Nguyệt mơ màn hướng mắt nhìn căn phòng quen thuộc, lại một lần nữa bản thân vô thức đi vào những hồi ức xưa cũ.
Nguyệt cảm thấy dạo gần đây mình không cần vặt cành Ngọc Am nữa, cứ ngã lưng xuống thỉnh thoảng lại rơi vào miền xưa cũ.
Có lẽ nàng đang muốn đẩy nhanh tiến độ tìm hiểu của Nguyệt thì phải.
"Giao ơi, hôm nay chị cùng em về nhà không?"
Minh Nguyệt nói bân quơ vào không trung, nhưng cô biết chắc rằng nàng vẫn sẽ nghe thấy, vì nàng luôn luôn ở cạnh cô.
Về nhà, là ngược thời gian về những năm nàng còn sống.
Nhưng Giao vẫn ít khi cùng cô tìm hiểu chuyện quá khứ, nàng bảo rằng chỉ cần cô hiểu là được.
Một buổi sáng cuối tuần nơi đây cũng như những ngày thường nhật, không vội vã cũng chẳng ồn ào.
Nguyệt rảo bước dọc hàng lang đi lên nhà chính, ở đây mọi người đã đông đủ chờ cô rồi.
Từ ngày có Nguyệt, bàn ăn lại thêm một ghế trống cạnh cô.
Trống là trống với mọi người, nhưng với Nguyệt, Quỳnh Giao luôn ngồi đó dùng bữa cùng con cháu.
"Ai ở đây biết gì về cô gái tên Tuyết Thi không?"
Nguyệt nhẹ giọng hỏi, cô đã quen với cách đối xử của nhà này.
Giờ thì nói chuyện cũng không còn e dè gì cả.
Vốn chỉ là một câu hỏi bâng quơ, vì Nguyệt biết có hỏi cũng chẳng ai trả lời được.
Nhưng cạnh bên ông Minh An lại vẻ mặt biến sắc, đôi tay bắt đầu run rẫy ông lấp bắp hỏi.
"Sao...sao cô biết Thím ba?"
Minh Nguyệt buông đũa, ánh mắt trợn trừng nhìn ông An đang lấp bắp mở to mắt nhìn mình.
"Ông nói gì?
Thím ba?
Có nghĩa Tuyết Thi là vợ của Minh Hoàng, con trai thứ ba nhà họ Lê?"
Nói tới đây đôi tay Nguyệt đã toát mồ hôi lạnh, dù đã đoán trước mười phần trăm nhưng cô không thể tin được sự thật này.
"Vậy tại sao trên gian thờ chính lại không có tên Tuyết Thi?"
Nguyệt cố gắng hỏi thêm, cô muốn biết càng nhiều thông tin càng tốt.
"Cô Thi vốn dĩ không được cưới hỏi đàng hoàng, là do chú Hoàng mang về đòi cưới.
Dù vậy nhưng chú vẫn nhất quyết cưới cô làm vợ, mọi thứ diễn ra rất chớp nhoáng.
Cô đi theo chú Hoàng học bóc thuốc năm mười sáu tuổi, sau cưới một năm thì mất không rõ lý do.
Cha mẹ từ đầu đã không chấp nhận nên không được hương khói trên bàn thờ gia đình.
Cô được chú Hoàng tự hương khói, sau khi chú mất thì không còn ai để tâm nữa."
Nguyệt thẫn thờ nghe câu chuyện.
Mọi người trên bàn ăn trở nên trầm tư im lặng.
"Choang..."
Một tiếng choang giòn tan khô khóc vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, cái chén xui xẻo bị một lực mạnh ném vào vách gỗ rơi xuống sàn nhà vở nát.
Không ai ném cả, đó là sự giận dữ của Quỳnh Giao.
Nguyệt ngước nhìn hướng cái chén vừa va đạp vào, nàng một thân váy nhuộm đỏ màu máu, đôi mắt đỏ ngầu nhìn trân trân vào ông An.
