Ngôn Tình Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-6


Có một chủ đề đang rất nóng trên Weibo là: Nếu người yêu cũ bỗng nhiên ôm chặt bạn...

Có rất nhiều người trên mạng trả lời rất thương tâm. Tôi đọc xong cũng vô duyên vô cớ buồn theo, tưởng như bản thân cũng từng trải qua một chuyện tình khiến mình rất đau khổ vậy.

Buổi tối Mr. Tô trở về nhà, thấy khuôn mặt rầu rĩ của tôi liền hỏi: "Em sao vậy?"

Tôi nói: "Nếu người yêu cũ bỗng nhiên ôm chặt anh, anh sẽ làm sao?"

Mr. Tô kéo tôi ra trước mặt anh và nói: "Người yêu cũ, người yêu hiện tại, người yêu sau này của anh đều là em. Anh không uống canh mạnh bà, kiếp sau vẫn cứ tìm em."

*********************************************

Mr. Tii đi làm, tôi tự tới siêu thị mua đồ, rồi hỏi Mr. Tô cần mua món gì.

Anh nói mua một ít bánh quy khô đi, lúc đói có thể ăn lót dạ.

Tôi không hề do dự mua loại bánh quy khô loại 3+2 mà mình thích...

Buổi tối về nhà, anh nói: "Cái này à? Lớp kem ở giữa hơi ngọt."

Tôi nói: "Anh không thích ăn à?"

Anh đáp: "Cũng tạm."

Tối qua đói quá, tôi bèn mở hộp bánh ra ăn, gặm sạch hết tất cả lớp kem ở giữa...

Sáng nay anh mang bánh quy đi làm. Tôi đang ngủ thì Wechat nhận được bức ảnh do anh gửi tới, trong anh là một hộp bánh quy bị gặm nham nhở không ra hình thù gì phía sau có thêm ba chữ....

Bảo bối thối...
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-7


Mẹ chồng gần đây muốn đan cho tôi một chiếc áo len nhưng kích cỡ lại không vừa, nên bà định đan lại. Mr. Tô chủ động "xin đi gϊếŧ giặc", cầm chiếc áo len về gỡ.

Tôi nói: "Amh chắc chắn mình biết gỡ chứ? Gỡ áo len liệu có bị dị ứng không?"

Anh đảm bảo rằng mình có thể.

Một tiếng đồng hồ trôi qua, phòng khách hoàn toàn yên ắng. Tôi ra ngoài xem tình hình, phát hiện anh nằm giữa một đống len ngủ gục.

Tôi sợ anh bị thít chặt, bèn sắp xếp lại chỗ len trên người anh, rồi trở về phòng tiếp tục sáng tác.

Mười hai giờ đêm, lúc tôi định tắt máy tính thì bỗng có tiếng động vang từ phòng khách, sau đó tôi nghe thấy anh gọi trong bóng tối: "Vợ ơi, mau ra cứu anh, anh sắp bị len quấn chặt rồi."

Tôi bật đèn lên xem, khắp người anh từ đầu xuống chân toàn là len.

Tôi ngồi sụp xuống đất, cười không đứng dậy nổi.

Anh còn chưa tỉnh hẳn, nhìn tôi buồn rầu nói: "Hai mẹ con đúng là một phe."

***************************************************

Mr. Tô luôn rất chậm hiểu mấy từ khẩu ngữ hiện đại bây giờ. Có một hôm, anh hỏi tôi: ""Mê muội" nghĩa là gì?"

Tôi trả lời: "Có nghĩa là cuồng đến ngất xỉu ấy."

Anh nghĩ một lát rồi nói: "Thế có nghĩa là... anh là "mê muội" của em?"

Tôi cười đến lăn ra đất.

Sau đó anh lại hỏi tôi: "Thế "idol" là gì?"

Tôi trả lời: "Là thần tượng đó."

Anh lái suy nghĩ một chút: "Vậy có nghĩa anh là idol của em?"

Sau đó anh lại hỏi tôi: "Vậy "antifan" là gì?"

Tôi nói: "Tức là khó chịu một người nào đó, chẳng có việc gì làm chạy đi nói xấu người ta."

Anh nói: "Thế có nghĩa em là antifan của bác sĩ Mã?"

Sau đó nhân lúc tôi đi đánh răng, anh ngồi tự tổng kết: "Anh là "mê muội" của em, anh cũng là idol của em, còn em là antifan của bác sĩ Mã..."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-8


Lễ tình nhân, Mr. Tô thông báo trước với tôi rằng hôm đó anh rất bận, buổi tối sẽ cố gắng về nhà đưa tôi đi ra ngoài chơi.

Buổi sáng, anh gọi điện thoại đánh thức tôi dậy, mới nói được vài câu đã bị gọi đi làm việc.

Một mình tôi cảm thấy nhàm chán, lại đói bụng, tôi bèn đăng một dòng trạng thái vào vòng tròn bạn bè: Muốn ăn bánh rán! Muốn ăn bánh rán!

Khoảng nửa tiếng đồng hồ sau, Mr. Tô gửi tin nhắn Wechat cho tôi: Xuống nhà, anh chỉ có một tiếng đồng hồ thôi.

Tôi hỏi: "Làm gì vậy?"

Anh nói: "Mua bánh rán cho em, vào trong xe ngồi, anh xem em ăn."

Tôi đội mũ lao xuống dưới nhà.

Thấy trong xe còn có hai thực tập sinh khác, họ đi nhờ xe anh tới các bệnh viện nhỏ, tôi bèn nói với vẻ ngượng ngập: "Hai người đều ở đây à..."

Họ cười đùa giỡn: "Vâng, tới xem "sư nương" ăn bánh ạ..."

********************************************

Buổi chiều, MR. Tô tranh thủ chút thời gian rảnh hiếm hoi nhắn tin hỏi tôi: Tối nay đi xem phim không?

Tôi nói: "Được thôi! Triple X!"

Anh nói: "Lễ tình nhân ai lại đi xem mấy phim đó! Toàn đánh đánh gϊếŧ gϊếŧ!"

Tôi gửi cho anh một khuôn mặt ấm ức: "Đánh đánh gϊếŧ gϊếŧ, nhiệt huyết tưng bừng."

Anh: "Sớm biết vậy thì để em học đại học làm gì, đưa em lên Thiếu Lâm tự là tốt hơn cả."

Tôi nói: "Nếu thế liệu anh có gặp được em không?"

Anh trả lời: "Đằng nào không gặp được em, sớm muộn gì anh cũng quy y cửa phật."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-9


Buổi tối, tôi và Mr. Tô đi ăn món thịt sốt cay. Đặc điểm của nhà hàng này là mỗi lần nấu món là cho thêm tỏi băm.

Xem phim xong, chúng tôi tình cờ gặp đồng nghiệp của Mr. Tô, tiện đường đưa họ về nhà.

Đang đi được nửa đường, tôi hắt hơi mấy cái. Mr. Tô quên bẵng chuyện bữa tối, nói: "Mùi tỏi ở đâu..."

Hai đồng nghiệp phía sau đồng thanh lên tiếng: "Tôi không ăn tỏi."

Anh quay đầu nhìn tôi. Tôi bặm chặt môi. Mr. Tô bàng hoàng nhớ ra rồi nói thêm vào: "...làm tinh thần phấn chấn quá."

Các đồng nghiệp: "Cậu thôi ngay đi, bác sĩ Tô."

