Điền Hủ Ninh phát hiện ra điều đó vào một buổi sáng rất bình thường.
Anh đứng trong thang máy, ánh đèn phản chiếu gương mặt lạnh lẽo quen thuộc.
Khi cửa mở ra, điều đầu tiên anh nghĩ đến không phải là cuộc họp sắp tới, cũng không phải là báo cáo đang chờ ký.
"Mình đã uống cà phê chưa?"
Và ngay sau đó —
"Tử Du có ca sáng hôm nay không?"
Ý nghĩ ấy khiến anh nhíu mày.
Điền Hủ Ninh không quen với việc mong chờ sự xuất hiện của một người không thuộc về thế giới của mình.
Anh càng không quen để một người khác chen vào nhịp sinh hoạt vốn được kiểm soát chặt chẽ.
Nhưng sự thật là — anh đã để tâm quá mức.
Ở quán cà phê, Tử Du cũng bắt đầu có những thói quen kỳ lạ.
Mỗi sáng, khi nghe tiếng chuông cửa leng keng, cậu đều vô thức ngẩng đầu lên trước khi nhìn thấy ai bước vào.
Khi đó không phải Điền Hủ Ninh, cậu lại cúi xuống tiếp tục công việc, như thể không có gì.
Nhưng trong lòng… có một chút hụt hẫng.
Cậu không gọi tên cảm xúc ấy.
Chỉ biết rằng, ngày nào không thấy người đàn ông ấy, quán cà phê bỗng yên ắng hơn bình thường.
Điền Hủ Ninh đến quán đều đặn hơn.
Không còn chỉ là một ly Americano và vài câu hỏi xã giao.
Anh đứng lại lâu hơn, hỏi Tử Du những chuyện rất nhỏ — hôm nay quán đông không, cậu có mệt không.
Tử Du trả lời bằng sự chân thành quen thuộc.
“Em có muốn tìm việc khác không?”
Điền Hủ Ninh hỏi một lần.
Tử Du lắc đầu.
“Em… chưa biết mình muốn làm gì.”
Câu trả lời thật đến mức khiến chính Tử Du cũng ngạc nhiên.
“Ra trường rồi, mọi thứ đều mơ hồ,” cậu nói chậm.
“Em không giỏi như người khác, cũng không biết mình nên đi hướng nào.”
Điền Hủ Ninh lắng nghe.
Anh không ngắt lời.
Lần đầu tiên, một câu chuyện không liên quan đến lợi nhuận hay chiến lược lại khiến anh tập trung đến vậy.
“Ước mơ của em là gì?” anh hỏi.
Tử Du suy nghĩ rất lâu.
“Em muốn…
được công nhận.”
Không phải giàu có.
Không phải nổi bật.
Chỉ là được nhìn thấy.
Điền Hủ Ninh nhìn cậu, trong lòng xuất hiện một cảm giác rất lạ — như thể có ai đó chạm nhẹ vào phần mà anh luôn né tránh.
“Còn anh thì sao?”
Tử Du hỏi, lấy hết can đảm.
“Công việc của anh… có vui không?”
Điền Hủ Ninh khựng lại.
Anh chưa từng được hỏi như vậy.
“Không,” anh trả lời thành thật.
“Nhưng đó là thứ tôi giỏi nhất.”
Anh dừng lại một chút, rồi nói tiếp:
“Tôi quen với việc không được phép sai.”
Tử Du nhìn anh, ánh mắt dịu xuống.
“Chắc… rất mệt.”
Một câu nói đơn giản.
Nhưng đủ khiến Điền Hủ Ninh im lặng thật lâu.
Khoảng cách giữa họ, trong những buổi sáng lặp lại ấy, dần thu hẹp.
Không ai nói ra.
Nhưng cả hai đều cảm nhận được.
Tối hôm đó, quán cà phê sắp đóng cửa.
