Ngôn Tình Dưới Những Dặm Mưa Sa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Dưới Những Dặm Mưa Sa
Chương 40: Khép Lại Giấc Mộng Thượng Lưu


Lạc Linh Diễm trừng mắt nhìn Thời Oanh, mọi thứ đều vượt quá tưởng tượng nên cô ta nhất thời không biết phản bác gì.

Trong đầu không ngừng tự nhủ đây đều là giả, những điều này là do Thời Oanh tự dựng lên để lừa nhà họ Lạc mà thôi.
Thời Oanh nhìn thấu suy nghĩ của cô ta, chậm rãi chìa ra trước mặt giấy xét nghiệm: "Không tin nổi hả? Mở to mắt cô ra mà nhìn cho kỹ này.

Tôi mới chính là con gái ruột!"
Thời Oanh có thân phận mới, cô không cần e dè sợ sệt khi đối mặt với đám người này nữa.

Hiện tại, cô với bọn họ là cùng một thế giới.
Tống Nam hơi mơ hồ, hắn quen biết Thời Oanh lâu như vậy nhưng lại không hề biết cô là con gái ruột của nhà họ Lạc.

Thời Oanh xuất thân cô nhi, cuộc sống của cô vô cùng chật vật, có lẽ vì lý do đó mà cô luôn e dè, thiếu tự tin khi xuất hiện trước nhóm bạn cùng hắn.

Rất nhiều lần Thời Oanh muốn dừng lại vì cô cảm thấy khoảng cách giữa hai người quá xa, cô không thể vượt qua định kiến giàu nghèo được.

Nhưng mỗi lần cô chùn bước, hắn lại không màng tất cả mà tiến lên, thậm chí còn nghĩ tới việc từ bỏ hết gia sản nhà họ Tống.

Người thừa kế sản nghiệp khổng lồ gì đó, hắn đều không cần! Hắn chỉ muốn ở bên Thời Oanh mà thôi.
Thời Oanh bây giờ trở mình, thân phận khác đi khiến người ta lóa cả mắt.

Nhà họ Lạc cũng là gia đình giàu có, người nhà nắm nhiều chức vụ quan trọng trong ngành giáo dục và chính trị, từ nhỏ đến lớn Lạc Linh Diễm cũng vì xuất thân này mà vô cùng kiêu ngạo, cô ta luôn cho rằng những người khác đều là dạng dong chi tục phấn, chỉ có cô ta là cao quý từ trong xương.
Chỉ trong chớp mắt đã vật đổi sao dời, cô tiểu thư nhỏ ngày nào biến thành đứa trẻ được nhặt về, còn Lọ Lem xưa kia thì hóa tiểu thư trâm anh thế phiệt.
"Nhìn kỹ rồi chứ? Xong rồi thì cút đi.

Chỗ này là bữa tiệc của giới nhà giàu, cô lấy thân phận gì mà xuất hiện ở đây?"
Thời Oanh không khách khí buông lời trào phúng khiến những người xung quanh được một phen xì xào bàn tán.

Tất cả bọn họ đều tò mò về kết cục của Lạc Linh Diễm, trước đây cô ta luôn bóng gió mỉa mai Thời Oanh, hiện tại đúng là nghiệp báo.
"Cô..

cô..

cố tình chèn ép tôi?" Lạc Linh Diễm gương mặt đẫm lệ, ấm ức siết chặt tay.

Dáng vẻ này có thể khiến người ta đồng cảm nhưng với điều kiện đó không phải là Thời Oanh - người từng bị Lạc Linh Diễm sỉ nhục hết lần này đến lần khác.
"Đúng! Tôi chèn ép cô vậy đó, thì sao? Từ nay về sau gặp cô ở đâu tôi sẽ ép cô đến chết ở đó! Không chỉ có mỗi cô, những ai từng sỉ nhục tôi cứ chuẩn bị tinh thần, tôi sẽ trả lại họ gấp bội!"
Nhất là Tưởng Ly.

Nếu không phải tại Tưởng Ly thì cô cũng không cần rời xa Tống Nam, làm cho bọn họ có kết cục như hôm nay.

Những năm nay cô đã cố dằn xuống nỗi hận thù này nhưng cô nhận ra mình không làm được.

Tưởng Ly phải trả giá cho những gì cô ta đã làm.
Tống Nam nhìn dáng vẻ này của Thời Oanh không khỏi rùng mình.

