Cập nhật mới

Khác [DuongKieu] Hoa Thủy Tiên Trong Đêm

[Duongkieu] Hoa Thủy Tiên Trong Đêm
chương 22


Nửa đêm.

Nghĩa trang vắng.

Mưa lất phất như tơ bạc.

Gió lạnh cắt da.

Pháp mặc áo mưa đen rách vai, ngồi bên nấm mộ đất ẩm.

Đèn pin cắm xuống đất, ánh vàng mờ soi dòng chữ thô khắc:

Trần Đăng Dương – Hạnh Phúc Nhé.

Pháp thở khò khè.

Hơi nước bốc ra từ miệng như khói lạnh.

Mắt đỏ hoe, quầng thâm đen như hốc mắt chết.

Anh đặt tay lên mộ.

Nước mưa từ tay rỉ xuống đất tươi.

“Dương…”

“Hôm nay trời lạnh quá…”

“Mày ghét lạnh mà…”

Gió rít qua cỏ lau.

Pháp cúi đầu.

Môi run.

“Tao nhớ mày…”

“Nhớ hồi mày chưa bị vùi dập …”

“Nhớ cái thằng Dương ngu ngốc cứ cười toe…”

Mắt anh dại đi.

Nhìn chằm chằm vào mộ.

Tiếng mưa rả rích như ru.

Cảnh hồi ức chầm chậm hiện ra:

Một buổi trưa năm nhất.

Hai đứa ngồi bệt trên bậc thang giảng đường.

Áo blouse trắng tinh.

Dương cười đến nhăn mũi:

“Anh Pháp, mai mốt em làm bác sĩ giỏi nhất nước luôn!”

"Anh sẽ là cảnh sát đội điều tra giỏi nhất nước luôn!

"

“Chữa bệnh miễn phí cho mấy người nghèo, ha!”

Pháp bật cười, mắt ươn ướt.

“Mày ngu.

Ai trả tiền cho mày?”

Dương cười toe:

“Thì… anh trả!”

Anh bật cười.

Tiếng cười khô như gỗ mục.

Mắt đỏ lòm.

Im lặng.

Chỉ tiếng mưa rơi trên đất mộ lạnh ngắt.

Pháp bật khóc.

Đập tay xuống đất mềm.

Bùn văng lên mặt.

“Tao yêu mày…”

“Tao ghét mày…”

“Tao không quên mày được…”

Anh cắm chai rượu lên mộ như nén hương.

Lảo đảo đứng dậy.

Anh loạng choạng ra xe

Mưa quất ràn rạt trên nóc.

Kính mờ nước

Hơi rượu bốc nồng.

Mắt cay xè.

“Chờ tao… tao uống thêm chục năm nữa… tao chết xuống đó với mày…”

Xe lao đi trong đêm.

Đèn pha rọi mưa trắng xóa.

Vô-lăng lắc lư vì tay Pháp run.

Anh cười méo mó.

“Dương… mày ngồi kế bên đúng không…”

“Mày nhìn tao này…”

“Say lắm… như hồi tao bị mày chuốc…”

Ảo giác trong mắt anh – ghế phụ lờ mờ hiện bóng người:

Dương – áo tù ướt máu.

Cười nhẹ.

Mắt đen sâu hoắm.

“Anh…” – tiếng Dương văng vẳng.

“Nhìn đường đi…”

Pháp cười lớn.

“Câm đi đồ khốn…”

“Tao lái… tao chở mày…”

Tiếng còi xe tải rít lên.

Đèn pha đối diện lóa trắng.

Tiếng mưa, tiếng lốp, tiếng sắt thép nghiến nhau chát chúa.

ẦM!

Kim loại móp rú.

Kính vỡ nát.

Mưa tràn vào khoang xe.

Pháp gục trên vô-lăng.

Máu tuôn trên mặt.

Nước mắt hòa máu.

Thị lực nhòe dần.

Hơi thở đứt quãng.

“Dương…”

“Đợi tao…”

Trong mắt mờ đục – Dương ngồi cạnh.

Tươi cười, vươn tay ra.

“Anh ơi…”

“Về nhà với em.”

Pháp thở hắt.

Nụ cười lệch méo hiện trên môi nhuốm máu.

Mọi thứ tối đen.

Yên lặng.

Như cái ôm siết chặt nhất.

Cuối cùng, họ chạm được nhau.

End!
 
[Duongkieu] Hoa Thủy Tiên Trong Đêm
chương 18


Trại giam, tối trước giờ thi hành án.

