Cập nhật mới

Khác [Duyên Gái] BỐC PHÉT ĐÔI BA CHUYỆN Ở KIẾN PHONG

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
351509253-256-k731088.jpg

[Duyên Gái] Bốc Phét Đôi Ba Chuyện Ở Kiến Phong
Tác giả: ZzlthiennhilzZ
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Là xoài đây

Thể loại: Nữ x Nữ, bối cảnh miền Tây Nam Bộ xưa
Nhân vật: Con gái điền chủ x Nữ giao liên

Làm biếng giới thiệu quá...



gl​
 
[Duyên Gái] Bốc Phét Đôi Ba Chuyện Ở Kiến Phong
Lời mở đầu


Cô Mây giao liên (người đưa tin cách mạng, đưa thư, dẫn đường) x Cô hai Ngọc Châu

Con gái ông Hai tổng An Tịnh có tiếng giỏi giang, đẹp người đẹp nết, học chữ nghĩa nhiều nhưng không khoe mẽ, chảnh choẹ này kia.

Cứ nghĩ cổ sẽ tìm tấm chồng tốt, nhưng ai biết được, cô giao liên từ Đồng Sen ghé qua An Tịnh mang thư cho cán bộ, mang luôn tấm lòng cô Hai Châu về Tháp Mười.

Lần sau cô Mây ghé lại An Tịnh, gửi lại cô bó sen đã nở, gửi cô cả tấm chân tình đã têm...

Nhân vật chính: Lê Thanh Vân x Nguyễn Ngọc Châu

Lưu ý: Vì vấn đề tác giả không thể viết chính xác theo lịch sử và các vấn đề thời gian sự kiện xảy ra không như ý muốn, nên Xoài xin phép viết BPDBCOKP theo BỐI CẢNH KHÔNG CÓ THẬT.

Lời văn là văn nói miền Tây Nam Bộ, một số địa điểm, sự kiện được dựa theo nhưng không hoàn toàn chính xác, cảm ơn bạn đã ủng hộ!

*Rời đi xin không cần báo lại!

*Có thể góp ý bất kỳ điều gì bạn muốn, nhưng trên tinh thần vui vẻ 1+1=2 cùng phát triển nhé!

Truyện phi lợi nhuận được update duy nhất tại ⓌⒶⓉⓉⓅⒶⒹ
 
[Duyên Gái] Bốc Phét Đôi Ba Chuyện Ở Kiến Phong
Chương 1: Trở về


"Ủa?

Thằng Quý dìa rồi đó hả bây?"

Ông Sáu cùng với mấy ông trong xóm ngồi dưới bụi tre tàu, lấy mấy cái thân cây gỗ to cắt ra làm ghế, làm bàn.

Trong tay rê điếu thuốc nheo mắt lại nhìn thằng thanh niên đang đi ngang trước mặt.

"Về rồi Sáu."

Thằng Quý trả lời, nó đi lại cái bàn rồi thuận tay lấy giấy quyến rê điều thuốc.

Thằng Quý còn chưa tới hai mươi, vậy mà cũng học ra dáng sành đời, quẹt bao diêm châm lửa, rít một hơi.

"Mày dìa khi nào, sao tao không nghe tiếng máy xế hộp nổ?

Tao nghe ông Hai nhắc mày miết."

Trời vừa hừng sáng, ông Sáu phụ bà vợ mang mớ rau, bầu, bí ở nhà trồng ra chợ bán.

Ổng bày sạp cho bả rồi lại đây ngồi cùng mấy ông đàn ông uống trà hút thuốc nói chuyện trên trời dưới đất.

"Con dìa hồi hôm*, mưa gì muốn thúi đất, đi bộ chứ chạy dô đêm hôm sơ sảy là té lộn đầu xuống ruộng."

Thằng Quý cởi một chiếc dép ra kê dưới đất rồi ngồi xuống, mồm nhả khói rồi trả lời, nói xong lại rít một hơi.

*hồi hôm: tối hôm trước

"Mẹ!

Hỏi sao nửa đêm mấy con chó nhà bà Tâm sủa ỏm tỏi, tao tưởng bọn nhỏ ra đồng bắt cua bắt ốc, chả ngủ nghê gì được."

Ông già Tư hớp miếng trà giảo, miệng ổng phải ra câu chửi như vậy mới được.

"Có mỗi cái đường này đi, bác Tư qua nói bà dì Tâm gông mỏ mấy con chó lại, không thì thêm vài tép sả lá mơ, cho tụi nó khỏi sủa nữa."

Thằng Quý cười đáp.

"Bà Tâm mà biết mày đòi làm thịt mấy con cầy nhà bả là bả chửi mày no cơm con à."

Mấy ông đàn ông cười phá lên, bà Tâm ở có mình ên, ăn không biết đủ không nhưng nuôi cả bầy chó cỏ.

Mấy ông hay trêu bắt chó bả nhắm rượu, bả chửi cuối xóm thì đầu xóm còn nghe.

Bà Hai má thằng Quý xách hai con cá lóc mới mua có dây chuối buộc ngang mang , treo trên nhánh tre kế chỗ thằng Quý ngồi.

"Tao đi mua thêm đồ về nấu cháo, mày ngồi đây coi chừng hai con cá cho tao, lo nói chuyện hồi không thấy thì trưa nay mày nhịn."

Bà Hai hăm he thằng con, được cái to xác ham chơi, không rầy trước có khi hồi bả quay lại mất cá thiệt.

"Cu Quý giờ nó lấy vợ được rồi mà chị làm như nó là con nít, buộc rồi sao mà mất đi đâu được."

Mấy ổng trêu bà Hai vài câu, bả giàu nhưng không có chảnh, không có 'ta đây'* với xóm giềng, ông Hai rồi thằng Quý, con chị thằng Quý cũng vậy.

*ta đây: ra vẻ, lên mặt

"Nhắc mới nhớ, con Châu chị thằng Quý khi nào dìa chị Hai?

Ui Quý, không nhắc chị mày thì thôi, nhắc là tao thấy mày ăn hại quá!"

Ông già Tư nói cũng không sợ thằng nhỏ buồn, so với chị nó thì nó dở quá.

Ông bà Hai có hai đứa con, đẻ con Châu xong hai năm đẻ thêm thằng Quý, nhà liền nếp tẻ đầy đủ.

Mà ông Hai cưng nhỏ con gái, hồi nhỏ đã là con nhà người ta, ông bà Hai đi buôn mà nó ở nhà chăm em ngọt xớt, chuyện trong nhà nấu cơm nấu nước nó làm được hết, đâu có đợi rầy la.

Lớn thì cho dô huyện học trường huyện, viết chữ đẹp trời thần.

Rồi bây giờ lên tận Sài Gòn học, đi có khi cả năm mới dìa một lần.

Nghe nói đâu nó học ra trường, dìa đây lên huyện mà gõ đầu trẻ.

"Ha hả, nghe nó nói trong thư là cuối tháng này nó dìa, bởi vậy tui lôi đầu thằng Quý về đây đón chị nó nè, con với chả cái!"

Nhắc tới con Châu là bà Hai cười toe toét, nhà có đứa con gái mà cả huyện ai cũng biết, người ta khen con gái bả nhiều, bả hãnh diện nở mày nở mặt lắm.

Ông Hai học lên tới trung cấp là nghỉ rồi, bà cũng chỉ biết chữ tính toán cộng trừ thôi.

Được cái ông Hai đi buôn gặp Tây nhiều, dân trong Sài Gòn người ta rộng rãi, suy nghĩ thoáng hơn mấy cái xứ miệt tỉnh lẻ này.

Con Châu nó đã ham học thì ổng cho nó học tới nơi tới chốn luôn.

Thằng Quý không có ham học, nó thích theo ghe lớn đi xứ khác buôn bán.

Ông bà Hai khuyên vài lần, nó không học thì thôi chứ ép nó, nó học cũng chẳng ra gì.

Thằng Quý vừa rồi theo ghe gốm xuống tận Bạc Liêu, không phải bả hối nó về, nó còn định đi thêm một chuyến lên Tây Ninh.

Hên một cái là thằng Quý ham chơi chứ không có gái gú, ông Hai sợ nên dặn nó miết, nó mà dắt con gái người ta cưới chạy bầu, ổng quánh gãy chân nó ngay.

"Mấy ông nói chuyện chơi đi, tui đi chợ kiếm mớ cải trời cho tía thằng Quý, ở đây nói lát nữa trễ chợ luôn à."

Bà Hai phất tay, xách cái giỏ lủng tre lên chuẩn bị đi.

"Để con đi với má rồi xách đồ cho bà, than đau lưng mà bà ham đi lắm."

Thằng Quý đứng dậy xỏ dép, rồi ném tàn thuốc xuống đất đạp tắt, đi qua nắm lấy hai con cá trên nhánh tre đi theo bà Hai.

