Ngôn Tình Đường Vòng Đến Bên Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 100: Đau thương


Hiên nghe vậy liền ngồi xuống cạnh Minh Nim nói:

- Em đừng tự trách mình như vậy, đây là chuyện chẳng ai lường trước được. Em bình tĩnh lại đi Nim.

Từ trước đến nay Hiên chưa từng thấy em trai của mình mất bình tĩnh như hiện tại. Minh Nim luôn là người kiểm soát cảm soát cảm xúc rất tốt nhưng xem ra lần này Minh Nim không thể bình tĩnh được khi người bị thương trong phòng cấp cứu là Him Lam.

Chí Kiên thấy anh như vậy cũng vội đến an ủi:

- Anh đừng tự trách bản thân như vậy, chuyện này không ai có lỗi cả. Đây là một sự cố bất ngờ mà anh ba, bây giờ điều quan trọng là chị dâu và Tịnh Nhi được bình an vô sự.

Sau 1 tiếng thì cửa phòng cấp cứu mở ra. Mọi người sốt ruột vội đứng dậy bước đến, người được các y tá đẩy ra ngoài là Tịnh Nhi. Lâm thấy vậy liền hỏi:

- Cô ấy có sao không ? Còn một cô gái nữa sao vẫn chưa thấy được đưa ra.

Một y tá liền đáp:

- Cô gái này hiện tại đã ổn, chúng tôi sẽ đưa cô ấy sang phòng hồi sức. Khi nào cô ấy tỉnh dậy chúng tôi sẽ thông báo để mọi người có thể vào thăm. Còn cô gái kia thì các bác sĩ vẫn đang cấp cứu, mọi người cứ bình tĩnh chờ đợi. Tình hình chi tiết của hai bệnh nhân sẽ được bác sĩ thông báo với người nhà sau.

Lâm đáp:

- Cám ơn cô.

Mọi người đều nghe những lời y tá vừa nói. Họ càng thêm lo lắng khi Him Lam vẫn chưa được đưa ra khoi phòng cấp cứu. Lòng Minh Nim như lửa đốt, anh chỉ muốn nhìn thấy cô được đưa vào phòng hồi sức và bác sĩ nói rằng cô vẫn ổn, cô sẽ không sao cả. Nhưng linh cảm không may cứ bủa vây lấy anh dù anh không muốn cảm nhận thứ cảm giác xui xẻo đó một chút nào.

Sáu chàng trai túc trực trước cửa phòng cấp cứu để chờ đợi. Thời gian từng phút trôi qua lúc này với họ dài như cả thế kỷ. Cảnh Tuấn ủ rủ ngồi cạnh Chí Kiên nói:

- Tại sao người nhân hậu như Him Lam lại phải gánh chịu bi kịch hết lần này đến lần khác chứ ?

Qua những lời nói và hành động của Cảnh Tuấn từ lúc gặp nhau đến giờ cộng thêm lời kể của Minh Nim thì Kiên và Hiên biết rằng Cảnh Tuấn có tình cảm với Him Lam. Kiên vỗ vai Tuấn nói:

- Chị ấy thật sự là người con gái quá tốt, ông trời sẽ phù hộ cho chị dâu. Cậu đừng lo lắng quá, yên tâm đi.

Giọng Tuấn trùng xuống:

- Cô ấy là người con gái đẹp cả ngoại hình lẫn tâm hồn. Là cô gái thánh thiện nhất mà tôi từng biết. Khi cô ấy còn là sinh viên, trong một lần tình cờ khi tôi vào cô nhi viện, tôi đã thấy cô ấy dạy cho bọn trẻ học, tôi hỏi các cô trong mái ấm thì được biết cứ mỗi tuần cô ấy sẽ đến 3 ngày để dạy bọn trẻ học. Cô ấy còn dạy tụi nhỏ đàn, hát.

Tuấn nghẹn ngào nói tiếp:

- Tôi còn được nghe kể lại rằng, có một cô bé trong cô nhi viện mắc bệnh tim bẩm sinh, bệnh tình ngày càng nặng, cần phẩu thuật gấp. Mái ấm đã cố gắng kêu gọi sự giúp đỡ của mạnh thường quân. Chính Him Lam là người đã chi trả toàn bộ chi phí phẫu thuật.

Mọi người rất bất ngờ trước những điều Cảnh Tuấn vừa nói, dù họ biết rằng Him Lam là người rất tốt bụng nhưng khi nghe những điều thầm lặng để giúp đỡ người khác thì họ còn nể phục. Lâm đáp:

- Từ nhỏ Him Lam đã rất ngoan và sống rất nề nếp. Tôi không ngờ rằng cô gái yếu đuối như con bé lại phải gánh chịu quá nhiều đau khổ.

Họ cùng nhau ngồi chờ đợi và động viên nhau cố gắng bình tĩnh. Khoảng 4 tiếng sau thì cửa phòng cấp cứu cũng đã mở ra, y tá đẩy giường bệnh của Him Lam ra ngoài, theo sau là bác sĩ. Mọi người lập tức bước đến. Phần đầu của cô được băng bó lại, tay truyền nước biển và thuốc, nhưng điều đặc biệt là cô phải trợ thở bằng oxi. Mọi người vô cùng lo lắng khi nhìn thấy tình trạng của cô, vì sức khoẻ của cô rất kém nên cô được các y tá nhanh chóng đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt.

Minh Nim vội hỏi bác sĩ:

- Tình trạng cô ấy thế nào rồi bác sĩ ?

Bác sĩ nhìn một lượt các chàng trai rồi nói:

- Các anh đều là người thân của hai bệnh nhân ?

Lâm liền đáp:

- Dạ phải, mong bác sĩ cho chúng tôi biết tình hình của em tôi.

Vị nam bác sĩ tuổi trung niên từ tốn nói:

- Mọi người bình tĩnh theo tôi vào văn phòng rồi chúng ta cùng nhau trao đổi.

Sau khi mọi người cùng nhau ngồi yên vị trí thì bác sĩ nhẹ nhàng nói:

- Bệnh nhân được đưa ra trước chỉ bị thương phần mềm. Do bị tấn công đột ngột và vì tâm lý sợ hãi nên ngất đi. Cô ấy sẽ tỉnh lại sau khoảng vài tiếng nữa. Chỉ cần tịnh dưỡng vài ngày là sẽ hồi phục.

Dư Phong vội hỏi:

- Vậy còn Him Lam thì sao hả bác sĩ ?

Bác sĩ liền đáp:

- Ý cậu là bệnh nhân được đưa ra sau?

Phong vội gật đầu:

- Dạ phải.

Bác sĩ có chút im lặng trước sự chờ đợi trong bất an, lo lắng của mọi người. Ông ấy cất giọng:

- Các cậu bình tĩnh nghe điều tôi sắp nói. Cô ấy bị chấn thương ở vùng đầu rất nghiêm trọng và mất rất nhiều máu. Hiện tại cô ấy đang rơi vào trạng thái hôn mê sâu vì bị tụ máu bầm ở phần đầu và việc phẫu thuật loại bỏ khối máu tụ là việc nhất định phải thực hiện. Nhưng tình trạng sức khoẻ của cô ấy bây giờ quá yếu nên chúng tôi sẽ đợi thêm vài ngày để sức khoẻ cô ấy ổn định hơn rồi mới thực hiện phẫu thuật.

Minh Nim rất sốc khi nghe bác sĩ nói vậy, vẻ mặt vô cùng buồn bã hiện rõ trên biểu cảm của anh, thực ra mọi người đều sốc và đau lòng chẳng kém gì anh. Anh liền hỏi:

- Khi nào cô ấy sẽ tỉnh lại vậy bác sĩ ?

