Ngôn Tình Duy Nhất Là Em

Duy Nhất Là Em
Chương 20: Thời Cẩn là fan cuồng?


Cô ngừng một lát rồi nhìn thẳng vào mắt anh: "Trước kia chúng ta đã từng gặp nhau à?"

Anh biết mọi sở thích và thói quen của cô. Từ ghế treo hình giọt nước bên cửa sổ, máy CD trên giá sách, đàn cello ở cầu thang đến mùi tinh dầu trong nhà vệ sinh, rồi thì sở thích ăn uống.

Thậm chí cả mùi hương trên người anh, ngoài mùi thuốc khử trùng thoang thoảng, còn có mùi bạc hà giống hệt cô. Đây là mùi của một loại sữa tắm ngoại nhập mà cô rất thích, cô vẫn dùng đến tận bây giờ.

Cô lại hỏi anh lần nữa: "Chúng ta…đã từng gặp nhau đúng không?"

Thời Cẩn chỉ chần chừ một chút rồi gật đầu: "Đúng." Anh đến gần một chút, vén tay áo sơ mi trắng của mình lên cao. Anh ra ngoài hơi vội nên chưa kịp lau tay, từng giọt nước xuôi theo đầu ngón tay anh nhỏ giọt xuống thảm trong phòng khách, "Nếu không bận làm giải phẫu, tôi sẽđến xem tất cả buổi biểu diễn của cô."

Khương Cửu Sênh ngạc nhiên: "Anh là fan của tôi à?"

Thời Cẩn gật đầu: "Đúng vậy."

Khương Cửu Sênh thật sự không thể thấy mối liên hệ nào giữa một Thời Cẩn nhã nhặn quý phái và nhạc rock cả. Cô suy nghĩ một lúc rồi lại hỏi: "Anh chuyển đến sống ởđây là vì tôi sao?"

Cô nhận ra, dù Thời Cẩn lịch sự nhã nhặn nhưng lại không thích gần gũi với ai, lúc nào cũng mang một cảm giác xa cách, sự thân thiện của anh chỉ dành cho mỗi cô.

Anh gật đầu, trong mắt anh dường như nhiều thêm phần bất an, bàn tay xinh đẹp đặt lên đường may ngay ngắn trên chiếc quần đen, ngón tay cong lại lộ vẻ căng thẳng. Trên làn da tay trắng nõn có thể thấy màu xanh nhàn nhạt của mấy sợi gân tay.

Khương Cửu Sênh chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ này của anh. Cô chần chừ một lúc lâu, cuối cùng vẫn hỏi: "Anh là fan cuồng của tôi ư?"

Fan của cô không ít, fan cuồng cũng rất thường thấy, chỉ là cô chưa từng thấy một người nào vừa tự biết kiềm chế lại đúng mực như Thời Cẩn. Cô không nhìn thấu được anh, cũng không đoán được ngoài việc chuyển đến sống cạnh nhà cô, anh đã từng có hành vi điên cuồng nào khác không. Cô cũng tò mò, chỉ là không hiểu sao không truy hỏi đến cùng.

"Có phải không?" Cô dè dặt hỏi.

Thời Cẩn cũng thế, anh cảm thấy mình nhưđang bước trên một miếng băng mỏng, anh ngập ngừng hỏi ngược lại: "Cô ghét như vậy không?"

Quả thật cô không thích fan cuồng, nhưng nếu đó là Thời Cẩn… Cô lắc đầu mà không chút do dự. Ít ra, từ trước đến nay, Thời Cẩn chưa từng làm bất cứđiều gì khiến cô không thoải mái. Ngược lại, mỗi khi ở cạnh anh, côđều cảm thấy rất thư thái, thậm chí còn luôn muốn được sờ tay anh.

Thời Cẩn khẽ giãn hàng mày từ nãy đến giờ vẫn luôn cau chặt: "Vậy thì tốt rồi."

Khương Cửu Sênh đột nhiên nhớ lại, tối hôm qua khi đầu óc cô choáng váng, cô cũng đã hỏi anh có phải fan não tàn của cô không, giờđã có thể chứng thực điều đó rồi. Vậy có phải sau này cô có thể sờ tay anh bất cứ lúc nào không nhỉ, cô có thể dùng chữ ký vàđiều kiện chụp ảnh chung để trao đổi.

Côđang nghĩđến ngẩn người thì…

"Gâu!" Từ ban công truyền đến một tiếng chó sủa, sau đó lại kèm theo hai tiếng nối liền, "Gâu gâu!"

Cô hoàn hồn, đưa mắt nhìn về phía ban công. Một chú chó dè dặt lóđầu vào, rồi lại không dám chạy đến gần, chỉđưa mông về phía phòng khách, đuôi không ngừng lắc qua lắc lại.

"Gâu!"

Thời Cẩn ra ban công, đổ chút thức ăn cho Khương Bác Mỹ.

Khương Cửu Sênh cũng theo anh ra ban công: "Nó tên Bác Mỹà?"

Một con phốc sóc được đặt tên Bác Mỹ, đúng là thú vị.

"Ừ, nó tên Bác Mỹ…" Thời Cẩn quay đầu lại, nở nụ cười với cô, "Nó cùng họ với cô."

Nụ cười của trai đẹp thật sự có sức sát thương mạnh.

Lòng cô chộn rộn, đột nhiên thèm thuốc.

Kể từ ngày hôm đó, cô biết Thời Cẩn có nuôi một con chó tên là Khương Bác Mỹ, và anh còn là fan cuồng của cô.

Không lâu sau khi Thời Cẩn tiễn cô về nhà, cô nhận được tin nhắn của anh, chỉ có vài chữ ngắn gọn: Đây là sốđiện thoại của tôi.

Cô cười tủm tỉm.

Trong căn hộđối diện, Thời Cẩn lại đổ một tô thức ăn cho Khương Bác Mỹ, xoa đầu nó: "Làm tốt lắm, sau này ba sẽ mua thức ăn đắt tiền nhất cho mày."

"Gâu!"

Khương Bác Mỹ sướng rơn!

***

"Nó tên là Bác Mỹ… Nó cùng họ với cô…"

Cả ngày hôm nay, hai câu nói này đều quanh quẩn bên tai cô, khiến tim cô nhộn nhạo, không sao tập trung nổi. Vừa bước ra khỏi phòng thu âm, Mạc Băng đưa cô một bình nước.

"Mạc Băng, chị nghĩ sao về fan cuồng?" Khương Cửu Sênh hỏi vu vơ.

Mặt Mạc Băng lập tức chuyển sang vẻ như gặp kẻđịch: "Cô bị fan cuồng theo dõi à?"

Khương Cửu Sênh lắc đầu: "Cũng chưa đến mức ấy."

"Căm thùđến tận xương tủy." Mạc Băng đáp cực kỳ dứt khoát. Côđã làm quản lýđược sáu năm rồi, cũng trải qua không ít sự kiện dính dáng đến fan cuồng, Mạc Băng kết luận: "Nói chung, mấy tên fan cuồng đều là mấy kẻđiên, không biết suy nghĩ."

Fan cuồng đều là những kẻ theo dõi không biết chừng mực, có loại còn cực đoan đến mức làm ra những việc gây tổn thương đến nghệ sĩ.

Tóm lại, Mạc Băng không có chút thiện cảm nào với fan cuồng cả.

Khương Cửu Sênh suy nghĩ sâu xa: "Vậy có loại fan cuồng nào không cực đoan điên khùng không?" Cô nghĩ một lúc rồi rồi thử miêu tả, "Là loại fan cuồng nhã nhặn, ga lăng ấy…"

Vẻ mặt Mạc Băng nghiêm túc: "Cô có chắc côđang miêu tả một fan cuồng không đấy?"

Khương Cửu Sênh không dám chắc, ở thế kỷ XXI này, tìm mỏi mắt cũng không thấy một người đàn ông vừa lễđộ vừa biết chừng mực như Thời Cẩn.

"Fan cuồng ga lăng nhã nhặn…" Mạc Băng cau mày, vẻ mặt đầy suy tư, "Sênh Sênh, có lẽ là côđã gặp phải một tên fan cuồng "mặt người dạ thú" rồi, loại này còn đáng sợ hơn, có khả năng là một tên cầm thú hàng thật giá thật đấy."

Khương Cửu Sênh nghẹn họng.

Thời Cẩn làđiển hình của câu "quân tử như lan", sao lại là dạng "mặt người dạ thú"được chứ.

Khương Cửu Sênh quyết định dừng đề tài này lại. Đúng là cô tò mò về Thời Cẩn, nhưng lại chưa nghi ngờ anh có mưu đồ gì với mình.

Cô cảm ơn người hòa âm phối khí rồi theo Mạc Băng rời khỏi phòng thu.

Mạc Băng đi đằng trước: "Người quản lý của Tô Khuynh đã gọi chị ba lần rồi, lần nào cũng hỏi lịch trình của cô, có chuyện gì vậy? Sao cô lại dính dáng với Tô Khuynh thế? Người quản lý của anh ta sốt ruột như lửa cháy đến mông rồi ấy." Mạc Băng nhướng mày, quay đầu xem xét sắc mặt Khương Cửu Sênh, "Lẽ nào cô gạt chị, có mối quan hệ không tầm thường với Tô Khuynh à?"

Khương Cửu Sênh đi đến bên cửa sổ, châm một điếu thuốc: "Em phát hiện bí mật của anh ta."

Mạc Băng tỏ vẻđã quá quen với tình cảnh này, chỉđi đến tịch thu hộp thuốc lá mà Khương Cửu Sênh vừa giấu trong túi áo: "Bí mật gì chứ?"

Khương Cửu Sênh dựa vào tường, ngón tay mảnh khảnh trắng muốt kẹp điếu thuốc, chậm rãi rít một hơi, hai mắt khẽ híp lại, lười biếng nhả khói. Giọng nói nhưđược bọc trong lớp khói thuốc mỏng, vừa khẽ khàng vừa trầm thấp, mang theo ý cười: "Nam minh tinh đang nổi Tô Khuynh là một người phụ nữ hàng thật giá thật."

Mạc Băng không sao tin nổi, yên lặng mất mười giây, cuối cùng mới hỏi Khương Cửu Sênh: "Sao em biết?"

Khương Cửu Sênh lại nhả khói: "Em chạm phải."

Mạc Băng vẫn không thể tin được: "Em chắc chắn mình không lầm chứ?"

Một nam minh tinh trẻ tuổi đang nổi danh lại đột nhiên thay đổi giới tính. Mạc Băng cũng được xem như là người lăn lộn lâu năm trong giới, nhưng vẫn bị tin tức nặng ký này khiến đầu óc choáng váng.

Ông xã quốc dân là một phụ nữư!

Nếu như tin tức này bị lộ ra, giới giải trí sẽ nổ tung cho xem.

Khương Cửu Sênh lại vẫn thản nhiên như không, chỉ có khóe môi nhếch lên như biết được một câu chuyện hài hước không liên quan đến mình: "Mặc dù em chưa từng sờ cơ ngực của nam giới, nhưng ngực cup A thì em vẫn nhận biết được. Hơn nữa, người quản lý của Tô Khuynh khẩn cấp tìm em lại càng giúp em chứng thực suy đoán của mình."

Mạc Băng cẩn thận nhớ lại gương mặt của Tô Khuynh, trước kia quả thật cảm thấy không phân biệt được nam nữ, nhưng giờ nghĩ lại, thật ra đó là một gương mặt có mấy phần dịu dàng của phụ nữ. Tuy nhiên, cũng khó trách các fan không thể nhìn ra Tô Khuynh là một cô gái, nhìn cặp chân dài kia đi, còn cao hơn Khương Cửu Sênh vốn đã mét bảy một khoảng, đã thế ngực còn là loại… sân bay.

Trước kia cũng từng có người trong giới nói đùa về giới tính của Tô Khuynh. Dù sao trước nay Tô Khuynh không làm chuyện xằng bậy với nữ nghệ sĩ, lại càng không nhận đóng mấy cảnh nóng, không ít người từng suy đoán Tô Khuynh là thụ, dù sao anh ta cũng không có hầu kết nhô rõ. Mấy người đàn ông như thế thường sẽ rất kém cỏi ở"phương diện kia".

Bây giờ nghĩ lại, Mạc Băng đều cảm thấy mình đúng làđui mù.

Mạc Băng hỏi Khương Cửu Sênh: "Em định như thế nào?"
 
Duy Nhất Là Em
Chương 21: Sa bẫy


"Em định như thế nào?"

Khương Cửu Sênh ngậm điếu thuốc, thờơđáp: "Không định thế nào cả."

Mạc Băng thầm hiểu.

Không làm gì cả chính là con đường tốt nhất. Thứ nhiều nhất trong giới giải trí này chính là bí mật, không có năng lực có thể bù lại bằng việc nắm bí mật người khác trong tay. Có ai chê lợi thế mình nhiều quá bao giờ.

Khương Cửu Sênh vừa dụi tắt thuốc thì Liễu Nhứ gọi điện đến. Cô bắt máy nhưng không lên tiếng, đầu bên kia rất ầm ĩ, sau đó, dường như Liễu Nhứ tìm nơi khác đỡồn hơn.

"Sênh Sênh."

Giọng cô ta nghe rất mệt mỏi, xem ra cuộc sống của cô ta hai ngày qua không mấy suôn sẻ.

Khương Cửu Sênh lạnh nhạt hỏi: "Đã nhận được biên bản chấm dứt hợp đồng chưa?"

Ngay sau hôm việc Liễu Nhứ hãm hại cô bị phát hiện, Khương Cửu Sênh đã tìm luật sư soạn thảo văn bản chấm dứt hợp đồng. Nể tình làm việc lâu năm, lại do cô chủđộng chấm dứt hợp đồng nên cô chấp nhận trả cho cô ta mức bồi thường cao nhất.

Ở bên kia điện thoại, Liễu Nhứ chần chừ hồi lâu, cô ta than thở: "Sênh Sênh, chúng ta nói chuyện một chút đi, tôi có chuyện muốn nói với cô."

Khương Cửu Sênh quyết đoán đáp: "Được, ởđâu?"

"Club của Tần thị."

Cô cúp máy, trợ lý Tiểu Kiều lái xe đưa Khương Cửu Sênh và Mạc Băng đến club của Tần thị. Khi họđến nơi thìđã bảy giờ, là lúc đường phố lên đèn rực rỡ, club ngợp trong cảnh xa hoa trụy lạc, cứ như một thành phố không bao giờ ngủ.

Khương Cửu Sênh trực tiếp đến gian phòng mà Liễu Nhứđã hẹn. Đây là gian phòng nằm trong khu vực V.I.P, rất ít người lui tới, cách xa khu vực ồn ào bên ngoài, lại có mấy phần yên ắng theo phong cách cổ kính.

Liễu Nhứđứng đợi ngoài cửa, cô ta mặc một bộ váy liền thân màu trắng, vô cùng duyên dáng yêu kiều, ngẩng đầu nhìn cô bằng đôi mắt sáng ngời: "Sênh Sênh, côđến rồi."

Khương Cửu Sênh gật đầu, chẳng đáp lời, chỉ mở cửa phòng V.I.P rồi bước vào: "Vào đi."

Lạch cạch.

Cửa mở ra, Khương Cửu Sênh ngẩng phắt đầu, ánh mắt đông cứng: "Chuyện gìđây?"

Mạc Băng đẩy Liễu Nhứ ra, nhìn bên trong gian phòng một cái, sắc mặt lập tức sa sầm, cả một đám người. Đây đúng làđám người mặt người dạ thú luôn nghe lệnh thiếu gia nhà họ Giản.

Bên ngoài là một kẻ phản bội, bên trong là một đám cầm thú, vật họp theo loài.

Mạc Băng lạnh lùng liếc nhìn Liễu Nhứ: "Nói xem, chuyện này là sao?" Mạc Băng cười lạnh, "Cô Liễu từ lúc nào lại thành tay sai của cậu Hai nhà họ Giản thế kia?"

"Chị hiểu lầm rồi, lúc em chờ Sênh Sênh thì tình cờ gặp được Giản thiếu mà thôi." Mặt cô ta không hề biến sắc, ngay cả chút bối rối cũng không có.

Lá gan không nhỏ, trình độ diễn xuất cũng rất khá.

Khương Cửu Sênh nhìn đám người ngồi trong phòng một vòng, rồi ánh mắt chuyển về gương mặt trang điểm tinh xảo của Liễu Nhứ. Cô cất bước đi đến, từ trên cao nhìn xuống cô ta, giọng điệu vẫn lười nhác như cũ: "Cô tưởng tôi ngu à?"

Mắt cô ta lập tức ửng đỏ: "Không phải đâu."

Người trong phòng này mới là người đứng sau màn, còn Liễu Nhứ cùng lắm chỉđược xem là con rối ngoài khán đài mà thôi.

Khương Cửu Sênh lười nghe cô ta dối trá, đi thẳng vào phòng ngồi xuống sofa, thờơ hỏi: "Anh sai khiến cô ta hả?"

Trong phòng V.I.P mờảo, cậu Hai nhà họ Giản cầm ly rượu, dẫn theo một đám vệ sĩ, nửa ngồi nửa nằm trên ghế sofa bọc da xem kịch vui: "Ừ, là tôi."

"Anh hứa cho cô ta thứ gì?"

"Không nhiều lắm, đầu tư cho cô ta một album mà thôi."

Từ sau lần cô khiến Giản Thành Tông mất mặt, cậu Hai này vẫn ba lần bốn lượt gọi điện thoại quấy rầy Mạc Băng, đòi rút đầu tư, trở mặt. Cứ tưởng mọi chuyện đã xong, không ngờ cậu Giản vẫn chưa chịu thôi. Xem ra, Liễu Nhứ cũng chỉđược xem là một chất xúc tác, "mởđường" cho Giản Thành Tông mà thôi.

Trước đây Khương Cửu Sênh luôn không thể hiểu nổi, vì sao Liễu Nhứ chưa rời khỏi The Nine màđã dám giở trò với cô, hóa ra làđã sớm tìm được đường lui.

Đúng là cá mè một lứa!

Khương Cửu Sênh nhếch môi, cười lạnh: "Hóa ra giá trị của tôi chỉ bằng tiền đầu tư một album thôi sao?" Cô quay đầu lại nhìn Liễu Nhứ, "Cô chưa xem biên bản chấm dứt hợp đồng à? Số tiền bồi thường tôi trả cho cô còn hơn chừng đấy."

Liễu Nhứ tái mặt, hết nhìn Giản Thành Tông lại nhìn sang Khương Cửu Sênh, há miệng định nói gìđó.

Song Khương Cửu Sênh chậm rãi lên tiếng trước: "Tôi không thích thù dai, nhưng nếu tôi thù rồi, thì sẽ bất chấp thủđoạn đấy." Cô dừng một lúc, "Tôi sẽ cho soạn lại hợp đồng, là do cô vi phạm trước, không đặt lợi ích của ban nhạc lên hàng đầu, cho nên người phải bồi thường là cô mới đúng, tôi sẽ không bớt cho côđồng nào đâu."

Ban đầu, thành viên ban nhạc đều gia nhập The Nine theo hình thức ký hợp đồng dịch vụ, hợp đồng do luật sư của Thiên Vũ soạn thảo, Vũ Văn Xung Phong lại là một tên gian thương chính hiệu, gần như tất cảđiều khoản trong hợp đồng đều có lợi cho Khương Cửu Sênh, tiền bồi thường vi phạm hợp đồng là một con số trên trời.

Rốt cuộc khuôn mặt xinh đẹp của Liễu Nhứ không giữ nổi vẻ bình tĩnh nữa: "Sênh Sênh…"

"Chị Mạc Băng, đưa cô ta ra ngoài."

Đây chính là sự nhân từ cuối cùng của cô.

Mạc Băng nhìn ra ngoài cửa, mày hơi nhíu lại: "Còn em thì sao?" Ngoài cửa quả nhiên có người đứng trông chừng. Tên khốn Giản Thành Tông này, dám giở tròđồi bại như vậy.

"Có lẽ em chưa đi được đâu." Khương Cửu Sênh thong thả nói, gác một chân lên bàn, dùng một chiếc đũa gỗ vấn hết tóc ra sau gáy, tôn lên gương mặt tinh xảo sắc nét, cười nói: "Tôi nói đúng không, cậu Giản?"
 
Duy Nhất Là Em
Chương 22: Sênh gia là cao thủ đánh nhau


"Có lẽ em chưa đi được đâu." Khương Cửu Sênh thong thả nói, gác một chân lên bàn, dùng một chiếc đũa gỗ vấn hết tóc ra sau gáy, tôn lên gương mặt tinh xảo sắc nét, cười nói: "Tôi nói đúng không, cậu Giản?"

Giản Thành Tông lộ vẻ mặt thích thú, vui vẻ khoát tay ra hiệu cho thuộc hạ nhường đường.

Mạc Băng do dự hồi lâu mới kéo Liễu Nhứ ra theo.

Cửa đóng lại, đèn trong phòng bừng sáng, rọi lên khuôn mặt trắng nõn của cô. Giản Thành Tông chưa bao giờ thấy cô gái nào không trang điểm màđẹp đến vậy. Nét hấp dẫn ấy không chỉ nằm ở vẻ ngoài, mà toát ra từ cốt cách. Khương Cửu Sênh là người thếđấy, nguy hiểm mà bíẩn, mang theo nét cám dỗ chí mạng, khiến người ta sẵn sàng bất chấp tất cảđánh cuộc một lần.

Áo len trắng rất ngắn, để lộ vòng eo thon nhỏ nhưẩn như hiện, bên dưới là chiếc quần skinny đen và bốt ngắn tôn lên đôi chân thon dài thẳng tắp. Cô khoanh tay liếc nhìn ngạo nghễ: "Cậu Giản muốn chơi trò gì với tôi?"

Giản Thành Tông nhìn eo cô, ánh mắt đầy vẻ xâm lược và hứng thú: "Chơi trò người lớn."

Khương Cửu Sênh bật cười, cô lại thích trò chơi bạo lực hơn.

Cô lùi chân phải về sau, hai nắm đấm đưa lên, làđộng tác phòng thủđiển hình trong tán thủ.

"Đừng làm đau người đẹp của tôi đấy." Giản Thành Tông lắc ly rượu vang, thong dong xem kịch.

Người của anh ta nghe lệnh tiến đến.

Khương Cửu Sênh chầm chậm dịch chuyển mũi chân, bật nhảy lấy đà rồi tung một cúđá vòng xinh đẹp.

"Choang!"

Cái gạt tàn bay tới, chuẩn xác đập vỡ ly rượu trên tay cậu Giản, khiến rượu vang đổ hết xuống quần hắn.

"Khương Cửu Sênh!"

Cô thờơđáp: "Đánh ngãđược tôi thì tùy các người xử lý."

Ai ai cũng biết cậu Vũ Văn Xung Phong nhà tướng ở Giang Bắc vô cùng giỏi võ, nhưng hiếm ai biết rằng anh ta là kẻ thua cuộc dưới tay Khương Cửu Sênh.

Vài [PH1] phút sau, Mạc Băng vòng trở về. Vừa mở cửa côđã bị hai người đàn ông chặn lại, ngẩng đầu đúng lúc trông thấy cảnh nghệ sĩ nhà côđập chai rượu lên đầu gãđàn ông vạm vỡ.

Mạc Băng hoàn toàn câm nín.

Mười mấy tên tay sai của Giản Thành Tông ngớ người, sao bảo chỉ là nữ nghệ sĩ chân yếu tay mềm thôi?

Khương Cửu Sênh ném chai rượu vỡ, xoay cổ tay: "Sao chịđã về rồi?"

Đây là lần thứ ba Mạc Băng thấy Khương Cửu Sênh đánh nhau. Lần đầu ở lớp tán thủ, Khương Cửu Sênh tung cúđá vòng đạp sếp tổng Vũ Văn khỏi võđài. Lần thứ hai là trong thang máy, sau khi đập vỡ camera, Khương Cửu Sênh đãđánh gã fan cuồng ngã sõng soài kêu cha gọi mẹ.

Dù rằng đây là lần thứ ba, Mạc Băng vẫn không thôi rung động. Rõ ràng là nữ nghệ sĩ như thần tiên tỷ tỷ, sao có thể mạnh mẽđến nhường ấy chứ.

Mạc Băng hoàn hồn, khép lại chiếc cằm đang há hốc: "Cô là nghệ sĩ, không thể báo cảnh sát nên chị gọi cho sếp rồi. Côđánh nhau trong này, sao chịđứng ngoài hóng mát được chứ?"

Khương Cửu Sênh không nói lời nào, đá gãđàn ông chặn đường Mạc Băng, khiến hắn không đứng dậy nổi.

Mạc Băng bỗng thấy hối hận, có lẽ cô không trở về thì hơn.

Màđúng là cô nên ở bên ngoài hóng gió thật, nếu không sau đấy Khương Cửu Sênh đã chẳng gãy tay vì chặn một gậy thay cô.[PH2]

"Một đứa con gái mà cũng không làm gìđược, tao nuôi chúng mày làm cái thá…"

Giản Thành Tông chưa kịp nói hết, Khương Cửu Sênh đã quơ lấy chai rượu đập hắn.

Hắn từng cho rằng nam thanh nữ túđều giải trí bằng trò chơi x*c th*t, trời mới biết Khương Cửu Sênh lại chơi tròđánh đấm.

Mười lăm phút sau Vũ Văn Xung Phong cũng có mặt, đương nhiên khí thế của nhà lính không thể thua nhà buôn được. Ngoài hai mươi mấy gãđàn ông lực lưỡng, anh ta còn dẫn theo một thanh niên mặc áo đuôi tôm mắt ngọc mày ngài, trắng trẻo tuấn tú, để mái tóc xoăn ngắn củn.

