[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Edit][201 - 400] Xuyên Qua Cổ Đại Làm Phu Tử.
Chương 381: Gom tiền khó.
Chương 381: Gom tiền khó.
Vụ án kinh hoàng này thực mau đã được truyền khắp Nam Mân tỉnh, nguyên soái thủy sư Chúc Uy tự mình đến hiện trường khám tra, căn cứ vào vị trí bọn họ gặp nạn và vết đao thương trên người cùng với mức độ kịch liệt của hiện trường, bọn họ đưa ra kết luận, vụ án này nhất định chính là do Oa nhân làm.
Theo bọn họ suy đoán, sở dĩ đám Oa nhân này làm như vậy có lẽ là vì muốn trả thù bọn họ.
Chỉ là, năm trước bọn họ mới bị Đại Ngụy chèn ép, đầu năm mới cống nạp, sao sẽ có lá gan lớn như vậy chứ?
Như vậy rõ ràng là trực tiếp tuyên chiến với Đại Ngụy tuyên chiến, chẳng lẽ bọn họ cảm thấy lấy chiến lực của Oa Quốc có thể trực tiếp đối kháng thủy sư Đại Ngụy sao?
Chúc Uy rất muốn trực tiếp tuyên chiến với Oa Quốc, nhưng mà hai nước giao chiến, cũng không phải là một nguyên soái thủy sư hắn có thể làm chủ.
Sau khi hắn trở về, liền đã phát một phong thư tám trăm dặm gấp rút lên kinh, hy vọng Thánh Thượng có thể sớm đưa ra quyết định.
Nhưng mà kinh thành hiện tại cũng đang rất loạn.
Nguyên nhân là do Ngụy Đại Đồng đóng quân giữ biên cảnh ở Tây Nam đưa tới một phong cấp báo, bên trên nói hai nước Cửu Thù cùng Lãng Khung liên hợp lại tổng cộng mười vạn đại quân, hiện đang tiến công Việt Tích quốc.
Tự khi Việt Tích lập nước tới nay vẫn luôn là nước phụ thuộc Đại Ngụy, diện tích quốc gia bọn họ tuy không tính lớn, nhưng mà đồng cỏ và nguồn nước dồi dào, các loại tài nguyên đều rất phong phú.
Quốc gia bọn họ thành lập ở bên ngoài biên giới phía Tây Nam Đại Ngụy, cách biên giới đại khái hơn một trăm dặm.
Hiện giờ hai nước Cửu Thù cùng Lãng Khung vây công Việt Tích, Đại Ngụy bọn họ tất nhiên không thể chỉ lo thân mình, mỗi năm bọn họ đều hưởng thụ cống nạp của Việt Tích đưa tới, lúc này nếu như khoanh tay đứng nhìn nhất định sẽ làm người trong thiên hạ nhạo báng.
Huống chi, Việt Tích được hình thành bởi hai tòa núi cao, vị trí địa lý quyết định giữa Việt Tích cùng Đại Ngụy chính là mối quan hệ môi hở răng lạnh, có Việt Tích ở phía trước, chẳng khác nào làm cho biên cảnh Tây Nam tăng thêm một tầng lá chắn bảo hộ từ thiên nhiên, làm những bọn đạo chích đó không thể dễ dàng xâm chiếm.
Nếu như bọn họ bị đánh bại, như vậy kế tiếp Đại Ngụy phải đối mặt chính là hai quốc gia cùng nhau liên quân, mất đi Việt Tích biên cảnh Tây Nam Đại Ngụy liền giống như là con nhím không có áo giáp, bị đánh tới cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Thiên Hòa Đế dĩ nhiên hiểu được hung hiểm trong đó, cho nên sau khi nhận được phong mật hàm, liền lập tức triệu tập Tả Hữu tướng, Tam công cùng với đám người Lục Bộ Thượng Thư tiến đến thương nghị biện pháp giải quyết.
Quan Thái bảo cùng Binh Bộ thượng thư vừa nghe, lập tức liền ý thức được mục đích rõ ràng của Cửu Thù cùng Lãng Khung là hạng bề ngoài thơn thớt nói cười, bên trong nham hiểm giết người không dao, chỉ một Việt Tích nho nhỏ đáng để phiền đến mấy chục vạn đại quân cùng đi tấn công?
Một trận chiến này, chính là hai nước đang thử điểm mấu chốt của Đại Ngụy, nếu khó giữ được Việt Tích, như vậy tiếp theo bị vây công liền sẽ là Đại Ngụy, trận chiến này, Đại Ngụy cần phải tham gia!
