ Edit ] [ Băng Cửu ]
Tu Nhã có đôi lời muốn nói


Tu Nhã kiếm là thanh kiếm có linh.

Thề, thật sự có linh đấy.

Kỳ thật nó vốn chẳng có chút linh phách nào, nhưng sau khi đã trải qua một loạt những lần gãy rồi nối, lại gãy rồi lại nối tiếp sóng gió vl, thế thì kiếm linh nào chẳng phát điên.

Tu nhã:......

Thành bá* ta xin câm miệng.

*Thành bá: thụy hiệu của một số vị khanh đại phu thời Xuân Thu Chiến Quốc và một số vị đại thần khác trong lịch sử Trung Quốc, đồng thời cũng là tước hiệu của các vị quân chủ nước Thành, chư hầu nhà Chu. (theo wiki)

Việc Tu Nhã kiếm làm mỗi ngày chính là lẳng lặng ngồi bên cạnh bản thể của mình, an an tĩnh tĩnh nhìn cái tên mất mặt kia diễn trò yêu đương với chủ kiếm nhà mình.

Đúng vậy, trong mắt Tu Nhã kiếm, Lạc Băng Hà chính là cái tên mất mặt hết chỗ nói.

A không, phải gọi là ném mặt vô sỉ mới đúng.

Ngươi nói xem, giường cũng lăn qua rồi, thế mà vẫn còn ra cái dạng này được??

Hả??

Tư thế oai hùng lúc trước khi ngươi lôi kéo cổ áo chủ kiếm ném thẳng lên giường đâu??

Giờ thì đến bả câu ngọt ngào cũng méo dám nói ??

Đúng là tên rác rưởi a!!

Tu Nhã mơ hồ nghe thấy nội tâm chính mình đang gào thét.

Lạc Băng Hà gần đây cảm thấy Tu Nhã kiếm treo trong phòng Thẩm Thanh Thu tỏa ra một cổ oán niệm.

Đặc biệt là khi hắn tới gần Thẩm Thanh Thu.

Nhưng Lạc Băng Hà hắn là ai chứ?

Đường đường Ma Tôn sao phải phiền não với mấy chuyện nhỏ nhặt này.

Vì thế hắn phái Tâm Ma nhà mình đi nói chuyện với Tu Nhã.

Nghe đến mấy tin tức mà Tâm Ma mang về.

Lạc Băng Hà bình tĩnh tự hỏi, Lạc Băng Hà thấy có gì đó sai sai, Lạc Băng Hà tà mị cười.

Hắn nhớ tới thời điểm bên kia, trong ngăn tủ của chính hắn từng rơi ra mấy quyển 《 xuân sơn hận 》.

Thẩm Thanh Thu gần đây thấy Lạc Băng Hà không thường xuyên đến tìm mình nữa, trong lòng mừng rỡ vì được yên ổn.

Đang định tranh thủ ôn lại kiếm quyết đã lâu chưa luyện.

Sau đó quay đầu nhìn lại, Tu Nhã không còn trên tường nữa.

Thẩm Thanh thu:......Tiểu súc kia về đây thì nhừ đòn với ông.

Kết quả là, chân trước vừa mới dẫm lên ngạch cửa, sau lưng đã thấy Lạc Băng Hà hấp tấp xông tới, trên tay còn theo cầm theo Tu Nhã của y.

Hôm nay Tu Nhã mở to mắt, sau đó lại nhắm mắt, lại mở ra, cứ thế lặp lại vài lần rốt cuộc dậm chân: "Ta mù rồi??"

Tu Nhã vuốt lương tâm chính mình, thề với trời hôm qua mình tuyệt đối không có xem qua cái gì đồi phong bại tục cả.

......Âm thanh cũng méo có!

Tu Nhã sờ soạng mặt đất một phen, bằng phẳng.

Vì thế ngồi xuống, an an tĩnh tĩnh bắt đầu cảm ứng bản thể của mình.

......Ồ, rộng phết.

Nó hiện tại đang ở trong thân kiếm.

