Khác < Dừng > [TR/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản Diện

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
289626561-256-k729971.jpg

< Dừng > [Tr/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản Diện
Tác giả: CakeK06
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đọc đi rồi biết



tokyorevengers​
 
Có thể bạn cũng thích
  • < Drop > Heh..Tsuki-chan [ Haikyuu/OOC/ Alltsuki ]
  • Vô tình gặp em <Hũ Nhĩ Du Sinh>
  • One Piece < [ Doujinshi ] >
  • Nguyệt Hạ Mộng Tình < Lý Thường Kiệt >
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [<LẤP LỐI TRONG TIM>]
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Edit - Cao H] Vô Nhan <Mở Đầu + Phần I> 大饼
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • < Dừng > [Tr/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản Diện
    Chap 1: Quay lại


    Trong một căn hằm tối không có lấy một tí ánh sáng.

    Có một cậu con trai với mái tóc màu nắng và đôi mắt màu đại dương.

    Đang nằm co rúm ở một góc.

    Chỉ mặc mỗi một chiếc áo sơ mi trắng dài ngang đùi.

    Cậu con trai đó có tên là Hanagaki Takemichi.

    Người được cho là anh hùng và cũng được xem như ánh sáng dẫn lối cho băng đảng Kanto Manji hay được gọi tắt là Touman.

    Cậu ấy đã giúp họ đi đúng con đường.

    Giúp họ ra khỏi bóng tối.

    Không màng tới tính mạng của chính bản thân mình quay về quá khứ.

    Hết lần này đến lần khác để cứu họ.

    Rồi để nhận lại được gì ?

    Sự quý trọng, tôn trọng, yêu mến hay sư ngưỡng mộ dành cho một vì anh hùng ?

    Không chẳng gì cả ngoài sự PHẢN BỘI .

    Và bị chà đạp không thương tiếc.

    Họ đã chà đạp người anh hùng đã cứu họ.

    Họ biết không ? ....

    Câu trả lời là KHÔNG họ không biết.

    Vì sao ư ?

    Ha~ mời bạn cùng tôi quay về 6 tháng trước .

    Mikey: nè Takemitchy mày đến họp bang đi có chuyện gắp

    Takemichi: hả ?

    Chuyện gì mà gắp ?

    Mikey: bang có thành viên mới khá quan trọng nên muốn mày đến để giới thiệu

    Takemichi: oke~ tao tới ngay

    Lúc đầu mọi thứ khá bình thường...Ừm bình thường cũng chỉ là màn giới thiệu.

    Ai là ai mà thôi tôi không quan tâm cho lắm.

    Cô nàng được Mikey nhắc đến á.

    Ha~ cô ta có mái tóc màu xanh đậm ngắn ngang vai.

    Cùng với đôi mắt tím to tròn.

    Tên cô ta là Miura Gomi

    ( Gomi / ごみ theo tiếng nhật có nghĩ là rác rưởi )

    ( ảnh lượm )

    Mọi thứ sẽ không có gì.

    Khi cô ta vào băng cả ...ừm đúng vậy.

    Cô ta đã thảm hại tôi ( Takemichi) không ít lần sao đó.

    Dùng tôi và cô ta chẳng có bất cứ thù hoánh nào cả

    Miura Gomi: hức..em xin lỗi..hức..em không cố ý nói ...chuyện anh đánh em cho mấy anh ấy biết đâu..hức..hức...em xin lỗi

    Đó cứ như thế mà bọn họ tin.

    Ha~ đúng là cuộc đời mà đắng cay thật.

    Tôi cũng bắt đầu thấy hối hận rồi.

    Hối hận những lần mà tôi đỡ một nhát đâm cho Draken cũng như Baji.

    Hối hận cái lần mà khuyên nhủ Mikey tha thứ cho Kazutora.

    Hối hận tôi hối hận vì mình đã quên biết và cứu từng người bọn họ.

    *Cạch* - tiếng mở cửa

    Mikey: dậy rồi à thằng điếm.

    Gomi: anh đừng nói anh ấy như thế chứ..anh ấy buồn thì sao~

    Smiley: haha em đang lo cho cái thằng đã hãm hại em không ít lần đó à

    Baji: em tốt thật đó Gomi~

    Takemichi: " buồn nôn thật " - suy nghĩ

    Draken: sao Mikey nói mà mày không trả lời ?

    Thằng điếm

    Takemichi: tụi mày cũng đâu phải đuôi mà không thấy.

    Sao khi nghe câu nói của Takemichi ai trong số bọn họ cũng khụng lại một lúc.

    Ai cũng đang quang mang là tại sao em lại nói như vậy.

    Tại sao nhỉ ?

    À không phải tại họ sao ~

    Mikey: Mày dám nói thế hả thằng điếm !!!

    Vừa nói Mikey vừa tung một cú đá khiến cho Takemichi văng xa mấy mét.

    Không dừng lại ở đó những con người còn lại cũng bắt đầu tham gia vào màn đánh đập không thương tiếc này

    Còn cô ta, người con gái mà họ cho là thần khiết.

    Cô ta đang nở một nụ cười khinh bỉ.

    Cô ta cười vì họ đánh em ?

    Đúng rồi cô ta đang cười với thành quả của mình mà~

    Sau khi dừng lại

    Draken: hôm nay đến đây thôi.

    Mai tiếp

    Smiley: haha tao còn chưa đã tay nữa mà💢

    Mitsuya: hình như Gomi đói rồi tao đi làm đồ ăn cho em ấy đấy

    Angry: em ghét nhìn thấy Gomi đói

    Chifuyu: được rồi đi thôi.

    Đừng ở đây nữa

    Misuyua: giờ mới để ý thằng Hakkai đâu ?

    Gomi: anh ấy nó là gia đình có việc nên khoảng chiều anh ấy mới về á

    Mikey: được rồi đi thôi đừng ở đây nữa bẩn mắt lắm

    Bọn họ đã rời đi....

    Cậu khóc rồi cậu lại khóc rồi.

    Dù biết là mình hận bọn họ như cũng còn rất yêu bọn họ...

    Cậu khóc rồi cậu ôm lấy cái cơ thể đầy vết thương đang rĩ máu đó.

    Cậu mặt kệ những vết thương đó không bằng vết thương trong tim đang rĩ máu.

    Mọi người có biết không ?

    Vết thương bên ngoài á.

    Nó có thể đau như chỉ đau một lần và nó rất dễ lành lại.

    Còn vết thương trong lòng á.

    Nó cực kỳ khó lành cũng rất khó để chữa.

    Takemichi:hức..tại sao..hức...mình lại chịu hoàng cảnh này..hức..chứ...hức...hức...Mình đã làm gì sai à..hức...

    *Cạch* - tiếng mở cửa

    Hakkai:....

    Takemichi...

    Takemichi:....- ngước mặt lên nhìn

    Takemichi: sao mày muốn đánh tao à...

    Hakkai: mày biết tao không như vậy mà...

    Tao đến băng bó cho mày nè

    Takemichi: không cần mày đi đi

    Hakkai : như ...

    Baji: Mày mới về à Hakki - Xuất hiện từ đằng sao lưng Hakkai

    Hakkai: ừm thì sao ?

    Baji: Gomi khá nhớ mày đó.

    Lên thăm em ấy đi

    Hakkai: nó có bọn mày rồi mà cần gì đến tao ?

    Baji: Xí .

    Có phúc mà không biết hưởng

    Nói xong Baji kéo Hakkai đi không đi và không quên khóa cửa.

    Mọi chuyện cứ lập lại theo trình tự.

    Không có gì thay đổi nữa.

    Những cơn đòn vô cơ từ bọn họ cậu đã quen rồi .

    Không còn cảm xúc gì với nó nữa.

    Nước mắt của cậu nó cũng đã cạn rồi không còn rơi xuống nữa.

    Nụ cười tỏa nắng từng cứu lấy bao con người cũng biến mất rồi.

    Người con trai luôn tỏa ra ánh sáng ấy giờ cũng chỉ còn là bóng tối vô tận.

    Mọi người có nghĩ vì sao ba mẹ cậu không tìm cậu không ?

    Ha~ đơn giản thôi, vì gia đình cậu là gia đình gia giáo không chấp nhận gay.

    Mà cậu lại yêu họ có nghĩ cậu là một gay.

    Thế nên họ đã từ cậu đứa con duy nhất của họ để giữ cái thứ gọi là ' SĨ DIỆN ' .

    Còn về nhóm Akkun bạn thân của cậu cũng ra sức bảo vệ cậu như họ làm sao mạnh bằng những con quái vật kia đây ?

    Còn Hinata người con gái mà cậu đã năm lần bảy lượt cứu sống lại đi tin cô ta và Emma cũng vậy....

    Thời gian cứ thế mà trôi qua.

    Cho đến một ngày sao khi hành hạ cậu xong và họ đã quên khóa cửa lại.

    Cậu thấy thế liền canh thời cơ mà chạy khỏi cái địa ngục này.

    Cậu chạy chạy và chạy cho đến khi nhận ra rằng mình đang đứng trên nóc của một tòa nhà bỏ hoang.

    Cậu bắt đầu tận hưởng bầu không khí trong lành lành.

    Đã bao lâu rồi cậu không được hưởng.

    Những đợt gió thổi trong lành của bầu không khí thiên nhiên.

    Như chưa được bao lâu cho đến khi bọn nó kéo tới

    Takemichi: chà, không khí bên ngoài trong lành thật phải không ?

    Hakkai: Takemichi !!?!

    Mày có gì từ từ nói xuống đây đi ở đó nguy hiểm lắm !?!!

    - anh bắt đầu hoảng loạn rồi người anh yêu đang muốn chết

    Mikey: Mày xuống đây nhanh lên !!

    - ra lệnh

    Takemichi: Mày đang ra lệnh cho tao đấy à ?Mikey: Phải !

    Mày mau xuống đây mau !

    Takemichi cậu không nói gì chỉ im lặng quay người về phía họ mà chậm rãi nhìn từng người

    Gomi: Hức...anh xuống đây đi..em sẽ nhường mấy anh ấy lại cho anh mà...hức anh xuống đây đi mà ..hức...- khóc lóc

    Takemichi: ha~ tao tự nhiên thấy buồn cười cho sự ngu dốt của bản thân vì đã cứu bọn mày thật

    Takemichi: bọn mày tin nó một người mà bọn mày quen không bao lâu.

    Mà bọn mày không tin tao người anh em cùng nhau xát cánh chiến đấu cùng bọn mày

    Hakkai: Takemichi !!!

    Tao tin mày mà làm ơn bình tĩnh lại đi xuống đây đi - anh khóc rồi khóc vì bản thân quá vô dụng không bảo vệ được người anh yêu

    Takemichi: cảm ơn mày Hakkai...

    Draken: mọi chuyện còn không phảiaij mày hãm hại em ấy à - anh tức giận rồi

    Takemichi: vậy sao ?

    Tao không biết nữa ~

    Takemichi: tao không muốn tranh cãi nữa~ tao mệt rồi - ngước nhìn lên bầu trời

    Takemichi: hôm nay trời đêm đẹp nhỉ ?

    Không có nỗi một đám mây nào cả - đột nhiên dang tay ra em bắt đầu ngã người về phía sau

    Hakkai: Takemichi !!!?!

    - thét lên

    Sau màn thả người rơi tự do đó mọi người bắt đầu điến người không động đậy.

    Cho đến khi nghe tiếng thét thất thanh của Hakkai đang cố bắt lấy em như đã quá muộn.

    Hakkai bắt đầu chạy như điên xuống

    Hakkai: không...không làm ơn đi ...mày đừng bị gì hết..hức..làm ơn đi mày muốn tao làm gì cũng được hết..làm ơn đừng bỏ rơi tao mà

    Như đời làm sao như mơ được chứ.

    Cậu ấy đã thả mình rơi tự do từ trên tòa nhà cao 5 tầng mà .

    Đối với người bình thường làm sao chịu nỗi chứ

    Bây giờ họ chạy xuống thì cũng chỉ thấy một cái xác không hồn của em đang nằm giữa một dũng máu lớn của em mà thôi.

    Bây giờ em nằm đấy đó.

    Nằm không động đây gì cả.

    Mà trên môi em vẫn còn một nụ cười.

    Đó không phải là nụ cười tỏa nắng như mọi khi.

    Cũng không phải là nụ cười buồn bả bi thương.

    Mà là nụ cười của sự thanh thản giả thoát.

    Em được giả thoát rồi em được giả thoát khỏi cái địa ngục trần gian đoa rồi.

    Em không còm cảm thấy đau nữa.

    Em không còn bị đánh đập hành hạ nữa rồi.

    Mọi thứ KẾT THÚC rồi.

    Đang kết nối

    Bắt đầu cập nhật người chơi số 2786

    Mời bạn chọn

    [ Quyền lực ]

    [ Danh vọng ]

    [ Tiền tài ]

    Takemichi: tôi chọn tiền tài

    Cập nhật thành công

    Người chơi tên Hanagaki Takemichi

    Đã được cập nhật

    Từ từ mở mắt ra là một căn phòng khá lớn với đầy đủ dụng cụ và nội thất trang trí bên trong

    Takemichi: mình...mình sống lại rồi sao ?

    - cậu nhanh chóng chụp lấy chiếc điện thoại của mình.

    Takemichi: ngày 7/08/1995.

    Năm nay mình 4 tuổi á !!?!
     
    < Dừng > [Tr/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản Diện
    Chap 2 : Bắt đầu cuộc sống mới


    Takemichi: vậy là mình đã sống lại một lần nữa nhỉ ?

    - cậu đứng lên đi VSCN rồi bước xuống nhà ăn .

    Hiện tại trong nhà không có bất kì ai ngoài cậu.

    Trên bàn ăn cũng chỉ có một mẫu giấy nhỏ ghi chú lại là " ba mẹ đi công tác vài tuần hoặc vài tháng.

    Tiền ba mẹ để trong thẻ trên bàn đấy.

    Hết thì gọi ba mẹ chuyển thêm "

    Từ lúc sinh ra cho đến khi lớn lên cậu chưa một lần được sự quan tâm hay yêu thương từ ba mẹ như các bạn cùng trăng lứa.

    Mà là sự thờ ơ vô tình.

    Vì vậy cậu mớ ngu muội mà đi đặc hết niềm tin vào những con người đó để cậu đặt được gì ngoài sự phản bội ?

    Vì cha mẹ vô tình như thế mà đứa con phải chịu khổ.

    Ba mẹ nào biết nhỉ ?

    Người lớn mà luôn xem họ là đúng và trẻ con luôn là sai.

    Thế nên thôi cải với bọn họn làm gì cho mệt nhỉ ?

    Cứ mặc họ muốn làm gì thì làm muốn nói gì thì nói.

    Khi mệt rồi thì học sẽ tự động nghĩ thôi~

    Takemichi: ha~ họ trách nhiệm đến mức cho một đứa trẻ bốn tuổi ở một mình ~

    Hệ thống

    Tên: Hanagaki Takemichi

    Tuổi: 4 tuổi

    Điểm : 100 điểm ( quà tặng đăng nhập )

    Tài khoản: 10.000 yên ( quà tặng đăng nhập )

    Kỹ năng: chưa có

    Nhiệm vụ: chưa cập nhật

    Takemichi: hệ thống sao ?

    Giống như trong mấy cuốn manga mà Chifuyu đã đưa mình đọc nhỉ.

    Takemichi: bây giờ thì chưa có nhiệm vụ nên đành đi long vòng xem có gì chơi không nhỉ ?

    Takemichi: hay là đến thư viện mượn sách võ thuật nhỉ ?

    Ha~ ý kiến không tồi một chúc nào a~

    Cậu ra khỏi nhà không quên khóa cửa cẩn thận.

    Và bắt đầu đi đến thư viện.

    Takemichi: à mình nhớ ra rồi.

    Nếu như có điểm thì quy đổi được thứ gì đó phải không ta ?

    Takemichi: vậy mình có thể quy đổi nó ra sức mạnh mà nhỉ

    Hệ thống

    Thông tin

    Tên: Hanagaki Takemichi

    Tuổi: 4 tuổi

    Sức mạnh: 10

    Dẻo dai: 5

    Nhậy bén: 15

    Lực nhảy: 10 cm

    Sức chịu đựng: 40

    Shop

    Sức mạnh +5 : 10 điểm

    Dẻo dai +5 : 20 điểm

    Nhậy bén +5 : 40 điểm

    Lực nhạy +5 : 15 điểm

    Sức chịu đựng +5 : 10 điểm

    Kĩ năng

    Tự phục hồi : 1.000 điểm

    Chữa trị : 1.500 điểm

    Tốc biến : 4.500 điểm

    Tàn hình : 10.000 điểm

    ...

    Takemichi: " nhiều thật nhỉ .

    Mình muốn cái tự phục hồi kia ghê á.

    Đỡ phải đi bệnh viện"

    Vừa đi vừa nhìn vào bản hệ thống nên cậu đã đụng chúng ai đó đang đi đường.

    Takemichi: Gome ( xin lỗi) anh có sao không em không để ý đường lắm

    ... : à anh không sao đâu.

    Anh cũng không nhìn đường mới đụng em mà

    Takemichi: à vâng.

    Anh là bất lương ạ ?

    ... : sao em biết

    Takemichi: anh nhìn quả đầu dị hợm của anh đi

    (¬_¬)



    Như hình

    .... : hể ?

    Nghe đau lòng quá nhóc à

    Takemichi: kệ anh liên quan em không ?

    ... : à anh tên là Sano Shinchiro em có thể gọi anh là Shin

    Takemichi: em tên là Hanagaki Takemichi anh có thể gọi là Takemichi hoặc Micchi tùy anh

    Shin: thế gọi là Micchi nhá

    Đang nói chuyện thì từ đằng xa xa có người chạy lại và la lên

    ... : Này Shin mày đang làm gì vậy hả ?

    ... : mày biết là bọn tao đợi nãy giờ rồi không

    ... : mày lại đi tán tỉnh em nào à

    Takemichi: đồ vô trách nhiệm - nhìn Shin bằng đôi mắt cá chết

    Shin : ớ tao có làm gì đâu.

    Tao tổn thương quá

    Takemichi: gớm quá anh ơi

    ... : thằng nhóc này nói phải đó gớm quá

    ... : mà nhóc nào đây

    Takemichi: em là Hanagaki Takemichi hân hạnh được gặp

    ... : anh là Akashi Takeomi cứ gọi là Omi cũng được

    .... : anh là Arashi Keizo cứ gọi là Benkei

    ... : anh là Wakasa Imaushi cứ gọi là Waka

    Shin : mà giờ anh mới để ý sao em lại ở đây một mình ba mẹ em đâu ?

    Takemichi: em đang đến thư viện.

    Ông bà già nhà em lại lo công việc riêng của họ rồi anh đừng quan tâm.

    Omi: thế là họ để em ở nhà một mình à

    Takemichi : vâng

    Benkei: hiện tại em mấy tuổi ?

    Takemichi: em mới 4 tuổi

    Waka: cha mẹ gì vô trách nhiệm thế ít nhất cũng phải để một đứa trẻ 4 tuổi cho ai chăm sóc chứ

    Takemichi: mấy anh lạ thật đó .

    Shin : bọn anh lạ chỗ nào

    Takemichi: ông bà già em vô trách nhiệm thì kệ bà nó đi em là con hai người họ mà còn không quan tâm thì mấy anh qua tâm làm gì ?

    Takemichi : với lại mấy anh tại sao lại quan tâm một người mới quen biết chớ

    Omi: có gì đâu.

    Tại gì anh cũng có hai đứa em cần phải chăm sóc một đứa bằng em đó

    Shin: anh cũng vậy nên thấy khác đồng cảm với hoàng cảnh của em thôi

    Takemichi : thế thì em cảm ơn lòng tốt của mấy anh.

    Bây giờ thì trách ra em cần đến thư viện

    Waka : em muốn bọn anh chở không

    Takemichi: em không nghĩ là mình dám ngồi xe của ai trong bốn người đâu

    Benkei: sao em biết bọn anh đi xe ?

    Takemichi : thế mấy cái bên kia là gì ?

    - chỉ qua bên đống moto

    Omi : thế nhóc có muốn đi không ?

    Takemichi : ....

    Ai lái an toàn nhất ?

    Shin: haha anh nghĩ người đó là anh - cười tựng tin và vỗ ngực vài cái

    Takemichi: anh Benkei chỡ em nhá ?

    Benkei: ừm được thôi lên xe

    Shin : Ớ sao không phải là anh ?

    Waka: nhìn mặt mày nó không đáng tin chứ zề.

    Đúng không nhóc ?

    Takemichi: ừm anh nói đúng đó 👍

    Sau khi cùng trò chuyện thì Takemichi cũng được những thành viên sáng lập Hắc Long đời đầu.

    Đưa đến trước cửa thư viện.

