Cập nhật mới

Khác (EDIT 1-200) Nhân Viên Thư Viện 1

(Edit 1-200) Nhân Viên Thư Viện 1
Chương 160: Chiều không gian khác


Chiều không gian khác

So với Mạnh Triết, đầu óc của Tống Giang không tỉnh táo như vậy.

Bởi vì khi cậu chứng kiến cảnh Alice bị bố ấn chặt mũi cho đến chết, cậu đã mặc định rằng cô bé chắc chắn là nạn nhân...

Sau đó, Tống Giang còn thử hét vài tiếng vào không khí, nhưng vẫn không nhận được phản hồi từ Mạnh Triết.

Cậu thấy vẻ mặt Alice căng thẳng, tưởng cô bé lo lắng có thể sẽ không ra ngoài được.

Không ngờ, cô bé lại đang sợ hãi vì cảm nhận được linh lực mạnh mẽ của Mạnh Triết.

So với Tống Giang đang không rõ sự tình, Mạnh Triết ở phía bên này lại căng thẳng hơn nhiều.

Bởi vì Mạnh Triết lúc này không biết con quỷ kia không thể nhập vào người Tống Giang, đang vội vàng tìm điểm kết nối giữa hai không gian, để nhanh chóng đưa tên ngốc đó trở về thế giới thực...

Không ngờ, đúng lúc này, Thiệu Quân, người đáng lẽ phải ở cùng nhóm với Tống Giang, lại xuất hiện ở cửa phòng với vẻ mặt đầy âm khí.

Mạnh Triết nghe thấy tiếng động, sắc mặt lập tức trở nên u ám.

Ngô Lỗi bên cạnh không nhận ra sự bất thường của Thiệu Quân, lập tức vui mừng nói: "Đội Thiệu!

Cuối cùng cũng tìm thấy anh rồi.

Tống Giang đâu?"

Thiệu Quân không nói gì, chỉ nhìn hai người với vẻ mặt căng thẳng.

Lúc này, Ngô Lỗi dường như cũng nhận ra sự khác thường của Thiệu Quân, anh ta nghi hoặc hỏi: "Đội trưởng Thiệu?!"

Mạnh Triết lúc này đã nhìn ra Thiệu Quân bị quỷ ám.

Mặc dù anh không lập tức tiến lên, nhưng Tru Tiên Kiếm vẫn luôn nắm chặt trong tay.

Chỉ cần đối phương có chút hành động bất thường, anh lập tức có thể đánh cho con tiểu quỷ này hồn bay phách tán.

Không ngờ lúc này, Thiệu Quân do dự mãi rồi cuối cùng mới lên tiếng: "Hai người... là Tống Giang và Mạnh Triết sao?"

Ngô Lỗi nghe trong miệng Thiệu Quân phát ra giọng của một người lạ, lập tức sợ hãi trốn ra sau lưng Mạnh Triết, run giọng nói: "Đội trưởng Thiệu...

đừng dọa người như thế chứ?"

Không ngờ đối phương còn sợ hơn cả anh ta, lắp bắp nói: "Tôi... tôi không phải Thiệu Quân, tôi, tôi là em họ Tiểu Siêu."

"Tiểu Siêu?"

Ngô Lỗi sững người, đột nhiên hiểu ra điều gì đó, lập tức lo lắng hỏi: "Tiểu Siêu?

Anh cậu đâu?

Cậu đã làm gì anh ấy?!"

Tiểu Siêu nghe xong vội vàng xua tay: "Tôi không làm gì anh ấy cả...

Anh ấy bị nhốt trong căn phòng mà tôi từng ở trước đó không ra được, nên bảo tôi nhập vào người anh ấy để ra ngoài tìm Tống Giang và Mạnh Triết cầu cứu.

Hai người chính là Tống Giang và Mạnh Triết phải không?!"

Ngô Lỗi nghe vậy lắc đầu: "Tôi không phải Tống Giang, tôi là Ngô Lỗi, đồng nghiệp của anh cậu.

Nhưng cậu yên tâm, anh ấy là Mạnh Triết, anh ấy chắc chắn có cách cứu anh cậu."

Tiểu Siêu nghe xong thở phào nhẹ nhõm: "Anh là Mạnh Triết à?

Tốt quá!

Anh tôi nói anh chắc chắn có cách cứu chúng tôi ra ngoài..."

Mạnh Triết nghe vậy, từ từ tiến đến trước mặt Tiểu Siêu, trầm giọng hỏi: "Anh cậu đang ở căn phòng nào?"

Tiểu Siêu, người vẫn không dám tiến lại gần cửa phòng, giơ tay chỉ ra sau lưng Mạnh Triết: "Chính là căn phòng này...

Chỉ là bây giờ bố cục bên trong dường như đã thay đổi, trước đây rõ ràng là thư phòng của tôi."

Mạnh Triết gật đầu: "Xem ra không gian này sẽ tự biến đổi tùy theo tâm trạng của người bước vào, tạo ra một chiều không gian tách biệt với thế giới bên ngoài..."

Ngô Lỗi nghe xong thì khó hiểu: "Vậy tại sao khi chúng ta vừa bước vào căn phòng này lại không có bất kỳ thay đổi nào?"

Mạnh Triết liếc xéo anh ta: "Cậu nghĩ sao?

Hay là cậu thử tự mình vào lại một lần nữa xem?!"

Ngô Lỗi nghe vậy lập tức xua tay lia lịa: "Không cần không cần...

Chắc chắn là vì có anh ở đây."

Sau đó, anh ta thầm nghĩ trong lòng, Tống Giang bình thường sống thật không dễ dàng gì, tính khí của ông anh Mạnh này khó chiều quá đi mất!

Nói trở mặt là trở mặt ngay được!

🤣

Lúc này Mạnh Triết lên tiếng: "Tiểu quỷ, cậu muốn cứu anh mình không?"

Tiểu Siêu nghe xong vội gật đầu: "Dĩ nhiên là muốn!

Tôi không thể để anh tôi chết không rõ ràng ở đây, không thì tôi còn mặt mũi nào gặp cậu mợ?!"

"Nhưng nếu cứu anh ta phải hy sinh cậu thì sao?"

Mạnh Triết tiếp tục hỏi.

Tiểu Siêu sửng sốt, nhưng ngay sau đó gật đầu: "Tôi không sao, chỉ cần cứu được anh tôi là được.

Dù gì tôi cũng đã chết rồi, còn có thể tệ hơn được nữa không?"

"Cậu nghĩ kỹ chưa?

Nếu muốn cứu anh cậu ra, cậu phải quay lại chiều không gian kia...

Vì vậy cậu có thể chọn cứu, hoặc không."

Mạnh Triết không chút cảm xúc nói.

Tiểu Siêu không ngờ Mạnh Triết lại nói vậy, liền chất vấn: "Anh không phải là bạn của anh tôi sao?!

Tại sao lại nói thế?"

Ngô Lỗi nghe xong cũng phụ họa: "Đúng vậy!

