Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Dưới Ánh Đèn Của Quyền Lực

Dưới Ánh Đèn Của Quyền Lực
Chap 20: Em chỉ cần anh


Chị gái Tử Du không từ bỏ.

Sau buổi gặp mặt thất bại, cô ta càng không cam lòng.

Những tin nhắn mập mờ được gửi đi, những cuộc gọi “vô tình” xuất hiện nhiều hơn.

Cô tìm đủ mọi lý do để tiếp cận — từ hỏi thăm sức khỏe, nhờ tư vấn công việc, đến viện cớ cảm ơn vì khách sạn.

Điền Hủ Ninh không trực tiếp gặp họ.

Anh ngồi trong văn phòng, ánh đèn lạnh chiếu lên gương mặt không biểu cảm.

Trình Khải đứng trước bàn, báo cáo từng việc một cách ngắn gọn.

“Gia đình Tử Du đã liên hệ với ba bộ phận nhân sự khác nhau."

“Chị gái cậu ấy chủ động tiếp cận bằng nhiều lý do.”

“Ba mẹ cậu ấy muốn gặp riêng ngài.”

Điền Hủ Ninh chỉ lật trang tài liệu, giọng đều đều:

“Họ muốn gì?”

“Muốn lợi ích.

Muốn dựa vào cậu Tử Du.”

Một khoảng lặng.

Anh đặt bút xuống, ngẩng đầu lên.

Ánh mắt đó khiến người đối diện vô thức nín thở.

“Vậy thì cắt đứt.”

Không cần giải thích thêm.

Chỉ trong vòng 48 giờ, mọi con đường mà gia đình Tử Du có thể “bám vào” đều bị chặn lại:

Hồ sơ vay vốn bị rà soát, ngân hàng gọi điện yêu cầu giải trình.

Những mối làm ăn nhỏ trước đây bị đối tác chủ động rút lui.

Khách sạn họ ở gửi thông báo “điều chỉnh lại dịch vụ”, lịch sự nhưng lạnh lùng.

Không ai nói thẳng là do Điền Hủ Ninh.

Nhưng ai cũng hiểu.

Cuối cùng, Trình Khải báo cáo:

“Họ đã hoảng loạn.

Muốn rời thành phố sớm.”

Điền Hủ Ninh dựa lưng vào ghế, tay chống cằm.

“Cho họ đi.Và chuyển lời.”

Anh dừng một nhịp, giọng trầm xuống.

“Nếu còn một lần nào nữa làm Tử Du tổn thương—Thì thứ mất đi sẽ không chỉ là cơ hội.”

Không phải đe dọa.

Là thông báo.

Tử Du biết chuyện khi Minh Ngọc ném điện thoại xuống bàn, cười khẩy.

“Em hài lòng chưa?

Nhờ em mà cả nhà phải bỏ chạy.”

Cậu đứng sững.

“Chị nói cái gì…?”

Ba cậu ngồi một bên, mặt mệt mỏi, mẹ thì thở dài liên tục.

Không ai nhìn thẳng vào mắt cậu.

“Không phải tại em thì tại ai?”

Minh Ngọc gằn giọng.

“Em bám vào người ta, rồi cả nhà phải trả giá.”

Tử Du run rẩy.

“Chị tiếp cận anh ấy… là do chị.

Em đã nói rõ rồi, em không thể giúp—”

“Im đi!” ba cậu đập bàn.

“Mày có điều kiện thì phải giúp gia đình!Mày sống sung sướng trên thành phố, có nghĩ đến chúng tao không?”

Cậu bật cười, nhưng nước mắt rơi xuống.

“Sung sướng?

Ba có biết mỗi ngày con phải làm gì không?

Con chưa từng dùng một đồng của anh ấy cho gia đình!”

Minh Ngọc khoanh tay, ánh mắt khinh miệt.

“Nhưng em đang đứng ở vị trí của chị.

Em là đàn ông thì có ích gì?

Sau này ai sinh con cho người ta?”

Câu nói đó như dao đâm thẳng vào ngực Tử Du.

Cậu hét lên:

“Con chưa từng tranh giành!

Con chỉ yêu một người!

Vì sao gia đình lại muốn dùng con để đổi lấy lợi ích?”

Không ai trả lời.

Mẹ cậu chỉ nói nhỏ:

“Gia đình là phải hy sinh.”

Tử Du lùi lại một bước.

“Vậy thì con hy sinh đủ rồi.”

Giọng cậu vỡ ra, nhưng ánh mắt lại bình tĩnh lạ thường.

“Con không nợ gia đình.

Cũng không muốn bị bán thêm lần nào nữa.”

Cậu cúi đầu, nói câu cuối cùng:

“Từ hôm nay… coi như con không còn nhà.”

Rồi quay lưng đi.

Không ai giữ.

Tử Du về đến nhà rất muộn.

Cửa vừa khép lại, cậu đã không đứng vững nữa.

Lưng trượt xuống cánh cửa lạnh, đầu cúi thấp, hai tay ôm chặt lấy mình như sợ tan vỡ.

Không có tiếng nức nở.

Chỉ là hơi thở run rẩy, dồn dập đến mức đau.

Điền Hủ Ninh đứng ở phòng khách, áo vest vẫn chưa thay, điện thoại còn chưa kịp đặt xuống.

Anh nhìn thấy Tử Du như vậy thì bước nhanh tới, không nói một lời.

Anh quỳ xuống trước mặt cậu.

“Nhìn anh.”

Tử Du lắc đầu, giọng nghẹn lại:

“Em xin lỗi…Em làm anh vướng vào chuyện của gia đình em.”

Điền Hủ Ninh đưa tay lên, giữ cằm cậu, ép Tử Du phải nhìn mình.

Ánh mắt anh tối lại khi thấy đôi mắt đỏ hoe, viền mắt ướt đẫm.

“Anh không cần em xin lỗi.”

Anh kéo Tử Du vào lòng, ôm chặt, cánh tay siết đến mức gần như không cho cậu có khoảng trống để thở.

“Em không có lỗi.Người sai là những kẻ muốn dùng em để đổi lấy lợi ích.”

Tử Du bật khóc.

Lần này là khóc thật sự.

Cậu túm chặt lấy áo anh, như người sắp chìm, giọng vỡ vụn:

“Em chỉ còn anh thôi…Nếu anh bỏ em… em không biết mình còn gì nữa.”

Điền Hủ Ninh khựng lại một giây.

Rồi anh cúi đầu, môi chạm nhẹ lên tóc Tử Du, giọng trầm thấp, chậm rãi nhưng tuyệt đối chắc chắn:

“Anh sẽ không bỏ em.

Chỉ cần em ở lại bên anh.”

