Ngôn Tình Đường Vòng Đến Bên Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 80: Âm thầm quan tâm


Cô ngay lập tức hiểu được ý trong câu nói của anh. Cô biết rõ anh đang muốn ám chỉ chuyện vừa rồi. Những gì anh nhìn thấy đã khiến anh hiểu lầm, cô dịu dàng nói nhỏ với anh:
- Mọi chuyện không như anh nghĩ đâu. Về nhà em sẽ giải thích với anh có được không ?
Anh là người rõ ràng trong việc công và tư nên trong tình cảnh hiện tại quả thật không thích hợp để làm rõ mọi chuyện. Anh khẽ mỉm cười, nụ cười đẹp say đắm nhưng lại gây cảm giác dè chừng, lo lắng cho người đối diện. Anh từ tốn đáp:
- Được, anh rất muốn nghe em nói.
Những nhân viên có mặt ai cũng đang rất tò mò và thắc mắc về sự việc khi nãy nhưng tất nhiên là chẳng ai dám hỏi anh và cô về việc đó, vì suy cho cùng đó là việc riêng tư của gia đình anh, nếu người trong cuộc không chủ động nói thì nhân viên như họ cũng chẳng dám đề cập đến.
Bầu không khí có chút căng thẳng, may mắn khi vừa lúc đó vài nhân viên phục vụ bước đến để dọn món ăn lên bàn, Châu Tấn mỉm cười cất lời nhằm xoá tan sự im lặng:
- Món ăn dọn ra rồi, chúng ta bắt đầu thưởng thức nào mọi người!
Mọi người nghe vậy liền cùng nhau vui vẻ cất tiếng để bữa ăn trở lại không khí vui vẻ. Nghi Viễn nhìn anh nói:
- Rất hiếm khi chủ tịch dùng bữa cùng chúng ta, hôm nay vừa ăn mừng trợ lý Châu hợp tác cùng chúng ta, vừa có mặt của chủ tịch. Bữa ăn này quả thật rất nhiều ý nghĩa.
Mọi người lần lượt tỏ ý đồng tình:
- Kha tổng nói rất đúng.
- Quả thật rất hôm nay rất ý nghĩa.
- Bữa ăn hôm nay thật đặc biệt.
-...
Anh khẽ mỉm cười:
- Vậy thì cùng nhau dùng bữa thôi.
Cô thật sự đang lo lắng khi thấy thái độ bình tĩnh của anh, một người che giấu cảm xúc đầy cứng rắn như anh khiến cô cảm thấy hoang mang vô cùng. Cô im lặng vì đang rối bời với những suy nghĩ trong đầu thì tiếng gọi của mọi người khiến cô chợt "tỉnh" lại. Nghi Viễn nhận thấy có điều gì đó khiến cô không thoải mái:
- Trợ lý Châu, sao cô không ăn ? Thức ăn không hợp khẩu vị cô à ?
Cô vội đáp:
- Không phải, tại tôi đang suy nghĩ một số việc thôi.
Anh gắp thức ăn đưa vào chén của cô, giọng nói từ tốn:
- Em cứ lo suy nghĩ đến khi nghĩ xong thì mọi người ăn hết rồi.
Tuy vẻ mặt của anh vẫn rất nghiêm túc nhưng mọi người biết rõ rằng anh đang nói đùa để trêu họ. Ai cũng mỉm cười vì chưa bao giờ họ được nghe một câu nói đùa từ anh. Nghi Viễn liền đáp:
- Chủ tịch khéo lo, mà nếu có ăn hết thật thì lại gọi thêm bao nhiêu chẳng được.
Một nhân viên phấn khích nói thêm:
- Đi với chủ tịch thì chúng ta cứ thoải mái gọi món chẳng cần nghĩ ngợi.
Bỗng mọi người im lặng, vẻ mặt ai cũng hơi hoang mang sau khi nghe cậu nhân viên kia nói vậy. Cậu ta cũng nhận ra sự quá khích trong câu nói vừa rồi. Hai người ngồi bên cậu nhân viên ấy khẽ đá nhẹ vào chân cậu ta như một lời cảnh báo nguy hiểm. Mọi người nhìn cậu ta rồi cẩn trọng đưa mắt nhìn về phía anh. Nhưng trái với những gì họ nghĩ, anh mỉm cười nhẹ rồi nói:
- Anh nói đúng, cứ thoải mái vì hôm nay tôi mời.
Nghe vậy ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, cậu nhân viên mừng rỡ ra mặt. Cô cũng rũ bỏ được sự hồi hộp như mọi người vì thật sự trông anh rất nghiêm túc và khó gần gũi.
Họ cùng nhau dùng bữa vui vẻ, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả, sôi nổi, cùng nâng ly chúc mừng sự hợp tác của cô cùng những đồng nghiệp có mặt. Cô tuy tỏ ra vui vẻ nhưng lại cảm thấy trong lòng lo lắng vì không thể hiểu được suy nghĩ của anh khi anh đã chứng kiến sự việc xảy ra vừa rồi.
Sau khi dùng bữa xong thì mọi người cùng quay trở về công ty. Vì số lượng người khá đông nên không thể cùng lúc vào chung một thang máy được. Mọi người nhìn nhau rồi cùng thống nhất nhường anh và cô vào thang máy trước.
- Chủ tịch và trợ lý Châu cứ vào trước đi, chúng tôi sẽ sang những thang máy khác.
Anh lạnh lùng nhìn mọi người đáp:
- Làm việc tốt.
Mọi người mỉm cười đầu hơi cúi chào anh. Cô chưa kịp phản ứng gì thì anh đã nắm tay cô bước vào thang máy. Cửa thang máy đóng lại, anh im lặng không nói gì cả. Cô nhận thấy luồng sát khí u ám đang tồn tại xung quanh mình. Trông anh nghiêm nghị như lúc này quả thật rất khó gần và đáng sợ, cô cũng vì thế mà không nói một lời nào. Đến tầng làm việc, trước khi bước ra khỏi thang máy, cô khẽ cất tiếng:
- Em đi trước đây.
Vẻ mặt anh không chút biến sắc nhưng giọng nói trầm ấm vẫn dịu dàng đáp:
- Gặp em sau.
Đến chiều khi cô làm xong việc ở bộ phận mình phụ trách thì sẽ ra về, còn nếu là ngày thứ 7 thì cô sẽ phải đến phòng làm việc của anh để báo cáo tình hình tiến triển công việc của bộ phận sau một tuần.
Trong lúc cô đang sắp xếp lại bàn làm việc ngăn nắp trước khi ra về với mớ suy nghĩ bâng khuân về chuyện xảy ra ở nhà hàng thì cô bỗng bất ngờ nghe mọi người trong văn phòng đồng thanh cất giọng:
- Chào chủ tịch!
Cô ngạc nhiên vội ngước nhìn thì thấy anh từ phía cửa phòng đang bước thẳng đến bàn làm việc của cô. Cô ngây người ra nhìn anh, anh đứng trước mặt cô, nở nụ cười nhẹ nhàng nói:
- Tan làm rồi, chúng ta về nhà thôi.
Không chỉ riêng cô mà mọi người trong văn phòng đều ngạc nhiên khi lần đầu thấy anh ân cần, dịu dàng với người khác như vậy. Lại còn đích thân đến phòng làm việc đưa cô về. Nhìn là biết anh u mê cô đến mức nào.
Cô hơi ngượng ngùng đáp:
- Em xong rồi, chúng ta đi thôi.
Tất cả mọi người cũng ra về trong sự ngưỡng mộ tình cảm của họ. Trên đường về, xe chạy ngang qua trạm xe buýt, anh cất tiếng:
- Sau này em không cần phải chờ đợi xe buýt nữa rồi.
Nghe anh nói vậy cô chợt nhớ đến chuyện cô muốn hỏi anh, cô liền đáp:
- Anh vẫn chưa trả lời em vì sao anh biết em đi làm bằng xe buýt.
Anh vừa tập trung lái xe vừa từ tốn đáp:
- Anh không yên tâm khi để em đi một mình.
Dù anh không nói thẳng ra nhưng cô đã lập tức đoán được. Cô khá bất ngờ nói:
- Anh theo dõi em?
Anh nở nụ cười mị hoặc:
- Không thể gọi là theo dõi mà là anh quan tâm em. Vài ngày đầu em còn đi taxi nhưng đột nhiên em lại có hứng thú đi xe buýt. Em có biết rằng mình có thể gặp những kẻ không đàng hoàng bất cứ lúc nào khi đi làm bằng xe buýt ?
Cô không nghĩ anh quan tâm đến mình như vậy, cứ ngỡ trước đây anh không mảy may quan tâm đến việc cô đến công ty như thế nào nhưng hoá ra lại không phải thế. Cô vô tư đáp:
- Anh lo xa quá rồi, những ngày qua đi xe buýt em có gặp vấn đề gì đâu chứ.
Anh nhìn sang cô một thoáng rồi đôi môi lại tạo nên một đường công quyến rũ:
- Do em may mắn thôi chứ anh đã từng đọc rất nhiều thông tin về những vụ quấy rối trên xe buýt.
Nhưng điều quan trọng khiến anh suy nghĩ từ lúc trưa đến giờ vẫn chưa có câu trả lời. Anh đang định cất lời thì cô đã phú nhận trước. Cô lấy hết can đảm nói:
- Chuyện xảy ra lúc dùng bữa trưa có lẽ đã khiến anh hiểu lầm.
Anh nhẹ nhàng đáp:
- Anh tin em là người rõ ràng và thấu đáo trong mọi chuyện nên anh sẽ không vội kết luận bất kỳ điều gì khi chưa nghe em giải thích. Nhưng có điều...anh ghen thật đấy!
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 81: Thanh mai trúc mã


Cô tròn mắt khi nghe anh nói vậy, một người lạnh lùng lại trầm tính như anh mà lại thú nhận rằng mình đang "ghen". Cô chưa từng nghĩ đến sẽ có ngày anh ghen vì cô mà lại còn thẳng thắn nói ra như vậy.
Anh đang tập trung lái xe nên không thể đưa mắt nhìn cô nhưng cô thì chăm chú nhìn anh không rời một giây. Từ lúc kết hôn đến trước khoảnh khắc này vài giây cô chưa từng dám nghĩ rằng sẽ có một ngày anh vì cô mà ghen với một người đàn ông khác. Cô mỉm cười nói:
- Thật ra, anh hai và em cùng anh Phong đã lớn lên cùng nhau. Gia đình bọn em cũng rất thân thiết với nhau. Anh Phong bằng tuổi anh Lâm. Em xem anh Phong như anh trai ruột, anh Lâm cũng xem anh Phong như người thân. Trước đây nhà của gia đình em và anh Phong ở sát bên nhau nên ngày nào bọn em cũng dùng cơm và học tập cùng nhau, có ngày anh Phong sang nhà em ăn cơm và ngược lại. Năm em 16 tuổi em sang Mỹ thì cũng là thời điểm nhà nước giải toả khu vực nhà ở, nhà của em và anh Phong cũng nằm trong danh sách đó. Sau khi nhận được tiền đền bù thì hai gia đình đã mua hai căn hộ khác nhưng không ở cạnh nhau được như trước vì dù đã tìm nhiều nơi nhưng không nơi nào thích hợp. Anh hai em và anh Phong chẳng những là bạn bè tri kỷ mà còn chung đam mê về âm nhạc, trước đây cả hai còn cùng nhau học ở học viện âm nhạc quốc tế và sau khi ra trường thì họ cũng đạt được ước mơ trở thành những nghệ sĩ nổi tiếng.
Minh Nim nghe xong thì từ tốn cất giọng:
- Cùng nhau lớn lên, vậy em và Dư Phong quả thật là thanh mai trúc mã. Nhưng anh có một điều muốn nói thật với em về những gì anh quan sát thấy, em có muốn nghe không ?
Cô có chút tò mò khi nghe anh nói vậy, cô đáp:
- Anh cứ nói đi.
Anh nhẹ nhàng nói:
- Anh cảm nhận rằng tình cảm mà Dư Phong dành cho em không chỉ đơn thuần là tình anh em. Từ ánh mắt, cử chỉ đến lời nói của anh ta dành cho em đều rất đặc biệt. Em hiểu ý anh chứ ?
Cô có chút ngây ngô nhìn anh, cô ngạc nhiên nói:
- Em thật sự không cảm thấy anh ấy dành tình cảm nào khác cho em ngoài tình anh em. Có phải anh nhạy cảm quá không ?
Anh ôn tồn nói:
- Anh chỉ nói lên cảm nhận theo những gì anh nhìn thấy nên cũng không hẳn là chính xác. Có lẽ em nói đúng, à mà không phải anh nhạy cảm, do anh ghen nên suy nghĩ lung tung.
Chữ "ghen" được anh nói ra lần thứ hai, biểu cảm có chút hờn dỗi của anh khiến cô không nhịn được cười. Cô nở nụ cười tinh tế nhưng sợ anh nhìn thấy nên cô khẽ quay đầu sang hướng khác. Nhưng anh đã kịp nhìn thấy, anh nhẹ nhàng cất giọng:
- Em đang cười anh đúng không ?
Cô nghe vậy liền ngừng cười, gương mặt thả lỏng về trạng thái ban đầu đáp:
- Em xin lỗi, em không cố ý.
Thấy cô có vẻ nghiêm túc anh vội nói:
- Anh đùa đấy, em đừng căng thẳng vậy chứ.
Cả hai cứ nhẹ nhàng trò chuyện trên đường về nhà, bình thường anh luôn lái xe về nhà một mình nhưng từ hôm nay có thêm cô về cùng nên tâm trạng của anh cũng vui hơn hẳn.
Về đến nhà sau khi sinh hoạt cá nhân xong thì cả hai cùng nhau dùng cơm. Sau khi xong bữa cơm chiều thì họ lại tiếp tục quay trở về phòng để nghỉ ngơi. Hôm nay anh có một số việc của công ty cần phải tiếp tục giải quyết khi về nhà. Trước đây anh luôn làm việc ở phòng dành riêng để làm việc vì anh muốn thật sự yên tĩnh và một mình để tập trung tuyệt đối nhưng bây giờ anh lại rất ít sang phòng đó mà lại làm việc tại phòng ngủ. Lý do thì chắc chắn là vì muốn ở bên cạnh cô nhưng cô thì cũng có chút cảm nhận về sự thay đổi phòng làm việc của anh nhưng cô chỉ nghĩ đơn giản vì anh thích thế chứ không nghĩ gì nhiều.
Cô không muốn làm ồn khiến gây ảnh hưởng đến anh nên ngoan ngoãn ngồi trên giường đọc sách. Hôm nay cô không có việc gì phải đem về nhà hoàn thành nên cô rất thoải mái.
Anh vừa đánh máy tính vừa cất tiếng:
- Lúc trưa ở nhà hàng anh nghe em nói với Dư Phong rằng sẽ mời anh ta về nhà dùng cơm cùng em và anh hai.
Cô nghe vậy thì tay hạ nhẹ cuốn sách xuống rồi nhìn anh đáp:
- Đúng là em có nói vậy ? Có vấn đề gì không anh ?
Anh bỗng dừng tay, đưa mắt nhìn sang cô nói:
- Anh cũng muốn đi nữa.
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 82: Ngủ ngon


