Cập nhật mới

Khác Dưới bóng cây ngô đồng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
115377265-256-k471854.jpg

Dưới Bóng Cây Ngô Đồng
Tác giả: havong
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

"...

Chàng lại tiếp tục dấn bước, giẫm lên những đóa hoa ngô đồng rơi rụng, bỏ lại đằng sau cung vàng điện ngọc, bỏ cả ngai vị hoàng đế nước Nam bao kẻ thèm khát, tiến vào đêm đen mịt mùng..."

Tác giả: havong
Truyện ngắn nằm trong series Đệ nhất giai phi

Thể loại: cổ trang, dã sử
Từ 15/7/2019 đổi tên thành "Dưới bóng cây ngô đồng"
Truyện lấy bối cảnh kinh thành Huế triều Nguyễn (đầu thế kỷ XX), phần lớn diễn biến được hư cấu dựa trên một vài sự kiện có thật trong lịch sử và được nhìn nhận dưới quan điểm cá nhân, không nên đánh đồng với chính sử.

Những phần in nghiêng phía dưới là ca dao hoặc tác phẩm được trích dẫn, không phải do tác giả nghĩ ra.

"Chi, mô, răng, rứa, ni, mần, nớ, tê, chừ, thời, có đều" trong phần thoại có thể hiểu đơn giản là "gì, đâu/nào, sao, vậy/thế, này, làm, đó, kia, giờ, thì, có điều".

Đoạn trong dấu ngoặc vuông [ ] nguyên bản là tiếng Pháp.

Tài liệu tham khảo https://havong1810.wordpress.com/2016/05/29/danh-muc-tai-lieu-tham-khao-cua-de-nhat-giai-phi/
Ảnh gốc của Ngọc Bích.



đệ-nhất-giai-phi​
 
Dưới Bóng Cây Ngô Đồng
1. Phượng hoàng


Mấy hôm nay bận rộn việc triều chính, học hành không để ý, hoa ngô đồng đã nở tự lúc nào.

Tan buổi thường triều, vị hoàng đế thiếu niên đứng lặng rất lâu trước điện Cần Chánh lặng nhìn những chùm hoa tim tím, cành hoa phấn hồng rung rinh trong ánh nắng đầu hạ.

Gió thoảng đưa mùi hương thanh tao từ bông hoa bé nhỏ khiến tâm hồn thêm khoan khoái, làm dịu đi tia nắng chói gắt, kéo dài chút hơi xuân.

Chàng vẫn còn nhớ như in ngày bắt đầu chú ý tới loài cây đặc biệt này.

Thuở mới lên sáu ấy, đứa trẻ nghịch ngợm là chàng chỉ thừa lúc mẹ với người hầu bận rộn không để ý liền chạy đi trèo cây chọc chim khắp hoàng cung.

Lần đó, chàng còn đang vắt vẻo trên thân cây thì bị cha phát hiện lôi xuống.

Cứ nghĩ sẽ bị phạt một trận nên thân nhưng cha chàng lại hiền đến lạ, còn vui vẻ hỏi chàng có biết vừa leo lên cây gì không.

Thấy chàng lắc đầu, ông nhẫn nại giảng giải: "Đây là cây ngô đồng.

Năm xưa, Đức Thánh Tổ (1) đã sai người tìm kiếm khắp nơi, mang giống cây ni về trồng trong Đại Nội."

(1) Đức Thánh Tổ: tức vua Minh Mạng, vị hoàng đế thứ hai của triều Nguyễn.

"Cha ơi, loài cây nớ có cái chi đặc biệt rứa?"

"Truyền thuyết kể rằng từng có năm sắc sao rơi xuống cây ngô đồng và chim phụng hoàng chỉ chọn loài cây nì mà đậu, ấy là điềm lành báo hiệu thời kỳ thái bình thịnh trị."

"Dạ, rứa cha đã từng thấy hắn bay về chưa?"

Câu trả lời là một khoảng im lặng kéo dài.

Cha chàng đứng bất động nhìn chằm chằm vào tán lá xanh mướt trên đầu, bàn tay to lớn siết chặt những ngón tay non nớt của chàng.

Vùng vằng, dùng hết sức bình sinh cố giật ra nhưng đều không được, biết cha thi thoảng vẫn hay buồn giận thất thường, chàng chỉ đành mếu máo rấm rứt khóc.

Tới khi bàn tay được giải phóng thì đã sưng vù tê dại.

Cha cúi người xoa đầu chàng khẽ nói: "Vĩnh San ngoan, đừng khóc nữa, nghe cha nói.

Trên đời còn nhiều nỗi đau đớn khổ sở gấp trăm vạn lần, nếu mỗi lần gặp lại khóc lóc thời bao nhiêu nước mắt cho đủ?

Nam nhi đầu đội trời chân đạp đất càng không thể rơi lệ yếu đuối, phải biết nhẫn nhịn vượt qua tất cả.

Ta chưa từng nhìn thấy phụng hoàng, có đều ta tin có ngày loài chim huyền thoại sẽ bay lượn ở trời Nam.

Nhứt định như vậy!"

Ngữ khí kiên định của cha, sự đau đớn khắc vào ký ức, dù còn quá nhỏ không hiểu hết nhưng chàng luôn tin lời của cha, thường ngắm cây ngô đồng đợi một đôi cánh rực rỡ liệng bay.

Nhưng chưa bao giờ chờ được.

Lớn lên đọc hiểu sách sử, chàng mới rõ phượng hoàng chưa từng xuất hiện, thời thịnh trị thái bình chưa từng đến như ước vọng của cha hay của Đức Thánh Tổ khi trồng những cây ngô đồng kia.

Chiến sự ở Cao Miên dai dẳng, bao cuộc khởi nghĩa nổi lên rồi bị dìm trong bể máu, đất nước lung lay, họa ngoại xâm cận kề.

Những binh đoàn mắt xanh mũi lõ lần lượt chiếm giữ từng mảnh đất của nước Đại Nam.

Gia Định, Biên Hòa, Định Tường...

Nam Kỳ lục tỉnh...

Bắc Kỳ...

Cuối cùng, ngay cả hoàng quyền cũng chịu sự chi phối của ngoại nhân, lập vua, phế vua đều theo lời Mẫu quốc Đại Pháp.

Bọn chúng nói cha chàng bị điên nên buộc người thoái vị giam lỏng ở nơi khác rồi đem một đứa trẻ mới tám tuổi là chàng ngồi vào ngai vàng.

Cha bị điên thật mà.

Sao người có thể không điên khi thân là hoàng đế lại phải nghe lời kẻ khác, chẳng có chút thực quyền trong tay.

Dưới họng súng Tây Dương, người bị điên nên mới dám có ý định chống lại nước Pháp.

Người đã bị bọn chúng bức điên!

Bàn tay thon dài trắng trẻo từ từ nắm chặt dưới tay áo rộng thêu rồng vàng, móng tay ghim sâu vào da thịt.

Cũng đau đấy, nhưng nỗi đau này chẳng thể so bì với nỗi đau của bao người dân dưới sự cai trị của người Pháp, và càng chẳng thể so nổi với nỗi nhục của hoàng tộc khi lăng mộ tổ tiên bị xâm phạm.

