Ngôn Tình Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 2-40


Tôi nói với Mr. Tô: "Chúng ta mà gặp nhau sớm hơn một chút thì tốt quá rồi, chúng ta sẽ có một mối tình thanh xuân vườn trường."

Anh nói: "Không thấy có gì khác nhau lắm thì phải?"

Tôi đáp: "Đương nhiên là rất khác rồi. Lén lút giấu giếm hèn họ yêu đương trong trường càng có cảm giác tim đập chân run, kíƈɦ ŧɦíƈɦ hồi hộp hơn."

Anh mỉm cười nhìn tôi, không nói gì.

Ngày hôm sau, chúng tôi ngồi tàu điện ngầm đi xem một vở kịch nói. Đúng vào giờ tan tầm buổi chiều, trong tàu điện ngầm người áp sát người, vô cùng chật chội.

Mr. Tô vòng tay qua che chắn tôi trong lòng anh, cẩn thận bảo vệ tôi từng ly từng tí.

Sau khi tàu lăn bánh, anh bất ngờ cúi xuống hôn tôi, còn hôn rất lâu nữa...

Tàu đến ga, các hành khách ùn ùn kéo xuống, lúc ấy tôi mới định thần lại, nhẹ nhàng đẩy anh ra.

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt rực lửa và hỏi: "Em còn cần kíƈɦ ŧɦíƈɦ, mạo hiểm hơn nữa không?"

Tôi mím chật môi, ra sức lắc đầu, nhịp tim sắp mất kiểm soát đến nơi rồi.
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 2-41


Trong phòng ký túc xá của tôi có một người chị em vừa mới chia tay với bạn trai nhưng chẳng lâu sau đã đắm chìm vào một mối tình trên mạng. Ngày nào cô ấy cũng cùng bạn trai mới của mình trò chuyện bằng tin nhắn điện thoại, nhưng hai bên vẫn chưa hề gặp mặt nhau.

Mọi người đều khuyên cô ấy rằng yêu qua mạng phải hết sức cẩn trọng, sợ cô ấy gặp phải kẻ Sở Khanh. Nhưng cô ấy không nghe lọt tai, chỉ nói rằng giọng của đối phương khiến cô ấy "nghiện".

Tôi hỏi cô ấy: "Nghiện là cảm giác thế nào?"

Cô ấy đáp: "Mr. Tô chắc chắn cũng có một điểm nào đó khiến cậu nghiện mà, phải không?"

Trong đầu tôi bỗng nhiên hiện lên hình ảnh mỗi lần anh hôn tôi...

Tôi gửi tin nhắn Wechat, kể lại chuyện này cho Mr. Tô nghe. Tôi nói: Làm sao đây? Một người bạn cùng ký túc của em thích mấy thứ biếи ŧɦái như vậy, liệu có cần đi khám bác sĩ tâm lý không?

Anh không trả lời tôi ngay, nhưng nửa tiếng sau anh nhắn lại cho tôi một tin: Em xuống nhà đi.

Tôi mặc váy ngủ, tức tốc chạy xuống. Dưới bầu trời đêm, mr. Tô kéo tôi vào xe và hôn nồng nhiệt.

Một lúc sau, tôi hỏi: "Vì sao anh không trả lời tin nhắn của em?"

Anh lẩm bẩm: "Em cũng nên đưa anh đi khám bác sĩ tâm lý rồi đấy..."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 2-42


Mỗi lần tôi và Mr. Tô hôn nhau, tay của anh ấy lại nhẹ nhàng ôm lấy eo tôi. Sau này khi hai người thân thiết hơn tôi nói: "Các đôi khác yêu nhau, khi hôn, hình như tay của người đàn ông không đặt ở đây đâu."

Mặt anh đầy vẻ nghi hoặc, anh ôm chặt eo tôi và nói: "Không thì đặt ở đâu?"

Tôi muốn nói trong phim thần tượng, người ta sẽ thường đỡ gáy hoặc nâng cằm, hoặc v**t v* cơ thể trong một phạm vi nhất định... Vậy mà tôi không sao mặt dày nói ra được.

Sau đó, tôi bỗng cảm nhận được có một bàn tay từ phía sau eo luồn vào trong áo tôi, áp lên da thịt, vuốt thẳng một đường dài tới tận khuy áσ ɭóŧ. "Soạt" một tiếng, khuy áo tuột ra.

Cả người tôi cứng đờ. Anh nhìn sắc mặt hoảng hốt của tôi, lại phải cài lại cho tôi như lúc đầu. Rồi anh lấy ngon tay quệt qua mũi tôi và nói: "Con gái trưởng thành rồi, đúng là chuyện gì cũng nghĩ được."