Mạnh tiên sinh, dù sao chúng ta cũng coi như là bạn, anh nói vậy là ý gì?!"

Mạnh Triết nghe xong cười nói: "Tôi chỉ cho cậu một lựa chọn thôi...

Cậu nên biết, nếu bây giờ cậu rời khỏi đây, có thể thay thế Thiệu Quân tiếp tục sống."

Không ngờ Tiểu Siêu không chút do dự: "Không cần...

Nếu thân thể này là của người khác, không cần anh nói tôi cũng sẽ làm thế.

Nhưng đây là anh tôi, tôi không thể hại anh ấy."

Mạnh Triết dường như khá hài lòng với câu trả lời, gật đầu nói: "Đã nghĩ kỹ rồi thì vào đi!

Tôi cần thông qua thân thể anh cậu để tìm chủ nhân ban đầu của nó."

Ngô Lỗi bên cạnh lúc này mới nhận ra Mạnh Triết vừa mới thử lòng Tiểu Siêu.

Dù sao hai người họ đều không quen biết em họ của Thiệu Quân, phòng khi đối phương có ý đồ gì thì lúc quan trọng sẽ khó xử.

Nghe Mạnh Triết nói vậy, thần sắc Tiểu Siêu hơi do dự.

Nhưng đây cũng là lẽ thường tình, dù gì căn phòng này đã giam cầm cậu quá lâu, giờ may mắn thoát ra lại phải lập tức quay về, trong lòng khó tránh khỏi chống đối...

Nhưng cuối cùng Tiểu Siêu vẫn nhanh chóng điều chỉnh bản thân, bước vào.

Theo bước chân Tiểu Siêu, môi trường trong phòng lập tức thay đổi.

Mạnh Triết nhân cơ hội đi đến bên cậu ta, cùng cậu ta bước vào không gian chuyên thuộc về Tiểu Siêu, đồng thời bỏ lại Ngô Lỗi đứng ngây người trong hành lang, trố mắt nhìn hai người bước vào phòng rồi biến mất trong chớp mắt...

Mạnh Triết nhìn căn phòng trước mắt, cảm thấy có chút kỳ quái khó tả.

Quan sát kỹ, phát hiện căn phòng này một nửa là thư phòng, một nửa là văn phòng...

Đúng lúc đó, Thiệu Quân đang ngồi trên ghế vắt chân hình chữ ngũ bị "chính mình" và Mạnh Triết đột nhiên xuất hiện làm giật mình.

Anh ta vừa định nói, đã bị Mạnh Triết kéo dậy, ngay sau đó cảm thấy trời đất quay cuồng.

Khi tỉnh táo lại nhìn rõ mọi vật trước mắt, phát hiện mình đã đứng trong hành lang.

Ngô Lỗi nhìn thấy Mạnh Triết lần nữa như thấy người thân, nếu không phải sắc mặt đối phương quá khó coi, anh đã định lao tới ôm chầm lấy Mạnh Triết...

Ngay sau đó anh ta thấy lần này bên cạnh Mạnh Triết và Thiệu Quân còn có thêm một thiếu niên non nớt, không cần nghĩ cũng biết đây chính là đứa trẻ đen đủi Tiểu Siêu.

Thiệu Quân không ngờ chỉ trong chớp mắt đã trở về thân thể mình, kinh ngạc nói: "Tôi... ra rồi sao?"

Còn chưa kịp Mạnh Triết lên tiếng, Ngô Lỗi đã kích động chạy tới: "Đội trưởng Thiệu!

Anh không sao chứ?!"
 
(Edit 1-200) Nhân Viên Thư Viện 1
Chương 161: Công cụ người


Công cụ người

Linh hồn vừa trở về cơ thể, Thiệu Quân còn có chút sững sờ.

Anh nhìn quanh hỏi: "Tống Giang đâu?

Các cậu không tìm thấy cậu ấy à?!"

Mạnh Triết trầm giọng nói: "Anh và cậu ấy lạc nhau ở đâu?"

Thiệu Quân suy nghĩ một chút rồi nói: "Chúng tôi đầu tiên là phát hiện một hộp nhạc trong căn phòng này, sau đó lại thấy một đôi giày da nhỏ màu đỏ.

Tống Giang cảm thấy có gì đó không đúng, liền kéo tôi ra khỏi phòng.

Kết quả, chúng tôi lại đến một hành lang hoàn toàn xa lạ, rồi ngay sau đó thấy một cô bé mặc váy công chúa..."

Mạnh Triết nghe Thiệu Quân kể lại quá trình lạc khỏi Tống Giang, liền quay sang nhìn căn phòng: "Xem ra thứ ở đây cũng có chút bản lĩnh...

Tống Giang chắc chắn đã bị con tiểu quỷ đó nhốt trong một không gian cụ thể hóa nào đó rồi."

Thiệu Quân bình tĩnh hơn Ngô Lỗi nhiều.

Anh ta nghe xong liền hỏi Mạnh Triết tiếp theo nên làm thế nào để cứu Tống Giang.

Mạnh Triết nhìn "hai người một quỷ" trước mắt, thực sự không muốn họ tiếp tục cản đường mình nữa, liền trầm giọng nói: "Ba người các anh xuống tầng một đợi trước đi.

Đợi tôi cứu được Tống Giang sẽ đến hội hợp với các anh...

Nhớ kỹ, trong lâu đài này ít nhất vẫn còn 5 con ác quỷ đang chờ để cướp cơ thể người khác.

Ba người khác vào đây cùng chúng ta cũng đã biến mất, có khả năng đã bị trúng chiêu rồi, nên các anh phải cẩn thận với họ, đừng để bị dụ dỗ dễ dàng."

Lúc này, Tiểu Siêu lên tiếng: "Anh Mạnh cứ yên tâm, nếu em phát hiện có vấn đề gì, chắc chắn sẽ nói ra ngay lập tức."

Mạnh Triết gật đầu, rồi phất tay: "Tất cả xuống đi!"

Thiệu Quân biết họ đều là người thường, ở lại không chắc giúp được gì mà còn có thể gây phiền phức cho Mạnh Triết, nên không nói gì thêm, dẫn Ngô Lỗi và Tiểu Siêu cùng đi xuống đại sảnh tầng một.

Kết quả, khi "hai người một quỷ" đến đại sảnh tầng một, họ thấy Tiểu Hâm, Đặng Khải và một người khác đang ngồi thẳng đờ trên chiếc ghế sofa da, không có bất kỳ phản ứng nào...

Đặc biệt là Đặng Khải, mặc dù họ mới quen nhau chưa lâu, nhưng với tính cách của cậu ta, khi thấy Ngô Lỗi và Thiệu Quân từ trên lầu xuống, ít nhất cũng phải trêu chọc vài câu.

Ngô Lỗi vừa định tiến lên kiểm tra tình hình, đã bị Thiệu Quân cản lại: "Khoan đã...

Tình trạng của ba người này không ổn."

