[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
(Edit 1-200) Nhân Viên Thư Viện 1
Chương 160: Chiều không gian khác
Chương 160: Chiều không gian khác
Chiều không gian khác
So với Mạnh Triết, đầu óc của Tống Giang không tỉnh táo như vậy.
Bởi vì khi cậu chứng kiến cảnh Alice bị bố ấn chặt mũi cho đến chết, cậu đã mặc định rằng cô bé chắc chắn là nạn nhân...
Sau đó, Tống Giang còn thử hét vài tiếng vào không khí, nhưng vẫn không nhận được phản hồi từ Mạnh Triết.
Cậu thấy vẻ mặt Alice căng thẳng, tưởng cô bé lo lắng có thể sẽ không ra ngoài được.
Không ngờ, cô bé lại đang sợ hãi vì cảm nhận được linh lực mạnh mẽ của Mạnh Triết.
So với Tống Giang đang không rõ sự tình, Mạnh Triết ở phía bên này lại căng thẳng hơn nhiều.
Bởi vì Mạnh Triết lúc này không biết con quỷ kia không thể nhập vào người Tống Giang, đang vội vàng tìm điểm kết nối giữa hai không gian, để nhanh chóng đưa tên ngốc đó trở về thế giới thực...
Không ngờ, đúng lúc này, Thiệu Quân, người đáng lẽ phải ở cùng nhóm với Tống Giang, lại xuất hiện ở cửa phòng với vẻ mặt đầy âm khí.
Mạnh Triết nghe thấy tiếng động, sắc mặt lập tức trở nên u ám.
Ngô Lỗi bên cạnh không nhận ra sự bất thường của Thiệu Quân, lập tức vui mừng nói: "Đội Thiệu!
Cuối cùng cũng tìm thấy anh rồi.
Tống Giang đâu?"
Thiệu Quân không nói gì, chỉ nhìn hai người với vẻ mặt căng thẳng.
Lúc này, Ngô Lỗi dường như cũng nhận ra sự khác thường của Thiệu Quân, anh ta nghi hoặc hỏi: "Đội trưởng Thiệu?!"
Mạnh Triết lúc này đã nhìn ra Thiệu Quân bị quỷ ám.
Mặc dù anh không lập tức tiến lên, nhưng Tru Tiên Kiếm vẫn luôn nắm chặt trong tay.
Chỉ cần đối phương có chút hành động bất thường, anh lập tức có thể đánh cho con tiểu quỷ này hồn bay phách tán.
Không ngờ lúc này, Thiệu Quân do dự mãi rồi cuối cùng mới lên tiếng: "Hai người... là Tống Giang và Mạnh Triết sao?"
Ngô Lỗi nghe trong miệng Thiệu Quân phát ra giọng của một người lạ, lập tức sợ hãi trốn ra sau lưng Mạnh Triết, run giọng nói: "Đội trưởng Thiệu...
đừng dọa người như thế chứ?"
Không ngờ đối phương còn sợ hơn cả anh ta, lắp bắp nói: "Tôi... tôi không phải Thiệu Quân, tôi, tôi là em họ Tiểu Siêu."
"Tiểu Siêu?"
Ngô Lỗi sững người, đột nhiên hiểu ra điều gì đó, lập tức lo lắng hỏi: "Tiểu Siêu?
Anh cậu đâu?
Cậu đã làm gì anh ấy?!"
Tiểu Siêu nghe xong vội vàng xua tay: "Tôi không làm gì anh ấy cả...
Anh ấy bị nhốt trong căn phòng mà tôi từng ở trước đó không ra được, nên bảo tôi nhập vào người anh ấy để ra ngoài tìm Tống Giang và Mạnh Triết cầu cứu.
Hai người chính là Tống Giang và Mạnh Triết phải không?!"
Ngô Lỗi nghe vậy lắc đầu: "Tôi không phải Tống Giang, tôi là Ngô Lỗi, đồng nghiệp của anh cậu.
Nhưng cậu yên tâm, anh ấy là Mạnh Triết, anh ấy chắc chắn có cách cứu anh cậu."
Tiểu Siêu nghe xong thở phào nhẹ nhõm: "Anh là Mạnh Triết à?
Tốt quá!
Anh tôi nói anh chắc chắn có cách cứu chúng tôi ra ngoài..."
Mạnh Triết nghe vậy, từ từ tiến đến trước mặt Tiểu Siêu, trầm giọng hỏi: "Anh cậu đang ở căn phòng nào?"
Tiểu Siêu, người vẫn không dám tiến lại gần cửa phòng, giơ tay chỉ ra sau lưng Mạnh Triết: "Chính là căn phòng này...
Chỉ là bây giờ bố cục bên trong dường như đã thay đổi, trước đây rõ ràng là thư phòng của tôi."
Mạnh Triết gật đầu: "Xem ra không gian này sẽ tự biến đổi tùy theo tâm trạng của người bước vào, tạo ra một chiều không gian tách biệt với thế giới bên ngoài..."
Ngô Lỗi nghe xong thì khó hiểu: "Vậy tại sao khi chúng ta vừa bước vào căn phòng này lại không có bất kỳ thay đổi nào?"
Mạnh Triết liếc xéo anh ta: "Cậu nghĩ sao?
