Giữa khoảng không mờ nhạt của mây trời, một cô bé nằm thẫn thờ, đôi mắt tò mò dõi theo thế giới trước mặt.
Một con bướm nhỏ khẽ lướt qua, đôi cánh mỏng manh rung lên trong làn gió nhẹ.
Ánh nhìn của cô bé bị hút theo từng nhịp bay ấy.
Con bướm chao nghiêng, lượn một vòng rồi đậu xuống một bông hoa.
Ánh nắng len lỏi qua tán lá, chiếu thẳng xuống, khiến đôi cánh phản lên sắc màu mong manh đến nao lòng.
Cô bé khẽ mỉm cười.
Một nụ cười rất ngây ngô, rất trong trẻo — đẹp theo cách thuần khiết nhất.
Nhưng khoảnh khắc ấy chẳng kéo dài bao lâu.
Trước mắt cô, một đám trẻ con xuất hiện, vây quanh một cậu bé khác, cười đùa ầm ĩ.
Rồi đột ngột, cậu bé kia giơ chân lên.
Bụp.
Bông hoa bị giẫm nát.
Con bướm nhỏ nhoi bị nghiền xuống đất không chút thương tiếc.
Chưa dừng lại ở đó, cậu ta còn giày xéo thêm vài lần, mạnh bạo và cố ý, rồi quay sang phía cô bé, giơ ngón giữa lên đầy khiêu khích.
Sau đó, thằng bé dẫn đầu cả nhóm đi ngang qua cô.
Nó cố tình dẫm mạnh lên bàn tay bé nhỏ đang đặt trên nền đất, nhếch mép cười khinh bỉ:
“Đi thôi.
Chỗ này chả thú vị gì cả — chỉ là một con chó ghẻ.”
Cả đám phá lên cười.
Tiếng cười chua chát, nặng mùi miệt thị, vang vọng mãi trong không gian.
Khi chúng khuất dần, cô bé mới chậm rãi tiến tới.
Gương mặt cúi xuống, đầy thương tiếc.
Bằng đôi tay nhỏ bé của mình, cô nhẹ nhàng nâng bông hoa nát vụn cùng con bướm bất động lên.
Giọng nói run run, thì thầm như xin lỗi chính thế giới:
“Tớ xin lỗi…
Vì đã khiến các cậu phải liên lụy…”
Khung cảnh tối dần.
“Ơ kìa… hết pin rồi!”
Giọng Ami vang lên, rồi thều thào cảm thán trong sự hụt hẫng:
“Công nhận quá khứ nữ chính buồn thiệt… nghe bảo về sau được nam chính bảo vệ, sống hạnh phúc mà.
Muốn xem nữa ghê… haizz.”
Takashi liếc sang, khẽ cười, giọng dỗ dành:
“Thôi, chị qua xem chung với em đi.
Tối qua em sạc full rồi.
Lần sau ngủ sớm chút nha, dặn hoài mà cứ thức kiểu gì quên sạc điện thoại hoài.”
Ami chỉ biết cười trừ:
“Biết rồi, khổ ghê… có thức chút xíu à.”
Takashi nhếch môi, nhíu mày rồi bật cười:
“Phớ ôn.”
Ami vỗ vai cậu một cái:
“Cái thằng này.”
Takashi đưa điện thoại sang:
“Thôi, coi nè.”
Haruto ngồi cạnh Ami, quay sang nhìn Takashi bằng ánh mắt như bắn đạn:
“Thằng cẩu, mày coi chừng tao nha.
Tránh xa chị tao ra.”
Takashi lập tức phản bác:
“Ủa anh làm gì sai?
Đã đụng chạm gì đâu mà làm quá dữ vậy.”
Haruto hừ lạnh:
“Ừ, lát xuống xe chết mẹ mày với tao.”
Lúc này, cả nhóm đang trên đường đến một ngôi làng hẻo lánh, ít người qua lại, ngồi trên chiếc xe ba gác cũ của dân làng.
Người cầm lái không ai khác ngoài cha sứ Amara.
Kiryu càm ràm:
“Moẹ, tao vẫn chưa hiểu sao không đi taxi hay xe buýt cho rồi, tự nhiên chui vô cái xe này.”
Takashi đáp thản nhiên:
“Đường chật hẹp thế này mày đòi cái éo gì?
Xe buýt nào chạy vô, ô tô bảy chỗ nào dám đi?”
Kiryu cãi cùn:
“Thôi thôi, ông im đi.
Có tiền là có tất cả.”
Takashi cạn lời, quay mặt đi.