Là TạĐãng, Khương Cửu Sênh không gặp cậu hai tháng rồi.

TạĐãng vừa tiến vào đã thấy Khương Cửu Sênh đang giẫm đôi bốt đinh lên lưng Giản Thành Tông, cậu lập tức cầm ghế lao tới.

Khương Cửu Sênh kéo cậu lại: "Cậu làm gì thế?"

Ánh mắt TạĐãng hằn học, cất lời gọn lỏn: "Làm thịt hắn."

Rõ ràng là thần đồng violin, người trẻ nhất từng biểu diễn độc tấu violin trên sân khấu âm nhạc quốc tế Vienna,[VPH3] là cậu ấm dòng dõi thư hương đúng nghĩa, vậy mà… Cởi bỏ bộÂu phục, cậu lại thành kẻ yêu nghiệt xấu xa, điệu đàđỏm dáng, nhưng không thiếu nét ngây ngô. Có thể nói, TạĐãng là"Công Túa"được người người chiều chuộng đến sinh hư.

Khương Cửu Sênh hỏi: "Đánh chết thì phải làm sao?"

Công Túa to gan và ngang ngạnh, nói như lẽđương nhiên: "Chết thìđền tiền."
 
Duy Nhất Là Em
Chương 23: Tạ Đãng - "trợ thủ" đắc lực


"Đánh chết thì phải làm sao?"

Công Túa to gan và ngang ngạnh, nói như lẽđương nhiên: "Chết thìđền tiền."

Dứt lời, cậu hất tay Khương Cửu Sênh, đập ghế lên đầu Giản Thành Tông. Hắn ngẩn ra mười mấy giây, giơ tay lên chạm phải đống máu be bét liền la hét thất thanh.

Giản Thành Tông cũng là con nhà giàu, đâu từng bịđối xử như vậy. Hắn nổi giận đùng đùng, chịu cơn đau trên lưng trên đầu, hét ầm lên: "Thằng nhãi ranh từđâu ra, chỉ cần hôm nay mày không đánh chết tao, nhà họ Giản nhất định sẽ g**t ch*t mày!"

Ái chà, uy h**p cơđấy? Ai cũng là cậu ấm cả!

TạĐãng quăng ghế, ra vẻ"mày trẻ trâu tao đây còn trẩu tre hơn", bật cười giễu cợt: "Thế thì tao đập chết mày luôn cho nhẹ nợ." Dứt lời, cậu nhấc chân giẫm mạnh lên bụng Giản Thành Tông, "Ghê nhở, dám bắt nạt học trò của nhà họ Tạ, tưởng nhà họ Tạ không còn ai nữa chắc?"

TạĐãng vừa kết thúc buổi diễn ở nước ngoài là bay về ngay, chưa kịp thay quần áo đã chạy đến đây, trên chân vẫn làđôi giày da đen bóng loáng, cúđạp kia quả thật là găm vào tận tim phổi.

Giản Thành Tông đau đến độ gào khóc, khiến mấy gã vệ sĩ cuống hết cả lên. Chúng vừa định tiến tới, Vũ Văn Xung Phong đã búng tay gọi người cản chúng lại, sau đó thờơ ngồi xuống sofa.

TạĐãng trông yếu ớt nhưng ra tay tàn nhẫn vô cùng, cứ như muốn dồn người ta vào chỗ chết. Tính tình cậu không mấy tốt đẹp, lúc hăng máu lên không ai dám cản, chỉ có Khương Cửu Sênh là ngoại lệ.

"Đủ rồi." Khương Cửu Sênh lên tiếng.

TạĐãng dừng tay, ngẩng đầu nhìn cô.

Cô liếc nhìn Giản Thành Tông co mình ôm bụng, thở hổn hà hổn hển. TạĐãng từng tập võ, chắc hẳn chuyên đánh vào chỗ không gây nguy hiểm đến tính mạng nhưng đau chết người.

"Hắn có làm sao tôi lại phải thu dọn bãi rác này." Vũ Văn Xung Phong nói.

TạĐãng không vui, nện thêm hai đấm mới chịu thôi. Cậu lắc cổ tay, quay đầu nhìn Khương Cửu Sênh, bấy giờ mới thấy má trái cô có vết máu dài chừng nửa ngón tay. Cậu vội tóm chặt lấy tay cô: "Mặt bà làm sao vậy? Ai đánh?"

TạĐãng tuy ngang ngạnh vô lý, nhưng lại cực kì bao che. Cậu không thích Khương Cửu Sênh, cũng gai mắt với thói quen hút thuốc uống rượu đánh nhau và sở thích chơi guitar của cô. Nhưng dù gì cô cũng nhận ông cụ nhà cậu là thầy, đóng cửa mắng nhiếc còn được, làm gì có chuyện mặc người ngoài ức h**p chứ? Cậu nổi giận, quát ầm lên: "Nói mau, thằng ranh nào làm?"

Khương Cửu Sênh hờ hững lau vệt máu: "Bị mảnh thủy tinh bắn vào thôi."

TạĐãng vội giữ chặt tay kia của cô, lấy chiếc khăn sạch sẽ trong túi áo lau cho cô, không quên gắt gỏng: "Bàđừng động, để lại sẹo xấu chết được!"

Hàng mày Khương Cửu Sênh cau thêm, trán cũng đổ mồ hôi.

TạĐãng chưa hết giận, dạy bảo luôn miệng: "Bà bị ngu à? Con gái con đứa đánh đấm gì chứ, không biết chạy sao?" Nói xong, cậu xoay người cô hai vòng, nhíu chặt đôi mày tuấn tú, "Có sao không? Còn bị thương ởđâu nữa không?"

TạĐãng làđứa con trai duy nhất của thầy Tạ, lại mất mẹ từ tấm bé nên càng được bố yêu thương chiều chuộng, bởi vậy tính tình mới hống hách thế này. Nhưng dù gì cũng chỉ là thanh niên hơn hai mươi, trừđàn violin, kiến thức xã hội không nhiều nhặn gì, vẫn giữđược bản tính đơn thuần. Dù lời lẽ cay nghiệt, nhưng ít nhiều vẫn thiên vị"người nhà" cùng học nhạc mấy năm nay.

Thấy Khương Cửu Sênh im lặng, TạĐãng cào mái tóc xoăn: "Sao không nói gì? Không sao chứ?"

Khương Cửu Sênh cắn môi: "Cậu còn không buông tay thì có sao thật đấy."

TạĐãng sửng sốt, bấy giờ mới nhận ra mặt cô trắng bệch, mồ hôi đầm đìa. Cậu lập tức buông tay, chạm nhẹ lên cánh tay cô: "Tay sao thế?"

TạĐãng cóđôi tay rất đẹp, có lẽ bởi vì chơi đàn violin từ nhỏ nên ngón tay rất dài, khớp xương thon nhỏ, màu da trắng nõn, không khác gì tiểu thư nhà giàu không phải làm việc nặng thời cổđại. Đã vậy cậu còn là người yêu thích cái đẹp, đặc biệt là tay, chấp nhận chi bảo hiểm cho đôi tay mình, đương nhiên tay của thiên tài violin không hề rẻ chút nào.

Khương Cửu Sênh thờơ trả lời: "Chắc bị gãy xương rồi."

Gãy xương… Vậy mà vẫn tỏ ra không làm sao á?

TạĐãng tái mặt, không nói tiếng nào xoay người đạp Giản Thành Tông thêm mấy cú.

Lần này Vũ Văn Xung Phong không hề ngăn cản, tình nguyện thu dọn cục diện rối ren này. Anh nhìn Khương Cửu Sênh, đúng là mạnh miệng, tay gãy mà không nói tiếng nào. Cả lớp tán thủđều nói cô lì lợm, bướng bỉnh chẳng khác gì con trâu.

Giản Thành Tông bịđánh đập tời bời, ôm mặt la hét: "Mày có biết tao là ai không? Nếu tao có bị làm sao, tao tuyệt đối không tha cho chúng mày."

Vẫn còn mặt mũi chó cậy thế chủ cơđấy! Tưởng người khác không phải "con ông cháu cha"à?

Vũ Văn Xung Phong chậm rãi đứng dậy, lững thững đi tới, cúi đầu liếc nhìn Giản Thành Tông: "Vậy mày có biết tao là ai không?"

Giản Thành Tông im lặng.

Vũ Văn Xung Phong nói rõ từng tiếng một: "Ông nội tao là Vũ Văn Khiếu Thiên."

Ở Giang Thành, hầu như không ai không biết tướng quân dựng nước nhà Vũ Văn này, sếp tổng của Thiên Vũ họ Vũ Văn, nhưng mọi người chỉ cho là trùng hợp mà thôi. Dù gì nhà Vũ Văn chỉ có một thiếu gia, sao có thểăn chơi trác táng đến vậy.

Giản Thành Tông chỉ còn biết kêu la thảm thiết.

Vũ Văn Xung Phong nhìn tay Khương Cửu Sênh, nói với TạĐãng: "Đánh đủ rồi thìđưa côấy đi bệnh viện đi, tôi đi xử lý camera chỗ này."

***

Bệnh viện số 1 Thiên Bắc.

Trợ lý Tiểu Kiều bận đi lo liệu việc khác, TạĐãng đành phải lái xe. Vừa đến bệnh viện, cậu đãđóng kín cửa sổ: "Có phóng viên."

Mạc Băng vội lấy khẩu trang cho Khương Cửu Sênh, khẽ mắng: "Thứăn cháo đá bát Liễu Nhứ này!"

Bệnh viện là vùng nguy hiểm, nghệ sĩ chỉ cần bước chân vào đây, mọi loại tin đồn như phẫu thuật thẩm mỹ, phá thai đều có thể bịa ra được. Cô nhìn tay trái đã hơi sưng của Khương Cửu Sênh, "Làm sao bây giờ?"

TạĐãng quay đầu xe: "Chuyển sang bệnh viện khác, tôi cắt đuôi họ."

"Khoan đã."

TạĐãng ngẩng đầu, nhìn Khương Cửu Sênh qua gương chiếu hậu, thấy côđiềm tĩnh gọi một cúđiện thoại.

Trong phòng họp trên tầng cao nhất của bệnh viện đang tiến hành hội chẩn về u tế bào gốc thần kinh do khoa Ngoại Thần kinh chủ trì. Thành viên tham dự bao gồm bác sĩ chủ nhiệm các khoa Ngoại trong bệnh viện, các giáo sư chuyên khoa Ngoại của bệnh viện và các chuyên gia đầu ngành.

Từng hình ảnh xuất hiện trên màn hình trình chiếu.

Người đàn ông mặc áo blouse trắng cầm bút trình chiếu, trình bày rõ ràng mạch lạc: "Tế bào ung thư có hiện tượng di căn từ mô mềm xương bả vai đến hạch bạch huyết ở vùng dưới cổ trên xương đòn[PH1]. Người bệnh đãđến giai đoạn cuối, theo tôi thấy nên nhanh chóng xét nghiệm Axit Vanillylmandelic và Homovanillic trong nước tiểu, kiểm tra giá trị LDH trong huyết thanh. Phương án 123I-MIBG chỉ là tạm thời, trước khi phẫu thuật trị tận gốc, cần sử dụng Cyclophosphamide[1] liều cao…"

Tiếng chuông điện thoại cắt đứt bài thuyết trình của vị bác sĩ trẻ tuổi, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía đó.

Người ngồi ở vị trí sát cửa đó là bác sĩ Thời - bác sĩ chủ nhiệm trẻ nhất Bệnh viện Số 1 Thiên Bắc. Giữa những bác sĩ trung niên râu tóc bạc phơ, nhìn anh càng trẻ trung tuấn tú, phong thái cử chỉ cũng không thể bắt bẻ. Đây là lần đầu bác sĩ Thời thất lễ như thế.

Thời Cẩn liếc nhìn điện thoại rồi đứng dậy nói: "Xin lỗi." Thậm chí anh không đợi được đến lúc ra khỏi phòng đã nhận điện, khẽ nói, "Sênh Sênh, là tôi."

[1] Một loại thuốc dùng trong hóa trị.
 
Duy Nhất Là Em
Chương 24: Gặp Thời Cẩn ở bệnh viện


Thời Cẩn liếc nhìn điện thoại rồi đứng dậy nói: "Xin lỗi." Thậm chí anh không đợi được đến lúc ra khỏi phòng đã nhận điện, khẽ nói, "Sênh Sênh, là tôi."

Sênh Sênh… Vừa nghe đã biết là tên phụ nữ.

Các nhà chuyên môn lẫn các giáo sư ngơ ngác nhìn nhau, đặc biệt là bác sĩ phát biểu hội chẩn, kinh ngạc đến mức làm đổ cả cà phê. Thời Cẩn có bạn gái từ lúc nào vậy nhỉ?

Ở tầng cao nhất, ngoài phòng họp không còn phòng nào khác nên rất yên tĩnh, Thời Cẩn cúi đầu dựa vào tường, khóe miệng mang nụ cười nhẹ không sao kìm nén được.

"Làm sao vậy?" Anh chầm chậm cất giọng dịu dàng.

"Tôi ở ngoài bệnh viện, có phóng viên đang canh chừng, không vào được."

Thời Cẩn ngẩng đầu, đi đến đầu cầu thang: "Em lái xe đến bãi đậu xe ngầm cửa số một, tôi tới đón em."

"Vâng."

Cúp điện thoại, Khương Cửu Sênh nói với TạĐãng: "Đến bãi đậu xe cửa số một."

TạĐãng vừa đánh tay lái vừa hỏi: "Ai thế?"

"Bạn tôi."

Cô không giải thích gì thêm, nhắm mắt lại, sắc mặt nhợt nhạt vô cùng.

Bãi đỗ xe cửa số một của Thiên Bắc dành riêng cho nhân viên và người nhà nhân viên bệnh viện, trên bảng đăng kýđã có chữ ký Thời Cẩn.

Lúc Khương Cửu Sênh xuống xe, Thời Cẩn đãđứng đợi bên cạnh.

Côáy náy cất lời: "Xin lỗi, gây phiền phức cho anh rồi."

Anh lắc đầu, nói không phiền: "Bị thương à?"Ánh mắt anh hướng tới mặt cô. Côđeo khẩu trang, mép trái khẩu trang dính máu.

"Không có gì nghiêm trọng."

Thời Cẩn nhìn cô chằm chằm, mím chặt đôi môi nhạt màu khiến nó thêm phần tái nhợt. Sắc mặt anh trầm xuống: "Còn bị thương ởđâu nữa không?"

Dường như Thời Cẩn hơi giận, ánh mắt lạnh lẽo đến xa lạ.

Cô trả [PH1] lời: "Tay trái."

Anh đi tới, vươn tay như muốn chạm vào tay cô nhưng khựng lại, rồi cứ giữ nguyên như vậy.

"Đau không?" Thời Cẩn nhìn bàn tay sưng tấy của cô, hàng mày càng cau chặt.

Khương Cửu Sênh gật đầu. Mặt anh lại càng sa sầm.

"Có nâng được lên không?"

Cô lắc đầu.

Phớt lờ hai người còn lại, Thời Cẩn nói với Khương Cửu Sênh "Đi theo tôi" rồi hướng thẳng tới thang máy nội bộ. Nhưng một giây trước khi cửa thang máy khép lại, một bàn tay tuyệt đẹp bỗng vươn tới.

TạĐãng sải chân đứng cạnh Khương Cửu Sênh, ánh mắt nhìn Thời Cẩn mang vẻ chần chừ và phòng bị: "Anh dẫn Sênh Sênh đi đâu?"

Thời Chẩn nói gọn lỏn: "Đi khám."

Mạc Băng cũng vào thang máy.

Thời Cẩn ấn tầng Năm, cúi đầu gọi điện thoại: "Bác sĩ Tôn, tôi là Thời Cẩn."

Trong thang máy chỉ còn giọng nói trầm thấp từ tốn như tiếng đàn cello của Thời Cẩn. Ngay cả TạĐãng cũng phải thầm khen.

Thời Cẩn hơi quay lưng đi: "Khoảng ba đến bốn giờ có rảnh không?"

Hình như bên kia nói chuyện gìđó không liên quan.

Thời Cẩn nhẫn nại mà lịch sựđáp: "Vâng, là bạn tôi." Sau vài câu vội vã, Thời Cẩn nói, "Làm phiền rồi."

Anh cảm ơn rồi cúp máy, ánh mắt rực sáng hướng về phía Khương Cửu Sênh: "Xử lý vết thương xong, tôi dẫn em đến khoa Chấn thương chỉnh hình."

Khương Cửu Sênh bỗng cảm thấy, có một "fan cuồng" làm bác sĩ thật may mắn. Cô gật đầu, chột dạ hưởng thụ"đãi ngộ của thần tượng".

Hai người chỉ nói vẻn vẹn vài câu màăn ýđến bất ngờ, thân thiết mà không quá thân mật.

TạĐãng nghe mà khó chịu, đứng chắn phía trước Khương Cửu Sênh, đôi mắt xếch nhìn Thời Cẩn từ trên xuống dưới: "Anh là ai?"

"Bác sĩ."

Bây giờ bác sĩđều thế này hả? Hơ! Có thể debut luôn được rồi đấy.

TạĐãng đang định tiếp tục "thẩm vấn" thì thang máy đã tới tầng Năm. Cửa mở ra, đối diện là phòng làm việc của Thời Cẩn, đồng thời một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi cũng xuất hiện. Anh ta dáng cao, mặc áo blouse trắng, mắt phượng, ngũ quan sắc sảo, khi cười thấy rõ hai lúm đồng tiền, tôđậm phong thái cởi mở sáng láng. Đôi mắt đeo kính của anh ta liếc nhìn Thời Cẩn: "Sao cậu chưa nói tiếng nào đã bỏ chạy như thế, hội chẩn…"

Hội chẩn giữa các nhà chuyên môn khoa Ngoại, thiếu ai cũng không thể thiếu Thời Cẩn.

Không đợi anh ta dứt lời, Thời Cẩn đã ngắt ngang: "Lùi hội chẩn hai tiếng."

Anh ta sửng sốt. Bác sĩ Thời luôn lịch sự tao nhã thế mà lại ngắt lời người khác!

Thời Cẩn nói tiếp, ngữđiệu vẫn nhẹ nhàng: "Bác sĩ Từ, phiền anh dẫn cô Mạc đây đến chỗ bác sĩ Chu phòng cấp cứu."

Anh ta họ Từ, tên Thanh Bách, là phó chủ nhiệm khoa Ngoại Thần kinh.

Thời Cẩn dám sai bảo anh - bác sĩ chủ trị khoa Ngoại Thần kinh như y táư? Anh ta cãi lại: "Tôi nói này…"

Thời Cẩn vòng qua anh ta: "Cảm ơn."

Từ Thanh Bách ngớ người không biết nói sao.

Mạc Băng cũng ngẩn ngơ, có lẽ do bệnh nghề nghiệp nên suốt đường vẫn tính toán làm thế nào để ký hợp đồng với bác sĩ này. Một khi câu được, chắc chắn là cây rụng tiền. Với khuôn mặt cùng khí chất này, không cần hát hò hay đóng phim, chỉ cần đứng trước ống kính làđủ rồi.

Chắc hẳn vị này là hàng xóm tay đẹp chữa bệnh giỏi Sênh Sênh từng nói. Ánh mắt Mạc Băng bất giác nhìn xuống tay Thời Cẩn.

Đẹp quáđi mất! Không còn tính từ nào khác, đây là cảm giác đầu tiên của cô, cũng là cảm giác duy nhất. Cô nghĩ, bác sĩ Thời dù làm người mẫu tay cũng kiếm được bộn tiền.

Hình như Từ Thanh Bách vẫn cóđiều muốn nói, cứ thế chắn trước cửa thang máy.

Thời Cẩn nhìn anh ta: "Phiền anh tránh ra."Ánh mắt như nhìn người qua đường.

Mà không thể không nhắc đến, Từ Thanh Bách và Thời Cẩn là bạn học, tính ra đã quen biết tám năm, cùng làm việc hai năm. Vậy mà giờ người qua đường Từ phải ngậm ngùi nhường đường thế này đây.

Thời Cẩn quay lại nhìn cô gái đeo khẩu trang: "Sênh Sênh, em đi theo tôi."

Giọng nói khẽ khàng như thể dỗ dành.

Từ Thanh Bách nghi ngờ mình đã bịảo giác rồi. Quen biết Thời Cẩn tám năm, chưa bao giờ thấy anh nói chuyện nhỏ nhẹ với ai như thế. Thời Cẩn cao quý từ tận xương tủy, thiếu điều xuất gia phổđộ chúng sinh được luôn, nào đã nhiễm khói bụi trần gian bao giờ, nói gìđến chuyện từng hưởng vị trai gái.

"Bác sĩ Từ."

Lúc này Từ Thanh Bách mới hoàn hồn: "Hả?"

Tạm biệt Khương Cửu Sênh, Mạc Băng đi tới: "Phòng cấp cứu ởđâu?"

"Tôi dẫn cô Mạc đi vậy."

Từ Thanh Bách đi vài bước lại ngoái đầu, vô cùng tò mò cô gái có thể khiến quýông nghiêm nghị như Thời Cẩn phải cúi mình là thần thánh phương nào.

Thời Cẩn dẫn Khương Cửu Sênh đi băng vết thương, TạĐãng cũng theo sát phía sau, đôi mắt phòng bị nhìn quanh, cứ cảm thấy tên bác sĩ từ trên trời rơi xuống này rất nguy hiểm.

Họđi vài bước đãđến phòng làm việc riêng nằm ở góc tận cùng phía Đông, bên ngoài treo biển "Khoa Ngoại Tim mạch, Thời Cẩn".

TạĐãng liếc tấm biển rồi định vào cùng. Nhưng Thời Cẩn lại đặt tay lên tay nắm cửa, quay đầu cất giọng giải quyết công việc: "Không phải người nhà bệnh nhân xin đợi bên ngoài."

TạĐãng đáp nhưđúng rồi: "Tôi là ba bệnh nhân."

Khương Cửu Sênh hoàn toàn câm nín.
 
Duy Nhất Là Em
Chương 25: Bôi thuốc


"Tôi là ba bệnh nhân."

Khương Cửu Sênh hoàn toàn câm nín.

Thời Cẩn vẫn bình thản: "Bác chăm sóc bản thân tốt thật."

Đến phiên TạĐãng câm lặng. Khiếu hài hước của bác sĩ khoa Ngoại thật khiến người ta không cười nổi.

Hiển nhiên không khí không mấy tốt đẹp, TạĐãng dường như vẫn ôm lòng đề phòng với Thời Cẩn. Đúng lúc ấy, chuông điện thoại bất ngờ vang lên.

Khương Cửu Sênh quay người nghe máy: "Chị Tĩnh."

Nghe vậy, khuôn mặt tuấn tú của TạĐãng lạnh đi.

Tốc độ nói bên kia rất nhanh, dồn dập như pháo dây, vừa nghe đã biết chịấy đang tức giận.

Khương Cửu Sênh tốt tính, điềm đạm đáp lại: "Vâng, cậu ấy đi cùng em."

Đối phương nói tiếp mấy câu.

"Vâng." Khương Cửu Sênh cúp máy.

TạĐãng bực mình hỏi: "Chịấy gọi điện cho bà làm gì?"

Chị Tĩnh trong cuộc gọi khi nãy là Tống Tĩnh - quản lý của TạĐãng. Chị hơn bốn mươi, tính nóng như lửa, giọng đã lớn lời lẽ còn cay nghiệt. TạĐãng nghi ngờ chịđến thời kỳ mãn kinh, hoặc chồng chị không nghe lời.

Nhưng, phía trên chỉ là quan điểm cá nhân của Công Túa TạĐãng.

Theo cách nhìn của người ngoài, Tống Tĩnh giỏi giang, khôn khéo, giao thiệp rộng, biết đối nhân xử thế, là kiểu phụ nữ mạnh mẽ cứng rắn, vậy mà lại xui xẻo dẫn dắt Công Túa Tạ. Tên đó còn khó hầu hạ hơn cả công chúa thời cổđại, sang chảnh đến mức nước uống cũng phải là loại nhập khẩu, quần áo chỉ mặc đồ thiết kế, kén cá chọn canh, không ăn gừng tỏi hải sản. Mệt mỏi hơn nữa, Công Túa Tạ còn mắc bệnh điệu đà, tuyệt đối không được động vào đôi tay ngọc thon dài và mái tóc xoăn như lông dê của cậu.

May mà sư tỷ Khương Cửu Sênh này có thể trừng trịđược Công Túa. Vì vậy mỗi khi Tống Tĩnh nổi cơn tam bành hết đường xoay xở, chị sẽ gọi điện cho Khương Cửu Sênh cầu cứu.

"Chịấy tìm cậu." Khương Cửu Sênh nhìn thời gian trên điện thoại, "Cậu có một buổi họp báo, còn nửa tiếng nữa làđến giờ ghi hình."

TạĐãng không buồn quan tâm, chẳng muốn đi chút nào: "Đến lúc đó quay bù."

"Phát trực tiếp đấy."

TạĐãng lẩm bẩm không chịu đi. Công Túa ngang bướng phải dỗ dành!

Khương Cửu Sênh hờ hững: "Lát nữa trợ lý của tôi sẽđến, cậu về trước đi, băng bó xong tôi gọi cho cậu."

Giọng điệu này cứ như ra lệnh vậy. TạĐãng tức giận gắt: "Biết rồi, không cần đuổi!" Rồi hừ một tiếng, liếc nhìn Thời Cẩn vài lần mới chịu đi.

Khương Cửu Sênh bật cười, theo Thời Cẩn vào phòng làm việc. Thay vì nói là phòng làm việc, chỗ này giống phòng khám hơn, có hai cái máy cô không biết tên, một chiếc giường kéo rèm, tủ gỗđựng đầy giấy tờ tài liệu, bày biện ngăn nắp vô cùng. Ngoài ra còn có một bộ vi tính, bên cạnh là bộ dao giải phẫu chuyên dụng.

