[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 97,479
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[Duongkieu-Chuyenver] Quay Trở Về Tôi Sẽ Không Làm Gì Nữa
140
140
"Cậu ta không hề nhu nhược."
Một ý nghĩ lóe lên trong đầy Hoàng Anh.
Pháp Kiều dùng đầy giày màu trắng đá nhẹ vào tay Tống Lệ Siêu:
"Nói tiếp đi."
Tống Lệ Siêu khóc nức nở: "Tôi hứa!
Sau này sẽ không bao giờ dám đánh cô ấy nữa, nếu còn đụng vào một ngón tay của cô ấy, tôi sẽ tự chặt đứt hai bàn tay của mình!
Tôi thực sự không dám nữa, tôi chịu thua rồi, cũng sẽ không đến trường gây rối, tôi chỉ là say rượu mà nói năng lung tung thôi.
Tôi không có ý định đánh cô ấy, chỉ là mỗi lần say rượu, tôi không kiểm soát được cảm xúc, thực sự không cố ý!"
"Không cố ý mà cậu đã đánh cô Đàm đến mức sẩy thai?!"
Một nam sinh tức giận nói.
"Tôi thực sự chỉ là say rượu, tâm trí không tỉnh táo, tôi biết mình sai rồi..."
"Say rượu không tỉnh táo?"
Pháp Kiều khịt mũi cười nhạo, "Ông say rượu là chỉ biết đánh vợ thôi sao, sao không đi đánh lãnh đạo công ty?"
Tống Lệ Siêu: "..."
Pháp Kiều: "Hôm nay ông cũng say rượu, sao gặp đám nam sinh chúng tôi, lại biết kiềm chế không nổi nóng?"
Tống Lệ Siêu: "Tôi..."
"Đúng đấy!"
"Hắn chỉ biết bắt nạt kẻ yếu!"
"Thấy cô Đàm của chúng ta dễ bị đánh nên mới dám làm vậy!"
"Ba tôi nói, đàn ông phải khoan dung với phụ nữ, sao ở Bắc Thành lại có một tên cặn bã như ông chứ?
Ông là người ngoại quốc phải không?"_"
- Hoàng Anh sờ cuộn băng dính trong túi, lặng lẽ rút khỏi đám đông.
Không để ý thấy có một đôi mắt đang dõi theo mình trong bóng tối.
Đăng Dương hơi ngạc nhiên nhướng mày, kéo tay Quang anh nói: "Cậu trông chừng Kiều bảo, tôi đi làm việc một chút."
Quang anh rất muốn được ở bên cạnh Pháp Kiều một lúc, không hề hỏi Đăng Dương cân làm gì, vui vẻ đáp: "Cậu cứ làm việc đi, không vê cả đêm cũng không sao, tôi sẽ đưa Kiều bảo về nhà!"
Đăng Dương: "...."
Đăng Dương nghiến chặt hàm răng, xoay người đi vào khu vực tối tăm hơn.
Sau khi dạy người đàn ông bạo lực, các nam sinh ồn ào rời đi, vui vẻ hét lên đòi đi ăn thịt nướng, đi kèm với những lời bình phẩm về vẻ hèn nhát của Tống Lệ Siêu lúc nãy: "Hahaha lúc nãy Kiều bảo hỏi tên khốn đó, vết thương này là do đâu mà có, câu đó thật ngầu!"
"Đúng đấy, tên bạo hành nói là do ngã, hahaha!"
"Sao còn Gọi Kiều bảo, phải Gọi là Kiều Ca!"
"Kiều Ca thật oai hùng!"
Pháp Kiều: "....Chuyện hôm nay đừnJ ai nói ra ngoài, tối nay ăn thịt nướng tôi đãi."
"Okeeee!"
"Tuyệt vờiiili "
Pháp Kiều: "Này Đăng Dương đâu rồi?"
"Cậu ấy có việc nên đi trước rồi," Quang anh vội vàng lên phía trước, "Đăng Dương bảo không cần đợi cậu ấy, đi thôi, anh đi ăn thịt nướng cùng em, uống Bắc Băng Dương hay Đại Dinh?"
"Có được uống bia không?"
"Chưa thành niên không được uống rượu!"
"Vậy tôi được chứ?
Tôi đã qua sinh nhật 18 rồi!"
Đăng Dương quay trở lại, đúng lúc nghe thấy giọng nói của Hoàng Anh: "Hiếu ca, quên đi.