Tôi đỏ mặt vùi đầu vào lòng anh, không dám nhìn anh thêm nữa.
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 2-43


Có lần chúng tôi hẹn hò, Mr. Tô ở dưới nhà đợi tôi, kết quả bị bố mẹ tôi đi chợ về bắt gặp. Anh biết tôi vẫn chưa muốn công khai bèn nói tới thăm một người bạn sống ở gần đây rồi định đi về.

Mẹ tôi rất nhiệt tình, mời anh vào nhà ăn cơm. Tôi trang điểm xong xuôi, định đi ra thì nhìn thấy anh đi theo sau bố mẹ tôi vào nhà.

Tôi bàng hoàng, còn anh thì mỉm cười lắc đầu, tỏ ý mọi chuyện vẫn chưa bại lộ.

Bữa cơm ấy tôi ăn trong tâm trạng thấp thỏm không yên. Bố tôi nói cảm ơn hết lần này đến lần khác, sau đó còn nói với Mr. Tô quê nhà chúng tôi có một vườn cây ăn quả, toàn là những thứ xanh mướt hoàn toàn tự nhiên, bảo Mr. Tô hôm nào dẫn bạn gái tới chơi.

Mr. Tô nói: "Được ạ."

Bố tôi uống chút rượu nên hơi cao hứng, nhất quyết bắt Mr. Tô liên lạc với bạn gái định ngày ngay bây giờ.

Mr. Tô cầm di động lên bấm máy, tôi đang ngồi bên cạnh cố nín cười xem trò vui thì chiếc điện thoại trên mặt bàn đổ chuông...

Cả bố mẹ tôi đều ngây người vài giây, sau đó bố tôi chuyển rượu vang sang rượu trắng, rồi vỗ vai Mr. Tô và nói: "Hôm nay không say không về đấy nhé."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 2-44


Tôi kể cho Mr. Tô nghe về chuyện của mình hồi nhỏ. Chị ruột tôi mắc bệnh tim bẩm sinh, làm phẫu thuật nối mạch máu tim từ năm bảy tuổi. Còn tôi từ bé da thịt dày dạn, rơi từ trên giường xuống đất không khóc không kêu, thế nên bố mẹ phần nào dành nhiều tình cảm cho chị gái hơn.

Tôi còn kể với anh rằng vì chị gái thường xuyên nằm viện, nên từ nhỏ tôi đã sống với bà nội. Lúc ấy gia đình bà không mấy khá giả, bữa cơm hầu như không có thịt. Tôi đã bạo miệng nói với mấy bạn xung quanh rằng: "Trong số mấy cậu ai có thịt cho mình ăn, lớn lên mình sẽ làm vợ người đó."

Mr. Tô nhíu mày, mặt mũi có vẻ không hài lòng chút nào. Anh hỏi tôi: "Khi đó em nói nghiêm túc chứ?"

Tôi chân thành đáp: "Đương nhiên rồi."

Anh bỗng cười, lấy bàn tay vỗ vỗ lên đầu tôi và nói: "Anh có thịt cho em ăn, bây giờ chỉ còn đợi em lớn lên nữa thôi."

Con người vô dụng như tôi, ngay giây phút ấy đã rơi nước mắt
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 2-45


Tôi rất thích hàng quà vặt ở phía sau trường. Sau khi biết được chuyện này, cả ngày Mr. Tô phổ cập cho tôi về những nguy hại của vi khuẩn E.Coli và Nitrit đối với sức khoẻ con người.

Thế nhưng tôi vẫn nghe tai này qua tai kia, ăn uống vui vẻ chẳng suy nghĩ gì.

Anh luôn nói: "Phải làm thế nào em mới chịu nghe lời anh đây?"

Tôi đáp: "Đồ ngon khó cưỡng lắm, có độc em cũng chấp nhận, cứ coi như em đang mang mạng sống ra đổi lấy sự suиɠ sướиɠ của cái miệng em đi."

Anh đổi chủ đề, hỏi tôi: "Hôm nay em có đánh son không?"

Tôi trả lời: "Em có."

Anh bất ngờ cúi đầu hôn tôi. Tôi cuống cuồng đẩy anh ra, rồi lấy giấy ướt lau sạch lớp son trên miệng, quát anh: "Anh làm gì vậy? Son có nhiều độc lắm!"

Anh nhìn tôi trả lời: "Người đẹp khó cưỡng, có độc anh cũng chấp nhận, cứ coi như anh đang mang mạng sống ra để yêu thương em đi!"