Cô nghe vậy liền nhìn thẳng vào mắt anh, cô vừa ngạc nhiên vừa nói:
- Sao anh lại muốn đi cùng em ?
Anh khẽ cười đáp:
- Em nói em xem Dư Phong như anh ruột vậy chẳng phải anh cũng nên ra mắt chào hỏi anh vợ sao ?
Lời anh nói tuy đường đột nhưng lại vô cùng thuyết phục và hợp lý khiến cô còn gì để thắc mắc thêm nữa. Cô dịu dàng đáp:
- Vậy thì khi nào em hẹn anh Phong về nhà dùng bữa em sẽ báo với anh.
Tuy ngoài mặt anh không biểu lộ ra nhưng trong lòng anh đang rất vừa ý và hài lòng vì có thể đi cùng cô. Anh nhẹ nhàng nói:
- Được. Mà hình như em và Dư Phong lâu rồi chưa gặp nhau đúng không ?
Lúc này cô nhận ra rằng dường như lúc chiều anh đã chú tâm đến cuộc nói chuyện của cô và Dư Phong nên hầu như mọi thông tin anh đều nắm rõ. Cô dịu dàng đáp:
- Dạ phải, 2 năm trước anh ấy sang Singapore để hoàn thành dự án quay mv mới đến tận hôm nay mới trở về.
Được giải đáp hết thắc mắc nên anh cảm thấy nhẹ nhõm hẳn dù bề ngoài luôn có sự trầm tính nhất định nhưng đối với người anh yêu thì anh rất để tâm.
Anh khẽ mỉm cười:
- Ra là vậy. Thôi em nghỉ ngơi sớm đi hôm qua em thương trắng rồi, còn anh chắc phải thức cả đêm với đống tài liệu này.
Hôm nay làm việc mệt mỏi lại thêm thức trọn tối qua nên dù mới 8 giờ tối nhưng cô bắt đầu thấy buồn ngủ. Cô đóng sách lại để trên chiếc bàn cạnh giường rồi nói:
- Vậy em ngủ trước đây, anh đừng làm việc khuya quá không tốt đâu.
Anh nhìn cô đáp:
- Anh biết rồi, em ngủ đi. Ngủ ngon.
Cô thư thái nằm xuống kéo chăn lên, cảm giác ấm áp thoải mái trên chiếc giường ngủ sau một ngày làm việc căng thẳng thật thoải mái. Cô không tắt đèn vì thấy anh đang làm việc dù để đèn sáng như vậy cô sẽ rất khó ngủ. Cô nằm nghiêng người, khẽ kéo chăn cao một chút để che bớt ánh sáng. Tuy vậy nhưng cô không vẫn không chìm vào giấc ngủ được vì ánh đèn vẫn rất sáng, bỗng dưng cô nghe thấy tiếng công tắc đèn phòng và ngay sau đó là đèn phòng tắt, ánh sáng đèn ngủ được mở lên. Thứ ánh sáng màu vàng nhạt dịu nhẹ này khiến cô vô cùng dễ chịu.
Cô hạ chăn xuống, khẽ xoay người nhìn về phía đèn ngủ, cô nhìn thấy anh vừa bật đèn ngủ, anh bước đến ngồi xuống giường cạnh cô. Cô chưa kịp phản ứng thì anh đã cúi người xuống, hai tay chống xuống nệm bên hông eo cô, cô bất ngờ nhìn anh, vì ngại ngùng trước tình huống bất ngờ nên cô vội ngồi dậy nhưng anh nhanh chóng nắm lấy hai tay cô giữ lại. Cô có chút sợ sệt nhìn anh, anh mỉm cười nhìn cô:
- Sao em có vẻ sợ anh vậy ? Anh đâu có làm gì em đâu.
Khoảng cách gần như vậy khiến cô rất ngại ngùng, cô hơi ngập ngừng đáp:
- Không phải em sợ anh sẽ làm gì em, nhưng tự dưng anh như vậy nên em hơi bất ngờ.
Nghe cô nói vậy ánh mắt anh có chút "xảo quyệt" đáp:
- Vậy là em không sợ nếu anh có làm gì em ?
Cô ngẫm nghĩ vài giây vì cô vốn rất ngây thơ trong sáng, lúc nãy cô trả lời theo câu hỏi của an thôi chứ chẳng nghĩ gì nhiều nhưng câu nói vừa rồi của anh khiến cô phải nghĩ sâu xa hơn. Nghĩ xong xuôi thì cô đã hiểu được hàm ý của anh, cô càng thêm ngượng ngùng nhưng vì đèn ngủ mập mờ nên anh sẽ không biết rằng cô đang đỏ mặt. Anh vẫn đang chờ câu trả lời của cô, cô vội thanh minh:
- Ý em không phải vậy, lúc nãy em chưa rõ ý của anh nên em...em không biết phải giải thích thế nào với anh nữa.
Anh thích thú khi dồn cô vào thế bất lợi:
- Vậy bây giờ em hiểu rõ ý anh rồi phải không ? Nói anh nghe thử xem.
Cô cau mày nhìn anh, anh lại nhây với cô, xem ra anh rất thích chọc ghẹo cô thì phải. Cô dịu dàng đáp:
- Minh Nim, anh cố tình trêu em đúng không? Thấy em yếu thế dường như anh rất vui.
Anh bỗng cúi sát người xuống ôm cô vào lòng, giọng nói trầm ấp đáp:
- Anh rất vui vì có em bên cạnh để trêu. Em không thể ngủ nếu mở đèn sáng, không cần vì anh mà chịu đựng những điều nhỏ nhặt như vậy.
Cô thật sự cảm thấy rất ấm áp khi nghe anh nói vậy, cô đáp:
- Em có thể tự khắc phục được mà, công việc của anh dĩ nhiên quan trọng hơn.
Anh ngồi dậy, nhìn thẳng vào mắt cô nói:
- Anh có chuẩn bị sẵn đèn làm việc rồi nên em đừng lo. Anh làm việc tiếp đây.
Anh khom người hôn lên môi cô rồi nói:
- Em ngủ ngon.
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 83: ATM


Cô mỉm cười đáp:
- Anh đừng thức khuya quá.
Anh mỉm cười đáp:
- Anh biết rồi.
Căn phòng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn âm thanh khe khẽ của tiếng gõ bàn phím vang lên. Cô dần chìm vào giấc ngủ còn anh thì vẫn tập trung làm việc quên cả đêm dài.
Hôm sau cả hai cùng nhau đến công ty làm việc, đến giờ nghỉ trưa, khi cô đang sắp xếp lại tài liệu còn đang dở để ra ngoài ăn trưa thì bỗng nghe mọi người trong phòng đồng thanh cất tiếng:
- Chào chủ tịch!
Cô ngạc nhiên vội nhìn về phía cửa phòng thì thấy anh đang tiến lại bàn làm việc của cô. Tất cả nam nhân viên trong phòng cũng ngừng hoạt động cá nhân lại mà "nhiều chuyện" quan sát anh và cô.
Anh bước đến cạnh cô nói:
- Anh đến đi ăn trưa cùng em.
Dàn nam nhân trong phòng bỗng một lần nữa đồng thanh "Ồ" lên một tiếng. Anh nghe vậy liền quay người nhìn thì họ lập tức đổi sắc mạnh nghiêm túc rồi tiếp tục làm việc còn đang dở danh của họ để đánh trống lãng.
Cô mìm cười đáp:
- Em sắp xếp xong rồi, đi thôi anh.
Cả hai đến quán ăn nhỏ ở gần công ty vì cô bảo thức ăn ở đây rất ngon.
Trong lúc chờ đem món ra, anh hỏi cô:
- Em thường anh ở đây lắm à ?
Cô đáp:
- Phải, từ lúc vào công ty làm đến giờ hầu như ngày nào em cũng ăn trưa ở đây. Còn anh thì sao ?
Anh vừa lấy giấy lau đũa vừa nói:
- Trước đây anh không ra ngoài ăn trưa mà nhờ quản lý Đình đặt lịch giao cơm trưa.
Cô ngạc nhiên hỏi:
- Vậy là anh không ra khỏi phòng làm việc đến khi tan làm ?
Anh điềm nhiên đáp:
- Phải. Bây giờ có em nên anh mới ra ngoài ăn. Anh thích như bây giờ.
Cô nở nụ cười:
- Từ lúc em làm ở công ty đến giờ hôm nay là lần đầu tiên chúng ta ăn trưa cùng nhau mà chỉ chỉ có hai người. Vậy có phải ngày đáng nhớ không ?
Anh khẽ cười đáp:
- Đáng nhớ. Anh sẽ ghi nhớ hôm nay.
Cô nở nụ cười ngọt ngào vô cùng đáng yêu:
- Nên hôm nay em sẽ mời anh ăn. Anh cứ ăn thoải mái, ăn bao nhiêu cũng được.
Cô khiến anh liên tục nở nụ cười, anh đáp:
- Anh anh rất nhiều, em nhắm trả nổi không ?
Cô tự tin nhìn anh:
- Anh cứ yên tâm . Em cũng có dư một chút, đủ để anh no bụng.
Sau khi món ăn được dọn ra thì cả hai cùng nhau thưởng thức. Dùng xong bữa trưa thì cô tính tiền bằng thẻ ATM. Sau khi quẹt thẻ xong thì nhân viên trả lại thẻ cho cô. Bỗng dưng anh vừa cầm điện thoại vừa cất tiếng:
- Đọc số tài khoản của em đi Him Lam.
Cô hơi bất ngờ đáp:
- Dạ là...18002053xxxxx
Cô vừa đọc xong thì anh liền nói:
- Anh chuyển rồi, em kiểm tra lại xem.
Cô chưa kịp nghĩ gì thì âm thanh báo tiền vào tài khoản vang lên. Cô ngạc nhiên mở ra xem, ngân hàng báo tài khoản của cô vừa cộng thêm 50.000.000 triệu. Cô hoang mang nhìn anh, anh điềm nhiên nói:
- Xài hết thì nói anh.
Cô chưa hết bất ngờ đáp:
- Sao tự nhiên anh chuyển cho em số tiền lớn vậy? Em không có nhu cầu xài nhiều như vậy đâu. Em chuyển lại cho anh...
Cô chưa nói hết câu thì anh vội nói:
- Anh không phải người quá lãng mạn hay ngọt ngào, anh thừa biết bản thân quá nhiều việc nên bận rộn sẽ khiến em thiệt thòi. Anh đang cố gắng rất nhiều để hiểu em hơn từng ngày. Anh biết em là người không thích những món đồ xa xỉ, không cần hàng hiệu đắt tiền nên cách tốt nhất là anh chuyển tiền vào thẳng tài khoản của em, em thích gì, cần gì tuỳ ý em mua sắm.
Anh sâu sắc hơn cô nghĩ rất nhiều, cô nhẹ nhàng đáp:
- Em không cảm thấy thiệt thòi gì cả. Em cũng có khoảng chi tiêu riêng của mình nên anh đừng lo.
Anh nhìn cô:
- Dù em tự lo được hay không anh vẫn sẽ làm như vậy. Đơn giản vì anh là chồng em.
Anh nói tiếp:
- Anh đã đoán trước là em sẽ tìm cách từ chối. Anh chắc chắn rằng em sẽ không bao giờ nói anh chuyển tiền vào tài khỏan cho em.
Cô dịu dàng đáp:
- Em thật sự có thể tự lo, khi nào tự lo không được em sẽ nói anh biết mà.
Anh lấy trong ví ra một chiếc thẻ, vừa đặt lên tay cô vừa nói:
- Anh có trách nhiệm lo cho em đầy đủ chứ không phải đợi em không tự lo được rồi mới nói ra. Mật khẩu thẻ là ngày tháng năm sinh của em. Em dùng thẻ của anh thì em không cần phải nói nhưng anh vẫn sẽ biết khi nào cần chuyển thêm vào tài khoản. Em thấy như vậy có được không ?
Cô lại tiếp tục bất ngờ đáp:
- Không cần như vậy đâu anh, anh giữ thẻ lại để dùng đi.
Anh mỉm cười đáp:
- Em cứ giữ đi, anh còn rất nhiều thẻ.
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 84: Gặp mặt


Cô thật lòng không biết phải làm sao vì cô không dám giữ số tiền lớn như vậy từ anh. Cô đáp:
- Anh cứ giữ thẻ đi, khi nào cần thiết em sẽ nói anh biết mà.
Anh nhìn cô, nhẹ nhàng đáp:
- Ví của anh sắp chật rồi, xem như em giữ giúp anh đi.
Cô đang ngây người chưa kịp phản ứng thì anh nói tiếp:
- Ăn xong rồi, em muốn về công ty nghỉ ngơi trước khi đến giờ làm hay muốn đi đâu anh sẽ đưa em đi ?
Cô liền trả lời:
- Em muốn về công ty để hoàn thành tài liệu còn dang dở.
Anh mỉm cười:
- Được. Xem ra công ty rất may mắn khi hợp tác với người chăm chỉ như em.
Sau đó anh và cô trở về công ty làm việc. Chiều ngày hôm sau cô và Minh Lâm hẹn Dư Phong đến nhà Lân dùng cơm. Cô đã thông báo cho anh biết, ngoài ra cô còn gọi điện thoại rủ cô bạn Tịnh Nhi đến vì cô biết đây là cơ hội tuyệt vời cho Tịnh Nhi thêm gần gũi với anh trai mình. Tất nhiên khi nhận được lời rủ rê từ cô thì Tịnh Nhi vô cùng háo hức không ngừng cảm ơn cô và vui sướng đến mất ngủ.
Khi cô và anh đến nhà Minh Lâm thì Dư Phong đã có mặt ở đó. Anh ấy đang ngồi trò chuyện cùng Lâm. Cô nhỏ nhẹ cất tiếng:
- Thưa anh hai em đã về.
Thấy cô cùng Minh Nim bước vào, Lâm mỉm cười:
- Hai đứa đến rồi à, anh và Phong đang chờ hai đứa. Nào, mau ngồi đi.
Anh và cô ngồi xuống, anh là người biết trọng phép tắc nên đã chủ động chào hỏi Dư Phong, anh đưa tay về phía Phong:
- Em là Minh Nim, chồng của Him Lam, em đã nghe vợ em kể về anh. Hôm nay rất vui được gặp anh.
Phong hơi lạ lẫm vì lầm đầu biết mặt Minh Nim, lần gặp nhau ở nhà hàng chỉ có Minh Nim nhìn thấy Dư Phong còn anh ấy thì chỉ chăm chú đến Him Lam nên chẳng để ý xung quanh và lúc đó cũng không đủ thời gian cũng như không gian không thích hợp để trò chuyện được nhiều.
Phong mỉm cười đưa tay bắt lấy tay Minh Nim:
- Nếu Him Lam đã kể với em về anh rồi thì anh cũng không còn gì để giới thiệu. Rất vui được gặp em.
Vừa lúc đó điện thoại của cô reo lên, mọi người nhìn cô, cô liền bắt máy, giọng nói quen thuộc nhưng đầy hồi hộp ở đầu dây bên kia vang lên:
- Alo Lam ơi, mình đến trước cổng nhà anh cậu rồi, cậu đến chưa? Không hiểu sao mình hồi hộp quá, tay chân run rẩy hết lên.
Cô không ngờ gặp mặt anh trai cô mà Tịnh Nhi lại hồi hộp đến như vậy. Cô xoay người để mọi người không nghe thấy rồi khẽ đáp:
- Mình đến rồi, mình và mọi người đang ngồi ở phòng khách. Cậu vào đi, cứ bình tĩnh không sao cả.
Sau khi cô cúp máy thì Lâm liền thắc mắc hỏi:
- Ai gọi vậy em ? Có chuyện gì sao ?
Cô mỉm cười đáp:
- Là Tịnh Nhi, cậu ấy gọi nói với em là cậu ấy đến rồi.
Lâm đáp:
- Vậy sao ?
Lâm vừa dứt câu thì từ ngoài cửa đã nghe tiếng Tịnh Nhi cất lên:
- Chào mọi người em vừa mới đến.
Nhi đang rất bối rối khi nhìn thấy Lâm, Lâm mỉm cười đáp:
- Chào em, đến đây ngồi đi em.
Cô ấy liền nói:
- Dạ.
Rồi vội đi đến ngồi cạnh Him Lam. Nhi ghé sát tai cô nói:
- Sao mình run quá, lúc trước đến đây nhiều lần rồi mà không run. Thời gian dài không ghé đến nên bây giờ hồi hộp quá.
Cô cũng ghé sát tai Tịnh Nhi đáp:
- Cậu cứ bình tĩnh, chưa có gì mà cậu đã run như vậy thì sao trở thành chị dâu mình được?
Ba người kia nhìn cô và Tịnh Nhi thì thầm to nhỏ thật khó hiểu.
Lâm cất tiếng nói với cô:
- Em vào trong phụ anh nấu vài món đi.
Cô mỉm cười đáp:
- Dạ.
Lâm nhìn những người còn lại nói:
- Mọi người cứ ngồi chơi thoải mái, hai anh em tôi vào bếp một tí là có bữa cơm chiều ngay.
Tịnh Nhi nhanh nhẹn đứng lên:
- Cho em theo phụ với, em nấu ăn cũng không tệ đâu.
Him Lam mỉm cười đưa tay về phía Nhi:
- Mình đi thôi.
Nhi phấn khởi bước đến nắm lấy tay cô.

Sau khi ba người họ bước vào bếp thì chỉ còn lại anh và Dư Phong ở phòng khách. Bầu không khí quả thật rất yên ắng, một lúc sau thì Phong cất lời:

- Từ nhỏ anh xem Him Lam như em gái ruột, biết tin cô ấy kết hôn nhưng lúc đó anh đang trong quá trình thực hiện dự án âm nhạc ở Singapore nên không thể về tham dự, đến hôm nay mới được gặp mặt em.

