Cập nhật mới

Khác [DƯỢC SƯ TỰ SỰ] - TẬP 6

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
398351775-256-k958348.jpg

[Dược Sư Tự Sự] - Tập 6
Tác giả: iambobby888
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Natsu Hyuuga
Minh họa: Touko Shino
Nhà xuất bản: Shufunotomo
Nhà xuất bản tiếng Việt: Kim Đồng
Trans by: Bobby

LƯU Ý: Mình đăng để tự thẩm một mình, không có nhu cầu nghe phán xét hay đánh giá.

Xin cảm ơn
Nếu có điều kiện, bạn hãy mua truyện để ủng hộ tác giả nhé



maomao​
 
[Dược Sư Tự Sự] - Tập 6
Mục Lục


Chương Một: Ngày Thứ Tư Tại Tây Đô

Chương Hai: Tân Nương Lơ Lửng – Phần Đầu

Chương Ba: Tân Nương Lơ Lửng – Phần Cuối

Chương Bốn: Trên Đường Trở Về

Chương Năm: Kết Thúc Ở Tây Đô

Chương Sáu: Gia Tộc La – Phần Đầu

Chương Bảy: Gia Tộc La – Phần Cuối

Chương Tám: Hành Trình Cuối Cùng của Phi Tần Lý Thụ

Chương Chín: Trở Về

Chương Mười: Bánh Đậu Hư Và Bánh Nướng

Chương Mười Một: Yêu Tinh Nhảy Múa Trong Nước

Chương Mười Hai: Khổ Nạn Của Lý Thụ Phi

Chương Mười Ba: Chuyện Thị Phi – Phần Đầu

Chương Mười Bốn: Chuyện Thị Phi – Phần Giữa

Chương Mười Lăm: Chuyện Thị Phi – Phần Cuối

Chương Mười Sáu: Mã Thiểm và Lý Thụ
 
[Dược Sư Tự Sự] - Tập 6
Danh Sách Nhân Vật


DANH SÁCH NHÂN VẬT

Miêu Miêu

Một nữ dược sư sống nơi Hoa thành phồn hoa.

Tinh thông y độc, lại mang trong mình niềm say mê dị thường đối với dược vật và độc dược.

Tuổi mười chín.

Là ái nữ của danh kỹ nơi Hoa phố và quân sư lập dị La Hán.

Nhâm Thị

Người vốn thân phận giả làm hoạn quan tiến cung, kỳ thực lại là hoàng đệ đương kim thánh thượng.

Dung nhan tuấn mỹ vượt ngoài khuôn mẫu phàm nhân.

Tên thật: Hoa Thuỵ Nguyệt.

Tuổi đôi mươi.

Mã Thiểm

Tùy tùng thân cận của Nhâm thị, là công tử nhà danh tướng Cao Thuận.

Tính tình cẩn trọng nghiêm túc nhưng có phần ngờ nghệch.

Song tài năng nơi chiến trận lại khiến người khác phải kinh ngạc.

La Hán

Phụ thân của Miêu.

Theo lời Miêu miêu tả, là một quân sư quái dị, mang kính độc nhãn, thường được gọi bằng những danh xưng như "lão quái", "quân sư điên", "ông già kỳ cục" v.v.

La Bán

Con nuôi của La Hán, đồng thời là biểu huynh của Miêu.

Say mê toán học, lại mê sắc diện tú lệ.

La Môn

Dưỡng phụ của Miêu, chú ruột của La Hán.

Là đại y quan danh tiếng, song phúc mỏng mệnh khổ, như mang theo vận số bi thương suốt đời.

Lý Thụ Phi

Một trong tứ phi của hậu cung.

Nữ tử đoan trang yếu đuối, dung nhan mong manh, số phận long đong.

Mười sáu tuổi.

A Đa

Từng là một trong Tứ phi.

Một mỹ nhân cải nam trang, phong thái phi phàm.

Ngọc Diệp Hoàng Hậu

Chính cung của đương kim hoàng đế.

Xuất thân từ Tây Đô, là ái nữ của Ngọc Viên đại nhân.

Sở hữu mái tóc đỏ rực cùng đôi mắt xanh lục, là một hồ cơ phương Tây tuyệt sắc.

Lão Bà Bà

Từng là kỹ nữ nơi Hoa phố, hiện là người đứng đầu Lục Thanh Quán.

Lão thái bà tính tình keo kiệt, song thủ đoạn quán xuyến không ai sánh bằng.

Bộ ba Hồng Bài

Ba kỹ nữ nổi danh nhất Lục Thanh Quán: Bạch Linh , Mai Mai và Nữ Hoa.

Triệu Vu

Hài tử còn sống sót sau đại nạn diệt tộc Vu tộc.

Nửa thân bị liệt, ký ức thời thơ ấu cũng tiêu tán.

Có tài năng hội họa xuất chúng.

Hữu Khiếu

Người đứng đầu nhóm nam phục vụ trong Lục Thanh Quán.

Thân hình trung bình, dung mạo không quá nổi bật, nhưng vì tinh ý, biết chăm sóc nên được lòng các kỹ nữ nơi đây.

Tả Thiện

Xuất thân nông dân, sau cuộc nổi loạn của Vu tộc đã chạy tới kinh thành.

Hiện đang học việc trở thành dược sư.

Tử Lâm

Tiểu kỹ nữ trong Lục Thanh Quán.

Không thể nói chuyện.

Thường đi theo Triệu Vu, như hình với bóng.

Ngọc Viên

Phụ thân của Ngọc Diệp Hoàng hậu.

Là vị đại thần quyền thế trấn giữ Tây Đô, song vẫn chưa được hoàng đế ban tên chính thức.

Mão Liễu

Thân phụ của Lý Thụ Phi.

Từ nhỏ không hề ban cho con gái một chút tình thương.
 
[Dược Sư Tự Sự] - Tập 6
Mở Đầu


Đêm nay, lại là một đêm lạnh thấu xương, gió lạnh len sâu vào từng tấc da thịt.

Nhâm Thị lặng lẽ nhìn ngọn lửa trong hỏa lô bập bùng cháy nổ tí tách.

Bên cạnh, Mã Thiểm đang cần mẫn thêm than vào, cử chỉ chu toàn không một lời.

Đêm Tây Đô lạnh giá.

Khác hẳn cái nóng oi ả ban ngày, sự chênh lệch nhiệt độ khiến không ít người thân thể yếu nhược dễ sinh bệnh.

Bản thân Nhâm Thị dù chưa thể hoàn toàn quen với khí hậu cát khô ban đêm, nhưng lạnh giá như thế lại là cái cớ thuận tiện nhất với chàng lúc này.

Chàng nằm nghiêng trên trường kỷ, nét mặt mang u sầu vương vấn.

Trên án thư, một chén nước mật quất pha ấm đã được chuẩn bị sẵn, nhưng chàng lại chẳng hề có ý muốn chạm vào.

Môi khô khốc, cổ họng khát bỏng, song chàng vẫn cố chấp không muốn xóa đi dư vị còn vương trên môi.

Nhâm Thị khẽ chạm lên đôi môi vẫn còn ẩm ướt, như muốn lần tìm lại cảm giác ban nãy.

Khoảng nửa canh giờ trước, nơi ấy... quả thực đã có thứ gì chạm tới.

Cả người chàng vẫn còn váng vất hơi nóng, cơn mơ hồ trong lòng chưa thể tan đi.

Chỉ cần khép mi, ký ức ban nãy lại như cảnh tượng rõ ràng hiện ra trước mắt.

Khuôn mặt ấy, từ trên cao nhìn xuống chàng.

Dưới ánh sao nhàn nhạt, không nhìn rõ mà lại nhớ rõ đến lạ kỳ.

Ánh mắt vốn thường lười nhác lúc này lại như mang theo thứ gì u uẩn.