Bà Hai miệng thì rầy la thằng nhỏ miết, thấy vậy cũng chỉ tủm tỉm cười biểu* nó đi lẹ lên.

*biểu: kêu (dùng với người nhỏ tuổi hơn)

Lại nói về cái xứ này, ở kế con sông Tiền lớn nhất nhì miền Tây Nam Bộ, cá tôm đâu có thiếu, ghe xuồng tấp nập.

Ông Hai là dân buôn có cái lò gốm nhỏ, hồi trước trúng đợt bếp lò được giá, ổng xây bự ra luôn.

Tổ tiên phù hộ sao mà làm ăn khấm khá hẳn lên luôn, ổng mua đất ruộng cho người ta thuê cũng trúng mùa, chuyện làm ăn suông sẽ nên lên như diều gặp gió.

Nói đi cũng phải nói lại, ổng bả giàu mà giúp bà con xứ này lên theo, mua trâu cày cho tá điền thuê rẻ, đất ruộng thuê cũng rẻ hơn người ta hai thành, có cưới hỏi, ma chay, hay bệnh tật ổng bả cũng giúp đôi ba, bởi vậy dân xứ này quý nhà ông Hai lắm.

Đẻ hai đứa con đặt tên Ngọc Châu, Ngọc Quý, bà con cứ trêu ổng bả giấu ngọc nên mau phất vậy á.

Từ hồi nghe con Châu nhà ông Hai sắp về, cả xóm lại rần rần cả lên có chuyện để nói.

Lần gần nhất con Châu về là hai năm trước, chỉ nhớ con bé trổ mã đẹp gái lắm, mà người ta học rộng hiểu sâu, nhìn tri thức như mấy bà quan trên huyện.

Không biết lần này về có đi nữa không, rồi là nói có khi con Châu mang bạn trai Sài Gòn về ra mắt, rồi con Châu về luôn lấy thầy giáo trên huyện...

đủ thứ lời để nói.

Con Châu lúc đi học thì trai trên huyện đưa về tới nhà để theo đuổi con bé, có con ông quan lớn, ổng chiều con trai cho tiền về cái tổng An Tịnh này làm cái đường to hơn, còn được đổ đá cho bớt sình lầy.

Tưởng đâu mối đó chắc rồi, ai dè con Châu nó khéo, từ chối người ta còn hời được cái đường đẹp để lên huyện.

Có cái chuyện này mà theo trêu con bé suốt, con nhỏ thì khôn mà duyên, nói chuyện chả bao giờ mất lòng ai.

Cứ nhắc con Châu mà chờ mãi không thấy nó về, nghe đâu là cuối tháng, mà con nhỏ cũng không nói là ngày nào.

Hôm hai lăm, ông Hai kêu sốp phơ* với thằng Quý chạy lên Sài Gòn đón chị nó.

Cứ tưởng đâu lên là về, đợi tới hôm hai chín cũng không thấy đứa nào về.

Ổng nôn con về, tối ngày xách cái điếu cày ngồi ngay cái trường kỷ* ngó chừng quài, miệng cứ hỏi má con Châu biết khi nào tụi nhỏ dìa, trong thư không nói hay sao.

*sốp phơ: vay mượn từ tiếng Pháp: chauffeur - tài xế xe hơi

*trường kỷ (tràng kỷ): mẫu bàn ghế gỗ truyền thống của người Việt Nam từ xưa đến nay

Bà Hai đâu có biết, có sốp phơ với thằng Quý, bả cũng yên tâm.

Thằng Quý coi loi choi vậy chứ ai ăn hiếp chị nó, nó quánh liền.

Ông Hai cũng ậm ừ, trong lòng thì lo dữ lắm.

Bà Hai nói ổng không nghe, mướn bà Tâm qua dọn nhà dọn cửa, đem mùng chiếu giặt giũ đàng hoàng, chờ con Châu về là có mà nằm.

Bình thường ông bà ở nhà lo ra coi đồng, coi lò gốm, nhà không ai chăm nom.

Được dịp bọn nhỏ về đông đủ, bả mướn sắp nhỏ trong xóm dọn cỏ trước sau vườn, làm cho sạch sẽ, lau chùi gọn gàng tưởng như ăn tết đến nơi.

Mấy thằng nhỏ tối ngày ra đồng chăn trâu chăn vịt, được bà Hai kêu đi làm rồi cho mấy đồng bạc, tụi nó khoái gần chết, dọn sạch bon.

Nhà bình thường vắng vẻ, mấy nay tự nhiên ồn ào hẳn ra.

*sắp nhỏ: chỉ đàn con, các con trong nhà hoặc chỉ đám trẻ con

Nhìn mấy đứa có xíu, chạy ra chạy dô, ông bà Hai nghĩ về con Châu thằng Quý cưới gả rồi đẻ mấy đứa nhỏ, chắc vui nhà vui cửa lắm.

Nghĩ vậy thôi, chứ ổng bả cũng chưa có hối tụi nhỏ, nhà không thiếu ăn thiếu mặc, coi tụi nó ưng ai thì lấy, gấp gáp xui rủi rồi vỡ lở, đâu có được.

Nói thì nói, vậy mà mới xế trưa bữa ba mươi, nghe tiếng xế hộp nổ rì rầm, mấy đứa nhỏ đang nhổ cỏ trong sân nghe thấy chạy ra cổng la lên:" Chị Châu dìa bây ơi, chị Châu dìa bác Hai ơi, chị Châu dìa!"

Tụi nó mừng xiếc, mỗi lần con Châu về mua cho tụi nó bánh kẹo trên Sài Gòn, đóng gói vừa đẹp mà ăn ngon khỏi phải bàn.

Chiếc xế hộp màu đen có hai cái đèn lồi như hai con mắt ếch, chạy chậm chậm trên con đường làng.

Hồi mới mua người ta dí nhau coi dữ lắm, hồi đẻ ra tới giờ mới thấy xế hộp, ai đi trên huyện thì mới thấy được hai ba chiếc của mấy ông lớn, ông Hai cũng chiều cho bà con xem chiếc xe ra sao.

Lâu rồi thì cũng không còn mới lạ, nghe tiếng xe là biết nhà ông Hai, nội cái xứ này có mỗi nhà ổng là có thôi.

Mà hôm nay lại khác, nghe tiếng xe ai cũng ngó mắt ra coi, bà Tâm bà Sáu buông việc trong bếp ra coi con Châu nó về.

Ông bà Hai thì khỏi nói, đứng ngay cổng chờ chiếc xe tiến lại.

Thằng Quý nó nhìn bà con như vậy, nó quay sang chị hai nó bảo: "Tui dìa có thấy ai ngó ngàng gì, vậy mà nghe hai về ai cũng ngóng hết kìa!"

Con Châu trên Sài Gòn cũng học người ta mặc áo dài, mặc củng, áo kiểu tây.

Vậy mà về đây là nó xỏ bộ bà ba mặc dô, không có mang cái giá gái Sài Gòn gì, tai đeo hai cái bông tai, tay thì cái vòng ngọc trai là xong.

Thằng Quý lên Sài Gòn thấy chị nó bén ngót, sành điệu dữ lắm, nhưng mà chị nó thì vẫn là chị nó, người ta đẹp kiểu tri thức, nhẹ nhàng chứ không giống mấy cô đi vũ trường đẹp bốc lửa.

Nó khoái bà chị nó, hổng khi nào la mắng gì nó, nói chuyện nhẹ nhàng vậy mà nó nghe, chứ ông già nói mấy câu là nó bỏ theo ghe liền.

Sốp phơ vừa dừng xe, là bà Hai mở cửa đón con gái rượu của bả liền, con Châu nó lớn rồi, thành thiếu nữ, nhìn nó đẹp quá trời quá đất.

"Má!

Tía!

Con mới về."

Con Châu xuống xe ôm lấy bà Hai, giờ nó còn cao hơn bả, da trắng như bông bưởi, mặt không son phấn gì nhưng phải đẹp nhất nhì.

Nó có đôi mắt giống ông Hai, có đôi mắt hoa đào, dáng mắt dài, phần đuôi nhọn, sắc nét và xếch lên một chút.

Mắt có lòng đen rõ ràng, sáng, đồng thời, lòng trắng cũng rất hài hòa, trông có ánh nhìn ngọt ngào, dịu dàng.

Khi Ngọc Châu cười, đôi mắt có độ cong nhẹ giúp tổng thể gương mặt như mặt trời ban trưa càng thêm tươi sáng, thân thiện, dễ dàng thu hút người đối diện.

Khuôn mặt Ngọc Châu lại cùng bà Hai tương tự nhiều hơn vài phần, tựa trái xoan yêu kiều, thái dương đầy đặn, góc hàm mền mại, cằm hơi tròn, mũi nhỏ nhưng thẳng tấp, vừa nhìn liền thấy thiện cảm thêm mấy điểm trong lòng.

