Khác Dưới Tán Cây Cổ Thụ Bên Kia Hồ,

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
107,827
Điểm tương tác
0
Điểm
0
401938481-256-k384313.jpg

Dưới Tán Cây Cổ Thụ Bên Kia Hồ,
Tác giả: mkqziii
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Sớm muộn gì, ai cũng phải học cách chấp nhận những mất mát do cuộc đời mang đến."

Liệu bản thân ta có thể gặp ảo ảnh của mình?

Đó là câu chuyện của Fiona - cô gái tuổi mười bảy sống ở vùng quê hẻo lánh, xa xôi tên Moutaires ở vùng đất Rosalettia.

Một buổi chiều định mệnh nọ, cô và con mèo nhỏ của mình Diona đã gặp được ảo ảnh của chính mình khi sơ cứu cho một con mèo đen bị thương cạnh hồ nước.

Ảo ảnh ấy không chỉ xuất hiện thoáng qua mà còn thì thầm về những điều sắp đến rằng khi Fiona bước sang tuổi 18, cuộc sống của cô sẽ chất chồng những bộn bề và mất mát mà cô chưa từng tưởng tượng.

Liệu tương lai có thực sự cố định theo một khuôn khổ?

Và liệu Fiona có thể đổi thay cuộc đời bộn bề ấy của mình?

Tác giả: Khoi.

Bìa: Irene Elise



tình-yêu​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Shigeru x Satoshi [H] Lửa dưới đáy băng
  • Nàng dưới lớp long bào - Tác giả: Đại Phi
  • Ngôi nhà lầu dưới tán cây rừng nguyên thủy
  • Tình khúc dưới ánh trăng xanh
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Kí Ức Dưới Ánh Hoa Sứ [ ViewJune ]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Bóng Mợ Dưới Trăng
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Dưới Tán Cây Cổ Thụ Bên Kia Hồ,
    Mở đầu.


    Thoáng qua đã vài chục năm kể từ ngày định mệnh ấy kết thúc, nơi tôi chào đời giờ đây đã mấy chốc thay đổi.

    Tôi nhận ra sự thay đổi ấy khi ngồi cạnh cửa sổ trên chiếc tàu hoả.

    Từ nơi hẻo lánh, bình yên đến lạ thường giờ đây đã khoác lên dáng vẻ của một thị trấn hiện đại, rực rỡ ánh sáng lung linh của những cột đèn.

    Nơi ấy thay đổi đến mức khiến tôi còn lầm tưởng đang đi đến nơi thành phố hoa lệ nào đấy.

    Chuyến đi này một phần vì tôi muốn thăm lại nơi quê nhà của mình, một phần cũng muốn lấy cảm hứng cho tác phẩm mới của mình, và một phần cũng muốn hoài niệm lại nhiều ký ức thuở còn trẻ.

    Những kỷ niệm thời hoa niên của tôi ùa về khi tiếng bước chân của tôi cất lên trên con đường thị trấn.

    Đột nhiên, tôi dừng lại ở một tiệm bánh ven đường.

    Tôi chẳng hiểu lý do vì sao mình lại dừng chân tại nơi ấy.

    Có lẽ, tôi bị thu hút bởi cô nhân viên tóc dài có màu vàng óng ánh trong tiệm đang làm việc cần cù.

    Cô ấy giống như tôi hồi còn tuổi đôi mươi.

    Đang nhìn cô gái ấy, bỗng chẳng hiểu sao tôi lại thấy hình bóng quen thuộc trên ô cửa kính của tiệm bánh.

    Bóng hình ấy là một cô gái tuổi mười tám với mái tóc vàng dài óng đang nở nụ cười rạng rỡ cùng với chú mèo trắng của mình.

    Nụ cười rạng rỡ của cô gái và con mèo đột nhiên bị thay thế bởi cái buồn đầy u ám.

    Chớp mắt một cái, hình bóng ấy biến mất.

    Không lâu sau, khoảnh khắc đầu tiên xuất hiện.

    Đó là khoảnh khắc mà cô gái ấy nô đùa với các em của mình.

    Cô ta vừa chơi búp bê với đứa em gái bé nhỏ giống như điều tôi từng làm với em gái của mình, lại còn vừa chơi với đứa em trai hoạt bát khiến tôi nhớ lại cậu em trai của mình mới ngày nào còn nhỏ giờ đây đã trưởng thành.

    Sau chuỗi hoạt động nhộn nhịp ấy, khung hình được chuyển cảnh đến lúc cả ba người ngồi kế bên nhau đọc sách cùng với con mèo lông trắng của họ.

    Phút chốc, trong hình ảnh cả bốn người họ bên nhau, hình ảnh đứa em gái nhỏ của cô ấy bỗng nhiên phai mờ, chỉ còn lại cô, người em trai và chú mèo.

    Cảm xúc trên gương mặt họ bỗng cũng chẳng còn vui như khi có con bé kế bên, dần trở nên u sầu hơn hẳn.

    Rồi khoảnh khắc ấy chìm dần vào khung cửa kính.

    Thời gian mới trôi qua được chốc lát thì lại có thêm sự xuất hiện của hình ảnh khác.

    Lần này, tôi lại thấy bóng hình ấy với một cô gái khác có mái tóc tím mộng ngắn ngang vai đang ngồi trên chiếc xe lăn, phải chẳng hai người họ là bạn?

    Hai người họ đang tâm sự trước một hồ nước tĩnh lặng.

    Khuôn mặt của hai người con gái ấy đầy lệ rơi, tôi bỗng thấy trầm xuống hẳn.

    Nhưng chốc lát, khuôn mặt của họ nở lên nụ cười rạng rỡ như ánh nắng chói chang khi đang rơi lệ, cứ như thể có phép màu rực rỡ cũng như sự xui xẻo nào đó đang xảy ra song song với hai người ấy vậy.

    Một lần nữa, bóng hình ấy chìm dần.

    Tôi chưa kịp ngẫm nghĩ được bao lâu thì bức tranh khác lại được hiện lên.

    Lần này là khoảnh khắc cô gái đang khiêu vũ với chàng trai có mái tóc nâu hạt dẻ điển trai, tri thức khiến tôi cảm thấy hạnh phúc thay cho cặp đôi ấy.

    Từng động tác múa của hai người uyển chuyển mềm mại.

    Chiếc đầm có sắc hồng như cành hồng xoè rộng như mây khiến cô trông vừa ngọt ngào vừa kiêu sa như bông hồng rực rỡ giữa vườn hoa.

    Chàng trai kia lại khoác lên chiếc áo choàng viền vàng, cầu vai thêu tinh xảo, kết hợp quần tây và ủng da, toát lên vẻ uy nghi và lịch lãm.

    Tôi có thể nói, họ như một cặp thanh mai trúc mã vậy.

    Bông hồng rực rỡ ấy cười một cách hạnh phúc như những cô gái mới bước vào lứa tình cùng với người mình thích.

    Nhưng ký ức vui tươi ấy phút chốc tan biến đi, bức tranh ấy như bị xé toạc, rách đôi ra.

    Dù cả hai đang cùng nhau khiêu vũ nhưng ngày một xa dần, cứ như đang tự khiêu vũ một mình.

    Gương mặt của họ cũng chuyển cảm xúc, từ vui sang buồn bã.

    Cứ như thế, lặp lại như một chu kì, hình ảnh ấy lại tan biến đi.

    Một thoáng im lặng phủ xuống chưa được bao lâu thì lại có thêm hình ảnh khác xuất hiện.

    Tôi bỗng thấy nghẹn ngào khi bóng hình ấy đang khóc oà bên giường mẹ.

    Cô ta nằm cạnh giường của mẹ mình, người em trai và con mèo thì ngồi cạnh cô.

    Nước mắt đang lăn dài trên má của cô khi cô lắng nghe mẹ kể về cuộc đời của bà.