Khâm sứ Trung Kỳ Mahé chỉ đứng sau Toàn quyền Đông Dương, gần như nắm mọi quyền quyết định tại dải đất miền Trung, chức vị cao, lợi lộc không để đâu cho hết, nhưng lòng tham của gã không đáy, vơ vét vàng bạc khắp các đền chùa miếu mạo chưa đủ, còn dám thò bàn tay ma quỷ tới Khiêm Lăng.

Nực cười thay!

Kẻ nào trộm mộ nếu bị bắt sẽ bị kết án tra tội, thế mà gã ngang nhiên đào bới, phạm tội đại nghịch lại không có một ai lên tiếng chỉ trích.

Còn chàng, viết thư cho Toàn quyền kể lại chuyện thì bị Hoàng đích mẫu ngăn cản.

Tại sao?

Rõ ràng người làm sai là Mahé nhưng chính chàng lại phải xin lỗi gã trước mặt bá quan.

Bao căm giận, cay đắng, uất ức, không cam lòng đều bị một chữ "hiếu" áp chế, chàng không thể không vâng lời mẹ đích.

Phượng hoàng sẽ thực sự có ngày bay về?
 
Dưới Bóng Cây Ngô Đồng
2. Đồng Chỉ


Hoa ngô đồng chưa tàn hết, chàng đã rời Huế tới hành cung ở cửa biển Tùng Luật (2) nghỉ mát.

(2) Cửa biển Tùng Luật, nơi sông Hiền Lương đổ ra biển, thuộc tỉnh Quảng Trị, thường được gọi tắt là Cửa Tùng.

Năm nay, Thượng thư bộ Học Hồ Đắc Trung theo hầu còn dẫn theo bốn đứa con, vậy là chàng có thêm mấy người chơi cùng.

Hai người con trai tầm tuổi chàng, hiện đang học ở ngoài Bắc, trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, lại có cả ý định sang Tây học hỏi cái mới, thật đáng mừng.

Bé Hạnh nhỏ nhất, chỉ chừng chín, mười tuổi nhưng rất thông minh lanh lẹ, nói chuyện cực kỳ đáng yêu.

Còn một người con gái tên Chỉ, thua chàng hai tuổi, trông cũng khá xinh xắn song lúc nào cũng khuôn phép giữ lễ dù chàng đã nói từ đầu không cần câu nệ, nghiêm nghiêm nghị nghị chẳng khác mấy bà cung nữ già là bao, mất cả hứng.

Bên cạnh đó, chàng đã đến tuổi thành niên, Hoàng đích mẫu từng có ý định nạp phi cho chàng, nhiều đại thần mong cho con cháu tiến cung dù chàng chưa muốn lấy vợ.

Hồ Đắc Trung có thể không có ý nghĩ như vậy nhưng Hồ tiểu thư cũng đến tuổi cập kể, để tránh điều tiếng dị nghị thì cứ cách xa là hơn.

Dù đi nghỉ mát, lịch học của chàng vẫn không thay đổi, sáng chiều luân phiên học tiếng Pháp và chữ Nho, buổi tối lại nghe các quan báo cáo công việc.

Chỉ có cuối chiều mới thoải mái một chút, chàng thi thoảng tới chỗ Hồ Đắc Trung chơi cờ hoặc rủ đám con của ông ấy ra biển chơi.

Ban đầu chơi không vui lắm vì bọn họ còn câu nệ lễ tiết, sau cũng thành quen, ai nấy thoải mái nói cười hơn nhiều, trừ "người nào đó".

Một chiều nọ, như thường lệ chàng cùng bốn người con nhà họ Hồ ra biển bắt còng (3).

Mặt trời đã ngả về tây, khoảng không bao la xanh ngắt dần phủ đầy sắc đỏ cam.

Giữa biển trời mênh mông, bất chợt có chút hoang mang mờ mịt, nhìn con vật bé nhỏ giãy giụa trong lòng bàn tay, chàng chợt nhớ tới câu ca dao:

Chiều chiều mây phủ sóng xô

Dã tràng xe cát cơ đồ phù vân.

(3) Còng: con dã tràng.

Con người giữa thiên nhiên bao la cũng bất lực nhỏ nhoi như thế, chẳng thể chống lại vận mệnh.

Cố nén một tiếng thở dài, chàng nói với mấy người còn lại: "Thả chúng đi đi, không dưng bị bắt giữ ở trên cạn lâu sẽ không sống nổi."

Lòng trĩu nặng tâm tư, chàng thơ thẩn dạo bước.

Dõi mắt theo những cánh chim hải âu cuối trời, chàng bỗng nhớ đến cha và nỗ lực của biết bao người có ý định chống lại nước Pháp.

Phải chăng dù bỏ ra bao nhiêu công sức cũng chỉ giống như đắp thành bên mép biển, một cơn sóng nhỏ ập đến đã đổ sụp.

Như vậy, tới ngày nào nước Nam mới được độc lập, tới ngày nào phượng hoàng sẽ bay về?

Chiều đã muộn, chàng toan quay lại, chợt phát hiện có một bóng người lao về phía mình.

Nhìn kỹ hóa ra là cô gái nghiêm túc họ Hồ, đang lom khom chúi xuống trước, cố với bắt con cua ngày càng chạy xa hơn.

Chàng vươn tay, may mắn tóm được con vật nọ, vừa săm soi chiến lợi phẩm, vừa liếc bộ dạng thở không ra hơi vẫn cố gắng vái chào của người nào đó.

"Từ từ nói thôi.

Ta từng bảo rồi, lúc chơi đùa không cần câu nệ lễ tiết quá nhiều làm chi, cốt là để thoải mái một chút.

Quy tắc trong cung khắt khe hơn nhiều, muốn giảm bớt không xong, chỉ có ngốc như em mới thích giữ rịt vào thân.

Ngó bản mặt..."

Tà áo tím bay trong ráng chiều, ánh lên chút hồng nhàn nhạt như màu hoa ngô đồng, gấu quần đẫm nước biển, tóc mai bết mồ hôi uốn lượn hai bên thái dương, một vệt cát khô in trên gò má hơi tái.

Còn đâu dáng vẻ tươm tất gọn gàng khuôn phép mọi ngày?

Bất giác thầm nghĩ nếu mấy nữ quan nghiêm nghị trong cung cũng tóc tai rối bời, không có quy củ như vậy thì cũng thật kỳ khôi.

Chàng quay người, cố nhịn không cười thành tiếng, không quên bỏ lại một câu: "Đúng rồi, trên má trái có vệt dơ."

Tâm trạng thư thái hơn chút ít, chàng thuận miệng hỏi: "Nãy chừ nghịch cái chi mà mặt... mà hăng say rứa, bắt được nhiều không?"

"Tôi... em đào hố cát, muốn bắt một con thả vào..."

Nghe đến đây, nỗi buồn phiền chán nản chàng vừa đè xuống không bao lâu lại trào lên, giọng nói pha lẫn vài phần giận dữ bất lực: "Không những bắt, còn bỏ công đào nhà tù giam hãm.

Thực có lòng!"

Nói xong, chàng vung tay ném con cua ra xa, hít thở vài cái thật sâu mới lấy lại bình tĩnh.

