Ngôn Tình Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-26


Mẹ chồng của tôi hay tin từ hồi đại học tôi đã biết đan khăn len, bèn hào hứng quyết định dạy tôi đan áo len, nhưng dạy suốt mấy ngày, cuối cùng vì tư chất quá kém, tôi vẫn phải từ bỏ.

Có một hôm, Mr. Tô nhìn thấy một nửa chiếc áo len tôi đan dở trong tủ áo. Anh bèn lấy ra, nghiêm túc ngắm nghía một lúc rồi hỏi: "Dây len sao lại thế này?"

Tôi nói: "Dây len làm sao chứ? đắt lắm đấy!"

Anh nói: "Thế thì chứng tỏ que đan chất lượng không tốt."

Tôi nói: "Que đan không tốt chỗ nào chứ? cũng rất đắt đấy!"

Anh ngẩng đầu lên nhìn tôi và nói: "Tại anh không nỡ nói khả năng đan lát của em không tốt mà."

Có lần đám bạn cùng phòng ký túc xá lúc đại học tụ tập với nhau, chị em bảo tôi dẫn Mr. Tô tới cùng.

Trên đường về nhà, tôi kể lại chuyện này cho Mr. Tô. Anh im lặng một lúc rồi nói: "Vợ à, anh không muốn đi."

Thật ra tôi có thể hiểu được anh. Bốn đứa con gái, chỉ có mình anh là đàn ông. Mới nghĩ tới khung cảnh đó thôi, tôi cũng sẽ cảm thấy anh vừa nhàm chán vừa ngượng ngập. Nhưng khi ấy tôi lại nghĩ giá mà anh không từ chối thẳng thừng như thế, tôi sẽ dễ chịu hơn phần nào.

Thế là tôi tức giận nói: "Em không muốn sống cùng anh nữa. Em muốn tìm một người chồng có thể cùng em tham gia buổi tụ tập!"

Xe đi tới trước cửa tiểu khu, tôi xuống xe trước quấn chặt quần áo đi về nhà giữa trời đông lạnh lẽo. Anh ở phía sau, chậm chậm lái xe đi theo tôi. Tới khi gần cửa garage, anh mới tăng tốc độ đuổi kịp tôi, mở cửa xe rồi nói: "Tiểu thư, nghe nói cô vừa đá chồng. Tôi cực kỳ thích tham gia các buổi họp lớp, chi bằng cô theo tôi đi?"

Tôi đứng sững lại, quay đầu nhìn anh rồi chợt phì cười.

Có một dạo, Mr. Tô rất nhiệt tình với việc đặt biệt danh cho tôi. Bởi vì ở trong nhà xếp thứ hai, nên anh vẫn luôn gọi tôi là nhị bảo. Có lần chúng tôi đi hồ Thiên Đảo, du thuyền đưa chúng tôi đến một hòn đảo không người, hẹn một tiếng đồng hồ sau tập hợp, còn nói quá giờ sẽ không đợi, người nào không tới kịp sẽ phải ở lại đây làm chủ đảo.

Kết quả, tôi nhớ nhầm biển hiệu bến tàu tập hợp, còn kiên quyết bắt anh đi theo mình, Mr. Tô cũng không nói gì, chỉ từ tốn đi theo phía sau tôi, ra vẻ "em ngốc thì anh ngốc cùng em". Cuối cùng, rời thuyền chưa được mấy phút, tôi mới phát hiện mình sai, hoảng hốt cuống quýt chạy về phía trước, còn suýt vấp ngã. Anh tới đỡ tôi dậy rồi nói: "Em sợ làm chủ đảo đến thế sao? Cùng lắm anh sẽ ở lại đây với em mà."

Vì chuyện này, tôi có thêm một biệt danh khác- Chủ đảo.

Về sau, có một khoảng thời gian, tôi ăn uống điên cuồng đến tăng cân. Anh nói mỗi lần tôi đứng dậy đi lại, thịt ở mông núng na núng nính, thế là tôi có thêm biệt danh: Mông bự.

Sau này, anh hỏi tôi: "Xin hỏi trong những danh xưng ấy, em thích cái nào nhất?"

Tôi trả lời: "Em chẳng thích cái nào cả! thế anh thì hài lòng cái nào nhất?"

Anh nhìn tôi và đáp: "Bà xã."

Có lần đàn chị dẫn theo con hẹn tôi đi mua sắm. Đúng lúc ấy Mr. Tô tàn làm và cũng tới luôn. Chúng tôi cùng nhau ăn tối.

Sau bữa cơm, tôi và chị ấy đẩy Ngũ Nguyệt còn Mr. Tô đi bên cạnh. Trong lúc hai chúng tôi cắm cúi thử giày thì Ngũ Nguyệt ở trong xe nôi biến đi đâu mất.

Tôi và chị ấy sốt ruột phát điên, đi khắp trung tâm thương mại để tìm. Kết quả, trong khu vui chơi trẻ con, chúng tôi nhìn thấy Mr. Tô đang đặt Ngũ nguyệt giữa bể bóng vui đùa.
Tôi nói: "Sao anh không nói tiếng nào? Dọa bọn em hết cả hồn."

Mr. Tô trả lời: "Anh đã nói ba lần rồi mà hai chị em không buồn để ý tới anh."

Tôi tiến tới bế lấy đứa bé và nói: "Ngũ Nguyệt, chúng ta đi thôi, tiếp tục mua sắm nào."

Nét mặt Ngũ Nguyệt tỏ ra ấm ức. Nó cầm chặt lấy quả bóng không chịu buông tay.

Đàn chị nói: "Hai vợ chồng đi dạo đi, chị ở lại đây chơi với nó."

Lúc này, Mr. Tô lên tiếng: "không cần đâu, để anh chơi với Ngũ Nguyệt, em và Lục Nguyệt đi chơi đi."

Tôi quay đầu lại nhìn Mr. Tô. Anh nói tiếp: "Nhìn gì mà nhìn. Lục Nguyệt, anh và chị gái của em-Ngũ Nguyệt ở đây chơi, em đi mua sắm đi."

Tôi và chị ấy dở khóc dở cười, rồi chị ấy nói: "Ở trong mắt chồng em, chắc em chỉ tròn 2 tuổi."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-27


Tôi rất thích ăn cay, nhưng ăn xong dạ dày lại không thoải mái, vì vậy Mr. Tô luôn ngăn cản tôi.

Có hôm, tôi nhân lúc mua sắm đã lén lút ăn một nồi lẩu cay thơm phức trong trung tâm thương mại. Ăn xong, anh tới đón tôi. Bước lên xe, tôi bắt đầu cười hà hà với anh.

Anh nhìn chằm chằm vào miệng tôi một lúc lâu rồi nói: "Nấm kim chi, nấm hương, mộc nhỉ.. em không cho thêm mấy thanh lạp xưởng mà em thích à?"

Tôi lập tức quay đầu soi gương phát hiện răng dính đầy rau.

Tôi âm thầm không lên tiếng. Anh nâng cằm tôi lên và nói: "Chẹp chẹp, kẽ răng của em không khác gì thực đơn rau lẩu cay."