Sau đó, lời nói của Tiểu Siêu cũng xác nhận phỏng đoán của Thiệu Quân: "Họ đã bị người khác hoán đổi linh hồn rồi..."

Nghe Tiểu Siêu nói vậy, Đặng Khải từ từ quay đầu lại nhìn ba người họ, ánh mắt có chút khó hiểu: "Cậu không nhập vào người khác, làm sao mà đi ra được?!"

Lời này rõ ràng là nói với Tiểu Siêu.

Tiểu Siêu nhìn Thiệu Quân: "Vì anh trai tôi đến cứu tôi rồi."

Đặng Khải nghe xong, vẻ mặt thất vọng nói: "Vậy cậu thật may mắn, vẫn còn người nhà sẵn lòng đến cứu..."

Tiểu Hâm bên cạnh nghe thấy thì lộ vẻ giận dữ, một giọng nói đàn ông phát ra từ miệng cô: "Mày làm như vậy sẽ phá vỡ quy tắc!"

Tiểu Siêu nghe vậy liền cười lạnh: "Quy tắc gì?

Và ai đã đặt ra quy tắc đó!?

Bọn chúng đã hại chết chúng ta, vậy mà mày lại cứ mở miệng giúp chúng nói chuyện!"

Linh hồn nhập vào người nữ trợ lý nghe vậy, đứng dậy khỏi sofa nói: "Mày nói nghe dễ dàng quá, đó là vì gia đình mày có người hiểu biết về những chuyện này, còn biết đến tìm mày.

Còn chúng tao thì sao?

Có ai quan tâm đến sống chết của chúng tao không?"

"Tôi quan tâm!

Tôi tên là Thiệu Quân, đây là đồng nghiệp của tôi, Ngô Lỗi.

Cả hai chúng tôi đều là cảnh sát.

Lần này đến đây là để điều tra tại sao bảy người các người lại tự sát không rõ nguyên nhân.

Tôi thừa nhận Tiểu Siêu là em họ của tôi, nhưng tôi đã đưa nó đi được thì đương nhiên cũng có thể đưa các người đi.

Tuy nhiên, điều kiện tiên quyết là các người không được làm hại những người vô tội."

Thiệu Quân trầm giọng nói.

Đặng Khải nghe xong khẽ hừ lạnh: "Người vô tội?

Chẳng lẽ chúng tôi không vô tội sao?!"

"Các người đương nhiên vô tội, nhưng điều đó không thể trở thành lý do để các người làm hại người khác...

đúng không?"

Thiệu Quân kiên nhẫn nói.

Ngô Lỗi lúc này cũng hiểu ra cả ba người kia đã bị quỷ nhập, liền phụ họa: "Các người phải tin tôi và đội trưởng Thiệu.

Chúng tôi đã tìm đến đây, thì không thể không lo cho các người được."

Tiểu Hâm nghe xong lại cười lạnh: "Các người lo như thế nào?

Có thể cho chúng tôi trở về như xưa không?

Hay có thể cho chúng tôi một nơi tốt hơn?

Các người là cảnh sát thì đúng, nhưng nhiều nhất cũng chỉ có thể quản chuyện của người sống mà thôi!"

Nữ trợ lý cũng kích động nói: "Đúng thế, đừng tưởng tôi không biết các người muốn làm gì!

Các người chẳng qua là muốn bảo vệ những người còn sống này.

Chúng tôi đã chết rồi, nên không quan trọng bằng người sống, đúng không?!

Nếu chúng tôi bỏ qua cho những người này, vậy ai sẽ bỏ qua cho chúng tôi?

Sau đó chúng tôi sẽ đi đâu về đâu?!"

Nhất thời, Thiệu Quân và Ngô Lỗi không biết phải trả lời câu hỏi của ba người họ như thế nào, vì họ cũng không biết những linh hồn này sau khi rời khỏi đây sẽ đi về đâu...

Mặc dù Thiệu Quân biết Mạnh Triết và họ sẽ có cách, nhưng cụ thể là cách nào thì bây giờ anh cũng không nói được.

Cuối cùng, anh chỉ có thể dùng lý lẽ, dùng tình cảm để nói với họ: "Tôi có thể hiểu tâm trạng của các người.

Bởi vì em họ Tiểu Siêu của tôi cũng là một trong những nạn nhân.

Tôi hiểu rõ nỗi đau mất người thân là như thế nào.

Nhưng các người có nghĩ tới không, cho dù hôm nay để các người chiếm lấy cơ thể của những người này thì sao chứ?

Các người có thể sống lại không?

Kết quả rõ ràng là không thể...

Mặc dù tôi không biết mục đích của kẻ chủ mưu đứng sau chuyện này là gì, nhưng không thể nghi ngờ gì nữa, hắn đã coi tất cả các người là công cụ.

Hắn sẽ không quan tâm các người sau khi ra ngoài sẽ thế nào.

Hắn chỉ muốn các người đi hại chết thêm bảy người vô tội khác để đạt được mục đích của mình.

Các người hãy tin tôi, chắc chắn sẽ có cách.

Tôi tìm được em họ mình là vì tôi đã đưa một người bạn rất lợi hại đến, anh ấy chắc chắn có thể giúp đỡ các người."

Thấy Thiệu Quân nói với thái độ chân thành, ba con quỷ dường như cũng có chút dao động.

Trong đó, con quỷ nam nhập vào Tiểu Hâm suy nghĩ một chút rồi nói: "Thật ra chúng tôi làm như vậy chỉ là không muốn bị giam cầm ở đây mãi mãi.

Kẻ đó nói chỉ cần chúng tôi có thể mang đi cơ thể của một người, rồi hoàn thành những việc hắn giao phó... thì có thể trở thành một con ma tự do, muốn đi đâu cũng được.

Tôi nhớ gia đình tôi lắm, tôi chỉ muốn về thăm họ một lần."

"Yên tâm, chuyện này đối với bạn của chúng tôi chỉ là chuyện nhỏ, rất dễ dàng làm được.

Đến lúc đó, chúng tôi sẽ nhờ anh ấy sắp xếp để mỗi người các cậu được về nhà một chuyến, đảm bảo hoàn thành tâm nguyện của các cậu!

Thế nào?"

Ngô Lỗi vỗ ngực nói.

Cùng lúc đó, Mạnh Triết vẫn đang ở trên tầng hai nghiên cứu làm thế nào để vào chiều không gian khác, bỗng nhiên hắt hơi một cái không rõ lý do.

Anh ta dụi mũi nói: "Chắc chắn là Tống Giang đang lải nhải sao mình vẫn chưa đi cứu cậu ta rồi."
 
(Edit 1-200) Nhân Viên Thư Viện 1
Chương 162: Cướp đoạt dương thọ


Cướp đoạt dương thọ

Sự thật chứng minh người lải nhải về anh ta không phải là Tống Giang, bởi vì lúc này Tống Giang vẫn đang trò chuyện vui vẻ với tiểu quỷ Alice, cậu muốn tìm hiểu thêm về lâu đài này từ của cô bé.