Nhưng sao lại tối thui thế này??

Tu Nhã âm thầm quan sát, Tu Nhã bình tĩnh suy luận.

Sau đó, nó liền nghe được những thanh âm nhỏ xíu.

"Lạc......

Lấy ra......

Đừng......

Ưm......"

Là giọng chủ kiếm nhà nó.

Tu Nhã cảm giác đầu óc thông minh lập tức nảy số, rồi lập tức rút ra một kết luận suýt nữa khiến thần hồn nứt toác.

Tu Nhã bắt đầu phẫn nộ, Tu Nhã bắt đầu gào thét.

Lạc Băng Hà mẹ nó ngươi!

Nghe thấy không!!

Mẹ nóa!!!

Xong việc, bại lộ hành tung, Tâm Ma đi tìm Tu Nhã đòi tài nguyên, đối diện với ánh mắt đơ ra của hắn Tâm Ma tỏ vẻ: "Ta có thân thể thiệt đó, có thể viết ra mấy thứ này nha."

Tu Nhã: "......

Ngươi còn muốn viết ra nữa hả??"

"A," Tâm Ma cười nhạo nói: "Ngươi nghĩ thân thể thật của ta từ đâu mà ra?

Có tiền, ngươi có thể đi mua một gốc cây linh chi về luyện thành thấn thể đó."

"Chẳng lẽ ngươi muốn bị treo trên tường mỗi ngày, nghe góc tường sao?"

Tu Nhã: Ngươi nói rất đúng, ta thật sự cạn cmn lời luôn.

Vì thế, đến khí Thẩm Thanh Thu phát hiện thì《 Xuân Sơn Hận ver 2.0 》 đã truyền khắp Đại Giang Nam Bắc, Tu Nhã bắt tay Tâm Ma chạy khắp thiên hạ rồi.

Nhưng mà đó là chuyện về sau, tạm thời không bàn nữa.
 
[ Edit ] [ Băng Cửu ]
Hà Thần


Ngày xửa ngày xưa, ở một con sông có một con giao long tên Lạc Băng Hà, tính cách vô cùng hung hãn, nhưng vì đã sống cô độc nhiều năm, nội tâm lại vô cùng khao khát có người đến yêu thương mình.

Một ngày nọ, Thẩm Thanh Thu trong lúc tình cờ ngự kiếm bay ngang qua, trùng hợp thay bị Lạc Băng Hà bắt gặp.

Hắn nhìn thấy vị tiên quân tuấn mỹ vô song kia, lập tức đưa tay ôm ngực, thịch thịch thịch —— một nhịp, hai nhịp, ba nhịp!

Éc không được!

Hắn cảm thấy trái tim sắp bạo động, máu trong người dồn hết lên đầu rồng, hắn chìm sâu vào bể tình mất rồi, từ khoảnh khắc đó đem lòng nhất kiến chung tình với vị thần tiên ấy!

Vì thế, hắn khổ sở suy nghĩ thật lâu, Lạc băng Hà thông minh nghĩ ra một kế sách cực kỳ liều lĩnh.

Hắn tính toán tới lúc Thẩm Thanh Thu lại bay ngang qua lần nữa, đánh y từ bầu trời rơi xuống, để y ngã vào lòng sông rồi trực tiếp bắt cóc, mang về động phủ làm phu nhân của hắn.

Quả nhiên, Thẩm Thanh Thu rất nhanh đã trở lại, hơn nữa không hề chậm trễ, cứ thế cưỡi kiếm qua sông.

Vừa tới, Lạc băng Hà lập tức thi triển thuật pháp, đem tiên nhân từ bầu trời đánh rớt xuống nước.

Tuy rằng Thẩm Thanh Thu đúng là có ngã xuống, nhưng y lại không ngã vào sông như mong muốn, còn định thần đứng nhàn nhã trên mặt nước, chỉ có bội kiếm của y mang theo là lộc cộc lộc cộc chìm vào trong nước.

"......"