Tôi không đủ can đảm làm điều đó."
"Trước đây dù tôi không thích cậu ta lắm, nhưng lần này tôi thực sự phải ngưỡng mộ Pháp Kiều.
Đúng là!
Pháp Kiều trông giống con gái, lại hay ra oai, điều đó làm tôi khó chịu.
Nhưng lần này cậu ta thật sự rất đàn ông!"
'
"Nói thật, cô Đàm đã dạy chúng tôi ba năm, khi nghe cô ấy bị ngược đãi, tôi cũng rất tức giận, cũng muốn trừng phạt tên bạo hành đó, nhưng...cũng chỉ là nghĩ thôi, đối với việc này tôi không dám đứng ra.
Nhưng Pháp Kiều lại dám!
Đừng nhìn cậu ta trông xinh đẹp, cậu ấy là người đàn ông mạnh mẽ nhất lớp chúng ta!"
Đăng Dương ẩn mình trong bóng tối, tì tay vào tường, kiên nhẫn nghe hết những lời của Hoàng Anh.
Cậu ta rất thích nghe người khác khen Kiều bảo.
Tuy nhiên, ngay sau đó Trần Minh Hiếu nói: "Nên cậu đã quên việc đã hứa với tôi rồi sao?!"
Hoàng Anh lùi lại hai bước: "Nói thật, tôi cảm thấy cậu hơi biến thái."
Trần Minh Hiếu: "Cậu nói gì vậy?"
"Đừng tưởng tôi không hiểu, cậu muốn tôi giúp cậu trừng phạt cậu ta, dùng cuộn băng dính đó trói cậu ta lại... cậu thích cậu ta đúng không?
Tôi biết, có một số nam sinh cũng thích nam sinh, nhưng cậu không thực sự thích cậu ta, như Đăng Dương mới gọi là thích cậu ta!
Cậu chỉ đơn giản là một kẻ biến thái!
Tôi không muốn giúp cậu!"
Nói xong, Hoàng Anh chạy mất.
Đăng Dương đứng im tại chỗ, lưng dựa vào bức tường mát lạnh, ngẩng nhìn bầu trời đêm, nghĩ: Hóa ra ngay cả người ngoài cũng nhìn ra được rồi sao?
Mình rõ ràng đến thế à?
"Này!"
Trần Minh Hiếu chạy đuổi theo Hoàng Anh.
Một đôi chân dài bất ngờ xuất hiện từ bóng tối chắn ngang.
"Á** --!"
Trần Minh Hiếu tưởng mình sắp ngã sấp mặt, thì cảm thấy cổ áo bị một bàn tay to lớn nắm lấy, kéo ngược cả người lên.
Động tác này khiến phần cổ áo ở phía trước siết chặt vào cổ họng, Trần Minh Hiếu không thể la hét, nghẹn ngào đỏ mặt, liên tục ho sặc sụa.
Đăng Dương lôi kéo cậu ta như kéo một con chó đã chết, chỉ dùng một tay kéo lê Trần Minh Hiếu cao gần 1m8, nặng gần 80kg, qua nửa con hẻm mới dừng lại.
Khi cậu ta buông tay, Trần Minh Hiếu hít thở bầu không khí đã lâu không được hưởng, vừa thở hồng hồng vừa nói: "Cậu cậu Muốn làm gì?"
Đăng Dương bình thản: "Tôi đã nghe hết rồi."
"!"
Trần Minh Hiếu: "Đăng Dương, không, Hiếu ca, tôi sai rồi!
Tôi cũng chưa làm gì hại đến Kiều bảo, cậu đừng đánh tôi, nhà tôi có tiền, tôi có thể cho cậu tiền!"
Đăng Dương: "Học sinh trung học ngoan ngoãn tuân thủ kỷ luật làm sao có thể đánh người?
Đừng vu khống tôi như vậy."
Hơn nữa, Kiều bảo vẫn luôn không muốn cậu ta đu.ng tới Hiếu thiếu gia, gây thêm rắc rối cho bản thân.
Đăng Dương lục lọi trong túi áo của Trần Minh Hiếu, lấy ra một cuộn băng dính rộng, một vật dụng học tập khá bình thường, nhưng rất rộng và dính, trông rất chất lượng.
Đăng Dương xé ra một đoạn băng dính, nhẹ nhàng hỏi: "Cậu muốn làm gì với Kiều bảo?