Cha sứ Amara lên tiếng:
“Sắp đến rồi, mọi người chuẩn bị hành lý nha.”
Mười phút sau.
Takashi bước xuống xe, chìa tay đỡ Ami.
Cậu vươn vai, xoay cổ khởi động xương khớp:
“Uầy~, ngồi cả tiếng phê ê hết cả người~”
Từ xa, một giọng nói đầy giận dữ vang lên:
“Con mẹ mày!
Bố mày chờ giây phút này lâu lắm rồi!”
Takashi chỉ nhún vai bất lực, nhắm mắt ngước nhìn bầu trời, thở dài:
“Haiz… thằng này lên cơn rồi.”
Chưa kịp phản ứng, Haruto—thân hình đồ sộ cao 1m75, nặng 70kg—lao thẳng tới Takashi như một cỗ xe tăng.
ĐÙNG!
Cậu tóm cổ Takashi, lắc mạnh qua lại:
“Mày chừa chưa?
Mày chừa chưaaaa?!”
Takashi bị siết cổ, cố rặn ra mấy chữ:
“Dạ… dạ… chừ-a…
ặc—”
Bị buông ra, Takashi hít sâu một hơi, ép mình bình tĩnh lại.
Đúng lúc đó, ánh mắt cậu vô tình hướng về phía rừng sâu.
Bằng cách nào đó, cậu thấy.
Xa tận bên trong, giữa bóng cây mờ tối, một cô bé quỳ gục dưới đất, cúi gầm mặt, hai tay nâng lên một bông hoa nát và một con bướm đã tàn.
Takashi giật mình, chỉ tay:
“Ê… tụi mày… phía kia… tao thấy có con bé nào đó… tội lắm.”
Haruto nhìn theo, cau mày:
“Mày bị tao bóp cổ xong ngáo hả?
Thấy mẹ gì đâu, tính nhát ma tao à?”
Takashi khựng lại.
Quái lạ… rõ ràng mới thấy mà?
Cậu tự nhủ.
Chắc ảo giác.
Cả nhóm tiếp tục tiến vào làng.
Trước khi vào hẳn, cha sứ Amara dặn dò:
“Mọi người cứ thoải mái nghỉ ngơi ở nhà tôi đã sắp xếp.
Trong nhà thờ trên núi có một cuốn sách ghi chép về tất cả các loại quái mà mọi người cần biết.
Nhưng leo lên đó tốn sức lắm, nên nghỉ một hôm cho khỏe rồi hẵng đi.
Nhớ nha—chỉ có một tuần để hoàn thành nhiệm vụ.”
Takashi nghe mà thấy mọi thứ trôi qua nhanh và mơ hồ đến lạ.
Cậu chỉ biết nghĩ thầm.
Từ góc nhìn của Takashi, dân làng ở đây rất thân thiện.
Ai cũng chào đón, tặng quà: rổ cà rốt, rổ khoai, rau củ, trái cây…
Cậu thấy vui.
Cho đến khi gặp bọn trẻ.
Chúng rất dễ thương—nhưng trong mắt Takashi, chúng chẳng khác gì lũ quỷ ranh.
Runa thấy sắc mặt cậu lạ liền hỏi:
“Mày không thích trẻ con à?”
Takashi nghiến răng:
“Trẻ con?
Tụi quỷ yêu này mà là trẻ con hả?
Mày nhìn đi—tụi nó lợi dụng sự ngây thơ, sự nịnh nọt để trục lợi kìa.”
Một đám nhóc đã quấn quanh Ami từ lúc nào.
Đứa ôm tay, đứa nắm tay, đứa ôm sau lưng, đứa phía trước, thậm chí có đứa chuẩn bị ôm chân thì bị Takashi tóm lại.
Hàng loạt câu hỏi ngây thơ vang lên:
“Chị ăn gì mà xinh vậy?”
“Chị có người yêu chưa?”
“Tay chị mềm ghê!”
“Sao ôm chị ấm vậy?”
“Chị đi chơi với tụi em hong?”
Ami cười ngượng, lúng túng gỡ từng đứa một, nhưng tụi nhỏ bám chặt quá.
Muốn chửi cũng không nỡ.
Haruto cười lớn:
“Nhìn chị vậy mà dễ hút con nít ghê ha.”
Takashi cay cú, vén áo lên:
“Chị không gỡ được để em—”
Chưa kịp làm gì, tụi nhóc đồng loạt khóc thét:
“Oaaaa!
Anh người xấu tới rồi!”
“Aaaa!
Anh kia tránh xa chị em ra!
Em sẽ bảo vệ chị!”