    Đúng như cậu đoán trước đó Benkei anh ấy có vẻ vì chở cậu nên chạy khá an toàn.

    Còn ba người kia thì lạng lách, đánh vỏng .

    Đúng là toàn dân đua xe mà.

    Takemichi: cảm ơn 4 người đã đưa em đến đây- cậu cuối nhẹ đầu xuống rồi quay đầu bước vào trong

    Takemichi : " Mà khoan ...

    Mình cứ thấy cái gì nói không đúng á ta " - suy nghĩ

    Takemichi: " khoan Sano Shinchiro á ?

    Anh trai Mikey !?!!"

    - suy nghĩ

    Takemichi: thôi lỡ rồi kệ mon nó đi.

    Chỉ cần mình né nó là được.

    Mình sẽ gặp nó khi mình ở trạng thái mạnh nhất có thể.Cậu đi vào thư viện tìm những quyển sách về võ thuật.

    Wushu

    Wushu là một trong các loại võ có nguồn gốc từ Trung Quốc.

    Trong tiếng Trung nó có nghĩa là Vũ Thuật hay Võ Thuật.

    Đặc trưng của môn võ Wushu là những đòn đánh cực kì đẹp mắt, nó vận dụng một cách đa dạng các môn phái võ cổ truyền của người Trung Hoa.

    Cái hồn của môn võ Wushu này là sử dụng đa dạng các loại binh khí khác nhau.

    Võ phục của Wushu không cố định mà thay đổi phù hợp tùy theo từng bài bài võ khác nhau.

    Muay Thái

    Muay Thái là kỹ năng, môn võ quốc gia của đất nước Thái Lan.

    Muay Thái sử dụng tám bộ phận của các chi của cơ thể, cụ thể là nắm đấm, khuỷu tay, đầu gối và bàn chân để làm vũ khí tấn công cũng như kỹ năng chiến đấu.

    Muay Thái là loại hình vận động lấy chân, dùng đòn cùi chỏ và đầu gối làm chủ đạo, thở bụng làm phương pháp chính,....

    Muay Thái đã có lịch sử 500 năm, là một kỹ thuật chiến đấu truyền thống của Thái Lan, có đặc điểm là có thể sử dụng khuỷu tay, đầu gối và các bộ phận khác để tấn công ở khoảng cách rất ngắn, đây là một môn võ rất khốc liệt và có tính sát thương cao.

    Karatedo

    Karate chủ yếu chiến đấu bằng tay không và chân không.

    Nguyên tắc cơ bản của nó là luyện thân thể thành vũ khí hữu hiệu và nắm bắt thời cơ để phòng thủ và phản công hiệu quả hành động tấn công và phòng thủ của đối phương.

    Taekwondo

    Thuật ngữ "Taekwondo" được đặt tên bởi Tướng Choi Hongxi của Hàn Quốc vào năm 1955.

    Khi Tướng quân Choi Hongxi du học ở Nhật Bản trong những năm đầu đời, ông đã học karate kiểu Songtaokan của Nhật Bản và tích hợp nó với các môn võ thuật truyền thống của Hàn Quốc và các kỹ thuật đánh tay vào Taekwondo.

    Tóm lại, Taekwondo hiện đại là một trong những môn võ thuật có nguồn gốc từ Hàn Quốc kết hợp những điểm mạnh của võ thuật Đông Á đương đại.

    Quyền anh

    Các quy tắc cơ bản của trận đấu quyền anh là luật thi đấu nghiệp dư và luật đấu chuyên nghiệp.

    Trang bị cần thiết cho một võ sĩ quyền anh là găng tay đấm bốc.

    Vì vậy, mọi vận động viên đều phải đeo găng tay đấm bốc cho dù đang tham gia một trận đấu quyền anh chuyên nghiệp hay một trận đấu quyền anh nghiệp dư.

    Ngoài ra còn có mũ bảo hiểm, dụng cụ bảo vệ miệng, quần đùi thể thao và thiết bị bảo vệ đáy quần.

    Mức độ thi đấu mà các võ sĩ tham gia được phân chia theo hạng cân của họ.

    Kick - Boxing

    Kick - Boxing là một phương pháp thực hành của Quyền anh.

    Từ đầu những năm 1970, nó được hình thành trên cơ sở giao lưu, thảo luận lẫn nhau của các nền võ thuật phương Đông, đặc biệt là karate và Muay Thái.

    Đây là 1 trong các loại võ chiến đấu của Mỹ mang phong cách hiện đại.

    Trong thi đấu kick - boxing hiện nay, các vận động viên được mời lên võ đài quyền anh, mặt sân trải thảm karate cứng, các vận động viên ngày càng ít mặc đồ bảo hộ.

    Các phe đối đầu sẽ tung ra những đòn đánh vào nhau mà không hề nhún nhường.

    Trò chơi có nhịp độ nhanh và thoải mái, cảnh cạnh tranh rực rỡ và cao trào.

    Lượt xem của nó cũng tăng mạnh và có xu hướng làm lu mờ trận đấu quyền anh.

    Kick - boxing ngày càng trở nên phổ biến ở Việt Nam.

    Ngày càng có nhiều người trẻ tham gia vào hoạt động này, và kỹ năng của họ ngày càng cao.

    Sự tham gia của phụ nữ vào môn thể thao này khiến kick - boxing càng trở nên hấp dẫn hơn.

    Judo

    Judo là một môn thể thao cạnh tranh trong đó hai người thi đấu bằng tay.

    Đây là một môn võ thuật Nhật Bản có thể sử dụng sức mạnh thể chất và tinh thần một cách hiệu quả nhất để đạt được hiệu xuất tối đa.

    Huấn luyện đấu tay đôi tấn công và phòng thủ của Judo và các đặc tính kỹ thuật của việc sử dụng sự mềm mại để khắc phục sự cứng nhắc và kết hợp sự cứng rắn và mềm mại.

    Nó có thể rèn luyện và phát triển thể chất nhanh nhẹn, linh hoạt, sức mạnh và phẩm chất tinh thần.

    Aikido

    Aikido là một môn võ thuật phòng thủ phản công sử dụng động năng của người tấn công cũng như sử dụng năng lượng và thiên về điều khiển kỹ thuật.

    Do đó, Aikido không chủ động tấn công.

    Nó có nguồn gốc từ môn võ hiện đại Daito-ryu Aiki Jiu của Nhật Bản.

    Nó được đặc trưng bởi "khắc phục sự cứng rắn bằng sự mềm mại", "phòng thủ phản công", "sức mạnh bằng sức mạnh", và "tấn công không chủ động".

    Ngày nay, Aikido thường được chia thành hai thể loại, Nhật Bản và Hàn Quốc, và có một số khác biệt trong sự phát triển của chúng.

    Thái cực quyền

    Mặc dù Thái Cực Quyền khác nhau về thói quen, cách đẩy tay, kỹ năng khí lực,... nhưng đều có chức năng đả thông kinh mạch và kích hoạt khí trệ, điều hòa khí và huyết, bồi bổ nội tạng, tăng cường sức mạnh cho cơ và xương.

    Môn võ này thường rất được những người lớn tuổi ở nước ta chọn làm môn thể thao tập luyện cho sức khỏe mỗi ngày.

    Vịnh Xuân Quyền

    Võ Vịnh Xuân dựa trên cơ sở lý thuyết của "Lý thuyết đường giữa" và các môn võ thuật độc đáo khác của Nam Tuyền.

    Môn này nhấn mạnh việc sử dụng các khái niệm, ý thức và phương pháp tư duy đúng đắn để tạo ra ứng dụng linh hoạt của cơ thể.

    Phương pháp luyện tập chính là luyện tập theo cặp hai người, thiết bị phụ trợ bao gồm bao cát gắn tường, ba sao cọc,... thiết bị đào tạo bao gồm cọc gỗ, dao, gậy,...

    Takemichi: nhiều loại khó chọn thế nhờ...

    Thôi học hết thời gian còn nhiều.
     
    < Dừng > [Tr/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản Diện
    Chap 3 : Đi học


    Đã hai năm kể từ cái lúc mà cậu được các thành viên sáng lập Hắc Long đưa đến thư viện.

    Cậu cũng đã học được một sô môn võ như Wushu, Muay Thái, Quyền anh,Karatedo,.v..v..

    Và hôm nay là ngày đầu tiên cậu đi học lại (lần 2 ).

    Và cũng như từ giờ nhiệm vụ từ bản hệ thống sẽ tự động cập nhật.

    Như nhiệm vụ thường thì bạn có thể làm bất cứ lúc nào và vô số lần.

    Nhiệm vụ phụ thì bạn có thể thực hiện hoặc không tùy bạn như nếu không hoàn thành thì sẽ có phạt.

    Đưa nhiên đã là nhiện vụ thì phải có thưởng rồi.

    Còn về nhiệm vụ chính là bắt buộc phải làm dưới mọi hình thức dù nó có là gì đi nữa.

    Hệ thống

    Nhiệm vụ

    Nhiệm vụ thường : hạ gục

    1.

    Bất lương : 10 điểm/người

    2.

    Thành viên băng đảng: 30 điểm/ người

    3.

    Đội phó băng đảng : 50 điểm / người

    4.

    Đội trưởng băng đảng : 60 điểm / người

    5.

    Phó tổng trưởng : 100 điểm/ người

    6.

    Tổng trưởng : 500 điểm / người

    ----------------

    Sáng sớm khoảng 6:00 cậu đã dậy làm VSCN rồi xuống nhà ăn chuẩn bị ăn sáng.

    Sau khi ăn sáng xong cậu bước ra ngoài rồi khóa cửa cận thận.

    Và bước chân đến trường.

    Vì ngôi trường khá gần nên cậu đã đi lòng vòng chơi vì khoản 8:00 mới vào học mà.

    Đi chơi khám phá xem quanh đây có gì mới không.

    Đi được một lúc thì cậu thấy một cậu bé khoản tuổi cậu hoạch nhỏ hơn.

    Cậu đấy có mái tóc màu nâu nhạt.

    Lúc đầu cậu không muốn quan đâu.

    Vì cậu không muốn làm anh hùng nữa rồi.

    Cậu sẽ làm một kẻ phản diện thật sự giống như Kisaki Tetta vậy.

    Như cho đến khi cậu nhận ra đó là Yamamoto Takuya là người bạn thời thơ ấu của cậu.

    Cũng là người tin tưởng và ra sức bảo vệ cậu ở tương lai thì cậu đã thay đổi quyết định.

    Cậu bắt đầu bay lên đạp thẳng mặt tên cầm đầu.

    Không dừng lại ở đó cậu tiếp tục đá vào thái dương ở tên gần nhất.

    Không bao lâu một mình cậu đã hạ gục 5 tên lớp 4.

    Takemichi : nè sao bị đánh mà không đánh lạ hả ?

    Takuya: t..tô..tôi đánh không lại

    Takemichi: thôi được rồi.

    Tao là Hanagaki Takemichi có thể gọi tao là Takemichi.

    Làm bạn nha - đưa ta ra đỡ Takuya

    Takuya : được.

    Tao là Yamamoto Takuya .

    Cứ gọi tao là Takuya.

    - nắm lấy tay Takemichi

    Takemichi : mày học ở trường nào ?

    Takuya: trường Tiểu học số 3

    Takemichi: thế cùng trường với tao rồi đi thôi.

    Từ bây giờ tao sẽ giúp màu mạnh hơn - choàng vai Takuya

    Takuya: vậy nhờ mày.

    Và thế hai cậu bạn nhỏ vừa đi vừa nói chuyện để bước tới trường.

    Trùng hợp ( do con tác giả ) hai người họ lại học cùng lớp.

    Buổi học không có gì là quá lạ với một người đàn ông hơn hai mươi ( bên trong ) như cậu.

    Đám nhóc này cứ như cái chợ vỡ á.

    Đứa thì khóc lóc ôn xồn lên vì không muốn xa ba mẹ.

    Má sao lúc mày đi chơi mày không như vậy ?

    Đứa thì phá phách, đùa giỡn....

    Vì cậu là người trưởng thành nhất.

    Nên thầy cô nhanh chóng để cậu làm lớp trưởng ( bảo mẫu ) của lớp 1A.

    Cậu đã không còn chơi trò anh hùng nữa.

    Thay vào đó cậu tập trung vào sức mạnh và trí tuệ của bản than.

    Để có thể điều khiển người khác như Kisaki.

    Vì thế cậu đã xin ba mẹ mình đăng ký cho cậu học các lớp học nâng cao.

    Trùng hợp ( do con tác giả ) thay cậu đã gặp một cậu bé tóc hai mái.

    Làng da trắng bệch và đeo cập kính khác dầy đang cấm cuối làm cuống bài tập toán nâng cao.

    Vì thấy cậu ta khá thông minh nên Takemichi đã bắt chuyện vì muốn cậu ta giúp mình trong tương lai.

    Như sao khi giới thiệu lẫn nhau thì cậu mới biết được đây là Kisaki Tetta.

    Người đã dàn dựng 7749 cái kế hoạch rối bay não.

    Nên cậu đã quyết định thu phục cậu ta làm ( chồng ) bộ não cho băng đảng tương lai của cậu.

    Thời gian thấm thoát trôi qua.

    Bây giờ đã là mùa đông rồi tuyết cũng bắt đầu rơi.

    Trong khoảng thời gian đó cậu đã quen thêm một người bạn mới ( cữ ) tên là Hitto Kakuchou.

    Và nhanh chóng cả bốn thường xuyên đi chơi chung cũng như hay lao vào các cuộc ẩu đả không đáng có.

    Hôm nay tuyết cũng bắt đầu rơi.

    Takemichi đi ra đường với cái áo khoác dầy cộp cùng với răng tay và một chiếc khăn choàng cổ.

    Nói thật ra cậu cũng muốn ở nhà lắm luôn.

    Như vì nhà hết đồ ăn rồi nên cậu đành phải ra ngoài.

    Đi được một đoạn thì cậu gặp Takeomi phó tổng trưởng Hắc Long đời đầu.

    Đang đi mua đồ giống cậu.

    Nó thật là cậu muốn lơ anh ta lắm á.

    Như đời làm sau như mơ vừa thấy cậu thì anh ta đã đi ( bay ) tới chào hỏi rồi.

    Omi: chào Micchi sao nhóc lại ra đường vào trời tối dưới cái thời tiết thấu xương này ?

    - ẩm Takemichi lên

    Takemichi: nhà em hết đồ ăn rồi nên phải đi mua.

    Omi: ba mẹ em sao không mua mà lại để em mua ?

    Takemichi : họ có ở với em đây ?

    Họ đi công tác đã về đâu ?

    Omi: vẫn còn công tác à

    Takemichi: vâng

    Omi: thế anh chở em nhá.

    Dù sao anh cũng đã đi mua đồ

    Không để cậu trả lời.

    Anh ta nhanh chóng để cậu lên xe và phóng xe đi với tốc độ 120km/giờ.

    Nói thiệt là lúc này cậu bám chặt vào anh ta cứng nhắc luôn á.

    Không phải gì cậu sợ tốc độ hay gì đâu.

    Mà cậu sợ gớt ra khỏi xe á.

    Sau một hồi vật vã thì cậu cũng đã được xuống xe.

    Ngày lúc này đầu cậu nó cứ ông ông.

    Bước xuống xe mà loạng choạng .

    Tự người bên góc cây gần đó đó.

    Omi: Ê Micchi nhóc không sao chứ ?

    Takemichi: nhìn em giống không sao không ?

    Omi : Quầy anh xin lỗi nhóc.

    Tại anh quên mà phóng xe theo thối quen.

    Takemichi: thôi không sao đâu

    Omi : chút nữa Hắc Long có cuộc họp nhóc muốn đi theo anh không ?

    Takemichi: được sao ?

    Omi: được chứ.

    Bây giờ mua đồ lẹ lẹ nào .

    Sau khi mua đồ xong thì anh cũng chở cậu về nhà cất đồ.

    Lần này rút kinh nghiệm từ lần trước anh không còn phóng nhanh vựt ẩu nữa mà chạy ở mức độ vừa phải.

    Sau khi cất đồ xong thì cậu tiếp tục phóng lên xe.

    Anh mà tiếp tục đi đến nơi tập hợp của Hắc Long.

    Nơi tập hợp của Hắc Long đời đầu.

    Nó là một căn nhà bọ bỏ hoang khá lâu.

    Như không có nghĩ là nó dơ.

    Bên ngoài là hai hàng xe moto đủ màu sắc khác nhau.

    Bươc vào trong thì khác rộng đủ để vài trăm thành viên của Hắc Long.

    Bây giờ mọi người bắt đầu dẹp ngang thành hai hàng mở đừng cho phó tổng trưởng của họ.

    Tất cả điều đưa mắt nhìn về phía phó tổng trưởng Hắc Long.

    Như người mà họ đang nhìn là đứa bé mà phó tổng trưởng của họ đang ẩm kìa.

    Cậu bé coa mái tóc màu đen hơi xù.

    Làn da trắng trẻo với đôi môi nhỏ hồng hồng.

    Với cặp má bún ra sữa thêm đôi mắt màu xanh biển hơi vô hôn làm điểm nhấn cho cậu.

    Benkei: mày đưa nhóc đến đây làm gì Takeomi ?

    Omi : chơi thôi có gì đâu

    Takemichi: em chào mấy anh 👋

    Waka: chào em lâu quá không gặp

    Shin: chào em Micchi ~ anh nhớ em quá đi - lao đến ôm cậu như bị Takeomi cản lại

    Omi : mày làm thế nhóc sợ thì sao ?

    Shin: hể ?

    Anh có làm em sợ không Micchi ?

    Takemichi: không.

    Anh chẳng có gì để sợ cả - nhúng vai

    Shin : Ớ anh là tổng trưởng của một băng đảng bất lương có tiếng Hắc Long đó~

    Takemichi: đồ Ế

    Shin : ai ..ai trong bọn mày kể cho Micchi nghe !!!

    - thét lên

    Waka : không phải là tao.

    Benkei: cũng không phải tao - lắc đầu

    Omi: mày đừng có nhìn tao

    Shin : thế sao Micchi lại biết !!?!

    Takemichi: em vô tình thấy anh mấy lần lúc anh đi tỏ tình á.

    Còn nghe anh lẵng nhẵm là thất bại lần thứ 20 rồi á.

    Omi: Hahaha tao cười vào cái bản mặt của mày nhá - cười lớn

    Lúc 4 người đứng đầu cùng một cậu nhóc đang nói chuyện thì ba người quay qua cười như điên.

    Biểu cảm của các thành viên Hắc Long lúc này " họ uống thuốc chưa ta ?" (๑•﹏•) nghĩ thôi chứ không giám nói.

    Nói rồi bị đạp nhập viện rồi sao.

    Cuộc họp của Hắc Long cũng không có gì là khác so với Touman lúc trước là bao.

    Cũng chỉ là thông báo tình hình hiện tại của các khu vực được Hắc Long tiếp quản mà thôi.

    Rồi cuộc họp cũng kết thúc .

    Người đảm nhân trách nhiệm trở Takemichi về là Benkei.

    Shin: vì sao không phải anh ?

    - mè nheo

    Takemichi: vì nhìn anh nguy hiểm

    Shin: không phải em nói anh không có nguy hiểm sao

    Takemichi: đó là trong việc đánh nhau còn lái xe thì thôi bỏ

    Benkei: đi thôi Micchi

    Takemichi: vâng

    Trên đường mà Benkei trở cậu về khá im lặng.

    Hầu như cả hai người cũng chẳng ai nói gì.

    Cho đến khi về đến nhà cậu.

    Căn nhà lúc nào cậu về trễ thì cũng là bóng tối như hôm nay nó lại sáng lạ thường.

    Benkei: ba mẹ nhóc về rồi phải không ?

    Takemichi: ừm có lẽ là vậy rồi

    Benkei: sao nhóc không vui khi ba mẹ về vậy ?

    Takemichi: khi anh bị ba mẹ xem như không tồn tại từ khi nhỏ thì anh sẽ hiểu cảm giác của em.

    Cảm ơn anh đã chở em về - quay đầu đi vào nhà

    Vừa mở cửa ra là một cảnh tượng rất ấm áp.

    Người mẹ thì đang dọn cơm, người cha thì đang ngồi đọc sách.

    Ấm áp phải không ?

    Ha~ đó là với mọi người thôi.

    Như đối với cậu chuyện này hoàn toàn không để trong mắt

    Mẹ Takemichi: con về rồi à ?

    Takemichi: Vâng - lạnh nhạt

    Ba Takemichi : con bị sao à ?

    Takemichi : chẳng sao cả con lên phòng đây

    Mẹ Takemichi: con không ăn cơm à mẹ...

    Takemichi: con ăn ngoài rồi - cậu bỏ lên phòng đống sầm cửa lại
     
    < Dừng > [Tr/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản Diện
    Chap 4 : Gặp Izana


    Cuộc sống của Takemichi hiện tại diễn ra khá là bình thường.