***************************

Một lần tôi dự đám cưới của người bạn, vì trên bàn có người đánh tiếng với mọi người rằng tôi cực kì giỏi "chu dịch", thế là chẳng mấy chốc đã có vô số người đến tìm tôi muốn xem tướng tay.

Từ mười hai giờ trưa đến tận hai giờ chiều, các nhân viên phục vụ của tiệc cưới đều đã tan làm cả. Tôi ngồi ở một bàn, đằng sau vẫn còn cả một hàng dài người đợi xem tay.

Mr. Tô tới tìm tôi, nói anh đang ở dưới tầng.

Kết quả, tôi bị mọi người níu kéo không thể về được, đành tiếp tục ngồi xem tay.

Mọi người hỏi về sự nghiệp, hỏi về chuyện hôn nhân, tôi cứ thế cúi gằm giảng dạy.

Sau đó, có một bàn tay xoà ra trước mặt tôi. Tôi thoạt nhìn, ôi chao, sự nghiệp quả thật là tốt đến điên đảo chúng sinh, khi nhìn sang tình cảm thì đây cũng là một người đơn giản. Tôi bèn vừa cúi đầu vừa nói: "Bạn là người rất chung thuỷ trong tình yêu và hôn nhân đấy."

Người đó trả lời: "Ừm, bởi vì cưới được vợ tốt."

Nghe thấy giọng nói ấy, tôi ngẩng phất đầu lên, mọi người xung quanh đều cười ồ lên.

Người đối diện tôi là Mr. Tô.

("Chu dịch" hay còn được gọi là tam dịch hay kinh dịch, là một trong những loại sách kinh điển, tương truyền do Chu Văn Vương Cơ Xương biên soạn, thường được dùng để xem bói.)
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-10


Có một hôm tôi xuống dưới nhà, trong lúc đi thang máy có một em bé tặng cho tôi một viên chocolate rượu.

Đó là một viên chocolate rượu vị hoa quả, trong nhân là một ít rượu. Tôi ăn xong bèn hôn Mr. Tô đang lái xe.

Lúc xe tới ngã tư, anh bỗng lái chậm hẳn lại.

Tôi hỏi: "Sao thế anh?"

Anh đáp: "Có thể vì anh uống rượu rồi lái xe nên nhìn thấy cảnh sát giao thông có hơi hoảng."

*******************************

Rất lâu trước đây tôi từng nói với các chị em trong ký túc xá rằng, đợi khi nào tất cả kết hôn nhất định sẽ làm một chuyến du lịch gia đình tập thể.

Vừa mới hết năm chưa bao lâu mà bốn chúng tôi đã bắt đầu kế hoạch.

Cuối cùng, chúng tôi chọn địa điểm là nước Đức. Các chị bảo giá cả ở Đức rất cao, tốt nhất chúng ta hãy thuê nhà dân, tám người một căn, có sân vườn riêng.

Kết quả, khi chúng tôi kể lại kế hoạch này lại cho các đức ông chồng của mình, tất cả đều bị từ chối.

Lý do mỗi ông chồng đưa ra đều không giống nhau. Người bảo không tiện, người kêu mất ngủ, lại có người nói là xa lạ.

Tôi hỏi Mr. Tô: "Vậy anh có đồng ý không?"

Anh nói: "Đúng là không được tiện lắm."

Tôi nói: "Đâu có bất tiện, đông người mới náo nhiệt chứ. Đàn ông các anh suy nghĩ kiểu gì vậy?"

Anh nói: "Muốn nghe lời thật lòng không?"

Tôi gật đầu.

Anh ngừng lại một chút rồi nói: "Bởi vì chúng ta đều còn trẻ, sức lực dồi dào."

Tôi hoàn toàn bị đánh bại bởi câu nói này của anh.
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-11


Cuối tuần, tôi mua được một chiếc cán lăn bột nhập khẩu từ một cửa hàng giá rẻ. Tôi quyết định mang ra dùng thử, thế nên mới trộn một chậu bột, dự định sẽ nặn bánh chẻo. Tuy nhiên sau đó tôi bỗng nhận ra mình không biết làm. Tôi thêm vào chậu bột men, bơ, đường và sữa chua, quyết định sẽ chiên bánh, còn đắc ý nhắn tin Wechat cho Mr. Tô: Tối nay chúng ta ăn bánh chiên nhé!

Bột mỳ được phơi dưới nắng một buổi chièu. Chập tối, tôi mở nắp ra ngửi, bột đã lên men quá đà, có mùi chua chua. Thế là tôi học theo cách trên mạng, rắc lên một ít soda, rồi nhắn tin cho Mr. Tô: Loại bột mỳ này tuyệt thật, quả thực rất thích hợp làm bánh bao hấp...

Tôi bắt đầu hấp bánh bao. Nhưng tôi không biết vê tròn bột. Không sao cả, thế thì cắt thành hình vuông. Tôi không biết cần cho bao nhiêu nước vao nồi. Không sao cả, một chút là được.

Cứ như vậy bánh bao được cho vào nồi. Kết quả chưa đầy mười phút sau, tôi liền nghe thấy tiếng nồi cháy khô. Nhưng tôi lại không biết cho thêm nước kiểu gì, thế là thẳng thừng cược một ván, nghĩ bụng chắc dựa vào hơi nước trong nồi cũng có thể hấp chín được bánh bao.

Sau khi đứng bên cạnh nồi khoảng hai mươi phút, tôi thấp thỏm bất an mở nấp nồi ra. Ôi trời ơi, rõ ràng phải là một chiếc bánh bao trắng như tuyết. Sao lại vừa vàng vừa lại khó coi thế này?

Chẳng mấy chốc Mr. Tô đã về, bước vào nhà, anh chưa kịp cởi giày đã lao vội vào bếp, nếm thử bánh bao tôi làm và nói: "Ừm.......cũng khá ổn đấy. Mặc quần áo vào đi, chúng ta ra ngoài ăn."

Dưới sự nài nỉ làm nũng của tôi, cuối cùng anh cũng chấp nhận ăn một chiếc.

Tôi còn làm thêm món súp lơ xào, nhưng lại không cẩn thận bỏ quá nhiều ớt. Làm xong, tôi nói mình không đói, bữa này của anh hết đó. Nhân tiện tôi còn miêu tả cách thức nấu cơm của mình, kể rằng mình làm bánh bao vất vả biết nhường nào.

Anh ăn một miếng thức ăn và một miếng bánh bao, giữa chừng phải uống mấy cốc nước mới ăn xong bữa.

Tôi nói: "Hãy miêu tả bữa tối hôm nay bằng một câu."

Anh ngập ngừng một chút rồi nói: "Lần sau em muốn hấp bánh bao thì báo trước với anh một tiếng, anh tự xếp lịch ở lại trực đêm..."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-12


Tôi là người rất khó ngủ. Một tối nọ, Mr. Tô vừa lật người một cái, tôi bỗng nhiên thấy giường chao đảo. Tôi ngồi bật dậy, lay cho anh tỉnh rồi nói: "Chạy mau đi anh, động đất rồi."

Anh nhìn đèn rồi nhìn rèm cửa: "Vậy phải làm sao?"

Tôi nói: "Mau trốn trong nhà vệ sinh, mau lên!"

Anh bèn cùng tôi vào nhà vệ sinh ngồi khoanh chân đúng mười phút. Sau đó tôi chầm chậm nhận ra chỉ tại thần kinh của tôi quá nhạy cảm, thế là phá cười lên không dứt.

