Khác [Edit] Bạch Phát Hoàng Phi - Mạc Ngôn Thương

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
[Edit] Bạch Phát Hoàng Phi - Mạc Ngôn Thương
Chương 16: Nửa đêm gặp mặt


Chương 16: Nửa đêm gặp mặt

Edit: Tuyết Ly

Trong khu vườn mùi máu tươi nồng nặc, Mạn Yêu không muốn đợi thêm một khắc nào nữa, bởi vì khi hắn rời đi, tóc nàng vẫn còn ướt, quần áo vẫn dán vào thân thể, gió vừa thổi qua đã làm cả người nàng lạnh run, cơ hồ đứng không vững, có lẽ không thích hợp cưỡi ngựa.

Nàng vẫn luôn như thế, thích xua đuổi hết tất cả mọi người, đã quen cô độc hành tẩu, chỉ là ngàn vạn lần không ngờ tới, tối nay lại xảy ra nhiều chuyện ngoài ý muốn như vậy.

Lúc này đêm đã khuya, mây đen che trăng, trời đêm một mảnh đen huyền.

Mạn Yêu đi được mấy bước, theo trực giác cảm thấy có người âm thầm đi theo mình, về phần có sát khí hay không thì nàng lúc này không có nội lực nên không phân biệt được.

Xem ra đêm nay không thể trở về công chúa phủ rồi, trong vườn cũng không an toàn.

Con đường nàng đang đi tương đối vắng vẻ, dù xảy ra chuyện gì cũng là kêu trời không đáp gọi đất không thưa, nàng nên làm gì đây?

Tối nay xảy ra quá nhiều chuyện, người áo đen ám sát, nàng chẳng biết vì sao mất đi nội lực, Tông Chính Vô Ưu đột nhiên mất khống chế, cùng với kẻ theo dõi trong bóng tối, tất cả mọi việc, dường như không hề đơn giản.

Nàng đến Lâm Thiên Quốc hai tháng, vẫn chưa kết thù với ai, ngay cả thân phận cũng giữ bí mật, rốt cuộc là ai muốn đối phó nàng?

Đầu óc hơi không tỉnh táo, thân thể mềm nhũn vô lực, gió thổi qua nhánh cây đung đưa, phát ra âm thanh xào xạc, vang vọng trong bầu trời đêm yên tĩnh, dường như bốn phía đều là tiếng người bước đi, rất nhẹ rất nhẹ, nhưng lại đem nàng vây chặt ở giữa.

Trán nàng nóng lên, vịn vào tường miễn cưỡng chống đỡ thân thể, cảm giác người trong bóng tối đang chầm chậm đến gần, gần chút nữa...

Khí tức nguy hiểm ngập tràn đêm đen dày đặc, che phủ lòng nàng, nàng không khỏi căng thẳng, lông tơ dựng lên, thân thể như dây cung kéo căng, gấp gáp muốn đứt.

"Giá...giá...giá..."

Đúng lúc này, cách đó không xa truyền đến tiếng xe, còn có tiếng roi da quất ngựa, có thể thấy người trên xe đang gấp rút lên đường, ánh mắt nàng sáng lên, liều mạng lấy chút khí lực cuối cùng vọt tới giữa đường, thay vì ngồi yên chờ chết, chi bằng đánh với hắn một trận.

"Hu---!!"

Xe ngựa bị buộc dừng lại, người điều khiển xe là một tên lỗ mãng chừng bốn mươi tuổi, cầm roi da chỉ về phía nàng, quắc mắt quát lên:

"Ngươi là ai?

Lại dám chặn đường xe ngựa của chúng ta?

Chán sống rồi phải không?"

Mạn Yêu tiến lên hai bước, chắp tay nói:

"Vị đại ca này, tại hạ từ Tây Sơn lên đường đến đây, không may nhiễm phong hàn.

Mong đại ca có thể làm việc thiện, nếu có thể chở ta một đoạn đường, đến chỗ phía trước có y quán thả ta xuống, tại hạ vô cùng cảm kích.

Sau này sẽ đền ơn thích đáng, báo đáp ân tình của đại ca ngài đây."

Thanh âm của nàng khàn khàn, mang theo giọng mũi thì thầm, vừa nghe liền biết triệu chứng của phong hàn nói không ra hơi, giọng nói vô cùng thành khẩn, vị đại hán kia hình như có hơi do dự, ngoảnh đầu nhìn vào hướng trong xe, lại nói với nàng:

"Bọn ta muốn mau chóng đi thành Đông, không có thời gian quản ngươi.

Huống hồ đêm hôm khuya khoắt, ai biết nơi đó có y quán không?

Ngươi mau tránh ra!

Nếu làm chậm trễ chính sự của chủ tử nhà ta, sợ ngươi gánh không nổi đâu!"

Mạn Yêu sững người, nghe khẩu khí này không giống như người đánh xe của nhà bình thường, không biết trong xe là nhân vật nào?

Tuy rằng xe ngựa nhìn qua cũng không tráng lệ đường hoàng, thế nhưng ba con ngựa kéo xe đều là ngựa tốt khó gặp, chắc hẳn đang ngồi trong xe cũng là người có thân phận.

Bọn họ muốn đi thành Đông?

Nàng đột nhiên nhanh trí, mỉm cười nói:

"Đại ca, nơi ta muốn đi cũng ở thành Đông, vừa hay thuận đường, làm phiền huynh giúp một chút đi, chở ta đến gần Ly vương phủ là được rồi."

Phàm là người có thân phận, cũng đều nể mặt Ly vương chứ?

Hán tử kia ngẩn ra, vội vàng hỏi:

"Ngươi là người của Ly vương phủ?"

Mạn Yêu nói: "Ly vương là bằng hữu của tại hạ."

Đánh một ván cờ, cũng được tính là bạn cờ đi?!

Cho dù không tính, cũng phải mượn một cái tên tuổi, rời khỏi nơi này trước, bỏ rơi mấy người kia rồi nói.

"Việc này...

Chỉ dựa vào một câu nói của ngươi, ai tin được?"

Hán tử kia rất hoài nghi nhìn nàng.

"Lão Mã, để nàng lên đi."

Một giọng nam ôn hòa thanh nhã đến từ trong xe.

Hán tử được gọi là lão Mã kia vừa nghe thấy liền vội vàng gật đầu đáp ứng, khách khí mời nàng lên xe.

Trong xe không có bất kỳ ánh sáng nào, nàng chỉ nhìn thấy hình dáng nam tử đối diện, nhìn không rõ mặt, chỉ có thể cảm thấy ánh mắt đối phương vẫn luôn rơi trên người nàng, theo lễ phép, nàng chắp tay nói: "Tại hạ mạo muội quấy rầy!"

Nam tử ôn hòa cười, đáp lễ nói:

"Đi ra ngoài, ai cũng có lúc gặp khó khăn.

Cô nương, ngươi... không cần để tâm."

Mạn Yêu cả kinh, trong xe ngựa này đưa tay không thấy được năm ngón, hắn lại khẳng định nàng là nữ tử!

Nam tử kia dường như nhìn ra nghi hoặc của nàng, cười nói:

"Tuy rằng cô nương bị nhiễm phong hàn, dẫn đến giọng nói bị khàn, không phân cao thấp, nhưng khí tức của ngươi mang theo một cỗ u hương thanh nhã, vả lại dáng người mảnh mai.

Bởi vậy tại hạ nhận định ngươi là nữ tử."

Trong bóng tối, cảm giác của con người sẽ trở nên vô cùng nhạy bén.

Mạn Yêu thoải mái cười nói: "Tâm tư của công tử thật tinh tế!

Tại hạ bội phục!"

Nam tử cười nhẹ, không nói nữa.

Mạn Yêu tóc tai rủ xuống, cả người nóng ran, ngồi không yên.

Lại thêm xe ngựa xóc nảy, nàng không khống chế được cắm đầu về phía cửa xe, mắt thấy sắp ngã khỏi xe ngựa, nàng ngay cả khí lực để hô lên cũng không có.

Một bàn tay thon dài hữu lực kịp thời bắt được cánh tay nàng, kéo trở lại trong xe, cả người nàng bị kéo ngược lại đụng vào người nam tử.

Hơi thở ấm áp của nam tử phun bên tai nàng, khe khẽ nói:

"Cô nương cẩn thận!"

"Đa tạ công tử ra tay cứu giúp!"

Mạn Yêu lúng túng nói tạ ơn, giãy dụa ngồi dậy.

Nam tử đỡ bả vai của nàng, đem nàng dựa vào bên sườn hắn, để tránh nàng lại ngã xuống.

Mạn Yêu cảm kích cười một cái, cảm giác dần dần mơ hồ, cuối cùng không chống đỡ nổi nữa, ngả vào lòng nam tử, ngủ mê mệt.