Đúng là phong cách của Thời Cẩn, đơn giản mà chỉnh tề.

Thời Cẩn tiến lên, kéo rèm giường bệnh, trải áo khoác treo trên giá gỗ của mình lên giường: "Em ngồi xuống đây."

Khương Cửu Sênh nghe lời ngồi xuống, nói tiếng cảm ơn.

Thời Cẩn mím môi cười, lấy băng bông, thuốc men và dung dịch sát trùng từ tủ thủy tinh, bỏ vào khay rồi mang tới. Anh đeo găng tay, cúi người nâng cằm cô lên.

Dù cách lớp găng tay, Khương Cửu Sênh vẫn thấy tay anh lạnh buốt, bất giác lùi ra sau.

"Đừng cửđộng." Thời Cẩn nói khẽ.

Cô ngồi im. Anh gỡ khẩu trang cho cô, nhíu mày nhìn vết thương trên mặt cô. Sau đó, anh cúi đầu pha thuốc, kẹp bông thấm i-ốt, ngẩng đầu nhìn cô: "Ngửa lên một chút."

Cô khẽ nâng cằm.

Anh cúi sát tới, hơi thở lành lạnh quẩn quanh nơi chóp mũi, hương bạc hà quen thuộc khiến cô hơi sợ.

"Sao lại bị thương?" Thời Cẩn ngước mắt, nhìn thẳng vào mắt cô.

Cô Khương Cửu Sênh im lặng một lát mới trả lời: "Đánh nhau."

Tay anh khựng lại.

"Lần sau cố gắng đừng ra tay." Anh cất giọng kìm nén dè dặt, đưa ra đề nghị, "Em là nghệ sĩ, bị thương không tốt đâu."

Thời Cẩn quả là một người dịu dàng và lịch thiệp.

Ma xui quỷ khiến thế nào, Khương Cửu Sênh cứ thế gật đầu, dù cô không làm được. Cô nghĩ, chỉ cần nghe giọng nói ấm áp nhẹ nhàng của Thời Cẩn, mọi người đều sẽ giống cô, không sao từ chối được.

Động tác của anh rất nhẹ, sợi bông mềm mại thấm nước thuốc lành lạnh, khẽ khàng lau vết máu trên mặt cô.

Cô hỏi: "Cóđể lại sẹo không?"

Anh lắc đầu: "Không đâu."

Sát trùng xong xuôi, anh dùng bông bôi thuốc mỡ cho cô, khiến cô rụt người lại.

Thời Cẩn dừng tay: "Đau hả?"

Thay vì nói đau, cô thấy nhột thìđúng hơn. Động tác của Thời Cẩn quá nhẹ, bông trong tay anh như lông vũ, khiến trái tim cô cũng rung động. Cô nhìn sang bên, đáp: "Không sao."

Thời Cẩn nhẹ tay hơn nữa, cúi người thổi nhẹ lên vết thương trên mặt cô. Chóp mũi cô tràn ngập mùi hương trên cơ thể anh, là mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt lẫn với hương sữa tắm dịu nhẹ, loại mà cô hay dùng.

Chẳng lẽ fan cuồng đều yêu ai yêu cảđường đi lối về như Thời Cẩn sao?

Cô lại ngẩn người.

"Sênh Sênh."

"Hử?" Khương Cửu Sênh ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt của Thời Cẩn.

Anh cười nói: "Đừng để dính nước, hai ngày sau tôi thay băng cho em."

Khương Cửu Sênh ngượng ngùng gật đầu: "Vâng." Rồi bổ sung, "Cảm ơn anh."

Thời Cẩn lắc đầu, trịnh trọng nói: "Không cần cảm ơn, tôi là fan não tàn của em mà."

Khương Cửu Sênh không còn gìđể nói.

Xử lý xong vết thương, anh đưa côđến khoa Chấn thương chỉnh hình. Lẽ ra lúc này rất đông bệnh nhân, vậy mà ngoài khoa Chấn thương chỉnh hình chỉ có lác đác vài người. Có lẽ vì cô là nghệ sĩ, Thời Cẩn đãđánh tiếng trước nên trên đường đi, ngoài bác sĩ y tá ra, cô không thấy ai khác. Côđeo khẩu trang mà vẫn có nhân viên nhận ra cô, lịch sự tới xin chữ ký. Thời Cẩn từ chối từng người một, thái độ nhã nhặn lịch sựđến nỗi không thể bới móc, sau đó không ai tới làm phiền nữa.

Bác sĩ Tôn mà Thời Cẩn gọi khi nãy tầm sáu mươi tuổi, người gầy gò, trông có chút cốt cách thần tiên. Bác sĩ Tôn là bác sĩ chủ nhiệm khoa Chấn thương chỉnh hình, một tuần chỉ khám bệnh một ngày, cũng không phải hôm nay, đương nhiên ông có mặt ởđây vìđược bác sĩ Thời nhờ cậy.

Thời Cẩn rất có tiếng nói ở bệnh viện, các bác sĩđều kính trọng anh ba phần, nể mặt anh bảy phần. Dù sao đời người có ai không đau ốm chứ, giữ mối quan hệ với bác sĩ ngoại khoa thiên tài để phòng trước, có tình có nghĩa vẫn hơn.

Bác sĩ Tôn khám xong, nhờ y tá rót một cốc nước nóng. Ông thầm nghĩ, cô nhóc mà bác sĩ Thời dẫn tới chịu đau giỏi thật, tay sưng thế kia rồi mà không kêu ca tiếng nào, ngược lại mặt bác sĩ Thời đã trắng bệch.

Đương nhiên bác sĩ Tôn nhận ra, cô gái này chắc hẳn là nhân vật nào đóđây: "Không bị gãy xương, chỉ bị trật khớp thôi."

Bấy giờ chân mày Thời Cẩn mới giãn ra.

Bác sĩ Tôn nói rõ: "Tôi nắn lại khớp ngón tay cho côấy trước, sau đóđưa côấy đi chụp chiếu. Nếu bị tổn thương mô mềm, còn phải bó bột nữa."

Thời Cẩn gật đầu: "Vâng, cảm ơn bác sĩ Tôn."

Bác sĩ Tôn cười lắc đầu, nói với cô: "Hơi đau đấy, cố chịu nhé."

Khương Cửu Sênh gật đầu, mím môi, lòng bàn tay mướt mồ hôi, bên tai là giọng Thời Cẩn: "Đau thì cắn tôi."
 
Duy Nhất Là Em
Chương 26: Rối loạn nhân cách thể hoang tưởng


Khương Cửu Sênh gật đầu, mím môi, lòng bàn tay mướt mồ hôi, bên tai là giọng Thời Cẩn: "Đau thì cắn tôi."

Cô quay lại, Thời Cẩn đã giơ mu bàn tay ra trước mặt cô. Nhìn từ khoảng cách gần thế này cô vẫn thấy đẹp ngây ngất, móng tay cắt sửa gọn gàng, màu trắng bóng loáng điểm chút sắc hồng.

Làm sao cô nỡ cắn bàn tay tuyệt đẹp như vậy cơ chứ?

Cô lắc đầu, hơi nâng tay lên: "Làm phiền bác sĩ Tôn."

Bác sĩ Tôn đeo găng tay, cầm tay trái sưng đỏ của cô, khẽ n*n b*p. Cô cắn chặt môi, trán rỉ mồ hôi lạnh.

Bỗng có bàn tay lành lạnh che mắt cô, chặn lại mọi ánh sáng trong mắt cô.

"Đừng nhìn."

Là giọng nói mê hoặc lòng người của Thời Cẩn, khiến cô ngẩn ngơ giây lát.

Bất tri bất giác, tiếng nắn xương giòn tan vang lên. Vốn dĩ phải rất đau, cô lại như không cảm thấy gì, tất cả giác quan nhưđều tập trung vào lòng bàn tay lành lạnh của anh.

Sau khi khớp tay trở lại vị trí, Thời Cẩn dẫn côđi chụp X-Quang. Trước khi cô vào, anh nói "Tôi chờ em", rồi đứng dựa tường đối diện, phất tay bảo côđi.

Thật kỳ lạ, cảm giác có người đưa, có người chờ này khiến cô cảm thấy râm ran khắp người, liệu có phải do cánh tay trái trật khớp đang tác quái không.

Cô vào rồi, Thời Cẩn dựa tường, lặng yên đứng đợi.

Mấy nữ y tá trẻ tuổi thi thoảng tiến tới hỏi han, vẻ mặt ngường ngùng e thẹn. Thời Cẩn gật đầu đáp lại nhưng không nói một lời.

Anh chỉ mặc quần tây, sơ mi trắng khoác áo blouse trông rất đỗi bình thường, thế mà vẫn vô cùng bắt mắt. Bác sĩ Thời Cẩn khoa Ngoại Tim mạch quả thật rất xứng với câu thơ "Có người quân tử tài ba, như lo cắt giũa để mà lập thân[1]", nhưng chỉ nên ngắm từ xa chứ chẳng thể tới gần.

Hai nữ y tá khu nội trúđi xa rồi mới dám tếu táo cười đùa.

"Tớ có thể ngắm khuôn mặt của bác sĩ Thời mười năm không chán luôn."

Cô bạn có cùng cảm tưởng, vẻ mặt si mê: "Ôi đôi chân ấy, tớ có thể ngắm hai mươi năm, chậc chậc chậc…"

"Dừng ởđây thôi, còn phải làm việc đó."

Hai cô cười rúc rích, thi thoảng không đứng đắn, đối tượng được bàn tán nhiều nhất vẫn là bác sĩ Thời khoa Ngoại Tim mạch kia. Mà cũng không có gì lạ, y tá chưa lập gia đình ở Bệnh viện Số 1 Thiên Bắc, không một ai thoát khỏi sức hút của hai chữ Thời Cẩn.

À, không chỉ y tá, mà còn bác sĩ nữ nữa. Ví dụ như…

"Đãđiều chế thuốc cho giường số 3 phòng 621 chưa?"

Giọng nữ trong trẻo, chín chắn màđiền đạm, chỉ nghe thôi đã có cảm giác già dặn mạnh mẽ. Hai cô y tá lập tức câm như hến, ngậm miệng cúi đầu điều chế thuốc.

"Trong giờ làm việc mà còn nhiều chuyện, rảnh quá hả?"

Hai cô ngơ ngác nhìn nhau, không dám nói một lời.

Cô ta là hòn ngọc quý nhà viện trưởng, mới hai mươi sáu tuổi đã trở thành bác sĩ chủ trị khoa Nhi, họ Tiêu, tên Lâm Lâm, khuôn mặt xinh đẹp, ngũ quan theo tỷ lệ vàng. Tuy cô ta mang phong thái cổđiển, nhưng tính cách quá kiên cường. Không thiếu bác sĩ nam trong bệnh viện thích cô ta, nhưng người dám theo đuổi chỉ có thểđếm trên đầu ngón tay. Dĩ nhiên tính tình chỉ là một nguyên nhân, ai ai cũng biết tiểu thư nhà viện trưởng phải lòng bác sĩ Thời.

Đừng nhìn vẻ ngoài thanh cao của bác sĩ Tiêu, từng cóý tá trông thấy cô ta ra vẻỏn ẻn trước mặt bác sĩ Thời.

Đợi cô ta đi rồi, y tá bị mắng bĩu môi đầy bất mãn: "Lợi dụng việc công trả thù tư! Cô ta không muốn người khác nói về người mình thích đó mà."

"Đúng đấy, bác sĩ Thời có phải người nhà cô ta đâu, ra vẻ vợ người ta làm gì."

"Aoi Sora là của Nhật Bản, bác sĩ Thời là của mọi người!"

***

Gần tới hoàng hôn, nắng chiều ngả phía trời Tây, kéo dài bóng người lặng im đứng trong hành lang.

Một người bước tới trong ánh tà dương, nở nụ cười trêu chọc.

"Ơ, vẫn chờ cơđấy."

Cả Bệnh viện Số 1 Thiên Bắc, ngoài Từ Thanh Bách, không ai dám nói chuyện với Thời Cẩn bằng giọng điệu như vậy.

Thời Cẩn hờ hững "ừ" một tiếng coi nhưđáp lại.

Từ Thanh Bách vừa khám xong, trên cổ còn đeo ống nghe, bộ dạng cà lơ phất phơ, đứng dựa bức tường đối diện Thời Cẩn, như thể không có xương.

Anh ta liếc cửa khoa X-Quang: "Người bên trong là Khương Cửu Sênh à?"

Thời Cẩn không trả lời.

Từ Thanh Bách kéo dài ngữđiệu, có vẻ vô cùng hứng thú: "Siêu sao nhạc rock à?" Anh ta nhìn Thời Cẩn, đăm chiêu một lúc rồi vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc, "Có quan hệ gì với cậu?"

Thời Cẩn ngẩng đầu, ngẫm nghĩ một hồi rồi nói với vẻđứng đắn: "Tôi là fan não tàn của côấy."

Từ Thanh Bách không biết trả lời ra sao. Tưởng anh ta cũng não tàn ư?

Anh ta đi tới trước mặt Thời Cẩn, không bông đùa như trước nữa: "Nếu baidu không bịa chuyện, và nếu tôi nhớ không nhầm, thì Khương Cửu Sênh ra mắt vào ba năm trước." Từ Thanh Bách thôi cười, "Nhưng từ tám năm trước, cậu đãđểảnh côấy trong ví."

Đó làảnh chụp một cô nhóc ngây ngô, Từ Thanh Bách chỉ từng thấy một lần nên nhớ không rõ, nhưng khi nhìn kĩ khuôn mặt Khương Cửu Sênh, mọi đường nét như trùng điệp với tấm ảnh mơ hồ năm đó.

Từ Thanh Bách không thể nào quên chuyện này. Ngày đó, bạn cùng phòng chẳng qua chỉđùa giỡn, chạm phải tấm ảnh Thời Cẩn cất giấu trong ví tiền, vậy mà hậu quả không thể cứu vãn. Đó là lần đầu tiên Từ Thanh Bách tận mắt nhìn thấy Thời Cẩn vốn phong độ lên cơn điên loạn.

Người bạn cùng phòng kia bị Thời Cẩn đánh gãy hai chiếc xương sườn, phải chuyển khoa. Còn Thời Cẩn, vì có thiên phú y học, nên trường đại học cốý bao che, giấu nhẹm chuyện này.

Về sau, anh ta học thêm tín chỉ của khoa Tâm lý, mới dám chắc rằng Thời Cẩn mắc chứng rối loạn nhân cách thể hoang tưởng cực nhẹ, nhưng lại khác với bệnh nhân hoang tưởng ảo giác thông thường. Nguyên nhân và triệu chứng của anh đều xuất phát từ tấm hình cất trong ví, nói đúng hơn là cô gái trong tấm hình ấy.

Quanh đi quẩn lại tám năm, thế giới của Thời Cẩn vẫn chỉ có một người.

"Từ Thanh Bách."

Thời Cẩn rất hiếm khi gọi anh bằng cả họ lẫn tên, giọng nói không còn ôn hòa như mọi khi, đôi mắt hiện rõ vẻ cảnh giác và sắc bén: "Đừng hỏi chuyện riêng của tôi."

Giọng tràn ngập công kích như lời cảnh cáo.

Trừ vụ việc đó, Từ Thanh Bách chưa từng thấy một Thời Cẩn gai góc như thế này thêm lần nào, dù xa lạ nhưng không hề bất ngờ. Đây mới là Thời Cẩn.

Từ Thanh Bách nghiêm túc nói: "Thời Cẩn, nếu có thời gian, tôi khuyên cậu đi làm trắc nghiệm tâm lýđi."

[1] Đây là câu thơ trích trong bài "Kỳúc" thuộc phần Vệ Phong, Quốc Phong trong "Kinh Thi", bản dịch của Tạ Quang Phát.
 
Duy Nhất Là Em
Chương 27: Những ngày nằm viện cùng bác sĩ Thời


Từ Thanh Bách nghiêm túc nói: "Thời Cẩn, nếu có thời gian, tôi khuyên cậu đi làm trắc nghiệm tâm lýđi."

Thời Cẩn bình tĩnh nhìn anh ta: "Cút!"

Ái chà, hiếm khi nghe Thời Cẩn nói lời th* t*c.

Tóm lại, hễđụng đến người trong ảnh, Thời Cẩn chắc chắn sẽ bùng nổ. Đó là cấm địa của anh, dù có phải căng rào che chắn, cũng không để người ngoài xâm phạm nửa bước.

Từ Thanh Bách bỗng thấy bùi ngùi: "Bạn bè gần tám năm, tình anh em giường trên giường dưới hai năm đấy."

Tám năm trước, Thời Cẩn vào học khoa Y trường Yale, còn anh ta bất hạnh trở thành bạn giường trên giường dưới với thiên tài. Kể từ ngày đó, anh ta hoàn toàn bị vùi lấp dưới ánh hào quang của Thời Cẩn.

Từ Thanh Bách thở dài một hơi, tiếp tục cảm khái: "Vậy mà cậu lại bảo tôi cút, đúng là anh em cây khế mà!"

Tay vừa chạm tới vai Thời Cẩn, anh đã lùi lại một bước. Từ Thanh Bách lúng túng giơ tay giữa không trung, đờđẫn nhìn Thời Cẩn cởi áo blouse ném vào thùng rác, rồi lấy dung dịch khử trùng trong túi quần xịt lên bả vai.

Thời Cẩn ngẩng đầu, ánh mắt không gợn một ngọn sóng: "Dù có tình bạn tám năm, tình anh em giường trên giường dưới hai năm, cũng không được phép chạm vào tôi." Anh nghiêm nghị giải thích, vẫn với cái giọng lịch sự nho nhã mọi khi, "Rất bẩn."

Từ Thanh Bách hoàn toàn cạn lời. Thật sự quáđau lòng!

Anh ta nhớ lại hồi học y, anh ta nằm giường trên, Thời Cẩn nằm giường dưới, nếu lúc leo lên giường không cẩn thận giẫm phải ga giường quý báu của Thời Cẩn, Thời Cẩn sẽ lặng im đổi ga giường, khửđộc rồi vứt hết tất cảđi, cứ như bị dính virus vậy.

Thời Cẩn ở ba tháng liền dọn ra ngoài, xét ra thì tình nghĩa giường trên giường dưới hai năm chỉ là trên danh nghĩa mà thôi! Đúng là anh em cây khế!

Từ Thanh Bách hít sâu một hơi, gọi lại cô y táđi ngang qua: "Y tá Lưu, có kéo không?"

Y tá khu nội trúđược thanh niên đào hoa của Bệnh viện Số 1 Thiên Bắc điểm danh có phần sửng sốt: "Dạ? Cóạ."

Từ Thanh Bách đi tới, lấy kéo đặt trên khay của y tá Lưu, rồi đi tới thùng rác nhặt áo blouse của Thời Cẩn, cắt một đường không chút do dự.

Anh ta quay lại nói với Thời Cẩn: "Cắt áo chia tay!"

Thời Cẩn vẫn dửng dưng, liếc nhìn một cái rồi lại hướng mắt về cửa khoa X-Quang. Từ Thanh Bách có cảm giác đấm lên bịch bông, vừa định lên tiếng đã thấy sắc mặt Thời Cẩn dịu đi, nở nụ cười khẽ.

Anh tiến tới: "Tay còn đau không?"

Tay trái Khương Cửu Sênh đeo băng treo, cô khẽ di chuyển ngón tay: "Không đau lắm." Cô không hề yếu ớt, nhưng hình như Thời Cẩn rất không yên tâm.

Bây giờ côđã hơi tin, có lẽ Thời Cẩn là"fan cuồng" của cô thật.

"Tay chưa bó bột, đừng nên cửđộng." Thời Cẩn nói.

Khương Cửu Sênh gật đầu. Cô vẫn đeo khẩu trang, chiếc khăn quàng màu xanh thẫm che kín cằm cô.

Từ Thanh Bách nhận ra chiếc khăn đó, là của Thời Cẩn.

Anh chỉnh lại khăn quàng và khẩu trang của Khương Cửu Sênh, che đi hơn nửa mặt cô: "Em vào phòng làm việc của tôi chờ một lát, tôi đi lấy kết quả."

"Vâng."

Từ Thanh Bách nhìn trân trân, thì ra không chỉ có chứng hoang tưởng ảo giác là chĩa mũi nhọn vào đám đông, bệnh sạch sẽ cũng vậy. Khương Cửu Sênh chính là ví dụ chứng minh cho bệnh của Thời Cẩn.

Hai người một trước một sau rời khỏi khoa X-Quang, đến cửa thang máy vừa lúc chạm mặt Tiêu Lâm Lâm.

Cô ta cười chào hỏi: "Bác sĩ Thời."

Thời Cẩn gật đầu: "Bác sĩ Tiêu."

Lịch sự mà xa cách, là thái độ nhất quán của anh.

Tiêu Lâm Lâm không khỏi cảm thấy hụt hẫng nhưng không tỏ thái độ ra mặt, ánh mắt hướng về người bên cạnh Thời Cẩn: "Đây là?"

Anh đáp ngắn gọn: "Bạn tôi."

Không giới thiệu cũng không dẫn lời, có vẻ rất khách sáo.

Tiêu Lâm Lâm không hỏi nữa, đổi đề tài, dù là chuyện công việc nhưng vẫn thoáng vẻ dịu dàng của phái nữ: "Sau sáu giờ anh có rảnh không? Có ca bệnh muốn hỏi ý kiến của anh."

Thời Cẩn không buồn suy nghĩ: "Xin lỗi, không rảnh."

Thời Cẩn rất lịch thiệp, nếu không liên quan đến vấn đề riêng tư, anh hiếm khi từ chối thẳng thừng như thế. Tiêu Lâm Lâm nhất thời cứng họng không trả lời được.

"Tôi còn có việc, xin lỗi không tiếp được." Dứt lời, Thời Cẩn không hề chờ thêm, ấn phím thang máy, nói với người bên cạnh, "Tôi đi làm thủ tục nằm viện cho em nhé?"

Tuy anh là fan não tàn, nhưng Khương Cửu Sênh không muốn phiền Thời Cẩn hết chuyện này đến chuyện khác. Cô trả lời: "Không đến mức phải nằm viện."

Thời Cẩn khuyên nhủ, giọng điệu thân thiện, không hề vượt quá chức trách: "Tay em sưng lắm, có khả năng bị tổn thương mô mềm, tốt nhất nên nằm viện quan sát hai ngày."

Anh nói cứ như bác sĩđang dặn dò bệnh nhân vậy.

Suýt nữa quên mất hàng xóm nhà cô còn là bác sĩ yêu nghề. Khương Cửu Sênh không từ chối nữa, đùa lại một câu: "Không phải bác sĩ Thời ở khoa Ngoại Tim mạch ư? Sao cũng liên quan đến khoa Chấn thương chỉnh hình vậy?"

Thời Cẩn gật đầu: "Tôi toàn năng."

Khương Cửu Sênh á khẩu.

Thời Cẩn nói rất đúng, phim chụp X-Quang biểu hiện mô mềm của cô bị tổn thương nhẹ, phải bó bột. Thời Cẩn làm thủ tục nằm viện cho cô. May mà concert tổ chức vào tháng sau, vết thương lại ở tay trái, chắc sẽ không làm lỡ dở lịch trình. Mạc Băng sợ có biến cố, chỉ mong cung phụng Khương Cửu Sênh như tổ tông, đương nhiên tán thành bằng cả hai tay.

Mạc Băng bị thương ngoài da, chân bị trật khớp không tiện đi lại. Khương Cửu Sênh liền bảo cô về, giữ trợ lý Trần Dịch Kiều ở bệnh viện chăm sóc.

Tiểu Kiều dịu dàng mà hiền lành như cái tên của mình. Theo cách nói của Mạc Băng, cô nàng lên được phòng khách xuống được phòng bếp. Mạc Băng từng được thưởng thức tay nghề của Tiểu Kiều không ít, lần nào cũng khen không dứt miệng. Thậm chí lúc đầu Khương Cửu Sênh còn nghi ngờ Mạc Băng tuyển Tiểu Kiều vì tài nấu nướng của côấy.

Buổi tối, Tiểu Kiều mang canh tới bệnh viện. Cửa phòng bệnh có vệ sĩ trông coi, là người Vũ Văn Xung Phong phái tới. Cô nàng rất xấu hổ, đỏ mặt chào hỏi, khách sáo hỏi các anh có muốn ăn không. Mấy anh vệ sĩđều ngại ngùng xua tay.

Vào phòng, Tiểu Kiều nói: "Chị Sênh, em hầm canh xương cho chị này."

Khương Cửu Sênh đặt tạp chí xuống, ngẩng đầu: "Cảm ơn."

Tiểu Kiều cười xấu hổ, đặt bình giữ nhiệt lên tủ, dùng nước sôi tráng bát đũa cẩn thận.

Khương Cửu Sênh liếc nhìn túi vải phồng to của côấy: "Tiểu Kiều, tối nay em không cần ở lại đâu. Chị bị thương ở tay thôi, không có gì bất tiện cả."

Tiểu Kiều lập tức lắc đầu: "Như vậy sao được, chị Mạc Băng không cóởđây, em phải trông coi chị mọi lúc mọi nơi, lỡ có fan cuồng xông vào thì biết làm sao?"

Được đấy, fan cuồng cũng tới rồi!

Khương Cửu Sênh ngẩng đầu, nhìn cửa phòng bệnh: "Phẫu thuật thành công không?"

Là Thời Cẩn, bộđồ vô khuẩn anh mặc không thể che lấp dáng người của anh. Đúng là giá treo đồ trời sinh mà, Khương Cửu Sênh nghĩ.