    Bà còn kể những câu chuyện về bố, về em gái, về người em trai, hay thậm chí, bà còn kể về con mèo của cô.

    Người em trai đã thiếp đi lúc nào không hay khi đang nghe cùng với chị của mình.

    Bây giờ chỉ còn hai mẹ con và chú mèo.

    Đôi mi của bà đẫm nước khi thì thầm với con gái mình một vài điều.

    Xúc cảm đớn đau như sắp tuyệt vọng của cô tuôn trào, đầm đìa nước mắt.

    Rồi một lúc sau cô cũng thiếp đi, chỉ còn con mèo bên mẹ.

    Người mẹ cũng thì thầm vài lời với chú mèo trắng.

    Cuối cùng, chỉ còn cô, con mèo và người em trai u sầu trong sự tuyệt vọng.

    Hình ảnh ấy đã khiến tôi thắt lại, ký ức về ngày tôi tiễn mẹ đi bỗng ùa về.

    Nước mắt chan chứa của tôi như đang xoá nhoà hình ảnh ấy trong đôi mắt tôi vậy.

    Rồi bức tranh cuối cùng xuất hiện.

    Nhưng lần này, bức tranh lại dẫn tôi đi đến chốn quen thuộc.

    Đó là một hồ nước tĩnh lặng, yên bình cùng với tán cây cổ thụ ở đó.

    Tôi nhìn xuống hồ và thấy cô gái tóc vàng được khắc hoạ trong bức tranh ở khung cửa kính, nhưng ngay bên cạnh lại xuất hiện một ảo ảnh khác, như "phiên bản thứ hai" của cô ấy.

    Ngay cả con mèo cũng xuất hiện hai bóng hình, một thật, một ảo.

    Tôi không phân biệt nổi đâu là thật, đâu là ảo.

    Tôi chỉ có thể đoán được rằng, hai cô gái ấy đang giằng xé nhau bởi cảm xúc trên gương mặt của họ.

    Họ như đang nói điều gì đó quan trọng.

    Và rồi, một xô xát bất ngờ xảy ra giữa hai bóng hình.

    Sự xô xát ấy khiến cả hai vừa rơi lệ, vừa cười.

    Và rồi khi một bóng hình lặng lẽ rời đi, sự lặng lẽ ấy đã để lại bóng còn lại trong nỗi cô đơn gần như tuyệt vọng.

    Dưới tán cây cổ thụ này chắc hẳn đã gắn liền với cô gái ấy, cả hồ nước cạnh cái cây này cũng vậy.

    Dường như, nơi đây như nơi trút hết tâm sự cũng như nơi mà mọi ký ức đều gắn liền với cô gái và con mèo ấy.

    Bỗng, bóng hình của cô gái ấy mỉm cười với tôi dưới mặt hồ, khiến tôi không ngừng rơi lệ dù chẳng hiểu sao.

    Có lẽ, số phận của cô gái tóc vàng ấy chính là số phận của tôi?

    Bóng hình của người con gái ấy đã giúp tôi viết được một tác phẩm mới.

    "Dưới Tán Cây Cổ Thụ Bên Kia Hồ," sẽ là tác phẩm mới của tôi, kể về cuộc đời của người con gái ấy - Fiona.
     
    Dưới Tán Cây Cổ Thụ Bên Kia Hồ,
    CHƯƠNG 1: Bắt Gặp Hình Bóng Chính Mình.


    "Tích tắc, tích tắc, tích tắc," tiếng chiếc đồng hồ trên bàn kêu trong đêm tối im ắng.

    Trời tối tăm đến mức có thể nghe được cả tiếng gió rì rào.

    Sương mù trải dài phủ kín cả bầu trời đêm mù mịt, thậm chí hơi lạnh còn thấm đẫm cả không gian.

    Đêm nay, tôi phải thức trắng đêm với Diona để hoàn thành bài tập vì hạn nộp đã cận kề.

    Tôi thường hoàn thành công việc trước hạn nhưng chẳng hiểu sao tôi lại có thể quên mất.

    Thôi thì cũng chẳng thể quay lại khoảng thời gian đã trôi qua được, tôi vẫn phải làm.

    Chủ đề của bài tập là viết văn miêu tả về khung cảnh gây ấn tượng với bản thân, tuy không khó nhưng lại chẳng dễ dàng viết xong trong một nốt nhạc.

    Mỗi khi nhắc đến cảnh gây ấn tượng, trong tâm trí tôi luôn hiện ra hình ảnh cây cổ thụ già đứng bên hồ gần nhà tôi.

    Bởi đó là nơi tôi đã có nhiều kỷ niệm đáng quý với người thân, bạn bè và đặc biệt là anh Alex - người anh hàng xóm mà tôi thầm thích bấy lâu nay.

    Tuy tay thì di chuyển để viết nhưng mắt của tôi đã nửa nhắm nửa mở.

    Đột nhiên ở phía xa kia, tôi thoáng rùng mình khi nhìn thấy một bóng hình trắng xoá dưới hồ nước cạnh cây cổ thụ.

    Tôi dụi mắt rồi nhìn lại, bóng hình ấy bỗng biến mất.

    Thế nên tôi cũng mặc kệ và thiết nghĩ đó chỉ là ảo giác do tôi quá buồn ngủ.

    Khi đặt bút viết nốt dòng cuối cùng, tôi thiếp đi lúc nào không hay.

    "Reng... reng... reng," tiếng ồn đáng ghét đó là của chiếc đồng hồ báo thức.

    Nó đang muốn kéo tôi ra khỏi giấc nồng dù tôi chẳng muốn chút nào.

    Tôi chỉ muốn ném cái đồng hồ quỷ quái ấy đi ra nơi thật xa.

    - Fiona, dậy đi con.

    Sắp trễ giờ học rồi đấy!

    - Lời nói của mẹ đã đánh thức tôi, khiến cơn buồn ngủ của tôi giảm đi phần nào.

    Tắt cái chuông đồng hồ đó, tôi mắt nhắm mắt mở, lờ mờ nhìn đồng hồ.

    "Sáu giờ... sáu giờ rưỡi!"

    Tôi hét lên trong sự ngạc nhiên.

    Chuyện gì đang xảy ra thế này?

    Tôi đã bị trễ học rồi sao?

    Tôi phải nhanh lên mới được.

    Chỉ vừa nháy mắt, tôi đã hoàn tất việc đánh răng, rửa mặt và nhét vội đồ vào cặp, thậm chí còn bỏ cả bữa sáng mà mẹ đã chuẩn bị cho mình.

    Tôi chỉ có thể nói lời xin lỗi với mẹ với lý do: "Con sắp trễ giờ rồi mẹ ạ!"

    Tôi chạy ra khỏi nhà, dồn tất cả sức lực đến trường.

    Tôi muốn chạy nhanh như con ngựa chiến lao trên đồng cỏ lắm nhưng cũng chẳng thể vì tôi đang mặc chiếc váy dài màu xanh xám trầm, nó đẹp nhưng lúc này lại thật sự rất vướng víu.

    Tôi cắm đầu chạy, vừa chạy vừa thở hổn hển.

    Kim đồng hồ vẫn không ngừng trôi vùn vụt, nó đã chỉ sáu giờ năm mươi khi tôi nhìn lên tháp đồng hồ ở trung tâm thị trấn.

    Tôi nghĩ rằng tôi sẽ chẳng thể đến đúng giờ khi đồng hồ đỉnh điểm bảy giờ được rồi.

    - Fiona, sao bây giờ em vẫn còn ở đây?

    - Tiếng nói trầm ấm ấy thật quen thuộc, đó là giọng của anh Alex.

    - Chẳng hiểu sao hôm nay em lại có thể dậy trễ được nữa.

    Bây giờ em thật sự đang bị trễ học.

    - Tôi bèn vừa chạy nhanh, vừa thở dốc và vừa nói.