Bác sĩ cũng rầu rĩ nói:

- Chúng tôi vẫn chưa thể xác định được. Dù tôi hiểu sẽ rất đau lòng khi nói ra điều này, nhưng các anh hãy chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất. Việc loại bỏ khối máu tụ là để duy trì sự sống cho cô ấy nhưng sẽ có bốn trường hợp xảy ra...

Mọi người ai cũng đau lòng và hết sức căng thẳng lắng nghe bác sĩ nói. Giọng bác sĩ đều đặn nói rõ:

- Trường hợp thứ nhất là nếu sau phẫu thuật thành công vẫn không thể chắc chắn rằng cô ấy có thể tỉnh lại hay không. Trường hợp thứ hai là nếu may mắn mỉm cười thì sau phẫu thuật cô ấy sẽ tỉnh lại. Thật sự khả năng tỉnh lại của cô ấy chỉ là 30/100. Và trường hợp thứ ba và thứ tư là những trường hợp xấu nhất, cô ấy sẽ không thể qua khỏi ngay trên bàn phẫu thuật hoặc sau khi phẫu thuật hoàn thành. Tôi mong các anh hãy chuẩn bị tinh thần trước.

Cả sáu người lần lượt nhìn nhau, ai cũng im lặng và buồn bã đến tột cùng. Minh Nim sốc đến mức tim đau nhói như có hàng ngàn nhát dao đâm. Minh Lâm thì buồn đến mức thẫn thờ. Ai cũng không muốn tin vào những điều mình vừa nghe thấy.
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 101: Tình cảm đặc biệt


Sau khi lắng nghe bác sĩ nói rõ về tình trạng của cô thì mọi người cùng nhau ra ngoài. Bác sĩ bảo khi nào sức khoẻ của cô ổn định hơn thì sẽ thông báo để người thân vào thăm.

Dù bây giờ họ không thể làm gì khác nhưng họ vẫn muốn cùng nhau ngồi chờ đợi. Thêm việc Tịnh Nhi vô cớ lại bị cuốn vào việc này nên Minh Nim muốn ở lại chờ cô ấy tỉnh dậy mới yên tâm và để nói lời xin lỗi vì do chuyện cá nhân của anh mà khiến Tịnh Nhi bị thương như vậy.

Lúc này đã là 11 giờ trưa, trong bầu không khí im lặng thì điện thoại của Phúc Hiên bỗng đổ chuông. Hiên bối rối khi nhìn vào màn hình điện thoại, anh ấy vội quay sang nói với Minh Nim và Chí Kiên:

- Mẹ gọi.

Kiên cũng có phần luống cuống đáp:

- Giờ làm sao ? Hay nói cho mẹ biết ?

Minh Nim bình tĩnh đáp:

- Anh cứ nghe máy đi, nhưng khoan hãy nói cho mẹ biết.

Hiên hiểu ý của Minh Nim không muốn ba mẹ biết chuyện rồi lo lắng trong lúc mọi chuyện đang không ổn. Nếu ba mẹ của họ biết chuyện thì chắc chắn sẽ vì lo cho Him Lam mà đi ngay đến bệnh viện. Nhưng vào lúc này thì càng uỷ mị, càng khóc thương chỉ khiến tình hình thêm rối ren.

Hiên liền bắt máy:

- Alo, con nghe đây mẹ.

Giọng nói trìu mến ở đầu dây bên kia vang lên:

- Alo, hôm qua con điện cho mẹ nói con với thằng Kiên đi mua đồ sẵn tiện ghé nhà thằng Nim chơi rồi ngủ lại cho vui mà sao giờ này tụi con chưa về ? Hôm nay đâu phải chủ nhật, cả ba đứa đều phải đi làm mà ? Thằng Nim có đến công ty không mà sao hai đứa ở nhà nó đến giờ này chưa về ? Hay con với thằng Kiên đang ở đâu ? Sao không về nhà thay quần áo đi làm ? Tối qua mẹ với ba ngủ ngon quá nên tới 10 giờ sáng mới thức, lúc xuống ăn sáng thì người làm nói hai đứa chưa về, mẹ với ba giật cả mình luôn.

Nhờ mẹ nhắc nhở mà Hiên chợt giật mình nhớ ra chuyện đi làm. Nhưng Phúc Hiên đành phải viện cớ đáp:

- Dạ con đang ở công ty nè mẹ, con có để mấy bộ vest ở phòng làm việc, sáng con đến sớm rồi thay đồ ở công ty luôn. Thằng Kiên cũng vậy, con chở nó đến công ty từ sớm rồi, mẹ yên tâm nha. Con lo làm việc sáng giờ nên quên gọi cho mẹ. Con xin lỗi vì làm ba mẹ lo lắng.

Kiều phu nhân nghe vậy thì lòng nhẹ nhõm an tâm liền đáp:

- Vậy thì mẹ yên tâm rồi, thôi con lo làm việc đi. Chiều nay mẹ dặn người làm nấu món con và thằng Kiên thích, xong việc về ăn cơm với ba mẹ.

Hiên đáp:

- Dạ, con biết rồi. Con cúp máy nha mẹ.

Minh Nim và Chí Kiêm ngồi nghe cuộc điện thoại cũng giật mình vì nhớ ra chuyện đi làm, Kiên vội nói:

- Xảy ra chuyện từ tối hôm qua kéo dài đến trưa hôm nay nên chúng ta hoàn toàn quên mất chuyện đến công ty.

Minh Nim giữ bình tĩnh vì không muốn mọi chuyện thêm phần rối tung, anh nói:

- Anh sẽ gọi điện cho La Rắc nói về anh và em có việc đột xuất nên không đến công ty ngày hôm nay. Có chuyện gì cậu ấy cứ điện thoại trực tiếp cho anh.
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 102: Không thể kiềm nén


Tại phòng hồi sức

Minh Lâm bước vào thì thấy Tịnh Nhi đang nằm trên giường bệnh. Tịnh Nhi nhìn thấy lập tức cất tiếng:

- Anh Lâm.

Sau đó cô ấy liền gượng sức ngồi dậy. Lâm thấy vậy liền bước đến đỡ Tịnh Nhi rồi nói:

- Em còn yếu nên nằm nghỉ ngơi đi, không cần phải ngồi dậy đâu.

Tịnh Nhi nghe vậy thì nằm xuống ngăn ngắn, Lâm ngồi xuống cạnh giường bệnh của cô ấy rồi nói:

- Em thấy sức khoẻ sao rồi ?

Tịnh Nhi nhẹ nhàng đáp:

- Em khoẻ nhiều rồi anh. Mà Him Lam đâu rồi anh ? Ai đã đưa bọn em vào bệnh viện ?

Minh Lâm từ tốn kể lại mọi việc, từ lai lịch của kẻ bắt cóc, mối quan hệ của tên Lý Gia Thiện với Minh Nim, cả việc họ đến giải cứu Him Lam và Tịnh Nhi đến tình trạng hiện tại của Him Lam. Tịnh Nhi nghe xong liền bật khóc nói:

- Sao lại xảy ra chuyện như vậy ? Lúc đó em bị hắn ta đánh rồi em không còn biết gì nữa. Lúc nãy em tỉnh dậy còn đang lơ ngơ thì nhìn thấy y tá, cô ấy nói em đã được đưa đến bệnh viện. Tên cầm thú đó sao lại ra tay tàn độc với Him Lam như vậy chứ, đúng là đồ khốn mà!

Minh Lâm lấy trong túi ra chiếc khăn tay đưa cho Tịnh Nhi, Lâm dịu dàng an ủi cô ấy:

- Em bình tĩnh lại, đừng kích động sẽ ảnh hưởng sức khoẻ. Bây giờ chúng ta phải chờ đợi thông tin về tình trạng của Him Lam từ bác sĩ thôi. Him Lam sẽ không sao đâu em, em đừng khóc nữa.