Nghe xong bọn họ phân tích, đại bộ phận quan viên đều thần sắc ngưng trọng.
Biên cảnh Tây Nam vốn dĩ đã không yên ổn, địa phương kia núi rừng đông đảo, cỏ cây tươi tốt, thường xuyên có sơn tặc cường đạo lui tới, dân phong cũng thực bưu hãn.
Nếu như bị địch quốc công phá, muốn thu phục càng là khó càng thêm khó.
Thiên Hòa Đế trong lòng đã có dự tính, hắn cảm thấy mình tuy không tính là thánh minh quân chủ gì, nhưng mà cơ nghiệp lão tổ tông lưu lại không thể mất đi ở trên tay hắn.
Hắn từ tay phụ hoàng kế thừa những gì, thì khi giao đến trên tay đế vương tiếp theo, phải còn nguyên như vậy!
Các đại thần cũng là chủ chiến, những kẻ này thật khinh người quá đáng, bọn họ là nước lớn, sao có thể chịu đựng bọn họ tới cửa vả mặt?
Trong lòng Thiên Hòa Đế đột nhiên thấy an ủi, tuy rằng những người này ở trong triều thỉnh thoảng lục đục với nhau, làm người không khỏi phiền, nhưng mà khi đối mặt với sự tình liên quan tới lợi ích quốc gia, bọn họ vẫn có thể phân rõ nặng nhẹ.
Sau khi được Thiên Hòa Đế đánh nhịp quyết định xuất binh viện trợ Việt Tích, bọn họ liền phải bắt đầu thảo luận điều hướng binh mã nào đi qua, khi các đại thần đang thảo luận đến kịch liệt, một vị quan viên mặt ủ mày ê khiến cho Thiên Hòa Đế chú ý.
"Chu đại nhân, ngươi làm sao vậy?
Có phải thân thể không khoẻ hay không?"
"Tạ Thánh Thượng quan tâm, thần cũng không có không khoẻ."
Hộ Bộ thượng thư Chu đại nhân chắp tay tạ ơn, u sầu trên mặt cũng giảm bớt đi chút.
Thiên Hòa Đế gật gật đầu: "Vậy là tốt rồi, ta còn tưởng rằng ái khanh không thoải mái.
Nhưng mà, nếu không có không khoẻ, vậy vì sao sao lại vẻ mặt phiền muộn?"
Chu đại nhân do dự một lát, quyết định vẫn nói theo sự thật: "Hồi bẩm Thánh Thượng, thần sở dĩ như vậy, là bởi vì trong lòng đang vì vấn đề quân phí mà sầu lo không thôi.
Lần này hai nước Cửu Thù cùng Lãng Khung thế tới rào rạt, Đại Ngụy chúng ta không thể không chiến.
Nhưng quân đóng giữ Tây Nam mới hơn hai vạn người, muốn đối kháng hai nước kia, chúng ta ít nhất còn phải phái đi thêm bốn năm vạn nhân tài."
"Bốn năm vạn người này vừa động lên, chỉ tính mỗi người mỗi ngày năm văn tiền thức ăn, mỗi ngày cũng ít nhất phải tiêu hao hơn hai trăm lượng bạc.
Trừ cái này ra, còn có vận chuyển binh khí chiến mã cần tiêu hao ngân lượng, phỏng chừng một ngày chi tiêu liền phải gần ngàn lượng.
Mấy năm nay thiên tai không ngừng, tình trạng bạc trong quốc khố trên cơ bản đều là còn chưa vào kho đã phải phát ra bên ngoài, hiện giờ lại thêm chiến sự, chỉ sợ quốc khố vô lực chống đỡ a."
Mấy năm nay nếu không phải nhờ doanh thu không ngừng từ kinh thành Văn Hóa Công Viên bên kia, chỉ sợ Chu đại nhân này đã sớm khóc than.
Thiên Hòa Đế nghe vậy, lại nhăn mày, tình huống quốc khố hắn không phải không biết, nhưng trước mắt số tiền này lại không thể không ra.
Hắn nghĩ nghĩ, đối Chu đại nhân nói: "Trẫm nhớ rõ lần trước trẫm phân phó ngươi giúp Đại hoàng tử cùng Nhị hoàng tử đo đạc thổ địa, ra cung dựng phủ, ngươi đã làm chưa?"
Chu đại nhân không biết Hoàng Thượng vì sao đột nhiên hỏi chuyện này, nhưng y vẫn thành thành thật thật mà trả lời: "Thỉnh Hoàng Thượng thứ tội, thần tuy đã xem trọng được hai địa phương, nhưng còn chưa dẫn người tiến đến đo đạc."
