Khác Dưới lưỡi dao mổ là trái tim

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407527520-256-k332281.jpg

Dưới Lưỡi Dao Mổ Là Trái Tim
Tác giả: Tungonchi
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Tôi dùng dao mổ để tìm sự thật từ người chết, nhưng lại chẳng thể phẫu thuật được bí mật trong tim em."

Cố Diệc Thành - vị bác sĩ pháp y lạnh lùng, người luôn tin rằng những cái xác không bao giờ biết nói dối.

Cho đến khi cô gặp Lâm Hạ, cô gái mang theo hơi ấm rực rỡ nhưng lại ẩn chứa những mật mã chết chóc trên da thịt.

Giữa những vụ án mạng kinh hoàng và những con số đếm ngược ngày tử hình, liệu tình yêu có thể nảy nở trên bàn mổ lạnh lẽo?

Hay tất cả chỉ là một trò chơi mèo vờn chuột mà kẻ thua cuộc sẽ phải trả giá bằng mạng sống?



phapy​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tình khúc dưới ánh trăng xanh
  • Kí Ức Dưới Ánh Hoa Sứ [ ViewJune ]
  • Bóng Mợ Dưới Trăng
  • Dưới bóng đào anh
  • DƯỚI NGỌN CỜ ĐẠI NGHĨA - TRẦN BÀNG
  • Ký Ức Dưới Vầng Nhật Minh
  • Dưới Lưỡi Dao Mổ Là Trái Tim
    CHƯƠNG 1: LỜI THÌ THẦM CỦA XÁC CHẾT


    Phòng đại thể của Sở cảnh sát thành phố S nằm sâu dưới tầng hầm, nơi mà ánh sáng mặt trời chưa bao giờ chạm tới.

    Không gian nơi đây lúc nào cũng đặc quánh một mùi hóa chất nồng nặc đến mức nhức mũi, thứ mùi đặc trưng của sự chết chóc đã thấm vào từng thớ vải trên chiếc áo blouse trắng của Cố Diệc Thành suốt mười năm ròng rã.

    Dưới ánh đèn huỳnh quang chớp nháy từng hồi theo một nhịp điệu kỳ quái, Diệc Thành đứng đó, đơn độc và lặng lẽ như một bức tượng tạc từ băng.

    Đối với cô, xác chết chưa bao giờ là điều đáng sợ.

    Người sống mới là kẻ biết lừa lọc, còn những người nằm đây, họ luôn trung thực đến tàn nhẫn, phơi bày mọi sự thật đau đớn nhất dưới lưỡi dao mổ của cô.

    Bàn tay gầy gũi, trắng xanh nhưng cực kỳ ổn định của Diệc Thành cầm lấy cán dao mổ số 4.

    Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của phòng máy lạnh thấm vào phổi trước khi bắt đầu một đường rạch hình chữ Y chuẩn xác trên lồng ngực nạn nhân.

    Tiếng dao lướt trên da thịt khô khốc vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch, một âm thanh khiến ngay cả những cảnh sát hình sự dày dạn nhất cũng phải rùng mình.

    Thế nhưng, khi lưỡi thép vừa chạm đến phần xương ức, Diệc Thành bỗng khựng lại.

    Đồng tử cô co rút, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng như có một bàn tay vô hình vừa bóp nghẹt lấy tim cô.

    Trên bề mặt trắng nhợt của xương sườn, một ký hiệu lạ lùng được khắc sâu bằng một kỹ thuật tàn nhẫn — biểu tượng "Xà Thủ" với hình con rắn quấn quanh thanh kiếm gãy.

    Hình ảnh này như một tia sét đánh thẳng vào đại não Diệc Thành, kéo cô trở về đêm mưa tầm tã của mười năm trước.

    Đó chính là ký hiệu trên chiếc bật lửa mà cha cô đã nắm chặt trong lòng bàn tay đầy máu trước khi trút hơi thở cuối cùng.

    Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán Diệc Thành, thấm vào lớp khẩu trang y tế.