Bà Hai mừng quýnh cả lên, vậy mà rớt nước mắt, con gái bả đi hai năm mới về bả nhớ gần chết.

Con Châu nó chào mấy cô mấy chú, nó đâu có quên ai, có mấy đứa nhỏ trong xóm là thấy lạ, hồi trước tụi nó mới ngang lưng quần, giờ có đứa cao ngang vai rồi, lớn hơn trước nhiều rồi.

Thằng Quý với sốp phơ đi ra sau cốp xe lấy đồ rồi mang vô buồng cho chị nó, có ai ngó ngàng gì nó đâu, còn chị nó chào bà con chú bác, rồi chia mấy chai dầu gió, bánh kẹo cho xóm ghiền.

Tụi nhỏ thì lẽo đẽo theo sau xách đồ cho chị Châu, quà tụi nó lấy sau, giờ phụ chị Châu trước, tụi nó biết chị Châu thế nào cũng mua quà cho tụi nó mà.

Ngôi nhà giờ ồn ào hẳn lên, tiếng cười nói nghe om trời.

Con Châu về lúc một giờ sáng mà tận mười giờ mới tới nơi, đường xá xa xôi, vậy mà nó không có than thở gì, ngồi cười đùa chòm xóm, ai hỏi gì nó đáp đó.

Có mấy cô đi ruộng qua coi nó, nhiệt tình quá nên vỗ vai hay nắm tay con nhỏ, nó cũng không có chê người còn mùi đất, mùi mồ hôi.

Đâu cả hai tiếng đồng hồ, họ về ăn cơm mới tản đi hết, ông Hai mời tối nay qua nhậu, mời đàn ông lẫn đàn bà, bọn nhỏ cũng qua luôn cho vui, coi như là tiệc mừng con gái ổng về.

Mà mừng nhất là con Châu nói nó học xong rồi, nó về luôn, về với tía má, ở cái xứ người xa cha xa mẹ nó không ở nữa.

Thêm nữa, thằng Quý đi suốt, để ông bà già ở nhà mình ên nó không an tâm được.

Ông bà Hai nghe nó nói mà mát lòng mát dạ, cười tít cả mắt, tuổi già mong con cái ở nhà, không vui sao được.

Ăn cơm trưa, con Châu mới được ngồi xuống cùng gia đình, lâu rồi mới đoàn tụ với nhau, nó mệt dữ lắm nhưng cũng vui không kém.

Cơm trưa là bà Hai xuống bếp nấu, nào là cá kho tộ, canh chua cá hú, thịt kho nước dừa, lòng xào chua, cơm trắng nóng hổi thơm phức.

Đi đâu thì đi, nhưng cơm má nấu là ngon nhất, cái này thằng Quý cũng công nhận.

Nó đang lớn, ăn như cái thùng cơm, xới năm chén cơm đầy còn quét sạch đồ ăn.

Con Châu cũng ăn hai chén, tấm tắc khen má nó nấu ngon.

Giờ ăn cơm ông bà Hai hỏi chuyện của con Châu, nó học xong rồi, nhưng cái bằng cao học chắc chờ mấy tháng mới có, nó về quê trước rồi nữa lên lấy sau.

Con Châu học đại học Sài gòn gì đó, học sư phạm Toán, nó tính về quê dạy cho sáp nhỏ, chuyện tiền nong không quan trọng, nó muốn bọn nhỏ biết chữ.

Ở dưới quê, gọi tía gọi má nói chuyện leo lẻo mà có đứa nào biết viết đâu, không biết nhiều thì biết ít, chứ cái gì cũng không biết người khinh quê mình dốt.

Bà Hai hỏi quanh co chuyện nó có để ý ai không, hay là về quê vì thằng nào dưới đây?

Con Châu nó nói không có, nó không có ham lấy chồng, nó ở với tía má như vậy ông bà không chịu hay sao mà đòi gả nó miết.

Trời ơi, không gả con gái sớm ông Hai còn mừng, cho nên đâu có hỏi nữa, con gái cưng của ổng gả cho thằng ất ơ nào, lỡ nó không thương gái gú bên ngoài chắc ổng giết nó chết, ổng là đàn ông, đi ra vô Sài Gòn nhiều nên biết Sài Gòn cám dỗ cỡ nào, cái gì cũng có, ổng thương bà Hai thiệt tình nên riết cũng ít lên đấy.

Xong bữa cơm là bà Hai giục con Châu đi nghỉ trưa liền, bà con mình thật thà, nhiệt tình, bả đâu có đuổi ngang được, khổ thân con nhỏ mới về đường xá mệt mỏi, để nó ngủ một giấc cho khỏe.

Con Châu nằm xuống thở một hơi, nó biết nên nó cùng xóm giềng tám chuyện dữ lắm, giờ dính lưng xuống chõng là ngủ mất tiêu rồi.

Ráng chiều, nhà ông Hai chật ních người, mấy ông đàn ông trải chiếu ngoài thềm ba, mần con gà nhắm rượu trước, tụi trai trẻ cỡ thằng Quý chạy ngang thì hớp một ly, nhưng vẫn chạy xuống giết gà giết heo, bưng đồ ăn lên nhà trên.

Dưới bếp thì đàn bà đang bận rộn nấu cỗ, đợt này nấu đâu cả mười bàn, nấu nồi nào nồi nấy to đùng, từ già đến trẻ chia nhau mà làm.

Con Châu mới về nhưng cũng xắn tay áo lên phụ, ta nói bận bù đầu bù cổ.

Đêm nay, nhà ông Hai nhộn nhịp lắm, đèn đuốc sáng choang, người ra ra vào vào cười nói um trời.

Đến tận nửa đêm mới xong tiệc, mấy ông cứ nhậu thả ga, tới rạng sáng quắc cần câu hết mới loạn choạng ra dìa.

Trong nhà còn lại mấy cô mấy thím dọn xong bãi chiến trường đó mới về nhà, chờ lúc này đây nhà ông Hai mới tắt đèn đi ngủ.

Cô hai Châu giờ mới nằm xuống ngủ được.

Ngày đầu tiên về quê, Ngọc Châu thấy quyết định của bản thân không có sai.

Học nhiều, về giúp đỡ quê mình là tốt, chuyện trai gái cứ để từ từ rồi tính.

Nhưng ai biết chắc được phía sau sẽ như thế nào?

---------------------

*Bả, ổng, ảnh, chỉ, cổ: bà ấy, ông ấy, anh ấy, chị ấy, cô ấy.

[Sửa lần n+1 mới thấy vừa lòng hả dạ =))))) ]
 
[Duyên Gái] Bốc Phét Đôi Ba Chuyện Ở Kiến Phong
Chương 2: Nhà


Mới sáng cỡ đâu năm giờ, bà Hai đã thức dậy rồi.

Xách cây chổi tàu dừa ra trước cửa quét sân rột rạt, ở trong buồng nghe vọng lại tiếng bà Hai cùng ai đó đi chợ sớm nói chuyện.

Ông Hai cầm cái thùng vòi sen đong nước đầy, mang thùng ra chỗ để mấy cái chậu kiểng trong sân đứng tưới cho tụi nó, vừa tưới lại lấy cái léo tỉa đọt non mọc lung tung, hái bỏ mấy cái lá héo, lá sâu.

Thằng Quý đêm qua uống dữ lắm, sáng nó nghe tiếng động nhưng ngặt nỗi nó buồn ngủ quá nên lấy mền trùm kín đầu xoay người ngủ tiếp.

Con Châu thì khác, ở trong buồng thay bộ bà ba phi bóng, màu xám, tay ngắn rồi đi ra ngoài chào tía má nó, sau đó xuống bếp đun cái ấm nước sôi cho ông Hai pha trà uống.

Ở dưới quê, họ dậy sớm lắm, người đi chợ, người xách đồ ra hợp chợ, ra đồng...

Không khí nhộn nhịp rôm rả tiếng cười nói.

Bà Hai quét nhà xong đi vào buồng thay bộ đồ liền xuống bếp hỏi con Châu có muốn đi chợ với bà không?

Chợ quê hợp sớm cũng tan sớm, đông vui lắm, bà con tụ lại không mua đồ thì cũng là buôn chuyện, bà Hai khoái đi lắm.

Con Châu nói nó cũng đi, lấy ấm nước sôi pha bình trà mang ra cho ông Hai, xong xuôi hai má con đi ra đầu đình làng.

Xung quanh bốn phía không ruộng vườn thì là sông, đầu làng có cái đình thờ, có sông Cái, tận ba ngã, dân xứ khác đi buôn lên xuống cũng sẽ ghé lại mua bán cùng người trong xóm.

Ghe xuồng không nhiều cũng mười mấy chiếc, trên bờ bán, dưới nước cũng bán, mạnh ai nấy rao.