    - Em lên xe của anh đi, trường đại học của anh cùng chung đường với trường của em.

    - Anh Alex đáp.

    - Vậy thì nhờ anh giúp ạ!

    - Tôi vô thức chấp nhận vì đây là cách duy nhất để có thể kịp giờ.

    Thú thật, ngồi sau anh Alex tôi thật sự có chút ngại ngùng.

    Tim tôi đập nhanh, chẳng dám nhìn thẳng lưng anh ấy.

    Alex là hàng xóm sống cạnh nhà tôi từ khi tôi lên ba (lúc ấy anh ấy sáu tuổi).

    Anh ấy có nét mặt đẹp trai, tri thức.

    Mái tóc ngắn màu đen, thân hình thư sinh có một chút lực lưỡng.

    Chúng tôi giống như bạn thân vậy, luôn chơi đùa cùng nhau đến mức người trong thị trấn ai cũng gọi chúng tôi là đôi "thanh mai trúc mã".

    Tôi cũng ước đó là sự thật, chỉ là không biết anh ấy có tình cảm với tôi không nhỉ?

    Lúc kim đồng hồ chỉ bảy giờ, tôi và Alex đến trường kịp lúc.

    Cũng may có anh Alex, nếu không thì tôi đã trễ học.

    Tôi đã gửi lời cảm ơn đến anh Alex và tôi vội vàng lao thẳng vào lớp.

    Trong lúc chạy, tôi có nghe tiếng nói của anh Alex nói là "Đi học vui vẻ nhé, Fiona!"

    Tôi không biết có phải mình nghe nhầm không, nhưng chỉ cần nghĩ rằng anh ấy đã nói vậy thôi, lòng tôi cũng thấy vui đến lạ.

    Tôi mở cửa một cái "xoẹt" khi vào lớp.

    May mắn là thầy tôi chưa vào lớp khiến lòng tôi nhẹ nhõm hẳn.

    - Fiona, sao hôm nay cậu đến trễ thế?

    - Olivia - người bạn thân của tôi hỏi, giọng vừa tò mò vừa như đang trêu tôi.

    Olivia là người bạn thân của tôi từ năm chúng tôi còn học Tiểu học.

    Cậu ấy làn da sáng, gương mặt thanh tú và đôi mắt xanh biếc toát lên vẻ thông minh.

    - Tớ cũng chẳng hiểu sao tớ lại có thể dậy trễ được nữa.

    Tớ quên làm bài tập nên phải thức đến tận khuya mới xong.

    Giờ tớ cũng đang cảm thấy thiếu ngủ nữa.

    - Tôi đáp.

    Thật sự bây giờ tôi đang cảm thấy rất buồn ngủ, chỉ muốn say vào giấc nồng ngay lập tức.

    Bây giờ là tiết Ngữ Văn nên tôi có thể ngủ gục lúc nào cũng không chừng.

    - Cả lớp đứng!

    - đó là giọng nói của lớp trưởng Céline - một người gương mẫu chuẩn mực nhất mà tôi từng gặp.

    Mọi người thường gọi cậu ấy là "mọt sách vô cảm", nhưng tôi không nghĩ vậy.

    Tôi từng thấy cậu chia cơm cho một người vô gia cư ngoài công viên, hay lặng lẽ đặt bữa trưa trước một con mèo hoang đói khát.

    - Chúng em chào thầy.

    - Cả lớp đồng thanh hô to.

    Thầy Rochelle đã kêu cả lớp ngồi xuống.

    Thầy có mái tóc ngắn nâu hạt dẻ, vẻ ngoài điển trai của thầy gây thu hút khá nhiều nữ sinh và giáo viên nữ trong trường.

    Và đặc biệt là thầy rất tận tâm trong công việc giảng dạy của mình.

    - Các bạn hãy nộp bài tập mà thầy giao cho thầy nhé!

    - thầy Rochelle nói.

    Nộp bài xong thì tôi liền về ngồi xuống chỗ.

    Ánh sáng ban mai từ ô cửa sổ tầng hai hắt lên bàn gỗ nhuốm màu thời gian.

    Mùi bụi phấn lẫn với mùi gỗ cũ khiến mắt tôi càng díp lại.

    Thức cả đêm làm bài tập giờ thành cái giá rõ ràng.

    Tôi gục xuống bàn lúc nào không hay cho đến khi bị thầy Rochelle kêu dậy:

    - Fiona, đừng có ngủ gật trong lúc học chứ.

    - Dạ, em xin lỗi thầy ạ!

    - Tôi chỉ biết ngại ngùng xin lỗi, thầy Rochelle có vẻ hơi tức giận, còn cả lớp thì cười ồ lên.

    - Thôi được rồi.

    Hôm nay lớp chúng ta sẽ học về truyện ngắn "Chiếc lá cuối cùng" của nhà văn O.

    Henry nhé!

    - Nhắc tôi xong, thầy liền quay lại giảng bài.

    Thầy Rochelle bắt đầu giảng bài:

    - Truyện "Chiếc lá cuối cùng" kể về ba họa sĩ nghèo sống cùng trong một khu trọ mang tên lần lượt là Sue, Johnsy và cụ Behrman.

    Một ngày nọ, Johnsy bị viêm phổi nặng.

    Với tinh thần sa sút, cô cho rằng khi chiếc lá thường xuân cuối cùng rụng xuống, cô cũng sẽ chết theo.

    Sue lo lắng, cố gắng an ủi bạn nhưng Johnsy vẫn tuyệt vọng.

    Tuy nhiên, dù mưa gió dữ dội, chiếc lá cuối cùng vẫn không rụng.

    Nhờ đó, Johnsy lấy lại niềm tin, hồi phục dần.

    Sau đó, Sue mới biết chiếc lá ấy không phải lá thật, mà là bức vẽ của cụ Behrman - người đã âm thầm vẽ nó trong đêm bão để cứu Johnsy, rồi bị viêm phổi và qua đời.

    Thế nên, chiếc lá thường xuân trong câu chuyện là biểu tượng cho khát vọng sống và niềm tin vào sự sống.

    Ban đầu, Johnsy nghĩ rằng một khi chiếc lá cuối cùng rơi xuống, cô sẽ lìa đời.

    Nhưng khi chiếc lá vẫn còn đó, khát vọng sống trong cô được thắp lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

    Câu chuyện nhắn gửi cho chúng ta một bài học sâu sắc rằng khi còn niềm tin, con người còn muốn sống.

    Khi quá tuyệt vọng, người ta chết dần từ trong tâm hồn cho đến thể xác.

    Thầy thì giảng bài, còn tôi chỉ ngồi nghe mà chẳng tiếp thu được bao nhiêu.

    Nhưng tôi vẫn nhớ rõ câu mà thầy nói là "Khi còn niềm tin, con người còn muốn sống.

    Nhưng khi tuyệt vọng, người ta chết dần từ trong tâm hồn cho đến thể xác."

    Câu nói ấy cứ ám ảnh trong đầu tôi.

    Chẳng hiểu sao, tôi bỗng rùng mình một thoáng như thể nó không chỉ dành cho nhân vật trong truyện, mà còn dành cho chính tôi.

    Tiết Ngữ Văn đã kết thúc, cơn buồn ngủ của tôi cũng bớt đi hẳn.

    Bây giờ đến tiết Khoa học của cô Sue - một trong những tiết mà tôi khá thích.

    Cứ như vậy, trải qua tiết Toán, tiết Âm nhạc, và tiết học cuối cùng của buổi sáng hôm nay là tiết Mĩ thuật.

    Chuông reng báo hiệu tiết học kết thúc cũng là lúc chúng tôi đi ăn trưa.

    Thực đơn hôm nay là cơm cà ri với nước cam.