Mà đôi môi...

ướt át sáng lên dưới ánh tinh quang.

Từng giọt lấp lánh như sợi tơ mảnh nối liền, rồi khẽ đứt –

Dấu hiệu báo hiệu kết thúc của hành vi vụng trộm không nên tồn tại ấy.

Nhâm Thị khi ấy vừa thấy nuối tiếc, lại vừa nhẹ nhõm.

Nhưng ngay sau đó, là hối hận.

Người kia, vẫn thong dong như chẳng hề gì.

Không đỏ mặt, cũng chẳng quay đầu trốn tránh vì xấu hổ.

Chỉ lặng lẽ, dùng ánh mắt thanh tĩnh mà nhìn xuống người đang nằm dưới thân, kế đó — khẽ lè lưỡi, liếm nhẹ môi.

Sợi tơ bạc mong manh từ đầu lưỡi nối liền đôi môi khẽ đứt, bị nàng thu lại sạch sẽ.

Nàng chẳng hề thưởng thức dư vị, càng không để lại dấu vết.

Tựa như chuyện vừa rồi chẳng là gì đáng để ghi nhớ, nàng chỉ thản nhiên xóa bỏ tất cả.

Thân hình nhỏ nhắn ấy đang ngồi vắt ngang trên người Nhâm Thị, như một vị chủ nhân.

Bàn tay nàng đặt lên ngực chàng, nơi trái tim vẫn đang đập mạnh mẽ.

Tim đập thình thịch, dồn dập.

Không rõ nàng có nhận ra hay không — nhưng vẻ mặt nàng đã cho Nhâm Thị câu trả lời.

Lọn tóc mềm theo gió nhẹ lay động.

Đôi mắt hơi nheo lại, chuyên chú nhìn chàng.

Mà bờ môi ướt át kia... lại khẽ cong lên một nụ cười nhàn nhạt.

"Ồ?

Đã xong rồi sao?"

Không một lời nói ra, vậy mà Nhâm Thị lại nghe rõ ràng trong lòng như thế.

Nụ cười ấy, đầy dư vị trêu chọc.

Nàng dư sức, thong thả, còn chàng thì đã bại trận thảm hại.

Chỉ một màn hồi tưởng cũng khiến Nhâm Thị bất giác thở dài, vai trĩu xuống.

Muốn phản công cũng không còn cơ hội.

Tiểu nữ dược sư kia, như chưa từng có chuyện gì xảy ra, chỉ nhàn nhạt nói một tiếng:

"Thứ lỗi, nô tì xin phép."

Rồi quay gót rời đi — như thể cuộc trêu đùa vừa rồi chỉ là cử chỉ lịch thiệp của một người khách ghé qua.

So với nàng, muỗi đốt còn để lại ngứa ngáy, chó cắn còn lưu lại dấu răng.

Còn nàng — đến dấu tích cũng không để lại.

Trở lại thực tại, Nhâm Thị khẽ thở dài một hơi thật sâu.

"Nhâm Thị đại nhân, chẳng hay thân thể người vẫn chưa được khoẻ ư?"

Tùy tùng bên cạnh – Mã Thiểm – cất tiếng hỏi.

Nếu chàng phủ nhận, hẳn y sẽ gặng hỏi cho ra lẽ.

Còn nếu thừa nhận, thì thể nào y cũng kiên quyết ở lại hầu hạ, tuyệt chẳng chịu rời đi.

Trong những lúc thế này, chàng chỉ muốn được một mình yên tĩnh, vậy mà... sao y không giống phụ thân Cao Thuận của mình ở điểm ấy chứ?

Đúng là một đứa trẻ thiếu nhạy cảm, chậm hiểu vô cùng.

Song, hôm nay, Mã Thiểm có phần khác thường.

Gương mặt y đỏ ửng một cách kỳ lạ.

Không phải sắc diện khoẻ mạnh, mà là vẻ nóng bừng như bị kích động.

Chẳng lẽ... là vì vụ ẩu đả với con sư tử kia?

Tay phải của y được quấn băng trắng.

Bàn tay từng nắm lấy song sắt đã sưng đỏ vì viêm.

Khi nữ dược sư nhìn thấy, chỉ liếc sơ đã phán một câu bình thản:

"Gãy rồi."

— Gãy xương.

Dứt khoát, lạnh nhạt như thể không phải xương người mà chỉ là cành cây khô.

Có lẽ trong lòng nàng cũng đang hoài nghi: Làm sao lại có người đần đến thế chứ?

"...Mã Thiểm, hôm nay ngươi cũng mệt rồi, sớm về nghỉ đi thôi."

"Không được ạ.

Sau khi xảy ra chuyện như vậy, thần không thể yên tâm rời khỏi đây."

Câu trả lời dõng dạc, đầy vẻ trung nghĩa — nhưng Nhâm Thị chỉ muốn thở dài.

Những lúc như thế này, chàng chỉ mong y đủ tinh tế để hiểu mà rút lui, nhưng tiếc thay...

Nhâm Thị cầm lấy chén mật quất, không đưa lên môi, chỉ để hơi ấm dịu dàng từ sứ chạm vào tay.

Dẫu đã khoác y phục ngủ, nằm vào giường, thì Mã Thiểm vẫn chưa chịu rời khỏi phòng.

Ở góc phòng, chiếc trường kỷ còn lại, đã được đặt sẵn một chiếc gối —

Dẫu Nhâm Thị không thể nào chợp mắt, nhưng xem chừng Mã Thiểm cũng chẳng khá hơn là bao.

Là dư âm của trận đánh với mãnh thú kia, hay... là thứ gì khác?

Giữa chân mày vốn đã hay cau lại, nay còn hằn thêm nếp nhăn.

Bờ môi khẽ mím, lại vặn vẹo như đang gắng cắn nén một điều gì đó.

Đôi mắt y cứ chớp liên hồi, như muốn xua đi một ký ức nào đó, rồi bỗng dưng lắc đầu mạnh mẽ phủ nhận — hành động ngờ nghệch, vụng về vô cùng.

Kỳ lạ thay, khi thấy người khác còn rối loạn hơn mình, con người lại thường sinh ra một loại bình tĩnh lạ thường.

Nhâm Thị hít sâu một hơi dài, tự nhủ bản thân không thể mãi để tâm thần hỗn loạn như thế.

Tiệc đêm nay đã kết thúc, nhưng ngày mai vẫn còn cuộc nghị bàn quan trọng.

Chàng cũng hiểu, nếu chỉ trốn trong tĩnh lặng tự mình sắp xếp lại đầu óc, e là càng thêm luẩn quẩn.

Nghĩ vậy, chàng khẽ cất tiếng:

"Mã Thiểm."

"Dạ, Nhâm Thị đại nhân, có việc gì sao?"

Mã Thiểm đáp, dùng đúng cái tên giả mà chàng đang mang.

Nhâm Thị nghe vậy lại thấy dễ chịu.

Nếu đã chẳng thể gọi chàng bằng tên thật như thuở bé, thì cái tên này, chí ít vẫn mang chút tự nhiên không ràng buộc.

"Ngươi đã từng... thắng một ván tâm kế nào chưa?"

Ngay từ khoảnh khắc lời ấy thoát ra, chàng đã biết: chọn Mã Thiểm làm đối tượng tâm sự là một quyết định sai lầm.

Song, chàng không hề trông đợi một đáp án.

Chỉ là... nếu giữ mãi trong lòng, đầu óc lại càng thêm rối loạn.

Cần ai đó để nói ra, dẫu người ấy chẳng hiểu cũng chẳng sao.

Chỉ cần... gật gù phụ họa vài câu là đủ rồi.

"Ể...

Người nói đến chuyện nào?

Từ khi đặt chân tới Tây Đô, chẳng phải đã có không ít lần như vậy rồi sao?"

