Cập nhật mới

Khác [Duyên Gái] Thêu Duyên

[Duyên Gái] Thêu Duyên
20. Âm Trung Quán


Minh Nguyệt mệt mỏi tựa đầu vào thành giường bệnh.

Cả người không còn chút sức lực nào, hơi thở dần đều đều.

Đôi mắt nặng nề khép lại, Nguyệt không thể nghĩ ngợi thêm điều gì.

Chỉ có giấc ngủ mới là liều thuốc hữu ích nhất ngay lúc này.

Nguyệt cảm thấy cả cơ thể mình như lửng lơ trên không trung.

Xung quanh không chút điểm tựa nào, khẽ hé mắt lờ mờ nhìn cảnh vật xung quanh mình.

"Có ai không?"

Không một ai trả lời cô, càng không có một tiếng động nào được phát ra trong không gian tĩnh mịch này.

Nguyệt lảo đảo bước từng bước nhỏ muốn tìm một điểm tựa để khỏi lạc lõng.

Nguyệt vừa bước đi, tay vừa quơ quào trước mặt.

"Bụp..."

Bỗng tay cô đập vào một bề mặt phẳng.

Nguyệt đưa tay sờ soạng khắp nơi, mặt phẳng sần sùi rồ rề, Nguyệt cảm nhận được đây có lẽ là một cánh cửa.

Cô cố gắng tìm lấy tay nắm cười, nhích một đoạn cũng chạm được vào thứ mình muốn.

Phải dùng một lực thật mạnh mới có thể kéo cho cánh cửa bật mở.

Ánh sáng chói lọi từ từ len lỗi vào không gian tối tăm thâm thẳm.

Nguyệt bị ánh sáng bất ngờ làm cho nhíu mài khó chịu, cô chớp mắt mấy lần nữa mới có thể nhìn rõ mọi thứ xung quanh.

Một ngôi làng nhỏ nằm giữa rừng xanh rộng lớn.

Khung cảnh nhộn nhịp đông đúc người qua lại, mỗi người một việc riêng của mình.

Nguyệt hướng ánh mắt lạ lẫm nhìn mọi thứ xung quanh.

Cô không biết mình lại lạc đến nơi nào nữa rồi.

Nhưng Nguyệt phân biệt được giữ thực và tại, cái cảm giác lưng lửng ong ong tai này thì nhất định không phải hiện thực.

"Âm Trung Quán..."

Nguyệt đi vài bước, ngẩng đầu nhìn ngôi nhà lớn nhất làng.

Nói đúng hơn là một quán rượu đề tên Âm Trung Quán.

Nguyệt đẩy cửa bước vào quán, âm thanh ồn ào náo nhiệt lập tức ập vài tai.

Cô bất giác cau mài căng thẳng, nhìn không gian đầy nghẹt người qua lại chẳng biết nên làm gì tiếp theo.

Nguyệt đứng đấy quan sát từng người một, chẳng có gì khác với người bình thường ngoài đôi mắt đờ dẫn cùng dáng đi cứng đờ.

Đã tiếp xúc với quá nhiều thứ bất thường, chỉ nhìn thế thôi cô cũng đủ đoán biết tất cả ở đây không phải người bình thường.

"Minh Nguyệt mời cô có người đang chờ."

Nguyệt đang đứng thẫn thờ chợt giật mình vì lời thì thầm bên tai.

Âm thanh vang vọng đến nổi da gà.

Nguyệt quay ngoắc người theo phía phát ra âm thanh.

Một người đàn ông già nua, đôi gò má chảy xệ, hai mắt nhăn nhún kề sát mặt cô.

Không cả giật mình, Nguyệt sợ đến phát ngay ra.

Cô nhìn người trước mặt mình xoay lưng bước đi, thế là cũng chầm chậm luồng lách qua đám đông theo dấu ông lão già.

"Đây là đâu?"

Tiếng ồn ào huyên náo cũng dần lặng đi, Nguyệt bước dọc hành lang gỗ cũ kĩ.

Cô bị sự im lặng dọa sợ, đành lên tiếng hỏi han.

"Đây là Âm Trung, nơi những hồn ma còn nỗi lòng chưa thể siêu thoát nương nhờ.

Và cũng là nơi mà những người thực vật chưa thể chết đi ở trần gian trôi dạc đến."

Nguyệt đi qua khuôn viên quán rượu, đến một căn phòng nơi cuối hành lang.

Người đàn ông già nua cuối người trước cánh cửa, nhỏ giọng gọi.

"Thưa bà, tôi đã đưa người đến."

Nói rồi lại nhẹ nhàng bật mở cánh cửa, ra hiệu mời Nguyệt vào.

Cô ngơ ngác làm theo những gì ông lão chỉ.

Đặt một chân vào căn phòng tối tâm, hơi lạnh buốt bao trùm khắp cơ thể.

Nguyệt cảm thấy da gà da vịt bắt đầu đua nhau nở rộ.

"Bà...bà Cổ Mộc."

