Khác (Duyên gái) Dịu Dàng Ôm Lấy Em.

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
154,668
0
0
261348911-256-k769370.jpg

(Duyên Gái) Dịu Dàng Ôm Lấy Em.
Tác giả: oBachNha
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tình cảm quả thật rất kỳ lạ.

Có những người bên cạnh nhau cả đời nhưng không thể hiểu được nhau.

Nhưng có những người chỉ gặp nhau ,chỉ cần ánh mắt cử chỉ thì đã hiểu thấu nhau.



bhtt​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Dịu Dàng Có Chín Phần - Tức Tức Đích Miêu
  • Infinity - Nghìn năm dâng hiến vì người. {Zhongli}
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (Thuần Việt-Duyên Gái) Mợ ơi, con thương mợ !
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (BL) Kẻ Sát Nhân Dịu Dàng?
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Sự dịu dàng của thần chết
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (Duyên Gái) Dịu Dàng Ôm Lấy Em.
    Giới thiệu


    Ngân Quỳnh là một sinh viên nghèo tự làm tự học, nàng thường giao hàng tình cờ gặp Ngọc Cẩm cô nàng yêu thích chụp ảnh.

    Ngọc Cẩm lần đầu gặp nàng đã chụp lại một bức ảnh, cô lần đầu gặp nàng đã muốn ôm lấy thân ảnh nhỏ bé bị ướt mưa bên đường.
     
    (Duyên Gái) Dịu Dàng Ôm Lấy Em.
    Chương 1 Gặp nhau


    Trên cái bến nhỏ cặp mé sông phát ra tiếng cười của trẻ con, thằng nhỏ cỡ 6 tuổi ôm một cái thùng bê màu trắng chạy ra đầu bến.

    "Chế Nị đưa em gỡ cá cho".

    Thằng Lượm háo hức bắt lấy con cá muốn gỡ ra, nhưng nó gỡ quài mà vẫn không ra được.

    "Để chế gỡ cho móc dô con mắt rồi".

    Ngân Quỳnh mỉm cười nhìn thằng Lượm gỡ không ra, không biết ăn kiểu gì mà móc trúng mắt rồi.

    Thằng Lượm ngồi chồm hổm tay chống lên má nhìn nàng gỡ cá, con cá rô này nhìn mập ghê.

    Nó nhìn nhìn một lát rồi nhăn nhó đứng lên, tay chạm vào mông rồi chạy vội về nhà.

    Ngân Quỳnh nhìn theo nó cười lớn hơn, thằng nhỏ này tật xấu khó bỏ.

    Ngân Quỳnh bỏ cá vào thùng rồi lấy con trùn móc vào lưỡi câu, nàng đặt đầu trúc xuống nhấp nước vài cái mới thả câu.

    Nàng chưa thả được bao lâu thì vội giật cần câu, nàng nghe thấy tiếng xuồng máy đang chạy đến.

    Khi xuồng máy vừa đi qua thì sóng đánh vào,cứ thế làm mấy bụi lục bình cũng dạt vào theo.

    Ngân Quỳnh đợi nước im một chút mới tiếp tục thả câu, nàng nhìn đến đối diện thì thấy Thím ba đang mần mấy con cá.

    Ngân Quỳnh chào thím rồi lại nhìn ra dòng sông im ả, nàng từ nhỏ đã lớn lên nơi miền Tây sông nước.

    Ngân Quỳnh là con út trong nhà, trên nàng còn hai chế lớn.

    Chế 2 thì lấy chồng bên Vĩnh Long, còn chế 3 thì lấy chồng ở tận Bình Thuận.

    Tên của nàng là Lê Ngân Quỳnh nhưng ở nhà ai cũng gọi nàng út Nị, nàng có cái tên này là do lúc nhỏ khó nuôi ốm yếu bé tí nị à.

    Ngân Quỳnh còn nhớ năm 14 tuổi chỉ cao có 1m3 thôi ,còn cân nặng thì càng tệ hơn có 30kg.

    Khi nàng đi chơi cùng mấy đứa nhỏ trong xóm thì luôn thấp bé hơn, nhưng qua năm nàng 16 tuổi thì liền phát triển rất nhanh.

    Ngân Quỳnh bây giờ cũng đã 18 tuổi rồi, nàng có làn da trắng, gương mặt thanh tú, sóng mũi lại rất cao.

    Giọng nói của nàng lại nhỏ nhẹ ngọt ngào, vóc dáng thanh mảnh dịu dàng, nàng luôn mỉm cười vì mẹ nàng nói "một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ".

    Ngân Quỳnh thả hồn một lúc lại nghe cần câu trúc lắc lắc, nàng giật mình vội giật dây câu, con cá rô bị kéo lên rồi lại rớt xuống nước , sẩy rồi.

    "Chế ơi chế, bác năm kêu chế về kìa".

    Thằng Lượm từ trên con đường nhỏ chạy ra bến nhà ông Mười gọi nàng, nó vừa chạy vừa cầm theo ổ bánh mì đặt ruột nhỏ hơn cùm tay chút xíu.

    "Ờ chế nghe rồi".

    Ngân Quỳnh thu lại cái cần câu trúc , nàng nhìn hủ trùn rồi đổ xuống sông cho cá ăn.

    Ngân Quỳnh xách cái thùng bê màu trắng lên, bên trong thùng cũng được kha khá cá rồi.

    Nàng vừa đi vừa nghĩ cá này một nửa kho khô quẹt, một nửa thì đem nướng chắm muối ớt ăn.

    Ngân Quỳnh vừa vào đến nhà là con phèn liền chạy ra mừng, nó quẩy đuôi rồi lẽo đẽo đi theo phía sau nàng.

    Ngân Quỳnh đặt cái thùng xuống, nàng chưa kịp hỏi gì thì mẹ đã ôm nàng mà khóc, điều này khiến nàng sợ trong nhà xảy ra chuyện gì.

    Bà năm ôm nàng xong thì đi đến cái bàn tròn, bà cầm cái bìa thư đưa cho nàng.

    Ngân Quỳnh cằm lấy đọc mấy chữ trên bìa thư, tay nàng run lên mở ra lấy ra một mảnh giấy.

    Nàng trúng tuyển Đại Học Bách khoa TPHCM , Ngân Quỳnh cầm tờ giấy mà khóc lên, nàng không có phụ lòng cha mẹ lo lắng cho nàng.

    Ngày Ngân Quỳnh lên TPHCM là một buổi sáng đẹp trời, nàng ôm lấy một túi nhỏ đồ ăn do mẹ làm theo cha chở ra bến xe.

    Ngân Quỳnh ngồi trên xe của cha nhìn về phía nhà nàng, bà năm đang đưa tay lau vội những giọt nước mắt rơi xuống.

    Ngân Quỳnh hít mạnh một hơi sóng mũi cũng cay sè, nàng ôm lấy lưng cha úp mặt vào lưng ông.

    Ông năm tuy nhà không khá giả nhưng cũng ráng tích góp tiền cho con đi học, mấy năm trước ông có mua lại miếng đất ruộng giờ bán kiếm được lời hơn trước.

    Ông năm bán miếng đất được 40triệu,số tiền này đủ đóng học phí một năm cho nàng rồi.

    Ngân Quỳnh muốn học chương trình tiên tiến chất lượng cao, nhưng nàng lại chọn chính quy đại trà, nàng không muốn cha mẹ phải chịu khổ nữa.

    Ông năm còn mua cho nàng một cái bảo hiểm nhân thọ đóng thời hạn 10 năm, tính đến nay thì còn nửa năm là tới kỳ hạn.

    Trước khi lên xe đò ông năm dặn dò nàng rất kỹ, nàng đem lời cha ghi nhớ rõ ràng.

    Ngân Quỳnh đem số tiền cha cho kẹp vào một cuốn sách, nàng bỏ cuốn sách trong balô nhỏ ôm ở trước ngực, sau lưng còn đeo theo balô đồ .

    Ngân Quỳnh chỉ để một ít tiền ở ngoài ,nàng cất trong túi quần jean, cha dặn trên thành phố trộm cắp rất nhiều phải làm vậy để giữ tài sản.

    Ngân Quỳnh nhìn theo những hàng cây phượng hai bên đường, nàng là lần đầu tiên rời xa nơi mình lớn lên.

    Ngân Quỳnh ngồi trên xe nhớ cha nhớ mẹ khóc thút thít, nàng ôm chặt cái balô cúi xuống không muốn ai thấy mình khóc.

    Từ Sóc Trăng lên tới TPHCM cũng phải mất hơn 6 tiếng mới tới, nàng buồn ngủ nhưng lại không dám ngủ, một mình một thân nên nàng rất đề phòng người xung quanh.

    Ngân Quỳnh đến nơi cũng gần 2 giờ chiều , nàng đón xe ôm đi qua Quận 10.

    Ngân Quỳnh cầm theo địa chỉ bảo chú xe ôm chạy đến phòng trọ gần trường Đại học, cha nàng mấy ngày trước đã lên đây thuê cho nàng.

    Mỗi tháng là 600 ngàn, còn tiền điện nước thì do nàng sài mà thu phí.

    Ngân Quỳnh mở khóa cửa đi vào phòng trọ, bên trong một mảnh trống không, nàng nhìn một chút rồi bỏ ba lô đồ một gốc gần giường tầng.

    Ngân Quỳnh mở balô nhỏ lấy ra số tiền cha cho, nàng phân ra bên nào là tiền đóng học phí bên nào là tiền sinh hoạt.

    Khi tính toán xong nàng bỏ tiền vào túi rồi đi ra ngoài, Ngân Quỳnh khóa cửa phòng rồi đi đến phía trước nhà chủ trọ.

    Bà chủ trọ ăn mặc rất đẹp gọn gàng dì cũng gần bốn mươi rồi, Dì Hoa chỉ cho nàng đường đến cửa hàng bán đồ gia dụng.

    Ngân Quỳnh nói cảm ơn với dì rồi đi theo hướng dì Hoa chỉ, nàng đi khoảng 5 phút là tới rồi.

    Nhìn đồ gia dụng nàng thật muốn mua hết luôn, nhìn đến cái nào cũng đẹp cả.

    Ngân Quỳnh chọn mua những vật dụng cần thiết, nàng còn phải mua đồ dùng cá nhân.

    Cảm thấy mua đủ nhiều thì nàng không mua nữa, nhiều đồ nàng không đem về hết.

    Ngân Quỳnh sắp xếp lại đồ vật trong phòng, nàng mua 2 cái nồi với 1 cái chảo chống dính.

    Dụng cụ còn có thêm 1 con dao phay chặt thịt, rồi dao thái cắt rau, 1 cái dao hai lưỡi nữa.

    Ngân Quỳnh kiểm tra xong lại quên béng đi không mua móc treo đồ, nàng lại một lần nữa đi ra cửa hàng mua tiếp.

    Lần này đi về còn dẫn theo một chiếc xe chở đồ, nàng mua một cái niệm nhỏ cùng một cái mền lông một lớp.

    Ngân Quỳnh sắp xếp xong thì nhìn lại một lượt, phòng bây giờ không còn trống trải nữa, nhưng trong lòng nàng trống rỗng vô cùng.

    Ngân Quỳnh ngồi xuống giường lấy ra mấy món mẹ làm cho nàng, nàng lấy ra ổ bánh mì mà sóng mũi cay sè.

    Mẹ sợ nàng đói nên mới chuẩn bị cho nàng ăn trên xe, bánh mì là món dễ ăn tiện lợi nữa.

    Ngân Quỳnh còn lấy ra một cái hủ mắm sặc , nàng thích ăn món này lắm.

    Ngân Quỳnh cắn một miếng bánh mì nước mắt liền rơi xuống, bánh mì này nhạt quá không ngon bằng món mẹ làm.

    Nàng thèm ăn món cá kho khô mẹ nấu, thèm ngồi nói chuyện cùng mẹ khi mẹ ngồi đương lục bình.

    Ngân Quỳnh đưa tay lau nước mắt vừa khóc vừa ăn bánh mì, khi khóc xong nàng phải mạnh mẽ lên để còn cố gắng học để phụ giúp cha mẹ.

    Bà năm có nói với nàng nhớ mỗi ngày khi rảnh thì gọi điện cho bà, không cần phải nói gì nhiều chỉ cần nghe tiếng nàng bà liền yên lòng.