Cô gái rụt rè lên tiếng: "Dạ... thưa Ngài, em nghĩ cái hố không thể giữ con vật lâu dài đâu ạ.

Dẫu là con kiến, con cua nhỏ nhoi đều có khát vọng sinh tồn mãnh liệt.

Trừ phi bẻ gãy hết sạch chân cẳng, nếu không chúng nhứt định sẽ đào bới cố tìm cách thoát thân."

Phải rồi, chàng đã quên, con vật có khát vọng sinh tồn, con người có ý chí vượt gian khó.

Nếu cam chịu trước số phận, Đức Thế Tổ (4) đã không thể lập ra Nam triều lừng lẫy huy hoàng đến vậy.

(4) Đức Thế Tổ: tức vua Gia Long, vị hoàng đế mở đầu triều Nguyễn.

Chàng tiếp tục dạo bước, đón lấy cơn gió mát rượi mang theo vị mặn mòi của biển.

Phía sau có tiếng lạo xạo trên cát của người nào đó vẫn một mực im lặng lẽo đẽo đi theo.

Chàng bất giác mỉm cười.

Rốt cục chỉ là cô bé ngốc, lúc nào cũng nghe lời giữ lễ, trông thì nghiêm túc, thực chất vẫn còn trẻ con ham vui, vậy mà nói ra được những lời kia.

Mấy câu vừa rồi có vẻ hơi quá đáng, vả lại chính bản thân chàng chưa học được cách che giấu hết cảm xúc.

Để xem nào...

"Bánh nậm hôm bữa ở chỗ Hồ Thượng thư là do em mần?"

"Dạ... thưa Ngài, đúng ạ."

"Ngon lắm!"

Thoạt đầu là ngạc nhiên, rồi niềm vui vẻ lan tràn khắp gương mặt, đôi mắt đã thành hai mảnh trăng mồng Một, cô bé bẽn lẽn cúi đầu đáp: "Ngài...

Ngài... quá khen..."

Có cần dễ xúc động, xấu hổ như vậy không?

Mặt mũi ửng đỏ lên cả rồi...

Nhưng cũng thật dễ thương.

Sau hôm đó, cô gái ngốc không còn quá cẩn thận giữ lễ, bỏ đi phần nghiêm nghị, còn lại bộ dáng nhu mì nhã nhặn, dẫu rất dễ ngượng ngùng khi gặp chàng.

Ngày hè vui vẻ cứ thế qua đi.

Chàng lui tới chỗ Hồ Đắc Trung càng nhiều hơn, không chỉ vì mê mẩn những món ăn của cô gái nhỏ.

So với đồ do Sở Thượng Thiện nấu thì chẳng thể nào bằng nhưng chàng vẫn đến, nhẩn nha thưởng thức đĩa bánh giản đơn ngon lành, nhìn anh em họ Hồ chơi đùa và người cha hiền từ bảo ban.

Nó đượm hương vị của gia đình.

Đã bao lâu rồi chàng không được cùng mẹ ăn một bữa cơm?

Đã bao lâu rồi kể từ ngày cha chàng bị đưa đi giam lỏng ở Cap Saint-Jacques?

Đã bao nhiêu năm từ lúc chàng còn là cậu bé vô tư hồn nhiên nghịch ngợm cùng các anh em?

Ngai vàng, trách nhiệm đè nặng trên vai, xung quanh chàng chỉ toàn thái giám, nữ quan.

Nói dễ nghe thì là kẻ hầu người hạ, nói khó nghe thì là tay sai giám sát từng hành động của chàng.

Đó còn chưa kể đến quan lại trong triều luôn che giấu tâm tư dưới lớp mặt nạ cung kính, không rõ đặt lòng trung thành vào Nguyễn Phúc tộc hay Mẫu quốc Đại Pháp.

Nhưng tại vùng biển Cửa Tùng này, chàng một lần nữa được cảm nhận không khí ấm áp của gia đình, có một khoảng thời gian tự do vui đùa, tạm đặt sang một bên gánh nặng của bậc đế vương.

Những buổi chiều lộng gió, thả chân trần trên bờ cát trắng phau, đuổi theo con sóng vỗ bờ, ngoảnh đầu nhìn lại luôn thấy cô gái nhỏ ở đó, dịu dàng thanh tao giữa muôn vàn đóa ngô đồng xinh đẹp của mây trời tím ánh hoàng hôn.

Có lẽ vì thế, chàng bắt đầu nghĩ về cô bằng cái tên Đồng Chỉ, ngọn cỏ chỉ dưới gốc ngô đồng, nơi phượng hoàng dừng chân. (5)

(5) Chữ "đồng" (桐) trong từ ngô đồng 梧桐 gồm bộ mộc (木, nghĩa là cây) ở bên trái và chữ "đồng" (同, nghĩa là cùng) ở bên phải.

Chữ "chỉ" (芷) trong tên Hồ Thị Chỉ (胡氏芷) giống chữ "chỉ" trong "bạch chỉ" (白芷) – một loại cỏ thơm, rễ dùng để làm thuốc.

Ngoài ra, chữ "chỉ" (芷) gồm bộ thảo (艹, cũng có nghĩa là cỏ) ở bên trên và chữ "chỉ" (止, có nghĩa là dừng lại) ở bên dưới.

Thời gian trôi nhanh cho tới một hôm chàng thảng thốt nhận ra ngày về Huế đã cận kề.

Lần đầu tiên có cảm cảm giác sao kỳ nghỉ ngắn đến vậy.

Lần đầu tiên muốn ở lại chốn này.

Có điều đó chỉ là suy nghĩ thoáng qua, còn bao nhiêu công việc đang đợi chờ.

Cuộc chiến mới nổ ra ở nước Pháp xa xôi rất có thể là thời cơ để xoay chuyển tình thế hiện tại.

Mùa hè đã kết thúc, phải trở về thôi.

Giữ nụ cười mỉm trên môi, chàng lần lượt tạm biệt anh em họ Hồ.

Thế nhưng khi Đồng Chỉ quay đi len lén lau nước mắt, giọt lệ hoen ướt bờ mi, cả ánh nhìn đầy quyến luyến của cô, chàng thực sự không cười nổi.

Thật là... dễ xấu hổ, mau nước mắt, vậy mà chẳng thể nào ghét bỏ được.

Vẫy bé Hạnh lại gần, chàng khẽ dặn dò: "Ra dỗ chị đi em, sang năm rồi sẽ gặp nhau."

Nói cho cô biết, cũng chính là tự nhủ với bản thân, hè năm sau nhất định sẽ gặp lại.

Thu đi, đông đến, mùa xuân sang, ngô đồng dần trút bỏ hết lá vàng, phủ lên mình những đóa hoa tím hồng xinh đẹp.

Giữa bộn bề công việc và dự định, chàng vẫn nhớ lời hẹn, có chút mong ngóng ngày nghỉ mát sắp tới.

Hồ Đắc Trung như thường lệ theo hầu, cũng dẫn theo mấy đứa con giống năm trước.

Chỉ là...

"Một người nữa đâu rồi?"

Chàng cố gắng lắm mới không để lộ sự thẫn thờ, hẫng hụt trong lời nói.

Bé Hạnh năm nay cao hơn một chút so với năm ngoái, rành rọt đáp: "Dạ thưa Ngài, mẹ chúng em bắt chị gái phải ở nhà.