Trong bóng tối, ánh mắt nam tử kỳ lạ, mỉm cười đưa tay lên xoa nhẹ gương mặt nàng.

Hướng đến người đánh xe ở ngoài, phân phó:

"Đến quán trọ ngoài thành Đông."

Hết chương 16.
 
[Edit] Bạch Phát Hoàng Phi - Mạc Ngôn Thương
Chương 17: Ôn nhuận như ngọc


Chương 17: Ôn nhuận như ngọc

Edit: Tuyết Ly

Mạn Yêu tỉnh lại, đã là sẩm tối ngày thứ hai.

Thân ở nơi xa lạ, gian phòng được bày biện đơn giản, nhưng mọi đồ vật trong phòng đều tinh tế cầu kỳ, ngay cả một cái bình sứ thanh hoa ở góc bàn cũng có giá trị xa xỉ.

Bốn phía rất yên tĩnh.

Nàng láng máng nhớ lại trong lúc mơ hồ có người đã đút thuốc cho nàng, sau đó nàng ngủ một giấc đến bây giờ.

Đưa tay lên sờ trán, nhiệt độ đã giảm xuống, thân thể cũng không còn khó chịu nữa, xem ra là tác dụng của chén thuốc kia.

Nhất định là nam tử trong xe ngựa đó đã mời đại phu cho nàng!

Nhưng mà, nội lực của nàng sao còn chưa khôi phục?

Đứng dậy bước xuống giường, nàng chậm rãi đi ra khỏi gian nhà.

Khoảng sân bên ngoài rất lớn, nhưng không thấy một bóng người.

Nàng hơi nghi hoặc, chợt có tiếng đàn truyền tới, nhẹ nhàng êm tai, nàng liền theo tiếng đàn mà đi.

Ở cuối con đường đá quanh co là rừng trúc xanh biếc, giữa rừng có một mảnh đất trống, đi lên ba tầng thềm đá, mặt đất trơn nhẵn như ngọc, có một nam tử tùy ý ngồi xếp bằng, quay lưng về hướng nàng, tiếng đàn từ đầu ngón tay của hắn réo rắt.

Ánh tà dương chiếu nghiêng trên mảnh rừng trúc, tia sáng màu vàng cam nhu hòa, theo gió mát thổi đến hương trúc nhàn nhạt, cùng với tiếng đàn trong trẻo xa xôi nhưng ẩn chứa tang thương, khiến người ta say đắm, bất giác tâm tư có chút ngơ ngẩn.

“Ngươi tỉnh rồi sao!”

Nam tử dừng khúc nhạc, hai tay đặt ngang trên dây đàn, quay đầu lại nhìn nàng.

Ánh mắt dịu dàng, giống như đang chào hỏi một người quen, rất thân thiết tùy ý.

Lông mày như kiếm, mắt sáng như sao, môi mỏng như gọt, hình dáng ngũ quan rõ ràng.

Quả nhiên là anh tuấn phi phàm, khiến người khác nhìn một lần không thể quên.

Tướng mạo này vốn trông nghiêm nghị, nhưng vừa cười lên, lại làm người ta cảm giác thanh nhã ôn nhuận.

Mạn Yêu trong thoáng chốc ngẩn người, đây là nam tử đêm qua đã ra tay cứu nàng?

“Tối qua, là công tử đút thuốc cho ta sao?”

Nam tử mỉm cười khẽ gật đầu.

Mạn Yêu rất chân thành nói hai chữ: “Cảm ơn!”

Kể từ khi nàng hiểu chuyện, cha đã yêu cầu nàng phải độc lập, mỗi lần bị ốm đều là tài xế lái xe đưa nàng đến bệnh viện, còn lại chỉ có một mình nàng đối mặt.

Trước nay chưa có ai đưa nàng một chén nước khi uống thuốc, chưa từng có!

Đến thế giới này 3 năm, trừ việc từ nhỏ mỗi tháng đều bị đau đầu nhẹ một lần thì đây là lần đầu tiên bị ốm.

Nàng nhìn gương mặt của nam tử anh tuấn, đột nhiên cảm thấy có vài phần quen thuộc, tựa như đã gặp qua ở đâu đó, nhưng lại không nói rõ được.

Nam tử cười nói: “Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.

Thân thể cô nương khỏe lên chút nào chưa?”

Mạn Yêu đi lên phía trước, đến chỗ đối diện nam tử dùng tư thế giống nhau ngồi xuống, cười nhạt nói: “Đã không còn đáng ngại, khiến công tử nhọc lòng rồi.

Có chỗ nào quấy rầy, mong được lượng thứ!”

Nam tử thanh nhã cười nói: “Tại hạ thấy cô nương hôn mê bất tỉnh, tự ý mang cô nương đến nơi này, cô nương không trách tại hạ tự ra chủ trương là tốt rồi.”

Mạn Yêu cười khẽ lắc đầu, nói: “Công tử nào có, ngài là có ý tốt, ta làm sao lại không biết tốt xấu như vậy!”

Nam tử nhìn nàng một thân phẫn nam trang, đôi mắt trong sáng ẩn giấu sự thông minh, khí chất thanh nhã thoát tục, có một loại ý vị động lòng người khó nói ra được, đẹp đến cùng cực.

Ánh mắt hắn trong suốt, chậm rãi nói: “Nếu đã như vậy, hai chúng ta cũng không cần nói những lời xã giao này, vừa xa lạ vừa dung tục.”

Mạn Yêu cười gật đầu, hắn lại nói: “Không biết cô nương xưng hô thế nào?”

Mạn Yêu sững người, tên của nàng không ít, nhưng dường như nói ra cũng không thích hợp lắm.

Nam tử thấy nàng hơi ngừng lại, liền cười tỏ vẻ không cần thiết: “Nếu như có chỗ bất tiện thì không cần miễn cưỡng.

Chẳng hay cô nương có biết chơi đàn?”

Người này rất biết quan sát sắc mặt và lời nói, giỏi đoán ý người khác, nàng chỉ hơi do dự một chút hắn liền chuyển chủ đề, dễ dàng tránh khỏi cảnh hai bên cùng bối rối.

Mạn Yêu mỉm cười nói: “Hiểu sơ một chút, không dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt công tử.”

Bởi vì chủ nhân trước của thân thể này tinh thông cầm nghệ, nên để tránh lộ sơ hở, nàng đã từng âm thầm luyện cầm.

Ai biết được vừa tấu đàn lên lại giống như xe chạy đường quen, phảng phất như chính nàng vốn đã biết đàn.

Sở dĩ phí tâm tư mời Trầm Ngư đến trà viên gảy đàn là muốn mượn danh tiếng của nàng ta, vả lại chính nàng cũng không muốn gảy đàn tấu khúc làm trò tiêu khiển cho khách nhân.

Nhớ lại tiếng đàn vừa mới nghe, nàng hơi suy tư nói: “Có điều, khúc vừa rồi mà công tử gảy nghe có vẻ rất du dương xa thẳm, thực ra… chỉ là vui vẻ bên ngoài, bên trong tang thương khắc vào xương cốt!

Nam tử chấn động, con ngươi sáng rực như sao, chăm chú nhìn nàng, trong mắt mang theo sự tán thưởng nói: “Có thể nhận ra cảm giác tang thương ẩn đằng sau khúc nhạc du dương này, đủ thấy cô nương cầm nghệ không tầm thường.

Khúc này tên là ‘Tiền Trần’ do tại hạ sáng tác ra bảy năm trước.”

Hắn nhìn qua tuổi tác cũng chỉ chừng hai mươi, bảy năm trước mới mười ba mười bốn tuổi, lại có thể sáng tác ra nhạc khúc vừa đẹp đẽ vừa có chiều sâu như thế, thật không dễ dàng.

Mạn Yêu không nén được ca ngợi: “Cầm nghệ của công tử quả là cao, thật khiến người ta bội phục!

Chỉ là… với tuổi tác của công tử bảy năm trước, làm sao có được cảm giác tang thương sâu sắc như thế?”

Nụ cười ấm áp của nam tử nơi khóe miệng hơi cứng đờ, Mạn Yêu chợt cảm thấy mình đã lỡ lời, lập tức cười nói: “Tại hạ chỉ là thuận miệng hỏi, không tử không cần trả lời.”

Nàng ngẩng đầu nhìn sắc trời dần tối, liền đứng lên chắp tay nói: “Lần này được công tử cứu giúp, trong lòng ta vô cùng cảm kích!

Ngày khác nếu có cơ hội, nhất định báo đáp thỏa đáng.

Hôm nay sắc trời đã tối, ta nên cáo từ rồi!”

Nam tử cũng đứng dậy, sắc mặt vẫn ôn hòa như cũ nói: “Cô nương trong lúc hôn mê một ngày trời chưa ăn cơm.