Minh Nim khẽ mỉm cười đáp:

- Em đã nghe vợ em kể về anh, cô ấy quý anh lắm. Em cũng rất vui vì anh yêu thương cô ấy, cô ấy đã mất mát quá nhiều nên có anh và anh Lâm bên cạnh quả thật là điều an ủi rất lớn.
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 85: Vô số lời tỏ tình


Câu nói của Minh Nim khiến Dư Phong có phần cảm k*ch t*nh cảm mà Minh Nim dành cho Him Lam. Anh ấy cảm nhận được rằng Minh Nim rất yêu cô. Phong mỉm cười đáp:

- Anh rất vui vì Him Lam đã kết hôn với người yêu thương cô ấy như em.

Minh Nim mỉm cười đáp:

- Là em may mắn khi cưới được cô ấy.

Dư Phong vui vẻ nói:

- Lúc nãy anh nghe Minh Lâm nói em kinh doanh xe ôtô, thật trùng hợp là anh đang muốn mua một chiếc xe mới. Anh xem trên wed thì thấy Lamborghini vừa ra dòng mới nhất.

Minh Nim đáp:

- Phải, công ty bên em vừa nhập khẩu và cho ra mắt dòng mới nhất của Lamborghini.

Phong trả lời:

- Anh biết công ty của em vốn rất nổi tiếng về nhập khẩu và cả chế tạo xe ôtô. Tất cả xe ôtô của anh đều mua ở những cửa hàng thuộc công ty của em. Nhưng anh không ngờ chủ tịch của công ty lại là chồng của Him Lam.

Anh và Dư Phong vui vẻ trò chuyện cùng nhau. Một lúc sau thì Minh Lâm từ nhà bếp bước ra nói:

- Hai người trò chuyện có vẻ ăn ý đấy. Thức ăn đã dọn lên xong xuôi hết rồi, vào dùng bữa thôi.

Minh Nim và Dư Phong mỉm cười đứng dậy. Cả ba người cùng nhau bước vào phòng ăn, cô và Tịnh Nhi đã dọn thức ăn ra bàn tươm tất, chiếc bàn tròn vừa đủ 5 người ngồi trông rất ấm áp.

Cô ngồi giữa anh và Tịnh Nhi, Lâm ngồi kế Nhi khiến cô ấy vô cùng thích, Dư Phong ngồi cạnh Lâm và Minh Nim. Họ cùng nhau ăn lẩu hải sản rất đặc sắc. Đang ăn thì Tịnh Nhi quay sang nói với cô:

- Cậu còn nhớ năm 4 đại học khi lớp chúng ta đi ăn chia tay để tốt nghiệp chúng ta cũng ăn lẩu hải sản.

Him Lam nhẹ nhàng đáp:

- Mình nhớ chứ, mà sao tự nhiên cậu nhắc chuyện đó vậy ?

Nhi hơi nhỏ giọng, người hơi nghiêng về phía cô nói:

- Cậu không hề ấn tượng gì với ngày hôm đó sao Lam ? Người ta tỏ tình với cậu siêu lãng mạn trong quán lẩu khiến bao người ghen tị, cậu có biết mỗi lần ăn lẩu hải sản là mình đều nhớ tới ngày hôm đó.

Cô có chút nghĩ lại về câu chuyện mà Tịnh Nhi vừa nhắc rồi nói:

- Chuyện khiến mình khó xử như vậy nên mình không hề muốn nhớ.

Sau đó cô gắp ngay một miếng mực to từ trong nồi lẩu vào chén của Tịnh Nhi rồi nói:

- Thương lắm mới gắp cho đó, mau ăn đi!

Bỗng cô nghe tiếng ho nhẹ từ người ngồi bên cạnh còn lại, giọng nói trầm ấm vang lên:

- Vậy còn của anh đâu ?

Mọi người đưa mắt nhìn anh, Minh Lâm và Dư Phong bỗng nở nụ cười, còn Tịnh Nhi thì đơ người ngạc nhiên vì cứ nghĩ anh rất lạnh lùng nhưng không ngờ đối với cô lại nhõng nhẽo như đứa trẻ. Cô có chút ngại ngùng liền đáp:

- Của anh trong nồi lẩu, sao lại hỏi em ?

Anh hụt hẫng vì cô không có chút lãng mạn, anh đáp:

- Sao em gắp cho Tịnh Nhi được nhưng anh thì không ?

Cô ngạc nhiên vì câu hỏi của anh, cô đang ngại ngùng nhưng xem ra anh thì không hề. Ba người còn lại được dịp ăn cẩu lương, họ vừa ăn vừa hóng chuyện. Cô nhẹ nhàng đáp:

- Vì ngoài em ra thì trong bàn chỉ có Tịnh Nhi là nữ, khi nào anh là nữ đi rồi em sẽ gắp cho anh.

Anh nghe vậy thì ghé sát tai cô nói nhỏ:

- Em hay lắm, anh dỗi rồi đấy.

Nói xong anh ngồi lại ngay ngắn rồi tỉnh bơ tiếp tục ăn. Cô vẫn chưa hết ngạc nhiên nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh lại. Bỗng Dư Phong cất lời:

- Tịnh Nhi này, lúc nãy anh nghe em nói Him Lam được tỏ tình ở quán lẩu ?

Tịnh Nhi bất ngờ đáp:

- Anh nghe thấy sao ?

Minh Lâm ngồi bên cạnh Nhi lên tiếng :

- Mọi người đều nghe hết những gì hai em nói nãy giờ rồi.

Cô đưa mắt nhìn Tịnh Nhi, xem ra chuyện tỏ tình ở quán lẩu hải sản năm nào giờ sẽ được nhắc lại.

Lâm nhìn Him Lam hỏi:

- Sao anh không nghe em kể gì với anh về chuyện em được tỏ tình ở quán lẩu vậy Lam ?

Cô hơi ngập ngừng đáp:

- Tại em thấy cũng không có gì để kể.

Lâm liền đáp:

- Trước giờ em từng kể với anh rất nhiều về những lần em được tỏ tình mà.

Cô chưa biết trả lời thế nào thì Tịnh Nhi đã thay cô đáp:

- Lần đó có lẽ Lập Dương đã khiến Him Lam rất khó xử trước đông người nên cậu ấy không muốn nhớ đến.

Minh Nim nãy giờ chăm chú lắng nghe câu chuyện cũng bèn lên tiếng:

- Cậu Lập Dương đó làm gì mà khiến em khó xử vậy Lam ?

Cô đưa mắt nhìn anh, chồng cô hôm nay "nhiều chuyện" thấy rõ, cô kể lại:

- Hôm đó sau khi dùng bữa xong ở quán thì em và Tịnh Nhi định ra về nhưng Lập Thành bất ngờ giữ em lại rồi đột nhiên quỳ xuống. Lúc đó em chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì hơn nửa thành viên trong lớp đã bắt đầu vỗ tay hô toáng lên.
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 86: Vô số lời tỏ tình (2)


Cô im lặng một lát rồi kể tiếp:

- Sau đó cậu ta, cậu ta nói gì mà hãy làm người yêu của mình, em không nhớ rõ nữa.

Tịnh Nhi nghe vậy thì tiếp lời cô:

- Cậu ấy nói đã thích Him Lam từ lâu rồi, hỏi rằng Him Lam có thể đồng ý làm bạn gái của cậu ấy được không ? Sau đó Lập Dương tặng cho Him Lam một đoá hoa hồng đỏ. Him Lam chưa kịp nói gì thì vừa lúc đó có một người phụ nữa đi siêu xe đến, trông bà ấy rất sang trọng bước vào quán, đó chính là mẹ của Lập Dương.

Dư Phong nghe vậy liền hỏi:

- Tại sao bà ấy lại xuất hiện ?

Tịnh Nhi liền đáp:

- Bà ấy đến để hỗ trợ Lập Dương cưa đổ Him Lam. Lập Dương là thiếu gia nhà họ Trịnh, ba của cậu ta là CEO công ty lắp ráp linh kiện máy tính Trịnh Lập và ông ngoại là cựu CEO của ngân hàng NTA, ngoài ra người trong gia đình của cậu ta đa số làm trong lĩnh vực kinh doanh quy mô lớn. Lập Dương là một trong những sinh viên có gia thế khủng nhất ở trường. Trước giờ cậu ta muốn gì được đó, kể cả thích ai cũng vậy, phải cua được bằng mọi giá.

Minh Nim im lặng ngồi nghe, vừa chăm chú nghe vừa nhìn cô. Minh Lâm nghe vậy liền hỏi:

- Nhưng chắc chắn cậu ta không cua được Him Lam.

Tịnh Nhi quay sang hỏi Lâm:

- Sao anh biết vậy ?

Lâm mỉm cười ôn nhu đáp:

- Vì anh là anh ruột của Him Lam.

Dư Phong cũng rất "bà tám" nên nói:

- Rồi sau đó thì sao ? Em chưa kể chuyện xảy ra tiếp theo.

Nhi nói tiếp:

- Bà ấy nắm lấy tay Him Lam rồi bảo là "Con gái à, con trai cô thật sự rất thích con, cô cũng rất có thiện cảm với con khi nghe Lập Dương kể về con. Hôm nay gặp con cô lại càng vừa ý hơn, con xinh đẹp như vậy thảo nào con trai cô lại dành tình cảm cho con như vậy. Cô rất mong hai đứa có thể thành đôi.

Cô hơi ngạc nhiên nhìn Tịnh Nhi hỏi:

- Sao cậu nhớ rõ lời bác ấy nói hay vậy ?

Nhi mỉm cười đáp:

- Lúc đó mình đứng cạnh cậu, hơn nữa bác ấy làm mình và thậm chí là tất cả mọi người có mặt ở quán ấn tượng nên mình nhớ rất rõ.

Mọi người nghe vậy thì khá bất ngờ, Minh Nim cất lời:

- Xem ra cậu ta rất nghiêm túc khi tỏ tình với em thì phải, đưa cả phụ huynh vào cuộc.

Lâm gật đầu:

- Trước giờ anh chưa từng nghe em kể về màn tỏ tình nào của các thanh niên dành cho em mà có sự góp mặt của phụ huynh cả.

Dư Phong cũng đồng tình:

- Anh cũng chưa từng nghe em kể dù trước giờ em nhận được rất nhiều lời tỏ tình nhưng xem ra cậu Lập Dương này ấn tượng thật.

Him Lam khẽ thở dài rồi nói:

- Mấy anh không biết là bác ấy rất nhiệt tình, giọng nói lại ngọt ngào nhưng sau khi vừa dứt lời thì bác ấy bỗng lấy trong túi xách ra một chiếc vòng tay bằng vàng rồi nói "Đây là quà gặp mặt bác tặng con, hy vọng con và Lập Dương sẽ tâm đầu ý hợp". Lúc đó thật sự em rất khó xử vì không nỡ làm bác ấy buồn nhưng em lại không thể nhận lời tỏ tình của Lập Dương.

Minh Nim nhìn cô hỏi:

- Rồi sau đó thì sao hả em ?

Nghĩ lại cô vẫn còn thấy khó xử đáp:

- Em vội rút tay lại rồi từ chối xong thì ra về luôn.

Dư Phong tò mò hỏi cô, câu hỏi của Dư Phong như thay mặt cho sự thắc mắc của Minh Nim và Minh Lâm.

- Em từ chối như thế nào vậy Lam ?

Tịnh Nhi nghe Dư Phong hỏi vậy thì bỗng mỉm cười, ai cũng tò mò nhìn cô, cô quay sang nhìn Tịnh Nhi nói:

- Sao cậu lại cười, cậu nỡ vui khi bạn mình rơi vào tình huống khó xử như vậy ?

Tịnh Nhi đáp:

- Mình không nhịn được cười khi nhớ đến câu trả lời từ chối cực gắt của cậu.

Lâm nghe vậy liền hỏi:

- Rốt cuộc là em từ chối thế nào ?

Cô đành ngại ngùng kể lại:

- Thì em trả lời bác ấy là "Con rất cảm k*ch t*nh cảm mà bác và Lập Dương dành cho con nhưng con không thể nhận món quà giá trị như vậy. Hơn nữa, con phải thành thật thú nhận với bác rằng CON KHÔNG CÓ CẢM GIÁC VỚI CON TRAI. Mong bác hiểu cho con, con xin phép bác con về trước.

Mọi người nghe cô nói xong thì sốc đến im lặng một thoáng. Vài giây sau họ bỗng mỉm cười trong rất thích thú.

Tịnh Nhi còn dặm thêm một câu mặn mà:

- Từ hôm đó đến tận ngày tốt nghiệp cả trang web sinh viên của trường ngập tràn hình ảnh và clip mà Lập Dương tỏ tình Him Lam hôm đó kèm theo thông tin nói rằng cậu ấy tuy rất xinh đẹp nhưng lại không thích đàn ông. Và hàng ngàn bình luận thể hiện sự đáng tiếc.
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 87: Vô số lời tỏ tình (3)


Cô thấy mọi người cười thì như thì vừa ngại vừa nói:

- Mọi người thấy thú vị lắm hay sao mà cười vui vẻ quá.

Rồi cô quay sang nhìn Minh Lâm nói:

- Anh hai, ngay cả anh cũng cười em.

Minh Lâm vẫn không giấu được vẻ mặt đang tủm tỉm cười của mình mà đáp:

- Anh không nghĩ em dùng cách đó để từ chối. Đúng là cậu Lập Dương đó ép em vào thế khó khi nhờ cả mẹ cậu ta đến giúp nhưng không ngờ cậu ta bị phản đòn đau như vậy.

Cô đáp:

- Lúc đó em nghĩ chỉ có cách đó là tốt nhất. Hơn nữa dù gì cũng gần đến ngày tốt nghiệp rồi nên mọi người sẽ nhanh chóng quên chuyện đó thôi. Nhưng em không ngờ rằng có người quay lại màn tỏ tình đó, đã vậy còn đăng lên web trường.

Dư Phong nghe vậy liền hỏi cô, câu hỏi của anh một lần nữa thay mặt sự tò mò của Minh Nim và Minh Lâm.

- Clip được đăng lên web trường, vậy chắc bây giờ clip đó vẫn còn đúng chứ ?

Cô nghe vậy thì có chút thất thần vì hiểu được ý của Dư Phong. Tịnh Nhi thì hào hứng đáp:

- Còn chứ anh, dù tụi em đã tốt nghiệp nhưng clip đó vẫn hot một thời gian dài.

Cô nghe vậy thì liền quay sang nhìn Tịnh Nhi:

- Cậu còn pr thêm nữa chứ.

Minh Nim khẽ mỉm cười hỏi Minh Lâm:

- Tivi của anh có kết nối mạng rồi phải không ?

Lâm hiểu được ý của Minh Nim nên liền đáp:

- Có chứ, lên mạng thoải mái.

Cô nghe vậy mặt liền biến sắc, còn ba người đàn ông kia thì vui vẻ như mới trúng số. Lâm mỉm cười nói:

- Nào, chúng ta mau ăn lẩu cho xong rồi ra phòng khách XEM TIVI THÔI!

Mọi người ngồi ăn vui vẻ còn cô thì nghĩ đến việc mọi người sẽ xem clip tỏ tình đó nên trong lòng lo lắng và ngại ngùng khó tả. Còn Tịnh Nhi thì thích thú nhìn cô, cô ấy có vẻ rất vui khi chọc bạn mình bối rối như vậy.

Sau khi dùng bữa xong thì cô và Tịnh Nhi dọn chén dĩa đến bồn nước để rửa. Trong khi Tịnh Nhi lau bàn ăn thì cô đang chuẩn bị cho xà phòng ra miếng rửa chén, đúng lúc đó Dư Phong bước đến nói:

- Để anh rửa phụ em.

Cô mỉm cười đáp:

- Thôi em rửa được rồi. Anh ra phòng khách ăn trái cây với anh Lâm và anh Nim đi.

Dư Phong nhất quyết đáp:

- Anh rửa phụ em cho nhanh rồi hai anh em mình cùng ra ăn.

Cô nghe vậy thì nói:

- Dạ, vậy cũng được.

Rồi cô quay sang nói với Tịnh Nhi:

- Cậu lau bàn xong thì ra phòng khách ăn trái cây nha Nhi, anh Phong phụ mình rửa chén rồi.