Chị buồn và khóc nhiều lắm."

"Thực tội nghiệp cho cô ấy."

Cửa Tùng không còn nhiều điều hấp dẫn với chàng.

Cảnh vật vẫn đây, thiếu đi một người duy nhất lại khiến chàng thấy trống vắng khôn tả.

Chẳng còn bóng hình luôn lặng lẽ theo sau, chẳng còn gương mặt tròn trịa rất dễ ửng đỏ, chẳng còn những chiếc bánh ngon lành từ đôi bàn tay đảm đang.

Chiều chiều biển vẫn vỗ về bờ cát trắng, tấu lên khúc nhạc ngàn năm bất diệt.

Ánh sáng cuối ngày vẽ lên mây ngàn sắc màu hoàng kim lộng lẫy, tựa hồ đôi cánh phượng hoàng đang bay lượn về phía chân trời.

Chàng chợt mong ước có Đồng Chỉ bên cạnh, chàng sẽ kể cho người thiếu nữ duyên dáng trong tà áo tím hồng ấy câu chuyện về cây ngô đồng.
 
Dưới Bóng Cây Ngô Đồng
3. Toan tính


Mặt trời mùa thu từ từ khuất sau bao lớp đền đài cung điện, tàn dương hắt lên lớp ngói hoàng lưu ly của Nghênh Lương tạ chút ánh sáng rực rỡ cuối cùng.

Trước bến Văn Lâu, làn gió vi vút thổi qua khiến Hương Giang gợn sóng lăn tăn.

Không gian vắng lặng.

Bởi lẽ hoàng đế ra đây hóng mát nên quân lính đã ngăn mấy con đường xung quanh, tránh dân đen mạo phạm ngự giá.

Chàng thong thả buông cần trúc, ý nghĩ đuổi theo mấy hòm bạc vừa được đào lên trong Đại Nội vài hôm trước.

Đầu tiên, nó nhắc chàng nhớ lại vụ Mahé.

Gã đã bị thải hồi về nước, nhưng việc tìm được bạc kia rất có khả năng gợi lên lòng tham của một Mahé thứ hai.

Tiếp theo, việc xử lý số bạc không làm chàng thực sự hài lòng.

Tiên tổ để lại bạc cho con cháu đời sau phòng lúc nguy cấp, bỗng dưng hơn một nửa rơi vào tay người Pháp.

Có điều chàng lại chẳng thể nói gì, ngay cả đế vương còn bị khống chế thì kể chi chút tiền cỏn con.

Chàng giật mạnh cần, lưỡi câu sắc nhọn vẽ một đường vòng trong không trung rồi rơi vào lòng bàn tay.

Trống trơn.

"Bẩm Hoàng thượng, quan Thượng thư bộ Công xin cầu kiến."

"Cho vô."

Ông lão gầy gò tuổi ngoài ngũ tuần khoan thai bước tới, cung kính hành lễ, vạt áo xanh thẫm vừa mới phủ trên nền gạch, chàng đã lên tiếng trước: "Khanh quả thực tận tụy, lẽ nào muộn như rứa vẫn có việc gấp cần bẩm báo?"

Lạy đủ năm cái, đứng thẳng sửa sang trang phục chỉnh tề, vị Phước Môn Tử tên Bài họ Nguyễn Hữu từ tốn đáp lời: "Tâu Hoàng thượng, phò vua giúp nước là chức trách của kẻ bề tôi, thực không đáng nhận lời khen.

Thần vừa xong việc ở sở nha, từ xa thấy ngự giá bèn mạo muội xin theo hầu."

"Thượng thư cũng đã có tuổi, hết giờ nên về nghỉ ngơi, chừ ta ngồi câu cá hóng mát, không phiền tới Phụ chính đại thần hầu giá."

"Bẩm bệ hạ, câu cá là thú vui rèn tín kiên trì, bền bỉ, nhẫn nại.

Thần không dám làm hỏng nhã hứng của Hoàng thượng nhưng như bề tôi khoa đạo(6) đã dâng tấu, học chơi điều độ vừa lợi trí óc vừa cường kiện thân thể.

Kính mong bệ hạ cân nhắc trở về không quá giờ ngự thiện, khỏi phụ lòng lo lắng của Quý Khâm sứ và bá quan."

(6) Khoa đạo: Chức danh gọi chung những viên quan Tam pháp (Bộ Hình, Đô sát viện, Đại lý tự) thời Nguyễn.

Chuyên lo việc kiểm soát, hướng dẫn các cơ quan làm đúng quy chế pháp luật. (Theo Từ điển chức quan Việt Nam, 357, NXB Thanh niên 2002)

"Cả chiều ni ta chưa câu được con cá nào.

Nghe những lời tâm huyết của khanh cũng coi như có thu hoạch, chợt khiến ta nhớ tới chuyện Thái Công câu cá (7)."

(7) Hay là điển tích "Câu cá chờ thời" của Khương Thái Công tức Khương Tử Nha bên Trung Quốc.

Thời nhà Thương loạn lạc, Trụ Vương tàn bạo khiến người người căm phẫn.

Khương Tử Nha là một danh sĩ, đã ngoài 80 tuổi nhưng ngày ngày ra sông câu cá bằng lưỡi câu thẳng đợi thời cơ.

Tây Bá Hầu Cơ Xương chuẩn bị lực lượng phạt Trụ, nghe tiếng đồn mà tìm gặp Khương Tử Nha.

Vì ngưỡng mộ tài năng, Cơ Xương mời Khương Tử Nha về giúp nước Chu, Khương Tử Nha đồng ý, góp công lớn trong việc phạt Trụ, lập ra triều đại Chu sau này.

Nói xong, chàng mỉm cười liếc nhìn phản ứng của vị quan nọ nhưng ông ta vẫn điềm tĩnh đáp rằng: "Dạ, Thánh thượng đã quá lời rồi."

Xung quanh lại trở về yên tĩnh, nửa bầu trời đã chuyển sang xám xịt.

Gió thổi lồng lộng vẳng đưa câu hò lan tỏa trên mặt nước mênh mang.

Hơ... hơ... hơ...

ờ...

ơ...

Bên chợ Đông Ba tiếng gà gáy sáng,

Bên làng Thọ Lộc tiếng trống sang canh,

Giữa sông Hương, giợn sóng khuynh thành,

Đêm khuya một chiếc thuyền mành ngửa nghiêng...

Chàng chợt nói: "Quan Thượng thư, ta vừa nghĩ ra một vế đối, khanh thử đối lại ta nghe."

Không để Nguyễn Hữu Bài đáp lại, chàng đã đọc luôn: "Ngồi trên nước không ngăn được nước, trót buông câu nên lỡ phải lần."

"Bẩm Hoàng thượng, một kẻ chưa bước qua cửa Khổng sân Trình (8) như vi thần thực không dám bêu xấu.

Bệ hạ thứ tội."

(8) Khổng tức Khổng Tử, Trình tức Trình Di, đây là hai thầy đồ có nhiều học trò nổi tiếng ở Trung Quốc.

Cửa Khổng sân Trình là một cách nói để chỉ nơi các thầy đồ mở trường dạy Nho học, nơi các nho sinh đến học hành thi cử.