Tại hạ đã sai người chuẩn bị đồ ăn cho cô nương, chi bằng ăn xong rồi đi?”

Mạn Yêu từ chối: “Ý tốt của công tử ta xin nhận, nhưng ta còn có chuyện quan trọng cần làm, hôm nay từ biệt tại đây.

Sau này gặp lại!”

Nam tử khẽ cười lắc đầu nói: “Nếu đã như vậy, tại hạ cũng không ép.

Nơi này là quán trọ ngoài thành đông, cách khu thành thị phồn hoa một đoạn đường, ta sẽ cho người chuẩn bị xe ngựa cho cô nương.”

Nàng còn tưởng đây là phủ trạch của nam tử, không ngờ lại là một quán trọ!

Có lẽ cũng không phải một quán trọ tầm thường, bằng không làm sao có một khu vườn rộng rãi tao nhã và gian phòng tinh xảo cầu kỳ như thế?

Mạn Yêu mỉm cười tạm biệt, không có hỏi họ tên của nam tử, nàng tin nếu hắn thấy thuận tiện thì nhất định sẽ chủ động nói ra.

Nam tử nhìn phương hướng xe ngựa biến mất, nhẹ nhàng cười: “Quả nhiên là một nữ tử am hiểu, chúng ta… rất nhanh sẽ gặp lại nhau!”

Mạn Yêu đến bên trong thành Đông thì xuống ngựa, nghĩ ngợi một chút, vẫn nên chuẩn bị đến trà viên một chuyến trước đã.

Nàng một đêm không trở về, Linh Nhi và Tiêu Sát hôm nay thấy thi thể trong vườn chắc chắn sẽ lo lắng tìm kiếm khắp nơi.

Nàng thuê một chiếc xe ngựa bình thường, đi đến Long Nguyệt Trà Viên.

Vừa xuống xe, bờ hồ Thiên Thủy vốn yên tĩnh đột nhiên lại xuất hiện mười mấy tên thị vệ quan nha vây quanh nàng.

Thống lĩnh thị vệ cầm đầu tiến lên mấy bước, ánh mắt kinh diễm quan sát tới lui trên người nàng, cuối cùng gật đầu nói: “Xinh đẹp như vậy, chắc chắn là hắn rồi.

Ông chủ của Long Nguyệt Trà Viên – Ly Nguyệt công tử!

Bắt lại!”

Mạn Yêu trong lòng kinh động, nhưng thần sắc vẫn trấn định như cũ, hỏi hắn: “Vị đại nhân này, tại hạ đã phạm tội gì?”

Thống lĩnh thị vệ sắc mặt lạnh lùng nói: “Đêm qua Ly vương gặp thích khách tại Long Nguyệt Trà Viên, bệ hạ rất tức giận, lệnh cho hình bộ điều tra kỹ chuyện này, phàm là người có liên quan, nhất loạt bắt về nghiêm hình tra hỏi.

Dẫn đi!”

Hết chương 17.
 
[Edit] Bạch Phát Hoàng Phi - Mạc Ngôn Thương
Chương 18: Lao ngục chi tai (1)


Chương 18: Lao ngục chi tai (1)

Edit: Tuyết Ly

Nàng cứ như vậy bị nhốt vào nhà lao Hình bộ của Lâm Thiên Quốc, không được lựa chọn!

“Chủ tử!”

Vừa mới bước vào phòng giam, Linh Nhi đã vội vàng xông tới, lo lắng hỏi: “Người đã đi đâu, tối qua rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Sao trà viên lại có nhiều thi thể như vậy?

Người có bị thương không?

Mau để ta xem nào!”

Mạn Yêu vỗ nhẹ tay của nàng, chỉ cười nói: “Ta không sao.”

Linh Nhi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Xung quanh phòng giam còn đang nhốt những người khác của trà viên, tất cả đều sốt ruột gọi “Công tử”, Mạn Yêu cười nhạt trấn an họ: “Yên tâm đi, sẽ không sao đâu.”

Thần sắc của nàng trấn định ung dung, đôi mắt trong veo có một loại sức mạnh làm người ta trấn định, tất cả đều yên tĩnh trở lại.

Ánh mắt Mạn Yêu dừng lại ở phòng giam đối diện, người duy nhất không hề tỏ ra lo lắng là Trầm Ngư, ngưng mấy giây, thấy Trầm Ngư nhìn sang, nàng thoải mái cười.

Trầm Ngư hơi sững sờ, sau đó cũng cười lại với nàng.

Mạn Yêu quét mắt bốn phía, không nhìn thấy Tiêu Sát, liền thấp giọng hỏi Linh Nhi,

“Tiêu Sát không có vào đây sao?”

Linh Nhi gật đầu, cũng hạ thấp giọng trả lời, “Chủ tử một đêm không về phủ, bọn ta đều cho rằng chủ tử nghỉ lại ở vườn rồi, cho nên hôm nay ta tới vườn sớm đưa đồ ăn sáng cho chủ tử, kết quả vừa đi vào lại không hiểu sao bị bắt.

Tiêu Sát nhất định là đã phát hiện ra những thị vệ đó, nên tránh đi rồi.

Ài!

Cái tên Tiêu Sát này, sao lại không canh ở xung quanh vườn, ngăn cản chủ tử tới đây cơ chứ?”

Mạn Yêu nhíu mày, hiện trường tối qua trừ nàng, Tông Chính Vô Ưu và Lãnh Viêm ra thì không còn người sống, vì sao mới sáng sớm đã có người của quan phủ đợi sẵn người đến kiểm tra thi thể?

Chuyện Ly vương gặp thích khách rốt cuộc là ai truyền ra ngoài?

Lẽ nào đêm qua trừ bọn họ còn có người khác?

Nàng lắc lắc đầu nói: “Không thể trách Tiêu Sát, ta là ngồi xe ngựa tới, cho dù hắn ở bên cạnh vườn trà, lúc nhìn thấy ta cũng đã không kịp ngăn cản rồi.

Hi vọng… hắn nhìn thấy tín hiệu ta để lại.”

Linh Nhi hỏi: “Tín hiệu gì?”

Mạn Yêu nói: “Ta sai hắn đi tìm một người.

Chỉ cần người này chịu đến, vậy chúng ta nhiều nhất cũng chỉ phải chịu nỗi khổ ngoài da.”

Linh Nhi lại nói: “Nếu như người này không chịu đến thì sao?”

Trong đôi mắt xinh đẹp của Mạn Yêu tuệ quang lưu chuyển, cong môi nhẹ nhàng cười nói: “Hắn sẽ đến!”

Thấy có vẻ chủ tử vô cùng chắc chắn, Linh Nhi cũng an tâm, hỏi lại: “Chủ tử, chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Mạn Yêu than khẽ: “Miễn là bọn họ đi theo trình tự thẩm án thông thường, ta không cần lo lắng, chỉ sợ… họ nghiêm hình bức cung, ép phải nhận tội, có người không đợi được sẽ đem chúng ta biến thành kẻ chịu tội thay cho vụ án ám sát này.”

Linh Nhi sợ hãi nói: “Bọn chúng dám!

Ta cho dù liều chết cũng không để người khác làm hại đến chủ tử!

Huống chi là với thân phận của chủ tử…

ưm…”

Nàng nói chưa dứt lời đã bị Mạn Yêu che miệng, nhỏ giọng nói bên tai: “Nhớ kỹ, cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng tuyệt đối không thể nói ra thân phận của ta được.”

Linh Nhi kỳ quái hỏi: “Tại sao không thể nói?”

Mạn Yêu khẽ chau mày, ánh mắt thâm trầm nói: “Nếu như lúc này tiết lộ thân phận của ta, để kẻ có tâm cơ lợi dụng nó, rất có khả năng sẽ dẫn đến tranh chấp giữa hai nước.”

Linh Nhi tròn mắt nhìn, tỏ vẻ không hiểu.

Mạn Yêu lại nói: “Ly vương giỏi mưu lược, trí kế vô song, lần này dùng một kế đánh bại Bắc Di Quốc, quốc quân những nước khác chắc chắn coi đây là mối họa trên đầu, lo sợ sau này sẽ xâm chiếm quốc thổ của họ, hoặc cũng sẽ ảnh hưởng đến quyết tâm của kẻ muốn thôn tính thiên hạ.

Hơn nữa lần này liên hôn, người hoàng huynh chọn chính là Ly vương, nếu như có người reo rắc tin đồn, nói chúng ta liên hôn là để diệt trừ Ly vương, vậy thì với lòng hoài nghi và sự sủng ái của Lâm Thiên hoàng đế dành cho Ly vương, cho dù lần này chúng ta có bình an vượt qua kiếp nạn thì những ngày tháng sau này cũng sẽ khó sống.”

“Phức tạp vậy sao.”

