Ngôn Tình Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,531,878
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
duoc-anh-yeu-moi-goi-la-yeu.jpg

Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
Tác giả: Ngải Lộc Vy
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Ngải Lộc Vy

Lúc tôi được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, bố mẹ tôi vội vã chạy tới bên cạnh tôi. Anh đi ra sau đó, đợi tôi ở cửa thang máy. Có lẽ vì thuốc mê khiến tinh thần mơ màng, tôi nhớ mang máng rằng mình đã huyên thuyên với anh rất nhiều chuyện, nhưng cụ thể là chuyện gì thì tôi không có ấn tượng.

Về sau nghe mẹ kể lại tôi mới biết, hôm đó tôi đã nở nụ cười ngọt ngào với vị bác sĩ kia, còn hỏi đi hỏi lại người ta mười mấy lần rằng: "Anh là ai?"​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Không Được Nói
  • Vô Tình Cưới Được Tổng Tài
  • Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
    Chương 1: Tôi ở giường số 31 gặp gỡ Mr. Tô


    Tôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích.

    Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ.

    Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá.

    Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực, gây tức ngực khó thở. Đều là do mấy đứa bạn cùng phòng ký túc ngày ngày "tung đường" trước mặt làm tôi tức chết.

    Tôi được đưa đến bệnh viện. Sau khi làm một cuộc kiểm tra dài dằng dặc, tôi được đưa đến giường số 31 của khu nội trú.

    Ca phẫu thuật được lên lịch ngay buổi sáng ngày hôm sau. Bố mẹ tôi không phải người ở đây, tự tôi ký tên vào bản cam kết trước khi phẫu thuật. Trong quá trình phẫu thuật sẽ có thể xuất hiện những trường hợp như xuất huyết, hôn mê, thậm chí tử vong... tay bác sĩ thực tập giải thích cho tôi với gương mặt nghiêm nghị. Tôi cắn môi, tưởng chừng có thể bật khóc bất cứ lúc nào.

    Trong lúc tinh thần đang bên bờ vực sụp đổ thì một bác sĩ đi vào, mặc bộ quần áo khử trùng màu xanh của phòng phẫu thuật, chiếc khẩu trang treo lủng lẳng một bên tai. Người ấy ngồi xuống cạnh tôi.

    Trong văn phòng nóng nực và bí bách, anh như mang tới một làn gió thoang thoảng. Tôi quay lại nhìn anh, đôi mắt sáng rực, làn da trắng trẻo, ngón tay mảnh dẻ.

    Anh bảo thực tập sinh đi ra ngoài, lúc này trong văn phòng chỉ còn lại tôi với anh. Anh quay đầu nhìn tôi và nói: "Ca phẫu thuật của cô khá đơn giản, chỉ khoảng một tiếng đồng hồ là hoàn thành, cô không cần quá lo lắng."

    Tôi quan sát gương mặt anh, không biết là vì giọng nói điềm đạm, đáng tin cậy hay vì đôi mắt cực kỳ sáng của anh, lòng tôi bỗng dưng cảm thấy an tâm hẳn.

    Anh giới thiệu: "Tôi họ Tô, là bác sĩ chính trong ca phẫu thuật của cô. Nếu cảm thấy việc gọi hai từ như "bác sĩ" khiến cô căng thẳng thì có thể gọi tôi là Mr. Tô."

    Thấy tôi nắm chặt cây bút trong tay, anh nói tiếp: "Cứ yên tâm ký vào bản cam kết, mọi nguy hiểm viết trong đó đều sẽ không xảy ra đâu."

    Ngừng một giây, anh bổ sung thêm: "Tôi hứa đấy."

    Đúng như anh nói, ca phẫu thuật kết thúc một cách thuận lợi vào ngày hôm sau.

    Lúc tôi được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, bố mẹ tôi vội vã chạy tới bên cạnh tôi. Anh đi ra sau đó, đợi tôi ở cửa thang máy. Có lẽ vì thuốc mê khiến tinh thần mơ màng, tôi nhớ mang máng rằng mình đã huyên thuyên với anh rất nhiều chuyện, nhưng cụ thể là chuyện gì thì tôi không có ấn tượng.

    Về sau nghe mẹ kể lại tôi mới biết, hôm đó tôi đã nở nụ cười ngọt ngào với vị bác sĩ kia, còn hỏi đi hỏi lại người ta mười mấy lần rằng: "Anh là ai?"

    "Vậy anh ấy trả lời sao ạ?" Tôi hỏi mẹ.

    "Cậu ấy nói, cậu ấy là Mr. Tô của giường số 31"

    Tôi nằm trên giường bệnh, ngực vẫn còn cắm ống truyền, nhưng khuôn mặt thì đang mỉm cười rất ngọt, rất ngọt.
    Tôi biết, bất luận tôi đặt ra yêu cầu khắt khe đến mức nào về mẫu bạn trai lý tưởng thì lần này đã có người vừa vặn phù hợp với từng dấu gạch đầu dòng.