"Dẫu chưa qua khoa cử nhưng lăn lộn chốn quan trường bấy nhiêu năm, là đại thần chưởng quản sự vụ hai bộ, răng lại để một vế đối đơn giản làm khó?

Cứ đối đi, ta không trách."

Nguyễn Hữu Bài ngẫm nghĩ một lúc rồi lên tiếng: "...

Bẩm, thần xin mạn phép.

Nghĩ việc đời mà ngán cho đời, đành nhắm mắt đến đâu hay đó."

"Khanh thực sự nghĩ vậy?"

Chàng đứng dậy, nhìn thẳng vào gương mặt đối phương đã chuyển dần sang tái.

Ông ta cúi đầu lảng tránh, nuốt khan vài cái, gian nan trả lời: "Tâu Bệ hạ, thần ngu muội chỉ nghĩ được vậy."

Mục quang của chàng vẫn nhằm vào Nguyễn Hữu Bài, không gian ngưng đọng không tiếng động, chỉ có gió thổi phần phật.

"Thực đáng tiếc...

Thực đáng tiếc...

Hồi cung!"

Bỏ lại vị thượng thư vẫn đang chôn chân đứng một bên, chàng cười nhạt quay người bước tới chiếc xe hơi đỗ gần đó.

Thị vệ cung kính mở cửa rồi nhanh chóng ngồi vào ghế phụ sau khi chàng đã an vị trên xe.

Bánh xe từ từ lăn, vượt qua cửa Thể Nhơn tiến vào nội thành.

Vẫn nhìn qua cửa kính, chàng bất chợt lên tiếng: "Bên tê có tin tức mới chưa?"

Người lái xe liền đáp: "Bẩm Thánh thượng, bên nớ chưa có tin ạ."

"Ừ, rứa cho xe về cung luôn đi."

Chàng lại chìm vào dòng suy tư.

Nguyễn Hữu Bài là một trường hợp đặc biệt, xuất thân từ trường dòng lại được người Pháp nâng đỡ chiếm vị trí quan trọng trong triều, tám năm qua nắm cả Công bộ lẫn Binh bộ, quyền hành chỉ sau Đại thần Phủ trưởng Phủ Phụ chính - Thượng thư bộ Lại Trương Như Cương.

Tuy thế ông ta không hoàn toàn ngả về phe những kẻ ngoại quốc kia, thân là người đứng đầu Công bộ lại không hề tham dự vụ Mahé.

Nếu có được sự ủng hộ của ông ta, việc thương thuyết điều đình với tòa Khâm sứ hẳn sẽ dễ dàng hơn nhiểu.

Chỉ là vị Phước Môn Tử này dường như không muốn thay đổi tình thế hiện tại.

Bỏ vua không Khả, bới mả không Bài.

Thật đáng tiếc.

Sau bữa tối, theo lệ thường, chàng tới cung Ninh Thọ vấn an Hoàng đích mẫu và Hoàng sinh mẫu.

Hết mấy lời thăm hỏi không mặn không nhạt, Hoàng đích mẫu Nguyễn Gia Thị Anh liền chuyển đề tài: "Hoàng thượng đã trưởng thành cần tính việc nạp phi đi, định hoãn tới khi mô?

Ngài cũng nên tìm vài người về quán xuyến lo liệu sự vụ trong cung để già này được nghỉ ngơi chứ?"

Nhấp một ngụm trà, chàng liếc nhìn chủ nhân của giọng nói ngọt ngấy vừa cất tiếng.

Gần bốn mươi tuổi, trên gương mặt điểm phấn tô son kỹ lưỡng còn lưu nhiều nét đẹp lúc xuân thì, phối cùng vàng son gấm vóc lại thêm phần diễm lệ, thành thử hai tiếng "già này" của vị nữ chủ hậu cung nghe sao cũng có chút chói tai, đầy mai mỉa.

"Dạ Hoàng đích mẫu không nên nói như rứa, Ngài vẫn còn dồi dào sức khỏe.

Chuyện nạp phi, con nghĩ vẫn còn sớm..."

Đặt chén xuống bàn, chàng thong thả đáp lại.

Nguyễn Gia thị lập tức ngắt lời, hơi cao giọng: "Sớm là bao chừ?

Năm ni Hoàng đế đã mười sáu, vài tháng nữa qua năm mới sẽ là mười bảy mà hậu cung trống vắng coi được không?

Việc nạp phi trì hoãn từ năm trước khiến ta rất không hài lòng.

Ngài muốn học theo Tây Dương, ta không cấm cản, nhưng rứa tính đặt tổ chế ở chỗ mô?"

"Dạ thưa, con thực không dám làm trái tổ chế.

Chỉ nghĩ rằng bản thân còn non trẻ, chưa cần tới hậu phi, đã khiến hai mẹ nhọc lòng lo lắng."

Rít thêm một hơi thuốc, Nguyễn Gia thị lại tiếp tục lên tiếng: "Tìm người vô Nội không chỉ giúp hoàng gia thêm cành thêm lá, cũng là để có nhân tuyển ở bên hầu hạ đế vương.

Ta nói đúng chứ, Hoàng sanh mẫu?"

Người vừa được nhắc tới, Hoàng sinh mẫu Nguyễn Thị Định từ đầu vẫn ngồi yên lặng một bên từ tốn nói: "Dạ, Hoàng đích mẫu nói phải, chuyện nạp phi nên được gấp rút tiến hành."

Đôi mày hơi cau lại, chàng ngạc nhiên nhìn mẹ ruột mình như dò hỏi.

Thấy ánh mắt của con trai, Nguyễn Thị Định đáp lại bằng một cái lắc đầu nhẹ.

Biết không thể thay đổi chủ ý của hai bà mẹ, chàng chỉ đành trả lời: "Dạ, con xin vâng lời dạy của hai vị Hoàng mẫu.

Con sẽ sai nội ty lên danh sách những người đủ điều kiện để chọn lựa và báo lại sau."

Nghe vậy, Hoàng đích mẫu mỉm cười có vẻ hài lòng.

Mấy ngón tay được chăm sóc tỉ mỉ thả miếng trầu cánh phượng vào chiếc tráp bạc tinh xảo, vẫy vẫy ra hiệu.

"Ta biết Hoàng thượng là người con có hiếu, không phụ lòng lo lắng của ta.

Hoàng đế bận rộn học hành, ta có thừa thời gian nên đã tuyển lựa xong rồi, đây đều là những thiếu nữ tài mạo song toàn, phong tư nết na chốn kinh kỳ.

Con hãy chọn lấy vài người ưng ý."

Cung nữ nhanh chóng dân lên trước mặt chàng một cuốn sách nhỏ trên chiếc khay gỗ khảm xà cừ.

Ngoài ghi đầy đủ chức vụ của người cha, tên tuổi và quê quán các cô gái, sách còn có cả ảnh chân dung một số cô.

Thứ nữ của Tham tri bộ Lễ Cao Xuân Tiểu...

Thứ nữ của Thống chế Trương Điềm...

Trưởng nữ của Giáo đạo Mai Khắc Đôn...

Thứ nữ của Thị lang bộ Binh, Phó sứ hộ thành Võ Liêm...