    Sáng đi học chiều tự tập võ hoặc đi đánh nhau với lũ bắt nạt nào đó.Hiện tại cậu đang học lớp 2A ở trường tiểu học số 3.

    Chính thức làm chùm trường.

    Mọi ngày đều ổn cho tới khi.

    Ba mẹ Kisaki bắt cậu ta đi du học vài năm.

    Bi kịch của Kakuchou bắt đầu.

    Và hiện tại cậu ta đang ở cô nhi viện.

    ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ

    Hệ thống

    Thông tin

    Tên: Hanagaki Takemichi

    Tuổi: 7 tuổi

    Sức mạnh: 100

    Dẻo dai: 90

    Nhậy bén: 208

    Lực nhảy: 1m20cm

    Sức chịu đựng: 500

    Điểm : 5.000 điểm

    Tài khoản: 1.689.000 yên

    Kỹ năng: Tự chữa trị

    ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ

    Sau một tuần kể từ ngày Kakuchou gặp tai nạn.

    Vậy nên cũng là ngày hôm nay Takemichi cậu ấy quyết định sẽ đi thăm Kakuchou.

    Theo như trí nhớ kiếp trước thì lúc này Izana cũng đang ở cô nhi viện giống Kakuchou.

    Nên cậu đã quyết định đi mua thêm đồ ăn vặt nhiều một tí để cho cả ba cùng nhau ăn.

    Cô nhi viện đó thật sự rất xa khu nhà mà cậu sống.

    Phải đi qua 2 chuyến tàu điện ngầm và 2 chuyến xe buýt mới có thể đến nơi.

    Khi đến đương nhiên là bảo vệ không cho vào rồi.

    Thế nên Takemichi đã leo tường vào và gặp cảnh này....



    ( Nó khá bình thường như đầu tôi nó lại nhảy số các bạn ạ =))) )

    Takemichi: ừm ....

    Kakuchou: Bakamichi ?!?

    Kakuchou cùng Izana nhìn về hướng của Takemichi.

    Takemichi: Quầy tao có làm phiền hai người không ?

    Kakuchou: mày đang nghĩ cái quái gì vậy Bakamichi - quát lên

    Kakuchou: mà kệ đi.

    Sao mày ở đây được ?

    Takemichi: thì leo tường vô nè mày không thấy à.

    Thế cũng hỏi

    Kakuchou: không phải việc đó tao hỏi tại sao mày biết chỗ này.

    Takemichi: hỏi giáo viên là biết thôi.

    Thế cũng hỏi

    Izana : ai vậy

    Kakuchou: à giới thiệu với mày đây là Hanagaki Takemichi bạn thân của tao.

    Còn Bakamichi đây là Kurokawa Izana Vua của tao.

    Takemichi: tìm ra lý do sống rồi nhỉ ?

    Kakuchou: à..ừm... (灬º‿º灬)♡

    Sau khi giới thiệu xong.

    Họ cùng nhau ngồi xuống nói chuyện với nhau và ăn những món đồ mà Takemichi đã chuẩn bị sẵn.

    Đến khi thấy cũng muộn rồi thì Takemichi mới xin phép về nhà.

    Mọi chuyện cứ lập đi lập lại.

    Đi học, tập luyện, đánh nhau và thắm Kakuchou và Izana.

    Thời gian lại thắm thoát trôi qua cho đến năm cậu 10 tuổi.

    Và hiện tại cậu đang ở với Takeomi bằng một lý do nào đó ( do Takemichi bem nhau kinh quá Takeomi vào can á )

    Takemichi : anh Takeomi này

    Takeomi: sao vậy Micchi ?

    Takemichi: anh có tin về du hành thời gian không ?

    Takeomi: nhóc ảo phim à

    Takemichi: haha tin hay không thì tùy anh.

    Như nghe em nói nè.

    2 năm nữa trong khoảng từ này 15 -> 20 tháng 8 anh Shin sẽ chết ( tại mình không nhớ ngày chết của anh Shin)

    Takeomi: cái gì !?!

    - thét lên

    Takemichi: em chưa nói xong mà đừng hoảng.

    Hiện tại chắc Mikey đã quen được Draken rồi nhỉ ?

    Takeomi : Mikey?

    Draken ?

    Là ai vậy

    Takemichi: anh hỏi anh Shin là biết.

    Mà đừng nói là em nói vì ảnh chưa kể cho em đâu.

    Không lâu nữa anh Shin có ý định nhường lại chứ vụ tổng trưởng cho người khác.

    Takeomi: ha~ chuyện em nói có lẽ đáng tin rồi đấy vì Shin tên đó cũng có nói với anh chuyện này lúc đang đua xe rồi

    Takemichi: ừm.

    Sau đó thì anh ấy sẽ mở một tiệm sửa xe ở chỗ XXX nơi đó khá vắng người.

    Và hai năm sao kể từ bây giờ.

    Từ ngày 15 đến 20 tháng 8 anh Shin sẽ chết trong chính tiệm sửa xe của mình.

    Takemichi: còn về người thì rm không muốn nói tên.

    Như hai người họ là bạn Mikey ấy - cười nhẹ

    Takeomi: sao em lại nói với anh điều này ?

    Takemichi: vì anh Shin không đáng chết thế thôi.

    Mà đứa em trai của anh Haruchiyo nó điên lắm đấy.

    Nói xong Takemichi đứng dậy quay người bỏ đi.

    Không để Takeomi nói tiếp câu nào.

    Takemichi vừa đi không xa vọng lại nói với Takeomi ' em không muốn dính dáng gì với mấy anh nữa đâu đặc biệt là anh em nhà Sano nó thật sự phiền đấy ' nói xong cậu vẫn tiếp tục.

    Mặc cho Takeomi đang đờ người ra.

    Đi trên đường về nhà như mọi khi.

    Con đường quen thuộc hiện giờ khá tối chỉ còn những ánh đèn đường mập mờ.

    Cùng với những cơn gió thổi qua kiến cho mái tóc màu đen bay nhẹ nhàng theo gió.

    Khiến cho cậu đã đẹp lại càn đẹp thêm .

    Như hiền giờ cậu chẳng còn tí anh sáng nào cả.

    Cậu hoàn toàn chìm vào bóng tối sâu thẳm không lối thoát.

    Nó kiên cậu không còn nhiều cảm xúc với mọi thứ.

    Trước kia cậu là người rất hay ra nước mắt.

    Còn bây giờ ? ...

    Từ khi chuyển sinh đến giờ chưa một lần nào là cậu rơi nước mắt cả.

    Dù có bị đánh hoặc dao đâm thì cậu cũng chẳng thể rơi nước mắt được nữa.

    Vì nước mắt của cậu đã cạn rồi.

    Cạn vì những con người vong ơn bội nghĩa đó.

    Cạn vì người nhà không hiểu cho cậu thay vào đó là sự kinh bỉ.

    Đang suy nghĩ vu vơ bỗng điện thoại cậu reo lên.

    Takemichi: Alo Hanagaki xin nghe

    Đầu bên kia : cậu có phải là con của ông bà Hanagaki không ạ ?

    Takemichi: vâng.

    Có chuyện gì không ạ ?

    Đầu bên kia : xin cậu đừng quá đau lòng.

    Cha mẹ cậu vừa gặp tai nạn qua đời rồi...

    Takemichi: Chết rồi sao ?

    - giọng cậu vẫn lạnh băng không sức sống

    Đầu bên kia : vâng.

    Người thân của cậu đã được họ hàng nhận về và mai táng nên cậu..

    Tút tút tút

    Khi nghe xong cậu lập tức tắt máy.

    Vì đơn giản thôi cậu không quan tâm.

    Nói cậu vô tâm cũng được bất hiếu cũng được.

    Vì lúc cậu chết cậu còn nhìn thấy rất rõ.

    Người khóc cho cậu chỉ có Hakkai còn những người khác.

    Họ chỉ đứng nhìn mặt không cảm xúc.

    Ngay cả ba mẹ cậu cũng ở đó và họ xem như không có gì.

    Ở kiếp này cậu sẽ cứu những người có lợi cho mình.

    Anh Shin là ngoại lệ vì anh ta chẳng có tội tình gì để chết trẻ như thế.

    Muốn trả thù bọn họ không nên ảnh hưởng quá nhiều đến người vô tội

    Đang nghĩ mong lung thì có vài tên bất lương đến gây sự với cậu.

    Cậu nhìn bọn chúng và đánh giá khoảng 5 tên cấp 3 to cao.

    Ừm cậu dư sức cân bọn chúng.

    Bọn chúng đến đúng lúc cậu đang không vui nên chuyện gì đến thì nó cũng đến.

    Năm tên cấp 3 bọ cậu đánh thừa sống thiếu chết.

    1 người chết 2 người bị phết tứ chi 2 người mặc biến dạng.

    Không còn ai có thể động đậy được nữa.

    Như đã nói chuyện gì tới nó cũng đã tới.

    Các anh cảnh sát đi ngay qua và thấy cảnh này nên đã hốt về đồn.

    Vì là phòng vệ chính đáng và cũng chẳng có người thân bảo lãnh nên cậu đã đi trại 4 năm
     
    < Dừng > [Tr/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản Diện
    Chap 5 : Trại cải tạo


    Hôm đó cậu ngủ lại đồn một đêm .

    Sáng họ lập tức đưa cậu đến trại giam lớn nhất Tokyo.

    Nơi giam giữ các tội phạm vị thành niên.

    Ở đây người ta dùng phù hiệu trên áo để phân định các tội danh khác nhau.

    Trắng ⚪️: là trộn cắp hoặc bạo lực

    Xanh 🔵: là buôn bán ma tuý và các chất cấm khác

    Đỏ🔴: là giết người không thành

    Đen ⚫️: là giết người

    Hôm này là ngày đầu tiên vào trại của Takemichi.

    Việc đầu tiên là đi nhận đồ dùng cá nhân và đi nhận phòng.

    Takemichi được xếp vào căn phòng...

    Khá ổn .

    Ừm có anh em Haitani là ổn rồi.

    Căn phòng chứa khoảng 6 người ngoài anh em Haitani ra còn có 3 người khác thêm cậu vào là vừa đúng 6 người.

    Ran: chào nhóc con.

    Tội gì mà vào đây ?

    Takemichi: giết người

    Takemichi vừa nói xong câu đó thì anh em nhà Haitani có vẻ là hứng phấn.

    Còn ba tên còn lại mồ hôi mẹ mồ hôi chảy ra như suối vì phòng đã thêm một tên nguy hiểm.

    Rindou: Tao là Haitani Rindou.

    12 tuổi

    Ran: tao là Haitani Ran.

    14 tuổi anh trai Rindou

    Takemichi: Hanagaki Takemichi.

    10 tuổi

    Ran: nhóc nhỏ nhất phòng rồi ha~ - Ran nói với chất giọng lười biếng khá trầm

    Rindou: lý do gì mà nhóc giết người thế

    Takemichi: tôi vừa được thông báo là ba mẹ gặp tai nạn đang buồn.

    Thì mấy thằng đó nhảy ra, nên chuyện gì đến nó cũng đến .

    Ran: ha~ mấy thằng ngu

    Ran: nhóc có biết luật không ?

    Takemichi: mới vào ai nói đâu mà biết

    Ran: Tao có lòng tốt nên nói cho mày nghe nè.

    Tù nhân mới mai phải đi gặp Trùm của cái trại này a~.

    Rindou: mai bọn này dẫn nhóc đi.

    Nhớ thể hiện cho tốt đó.

    Nếu không thì bị đánh bọn này không chịu trách nhiệm đâu

    Takemichi: Trùm ?

    Ran : phải a~ cậu ta vừa vào không bao lâu thì nắm trum khu này rồi.

    Tên đóa mạnh khiếp còn cái tên hay đi bên cạnh cũng mạnh không kém nữa~.

    Takemichi: cảm ơn đã nhắc nhở.

    Nói xong cậu bước tới cái giường còn trốn mà nằm xuống ôm gối ngủ.

    Mặc kệ bọn kia muốn nói gì thì nói.

    Làm gì thì làm, chỉ cần đừng dính tới cậu.

    Ngày hôm sau, sau khi đến khu nhà ăn để ăn sáng khá an bình mà không có bất kì rác rối gì hết.

    Không một ai kiếm chuyện hay làm gì cậu cả.

    Thấy cũng ngộ mà thôi cũng kệ.

    Thật ra là méo ai dám hó hé gì.

    Vì bên cạnh cậu là anh em Haitani thuộc thế hệ S62, thế hệ cực ác.

    Nên mới vậy không thôi cũng ầm ầm lên chứ dễ gì im lặng và hòa đồng như thế.

    Vừa đặt chân đến chỗ tên gọi là ông trùm thì cậu phát hiện ra một điều...

    Kakuchou: Bakamichi ?!?

    Mày làm gì ở đây ?

    Takemichi : bị bắt mày méo thấy à có đuôi hong ?

    Đang nói giữa chừng thì một người có mái tóc màu trắng lao đến với tóc độ rất nhanh.

    Dùng chân đâ cậu, như cậu làm gì phải dạng vừa cậu nhanh chóng dùng tay đỡ cú đá đó.

    Kakuchou: Izana dừng lại !!

    Là Bakamichi đó

    Izana: Micchi ??!?

    Em sao lại vào đây ?

    Takemichi: Iza-kun bỏ chân xuống đi.

    Tay em hơi đau rồi đấy.

    Izana: ừm được rồi.

    Anh còn tưởng là ai đỡ được cú đá của anh chứ.

    Hóa ra là em

    Takemichi: anh cũng nhìn rồi hãy đánh chứ

    Ran: mấy người quen nhau à

    Takemichi+Kakuchou+Izana: quen

    Kakuchou: bọn mày giới thiệu cho

    Bakamichi đi

    Shion : tao là Madarame Shion gọi Shion là được

    Muto: Muto Yasuhiro gọi Muto là được

    Mocchi: Mochizuki Kanji gọi Mocchi là được

    Takemichi: Hanagaki Takemichi cứ gọi là Takemichi hoặc Micchi là được

    Ran: thế tao gọi Micchi nhá

    Takemichi: được thôi

    Ở trong trại thì mình thấy cũng khá là bình thường thôi.

    Vì chẳng có bố con thằng nào dám đụng vào cậu vì lúc nào.

    Cũng có một thành viên trong thế hệ cực ác đi cùng với cậu.

    Kakuchou: tao thấy hơi lạ nha Bakamichi

    Takemichi: sao ?

    Izana: bọn anh không có người thăm thì không nói.

    Còn em rõ ràng có người nhà sao không ai đến thắm vậy ?

    Ran : ờ nhờ bọn mày nhắc tao mới để ý

    Rindou: sao vậy ?

    Takemichi: à tại vì hôm trước khi tao bị bắt vào đây á.

    Thì ba mẹ tao tạch mẹ rồi

    Muto: sao nhóc tỉnh vậy

    Takemichi: thế anh muốn em khóc à ?

    Mocchi: không phải việc đó.

    Ba mẹ vừa chết mà còn có tâm trạng đi giết người để vào đây à ?

    Takemichi: tại đang buồn.

    Mà bọn nó còn cà rỡn trước mặt nên lỡ tay =))

    Shion: ừm hẳn là lỡ tay ha :>>

    Mocchi: ừm lỡ tay
     
    < Dừng > [Tr/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản Diện
    Chap 6 :Ra trại


    Thời gian nhanh như chó táp mới đây đã 4 năm.

    Ngày mai chính là ngày mà Takemichi ra trại.

    Takemichi: anh định ra trại rồi lập bang mà phải không ?

    Izana: tới lúc đó em phải tham gia đó - vừa nói vừa ôm cánh tay của Takemichi dựa người vào

    Takemichi: lúc đó anh kiếm được em thì em sẽ gia nhập ✨

    Kakuchou: mày nhớ đó.

    Lúc đó tao sẽ tới tận nhà mày xách mày đi

    Takemichi: được thôi nếu mày có thể ~

    Cuộc trò chuyện kết thúc.

    Rồi ba người ai về phòng đấy để ngủ.

    Riêng Takemichi là phải chuẩn bị cho sáng mai ra trại.

    Sáng hôm sau

    Vừa bước ra khỏi cửa có một làng gió nhẹ thổi qua.

    Làm bay bay mái tóc bù xù hơi dài tới phần eo của cậu.

    Cậu bắt đầu nheo mắt nhìn về phía cổng.

    Hiện tại ở đó có một người đang đứng đợi.

    Ai nhỉ ?

    À là Takeomi anh ta làm gì ở đây ?

    Takeomi: chào nhóc mừng nhóc ra trại

    Takemichi: anh tới đây làm gì ?

    Takeomi: đón nhóc

    Takemichi: ai mượn vậy

    Takeomi: thôi nào đừng lạnh lùng vậy chứ

    Takemichi: xí

    Thế là Takemichi được ông chú Takeomi đưa về nhà.

    Đang trên đường.

    Takeomi: Đúng như nhóc nói rồi đấy

    Takemichi: thế Shin chưa chết à

    Takeomi : nhóc trù nó à

    Takemichi: tại sao không ?

    Xe moto của Takeomi chạy với tốc độ khá cao.

    Để nhanh chóng về nhà Takemichi.

    Nói thật thì từ lúc nói chuyện về Shinchiro chưa chết.

    Thì cả hai người điều im lặng chẳng ai lên tiếng nói thêm câu nào.

    Về đến nhà lại phải dọn dẹp lại căn nhà 4 năm không có bóng người.

    Nên nó đã bám rất nhiều bụi.

    Vì cậu lười nên đành bỏ ra 100 điểm để hệ thống dọn nhà hộ.

    ****************

    Hệ thống

    Thông tin

    Tên: Hanagaki Takemichi

    Tuổi: 14 tuổi

    Sức mạnh: 1.200

    Dẻo dai: 890

    Nhậy bén: 1.540

    Lực nhảy: 3m

    Sức chịu đựng: 5.000

    Điểm : 50.457

    Tài khoản: 5.692.484 yên

    Kỹ năng: Tự chữa trị

    ****************

    Sao khi hệ thống dọn dẹp nhà xong.

    Takemichi đi ra ngoài hướng đến cửa hàng mua một chút đồ ăn.

    Đang đi trên đường thì nghe thấy tiếng thét thất thanh của ai đó.

    .... : c..cứu ...cứu với.. ai đó cứu với !!!

    Nghe thấy tiếng thét cậu liền tò mò mà lú đầu vào xem có chuyện gì.

    Cậu liền thấy một đám nam nhân đang bao vây một cặp nam nữ.

    Cậu nhìn lên bọn đang bao vây.

    Đang mặc bang phục của Moebius.

    Cậu mới nhận ra đây là kế hoạch của thằng bạn chí cốt của cậu Kisaki Tetta.

    Nên cậu cũng chẳng quan tâm là bao.

    Nhẹ nhàng móc cái điện thoại ra gọi cảnh sát.

    Và từ từ bước vào lay lay chiếc điện thoại đã báo cảnh sát.

    Khiến bọn chúng vác chân lên cổ mà chạy.

    ... : cậ..u có thể c..cho thôi biết tên không ?

    Takemichi: không - nói xong cậu quay đầu bỏ đi.

    Sáng hôm sao cậu đi đến trường sơ trung Mizo để nhập học.

    Đi đến sân trường thì cậu thấy một đám đông đang tụ tập.

    Cậu nhớ lại kiếp trước.

    Tại thời điểm này tên Kiyomizu đang tổ chức cá cược.

    Ngay người được một lúc thì thằng anh họ mất dạy của cậu lôi cậu vào đám Akkun.( Ổng lu mờ quá tui hổng nhớ tên ổng ) Lúc cậu đang ngớ người thì cậu nhìn thấy Takuya người bạn thời thơ ấu của cậu.

    Takemichi: Takuya chào nhá lâu quá không gặp

    Takuya: mày đã ở đâu hết 4 năm vậy thằng kia !!

    Takemichi: haha tao lỡ tay đánh chết người nên vào trại hết 4 năm ấy mà~

    Sau khi nghe cậu nói mọi người bắt đầu nhận diện cậu có chút quen mắt.

    Rồi bỗng một tên la lên

    ... : Sát thần Hanagaki Takemichi !!!

    Takemichi: Hể bọn mày biết tao à ?

    Lúc này nhóm Akkun bắt đầu hoảng loạn rồi.

    Thế méo nào một thành viên trong nhóm lại quen biết sát thần ( là cái biệt danh em được đặt từ nhỏ á tui quên ghi ) nữa chứ

    Tên Kiyomizu không được quan tâm liền lên tiếng.

    Để cho bọn kia biết là mình có tồn tại.

    Kiyomizu: sát thần sao ?

    Nhìn giống với thằng đi....

    Chưa nói hết câu thì tên Kiyomizu đã bị cậu đá một phát vào thái dương.

    Rồi nằm liệt ra đất.