Linh Nhi kinh ngạc, vô cùng kính nể nhìn chủ tử của mình, nói: “Vẫn là chủ tử suy nghĩ chu toàn!

Nhưng mà, ai lại muốn phá hoại quan hệ thông gia giữa hai nước đây?”

Mạn Yêu nói: “Vậy phải xem, nếu như liên hôn thành công sẽ tạo thành uy hiếp lớn nhất đối với người nào.”

Mặc dù Ly vương cự hôn, nhưng nàng đã từng tuyên bố trên đại điện, sẽ khiến cho Ly vương trong vòng nửa năm cam tâm tình nguyện cưới nàng.

Vả lại, cho dù cuối cùng Ly vương không chịu cưới, trong danh sách vẫn còn một Cửu hoàng tử có quan hệ thân cận nhất với Ly vương.

Ở trong mắt người khác, Cửu hoàng tử không thê không thiếp, khả năng so với ai cũng đều lớn hơn.

Linh Nhi còn muốn hỏi chuyện khác, nhưng thấy Mạn Yêu vẻ mặt mệt mỏi, liền đỡ nàng đến ngồi trên tấm khăn trải giường đã không còn nhìn ra màu sắc vốn có.

Phòng giam tối tăm ẩm ướt, trong không khí tản ra mùi nấm mốc.

Không lâu sau, Mạn Yêu lại cảm thấy đầu óc mê man, trán dần dần nóng lên.

Vừa đúng lúc phong hàn mới đỡ lại có dấu hiệu nặng thêm.

Cơm tối trong lao chỉ có một cái bánh bao nguội, vừa khô vừa cứng như đá, ít nhất cũng phải để hai ngày rồi.

Nàng không khỏi nhíu mày, sớm biết vậy thì lúc ở quán trọ thành Đông ăn cơm xong mới đi.

Ít ra ăn no có thể tăng cường một chút sức đề kháng, bằng không, với tình trạng của nàng trước mắt, chỉ sợ chưa đợi đến lúc bị người ta dùng hình, nàng đã chịu không nổi rồi.

Linh Nhi thấy nàng không ăn bánh bao, sắc mặt cũng đỏ lên bất thường liền xem trán nàng, sợ hãi kêu lên: “A!

Nóng quá!

Người đâu, mau tới đây, chủ tử của ta phát bệnh rồi, mau giúp chúng ta mời đại phu.”

Tên ngục tốt hùng hổ sải bước tới, ra sức đá cửa phòng giam, lớn tiếng quát mắng: “Kêu la cái gì!

Còn kêu nữa, lão tử dùng roi da hầu hạ ngươi!

Ngươi tưởng các ngươi là ai chứ?

Bệnh chết đi càng tốt, chết hết rồi thì lão tử cũng không cần muộn thế này còn ở đây trông coi.”

Mắng xong quay đầu rời đi.

Linh Nhi trừng mắt nhìn, tức đến mức nói không ra lời.

Mạn Yêu mỏi mệt khoát tay nói: “Bỏ đi, nói cái gì cũng vô dụng.

Đã vào đến đây, là bọn chúng không hề có ý để chúng ta sống trở ra.”

Linh Nhi thở phì phò mắng sau lưng ngục tốt: “Chó cậy gần nhà!

Sau này đừng để ta đụng đến các ngươi!…

Chủ tử, thân thể người nóng quá, phải làm sao bây giờ?”

Lúc hình bộ thượng thư Dư đại nhân đến, Mạn Yêu đang dựa lưng vào tường, ngồi dưới đất ngủ mê man, bị một chậu nước lạnh dội tỉnh.

Linh Nhi nhanh mắt nhanh tay, vội vã nhào đến bên người nàng, chặn lại phân nửa nước lạnh.

Cảm giác lạnh như băng khiến toàn thân nàng run lên, từng luồng ẩm ướt phủ lên gò má nóng hổi của nàng, còn chưa kịp phản ứng đã bị người lôi ra ngoài.

Linh Nhi vội vàng kéo nàng lại, không dám buông tay.

Dư đại nhân khinh thường cười chế giễu, giọng nói âm lãnh: “Mang cả hai đi.”

Hình phòng.

Hơn mười loại hình cụ đủ mọi thứ, mỗi loại đều đủ khiến người ta sống không bằng chết.

Lửa trong lò cháy rừng rực, tia lửa bắn ra tanh tách.

Nàng bị nha vệ ném xuống đất, không có một điểm khí lực.

Ngón tay mập mạp của Dư đại nhân đeo chiếc nhẫn cực lớn, nhặt lấy một tờ giấy viết đầy khẩu cung, âm trầm nói: “Đây là tội trạng ngươi hành thích Ly vương, chỉ cần ngươi thức thời một chút, ngoan ngoãn ký tên đồng ý, có thể miễn phải chịu nỗi khổ da thịt.”

Mạn Yêu nhướng mày, cười khẩy nói: “Ta còn tưởng rằng Dư đại nhân ít nhất cũng phải theo trình tự, thật không ngờ, ngay cả thẩm tra cũng không thèm, trực tiếp ép ta nhận tội!”

Dư đại nhân âm hiểm cười nói: “Việc này không cần tra, đã rất rõ ràng rồi!”

Mạn Yêu sắc mặt nghi hoặc nói: “Rõ ràng?

Xin hỏi đại nhân, ta với Ly vương không thù không oán, Ly vương lại là khách trong trà viên của ta, cũng giống như là cha là mẹ, là cơm áo của ta, tại sao ta lại muốn giết hắn, tự cắt đứt đường tài lộc của mình cơ chứ?”

Giờ phút này, chỉ có thể kéo dài thời gian, hi vọng Tiêu Sát mau chóng đến kịp.

Dư đại nhân nói: “Bởi vì ngươi là gian tế của Bắc Di Quốc.”

Không điều tra được thân phận của nàng, liền gắn cho nàng tội danh như vậy, những người này quả nhiên tàn ác!

Mạn Yêu không biến sắc, chậm rãi nói: “Đại nhân nói ta là gian tế của Bắc Di Quốc, chứng cứ đâu?”

“Ngươi lai lịch bất minh…”

Dư đại nhân vừa mở miệng, bên ngoài hình phòng có người trầm giọng ngắt lời.

“Dư đại nhân, không cần nói mấy lời thừa thãi này với hắn!

Lẽ nào ngài không nhìn ra hắn đang kéo dài thời gian sao?”

Người bên ngoài tường vừa nói xong đã cất bước tiến vào, Mạn Yêu nhìn thấy người này trong lòng cả kinh, con ngươi trong chớp mắt biến đổi.

Hết chương 18.
 
[Edit] Bạch Phát Hoàng Phi - Mạc Ngôn Thương
Chương 19: Lao ngục chi tai (2)


Chương 19: Lao ngục chi tai (2)

Edit: Tuyết Ly

Không ngờ y lại tự mình ra mặt!!

Thái tử Lâm Thiên Quốc, con trai thứ hai của Lâm Thiên hoàng đế – Tông Chính Tiêu Nhân.

Có lời đồn nói rằng chức vị thái tử của y là do lúc y còn nhỏ mẫu thân y dùng tính mạng đổi lấy.

Người này tướng mạo nữ tính, đôi mắt hẹp dài quyến rũ, âm thầm lưu chuyển ánh sáng thâm độc tàn nhẫn.

Dư đại nhân vội vàng hành lễ, sai người mang đến cho y một cái ghế ngồi.

Tông Chính Tiêu Nhân gác chéo chân, liếc nghiêng nhìn Mạn Yêu trên đất tóc ướt che mặt, chầm chậm nói: “Dư đại nhân, ngươi còn đợi cái gì nữa?”

Dư đại nhân lập tức nháy mắt với ngục tốt bên cạnh, tên kia hiểu ý, rút trong lò lửa ra một cái là sắt được đốt nóng đỏ, đi về phía Mạn Yêu.

Dư đại nhân nói: “Ly Nguyệt công tử, ngươi hãy ngoan ngoãn nhận tội đi, nếu không, mùi vị bị cái là sắt này in trên người không phải chuyện giỡn chơi đâu.”

Linh Nhi kinh hãi, muốn giãy ra khỏi tay nha vệ, “Các ngươi muốn làm gì?

Không được làm hại chủ tử của ta!”

Tông Chính Tiêu Nhân nhíu mày không vui, giọng nói âm trầm: “Hắn là ai?

Lại dám hô to gọi nhỏ trước mặt bản thái tử!

Vả miệng.”

Mạn Yêu cả kinh, nhưng không kịp ngăn cản, cũng không có sức mà ngăn.

Hai gã thị vệ bên cạnh Tông Chính Tiêu Nhân sải bước đi lên, một tên nắm bả vai Linh Nhi, sức lực lớn đến mức như muốn vặt gãy cánh tay của nàng.