Và tiểu quỷ tên Alice này, mặc dù không thể có được cơ thể của Tống Giang, nhưng cũng phát hiện ra sự khác biệt của cậu, điều này càng khiến cô bé quyết tâm giữ Tống Giang ở lại...

"Anh trai, bạn của anh có lợi hại không?"

Alice ngây thơ hỏi.

Tống Giang mỉm cười: "Tất nhiên rồi, người bạn này của anh là Bạch Hổ Thần Quân..."

Cậu nói được nửa câu thì cảm thấy nói thẳng thân phận của Mạnh Triết không ổn, nên phanh gấp lại: "... tiểu đồng dưới trướng, lợi hại vô cùng!"

Khi Alice vừa nghe thấy Bạch Hổ Thần Quân, sắc mặt cô bé lập tức thay đổi.

Nhưng khi Tống Giang sửa lời, cô bé mới khẽ thở phào.

Rõ ràng là cô bé tưởng chừng ngây thơ này biết uy danh của Bạch Hổ Thần Quân...

"Alice, em có thể nói cho anh biết em đã ở đây bao lâu rồi không?"

Tống Giang dịu dàng nói.

Alice nghiêng đầu suy nghĩ một lúc: "Lâu lắm rồi, em thực sự không nhớ rõ nữa..."

"Vậy tại sao em lại đến đây?"

Tống Giang tiếp tục hỏi.

Alice nghe xong cười: "Vì đây là nhà của em mà, em vẫn luôn sống ở đây."

Tống Giang nghĩ thầm trong lòng, nếu Alice vẫn luôn sống ở đây, thì cô bé không phải là một trong bảy người chơi trước đó.

Vậy con tiểu quỷ này từ đâu ra?!

Ngay sau đó, cậu lại liên tưởng đến việc Mạnh Triết vừa liên lạc được với mình thì "tín hiệu" bị ngắt.

Chẳng lẽ tất cả đều là do Alice giở trò?!

Mặc dù Tống Giang không muốn tin rằng cô bé ngây thơ vô tội trước mặt này lại là nguồn gốc của mọi sự tà ác, nhưng cậu lại không thể giải thích được tại sao lại xuất hiện một con tiểu quỷ ngoài bảy người kia...

Nghĩ đến đây, Tống Giang thăm dò hỏi: "Alice, nếu bạn của anh tìm thấy chúng ta, em có muốn cùng anh rời khỏi đây không?"

Alice suy nghĩ rất nghiêm túc, rồi hỏi ngược lại Tống Giang: "Đây là nhà của em, tại sao em phải rời đi?!"

Tống Giang kiên nhẫn nói: "Nhưng nếu chúng ta đều rời đi, để em ở lại một mình sẽ rất cô đơn."

"Vậy anh trai ở lại chơi với em đi!"

Alice nói không do dự.

Tống Giang lắc đầu: "Không có ai sẽ ở bên cạnh ai mãi mãi...

Nghe lời anh, cùng bọn anh rời khỏi đây nhé?!"

Không ngờ những lời tiếp theo của Alice lại khiến Tống Giang giật mình.

Cô bé vẻ mặt thờ ơ nói: "Không sao đâu, anh đi rồi sẽ có những anh chị mới đến đây...

Họ luôn như vậy, đến rồi đi, đi rồi lại đến."

Tống Giang có chút khó tin: "Em nói là lúc nào cũng sẽ có anh chị đến đây sao?

Bao lâu thì đến một lần, và mỗi lần đến mấy người?"

"Bao lâu thì em không biết, nhưng mỗi lần đều đến bảy người..."

Alice rất nghiêm túc nói.

Ban đầu, Tống Giang và họ cứ nghĩ rằng trước khi họ đến, chỉ có bảy nạn nhân là em họ của Thiệu Quân.

Nhưng bây giờ nghe ý của Alice, hết đợt này đến đợt khác những nạn nhân giống như vụ thu hoạch rau hẹ, trời mới biết tất cả bắt đầu từ khi nào và dưới hình thức nào...

Cùng lúc đó, ở không gian khác, Mạnh Triết đang cầm Tru Tiên Kiếm chỉ trỏ khắp phòng, hy vọng có thể nhanh chóng tìm ra Tống Giang.

Nhưng anh ta thử nhiều lần đều không có tác dụng, cuối cùng chỉ có thể ngồi trên ghế, bình tĩnh suy nghĩ xem vấn đề ở đâu.

Theo lẽ thường, tầng lầu này phải có bảy căn phòng giam giữ bảy con ác quỷ.

Anh và Ngô Lỗi đã gặp con quỷ treo cổ ở một phòng, Thiệu Quân thì gặp em họ bị chết đuối của mình trong căn phòng này.

Vậy vấn đề đặt ra là, nếu em họ của Thiệu Quân là con quỷ bị nhốt trong căn phòng này, thì Alice mà Tống Giang gặp lại là thế nào?

Tại sao hai con quỷ lại chiếm dụng cùng một căn phòng?

Điều này rõ ràng là vô lý...

Hơn nữa, tầng lầu này có hơn mười căn phòng, chắc chắn không có chuyện không đủ phòng, hai con quỷ phải dùng chung một phòng.

Nghĩ đến đây, Mạnh Triết đứng dậy đi đi lại lại trong phòng.

Sau đó, anh ta nhanh chóng đi đến bàn trang điểm, mạnh mẽ kéo ngăn kéo ra, liền thấy một chiếc hộp nhạc tinh xảo nằm im lìm bên trong...

Nhưng Mạnh Triết không vội vàng mở nó ra như Thiệu Quân trước đó, mà lấy chiếc hộp nhạc ra khỏi ngăn kéo, rồi đi nhanh ra khỏi phòng, đến căn phòng mà anh và Ngô Lỗi đã gặp con quỷ treo cổ.

Khi Mạnh Triết thấy hai chiếc hộp nhạc giống hệt nhau bày trước mắt, anh ta đã xác nhận suy đoán trong lòng.

Xem ra con tiểu quỷ tên Alice này có thể tự do đi lại giữa bảy căn phòng khác nhau, và cũng chính nhờ sự tồn tại của cô bé, bảy linh hồn của những kẻ xui xẻo kia mới bị giam cầm trong đó.

Hiểu ra được điều này, Mạnh Triết cầm hai chiếc hộp nhạc giống hệt nhau đi tìm từng phòng một, cuối cùng anh ta đã tìm được đủ bảy chiếc hộp nhạc giống nhau!

Mọi việc đến đây, Mạnh Triết đã đoán ra con tiểu quỷ tên Alice là thứ gì rồi.

Cô bé chắc hẳn là một ác linh đầy oán khí, nhưng lại bị kẻ có tâm dùng để cướp đoạt dương thọ của người khác.

Và bảy chiếc hộp nhạc này chính là lối đi để con tiểu quỷ đi lại giữa bảy căn phòng.