    Draken : nè bọn mày làm gì mà tập trung ở đây đông vây

    Tên phát ra tiếng nói thu hút sự chú ý là một người khá cao to.

    Cạo hai bên đầu thắt biếm phía sao có mái tóc màu và.

    Và xâm hình con lươn- À nhầm con rồng ở thái dương.

    Phía sau cậu ta là một cậu lùn hơn với mái tóc màu da sáng.

    Dài ngang vai, phần mái được cột ra sao.

    Bên cạnh cậu ta là một cô gái với mái tóc màu xanh cũng dài ngang vai.

    Và đôi mắt tím tô thêm phần nỗi bật.

    Mikey : Kenchin

    Draken : hả ?

    Tao đã nói là đừng kêu tao như thế ở nơi như thế này mà

    Mikey : tao với Gomi ăn hết Taiyaki rồi

    All : CHÚC TỔNG TRƯỞNG MỘT NGÀY TỐT LÀNH.

    ( Kiyomizu bị đánh bất tỉnh rồi nha mọi người )

    Lúc này người con trai với mái tóc ngang vai được cột phía sau bước lại gần Takemichi.

    Chứ kiệp mở lời thì ...

    Takemichi: Cút.

    Người của bọn mày đánh bạn tao đấy nên trông chừng bọn nó cho cẩn thận đi.

    Nếu không ngày này năm sau là ngày dỗ bọn nó - cậu nói với chất giọng lạnh tanh cùng đôi mắt xanh vô hồn

    Draken : hả mày dám nói chuyện như vậy với tổng trưởng - nói chuyện với gương mặt cộc cằn



    Như vầy =)))

    Reng reng reng( điện thoại )

    Takemichi: Alo ?

    Shin : Yo nhóc.

    Nghe Omi nói nhóc mới ra trại.

    Sao không báo anh.

    Takemichi: lý do ?

    Shin: dù sao cũng quen biết nhừng ấy năm mà

    Vừa nói chuyện Shin thì Takemichi quay qua nhìn Mikey và Draken đứng.

    Đột nhiên nỡ một nụ cười bí hiểm.

    Shin : em hiện tại ổng không ?

    Takemichi: ổn.

    Chỉ là...

    Shin: chỉ là gì ?

    Takemichi: thằng cô hồn em anh đang đứng trước mặt em.

    Đàn em của nó còn đánh bạn em len bờ xuống ruộng nữa.

    Em mà không tới kịp thì bạn em mất xác rồi.

    Nghe Takemichi nói Draken và Mikey nhìn nhau rồi hoang mang đủ kiểu.

    Như chỉ nghĩ là "thằng này hù thôi".

    Shin : ...

    Lo ngoài - im lặng một hồi anh cũng lên tiếng.

    Takemichi: Vâng~ .

    Anh mỳ muốn nói chuyện với mày nè~

    Mikey: mày làm sao quen được anh đừng có...

    Shin: SANO MANJIRO MÀY BIẾN VỀ NHÀ NGAY CHO ANH MÀY.

    AI CHO MÀY KIẾM CHUYỆN VỚI THẰNG BÉ HẢ !!!

    Mikey: anh hai ?

    Shin: nhanh

    Mikey: vâng

    Hắn toát mồ hôi rồi.

    Làm thế méo nào mà tên nhóc này lại quen anh hắn chứ.

    Đã vậy anh hắn lại còn nghe lời tên này chứ.

    Gomi : đó thật sự là giọng anh Shin sao ?

    Draken: ừm phải đó.

    Nói rồi ba bọn họ cũng quay đồ bỏ đi.

    Draken không quên công việc giải tán mọi người.

    Takemichi thì ra hiệu cho bạn mình đi theo mình.

    Lúc đi cả bọn đều đã giới thiệu tên mình cho người kia biết.

    Takemichi được người bạn thân thời thơ ấu dẫn đến phòng hiệu trưởng.

    Để sắp xếp phòng học và nhận đồng phục của trường.

    Tuần hôm sau rồi Takemichi mới phải đi học.

    Làm xong thủ tục, Takemichi rãi bước về căn nhà thân yêu của mình.

    Liền nghĩ lại viễn cảnh lúc sáng và tự hỏi " sao mình không bem nó tại chỗ nhỉ ".

    ----------------

    Phiên ngoại nhà Sano sau cuộc điện thoại của Shin và Takemichi

    Hiện tại có 5 người trong nhà ăn nhà Sano.

    Có một người con trai đang quỳ dưới sàn nhà.

    Người còn trai đó tên SANO MANJIRO hay còn được gọi là Mikey.

    Tổng trưởng của Touman đang quỳ dưới đất.

    Nói về vẻ mặt của Shin hiện tại á.

    Thì anh đang nỡ một nụ cười rất tươi như nó đằng đằng sát khí.

    Shin : sao em không biết quản lý băng nhóm đừng để họ đụng người ta vô cớ hả ?

    - nói như vẫn còn giữ nụ cười trên môi không quên tỏa ra sát khí.

    Mikey: em có làm gì cậu ta đâu chứ.

    Nếu anh không gọi thì cậu ta đánh em luôn rồi.

    Shin: Manjiro nhóc nên thấy hên khi anh gọi kịp thời và thằng nhóc đó cũng không muốn dây dưa với em nên mới mét anh đi.

    Draken: sao lại hên ?

    Nhìn thôi cũng thấy bọn em mạnh hơn nó mà ?

    Shin : thằng nhóc đó vừa ra trại vì tội giết người và gây thương tích.

    Anh biết thằng nhóc đó cũng gần 10 năm rồi.

    Nên khá rõ thằng nhóc (vợ) đó.

    Mikey: anh quen nó năm nó 4 tuổi hả ?

    Shin: ừm.

    Nó lúc đó có vẻ trưởng thành trước tuổi.

    Nó lúc đó làm anh thấy mình còn nhỏ tuổi hơn cả nó nữa.

    Shin: nói tóm lại là đừng dây vào thằng nhóc đó.

    NGHE KHÔNG - Hai chữ sao cùng được anh nhấn mạnh.

    Đồng nghĩa với nó là lời cảnh cáo hơn là lời nhắc nhở.

    Mikey: Cậu ta tên gì ?

    Shin: Hanagaki Takemichi.

    Mikey: em muốn làm bạn với cậu ta.

    Shin : ừm .

    Như nó không muốn dây vào em.

    Lúc nhỏ anh hỏi mấy lần rồi ngay cả Emma mà thằng nhóc đó cũng không muốn làm quen

    Gomi: người gì mà lạ vậy anh ?

    Cứ như cậu ta...

    Không để ả ta nói hết lời thì Shin đã quay mặt bỏ đi lên phòng.

    Nói thật thì Shinchiro, anh ta cũng chẳng thể ưa nổi con nhỏ dẹo chảy nước này.

    Cũng tại thằng em ngốc này mù quáng tin nó thôi.

    Chưa anh thì đéo.

    Còn cái lũ bạn nó cũng vậy méo khác gì.

    Shin: làm gì thì làm anh mày mày mà nghe.

    Mày làm gì nhóc đó là chết với anh mấy đứa bạn mày nữa.

    ( T/g: tốt lắm anh cộng thêm hai điểm bảo vệ vợ và ghét trà xanh )
     
    < Dừng > [Tr/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản Diện
    Chap 7 : Hắc Long


    Trong một căn phòng khá to, có một cậu bé đang nằm ngủ say sưa trên chiếc giường ấm áp của mình.

    Cậu có mái tóc màu đen huyền hơi xù.

    Cùng với nước da trắng mịn màng.

    Đôi má phúm phính.

    Cùng với đôi môi nhỏ hồng hồng.

    Dáng người đạt chuẩn, vong eo khiến bao nhiêu cô gái mơ ước.

    Đi kèm với vòng ba đầy đặn căn tròn.

    Đang ngủ say sưa cậu cũng từ từ mở mắt do ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào.

    Cuối cùng cậu cũng lờ mờ đứng dậy.

    Vào phòng tắm để vệ sinh cá nhân.

    Làm xong cậu xuống nhà ăn để làm bữa sáng.

    Nó là một lát bánh mì và một cái trứng ốp la và hai cây xúc xích.

    Ăn sáng xong thì cậu cũng ra ngoài khóa cửa cẩn thận.

    Đang đi trên đường thì thấy một đám mặc đồ màu trắng.

    Takemichi: Tck.

    Sáng ra đường quên coi tử vi rồi.

    Takemichi định vòng đi đường khác thì có một tiếp nó kéo cậu lại.

    Gomi : à là anh chàng hôm qua

    Nghe cô ta nói như thế tất cả mọi người đều nhìn về phía cậu.

    Có người còn nhận ra và biết cậu là ai.

    ... : tên đó là sát thần Hanagaki Takemichi đó

    Koko : Yo.

    Không ngờ lại gặp một con quái vật ở đây nha.

    Mày là người Touman phải không ?

    Takemichi: điên à.

    Tao thậm chí còn đéo biết cô ta.

    Mày nghĩ làm sao mà tao lại bào cái băng rách nát đó ?

    Gomi: hức.. hức...

    Sa..o anh lại nói là Touman rách nát chứ.

    Touman không phải như vậy..hức

    Takemichi: cốt cán đi nghe lời một con b*ch là rách rồi

    Nghe Takemichi ai nấy trong Hắc Long đều cười ầm lê.

    Trong khi Takemichi đang nói vẫn có một ánh mắt mặc kệ sự đời mà nhìn chầm chầm vào Takemichi.

    Không ai khác là Shiba Hakkai.

    Hakkai: quay lại rồi thì mày thay đổi hẳn nhỉ Takemichi ?

    Misuyua: mày quen nó ?

    Takemichi: Hakkai à ?

    Chết khi nào thế ?

    Gomi: hức.. sa..sao anh lại trù anh ấy chết thế..hức..hức..

    Yuzuha: câm mẹ cái mồm khóc lóc cái đéo gì lắm thế nãy giờ có ai làm gì mày đâu mà khóc thế.

    Misuyua: Yuzuha cô đừng quá đáng thế chứ

    Koko : sao vậy ?

    Đúng mà có sai đâu ?

    Nãy giờ có ai đã đụng cô ta đâu ?

    Gomi nghe như vậy thì cô ta liền tức điên lên.

    Đôi mắt đỏ chót vì tức.

    Cô ta nhìn qua cậu và qua những người vừa cười nhạo cô ta "bọn mày được lắm đợi đi.

    Tao sẽ cho bọn mày biết thế nào là lễ hội- À nhầm lễ độ"

    Đang suy nghĩ vẩn vơ thì có một con dao đã kề ngay cổ cô.

    Người kề dao ngay cổ cô ta không ai khác đó là Inuipee của chúng ta ( T/g: tối lắm anh trai)

    Koko: người của băng khác không được vào lãnh địa của Hắc Long.

    Nếu vào thì GIẾT hoặc là báo cho Boss.

    Misuyua thấy Inuipee kề dao ngay cổ Gomi.

    Thì liền dùng chân đạp Inuipee văng ra chỗ của Takemichi.

    Và bị Takemichi chụp lại.

    Takemichi: có sao không ?

    Inuipee: không sao.

    Cảm ơn Micchi

    ( Khoan mình giải thích một tí.

    Ở đây Akane chị gái Inuipee không chết.

    Mà sao cái Hỏa hoạn ấy á.

    Thì chị được đưa vào viện.

    Tiền điều trị là 40 triệu yên như thường.

    Lúc Koko đi kiếm tiền thì ở bệnh viện.

    Takemichi đã gặp Inuipee và cho cậu ấy số tiền để cứu chị gái mình.

    Vì thế hai người mới quen nhau)

    Koko: bọn mày quen nhau à ?

    Inuipee: tao sẽ kể mày sao.

    Hắc Long không được đụng với cậu ấy.

    Vì cậu ấy được xem như là một thành viên của Hắc Long đời đầu

    Misuyua: cái gì ?

    Cậu ta là thành viên của Hắc Long đời đầu á

    Takemichi: không hẳn.

    Là do lúc đó 4 thành viên sáng lập của Hắc Long đời đầu hay kéo tôi đi theo băng họ thôi.

    Nên cũng thường hay bị mọi người hiểu lầm.

    Hakkai: tí nữa nói chuyện với tao được chứ ?

    Takemichi: được...

    Đang nói giữa chừng thì cậu cảm nhận được cái gì đó đang bay đến.

    Nên nhanh chóng lộn người lên không trung ne đòn tấn công.

    Và đáp xuống đất một cách ăn toàn.

    Takemichi: Touman không đánh ?

    Đánh tao làm gì ?

    Taiju: Haha mày né được sao.

    Mà mày là thằng nào ?

    Koko: Boss không biết ai cũng đánh sao ?

    Cậu ta là sát thần Hanagaki Takemichi.

    Taiju: sát thần sao nghe có vẻ mạnh nhỉ.

    Mà đang làm gì ở địa bàn Hắc Long

    Takemichi: đang đi dạo vô tình đi ngang.

    Rồi bị còn điếm kia réo không thôi tao cũng chẳng có ở đây làm mẹ gì.

    Kokonoi: cô ta hình như là bạn gái của lũ Touman thì phải

    Taiju: vậy là bạn gái của...

    Hakkai: em người em thích là Takemichi

    Taiju: tao cứ nghĩ mày với tụi kia là một lũ chứ.

    Ít ra mày còn có mắt nhìn nhỉ ( ý ổng là thằng nhóc đó mạnh đấy mày liệu hồn mà đem nó về làm em dâu tao đi )

    Takemichi: Tao đi được chưa ?

    Tao đâu có trong băng nào cũng chẳng có đến kiếm chuyện.

    Hakkai: em đi với Takemichi chị về trước đi

    Yuzuha: nhìn ngon đó.

    Nhớ hốt nó về làm dâu nghe chưa ?

    ( Hakkai quay về khoản 1 tháng rồi nên mâu thuẫn gia đình anh đã tự mình giải quyết xong)

    Nói xong Takemichi cùng Hakkai đi ra đâu đó để nói chuyện.

    Hắc Long thì tiếp tục đi theo Taiju.

    Còn Misuyua và ả " Rác rưởi" cũng quay đầu bỏ về trụ sở Touman.

    Takemichi: mày quay về khi nào ?

    Hakkai: một tháng rồi.

    Mâu thuẫn của gia đình tao cũng đã tự mình giải quyết xong rồi.

    Còn mày ?

    Takemichi: năm 4 tuổi

    Hakkai: vậy là mày cứu anh Shin à ?

    Takemichi: không tao chỉ cảnh báo cho phó tổng trưởng Hắc Long đời đầu thôi

    Hakkai: vậy mày nói với anh ta việc mày du hành thời gian à

    Takemichi: ừm.

    Mà tao nói này

    Hakkai: hửm ?

    Takemichi: tao không có ý định làm người hùng nữa đâu.

    Từ lúc tao tái sinh một lần nữa tao sẽ là một phản diện thật sự.

    Tao sẽ tham gia kế hoạch của Kisaki

    Hakkai: cái gì !?!!

    - anh thét toán lên.

    Anh hoảng loạn rồi, hoảng loạn thật rồi.

    Một người anh hùng là từ bỏ để tiếp tay cho kẻ phải diện thật sự Kisaki Tetta.

    Nói xong cậu quay đầu bỏ đi.

    Mặc kệ cho Hakkai đang đứng đực ra.

    ----------------

    Đôi lời của tác giả

    Theo như mình thấy thì ở chap trước mọi người đa phần đều muốn gả Mitchy cho Shin đúng hong ?

    Như mình muốn có đợt bình chọn ai sẽ là người lấy nụ hôn đầu Mitchy ?

    Ai là người sẽ lấy lần đầu của Mitchy ?

    Mình chưa có ý định viết H đâu tại mình chưa có kinh nghiệm và cũng của viết lần nào.

    Mọi người đợi khi nào mình có tâm lý thì sẽ viết.

    Lịch ra chap là 3 ngày 1 chap.

    Vì hiện tại mình phải đi làm vào buổi sáng và học vào buổi chiều nên mọi người thông cảm nhé
     
    < Dừng > [Tr/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản Diện
    Chap 8 :Bắt đầu


    Cậu tiếp tục đi lanh quanh.

    Để xem trong mấy năm nay có gì thay đổi không.

    Đi được một lúc thì thấy một tên cao khoản 1m9.

    Nhộm một lổn ở mái váng chéo.

    Tay xâm hai chữ Tội phạm ( chắc vậy ).

    Hamma: đây không phải sát thần sao~.

    Mày làm gì ở đây vậy ?

    Takemichi: tao đi dạo.

    Mà mày biết ai tên Kisaki Tetta không ?

    Hamma: Thằng hề ?

    Takemichi: vậy mày quen nó phải không.

    Dẫn tao đi gặp nó.

    Hamma: hể ?

    Được thôi ♡

    Nói xong Hamma dẫn Takemichi nến một khu nhà bỏ hoang.

    Như không vì thế mà nó bẩn.

    Chắc gì nó là một trông số những điểm mà bọn bất lương hay đên nên không có cây cỏ hay rôn rêu gì.

    Trong căn nhà bỏ hoang có rất nhiều người.

    Đang nhìn tên Hamma bước vào.

    Theo sao tên đó là là một cậu nhóc với mái tóc đen và đôi mắt xanh vô hồn.

    Nhìn vào đôi mắt ấy không ai không khỏi rùng mình.

    Những thành viên mặc đồ trắng có biểu tượng của Moebius.

    Ở đó còn tên mặc đồ đỏ chót với màu tóc vàng hoe.

    Đang đứng cầm cây lược chải chải.

    Nhìn thôi cũng đủ biết tên đó là ai rồi.

    Osanai chứ còn ai vào đây.

    Osanai: Hamma mày dẫn ai về vậy ?

    Hamma: Sát thần Hanagaki Takemichi

    Kho vừa nghe tên Hamma nói ai cũng bắt đầu hoang mang " gì ?

    Sao tên Hamma lại dẫn về một tên quái vật vậy" hàng ngàn câu nói tương tự như thế vang lên.

    Osanai: nhìn như thằng ẻo lả vâ...

    // Rầm // Tên Osanai chưa nói hết câu đã bị cậu cho một cước vào thái dương kiến gã bất tỉnh.

    Mọi người ở đây cũng bắt đầu đổ mồ hôi cũng bắt đầu đỗ như suối.

    Kisaki: Micchi ??

    Mày làm gì ở đây ??

    Takemichi: hehe kiếm mày.

    Kisaki: rồi như sao người của tao nằm dưới đất vậy ?

    Hamma: thằng đó kêu Micchi của mày ẻo lã nên bị đánh nằm đó đấy

    Kisaki: rồi ai ngày mai đi kiếm mối với Touman đây ?

    Takemichi: tên này yếu quá.

    Mày cho tên tử thần đi kìa.

    Đi một tí rồi về đừng ở lâu

    Kisaki : sao mày ?

    Takemichi: tao quen mày từ nhỏ mà không lẽ không hiểu mày ?

    Kisaki: rồi mai mày đi gây chuyện với Touman đi.

    Takemichi mày thì đi với tao để tao nói kế hoạch cho mày

    Takemichi: Hể ?

    Sao mày nói như tao sẽ giúp mày vậy ?

    Kisaki: mày ở đây chứng tỏ mày sẽ giúp tao.

    Nên đi

    Takemichi: rồi rồi nghe mày

    Nói xong Kisaki và Takemichi rời khỏi lãnh địa của Moebius.

    Để lại một đống hoang mang cho mọi người.

    Phía Takemichi và Kisaki

    Sau khi giải thích xong

    Takemichi: Tetta này tao có cái này hay hơn hay mày thêm cào kế hoạch của mày đi

    Kisaki: nó có làm sáo trộn kết hoạch của tao không ?

    Takemichi: Ara ara không nha.

    Mày xem nó như cái phao cứu hộ cho trường hợp khẩn cấp cũng được A~

    Kisaki: mày nói đi

    Takemichi: nó là như vầy..... ( khi đến đó mọi người sẽ biết.

    Tui làm cho nó kịch tính ấy mà)

    Kisaki: nghe ổn đó

    Takemichi: trễ rồi tao về đây tạm biệt 👋

    Kisaki: tạm biệt 👋

    Sáng hôm sau Takemichi dậy sớm để đến khu nhà kho bỏ hoang.

    Nơi xảy ra sự kiện đầu tiên.

    Nơi này hiện tại chưa có ai cả.

    Takemichi từng bước đến khu vừa mà Mikey ngồi lúc trước.

    Ngồi xuống, rồi lấy ra một cuốn sách ôn lại kiến thức ngồi đọc kèm theo là chiếc máy nghe nhạc được đeo ở tai.

    Khoản thời gian không lâu một nhóm người bắt đầu đi vào.

    Ai cũng ngỡ ngàng ngơ ngác không hiểu vì sao cậu lại ở đây.

    Mọi người cũng đơ nhìn cậu một lúc.

