[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 94,959
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
[Duongkieu-Chuyenver] Quay Trở Về Tôi Sẽ Không Làm Gì Nữa
20
20
Pháp Kiều trong đầu tự động vang nhạc nền Conan, Edogawa Đăng Dương tiếp tục phân tích tỉ mì: "Chắc chắn là các di trong tổ chương trình đã chôn xuống, nhưng họ chắc chắn sẽ đánh dấu vì sợ không tìm được thứ đắt tiền như vậy.
Nên anh không đi tìm ở những nơi dễ mọc nấm, mà tìm dấu vết người tạo ra, quả nhiên tìm được Truffle đen này."
Pháp Kiều: "!!!!"
Trong đầy Kiều Bảo chỉ còn hai chữ "siêu lợi hại", liên tục kinh ngạc: Quả không hổ danh Trần Tổng tương lai!
Đôi khi bạn phải công nhận, con người vốn có sự khác biệt - cài đặt gốc khác nhau ngay từ khi ra đời.
Ví dụ như đứa trẻ toàn cấp trước mặt cậu, cách suy nghĩ hOàn toàn không cùng một tầng với người khác.
Cũng liên quan đến điều đó, khi đoạn này được phát sóng, phía hậu kỳ đã đề BGM nhạc Conan, rating tăng vọt lên vị trí đầy trong khung giờ, lượng bình luận cũng tăng vọt:
..-- Trời ạ không ngờ xem chương trình trẻ em cũng có thể kích thích bộ não đến thế!
_-- Tôi một người lớn cũng hoàn toàn không nghĩ ra!
Đứa trẻ này thông minh quá!
_- Tôi biết Đăng Dương đứa trẻ này, ngồi trước mặt tôi thi tốt nghiệp trung học, hồi đó tôi còn đi copy bài cậu bé nữa
[Mặt chó].
-_- ??
Cậu bé thông minh quá!
Về nhà tôi phải đánh con trai cùng tuổi với Đăng Dương một trận, nó chỉ biết ăn.
_- Trí thông minh, khí chất của Đăng Dương, thật giống một tiểu tổng tài!
Kiều Bảo sững sờ, mắt tròn xoe rất dễ thương haha, giống như vợ nhỏ của tổng tài (nhưng không phải).
Chị em ơi, tự tin lên, tiểu Trần tổng vừa rồi còn lừa Kiều Bảo của chúng ta hôn cậu ấy mà haha.
- Tiếc là hoàn cảnh gia đình cậu ấy không tốt, không thể cho cậu ấy được giáo dục tốt hơn.
Tôi không hiểu, nếu tôi có một đứa con trai xuất sắc như vậy, tôi sẽ bán hết đồ trong nhà để cho con theo học lớp thiên tài.
Mẹ cậu ấy là bảo mẫu thì sao chứ?
Lương bảo mẫu rất cao mà, bảo mẫu ở cùng không tốn kém gì, còn không phải đóng thuế!
Thế mà lại keo kiệt với cậu ấy đến vậy, hắc chắn không phải con ruột rồi.
Cái cách Kiều Bảo ngơ ngác nhìn anh trai Đăng Dương thật đáng yêu!
Làm sao đây, cặp Kiều Bảo và Thảo Linh là thanh mai trúc mã dễ thương quá, cặp Kiều Bảo và Đăng Dương trúc mã trúc mã cũng dễ thương luôn!
Khó lựa chọn quá.
- Tôi thì khác, tôi ủng hộ cặp nào tôi đang xem thôi [mặt chó].
Sau màn hình, Trấn Thành mặt tái xanh, một lúc lâu mới nén được giọng: "Khách mời... cũng... cũng không nói tôi sẽ mời được những đứa trẻ siêu tài năng."
Mọi người cũng sốc đến mất tiếng.
Nhà sản xuất yếu ớt nói: "Hay là mình nhanh chóng xóa dấu hiệu đi?"
"Không được.
Chơi với trẻ con mà còn gian lận, anh muốn chương trình bị chửi lên đầy báo sao?"
Trấn Thành nói, "Đã bị nhìn ra thì cứ tự nhiên thôi, biết đâu còn trở thành điểm nhấn của chương trình.
Hơn nữa chúng ta chôn rất rải rác, không dễ tìm đâu."
Bạn học Đăng Dương và bạn học Kiều Bảo cùng mặc áo mưa vàng, giày đi mưa cùng kiểu, tay nắm tay dọc theo đường mòn, dần tách khỏi các bạn nhỏ khác, cảnh vật xung quanh càng ngày càng nguyên sơ, toàn rừng cây sum suê, tươi tốt.
