Khác Dục Vọng và Vinh Quang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 180: Bùa ngải


Sáng 20 tháng 6, tại văn phòng chính của AstroViet ở sân bay vũ trụ Phú Quốc, Nam ngồi trong căn phòng làm việc rộng lớn, ánh nắng nhiệt đới chiếu qua cửa kính lớn, phản chiếu trên sàn gỗ mun bóng loáng, tạo nên những mảng sáng lung linh như mặt biển lấp lánh.

Anh mặc sơ mi lụa trắng, tay áo xắn nhẹ đến khuỷu tay, quần tây xám ôm sát, đôi giày da đen bóng, và hương nước hoa gỗ đàn hương thoảng nhẹ từ cổ áo.

Trên bàn gỗ mun, laptop hiển thị báo cáo chi tiết của chiến dịch truyền thông "AstroPod: An toàn tuyệt đối" do Beatrice Borromeo dẫn dắt.

Video quảng cáo, với hình ảnh Nam và Im Yoon-ah kể lại câu chuyện sống sót trong kén cứu hộ trên Thái Bình Dương, đã trở thành hiện tượng toàn cầu, lan truyền như ngọn lửa trên thảo nguyên.

Trên nền tảng X, hơn 5 triệu bài đăng xuất hiện trong vòng một tháng, hashtag #AstroPodSafe dẫn đầu xu hướng toàn cầu, với 1.2 triệu lượt chia sẻ.

Một bài đăng từ tài khoản @SpaceExplorer2037 nhận được 1 triệu lượt thích: "Kén cứu hộ AstroPod cứu sống CEO Nam và Yoon-ah!

Tôi đã đặt mua một chiếc hôm nay!"

Một tài khoản khác, @TechGuruVN, viết: "AstroViet đưa Việt Nam lên bản đồ không gian.

Tự hào lắm!"

Một người dùng ở Mỹ, @FutureTraveler2037, bình luận: "Tôi vừa đặt vé đến khách sạn vũ trụ của AstroViet.

Ai muốn cùng bay không?"

CNN phát sóng phóng sự dài 25 phút, phỏng vấn các kỹ sư AstroViet tại Phú Quốc, từ kỹ sư trưởng Nguyễn Văn Hùng và chuyên gia an toàn không gian Trần Thị Mai.

Hùng chia sẻ trên CNN: "Kén cứu hộ AstroPod được thiết kế để chịu va chạm rác vũ trụ, đảm bảo an toàn 99.9%."

Mai bổ sung: "Chúng tôi thử nghiệm kén trong môi trường mô phỏng khắc nghiệt, và nó vượt qua mọi bài kiểm tra."

BBC tổ chức bàn tròn với các nhà khoa học từ Oxford và ESA, ca ngợi: "AstroPod không chỉ là phương tiện, mà là biểu tượng của sự sống sót và đổi mới."

NHK Nhật Bản phát lại video quảng cáo, với bình luận viên nổi tiếng Akihiro Tanaka xúc động: "Câu chuyện của Nam và Yoon-ah là minh chứng cho sức mạnh công nghệ Á châu."

VTV Việt Nam, trong chương trình thời sự 19h, dành 10 phút ca ngợi AstroViet, với dẫn chương trình Nguyễn Lan Hương nói: "Nam và AstroViet mang giấc mơ vũ trụ đến gần hơn với nhân loại, từ Phú Quốc đến toàn cầu."

Doanh số AstroPod cá nhân tăng vọt 40%, từ 1,000 chiếc mỗi tháng lên 1,400 chiếc, mỗi chiếc giá 2 triệu USD, mang về doanh thu 2.8 tỷ USD trong tháng 6.

Các chuyến bay đến khách sạn vũ trụ, giá 500,000 USD mỗi vé, tăng 60%, từ 50 chuyến mỗi tháng lên 80 chuyến, thêm 1.2 tỷ USD doanh thu.

Tổng cộng, AstroViet ghi nhận doanh thu 4 tỷ USD trong tháng, một kỷ lục kể từ IPO.

Cổ phiếu AstroViet trên NYSE, từ 175 USD sau họp báo, tăng lên 185 USD, nâng vốn hóa công ty thêm 8 tỷ USD, đạt 77 tỷ USD.

Nam nhấp một ngụm cà phê phin Việt Nam, hương đậm lan tỏa, hòa quyện với không khí biển Phú Quốc.

Anh đọc email từ đội bán hàng: "Thưa anh Nam, lượng đặt trước AstroPod đã kín đến tháng 3 năm 2038.

Khách sạn vũ trụ kín chỗ đến năm 2039.

Khách hàng từ Mỹ, châu Âu, và Nhật Bản chiếm 70%."

Nam gọi video cho Beatrice qua hệ thống vệ tinh 6G, màn hình lớn trong phòng hiển thị cô trong văn phòng tại Milan, mặc váy lụa xanh lam, tóc vàng buộc cao, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Địa Trung Hải.

"Beatrice, cô làm được điều kỳ diệu!"

Nam nói, giọng phấn khởi.

"AstroViet không chỉ lấy lại uy tín, mà còn vượt xa kỳ vọng.

Công chúng yêu AstroPod, và doanh số phá kỷ lục!"

Beatrice đáp, giọng dịu dàng: "Nam, tôi chỉ làm đúng nhiệm vụ của mình.

Video của anh và Yoon-ah chạm đến trái tim mọi người.

Họ thấy AstroPod không chỉ là công nghệ, mà là câu chuyện về sự sống và hy vọng."

Nam gật, ấn tượng: "Beatrice, cô đã thay đổi cách thế giới nhìn AstroViet.

Tôi quyết định tăng cổ phần của cô từ 0.1% lên 0.15%, thêm 500,000 USD tiền thưởng năm nay."

Cô cười, giọng ấm: "Nam, anh hào phóng quá.

Tôi sẽ tiếp tục chiến dịch mới, nhấn mạnh trạm ASEAN và khách sạn vũ trụ.

Chúng ta sẽ đưa AstroViet lên tầm cao hơn nữa."

Nam gật, giọng chắc: "Beatrice, tôi trông chờ vào cô.

Hãy gửi báo cáo hàng tuần, và nếu cần thêm nguồn lực, cứ nói với tôi."