    Khi nàng nói chuyện với mẹ nghe giọng mũi rất nặng, chắc mẹ nàng khóc nhiều lắm.

    Bà năm dặn nàng phải ngủ sớm đừng thức quá khuya, còn dặn nàng thiếu tiền thì nói bà gửi lên cho sài.

    Ngân Quỳnh nghe bà nói thì lại khóc, nàng nhớ mẹ quá tối nay ai sẽ đốt nhang muỗi cho mẹ ngồi đương lục bình.

    Tối đó nàng ôm lấy mền khóc rất lâu, nàng không biết những người khác có khóc giống nàng không, nhưng là nàng thật sự nhớ nhà lắm.

    Buổi học đầu tiên nàng lại đi nhầm lớp, Ngân Quỳnh sợ nên vừa khóc vừa hỏi.

    Nàng ngồi cùng bàn với một bạn gái xa lạ, nàng muốn hỏi tên cô nhưng không dám.

    Người bạn gái ngồi cạnh tự dưng khóc lên, cô nàng đứng dậy đòi rút hồ sơ về quê học.

    Nàng nhìn cô nàng kia trong lòng dâng lên men chua ê ẩm, nàng ôm mặt khóc, nàng muốn về với cha mẹ, nàng muốn về.

    Ngân Quỳnh dường như ngày nào cũng khóc, tinh thần sa sút đi rất nhiều, nàng ốm hẳn xuống mấy ký.

    Nhưng mỗi lần nghe điện thoại của bà năm thì nàng lại dặn lòng phải cố gắng, cứ như thế một tháng trôi qua nàng giờ vừa ốm vừa xanh xao.

    Ngân Quỳnh lâu dần cũng quen với việc ở một mình, cũng đã không còn khóc nhiều như trước.

    Nàng có cơ hội tốt để học, nàng cố gắng như thế thì không thể bỏ cuộc, cứ như thế mà hòa nhập từ từ với nhịp sống vội vã của nơi đây.

    Sau khi phân lịch học nàng liền đi tìm việc làm, đa phần làm theo tiếng vì lịch học sẽ thay đổi thất thường.

    Ngân Quỳnh đang nhận bán bánh mì ,nàng bán từ 6h sáng đến 11 giờ trưa, tiền 1h là 20 ngàn.

    Chỗ nàng bán gần trường học nên luôn đông khách, mỗi khi hơi vắng thì nàng đi giao bánh mì cho khách.

    Ngân Quỳnh giao kèo với đồng nghiệp khi giao bánh gần nàng đi, còn giao xa người đó sẽ đi, vì đồng nghiệp có xe máy nên giao nhanh hơn.

    Ngân Quỳnh trích ra một ít tiền mua một chiếc xe đạp Nhật màu bạc, nàng dùng xe đạp để đi giao hàng.

    Trời hôm nay nắng gắt nhìn trên mặt đường cứ tưởng sắp bị nung chảy vậy, Ngân Quỳnh nhìn xung quanh tìm kiếm địa chỉ nhận hàng .

    Khi đến gần chung cư Thiên Nam thì dừng lại, nàng lấy điện thoại ra gọi cho người nhận .

    Ngân Quỳnh vừa gọi liền nghe được âm thanh trầm ấm phía sau, khi nàng quay lại thì mắt chớp chớp vài cái.

    Người nhận hàng đẹp nha.

    Ngọc Cẩm tay cầm theo một bản vẽ, trên cổ lại treo một cái máy ảnh .

    Tóc cô được buột thành đuôi ngựa năng động, cô mặc áo sơ mi trắng, bên ngoài là áo khoác kaki màu xám.

    Cô mặc một cái quần jean đen, quần có một vết sướt tạo kiểu nơi đầu gối, dưới chân là đôi boot cùng màu.

    Ngọc Cẩm đi đến gần nàng rồi đưa tay ra muốn nhận lấy bánh mì, cô mỉm cười đôi môi mỏng cong lên rất đẹp mắt.

    "Em không muốn giao hàng cho chị à".

    Ngân Quỳnh nghe tiếng cô thì vội lấy bánh mì giao cho cô, nàng xấu hổ ấp úng muốn nói lại thôi.

    Ngọc Cẩm nhận lấy bánh mì rồi trả tiền cho nàng, cô lấy xong lại muốn xin số điện thoại của nàng.

    Ngân Quỳnh có chút khó xử ,nàng chưa từng cho khách hàng số điện thoại của mình, đa số khách hàng sẽ gọi qua số sim công ty cung cấp cho nhân viên.

    "Không được thì thôi vậy".

    Ngọc Cẩm cũng không gượng ép nàng, cô chào nàng rồi bước nhanh về phía trước, hôm nay cô đi chụp ảnh ngoại cảnh cho khách hàng.

    Ngân Quỳnh nhìn theo dáng đi của cô rồi lại xoay người lên xe đạp trở về, nàng chiều nay còn một buổi học nên tranh thủ về sớm thôi.

    Ngọc Cẩm đi được một lúc thì quay đầu lại, cô nhìn theo dáng người đạp xe của nàng.

    Cô nhìn một chút rồi đi về phía mọi người đang chụp ảnh, cô đưa bánh mì cho một anh thợ trang điểm, anh ta liền cầm lấy đi phân phát.

    Ngọc Cẩm lấy chai nước suối trong thùng đá, cô vừa vặn nấp chai chưa kịp uống thì điện thoại rung lên.

    Ngọc Cẩm lấy điện thoại ra ngón tay thon dài kéo phím nghe."

    Alô, con nghe".

    "Con tranh thủ về sớm một chút, em gái con khoảng 4h thì đến bến xe".

    Bà Thuận nhìn đồng hồ rồi nói với con gái lớn, bà nói xong lại có khách gọi mua hàng."

    Mẹ cúp máy trước có khách rồi".

    "Dạ".

    Ngọc Cẩm tắt máy rồi bỏ điện thoại vào túi quần, cô cầm lên ổ bánh mì cắn một miếng, không hiểu sao lại thích ăn bánh mì Ú Nu nhỉ.

    Ngọc Cẩm ăn xong lại tiếp tục chụp ảnh cho khách hàng, cô chụp xong thì liền xem lại ảnh cho đàng hoàng.

    Khi xem đến một tấm ảnh tự dưng cô thấy đau lòng, đây là cô chụp được người trong một lần bị cho leo cây.

    Ngọc Cẩm đưa tay sờ lên người trên hình ảnh, cảm giác không tên tự nhiên dâng lên trong lòng.

    Cô còn nhớ cách đây gần một tuần cô có một cuộc hẹn, nhưng người kia lại bận nên cô bị cho leo cây.

    Lúc đó cô tức giận muốn bỏ về nhưng lại tiếc tiền nên ngồi xuống , cô phải đem mấy món ăn này ăn sạch mới chịu.

    Ngọc Cẩm ngồi ăn đến no bụng cô định đi trả tiền thì nghe tiếng sấm, trời đang nắng mà lại có tiếng sấm.

    Ngọc Cẩm chưa hết thắc mắc trời đã đổ mưa, bắt đầu là những hạt nhỏ lất phất sau đó thì to dần.

    Cô thở dài ngồi nhâm nhi ly cà phê chờ tạnh mưa, thời tiết gì không biết đang nắng lại mưa.

    Ngọc Cẩm nghĩ đến lại nhớ đến một bài hát, cô lấy điện thoại ra mở lên tên bài hát mà nghe.

    "Sợ lắm khi yêu ai tim dại khờ !

    Sợ lắm tình chưa thấy đã vội bay....".

    Giọng hát của Minh Tuyết vang lên nhẹ nhàng ,khiến Ngọc Cẩm như chìm vào cảm xúc của bài hát.

    Cô mím môi thở nhẹ rồi cất giọng hát theo bài hát, giọng cô trầm ấm nhẹ nhàng hát những bản nhạc nhẹ rất hay.

    Ngọc Cẩm đang hát thì tự nhiên im lặng, cô nhìn đến bên kia đường thấy một chiếc xe đạp nép sát vào mép tường.

    Dưới màn mưa dày đặc, thân hình nhỏ nhắn của nàng đứng dựa vào hành lang.

    Trên người là chiếc áo thun màu đỏ có in chữ "Ú Nu", nàng không mặc áo mưa mà lấy áo mưa trùm lên giỏ xe.

    Ngọc Cẩm thấy nàng giống như bị ngốc á, ai đời có áo mưa không mặc lại lo cho chiếc xe.

    Cô ngồi nhìn một lúc xem nàng ấy sẽ làm gì, trong lòng cô chỉ cảm thấy rảnh nên nhìn một lúc cho đỡ chán.

    Một lúc sau cánh cửa lớn trước hành lang được kéo ra, một nam thanh niên cầm dù đi ra tiến lại nàng.

    Cô nàng nhanh chóng kéo áo mưa ra, nam thanh niên liền kéo dù che lại, nhưng thứ anh ta che là món đồ trong tay nàng.

    Hình như là bánh mì.

    Anh ta đưa tiền cho nàng rồi xoay người đi ngay, anh ta vào nhà kéo cửa lại.

    Ngọc Cẩm thấy nàng cầm lấy áo mưa mặc lên người, nhưng áo mưa bị vướng rách rồi.

    Nàng dùng tay lau đi nước mưa trên mặt, tóc bị ướt mưa nên dính vào trên gò má.

    Ngọc Cẩm đột nhiên đứng lên cầm lấy máy ảnh trên bàn, cô bước ra cửa đưa máy ảnh lên chụp một tấm.

    Ngọc Cẩm nhìn đến dáng người lạnh run của nàng, nhìn đến nàng cắn chặt răng chịu lạnh mà lên xe đạp đi, cô nhìn nàng khó khăn chạy dưới cơn mưa lớn, trong lòng chỉ muốn dang tay ôm lấy nàng vào lòng.
     
    (Duyên Gái) Dịu Dàng Ôm Lấy Em.
    Chương 2 Rung động


    Ngọc Cẩm suy nghĩ vẩn vơ một hồi thì trở lại với thực tế, cô thở dài trong lòng có chút cảm giác buồn tủi.

    Cô chưa từng bao giờ trải qua cảm giác mưu sinh như thế, cô sinh ra đã được người ta gọi là"ngậm thìa vàng".

    Ba cô là luật sư còn mẹ là nhà thiết kế áo cưới, từ khi còn nhỏ cô đã phải học cách làm sao ăn nói, làm sao bảo vệ cái gọi là danh dự của ba mẹ.

    Ba cô thường đem cô so sánh với người khác, còn mắng chửi cô rất nhiều lần.

    Lúc nhỏ cô rất thẳng thắn có gì nói đó, cô không hề suy nghĩ mà hỏi ba một câu.

    "Ba so sánh con với người khác nhưng tại sao ba không được như ba mẹ của họ , ba nói con không bằng đứa con đó vậy tại sao ba không là người ba con mong ước".

    Nhưng những gì mà ba đáp lời cô không phải một câu giải thích, mà là một cái bạt tai ,cũng chính nhờ cái bạt tai đó cô liền thay đổi suy nghĩ của bản thân.

    Cô không nói cho người khác biết suy nghĩ trong lòng nữa, cũng bắt đầu biết nói lời đẹp lòng người ta.

    Ngọc Cẩm bắt đầu hiểu rằng cái xã hội này không phải cứ thật thà sẽ được yêu mến, có nhiều lúc một lời nói dối hoa mỹ lại khiến người ta yêu thích hơn.

    Ngọc Cẩm cười buồn cô đóng lại máy chụp hình, rồi cúi xuống nhìn đồng hồ đeo tay, cũng gần đến giờ rước em gái cô rồi.

    Ngọc Cẩm đi về phía nhà xe của chung cư, cô có gửi xe trong bãi giữ xe cách đây không xa, cô đi đến xe của mình, rồi lấy nón bảo hiểm đội lên leo lên xe chạy đi.

    Xe của cô nhìn rất nổi bật là một chiếc Exciter màu tím, ngay cả nón bảo hiểm cô đội cũng là màu tím.

    Ngọc Cẩm có chút cuồng màu tím, trong phòng cô đa số vật dụng cũng là màu này.

