[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Dưới Ánh Đèn Của Quyền Lực
Chap 20: Em chỉ cần anh
Chap 20: Em chỉ cần anh
Chị gái Tử Du không từ bỏ.
Sau buổi gặp mặt thất bại, cô ta càng không cam lòng.
Những tin nhắn mập mờ được gửi đi, những cuộc gọi “vô tình” xuất hiện nhiều hơn.
Cô tìm đủ mọi lý do để tiếp cận — từ hỏi thăm sức khỏe, nhờ tư vấn công việc, đến viện cớ cảm ơn vì khách sạn.
Điền Hủ Ninh không trực tiếp gặp họ.
Anh ngồi trong văn phòng, ánh đèn lạnh chiếu lên gương mặt không biểu cảm.
Trình Khải đứng trước bàn, báo cáo từng việc một cách ngắn gọn.
“Gia đình Tử Du đã liên hệ với ba bộ phận nhân sự khác nhau."
“Chị gái cậu ấy chủ động tiếp cận bằng nhiều lý do.”
“Ba mẹ cậu ấy muốn gặp riêng ngài.”
Điền Hủ Ninh chỉ lật trang tài liệu, giọng đều đều:
“Họ muốn gì?”
“Muốn lợi ích.
Muốn dựa vào cậu Tử Du.”
Một khoảng lặng.
Anh đặt bút xuống, ngẩng đầu lên.
Ánh mắt đó khiến người đối diện vô thức nín thở.
“Vậy thì cắt đứt.”
Không cần giải thích thêm.
Chỉ trong vòng 48 giờ, mọi con đường mà gia đình Tử Du có thể “bám vào” đều bị chặn lại:
Hồ sơ vay vốn bị rà soát, ngân hàng gọi điện yêu cầu giải trình.
Những mối làm ăn nhỏ trước đây bị đối tác chủ động rút lui.
Khách sạn họ ở gửi thông báo “điều chỉnh lại dịch vụ”, lịch sự nhưng lạnh lùng.
Không ai nói thẳng là do Điền Hủ Ninh.
Nhưng ai cũng hiểu.
Cuối cùng, Trình Khải báo cáo:
“Họ đã hoảng loạn.
Muốn rời thành phố sớm.”
Điền Hủ Ninh dựa lưng vào ghế, tay chống cằm.
“Cho họ đi.Và chuyển lời.”
Anh dừng một nhịp, giọng trầm xuống.
“Nếu còn một lần nào nữa làm Tử Du tổn thương—Thì thứ mất đi sẽ không chỉ là cơ hội.”
Không phải đe dọa.
Là thông báo.
Tử Du biết chuyện khi Minh Ngọc ném điện thoại xuống bàn, cười khẩy.
“Em hài lòng chưa?
Nhờ em mà cả nhà phải bỏ chạy.”
Cậu đứng sững.
“Chị nói cái gì…?”
Ba cậu ngồi một bên, mặt mệt mỏi, mẹ thì thở dài liên tục.
Không ai nhìn thẳng vào mắt cậu.
“Không phải tại em thì tại ai?”
Minh Ngọc gằn giọng.
“Em bám vào người ta, rồi cả nhà phải trả giá.”
Tử Du run rẩy.
“Chị tiếp cận anh ấy… là do chị.
Em đã nói rõ rồi, em không thể giúp—”
“Im đi!” ba cậu đập bàn.
“Mày có điều kiện thì phải giúp gia đình!Mày sống sung sướng trên thành phố, có nghĩ đến chúng tao không?”
Cậu bật cười, nhưng nước mắt rơi xuống.
“Sung sướng?
Ba có biết mỗi ngày con phải làm gì không?
Con chưa từng dùng một đồng của anh ấy cho gia đình!”
Minh Ngọc khoanh tay, ánh mắt khinh miệt.
“Nhưng em đang đứng ở vị trí của chị.
Em là đàn ông thì có ích gì?
Sau này ai sinh con cho người ta?”
Câu nói đó như dao đâm thẳng vào ngực Tử Du.
Cậu hét lên:
“Con chưa từng tranh giành!
Con chỉ yêu một người!
Vì sao gia đình lại muốn dùng con để đổi lấy lợi ích?”
Không ai trả lời.
Mẹ cậu chỉ nói nhỏ:
“Gia đình là phải hy sinh.”
Tử Du lùi lại một bước.
“Vậy thì con hy sinh đủ rồi.”