Anh tắt máy, đứng dậy, bước ra ban công, nhìn những chiếc AstroPod cất cánh, ánh kim loại lấp lánh dưới nắng Phú Quốc, tiếng động cơ gầm nhẹ như nhịp tim của giấc mơ không gian.

Trợ lý gõ cửa, giọng nhẹ: "Thưa anh Nam, máy bay riêng Gulfstream G650 sẵn sàng.

Chuyến đi Mumbai sẽ khởi hành trong một giờ."

Nam kiểm tra vali, lấy điện thoại nhắn tin cho Leonor: "Leonor, anh đi Mumbai gặp Mukesh Ambani.

Anh sẽ về sớm với em và Isabella."

Cô trả lời: "Nam, anh cẩn thận nhé.

Chúng em chờ anh ở Madrid."

Anh mỉm cười, vuốt màn hình như chạm vào khuôn mặt cô, rồi bước ra xe, lòng quyết tâm củng cố AstroViet qua hợp tác với Reliance.

Máy bay cất cánh từ Phú Quốc, băng qua biển Đông, đáp xuống Mumbai sau 5 giờ.

Nhiệt độ 30 độ C, không khí ẩm, mùi gia vị Ấn Độ từ đường phố phảng phất, hòa quyện với tiếng còi xe và nhịp sống sôi động.

Mukesh Ambani, ~80 tuổi, mặc sơ mi lụa trắng, quần tây đen, đứng chờ tại sân bay, nụ cười thân thiện: "Nam, chào mừng anh đến Mumbai.

Nhà máy AstroViet-Reliance đang chờ chúng ta khám phá."

Nam bắt tay ông, giọng ấm: "Mukesh, cảm ơn ông đã đón tôi.

Tôi háo hức xem module cho trạm ASEAN."

Nhà máy liên danh AstroViet-Reliance nằm ở ngoại ô Mumbai, trong khu công nghiệp Navi Mumbai, bao quanh bởi hàng cây xoài xanh mướt, lá lấp lánh dưới nắng chiều, như một bức tranh thiên nhiên hòa quyện với công nghệ.

Tòa nhà thép và kính cao 5 tầng, mặt tiền rộng 300 mét, cổng chính khắc logo AstroViet và Reliance, biểu tượng hợp tác trị giá 5 tỷ USD.

Nam và Mukesh bước qua cổng, không khí mát lạnh từ hệ thống điều hòa chào đón, mùi kim loại và dầu máy thoảng nhẹ.

Priya, kỹ sư trưởng, mặc áo blouse trắng, đeo thẻ nhân viên, tiến tới với nụ cười chuyên nghiệp: "Ông Nam, ông Mukesh, hoan nghênh hai ông đến nhà máy.

Tôi sẽ dẫn hai ông tham quan dây chuyền sản xuất module cho trạm không gian ASEAN."

Nam gật, giọng hào hứng: "Priya, tôi mong chờ được thấy công nghệ của chúng ta.

Hãy bắt đầu nào."

Họ bước vào khu lắp ráp, dây chuyền dài 300 mét, robot tự động hàn các tấm thép không gỉ, tia lửa lóe sáng như pháo hoa trong màn đêm.

Công nhân, mặc đồng phục xanh đậm, điều khiển màn hình cảm ứng, kiểm tra từng chi tiết với sự tập trung tuyệt đối.

Module trồng trọt và chăn nuôi, dài 10 mét, đường kính 4 mét, được thiết kế để chịu môi trường không trọng lực, chứa hệ thống thủy canh trồng rau diếp, cà chua, dâu tây, và cây táo lùn, với khay trồng xếp chồng thông minh, tối ưu không gian.

Khu chăn nuôi bao gồm bể nuôi cá tilapia, mỗi bể chứa 500kg cá, và chuồng gia cầm nhỏ, nuôi 200 con gà đẻ trứng và cung cấp thịt.

Priya chỉ vào một module gần hoàn thiện, vỏ thép sáng bóng, khắc logo AstroViet: "Ông Nam, module này tích hợp hệ thống tái chế nước, lọc không khí bằng than hoạt tính, và đèn LED mô phỏng ánh sáng mặt trời.

Nó đảm bảo thực phẩm tươi trong 6 tháng, đủ cho 20 phi hành gia trên trạm ASEAN."

Nam chạm vào vỏ module, cảm nhận độ cứng và độ mịn của kim loại, lòng tràn ngập tự hào: "Priya, cô và đội ngũ làm tôi thực sự ấn tượng.

Module này sẽ là trái tim của trạm ASEAN, cung cấp thực phẩm bền vững trong không gian."

Mukesh cười, vỗ vai Nam: "Nam, hợp tác này đưa Reliance và AstroViet lên tầm cao mới.

Trạm ASEAN sẽ là biểu tượng của châu Á trong cuộc đua không gian."

Họ đi qua khu thử nghiệm, nơi các module được đặt trong buồng mô phỏng không trọng lực, áp suất thấp, và nhiệt độ khắc nghiệt.

Priya giải thích: "Ông Nam, mỗi module được kiểm tra 5 lần, từ chống rò rỉ khí đến chịu lực va chạm.

Chúng tôi đảm bảo an toàn tuyệt đối trước khi gửi lên quỹ đạo."

Nam gật, hỏi: "Priya, hệ thống thủy canh hoạt động thế nào trong không trọng lực?"

Cô đáp: "Ông Nam, chúng tôi dùng màng polymer đặc biệt để giữ nước và dinh dưỡng, kết hợp với hệ thống bơm vi lưu lượng.

Cây trồng vẫn phát triển bình thường, cho năng suất 2kg rau mỗi ngày."

Mukesh gật, bổ sung: "Nam, Reliance đã đầu tư 1 tỷ USD vào công nghệ này.

Module của chúng ta sẽ là chuẩn mực cho các trạm không gian tương lai."

Họ tiếp tục đến phòng điều khiển, một căn phòng rộng 200 mét vuông, với màn hình LED 15 mét hiển thị mô phỏng module hoạt động trên trạm ASEAN.

Kỹ sư trẻ, Arjun, ~28 tuổi, mặc áo blouse xanh, trình bày: "Ông Nam, hệ thống AI tự động điều chỉnh độ ẩm, ánh sáng, và dinh dưỡng cho cây trồng.

Bể cá tilapia được kiểm soát pH và oxy, sản xuất 500kg cá mỗi chu kỳ.