Anh gật đầu: "Ừ, rất thành công."

Vừa nói xong, bỗng "choang" một tiếng, hai người đều nhìn lại, thấy bát sứ vỡ nát bấy, nước canh vung vãi khắp lơi, Tiểu Kiều đã cuống càng thêm cuống.

"Xin lỗi, xin lỗi." Côđỏ mặt lắp ba lắp bắp giải thích, "Là... là em hậu đậu, chưa lau khô tay... trơn... trơn quá. Xin lỗi chị Sênh, em sẽ thu dọn sạch sẽ."

Cô ngồi xổm xuống, tay không thu dọn mảnh sứ vỡ.

"Không sao." Khương Cửu Sênh nhìn đôi tay bỏng đến đỏ rực của cô, "Em đừng nhặt thế, bị thương bây giờ, gọi y táđến dọn đi. Giờ chị chưa đói, không cần vội, em đến phòng cấp cứu xem tay trước đã."

Tiểu Kiều liên tục nói cảm ơn, gọi y tá tới rồi mới vội vàng rời khỏi.

Y táđi tới thấy Thời Cẩn, hiển nhiên khá kinh ngạc. Cô vội vàng điều chỉnh sắc mặt, vừa dọn dẹp vừa dỏng tai hóng chuyện của bác sĩ Thời. Cô bắt đầu suy diễn, là bộ ngôn tình hiện đại của bác sĩ, còn gì nữa nhỉ, ồ, còn liên quan đến giới showbiz sóng gióào ạt nữa!

Thời Cẩn đi tới bên giường Khương Cửu Sênh: "Tay còn đau không?"

Giọng điệu như bác sĩ chủ trị.

"Không đau, hơi tê thôi."

Anh cúi người nhìn tay cô, vươn một ngón tay thon dài chạm lên lớp bột trên tay cô.

Cô ngẩn ngơ nhìn tay anh. Đẹp quáđi mất, muốn sờ quá…
 
Duy Nhất Là Em
Chương 28: Cô nàng Tô Khuynh


Cô ngẩn ngơ nhìn tay anh. Đẹp quáđi mất, muốn sờ quá…

Thời Cẩn ngẩng đầu nhìn cô: "Hơi sưng, đợi lát nữa tôi kêít thuốc cho em."

Khương Cửu Sênh khựng lại, cố gắng dời ánh mắt khỏi ngón tay anh: "… Vâng."

Cô nghĩ, có lẽ bệnh cuồng tay của cô nặng hơn rồi, chắc hẳn đãđến giai đoạn cuối, thế nên chỉ một ngón tay của Thời Cẩn cũng khiến trái tim cô chộn rộn, không thể bình tĩnh nổi.

Cô bình ổn hơi thở, vờ như tự nhiên cầm cốc nước trên tủđầu giường, tay vừa mới vươn ra…

"Em đừng cửđộng tay nhiều." Thời Cẩn nhắc nhở.

Khương Cửu Sênh khom người trên gối vươn tay lấy nước đờđẫn quay người lại.

Thời Cẩn khẽ cười, khóe mắt hơi cong lên, điểm thêm phần nào cảm giác tươi trẻ thân thiết cho khí khái đĩnh đạc của anh. Anh ngồi xổm xuống, ngẩng đầu nhìn vào mắt Khương Cửu Sênh: "Cần tôi giúp không?" Anh trầm giọng nhắc nhở, "Em vừa bó bột, tốt nhất đừng cửđộng tay."

Khoảng cách quá gần nên cô ngửi thấy cả mùi nước sát trùng nhàn nhạt hăng hắc. Có lẽ bởi vì mới mổ xong, người anh còn phảng phất mùi máu làm cô thấy hơi xa lạ.

Cô lùi ra sau, động tác hơi gấp nên đụng phải tay trái, đau đến mức cau mày. Cô hỏi: "Có cần giúp tôi treo tay lên không?"

Cửđộng mạnh sẽ khiến mô mềm tổn thương thêm, bác sĩ Tôn đã nói vậy.

Thời Cẩn lắc đầu: "Không cần, tôi có thể dùng tay của tôi."

Nói rồi, anh cầm cốc nước đưa tới miệng cô.

Bác sĩ Tôn còn nói, tốt nhất cần có người kề cận chăm sóc. Tay của ca sĩđàn hát quý giá lắm chứ. Khương Cửu Sênh chưa bao giờ nghĩ rằng, bác sĩ Thời tao nhã khi chăm sóc người khác cũng tự nhiên đến vậy.

Tim côđập thình thịch, không biết phải đối ứng ra sao.

Khương Cửu Sênh từng cho rằng, chỉ có nhạc rock, chỉ có thét gào cuồng loạn trên sân khấu mới có thể lay động trái tim giấu dưới từng lớp da thịt ấy. Bây giờ cô mới phát hiện, Thời Cẩn cũng làm được, anh có thể khiến lòng cô dậy sóng, dâng trào những cảm xúc rất đỗi xa lạ.

Cô bỗng thấy tò mò, một người đàn ông có thể khiến người khác cúi mình, rốt cuộc vì lý do gì phải bằng lòng mang tiếng "fan cuồng" không hề hay ho như thế chứ.

"Sênh Sênh." Thời Cẩn đột nhiên gọi cô, nước trong cốc hơi sóng sánh.

Đúng lúc cô ngẩng đầu thì cửa phòng mở ra, Tiểu Kiều đã về.

"Để Tiểu Kiều làm đi." Cô nói.

Thời Cẩn mỉm cười, không nói tiếng nào.

Cuối cùng Tiểu Kiều cho cô uống nước ăn canh. Khương Cửu Sênh cảm thấy người như Thời Cẩn có lẽ hiếm khi bị từ chối. Hình như anh có phần không vui, cả tối chưa đến thăm "hàng xóm" lần nào.

Nhưng nghĩ lại, họ chỉ là hàng xóm mà thôi, có lẽ cô cả nghĩ rồi. Mặc dù lấy cớ là fan, nhưng người ga-lăng như Thời Cẩn đối xử thân thiện với người khác cũng bình thường. Cô mà cứ nghĩ lung tung khéo lại thành mơ mộng hão huyền.

Điều kiện phòng Vip của Bệnh viện Số 1 Thiên Bắc rất tốt, Khương Cửu Sênh xem như ngủ yên ổn. Sáng hôm sau, Tô Khuynh đến thăm, cô nàng đeo kính bịt khẩu trang, mặc áo hoodie quần jeans, khiêm tốn hơn hẳn ngày thường.

Cô vừa vào đã nhìn ngó xung quanh, thấy ngoài cửa có vệ sĩ mới yên tâm.

Siêu sao Tô cũng có ngày trốn tránh phóng viên cơđấy. Khương Cửu Sênh buồn cười chào hỏi: "Mời cô Tô ngồi."

Tiếng "cô Tô" này khiến Tô Khuynh giật thót, vừa tới đã cho một cúđánh nhẹ tênh đầy sức uy h**p. Thảo nào quản lý nói, showbiz không thiếu người thông minh, nhưng kiểu tẩm ngẩm tầm ngầm như Khương Cửu Sênh mới hiếm có khó tìm.

Nói chuyện với người thông minh, dò xét quanh co chính là ngu xuẩn.

Tô Khuynh cười gượng, nói như thể không còn gìđể mất: "Sênh Sênh, côđừng quanh co nữa, có gì cứ thẳng thắn đi."

Khương Cửu Sênh rót cốc nước cho cô nàng.

Tô Khuynh nhận lấy, đợi cô nói tiếp. Vậy mà cô nàng lại điềm nhiên lấy gói thuốc trong ngăn kéo, không hút mà chơi đùa trên tay.

Tô Khuynh càng thấy bồn chồn.

Khương Cửu Sênh ngẩng đầu: "Sau này tìm cô quay MV cóđược giảm giá không?"

Tô Khuynh á khẩu, phí bịt miệng chỉ có từng đó hả?

Tô Khuynh sửng sốt hồi lâu, mới khảng khái nói: "Miễn phí trọn đời, còn được PR nữa."

Khương Cửu Sênh cười xòa: "Vậy cô phải hot mãi nhé."

Không giậu đổ bìm leo, cũng không giở chiêu "sư tử ngoạm" tống tiền. Cô gặp biến không sợ, như thể mình là người ngoài cuộc, cho người ta lối thoát, đồng thời cũng khiến người ta mắc nợân tình mình.

Tô Khuynh bỗng nghĩ tới nhân viên tín dụng ngân hàng thường nói: Anh chị cứ vay thoải mái, lãi rất thấp, có thể từ từ trả.

Khương Cửu Sênh đúng là người phụ nữ khó nắm bắt, nhưng hấp dẫn chết được.

Tô Khuynh hớn hở chấp nhận, nhẹ lòng vì tai họa đãđược giải quyết: "Đương nhiên rồi, khẩu hiệu của fan tôi là…" Cô hắng giọng, hô vang, "Tô Khuynh trường tồn cùng năm tháng!"

Đối phương cười mà không nói.

Hai người thông minh, đi thẳng vào vấn đề, vài ba câu đãăn nhịp với nhau.

"Lý do là gì?" Khương Cửu Sênh hỏi bâng quơ.

Tô Khuynh thả lỏng, kéo ghế ngồi cạnh giường, tự nhiên nhưở nhà bóc quả quýt trong giỏ, ung dung trả lời: "Hồi bé phải trốn nợ, ăn không đủ no mặc không đủấm, giới tính đâu quan trọng nữa. Năm mười bảy mười tám, tôi làm phục vụở quán bar, tuy tôi không đến mức đẹp nghiêng nước nghiêng thành, nhưng con trai vẫn bớt phiền hà hơn. Lúc Hà Tương Bác ký hợp đồng, tôi chẳng khác gì tên lưu manh, mặc váy giả thục nữ cũng muộn rồi. Suốt gần hai mươi năm tôi đều thế này, đâu thể bắt chước đám con gái yểu điệu được."
 
Duy Nhất Là Em
Chương 29: Kết cục của cậu Giản


"Suốt gần hai mươi năm tôi đều thế này, đâu thể bắt chước đám con gái yểu điệu được."

Cô nàng nói như thể những đau khổ trước kia không liên quan đến mình.

Khương Cửu Sênh cũng đoán được, nếu không trải qua sự mài giũa của xã hội, con người không thể kiên cường được như thế.

"Đã trả hết nợ chưa?" Cô cắn điếu thuốc, không châm mà chỉ ngậm cho đỡ thèm.

Tô Khuynh vẫn điềm nhiên: "Là cái hang không đáy."

Khương Cửu Sênh từng nghe Mạc Băng nói qua về Tô Khuynh, chỉ biết côấy cóông bố ham mê cờ bạc. Theo lời của Mạc Băng, ông ta không khác gì loại ký sinh trùng ăn không biết no, thế nhưng không thể nào tiêu diệt được.

Khương Cửu Sênh khảng khái hỏi: "Cần giúp đỡ không?"

Tô Khuynh kinh ngạc. Cô nhớ lại lời Hà Tương Bác nói, khi đó album thứ nhất của Khương Cửu Sênh bán chạy như tôm tươi, người thì nịnh bợ, kẻ thì giở luật ngầm với cô, đám bôi nhọ cô nhiều không đếm xuể, nhưng cô mặc kệ tất cả. Hà Tương Bác đã nói, trừ sự bảo vệ của Vũ Văn Xung Phong, Khương Cửu Sênh còn một thứđồ quý giá khác, đó là sựđiềm tĩnh thanh thản, không gây hấn, cũng không nhún nhường, giữ cho mình khí phách rắn rỏi, không hại người khác, cũng không gượng ép chính mình.

Trong giới giải trí, không mấy người có thể vững vàng như vậy, hiển nhiên Khương Cửu Sênh là cao thủ trong sốđó.

Tô Khuynh cười lắc đầu: "Tạm thời không cần." Cô nói giọng đùa vui, "Tháng sau cô có concert à?"

"Ừ."

"Tôi có thể trở thành khách mời góp giọng không?" Tô Khuynh có phần nghiêm túc, "Thật ra tôi có giấc mơ trở thành ca sĩ, nhưng Hà Tương Bác không định cho tôi tiến quân vào giới âm nhạc."

Sau chuyện này, hai người xem như bạn bè, Tô Khuynh đã quen thân thì không câu nệ, hát giúp bạn bèđâu có gì quá phận, dù gì cô cũng là"nghệ sĩ nam trẻ có lượng fan ủng hộ hùng hậu" mà.

Khương Cửu Sênh từ chối: "Sợ rằng không được."

"Tại sao?" Tô Khuynh không cho rằng mình không đủ nổi tiếng.

Côđưa ra lý do chính đáng, cũng rất thẳng thừng: "Tôi nghe cô hát rồi, đánh giá của Hà Tương Bác rất chính xác, quảđúng là hiện trường tai nạn."

Tô Khuynh tan nát trái tim.

Khương Cửu Sênh cảm thấy con đường Hà Tương Bác sắp đặt cho Tô Khuynh rất hợp với côấy. Quay quảng cáo, tham gia gameshow, đóng vài vai được lòng khán giả mà không đòi hỏi diễn xuất, chủ yếu nhắm vào giới thời trang quốc tế, những thứ khác không cấp bách. Dĩ nhiên, trừ diễn xuất như tàn phá nhan sắc và giọng hát như hiện trường tai nạn, mọi mặt của Tô Khuynh đều hợp với sở thích của Khương Cửu Sênh.

Đề tài hát giúp đến đây chấm dứt, không thích hợp đào sâu thêm, sẽ phá hoại tình bạn giai đoạn "chị em cây khế" chưa kịp kết trái.

Tô Khuynh bóc quýt cho Khương Cửu Sênh: "Sao lại giúp tôi?"

Nếu Khương Cửu Sênh muốn, giày vò cô nàng không phải chuyện khó. Một khi Tô Khuynh thất thế, không chừng Khương Cửu Sênh còn tranh thủđược chút tài nguyên của Thiên Vũ.

Cô buông điếu thuốc, nhận lấy quýt: "Thấy cô vừa mắt."

Tô Khuynh bật cười.

Đúng là cô gái chất chơi mà. Tiếc là tuy cô làđàn ông lâu vậy, giới tính vẫn thẳng nhưống thép, nếu không nhất định sẽ cầu hôn Khương Cửu Sênh.

"May mà cô vừa mắt tôi, không thì…" Tô Khuynh trêu chọc, "Giản Thành Tông chính là bài học xương máu ấy nhỉ."

"Hắn làm sao?"

Tô Khuynh kinh ngạc: "Cô vẫn chưa biết à?"

Khương Cửu Sênh thản nhiên "ừ" một tiếng.

Có lẽ Vũ Văn Xung Phong và Mạc Băng không muốn cô phân tâm, Tô Khuynh cân nhắc một chút, vẫn nói rõ mười mươi: "Tối qua Giản Thành Tông bị bắt cóc, sáng nay cảnh sát tìm thấy hắn ở kho hàng ngoại thành phía Tây. Hắn bị xích trong bể cá, nước đã dâng đến sát mũi, muộn một bước xem chừng hắn tiêu đời rồi."

Khương Cửu Sênh im lặng, bình tĩnh lắng nghe.

Tô Khuynh thấy cô vẫn thản nhiên như không, liền nói tiếp: "Tôi nghe quản lý nói, đám bắt cóc không đòi tiền, cũng không lấy mạng, chỉ cắt gân tay trái của hắn, rạch một nhát dao lên mặt, đổđầy bể nước dọa hắn tè ra quần rồi thôi. Mà bọn bắt cóc này IQ cao lắm, không để lại chút chứng cứ có giá trị nào, tính toán chuẩn xác, nước vừa đến mũi thì cảnh sát cũng đến. Hắn không chết nhưng sợđến choáng cảđầu, cảnh sát hỏi gì cũng bảo không biết, chỉ lẩm bẩm hắn không dám nữa. Cảnh sát đưa hắn đến viện khám, kết quả cho thấy hắn bị tiêm Etomidate, một loại thuốc mê dùng trong phẫu thuật."

Khương Cửu Sênh trầm lặng đăm chiêu.

Giản Thành Tông là con nhà giàu, trác táng và liều lĩnh, đúng làđãđắc tội không ít người trong giới, bị trừng trị cũng không phải là chuyện kỳ lạ, chỉ là thời gian quá trùng hợp. Tay trái Khương Cửu Sênh vừa trật khớp, tay trái Giản Thành Tông cũng gặp nạn, viết thương trên mặt cũng giống nhau, cứ như có ma vậy. Không chút chứng cứ, quỷ quái vô cùng. Tô Khuynh không phải người mê tín, nhưng không khỏi kinh hãi một phen.

"Sênh Sênh, tôi cũng bắt đầu nghi ngờ cô là lời nguyền thật đấy." Tô Khuynh nửa đùa nửa thật.

Khương Cửu Sênh vẫn không nói nửa lời.

Tô Khuynh an ủi thêm mấy câu, đại khái là kẻ bị"nguyền rủa"đều là loại rắp tâm bất lương, trừng phạt đúng tội, dù kết cục thảm khốc, cũng là trừ hại cho dân…

Cơn gió nổi lên báo hiệu sự thay đổi của thời tiết. Mây cuối thu che kín cả bầu trời, nuốt trọn ngọn nắng ấm, khiến người ta bức bối.

Khương Cửu Sênh mặc áo khoác lên sân thượng bệnh viện. Nhìn từ tầng mười lăm, phía dưới là phố xá sầm uất xe cộđông nghịt. Gió lạnh thoáng qua, lòng người buốt giá.

Cô gọi điện cho Vũ Văn Xung Phong.

Bên kia nhận điện rất nhanh, giọng nói uể oải: "Sao thế?"

"Có phải là anh không?" Cơn gió làm giọng cô khàn hơn.

"Giản Thành Tông?"

"Ừ." Khương Cửu Sênh dựa vào lan can, ngẩng đầu nhìn mây đen che phủ tầm nhìn. Gió thổi làm mắt cô khô rát, giọng cũng lạnh hơn, "Anh xử hắn ta à?"

Hình như cô vừa quấy rầy chuyện phong lưu của sếp tổng, đầu bên kia có giọng nữ.

Vũ Văn Xung Phong bảo "Im lặng", cô gái kia lập tức nghe lời. Anh ta đứng dậy, đi một đoạn mới nói tiếp: "Ai nói với em?"

"Tô Khuynh."

"Họa mi thích hót." Anh ta ồ một tiếng, "Mà cô ta làm gì có họa mi nhỉ."

Khương Cửu Sênh bật cười.

Xem ra Vũ Văn Xung Phong cũng biết Tô Khuynh là phụ nữ.

"Không phải tôi." Dừng một chút, anh khẳng định, "Cũng không phải TạĐãng."

Khương Cửu Sênh "ừ" một tiếng rồi cúp máy.

Vũ Văn Xung Phong ngớ người, cô nhóc này chỉ giỏi cúp điện thoại của anh thôi.

"Cậu Phong." Cô gái trong phòng rất dịu dàng, vừa nghe lời vừa hiểu chuyện.

Anh ta bỗng mất hứng: "Tự vềđi."

Cô nàng tủi thân, nũng nịu nói: "Người ta vừa mới đến mà."

"Chơi chán rồi, không được sao?"

Gương mặt xinh xắn hơi tái đi, cô gái có vẻ không cam lòng: "Vậy em vềđây."Đi vài bước, cô ta chần chừ quay lại, dè dặt lên tiếng, "Cậu Phong không thích em sao? Nếu không, nếu không sao không chạm vào…"
 
Duy Nhất Là Em
Chương 30: Nào, sờ tiếp đi


Gương mặt xinh xắn hơi tái đi, cô gái có vẻ không cam lòng: "Vậy em vềđây."Đi vài bước, cô ta chần chừ quay lại, dè dặt lên tiếng, "Cậu Phong không thích em sao? Nếu không, nếu không sao không chạm vào…"

Vũ Văn Xung Phong cười với cô ta: "Ừ, không thích em, em hỏi nhiều quá." Anh ta đứng dậy, đi tới vuốt tóc cô ta, cài nút áo cho cô ta, "Tự bắt xe đi, đừng để bị chụp lại."

Cô nàng bĩu môi: "Em biết rồi."

Thật ngoan ngoãn.

Vô vị và tẻ ngắt, cô gái này cũng vậy, bản thân anh cũng thế.

Vũ Văn Xung Phong lấy điếu thuốc từ ngăn kéo, châm lửa rồi hít một hơi. Hết điếu thuốc, anh rót ly rượu, sau đó lại thêm một điếu.

Hút thuốc cay nhất, uống rượu mạnh nhất…Đó là Khương Cửu Sênh.

***

Sân thượng gió lớn, sau khi cúp điện thoại, Khương Cửu Sênh vuốt mái tóc rối tung bên tai, gọi tới một số khác.

"Mẹ." Giọng cô hờ hững, không mấy thân thuộc.

"Có chuyện gì?" Người phụ nữđầu bên kia cũng lạnh nhạt.

Khương Cửu Sênh thoáng dừng một lát: "Nhà chúng ta có quen ai làm to không ạ?"

Giản Thành Tông không phải người đầu tiên gặp xúi quẩy vì cô, cũng không phải người cuối cùng. Như Tô Khuynh nói, hệt như lời nguyền, chưa từng buông tha một ai.

Bà Khương Nguyệt Chi ngẫm nghĩ, lặng im hồi lâu: "Mẹ với ba đều là người làm công ăn lương, làm gì quen ai làm to chứ." Bà thoáng ngập ngừng, "Sao vậy? Xảy ra chuyện gìà?"

"Không có gì."

Khương Nguyệt Chi không hỏi nữa: "Con ở ngoài nhớ chăm sóc sức khỏe."

"Vâng."

"Mẹ cúp máy đây."

"Dạ."

Điện thoại cúp rồi, Khương Cửu Sênh có phần ngẩn ngơ.

Quan hệ giữa cô và mẹ rất nhạt nhòa, thay vì nói không thân thiết, họ giống xã giao hơn. Hai người hiếm khi trò chuyện, lâu lâu mới gọi một cúđiện thoại, nội dung trò chuyện đều chỉ loanh quanh vài thứ và [PH1] rất máy móc.

Đôi khi Khương Cửu Sênh nghi ngờ liệu mình có phải con nuôi không. Cô không chỉ một lần thấy cảnh mẹ hiền con thảo giữa bà Khương và anh trai, trông họ mới giống người một nhà, mà ba cô lại luôn cúi đầu, chưa từng cho cô một ánh mắt.

Cô bỗng thấy phiền não, bỏđiếu thuốc vào miệng, lòng ngón tay xoay bánh xe bật lửa. Sau hai ba lượt, ánh lửa bùng lên, cô hơđiếu thuốc đến gần.

Đột nhiên, điếu thuốc trong miệng bị rút đi.

Cô ngẩng đầu.

Thời Cẩn cất lời: "Hút thuốc lá có hại cho sức khỏe."Âm thanh nhẹ tênh, như cố gắng nói thật khẽ, "Xin lỗi, bệnh nghề nghiệp."

Khương Cửu Sênh nhìn điều thuốc cho nữ bị Thời Cẩn lấy đi, giờđang được ngón tay thon dài của anh nắm lấy.

Không một động tác dư thừa, nhưng cô lại cảm thấy đẹp đẽ vô cùng. Cô nhìn chằm chằm điếu thuốc trong tay anh: "Tôi chỉ hút một điếu thôi mà."

Giọng nói nhẹ nhàng hơn, mang ý khẩn cầu, khác hẳn cô thường ngày. Cô phóng túng thành quen, lười biếng thành thói, nào từng tỏ ra yếu thế với ai. Nhưng không hiểu sao lời tới khóe môi lại thành thế này: "Anh cho tôi hút một điếu đi, nhé?"

Đây là côư? Khí phách đâu rồi?

Thời Cẩn quả thật có sức lôi cuốn khiến người ta không thể chối từ.

Đã vậy cô dứt khoát ngậm miệng không nói nữa.

Hình như anh đang nhịn cười, khóe miệng cong lên, nói tiếng "Được" rồi trả lại điếu thuốc cho cô. Cóđiều, bao thuốc côđặt trên lan can bị anh cất vào túi áo.

Khương Cửu Sênh không nói gì thêm, ngậm thuốc châm lửa. Có lẽ gió quá lớn, tay trái cô lại bó bột nên thử mấy lần cũng không được.

"Để tôi." Thời Cẩn đề nghị.

Cô chần chừ một lát, cuối cùng vẫn đưa bật lửa cho Thời Cẩn.

Anh nhận lấy, một cái che gió, tay kia nhẹ nhàng xoay bánh xe đánh lửa.

Ánh lửa bùng lên, chiếu rọi năm ngón tay trắng muốt của anh. Khương Cửu Sênh cúi đầu là có thể thấy đường vân nơi lòng bàn tay anh, sạch sẽ, không tì vết, như tác phẩm nghệ thuật của Thượng Đế, không còn điểm gìđể chê.

Cô hít một hơi, ngón tay cầm điếu thuốc, nhả một luồng khói. Cô hỏi Thời Cẩn: "Bác sĩ Thời có vẻ quen tay nhỉ, anh cũng hút thuốc à?"

Không hiểu vì sao cô luôn thích gọi anh là bác sĩ Thời.

Anh khẽừ: "Trước kia từng hút, bây giờ không chạm vào nữa." Anh đưa bật lửa cho cô, "Hồi trước tôi cũng thích loại bật lửa này, thích tiếng ma sát của nó."

Cô cũng vậy, quả nhiên là fan cuồng.

Khương Cửu Sênh nhận bật lửa, nhẹ nhàng hít một hơi, dựa vào lan can hỏi: "Sao lại cai thế?"

"Có người không thích."

Ai vậy? Người yêu ư?