    Ngọc Cẩm chạy xe không nhanh cô lại đi đường vòng ra bến xe, mà đường vòng cô đi sẽ đi ngang qua nơi bán bánh mì, cô nhìn ngó một tí lại không thấy nàng, chắc nàng lại đi giao hàng rồi.

    Ngọc Cẩm từ hôm chụp ảnh cũng chưa từng nghĩ sẽ gặp lại nàng, cô cho là nàng cũng chỉ là một người qua đường gặp gỡ qua.

    Nhưng có lẽ là hai người có duyên nên lại gặp nhau lần nữa, lần này cô nhìn thấy nàng còn nàng thì không hề nhìn thấy cô.

    Ngày gặp lại lần nữa là sau hai ngày cô nhìn thấy nàng, cô lại đến tiệm cafe cũ mà chờ bạn, người bạn này cũng không tính là thân thuộc.

    Người cô chờ có tên Đinh Nhật Hải là con trai một khách hàng của mẹ cô, Đinh Nhật Hải năm nay đã 30 rồi, anh là một kỹ sư xây dựng.

    Mẹ cô cùng mẹ anh ta có quen biết, thấy hợp ý nhau nên muốn thân càng thêm thân, vì thế muốn tác hợp cho hai đứa con của mình.

    Khi cô đến quán cafe thì anh đã ở đó, vừa thấy cô vào anh liền đứng lên kéo ghế.

    Đinh Nhật Hải gương mặt trắng trẻo sạch sẽ, nhìn anh rất giống con lai, ấn tượng đầu tiên của cô với anh cũng không tệ lắm.

    Đinh Nhật Hải gọi cho cô một ly cafe đá ít đường, qua hai lần gặp anh có để ý đến sở thích ăn uống của cô.

    Ngọc Cẩm gật đầu cám ơn rồi lại lấy máy ảnh ra xem, Hải cũng không làm phiền cô mà im lặng chờ đến khi cô mở lời.

    Có lẽ đối với các cô gái anh sẽ là mẫu đàn ông lý tưởng, anh vừa chững chạc lại vừa hiểu lòng người.

    "Chúng ta chỉ có thể là bạn".

    Ngọc Cẩm vẫn không rời mắt khỏi máy ảnh mở lời nói với anh, trong lòng cô ấn tượng cũng chỉ là cảm giác tốt đẹp mang lại, anh không thể nào làm tim cô xốn xang dù chỉ một chút.

    "Anh có thể là bạn em nhưng anh cũng vẫn sẽ theo đuổi em".

    Đinh Nhật Hải mỉm cười trả lời, anh cũng đã 30rồi, nên sẽ bắt đầu nghiêm túc tìm một người yêu thật sự.

    Hải trước đây cũng đã có bạn gái ,nhưng anh không tính đến chuyện kết hôn.

    Trong cuộc sống nhiều khi gặp nhau yêu thương nhau, nhưng chưa chắc sẽ cùng nhau đi đến hôn nhân.

    Cũng có người đã nắm tay nhau về chung một mái nhà, nhưng cũng không chắc có thể cùng nhau đến hết đời.

    Tình cảm luôn là thứ con người không thể nắm bắt được, càng không thể khống chế được bản thân mình sẽ yêu thương ai.

    Tình cảm như một cơn gió, nó sẽ khiến chúng ta xua tan nóng bức của những cuộc tranh cãi, nhưng nó cũng sẽ khiến chúng ta lạnh buốt khi tình cảm không còn theo thời gian.

    "Tùy anh thôi".

    Ngọc Cẩm bỏ máy ảnh xuống bàn ,cô cầm ly cafe lên uống một ngụm , vẫn là hương vị đăng đắng xen lẫn ngọt ngào.

    Sau lời nói của cô cả hai lại im lặng, nhạc trong tiệm lại được mở lên ,tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên bên tai.

    Ngọc Cẩm tay gõ nhẹ trên bàn nhìn ra ngoài cửa tiệm, ánh mắt chợt bị một thân ảnh thu hút.

    Ngân Quỳnh đang dừng xe bên kia đường, nàng xách túi bánh mì giao cho khách hàng.

    Trên người vẫn là đồng phục vụ quen thuộc, trên môi nàng nở nụ cười rất tươi.

    Khi giao bánh xong nàng điếm lại số tiền rồi gấp lại bỏ vào túi quần, nàng đưa tay vén lên tóc mai dính lên gò má vì mồ hôi.

    Ngọc Cẩm nhìn theo nàng cho đến khi nàng rời đi, lòng cô thoáng mềm mại rồi lại như mèo cào qua tim tê dại.

    Nơi ngực trái có gì đó bồn chồn, tim cũng đập loạn mất vài nhịp.

    Thứ cảm giác này không tồn tại với người con trai ngồi gần cô, mà cô lại có cảm giác rung động với một người con gái.

    Ngọc Cẩm không phải không biết về tình cảm giữa hai người con gái, thậm chí cô còn chứng kiến tận mắt, đó là tình cảm đầy trắc trở của Thu Mai bạn của cô.

    Ngọc Cẩm dời mắt nhìn vào ly cafe đen trên bàn, trong lòng cô giờ cũng đen đặc như ly cafe kia.

    Nhiều mâu thuẫn đấu đá với những rung động trong lòng, nhưng rất nhanh cô lại tự đè ép cảm giác này xuống, có lẽ chỉ là rung động thoáng qua.

    Ngọc Cẩm sau khi rời quán cafe thì lại đứng bên đường rất lâu, cô đứng trước cửa nhà mà nàng đã giao bánh mì.

    Ngọc Cẩm tự hỏi mình đứng đây làm gì, rồi trong lòng lại tự trả lời cô, cô đứng đây vì muốn hỏi xin số điện thoại của nàng từ người kia.

    Suy nghĩ ấy dâng lên khiến chân mày cô nhíu chặt, cô đưa tay xoa xoa chân mày rồi bước đi.

    Đêm đó cô dường như không ngủ , cô cứ nhìn vào máy ảnh, rồi lại nhìn vào mình trong gương.

    Ngọc Cẩm thở dài nhìn ra chậu hoa ngoài ban công, trong miệng khẽ thì thào.

    "Nếu hoa kia sáng mai nở rộ thì mình sẽ không tự lừa dối chính mình, còn nếu như nó không nở mình sẽ xóa bức ảnh đi".

    Ngọc Cẩm nghĩ như thế thì đặt máy ảnh qua một bên, cô nằm xuống giường mắt nhìn lên trần nhà.

    Có lẽ trong lòng nhiều muộn phiền nên cô không ngủ được, cô cứ như thế đối mặt với trần nhà tím ngắt,cô cứ nhìn như thế đến khi ngủ quên lúc nào không hay .

    Khi sáng ra cô ngồi dậy nhìn ra ngoài ban công, hoa kia không hề nở rộ, nhưng cô sẽ không xóa đi bức ảnh của nàng, vì trong giấc mơ đêm qua cô đã ôm lấy nàng thật ấm áp.

    Ngọc Cẩm hồi tưởng lại một chút thì nở nụ cười, cô nhìn một hồi rồi lại tiếp tục chạy ra bến xe.

    Ngọc Cẩm đến nơi đã thấy em gái đang đứng chờ, nàng còn kéo theo một cái vali nữa.

    Ngọc Cẩm nhìn cái vali gương mặt có chút không diễn tả nổi, vali kiểu này làm sao chở về.

    "Chị hai phụ em với".

    Ngọc Trâm đang cố nhấc cái vali lên xe, nàng kéo mạnh khiến bánh xe cạ vào bên hông sườn xe của cô.

    Ngọc Cẩm nhìn thấy một vết cạ dài trên xe, cô mở trừng mắt lòng như tro tàn.

    "Ý em xin lỗi".

    Ngọc Trâm nhìn thấy bà chị mặt xụ xuống lập tức ra vẻ hối lỗi, nàng cũng quen với cái tình hình này rồi, nàng cũng làm xe của cô trầy xước nhiều lần nên cũng thành quen.

    "Em cũng chỉ có mỗi câu này".

    Ngọc Cẩm dùng tay gõ đầu nàng, cô yêu thương cô em gái này nên nó riết rồi không sợ cô nữa.

    "Đi về thôi chị hai em đói rồi".

    Ngọc Trâm lập tức cười hì hì, nàng ôm tay cô lắc qua lắc lại.

    Ngọc Cẩm cũng không nói gì nữa cô mở ra cốp xe lấy ra cọng dây ràng , cô móc vào tay vịn đuôi xe rồi ràng chặt vali lại.

    Ngọc Trâm liền leo lên xe rồi nhích lại phía sau, Ngọc Cẩm cũng lên xe chuẩn bị đề máy.

    Ngọc Trâm thấy thế liền ôm lấy eo cô, nàng thoải mái tựa đầu vào lưng cô nhắm mắt nghỉ ngơi.

    Ngọc Cẩm lại đi đường vòng chạy ngang chỗ bán bánh mì, điều này khiến cô em gái phía sau chú ý.

    Khi thấy ánh mắt cô nhìn vào chỗ bán bánh mì thì nàng liền nhìn không chớp mắt, chị hai nàng để ý ai rồi sao.

    Ngọc Trâm mở to mắt nhìn thì chỉ thấy một cậu thanh niên nhỏ tuổi, cậu ta chắc còn là sinh viên.

    Chị nàng không phải có sở thích này nhỉ, không lẽ như người ta thường nói là "lái máy bay bà già".

    Cô hoàn toàn không nghe được tiếng lòng của nàng, nếu mà nghe được không chừng sẽ gõ trọc đầu nàng luôn.

    Ngọc Trâm về nhà liền phóng lên phòng tắm rửa, nàng rất sạch sẽ nên không muốn để cả người mình dính hơi người khác.

    Bà Thuận thấy con gái lớn thì có chút không vui, bà vừa nghe bà Diễm nói lại cuộc gặp mấy hôm trước của con trai.

    Vì thế bà liền thẳng thắn nói với cô, bà nói nhiều lắm khiến cô không vui ra mặt.Ngọc Cẩm trong lòng khó chịu lắm , nàng thấy buồn bực vì anh ta đem chuyện này kể cho mẹ nghe, đàn ông gì mà nhiều chuyện.

    "Chuyện gì vậy mẹ".

    Ngọc Trâm từ trên lầu đi xuống thì nghe mẹ cằn nhằn chị hai, nàng không hiểu gì vừa đi vừa cột lên mái tóc dài.

    "Con thấy mẹ khổ không, chị con cũng đã gần 30 rồi mà không chịu kết hôn.

    Mẹ mới giới thiệu cho chị con một người đàn ông tốt, chị con lại không cho người ta cơ hội tìm hiểu".

    Bà Thuận nghe con gái thứ hỏi lập tức than khổ, bà cũng chỉ muốn tốt cho cô thôi, tuổi cũng lớn rồi mà vẫn một thân một mình.

    Ngọc Trâm nghe câu nói này quen lắm, nàng hình như nghe nhiều lần rồi, đúng rồi trong mấy tháng nay mẹ cách hai ba ngày lại nói.

    Ngọc Trâm đưa ánh mắt đồng tình nhìn về chị hai, cũng may nàng còn chưa tốt nghiệp.

    Ngọc Trâm học ngành thiết kế giống với mẹ, nàng đáng lẽ đã ra trường từ năm trước nhưng lại muốn học lên cao hơn.

    Ngọc Trâm luôn thầm cảm ơn chị hai nàng, nếu không có chị nàng sẽ không theo đuổi được đam mê của mình.

    Ngọc Cẩm nghe mẹ cằn nhằn một lúc rồi lên phòng, cô cũng đã quen nên cũng không mấy buồn cho lắm.

    Ngọc Cẩm nằm trên giường nhìn lên trần nhà, cô có chút nhớ bóng dáng nhỏ nhắn của nàng rồi.

    Sinh viên nghèo thì luôn phải vất vả hơn người khác, Ngân Quỳnh hôm nay lại phải đi tìm thêm công việc rồi.

    Nếu sắp xếp theo thời gian nàng có thể đi làm thêm vào ban đêm, tính ra công việc chỉ có thể đi làm là chạy bàn cho mấy quán nhậu.

    Ngân Quỳnh không biết rằng nàng từ sau ngày đầu tiên làm sẽ lại gặp lại một người, mà người này tương lai sẽ xuất hiện trong cuộc sống của nàng.
     