Hắn cảm nhận được cô đã tổn thương nhiều, nhiều đến mức che lấp toàn bộ nhân hậu trước đây.

Một suy nghĩ lóe lên trong đầu, hắn theo phản xạ nhìn về phía Tưởng Ly thì chẳng thấy bóng dáng cô đâu nữa.

Lạc Linh Diễm quá lắm chỉ mỉa mai Thời Oanh vài câu thôi, trong khi từ đầu chí cuối người rắp tâm hãm hại Thời Oanh chính là cô, liệu Thời Oanh có trả thù Tưởng Ly không?
Hắn nghĩ là có.
Mới chỉ nghĩ thôi hắn đã lo sốt vó, vội rời hiện trường đi tìm Tưởng Ly.

Chính hắn cũng không lý giải được điều này, đúng là trong quá khứ hắn từng ghét cay ghét đắng Tưởng Ly, nhưng khi kết hôn, sống cùng nhau hắn mới ngộ ra Tưởng Ly cũng chẳng đáng ghét đến mức đó.
Thời Oanh liếc mắt nhìn thấy Tống Nam dáo dác tìm ai đó, hừ, khỏi nghĩ cũng biết là tìm Tưởng Ly kia rồi.

Tại sao? Tưởng Ly đó kiêu ngạo như vậy, độc ác tàn nhẫn như vậy, hại cô suýt chút nữa thân bại danh liệt mà vẫn có thể sống yên ổn, vui vẻ bên cạnh Tống Nam.
Cô không cam tâm!
Lạc Linh Diễm vụt chạy đi, cô ta không muốn nán lại đây một giây một phút nào.

Mới tiếng trước còn ung dung gảy khúc nhạc, được bao người xúm xít tán thưởng không ngừng mà nay lại bị rơi xuống đáy vực, ai cũng thi nhau bỏ đá xuống giếng, muốn thấy cô ta ngã chết mới thôi.
Tưởng Ly cũng không khá hơn.

Ngay lúc Tống Nam cản cái tát đó cho Thời Oanh, trái tim cô đau nhói.

Bản thân đã tự nhủ hơn ngàn lần mình chỉ xuyên vào thân phận nữ phụ, cố sống e dè, giảm thiểu tối đa khả năng bị tổn thương nhưng con tim lì lợm cứ tò mò dấn thân.

Để rồi mỗi khi thấy Tống Nam thân mật với người con gái khác cô chỉ biết hèn mọn tránh mặt, tìm nơi vắng vẻ để một mình gặm nhấm nỗi đau.
Cô hận bản thân mình yếu đuối! Giá mà cô mạnh mẽ bằng một phần mười Tưởng Ly trong tiểu thuyết thì tốt biết mấy.
"Triệu Ý Hi, mày ở nơi này lâu quá nên bắt đầu quên mất mình là ai rồi đúng không!"
Cô vùi mặt vào lòng bàn tay, dốc sức lay tỉnh bản thân khỏi giấc mộng này.

Bởi nếu chìm sâu vào nó, người đau khổ đến cuối chỉ có bản thân cô mà thôi..
 
Dưới Những Dặm Mưa Sa
Chương 41: Ngã Bệnh


Sau một đêm vùi mình vào trong chăn khóc nức nở cô đã bị sốt.

Tống Nam đứng bên cạnh thấy trong lòng xót xa kỳ lạ.

Mặt Tưởng Ly tái mét, cổ họng khô khốc, chẳng có khẩu vị để ăn bất kỳ thứ gì nên chẳng hơi sức đâu mà cãi vả với Tống Nam.
"Người thì yếu mà cứ thích ra gió.

Bảo cô đứng yên lại chạy lung tung để giờ sốt ra nông nổi này."
Tưởng Ly ho muốn văng cả phổi, chỉ có thể trừng mắt uy h**p hắn.

Cô ra nông nổi này còn không phải tại hắn hay sao? Lúc thì cư xử ân cần, lúc lại lạnh lùng quay lưng khiến cô không nắm bắt được ý định của hắn.

Thời Oanh không xuất hiện thì thôi, cứ ra mặt là y như rằng biến cô thành tàng hình.

Thú thật là cô bắt đầu hiểu phần nào tâm lý của nhân vật Tưởng Ly, rõ ràng là vợ chồng, giấy kết hôn đã ký, lễ cưới cũng đã tiến hành, bất kể lúc trước Tống Nam có tình cảm với ai thì cũng cần phân định rạch ròi.