Sau hôm đó, biệt danh của tôi đã chuyển thành "Thực đơn rau".

Xưa nay tôi đều để tóc mái, nên cứ cách vài tuần là phải cắt. Tôi chê vừa tốn tiền vừa phiền phức nên định sẽ để dài hẳn.

Nhưng quá trình để mái dài quả thực rất dày vò. Phần tóc phía trước cứ lòa xòa xuống trước mặt. Tôi lục tung các loại tủ trong nhà và tìm được một chiếc bờm tóc kiểu công chúa để cài lên đầu.

Mr. Tô đi làm về nhìn thấy tôi đeo bờm đi đi lại lại bèn bật cười, hỏi tôi: "Hôm nay em vào vai nàng công chúa nào vậy?"

Tôi đáp: "Anh mặc kệ em đi."

Mấy hôm ấy dù ở trong nhà hay ở bên ngoài anh đều gọi tôi là "Công chúa". Ví dụ như: Alo, Công chúa, em qua đây chút... Công chúa, em đang ở đâu vậy? Công chúa, tối nay chúng ta sẽ ăn gì? Công chúa, sao em không rửa chân đã đi ngủ?

Bố tôi không có việc gì cũng thích nhấm nháp chút rượu. Cuối tuần, tôi và Mr. Tô trở vê nhà mẹ tôi ăn cơm. Bố tôi uống rượu đã ngà ngà, bèn kéo Mr. Tô lại nói: "Con ấy à, rất phù hợp tất cả yêu cầu của bố đối với con rể. Điều đáng tiếc duy nhất là bố không dạy được con gái tốt hơn."

Tôi hỏi với vẻ không hài lòng: "Bố dạy con không tốt chỗ nào chứ?"

Bố tôi nói: "Con xem, ví dụ như điểm này, người lớn đang nói chuyện, nó nhất quyết xen vào."

Tôi ngoan ngoãn im lặng, bố tôi nói tiếp: "Nuôi nó còn đáng lo hơn nuôi mười con khỉ..."

Tôi đứng bên cạnh bĩu môi, thầm nghĩ trong lòng: Sao bố cứ thích moi móc các khuyết điểm của mình ra thế nhỉ?

Mr. Tô nhìn tôi rồi quay đầu nói với bố tôi: "không sao đâu bố ạ, con khỉ này về sau cứ để con nuôi."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-28


Lúc nhỏ, trong đầu tôi có rất nhiều tưởng tượng phong phú vô biên, luôn cảm thấy mình là con gái của mặt trời.

Lên tiểu học, tồi kể suy nghĩ này cho ba cô bạn cùng lớp nghe, còn miêu tả rất hùng hồn. Mấy cô bạn nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ như muốn quỳ rạp dưới chân tôi, gọi tôi là "Công chúa mặt trời".

Bởi vì câu chuyện này quá mất mặt nên tôi chưa bao giờ kể lại với bất kì ai khác.

Cho đến tận năm ngoái, trong một buổi họp lớp tiểu học, mọi người yêu cầu mỗi cựu học sinh dẫn theo người nhà. Tôi dẫn Mr. Tô đi cùng. Vừa vào cửa, tôi liền nhìn thấy ba cô bạn năm xưa.

Lòng tôi lạnh ngắt nhưng vẫn giả vờ chào hỏi họ như một người mất trí nhớ. Suốt cả quá trình mọi người đều rất hân hoan vui vẻ, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Ai ngờ đến cuối buổi họp lớp, khi môi người đã uống nhiều, ba cô bạn đó đã say ngà ngà, một người kể lại chuyện năm xưa đã quỳ rạp dưới chân tôi, thậm chí còn rất nhiều chi tiết mà chính tôi đã quên rồi. Ví dụ như tôi là con gái của mặt trời, hơn nữa tôi còn có ba người mẹ, lần lượt là sao Mộc, sao Kim, Na Tra...

Cả bàn ăn cười bò lăn bò toài. Tôi ngồi bên cạnh vờ phá cười vui vẻ nhưng trong lòng thực chất chịu vô số đả kích.

Trên đường về nhà, Mr. Tô bỗng dưng bật cười khanh khách. Tôi liếc anh và nói: "Tối nay em bị thương tích đầy mình, tốt nhất anh hãy việc một cái cớ thật hợp lí đi."

Mr. Tô lắc đầu nói: "Anh chỉ muốn biết bản thân Na Tra có biết mình là vợ của mặt trời không thôi?"

Sau hôm đó, trong các biệt danh của tôi lại có thêm một cái tên mới: Công chúa mặt trời

Cuối tuần tôi về quê tham gia đám cưới của một đứa em họ. Trong buổi lễ cứ phát đi phát lại bài hát Chúng ta kết hôn đi.

Sau khi bài hát được phát lại tới lần thứ ba, tôi phát hiện mình bỗng dưng biết hát rồi.

Mr. Tô giúp đỡ mọi người sắp xếp khách khứa. Tôi thì ngồi ở hàng đầu lắc lư hát theo nền nhạc. Tới đoạn cao trào, tôi gào tướng lên: "Oh my love, chúng ta kết hôn đi..."

Bên cạnh có một anh trai lực lưỡng đùa giỡn chêm vào một câu: "Ngày tháng do em quyết định!"

Tôi ngây người giây lát, bỗng dưng gáy bị một bàn tay giữ chặt. Không biết Mr. Tô đã tới đây từ lúc nào.

Anh nói với tôi: "Em đi theo anh."

Tôi nói: "Vì sao chứ?"

Anh nói: "Anh mà tới muộn thêm chút nữa có khi đã thành chồng cũ của em rồi..."

Tôi phá cười lên.

Anh hằm hằm nhìn tôi và nói: "Em là Phan Tiểu Liên khiến người ta tâm phiền ý loạn..."

Vài ngày sau, biệt danh của tôi trong Wechat của anh đã trở thành: Phan Tiểu Liên.

Cửa hàng hoa dưới tầng xả hàng phân bón, tôi chỉ mất năm đồng đã mua về được hai bịch phân bón to tướng. Cảm thấy như nhặt được của hời, tôi khẩn trương rắc vào mấy chậu hoa xanh mướt trong nhà.

Kết quả ngày hôm sau thức dậy, tôi liền thấy dưới sàn nhà một con sâu trắng nhỏ đang bò.

Tôi lập tức chụp lại rồi gửi qua Wechat cho Mr. Tô.

Đầu tiên Mr. Tô gửi cho tôi một icon biểu cảm gãi đầu gãi tai, sau đó nói: Vợ à, anh nói với em chuyện này, không phải chuyện gì quan trong đâu, chỉ là sáng nay anh đi làm muộn.

Tôi: Anh dậy sớm một tiếng rưỡi mà vẫn đi làm muộn á?

Anh: Vì anh bắt sâu...

Tôi: Không lẽ con sâu này?

Anh gửi tới một đoạn clip ngắn, bên trong là hình ảnh mấy chục con sâu đang bò lúc nhúc.

Suýt chút nữa tôi bật khóc vì sợ hãi. Tôi nói: Đây là ấu trùng sinh ra từ chậu hoa sao? Là ấu trùng sao?