Vì thế Lạc băng Hà rơi vào trầm mặc.

Không cam lòng, hắn lập tức nảy ra một ý khác, quyết định thay đổi kế hoạch!

Hắn giấu đi thanh kiếm của Thẩm Thanh Thu, sau đó hóa thành Hà Thần*trồi lên mặt nước, nhìn chằm chằm Thẩm Thanh thu đang buồn rầu vì mất phối kiếm, yết hầu khẽ động, chất giọng trầm ổn nói: "Ta là Hà Thần, thấy ngươi buồn rầu vì mất thanh kiếm yêu quý, cho nên ta quyết định sẽ giúp ngươi!"

*Hà thần: thần sông

Thẩm Thanh Thu nhìn hắn đầu khó hiểu: "????"

Hà Thần?

Đệt mợ ai vậy hở?

Đại ca, trên đầu ngươi còn có sừng nữa kìa!

Không để ý tới vẻ mặt như thấy người có bệnh tâm thần của Thẩm Thanh Thu, Lạc Băng Hà hưng phấn cong khóe môi, từ phía sau lấy ra một thanh kiếm bạc, hướng đến y dò hỏi: "Xin hỏi, thanh kiếm bạc này có phải của ngươi làm rơi không?"

"......

Không phải."

Thẩm Thanh Thu mặt vô biểu tình nói.

Vì thế Lạc Băng Hà lại lấy ra một thanh kiếm vàng, lại lần nữa dò hỏi: "Vậy thanh kiếm vàng này có phải ngươi làm rơi không?"

"Không phải......

Ta đánh rơi là một thanh kiếm bình thường thôi."

Thẩm Thanh Thu cạn lời.

Lạc Băng Hà thấy y thành thật như thế, liền thực hài lòng gật đầu tán thưởng: "Tốt lắm, ngươi vô cùng thành thật!"

Thẩm Thanh Thu nghĩ thầm, vậy thì ngươi mau trả kiếm lại cho ta đi.

Nhưng rồi Lạc Băng Hà đột nhiên trở nên nghiêm túc, còn trịnh trọng nói với y: "Để thưởng cho sự thành thật của ngươi, ta quyết định tặng cho ngươi một món bảo vật vô giá!"

"Ê này......

Ta chỉ cần kiếm của ta thôi......"

Nhưng Lạc Băng Hà lập tức từ chối: "Không được!

Ngươi nhất định phải nhận lấy!"

Hắn ép buộc Thẩm Thanh Thu phải lãnh thưởng.

Tiếp theo hắn lộ ra vẻ thẹn thùng, còn không ngừng vặn vẹo cái đuôi của mình, e thẹn liếc mắt đưa tình với Thẩm Thanh Thu: "Bởi vì ngươi thành thật nên ta quyết định lấy thân báo đáp, dâng hiến bản thân tặng cho ngươi."

......

......

"Ta từ chối, hai thanh kiếm vừa nãy đều là ta đánh rơi."

Thẩm Thanh Thu lãnh khốc vô tình lập tức đổi lời.

"?????"

Khoan đã, kịch bản tốt đẹp kia đâu mất rồi!
 
[ Edit ] [ Băng Cửu ]
(1)


Chủ lâu băng x vương gia cửu

Thiết lập abo

Húp tạm nước thịt thoai bà con, 4k chữ nên tui chia làm 2p nhe:3

---------------------

Ngoài phòng lộ sắc trời,nhánh sao cùng tiếng chim hót líu lo, thanh thúy đáng yêu vô cùng.

Mấy chú chim tước đậu trên mái hiên nghiêng đầu như đang suy nghĩ điều gì, hướng về phía cửa sổ ríu rít không ngừng, không biết rằng trong căn phòng kia lại yên ắng u ám vô cùng, không một tiếng động nào lọt vào làm phiền đến thanh mộng của người bên trong.