Tôi trợn tròn mắt nhìn anh, kể từ ngày hôm đó tôi quyết tâm tập cai tất cả các đồ ăn vặt trên lề đường.
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 2-46


Hẹn hò với Mr. Tô không bao lâu, tôi phát hiện trên ngực trái của mình phát triển một khối u hay trượt qua trượt lại.

Tôi vốn định giấu Mr. Tô, tự tới bệnh viện kiểm tra, song lại bắt gặp anh ngay cửa phòng khám. Tôi còn chưa bịa lý do gì thoả đáng, anh đã xách tôi ra khỏi cả một "đại đội" dài ngoằng đang xếp hàng.

Nhìn thấy tôi đăng ký khám ở khoa Vú, nét mặt anh có phần căng thẳng, hỏi tôi bị làm sao.

Thật ra tôi cũng rất ngại kể anh nghe, bèn ấp a ấp úng nói: "Chỗ đó... mọc lên một khối u nhỏ."

Anh kéo tôi tới chỗ khoa Vú. Bác sĩ Mã khám cho tôi là bạn đại học của anh. Anh nói rõ bệnh tình của tôi cho bác sĩ Mã. Bác sĩ Mã ngó vào trong phòng khám, phát hiện có quá đông người, bèn xắn tay áo lên nói: "Đi nào, chúng ta đi tìm một chỗ không có người để tôi nắn thử."

Rõ ràng là sử dụng từ ngữ rất chuyên ngành, nhưng tôi lại cảm thấy xấu hổ, cười gập bụng xuống, không thể đứng dậy nổi. Bác sĩ Mã nhìn Mr. Tô với vẻ mặt vô tội và nói: "Anh chứng kiến nhé, em không hề chọc ghẹo chị dâu, tại chị dâu dễ cười quá thôi."

Sắc mặt Mr. Tô sa sầm như gặp phải ngày âm u vậy, anh đáp một câu: "Có dễ cười cũng là chị dâu của cậu."

Nếu ngực mọc khối u thì cũng phải dùng tay sờ nắn, bởi vì từ độ to nhỏ, vị trí và hình dạng của khối u, bác sĩ sẽ phán đoán được có cần phải làm phẫu thuật hay không.

Hôm đó, bác sĩ Mã đưa tôi tới phòng bên cạnh, Mr. Tô thì đứng kế bên, khoanh tay trước ngực quan sát.

Tôi vén áo, bác sĩ Mã vừa định dùng tay thì tiếng của Mr. Tô đã vang lên: "Găng tay đâu? Đạo đức nghề nghiệp của cậu đâu cả rồi?"

Bác sĩ Mã nghiêm túc trả lời: "Đeo găng tay sờ nắn không chính xác đâu."

Sắc mặt Mr. Tô lạnh hẳn đi: "Chắc chắn là chỉ có sờ nắn không chính xác chứ?"

Bác sĩ Mã bị anh hỏi đến dở khoc dở cười, buộc phải quay về tìm găng tay. Anh ấy vừa ra khỏi cửa. Mr. Tô đã quay đầu nói với tôi: "Lần sau còn tới đây nữa, anh sẽ mang cho em một đôi găng tay."

Lần này tới lượt tôi không biết nên khóc hay nên cười.

Tôi hỏi bác sĩ Mã: "Ngày nào anh cũng phải làm việc ở khoa Vú, xem bệnh cho các bệnh nhân nữ, anh không sợ bạn gái tương lai để ý ư?"

Bác sĩ Mã hạ thấp giọng nói: "Tôi coi cô là người nhà nên mới nói cho cô đấy nhé. Khoa của anh Tô bình thường xem qua ảnh chụp CT, nhưng khi lên bàn mổ cũng sẽ nhìn thấy nửa người trên của bệnh nhân, cô không ngại sao?"

Tôi tự tưởng tượng ra khung cảnh đó trong đầu, rồi lại nhớ tới lần đầu tiên gặp Mr. Tô giúp tôi lấy ven máu ở bắp chân trong lòng bỗng dưng thấy không vui.

Buổi tôi trở về nhà, tôi hỏi Mr. Tô: "Nếu có một bệnh nhân nữ xinh đẹp hơn em, dáng chuẩn hơn em, khi lấy ven máu hoặc làm phẫu thuật cho người ta, liệu anh có suy nghĩ gì khác không?"

Mr. Tô hỏi người lại tôi: "Vậy trước kia em cũng bị bệnh, cũng từng gặp các bác sĩ nam khác, liệu em có suy nghĩ gì khác không?"

Tôi nói: "Đương nhiên là không, lúc bị bệnh em lo cho mình còn chẳng kịp, làm gì có tâm tư nghĩ đến chuyện khác chứ."

