Ngôn Tình Đường Mật Hôn Nhân (Quyển 2)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đường Mật Hôn Nhân (Quyển 2)
Chương 80: Ngoại truyện 1


Ngoại truyện 1

Thời gian như cơn gió lướt qua, thấm thoát Đoan Mộc Uyển cũng lớn lên trong vòng tay bảo bọc và che chở của Đoan Mộc Khải và Đường Muội.

Đứa bé chỉ mới hai tuổi nhưng đã có thể đi đứng vững vàng còn chạy nhảy cả ngày khiến cho Đoan Mộc gia từ nơi vắng lặng không có tiến cười cũng thành nơi nhộn nhịp ngày ngày nghe tiếng trẻ con cười đùa ríu rít.

\- Tiểu Uyển mau vào đây, uống sữa rồi hãy ra chơi tiếp.

Đường Muội từ trong nhà đi ra vườn hoa gọi cô bé nhỏ nhưng cô bé nhỏ dường như không mấy để ý lời cô nói mà tiếp tục vui đùa.

\- Uyển Nhi, lời mẹ con nói con không nghe nữa à ?

Lại một giọng nói uy quyền lạnh lẽo vang lên bên tai Đoan Mộc Uyển, cô bé ngay thấy giọng nói này liền chạy vào bên trong.

\- mẹ, Tiểu Uyển xin lỗi, con vì mãi mê chơi mà không nghe thấy lời của mẹ gọi. Mẹ muốn đánh, muốn phạt thì tùy ý mẹ, là Tiểu Uyển sai chấp nhận chịu phạt.

Đoan Mộc Uyển chạy vào cúi gầm mặt dưới đất, gương mặt tỏ vẻ ăn năn đáng thương bày trước mặt Đường Muội và Đoan Mộc Khải.

\- mau uống sữa đi, rồi hãy ra chơi cùng Tuấn Hào và Tuấn Triết.

Đường Muội tuy từ nhỏ không gần gũi con gái như là Đoan Mộc Khải nhưng mà cô cũng không vì thế mà không thương yêu con gái mình, ngược lại cô hết mực yêu thương và bảo vệ cho con gái mình cho dù là cô bé phạm sai cô cũng không nỡ trách phạm coo bé. Còn Đoan Mộc Khải tuy là rất yêu thương Đoan Mộc Uyển ra mặt nhưng anh lại vô cùng nghiêm khắc với Đoan Mộc Uyển chỉ cần là phạm sai thì nhất định sẽ phạt. Cũng vì như vậy mà cô bé nhỏ của anh luôn rất sợ anh, xem lời nói anh là mệnh lệnh và đặt lời nói của cô ra phía bên ngoài.

\- ba mẹ, con uống xong rồi, có phải sẽ được đi chơi không ạ ?

Ánh mắt của Đoan Mộc Uyển hướng lên nhìn Đoan Mộc Khải để hỏi xem anh có đồng ý cho đi hay là không.

\- ba không muốn sau này lại nhìn thấy con không nghe lời của mẹ, nếu không nhất định sẽ phạt con, có nghe rõ không ?

\- con biết rồi ạ, sau này nhất định sẽ không tái phạm.

Đoan Mộc Uyển nói rồi liền chạy đi. Cô bé trước nay đều thích chơi cùng Tuấn Hào và Tuấn Triết vì thế mà mỗi lần Hầu Mễ Vi đưa hai đứa con của cô đến đây thì Đoan Mộc Uyển đều rất vui.

\- anh Tuấn Hào tại sao lại trở về Đàm gia viên mà không ở lại đây. Đây mới là nhà của anh mà, nếu anh ở lại đây Tiểu Uyển mỗi ngày đều có thể chơi cùng anh.

Tuấn Hào và Tuấn Triết là hai anh em song sinh nhưng tính cách hoàn toàn trái ngược nhau vì thế mà Đoan Mộc Uyển chỉ thích chơi cùng với người anh là Tuấn Hào.

Nếu ai đọc quyển 1 rồi thì nhất định sẽ biết đến hai đứa bé này.

\- Tiểu Uyển em đang nói gì thế ? Nhà anh sao lại ở đây được ?

Tuấn Hào vẫn ngây ngô khi không biết gì về ý nghĩa câu nói của Đoan Mộc Uyển.

\- anh giả vờ không nhớ cái gì chứ ? Cách đây vài tháng em đã nghe ba mẹ nói bác Gia Lạc đã đuổi anh khỏi Đàm gia viên, còn nói rằng sẽ để anh theo họ ba em và sống tại Tuyết Sơn Viện, chẳng lẽ anh không nhớ nữa à ? Nhưng mà anh không nhớ cũng không sao, em đã nói với mẹ em rồi, sau này em lớn lên chỉ sẽ chọn mỗi anh làm chồng, ngoài anh ra em cũng sẽ không gả cho ai khác.