Rèm phù dung ám áp, xuân tình chưa dứt, hai thân thể vẫn còn quấn lấy nhau trong chăn gấm, khoảnh khắc nửa tỉnh nửa mê lười biếng ấy lại là lúc thoải mái nhất, hơi ấm và hương thơm đều bị khóa lại trong không gian nhỏ hẹp, theo da thịt tiếp xúc cùng hơi thở truyền sang nhau dần ấm lên.

Ngoại trừ đèn đuốc còn sót lại từ đêm qua, ánh sáng bên ngoài dường như cũng là thời điểm để tình nhân hâm nóng tình cảm.

Khi Thẩm Thanh Thu tỉnh lại, khóe môi có cảm giác được ai đó hôn.

Cũng không bất ngờ lắm, vì người nào đó nhân lúc y còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, quần áo sau một đêm chẳng còn chỉnh tề, tiện động tay động chân mà thôi.

Thẩm Thanh Thu không thèm đáp lại, đưa tay đẩy người kia ra một chút, rồi lại chui đầu vào gối,dự định đi gặp Chu Công* thêm lần nữa.

*Chu Công: Chu Công, tên thật là Cơ Đán, còn gọi là Thúc Đán, Chu Đán hay Chu Văn công, là công thần khai quốc nhà Chu trong lịch sử Trung Quốc.

Ông có công giúp Chu Vũ vương Cơ Phát lập ra nhà Chu, giành quyền thống trị Trung Hoa từ tay nhà Thương.

Một người xuất chúng như vậy khiến cho ai ai cũng mong muốn được diện kiến.

Chính vì vậy câu nói "kiến Chu Công khứ liễu" được ra đời.

Nó có ý là nằm mơ để gặp được Chu Công, nhưng muốn mơ thì phải ngủ => "đi gặp Chu Công" = "đi ngủ" :>

Lạc Băng Hà cũng chỉ định hôn hôn vài cái rồi xoa bóp cái mông chút rồi thôi, ai ngờ Thẩm Thanh Thu không chịu phối hợp, còn không ngừng né tránh, hắn đây mất hứng rồi.

Qua loa, qua loa đến cực điểm.

Mất hứng, Lạc Băng Hà cũng không nguyện ý để Thẩm Thanh Thu yên ổn mà ngủ tiếp.

Hắn nhìn gương mặt đang ngủ say bên cạnh, lặng lẽ luồn tay xuống đáy chăn, bắt lấy eo người trong ổ, nhẹ nhàng chọc mấy cái.

Thẩm Thanh Thu nhíu nhíu mày, khẽ "a" một tiếng.

Còn chưa tỉnh?

Lạc Băng Hà vấn chưa chịu từ bỏ, lại tiếp tục đến bên eo y, kiên trì nhéo nhéo không ngừng.

Thẩm Thanh Thu cực kì không kiên nhẫn, uốn éo người, hất đôi vuốt sói đang làm loạn trên người ném qua một bên, trở mình, ngủ tiếp.

..............

Bị cơn buồn ngủ vây quanh, ý chí Thẩm Thanh Thu cực kỳ kiên định.

Những nơi bình thường chỉ cần chạm đã phản ứng, lúc này lại như mấy hết cảm giác.

Hắn muốn sờ đâu thì sờ, không hề nhúc nhích.

Lạc Băng Hà cảm thấy như bị khiêu khích, trêu chọc không thành, ngược lại còn khiến ham muốn của hắn tăng thêm đôi phần.

Sáng sớm, trong lòng lại có mùi hương mềm mại như ngọc, mỡ dâng đến miệng mèo còn không ăn thì chẳng phải quá uổng phí?

Ý niệm vừa nảy ra, ham muốn ban đầu chỉ đơn thuần là ôm ôm hôn hôn giờ lại chẳng thể thỏa mãn được hắn, Lạc Băng Hà chậm rãi chuyển người, vòng tay ôm lấy bả vai Thẩm Thanh Thu, nhìn qua thì có vẻ đang muốn ôm người ngủ tiếp, thực tế vật dưới thân đã dán sát bên eo, cách qua hai lớp quần mà cọ lên khe mông Thẩm Thanh Thu, khiến người kia dần dần tỉnh lại.