Chuồng gà tự động thu trứng, cung cấp 150 trứng mỗi ngày."

Nam gật, ấn tượng: "Arjun, cậu và đội ngũ làm việc xuất sắc.

Priya, bao giờ chúng ta giao module đầu tiên?"

Priya đáp: "Thưa ông Nam, tháng 9 năm nay, đúng tiến độ.

Chúng tôi đang sản xuất 3 module cùng lúc."

Mukesh cười: "Nam, anh thấy chưa?

Chúng ta đang tạo lịch sử cho nhân loại."

Nam đáp: "Mukesh, tôi tự hào khi hợp tác với ông.

Module này sẽ thay đổi cách con người sống trong không gian."

Họ đi qua khu lưu trữ, nơi các tấm pin năng lượng mặt trời, mỗi tấm dài 2 mét, được đóng gói cẩn thận, cùng với hệ thống oxy và lò phản ứng mini.

Priya chỉ vào một tấm pin: "Ông Nam, pin này cung cấp 50% năng lượng cho module, kết hợp với lò phản ứng mini của AstroViet, đảm bảo năng lượng liên tục."

Nam dừng lại, nhìn dây chuyền robot lắp ráp một module khác, tiếng máy gầm nhẹ như nhịp đập của tương lai.

Anh nói: "Priya, Mukesh, tôi thấy tương lai của trạm ASEAN ngay trước mặt.

Chúng ta không chỉ xây module, mà còn xây giấc mơ tự cung tự cấp trong không gian."

Mukesh gật, giọng trầm: "Nam, anh là đối tác tuyệt vời.

Sau tham quan, tôi mời anh đánh golf tại Willingdon chiều nay.

Chúng ta sẽ nói thêm về tương lai."

Nam cười: "Mukesh, tôi rất sẵn lòng.

Golf là cách tuyệt vời để thư giãn sau một ngày dài."

Họ rời nhà máy, xe Bentley đưa cả hai đến sân golf Willingdon, cách trung tâm Mumbai 20 phút.

Chiều 20 tháng 7, sân golf Willingdon, Mumbai, trải dài cỏ xanh mướt, gió biển thổi qua mang theo mùi muối mặn và hương hoa phượng vĩ đỏ rực dọc lối đi.

Nam mặc áo polo trắng, quần kaki, đội mũ lưỡi trai, cầm gậy golf, đứng cạnh Mukesh, mặc áo polo xanh đậm, quần trắng, mũ lưỡi trai đen.

Họ đánh bóng ở hố đầu tiên, Nam trúng fairway với cú đánh chính xác, bóng lăn nhẹ trên cỏ, dừng cách hố 50 mét.

Mukesh vỗ tay, cười lớn: "Nam, cú đánh đẹp lắm!

Anh chơi golf giỏi như cách anh điều hành AstroViet."

Nam cười, giọng thân thiện: "Mukesh, ông quá khen.

Golf giúp tôi thư giãn, nhất là sau những ngày bận rộn với AstroViet và trạm ASEAN."

Họ đi bộ qua hố thứ 2, Mukesh đánh bóng, nhưng bóng lệch vào bunker cát, cát tung lên như bụi vàng dưới nắng.

Ông lắc đầu, cười: "Nam, tôi cần luyện tập thêm.

Anh có bí quyết gì cho golf không?"

Nam đáp, giọng chậm: "Mukesh, tôi chỉ tập trung vào từng cú đánh, như cách tôi tập trung vào mỗi dự án của AstroViet.

Bình tĩnh là chìa khóa."

Họ tiếp tục qua hố thứ 3, Nam trúng green, Mukesh cải thiện, bóng dừng gần cờ.

Mukesh nói: "Nam, anh làm tôi nhớ đến thời trẻ của mình.

Tôi từng đánh golf với cha tôi, ông dạy tôi rằng kiên nhẫn là tất cả."

Nam gật: "Mukesh, ông nói đúng.

Kiên nhẫn đã giúp AstroViet vượt qua khủng hoảng AstroPod."

Đến hố thứ 4, họ dừng lại uống nước, ngồi trên ghế gỗ dưới tán cây bàng lớn, lá xanh rung nhẹ trong gió.

Mukesh trầm ngâm, giọng trầm: "Nam, tôi phải chia sẻ một chuyện khó khăn.

Reliance gặp rắc rối kinh doanh nghiêm trọng.

Dự án dầu khí ở Biển Ả Rập thua lỗ 2 tỷ USD, cổ phiếu giảm 15% trong 3 tháng.

Các đối thủ như Adani Group đang vượt chúng tôi ở mảng năng lượng và viễn thông."

Nam đặt gậy xuống, ngồi cạnh, giọng chân thành: "Mukesh, tôi rất tiếc khi nghe vậy.

Reliance là đế chế mạnh mẽ.

Có cách nào tôi giúp được không?

AstroViet và Reliance là đối tác lâu dài."

Mukesh thở dài, nhấp chai nước lạnh, giọt nước đọng trên chai lấp lánh: "Nam, tôi đã đi xem thầy bói nổi tiếng ở Varanasi, thầy Kumar, người được cả Ấn Độ kính trọng.

Ông ấy nói đối thủ của Reliance chơi bùa ngải, khiến gia đình tôi gặp xui liên tục.

Để phá bùa, Radhika, vợ Anant, phải quan hệ tình dục với người sạch sẽ nhất trước sự chứng kiến của gia đình Ambani."

Nam cau mày, ngạc nhiên, lòng hơi rối: "Mukesh, người sạch sẽ nhất là sao?

Thầy Kumar giải thích thế nào về điều này?"

Mukesh đáp, giọng chắc: "Nam, thầy Kumar nói người sống sót trên biển, thanh tẩy bằng nước mặn, là người tinh khiết nhất, không bị ám bởi bùa ngải.

Anh sống sót ba ngày trên Thái Bình Dương sau tai nạn AstroPod.

Anh là người phù hợp nhất."

Nam nắm chặt gậy, lòng lẫn lộn giữa ngạc nhiên và kích thích.

Anh hình dung Radhika Merchant, dáng thanh mảnh, tóc đen dài óng ả, da nâu mịn, mặc sari đỏ thêu vàng, đứng trong phòng khách biệt thự Jio Mansion, lồn ướt át chờ anh, trước gia đình Ambani.