Một cái phất tay nhẹ kéo theo cơn gió rít mạnh thóc vào người, Nguyệt nghe được tiếng the thé bên tai.
Cô thấy Quỳnh Giao đang tức giận lao đến ông Minh An, trong tích tắt đã đẩy ngã người đàn ông già nua đổ xuống đất quằn quại la hét.
"Giao...chị bình tĩnh.
Chị không được như thế.
Quỳnh Giao nghe em nói."
Quỳnh Giao quay ngoắc mặt nhìn Nguyệt, ánh mắt không chút nhân nhượng cô buông tay khỏi cổ Minh An.
Một bước rồi hai bước ép sát Nguyệt vào tường.
"Sao em nói đợi chị?
Sao em nói đợi chị mà Thi?
Thi...sao em nói đợi chị mà?"
Nàng như mất kiểm xoát nhấc bổng cô lên không trung, Nguyệt quằn quại cố thoát khỏi nàng nhưng không thành chỉ có thể tha thiết khuyên nhủ.
"Quỳnh Giao là em mà, em là Nguyệt mà Giao.
Em sẽ tìm ra sự thật, tin em đi.
Chị bình tĩnh đi, em sẽ lấy lại công bằng cho chị mà."
Nguyệt nói như sắp ngất tới nơi.
Cô cố gắng hớp từng ngụm khí một cách khó nhọc, oxi dần cạn kiệt.
Đôi mắt đục ngầu mờ đi.
Mọi thứ dần đen đi không còn thấy được gì.
Bên tai chỉ còn lại vài tiếng gọi, cùng cảm giác đau đớn khi cả cơ thể chạm đất.
"Nguyệt, mày có sao không?
Nguyệt tỉnh lại đi."
Nguyệt yếu ớt cố mở đôi mắt đang nặng trĩu, cô nhìn một lượt xung quanh.
Đây là phòng của cô, không phải là bàn ăn nữa.
Có lẽ cô đã ngất đi sau khi mọi thứ kết thúc.
"Raven đưa tao đi, đưa tao đi ra cây Ngọc Am nhanh lên."
Nguyệt cố bật dậy khỏi giường, đôi tay chạm lấy cổ tay Raven làm điểm tựa.
Raven không nói gì nhiều, cô hiểu Nguyệt làm tất cả điều có lý do.
Nhanh chóng dìu Nguyệt rời khỏi phòng, xuyên qua gian thờ chính.
"Cụp"
Cả hai ngoái đầu theo tiếng vừa phát ra, trên bàn thờ chính bài vị của Quỳnh Giao ngã xuống.
Nhìn thấy cảnh đó, Nguyệt càng nóng lòng cô càng bước nhanh hơn.
"Được rồi từ từ"
Nguyệt đặt tay lên vai Raven làm chỗ tựa, tay với hái cành Ngọc Am phía trên đỉnh đầu.
Cảnh vật xung quanh lập tức thay đổi.
Cô ngó nghiên rồi nhìn bên cạnh mình, Raven đang đứng chết trân một chỗ.
"Cái quái gì vậy Nguyệt?
Mày vừa làm phép gì vậy?"
Raven há hóc miệng nhìn mọi thứ trở nên xa lạ xung quanh mình rồi nhìn Nguyệt hỏi.
"Sao mày ở đây?
Lát tính sau, đi thôi không kịp một nén nhang."
Nguyệt kéo tay Raven chạy khỏi nhà họ Lê.
Cô men theo con đường quen thuộc chạy đến đình làng, Raven như con cún nhỏ ngơ ngác nhìn tất cả đang diễn ra như phim cổ tích không khỏi hoang mang.
"Thầy Tự, Thầy Tự có nhà không?"
Từ trong nhà vẫn dàng hình người đang ông trung niên nhưng có phần gấp rút chạy ra.
"Các người làm gì thế hả?
Quỷ hồn tích tụ nhiều oán khí như vậy sẽ không còn đường siêu thoát đâu?