    Mấy cô bạn lúc đầu vốn chê cười tôi sẽ cô độc tới già, sau khi gặp mặt Mr. Tô đều phải đồng loạt cảm thán:

    "Thì ra trên thế giới này thật sự có một người như vậy."

    "Thì ra một người như vậy lại thật sự có thể bị cậu giật mất."

    "Thì ra anh ấy chính là Mr. Tô của cậu."

    Đúng vậy, anh ấy chính là Mr. Tô ở giường số 31 của tôi.
     
    Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
    Chương 2-1: Anh là Mr. Tô của giường số 31


    Hồi đại học, tôi đột nhiên mắc căn bệnh tức ngực khó thở, bắt buộc phải phẫu thuật. Bởi vì ca mổ có những nguy hiểm nhất định, bệnh viện yêu cầu lấy máu động mạch.

    Động mạch trên cánh tay tôi rất mảnh, bác sĩ thực tập bèn dẫn tôi tới phòng xử lí máu ở chân. Có lẽ vì căng thẳng, cộng thêm kinh nghiệm không đủ, anh chàng bác sĩ thực tập còn non kinh nghiệm kia chọc mấy lần vẫn không thành công, bèn tìm tới Mr. Tô.

    Sau khi bước vào, Mr. Tô kéo kín rèm, một tay vân vê kim tiêm, một tay đặt lên giường, nói với tôi: "Nơi lấy máu nằm sau trong bắp đùi, cô phải kéo cao quần lên một chút nữa."

    Tôi nhìn Mr. Tô trắng trẻo điển trai, khỏi nói cũng biết trong lòng căng thẳng đến mức nào. Song ngoài mặt tôi vẫn tỏ ra thoải mái, đùa cợt anh: "Bị anh nhìn thấy hết rồi, anh có chịu trách nhiệm với tôi không?"

    Đầu mũi tiêm đâm vào da thịt, chẳng mấy chốc đã rút ra được một ống máu đầy.

    Tôi những tưởng trò đùa thế là chấm dứt, đang hối hận thì thấy anh đang nghiêm túc nhìn mình, không cười không giỡn, đáp lại: "Tôi sẽ cân nhắc chuyện này."

    Về sau, trong một buổi tụ tập bạn bè, có người hỏi tôi: "Rốt cuộc, trong hai người ai theo đuổi ai trước."

    "Là mình theo đuổi trước." Tôi nói.

    Còn anh trầm mặc một lúc mới trả lời: "Tại tôi nhìn thấy hết của cô ấy trước."

    Mọi người trong bàn cười ầm lên cả, mặt mũi tôi đỏ bừng.
     
    Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
    Chương 2-2: 2-2 và 2-3


    <b>2-2</b>

    Trước khi phẫu thuật, Mr. Tô tới tìm tôi nói chuyện, dán tấm phim chụp cắt lớp của tôi lên trên đèn đọc phim rồi lần lượt giảng giải cho tôi trình tự của ca mổ cũng như việc nó sẽ gặp nguy hiểm ở những khâu nào, bộ phận nào.<b>

    Không biết vì khí lạnh trong văn phòng hay vì quá căng thẳng, tôi bỗng cảm thấy cả người cứng đờ. Chẳng biết anh đã nói tới đâu, tôi bất ngờ ngắt lời anh: "Đến lúc mở phanh lồng ngực ra, nếu anh cảm thấy phần trăm thành công không cao thì lại khâu vào và đẩy tôi ra ngoài được không?"

    Anh sững sờ nhìn tôi.

    Tôi nói tiếp: "Tôi còn rất nhiều việc muốn làm, nhiều lắm, nhiều lắm. Ít nhất hãy cho tôi thời gian làm xong mấy việc ấy đã."

    Anh mím môi, ánh mắt tối hẳn đi, nói một câu mà cả đời này tôi không bao giờ quên được.

    Anh nói: "Tôi sẽ giúp cô bình an vô sự sống tiếp trên thế gian này."

    Kết thúc ca mổ, tôi tỉnh dậy sau khi thuốc mê hết tác dụng thì nhìn thấy anh đứng ở đầu giường, cười nhẹ nhàng rồi nói: "Ca phẫu thuật rất thành công."

    Sau này, khi chúng tôi đến với nhau, tôi từng hỏi anh: "Anh thích em từ khi nào vậy?"

    Anh cười đáp: "Vào lúc em nói tỉ lệ thành công không cao thì hãy khâu ngực em lại và đẩy em ra ngoài."

    Anh không hỏi lại tôi. Nhưng từ tận đáy lòng mình, tôi đã trả lời một câu giống hệt như thế: " em yêu anh, từ khoảng khắc mở mắt ra và lại một lần nữa được nhìn thấy anh."

    <b>2-3</b>

    Nguồn không có chương này, mong độc giả thông cảm!
     
    Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
    Chương 2-4


    Ngày thứ hai, sau khi hoàn thành ca mổ, y ta trưởng yêu cầu tôi bước xuống giường vận động nhẹ nhàng. Cô ấy nói rằng như vậy sẽ giúp tôi hồi phục nhanh hơn.

