[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Duongkieu] Hoa Thủy Tiên Trong Đêm
chương 22
chương 22
Nửa đêm.
Nghĩa trang vắng.
Mưa lất phất như tơ bạc.
Gió lạnh cắt da.
Pháp mặc áo mưa đen rách vai, ngồi bên nấm mộ đất ẩm.
Đèn pin cắm xuống đất, ánh vàng mờ soi dòng chữ thô khắc:
Trần Đăng Dương – Hạnh Phúc Nhé.
Pháp thở khò khè.
Hơi nước bốc ra từ miệng như khói lạnh.
Mắt đỏ hoe, quầng thâm đen như hốc mắt chết.
Anh đặt tay lên mộ.
Nước mưa từ tay rỉ xuống đất tươi.
“Dương…”
“Hôm nay trời lạnh quá…”
“Mày ghét lạnh mà…”
Gió rít qua cỏ lau.
Pháp cúi đầu.
Môi run.
“Tao nhớ mày…”
“Nhớ hồi mày chưa bị vùi dập …”
“Nhớ cái thằng Dương ngu ngốc cứ cười toe…”
Mắt anh dại đi.
Nhìn chằm chằm vào mộ.
Tiếng mưa rả rích như ru.
Cảnh hồi ức chầm chậm hiện ra:
Một buổi trưa năm nhất.
Hai đứa ngồi bệt trên bậc thang giảng đường.
Áo blouse trắng tinh.
Dương cười đến nhăn mũi:
“Anh Pháp, mai mốt em làm bác sĩ giỏi nhất nước luôn!”
"Anh sẽ là cảnh sát đội điều tra giỏi nhất nước luôn!
"
“Chữa bệnh miễn phí cho mấy người nghèo, ha!”
Pháp bật cười, mắt ươn ướt.
“Mày ngu.
Ai trả tiền cho mày?”
Dương cười toe:
“Thì… anh trả!”
Anh bật cười.
Tiếng cười khô như gỗ mục.
Mắt đỏ lòm.
Im lặng.
Chỉ tiếng mưa rơi trên đất mộ lạnh ngắt.
Pháp bật khóc.
Đập tay xuống đất mềm.
Bùn văng lên mặt.
“Tao yêu mày…”
“Tao ghét mày…”
“Tao không quên mày được…”
Anh cắm chai rượu lên mộ như nén hương.
Lảo đảo đứng dậy.
Anh loạng choạng ra xe
Mưa quất ràn rạt trên nóc.
Kính mờ nước
Hơi rượu bốc nồng.
Mắt cay xè.
“Chờ tao… tao uống thêm chục năm nữa… tao chết xuống đó với mày…”
Xe lao đi trong đêm.
Đèn pha rọi mưa trắng xóa.
Vô-lăng lắc lư vì tay Pháp run.
Anh cười méo mó.
“Dương… mày ngồi kế bên đúng không…”
“Mày nhìn tao này…”
“Say lắm… như hồi tao bị mày chuốc…”
Ảo giác trong mắt anh – ghế phụ lờ mờ hiện bóng người:
Dương – áo tù ướt máu.
Cười nhẹ.
Mắt đen sâu hoắm.
“Anh…” – tiếng Dương văng vẳng.
“Nhìn đường đi…”
Pháp cười lớn.
“Câm đi đồ khốn…”
“Tao lái… tao chở mày…”
Tiếng còi xe tải rít lên.
Đèn pha đối diện lóa trắng.
Tiếng mưa, tiếng lốp, tiếng sắt thép nghiến nhau chát chúa.
ẦM!
Kim loại móp rú.
Kính vỡ nát.
Mưa tràn vào khoang xe.
Pháp gục trên vô-lăng.
Máu tuôn trên mặt.
Nước mắt hòa máu.
Thị lực nhòe dần.
Hơi thở đứt quãng.
“Dương…”
“Đợi tao…”
Trong mắt mờ đục – Dương ngồi cạnh.
Tươi cười, vươn tay ra.
“Anh ơi…”
“Về nhà với em.”
Pháp thở hắt.
Nụ cười lệch méo hiện trên môi nhuốm máu.
Mọi thứ tối đen.
Yên lặng.
Như cái ôm siết chặt nhất.
Cuối cùng, họ chạm được nhau.
End!