Bàn tay anh vuốt lưng cậu, động tác dịu dàng hiếm hoi, nhưng từng lời nói lại mang tính ràng buộc:

“Gia đình không bảo vệ em, thì anh bảo vệ.

Thế giới này không cho em chỗ đứng, thì anh cho.

Em không cần ai khác cả.”

Tử Du gật đầu trong vòng tay anh, nước mắt thấm ướt áo vest đắt tiền.

Cậu không nhận ra—từ khoảnh khắc này, Điền Hủ Ninh đã trở thành trụ cột duy nhất trong đời cậu.

Sau biến cố đó, cuộc sống của họ thay đổi rõ rệt.

Không ồn ào.Không tuyên bố.

Chỉ là làm việc nhiều hơn trước gấp đôi.

Cậu đến công ty sớm nhất trong phòng thư ký, về muộn nhất.

Lịch trình của Điền Hủ Ninh được cậu nắm đến từng phút, từng cuộc gọi, từng thay đổi nhỏ.

Những việc trước đây cậu còn do dự—giờ đều xử lý gọn gàng.

Sai sót giảm dần.Phản ứng nhanh hơn.

Quyết đoán hơn.

Có lần, một dự án gặp trục trặc vì đối tác đổi điều khoản vào phút chót.

Thư ký phụ trách vắng mặt, phòng họp rơi vào im lặng căng thẳng.

Tử Du đứng lên.

“Cho tôi năm phút.”

Cậu mở tài liệu, chỉnh lại phương án, phân tích ngắn gọn nhưng rõ ràng.

Giọng nói vẫn còn non, nhưng ánh mắt thì vững.

Cuộc họp tiếp tục.

Sau khi tan họp, Trình Khải nhìn cậu, gật đầu:

“Em tiến bộ thật rồi.”

Tử Du mỉm cười—lần đầu tiên là nụ cười không gượng ép.

Điền Hủ Ninh đứng phía sau, lặng lẽ nhìn.

Anh không khen.Nhưng ánh mắt anh đầy thỏa mãn.

Tử Du và Điền Hủ Ninh gần như dính lấy nhau.

Đi làm cùng.

Ăn trưa cùng.

Đi công tác cùng.

Xuất hiện ở mọi buổi họp, mọi buổi tiệc.

Ở đâu có Điền Hủ Ninh, ở đó có Tử Du.

Không còn che giấu.

Trong các buổi tiệc thương mại, Tử Du đứng bên cạnh anh, áo vest vừa vặn, dáng vẻ điềm tĩnh.

Khi có người hỏi, Điền Hủ Ninh chỉ đặt tay lên eo cậu, giới thiệu ngắn gọn:

“Người của tôi.”

Không ai dám hỏi thêm.

Tử Du học cách nói chuyện với đối tác, học cách giữ im lặng đúng lúc, học cách đứng sau Điền Hủ Ninh nửa bước — vừa đủ gần để là một thể thống nhất.

Người trong giới dần hiểu ra:

Tử Du không phải thư ký.

Cậu là vị trí chỉ đứng sau Điền Hủ Ninh.

Buổi tối trong nhà Điền gia không quá ồn ào, nhưng cũng không hoàn toàn yên tĩnh.

Bữa cơm gần tàn, người giúp việc đã lui ra, chỉ còn lại mấy người trong phòng ăn rộng lớn, ánh đèn vàng hắt xuống bàn gỗ dài lạnh lẽo.

Mẹ Điền Hủ Ninh đặt đũa xuống trước.

“Chuyện của Hủ Ninh và cậu trai kia,”

bà nói chậm rãi, giọng không nặng không nhẹ,

“Con nghĩ thế nào, Hiên Thừa?”

Hiên Thừa đang cúi đầu, nghe vậy thì khựng lại.

Cậu biết, cuối cùng câu hỏi này cũng sẽ đến.

Hiên Thừa hít một hơi, ngẩng đầu lên.

Ánh mắt cậu không còn né tránh như trước, mà bình tĩnh hơn rất nhiều.

“Nếu mẹ hỏi với tư cách một người ngoài,”

cậu nói, thì con nghĩ Tử Du không có gì để chê trách.”

Cha Điền Hủ Ninh hơi nhíu mày.

“Con thân với cậu ta, nên nói vậy cũng không lạ.”

Hiên Thừa lắc đầu.

“Không phải vì con thân.

Là vì con nhìn thấy rõ hơn mọi người.”

Cậu đặt đũa xuống, giọng chậm rãi nhưng rõ ràng:

“Tử Du không phải người dựa dẫm.

Cậu ấy làm việc rất chăm, tự trọng cao, và chưa từng lợi dụng anh Hủ Ninh để ép buộc điều gì.”

Mẹ Điền Hủ Ninh khẽ cười nhạt.

“Nhưng vị trí của nó hiện tại—”

“Là do anh Hủ Ninh chọn.”

Hiên Thừa cắt ngang, lần đầu tiên giọng có chút cứng rắn.

“Không ai có thể ép anh ấy làm điều anh ấy không muốn.”

Căn phòng im lặng.

Hiên Thừa tiếp tục, chậm hơn, nhưng mỗi chữ đều có sức nặng:

“Con đã thấy Tử Du bị nói xấu.

Bị xem thường.Bị cho là không xứng.

Nhưng cậu ấy không than vãn, không dựa vào anh Hủ Ninh để trả đũa.

Cậu ấy chỉ cố gắng làm tốt hơn.”

Cậu ngẩng lên nhìn mẹ mình, ánh mắt mang theo chút cầu xin, nhưng không yếu đuối:

“Mẹ có thể không thích Tử Du.Nhưng xin mẹ đừng phủ nhận nỗ lực của cậu ấy.”

Một lúc lâu không ai nói gì.

Cuối cùng, mẹ Điền Hủ Ninh thở ra một hơi nhẹ, ánh mắt dịu xuống đôi chút:

“Con đứng về phía nó sao?”

Hiên Thừa gật đầu.

“Vâng.Vì con chưa từng thấy ai có thể khiến anh Hủ Ninh như vậy.”

Cậu dừng lại, giọng hạ thấp:

“Anh ấy không chỉ bảo vệ Tử Du.

Anh ấy cần Tử Du.”

Câu nói ấy khiến cha Điền Hủ Ninh trầm ngâm.

Mẹ anh không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu, như đã ghi nhận điều gì đó—dù chưa hoàn toàn chấp nhận.

Hiên Thừa cúi đầu.

Trong lòng cậu vẫn còn lo lắng.

Nhưng ít nhất, hôm nay, Tử Du không còn đứng một mình.
 
Dưới Ánh Đèn Của Quyền Lực
Chap 21: Đấu giá


Dưới ánh đèn vàng ấm trải dài trước tiền sảnh nhà đấu giá, Tử Du gần như quên mất cách bước đi bình thường.

Đây không giống bất kỳ nơi nào em từng đến.