    Vì hiện tại trong nhà kho bỏ hoang này có vài tia nắng chiếu vào cậu.

    Làm cậu thật sáng trói.

    Ai ai cũng im lặng mà nhìn có đến khi kẻ không sợ chết Gomi lên tiếng.

    Gomi: Takemichi-kun sao cậu lại ở đây vậy ?

    Takemichi: ai cho cô gọi thẳng tên tôi ?

    Gọi là HA-NA-GA-KI - Cậu quay qua trừng mắt nhìn cô ta gằng giọng nói

    Hakkai: Mitchy tao tưởng mày mệt nên hôm nay sẽ không ra đường chứ

    Takemichi: kệ tao - phòng má giận dỗi quay đi

    Nghe xong Hakkai bước tới ẩm Takemichi lên để vào lòng mình.

    Takemichi cũng chẳng bài xích việc này.

    Vì ở kiếp trước lúc anh băng bó vết thương cho cậu cũng hay làm thế, riết rồi quen luôn.

    Mikey: Hakkai mày quen Takemicchi ?

    Takemichi: là TA-KE-MI-CHI- Cậu rằn giọng trừng mắt nhìn tên ất ơ nào đó gọi sai tên mình

    MIKEY: Takemicchi ?

    Takemichi: hôm bữa anh Shin phạt nhẹ quá không chừa phải không ?

    Để tap gọi lại nhé ?

    Mikey: Takemichi

    Takemichi: xí - quay mặt đi

    Gomi: Hanagaki-san sao cậu lại ở đây vậy ?

    Takemichi: nhà cô à tôi không được ở ?

    Gomi: k..không..phải- run rẩy

    Takemichi: cô mà khóc khi tôi chưa làm gì là tôi đánh thật đấy.

    Tôi đủ sức cân mấy thẳng ở đây nhá

    Draken: hỏi thật đấy sao mày ở đây ?

    Takemichi: muốn hòa mình với thiên nhiên mà hôm nay nắng bỏ mẹ.

    Với tao đéo muốn về nhà nên vào đây ngồi.

    Baji : nhìn mặt mày tao thật sự muốn đấm mày quá

    Takemichi: ồ đây không phải anh bạn từng vào trại một thắng vì tội ăn cắp sao ~

    Chifuyu : s..sao mày biết

    Baji : thì lúc đó nó cũng ở trong đó mà

    Smiley: haha tội gì thế

    Mikey: anh Shin nói nó vào đó vì tội giết người và gây thương tích

    Mọi người ở đó : .....

    Takemichi: làm gì nhìn tao ghê thế anh bạn hổ của bọn mày tao cũng quen nữa đấy.

    Cái thằng mà cầm cờ lê mém đập vào đầu Shin ấy.

    Angry: em ghét nó

    Misuyua: sao cái gì mày cũng biết vậy ?

    Takemichi: Chiến thần Akashi Takeomi kể tao

    Chifuyu: mày không những quen Anh hai Mikey mà còn quen bản của ảnh ?

    Hakkai : à cái này do hồi trước Mitchy thường bị anh hai Mikey và bạn ảnh bứng đi tới trụ sở Hắc Long á.

    Pachi: sao mày biết ?

    Hakkai: à anh hai tao là tổng trưởng Hắc Long mà.

    Nên tao lấy thông tin từ ổng á

    Pachi: mày là người lầm trước cứu bạn tao phải không ?

    Mikey: hả là Takemicc- Takemichi à

    Pachi: tao nghe thằng bạn thân tao nó là sát thần đã cứu nó.

    Mà thằng này là sát thần nên suy ra nó cứu bạn tao

    Takemichi: ồ tao vô tình cứu bạn mày à.

    Sao không nói sớm để tao mặc bọn nó luôn.

    All (-Pachi):....

    Pachi: " mình phải nhịn nó là ân nhân không nên đập vào mặt nó.

    Mình phải nhịn nó là ân nhân không nên đập vào mặt nó.

    Mình phải nhịn nó là ân nhân không nên đập vào mặt nó."

    ( điều quan trọng nhắc ba lần.

    Mà anh chắc không nhập viện khi đập bé cưng của em không ? )

    Hamma: haha hôm nay Touman tập chung đủ các thành viên cốt cán nè~

    Hamma bước vào theo sau là vài chục tên nhãi đang mặc trang phục của Moebius.

    Mikey: mày là ai ?

    Hamma: tao là đại diện của Moebius Hamma~

    Pachi: Osanai đâu ?

    - nói với chất giọng gầm gừ

    Hamma: tên đó hả ?

    Bị sát thần hôm qua đập cho bất tỉnh rồi hôm nay chưa thấy dậy.

    Hamma nói dứt câu mọi ánh mắt ở đó đều đổ dồn về cậu.

    Cái người mà được Hakkai đang ôm trong lòng.

    Pachi: sao mày đập nó ?

    Takemichi: nó chê tao ẻo lả
     
    < Dừng > [Tr/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản Diện
    Chap 9 : Nội bộ


    Pachi: sao mày đánh nó ?

    Takemichi: nó chê tao ẻo lả - nói với giọng điệu tỉnh bơ như không có gì.

    Bên này Hamma thấy nãy giờ ai cũng để ý cậu mà quên đi sự hiện diện của hắn.

    Hắn cũng bắt đầu lên tiếng để đính chính lại địa vị của bản thân.

    Hamma: Ara Ara~ bọn mày lơ tao đó à ?

    Mikey: vì sao bọn mày lại làm vậy ?

    Hamma: để phá hủy Touman a~

    Vừa nói xong Mikey tung môt cước vào thái dương của Hamma.

    Như Hamma nhanh chóng dùng tai chặn lại trước sự ngỡ ngàng ngơ ngác của mọi người.

    Nói là dùng tay chặn thế thôi chứ.

    Lực Mikey đá không hề nhẹ, cú đá đó cũng khiến cho tay của Hamma đỏ ửng lên.

    Misuyua: C..cái gì tên đó đỡ được cú đá của Mikey sao ?

    Baji: tên này cũng là một tên quái vật nhỉ

    Đang lúc mọi người đang hoang mang.

    Thì Mikey bị Hamma nắm lấy chân vứt ra xa.

    Sau đó kéo binh đi.

    Hakkai: gì vậy bọn họ đến đây chỉ để chào hỏi thôi à ?

    Pachi: Má nó - tứ giận đấm vào tường

    Takemichi: Pachi à.

    Con dao coa vẻ bén nhỉ ~

    Draken: mày mang dao làm gì vậy Pa !!

    Hakkai: mày định đâm Osanai nếu hắn dẫn người đến đây đúng không

    Mikey: cái gì ?!??

    Baji: mày có nghĩ tới hậu quả không Pa ?

    Pachi: Tao..

    Tao..

    -run

    Gomi : may mắn là Takemichi-kun xử tên đó rồi nếu không thì Pa sẽ

    Takemichi: cô gái à ~ cô bị điết đúng không ?

    Tôi bảo là cô không được gọi thẳng tên tôi mà ?

    Điết à ?

    Gomi: em..

    Em..

    Xin lỗi Hanagaki-san

    Baji: cũng là cái tên thô- Mày đừng có mà bấm số anh Shin !!!

    Takemichi: đâu có.

    Số mẹ mày mà ?

    Baji: phù- thở phào

    Chifuyu: Baji anh có thấy cái gì sai sai không ?

    Misuyua: ừm tao cũng thấy giống Chifuyu ấy

    Baji: sai hả ?

    Cái g...

    Đjtme sao mày có số mẹ tao !!!

    Takemichi: Shin cho.

    Với lại hồi đó tao cũng gặp mẹ mày mấy lần rồi.

    Cả đám: " oke mày ghê, mày ghê rồi bọn tao không cãi lại mày.

    Ai biết mày còn có số người thân nào của bọn tao nữa không "

    Hakkai: mày có số anh chị tao luôn ???

    Takemichi: ừm hôm bữa gặp á.

    Inuipee bị hai anh chị mày ép cho số tao

    Hakkai: haha - cười trừ

    Takemichi: tao về đây.

    À mà Hakkai nè mày biết chuyện tiếp theo sẽ như nào mà phải không ?

    - nhảy khỏi người Hakkai bước đi vài bước rồi quay mặc lại

    Hakkai: thì ?

    - anh nghiên đầu khó hiểu

    Takemichi: hì hì.

    Cẩn thận đấy kì này sẽ có nhiều người chết đấy - vừa nói cậu cười híp mắt rồi quay đầu bỏ đi.

    Mọi người ở đó vẫn còn đang hoang mang những lời cậu nói.

    Họ vẫn đang suy nghĩ xem ý nghĩa của câu nói đấy là gì.

    Và tại sao cậu lại cảnh báo họ như vậy.

    Mọi người đang mong lung thì có tiếng nói cất lên.

    Mikey: Chết.

    Tao quên không kêu nó làm bạn với tao rồi.

    Baji: kêu anh Shin giúp đi

    Draken: anh Shin đã từ hỏi thử như bị từ chối thẳng thừng rồi.

    Misuyua: từ từ rồi cậu ta sẽ chấp nhận làm bạn với mày thôi.

    Thấm thoát mới đó tới ngày cậu phải đi học ở trường.

    Cậu bước tới trường với giọng điệu ngái ngủ.

    Cùng với đối mắt thờ ơ mặc kệ sự đời.

    Bước tới lớp đập vào mắt cậu là một đống con trai đang bu quanh con nhỏ Gomi đó.

    Khiến cho không ít cô gái trong lớp không ít bức xúc.

    Như không giám lên tiếng vì cô ta có tụi Touman chống lưng.

    Nên cậu bèn lên tiếng .

    Takemichi: ara ara ~ đây không phải là Rác rưởi-chan sao ~ không biết Touman sẽ thấy thế nào khi khi họ thấy bọn này bu cô như kiến ha~

    Lời vừa thốt ra cậu khiên bọn con gái trong lớp vô cùng hả dạ.

    Còn bọn con trai vì biết cậu là ai nên cũng rén VL ra.

    Takemichi: Takuya ới~ tao học cùng lớp với mày nè

    Takuya: nghe gớm quá

    Takemichi: Ớ.

    Bạn bè quen nhau hơn 10 năm hà nói chuyện kiểu đó à

    Gomi: quao.

    Không ngờ hai người quen nhau lâu thế đấy

    Cô ta giả bộ ngạc nhiên tiếng lại gần cậu.

    Cố ý để cậu để ý cô ta.

    Như đời làm gì như mơ

    Takemichi: ủa ?

    Mọi người lớp mình có nuôi CHÓ à ?

    Nghe câu này các bạn nữ trong lớp cười ầm lên.

    Còn cô ta đỏ mặt tức giận.

    Gomi: hức..

    Sao ..an..

    Chưa nói hết câu cậu tiếp tục lên tiếng.

    Takemichi: Rác rưởi-chan à lũ Touman đó không làm gì được tôi đâu.

    Bọn nó dù sao cũng là những học sinh cấp hai thôi.

    Mà đương nhiên học sinh cần gia đình trừ thằng Ryuguji Ken.

    Còn lại đều có gia đình.

    Cô nghĩ gia đình bọn nó quan trọng hay cô

    Khi cậu vừa nói xong.

    Những cô gái trong lớp bắt đầu bàn tán xôn xao.

    Còn ả ta thì tức đến mặt cũng đỏ lên.

    Kết thúc câu chuyện là khi giáo viên vào lớp và giới thiệu cậu.

    Cậu được phân ngồi ở cuối lớp nhay cửa sổ.

    Nơi dễ dàng thấy ánh nắng nhất

    Mọi chuyện sẽ là không có gì cho đến khi mọi bắt đầu nghe tiếng đánh nhau ở ngoài.

    Cậu biết chuyện gì sắp sảy ra nên bóc điện thoại ra bấm số sẳn.

    Mikey: Gomi bọn anh tới rũ em đi chơi nè.

    Ồ Mitchy mày cũng học....

    - Ê đừng gọi chứ cất cái điện thoại vô !!!!

    Takemichi: mày muốn kéo ghệ mày thì kéo đi.

    Mày mà kéo tao theo là coi chừng á.

    - Cậu trừng mắt

    Mikey: ...

    Oke Gomi đi thôi Mitchy quạo rồi

    Gomi: thôi em còn đan...

    Takemichi: khoái chết mẹ còn bài đặt ha~ cút lẹ đi cho lớp người ta còn học CÚT- đang nói với chất giọng đều đều thì cậu đột nhiên quát lên từ cuối.

    Thế là Draken phải vào xách hai cái người nào đó đi.

    Chứ khi không Mikey vô địch và sát thần Takemichi bem nhau tại đây thì mệt

    ----------------

    Do truyện này mình có đăng trên Mangatoon nữa nên mình sẽ tổng hợp lại của hai bên nha.

    Như đa phần thì là Shin, Shin Shin và Shin đây

    Nụ hôn đầu của Mitchy

    Lần đầu của Mitchy

    Oke vậy chốt là Shin nhé.

    Vì nó đông quá

    Hakkai thì sẽ sau Shin vậy

    Bạn muốn thêm Taiju vào à.

    Oke.

    Đợi mìn nghĩ xong kịch bản rồi cho ổng lên sàn thế nhé
     
    < Dừng > [Tr/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản Diện
    Chap 10 : Cuộc chiến với Moebius


    Sau giờ học căng thẳng.

    Đùa thôi chứ cậu có học méo đâu.

    Sau cái vụ đó cậu gục mặt xuống bàn ngủ mẹ rồi.

    Ngủ đến khi mà chuông reo ra về thì cậu đứng dậy đi luôn.

    Mặc cho ông thầy muốn nói gì thì nói.

    Đi được một lúc thì nhớ ra hôm nay là lễ hội.

    Ngày mà Draken bị đâm.

    Nên cái tật hóng hớt của cậu nỗi nên.

    Đi xem, cậu muốn biết khi không có cậu thì tên Draken đó cóa chết không.

    Cô nhóc Gomi đó cóa thể làm được gì.

    Cậu muốn xem một bộ phim hành động đời thật.

    Đoa chính là trận đấu của Touman và tàn dư của Moebius.

    Ha~ sẽ vui lắm đây .

    Cuối cùng cũng đến lễ hội.( lễ hội gì thì mình quên tên rồi =)) ) Cậu rãi bước quanh hội chợ.

    Cái nơi đông đúc người như lại cảm thấy vui vẻ và ấm áp một cách lạ thường.

    Như xui thay bọn họ vừa thấy cậu liền chạy lại bắt chuyện.

    Cậu vẫn giả vờ như mình không nghe thấy tiếp tục đi.

    Cho đến khi đến bãi giữ xe.

    Và như kịch bản cữ Draken bị tấn công.

    Emma và Hina bắt đầu lo lắng.

    Còn con kia thì nước mắt nước mũi tèm lem 😐( tác giả: nhìn gớm vãi beep ra )

    Cậu thì vẫn đứng nhìn như trời trồng.

    Ở đằng xa một anh chàng vưới mái tóc mày tím, đeo hoa tai hình chữ thập.

    Không ai khác ngoài Mitsuya Takashi.

    Misuyua: Draken mày có sao không, Gomi nữa

    Draken: không sao, mày lo cho Gomi đi

    Takemichi: đáng ra bọn mày không nên bám theo tao a~

    Takemichi nói với chất giọng ngứa đòn.

    Mà ai ở đây giám đánh cậu đâu.

    Từ trong đám đông một tên cao kiều ai cũng biết là ai rồi đó.

    Xuất hiện có một tên đang che dù cho hắn.

    Hamma: Chào lại gặp nhau rồi - nói với bộ mặt ngứa đòn

    Hamma: Bên này có hơn 100 người Touman chỉ có 2 thằng và 1 con dẹo thôi nhỉ

    Thật ra Hamma định tính thêm Takemichi nữa như vì cặp mắt đầy sát khí đó nên thôi.

    Từ đằng xa có tiếng của một chiếc xe phân phối lớn chạy tới.

    Misuyua: con Bod CB250t của Mikey

    *Két* tiếng xe

    Mikey: hay thật bọn mày tách tao và Draken ra để tấn công Draken nhỉ...lại là mày à





    ( T/g : xin lỗi vì sự lười biến này )

    Tua là trân ái mọi người ạ.

    Mình xin tua đến cái lúc Kiyomizu đâm Draken nhé.

    Kiyomizu từ đằng xa chạy đến đâm Draken như hụt.

    Hắn ta đâm lộn sang ả Gomi đó.

    Sau đó Draken cho Kiyomizu một đấm khiến hắn bất tỉnh cmn luôn.

    Cùng lúc đó Mikey như kịch bản cũ đang đánh nhau với Hamma.

    Thì nghe tiếng Draken nói ả Gomi bị đâm.

    Rồi lại thêm một màn gọi nhau thắm thiết đến từ vị trí của Mikey và ả Gomi.

    Draken nhanh chóng ẩm ả lên.

    Chạy như bay đến bệnh viện.

    Phía Mikey

    Sau khi phẫu thuật xong.

    Bác sĩ cũng ra ngoài và thông báo ca phẫu thuật đã thành công.

    Ai cũng vui mừng mà ôm nhau khóc lóc.

    Còn cậu thì đa nghệch mặc ra.

    Vì méo hiểu kiểu gì mà mình cũng bị đem đến đây.

    Rồi còn phải coi bọn nó khóc lên khóc xuống nữa.

    Takemichi: rồi mắc mẹ gì bọn mày lôi tao vô đây ???

    Rảnh rỗi quá không có gì làm à.- cậu khoanh tay đứng tự lưng vào tường và nói.

    Mikey: xin lỗi mày.

    Tại lúc đó tao hoảng quá nên hốt mày theo.

    Takemichi: ừm.

    Anh Shin gọi này

    Mikey: ủa ???

    Takemichi: alo anh gọi có việc gì không ?

    Shin: à không có gì đâu.

    Anh chỉ định hỏi em là ngày mốt em rảnh không thôi.

    Takemichi: rảnh.

    Chi vậy anh

    Shin: hẹn em đi chơi thôi.

    Tại lâu rồi anh em mình có đi chơi đâu.

    Takemichi: oke.

    Chốt kèo mấy giờ nà

    Shin: 8:00 sáng anh qua nhà em rước đi

    Takemichi: oke

    Kết thúc cuộc gọi

    Mikey: ảnh gọi mày làm gì vậy ?

    Takemichi: rủ đi hẹn hò chăng - vừa nói vừa nhúng vai

    All ( những người có mặt ở đó): HẸN HÒ Á - thét toán lên
     
    < Dừng > [Tr/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản Diện
    Chap 11 : Cuộc hẹn với Shin


    Sáng hôm hẹn đúng 8:00 Shin đã đứng trước cửa nhà Mitchy đợi rồi.

    Mitchy cũng không muốn Shin đợi lâu nên đã thay đồ từ sớm.

    Shin chở Mitchy đến một khu giải trí, chủ yếu là giúp anh hẹn hò với Mitchy.

    Như xui thay Mitchy bây giờ lại thích cảm giác mạnh.

    Nên đã rũ Shin chơi.

    Vì không muốn mất mặc trước crush nên anh Shin nhà chúng ta phải ngậm ngùi đồng ý.

    Lúc lên tàu siêu tốc nó có vẻ bình thường khiên anh cũng an tâm phần nào.

    Như cho đến khi tàu chạy thì anh mới cảm thấy đây là sai lầm , sai lầm, quá sai lầm. ( điều quan trọng nhắc ba lần )

    Nó đi từ tốc độ chậm và từ từ nhanh dần.

    Con tàu chạy với vẫn tốc khoảng 120 km/ h ( tui hong rõ vụ này nha ).

    Nó khiên anh say sẫm mặt mày.

    Khi anh vừa xuống được thì anh ôm thùng rác mà ối.

    Takemichi nhìn thì chỉ biết cười trừ, mà đứng nhìn người con trai đang cố thể hiện.

    Anh không chơi được mà còn cố làm gì ?

    - Takemichi ngán ngẩm nhìn người con trai mặc mài xanh lè trước mặt.

    A..anh có biết là nó nhanh và chóng mặt thế đâu chứ - Shin vừa nói vừa đứng dậy

    Anh từng là bất lương mà sao không chịu được tốc độ cao vậy - Takemichi khoanh tay bước lại gần Shin

    Ờ thì ..

    Hì hì - Shin cười trừ

    Thế chúng ta đi sở thú đi không mạo hiểm nữa.

    Em nghĩ là nếu tiếp tục chơi mấy trò mạo hiểm hay kích thích thì em sợ anh sẽ bay màu trong hôm nay - Takemichi

    Anh xin lỗi - Shin nói với vẻ mặt buồn bã

    ''hôm nay rủ em ấy đi hẹn hò mà để em ấy thấy mặt này của mình rồi '' - suy nghĩ của Shin

    Thế là cả hai quyết định qua sở thú chơi.