Giọng cậu vỡ ra, nhưng ánh mắt lại bình tĩnh lạ thường.
“Con không nợ gia đình.
Cũng không muốn bị bán thêm lần nào nữa.”
Cậu cúi đầu, nói câu cuối cùng:
“Từ hôm nay… coi như con không còn nhà.”
Rồi quay lưng đi.
Không ai giữ.
Tử Du về đến nhà rất muộn.
Cửa vừa khép lại, cậu đã không đứng vững nữa.
Lưng trượt xuống cánh cửa lạnh, đầu cúi thấp, hai tay ôm chặt lấy mình như sợ tan vỡ.
Không có tiếng nức nở.
Chỉ là hơi thở run rẩy, dồn dập đến mức đau.
Điền Hủ Ninh đứng ở phòng khách, áo vest vẫn chưa thay, điện thoại còn chưa kịp đặt xuống.
Anh nhìn thấy Tử Du như vậy thì bước nhanh tới, không nói một lời.
Anh quỳ xuống trước mặt cậu.
“Nhìn anh.”
Tử Du lắc đầu, giọng nghẹn lại:
“Em xin lỗi…Em làm anh vướng vào chuyện của gia đình em.”
Điền Hủ Ninh đưa tay lên, giữ cằm cậu, ép Tử Du phải nhìn mình.
Ánh mắt anh tối lại khi thấy đôi mắt đỏ hoe, viền mắt ướt đẫm.
“Anh không cần em xin lỗi.”
Anh kéo Tử Du vào lòng, ôm chặt, cánh tay siết đến mức gần như không cho cậu có khoảng trống để thở.
“Em không có lỗi.Người sai là những kẻ muốn dùng em để đổi lấy lợi ích.”
Tử Du bật khóc.
Lần này là khóc thật sự.
Cậu túm chặt lấy áo anh, như người sắp chìm, giọng vỡ vụn:
“Em chỉ còn anh thôi…Nếu anh bỏ em… em không biết mình còn gì nữa.”
Điền Hủ Ninh khựng lại một giây.
Rồi anh cúi đầu, môi chạm nhẹ lên tóc Tử Du, giọng trầm thấp, chậm rãi nhưng tuyệt đối chắc chắn:
“Anh sẽ không bỏ em.
Chỉ cần em ở lại bên anh.”
Bàn tay anh vuốt lưng cậu, động tác dịu dàng hiếm hoi, nhưng từng lời nói lại mang tính ràng buộc:
“Gia đình không bảo vệ em, thì anh bảo vệ.
Thế giới này không cho em chỗ đứng, thì anh cho.
Em không cần ai khác cả.”
Tử Du gật đầu trong vòng tay anh, nước mắt thấm ướt áo vest đắt tiền.
Cậu không nhận ra—từ khoảnh khắc này, Điền Hủ Ninh đã trở thành trụ cột duy nhất trong đời cậu.
Sau biến cố đó, cuộc sống của họ thay đổi rõ rệt.
Không ồn ào.Không tuyên bố.
Chỉ là làm việc nhiều hơn trước gấp đôi.
Cậu đến công ty sớm nhất trong phòng thư ký, về muộn nhất.
Lịch trình của Điền Hủ Ninh được cậu nắm đến từng phút, từng cuộc gọi, từng thay đổi nhỏ.
Những việc trước đây cậu còn do dự—giờ đều xử lý gọn gàng.
Sai sót giảm dần.Phản ứng nhanh hơn.
Quyết đoán hơn.
Có lần, một dự án gặp trục trặc vì đối tác đổi điều khoản vào phút chót.
Thư ký phụ trách vắng mặt, phòng họp rơi vào im lặng căng thẳng.
Tử Du đứng lên.
“Cho tôi năm phút.”
Cậu mở tài liệu, chỉnh lại phương án, phân tích ngắn gọn nhưng rõ ràng.
Giọng nói vẫn còn non, nhưng ánh mắt thì vững.
Cuộc họp tiếp tục.
Sau khi tan họp, Trình Khải nhìn cậu, gật đầu:
“Em tiến bộ thật rồi.”
Tử Du mỉm cười—lần đầu tiên là nụ cười không gượng ép.
Điền Hủ Ninh đứng phía sau, lặng lẽ nhìn.
Anh không khen.Nhưng ánh mắt anh đầy thỏa mãn.
Tử Du và Điền Hủ Ninh gần như dính lấy nhau.
Đi làm cùng.
Ăn trưa cùng.
Đi công tác cùng.