Không ồn ào như tiệc rượu, không phô trương như những buổi xã giao mà Điền Hủ Ninh từng dẫn em theo, nơi này mang một thứ uy áp im lặng—chỉ cần đứng yên cũng có thể cảm nhận được tiền bạc, quyền lực và tham vọng đang chảy ngầm trong không khí.

Điền Hủ Ninh bước bên cạnh em, dáng vẻ ung dung như thể đây chỉ là một buổi tối bình thường.

Bàn tay anh đặt nhẹ lên lưng Tử Du, dẫn em đi qua hàng người mặc vest cao cấp, váy dạ hội lộng lẫy.

Những ánh mắt dừng lại, kín đáo mà sắc bén.

Có người nhận ra anh.

Có người không dám nhìn lâu.

“Đừng căng thẳng,” Điền Hủ Ninh nói khẽ, giọng thấp đủ để chỉ Tử Du nghe thấy.

“Chỉ cần ngồi cạnh tôi.”

Chỉ một câu đó thôi, nhưng tim Tử Du đập lệch nhịp.

Khu VIP trên cao tách biệt hoàn toàn khỏi sàn đấu giá bên dưới.

Kính trong suốt, ghế bọc da tối màu, mỗi vị trí đều có bảng đấu riêng và nhân viên phục vụ đứng chờ sẵn.

Tử Du vừa ngồi xuống đã không nhịn được mà nhìn quanh.

Em thấy Triển Hiên dựa lưng thoải mái, tay đặt trên đùi Hiên Thừa như một thói quen tự nhiên.

Hiên Thừa nghiêng đầu nói gì đó, Triển Hiên cười, ánh mắt dịu đi rõ rệt.

“Là Triển Hiên rủ anh đến à?”

Tử Du hỏi nhỏ.

“Ừ.”

Điền Hủ Ninh đáp gọn.

Hiên Thừa nghe thấy, quay sang cười với Tử Du:

“Anh ấy bảo đấu giá lần này có mấy món rất đáng xem.”

Tử Du gật đầu theo phản xạ, rồi chợt khựng lại.

“…Khoan đã.”

Em nhìn Hiên Thừa, rồi nhìn sang Điền Hủ Ninh.

“Hai người quen nhau sao ?”

Hiên Thừa bật cười trước khi Điền Hủ Ninh kịp nói gì.

“Anh ấy là anh trai ruột của tớ.”

Tử Du tròn mắt.

Điền Hủ Ninh liếc sang em, khóe môi khẽ cong:

“Giờ mới biết à?”

“Anh chưa từng nói…”

Tử Du lúng túng.

“Không cần thiết.”

Giọng anh bình thản, nhưng bàn tay đặt trên tay vịn ghế lại siết nhẹ—một động tác quen thuộc mỗi khi anh thấy em bối rối.

Triển Hiên nhìn cảnh đó, nhếch môi cười:

“Em ấy đúng là chưa quen với thế giới này.”

Không gian buổi đấu giá được bao trùm bởi một thứ im lặng đặc quánh, không phải yên tĩnh, mà là sự nén chặt của hàng trăm con người đang cân đo quyền lực bằng tiền bạc.

Ánh đèn trần hạ thấp, tập trung thành từng vòng sáng trên sân khấu trung tâm.

Mỗi khi một món đồ được đưa ra, ánh sáng lại thay đổi—sắc vàng ấm cho tranh cổ, ánh trắng lạnh cho kim loại quý, và khi đến đá quý, cả khán phòng như chìm vào một màu lam sâu thẳm.

Ghế ngồi kín chỗ.

Vest đen, váy dạ hội, đồng hồ hàng hiệu lấp lánh dưới ánh đèn—nhưng không ai nói chuyện lớn tiếng.

Những cuộc trao đổi diễn ra bằng ánh mắt, bằng cái gật đầu rất nhẹ, bằng những động tác giơ bảng nhanh đến mức người ngoài khó theo kịp.

Tử Du ngồi trong khu VIP trên cao, nhìn xuống, cảm giác như đang quan sát một sân cờ khổng lồ.

Món đầu tiên được đưa ra.

Một bức tranh cổ được che kín bằng tấm lụa đen.

Khi lớp vải được kéo xuống, cả hội trường khẽ xôn xao—không phải vì bất ngờ, mà vì xác nhận giá trị.

“Bảy mươi tỷ.”

Một giọng trầm vang lên từ hàng ghế trước.

“Bảy mươi lăm.”

Chưa đầy một giây sau.

“Chín mươi.”

Con số tăng lên như những nhát dao gọn gàng, không dư thừa cảm xúc.

Tử Du nắm chặt tay mình.

Em nhận ra—không ai ở đây trả giá vì thích bức tranh.

Họ trả giá vì vị thế.

Chiếc búa gỗ gõ xuống, khô khốc.

Món đồ đổi chủ.

Không một tiếng vỗ tay.

Chỉ vài ánh nhìn lướt qua, nhanh chóng chuyển sang mục tiếp theo.

Tiếp đó là đồng hồ cổ, tượng điêu khắc, rượu vang niên đại—mỗi món đều mang theo câu chuyện dài hàng trăm năm, nhưng ở đây, chúng chỉ tồn tại trong những con số lạnh lùng.

Một chiếc đồng hồ vàng trắng được đẩy giá lên gấp đôi chỉ trong ba lượt giơ bảng.

Một nhà sưu tầm bỏ cuộc, lắc đầu cười khẽ—không phải vì tiếc tiền, mà vì đã đọc ra ý đồ của đối phương.

Ở một góc khác, hai phòng VIP âm thầm đấu nhau, giằng co qua từng mức giá nhỏ, kéo dài đến khi một bên không còn kiên nhẫn.

Không khí căng thẳng như dây đàn.

Mỗi cái giơ bảng là một tuyên bố: tôi vẫn còn ở đây.

Tử Du quay sang nhìn Điền Hủ Ninh.

Anh ngồi rất yên.

Không tham gia.

Không vội vàng.

Chỉ quan sát.

Giống như một người biết rõ—cuộc chơi thực sự chưa bắt đầu.

Đến giữa buổi, khi một bộ trang sức kim cương được đưa ra, không khí bỗng đổi khác.

Giá khởi điểm cao, nhưng người tham gia đông.

Bảng đấu giơ lên liên tục, tiếng xướng giá dồn dập hơn.

Có người bắt đầu mất bình tĩnh, trả giá vượt mức cần thiết, ánh mắt lộ ra sự nóng vội.

Có người bỏ cuộc trong im lặng, nhấp một ngụm rượu, coi như rút khỏi ván cờ.

Tử Du cảm thấy tim mình đập theo nhịp xướng giá.

Mỗi con số vang lên đều nặng nề, như thể không khí cũng bị ép xuống.