    Món ăn ấy ngon thì ngon thật, nhưng cứ nghĩ mình phải ăn trong cái căn tin cũ kỹ, hoang tàn này, tôi lại chẳng vui chút nào.

    Những mảng tường loang lổ, quạt trần kẽo kẹt và bàn ghế lung lay khiến bữa trưa ngon lành cũng hóa ra đôi chút ngán ngẩm.

    Dù phụ huynh đã phản ánh lên nhà trường nhưng dường như họ không quan tâm đến.

    - Olivia, cậu lựa chỗ ngồi giúp tớ nhé!

    - Tôi nhờ Olivia tìm chỗ ngồi giúp, vì càng chần chờ là cơ hội ngồi chỗ tốt bay xa.

    - Được thôi, để tớ tìm.

    - Olivia đáp.

    Tôi nhờ cậu ấy tìm giúp là bởi vì tôi muốn đi mua một ít bánh quy và ly kem mát lạnh để ăn nhẹ sau bữa trưa.

    - Fiona, qua đây này.

    - Olivia kêu tôi qua chỗ cậu ấy.

    - Cậu lựa chọn chỗ tốt thật đấy, mát mẻ với ít bị ai làm phiền.

    Một phần căn tin trường cũ kỹ quá, chắc sau khi thi Tốt nghiệp tớ phải lên Galaxia học đại học quá.

    Nơi đấy hiện đại biết bao nhiêu thì nơi tụi mình sống hoang tàn đến bấy nhiêu.

    - Tôi nói với Olivia.

    Galaxia là một thành phố hiện đại của đất nước tôi đang sống - Rosalettia.

    - Còn tớ thì muốn lên Rosavelle để học đại học vì lí do lên đó có nhiều trường tốt cũng như bà ngoại tớ sống ở đó nên cũng đỡ tốn sức thuê trọ.

    - Cậu ấy đáp.

    Rosavelle là thủ đô của Rosalettia, nơi mà ngày nào bạn cũng sẽ nghe thấy lại vang lên những giai điệu quốc ca, nhắc nhở người dân về trách nhiệm và niềm tự hào dân tộc khi điểm đến bình minh ở quảng trường trung tâm.

    - Vậy chúng ta sẽ xa nhau nhỉ?

    Cũng hơi tiếc thật.

    Vậy đến lúc đó cậu nhớ gửi thư cho mình nhé!

    - Được thôi mà.

    Tiếng chuông báo giờ vào lớp chiều vang lên.

    Tôi lê bước về lớp, cái nóng oi ả hầm hập như muốn hút sạch chút tỉnh táo còn lại.

    Cả buổi học, đầu óc tôi cứ quay cuồng, chẳng thể tiếp thu thêm gì.

    Tiết học cuối cùng kết thúc khi tiếng chuông cuối cùng reng và cũng là lúc tan trường.

    Phải công nhận một điều hôm nay trời nóng hẳn, khác với ngày thường.

    Tôi và Olivia vì nhà cùng đường nên đã vừa đi vừa nói chuyện cùng nhau.

    Tâm trạng hôm nay của tôi cũng chẳng mấy vui vẻ ngoài việc bên cạnh Olivia để nói chuyện.

    Chúng tôi chào tạm biệt khi tôi về đến nhà.

    Lúc này con mèo nhỏ của tôi Diona ra chào đón tôi khiến lòng tôi cũng đỡ buồn chán hơn hẳn.

    Tôi bước vô nhà chào mẹ cũng là lúc hai đứa em Karsci và Jeannine đi học về.

    - Các con vào nhà thay đồ đi, hôm nay là ngày giỗ của ba, chúng ta phải đi viếng thăm.

    - Mẹ tôi nói.

    - Dạ, vậy mẹ đợi chúng con một chút nhé!

    - Ba chị em chúng tôi đáp.

    Hôm nay là ngày giỗ của ba tôi - William D.

    Mecurie.

    Ông ấy đã mất trước khi Karsci chào đời.

    Ông qua đời do chiến tranh giữa hai đất nước Shinwari và Rosalettia.

    - Các con ơi, chúng ta chuẩn bị đi nào.

    - Mẹ tôi kêu cả ba đứa.

    Tôi mặc chiếc váy dài trắng mang phong cách đồng quê, cổ vuông, tay phồng nhẹ, trên đầu quấn một chiếc khăn nhỏ đồng màu.

    Karsci thì em ấy lúc nào cũng ăn mặc giản dị nên tôi cũng dễ đoán rằng em ấy mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, quần tây tối màu khoác thêm áo len mỏng xám nhạt trông rất gọn gàng.

    Còn Jeannine lại chọn mặc váy dài đen trơn, tay áo ngắn phồng nhẹ, thắt một dải ruy băng trắng ở eo.

    Trên tóc có thể cài thêm một kẹp nhỏ màu bạc, rất trang nhã.

    Mẹ tôi thì mặc một chiếc váy dài màu đen giản dị nhưng trang nhã, phần cổ tròn viền ren mảnh.

    Ống tay dài hơi bó, thả nhẹ xuống cổ tay.

    Khi chúng tôi ra khỏi nhà, tôi cũng có dẫn theo Diona đi cùng vì nó cũng là một trong những thành viên của gia đình tôi.

    Đến nơi, mẹ tôi bắt đầu bày trái cây và thức ăn ra mộ, tôi và Jeannine thì lau mộ, còn Karsci thì dọn dẹp cỏ dại xung quanh mộ của bố.

    Sau khi hoàn thành, chúng tôi đã cùng nhau chắp tay và cầu nguyện cho bố được bình an trên thiên đường.

    Mẹ tôi bắt đầu đọc tâm thư mà bà đã chuẩn bị.

    "Gửi anh William,

    Hôm nay, nhân ngày giỗ của anh, em cùng các con là Fiona, Jeannine và Karsci đến thăm anh.

    William à, em vẫn luôn nhớ anh.

    Nhớ rất nhiều kể từ ngày mà anh rời xa em để sang một thế giới khác.

    Các con cũng vậy, trong lòng chúng lúc nào cũng chất chứa nỗi nhớ thương dành cho cha.

    Thật tội nghiệp Karsci, nó chưa được nhìn mặt anh bao giờ dù chỉ một lần.

    Giờ đây, các con đã khôn lớn, trưởng thành, ngoan ngoãn và biết nghe lời.

    Em tin rằng, ở nơi xa ấy, anh sẽ cảm thấy an lòng và mỉm cười khi nhìn thấy mẹ con em.

    Và các con vẫn sẽ cố gắng vì em, vì anh và vì cả nhà.

    Anh hãy yên nghỉ và luôn dõi theo, che chở cho mẹ con em nhé!

    Magaretia."

    Đọc xong, chúng tôi lặng lẽ nguyện cầu trong giây lát rồi bắt đầu thu dọn để trở về.

    Khi cả nhà chuẩn bị rời đi, tôi khẽ xin phép mẹ:

    - Mẹ, để con dẫn Diona đi dạo một chút nhé.

    Dạo này nó chưa được ra ngoài nhiều.

    Mẹ gật đầu đồng ý, rồi đưa hai em về trước.

    Chúng tôi chậm rãi men theo con đường mòn quen thuộc.

    Không khí buổi chiều còn vương hương hoa cẩm chướng khô từ bó hoa trên mộ khiến bước chân tôi và Diona nặng trĩu đến mức khó tả.

    Cả tôi và nó dừng lại dưới gốc cây cổ thụ già nơi gần nhà.

    Xung quanh là những tán lá xanh rì rào, che mát cả một khoảng rộng.

    Bên cạnh đó là hồ nước trong vắt.

    Mặt hồ phản chiếu ánh nắng chiều tà, gợn những vòng sóng lăn tăn khi gió thoảng qua.

    Khung cảnh yên bình ấy khiến lòng tôi vơi đi phần nào nỗi nặng trĩu từ buổi chiều như thể có một bàn tay vô hình đang nhẹ nhàng xoa dịu.