    Chẳng lẽ kẻ thủ ác năm xưa đã quay trở lại?

    "Rầm!"

    Tiếng cửa kim loại va đập mạnh vào tường gạch khô khốc vang lên chói tai, cắt đứt dòng hồi ức nhuốm đầy máu và nước mắt.

    Lâm Hạ bước vào, mang theo luồng gió lạnh buốt và những giọt mưa còn vương trên chiếc áo khoác da màu đen bóng.

    "Bác sĩ Cố!

    Chị vẫn còn ở đây à?

    Có phát hiện gì mới để tôi tóm cổ tên khốn giết người liên hoàn đó không?

    Cả thành phố đang lên cơn sốt vì hắn rồi, cấp trên đang ép tôi đến nghẹt thở đây!"

    Giọng nói của Lâm Hạ hào sảng, tràn đầy năng lượng chính nghĩa, nó giống như một ngọn lửa bất chợt ném vào hầm băng, khiến bầu không khí chết chóc nơi đây bỗng chốc đảo lộn.

    Diệc Thành vẫn không ngẩng đầu, đôi mắt cô vẫn dán chặt vào ký hiệu trên xương sườn nạn nhân.

    Cô bình thản dùng một miếng gạc trắng phủ lên vết mổ, che đi bí mật kinh hoàng kia bằng một động tác chuyên nghiệp đến lạnh lùng: "Cảnh sát Lâm, tôi đã nhắc nhở cô bao nhiêu lần rồi?

    Quy tắc ở đây là gõ cửa ba lần, chờ tôi cho phép mới được bước vào.

    Đừng bao giờ mang cái sự nôn nóng trẻ con của cô áp đặt lên những người đã khuất.

    Họ cần sự tôn trọng, và tôi cần sự tĩnh lặng."

    Lâm Hạ không hề nao núng, cô tiến lại gần, đứng đối diện với Diệc Thành qua chiếc bàn inox lạnh buốt.

    Cô nhìn vào sườn mặt thanh tú nhưng xa cách như mây trên đỉnh núi của người phụ nữ lớn tuổi hơn.

    Có một sức hút kỳ lạ từ đôi mắt lạnh lẽo, sâu thẳm như hố đen vũ trụ của Diệc Thành luôn thôi thúc bản năng chinh phục của một "chó săn" thực thụ như Lâm Hạ.

    "Tôi không có thời gian cho những quy tắc quan liêu khi hung thủ vẫn nhởn nhơ ngoài kia để chuẩn bị cho nạn nhân tiếp theo.

    Sự thật nằm ở đâu, Diệc Thành?

    Chị nói đi, đừng có giấu giếm tôi cái gì cả!"

    Lâm Hạ chống hai tay xuống bàn, nhìn xoáy vào mắt Diệc Thành.

    Diệc Thành lúc này mới từ từ ngước lên.

    Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, tạo nên một sự xung đột mãnh liệt giữa một bên là ngọn lửa rực cháy và một bên là tảng băng vĩnh cửu.

    "Sự thật...

    đôi khi không phải là thứ cô muốn biết đâu, cảnh sát Lâm."

    Diệc Thành nói, giọng trầm thấp và khàn đặc.

    "Nó mang vị đắng của máu và sự mục nát của quyền lực.

    Cô chắc là mình đủ bản lĩnh để nếm nó mà không gục ngã hay đánh mất đi cái niềm tin ngây thơ vào công lý kia chưa?"

    Lâm Hạ khựng lại một chút, nụ cười trên môi nhạt đi, thay vào đó là một cái nhìn kiên định: "Dù nó có là gì, tôi cũng sẽ lôi nó ra ánh sáng.

    Đó là lý do tôi đứng đây."

    Diệc Thành quay đi, bàn tay dưới lớp găng tay cao su siết chặt lấy khay đựng dụng cụ.

    "Vậy thì đi theo tôi.

    Nhưng hãy nhớ, một khi đã bước vào bóng tối, cô sẽ không bao giờ còn là Lâm Hạ của ngày hôm qua nữa."
     
    Back
    Top Dưới