Rồi—một món đồ được đẩy ra mà cả khán phòng cùng lúc chậm lại.

Những người từng đấu gay gắt trước đó bắt đầu im lặng.

Ai cũng biết—đây là thứ họ chờ.

Tử Du hiểu ra.

Buổi đấu giá không phải là nơi phô trương.

Mà là nơi xếp lại trật tự.

Ai đủ sức đi đến cuối.

Ai nên dừng lại giữa chừng.

Và ai—chỉ cần ngồi yên, cũng đã khiến cả khán phòng phải dè chừng.

Trong bầu không khí ấy, Tử Du lần đầu cảm nhận rõ ràng:

Thế giới của Điền Hủ Ninh không cần ồn ào để chứng minh quyền lực.

Chỉ cần tồn tại— là đủ khiến mọi thứ tự động nhường đường.

Giữa buổi, một hộp trang sức được mang ra.

Bên trong là một chiếc vòng tay bạch kim, thiết kế tinh xảo, viên chủ đạo là sapphire xanh đậm, ánh sắc trầm mà sâu.

Triển Hiên nhướn mày.

“Cái này hợp với em.”

Hiên Thừa còn chưa kịp phản ứng, bảng đấu đã được giơ lên.

Giá tăng vọt trong vài nhịp thở.

Tử Du quay sang nhìn Triển Hiên, mắt mở to khi con số dừng lại ở một mức khiến em không dám đọc thành lời.

Chiếc búa gõ xuống.

Triển Hiên nhận được món đồ.

Hiên Thừa sững người: “Anh mua thật à?”

Triển Hiên cúi xuống đeo vòng vào cổ tay cậu, giọng thấp nhưng chắc: “Thích thì mua.”

Tử Du trợn mắt.

Hiên Thừa đỏ tai, còn Triển Hiên thì thản nhiên như vừa mua một ly cà phê.

Điền Hủ Ninh liếc qua, không bình luận.

Nhưng Tử Du biết—ở đây, đó là cách yêu của họ.

Dưới ánh đèn hội trường dịu xuống đến mức gần như u ám, Điền Hủ Ninh trở thành một sự hiện diện tĩnh lặng nhưng tuyệt đối.

Anh không nói.

Không nghiêng người bàn bạc.

Không trao đổi ánh mắt với bất kỳ ai.

Chỉ ngồi đó, lưng thẳng, hai tay đặt hờ trên tay vịn ghế da, ánh nhìn dừng lại trên sân khấu như thể mọi thứ phía dưới đã nằm trong phạm vi kiểm soát.

Người dẫn chương trình cất giọng trang trọng:

“Món cuối cùng của buổi đấu giá hôm nay— Aurora Nocturne.

Viên kim cương tự nhiên duy nhất mang sắc xanh đêm pha ánh tím.

Trọng lượng 12.03 carat.

Giá khởi điểm là 80 tỷ”

Con số vừa vang lên, cả hội trường khẽ xôn xao.

Những phòng VIP khác bắt đầu chuyển động.

Bảng đấu giá giơ lên, hạ xuống, nhịp độ tăng nhanh như tiếng tim đập.

Tử Du ngồi cạnh Điền Hủ Ninh, cảm giác như đang bị cuốn vào một dòng chảy khổng lồ.

Em thấy rõ những người bên dưới—những doanh nhân, tài phiệt, nhà sưu tầm—đều căng thẳng, ánh mắt sắc như dao.

Nhưng Điền Hủ Ninh thì không.

Anh giơ bảng.

Một lần.

Con số lập tức nhảy vọt.

Không phải kiểu trả giá thăm dò—mà là đặt ra ranh giới.

Hội trường lặng đi trong chớp mắt, rồi lại sôi lên.

Một phòng VIP khác đáp trả.

Giá bị đẩy lên cao hơn.

Tử Du vô thức nín thở, tay siết chặt mép áo vest của mình.

Điền Hủ Ninh vẫn không đổi sắc mặt.

Anh nâng bảng lần thứ hai.

Dứt khoát.Không chần chừ.Không nhìn sang đối thủ.

Chỉ là một động tác gọn gàng, lạnh lẽo, như thể con số kia vốn dĩ phải thuộc về anh.

Triển Hiên ngồi phía đối diện khẽ bật cười, giọng thấp: “Bắt đầu rồi.”

Cuộc đấu trở nên gay gắt.

Giá đã vượt qua mốc mà người thường không dám nghĩ tới.

Có người do dự.

Có người bắt đầu chậm lại.

Nhưng Điền Hủ Ninh vẫn giữ nhịp—không nhanh, không chậm—mỗi lần giơ bảng đều chính xác đến đáng sợ.

Tử Du quay sang nhìn anh.

Ánh đèn chiếu nghiêng gương mặt Điền Hủ Ninh, làm nổi bật sống mũi thẳng, đôi mắt tối màu sâu không đáy.

Không có hưng phấn.Không có tham lam.

Chỉ có sự chắc chắn tuyệt đối của kẻ biết mình đang làm gì.

“Anh…”

Tử Du khẽ kéo tay áo anh, giọng run.

“Giá này… quá cao rồi.”

Lần đầu tiên từ đầu buổi, Điền Hủ Ninh quay sang nhìn em.

Ánh mắt anh trầm xuống, nhưng không hề trách móc.

“Em sợ à?” anh hỏi.

Tử Du gật đầu.

Không phải sợ tiền.

Mà sợ thế giới này—nơi mọi thứ được quyết định chỉ bằng một cái giơ tay.

Điền Hủ Ninh nhìn em thêm một giây.

Rồi anh hạ giọng, chậm rãi:

“Vậy thì— em giơ bảng đi.”

Tử Du sững người.

Triển Hiên và Hiên Thừa cùng lúc quay sang, ánh mắt mang theo ý cười rõ ràng.

“Không sao đâu,” Hiên Thừa nói.

“Coi như tập quen.

Tiền của anh ấy bằng đám người kia cộng lại nhân lên chẳng bằng.”

Tử Du cắn môi.

Tim đập loạn.

Nhưng dưới ánh nhìn của Điền Hủ Ninh—không ép buộc, không thúc giục—em đưa tay lên.

Giơ bảng.

Hội trường gần như đông cứng.

Người dẫn chương trình ngẩn ra trong một nhịp rất ngắn, rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, xướng to mức giá mới.

Không còn ai theo.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Chiếc búa gỗ giáng xuống.

“Chúc mừng phòng VIP số ba.”

Aurora Nocturne thuộc về Điền Hủ Ninh.

Không tiếng vỗ tay.

Không lời chúc mừng ồn ào.

Chỉ là những ánh mắt nhìn lên khu VIP, nặng nề và dè chừng.

Điền Hủ Ninh hạ bảng, quay sang Tử Du.