Không biết tại sao cô không thể nào cất lời hỏi. Cô lẳng lặng hút thuốc, mùi bạc hà rất nhạt, không có cảm giác gì cả. Cô bỗng dưng muốn hút loại thuốc cay nhất, uống loại rượu mạnh nhất, hát ca khúc đau thương nhất.

Thời Cẩn hỏi: "Phiền muộn hả?"

Đúng vậy, nhưng không biết phiền muộn chuyện gì nữa. Cô thành thực gật đầu: "Hơi hơi."

Anh nhìn vào mắt cô, lặng yên chốc lát rồi hỏi: "Cần sờ tay tôi không?"

Cô im bặt.

Anh giải thích: "Tôi không cóý gì khác, kê thuốc đúng bệnh mà thôi."

Ồ, Thời Cẩn vẫn còn nhớ cô bị cuồng tay ư!

Khương Cửu Sênh bất giác nhìn tay anh: "Bệnh thích sạch sẽ thì sao, không vấn đề gì chứ?"

"Tôi về rửa làđược."

Lời của anh khiến người ta thấy nhẹ nhõm, dẫn dắt từng bước, mê hoặc lòng người, huống chi là trái tim của bệnh nhân cuồng tay giai đoạn cuối như Khương Cửu Sênh.

Cô bấu víu chút lý trí cuối cùng: "Anh nói thế, tôi sợ sẽ nghiện tay anh mất đấy."

Giống như hút thuốc lá vậy, có nhiều thứ tốt nhất đừng dễ dàng dính vào, rất khó cai.

Thời Cẩn nhìn thấu lo lắng của cô, nở nụ cười phơi phới như gió xuân: "Khác với nghiện thuốc, thích tay không gây hại cho sức khỏe, không cần phải cai." Anh đưa tay mình tới trước mắt Khương Cửu Sênh, "Không cần lo lắng, dù sao tôi cũng là fan cuồng của em."

Khương Cửu Sênh bất giác bị hút hồn bởi lời anh nói.

Tại sao có thể có fan cuồng như bóng mây giọt trăng, như gió mát trời trong thế chứ? Nếu tất cả chỉ là giả bộ như lời Mạc Băng nói, vậy thì cái vỏ này đúng là thuốc phiện bọc đường, khiến người ta cam lòng sa đọa.

Chắc hẳn côđã bị tay của Thời Cẩn mê hoặc rồi, cô nắm tay anh trọn một phút đồng hồ mà không muốn buông.

Thế này nghiện thật mất.

Lúc trở về phòng bệnh, cô tình cờ chạm mặt Giản Thành Tông. Công tử phong lưu áo quần lụa là vừa thấy côđã lăn một vòng, chui xuống dưới ghế phòng khám.

Côđáng sợđến vậy ư…

Chỉ thấy Giản Thành Tông rụt mình dưới ghế, run rẩy ôm người, miệng lẩm bẩm: "Tôi không dám nữa, không dám nữa…"
 
Duy Nhất Là Em
Chương 31: Thật thật giả giả như giấc chiêm bao


Chỉ thấy Giản Thành Tông rụt mình dưới ghế, run rẩy ôm người, miệng lẩm bẩm: "Tôi không dám nữa, không dám nữa…"

Khương Cửu Sênh ngồi xổm xuống.

Giản Thành Tông tiếp tục rụt người: "Đừng tới đây! Tôi không dám, tôi không dám nữa!" Dứt lời, hắn ta bất ngờ nổi điên, chui ra khỏi ghế, đẩy phắt xe đẩy y tế, khiến thuốc men vật dụng lăn đầy dưới đất. Y táđứng bên sợ hãi đến độ hét ầm lên. Khung cảnh hỗn loạn cực độ.

Thời Cẩn chắn Khương Cửu Sênh sau lưng, sai bảo hộ lý phòng VIP: "Cưỡng chế bệnh nhân trở về phòng bệnh, tiêm thuốc an thần."

Hộ lý tiến tới, giữ chặt bệnh nhân đã hoàn toàn mất trí, cả hành lang vang vọng tiếng gào sởn tóc gáy của hắn.

"Sênh Sênh, tôi có việc phải đi trước."

"Ừ."

Thời Cẩn không yên lòng, đưa cô về phòng bệnh mới rời đi.

Phòng bệnh của Giản Thành Tông cùng một tầng lầu với phòng Khương Cửu Sênh. Nóở góc trong cùng, đang ồn ã cực kì, mảnh vỡ tung tóe khắp nơi. Tinh thần bệnh nhân quá cuồng loạn, hắn mới được đưa vào từ sáng nay, thuốc gây ảo giác chưa được đào thải hoàn toàn, không sao áp chế nổi.

Thấy Thời Cẩn đi vào, y tá hộ lýđều thở phào nhẹ nhõm.

"Bác sĩ Thời, bệnh nhân không hợp tác, không tiêm được thuốc an thần." Y tá cuống hết cả lên. Bệnh nhân này là công tử nhà giàu, bị tiêm thuốc gây mê, đang ở trạng thái vô cùng nguy hiểm.

"Để tôi."

Cô y tá biết ơn đưa ống tiêm cho anh.

Thời Cẩn đeo găng tay, đẩy không khí khỏi ống tiêm, tiến tới giữ chặt vai bệnh nhân vẫn đang gào thét.

"Đừng giãy nữa." Thời Cẩn nhìn kim tiêm, cất giọng lạnh nhạt, "Nguy hiểm lắm."

Con người đang cuồng loạn ấy bỗng im bặt, con ngươi mở lớn, đờđẫn nhìn bàn tay cầm kim tiêm của Thời Cẩn.

Đêm qua, tại kho hàng mờ tối ở ngoại thành phía Tây.

"Khương Cửu Sênh."Đối phương nói, "Còn dám chạm vào côấy không?"

Con dao nhọn hoắt lạnh băng lướt dọc trên cánh tay trái của hắn.

"Không dám, không dám nữa."

"Sau này cách xa côấy ra, rất nguy hiểm." Người đó ngừng lại, ngắm nghía chiếc dao trên tay, "Đã biết chưa?"

Đó là con dao mổ.

Trừ việc đó, Giản Thành Tông không thể nhớ nổi mặt đối phương, cũng không nhớ ra giọng nói của người nọ, chỉ nhớ bàn tay đeo găng kia rất đẹp, chầm chầm lóc da xẻ thịt hắn, tìm kiếm gân tay trái hắn rồi cứa đứt.

Khủng khiếp cực độ, nhưng không chút manh mối, hệt như cơn ác mộng…

Vì thế giờđây Giản Thành Tông nhìn thấy bác sĩ có tay đẹp hoặc là Khương Cửu Sênh đều phản ứng theo phản xạ. Bác sĩ khoa Ngoại Thần kinh đề nghị chuyển tới khoa Tâm thần.

Cả buổi sáng, Giản Thành Tông đi hết khoa Tâm thần rồi trở về phòng bệnh, bác sĩ chủ trịđề nghị: Muốn mau chóng bình thường trở lại, xin hãy tránh xa nguồn k*ch th*ch.

Sau khi về phòng, Khương Cửu Sênh thiếp đi chốc lát. Cô có một giấc mơ kỳ lạ, khung cảnh mông lung, không thấy rõ người trong mơ, chỉ nghe thấy tiếng.

Tách!

Là tiếng bật lửa ma sát, sau đóánh lửa bùng lên. Cô thấy bàn tay rất đẹp đang cầm điếu thuốc, đôi môi nhạt màu nhả ra luồng khói mỏng manh làm nhòa đi đường nét gương mặt.

Một thiếu niên đang hút thuốc.

"Có ngon không?" Cô bé hỏi.

Thiếu niên lắc đầu: "Vừa đắng vừa chát."

"Cho em thửđi."

Cô gái ngả lên người thiếu niên, ýđồ giật lấy điếu thuốc của cậu. Cậu cười né tránh, ôm cô dỗ dành: "Sênh Sênh, đừng đụng vào, không tốt cho sức khỏe đâu."

"Thế anh hút làm gì?"

Anh nhả khói, tới gần hôn cô: "Không phải em nói anh hút thuốc rất đẹp sao?"

Cô gái không trốn, ngoan ngoãn ngồi trong lòng anh.

Cô phụng phịu: "Cai đi, em không thích mùi khói."

"Được."

Giấc mơ tới đây thì dừng, Khương Cửu Sênh tỉnh lại, người đẫm mồ hôi. Không biết tại sao lòng cô còn sợ hãi, dù không nhìn thấy khuôn mặt thiếu niên trong mơ, nhưng bàn tay kia… rất giống Thời Cẩn.

Cô bật cười, thế này là chưa thỏa mãn d*c v*ng ư?

Tới giờ cơm trưa, phòng làm việc của bác sĩ khoa Ngoại Tim mạch đóng kín cửa, bác sĩ Tiêu đã vào gần nửa tiếng rồi, trợ lý bác sĩ Tiếu Dật do dự vài giây rồi quyết định lẳng lặng rời đi, ăn cơm một mình.

"Tôi không khuyến khích phẫu thuật." Xem kết quả kiểm tra, Thời Cẩn nói thẳng.

Tiêu Lâm Lâm dời mắt khỏi khuôn mặt Thời Cẩn: "Nếu không phẫu thuật, máu tâm nhĩ không cung cấp đủ oxy, bệnh nhân có thể tử vong bất cứ lúc nào."

"Bệnh nhân chưa tròn một tuổi, vết cắt giữa xương ngực quá nhỏ." Cách bàn làm việc, Thời Cẩn đẩy phim chụp CT tới trước, chỉ vào bóng đen trên đó, "Vòng tuần hoàn phổi đã xuất hiện tình trạng tụ huyết, khả năng cao sẽ bị suy tim trên bàn mổ."

Tiêu Lâm Lâm ngước mắt nhìn Thời Cẩn: "Nếu anh mổ chính, xác suất thành công là bao nhiêu?"

Anh ngả ra sau, dựa lên ghế: "Không quá 5%."

Tuy nói mỗi người chỉ chuyên một lĩnh vực, nhưng Thời Cẩn là trường hợp ngoại lệ. Anh học khoa Tim mạch, nhưng dường như chỉ cần dùng đến dao mổ, thì không có lĩnh vực nào anh không am hiểu.

Anh không kiến nghị phẫu thuật, xem ra không thểđộng dao kéo rồi.

Tiêu Lâm Lâm cười đoan trang: "Em hiểu rồi, cảm ơn lời khuyên của bác sĩ Thời."

Thời Cẩn lịch sự mà xa cách nói: "Không có gì."

Cửa vang ba tiếng gõ: "Cốc… cốc… cốc…"

Cửa không khóa, người phía ngoài trực tiếp mở ra, là Từ Thanh Bách. Anh ta khẽ nhếch miệng cười, lộ rõ lúm đồng tiền hai bên má: "Đến giờ cơm trưa rồi, đi ăn chung không?"

Thời Cẩn không trả lời.

Tiêu Lâm Lâm cầm tài liệu đứng dậy, không mạnh mẽ như bình thường mà hệt như cô gái nhà bên: "Để em mời, coi như cảm ơn bác sĩ Thời giải đáp thắc mắc cho em." Cô ta quay lại nhìn Từ Thanh Bách, "Bác sĩ Từăn chung không?"

Từ Thanh Bách là công tử trăng hoa nổi danh ở bệnh viện, đương nhiên không từ chối: "Người đẹp đã mời, đương nhiên phải đi rồi."

Vừa mới nói xong…

"Xin lỗi, tôi không quen ăn chung với người khác."

Trong ánh mắt thảng thốt của hai người, Thời Cẩn đứng dậy, lùi ra sau một bước, cầm bình khử trùng xịt lên tay rồi lấy khăn giấy lau sạch. Xong xuôi anh nói: "Chúc hai người ăn cơm vui vẻ."

Tiêu Lâm Lâm và Từ Thanh Bách đều nghẹn họng, quả nhiên là Thời Cẩn thích sạch sẽ.

Khi bầu không khí trở lên gượng gạo, ngoài cửa bỗng cạch một tiếng.

Thời Cẩn ngẩng đầu, cười khẽ: "Sênh Sênh, em đến rồi à."

Ngữđiệu thật thân quen, hai người trong phòng cũng nhìn ra cửa.

Khương Cửu Sênh hơi lúng túng, giải thích: "Xin lỗi, tôi không cốý nghe trộm."Đến gần mới thấy tiếng nói chuyện bên trong, ma xui quỷ khiến thế nào cô không dịch nổi bước chân.

Thời Cẩn đi tới, vẻ mặt ôn hòa: "Không sao, có chuyện gì sao?"

"Đây là canh xương trợ lý tôi làm, ngon lắm. Hôm trước anh mời tôi bữa sáng, vốn muốn mời anh nếm thử." Nếu anh không có thói quen ăn chung với người khác, cũng chỉ có thể…

Mắt Thời Cẩn sáng lên, vui vẻ nhìn cô: "Có thểđợi tôi một chút không? Tôi phải rửa tay đã."
 
Duy Nhất Là Em
Chương 32: Ăn chung


Mắt Thời Cẩn sáng lên, vui vẻ nhìn cô: "Có thểđợi tôi một chút không? Tôi phải rửa tay đã."

Khương Cửu Sênh khẽ khàng: "… Vâng."

Không phải không quen ăn cơm với người khác à? Hay là do góc nhìn của fan?

Tiêu Lâm Lâm và Từ Thanh Bách đều cứng họng, đúng là chuyện xưa nay chưa từng thấy!

Thời Cẩn và Khương Cửu Sênh một trước một sau bước ra khỏi văn phòng. Tiêu Lâm Lâm nhíu mày đứng thừ ra đấy, Từ Thanh Bách cũng ngây ra như phỗng.

Ở bệnh viện, chuyện Từ Thanh Bách và Thời Cẩn là bạn học chẳng có gì là bí mật, Tiêu Lâm Lâm thấy thế liền hỏi anh ta: "Không phải bác sĩ Thời không bao giờ nhận lời mời ăn cơm với người khác à?"

Thời Cẩn tao nhã lễđộ, lại ga-lăng, nhưng dường như luôn xa cách với mọi người. Chíít với y tá bác sĩ nữ trong bệnh viện, anh luôn giữ khoảng cách nhất định "không thân cận cũng không xa cách".

Anh là một quýông lịch lãm, nhưng rất kiêu ngạo.

Từ Thanh Bách gãi cằm: "Đúng thế, cậu ấy chưa từng nhận lời mời của phụ nữ." Nghĩ một hồi anh lại chuyển đề tài, "Cóđiều nếu làđàn ông, chỉ cần không đụng chạm tới cậu ấy làđược."

Nhưng cô gái kia...

Tiêu Lâm Lâm đăm chiêu suy nghĩ.

"Cô nàng kia là hàng xóm của cậu ấy, là ngoại lệ." Từ Thanh Bách cười nói.

Chẳng qua, nhiều năm như thế mới xuất hiện một ngoại lệ. Đương nhiên từ trước tới nay bên cạnh Thời Cẩn không thiếu gì phụ nữ chủđộng vồ vập. Suy cho cùng thì anh luôn toát lên vẻ lạnh nhạt hờ hững từ cốt cách màđàn ông ít có, tất nhiên khiến các cô gái đem lòng mến mộ.

Thời Cẩn tư chất tốt, chỉ số IQ cao, mới hai mươi tuổi đã cầm được bằng tiến sĩ, Từ Thanh Bách và những người cùng khóa đều lớn hơn anh bốn năm tuổi. Lúc ấy, một bạn cùng phòng nhìn thấy anh "thanh tâm thoát tục" bèn nổi hứng lôi kéo anh cùng xem "phim người lớn".

Khi đó cậu nhóc ấy trả lời thế nào nhỉ?

Ừ, cậu ấy nói: "Gần đây phòng thí nghiệm có hai thi thể mới, tôi rất bận." Nói xong cậu ấy liền đứng dậy đi xem thi thể.

Bạn cùng phòng quyết không bỏ cuộc: "Thi thể có gìđáng xem đâu." Rồi cậu ta chỉ vào đôi nam nữ trần như nhộng đang vận động kịch liệt, mồ hôi nhễ nhại trong màn hình máy tính, "Không có chút cảm giác nào sao?"

Thời Cẩn tao nhã thốt ra một câu: "Chẳng có gì khác đám thi thểđâu. Cóđiều, đối với tôi, thi thể trong y học còn có giá trị. Còn bọn họ…" Ngừng lại trong giây lát, anh nói thật chậm màđầy "tế nhị", "Tôi không cương nổi."

Từ Thanh Bách và bạn cùng phòng á khẩu.

Lúc đó tất cả bọn họđều nghi ngờ Thời Cẩn không phải là"chuẩn man"!

Sau khi giành được hai tấm bằng tiến sĩ, Thời Cẩn được Đại học Yale mời ở lại trường giảng dạy môn lâm sàng tim mạch một thời gian. Khi ấy, mấy cô bé tóc vàng mắt xanh trong lớp đều tâm tư rộn rạo, tất nhiên cũng có người đòi mời anh dùng bữa.

Lúc đó lý do của Thời Cẩn cực kì chính đáng: "Không rảnh, bận duyệt luận văn."

Sau đó còn bắt con gái người ta báo với cả lớp: "Phiền cô thông báo cho cả lớp biết, ngày mai trước khi lên lớp, mỗi người phải nộp hai bài luận văn vềáp dụng phương pháp trao đổi oxy qua màng ngoài cơ thểđiều trị bệnh phình động mạch chủ, không được chép sách giáo khoa, càng không được copy của người khác."

Từđó về sau không còn cô gái nào dám chủđộng mời Thời Cẩn ăn cơm nữa, luận văn không dễ viết, màđóa hoa cao sang lạnh lùng như anh thì càng không dễ cướp.

Lễ nghi trên bàn ăn của Thời Cẩn quả thật không có gì phải soi mói.

Khương Cửu Sênh vừa gặm sườn vừa cảm khái, cô chưa thấy ai ăn sườn mà cử chỉ lại có thể ung dung chậm rãi, nhai kĩ nuốt chậm một cách tao nhã như thế.

Thời Cẩn buông đũa xuống: "Muốn uống chút nước không?"

Cô gật đầu, vì dù sao tay cũng đang bó bột, không tiện cửđộng.

Anh rút khăn ướt lau tay cho cô, rồi đứng dậy đi rót một ly nước ấm đưa tới, đợi cô uống xong lại đặt cốc về chỗ cũ.

Công việc rót nước bê trà tiếp chuyện, bác sĩ Thời đều làm cả rồi, trợ lý Tiểu Kiều biết điều, dứt khoát đi ra ngoài, để lại không gian riêng cho hai người.

"Lê và cam em không được ăn nhiều." Thời Cẩn chợt nói.

Khương Cửu Sênh liếc nhìn giỏ hoa quảđặt trên tủ mà Tô Khuynh mang tới lúc sáng. Nhưng cô không hiểu sao lại không được ăn nhiều.

Thời Cẩn giải thích: "Lần trước em tới khám phụ khoa đấy thôi, chứng đau bụng kinh phải kiêng lạnh, lê và cam đều là hoa quả thuộc tính hàn."

Vấn đề hết sức nhạy cảm này được thốt ra từ miệng Thời Cẩn lại không hề lúng túng, ngược lại giống như lời dặn dò của bác sĩ, vô cùng chuyên nghiệp.

Cô không kìm được trêu chọc một câu: "Bác sĩ Thời cũng nghiên cứu về phụ khoa sao?"

Bây giờ anh mới cảm thấy ngượng ngùng, quay mặt đi, thấp giọng trả lời: "Chỉ biết chút lý thuyết vặt vãnh thôi."

"Còn có gì mà anh không biết nữa không…" Khương Cửu Sênh nhướng mày cười, "… Hả bác sĩ Thời toàn năng?"

Cô nhập viện chưa tới hai ngày, màđã luôn nghe thấy mấy cô y tá tám chuyện về Thời Cẩn. Tính cách ôn hòa, phẩm đức tốt, chỉ số IQ cao, là thiên tài y học, khoa nào cũng tinh thông, chậc… anh còn biết nấu cơm, nuôi cún nữa chứ.

Nếu phải kể ra khuyết điểm của anh, Khương Cửu Sênh cảm thấy chắc chỉ có chuyện làm "fan cuồng" tạm được tính là khuyết điểm.

Nhưng bù lại tay anh rất đẹp. Vậy chút khuyết điểm cỏn con kia thì cóđáng gì. Khương Cửu Sênh nghĩ vậy, đồng thời ánh mắt cũng liếc nhìn tay Thời Cẩn.

Thời Cẩn suy nghĩ hồi lâu về câu trêu chọc của cô, rồi mới nghiêm túc trả lời: "Có rất nhiều cái tôi không biết, ví dụ nhạc rock và nhạc cụ sở trường của em. Trước mắt tôi không dám chắc sau này cóđi học hay không, có thể sẽ không thông thạo lắm, nhưng hiểu sơ sơ một vài thứ chắc không khó. Chẳng qua có một việc hiện tại tôi chắc chắn không biết, sau này cũng không nốt."

Cô bỗng thấy hiếu kỳ: "Là cái gì?" Nhất thời cô nghĩ không ra một thiên tài như Thời Cẩn có gì mà học không được cơ chứ.

Anh trịnh trọng trả lời: "Sinh con."

Khương Cửu Sênh nghẹn họng.

Xem bác sĩ ngoại khoa thiên tài dí dỏm kìa!

Thời Cẩn không phát biểu thêm, nhặt lê và cam trong giỏ hoa quả ra, lấy túi bỏ vào xách cho hai vị bảo vệ gác cổng.

Khương Cửu Sênh trố mắt.

Thời Cẩn quả thật là fan cuồng của cô, có thể xem là"chu toàn mọi mặt".

Xử lý xong việc ăn kiêng hoa quả, Thời Cẩn liếc nhìn đồng hồ rồi hỏi Khương Cửu Sênh: "Muốn uống sữa chua không? Trong phòng tôi có sữa chua vịđào."

"Có. Cảm ơn anh."

Khóe môi anh cong cong: "Không có gì."

Anh rót thêm một ly nước ấm đặt lên tủđầu giường cho cô, rồi quay người rời đi. Lúc này bên ngoài phòng bệnh chợt vang lên một giọng nói.

"Sênh Sênh." Giọng nam khá trầm ấm ôn hoà.

Khương Cửu Sênh ngẩng đầu lên, ngoài cửa phòng bệnh hai người bốn mắt giao nhau.

"Chào anh." Thời Cẩn giơ tay ra chào, "Tôi là Thời Cẩn."

Người đứng trước cửa chợt sững sờ trong chốc lát rồi đưa tay ra bắt lấy, anh ta tự giới thiệu: "Tôi là Trình Hội."

Khương Cửu Sênh xuống giường, ôm bàn tay bó thạch cao bước tới.

"Sao anh lại tới đây, hôm nay anh không có tiết à?" Cô hỏi Trình Hội.

Trình Hội lịch sự gật đầu với Thời Cẩn, sau đó quay sang nói với Khương Cửu Sênh, giọng trở nên tùy ý mà thân thiết: "Anh nghe Mạc Băng nói em nằm viện, nên xin nhà trường cho nghỉ mấy hôm."

Cô hiểu ra, quay sang giới thiệu với Thời Cẩn: "Đây là anh trai tôi."

Lúc cô bước chân vào giới nghệ sĩ cóđặc biệt nhờ Vũ Văn Xung Phong giữ kín chuyện gia đình, tất cả không tiết lộ ra ngoài, trừ những người thân thiết ra thì không ai biết cô còn có một người anh trai.

Trình Hội theo họ ba, cô theo họ mẹ, dáng vẻ họ lại không giống nhau. Anh giống ba, dáng người cao ráo, đeo thêm chiếc kính không gọng càng làm toát lên vẻđoan chính và phong độ của người tri thức. Không như Khương Cửu Sênh, gương mặt mang nét ương bướng, lúc không cười thì lạnh lùng kiều diễm, biệt danh "Sênh Gia" cũng từđó mà ra.

Thời Cẩn gật đầu, coi như chào hỏi.

Khương Cửu Sênh lại quay qua Trình Hội giới thiệu Thời Cẩn: "Đây là bạn em." Rất nhanh cô lại nói thêm một câu, "Và là hàng xóm." Fan cuồng thì không nên nói ra là hơn.

Trình Hội gật đầu, sau câu "xin chào" kia cũng không bắt chuyện nữa, lách người tránh sang một bên nhường chỗ cho Thời Cẩn bước ra.

Đợi người bước đi xa, ánh mắt Trình Hội vẫn nhìn chằm chằm ngoài cửa không thôi.

Khương Cửu Sênh thắc mắc: "Anh quen biết Thời Cẩn à?"
 
Duy Nhất Là Em
Chương 33: Rung động


Khương Cửu Sênh thắc mắc: "Anh quen biết Thời Cẩn à?"

Anh lắc đầu, giải thích: "Bề ngoài cậu ta quá nổi bật nên chúý nhiều hơn thôi."

Đóng cửa lại, bước vào trong phòng bệnh, ánh mắt Trình Hội dời xuống bàn tay bó thạch cao của Khương Cửu Sênh, "Vết thương làm sao rồi? Có cảm thấy chỗ nào bất tiện không?"

Khương Cửu Sênh khẽ cửđộng cánh tay: "Chỉ trật khớp thôi ạ, không có gìđáng lo, hai ngày là xuất viện được." Cô ngồi lên giường, dặn Trình Hội, "Đừng nói với ba mẹ, kẻo làm ba mẹ lo lắng."

Trình Hội cười gật đầu, lôi ghế ra ngồi: "Trời cao hoàng đế xa, họ không biết đâu."