Lý do Mạnh Triết không mở chiếc hộp nhạc đầu tiên khi tìm thấy là vì lo rằng con tiểu quỷ sẽ lợi dụng những chiếc hộp nhạc khác để trốn thoát.

Anh ta không muốn phải chạy đi chạy lại giữa bảy căn phòng như đuổi thỏ...

Nghĩ đến đây, Mạnh Triết siết chặt Tru Tiên Kiếm trong tay, rồi dùng chút lực, một luồng kiếm quang chói mắt bắn ra.

Mạnh Triết không nói một lời, trực tiếp vung kiếm quang phá tan sáu trong bảy chiếc hộp nhạc!

Sau đó, anh ta thong thả cầm chiếc hộp nhạc cuối cùng trở lại căn phòng Tống Giang đã biến mất, mở nó ra và nói: "Tiểu quỷ...

Ngươi không còn đường chạy nữa rồi."

Thật ra, ngay khi Mạnh Triết phá vỡ chiếc hộp nhạc đầu tiên, Alice bên này đã có phản ứng.

Cô bé đầu tiên hoảng sợ nhìn xung quanh, rồi run rẩy nói với Tống Giang: "Anh trai... hộp nhạc của em, hộp nhạc của em bị người ta đập vỡ rồi!"

Tống Giang lúc đầu không biết chuyện gì xảy ra, chỉ có thể an ủi Alice: "Em đừng sợ, em nói cho anh biết, chiếc hộp nhạc này quan trọng với em lắm sao?"

Alice nghe vậy liền ra sức gật đầu: "Đó là nhà của em... nếu tất cả các hộp nhạc đều vỡ, vậy em sẽ không còn nơi nào để ở nữa."

Không ngờ đúng lúc này, Tống Giang đột nhiên nghe thấy giọng nói của Mạnh Triết: "Tiểu quỷ...

Ngươi không còn đường chạy nữa rồi."

Tống Giang nghe là giọng Mạnh Triết, trong lòng lập tức vui mừng.

Ngay sau đó, cảnh vật xung quanh bắt đầu từ từ thay đổi, cho đến khi căn phòng hoàn toàn trở lại thành một căn phòng khách sạn bình thường, bóng dáng Mạnh Triết mới xuất hiện trước mặt Tống Giang...
 
(Edit 1-200) Nhân Viên Thư Viện 1
Chương 163: Mụ phù thủy già


Mụ phù thủy già

Nhìn thấy Mạnh Triết, trái tim đang treo lơ lửng của Tống Giang cuối cùng cũng được đặt về đúng chỗ.

Bất kể Alice có vấn đề hay không, có Mạnh Triết ở đây thì mọi chuyện tự nhiên sẽ không thành vấn đề nữa...

"Anh cuối cùng cũng đến!"

Tống Giang phấn khích nói.

Nhưng trái ngược với sự phấn khích của cậu, Alice lại tỏ ra vô cùng hoảng sợ.

Cô bé nhanh chóng lùi vào góc tường, rồi lẩm bẩm không rõ đang nói gì...

Thấy Alice có biểu hiện lạ, Tống Giang định đến gần xem cô bé bị sao, nhưng Mạnh Triết đã kéo cậu lại: "Đừng lại gần cô ta..."

Cùng lúc đó, Alice, người vừa rồi còn ngây thơ, đột nhiên thay đổi sắc mặt.

Đồng tử hai mắt cô bé hoàn toàn hóa đen, không còn thấy một chút lòng trắng nào.

Ngay sau đó, da dẻ cô bé cũng dần chuyển sang màu xanh tím, xuất hiện từng mảng thi ban.

Tống Giang không ngờ Alice lại biến thành bộ dạng đáng sợ như vậy.

Nhưng chưa kịp phản ứng, cậu thấy Alice đột nhiên há to miệng, vô số con ruồi bay ra từ miệng cô bé, lao thẳng về phía Tống Giang và Mạnh Triết...

Tống Giang chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ, cậu ngây người nhìn đàn ruồi bay về phía mình.

May mà Mạnh Triết nhanh tay lẹ mắt, lập tức điều khiển Tru Tiên Kiếm lướt qua không trung.

Kiếm khí trong chớp mắt thiêu rụi toàn bộ số ruồi bay đến trước mặt.

Hoàn hồn trở lại, Tống Giang kinh ngạc thốt lên: "Những thứ này là cái gì vậy?!"

Mạnh Triết vừa dùng Tru Tiên Kiếm chặn lại đòn tấn công của đàn ruồi, vừa trầm giọng nói: "Con tiểu quỷ này không hề đơn giản, những con ruồi này đều được hóa từ oán niệm của nó.

Cậu tuyệt đối đừng để bị vẻ ngoài của nó đánh lừa, biết chưa?!"

Tống Giang cười khổ: "Với vẻ ngoài bây giờ của cô ta thì chắc chắn không lừa được tôi đâu!

Tôi đâu có ngốc?!"

Mạnh Triết vẻ mặt buồn cười: "Còn chưa đủ ngốc sao?

Nếu tôi mà không xuất hiện, có phải cậu sắp nhận con tiểu quỷ này làm em gái nuôi rồi không?!"

Tống Giang nghe xong liền phản bác: "Làm gì có chuyện khoa trương như thế.

Alice thực sự rất đáng thương, cô bé bị chính bố mình ấn chặt mũi cho đến chết.

Nếu chúng ta giúp cô bé, sau này cô bé sẽ không đi hại người khác nữa!"

Mạnh Triết có chút khó chịu dọn nốt mấy con ruồi cuối cùng: "Sự việc đâu có đơn giản như cậu nghĩ?

Những ảo ảnh mà con tiểu quỷ này cho cậu thấy chỉ là để đánh lừa cậu mà thôi.

Nếu không phải cậu đã ăn Xá Lợi Huyền Vũ... thì giờ này sợ là đã bị cô ta ăn sạch sành sanh rồi!"

Lúc này, Alice thấy chiêu ruồi của mình bị Mạnh Triết dễ dàng đánh bại, cô bé lại biến về vẻ ngoài ngây thơ, nhìn Tống Giang: "Anh trai cứu em...

Anh không nói bạn anh sẽ giúp em sao?"

Mặc dù Tống Giang biết Alice đang lừa mình, nhưng cậu vẫn không đành lòng: "Anh trai có thể giúp em, nhưng em không thể lừa anh trai nữa.

Rốt cuộc em là ai?

Tại sao lại bị nhốt ở đây?"

Alice nghe xong, vẻ mặt đau khổ: "Những gì em nói đều là thật, bố đã hại chết em, nhưng em không trách ông ấy...

ông ấy cũng bị ép buộc thôi.

Anh trai, anh mau bảo anh lớn này cất kiếm đi, em khó chịu lắm!"

Chiêu trò này của Alice có thể có tác dụng với Tống Giang, nhưng lại hoàn toàn vô dụng với Mạnh Triết.