Lời nói này của Đoan Mộc Uyển khiến cho hai em Tuấn Hào đứng hình, không những vậy Hầu Mễ Vi và Đường Muội đúng lúc đi đến cũng nghe được mà bị đơ người ra.

Lời nói này làm sao có thể nói ra từ miệng của đứa bé chỉ mới hơn 2 tuổi chứ ? Thật là không thể tin !

\- Tiểu Uyển lời con nói là thật ư ?

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên phía sau Đường Muội, chủ nhân của giọng nói lại là Đàm Gia Lạc.

\- bác Gia Lạc lời con nói tức nhiên là thật rồi ạ.

Đàm Gia Lạc bất giác cười lớn nhìn Đoan Mộc Uyển rồi lại nhìn sang Tuấn Hào cậu con trai cưng của mình.

\- con không cần gả cho con trai bác, bác sẽ gả con trai bác cho con để nó đến Đoan Mộc gia làm rể, con thấy có được không ?

Hầu Mễ Vi nghe xong muốn rớt luôn cái tròng mắt xuống, cô không ngờ được Đàm Gia Lạc lại ghét con trai mình đến mức thà mang nó gả đi cho con gái người ta cũng không cho nó lấy vợ mang về nhà.

\- bác Gia Lạc bác là người lớn nói thì phải giữ đấy nhé ! Bác có thể yên tâm Tiểu Uyển sẽ không bạc đãi anh Tuấn Hào đâu.

\- con muốn ngược đãi nó bác cũng không có gì để nói cả. Cứ tùy tâm là được, bác cảm ơn con còn không kịp đấy.

Đàm Gia Lạc cứ thế thản nhiên nói ra những lời như vậy, hắn chính là muốn nói cho Hầu Mễ Vi biết con trai này hắn thật sự không cần. Ai bảo cả vợ hắn cũng dám dành, đuổi được một tên thì hay một tên.

\- Đàm Gia Lạc anh tại sao lại có thể nói ra những lời làm tổn thương con trai em như vậy ?

Đàm Gia Lạc không quan tâm lời nói của Hầu Mễ Vi nữa mà trực tiếp vác cô lên vai và bước đến nắm tay Tuấn Triết quay người bước đi.

\- Tuấn Hào con ngoan ngoãn ở lại đây làm rể cho thật tốt, em trai của con ba đưa về cũng sẽ mang nó gả đi.

Hầu Mễ Vi bị vác trên vai hết sức chống cự không ngừng dùng tay đánh hắn nhưng không có cách nào đánh cho hắn buông cô xuống.

\- Đàm Gia Lạc, anh dám để con em ở đây em nhất định sẽ không tha thứ cho anh. Anh bỏ em xuống ngay !

\- em cũng ngoan ngoãn đi, nếu không cả thằng nhóc nhỏ này anh cũng để nó đến nhà ba nuôi làm rể đấy.

Hầu Mễ Vi thật khóc không ra nước mắt, cô sao lại có một ông chồng ghen như vậy. Ngày ngày đều mang hủ giấm này ra ngoài cô đã thấy không vui rồi, giờ cả con trai cô cũng bị mang đi làm rể người ta. Cô chính là không cam tâm, nhưng không cam tâm thì cũng có thể làm gì.

\- Tiểu Hào con cứ tạm ở đây, thím với chú sẽ chăm sóc cho con, đợi qua vài hôm thím sẽ đưa con về có được không ?

\- Đường Muội cũng chỉ có thể an ủi để cho đứa bé Tuấn Hào này không buồn bã mà thôi. Đứa bé thì chỉ mới có 5 năm tuổi mà đã phải chịu sự ghẻ lạnh của ba nó làm sao có thể sống vui vẻ hạnh phúc cho được.

\- mẹ, anh ấy sau này là con rể của người, người nên đổi cách xưng hô thì hơn.

Đoan Mộc Uyển cau mày nhìn Đường Muội.

\- Tiểu Uyển, anh chỉ xem em là em gái, em đừng có nghĩ ngợi lung tung, mới có con nít cả sữa mẹ còn chưa dứt mà đòi anh cưới em, vậy thì em đừng mơ nữa.

\- Đàm Tuấn Hào anh tốt nhất nói chuyện cho dễ nghe nếu không cánh cửa Tuyết Sơn Viện này sẽ đóng mãi mãi, anh đừng mong rời đi. Anh là người em chọn, anh đồng ý cũng được, không đồng ý cũng phải chấp nhận.

Đoan Mộc Uyển giận dữ rời đi, nhìn thấy bóng lung của cô bé Đường Muội chỉ biết thở dài, cô thật không đủ bản lĩnh quản nổi đứa con gái này.