Anh giúp tôi lấy gỉ mắt rồi hỏi tôi: "Em tỉnh chưa? Chúng ta có thể về ngủ tiếp được chưa?"

***********************

Lúc ngủ tôi thường xuyên năm mơ, còn mơ mình đi học muộn, sau đó dốc toàn bộ sức lực đạp xe hồng hộc

Có lần tôi còn mơ mình đến muộn trong kỳ thi đại học. Trong mơ, tôi điên cuồng giậm bàn đạp, đạp tới mức chân chuột rứt, lúc đó tôi mới choàng tỉnh giấc.

Tỉnh dậy, tôi bỗng thấy Mr. Tô đứng ngấp bên cạnh giường. Tôi nói: "Sao anh không đi ngủ? Nửa đêm nửa hôm lại doạ người thế này?"

Anh làm mặt ngây thơ: "Anh vốn dĩ đang ngủ ngon đấy chứ, nhưng bị hai chân của em đạp bay xuống giường. Anh nghĩ chắc trong mơ em lại đi học muộn rồi, nên anh đợi em tới nơi rồi ngủ tiếp..."

Nửa đêm, anh nói một câu hoàn toàn nghiêm túc, nhưng tôi lại cười sằng sặc như một con ngốc, cười không thể ngừng cười được.
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-13


Còn có một lần khác, tôi mơ thấy Mr. Tô bị người ta lôi kéo ra nước ngoài làm bác sĩ, anh nói với tôi rằng anh sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Tôi ngủ được nửa chừng thì giận quá mà bừng tỉnh. Thấy anh yên lặng ngủ bên cạnh mình, tôi càng nhìn càng tức. Đầu óc con người lúc nửa đêm không linh hoạt chút nào. Tôi cứ đắm chìm trong cơn mộng mị ấy không thể thoát ra, cảm thấy anh thật sự sẽ rời xa tôi. Thế là tôi cầm di động của anh lên, format lại các cài đặt ban đầu, làm sạch dữ liệu di động, nghĩ bụng như vậy sẽ không ai lôi kéo được anh hết.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, chuông báo thức của Mr. Tô không kêu, anh suýt nữa thì ngủ quá giờ. Anh cầm di động lên xem thấy trên màn hình hiển thị: Hello, hãy cài đặt bước tiếp theo cho di động của bạn...

Anh gọi tôi dậy và hỏi: "Em xem di động của em có bị tình trạng như vậy không?"

Bấy giờ tôi mới nhớ ra chuyện lúc nửa đêm, nhưng vẫn cố gắng tỏ ra bình tĩnh và trả lời: "Không có, hay điện thoại của anh bị hack rồi?"

Mr. Tô cuống cuồng dậy đi làm. Tới văn phòng anh khôi phục lại dữ liệu, mọi tài liệu trong di động vẫn còn nguyên nhưng anh vẫn không hiểu tại sao điện thoại di động tự dưng cài đặt lại.

Đến tận khi anh đi làm về tôi mới ngoan ngoãn khai nhận.

Anh tỏ ra kỳ lạ: "Đó chỉ là giấc mơ thôi mà..."

Tôi nói: "Em biết, nhưng lúc đó em mơ ngủ, rất không tỉnh táo!"

Anh chép miệng: "Sau này trước khi ngủ chúng ta trói vào nhau đi, lỡ như nửa đêm em kích động làm việc gì dại dột thì..."

Tôi ngắt lời anh: "Để anh dễ ngăn cản em à?"

Anh lắc đầu: "Để anh dễ đi chung với em hơn."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-14


Mỗi ngày trước khi đi ngủ, Mr. Tô đều rất thích chiếm chỗ trên giường. Anh toàn đẩy tôi ra tận mép giường, sau đó để sau lưng anh trống ra cả một khoảng trống mênh mông.

Chiếc giường nhà tôi vốn đã lớn, lần nào tôi cũng đẩy anh lại về vị trí của mình.

Anh nhất quyết không muốn, ra sức chiến đấu hai trăm hiệp với tôi mới thôi. Cuối cùng anh thắng, tôi vẫn cứ bị ép nằm bên mép giường.

Tôi tức tối hỏi: "Vì sao anh cứ làm vậy chứ? Bên đó anh định nhường chỗ cho cô nào à?"

Anh trả lời: "Em mặc kệ anh đi, anh tự có lý lẽ của riêng mình."

Mỗi lần anh nói như vậy, tôi đều ôm một bụng tức, cảm thấy anh cố tình ức h**p tôi thì có. Cho đến một ngày nọ, nửa đêm tôi tỉnh giấc dậy đi vệ sinh, bật đèn lên tôi mới hiểu vì sao trước khi anh ngủ cứ dồn ép tôi.

Lúc này, anh đã bị dồn sang mép bên kia... Vị trí rộng thênh thang sau lưng anh hoàn toàn là của tôi.

Buổi sáng thức dậy nói lại chuyện này, tôi lay anh dậy và nói: "Anh đã sớm biết em có tật xấu, khi ngủ cứ lăn qua lăn lại, sao không nói với em?"

Anh mơ mơ màng màng trả lời: "Anh sợ anh noi rồi, em giận dỗi lại ôm gối ra ngủ riêng..."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-15


Lúc ngủ, tôi hay thích gác chân lên chân. Mùa hè chỉ đắp chăn mỏng, khiến tôi mỗi lúc gác chân đều cảm thấy không đã. Hầu như cứ ngủ được nửa chừng, chân tôi lại gác thẳng lên bụng anh.

Anh ngủ cũng rất thính, mỗi lần thấy tôi gác chân lên người mình, anh lại tỉnh dậy rồi xoay đầu tôi lại.

Trong lúc ý thức mơ hồ, tôi đều nghĩ đó là nằm mơ. Kết quả, một lần tôi tỉnh dậy đúng lúc anh đang xoay đầu tôi. Tôi giận đến mức ngồi bật dậy: "Anh nhất định phải làm cho em tỉnh giấc sao? Em chỉ gác chân lên người anh thôi mà, sao anh cứ phải xoay đầu em?"

Anh bị tôi quát đến đờ đẫn. Anh dụi dụi mắt ngồi dậy, nói: "Vợ à, lần nào nghiêng người em cũng gác chân lên người anh, mặt vùi hết vào trong chân, anh xoay đầu em là vì sợ em bị ngạt chết..."

Ồ vậy sao? Đằng nào tôi cũng đang mơ mơ màng màng, thế là quyết định gục đầu ngủ tiếp....

***************************

Một hôm, người bạn thân M tới tìm tôi nói có một công ty muốn mời cô ấy nhảy việc. Cô ấy không biết nên quyết định thế nào, muốn tôi và cô ấy cùng tới môi trường làm việc của công ty mới xem sao.

Trên Wechat tôi nói với Mr. Tô: Em và M ra ngoài một chuyến.

Anh trả lời tôi: Làm gì vậy?

Tôi: Là người đàn ông của em, anh đừng quan tâm nhiều đến thế. Em và M cần đi làm chuyện đại sự! Phiền anh cho phép em được tự do thoải mái!

Anh gửi cho tôi một biểu cảm xoa cằm trầm tư.

Đến năm giờ chiều, tôi gọi điện thoại cho anh và nói: "Chồng à, anh tới đón em nhé, em đi không nổi nữa rồi."

Anh nói: "Cánh của em đâu? Bay về đi..."

Tôi: "Em bay cả chiều, hết bay nổi rồi."