Nói xong, tụi nó ôm Ami chặt hơn.
Cả nhóm cười nghiêng ngả.
Kiryu nhân cơ hội khịa:
“Úi giồi, anh người xấu kìa.
Cái bản mặt mày đi tới đâu cũng bị chê.
Con nít còn chê, có chó mới mê.
Hahaha!”
Souta lên tiếng:
“Thôi đủ rồi, giúp bả kìa.”
Takashi tức đến nổ đom đóm mắt, nhưng vẫn cố kìm lại, hạ giọng dịu đi:
“Thôi mấy em, cho chị nghỉ ngơi chút đi.
Để bữa khác chơi nha, ngoan nào…”
“Hứ!
Đồ yêu quái xấu xí!
Biến đi, đừng hòng dụ dỗ chị tụi tao!”
—
Takashi đứt phanh.
Sát khí từ người cậu trào ra nồng nặc.
Dấu ấn trên cổ siết chặt, gân xanh nổi lên.
“NẾU TỤI BÂY MUỐN TAO VÀO VAI PHẢN DIỆN—
THÌ TAO CHIỀU!!!”
Mỗi bước chân dậm xuống đất đều gây rung chấn, như thể có động đất.
Runa lập tức cùng ba người khác lao vào cản lại, nhưng vô ích.
Bước đi ấy vẫn chậm rãi, nặng nề, không thể lay chuyển.
Không ổn rồi…
Runa nghĩ thầm.
Kiểu này có án mạng trước khi làm nhiệm vụ mất.
Cậu gào lên:
“Tao không nghĩ mày tệ tới vậy luôn đó!
Mày nhớ mày từng nói mày ghét bọn côn đồ dùng vũ lực không?!
Sao giờ mày thành vậy?!”
Sát khí của Takashi bùng lên…
Rồi đột ngột xìu xuống.
“…
Ừ.
Mày nói phải.
Đáng ra tao không nên vậy.”
Takashi ngơ ngác:
“…
Ủa?
Tụi nhóc đâu?”
Cả nhóm giật mình—đúng thật, biến mất hết.
Tiếng chuông trong làng vang lên.
Tất cả trẻ con, từ bé đến lớn, đều hớt hải chạy về nhà.
Satoru ngơ ngác:
“Sao ai cũng hoảng hốt vậy?”
Một bà cụ bước tới, giọng khẽ nhưng gấp gáp:
“Các cháu là người ngoài do cha Amara gửi tới phải không?
Đi theo ta.
Đừng ở ngoài lâu—kẻo bị bắt.”
Runa cau mày:
“Bắt là sao vậy bà?”
Bà cụ không đáp, chỉ ra hiệu thúc giục họ bước nhanh hơn.
Cánh cửa gỗ khẽ mở ra,
tiếng két kéo dài vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Bà cụ nhẹ giọng:
“Được rồi, các cháu vào đi.”
Từng người một bước vào.
Đầu tiên là Kiryu, rồi Takashi, Satoru, Souta, Runa, Ami và cuối cùng là Haruto.
Ngay khoảnh khắc đặt chân qua ngưỡng cửa, một cảm giác ấm áp lạ thường lan tỏa khắp cơ thể từng người — dịu dàng đến mức khiến Takashi ngẩn ra, như thể mọi căng thẳng trong lòng đều tan chảy.
Ami khẽ thì thầm:
“Cảm giác này… dễ chịu thật.”
Bà lão mỉm cười hiền từ, chậm rãi đi vào bếp pha trà.
Đôi tay run run nhưng từng động tác đều tỉ mỉ, cẩn trọng.
Đặt ấm trà xuống, bà dặn:
“Các cháu cứ chọn phòng mình thích rồi nghỉ lại đây một đêm.
Chiều mai hãy lên núi.
Muốn ăn gì thì cứ nói bà.”
Cả nhóm đồng loạt đáp:
“Dạ vâng ạ.”
Trong lúc tìm phòng, Takashi vô tình dừng lại trước một căn phòng được trang trí khá trẻ con.
Trên cánh cửa gỗ treo một tấm bảng nhỏ, ghi hai chữ nắn nót:
“An Ly.”
Cậu đứng khựng lại.
Có nên nhìn không ta…?
Mà lỡ thấy thứ không nên thấy thì sao…
Thôi, tốt nhất đừng—
…mà nhìn tí chắc không sao đâu ha?
Không được!
Không được!
Takashi đang tự đấu tranh nội tâm thì Haruto lên tiếng:
“Ê ku, không tìm phòng đi đứng đó làm gì vậy?”