Ba mẹ Khương Cửu Sênh đều là kế toán, làm việc ở một huyện nhỏ vùng Giang Bắc, cuộc sống thường ngày của hai người già hết sức đơn giản, họ không mấy quan tâm tới giới giải trí phù phiếm ồn ào, có khi Khương Cửu Sênh lên đầu đề trang nhất hai ông bàở nhà cũng chẳng hề hay biết. Cóđiều Khương Cửu Sênh cũng hy vọng như thế, giới này quá phức tạp, cô không muốn người nhà bị cuốn vào.

Song do một vài nguyên nhân, Trình Hội là giảng viên của Học viện Điện ảnh, nên cũng có dính dáng phần nào với giới nghệ sĩ.

Khương Cửu Sênh sực nhớ ra một chuyện: "Bài báo đăng tin tuần trước có thật không?"

Trình Hội vừa gọt táo vừa hỏi ngược lại: "Tin gì?"

Khương Cửu Sênh hắng giọng, đọc lại tiêu đề bài báo nóng hổi kia: "Tiểu thư thứ tám Tần gia say đắm cùng người đàn ông bíẩn."

Tuy bóng lưng người đàn ông khá mờ, nhưng chỉ cần liếc mắt côđã nhận ra ngay đó là Trình Hội, mà vừa hay cô tiểu như nhà Tần Gia kia lại là học trò của anh.

Trình Hội điềm nhiên như không: "Báo chí bây giờ thích đưa tin thêu dệt nhỉ?"

Xem ra cái tin "say đắm" này không phải sự thật rồi.

Nhưng cũng không thể trách phóng viên đưa tin thất thiệt, cô tiểu thư này của Tần gia quá dễ giật tít. Khương Cửu Sênh nói với giọng công việc: "Người nhà họ Tần có ai khiêm tốn đâu."

Nếu Giang Bắc là thiên hạ của nhà Vũ Văn, Vân Thành làđại bản doanh của Ôn gia, vậy thì cả ba tỉnh Trung Nam chính là Tần Gia "một tay che trời". Sản nghiệp dưới trướng không sao kể xiết, nói là giàu nhất nước cũng không hề khoa trương, hiển nhiên cũng cóđầu tư vào lĩnh vực giải trí.

Thiên Vũ chủ yếu muốn lăng xê ngôi sao, còn Công ty Giải trí Tần thị lại chuyên tâm vào điện ảnh và hậu kỳ, nhưng tất nhiên cũng không thiếu nghệ sĩ hạng A. Mà Công ty Điện ảnh và truyền hình Hoa Nạp - công ty quản lý của Lâm An Chi, lại có ngân hàng Ôn thịđầu tư chống lưng, làđứa con cưng của các nhãn hiệu tên tuổi lớn nước ngoài.

Ba công ty hình thành thế chân vạc, không ai nhường ai, cả giới giải trí dường như bị ba gia tộc này chiếm hết bảy mươi phần trăm.

Tần Tiêu Tiêu là con gái thứ tám nhà họ Tần. Nghe đồn cô ta không phải do hai bà vợ chính thức của ông Tần sinh ra, cho nên không được Tần gia thương yêu chiều chuộng, chưa tốt nghiệp Học viện Điện ảnh, cóđóng một vài vai phụ, trong giới nghệ sĩ không mờ nhạt cũng chẳng nổi bật. Tuy vậy, cái mác họ Tần đãđủđể cô nàng trở thành đề tài hot cho đám báo giải trí rồi.

Khương Cửu Sênh từng gặp cô tiểu thư Tần gia này một lần ở buổi lễ trao giải lần trước, dù không nhìn kĩ mặt mũi ra sao, nhưng không khó nhìn ra tính cách kiêu kỳ của cô ta. Dẫu không được nhà họ Tần quan tâm, ở bên ngoài cô ta vẫn ra vẻ ta đây như thường.

Khương Cửu Sênh ngẫm nghĩ rồi hỏi Trình Hội: "Anh có hứng thú với cô gái kia không?"

Trình Hội đưa quả táo gọt sạch cho Khương Cửu Sênh, trả lời với vẻ thản nhiên: "Côấy chỉ là học trò của anh."

Trình Hội là thầy giáo dạy múa đương đại của Học viện Điện ảnh Trung ương, dáng vẻ anh lúc khiêu vũ khác hẳn khi bình thường. Cứ tháo kính là tính tình ôn hòa nho nhã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự mạnh mẽ, hoang dã của người vũ công.

Khi ấy, Khương Cửu Sênh mới cảm thấy họ quả nhiên là anh em, trong cốt tủy đều có thứ cuồng nhiệt tột độ.

"Vậy anh tránh xa cô ta một chút, trong thương trường lưu truyền một câu vô cùng phổ biến", Khương Cửu Sênh cắn miếng táo, lạnh nhạt thuật lại tin đồn, "Người Tần gia đều mang dòng máu lang sói."

Hai đời trước của Tần Gia đều là dạng lăn lộn đường phố, làm bất cứ thứ gìđể kiếm tiền, luôn hoạt động bên rìa pháp luật. Khoảng mười năm trở lại đây họ mới từ từ"tẩy trắng", nhưng cái tính tàn bạo đãăn vào trong máu. Tần Gia tung hoàng ngang dọc khắp Đông Nam Á nhiều năm sừng sững không đổ, nên tất nhiên thế hệ con cháu họ nuôi dạy cũng chẳng phải dạng tầm thường, cảđám đều hung hãn như sói.

Nơi khúc cua tầng năm khoa Ngoại Tim mạch, có một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi đứng đấy, lưng dài vai rộng, dáng người vạm vỡ, mặc một thân âu phục màu đen, khí chất lạnh lùng. Khi nghe thấy tiếng bước chân, người đàn ông liền ngẩng đầu, vừa thấy người đến thì lập tức cung kính gọi: "Cậu Sáu."

Mặt Thời Cẩn không chút gợn sóng: "Có việc gì?"

Người đàn ông ngẩng đầu lên, gương mặt hết sức bình thường, thuộc kiểu không gây được ấn tượng với người khác. Ông ta đeo kính làm giảm bớt vẻ hung tợn, kính cẩn đáp: "Ông Tần mời cậu về nhà cũ một chuyến."

Thời Cẩn không buồn nghĩ ngợi, thẳng thừng từ chối: "Tôi rất bận."

Nói xong, anh quay người bước đi, chẳng thèm ở lại lấy một phút.

Người đàn ông nhìn chằm chằm theo bóng lưng xa dần, cầm điện thoại ấn một dãy số: "Tần gia." Rồi quay người bước vào thang máy, "Cậu Sáu vẫn không chịu về…"

Cánh cửa khép lại, âm thanh cũng nhỏ dần theo thang máy đi xuống.

***

Ngày thứ ba Khương Cửu Sênh nằm viện, Mạc Băng tới thăm cô.

Vết thương ngoài da của Mạc Băng đã gần khỏi, chỉ là chân bị trật khớp vẫn còn đi khập khiễng, nhưng không gây trở ngại tới việc một quản lý hạng vàng như cô"chỉđiểm Giang Sơn", trên cơ bản đã sắp xếp ổn thoả xong xuôi buổi concert, chỉđợi Khương Cửu Sênh xuất viện là bắt đầu diễn tập.

"Chịđã dùng Weibo của The Nine đăng sự kiện buổi concert và thành viên ban nhạc mới, cô nhớ chia sẻđấy." Mạc Băng nhắc đi nhắc lại.

Đây cũng được xem như là thông báo chính thức về chuyện khai trừ Liễu Nhứ

"Được."

Côđã hết tình hết nghĩa, nếu Liễu Nhứ muốn tác oai tác quái, đương nhiên cô ta phải tự gánh lấy hậu quả.

Nói việc chính xong, Mạc Băng hiếm khi hóng hớt: "Hai ngày trước đưa cô tới bệnh viện chưa kịp hỏi, Sênh Sênh, nói thật cho chị biết, rốt cuộc cô và bác sĩ Thời quan hệ thế nào? Chị thấy anh ta đặc biệt quan tâm cô." Nếu có chút động tĩnh, cô phải sớm chuẩn bị chút phương án xử lý quan hệ công chúng, ngộ nhỡ bị truyền thông phát hiện ra, cũng không đến mức trở tay không kịp.

Vấn đề này… Khương Cửu Sênh chần chừ hồi lâu mới trả lời: "Anh ấy là fan của em."

Từ trước tới nay, Mạc Băng ghét cay ghét đăng fan cuồng, nên không thể nào để Mạc Băng biết việc này, nếu không sẽ cưỡng chế cô chuyển nhà ngay và luôn cho xem.

Mạc Băng vẫn hơi nghi ngờ: "Chỉ thế thôi à?"

Cô hoàn toàn không ngờ bác sĩ Thời lại là người mê nhạc rock, mặc dù không quen thân gì, song qua vài lần gặp gỡ chớp nhoáng, cô cũng nhìn ra được phong thái của anh nào giống mấy kẻ phàm phu.

Khương Cửu Sênh nghĩ ngợi rồi bổ sung thêm: "Em từng sờ tay anh ấy."

Chuyện này không có gì lạ với người mắc bệnh cuồng tay như cô.

Mạc Băng kéo dài giọng: "Rung động rồi à?" Dẫu sao cái người mắc chứng cuồng tay này cũng chưa từng sờ tay ai, tay TạĐãng cũng đẹp, thế mà Khương Cửu Sênh còn nhịn được, cô có thể kết luận, vị bác sĩ Thời này rất đặc biệt.

"Tay anh ấy khiến em không thể không động lòng."

Mạc Băng truy hỏi: "Thế còn người thì sao?"

Cô im lặng.

Thật ra hôm qua Mạc Băng cũng đã hỏi mối quan hệ của cô và Thời Cẩn qua điện thoại.

Khương Cửu Sênh rất khóđịnh nghĩa từđộng lòng, cô không am hiểu chuyện tình yêu. Tuy nhiên cô biết, Thời Cẩn cho cô cảm giác thư thái và an lòng. Anh luôn giữ một khoảng cách vừa phải, nhân phẩm tốt lại hòa nhãđiềm đạm, giống như tay anh, mỗi một lần nhìn thấy đều đem đến cho cô cảm xúc rất mãnh liệt, một cảm xúc chưa từng có, rồi lại như lẽ dĩ nhiên.

Người đàn ông giống như Thời Cẩn thật sự khiến người ta nghiện, nhưng khi hiểu ra thìđã muộn.

"Giống thuốc ngủ."

Mạc Băng ngớ người.

Khương Cửu Sênh lại bồi thêm một câu: "Uống nhiều sẽ nghiện."
 
Duy Nhất Là Em
Chương 34: Dễ thương hết phần thiên hạ


Khương Cửu Sênh lại bồi thêm một câu: "Uống nhiều sẽ nghiện."

Mạc Băng biết, Khương Cửu Sênh có bệnh mất ngủ rất nghiêm trọng, phụ thuộc rất nhiều vào thuốc ngủ. Thân là người quản lý, cô cũng không biết nguyên nhân mất ngủ từđâu mà ra, chỉ biết Khương Cửu Sênh thỉnh thoảng sẽđi khám tâm lý.

Mạc Băng không tin lắm vào lý do áp lực lớn không ngủđược của Khương Cửu Sênh. Dù sao, nghệ sĩ của cô có thiên phú, lại không thiếu tài nguyên. Chỉ có người mới tài năng không đủ nhưng yêu cầu quá cao mới thấy áp lực, Khương Cửu Sênh thì thiếu cái gì?

Ồ, cô chỉ thiếu một đôi tay tuyệt sắc thế gian đêm đêm ôm trong lòng, mà vừa khéo bác sĩ Thời lại có.

Mạc Băng tỏ rõ thái độ: "Cứ thuận theo tự nhiên đi! Cóđiều, nếu định gạo nấu thành cơm [PH1] thì nhất định phải báo chị biết nghe chưa." Vậy mà cô lại nói lời mờám với vẻ mặt nghiêm túc, "Chị sẽ chuẩn bị cho cô loại ba con sâu thư thái nhất."

Khương Cửu Sênh không tiếp lời cô nàng. Đúng lúc này, cánh cửa bị mở ra, là Lâm An Chi tới đón Mạc Băng. Khương Cửu Sênh và Lâm An Chi chẳng mấy thân quen, mối liên hệ chung duy nhất là Mạc Băng. Nhưng Mạc Băng là một trong số những người bạn ít ỏi của cô, nên tất nhiên cô cũng thường gặp Lâm An Chi.

Lâm An Chi hỏi thăm: "Tay thế nào rồi?"

Lâm An Chi bằng tuổi Mặc Băng, mới hai mươi tám tuổi đã lấy được ba giải ảnh đế. Mặc dù không đoạt giải ở những hạng mục quan trọng nhất, nhưng trước khi chuyển qua giải trí Hoa Nạp, anh làảnh đế trẻ tuổi nhất Thiên Vũ. Trong giới cũng có nhiều đánh giá trái chiều về anh, tướng mạo cực phẩm, ra mắt với vai trò thần tượng, không phải diễn viên được đào tạo chính quy, vai diễn đều là nhân vật dễ lấy lòng khán giả khá gần với hình tượng của mình, có bao nhiêu người tâng bốc anh thì cũng có bấy nhiêu người vùi dập anh.

"Chỉ trật khớp thôi." Khương Cửu Sênh hỏi thăm lại, "Còn anh thì sao?"

Ý của cô là hỏi chân của Lâm An Chi, tuần trước quay phim bị ngã, Mạc Băng chỉ nói bị thương không nặng, Khương Cửu Sênh cũng không rõ tình hình cụ thể, cóđiều lúc đi bộ không thấy khập khà khập khiễng.

"Có thểđi lại bình thường, không mấy trở ngại." Nói xong, Lâm An Chi đưa một tấm danh thiếp cho Khương Cửu Sênh, "Đây là danh thiếp của một bác sĩ Trung Y khoa Chỉnh hình có tiếng, tôi đưa Mạc Băng đi khám trước, có thời gian cô cũng nên đi khám xem sao."

"Được."

"Vậy chúng tôi đi trước."

Khương Cửu Sênh gật đầu.

Lâm An Chi dìu Mạc Băng, ân cần dặn: "Em đi chậm thôi."

Mạc Băng "ừ" một tiếng, tựa hẳn vào cánh tay anh.

Khương Cửu Sênh nhếch môi, cảm thấy tình yêu quả là khóđoán. Chẳng hạn như hai người này, Lâm An Chi là kiểu người lãnh đạm, trầm mặc ít nói, nhưng Khương Cửu Sênh từng nhìn thấy anh ta chật vật bay hai ngày liền tới thăm Mạc Băng; còn Mạc Băng thì mạnh mẽ giỏi giang, nhưng khi say lại vừa gọi tên Lâm An Chi vừa khóc sướt mướt.

Hao tâm tổn sức, long trời lỡđất, đây chính là kiểu tình yêu của họ.

Thấy Mạc Băng chau mày, Lâm An Chi liền dừng lại hỏi: "Đau lắm hả?"

Mạc Băng cười bông đùa: "Đau thì sao?"

Lâm An Chi ngẫm nghĩ rồi nói với giọng nghiêm túc: "Bảo trợ lý của anh cõng em."

Trợ lý của anh làđàn ông đấy, Mạc Băng lừ mắt nhìn anh.

Thấy thế anh liền giải thích: "Chân của anh chưa lành, không thể cõng em được."

Mạc Băng vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng.

Lâm An Chi cười khẽ, gương mặt lạnh lùng trở nên dịu dàng: "Cóđiều tay anh không sao, anh có thể dìu em."

Anh cười rồi chìa tay về phía Mạc Băng.

Cô hơi chần chừ, đảo mắt nhìn xung quanh, thi thoảng có y tá hộ lýđi ngang phòng VIP, cô vội lùi ra phía sau hai bước: "Lỡ có"chó săn" thì chết".

Nụ cười nơi khoé môi Lâm An Chi tắt ngúm, anh túm chặt tay Mạc Băng: "Đây là phòng bệnh VIP, phóng viên lọt vào không nổi đâu."

Mạc Băng chỉ cười, không nói.

Trước giờ Lâm An Chi không công khai quan hệ tình cảm giữa hai người, cô cũng không nhắc tới.

Anh xuất thân là người mẫu, đểđoạt ba giải ảnh đếđược như bây giờđã phải ngậm đắng nuốt cay, chịu nhiều khổ cực như thế nào, côđều biết cả. Giới giải trí trao cho anh bao nhiêu vinh quang, thì gắn lên người anh bấy nhiêu xiềng xích và nhãn mác. Anh còn quá trẻ, thế nên biết bao nhiêu người tô vẽđủ mọi lời bình phẩm không hay lên thân phận ảnh đế của anh, nào là thần tượng rẻ tiền, diễn đơ, mua giải… Mạc Băng là quản lý chuyên nghiệp, tất nhiên hiểu rõ vào giai đoạn quan trọng này, nếu lỡđi nhầm một bước thì cả sự nghiệp của anh sẽ tuột dốc không phanh.

Làm sao anh có thể công khai chuyện tình cảm? Cô tỏ tường mỗi một mưu tính và dã tâm của anh, nỡ lòng nào cản trở con đường sự nghiệp của anh. Họđã yêu nhau mười năm, không phải không có cãi vã, cũng không phải chưa từng đòi chia tay, chỉ là sau mỗi lần cãi nhau giận dỗi vô tận, cô nhún nhường nhượng bộ rồi cũng thành thói quen. Đã vô số lần cô từng nghĩ, thứđè nặng trong lòng Lâm An Chi rốt cuộc là cái quái gì màđáng để anh dành mười năm trời liều mạng tranh đoạt như thế.

"Anh xin nghỉ phép nửa tháng dưỡng thương, vừa hay nhân dịp này nghỉ ngơi một chút." Lâm An Chi dìu Mạc Băng vào thang máy, hỏi cô: "Em muốn đi đâu không?"

Mạc Băng nhìn chân anh, rồi lại liếc chân mình: "Ở nhà, dưỡng thương."

Lâm An Chi vui vẻđồng ý: "Cũng được, ở nhà có thể dùng thử loại ba con sâu lúc nãy em giới thiệu cho Sênh Sênh."

Mạc Băng á khẩu. Tên này bình thường luôn tỏ ra lạnh lùng, riêng trước mặt cô thì chẳng có chút đứng đắn nào.

Mạc Băng nhắc nhở: "Lâm An Chi, hình tượng của anh sụp đổ hết rồi."

Anh cười không nói gì, lôi Mạc Băng ấn vào cửa thang máy rồi hôn nồng nhiệt.

***

Chín giờ sáng, The Nine đăng một bài lên Weibo.

Nhóm nhạc The Nine V: Ngày 11 tháng 11, nhà văn hoá thể thao Vân Thành, không gặp không về @Khương Cửu Sênh V @Cận Phương Lâm V, @Lệ Nhiễm Nhiễm V @Trương Nại V

Mười lăm phút sau, Khương Cửu Sênh chia sẻ lên trang cá nhân, không đăng kèm bình luận gì. Nhưng dù không viết chữ nào, chuyện Liễu Nhứ bị nhóm The Nine loại tên ra khỏi danh sách cũng là chuyện ván đãđóng thuyền, cư dân mạng thấy vậy xôn xao nhất trí khen hay.

Tình nhân bí mật của Sênh Gia 002: Hôm nay là lần đầu tiên bày tỏ với ông xã, bắn tim nè! @Khương Cửu Sênh V.

Thiên Thiên Âu Ni Tương: Cuối cùng cũng không cần nhìn mặt con hãm Liễu Nhứ nữa rồi, tung bông ăn mừng thôi!

Đừng Sợ Chúng Tôi Có Cửa Chống Trộm: Làm hay lắm, cho Mạc Băng sama thêm cái đùi gà nè. @Mạc Băng V

Sau Này Tôi Muốn Làm Giáo Viên: Sênh gia, còn thiếu tay keyboard không? Loại làm ấm giường ấy ạ. @Khương Cửu Sênh V

Cô Nàng 4X Kiêu Ngạo: Qua cầu rút ván, quáđáng vừa thôi! @Khương Cửu Sênh V

Nhị Cẩu Giảm Béo Thành Công: @Cô nàng 4X kiêu ngạo: Nick ảo ở phía trên, qua đây bọn mình bàn chút chuyện, Liễu Nhứ cho cô bao nhiêu tiền, tổng tài đây trả cô gấp đôi!

Cô Nàng 4X Kiêu Ngạo trả lời @Nhị Cẩu Giảm Béo Thành Công: Tôi chỉ là fan qua đường, thấy sao nói vậy, đừng công kích cá nhân.

Sủng Phu Ngữ Lục Sênh Gia Ở Trên Tôi Ở Dưới: Các bạn fan Sênh Sênh nhào vô nào, chúng ta phải cho bọn nick ảo kia mở mang đầu óc, cái gì gọi là công kích cá nhân! @Khương Cửu Sênh fan club chính thức ở khu vực Giang Bắc V

Tiền phương có chiến đấu, hà cớ gì phải sống tạm bợ qua ngày!

Đàm Mặc Bảo xem xong mẫu thông báo của fan club, không nói một lời, lập tức ngồi trước bàn phím múa bút thành văn, gõ một tràng dài năm trăm chữ, cả bài không lấy ra nửa chữ tục tĩu, nhưng vẫn tự tin cho bọn bôi nhọ câm cái họng. Chẳng qua biên soạn kĩ lưỡng rồi, nhấp vào gửi đi thì màn hình lại hiện ra thông báo: Tài khoản của bạn cóđiều bất thường, trước mắt không thểđăng nhập, vui lòng kiểm tra lại sau.

Vãi, cô mới bày tỏ yêu thương với "ông xã" một câu, lại bị khoá nữa!

Đàm Mặc Bảo thật sự muốn đánh nhau, đập bàn phím đùng đùng, nghiến răng nghiến lợi tạo một tài khoản mới, hừ, quả nhiên như dự tính, đổi nick name xong đãđăng nhập được, cô nàng tức thì lại đăng bài lên weibo.

Tình Nhân Bí Mật Của Sênh Gia 003: Đừng nghĩ tôi không biết là anh, con rùa rụt đầu kia, ông đây mới là chính thất của Sênh gia, muốn cướp á…đợi kiếp sau nhé! @Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh

Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh trả lời @Tình Nhân Bí Mật Của Sênh Gia 003: Con người quýở chổ tự biết người biết mình.

Đ*ch! Không thể nhịn nữa rồi!

Đàm Mặc Bảo bẻ ngón tay răng rắc, hít sâu một hơi gõ tiếp năm trăm chữ, nhấp gửi đi thì…

Tài khoản của bạn cóđiều bất thường, trước mắt không thểđăng nhập, vui lòng kiểm tra lại sau.

Đàm Mặc Bảo: "Tao siết chết mày!"Đàm Mặc Bảo máu nóng phun trào ôm một bụng tức.

Hai phút sau…

Tình Nhân Ngầm Của Sênh Gia 004: Ông đây còn cả trăm cái nick, chiến với mày tới cùng! @Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh

Lần này không nhận được câu trả lời.

Tình Nhân Ngầm Của Sênh Gia 004: Sợ rồi à, gọi một tiếng ba thì tao sẽ tha cho! @Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh

Dòng bình luận thứ hai vừa gửi đi, cái giao diện chết tiệt lại hiện ra dòng chữ: Tài khoản của bạn cóđiều bất thường, trước mắt không thểđăng nhập, vui lòng kiểm tra lại sau.

Đàm Mặc Bảo: "…" Ba Mặc thật sự muốn đánh người.

Hừ, bản lĩnh của tên tình địch này mạnh phết, không sao, cô lại đi mua một rổ tài khoản weibo!

Lúc này, điện thoại chợt vang lên.

Đàm Mặc Bảo nhận điện thoại: "Vâng, là tôi là tôi."

Trong điện thoại lại hỏi cái gìđó, Đàm Mặc Bảo lập tức trả lời: "Không phải biệt danh, là nghệ danh."

"Cái nghệ danh "Bà Xã Của Sênh Gia" không được sao?"

"Vậy "Tình Nhân Của Sênh Gia"?"

"Ồ, vẫn không được à, vậy thôi, tôi chỉ có thể dùng tên thật."

"Tôi tên Đàm Ái Sênh."

"Đúng đúng đúng, chính là Sênh trong Sênh Gia."

"Vâng vâng, tới lúc đó em sẽ gửi nhạc nền đã chọn cho chị, cảm ơn chị."

Cúp máy, Đàm Mặc Bảo xúc động ngồi một hồi lâu cũng chưa bình tĩnh lại, liền dùng clone đi nhắn tin cho "ông xã".
 
Duy Nhất Là Em
Chương 35: Tôi là fan ông xã của em


Cúp máy, Đàm Mặc Bảo xúc động ngồi một hồi lâu cũng chưa bình tĩnh lại, liền dùng clone đi nhắn tin cho "ông xã".

Tình Nhân Ngầm Của Sênh Gia 005: Ông xã, em sắp tham gia tuyển chọn, đợi sau khi em ra mắt, chúng ta có thể một nhàđoàn tụ rồi! @Khương Cửu Sênh V

Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh trả lời @Tình Nhân Ngầm Của Sênh Gia 005: Xin tự trọng.

Tự trọng? Úi chà chà Bảo Bảo nóng lắm rồi nha!

Tình Nhân Ngầm Của Sênh Gia 005 trả lời @Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh: Tôi đang thể hiện tình yêu với chồng liên quan quái gì tới anh!

Nhấp chuột gửi đi!

Màn hình nhảy ra một dòng: Tài khoản của bạn cóđiều bất thường, trước mắt không thểđăng nhập, vui lòng kiểm tra lại sau.

Đàm Mặc Bảo tức muốn nổ phổi

Cô nghi ngờđịa chỉ IP bịđối phương dò ra rồi, tên này chắc chắn là hacker, là dạng fan cuồng não tàn kỹ thuật cao siêu.