Anh hỏi, giọng bình tĩnh: "Mukesh, ý ông là tôi sẽ quan hệ với Radhika trước gia đình ông?

Đây là nghi lễ gì vậy?

Nó có ý nghĩa tâm linh thế nào?"

Mukesh gật, giọng trầm: "Nam, đúng vậy.

Thầy Kumar nói nghi lễ này sẽ phá bùa, mang lại may mắn và thịnh vượng cho Reliance.

Tôi mời anh dự buổi lễ tại biệt thự Jio Mansion tối mai, lúc 7 giờ.

Radhika sẽ làm vì lợi ích gia đình."

Nam hít sâu, dương vật cương nhẹ trong quần, nhưng anh giữ giọng nghiêm túc: "Mukesh, Anant nghĩ gì về việc này?

Anh ấy đồng ý để vợ mình làm vậy sao?"

Mukesh tặc lưỡi, lắc đầu, giọng trầm: "Nam, Anant phản đối kịch liệt.

Cậu ấy giận dữ, cãi tôi cả tuần, thậm chí đe dọa rời nhà.

Nhưng tôi là người quyết định trong gia đình Ambani.

Radhika đã chấp nhận, vì cô ấy muốn bảo vệ vận mệnh của chúng tôi."

Nam tưởng tượng cabgr Anant, khuôn mặt căng thẳng, bất lực nhìn vợ lõa thể dưới anh trong nghi lễ.

Lòng anh rạo rực, tưởng tượng cảnh Radhika cởi sari, để lộ ngực tròn, lồn hồng, trước ánh nhìn của gia đình.

Anh gật, giọng chậm: "Mukesh, tôi đồng ý.

Tôi sẽ đến Jio Mansion đúng 7 giờ tối mai."

Mukesh vỗ vai anh, nụ cười nhẹ: "Nam, tôi biết anh là người dũng cảm.

Anh không chỉ giúp AstroViet vượt khủng hoảng, mà còn cứu Reliance khỏi lời nguyền.

Tôi tin anh."

Họ đánh tiếp hố 7, Nam trúng green với cú putt hoàn hảo, bóng lăn vào hố, Mukesh vỗ tay: "Nam, anh là người đặc biệt.

Nghi lễ này sẽ thay đổi vận mệnh gia đình tôi."

Nam cười, giọng ấm: "Mukesh, cảm ơn ông đã tin tôi.

Tôi sẽ làm hết sức."

Họ tiếp tục qua hố 8 và 9, trò chuyện về trạm ASEAN, nhà máy, và giấc mơ không gian, nhưng Nam không thể ngừng nghĩ đến Radhika, sari đỏ rơi xuống sàn, và ánh nhìn bất lực của Anant.

Họ kết thúc buổi golf khi hoàng hôn buông xuống, bầu trời Mumbai nhuộm vàng cam, ánh sáng phản chiếu trên hồ nước nhỏ cạnh sân.

Nam trở về khách sạn, tắm rửa dưới vòi sen, nước mát xoa dịu cơ thể, nhưng lòng anh rạo rực.

Anh nằm trên giường, tưởng tượng Radhika, cơ thể mảnh mai, lồn ướt át, và không khí căng thẳng trong nghi lễ.

Anh nhắn tin cho Mukesh: "Mukesh, tôi sẽ đến Jio Mansion đúng 7 giờ tối mai.

Cảm ơn ông đã mời tôi."

Mukesh trả lời: "Nam, cảm ơn anh.

Gia đình tôi chờ anh."

Nam nhắm mắt, lòng đan xen dục vọng và lo lắng, nghĩ đến Leonor, Isabella, và AstroViet, chuẩn bị cho buổi lễ kỳ lạ sẽ thay đổi mọi thứ.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 181: Trừ tà


Tối 21 tháng 7, biệt thự Antilia, Mumbai, rực rỡ như cung điện, ánh đèn chùm pha lê chiếu sáng, phản chiếu trên sàn đá cẩm thạch trắng bóng, khắc hoa văn vàng tinh xảo.

Phòng nghi lễ rộng lớn, trần nhà vẽ tranh thiên thần Ấn Độ, hương trầm từ lư đồng lan tỏa, hòa quyện với mùi thảo dược nồng nàn, tạo không khí huyền bí, ngột ngạt.

Một vòng tròn bột đỏ, đường kính ba mét, được vẽ tỉ mỉ trên sàn, chính giữa là thảm lụa đỏ thêu kim tuyến, lấp lánh như ngọn lửa dưới ánh đèn.

Bảy ghế lụa đỏ xếp thành hình cung quanh thảm, nơi gia đình Ambani ngồi, mỗi người mang biểu cảm riêng.

Anant Ambani đang bị hai vệ sĩ cao lớn giữ chặt hai tay, đứng cách thảm năm mét.

Gương mặt Anant đỏ bừng, hàm siết chặt, anh giãy giụa, hét lớn: "Cha, tôi không chấp nhận chuyện này!

Ông đang phá hủy vợ chồng tôi!"

Mukesh quay sang, giọng lạnh như thép: "Anant, im lặng ngay!

Đây là vì sự sống còn của Reliance.

Anh phải tuân theo quyết định của tôi!"

Anant giãy mạnh, cố thoát khỏi vệ sĩ, gào lên: "Cha, ông điên rồi!

Sao ông để người ngoài nhục mạ Radhika?"

Mukesh đứng dậy, chỉ tay: "Anant, nếu anh không im, tôi sẽ đuổi anh ra khỏi nhà!"

Nam, 38 tuổi, bước vào phòng, mặc sơ mi lụa trắng bó sát, tôn lên cơ ngực săn chắc, quần tây đen ôm chân, tóc chải gọn, toát lên vẻ tự tin nhưng thân thiện.

Anh dừng lại, hít sâu, cảm nhận mùi trầm và thảo dược hòa quyện, không khí nặng nề bởi căng thẳng gia đình Ambani.

Anh bắt tay Mukesh, giọng trầm, lịch sự: "Mukesh, tôi đến như lời mời của ông.

Tôi sẵn sàng giúp gia đình Ambani vượt qua khó khăn này."

Mukesh gật, tay siết chặt tay Nam, giọng trầm: "Nam, tôi biết ơn anh.

Anh là người được nước biển thanh tẩy sau tai nạn AstroPod.

Nghi lễ này sẽ cứu Reliance khỏi bùa chú."