Linh Nhi muốn giãy dụa, lại phát hiện không thể nhúc nhích.

Dường như hai gã thị vệ kia biết rõ nàng sẽ phản kháng, cho nên cố ý áp chế nàng.

“Bốp, bốp, bốp…”

Liên tiếp mười cái bạt tai, âm thanh vang dội rơi vào tai Mạn Yêu giống như búa sắt gõ vào tim nàng.

Linh Nhi và Tiêu Sát là hai người thân cận nhất với nàng trong thế giới này, nàng ngẩng đầu nhìn hai gò má bầm tím sưng lên của Linh Nhi pha lẫn tia máu, con ngươi nàng co rút, trong lòng đau đớn không thôi.

Chủ tử trong mắt Linh Nhi, trước nay đều lãnh đạm bình tĩnh, nhưng lúc này thấy trong mắt nàng mơ hồ có sự tự trách, liền cố nén đau, nâng khóe miệng nói: “Chủ tử, ta… không sao.”

Gò má thanh tú đã sưng thành cái bánh bao, sao có thể không sao được chứ!

Mạn Yêu mím chặt môi, trợn mắt nhìn Tông Chính Tiêu Nhân, mạnh mẽ chống người đứng dậy, lạnh lùng gằn từng chữ: “Người không phạm ta, ta không phạm người.

Thái tử, làm hại người của ta, ngươi sẽ phải hối hận!”

Tông Chính Tiêu Nhân khinh thường hừ lạnh, nói: “Hối hận?

Buồn cười!

Bản thái tử cảnh cáo ngươi, đừng có dùng ánh mắt này nhìn ta, ngay cả ánh mắt hung tàn hơn ngươi gấp trăm ngàn lần, bản thái tử cũng đã thấy nhiều rồi, nhưng ta đến bây giờ vẫn sống rất tốt.

Cho nên… hãy thu hồi sự thù hận của ngươi lại, nếu không ngươi sẽ càng nhanh chết hơn đấy.”

Mạn Yêu cười lạnh lùng: “Cũng đúng, với sự hung ác cay độc của thái tử, không biết đã tàn sát bao nhiêu sinh mạng vô tội.

Người hai tay dính đầy máu tanh giống như ngươi, coi chừng oan hồn… nửa đêm đến cửa đòi mạng!”

Tông Chính Tiêu Nhân nói: “Sắp chết đến nơi, còn không biết giữ mồm giữ miệng…

Chủ tớ tình thâm đúng không?

Người đâu, tiếp tục vả miệng hắn!”

Mạn Yêu vừa tức vừa giận, lớn tiếng quát: “Dừng tay!

Thái tử, ngươi ở đây tốn thời gian đối phó ta cũng không ích gì, Ly vương hắn đã biết người muốn giết hắn chính là ngươi.”

Tông Chính Tiêu Nhân liếc nàng một cái, không thèm để ý nói: “Hắn không có chứng cứ, biết thì thế nào?”

Y vậy mà không hề lo lắng Tông Chính Vô Ưu sẽ biết việc này?

Xem ra cuộc tranh đấu giữa bọn họ, trong lòng hai bên sớm đã biết rõ.

Chứng cứ ư?

Mạn Yêu bỗng nhiên đảo mắt một cái, nói: “Ai bảo không có chứng cứ?

Ngươi lúc trước không mời được người của Vô Ẩn Lâu, sau đó lần thứ hai lại mời sát thủ của Ô Khiếu Môn…”

Tông Chính Tiêu Nhân biến sắc, buột miệng hỏi: “Làm sao ngươi biết?”

Y đã nhiều lần căn dặn người của Ô Khiếu Môn nhất định không được để lộ thân phận, hơn nữa, người này còn biết y mời sát thủ Vô Ẩn Lâu nhưng không mời được.

Mạn Yêu mỉa mai nói: “Thái tử cho rằng, Ly vương vì sao muộn như thế vẫn ở lại trà viên cùng ta đánh cờ?”

Tông Chính Tiêu Nhân ngưng mắt dò xét, hỏi ngược lại: “Ý của ngươi là, hắn cố ý bày ra một cái bẫy, đợi ta phái người đến giết hắn, còn hắn nhân cơ hội thu thập chứng cứ?”

Mạn Yêu âm thầm cười, không trả lời câu hỏi của y.

Thái tử này, vừa nhìn đã biết là người lòng dạ nhỏ mọn, lòng nghi ngờ cực lớn.

Nếu như nàng nói quá nhiều, khó tránh để lộ sơ hở, chi bằng cứ cho y chút không gian, để y tự tưởng tượng.

Kéo dài được lúc nào hay lúc đó.

Tông Chính Tiêu Nhân cau mày, đi qua đi lại trong hình phòng, thầm nghĩ trong lòng: Vì sao phụ hoàng mới sáng sớm đã biết việc Lão Thất gặp thích khách?

Nhiều năm như vậy, Lão Thất chưa bao giờ chủ động vào cung.

Mà phụ hoàng gần đây đối với y cũng không tín nhiệm cho lắm.

Lần này tại sao chỉ an bài một mình Dư đại nhân của phe y phụ trách thẩm án, chẳng lẽ là có ý thăm dò?

Nếu như trên tay Lão Thất thật sự có chứng cứ, phụ hoàng tại sao còn muốn thăm dò y?

Y đột nhiên dừng bước chân, vẻ mặt nghi ngờ quay đầu lại nhìn Mạn Yêu, giọng điệu âm lãnh nói: “Lão Thất xử xự lạnh nhạt, sao có thể nói với ngươi những chuyện này?

Ngươi đừng nói với bản thái tử, đây đều là ngươi đoán mò!”

Mạn Yêu ngẩn người, không ngờ y lấy lại tinh thần nhanh như vậy, vì thế nàng nói:

“Ly vương nửa tháng nay mỗi ngày đều đến trà viên, cùng ta thưởng trà tâm sự, sớm đã quen biết, lại gặp người kỳ nghệ tương đương, tự nhiên sẽ xem đối phương như tri kỷ.

Vì thế trong lúc vô tình đã để lộ đôi lời, cũng không có gì kỳ lạ.”

Tông Chính Tiêu Nhân chân mày vặn vẹo, bán tín bán nghi, đi tới ngồi xổm xuống cạnh nàng, đưa tay bắt mạch cho nàng, một lát sau, ánh mắt y nghiêm lại, nắm lấy tóc của nàng, ánh mắt hung hãn: “Ngươi dám lừa gạt bản thái tử, ngươi ăn gan hùm mật gấu rồi!

Tri kỷ ư?

Hừ!

Ngươi cho rằng tri kỷ của Lão Thất dễ làm vậy sao?

Nếu hắn đã coi ngươi là tri kỷ, sao lại không giải ‘Tán hương’ độc cho ngươi?

Ngươi thì trúng độc, hắn lại không sao, như vậy nói rõ hắn đề phòng ngươi, thử hỏi người như vậy sao có thể coi ngươi là tri kỷ?”

Mạn Yêu ngơ ngác, nàng quả nhiên là trúng ‘Tán hương’ độc.

Từng nghe Tiêu Sát nhắc tới, người trúng loại hương này sẽ không ngửi thấy mùi hương, nhưng trong mười hai canh giờ nội lực hoàn toàn biến mất, vả lại người trúng độc thì thân thể sẽ tỏa ra một loại mùi hương rất nhạt, người xung quanh ngửi thấy mùi hương này sẽ dẫn đến tâm thần ngơ ngẩn, cũng dần dần mất đi nội lực.

Chẳng trách Tông Chính Vô Ưu lúc đánh cờ từng nhìn nàng suy nghĩ đến xuất thần, nàng gọi mấy lần hắn mới tỉnh táo lại, sau đó sắc mặt hắn khác thường, ánh mắt nhìn nàng cũng trở nên phức tạp.

Lúc sau hắn dẫn dắt người áo đen bắt nàng, hẳn là đang thăm dò xem nàng và đám người áo đen có phải đồng bọn không!

Nhưng nàng rốt cuộc trúng ‘Tán hương’ độc bằng cách nào?

Càng nghĩ càng cảm thấy đầu óc nặng nề, mệt mỏi muốn ngủ, nhưng bị Tông Chính Tiêu Nhân nắm tóc, da đầu giống như sắp bị rách ra, cảm giác đau đớn làm cho thần trí nàng thanh tỉnh chút ít.

Nàng bị ép ngẩng đầu lên, nhìn nam tử trước mặt, hơi thở gấp gáp nói: “Bất kể thế nào, xin Thái tử hãy suy nghĩ kĩ lại, tất cả chuyện này có quá nhiều sự trùng hợp, nhất định không đơn giản.

Ta chỉ là một người không liên quan, cho dù ngươi giết chết ta, cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì.”