Quả thực, từ lúc tới kinh đô, đã có biết bao nữ nhân tìm cách tiếp cận Nhâm Thị.

Kẻ thì khéo léo như nước mùa thu, người thì táo bạo như lửa đầu hạ.

Nhưng nếu phải chỉ đích danh một trường hợp... thì chàng tuyệt nhiên không muốn gợi lại.

Dù là người bình thản đến đâu, cũng có những chuyện chẳng thể nói thành lời.

"Đừng nói nữa."

Chàng khẽ thở ra, lời nói nhẹ mà dứt, như muốn dập tắt một ngọn lửa vừa kịp bén lên trong tâm.

Mã Thiểm nhíu mày đầy suy tư.

"Thần... vốn chẳng mang thân phận như ngài, lại ít khi được dự vào những chuyện như thế.

Dẫu tương lai có thể bất đắc dĩ phải đối mặt, thì hiện tại, vẫn chưa đến lúc đó."

Từ sau khi Nhâm Thị tiến cung, mỗi năm gặp nhau chẳng được mấy lần.

Nhưng dù vậy, hắn vẫn là đứa bé từng cùng chàng bú chung một dòng sữa, cùng lăn lộn dưới mái nhà xưa.

Tính khí nhau ra sao, ai còn lạ gì.

Mã Thiểm vốn dĩ không ghét nữ nhân, nhưng chẳng rõ từ khi nào, trong lòng hắn nảy sinh cảm giác bất an mỗi khi phải gần gũi họ.

Càng là những người mang dáng vẻ nữ tính dịu dàng, hắn lại càng né tránh.

So với những nữ tử thường tình, hắn nói chuyện với cô nương tiệm thuốc có phần suôn sẻ hơn, cũng bởi không xem nàng là "nữ nhân" theo cái nghĩa khiến hắn cảnh giác.

Điều ấy là tốt hay xấu, chính bản thân Nhâm Thị cũng chẳng rõ — chỉ thấy trong lòng có đôi phần cảm giác khó tả.

Không phải là "ghét đàn bà", chỉ là...

Một phần bóng tối thuở ấu thơ vẫn còn vương lại trong tâm hồn hắn — điều mà chính thân thể đặc biệt của hắn đã mang đến bất hạnh từ rất sớm.

Thứ vết thương chẳng nhìn thấy, nhưng lại sâu hơn bất cứ vết chém nào.

Trước câu hỏi nửa nghi vấn nửa tự sự của Nhâm Thị, Mã Thiểm chỉ khẽ vuốt cằm, trầm tư đáp:

"Còn tùy người, tùy hoàn cảnh nữa thôi.

Thần cũng có nhiều kẻ chẳng ưa, khó lòng đối đáp cho suôn sẻ.

Có lúc, dù đối phương có khéo léo đến đâu, cục diện vẫn không xoay chuyển được.

Nhưng cũng có lúc, chỉ một lời nhỏ thôi lại làm nghiêng cán cân."

Hắn ngước nhìn Nhâm Thị, giọng nói không gượng mà chân thành:

"Với ngài, khi phải đối diện cùng lúc với quá nhiều người, áp lực dồn lên e rằng... chẳng hề nhỏ."

"Cùng lúc ứng phó với nhiều người ư?

Người đánh giá ta cao quá rồi."

Nhâm Thị bật cười khẽ.

Không ngờ lại được đáp lại bằng một câu có phần đàng hoàng như vậy.

Chỉ tiếc là cách nói nghe chẳng khác gì ám chỉ chàng là kẻ đa tình dâm dật, khiến chàng chỉ biết cười khổ.

Nhắc mới nhớ, dạo gần đây, Mã Thiểm thường thay mặt Cao Thuận lui tới các kỹ viện.

Không biết có phải vì muốn tôi luyện bản thân qua những cuộc va chạm nơi hoa yên liễu mộng đó chăng?

Nhất là cái Lục Thanh quán — một chốn lầu xanh nức tiếng vì sự khôn khéo của bà chủ và chất lượng đệ nhất của kỹ nữ, biết đâu bà ta cũng từng khuyên nhủ Mã Thiểm thử dấn thân một lần.

Nhâm Thị thoáng cau mày, ánh nhìn phức tạp lướt qua Mã Thiểm.

Quả thực, Lục Thanh quán là một kỹ viện cao cấp, kỹ nữ nơi đó đều có học vấn, có sắc, có mưu trí.

Dù rằng Mã Thiểm vẫn luôn tránh né nữ nhân nữ tính, nhưng trái lại, hắn lại mang trong lòng một hình tượng lý tưởng về nữ nhân, cao nhã, hiểu biết, khéo léo.

Nếu gặp phải một kỹ nữ tinh tế, biết đưa đẩy như nước, lời nói như gấm vóc, chưa biết chừng... hắn lại dễ dàng rơi vào lưới tình.

Ý nghĩ ấy khiến Nhâm Thị nuốt nước bọt, rồi hạ giọng hỏi đầy dò xét:

"...

Mã Thiểm.

Ngươi...

ở Lục Thanh quán, đã xảy ra chuyện gì sao?"

"Ể!

Hể?! , ngài... ngài đột nhiên hỏi gì vậy chứ?!"

Mã Thiểm hoảng hốt lộ rõ trên mặt, không thể nào che giấu nổi.

Hắn là loại người không giỏi nói dối, gương mặt luôn phản bội nội tâm.

Quả thực, nếu xét về chính sự, hắn không phải là một trợ thủ giỏi giang, lão luyện.

Nhưng chính cái tính khí thẳng thắn, khó giấu giếm ấy, lại khiến Nhâm Thị thấy lòng mình nhẹ đi mỗi khi ở cạnh hắn.

"Không... không có chuyện gì cả.

Vả lại, khi có việc ta vẫn sẽ ứng phó được..."

"Ứng phó được" nghe sao lại khiến người nghe cảm thấy bất an kỳ lạ.

Nhưng nếu là Mã Thiểm, thì đúng thật — khi cần, hắn vẫn có thể làm được những điều phải làm.

Điều đó, Nhâm Thị có thể thừa nhận.

"Vậy còn ngài thì sao, đại nhân?

Dạo này có vẻ tâm trí chẳng được yên ổn."

"Chỉ là..."

Nhâm Thị khẽ thở dài, ngữ điệu có phần trầm ngâm.

"Ta vừa gặp phải một đối thủ mà bản thân nhất định muốn thắng cho bằng được."

Hắn nói rất khẽ, tựa như không muốn ai khác nghe thấy.

"Ta vẫn luôn nghĩ mình hơn y.

Miệng lưỡi kia tuy sắc bén, nhưng đó chỉ là lý luận suông, gặp thực chiến át sẽ thua.

Ai ngờ, bị đánh cho tan tác, chẳng còn chút khí thế nào, thua một cách thật thảm."

Dù từng tự tin, từng nghĩ bản thân từng trải chốn hậu cung nhiều năm là đủ để nắm bắt lòng người.

Bao nhiêu cung nữ từng chủ động tiếp cận, hắn đều dễ dàng thoát thân, thậm chí còn cao ngạo nghĩ rằng: nữ tử chẳng qua cũng chỉ là con cờ trong tay ta, muốn xoay thế nào thì xoay.

Vậy mà lần này, chính hắn lại là kẻ thất trận, tâm trí hỗn loạn, rối bời như thể bị chính mình chối bỏ.

Mã Thiểm nghe đến đây, sắc mặt chững lại, ngẫm nghĩ đôi chút rồi gật đầu trịnh trọng.

"Nếu ngài phải thốt ra những lời như vậy, hẳn đối phương là kẻ rất lợi hại."

"...Phải."

May thay, Mã Thiểm vẫn chưa nhận ra kẻ hắn đang nói đến là ai.