Anant giãy giụa, hét: "Nam, anh là đồ khốn!

Đừng chạm vào vợ tôi!"

Vệ sĩ kéo anh lại, Mukesh quát: "Anant, đủ rồi!

Anh không hiểu tầm quan trọng của nghi lễ!"

Nam nhìn Anant, lòng thoáng thương cảm, nhưng dục vọng dâng trào khi nhìn thấy Radhika Merchant đứng cạnh thầy Kumar.

Radhika mặc lehenga vàng rực rỡ, thêu kim tuyến lấp lánh, dài chạm sàn, tay áo ren mỏng ôm sát cánh tay.

Tóc đen dài xõa qua vai, đôi môi đỏ mọng khẽ run, gương mặt cô xen lẫn ngượng ngùng, cam chịu, và lo lắng.

Cô cúi đầu, đôi tay đan chặt trước ngực, giọng nhỏ như thì thầm: "Nam, tôi làm điều này vì gia đình Ambani.

Anh đừng nghĩ tôi là người dễ dãi hay không chung thủy."

Nam bước đến, đặt tay lên vai cô, cảm nhận cơ thể cô run nhẹ qua lớp vải lụa: "Radhika, tôi hiểu hoàn cảnh của cô.

Tôi tôn trọng cô và sẽ làm đúng theo nghi lễ.

Cô đừng lo lắng."

Radhika ngẩng lên, môi mím chặt, gương mặt đỏ ửng, cô gật nhẹ, giọng run: "Nam, cảm ơn anh.

Tôi tin anh sẽ nhẹ nhàng với tôi."

Anant hét: "Radhika, cô không được làm thế!

Cô là vợ tôi!"

Vệ sĩ siết tay anh, Mukesh lạnh lùng: "Anant, im ngay!

Radhika biết cô ấy phải làm gì!"

Thầy Kumar giơ bình đồng, niệm chú bằng tiếng Phạn, giọng trầm vang vọng, như hòa vào không gian huyền bí: "Nam, anh là linh hồn thanh tẩy, được nước biển chọn sau tai nạn AstroPod.

Hãy bắt đầu nghi lễ bằng nụ hôn để kết nối linh hồn của anh và cô ấy."

Nam nâng cằm Radhika, ngón tay chạm da cô, mềm mại như lụa, ấm nóng dưới ánh đèn pha lê.

Anh cúi xuống, môi chạm môi cô, nụ hôn chậm rãi, lưỡi anh lướt nhẹ qua môi cô, cảm nhận vị son ngọt ngào pha chút đắng của căng thẳng.

Radhika thở gấp, đôi tay nắm nhẹ cánh tay anh, ngón tay siết chặt, giọng run: "Nam, tôi hơi sợ.

Cả gia đình đang nhìn chúng ta."

Anh thì thầm, hơi thở phả vào tai cô, nóng ấm: "Radhika, cứ thả lỏng cơ thể.

Tôi sẽ nhẹ nhàng với cô, tôi hứa."

Anh hôn xuống cổ cô, môi lướt chậm qua xương quai xanh, hít sâu mùi nước hoa hoa nhài, ngọt ngào, khiến tim anh đập nhanh, dương vật bắt đầu cương.

Radhika rên khẽ, mặt đỏ rực, môi run, cô thì thầm: "Nam, tôi... tôi không quen với cảm giác này."

Anant giãy giụa, hét lớn: "Radhika, đừng để hắn chạm vào cô!

Cha, dừng cái nghi lễ điên rồ này lại!"

Vệ sĩ kéo anh ra xa, Mukesh quát: "Anant, im lặng!

Đây là vì tương lai Reliance!"

Thầy Kumar ra hiệu, giọng nghiêm trang: "Nam, hãy cởi bỏ trang phục của cô ấy để linh hồn hai người hòa quyện hoàn toàn."

Nam kéo khóa lehenga vàng, ngón tay anh chạm lưng cô, cảm nhận da cô mịn màng, nóng ấm.

Vải lụa tuột xuống sàn, để lộ áo lót đỏ thêu ren, ôm sát ngực tròn đầy, và quần lót đỏ mỏng, phô diễn đường cong hông hoàn hảo.

Radhika che ngực, mặt đỏ rực, môi cắn chặt, giọng run: "Nam, tôi ngượng lắm.

Cả gia đình đang nhìn tôi trần truồng."

Anh nắm tay cô, kéo tay cô xuống, giọng dịu: "Radhika, cô đẹp tuyệt vời.

Đừng sợ, tôi ở đây với cô."

Anh cởi áo lót, ngực cô lộ ra, tròn đầy, núm vú hồng cương nhẹ, phập phồng theo nhịp thở gấp gáp.

Anh kéo quần lót xuống, lồn cô hồng hào, lông mu gọn gàng, ướt nhẹ dưới ánh đèn.

Radhika run mạnh, mặt đỏ, môi run: "Nam, tôi thấy xấu hổ trước mọi người."

Anh vuốt má cô, giọng trầm: "Radhika, cô là tâm điểm của nghi lễ.

Cô mạnh mẽ hơn cô nghĩ."

Anant gào lên: "Nam, đồ khốn!

Đừng chạm vào vợ tôi!

Cha, tôi hận ông!"

Vệ sĩ siết tay anh, Mukesh lạnh lùng: "Anant, nếu anh không im, tôi sẽ không coi anh là con!"

Nam cởi sơ mi, để lộ ngực săn chắc, cơ bụng rắn rỏi, khiến Nita che miệng, Shloka quay mặt, Isha im lặng.

Anh kéo quần tây và quần lót xuống, dương vật 20 cm cương cứng, đứng sừng sững, khiến Radhika thở hổn hển, mặt đỏ, tay che ngực chặt hơn: "Nam, anh... thật mạnh mẽ.

Tôi... tôi hơi sợ."

Anh cười nhẹ, giọng dịu: "Radhika, tôi sẽ làm đúng nghi lễ.

Cô cứ tin tôi."

Thầy Kumar gật, giọng trầm: "Tốt lắm.

Nam, hãy giơ tay cô ấy để linh hồn cô ấy mở ra hoàn toàn."

Nam giơ hai tay Radhika lên cao, cô ưỡn ngực, ngực tròn căng phập phồng, núm vú cương cứng, da cô lấp lánh dưới ánh đèn.