Ý tứ này rõ ràng đến mức kẻ ngu cũng hiểu, Thẩm Thanh Thu nằm nghiêng, cảm nhận được phần căng phồng cứng nóng kia ép sát sau lưng, cả người mềm nhũn ra.

Hậu huyệt theo bản năng khẽ co lại, thực sự không còn tâm trạng mà ngủ nữa.

Y bực bội xoay người lại, cả giận nói: " Còn chưa tỉnh ngủ ngươi định phát tình cái gì?"

"Rõ ràng người tỉnh rồi nha."

Lạc Băng Hà đem y ôm vào trong ngực hôn một chút: " Không còn cách nào, xuân đến, vạn vật khôi phục."

"Cái đó của ngươi cũng khôi phục?

Đầu óc ngươi không chịu tỉnh theo?

Sao không tự rời giường đi?"

Bị quấy rầy đến phát cáu, Thẩm Thanh Thu vừa mở mắt đã tức tối bật lại.

Lạc Băng Hà hai ngày nay rảnh rỗi, buổi sáng tỉnh dậy liền phá lệ thích ôm lấy người trên giường không chịu buông, cảm thấy Thẩm Thanh Thu dạo này thơm hơn mọi khi--- Chắc là sắp tới kỳ rồi?

" Ngươi cứ như vậy muốn đuổi ta xuống giường?"

Lạc Băng Hà nghĩ: "Thật đau lòng a, bên ngoài lạnh lắm."

"Hửm?"

Thẩm Thanh Thu cười lạnh một tiếng, một thanh xốc hết chăn mền trên người đối phương lôi về phía mình, đột nhiên mất đi hơi ấm Lạc Băng Hà giật mình, một bên hô hào rét quá một bên chui tọt về phía Thẩm Thanh Thu.

Thẩm Thanh Thu bị mà diễn lố lăng của hắn làm cho vừa bực mình vừa buồn cười, suýt đá cho hắn hai cước: "Ngại lạnh thì đi mặc quần áo, không cho phép tới."

Lạc Băng Hà đương nhiên không chịu nghe, nhân lúc lộn xộn vẫn chui vào được chỗ trống, đem người đè xuống giường hôn tới tấp.

Đợi đến khi Thẩm Thanh Thu bị hôn đến đầu óc choáng váng, không phản kháng nữa, hắn mới chậm rãi hạ thế công, nhẹ nhàng cắn bên cổ y một cái .

"Ưm ..... bây giờ .....mấy giờ rồi......"

"Không rõ, kệ đi ....."

Dù sao hôm nay cũng không có chuyện gì gấp, đến giữa trưa cũng chẳng ai quản.

Chờ chút, hình như hắn quên gì đó?

"Cha cha cha cha --- Mau dậy thôi!"

Mành trướng có thể ngăn được chim hót, nhưng lại chẳng thể ngăn được tiếng hô to gọi nhỏ của cô con gái nhỏ nhà mình.

Tiếng gọi cha lanh lảnh vang lên, gọi người đang mơ màng cũng khó lòng ngủ nổi.

" Cha tỉnh rồi sao!"

Thẩm Lạc vừa nhảy vừa ngẩng đầu nhìn qua cửa sổ: "Cha tỉnh chưa dị?"

Lạc Băng Hà: "Sao nàng dậy sớm thế?!"

Thẩm Thanh Thu: "Xuân đến, vạn vật khôi phục."

Lạc Băng Hà không rõ ràng lắm: "Cái gì?"

Thẩm Thanh Thu: " Ta đã hứa hôm nay dẫn nàng đi đạp thanh*."

*Đạp thanh: đi du xuân

Lạc Băng Hà nhấp máy môi, trông sắc mặt là biết ủy khuất rồi.

"Đi thôi, giữa ban ngày ban mặt, chẳng lẽ lại ngươi thật sự còn muốn làm gì?"

