[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 100,602
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[Duongkieu-Chuyenver] Quay Trở Về Tôi Sẽ Không Làm Gì Nữa
220
220
Đặng Thành An: "Phần lớn nữ sinh ở trường chúng ta đều nhút nhát, người này lạnh lùng hơn người kia."
"Không đâu, vừa rồi còn có một..."
Pháp Kiều nói được một nửa, nhớ lại cô gái lúc nãy thất bại trong việc gạ gẫm Đăng Dương, cảm thấy không nên lan truyền bí mật cá nhân của cô gái đó ra ngoài, nên đã đột ngột nGừng nói.
Nhưng Đặng Thành An vẫn ngửi thấy ẩn ý đằng sau: "Vừa rồi có cô gái nào đó tán tỉnh cậu phải không?"
Pháp Kiều: "Không có."
Đặng Thành An dùng ánh mắt "tôi đã đoán ra sự thật" đằng sau, nheo mắt nhìn chăm chú Pháp Kiều, ngắm nghía gương mặt đẹp đến choáng ngợp của đổi phương một lúc, rồi đột nhiên như được sáng tỏ, cậu ta nói khẽ: "Tôi hiểu rồi, thế giới của mỹ nam không giống với tôi."
Pháp Kiều: "Ơ, cậu không sao chứ?"
Đặng Thành An vừa rồi tán tỉnh một nữ sinh và bị tự chối và vốn đã buồn rầu, giờ Đặng Thành An càng buồn hơn, cậu ta chầm chậm cúi đầy xuống:
"Không Sao, để tôi bình tĩnh lại đã, cậu đừng nói chuyện với tôi, gân đây tôi không muốn nói chuyện với mỹ nam."
Pháp Kiều: "........."
Nhưng Đặng Thành An ăn dưa bở một mình trong năm phút, lại tự động lại gần: "Nghe nói cậu rất giỏi tán tỉnh con gái."
Pháp Kiều: "?"
Cái gì vậy?
Đặng Thành An: "Dạy tôi vài chiêu đi, xin cậu đấy!"
Trước lời đề nghị thân thiết bạn đồng bệnh khó lòng từ chối, Pháp Kiều nói: "Tôi thực sự chưa bao giờ thử qua, nhưng có thế hỏi người khác giúp cậu."
Có vẻ như hai người bạn cùng phòng Đỗ Hải Đăng và Hoàng Đức Duy thích thảo luận về các chủ đề như là ai là hoa khôi trong lớp, cô gái nào đáng yêu hơn đại loại như vậy, có vẻ rất có kinh nghiệm, tối đến có thể hỏi họ.
Tuy nhiên, hai người bạn cùng phòng đó tham gia huấn luyện quân sự thực sự, theo tiến trình huấn luyện, Cường độ cũng dần dần tăng lên, có vẻ họ bị huấn luyện tường độ cao làm kiệt sức, vài ngày liền khi trở về là ngủ.
Đăng Dương thì không mệt mỏi về thể chất như bọn họ, cậu ta vẫn rất nhàn nhã, nhưng Pháp Kiều hiểu rõ anh trai Đăng Dương, với tư cách một giáo thảo lạnh lùng, số lá thư tình từng từ chối, không kể đến "tác phẩm cao ngất ngưỡng" thì cũng đã dày bằng mấy quyển sách, làm gì có kinh nghiệm theo đuổi con gái chứ?
Không cần phải hỏi.
Vì trì hoãn như vậy, chẳng mấy chốc đã đến giai đoạn cuối của kỳ học quân sự.
Hai tuần huấn luyện quân sự sắp thúc, vào ngày cuối cùng, buổi sáng sẽ tiến hành tổng duyệt đội hình, buổi tối trường sẽ tổ chức một buổi lễ chia tay.
Thực ra nói "buổi lễ" có phần đặt không đúng chỗ một chút, chỉ là để mọi người ngồi trên sân trường trong đêm mát mẻ cuối mùa hè, hát vài bài, nhảy vài điệu, những học sinh có tài năng trình diễn một chút, để tiễn biệt các giáo viên hướng dẫn.
Sau một đêm náo nhiệt, cuộc sống học sinh trung học sẽ bất đầy chính thức vào tuân sau.