Ánh mắt Tông Chính Tiêu Nhân đảo vòng quanh mấy lần, ảm đạm khó hiểu, nhìn nàng hết nửa ngày mới nói: “Nhưng ngươi lừa gạt bản thái tử, ngươi cần phải chịu trừng phạt thích đáng!

A… phải rồi, ta nghe nói Ly Nguyệt công tử tướng mạo có thể sánh với Phan An, cũng không kém Lão Thất là bao, bản thái tử thật muốn mở mang kiến thức.”

*Phan An: một đại mỹ nam nổi danh thời Tây Tấn

Y vươn tay từ từ vén ra mớ tóc ẩm ướt trước mặt nàng, một khuân mặt tuyệt mỹ không son phấn hiện ra trước mắt, thanh nhã thoát tục!

So với bất cứ một kiều thê mỹ thiếp nào trong phủ của y cũng đẹp hơn vạn phần.

Con mắt Tông Chính Tiêu Nhân bất chợt sáng lên, nhìn đến mức hơi ngây ra.

“Thái tử, thái tử!”

Dư đại nhân thấy ánh mắt này của y so với lúc trước nhìn thấy con gái mình còn kinh diễm hơn, nhất thời cau mày gọi khẽ.

Tông Chính Tiêu Nhân hoàn hồn, nói: “Lời đồn quả nhiên không phải giả!

Nhìn gương mặt này, đẹp đến mức cả con người lẫn thần tiên đều đố kị, đáng tiếc… sinh nhầm thân xác nam nhi.”

Y khẽ lắc đầu, tiếc nuối than thở, cụp mắt quan sát thân thể mảnh mai của nàng nửa nằm trên đất, bả vai gầy yếu, eo nhỏ…

Nhìn thế nào cũng là thân thể nữ nhân, nhưng hầu kết kia lại rất chân thực.

Y đang muốn đưa tay sờ thử, sau lưng truyền đến tiếng ho của Dư đại nhân.

Y dừng động tác, vung tay với người sau lưng nói: “Các ngươi lui xuống trước đi!

Chuyện này bản thái tử muốn tự mình xử lý.”

Dư đại nhân dù không vừa lòng, cũng chỉ có thể lui ra.

“Ta không ra, chủ tử, chủ tử––– ” Linh Nhi liều mạng dãy giụa, kết quả bị đánh ngất kéo ra ngoài.

Mạn Yêu thấy ánh mắt Tông Chính Tiêu Nhân dâm tà, trong lòng hoảng hốt, tay nắm thành quyền nhưng không có chút khí lực nào.

“Thái tử, ngươi muốn làm gì?

Ta… là nam nhân!”

Tông Chính Tiêu Nhân chậm rãi xáp lại gần nàng, hơi thở nóng rực phả vào khuân mặt sốt đỏ bừng của nàng, thấp giọng cười nói: “Nam nhân thì sao?

Bản thái tử hôm nay vì ngươi… phá lệ một lần.”

Mạn Yêu trong lòng cả kinh, chợt cảm thấy luống cuống, nàng lúc này, chút năng lực phản kích cũng không có, chỉ đành cố gắng trấn tĩnh, lạnh lùng nói:

“Tông Chính Tiêu Nhân, nếu hôm nay ngươi dám mạo phạm ta, ngày sau, ta nhất định sẽ bắt ngươi trả cái giá thê thảm gấp trăm ngàn lần bây giờ.”

Tông Chính Tiêu Nhân hơi sững sờ, khí thế của người này trái lại rất mạnh mẽ, nhưng y cũng không bị dọa là bao!

Lấy tay xoa nhẹ mặt của nàng, một đôi mắt mê hoặc lẳng lơ mang ý cười, nói: “Nhìn ngươi đi, lời nói không xuất phát từ trong tâm, bản thái tử còn chưa bắt đầu mà, thân thể của ngươi đã nóng lên vậy rồi!”

Nói xong dùng một tay xé xiêm y của nàng, tay kia chế trụ cằm nàng, môi phủ xuống.

Thế nhưng, trên môi truyền đến không phải cảm giác mềm mại trơn mát, mà là cứng lạnh như băng, khiến thân thể y phút chốc cứng đờ.

Hết chương 19.
 
[Edit] Bạch Phát Hoàng Phi - Mạc Ngôn Thương
Chương 20: Đến ở Ly Vương Phủ


Chương 20: Đến ở Ly Vương Phủ

Edit: Tuyết Ly

***

Một mũi kiếm sắc lạnh lóe lên, cắt ngang giữa Mạn Yêu và thái tử.

“Tên nào to gan vậy hả?!”

Tông Chính Tiêu Nhân giận dữ, vừa nghiêng đầu, đối diện là tên đầu gỗ Lãnh Viêm, mà phía sau Lãnh Viêm, Tông Chính Vô Ưu mặt không biểu tình đang liếc nhìn y, phượng mâu băng lãnh thâm trầm.

Thân thể Tông Chính Tiêu Nhân chấn động, vội buông Mạn Yêu ra, đứng lên nhếch môi cười nói: “Thất hoàng đệ, sao đệ lại đến đây?

Đệ trước nay chưa từng vào những nơi thế này cơ mà.”

Tông Chính Vô Ưu cười như không cười, giọng nói châm biếm: “Nhị hoàng huynh vì chuyện của hoàng đệ mà vất vả như vậy, thân làm hoàng đệ, có lý nào lại vắng mặt?”

Ánh mắt của hắn lướt qua thái tử, nhìn nữ tử chật vật được Tiêu Sát đỡ dậy, chỉ thấy nàng tóc ướt đan xen, sắc mặt khác thường, cả người yếu ớt vô lực, liền quay đầu lạnh lùng nhìn Dư đại nhân cùng theo vào, trầm giọng hỏi: “Các ngươi dùng hình với nàng* rồi sao?”

(*Trong tiếng trung “nàng” và “hắn” đều đọc là /tā/, cho nên Ly vương hiểu là nàng, còn những người kia không biết thì hiểu là hắn)

Dư đại nhân run lên, vội nói: “Không, không có.

Hạ quan chỉ là thấy hắn thiếp đi, gọi không tỉnh, nên mới cho người tạt… tạt một chút nước lạnh.”

Tiêu Sát quắc mắt, hừ lạnh một tiếng, hắn tự biết nặng nhẹ, vì vậy cố nén tức giận.

Mạn Yêu tinh thần được thả lỏng, lúc này không chịu nổi nữa, trước lúc ngã xuống nàng ngước nhìn Tông Chính Vô Ưu, mỉm cười nói khẽ: “Ngươi, cuối cùng… cũng tới!”

Tông Chính Vô Ưu ngẩn người, nụ cười nhạt như vậy, câu nói nhẹ như vậy, dường như lại bao hàm vô số ý nghĩa.

Nàng tin chắc rằng hắn nhất định sẽ tới sao?

Lòng khẽ rung động, thấy nữ tử ngã vào lòng một nam nhân khác, hắn không khỏi cau mày, theo bản năng vụt qua, dùng tư thế nhanh như chớp tiếp lấy nữ tử.

Tiêu Sát cảm giác trước ngực trống không, hơi giật mình, muốn mở miệng nói gì đó, nhưng cuối cùng không nói lời nào.

Lãnh Viêm giương mắt nhìn, rồi lại cụp xuống như không có chuyện gì.

Thái tử và Dư đại nhân đều sửng sốt, kinh ngạc trợn to mắt, giống như bắt gặp sự việc kỳ lạ nhất trên đời này.

Ly vương lãnh mạc vô tình, ngay cả thị nữ cũng không cho lại gần, vậy mà lại đoạt một nam nhân từ trong lòng nam nhân khác, sau đó ôm trong ngực mình?

Cái này thật là… không tưởng tượng nổi!

Tông Chính Vô Ưu cũng ngẩn người, cảm nhận thân thể mảnh mai nóng rực trong lòng mình, rất tự nhiên, giống như nữ tử này đã định trước sớm muộn cũng sẽ thành người của hắn, cho nên hắn mới làm như vậy!

Nữ nhân của Tông Chính Vô Ưu hắn, sao có thể để nam nhân khác chạm vào?

Hắn nhìn sắc mặt nữ tử đỏ ửng bất thường, không tự chủ được siết chặt cánh tay.

Ôm lấy nàng, đi ra phía ngoài hình phòng.

Dư đại nhân khôi phục tinh thần, cuống quít ngăn lại, “Vương gia xin dừng bước!”

Sắc mặt Tông Chính Vô Ưu trầm xuống, đã không còn tâm tư so đo với bọn chúng, lạnh lùng nói: “Dư đại nhân còn có việc gì?”