Nhi nghe vậy liền đáp:

- Ok cậu.

Cô và Dư Phong chưa kịp rửa chén thì Minh Nim bỗng bước vào đứng cạnh Him Lam rồi nói:

- Để anh phụ em với.

Cô nhìn anh đáp:

- Anh Phong với em làm được rồi, chén bát cũng ít mà với nhiều người đứng rửa chật chội lắm. Anh ra phòng khách chơi đi.

Anh nhíu nhẹ mày đáp:

- Anh không muốn ra phòng khách, anh thích rửa chén.

Nói rồi anh kéo nhẹ bàn tay cô đặt dưới vòi nước rồi mở khoá, anh rửa tay cô sạch sẽ trước sự ngỡ ngàng của Dư Phong. Sau đó anh chen vào đứng giữa cô và Dư Phong rồi nói:

- Em ra phòng khách chơi đi, để anh phụ anh Phong rửa chén cho.

Phong ngây người ra nhìn anh và cô, thấy cô vẫn còn ngạc nhiên đứng nhìn anh liền nói:

- Em ra nói chuyện với Tịnh Nhi đi, anh rửa chén chuyên nghiệp lắm, thoáng cái là xong.

Cô không còn cách nào khác, đành bó tay mà đáp:

- Vậy anh phụ anh Phong rửa nha, em ra phòng khách đây.

Nói rồi cô bước ra khỏi nhà bếp, anh thì tỏ vẻ hài lòng ra mặt. Dư Phong vừa rửa chén vừa lắc đầu mỉm cười nói:

- Xem ra em rất cưng vợ mình.

Minh Nim nghe vậy liền trở về sắc thái điềm tĩnh đáp:

- Tất nhiên rồi, vợ em mà.

Phong đưa chiếc bát sang cho Minh Nim xả nước rửa sạch rồi nói:

- Cưng quá nên ghen ?

Như bị nói trúng tim đen, Minh Nim liền đáp với vẻ mặt bình tĩnh:

- Ghen gì chứ ? Sao anh lại nói vậy ?
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 88: Càng xem càng cuốn


Phong cười rồi đáp:

- Ghen hay không trong lòng em rõ nhất.

Nói rồi Phong rửa tay sạch sẽ vì đã xong nhiệm vụ, trước lúc rời khỏi phòng ăn Phong vỗ vai Minh Nim nói:

- Rửa sạch xà bông trên chén bát nhanh lên rồi ra phòng khách XEM TIVI!

Anh nghe vậy thì rất hào hứng nên liền nhanh tay rửa sạch đống chén bát. Khi anh bước ra phòng khách thì thấy mọi người đang ăn trái cây, Lâm thấy anh liền vui vẻ nói:

- Chỉ còn chờ mình em, bây giờ mở tivi lên thôi.

Him Lam đang ăn nhưng nghe vậy liền nhai thật nhanh miếng táo, vừa nuốt xong cô liền hỏi nhằm đánh trống lãng:

- Coi phim hả anh hai ?

Dư Phong mỉm cười trả lời thay Lâm:

- Đúng rồi, phim Tỏ Tình Ở Quán Lẩu đó em.

Cô nghe vậy liền tái mặt, Tịnh Nhi thì hớn hở nhìn Minh Lâm đang cần remote bấm rồi nói:

- Vào wed trường rồi vô phần các clip được đăng tải đó anh.

Minh Lâm vào web trường của cô, trong phần trang web anh thấy rất nhiều video được đăng tải. Anh điều khiển remote lướt xuống, cô càng hoang mang khi thấy anh trai mình tìm clip nhiệt tình như vậy, cô cất lời:

- Anh hai, anh nỡ làm vậy thật sao ?

Minh Lâm vừa tập trung tìm clip vừa nói:

- Sao lại không nỡ chứ em ? Anh đang tò mò quá nè.

Hai người đàn ông còn lại cũng háo hức ngồi chờ đợi, cô biết không thể làm gì hơn được nữa nên đành chấp nhận. Bỗng Minh Lâm phát hiện ra có rất nhiều clip liên quan đến cô, không chỉ một clip tỏ tình mà còn nhiều clip tỏ tình khác và cả những clip cô tham dự các sự kiện của trường cũng được người khác quay lại rồi post lên web tìm kiếm vì tương tư vẻ đẹp động lòng người của cô.

Tịnh Nhi thì quá quen thuộc với việc này nên không hề ngạc nhiên. Cô ấy nói:

- Cậu ấy là cô gái được tìm kiếm nhiều nhất trên web trường. Không chỉ video quay cậu ấy nhiều mà những confesstion tìm kiếm cậu ấy cũng đạt mức con số khủng trên web sinh viên trường và cả trang sinh viên trường trên facebook. Nhiều chàng trai chỉ vô tình đi ngang qua rồi nhìn lướt ngang qua cậu ấy mà mang tương tư.

Bỗng Nhi nhìn thấy clip cần tìm liền nói:

- Là clip đó đó anh.

Lâm liền bấm vào clip, mọi người chăm chú nhìn vào tivi màn hình phẳng rất rộng và rõ nét, những gì xảy ra trọng clip hoàn toàn giống với tình tiết mà cô và Tịnh Nhi đã kể. Sau khi xem xong, Phong nói:

- Cậu Lập Dương đó cũng khá đẹp trai chứ nhỉ!

Minh Nim nhìn cô, còn cô thì bất lực nhìn anh và Dư Phong rồi đáp:

- Đẹp thì có đẹp thật.

Minh Nim nghe vậy liền khẽ nhíu mày cất lời:

- Khen người ta đẹp nữa chứ, vậy sao lúc đó em lại từ chối ?

Cô điềm tĩnh đáp:

- Em không rung động thì sao mà đồng ý được.

Minh Nim khẽ mỉm cười, vì muốn chọc một chút nên anh nói:

- Cậu ta vừa đẹp vừa giàu, xem ra vẹn toàn quá còn gì.

Cô thư thái nhìn anh đáp:

- Nhưng anh đẹp với giàu hơn mà.

Anh đứng hình mất 5 giây khi nghe cô nói vậy, không phải chỉ mỗi anh mà mọi người đều khá bất ngờ với câu nói của cô. Câu nói dư muối ấy đã khiến anh cứng họng. Cô thấy anh im lặng với vẻ mặt ngây ra thì mỉm cười nói:

- Vậy để vừa lòng anh.

Tưởng anh trầm tính nhưng ai ngờ lại nhây với cô không biết chán. Anh tiếp tục hỏi:

- Vậy nếu anh không đẹp với giàu thì sao ?

Cô vừa nâng ly trà đào uống một ngụm rồi đáp:

- Nhưng giờ anh đẹp với giàu mà.

Anh vẫn hỏi tiếp:

- Anh nói nếu như mà, nếu như vậy thì sao ?

Cô không thể đỡ nổi sự nhây của anh, còn mọi người thì đang ngồi nhìn họ. Tịnh Nhi bỗng liếc mắt lên màn hình tivi, cô ấy thấy một clip rất thú vị nên liền nói với Lâm, clip đó là lần Him Lam được tỏ tình ở sân bóng rổ của trường đó anh. Cô nghe vậy thì ngay lập tức bước đến gần chỗ Minh Lâm ngồi rồi nhanh tay "cướp" lấy chiếc remote. Lâm liền đứng dậy đưa tay lấy lại, hai anh em họ đang rơi vào cuộc chiến giành lấy remote khá cam go. Mọi người còn lại ngồi nhìn đầy thích thú. Lâm nói:

- Trả lại cho anh không thì bảo ?

Cô liền đáp:

- Trả lại thì anh lại mở clip nữa nên em không trả đâu.

Lâm vẫn không chịu thua nói:

- Giờ em đưa trong hoà bình hay để anh phải mạnh tay ?

Cô hơi phồng má nhìn Lâm đáp:

- Em không đưa đó, anh chịu chịu không chịu thì thôi.
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 89: Clip ngọt ngào


Minh Nim không nói gì, âm thầm bước đến phía cô, cô đang tập trung nhìn Minh Lâm nên không để ý. Anh nhanh tay rút chiếc remote ra khỏi tay cô rồi ném lên không trung về phía Lâm. Lâm nhẹ nhàng đưa tay chụp lấy. Cô giật mình ngơ ngác nhìn anh rồi nhíu mày nói :

- Anh, anh còn tiếp tay cho anh hai nữa chứ.

Anh nở nụ cười hào hứng nhìn cô:

- Anh có làm gì đâu ?

Cô nhanh chóng bước đến phía Minh Lâm để giành lại chiếc remote, Lâm thấy vậy liền nhanh tay ném remote về hướng mà Dư Phong đang ngồi. Phong cũng đưa tay nhẹ nhàng "tóm" gọn remote. Tịnh Nhi ngồi nhìn thích thú, cô thì bất lực nhìn họ rồi nói:

- Mấy anh hợp tác ăn ý thật đó, chọc em mấy anh vui lắm đúng không ?

Lâm liền đáp:

- Phải nói là mọi người quan tâm em nên mới muốn xem đó chứ.

Lâm vừa dứt lời thì âm thanh từ một đoạn clip đang phát trên tivi vang lên. Thì ra lúc nãy khi Dư Phong chụp lấy remote đã đồng thời vô tình bấm phải vài nút nên một đoạn clip ngẫu nhiên đã được phát lên. Tịnh Nhi hơi ngây người khi nhìn lên tivi. Mọi người cũng đồng loạt chăm chú nhìn vào màn hình. Cô cũng bất ngờ khi nhìn lại khoảnh khắc của mình trong clip.

Trong clip đang phát lại cuộc thi đấu bóng rổ tại nhà thi đấu ở trường cô. Clip quay cận hình ảnh cô ngồi trên hàng ghế khán giả xem thi đấu, Tịnh Nhi ngồi cạnh cô bên tay phải nhưng điều đáng chú ý là người còn lại ngồi cạnh cô, người đó chính là học trưởng Lý Cảnh Tuấn. Cả hai trong rất tương xứng về ngoại hình khi ngồi cạnh nhau. Cảnh hấp dẫn nhất của clip chính là lúc quả bóng rổ trên sân thi đấu bị truyền lệch hướng và bay hẳn về phía hàng ghế khán giả. Quả bóng thẳng hướng về phía cô mà lao đến với tốc độ rất nhanh, cô chưa kịp né thì quả bóng đã đến rất gần, cô hốt hoảng nhắm mắt lại nhưng sau đó lại cảm thấy mình không có va chạm gì và những âm thanh hô vang xung quanh khiến cô ngạc nhiên, cô mở mắt ra thì thấy Cảnh Tuấn đang đối mặt với cô, hai tay anh ấy đang chống ngang vai cô và đặt trên hai chiếc ghế bên cạnh.

Anh ấy vừa đỡ quả bóng giúp cô để nó không làm cô bị thương. Quả bóng đập vào lưng Cảnh Tuấn khá mạnh. Cô ngạc nhiên ngây người ngước nhìn Cảnh Tuấn, khoảng cách hai gương mặt rất gần nhau. Cảnh Tuấn nhìn cô say đắm, ánh mắt rất dịu dàng và tình cảm.

Mọi người xung quanh hô toáng lên, thay vì đang xem đấu bóng rổ thì họ chuyển hết tất cả sự tập trung vào cô và Cảnh Tuấn. Những nam sinh đang đấu bóng rổ cũng vì sự cố vừa rồi mà tạm dừng cuộc chơi và cũng hướng mắt nhìn về phía cô và Cảnh Tuấn. Đoạn clip kết thúc tại giây phút ngọt ngào ấy khiến người xem phải tò mò.

Tịnh Nhi cũng có mặt trong clip và là người chứng kiến mọi việc nên cô ấy chẳng bất ngờ hay tò mò như ba chàng trai còn lại. Đoạn clip vừa kết thúc thì Lâm liền nhìn cô nói:

- Anh cũng chưa từng nghe em kể về chuyện này ?

Minh Nim nghe vậy thì hỏi;

- Vậy anh có biết cậu thanh niên trong clip không ?

Lâm gật đầu đáp:

- Anh biết, Him Lam có kể với anh về cậu ấy. Cậu ấy là Lý Cảnh Tuấn, học trưởng ngành điện tử học khoa công nghệ, đàn anh của Him Lam.

Dư Phong cũng cất lời:

- Anh cũng biết Cảnh Tuấn, Lam cũng có kể với anh.

Phong nói tiếp:

- Vậy em có biết cậu ấy không ?

Anh vừa nhìn cô vừa trả lời:

- Em cũng biết, cô ấy có kể với em, em cũng từng gặp cậu ấy khi về trường Him Lam tham gia cuộc thi về điện tử học. Nhưng câu chuyện trong clip thì cô ấy không có kể với em.

Cô ngồi im lặng nhìn mọi người, Tịnh Nhi thấy vậy liền lên tiếng "giải vây" cho bạn:

- Mọi chuyện chỉ là sự cố như mọi người đã thấy. Có vài sinh viên khi thấy Him Lam ngồi kế Cảnh Tuấn quá đẹp đôi nên mới lấy điện thoại quay lại khoảnh khắc hiếm hoi ấy rồi vô tình quay được lúc xảy ra sự cố luôn.

Minh Nim khẽ mỉm cười, nụ cười thể hiện lòng bức bối chứ không hề vui, anh đáp:

- Đẹp đôi ?

Dư Phong cũng nói:

- Xem ra ở trường cũng ship tụi em lắm thì phải ? Nhìn xem, có quá trờ lượt xem, like, chia sẻ rồi cả bình luận nữa nè.

Phong vừa nói xuống điều khiển remote lướt xuống coi bình luận dưới clip.

Lâm cũng mỉm cười nói:

- Nhiều bình luận còn ngưỡng mộ hành động của Cảnh Tuấn dành cho em nè Lam!

Cô bất lực và bó tay trước độ lầy của các anh mình, cô đáp:

- Đúng là lúc đó may mà có Cảnh Tuấn, không thì em hứng trọn quả bóng rồi.
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 90: Đại gia ngầm


Tịnh Nhi cũng hợp tác nói thêm:

- Lúc đó không nhờ có anh Tuấn thì nguy hiểm cho Him Lam rồi.

Dư Phong còn muốn đào sâu câu chuyện hơn nữa, mà thật ra không chỉ Dư Phong mà cả Minh Nim và Lâm cũng vậy. Phong hỏi:

- Anh thật sự rất tò mò về diễn biến tiếp theo của đoạn clip này nhưng rất tiếc clip lại kết khúc dang dở như vậy.

Cô khẽ mỉm cười đáp:

- Sau đó em và Tịnh Nhi đưa anh Tuấn đến phòng y tế để kiểm tra cho yên tâm. Kết quả anh ấy vẫn ổn, em nói lời cảm ơn anh ấy rồi em và Tịnh Nhi tạm biệt anh ấy xong thì ra về luôn. Chuyện chỉ có vậy thôi.

Lâm trêu cô nên hỏi lại :

- Chỉ có vậy thôi hả em ?

Cô dứt khoác đáp:

- Chứ anh còn muốn sao nữa ?

Minh Nim nhìn cô rồi khẽ cười, anh quan sát cô không sót một giây nào. Bỗng Tịnh Nhi nhớ ra điều gì đó, cô ấy vội quay sang nói với cô:

- Mình vừa nghĩ đến chuyện góp quỹ Hard Life cho năm nay vì cuối tháng này là đội thiện nguyện sẽ đi đến những vùng miền có những hộ gia đình khó khăn giúp đỡ. Năm nay tụi mình vẫn góp như mọi năm chứ ?

Cô mỉm cười đáp:

- Tất nhiên rồi, nhưng năm nay mình sẽ góp nhiều hơn năm ngoái một chút.

Lâm ngạc nhiên hỏi cô:

- Quỹ Hard Life là sao vậy em ?

Cô nhẹ nhàng đáp:

- Là quỹ từ thiện giúp đỡ những hộ gia đình có kinh tế khó khăn trên cả nước đó anh hai.

Tịnh Nhi vừa ngạc nhiên vừa giải thích thêm giúp Him Lam:

- Cậu ấy không kể với anh về việc từ thiện sao ? Từ năm nhất đại học tụi em đã cùng nhau tham gia rồi. Suốt 4 năm qua năm nào tụi em cũng tham gia. Năm nay là năm thứ 5 rồi đó anh.
Lâm rất ngạc nhiên đáp:

- Lam không có kể với anh.

Xong đó Lâm nhìn cô nói tiếp:

- Em làm từ thiện nhiều năm nay mà sao không nói với anh ?

