[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 97,479
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[Duongkieu-Chuyenver] Quay Trở Về Tôi Sẽ Không Làm Gì Nữa
80
80
Kiều Bảo giống như một đứa trẻ thật sự, giơ bàn tay nhỏ xíu lên, nói líu lo: "ngoéo tay!"
Cô giáo Lâm cười sảng khoái, phối hợp giơ ngón tay út lên: "Ngoéo tay đóng dấu trăm năm không thay đổi!"
Sau một giờ ra chơi ngắn, cô giáo Lâm rất vui vẻ, mọi oán giận của nhân viên văn phòng vào thứ hai đều bị sự ngây thơ của cháu Kiều Bảo cuốn đi.
Trẻ 4, 5 tuổi thật dễ thương!
Cô giáo Lâm ghen tị cảm thán: Các cô giáo mầm non thắc chắn rất vui vẻ mỗi ngày, họ mỗi ngày đều đối diện với những đứa trẻ ngây ngô như Kiều Bảo!
Tiết toán thứ hai, Kiều Bảo vẫn nằm úp trên bàn chơi đùa, vừa lắng nghe xem học sinh lớp 1 học những gì trong sách toán lớp 1 tập 2.
Lễ chào cờ ngắn ngủi, chỉ khoảng 10 phút, tiếp đến là bài tập thể dục buổi sáng quen thuộc nhưng lạ lẫm.
Pháp Kiều đã lâu không nghe nhạc nền thời học sinh, bỗng dưng kích thíCh được một số ký ức cơ thể xa xưa, tay chân nhỏ xíu vô thức theo động tác nhảy múa.
Cô Lâm cúi xuống hỏi: "Muốn nhảy theo à?
Nếu mệt thì có thể về lớp nghỉ ngơi, con còn nhỏ, không cần làm giống các anh chị."
Kiều Bảo lắc đầy: "Con Muốn nhảy!"
Cô Lâm: "Được, vậy con vào trong hàng ngũ, theo người hướng dẫn."
Cô ấy thực ra nói "trong hàng ngũ" là muốn Kiều Bảo đứng hàng đầy tiên, nhưng cậu bé sữa trả lời "Vâng" rồi tất tả chạy về phía sau.
Cô Lâm: "Này!?"
Kiều Bảo chân ngắn nhưng chạy nhanh, lẹ làng chạy tới hai hàng cuối cùng, nhanh nhẹn luồn vào trước Đăng Dương.
Đăng Dương thấy thằng bé chạy về phía mình như chim én về tổ, trong lòng rất vui vẻ, nhường chỗ cho chim non của mình.
Máy bay không người lái của đoàn phim ghi lại cảnh này, khi phát sóng khán giả hò reo dễ thương:
• Kiều Bảo chạy về phía anh trai thật đáng yêu!
Khiến tôi nhớ lại chú mèo nhà tôi chạy về phía tôi, ha ha ha ha xin lỗi nhưng thật sự giống thế [khóc cười]
• Ban chủ nhiệm: Chú bé sữa dễ thương của tôi đâu rồi?
• Ha ha ha ha ha lúc này tâm lý ban chủ nhiệm chắc là rất tối.
• Đăng Dương: Có bốn ca ca ở đây, các ngươi vẫn là thiếp thôi. ( không phải )
・・・
Tập thể dục giờ ra chơi thời học sinh khắc sâu vào xương tủy, mặc dù Kiều Bảo quá thấp nên hoàn toàn không nhìn thấy người hướng dẫn trên sân khấu, nhưng cậu nhìn theo động tác của mọi người xung quanh mà bắt chước được phần nào.
Cậu theo hiệu lệnh và nhịp điệu duỗi cơ thể, cảm thấy khỏe khoắn, tràn đầy sinh lực, tinh thần phấn chấn hẳn lên, không khỏi cảm khái trong lòng: tập thể dục thật tốt!
Tôi vẫn còn nhớ mỗi động tác, vẫn uyển chuyển!
• Ha ha ha ha Kiều Bảo có vẻ không được đồng điệu phải không?
• Kiều Bảo vẫy vẫy đôi tay ngắn cố gắng the0 nhịp thật đáng yêu!
• Em ấy thực sự rất cố gắng!
Nhưng mỗi động tác đều phối hợp không tốt ha ha ha ha ha!
• Trước đó thấy em ấy leo cổng trường thất bại, tôi biết ngay tế bào vận động của Kiều Bảo không tốt rồi ha ha ha!
• Đừng cười nữa!
Không quan tâm đến mặt' mũi của cậu bé à?
Kiều Bảo à, họ đều là người xấu cả, dì yêu con nhiều lắm!
• Ha ha ha ha cuối cùng tôi cũng biết ông Trời đóng cửa sổ nào của Kiều Bảo rồi.
• Trời ơi động tác nhảy cuối cùng, Kiều Bảo giống như nắm cơm nhỏ rơi xuống đất, nhảy không cao nhưng rất dễ thương, vừa ngố vừa đáng yêu ghê!