Nhưng vì quá sốc và thương Him Lam nên Tịnh Nhi khóc nấc lên, cô ấy nghẹn ngào nói trong nước mắt:

- Cậu ấy tốt như vậy mà sao cứ gặp chuyện tồi tệ hết lần này đến lần khác. Em muốn thăm cậu ấy.

Lâm không biết làm thế nào khi thấy Tịnh Nhi nằm trên giường khóc nấc như vậy. Lâm sợ cứ như vậy sẽ ảnh hưởng đến sức khoẻ của cô ấy, Lâm vội xoa đầu Tịnh Nhi rồi nói:

- Hiện giờ chúng ta vẫn chưa thể vào thăm Him Lam được. Em nín đi đừng khóc nữa, em khóc như vậy sẽ không tốt đâu, giờ chúng ta cần bình tĩnh để lo cho Him Lam. Ngoan đi em.

Tịnh Nhi nhìn Lâm, sự dịu dàng của Lâm khiến cô ấy đã rất yêu Lâm giờ lại càng yêu hơn nữa, Tịnh Nhi nén nước mắt đáp:

- Dạ, em biết rồi, em không khóc nữa. Mà khăn em sử dụng khăn tay của anh nên dơ rồi, để nữa em giặt sạch rồi trả anh.

Lâm mỉm cười đáp:

- Không cần đâu, em cứ giữ đi.

Lâm nhớ ra một chuyện vội nói:

- Tịnh Nhi này, Minh Nim nhờ anh gửi lời xin lỗi đến em. Minh Nim nói khi nào sức khoẻ em ổn định sẽ đến gặp trực tiếp em để xin lỗi lần nữa.

Tịnh Nhi liền đáp:

- Trong chuyện này anh ấy có lỗi gì đâu mà xin lỗi em. Tất cả là do tên Lý Gia Thiện chết bầm đó thôi, rồi hắn sẽ bị ở tù mọt gông.

Sự hiểu chuyện và ngây ngô của Tịnh Nhi cũng giúp Lâm phần nào nhẹ lòng. Lâm dịu dàng đáp:

- Anh thay mặt Minh Nim cám ơn em. Mà em nên gọi điện nói với ba mẹ em về tình hình hiện tại của em.

Tịnh Nhi nghe vậy vội tìm chiếc điện thoại nhưng không thấy, có lẽ lúc bị bắt cóc bọn xấu xa đó đã lấy mất điện thoại của cô. Lâm thấy cô ấy loay hoay tìm điện thoại liền nói:

- Em lấy điện thoại của anh dùng đỡ đi.

Tịnh Nhi cám ơn Lâm rồi vội gọi cho ba mẹ mình. Vì cô ấy ở nhà riêng nên ba mẹ cô ấy không hề hay biết chuyện xảy ra tối qua với con gái của họ. Sau khi nghe Tịnh Nhi gọi điện kể tất cả mọi chuyện, dù biết rằng con gái họ đã an toàn nhưng họ vẫn vô cùng lo lắng mà tức tốc đi đến bệnh viện.

Sau khi thăm Tịnh Nhi xong và chắc chắn con gái của họ bình an vô sự thì họ cũng nhẹ nhõm rất nhiều. May mắn khi ba mẹ của Tịnh Nhi là người hiền lành hiểu chuyện nên họ đã cảm thông và chẳng trách móc gì ai cả. Họ cũng rất lo lắng khi nghe Tịnh Nhi nói về tình trạng hiện tại của Him Lam.

Một lúc sau thì Minh Nim và Dư Phong từ căn tin quay trở lại, trên tay Phong cầm một hộp cơm mua cho Minh Lâm. Minh Nim đã trực tiếp nói lời xin lỗi Tịnh Nhi và cả ba mẹ cô ấy. Hai người lớn tuổi hiền lành, biết cảm thông đã mỉm cười vì Tịnh Nhi vẫn bình an, mẹ Tịnh Nhi đáp:

- Không sao đâu con, chuyện này không phải lỗi của con. Chuyện xui rủi cả, cái tên khốn kiếp kia bị công an tóm là được rồi. Giờ hai bác mong Him Lam sẽ bình an. Con cũng đừng quá lo lắng, phải ráng giữ gìn sức khoẻ.

Minh Nim cảm kích đáp:

- Dạ con biết rồi, con cám ơn hai bác.

Sức khoẻ Tịnh Nhi đã khá hơn rất nhiều nên ba mẹ cô ấy đã được phép của bác sĩ ở lại phòng chăm sóc cô ấy. Ba chàng trai ra ngoài hàng ghế ở hành lang ngồi. Khi Minh Lâm đang dùng cơm thì ba mẹ của Minh Nim cùng Phúc Hiên và Chí Kiên đang hớt hải đi đến.

Đi đến chỗ mọi người đang ngồi, Kiều phu nhân nhìn thấy Minh Nim liền nói:

- Him Lam nó sao rồi hả con ?

Minh Nim đáp:

- Cô ấy vẫn đang trong phòng chăm sóc đặc biệt và chưa thể vào thăm đâu mẹ.

Kiều phu nhân ngồi xuống cạnh Minh Nim buồn bã, bà ấy quay sang nhìn Minh Nim nói:

- Con thật là, sao lại để vợ mình gặp chuyện nguy hiểm như vậy, bảo vệ vợ mình cũng không xong, cái thằng này.

Kiều lão gia biết vợ mình đang rất sốc và buồn nên không kiềm chế được cảm xúc, ông liền đặt tay lên vai Kiều phu nhân nói:

- Thôi mà bà, chuyện này làm sao trách thằng Nim được, đây là chuyện xui rủi ngoài ý muốn. Bà bình tĩnh lại, nó đã buồn vì vợ nó lắm rồi, bà nói vậy không sợ con nó thêm buồn sao ?

Minh Nim vòng tay qua người Kiều phu nhân, đưa bàn tay xoa nhẹ lên cánh tay Kiều phu nhân vỗ về mẹ rồi nói:

- Con xin lỗi, là lỗi của con. Mẹ đừng quá lo lắng, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Anh ngước nhìn Kiều lão gia rồi nói:

- Sao ba mẹ không ở nhà nghỉ ngơi ? Hiện giờ bác sĩ vẫn chưa cho phép vào thăm.

Phúc Hiên nghe vậy liền đáp:

- Anh với thằng Kiên đã khuyên ba mẹ nên ở nhà nhưng ba mẹ vì lo lắng nên vẫn một mực muốn đến bệnh viện.

Sau đó Kiều phu nhân và Kiều lão gia đã đến phòng bệnh của Tịnh Nhi để thăm cô ấy. Ba mẹ của Tịnh Nhi cũng đang ở trong phòng bệnh. Bậc phụ huynh gặp nhau và nói chuyện rất ăn ý, họ đều bày tỏ tinh thần lo lắng và buồn rầu trước tình trạng hiện tại của Him Lam.

Đến tối thì mẹ của Tịnh Nhi ngủ lại phòng bệnh với con gái còn ba cô ấy thì về nhà trông coi cửa hàng, giao phó cho nhân viên thì cũng không thể hoàn toàn yên tâm. Minh Nim khuyên mọi người nên ra về để nghỉ ngơi, còn anh thì vẫn ở lại bệnh viện. Lâm thấy tình hình như vậy liền nói:

- Em nên về ngủ một chút đi Nim, anh ở đây được rồi.

Mẹ của Tịnh Nhi nghe vậy thì nói:

- Bác thấy hay các cháu về hết đi, về ngủ một giấc cho khoẻ rồi sáng mai quay lại, ai cũng thấm mệt rồi, không khéo đổ bệnh ra hết thì lại khổ. Bác ở đây với Tịnh Nhi sẵn trông coi tình hình của Him Lam luôn. Dù gì con bé cũng đang trong phòng chăm sóc đặc biệt có y tá xem chừng, ở đây đông người cũng không thể làm gì hơn được. Cho bác số điện thoại rồi có gì bác điện thông báo ngay cho.