Anh nhún vai: "Anh cứu người còn chẳng kịp, sao nghĩ được đến chuyện khác?"

Tôi: "Vậy đối với anh, em là sự cố ngoài ý muốn hay sao?"

Anh cười dịu dàng: "Là định mệnh."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 2-47


Mr. Tô không hiểu nhiều về cung hoàng đạo, thi thoảng có bác sĩ thực tập đến hỏi anh thuộc cung gì, anh đều nói không biết. Đối phương hỏi tiếp thì anh tuyệt nhiên không trả lời nữa.

Sau khi quen tôi rồi, tôi thường xuyên đăng vòng tròn bạn bè những thông tin về cung hoàng đạo của mình trong tuần hoặc tháng đó.

Có lần, Mr. Tô hỏi tôi: "Em thuộc cung gì?"

Tôi đáp: "Bò Cạp."

Anh lại hỏi: "Bò Cạp hợp với cung gì?"

Tôi lại trả lời: "Bò Cạp có thể trở thành bạn tốt với Thiên Bình, Nhân Mã, có thể làm đồng nghiệp với Ma Kết, Song Tử, Cự Giải, có thể làm người yêu hoàn hảo với Song Ngư, Kim Ngưu." Sau đó tôi hỏi anh: "Ấy, thế anh thuộc cung gì?"

Anh đáp: "Cung Kim Ngưu."

Có một ngày Mr. Tô biết được trong khoa cũng có một thực tập sinh thuộc cung Bò Cạp. Anh bèn hỏi thực tập sinh ấy: "Cung này thích ăn món gì nhất?"

Thực tập sinh nét mặt ngơ ngác: "Sở thích này không liên quan đến cung hoàng đạo ạ."

Mr. Tô: "Vậy những người thuộc cung này ghét nhất điều gì?"

Thực tập sinh: "Lừa dối ạ, cho dù chỉ là đùa thôi. Nhất định phải thẳng thắn và chân thành mới có được niềm tin và tình yêu của cung Bò Cạp bọn em."

Mr. Tô im lặng một lúc lâu, rồi cầm di động lên nhắn tin Wechat cho tôi: Em không xấu, em không mập, chiếc váy hôm qua em mặc rất xinh, tướng ăn uống của em cũng rất dễ thương.

Tôi đọc mà chẳng hiểu gì, bèn trả lời anh: Vậy là sao?

Anh nhắn lại: Để có được sự tin tưởng và tình yêu của Cung Bò Cạp vĩ đại, anh đang chân thành và thẳng thắn.
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 2-48


Mr. Tô là một "cán bộ lão thành" mười phân vẹn mười. Không biết gì về cung hoàng đạo, mạng xã hội thì mù mờ, càng không có tài khoản của các ứng dụng đang thịnh hành trong giới trẻ.

Có một hôm, tôi ngồi bên cạnh anh nghịch điện thoại di động, anh hỏi tôi: "Em đang làm gì vậy?"

Tôi trả lời: "Em đang lướt Weibo."

Anh lại hỏi: "Nick của em là gì?"

Trong Weibo của tôi chia sẻ rất nhiều ảnh và tin tức của các idol. Không muốn bị anh nhìn thấy, tôi nói đại một cái tên, rằng nick của mình là "Thỏ trắng nhỏ không ăn thịt".

Sau đó về nhà, tôi khẩn trương đăng ký một nick Weibo có cái tên y hệt, nhưng đáng tiếc đã có người sử dụng cái tên này mất rồi. Tôi tiện tay ấn vào, phát hiện dưới một bài đăng của nick Weibo này lại có một nhân vật tên "Tôi là Thịt" bình luận.

Tất cả mọi bình luận đều chỉ có một câu: Vy Vy, anh là thịt.

Anh là thịt, là thịt, là thịt... tôi đọc đi đọc lại những chữ đó, rồi ôm bụng cười ngặt ngoẽo, tưởng chừng đứt hơi.
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 2-49


Sau khi đã có chút kiến thức sơ đẳng về cung hoang đạo, Mr. Tô mới biết thì ra bên cạnh mình có đến mấy người là cung Bò Cạp, ví dụ như bác sĩ Mã.

Thế là cuộc đối thoại hằng ngày giữa anh và bác sĩ Mã trở thành thế này:

Bác sĩ Mã mặc một chiếc áo măng tô rất xấu, Mr. Tô: "Phong cách của Bò Cạp bị cậu kéo tụt xuống rồi."

Bác sĩ Mã bị trừ mấy trăm đồng tiền lương, Mr. Tô: "Lương cơ bản của Bò Cạp bị cậu kéo tụt xuống rồi."