    Lúc đó, trên người tôi còn cắm đầy ống truyền, vết mổ khiến tôi phải nghiến răng nghiến lợi chịu đau. Nhưng tôi vẫn kéo theo chai nước truyền, đi vòng quanh dãy phòng bệnh.

    Khi đi ngang qua phòng làm việc của bác sĩ, đúng lúc bác sĩ Tô xuất hiện trước cửa, hai tay đút túi áo blouse trắng, nói với tôi: "Bốn vòng, thế là tạm được rồi."

    Tôi lập tức cười tươi như hoa, cố nhịn đau nói: "Anh đang đếm giúp tôi à? Vậy tôi có phải là người kiên cường nhất trong số các bệnh nhân của anh không?"

    Anh nhìn tôi rồi thản nhiên buông một câu: "Là người đẹp nhất."

    Ngay lúc trái tim tôi như sắp nổ tung đến nơi, anh bổ sung thêm: "Bởi vì cô được mặc bộ đồng phục bệnh viện đẹp nhất."

    Tôi cúi đầu nhìn trang phục của mình. Bệnh viện vừa đặt may một lô đồng phục màu xanh dương kẻ ca rô mới tinh. Tôi chính là người đầu tiên mặc nó.

    Tuy nhiên cho đến tận bây giờ, ký ức tôi vẫn tự động xoá bỏ câu nói sau cùng của anh, chỉ dừng lại ở việc anh khen tôi là người đẹp nhất.
     
    Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
    Chương 2-5


    Theo quan niệm của bố mẹ, bệnh nhân sau khi mổ xong nên ăn các loại đồ ăn thanh đạm, dễ tiêu hoá, không được ăn dầu mở, không được ăn đồ lạnh bụng, còn không được gội đầu.

    Thời tiết giữa tháng Sáu, tuy rằng trong phòng bệnh bật điều hoà ở chế độ vừa phải, nhưng tóc tôi vẫn cứ dính dớp khó chịu.

    Tôi xin phép mẹ: "Mẹ giúp con gội đầu nhé."

    Mẹ tôi quả quyết từ chối: " Con trải qua một ca mổ lớn như vậy, nên cố gắng giữ gìn, kiểu gì thì kiểu, một tháng sau mới được gội."

    Sáng hôm sau, Mr. Tô tới kiểm tra tình hình sức khoẻ, tôi hỏi anh một câu: "Tôi có thể gội đầu được chưa?"

    Anh nhìn mái đầu bê bết của tôi, khẽ cười rồi trả lời: "Chưa được."

    Mẹ trừng mắt với tôi một cách đắc ý.

    Buổi trưa, Mr. Tô dẫn một cô y tá thực tập tới phòng bệnh, nói là cần đổi thuốc, yêu cầu người nhà ra bên ngoài một lát.

    Sau đó, cô y tá nhỏ vô cùng nhanh nhẹn bê một chiếc chậu, đặt bên cạnh giường rồi nói với tôi: "Chị nằm xuống đi để em gội đầu giúp chị."

    Tôi cực kỳ ngạc nhiên nhìn về phía Mr. Tô. Anh đang đút hai tay vào túi áo, nghiêm mặt nói: "Không có lần sau."
     
    Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
    Chương 2-6


    So với việc gội đầu, khó giải quyết hơn chính là vấn đề chế độ ăn uống của một bệnh nhân vừa phẫu thuật như tôi.

    Thời tiết mùa hè bốn mươi độ, tôi phải uống canh gà do mẹ tôi hầm, mồ hôi cứ chảy ròng ròng khắp người cứ như bị ai té nước vào người vậy.

    Trên hành lang, một bạn nhỏ cầm miếng dưa hấu chạy vụt qua tôi. Tôi nuốt nước bọt ừng ực, xin phép mẹ: "Mẹ ơi, con có thể ăn miếng dưa hấu không ạ? Con ăn một miếng thôi ạ."

    "Đó là loại quả lạnh bụng, con ăn chuối đi."

    "Vậy con có thể ăn hamburger không ạ? Con thật sự không nuốt nổi canh gà nữa rồi."

    "Mấy thứ thức ăn đó độc hại không khác gì rác cả."

    Buổi trưa, nhân lúc cô y tá trưởng tới phòng tôi kiểm tra phòng, tôi hỏi: "Tôi có thể ăn món gì?"

    Cô y tá trưởng trả lời: "Sau phẫu thuật cần bổ sung các chất dinh dưỡng, nên chỉ cần cô thấy ngon miệng thì ăn món gì cũng được."

    Tôi đang định tranh cãi kịch liệt với mẹ thì mẹ trừng mắt nhìn qua: "Cô ấy là mẹ con à? Cô ấy có đối xử tốt với con bằng mẹ không?"

    Thôi được rồi, tôi một lần nữa tuân lệnh mẫu thân.

    Buổi tối, bệnh viện không cho phép người nhà ở lại. Một mình tôi ở lại đang định tắt đèn đi ngủ thì nghe thấy tiếng ai đó thông qua tiếng loa phát thanh gắn trước giường: "Bệnh nhân giường số 31, tới văn phòng bác sĩ một chuyến."