Kiều phu nhân nghe vậy thì cũng thuận ý mẹ Tịnh Nhi, bà ấy nói:

- Bác ấy nói đúng, các con về nghỉ ngơi để giữ gìn sức khoẻ đi.

Thấy Minh Nim vẫn còn do dự, Dư Phong vỗ vai anh nói:

- Về nghỉ ngơi đi Nim, em không lo tốt cho sức khoẻ của mình thì sao lo cho Him Lam được.

Nhưng Minh Nim vẫn kiên quyết nói:

- Em vẫn sẽ ở lại bệnh viện, em biết tự lo cho mình được. Mọi người yên tâm về đi.

Kiều phu nhân biết rõ tính của Minh Nim đã quyết định thì sẽ ắc không thay đổi, bà ấy nhẹ nhàng nói:

- Thôi con muốn ở đây mẹ cũng không cản. Nhưng bây giờ coi phải về nhà tắm rửa thay quần áo cho khoẻ đi rồi hãy trở vào. Nghe lời mẹ được chứ ?

Minh Nim cảm nhận được sự lo lắng của mẹ, anh đáp:

- Dạ, con biết rồi.

Minh Lâm cất tiếng:

- Anh cũng về nhà tắm rửa rồi quay lại bệnh viện với em. Hai anh em mình ngủ lại bệnh viện.
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 103: Mất mát năm ấy


——2 ngày sau——-

Còn 1 ngày nữa là cô sẽ được các bác sĩ tiến hành loại bỏ khối máu tụ. Sức khoẻ của cô đã khá hơn nên bác sĩ đã cho phép người nhà vào thăm, nhưng chỉ được một người vào thăm. Mọi người đã đồng ý để Minh Nim vào thăm cô.

Trong căn phòng chăm sóc đặc biệt, cô nằm im trên giường bệnh với sự hỗ trợ của máy trợ thở và một phần cánh tay đang được băng lại để ghim kim truyền thuốc.

Anh bước đến giường bệnh, người con gái hay trò chuyện và khiến anh mỉm cười nay lại nằm bất động trên giường bệnh. Anh không kiềm được nước mắt khi nhìn thấy cô như vậy. Từ khi biết chuyện đến lớn anh chưa từng rơi nước mắt, nhưng lần này thật sự anh không thể kiềm nén bản thân được nữa. Anh nắm lấy tay cô mà nước mắt cứ tuôn rơi.

Anh cố gắng bình tĩnh cất lời:

- Him Lam, anh thật sự rất nhớ em, chưa lúc nào anh cảm thấy bản thân mình vô dụng như lúc này. Anh không bảo vệ được vợ của mình, anh quả thật rất tồi tệ.

Anh khẽ cúi đầu hôn lên bàn tay cô rồi nói tiếp:

- Anh xin lỗi vì chuyện công việc của anh mà ảnh hưởng đến em. Xin lỗi vì không thể bảo vệ cho em. Cuộc phẫu thuật ngày mai em phải thật kiên cường, phải tỉnh lại khoẻ mạnh có được không em ?

Đáp lại anh là không gian tỉnh lặng của căn phòng, chỉ có tiếng máy đo nhịp tim "típ típ" từng hồi rất nhỏ vang lên.

Tịnh Nhi đã được xuất viện vào ngày hôm qua nhưng vì lo lắng cho Him Lam nên cô ấy vẫn đến bệnh viện túc trực để xem tình hình của bạn mình.

———————-

Ngày phẫu thuật đã đến, trước khi cuộc phẫu thuật diễn ra, mọi người ai nấy đến lo lắng đến mức ruột gan như lửa đốt. Ba mẹ của Tịnh Nhi và ba mẹ của ba anh em Minh Nim cũng có mặt để cùng chờ đợi. Khi cô đã được đưa vào phòng phẫu thuật, Kiều phu nhân không ngừng miệng cầu mong cho cô tai qua nạn khỏi.

Mọi người hết ngồi rồi lại thay phiên nhau đứng, Chí Kiên liên tục đi tới đi lui chờ đợi. Phúc Hiên cùng Minh Nim thì ngồi yên vị trí nhưng lòng rất bồn chồn. Lâm và Dư Phong cũng hết đứng lại ngồi liên tục ngó nhìn phòng phẫu thuật. Cảnh Tuấn thì ngồi im một chỗ lo lắng, anh ấy thầm cầu mong Him Lam sẽ bình an.

Sau 5 tiếng đồng hồ kéo dài đầy căng thẳng thì cánh cửa phòng phẫu thuật đã mở. Bác sĩ bước ra trong sự hồi hộp của mọi người, Kiều phu nhân lập tức hỏi:

- Con dâu của tôi sao rồi bác sĩ?

Mọi người chăm chú lắng nghe, bác sĩ cất lời:

- Phẫu thuật thành công, khối máu tụ đã được loại bỏ. Sức khoẻ của cô ấy vẫn ổn định, tuy nhiên khi nào cô ấy có thể tỉnh lại vẫn chưa thể nói trước được.

Mọi người nghe bác sĩ nói vậy thì vừa vui mừng vừa lo lắng, cứ như vượt qua được ải này thì vẫn còn một ải khác đầy cam go. Cô tiếp tục được chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt để theo dõi.

—————————
2 tháng sau,

Trên tay Minh Nim cầm một giỏ trái cây. Đi cùng còn có Minh Lâm, Dư Phong, Phúc Hiên và Chí Kiên. Cảnh Tuấn bận việc nên không thể đi cùng dù rất muốn. Trên tay Lâm thì xách một chiếc túi nhỏ đựng nhang và cả rượu, vẻ mặt của ai cũng nghiêm túc không chút biểu cảm, mọi người bày trái cây lên vị trí để cúng mộ. Gương mặt của người được in trên bia mộ đang mỉm cười rất dịu dàng.

Minh Lâm nhìn thật kỹ bia mộ, trong lòng có chút nhói đau dù chuyện đã qua. Nỗi đau chưa từng mất đi mà vẫn ngủ yên trong lòng Lâm, một sự mất mát quá lớn khiến Lâm không thể ngừng đau buồn khi nhắc đến. Bầu trời hôm nay rất xanh và nụ cười của người phụ nữ trên bia mộ cũng rất đẹp...
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 104: Sức sống trở lại


Không khí đang yên lặng thì một tiếng gọi dịu dàng vang lên từ xa:

- Anh hai, em mua hoa tới rồi nè.

Mọi người liền quay ra phía sau, Minh Nim mỉm cười đưa tay về phía cô. Cô và Tịnh Nhi đang bước đến chỗ mọi người. Trên tay cô cầm đoá hoa hồng trắng. Cô bước gần đến liền nắm lấy tay anh, anh mỉm cười nhìn cô nói:

- Đưa hoa đây anh đặt lên mộ của mẹ cho.

Cô đưa đóa hoa cho anh, Kiên mỉm cười nói:

- Chị dâu mua ở đâu sáng sớm được bó hoa tươi vậy ?

Cô cười vui vẻ đáp:

- Chị và Tịnh Nhi phải đi tìm ở mấy shop hoa mới có một shop bán hoa hồng trắng.

Vì hôm nay là ngày giỗ của ba mẹ cô nên mọi người đã cùng nhau có mặt đến viếng mộ để thêm phần ấm cúng. Cô đi cùng xe với Tịnh Nhi, cả hai phải ghé mua loại bông hồng trắng mà khi còn sống mẹ cô rất thích nên đến hơi trễ so với mọi người. Tịnh Nhi tay cầm một giỏ thức ăn bước đến cạnh Minh Lâm, Nhi đưa giỏ thức ăn cho Lâm nói:

- Thức ăn để cúng nè anh.