Anh áp sát, ngực anh chạm ngực cô, dương vật kẹp giữa háng cô, cảm nhận da cô nóng ấm, mềm mại như lụa.

Anh xoa bóp ngực cô, ngón tay lướt chậm qua núm vú, kích thích nhẹ, cảm nhận chúng cương cứng dưới tay anh.

Radhika rên khẽ, mặt đỏ rực, môi run, giọng nhỏ: "Nam, tôi... cảm thấy lạ.

Cơ thể tôi nóng quá, như bốc cháy."

Anh thì thầm, môi chạm tai cô: "Radhika, cứ để tôi dẫn dắt.

Cô làm rất tốt."

Anh bóp ngực cô, cảm nhận độ đàn hồi, núm vú cương dưới ngón tay, dương vật cọ vào háng cô, dục vọng dâng trào như sóng biển.

Anant hét: "Radhika, cô phản bội tôi!

Nam, tôi sẽ không tha thứ!"

Mukesh quát: "Anant, im ngay!

Đây là vì Reliance!"

Nam tiếp tục, dương vật cọ mạnh hơn vào háng Radhika, lòng anh rạo rực, nhưng hình ảnh Leonor và Isabella thoáng qua, khiến lòng anh thoáng nặng.

Thầy Kumar rải bột thảo dược quanh vòng tròn, mùi thảo mộc nồng nàn hòa quyện với hương trầm, tạo không khí siêu nhiên, ngột ngạt.

Ông niệm chú, giọng vang vọng: "Nam, hãy để cô ấy quỳ, kết nối linh hồn qua sự trao đổi thiêng liêng."

Nam đỡ Radhika quỳ trên thảm lụa, cô run rẩy, đôi tay nắm nhẹ đùi anh, ngón tay mềm mại chạm da anh, nóng ấm.

Cô cúi xuống, môi chạm đầu dương vật, lưỡi lướt nhẹ, cảm nhận độ cứng và nóng ấm của anh.

Radhika ngẩng lên, mặt đỏ bừng, môi run, giọng nhỏ: "Nam, tôi làm đúng chứ?

Tôi chưa từng làm thế này trước mặt mọi người."

Nam vuốt tóc cô, giọng dịu: "Radhika, cô làm tuyệt vời.

Cứ tiếp tục, tôi ở đây với cô."

Cô bú mút, lưỡi xoáy quanh đầu dương vật, môi siết chặt, hơi thở cô nóng hổi phả vào da anh, khiến anh rên lớn: "Radhika, cô làm tôi điên mất.

Cô quá giỏi."

Cô bú sâu hơn, lưỡi xoáy mạnh, tay vuốt dọc dương vật, cảm nhận từng mạch máu căng cứng.

Radhika thở gấp, mặt đỏ, môi run: "Nam, tôi... tôi cố gắng vì anh."

Anh nắm tóc cô, nhẹ nhàng dẫn dắt: "Radhika, cứ chậm rãi.

Cô làm tôi không chịu nổi."

Anant giãy giụa, hét: "Radhika, dừng lại!

Cô là vợ tôi, sao cô làm thế?"

Vệ sĩ siết tay anh, Mukesh quát: "Anant, im ngay!

Đây là nghi lễ, không phải phản bội!"

Nita che mặt, Shloka run, Isha cắn môi, Akash nhíu mày, không khí nặng nề.

Radhika tiếp tục, môi cô siết chặt, lưỡi xoáy nhanh, tay vuốt mạnh, khiến Nam run rẩy, dương vật căng cứng đến cực điểm.

Anh rên: "Radhika, tôi sắp không chịu được."

Cô bú sâu, lưỡi xoáy mạnh, môi mút chặt, anh xuất tinh, tinh trùng nóng tràn vào miệng cô, cô nuốt, mặt đỏ rực, môi run, giọng nhỏ: "Nam, tôi... tôi làm được rồi.

Tôi có làm anh hài lòng không?"

Anh đỡ cằm cô, thì thầm: "Radhika, cô hoàn hảo.

Cô mạnh mẽ hơn cô nghĩ."

Anant gào lên: "Radhika, sao cô có thể làm thế?

Nam, đồ khốn!"

Vệ sĩ kéo anh ra xa, Mukesh đứng dậy, chỉ tay: "Anant, nếu anh không im, tôi sẽ không coi anh là con!"

Radhika run, mặt cô xen lẫn xấu hổ và cam chịu, cô cúi đầu, giọng nhỏ: "Anant, xin lỗi anh.

Tôi làm vì gia đình Ambani."

Thầy Kumar gật, giọng trầm: "Tốt lắm.

Nam, hãy đáp lại cô ấy, kết nối cơ thể để phá bùa."

Nam đỡ Radhika nằm ngửa trên thảm lụa, chân cô mở rộng, lồn hồng ướt át, lông mu gọn gàng, lấp lánh dưới ánh đèn.

Anh cúi xuống, môi chạm lồn cô, lưỡi lướt chậm qua điểm nhạy, cảm nhận vị ngọt và độ ẩm.

Radhika cong người, rên lớn: "Nam, tôi... không chịu nổi.

Anh làm tôi điên mất."

Anh bú sâu, lưỡi xoáy mạnh, tay xoa đùi cô, cảm nhận cơ thể cô run rẩy.

Anh liếm chậm, lưỡi xoáy quanh điểm nhạy, tay vuốt đùi cô, cảm nhận da cô mềm mại.

Radhika rên: "Nam, tôi... tôi sắp ra."

Anh tăng nhịp, lưỡi xoáy nhanh, cô đạt cực khoái, nước lồn chảy ra, cô hét: "Nam, tôi ra rồi!"

Mặt cô đỏ bừng, môi cắn chặt, cơ thể cong lên, ngực phập phồng.

Anant gầm: "Radhika, cô phản bội tôi!

Cha, tôi hận ông!"

Vệ sĩ kéo anh ra xa, Mukesh lạnh lùng: "Anant, đây là vì tương lai Reliance!"

Thầy Kumar rải bột đỏ quanh họ, niệm chú to hơn, giọng vang vọng: "Bùa đang yếu đi.

Nam, hãy kết hợp cơ thể để phá bùa hoàn toàn."

Nam quỳ, đút dương vật vào lồn Radhika, cảm nhận lồn cô siết chặt, nóng ấm, ướt át.