Nói lại lần nữa đi."
Vào khoảng hơn 11 giờ tối, một tiếng hét chói lọi của phụ nữ xuyên thủng không trung: "Aaaaa!
Có kẻ biến thái!"
Trần Minh Hiếu vội vàng giải thích cầm theo cái quần: "Tôi không phải!
Tôi không làm gì cả!
Đừng la hét nữa!"
Tuy nhiên, sau đó, tiếng hét của người phụ nữ đã thu hút thêm nhiều người tò mò xung quanh.
Một đại ca lớn tuổi ở quầy thịt nướng gần đó, xắn tay áo, chạy đến: "Để tôi xem xem, chuyện gì vậy?
Chà, đúng là có kẻ biến thái!"
Trần Minh Hiếu tranh cãi: "Không phải như các người nghĩ đâu!
Tôi không cố ý!"
"Không cố ý mà cậu không mặc đồ vào ngày lạnh lẽo này?"
"Cậu bị bệnh à?"
"Đúng là biến thái!"
"Tôi ghét nhất những kẻ biến thái!
Ở đây còn có phụ nữ, giữa ban ngày...
ồ không, ở nơi công cộng, sao lại có thể làm vậy được?
Có ai muốn cùng tôi bắt hắn ta tới đồn cảnh sát không?"
"Tôi!"
・・・
Trần Minh Hiếu không thể giải thích được.
Cậu ta không thể giải thích với họ là cậu ta bị Đăng Dương ép phải cởi quần áo.
Đăng Dương thật là một tên biến thái...
ép cậu ta dán tất cả quần áo lên tường, cuộn băng dính cũng đã dùng hết.
Đăng Dương chỉ đứng đó, khoanh tay theo dõi, cậu ta không dám không hết mình, nếu không...
Đăng Dương rất mạnh, giống như một con thú, nếu đấm cậu ta một cái, thì sẽ không chỉ đơn giản là cởi quần áo, mất mặt.
Do đó, quần áo được dính rất chắc chắn, cái băng dính rộng đó cũng không biết được làm bằng gì mà dính như vậy, cậu ta cào mãi mà không thế xé rách được, cộng thêm vào đêm thu se lạnh, chỉ trong khoảng thời gian ngắn, Trần Minh Hiếu đã bị tê cứng tay chân, cậu ta phải mất một lúc mới cuối cùng gỡ được một chiếc quần bông màu trắng, nhưng chiếc quần bông trắng rất nối bật trong đêm tối, người phụ nữ đi ngang qua ngõ hẻm nhìn thấy liền hét lên kinh hOàng vì tên đàn ông khỏa thân.
Người dân ở Bắc Thành rất quyết liệt, cũng rất nhiệt tình, đặc biệt là với những hành vi phạm pháp và mất trật tự như thế này, mọi người đều sẵn sàng giúp đỡ.
Chỉ trong chốc lát, đàn ông và phụ nữ ở quầy thịt nướng đều bị thu hút đến, mọi người đấm ngực đồng thanh hô lên "Bắt tên biến thái!"
Khiến Trần Minh Hiếu hoảng sợ, thậm chí không kịp mặc quần vội chạy trốn!
Anh không muốn bị những người đó bắt và đưa đến đồn cảnh sát!
Nếu ông nội biết được, nói với cha anh... chẳng khác nào anh bị lột một lớp da!
Tin tốt là khi chạy thì lại không lạnh nữa.
Trần Minh Hiếu chạy càng lúc càng nhanh, nhưng lúc này diện mạo của cậu ta quá gây chú ý, chạy càng xa thì càng nhiều người hưởng ứng tiếng Gọi
"Bắt tên biến thái", nhìn thấy sắp bị đám đông vây quanh, Trần Minh Hiếu hoảng loạn không biết đường nào mà chạy, đầu óc đần độn, trực tiếp nhảy xuống cầu!
"Ê ê!
Dòng sông này không có nước!"
"Cầu không cao, có lẽ sẽ không chết!"
"Nhưng dưới đó có vật liệu xây dựng bị vứt bỏ, nếu va đầy vào đó thì nguy hiểm lắm!"
"Gọi 120!
Gọi 120 mau!"
•• •
Ở quầy thịt nướng bên kia, những nam sinh lớp 2 năm 3 đang ăn đêm hOàn toàn không biết gì về sự việc này.