Dương ngồi lặng trong phòng biệt giam.

Xích lạnh siết tay.

Mưa đêm qua thấm ướt tường đá, ẩm mốc lạnh lẽo.

Anh cúi đầu.

Mí mắt nặng trĩu.

Hơi thở đứt quãng như nghẹn nước.

Ký ức ập về.

Mùi rượu.

Mùi máu.

Tiếng gào thét chửi rủa.

“Đừng mà…

đừng đánh nữa…”

Mẹ anh.

Người phụ nữ gầy gò, tóc rối, mặt bầm tím.

Ngã quỵ trên nền nhà ẩm, lưng dính máu loang lổ.

Cha anh.

Hơi rượu nồng sặc.

Mắt đỏ lừ.

Hắn thở phì phò như con thú.

“Con đĩ mày… tiền đâu hả?!”

“Mày ngủ với ai?!

Nói!!”

Tiếng bạt tai chan chát.

Máu chảy từ khóe miệng mẹ.

Dương lúc đó đứng chết trân cạnh cửa.

Anh mới 20.

Người gầy nhom.

Hai tay run rẩy nắm chặt mép tường.

Mắt mở to, tròng trắng lộ rõ.

“Mẹ…” – giọng anh nghẹn như đứa trẻ.

“Mẹ ơi…”

Cha quay phắt sang.

Thấy Dương.

Mắt hắn càng đỏ.

“Thằng ranh… mày nhìn gì?!”

“Mày binh nó hả?!”

Hắn lảo đảo đi tới.

Túm cổ áo Dương.

Mùi rượu, mùi mồ hôi chua, tanh máu mẹ.

“Tao dạy mày!”

BỐP!

Đấm thẳng mặt Dương.

Anh ngã dúi vào bàn.

Mẹ gào lên:

“Đừng đánh nó!

Đừng mà!”

Cha quay sang bà.

Mắt hắn như thú hoang.

Hắn nhoài tới.

Chộp con dao bếp trên bàn.

“Câm đi!”

Mẹ lùi.

Trượt chân ngã.

Tay quờ quạng.

“Đừng… xin ông…”

Cha nhảy xổ tới.

Dao vung lên.

“Chết đi con đĩ!!”

Tiếng dao rạch vào thịt.

Máu phun trúng tường.

Dương gào.

“MẸ!!!”

Anh bật dậy.

Xông vào.

Mắt đỏ hoe.

Hơi thở đứt quãng.

Cha vẫn đè mẹ.

Rút dao ra – máu đỏ ngòm.

Cười khùng khục.

“Thấy chưa?!

Nó đáng chết!”

Dương túm tay cầm dao.

Cổ tay hắn nổi gân xanh.

Hai cha con giằng nhau.

Tiếng dao rít ken két.

Mưa ngoài mái tôn lộp độp.

“Buông ra!”

“Tao giết mày luôn!”

Dương gầm lên.

Mắt như muốn vỡ mạch máu.

“Chết đi…”

Anh dồn hết sức.

Lưỡi dao cắm thẳng vào cổ cha.

Phập!

Âm thanh ướt lạnh.

Hắn trợn mắt.

Mồm há ra.

Tiếng rít phì phò sặc máu.

“Mày… mày…”

Dương buông tay.

Dao rút ra, máu phun vọt.

Cha ngã vật xuống, giãy mấy cái rồi nằm im.

Mẹ không cử động.

Người đầy máu.

Mắt mở trân nhìn con.

Không còn thở.

Căn nhà nặng mùi máu tanh.

Mưa rơi lạnh.

Gió hú ngoài hiên.

Dương quỳ sụp.

Tay dính máu đỏ tươi.

Mắt dại đi.

“Mẹ…”

“Con xin lỗi…”

“Con không muốn…”

Tiếng mưa to dần.

Hòa với tiếng nức nghẹn.

Vỡ ra như xé ruột.

Từ đêm đó, Dương biến mất.

Không ai tìm thấy.

Một thằng trai trẻ 20 tuổi – rời bỏ mọi thứ.

Không còn là người bình thường.

Giết để sống sót.

Giết để không còn ai làm tổn thương nữa.

Hiện tại – Trại giam.

Dương mở mắt.

Nước mắt rịn ra.

Môi mấp máy.

“Xin lỗi mẹ…”

“Xin lỗi anh…”

" Em đã tự tay phá nát đi cả tương lai của mình.