Con Châu cầm cái giỏ đan đệm đi theo bà Hai, bà con ai cũng hỏi vài câu.

"Ê bà Hai, ai đây ai đây?

Con gái bà hả?"

Người trẻ thì nhận không ra con Châu.

"Trời ơi, đó giờ nghe nói cô Hai quài mà giờ tui mới gặp cô Hai đó nhen!"

"Coi trúng đứa nào dắt dìa tao coi cho, tao nhìn là tao biết ăn ở ra sao à!"

Mấy cô ở xóm thì nhiệt tình kéo lại hỏi thăm vài câu, sau đó hẹn hôm nào sang nhà cổ dùng cơm.

Không biết xứ khác như thế nào, ở đây hẹn sang dùng cơm, nghĩa là hôm nào con Châu đi ngang nhà bả bị bả thấy được là kéo vào ăn cơm chung một bữa, mày không ăn là không nể cô rồi.

"Con Ngọc Châu, mày về ở mấy hôm vậy?

Lại đây có bó rau muống tao mới hái hồi nãy mang dìa xào ăn, ngọt lắm!"

Ở quê, có gì cho nấy, cũng không quá để ý giá trị của nó, quan trọng là tấm lòng của nhà cho 'người nhà'.

"Ủa?

Cô đó là người ở đây hả?

Tui ghé có bao giờ gặp cổ đâu."

Mấy người xứ khác đâu có thường ghé lại, đâu biết mặt Ngọc Châu.

"Hú!

Cô Hai ơi, lỡ mến cô rồi, tui là rể ở An Tịnh luôn nhen cô!"

Thằng buôn nào đấy ở dưới ghe ngó lên trêu.

"Thằng khỉ gió này mày bớt cà rỡn coi!"

Bà ghe bên cạnh cười ném cọng lục bình trúng đầu nó.

"Cô Hai!

Cô Hai!

Cô ưng tui không?"

Thằng lơ ghe phụ ở bến thấy cũng trêu theo, tụi nó nghĩ cô ở Sài Gòn về chắc bị tụi nó chọc sẽ ngại.

"Dây cột ghe anh tuột ra rồi kìa, chưa kịp ưng anh là má anh 'ưng' anh trước rồi đấy!"

Con Châu cười chỉ cái dây, mấy người nghe xong cười ha hả, thằng đó làm việc hay hư tới hư lui, má nó chửi miết đánh miết ai cũng biết mà không sửa được.

Con Châu nghe ai hỏi cũng đáp lại, cười đùa nó cũng không ngại, mấy thím khen nó dạn dĩ, biết ăn biết nói vậy mà là con nhà người ta chớ đâu phải con nhà mình.

Bình thường bà Hai đi chợ chừng sáu giờ hơn là bả dìa, nay có con Châu, hơn bảy giờ nắng đều lên rồi, hai má con còn ngồi ngoài chợ nói chuyện.

"Nghe nói bên Chợ Gạo có binh Tây nó vào mấy chục thằng, nhắc ông Hai với thằng Quý đừng qua đấy."

Thằng Tí làm cán bộ nhỏ ở xã, đi ngang qua chợ gặp bà Hai với cô Hai liền qua chào hỏi.

"Mấy thằng đấy sao trốn được con mắt dân mình, tao sợ mấy thằng cô hồn Việt gian thôi."

Bà Hai ghét Việt gian lắm, nghe thấy là không ưa rồi.

"Anh Tí sắp đi bên Đồng Sen à?"

Con Châu gặp thằng Tí cũng trò chuyện đôi câu, người cùng một xóm biết nhau từ hồi nhỏ xíu, cũng như anh em trong nhà.

Thằng Tí nhìn Ngọc Châu, giờ lớn rồi dáng người thướt tha, nói chứ hồi bé nó cũng cảm nắng con Châu lắm, nhưng biết là với không tới nên thôi.

Nó với thằng Quý xưng anh gọi em, giờ lớn rồi suy nghĩ trưởng thành chứ không có thấy đẹp là thích, là theo đuổi như hồi mới lớn.

Thằng Tí xem con Châu giờ như em út trong nhà, con nhỏ gọi một tiếng anh từ nhỏ đến giờ thì nó cũng phải ra dáng anh cả.

"Sáng sớm mai tao sang đó, mày muốn mua gì thì nói đi, tao tranh thủ mang về cho."

Thằng Tí cười nói, nó hay đi đây đi đó lấy thông báo về mấy tuyến đường, tuyến sông đi an toàn, nó đi theo ghe buôn lúa, thằng Quý cũng chạy theo chơi mấy lần.

"Vậy em không có khách sáo đâu nhe, ghe về trống anh mang sen bên đó về giúp em, lần trước anh đem về bị vịt ăn mất rồi, giờ đem luống mới về em trồng lại."

Ngọc Châu thích trồng này kia, ngặt nỗi mấy năm nay đi học, ở nhà không ai chăm nên cứ trồng rồi lại chết.

Thằng Tí đi xuống Đồng Sen là nó phải nhờ mang giống tốt về để gieo trong ao, riết thằng Tí cũng rành dụ này.

"Con nhỏ này, trồng có sống đâu mà cứ mang về quài vậy!"

Bà Hai đứng bên cạnh nói thêm vào.

Con Châu nói nó khéo cũng không đúng, nhỏ trồng cái gì chết cái nấy, bà Hai nhìn nó riết cũng rầu, hên nó học chữ, chứ như con người ta trồng trọt thì chỉ có cạp đất mà ăn.

"Ha hả, kệ nó đi thím ơi, con vợ con ở nhà rảnh rỗi cũng làm này làm kia, nhìn mắc mệt nhưng nó vui là được."

Thằng Tí lấy vợ được hai năm rồi, cô kia ở xóm chài ngoài cồn, người hiền lành dễ mến lắm, về xứ này ai cũng khen.

Lần đó thằng Tí theo mấy anh cán bộ ra cồn thăm hỏi bà con, thấy cô này theo tía đi gỡ lưới, lại thăm hỏi vài câu, cổ mở lời 'dạ, thưa', nói chậm rãi mà đáp lời.

Nghe nói đâu là cổ mời mấy anh có rảnh sang cùng tía cổ lai rai mẻ cá nướng, thằng Tí nhậu không say rượu mà say cô nướng cá.

Sau đó đâu mấy tháng trời thằng Tí lấy lý do hỗ trợ bà con xóm chài ở miết ngoài đấy, về đây đi tới đâu cũng khen con người ta, vậy mà loay hoay cả năm cũng xin được tía cổ rước cổ về.

Cán bộ gì ra đường nói chuyện như dân giang hồ, thế mà nhắc vợ là khoái chí lắm.

Thằng Tí làm cán bộ, nhưng ở xóm này nó cũng coi như là nằm vùng canh tụi Tây, canh tụi Việt gian ra vào, trong xóm ai cũng biết mà không có nói ra.

Thằng Tí có vườn cây với ghe ông già để lại, lương trợ cấp cán bộ nữa nên nhìn nó suốt ngày lang thang vậy chứ nó sợ dân lạ vào đây, lỡ có chuyện gì không phát hiện kịp.

Từ hồi bên Long An bị lính đổ vào giết cả làng thì trong Nam các tỉnh lị đều có người trông coi, vậy mà làm muốn không lại bọn nó.

Thằng Tí bênh người xóm mình, nghe chỗ nào loạn là nhắc không cho dân buôn sang đó liền, mấy dụ giết cướp ghe buôn không phải không có.

An Tịnh sông lớn nhiều, nối mấy tỉnh miền Tây xa Sài Gòn lại gần biên giới, nói an toàn cũng không đúng, nói không an toàn cũng không đúng.

"Hôm nào qua nhà tao chơi nhe Châu, vợ tao mới sanh kỵ gió nên không có qua chào mày được, mày có đi ngang ghé thăm cháu nó."

Ngọc Châu cười rồi đồng ý, ba người chào nhau rồi hai má con trở về.

Dọc đường đi bà Hai không biết suy gì cái gì mà nhắc con Châu:

"Má biết mày ăn học nhiều, suy nghĩ cũng nhiều, nhưng mày đừng dính tới cách mạng nghe không con?

Má có một đứa con gái con à."

Dân cách mạng bị tụi nó quét ra liền bắn bỏ, thà giết lầm còn hơn bỏ sót, bà Hai không phản đối, ủng hộ tiền bạc, tin tức gì đó bà cũng chấp nhận, nhưng không chấp nhận con cái tham gia.

"Má, con không có tham gia, má yên tâm."

Con Châu ôm lấy cánh tay bà Hai làm nũng.

"Con nhỏ này!"

Bà Hai cười khẽ gõ trán con Châu rồi hai má con nói sang chuyện khác.

"Về rồi!

Về rồi!

Hai bông hoa đẹp của tui, tui sắp chết đói tới rồi.