Thẩm Thanh Thu đẩy người trên thân ra, đứng dậy thay quần áo.

"Nhưng ta còn chưa có ...."

Lạc Băng Hà kéo y lại, dùng nháy mắt ra hiệu --- lửa còn chưa dập, sao mà chịu nổi.

Thẩm Thanh Thu liếc một cái, thản nhiên đáp: "Tự ngươi dùng tay giải quyết không được sao?

Tranh thủ thời gian, đừng để con bé chờ lâu."

"Ngươi không thể dời sang hôm khác dẫn nó đi sao?"

"Trước đó ta đã hứa rồi, ngươi định để ta mang tiếng nuốt lời à?"

Thẩm Thanh Thu trừng hắn, " Ta và ngươi không giống nhau."

Nói xong dứt khoát không lưu luyến rời đi, khoác áo ngoài cho tiểu nữ nhi rồi đi mở cửa.

Lạc Băng Hà tức đến nghẹn họng, Thẩm Thanh Thu không những không giúp hắn mà còn bị gán cho cái mác " nói không giữ lời" nữa chứ, tội danh này quả thật hết đường chối cãi.

Tức chết mất!

Thẩm Thanh Thu vừa mở cửa ra liền nhìn thấy tiểu cô nương đang ngồi xổm trước cổng, trên đỉnh đầu và vai có hai con chim sẻ nhỏ đậu lên, vừa nghe thấy tiếng động một người hai chim đồng loạt nghiêng đầu lại nhìn y.

"Cha!"

Thẩm Lạc cọ một chút đứng lên, dọa hai con chim nhỏ bay mất, ba bốn bước chân chạy tới nhào vào lòngThẩm Thanh Thu: "Cha!"

Thẩm Thanh Thu ngồi khom người xuống, kéo Thẩm Lạc vào trong áo choàng, nhéo nhéo chóp mũi có chút đỏ ửng lên vì lạnh của nàng: "Sao nay dậy sớm vậy?"

"Con không ngủ được."

Thẩm Lạc le lưỡi, ôm eo y nũng nịu: "Đi mà, đi mà, ra ngoài chơi đi nha."

"Đầu tóc còn chưa chải, đi cái gì mà đi."

Thẩm Thanh Thu chỉnh lại mái tóc rồi bời của nàng, dụ dỗ nói: " Đi tìm ma ma chải tóc cho con đi, chờ ăn cơm xong sẽ cùng nhau ra ngoài, được không?

Phụ thân chưa chịu dậy kìa."

"Vâng ạ!"

Thẩm Lạc sảng khoái đáp ứng, ôm Thẩm Thanh Thu thì thầm: "Phụ thân lười thật đó."

"Phải, lười muốn chết."

Lúc này Lạc Băng Hà lười đến hết thuốc chữa đang cưỡi xe ngựa, chậm rãi ung dung trên đường nhỏ tiến đến vùng ngoại ô, roi ngựa trong tay thi thoảng quất nhẹ vài cái, tai thì nghe hai cha con cười cười nói nói trong xe ngựa.

Tiếng cười giòn tan là của Thẩm Lạc, nàng nói không biết mệt, ôm Thẩm Thanh Thu không buông, nếu như đột nhiên không có tiếng nào, một là kề bên tai nói nhỏ, hai là ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Giọng trầm thấp, nhẹ nhàng là của Thẩm Thanh Thu, con gái vẫn liên miệng, y cũng kiên nhẫn đáp lại từng câu một, thỉnh thoảng 'ân' hai tiếng, tay bẻ mấy miếng điểm tâm nhỏ cho Thẩm Lạc ăn, nghe nàng cười khanh khách, tay áo bị chà đầy vụn bánh cũng không tức giận.

"Cha ơi sắp đến chưa?"

"Chắc sắp rồi?

Ngủ một chút đi."

"Thật chậm a."

Thẩm Lạc nắm lấy vạt áo Thẩm Thanh Thu, đôi mắt mơ mơ màng màng.