Lật nhanh qua cuốn sách, những cái tên quen thuộc của quan lại trong triều thoáng xuất hiện qua từng trang giấy.

Bàn tay chàng chợt khựng lại khi thấy dòng chữ đề Hồ Thị Chỉ, thứ nữ của Thượng thư bộ Học Hồ Đắc Trung.

Ngắm nhìn cô gái trong bức ảnh đen trắng, chính bản thân chàng không phát hiện ra khóe miệng mình đã bất giác cong lên thành một nụ cười.

Hơn một năm không gặp, Đồng Chỉ vẫn duyên dáng như thế, thêm chút đằm thắm ra dáng thiếu nữ hơn hẳn.

"Ta cũng bàn với Hoàng sanh mẫu, cuối năm có nhiều ngày tốt để tiến cung, Khâm thiên giám sẽ chọn ngày cụ thể.

Ngoài ra, ta nghĩ sơ phong cho mấy người mới không nên quá cao, từ Tam giai trở xuống là được.

Con thấy ta sắp xếp rứa ổn thỏa chứ?"

Ý nghĩ xuất hiện trong đầu khiến nụ cười bên môi chàng thấm ra tia buốt giá.

Nói chàng đã trưởng thành nhưng việc gì cũng tự ý quyết định trước, hỏi qua chàng cũng chỉ lấy lệ, khiến chàng chẳng thể khước từ phản đối.

Có lẽ nào Hoàng đích mẫu nhớ đến năm xưa lúc vừa vào cung, dẫu gia thế lẫy lừng cũng chỉ được sắc phong Tam giai Mậu Tần, xếp sau Khoan Phi nên giờ buộc chàng chỉ phong "từ Tam giai trở xuống"?

Chàng đứng bật dậy chắp tay vái lạy.

"Thưa Hoàng đích mẫu, Hoàng sanh mẫu, trời đã muộn, con không làm phiền hai mẹ nghỉ ngơi.

Việc nạp phi con xin phép trở về suy nghĩ cẩn thận và báo lại sau."

Nguyễn Gia thị lên tiếng: "Con về đi, ta mong sớm được nghe tin mừng từ Hoàng thượng."

Chàng bước nhanh ra khỏi nội điện, sương đêm ướt lạnh xua bớt mùi hương trầm là lạ quẩn quanh nơi khứu giác.

Tới gần Trường Du tạ, bỗng có tên thái giám chạy vội tới báo: "Bẩm Thánh thượng, xin Ngài dừng bước, Hoàng sanh mẫu muốn nói vài lời."

Chỉ chờ một lúc, bóng dáng nhỏ gầy thân thuộc của mẹ chàng đã xuất hiện.

Cúi người thi lễ, chàng nói: "Không biết ả còn điều chi dặn dò?"

"Chẳng có chi hết.

Ngài hoàng lớn rồi, ả cũng bớt nhiều lo lắng.

Ả biết con không muốn có phi tần sớm nhưng việc nạp phi không thể trì hoãn quá lâu.

Ả cũng muốn bế cháu rồi, con hiểu chứ?"

"Dạ, con hiểu.

Nếu không còn chuyện khác con xin về trước.

Đêm xuống sương lạnh, ả nên về nghỉ sớm."

"Ừ, con đi đi, nhớ đừng thức quá khuya."

Cách một quãng khá xa ngoảnh đầu nhìn lại, chàng vẫn thấy bóng hình mẹ mình đứng đó, mờ ảo nhòe lẫn giữa màn đêm.
 
Dưới Bóng Cây Ngô Đồng
4. Quyết định


Gió Bấc dội từng hồi trên mái ngói điện Quang Minh, len lỏi qua khe cửa đóng chặt, thổi hơi lạnh vào căn phòng.

Kim ngắn trên chiếc đồng hồ Tây dương chỉ quá số một.

Bao bọc giữa chăn ấm nệm êm, vị hoàng đế trẻ vẫn chưa ngủ.

Tay chàng cầm một tờ giấy, không, chính xác hơn là một bức thư được bí mật chuyển cho chàng thông qua người lái xe.

Lá thư không dài, song từng từ từng chữ khiến máu nóng trong người sục sôi.

Trần Cao Vân, người viết nên lá thư này chỉ là người bình thường nhưng mang trong mình lòng trung nghĩa, vì đất nước dám đứng lên tranh đấu.

Thế mà quan viên trong triều lại toàn những kẻ sợ hãi, cam chịu sự khống chế của người Pháp.

Mấy ngày trước đây, chàng bảo Phủ Phụ chính thảo yêu cầu gửi sang tòa Khâm sứ để xem xét lại việc thực thi hiệp ước năm Giáp Thân, thế mà thứ chàng nhận được chỉ là sự trầm mặc của mấy vị quan đầu triều, thậm chí còn có người lên tiếng ngăn cản.

Chàng còn có thể trông chờ gì vào những kẻ chỉ biết bo bo giữ lấy thân như vậy?

Trong tình thế hiện tại, Đại Pháp đang lún sâu vào cuộc chiến lâu dài, quốc lực suy yếu, lại bắt lính sang Tây khiến lòng dân căm phẫn.

Nếu nhân lúc quân lính tụ tập chẩn bị sang Pháp mà vận động họ vùng lên đánh đuổi ngoại nhân thì dù thể chế có trở thành quân chủ lập hiến như Anh quốc chàng cũng cam lòng.

Ý đã quyết, dẫu vậy chàng vẫn do dự chưa đưa ra câu trả lời cuối cùng.

Nếu thất bại, nặng thì chết, nhẹ cũng lưu đày viễn xứ, nhưng chàng không để tâm chuyện đó.

Cuối tháng Chạp tới, lễ nạp phi được tiến hành và Đồng Chỉ sẽ trở thành vợ của chàng.

Là phúc, chàng rất muốn chia sẻ cùng cô, song nếu là họa, chàng không hề mong cô liên lụy.

Chưa kể tới cha cô, Hồ Đắc Trung từng giúp đỡ Thái Phiên và Trần Cao Vân, nếu chẳng may có chuyện, bị điều tra tới ắt chịu tai vạ diệt tộc.

"Kìa nước Mỹ dòng giống rợ đen, năm mươi năm còn có thể tự cường, huống dân ta con cháu nhà vua, hai mươi lăm triệu nỡ đành hèn yếu."

Có những chuyện không thể trì hoãn, phải sớm hành động ngày nào hay ngày ấy.

Chàng tung chăn nhỏm dậy, nhẹ bước tới bên bàn vặn to ngọn đèn dầu, bắt đầu mài mực.

Những hình ảnh vụt lướt qua trước mắt.

Chàng và cha đứng dưới gốc ngô đồng...

Hàng ngàn người dân đói khổ biểu tình đòi giảm thuế, chặn cầu Tràng Tiền...

Chàng xin lỗi Mahé trước mặt Hoàng đích mẫu...

Cô gái nhỏ trong buổi chiều hoàng hôn ở Cửa Tùng...

Trang giấy trắng dần kín chữ.

Viết tới chữ "đồng", ngọn bút chợt dừng lại trong giây lát rồi tiếp tục thoăn thoắt đưa.

Đôi khi một vài quyết định chẳng thể vẹn toàn đôi đường.