Hai hạt đậu vàng cam, càng thêm nỗi bật dễ thương.
Ngoài 3 Truffle đen thu hoạch được, còn kiêm luôn một ít nấm mào gà và nấm bụng dê, hai chiếc giỏ nhỏ của hai bé đều chất phân nửa, thu hoạch rất phong phú.
"Có nữa kìa!"
Kiều Bảo thị lực tốt, thoáng nhìn thấy "dấu hiệu nhân tạo" của e-kip.
Chỉ là hơi xa, cần phải nhảy qua một cái mương nhỏ, Đăng Dương chủ động nhảy qua trước, động tác nhanh nhẹn dẻo dai, lại chuyển hai giỏ sang bên kia mương, rồi thấy Kiều Bảo do dự không dám nhảy ở bên kia mương.
Kiều Bảo bé nhỏ chân ngắn, không dám nhảy trực tiếp, có ý định ngồi xuống rồi đưa mông đi trước giống lúc xuống giường, nhưng sợ bùn đất dính vào quần áo, do dự đi qua đi lại.
Đăng Dương thấy vậy, vỗ vỗ tay, dang rộng hai tay, tạo dáng ôm ấp.
Kiều Bảo hiểu ý, mắt to sáng lên, vừa chuẩn bị cúi xuống ôm lấy, Đăng Dương lại dừng lại, chỉ vào mặt mình -- cậu vừa phát hiên trên mặt Pháp Kiều không biết lúc nào dính một chiếc lá nhỏ.
Đăng Dương định mở miệng nhắc, Kiều Bảo lại lắc đầu như người lớn, rồi ôm chầm lấy cổ anh trai Đăng Dương, chụt một cái kêu thành tiếng lên má cậu ta.
Đăng Dương: "...?"
Pháp Kiều thở dài trong lòng: Tiểu học kê thật sự rất ngây thơ, học được kỹ năng đòi hôn, cũng phải luyện tập đi luyện tập lại.
"Đã hôn rồi nha, anh cõng em sang nhé!"
Kiều Bảo bất lực nói.
Đăng Dương mới phát hiện là nhóc con hiểu nhầm, nhưng mà, cứ nhờ vả là phải hôn cũng thật là thói quen tốt.
Đăng Dương không sửa sai cho cậu, lặng lẽ lau sạch mảnh lá dính trên má của Kiều Bảo, rồi ôm cậu lên, còn nhích cái mông tròn vo của cậu lên, đảm bảo ôm vững rồi, mới bò sang bên kia mương: "Ôm chặt vào."
Kiều Bảo cũng sợ rơi xuống, hai cánh tay ngắn ngủn ôm chặt cổ Đăng Dương.
Cậu tưởng Đăng Dương sẽ ôm cậu lên rồi đặt sang bên kia, không ngờ Đăng Dương lại trực tiếp trèo lên trong tư thế ôm cậu.
Pháp Kiều: "!"
"Anh cứ đặt em xuống là được rồi, không thì chút nữa cả hai đều ngã!"
Kiều Bảo hoảng hốt.
"Không sao đâu."
Đăng Dương bình tĩnh nói.
Rồi Đăng Dương chậm rãi nhưng vững thắc trèo lên bờ mương nhỏ, trên người vẫn mang theo quả cầu nhỏ bám chặt như đồ trang trí.
• --- Trời ơi dễ thương quá!
Kiều Bảo như một con bạch tuộc nhỏ!
• --- Sức mạnh của Đăng Dương thật đáng sợ.
• ---Tuổi còn nhỏ mà sức lực ở thắt lưng đã mạnh đến vậy, không thể tin nổi...
• --- Luôn bị đáng yêu bởi cảnh bé lớn ôm bé nhỏ!
Huhu dễ thương quá!
• --- Gói vào lông mi dài và khuôn mặt non nớt của Kiều Bảo, dì thương dì hôn!
Moah moah
Cuối cùng Kiều Bảo được ôm an toàn sang bên kia, áo mưa màu vàng của cậu bé không dính bẩn chút nào, giỏ nhỏ còn đầy ắp nấm Truffle - Đăng Dương đã nhường tất cả nấm Truffle cho Kiều Bảo.
Theo giá thị trường của loại nấm này, nếu không có gì bất ngờ Kiều Bảo chắc chắn sẽ đứng nhất.Giờ chỉ xem cuối cùng có thể bán được bao nhiêu tiền.