Sẽ bị trời đánh hồn siêu phách tán đấy?
Đúng là làm càng mà."
Nguyệt lắc đầu ngoày ngoạy nhìn thầy Tự nói.
"Không, hình như Giao đã nhớ ra gì rồi.
Giao nhớ ra mọi chuyện rồi."
Nhưng thầy Tự lại không nói gì, thầy nhìn Raven rồi chau mài hỏi.
"Đây là huyết mạch nhà họ Lê sao?
Sao cô đến được đây?"
Raven lắc đầu tỏ ý không biết, thầy Tự lại bước đến nắm lấy cổ tay Raven đưa lên.
Một vệt máu nhỏ động lại nơi cổ tay cô, Nguyệt lại nhíu mài xòe bàn tay mình lên.
Bàn tay có một vết đứt dài từ ngón áp út xuống giữ lòng bàn tay, chắc do chạm vào cái chén vỡ trên sàn lúc ngã xuống.
Máu khô trên tay Raven cũng do cô chạm vào mà để lại.
"Lại là bà Cổ Mộc à?
Bà ấy không bảo với cô gì hả?
Máu của cô là chất dẫn của nhà họ Lê, chấm một giọt máu vào cổ tay người nhà họ Lê, vừa chạm vào người đó vừa hái cành Ngọc Am sẽ đưa người đó đến được đây.
Cô có biết một lần như vậy là mất đi một năm tuổi thọ không hả?"
Nguyệt lắc đầu ngoày ngoạy, cô không quan tâm đến những điều này.
Điều cô cần biết là Quỳnh Giao đang ở đâu.
"Quỳnh Giao đang ở đâu?"
Nguyệt kích động lay lấy thầy Tự, cô không thể để nàng một mình ngay lúc này được.
Thầy Tự im lặng suy nghĩ rồi lại nhìn Raven nói.
"Cô lại đây."
Thầy dứt khoát nắm lấy cổ tay Raven, rút con dao râm trong túi cắt đầu cổ tay cô, cơn đau khiến Raven nhíu mài.
Giọt máu đỏ thẩm rơi xuống la bàn, chiếc kim xoay một cách rối loạn rồi dừng lại.
Nhìn theo kim trên la bàn, thầy Tự gom gọn một ít đồ vào túi cùng hai người còn lại theo la bàn tìm người.
Chớp mắt đã đến trước cửa nhà họ Lê, thầy Tự một mạch chạy ra sau nhà.
Ngồi xuống gốc cây Ngọc Am lầm bầm cái gì đó không thể nghe rõ.
"Bà Cổ Mộc...bà biết cô Giao đang ở đâu phải không?"
Một làn gió nhẹ chạm vào gò má Nguyệt, cái lành lạnh quen thuộc chạy dọc sống lưng.
"Linh hồn cô Giao bị phong ấn siết chặt lại rồi, oán khí càng lớn phong ấn càng trở nên mạnh mẽ.
Các người mau chóng tìm nguyên nhân rồi giải phong ấn cho cô ấy đi."
Bà Cổ Mộc cần theo đèn dẫn võng, đôi mắt muộn phiền nhìn cả ba người.
"Nghiệp là do các người gieo nên, bây giờ các người hãy tự giải quyết đi.
Đây là đèn dẫn vong, nó có thể giúp các người ở đây bao lâu cũng được hãy cầm lấy nó đi.
Tôi chỉ giúp được đến đây thôi."
Bà Cổ Mộc đưa chiếc đèn măng xông đến trước mặt Nguyệt, không nói thêm lời nào mà biến mất.
"Đi, đi tìm Thi đi."
Nguyệt cầm đèn măng xông chạy vút ra ngoài, hai người kia cũng nhanh chạy theo.
"Tôi thương em lắm, hay em làm vợ tôi có được không?
Tôi hứa sẽ không bạc đãi em."