Bác sĩ Mã vứt đầu lọc thuốc lá bừa bãi, Mr. Tô: "Phẩm chất của Bò Cạp bị cậu kéo tụt xuống rồi."

Bác sĩ Mã không nhịn nữa, quát lên với anh: "Cậu thì sao, cung gì hả?"

Mr. Tô nhún vai: "Cung Kim Ngưu."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 2-50


Hồi còn học ở trường Y, bá sĩ Mã từng thích một cô gái, nghe nói còn là hoa khôi của trường.

Đến gần ngày tốt nghiệp, hai người họ mới chính thức hẹn hò. Nhưng đúng lúc ấy, bố cô gái phạm tội và bị tuyên phạt. Bác sĩ Mã lấy toàn bộ những gì mình có ra để nói với cô ấy: "Đi nào, chúng ta đi đăng ký kết hôn."

Lúc đó cô gái oà khóc và nói: "Chúng ta chia tay đi, anh hãy đi đi."

Bác sĩ Mã hỏi: "Chia tay rồi ai nuôi em?"

Lúc đó nghe các bạn học cùng khoá của họ kể lại chuyện này, tôi cảm động không tả nổi. Về sau mới biết cuối cùng họ vẫn chia tay, cô gái vì muốn anh ấy chịu chia tay đã bất chấp làm tổn thương chính mình. Bác sĩ Mã đau đớn tưởng chừng không sống nổi, đành đồng ý.

Tôi nói với Mr. Tô: "Có lẽ cả đời này họ cũng không tìm được người nào yêu mình như vậy nữa."

Mr. Tô ôm chặt tôi vào lòng, thở dài, không nói một câu.

Họ còn kể với tôi, khi vừa mới chia tay, bác sĩ Mã trầm hẳn đi, ngày nào cũng uống rượu say mèm. Có lần xuất huyết dạ dày, được đưa đến bệnh viện, anh ấy nằm lì trên giường bệnh ba ngày.

Còn có một người nữa cùng anh ấy uống đến nôn ra máu phải nhập viện, chính là Mr. Tô
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 2-51


Về sau, tôi giới thiệu một người em trong trường cho bác sĩ Mã. Để hợp tác cho hai người, tôi đề nghị bốn người chúng tôi tới Thung Lũng Vui Vẻ chơi.

Hai người ấy có vẻ chơi được với nhau. Tôi sợ độ cao, sợ chóng mặt, sợ cảm giác mạnh, nên chỉ chơi được leo tèo vài trò. Mr. Tô rõ ràng cũng chẳng hứng thú gì với mấy trò chơi này, nên cùng tôi đội nắng đi dạo loanh quanh.

Chợt tôi nhìn thấy vòng quay ngựa gỗ. Tôi hét ầm lên và nói mình thích trò này. Đúng lúc đó bác sĩ Mã đi tới. Tôi nói: "Kéo anh Tô cùng chơi nhé."

Bác sĩ Mã nói: "Đùa gì chứ, anh Tô xưa nay rất ghét mấy thứ đậm chất thiếu nữa này."

Nhưng tôi lại rất muốn ngồi, bèn một mình đi đến xếp hàng. Khi tới lượt, tôi bỗng nhiên cảm thấy bên cạnh có thêm một người nữa.

Mr. Tô đang xếp hàng chơi vòng quay ngựa gỗ một cách rất nghiêm túc, anh kéo tôi lên.

Tôi đang định hỏi anh vì sao lại chơi thì anh nghiêm giọng nói: "Ngoài kia nắng quá."

Tôi ngồi trong lòng anh, trái tim ngọt ngào tưởng sắp nổ tung.

Bởi vì không dám ngồi tàu lượn siêu tốc, nhưng tới công viên trò chơi rồi lại chỉ chơi mấy trò trẻ con thì cũng đáng tiếc, thế là tôi cỗ vũ tinh thần mọi người, dũng cảm thử các trò cảm giác mạnh.

Bác sĩ Mã cũng rất phấn khích, nói trời nóng nực thế này chơi mấy trò có nước sẽ đỡ cảm nắng, cô gái kia không có ý kiến gì.

Mr. Tô cũng không phản đối.

Bốn người chúng tôi bước lên con thuyền dũng cảm chảy ngược dòng. Con thuyền dập dềnh lên xuống giữa dòng nước, cuối cùng cũng tới đỉnh cao nhất.

Con tim tôi như vọt lên tận cổ họng, lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng hét. Đúng lúc này, Mr. Tô nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.

Giây phút tôi quay đầu nhìn anh, con thuyền nghiêng mình đổ xuống, lao vào trong nước.

Cả quá trình, tôi hét khản cổ, mặt thì vẫn hướng về phía anh.