    Ở đây có rất nhiều con vật khác nhau.

    Hầu như con cũng có.

    Takemichi kéo Shinchiro đi hết nơi này đến nơi khác.

    Khắp nơi ở sở thú, xem vô số loài động vật khác nhau.

    Họ cứ như thế đến chiều.

    Cả hai bắt đầu đói bụng và tạt vào một quán ăn gần đó.

    Cả hai vừa đặt đích ngồi xuống thì nghe thấy tiếng mà cả hai muốn tắt nắng luôn.

    Thật không thể chấp nhận được.

    Xuất ăn trẻ con là để có cờ mà.

    Cờ đâu - Mikey chỉ tay vào xuất ăn rồi phòng má quay đi hướng khác.

    Chuyện sẽ không coa gì nếu ả Gomi không đi theo hai người kia.

    Của mày nè Mikey- Dorake- à nhầm Draken thuần thục lấy cây cờ đã chuẩn bị trong áo ra đặt lên xuất ăn của Mikey.

    À anh Shin và Hanagaki- san kìa - ả Gomi vừa thấy hai người liền thét toán lên

    Em nghĩ nên mua đồ về nhà nấu anh à- Takemichi quay sang nói với Shinchiro và lơ đi con ả rác rưởi đó .

    Ừm anh cũng thấy vậy á.

    Mà em ăn gì ?

    - Shin trả lời cũng lơ ả

    Cà ri đi anh - Takemichi nắm tay Shin ra khỏi tiệm trước khi ả kịp nhập vai diễn của mình

    Manjiro hôm nay anh không về nhà đâu nên nói với Emma khỏi chừa phần ăn cho anh nghe không- Shin nói trước khi bị Takemichi kéo đi

    Vì gặp con ph* đó nên cả hai phải ra siêu thị mua đồ về nhàu nấu.

    Đáng ra là họ coa thể mặc kệ ả ta.

    Như ả lúc nào cũng lấn tới rất khó chịu.

    Nên thà mua đồ về nhà nấu còn hơn ở lại ăn và nhìn mặc ả.

    Về đến nhà thì cả hai mang đồ vào bếp.

    Takemichi thì đi tắm nấu ăn thì thì Shin làm =)).

    Sau khi tắm xong thì Shin cũng đã làm xong gần hết rồi.

    Bây giờ chỉ còn vấn đề là thời gian, chỉ cần đợi nó chính nữa là xong.

    Shin dặn dò Takemichi là nhớ canh cái nồi trong lúc anh đi tắm.

    Sau khi Shin tắm xong thì cái nồi cà ri cũng chính.

    Takemichi nghe tiếng bước chân lúc đang dọn đồ ra bàn ăn nên quay qua.

    Shin anh tăm xon- Takemichi đứng như trời trồng nhìn Shin

    ( tự vậy á )

    A..anh anh vào ăn đi ..em em dọn ra rồi này- Takemichi đỏ mặt nói lấp bấp

    Ồ được rồi - Shin cười nó mà ổng nghĩ '' ẻm xấu hổ kìa đáng yêu quá, không được phải bình tĩnh, phải bình tĩnh nhất định phải bình tĩnh không được mất hình tượng thêm lần nào nữa hồi sáng là quá đủ rồi ''

    Thế là họ vừa ăn vừa nói chuyện vô cùng ấm áp.

    Ăn xong thì Takemichi dành rửa bát vì Shin là khách.

    Shinchiro ảnh cũng không nó gì chỉ lặng lẽ ôm Takemichi từ sau lưng.

    Rồi dụi đầu vào cổ cậu.

    Ưm..nhột - Takemichi khẻ rên lên vì nhột

    Nè buôn em ra coi Shin - Takemichi vừa rửa vừa nói

    Em rửa đi anh ôm vầy sao rửa được - Takemichi đỏ mặt nói

    Ể - Shin giễu cợt

    Sau 10 phút thì Takemichi cũng rửa xong.

    Và Shin vẫn dính người .

    Anh- Takemichi chưa kịp nói thì Shin đã nhẹ nhàng áp môi mình lên môi cậu chao cho cậu một nụ hôn nhẹ nhàng.

    Ơ ...

    - Takemichi đỏ mặt đơ ra

    Hì hì - Shin cười rồi buôn Takemichi ra và bước ra phòng khách

    N..nụ..nụ hôn đầu của em !!!

    - Takemichi gào thét

    ----------------

    Muốn H+ không ?

    Muốn đúng không ?

    Đợi đi .

    Có thể chap sao á =))

    Comments đi muốn không ?

    Không thì thôi à
     
    < Dừng > [Tr/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản Diện
    Không phải chap mới


    Trời ơi mọi người thấy gì hong ???

    Mình đứng thứ hai đó

    Trời đất ơi bất ngờ quá .

    Hạnh phúc quá đi

    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ hộ mình nha.

    Mong mọi người tiếp tục ủng hộ mình :333

    Yêu mọi người nhiều nhiều nhiều lắm luôn á

    Yêu mọi người❤❤❤❤
     
    < Dừng > [Tr/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản Diện
    Chap 12 : Lần đầu H+


    Buổi tối trong một căn phòng tối.

    Có hai chàng trai đang ôm nhau thắm thiết.

    À thật ra là chàng trai tóc đen đang đè lên cậu tóc vàng nắng.

    Ầu..Shin ..em chưa 18 - Takemichi ngại ngùng quay mặt đi không nhìn thằng vào mắt Shin

    Chỉ cần em muốn thôi thì tuổi tác nó có quan trọng à ?

    - Shin cười tà nói

    ( ừm tuổi tác nó chỉ lag con số thôi mà.

    Còn nhà tù thì nó cũng giống cái nhà nhỉ - tác giả said )

    ( Khúc này Shin là anh còn Takemichi là cậu )

    Chưa kịp để cậu ú ớ gì anh đã áp môi mình xuống đôi môi của cậu và chao một nụ hôn.

    Ngay lúc cậu còn đang mở miệng cũng thuận tiện cho chiếc lưỡi của anh xâm nhập vào miệng cậu.

    Chiếc lưỡi điêu luyện của anh luồng lách khắp khoang miệng của cậu.

    Đôi tay không an phận từ từ thò tay vào áo của cậu.

    Anh chạm vào hai bông hoa nhỏ trước ngực mà xoa xoa.

    Rồi 1 phút, 2 phút đến phút thứ 3 cậu hết dưỡng khí.

    Cậu dùng sức đập vào lưng anh.

    Anh cũng hiểu ý mà luyến tiếc rời đi.

    Ha..ha..

    - sao khi được buôn tha thì cậu hít lấy hít để phần oxi bị mất trong lúc hôn

    Trong lúc cậu mở miệng hít lấy hít để.

    Thì anh nở một nụ cười tà nhìn cậu.

    Sao nào ?

    Anh tiếp tục được chứ ?

    - Shin cười tà nói

    ...

    - Takemichi vẫn đang cố hít thở mà không trả lời

    Im lặng là đồng ý nhá - Shin vẫn dữ nụ cười trên môi.

    Tay thì bận rộn lột từng lớp vải trên người cậu.

    Anh cuối đầu xuống cổ và để lại vài dấu hôn.

    Như minh chứng cậu đã là của anh.

    Không hiểu từ đâu anh lấy ra một gói bôi trơn.

    ( Anh tính toán ăn bé cưng của tôi từ đầu rồi chứ gì ?

    - T/g said

    Biết rồi còn hỏi à - Shin said )

    Xé nó ra rồi đổ một chút lên tay.

    Tay anh đưa xuống hậu huyệt nhẹ nhàng thoa lên rồi cho một ngón tay vào

    A~...ưm..

    - Takemichi bất giác bị thứ gì xâm nhập ren lên vài tiếng.

    Lần đầu của em nhỉ ?

    Anh hứa sẽ nhẹ nhàng thôi - Shin cười rồi.

    Nhẹ nhàng đưa ngón thứ hai vào trong.

    Bắt đầu đâm chọc , đảo ngoáy.

    Ah..đ ..đau ..

    - Takemichi bị kích thích tay nắm chặc lấy áo của Shin

    Ngoan đi một tí nữa sẽ không đau đâu - Shin nhẹ nhàng hôn lên trán trấn an cậu.

    Ưm..

    Ha..

    Ahhh...

    Khô ..không phải chỗ đó !!

    - Cậu bị đụng chúng nơi mẫn cảm mà giật bắn lên.

    Dương vật của cậu cũng rĩ ra một thứ màu trắng đụt.

    Đây rồi..

    Em ra nhanh nhỉ ?

    Anh chỉ mới dùng tay thôi mà ?

    - Shin cười nói tay vẫn ấn vào điểm G của cậu

    Ah..ưm..

    Kh..

    Không..

    A..

    Anh đừng có ..

    Nói nữa ..ha..

    - Cậu rên rỉ nói

    Sau một hồi mở rộng anh thấy đã đủ nên rút tay ra.

    Mở khóa quần đển lộ dương vật đã cương cứng từ lâu.

    Khiến cho Takemichi trố mắt nhìn chằm chằm.

    Đầu thì nhảy số '' ảnh định cho cái thứ to lớn đó vào à ?

    Ảnh định giết mình à ?

    '' và hàn loạt câu hỏi như thế được đặt ra.

    Khoa..

    Khoan kh..

    Không vừa đâu - Cậu hoảng loạn đưa tay chống cự như muộn rồi.

    Aa..

    Hức ...

    Nó to quá..

    Hức - Cậu run rẩy vì thứ đó của Shin đã được đưa vào trong ( mới phần đầu thôi nha quý vị )

    Tck em thả lỏng đi.

    Em đi kẹp đứt cái của anh à - Shin cau mày nói

    Nghe vậy cậu cũng từ từ thả lỏng.

    Anh cảm nhận được điều đó liền đâm thẳng vào trong.

    Aaa..hic ...

    Đau..

    Lấy ..lấy ra ...

    - Cậu rên rỉ nói

    Em chắc không ?

    - Anh hình dương vật đang cương cứng phản bội lại những lời nói của cậu.

    Anh để một hồi lâu để cậu thích nghi.

    Khi cậu đã dần thích nghi anh bắt đầu động.

    Lúc đầu anh rất từ tốn nhẹ nhàng.

    Như càn về sao anh lại gia tăng tốc độ.

    Ha..ưm ..từ ...từ ..từ ..thôi !!!

    - cậu khó khăn thốt lên

    Ha..

    Như vầy rồi còn từ từ gì nữa - anh thở hắt một hơi tiếp tục luân động ra vào.

    Đ..

    Đồi ..xấu xa..ha ..ưm..

    - Cậu mệt mỏi lên tiếng

    Anh đã làm cậu không biết bao nhiêu lần như tới khoản 2 giờ sáng anh đã dừng lại.

    Cậu thì mệt mỏi nằm trên giường bất động thở hòng học.

    Anh thấy vậy liên ẩm cậu đi tắm.

    Anh tẩy rửa cho cậu sạch sẽ.

    Rồi ẩm cậu lên lại giường ôm cậu ngủ.

    Sáng hôm sau, Takemichi mở mắt ra thấy người con trai với mái tóc đen đang nắm cạnh mình.



    Em dậy rồi à - Shin

    Ừm..

    Mà anh ẩm em đi vệ sinh cá nhân đi.

    Chứ em thấy là chân mình nó mất cảm giác rồi.

    - Takemichi nhìn anh nói

    Hể.

    À anh làm liền.

    - Shin nhanh chóng ẩm cậu vào nhà vệ sinh.

    Và làm vệ sinh giúp cậu cũng như mình.

    Xuống nhà thì Takemichi ngồi đó còn Shin thì làm bữa sáng.

    Vừa làm thì điện thoại Shin kêu lên.

    Là Emma gọi

    Alo có chuyện gì vậy Emma ?

    - Shin hỏi tay thì bưng đồ ăn sáng cho Takemichi.

    Tối hôm qua anh ở đâu mà không về nhà - Emma tức giận nói

    Ể hôm qua anh có kêu Manjiro nó nói là anh không về mà - Shin đút đồ ăn cho Takemichi

    Có hả ?

    Sao em không nghe anh ấy nói ?

    - Emma

    Có mà ở đó có Draken và con nhỏ Gomi gì gì đó nữa - Shin

    Rồi xem là vậy đi.

    Mà giờ anh đang ở đâu.

    - Emma chóng nạnh hỏi

    Nhà anh dâu tương lai của mày - Shin

    Làm cho em ly nước ép đi Shin - Takemichi nũng niệu nói

    À để anh làm.

    Emma không có gì thì anh cúp nha.

    Anh bạn chăm sóc vợ rồi.

    - Vừa nói xong Shin liền cúp máy

    Đầu dây bên kia ( Emma bực loa ngoài )

    Khoan tiếng lúc nãy là của Takemichi đúng không ?

    - Hina lên tiếng

    Ờ hình như của Takemichi- Mitsuya

    Ừm Takemichi...

    Khoan Takemichi á- Mikey

    ---------------------------------------

    Vì lần đầu viết h nên cóa gì sai sót mong mọi người thông cảm nha =))
     
    < Dừng > [Tr/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản Diện
    Chap 13 : Người yêu


    Hiện tại là 8 giờ sáng chủ nhật.

    Tại trước cửa nhà của Hanagaki Takemichi có một dàn moto đang đậu trước cửa.

    Anh Shin !!!

    - Mikey dùng tay đập cửa gọi lớn.

    Đáng ra là phá cửa luôn như sợ anh Shin mắng nên thôi.

    Rồi rồi, từ từ người ta ra mở cửa chứ làm gì mà đập ầm ầm vậy - Shin nói vọng ra.

    Bước ra mở cửa cho cái bọn bất lương trẻ trâu này.

    Rồi bọn mấy đứa làm gì đến đây - Shin mở cửa ra nói

    Anh nói ai là anh dâu của em !!?!

    - Mikey hốt hoảng nói

    Vào nhà đi rồi nói.

    Mấy đứa dẹp gọn xe vào nghe chưa ?

    - Shin nhường đường cho bọn lôi nhôi đó vào.

    Vừa vào tới phòng khách thì có một gương mặt đầy sát khí nhìn bọn họ.

    Người đóa không ai khác là Hanagaki Takemichi chủ nhà.

    Và hiện tại cậu ấy vẫn chưa đi được và đang ngồi trên sô pha

    Bọn mày đến đây làm gì ?

    - Takemichi nói với chất giọng lạnh băng và gương mặt đầy sát khí.

    Mày hẹn họ với anh Shinichiro hả ?

    - Hakkai không nhịn được vào thẳng vấn đề hỏi Takemichi.

    Phải.

    - Shin lên tiếng

    T..thật ..sao ?

    - Hakkai nói với chất giọng buồn.

    Muốn chung hong ?

    - Takemichi nghiên đầu hỏi Hakkai.

    Hự.

    Một số nào đó dính thính mà tui không kể tên.

    Được hả - Hakkai sáng mắt nhìn Takemichi

    Đươc..

    - Takemichi định nói thì có chất giọng ai đó cất lên chen ngang

    Sao được chứ anh đang quen anh Shin mà - Gomi lên tiếng với chất giọng ỏng ẹo

    Câm mồm.

    Ai cho con dog này vào nhà tao ?

    Với lại tại muốn quen mấy người là việc của tao.

    Họ không ý kiến thì đến lượt mày ?

    Với lại mày đang quen mấy người bộ không để ý à.

    Bây giờ mày muốn tự ra hay để tao ném ra.

    Hay để bạn trai tao ném nhé ?

    - Takemichi nói với chất giọng đều và đầy sát khí

    Em.hức..Aaaa- Gomi định lên tiếng thì cóa ai đó ném thẳng cô ra cửa

    Mày là thằng nào ?

    Mà dám ném em ấy- Draken tức giận lên tiếng

    Gome~ tại nó đứng chắng đường quá - Ai đó lên tiếng với chất giọng giễu cợt

    Ra rồi à ?

    Sớm nhỉ ?

    Akira Haru - Takemichi nói

    Ừm hứ mà nhà mày làm gì đông vậy ?

    - Haru nói.

    Hai tay thì để lên đầu bước vào

    Tao mới nghe mông lung là mày có người yêu nhỉ ❤- Haru cười híp mắt nói

    Ừm - Takemichi

    Ghê ghê rồi mày ghê rồi- Haru

    Mày vô đây ngồi đi.

    Tao có chuyện quan trọng cần bàn với mày - Takemichi lấy tay vỗ vỗ xuống ghế.

    Oke~ - Haru bước tới cái ghê chỗ Takemichi ngồi xuống

    E hem quay lại vấn đề nào.

    Bọn mày làm đéo gì mới sáng sớm ầm ầm đến nhà tao ?

    - Takemichi

    Bọn tao nghe nói mày là người yêu của anh Shin - Mikey nói

    Thì sao ?

    Bộ tao với anh ấy quen nhau thì bọn mày chết hết không bằng.

    Với lại là anh ấy tự nguyện làm người yêu của tao mà ?

    Tao đâu có ép ảnh ?

    - Takemichi nói với chất giọng đều đều như sát khí thì tỏa ra khắp nơi.

    À thì cái này ...

    - Draken ấp úng

    Được rồi không nói nhiều nữa bọn cút hết ra khỏi nhà tao riêng Hakkai và Haru ở lại .

    Còn lại cút hết NHANH.

    - Takemichi kết lên

    Sao đó Touman lần lượt kéo đi.

    Ngôi nhà hiện tại còn Sano Shinchiro , Shiba Hakkai và Akira Haru.

    Rồi mày gọi tao đến đây làm gì vậy Mitchy ?

    Tao nghĩ là mày không rảnh đến độ gọi tao chơi đâu nhỉ - Haru ngồi chóng càm nói

    Haha mày hiểu tao thật đấy - Takemichi cười nói

    Tao vào thẳng vấn đề luôn nhá.

    Tao muốn mày giúp tao thành lập một băng đảng - Takemichi uống cà phê ☕ nhìn Haru

    Băng nhóm ?

    Tao tưởng mày không hứng thú với băng đảng chứ ?

    Bây giờ lại muốn lập băng ?

    - Haru thắc mắc

    Khoan, khoan đã Mitchy s..sao mày lại muốn lập băng đảng.

    Không phải có..

    - Hakkai đang nói thì bị Takemichi ngắt lời

    Mày phải là người rõ nhất chứ sao bây giờ lại hỏi tao ?

    Mày biết khi tao trở lại tao đã không còn là "người hùng " rồi mà ?

    - Takemichi trừng mắt nói

    Nè trở lại gì cơ ?

    Còn gì mà " người hùng " nữa.

    Sao nghe rối quá vậy ?

    - Shinchiro im lặng nãy giờ cũng lên tiếng

    Tao cũng có thắc mắc tương tự - Haru nghiên đầu hỏi

    Sau khi giải thích mọi chuyện👍

    Ưa là trời.

    Tin được không đây - Haru kinh ngạc nói

    Thật khó tin mà.

    Tất cả mọi thứ Manjiro và bạn bè nó trừ Hakkai ra thì ...

    - Shinchiro ngán ngẩm

    Hừ tao không quan tâm là mày sống bao nhiêu kiếp là người thế nào,quá khứ như nào.

    Như bây giờ tao biết mày là mày.

    Và mày là bạn tao nên tao sẽ giúp mày lập băng - Haru đứng lên đi ra ngoài.

    Cảm ơn mày -Takemichi mỉm cười nói

    ****************

    Chào mọi người mình là Hàn Hàn đây.

    Mình đang suy nghĩ người tiếp theo có kí ức kiếp trước sẽ là ai nhỉ ?

    Vì nếu có kí ức kiếp trước cộng thêm cái tính cách hiện tại chẳng ngán ai của Takemicchi thì ngược công đã lắm mọi người ạ.

    Với lại mình có ý tưởng cho bộ mới.

    Nó là tiểu thuyết nhá.

    Bộ này Takemichi không phải nhân vật chính mà là người ở thế giới khác xuyên không vào.

    Mình sẽ ship nhân vật đó với một hai nhân vật trong truyện.

    Còn lại mình có thể ship theo cặp bất kỳ mà mình thích hoặc là tống hết mấy thằng đó cho Takemichi lo liệu =)))

    Vậy á

    Mong mọi người ủng hộ nhá

    Và đó là đam mỹ nó là đam mỹ, đam mỹ nhá .

    Người xuyên không là gái như xuyên vào lại là trai nhá.
     
    < Dừng > [Tr/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản Diện
    Ngoại truyện: thời gian đếm ngược ( 1 )


    Sau khi cậu cứu được tất cả mọi người bao gồm Baji, Emma, Izana và cả Kisaki.

    Như mọi công lao đó lại cho người em trai của cậu.

    Dù cậu ta chẳng làm gì cả.

    Không sao nghĩ là cậu còn được bên cạnh họ...

    Cậu ta còn đổ hoang cho cậu là cho người đánh cậu ta trong khi cậu không làm gì cả.