Lập nhận lấy giỏ thức ăn từ tay Tịnh Nhi rồi mỉm cười đáp:

- Cám ơn em.

Mọi người cắm hoa vào chậu, bày thức ăn tươi tất rồi cùng nhau thắp nhang vái lạy ba mẹ của Minh Lâm và cô. Cô rất giống mẹ vì mẹ cô là một người phụ nữ rất xinh đẹp, hình ảnh mẹ cô trên bia mộ nở nụ cười dịu dàng, nụ cười mà cô và Lâm không bao giờ quên.

Trên tay mỗi người cầm hai cây nhang để thắp cho hai ngôi mộ nằm cạnh nhau. Lâm xúc động nói:

- Hôm nay con cùng Him Lam và mọi người đến đây để viếng ba mẹ. Him Lam đã bình an vô sự sau biến cố lớn như vậy, con mong ba mẹ sẽ luôn phù hộ chúng con và mọi người.

———————————
Trở về 2 tháng trước,

Sau khi phẫu thuật thành công thì cô đã bất tỉnh suốt hai tháng. Vào chiều hôm đó mọi người đã ra về để nghỉ ngơi và mua thêm vật dụng cần thiết đem vào bệnh viện, chỉ có Tịnh Nhi ở lại với cô. Tịnh Nhi ngồi cạnh giường bệnh của cô, cô ấy nắm lấy tay cô buồn bã nói:

- Lam à, cậu đã ngủ suốt 2 tháng rồi cậu có biết không ? Cậu mau tỉnh dậy đi Lam, mình và tất cả mọi người rất nhớ cậu. Anh Lâm rất lo lắng và ngày nào cũng túc trực ở bệnh viện cùng chồng cậu, ai cũng thương cậu hết, cậu mau tỉnh lại đi.

Tịnh Nhi vừa nói vừa rơi nước mắt, khuôn mặt cô vẫn rất xinh đẹp nhưng không tràn đầy sức sống mà trở nên khá xanh xao. Nước mắt Tịnh Nhi rơi mỗi lúc một nhiều đến nỗi rơi xuống tay của Him Lam.

Đột nhiên Tịnh Nhi cảm thấy bàn tay mình như được tác động nên vội đưa mắt nhìn thì thấy bàn tay cô đang cử động nắm lấy tay cô ấy. Nhi vô cùng vui mừng nhắm chặt lấy bàn tay cô rồi nhìn vào khuôn mặt của cô, mắt cô đang từ từ mở ra, Nhi vui mừng thốt lên:

- Him Lam cậu tỉnh rồi, cậu tỉnh thật rồi, mình không nằm mơ đúng chứ, cậu, cậu thật sự đã tỉnh!

Tịnh Nhi vội vàng chạy đi gọi bác sĩ, bác sĩ nhanh chóng đi đến phòng bệnh kiểm tra tình trạng của Him Lam. Cô đã thật sự tỉnh lại, hơn nữa sức khoẻ còn ổn định và không cần dùng máy trợ thở nữa. Bác sĩ vui mừng bước ra nói với Tịnh Nhi:

- Chúc mừng người nhà, cô ấy đã thật sự tỉnh lại, hơn nữa sức khoẻ còn rất ổn định. Cô có thể vào thăm cô ấy được rồi. À, nhớ lưu ý là cô ấy có thể ăn uống lại được nhưng tốt nhất nên cho cô ấy ăn cháo trước rồi hãy ăn uống các món khác vì thời gian qua cô ấy liên tục truyền đạm và sữa nên khi bắt đầu ăn uống lại thì nên ăn món dễ tiêu hoá thôi.

Tịnh Nhi vô cùng vui mừng nói:

- Dạ tôi sẽ lưu ý. Cám ơn bác sĩ rất nhiều.
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 105: Không phải là mơ


Tịnh Nhi hớn hở bước vào phòng thì thấy cô đang ngồi trên giường, Tịnh Nhi vui vẻ bước đến ngồi cạnh cô nói:

- Lam à mình mừng quá, cuối cùng thì cậu cũng đã tỉnh rồi.

Cô tò mò nhìn Tịnh Nhi đáp:

- Vết thương của cậu đã ổn chưa Tịnh Nhi ? Mình chỉ nhớ cậu bị tên Lý Gia Thiện đó đánh ngất xỉu rồi sau đó hắn giở trò đồi bại với mình nhưng chưa kịp làm gì thì mình đã dùng mảnh thuỷ tinh cứa dây để cởi được trói rồi vớ lấy thanh gỗ đánh hắn, hắn đã tức giận và đập đầu mình vào tường rất đau rồi mình không biết gì nữa. Nhưng mình liên tục nằm mơ thấy ba mẹ mình. Mở mắt ra thì thấy đang ở bệnh viện. Rốt cuộc mọi chuyện là thế nào ? Mình đã ngủ bao lâu rồi ?

Tịnh Nhi nắm lấy tay cô, cô ấy rất hạnh phúc vì cuối cùng cũng được nghe giọng nói của bạn mình. Nhi vô cùng tức giận khi nghe cô kể về chuyện tên Lý Gia Thiện muốn giở trò đồi bại với cô. Nhi nói:

- Cậu đã ngủ suốt 2 tháng rồi đó Lam à. Vết thương của mình đã lành lâu lắm rồi. Tên khốn kia đúng là cầm thú, còn muốn làm trò đồi bại với cậu, làm không được thì khiến cậu bị thương như vậy. Nhưng hắn và đồng bọn đã bị công an tóm và sẽ ăn cơm tù. Mọi chuyện giờ đã bình an rồi.

Cô ngạc nhiên đáp:

- 2 tháng, 2 tháng lận sao ? Mình đã ngủ lâu như vậy rồi sao chứ ? Mà anh hai và Minh Nim đâu rồi Nhi ?

Tịnh Nhi mỉm cười đáp:

- Mình nói có mình trông cậu rồi nên họ đi về nhà nghỉ ngơi một lát rồi mua ít đồ sẽ quay trở vào.

Sau đó cô ấy kể cho cô nghe mọi chuyện từ lúc được giải cứu đến khi cô tỉnh lại. Tịnh Nhi hỏi:

- Lúc nãy cậu nói cậu liên tục mơ thấy ba mẹ cậu ? Kể mình nghe rõ hơn đi Lam.

Cô cũng tường tận kể lại giấc mơ mà cô liên tục mơ thấy trong suốt thời gian hôn mê.

Bỗng Nhi nhớ ra nãy giờ vui quá mà quên thông báo cho mọi người biết tin vui. Nhi nói:

- Nãy giờ cậu tỉnh lại mình vui quá nên quên gọi điện thông báo cho mọi người.

Tịnh Nhi định đưa tay lấy chiếc điện thoại đang sạc đặt trên đầu chiếc tủ mini cạnh giường cô thì bỗng cô ấy rút tay lại nhìn cô nói:

- Hay mình cứ để họ đến bệnh viện rồi thấy cậu tỉnh lại, mình không báo trước thì chắc chắn họ sẽ bất ngờ hơn rất nhiều.

Cô gật đầu mỉm cười:

- Vậy cũng được, trước sau gì lát nữa họ cũng quay lại mà. Còn bây giờ cậu đưa mình đi ăn đi Nhi, mình vừa đói vừa thèm đủ thứ món.

Nhi búng trán cô rồi nói:

- Bác sĩ nói tốt nhất bây giờ là cậu chỉ có thể ăn cháo thôi, phải kỹ lưỡng một chút.

Cô nắm tay Tịnh Nhi nói:

- Ăn cháo cũng được nữa, hai tháng mình không được ăn rồi, mau đi thôi Nhi.

Nhi nắm tay cô dịu dàng nói:

- Được rồi chúng ta xuống căn tin bệnh viện ăn nha.

Cô mỉm cười gật đầu:

- Chịu liền.