Xuất hiện ở mọi buổi họp, mọi buổi tiệc.
Ở đâu có Điền Hủ Ninh, ở đó có Tử Du.
Không còn che giấu.
Trong các buổi tiệc thương mại, Tử Du đứng bên cạnh anh, áo vest vừa vặn, dáng vẻ điềm tĩnh.
Khi có người hỏi, Điền Hủ Ninh chỉ đặt tay lên eo cậu, giới thiệu ngắn gọn:
“Người của tôi.”
Không ai dám hỏi thêm.
Tử Du học cách nói chuyện với đối tác, học cách giữ im lặng đúng lúc, học cách đứng sau Điền Hủ Ninh nửa bước — vừa đủ gần để là một thể thống nhất.
Người trong giới dần hiểu ra:
Tử Du không phải thư ký.
Cậu là vị trí chỉ đứng sau Điền Hủ Ninh.
Buổi tối trong nhà Điền gia không quá ồn ào, nhưng cũng không hoàn toàn yên tĩnh.
Bữa cơm gần tàn, người giúp việc đã lui ra, chỉ còn lại mấy người trong phòng ăn rộng lớn, ánh đèn vàng hắt xuống bàn gỗ dài lạnh lẽo.
Mẹ Điền Hủ Ninh đặt đũa xuống trước.
“Chuyện của Hủ Ninh và cậu trai kia,”
bà nói chậm rãi, giọng không nặng không nhẹ,
“Con nghĩ thế nào, Hiên Thừa?”
Hiên Thừa đang cúi đầu, nghe vậy thì khựng lại.
Cậu biết, cuối cùng câu hỏi này cũng sẽ đến.
Hiên Thừa hít một hơi, ngẩng đầu lên.
Ánh mắt cậu không còn né tránh như trước, mà bình tĩnh hơn rất nhiều.
“Nếu mẹ hỏi với tư cách một người ngoài,”
cậu nói, thì con nghĩ Tử Du không có gì để chê trách.”
Cha Điền Hủ Ninh hơi nhíu mày.
“Con thân với cậu ta, nên nói vậy cũng không lạ.”
Hiên Thừa lắc đầu.
“Không phải vì con thân.
Là vì con nhìn thấy rõ hơn mọi người.”
Cậu đặt đũa xuống, giọng chậm rãi nhưng rõ ràng:
“Tử Du không phải người dựa dẫm.
Cậu ấy làm việc rất chăm, tự trọng cao, và chưa từng lợi dụng anh Hủ Ninh để ép buộc điều gì.”
Mẹ Điền Hủ Ninh khẽ cười nhạt.
“Nhưng vị trí của nó hiện tại—”
“Là do anh Hủ Ninh chọn.”
Hiên Thừa cắt ngang, lần đầu tiên giọng có chút cứng rắn.
“Không ai có thể ép anh ấy làm điều anh ấy không muốn.”
Căn phòng im lặng.
Hiên Thừa tiếp tục, chậm hơn, nhưng mỗi chữ đều có sức nặng:
“Con đã thấy Tử Du bị nói xấu.
Bị xem thường.Bị cho là không xứng.
Nhưng cậu ấy không than vãn, không dựa vào anh Hủ Ninh để trả đũa.
Cậu ấy chỉ cố gắng làm tốt hơn.”
Cậu ngẩng lên nhìn mẹ mình, ánh mắt mang theo chút cầu xin, nhưng không yếu đuối:
“Mẹ có thể không thích Tử Du.Nhưng xin mẹ đừng phủ nhận nỗ lực của cậu ấy.”
Một lúc lâu không ai nói gì.
Cuối cùng, mẹ Điền Hủ Ninh thở ra một hơi nhẹ, ánh mắt dịu xuống đôi chút:
“Con đứng về phía nó sao?”
Hiên Thừa gật đầu.
“Vâng.Vì con chưa từng thấy ai có thể khiến anh Hủ Ninh như vậy.”
Cậu dừng lại, giọng hạ thấp:
“Anh ấy không chỉ bảo vệ Tử Du.
Anh ấy cần Tử Du.”
Câu nói ấy khiến cha Điền Hủ Ninh trầm ngâm.
Mẹ anh không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu, như đã ghi nhận điều gì đó—dù chưa hoàn toàn chấp nhận.
Hiên Thừa cúi đầu.
Trong lòng cậu vẫn còn lo lắng.
Nhưng ít nhất, hôm nay, Tử Du không còn đứng một mình.