"Vậy là tốt rồi, một khi đã như vậy, chuyện mua đất dựng phủ cứ tạm thời gác lại, ngươi đem số tiền này sung làm quân phí đi.
Mặc khác, sinh thần năm nay của trẫm cũng giản lược, không cần hao phí sức người sức của đi xử lý.
Số bạc tiết kiệm được cũng sung làm quân phí."
Thiên Hòa Đế nói, trước mắt mà nói, không có chuyện nào khẩn cấp hơn so với chuyện này.
"Vâng, thần tuân chỉ."
Chu đại nhân cùng vài vị đại nhân khác đều vẻ mặt phức tạp, bọn họ không nghĩ tới Hoàng Thượng thế nhưng sẽ sắp xếp như vậy.
"Còn chuyện chi ra quân phí, phải nhờ vào Chu đại nhân ngươi nghĩ cách.
Những ái khanh khác nếu có kiến nghị tốt, cũng có thể nói ra cùng nhau thương nghị......"
Vừa thương nghị liền thương nghị tới buổi chiều, sau khi sự tình đều đã được chế định gần hết, mấy người mới cảm giác được trong bụng đói khát, Thiên Hòa Đế thấy thế, liền ban Lang Hạ Thực, để cho bọn họ ăn no lại trở về.
Lúc này đồ ăn Ngự Thiện Phòng đã hâm nóng qua rất nhiều lần, ăn vào trong miệng cũng đã sớm mất vị tươi ngon vốn dĩ.
Bọn họ vốn muốn làm mới một lần nữa, chỉ là Hoàng Thượng trước nay chủ trương cần kiệm, bọn họ cũng không dám tự tiện quyết định.
Thiên Hòa Đế một mình ngồi ở trước bàn dùng cơm, còn chưa có ăn xong, đã nghe thấy tiếng bước chân cùng tiếng ngăn cản của thái giám bên ngoài.
Theo một tiếng kêu rên, một bóng hình đi đến, trong miệng còn mắng ba chữ "Cẩu nô tài".
"Phụ hoàng, nhi thần nghe nói người sai người Hộ Bộ tạm thời không cần đi đo đạc đất đai, đây là vì sao?
Không nhanh chóng dựng phủ, vậy chờ đến lúc nhi thần phong vương, ta phải ở đâu đây?"
Đại hoàng tử Ngu Tắc vừa tiến đến đã tùy tiện hỏi, không hề chú ý tới lúc này Thiên Hòa Đế đã mặt đen như mực.
"Tin tức của ngươi cũng thật mau, trẫm mới vừa nói xong, lúc này ngươi đã biết."
Ngu Tắc không nghe ra ý tứ trong lời nói của hắn, vẫn là vẻ mặt kia: "Phụ hoàng, ngài còn chưa có nói cho ta vì sao đâu?"
Trong lòng Thiên Hòa Đế xuất hiện một cổ cảm giác vô lực, hiện tại hắn căn bản không biết nên dùng phương thức gì đối đãi với đại nhi tử.
Đã bao nhiêu tuổi rồi còn không có tiến bộ, giang sơn này thật sự có thể giao đến trên tay y sao?
Suy nghĩ trong lòng Thiên Hòa Đế không người biết hiểu, mọi người chỉ biết Đại hoàng tử bị Hoàng Thượng lạnh giọng trách cứ vài câu, sau đó đen mặt từ Ngự Thư Phòng xông ra ngoài.
Sau khi Nhị hoàng tử Ngu Trật nghe nói, bên môi gợi lên một mạt cười lạnh, không uổng công y dùng một ám tử đem việc này tiết lộ cho lão đại.
Y sớm đã biết, người này căn bản chính là tên đầu gỗ.
Việc trong cung Chu Tông Hải cũng không biết được, khi y dùng xong Lang Hạ Thực, liền từ trong cung đi ra ngoài.
Vừa đến nha môn Hộ Bộ, Chu Tông Hải liền sai người đi kêu Chử Anh.
Chử Anh đang tính toán doanh thu Văn Hóa Công Viên cùng với công viên trò chơi tháng này, từ khi Văn Hóa Công Viên dựng lên, đó là do một tay hắn phụ trách, mấy năm nay, cũng coi như là giúp quốc khố tăng thêm rất nhiều tiền tiết kiệm.