Con gái mới hai tuổi mà đã muốn làm dâu nhà người ta mất rồi. Haizzz...

Hết ngoại truyện 1
 
Đường Mật Hôn Nhân (Quyển 2)
Chương 81: Ngoại truyện 2


Ngoại truyện 2

\- anh trai, cả hai anh không hẹn mà đến cùng à ?

Đường Muội từ dưới bếp mang lên một đĩa trái cây.

Ban đầu chỉ có Đình Phong đến Tuyết Sơn Viện đến làm khách, nhưng sau khi cô từ dưới bếp gọt trái cây lên thì lại xuất hiện thêm một vị khách không mời mà đến - Cố Hạo.

Từ sau khi Cố Hạo nhận cô làm em gái đến nay cách vài hôm lại đến thăm cô còn mang quà đến khiến cho Đoan Mộc Khải nhìn thấy liền cả ngày không vui.

\- A.Khải vẫn chưa trở về sao ?

Cố Hạo quan tâm hỏi han.

\- anh ấy dạo gần đây đều bận trăm công nghìn việc ở trường huấn luyện đến hơn 10h đêm mới trở về. Anh tìm anh ấy có việc à ?

Đình Phong cầm lấy miếng táo bỏ vào miệng rồi lên tiếng trước khi Cố Hạo đáp lại.

\- Cố Hạo không phải là tìm cậu ta đâu. Chỉ là cậu ấy với anh hai em có cùng suy nghĩ mà thôi.

Đường Muội khó hiểu nhìn Đình Phong.

Cùng suy nghĩ là sao chứ ? Cô thật không hiểu câu nói này.

\- chính là chồng em có tiểu tam bên ngoài. Tiểu Muội em có phải cả chuyện này cũng chưa từng hoài nghi không ?

Đình Phong lại giành lên tiếng trước.

\- em...

\- nếu em không tin thì có thể điều tra từ trên người cậu ta. Ví dụ như mùi nước hoa, vết son những thứ đó rất dễ để lại trên người cậu ta.

Đình Phong cứ như một ông tám mà giành nói hết lời của Cố Hạo đang ngồi bên cạnh.

Đến cả tật xấu của đàn ông cũng bị anh moi mà nói không sót một chút nào.

\- anh hai...anh chắc cũng thường vụng trộm cho nên...

Đường Muội cười cười trêu chọc Đình Phong.

\- cái gì mà vụng trộm ? Anh cả vợ còn chưa có lấy đâu ra vụng trộm. Hơn hết anh không gần nữ sắc từ trước đến giờ, em là em gái của anh chuyện này em không thể không biết.

" Ồ " Cố Hạo và Đường Muội nhìn chằm chằm vào Đình Phong hô lên một tiếng kinh ngạc.

\- những gì cần nói anh hai đã nói với em cả rồi, bao gồm luôn cả lời anh ba em muốn nói anh cũng đã thay cậu ta nói. Cho nên em vẫn là điều tra một chút cho chắc chắn thì hơn. Đàn ông mà ăn cơm nhà thì cũng có ngày cũng phải ra ngoài ăn phở.

Đình Phong cái gì cũng không tốt chỉ được cái nói gì cũng đúng.

Anh là đàn ông tất nhiên sẽ hiểu đàn ông hơn ai hết.

Kinh nghiệm tình trường của Đình Phong không phải nói chứ thật ra là một mảnh giấy trắng, còn là trắng tinh khôi một ít vấy bẩn cũng không có suốt hơn 30 năm qua.

Nhưng mà kinh nghiệm anh chia sẻ thì cứ như là anh từng trải rất phong phú lại có tính khoa học xác thực.

\- Tiểu Muội anh khuyên em vẫn là nên làm rõ nguyên nhân việc A.Khải thường xuyên đi sớm về muộn thì hơn. Nếu như biết sớm vẫn tốt hơn là biết muộn.

Cố Hạo lúc này mới có thể lên tiếng nói được vài câu.

\- em biết rồi, cảm ơn hai anh.

\- cảm ơn gì chứ, em là em gái của tụi anh, người làm anh như tụi anh sao có thể nhìn em gái mình chịu thiệt cho được.

Đình Phong từ nhỏ chỉ có một mình lại mất mẹ cho nên sau khi nhìn thấy Đường Muội đã nhận cô làm nghĩa muội, dành hết tình thương cho cô và sự bao bọc, bảo vệ tối thiểu cũng dành cho cô.

\- em nhớ đấy, nếu cậu ta thật sự ngoại tình thì phải báo cho anh hai đầu tiên. Anh hai nhất định sẽ đòi lại công đạo cho em.