Hở chút là lại tìm đến Thời Oanh, ra mặt bảo vệ cô ta như thế tức tức là không để người làm vợ như cô vào mắt còn gì.
Không ngờ bản thân xui như vậy, chỉ mới khóc lóc một chút thôi đã đổ bệnh nằm liệt giường rồi.
"Tôi sắp đi công tác rồi, đợt này không phải đi ngắn ngày đâu.." Hắn ngừng một chút, thở dài: "Tôi vừa tìm cho cô một người trạc tuổi để chăm sóc.

Mấy ngày này đừng nghĩ đến công việc thiết kế nữa, ở nhà dưỡng bệnh đi.

Không truyền ra ngoài người ta lại tưởng tôi ngược đãi cô."
Tưởng Ly tiếp tục ho khụ khụ, hình như muốn nói gì đó.

Tống Nam tiến đến, đỡ cô ngồi dậy còn chu đáo bón cho cô vài muỗng nước thuốc.
"Đắng không? Cố chịu chút, uống xong tôi cho một muỗng mật ong nhé!"
Nữa rồi, lại dùng sự dịu dàng và mập mờ kia để dụ dỗ cô rồi! Nhất định không thể để bản thân sa ngã, phải tỉnh táo!
"Sao mặt đỏ vậy? Nào, để tôi đo xem thân nhiệt cô như nào rồi."
Tưởng Ly gạt tay hắn ra, cô thều thào: "Không phải anh nói vừa tìm được người chăm sóc tôi sao? Để cô ấy vào đây."
"Được."
* * *
Nghe nói An Ngọc đã tốt nghiệp chuyên ngành điều dưỡng, trước đây cũng từng làm hộ lý trong bệnh viện lớn, tính cách của An Ngọc hiền lành, ít nói, không tò mò tọc mạch nên Tống Nam rất hài lòng.

Hắn cố ý chọn người này để Tưởng Ly bớt cô đơn hơn.

Dù gì người làm trong nhà đều ít nhiều giữ khoảng cách với cô, hắn sợ khi mình không có ở đây cô sẽ buồn chán.

An Ngọc hiểu chuyện lại chu đáo, nhất định không để hắn thất vọng.
"Cô chủ, uống chút thuốc đi."
Tưởng Ly lắc đầu: "Không."
Uống thuốc cả tuần trời vẫn chẳng khỏi bệnh, cô có cảm tưởng mình sắp uống thuốc thay cơm luôn rồi.

Chả biết cái thế giới tiểu thuyết này thuốc thang kiểu gì mà có mỗi bệnh cảm sốt chữa mãi không khỏi.

An Ngọc không ép, cô mang đến một ít táo và nho cho Tưởng Ly, dịu dàng nhắc nhở: "Cô chủ, ăn chút hoa quả đi cho có sức."
"Cảm ơn."
Cô nhạt miệng, ăn được vài miếng lại nằm vật ra giường.

An Ngọc ân cần mang sữa tươi ấm đến, chu đáo bón từng muỗng.
"Cô chủ cứ nghỉ ngơi, chút nữa đến giờ thuốc em sẽ gọi sau."
Trong nhà này, tất cả mọi người đều gọi Tưởng Ly một tiếng "bà chủ", duy chỉ An Ngọc gọi là "cô chủ" khiến cô cảm thấy bản thân trẻ trung hơn, không quá khách sáo và câu nệ.

Tiếp xúc hơn một tuần với An Ngọc, cô dường như hiểu vì sao Tống Nam lại chọn cô ấy đến bên cạnh.

Chỉ có An Ngọc là không xì xầm bàn tán về cô sau nhiều chuyện xảy ra.
Tưởng Ly thức dậy đã là bảy giờ, cô thấy người nhớp nháp muốn đi tắm.

Trước đây mỗi khi không khỏe, chỉ cần tắm một chút nước nóng, ăn bữa cơm ngon miệng là hồi phục ngay.

Thân thể này đúng là tiểu thư yếu ớt, cảm sốt thôi mà nằm bẹp dí trên giường cả tuần.
Tưởng Ly thả mình vào nước ấm trong bồn tắm.

Bồn tắm có cả chức năng massage khiến cô thoải mái không thôi.