Hôm nay nàng dậy sớm quá, lại hoạt náo gần nủa ngày trời, đã sớm buồn ngủ, lúc này thân nhỏ rúc vào lòng Thẩm Thanh Thu, ngửi mùi thơm trên người cha, mí mắ ngày càng nặng, lông mi khẽ động rồi chậm rãi khép lại.

Thẩm Thanh Thu hôn lên trán nàng, chỉnh lại quần áo trên người nàng, vén rèm xe ngựa lên, nói với Lạc Băng Hà: "Chậm một chút, chớ quấy rầy lấy nàng."

Chậm nữa thì không bằng trực tiếp xuống dắt ngựa đi cho xong.

Buổi sáng Lạc Băng Hà tức không có chỗ xả, suốt cả đoạn đường nghe cha con nói cười ríu rít mà mình không chen được lời nào, giờ còn bị nhắc phải nhẹ nhàng, sớm đã là không thể nhịn được nữa -- Một lần hai lần còn ba lần, thật sự là khinh người quá đáng!

Nghĩ vậy, Lạc Băng Hà dừng xe lại, quăng roi sang một bên, quay đầu chui vào trong xe ngựa .

"Ngươi vào đây làm gì?"

Thẩm Thanh Thu nhìn Lạc Băng Hà chui vào nửa người, chiếc xe ngựa vốn rộng rãi lập tức trở nên chật chội hơn rất nhiều.

Lạc Băng Hà nhìn Thẩm Thanh Thu, lại nhìn đến Thẩm Lạc nằm trong lòng y, sắc mặt lại trầm xuống một phần: "Nàng lớn thế này rồi, nhất định phải để ngươi ôm mơi chịu ngủ?"

Thẩm Thanh Thu câu hỏi của hắn làm cho ngớ người: "Ngươi đột nhiên chạy vào đây phát điên cái gì ?", "Ngươi đặt nàng sang một bên là được, tự nó ngủ được."

"Ta nguyện ý ôm, ngươi quản được chắc?"

"Ngươi có thả hay không?."

"Ngươi có chịu cút không?"

"Ta không thể vào nghỉ ngơi được sao?"

"Kêu cái gì, xe ai quản?"

Thẩm Thanh Thu giống như đang nhìn đồ đần, " Hoặc là ngươi ôm, ta đi đánh xe."

Lạc Băng Hà thấy y có vẻ muốn đứng dậy làm xa phu, lập tức nghẹn không nói lên lời, chỉ vào Thẩm Thanh Thu nửa ngày không nói được câu nào, cuối cùng vẫn ngậm miệng, trở về làm cương vị của mình tiếp tục chịu mệt nhọc lái xe.

"Ngươi thật muốn nghỉ ngơi?

Để ta đánh xe cũng đâu phải không được."

Lạc Băng Hà ngẫm lại để một tên vương gia tự phụ như Thẩm Thanh Thu đánh xe ngựa, không cẩn thận lật vào khe núi thì coi như xong đời, không dám để cho y đụng, cũng chẳng quay đầu lại, ném ra mấy chữ: "Ở yên trong đó."

"Hừ, đồ bệnh."

Thẩm Thanh Thu rút lui, cũng không khách khí với hắn, ngoan ngoãn ngồi trở lại trong xe.

Lúc này, y mới phát giác ra Lạc Băng Hà kia ngập đầy dấm chua, khóe miệng không khỏi bật cười nhẹ.

Cúi đầu xuống liền phát hiện Thẩm Lạc chẳng biết đã tỉnh từ khi nào.

Thẩm Lạc cảm giác được bầu không khí có chút không đúng, nhưng tiểu hài tử lại không hiểu những tâm tư của người lớn, chỉ biết là Lạc Băng Hà có vẻ không vui.

Nàng có chút khẩn trương nắm lấy y phục của mình, nhìn Thẩm Thanh Thu rồi lại ngó ra bên ngoài, buông rèm xuống như thể muốn nhìn thấy Lạc Băng Hà ngồi bên ngoài.
 
Back
Top Dưới