[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 97,480
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[Duongkieu-Chuyenver] Quay Trở Về Tôi Sẽ Không Làm Gì Nữa
160
160
Trong vỏ bọc là một người trưởng thành, còn Đăng Dương chỉ là một cậu bé vừa trưởng thành... không, một đứa nhóc con làm sao có thể cao lớn cứng cáp như vậy được?
Dù sao, cậu không thể vội vàng đồng ý với Đăng Dương.
Tối đa chi còn nửa năm nữa, sau khi thi đại học xong, họ đã phải chia tay.
Pháp Kiều không muốn làm tăng thêm nỗi đau cho Đăng Dương.
Nhưng mà nói lại, bây giờ không đồng ý, có vẻ như Đăng Dương đã cảm thấy đau lòng.
Lúc trước, khi cậu hỏi Đỗ Hải Đăng câu hỏi tương tự, cậu ta trả lời cậu thế nào nhỉ?
- Cậu cảm thấy bị từ chối, hay yêu đương rồi chia tay, cái nào khó chịu hơn?
Lúc đó Đỗ Hải Đăng rất tức giân, muốn kéo cậu ra ngoài...
Vì vậy, có lẽ ý là cả hai đều khó chịu?
Tiểu Kiều tổng không có kinh nghiệm yêu đương, cảm giác như mình sống hai đời thật vô ích, vướng mắc sâu sắc, không nhịn được liếc nhìn trộm Đăng Dương.
Và kết quả là đụng phải ánh mắt của đối phương.
Bốn mắt nhìn nhau.
Sau đó chàng trai xinh đẹp có linh hồn trưởng thành, đôi tai đỏ bừng lên.
...Chỉ nhìn cậu ta một cái mà lại nhớ đến cái ôm e0 lúc nãy?
Thực ra từ nhỏ đến lớn, hai người đã có những tiếp xúc thân mật hơn nhiều rồi, một cái ôm có gì đâu?
Chắc chắn là do những lời nói lúc nãy của Đăng Dương làm náo loạn.
Dù sao, cũng một cái chạm, nhưng "cố ý" và "vô tình" thì có thể khác nhau một khoảng cách lớn như vực Mariana.
Thêm hai chữ "tình cảm", thì ngay cả tương tác bình thường nhất cũng mang đậm mùi vị mơ hồ, dễ khiến người ta tim đập nhanh hơn, ảo tưởng các thứ.
Học sinh Pháp Kiều không dám nhìn bạn cùng bàn, xoay đầy nhanh với vẻ mặt tội lỗi, giả vờ thể hiện sự quan tâm sâu sắc đến bài tập Toán.
Trong khi đó, Đăng Dương nhìn cậu một lúc lâu, mới rời mắt.
Kiều Bảo rất nhạy cảm về cơ thể, đặc biệt sợ bị gãi ngứa, thậm chí cho đến bây giờ, mi dài vẫn còn đọng lại giọt nước mắt chưa khô hẳn, là do cười nhiều lúc nãy.
Nhưng giờ nét cười đã biến mất, ánh mắt e dè, đôi mắt đẹp tự nhiên như có một ao nước vỡ trong veo, càng thêm ướt ắt trong trẻo, trông rất ngây thơ và dễ bị lợi dụng, có chút đáng thương, Đăng Dương liến liến răng trong, thở sâu một hơi, mới kiềm chế được khao khát muốn xoa xoa mái tóc mềm mại của Kiều Bảo ngay lúc này.
Cậu ta phải kiên nhẫn, mới có thể khiến Kiều Bảo ngoan ngoãn đồng ý với mình.
Thầy giáo Toán vẫn đang đọc như kiểu đọc kinh, Đăng Dương không the0 dõi lại bài giảng, mà lật qua mặt sau của bài tập, dùng bút đỏ khoanh một bài, cậu ta viết các bước giải đồng thời vừa viết vừa suy nghĩ: Những lo lắng của Kiều Bảo hOàn toàn không xảy ra.
Nỗi lo "yêu xa", "không phù hợp về thân phận"... không phải không thể vượt qua khi thực sự yêu một người.
Đăng Dương thừa nhận, cậu ta là người có tham vọng, vì là cháu trai của Trần Kiến Quân, là người nhà họ Trần, nên tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ nghiệp khổng lồ mà không tranh giành, chiếm lấy.
Từ nhỏ cậu ta đã biết, trên đời này những thứ tốt đẹp không tự đến, nếu không chủ động giành lấy thì sẽ không bao giờ có cơ hội.
Hơn nữa, cậu ta nhìn thấy ông nội đánh giá mình rất cao.
Nhưng việc thừa kế gia nghiệp và sở hữu Kiều Bảo không hề mâu thuẫn.
Đăng Dương tự tin có thể cân bằng sự nghiệp và gia đình, nhưng cậu ta không muốn cam kết trước.
Hiện tại mọi thứ vẫn là ẩn số, hứa bằng đôi môi đỏ và hàm răng trắng:
"Tương lai anh tuyệt đối sẽ không rời bỏ em, anh sẽ giải quyết mọi lo âu phía sau" thì quá thiếu sức thuyết phục.
Lời hứa không phải là nói ra, mà là phải thực hiện.
Đăng Dương tin tưởng rằng mình có thể xử lý tốt mọi việc sau này, nhưng không muốn "hứa suông".