Khóe môi anh cong lên—rất nhẹ.

“Thấy chưa,” anh nói.

“Không khó.”

Nhưng Tử Du biết— Thứ không khó, là đối với người như Điền Hủ Ninh.

Và khoảnh khắc em giơ bảng thay anh, không chỉ là một lần đấu giá— mà là lúc em chính thức bước vào vị trí không ai khác được phép chạm tới.

“Triển Hiên.”

Điền Hủ Ninh nói.

“Đi nhận giúp.”

Triển Hiên đứng dậy, kéo Hiên Thừa theo.

“Đi nào.”

Hiên Thừa vừa đi vừa quay đầu lại, cười với Tử Du—một nụ cười đầy ẩn ý.

Tử Du vẫn còn chưa hoàn hồn.

Trên đường về, trong xe chỉ còn lại hai người.

“Anh mua viên kim cương đó…

để làm gì?”

Tử Du hỏi, giọng còn mơ hồ.

Điền Hủ Ninh không trả lời ngay.

Anh nhìn đường, ánh đèn thành phố phản chiếu trong mắt.

Khóe môi anh cong lên, rất khẽ.

“Đừng vội.Từ từ em sẽ biết.”

Và trong lòng anh, một ý nghĩ chậm rãi, chắc chắn hình thành—Thứ đó, vốn dĩ đã được định giá từ lâu.

Chỉ là tối nay, anh mới chính thức ra tay giành lấy.

Like và cmt cho truyện đi cả nhà 💖
 
Dưới Ánh Đèn Của Quyền Lực
Chap 22: Bữa tối


Chiếc xe dừng lại trước cổng biệt thự Điền gia khi trời vừa sụp tối.

Mưa lất phất rơi, ánh đèn vàng hắt xuống nền đá ướt, phản chiếu một cảm giác vừa ấm áp vừa áp lực đến khó tả.

Tử Du ngồi yên trên ghế phụ, hai tay đan chặt vào nhau.

Tim em đập nhanh hơn bình thường.

"Căng thẳng?"

Giọng Điền Hủ Ninh vang lên, trầm và thấp.

Tử Du gật đầu rất khẽ.

"Em sợ... mình làm không tốt."

Điền Hủ Ninh không nói thêm.

Anh đưa tay sang, nắm lấy tay em-không siết chặt, nhưng đủ vững vàng.

"Có tôi ở đây."

Chỉ bốn chữ, nhưng khiến Tử Du hít sâu một hơi, tự trấn an bản thân.

Phòng ăn Điền gia được thắp sáng bằng ánh đèn vàng ấm, không quá rực rỡ nhưng đủ để mọi chi tiết hiện lên rõ ràng.

Bàn ăn dài bằng gỗ sẫm màu đã được dọn sẵn, từng món đặt đúng vị trí, khoảng cách chuẩn mực đến mức tạo cảm giác nghiêm túc ngay từ khi bước vào.

Mùi thức ăn lan nhẹ trong không khí: cua hấp vừa chín tới, canh thanh ngọt, vài món hải sản cầu kỳ nhưng không phô trương.

Chỉ nhìn qua, Tử Du cũng nhận ra bữa tối này không hề qua loa.

Em ngồi xuống bên cạnh Điền Hủ Ninh, lưng hơi thẳng, động tác cẩn trọng.

Ba Điền Hủ Ninh cầm đũa trước, giọng trầm:

"Ăn đi."

Không khí vì thế mới chính thức bắt đầu.

Tử Du còn đang loay hoay với con cua trước mặt thì Điền Hủ Ninh đã tự nhiên cầm lấy, tách từng khớp càng, động tác thuần thục.

Anh đặt phần thịt trắng vào bát em, sau đó lại gắp thêm chút rau.

"Anh..."

Tử Du khẽ nói, tai đỏ lên.

"Em tự làm được."

Điền Hủ Ninh không ngẩng đầu.

"Em cứ ăn đi."

Câu nói ngắn gọn, nhưng giọng điệu là mệnh lệnh dịu dàng không cho từ chối.

Mẹ Điền Hủ Ninh nhìn cảnh đó, tay khựng lại trên đôi đũa.

Bà hơi ngạc nhiên, ánh mắt chuyển từ con trai sang Tử Du, rồi dừng lại lâu hơn bình thường.

Một lát sau, bà nhẹ giọng:

"Ăn nhiều vào đi con, gầy quá."

Tử Du sững người một giây, rồi vội gật đầu:

"Dạ..."

Ba Điền Hủ Ninh không nói gì, nhưng ánh mắt ông quan sát rất kỹ.

Khi thấy Điền Hủ Ninh rút khăn giấy lau tay cho Tử Du vì em vô tình dính nước sốt, ông hơi nhíu mày-không phải khó chịu, mà giống như đang đối chiếu hình ảnh trước mắt với đứa con trai ông từng biết.

Hiên Thừa thấy không khí hơi căng liền cười:

"Hiếm lắm mới thấy anh ấy như vậy đó."

Điền Hủ Ninh liếc em trai một cái, lạnh nhạt:

"Ăn đi."

Nhưng tay anh vẫn không rời bát Tử Du.

Tử Du ngại đến mức chỉ dám cúi đầu ăn, cảm giác ánh mắt mọi người thỉnh thoảng lại lướt qua mình.

Em vừa sợ, vừa ấm-một cảm giác rất lạ.

Mẹ Điền Hủ Ninh chậm rãi hỏi vài câu về công việc của Tử Du, giọng không còn sắc bén như trước, nhiều hơn là dò hỏi nhẹ nhàng.

Tử Du trả lời cẩn thận, nhưng mỗi khi em khựng lại, Điền Hủ Ninh liền nói thay hoặc đỡ lời, như thể không cho bất kỳ khoảng trống nào để em bị làm khó.

Cả bữa ăn, anh không nói nhiều.

Nhưng từng hành động đều rõ ràng.

Rõ ràng đến mức- ba mẹ anh không thể không nhận ra.

Đây không phải che chở xã giao.

Cũng không phải nhất thời.

Mà là một dạng bảo vệ đã thành thói quen.

Khi bữa tối kết thúc, Tử Du đứng dậy phụ dọn bát thì Điền Hủ Ninh giữ tay em lại:

"Không cần."

Tử Du ngẩng lên nhìn anh, nhỏ giọng:

"Ở đây là nhà anh..."

Điền Hủ Ninh đáp rất bình thản:

"Cũng là nơi em đang ở."

Câu nói ấy khiến mẹ Điền Hủ Ninh khẽ mím môi, còn ba anh thì im lặng rất lâu-rồi cuối cùng chỉ nói một câu trầm thấp:

"Ăn xong rồi, nghỉ ngơi đi."

Không phản đối.

Cũng không xua đuổi.