    Tôi nhích từng bước, từng bước tới văn phòng bác sĩ. Cả phòng làm việc rộng thênh thang chỉ có một mình bác sĩ Tô ngồi ghi chép các ca mổ.

    Thấy tôi bước vào, anh chỉ tay sang bên cạnh, nơi đó đặt một hộp salad hoa quả to tướng.

    Mắt tôi tròn xoe cực đại, đang định hỏi có phải dành cho tôi hay không thì anh lên tiếng trước: "Tôi gọi ở ngoài đấy."

    Tôi ăn sạch sẽ hộp salad như đứa trẻ chết đói lâu ngày, suốt quá trình đó, anh vẫn yên lặng ngồi bên cạnh viết bản tường thuật ca mổ.

    Tôi ăn uống no say, đang định nói lời cảm ơn anh thì bỗng thấy anh nhìn sang chiếc hộp salad sạch trơn và cảm thán: "Tướng ăn uống của cô đúng là xấu..."
     
    Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
    Chương 2-7


    Vài ngày sau, sức khoẻ tôi khá hơn một chút. Có thể đi ra khoảng sân bên ngoài bệnh viện đi lại hít thở không khí. Tôi gặp cô gái ở phòng bệnh kế bên cũng là bệnh nhân do bác sĩ Tô phụ trách.

    Cô ây nói Mr. Tô từng là đàn anh hồi cấp ba của cô ấy. Lúc còn đi học, anh là một người khá kiêu ngạo, lạnh lùng, không ngờ khi trở thành bác sĩ vẫn không có gì thay đổi.

    Tôi lắc đầu nguầy nguậy, sau đó nhiệt tình kể cho cô ấy bác sĩ Tô là người chu đáo, tốt bụng thế nào. Cho tôi gội đầu, còn mua hoa quả cho tôi ăn. Sau này ra viện, nhất định tôi sẽ tặng bác sĩ Tô lá cờ thi đua xuất sắc.

    Cô gái kia nhìn tôi bằng khuôn mặt bàng hoàng: "Chúng ta đang nói cùng một người sao?"

    Tôi đọc tên bác sĩ Tô ra.

    Cô gái ấy trầm mặc một lúc rồi trả lời tôi: "Giường số 31 à, chắc cô trúng giải độc đắc rồi, giải thưởng năm triệu tệ ấy..."

    Lúc đó tôi vẫn chưa hiểu cô ấy nói vậy là có ý gì, về sau khi tới tham gia buổi họp lớp cấp ba của Mr. Tô tôi mới biết, hồi đi học, anh cao ngạo khó gần đã thành thói quen. Bạn bè cùng trường với anh còn nói sau này cô gái nào có thể khiến anh chú ý, chủ động quan tâm chăm sóc thì chẳng khác nào trúng giải độc đắc năm triệu tệ cả.
     
    Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
    Chương 2-8


    Gần tới ngày ra viện, bệnh viện phát cho tôi một phiếu điều tra mức độ hài lòng của bệnh nhân. Nội dung trên phiếu điều tra vô cùng tỉ mỉ và chi tiết, từ việc chăm sóc của y tá tới thái độ của bác sĩ, gần như bao hàm tất cả những người tôi đã tiếp xúc trong khoảng thời gian này.

    Tôi điền lần lượt từng hạng mục. Tới dòng nhận xét về bác sĩ điều trị chính, tôi tích "Hài lòng" vào tất cả các mục như khả năng điều trị, y đức... Chỉ có điều, ở dòng "Viết thêm đề xuất", tôi đã điền vào một câu: "Quá ít cười."

    Phiều điều tra nộp xong chưa đầy nửa ngày, Mr. Tô đã xuất hiện trước giường bệnh của tôi, một tay cầm theo bản điều tra, một tay gõ lên lan can giường bệnh.

    Tôi ngồi phắt dậy, khuôn mặt ngơ ngác, không hiểu tại sao bản điều tra kín của bệnh viện lại lọt vào tay anh được.

    "Cười nhiều có chữa được bệnh không? Có mổ được thành công không? Có làm tiêu tan u bướu trong cơ thể không? Có thể cứu sống nổi con người không?"

    Lần đầu tiên tôi nghe anh nói một câu nhiều chữ như vậy. Trong lúc đầu óc đờ đẫn, tôi chỉ đáp lại một từ: "Có thể."

    Nét mặt anh cứng đờ. Anh nhét bản điều tra vào lòng tôi rồi nói: "Điền lại đi."

    Tôi đành phải sửa lại dòng đã viết bên trên, đổi thành: "Bác sĩ Tô chan hoà, nhân ái, y thuật cao minh, như Hoa Đà tái thế."

    Bấy giờ anh mới mãn nguyện cầm bản điều tra đi.

    Về sau, tôi nghe các y tá kể lại, bản điều tra nào có phải bệnh viện phát, nó chỉ được sử dụng trong nội bộ khoa. Cô ấy cũng tò mò rằng sao chỉ mình tôi được nhận.