Anh bóp ngực cô, ra vào chậm, cảm nhận từng nhịp cô ôm lấy anh.

Cô rên: "Nam, sâu hơn... tôi cần anh."

Anh đẩy mạnh, dương vật lướt sâu, cô cong người, rên: "Nam, tôi... tôi ra nữa!"

Anh bóp ngực cô, núm vú cương dưới tay, cả hai đạt cực khoái, tinh trùng tràn vào lồn cô.

Anant gào: "Cha, sao ông để chuyện này xảy ra?

Tôi hận cả hai!"

Mukesh quát: "Anant, im lặng!

Đây là quyết định của tôi!"

Nam đổi tư thế, Radhika nằm sấp, anh đâm từ phía sau, bóp ngực cô, ra vào chậm, cảm nhận lồn cô siết chặt.

Cô rên: "Nam, tôi... tôi không chịu nổi."

Họ đạt cực khoái lần hai, rồi lần ba, mồ hôi lấm tấm, cơ thể run rẩy.

Radhika thở hổn hển, mặt đỏ, môi run: "Nam, tôi... mệt quá, nhưng tôi muốn anh mãi."

Thầy Kumar gật: "Bùa đã phá.

Linh hồn sạch sẽ."

Thầy Kumar giơ bình đồng, giọng nghiêm trang, vang vọng trong không gian huyền bí của phòng nghi lễ: "Nam, hãy giữ dương vật trong cô ấy, dẫn cô ấy vào phòng ngủ để hoàn tất nghi lễ thiêng liêng, để năng lượng thanh tẩy thấm sâu vào linh hồn."

Nam, dương vật vẫn trong lồn Radhika, cảm nhận lồn cô siết chặt, nóng ấm, ướt át, như ôm lấy anh trong một vòng xoáy nhục dục.

Anh đỡ cô đứng dậy, tay ôm eo cô, cảm nhận đường cong hông mềm mại, da cô nóng rực dưới ngón tay anh.

Radhika run rẩy, mặt đỏ bừng, ngực tròn đầy phập phồng theo nhịp thở gấp gáp, giọng nhỏ như thì thầm: "Nam, tôi mệt lắm, nhưng tôi sẽ đi với anh.

Tôi tin anh sẽ dẫn dắt tôi."

Anh vuốt lưng cô, ngón tay lướt chậm trên da cô, cảm nhận độ mịn màng như lụa, thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng ấm: "Radhika, cô mạnh mẽ hơn cô nghĩ.

Tôi sẽ dẫn cô, cứ thả lỏng cơ thể."

Cô gật nhẹ, môi run, mặt đỏ, biểu cảm xen lẫn mệt mỏi và dục vọng: "Nam, tôi... tôi cảm thấy cơ thể mình như tan ra khi ở bên anh."

Anant, bị hai vệ sĩ kéo ra xa, giãy giụa, hét lớn, giọng lạc đi vì tức giận và bất lực: "Radhika, cô không được đi với hắn!

Cô là vợ tôi, sao cô có thể làm thế này?"

Mukesh đứng dậy, giọng lạnh như thép, cắt ngang: "Anant, anh không hiểu gì cả!

Đây là vì tương lai của Reliance.

Nam, hãy hoàn thành nghi lễ.

Chúng tôi đặt niềm tin vào anh."

Nam gật, giọng trầm, lịch sự: "Mukesh, tôi sẽ làm đúng theo nghi lễ."

Anant gào lên: "Nam, tôi sẽ không tha thứ cho anh!

Tôi sẽ khiến anh trả giá!"

Vệ sĩ siết chặt tay anh, kéo anh ra khỏi phòng, tiếng hét của anh vang vọng trong hành lang.

Nam dẫn Radhika qua hành lang Antilia, ánh đèn vàng mờ ảo chiếu lên cơ thể trần truồng của cả hai, làm nổi bật đường cong hông cô và cơ ngực săn chắc của anh.

Sàn đá cẩm thạch lạnh buốt dưới chân, tiếng bước chân vang vọng, hòa quyện với tiếng niệm chú xa dần của thầy Kumar.

Dương vật anh vẫn trong lồn cô, cảm nhận từng nhịp siết chặt, nóng ấm, khiến anh rạo rực.

Anh ôm eo cô chặt hơn, ngón tay lướt chậm trên da cô, cảm nhận độ mềm mại và hơi nóng tỏa ra.

Radhika thở gấp, mặt đỏ, môi run, cô thì thầm: "Nam, tôi... tôi không quen đi như thế này.

Cơ thể anh làm tôi run."

Anh hôn nhẹ lên vai cô, môi chạm da cô, cảm nhận mùi nước hoa hoa nhài thoảng: "Radhika, cô làm rất tốt.

Cứ để tôi dẫn cô."

Cô tựa vào ngực anh, ngực cô chạm ngực anh, núm vú cương nhẹ cọ vào da anh, cô rên khẽ: "Nam, tôi cảm thấy anh ở sâu trong tôi.

Tôi... tôi không chịu nổi."

Anh vuốt tóc cô, giọng dịu: "Radhika, chúng ta đang hoàn thành nghi lễ.

Cô là người mạnh mẽ nhất tôi từng gặp."

Họ bước vào phòng ngủ của Anant, một không gian sang trọng với giường lụa đỏ rộng lớn, rèm lụa tím buông lơi, ánh đèn vàng dịu chiếu lên tường chạm khắc hoa văn vàng.

Mùi hương hoa hồng từ lư hương nhỏ lan tỏa, hòa quyện với không khí nhục dục.

Nam đặt Radhika xuống giường, dương vật vẫn trong lồn cô, cảm nhận lồn cô siết chặt, ướt át, như kéo anh vào sâu hơn.

Anh quỳ trên giường, tay ôm eo cô, bắt đầu quan hệ, ra vào chậm rãi, dương vật lướt sâu, cảm nhận từng nếp gấp trong lồn cô.

Cô rên lớn, mặt đỏ bừng, môi run, ngực phập phồng: "Nam, anh mạnh quá... tôi không chịu nổi.

Anh làm tôi điên mất."

Anh bóp ngực cô, ngón tay lướt chậm qua núm vú, kích thích nhẹ, cảm nhận chúng cương cứng dưới tay anh.

Anh đẩy hông, dương vật ra vào chậm, sâu, cảm nhận lồn cô ôm chặt, nóng ấm.