    (Duyên Gái) Dịu Dàng Ôm Lấy Em.
    Chương 3 Lại được gặp em


    Ngân Quỳnh dắt xe đạp để ngay ngắn vào hàng xe của nhân viên, nàng xin vào làm chạy bàn cho quán lẩu .

    Quán nằm đối diện với trường Đại học , cũng gần với chỗ nàng ở trọ nên thuận tiện hơn.

    Ngân Quỳnh phải đi học nên nàng xin làm theo tiếng, mỗi tiếng nàng được trả là 20 ngàn.

    Chiều nay là buổi làm việc đầu tiên, nàng sửa soạn mọi thứ rồi bắt đầu làm việc.

    Ngân Quỳnh mới vào làm nên có chút chậm chạp, nàng quan sát mấy người cũ rồi bắt chước theo họ.

    "Quỳnh bàn số 5 xong rồi ".

    Chị Loan đổ mì xào bò vào dĩa ,kế bên còn có một cái nghêu hấp xả.

    "Ủa còn tôm nướng nữa chị".

    Ngân Quỳnh nhìn vào bản ghi chép, nàng múc nước chấm vào chén nhỏ.

    "Em đem ra cho người ta ăn trước đi, thằng Được nướng không kịp đâu".

    Chị Loan lại lấy mấy cái càng ghẹ bỏ vào chảo, chị cho một chút nước dùng với muối ớt, rồi lại quay qua dùng sạn đảo cái chảo mì xào hải sản.

    Ngân Quỳnh đem đồ ăn ra bàn, khi nàng sắp đi thì nghe anh thanh niên gọi lại, nàng quay qua thì thấy anh mặc áo thun xanh ,bên cạnh những người khác cũng mặc áo y hệt, có lẽ là tan làm nên đi ăn.

    "Em gái".

    Tân nhìn cô bé nhân viên mới muốn đùa giỡn một chút, anh cũng là khách quen của quán.

    "Dạ".Ngân Quỳnh nghe anh gọi liền lễ phép trả lời.

    "Em gái có tin anh mở nắm chai bia bằng mắt không".

    Tân nhoẻn miệng cười, anh cầm chai bia giơ lên trước mặt Ngân Quỳnh đá lông nheo một cái.

    "Không ạ".

    Ngân Quỳnh có nghe người ta nói là dùng răng để khui, chứ chưa nghe bằng mắt.

    "Vậy còn không biết khui dùm anh".

    Tân đưa chai bia cho nàng mà cười lớn.

    Ngân Quỳnh vội lấy đồ khui bia lại bị Hòa nắm lại, cô cầm đồ khui bia để lên trên két bia rồi nói."

    Con nhỏ mới vô làm, anh mà chọc là chết với em".

    "Ui ui anh đâu có dám".

    Tân giả vờ đưa tay đầu hàng, anh nhìn két bia Sài Gòn đỏ lại nhìn Hòa mà ghẹo."

    Uống với anh một ly rồi anh không ghẹo nữa".

    "Em uống một ly là anh mua thêm một két nha".

    Hòa cầm ly bia lên nháy mắt với Tân, cô sắp hoàn thành chỉ tiêu tháng này rồi, nên cũng phải ngọt giọng với mấy ông anh này thôi.

    "Em khôn dữ ha, em cho anh số điện thoại đi anh mua liền".

    Tân liền nhìn vòng ngực đầy đặn của Hòa mà cười cợt, anh là khách quen mà lần nào đến cũng chưa xin được số của Hòa.

    Mấy người đồng nghiệp bên cạnh cũng hô lên, nói thật chứ nhìn Hòa là mấy anh chết mê chết mệt, vào quán này cũng vì cô tiếp thị xinh đẹp thôi.

    Hòa bị ghẹo cũng là chuyện như cơm bữa, cô cũng không phải tay mơ mà bị mấy anh lừa đâu.

    Hòa bỏ ly bia xuống rồi khoát lên vai của Tân mà cười nói.

    "Quản lí không cho em nói chuyện lâu, em làm trái là bị trừ lương, bộ anh không thương em tí nào sao".

    Tân liền cười khà khà mà đưa tay vuốt lên đùi của Hòa, cô cười trừ ,đem sự khó chịu của mình giấu vào trong gương mặt trắng hồng đầy son phấn, làm công việc này cô đã sớm chay sạn với cảm xúc.

    "Em uống hết ly rồi nha".

    Hòa lắc cái ly không còn một giọt bia nào, rồi cười nói ngọt vài câu mới đi đến bàn khác.

    Công việc của Hòa kết thúc sớm hơn Ngân Quỳnh, cô chỉ làm đến 9 giờ là đã chuẩn bị đi về.

    Hòa đứng ở ngoài đầu đường ,cô châm điếu thuốc rồi hút một hơi, kể ra có nó cô cũng đỡ phần nào tâm tư.

    Ngân Quỳnh làm đến mười giờ thì xong việc, nàng chào chị Loan rồi đi đến lấy xe ra về.

    Ngân Quỳnh vừa chạy ra đầu đường liền thấy Hòa, cô đang dựa vào cây cột biển báo giao thông.

    "Chế chưa về hở".

    Ngân Quỳnh bóp thắng xe, nàng chống chân xuống rồi dắt xe lại gần chỗ Hòa.

    "Ừ".

    Hòa phả ra làn khói thuốc, ánh mắt vô hồn nhìn khói thuốc theo không khí dần tan đi, trong miệng lại dư lại một vị đắng nghét.

    Cô nghe nàng gọi chế thì nhoẻn miệng cười, lên đây lâu rồi mới nghe người ta gọi mình là chế.

    "Chế đừng có hút thuốc, em nghe mẹ nói hút thuốc không tốt đâu.

    Bác ba của em mỗi ngày hút gần một gói, bác mới đi khám hôm bữa phổi lủng một lỗ".

    Ngân Quỳnh nghe mùi thuốc lá thì nhăn mũi, nàng đưa tay phẩy phẩy cho khói thuốc tan đi, rồi nghiêm túc nhìn Hòa mà kể chuyện.

    Hòa cười lên thì bị sặc thuốc ho khù khụ, cô đem thuốc dụi vào cột biển báo hai màu trắng đỏ, rồi ném nó xuống dưới đất.

    "Chế chỉ mới hút có một chút, làm gì mà tới nỗi lủng lỗ".

    Hòa tuy nói vậy nhưng vẫn đưa tay cất gói thuốc vào túi sách, cô cũng định hút thêm vài điếu, nhưng có vẻ cô bé này không chịu được nên thôi.

    "Em nói thiệt á".

    Ngân Quỳnh liền khẳng định, nàng còn muốn lấy điện thoại gọi cho bác ba chứng minh.

    Hòa buồn cười chặn lại hành động của nàng, nhắc đến mới nhớ cô cùng nàng mới gặp có chút xíu mà đã thân nhau rồi, có thể Ngân Quỳnh giống với em gái cô dưới quê.

    Hòa quê ở Vị Thanh tỉnh Hậu Giang, nhà cô nghèo quanh năm chỉ nhờ vào chuyện bắt cá bán kiếm tiền.

    Mẹ Hòa tuổi cũng đã ngoài năm mươi,bà hằng ngày đều ở trên chiếc ghe ,xuôi dòng theo con sông đi hái lục bình, lại đi bắt ốc về bán kiếm được đồng nào hay đồng đó.

    Cha Hòa thì qua đời lâu rồi, hồi còn những năm chiến tranh ,cha của cô bị bắt đi lính, đến khi trở về đã bệnh nặng không bao lâu thì mất.

    Nhà Hòa còn có mấy đứa em nhỏ, cô phải lên thành phố kiếm tiền về nuôi tụi nó ăn học, cô ban ngày đi làm công nhân, ban đêm lại đi tiếp thị bia.

    "

    Sau này bưng đồ ăn ra nhớ chuẩn bị kỹ một chút, nhớ đem đồ khui bia ra để trên bàn, làm xong thì đi vào trong bếp liền".

    Hòa căn dặn nàng một chút, nhìn nàng thế này là biết mới từ dưới quê lên, lúc trước cô thảm hơn nàng nhiều.

    Hòa nghĩ đến thì lại muốn hút thuốc, đời con gái của cô cũng bị lừa gạt mà mất rồi, còn bị người ta đem tiền ném vào mặt như làm gái, đúng là thói đời.

    "Dạ mà chế Hòa ở đâu lên em chở về".

    Ngân Quỳnh nhìn cô càng tăng thêm thiện cảm, nàng thấy cô đâu có giống mấy người kia nói đâu.

    Hồi trước khi còn ở nhà, mấy thím hàng xóm cứ nói con nhà bà Hai đi lên Sài Gòn bán bia ôm, còn nói ngủ với nhiều thằng có chửa hoang, trong khi chị Tắc có phải như thế đâu.

    Chị Tắc đi làm tiếp thị sữa, còn quen người yêu dẫn về nhà chơi nữa, thật là đồn bậy đồn bạ không hà.

    "Em chở nổi không, hay để chế chở cho".

    Hòa nói xong thì nhìn xuống đồ mình đang mặc, cô quên là đang mặc váy ngắn, leo lên yên xe chắc người ta chết hết.

    "Chế muốn khoe hàng hở, lên em chở chế về".

    Ngân Quỳnh cười rộ lên, nàng ngồi lên xe hối Hòa leo lên.

    Hòa nhìn nụ cười của nàng mà lây nhiễm cũng liền cười theo, nàng không có lúm đồng tiền ,cũng không có chiếc răng khểnh, nhưng khi cười ánh mắt cong lên lại khiến người ta cảm nhận được vui vẻ.

    Ngân Quỳnh vững tay lái đạp xe chở cô về phòng trọ, thì ra cô với nàng cũng ở gần nhau, Ngân Quỳnh vừa đạp xe vừa nghe Hòa nói chuyện.

    Chiếc xe máy chạy ngang qua bỗng chậm lại rồi tuột ra phía sau, Ngọc Cẩm ngơ ngác nhìn Ngân Quỳnh chở Hòa trên chiếc xe đạp.

    Hòa còn tự nhiên mà đưa tay ôm lấy eo nàng, hai người còn nói chuyện rất vui vẻ.

    Ngọc Cẩm nhíu mày cho xe chạy phía sau, cô đang định về nhà thì lại gặp nàng.

    Ngọc Cẩm nhìn người phía sau mặc váy ngắn tiếp thị, rồi lại lo nhìn đến nàng không nhìn đến Hòa nữa.

    Hòa cảm thấy không ổn, sao chiếc xe máy kia cứ chạy sau lưng hai người, cô không nhìn rõ người kia là ai vì đèn xe chiếu lên mặt.

    Hòa nhắm mắt lại liền xuất hiện mấy vệt sáng ngoằn ngoèo hình chữ Z, cô tự nhiên cảm thấy thú vị mà mở mắt ra rồi nhắm lại,lần này nhạt hơn lại thành hình chữ C rồi.

    Hòa đang cảm thấy vui vẻ khi khảo nghiệm một trò chơi mới , rồi chợt nhớ ra có người đang chạy theo xe đạp, cô liền vỗ vào vai Ngân Quỳnh kêu chạy nhanh hơn.

    "Sao vậy chế".

    Ngân Quỳnh ngơ ngác, nàng chỉ lo đạp xe nên không có để ý, với lại trên đường nhiều xe chạy qua lắm.

    "Chiếc xe Exceter phía sau đi theo mình nãy giờ".

    Hòa tuy không nhìn rõ người nhưng nhìn đầu xe liền biết, mà màu tím là dòng xe mới ra hiện nay.

    "Thiệt hông chế".

    Ngân Quỳnh sợ sệt quay đầu ra phía sau nhìn, ánh đèn xe chiếu vào mắt khiến nàng bị lệch tay lái.

    Ngân Quỳnh bóp thắng xe rồi chống chân xuống đất, nàng đưa tay ra mu bàn tay áp vào mặt che lại ánh sáng chói mắt.

    Ngọc Cẩm không ngờ nàng ngừng xe nên cô tí nữa là đâm vào nàng, cô vội bẻ lái qua bên trái xuýt nữa bị một chiếc xe máy đang lưu thông quẹt trúng.

    Người phụ nữ trên xe liền quay lại nhìn cô miệng la lên một tiếng.