Cả hai nắm tay nhau vui vẻ đi ăn, đã hai tháng nay cô chưa bước xuống giường đi lại nên bây giờ vận động cơ thể có cảm giác rất mới mẻ.

Đến căn tin, Tịnh Nhi gọi ngay cho cô một tô cháo thịt bầm thơm nức mũi. Cả hai vui vẻ cùng nhau ăn uống trò chuyện thoải thích sau thời gian biến cố đã qua.

Một lúc sau thì Minh Nim trở lại bệnh viện, anh bước vào phòng bệnh của cô thì rất bất ngờ và hốt hoảng khi không thấy cô ở đâu cả, Tịnh Nhi cũng chẳng thấy đâu. Anh vội gọi điện cho Tịnh Nhi thì nghe tiếng chuông điện thoại của cô ấy vang lên văng vẳng, anh đưa mắt nhìn thì thấy điện thoại của Tịnh Nhi đang sạc để trong phòng.

Cô lo lắng hoảng hốt chạy đi tìm bác sĩ và y tá để hỏi, anh gặp một cô y tá ở ngoài hành lang liền hỏi thăm nhưng có ấy nói không biết bệnh nhân ở phòng 506 ở đâu. Anh đến phòng vị bác sĩ đã trực tiếp theo dõi và điều trị cho cô suốt hai tháng qua để hỏi nhưng phòng làm việc của bác ấy đã đóng cửa vị bác ấy đã hết ca trực nên đã ra về.

Sau một hồi tìm kiếm mệt rã, anh buồn bã ngồi xuống băng ghế trước phòng bệnh. Anh sợ rằng cô có chuyện gì nên đã được chuyển vào phòng khác nhưng anh hỏi thì ai cũng nói không biết.

Đang buồn rầu thì anh không tin vào mắt mình khi thấy cô đang cầm ly nước cam nói cười cùng Tịnh Nhi bước về phía phòng bệnh. Anh ngẩn người ra nhìn cô vì anh cứ ngỡ bản thân đang nằm mơ. Cô đang tập trung nói chuyện với Tịnh Nhi nên không để ý xung quanh.

Anh vội đứng dậy cất tiếng gọi:

- Him Lam!

Vừa dứt lời anh liền chạy đến phía cô. Cô nghe giọng nói quen thuộc gọi tên mình liền đưa mắt nhìn, cô cũng rất bất ngờ khi thấy anh. Cô chưa kịp phản ứng thì anh đã lao đến ôm chằm lấy cô. Cô ngạc nhiên đến mức ly nước cam trên tay rơi xuống đất. Tịnh Nhi vừa ngạc nhiên vừa vui mừng khi nhìn thấy hai người họ gặp nhau. Anh ôm chật lấy cô như thể sợ cô sẽ rời xa anh, anh vừa xúc động vừa nói:

- Có thật là em đã tỉnh lại không Him Lam ? Anh không phải đang nằm mơ đúng chứ ? Em nói anh nghe đây là sự thật đi em.
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 106: (END): Mãi mãi không rời xa


Cô rất hạnh phúc được nhìn thấy anh, cô đưa tay vỗ nhẹ vào lưng anh vỗ về nói:

- Anh không nằm mơ đâu, em đã tỉnh lại rồi, thật sự tỉnh lại rồi.

Anh vui mừng nhìn ngắm cô rồi nói:

- Em có biết là lúc nãy bước vào phòng bệnh không thấy em anh lo lắng đến mức nào không ?

Cô đưa tay đặt lên gương mặt nam thần của anh rồi mỉm cười đáp:

- Em đi ăn với Tịnh Nhi thôi mà.

Tịnh Nhi chứng kiến cảnh tình tứ của đôi vợ chồng liền nói:

- Hai người ngọt ngào quá làm mình ganh tị rồi đấy. Thôi chúng ta vào phòng rồi nói chuyện tiếp đi.

Ba người bước vào phòng, anh ngồi cạnh cô trên giường, cô kể anh nghe về việc cô đã nằm mơ thấy ba mẹ của mình:

- Em liên tục nhìn thấy ba và mẹ, ba mẹ ôm em vào lòng rồi hỏi em rằng có muốn đi cùng ba mẹ không ?

Minh Nim chăm chú lắng nghe cô kể rồi nói:

- Rồi sau đó thế nào nữa em ?

Cô từ tốn kể tiếp:

- Em đã do dự và xém chút muốn đi cùng ba mẹ nhưng em nghe tiếng anh đang gọi em, rồi em chợt nghĩ đến anh và anh hai và cả anh Phong nữa. Em nghĩ đến mọi người xung quanh, em cảm thấy bản thân còn quá nhiều lưu luyến chưa thể buông bỏ. Ba mẹ đã mỉm cười xoa đầu em rồi nói em chưa thể đi cùng họ, hãy ở lại nơi thuộc về em.

Minh Nim xoa đầu cô mỉm cười :

- Anh biết em làm sao rời xa biết bao người thương em, đang ngày ngày lo lắng cho em. Có lẽ ba mẹ linh thiêng đã phù hộ cho em tai qua nạn khỏi.

Sau đó anh gọi điện thông báo với mọi người việc cô đã tỉnh lại. Mọi người nghe được tin thì tức tốc đi đến bệnh viện. Ai cũng vui mừng đến rơi nước mắt khi thấy cô đã khoẻ mạnh nói cười trở lại.

————————
Quay trở lại hiện tại,

Buổi tối sau ngày đầu tiên cô chính thức đi làm trở lại trước sự lo lắng của đồng nghiệp, ban đầu anh đã không nói với các đồng nghiệp của cô về biến cố xảy ra vì không muốn thêm ồn ào và rối ren. Anh thông báo với mọi người ở công ty rằng cô có việc đột xuất phải đi nước ngoài. Nhưng sau khi cô tỉnh lại thì anh đã nói sự thật với những nhân viên làm cùng bộ phận với cô. Dàn nam nhân đã rất vui mừng khi thấy cô bình an, họ còn tổ chức một một buổi tiệc mừng cô khoẻ lại.

Tối hôm nay cả hai rất thoải mái vì không có phải đem việc ở công ty về nhà làm. Cô đang đọc sách trên giường thì anh ngồi cạnh cô cất tiếng:

- Him Lam, em có thấy là chúng ta không giống những cặp vợ chồng khác không ?

Cô vừa đọc sách vừa điềm tĩnh đáp:

- Sao chúng ta phải giống họ làm gì hả anh ?

Anh có chút khó nói liền đưa tay đóng cuốn sách của cô lại để sang một bên rồi đáp:

- Ý của anh là, là tính từ lúc chúng ta kết hôn đến nay đã gần 2 năm rồi nhưng chúng ta chưa từng... em hiểu ý anh chứ.

Nghe anh nói vậy thì cô đã hiểu ý đồ của anh nhưng vẫn vờ đáp:

- Em có hiểu gì đâu ? Anh trả sách cho em đi.

Anh mỉm cười nhìn cô:

- Em không có đường thoái lui đâu.

Trong không gian mờ ảo với ánh đèn ngủ lung linh. Anh trao cho cô nụ hôn môi say đắm. Hai đôi môi đan vào nhau. Từ nụ hôn mở đầu nhẹ nhàng cho đêm đầu tiên, anh chậm rãi hôn dần xuống cổ trắng ngần của cô. Lần đầu nên cô rất lo lắng và chẳng biết phải làm gì cả, cô cứ nằm im để anh tuỳ ý. Cô có chút lo sợ nên nắm chặt hai bàn tay lại, anh hiểu cảm giác của cô nên dịu dàng đan bàn tay vào tay cô rồi ghé sát tai cô nói:
- Em đừng lo lắng, cứ thả lỏng thôi, anh sẽ làm thật nhẹ nhàng.