Tử Du đang lau quầy thì chuông cửa vang lên.
Cậu ngẩng đầu.
Điền Hủ Ninh.
Là buổi tối.
Một khung giờ anh chưa từng đến.
Tử Du hơi bất ngờ.
“Anh…?”
Điền Hủ Ninh bước vào, không nhìn menu.
“Hôm nay tôi không mua cà phê.”
Tử Du ngẩn ra.
“Đi ăn với tôi.”
Không phải lời mời.
Là một câu khẳng định.
“Em… còn phải dọn quán,” Tử Du ngập ngừng.
“Tôi đợi.”
Không có chỗ cho từ chối.
Nhà hàng nằm trên tầng cao.
Thang máy mở ra, ánh đèn vàng dịu tràn vào mắt Tử Du, khiến cậu vô thức chậm bước.
Không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng giày da chạm sàn.
Mùi rượu vang thoang thoảng, tiếng nhạc nhẹ vang lên từ đâu đó rất xa.
Tử Du đi sau Điền Hủ Ninh nửa bước.
Khoảng cách ấy… giống như mọi lần.
Nhân viên cúi chào, dẫn họ đến bàn gần cửa kính.
Thành phố trải rộng dưới chân, những dải đèn kéo dài bất tận, vừa xa hoa vừa lạnh lẽo.
Tử Du ngồi xuống, lưng thẳng, hai tay đặt lên đùi.
Cậu có cảm giác mình đang ngồi nhầm chỗ — như thể chỉ cần cử động mạnh một chút, mọi thứ sẽ vỡ ra.
“Không quen?”
Điền Hủ Ninh hỏi.
Tử Du gật đầu thật thà.
“Em… chưa bao giờ đến những nơi thế này.”
Điền Hủ Ninh mở menu, không nhìn cậu.
“Không cần căng thẳng.”
Anh gọi món rất nhanh.
Không hỏi Tử Du, nhưng lại gọi toàn những thứ dễ ăn, không quá cầu kỳ.
Khi nhân viên rời đi, khoảng lặng phủ xuống bàn ăn.
Tử Du lén nhìn anh.
Ánh đèn chiếu lên đường nét gương mặt Điền Hủ Ninh — lạnh, sắc, nhưng không hề xa cách như trong công ty.
Ở khoảng cách này, Tử Du mới nhận ra… anh rất đẹp theo cách khiến người ta không dám nhìn lâu.
“Anh thường ăn ở đây ạ?”
Tử Du hỏi, phá vỡ im lặng.
“Không.”
Câu trả lời khiến Tử Du hơi ngạc nhiên.
“Vậy…?”
“Chỉ khi cần yên tĩnh.”
Tử Du gật đầu, không hỏi thêm.
Món ăn được mang lên.
Tử Du ăn chậm, cẩn thận từng động tác.
Cậu sợ mình làm sai điều gì đó — cầm nhầm dao, đặt nhầm thìa, tạo ra tiếng động không đúng chỗ.
Điền Hủ Ninh nhận ra.
“Ăn thoải mái đi,” anh nói.
“Không ai nhìn em cả.”
Tử Du mỉm cười ngượng ngùng.
“Em quen ăn nhanh.”
“Ở đây không cần.”
Giọng nói anh vang lên rất nhẹ.
Nhưng Tử Du lại nghe ra một ý khác —
"Ở bên tôi, em không cần vội."
Họ trò chuyện.
Không nhiều, nhưng đủ để kéo gần khoảng cách.
Tử Du kể về quán cà phê, về những ca làm kéo dài, về việc mỗi tháng phải tính toán tiền trọ rất kỹ.
Cậu không than thở, chỉ kể.
Điền Hủ Ninh lắng nghe.
Không chen vào.
Không đánh giá.
Đó là điều khiến Tử Du cảm thấy dễ chịu.
“Em có bao giờ hối hận không?”
Điền Hủ Ninh hỏi.