Đàm Mặc Bảo bị suy đoán của mình dọa sợ, vội vàng nhắn tin cho Sênh Gia.

Tình Nhân Ngầm Của Sênh Gia 006: @Khương Cửu Sênh V ông xã, em phát hiện ra fan cuồng của chị rồi, chị phải thật cẩn thận! Chính là tài khoản này, là loại fan cuồng có kỹ thuật cao siêu ấy! @Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh

Khương Cửu Sênh nhìn chằm chằm dòng bình luận, rất lâu cô mới nhắn lại một câu.

Khương Cửu Sênh V: Thật không? @Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh

Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh: Không phải! @Khương Cửu Sênh V

Qua hồi lâu, Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh lại nhắn thêm một dòng.

Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh Sênh: Tôi là fan ông xã của em. @Khương Cửu Sênh V

Khương Cửu Sênh bật cười.

Bên kia, Thời Cẩn đóng máy, trầm mặc hồi lâu rồi gọi một cuộc điện thoại.

"Thưa anh."

Ánh mắt Thời Cẩn tĩnh lặng, sườn mặt chìm trong góc khuất bóng tối: "Tôi gửi cho anh địa chỉ IP này, tôi không muốn nhìn thấy người này trong weibo của Sênh Sênh nữa."

Đầu bên kia điện thoại: "Việc này… hơi… hơi khó."

Ngay sau đó, ầm một tiếng, điện thoại đột ngột tắt ngang, bị ném tan nát thê thảm trên mặt đất.

Rõ ràng có thể nhịn được, rõ ràng có thể không nóng giận… Thời Cẩn hít sâu vào một hơi, lẩm bẩm: "Không được tức giận, Sênh Sênh không thích."

Gió từ cánh cửa sổ mở toang ùa vào, thổi đống giấy tờđặt trên bàn máy tính kêu soàn soạt, trên trang giấy ghi chi chít chữ những điều cần ghi nhớ.

- Sênh Sênh không thích bạo lực, không thích cãi nhau.

- Sênh Sênh thích bạc hà, thích đào, thích đàn ông ga-lăng, nho nhã lễđộ và thích chó Phốc sóc trắng.

- Sênh Sênh không thích bệnh viện, nhưng thích áo blouse trắng của bác sĩ ngoại khoa, bởi vì nóđẹp. Thích đàn guitar và cello, nhưng đàn cello quá nặng.

- Không bao giờ nói không với côấy.

- Cho Sênh Sênh tất cả những gì côấy muốn.

Không được sử dụng bạo lực trước mặt Sênh Sênh, cũng không được để côấy một mình trong bóng tối.

- Sênh Sênh cuồng tay đẹp…

Trang weibo chính thức của nhóm The Nine vừa đăng thông báo về buổi biểu diễn ca nhạc chưa tới nửa tiếng đồng hồ, đề tài [Buổi concert The Nine], [Liễu Nhứ bị khai trừ], [Khương Cửu Sênh - Liễu Nhứ], ngay lập tức bị dân mạng cho lên hot seach.

Sau Khương Cửu Sênh, Cận Phương Lâm và Lệ Nhiễm Nhiễm lần lượt chia sẻ lên weibo, cũng không viết chữ nào lên bài chia sẻ, cóđiều Lệ Nhiễm Nhiễm lại đăng một nhãn dán tung bông, xem như là bày tỏ thái độ.

Chỉ có Trương Nại từđầu tới cuối không có chút động tĩnh gì. Chạng vạng tối, gã xách một giỏ hoa quả tới bệnh viện, câu đầu tiên gã nói là:

"Sênh Sênh, cô có nhất thiết phải đuổi cùng giết tận Tiểu Nhứ vậy không?"

Rốt cuộc Liễu Nhứ cho tên này uống bùa mê thuốc lú gì không biết! Lệ Nhiễm Nhiễm nghe xong liền trợn trừng mắt, vừa định nổi giận thì bị Cận Phương Lâm lôi lại.

Khương Cửu Sênh nằm dựa vào gối, hơi nâng cằm lên: "Anh muốn tỏ thái độ bất bình thay cô ta à?"

"Quen biết nhau ba năm trời, cô không thể chừa cho côấy một con đường sống sao?" Sắc mặt Trương Nại có chút nhợt nhạt, ngữ khí nặng nề, "Côấy cũng biết mình sai rồi, cô không thể niệm tình cũ cho côấy một cơ hội à?"

Xem giọng điệu chính nghĩa lẫm liệt chưa kìa!

Trương Nại cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội quá mù quáng, lãng phí bốn năm trời cũng không nhìn ra người gã nâng niu trong tay chính là sao trên trời, màđã là sao thì làm gì có chuyện kẻ tầm thường như gã hái được. Cũng có lẽ là gã cam tâm tình nguyện, suy cho cùng chữ"tình" vốn dĩ rất mơ hồ.

"Cô ta tới tìm anh?"

Trương Nại trầm mặc, xem như thừa nhận.

Sau khi ra khỏi câu lạc bộ Tần thị, Khương Cửu Sênh chưa từng gặp lại Liễu Nhứ, cho nên việc hủy bỏ hợp đồng đều do luật sư giải quyết. Giản Thành Tông cũng biết khó lo nổi thân mình, nên tất nhiên giúp không nổi Liễu Nhứ. Cô ta đã tốn công dã tràng, ngược lại gánh thêm phiền phức, chẳng trách Trương Nại thay cô ta ra mặt, có lẽ số tiền bồi thường hợp đồng kia cô ta đền không nổi.

Khương Cửu Sênh tỏ tường: "Xem ra số tiền đầu tư Giản Thành Tông hứa hẹn với cô ta đi tong rồi."

"Cái gì màđầu với tư?" Dù có thắc mắc, Trương Nại quyết không hỏi Khương Cửu Sênh, mà son sắt một lòng chờ Liễu Nhứ giải thích, "Chỉ là hiểu nhầm thôi, Sênh Sênh, cô có thể cho côấy thêm một cơ hội nữa không? Hãy cho côấy quay lại nhóm, tôi đảm bảo sau này côấy nhất định không tái phạm, không nghe lời xúi bậy nữa."

Nghe lời xúi bậy?

Câu viện cớ vụng về nhất quảđất này chắc chỉ có Trương Nại mới tin.

"Để cô ta quay lại nhóm ư," Khương Cửu Sênh lời ít ý nhiều, "Không thể nào"

Trương Nại cuống lên: "Sênh…"

"Trương Nại." Khương Cửu Sênh ngắt lời gã.

Cô có thể nhẫn nhịn không tính toán hơn thua, nhưng nghe không lọt tai mấy lời thoái thác kiểu hiên ngang lẫm liệt vì chính nghĩa của Trương Nại. Cô cứng giọng, tỏ rõ thái độ: "Sau này tôi không muốn nghe thấy cái tên Liễu Nhứ nữa, nếu như anh làm không nổi, nếu như anh còn muốn ra mặt đòi lại công bằng cho cô ta, vậy tôi sẽ cho anh thêm một sự lựa chọn khác."

Vẻ mặt Trương Nại phức tạp nhìn Khương Cửu Sênh.

Giọng cô rất đỗi bình thản: "Yên lặng ở lại nhóm, hoặc làđi cùng cô ta, tiền bồi thường tôi sẽ cho anh ba phần, đủđể anh cầm đi làm anh hùng cứu mỹ nhân."

Trương Nại không sao tin được, im lặng triệt để.

"Nghĩ kĩ rồi thì gọi điện cho Mạc Băng, tôi cho anh kỳ hạn là trước buổi concert." Dứt lời, Khương Cửu Sênh cầm điếu thuốc đi thẳng ra khỏi phòng bệnh.

Tình nghĩa bạn bè ba năm trong nhóm, côđã tận tình tận nghĩa giúp đỡ rồi.
 
Duy Nhất Là Em
Chương 36: Thảo Mai thành tinh


Tình nghĩa bạn bè ba năm trong nhóm, côđã tận tình tận nghĩa giúp đỡ rồi.

Khương Cửu Sênh hút thuốc xong quay trở lại phòng, Trương Nại đã rời đi. Lệ Nhiễm Nhiễm tỏ rõ thái độ không ưa Trương Nại, xách thẳng giỏ hoa quả gã mang đến cho y tá bên ngoài.

"Sênh Sênh, nếu Trương Nại thật sự muốn rời đi thì phải làm sao?" Lệ Nhiễm Nhiễm tính tình không tỉ mỉ, không hiểu dự tính của Khương Cửu Sênh.

Cô hờ hững đáp: "Đi thì yên bình chứ sao."

Lệ Nhiễm Nhiễm vẫn không hiểu.

Nhóm nhạc thiếu tay keyboard thì vẫn không sao, nhưng không có tay guitar chính là Trương Nại thì làm sao mà trải qua những ngày tháng yên bình nổi cơ chứ.

Lệ Nhiễm Nhiễm lôi Cận Phương Lâm qua một bên hỏi: "Sênh Sênh cóý gì vậy?"

Cận Phương Lâm buồn cười khi thấy bộ dạng côấy nhăn mặt nặn óc suy nghĩ, bèn xoa đầu cô: "Người đã nghi thì không dùng."

Chỉ số IQ của Lệ Nhiễm Nhiễm không cao, nên vẫn ùù cạc cạc.

"Trương Nại ở lại, ngược lại là mối tai hoạ ngầm, chừng nào gã và Liễu Nhứ không chấm dứt triệt để, thì còn ở lại trong nhóm cũng chỉ rước thêm phiền phức mà thôi. Sênh Sênh chắc cũng đoán ra ýđịnh rời khỏi nhóm của Trương Nại, làm thế cũng coi như nể tình gã." Suy cho cùng ba năm bạn bè, không tới mức cực kì bất đắc dĩ, thì cũng không muốn đuổi cùng giết tận.

Lệ Nhiễm Nhiễm nghe hiểu rồi, cóđiều vẫn còn lo lắng: "Nhưng mà Trương Nại là tay guitar chính, keyboard không có không đáng lo, guitar không có thì phải làm sao?" Concert đã gần sát, đi đâu tìm người kịp đây?

Guitar chính là linh hồn của nhóm nhạc, Sênh Sênh từng nói như vậy.

The Nine là nhóm nhạc không có linh hồn, đây là lý do từ trước tới nay Vũ Văn Xung Phong muốn giản tán nhóm nhạc.

Tóm lại, một nhóm nhạc không có tay guitar chính, thì chẳng khác gì giải tán.

Cận Phương Lâm gõ nhẹ lên cái đầu đất của Lệ Nhiễm Nhiễm: "Quên Sênh Sênh trước đây đảm nhận vai trò gì rồi à?"

Cũng là tay guitar!

Lệ Nhiễm Nhiễm bỗng nhiên tỉnh ngộ, ừ nhỉ, làm sao cô lại quên mất? Sênh Sênh chính là học trò của nhà họ Tạ, TạĐãng lại là thiên tài âm nhạc từng được các chuyên gia khen ngợi, nếu không phải Sênh Sênh làm hát chính, thì cần Trương Nại làm quái gì.

***

Bãi xe tầng hầm bệnh viện.

Trương Nại nhìn ngó xung quanh một lúc, rồi nhanh chóng bước lên chiếc xe Land Rover màu đen.

"Sênh Sênh sao hả?" Liễu Nhứ ngồi ở ghế lái phụ, đeo kính mát và khẩu trang, gương mặt thấm đẫm mồ hôi, côả nôn nóng nắm chặt lấy tay Trương Nại.

Trương Nại lắc đầu.

Ả cười khẩy: "Em biết ngay là cô ta sẽđuổi cùng giết tận mà."

Không lấy được mối đầu tư của Giản Thành Tông, bây giờả tiếng xấu lan xa, Thiên Vũ lại luôn từ chối không cho cô ta bước vào cửa nửa bước, giới giải tríđâu còn chỗ cho ả dung thân.

Đây chính là cái nhân từ mà Khương Cửu Sênh nói sao, hừ, đồ giả nhân giả nghĩa!

"Tiểu Nhứ." Trương Nại ngập ngừng trong chốc lát, nhìn chằm chằm Liễu Nhứ, quanh co do dự hồi lâu, rốt cuộc vẫn hỏi, "Sao em lại tuồn chuyện đời tư của Sênh Sênh? Sao lại mua người bôi nhọ cô ta?

Liễu Nhứ tránh né nhìn ra ngoài cửa sổ xe: "Không phải em đã nói với anh rồi sao? Đều do Giản Thành Tông làm hết, anh ta sớm ngấp nghé Sênh Sênh, cho nên mới dùng em làm bàn đạp, để lôi Sênh Sênh xuống vũng bùn."

"Vậy tại sao hắn cứ nhất thiết phải lấy em làm bàn đạp?" Gã nắm lấy bả vai Liễu Nhứ, truy hỏi tới cùng, "Có phải hắn đáp ứng gì với em không?"

Khương Cửu Sênh đãám chỉ, có lẽ Giản Thành Tông hứa hẹn đầu tư cho côả.

Sắc mặt Liễu Nhứ bỗng thay đổi, tức tối đẩy tay Trương Nại ra: "Tôi đã nói rồi, tối đó tôi uống say!"

Gã nửa tin nửa ngờ nhìn côả chằm chằm.

Đột nhiên Liễu Nhứ cười lạnh: "Anh nghi ngờ em đấy à?"

"Anh…"

Mắt côảđỏ hoe, khó lòng tin nổi: "Bây giờ, ngay cả anh cũng không tin em nữa rồi."Ả lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt tuôn rơi.

Côả vừa giở chiêu khóc lóc này ra, Trương Nại liền không nghĩđược gì nữa, bó tay đầu hàng, hốt hoảng dỗ dành: "Em đừng khóc, anh tin em, anh tin mà."

"Trương Nại," Liễu Nhứ thút tha thút thít, gối đầu lên vai gã, nức nở, "Em bước tới đường cùng rồi, anh giúp em được không?"

Đây là cô gái mà gã thích bốn năm trời, cho dù cả thế giới có quay lưng lại với côả thì gã cũng cũng không bao giờ rời xa.

Gã mềm lòng: "Được."

Hai giờ trưa hôm sau.

Giải trí Tần Thị V: "Tần Thị lại thêm hai đại nhân vật mới, chào mừng @Trương Nại V @Liễu Nhứ V

Liễu Nhứ chia sẻ bài này lên weibo.

Liễu Nhứ V: Đây là tay guitar chính kiêm người sáng tác nhạc của tôi @Trương Nại V, còn đây là ca khúc mới của chúng tôi.

Bên dưới kèm theo một đoạn demo ngắn.

Trương Nại cũng chia sẻ lên trang của mình.

Weibo vừa đăng lên xong, cư dân mạng bùng nổ.

Tình Nhân Ngầm Của Khương Gia 006: Chào mừng gia nhập vào phòng livestream của Bổn Bảo, ởđây chúng ta có thể thỏa thích bình phẩm vềđôi nam nữ chó má năm ấy chúng ta cùng xua đuổi.

Bên dưới làđịa chỉ liên kết phòng livestream.

Đông Đông Yêu Mùa Đông Nhất: "Ôi vãi! Con thị dẩm này có chịu thôi đi không!"

Tiểu Tiên Nữ Vị Cam: Loại em gái thảo mai thành tinh này mà cũng cần, ông bốđại gia Tần Thịơi, tôi nói cho ông biết, ông càng ngày càng đi đến bước đường cùng đấy.

Lười Đổi Tên: Concert của Sênh Gia sắp đến, đúng lúc này Trương Nại đột nhiên nhảy sang chỗ khác! Fan của Sênh đâu, khiêng mã tấu dài hai mét ra chém nó cho chế!

Bắn tim cho người: Không chém gió chứ bài hát này hay đấy chứ.

Cao Tới Mét Tám Chưa: Woa, hóa ra chị Liễu Nhứ hát lại hay đến thế, người đẹp mà còn hát hay, giọng ngọt ngào, em thích!

Tương Lai Có Anh, Cá Có Khói Nồng: Là vàng thìđi đâu cũng phát sáng.

Mùa Đông Muốn Gặm Khoai Tây: Thị phi tạm thời chưa xác định, nhưng tôi nghiện bài này rồi.

Cho Nên Sống Lại Thôi: Trong chuyện này ai đúng ai sai còn chưa biết, theo đuổi thần tượng cũng cần lý trí, cứ nghe nhạc thôi!

Chỉ Yêu Duy Nhất Sênh Gia: Tần thị quả nhiên xứng danh vua một cõi ba tỉnh Trung Nam, mua bọn nick ảo này được phết! Mấy đứa lầu trên, thấy đúng không?

Cùng Người Đi Khắp Thế Giới: Cũng là thể loại nhạc rock nhẹ, lẽ nào chỉ có mình tôi cảm thấy trong bài hát của Liễu Thảo Mai, toàn là mùi vị của Sênh gia nhà tôi sao?

Pudding Vị Sữa Bò: +1

Cua Nhỏ Của Sênh Sênh: +2



Bệnh viện Số 1 Thiên Bắc, phòng VIP.

Vũ Văn Xung Phong trực tiếp ném máy tính bảng lên giường bệnh: "Em nói đi, làm thế nào bây giờ?"

Khương Cửu Sênh trầm mặc suy ngẫm.

Lệ Nhiễm Nhiễm ngồi bên cạnh tức đỏ mặt tía tai mắng ầm lên: "Cái tên Trương Nại vong ân phụ nghĩa không biết xấu hổ này!" Côấy chọc chọc tin weibo trong màn hình, quay sang tố cáo với Vũ Văn Xung Phong: "Không nói một lời đã tựý hủy hợp đồng với Sênh Sênh, còn cùng Liễu Nhứ chạy qua Tần Thị, ông chủ, chúng tôi muốn kiện gã!"

Vũ Văn Xung Phong lười biếng bắt chéo chân nói: "Tần Thịđã gửi tiền vi phạm hợp đồng qua rồi."

"Vậy đôi nam nữ chó má kia ôm được gốc cây lớn có thể bình yên vô sựà." Lệ Nhiễm Nhiễm tức anh ách, muốn nổ cả phổi, "Vậy chúng tôi phải làm sao? Không thể khi không chịu thiệt thếđược."

Chỉ riêng Khương Cửu Sênh bình tĩnh nhất, từđầu đến cuối đều thờơ.

"Sênh Sênh." Mạc Băng đẩy đoạn ghi âm bản demo mà Liễu Nhứđăng lên Weibo cho cô, "Chuyện này là sao? Tại sao Trương Nại lại có bản demo bài hát mới của cô?"
 
Duy Nhất Là Em
Chương 37: Thị phi


"Sênh Sênh." Mạc Băng đẩy đoạn ghi âm bản demo mà Liễu Nhứđăng lên Weibo cho cô, "Chuyện này là sao? Tại sao Trương Nại lại có bản demo bài hát mới của cô?"

"Sênh Sênh…" Mạc Băng nhấn vào bản demo bài hát được đăng trên trang weibo của Liễu Nhứ, quay sang hỏi Khương Cửu Sênh, "Có chuyện gì vậy? Sao Trương Nại lại có bản demo ca khúc mới của cô?"

Bài hát này là do Khương Cửu Sênh tự sáng tác, vẫn chưa được sử dụng chính thức, Mạc Băng cũng chỉ mới được nghe vài lần.

Nếu Trương Nại chỉ sang công ty khác thì không có gì to tát, The Nine có thểđứng trên đỉnh danh vọng của dòng nhạc rock cũng không phải nhờ một tay đàn guitar như gã ta. Chỉ là không ngờ, tên kia lại dám vong ân phụ nghĩa đến mức này, mang bài hát chủđề trong album của hát chính bán lại cho Tần thị.

Cũng đúng, nếu không có bài hát này lót đường, Tần thị sao lại ký hợp đồng với một tên vô danh tiểu tốt như gã ta chứ.

Nghe xong đoạn demo ngắn, Khương Cửu Sênh đóng weibo lại: "Khi em sáng tác bài hát này, gãđang ở gần em." Ban đầu cô vẫn có lòng muốn cất nhắc gã, không ngờ Trương Nại lại lén lút giữ lại đoạn nhạc demo. Cô phì cười, "Gã sao chép toàn bộ bài hát của em mà chẳng buồn sửa đổi gì, đúng là ngu xuẩn hết nói."

Chứ còn gì nữa.

Nhưng suy đi nghĩ lại, đây cũng không phải chuyện tồi, tuyệt tình lại càng tốt, cứ thế chấm dứt mọi tình nghĩa trước kia, sau này lại càng không phải niệm tình cũ.

Mạc Băng nghĩ ngợi rồi bảo: "Có lẽ Tần thị sẽ cho Liễu Nhứ phát hành single trước buổi lưu diễn của cô, nên bài hát bế mạc buổi diễn phải thay đổi rồi."

Họ vốn định hát bài hát chủđề của album này ngay tại buổi diễn sắp tới.

Khương Cửu Sênh không đáp, chỉ cầm điếu thuốc chứ không châm lửa.

Vũ Văn Xung Phong đi đến, cất chiếc bật lửa trên bàn vào túi mình: "Trước hết cứ dời thời gian phát hành album mới bản online lại, chờ mấy tháng sau sẽ phát hành cùng lúc với bản CD. Em cứ chuẩn bị lưu diễn cho tốt vào, bài hát chủđề trong album sẽ chọn một trong bảy bài hát đãđược chọn trước đây. Tôi sẽ bảo đội ngũ sáng tác của công ty sáng tác thêm một bài hát nữa, sau đó em cứ thế vào thu âm làđược."

"Không cần đâu." Cô thẳng thắn từ chối.

Vũ Văn Xung Phong khoanh tay, ung dung nhìn cô.

"Bài hát chủđề sẽ do tôi tự tay sáng tác." Khương Cửu Sênh chơi đùa cùng điếu thuốc chưa châm lửa trong tay, thờơđáp, "Thật đúng lúc, tôi đang muốn thay đổi phong cách."

"Phong cách gì?" Vũ Văn Xung Phong tỏ vẻ hứng thú.

"Không phải mấy người kia bảo tôi chỉ biết hát nhạc rock thôi sao, bài hát chủđề lần này chuyển sang hát nhạc đồng quêđi." Cô lười nhác đáp.

Mạc Băng quả thật bị câu nói không nặng không nhẹ của cô làm kinh hãi: "Cô không đùa đấy chứ?"

Khương Cửu Sênh hỏi ngược lại: "Nhìn em giống nhưđang đùa lắm à?"

Giống quáđi chứ!

Một ca sĩ nhạc rock nổi tiếng, đột ngột chuyển sang hát nhạc đồng quê, chuyển phong cách nghiêng trời lệch đất như thế, đùa nhau à?

"Em nghiêm túc mà." Khương Cửu Sênh vẫn thản nhiên như không, "Bài hát chủđề kia cũng không hợp với Liễu Nhứ. Âm vực cô ta hẹp, chỉ hát được nhạc đồng quê thôi, dòng nhạc rock này lại còn có em, cô ta sẽ không tự khiến mình mất mặt đâu, nên sớm muộn gì cũng sẽ hát nhạc đồng quê, em sẽ giúp cô ta "hâm nóng" làng nhạc này trước."

Chờ Khương Cửu Sênh "hâm nóng" dòng nhạc đồng quê rồi, thì Liễu Nhứ còn làm được gì nữa?

Đúng là kế sách hay!

***

Khoa Ngoại Tim mạch, Thời Cẩn.

Khương Cửu Sênh nhìn chằm chằm mấy chữ trên tấm bảng được treo trước cửa, nở nụ cười rồi tiến lên một bước, giơ tay định gõ cửa.

Trong phòng làm việc, giọng nói trầm ấm chậm rãi của Thời Cẩn truyền đến từ phía bên kia cánh cửa, như còn vang vọng bên tai người nghe.

"Số liệu đều rất lạc quan, cô không cần quá lo lắng."

Giọng nói khiến người ta yên tâm đến lạ.

Cô gái ngồi ở phía đối diện nở nụ cười dịu dàng: "Cảm ơn bác sĩ Thời."

Anh cúi đầu, viết gìđó trên bệnh án, sau khi ký tên xong thì ngẩng đầu: "Không cần khách sáo, lịch tái khám là vào đầu tháng sau, không biết cô có tiện đi khám không?"

Cô gái cười đồng ý: "Tất nhiên là cóạ."

Cô ta vốn xinh xắn, khí chất lại cao sang thanh nhã, mặc một bộ vest nữ tinh xảo, có phong thái uyển chuyển của một nữ cường nhân giỏi giang.

Biết tiến biết lùi, đúng là một người phụ nữ quý phái.

Thời Cẩn cũng không nói thêm gì nhiều, chỉ bỏ bút trong tay xuống: "Y tá Tiêu, đưa côĐàm đi lấy thuốc."

Gần cửa có một chiếc bàn làm việc tạm thời, thỉnh thoảng Tiêu Dật sẽ làm việc ởđó. Anh ta đứng dậy, nhận đơn thuốc, người phụ nữ cũng đứng dậy theo, nhưng không rời đi ngay.

"Bác sĩ Thời."

Thời Cẩn ngẩng đầu: "Có chuyện gì?"

Người phụ nữ vẫn rất chừng mực, cô ta đứng bên kia bàn làm việc, cách Thời Cẩn chừng hai mét, khéo léo mời: "Có thể cùng uống một tách cà phê không?"

"Cà phê sẽ k*ch th*ch hệ hô hấp và trung khu thần kinh, khiến tim đập nhanh, dẫn đến việc thiếu oxy." Anh vừa lễ phép lại chuyên nghiệp, nói với giọng không cảm xúc, "Là bác sĩđiều trị của cô, tôi khuyên cô không nên uống cà phê."

Một lời từ chối hoàn hảo!

Tiêu Dật quả thật rất bội phục bác sĩ Thời, từ chối nhưng vẫn giữ thể diện cho phái nữ.