\- tính luôn cả phần người anh ba này. Em đừng quên, bây giờ em không phải một mình nữa, mà còn có tụi anh.

~

Đường Muội nghe theo lời chỉ dạy của Đình Phong và Cố Hạo, mặc một chiếc váy ngủ gợi tình mỏng manh hai dây màu đen, cô còn đặc biệt xịt nước hoa mùi hương hoa nhài nhè nhẹ lên người và cả mái tóc.

Cha nước hoa này là do Đình Phong tặng cô bảo cô nhất định phải dùng vì trong thành phần của nước hoa có một số dược liệu đặc biệt do Đình Phong sai người đặc biệt đặc chế.

Đường Muội ngồi trên sofa lớn dưới đại sảnh đợi Đoan Mộc Khải trở về đến cả bản thân cô ngủ quên mà cũng không hề hay biết.

Đến khi mùi rượu sặc lên mũi của cô, cô mới lờ mờ mở mắt.

Gương mặt quen thuộc như tượng điêu khắc, hoàn hảo đến từng chi tiết hiện lên trước mắt cô.

\- Khải...

Lúc cô chấn tỉnh lại mới biết bane thân cô đang nằm trong lòng của anh, được anh bế kiểu công chúa đưa lên phòng.

\- sao lại ngủ dưới đại sảnh ? Lại còn ăn mặc như thế này, em có biết giờ là mùa đông không ?

Cô còn tưởng anh sẽ quan tâm cô, nào ngờ đâu anh lại chất vấn cô.

Đoan Mộc Khải đưa cô lên phòng rồi đặt cô xuống giường lớn.

\- anh không thích em mặc như vậy sao ?

Đường Muội lên tiếng thăm dò tâm tình của anh.

\- không thích. Sau này anh không muốn em mặc như vậy nữa. Có nghe không ?

Đường Muội gượng cười gật đầu lấy lệ.

Cô và anh từ khi nào lại có khoảng cách như vậy chứ ?

Hết ngoại truyện 2
 
Đường Mật Hôn Nhân (Quyển 2)
Chương 82: Ngoại truyện 3


Ngoại truyện 3

Hôm nay cô đã cố tình mặc áo ngủ gợi cảm để câu dẫn anh nhưng anh lại không hề có chút dao động nào. Điều đó đã chứng tỏ anh nhất định đã có tình nhân bên ngoài mới lạnh nhạt với cô như vậy.

\- em giúp anh cởi áo.

Đường Muội bắt đầu bước thứ hai tìm kiếm dấu vết trên người của Đoan Mộc Khải.

Cô cúi đầu giúp anh cởi bỏ chiếc áo vest xanh bên ngoài, sau đó liền bắt đầu quan sát từng chi tiết trên chiếc áo sơ mi trắng bên trong.

Tay chậm rãi cởi từng cúc áo, nhưng vẫn luôn đảo mắt quan sát.

Cô giả vờ trượt chân té ngã vào người anh để ngửi kỹ hơn mùi hương trên người anh vì trên người anh từ sớm đã bị men rượu lấn át, mùi nước hoa rất khó có thể ngửi được cho nên phải ngửi kỹ một chút.

Đoan Mộc Khải từ sớm đã nhận thấy sự bất thường từ trên người Đường Muội nhưng anh không ngăn cản mà muốn xem cô rốt cuộc là đang giở trò gì.

\- Khải...vết son này...

Đường Muội đưa tay chỉ vào vết son ngay trên cổ áo sơ mi của anh, vẫn là giả vờ nhìn anh bằng ánh mắt ngây ngô thăm dò.

Cô muốn xem anh sẽ tiếp tục nói dối như thế nào.

\- lúc nãy anh đi uống rượu với đám thuộc hạ, một nữ tiếp viên vô tình vấp phải để lại mà thôi.

Vấp ngã ? Cái lý do này là lần đầu cô được nghe thấy, anh thật sự là quá đáng như thế mà cũng có thể bịa ra được một lý do hoang đường như vậy.

Chẳng lẽ thời gian làm con người cũng thay đổi sao ?

Chẳng lẽ anh đã chán ghét cô rồi cho nên mới tìm tình nhân bên ngoài sao ?

Chẳng lẽ tình cảm của anh đối với cô cũng chỉ nhạt nhoà như thế sao ?

Bao nhiêu câu hỏi cứ ùa vào tâm trí của cô khiến gương mặt cô bất giác rơi vài giọt chất lỏng trong suốt nóng ấm lăn trên đôi má ửng hồng của cô.

\- Khải, em ban đầu còn không tin lời anh trai nói là anh có tình nhân, nhưng bây giờ chứng cứ và vật chứng đã quá rõ ràng em không thể không tin.