"Chỉ là vì một chuyện nhỏ nhặt mà cãi cọ, rồi để chính mình thất bạn thảm hại.

Là ta chủ động gây sự... nhưng rốt cuộc lại chẳng địch nổi y."

Mã Thiểm thoáng nghiêng đầu, rồi chợt như ngộ ra điều gì, khẽ thốt một tiếng "à" rất nhỏ, như thể vừa nắm được mấu chốt của mọi chuyện.

"Thất bại thảm hại...

Ngài nói là vì chuyện ấy ư?

Chẳng hay đã có màn giao 'phong tình trường' nào mà thần không hay biết?

Là kẻ vô lễ phương nào lại dám đắc tội với Nhâm Thị đại nhân vậy?"

Mã Thiểm lên tiếng với vẻ ngạc nhiên xen lẫn dè dặt, lời nói như lỡ chạm đến điểm yếu khó nói, nhưng lại chẳng hề có ác ý.

Hắn dùng đúng cái từ 'giao phong tình trường' khiến Nhâm Thị thoáng giật mình.

Không ngờ Mã Thiểm – kẻ vụng về chất phác ấy – lại biết đến khái niệm ấy.

Nếu giờ buông lời chê bai, chẳng khác nào tự cho mình là kẻ cao cao tại thượng, coi thường hắn.

Song... nếu nhớ đến kẻ kia — hình như gọi là Lục Tôn? — dung mạo ôn nhu như ngọc nhưng lòng dạ khó dò, quả thực không thể xem thường.

Là thuộc hạ trực tiếp dưới trướng La Hán – lão quân sư lập dị, bảo sao không mưu cao trí viễn.

Nhưng đối tượng Nhâm Thị cần vượt qua... lại chẳng phải kẻ ấy.

"Kẻ có thể khiến Nhâm Thị đại nhân phải cúi đầu nhận thua... lại có thể hiện diện trong bữa yến tiệc hôm ấy ư?"

Mã Thiểm lẩm bẩm, vẻ mặt như sực ngộ ra một điều hệ trọng, ánh mắt đượm nặng ưu tư.

"Bớt tâng bốc đi.

Ta tự biết bản thân mình vẫn còn non kém."

Nhâm Thị nhắm mắt, ngả người về sau như muốn đè nén tâm tình xáo trộn.

"Đối phương như cành liễu mềm.

Ta càng cố chạm vào, lại càng như đấm vào tấm rèm buông — không chút hồi đáp, chẳng để lại dấu tích."

Rắc rối nhất không phải là chuyện thua hay thắng, mà là — làm thế nào để đối mặt với chính bản thân đang non kém, non đến nỗi chỉ dám nhìn mà không dám giữ.

Phương pháp duy nhất là trui rèn thêm kinh nghiệm.

Nhưng trớ trêu thay, thứ "kinh nghiệm" này... lại chẳng thể tu luyện bằng cách thông thường.

Đối tượng càng không thể là nữ nhân khác — càng chẳng thể dựa vào những cuộc vui qua đường tại kỹ viện để gột sạch nỗi băn khoăn.

Và rồi, ngay khoảnh khắc Nhâm Thị còn đang chìm trong dòng suy tưởng, Mã Thiểm đột ngột cất tiếng — một câu khiến toàn thân chàng như khựng lại.

"Nếu là thần... chẳng hay có thể giúp được gì cho ngài không?"

"...Ngươi vừa nói gì?"

Chén trà trong tay Nhâm Thị suýt nữa rơi khỏi tay.

Chàng quay phắt đầu lại, nhìn Mã Thiểm với ánh mắt không rõ là nghi ngờ hay hốt hoảng.

Kẻ kia vốn là người bình thường, tử tế, Nhâm Thị biết rõ điều đó.

Vậy mà giờ lại... buông ra những lời mập mờ đến thế?

Không lý nào...

Mã Thiểm thực sự có ý như vậy?

Thế nhưng, vẻ mặt hắn chẳng mang chút bông đùa.

Không ngại ngùng, cũng chẳng đỏ mặt cúi đầu.

Chỉ có sự nghiêm túc chân thành, một sự cẩn trọng đầy trung hậu vốn ăn sâu vào cốt tủy con người hắn.

"Thần tự biết bản thân còn kém cỏi, không xứng cùng đại nhân so bì.

Về tài nghệ, thần nào dám vọng tưởng, bởi trong lòng vẫn luôn khâm phục sự tinh tường của Nhâm Thị đại nhân."

"Thế nhưng..."

"Thần nghĩ, nếu cứ để những suy nghĩ chất chồng trong lòng mà chẳng hành động gì, chẳng phải sẽ mãi giậm chân tại chỗ hay sao?

Vì thế, mạn phép thưa lời này, mong đại nhân cân nhắc."

"Mã Thiểm..."

Quả thật, lời hắn nói không sai.

Nếu là Mã Thiểm — một người thẳng thắn, trung hậu, lại chẳng có mưu đồ chi khác — thì có lẽ, mọi chuyện sẽ chẳng để lại hệ quả nào quá nặng nề.

Có thể xem như một loại "huấn luyện vô hiệu lực", không mang tính cá nhân... nếu xét theo lý lẽ.

Nhưng — không.

Có điều gì đó... không đúng.

"Tuy không giỏi giang, nhưng thần có sức vóc, lại chịu đòn khá.

Nếu đại nhân cần một người để rèn luyện..."

"Sức vóc... chịu đòn... không, khoan đã — chuyện ấy thì..."

Đến đây thì Nhâm Thị thật sự không thể tiếp tục giả vờ trấn tĩnh.

Chàng bắt đầu thấy bất an — chẳng lẽ tên này bị nhiễm mấy trò vớ vẩn ở Lục Thanh Quán?

Lỡ đâu lại bị ai đó bày vẽ những "trò vui đặc biệt"?

Có nên lập tức bẩm báo cho Cao Thuận không?

Nhưng rồi...

ánh mắt của Mã Thiểm lại khiến Nhâm Thị lặng người.

Đó là một ánh nhìn nghiêm túc đến mức gần như tuyệt đối, không mang chút tà niệm nào.

Không giống sự nhiệt tình bồng bột thường ngày, mà là... sự chân thành từ tận đáy lòng, dành cho một người mà hắn nguyện ý dốc sức vì.

Khuôn mặt vốn đỏ ửng như kẻ đang sốt nhẹ ban nãy, giờ lại như ánh lên thứ hào quang kỳ lạ — không phải vì xấu hổ, mà là vì... một niềm hứng khởi có lý trí dẫn lối.

"Chỉ cần đại nhân xem đây như một lần luyện tập... thì mọi chuyện đều có thể kiểm soát.

Dù sao, thần không phải 'người ấy' của đại nhân.

Mọi thứ chỉ là tưởng tượng... là mô phỏng thôi."

"..."

Nhâm Thị im lặng.

Một khoảng trống yên ắng bao trùm căn phòng.

Chàng ngồi bất động trong chốc lát — rồi lặng lẽ đặt chén trà xuống mặt bàn.

Bóng hình cao lớn khẽ động, áo bào khẽ lay.

Nhâm Thị từ tốn đứng dậy khỏi trường kỷ, bước chậm rãi đến trước mặt Mã Thiểm.

Đôi mắt lạnh lẽo thường ngày, nay phủ một tầng nghi hoặc.

Là ta quá mơ hồ... hay là tên ngốc này thực sự đã khác xưa?

"Có cần chuyển sang nơi khác không ạ?

Nơi này e rằng hơi chật chội..."

"Không cần.

Chừng này là đủ rồi."

Dù sao thì cũng chẳng định dùng đến giường chiếu, lại càng không mong bị bất kỳ ai trông thấy.

Vậy nên, kết thúc mọi chuyện trong gian phòng này là hợp lẽ nhất.