Nguyệt thẫn thờ nhìn bà cụ đang ngồi trên ghế nhỏ giữa căn phòng tối lờ mờ ánh lửa đỏ.

Cô vẫn nhận ra được đấy là ai.

"Ngồi xuống đi, ta nghĩ đã đến lúc chúng ta nói cho con biết sự thật rồi."

Nguyệt im lặng ngồi xuống trước mặt bà Cổ Mộc.

Cô nhíu mài để nhìn rõ bà cụ hơn, trong ánh sáng yếu ớt đó.

Cô thấy được sự lắng lo cùng nỗi niềm của bà lão ấy.

Càng thấy được nét buồn tủi trên những nếp nhăn hằng trên khuôn mặt theo thời gian.

"Tôi là Cổ Mộc, người tiếp quản Âm Trung này.

Từ xưa những linh hồn lưu lạc không thể siêu thoát sẽ ở đây để chờ thực hiện di nguyện cuối cùng của mình."

Bà Cổ Mộc vừa nói, vừa đưa tay đẩy ly trà vừa được rót đến gần hơn với Nguyệt.

Rồi lại nói tiếp.

"Những người không còn vướng bận gì, sẽ đưa mang đi luận tội rồi được uống canh Mạnh Bà để quên hết mọi chuyện trần.

Sau đó sẽ bắt đầu một kiếp sống mới.

Ta vốn dĩ là người cùng Mạnh Bà phát canh cho những linh hồn may mắn được đầu thai.

Nhưng trăm năm qua ta lại ở đây để thay thế một người tiếp quản nơi này."

Nguyệt nghe đến đây thì có phần khó hiểu, cô nhăn mặt hỏi.

"Người đó là ai vậy?"

Bà Cổ Mộc nghe cô hỏi chỉ cười khẽ rồi tiếp tục câu chuyện.

"Cô ấy từng là người cai quản Âm Trung hàng trăm nghìn năm qua.

Đến khi cô ấy gặp được người khiến cô ấy động lòng thì lại vì yêu mà bắt đầu sa ngã.

Âm Trung vì thế mà rối ren và mất trật tự.

Vì không được sự cai quản sát sao, những linh hồn bắt đầu nổi loạn trốn thoát lên trần gây nhiễu hại đến con người.

Diêm Vương liền lập tức sai người dẹp loạn, nhưng rất lâu mới có thể lập lại trật tự mới.

Cô ấy và người yêu bị mang ra xét tội, bị đầy xuống trần gian, dù ở bất kì kiếp người nào cũng sẽ gặp nhau rồi khổ sở.

Cho đến khi chấm dứt đoạn tình cảm này thì mới thôi."

Nguyệt chăm chú nghe câu chuyện, cô tò mò hỏi.

"Vậy sao đó thì sao?

Hai người họ đã được tha tội chưa?"

Bà Cổ Mộc lắc đầu cười khổ, hớp một ngụm trà rồi bắt đầu câu chuyện.

"Cô phải là người biết rõ nhất chứ?

Cả cô và cô ấy mấy trăm năm qua vẫn đang trải qua những kiếp sống vì nhau mà chết đi.

Gần nhất là chuyện của gần một trăm năm về trước.

Tuyết Thi và Quỳnh Giao đã gặp nhau rồi chết đấy, kéo theo ân oán gia tộc hằng trăm năm."

Nguyệt đến bây giờ mới cảm nhận được câu chuyện mà bà Cổ Mộc đang kể là nhằm vào mình.

"Vậy tôi là người đó sao?"

Bà Cổ Mộc gật đầu thay câu trả lời, cú sốc đến một cách đột ngột khiến Nguyệt choáng váng.

Quá khứ hay tiền kiếp là những thứ vô cùng xa vời với Nguyệt.

Nay mọi chuyện được phơi bày khiến tâm trí cô càng rối bời.

"Vì tình yêu mà cả cô và Quỳnh Giao điều phải khổ, cả hai đã đi qua hơn mấy chục kiếp người nhưng kết cục chẳng thể tới đâu.

Và đây là cơ hội duy nhất để giúp cả hai được giải thoát vòng quay nghiệp quả của mình."

Nguyệt rơi vào trầm ngâm, cô không biết bản thân mình nên làm gì tiếp nữa.

Mọi thứ quẩn quanh cô một cách khó chịu vô cùng.

Đây không phải câu chuyện ngày một ngày hai mà là câu chuyện mà hàng nghìn năm qua không thể giải quyết.

"Ta đã nói hết mọi thứ, giải quyết được hay không là do cô cả thôi.

Hãy trở về, tìm lại linh hồn của Hà Anh.

Sau đó hãy trả nợ ân oán với nhà họ Lê và giải quyết câu chuyện của chính mình.

Ta hi vọng, cô sẽ trở về tiếp quản nơi này.

Đã đến lúc ta phải trở về với Mạnh Bà rồi."

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Xin lỗi vì sự chậm trễ này, bận quá các bác ơi.

Muốn viết nhanh để end fic nhưng mà hỏng có thời gian.

Mong các bác thông cảm cho mình nha.
 
Back
Top Bottom