...
Kết thúc tập thể dục, các em hớn hở chạy vào lớp, bởi đây là thời điểm duy nhất trong ngày được ăn vặt công khai.
Khoảnh khắc xe đầy đồ ăn vặt đẩy vào lớp, Kiều Bảo dần hiểu tại sao việc độc quyền này không bị tố cáo - sau khi vận động mạnh, được uống một chai nước có ga mát lạnh thật hạnh phúc!
Dù đắt, thì vẫn sẵn sàng trả tiền!
Bởi vì đó không phải cho hàng hóa, mà là dịch vụ kèm theo.
Thấy Kiều Bảo hăng hái, Đăng Dương chủ động dẫn cậu đi xếp hàng.
Điều này khiến Lưu Tiểu Hác và Giả Béo Béo nhớ lại ánh đèn sân khấu mà Đăng Dương có tuần trước, đồng loạt khó chịu, Giả Béo Béo không dám công khai mắng Đăng Dương, nên rì rầm với Lưu Tiểu Hác.
Tuy nhiên, không gian lớp rất nhỏ, hàng người đứng kín mít, Kiều Bảo không thể không nghe thấy.
"Tuần trước mua đồ ăn vặt cũng là để phục vụ chủ nhân nhỏ phải không, chẳng trách gà trống sắt đột nhiên rụng lông."
"Bình thường mà, mẹ nó vốn là bảo mẫu của nhà người ta."
"..."
Điều này khiến Kiều Bảo không thể chịu được nữa.
Ai nói trẻ con đều là thiên thần chứ?
Có những đứa trẻ bẩm sinh là thiên thần, cũng có những đứa trẻ như những con quỷ nhỏ bản chất xấu xa, tốt xấu luôn là xác xuất ngẫu nhiên, không phân biệt theo nhóm người, khu vực hay độ tuồi.
Nghe thấy họ nhục mạ Đăng Dương như vậy, Kiều Bảo càng chắc chắn hai đứa trẻ này cần phải dạy dỗ, cậu sẽ không bỏ qua chỉ vì chúng còn nhỏ tuổi.
Phải cho chúng một bài học. (Đó, tới nữa rồi đó)
Trong khi đó, Đăng Dương cũng nghe hết những lời độc địa đó, nhưng cậu ta không có phản ứng gì.
Một là, Đăng Dương gặp dì Quế - "người mẹ" không có trách nhiệm, cả làng đều biết cậu ta không được coi trọng, không ai che chở, từ nhỏ đến lớn, những lời khó nghe vô số kể, vài câu này không đáng kể.
Hai là, Kiều Bảo vẫn ở đây.
Đăng Dương không muốn để Kiều Bảo thấy mặt hung bạo xấu xí của mình, cậu ta âm thầm lên kế hoạch trăm cách dọn dẹp hai thứ đồ chơi này vào tuần sau, nhưng tuyệt đối không được trước mặt Kiều Bảo, cậu ta hy vọng trong lòng em trai, mình mãi là anh trai tính tình ôn hòa, cảm xúc ổn định.
Đăng Dương dịu dàng hỏi: "'Muốn ăn gì?
Cứ lấy thoải mái."
Kiều Bảo vớ lấy một chai sprite có ga bóc khói lạnh nghi ngút.
Đăng Dương: "Cái này không được, quá lạnh, dạ dày em không tốt, uống nước có ga sẽ bị tiêu chảy."
Kiều Bảo nũng nịu, nói giọng sữa: "Anh ơi nhưng em chỉ muốn uống cái này thôi!"
• Aaaaaaaaaaaaaaaaa Ôi ai chịu nổi chứ?
Để- thằng- bé- mua!!!
• Mua!
Mua hết!
Đăng Dương cậu không mua thì tôi mua!
Tôi Muốn mua 10 thùng sprite cho Kiều Bảo uống!
• Bé yêu, dì xoa xoa má, tới hôn cái chụt rồi đi tiếp đây, Tiếp theo!
• Ha ha ha ha các chị em bình tĩnh nào, các chị xem kỹ đi, đây không phải Sprite đâu, mà là Lôi Bích á!
Trẻ con thật sự không nên uống, nhất là Kiều Bảo từ nhỏ đã được Nam Phương kiểm soát chặt chẽ chế độ ăn uống, dạ dày khắc chắn nhạy cảm hơn hẳn so với các bé khác.
Nhưng Kiều Bảo không chịu, cậu rất muốn thoát khỏi sự kiểm soát của mẹ, tự do một lần, hai bàn tay nhỏ bám chặt lấy chai nướcbSprite giả không buông, ngay cả cô bán hàng cũng gấp gáp: "Mua cho em ấy đi."
Đăng Dương đành phải dùng chiêu cuối cùng: "Ở đây có camera đó, nếu em không ngoan, dù không được lên chương trình, anh cũng sẽ nói với dì Phương đấy."