    Tôi thấy có con mèo đen ở đó đang nô đùa vui vẻ, lòng tôi cũng đỡ đau buồn hơn vì tôi thích mèo, tôi luôn muốn chúng phải nô đùa vui vẻ chứ đừng buồn bã như con người.

    Tuy có điều tôi nhìn Diona có vẻ sợ hãi con mèo đen ấy.

    Chúng tôi đã cùng nhau nô đùa cho đến khi chúng tôi thấy con mèo đen ấy bị thương ở gần hồ.

    Chúng tôi đã đến gần con mèo đen ấy, chân nó bị thương.

    Tôi muốn giúp nhưng chẳng mang theo dụng cụ sơ cứu nào nên đành lấy chiếc khăn trên đầu để quấn vết thương của con mèo đen ấy lại.

    Tôi định mang nó về nhà sau khi quấn khăn để băng bó cho nó.

    Nhưng đột nhiên nó khiến tôi giật mình.

    Khi vừa mới quấn xong nó liền chạy về phía hồ và nhảy xuống.

    Diona thấy thế cũng núp sau tôi.

    Thấy nó hơi sợ hãi, tôi liền bế nó lên và tiến lại gần hồ.

    Cái khăn tôi quấn cho nó vẫn trôi lơ lửng trên hồ, nhưng nó đã biến mất.

    Bỗng, mặt hồ không phản chiếu bóng cây.

    Song, bóng của tôi và Diona dưới hồ có gì đó kì lạ.

    Bóng của Diona chính là con mèo đen lúc nãy!

    Còn bóng của tôi chập chờn thay đổi một cách kì lạ, mái tóc dài vàng hoe của tôi bỗng hoá thành mái tóc dài đen huyền ảo, đôi mắt đỏ của tôi cũng biến thành đôi mắt đen trông vô hồn, làn da hoá trắng sáng đến khiếp sợ.

    Kể cả chiếc đầm trắng của cái bóng ấy cũng khác so với chiếc đầm tôi đang mặc, trắng tinh giống như linh hồn người chết.

    Tôi hét lên trong sự sợ hãi và ngạc nhiên.

    Tim tôi đập loạn, chân như muốn khuỵu xuống.

    - Sao cô phải khiếp sợ thế?

    Tôi chính là cô, Fiona D.

    Mecurie.

    - Một giọng nói vang lên, nhưng không từ ai khác ngoài bóng của tôi.

    Tôi lắp bắp:

    - Cô là ai?

    Sao một cái bóng lại biết nói?

    - Cô chẳng cần biết tôi là ai.

    Nhưng tôi biết mọi thứ về cô đấy.

    Cô là Fiona D.

    Mecurie.

    Mà Fiona này, tôi muốn nói cho cô một điều.

    Khi còn niềm tin, con người còn muốn sống.

    Nhưng khi tuyệt vọng, người ta chết dần từ trong tâm hồn cho đến thể xác.

    Cô đã quên rồi sao?

    Người mà sẽ bị tuyệt vọng đến mức muốn chết chính là cô.

    Năm hai mươi lăm tuổi, cô biết rõ điều đó hơn ai hết đấy, Fiona.

    Tôi run rẩy, nước mắt ứa ra cũng như cảm thấy một chút tức giận khi nghe cái câu "Con người sẽ muốn sống nếu còn niềm tin, và họ sẽ chết đi nếu quá tuyệt vọng.":

    - Cô đang nói linh tinh gì thế?

    - Nghe cho rõ đây.

    Sau sinh nhật thứ mười tám của cô, từng mảnh đời cô sẽ rơi rụng như lá héo mùa thu.

    Mỗi mùa gió đến là một mất mát mới, vừa bi thảm lại còn đau buồn.

    - Mất mát?

    Đau buồn?

    Bi thảm?

    Cô đang nói gì thế?

    - Cô có thể không tin, nhưng đó là sự thật.

    Đời cô sẽ chỉ xoay quanh những bi thương đó.

    - Cô im đi!

    - Tôi chẳng muốn những lời ấy nên đã hét lên thật to.

    Tôi chạy về nhà, tôi lên phòng cũng thật nhanh khiến ai trong nhà cũng bất ngờ.

    Tôi chẳng muốn nghe cái bóng ấy nói một lời gì cả.

    Cái bóng hình đó là ai?

    Con mèo đen ấy là ai?

    Đêm nay, tôi chẳng phải thức khuya để làm bài nhưng cũng chẳng vào giấc bởi lời nói của cái bóng hình ấy.

    Tôi ngước nhìn ra cửa sổ thì bỗng nghe thấy tiếng mèo kêu đâu đó trong đêm.

    Còn mặt hồ ấy chẳng phản chiếu ánh trăng đêm nay...
     
    Dưới Tán Cây Cổ Thụ Bên Kia Hồ,
    CHƯƠNG 2.1: Như Cơn Chấn Động Trên Cao Rơi Xuống Giữa Khoảnh Khắc Bình Yên.


    Cơn mưa rào kéo dài cả đêm qua đã dừng khi ông Mặt Trời lên cao.

    Không khí se se lạnh, sương mù phủ kín bầu trời hôm nay.

    Tôi không chỉ bị đánh thức bởi chiếc đồng hồ cạnh giường, mà còn bởi tiếng ồn ào của đám trẻ con đang chơi đùa (trong đó có cả em gái và em trai tôi).

    Vì hôm nay là Chủ Nhật, tôi cũng không cảm thấy bất ngờ lắm.

    Sáng nay, tôi phải gác tiệm bánh thay cho mẹ do bà phải đi họp tổ dân phố.

    Trong lúc đó thì Diona vẫn còn say giấc nồng.

    Đặt chân xuống khỏi giường, cơ thể tôi cảm thấy lạnh buốt do cơn mưa hôm qua.

    Tôi vệ sinh cá nhân chỉ trong chốc lát.

    Mẹ đã chuẩn bị cho tôi món waffle nóng hổi kèm mật ong và một ly sữa nóng cạnh đĩa bánh.

    Tôi cắn một miếng bánh giòn rụm, lớp mật ong vàng óng chảy nhẹ trên đầu lưỡi, ngọt dịu và thơm phức.

    Bữa ăn ấy ngọt ngào làm sao!

    Ăn xong, tôi nhấc mình ra khỏi ghế, chuẩn bị cho việc gác tiệm bánh.

    Tôi chọn một chiếc váy hồng caro trắng với tay áo phồng, viền hoa, dây lưng đen và chân váy xòe cùng với đôi giày màu đen.

    Tôi không biết lí do tại sao nhưng bộ quần áo ấy khiến tôi cảm thấy thoải mái mỗi khi gác tiệm.

    Tôi bắt đầu dọn dẹp tiệm trước khi chính thức mở cửa từ việc lau dọn cửa kính, sàn nhà đến rồi xếp những chiếc bánh mẹ đã nướng sẵn lên khay.

    Khi mọi thứ đã ngăn nắp, tôi lau tay vào tạp dề và chuẩn bị đón khách.

    Vì hôm nay là Chủ Nhật nên chắn hẳn sẽ rất đông khách.

    Đúng như tôi dự đoán, chỉ khoảng năm phút sau khi mở cửa tiệm bánh, một "biển người" từ già, trẻ đến gái, trai đã "ồ ạt" vào tiệm bánh.

    Khách đông đến nỗi mà bánh vừa mới ra lò đã gần hết sạch, tôi phải nướng thêm bánh với số lượng lớn.

    May mắn thay, Jeannine và Karsci về kịp lúc nên tôi đã nhờ hai em ấy phụ tôi sau khi rửa tay, rửa mặt.

    Tôi thì nướng bánh, Karsci rất giỏi pha chế nên tôi nhờ em ấy pha chế nước cho khách, còn Jeannine thì mang thức ăn ra cho khách.