Đường Muội thất vọng lùi về sau vài bước, cô muốn giữ khoảng cách với Đoan Mộc Khải.

\- Muội Muội em thà tin người ngoài cũng không tin anh ?

Đường Muội cười nhạt.

\- người ngoài ? Hai người họ là anh trai của em, là người thân duy nhất của em. Anh nói họ là người ngoài ? Được, vậy em chính là tin người ngoài cũng không tin anh.

Đường Muội quay đầu bỏ đi.

\- em không thể nghe anh giải thích sao ?

Đoan Mộc Khải nắm lấy cánh tay của Đường Muội giữ lại.

\- giải thích ? Anh còn muốn biện hộ cho bản thân mình đến bao giờ ? Anh muốn giải thích em có thể cho anh giải thích, nhưng anh phải bịa đặt làm sao cho hoàn hảo một chút.

Đường Muội quyết định tin Đoan Mộc Khải một lần cuối cùng mới để anh có cơ hội giải thích.

Sau khi nghe anh giải thích rõ ràng tất cả mọi chuyện, cô mới tin rằng anh thật sự không lừa cô, chỉ là gần đây anh đang trong thời gian quan sát để được xét lên chức cho nên mới bận đến khuya mới trở về.

Anh cũng không ngờ lại vì việc anh lạnh nhạt không quan tâm cô như trước mà khiến cô sinh ra ý nghĩ hoài nghi anh.

Nhưng điều đáng trách hơn vẫn là hai tên anh trai chết tiệt kia dám ở sau lưng đâm ra chọt vào.

\- em bây giờ có thể tin anh chưa ?

Đoan Mộc Khải muốn chắc chắn hơn qua câu trả lời từ miệng của Đường Muội.

\- chỉ cần anh chịu giải thích em nhất định sẽ tin.

Đoan Mộc Khải bất chợt đưa tay xoa lên mặt cô, dần đưa đến sau gáy, đem cô đến gần hơn rồi hôn lấy đôi môi phấn mọng, vừa bắt đầu chẳng qua chỉ m*t lấy môi cô dần sau đó đưa lưỡi khai mở khớp hàm kéo đầu lưỡi cô đến trong miệng mình. Anh m*t mạnh đến nỗi khiến đầu lưỡi cô tê rần, mà hai tay cô cũng chủ động khoác lên ôm cổ anh, chủ động ưỡn ngực, anh muốn thì cô cho, được cô chủ động đáp lại, xem như là một lời xin lỗi vì cô không đã không tin tưởng anh.

Anh hôn cô đến khi cả hai không còn không khí mới luyến tiếc rời đôi môi của cô.

\- nếu sau này em còn không tin tưởng anh như ngày hôm nay thì anh nhất định sẽ trừng phạt em. Mà hình phạt thì anh sẽ nghiên cứu thêm, nhất định khiến em khắc cốt ghi tâm.

Đoan Mộc Khải nói rồi bế Đường Muội đặt lên giường.

Nhìn thân thể đang mặc chiếc váy gợi cảm của cô đến cả nội y bên trong cũng có thể nhìn xuyên thấu khiến cho cả người anh không biết vì sao mà nóng bừng như lửa đốt, cả vật phía dưới thân cũng bất giác bành trướng đến căng cứng.

\- Khải...

Nhìn thấy ánh mắt đầy d*c v*ng của anh khiến cho cô có chút lo lắng nhỏ giọng lên tiếng hỏi.

Nhưng cô không ngờ chính lời nói nhỏ nhẹ ấy như một viên thuốc k*ch th*ch d*c v*ng bên trong anh bộc phát.

\- em...nước hoa trên người em từ đâu ra ?

Đoan Mộc Khải cố gắng kìm nén d*c v*ng đang soi sục của bản thân, gằn giọng hỏi.

\- là do anh hai tặng em.

Nghe đến hai chữ " anh hai " khiến cả người anh hận không thể mang Đình Phong đem ra giết. Ngang nhiên lợi dụng Đường Muội hạ mê dược và xuân dược loại mới vào nước hoa khiến cho anh ngửi được sẽ bị d*c v*ng khống chế.

\- chết tiệt ! Đình Phong tôi nhất định phải mang anh đi ngũ mã phanh thây.

Đường Muội lo lắng khi nghe anh mắng người trong sự tức giận. Chẳng lẽ cô đã làm sai hay nói sai gì sao ?

\- anh hai chỉ muốn tốt cho hai chúng ta. Khải, anh đừng có...

Anh đè cô dưới thân đưa tay dùng lực xé rách chiếc váy duy nhất che chắn tấm thân của cô. Cô trợn tròn mắt nhìn người đàn ông trước mặt mình, không biết từ khi nào anh đã mang quần áo cởi ra hết chỉ còn lại thân tr*n tr** đưa trước mặt cô.