Sau khi xuống thuyền, tôi hối hận xanh ruột, nghĩ bụng bản thân quá thiếu kiềm chế, có lẽ anh đã nhìn thấy cả hàm răng của mình rồi. Kết quả, nhân viên ở đó còn gây thêm chuyện, cầm một bức ảnh bắt khoảng khắc của tôi và Mr. Tô cho chúng tôi xem, hỏi chúng tôi có muốn mua không.

Tôi nhìn vào mình trong bức ảnh, há miệng to cực đại, khuôn mặt dữ tợn hướng về phía Mr. Tô... Lúc đó tôi gần như muốn ngất xỉu.

Nhưng Mr. Tô lại tươi cười mua tấm ảnh ấy.

Tôi nói với vẻ mặt ủ dột: "Chụp xấu quá, xé đi có được không anh?"

Anh nói: "Anh mua cơ mà."

Tôi nói: "Vậy thì anh bán lại cho em đi. Anh ra giá đi đắt bao nhiêu em cũng chấp nhận!"

Anh vén tóc mai ướt rượt của tôi qua một bên, nói: "Vậy thì giá là cả cuộc đời của em."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 2-52


Hồi tôi và Mr. Tô yêu nhau, cùng khoa tôi có một nữ sinh yêu một anh bạn trai ngoài trường. Nghe nói người đó làm ở một doanh nghiệp nước ngoài, chiều thứ Sáu tuần nào cũng lái xe tới đón cô ấy. Thật ra việc yêu các anh chàng trai ngoài là hết sức bình thường, thế nhưng cô ấy lúc nào cũng bị đám nữ sinh trong ký túc chỉ chỉ trỏ trỏ.

Lúc nói chuyện với Mr. Tô, tôi vô tình kể lại chuyện này, kết quả tới cuối tuần, vừa ra khỏi giảng đường, tôi liền thấy Mr. Tô đứng trước một chiếc xe đạp, vẫy tay với tôi.

Tôi chạy qua, mặt ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì: "Xe anh đâu? Hỏng rồi sao? Hay bị tai nạn? Vì sao anh không lái xe?"

Anh nói: "Đạp xe bảo vệ môi trường."

Tôi nói: "Từ bệnh viện tới trường em là mười mấy cây số, trời thì nắng, anh đạp xe mệt lắm biết không!"

Áo sơ mi của anh cũng ướt rượt cả rồi, nhưng anh vẫn nói: "Anh không muốn em bị người ta chỉ trỏ, nói này nói kia."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 2-53


Tôi là một kẻ mù công nghệ. Lúc sắp tốt nghiệp, tôi đang viết dở luận văn thì máy tính hỏng. Nửa đêm, Mr. Tô vội vàng tới sửa máy cho tôi.

Sau này tôi mua một chiếc Iphone, cũng học đòi người ta lên mạng vượt tường lửa, kết quả sập cả hệ điều hành.

Mr. Tô mất một ngày trời sửa lại cho tôi như cũ.

Có một hôm tan học, tôi lén lút in ấn tài liệu trong văn phòng, kết quả bị kẹt giấy, máy in cứ báo lỗi suốt, Mr. Tô lại chạy tới giúp tôi sửa lại máy in.

Nhìn một Mr. Tô vạn năng, tôi không khỏi cảm thán: "Hình như em không thể thiếu anh được nữa rồi."

Mr. Tô hai tay đầy dầu, xoa lên mặt tôi rồi nói: "Hình như anh cũng hiểu vì sao ngày xưa phải học nhiều trò như thế này rồi."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 2-54


Mỗi lần tôi và Mr. Tô ra ngoài ăn cơm, anh thường đưa tôi tới những nhà hàng không hề rẻ. Thật ra tôi đều tự mình tính giá cả của từng nhà hàng, luôn cảm thấy trong lòng thấp thỏm bất an.

Về sau, có một lần nhận được nhuận bút, tôi cũng đưa anh tới một nhà hàng rất đắt để ăn cơm. Tôi gọi rất nhiều món rồi đập ví lên mặt bàn và nói: "Lần này em mời, nếu không em không bao giờ đi ăn với anh nữa."

Mr. Tô nhìn tôi mấy giây rồi gọi người phục vụ lại, huỷ hầu hết các món đã gọi, chỉ giữ lại salad Caesar.

Tôi trợn trừng măt, nói: "Anh khinh thường em vậy sao!"

Anh đưa tay vỗ vỗ đầu tôi: "Anh chỉ thích ăn salad thôi."

Tôi nói: "Không được, cứ suốt ngày tiêu tiền của anh, em không quen!"