Anh trả lời: Không phải ấu trùng, chỉ là một loại sâu cực kỳ giống rệp. Em đã nghe chuyện này chưa? Trước khi Tô Đát Kỷ về làm vợ Thương đại vương, ngang qua một khu rừng, vô số hồ ly trong rừng đã đứng thẳng dậy, hành lễ quỳ lạy... Bởi vì Tô Đát Kỷ là hồ ly chúa.
Tôi: Thế nên?

Anh lại gửi một biểu cảm khó hiểu: Không lẽ em là vua rệp?

Sau khi tôi bắt xong con sâu, nhìn lại đoạn hội thoại này liền gọi ngay cho anh. Một thực tập sinh của anh bắt máy. Đối phương nói: "Alo? bác sĩ Tô vào phòng phẫu thuật rồi ạ. Chị là "Vua rệp ham của rẻ" ạ? Cái tên này sao lạ quá vậy..."

Tôi lặng lẽ ngắt máy.
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 5: Muốn Cùng Em Đi Khắp Thế Gian


Sau khi cưới, Mr. Tô hỏi tôi muốn đi đâu hưởng tuần trăng mật, anh sẽ sắp xếp kì nghỉ và lên lịch trình.

Tôi ngẫm nghĩ. Tiếng anh của mình dở tệ, cũng chưa ra nước ngoài bao giờ nên tôi có hơi e dè. Tôi nói với anh: "Hay là đi Hongkong? Đài Loan?"

Anh nói: "Đi đâu cũng không thành vấn đề, em suy nghĩ thêm đi."

Sau đó hằng ngày anh đi làm, tôi rãnh rỗi ở nhà nghịch máy tính, xem phim.

Hai tuần trôi qua, Mr. Tô nói: "Visa làm xong rồi, thứ sau xuất phát. Em sắp tất cả những thứ muốn mang vào vali trước đi, lát nữa anh về sắp xếp thêm."

Tôi há hốc miệng nhìn anh: "Đi đâu vậy?"

Anh nói: "Em đoán xem."

Tôi nói: "Thì anh cũng phải cho em gợi ý chứ."

Anh nói: "Anh thấy trong máy tính của em lưu trữ tới mấy GB dữ liệu liền, anh đưa em đi gặp thần tượng."

Ở trong máy tính của tôi toàn là Shin - cậu bé bút chì và nhóc Maruko.

Chúng tôi tới Nhật Bản vào cuối tháng 10. Ngày chúng tôi l*n đ*nh Phú Sĩ, nhiệt độ đã thấp lắm rồi. Chúng tôi không mang theo quần áo ấm, lúc xuống xe bị lạnh đột ngột, tưởng như sắp đông cứng, bèn vội vàng chụp vài bức ảnh rồi trốn vào bưu điện.

Bên trong có rất nhiều du khách đứng mua postcard để viết cho người thân yêu của mình một vài lời chúc phúc, sau đó đóng dấu bưu cục xinh xắn của bưu điện Phú Sĩ và gửi về Trung Quốc.

Tôi và Mr. Tô mỗi người cầm lên một tấm, nói trước là không được phép nhìn trộm nhau, viết xong phải nhét ngay vào hòm thư.

Một tuần sau khi chúng tôi về nước, bưu phẩm mới vượt đại dương đến được tay chúng tôi.

Đọc được dòng chữ đối phương viết, cả hai chúng tôi đều bật cười.

Anh: Mong Nhị Bảo luôn khỏe mạnh, vui vẻ, mọi chuyện đều có anh.

Tôi: Mong Đại Bảo luôn khỏe mạnh, vui vẻ, mọi chuyện đều nhờ anh.

Ở Osaka, chúng tôi chọn tour du lịch một ngày.

Thật ra có rất nhiều chữ trên các biện hiệu ở đường phố Nhật Bản chúng tôi có thể nhận ra, cũng hiểu được ý nghĩa, nhưng khuyết điểm của du lịch tự do là nhiều cảnh đẹp địa phương, văn hóa, phong tục bản địa sẽ ít được biết đến.

Giống như người nước ngoài đến Trường Thành của Trung Quốc, có lẽ họ chỉ biết về lịch sử xây dựng Trường Thành, chứ chưa chắc đã có ai đó kể cho họ nghe về Mạnh Khương Nữ. Nhưng cũng chính cậu chuyện này mới khiến cho di tích lịch sử ấy được nhuộm một lớp màu khác thường.

Mẹ của chị hướng dẫn viên du lịch một ngày là người Đài Loan. Chị ấy lớn lên ở Nhật, rất am hiểu lịch sử nơi đây. Dọc đường, chị ấy kể cho chúng tôi nghe rất nhiều câu chuyện, còn giới thiệu một vài đặc sản địa phương cho chúng tôi. Đại khái có thuốc chăm sóc sức khỏe, các sản phẩm chăm sóc da, các loại đồ ăn vặt và một vài sản phẩm điện tử.

Sau đó, chị ấy kể tôi nghe chuyện trên tay mình có một chiếc lắc làm bằng đá Giéc-ma-ni, nói rằng nó có tác dụng trị bệnh cực kì tốt.

Tôi bày ra vẻ mặt ngưỡng mộ, Mr. Tô nói với chị hướng dẫn viên du lịch: "Cho tôi một chiếc đi."Thế là tôi vui vẻ sở hữu chiếc lắc tay đá Giéc-ma-ni thần kì. Vài ngày sau đó, tôi cứ chăm chú, cứ rảnh rỗi là tôi lại chăm chú ngắm nghía nó, cảm giác nó tỏa ra một sức hút vô hình nào đó khiến tôi trở nên mạnh khỏe và xinh đẹp hơn.

Trở về nước, ở sân bay, tôi nhìn thấy có mấy cô gái đi qua cửa kiểm soát an ninh cũng đeo chiếc lắc giống mình. Tôi bèn vui vẻ trò chuyện với người ta và hỏi: "Cô có cảm nhận được hiệu quả thần kì nào không?"

Cô gái đó điềm nhiêm trả lời: "Mấy trò trẻ con lừa người, liệu có thể có hiệu quả gì? Bỏ tiền ra mua niềm vui thôi."
Tôi buồn rầu trở lại bên cạnh Mr. Tô: "Có phải chúng ta bị lừa rồi không? Năm ngàn một chiếc lắc..."

Mr. Tô nói: "Anh là bác sĩ, công hiệu của đá Giéc-ma-ni quả thực rất thần kì. Em kiên trì đeo nó sẽ rất có lợi cho sức khỏe."

Vì lời nói này của Mr. Tô, dường như trong khoảng khắc ấy tôi lại cảm nhận được sức hút của chiếc lắc tay này.

Rất nhiều năm trôi qua, khi tôi đã lâu lắm không còn đeo chiếc lắc đó nữa. Một lần nọ, tôi thấy trên TV đưa tin sản phẩm đá Giéc-ma-ni thật ra là trò lừa đảo bán hàng của du lịch Nhật Bản.

Tôi tức giận nói với Mr. Tô, anh chỉ cười khẽ.

Tôi nói: "Anh đã sớm biết chuyện này rồi đúng không? Em thật là ngốc chết đi được! Tốn bao nhiêu tiền như thế..."