Cô khẽ cười trả lời:

- Tại em nghĩ chuyện từ thiện là do tâm mình muốn nên cũng không có gì để kể ra cả.

Phong nghe vậy liền nói:

- Anh và Lâm đều biết em rất tự lập và kiếm được thu nhập khi chỉ mới 17 tuổi. Em tự lo cho bản thân tất cả mọi thứ từ chi phí sinh hoạt hằng ngày đến học phí và rất nhiều chi phí khác. Nhưng anh không nghĩ là em còn dùng số tiền của mình để làm từ thiện.

Tịnh Nhi cũng hiểu khá rõ về "tài sản" khủng của cô nên nói:

- Cậu ấy chưa từng tự cao hay khoe khoang nhưng tài sản cậu ấy tự làm ra và đang sở hữu thì không phải dạng vừa đâu.

Cô nghe vậy thì liền quay sang nhìn Tịnh Nhi:

- Ai bảo với cậu như vậy ? Mình nghe mà mình tức á Nhi.

Tịnh Nhi vẫn chắc chắn khăng khăng nói:

- Vậy chứ mỗi lần mình đi rút tiền với cậu là mỗi lần cậu rút bằng thẻ khác. Mình còn muốn hỏi cậu là rốt cuộc cậu có bao nhiêu thẻ vậy Him Lam ?

Mọi người nghe vậy thì ngạc nhiên nhìn cô, cô cũng cạn lời với Tịnh Nhi. Cô nhẹ nhàng đáp:

- Mình có 10 thẻ.

Tịnh Nhi tròn mắt hỏi lại:

- 10 thẻ ? Cậu giàu như vậy luôn ? Mình đã biết cậu giàu từ khi chơi chung với cậu nhưng mình không ngờ cậu có nhiều thẻ tới vậy. Mà năm nay cậu ủng hộ quỹ Hard Life bao nhiêu ?

Cô suy nghĩ một chút rồi đáp:

- 300 triệu. Năm nay nhiều gia đình khó khăn có con đến tuổi nhập học nên mình quyên góp nhiều hơn năm ngoái.

Tịnh Nhi cũng buông một cậu nhẹ nhàng:

- Vậy mình cũng 300 triệu.

Ba người đàn ông ngồi nghe cô và Tịnh Nhi nói chuyện mà đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Lâm cất tiếng:

- Anh có em gái là đại gia mà anh không hay biết luôn chứ ?

Cô nhìn Lâm nói:

- Anh đang trêu em đúng không ? Em có bao nhiêu tiền anh là người biết rõ nhất còn gì, chỉ có chuyện từ thiện thì em không có nói với anh thôi.

Lâm vừa ăn xong một miếng trái cây liền đáp:

- Phải, tài sản bạc tỷ của em hai là người biết rõ nhất.

Tịnh Nhi vội nắm lấy tay cô đầy kinh ngạc nói:

- Cái gì ? Cậu...cậu có bạc tỷ luôn hả Lam ?
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 91: Mê mẩn


Cô cảm thấy không việc gì phải che giấu, chỉ là cô chưa từng muốn khoe khoang hay nói với người khác rằng mình có rất nhiều tiền. Nhưng hôm nay là buổi gặp mặt thân thiết, suy cho cùng cũng là người thân thuộc yêu thương nhau như gia đình. Cô mỉm cười đáp:

- Thì đúng là như vậy, nhưng chuyện đó bình thường mà. Chẳng phải cậu cũng sở hữu số tiền rất lớn trong ATM sao ?

Nhi thở nhẹ một hơi rồi nói:

- Chuyện đó khác nhau chứ, mình vẫn còn sài tiền của gia đình cung cấp chứ chưa tự kiếm được cậu.

Cô đưa cho Tịnh Nhi miếng dưa hấu rồi nói:

- Vì lúc trước mình làm việc cho học viện Sigourney nên mình đã sớm kiếm được tiền từ việc cung cấp ý tưởng và bản vẽ cho những phát minh công nghệ điện tử. Mà thôi, miễn có tiền là vui rồi ha.

Mọi người cùng nhau nói cười vui vẻ và tâm sự đủ chuyện từ công việc đến gia đình cho đến tận tối. Sau đó người nhà của Tịnh Nhi lái ôtô đến đón cô ấy, vì cô ấy chưa mua xe cho riêng mình và Tịnh Nhi thích cảm giác được đưa đón nên ba mẹ cô ấy đã đến tận nhà Minh Lâm đón con gái cưng về. Dư Phong cũng tự lái xe quay trở về nhà để nghỉ ngơi vì ngày mai anh ấy có lịch đi hát.

Hai vợ chồng cô cũng chào tạm biệt Minh Lâm ra về. Trên đường về nhà, anh vừa lái xe vừa hỏi cô:

- Anh Lâm từng nói em là mentor của học viện Sigourney. Vậy là khi đó em vẫn còn đang học cấp 3?

Cô mỉm cười đáp:

- Dạ phải, sau 2 năm em học ở học viện Sigourney thì em bắt đầu trở thành mentor, khi đó em 18 tuổi và đang học lớp 12.

Anh nhẹ nhàng nói:

- Chắc lúc đó em gặp rất nhiều khó khăn vì đạt được vị trí cao khi còn quá trẻ tuổi.

Cô có chút hoài niệm đáp:

- Đúng là khoảng thời gian đó em đã gặp rất nhiều khó khăn, mọi người không tin tưởng vào khả năng của em nên việc cố vấn giảng dạy rất áp lực vì em là người trẻ tuổi nhất. Nhưng sau tất cả thì em đã thành công.

Anh mỉm cười đáp:

- Quả thật em rất bản lĩnh, anh rất muốn nghe em kể nhiều hơn về khoảng thời gian em học tập tại Mĩ.

Cô nhìn anh, vẻ mặt đang tập trung lái xe nhưng vẫn hóng chuyện của anh khiến cô khẽ cười. Cô đáp:

- Được, khi về nhà em sẽ kể anh nghe.

Ngày hôm sau hai người vẫn đến công ty làm việc như thường lệ. Nhưng sau giờ tan làm anh có cuộc họp quan trọng với bộ phận thống kê doanh thu của công ty trong tháng. Đây cũng chính là bộ phận mà Chí Kiên trực tiếp quản lý. Hai anh em nhà họ hôm nay sẽ cùng nhau trau đổi trong phòng họp với sự có mặt của nhiều thành viên khác liên quan đến bộ phận này.

Cô đã bắt taxi về nhà trước vì muốn tự tay nấu món gì đó cho anh. Cô đã gọi cho dì Tuệ và dì Đình bảo rằng hôm nay mình sẽ nấu ăn cho Minh Nim nên họ có thể về sớm để nghỉ ngơi.

Cô muốn làm món mì ý cho anh nhưng trong nhà lại hết cà chua, salad và vài nguyên liệu khác. Vì vậy cô đã ghé siêu thị tiện lợi để mua thêm những nguyên liệu cần thiết về nấu. Cô bước vào siêu thị lựa những món mình cần, cô đi đến vị trí bày bán rau củ quả thì một người đàn ông mặt đồ vest trong rất chỉnh chu và khá lịch lãm đang chăm chú nhìn thông tin trên một chai nước ép mà không chú ý xung quanh nên đã vô tình lùi ra phía sau và va nhẹ vào cô.

Đụng trúng một ai đó khiến anh ta giật mình nên vội quay ra phía sau nói:

- Tôi xin lỗi!

Chỉ là vô ý chạm nhẹ phớt qua nên cô cũng không có vấn đề gì, cô liền đáp:

- Không sao.

Ngay lúc anh ta nhìn thẳng vào người mà anh ta vô tình đụng trúng thì như có một tia sét ngang qua. Trước mắt anh ta như đang nhìn thấy một tiên nữ quá đỗi xinh đẹp. Anh ta ngây người ra nhìn cô mà hoàn toàn không chú ý gì đến xung quanh nữa. Anh ta mãi đắm chìm trong nhan sắc của cô mà quên mất rằng mình đang ở đâu và đang làm gì.

Cô thấy anh ta im lặng và nhìn mình như vậy thì liền bỏ đi. Cô bước đến quầy bày bán rau củ, anh ta thấy cô bước đi vội tỉnh táo lại nhưng vẫn mê mẫn nhìn theo. Anh ta âm thầm quan sát cô đến khi cô bước đến quầy thu ngân để thanh toán. Anh ta cũng nhanh chóng bước đến đó tính tiền và nhanh tay rút thẻ ATM ra đưa cho thu ngân rồi nói:

- Tính luôn cả phần của cô ấy giúp tôi!

Vì quầy tính tiền lúc này chỉ có cô và anh ta nên chắc chắn người anh ta vừa nói đến là cô. Cô rất ngạc nhiên nhưng quả thật những trò cưa cẩm từ đàn ông dành cho cô, cô đã gặp quá nhiều, nhiều đến nỗi không nhớ hết từ khi còn đi học. Cô phớt lờ anh ta rồi nhìn nhân viên nói:

- Cô thanh toán riêng giúp tôi.

Nhân viên còn đang lưỡng lự thì cô liền rút thẻ ATM ra đưa cho nhân viên rồi nói:

- Nhanh nhanh giúp tôi.

Nhân viên thấy vậy thì liền nhận lấy thẻ rồi nhanh tay tính tiền và bỏ những đón đồ cô mua vào túi nilong rồi đưa túi đồ và thẻ lại cho cô. Còn người đàn ông kia thì đứng đơ người ra nhìn cô vì chẳng biết nói thêm gì nữa.

Cô nhận lấy túi đồ rồi nhanh chóng bước ra xe taxi. Anh ta vội đi theo cô thì nhân viên liền cất giọng:

- Anh gì ơi còn đồ và thẻ của anh!

Anh ta vội khựng lại, quay về phía quầy thu ngân để chờ nhân viên tính tiền và trả thẻ. Ánh mắt anh ta tiếc nuối nhìn theo cô cho đến khi xe taxi rời đi.
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 92: Tức tối


Cô trở về nhà vệ sinh cá nhân, thay đồ thoải mái xong thì liền bắt tay vào việc nấu nướng. Cô đang làm gần xong thì nghe thấy tiếng xe của anh chạy vào sân nhà. Anh vừa bước vào nhà thì đã ngửi thấy mùi thơm bắt nguồn từ phòng ăn. Anh bước vào thì thấy cô đang bước ra. Anh mỉm cười đáp:

- Anh về rồi, vừa bước vào cửa nhà anh đã ngửi thấy mùi thơm, làm anh đói quá.

Cô cũng nở nụ cười dịu dàng đáp:

- Vậy anh mau lên phòng tắm rồi xuống ăn. Em nấu xong hết rồi, chỉ cần dọn ra thôi.

Anh hớn hở đáp:

- Anh đi liền đây.

Sau đó cả hai cùng nhau dùng bữa rất vui vẻ. Đến tối anh lại phải tập trung làm rất nhiều tài liệu nên không thể trò chuyện hay cùng cô xem phim được. Cô cũng biết dạo gần đây anh rất bận nên phải thường xuyên mang tài liệu về nhà làm nên cô cũng không dám làm ồn khi anh đang làm việc, vì anh không sang phòng làm việc mà muốn ở lại phòng ngủ cùng cô. Nên cô âm thầm đọc sách rồi đi ngủ mà không hề làm phiền đến anh.

Chiều hôm sau, khi anh đang ngồi trong phòng làm việc thì một người đàn ông bất chấp sự ngăn cản của nhân viên bên ngoài mà liên tục gõ cửa phòng. Anh đưa tay bật chiếc nút trên bàn được kết nối với camera ghi hình được lắp ráp trước cửa phòng làm việc. Hình ảnh của người đang gõ cửa trong sự hối hả hiện lên màn hình cạnh laptop của anh. Anh điềm tĩnh cất giọng vào chiếc micro nhỏ trên bàn để bên ngoài có thể nghe thấy:

- Cứ để anh ta vào.

Ngay lập tức nhân viên ngừng hành động can thiệp. Anh bấm một chiếc nút khác, lập tức cánh cửa phòng làm việc mở ra. Người đàn ông nhanh chóng bước vào, anh ta hấp tấp bước đến đứng trước bàn làm việc của anh rồi nói:

- Chủ tịch Noach, bên anh không thể cắt đứt hợp đồng với công ty chúng tôi như vậy được!

Anh ngồi trên chiếc ghế xoay, ôn nhu đáp:

- Tất cả những gì cần nói tổng giám đốc điều hành của bên tôi đã trực tiếp trao đổi với anh. Anh còn đến gặp tôi làm gì ?

Anh ta không chấp nhận đáp:

- Chẳng lẽ bên anh không thể cho chúng tôi thêm một cơ hội ? Chúng ta đã hợp tác với nhau rất nhiều năm qua.

Anh cau mày, giọng nói nghiêm nghị đáp:

- Tổng giám đốc Lý, trong kinh doanh dù mới bắt đầu hay nhiều năm thì chữ Tính luôn phải làm đầu. Nhưng lần nhập hàng này bên anh đã cung cấp nước sơn giả cho chúng tôi, trong khi chúng tôi nhập hàng số lượng rất lớn. Anh thừa biết công ty tôi kinh doanh ôtô, chất lượng nước sơn quyết định một phần quan trọng về chất lượng xe bao gồm từ mẫu mã đến độ bền chống chịu. Nhưng bên anh đã làm ăn gian dối, khiến chúng tôi phải chịu thiệt hại và tốn nhiều thời gian khắc phục. Anh nghĩ còn có thể tiếp tục hợp tác ?

Người đàn ông kia hiểu rõ những gì anh nói nhưng dường như anh ta đã lâm vào đường cùng không còn lối nào khác để đi. Anh ta vẫn kiên quyết nài nỉ:

- Chủ tịch Noach, tôi biết lần này là công ty chúng tôi sai, chúng tôi vì h*m m**n lợi nhuận trước mắt mà đã gây ra hậu quả nghiêm trọng. Nhưng anh cũng biết rõ công ty anh là đối tác lớn nhất của công ty chúng tôi, đặc biệt trong thời gian khó khăn này thì việc hợp tác với bên anh càng quan trọng, nếu anh cắt đứt hợp đồng ngay lúc này bên chúng tôi sẽ đi đến bờ vực phá sản mất. Tôi mong anh suy nghĩ lại và cho chúng tôi thêm một cơ hội.

Anh cất giọng cương quyết và biểu cảm sắc lạnh đáp:

- Anh cũng biết bên tôi là đối tác lớn nhất ? Vậy tại sao trước làm các anh không suy nghĩ hậu quả ? Trong hợp đồng giữa hai bên đã ghi rất rõ, nếu một trong hai làm ăn gian dối thì bên còn lại có thể chấm dứt hợp đồng ngay lập tức sau khi phát hiện. Anh cố chấp cũng không ích gì. Tôi đã bỏ thời gian ra để lặp lại những điều mà chắc chắn lúc nãy tổng giám đốc điều hành đã nói với anh. Còn bây giờ thì anh vui lòng rời khỏi đây, tôi còn rất nhiều việc phải làm.

Anh ta vẫn không muốn từ bỏ, lý trí của anh ta không còn vững vàng để suy nghĩ thấu đáo. Anh ta chỉ biết rằng nếu chấm dứt hợp đồng thì sự nghiệp của anh ta cũng sẽ đặt dấu chấm hết. Anh ta bước đến gần bàn làm việc của Minh Nim, do quá kích động nên giọng nói bắt đầu to tiếng:

- Anh không thể nhẫn tâm như vậy được. Anh chấm dứt hợp đồng cũng đồng nghĩa với việc anh đẩy cả công ty của chúng tôi xuống bờ vực thẳm. Như vậy chẳng khác nào là gián tiếp g**t ch*t chúng tôi. Chẳng lẽ anh tàn nhẫn đến mức thấy chết không cứu sao chủ tịch Noach ?

Anh lạnh lùng đáp:

- Đó là hậu quả do bên anh gây ra. Đừng nói như thể chúng tôi phải có trách nhiệm cứu lấy công ty anh.
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 93: Cuồng si


Trước sự dứt khoác và nghiêm nghị của anh khiến anh ta chẳng còn cách nào khác. Hợp tác bao năm qua nên anh ta phần nào biết được tính cách của anh trong công việc. Anh đã nói một lời thì tuyệt đối không đổi lại. Có cố nài nỉ quả thật chỉ là bỏ công vô ích. Anh ta nắm chặt hai bàn tay thành hình nắm đấm, đôi mắt thể hiện rõ sự tức tối từ nỗi bất lực trước tình hình thực tại. Chẳng thể làm gì khác, hắn ta quay lưng rời đi.