    "Chạy xe kiểu gì vậy".

    Ngọc Cẩm chưa kịp xin lỗi thì chị ta đã chạy xa rồi, cô cười khổ chống tó xe rồi tắt máy.

    "Sao cô theo bọn tôi".

    Hòa đứng lên nhìn người xuống xe , dáng người này là con gái, mà sao nhìn có chút quen.

    "Tôi không đi theo cô".

    Trong lòng Ngọc Cẩm lại bổ sung thêm một câu "tôi đi theo em ấy", nhưng cô không ngu dại gì nói ra.

    "Vậy cô chạy phía sau làm gì".

    Hòa không tin Ngọc Cẩm là vô tình, rõ ràng chạy theo một đọan khá xa mà.

    "Tôi ngắm cảnh đêm không được sao".

    Ngọc Cẩm cởi cái nón bảo hiểm vắt lên tay ga xe, cô đưa tay lên cao những ngón tay luồn vào chân tóc vuốt ra đằng sau đầu.

    "Ủa , Cẩm hả".

    Hòa nhìn thấy mặt cô liền vuốt ngực cười nói.

    "Mèn ơi làm chị sợ muốn chết".

    " Chị Hòa".

    Ngọc Cẩm bây giờ mới nhìn thấy rõ mặt Hòa, tại từ nãy đến giờ cô chỉ lo nhìn Ngân Quỳnh, tâm trạng đâu mà nhìn bà chị này.

    Ngọc Cẩm đội cái mũ bảo hiểm Royal ¾ đầu, nên không nghe ra giọng của Hòa, khi cởi nón ra mới biết là chị tiếp thị bia của quán lẩu.

    "Chị đặt bánh mì".

    Ngân Quỳnh rất có ấn tượng với cô, nghĩ lại có chút xấu hổ, hồi đi giao bánh mì còn ngẩn ngơ ngắm người ta một lúc.

    .....

    Ngọc Cẩm khoáy đường trong ly cafe, cô nhìn nàng ánh mắt mang theo dịu dàng, cũng không hiểu sao cô lại thích nhìn nàng như vậy.

    "Không ngờ hai đứa biết nhau".

    Hòa múc một muỗng mãng cầu dầm cho vào miệng, cô nhìn hai người rồi cười nói.

    "Em có đi giao bánh mì cho chỉ".

    Ngân Quỳnh lại thích sinh tố bơ, hồi còn ở nhà muốn uống một chút cũng là khó khăn, nhà nàng ở xa chợ lại không có tiền nên cũng đôi lúc mới uống.

    Nghĩ đến việc này nàng lại nhớ đến mẹ, tuy nhà nghèo nhưng mẹ lại không để nàng thiếu ăn.

    Khi còn nhỏ nàng không hiểu chuyện , mỗi lần đi chợ là đòi mẹ mua cái này mua cái kia, còn đòi mẹ mua cua cho ăn nữa.

    Mẹ không biết đi xe máy nên đi bộ đến chợ, mỗi lần đi cũng phải gần một tiếng mới về.

    Có lúc mẹ đi ghe ra chợ ,nhưng rất ít khi đi tại mẹ không biết bơi.

    Mà khi đó cha đi mầm ăn xa ở tuốt trên Cần Thơ, mẹ vừa là mẹ mà vừa là cha chăm sóc hai chế với nàng, mỗi lần trời mưa nhà liền bị dột, mẹ phải bắt ghế lên sửa lại mái nhà.

    Ngân Quỳnh chớp mắt một cái, con ngươi đen láy ngân ngấn nước, nàng lại nhớ mẹ rồi, nàng nhớ cái ôm mỗi khi nàng khóc của mẹ.

    Cuộc sống bên ngoài thật sự vất vả, nàng lớn lên rồi mới biết mẹ đã cực khổ như thế nào, nàng lớn lên rồi mới biết cảm nhận hết từng giọt mồ hôi mặn đắng ra sao.

    Hình ảnh của mẹ hiện rõ lên trong tâm trí nàng, nàng nhớ đến nụ cười của mẹ, muốn được một lần nằm trên chiếc võng xem mẹ ngồi đan lục bình.

    Mẹ ơi!.

    Một giọt nước mắt tích tụ quá nặng mà rơi xuống, Ngân Quỳnh liền đưa tay lên lau đi, ly sinh tố bơ bị nước mắt rơi xuống không còn ngon nữa.

    "Sao khóc rồi".

    Hòa đang nhai mãng cầu liền nhìn thấy Ngân Quỳnh khóc, cô bối rối liền đặt ly mãng cầu xuống.

    "Nói chế nghe sao lại khóc".

    "Em nhớ mẹ".

    Ngân Quỳnh cố dằn nước mắt lại, nhưng không hiểu sao nó vẫn rơi xuống, trong lòng như có gì đó nghẹn lại.

    "Thôi đừng khóc, nhớ thì điện thoại cho mẹ".

    Hòa thở dài đưa tay vỗ lưng nàng, cô cũng từng trốn trong nhà vệ sinh công ty khóc vì nhớ mẹ.

    Ngân Quỳnh cười cười nhưng nước mắt cứ rơi xuống, nàng đâu muốn khóc trước mặt người khác, nhưng nhớ mẹ quá không kiềm lòng lại được.

    Ngọc Cẩm rút ra khăn giấy đưa cho Ngân Quỳnh, cô mím môi nơi lòng ngực có chút nhói lên, cánh tay nâng lên rồi lại hạ xuống đặt lên đùi bấu chặt.

    Ngọc Cẩm dứt khoát đứng lên ôm lấy Ngân Quỳnh vào lòng, nước mắt nàng thấm vào áo sơmi đen thành một vệt ướt.

    Ngân Quỳnh hoảng hốt ngẩng mặt lên, nàng liền nhìn thấy ánh mắt xót xa của cô, đồng tử giãn ra nàng nhìn cô không có khóc nữa.

    Hòa khóe môi co rút, cô mở to mắt nhìn Ngọc Cẩm, trong lòng lộp bộp một tiếng, không phải như cô nghĩ chứ.

    Ngọc Cẩm có khi nào để người ta ôm đâu, hồi đó cô còn định dụ Ngọc Cẩm uống bia, còn đưa tay muốn ôm cổ liền bị Ngọc Cẩm đẩy ra.

    "Nè người ta nhìn kìa hai đứa".

    Hòa thấy mấy người uống cafe gần đó nhìn qua vội nói, dù ngồi dưới gốc cây nhưng cũng có bóng đèn phía trên sáng trưng mà.

    Ngân Quỳnh liền đẩy Ngọc Cẩm ra, gương mặt xấu hổ có thêm một rặng mây hồng, nàng lấy khăn giấy lau sạch nước mắt.

    Ngọc Cẩm tay chơi vơi giữa khoảng không, cảm giác lúc nãy khi ôm nàng khiến cô rất thỏa mãn, như một nơi nào đó trống vắng được lấp đầy cảm xúc.

    Ngọc Cẩm lại ngồi xuống ghế, ánh mắt không nhịn được nhìn về phía Ngân Quỳnh, không biết nàng có ghét cô không nữa.

    Ngân Quỳnh ngậm lấy ống hút, nàng vì ánh nhìn của cô mà lúng túng, không tự chủ hút lên một hơi sinh tố bơ.Ngân Quỳnh nhăn mi , hơi lạnh xộc lên khiến đầu nàng đau buốt,nàng uống vội quá nên bị chứng não đông rồi.

    "Thôi đi về mai em còn đi học nữa mà".

    Hòa nhìn vào đồng hồ đeo tay, cũng gần mười một giờ rồi, giờ về tắm rửa đi ngủ một giấc là khỏe nhất.

    "Chết em còn chưa gửi ôn thi học kì cho Tú Trinh nữa".

    Ngân Quỳnh nhớ mình có hứa gửi qua mà bận quá quên mất tiêu, nàng vội đứng lên lấy tiền muốn trả tiền nước.

    "Để chị trả".

    Ngọc Cẩm thấy nàng vội vã liền nói, lại nhìn ánh mắt nàng có vẻ không muốn liền bổ sung một câu."

    Lần sau mời chị rồi trả".

    Ngân Quỳnh đành bỏ tiền lại vào túi, Hòa đi theo nàng lên xe đạp về phòng trọ.

    Ngọc Cẩm vẫn chạy theo phía sau hai người ,cho đến khi thấy Ngân Quỳnh vào phòng trọ mới thôi.

    Ngọc Cẩm ngừng xe nhìn tên phòng trọ rồi mới quanh đầu xe lại về nhà, hơn mười một giờ đêm nhưng người lại đông đúc, người ta bảo thành phố sống về đêm mà.

    Ngọc Cẩm về đến nhà thì vẫn thấy Ngọc Trâm ngồi xem TV, nàng còn đang ăn bánh kem nữa chứ.

    "Không sợ mập hay sao mà giờ còn ăn bánh kem".

    Ngọc Cẩm đẩy xe vào nhà, cô ôm nón nhìn ra ngoài cửa cổng lại nói."

    Mai mới trời tối thì khóa cổng lại, em để cổng ăn trộm nó vô rinh em đi luôn".

    "Có đâu, em nghe tiếng xe chị về mới mở á, đang khúc phim hay nên em chạy vào coi".

    Ngọc Trâm quay qua nhìn cô nước mắt lưng tròng, cái mũi cũng đỏ ửng lên rồi.

    Ngọc Cẩm định hỏi thì nghe tiếng kêu lớn trong TV vọng ra.

    "Tiểu Phong".

    "Muội Muội".

    Ngọc Cẩm nhìn lên màn hình liền thấy là phim cổ trang, vừa nhìn liền biết là phim Đông Cung, đây là khúc cuối lúc Tiểu Phong tự sát, Ngọc Trâm xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần rồi.

    "Em coi quài không chán sao".

    Ngọc Cẩm không thích xem phim, cô chỉ thích xem những phong cảnh đẹp, hay xem giới thiệu máy ảnh thôi.

    "Chị không hiểu gì hết, em tức Cố Tiểu Ngũ quá yêu mà cứ hành người ta không à".

    Ngọc Trâm lấy khăn giấy hỉ mũi, nàng hít hít rồi lại bắt đầu khóc rấm rứt, Tiểu Phong của nàng.

    Ngọc Cẩm lắc đầu bước đi vào phòng, cô đang định đóng cửa thì nghe giọng nói yếu ớt của Tiểu Phong trong phim nói.

    "Hóa ra... con hồ ly kia...không đợi được... cô gái của nó".

    Rồi lại nghe tiếng Ngọc Trâm kêu lên.

    "Đừng mà Tiểu Phong".

    Ngọc Cẩm thở dài đóng cửa lại, câu nói kia có chút đọng lại trong lòng cô, cô có chờ được cô gái của mình không.
     
    (Duyên Gái) Dịu Dàng Ôm Lấy Em.
    Chương 4 Gò má ửng hồng


    Ngân Quỳnh thi các môn học kỳ một, ai không thi qua thì đóng tiền thi lại, đối với một số môn học xong rồi thì không có học nữa.

    Ngân Quỳnh năm đầu tiên đại học nên không có về quê ăn Tết, nàng vừa đi học vừa đi làm, dù cha có gửi tiền lên nàng cũng không mua đồ bậy bạ, nàng muốn phụ giúp cha mẹ trang trải cuộc sống.

    Ngân Quỳnh được nghĩ mấy ngày, nàng ngồi trước cửa phòng nhìn người ta thu dọn đồ đạc vào balô, còn có người mua thêm bánh tráng, muối tôm, cùng nhiều thứ bỏ vào trong túi ni lông dày trắng.

    Mấy đứa nhỏ háo hức chạy vòng vòng quanh trong phòng, có đứa còn mặc đồ mới mẹ mua, có đứa còn cầm bao lì xì mà cười đến mắt đều híp lại.

    Bữa nay là hai mươi tám Tết, nhìn ra đầu ngõ liền thấy người ta đứng đợi xe, balô lớn nhỏ vác trên vai còn có đặt dưới đất đứng chờ xe.

    Ngân Quỳnh nhìn họ lòng buồn rười rượi, nhìn đến căn phòng trống trải mà chạnh lòng.