Sau 3 tiếng hái nấm, các bảo bối từ từ được dẫn về chỗ tập hợp gần xe của bảo mẫu, lúc này mưa cơ bản đã tạnh, vừa vặn có thể ra chợ bán nấm, chỉ là từ núi về thành phố quãng đường khá xa, e-kip sắp xếp cho các bé ăn nhẹ trên xe.
Thức ăn do nhà tài trợ cung cấp được quay cận cảnh, phần còn lại đều xé bỏ logo.
Mưa vừa tạnh, bầu trời xanh thẳm, trong xe ngập mùi thơm của đồ ăn, tài xế bật nhạc vui vẻ, không khí tràn ngập niềm vui.
Kiều Bảo nhóp nhép ăn bánh tuyết, đung đưa hai chân nhỏ theo điệu nhạc.
Đăng Dương ngồi sát cậu, chăm chú bóc vỏ trứng.
Trấn Thành cảm thấy cần quay thêm chút thú vị, cầm micro, giọng dỗ trẻ, vui vẻ hỏi: "Các bảo bối nghĩ ai bán được nhiều tiền nhất từ nấm hái được?"
"Con Con Con!" bạn nhỏ Tlinh suýt nữa giơ tay lên trời, "Nấm của con đẹp lắm!"
"Con!"
Quang Anh tự tin cười, "Con đào được nấm Truffle này!"
"Trời, thật sao?"
đạo diễn Hoàng nháy mắt, ngay lập tức hướng dẫn viên chuyên nghiệp tiến lại kiểm tra, rất nhanh đưa ra kết luận: "Không phải nấm Truffle đâu bảo bối ạ, đây là nấm bụng dê, dính đất nên trông giống thôi."
"A...
" Quang Anh thốt lên thất vọng, mím môi muốn ném cục "nấm Truffle giả", hướng dẫn viên ngăn lại: "Không sao, nấm bụng dê cũng là nấm ăn được, chút nữa sẽ bán được."
"Còn con nữa!
Nấm của con đẹp lắm!"
Thảo Linh liên tục tự giới thiệu.
"Nấm của con..."
Hướng dẫn viên nói khéo léo hết mức có thể, "Không ăn được nhiều..."
"Phốc."
Phú Quí phát ra tiếng cười.
Hướng dẫn viên liền sang kiểm tra phần của cậu ta, rồi kinh ngạc: "Phú Quí thực sự hái được một cái nấm Truffle!"
Phú Quí lập tức điều chỉnh biểu cảm, cố gắng làm ra vẻ bình tĩnh: "Thật hả?
Của con là thật à?"
"Ừm ừm, nấm này màu sắc, kích thước đều tốt, xếp loại trung bình, rất hiếm"
Hướng dẫn viên lần lượt kiểm tra phần của Quang Trung và Đăng Dương, hai đứa kết quả rất khá, Phú Quí lắng nghe bên cạnh, dần hiện lên vẻ mặt tự tin chiến thắng.
Tuy nhiên, đến lượt xem giỏ nhỏ của Kiều Bảo thì hướng dẫn viên phấn khích la lên suýt bật nóc xe: "Nhiều nấm Truffle thế này!
Làm sao có thể!"
Cô là nhân viên thuê ngoài, không biết mánh khoé của e-kip, tất nhiên e-kip cũng oan một phần, họ chỉ Muốn đảm bảo cho các bé một ít, tránh tình huống cuối cùng không hái được gì, quá xấu hổ.
Ai ngờ Đăng Dương đứa trẻ siêu phàm kia lại đào được gần hết!
Trí thông minh này thực sự chống lại nhân loại!
"Một, hai, ba... bảy, chất lượng cũng đều tốt, rất nguyên vẹn, em bé này giỏi quá!
Cho tôi đi cũng không đào được nhiều thế này.
"Hướng dẫn viên là người địa phương chân chất, cho đến bây giờ vẫn chưa nghĩ ra thành tích này có sắp đặt, cứ liên tục khen ngợi Pháp Kiều.
Kiều Bảo bị khen đến mức mặt đỏ lên, không nhịn được nói: "Thực ra là anh trai Đăng Dương cho con."
"Trời ạ!"
Hướng dẫn viên lại chân thành quay sang khen Đăng Dương.
[ hôm nay toi định là sẽ đăng nhiều chương cho các cô, nhma quán toi khách đông quá, toi làm muốn xĩu lun nên hong có lên chương cho mấy pà, hoi thì còn chút sức, được nhiêu hay nhiêu he mai tui bù nho ]