“Vì đã chọn cuộc sống này.”
Tử Du suy nghĩ một lúc.
“Có.”
Rồi cậu cười.
“Nhưng nếu không chọn, em cũng không biết mình nên làm gì khác.”
Điền Hủ Ninh nhìn cậu rất lâu.
“Em rất thành thật,” anh nói.
Tử Du khẽ cúi đầu.
“Vì em không giỏi che giấu.”
Bàn tay Điền Hủ Ninh đặt lên ly nước, ngón tay khẽ siết lại.
Người như vậy…
Nếu đặt vào thế giới của anh, sẽ bị tổn thương rất nhanh.
Ý nghĩ ấy khiến anh không thoải mái.
Khi bữa ăn gần kết thúc, Tử Du mới nhận ra mình đã thả lỏng từ lúc nào.
Cậu dựa lưng vào ghế, ánh mắt dịu đi, không còn căng thẳng như ban đầu.
“Cảm ơn anh,” Tử Du nói.
“Em thấy… rất vui với bữa ăn này.”
Điền Hủ Ninh nhìn cậu.
“Nếu em quen với cảm giác đó,” anh nói chậm, “Em sẽ khó quay lại.”
Tử Du hơi sững.
Không biết đó là lời nhắc nhở.
Hay là… một lời cảnh báo.
Khi đứng dậy rời đi, Điền Hủ Ninh bước gần Tử Du hơn bình thường.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn một cánh tay.
“Lần sau,” anh nói, giọng trầm thấp, “tôi lại mời.”
Không hỏi ý kiến.
Tử Du khẽ gật đầu.
Bên ngoài, gió đêm thổi qua, mang theo mùi thành phố.
Tử Du không biết rằng —
kể từ bữa ăn này, ranh giới giữa ngưỡng mộ và rung động đã bắt đầu mờ đi.
Và Điền Hủ Ninh…
đã không còn ý định đứng ngoài nữa.
Xe dừng lại trước con hẻm nhỏ.
Đèn đường cũ hắt ánh vàng nhạt xuống mặt đường lồi lõm.
Những căn nhà san sát, tường loang lổ, khác xa thế giới vừa rồi họ bước ra.
Tử Du tháo dây an toàn, bàn tay dừng lại một nhịp.
“Đến rồi ạ…”
Điền Hủ Ninh nhìn ra ngoài cửa kính.
“Nhà em ở đâu?” anh hỏi.
Tử Du chỉ tay.
“Cuối hẻm… tầng hai.”
Điền Hủ Ninh không nói gì.
Một lúc sau, anh tắt máy.
“Tôi lên một chút.”
Câu nói khiến Tử Du giật mình.
“Lên… lên nhà ạ?”
Giọng cậu lắp bắp.
“Nhà em nhỏ lắm… với lại—”
Căn phòng này không thuộc về anh.
Suy nghĩ ấy hiện rõ trên mặt Tử Du.
Điền Hủ Ninh nhìn cậu.
Ánh mắt sâu, không cho cậu cơ hội lùi bước.
“Tôi chỉ ngồi một lát.”
Không phải câu hỏi.
Tử Du do dự vài giây, rồi khẽ gật đầu.
“Vâng…”
Cầu thang hẹp, ánh đèn yếu.
Tử Du bước trước, lưng hơi cong vì quen cúi đầu trong không gian thấp.
Điền Hủ Ninh theo sau, vai suýt chạm tường.
Mùi thuốc lá, mùi xà phòng rẻ tiền, mùi đời sống rất thật.
Cửa mở ra.
Căn phòng nhỏ, gọn gàng, sạch sẽ.
Một chiếc giường đơn, bàn học cũ, giá sách lẫn lộn tài liệu và cốc cà phê dùng rồi.
Không có gì thừa, cũng không có gì che giấu.
Điền Hủ Ninh đứng yên.