Hai mắt lim dim, cả người hoàn toàn thư giãn chìm vào làn nước.
Dường như trải qua rất lâu, lâu đến nỗi cô tưởng những thứ xảy ra với mình từ trước đến nay đều chỉ là một giấc mơ, đợi khi tỉnh dậy rồi cô vẫn sẽ là sinh viên trường Thiết kế, là Triệu Ý Hi nghèo khó ngày ngày tìm kiếm cho mình một cánh cửa cơ hội.
Cô nghe loáng thoáng bên tai có tiếng ai vội vã, đầy lo lắng, dẫu cố gắng mở mắt ra để xem thử đối phương là ai nhưng cô không thể làm được.

Cảm giác được nước ấm bao bọc phút chốc biến mất, chỉ còn sự lạnh lẽo, mệt mỏi đang ghì lấy cô.
Mau..
Nước ấm..
Bác sĩ..
Cô nghe được những cụm từ rời rạc như thế.

Tưởng Ly bất chợt nhớ đến Tống Nam, nhưng không thể nào, tên vô lương tâm đó đã đi công tác rồi, cả tuần trời chẳng thấy mặt đến một cuộc điện thoại cũng không có thì sao lại xuất hiện ở đây được.
Cô tự cười nhạo bản thân đã quá đa tình.

Nếu cô xuyên vào bất kỳ thân phận nào khác thì có thể động lòng với Tống Nam, duy chỉ Tưởng Ly là không được phép.
Mới chỉ là suy nghĩ mà tim cô đau như thắt lại, Tưởng Ly lần nữa rơi vào hôn mê..
 
Dưới Những Dặm Mưa Sa
Chương 42: Sức Khỏe Ngày Một Kém Đi


Tưởng Ly tỉnh lại, thấy lồng ng.ực mình nóng ran.

Cô đảo mắt nhận ra mình đang nằm trên giường, hình như khi nãy cô vẫn ở trong bồn tắm mà nhỉ?
"Dậy rồi? Thấy trong người có chỗ nào không khỏe không?"
"Tống Nam? Sao anh lại ở đây?"
Không phải hắn nói đi công tác dài hạn sao?
"Cũng may là tôi về kịp chứ không thì có án mạng xảy ra rồi.

Cô bao tuổi mà ngốc vậy hả? Bản thân đang sốt lại đi ngâm bồn, còn khóa trái cửa lại, chỉ một chút nữa thôi là cô ngộp chết rồi!"
Tống Nam bực bội nên hơi lớn tiếng.

Hắn cứ thấy bất an, bồn chồn nên vội vã để thư ký đặt vé máy bay quay về xem tình hình.

Nào ngờ vừa về đã nghe An Ngọc nói Tưởng Ly đi tắm, nhưng cả tiếng rồi chưa thấy ra, gọi cũng không trả lời.

Trong lòng hắn càng thêm sợ hãi, không suy nghĩ nhiều mà phá cửa xông vào.

Khoảnh khắc nhìn thân thể Tưởng Ly chìm trong bồn nước, mặt trắng bệch không một giọt máu, tim hắn như muốn bật ra khỏi lồng ng.ực.
"Nói vậy là..

anh xông vào lúc tôi đang tắm ư?"
Mới nghĩ thôi mà người cô đỏ bừng như tôm luộc, dù đây không phải thân thể của cô nhưng ít nhiều gì linh hồn của cô đang quản lý mà! Để hắn nhìn thấy sạch sành sanh như vậy đúng là tiện cho hắn quá rồi!

Cốc.
Tống Nam không nương tình mà cốc lên đầu cô, mắng: "Nhiều lúc tôi muốn mở cái đầu này ra xem bên trong rốt cuộc chứa thứ gì! Đấy mà gọi là tắm à? Đấy là tìm chết, hiểu chưa!"
Tưởng Ly chưa kịp phản bác thì hắn cốc thêm cái nữa, tinh ranh nhếch mép: "Với lại nhìn một lượt từ đầu tới chân thì cô chưa có gì để thu hút tôi hết.

Người cứ như con mèo bệnh vậy."
"Anh!"
Trần đời sao có người vô lý như hắn vậy! Được lợi còn quay sang chê bai, khích bác.