Còn không để cô kịp phản ứng thì anh đã đưa quân tiến vào sâu bên trong cô.

" A " cô hét lên một tiếng thất thanh.

\- anh hai là muốn tốt chúng ta, vợ à em nên cảm ơn anh ấy vì đã cho em dược phẩm hiếm có.

Đoan Mộc Khải cười tà mị, ánh mắt chứa đầy d*c v*ng nhìn người con gái dưới thân.

Hết ngoại truyện 3
 
Đường Mật Hôn Nhân (Quyển 2)
Chương 83: Ngoại truyện 4


Ngoại truyện 4

\- A.Hạo hôm nay là lần thứ mười em đi xem mắt rồi đấy, chẳng lẽ cả một đối tượng em cũng không chọn được sao ?

Cố Điệp vì nhìn thấy em trai cô đã gần 30 mà vẫn chưa có mối tình vắt vai nào cho nên mới giúp anh ta sắp xếp xem mắt. Nhưng nào ngờ thời gian xem mắt là một tháng thì đã hết mười cô vì bị anh doạ mà bỏ chạy cả.

Cố Điệp làm sao có thể không lãi nhãi, cằn nhằn cho được.

Điều Cố Điệp sợ không phải là em trai của cô ế mà là sợ em trai cô vốn không có phản ứng hoá học với phụ nữ, như thế thì chẳng phải Cố gia toang rồi sao.

\- hôm nay là cuộc xem mắt lần thứ mười một rồi đấy, nếu em còn bày ra trò doạ cô nương nhà người ta chạy thì em biết tay với chị đấy.

Cố Hạo mệt mỏi nằm lăn ra trên ghế sofa lớn, tay bịt lấy hai chiếc tai để khỏi nghe lời lãi nhãi, càm ràm của Cố Điệp.

\- Cố Hạo, chị nói rồi đấy em mà không nghe thì chị cho dù có đánh chết em cũng phải bắt em lấy vợ. Giờ em chọn đi xem mắt hay là muốn lấy vợ ngay và liền ? Nói đi !

Cố Hạo lười biếng đứng dậy, sắc mặt không vui vẻ gì nhìn Cố Điệp đang chống hai tay ngay eo nhìn anh ta.

\- được, em đi là được chứ gì.

~ nhà hàng Dĩ Thiên

Cố Hạo nghe theo sắp xếp của Cố Điệp mà đến nhà hàng Dĩ Thiên.

Anh ta đã đến đây từ lúc 3h chiều đến giờ đã hơn 3h30 nhưng đối tượng được hẹn vẫn không thấy đâu.

Kiên nhẫn của Cố Hạo cũng có giới hạn, anh ta đã nhẫn nại ngồi đây đợi hơn 30 phút đã là giới hạn mà trước nay chưa từng có.

Đứng dậy định rời đi, thì bên ngoài " cạch " một tiếng một cô gái ăn mặc s*x* và thời thượng bước vào.

\- nhanh như vậy đã không có kiên nhẫn rồi sao ? Thật là không thú vị chút nào !

Cô gái này mặc trên người là một mẫu thiết kế thời trang nổi tiếng của Ý. Chiếc váy được thiết kế trễ vai màu đỏ để lộ xương quai xanh quyến rũ, kiểu dáng của chiếc váy là dạng body ôm sát thân hình để lộ từng đường nét hoàn kim của cô gái.

Gương mặt khá nhỏ nhắn xinh xắn nhưng ánh mắt lại cực kỳ sắc bén lại có vẻ kiêu hãnh ẩn chứa bên trong.

Khoé miệng của cô gái bất giác hiện lên một nụ cười mê luyến lòng người.

\- xin chào, tôi là Kim Giai Ý. Năm nay vừa tròn 25 tuổi, chiều cao là 1m72, hiện tại đang là bác sĩ.

Cô gái trước mặt Cố Hạo là Kim Giai Ý, thiên kim danh giá của Kim gia là viên minh châu được Kim gia xem trọng. Tuy Kim Giai Ý không nối nghiệp gia đình mình trở thành người quản lý tập đoàn nhưng bản lĩnh quản lý chính trị của cô sinh ra vốn đã có.

Kim Giai Ý chìa tay ra trước mắt ý muốn bắt tay với Cố Hạo.

Cố Hạo liền lịch sự đưa tay ra bắt lấy tay Kim Giai Ý.

Ánh mắt thâm thúy quan sát từng biểu cảm, thái độ và hành động của cô gái trước mặt.

Cố Hạo không ngờ lần này chị của anh ta lại chọn cho anh ta một người con gái sắc bén như vậy. So với các thiên kim đỏng đảnh và kém trí tuệ mấy lần trước quả thật là bị bỏ mấy con phố luôn.