Anh đáp: "Đằng nào anh cũng sẽ nuôi em cả đời, em phải tập làm quen sớm đi."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 2-55


Lần đầu tiên tôi tới nhà của Mr. Tô qua đêm, hai chúng tôi đã xem phim suốt đêm. Vốn dĩ một người sẽ ngủ ở sofa, một người ngủ trên giường. Kết quả, tôi vừa tắt đèn đi thì anh đè lên người tôi.

Anh nói với giọng rất khẽ khàng: "Nếu em không châos nhận, em có thể đẩy anh ra."

Lúc đó đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, tôi đã thật sự đẩy anh ra, xách áo dạ đi xuống tầng.

Anh đuổi theo ra ngoài, thấy tôi chịu lạnh ở dưới nhà, bèn hỏi tôi: "Em đẩy anh ra định đi đâu?"

Tôi nói: "Anh bảo em đẩy ra rồi, em còn mặt mũi nào mà không đẩy chứ?"

Anh hối hận vô cùng: "Anh sẽ không hỏi em câu ấy lần thứ hai đâu." Dứt lời, anh nâng cằm tôi lên và hôn.
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 2-56


Nhà của một đàn em trong trường có một nông trại dưới chân núi tại ngoại thành, vừa mới sửa sang xong. Cô ấy mời mọi người cuối tuần đến đó chơi, nói rằng có thể ra sau núi hái quả, còn có thể bắt thỏ rừng.

Tôi và một vài chị em khác nghe xong đều cực kỳ hưng phấn, lập tức thu dọn đồ đạc, ngồi tàu điện ngầm, rồi chuyển sang xe khách, lao tới địa điểm đó.

Ban ngày chúng tôi chơi hăng say, nhưng hoàn toàn không ngờ được về đêm, thời tiết trên núi lạnh tới không chịu nổi như vậy. Trong phòng có một chiếc lò sưởi điện, bảy tám cô gái vây quanh đó ngồi sưởi ấm.

Không ai biết nấu cơm, đồ ăn vặt mang theo cũng đã ăn hết sạch. Tuyến xe khách trở về thành phố cũng đã hết chuyến, vào giây phút đó, tôi gần như trở nên tuyệt vọng.

Đúng lúc này Mr. Tô gọi điện thoại tới. Tôi kể cho anh nghe hoàn cảnh chúng tôi đang gặp phải, anh nói mình sẽ đến ngay lập tức.

Lái xe hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng anh cũng tìm được chúng tôi.

Anh xếp củi và đốt cho mọi người một đống lửa ở giữa sân, đồng thời còn nhóm tất cả các loại lò trong nhà lên, dùng một chiếc nồi sắt nó để làm mỳ Đả Lỗ cho cả lũ bụng đang sôi ùng ục.

Tất cả các nữ sinh đều nhìn anh bằng ánh mắt gần như toả sáng.

Khi chúng tôi ăn và dọn dẹp xong xuôi cũng đã là mười một giờ đêm.

Các chị em ổn định lại và ngủ ở phòng bên cạnh. Tôi không yên tâm để anh lái xe về ngay trong đêm, nên giữ anh ở lại.

Hai chúng tôi nằm trên một chiếc giường đất kiểu nông thôn rất rộng rãi. Trong phòng ấm cúng vô cùng. Mr. Tô nằm nghiêng người ôm lấy tôi, sát mặt lại rất gần phía tôi.

Tôi thì thầm hỏi anh: "Anh định làm chuyện đen tối hả?"

Anh nhẹ nhàng nhướng khoé môi, nở nụ cười xấu xa.
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 2-57


Về sau, cô bạn cùng phòng ký túc xá của tôi vẫn đi gặp mặt anh anh bạn trên mạng của mình. Nghe nói anh chàng đó cũng khá sáng sủa, quan trọng là còn rất chu đáo và tỉ mỉ nữa.

Tôi hỏi cô ấy sau khi gặp người thật rồi còn thấy nghiện giọng nói của người đó hay không.

Cô ấy bảo rằng, đâu chỉ giọng nói, tất cả mọi thứ thuộc về anh ấy đều khiến cô say mê, ngay cả khoảng khắc người ta cúi xuống nhặt đồ cũng khiến cô ấy cảm thấy đẹp trai điên đảo.

Tôi hỏi Mr. Tô: "Đây liệu có phải do hormone gì đó tác động không?"

Mr. Tô nói: "Hormone của em đâu? Sao không thấy tác động?"

Tôi sống chết không chịu thừa nhận: "Em là kiểu con gái dù đang yêu thì trí tuệ vẫn giữ vững phong độ! Hơn nữa, em dám khẳng định anh cũng như vậy!"