Đối với Tử Du, đó đã là sự chấp nhận đầu tiên.

Trời mưa to dần.

Sau bữa tối, ba mẹ Điền Hủ Ninh chủ động nói:

"Đường trơn lắm , hôm nay cả hai ở lại đi."

Tử Du hơi giật mình, nhưng Điền Hủ Ninh đã gật đầu thay em.

Phòng ngủ của Điền Hủ Ninh nằm ở tầng hai, yên tĩnh và ấm áp.

Khi Điền Hủ Ninh vào phòng tắm, Tử Du đứng một mình trong phòng, ánh mắt vô tình dừng lại ở chiếc tủ gỗ cũ bên góc.

Một cuốn album ảnh đặt ngay ngắn trên kệ.

Tử Du do dự vài giây, rồi vẫn nhẹ tay mở ra.

Trang đầu tiên là ảnh Điền Hủ Ninh lúc còn nhỏ-khuôn mặt non nớt, ánh mắt đã trầm tĩnh hơn hẳn những đứa trẻ cùng tuổi.

Những bức sau, anh lớn dần, nhưng khí chất thì gần như không thay đổi: điềm đạm, xa cách, đứng hơi tách khỏi đám đông.

Tử Du nhìn mà thấy tim mình mềm đi.

"Em đang xem cái gì vậy?"

Giọng Điền Hủ Ninh vang lên phía sau.

Tử Du giật mình, quay lại.

"Em... xin lỗi, em không cố ý."

Điền Hủ Ninh bước tới, liếc qua album rồi khẽ cười-một nụ cười rất nhạt, hiếm hoi.

"Không sao."

Anh ngồi xuống cạnh em, cùng nhìn lại những tấm ảnh cũ.

"Hồi nhỏ anh đã như vậy rồi à?"

Tử Du hỏi.

"Lúc nào cũng... một mình."

Điền Hủ Ninh im lặng vài giây.

"Có lẽ vậy."

Tử Du ngập ngừng:

"Em thấy... anh không có nhiều ký ức vui."

Điền Hủ Ninh quay sang nhìn em.

Ánh mắt anh sâu và yên tĩnh.

"Không cần nhớ."

Anh nói chậm rãi.

"Quá khứ không quan trọng."

Bàn tay anh đặt lên gáy Tử Du, kéo em lại gần hơn một chút.

"Bây giờ đã có em."

Tử Du ngẩng đầu nhìn anh.

Trong khoảnh khắc đó, mọi hồi hộp, lo lắng về gia đình, về thân phận...

đều tan đi.

Ngoài kia mưa vẫn rơi rất lớn.

Nhưng trong căn phòng này, Tử Du lần đầu cảm nhận rõ ràng- mình đang được chấp nhận, không phải vì vị trí, mà vì chính con người mình.

Và Điền Hủ Ninh- đang dùng cách của anh, lặng lẽ nhưng chắc chắn, đặt em vào gia đình của mình.
 
Dưới Ánh Đèn Của Quyền Lực
Chap 23: Công khai


Điền Hủ Ninh đưa Tử Du rời thành phố vào một buổi sáng nắng nhẹ.

Không phải chuyến công tác.

Không lịch trình dày đặc.

Chỉ có hai người.

Xe chạy dọc theo con đường ven biển, gió tràn qua cửa kính hé mở.

Tử Du dựa đầu vào ghế, ánh mắt sáng lên khi nhìn cảnh vật lướt qua—biển xanh, bầu trời rộng, những thị trấn nhỏ bình yên đến mức khiến tim em chậm lại.

“Anh chưa từng đi du lịch kiểu này.”

Điền Hủ Ninh nói, tay vẫn đặt vững trên vô lăng.

Tử Du quay sang nhìn anh, ngạc nhiên.

“Vậy sao?”

“Ừ.”

Anh liếc em một cái, khóe môi cong lên rất nhẹ.

“Nhưng anh thấy… không tệ.”

Cả ngày hôm đó, họ đi cùng nhau như hai người bình thường.

Đi dạo ven sông, ăn những món nhỏ ven đường, Tử Du tò mò đến mức cái gì cũng muốn thử.

Em kéo tay anh chạy qua cầu gỗ, cười đến mức mắt cong lên.

Điền Hủ Ninh không ngăn, chỉ để em dẫn anh đi—lần đầu tiên trong đời, anh không cần kiểm soát hướng đi.

Chiều xuống, ánh hoàng hôn phủ lên mặt sông một lớp vàng nhạt.

Điền Hủ Ninh đứng sau lưng Tử Du, tay đặt lên eo em, thấp giọng:

“Nếu sau này rảnh, mình đi nữa.”

Tử Du gật đầu rất nhanh.

“Đi đâu cũng được… miễn là với anh.”

Buổi tối, họ dùng bữa tại một nhà hàng ven sông, tầng cao, cửa kính lớn mở ra toàn cảnh dòng nước lấp lánh ánh đèn.

Nến được thắp.

Rượu vang sóng sánh.

Không khí yên tĩnh đến mức Tử Du nghe rõ tiếng tim mình.

Khi món tráng miệng vừa được dọn lên, Điền Hủ Ninh đặt dao nĩa xuống.

“Tử Du.”

Em ngẩng đầu.

Anh đứng dậy.

Không một lời báo trước, Điền Hủ Ninh quỳ một gối xuống ngay bên bàn ăn.

Cả nhà hàng lập tức im lặng, rồi xôn xao.

Anh mở chiếc hộp nhung đen.

Bên trong là viên kim cương hiếm—viên đá từng khiến cả phòng đấu giá nghẹt thở, lấp lánh dưới ánh đèn, lạnh lùng và kiêu hãnh như chính chủ nhân của nó.

“Anh không giỏi nói những lời dễ nghe.”

Giọng Điền Hủ Ninh trầm ổn, không run.

“Nhưng anh chắc chắn một điều.”

Ánh mắt anh khóa chặt Tử Du.

“Anh muốn cả đời này, em ở bên cạnh anh.

Không ai thay thế được.

Không ai xen vào được.”

Anh giơ chiếc nhẫn lên.

“Làm vợ anh nhé.”

Không hỏi.

Không do dự.

Một lời khẳng định bá đạo.

Tử Du chết lặng.

Rồi nước mắt trào ra lúc nào không hay.

Em đưa tay che miệng, vai run lên.

Bao nhiêu bất an, cô độc, tổn thương—đột nhiên được gọi tên.

“Em…”

Giọng em vỡ ra.

“Em đồng ý…”

Ngay khoảnh khắc ấy— Pháo hoa bắn lên từ hai bờ sông.

Ánh sáng xé toạc bầu trời đêm, phản chiếu xuống mặt nước, rực rỡ đến mức cả thành phố như nín thở.