Nhất thời Tưởng Ly "hồi sinh", xách gối ném về phía Tống Nam.
"Anh ra vẻ tốt bụng gì chứ? Nói đi, anh đã nhìn thấy gì rồi."
"Chúng ta đã kết hôn, tôi nhìn thấy cũng có gì lạ đâu."
"Anh thừa biết giữa chúng ta là loại kết hôn như thế nào mà."
"Như thế nào? Không thì tôi cởi ra cho cô nhìn lại, xem như huề nhé."
Nói đoạn, hắn đưa tay muốn cởi cúc áo, Tưởng Ly nhanh như cắt chui tọt vào trong chăn che kín đầu, gào ầm lên: "Cút, cút! Anh cút ngay cho tôi!"
Tống Nam khẽ cười trước dáng vẻ này của cô, chỉnh lại quần áo rồi bước ra.

Bên ngoài không biết An Ngọc đã đứng từ khi nào, trên mặt không có biểu cảm kỳ lạ, chỉ lặng lẽ cầm chặt khay thức ăn trong tay.
"Mang xuống hâm lại đi, thức ăn có vẻ cũng nguội rồi."
Không còn vẻ cười đùa như khi nãy, Tống Nam lạnh nhạt nhắc nhở An Ngọc.

Cô ấy cúi mặt thấp, gật đầu: "Vâng."
"Sau này phải theo sát Tưởng Ly, không được để chuyện như hôm nay tái diễn."
"Vâng, tôi biết rồi."
* * *
Tưởng Ly thức dậy, hỏi thử mới biết Tống Nam đã đi từ sáng sớm.

Hóa ra chuyến công tác vẫn chưa đâu vào đâu cả, chỉ là lo lắng cho cô nên mới trở về xem tình hình thôi.

Nghĩ đến việc hắn đã cứu mình, trong lòng cô không khỏi bồi hồi.

Mọi thứ sẽ tuyệt vời hơn nếu An Ngọc không hỏi cô:
"Cô chủ, sao cô không đeo vòng cổ cậu chủ tặng?"
Tưởng Ly đang uống nước phải khựng lại, ngước nhìn với ánh mắt ngây thơ đến tội nghiệp: "Vòng cổ gì?"
"Thì là chiếc vòng cổ mà cậu Tống Nam đặc riêng cho cô ấy.

Nghe nói do chính tay cậu chủ lên ý tưởng, độc nhất vô nhị đó."
Cô cắn chặt môi, trong đầu nảy ra vô số tình tiết có thể xảy ra.

Không lẽ Tống Nam có tình nhân bên ngoài?
"Chiếc vòng đó có mặt hình hoa Lily đó, bằng kim cương xịn lắm."

"Hoa Lily?"
"Hoa Lily là biểu tượng của tình đầu, của tình yêu thuần khiết.

Xem ra cậu chủ muốn cho cô một sự bất ngờ đấy."
Tay cô siết chặt ly nước trong tay, trước mắt thoáng nhòe đi như bị che bởi màn sương.

Cô cười tự giễu: "Ha, đúng là bất ngờ thật."
Tình đầu? Hắn ta đúng là một người đàn ông chung tình, nhiều năm trôi qua vẫn chỉ yêu mỗi Thời Oanh.

Vậy mà cô còn ngu ngốc nghĩ rằng hắn quay trở về là vì mình, không, cô chỉ là viên gạch lót đường thôi.

Mục đích hắn quay về là vì Thời Oanh.
"Cô đi ra ngoài đi.

Tôi mệt, muốn nghỉ ngơi."
"Dạ.

Cô chủ, tôi để thuốc ở đây, cô nhớ uống nhé."
Tối hôm đó, Tưởng Ly gặp ác mộng.

Cũng không hẳn là ác mộng, đó chẳng qua là giấc mơ có chút hụt hẫng một chút mà thôi.

Trong giấc mơ, cô thức dậy ở ký túc xá.

Những chuyện mà cô trải qua gần hai năm nay cứ như là ảo ảnh.

Không có Tống Nam, Thời Oanh hay ai cả, chỉ có cuộc sống bận rộn không ngừng cuốn cô đi.
Trong giấc mơ đó, cô là Triệu Ý Hi, chứ không phải là Tưởng Ly gì cả.

Ban ngày, cô vẫn đi học đi làm, chỉ có khi đêm xuống cô mới đối diện với cô đơn bủa vây.