Mã Thiểm thấp hơn Nhâm Thị chừng hai tấc.

Nếu có thể thấp thêm bảy tấc nữa thì càng hay — Nhâm Thị thầm nghĩ thế.

Gương mặt Mã Thiểm dần dần tiến lại gần, nhưng kỳ lạ thay, đối phương lại cứ chậm rãi lùi về sau.

...Cảm giác này thật giống... giống hệt cách nàng ấy từng phản ứng.

Một sự trùng hợp đáng ngờ.

"Đại nhân?"

"Cứ giữ nguyên như thế."

"À... vậy, đối phương là tay không ạ?"

"Tay không.

Ta cũng sẽ tay không."

Nhâm Thị nhớ ra, từng nghe nói có những phương thức dùng đạo cụ.

Nhưng không ngờ Mã Thiểm lại bất ngờ hỏi ra điều đó.

Lẽ nào, thật sự đã bị mấy trò trêu ngươi ở Hoa Phường đầu độc rồi?

Chuyện này... có nên giấu nhẹm không cho Cao Thuận biết không nhỉ?

Mà thôi — nghĩ vậy rồi, chàng cũng thấy nhẹ lòng hơn đôi chút.

Nếu đối phương đã chủ động thế, thì chàng cũng không cần phải dè dặt quá mức.

Nhâm Thị bước từng bước áp sát.

Còn Mã Thiểm vẫn giữ cự ly, thân thủ linh hoạt, tuy không mềm mại như cô con gái tiệm thuốc kia, nhưng lại toát lên khí chất vững vàng của một võ nhân.

"Đại nhân?"

"Kẻ địch ban đầu không chủ động tấn công.

Chỉ đơn giản là...

đáp lại những gì bị gây ra."

"Vậy... người đã bị... như vậy ư?"

Khi Mã Thiểm cất tiếng hỏi, đôi mắt mang theo vẻ kinh hoảng, thì sau lưng hắn — đã là bức tường kề sát.

Ép người vào tường — chiêu này, từ trước tới nay chưa từng thất bại.

Có thể xem là một trong những sở trường của Nhâm Thị.

Ngay khoảnh khắc tấm lưng ấy suýt chạm vào tường, Nhâm Thị đặt tay lên vách — đoàng một tiếng.

"Đ-Đại nhân..."

"Im lặng."

Giờ phút này, Nhâm Thị đã thôi nghĩ đến nghĩa huynh nghĩa đệ, mà chỉ tưởng tượng trước mắt là một mục tiêu cần chế ngự.

Nếu còn để cái miệng nói năng vớ vẩn kia tiếp tục cất lời, nhất định sẽ khiến đầu óc rối loạn.

Chi bằng, ra tay trước thì hơn.

Tay còn lại đưa lên, nhẹ nhàng nắm lấy cằm đối phương, ngón cái khẽ đè lên môi dưới, buộc Mã Thiểm phải ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào chàng.

"Đ-Đ-Đạ....."

Mã Thiểm tái mét, sắc mặt trắng bệch như giấy.

Kỹ càng quan sát, Nhâm Thị thấy rõ từng giọt mồ hôi lạnh đang chảy dọc thái dương, sau gáy, ướt cả lưng áo.

Thái độ này — hoàn toàn không giống một kẻ đã chuẩn bị sẵn sàng.

Trái lại, như thể... hắn đang hoảng loạn vì mọi chuyện vượt ngoài dự tính.

Chẳng lẽ, hắn đã hoàn toàn hiểu sai điều gì đó ngay từ đầu?

Ngay khoảnh khắc Nhâm Thị lờ mờ nhận ra điều ấy...

...thì đã quá muộn.

Có lẽ, cả hai đều đang căng thẳng quá mức.

Đến mức không một ai trong số họ nhận ra — bên ngoài căn phòng, đã có tiếng người thấp thoáng vọng lại.

RẦM!

Một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa bị đẩy bật ra.

"Đã lâu không uống rượu rồi nhỉ?

Thực ra hôm nay ta bắt được một con mồi thú vị trong lưới..."

Tiếng nói vang lên — thanh âm trong trẻo, mang sắc thái trung tính, vừa lạnh vừa cao quý.

"A...

A...

A Đa Nương Nương?!"

Người đẩy cửa bước vào, hất phăng hai thị vệ ra không chút kiêng nể, là một mỹ nhân cải trang nam tử, kiều diễm mà đầy ngạo nghễ.

Trên người còn phảng phất mùi rượu mạnh, hẳn đã uống không ít.

Từ thời còn trong hậu cung, bà đã luôn có thói quen lôi kéo Nhâm Thị cùng uống rượu mỗi khi có dịp.

Hôm nay, xem ra vẫn chưa bỏ được tật đó — lần này thì xông thẳng vào, chẳng buồn báo trước một lời.

Thế nhưng — tình huống lúc này thật sự rất... không ổn.

Bên trong căn phòng tĩnh lặng, Nhâm Thị đang ép sát Mã Thiểm vào vách, thân hình gần như bao trùm lên toàn bộ đối phương, đầu cúi thấp, ngón tay vẫn còn đang vuốt ve nơi cánh môi.

Dù nhìn thế nào, cảnh tượng này cũng không khác gì một đôi uyên ương đang âu yếm trong cơn mặn nồng.

Khuôn mặt Mã Thiểm thì trắng bệch, cả người vã mồ hôi lạnh như vừa bị dội một gáo nước đá giữa đêm đông.

Hai thị vệ vừa định ngăn A Đa xông vào, lúc này đã lặng lẽ dùng tay che mắt, nhưng vẫn không kìm được — lén nhìn qua kẽ ngón tay.

Còn A Đa thì đứng chết trân, mắt mở to, miệng khẽ hé, như chưa kịp định hình chuyện vừa thấy.

"À phải rồi!

Đâu nhất thiết phải là một bông hoa...

Một nhành gậy gộc cũng làm lòng ta rung động.

Hóa ra, ta đã hiểu sai bấy lâu."

Chỉ để lại một câu như thế, A Đa lùi bước, lặng lẽ khép cánh cửa lại.

'......'

Trong khoảnh khắc tĩnh mịch bao trùm...

giữa đêm khuya tĩnh lặng của Dương phủ,

hai tiếng hét hãi hùng của hai nam nhân cùng lúc vang lên,

**vang vọng khắp cả tiểu viện...

"AAAAAA!!"
 
[Dược Sư Tự Sự] - Tập 6
Chương Một: Ngày Thứ Tư Ở Tây Đô


Ánh sáng ban mai len lỏi qua kẽ rèm, chiếu nhẹ lên gương mặt say ngủ của Miêu Miêu.

Nàng khẽ chớp mắt, đôi mi còn nặng trĩu vì cơn ngái ngủ chưa tan.

Chiếc giường cao có gắn màn buông tinh xảo, không khí hanh khô dễ chịu, cùng những món bài trí xa hoa nơi đây... tất cả lại một lần nữa nhắc nhở nàng rằng — mình không còn ở chốn kinh thành quen thuộc nữa.

(Vẫn chưa ngủ đủ...)

Miêu Miêu thầm nghĩ, vừa dụi mắt, vừa từ từ nhỏm dậy khỏi ổ chăn ấm.

Vì đêm xuống trời se lạnh, nàng đã đắp chồng mấy lớp chăn bông dày, còn phủ thêm cả một tấm da thú.

Ấy vậy mà khi mặt trời vừa nhô cao, không khí lập tức trở nên oi bức.

Một lớp chăn đã bị đá văng xuống đất, hai chân nàng thì thò hẳn ra ngoài, phơi giữa ánh nắng sớm.

Đêm qua hình như nàng nghe thấy tiếng hét lớn ở đâu đó.