Giáo quan của lớp 2 năm nhất trường trung học Nhất Trung, chấp tay sau lưng nghiêm nghị: "Hai tuần vất vả rồi, ngày mai là lúc kiểm tra kết quả của các em!
Tự tin chưa?"
"Có!"
"Tốt, vậy sáng mai đúng giờ cũ, địa điểm cũ tập trung, không được đến trễ!
Giải tán!"
"Giải tán giải tán!"
Đỗ Hải Đăng hét lên một tiếng không còn sức lực, một tay vịn vai Hoàng Đức Duy, một bên hỏi Đăng Dương: "Dương ca, tụi này đi nhà ăn, có cần giữ chỗ cho các cậu không?"
"Giữ giúp tôi, cảm ơn nhé."
Đăng Dương nói.
Mỗi ngày tan hàng, Đăng Dương đều đi tìm Pháp Kiều trước, rồi cùng cậu đi ăn cơm, một ngày ăn đồ gọi ngoài, một ngày ăn tại nhà ăn, kết hợp ngon và lành mạnh, rất có quy củ.
Đăng Dương đi ngược trong đám đông về phía đội cứu thương, trong lòng nghĩ: Không biết Kiều Bảo của cậu ta hôm nay có uống nước ngoan ngoãn không, ngồi dưới ánh nắng mặt trời có bị say nắng không, có cô gái nào tán tỉnh cậu không...
Cậu ta quá tập trung, nên không để ý có người nói chuyện với mình, khi tỉnh táo lại thì đã bị người ta chặn lại.
Đó là một nam sinh có làn da trắng.
Sau hai tuần tiếp xúc với ánh nắng mặt trời, hầu hết tân sinh bị cháy nắng đỏ cả người, nam sinh này lại không hề bị tàn phá bởi tia cực tím, trắng nối bật trong đám đông.
Đăng Dương nghĩ: Nhưng vẫn không trắng bằng Kiều Bảo của cậu ta.
"Có chuyện gì?"
Nam sinh có vẻ hơi ngượng ngùng, nhưng nói chuyện rất tự tin: "Tôi biết cậu, Đăng Dương lớp 2, tôi có thể làm bạn với cậu không?"
Đăng Dương không có biểu cảm gì trên mặt.
Cậu không có đam mê kết bạn mới, nhưng thực tế những người có thê Gọi là bạn cũng không ít, bạn đội bóng rổ ì, quần vợt, bạn cùng lớp, thậm chí những người quen biết tình cờ, đều có thể nói chuyện được, thỉnh thoảng còn rủ nhau đi ăn.
Nhưng tất cả là do có chung sở thích, chung mối quan hệ giao tiếp mới dần dần quen biết, cậu chưa bao giờ gặp trường hợp kết bạn kiểu này.
Hơn nữa, thế giới của cậu ta có Pháp Kiều là đủ bận rồi.
(Ok)
Chước Bảo rất cần cậu ta, không có cậu ta thì cơ bản là không ổn, nên cậu ta cũng buộc phải đặt toàn bộ tâm trí vào Pháp Kiều, thực sự không có thời gian dư thừa để kết bạn.
Nam sinh ấy không để ý sự do dự của cậu ta, lấy từ túi một tờ giấy đã chuẩn bị sẵn, trực tiếp đưa cho Đăng Dương: "Đây là số điện thoại của tôi, cũng là số Wechat, anh trai thêm em nha."
Đăng Dương nhíu mày, một nam sinh lớn như vậy mà gọi "anh trai" thì thật đáng ghê tởm.
(Aduma bạn Dương ơi!
Alo bạn ơi)
"Tại sao lại gọi tôi là anh trai?"
Cậu ta không thể chấp nhận ai khác ngoài Pháp Kiều gọi mình như thế.
Thật kinh tởm.
"Tôi nghe thấy Pháp Kiều cũng gọi cậu như vậy, nên nghĩ cậu thích người khác gọi như thế..."
Đăng Dương không đợi người kia nói tiếp đã trực tiếp ngắt lời: "Xin lỗi, xin hãy gọi bằng tên."