Sau khi Chu Tông Hải nhìn thấy Chử Anh, liền đem chuyện hôm nay nói cho hắn, hơn nữa bảo hắn nhanh chóng đem toàn bộ bạc có thể thu hồi nhanh chóng thu hồi lại, chuyện quá khẩn cấp, quân đội trong mấy ngày tới liền phải điều động, lương thảo gì đó phải đi trước, mấy ngày này bọn họ phải gấp rút.
Chử Anh kinh hãi, hắn đối với sư đoàn các quốc gia hai năm trước tới kinh còn có chút ấn tượng, không thể tưởng được lúc trước mọi người nói cười vui vẻ, hiện tại liền phải binh nhung tương đối.
Ngoài việc khiếp sợ, Chử Anh còn ở trong đầu điên cuồng tính toán xem cao nhất có bao nhiêu ngân lượng có thể chi phối, đợi sau khi tính ra con số, hắn không khỏi có chút chần chừ.
"Làm sao vậy?"
"Đại nhân, hạ quan vừa mới tính một chút, phát hiện số ngân lượng cao nhất có thể sử dụng......
Không đủ năm vạn lượng."
"Sao lại chỉ có chút này?"
Chu Tông Hải cũng thực kinh ngạc, nhưng y cũng biết Chử Anh làm việc luôn đáng tin cậy, chỉ còn chút bạc này, tất nhiên là có nguyên nhân.
Đợi sau khi nghe xong hắn nói nguyên nhân, Chu Tông Hải hết biết nói gì, hóa ra lại là bởi vì《 Tân Kinh Báo 》kia.
Lúc trước khi có báo chí này, người Hộ Bộ đã từng đề nghị muốn đưa lên trên quảng cáo kiếm tiền.
Chỉ tiếc những lão hủ cứng nhắc kia điên cuồng lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý, bọn họ cho rằng báo chí là đồ của người làm công tác văn hoá, không thể làm nó bị dính lên mùi tiền.
Chu đại nhân theo lý cố gắng, đáng tiếc thế đơn lực mỏng, hơn nữa lúc ấy quốc khố còn rất sung túc, kiến nghị này đã bị phủ quyết.
Trừ cái này ra, những quan viên đó còn cảm thấy, 《 Tân Kinh Báo 》 ý nghĩa trọng đại, nếu bọn họ đã muốn phát hành, không bằng dứt khoát phát ra toàn bộ trên dưới các nha môn Đại Ngụy, cứ như vậy, cũng có thể làm thuộc hạ bên dưới hiểu rõ hơn chính lệnh của quan phủ.
Bọn họ nói cũng có đạo lý, vì thế Thiên Hòa Đế tuyệt bút vung lên, liền chém ra một khoản bạc lớn, ngoại trừ quan phủ, còn phát miễn phí báo chí ở trong toàn học đường Huyện Học trở lên Đại Ngụy.
Bởi vì bạc không phải dùng một lần, cho nên mỗi một kỳ xuất bản, Hộ Bộ liền phải hao tổn một lần.
Tuy rằng phí tổn đã giảm đến cực hạn, nhưng mà dựa vào bán báo kiếm tiền, căn bản là không bổ khuyết đủ thiếu hụt, thế cho nên bạc Chử Anh kiếm tới tay từ mấy chỗ Văn Hóa Công Viên cùng công viên trò chơi, trên cơ bản đều chi tiêu ở trên những khoản trên.
《 Tân Kinh Báo 》 mỗi tháng một kỳ, cách kỳ tiếp theo còn có thời gian hơn mười ngày, nếu như không tích cóp chút bạc, chỉ sợ lần tiếp theo xuất bản, Hộ Bộ liền phải nghèo rớt mồng tơi.
Chu Tông Hải cảm thấy đầu tóc mình lại trắng thêm chút, y hận không thể biến luôn chính mình thành bạc để chi tiêu.
Ngay trong lúc bọn họ sứt đầu mẻ trán hết sức, tin tức thủy sư Nam Mân bị Oa nhân giết hại lại truyền đến.
Thiên Hòa Đế dĩ nhiên là vô cùng tức giận, một Oa Quốc nho nhỏ thế nhưng cũng dám tới nhổ râu hổ?
Hắn nghĩ tới nghĩ lui, đều cảm thấy đây là một âm mưu, là Oa Quốc cùng hai nước khác cùng nhau lập ra âm mưu, bằng không, vì sao sẽ trùng hợp như vậy, hai việc sẽ phát sinh cùng một lúc chứ?
Oa Quốc này, cần phải được giáo huấn một chút!
Nhìn thấy quân phí đầu tiên chưa gom đủ, bên kia lại có dấu hiệu này, trước mắt Chu Tông Hải tối sầm, thiếu chút nữa liền phải ngất đi rồi.