Tiếng nói vọng ra từ căn nhà nhỏ phía cuối làng, câu chuyện đang dần trở nên nhanh hơn khiến Nguyệt nhất thời xoay chuyện được.
Thi đứng trước Minh Hoàng, vẻ mặt bối rối ấp úp không thể trả lời.
Cô biết làm sao khi cái ơn của Minh Hoàng quá lớn, làm sao để trả hết cái ơn này.
Cô không thể từ chối anh được, cũng không thể chấp nhận.
Cô đã hứa phải đợi Quỳnh Giao về, hứa sẽ cùng cô thực hiện nhiều thứ mà.
Phải làm sao đây?
Dòng suy nghĩ kéo Thi vào khoảng chống vô định.
"Em không trả lời là đồng ý nhé.
Anh sẽ về nói với cha má liền."
Hoàng không đợi cô phản ứng liền lập tức chạy ra khỏi nhà, xin cha mẹ hỏi cưới Thi.
-------------
"Mày cãi lời tao hả?
Tao nói không được là không được."
Cả ba người quay ngoắc theo tiếng mắng nghiêm nghị.
Khung cảnh thay đổi chớp nhoáng.
Cả ba đang đứng trước gian chính nhà họ Lê.
Nhìn Minh Hoàng đang quỳ ngộp dưới chân cha mình cầu xin.
"Tao không chấp nhận cái thứ bần hèn đó vào cái nhà này.
Con dâu cái nhà này phải môn đăng hộ đối, chứ không phải cái loại đĩa mà đòi đeo chân hạt."
Minh Hoàng ngẩng đầu ánh mắt kiên định nhìn cha mẹ mình, khẳng khái nói.
"Em ấy có thai máu mủ nhà họ Lê rồi.
Cha không muốn cũng phải chấp nhận.
Vài ngày nữa con sẽ đưa em ấy về đây."
-------
"Ba mẹ con về rồi."
Nguyệt cùng Raven không khỏi choáng ngộp trước những câu chuyện đang diễn ra trước mắt mình.
Như một bộ phim chiếu rạp đầy đủ hiệu ứng hiện lên chân thật.
"Con gái mới về hả?
Mệt không con."
Quỳnh Giao kéo vali chạy băng vào nhà, vụt qua ba người đang lẵng lặng trước sân nhà nhìn vào trong.
"Dạ ba, đợt này con về hai tuần luôn đó."
Đây là lần đầu tiên trong nữa năm qua Quỳnh Giao trở về nhà.
Nàng nhìn căn nhà thân thuộc không khỏi vui mừng.
"Mà sao anh ba không đón con, mà để thằng Điền đi đón vậy má."
Mẹ nàng rủ mắt không trả lời, ba nàng gương mặt lập tức biến sắc khi nghe thấy tên Hoàng.
Ông giận dữ quát.
"Thằng mất dạy dẫn con bần hèn về đòi cưới, nó làm con nhỏ đó có bầu rồi bắt cái nhà này chấp nhận."
Quỳnh Giao cau mài, anh ba nàng vốn trước nay yên phận.
Không làm việc gì quá gây gắt đến mức này, đến nước này thì có lẽ người con gái đó rất đặt biệt.
Hỏi han gia đinh trong nhà, Giao mon men đi xuống căn biệt viện phía sau nhà.
Đây là nơi ít ai lui tới, giờ là chỗ ở của Minh Hoàng cùng vợ, cô nghĩ mà xót xa cho anh chị mình.
"Anh ba ơi, em Giao nè."
Quỳnh Giao cầm theo chén yến lân la rảo bước dọc hành lang hướng ra sân sau.
Miệng không quên ríu rít gọi tên anh mình.
"Anh đây, em về lúc nào đấy?"
Hoàng xoa đầu em gái, trong nhà Hoàng và Giao là hòa hợp nhất.
Nàng thường hay trò chuyện cùng anh mình, thường hay đến phòng khám của anh phụ việc.