    Một thời gian sau đó, lần thứ hai tôi bắt gặp bản điều tra ấy là trong chiếc khung ảnh đặt trên bàn anh.

    Bệnh nhân nào đó, bác sĩ điều trị chính nào đó – Anh nói đó là lần đầu tiên tên của tôi và anh được viết chung với nhau.
     
    Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
    Chương 2-9


    Lần phẫu thuật đó của tôi, từ lúc nhập viện tới khi xuất viện, tổng cộng tròn bảy ngày. Bởi vì giường bệnh trong bệnh viện có hạn, tôi phải nhường lại cho các bệnh nhân khác cần kíp hơn.

    Tôi sống chết ở lì trong phòng không muốn đi. Tôi nói với Mr. Tô: "Tôi toàn thân đau nhức, tức ngực, hít thở khó khăn."

    Mr. Tô điền xong phiếu xuất viện cho tôi, ngẩng đầu nói: "Ra cửa rẽ trái, khoa Hô hấp ở tầng ba của toà nhà khám chữa bệnh."

    Tôi bĩu môi, trong lòng thầm nghĩ "Anh thật vô tình, thật lạnh lùng", thế nhưng vẫn thận trọng, dè dặt hỏi anh có thể cho tôi xin số điện thoại được không. Lỡ như tôi thấy không thoải mái, lỡ như bệnh cũ tôi tái phát, lỡ như...

    Tôi còn chưa nói xong một ngàn lý do "Lỡ như" của mình, anh đã rút ra một mảnh giấy từ trong cuốn sổ ra, đưa cho tôi.

    Bên trên có số di động của anh, số máy bàn phòng làm việc, lịch khám chữa bệnh, ngày nghỉ trong tháng này và tháng sau, cùng với khoảng thời gian nào anh sẽ ở phòng bệnh. Điều quan trọng là, tất cả đều được viết tay!

    Tôi suýt nữa thì buột miệng hỏi: Đây là thứ anh chuẩn bị riêng cho tôi ư? Nhưng lời nói gần bật ra khỏi miệng vẫn bị tôi nuốt xuống. Tôi vui vẻ nhận lấy và cất nó thật kỹ.

    Sau này, tôi kể lại chuyện ấy cho mấy cô bạn cùng phòng ký túc xá nghe, cô ấy nói: "Chao ôi, tâm ý của Mr. Tô thật là quá lộ liễu. Anh ấy chỉ còn thiếu một câu trên mảnh giấy đó thôi: Anh rất rảnh, hãy theo đuổi anh đi."

    Thế nên, từ ngày hôm đó, tôi đã thật sự bắt đầu theo đuổi anh.
     
    Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
    Chương 2-10


    Sau khi ra viện, muốn gặp Mr. Tô không còn là vấn đề đơn giản nữa, lý do tái khám hằng tháng là cái cớ duy nhất của tôi. Tuy nhiên phòng khám của anh không tài nào xếp số nổi. Có lần, tôi dậy từ năm giờ sáng để đi xếp hàng, nhưng vẫn thua cả đám đông các cụ ông, cụ bà cao tuổi đứng đó từ tối hôm trước.

    Tới giờ bác sĩ đi làm, tôi đi đi lại lại ở phòng y tá, nghĩ bụng liệu có thể nhân cơ hội này lén lút lẻn vào không.

    Kết quả, bà chị ở phòng y tá vẫy tay với tôi và nói: "Cô là XXX phải không? Đây là số bác sĩ Tô giữ lại cho cô."

    Về sau, tôi nghe các cô lao công của bệnh viện kể lại: số của phòng khám bác sĩ Tô được bán với giá trên trời trong tay mấy người ngoài chợ đen.
     
    Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
    Chương 2-11


    Lần đầu tiên tôi đi tái khám, không biết phải kiểm tra thứ gì trước, mới sáng sớm đã tới phòng khám.

    Một cô ý tá ở quầy lễ tân đưa cho tôi một tờ đơn, bên trên có bốn hạng mục cần kiểm tra. Cô ấy gợi ý tôi làm từng hạng mục lần lượt rồi mang kết quả qua đây.

    Tôi đang do dự không biết có nên làm không thì sau lưng vang lên một loạt những âm thanh ồn ào. Mr. Tô vừa từ trong thang máy bước ra là lập tức có một loạt đám bệnh nhân ùn ùn kéo tới.

    Tôi bị đám đông chắn kín trước mặt, đoán chừng anh cũng không thể nhìn thấy tôi. Đang hụt hẫng, bỗng tôi nghe thấy cô y tá trẻ gọi tên mình, bảo tôi đi vào trong.

    Ngoài hành lang, bệnh nhân đứng kín lối đi, nhưng trong phòng lại chỉ có mình Mr. Tô. Anh đưa cho tôi tờ giấy kiểm tra và nói: "Giờ này khoa Chiếu chụp vẫn còn rất ít bệnh nhân, cô đi chụp ngực trước đi."