Nam sinh hOàn toàn không có vẻ gì lúng túng vì bị từ chối, đưa tờ giấy cho Đăng Dương: "Được rồi, vậy tôi hiểu rồi, đây là thông tin liên lạc của tôi, chúng ta có thể làm quen một chút không?"
"Xin lỗi, tôi không có Wechat."
Đăng Dương không có ý định nhận tờ giấy đó, cậu ta định rời đi và đi lướt qua vai cậu bạn kia.
"Cậu cũng thích con trai giống như tôi à?"
Bước chân Đăng Dương khựng lại, vẻ mặt không hề thay đổi.
"Nếu tôi đoán không lầm, cậu thích Pháp Kiều, đúng không?"
Đăng Dương im lặng một lúc, lạnh lùng đáp: "Không phải."
"Tôi nói thích là thích như nam và nữ, phải không?"
Đăng Dương không trả lời, bước đi thẳng.
Vì bị chậm trễ một lúc, cậu ta đi nhanh hơn, khi tới đội cứu thương thì Pháp Kiều đã dọn dẹp rác sạch sẽ, đang ngồi trên khán đài chờ cậu ta.
Lúc này khán đài gần như trống không, thiếu niên ngồi trên những bậc thềm sắt, hai chân dài duỗi ra một cách thoải mái, ánh nắng chiều dịu dàng tạo thêm màu ấm trên làn da trắng ngần của cậu, có lẽ vì chờ đợi quá lâu nên ánh mắt có phần trống rỗng, sững sờ nhìn về phía xa.
Nhưng không biết rằng nhìn từ góc độ người khác, dáng vẻ mơ màng ấy cũng đảng yêu và đẹp như một bức tranh vẽ.
Đăng Dương không nhịn được mà gọi nhỏ: "Kiều Bảo!"
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Pháp Kiều như được nạp đầy pin, đôi mắt đẹp rạng rỡ, nhảy xuống khán đài rồi chạy nhanh tới trước mặt Đăng Dương, Có vẻ muốn ôm như lúc nhỏ, nhưng lại đột nhiên nhớ ra rằng anh trai đã lớn không thích tiếp xúc thân thể, nên dừng lại gấp, cười tít mắt nói: "Sao hôm nay trễ thế?
Giáo viên giữ lại à?"
"Không phải."
Đăng Dương hOàn toàn không nhắc chuyện lúc nãy, chỉ nói:
"Anh tới chậm, đi ăn cơm đi."
"Anh chờ em một lát, em bỏ rác vào thùng."
"Anh mang giúp em."
Đăng Dương nhận rác trên tay Pháp Kiều, vứt vào thùng rác, cậu ta nhìn chằm chằm vào thùng rác, nghĩ rằng cậu ta chỉ có thể chấp nhận Pháp Kiều gọi cậu ta là anh trai.
Ngoài Pháp Kiều ra, không ai được phép gọi cậu ta như vậy.
Chỉ có Pháp Kiều mới được phép.
• "Cậu cũng thích con trai giống tôi đúng không?"
• "Cậu thích Pháp Kiều đúng không?"
• "Thích như nam nữ ấy."
Pháp Kiều thấy Đăng Dương đứng ở vị trí thùng rác một lúc khá lâu, có vẻ hoài nghi hỏi: "Anh làm sao vậy?"
Đăng Dương lúc này mới dịch mắt khỏi thùng rác: "Không có gì, anh đang nghĩ con sâu nhỏ lười biếng này sau này phải làm thế nào đây."
Pháp Kiều nghĩ thầm: Đâu phải em lười, đấy là trí tuệ cuộc sống mà em có được sau một đời!
Cậu cười toe toét, ngẩng đầy lên nhìn Đăng Dương: "
Sau này có anh trai nuôi rồi, em sẽ trở thành phú nhị đại."
Không cần hỏi, cái "anh trai" này là nói về Quang Trung.
"Anh cũng có thể nuôi em."
Đăng Dương buột miệng nói ra.
Nói xong cậu ta lại đột nhiên nhận ra mình vừa nói gì.
Pháp Kiều hOàn toàn không chú ý sự khác thường của Đăng Dương, cười nói: "Được rồi!
Một lời đã hứa!
Sau này đến nhà anh ăn nhờ, không được không mở cửa."