Ánh mắt hắn lạnh lùng nghiêm nghị, Dư đại nhân nhìn thấy trong lòng kinh sợ, thái tử liền nói tiếp: “Người trong lòng Thất hoàng đệ là tội phạm quan trọng mà phụ hoàng khâm định, nếu đệ cứ vậy đem người đi, đệ bảo Dư đại nhân làm sao giao phó với phụ hoàng?

Thất hoàng đệ, đệ đừng làm khó Dư đại nhân nữa!”

Dư đại nhân liên tục gật đầu, Tông Chính Vô Ưu nhướng mày, trong mắt đã mất kiên nhẫn, nói: “Nên giao phó thế nào là chuyện của các ngươi, liên quan gì đến bổn vương?

Người, bổn vương nhất định phải mang đi!

Ai muốn đòi người, cứ bảo hắn đến tìm bổn vương là được.”

Dư đại nhân nói: “Cái này, cái này…

Vương gia…”

Tông Chính Vô Ưu không thèm nhìn hắn, quay đầu liếc xéo Thái tử, cười lạnh nói: “Là ai muốn mạng của bổn vương, trong lòng bổn vương hiểu rõ!

Đây đã là cơ hội cuối cùng ta cho hắn, nếu còn có lần sau, bổn vương… sẽ không thủ hạ lưu tình, tự mình lo liệu đi!

Còn nữa, Ô Khiếu Môn cả gan đối địch với bổn vương, trong vòng ba ngày bổn vương sẽ khiến cho Ô Khiếu Môn ở trên đời này… vĩnh – viễn – biến – mất!”

Tông Chính Tiêu Nhân rùng mình, tay lặng lẽ nắm chặt thành quyền, không nói được câu nào.

Dư đại nhân trơ mắt nhìn Ly vương ôm phạm nhân mà hoàng đế khâm định từ trong nhà lao của hắn đường hoàng rời đi, hắn cúi đầu, không dám hé răng.

Ly Vương Phủ.

Một luồng ánh nắng buổi sớm xuyên qua khe hở trên ngọn cây, chiếu vào ô cửa sổ nửa mở của gian phòng rộng lớn, lộ ra màu vàng ấm áp như nhung.

Tông Chính Vô Ưu ngồi bên mép giường, nghiêng đầu nhìn sắc mặt nữ tử an tĩnh ngủ.

Nàng ngủ thực sự rất yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi làm người ta ao ước.

Nhất định phải có tình yêu, nàng mới cam tâm tình nguyện sao?

Tình yêu, đối với một người vô tâm vô tình mà nói, là hai chữ lạ lẫm và xa xôi đến nhường nào!

Hắn cười tự giễu, đưa tay bưng chén thuốc bên cạnh, đã canh giờ này, nàng cũng nên tỉnh rồi.

Lúc Mạn Yêu tỉnh lại, nam tử hoàn mỹ như tiên đang bưng một chén thuốc, im lặng ngắm nhìn con ngươi sâu sắc và xinh đẹp của nàng, quẩn quanh một chút dịu dàng, cứ như vậy xông vào tầm mắt của nàng, khiến người ta không kịp đề phòng mà chìm ngập giữa hồ nước xuân ấy.

Nàng ngẩn ngơ, nhíu mày do dự gọi: “Ly vương…

điện hạ?”

Tông Chính Vô Ưu dựa vào thành giường, tóc dài đen nhánh tùy ý xõa tung, chảy xuống giường, quấn vào mái tóc nàng bên gối.

Nàng “ưm” một tiếng, có một nửa âm thanh là từ mũi phát ra, giọng điệu lười biếng kéo thật dài.

Nghe vào trong tai, tựa như có một bàn tay mềm mại nhẹ nhàng gãi vào đáy lòng người ta.

Đôi mắt trong sáng của nữ tử, có chứa một tia lim dim và mê man của lúc vừa tỉnh ngủ, làm cho người nhìn trong lòng mềm nhũn.

Lông mi hắn rũ xuống, chìa tay ra đỡ nàng.

Âm thanh rất nhẹ, ngữ điệu chậm rãi nói: “Ngồi dậy, uống thuốc.”

Mạn Yêu ngồi dậy, hắn đưa thuốc đến bên miệng nàng, nàng kinh ngạc nhìn bàn tay đang bưng chén thuốc kia, những ngon tay thon dài hữu lực, khớp xương rõ ràng.

Chủ nhân của bàn tay này là Tông Chính Vô Ưu!

Hắn đang đút nàng uống thuốc?!

Ánh mắt của nàng theo cánh tay kia chậm rãi chuyển lên trên, đó là một khuân mặt hoàn mỹ đến cực hạn, nhắm mắt như tiên, mở mắt như ma.

Lúc này mắt hắn hơi rũ xuống, thần sắc lười biếng, giống như bị phủ lên một cái khăn che mặt bí ẩn, cả người lộ ra sức hấp dẫn trí mạng, làm cho người khác không tự chủ được muốn tới gần.

Tông Chính Vô Ưu thấy nàng ngẩn ra nhìn hắn, mày kiếm khẽ nhíu, tà mị cong môi, ý vị khó hiểu cười nói, “Ngươi không thích được đút thuốc kiểu này sao?”

Mạn Yêu khôi phục tinh thần, cúi thấp đầu, đang định đưa tay lên đón chén thuốc, hắn đột nhiên giơ tay lên, đưa đến bên miệng mình uống một ngụm lớn.

Nàng kinh ngạc ngẩng đầu, còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, tay của hắn đã nâng cằm nàng, cánh môi tiếp xúc.

Chưa kịp nhận thức xúc cảm mềm mại, nước thuốc đắng chát đã thấm vào khoang miệng.

Nàng trợn to hai mắt, nhất thời mất phản ứng, quên phải nuốt xuống.

“Khụ, khụ, khụ…”

Nàng ho khan kịch liệt, mặt đỏ bừng bừng, trừng mắt với cái người vừa gây ra chuyện này.

Tông Chính Vô Ưu khẽ nhướng mi, nhếch một bên khóe miệng, cười như không cười mà nhìn nàng, chậm rãi nói, “Một người thông minh như vậy, sao đột nhiên lại biến thành đần thế này?”

Mạn Yêu tức điên, đưa tay đoạt lấy chén thuốc, một hơi uống hết.

Lại không hề khách khí đem chén thuốc đặt mạnh xuống tay hắn, nét mặt nghi ngờ nói, “Ngươi có phải là, bị… nhập thân hay không?”

Tông Chính Vô Ưu nâng khóe mắt, không mở miệng, liếc nàng bằng một con mắt: “Có ý gì?”

Ngữ khí của Mạn Yêu thản nhiên: “Tông Chính Vô Ưu không gần nữ sắc, đột nhiên lại đổi tính, năm lần bảy lượt trêu chọc ta, ta chỉ có thể nghi ngờ ngươi bị người ta nhập thân rồi!”

“Ồ?”

Tông Chính Vô Ưu đặt chén trong tay xuống, toàn bộ thân thể xoay về phía nàng, hai cánh tay chống đỡ trên giường, đem nàng vây ở giữa.

Con ngươi sắc bén bình tĩnh nhìn nàng, giống như muốn nhìn thấu linh hồn của nàng.

Hồi lâu mới nói, “Vậy còn ngươi…

đang nhập vào thân của ai?”

Hết chương 20.
 
[Edit] Bạch Phát Hoàng Phi - Mạc Ngôn Thương
Chương 21: Nữ tử như gương


Chương 21: Nữ tử như gương

Edit: Tuyết Ly

Mạn Yêu sửng sốt, nhanh như vậy đã bắt đầu thăm dò nàng?

Nàng quay đầu, nhìn ra hướng ngoài cửa sổ nói một câu bâng quơ, “Hôm nay, thời tiết thật đẹp!”

Tông Chính Vô Ưu nheo mắt, chậm rãi đứng dậy, đẩy cho cửa sổ hoàn toàn mở ra, gian phòng phút chốc trở nên sáng sủa vô cùng.

Ánh mặt trời rực rỡ chiếu trên người hắn, tỏa ra quầng sáng vàng ấm áp, nhưng lại không che giấu được hơi thở lạnh lẽo sớm đã khắc sâu vào xương máu hắn.

Lòng phòng bị của nữ tử này thật mạnh!

Hắn chuyển đề tài, nói: “Vì sao lại cho người đến tìm bổn vương?

Ngươi dựa vào cái gì mà khẳng định bổn vương sẽ đi cứu ngươi?”

Người giống như hắn, chỉ quen kiểm soát người khác, không thích bị người khác kiểm soát mình.

Trong lòng Mạn Yêu hiểu rõ, nhẹ nhàng cười bước xuống giường khoác thêm áo, đi đến trước cửa sổ đứng sóng vai cùng hắn, nhàn nhạt nói: “Ta không biết điện hạ có tới hay không, nhưng ta biết rất rõ, người có thể đưa ta rời khỏi lao ngục, chỉ có một mình điện hạ.”