Anh: "Còn nhỏ mà bày đặt bàn chuyện đại sự. Lỡ bị người ta bán đi thì sao? Anh không đón em đâu, em tự bay về đi."

Tôi nói: "Thôi mà, anh không biết đâu, lâu lắm rồi em không ra ngoài gặp gỡ mọi người, không biết mình được nhiều người quan tâm đến vậy! Ông chủ công ty S tối nay còn đòi mời em ăn cơm! Vậy em đi nhé..."

Mr. Tô nhanh chóng ngắt lời tôi: "Gửi địa chỉ qua đây! Ở yên chỗ đó đợi anh! Em mà dám đi gặp ông chủ nào đó, anh sẽ bvatwj trụi lông của em!"

Tôi ôm di động đứng bên đường cười khúc khích đợi anh đến. Cảm giác khiến đức ông chồng ghen tuông thật là sangnr khoái.
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-16


Con gái của một đàn chị của tôi tên là Ngũ Nguyệt, vừa tròn ba tuổi, trông mập mạp mũm mĩm, cực lỳ dễ thương. Vì chồng của chị đang đi Ethiopia công tác nên cứ cách một khoảng thời gian chị ấy lại đưa con tới nhà tôi chơi.

Một ngày nọ, Ngũ Nguyệt nói với tôi: "Dì ơi, dì có thể bảo chú mặc áo blouse trắng về đây không? Con muốn xem mà..."

Tôi kể lại nguyện vọng của cô bé cho Mr. Tô, anh trả lời: "Trưa nay anh có khá nhiều việc." Thấy tôi không nói gì, anh bèn bổ sung một câu: "Được."

Anh về tới nhà, khi mở cửa ra, tôi liền nói với cô bé: "Nhìn kìa! Chú về rồi kìa!"

Con bé "oa" lên một tiếng rồi bật khóc.

Tôi: "..."

Mr. Tô: "..."

Mẹ nó: "..."

Và con bé: "Oa...oa...oa..."

*******************************

Còn có một lần tôi và đàn chị đi ăn cơm, người phục vụ bê một đĩa mù tạc trộn dưa chuột lên, Mr. Tô và chị ấy cùng gắp. Tôi lên tiếng: "Bảo bảo! Món đó cay!"

Đàn chị cười tít mắt đặt đũa xuống, nói: "Được, bảo bảo biết rồi."

Mr. Tô ở bên cạnh âm thầm đặt đũa xuống.

Sau đó người phục vụ bưng lên hai phần sữa chua. Tôi và chị ấy đang định vùi đầu vào ăn thì Mr. Tô lên tiếng: "Bảo bảo, lạnh lắm đấy."

Chị ấy ngẩng đầu lên, cười tít mắt nói: "Không sao, không sao, bảo bảo không sợ lạnh mà!"

Đến lượt Mr. Tô sững người, rồi mỉm cười đáp lại.

Lát sau, tôi rất tự nhiên đẩy món sữa chua sang một bên rồi cười nói với Mr. Tô.

Lúc này đàn chị mới hiểu ra mọi chuyện, hờn dỗi bế đứa trẻ lên và nói: "Bữa tối không thể ăn được nữa rồi, bảo bảo này đi trước đây..."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-17


Nửa năm sau, đàn chị quyết định cùng chồng tới Ai Cập định cư. Chị ấy nhờ tôi lên mạng đăng hộ thông tin thuê nhà. Tôi vừa gọi điện cho chị ấy vừa gõ chữ, kết quả lại viết nhầm số di động của chủ nhà thành số của Mr. Tô.

Buổi chiều Mr. Tô gọi điện tới, nói rằng cả chiều nay anh phải nhận mấy chục cuộc điện thoại lạ. Đối phương liên tục hỏi anh: "Anh tìm người thuê chung phải không? Đây là nhà riêng của anh à? Anh có hợp đồng không? Vậy tôi sẽ ở chung với anh sao? Thế mà anh nói cần nữ độc thân, anh là đồ lưu manh thối tha! Tôi sẽ tố cáo anh!"

Mr. Tô hỏi tôi với vẻ ngơ ngác: "Ở nhà em đã làm gì vậy?"

Tôi cười ngặt ngoẽo không đứng dậy nổi, kể lại cho anh toàn bộ những chuyện đã xảy ra. Anh nói: "Vy Vy, em mà cứ qua loa đại khái như vậy, anh thực sự sẽ sống chung với một cô nàng độc thân đấy..."

Tôi nói: "Vậy thì anh đi đi! Đi ngay đi! Em coi như củ cải trắng mà em nuôi đã bị người khác nhổ mất..."

Anh trầm mặc giây lát: "Nhưng anh vẫn quen được em nhổ..."

***********************************

Tôi là người có chút chấp niệm đối với việc nấu nướng, cứ cách một khoảng thời gian lại rất muốn xuống bếp.

Một buổi chiều nọ, tôi đã hứa sẽ làm cho Mr. Tô món gà Tam Bôi, kết quả đến năm giờ mới nhớ ra trong nhà không còn gà, tôi bèn chạy ra siêu thị mua.

Tôi đang đứng trong siêu thị mua thức ăn thì di động vang lên nhắc nhở máy sắp hết pin. Tôi khẩn trương gọi điện cho Mr. Tô, nói rằng mình đang ở siêu thị, bảo anh lát nữa tới tìm mình. Kết quả, chúng tôi còn chưa kịp quyết định địa điểm gặp mặt, di động đã sập nguồn.

Tôi đi lòng vòng trong siêu thị một lúc, bèn xuống cửa thang máy tầng một đợi anh.

Đợi tới đợi luôn không nhìn thấy anh, tôi hơi tức giận, quyết định tự mình đi về nhà.

Kết quả, đây là những gì tôi nghe thấy từ loa thông báo cửa siêu thị: "Bạn nhỏ Ngải Lộc Vy, người nhà của bạn đang tìm kiếm. Nếu nghe được thông báo này mời bạn tới quầy phục vụ..."

Tôi: "..."

Đến quầy phục vụ, từ xa tôi đã nhìn thấy Mr. Tô đứng ở đó. Tôi vẫy tay gọi anh qua, nhìn thấy người đứng trong quầy nói với anh vài câu.

Khi anh đi tới, tôi hỏi anh họ đã noi những gì.

Anh nói: "Người trong quầy có lẽ cảm thấy em ngốc, bảo anh sau này đeo thêm tấm biển lên cổ em cho tiện."

Tôi: "Thật là ức h**p người quá đáng! Vậy anh nói sao?"

Anh xoa đầu tôi và nói: "Anh nói em còn nhỏ, từ từ rồi sẽ trưởng thành."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-18


Rèm cửa sổ trong nhà tôi không chắn anh sáng, tôi muốn đổi bộ rèm mới, cần phải đo kích cỡ. Lúc đó, Mr. Tô đang đọc một bản chụp CT cho người ta đi qua di động, nói với tôi: "Đợi anh một chút, anh làm cho."

Nhưng tính tôi rất sốt sắng. Thấy anh còn bận, tôi tự mình lấy thước hộp, đo hết bên này sang bên kia, miệng lẩm bẩm tính toán.

Mr. Tô xong việc đi qua xem, thấy tôi đang nhảy lên nhảy xuống, múa may cùng chiếc thước hộp, anh bèn nói: "Việc này nguy hiểm lắm em biết không? Sẽ cứa vào tay đấy!"

Tôi nói: "Anh đừng nói chuyện! Rộng 4,56, cao 2,78 mét."