    Nếu bây giờ nàng ở nhà có thể cùng mẹ đi chợ bông, năm ngoái nàng còn phụ mẹ ôm hai chậu cúc lớn, cũng may năm nay cha không có đi làm xa ,nếu không lại chỉ có mẹ lủi thủi một mình.

    Ngân Quỳnh đứng lên tựa cửa nhìn ra ngoài trời đêm, tiến xe khách chạy đến đậu trước đường lớn, nhìn dòng người lên xe mà nàng muốn rơi nước mắt.

    Ngân Quỳnh thấy xe chạy đi liền chạy ra phía ngoài đường, nàng cứ như bị bỏ lại nơi đất khách quê người, một làn gió lạnh thổi qua phất lên mi mắt đã sớm ướt át.

    Nàng ngơ ngẩn hồi lâu liền có một chiếc xe ngừng trước mặt, Ngân Quỳnh giật mình khi thấy một người đàn ông xa lạ đứng trước mặt mình, nàng lùi lại phía sau ánh mắt hoảng sợ.

    "Bao nhiêu em".

    Người đàn ông trên người mặc áo thun xỉ màu, quần tay ống rộng với cái nón bảo hiểm đã bị tróc sơn màu đỏ, hắn ta ngậm điếu thuốc trong miệng mà nói.

    "Cái gì bao nhiêu".

    Ngân Quỳnh trước giờ chưa gặp tình huống này, nàng lùi vào trong muốn chạy vào nhà trọ.

    Ngân Quỳnh không có ý định ra ngoài nên không mặc quần dài, nàng mặc trên người áo thun màu đen, quần short kaki màu xám trên đầu gối, đùi non trắng hồng liền lộ ra bên ngoài.

    Tóc dài tới thắt lưng được nàng cột cao lên trên, vài sợi tóc bị gió thổi qua quét lên gò má trắng như trứng gà bóc, môi nàng lại màu hồng tươi như hoa sen.

    "Anh cho 5 xị".

    Người đàn ông quan sát cơ thể nàng, hắn nhìn từ trên xuống dưới hít hà một hơi, nhìn là biết hàng mới còn ngon lắm.

    "Không có đi khách".

    Tiếng nói lớn từ phía bên trái vọng đến, người đàn ông nhìn đến một cô gái xa lạ liền nhíu mày, Hòa trên tay cầm theo mấy túi ni lông đang đi đến.

    "Mẹ nó không đi thì ra đây đứng làm gì"?.

    Người đàn ông lại chửi thề, hắn đưa tay kẹp lấy điếu thuốc rồi phun xuống đường một bãi nước bọt.

    "Quỳnh đi vô phòng".

    Hòa cũng không có bận tâm đến gã ta, cô không phải chưa từng gặp qua mấy người như hắn, chắc bữa nay thua bài hay cá độ đá banh, rồi ra đường tìm gái xả xui.

    Ngân Quỳnh vội đi vào trong hẻm trọ, nàng đưa tay vuốt ngực vẫn còn đập thình thịch, không có chị Hòa nàng cũng không biết làm sao, mọi khi nàng cũng đi ra đường hóng mát mà.

    Hòa đi phía sau lưng nàng, cô đưa mắt nhìn xuống chân nàng, thon thon trắng nõn khiến cô cũng phải nhìn thêm một lúc, cô cũng là gái miền tây mà da không có trắng như nàng.

    Hồi mới vào công ty làm, ai cũng hỏi cô sao da không có trắng, họ nghe nói gái miền tây da trắng lắm mà.

    Hòa chỉ cười rồi nói đâu phải gái miền tây là da trắng, cũng tùy theo người thôi, giống như cô da ngâm đây này, nhưng khi đi làm tiếp thị bia công việc yêu cầu phải trắng một chút , cô mới chăm sóc da nên giờ cũng không có ngâm như lúc mới lên.

    "Tối đừng có ra đầu đường đứng nữa , người ta tưởng em đi khách".

    Hòa đem mấy túi ni lông bỏ xuống sàn gạch, cô đi vào trong nhà vệ sinh rửa mặt rửa tay một chút.

    "Em hông biết mọi bữa cũng đứng hóng gió".

    Ngân Quỳnh mi mắt vẫn còn chút ướt át, nàng mím môi lưỡi hồng chạm vào đầu răng, rồi mới mở miệng nói.

    "Ừa thôi qua đây chế đem bánh tét cho em nè".

    Hòa mở ra túi ni lông trắng, lấy ra một đoàn bánh tét đưa cho nàng

    "Ở đâu có dạ chế".

    Ngân Quỳnh đưa tay lau đi khóe mi có chút ướt nước, nàng đưa tay cầm lấy đoàn bánh tét mà đặt ở lòng bàn tay, vẫn còn độ ấm nghen.

    "Chị Loan cho, chỉ nấu nhiều lắm biết em hông về quê, nên kêu chế đem qua cho em".

    Hòa lên thành phố nên cũng quen với cách gọi trên đây, nhưng đối với cô gái nhỏ trước mặt ,cô vẫn dùng cách gọi quen thuộc của quê hương.

    "Dạ".

    Ngân Quỳnh nghe đến lại có chút buồn, nàng nhìn qua bên phòng đối diện đã không còn người ở đó, xung quanh một mảnh yên tĩnh không có tiếng người như mọi khi.

    "Chế cũng ba năm rồi chưa về quê, cuộc sống mà nếu mình muốn có thứ này phải đánh đổi thứ khác thôi em".

    Hòa nhoẻn miệng cười nhưng niềm vui không trọn vẹn, cô cũng nhớ nhà nhớ mẹ, nhớ cái hương vị canh chua cá rô đồng, cùng với món bánh lá mơ nước cốt dừa.

    Không khí có chút trầm xuống thì có tiếng xe máy vang lên bên ngoài, Ngân Quỳnh đứng lên đi đến cửa ,nàng đứng đó ngó đầu ra nhìn, thì bị đèn xe chiếu vào liềm nhắm mắt lại.

    Đến khi mở mắt ra đã thấy một chiếc Exciter màu tím đậu phía trước không xa, phía dưới bóng đèn treo trên tường nhà trọ ,Ngọc Cẩm cởi ra nón bảo hiểm nhìn về phía nàng.

    Ngọc Cẩm cả người như được bao phủ một ánh sáng vàng nhạt, áo sơ mi trắng sơ vin một nửa, ống tay áo vén lên đến khủy tay, cô nhìn thấy nàng liền đem xe đẩy vào trong.

    "Ai vậy Quỳnh".

    Hòa thấy Ngân Quỳnh cứ nghiêng người nhìn mà không quay lại , cô liền biết nàng nhìn thấy người quen.

    "Chị Cẩm".

    Ngân Quỳnh bước đi ra ngoài, ánh đèn phòng chiếu sáng bên ngoài cửa tạo thành một hình chữ nhật, nàng đứng ở đó ngược hướng với ánh đèn gương mặt có chút mờ ảo.

    "Cẩm tới kiếm chế á, năm nào cũng đem cho chế mấy cái bánh chưng".

    Hòa đứng lên đi ra bên ngoài, cô liền mang dép vào đi ra chỗ Ngọc Cẩm lấy bánh.

    Bà Thuận vốn sinh ra là người con đất Bắc, sau này mẹ với bố ly hôn mới vào đây sinh sống, bà Thuận năm đó mới mười tuổi.

    Sống với mẹ nên bà vẫn còn giữ phong tục của ngày Tết quê Bắc , nên năm nào bà cũng gói rất nhiều bánh chưng.

    Ngọc Cẩm từ nhỏ sống ở Sài Gòn nên tính cách không có bị ảnh hưởng, cô vẫn thường nghe mẹ kể về những khó khăn mà bà ngoại chịu đựng, là con dâu trưởng nên thứ gì cũng là chịu thiệt hơn người khác.

    Ngọc Cẩm đưa bánh cho Hòa, mỗi khi đưa xong cô liền đi về nhưng lần này lại chần chờ hồi lâu, quả nhiên liền nghe Hòa nói.

    "Đi vào phòng chơi".

    Hòa đi đến gần cửa phòng trọ, cô đẩy nàng vào phòng mới nói .

    "Dọn chén chuẩn bị ăn".

    Ngân Quỳnh tự dưng lại có chút ngại, nàng nhìn xuống dưới chân lại ngượng ngùng, nàng mặc quần này có ngắn quá không.

    Ngân Quỳnh không cảm thấy bản thân giờ đây rất mâu thuẫn, nãy giờ Hòa ở đây nàng không ngại, giờ lại ngại khi có thêm Ngọc Cẩm.

    "Quỳnh lấy dĩa đựng bánh tét đi, em đứng đó nhìn gì vậy".

    Hòa thấy Ngân Quỳnh đứng im nhìn chân lại khó hiểu.

    "Dạ".

    Ngân Quỳnh giật mình nàng vội đi đến kệ chén lấy ba cái dĩa nhỏ, nàng đi ra để xuống sàn nhà gò má có chút hồng lên.

    Ngọc Cẩm khóa cổ xe lại rồi bỏ giày ra đi vào trong nhà, cô ngồi xuống bên cạnh Hòa ánh mắt lại nhìn khắp phòng nàng, phòng không lớn nhưng đầy đủ ngăn nắp.

    "Chị đi mua nước đá, em ngồi chơi nói chuyện với Quỳnh đi".

    Hòa cắt bánh ra lại thấy không có nước uống, cô muốn đi ra tiệm tạp hóa mua nước ngọt với nước đá.

    "Em đi cho".

    Ngân Quỳnh vội đứng lên, nàng là chủ nhà không thể để khách đi mua được.

    "Em không sợ lại có người bắt em đi hả".

    Hòa cười nắm lại tay nàng, cô đưa tay nhéo lên gò má hồng hồng kia một cái."

    Con nhà ai mà khóe đẻ ghê".

    Hòa thật thích nhìn gương mặt ngượng ngùng của Ngân Quỳnh, trời sinh có người xấu hổ sẽ đỏ mặt, hai gò má sẽ đỏ ửng lên không cần phải đánh phấn má hồng.

    "Đi gần mà chị".

    Ngân Quỳnh đưa tay kéo tay Hòa xuống, nàng xoa lên gò má Hòa vừa nhéo nói.

    " Cẩm đi với Quỳnh đi, chị ở nhà đem mấy thứ này đổ ra".

    Hòa cũng không có yên tâm, cô nhìn qua Ngọc Cẩm liền cười nói.

    Ngân Quỳnh nghe xong liền muốn ngồi xuống liền, nàng không phải chỉ vì chuyện chủ khách mới đòi đi mua, mà là sợ ở nhà với Ngọc Cẩm.

    Nàng cũng không biết tại sao bản thân lại như vậy, chỉ là có cảm giác ngại ngùng mỗi khi cô nhìn đến nàng.

    "Em đi một mình được mà".

    Ngân Quỳnh nói xong liền đi ra cửa, nàng mang dép rồi nhanh chóng đi ra hành lang nhà trọ.

    Ngân Quỳnh mới đi có mấy bước liền nghe tiếng bước chân phía sau, nàng vội vàng quay lại thì thấy Ngọc Cẩm đang đi đến.

    Ngân Quỳnh tay nắm chặt lại, nàng mím môi cúi đầu không có nhìn cô, nơi ngực trái dâng lên một chút xao xuyến.

    "Chị đi với em".

    Ngọc Cẩm thấy nàng đứng im ở đó thì vội đi tới, cô cao hơn nàng nửa cái đầu ,nên liền che đi một ít ánh sáng từ bóng đèn.

    Ngân Quỳnh đột nhiên bị ám vào bóng tối mà nhìn lên, đôi mắt kia đen láy mà dịu dàng, nơi trái tim lại nhảy lên một cái.

    Ngọc Cẩm đứng rất gần nàng, hương nước hoa nhẹ nhàng thoảng qua cánh mũi, mùi hương hoa sen non thanh mát còn có chút ngọt của mật ong.

    Ngân Quỳnh mất tự nhiên mà đi về phía trước, từ đây đến tiệm tạp hóa không quá 100m, nhưng nàng lại cảm thấy rất lâu, bên cánh mũi lại quanh quẩn hương thơm của người con gái bên cạnh.

    Ngọc Cẩm len lén nhìn nàng, dưới ánh đèn đường có chút mờ ,nhưng vẫn thấy gò má nàng đỏ lên, tóc nàng cột cao buông xuống một bên, như cố tình che đi vành tai có lẽ cũng đã đỏ ửng.