Có lẽ cô bị tâm thần rồi! Cô đã yêu một người không có thực.
Triệu Ý Hi cứ mập mờ, chính cô cũng chẳng biết đâu là mơ đâu là thực nữa.
Tưởng Ly tỉnh lại, cô phải ngồi một lúc lâu để nhận ra bản thân vẫn đang ở trong quyển tiểu thuyết ấy.

Đầu cô đau nhức, đến nỗi cô phải ôm đầu kêu ca: "Chết tiệt, rốt cuộc mình là ai? Triệu Ý Hi, hay Tưởng Ly?"
"Cô chủ, cô tỉnh rồi hả?"
"An Ngọc, cô nói xem, tôi là ai vậy?"
"Cô chủ, cô không sao chứ?"
"..."
"Cô chủ, máu! Mũi cô bị chảy máu kìa!"
"..."
Tưởng Ly chụp chiếc gương bên cạnh, nhìn bản thân máu mũi chảy ròng ròng trong lòng lóe lên một suy nghĩ: "Không lẽ đây là đoạn kết của nhân vật này sao?"
Nhưng cô vẫn còn nhiều điều muốn làm, cô chưa muốn rời đi!
Chuông điện thoại vang lên, dãy số gọi đến là của Tống Nam.

Song, cô nhớ đến những lời An Ngọc nói nên tuyệt tình tắt máy.

Nếu đây là số mệnh, cô nên vâng lời hay kháng cự đây?.
 
Dưới Những Dặm Mưa Sa
Chương 43: Thấy Cô Có Chút Đáng Thương


Tưởng Ly được đưa đến bệnh viện, An Ngọc thay cô đi lấy thuốc còn không quên dặn cô hãy ngồi chờ một chút.

Tưởng Ly chỉnh lại khăn choàng, mỉm cười: "Đừng lo.

Khi nãy bác sĩ cũng nói tôi chỉ bị suy nhược thôi, không có gì đáng ngại."
"Cô chủ, cô có muốn uống chút gì không?"
"Một ly trà sữa vậy." Tưởng Ly cười đến mắt cong cong, dường như cái người yếu ớt phụt máu mũi vừa nãy không liên quan gì đến cô cả.

An Ngọc rời đi chưa bao lâu thì cô chạm mặt người quen.
"Tưởng Ly? Cô bị bệnh à?"
Phó Thịnh Minh nhìn cô bằng ánh mắt dò xét từ đầu tới chân, đúng là so với lúc trước cô có phần ốm yếu hơn thật.

Tưởng Ly vẫn còn ám ảnh thái độ lúc trước của anh nên lập tức bật chế độ xa lánh, cô ngồi nép vào tường, cố gắng không chọc tức Phó Thịnh Minh.

Anh nhìn thấy cảnh này trong lòng không khỏi tức giận: "Tôi là ma hay quỷ, sao cô sợ dữ vậy?"
"Tôi chỉ sợ anh lại nổi điên lên thôi.

Dù sao tôi cũng là kẻ chướng mắt mà."
Nghe giọng điệu này chắc hẳn vẫn ghi thù vụ lần trước.

Phó Thịnh Minh lắc đầu cười khổ: "Thù dai đến vậy cơ à?"
"Người thù dai phải là anh mới đúng.

Tôi không sao, cảm ơn Phó tổng đã quan tâm!"
"Thật sự không sao ư? Trông cô..

xanh xao lắm.."
Nhớ trước đây Tưởng Ly lúc nào cũng tươi tắn, ánh mắt sáng trong đâu có chỗ nào giống một con mèo bệnh như này.

Trong đầu anh lóe lên suy nghĩ không lẽ Tống Nam đối xử với cô không tốt? Nghĩ cũng có lý lắm! Tống Nam vốn dĩ ghét Tưởng Ly, hiện tại Thời Oanh cũng quay về rồi, chắc mỗi ngày đều vắt óc nghĩ cách hành cô ra bã.
"Cô cũng thật đáng thương!"
Tưởng Ly:?
Cô hiển nhiên không hay biết gì Phó Thịnh Minh đang độc thoại nội tâm, vẽ ra cảnh tượng gả vào hào môn thê thảm của cô.

Tưởng Ly không mở lời, lòng thầm cầu mong An Ngọc nhanh chóng quay lại, cô muốn đi về!
"Tưởng Ly, lẽ nào cô nhất định phải cố chấp ở bên Tống Nam sao? Dù hắn ta không thích cô?"
"Vậy anh thì sao? Chẳng phải bản thân anh cũng cố chấp đối với tình cảm của Thời Oanh sao? Tôi thật lòng khuyên anh buông tay đi.