Mr. Tô: "1234567! 56741267..."

Tôi: "Anh nói gì thế?"

Mr. Tô: "Kích cỡ là bao nhiêu?"

Tôi quên rồi: "..."

Anh bảo tôi cầm chắc một đầu thước, còn mình đi tới bên kia và nói: "Còn biết dùng cả thước hộp, có phải anh đã dạy cho em quá nhiều kỹ năng rồi không?"

Tôi bĩu môi: "Việc này có gì khó chứ!"

Anh nhìn tôi: "Em học nhiều thứ như vậy là muốn rời khỏi anh, sống độc lập hả?"

Tôi sững người, lập tức trốn vào lòng anh: "Em chẳng học được gì đâu! Việc ăn uống cũng hoàn toàn không thể tự thực hiện được!"

Bấy giờ Mr. Tô mới đổi sang khuôn mặt tươi cười: "Rất tốt."

*****************************

Một hôm, Mr. Tô trực đêm. Ăn cơm xong rồi rời nhà đi làm, bỗng nhiên anh quay trở lại, ấn chuông cửa nói: "Ngoài trời không lạnh lắm, em xuống đi, anh dắt em đi dạo..."

Thế là tôi bị "dắt" đi dạo trong thời tiết lạnh lẽo mùa đông suốt hai mươi phút...

Ngày hôm sau, vừa ăn cơm xong ngồi xuống ghế, anh đã thay xong quần áo và gọi tôi: "Đi nào, dắt em đi dạo..."

Anh kéo tôi đi hai vòng tiểu khu. Mỗi lần ngang qua siêu thị, tôi lại mua thứ gì đó để ăn. Đứng dưới ngọn đèn đường, tôi đã ăn hết một hộp bánh Milka, một xiên hồ lô nướng, một hộp sữa chua...

Anh: "Đứng trong gió lạnh ăn uống sẽ đau bụng đấy em. Em không thể đợi lát nữa rồi ăn hay sao? Anh cầm đỡ cho em trước."

Tôi: "Không được! Em hết sức rồi! Em cần bổ sung năng lượng! Đường huyết của em tụt xuống thấp rồi!"

Anh: "Vậy còn đi nốt được không?"

Tôi: "Giày của em không thoải mái, quần của em quá chật, em mặc quá dày... Em không ổn rồi!"

Anh: "Vậy em ổn chuyện gì?"

Tôi: "Chồng em rất ổn!"

Anh phì cười, ôm chặt tôi và nói: "Không đi dạo nữa, về nhà thôi."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-19


Liên tục vài ngày sau đó, tối nào tôi cũng bị Mr. Tô kéo ra ngoài đi dạo một lúc.

Có lần, chúng tôi gặp một ông cụ ở tầng chín cũng dắt con husky nhà mình xuống dưới đi dạo.

Từ nhỏ tôi đã rất sợ chó, lúc đó tôi rất căng thẳng, cứ nắm chặt lấy tay Mr. Tô, vừa đi vừa trốn.

Ông cụ nói: "Không sao đâu, nó ngoan lắm, ngày nào tôi cũng dắt nó đi dạo."

Mr. Tô nói: "Vâng, đi dạo một chút cũng tốt. Nếu không ở nhà buồn chán quá, không chịu ăn uống tử tế."

Ông cụ nói: "Đúng thế đấy, cậu cũng đang nuôi hả? Không kéo ra ngoài đi dạo sao?"

Mr. Tô cười cực kỳ tự nhiên, trả lời: "Đang dắt đây ạ."

******************************************

Mr. Tô có thói quen thay quần áo hằng ngày, cứ vài ba ngày lại giặt quần áo một lần. Có một hôm, đến lịch giặt quần áo, anh đứng bên cạnh máy giặt và gọi tôi: "Em còn gì cần giặt nữa không? Mang qua đây!"

Tôi: "Có!"

Sau đó tôi chạy như bay tới trước mặt anh, cởi tuột tất cả chỗ quần áo đang mặc trên người ra trước mặt anh rồi nhét vào lòng anh.

Anh đứng im nhìn tôi một lúc lâu rồi mới cất lời: "Vy Vy, em đang đùa với lửa đấy."

Tôi quấn kín khăn tăm rồi lấy một lon bia lạnh đưa cho anh.

Anh: "Thế này là trợ giúp à?"

Tôi: "Thế này là hạ hoả...."

Nói xong, tôi chạy bay biến.

********************************

Trước tết, tôi và Mr. Tô chuẩn bị mua rất nhiều đồ đạc. Mr. Tô hỏi tôi có muốn mua pháo hoa không. Tôi nói là không cần, thứ đó nguy hiểm lắm.

Kết quả, tối hôm đó, chúng tôi trông thấy một đứa trẻ cầm một cây pháo hoa rất dài, chơi đùa vui vẻ ở dưới nhà, những tiếng tí tách rộn ràng vang lên bên tai... Tôi đứng bên cạnh nhìn say mê, một lúc lâu không nhích chân đi được.

Qua buổi trưa hôm sau, Mr. Tô nói: "Anh mua quà năm mới cho em rồi, qua cốp xe mà xem."

Tôi mở ra nhìn, cả cốp xe toàn là pháo hoa.

Tôi bất ngờ hét inh ỏi.
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-20


Đêm Giao Thừa, trở về nhà mẹ ruột chúc tết, tôi còn đặc biệt trang điểm. Trang điểm xong xuôi, tôi chạy ra phòng khách hỏi Mr. Tô: "Anh xem, em có gì khác không?"

Mr. Tô nghiêm túc nhìn tôi một lúc: "Em bôi trát cái gì lên mặt vậy? Sống mũi kìa, đuôi mắt nữa, thứ sáng lấp lánh đó là gì vậy?"

Tôi sướng rơn: "Là highlight đấy! Có phải rất đẹp không?"

Mr. Tô kéo tôi ra trước cửa, chỉ vào câu đối rồi hỏi tôi: "Có phải em bôi hết lớp nhũ vàng trên này lên mặt không? Anh nói cho em biết, có độc đấy, hại da vô cùng! Em còn không mau rửa sạch sẽ cho anh!"

Tôi: "..."

Mùng một Tết năm nay, tôi kéo theo Mr. Tô ngồi lì trong rạp chiếu phim từ trưa, xem liền một mạch các bộ: Tây Du - Phần Lục Yêu, Đại Náo Thiên Trúc, Đạp Gió Rẽ Sóng.

Bên trong phòng chiếu phim rất nóng, tôi hỏi Mr. Tô: "Anh không nóng sao?"

Anh: "Lúc em dựa vào vai anh ngáy khò khò, rất nóng..."

Tôi: "Em còn ngáy cơ á..."

Anh: "Nước miếng của em cũng nóng..."

Tôi: "Bả vai nóng?"

Anh: "Chỗ nào cũng nóng hết."

Xem xong phim, chúng tôi về nhà mẹ chồng ăn cơm, bà hỏi chúng tôi mấy bộ phim đó có hay không.

Mr. Tô: "Đổi ba phòng chiếu, Vy Vy ngủ hai bộ rưỡi."

Mẹ chồng: "Thế con ngồi đó cả chiều mà không buồn ngủ sao?"

Mr. Tô: "Cũng buồn ngủ chứ ạ!"

Tôi: "Thế sao anh không ngủ đi chứ!"

Mr. Tô: "Sợ em tỉnh dậy lại không hiểu tình tiết phim."