    "Chị uống gì ạ".

    Ngân Quỳnh đã đi gần đến tiệm liền hỏi, cũng không thể chỉ mua nước mà nàng thích.

    "Chị uống C2".

    Ngọc Cẩm đem tiền ra muốn chờ trả nhưng nàng ngăn lại, nàng nắm lấy tay cô nói.

    "Lần này để em trả".

    Ngân Quỳnh nói xong liền lấy tiền trả, nàng nhớ lần trước uống sinh tố là do Ngọc Cẩm trả rồi.

    Ngọc Cẩm nhét tiền trở lại túi, cô đứng phía sau chờ nàng mua xong liền muốn phụ xách đồ, Ngân Quỳnh không cho nhưng bị cô cướp lấy xách trên tay.

    Ngọc Cẩm mỉm cười rồi xách đồ về phòng nàng, Ngân Quỳnh đi phía sau lưng cô chu môi có chút hờn dỗi.

    Ngọc Cẩm nhìn thấy cái bóng của nàng phía dưới chân, cô liền đứng lại đợi nàng đi lên phía trước, cô muốn đi ngang nàng vì như thế sẽ nhìn gò má đỏ hồng kia.

    "Em không giao bánh mì nữa à".

    Ngọc Cẩm nhìn nàng lại cảm thấy ấm áp, cô không cho rằng mình bị cảm nắng như mấy trang mạng đã diễn tả cô từng tìm hiểu, mà là một cảm giác nơi đáy con tim muốn nhìn thấy nàng .

    Nhưng với cô bây giờ chỉ là yêu thích nàng, có chút nhung nhớ khi không thấy nàng, chứ chưa hẳn là muốn cùng nàng làm những chuyện mà trang mạng đã viết.

    Nghĩ đến đó Ngọc Cẩm liền nhớ lại cảm giác diễn tả nụ hôn, cô không tự chủ mà nhìn bờ môi nàng, chắc sẽ rất mềm.

    "Dạ em có nhiều tiết buổi sáng nên không có đến giao bánh".

    Ngân Quỳnh quay qua nhìn cô mà trả lời, nàng cảm thấy khi mình đáp lời không nhìn người khác sẽ không lễ phép.

    "Em ....".

    Ngọc Cẩm có chút đắng đo, nếu cô hỏi nàng về bạn trai thì không ổn,tính ra cả hai gặp nhau chính thức chỉ có hai lần.

    Nói thân thì cũng không thân, mà nói xa lạ cũng không phải xa lạ, bây giờ hỏi thì có vẻ không tốt lắm.

    "Sao ạ".

    Ngân Quỳnh nhìn cô lại có chút ngượng, nàng lại quay đầu nhìn về phía trước đường, nàng mím môi ngay cả khoang miệng cũng có hương vị mật ong thấm ngọt.

    "Quê em ở miền tây hả?".

    Ngọc Cẩm bỏ qua câu hỏi đó mà chuyển sang câu khác, giọng nói của nàng nhỏ nhẹ lại rõ ràng, vừa ngọt ngào lại dịu dàng, vừa nghe đã cảm thấy yêu thích.

    "Dạ, em ở Sóc Trăng".

    Ngân Quỳnh nói đến quê hương liền cảm thấy vui vẻ, nàng tự hào về mảnh đất nơi nàng sinh sống.

    "Năm trước chị có đi Chùa Dơi ,nhà em có gần ở đó không".

    Mấy năm trước bà Thuận có rủ cô đi chùa Dơi, nên muốn hỏi xem có gần nơi đó không.

    "Em ở Vĩnh Qưới, Ngã Năm".

    Ngân Quỳnh nói về quê hương nên không có ngượng ngùng nữa, nàng cùng Ngọc Cẩm nói chuyện không bao lâu thì về đến phòng.

    Ngân Quỳnh đem nước đá bỏ vào ly nước, rồi đem ra để xuống sàn gạch, nàng nhìn đồng hồ cũng đã hơn tám giờ.

    "Nè uống cái này đi".

    Hòa từ đâu lôi ra mấy lon bia, ngày Tết uống một chút cho vui.

    "Em hông uống đâu".

    Ngân Quỳnh liền lắc đầu rồi đưa tay đậy lên ly của mình, nàng hồi trước bị mấy anh hàng xóm ép uống đến say mèm, nghe mẹ kể nàng mà say rượu sẽ rất dính người, còn hay xoa bụng mẹ nữa kia.

    "Uống một chút có sao đâu, với lại phòng này của em khỏi sợ chạy xe về".

    Hòa đặt lon bia xuống cạnh ly của nàng, cô cũng khui thêm một lon khác đặt xuống chỗ Ngọc Cẩm.

    "Cẩm uống một lon thôi lát còn chạy xe về".

    "Dạ".

    Ngọc Cẩm cầm lấy bia rót vào ly, sức uống của cô khá tốt, uống vào không đỏ mặt nhìn cũng không biết là say hay chưa.

    Ngân Quỳnh cũng rót một chút, nàng uống thử một hớp lại lè lưỡi, bia này sao mà đắng quá đi.

    Ngọc Cẩm nhìn thấy bọt bia dính trên môi nàng, cô liền muốn đưa tay lên lau cho nàng, nhưng Hòa lại nhanh tay hơn cô.

    "Em lớn rồi mà như con nít".Hòa vừa lau vừa chọc ghẹo nàng, cô cũng gấp một ít củ cải muối bỏ vào chén của nàng.

    Ngọc Cẩm nhíu mày trong lòng không mấy dễ chịu, nhìn Hòa xoa lấy gò má nàng cô liền muốn ngăn lại, cô còn chưa được xoa mà.

    Ngọc Cẩm buồn trong lòng nên cầm lon bia tua một hơi, cô lại lấy thêm lon khác mà khui nữa.

    Hòa nghe tiếng khui bia nhìn qua thì thấy Ngọc Cẩm đang uống lon thứ hai, Hòa mở to mắt nhìn cô tua thêm một lon nữa, ui không biết đắng hay sao á."

    Em uống vầy rồi sao mà về, công an hốt em cái chắc".

    Ngọc Cẩm lại không có đáp lời mà liếc nhìn Hòa một cái, cô hừ hừ giọng mũi rồi lại khui tiếp một lon.

    "Cẩm".

    Hòa thấy Ngọc Cẩm dường như có chuyện gì không vui, cô có thấy Ngọc Cẩm như vầy bao giờ, Hòa liền đưa tay ngăn cô lại."

    Say rồi sao về".

    "Em về được".

    Ngọc Cẩm tính cách rất cố chấp, nếu không phải chuyện gì vượt qua giới hạn thì sẽ không ngăn được cô.

    Hòa đành lấy lại mấy lon bia còn chưa khui, đem qua 7 lon mà Ngọc Cẩm uống hết 3 lon rồi, cô phải đem giấu số còn lại.

    Ngọc Cẩm nhìn theo hướng Hòa giấu bia, ánh mắt có chút mơ màng rồi, cô uống cũng đâu có nhiều được vầy ,tầm hai lon rưỡi là say rồi, nhưng trong ngực vẫn rất khó chịu cứ thấy nghèn nghẹn làm sao, nên cô mới muốn uống nhiều.

    "Đà này là say rồi".

    Hòa nhìn ánh mắt lơ ngơ của Ngọc Cẩm, gò má vẫn là trắng nõn chứ không có hồng, vậy mà uống có ba lon đã say.

    "Chị say rồi làm sao mà về nhà".

    Ngân Quỳnh vì uống bia gò má càng thêm đỏ hồng, Ngọc Cẩm say rồi làm sao chạy xe về nhà được trong lòng nàng nhảy thịch lên một cái.

    Đừng nha.

    "Để Cẩm ngủ lại đi,chị nhắn tin cho con bé Trâm".

    Hòa có số điện thoại của Ngọc Trâm, cô thân với cô em này hơn, Ngọc Trâm thường dẫn bạn ra quán của cô, thỉnh thoảng mới thấy Ngọc Cẩm đi cùng nhỏ.

    Ngân Quỳnh nhìn Hòa bấm điện thoại mà như người mất hồn.

    Phải ngủ chung phòng sao.

    .......

    Ngọc Trâm đang ăn bánh kem xem phim thì nghe điện thoại reo lên, nàng bò qua ghế mới lấy điện thoại xem, là tin nhắn của chị Hòa.

    Ngọc Trâm xem xong thì nhắn tin lại rồi lại bò lại chỗ cũ, hôm nay nàng chuyển xem phim khác rồi, mà nước mắt vẫn đầm đìa trên mặt.

    Ngọc Trâm lấy khăn giấy lau nước mắt, nàng xem Doraemon mà khóc như mưa, nàng đang xem tập phim Vương Quốc Gió, khúc này là khúc Fuko từ biệt Nobita để tiêu diệt con rồng đen, Fuko chết rồi chỉ còn lại một con gấu bông được Nobita ôm lấy.

    Ngọc Trâm lại múc muỗng bánh ăn, miệng cũng bắt đầu gọi Fuko, nàng rất hay đồng cảm với nhân vật trong phim, mỗi lần như thế lại khóc nhưng nàng vẫn thích xem phim ngược thân thế này.
     
    (Duyên Gái) Dịu Dàng Ôm Lấy Em.
    Chương 5 Một cảm giác xa lạ


    Hoà đẩy xe của Ngọc Cẩm vào phòng rồi mới đi về, cô đi được vài bước thì ngừng lại nhìn về phía cửa phòng trọ, ánh sáng đèn điện từ từ hẹp dần rồi biến mất.

    Ngọc Cẩm ngồi trên võng nhìn Ngân Quỳnh đi qua đi lại, cô cảm thấy trước mắt như có cái màn gì che lại mờ mờ, cô đưa tay lên dụi mắt thì nó trong ra được một chút.

    Mắt vừa mới trong ra thì đập vào là đôi chân trắng muốt, Ngọc Cẩm bất giác nuốt nước miếng, sức hút của đùi cùng đôi chân thon khiến cô không cưỡng lại được.

    Ngọc Cẩm lắc đầu cố tình xua đi suy nghĩ muốn sờ đùi của nàng, cô cảm thấy mình giống một đứa biến thái vậy, sao lại có suy nghĩ như vậy ngay lúc này.

    Ngọc Cẩm nằm vật ra võng nhìn thẳng lên trần nhà trọ, cô bỏ chân xuống võng đẩy vài cái cho võng nó đưa, tự dưng cô thấy buồn ngủ quá chừng.

    Ngân Quỳnh nhìn cô rồi trèo lên gác lấy cho cô cái mền, nàng không quen ngủ dưới sàn, vì sợ con này con kia bò vào.

    Nàng tính đưa qua thì thấy cô ngủ rồi, Ngân Quỳnh đành phải tiến lại đắp mền giúp cô cho đỡ lạnh.

    Nàng còn phải đi dọn dẹp rửa chén, làm xong hết nhìn vào điện thoại đã gần 12 giờ đêm.

    Ngân Quỳnh mở cửa ló đầu ra bên ngoài, nàng nghe người dân ở đây nói ra trước cửa phòng trọ cũng thấy pháo hoa, Tết năm ngoái nàng còn cùng cha mẹ xem bắn pháo hoa mà giờ thui thủi có mình ên.

    Đang suy nghĩ miên man thì một đôi tay vịn lấy vai nàng, bóng dáng mảnh khảnh che đi ánh sáng ở trong phòng chiếu ra, Ngân Quỳnh ngẩng lên nhìn thì thấy cô đang kề sát vào mặt mình.

    "Chưa bắn pháo sao".

    Ngọc Cẩm hơi tựa người vào cánh cửa hỏi.

    "Dạ chưa ".

    Ngân Quỳnh nhìn gương mặt cô gần trong gang tấc, hơi men phả vào mũi nàng khi cô nói chuyện, nàng tự dưng thấy đầu mình lâng lâng, hông lẽ nàng cũng say mất rồi.

    Chờ thêm một chút thì một tia sáng vụt lên trời, tiếng pháo nổ vang chúc mừng năm mới, Ngân Quỳnh xoay mặt ra ngước lên nhìn pháo hoa trên bầu trời đêm.