Anh ta hừ lạnh: "Nhóc quỷ... sao cô không nói cho anh trai của cô biết, tại sao bố cô lại giết cô đi?!

Nếu cô còn không nói sự thật, tôi sẽ hủy hoại chiếc hộp nhạc của cô!!"

Không ngờ Mạnh Triết vừa nói ra, Alice lại một lần nữa thay đổi sắc mặt.

Cô bé vẻ mặt dữ tợn, giọng nói chói tai: "Gã đàn ông đó rất dễ bị tôi dụ dỗ, tôi bảo hắn làm gì hắn làm nấy.

Tôi bảo hắn giết vợ, hắn liền đi giết.

Tôi bảo hắn giết con gái, hắn cũng làm theo!

Đàn ông... haha, không có một ai là tốt cả."

Tống Giang ngay lập tức sững sờ, giọng nói này đâu còn là của Alice ngây thơ vô tội trước đó, đây rõ ràng là giọng của mụ phù thủy già trong truyện cổ tích!!
 
(Edit 1-200) Nhân Viên Thư Viện 1
Chương 164: Vĩnh sinh


Vĩnh sinh

Tống Giang không thể nào ngờ được, giọng nói già nua và chói tai kia lại phát ra từ miệng của Alice.

Nếu không tận mắt chứng kiến, cậu có chết cũng không tin tất cả những chuyện này...

Thấy Alice cuối cùng cũng hiện nguyên hình, Mạnh Triết lạnh giọng hỏi: "Nói đi, rốt cuộc cô là thứ gì?!"

Alice ở góc tường đầu tiên cười khẽ, rồi từ từ ngẩng đầu lên, nhìn Tống Giang và Mạnh Triết, cười quái dị nói: "Tôi là gì ư?

Chính tôi cũng không biết...

Tôi chỉ biết là tôi đã tồn tại rất lâu, đủ lâu để từng nghe đến uy danh của Bạch Hổ Thần Quân."

Mạnh Triết vốn nghĩ đối phương đã nhận ra mình thì sẽ phải cung kính hơn, không ngờ những lời tiếp theo của cô ta suýt nữa làm anh ta tức đến ngã ngửa!

Alice nói với giọng điệu kỳ quái: "Nếu quý ngài là tiểu đồng dưới trướng của hắn, chắc hẳn cũng có chút bản lĩnh...

Hay là chúng ta làm một giao dịch nhé?"

(Edit:🤣🤣🤣🤣🤣)

Mạnh Triết nghe xong liền liếc nhìn Tống Giang bên cạnh.

Cậu ta lập tức cười ngượng nghịu, không biết giải thích thế nào, liền vội vàng chuyển chủ đề: "Giao dịch gì?"

Alice cười khúc khích: "Thả tôi rời khỏi đây...

Chắc hẳn các người cũng đã phát hiện ra, có người đã nhốt tôi ở đây, việc hại chết những người kia cũng là bất đắc dĩ mà thôi."

Nhưng Mạnh Triết lại hừ lạnh: "Vậy còn bố mẹ của Alice thật sự thì sao?

Cô hại chết họ cũng là bất đắc dĩ ư?!"

Alice nói với giọng âm u: "Họ ư?

Đó là họ xui xẻo...

Có những món đồ chơi đáng yêu như vậy không mua, lại cứ chọn chiếc hộp nhạc cổ lỗ sĩ đó."

"Thả cô đi không phải là không thể, nhưng trước hết tôi phải biết rõ mọi chuyện là như thế nào.

Nếu cô dám nói một lời dối trá..."

Mạnh Triết nói đến đây, liền kề Tru Tiên Kiếm lên chiếc hộp nhạc: "...

Hậu quả cô có thể tự tưởng tượng."

Khóe miệng Alice giật giật, rồi cô ta thở dài: "Các người muốn biết cũng được, nhưng câu chuyện này hơi dài..."

Mạnh Triết cười: "Không sao...

Chúng tôi có rất nhiều thời gian."

Sau đó, Alice kể cho họ nghe rằng cô ta đã bị nhốt trong chiếc hộp nhạc cổ lỗ sĩ này.

Hơn tám mươi năm trước, nó được một thương gia giàu có mua từ một cửa hàng đồ cổ cũ, rồi tặng cho cô con gái độc nhất của ông ta là Alice...

Bố mẹ của Alice đều là những người thuộc tầng lớp thượng lưu lúc bấy giờ, họ rất yêu thương con gái mình, coi cô bé như bảo bối.

Với gia cảnh giàu có và nền giáo dục tốt, gia đình ba người họ đáng lẽ phải sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi.

Nhưng tất cả những điều tốt đẹp đó bắt đầu thay đổi từ từ, ngay khoảnh khắc Alice mở chiếc hộp nhạc cổ lỗ sĩ ra...

Đầu tiên là bố mẹ của Alice, hai người vốn rất yêu thương nhau bắt đầu cãi vã vì những chuyện vặt vãnh.

Họ ngày càng nhìn đối phương không vừa mắt, đến nỗi trong một cuộc cãi vã gay gắt, bố của Alice đã bóp cổ mẹ cô bé cho đến chết.

Lúc đó, Alice thật sự chỉ mới 7 tuổi.

Cô bé không hiểu tại sao bố mẹ vốn yêu thương nhau lại trở nên như vậy, càng không hiểu tại sao người bố vốn hiền lành của mình, gần đây ánh mắt nhìn cô bé lại ngày càng hung dữ.

Cuối cùng, Alice cũng không thoát khỏi vận rủi, bị chính bố mình dùng gối bịt mũi cho đến chết trên giường.

Người bố sau khi làm xong tất cả những chuyện này mới tỉnh táo lại, nhưng vì không thể chấp nhận sự thật là vợ và con gái chết thảm dưới tay mình, cuối cùng ông cũng treo cổ tự sát.

Sau khi cả gia đình ba người của Alice chết, ngôi nhà cùng với những đồ vật trong đó được đem đi đấu giá.

Và chiếc hộp nhạc cổ lỗ sĩ đó lại được một thương gia giàu có nổi tiếng khác mua lại...

Sau khi thu hoạch được ba linh hồn, chiếc hộp nhạc cổ lỗ sĩ rất thích hình dạng của Alice, và cũng từ lúc đó, nó đã dùng bộ mặt của Alice để đối diện với mọi người.

Ác quỷ Alice vốn tưởng rằng người thương gia mua nó về lại là một kẻ xui xẻo khác, nhưng khi được mang về nhà, nó mới phát hiện sự việc không phải như vậy.

Hóa ra người thương gia đó mắc một căn bệnh hiểm nghèo, sắp chết đến nơi.

Sau đó, có một vị đại sư rất lợi hại đã chỉ cho ông ta một cách tà ác, đó là mượn tuổi thọ của người sống.

Đối tượng được mượn tuổi thọ đầu tiên nên chọn trong số người thân, vì chỉ khi đối phương tự nguyện cho mượn thì tuổi thọ mới được đổi một năm một.