Cậu đã quen với việc từ nhỏ Đăng Dương chống lại Quang Trung, thích đóng vai người anh trai ruột của cậu.
Đăng Dương nói: "Làm sao anh có thể không mở cửa cho em."
Pháp Kiều đùa: "Biết đây chị dâu thấy em phiền phức."
Đăng Dương nhăn mày: "Không thể nào."
Pháp Kiều nói nghiêm túc: "Lúc anh lập gia đình rồi, phải đặt gia đình lên hàng đầu, vợ mới là người đồng hành cùng anh suốt đời, đừng mang bạn bè về nhà lung tung, khiến cô ấy không vui, anh phải dành nhiều thời gian ở bên vợ hơn.
"
"Dù sao khi về già, người ký giấy đồng ý phẫu thuật cho anh là bạn đời, người đẩy xe lăn cho anh cũng là bạn đời vì vậy lúc trẻ không được làm tổn thương cô ấy!"
"Em cũng phải tìm một người vợ xinh đẹp!"
Đăng Dương cau mày: "Anh không lấy vợ, không kết hôn."
Cậu ta còn muốn nói "Em cũng không được lấy vợ", nhưng lời đến bên môi lại thấy mình không có tư cách nói như vậy.
Cậu ta có thể dùng lý do "ưu tiên học tập" để ngăn Pháp Kiều đừng yêu sớm, nhưng căn cứ vào đâu mà không cho cậu lập gia đình sau này chứ?
Pháp Kiều nhớ lại kiếp trước Trần tổng vẫn độc thân tới năm 30 tuổi, không nhịn được khuyên: "Anh vẫn nên tìm một người yêu đi..."
"Anh không tìm."
Đăng Dương lạnh lùng đáp.
Pháp Kiều lúc này nhận ra: "...Anh giận rồi à?
Tại sao vậy?
Tìm vợ không tốt sao?
Sẽ có người đồng hành cùng anh."
"Em không thể đồng hành cùng anh sao?"
Đăng Dương nhìn chằm chằm Pháp Kiều và hỏi. (Trời ơi, đứng hình)
Pháp Kiều xoa cằm suy nghĩ một lúc: "Ừm... vợ em có thể phản đối."
Đăng Dương quay người bước đi.
"Này này này, sao vậy, đợi em với!"
Thấy Đăng Dương bước những bước chân dài như vậy, Pháp Kiều giơ tay muốn giữ lại nhưng chỉ có thể chạy theo sau.
Chủ đề về "hẹn hò, kết hôn" được lướt qua tạm thời, Đăng Dương sợ nếu tiếp tục nói thì sẽ nghe những lời không mong Muốn như "Pháp Kiều tưởng tượng về việc kết hôn sinh con, sánh đôi bạc đầu cùng người khác".
Còn Pháp Kiều cũng cố gắng không đưa ra kinh nghiệm sống quá nhiều, để tránh khiến mình ăn nói già dặn hơn tuổi.
Có lẽ vì là ngày cuối cùng huấn luyện, vài người bạn cùng phòng đều có vẻ phấn khích, kéo lê cơ thể mệt mỏi như cún đói nhưng không đi ngủ ngay, mà bắt đầu hoạt động trò chuyện đêm đã lâu không có.
Đầu tiên là Đỗ Hải Đăng mở đầu một cách hấp dẫn: "Tối mai còn có đêm văn nghệ nữa, có khi được nghe hoa khôi lớp hát, nghe nói cô ấy hát hay lắm đấy."
"Hoa khôi nào?"
"Diệu Huyền chứ ai!"
"Chậc Diệu Huyền, Gọi thân mật thế.
Cô ấy có khi còn không nhận ra cậu, hơn nữa Nguyễn Diệu Huyền thì đâu xứng với danh hiệu hoa khôi?
Tôi thấy cậu ấy khá bình thường."
"Vậy theo cậu ai là hoa khôi?"
Hoàng Đức Duy không chọn được: "Tôi thấy nữ sinh trong lớp đều bình thường cả, chưa ai đẹp bằng Kiều ca!"
"Đúng đấy, Kiều ca đẹp thật, trong hình hệt như búp bê trong chiếc váy nhỏ."
Pháp Kiều: "..........."