Kim gia tuy không hào nhoáng uy phong bằng Đoan Mộc gia nhưng cũng được xem là một gia tộc có danh có tiếng.

\- anh định đi vội vậy sao ? Chúng ta vẫn còn chưa làm quen xong đâu đấy. Tôi đã giới thiệu rồi, cũng nên đến lượt anh.

Kim Giai Ý vừa nói vừa mở nắp chai rượu vang trên bàn ra, chủ động cúi người rót rượu cho Cố Hạo.

\- tôi tên Cố Hạo, năm nay 28 tuổi. Tôi là một người vô cùng thô lỗ, lại không biết lãng mạn, nếu cô muốn lãng xẹt thì đảm bảo có phần tôi. Còn nữa tôi không thích phụ nữ quá tự cao, càng không nghĩ đến sẽ lấy một người vợ không biết nghe lời.

Cố Hạo là cố tình nói hết mọi tật xấu mà không nói đến điểm tốt của mình chính là hi vọng cô gái trước mặt nghe được sẽ tự động rút lui.

\- anh không biết lãng mạn cũng không sao, tôi biết là được. Còn nữa anh có thể yên tâm tôi là một người tuyệt đối ngoan hiền, nữ tắc tất cả tôi đều học cả cho nên việc làm vợ tôi biết rất rõ.

Cố Hạo không nghĩ đến Kim Giai Ý sẽ nói ra những lời này.

Đây cũng là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy một cô gái can đảm chấp nhận một người đàn ông chỉ có khuyết điểm mà không có ưu điểm.

\- Hạo, chuyện chúng ta kết hôn chỉ là sớm muộn. Chị hai cũng đã giúp chúng ta chọn ngày lành tháng tốt, anh chỉ cần ngoan ngoãn trở thành chồng của em là được.

Giọng nói và hành động của Kim Giai Ý xoay đến chóng mặt.

Cô tiến lại gần Cố Hạo, còn chủ động ngồi lên trên đùi của anh ta. Nâng ly rượu vang đỏ trên tay đưa đến tận tay cho anh ta.

\- em mời anh !

Cố Hạo bị bất ngờ trước hành động và cử chỉ thân mật của Kim Giai Ý mà không khống chế được bản thân cầm lấy ly rượu trên tay của cô, uống hết một lần.

Khoé miệng của Kim Giai Ý hiện lên ý cười đầy quyến rũ.

\- anh uống rượu thì đã trở thành người của Kim Giai Ý em. Đừng mong có thể thoát được !

Sau khi uống xong ly rượu Cố Hạo mơ mơ màng màng mà lên giường cùng với Kim Giai Ý.

Hết ngoại truyện 4
 
Đường Mật Hôn Nhân (Quyển 2)
Chương 84: Ngoại truyện 5


Ngoại truyện 5

Đến khi tỉnh lại, chỉ nhìn thấy giai nhân nằm bên cạnh không một mảnh vải che thân đang ngủ rất say.

Cố Hạo hốt hoảng, nhớ lại mọi chuyện xảy ra chiều hôm nay.

Vì một ly rượu đổi lại một đời thanh bạch, giữ thân như ngọc của anh ta.

\- anh định ăn rồi phủi mông bỏ đi sao ?

Cố Hạo sau khi mặc lại quần áo liền định rời khỏi thì bên tai nghe được tiếng của Kim Giai Ý.

\- tôi không có ý đó, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm với em.

Kim Giai Ý quả thật không chọn sai người, người đàn ông này đáng để cô nương tựa cả đời.

Kim Giai Ý vì sao lại đưa ra quyết định chọn đem sự quý giá của người con gái trao cho Cố Hạo ?

Chính là hai năm trước, trong lần Kim Giai Ý gặp đám côn đồ bao vây định cưỡng đoạt cô thì Cố Hạo một mình dũng cảm xông đến cứu cô. Cô là một cô gái mê ngôn tình lại thích nhất là cảnh anh hùng cứu mỹ nhân thế này cho nên đã đem lòng yêu thương Cố Hạo suốt hai năm qua.

Ngoài lần đó ra, Kim Giai Ý còn nhiều lần vô tình gặp lại Cố Hạo nhưng là do Cố Hạo không để ý đến điều đó cho nên mới không nhận ra cô. Nhưng nhiều lần như vậy Cố Hạo mãi vẫn không chịu nói tên thật cho cô biết vì thế làm cô khó khăn lắm mới có thể biết được hành tung và thân phận của anh ta.

Cuối cùng một tuần trước cô cũng điều tra được tung tích về người đàn ông cứu mình đêm ấy cho nên đã chủ động tiếp cận Cố Điệp, rồi chủ động gợi ý để Cố Điệp sắp xếp cho cô và Cố Hạo xem mắt.