Má với hai còn nhớ đến đứa trẻ đáng thương này đang ở nhà chờ đợi mỏi mòn sao?"

Thằng Quý ngồi như nước lụt tới chân trên ghế trường kỳ đối diện ông Hai, gặp hai người trở về liền ra xách cái giỏ trong tay con Châu, miệng còn không than vãn.

"Mày đó, có bánh cúng với bánh bò, mày với tía ăn đi, hai đi nấu cơm trưa."

Con Châu từ trong giỏ lấy bánh ra để trên bàn mời ông Hai ăn, thằng Quý ngồi xuống bỏ hai cái vào miệng nhai ngon lành.

Con Châu vuốt tóc nó rồi cầm lại cái giỏ chuẩn bị xuống bếp.

"Nay ăn gì má con Châu?"

Ông Hai hỏi rồi cũng ăn bánh.

"Bánh canh cá lóc, cá lóc đồng ông Sáu tát đìa hôm qua, còn sống nhăn."

Bà Hai vươn tay lấy cái bánh trên tay của ổng ăn luôn, ổng chỉ cười rồi lấy cái khác.

"Ừa, được đó.

Châu, con muốn ăn gì nói má làm cho con!"

Ông Hai uống ngụm trà nhìn con Châu rất cưng chiều.

"Con biết rồi tía."

Cơm vừa ăn xong, thằng Quý đã xuống bếp rủ chị hai nó ra thăm đồng, thăm vườn.

Hai chị em lấy túi đệm hồi sáng đi chợ ra, thằng Quý xách, con Châu đi bộ phía trước.

Trong vườn có xoài, mận, ổi, mít, nhãn, chuối, cóc đủ.

Mỗi loại có dăm ba cây, ông Hai trồng cho bà Hai buồn miệng ra hái ăn chơi, ở quê, trái cây sẵn ở nhà không bao giờ thiếu.

Thằng Quý xách cái túi đệm, thấy chị nó hái thì bỏ vào đó, để về đâm thêm chén muối ớt, ăn đã thèm.

Mấy cây xoài cát chu mới ra trái chưa có ăn được, nên hai chị em ra cây mận già sát bờ hầm, thằng Quý leo tọt lên chồm ra mà hái ném vào cho con Châu.

Thằng Quý to con, chồm ra nhánh lắc lư làm mấy trái rớt tỏm xuống nước.

*Hầm: giống mương nước nhưng rộng và sâu hơn mương, được đào giữ nước trồng cây ăn quả

"Quý!

Tao ra mà thấy rớt đầy hầm là mày tới số!"

Bà Hai trong nhà nghe tiếng nước là biết thằng nhỏ lại ra phá vườn bả, bả chửi đổng lên.

Mấy đứa này ăn không bao nhiêu, hái thì rớt lên rớt xuống đầy hầm, bả xót nên la vậy thôi.

Thằng Quý nghe hướng vào trong nhà lè lưỡi ra lêu lêu bà Hai, con Châu thấy nó lếu láo, liền cầm cục đất nhỏ chọi vào người nó, nó ở trên cây mận né một phát, cây mận run dữ dội lại rớt thêm vài trái.

Tiếng bà Hai từ sau nhà lại vang lên: "Quý!"

Hai chị em đều hí ha hí hửng, con Châu lấy cái gào đứng sát mé hầm vớt mận lên, thằng Quý hái xong cũng đu xuống phụ, lụm bỏ vào túi.

"Hai, hai!

Hai uống nước dừa không tui leo lên hái cho hai?"

Thằng Quý ngó lên thấy mấy buồng dừa, nó hỏi con Châu liền.

Con Châu nói uống, nó chạy đi lấy cái liềm vắt ngang lưng quần, rồi trèo lên cây dừa.

Con Châu đứng ở dưới thấy cao quá cũng sợ, dù biết là thằng Quý leo được, vẫn dặn nó cẩn thận.

"Hai, né xa xa ra nước văng!"

Thằng Quý leo tới đọt cây, lựa buồng nào vừa uống, rồi giật đứt cuống.

"Tủm!"

Tiếng cả buồng dừa bảy tám trái rớt xuống hầm vang dội, sau đó là tiếng bà Hai càu nhàu mắng, gì mà 'phá quá phá'.

Từ hôm con Châu về, thằng Quý cũng chịu ở nhà, không có như trước cứ ở nhà hai ba ngày lại theo ghe đi khắp xứ.

Thằng Tí đi Đồng Sen mấy hôm sau về, đem cho con Châu mấy bó sen, nó hái xong để trên ghe, lúc đem về cũng bầm dập lắm, con Châu thằng Quý đi sang nhà thằng Tí chơi mấy lần, lần này sang thăm chị dâu sẵn mang sen về nhà, tuy dập đôi chút mà con Châu thích lắm cảm ơn rối rít.

"Tao đi nốt lần này, lần sau chắc lâu lắm mới qua Đồng Sen lại."

Thằng Tí ngồi trên ghế, rót trà mời hai đứa nhỏ.

"Ủa?

Anh không đi rồi thư tín này kia làm sao?"

Thằng Quý hỏi lại.

"Chị dâu bây mới sanh, tao sang báo bên đó một tiếng rồi ở nhà chăm sóc chị dâu bây, nghe nói lần sau bên đó cử người sang, tao cũng khỏe."

Thằng Tí hồi trước cũng hút thuốc lào, thuốc lá, mà từ khi vợ nó có bầu, nó không có hút nữa.

Nghe người ta bảo ảnh hưởng không tốt gì đó, nó không hiểu, nhưng vẫn bỏ.

"Tui đi sang đó thấy cụ Năm với mấy ông già thôi, để mấy ổng xuồng ghe sang đây vài lần chắc sùi bọt mép trên ghe."

Thằng Quý cười trêu, con Châu với vợ thằng Tí nghe đều cười mắng nó nói bậy nữa.

"Giao liên bên đó đi Mỹ Tho, Chợ Gạo, Đồng Xoài miết, làm gì có ở đó cho mày thấy."

"Một đám đàn ông tui nhìn cũng chán, biết để làm gì?"

Thằng Quý mở mồm chê, nó đi sang Đồng Sen với thằng Tí toàn gặp mấy ông đực rựa thôi, nhìn phát ngán.

Nó đi buôn ra chợ Đầu Mối hay Mỹ Tho còn gặp mấy cô mấy chị, còn vui hơn đi đưa tin với mấy ông cán bộ.

"Tại mày chưa gặp mấy cô bên đó thôi, hôm nào cô Mây về tao dẫn mày sang, mẹ nó mở mang con mắt với gái giao liên nhen mậy!"

Thằng Tí nhấp miếng trà mà hít hà như uống rượu đế, híp mắt cảm thán.

"Đẹp đến sáng con mắt anh à?"

Vợ thằng Tí ngồi bên cạnh trừng mắt với nó, coi bộ dạng ổng khen con gái người ta.

"Phải cỡ nào mà anh Tí khen suýt xoa vậy?"

Con Châu cũng tò mò.

"Vợ à, tại em chưa gặp cô Mây thôi, em gặp em cũng thích cổ thôi."

Thằng Tí nhìn vợ cười ha hả nói.

"Chúng mày không có hiểu, cô Mây là bông hồng của giao liên bọn tao, đi ra ngoài nói biết cô Mây nghe là thấy nở mày nở mặt rồi, mấy thằng khu khác muốn lôi kéo làm quen đâu phải nói muốn là được."

Thằng Tí cười khoe khoang, nhấc cái chân để lên ghế đầu kể.

"Cô Mây vào làm giao liên sáu năm, mà giờ mới hơn hai mươi đã đi ra đi vào với bọn Tây, cổ đưa tin còn nhanh, còn chính xác hơn bọn tình báo với bọn nằm vùng.

Bọn Tây hay gọi cổ là gì nè, để tao nhớ, à, Mít Mích gì đó, tao nhớ là Mít Mây (Miss Mây)."

Thằng Tí ngừng một chút rồi nói tiếp.

"Không biết cổ lăn lộn kiểu gì mà tới giờ chưa bị bắn chết, bọn tao không nể mới là lạ.

Nghe nói cổ đang ở Sài Gòn, có dịp tao dẫn bây gặp cho biết sao bọn anh phải gọi một tiếng cô Mây."

Thằng Tí nói, nhưng nó cũng chỉ biết chút tin tức cơ bản thôi, nó gặp cô Mây được hai lần, một lần thấy từ xa, chưa kịp chào thì người ta có việc gấp lên ghe đi mất, một lần nói chuyện được một buổi cùng mấy cha cán bộ với mấy cô khác về mở tiệc nhỏ ăn nhậu, tuy là hôm sau cổ mới đi, nhưng thằng Tí cũng hiểu sao ai cũng khen cổ rồi.

"Anh nói xem cổ với chị tui ai đẹp hơn nè?"