    Tôi nhìn anh, đầu óc trống rỗng, chỉ biết cười ngây ngốc. Lát sau, tôi hỏi anh: "Chỉ kiểm tra hạng mục này thôi sao?"

    Anh nói: "Chụp xong rồi xem tình hình."

    Trong lúc chúng tôi nói chuyện, cánh cửa phòng khám liên tục bọ xô đẩy. Tôi cũng không tiện ở lại lâu, định rời đi.

    Anh ấn số, gọi bệnh nhân tiếp theo. Trong lúc loa phát thanh thông báo, tôi đồng thời nghe thấy anh nói: "Có phải cô mập lên rồi không?"

    Tôi quay đầu lại nhìn anh với vẻ mặt ngơ ngác.

    Anh cười khẽ: "Rất xinh."

    Giây phút đó, cả người tôi như bị điện giật, ngay cả chút sức lực để đưa tay kéo cửa cũng không còn nữa.
     
    Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
    Chương 2-12


    Kết quả chụp ngực phải chập tối ngày hôm đó mới có. Mr. Tô đã ngừng khám bệnh, trở về khoa Nội trú, lần khám tới phải đợi đằng đẵng một tuần trời.

    Tôi cũng ngại theo anh tới tận phòng bệnh, đang ỉu xìu đi ra trạm xe buýt đợi xe thì chuông di động reo vang, trên màn hình hiển thị ba chữ: đừng có gọi.

    Lúc đó trái tim tôi như lên cơn co thắt. Trước đó vì sợ bản thân không kiềm chế được muốn liên lạc với Mr. Tô, tôi đã sửa tên anh thành "Đừng có gọi".

    Anh nói: "Giường số 31, tôi hỏi khoa Chiếu chụp rồi, ảnh chụp của cô đã có, tới văn phòng tôi luôn nhé."

    Tôi có mặt ở văn phòng Mr. Tô anh cùng một vài bác sĩ đang họp. Thấy tôi đi vào, anh giơ tay đưa cho tôi một chiếc chìa khoá và nói: "Đợi tôi trong phòng hội nghị nhé."

    Mười mấy phút sau, anh bước vào, đặt một hộp salad hoa quả trước mặt tôi và nói: "Cô ngồi yên và ăn đi."

    Vốn định hỏi salad này lại gọi người mang đến à, nhưng anh dường như đoán được suy nghĩ của tôi, bèn hỏi: "Lần này không phải gọi đến, tôi cất công đi mua đấy."

    Tôi gần như vùi mặt xuống hộp salad, trong lòng kích động tới nỗi suýt nữa rơi nước mắt.
     
    Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
    Chương 2-13


    Tháng thứ ba sau khi phẫu thuật, tôi tới bệnh viện tái khám mới biết Mr. Tô đã tạm dừng công việc để ra nước ngoài học tập.

    Cô y tá ở quầy lễ tân khuyên tôi: "Chị chọn số của bác sĩ khác đi, dù sao cũng chỉ là tái khám, bác sĩ nào cũng như nhau cả thôi."

    Tôi nói: "Tôi sẽ đợi."

    Thế là ngày nào tôi cũng gọi một cuộc đến văn phòng làm việc của Mr. Tô, hỏi xem anh đã quay về hay chưa.

    Về sau, những người trong phòng làm việc của anh đã quen thuộc đến độ nhận ra được giọng của tôi. Tôi cũng ngại khi gọi điện hằng ngày, chuyển sang cách ba, bốn hôm mới gọi một lần.

    Nửa tháng sau, tôi gọi điện thoại tới phòng làm việc của Mr. Tô như mọi lần, tôi nói: "Tôi là bệnh nhân của bác sĩ Tô, anh ấy về chưa ạ?"

    Người ở đầu bên kia điện thoại im lặng mấy giây, rồi bình tĩnh trả lời: "Giường số 31, tôi trở về rồi."
     
    Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
    Chương 2-14


    Thời tiết chẳng mấy chốc đã chuyển lạnh, tôi phát hiện cứ mỗi lần mình ra ngoài quá lâu đều sẽ cảm thấy lồng ngực đau đớn. Có lần đau rất dữ dội, tôi bèn tới bệnh viện nơi Mr. Tô làm việc để khám gấp.

    Bác sĩ kiểm tra bệnh án trước đó của tôi, rồi gọi điện cho Mr. Tô và nói: "Là bệnh nhân của cậu cách đây không lâu, cậu có muốn qua xem thế nào không?"

    Mr. Tô nhanh chóng có mặt, mặc bộ quần áo phẫu thuật màu xanh lục, miệng đeo khẩu trang, tay vẫn còn đeo nguyên đôi găng tay cao su, rõ ràng anh vừa kết thúc một ca mổ.

    Tôi đang nằm trên giường làm điện tâm đồ. Tay anh còn bẩn nên không dám chạm vào tôi, chỉ dùng cánh tay huých nhẹ vào bả vai, hỏi han tình hình của tôi.

    Tôi nói lồng ngực mình hay lên cơn đau, hơn nữa mỗi khi hít thở sâu sẽ đau gấp bội.