    Cậu ta không bằng chứng, chỉ bằng lời nói của cậu ta khiến mọi người tin răm rắp...

    Kể cả ba mẹ .

    Sau khi chuyện đó được lang rộng ba mẹ cậu đã từ mặt cậu.

    Nói cậu là thứ súc sinh bẩn thỉu đáng ra họ không nên sinh ra cậu.

    Họ thốt ra lời nói đó lòng cậu đau như cắt.

    Tim cậu bị hàng nghìn muỗi dao đâm vào.

    Nói bắt đầu rĩ máu.

    Chuyện gia đình đã làm cậu mất đi sức sống rồi.

    Đến tất cả người mà cậu liều mạng sống của mình để cứu họ khinh bỉ cậu.

    Đánh đập cậu bán sống bán chết.

    Cậu bị người đời xa lánh.

    Như mai thay vẫn có một số người tốt cho cậu chỗ ở và việc làm.

    Cậu đã tự mình đi làm kiếm sống vì gia đình đã từ cậu.

    Bạn bè và những mối quan hệ hệ của cậu bị cắt đứt bằng một lời nói vô căn cứ đó.

    Mọi thứ của cậu đều đã sụp đổ rồi.

    Mọi lần đi ra đường mà gặp phải Touman Thiên Trúc hay các băng đảng khác.

    Thì họ lại đánh cậu bán sống bán chết.

    Lúc nào trên người cậu cũng có những vết thương chằng chịt.

    Lúc này cậu thật sự rất mệt mỏi rôi cậu thật sự rất mệt.

    Chẳng có ai bên cạnh cả.

    Cô đơn lắm.

    Như cậu có nhóm bạn thân.

    Họ không tin những gì em trai cậu nói.

    Luôn bao che cho cậu, giúp đỡ cậu hết mình.

    Như có một người cậu lại không hiểu vì sao cậu ta cũng bên phe cậu.

    Cậu ta cũng giúp đỡ cậu không ít từ sự đó.

    Người đó là Kisaki Tetta, kẻ thù truyền kiếp của cậu.

    Mọi thứ cứ trôi qua như thế đấy cũng được nữa năm.

    Nữa năm đau khổ nhất cuộc đời cậu.

    Và dần dần cậu thường xuyên ho.

    Có khi cậu còn ho ra cả máu nữa.

    Như vì cậu nghĩ đơn giản là bị họ đánh nhiều quá nên mới vậy thôi.

    Như nhóm Akkun và Kisaki nhất quyết đưa cậu đến bệnh viện.

    Cậu vào khám còn họ ở ngoài đợi

    - Cậu dạo này thường xuyên ho ?

    Có khi còn thổ huyết nữa sao ?

    - Bác sĩ bình tĩnh nói

    - Ừm vâng ạ.

    Cháu nghĩ nó không có gì quan trọng đâu..

    Khụ ..khụ..

    - Takemichi lần này không những ho ra máu mà còn một số cánh hoa màu sắc khác nhau.

    Khiến cho bác sĩ trố mắt nhìn.

    - Không hay rồi.

    Đây là căn bệnh Hanahaki.

    Tôi tưởng căn bệnh này nó chỉ có trong truyền thuyết thôi không ngờ lại - Bác sĩ ngao ngán nói

    - Cậu nên tìm ra nguồn gốc của nó đi mới có thể triệt để xóa bỏ căng bệnh này.

    Bện này chỉ có ý chí phấn đấu của cậu mà thôi.

    Nếu không được kêu như nhà chuẩn bị tâm lý đi.

    Trên ngực cậu tôi thất xuất hiện chịu chứng rồi kìa - Bác sĩ đứng lên nói

    - Đúng rồi cậu chỉ còn ba ngày thôi cố lên nhé - Bác sĩ động viên cậu ( thời gian là tui bịa đấy)

    - À vâng cảm ơn bác sĩ - Takemichi đứng lên đi ra ngoài

    Vừa ra ngoài thì nhóm Akkun và Kisaki nháo nhào lên hỏi cậu có sao không.

    Mắc bệnh gì .

    Cậu chỉ cười rồi nói không sao đâu.

    Chỉ là suy dinh dưỡng thôi.

    Bọn kia cũng gật gù nghe theo.

    Sau hôm đó ngày thứ nhất cậu về nhà thăm ba mẹ.

    Dù bị chửi mắng không ra gì rác rưởi của xã hội và vân vân.

    Cậu vẫn mỉm cười nói với họ.

    Khi chiều cậu ra khỏi cửa thì thấy đứa em trai của mình đi cùng với bọn họ khiến tim cậu nhói lên.

    Như cậu quyết định vẫn mỉm cười hỏi họ.

    Đáp lại tình cảm của cậu tiếng mắng chửi, đánh đập không thương tiếc.

    Cậu vẫn im lặng mỉm cười rời đi.

    Như nó không còn là nụ cười tỏa nắng nữa.

    Mà là nụ cười giả tạo.

    Cậu lết cái thân về nhà rồi tự băng bó vết thương cho bản thân.

    Thì cậu tiếp tục ho, cậu ho ra một làng máu đỏ cùng những cánh hoa màu sắc khác nhau.

    Nó rất đẹp như cũng rất nguy hiểm.

    Sang ngày thứ hai cậu dành cả buổi sáng cho nhóm Akkun tặng mỗi người một món quà.

    Thật ra cậu cũng tặng cho ba mẹ và mấy người kia như bị vứt hết rồi.

    Đến chiều cậu đi chơi với Kisaki.

    Lúc đầu cậu cứ tưởng là hai đứa không hợp nhau.

    Như khi nói chuyện rồi mới biết là hợp không tưởng.

    Cậu cũng tặng cho Kisaki một món quà rồi về nhà nghĩ ngơi.

    Nói là thế thôi chứ.

    Căn bệnh này cứ khiến cậu ho suất.

    Khiến cậu khó có thể nào mà nghĩ ngơi được.

    Qua ngày cuối cùng cậu dành một ngày cho bản thân.

    Hôm đó cậu không ta ngoài mà ở nhà viết ra cảm xúc bấy lâu của mình.

    Trên người cậu cũng đã dần dần mọc ra những bông hoa xinh đẹp rồi.

    Cậu không muốn ai thấy bộn dạng này nên mới không giám ra đường vào hôm nay.

    Khi trời tối thì cậu cũng hoàn thành các bức thư của mình.

    Cậu ghi thêm một mẫu giấy nhỏ nói là '' ai vào đây và đọc được mẫu giấy này thì hãy giúp tôi gửi những lời cuối cùng cho họ.

    Tôi có ghi tên tường người rồi đấy ''

    Trên người cậu hiện tại những bông hoa xinh đẹp đã mọc ra gần một nữa cơ thể của cậu rồi.

    Cậu mệt mỏi nằm xuống giường mà nhắm mắt lại ngủ một giất bình yên.

    Sáng hôm sau nhóm Akkun và Kisaki đến để thăm cậu.

    Bước lên đến phòng thì Kisaki và nhóm Akkun không thốt nên lời.

    Lập tức gọi xe cấp cứu.

    Kisaki là người bình tĩnh nhất cậu ta nhìn lên bàn thấy một sắp thư và một tờ ghi chú.

    Cậu ta cầm sắp thư lên kiếm tên mình nhóm Akkun để đưa họ.

    Còn lại Kisaki cậu ra sẽ giúp tâm nguyện cuối cùng này của cậu sao.

    Thư của nhóm Akkun

    Cảm xúc của tụi mày bây giờ rối rắm lắm đúng không ?

    Tao xin lỗi nhá.

    Vì đã không nói với bọn mày.

    Tao sợ bọn mày sẽ lo lắng cho tao.

    Tao quý bọn mày lắm bọn mày rất quan trọng đối với tao.

    Bọn mày luôn tin tưởng tao dù có chuyện gì sảy ra.

    Bọn mày làm tao hạnh phúc lắm biết không.

    Bọn mày đừng buồn vì sự ra đi vĩnh viễn của tao nhé.

    Bọn mày buồn là tao buồn theo đó nên vui lên nhá .

    Đừng buồn.

    Sau khi đọc nhóm Akkun trầm lặng.

    Họ cứ đứng im như người chết vậy.

    Mặt họ không cảm xúc, họ dùng tay chạm vào sợi dây chuyền mà cậu tặng họ trầm ngâm.

    Bên Kisaki thì cậu ta cũng thơ ơ như người mất hồn vậy.

    Cho đến khi một vị bác sĩ lên tiếng gọi cậu ta.

    - Cậu là bạn của bệnh nhân Hanagaki Takemichi phải không ?

    - Vị bác sĩ lên tiếng

    - Vâng.

    Có gì không ?

    - Kisaki giật mình đáp lại

    - Chúng tôi cần xác nhận của gia đình bệnh cậu có thể ...

    - Bác sĩ đang nói thì Kisaki ngắt lời

    - Cậu ấy không có gia đình nên để tôi xác nhận là được.

    Có gì tôi sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm - Kisaki lên tiếng

    Dứt lời cậu cùng bác sĩ đi xác nhận bệnh nhân.

    Và tiến chôn cất.

    Kisaki hoàn toàn chịu trách nhiệm về việc đó.

    Kisaki không chôn cất cậu ở nghĩa trang mà là một nơi nào đó đầy nắng giống cậu vậy

    Thư của Kisaki

    Kisaki này mày là một thiên tài.

    Như mày lại sử dụng bộ não của mình vào việc xấu.

    Mày biết cách thao túng và điều khiển người khác một cách dễ dàng.

    Mày cũng là một kẻ si tình.

    Như theo tao thấy mày không có biết cách yêu thật sự là như nào phải không ?

    Được vậy để tao dạy mày.

    Cách yêu của mày là sự chiếm hữu.

    Nó không tốt một chút nào.

    Nếu mày yêu một ai đó thì mày phải để người ta tự do.

    Nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của người đó.

    Dù người đó có không thích mình đi chăng nữa.

    Để người đó đến với người ,người đó yêu.

    Nhìn người đó hạnh phúc.

    Đó được gọi là yêu.

    Mày biết không Kisaki .

    Tao ghét mày lắm.

    Ghét mấy cái kết hoạch rối bay não của mày.

    Như tao biết mày cũng chỉ là đứa trẻ mà thôi.

    Mày cũng cần tình yêu sự quan tâm từ mọi người nhỉ.

    Tao cảm ơn mày đã ở bên tao những ngày cuối đời nhé Tetta 😊

    Kisaki đọc xong thì hắn cũng vui mừng vì người mình thương gọi mình bằng tên.

    Những cũng buồn vì cậu đã ra đi mãi mãi.

    Người hùng của hắn ra đi rồi.

    Kisaki cùng nhóm Akkun âm thầm làm tang lễ cho cậu mà không cho ai biết cả.

    Ngay cả ba mẹ cậu.

    Vì sao lại thế á, đơn giản thôi.

    Chắc gì họ đã hối hận trước những gì đã làm với cậu.

    Ngay cả những người từ vào sinh ra tử với cậu.

    Như lại thay tang lễ của cậu được giải quyết trong âm thầm mà có hai kẻ biết mà đến.

    Kẻ thứ nhất là Hanma Shuji, chắc là lén lút theo Kisaki nên biết thì không nói.

    Còn con gấu xanh Shiba Taiju này làm sao cũng biết vậy.

    - Hamma thì tao không nói.

    Sao mày cũng biết mà lết đến đây vậy - Kisaki đẩy kiến nói

    - Hôm mày nói chuyện với bác sĩ tao vô tình nghe được - Taiju bình tĩnh nói

    - Hừ ít ra mày còn nhớ ơn của nó đỡ hơn hai đứa em mày và mấy cái đứa vô ơn kia - Kisaki hừ một cái rồi nói

    - Sao mày không nó với bọn nó mà giữa lại việc này - Hamma nói với bộ dạng nghiêm túc

    - Để tao chóng mắt lên xem khi nào bọn nó mới phát hiện là Takemichi biến mất.

    Takemichi có để lại thư cho tất cả đấy.

    Khi bào bọn chúng biết thế nào cũng tìm tao.

    Lúc đó đưa cũng không muộn.

    Tao muốn nhìn sắc mặt từng đứa như thế nào.

    - Kisaki bình thản nói

    - Vậy có của tao không ?

    - Taiju lên tiếng

    - Hình như có đấy còn có quà nữa.

    Như mày đừng tự ảo đứa nào cũng có hết.

    Như tao đoán là bọn kia vứt cả rồi - Kisaki nói rồi đưa thư và quà cho Taiju

    - Còn tao ?

    - Hamma thấy mình không có cũng lên tiếng

    - Của mày đây - Kisaki lấy thư và quà đưa cho Hamma

    Thư của Taiju

    Chào Taiju là tao Takemichi đây.

    Người đã bị mày đánh bầm dập đêm giáng sinh ấy.

    Mày còn bạo hành em mày không ?

    Điều đó là không tốt mày biết không ?

    Tao biết là mày thương em mày.

    Mày muốn em mày mạnh mẽ hơn như không nên đánh tụ nó như thế nhé

    Ở một tương lai mà tao biết ấy.

    Mày đã mở một nhà hàng rất rất lớn luôn á.

    Tao thật sự muốn ăn món mày nấu.

    Nếu có cơ hội thì mày nấu cho tao ăn thử nhé.

    Giữ gìn sức khỏe nhé Taiju

    Thư của Hamma

    Hamma hửm.

    Tao không rõ về mày lắm thứ tao biết về mày.

    Là cánh tay phải đắt lực của Kisaki thôi.

    Như tao biết mày bỏ nhà đi từ nhỏ phải không.

    Mày cũng là muốn đứa trẻ thiếu thốn tình cảm của gia đình.

    Mày cũng đừng liều mạng cho mấy cái kế hoạch dỡ hơi của Kisaki nữa nghe không.

    Mày phải biết chăm sóc bản thân mày.

    Mày cùng đừng có hút thuốc lá nữa không tốt đâu nhá

    ----------------

    Ngừng phần 1 ở đây thôi chứ hơn 2 nghìn từ rồi

    Truyện mới của mình á mọi ủng hộ đi
     
    < Dừng > [Tr/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản Diện
    Chap 14 : Băng đảng mới


    Giới thiệu một chút về Akira Haru.

    Tuổi: 15 tuổi

    Tính cách: cộc cằn, biết quan tâm, luôn hiểu lý lẽ như một khi nó đã điên lên thì nó méo quan tâm con mẹ gì nữa .

    Quen biết Hanagaki Takemichi khi ở trong trại.

    Với tội danh giết người, được mọi người mệnh danh là " quỷ thần ".

    Vì cậu mỗi khi đanh nhau cứ như một con quỷ còn thần thái như một vị thần thánh vậy.

    Nên biệt danh đó đã ra đời

    Như hình

    ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ

    Khoảng một tháng sau cái ngày Takemichi mất lần đầu và Shinchiro mém vào tù.

    Thì băng đảng của Hanagaki Takemichi đã được thành lập.

    Băng đảngmang tên Black Diamond.

    Có nghĩ là kiêm cương đen.

    Nó là một loại khoáng sản quý được con người sử dụng làm trang sức.

    Chắc mọi người thâc mắt tại sao không phải là Diamond mà là Black Diamond.

    Như mọi người cũng biết kiêm cương nó trong suốt và rất sáng nếu để ra ánh sáng.

    Nó phản chiếu lại ánh sáng, trong nó lấp lánh và đẹp làm sao.

    Như nó không hợp với Takemichi người đã chẳng còn tí ánh sáng nào.

    Thay vào đó là một bóng tối vô tận.

    Black Diamond thành lập không bao lâu.

    Thì đã có rất nhiều thành viên gia nhập.

    Đơn giản vì tổng trưởng là sát thần Hanagaki Takemichi và phó tổng trưởng lại là quỷ thần Akira Haru.

    Hai vị thần bắt tay nhau tạo một băng đảng.

    Nhìn thôi cũng thấy mạnh rồi.

    Cả hai đều có máu mặt trong giới bất lương mà.

    Trong một tháng băng đảng đã có hơn 100 thành viên.

    Về phần thành viên cốt cán vẫn chưa đầy đủ.

    Black Diamond hiện tại vẫn đang thiếu người trầm trọng.

    Thành viên cốt cán phải mạnh và lòng trung thành phải cao ngất ngưởng.

    Nếu không thì không được.

    Và hiện tại Haru đang có hứng thú với một số người.

    Nhưng họ không giỏi đánh đấm, thay vào đó Haru có thể tin rằng họ có thể trung thành tuyệt đối với Hanagaki Takemichi.

    Chào, làm quen không ?- Haru nhỉ xuống từ trên một bước tường.

    A..

    A..

    Akira Haru - Suzuki Makoto run rẩy chỉ Haru

    Hử ?

    Cậu biết tôi à ?

    - Haru mỉm cười nghiên đầu nói, tay thì để ra sao

    Này ai vậy Makoto - Akkun lên tiếng

    Quỷ thần Akira Haru phó tổng trưởng của Block Diamond - Makoto nói

    Hả ?

    Sao cậu ta lại ở đây - Takuya

    Fufu đến để chiêu mộ.

    Băng bọn này đang thiếu thành viên.

    - Haru nói

    Bọn tôi không mạnh chiêu mộ có ít gì - Kazushi

    Nếu yếu thì có thể tập luyện cho mạnh mà.

    Thứ tôi quan tâm là độ trung thành cơ -Haru nói với vẻ mặt những nhưng như không có gì

    Trung thành ?

    Bọn này thậm chí còn không biết tổng trưởng mấy người là ai mà - Akkun lên tiếng thắc mắc.

    Fufu cậu ta không nó với mấy người à ?

    - Haru nghiên đầu nói mỉm cười

    Ai nói gì cơ - Takuya

    Tổng trưởng Black Diamond là Hanagaki Takemichi biết chưa ?

    - Haru mỉm cười nói

    Takemichi á - cả bốn đồng loạt thét lên

    Phải.

    Vì thế tôi mới tìm tới mấy người.

    Yên tâm đi các người qua 1 tháng thôi là tôi chắc chắn mấy người mạnh như các đội trưởng ở Touman hoặc hơn - Haru

    Thật chứ ?

    Lúc đó bọn tôi có thể bảo vệ Takemichi chứ - Takuya nói

    Thật.

    Mà cậu ta cần bảo vệ à ....

    À cậ thích cậu ta chứ gì - Haru cười ranh mảnh nói

    Hả..hả t..

    Thích gì cơ - Takuya lấp bấp nới

    ( tự nhiên mình muốn 4 người này vào Harem của Mitchy quá à mọi người ơi.

    Nó là hàng hiến đấy ít người làm lắm (╥_╥) nên mình làm nhá)

    Thôi không đùa nữa mấy người cảm thấy thế nào ?

    Đồng ý hay từ chối đây - Haru nghiên đầu hỏi

    B ..bọn tôi đồng ý - nhóm Akkun lên tiếng

    Được rồi, bây giờ bọn mày không được tiết lộ thân phận của bọn mày cho đến khi tao huấn luyện xong.

    Còn nữa bọn mày xin nghĩ học 1 tháng đi.

    3 ngày nữa tao đến rước từng đứa bọn mày - Haru nói xong cũng quay đầu bỏ đi
     
    < Dừng > [Tr/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản Diện
    Chap 15 : Họp băng lần đầu tiên


    - Takemichi đi chơi với anh không ?

    - Shin gọi điện với Takemichi

    - À xin lỗi anh em bận rồi - Takemichi đáp

    Nói xong cậu cúp điện.

    Gương mặt trở nên lạnh lùng.

    - Haru sao mày lại chiêu mộ nhóm Akkun bạn tao ?

    - Takemichi từ tốn nói

    - Bọn nó sẽ trung thành với mày.

    Không phải kiếp trước dù có gì thì bọn nó cũng không phản bộ mày sao ?

    - Haru ngửa mặt lên trời nói

    - Như bọn họ không mạnh.

    Lỡ bọn nó bị đánh thì sao ?

    - Takemichi cau mày nói

    - Bây giờ mày nói không cũng không có được gì đâu.

    Tao đã huấn luyện xong bọn nó rồi.

    Với lại hôm nay cũng là buổi họp đầu tiên và ra mắt các thanh viên cốt cán mà.

    Mày đâu thể để mấy cái chứa đó chóng được - Haru hai tay đang vào nhau nhìn Takemichi nói

    Sao đó Takemichi im lặng không nói gì cả.

    Cứ thế cho đến tối mọi người đến trụ sở chính của Black Diamond.

    Ở đây có cả nhóm Akkun hình như họ hơi bầm giập.

    Chắc do kì huấn luyện khắc nghiệt khi.

    Takemichi im lặng nhìn sang Haru cậu cũng chỉ nhúng vai không nói gì.

    Cuộc họp đầu tiên không có gì quan trọng chủ yếu là giới thiệu thành viên cốt cán.