Anh nói: "Năm ngàn đổi lại niệm tin kiên định của em rằng mình nhất định sẽ sống khỏe mạnh, anh cảm thấy nó vô giá."
Tôi nhớ lại năm đó mình thường xuyên phải đi đi về về bệnh viện rồi phòng phẫu thuật. Chiếc lắc tay đó quả thực đã khiến tôi tràn đầy mong đợi vào sự khỏe mạnh của mình.

Chỉ là đối với Mr. Tô, ngay từ đầu anh đã muốn tặng cho tôi niệm hy vọng ấy.
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 5-1


Một buổi tối, chúng tôi vào ở trong một khách sạn có suối nước nóng. Thời tiết chỉ có mười mấy độ, người bản địa ai cũng xuống suối ngâm mình, chỉ để hở đầu ra ngoài. Gió đêm mát lạnh, ngẩng đầu lên có thể thấy vầng trăng rực rỡ trên bầu trời.

Giữa buồng nam và buồng nữ ngăn cách nhau một ngọn núi đá. Đợi khi trong buồng của mình không còn ai nữa, tôi mới hướng sang hướng bên kia khẽ gọi một tiếng: "Đại Bảo".

Bên kia cũng có tiếng đáp lại tôi rất nhanh và khẽ: "Nhị bảo".

Tôi hỏi: "Anh đang làm gì vậy?"

Anh nói: "Đang ngắm trăng, em đang làm gì?"

Tôi nói: "Em cũng vậy, giá mà có thể cùng nhau ngắm trăng thì tuyệt quá!"

Lúc này, có một bà cô đang quét dọn bên ngoài suối dừng lại, nhìn về phía chúng tôi. Tôi tưởng mình nói chuyện to quá, vội vàng bịt miệng lại. Bấy giờ, tôi nghe thấy bà cô nói một câu bằng tiếng Đông Bắc chính gốc: "Trong phòng cũng có bồn tắm, chạy ra đây tán gẫu làm gì chứ."

Tôi vừa cảm ơn vừa mặc quần áo đi về phòng. Vừa đi tới hành lang, tôi liền nhìn thấy Mr. Tô cũng đang trên đường về.

Hai chúng tôi nhìn nhau phì cười giữa hành lang tối om.

Bồn tắm trong phòng rất nhỏ, nhưng đủ diện tích để anh ôm tôi. Chúng tôi cùng ngẩn đầu ngắm trăng. Lần đầu tiên tôi cảm thán, tình yêu rốt cuộc là gì nhỉ? Sao nó có thể khiến lòng người ngọt ngào như vậy chứ?

Mr. Tô rất thích véo má tôi.

Ví dụ như lúc hai chúng tôi đều đang rất yên tĩnh ngồi xem di động, anh bất ngờ thò tay véo má tôi.

Hoặc như sáng sớm tôi thức dậy, mang khuôn mặt mơ mơ màng màng đi rửa mặt. Anh một tay đánh răng, một tay thò ra véo má tôi.

Còn lúc tôi đang nhìn thẳng vào máy ảnh di động bày ra đủ kiểu tự sướng, anh cũng đột ngột vươn tay véo má tôi.

Nhiều lần như vậy, không thể nhịn được nữa, tôi bèn gào lên với anh: "Anh véo nhiều tới nỗi mặt em nhão ra rồi! Anh có biết con gái muốn da mặt căng bóng phải tốn bao nhiêu công sức không?"

Trong cửa hàng miễn thuế tại Tokyo, một người không bao giờ lại gần mấy quầy mỹ phẩm như anh bỗng dưng lại đứng trò chuyện với nhân viên bán hàng.

Tôi đứng một bên chọn mặt nạ và các sản phẩm dưỡng da. Anh bỗng nhiên véo má tôi và xoay người tôi lại.

Tôi đang định lườm anh thì anh giơ một dụng cụ làm đẹp màu bạc ra trước mặt tôi, nói với vẻ rất nghiêm túc: "Mua cái này rồi sau này có thể véo má đúng không?"

Tôi nhìn anh, không biết nên khóc hay cười. Chiếc máy đó là dụng cụ giúp da căng bóng hơn, một chiếc máy có giá lên đến máy tháng tiền sinh hoạt của tôi.

Tôi nói: "Mr. Tô, anh còn tiêu tiền lung tung như vậy em sẽ không sống nổi nữa đâu!"

Anh giơ cả bàn tay còn lại lên véo má tôi và nói: "Không được véo má em, anh cũng sẽ không sống nổi mất."

Ngày cuối cũng của năm cũ, Mr. Tô đưa tôi tới Hong Kong, hai chúng tôi đón năm mới trên chiếc thuyền du lịch tại bến cảng Victoria.

Khi 0 giờ điểm, pháo hoa bừng lên từ hai bờ sông, trên tòa nhà cao trọc trời đối diện chúng tôi hiển thị dòng chữ: "Năm mới vui vẻ".

Tôi quay đầu nói với Mr. Tô: "Cảm ơn anh đã tới bên cạnh em."

Anh hôn lên trán tôi, nói bằng một thanh âm rất nhẹ: "Không cần cảm ơn, kiếp sau anh vẫn có mặt."

Ngày hôm sau, chúng tôi ngồi tàu thủy tới MaCao. Tôi vô cùng tò mò về sòng bạc, Mr. Tô giúp tôi đổi thẻ bạc, còn tôi thì ngồi xuống bàn, ra vẻ như một người sành sỏi.

Tôi hỏi Mr. Tô: "Chúng ta đặt cửa lớn hay cửa nhỏ?"

Anh trả lời: "Tùy em."

Tôi nhận định số mình khá may mắn nên cược toàn bộ thẻ bạc vào cửa nhỏ, kết quả.... Người ta mở cửa lớn."

Tôi đau lòng đứt ruột đứt gan, cúi đầu ủ rũ đi ra ngoài. Mr. Tô khoác tay lên vai tôi và nói: "Cược nhỏ cho vui thôi. Còn màn cược lớn em vẫn là người chiến thắng."
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Anh cười: "Chẳng phải em đã đánh cược với anh bằng cả cuộc đời hay sao?"

Vào năm mà chương trình Trung Quốc trên đầu lưỡi đang rất nổi tiếng, niềm khao khát của tôi dành cho món lẩu Tứ Xuyên không khác gì trúng độc, ngày nào cũng lải nhải đòi ăn.

Mr. Tô không dành ra được kì nghỉ, nên đặt vé máy bay muộn ngày thứ sáu để cùng tôi tới Thành Đô.

Chúng tôi lao tới một quán lẩu cực kì nổi tiếng. Ai ngờ ăn xong, ngay tối hôm đó bụng tôi lại nhộn nhạo.

Có lẽ thêm nguyên nhân thời tiết ẩm ướt, tới quá nửa đêm, bệnh tình của tôi chuyển biến xấu sang trạng thái "miệng nôn trôn tháo".