    Trong khi nướng bánh, tôi tình cờ nghe thấy cuộc trò chuyện của hai vị khách.

    Họ dường như rất mê những điều huyền bí khi họ nói về con người chúng ta luôn có linh hồn song song dõi theo chúng ta và những linh hồn ấy có thể biết trước tương lai của cuộc đời ta.

    Một ngày nào đó, chúng ta sẽ gặp được linh hồn ấy.

    Câu chuyện ấy của họ khiến tôi nhớ lại ngày hôm qua, tôi cũng vừa mới gặp chuyện tương tự.

    Liệu, những lời nói của linh hồn ấy có đúng không?

    Liệu, linh hồn ấy có biết trước được tương lai của ta?

    Đột nhiên, trong lòng tôi có cảm giác bất an.

    Tôi muốn đến hồ nước ấy một lần nữa.

    Vì thế, tôi đã gấp những chiếc bánh đã nướng xong ra khay rồi nhờ Jeannine và Karsci canh tiệm giúp tôi.

    Một cảm giác sợ sệt thoáng qua trong lòng tôi khi tôi chỉ vừa mới đặt chân ra khỏi tiệm.

    Tim tôi đập loạn, còn hơi thở thì gấp gáp.

    Tôi cảm thấy lạnh, một phần do thời tiết sau cơn mưa, một phần do sự sợ hãi này.

    Tôi chỉ vừa bước được mấy bước chân thì gặp được dì Ophélie - dì hàng xóm sống bên cạnh tôi.

    - Chào con, Fiona.

    Con đi đâu thế?

    Dì mới mua ít dâu tây với cam mang sang biếu gia đình con.

    Cảm ơn con lần trước đã giúp dì nhé!

    - Dì Ophélie hỏi.

    - Dạ con chào dì.

    Con chỉ đi dạo một chút thôi ạ!

    - Tôi đáp.

    Sở dĩ dì biếu gia đình tôi trái cây là bởi vì vài hôm trước, dì ấy chóng mặt và bị choáng ở chợ nên tôi đã đưa dì về.

    - Vậy dì gửi con hai giỏ trái câyca ở đây nhé.

    Mà hôm nay lạnh lắm, sao con không mặc áo khoác?

    Trông con xanh xao quá, con bệnh à?

    - Dạ con không sao đâu ạ!

    - Tôi vội nói.

    - Không được, con phải mặc ấm.

    Dì có mang theo áo khoác dự phòng, con lấy đi, - dì đưa tôi chiếc áo lông cừu.

    - Dạ thôi ạ... con không sao mà.

    - Cầm lấy cho dì!

    - Dì nói dứt khoát.

    - Vậy con xin phép ạ!

    - Tôi nhận áo để dì yên tâm.

    - Thế mới được.

    Thôi dì về đây, tạm biệt con nhé!

    - Dạ tạm biệt dì.

    Sau khi tạm biệt dì Ophélie, tôi mặc chiếc áo khoát dì mới đưa và rồi đi đến hồ nước nơi "bản sao" của tôi xuất hiện.

    Bỗng, vừa mới đi được nửa đường, tôi bắt gặp Olivia trên đường.

    Cậu ấy liền bắt chuyện với tôi:

    - Fiona, chào cậu buổi sáng.

    - Cậu cứ như mọi ngày nhỉ, kể cả lúc đi học hay ngày nghỉ, giờ đối với cậu vẫn là sáng sớm.

    - Tớ lúc nào cũng như vậy mà.

    Hôm nay tớ mới nhận được tin vui, - Olivia nói một cách phấn khích, - đó là tác phẩm của tớ đã được chấp nhận đăng trên tạp chí The artists of the month vào tháng sau, vì thế tớ vui lắm.

    - Thật sao?

    Chúc mừng cậu nhé!

    - Tôi gửi lời chúc mừng đến Olivia.

    Đó là niềm khao khát của cậu ấy bấy lâu nay - được đăng tác phẩm vẽ lên báo.

    - Hình như cậu không được khoẻ nhỉ?

    Tớ thấy cậu khá mệt, - Olivia hỏi.

    - Tớ... tớ không sao đâu, - tôi đáp.

    - Bây giờ tớ có việc bận, hẹn gặp cậu sau nhé!

    - tôi lảng tránh câu hỏi bằng lời chào tạm biệt một cách nhanh chóng.

    - Thế thì tạm biệt cậu nhé!

    Nói xong, tôi bắt đầu tiếp cuộc hành trình của mình.

    Khi tôi dừng bước trước cái cây cổ thụ và cái hồ, tôi có cảm giác sợ hãi.

    Nơi đây từng là nơi mang lại nhiều kỉ niệm đáng nhớ đến cho tôi mà giờ đây lại khiến tôi sợ sệt.

    Bầu trời ngày càng bị che lấp bởi sương mù dày đặc, không khi ngày càng trở nên lạnh lẽo.

    Tôi tự nhủ: "Do sắp đến mùa đông nên mới lạnh như vậy."

    Nhưng đồng thời, suy nghĩ do những điều không lành sắp xảy ra với tôi thoáng lên trong đầu, khiến tôi chẳng thể "đứng vững".

    "Con mèo đen!"

    - tôi hét lên một cách bất ngờ khi thấy con mèo ấy xuất hiện trước mặt tôi.

    Cái cảm xúc lạnh nhạt trên khuôn mặt của nó vẫn như ngày hôm qua, như thể nó đã biết được những gì sắp xảy ra với tôi.

    Nhìn nó một hồi, nó bỏ đi, nhưng lạ thay, nó lại núp sau cái cây cổ thụ thay vì nhảy xuống hồ nước như lần trước.

    - Cô tới rồi sao?

    - Cái giọng nói ấy thật quen thuộc, chính là ảo ảnh!

    Nghe được tiếng nói ấy, tôi tiến lại gần cái hồ nước, đúng là cô ta!

    - Gì thế kia!

    - tôi thốt lên thật to như âm thanh ồn ào của loa phát thanh trong thị trấn khi cô ấy nhảy lên mặt hồ.

    Cô ta bước đến chỗ cây cổ thụ để bế con mèo đen kia.

    Cả hai người chẳng khác gì đôi bạn thân, cái đôi mắt đen huyền bí kèm thêm cái biểu cảm thờ ơ, lạnh lùng pha một chút sợ hãi đấy khiến tôi "lạnh cả sống lưng", cái áo ấm dì Ophélie đưa tôi cũng không giúp tôi ấm lên được ngay lúc này.

    - Tôi đã đoán được cô sẽ quay lại đây, xem như lời nói của tôi đã ảnh hưởng đến cô, - cô ta nói như đã biết trước tương lai.

    - Vậy tôi có cần giới thiệu lại không?

    - Không cần đâu, tôi biết cô là ai.

    Cô là người đã khiến đầu tôi đau cả lên vào ngày hôm qua đến bây giờ, - tôi đáp nhỏ tiếng.

    - Mọi chuyện mà cô nói hôm qua là sự thật sao?

    Ảo ảnh ấy liền thay đổi cảm xúc khi tôi hỏi câu đó, tôi chẳng hiểu vì sao nữa.

    Cô ta không trả lời tôi, chỉ đi dạo vòng hồ với con mèo đen đấy.

    Hai người họ như đang phớt lờ tôi, xem tôi như cái bóng vô hình.

    Nhưng chỉ được vài phút, cô ta bắt đầu trả lời:

    - Em gái của cô sẽ chết, và điều đó sắp diễn ra rồi.

    - Cái gì cơ chứ?

    Cô ta chẳng chịu trả lời trọng tâm câu hỏi tôi mà đang nói gì thế kia?

    Chẳng lẽ cô ta đang đùa, nhưng đùa thế thì có ai vui cơ chứ?

    - Cô đang nói cái gì thế?