Cậu không muốn dùng những lời hứa hẹn lỏng lẻo đó để dụ dỗ Kiều Bảo yêu mình.
Cậu ta hy vọng Pháp Kiều đơn thuần chỉ yêu con người cậu ta, yêu đến mức có thể buông bỏ tất cả những phân vân khác.
Nên trải qua một mối tình đầy thuần khiết.
Bây giờ cả hai đều đã trưởng thành, đã đến lúc đem những tình cảm thầm kín bấy lâu ra ánh sáng, đòi một câu trả lời từ vị thiếu niên mà cậu ta đã âm thầm gìn giữ trong lòng nhiều năm qua.
"Pháp Kiều, em trả lời câu hỏi này đi."
Đột nhiên thầy Gấu Trúc Khổng Lồ Gọi tên.
Quang Anh ghé về phía sau, đụng khuỷu tay vào mặt bàn của cậu, Pháp Kiều mới như tỉnh khỏi giấc mơ, hơi hoảng hỏi Đăng Dương: "Câu nào?"
...Câu hỏi này làm Đăng Dương cũng bối rối.
Quang Anh nói một cách kiên nhẫn: "Câu 15!"
Pháp Kiều: "UM..."
Trớ trêu thay, câu hỏi đó cậu chưa làm, để trống.
Không phải là không biết, chỉ là bài có lời giải phức tạp, cần nhiều phép tính, Pháp Kiều lười làm, dự định hỏi Đăng Dương có cách đơn giản hơn không, nhưng anh trai Đăng Dương suốt cuối tuần vừa rồi đều bận viết kế hoạch cứu vãn cho một ngân hàng sắp phá sản, hơn nữa cậu vừa từ chối lời tỏ tình của ai đó.
...Nên đã quên mất.
"Sao, không làm hay là không biết?"
Gấu Trúc Khổng Lồ hỏi chậm rãi, giọng như đang tụng kinh.
Pháp Kiều không sợ thầy, nhưng trở trêu thay, Lý Học Liên đã đứng ở cửa lớp mà không ai hay biết.
Pháp Kiều: "!!"
Nếu nói không làm bài trước mặt'... cô Lý, Khắc chắn cô sẽ gọi điện cho bà Nam Phương!
Lúc này mượn bài của Đăng Dương cũng vô ích, vì học sinh này vốn không thích viết lời giải chi tiết, trừ khi là bài thi, nếu không thì ngay cả bài lớn cũng chỉ ném lên một đáp án thôi.
Nhưng Đăng Dương đẩy bài tập lại, trên đó viết rõ ràng từng bước, câu hỏi còn được khoanh tròn bằng bút đỏ.
Pháp Kiều đọc the0 đó, vượt qua được cửa ải, ngồi xuống sau đó lầm bầm phàn nàn: "May là anh kịp thời ra tay cứu, làm sao anh biết trước thầy gấu trúc khổng lồ sẽ hỏi câu này, còn khoanh tròn nó nữa?"
"Không có nhà tiên tri nào biết trước tương lai."
"Tối qua thấy em không làm, nên cứ đợi em hỏi anh mãi."
"Ai ngờ phải đợi tới bây giờ."
Pháp Kiều: "..."
Những lời nói rung động này khiến Pháp Kiều cảm thấy lúng túng, ngại ngùng bởi vì cậu cự tuyệt lời tỏ tình, cậu cũng không có tâm trí học hành.
Cậu lắp bắp nói: "Quên mất."
Đăng Dương không trách móc gì cậu, chỉ nói: "Sau giờ học sẽ giải thích cho em."
Pháp Kiều ngoan ngoãn: "Vâng."
Học kỳ này thời gian trôi qua rất nhanh, chỉ thoáng chốc đã đến kỳ thi giữa kỳ.
Tuy nhiên, đối với học sinh lớp 12, mỗi tháng có một kỳ thi lớn, mỗi tuần có một bài kiểm tra nhỏ, đã quá quen với việc thi cử.
Kỳ thi giữa kỳ chỉ thi vào buổi sáng, buổi chiều là tiết tự học và kết quả sẽ công bố vào tuần thứ hai.
Mọi người coi đó là điều bình thường, thậm chí không quá căng thẳng.
Pháp Kiều cũng vậy, gần như không có cảm giác lo lắng chờ đợi kết quả, chỉ coi đây như một cuối tuần bình thường.
Nhưng vì không biết phải đối mặt với Đăng Dương như thế nào, tuần này cậu chọn về nhà.
Vừa khéo sau khi thi xong có thể nghỉ ngơi một chút.
Khi say rượu, Trường Sinh luôn miệng than phiền con trai chẳng bao giờ về nhà, cứ đi the0 mông anh trai Đăng Dương như cái rắm.
Nhưng bây giờ thấy con trai về nhà, ông lại có vẻ khó chịu: "Con Muốn lười biếng sao?"
Pháp Kiều: "Hả?"
Trường Sinh: "Mẹ con nói Đăng Dương giống như một giáo viên nhỏ, luôn trông chừng và kiểm tra bài tập của con.
Giờ thằng bé không ở bên cạnh, nên con không viết bài nữa à?
Về đến nhà là không đọc sách, nếu không phải lười biếng thì là gì?"
Pháp Kiều: "...Ba ơi, con vừa thi xong mà, nghỉ ngơi một tối không được à_🙂3"