Người phụ nữ cười nhạt: "Tôi hiểu rồi, thưa bác sĩ."

Tiêu Dật đưa người ra ngoài. Khi mở cửa, Khương Cửu Sênh ngước mắt đã nhìn thấy người phụ nữđứng bên cạnh Tiêu Dật.

Cô biết cô ta, là người điều hành chi nhánh của Công ty Dược phẩm Đàm thị tại Trung Quốc, tuy còn rất trẻ nhưng là một người phụ nữ giỏi giang, thường được xuất hiện trong các bản tin tài chính và kinh tế.

Cô chỉ lướt mắt nhìn cô ta trong một chốc rồi nghiêng người lùi sang một bên.

Tiêu Dật làm tư thế xin mời, để người phụ nữ kia ra ngoài trước, sau đó mới quay lại nói với Thời Cẩn: "Bác sĩ Thời, cô Khương đến rồi."

"Mời vào." Anh nói rất nhanh, giọng nói pha chút vui vẻ.

Khương Cửu Sênh khẽ gật đầu chào Tiêu Dật rồi đẩy cửa vào.

Khi cánh cửa được khép lại, người phụ nữ bên cạnh Tiêu Dật hỏi: "Côấy là bệnh nhân của bác sĩ Thời à?"

Tiêu Dật lắc đầu: "Côấy là bạn của anh ấy."

Cô ta chỉ cười mà không nói, lại nhìn cửa phòng thêm vài lần, ánh mắt như cóđiều suy nghĩ.

Tiêu Dật thầm nghĩ: Lại một "hoa si" muốn tán tỉnh bác sĩ Thời đây mà.

CôĐàm tên đầy đủ làĐàm Hoàn Hề, xuất thân quả thật rất danh giá. Tiêu Dật từng nghe về cô ta, cũng không phải do anh ta nhiều chuyện, chỉ là vì xuất thân của đối phương quá hiển hách, nếu như nền công nghiệp điều chế dược phẩm ở phía Nam chiếm 80% thị trường trong nước thì Công ty Dược phẩm Đàm thị phải chiếm đến 60% trong sốấy. Bệnh viện Số 1 Thiên Bắc cũng là một trong rất nhiều đối tác được nhà họĐàm đầu tư, vì vậy, bác sĩ Tiêu - con gái rượu của viện trưởng nhìn thấy côĐàm thìánh mắt nhìn bác sĩ Thời cũng phải thu liễm mấy phần, ai bảo ngay cả viện trưởng cũng khúm núm với côĐàm như thế chứ.

Cũng đúng thôi, nếu lai lịch không đủ mạnh thì cũng khó có thể mời được bác sĩ Thời làm bác sĩđiều trị, đã thế còn mời được tận hai năm liền. Đáng tiếc, số phận côĐàm không tốt, có bệnh tim bẩm sinh.

Gần năm giờ, đã hết giờ khám bệnh của khoa Ngoại Tim mạch, Thời Cẩn tắt đèn báo phòng khám rồi rót cho Khương Cửu Sênh một ly nước ấm.

"Sênh Sênh, em ngồi đây đi."

Anh đứng dậy, đẩy ghế mình đến trước mặt cô, còn chiếc ghế cho bệnh nhân đến khám thì bị anh phun đầy thuốc sát trùng rồi đẩy ra đằng xa.
 
Duy Nhất Là Em
Chương 38: Cùng uống sữa


Anh đứng dậy, đẩy ghế mình đến trước mặt cô, còn chiếc ghế cho bệnh nhân đến khám thì bị anh phun đầy thuốc sát trùng rồi đẩy ra đằng xa.

Ồ, Thời Cẩn bị bệnh sạch sẽ nhẹ.

Khương Cửu Sênh chần chừ, không biết mình có nên ngồi hay không.

Anh nhận ra sự băn khoăn của cô, chỉ cười nói: "Không sao, nếu là em thì tôi không đểý."

Anh đã nói thế, cô cũng không ngại ngùng thêm nữa.

Thời Cẩn đứng dựa vào bàn, mắt hơi cúi xuống, dịu dàng hỏi cô: "Sắp đến giờ cơm tối rồi, đi ăn chung nhé?"

Cô lắc đầu: "Không được rồi, hôm nay tôi xuất viện."

Lần này côđến làđể tạm biệt anh.

Nụ cười bên môi anh vụt tắt: "Có việc gấp à?"

"Công việc thôi." Côđáp ngắn gọn, giới giải trí phức tạp không phù hợp với Thời Cẩn, thế nên cô cũng không giải thích thêm.

Anh hơi nhíu mày: "Về chuyện lưu diễn à?"

Quả nhiên là fan cuồng mà!

Cô gật đầu, buột miệng hỏi anh: "Ngày 11 tháng 11, anh rảnh không?"

Ngày 11 tháng 11 là buổi lưu diễn thứ ba của The Nine, cô hỏi như thế cũng xem như một lời mời.

Anh nhoẻn môi: "Tôi sẽ dành thời gian cho hôm đó."

"Không cần mua véđâu, tôi cho anh này." Khương Cửu Sênh bảo.

Anh cười dịu dàng như ngọc, hỏi cô: "Ưu đãi của fan à?"

Cô cười lắc đầu: "Là quà cảm ơn, mấy hôm nay đã làm phiền anh rồi." Cô lại nhấp một ngụm nước ấm, "Anh có thểđi với bạn."

"Bạn của tôi chỉ có mình em thôi." Anh chân thành đáp, vẻ mặt cũng không có gì khác lạ.

Thời Cẩn luôn lễđộ với mọi người, chỉ là xưa nay anh không gần gũi với người khác, ngay cả Khương Cửu Sênh chỉ mới biết anh không lâu cũng nhận ra sự lãnh đạm từ sâu bên trong con người anh.

Anh giống như một bức tranh bên trong tủ kính, tuy đẹp, nhưng lại không chân thật. Đây chính là cảm giác của Khương Cửu Sênh.

Cô cố tỏ vẻ thờơ, chỉ bảo: "Tôi nghe nói anh và bác sĩ Từ là bạn cùng trường."

Thời Cẩn nghĩ một lúc, lại làm sáng tỏ quan hệ của hai người: "Quan hệ xã giao mà thôi."

Trùng hợp Từ Thanh Bách vừa đến trước cửa: Anh ta đứng bên ngoài cửa gầm lên giận dữ: "Hội chẩn của khoa Giải phẫu thần kinh, cậu muốn đi hay không thì tùy!"

Tình nghĩa bạn giường trên giường dưới năm ấy chắc làảo giác rồi!

***

Hôm đó, sau khi Khương Cửu Sênh ra viện, Mạc Băng đưa cô về nhà.

"Chị sẽ giúp em từ chối mấy lời mời sắp tới, nhưng nửa tháng sau có một lễ trao giải cần em tham dự, em được đề cử giải nữ ca sĩ xuất sắc nhất và nhạc sĩ xuất sắc nhất."

Khương Cửu Sênh chỉ"ừ" gọn lỏn, tay cô bị bó thạch cao, không thoải mái chút nào, đành nằm co người trên ghế sofa.

Mạc Băng dặn dò mấy câu, lúc này mới rời khỏi nhà Khương Cửu Sênh. Cửa thang máy vừa mở thì gặp Thời Cẩn mới từ bệnh viện về nhà.

Mạc Băng chào hỏi: "Bác sĩ Thời."

Anh gật đầu: "Chào cô Mạc."

Rất lễđộ, nhưng cũng rất lạnh lùng, tạo cảm giác xa cách. Không hiểu sao, mỗi lần nhìn gương mặt mê hoặc lòng người này của Thời Cẩn, Mạc Băng đều cảm thấy giật mình thon thót. Rõ ràng trông anh ga-lăng nhã nhặn là thế, nhưng khí thế toát ra từ người anh lại khiến người ta rùng mình.

"Tay của Sênh Sênh nhà tôi không tiện, nếu có chuyện gì thìđành làm phiền bác sĩ Thời." Dù sao Thời Cẩn cũng là hàng xóm của Khương Cửu Sênh, lại còn là bác sĩ nữa.

Thời Cẩn đáp rất tự nhiên: "Đương nhiên rồi."

Sao giọng điệu kỳ quái thế, Mạc Băng dứt khoát không nói thêm, chỉ chào tạm biệt anh rồi vào thang máy.

Suốt hai tuần sau đó, Khương Cửu Sênh đều bận rộn với chuyến lưu diễn và việc ra album mới, mỗi ngày của côđều chỉ qua lại ở hai điểm là nhà và công ty, ngoài việc Tiểu Kiều đến lo cơm nước cho cô thì cô gần như cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

À, còn phải nói thêm, tài nấu nướng của Khương Cửu Sênh không tốt, chỉ biết hai món là cơm chiên trứng và mì tôm.

Lễ trao giải mà Mạc Băng nhắc đến hôm trước được tổ chức vào tối nay, khai mạc tại khu Triển lãm Điện ảnh, Phát thanh và Truyền hình Quốc tế. Mới ba giờ chiều, Mạc Băng đã gọi điện đến.

"Chịđã bảo Tiểu Kiều mang váy dạ hội đến nhà em rồi, stylist cũng đang trên đường đến, mọi người đến trước đi, bên Minh Dao có chút chuyện, tối nay chị sẽđến đó sau."

Minh Dao là nghệ sĩ mới ký hợp đồng do Mạc Băng quản lý, tính tình còn bồng bột, cần phải tôi luyện nhiều hơn.

Khương Cửu Sênh khẽ"ừ" rồi cúp máy, đứng dậy lấy đồđi tắm, có lẽ Tiểu Kiều cũng sắp đến, nên cô chỉ khép hờ cửa. Hệ thống bảo vệ của chung cư rất tốt, tán thủ của cô lại cừ, khóa điện tử của phòng tắm còn vô cùng kiên cố, nếu tên nào dám đột nhập vào nhà giữa ban ngày ban mặt thìđúng là ngứa đòn rồi.

Khi côđang tắm thì nghe thấy động tĩnh bên ngoài, tưởng rằng Tiểu Kiều đến.

Khương Cửu Sênh nghe thấy tiếng gõ cửa, chỉđáp: "Chờ chị một lúc, sắp xong rồi."

Cô tắt nước, bọc khăn tắm, vừa lau tóc vừa đi ra phòng khách: "Tay chị vẫn chưa nhấc lên nổi, em giúp chị lau tóc với, còn thợ trang điểm…"

Tiếng nói đột ngột ngưng bặt.

Cô sững sờđứng đó.

Thời Cẩn đang đứng cạnh cửa, với tư thái vô cùng đường hoàng: "Cần tôi tránh đi không?"

Quanh người cô chỉ có một chiếc khăn tắm, lúc này đã là tháng Mười một, tiết trời cuối thu se lạnh, có lẽ do vừa ngâm mình trong nước nóng nên cô thấy cả người nóng lên, chiếc khăn đang lau tóc bị thấm ướt đẫm, bàn tay cô cũng ẩm ướt theo.

Sự yên lặng bao trùm một lúc lâu, sau đó cô mới cố nói với giọng bâng quơ: "Tôi về phòng thay đồ, nếu anh không đểý thì ngồi tạm xuống đây đợi một chút nhé."

Thời Cẩn hơi liếc mắt đi nơi khác, gật đầu.

Cô lập tức mang dép đi trong nhà chạy vào phòng ngủ, bước chân hơi lộn xộn.

Mười phút sau.

Khương Cửu Sênh mang theo gương mặt mộc, đầu tóc ướt đẫm, mặc quần áo thể thao ở nhà ngồi ở ghế sofa đối diện Thời Cẩn.

"Anh uống gì?"

"Sữa chua."

Cô cũng rất thích sữa chua. Thời Cẩn tuấn tú thế này, tay lại đẹp, dáng vẻ uống sữa chua của anh chắc cũng rất đẹp, không hiểu sao cô lại nghĩ thế.

Côđứng dậy đi lấy, vừa mở tủ lạnh ra mới sực nhớ, trong tủ chỉ có sữa chua vịđào, nước và trứng gà mà thôi.

Cô quay đầu hỏi anh: "Vịđào được không?"

Anh khẽ cười: "Được."

Côđưa hộp sữa chua vịđào cho anh.

Anh nhận lấy, xé bao ống hút rồi ngậm lấy, đôi môi nhạt màu mấp máy. Anh hút một hơi, hầu kết khẽ lên xuống, mấy đầu ngón tay thon dài bao quanh hộp sữa chua.

Anh vừa hút một ngụm thì nhả ra, l**m môi, đôi môi nhạt màu lập tức trở nên hồng hào.

Khương Cửu Sênh nhìn chằm chằm ống hút cắm trên hộp sữa chua của Thời Cẩn, ồ, hóa ra lúc uống sữa chua anh cũng thích cắn ống hút.

Đúng là người đẹp làm gì cũng hay. Tay lẫn môi đều đẹp cả.

Có lẽ Thời Cẩn là người duy nhất trên đời chỉ uống sữa chua lại mê hoặc đến mức khiến người ta muốn phạm tội.

Cô dời mắt đi, tay trái bị bó thạch cao không động đậy nổi, cô há miệng cắn bao nilon của ống hút.

"Để tôi giúp em."

Thời Cẩn đưa tay lấy chiếc ống hút trong miệng cô, xé bao, c*m v** hộp rồi đưa hộp sữa chua cho cô, mọi động tác đều chậm rãi.

Dịu dàng lại nhã nhặn, đúng là có một không hai.

Câu nói này quả thật rất hợp với anh, cô không khỏi nghĩ, chỉ là hai người trưởng thành uống sữa chua thôi mà, sao cô cứ mất tập trung vậy nhỉ.

Cô nhận lấy: "Cảm ơn anh." Cô uống một hớp, vị chua chua ngọt ngọt thấm vào đầu lưỡi, cô vô thức cắn ống hút rồi hỏi anh, "Anh sang đây có việc gìà?"
 
Duy Nhất Là Em
Chương 39: Ngay cả ống hút của Sênh Sênh cũng muốn trộm


Cô nhận lấy: "Cảm ơn anh." Cô uống một hớp, vị chua chua ngọt ngọt thấm vào đầu lưỡi, cô vô thức cắn ống hút rồi hỏi anh, "Anh sang đây có việc gìà?"

"Ừ." Anh ngồi rất nghiêm chỉnh, hai đầu gối sát vào nhau, nói từ tốn và luôn nhìn thẳng vào cô, "Có hội thảo ngoại khoa tổ chức ở Vân Thành, tôi phải đi chừng năm ngày, nên muốn nhờ em chăm sóc Bắc Mỹ."

Giọng anh vô cùng chân thành.

Cô không hề do dự, vui vẻđồng ý: "Được chứ."

"Cảm ơn em."

Cô lắc đầu, tỏý không cần cảm ơn, chỉ hỏi anh: "Có gì cần chúý không?"

Cô thích chó nhưng chưa nuôi bao giờ, một là vì cô không có thời gian, hai là vì mẹ cô dịứng với lông chó. Tuy nhiên, chú chó mà Thời Cẩn giao lại cho cô thì côđương nhiên phải để tâm hơn, dù sao thì Khương Bác Mỹ không phải một con chó bình thường, mà là một con chó cực kìđáng yêu.

Thời Cẩn nở nụ cười, ánh mắt lấp lánh như phản chiếu ánh nắng chiều bên ngoài khung cửa.

"Khương Bác Mỹ dễ nuôi lắm." Anh nói rồi đặt thẻ từ lên bàn trà, "Đây là thẻ từ dự phòng của nhà tôi, thức ăn cho chóđể trong cái tủ thứ hai bên trái ngoài ban công, mỗi ngày cho nóăn ba bữa sáng trưa chiều làđược."

"Được."

Cô cúi người cầm lấy thẻ từ, giọt nước bám trên lọn tóc đúng lúc rơi vào mu bàn tay anh.

Thời Cẩn rụt tay về phía ghế sofa, đôi mắt đen thăm thẳm: "Cần tôi giúp không?"

"Sao ạ?"

Anh nhìn một bên tay đang bị bó thạch cao của cô: "Lau tóc."

Anh nói rất chậm, giọng lại trầm thấp, nghe hay chết đi được.

"Được."

Cô cúi đầu xuống, quỷ tha ma bắt, sao cô lại dễ dãi thế chứ, một lúc lâu sau cô mới đáp: "Khăn lông ở trong nhà tắm."

Anh cười đáp: "Tôi biết rồi."

Anh nói rồi đi vào phòng tắm, cứ nhưđã vô cùng quen thuộc.

Sao nóng thế không biết, côđứng dậy, điều chỉnh cho máy điều hòa giảm thêm hai độ, vừa đặt điều khiển xuống thì lại cầm lên, giảm nhiệt độ thêm chút nữa rồi mới ngồi lại trên ghế sofa, buộc mình bình tĩnh lại.

Tiếng bước chân dừng lại phía sau cô.

Trên người Thời Cẩn luôn có mùi thuốc khử trùng thoang thoảng, chỉ vừa đủđể cô ngửi thấy, bản thân cô lại cảm thấy mùi hương này rất dễ chịu. Anh đứng sau lưng cô, cách một chiếc ghế sofa, hơi cúi người xuống, dùng khăn lông lau tóc cho cô, động tác không quá thành thạo nhưng lại rất nhẹ nhàng, đôi lúc tóc mai cọ vào bên má khiến cô cảm thấy nhồn nhột.

Giọng nói trầm thấp của anh từ phía sau truyền đến: "Chuẩn bị ra ngoài à?"

Không quá thân mật nhưng cũng không quá xa cách.

Thời Cẩn lúc nào cũng rất chừng mực, thuận theo tự nhiên, khiến người ta rất thoải mái.

Côđáp: "Tối nay có lễ trao giải."

Anh không hỏi nữa, chỉ yên lặng lau tóc cho cô, dường như cố gắng để không chạm vào cô. Anh lau rất chậm, kiên nhẫn lau cho mái tóc mềm mại của cô ráo nước hẳn.

Đúng lúc này, chuông cửa lại vang lên.

Anh thản nhiên đặt khăn lông xuống rồi bước ra mở cửa.

Nhà tạo mẫu Silian và Tiểu Kiều đều sửng sốt, tưởng mình đi nhầm nhà.

Khương Cửu Sênh dọn vỏ hộp sữa chua, đi ra: "Sao còn không vào?"

Stylist và trợ lýđờđẫn bước vào trong.

Thời Cẩn gật đầu chào hai người rồi nhìn về phía Khương Cửu Sênh: "Tôi về trước đây."

"Ừ."

Anh ra khỏi nhà, tiện tay đóng cửa lại, ánh mắt thoáng nhìn qua váy dạ hội trên tay Tiểu Kiều, bình tĩnh nói: "Buổi tối sẽ lạnh, cái màu tím thích hợp hơn."

Khương Cửu Sênh chỉ cười không nói.

Sau khi anh đi, Tiểu Kiều và Silian hai mặt nhìn nhau thật lâu rồi mới bắt đầu bận rộn với công việc. Chỉ còn hai tiếng nữa làđến giờ khai mạc, thời gian hơi gấp, Mạc Băng đã thông báo không thểđến trễ, nếu không ngày mai tin tức Khương Cửu Sênh kiêu căng lại bị giới truyền thông giật tít trên trang bìa cho xem.

May mà da Khương Cửu Sênh đẹp, không cần trang điểm nhiều, chỉ hai mươi phút là xong. Silian đề nghị cô mặc bộ lễ phục màu trắng hở lưng, vỗ ngực bảo đảm cô có thể làm lu mờ mọi thứ.

Da Khương Cửu Sênh trắng nõn, khí chất lạnh nhạt, quả thật rất hợp với màu trắng.

Tiểu Kiều cũng đề nghị cô mặc bộ váy trắng hở lưng, bộ váy này được cắt may vô cùng tinh xảo, xẻ một đường hình chữ V đến tận eo, có thể tôn lên xương bướm tinh tế của Khương Cửu Sênh.

Tuy nhiên, Khương Cửu Sênh lại từ chối: "Thôi, mặc bộ màu tím đi." Lý do là, "Chị sợ lạnh."

Tiểu Kiều và Silian câm nín.

Bộ màu tím cũng rất đẹp nhưng kín đáo quá, những buổi dạ tiệc thế này, nghệ sĩ nữ nào mà chẳng trăm phương nghìn kế muốn thu hút ánh mắt của mọi người xung quanh. Vả lại, bên ngoài cũng đâu có gió, chỉ hơi mát thôi mà.

Thời Cẩn đứng trước cửa sổ sát đất. Ánh sáng từ ngọn đèn hắt lên gương mặt anh, vừa vặn dừng ở dưới mí mắt. Anh rút điện thoại di động ra, ánh sáng trắng từ màn hình điện thoại càng khiến ngón tay mảnh khảnh thon dài của anh trở nên trắng muốt.

Đầu bên kia điện thoại bắt máy, giọng đàn ông cung kính vang lên: "Anh Thời."

Thời Cẩn ngồi trên chiếc ghế treo, bắt chéo chân: "Cho tôi một tấm vé của buổi dạ tiệc mà Sênh Sênh tham gia."

"Vâng."

Anh cúp máy rồi đứng dậy, đi dến trước tủ gỗâm tường, ngón tay lướt qua hàng đĩa CD, chọn một đĩa, đặt vào đầu đĩa cũ kĩ rồi nhấn nút "play".

Tiếng nhạc rock tràn ngập khắp căn phòng.

"Sênh Sênh Ngân Dài" là album thứ hai của Khương Cửu Sênh, được phát hành năm 2017.

Thời Cẩn giơ tay lên, trong lòng bàn tay là chiếc ống hút còn in nguyên dấu răng đều đặn. Anh đúng là mê muội vì cô, ngay cảống hút cô từng cắn cũng muốn trộm bằng mọi cách.

Anh lắc đầu bật cười, hôn khẽ lên chiếc ống hút ấy.

***

Buổi lễ trao giải âm nhạc long trọng sắp khai mạc, trước Trung tâm Hội Nghị Washington, xe cộ vẫn không ngừng qua lại, giới nghệ sĩ cũng lần lượt vào hội trường. Bảy giờ bốn mươi phút, siêu sao nhạc rock Khương Cửu Sênh cũng đến. Cô mặc một bộ váy dạ hội màu tím, tay trái còn bó thạch cao, lập tức trở thành tiêu điểm của báo giới.

Chỉ sau đấy chưa đầy một phút, nam diễn viên trẻđang nổi Tô Khuynh cũng bước lên thảm đó.

Cặp đôi Khương - Tô khó có dịp đứng chung một khung ảnh, cánh phóng viên ngoài thảm đỏ chụp ảnh nhưđiên, đèn flash nháy lia lịa, hòa với ánh đèn đường rực rỡ. Dưới ánh trăng, cả khu thảm đỏ sáng chói như ban ngày.

Tô Khuynh đi nhanh một chút rồi đến bên cạnh Khương Cửu Sênh, hơi nhếch khuỷu tay mình lên: "Đi cùng nhé?"

Khương Cửu Sênh khoác tay cô nàng: "Được."

Khương Cửu Sênh mặc một chiếc váy dạ hội màu tím bó eo có vài đóa hoa li ti, vạt váy rất dài, người bên cạnh lại mặc một bộ vest thuần trắng, trên túi áo có ghim một đóa hoa vải màu tím.

Vừa trùng hợp lại vừa xứng đôi.

Khương Cửu Sênh nhìn người bên cạnh vài lần, mặc dùđã biết rõ Tô Khuynh là một cô gái, nhưng khi nhìn thấy côấy mặc vest, cô lại cảm thấy rất hợp, trông phong lưu phóng khoáng như một công tử trẻ tuổi tuấn tú.

Bảo sao fan bà xã của Tô Khuynh đông đảo khắp thiên hạ.

Tô Khuynh quay sang nhìn thấy Khương Cửu Sênh đang nhìn mình, nhếch miệng cười ngả ngớn: "Bị tôi mê hoặc rồi à?"

Khương Cửu Sênh chỉ cười xòa.

Đèn flash lại càng chớp điên cuồng hơn.

Tô Khuynh ngẩng đầu, vẫy tay về phía khán giả, lại còn bắn tim vô cùng quyến rũ. Lần này, Tô Khuynh là khách V.I.P tham gia biểu diễn tại buổi lễ, một người giọng như vịt đực thế này lại được mời đến biểu diễn tại một chương trình tầm cỡ, có thể thấy danh tiếng của Tô Khuynh đã cao đến mức độ nào.

Tiếng thét của fan nữ cao vút tận trời, khiến fan của Khương Cửu Sênh ngồi bên cạnh đờ cả người. Có cần lốđến vậy không? Fan của Khương Cửu Sênh không thèm ngó ngàng thêm, ủng hộ"ông xã Sênh gia" trong thầm lặng, không ngừng khiến tin tức về cánh tay bị bó thạch cao của "ông xã" lên top tìm kiếm trên weibo.

Tô Khuynh cúi đầu, nói khẽ bên tai Khương Cửu Sênh: "Đã nghĩ xem nên phát biểu cảm nghĩ như thế nào khi nhận giải chưa?"

Khương Cửu Sênh cười nhạt: "Chưa."

"Lại định tùy cơứng biến à?"

Tô Khuynh nhớđến lần đầu tiên mình nhìn thấy Khương Cửu Sênh, cũng làở một lễ trao giải. Khi ấy, Khương Cửu Sênh được nhận giải ca sĩ mới xuất sắc nhất, chương trình bảo cô phát biểu cảm nghĩ trong ba phút, cô lại chỉ dùng đúng ba giây.

"Tôi là Khương Cửu Sênh."

Chỉ một câu nói, lại có thể khiến ba chữ"Khương Cửu Sênh" trở thành cái tên gây sốt khắp giới âm nhạc Hoa ngữ.
 
Back
Top Dưới