Thằng Quý đáng giá nhan sắc con gái người ta là so với chị, ở nhà có chị hai đẹp như vậy, ra đường thấy người ta khen ai mà kém so với chị nó thì nó thấy cũng bình thường thôi, nhiều nhất là xinh chứ không thể nói là đẹp.

"Về nhan sắc thì một chín một mười, nhưng cái tài giao liên với sỏi đời thì con Châu sao bằng người ta, người ta 'nhỏ nhưng có võ' đấy."

Thằng Tí thật lòng nhận xét.

"Anh Tí ít khen ai vậy, làm em cũng tò mò lắm."

Vợ thằng Tí cũng không có ghen, chỉ tò mò về cô Mây thôi, ăn ở với nhau có con rồi, nó cũng hiểu tính thằng Tí, thấy nó khen tấm tắc như vậy thì chắc chắn là có tài riêng chứ không phải mê người ta mới khen.

Cuộc trò chuyện cứ như vậy bâng quơ mà qua, cũng không ai để ý tới nữa, đôi khi nói về người này người kia mà họ không biết như là để có đề tài để nói thôi.

Từng ngày trôi qua bình thường, lại rất ấm cúng.

Con Châu vẫn là sáng ra chợ rồi về phụ giúp gia đình, điều không đổi là Ngọc Châu lại ra vườn trồng này trồng kia, hay là phụ ông Hai tính sổ sách lò gốm, vụ mùa này kia.

Sổ sách thì dễ, nhưng cây con Châu trồng cứ chết, cứ héo, không thì bị gà xới vịt ăn...

Nhà ông Hai riết cũng không nói nổi, mặc kệ cổ muốn làm gì thì làm thôi, chỉ có thằng Quý, có theo chị nó 'làm trò con bò', chết thì trồng cái khác, đôi khi nó ngồi một bên coi con Châu loay hoay mà thấy may mắn, chị nó học chữ, chứ không thì nhà nông không ai dám rước chị nó về...

--------------------------------------------------

Chương sau cho cô Mây lên thôi, cổ chưa chịu về là cổ không có vợ mất ~~
 
[Duyên Gái] Bốc Phét Đôi Ba Chuyện Ở Kiến Phong
Chương 3: Giao liên


Một tháng sau, vào một buổi sáng nọ, Ngọc Châu mới từ lò gốm về, cô đạp trên chiếc xe đạp chạy bon bon trên đường, chưa kịp đến đình đầu làng thì nghe một tiếng 'rẹt'.

Ngọc Châu nhìn xuống thì thấy dây sênh bị tuột ra khỏi bánh răng rồi.

Xe đạp có một hộp bao quanh dây sênh để tránh bị mắc chân hay quần vào, nhưng mỗi khi bị tuột sênh lại rất khó sửa.

Ngọc Châu vốn định dắt về cho thằng Quý gắn lại cho cô, cô thở dài thầm than một tiếng.

"Xe bị làm sao đấy cô hai?"

Một giọng nói nữ tính vang lên, người nói vốn định khách sáo xưng hô một tiếng cô hai vì Ngọc Châu mặc đồ bà ba mới tinh, không giống con nhà bình thường, nhưng Ngọc Châu lại lầm thành người trong xóm biết cô.

"À, xe tuột sênh rồi, em tính dắt về cho Cu Quý gắn lại nè."

Ngọc Châu ngẩng đầu, chỉ thấy một cô gái dáng người cao hơn cô, Ngọc Châu không thấp, gần một mét sáu, mà cổ cao hơn Ngọc Châu cả nửa cái đầu, mặc đồ bà ba đen nhám, trên cổ quấn khăn rằn che kín miệng mũi, đầu đội nón lá, nên không thấy được mặt ra sao.

Chỉ lộ ra đôi mắt có đuôi thuôn dài, tròng mắt không mở quá lớn dài, đuôi mắt hơi xếch lên trên, giống như đôi cánh phượng hoàng, có hai mí rõ ràng, tròng mắt màu đen láy, ánh mắt sáng tựa thiên thu và long lanh như mặt hồ vọng nguyệt.

Ngọc Châu cũng không biết là ai nhưng sự sắc sảo qua đôi mắt ấy không giống người quanh năm bên ruộng đồng có được.

"Để tui gắn lại cho cô."

Cô gái nói xong, liền vén tay áo lên.

"Vậy làm phiền chị ạ."

Ngọc Châu nép sang một bên, lúng túng tay chân không biết nên hỗ trợ gì.

Cô gái kéo nón lá ra phía sau, thành thạo dựng chiếc xe, tìm cây nạy khung sênh ra.

Khung sênh cùm cụp mấy tiếng, cái nắp theo khớp liền bật ra.

Lúc này, Ngọc Châu mới thấy được khuôn mặt của cô gái này, mũi cao hơi gồ, da như huệ trắng đầu xuân, không chỉ đôi mắt phượng mày tằm, mà khuôn mặt đều đường nét rõ ràng, cảm giác cả người cổ toát lên sự tự tin, có chủ ý rất rõ ràng.

Nét này rất hiếm thấy ở miền Tây, Ngọc Châu đều nhịn không được mà lén lút nhìn nhiều vài mắt.

"Chị không giống người ở đây xứ này nhỉ?"

Ngọc Châu ngồi chồm hổm đối diện cô gái, hai người liền ngăn cách nhau bởi chiếc xe đạp ở giữa.

Ngọc Châu nhìn thoáng qua tay cô gái đang chăm chú đưa dây sênh về vị trí cũ, sau đó lại nhìn thoáng qua mặt người ta, lớn lên đẹp như con nhà quan lớn, vậy mà gắn lại dây sênh nhẹ nhàng như đá cái chân chống.

"Tui không phải người xứ này, sao cô hai nhìn ra được vậy?"

Cô gái nhìn về Ngọc Châu cười rồi tiếp tục việc trong tay.

"Em về quê không lâu, nhưng hay ra chợ đình, chị duyên dáng thế này, sao em lại chưa nghe nói qua được."

Ngọc Châu cười nói, tổng cục cục thông tin xứ này, chính là chợ, chuyện gì người nào ra hỏi một chút liền biết ngay, không hỏi người ta cũng nói.

"Tui có việc ghé qua đây, vừa đến hơn tiếng thôi, chắc sáng mai mấy cô mấy thím mới đưa tin kịp."

Cô gái đáp lại, sênh cũng đã gắn xong, tay cầm nắp hộp ấn lại khớp, 'lụp cụp' mấy tiếng liền xong.

Nhìn nhẹ nhàng vậy thôi, nhưng Ngọc Châu biết nó khá cứng, cô mở không ra, gắn lại cũng không được.

"Xong rồi, cô đi chậm một chút, sênh tuột ra còn đỡ, lỡ nó bị kẹt là bàn đạp va vào chân đấy."

Cô gái tiện tay nhặt lá khô bên đường lau vết nhớt trên tay.

"Chị lấy khăn mà lau này."

Ngọc Châu lấy trong giỏ ra cái khăn vải caro xám đen được xếp ngay ngăn đặt vào tay cô gái.

"Ấy đừng, tay tui bẩn lắm, này, này!"

Cô gái đưa mắt về phía Ngọc Châu cầu cứu, đầu ngón tay dính nhớt, cô không dám cầm khăn trả về cho Ngọc Châu.

"Không sao, chị cầm lấy mà lau cho sạch đi."

Ngọc Châu cười hì hì tránh xa vài bước cho cô gái không trả lại được.

"Đừng mà cô hai, lát tui ra bờ sông rửa một chút là được, không đáng phải xài khăn."

Cô gái bất đắc dĩ cầm khăn đưa lại.

"Chị giữ đi, không cần trả lại đâu."

Ngọc Châu đẩy đi không nhận.

"Thôi được rồi, cảm ơn cô nhiều lắm, tui có việc đi trước, cô đi cẩn thận nhen."

Cô gái bỏ khăn vào túi áo, không có lau tay mà lấy lá cây lau sạch, nhìn về hướng Ngọc Châu gật đầu chào, cười rời đi.

Ngọc Châu cảm ơn rối rít, phất tay chào lại cổ, rồi cũng xoay người lên xe đạp trở về nhà.

"Mây!"

Anh cán bộ thấy Mây từ bên ngoài cổng đình đi vào liền lên tiếng gọi.

"Anh Tân, để mấy anh chờ rồi, chúng ta vào trong rồi nói tiếp."

"Cô quen con Ngọc Châu à?"

Thằng Tí ngó qua hàng rào thấy bóng lưng liền nhận ra đó là ai.

"Không có quen, em không biết cổ."

Mây nói xong liền đi vào trong, không có tiếp tục chủ đề này, vô tình gặp thôi nên cô cũng không để trong lòng.