Chỉ khi mọi chuyện đã kết thúc, họ nghe thấy khách ngồi bàn bên cạnh bàn luận: "Tên biến thái đó thật sự đã nhảy xuống sông à?"
"Bạn tôi có mặt tại hiện trường!
Anh ấy còn quay videO!"
"Tại sao?"
"Không biết nữa, biến thái mà, nhìn cái dạng của hắn, có lẽ bị chồng của ai đó bắt gặp đang ngoại tình trên giường, nếu không thì sao có thể cởi sạch sẽ giữa thời tiết lạnh lẽo như vậy."
"Ồ vậy ra là thế... vậy thì đáng!"
"..."
Ngay cả Đăng Dương cũng không nghe thấy.
Lúc đầy cậu ta cũng không có ý định làm to chuyện lên.
Mặc dù Trần Minh Hiếu thực sự có ý định hầm hại Kiều bảo, nhưng cuối cùng thì câu ta cũng không thành công.
Đăng Dương thậm chí không trói Trần Minh Hiếu bằng cái băng dính đó để trả đũa
Tuy nhiên, việc dán tất cả quần áo của Trần Minh Hiếu lên tường thì đã đủ để cậu ta phải chịu đụng rồi, đứng chịu lạnh trong thời gian dài như vậy, ít nhất cũng sẽ khiến Trần Minh Hiếu bị cảm, để cậu ta có thể tăng trí nhớ, tham vọng luôn có một con dao, đừng tham lam những thứ không nên tham lam.
Khoa cấp cứu bệnh viện.
"Này bác sĩ!
Không phải đến lượt tôi rồi sao?
Sao ông lại khám người khác trước?"
"Bệnh nhân nhường ca nặng trước!
Đây là khoa cấp cứu chứ không phải khám bệnh thông thường!
Khám theo mức độ chứ không phải theo thứ tự.
Bệnh nhân này bị một thanh sắt đâm xuyên qua chân, chúng tôi cần cấp cứu cậu ta trước, đừng chặn cửa, nhường bước đi!"
Người bệnh nhân xếp hàng ban đầy vẫn còn tức giận, nhưng khi nhìn thấy chiếc băng ca toàn là máu, anh ta lập tức im lặng.
"Thật là nghiêm trọng!"
"Này!
Cái này không nguy hiểm tính mạng chú?"
Trần Minh Hiếu may mắn hay không may mắn gì không rõ, khi rơi xuống, cậu ta đúng ngay trúng vào một thanh sắt xây dựng, may mà không trúng phải chỗ hiểm, cậu ta chỉ bất tỉnh vì đau đớn.
"Mất máu quá nhiều, nhanh lên đưa đi truyền máu!
Bệnh nhân, bạn có biết nhóm máu của mình là gì không?"
"Nhóm máu A..."
"Bạn có mang theo giấy tờ tùy thân gì không?
Ô không đúng rồi, nói vậy thì thật là vô lý, người còn chưa mặc quần áo thì có mang giấy tờ gì...
Bạn có nhớ số chứng minh thư của mình không?
Bạn có số liên lạc của người thân không?
Gần nhất càng tốt!"
"Mẹ tôi...
ông tôi, họ Trần, số điện thoại của quản gia là..."
Các bác sĩ y tá đầy cậu ta vào phòng phẫu thuật, nhưng khi đang giữa ca mổ thì đột nhiên xảy ra sự cố.
"Bệnh nhân run lẩy bẩy, sốt cao...
Có vấn đề rồi, thuốc gây mê vẫn ổn, thuốc cũng không vấn đề gì, ...
Đây là hiện tượng tan máu, thắc chắn cậu ta không phải nhóm máu A rồi?"
"Đúng vậy, chính cậu ta tự nói là nhóm máu A, cậu ta tỉnh táo lắm, số chứng minh thư cũng báo rõ ràng..."
"Ngừng truyền máu ngay!
Chuẩn bị đặt ống thở oxy!
Làm lại xét nghiệm nhóm máu, liên lạc với người nhà!"
・・・
Mấy ngày gần đây, ông nội của Trần Minh Hiếu sức khỏe không được tốt lắm, đang uống thuốc, vừa ngủ được một lúc thì quản gia nhận được điện thoại, ông không thể quyết định được nên bàn bạc với người hầu già rồi một mình chạy tới bệnh viện, làm người nhà của Hiếu thiếu gia.