"

Anh cúi đầu.

Sợi xích lạnh quấn cổ tay.

Sẵn sàng chờ cái chết.
 
[Duongkieu] Hoa Thủy Tiên Trong Đêm
chương 19


Dương ngồi trong phòng biệt giam.

Ánh đèn vàng nhợt soi thân hình gầy rộc, cổ tay bầm đen vì còng siết.

Anh ta cười khẽ, vuốt vết máu khô trên còng:

> “Hôm nay hả…?

Ừ…

đẹp trời để chết mà.”

---

Tiếng cửa sắt mở.

Cai ngục bước vào, nghiêm giọng:

> “Trần Đăng Dương.

Chuẩn bị.”

---

Dương ngước lên, mắt đen sâu hun hút, ánh nhìn trống rỗng.

Nhưng giọng lại rất nhẹ nhàng:

> “Anh Pháp… có tới không?”

Cai ngục lúng túng, tránh mắt.

---

Phía hành lang – tiếng giày nện nặng nề.

Một bóng áo cảnh sát quen thuộc hiện ra.

Pháp.

Mặt xanh xao.

Áo nhàu nát.

Mắt sưng húp đỏ ngầu vì mất ngủ.

---

Dương khựng lại.

Đôi mắt sáng lên – như lửa bùng phút chót.

> “Anh tới thật…”

Pháp bước vào.

Tay siết nắm chặt đến bật máu.

> “Dương…” – giọng khàn nghẹn.

“Sáng nay mày chết.”

---

Dương cười.

> “Ừ.

Vui mà.

Kết thúc rồi.”

---

Pháp bước thật nhanh.

Túm cổ áo Dương.

Kéo sát mặt.

> “Tại sao mày cười?!”

“Mày có biết… tao đã cầu xin người ta giảm án cho mày không?!”

Dương chớp mắt.

Nước mắt ứa ra.

> “Em biết…

Anh còn yêu em.”

“Nên đừng khóc.”

---

Pháp run bần bật.

Trán anh chạm trán Dương.

Hơi thở dồn dập.

> “Mày giết người.

Mày đáng chết.”

Dương mỉm cười:

> “Phải.”

“Nhưng em yêu anh.”

“Mãi yêu.”

---

Pháp bật khóc.

Nước mắt ướt cổ áo Dương.

> “Câm mồm…”

“Mày là quái vật…”

“Đừng nói yêu tao…”

Dương cười nấc, nước mắt hòa nước mưa rỉ từ mái tôn rỉ sét.

> “Em chỉ muốn anh nhớ em.”

“Cho dù bằng ác mộng.”

---

Cai ngục gõ cửa sắt.

> “Đến giờ.”

Dương quay mặt đi.

Nước mắt chảy dài trên má bẩn máu.

> “Dẫn tôi đi.”

---

Pháp níu tay hắn.

> “Chờ đã… chờ đã…”

“Dương…”

Dương quay đầu lại.

Nụ cười méo mó như vết sẹo.

> “Gặp lại trong mơ nhé…

Anh.”

---

Họ siết còng thêm.

Lôi Dương đi.

Tiếng xích lê trên sàn bê tông ướt lạnh.

Pháp quỵ xuống.

Đấm sàn.

> “ĐỪNG ĐI!”

---

Hành lang chật hẹp, ánh đèn tuýp nhấp nháy.

Bóng Dương gầy khô, bị kéo đi xa dần.

> “Anh ơi…”

“Đừng khóc…”

“Em thương anh…”

---

Tiếng cửa sắt đóng sầm.

Ngăn mọi âm thanh.

---

05:00 – Phòng thi hành án.

Ánh đèn lạnh.

Dương bị trói ghì trên ghế.

Tim đập chậm.

Mắt nhìn lên trần.

> “Anh Pháp… nhìn em lần cuối đi…”

---

Tiếng lệnh dứt khoát vang:

> “Thực hiện.”

---

Phát súng nổ.

Âm thanh khô khốc, vang trong hành lang như tiếng kết thúc mọi thứ.

---

Bên ngoài – Pháp gục đầu vào tường, nấc nghẹn.

Tay anh dính máu của chính mình vì tự cắn.

> “Mày chết rồi…”

“Nhưng tao… chết theo mày…

đồ khốn nạn…”

---

Trời sáng lên.

Nhưng mưa vẫn rơi.

Lạnh.

Rát.

Câm lặng.
 
Back
Top Bottom