Đây là lần đầu tiên anh bước vào không gian riêng tư của người khác mà không có hợp đồng, không có mục đích.
“Anh… ngồi đi ạ.”
Tử Du vội vàng dọn mấy quyển sách sang bên.
“Em lấy nước cho anh.”
Cậu quay đi, lúng túng.
Điền Hủ Ninh nhìn quanh.
Gạt tàn thuốc trên bàn.
Không phải một hai đầu mẩu.
“Em hút nhiều vậy?” anh hỏi.
Tử Du khựng lại.
“À… gần đây hơi nhiều.”
“Vì sao?”
Cậu im lặng.
Rót nước xong, Tử Du đặt cốc xuống, ngồi đối diện.
Hai người cách nhau chưa tới một mét, nhưng lại không biết nói gì.
“Tại sao lại hút?”
Điền Hủ Ninh lặp lại, giọng trầm hơn.
Tử Du cúi đầu.
“Khi không ai để ý… em thấy dễ thở hơn.”
Điền Hủ Ninh siết chặt tay.
“Gia đình em thì sao?”
Tử Du mỉm cười — nụ cười quen thuộc, nhẹ tênh.
“Cũng bình thường.”
Một câu trả lời quá gọn.
Điền Hủ Ninh biết.
Em đã quen bị bỏ lại.
Cảm giác ấy khiến anh khó chịu.
Rất khó chịu.
Anh không thích người khác làm tổn thương thứ gì đó… mà anh đã để mắt đến.
“Tử Du,” anh gọi tên cậu, lần đầu tiên không có khoảng cách.
“Đừng để người khác xem thường em.”
Cậu ngẩng lên.
“Em không thấy mình bị xem thường.”
Điền Hủ Ninh nhìn sâu vào mắt cậu.
“Là vì em đã quen.”
Khoảnh khắc đó, Tử Du cảm thấy tim mình đập lệch một nhịp.
Điền Hủ Ninh đứng dậy.
“Muộn rồi.
Tôi về.”
Tử Du tiễn anh ra cửa, trong lòng trống rỗng kỳ lạ.
Khi cửa khép lại, Điền Hủ Ninh đứng ngoài hành lang, rút thuốc ra, nhưng không châm.
Nguy hiểm.
Không phải với Tử Du.
Mà là với chính anh.
Trong phòng, Tử Du ngồi trên giường, tay ôm gối.
Hình ảnh Điền Hủ Ninh vẫn còn rất rõ — ánh mắt, giọng nói, sự hiện diện khiến căn phòng nhỏ bỗng chật chội.
Cậu cầm điện thoại, nhắn cho Hiên Thừa.
Tử Du: "Tớ thấy mình hơi kỳ lạ."
Một lát sau.
Hiên Thừa:" Kỳ lạ thế nào?"
Tử Du gõ rồi xóa.
Gõ lại.
"Tớ hay nghĩ về một người."
Bên kia im lặng vài giây.
Hiên Thừa :" Nghĩ như thế nào?"
Tử Du ấp úng :" Kiểu chỉ cần nhớ đến họ là đầu óc tớ không suy nghĩ được gì.
Tim thì cứ đập nhanh."
Hiên Thừa: "Vậy là cậu thích người ta rồi."
Tử Du đỏ mặt, tim đập nhanh:"Không… chắc không đâu."
Nhưng khi đặt điện thoại xuống, hình ảnh duy nhất hiện lên trong đầu cậu —vẫn là Điền Hủ Ninh.
Còn anh, dưới ánh đèn đường, đứng cạnh xe rất lâu.
Lần đầu tiên trong đời, Điền Hủ Ninh muốn giữ một người lại — không phải vì lợi ích,
mà vì không chịu nổi ý nghĩ người đó sẽ bị thế giới này làm tổn thương.
Và anh biết,một khi đã muốn bảo vệ,
thì chiếm hữu chỉ là vấn đề thời gian.