Anh ta bước ra khỏi cửa với gương mặt hậm hực nên chẳng thèm nhìn đường mà cứ lao người bước thẳng ra. Xui thay anh ta đã vô tình xém đụng trúng một người đang bước đến cửa phòng, nhưng cũng may người đó phản ứng nhanh nhạy nên đã né được cú va chạm với anh ta. Nhưng vì sự cố diễn ra quá đột ngột nên trong lúc né sang một bên để tránh đụng trúng thì xấp tài liệu trên tay người đó đã rơi xuống đất.

Người đó vội cúi xuống nhặt tài liệu, anh ta như hoàn hồn nên lập tức khuỵu chân xuống nhặt tài liệu giúp. Anh ta vừa nói vừa ngước nhìn người mà xém chút anh ta đã đụng trúng:

- Tôi vô ý quá, tôi xin lỗi.

Người đó cũng vừa nâng mặt nhìn anh ta vừa đáp:

- Không sao.

Lại một lần nữa anh ta rơi vào trạng thái ngây người ra, ánh mắt mê mẩn nhìn chằm chằm người đối diện, lần này tim anh ta còn đập mạnh hơn lần trước. Sự vui mừng và cả hớn hở hiện rõ trên gương mặt của anh ta. Anh ta thốt lên:

- Là cô sao ? Cô còn nhớ tôi không ? Tôi là người đã vô tình va vào cô ở siêu thị tiện lợi tối qua. Không ngờ hôm nay lại có thể gặp lại cô, chúng ta quả thật có duyên.

Người anh ta vừa xém đụng trúng không ai khác chính là Him Lam. Người đã khiến anh ta tương tư và mê mẩn say đắm từ lần gặp đầu tiên.

Cô hơi ngạc nhiên vì thật chất cô chẳng nhớ rõ gương mặt của anh ta vì hôm qua cô cũng chẳng chú ý đến diện mạo của anh ta mà chỉ mua đồ thật nhanh để về nhà, hơn nữa cô càng không thích đàn ông mới gặp đã tán tỉnh nên cũng chẳng thèm chú tâm. Nhưng lời nói của anh ta khiến cô chợt nhớ ra chuyện ở siêu thị tiện lợi tối qua. Tuy có chút ngạc nhiên nhưng cô rất lạnh lùng đáp:

- Xin lỗi, tôi không nhớ.

Dứt lời cô gom gọn sấp tài liệu trên tay rồi đứng dậy bước về phía cửa phòng làm việc của Minh Nim.

Vừa lúc nãy anh ta đã kịp để ý thấy thẻ chức vụ có ghi họ tên đeo trước ngực của cô.

Anh ta thấy cô bước đi vội nắm lấy cánh tay cô giữ lại và nói:

- Khoan đã, tôi có thể xin số điện thoại của cô không ?

Cô có chút giật mình và rất khó chịu trước hành động của anh ta, cô vội giật tay ra và nói:

- Anh làm gì vậy ?

Như ý thức được hành động sỗ sàng của mình, cô quả thật không như những hạng phụ nữ lẳng lơ mà anh ta từng gặp qua. Anh ta ấp úng nói:

- Tôi, tôi xin lỗi, tôi hành động l* m*ng quá. Nhưng tôi thật lòng rất muốn xin số điện thoại của cô.

Cô dứt khoác đáp:

- Tôi đang bận, mong anh thông cảm.

Vừa dứt câu nói cô liền gõ cửa phòng làm việc của anh. Cửa phòng lập tức mở ra, cô nhanh chóng bước vào và cửa phòng cũng đóng lại ngay sau đó, để lại snhs mắt tiếc nuôi nhìn theo của anh ta. Một lần nữa cô khỏi tầm mắt của anh ta rất nhanh chóng và đầy lạnh lùng. Tuy vậy anh ta lại càng thích cô và càng hứng thú với việc chinh phục được cô.

Cô bước vào phòng làm việc của anh, anh thấy cô liền rời khỏi chiếc ghế xoay và bước đến phía cô. Cô chưa kịp nói gì thì anh đã cất tiếng trước:

- Chúng ta lại ghế ngồi đi, anh có chuyện muốn hỏi em.

Anh và cô cùng ngồi xuống ghế sofa gần bàn làm việc của anh. Anh nhẹ nhàng hỏi:

- Lúc nãy em và tổng giám đốc Lý có chuyện gì vậy ?

Cô có chút ngạc nhiên hỏi:

- Anh ta là tổng giám đốc Lý ?

Anh gật đầu đáp:

- Phải, anh ta là tổng giám đốc công ty nước sơn Shine.

Cô kể lại tường tận việc gặp anh ta ở siêu thị tiện lợi tối qua. Anh nghe xong liền biết rằng tổng giám đốc Lý kia có tình ý với cô. Anh có chút suy ngẫm, cô thấy anh bỗng im lặng liền hỏi:

- Anh đang nghĩ gì vậy Minh Nim ?

Nghe cô gọi, anh vội thoát ra mớ suy nghĩ trong đầu. Anh nhìn cô đáp:

- Không có gì đâu em. Mà lúc nãy anh nhìn qua màn hình hiển thị của camera trước cửa phòng, anh thấy tên Lý Gia Thiện đó nắm tay em. Anh vừa định bước ra ngoài xem chuyện gì thì em đã gõ cửa phòng nên anh vội mở cửa.

Cô mỉm cười hỏi:

- Anh định bước ra để làm gì vậy ?

Anh nhìn gương mặt vui vẻ đang chờ đợi câu trả lời của cô đáp:

- Thì anh ra ngoài xem có chuyện gì không thôi mà.

Cô được dịp chọc anh nên liền nói:

- Đích thân chủ tịch ra xem chuyện gì xảy ra, tự dưng em thấy mình may mắn.

Anh biết cô đã nắm được suy nghĩ của mình, anh hơi ngại ngùng đáp:

- Nếu em thấy may mắn thì cũng nên đền đáp lại đi chứ.

Cô tròn mắt nhìn anh, cô chưa kịp suy nghĩ về câu nói vừa rồi của anh thì anh đã đưa môi áp sát vào môi cô. Cô bất ngờ nên cứ ngây người ra đưa mắt nhìn anh đang ở khoảng cách rất gần.
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 94: Tâm sự


Cô cứ ngây người ra để mặc anh thoải ý nút lấy hai cánh môi mềm mại của mình mà chẳng biết phản ứng như thế nào. Một lúc sau, khi cảm thấy bản thân sắp lấy hết không khí xung quanh cô thì anh mới chịu buông tha cho cô.

Anh rất thường hay khiến cô bất ngờ như vậy, anh nhìn đồng hồ đeo tay rồi mỉm cười nói với cô:

- Đến giờ tan sở rồi, mình về nhà thôi.

Cô bất ngờ đáp:

- Hết giờ làm rồi sao ? Em còn chưa báo cáo mà ?

Anh tỉnh bơ đáp:

- Đem về nhà báo cáo cũng được.

Nghe anh nói vậy cô đơ người ra vì không biết phản ứng thế nào. Cô đáp:

- Trước giờ anh là người nghiêm khắc trong công việc, sao hôm nay anh có thể đem việc đáng lẽ phải hoàn thành ở công ty về nhà chứ ?

Anh điềm tĩnh nhìn cô đáp:

- Chỉ cần là em thì sẽ có ngoại lệ.

Dứt lời anh cầm sấp tài liệu trên tay rồi đứng dậy. Tay còn lại anh đưa về phía cô rồi nói:

- Về thôi em, anh đói rồi.

Cô cũng không thể làm gì khác nên phải chiều theo ý anh. Cô nắm lấy tay anh đứng lên rồi mỉm cười:

- Mình về thôi.

Cả hai cùng nhau về nhà, trên đường về họ nói cười vui vẻ với nhau, bỗng anh nhắc chuyện tổng giám đốc Lý:

- Sao hôm qua em không kể với anh chuyện ở siêu thị tiện lợi ?

Cô mỉm cười đáp:

- Em thấy cũng không có gì quan trọng nên không muốn phiền anh.

Anh đáp:

- Sao lại phiền ? Em có cảm thấy em gần như không chủ động chia sẻ với anh không ? Sau này phải báo cáo đó.

Cô quay sang nhìn anh đáp:

- Sao chỉ mình em báo cáo ? Vậy không công bằng chút nào, anh cũng phải như vậy chứ ?

Anh đưa tay phải nắm lấy tay cô trong khi tay còn lại vẫn đang đặt trên vô lăng đáp:

- Được thôi, anh sẽ kể chỉ cần em muốn lắng nghe.

Cô lấy chút can đảm rồi nhìn anh nói:

- Em có chuyện này muốn nói với anh.

Anh vừa nhìn đường lái xe vừa đáp:

- Em nói đi.

Cô nhẹ nhàng kể:

- Thật ra hôm mà em bỏ sang nhà Tịnh Nhi, trước đó khi anh chưa về nhà, em đã gặp anh Cảnh Tuấn. Trước khi gặp anh ấy em đã tháo nhẫn cưới ra.

Anh có chút ngạc nhiên khi nghe cô nói vậy, anh đáp:

- Em kể rõ hơn được không ? Anh chưa hiểu lắm.

Cô từ tốn nói:

- Lúc đó anh Tuấn hẹn em ra gặp mặt, thời điểm đó quan hệ của chúng ta không được tốt nên em nghĩ nếu anh ấy thấy em đeo nhẫn cưới thì có thể anh sẽ hỏi. Mà anh từng nói chúng ta không phải là...là vợ chồng, nên em nghĩ tháo nhẫn ra là tốt nhất.

Nghe đến đây thì anh đã hiểu rõ những gì cô muốn nói, anh cảm thấy bản thân mình có lỗi, anh nhẹ nhàng đáp:

- Anh hiểu mà, nhưng Cảnh Tuấn hẹn gặp em để làm gì ?

Cô hơi ngập ngừng đáp:

- Anh ấy, anh ấy tỏ tình với em.

Thật ra từ lần gặp Cảnh Tuấn ở trường đại học Vincent, nhìn thấy ánh mắt và cử chỉ mà Cảnh Tuấn dành cho cô thì anh đã biết Cảnh Tuấn có tình cảm với cô. Chuyện này đối với anh quả thật không thể lấy làm bất ngờ, anh đáp:

- Anh muốn biết em trả lời thế nào ?

Cô mỉm cười đáp:

- Em nói em cám ơn tình cảm của anh ấy dành cho em và cũng xin lỗi anh ấy vì em đã có người yêu rồi.

Anh nở nụ cười hỏi lại:

- Em có người yêu rồi ? Vậy ý em lúc đó là đang nói ai ?

Cô biết là anh cố tình trêu mình nên hỏi vậy, cô đáp:

- Anh biết rồi mà còn cố tình hỏi em.

Anh vờ ngây ngô đáp:

- Anh có biết gì đâu. Mà quả thật em có rất nhiều người theo đuổi.

Cô nghe vậy liền đáp:

- Vậy chứ anh cũng có rất nhiều cô gái tỏ tình đó thôi.

Anh bất ngờ nói:

- Sao em biết là anh có nhiều người tỏ tình ?

Cô liền đắc ý đáp:

- Anh không cần biết chuyện đó đâu.

Nhưng với sự nhạy bén của anh thì anh lập tức đoán ra được, anh đáp:

- Chí Kiên nói với em phải không ?

Cô ngạc nhiên khi anh nhanh chóng hỏi như vậy, cô buộc miệng đáp:

- Sao anh biết ?

Anh nở nụ cười nhẹ đáp:

- Anh biết ngay mà, cái thằng nhóc này. Hôm nào gặp nó biết tay anh.

Cô nghe vậy có chút lo lắng cho em chồng, cô đáp:

- Anh đừng có ăn h**p Chí Kiên, cậu ấy nói đúng quá nên anh muốn "bịt miệng" đúng không ?

Anh bật cười đáp:

- Em nghĩ anh sẽ làm gì nó đây ? Em không thấy bình thường nó toàn kiếm chuyện chọc anh trước sao ? Kiên mà biết em binh vực nó như vậy chắc nó vui lắm.

Cô ngạc nhiên hỏi:

- Sao lại vui ?

Anh đưa xoa đầu cô rồi đáp:

- Thì có thêm đồng minh đắc lực như em để cùng nhau cà khịa anh.

Họ cứ vui vẻ trò chuyện cùng nhau đến khi xe lăn bánh về đến nhà.
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 95: Mất tích


Vài ngày sau

Cô và Tịnh Nhi đã hẹn gặp nhau cùng ra công viên dạo mát. Buổi chiều Tịnh Nhi đã tự lái siêu xe mới tậu sang tận nhà đón Him Lam. Cô sẽ dành cả chiều đến tối để đi chơi cùng cô bạn thân và "bỏ rơi" anh ở nhà. Dù hơi tủi thân nhưng anh đành cam chịu.

Hai cô gái vui vẻ đến công viên mới vừa xây xong thời gian gần đây để đi dạo mát và thưởng thức những món ăn lề đường bình dân rồi cùng nhau ôn lại nhiều chuyện từ thời sinh viên đến tâm sự chuyện hiện tại.

Cả hai đang chờ mua thức ăn thì bất chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc:

- Him Lam, không ngờ gặp em ở đây!

Cô và Tịnh Nhi quay sang phía giọng nói cất lên rồi đồng thanh đáp:

- Anh Cảnh Tuấn.

Cuộc gặp gỡ tình cờ này khiến họ rất ngạc nhiên. Cả ba người nhân dịp gặp mặt nên đã đi tản bộ. Cảnh Tuấn rất vui vì tình cờ gặp cô như vậy, anh ấy cũng không quên hỏi thăm Tịnh Nhi, khi họ ngồi xuống băng ghế nghỉ chân Tuấn đã nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón áp út của cô, gương mặt anh ấy u buồn hỏi cô:

- Em đã kết hôn rồi sao ?

Tịnh Nhi nghe vậy thì lập tức hiểu rằng Cảnh Tuấn vẫn còn tình cảm với cô bạn mình. Him Lam biết anh ấy đã nhìn thấy chiếc nhẫn và cảm thấy đã đến lúc nói thật hết tất cả với Cảnh Tuấn vì cô và Minh Nim hiện giờ đang rất hạnh phúc nên cũng chẳng còn gì cản trở cả. Cô đã kể với Cảnh Tuấn toàn bộ sự thật về hôn nhân của cô. Nói với anh ấy rằng cô đã kết hôn.

Cảnh Tuấn nghe xong câu chuyện thì vừa buồn nhưng cũng vừa vui cho cô. Buồn vì anh ấy sẽ chẳng còn bất kỳ một cơ hội nào nữa nhưng cũng vui vì sau bao sóng gió cô cũng có được hạnh phúc với người chồng yêu thương cô. Anh ấy đã rất ngạc nhiên khi chồng của cô chính là Minh Nim, là nhân vật quyền lực trong giới kinh doanh nói chung và kinh doanh ôtô nói riêng. Người mà anh ấy đã gặp ở trường đại học Vincent nhưng lúc đó Tuấn lại không biết về mối quan hệ thật của cô và Minh Nim.

Ba người trò chuyện vui vẻ, Cảnh Tuấn cũng hỏi thăm nơi ở hiện tại của cô và một số chuyện khác. Đang trò chuyện thì Tịnh Nhi bỗng ngó nghiêng như đang tìm kiếm thứ gì rồi thốt lên:

- Khát nước quá, mà sao trong công viên hôm nay lại không thấy chỗ nào b*n n**c ?

Cảnh Tuấn nghe vậy liền nói:

- Nói chuyện nãy giờ nên anh cũng hơi khát. Bên kia đường có quán nước, hai em uống gì để anh sang mua cho.

Cô vội đáp:

- Thôi phiền anh lắm, tụi em tự đi mua được mà.

Cảnh Tuấn vẫn ga lăng nói:

- Có gì đâu chứ, hiếm khi mới gặp nhau. Chuyện này có đáng gì đâu mà em sợ phiền. Hai em uống gì để anh mua ?

Tịnh Nhi vui vẻ đáp:

- Em nước cam.

Cảnh Tuấn mỉm cười rồi nhìn cô đáp:

- Được, còn em thì sao Lam ?

Cảnh Tuấn đã nhiệt tình như vậy nên cô cũng đáp:

- Em cũng nước cam.