Cô im lặng nhưng qua ánh mắt nhìn nhau anh biết rằng cô rất tin tưởng anh. Anh nhẹ nhàng cởi từng cúc áo của cô ra để lộ ra đôi g* b*ng đ** căng đầy. Làn da trắng mịn không tuỳ vết, anh khẽ cúi xuống hôn lên ngực cô. Mọi hành động của anh cứ nhẹ nhàng chậm rãi cho đến khi trên cơ thể cả hai không còn bất kỳ trang phục nào cản trở. Cơ thể trắng nõn nà của cô hiện lên dưới ánh đèn mập mờ, dù từng trải qua tai nạn xe sinh tử nhưng những vết thương trên người cô lại hoàn toàn không để lại sẹo do được chăm sóc rất chu đáo.

Đây chẳng những là lần đầu của cô mà cũng là lần đầu tiên đối với anh. Anh cố gắng làm mọi thứ thật nhẹ nhàng và suôn sẻ. Cô khẽ cắn môi khi sắp đưa vào bên trong, anh vừa hôn môi cô vừa chầm chậm đưa vào, anh dần dần tiến vào cũng là lúc cảm giác đau đớn của cơ thể cô ập đến. Chất lỏng màu đỏ bắt đầu xuất hiện trên ga giường, cô nhăn mặt vì khó chịu, toàn th*n d*** đau gấp mấy lần sự đau đớn do kinh nguyệt hành xác. Dù đau đớn nhưng cô vẫn cắn răng chịu đựng không chút kêu la.

Anh luôn dịu dàng trấn an cô khiến cô phần nào giảm bớt đau đớn. Hai thân ảnh quấn lấy nhau trong căn phòng ấm áp với đêm đầu tiên đầy ngọt ngào. Cứ như vậy họ đã hoàn toàn thuộc về nhau.

——————————-
Ngày hôm sau,
Anh đang dạy cô lái xe trên chiếc siêu xe mới toang mà anh dành tặng cho cô. Cô ngồi ở vị trí lái mà vô cùng hồi hợp. Anh nhìn cô mỉm cười nói:

- Có anh ở đây em không cần phải lo lắng như vậy đâu.

Cô vừa nhìn đường lái xe vừa đáp:

- Em biết vậy nhưng vẫn hồi hộp.

Anh nhẹ nhàng đáp:

- Ngày xưa là anh tập cho thằng Kiên chạy xe, anh rất có kinh nghiệm đó.
Cô mỉm cười đáp:

- Em nhát lái xe lắm, mà anh để em lái với tình hình này chắc chúng ta đến trễ buổi tiệc so với mọi người mất.

Anh nhìn đồng hồ đeo tay rồi nói:

- Còn sớm lắm, em yên tâm đi.
————————————
Tại du thuyền sang trọng đang cập bến, hôm nay du thuyền được gia đình Kiều lão gia đặc biệt thuê riêng để dành cho bữa tiệc đặc biệt này.

Mọi người đã mặt đông đủ chỉ còn chờ vợ chồng Minh Nim đến. Bữa tiệc thân mật của gia đình ăn mừng Him Lam tai qua nạn khỏi và cũng để gắn kết thêm tình cảm của mọi người cũng như tạo nên một ngày thư giãn.

Trên du thuyền có sự góp mặt đầy đủ của mọi người, vợ chồng Kiều lão gia và cả ba mẹ của Tịnh Nhi cùng cô ấy, Phúc Hiên, Chí Kiên, cả Minh Lâm đi cùng Dư Phong và Cảnh Tuấn cũng đã có mặt. Ngoài ra ba mẹ của Dư Phong mới đi du lịch nước ngoài về cũng là khách mời của buổi tiệc. Ai cũng ăn mặc rất sang trọng và lịch thiệp.

Không gian trên du thuyền bậc nhất quá đỗi sang trọng. Những ánh đèn vàng nhạt lung linh trên thuyền rọi soi xuống mặt nước thật huyền ảo và thơ mộng. Bàn ăn lớn được dọn ra ở mũi thuyền với rất nhiều món đắt đỏ và đẹp mắt. Tiếng nhạc du dương khiến người nghe cảm thấy ấm lòng và bình yên đến lạ thường.



Một lúc sau thì cô và Minh Nim đã đến, cả hai nhanh chóng xuống xe và bước lên du thuyền. Mọi người cùng nhau ăn uống vui vẻ, nâng ly chúc mừng vì sóng gió đã qua và những ngày bình yên lại đến. Mọi người cùng nhau ăn uống no say, trò chuyện rôm rả trong khí tưng bừng nhộn nhịp.

Sau khi dùng bữa xong, sẵn tiện trên du thuyền có đàn piano nên Lâm đã trổ tài đánh đàn cho mọi người thưởng thức. Tiếng đàn điêu luyện làm say đắm lòng người của Lâm khiến người nghe cứ bị cuốn theo.

Sau đó mọi người đi quanh du thuyền ngắm cảnh, vì du thuyền đến 3 tầng nên mạnh ai người nấy tản ra ngắm cảnh. Khi đến bàn lấy nước, cô đứng cạnh Cảnh Tuấn, Tuấn đưa ly nước trái cây cho cô rồi mỉm cười nói:

- Anh rất vui khi thấy em hạnh phúc. Anh chúc em sẽ mãi mãi hạnh phúc bên Minh Nim.

Cô nở nụ cười dịu dàng đáp:

- Em cám ơn anh. Sau biến cố xảy ra vừa qua em càng trân quý hơn tình cảm mà anh dành cho em. Em hy vọng chúng ta mãi là anh em tốt. Em chúc anh sớm gặp được ý trung nhân của đời mình.

Tuấn nở nụ cười đáp:

- Anh cám ơn em, nào chúng ta nâng ly thôi.

Cô và Tuấn cụng ly cho một tình anh em thật đẹp.

Trên tầng 2 của du thuyền, Tịnh Nhi đang đứng cạnh Minh Lâm. Sau một hồi suy nghĩ cô ấy quyết định lấy hết cam đảm nói:

- Anh Lâm, em có chuyện muốn nói với anh.

Lâm hơi tò mò nhìn Nhi, anh ấy nở nụ cười đáp:

- Em nói đi.

Tịnh Nhi hơi ngập ngừng nhưng rồi cũng lấy hết can đảm nói:

- Anh Lâm, em thật sự đã yêu anh từ rất lâu rồi. Nhưng trước đây anh đã có người yêu nên em không thể thổ lộ lòng mình với anh được.

Minh Lâm chăm chú nghe Tịnh Nhi bày tỏ, Nhi lấy bình tĩnh rồi nói tiếp:

- Em biết trước giờ anh chỉ xem em như đứa em gái nhưng em thì đã yêu anh từ lần đầu gặp gỡ. Nụ cười, ánh mắt đến cả giọng nói của anh và cả cách mà anh đánh đàn cứ mãi xuất hiện trong tâm trí em. Em đã dặn lòng hôm nay sẽ quyết tâm bày tỏ tình cảm với anh dù có ra sao đi chăng nữa, em không muốn đánh mất cơ hội nói thật cảm xúc lòng mình với anh khi anh vẫn còn độc thân.

Minh Lâm nhìn Tịnh Nhi một cách đầy dịu dàng, sự im lặng của Lâm khiến nét buồn trên gương mặt Nhi hiện rõ. Bỗng Lâm kéo tay Nhi về phía mình và ôm chằm lấy cô ấy rồi nói:

- Tịnh Nhi, anh thật sự rất thích em. Anh thích em khi nhìn thấy lòng nhân ái đầy nhiệt huyết của em cùng Him Lam giúp đỡ người khó khăn. Anh càng thích em bởi sự ngây thơ hiểu chuyện, sự ân cần chăm sóc Him Lam khi con bé gặp nạn. Thích cách em bên cạnh an ủi anh khi anh đau buồn, anh thật sự rất thích em. Em có đồng ý trở thành người yêu của anh không ?