Có thể vì vậy mà nàng bị đánh thức giữa chừng, giấc ngủ trở nên chập chờn.

(Ai mà om sòm vậy chứ...), Miêu Miêu cau mày, lòng không khỏi thấy bực bội.

Thật là rắc rối, đi đâu cũng có kẻ phiền nhiễu cả.

Giờ này, bữa sáng hẳn cũng sắp được đưa tới rồi.

Không phải quây quần đông đủ cùng mọi người để dùng bữa, điều ấy khiến nàng thấy thanh thản vô cùng.

Có lẽ là vì cân nhắc đến tình trạng say xỉn của vài vị khách tối qua, nên chủ nhân mới đặc cách như thế.

Miêu Miêu quyết định thay y phục trước khi thị nữ tới.

Nàng cởi áo ngủ, rồi tùy ý chọn một bộ trong tủ mà mặc vào.

Hôm nay, nàng chọn bộ xường xám kiểu Tây Đô, đơn giản là áo tay ngắn với váy dài xếp ly mềm mại.

Tuy mát mẻ dễ chịu, nhưng đường viền cổ áo và vạt váy lại được thêu hoa văn tỉ mỉ, thể hiện rõ nét phong vị đặc trưng nơi đất khách này.

Trên chiếc bàn gỗ cạnh giường, một chiếc trâm bạc đã được đặt sẵn từ lúc nào...

Miêu Miêu không cài trâm bạc vào tóc.

Nàng chỉ lặng lẽ buộc tóc gọn lại bằng một sợi dây vải đơn sơ, rồi cẩn thận nhét cây trâm ấy vào trong ngực áo, để tránh thất lạc.

Như mọi khi, nàng vẫn mang theo bên mình một bọc vải nhỏ chứa thuốc, băng vải và các vật dụng y dược cần thiết, nên tiện tay giấu luôn cây trâm vào đó.

Vừa thay đồ xong, cánh cửa liền vang lên tiếng gõ nhẹ: "Cốc, cốc".

Miêu Miêu đáp gọn một tiếng:

"Mời vào."

Thị nữ đẩy một chiếc xe nhỏ, trên đó đặt sẵn khay điểm tâm sáng.

Hôm nay thực đơn có vẻ được chuẩn bị thanh đạm hơn thường lệ, chắc là có xét đến dư âm của yến tiệc tối qua.

Chỉ một chén cháo trắng, dưa muối, và vài món rau nguội — đơn giản, nhưng dễ chịu.

Miêu Miêu vừa ăn được hai thìa, đang định rưới thêm chút giấm đen để thay đổi vị giác thì —

Thình thịch!

Tiếng gõ cửa lần này mạnh hơn hẳn.

Nàng thở ra một hơi mệt mỏi, vẫn thong thả rưới giấm vào cháo, đưa một muỗng lên miệng nhai nốt, rồi mới đáp khẽ:

"Vào đi."

"Ta thề là cô vừa nuốt trọn một nhịp thở rồi mới trả lời đấy."

Người bước vào là Mã Thiểm.

Theo sau y còn một nam nhân nữa — nhưng không phải Nhâm Thị.

Miêu Miêu chầm chậm nuốt xong muỗng cháo, giả vờ như không quen biết, vẻ mặt bình thản như chưa từng có ai bước vào phòng.

"Ngài nghe nhầm thôi."

"Thì ra đang ăn sáng à."

Dẫu nói thế, hắn chẳng có vẻ gì là muốn rút lui cả.

Miêu Miêu hiểu ý, trong lòng lặng thầm đoán.

Nàng đặt thìa xuống, bình thản hỏi:

"Chuyện gì vậy?"

Miêu Miêu đặt đũa xuống, đưa mắt nhìn sang Mã Thiểm.

Tay phải của hắn được băng kín bởi nhiều vòng vải trắng — chính là vết thương nàng đã sơ cứu tối qua.

Có lẽ vì quá hưng phấn mà lúc đó hắn không cảm thấy đau, dù xương đã nứt và chỗ bị thương sưng đỏ cả lên.

Đúng là... loại người gan lì đến đáng ngại.

Mã Thiểm im lặng lấy một gói vải từ trong lòng ra, cẩn thận mở ra trên bàn.

Bên trong, lại thêm một lớp giấy dầu bọc nữa.

Nhưng ngay khi lớp giấy ấy được bóc ra, một mùi hôi thối nồng nặc tức khắc tràn ngập cả gian phòng.

Miêu Miêu lập tức lùi người ra sau theo phản xạ, nhíu mày bịt mũi, lông mày khẽ nhíu lại như thể vừa thấy điều gì vô cùng bất nhã.

Trên bàn, là một bình sứ nhỏ.

Từ chính chiếc bình ấy, mùi lạ xộc ra không kiêng nể — thứ hương nồng nặc mà nàng từng ngửi thấy tại yến tiệc tối qua.

Không lẫn đi đâu được.

Chính là mùi của Lý Quý phi.

"...Thứ này, chẳng hay là 'nước hoa' đó sao?"

Miêu Miêu hỏi khẽ, giọng mang ý thăm dò, ánh mắt vẫn không giấu được sự chán ghét.

Là thứ mùi nàng đã ngửi thấy đêm qua, khi ngồi cùng bàn với Lý Quý phi Lý Thụ.

"Ngài lấy được từ đâu?"

Mã Thiểm đáp, vẻ mặt trầm xuống, pha lẫn phẫn nộ bị đè nén.

"Là A Đa mang đến."

"Vì sao người của bà ấy lại có thứ này?"

"Nghe đâu... một thị vệ thân cận của A Đa tình cờ nhặt được.

Đêm khuya, gặp một tỳ nữ của Lý Thụ — là con riêng khác mẹ của Quý phi — đang ôm vật này lang thang ngoài hoa viên.

Lúc ấy nàng ta đang bị bầy chó hoang rượt đuổi, nên được thị vệ kia ra tay giải cứu."

Miêu Miêu khẽ nhướng mày.

("Tình cờ cứu giúp", thật dễ nghe quá...)

Cái gọi là "tình cờ", trong chốn cung đình, chẳng bao giờ đơn giản như lời kể.

Xác suất để một người "vô tình" có mặt đúng lúc đúng nơi như thế, liệu có bao nhiêu phần trăm?

Huống hồ, nơi này cách kinh thành xa xôi, đâu phải chốn mà một tỳ nữ có thể dễ dàng tự tiện rời bước ra ngoài như vậy.

So ra, lý do hợp lý hơn cả, chính là từ đầu đã có người âm thầm cắt cử người theo dõi những kẻ khả nghi.

Chỉ là... việc đó, không cần thiết phải nói ra.

"Đám chó hoang kia khi ấy cực kỳ hung hăng, chẳng màng đến những người xung quanh, cứ thế xông vào tấn công mỗi mình thị nữ đó."

"Và nguyên nhân, là từ mùi hương trong bình này sao?"

Miêu Miêu vẫn lấy khăn tay che kín mũi, nhẹ nhàng nhón chiếc bình sứ lên.

Thứ này chế tác bằng gốm, hình dáng thì tầm thường, không có vẻ gì là hàng quý hiếm.

Với dung mạo thế kia, việc lần ra nơi sản xuất e rằng cũng chẳng dễ dàng.

"Nói cách khác, mùi hương được phả ra từ thân thể Lý Thụ Phi đêm qua, thực chất lại là đồ của vị tỷ tỷ cùng cha khác mẹ ấy.

Và thứ hương đó có tác dụng kích thích mãnh liệt với loài thú dữ?"

"Thập phần chắc chắn là như vậy."

Nếu bảo rằng nàng kia cố tình mua loại nước hoa đó để gây khó dễ thì... với tính tình của vị tỷ tỷ kia, chuyện ấy hoàn toàn có thể xảy ra.