Takashi giật mình, vội gạt phăng suy nghĩ:
“Ờ…
ừ mày nói phải.”
Cậu vừa quay đi được chưa tới ba bước thì—
RÉT—RẦM!
“Ấy— cho em xin lỗi!!”
Takashi quay phắt lại.
“Wow.”
Haruto xui xẻo lãnh trọn cánh cửa vừa bị mở mạnh, đập thẳng vào đầu.
Takashi vội đỡ thằng bạn dậy, rồi chợt khựng người khi nhìn rõ cô bé đứng trước mặt.
— chính là cô bé cậu đã thấy trong rừng lúc chiều.
Ánh mắt cúi gằm, cô bé luống cuống xin lỗi Haruto rối rít, nói rằng không biết có người đến nên mở cửa bất cẩn, hứa sẽ cẩn thận hơn.
Takashi trấn an vài câu, rồi vội lảng đi, nhưng trong đầu vẫn vang lên một suy nghĩ kỳ lạ:
Ly… thì ra là em.
Cuối cùng, việc chia phòng cũng xong:
Takashi, Haruto ngủ chung với Runa
Satoru ngủ với Souta
Kiryu bị cả nhóm “tẩy chay” nên ngủ riêng
Ami được bà cụ gợi ý ngủ chung với Ly
Kiryu từ nhà tắm bước ra, cố tình đứng giữa phòng rồi mới mặc áo, vừa khoe vừa than:
“Ối giồi ôi, lại quên giấu đi sáu múi mất rồi.
Ngại ghê~”
Cả đám hóa đá.
Takashi nghiến răng thì thầm với Haruto:
“Thằng này chắc liêm sỉ để chó gặm rồi.”
Haruto cau mày:
“Sáu múi dồn một cục.”
Satoru cười khẩy:
“Ai quên cho nó uống thuốc rồi.”
Ami thở dài:
“Làm cái trò gì kì cục vậy trời…”
Kiryu bực bội phản pháo:
“Hứ!
Toàn mấy người không có mắt.
Sáu múi phong độ ngời ngợi vậy mà chê!”
Bữa cơm tối diễn ra trong không khí ấm cúng.
Tiếng cười nói xen lẫn những màn cà khịa quen thuộc của Kiryu:
“Ê Taka, mày ăn gì mà lâu hơn cả con gái vậy?
Sau này lấy vợ chắc người ta ăn xong còn phải ngồi đợi mày.”
Takashi đáp gọn:
“Ăn chậm để cảm nhận hương vị.
Nhai kỹ tốt cho tiêu hóa.
Mày thì biết cái đéo gì.”
Kiryu cười khẩy:
“Hay là kiếm cớ cho cái tật rề rà?”
Takashi không buồn cãi.
Trước khi ngủ, Takashi bỗng bật dậy:
“Ôi cái đầu con ma— tao quên kính trên xe rồi!”
Runa lắc đầu:
“Có mỗi cái kính cũng để quên, lạy bố.”
Nằm mãi không ngủ được, Takashi khẽ hỏi:
“Ê… cái vết thương trên đầu tao.
Hồi đó… thật sự được chữa lành ngay lúc ánh sáng từ tay Ami phát ra hả?”
Runa ngáp dài:
“Ừ.
Mày thấy rõ còn gì.”
Takashi trầm ngâm:
“Ami bảo lúc đó hoảng quá, chỉ nghĩ ‘đừng chảy máu nữa’ rồi tập trung… còn tao thì khi hít thở bình tĩnh lại, giác quan tự nhiên nhạy hơn hẳn.”
Runa im lặng một giây, rồi nói trong cơn buồn ngủ: “Đáng suy ngẫm đấy… nhưng ngủ đi, giờ này rồi.”
Ở phòng bên kia, Ami và Ly cười nói nho nhỏ.
Hai người buộc tóc cho nhau, xem phim, kể mấy chuyện vụn vặt.
Cho đến khi điện thoại Ami rung lên.
Takashi: “Hai người đẹp ngủ đi.”
Ami bật cười, tắt máy.
Đèn phòng tắt, nhưng hai người vẫn còn thì thầm trêu chọc nhau một lúc nữa mới chịu yên.
Bên ngoài cửa sổ.
Một bóng người méo mó, không rõ hình dạng, đội nón lá rách nát, đứng lặng trong bóng tối.
Trong tay hắn là một chiếc bao tải đẫm máu, nhỏ giọt xuống nền đất.
Đôi mắt vô hình ấy…
đang chăm chăm nhìn hai cô gái đang say ngủ.