Từ nhỏ đã quấn anh vô cùng.
"Đợt này anh bận quá, không đi rước em được.
Để em về một mình cực quá."
Hoàng áy náy nói, anh hiền và tự tế vô cùng.
Luôn yêu thương đứa em gái mình hết mực.
"Chứ không phải ở nhà lo cho chị dâu sao?"
Quỳnh Giao cười trêu chọc Hoàng, cô biết người anh mình chọn không phải là một người tầm thường.
"À nhắc mới nhớ, đây vào đây anh giới thiệu chị dâu nha."
Hoàng kéo Quỳnh Giao vào nhà, căn nhà nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi.
Vốn trước nay là nhà khách mà.
"Ngồi đây đi, em ơi ra đây anh nhờ cái."
Hoàng cười tít mắt gọi với vào trong phòng.
Quỳnh Giao thấy anh mình như thế cũng phần nào vui lây.
"Dạ...thầy..."
Một giọng nói quen thuộc đập vào tai nàng.
Quỳnh Giao hướng mắt nhìn bức màn gần đó, người con gái đưa tay vén tấm màn, lộ ra là thân ảnh nàng không bao giờ quên được.
Nàng mắt tròn xoe không tin vào mắt mình.
Đôi tay run rẩy vô lực, bát yến trên tay cũng không thể nào giữ chặt được nữa.
"Xẻng..."
Âm thang khô khóc của tiếng đổ vỡ bể nát, bát yến nóng hổi vương vải ra sàn.
Một nữa đổ vào bàn tay Quỳnh Giao, làn da trắng hồng bắt đầu ửng đỏ.
"Con Mận đâu?
Mận vào dọn dẹp cho cậu."
Hoàng hốt hoảng níu em mình rời khỏi đóng miễn vỡ.
Nàng vẫn chết trân không chút cảm xúc gì, mặc cho đôi bàn tay đang đau rát.
Có lẽ bây giờ, cảm giác đau trên tay cũng không bằng nổi đau trong lòng nàng.
Đôi mắt ngấn lệ, những giọt nước mắt mặn đắng trải dài trên đôi gò má, nàng không tin sẽ có ngày nàng gặp Tuyết Thi trong hoàn cảnh này.
"Sau em bất cẩn vậy Giao?"
Quỳnh Giao không trả lời, ánh mắt dán chặt vào Tuyết Thi.
Nhưng cô lại không dám nhìn nàng lấy một lần.
"Thi là vợ anh sao?"
Hoàng vừa sơ cứu vết bỏng trên tay nàng vừa vô thức gật đầu khẳng định.
Quỳnh Giao như mất đi nữa hồn mình, cô nhìn Thi một cách bất lực vô cùng.
Niềm tin trong phút chóc sụp đổ.
------------
"Mợ ba, cô Út biểu con nói cô đang đợi mợ sau nhà."
Mận nhỏ giọng nói với Thi, từ ngày gặp nàng Thi luôn né tránh, cô không muốn nhìn thấy vẻ khắc khoải trên khuôn mặt Giao.
Càng không biết phải đối diện với nàng như thế nào.
Sự áy náy kèm theo tội lỗi khiến Thi không tài nào đối diện được với nàng.
Thi chầm chậm dẫm trên đám cỏ xanh tiến tới vườn sau nhà, nơi vắng vẻ ít ai lui tới.
"Giao, em xin lỗi."
Nhìn bóng lưng Quỳnh Giao cô không kiềm được lòng mình, giọng nói nghèn nghẹn cố nén những giọt nước mắt.
"Lỗi?
Em à không chị có lỗi gì đâu."
Quỳnh Giao cười, nhưng lòng lại tràn ngập giông bão.
Nàng nhìn dáng vẻ người mình thương, trái tim lại càng rỉ máu nặng nề.
"Đúng là ngu lắm mới nghĩ ai đó sẽ đợi mình mà."
Nàng mỉa mai, trên gương mặt vẫn không rơi nụ cười.