Mr. Tô đưa tôi tới bệnh viện. Bác sĩ chuẩn đoán tôi mắc bệnh viêm dã dày cấp tính. Tôi ở lại Thành Đô truyền nước hai hôm, uống cháo trắng hai hôm. Trong khoảng thời gian đó, chúng tôi chỉ được một chuyến tới nhà cỏ của Đỗ Phủ rồi dọn dẹp hồi hương.
Sau này mỗi khi xuất hiện món lẩu Thành Đô, tôi đều chuyển kênh một chút không do dự.

Mr. Tô bên cạnh chép miệng: "Chẹp chẹp, giấc mơ đẹp đã trở thành ác mộng như thế đấy."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 5-2


Ngày chúng tôi tới nhà cỏ của Đỗ Phủ tham quan, đất trời Thành Đô âm u mưa bụi.

Nhưng may mắn thay bên trong ánh hồ sắc núi vẫn rất đẹp mắt. Tôi dán miếng làm ấm bụng rồi cùng Mr. Tô đi dạo trong nhà cỏ.

Đi một hồi thì nhìn thấy một cái hố rất lớn, tôi hỏi: "Đang sửa gì vậy?"

Mr. Tô đi qua đọc cho tôi nghe phần giới thiệu ghi trên bảng. Hoá ra cái hố rất lớn này chính là địa chỉ nguyên gốc nhà cỏ của Đỗ Phủ. Nó đã sập, chỉ còn lại cái hố này thôi.

Tôi bày ra vẻ mặt như sắp khóc: "Vé em mua rồi, tiền đã mất rồi. Bây giờ anh lại nói với em là nhà cỏ chỉ là một cái hố! Em muốn trả vé!"

Mr. Tô khoác tay qua vai tôi, nhìn về phía cái hố đó và nói: "Em không cảm thấy cái hố này khơi gợi rất nhiều tưởng tượng về một phần quá khứ phồn hoa hay sao?"

Tôi nói: "Em không thấy! Em muốn trả vé."

Anh chậm rãi nói: "Xem ra anh phải nỗ lực thêm một chút. Mua một cái vườn, để rất nhiều năm về sau, cũng sẽ có người tới tham quan và nói đó là địa chỉ cũ của căn nhà nơi bác sĩ Tô và phu nhân của ông ấy từng ở."

Vì câu nói của anh, tôi bỗng nhiên có thiện cảm với cái hố này.

Có lẽ Đỗ Phủ và vợ của ông cũng từng ở nơi đây thưởng nguyệt ngắm hoa, nhấp rượu đối thơ chăng?

Bạn thấy không, yêu đúng người, anh ấy sẽ khiến bạn tràn đầy tình yêu với thế gian này.

Năm đó, chúng tôi còn tới Tây Hồ. Từ nhỏ, tôi đã xem đến thuộc nằm lòng bộ phim Tân Bạch nương tử truyền kỳ, đến mức sau này mở ti vi lên, bật đại bất kì tập nào đó, tôi cũng biết ngay câu thoại sau là gì.

Thế nên tháp Lôi Phong đã trở thành giấc mơ của tôi.

Nhưng khi thật sự tới Tây Hồ, ngồi xe tham quan đi tới Đoạn Kiều, nhìn thấy dòng người chen chúc nhau trên đó, mọi tình thơ ý họa trong lòng tôi đều tan biến hết.

Cộng thêm việc hôm đó trời nóng như đổ lửa, Hàng Châu còn sắp tổ chức một hội thảo quốc tế, đi tới đâu cũng thấy các công trình đang được xây dựng.

Tôi và Mr. Tô bị dòng người đông đúc đẩy tới tháp Lôi Phong. Trong tháp hóa ra còn lắp cả thang máy, trên chiếc biển bên cạnh còn giới thiệu ngắn gọn giống hệt như nhà cỏ của Đỗ Phủ.

Tháp đã sập rồi, tháp này là công trình được xây mới lại.

Tâm trạng lúc đó của tôi không cần nói cũng biết hụt hẫng cỡ nào. Tôi nói: "Bạch nương nương của em đâu? Đã không còn bị nhốt trong này nữa rồi!"

Mr. Tô cầm di động chụp một bức ảnh nét mặt ấm ức của tôi rồi nói: "Vy nương nương của anh đang ở đây này, em muốn xem không?"

Tôi lập tức phì cười.

Có một năm, du lịch Dubai trở thành một phong trào rất hot, rất nhiều chương trình ti vi đều tới đó quay phim. Trong chương trình giới thiệu về nơi ấy hình như có nhắc đến giá vàng ở đó cũng rẻ vô cùng.

Tôi vừa nghe xong lập tức quay sang nhìn Mr. Tô.

Anh nói: "Chẹp chẹp, nhìn cái cô ham tiền này."

Mr. Tô xin nghỉ phép. Chúng tôi ngồi chuyến bay A380 hai tầng bay tới Dubai (Máy bay hai tầng, tôi lại được biết thêm nhiều điều rồi).

Chúng tôi đi dạo trên tòa tháp cao nhất thế giới, tới cả nhà thờ Hồi giáo Sheikh Zayed. Nhiệt độ ở Dubai vào ban ngày lên đến 40 độ. Lần nào chúng tôi cũng lấy hết dũng khí ra ngoài chụp ảnh, sau đó lại lao nhanh như bay vào các trung tâm thương mại.

Đến buổi tối, thời tiết mát mẻ hơn một chút. Trước tháp Dubai có một đài phun nước theo nhạc cực lớn. Chúng tôi ngồi trên bậc thềm nghe nhạc, bỗng nhiên trong không trung vang lên một tiết tấu quen thuộc.

Tôi lập tức nhảy dựng lên, là bài Nụ hôn ly biệt của Trương Học Hữu.

Xung quanh có rất nhiều người Trung Quốc cũng trở nên hứng khởi. Họ ùn ùn kéo đến đài phun nước hát vang.
Tiếng nước của đài phun bị những tiếng hát này che lấp. Tôi quay đầu sang nhìn Mr. Tô, còn chưa kịp lên tiếng, anh đã nâng cằm tôi lên, gật đầu và cúi xuống hôn.

Bài hát kết thúc, tôi đẩy anh ra có phần ngượng ngập, rồi nhìn thấy đằng sau cũng có rất nhiều cặp đôi đang trao nhau nụ hôn nồng nàn.

Tôi: "Lẽ nào đây là phong tục gì đó?"

Anh nhìn tôi và nói: "Bọn họ đều bắt chước anh."

Tôi: "Thế còn anh?"

Anh: "Kìm lòng không đặng".

Mùa hè năm kia, Mr. Tô có năm ngày nghỉ phép. Đúng đợt hè oi ả, chúng tôi quyết định sẽ đến hồ Thiên Đảo.

Chúng tôi đặt một khách sạn cực đẹp bên bờ hồ. Nhưng giá tiền của căn phòng nhìn, ra mặt hồ rất đắt, tôi không đành lòng, bèn lén lút đặt căn phòng ngắm cảnh, tức là đẩy cửa sổ ra có thể nhìn thấy mặt bên kia của cảnh hồ - cảnh sắc khu vườn của khách sạn.
Tới khách sạn, tôi vô tình thấy tầm nhìn của căn phòng đối diện. Hóa ra họ đẩy cửa sổ ra là có thể nhìn thấy cảnh hồ không thể xinh đẹp hơn. Tôi nhất thời có hơi hối hận, nhưng cũng không thật sự đành lòng bỏ ra nhiều tiền như thế.