Nhưng liệu, nàng ta có thực sự oán hận Lý quý phi đến mức muốn mưu hại cho bằng được?

Ngay cả nếu có động cơ rõ ràng, thì chỉ riêng hai người là nàng ta và thị nữ kia, khó có thể ra tay can thiệp vào lồng sư tử mà không có hậu thuẫn.

Vậy, có khả năng là do thân phụ của nàng ta — Ngài U Liễu — ra tay tương trợ.

Nhưng nếu đúng như thế, lại nảy sinh thêm một mối nghi ngờ.

Bởi cách làm này quá rườm rà, vòng vo.

Nếu thật sự muốn ra tay, còn có bao nhiêu phương án đơn giản và hiệu quả hơn.

Đấy là chưa kể đến... rủi ro quá lớn.

Miêu Miêu nghĩ thế, nhưng vẫn cần xác nhận cho chắc chắn.

"Vậy... có thể xem như hung thủ là người chị cùng cha khác mẹ kia sao?"

"...Không thể kết luận như vậy.

Dù rằng nếu để mọi việc trôi theo dòng hiện tại, kết luận ấy là điều khó tránh khỏi."

Lời đáp đầy mập mờ.

Điều này hiếm thấy ở Mã Thiểm — kẻ vốn nổi danh thẳng thắn, nói một là một, hai là hai.

Bình thường hẳn đã phải lớn tiếng đòi xử phạt rồi mới phải.

"Người chị ấy khai rằng chỉ định trêu chọc, không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng đến vậy.

Mùi hương kia nàng ta nói đã nhận được từ một người quen tình cờ gặp trên phố mấy hôm trước, nghe nói có thể 'đuổi những kẻ không mong muốn' nên định dùng để chọc ghẹo Lý quý phi."

"Nàng ta bảo, chưa từng nghĩ tới việc xúi giục sư tử hay gây ra nguy hiểm gì lớn lao cả..."

Sự ác ý dành cho Lý quý phi là thật — điều đó chính nàng ta cũng không chối bỏ.

Nhưng nếu như không nhắm đến việc xúi giục loài mãnh thú kia, thì sao?

"Nếu quả thực có người đã can thiệp vào lồng sư tử, thì đó không còn là trò đùa vô thưởng vô phạt nữa rồi."

Bởi lẽ, trong buổi tiệc đêm ấy, ngoài Lý quý phi còn có không ít đại thần, quan lớn — đều là nhân vật trọng yếu trong triều đình.

Việc đặt họ vào vòng nguy hiểm là chuyện hoàn toàn không thể xem nhẹ.

Giả như mục tiêu chỉ nhắm vào một mình Lý quý phi, có lẽ vẫn còn đường xoay xở.

Cùng là người trong một nhà, chuyện xử lý nhẹ tay hay không, còn tùy thuộc vào sự khoan dung của đương sự.

Dẫu chẳng thể trắng án, ít ra cũng còn hy vọng được giảm nhẹ.

"Nhưng bây giờ thì không chỉ vị tỷ tỷ kia, mà ngay cả U Liễu đại nhân và Lý quý phi cũng sẽ bị vạ lây."

"Vạ lây thôi ư?"

Miêu Miêu khẽ nhếch môi, ánh mắt như có như không lướt qua bình hương đang toả ra mùi thối nồng nặc kia.

Với cục diện hiện tại, sóng gió chưa dừng ở đó... mà e là sắp cuộn trào đến mức không ai có thể đứng ngoài được nữa.

Quả thực là tai họa giáng đầu.

Buổi yến tiệc lần này vốn quy tụ nhiều nhân vật có thế lực từ các nước lân bang, chỉ một sai sót nhỏ cũng đủ khơi mào đại sự, chứ đừng nói là án đầu độc.

Chuyện này, không thể đơn giản chỉ xử lý một vị tỷ tỷ dị mẫu mà xong chuyện được.

Trước câu hỏi mang tính xác nhận ấy, nét mặt Mã Thiến như nhăn nhó vì vừa cắn phải một con sâu đắng ngắt.

"Cớ sao, Lý Thụ Phi lại luôn gặp chuyện chẳng lành như vậy?"

Một câu hỏi tưởng chừng vô tâm, nhưng lại mang nặng tự vấn.

Miêu Miêu nhất thời không biết nên đáp lời ra sao, chỉ im lặng.

(Chẳng lẽ ngay từ đầu đã sinh ra là số phận như thế...)

Miêu Miêu vốn không ưa việc lấy số mệnh để gán ghép mọi chuyện, nhưng không thể phủ nhận rằng, trên đời này, kẻ gặp vận may thì việc gì cũng hanh thông, còn có người dẫu tài trí hơn người vẫn lận đận muôn phần.

Nàng lại nhớ đến nghĩa phụ La Môn – một người y thuật tinh thâm, học vấn uyên bác, nhưng vận số cứ như bị trời xanh trêu ngươi.

Sau khi trở lại cung làm thái y, chẳng những công việc không suôn sẻ, mà còn thường xuyên bị quân sư cáo già đến quấy nhiễu, phiền toái không dứt.

Chuyện ấy ông còn than thở trong thư nữa là.

Gần đây nhất, chính tay hắn ta làm đổ tung cả giá thuốc của y viện, đến giờ Miêu Miêu vẫn không hiểu vì sao lại ra cớ sự như thế.

"Như vậy chẳng phải quá đáng thương sao?"

(Sao lại bênh vực quá vậy?)

Miêu Miêu lặng lẽ nhấp một ngụm trà, cố không để ý đến cảm xúc đang dâng lên trong lòng.

Nếu nàng vô tình nhìn thấu điều không nên nhìn, thì phiền toái chỉ rơi vào chính thân mình.

Tất nhiên, bản thân vị phi tử kia cũng không phải vô can.

Từ nhỏ đã được nuôi dưỡng như đóa hoa trong lồng kính, cả đời chỉ biết thuận theo dòng chảy mà không hề biết tự xoay chuyển cục diện.

Cũng bởi thế nên nàng không đủ sức chống chọi lại những sóng gió trong hậu cung này.

Miêu Miêu lại nhớ đến một cô nương từng tự mình bước chân vào kỹ viện nơi hoa khố.

Vì biết rằng ở lại bên phụ thân chỉ càng thêm khốn khổ, cô đã quyết rời bỏ mái nhà ấy để nuôi em gái, để từ trong bùn lầy mà ngẩng đầu đứng dậy làm người.

Miêu Miêu thực tâm chẳng ghét nổi kiểu người như thế – dù chẳng cao quý, nhưng lại có khí cốt.

(Chỉ cần Lý Thụ phi có được nửa phần khí phách ấy thôi...)

Thì có lẽ sẽ không bị người khác ức hiếp, cũng không dễ bị khinh thường nơi hậu cung như hiện tại.

Dù vậy, mọi điều chỉ là dạo đầu.

Giờ mới là lúc hỏi đến lý do thật sự khiến Mã Thiến tìm đến nàng.

"Vậy... lần này, ta cần phải làm gì?"

"...À."

Mã Thiến đáp khẽ, rồi rút từ trong lòng ra một tờ giấy.

Là một bản phác họa dung mạo – tựa như họa đồ truy nã.

Miêu Miêu vừa nhìn đã hơi nghiêng đầu, nhíu mày:

"Cái này... liệu có ích gì sao?"

"Chính vì vậy mà phiền phức.

Người nọ nói đã nhận được lọ hương từ nữ tử trong tranh này."

Người trong tranh quả là nữ nhân – hoặc chí ít là trông như vậy.

Dung mạo bị che phủ bằng khăn lụa, chỉ để lộ đôi mắt, thân thể được vẽ đầy đủ với phục trang rõ nét.

Duy chỉ có đôi giày là được họa tỉ mỉ đến lạ thường.

"Là thương nhân sao?"