    Và phân chia đều các thành viên ra các phân đội.

    Đội trưởng phân đội một Sendō Atsushi hay được gọi là Akkun.

    Chịu trách nhiệm chiêu mộ và quản lý hành vi của các thành viên.

    Cũng như là huấn luyện.

    Đội trưởng phân đội hai Yamamoto Takuya.

    Chịu trách nhiệm phòng thủ.

    Và củng cố khu vực địa bàn của băng.

    Đội trưởng phân đội ba Suzuki Makoto.

    Chịu trách nhiệm tìm kiếm thông tin.

    Và truy lùng những kẻ phản bội để báo cho phó tổng trưởng giải quyết.

    Đội trưởng tứ phiên đội Yamagishi Kazushi.

    Chịu trách nhiệm kiếm tiền.

    Và các chi tiết của băng( Mình không rõ nhá.

    Vì thiếu nên mình tác vào đại nhá )

    - Bọn mày nghe cho kĩ những lời tao nói đây.

    Bọn mày là thành viên của Black Diamond.

    Bọn mày không được phép lấy danh nghĩa của Black Diamond ra làm chuyện xằng bậy.

    Cũng như bọn mày phải tự hào về mình là thành viên của Black Diamond.

    - Haru lớn tiếng nói

    - Nếu như băng đảng khác hoặc thằng ất ơ nào đó.

    Đánh bọn mày mà bọn mày đánh không lại.

    Thì về kêu anh em ra hốt nó.

    Những thành viên trong băng là anh em với nhau.

    Có phúc cùng hưởng có họa cùng chia.

    Có sống cùng sống có chết cùng chết.

    Không được gây sự với nhau - Takemichi lớn tiếng nói với gương mặt lạnh lùng

    - Còn một điều cuối cùng cũng là điều quan trọng nhất.

    Black Diamond được hai đứa tao tạo ra nhầm mục đích là băng đảng tội phạm lớn nhất Nhật Bản.

    Thế nên nếu có kẻ phản bội thì tên đó sẽ bị giết ngay lập tức.

    Có kia cả gia đình của tên phản bộ đó cũng bị kéo theo.

    Thế nên đứa nào có ý định phản bội Black Diamond phản bội Tổng trưởng.

    Thì bọn mày cũng chuẩn bị mấy cái quan tài cho bản thân và gia đình đi là vừa - Haru lớn tiếng nói.

    Đầu thì nghiên qua một bên tỏa ra sát khí bao chùng cả căn phòng

    - Chúng ta sẽ không tham gia các trận chiến vô nghĩa nếu không cần thiết.

    Và chúng ta sẽ đi thẳng vào thế giới người lớn.

    Vì thế hãy trưởng thành lên gạt bỏ những suy nghĩ trẻ con.

    Thay vào đó là những suy có lợi cho băng đảng - Takemichi dõng dạc nói lớn tiếng

    Sau khi Takemichi và Haru kết thúc bài phát biểu của mình.

    Tất cả thành viên đều hò hét cổ vũ.

    Sau đó cuộc họp kết thúc.

    Ai về nhà đấy, ở đó cũng chỉ còn có Haru và Takemichi nói chuyện với nhau.

    - Kế hoạch của mày với thằng hề tới đâu Takemichi ?

    - Haru nhìn về phía của Takemichi hỏi

    - Ổn.

    Hiện tại mày cứ quản lý băng đi.

    Tao vẫn chưa muốn nhiều người biết về tao - Takemichi nói

    - Vậy bộ đôi rạp xiết đóa sẽ ở phe chúng ta phải không ?

    - Haru ngửa mặt lên trời nói

    - Ừm.

    Kết hoạch vẫn đang thực hiện rất tốt.

    Sắp đến trận đấu của Touman với Ba Lu Bá La rồi đi xem không ?

    - Takemichi quay mặt về hướng của Haru hỏi

    - Đi chứ.

    Mà cái tên Hakkai gì đó nhớ lại chuyện kiếp trước.

    Thì tao khác chắc là bọn kia cũng vậy thôi.

    Sớm muộn chỉ là thời gian thôi mày hiểu mà - Haru bình thản nói

    - Ừm tao biết - Takemichi trầm ngâm nói
     
    < Dừng > [Tr/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản Diện
    Ngoại truyện: Thời gian đếm ngược ( 2 )


    Đồ Takemichi tặng cho nhóm Akkun là dây chuyền có hình cỏ 4 lá.

    Touman là cũng là dây chuyền như nó có hình chữ '' vạn '' biểu tượng của Touman

    Thiên Trúc cũng dây chuyền như mặt dây chuyền có hình tròn âm dương và tên Thiên Trúc trên đó

    Taiju là dây chuyền có hình của một cây thánh giá

    Kisaki là dây chuyền có biểu tượng của cuốn sách có hình cặp kính

    Hamma là hình lưỡi hái thể hiện cho cái biệt danh tử thần của anh

    Naoto là biểu tượng của cảnh sát

    Inuipee là biểu tượng của Hắc Long

    Nhìn thôi cũng biết cậu khó khăn lắm mới tìm được mấy thứ này rồi mà bọn kia méo biết trân trọng mọi người ạ.

    Buồn rớt nước mắt.

    Vì là ngoại truyện nên tôi bẻ lái hơi ghê.

    Nên mọi người cũng đội mũ bảo hiểm cho chắc vào nghe chưa ?

    Nêu không bể đầu thì mình hong biết gì đâu

    ----------------

    Sau khoảng hai ngày kể từ cái chết của Takemichi.

    Thù cuối cùng cũng có người đến nhà Takemichi mà tìm cậu.

    Lúc này người ở trong nhà cậu dọn dẹp là Kisaki và Hamma.

    Người đến tìm cậu không phải Touman hay Thiên Trúc.

    Mà là Tachibana Naoto cậu cảnh sát tương lai .

    Và Inui Seishu người luôn bảo vệ cậu tin tưởng cậu.

    Cũng chỉ vì Mikey kêu cậu đi công việc với Koko nên bây giờ cậu mới về.

    - Kisaki mày làm gì ở vậy ?

    - Inuipee cao mày nói với Kisaki

    - Quét dọn.

    Bộ mày không thấy à ?

    Mà vào đi tao có chuyện muốn nói với mày và thằng nhóc này - Kisaki đẩy kính lên nhìn vào Naoto

    - Tao với mày bằng tuổi đó nhóc gì - Naoto cao mày khó chịu nói

    Hai người bước vào nhà rồi ngồi xuống ghế.

    Naoto liền hỏi về Takemichi ngay.

    Vì mấy hôm nay cậu không thấy anh ấy.

    Hỏi chị gái mình thì cô chỉ lạnh nhạt mà nó không biết.

    Còn bồi thêm một câu mà khiến cậu thật sự muốn đánh vào bản mặt của cô.

    Inuipee thì cùng Kokonoi vừa về tới Tokyo vào sáng sớm hôm nay.

    Kokonoi thì cùng với Tamiza ( em trai Takemichi ) âu yếm.

    Còn Inuipee hỏi về cậu thì bọn kia nó không biết và cũng chẳng quan tâm.

    Nên Inuipee mới tới nha cậu.

    - Ồ.

    Takemichi có nhờ tao đưa cái này cho bọn mày nè - Kisaki bình thản lấy ra hai bức thư và hai hộp quà đưa cho Naoto và Inuipee

    Thư cửa Naoto

    Naoto anh quý em lắm đấy.

    Trong tương lai dù có chuyện gì sảy ra thì em luôn là người đứng về phía anh.

    Luôn giúp đỡ anh dù có chuyện gì xảy ra.

    Anh cảm ơn em nhé Naoto.

    Anh muốn nhìn thấy tương lai nơi em làm một vị cảnh sát tốt một lần nữa.

    Hí hí

    Thư của Inuipee

    Inuipee tao cảm ơn mày vì đã luôn bảo vệ tao dù có chuyện gì sảy ra nhá.

    Tao cũng không biết nói cái gì với mày nữa.

    Như đừng buồn vì cái chết của tao.

    Đây là quyết định của tao.

    Mày phải sống hạnh phúc đấy.

    Nếu không tao sẽ giận mày a~

    ----------------

    Naoto cùng Inuipee đều lặng người khi đọc xong bức thư.

    Nước mắt họ rơi vì ánh sáng Mặt Trời của họ đã biến mất.

    Naoto im lặng hồi lâu thì nói Kisaki hãy đưa mấy bức thư này cho họ.

    Kisaki thắc mắc hỏi.

    - Sao phải tìm bọn nó đưa để bọn nó tự đến đây mà lấy chứ - Kisaki cao mày nói

    - Mày cứ đưa cho mấy người bọn nó đi.

    Nói là Takemichi đưa cho.

    Đừng có nhắt đến việc Takemichi mất.

    Để bọn nó tự tay xé đi lời nói Takemichi muốn nói với bọn nó.

    - Naoto bình tĩnh nói như trong mắt đầy hận thù

    Kisaki là một kẻ thông minh.

    Nói đến đây đương nhiên hắn hiểu cậu muốn nói gì.

    Để bọn nó sau khi phát hiện sự hy sinh trầm lặng của Takemichi cho bọn nó.

    Thì sẽ khiến bọn nó trầm mặt đến mức nào.

    Phải hắn muốn thấy điều đó.

    Hắn muốn nhìn thấy cái vẻ mặt vặn vẹo ấy.

    Không phải chỉ riêng hắn mà tất cả những người ở đây.

    Hắn im lặng một hồi rồi móc điện thoại ra gọi cho Taiju và nhóm Akkun.

    Ít lâu sau tất cả điều tập hợp ngay nhà của Takemichi.

    Kisaki nói họ nghe kế hoạch của mình và Naoto.

    Ai cũng gật đầu rồi lấy vài bức thư đi.

    Akkun sẽ tìm đến Thiên Trúc mà đưa.

    Kisaki và Hamma sẽ đến Touman.

    Taiju và Inuipee đến Phạm.

    Naoto thì đi kiếm hội chị em.

    Sau khi đưa xong đúng như dự đoán.

    Họ đã xé bức thư đi ngay.

    Còn một số người thì cất đi không đọc như Kakuchou và Chifuyu à còn...

    Ừm có hai đứa cất đi thôi còn lại xé ra rồi vức cả rồi.

    Những người đưa thư chỉ cười khẩy một cái rồi bỏ đi không nói gì

    Nhà Takemichi hiện tại có bốn người đang sống.

    Là Kisaki Hamma, Inuipee và Naoto.

    Naoto không muốn mỗi lần gặp mặt chị mình lại lao vào cãi vả đánh nhau nên xin ba mẹ dọn đi.

    Và cậu cũng không nói cậu đi đâu và ở đâu.

    Inuipee thì cũng như Naoto cải nhau với chị mình bên dọn qua ở chung.

    Trong nhà Takemichi thì lâu lâu còn có nhóm Akkun và Taiju đến chơi.

    Căn nhà rất nhộn nhịp như họ cũng từ nói rằng sẽ vui hơn nếu cậu ở đây cùng bọn hắn.

    Qua một thời gian khoảng cách nữa năm.

    Sano Manjiro hay thường được gọi bằng Mikey.

    Đã tìm kiếm cậu được ba tháng gần đây.

    Ba mẹ của Takemichi cũng hoảng hốt lên.

    Vì dù có từ cậu như cứ vài hôm cậu cũng mặt dầy về thăm họ một lần.

    Như bây giờ đã nữa năm rồi vẫn chẳng thấy cậu đâu.

    Các băng đảng như Touman Thiên Trúc và Phạm cũng tập hợp lại.

    Các cô gái trong hội chị em cũng có mặt ở đây.

    Họ ở đây nhầm mục đích tìm kiếm người con trai tên Hanagaki Takemichi.

    Như vẫn chẳng có tin tức gì cả.

    Cậu như bốt hơi mà biến mất vậy.

    - Chết tiệt.

    Đến bây giờ vẫn chưa tìm ra thằng chó đó - Mikey tức giận thét lên

    - Lạ thật - Hinata lầm bầm trong miệng cái gì đó

    - Lạ ?

    Cô nói gì vậy Tachibana - Izana cao mày khó chịu lên tiếng

    - Khoảng nữa năm trước Kisaki Hamma Taiju Naoto và cả cái nhóm bạn thân trước đây của Takemichi đã đưa cho chúng ta mấy bức thư của Takemichi ấy.

    Có ai còn giữ không ?

    - Hinata lên tiếng

    - Có tao.

    Vì nó là bạn thân hồi nhỏ nên tao không nỡ xé nên giữ lại.

    Mà đến giờ tao vẫn chưa có đọc - Kakuchou lên tiếng

    - Lấy ra đọc cho mọi người nghe đi - Senju im lặng từ đầu đến cuối cũng lên tiếng

    ( Mình sẽ không ghi nội dung của mấy thằng xé thư nhá _ tác giả )

    Thư của Kakuchou

    Nè Kakuchou nếu mày đọc bức thư này chắc tao đã đi được lâu lắm rồi á.

    Tao vui vì mày đã đọc bức thư này.

    Đây là những lời cuối cùng mà tao muốn nói với mày cũng như mấy con người kia.

    Tao đã soạn sẵn cho bọn họ rồi hí hí.

    Này Kakuchou à không phải gọi bằng Hitto chứ.

    Tao với mày cũng đâu có thân thiết gì mà để gọi tên nhau đâu nhỉ .

    Tao thấy ngay từ đầu mày tiếp cận tao cũng chỉ vì Tamiza em trai tao thôi.

    Không chỉ mày bọn kia cũng vậy.

    Tao khá hận bản thân mình.

    Sao lại ngu ngốc mà lại tin cái thứ tình cảm ngu ngốc này chứ.

    Tao yêu bọn mày lắm...

    Không chuyện đó hết rồi.

    Tao với bọn mày chẳng còn quan hệ gì nữa.

    Nếu có kiếp sau.

    Không hẹn gặp lại.

    Tất cả những người tao từng yêu cũng như từng cứu giúp

    ----------------

    Đọc xong đến đây ai cũng chết lặng.

    Suy nghĩ của mọi người ở đây vô cùng hỗn loạn.

    Cậu chết rồi sao ?

    Cậu chết lúc nào thế ?

    Vô vàn suy nghĩ trong đầu họ khiến họ chết lặng vô hồn.

    Mọi người nhanh chóng kéo đi tìm Kisaki.

    Khi đến nơi, chỗ này không những có Kisaki Hamma mà còn có Naoto Inuipee nhóm Akkun và Taiju.

    Trên cổ bọn họ có đeo một sợ day chuyền giống nhau như khác mặt.

    - Quầy bọn mày tìm hiểu nhanh nhỉ - Kisaki cười khẩy rồi nhìn vào mặt bọn hắn

    Nhóm người về phe Takemichi từ đầu hả hê trước gương mặt của họ.

    Tất cả đều cười khinh bỉ những con người này.

    Naoto tiếng nói là sẽ không cho họ biết nói chôn cất Takemichi đâu.

    Vì bọn hắn không xứng đáng để gặp cậu.

    ----------------

    Ngược công bắt đầu
     
    < Dừng > [Tr/ Alltakemichi] Tao Sẽ Là Nhân Vật Phản Diện
    Chap 16 : Ba Lu Bá La


    Hôm nay là ngày mà tên Kazutora đem cậu đi đến địa bàn của Ba Lu Bá La.

    Như bây giờ cậu không phải là thành viên của Touman nên chắc hắn ta sẽ tìm nàng thơ của Touman Gomi.

    Đúng như dự đoán hắn đến tìm Gomi.

    Và thế méo nào hắn kéo cậu theo luôn.

    Như cậu cũng muốn hóng hớt nên mặt kệ nó.

    Cậu muốn xem con nhỏ này cóa thể làm gì.

    Đúng như kiếp trước Baji đánh Chifuyu sắp mặt.

    Con ả thấy thế giả vờ khóc ầm lên.

    Cậu đét quan tâm lên chỗ Hamma ngồi.

    - Chào vật nhỏ - Hamma nói với chất giọng ngứa đòn.

    - Ngứa đòn phải không thằng cao kiều nghiện ngập kia - Takemichi liết hắn nói

    - Ấy ấy giỡn tí làm gì căng - Hamma cười ha hả nói

    Takemichi không nói gì nữa.

    Chỉ im lặng quang sát màn kịch đầy đặt sắc này.

    Gomi cô ta bây giờ không ôn xồm lên.

    Một số thanh niên trong băng phải giữa thằng bẹn kế bên lại không để nó lao vào tẫn con nhỏ đó.

    - Hamma mày nghĩ con nhỏ đó khi nào khóc xong ?

    - Takemichi mắt cá chết nhìn

    - Ai biết.

    Chắc còn lâu mới xong á.

    Nó còn nhiều nước mắt thế mà lị - Hamma nói với giọng điệu giễu cợt

    Sau khi cô ta hết khóc.

    Thì cô ta vẫn thút thít lấp ba lấp bấp kể lại những gì Baji nói.

    Thấy hết chuyện hóng hớt thì cậu cũng phủi đít bỏ đi.

    Mặt kệ cho cái bọn kia muốn làm gì thì làm.

    Sáng hôm sau cậu đi qua công viên.

    Chifuyu đang ngồi trên xích đu kêu cậu.

    Còn cậu mặt bất cần đời bố đết quan tâm.

    Làm Chifuyu phải chạy theo cậu.

    - Làm gì mà mày lại chạy theo tao ?

    Không thấy mệt à ?

    - Takemichi không nhìn Chifuyu vẫn tiếp tục đi

    - Mệt chứ.

    Mày làm gì mà đi nhanh vậy ?

    - Chifuyu thở hổn hển nói

    - Rồi muốn gì sủa lẹ tao đây không rảnh mà nói chuyện với mày - Takemichi lạnh nhạt nói

    - Baji - san không ...

    Câm mẹ mồm vào tao không phải người của Touman nên không cần giải thích gì hết á - Chifuyu đang nói chưa hết câu thì Takemichi ngắt lời

    Không nói nhiều nữa Takemichi bước đi bỏ mặt Chifuyu vẫn còn ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

    Chifuyu nhìn bóng lưng Takemichi mà thấy quen thuộc.

    Như lại không nhớ nó chính xác quen thuộc thế nào.

    - Cộng sự...

    - Chifuyu buột miệng nói ra.

    Như lại không biết mình nói cái gì.

    Cậu im lặng đứng nhìn bóng lưng xa dần xa dần cho đến khi không còn thấy người đó nữa cậu mới quay đầu bỏ đi.

    Trong đầu cậu hiện tại cái cảm giác quen thuộc đến khó tả.

    Sáng hôm sau nó sẽ là một buổi sáng trong lành nếu cậu không gặp Mikey và Draken giữa đường....

    - Takemicchi mày muốn đi chơi với tao không ?

    - Mikey hớn hở hỏi

    - Tao có hẹn với đội trưởng phân đội ba bên băng mày rồi - Takemichi thờ ơ trả lời

    - Hể.

    Không chịu đâu mày đi với tao đi - Mikey giở thói trẻ con đu bám lên người Takemichi

    Takemichi cực lực dùng sức gỡ ra như bất thành.

    Nên cậu quyết định vật Mikey xuống đấy.

    Mikey bị vậy ú ớ chưa hiểu chuyện gì thì Takemichi đã đi biệt tâm đến chỗ Kisaki.

    Draken thì vẫn còn ngơ ngác với chuyện vừa rồi.

    Đế chỗ của Kisaki là một căn nhà khá bình thường không có gì nổi bật.

    Bước vào nhà nhìn thấy cảnh tượng trước mắt Takemichi triệt để câm nín.

    - Ờ hình như tao đến không đúng lúc à.

    Xin lỗi nhá tiếp tục đi - Takemichi quay đầu bỏ đi đống cửa lại

    - Mitchy !!?

    Khoan đã hiểu lầm thôi - Kisaki và Hamma la lối.

    Với tư thế là Hamma đang đè Kisaki ở giữa nhà. =)))

    Quay lại mấy phút trước lúc Takemichi chưa đến .

    - Kisaki mày thích Takemichi mà phải không ?

    - Hamma trầm ngâm nói

    - Phải.

    Thì sao ?

    Tao sẽ khiến cho Takemichi là của một mình tao.

    Nó là anh hùng của một mình tao mà thôi - Kisaki đẩy kính nói

    - Anh hùng ?

    Cũng quay lại rồi à thằng hề.

    Mày muốn giành nó với tao ?

    - Hamma ngạc nhiên nói

    - Mày cũng ?

    - Kisaki nhìn Hamma gật đầu

    - hehe Takemichi sẽ là của tao - Hamma cười nói

    - Còn lâu nó là của tao !!!

    - Kisaki thét lên

    Thế là hai người ngồi chửi lộn.

    Chửi một hồi rồi quay sang vật lộn.

    Bởi vậy mới có cái cảnh mà Takemichi thấy lúc nãy.
     
    Back
    Top Dưới