“Tại sao?”

Tông Chính Vô Ưu không quay đầu lại, giọng nói vẫn lạnh lùng như trước.

Ngoài cửa sổ sắc hoa rực rỡ, cành lá tốt tươi, trời xanh nước biếc.

Mạn Yêu quay đầu, nhìn gò má hoàn mỹ của nam tử, mỉm cười nói: “Bởi vì ngài biết ta không phải hung thủ, cũng bởi vì, ngài đối với cờ tướng... có niềm đam mê sâu sắc.”

Hắn cứu nàng, không đơn giản chỉ vì tiếc nuối một kỳ phùng địch thủ, mà còn vì ở trên người nàng, có bí mật mà hắn muốn tìm ra.

Tông Chính Vô Ưu liếc mắt nhìn nàng, ánh mắt thâm trầm khó hiểu, hắn nói: “Nữ nhân quá ngu ngốc, dễ khiến người ta chán ghét.

Nhưng mà, quá thông minh... cũng không tốt, sẽ khiến người ta thấy mệt mỏi.

Đôi khi ngươi cũng phải... ngốc một chút!”

Bọn họ đều là người cẩn thận, mỗi một câu nói, đều phải ước đoán cân đo.

Hai đôi con ngươi đen tuyền nhìn nhau.

Một bên nhìn có vẻ trong sáng, nhưng thực ra tuệ quang lưu chuyển, một bên phản chiếu ánh mặt trời ấm áp, nhưng vẫn lạnh lẽo như hồ băng.

Ánh mắt của nàng tựa như muốn nhìn thấu hắn, nhìn đến tận đáy lòng hắn.

Còn ánh mắt hắn như xuyên qua thân thể nàng, nhìn thấy linh hồn của nàng.

Trong không gian yên tĩnh không tiếng động.

Gió nổi lên, chẳng biết từ đâu cuốn tới một phiến lá, lơ lửng giữa tầm mắt hai người.

Mạn Yêu giơ tay lên, phiến lá xanh biếc rơi vào lòng bàn tay trắng noãn như ngọc của nàng, trông rất đẹp mắt.

Dễ khiến người ta sinh ra xúc động, muốn nắm lấy cả chiếc lá và bàn tay nhỏ nhắn xinh đẹp kia.

Tông Chính Vô Ưu thu hồi ánh mắt, quay đầu tiếp tục ngắm phong cảnh khu vườn ngoài cửa sổ.

Tầm mắt lay động, làm sao cũng không thể tập chung vào một chỗ.

Mạn Yêu hơi ngước mắt, nhìn về phía mây bay nơi chân trời, bầu trời xanh vô tận.

Cũng giống như nàng, khiến người khác cảm thấy mệt mỏi sao?

Nếu như có thể, nàng cũng muốn sống đơn giản một chút.

Nhưng mà, ở trong thế giới này, tiếp xúc với người trong hoàng thất, nếu như không đủ thông minh, bất cứ lúc nào cũng có khả năng mất mạng.

Nàng thản nhiên cong môi, cười tự giễu: “Đã từng... có người nói ta giống như một tấm gương!”

Người ngoài gương đối đãi với nàng thế nào, nàng ở trong gương cũng sẽ đối đãi lại thế ấy.

Bởi vì nàng là một người có ý thức bảo vệ bản thân rất mạnh mẽ!

Cho dù có bị tổn thương, nàng cũng sẽ không hận, mà sẽ lựa chọn quên đi, quên triệt để.

Vì hận một người, cũng cần bỏ ra tình cảm, sẽ rất mệt.

Tấm gương?!

Tông Chính Vô Ưu ngẩn người, hơi ngạc nhiên nói: “Nghe ngươi nói như vậy, ngược lại là bản vương không đúng?”

Mạn Yêu cười nói: “Không dám!

Chỉ có điều điện hạ ngài, lúc nào cũng là dò xét, bảo ta làm sao...

đối đãi chân thành đây?”

Con ngươi của Tông Chính Vô Ưu lưu chuyển trên mặt nàng, lần này, ánh mắt hắn thản nhiên, nhưng đằng sau sự thản nhiên đó, lại có nét tang thương chưa kịp thu hồi.

Hắn bình tĩnh nhìn nàng hồi lâu, đột nhiên nở nụ cười.

Mạn Yêu chăm chú nhíu mày, bị hắn cười mà không hiểu nguyên do.

Tông Chính Vô Ưu đột nhiên nắm tay nàng.

Mạn Yêu thân thể cứng đờ, cứ như vậy bị hắn kéo trở về, nghe hắn vừa đi vừa nói: “Thân thể ngươi vừa khỏe lại, cần phải nghỉ ngơi nhiều.”

Nàng thật tình không cách nào theo kịp tốc độ chuyển biến trong ý nghĩ của hắn.

Ánh mắt hắn vẫn dịu dàng như thế, nhưng lại chẳng có chút độ ấm nào, giống như tay của hắn, lạnh lẽo như băng.

Nàng bất chợt nghĩ, cần phải sưởi ấm thế nào mới khiến đôi tay đó khôi phục lại độ ấm bình thường?

Tông Chính Vô Ưu đỡ nàng lên giường, thấy nàng vẫn luôn nhìn vào bàn tay hắn đang nắm chặt tay nàng, bộ dáng như có điều suy nghĩ, liền hỏi: “Sao vậy, không quen à?”

Không phải là không quen, mà là vô cùng không quen!

Hắn hỉ nộ vô thường, nàng có thể thích ứng được, nhưng hắn dịu dàng bất thường, lại khiến nàng có chút khó xử, theo không kịp tiết tấu của hắn.

Nàng chọn lọc từ ngữ, chậm rãi mở miệng: “Điện hạ...”



Sau này lúc không người, nàng có thể gọi tên ta!”

Ngữ khí không thể phản bác, lần này hắn nói rất nghiêm túc.

Thanh âm mềm mỏng, lại nói: “Từ từ rồi sẽ quen.

A Mạn nàng... nghỉ ngơi trước đi.

Buổi chiều ta lại tới thăm nàng.”

Dứt lời liền buông tay nàng ra, thanh nhã cười một tiếng, không đợi nàng kịp nói gì hắn đã xoay người rời đi.

Hắn khẽ cong khóe môi, có lẽ tập quen với một nữ nhân cũng không khó như hắn tưởng, cứ thuận theo tâm mà làm.

Mạn Yêu khẽ dựa vào thành giường, đầu ngón tay còn lưu lại sự lạnh lẽo của hắn, ánh mắt nhìn về phía bóng lưng tao nhã đang dần đi xa, suy nghĩ xuất thần.

Hồi tưởng lại mỗi lần gặp mặt, từng khuân mặt khác nhau của hắn.

Lần thứ nhất, giữa đại điện hoàng cung, hắn ngang ngược hung hăng, không coi ai ra gì, thực ra là đang âm thầm tranh chấp với hoàng đế.

Rốt cuộc là nỗi hận gì, sẽ khiến cho một người dùng phương thức cực đoan như vậy để tránh chạm mặt phụ thân của mình?

Lần thứ hai, hắn lạnh lùng thâm trầm, hành sự tàn nhẫn, coi nữ tử như rắn rết.

Nhưng lại vì một Cửu hoàng đệ không cùng mẹ sinh ra mà thủ hạ lưu tình.

Lần thứ ba, tại Long Nguyệt Trà Viên, hắn vừa liếc mắt đã nhìn thấu sự tài tình của nàng khi thiết kế con đường tối, một câu “Lưu ly mục, nguyệt hoa nhân” khen ngợi nàng không hề tầm thường, “Nữ tử nên như thế” càng là một lời đã vạch trần sự thật nàng nữ giả nam trang.

Khi nếm trà hoa quả, ánh sáng ảm đạm trong mắt, cùng với sự hoài niệm và đau thương giấu sâu trong đáy mắt, rốt cuộc là vì sao?

Trong nửa tháng lui tới trà viên, thân ảnh cô đơn thâm trầm, ánh mắt thi thoảng chăm chú nhìn nàng, mang theo sự thăm dò và kỳ vọng.

Ngày cuối cùng, hắn nói nàng thân là nữ tử nên ở nhà đợi xuất giá sinh con, nhưng khi nàng phản bác bằng quan niệm của nữ tử hiện đại, hắn cũng không hề có thái độ kinh ngạc, còn cười nói muốn dạy nàng chơi cờ.

Suy nghĩ tỉ mỉ những thứ này, có lẽ mỗi một bước đều là hắn đang dày công thăm dò.

Nhưng vì sao hắn phải hao phí tâm tư, tìm kiếm một người hiện đại?

Hết chương 21.
 
Back
Top Dưới