Nhưng người thương gia đó quá tham lam.

Ông ta mượn hết tuổi thọ của mấy người con trai mình mà vẫn chưa thỏa mãn...

Dù sao tuổi thọ của các con cũng có hạn.

Trong đó, người con trai thứ hai vì tuổi thọ vốn không cao, nên chỉ vài năm sau đã chết trước cả người cha.

Người thương gia hiểu rằng cứ mượn tuổi thọ của con trai mình mãi không ổn, bèn hỏi vị đại sư có cách nào mượn tuổi thọ của người khác không?

Dù tốn nhiều tiền hơn cũng được!

Vị đại sư nghe xong cười: "Tiền quả thật là thứ tốt, nhưng nếu có tiền mà không có mạng để tiêu, thử hỏi ai sẽ vì tiền mà cho mượn tuổi thọ của mình?"

Hóa ra việc mượn tuổi thọ giữa những người không có quan hệ thân thích không hề đơn giản như vậy.

Mặc dù không cần đối phương phải tự nguyện, nhưng một khi mượn thành công, người bị mượn tuổi thọ sẽ lập tức chết bất đắc kỳ tử...

Như vậy việc mượn tuổi thọ có khác gì giết người đâu!

Nhưng đối với người thương gia sắp chết vì bệnh kia, con trai người khác chết vẫn tốt hơn con trai mình chết, đúng không?

Vì vậy, ông ta đã chi một số tiền lớn để nhờ vị đại sư giúp mình mượn tuổi thọ.

Phương pháp mượn tuổi thọ này thực ra không phức tạp, sở dĩ không ai dễ dàng làm như vậy là vì chuyện này quá độc ác.

Những người giỏi về huyền học, mệnh lý lại tin vào luật nhân quả, vì vậy không ai dám liều lĩnh làm chuyện thất đức này để kiếm tiền.

Nhưng vị đại sư mà người thương gia mời về không hiểu vì lý do gì lại cần tiền gấp, nên ông ta đã đồng ý làm việc này, và đảm bảo có thể giúp người thương gia mượn được ít nhất 7 năm tuổi thọ.

Trước hết, vị đại sư này thường thay mặt người thương gia tham gia các buổi đấu giá đồ cổ.

Nhưng mục đích của ông ta không phải đồ cổ, mà là muốn tìm một món đồ chứa đầy tà khí, sát khí và oán niệm...

Cuối cùng, sau khi sàng lọc liên tục, chiếc hộp nhạc cổ lỗ sĩ đã hại chết gia đình Alice nổi bật lên, trở thành mắt trận của đại trận mượn tuổi thọ này.

Trong suốt mấy chục năm qua, chiếc hộp nhạc cổ lỗ sĩ đã được chuyển đi không biết bao nhiêu quốc gia.

Mỗi lần, nó đều phải chọn ra 7 kẻ xui xẻo có cùng ngày sinh tháng đẻ với người thương gia, để ác quỷ Alice thu hoạch linh hồn của họ, từ đó đổi lấy 7 năm tuổi thọ cho người thương gia.

Tống Giang nghe đến đây, trong lòng lạnh lẽo.

Hóa ra phải giết một mạng người mới đổi được một năm tuổi thọ cho người thương gia.

Sự tàn nhẫn và coi thường mạng người của đối phương thật đáng phẫn nộ...

Lúc này, Mạnh Triết đột nhiên lạnh giọng hỏi: "Nếu mỗi lần có thể mượn được 7 năm dương thọ, vậy tại sao mới chỉ nửa năm đã bắt đầu lại rồi?"

Ác quỷ Alice nghe xong cười khổ: "Chuyện này tôi không biết.

Đối với họ, tôi chỉ là một công cụ.

Thử hỏi ai lại đi giải thích mọi chuyện với một công cụ chứ?"

Tống Giang nghe cũng phải.

Nhưng đối phương cũng quá tham lam rồi!

Chẳng lẽ hắn còn muốn dựa vào cách này để sống bất tử mãi mãi sao?
 
(Edit 1-200) Nhân Viên Thư Viện 1
Chương 166: Lá chắn


Lá chắn

Sự xuất hiện của Mạnh Triết ngay lập tức ổn định hoàn toàn tình hình.

Nhưng anh ta nhanh chóng phát hiện ra một vấn đề khác, đó là linh hồn của Đặng Khải và Tiểu Hâm không có ở đại sảnh tầng một.

Nhưng trước đó khi anh ta tìm từng căn phòng để phá hủy hộp nhạc, cũng không thấy linh hồn của họ?!

Tống Giang thấy vẻ mặt Mạnh Triết có vẻ u ám, liền hỏi nhỏ: "Có chuyện gì vậy?"

"Linh hồn của ba kẻ đó không trở về..."

Mạnh Triết trầm giọng nói.

"Hả?

Vậy phải làm sao đây?!"

Tống Giang ngạc nhiên hỏi.

Mạnh Triết nghe xong, trước tiên nhìn ba con quỷ đang nhập vào ba người kia, rồi vung tay một cái, lập tức đánh ba con quỷ bay ra khỏi cơ thể, chúng ngay lập tức trở lại hình dạng ban đầu...

Cùng lúc đó, cơ thể của Đặng Khải, Tiểu Hâm và nữ trợ lý lập tức đổ rạp xuống đất như một đống bùn nhão.

Ba con quỷ thấy thủ đoạn của Mạnh Triết lợi hại, lập tức sợ hãi không thôi, vội vàng trốn ra sau lưng Ngô Lỗi và Thiệu Quân, sợ Mạnh Triết ra tay lần nữa sẽ đánh cho chúng hồn bay phách tán.

Nhưng Mạnh Triết lại không thèm liếc nhìn chúng, mà lấy chiếc hộp nhạc cuối cùng còn sót lại ra, rồi lạnh giọng hỏi: "Linh hồn của ba người sống đó đã đi đâu rồi?!"

Vừa dứt lời, chiếc hộp nhạc khẽ rung lên.

Ngay sau đó, một giọng nói ngây thơ vô tội từ bên trong truyền ra: "Có thể là bị thu đi trước rồi...

Hay là thôi đi, dù sao bạn của các người cũng đã được cứu rồi."

Chưa kịp để Mạnh Triết nói, Tống Giang đã lên tiếng trước: "Làm sao mà được chứ?

Alice, em có thể nói cho anh biết linh hồn của ba người họ đang ở đâu không?"

Bên trong hộp nhạc im lặng vài giây, sau đó thở dài: "Được rồi...

Đây là nể mặt anh đó, nếu là người khác tôi chắc chắn sẽ không nói."

Mạnh Triết nghe xong đảo mắt, khó chịu nói: "Nếu cô còn nói thêm một câu vô nghĩa nào nữa, tôi đảm bảo sẽ biến hộp nhạc của cô thành bột...

Nói!

Bọn họ rốt cuộc ở đâu?"