Ngọc Châu đội nón lá, kéo quai nón che kín kẽ, trừ bộ đồ lụa thì Mây cũng không ấn tượng lại gì.

Thằng Tí tính nhiều chuyện một chút, nhưng nhớ tới cô Mây lần này đem công văn từ Sài Gòn về Tây Nam Bộ thông báo chiến lược mới.

Cô Mây đi giáp một vòng từ Tây Ninh rồi Gò Công, Bến Tre...

Giờ về Kiến Phong thông bảo điểm cuối, sau đó nghỉ phép, nó cũng không dám kéo dài thời gian của cổ.

Ngọc Châu về nhà liền tìm thằng Quý nhờ nó tăng đưa dây sênh, nhưng thằng nhỏ chạy đi đâu mất.

Chuyện đến đây liền thôi.

Ánh chiều tà rơi trên hàng tre, ống khói trên mái nhà bắt đầu tỏa khói, tiếng con nít, tiếng người đi đồng về vang vọng trên khắp nẻo đường.

Trong đình, cô Mây cùng bảy tám anh cán bộ mới họp xong đi ra ngoài.

Lần này đi, cô Mây với anh Tân, anh Dũng ba người cùng đi đưa tin.

Cả ba người đều trong nghề đưa tin lâu năm.

Đồng chí Tân là chuyên nghiệp nhất, ảnh đi không có ngày nghỉ, đường xứ Tây Nam kì này ảnh rành trong lòng bàn tay, có ảnh đi cùng liền không sợ lạc đường.

Tân đi nhiều, nên cùng mấy anh chị ở tỉnh lẻ quen biết nhiều, việc đưa tin về tổng để truyền về địa phương cũng tiện.

Đồng chí Dũng là cán bộ cấp cao ở Sài Gòn, đợt này là ảnh đi giao lưu cùng anh em nơi này, trò chuyện cũng như tìm hiểu cái lợi, cái bất lợi của anh em, rồi về căn cứ nói cho cấp trên nghe.

Lần này cô Mây - giao liên Lê Thanh Vân thuộc tuyến Tháp Mười - Sài Gòn, cô thuộc địa bàn Kiến Phong, mới đầu chỉ là liên lạc, đưa tin thôi, nhưng sau này có duyên cứu con trai ông quan thông ngôn trưởng của Đại sứ quán, lại học tập tiếng Tây nhanh, cô đã đẹp còn giao tiếp giỏi, thêm khéo đưa đẩy, chạy chân cho Đại sứ quán nhiều nên dần dần quan trên đấy cũng biết mặt.

*thông ngôn: phiên dịch (ở đây chỉ phiên dịch cho quan Tây cấp cao)

Lần này cô có thể trực tiếp về quê Tháp Mười để nghỉ ngơi, nhưng không có chuyện gì nên đi cùng các anh hỗ trợ.

Cô đi như vầy giống như đi du lịch vậy, công việc vừa bàn giao xong là đi lòng vòng chơi, ở hai ba bữa mới đi tiếp nơi khác.

Mấy anh ở đây không biết nên nghĩ cô bận rộn, hiếm khi mới gặp được cô Mây, chắc là có chuyện quan trọng lắm.

"Mây, em tính khi nào mới đi?"

Anh Dũng hỏi.

"Từ từ, dù sao xong chuyến này mấy anh em mình cũng về Tháp Mười thôi, về là bị chú Hai cho ra đồng cắt lúa đó, ha hả."

Anh Tân không gấp về, ảnh còn tính ở lại nhậu vài ba hôm rồi về lại Tháp Mười sau.

"Em hiểu ý mấy anh, mấy anh cứ nhậu thõa thích đi, em không có méc đâu."

Mây thở dài nói với hai anh, trêu nhau cho vui thôi chứ thật ra cô cũng không méc bao giờ.

Chỉ là có lần mấy anh cán bộ lên Đồng Sen kể với mấy bác ở căn cứ rằng rượu An Tịnh ngon hay ở Đồng Sen ngon hơn, lỡ lời nói ra nên anh Dũng bị mấy bác gõ đầu nhắc nhở.

"Anh Tí! anh Tí!

Cá anh kêu tui em bắt nè."

Đám trẻ trong xóm từ xa chạy lại, trên người đầy bùn, thậm chí văng lên cả mặt.

Tụi nó thấy thằng Tí từ trong đình đi ra liền gọi to.

Bóng của bụi tre tầm vong đung đưa, nắng về chiều làm bầu trời như tráng mật.

"Bắt được bao nhiêu?

Lại đây tao coi coi."

Thằng Tí đứng dậy ra coi tụi nhỏ, nhờ tụi nó bắt rồi cho tụi nó mấy đồng bạc, sắp nhỏ cũng vui vẻ đi làm.

Họp cũng họp xong rồi, chủ yếu là bên An Tịnh giới thiệu thành viên mới - thằng Minh, học cao học ở Tây Đô, tốt nghiệp năm ngoái xong về làm ở Hòa An, nghe bên An Tịnh thiếu người nên bị điều qua.

Sau này, Tân sẽ dẫn dắt Minh đi cho quen đường xá, nắm tình hình để đưa tin về Tháp Mười.

"Anh Tí, chị gái đó là ai mà đẹp dữ thần ôn vậy?"

Thằng Lúa thấy mọi người đi ra, nhìn vào là thấy Mây trong đó nên nó lớn tiếng hỏi.

Minh đi phía sau ánh mắt cũng nhìn về bóng lưng cô Mây liền đảo mắt sang chỗ khác, nghe đồn cô Mây là bông hoa giao liên Đồng Sen, gặp rồi mới thấy người ta đồn đúng.

"Gọi chị Mây, đưa cá cho tao xem."

Thằng Tí vỗ đầu thằng nhỏ rồi tiếp đi cá trong tay nó, trong túi móc ra ba bốn đồng dúi vào tay nó.

"Chị Mây, chị có người thương chưa chị?"

Thằng Lúa chạy lại trước mặt Mây, ngẩng đầu lên hỏi.

Nó vừa dứt câu, mấy người ở đây cười ha hả, cũng không có cản, trừ Minh ra, nó mím môi lặng lẽ quan sát chờ cô Mây trả lời.

Trong lòng như là đang mong chờ đáp án nào đó.

"Hiện tại chị không có người thương, làm sao bây giờ?"

Mây ngồi chồm hổm xuống, đối mặt với thằng Lúa trả lời.

Thằng Lúa cười toe toét, gãi gãi tóc nói:

"Em giới thiệu anh Cu Quý cho chị nhá, ảnh bảnh trai lắm, tốt bụng mà nhà còn giàu nữa."

"Ai đang nhắc tui đó?"

Cu Quý đi từ ngoài vào lớn tiếng hỏi.

Minh và nó học chung trường phổ thông, cũng biết nhau đôi chút, lại thêm cùng thằng Tí và cán bộ địa phương biết nhau từ nhỏ, chuẩn bị nhậu nên rủ nó ra chơi cùng.

Minh thấy Quý thì nghĩ thằng nhỏ nói đúng, tía nó giàu mà nó còn là con trai một, cổ ưng nó thì tranh không lại mất.

*ưng: ưng ý

"Anh Cu Quý!

Anh mến chị Mây đi anh, như vậy là nhà anh có hai cô gái đẹp nhất xứ này!"

Thằng Lúa nắm tay Cu Quý đi đến trước mặt cô Mây.

Quý không hiểu chuyện gì, nó nhìn Mây chỉ bất ngờ trước sắc đẹp của cô một chút, sau đó gật đầu chào cô, nghĩ thầm chị hai nó mới là đẹp nhất.

"Ui, em nói như vậy làm chị tò mò bông hồng nhà anh Quý của em đó."

Mây cười, chỉ coi như mấy đứa nhỏ trêu chọc, cũng không để trong lòng.

"Chị Châu không thích bông hồng, chỉ thích bông sen thôi."

Thằng Lúa còn nhỏ nên chữ hiểu chữ không, nó đáp lời theo cái hiểu của nó.

"Mày câm mồm, má mày xách roi đi kiếm mày nãy giờ á, dìa lẹ chứ hồi tao cũng không bênh được."

Thằng Quý vỗ đầu thằng Lúa thêm cái nữa, đuổi nó đi về, trời cũng ngã màu, đám con nít về trễ thế nào cũng bị rầy.

*rầy: rầy la, mắng

Sắp nhỏ ra về, mấy người lớn trò chuyện vui vẻ, coi như vừa gặp đã quen.

Cơm cá nấu nướng xong thì mấy anh cũng bày ra nhậu, chuyến này xác định quất cần câu.

Mây từ chối không có tham gia, cô dự định về ghe ngủ trước, để mấy ông đàn ông thoải mái với nhau.

Nhưng mà mấy anh cũng không an tâm, bình thường nhậu trên ghe, Mây ngủ trong buồng lái khoá cửa lại, bên ngoài có mấy anh canh cho còn được.