Kiều Bảo đứng hình: "..."
Đăng Dương đe dọa: "Nếu em bị đánh nữa, anh sẽ không ngăn lại đâu."
Hai chân Kiều Bảo siết chặt lại, cảm giác bị đánh đến nóng rát sưng tấy rồi chườm lạnh vẫn còn sống động, cậu nhìn Đăng Dương với ánh mắt hoài nghi, đội mắt đen trắng rõ ràng của bé trai dầy kinh ngạc và trách cứ:
"Anh thật sự muốn méc em à!?"
Đăng Dương lạnh lùng giật chai nước giả khỏi hai bàn tay nhỏ của cậu, rồi lấy một viên kẹo dâu tây đắt tiền, to tướng, bóc vỏ và nhét thẳng vào miệng Kiều Bảo.
"Hả!?"
Đăng Dương lựa thêm vài loại đồ ăn vặt khác mà trước đó cậu đã thử và thấy lành mạnh, bỏ vào túi nhựa rồi hỏi chú bé sữa đang ngậm miệng: "Anh mua cho em cái khác, tha lỗi cho anh trai nhé?"
Kiều Bảo muốn nói gì đó nhưng viên kẹo quá to, chua ngọt, vừa mở miệng nước bọt suýt chảy ra ngoài, cậu vội vàng ngậm ngậm nuốt nuốt rồi nói lắp bắp: "Được rồi, tha lỗi cho anh đấy."
Bánh bao sữa phồng lên một bên má, một tay lục lọi túi đồ ăn vặt, một tay dặn dò: "Cái này anh mua đấy, Oa oa ( Ca Ca ) không được méc đâu."
Đăng Dương đáp: "Được rồi."
Về chỗ, Đăng Dương thành thạo lục túi Pikachu của Kiều Bảo, lấy ra bình nước trẻ em: "Khát rồi hả?
Em ngồi ngoan đó, anh đi lấy nước."
"Vâng ạ."
Kiều Bảo trả lời rất nhanh, nhưng vừa Đăng Dương đi khỏi, cậu liền tắt thiết bị thu tiếng trên thắt lưng, cầm một viên kẹo dẻo lớn, vội vàng chạy tới trước mặt Giả Béo Béo, giơ tay ra: "Anh xem cái này là gì?"
Lúc này trong lớp hỗn loạn, phần lớn các bạn nhỏ chú ý đến xe đẩy đồ ăn vặt và đồ ăn vặt mới mua, không ai để ý Kiều Bảo không cao bằng bàn học đã đi đâu.
Giả Béo Béo nghi ngờ chỉ chỉ vào mình: "Cậu nói với tôi à?"
Kiều Bảo ừm một tiếng, nhai viên kẹo dẻo trong miệng, vì người nhỏ nên miệng cũng nhỏ, viên kẹo vốn đã lớn với cậu càng to thêm, giống chú chuột Jerry ăn kẹo cao su của con người trong phim Tom và Jerry vậy, cả má phình lên.
Kiều Bảo vốn đã là đứa trẻ mập mạp, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng tròn có cảm giác mềm mại, ăn gì trông cũng ngọt ngào, trong khi nhai, Giả Béo Béo dường như có thể thấy hình dáng má bự mềm mại của bé sữa bị viên kẹo ngon lành kia làm phồng lên, không khỏi nuốt nước miếng: "Cậu cầm kẹo ra là ý gì vậy, cho tôi nếm thử hả?"
Kiều Bảo vẫn giữ nguyên tư thế đưa viên kẹo trên tay nhỏ xíu, nhưng vì cánh tay ngắn nên rất khó phân biệt cậu tự cầm chơi hay muốn cho người khác.
Bàn tay Kiều Bảo không cử động, nhưng cậu cười ngọt ngào với Giả Béo Béo: "Hí hí."
Giả Béo Béo: "!?"
Kiều Bảo vốn đã xinh đẹp, còn đáng yêu hơn cả những em bé quảng cáo đồ ăn vặt trên tivi, giờ đây cách cậu ta chưa tới một gang tay, giống như quảng cáo trực tiếp, Giả Béo Béo dường như ngửi thấy mùi ngọt của kẹo, đã thèm từ lâu nên nuốt nước miếng liên tục, giờ tự động hiểu nụ cười của bé sữa là "đồng ý cho", không thể chờ đợi lấy kẹo Ngọt, thật sự rất ngọt!
Loại kẹo dẻo này là một trong những loại đắt nhất của giáo viên xe đẩy, cậu luôn tiết kiệm không đủ tiền mua, đây là lần đầy ăn, giờ cảm thấy đúng là tiền nào của nấy, thật ngon!
Trong lòng cũng không quên bình luận: Đăng Dương thật tuyệt, ngày thường keo kiệt không bỏ ra một xu, thằng nhóc kia vừa đến đã rộng rãi thế này!
・・・
Đăng Dương chạy tới phòng giáo viên lấy nước.