Một tràng cười khúc khích từ hộp nhạc truyền ra: "Yên tâm đi, hiện tại họ vẫn đang ở trong lâu đài..."

Mạnh Triết nghe xong lập tức hiểu ra mọi chuyện, liền vẻ mặt u ám chất vấn: "Là cô đã giữ lại linh hồn của họ?"

Lúc này, nắp hộp nhạc tự động mở ra, một bóng dáng nhỏ bé lơ lửng xuất hiện trước mắt mọi người.

Cô bé vẻ mặt cưng chiều nhìn Tống Giang: "Anh trai, anh còn nhớ chuyện đã hứa với em không?"

Tống Giang là một người thật thà, nghe xong liền gật đầu: "Đương nhiên nhớ rồi!"

Nhưng Alice lại cố ý liếc nhìn Mạnh Triết, rồi kéo dài giọng hỏi: "Ồ?

Thật sao?"

Mạnh Triết trước đó quả thực đã hứa với Alice, rằng sau khi cứu được tất cả người và quỷ, anh sẽ thả cô bé đi.

Nhưng lúc đó anh chỉ nói bâng quơ, không thực sự định giữ lời.

Dù sao Alice không phải là một oán linh bình thường, nếu tùy tiện thả đi, sau này rất có thể sẽ có thêm người chết vì cô ta...

Alice rõ ràng đã nhìn thấu suy nghĩ của Mạnh Triết, nhưng lúc đó số phận nằm trong tay người khác, cô ta đương nhiên không tiện nói gì nhiều, nên đã lén lút giở mánh khóe, giữ lại linh hồn của ba người Đặng Khải trong hộp nhạc, để làm bùa hộ mệnh sau này.

Sự sơ suất nhất thời của Mạnh Triết đã khiến Alice lấy linh hồn của ba người Đặng Khải làm lá chắn.

Nếu là Mạnh Triết của trước đây, chắc chắn anh sẽ không nói hai lời, trực tiếp đập tan chiếc hộp nhạc, mặc kệ bên trong có nhốt linh hồn của ai!

Nhưng hiện tại, khi đã hóa thân thành Mạnh Triết, anh ta lại có thêm vài phần lo lắng so với trước.

"Tại sao em lại hỏi vậy?

Linh hồn của ba người Đặng Khải có phải đã bị em bắt rồi không?!"

Tống Giang bừng tỉnh sau đó hỏi.

Alice thấy Mạnh Triết vẻ mặt khó chịu, liền cười đắc ý: "Tôi cũng là để tự bảo vệ mình thôi.

Hơn nữa, bây giờ họ đang ở trong hộp nhạc của tôi...

Tôi chỉ cần búng tay một cái là có thể thả họ ra."

Lúc này, Tống Giang mới hiểu ý đồ của Alice, cậu lạnh giọng hỏi: "Rốt cuộc em muốn gì?"

"Đương nhiên là muốn vị... tiểu đồng dưới trướng này thực hiện lời hứa trước đó!"

Alice cười ngây thơ nói.

Không ngờ Mạnh Triết lại trầm giọng: "Thả cô đi là tuyệt đối không thể...

Nhưng tôi có thể đưa cô đến âm ti đầu thai, và cũng có thể không truy cứu tất cả những việc cô đã làm trước đây."

Không ngờ Alice nghe xong lại cười ha hả: "Tôi bị nhốt trong hộp nhạc này gần hai trăm năm rồi, chẳng lẽ chỉ để đổi lấy việc đầu thai chuyển kiếp sao?!"

"Vậy em muốn gì?!

Tính cách của người bạn này của anh xưa nay không tốt đâu.

Lỡ mà không thỏa thuận được, e là hộp nhạc của em cũng không giữ được nữa!"

Tống Giang đưa Mạnh Triết ra dọa cô ta.

Nhưng Alice lại thờ ơ nói: "Tùy các người...

Cùng lắm thì tôi và linh hồn của ba người này cùng nhau hồn bay phách tán."

Tống Giang nhìn Alice vẻ mặt có chỗ dựa vững chắc thì có chút phát điên, đành bất lực nhìn Mạnh Triết, muốn xem anh ta có cách nào tốt hơn không.

Mạnh Triết suy nghĩ một lát, rồi trầm giọng: "Tôi chỉ có thể đảm bảo không đánh cô hồn bay phách tán, còn chuyện thả cô đi là tuyệt đối không thể."

Không ngờ Alice dường như đang chờ Mạnh Triết nói câu này.

Cô bé khẽ mỉm cười, rồi giơ tay chỉ vào Tống Giang: "Được...

Vậy tôi muốn ở bên cạnh anh ấy."

Mạnh Triết lập tức giận dữ: "Cô ở bên cạnh cậu ấy làm gì?!

Có tôi ở đây, cô sẽ không bao giờ có thể đoạt xá cơ thể cậu ấy!"

(Edit: bị đào gốc tường rồi🤣🤣)

"Ôi chao!

Tôi cần cơ thể anh ấy làm gì?!

Tôi chỉ muốn ở bên cạnh anh ấy thôi...

Nếu không thì tôi có thể đi đâu được chứ?

Anh nghĩ mà xem, tôi ở bên cạnh anh ấy thì tự nhiên sẽ không đi làm chuyện xấu nữa, như vậy không phải tất cả mọi người đều yên tâm sao?"

Alice cười nói.

Tống Giang mặc dù không biết mục đích Alice làm như vậy là gì, nhưng dường như đây là điều kiện duy nhất mà cả hai bên có thể chấp nhận vào lúc này, ngoại trừ...

Mạnh Triết.

"Không được!"

Mạnh Triết kiên quyết nói.

Tống Giang biết Mạnh Triết đang lo lắng điều gì, dù sao không ai tin rằng một ác linh như vậy lại có ý tốt với mình.

Đến giờ, họ còn không biết lai lịch của Alice là gì, thử hỏi Mạnh Triết làm sao có thể yên tâm để cô ta ở bên cạnh Tống Giang được chứ?!

Nhưng họ cũng không thể bỏ mặc ba người Đặng Khải được.

Mặc dù Đặng Khải hơi đáng ghét, nhưng Tiểu Hâm và nữ trợ lý thì không tệ.

Đã có cách cứu họ, Tống Giang đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn...

Nghĩ đến đây, Tống Giang nhìn Mạnh Triết nói: "Cứ làm theo lời cô ta nói đi.

Dù sao có anh ở đây... tôi không sợ gì cả."

Mạnh Triết vốn đang rất tức giận, nhưng nghe Tống Giang nói vậy cũng thấy có lý.

Anh thầm nghĩ, đường đường là Bạch Hổ Thần Quân mà lại không thể trấn áp được một con ác linh nhỏ, vậy thì anh cũng đừng đi phong ấn những thần thú thượng cổ đã bỏ trốn nữa.

Thấy Tống Giang cuối cùng cũng đồng ý, Alice cười nói: "Anh trai phải giữ lời hứa đấy nhé!"
 
Back
Top Bottom