Tịnh Nhi nghe Lâm nói mà cô ấy cứ ngỡ mình đang nằm mơ, Nhi tròn mắt ngây ngô nhìn Lâm đáp:

- Anh nói thật chứ, em không nằm mơ đúng không ?

Lâm bạo gan kề môi sát môi Tịnh Nhi, cô ấy vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ mà ngây người ra nhìn Lâm. Sau nụ hôn bất ngờ đó Lâm nhìn Tịnh Nhi nói:

- Em đồng ý không ?

Tịnh Nhi vui mừng đến sắp khóc liền đáp:

- Tất nhiên là em đồng ý rồi, em chờ ngày này lâu lắm rồi đó.

Lâm ôm chằm lấy Tịnh Nhi, cả hai người họ trông thật hạnh phúc và buổi tối này chính là buổi tối đáng nhớ nhất của họ.

Trên tầng 3 cũng là tầng cao nhất của du thuyền, một cặp đôi khác cũng ngọt ngào không kém. Cô và Minh Nim đang đứng trên cao ngắm cảnh sông nước, cả hai trò chuyện vui vẻ thì bỗng một giọng nói quen thuộc vang lên:

- Minh Nim, Him Lam.

Cả hai bất ngờ quay ra phía sau thì họ càng ngạc nhiên, Minh Nim cất giọng:

- Diễm Chi.

Người đó quả thật là Diễm Chi, cô ngạc nhiên khi thấy cô ta ở đây và càng ngạc nhiên khi thấy Diễm Chi mặc đồng phục nhân viên. Cô nhẹ nhàng nói:

- Chị...

Cô chưa nói hết câu thì Diễm Chi đã giải thích:

- Chị làm nhân viên phục vụ ở đây. Hôm nay vô tình gặp hai người ở đây nên chị đã lấy hết can đảm vì muốn đến gặp hai người để nói lời xin lỗi.

Diễm Chi im lặng vài giây rồi nói tiếp:

- Chị đã suy nghĩ rất nhiều về những chuyện mình đã làm và cảm thấy rất ân hận. Khi chị làm người tình của ông Lạc Xuân Danh, làm kẻ thứ ba phá hoại gia đình của người khác chị chỉ biết đến vật chất mà không nghĩ đến hậu quả. Chị đã có thai với ông ta nhưng ông ta một mực chối bỏ và bắt chị phá thai. Sau đó vợ ông ta biết chuyện và đến gặp chị đánh ghen, ông ta vì sợ uy thế nhà vợ mà đã thẳng tay vứt bỏ chị. Chị nhận ra rằng đó chính là quả báo.

Cô và Minh Nim rất bất ngờ khi nghe những lời Diễm Chi nói. Him Lam vốn nhân hậu nên vội bước đến đặt tay lên cánh tay của Diễm Chi an ủi:

- Thôi chị đừng buồn nữa, chuyện đã qua rồi, bây giờ chị sống tốt là được, không sao đâu mà. Vẫn chưa muộn để bắt đầu lại mà chị.

Diễm Chi cảm kích đáp:

- Chị cám ơn em, em quả thật rất nhân hậu. Giờ chị quay trở về cô nhi viện ở để phụ các cô lo cho các bé ở đó, chị làm ở đây để kiếm thêm thu nhập trang trải.

Diễm Chi đưa mắt nhìn Minh Nim nói:

- Minh Nim, em thật lòng xin lỗi vì đã lừa dối anh hết lần này đến lần khác trong khi anh đã rất tốt với em. Em đã phụ lòng anh, đã ngu dại đánh mất người hết lòng vì mình. Em không dám mong được anh tha thứ, chỉ mong được nói với anh lời xin lỗi là em đã nhẹ lòng lắm rồi.

Minh Nim khẽ cười đáp:

- Chuyện qua rồi, anh không trách em nữa đâu. Chỉ mong em sau này sẽ sống tốt, đừng tự dày vò mình nữa.

Diễm Chi vui mừng đáp:

- Em cám ơn anh. Em muốn nhờ hai người chuyển lời xin lỗi đến anh Lâm giúp em. Lúc nãy thấy anh ấy em định đến nói lời xin lỗi nhưng anh ấy đang trò chuyện cùng Tịnh Nhi, hai người họ trông rất tình tứ nên em không dám làm phiền, không muốn Tịnh Nhi thấy em rồi lại không vui.

Cô ngạc nhiên hỏi Diễm Chi:

- Chị thấy hai người họ tình tứ lắm sao ?

Diễm Chi gật đầu:

- Phải, họ còn, còn hôn nhau nữa.

Cô rất bất ngờ khi nghe được thông tin này, Minh Nim cũng ngạc nhiên không kém. Anh mỉm cười nói với Diễm Chi:

- Em yên tâm đi, anh sẽ chuyển lời xin lỗi của em đến anh Lâm. Khi nào có thời gian bọn anh sẽ đến cô nhi viện của em để thăm các bé và giúp đỡ mọi người.

Diễm Chi vui mừng đáp:

- Cám ơn anh và Him Lam rất nhiều. Thôi em phải tiếp tục làm việc rồi, không phiền hai người nữa. Em xin phép đi trước.

Sau khi Diễm Chi rời đi, cô tựa đầu vào vai anh nói:

- Thật mừng vì chị ấy đã thay đổi và có cuộc sống tốt hơn phải không anh ?

Minh Nim xoa đầu cô đáp :

- Em nói đúng cô ấy đã thay đổi anh cũng rất mừng vì điều đó.

Cố mỉm cười khi nghĩ đến chuyện của Minh Lâm và Tịnh Nhi, cô nói:

- Mà không ngờ anh hai và Tịnh Nhi đã âm thầm phát triển tình cảm với nhau rồi. Biết đâu tương lai sẽ có đám cưới diễn ra. Bỗng nhiên em thấy vui quá.

Minh Nim mỉm cười chọc cô:

- Đám cưới của anh Lâm mà em vui vậy sao ?

Cô phấn khởi, mắt sáng rực nói:

- Vui chứ anh, vì Tịnh Nhi là con một, dòng họ nội ngoại cũng đa số là anh trai họ thôi, còn mấy chị em thì còn nhỏ tuổi không à. Nên khả năng em sẽ được làm dâu phụ.

Anh thấy cô hào hứng như vậy liền nói:

- Vậy anh sẽ là rể phụ. Anh thấy quá hợp lý đó chứ.

Cô liền đáp:

- Vai trò rể phụ chắc chắn thuộc về anh Phong rồi.

Gương mặt anh lộ nét hơi không cam tâm, nũng nịu nói:

- Sao kỳ vậy, nếu vậy thì em cũng không được làm dâu phụ. Anh không chịu đâu.

Cô bật cười nhìn anh nói:

- Thôi mà, hai người họ còn chưa công bố gì cả, em vui quá nên nghĩ xa xôi một chút. Em mong lần này anh hai và Tịnh Nhi sẽ thật hạnh phúc, họ xứng đáng có được tình yêu chân thành.

Anh khẽ kéo nhẹ đầu cô đặt lên vai mình rồi nói:

- Anh cũng mong họ hạnh phúc. Anh Lâm là người rất tốt, Tịnh Nhi cũng rất hiểu chuyện, hai người rất xứng đôi.

Cô đưa tay chỉ về phía hoa đăng ở đằng xa rồi nói với anh:

- Hoa đăng đằng kia trông đẹp quá kìa anh.

Anh mỉm cười dịu dàng nhìn cô đáp :

- Hoa đăng quả thật rất đẹp nhưng vẫn không thể đẹp bằng em được.

Cô hơi đỏ mặt nhìn anh, anh cũng nhìn lại cô bàn ăn mắt trìu mến dịu
 
Back
Top Bottom