    Bờ vai nàng tự dưng nặng xuống, gò má cô chạm vào vùng cổ của nàng mà tựa vào, Ngân Quỳnh lặng người cơ thể tự dưng không nhúc nhích được.

    "Đẹp quá".

    Ngọc Cẩm nhẹ giọng nói một câu, không biết cô nói là pháo hoa trên trời hay là cô gái nhỏ mà cô đang tựa vào.

    Không có tiếng đáp lời, gò má của nàng đỏ lên trong thấy, nàng giả vờ ho vài tiếng để cô biết hai người đang tiếp xúc quá gần.

    Không khí im lặng một lúc lâu, cơ thể nàng càng lúc bị đè nặng, Ngọc Cẩm đã ngủ mất rồi.

    Ngân Quỳnh đành lây mạnh người cô khiến Ngọc Cẩm nhướng mày mở mắt ra."

    Đi ngủ đi chị".

    Ngọc Cẩm ậm ừ rồi chậm chạp mà đi lại chỗ cái võng, cô muốn trèo lên mà sao nhìn thấy hai ba cái võng luôn, cô làm liều ngồi lên thì té phịch xuống đất.

    Ngân Quỳnh nghe tiếng thì vội chạy vào đỡ, nàng để cô ngồi dựa vào tường rồi tháo võng ra đem cất, cất xong nàng liền lôi tấm điệm gấp ra cho cô ngủ.

    Ngân Quỳnh vừa mắc mùng vừa liếc cái người nằm trên điệm ngủ mê, nàng phải lấy cái áo cũ nhét xuống khe cửa tránh con vật nhỏ bò vào.

    Lo chỗ ngủ của cô xong nàng cũng leo lên gác đi ngủ, đã hơn 1h đêm mà bên ngoài vẫn còn nghe tiếng xe cộ chạy tấp nập, Ngân Quỳnh lấy áo khoác đắp lên người rồi nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ.

    Không biết đã trải qua bao lâu thì cơ thể nàng có cảm giác nóng hổi, trên eo cũng có cảm giác nặng nề, Ngân Quỳnh mở mắt ra thì hết hồn nhìn người trước mặt.

    Dưới ánh sáng vàng dịu nhẹ của cái đèn ngủ, gương mặt cô gần sát bên nàng, hơi thở nóng ấm còn mang theo chút hơi men quanh quẩn bên chớp mũi, Ngân Quỳnh đưa tay đẩy tay cô ra rồi bật người ngồi dậy.

    Không biết Ngọc Cẩm leo lên gác tự bao giờ, cũng không biết cô say mà leo lên hay muốn lên đây ngủ, nhưng nàng bực mình rồi nha.

    Tính tình nàng có tốt cỡ nào mà bị quấy rầy như vậy sao chịu nổi, Ngân Quỳnh cau mày rồi leo xuống dưới gác, cô dọn cái điệm đi mắc võng vào rồi leo lên ngủ.

    Sáng ngủ dậy nàng thấy cơ thể mệt mỏi quá, hồi tối ngủ không đủ giấc nên đâm ra bực bội trong người, khi thấy Ngọc Cẩm leo xuống gác thì nàng không thèm nói chuyện luôn.

    Ngọc Cẩm thấy nàng không vui thì im re đâu có dám hó hé tiếng nào, chỉ nhớ mang máng mình trèo lên gác ôm nàng thì phải, chắc nàng giận cô rồi.

    Ngọc Cẩm lủi thủi đi về mà lòng buồn lắm, cô dắt xe ra đầu ngõ thì nghe tiếng gọi phía sau, cô quay lại thì thấy nàng đang đi nhanh đến chỗ mình.

    "Nón bảo hiểm của chị nè, bộ chị tính để đầu trần cho công an bắt hả".

    Ngân Quỳnh nhăn mặt nói.

    "Ờ chị quên".

    Ngọc Cẩm nhận lấy đội lên đầu.

    Ngân Quỳnh nói xong thì xoay người đi về phòng, đi được mấy bước nàng lại nghe tiếng gọi nhỏ phía sau.

    "Chị xin lỗi nhe".

    Ngọc Cẩm lí nhí nói.

    Ngân Quỳnh tự dưng thấy buồn cười,nàng quay mặt lại nói."

    Em không giận".

    Ngọc Cẩm nhìn bóng dáng khuất sau cánh cửa mà cười tủm tỉm, cô chạy xe mà trong lòng vui vẻ không thôi, cảm giác như có thú gì ấm nóng chảy vào tim.

    Kể từ ngày đó Ngọc Cẩm hay đến quán của nàng , cô ngồi ăn một mình rồi chờ để về cùng nàng, Hòa nhìn cô muốn nói rồi lại thôi.

    Chị cũng từng trải đời,cũng có vài mối tình vắt vai, nhìn cô như vậy thì cũng biết cô thích Quỳnh rồi.

    Ngọc Cẩm đêm nay không có ghé quán, cô chở mẹ qua nhà bà ngoại chơi, ngoại cô cũng hơn bảy mươi rồi, bà bị bệnh nên đi đứng có chút khó khăn.

    Ngoại sống với cậu ba Thắng, cậu có một đứa con trai nhỏ hơn cô ba tuổi tên Tuấn, tháng sau Tuấn lấy vợ nên mẹ cô mới sang để chuẩn bị chụp hình cưới.

    Tuấn với Ngọc Cẩm có nét giống nhau, ra đường ai cũng nói hai người mới là chị em ruột, Ngọc Trâm thì giống ba nhiều hơn mẹ.

    Ngọc Trâm sáp lại với Tuấn là rùm beng lên , cô nàng rủ Tuấn đi nhậu ở quán của Hòa, nói dứt câu là lên xe đi luôn.

    Ngọc Cẩm không đi theo hai người, cô cùng mợ ba chọn địa điểm chụp hình cưới ,rồi nhà hàng tổ chức chỗ nào cho đẹp.

    Đến khi em gái đi ăn về thì nghe nói quán nhậu có đánh nhau, Ngọc Cẩm vội lên xe chạy đến xem nàng có bị sao không.

    Ngân Quỳnh đâu có bị thương, nàng cùng mấy nhân viên nữ trốn vào trong bếp để đàn ông giải quyết, mấy thanh niên ăn nhậu xong rồi lại cãi nhau đánh lộn, cũng may không ai bị thương nặng.

    Khi Ngọc Cẩm đến nơi thì vội chạy đến xem nàng có bị sao không, cô lo lắng đến mức không quan tâm người ta nhìn mình nói to nói nhỏ, ai nhìn qua đại khái cũng biết con nhỏ này nó thích con kia rồi.

    Hòa đưa Ngân Quỳnh về tới phòng thì gọi Ngọc Cẩm ra nói chuyện, chị ngồi trên ghế đá kéo một hơi thuốc rồi phả vào không khí, khi thấy cô ngồi xuống thì thở dài hỏi.

    "Em thích Quỳnh hở".

    Ngọc Cẩm ngạc nhiên nhìn chị, bộ cô thích nàng hiện lên trên mặt luôn sao."

    Sao chị biết".

    "Chị nhìn thái độ của em là biết liền".

    Hòa dập điếu thuốc trong tay rồi nghiêm giọng nói."

    Quỳnh nó dưới quê mới lên, con nhỏ còn đi học, nếu em định quen chơi thì bỏ ý định đó đi, làm vậy tội con nhỏ lắm".

    "Em không có quen chơi".

    Ngọc Cẩm trả lời ngay, cô có chút giận nên lớn tiếng nói."

    Em thích em ấy thiệt".

    "Gặp có mấy lần đâu mà em nói thích".

    Hòa không muốn Ngọc Cẩm quen với Ngân Quỳnh, chị không muốn cô gái nhỏ phải vướng vào con đường khó đi như vậy.

    "Em không biết nói sao, nhưng em thích Quỳnh thật đó chị,em muốn nói với em ấy, nếu Quỳnh từ chối em sẽ không theo em ấy nữa".

    Ngọc Cẩm cũng rất rõ ràng trong chuyện tình cảm, nếu một người có cảm giác run động muốn gắn bó với mình thì cô sẽ cố gắng vun đắp, còn nếu không cô cũng không ép buộc ai cả.

    Hòa thở dài một tiếng, ngước mặt nhìn lên bóng đèn đường giọng nói nhỏ mà buồn lắm."

    Nhưng mà dưới nhà Quỳnh chưa chắc chấp nhận đâu, dù xã hội đã chấp nhận chuyện tình cảm của người đồng giới, nhưng liệu cha mẹ Quỳnh có chấp nhận ,em có nghĩ đến điều này không".

    Ngọc Cẩm nghe xong trong lòng cũng rối bời, cô đã có thời gian không chấp nhận được mình là người đồng tính, khi đó cô cũng từng nhìn vào gương hỏi mình là ai, tại sao mình lại khác người ta như vậy.

    Mấy tháng sau khi cô biết mình như vậy , cô từng bị trầm cảm, thậm chí từng trách ba mẹ của chính mình, trách họ sinh mình ra nhưng không cho mình được trọn vẹn như người ta.

    Câu hỏi đó ám ảnh cô trong cả giấc mơ, cô sợ lắm sợ mẹ biết mình thương con gái, cũng suy diễn ra cảnh mẹ khóc lóc trách cứ mình.

    Nhưng tình cảm là một thứ gì đó rất khó hình dung, lý trí thì không cho phép nhưng cô không kìm được sẽ đi tìm nàng,

    Hai người mãi chìm vào suy nghĩ do câu chuyện mới nói ra, mà không hề biết rằng sau lưng mình Ngân Quỳnh đang cầm hai ly nước mía , nàng đứng im ở đó nghe hết từng lời của hai người, gò má không hiểu sao lại ửng đỏ.

    ....

    Sao những lời nói tối hôm đó, Ngọc Cẩm không đến quán nhậu nữa, cô cứ như chưa từng xuất hiện trong cuộc đời của nàng.

    Ngân Quỳnh trong lòng tự dưng thấy nhớ cô, chỉ một chút thôi mà trái tim cứ nôn nao khó chịu.

    Có khi nàng còn nhìn lầm một chị gái có cách ăn mặc giống cô, Ngân Quỳnh buồn quá nên đạp xe đi dạo , không khí nơi đây không có mát mẻ giống dưới nhà, trên đường tấp nập xe cộ, tiếng cười nói cùng hương vị của từng món ăn bay khắp nơi trong không khí.

    Ngân Quỳnh đạp xe đi được một đoạn thì quay đầu trở về phòng, khi đến trước cửa ngõ lại thấy bóng dáng của cô ngồi trên xe nhìn về phía mình, lòng nàng có chút vui mừng không diễn tả được.

    Ngọc Cẩm bước xuống xe đi lại phía nàng, cô im lặng không nói gì chỉ nhìn nàng rất lâu.

    Ngân Quỳnh mím môi, nàng bóp chặt tay nắm xe đạp cúi mặt xuống nhìn đôi dép màu hồng đang mang.

    "Chị nhớ em quá".

    Giọng nói dịu dàng của cô vang lên bên tai nàng.

    Ngân Quỳnh không biết trả lời như thế nào, từ nhỏ đến lớn nàng chưa bao giờ ngại ngùng đến thế này, nàng chống tó xe rồi đưa tay che mặt lại, giọng nói nhỏ xíu vang lên."

    Em cũng nhớ chị".

    Ngọc Cẩm từ kinh ngạc chuyển sang mừng rỡ, cô nắm lấy tay nàng kéo xuống ,khi nhìn thấy gò má nàng đỏ ửng thì muốn hôn một cái lên đó quá.

    Suy nghĩ là vậy nhưng cô không có làm, cô sợ nàng sẽ sợ hãi những hành động quá thân mật kia, dù sao hai người cũng mới rung động lần đầu.

    Ngọc Cẩm dắt xe nàng vào phòng, rồi quay lại đẩy xe mình đi vào, cô ngồi kế bên nàng không biết mở lời nói gì.

    Ngồi một lát thì đã hơn mười giờ, cô lại đứng lên chào nàng đi về.

    Ngọc Cẩm không tỏ tình, cũng không có lời ngỏ ý muốn nàng làm bạn gái, nhưng trong thâm tâm hai người đã ngầm xác định mới quan hệ này rồi.
     
    Back
    Top Dưới