Bây giờ để cô Mây về một mình thì không được, để cô ở lại thì tội cô đường xá mệt nhọc, tuy Mây nói không sao nhưng anh Tân vẫn dự định bỏ kèo đưa cô về hoặc cả đám kéo ra ghe mà chơi.

"Tui thấy không ấy như vầy đi, cô Mây con gái con lứa, ở với ai cũng thấy không được, hay cô về nhà tui mà ngủ, nhà tui còn mấy cái chỏng, ở nhà có tía má với chị tui thôi.

Cô ở lại An Tịnh chơi mấy ngày thì ở mấy hôm, tía má tui hiếu khách mà có chị tui nói chuyện cũng không buồn."

Cu Quý suy nghĩ đơn giản, đổi lại là đứa con gái nào khác nó cũng nói như vậy.

*chỏng: giường

"Tao thấy thằng Quý nói đúng đó, cô Mây về nhà nó nghỉ ngơi mấy hôm đi.

Tao lấy danh dự ra đảm bảo nhà nó đàng hoàng, không có bậy bạ gì đâu."

Thằng Tí gật đầu đồng ý, tuy xứ nó, nhưng con gái đêm hôm khuya khoắc có chuyện gì ai mà biết trước được.

"Anh thấy được đó Mây, nhà ông Hai lò gốm tốt có tiếng, người khác anh không tin chứ nhà ổng bả thì được."

Tân cũng thấy được, khuyên Mây một chút đừng để nhỏ ngại mà ngủ bên ngoài.

Cô Mây nói không lại ai, nên cuối cùng kéo cái khăn rằn ra trùm lên đầu được ba anh chàng Tí, Tân, Quý cùng nhau đưa sang nhà thằng Quý, mấy ông ở lại kiếm thêm mồi chơi tới sáng.

Đi dọc đường trò chuyện mới biết được, cô Mây cũng không ở gần cô hai Châu, đều ở Sài Gòn mà một người phía Đông, một người phía Tây.

Mây từng ghé An Tịnh hai lần, đều là vội vàng đưa tin trên huyện rồi lập tức về Sài Gòn nên không được quên biết các anh chị ở đây.

Vậy mà cán bộ qua Đồng Sen ai cũng biết cổ, hỏi ra mới biết là cổ ra vào Đại sứ quán theo ông thông ngôn nên thơm lây.

Mà cũng tại vậy nên cô Mây không thể ở Sài Gòn miết được, vỡ lỡ là cô bị dí súng vào đầu trước tiên.

Mấy chuyện này thì biết, còn Mây ở trên đấy làm gì được tin tưởng, được tình báo thì cô không nói, có hỏi thì cô cũng cười cho qua chuyện.

Về đến nhà thằng Quý thì cũng hơn bảy giờ khuya, chỉ còn trản đèn dầu ngay cổng với trước thềm ba.

Nhà ông Hai theo lối nửa xưa nửa nay, cứ việc nhà gỗ mái ngói, nhưng hàng rào sắt xung quanh bao lại cả khoảng sân to.

Hai ông bà già ở nhà đã đành, còn thêm cô con gái, nên ngày trước khi cất lại nhà thì ông Hai đã quyết định làm rào cao lên.

*thềm ba (nhà hiên, thềm nhà, hàng ba): phần mái che không có tường bao quanh

Thằng Quý móc trong túi ra mấy cái chìa khoá, mở cửa lạch cạch, bốn người vẫn trò chuyện nhưng giảm âm lượng xuống.

Con Châu từ trong nhà đi ra cửa xem, biết thằng Quý hay đi ăn nhậu, sợ nó về lăn ra bộ ngựa ngủ lại trúng gió nên nó canh thằng nhỏ.

Ai dè lại nghe tiếng xì xào, con Châu cầm cái đèn dầu đi ra.

*bộ ngựa: bộ ván gỗ làm thành giường (phía dưới có chi tiết)

"Hai, cô cán bộ này vừa trên Sài Gòn dìa, ở nhà mình mấy hôm, con gái con lứa, ngủ dưới ghe tui thấy không được."

Mọi người gật đầu chào nhau, trời tối cũng không biết ai là ai, chỉ thấy bóng người như là cô gái với ba người đàn ông, trong đó có thằng Quý với giọng ai giống anh Tí.

Cu Quý cũng không mời mọi người vào nhà , chỉ đơn giản giải thích cho con Châu biết.

"Thôi, hai coi tiếp cổ dùm tui, tui với mấy anh lên mồi rồi, giờ đi lai rai ở ngoài đình, hai khỏi chờ cửa tui, sáng tui dìa."

Thằng Quý mời cô Mây vào cửa thì đi ra đóng lại cổng luôn, chào mấy câu rồi khoác vai nhau đi.

"Mời cô vào nhà, đèn hơi tối, cô đi cẩn thận."

Ngọc Châu không có chuẩn bị, khách đến nhà chỉ sợ để người ta phật lòng.

Mây cảm ơn cô và gia đình đã cho cô ở nhờ, trong lòng nghe giọng Ngọc Châu thấy quen thuộc, nhưng nhất thời không nhớ được là ai, lúc nãy nói chuyện, chỉ gọi Ngọc Châu là chị Cu Quý nên cô cũng không nhớ kịp.

Vào đến sảnh trước, Ngọc Châu tắt cái đèn dầu rồi để trên bàn.

Trong nhà ánh sáng tuy không đầy đủ nhưng cũng đủ nhìn thấy mặt người trước mắt.

"Ủa, cô hai ngoài đình làng phải không?"

Ngọc Châu vừa quay lưng lại thì Mây đã nhận ra dáng cô.

"Ơ, chị vừa từ Sài Gòn về đây?

Hèn gì em thấy chị lạ mặt."

Ngọc Châu yên tâm phần nào, cô không quá tin mắt thằng Quý nhìn người, nhất là con gái.

Thấy là người quen ban sáng thì bớt lo hơn, tuy cô không quá tin vào câu 'tâm sinh tướng', nhưng người này tiếp xúc qua đến giờ vẫn chưa có gì để bắt bẻ, người lại đẹp như hoa.

"Tui về đây chơi ít hôm, làm phiền gia đình cô rồi."

Mây cũng thở ra, bị đóng gói đưa đến đây cô còn nghĩ chủ nhà sẽ thấy phiền đây.

"À phải rồi, Cu Quý lo mời chị Mây về nhà chơi, mà nó quên cái buồng khách nó chưa dọn sao."

Trò chuyện đôi ba câu, mới biết là cô Mây mà anh Tí từng nhắc.

Ngọc Châu cũng thiệt lòng khen Mây sắc nước hương trời, cô cứ giữ nụ cười mỉm trên miệng, nhìn qua dễ gần, nói chuyện cũng thấy cuốn hút thêm ba phần.

"Cô hai không cần ngại, tui ra phản sau ngủ, có chỗ nằm bằng phẳng thẳng chân được là hơn dưới ghe rồi."

Mây cũng không coi đó là vấn đề, thật sự có chỗ ngủ là may rồi, ai biết được cô từng ngủ ngoài gò đất, gầm cầu chật vật ra sao đâu.

*phản (bộ ngựa, sập ngựa, chiếu ngựa): bộ ván, thường từ 1 đến 2, 3 tấm ván ghép lại, đặt trên một bộ chân phản vững chải.

"Bậy không, ý em là mời chị vào buồng trong ngủ chung với em.

Giường cũng lớn, hai người nằm thoải mái."

Ngọc Châu nói lại cho đúng, sợ cổ hiểu lầm mình mời khéo cổ ngủ bên ngoài.

"Cô không ngại người lạ vào buồng mình sao?

Biết đâu gặp phải phường trộm cắp rồi sao?"

Mây nhìn Ngọc Châu cười đùa, nhìn cô hai cảm giác thiệt thà, dễ tin người làm sao á.

"Em không ngại, cô giao liên nổi tiếng nhất nhì bên Đồng Sen mà lại."

Ngọc Châu trả lời nghiêm túc, cô không muốn lấy danh dự người ta ra nghi ngờ lung tung.

"Cô hai nói vậy mà tui còn từ chối là không phải phép rồi."

Thấy Ngọc Châu như vậy, Mây suy nghĩ cô hai là người dễ giận hay khó giận nhỉ, cổ đàng hoàng quá, nên khiến Mây tò mò vớ vẩn.

*không phải phép: không đúng chuẩn mực, trái với quy tắc

"Vậy coi dễ không, chị theo em, mình đi ngủ thôi."

Ngọc Châu thấy Mây không có gì miễn cưỡng, cũng khép cửa sảnh trước lại, mời Mây vào buồng trong.

------------------------------

Ai nói Mây không phải phường trộm cướp, cổ trộm người ~~

Chương này sửa chưa xong huhu
 
Back
Top Bottom