***

"Dạ bẩm, tiện nữ nhà hạ thần may mắn lọt vào mắt xanh của hai vị Hoàng mẫu, được chọn tiến cung ấy là một vinh dự lớn lao.

Nhưng quả thực đúng như lời Thánh thượng, tiện nữ còn trẻ người non dạ, không xứng hầu hạ đế vương.

Ân phước bề trên ban xuống, thần không dám cưỡng cầu."

"Ừ, khanh hiểu là được, ta không có ý chê trách về Hồ tiểu thư.

Thôi, lui đi."

Nhìn bóng lưng hơi còng của Hồ Đắc Trung mất hút sau cánh cửa, tâm trạng của chàng có chút nặng nề.

Đã tự nhủ với bản thân đây là cách giải quyết ổn thỏa nhất cho Đồng Chỉ, chẳng qua khi thực sự diễn ra chàng lại thấy khó chịu.

Lững thững bước ra trước thềm điện, chàng bần thần nhìn ngắm khung cảnh xung quanh.

Những cây cột sơn son đứng đó, chống đỡ mái ngói đã dần phủ màu rêu phong, trải qua mưa gió, trải qua chiến trận đốt phá, in hằn dấu tích huy hoàng của triều đại đã tồn tại hơn trăm năm qua, phóng hết tầm mắt còn có thể thấy lá cờ hoàng gia tung bay trên Kỳ đài.

Là người kế thừa đại thống, chàng không chỉ có trách nhiệm với Nguyễn Phúc tộc mà còn phải bảo vệ đất nước trước bàn tay tham lam độc ác của lũ người Tây Dương.

Đôi mắt chàng chợt lướt qua cội ngô đồng bên tường.

Bóng dáng thẳng tắp vẫn vươn cao kiêu hãnh giữa làn gió lạnh buốt cuối năm.

Từng chiếc lá úa màu thời gian lặng lẽ buông rơi.

Chàng tự hỏi khi biết tin Đồng Chỉ có buồn và thất vọng không nhỉ.

Hẳn cô gái nhỏ mau nước mắt ấy sẽ khóc nhiều lắm.

Lá ngô đồng kia sao giống giọt lệ vỡ tan trên bờ mi ai đó đến vậy.

Mỗi chiếc lá là một giọt nước mắt cứa vào trái tim.

Dẫu không chắc chắn có thể làm cho giang sơn yên bình, chàng vẫn mong Đồng Chỉ cùng gia đình được an ổn.

Chỉ là dừng lại một chút thôi.

Sẽ có ngày chàng nắm tay cô cùng ngắm hoa ngô đồng.

***

Mai Khắc Đôn được giao phó trọng trách dạy chữ Nho cho hoàng đế đã bảy năm, trong thời gian qua, ông luôn hài lòng vì sự tập trung, chăm chỉ, cần cù của vị học trò có địa vị đặc biệt.

Thế nhưng hôm nay, cậu học trò ấy lại sao nhãng đến lạ, trên mặt rồng vương vài nét ưu tư, không thực sự chú tâm.

Nhìn qua đồng hồ không còn sớm, ông bèn nói: "Bẩm Thánh thượng, bài học buổi sáng có lẽ nên ngừng ở đây, giảng tiếp sẽ không đủ thời gian đào sâu."

"Được, cứ theo ý thầy."

Ngần ngừ trong giây lát, vị vua trẻ lại lên tiếng: "Thầy đừng về vội, ta có vài lời muốn bàn riêng.

Những kẻ khác lui hết ra ngoài."

Y lệnh, thái giám và cung nữ không tiếng động nối nhau bước ra, để lại căn phòng yên lặng cho hai người.

Phải mất một lúc, giọng nói của hoàng đế mới vang lên.

"Ta muốn hủy bỏ chuyện nạp phi.

Mai tiểu thư là con gái thầy, ta nghĩ nên nói để thầy biết trước liệu bề, tránh làm lỡ chuyện hoài phí tuổi xuân."

"Dạ bẩm Bệ hạ, thần có thể cả gan xin hỏi nguyên do được không, tiện nữ nhà thần có gì không phải chăng?"

"Không, Mai tiểu thư là một người tốt, chỉ là...."

Chàng kìm lại một tiếng thở dài không muốn nói nữa, nhưng vị Giáo đạo lớn tuổi kia vẫn chắp tay cung kính đứng bên cạnh chờ đợi câu trả lời, chàng đành tiếp tục.

"Thầy là người ta tin tưởng, cũng hiểu rõ chí hướng của ta.

Nước nhà còn nô lệ, ta thực lòng không có tâm tình thành gia lập thất, sau này lỡ như... sẽ không phiền lụy đến ai."

Mai Khắc Đôn ngẫm nghĩ một hồi lâu mới chậm rãi quỳ xuống cất lời: "Bẩm Thánh thượng, 'Tay dơ lấy nước mà rửa, nước dơ lấy máu mà rửa' thần chưa từng quên câu nói này của Bệ hạ.

Có thể Ngài sẽ cho rằng thần là kẻ tham hư vinh nhưng thần vẫn xin nói: Bệ hạ không nên hủy bỏ chuyện nạp phi.

Ngày cử hành không còn xa, Hoàng thượng đột ngột hủy bỏ sẽ khó giải thích với hai vị Hoàng mẫu.

Chưa kể còn có thể khiến người Pháp chú ý, gây ảnh hưởng tới việc lớn sau này.

Thần là một người cha, nhưng trên hết vẫn là kẻ bề tôi hiểu rõ trung quân ái quốc là gì, được hoàng đế thương yêu quan tâm là vinh dự không tài nào tả xiết, giờ gặp chuyện mà đứng ngoài nhìn chủ nhân đương đầu với khó khăn thì chẳng thà từ bỏ áo mũ về quê cày ruộng.

Xin Bệ hạ cân nhắc."

Chàng vẫn ngồi đó nhìn người thầy đáng kính quỳ trên sàn gạch lạnh lẽo, biết bao ý nghĩ xoay chuyển trong đầu.

Chiếc đồng hồ cứ đều đều chạy.

Tích tắc... tích tắc... tích tắc...

Thời gian không chờ đợi một ai và cho ai cân nhắc quá lâu.

Chàng bước xuống nâng Mai Khắc Đôn dậy khẽ nói: "Ta hiểu tấm lòng của thầy, nhứt định sẽ đối tốt với Mai tiểu thư."

Trì hoãn nửa tháng so với dự kiến, lễ nạp phi cuối cùng cũng diễn ra vào một ngày cuối năm, chỉ duy nhất Mai Bá thị được rước vô Đại Nội.

Bất chấp sự phản đối của Hoàng đích mẫu, chàng sắc phong cho cô ấy làm Nhị giai Diệu Phi, còn đặc cách để cô cùng dùng bữa, cùng sống với chàng tại tòa lầu mới Du Cửu.

Cuộc sống tân hôn êm đềm trôi qua, việc chuẩn bị cho cuộc binh biến cũng nhanh chóng được tiến hành trong bí mật.

Bao công chuyện, bao lo nghĩ khiến chàng thao thức hằng đêm, mở cửa ngắm cảnh vật chợt nhận ra xung quanh lầu Du Cửu vẫn chưa trồng ngô đồng.