Mùng hai tết, chúng tôi tiếp tục đi xem bộ phim Kungfu yoga. Tôi và Mr. Tô đặt ghế gần chính giữa, nhưng xem một hồi, tôi bỗng dưng cảm thấy không nhìn rõ phụ đề nữa. Tôi lấy kính 3D của anh nhìn thử, kết quả vẫn vậy.

Sau khi ra khỏi rạp chiếu phim, Mr. Tô đi đo thị lực mắt.

Hai mắt của tôi đều cận 3,75.

Bác sĩ hỏi tôi: "Trước kia cô cận bao nhiêu?"

Tôi: "Cũng chỉ hơn ba độ thôi."

Mr. Tô liếc xéo tôi: "Mắt trái 3,25, mắt phải 2,75."

Tôi: "Yeahh, lần này bằng nhau rồi."

Mr. Tô: "Em có bị ngốc không?"

Tôi thay một chiếc kính cận mới rồi bước ra ngoài. Ôi chao, cả trời đất dường như đều nét căng!

Mr. Tô: "Đưa di động cho anh."

Tôi đưa cho anh: "Máy của anh đâu? Sao lại lấy di động của em?"

Mr. Tô: "Sai này anh sẽ kiểm soát thời gian nghịch điện thoại di động của em, mỗi ngày chỉ được chơi một tiếng. Em chọn cách chơi liền một tiếng hay trong vòng sáu tiếng, mỗi tiếng mười phút?"

Tôi: "Thị lực kém đi là hiện tượng tất yếu khi sức khỏe giảm sút mà!"

Anh: "Ừm, giúp mắt em kém chậm hơn là việc tất yếu của anh."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-21


Ngoài thị lực giam sút, tôi còn mắc bênh viêm kết mạc. Trong khoảng thời gian nghỉ tết, Mr. Tô nghiêm khắc kiểm soát thời gian sử dụng điện thoại hằng ngày của tôi, mỗi tiếng chỉ cho tôi sử dụng mười phút. Tôi cảm giác mười phút đó mình giống như đứa trẻ của bộ lạc nguyên thủy được lao về phía thế giới hiện đại.

Về sau, tôi nghĩ đủ mọi cách để kéo dài thời gian: Rót cho Mr. Tô cốc nước, được tăng năm phút; xoa xà phòng tắm lên lưng cho anh, được thêm mười phút.

Cuối cùng, nhân lúc anh không chú ý, tôi lén lút cầm di động vào phòng ngủ, khóa cửa lại. Kết quả, tôi dùng chưa được hai phút, cửa đã bị mở ra, tôi còn bị anh phát vào mông.

Tôi khóc lóc.

Anh: "Chẳng phải anh muốn tốt cho em sao? Mù mắt thì biết làm thế nào?"

Tôi: "Em mà mù anh cứ vứt đại em ra đầu đường xó chợ là được!"

Anh: "Lỡ không có ai nhặt em về thì sao?"

Tôi: "Vậy thì để em tự sinh tự diệt."

Anh đánh mạnh một cái lên đầu tôi: "Đừng có mơ, em không còn cái quyền đó từ lâu rồi."

Buổi chiều mùng ba Tết, Mr. Tô đi trực, đưa tôi về nhà mẹ. Để đề phòng tôi dùng điện thoại quá đà, anh còn cố tình không sạc điện thoại di động của tôi. Kết quả, tôi phải ngồi xem tất cả các kênh truyền hình trên TV.

Buổi tối, anh tới đón tôi về nhà. Anh lái xe, tôi ghé qua hôn anh, muốn anh cho tôi thêm vài phút dùng điện thoại.

Anh: "Em đừng có quyến rũ anh vào lúc "bà dì" của em đang đến."

Tôi: "Em không có ý này đâu..."

Anh: "Tất cả các ý khác của em anh đều không hiểu."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-22


Tôi sử dụng thuốc nhỏ mắt vài ngày, cuối cùng bệnh viêm kết mạc cũng khỏi, nhìn những thứ chói sáng không còn ch** n**c mắt, nhìn chữ cũng không còn nhập nhòe nữa.

Mr. Tô cũng không lấy di động của tôi nữa. Tôi vui sướng ôm điện thoại nằm ườn trên sofa chơi suốt cả buổi tối.

Đến hơn mười giờ anh từ phòng làm việc đi ra. Tôi cảm thấy không ổn, lập tức giấu di động ra sau lưng mình, giả vờ như đang xem TV.

Anh đi thẳng tới trước mặt tôi và nói: "Dưới mông em có gì sáng kìa."

Tôi khẩn trương thò tay tắt màn hình điện thoại đi.

Anh cầm một cốc nước đi tới bên cạnh tôi, nói với vẻ mặt nuối tiếc: "Anh còn tưởng em sẽ biết tự giác."

Nói xong, anh định rút di động của tôi đi. Tôi nắm chặt lấy nó, quay đầu cười ngọt ngào với anh.

Kết quả, anh cũng cười và nói: "Cho em chơi thêm mười phút cuối cùng đấy nhé!"

Trong hầm để xe của tiểu khu có đến mấy chiếc xe cùng kiểu với Mr. Tô.

Chữ cái thứ hai và thứ ba của biển số xe lần lượt là: GQ, PP, MR. Mỗi ngày trong lúc chờ đợi Mr. Tô đậu xe, tôi lại đi vòng vòng xung quanh mấy chiếc xe đó và lần lượt đặt tên cho chúng: GQ-Câu Kỷ, PP-Cái Mông, MR-Mỹ Nhân.

Ban đầu Mr. Tô ngơ ngác chẳng hiểu gì, nhưng dần dà tôi hay nói với anh kiểu: "Hôm nay Câu Kỷ bị bẩn.", "Hôm qua Cái Mông bị vỡ đèn." hay "Hôm trước chủ của Mỹ Nhân quên đóng cửa sổ.", thế là dần dà anh cũng quen.

Có hôm chúng tôi tới trung tâm thương mại, lúc dừng xe bỗng nhiên nhìn thấy Mỹ Nhân, tôi hưng phấn chạy qua hỏi: "Ôi trùng hợp quá! mau lại xem, Mỹ Nhân này, Mỹ Nhân!"

Kết quả một người đột ngột bước từ trên chiếc xe đó xuống, nhìn tôi bằng vẻ mặt khó hiểu. Tôi lập tức ngây người.

Tôi đang không biết làm sao để giải vây cho mình thì Mr. Tô từ phía sau đến, bấm bụng nói một câu: "Mỹ Nhân tới rồi..."

Tôi phì cười, còn Mr. Tô thì đỏ mặt, tía tai.
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-23


Trước kia Mr. Tô chưa từng tiếp xúc với các trang mạng Taobao, chỉ biết đó là tình yêu với các cô gái. Một hôm anh muốn mua một cuốn sổ nhỏ để ghi chép công việc, nhưng lại không có thời gian ra ngoài tìm kiếm, tôi bèn gợi ý anh lên Taobao xem hàng.

Ai ngờ anh xem xong, từ đó liền không kiềm chế được bản thân.

Anh nhờ tôi đăng ký tài khoản, còn tự mình kết nối với thẻ ngân hàng. Chỉ trong vòng một tuần, anh đã mua về mấy chục cuốn sổ ghi chép.

Tôi những tưởng lần này có thể tạm dừng rồi, không ngờ lượt thứ hai chẳng mấy chốc đã được khởi động. Anh bắt đầu mua bút, dường như đã tha về nhà tất cả các loại bút trên Taobao.