Hai người định sẵn không có duyên với nhau rồi.

Anh tin tôi đi!"
Tưởng Ly nhìn anh tha thiết, cô thật lòng muốn tên nam phụ này thức tỉnh sớm chút, tránh để bản thân khổ tâm thêm.

Tuy kết cục của nam phụ trong nguyên tác không phải tệ, ngoại trừ không thể ở bên nữ chính những thứ khác đều mỹ mãn hơn người.

Nhưng cùng là phận người qua đường, cùng chịu giày vò trong tình cảm đơn phương, cô thật sự không nỡ.
Phó Thịnh Minh thở dài, ngồi xuống cạnh cô.

Giờ phút này anh cảm thấy cô không hề đáng ghét như trước đây ngược lại khiến anh muốn mở lòng tâm sự một chút.
"Lần này Thời Oanh quay về, tôi cảm thấy cô ấy rất xa lạ.."
Tưởng Ly tò mò chờ đợi câu tiếp theo.

Phó Thịnh Minh chậm rãi cất lời: "Hồi trước Thời Oanh có vẻ ngây thơ, cô ấy luôn lạc quan, dễ chịu với tất cả mọi người xung quanh.

Nhưng kể từ khi cô ấy nhận thân phận là con gái nhà họ Lạc, cô ấy dường như biến thành một người khác."

"Khác như thế nào?"
"Cô ấy lạnh lùng hơn, nhiều toan tính hơn."
Tưởng Ly im lặng, cô đã biết điều này từ lâu rồi.

Chỉ khác ở chỗ trong tiểu thuyết, hai người đàn ông yêu ai yêu cả đường đi lối về nên đắm đuối chìm vào tình yêu mà thôi.
Cô chống cằm nhìn ra xa, thấy An Ngọc lấp ló đằng sau cô vội vàng đứng dậy.

Nào ngờ do ngồi lâu quá nên lúc đứng lên cả người lảo đảo, vừa hay ngã vào vòng tay của Phó Thịnh Minh.

Hai người nhìn nhau trong ngơ ngác, An Ngọc đối diện cũng mở to mắt vì bất ngờ.
"Cô chủ.."
Giọng nói của An Ngọc cất lên kéo Tưởng Ly về thực tại.

Cô tránh ra xa, hắng giọng xua tan đi bầu không khí quái lạ này: "Cảm ơn anh.

Giờ tôi phải về rồi."
"Về cẩn thận."
Tầm mắt Phó Thịnh Minh chạm về phía An Ngọc, cô gái này trông có vẻ quen quen hình như anh đã gặp ở đâu rồi nhỉ?
Nhưng nhất thời không thể nhớ ra cô ấy là ai.
"An Ngọc, chuyện lúc nãy cô không hiểu lầm chứ?"
Trên xe, Tưởng Ly tò mò quay sang hỏi.

An Ngọc cúi đầu thật thấp, nhỏ giọng đáp: "Không ạ.

Lúc nãy tôi..

tôi không thấy gì hết."
Tưởng Ly thở dài, nhìn điệu bộ này cũng đủ biết An Ngọc chắc chắn đã hiểu lầm cô với Phó Thịnh Minh có gian tình rồi.

Nếu chẳng may cô ấy tọc mạch cho Tống Nam không biết tên kia sẽ phát điên đến mức nào nữa.
Tại sao cô phải để tâm hắn ta nghĩ gì chứ? Người ta chỉ xem cô là thế thân, để thỏa mãn trả thù mà thôi.

Có khi thấy cô yêu người khác hắn còn vui nữa là, như vậy thì có thể đường đường chính chính ly hôn, tiến đến với Thời Oanh rồi.
Nghĩ đến đây cô thấy tim mình đau nhói.
Mà không, hình như đau thật! Cô khó thở, mặt đỏ gay rồi dần trắng bệch.

Ban đầu còn nghĩ do bản thân hơi kích động nhưng chỉ phút chốc cô phát hiện cơ thể không ổn.

Tưởng Ly níu tay An Ngọc, nói ra những câu từ rời rạc: "Mau..

gọi cấp cứu..

tim.."
Trước khi ngất đi cô mơ hồ nhìn thấy người đối diện nhếch mép cười, còn lẩm bẩm gì đó..
 
Back
Top Bottom