Nhìn người bên gối, tâm tư càng thêm trĩu nặng.

[Ta canh chừng bên em

Với đôi mi khép kín

Ta lặng lẽ nguyện cầu

Bỗng mắt ta nhòe lệ

Và nghĩ tới những điều

Chờ hai ta đêm nay.] (9)

(9) Trích từ bài thơ À ma chère bien aimée - Tặng người yêu dấu của vua Duy Tân, dựa theo bản dịch của Xuân Huy.
 
Dưới Bóng Cây Ngô Đồng
5. Tàn phai


Đông đi, xuân đến.

Chàng đón chào tuổi mười bảy với bao dự định và ước vọng.

Một mùa hoa ngô đồng nữa lại nở rộ, ngày khởi sự cũng cận kề.

Đêm đó, vài thị vệ thân tín hộ tống chàng thoát khỏi tai mắt trong hoàng cung, rời đi trực tiếp chỉ huy cuộc binh biến.

Ngang qua một cội ngô đồng, bước chân chàng chợt chậm lại, bất giác ngẩng đầu nhìn ngắm như một thói quen cố hữu.

Chỉ có những chùm hoa lay động dưới ánh sáng lờ mờ từ ngọn cung đăng phía xa, mùi hương thanh nhã phảng phất trong không gian mát dịu.

Chẳng thấy bóng dáng phượng hoàng, nhưng sau đêm nay, ngày nó xuất hiện sẽ không còn xa.

Chàng lại tiếp tục dấn bước, giẫm lên những đóa hoa ngô đồng rơi rụng, bỏ lại đằng sau cung vàng điện ngọc, bỏ cả ngai vị hoàng đế nước Nam bao kẻ thèm khát, tiến vào đêm đen mịt mùng.

Thái Phiên, Trần Cao Vân đón chàng cùng tùy tùng ở bến Thương Bạc rồi xuôi dòng Hương Giang tới sở chỉ huy ở bến đò ga Huế.

Không ai nói nhiều, trong thâm tâm tất cả chắc đều giống chàng, hồi hộp chờ đợi tiếng pháp báo hiệu cuộc tiến công bắt đầu.

Từng giờ, từng phút chậm rãi trôi qua trong tĩnh lặng, nhưng tới tận khi gà gáy tàn canh vẫn chẳng hề có tiếng nổ nào.

Binh biến không thành.

Sau bao phen suy tính chuẩn bị cùng rất nhiều kỳ vọng, kết quả nhận lấy lại là thất bại trong gang tấc chỉ vì một tên nội gián, chàng há có thể cam tâm?

Chàng cùng đoàn tùy tùng nhanh chóng quyết định lên đường vào Quảng Nam lập căn cứ tiếp tục mưu việc lớn.

Dù như thế vẫn không thoát được bàn tay của người Pháp.

Ba ngày kể từ khi rời khỏi Đại Nội, chàng trở về kinh thành, bị giam trong một căn phòng nhỏ được canh giữ cẩn mật ở Trấn Bình đài, vùng nhượng địa của Pháp.

Toàn quyền Đông Dương, Hoàng đích mẫu, Hoàng sinh mẫu và khá nhiều người khác lần lượt tới gặp chàng, mục đích giống nhau đều muốn chàng hoặc là hối lỗi để trở lại ngôi báu, hoặc là chịu tội với Mẫu quốc.

Bảo chàng tiếp tục làm một hoàng đế bù nhìn trên ngai vàng thấm đẫm máu tươi của bao người dám đứng lên tranh đấu chống lại sự đô hộ của ngoại nhân ư?

["Các ông muốn bắt ta làm vua nước Nam thì phải coi ta như người trưởng thành, không còn Phủ Phụ chính, giao lại mọi quyền hành của một vị vua được trực tiếp giao thiệp với Pháp và các nước khác."]

Tất nhiên, người Pháp chẳng đời nào chịu chấp nhận yêu cầu như vậy từ một kẻ thất bại.

Phụng Hóa Công, em họ của cha chàng được chọn trở thành hoàng đế kế tiếp.

Còn chàng, giống như vua Hàm Nghi, chịu án lưu đày tới Réunion.

Nhưng lần ra đi này không chỉ có một mình chàng.

Sau chín năm, chàng mới lại có cơ hội quỳ bái trước cha.

Người già hơn xưa, gương mặt đượm chút tang thương, nếp nhăn hằn sâu trên trán, mái tóc điểm vài sợi bạc.

Suốt thời gian qua ông chịu cảnh giam lỏng ở Vũng Tàu, giờ vì chàng liên lụy mà phải lìa xa đất nước, song khi gặp lại, cha chẳng hề trách mắng, chỉ vỗ vai chàng nói: "Vĩnh San, con lớn hơn trước nhiều quá."

Nhìn ánh lệ loang loáng trong đôi mắt đùng đục của cha, bao lời muốn nói nghẹn ứ chẳng thể thốt thành lời, chàng đành cúi đầu giấu đi giọt nước mắt mặn đắng.

Tháng Mười cùng năm, chàng và gia đình lên tàu bắt đầu hành trình tới nơi ở mới bên Phi châu.

Đảo Réunion khí hậu khắc nghiệt, Mai Bá thị không hợp thủy thổ, sau khi sảy thai sức khỏe càng kém dần, cố được hai năm thì xin trở về.

Chàng đồng ý, còn cho phép cô ấy có thể đi bước nữa nhưng cô không chịu, vẫn ở vậy giữ gìn tiết hạnh.

Đúng là cha nào con nấy, chàng cũng chẳng biết phải làm sao.

Có điều vì chưa ly hôn nên những lần kết hôn sau này của chàng đều không được pháp luật thừa nhận vì nơi đây không có chế độ đa thê.

Chàng học thêm về kỹ thuật vô tuyến điện, không chỉ để mưu sinh mà nhờ đó còn nắm bắt được nhiều tin tức mới trên toàn cầu.

Một năm sau khi chàng đi, Đồng Chỉ trở thành phi tần của chú chàng, dẫu vậy chàng vẫn mong cô được hạnh phúc.

Theo thời gian, những đứa con mang hai dòng máu lần lượt ra đời, cuộc sống vốn không đủ đầy lại càng thêm khó khăn, thế nhưng chàng chưa từng từ bỏ ý định tìm cách rời khỏi chốn giam cầm, khát vọng trở về quê hương luôn cháy bỏng trong lồng ngực.

Cho tới tận khi sinh mạng tàn lụi.

Chiều chiều chàng vẫn giữ thói quen tản bộ ngoài bờ biển, lắng nghe sóng vỗ rạt rào, ngắm nhìn mặt trời lặn, nhớ về cố quốc ở bên kia đại dương.

Nơi chôn rau cắt rốn chàng chưa sống quá hai mươi năm, xứ sở phương Nam xinh đẹp vẫn còn đó bao kiếp người lầm than dưới áp bức thực dân.

Nơi có dòng Hương Giang lững lờ trong sương mờ khói tỏa, giọng hò êm ái miên man hòa nhịp cùng mái chèo đưa đẩy.

Nơi có những cội ngô đồng vươn mình bên bao mái đền đài cung điện, đong đầy sắc tím mỗi độ cuối xuân.

HẾT
 
Back
Top Bottom