Anh còn vừa mua vừa hỏi tôi: "Em có cần gì không? Anh mua cho em. Cái này em thích không? Thế còn cái này? đẹp lắm mà! Em thật chẳng có thú vui cuộc sống gì cả. Mua đồ rất vui mà nhận đồ càng vui hơn..."

Tôi nhìn anh với khuôn mặt tuyệt vọng, như thể gặp lại bản thân mấy năm về trước. Tôi nói: "Anh cứ tiếp tục mua như vậy, trong nhà sẽ chẳng còn chỗ dung thân cho em nữa đâu."

Anh ngẩng đầu lên rồi dịu dàng vuốt má tôi: "Không đâu anh mua hết lô này sẽ không mua thêm nữa."

Một tuần sau đó, trong nhà lần lượt nhận rất nhiều hàng chuyển phát, bên trong bao gồm các loại đồ dùng văn phòng, các đồ điện loại nhỏ, hộp dụng cụ, thậm chí có cả đồ đệm bồn cầu.

Tôi chỉ vào đống đồ đó, yêu cầu anh cho tôi một lời giải thích.

Anh ấm ức nói: "Vợ à, hình như anh không kiểm soát được bản thân mất rồi..."

ID Taobao của tôi tên là Vy Vy Vy Vy. Có lần tôi tắm thì có điện thoại của người giao hàng gọi tới. Mr. Tô nhận máy giúp tôi.

Người giao hàng hỏi: "Alo, Vy Vy Vy Vy* phải không ạ?"

*Vy Vy đồng âm với tiếng "Alo" khi người ta không nghe rõ đối phương nói gì.

Mr. Tô trả lời: "Tôi nghe được anh nói đi."

Người giao hàng nói tiếp: "Tôi là người của công ty chuyển phát hàng. Anh có một gói hàng, xin hỏi anh có phải là Vy Vy Vy Vy không?"

Mr. Tô đứng lên khỏi sofa, đi ra ban công, chọn một nơi có tín hiệu sóng tốt và nói: "Tôi nghe rõ, anh nói đi."

Người giao hàng: "Tên của anh có phải là Vy Vy Vy Vy không ạ?"

Mr. Tô: "Alo alo alo alo? Tôi nghe được mà..."

Họ cứ nói qua nói lại như vậy một lúc lâu, cuối cùng Mr. Tô kéo số di động đó vào danh sách chặn.

Sau khi tôi tắm rửa xong, anh kể lại mọi chuyện cho tôi, tôi khẩn trương chạy xuống nhà. Ngoài trời tuyết đang rơi nặng hạt và anh nhân viên giao hàng thì sắp bị đông đá thành người tuyết rồi.

Mr. Tô ngượng ngập giúp người ta phủi tuyết trên bả vai và nói: "Xin lỗi cậu nhé, tín hiệu nhà tôi không tốt lắm..."

Tôi rất thích ăn bánh phô mai, nhưng Mr. Tô muốn tôi ăn uống lành mạnh, không thích tôi ăn mấy món quá ngọt.

Có một đêm khuya tôi thèm tưởng chết, bèn lén lút ăn một chiếc.

Ăn xong, tôi chùi mép, ngồi xuống bên cạnh Mr. Tô, anh nói: "Hửm, có mùi thơm của sữa?"

Tôi trả lời: "Đúng rồi, người ra thơm mà."

Sáng hôm sau, mở tủ lạnh ra, một mùi sữa ngào ngạt phả vào mặt anh. Anh quay đầu lườm tôi và nói: "Em bại lộ rồi!"

Còn có một lần, tôi cưỡng ép bắt Mr. Tô đắp mặt nạ. Anh sống chết không chịu. Tôi nói: "Chiếc mặt nạ này quý quá lắm, anh vứt đi em sẽ đau lòng!" Lúc này anh mới miễn cưỡng chấp nhận. Lát sau, anh bỗng dưng hỏi tôi: "Hửm? có mùi của vợ yêu?"

Bấy giờ tôi mới nhận ra mỗi lần đắp mặt nạ xong, mặt thơm thơm, tôi lại nói với anh đó là mùi cơ thể tôi.

Giống hệt lần trước, anh lại liếc xéo tôi và nói: "Em bại lộ rồi."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-24


Tôi có một người bạn học lúc trước rất mập, sau này thì say mê tập gym. Cậu ta liên tục đăng ảnh tự sướng chỉ chụp cơ thể tr*n tr** với đúng một chiếc quần tam giác của mình lên vòng tròn bạn bè để khoe cơ bắp.

Có hôm, cậu ta đăng hình ảnh so sánh trước và sau gần một năm tập gym. Tôi mở ra xem, cảm thấy thật sự có hơi hở hang. Tôi chưa kịp tắt đi đã bị Mr. Tô nhìn thấy.

Anh giật lấy di động của tôi và hỏi: "Ai đây?"

Tôi nói: "Một cậu bạn học cùng cấp hai của em, tên là..."

Tôi còn chưa nói hết câu đã thấy anh ấy nhanh gọn cho nick cậu bạn đó vào backlist, rồi mới trả điện thoại di động lại cho tôi.

Anh: "Để cậu ta vào trong đó bình tĩnh lại. Khi nào không còn đăng mấy kiểu ảnh hở hang đó nữa thì em hãy thả cậu ta ra."

Tôi: "Ồ..."

Kiến thức của Mr. Tô với mấy việc chăm sóc da hoàn toàn bằng không. Anh càng không hiểu vế mấy chai lọ tôi bày la liệt trên bàn trang điểm.

Có lần anh cảm thấy tay thô ráp, bắt đầu tích điện, bèn đến bàn trang điểm của tôi tìm một vòng. Cuối cùng, anh chọn một lọ nước, đổ ra tay, cảm thấy rất có ích, thế là mỗi ngày sử dụng một ít. Rất lâu sau, thứ đó chỉ còn lại chút xíu, anh mới tới hỏi tôi: "Cái này là gì vậy? Rất ẩm, còn có thể chống tĩnh điện."

Con tim của tôi dấy lên cơn đau kịch liệt. Lọ nước thần SK-II của tôi...

Có một bạn học tới Tây Ban Nha du lịch gửi về cho Mr. Tô một lọ dầu gội đầu và một chai sữa tắm, mùi rất thanh nhẹ. Mr. Tô nói rằng sử dụng cũng không tệ.

Hai tuần sau, anh nói với tôi: "Vy Vy à, gần đây da đầu của anh cứ ngứa ngáy, không biết có phải là dị ứng dầu gội đầu không?"

Tôi cảm thấy không ổn, bèn chạy vào phòng tắm kiểm tra. Chai dầu tắm đã được dùng quá nửa, còn mác của chai dầu gội đầu vẫn chưa được mở ra...

Tôi mua cho Mr. Tô một chai sữa tắm kiểu thanh mát. Mùa hè anh không sử dụng, bắt đầu vào đông anh mới mang ra dùng. Mỗi lần tắm xong chui vào chăn, anh lại nói: "Vy Vy, em mau ôm chặt anh đi, anh bị sữa tắm làm cho đông cứng rồi."

Tôi ôm lấy đầu anh, cảm thấy mình thật sự có hào quang rực rỡ và bản năng làm mẹ.

Phòng làm việc của Mr. Tô rất là khô. Mùa hè anh có triệu chứng viêm mũi nhẹ. Nếu sử dụng máy phun sương anh sẽ bị tắt mũi, nên anh thường sử dụng một chiếc khăn mặt ướt phủ lên mũi.