Anh mỉm cười lắc đầu, tôi bày ra nét mặt khó hiểu.

Anh đáp: "Thực ra ngoài việc gặp em ra, anh chẳng thiết làm gì nữa cả."
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 2-58


Bạn gái của bạn học nào đó của Mr. Tô là thành viên của một nhóm nhạc giao hưởng nổi tiếng. Người bạn học ấy tặng cho chúng tôi hai vé đi xem biểu diễn.

Hôm đó tôi vừa học xong tiết bóng chuyền trở về thì Mr. Tô đã ở dưới toà ký túc chờ tôi, hiếm khi thấy anh vận áo vest quần âu chỉnh tề như vậy.

Tôi ngây người nhìn anh rồi chạy qua hỏi: "Hôm nay là ngày gì đặc biệt sao?"

Anh nói: "Em thay váy đi, anh đưa em đi thưởng thức nghệ thuật cao cấp, tao nhã."

Bình thường tôi chỉ mặc áo phông quần bò đơn giản, nên đành sang phòng bên mượn chiếc váy cực ký nữ tính, búi tóc lên sau gáy, rồi cùng Mr. Tô tới nhà hát.

Tất cả các khán giả bước vào nhà hát đều ăn mặc rất sang trọng. Tôi đi giữa đám đông, cảm giác thần thái của mình cũng trở nên tao nhã, lịch thiệp hơn hẳn.

Kết quả, buổi biểu diễn mới bắt đầu chưa đầy mười phút tôi đã gục xuống vai Mr. Tô, ngủ say như chết.

Tới khi tôi tỉnh lại, tất cả mọi người đã đồng loạt đứng dậy vỗ tay, còn dàn nhạc thì đứng lên cúi chào khán giả.

Tôi lập tức đứng dậy vỗ tay theo, len lén liếc nhìn Mr. Tô cảm thấy bao nhiêu thể diện của mình thế là mất sạch.

Trên đường trở về, tôi rất nghiêm túc xin lỗi anh, kiểm điểm lại hành vi sai trái của mình.

Anh yêu lặng lắng nghe, cũng không hề lên tiếng. Đợi tôi kiểm điểm xong xuôi, anh mới quay đầu nhìn tôi.

Anh nói: "Vy Vy à, anh chỉ dậy sớm hơn em có mười giây thôi..."

Tôi há hốc miệng nhìn anh, một giây sau bỗng bật cười: "Thì ra chúng ta đều là người phàm tục."

Anh cũng cười: "Thế nên chúng ta mới yêu nhau."

Vài ngày sau, tôi nghe bác sĩ Mã kể rằng trước kia Mr. Tô học đàn Cello, và lâu nay anh vẫn rất đam mê nhạc giao hưởng thính phòng.

Mãi về sau khi vô tình đọc được cuốn sổ ghi chép công việc của anh, tôi thấy ngày ấy anh đã viết vào sổ một dòng thế này: Buổi biểu diễn hoà nhạc vô cùng đặc sắc, còn Vy Vy thì ngủ rất ngon...
 
Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Chương 2-59


Rất nhều cặp tình nhân trong thời gian yêu nhau thường mua nào là nhẫn đôi, nào là đồng hồ đôi.

Bình thường tôi không thích trang sức cho lắm, nhưng vẫn muốn tặng cho Mr. Tô một món quà làm vật tín định tình. Trùng hợp thay, mấy ngày đó một đàn em trong trường đang đan khăn tặng cho bạn trai, tôi cũng mua một cuộn len rồi học theo cô bé.

Tôi lén lút hành động suốt một tháng trời, cuối cùng cũng đan xong hai chiếc khăn len giống y xì nhau. Khi tôi tặng một chiếc cho Mr. Tô, anh tỏ ra rất bất ngờ và hứa với tôi ngày nào cũng sẽ đeo nó.

Kết quả, mấy hôm sau, Mr. Tô cứ thi thoảng lại gãi gãi cổ, tô hỏi anh, anh chỉ nói là do thời tiết hanh khô quá.

Vài năm sau, lúc mẹ chồng đan cho tôi chiếc áo len, tôi hỏi bà vì sao không đan cho cả Mr. Tô nữa.

Bà trả lời: "Con không biết sao? Chồng con dị ứng với len. Con không phát hiện ra là nó chưa bao giờ mặc áo len à?"

Giây phút ấy, trái tim tôi đau nhói.

Tôi đan cho Mr. Tô tổng cộng sáu chiếc khăn quàng cổ, và anh cũng đã đeo chúng trải qua suốt mấy mùa đông,.
 
Back
Top Bottom