Tuấn cười nói:

- Chờ anh một lát sẽ có nước ngay.

Nói rồi Tuấn bước sang bên kia đường để mua nước. Hai cô gái ở lại trò chuyện. Nhi nhìn cô nói:

- Này Lam, mình thấy anh Tuấn còn thích cậu lắm dù biết cậu đã kết hôn.

Cô đáp:

- Anh ấy coi mình như bạn bè thôi chứ không có gì đâu. Cậu đừng nghĩ lung tung.

Nhi vẫn một mực chắc nịch:

- Mình nói thật mà, rõ ràng là như vậy.

Vì lúc này trời cũng đã tối nên công viên cũng thưa thớt hơn. Khu vực cả hai đang ngồi cũng không có ai ngoài hai người họ. Họ không hề biết rằng họ đã bị theo dõi từ nhà của vợ chồng cô đến công viên.

Nhận thấy điều kiện xung quanh thích hợp. Bốn tên mặc quần áo đen, bịt kín mặc đang ngồi trên xe ôtô 7 chỗ, một tên hỏi gã đầu xỏ đang ung dung ngồi kế tên tài xế:

- Hai tụi nó đi chung với nhau, giờ anh tính sao đây ?

Tên kia nở nụ cười gian tà nhếch mép nói:

- Bắt cả hai luôn cho tao!

Bọn chúng liền gật dầu và bước xuống xe tiến về phía hai cô gái. Bọn chúng đi từ phía sau tiến tới nên cả hai không hề hay biết. Khi bọn chúng đến gần thì như cảm nhận được sự bất thường nên cô đã quay người ra sau nhìn. Cô hốt hoảng khi thấy những kẻ lạ mặt, nhưng cô chưa kịp hét lên thì bọn chúng đã nhanh chóng vòng tay qua người cô và Tịnh Nhi rồi áp sát chiếc khăn có tẩm thuốc mê vào mặt cả hai. Cả hai liên tục giẫy giụa phản kháng nhưng sức lực không thể đối đầu với những gã đàn ông to khoẻ kia, cộng thêm tác dụng của thuốc mê đã khiến họ không còn khả năng chống cự. Chưa đầy một phút cả hai đã ngất đi. Bọn chúng nhanh tay chia nhau hai tên khiêng một người lên xe rồi nhanh chóng chạy xe đi mất. Mọi việc diễn ra trong tích tắc vì bọn chúng ra tay rất nhanh gọn và dứt khoát.

Vài phút sau, Cảnh Tuấn tay cầm ba ly nước ung dung bước đến băng ghế lúc nãy. Anh ấy vô cùng ngạc nhiên vì không thấy người đâu cả. Tuấn nhìn xung quanh gọi:

- Him Lam ơi! Tịnh Nhi à!

Nhưng vẫn không thấy cô và Tịnh Nhi đâu cả. Bất chợt anh ấy nhìn xuống đất, Tuấn phát hiện thấy một chiếc điện thoại nằm dưới chân băng ghế. Linh cảm mách bảo Tuấn rằng hai cô gái đã gặp chuyện chẳng lành. Anh ấy vội mở điện thoại lên, đây là điện thoại của Him Lam vì điện thoại rơi tại vị trí của cô. Tuấn mở điện thoại lên nhưng điện thoại có cài pass. Anh ấy chưa biết làm thế nào vì bây giờ cần phải lập tức báo cho người nhà của cô và Tịnh Nhi biết.

Ngay lúc đó điện thoại của cô đổ chuông và rung lên. Trên màn hình điện thoại hiển thị dòng chữ "Tảng Băng đang gọi đến".
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 96: Giải cứu (1)


Cảnh Tuấn vẫn đang chưa biết người gọi đến là ai nhưng anh ấy nhanh chóng bắt máy vì đây có thể là cơ hội để anh ấy liên lạc được với người nhà của cô.

Tuấn vừa chấp nhận cuộc gọi và đưa điện lên tai thì một giọng nói trầm ấm ở đầu dây bên kia vang lên:

- Alo, em đi chơi có vui không ? Khi nào về có cần anh đến đón em không ?

Nghe lời nói như vậy thì Cảnh Tuấn đã đoán được người ở đầu dây bên kia có lẽ là chồng của cô. Tuấn liền nói:

- Anh là chồng của Him Lam đúng không ?

Minh Nim rất ngạc nhiên khi nghe giọng nói đàn ông từ chính số điện thoại của cô. Trong lòng anh dấy lên một linh cảm không mấy hay ho, anh đáp:

- Tôi là chồng cô ấy. Anh là ai ? Sao lại nghe điện thoại của vợ tôi ?

Cảnh Tuấn liền nói:

- Tôi là Cảnh Tuấn. Anh bình tĩnh nghe tôi nói, Him Lam và Tịnh Nhi mất tích rồi. Tôi gặp hai cô ấy ở công viên và cùng nhau tản bộ, nhưng sau khi tôi đi mua nước trở lại thì họ đã biến mất và tôi nhìn thấy điện thoại của Him Lam rơi dưới đất.

Anh rất sốc khi nghe lời nói của Cảnh Tuấn, trong lòng anh vô cùng lo lắng và khó chịu. Anh vội nói:

- Anh còn ở công viên không ? Tôi ghé đó ngay.

Cảnh Tuấn nhanh chóng đáp:

- Tôi vẫn đang ngay chỗ mà hai người họ mất tích. Anh biết tên công viên rồi phải không ?

Minh Nim đáp:

- Trước khi đi Him Lam có nói với tôi. Anh ở khu vực nào ?

Tuấn nói:

- Từ cổng B đi vào khoảng 50 mét nhìn bên trái là thấy.

Minh Nim trả lời trước khi cúp máy:

- Được, tôi sẽ tới ngay.

Vì công viên cách nhà không quá xa và đang gấp nên anh chạy xe nhanh hơn bình thường, gần 10 phút sau anh đã đến công viên. Anh dừng xe lại ở khu vực cho phép đỗ rồi nhanh chóng đi bộ đến chỗ Cảnh Tuấn đang chờ. Anh vừa bước đến gần Cảnh Tuấn liền hỏi:

- Anh kể lại tường tận mọi việc cho tôi nghe đi.

Cảnh Tuấn bình tĩnh kể lại thật kỹ tù đầu đến đuôi. Anh nghe xong thì trong lòng càng lúc càng lo lắng. Cảnh Tuấn nói:

- Tôi hoàn toàn không thấy chuyện gì đã xảy ra với hai người họ. Nhưng quay lại thì họ lại hoàn toàn biến mất.

Cả hai đang rối bời thì bỗng tiếng nói quen thuộc vang lên:

- Anh ba, không ngờ gặp anh ba ở công viên.

Minh Nim liền quay lại và có chút bất ngờ đáp:

- Kiên, anh hai.

Phúc Hiên nở nụ cười:

- Trùng hợp quá, hôm nay anh với thằng Kiên rủ nhau đi mua quần áo rồi trên đường về nó nói công viên này mới mở nên bảo anh vào đi dạo hóng mát.

Kiên nhìn thấy Cảnh Tuấn liền hỏi:

- Thanh niên đó là bạn của anh hả ?

Phúc Hiên tinh ý đã nhận thấy không khí không hề vui vẻ liền nói:

- Có chuyện gì mà thấy sắc mặt hai người không được tốt ?

Minh Nim giữ bình tĩnh kể lại tất cả mọi chuyện vừa xảy ra cho Hiên và Kiên nghe. Anh cũng nói về mối quan hệ của Cảnh Tuấn và Him Lam cho hai người họ biết. Cả hai nghe xong thì vô cùng hốt hoảng nói:

- Sao chuyện như vậy lại xảy ra ? Rốt cuộc chị dâu và bạn chị ấy đã xảy ra chuyện gì chứ ?

Hiên cũng rất hoang mang nói:

- Không lẽ hai người họ thật sự bị bắt cóc ?

Cảnh Tuấn đáp:

- Nếu bắt cóc vậy thì mục đích của chúng là gì ?

Kiên cũng rối bời nói:

- Hiện tại vẫn chưa xác định được kẻ ra tay là người lạ hay là người có quen biết.

Mọi người cùng ngồi xuống băng ghế ai cũng cố gắng giữ bình tĩnh để suy nghĩ về vụ việc và tìm ra giải pháp. Họ đưa ra rất nhiều giả thuyết và lý do, gần một tiếng sau thì điện thoại của Minh Nim đổ chuông. Anh lấy điện thoại ra xem, một số điện thoại lạ đang gọi tới. Anh cảm thấy cuộc gọi này và chuyện Him Lam cùng Tịnh Nhi mất tích là có liên quan. Anh vội bắt máy. Đầu dây bên kia, một giọng nói chẳng mấy xa lạ với anh vang lên với giọng điệu đắc ý:

- Chào chủ tịch Noach, không biết anh đã phát hiện ra điều gì chưa ?

Minh Nim vốn là người có trí nhớ rất tốt và khả năng giữ bình tĩnh cao cũng như sự nhạy bén hơn người nên vừa nghe giọng nói anh đã lập tức đoán được kẻ đang giở trò. Anh mở loa ngoài cho mọi người cùng nghe rồi đáp:

- Lý Gia Thiện, anh khôn hồn thì thả Him Lam và Tịnh Nhi ra cho tôi. Đồ khốn kiếp!

Mọi người ngạc nhiên khi thấy anh gọi thẳng tên kẻ đang gọi điện thoại, họ cũng đã đoán được tên đó chính là người quen của anh và cũng là kẻ đã bắt cóc hai cô gái. Còn Chí Kiên thì biết chắc chắn Lý Gia Thiện là ai vì anh làm cùng công ty với Minh Nim và đã từng xem những thống kê thu chi giữa công ty Minh Nim và công ty của Lý Gia Thiện.

Tên Gia Thiện nở nụ cười nham nhở, âm thanh khiến người nghe muốn tức điên lên thông qua điện thoại. Hắn ngông nghênh nói:

- Khá khen cho sự nhạy bén của chủ tịch Noach, vừa nghe giọng đã biết ngay là tôi. Nhưng anh lớn giọng với tôi thì có ích gì ? Cô vợ hết sức xinh đẹp của anh đang nằm trong tay tôi, bây giờ tôi có làm gì cô ấy đi nữa thì anh cản được sao hả ? Ha ha!

Anh nghe vậy thì rất tức tối, mọi người nghe thấy cũng sôi máu chẳng kém gì anh. Nhưng họ phải giữ bình tĩnh hết mức để không kích động thêm sẽ khiến tình hình vốn chưa thể kiểm soát trở nên tồi tệ hơn.
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 97: Giải cứu (2)


Anh tức giận hằn giọng nói:

- Anh mà đụng đến cô ấy dù một sợi tóc thì tôi sẽ cho anh chết không toàn thây.

Hắn vẫn ung dung hèn hạ đáp:

- Anh không thể kiểm soát được chuyện này đâu chủ tịch Noach à. Là do anh ép tôi vào đường cùng, mọi chuyện hôm nay là do anh tự chuốc lấy.

Anh cố bình tĩnh nói:

- Rốt cuộc anh muốn gì mới chịu thả hai cô ấy ?

Hắn đắc ý vì đang là người nắm cán, giọng nói ngông nghênh đáp:

- Tôi sẽ thả người nếu anh chấp thuận hai điều kiện.

Anh nén cơn tức giận đáp:

- Nói đi.

Hắn hả hê trong lòng nói:

- Thứ nhất, anh phải tiếp tục hợp tác với công ty của tôi. Thứ hai, chuyển khoản cho tôi 300 tỷ. Nếu không thì anh tự biết hậu quả.

Anh rất tức giận trước những yêu cầu vô lý và quá đáng của hắn, nhưng với tình hình hiện tại thì anh không thể làm gì khác ngoài đồng ý. Anh đáp:

- Được. Nhưng làm sao tôi chắc chắn anh sẽ thả họ ra sau khi tôi chuyển tiền ? Tôi cần đến nơi anh đang bắt giữ vợ tôi, một tay giao người, một tay chuyển tiền.

Hắn nở nụ cười nhếch mép:

- Đúng là phong cách làm việc của chủ tịch Noach, rất chu đáo. Được thôi, tôi sẽ gửi địa chỉ cho anh sau. Nhưng anh nên nhớ kỹ, anh đừng nên suy nghĩ sẽ báo cảnh sát, vì nếu anh dồn tôi vào bước đường cùng, thì hai cô nàng này cũng sẽ lót xác cho tôi thôi! Còn bây giờ thì ngoan ngoãn mà chờ tin nhắn của tôi đi!

Dứt lời hắn ta cúp điện thoại. Mọi người nghe được trọn vẹn cuộc đối thoại thì đều vô cùng tức giận. Kiên cất tiếng:

- Đúng là tên cặn bã, hắn ép công ty mình phải tiếp tục hợp đồng với kẻ làm ăn gian dối như hắn. Thật sự khốn kiếp mà!

Cảnh Tuấn lắng nghe nãy giờ nên cũng hiểu được sự việc, Tuấn nói:

- Tên này liều thật, hắn dám ngang nhiên bắt cóc tống tiền như vậy.

Hiên suy nghĩ rồi nói:

- Anh nghĩ trong thời gian chờ tin nhắn của hắn thì chúng ta nên báo cho anh hai của Him Lam biết chuyện này.

Mọi người đều đồng ý với Hiên, Minh Nim đáp:

- Bây giờ chúng ta ngồi đây cũng không ích gì, em sẽ đến nhà anh Lâm để nói chuyện với anh ấy.

Ba người còn lại nghe vậy thì cũng thống nhất sẽ đi cùng anh vì họ cũng đứng ngồi không yên trước tình hình hiện tại. Bốn chàng trai trên ba chiếc ôtô cùng nhau đi đến nhà Minh Lâm.

Họ đến nơi liền bấm chuông cửa, Minh Lâm đang ngồi đánh đàn piano cho Dư Phong luyện tập bài hát mới thì nghe tiếng chuông, cả hai khá ngạc nhiên vì không biết ai lại đến giờ này, Lâm nhớ rõ ràng anh ấy không có hẹn với ai hôm nay. Lâm nhanh chóng bước ra cổng trong sự tò mò.

Ra đến cổng, Lâm càng ngạc nhiên khi thấy bốn chàng trai đang đứng trước cửa. Lâm liền mở cổng và hỏi:

- Có chuyện gì mà có cả Cảnh Tuấn đến tìm anh vậy ?

Minh Nim đáp:

- Chuyện gấp lắm, tụi em chạy xe vào sân rồi mình vô nhà nói chuyện.

Khi mọi người bước vào nhà, Dư Phong nhìn thấy họ thì rất ngạc nhiên, Phong nhìn Hiên và Kiên rồi quay sang hỏi Lâm:

- Sao mọi người cùng đến đây vậy ? Hai người họ là ai vậy Lâm ?

Lâm liền nói:

- Tất cả chúng ta lại ghế ngồi đi rồi nói chuyện.

Sáu người cùng nhau đến ghế sofa ngồi, Lâm nhìn Phong rồi lần lượt đưa tay về phía Hiên và Kiên để giới thiệu:

- Đây là Phúc Hiên anh hai của Minh Nim, còn kia là Chí Kiên em út của họ.

Rồi Lâm quay sang hướng cánh tay về phía Dư Phong:

- Còn đây là Dư Phong, người bạn rất thân của tôi và cũng là người anh mà Him Lam rất yêu quý. Hôm nay cậu ấy sang đây để tập hát ca khúc mới sẵn tiện ngủ lại cho vui. Mà sao mọi người cùng nhau đến đây vậy ? Có chuyện gì sao?

Nghe nhắc đến Him Lam, vẻ mặt của mọi người càng lộ rõ sự căng thẳng, Lâm nhìn thấy mọi người im lặng thì cảm nhận được điều gì đó chẳng lành. Minh Nim từ tốn nói:

- Hai anh bình tĩnh nghe em nói, chuyện này rất nghiêm trọng.

Lâm và Phong tập trung nghe Minh Nim kể rõ ngọ ngành chuyện đang xảy ra. Họ hết sức bàng hoàng trước từng câu của Minh Nim. Lâm nghe xong liền tức giận nói:

- Tên khốn, hắn mà gây tổn hại gì đến Him Lam thì anh sẽ giết hắn. Tịnh Nhi hắn cũng chẳng tha nữa, cầm thú thật!