Có hôm anh gửi cho tôi một bức ảnh qua Wechat và hỏi: Đây là cái gì? Phun vào trong phòng cảm thấy rất thoải mái.

Tôi nhìn thoáng qua, đó là chai xịt khoáng hiệu Avene của tôi...

Tôi: Anh tìm thấy ở đâu vậy?

Anh: Anh tìm thấy trong phòng tắm. Hữu dụng lắm, em mua thêm vài chai đi.

Tôi nén nỗi đau trong lòng: Khi dùng hết thì mua! Một chai như vậy có thể dùng rất lâu đấy!

Anh: Nhưng chai này anh dùng hết rồi mà...

Mr. Tô nói trước khi ngủ tắt đèn, sử dụng điện thoại di động rất hại mắt, nên anh luôn bắt tôi bật đèn ngủ.

Có hôm, buổi tối anh xem di động, tôi bật đèn ngủ cho anh. Đèn ngủ ở phía bên tôi, nhưng tôi lại rất sợ sáng, bèn trùm chăn ngủ trước. Anh sợ tôi ngạt khí, bèn lăn qua người tôi, tắt đèn đi.

Anh vừa lăn trở về thì tôi lại thò đầu ra với tay bật đèn. Anh lại lăn trở lại tắt đèn đi. Nhân lúc anh lăn trở về, tôi lại bật đèn lên.

Sau đó, hai chúng tôi cùng phá cười lên sằng sặc một lúc lâu.

Anh nói: "Em nhìn em xem, làm anh tỉnh cả ngủ rồi! Đã thế phải làm chút chuyện người lớn!"

Câu nói này làm tôi hoảng sợ tới nỗi lập tức tắt đèn, ngủ ngon lành.
Tối nào tắm rửa xong, tôi cũng nằm bò lên trên lưng Mr. Tô, áp sát cả người vào anh. Tôi hỏi anh có nặng không, anh nói không nặng.

Có hôm anh tắm xong, tôi đang nằm sấp nghịch điện thoại. Anh cũng nằm bò lên lưng tôi và hỏi tôi anh có nặng không.

Tôi bị anh đè đến nỗi khó mà cất tiếng, cả người sắp lún sâu xuống nệm rồi, chợt nghe thấy anh lẩm bẩm một mình: "Nếu em không nói gì thì anh sẽ nằm thêm một lúc nữa."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 4-25


Một buổi tối nọ, bác sĩ Mã lái xe, bánh xe bị kẹt vào nắp cống, Mr. Tô phải tới giúp anh ấy.

Gần mười một giờ đêm, anh gọi điện báo với tôi rằng đã kéo được anh lên, hai người họ chuẩn bị đi ăn chút gì đó, sẽ về nhà hơi muộn một chút. Anh nói anh quên mang chìa khóa nhà, bảo tôi cứ ngủ trước, ăn xong rồi anh sẽ về văn phòng ngủ.

Tôi nói: Vậy sao được? Anh đã vất vã cả ngày trời rồi! Sao có thể tạm bợ ngủ trong phòng làm việc chứ! Anh về nhà đi, em để cửa cho anh! Muộn mấy em cũng đợi!"

Anh nói: "Ảnh hậu à, nửa đêm rồi em còn thể hiện kỹ năng diễn xuất làm gì chứ. Anh ngủ ở đâu cũng được."

Tôi nói: "Nhưng đạo diễn à, người ta thật sự muốn anh về nhà ngủ mà."

Anh đáp: "Trông chừng đám paparazzi ngoài cửa, mười phút nữa anh có mặt."

Dịp cuối tuần là thời gian mua sắm của tôi và Mr. Tô. Hai chúng tôi thơ thẩn đi trong siêu thị, bỗng nhiên có một chiếc ốc vít rơi xuống bên cạnh tôi...

Tôi ngây ra giây lát, lúc sau hét ầm lên: "Á!"

Mr. Tô đã nhìn thấy chiếc ốc vít, cũng nhìn tôi và "á" lên tiếng nữa.

Tôi làm mặt đau khổ: "Em sắp sụp đổ rồi!"

Mr. Tô bày ra ánh mắt tuyệt vọng: "Em sắp tan thành mây khói rồi!"

Tôi: "Chồng à! mau ôm chặt em đi!"

Mr. Tô: "Đừng rời xa anh!"

Đúng lúc này, có một ông chú làm trong siêu thị xách hộp đồ nghề đi tới trước mặt chúng tôi, cúi xuống nhặt chiếc ốc vít lên. Ông chú nhìn hai chúng tôi, lắc lắc đầu, nét mặt mang một biểu cảm khó mà miêu tả được, sau đó lặng lẽ bỏ đi.

Tôi và Mr. Tô: "..."

Cuối tuần về nhà mẹ tôi ăn cơm, thấy mẹ đang chơi trò "Toàn dân hát karaoke", tôi cũng bèn tải phần mềm đó về, kết quả chơi mê mẩn suốt cả ngày. Ngay cả Mr. Tô gọi điện tôi cũng chẳng buồn nghe máy...

Theo các yêu cầu của chị em trong nhóm, tôi hát bài Hảo Hán Ca, rồi gửi cho Mr. Tô. Anh không nhìn, vừa đi kiểm tra phòng bệnh vừa bật liên kết tôi gửi lên, sau đó tất cả bệnh nhân trong phòng bệnh đồng loạt cười ồ lên.

Đồng nghiệp hỏi anh: "Anh chắc chắn người này là bà xã mình chứ?"

Anh nói: "Tôi đảm bảo."

Sau đó anh gửi tin nhắn kể chuyện này cho tôi.

Tôi nói: "Anh ngốc chết đi được, anh không cần phải thừa nhận mà."

Anh đáp: "Người mình đã lấy về rồi, đương nhiên có nuốt nước mắt cũng phải nhận!"

Tôi nói: "Vậy em cho anh nghe thêm một bài nữa nhé."

Tôi lại hát bài Bạch Tố Trinh Dưới Núi Thanh Thanh rồi gửi qua cho anh.

Trong lúc tôi và anh nói chuyện bằng tin nhắn điện thoại. Tôi nghe thấy có người gọi anh đi làm.

Anh trả lời: "Đợi chút, để tôi nghe xong liveshow của vợ tôi đã..."

Một buổi tối, Mr. Tô và tôi nói chuyện đến tận đêm khuya, bởi vì mấy ngày ngày trước đó tôi đều ngồi sáng tác, không trò chuyện tử tế với anh.

Anh nói rất nhiều chuyện: Nào là công việc; nào là chuyện sáng nay anh mua bánh mì kẹp cho vào lò vi sóng quên không lấy ra rồi bị bác sĩ Mã ăn mất; nào là buổi trưa người giao hàng giao một quả trứng gà, anh không nhìn đã đập nó, kết quả là trứng sống...

Chẳng biết trò chuyện tới lúc nào, tôi ngủ thiếp đi...

Sáng sớm hôm sau, tôi cưỡi lên chiếc chăn của mình mà ngủ, nhưng điều thần kì là tôi không có cảm giác eo và mông của mình bị lạnh. Tỉnh dậy, tôi mới phát hiện anh đã nhường cả chăn của mình cho tôi, còn anh thì đắp khăn tắm ngủ...

Tôi hỏi anh: "Anh không lạnh à?"

Anh nói: "Không lạnh đâu, sức khỏe anh tốt lắm... Hắt xì!"
 
Back
Top Bottom