Mr. Tô nói: "Tầm nhìn của căn phòng đối diện rất đẹp, chúng ta đổi phòng nhé?"

Tôi nói: "Phòng đó gần chỗ có nước chắc sẽ muỗi lắm! Vả lại bây giờ đang mùa du lịch, chắc đã bị đặt sẵn từ lâu rồi."

Anh gọi điện cho quầy lễ tân, họ nói đúng là mấy phòng ngắm cảnh hồ đều bị đặt hết rồi.

Lúc ăn cơm tối, anh bảo tôi đến nhà hàng trước, lát sau trở về anh đã đổi được thẻ phòng: "Chồng em cực kì giỏi giang, đã dùng điểm tích lũy trong thẻ tín dụng để đổi lấy căn phòng ngắm cảnh hồ năm sao rồi."

Tôi nói: "Sao anh làm được vậy? không phải đã hết phòng rồi à?"
Anh nói: "Có người đột xuất hủy phòng. Mà em không cần quan tâm mấy chuyện này, lát nữa quay về chuyển hành lý sang."

Thế là năm ngày sau đó, ngày nào tôi cũng đắm chìm trong căn phòng nhìn ra bờ hồ. Sáng sáng bình minh, tôi đứng ngây người nhìn ra bờ hồ, buổi tối thì chìm giấc ngủ bên tiếng nước.

Đến tận lúc về, khi anh đi lấy xe, tôi và cô lễ tân đứng nói chuyện phiếm với nhau mới biết anh đã tăng giá để đổi được phòng ngắm cảnh hồ.

Lên xe rồi, tôi hỏi anh sao lại giấu tôi.

Anh nói: "Những chuyện có thể khiến em vui nếu nằm trong phạm vi khả năng của bản thân, anh đều không muốn bỏ lỡ."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 5-3


Khu vực xung quanh khách sạn hồ Thiên Đảo toàn là rừng và hồ, trong bán kính vài kilomet ngày cả một cái siêu thị cũng không có. Tôi ai oán: "Chỗ này không có bất kì một cửa hàng nào". Mr. Tô nói: "Thế mới gọi là villa sang trọng, bên cạnh mà xuất hiện thêm vài cái cửa hàng tạp hóa thì có phải sẽ làm giảm chất lượng của phong cảnh nơi này không?"

Ngày đầu tiên, chúng tôi ăn cơm Tàu trong khách sạn. Khi lật giở thực đơn lần đầu tiên, tôi hoàn toàn sửng sốt. Các món ăn được in trên đó đều xanh ngắt, mỡ màng, có rất nhiều loại tôi còn chưa bao giờ nhìn thấy.

Người phục vụ giới thiệu rằng, các loại rau quả trên núi đều rất tươi và tốt cho sức khỏe. Rất nhiều người đều nghe danh và tới đây để được thưởng thức đầu cá cùng các loại rau rừng.Đọc hết cả thực đơn, tôi chỉ gọi được một bát cơm trắng.

Vài ngày sau, tôi vẫn ăn cơm trong nhà hàng tự phục vụ, nhưng vẫn là chuỗi các món rau rừng và hải sản không biết bao giờ mới chấm dứt.

Thế là cuộc đối thoại hằng ngày giữa tôi và Mr. Tô luôn là: "Em muốn ăn món cá hương thịt xắt, em muốn ăn thịt xào nhiều mỡ, em muốn ăn sườn xào chua ngọt."

Vừa về đến nhà. Mr. Tô đã dẫn tôi xuống nhà hàng ở dưới tầng và nói thẳng với người phục vụ: "Anh cho vị nạn nhân này một đĩa cá hương thịt xắt, một đĩa thịt xào nhiều mỡ, một đĩa sườn xào chua ngọt và một thùng cơm."

Mùa đông Mr. Tô nghỉ phép năm, nói muốn đưa tôi sang Hàn Quốc. Tôi nói mùa đông lạnh chết người, người ta toàn ra đảo, tới sa mạc, tại sao chúng ta lại đến Seoul tuyết trắng ngập trời?

Mr. Tô không giải thích, chẳng mấy chốc đã đặt xong vé máy bay và khách sạn.

Máy bay vừa hạ cánh, tôi liền nhìn thấy những bông hoa tuyết rơi lất phất ngoài cửa sổ máy bay. Cả Seoul bị tuyết trắng bao phủ. Tôi vô cùng ngạc nhiên, quay đầu nhìn anh.

Anh kéo tôi vào lòng và nói: "Em muốn ngắm tuyết đầu mùa mà."

Thì ra mỗi lúc xem phim Hàn Quốc, tôi lại kêu gào bảo muốn đứng dưới cơn mưa tuyết đầu mùa để ước nguyện, để uống rượu, đã bị anh âm thầm ghi nhớ. Thế nên anh bỗng nhiên quyết định đưa tôi đi Hàn Quốc, chính vì trên dự báo thời tiết nói: Tuần này nơi ấy sẽ đón trận tuyết đầu mùa.

Tối hôm đó, tôi uống một chai rượu trắng, nằm trong vòng tay Mr. Tô và còn mơ thấy cả một bầu trời mưa tuyết.

Chúng tôi tới một quán canh gà hầm sâm nổi tiếng ở Seoul. Nhà hàng đẹp vô cùng, hơn nữa còn mang phong cách sập gỗ truyền thống.

Tôi và Mr. Tô khoanh chân ngồi uống canh, bỗng nhiên tôi hét lên một tiếng.

Mr. Tô không ngẩng đầu, chỉ hờ hững buông một câu: "Em đã hết quần thay rồi đấy, cẩn thận một chút đi."

Tôi dùng tay quệt đi vết nước canh dây trên quần, tiếp tục cúi cắm ăn. Vài phút sau, tôi lại hét lên lần nữa.

Mr. Tô vẫn không ngẩng đầu lên, nói: "Tất cũng chỉ còn lại đôi này thôi."

Tôi trợn tròn mắt nhìn anh. Tôi chỉ có kêu lên hai tiếng mà anh đã biết có chuyện gì xảy ra. Bản lĩnh này, quả thực có thể thành thần rồi.

Khách sạn mà chúng tôi ở có những kênh chương trình phim "Tình cảm đặc sắc" có thu phí. Tôi cầm điểu khiển bật tất cả các kênh một lượt, cuối cùng dừng lại tại chương trình đó. Tôi nói với Mr. Tô: "Em muốn xem!"

Mr. Tô véo má tôi và nói: "Đừng ấn bừa."

Lúc sau anh đi tắm, tôi lén lút bật chương trình đó lên, nhưng phát hiện cô gái trên tivi trông cực kì xấu. Xem được mấy phút không còn hứng thú nữa, tôi bèn tắt đi.
Ngày hôm sau trả phòng và thanh toán. Cô phục vụ ở quầy lễ tân và Mr. Tô đứng đối chiếu hóa đơn. Cô ấy nói chúng tôi đã bật kênh thu phí với biểu cảm khó nói. Mr. Tô quay ngoắt đầu lại trừng mắt nhìn tôi, tôi giả vờ đáng thương.