Kiên trấn an Lâm:

- Anh bình tĩnh, em nghĩ hắn không dám làm gì Him Lam và Tịnh Nhi đâu vì hắn còn chờ anh ba ký lại hợp đồng và chuyển tiền. Chúng ta chắc chắn sẽ cứu được họ. Bây giờ phải cùng nhau chờ tin nhắn của tên cặn bã đó thôi.

Phong quay sang nói với Lâm:

- Lâm à, tôi nghĩ cậu nên báo lại chuyện này với gia đình Tịnh Nhi. Ba mẹ cô ấy cần biết chuyện này, dù tôi biết chuyện này sẽ khiến ba mẹ cô ấy lo lắng nhưng chúng ta không thể giấu họ được vì chuyện này liên quan đến sự an toàn của con gái họ.
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 98: Giải cứu (3)


Lâm suy nghĩ vài giây rồi đáp:

- Cậu nói có lý nhưng mình không biết số điện thoại cũng như địa chỉ nhà ba mẹ Tịnh Nhi. Cô ấy đã dọn ra sống tự lập một thời gian rồi. Mình chỉ biết địa chỉ nhà riêng của cô ấy thôi.

Phong thở dài đáp:

- Vậy thì đành chịu thôi. Hy vọng mọi chuyện sẽ ổn.

Hiên nhìn Minh Nim đáp:

- Sau khi nhận được tin nhắn của hắn thì em tính sao ? Anh biết với thế lực của em và của gia đình mình thì chúng ta thừa sức gọi nhiều người đi cùng để tóm lấy hắn. Nhưng anh nghĩ cách tốt nhất vẫn nên báo cảnh sát để tránh những hậu quả về sau và sẽ an toàn hơn.

Kiên gật đầu nói:

- Em thấy anh hai nói đúng đó anh ba.

Cảnh Tuấn cũng tán thành:

- Tôi thấy báo cảnh sát là chuyện rất cần thiết.

Minh Nim đáp:

- Phải, báo cảnh sát là cách tốt nhất.

Họ lập tức đến cơ quan trình báo cảnh sát. Cảnh sát ngay lập tức đã khoanh vùng tất cả camera an ninh trên khắp các tuyến đường tính từ nơi xảy ra sự việc chính là công viên mà hai cô gái mất tích.

Đoạn clip khi Him Lam và Tịnh Nhi bị bắt đã được một trong những camera an ninh của công viên ghi hình lại. Mọi người rất ngỡ ngàng khi xem đoạn clip đó dù họ đã biết hai cô gáu bị bắt cóc, nhưng họ không ngờ tên Lý Gia Thiện đó lại ra tay trắng trợn và có cả một băng nhóm cũng liều mình đồng hành cùng hắn thực hiện hành vi sai trái như vậy.

Vì có rất nhiều tuyến đường cần rà soát và cuộc điều ra khá khó khăn trong quá trình xem lại tất cả băng ghi hình của những camera trên nhiều tuyến đường. Điều đó sẽ tốn khá nhiều thời gian và nổ lực nhanh nhất để rà soát lại cũng sẽ mất vài giờ đồng hồ. Bên phía cảnh sát đã phóng to hình ảnh để quan sát biển số xe và họ đang nổ lực tìm kiếm tung tích chiếc xe của bọn bắt cóc, còn về phía Minh Nim thì mọi người đang cùng nhau chờ tin nhắn của tên khốn kia.

————————————
——3 giờ sáng hôm sau——-
Tại một căn nhà cũ kỹ tối tăm

Hai cô gái mảnh khảnh đang bị trói chặt tay và chân, miệng bị dán băng keo để tránh la hét, cả hai nằm trên sàn nhà lạnh và dơ bẩn. Cách vài mét là bốn gã đàn ông mặt mày bậm trợn ra vẻ giang hồ đang ngồi đánh bài. Tiếng nói ồn ào và tục tĩu của bọn chúng vang vội khắp căn nhà.

Thuốc mê dần hết tác dụng, cả hai tỉnh dậy chỉ chêch lệch nhau vào giây. Cô và Tịnh Nhi dần dần mở mắt và nhìn xung quanh. Cảnh tượng trước mắt khiến cả hai rất hoảng sợ, nhưng cô đã cố trấn tĩnh bản thân mình lại. Tịnh Nhi nhìn cô đầy sợ hãi, cô dùng ánh mắt trấn an bạn mình.

Bọn chúng lâu lâu lại nhìn ra phía sau thăm dò và phát hiện cả hai đã tỉnh. Bọn chúng bước đến gần, giọng nói nham nhở cất lên:

- Tỉnh dậy rồi hả hai người đẹp ?!

Cô và Tịnh Nhi cảm thấy rất kinh tởm và sợ hãi khi chúng đến gần. Chúng đỡ cô và Tịnh Nhi ngồi dậy rồi nhìn nhau nói:

- Hai em này trông ngon quá, đặc biệt là cô gái xinh như tiên nữ này đây. Không xơi được quả thật đáng tiếc.

Một tên trong đám liền tỏ vẻ lo lắng nói:

- Anh hai đã dặn không được đụng tới cô ta, mày thử rớ vào xem, anh ấy sẽ xé xác mày ra!

Tên khác cũng tán thành:

- Đồ cúng không ăn được đâu thằng hám gái!

Tên còn lại cũng góp ý:

- Đụng vô là mất toi cái mạng!

Hắn tiếc nuối nhìn cô rồi đưa mắt sang Tịnh Nhi nói:

- Em kia không được thôi nhưng em này thì anh hai đâu có nói là không được!

Tịnh Nhi nghe vậy liền sợ hãi đến mức mắt ngấn lệ, cô cũng hốt hoảng lo lắng cho Tịnh Nhi nhưng không thể phản kháng được. Ba tên còn lại cũng lộ rõ gương mặt cầm thú tiến gần đến Tịnh Nhi, nhưng một tên khựng lại nói:

- Nhưng anh hai đâu có nói là cho phép đâu tụi bây ?

Mấy tên kia gạt bỏ:

- Ui giời anh hai xơi một em thôi chứ, em tuyệt trần dành cho anh hai rồi, anh ấy ăn cơm thì tụi mình cũng ăn tí cháo chứ.

Trong giây phút cam go thì tiếng nói của Lý Gia Thiện vang lên:

- Tụi bây đang làm gì vậy ?

Bọn chúng nghe vậy thì liền tái mặt đáp:

- Có, có gì đâu anh hai. Hai cô em này tỉnh rồi nên tụi em lại xem tình hình thôi.

Trong lúc hắn bước vào nói chuyện với mấy tên đồng bọn thì tay cô đã chạm phải mảnh thuỷ tinh phía sau lưng, cô cảm nhận được đó chính là mảnh vỡ thuỷ tinh nên đã dùng nó để cứa vào dây thừng đang trói chặt tay mình.

Tên Gia Thiện nở nụ cười đểu nhìn bọn chúng ra lệnh:

- Tụi bây ra ngoài hết đi!

Dù bọn chúng đang rất tiếc nuối vì miếng mòi ngon sắp đến miệng lại giuộc mất nhưng vẫn phải đồng thanh đáp:

- Dạ anh hai.

Sau khi bọn kia ra ngoài thì hắn bước đến trước mặt cô nói:

- Em có biết là tôi đã rất thích em ngay từ cái nhìn đầu tiên không ? Sau khi gặp lại em tôi đã rất vui dù em lạnh lùng với tôi. Tôi lập tức hỏi thăm nhân viên trong công ty về thông tin của em. Tôi đã muốn phát điên khi nghe họ nói em chính là vợ của tên Noach Martin. Mẹ kiếp! Thằng khốn đó đã dồn sự nghiệp của tôi vào đường cùng, kể cả người tôi mong nhớ cũng thuộc về nó. Không thể như vậy được! Tôi không can tâm em có biết không hả ?!
 
Đường Vòng Đến Bên Em
Chương 99: Giải cứu (4) - Bi kịch ập đến


Cô nhìn hắn đầy căm ghét, hắn mở nụ cười gian xảo nói:

- Em muốn nói gì với tôi sao ? Được thôi.

Hắn đưa tay tháo băng keo trên miệng cô, cô tức giận nói:

- Đồ b*nh h**n, mau thả chúng tôi ra.

Hắn nghe cô nói vậy thì chẳng những không biết xấu hổ mà còn vui vẻ đáp:

- Em chửi hay lắm, tôi có b*nh h**n thì em cũng sẽ phải thuộc về tôi thôi.

Cô vừa sợ vừa tức giận nhìn hắn. Tịnh Nhi nghe vậy liền bức xúc nhưng không thể mở miệng nên đã phát ra âm thanh:

- Ưa, ưa,...

Hắn quay sang nhìn Tịnh Nhi nói:

- Cô cũng muốn nói gì à ? Thấy tội nghiệp nên tôi sẽ cho cô cơ hội.

Dứt lời hắn đưa tay tháo băng keo ra khỏi miệng Tịnh Nhi. Được cất giọng trở lại để có thể chửi tên cầm thú trước mắt nên Tịnh Nhi liền nói:

- Đồ cặn bã, ấu trĩ, b**n th**. Anh nghĩ anh là cái thá gì mà dám bắt bọn tôi đến đây hả ? Khôn hồn thì thả hai bà mày ra đi thằng bá dơ! Đồ khốn nạn!

Từng câu từng chữ đanh thép chửi hắn của Tịnh Nhi đã khơi dậy cơn tức giận trong hắn. Mắt hắn đỏ lên đầy đáng sợ nhìn Tịnh Nhi, một tay hắn bóp chặt mặt cô ấy, hắn hằn giọng:

- Mày mới nói gì hả con ranh kia ? Mày dám lặp lại lần nữa không hả ?

Him Lam lo lắng hét lên:

- Anh định làm gì cô ấy hả ? Mau bỏ tay ra!

Dù bị hắn bóp chặt gương mặt rất đau đớn nhưng với tính cách mạnh mẽ, từ nhỏ đã chẳng ngán một ai của Tịnh Nhi, cô ấy cứng rắn nói:

- Tao nói mày là cặn hã, cả lũ tụi bây là lũ khốn nạn. Mau bỏ bàn tay bẩn thỉu của mày ra! Mày tự nhìn lại mình xem đã bằng được móng chân của chồng Him Lam chưa mà đòi trèo cao ? Rồi chồng Him Lam và anh trai của bạn ấy sẽ đến đây cùng cảnh sát còng đầu tụi bây, tụi bây sẽ ở tù mọt gông vì hành động ngu xuẩn xem thường pháp luật. TAO KHINH!

Hắn như tức điên lên vì lời nói được hắn cho là chạm đến lòng tự ái khi Tịnh Nhi so sáng hắn với Minh Nim và hạ thấp hắn. Hắn tức giận bóp thật mạnh mặt Tịnh Nhi, bàn tay hắn lộ rõ gân xanh. Trong tiếp la hét xin hắn dừng tay của Him Lam, hắn dứt khoát đưa bàn tay còn lại tát thật mạnh vào một bên mặt của Tịnh Nhi.

Tịnh Nhi ngã người xuống đất, môi cô ấy bật cả máu, một bên mặt đỏ ửng. Cô ấy nằm bất động trên sàn nhà. Him Lam hoảng sợ liên tục gọi :

- Tịnh Nhi, Tịnh Nhi,...

Nhưng cô ấy vẫn nằm bất động. Mắt Him Lam đỏ lên vì sắp rơi lệ. Hắn hả hê nắm lấy cổ tay xoay xoay nói:

- Con ranh khốn kiếp, là do mày tự chuốc lấy!

Hắn ngồi xuống trước mắt cô, nụ cười đê tiệc nở trên môi, hắn đưa tay vuốt mặt cô, cô lập tức hất mặt đi để tránh khỏi bàn tay kinh tởm của hắn. Hắn vẫn trơ trẽn nói:

- Bây giờ yên tĩnh rồi, không ai có thể làm phiền chúng ta cả.

Cô sợ hãi nhìn hắn:

- Anh muốn làm gì tôi hả ? Anh không được làm bậy! Đồ khốn!

Tay cô cố cứa thật nhanh thật mạnh vào sợi dây thừng, vì nãy giờ quá hoảng sợ trước hành động của hắn nên cô không thể tập trung cứa dây. Cô càng chửi hắn càng đê tiện không chút lương tâm mà muốn nhào đến. Hắn vừa đưa mặt đến gần cô thì ngay lúc đó sợi dây thừng đứt ra. Cô vội chụp lấy thanh gỗ ở gần, trong như một phần của chiếc ghế gỗ bị gẫy. Cô nhanh tay đánh thật mạnh vào người hắn, cú đánh đã giáng xuống trúng vai hắn. Hắn bất ngờ ôm lấy bên vai đau đớn. Tuy rất sợ nhưng cô vẫn cố gắng đánh hắn thêm vài lần để hắn ngất xỉu nhưng vì chân cô đang bị trói nên cô không thể đứng lên nên di chuyển rất khó khăn.

Hắn phát điên lên chụp lấy thanh gỗ trên tay cô quẳng ra hướng khác. Cô hoảng sợ, tay chân run rẩy nhìn hắn, trong đầu cô từ lúc tỉnh dậy đến giờ chỉ nghĩ đến Minh Nim. Cô ước anh sẽ đến đây để cứu cô.

Hắn tức giận dùng hai bàn tay bóp mạnh gương mặt cô rồi nói:

- Cô bị điên rồi hả ? Khốn kiếp! Rượu mời không uống, đồ đàn bà ngu xuẩn!

Hắn vừa nói vừa đập thật mạnh đầu cô vào tường liền tục nhiều lần. Hắn dừng lại khi đã thấy mỏi tay, lúc này cô đã hoàn toàn bất tỉnh, trên vách tường là một vết máu đỏ tươi do đầu cô va đập mà xuất hiện. Nhìn thấy cảnh tượng lúc này hắn mới hoàn hồn mà buông tay ra, cô nằm bất động trên sàn.

Hắn hốt hoảng lùi ra phía sau thì nhanh chóng bước ra cửa gọi đàn em vào xử lý hậu quả do hắn gây ra. Nhưng hắn vừa bước gần tới cửa thì thấy cảnh sát ập vào chỉa súng vào hắn nói lớn:

- Cảnh sát đây! Chúng tôi đã bao vây khu vực này và đồng bọn của anh cũng đã bị bắt gọn. Anh mau đầu hàng đi!

Cả sáu chàng trai cũng ập vào ngay lập tức. Họ đứng bên cạnh cảnh sát và đưa mắt nhìn xung quanh tìm hai cô gái. Họ hốt hoảng khi thấy cả hai đang nằm bất động trên đất. Họ chưa kịp chạy đến thì Lý Gia Thiện đã rút súng ra hướng về phía Him Lam và Tịnh Nhi rồi nói:

- Nếu tụi bây bước tới tao sẽ cho hai tụi nó xuống suối vàng!

Minh Nim hét lên:

- Đồ khốn, nếu không đầu hàng thì người chịu hậu quả là anh thôi!

Hắn nở nụ cười nói:

- Tao chẳng còn gì để mất cả! Ít ra bây giờ có người lót xác cho tao!

Trước sự điên loạn của hắn và tình hình nguy cấp hiện tại, cảnh sát đành nổ phát súng vào chân hắn. Hắn bất ngờ ngã khuỵ xuống đất, lực lượng cảnh sát lập tức ập vào tóm gọn và còng tay hắn lại.

Mọi người lập tức chạy đến chỗ cô và Tịnh Nhi. Minh Nim vội đỡ cô trên tay, Him Lam đã có Minh Nim lo nên Lâm cũng nhanh chóng đỡ lấy Tịnh Nhi. Minh Nim rất đau lòng khi thấy cô như vậy, anh đỡ lấy đầu cô rồi gọi:

- Him Lam, Him Lam, em nghe anh nói không ?

Cảm giác ương ước lòng bàn tay khiến anh hốt hoảng, anh khẽ đưa bàn tay ra xem thì tim anh đau nhói khi nhìn thấy bàn tay mình nhuốm đầy một màu đỏ huyết. Dư Phong hoảng hốt nói:

- Mau đưa Him Lam lên xe cấp cứu đi!

Vì để đảm bảo an toàn cho con tin nên xe cấp cứu đã được điều động đi theo xe cảnh sát để phòng trường hợp nguy cấp. Hiên và Kiên cũng hoảng hốt và vô cùng lo lắng, họ ra sức hỗ trợ đưa hai cô gái lên xe cấp cứu đã gọi sẵn ở bên ngoài.
 
Back
Top Bottom