Hay là cậu thử tự mình vào lại một lần nữa xem?!"
Ngô Lỗi nghe vậy lập tức xua tay lia lịa: "Không cần không cần...
Chắc chắn là vì có anh ở đây."
Sau đó, anh ta thầm nghĩ trong lòng, Tống Giang bình thường sống thật không dễ dàng gì, tính khí của ông anh Mạnh này khó chiều quá đi mất!
Nói trở mặt là trở mặt ngay được!
🤣
Lúc này Mạnh Triết lên tiếng: "Tiểu quỷ, cậu muốn cứu anh mình không?"
Tiểu Siêu nghe xong vội gật đầu: "Dĩ nhiên là muốn!
Tôi không thể để anh tôi chết không rõ ràng ở đây, không thì tôi còn mặt mũi nào gặp cậu mợ?!"
"Nhưng nếu cứu anh ta phải hy sinh cậu thì sao?"
Mạnh Triết tiếp tục hỏi.
Tiểu Siêu sửng sốt, nhưng ngay sau đó gật đầu: "Tôi không sao, chỉ cần cứu được anh tôi là được.
Dù gì tôi cũng đã chết rồi, còn có thể tệ hơn được nữa không?"
"Cậu nghĩ kỹ chưa?
Nếu muốn cứu anh cậu ra, cậu phải quay lại chiều không gian kia...
Vì vậy cậu có thể chọn cứu, hoặc không."
Mạnh Triết không chút cảm xúc nói.
Tiểu Siêu không ngờ Mạnh Triết lại nói vậy, liền chất vấn: "Anh không phải là bạn của anh tôi sao?!
Tại sao lại nói thế?"
Ngô Lỗi nghe xong cũng phụ họa: "Đúng vậy!
Mạnh tiên sinh, dù sao chúng ta cũng coi như là bạn, anh nói vậy là ý gì?!"
Mạnh Triết nghe xong cười nói: "Tôi chỉ cho cậu một lựa chọn thôi...
Cậu nên biết, nếu bây giờ cậu rời khỏi đây, có thể thay thế Thiệu Quân tiếp tục sống."
Không ngờ Tiểu Siêu không chút do dự: "Không cần...
Nếu thân thể này là của người khác, không cần anh nói tôi cũng sẽ làm thế.
Nhưng đây là anh tôi, tôi không thể hại anh ấy."
Mạnh Triết dường như khá hài lòng với câu trả lời, gật đầu nói: "Đã nghĩ kỹ rồi thì vào đi!
Tôi cần thông qua thân thể anh cậu để tìm chủ nhân ban đầu của nó."
Ngô Lỗi bên cạnh lúc này mới nhận ra Mạnh Triết vừa mới thử lòng Tiểu Siêu.
Dù sao hai người họ đều không quen biết em họ của Thiệu Quân, phòng khi đối phương có ý đồ gì thì lúc quan trọng sẽ khó xử.
Nghe Mạnh Triết nói vậy, thần sắc Tiểu Siêu hơi do dự.
Nhưng đây cũng là lẽ thường tình, dù gì căn phòng này đã giam cầm cậu quá lâu, giờ may mắn thoát ra lại phải lập tức quay về, trong lòng khó tránh khỏi chống đối...
Nhưng cuối cùng Tiểu Siêu vẫn nhanh chóng điều chỉnh bản thân, bước vào.
Theo bước chân Tiểu Siêu, môi trường trong phòng lập tức thay đổi.
Mạnh Triết nhân cơ hội đi đến bên cậu ta, cùng cậu ta bước vào không gian chuyên thuộc về Tiểu Siêu, đồng thời bỏ lại Ngô Lỗi đứng ngây người trong hành lang, trố mắt nhìn hai người bước vào phòng rồi biến mất trong chớp mắt...
Mạnh Triết nhìn căn phòng trước mắt, cảm thấy có chút kỳ quái khó tả.
Quan sát kỹ, phát hiện căn phòng này một nửa là thư phòng, một nửa là văn phòng...
Đúng lúc đó, Thiệu Quân đang ngồi trên ghế vắt chân hình chữ ngũ bị "chính mình" và Mạnh Triết đột nhiên xuất hiện làm giật mình.
Anh ta vừa định nói, đã bị Mạnh Triết kéo dậy, ngay sau đó cảm thấy trời đất quay cuồng.
Khi tỉnh táo lại nhìn rõ mọi vật trước mắt, phát hiện mình đã đứng trong hành lang.
Ngô Lỗi nhìn thấy Mạnh Triết lần nữa như thấy người thân, nếu không phải sắc mặt đối phương quá khó coi, anh đã định lao tới ôm chầm lấy Mạnh Triết...
Ngay sau đó anh ta thấy lần này bên cạnh Mạnh Triết và Thiệu Quân còn có thêm một thiếu niên non nớt, không cần nghĩ cũng biết đây chính là đứa trẻ đen đủi Tiểu Siêu.
Thiệu Quân không ngờ chỉ trong chớp mắt đã trở về thân thể mình, kinh ngạc nói: "Tôi... ra rồi sao?"
Còn chưa kịp Mạnh Triết lên tiếng, Ngô Lỗi đã kích động chạy tới: "Đội trưởng Thiệu!
Anh không sao chứ?!"