Cũng vì như thế mới có được kết quả ngày hôm nay.

\- vậy thì anh sẽ lấy em đúng không ?

Cố Hạo có chút bối rối khi nghe Kim Giai Ý hỏi như thế. Với anh ta mà nói thì chuyện tình cảm nam nữ này anh ta thật sự không hiểu được.

\- điều này...

\- anh không muốn cũng phải lấy, cái quý giá nhất của người con gái cũng bị anh lấy rồi. Nếu anh không chịu lấy em thì em...huhu...

Kim Giai Ý bắt đầu giở trò nhõng nhẽo trước mặt Cố Hạo.

Khiến Cố Hạo đang do dự cũng phải gật đầu đồng ý với cô.

~

Kể từ ngày hôm đó, Kim Giai Ý cứ như con đỉa bám lấy Cố Hạo một giây cũng không rời. Với lý do " ngày nào anh chưa lấy em thì ngày đó em sẽ bám lấy anh. Để trừ trường hợp anh bỏ trốn. "

\- Giai Ý em qua đây ăn ít trái cây đi, là chị đặc biệt chuẩn bị đấy.

Cố Điệp từ dưới bếp mang lên đĩa trái cây đã gọt sẵn.

\- chị hai, chị thật tốt với em. Chẳng bù cho ai kia, cả ngày chỉ có cái bộ mặt liệt đó.

Kim Giai Ý vừa nói vừa lườm sang nhìn Cố Hạo.

Cố Hạo biết Kim Giai Ý đang mỉa mai mình nhưng cũng không mấy quan tâm mà tiếp tục công việc.

\- chị hai, khi nào thì hôn lễ có thể khởi hành ?

Kim Giai Ý bạo gan nhắc đến vấn đề lễ cưới.

Phải chăng là do cô quá nôn nóng ?

\- hôn lễ chẳng phải đã định giữa năm sau sao ? Em là con gái mà sao con nôn hơn cả A.Hạo nhà chị.

Cố Điệp cười nói vui vẻ với Kim Giai Ý.

Cố Điệp biết rõ tình cảm của Kim Giai Ý đối với em trai mình là thật lòng vì cô đã quan sát rất lâu cho nên mới nhận ra điều bất thường này.

\- không phải là em nôn nóng mà là...là...

Kim Giai Ý cứ ấp a ấp úng không biết nên nói hay là không nên nói.

\- nếu không muốn nói thì đừng nói.

Cố Hạo bỗng nhiên bên cạnh lên tiếng.

\- là em đang mang thai.

Nghe Kim Giai Ý nói cô đang mang thai mà khiến Cố Hạo vừa nâng ly nước lên uống thì bị sặc sụa liên hồi.

Chẳng phải chỉ có một đêm thôi sao, sao lại dính bầu nhanh như vậy được.

\- anh đừng có nghi ngờ, đứa bé thật sự là con của anh. Anh không những lên giường với em một lần, mà là hai lần. Anh đừng nói anh đã quên hết rồi đấy !

Kim Giai Ý nói một phát liền trúng ngay tim đen của Cố Hạo.

Cố Hạo thật sự đã quên mất lần thứ hai anh ta lên giường với Kim Giai Ý là thời gian nào.

Kim Giai Ý nhìn biểu tình trên gương mặt của Cố Hạo thì liền đoán được anh ta chắc chắn đã quên mọi chuyện.

\- cái tên Cố Hạo khốn kiếp nhà anh ! Lần thứ hai anh say rượu c**ng b*c em mà anh lại có thể quên sạch sẽ như thế.

\- được, em nói sao thì cứ vậy. Nếu em đã mang thai thì hôn lễ tháng sau sẽ tổ chức, vậy em hài lòng rồi chứ ?

Kim Giai Ý mỉm cười vui vẻ gật đầu. Cô vui đến nổi nhào đến ôm chầm lấy Cố Hạo.

\- cảm ơn anh nhiều lắm !

Vì bị ôm bất ngờ Cố Hạo không kịp phản ứng nhưng trên khoé môi của anh ta không biết từ khi nào đã hiện lên một nụ cười.

Hết ngoại truyện 5

• Xem như là kết thúc luôn rồi nhé cả nhà. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình trong thời gian qua.

• Quyển 3 " trái cấm tình yêu sẽ nhanh chóng ra nhanh nối tiếp quyển 1 và quyển 2. Còn nữa, mình sẽ đưa ra quyết định sẽ viết thêm quyển 5 về câu chuyện của Cố Hạo và cô nữ bác sĩ Kim Giai Ý.
 
Back
Top Bottom