Có lẽ giờ đây ngoài thương ra, Quỳnh Giao càng thêm hận.
"Em bất đắc dĩ lắm mới phải làm như vậy, em không muốn phải thế này đâu."
Thi nức nở, nước mắt không tự chủ mà rơi xuống.
Thi không chủ động làm tất cả những thứ này, cô bị người khác đưa vào thế đã rồi.
"Chị không muốn thì chẳng ai ép được.
Tôi sẽ cho chị biết cái giá phải trả khi phụ lòng tôi."
-------
"Một bông hoa nhỏ lửng lơ giữ đời...bèo trôi hoa nổi giữ dòng sông xanh...em ơi có nghe...em ơi có đợi...dưới trăng nghiên lệ...người xưa qua rồi."
Quỳnh Giao ngồi trầm ngâm bên hông nhà, miệng bân quơ hát mấy câu hát xoáy vào tim mình.
Tự mình ôm lấy nổi đau không thể chữa lành.
Nàng từ dạo ấy cứ thẫn thờ vô định, trái tim rách nát như không còn sự sống.
"Quaaa cô Út hát hay quá à."
Mận mon men từ phía sau vỗ tay nhiệt tình, nhỏ cười khoái chí miệng liên tục khen.
"Em làm cô hết hồn."
Quỳnh Giao giật mình nhưng vẻ mặt lại dịu đi nét căng thẳng, nàng cười đưa tay xoa đầu Mận.
"Cô Út đi Sài Gòn có gì kể con nghe với."
Mận ríu rít nài nỉ Quỳnh Giao kể chuyện, nó đi theo nàng từ nhỏ vốn thân thiết như chị em.
Thấy nàng buồn lại cố ý đến hoạt náo góp vui cho nàng.
Quỳnh Giao biết ý của nó, nhưng lại hùa theo kể chuyện từ những chuyện nhỏ nhất đến những chuyện vui nhất điều kể cho nó nghe.
Mận nghe mà trầm trồ mắt sắp thành hình chữ o tới nơi rồi.
"Sài Gòn vui vậy luôn hả cô?
Khi nào cô đi Sài Gòn chơi cho con đi với nha."
Mận làm cảm xúc của Quỳnh Giao dịu lại, trong phút chóc quên đi nỗi đau của vết thương trong lòng.
"À cô để dành mấy cái bánh cam đường cho em trong phòng, tối lén ông bà qua lấy nha."
Những câu hỏi han, những cử chỉ nuông chiều vô tư của hai người được Tuyết Thi thu vào tầm mắt.
Cô nhìn chị vẻ mặt đầy đau thương cùng khó chịu.
Đôi tay vô thức siết chặt lấy vạt áo.
Quỳnh Giao vừa cười vừa ngẩng đầu nhìn xa xâm, trong tít tắc nhận ra sự hiện diện của cô.
Nhưng lại tỏ ý không để tâm, cúi đầu nựng má bánh bao của Mận.
Cử chỉ này càng làm Tuyết Thi khó chịu, cô hít một hơi sâu cố trấn tỉnh mình rồi rời khỏi.
Có lẽ những người tổn thương lại đang muốn tổn thương nhau nhiều hơn nữa.
Quỳnh Giao nhìn theo bóng lưng cô, đôi môi dần tắt nụ cười.
Nàng chỉ muốn Tuyết Thi cảm nhận phần nào nỗi đau của mình thôi.
Những lát cắt quá khứ liên tục xoay quanh ba con người đang cố tìm hiểu sự thật.
Mọi thứ dần hiện ra rõ ràng hơn như một bộ phim đang dần đến điểm cuối.
Và đồng nghĩa bi kịch cũng bắt đầu đến gần hơn.
_______________
Chắc hơi khó hiểu á.
---- kí hiệu này giống như chuyển cảnh ý và cả ba người thầy Tự, Nguyệt, Raven như đang xem một bộ phim kiểu kiểu như vậy.