    Tôi đang hỏi những chuyện mà cô nói với tôi hôm qua - những sự kiện tiêu cực khiến đời tôi tan nát cơ mà?

    - Tôi là một người không thích vòng vo nên tôi đã trả lời thẳng thắn câu hỏi của cô đấy!

    Em gái của cô sẽ chết, đó là sự kiện bắt đầu của chuỗi tháng ngày đau đớn của cô, - cô ta nói một cách điềm tĩnh, lạnh nhạt.

    - Không... không... không đúng!

    Những chuyện ấy tôi nghĩ chỉ xảy ra với tôi thôi chứ?

    Tại sao lại xảy ra với em gái của tôi?

    Cô đang nói dối phải không?

    - Không, điều tôi nói đều là sự thật.

    Câu nói ấy đã chấm dứt cuộc trò chuyện này, dù tôi có hỏi thêm câu hỏi nào nữa, cô ta cũng chẳng trả lời.

    Mắt tôi bắt đầu đẫm lệ, hai hàng lệ đang tuôn trào ra.

    Tôi cố hỏi thêm tại sao cô ta lại nói em gái tôi chết, nhưng dường như chẳng nhận được lời hồi đáp nào.

    Lúc sắp tuyệt vọng, cô ta cất tiếng:

    - Fiona này, dù em gái cô có chết thì đó cũng là số phận của em ấy, vì thế cô hãy dần chấp nhận đi.

    Nói xong, cô ta biến mất nhanh chóng, tôi chẳng kịp ngước mặt lên nhìn.

    Cái cách nói của cô ta như thể khẳng định em gái tôi sẽ rời xa khỏi thế giới nayd vậy.

    Tôi ngồi dưới gốc cây cổ thụ, suy nghĩ rất nhiều về em gái Jeannine của tôi: "Tại sao em ấy lại có thể lìa đời sớm như vậy cơ chứ?"

    - Này, chị ơi?

    Sao chị lại nằm đây?

    - cái tiếng nói ngọt ngào, trong sáng ấy thật thân quen, đó là Jeannine.

    - Chị... chị...

    - Tôi chẳng biết trả lời gì ngoài bập bẹ chữ "chị".

    - Từ khi chị ra khỏi tiệm đến giờ đã mấy tiếng trôi qua rồi đấy.

    Mẹ kêu em đi tìm chị.

    Chị về nhanh đi, tối nay mẹ nấu nhiều món ngon lắm.

    - Ừm.

    Trên đường đi, tôi luôn nhìn đứa em gái nhỏ của tôi.

    Tôi vừa cười nhưng cũng đẫm nước mắt bởi những lời nói của ảo ảnh ấy.

    Liệu, điều ấy có là sự thật?

    Tôi xin phép nguyện cầu rằng, chuyện ấy chỉ là dối trá mà thôi.
     
    Dưới Tán Cây Cổ Thụ Bên Kia Hồ,
    CHƯƠNG 2.2: Khoảng Lặng Trước Cơn Bão.


    Chúng tôi đã bước chân đến trước nhà nơi mà có dàn trầu bà xanh lục trên tường.

    Mở chiếc cửa gỗ ra, người đầu tiên "chào đón" chúng tôi chính là mẹ.

    Mẹ đã mắng tôi một trận vì đi đâu từ sáng cho đến giờ, bỏ mặc Karcsi và Jeannine ở nhà một mình.

    Tôi muốn giải thích, nhưng cổ họng tôi nghẹn lại.

    Mẹ đã buông xuôi cơn giận rồi kêu cả ba người vào ăn bữa tối với món cà ri thơm phức, béo ngậy ăn kèm với vài ổ bánh mì giòn nóng hổi.

    Mẹ tôi vừa ăn vừa bật tin tức mới trên TV để cập nhật, bà hay làm như vậy mỗi khi ăn, nếu TV bị hỏng thì bà cũng sẽ bật radio để nghe, như thói quen ăn sâu trong máu của bà.

    Hai đứa em của tôi ngồi ăn trông ngon lành.

    Tôi vẫn còn run rẩy vì chuyện sáng nay, khiến tay tôi run đến mức chẳng cầm nổi chiếc thìa.

    Khi bị mẹ hỏi: "Con không ăn à?", tôi giật mình, rồi trả lời: "Dạ con ăn chứ, do con đang nghĩ chuyện học hành trong trường nên lơ đãng chút thôi ạ!".

    Tôi tiếp tục bữa tối của mình.

    Vô tình nhìn thấy Jeannine đưa tay quệt qua loa sốt cà ri vàng óng dính trên môi rồi cười, tôi tự hỏi: một cơ thể khỏe mạnh thế này... làm sao có thể rời xa tôi được chứ?

    Khi chúng tôi ăn xong bữa tối, Karcsi và Jeannine thì đi chơi với Diona, đứa thì vuốt ve con mèo, còn đứa thì đang chọn phục trang cho con mèo mặc.

    Tôi thì ở lại giúp mẹ rửa bát.

    Thường hằng ngày nhà tôi sẽ rất ổn ào, nhưng hôm nay, không khí im lặng đến mức tôi còn có thể nghe tiếng muỗi vo ve.

    Chính vì thế mà tôi muốn bắt chuyện với mẹ, có thể là câu chuyện về ảo ảnh của tôi, dù tôi chẳng hiểu lí do vì sao.

    Tôi rửa bát lâu hơn bình thường.

    Chiếc đĩa sạch rồi mà tôi vẫn chà thêm lần nữa.

    Bọt xà phòng tràn khỏi mép bồn, chảy xuống tay áo mà tôi không để ý.

    Mẹ thấy tôi cư xử kì lạ khác với mọi ngày, liền hỏi:

    - Con làm sao thế?

    Hồn con để đâu à?

    Tôi giật mình.

    Chiếc bát suýt trượt khỏi tay.

    Tôi muốn nói điều gì đó thật bình thường, nhưng câu hỏi cứ mắc lại ở cổ họng.

    Cuối cùng, tôi buông một câu nghe như vô tình:

    - Mẹ ơi, nếu một ngày mẹ gặp một "lời tiên tri" về số phận của người thân, mẹ sẽ cảm thấy thế nào?

    - Sao tự nhiên con lại hỏi linh tinh gì đấy?

    - Con cũng chẳng biết nữa mẹ ạ...

    Nếu mẹ không trả lời thì cũng chẳng sao ạ!

    - Tôi nói để kết thúc cuộc trò chuyện một cách ngượng ngùng.

    - Ngày trước, mẹ cũng từng nhận "lời tiên tri" chẳng lành, - mẹ nhìn tôi rồi nói, - lúc đó mẹ chẳng hề tin, chỉ nghĩ bản thân mình đừng quan tâm đến lời nói xui xẻo ấy, hay chỉ cần mình sống tốt thì mọi thứ sẽ khác đi, "lời nói" ấy cũng sẽ cuốn theo chiều gió.

    - Mẹ cũng từng gặp điều tương tự ạ?

    - Ừm, mẹ đã từng, - mẹ nói một cách như đang hoài niệm chuyện cũ, - nhưng Fiona này, có những điều mà mặc dù mình có tin hay không, nó vẫn sẽ xảy ra, chỉ là sớm hay muộn.

    Con người ta chẳng thể né tránh được đâu.

    Nói xong, mẹ đặt chiếc bát cuối cùng vừa rửa xong lên khay đựng, mẹ dẹp chiếc tạp dề rồi đi tắm.

    Khi nghe câu trả lời từ chính mẹ của mình, lòng tôi cũng dần tin vào lời của ảo ảnh ấy.

    Đến đêm, tôi bước vô phòng của Jeannine.

    Vẫn như thường lệ, tôi ngồi kế bên giường em, đọc truyện cho em để em ngủ.

    Khi em chìm say vào giấc nồng, tôi lặng lẽ bước ra khỏi phòng.