Anh quay đầu nói vối cô lễ tân bằng tiếng anh: "Vâng, tôi bật đấy."

Tôi dựa trán mình vào sống lưng anh, cười đến ê hàm.

Mr. Tô dẫn tôi tới Busan tắm suối nước nóng. Tắm rửa xong, anh đưa cho tôi khăn len và nón lên giống trong phim Hàn Quốc. Tôi đeo rất vui vẻ, chạy đi mua súp gạo và trứng gà, sau đó hai chúng tôi ngồi ở đại sảnh nghỉ ngơi,

Bên cạnh có một cặp tình nhân người Hàn đang gõ trứng lên trán nhau. Làm tôi ngứa ngáy khó chịu.

Nhân lúc Mr. Tô không chú ý, tôi cầm một quả trứng gà lên gõ vào trán anh.. kết quả, toàn bộ lòng trứng chảy xuống mặt anh. Bốn bề chốc phốc im lặng. Sau đó một trận cười dữ dội vang lên. Tôi ngây người.
Mr. Tô dùng tay gạt lớp lòng trắng trứng trên mắt đi, biểu cảm không thiết sống nữa. Anh hỏi tôi: "Lúc đi mua trứng gà, em không hỏi rõ ràng sao?"

Tôi bày ra vẻ mặt vô tôi (kỳ thực tôi đang nhịn cười gần chết, sắp bùng nổ đến nơi): "Em đâu có biết tiếng Hàn."

Mr. Tô: "Chắc anh đã mường tượng sau này anh chết kiểu gì rồi..."

Tắm rửa xong quay về phòng, tôi nói với Mr. Tô: "Ngực của con gái Hàn Quốc bự thật đấy, họ ăn gì nhỉ? Bây giờ em về ăn còn kịp không?"

Mr.Tô kéo tôi vào lòng và nói: "Em không cần phải ăn gì hết, đủ khiến anh hài lòng rồi."

Trái tim tôi đập thình thịch cứ như mới yêu lần đầu vậy.
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 5-4


Vài năm trước, tôi và Mr. Tô cùng đi leo núi, nhìn thấy trên núi có một dòng suối nhỏ trong vắt, tôi nhất thời không kiềm chế được khao khát của mình với tự nhiên vĩ đại, bèn lao qua dùng tay vốc nước lên uống.

Lúc Mr. Tô định ngăn tôi lại thì tôi đã uống được vài ngụm rồi.

Biểu cảm của anh có phần phức tạp. Anh hỏi tôi: "Mùi vị thế nào?"

Tôi đáp: "Thích cực kì, nước ngọt, mát và đã."

Trên mặt anh ấy viết đầy hai chữ hối hận, anh chỉ về phía thượng nguồn dòng suối và nói: "trong nước không có vị thịt bò hả?"

Tôi nhìn theo hướng anh chỉ, thấy trên thượng nguồn đang có bảy, tám con bò cũng vục mặt xuống suối uống nước...

Tôi thề với Mr. Tô, cả đời này sẽ không bao giờ uống nước suối gì đó nữa.

Lần này chúng tôi đến chùa Beomeosa tại Busan. Trong chùa có một vại nước, bên trên có vài ống trúc để nước chảy qua. Tôi lại không kiềm lòng được mình, lao qua đó.

Khi Mr. Tô muốn ngăn cản tôi thì tôi đã uống hết một gáo.

Biểu cảm phức tạp nhiều năm trước đó của Mr. Tô lại một lần nữa xuất hiện. Anh hỏi: "Trước khi đến đây em đã đọc giới thiệu chưa?"

Tôi nói: "Em chưa."

Anh nói: "Vại nước này là để các chư tăng trong chùa rửa chân đó."

Tôi: "..."

Vài ngày sau, tôi nói muốn tới tòa tháp Nam Seoul để treo một ổ khóa.

Mr. Tô hỏi: "Tháp Nam seoul thờ một vị bồ tát rất linh thiêng sao?"

Tôi trả lời: "Thật ra nó chỉ là một tòa tháp, nhưng em vẫn rất muốn đi."

Mr.Tô nói: "Cũng lừa được mấy đứa trẻ ngốc nghếch như em thôi."

Sau khi tới đến tháp rồi, tôi rất vui vẻ viết ước nguyện của mình, cầm ổ khóa đi khắp nơi tìm chổ treo. Tôi treo nó lên đài ngắm cảnh, Mr. Tô lắc đầu. Tôi muốn treo lên lan can, Mr. Tô vẫn lắc đầu. Tôi bèn trừng mắt nhìn anh.

Anh đón lấy ổ khóa và treo nó lên một cái cây rậm rạp um tùm rồi nói: "Anh không muốn ước nguyện của em bị gió thổi bay, bị nắng thiêu cháy."

Mr. Tô nói anh là người hiểu tôi nhất trên thế giớ, rằng chỉ biết lông mi tôi chỉ cần động đậy một chút anh sẽ biết tôi định làm gì, nhưng tôi vẫn luôn cứng miệng không chịu thừa nhận.

Lúc ở tháp Seoul, trong siêu thị đồ kỉ niệm có một con gấu bong mặc Hanbok. Tôi thích lắm, nhưng nhìn giá in đằng sau nó, tôi lại buông tay.

Mr. Tô ngồi trên ghế nghỉ sau lưng tôi, vốn nghiên cứu gần đó có nhà hàng nào, nhìn thấy nét mặt ấm ức của tôi anh bèn đi tới, bảo rằng mình khát, nhờ tôi đi mua nước.

Khi tôi quay trở lại, Mr. Tô vẫn đang ngồi trên ghế dài, vùi đầu xem di động, nhưng bên cạnh có thêm chú gấu bông mặc Hanbok kia.

Sau khi trở về nước, tôi bị cảm cúm, Mr. Tô lại tới bệnh viện tăng ca. Tôi uống thuốc, sau đó mơ mơ màng màng nằm ngủ trên sofa.

Anh đặt chú gấu vào lòng tôi và nói: "Ôm tạm nó ngủ đi, anh sẽ về nhanh thôi."

Tôi ôm chặt con gấu, ngủ rất yên giấc.
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 5-5


Mùa xuân năm ngoài, tôi và Mr. Tô tới Chiang Mai. Chúng tôi đăng ký chuyến du lịch một ngày ở công viên voi. Hôm đó, trên khán đài, các chỗ đã kín hết cả, quả thực là chen chúc tới bùng nổ. Vóc người tôi nhỏ bé, không nhìn thấy voi, bèn bỏ Mr. Tô, lén lút leo lên cây cột bên cạnh khán đài. Kết quả, leo được một nửa thì áo của tôi bị móc phải đinh, không lên được, xuống cũng không được.

Một vị hướng dẫn viên du lịch người Trung Quốc nhìn thấy tôi bèn hét lên giúp đỡ: "Cháu nhà ai bị mắc kẹt trên cột rồi, qua giúp một chút đi".

Bao nhiêu ánh mắt dồn tới, tôi chỉ hối hận không tìm được cái lỗ nào để chui xuống.