    Bấy giờ anh mới thở phào nhẹ nhõm, nói: "Đây là triệu chứng của đau dây thần kinh liên sườn, một trong những biến chứng của phẫu thuật, cần nghỉ dưỡng một thời gian rất dài mới có thể hoàn toàn hồi phục."

    Mr. Tô bảo vị bác sĩ ban nãy khám cho tôi giữ tôi lại quan sát thêm một lúc, anh đi ra thay quần áo xong sẽ quay lại ngay.

    Sau khi Mr. Tô đi khỏi, vị bác sĩ kia hỏi tôi: "Cô là bạn gái bác sĩ Tô à?"

    Tôi lắc đầu nói không phải, vị bác sĩ liền nhìn tôi bằng ánh mắt nghi hoặc: "Ánh mắt hai người nhìn nhau cứ như đang yêu đương nồng thắm ấy."

    Bị anh ấy nói như vậy, lồng ngực tôi càng đau hơn, có trời biết, tôi ao ước được yêu đương nồng thắm với bác sĩ Tô một lần đến thế nào, và khao khát biết bao một lần ấy kéo dài cả cuộc đời.
     
    Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
    Chương 2-15


    Biến chứng đau khổ nhất sau khi phẫu thuật không gì khác chính là những cơn đau dây thần kinh liên sườn. Nó gần như bầu bạn với những lần hô hấp hằng ngày của tôi, khoảng nửa năm đó tôi dừng hết mọi hoạt động vận động.

    Mr. Tô có gọi điện thoại cho tôi mấy lần, dặn dò tôi rằng ngày phải kiên trì uống vitamin B, đừng đi ra ngoài trời lâu quá, hít thở bầu không khí ấm áp sẽ dễ chịu hơn.

    Tôi làm theo những gì anh chỉ bảo, bệnh tình quả thật có chuyển biến tốt hẳn hơn.

    Sau đó, bệnh viện cũng gọi điện tới hỏi han về tình hình hồi phục của tôi. Lúc đó tôi không biết kiểu biến chứng này có phải hiện tượng thường gặp hay không. Sợ sẽ mang lại rắc rối cho Mr. Tô, tôi bèn nói mọi việc đều rất bình thường.

    Không lâu sau, tôi liền nhận được cuộc điện thoại của Mr. Tô, anh hỏi tôi: "Trong cuộc hỏi thăm của bệnh viện, sao không nói là bị biến chứng?"

    Tôi ấp úng rất lâu mới trả lời: "Tôi sợ có người làm khó anh."

    Anh bật cười ở bên kia đầu điện thoại: "Biến chứng là tình trạng rất bình thường, 99% bệnh nhân sau khi phẫu thuật đều xuất hiện biên chứng."

    Tôi vò đầu bứt tai không biết phải đáp lời anh sao cho phải, thì bỗng nghe anh nói: "Nhưng tôi vẫn rất hy vọng cô thuộc 1% còn lại."
     
    Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
    Chương 2-16


    Mùa đông năm đó, tôi có người chú mới được phát hiện bị mắc u phổi. Biết bác sĩ điều trị chính cho tôi là một nhân tài trẻ tuổi của khoa Ngoại lồng ngực, chú nhờ tôi mang kết quả chiếu chụp tới cho Mr. Tô xem.

    Tôi gửi kết quả chiếu chụp vào di động của Mr. Tô. Anh nói nhìn như vậy không rõ ràng, bảo tôi tối ngày mai tới bệnh viện tìm anh.

    Tối hôm đó, tôi đợi từ sau giờ tới chín giờ, y tá nói anh vẫn chưa thực hiện xong ca mổ. Đến tận mười một giờ, anh mới từ trong thang máy đi ra, mặc bộ quần áo khử trùng, bên tai còn mang khẩu trang, dáng vẻ mệt mỏi.

    Tôi nói: "Hay hôm khác tôi lại đến nhé?"

    Anh hỏi: "Cô đã ăn uống gì chưa?"

    Tôi đáp: "Chưa."

    Anh nói: "Cùng ăn đi."

    Tôi nói: "Vậy tôi để ảnh chiếu lại ở đây."

    Anh nói: "Mang theo đi, để lúc ăn xem luôn."

    Thế là, lần đầu tiên tôi được dùng chung bữa tối với Mr. Tô.
     
    Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
    Chương 2-17


    Chú tôi nói muốn mời các bác sĩ trong khoa Ngoại lồng ngực cùng đi ăn một bữa, địag điểm được quyết định là một nhà hàng nhỏ bên cạnh bệnh viện.

    Tôi khá thân với các bác sĩ trong khoa nên tới phòng làm việc mời họ. Trùng hợp thay, Mr. Tô cũng có mặt. Tôi vốn đoán rằng anh nhất định sẽ không đi, ai ngờ anh là người đầu tiên đồng ý.

    Bất chấp ánh mắt nghi hoặc của cả đám người trong phòng, anh và vài bác sĩ khác cùng tới nhà hàng.