    Đứng trước cửa nhìn em, tay tôi nắm chặt tay nắm cửa, mắt tôi nhoè đi vì hàng lệ đang rơi không xiết.

    Một đêm dài im ắng trôi qua với bao xúc cảm lo lắng, đớn đau, tôi thức dậy với đôi mắt đẫm lệ.

    Vẫn như mọi ngày, tôi vệ sinh cá nhân, ăn sáng rồi chuẩn bị cặp sách để đi đến trường học.

    Khi mới bước xuống lầu, tôi đột nhiên nghe được cuộc điện thoại giữa mẹ với ai đó, dù chẳng biết chuyện gì xảy ra nhưng bà nói chuyện với giọng điệu nhỏ nhẹ khác xa với mọi ngày khi bà nói chuyện điện thoại với bạn bè, khiến tôi không khỏi thắc mắc.

    - Mẹ ơi, có chuyện gì xảy ra vậy ạ?

    - Mẹ vừa gọi đến cô giáo chủ nhiệm của Jeannine – Margarettino để xin phép cho em nghỉ học bữa nay.

    Sáng nay mẹ vào phòng kêu em dậy thì đột nhiên em nói thấy mệt mỏi, mẹ sờ trán em thì thấy em sốt đến bốn mươi độ lận, con à, - bà đáp.

    - Jeannine bị bệnh à mẹ? – Tôi tự nhiên run rẩy dù chẳng hiểu lí do tại sao.

    - Ừm.

    Thôi con đi học đi, mẹ còn vào chăm sóc cho em nữa.

    Nghe xong, tim tôi đau nhói, thậm chí trên đường đi học, tôi phải nắm chặt quai cặp để tay khỏi run.

    Liệu... liệu... liệu "chuyện đó" đang dần xảy ra?

    Vào lớp, mọi người đều cười đùa vui vẻ, còn tôi thì chỉ ngồi trong góc, tôi nằm xuống bàn, nhìn vệt nắng bò dọc theo mép cửa sổ.

    Vào tiết học cũng chẳng khá là bao, tôi lơ đãng đến mức khi bị giáo viên gọi nhắc lại bài, tôi còn không trả lời được để rồi bị nhắc nhở không nhẹ.

    Đến giờ ra chơi lại còn tệ hơn, tiết trời thì đang nắng ấm áp, mọi người thì mạnh ai nấy nô đùa, còn lòng tôi thì ngược lại, ngồi trên ghế đá dưới góc cây ở góc khuất của trường.

    Tôi ngồi giả vờ cầm cuốn vở viết bài, nhưng thực chất thì là đang vẽ nhiều đường nguệch ngoạc để giải tỏa xúc cảm.

    Cứ như thế cho đến giờ ăn trưa, tôi vẫn ngồi trong cái căn tin cũ kĩ lâu ngày chẳng sửa sang, tôi vẫn ngồi ăn bữa trưa với Olivia.

    Nhưng tôi như một con mất hồn, phớt lờ mọi thứ xung quanh, chỉ ngồi cúi mặt xuống dưới.

    Tôi chẳng thèm đụng đến món ăn trước mặt.

    - Fiona, Fiona! – Giọng nói quen quen ấy đang kêu tên tôi, khiến "hồn tôi trở về thân xác".

    - Ai... ai vậy?

    - Thì là tớ đây – Olivia, bộ cậu không nhận ra giọng nói của tớ à? – Olivia hỏi trong sự thắc mắc.

    - Tớ...

    Tớ nhận ra chứ! – Tôi đáp mà không nhìn thẳng mắt cậu ấy.

    - Bộ hôm nay cậu không khỏe à?

    Sáng giờ cậu cứ như người mất hồn, - Olivia hỏi.

    - Tớ... tớ...

    Tớ khỏe...

    Tớ khỏe mà, chỉ là... tớ đang suy nghĩ vài chuyện nên mới như thế thôi, - tôi nói không chớp mắt, - thôi tớ đi nhé, nay cậu ăn một mình đi, - nói rời tôi đột nhiên đứng lên, mang bữa ăn đi dẹp rồi bước ra khỏi căn tin, mặc kệ Olivia có đang "gào thét" kêu tên tôi.

    Thời gian trôi qua cũng đã đến giờ ra về.

    Tôi bước ra cổng trường rồi lủi thủi một mình trên đường về nhà.

    Dọc đường, tôi có suy nghĩ muốn ra cái hồ ấy để gặp lại ảo ảnh ấy, rồi chân tôi cứ như thế di chuyển đến cái hồ đó, còn tôi thì như người mất hồn.

    Đến nơi, cái hồ đó vẫn như mọi ngày: trong lành, phản chiếu ánh nắng chiều tà, gợn những con sóng nhẹ khi gió thoảng qua.

    Tôi ngồi dưới tán cây cổ thụ đang xì xào tiếng lá.

    Tôi nghe được tiếng chi chích bồ câu trên cành.

    Mặc kệ dòng thời gian đang chảy qua trước mắt trong vô vị, tôi ngồi thẫn thờ, biết bao tâm tư cứ hiện trong đầu tôi.

    "Em còn bé dại lắm thôi,

    Sao đời đã vội gọi mời xa xăm?

    Ngồi nhìn mặt nước lặng thầm,

    Mà nghe tim vỡ lặng câm trong lòng.

    Ngày ngày nguyện ước cùng Trời,

    Nguyện cầu phép mầu sáng ngời giữa gian.

    Để em hạnh phúc bình an,

    Không nghe tiếng gọi muôn vàn chia xa..."

    "Fiona...

    Fiona!"

    - Giọng nói ấy ấm áp đến nỗi quen thuộc, đó là anh Alex!

    Tôi sững người, tôi không muốn anh ấy thấy tôi trong tình trạng nước mắt lấm lem đầy mặt nên vội lấy áo lau nhanh.

    Sau đó, anh ấy đã lao xuống chỗ tôi.

    - Sao em lại ngồi đây?

    Có chuyện gì à?

    - Dạ... em chỉ đang ngồi đây ngắm cảnh thôi...

    Dứt lời, bầu không khí trở nên im bặt, có thể nghe cả tiếng gió đang chạy vụt qua.

    Ánh hoàng hôn lúc này hạ dần xuống chân núi, Mặt Trăng đang dần tỉnh giấc sau cơn nồng.

    Lúc này, anh ấy đặt mình xuống ngồi cạnh tôi, tôi sợ nếu anh hỏi thêm một câu nữa, tôi sẽ không giữ được bình tĩnh mất.

    Thế mà vì lí do nào đấy, tôi lại hỏi anh câu hỏi giống đêm qua tôi hỏi mẹ:

    - Anh Alex, - tôi hỏi một hơi, - nếu một ngày anh gặp một "lời tiên tri" về số phận của người thân, anh sẽ cảm thấy thế nào?

    Alex nghe thấy câu hỏi của tôi thì khựng lại.

    Anh không trả lời ngay, ánh mắt anh khẽ chùng xuống.

    Thấy thế tôi tự buộc miệng dặn anh: "Thôi... em hỏi linh tinh thôi..."

    - Không... em không hỏi linh tinh đâu, Fiona.

    Nếu một ngày anh nhận được "lời tiên tri" ấy, anh sẽ hoảng sợ như một con mèo hoang bị dồn vào góc tối, anh cũng sẽ khóc, và cũng sẽ đớn đau giống như có gì đó xé toạc trong lồng ngực...

    Anh chẳng biết em đang gặp chuyện gì, nhưng đừng ở đây một mình nữa, em hãy về nhà đi.

    Nói xong, anh tạm biệt tôi rồi về.

    Mặt hồ phẳng lặng đến lạ, tán lá cổ thụ cũng đứng im như nín thở.

    Những lời anh nói, sao lại giống hệt lòng tôi đến thế?
     
    Back
    Top Dưới