Tiếng trầm trồ vang lên khắp nơi.

Điền Hủ Ninh đứng dậy, ôm Tử Du vào lòng.

Em khóc trong ngực anh, run rẩy hôn lên môi anh giữa ánh pháo hoa.

“Em lại có nhà rồi…”

Đêm đó, căn phòng khách sạn ngập ánh đèn thành phố.

Không cần lời nói.

Chỉ có hơi thở hòa quyện, vòng tay siết chặt, cảm giác thuộc về nhau đến mức không còn ranh giới.

Tử Du được ôm trọn trong sự chiếm hữu dịu dàng của Điền Hủ Ninh—nơi em không cần mạnh mẽ, không cần phòng bị.

Chỉ cần là của anh.

Sáng hôm sau, điện thoại Tử Du rung liên tục.

Hiên Thừa gọi.

“Ngủ dậy chưa?”

Giọng cậu mang ý cười rõ rệt.

“Chúc mừng hai người .”

Tử Du đỏ mặt.

“Cậu… cậu biết rồi sao?”

“Biết từ trước.”

Hiên Thừa cười.

“Anh của tớ mà.

Làm gì cũng không bất ngờ được.”

Triển Hiên chen vào cuộc gọi, giọng đầy hứng thú:

“Pháo hoa tối qua lên cả tin quốc tế đấy.

Hai người chơi lớn thật.”

Tử Du úp mặt xuống gối, ngại đến mức không dám nói.

Điền Hủ Ninh lúc này bước tới, lấy điện thoại khỏi tay em.

“Dậy đi em, chúng ta đi đăng ký kết hôn.”

“CÁI GÌ?!”

Tử Du bật dậy.

“Hôm nay luôn hả?!

Em chưa chuẩn bị—”

“Anh chuẩn bị rồi.”

Điền Hủ Ninh cắt lời, cúi xuống nhìn em.

“Em chỉ cần làm vợ anh là được.”

Tử Du đỏ đến tận tai.

Buổi trưa, họ cùng nhau đi đăng ký kết hôn.

Hai cái tên đặt cạnh nhau trên giấy tờ—ngắn gọn, dứt khoát.

Tử Du run tay khi cầm tờ giấy chứng nhận.

Em đăng một bức ảnh đơn giản lên mạng:

Hai bàn tay đan vào nhau, nhẫn kim cương lấp lánh.

Chúc mừng tràn ngập.

Quản lý.

Nhân viên quán cà phê cũ.

Ban thư ký.

Bạn học năm xưa.

Rồi—

Tài khoản chính thức của Tập đoàn Điền thị chia sẻ lại bài đăng.

Cả mạng xã hội nổ tung.

Tin tức tràn lan.

Tiêu đề giật gân.

Thế giới dậy sóng.

Tử Du hoảng hốt.

“Anh!

Em muốn xóa—”

Điền Hủ Ninh giữ tay em lại, giọng bình thản nhưng không cho phản kháng:

“Không được.”

“Anh muốn cả thế giới biết.

Em là người của anh.”

Tử Du nhìn anh, tim đập loạn.

Lần này— Không còn đường lui.

Chỉ còn ở lại.

Còn 2 chap nữa end r mng like cho tôi đi 💖
 
Dưới Ánh Đèn Của Quyền Lực
Chap 24: Bức ảnh


Ngày đầu tiên cả hai cùng xuất hiện sau khi công khai.

Không cần thông báo.

Không cần phô trương.

Chỉ là Điền Hủ Ninh bước vào sảnh công ty, và Tử Du đi bên cạnh anh.

Ngay khoảnh khắc ấy, bầu không khí thay đổi.

Điền Hủ Ninh vẫn là Điền Hủ Ninh—vest đen, dáng cao thẳng, ánh mắt lạnh lùng khiến người khác không dám nhìn thẳng.

Nhưng hôm nay, tay anh đặt rất tự nhiên lên lưng Tử Du, một cử chỉ vừa đủ để tuyên bố chủ quyền, vừa đủ để không cần lời nói.

Tử Du mặc sơ mi sáng màu, cổ tay lộ ra chiếc nhẫn.

Em bước chậm hơn anh nửa nhịp, nhưng không hề bị bỏ lại phía sau.

Khoảng cách ấy giống như một sự sắp đặt hoàn hảo—không lép vế, cũng không vượt quyền.

Người ngoài nhìn vào chỉ có một suy nghĩ:

Họ thuộc về cùng một thế giới.

Điện thoại rung liên tục.

Mạng xã hội dậy sóng.

“Vibe này là gì vậy trời?”

“Không cần nói gì cũng biết ai là người ở vị trí nào.”

“Không giống tổng tài – người yêu, giống vợ chồng lâu năm hơn.”

“Ánh mắt Điền Hủ Ninh nhìn Tử Du… quá đáng thật sự.”

Tử Du trốn vào phòng nghỉ, lén mở điện thoại đọc bình luận.

Càng đọc, mặt càng nóng.

“Vibe phu nhân Điền thị”,

“Người duy nhất đứng cạnh Điền tổng mà không bị áp khí đè chết”

“Không cần chứng minh vẫn thấy rõ chiếm hữu”.

Em úp điện thoại xuống bàn, tim đập nhanh.

Điền Hủ Ninh bước vào lúc đó.

“Em làm gì mà đỏ mặt thế?”

Tử Du giật mình, lúng túng.

“Không có… chỉ là—mọi người nói nhiều quá…”

Anh liếc qua màn hình còn sáng, thấy mấy dòng bình luận trôi nhanh.

“Bình thường mà.”

“Bình thường chỗ nào…”

Tử Du lẩm bẩm, tai đỏ bừng.

Điền Hủ Ninh không để ý nhiều.

Với anh, ánh nhìn của người khác chưa bao giờ quan trọng.

Nhưng tối hôm đó, Tử Du lại mở điện thoại.

Nhìn những bức ảnh chụp lén, những bình luận suy đoán, em bỗng có cảm giác… không muốn trốn nữa.

Một phút bốc đồng.

Một quyết định rất Tử Du.

Em đăng một tấm ảnh.

Không thấy mặt.

Chỉ là thân trên của hai người—Điền Hủ Ninh mặc sơ mi đen, tay đặt chắc chắn trên eo Tử Du từ phía sau.

Tử Du tựa lưng vào ngực anh, cổ áo hơi nghiêng, chiếc nhẫn và cổ tay anh đan vào nhau rõ ràng đến mức không thể hiểu lầm.

Không caption.

Không hashtag.

Nhưng chiếm hữu đến mức im lặng cũng gây áp lực.

Sáng hôm sau, Tử Du vừa bước vào phòng thư ký đã bị chặn lại.

“Ê—phát cơm chó sớm quá đó nha.”

“Bọn chị vừa ăn sáng xong lại bị cho ăn thêm.”