    Ban đầu, tôi ngồi ở vị trí gần cửa, còn anh bị đám đông đẩy vào vị trí chính giữa bàn. Kết quả, anh lấy lý do bên đó có điều hoà, thổi thẳng vào người khiến anh đau đầu để dịch sang bên cạnh một chỗ.

    Tôi nói chỗ của mình chắn đường bưng bê đồ ăn của nhân viên, nên cũng dịch sang bên cạnh một chỗ.

    Lúc sau, anh viện đủ mọi lý do để dịch hẳn về phía cửa, tôi cũng nghĩ đủ mọi cớ để dịch hẳn vào bên trong. Cuối cùng, trước khi bữa cơm bắt đầu, tôi và anh đã ngồi được bên cạnh nhau.

    Các bác sĩ mải mê trò chuyện, chỉ có mình Mr. Tô từ đầu đến cuối không nói năng gì, yên lặng ngồi lau tay.

    Chú tôi thấy hai người chúng tôi ngồi cạnh nhau, bèn nói một câu: "Vy Vy và bác sĩ Tô quả nhiên là rất thân thiết, hahahahaha..."

    Tôi vội đánh mắt ra hiệu với chú, đang định giải thích chỉ thân thiết bình thường thôi thì Mr. Tô ngồi bên đã chầm chậm ngẩng đầu lên đáp: "Vang, thân ạ."

    Tổng cộng chỉ có ba chữ mà khiến đôi tai của tôi bỗng dưng nóng bừng lên.
     
    Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
    Chương 2-18


    Về sau, ca mổ của chú tôi cũng do Mr. Tô làm bác sĩ chính. Con cái của chú đều đi làm xa, tôi thường xuyên tới bệnh viện thăm nom, nên cơ hội gặp mặt Mr. Tô cũng nhiều hơn.

    Có hôm, tôi cầm phiếu xét nghiệm của chú trong tay, phát hiện có một chỉ số về u bướu tăng cao đến khó tin. Tôi rất lo lắng gọi điện thoại cho Mr. Tô, nhờ anh xem hộ.

    Anh nói một phân viện có buổi hội chuẩn, anh đang đứng ở cửa thang máy dưới đại sảng, bảo tôi xuống dưới tìm anh.

    Trong thang máy, người đông đến phát sợ, khó khăn lắm tôi mới len được xuống tâng một. Anh đứng ở bên ngoài, giơ tay ra với tôi.

    Tôi những tưởng anh có y kéo tôi ra khỏi đám đông trong thang máy, thế là tôi nắm tay anh rất chặt. Kết quả, bác sĩ thực tập đứng cạnh anh sững sờ, tôi cũng nhìn thấy biểu cảm của anh khựng lại vài giây lát.

    Bấy giờ tôi chợt hiểu ra, anh giơ tay là muốn lấy phiếu xét nghiệm của tôi. Tôi nhất thời không biết nên giấu mặt vào đâu.

    Kết quả, anh chỉ nhẹ nhàng giơ bàn tay còn lại lên để lấy phiếu xét nghiệm, vừa xem vừa động viên tôi: "Không sao đâu. Hạng mục này không đại diện cho bệnh trạng gì cả..."

    Bàn tay nắm tay anh của tôi vẫn chưa hề buông ra.
     
    Được Anh Yêu Mới Gọi Là Yêu
    Chương 2-19


    Mấy ngày trong nom chú trong bệnh viện, tôi thường xuyên ăn cơm rất muộn. Có hôm gần chín giờ mới ăn tạm bát bún ở cửa hàng đối diện bệnh viện, bỗng nhiên tôi nhìn thấy có bóng mấy người quen đi vào, là người trong khoa của Mr. Tô.

    Nhìn thấy tôi, Mr. Tô ngồi xuống ghế đối diện không hề do dự, sau đó cả một chiếc bàn tròn đầy ắp người lập tức.

    Các bác sĩ nói đùa với nhau: "Trong vòng nửa năm nay, cậu ấy gặp em nhiều nhất luôn ấy."

    Tôi cười góp vui, nhưng vì có Mr. Tô ở đối diện nên trong lòng vẫn rất hoang mang.

    Khó khăn lắm mới đợi được tới lúc mọi người ăn xong. Có hai bác sĩ muốn đi nhờ xe của Mr. Tô. Anh nói: "Hôm nay không tiện đường."

    Hai vị bác sĩ đó hỏi: "Anh đi đâu mà lại không tiện đường?"

    Mr. Tô nhìn tôi chằm chằm không dời mắt: "Cô sống ở đâu?"

    Bầu không khí trong giây lát có phần kì lạ. Tôi cười phá lên mấy tiếng rồi nói: "Hôm nay tôi ở lại bệnh viện, trông người nhà."

    Bấy giờ hồi tưởng lại chuyện lần ấy, tôi vẫn còn nhớ như in ánh mắt ảm đạm trong giây lát của Mr. Tô. Nhưng tôi biết phải làm sao bây giờ? Lúc đó đầu óc tôi rối ren vô cùng, còn con tim thì tưởng như sắp nổ tung đến nơi.
     
    Back
    Top Bottom