"Không.

Là lúc đi dạo trong thành thì gặp phải."

(Giữa phố chợ, lại dễ dàng tiếp cận như vậy...)

Miêu Miêu cảm thấy không ổn.

"Mụ ấy tự xưng là người bán hương liệu, mời chào rất nhiều loại.

Trong đó, có lọ này."

Là một loại hương thu hút nam nhân, nhưng cũng kèm theo cảnh báo – nếu dùng nguyên chất sẽ phát ra mùi hôi nồng nặc.

Thậm chí có người còn lợi dụng điều này để chơi khăm.

Câu chuyện đùa cợt tối qua có vẻ khởi nguồn từ đây.

"Vậy thì đúng là mơ hồ thật."

"Phải.

Mơ hồ vô cùng.

Mà cũng chẳng dễ gì tìm ra mụ ấy nữa."

Miêu Miêu nheo mắt nhìn chằm chằm bản phác họa.

Y phục kiểu Tây Đô, vốn là dạng để chống bụi cát, nên toàn thân đều được che kín, chẳng thể nhận ra điểm đặc biệt nào.

Tuy nhiên...

ánh mắt Miêu Miêu chợt sáng lên.

"Bức họa này, tuy vẽ phục trang sơ sài, nhưng đôi giày lại được khắc rất kỹ lưỡng thì phải?"

Trước lời nhắc nhở, Mã Thiến cũng cúi đầu quan sát.

"Phải rồi... mà hình như, so với thân hình, bàn chân lại quá nhỏ?"

Toàn thể thân thể được vẽ cân đối, chỉ có phần chân là như bị cố ý... vẽ nhỏ đi, vặn vẹo một cách bất thường.

"...

Có khi nào, người đó đang bó chân không?"

"Bó chân ư?"

Bó chân — tục lệ bóp nhỏ bàn chân phụ nữ từ thuở bé, khiến chúng trở nên dị dạng nhưng được xem là tiêu chuẩn mỹ lệ ở một số vùng phía Bắc.

Trong hậu cung cũng từng có một vài cung nữ theo lệ ấy.

Có lẽ với người tỷ muội cùng cha khác mẹ kia, chuyện bó chân không phải điều gì xa lạ nên nàng chẳng mấy để tâm.

"Ngài có thể kiểm lại bức họa phác chân dung kia một lần nữa không?"

"Được thôi."

Vừa cầm bản vẽ bước ra khỏi phòng, dường như chợt nhớ điều gì, Mã Tiễn quay lại nhìn về phía Miêu Miêu.

"À này..."

"Gì vậy?"

"Đêm qua, thái độ của Nhâm Thị đại nhân có chút kỳ lạ.

Thông thường người sẽ trực tiếp đến đây, vậy mà lần này lại nhờ ta đi thay.

Ngươi có nghe gì không?

Như là...

đang cược thua một ván gì đó chăng?"

Miêu Miêu lặng lẽ liếc nhìn sang hướng khác.

Đúng là nếu không phải vì bị giao phó, thì với tính cách của Mã Thiểm, hẳn y đã chẳng xuất hiện ở đây.

"Ai biết được, có lẽ là vì hành trình dài nên mệt mỏi đó thôi."

Nàng cố ý nói lảng.

Chưa đến nửa canh giờ sau, Mã Thiểm đã quay lại, mang theo cơn giận còn chưa nguôi.

"Đúng như ngươi nói."

Kẻ bị tình nghi kia quả thật có bó chân.

Trong trí nhớ của y, đôi giày đặc biệt với hình dạng khác lạ ấy đã khắc sâu, dù bản thân chẳng hề nói ra, cũng đã vô thức vẽ lại trong bức chân dung.

Một chi tiết nhỏ, song đủ để sàng lọc.

"Vậy thì... chỉ còn vài người có thể nghi ngờ thôi."

"Vâng.

Có lẽ chỉ còn lại đôi ba cái tên."

"Thật sự chỉ còn vậy sao?"

"Ở quốc độ này, tục bó chân vốn chỉ phổ biến tại phương Bắc.

Còn Tây Đô thì hầu như không có, nên suy ra, chỉ có thể là người đến từ phía Bắc, hoặc hậu duệ của họ."

Miêu Miêu đáp lời với vẻ thản nhiên, như thể việc đó là lẽ tất nhiên.

"Thế còn khả năng đó là khách lữ hành thì sao?"

"Không thể."

Nàng lắc đầu dứt khoát.

"Nếu là khách từ xa đến, hẳn phải có thân thế không tầm thường.

Giống như Lý Quý phi năm xưa được tháp tùng chu đáo, đi lại đều bằng xe ngựa hạng nhất.

Đường đến Tây Đô xa xôi hiểm trở, nếu bàn chân đã bị bó từ bé, chỉ một đoạn cát bụi cũng đủ khiến người ta không thể đứng vững.

Ta cũng từng phải xuống ngựa đi bộ qua nhiều nơi dù được chuẩn bị kỹ càng."

Miêu Miêu dừng lại, ánh mắt trầm tĩnh:

"Bó chân là một dạng trói buộc cả đời.

Không chỉ biến dạng thể xác mà còn cần chăm sóc kỹ lưỡng, như việc thường xuyên sát trùng.

Hồi còn ở y quán, ta từng bán rượu cồn để các kỹ nữ bó chân khử trùng vết thương."

Suy ra, nếu người đó vẫn giữ tục lệ bó chân, thì hẳn phải xuất thân từ một gia tộc khá giả, có nền nếp, và sống ở Tây Đô qua nhiều thế hệ.

"Ngươi chắc chứ?"

"Ta không thể nói chắc.

Việc của ta chỉ là đưa ra khả năng có cơ sở nhất, từ những manh mối được cung cấp."

Miêu Miêu nhún vai, lạnh nhạt nói tiếp:

"Nếu đòi hỏi ta chỉ được nói điều chắc chắn, thì e rằng chẳng thà ta im lặng luôn từ đầu."

"...

Ta hiểu rồi."

Bất đắc dĩ phải đáp lời, Mã Thiểm mới chịu rời đi.

Miêu Miêu ngáp một cái, rồi lười biếng ngồi phịch xuống giường, thoáng nghĩ xem có nên đánh thêm một giấc nữa hay không.

(Mọi chuyện vẫn chưa hoàn toàn sáng tỏ...)

Trong lòng nàng vẫn còn vương vài dấu hỏi chưa thể lý giải.

Chẳng hạn như, một nữ nhân cao ngạo như vị tiểu thư kia — người được gọi là tỷ muội cùng cha khác mẹ với Lý Quý phi — liệu có thể dễ dàng tán gẫu với người xa lạ, thậm chí cùng nhau đi dạo phố mua sắm?

Chuyện đó, nghe qua đã thấy không mấy hợp lý.

Và điều đáng ngờ hơn cả: vì cớ gì kẻ bán hương kia lại biết rõ thân thế nàng ấy?

Nếu bảo là trùng hợp thì e rằng... quá gượng ép.

(Ừm...)

Dù sao thì cũng chẳng thể nghĩ thông khi đang buồn ngủ thế này.

Miêu Miêu quyết định... ngủ tiếp.

Có lẽ sau khi đầu óc tỉnh táo, mọi thứ sẽ trở nên dễ hiểu hơn.

Nàng trở mình nằm nghiêng.

Chiếc trâm giắt nơi vạt áo cấn nhẹ vào da thịt, khiến nàng thấy vướng víu.

Định bụng lấy ra, nhưng lại nghĩ chẳng nên để lộ nó ra ngoài.

Nơi dễ thấy quá, chẳng khéo lại gây chuyện.

"......"

Nàng xoay người quay lưng về phía ánh sáng, khẽ khép mi lại, tiếp tục thả mình vào giấc mộng.
 
Back
Top Bottom