“Em mở điện thoại ra xem chưa?”

Tử Du ngơ ngác.

“Xem gì ạ?”

Một thư ký giơ điện thoại ra trước mặt em.

Top 1 hot search.

Bức ảnh của em.

Lượt chia sẻ, bình luận, lưu về tăng đến mức choáng váng.

Tử Du đứng chết trân.

“Em… em chỉ đăng cho vui thôi mà…”

Hạ Vy cười, xoa đầu em.

“Ngại cái gì.

Đó là đời sống của em mà.”

Câu nói ấy khiến Tử Du khựng lại.

Phải.

Đó là đời sống của em.

Điện thoại lại rung.

Hiên Thừa nhắn tin:

“Sợ người ta cướp chồng cậu hay sao mà đăng ảnh chiếm hữu dữ vậy?”

Tử Du đỏ mặt, gõ trả lời rất lâu.

“Không phải… chỉ là… muốn đứng cạnh anh ấy một cách đàng hoàng.”

Bên kia gửi lại một icon cười.

“Vậy là đúng rồi.”

Tối, Tử Du kể chuyện cho Điền Hủ Ninh nghe, vừa nói vừa quan sát phản ứng của anh.

“Em đăng ảnh đó… anh có thấy phiền không?”

Điền Hủ Ninh đang cởi khuy áo, nghe vậy thì dừng lại, quay sang nhìn em.

“Em thích thì cứ làm.”

Giọng anh bình thản.

“Anh không cấm.”

Anh bước tới, nâng cằm em lên rất nhẹ.

“Chỉ cần nhớ— Em đứng cạnh anh là đủ.”

Tử Du nhìn anh, tim mềm ra.

Lần này, em không ngại nữa.

Vì em biết— Em không phải người bị che giấu.

Em là người được đặt cạnh.

Còn 1 chap nữa end rồi mng like cnt cho t đi 💖
 
Dưới Ánh Đèn Của Quyền Lực
Chap 25: Bên nhau


Buổi tiệc cuối năm của Điền thị.

Không phải tiệc phô trương, cũng không phải nơi khoe quyền lực.

Nhưng toàn bộ giới thương trường đều có mặt.

Ai cũng hiểu, chỉ cần xuất hiện ở đây đã là một sự công nhận.

Tử Du đứng trước gương, chỉnh lại cổ áo lần cuối.

Em không còn hồi hộp như lần đầu đi tiệc, nhưng tim vẫn đập chậm hơn bình thường.

Điền Hủ Ninh đứng sau lưng em.

“Lo à?”

Giọng anh trầm, rất gần.

Tử Du lắc đầu.

“Không.

Chỉ là… lần này khác.”

Khác vì em không còn đứng bên cạnh anh với thân phận mơ hồ.

Khác vì em không cần né tránh ánh nhìn của bất kỳ ai.

Điền Hủ Ninh đặt tay lên vai em, siết nhẹ.

“Vậy thì đi thôi.”

Cửa sảnh mở ra.

Âm thanh trò chuyện dần lắng xuống, như một phản xạ vô thức.

Điền Hủ Ninh bước vào trước nửa bước.

Tử Du đi cùng anh.

Không ai cần giới thiệu.

Chiếc nhẫn trên tay Tử Du lấp lánh dưới ánh đèn, không khoa trương nhưng đủ để mọi ánh nhìn dừng lại.

Cách Điền Hủ Ninh nghiêng người che chắn cho em khi đi qua đám đông, cách anh cúi xuống nói nhỏ bên tai em—tất cả đều quá rõ ràng.

Không phải khoe.

Là thừa nhận.

Một vị đối tác lớn khẽ nói với người bên cạnh:

“Người kia… là người của Điền tổng à.”

“Ừ.”

“Ánh mắt Điền Hủ Ninh khác hẳn.”

Có người tò mò.

Có người ghen tị.

Có người im lặng hiểu ra rằng vị trí ấy—không ai có thể chen vào.

Triển Hiên đứng ở xa nhìn họ, cười rất nhạt.

Hiên Thừa đứng cạnh, khẽ nói:

“Cậu ấy đã không còn sợ nữa.”

Triển Hiên gật đầu.

“Vì có chỗ để đứng.”

Trong suốt buổi tiệc, Tử Du không hề bị bỏ rơi.

Điền Hủ Ninh không ép em giao tiếp, cũng không để em bị tách ra.

Khi Tử Du nói chuyện với đối tác, anh đứng ngay sau, không xen vào nhưng đủ gần để người khác không dám coi thường.

Khi có người hỏi chuyện riêng tư, anh trả lời thay, giọng bình thản:

“Bạn đời của tôi.”

Chỉ bốn chữ.

Nhưng đủ để dập tắt mọi suy đoán.

Cuối buổi, hai người rời đi sớm.

Xe chạy chậm trên đường đêm, thành phố lên đèn yên ả hơn thường lệ.

Tử Du tựa đầu vào ghế, nhìn ánh sáng ngoài cửa sổ lướt qua.

“Anh này,” Em khẽ nói.

“Anh có từng nghĩ… nếu một ngày em không theo kịp anh nữa thì sao?”

Điền Hủ Ninh không trả lời ngay.

Xe dừng trước đèn đỏ.

Anh quay sang nhìn em, ánh mắt rất sâu, rất tĩnh.

“Anh không cần em chạy theo.Anh chỉ cần em ở lại.”

Tử Du ngẩn ra.

“Ở lại?”

“Ở cạnh anh.Ở trong thế giới của anh.

Ở vị trí không ai lấy được.”

Anh đưa tay nắm lấy tay em, đan chặt.

“Còn lại, anh sẽ lo.”

Tử Du nhìn bàn tay đang nắm mình.

Không còn run rẩy.

Không còn sợ bị bỏ lại.

Em mỉm cười, rất nhẹ.

“Vậy thì…Em sẽ ở lại.”

Đèn xanh.

Xe tiếp tục lăn bánh.

Về nhà.

Về nơi mà Tử Du đã từng nghĩ mình không xứng— nhưng cuối cùng lại trở thành duy nhất.

Ở một góc thành phố khác, mạng xã hội vẫn còn bàn tán về buổi tiệc.

“Cuối cùng cũng hiểu vì sao Điền Hủ Ninh chọn cậu ấy.”

“Không phải vì được bảo vệ.”

“Mà vì đứng cạnh nhau… rất hợp.”

Câu chuyện dừng lại ở đó.

Không có cao trào kịch tính.

Không có chia ly.

Chỉ là hai người đã chọn nắm tay, và không buông nữa.

Kết thúc.

Cảm ơn mng ủng hộ nhen.

Mình có viết vài bộ khác trong trang mình.

Có gì mng ủng hộ nha 💖
 
Back
Top Bottom