Vào lúc tôi đang không có chỗ dung thân, một bàn tay xách tôi từ trên cột xuống, kéo khuôn mặt đỏ bừng của tôi vào lòng và nói với người hướng dẫn viên du lịch: "Của nhà tôi đấy"

Tôi nép vào lòng Mr. Tô, trái tim như tan chảy.

---------

Ở Thái Lan chơi được năm ngày, Mr. Tô đột ngột nhận được điện thoại của bệnh viện, yêu cầu anh khẩn trương đi về.

Chúng tôi bắt buộc đổi vé máy bay, đồng thời phải hủy toàn bộ phòng khách sạn và vé tham quan của những ngày sau đó. Trên chuyến bay trở về, Mr. Tô xoa đầu tôi và nói: "Xin lỗi nhé, vợ yêu".

Cho dù buồn một chút, tôi vẫn lắc đầu nói với anh: "Không sao đâu mà".

Anh tựa cằm lên đầu tôi và nói bằng giọng rất khẽ: "Sợ nhất là để em chịu thiệt thòi, nhưng anh vẫn để em chịu thiệt thòi."

Trái tim tôi lập tức mềm nhũn, vùi mặt vào lòng anh. Tôi nhớ lại lúc cầu hôn mình, anh đã nói với tôi: "Quãng đời về sau, mỗi việc anh làm chỉ để em hạnh phúc".

Mr. Tô anh làm được rồi. Từ khi gặp anh, mỗi phút giây em đều hạnh phúc vô ngần.

------------------------------

Vài năm trước, khi cùng Mr. Tô chọn địa điểm đi du lịch cho kỳ nghỉ phép năm, trùng hợp tôi lại quen biết một vị lãnh đạo của một công ty du lịch lữ hành. Tôi bèn hỏi anh ấy xem tới Maldives thế nào. Người đó cũng thành thục nói với tôi: "Thật ra trên đảo không có gì để chơi đâu. Vợ chồng mới cưới mà đi thì hầu như ngày nào cũng lăn trên giường thôi..."

Tôi còn chưa trả lời, Mr. Tô đã gật đầu với vẻ rất hài lòng: "Rất tốt, chọn chỗ này đi".

Mồ hôi tôi rớt ngay tức khắc.

------------------------------

Tôi và Mr. Tô tới Maldives hai tuần. Ánh nắng gay gắt, ngày nào tôi cũng phải che ô, thoa một lớp kem chống nắng dày cộm rồi mới dám đi ra ngoài. Nhưng những người nước ngoài ai cũng hở hang đi dạo và tắm nắng trên bờ biển suốt cả ngày.

Mr. Tô nói: "Đã tới đây rồi thì đừng sợ đen, cứ thoải mái vui vẻ mà chơi."

Tôi kiên quyết không đồng ý.

Sau này, tôi nghe người phục vụ trên đảo nói: "Ở châu Âu mà trắng quá sẽ bị người ta chê đấy, có nghĩa là bạn không có tiền để đi ra nước ngoài du lịch tắm nắng".

Nghe xong, tôi lập tức vứt ô sang một bên và nói:"Em cũng sẽ đi tới bãi biển công cộng cởi tr@n tắm nắng".

Ngay sau đó, Mr. Tô bế tôi về ban công tại phòng, còn mình thì ngồi xuống ghế đối diện rồi nói:"Được rồi, em cởi đi, chỗ này thuận tiện hơn."

Tôi hỏi anh: "Thuận tiện gì chứ?"

Anh nhướng mày hỏi ngược lại tôi: "Em chắc chắn muốn cùng anh tạo ra Tô Bảo Bảo trên bãi tắm công cộng hả?"

Mặt tôi lập tức nóng tới tận mang tai.
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 5-6


Những ngày tại Maldives, chúng tôi ở nhà nước, căn nhà được xây trên mặt nước, sàn phòng ngủ hoàn toàn trong suốt và có thể thấy các chú cá bơi lội dưới biển khơi, còn có những con cá nhám bạc thi thoảng lướt qua.

Tôi nói rằng những con cá tôm nhỏ bé thật đáng thương, toàn bị cá nhám ăn thịt.

Anh nói đây là sự sinh tồn tất yếu của tự nhiên, sau đó hỏi tôi: "Nếu được sống giữa đại dương em muốn làm cá gì?"

Tôi nói: "Em muốn làm cá mập nhỏ! Anh thì sao?"

Anh nhìn tôi, bình thản đáp: "Làm những con tôm cá bé xíu".

Tôi bỗng nhiên.... Cảm động tới bật khóc.

~~~~~~~~~~~~~~~

Ở trên đảo, chúng tôi gặp được vài đôi cặp vợ chồng mới cưới người Trung Quốc, trong đó có một người đàn ông rất thích uống rượu. Gần như lần nào gặp anh ta cũng trong tình trạng mơ màng say.

Có hôm bơi lội trong bể, người đàn ông đó và Mr. Tô đều ở bờ đối diện, còn tôi thì xuống bể nghịch nước.

Trong lúc tôi không đồng ý, bỗng có người lặn xuống nước rồi bơi về phía tôi, hai tay ôm chặt lấy eo tôi ở dưới nước. Tôi vốn tưởng rằng đó là Mr. Tô, nhưng khi đối phương lộ mặt, tôi mới phát hiện là người đàn ông đó, lập tức đẩy anh ta ra.

Chẳng bao lâu sau, Mr. Tô cũng bơi qua, hỏi tôi có chuyện gì không. Tôi nói không sao.

Tối hôm đó, chúng tôi bắt gặp cặp vợ chồng họ trong một quán bar trên đảo. Người đàn ông cười ha hả nói hôm nay nhận nhầm người ở dưới bể bơi...

Mr. Tô đánh mắt nhìn tôi, rồi cầm hai chiếc cốc đặt lên trên bàn và nói với anh ta: "Tôi uống với anh".

Vài ngày sau đó, tôi không bắt gặp người đàn ông kia trên đảo nữa, nghe nói anh ta nằm li bì trên giường suốt ba ngày liền.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Ăn cơm trên đảo, lần nào Mr. Tô vừa cầm dao dĩa lên cũng bị tôi chặn lại, nói rằng từ từ hãy ăn, tôi còn chưa chụp ảnh.

Sau đó, tôi chục mấy chục bức ảnh mỹ thực ở đủ các góc độ khác nhau, rồi lại chọn thêm vài góc độ khác để chụp ảnh tự sướng.

Liên tục vài ngày liền như thế, Mr. Tô cuối cùng cũng không chịu nỗi nữa, phải hỏi tôi: "Con gái các em vì sao đều thích chụp ảnh như vậy?"

Tôi trả lời: "Ghi lại những khoảng khắc tuyệt vời".

Anh hỏi tiếp: "Tôm hùm và cua là những khoảng khắc tuyệt vời của em?"

Tôi nói: "Đúng vậy!"

Anh nhìn tôi: "Thế còn anh thì sao?"

Tôi giơ tay ra nâng cằm anh lên, li3m li3m môi và nói: "Anh là khoảng khắc nửa đêm của em.:

Ánh mắt anh chợt khựng lại, rồi lập tức mặt đỏ bừng.
 
Back
Top Bottom