Radhika cong người, rên: "Nam, tôi... tôi ra lần nữa!"

Mặt cô đỏ rực, môi cắn chặt, cơ thể run rẩy, nước lồn chảy ra, hòa quyện với tinh trùng anh xuất vào cô.

Anh thì thầm, môi chạm tai cô: "Radhika, cô tuyệt vời.

Cơ thể cô như lửa, đốt cháy tôi."

Cô thở hổn hển, mặt đỏ, giọng nhỏ: "Nam, tôi... tôi muốn anh mãi.

Anh làm tôi quên hết mọi thứ."

Nam đổi tư thế, đỡ Radhika ngồi lên, cô xoay hông chậm rãi, ngực cô đung đưa, núm vú cương cứng lấp lánh dưới ánh đèn.

Anh ôm eo cô, tay vuốt lưng cô, cảm nhận da cô mềm mại, nóng ấm.

Cô rên: "Nam, tôi... tôi cảm thấy anh sâu quá.

Tôi không chịu nổi."

Anh đẩy hông, dương vật ra vào chậm, cảm nhận lồn cô siết chặt, ướt át, như muốn nuốt lấy anh.

Cô cong người, đạt cực khoái, hét: "Nam, tôi ra nữa!"

Nước lồn chảy ra, thấm ướt lụa đỏ, cơ thể cô run rẩy, mặt đỏ, môi run.

Anh bóp ngực cô, núm vú cương dưới tay, anh xuất tinh, tinh trùng nóng tràn vào lồn cô, cả hai rên lớn, cơ thể run rẩy, mồ hôi lấm tấm.

Radhika tựa ngực anh, thở hổn hển, mặt đỏ, giọng nhỏ: "Nam, tôi mệt quá, nhưng tôi không muốn dừng.

Anh làm tôi điên."

Anh vuốt tóc cô, thì thầm: "Radhika, chúng ta chưa xong.

Tôi sẽ tiếp tục với cô."

Anh đổi tư thế, đặt Radhika nằm nghiêng, anh nằm sau, dương vật lướt vào lồn cô từ phía sau, ra vào chậm, cảm nhận lồn cô siết chặt, nóng ấm.

Anh ôm eo cô, tay vuốt bụng cô, ngón tay lướt xuống lồn cô, kích thích điểm nhạy, cô rên: "Nam, anh... anh làm tôi tan chảy."

Anh bóp ngực cô, núm vú cương dưới tay, đẩy hông chậm, dương vật lướt sâu, cảm nhận từng nếp gấp trong lồn cô.

Cô cong người, đạt cực khoái lần nữa, hét: "Nam, tôi ra rồi!"

Mặt cô đỏ bừng, môi run, cơ thể run rẩy, nước lồn chảy ra, thấm ướt giường.

Anh xuất tinh, tinh trùng tràn vào lồn cô, cả hai rên lớn, mồ hôi ướt đẫm.

Radhika thở hổn hển, mặt đỏ, tựa ngực anh: "Nam, tôi chưa từng cảm thấy thế này.

Anh làm tôi quên cả thế giới."

Nam ôm Radhika, dương vật ngâm trong lồn cô, cảm nhận lồn cô vẫn siết chặt, nóng ấm, như không muốn buông anh ra.

Anh vuốt tóc cô, cảm nhận hơi thở cô nóng ấm trên ngực anh: "Radhika, cô tuyệt vời.

Nghi lễ thành công, và cô là tâm điểm của mọi thứ."

Cô tựa ngực anh, mặt buồn bã, môi run, giọng nhỏ: "Nam, tôi nhớ anh.

Sau đêm nay, tôi không biết có gặp lại anh không.

Anant sẽ không tha thứ, và tôi đã làm điều này trước mặt anh ấy."

Nam hôn trán cô, môi lướt chậm trên da cô, giọng dịu: "Radhika, Anant chẳng thể làm gì.

Mukesh quyết định, và AstroViet-Reliance là đối tác lâu dài.

Tôi sẽ gặp cô nhiều lần, thậm chí quan hệ danh chính ngôn thuận, không sợ gia đình Ambani phát hiện."

Radhika mỉm cười yếu, mặt vẫn đỏ, tay nắm tay anh, giọng run: "Nam, tôi tin anh.

Tôi muốn gặp anh mãi, dù chỉ là bí mật."

Anh vuốt má cô, ngón tay lướt chậm trên da cô, thì thầm: "Radhika, chúng ta sẽ có nhiều khoảnh khắc.

Tôi hứa với cô."

Họ ôm nhau, chìm vào giấc ngủ
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 182: Đấu kiếm


Sáng sớm 22 tháng 7, biệt thự Antilia tĩnh lặng, ánh nắng Mumbai len qua rèm lụa trắng, chiếu lên hành lang đá cẩm thạch lấp lánh như ngọc trai, phản chiếu ánh vàng nhạt.

Nam mặc sơ mi lụa trắng ôm sát ngực săn chắc, cơ bụng hiện rõ qua lớp vải mỏng, quần tây đen cắt may tinh tế, đứng trước vali da đặt ở cửa chính, chuẩn bị rời đi sau nghi lễ phá bùa đêm qua.

Anh kiểm tra điện thoại, báo cáo AstroViet cho thấy cổ phiếu ổn định ở 185 USD, doanh số AstroPod tăng 40%, chuyến bay khách sạn vũ trụ tăng 60% .

Nam thở phào, lòng nhẹ nhõm, nhưng ký ức về nghi lễ với Radhika trước gia đình Ambani, cơ thể cô run rẩy dưới anh, khiến dục vọng âm ỉ trong lồng ngực.

Anh vuốt tóc, hít sâu, mùi hoa nhài từ vườn Antilia thoảng trong không khí ẩm ướt, hòa với tiếng chim hót xa xa.

Nam bước chậm qua hành lang, giày da gõ nhẹ trên sàn mát lạnh, mỗi bước vang lên nhịp nhàng, như hòa cùng nhịp tim anh.

Bỗng, tiếng rên khe khẽ, ngọt ngào, vang lên từ phòng ngủ của Anant và Radhika, cửa gỗ chạm khắc hoa văn truyền thống Ấn Độ hé mở, để lộ khe sáng mờ ảo, ánh nắng vàng nhạt len lỏi, hòa với ánh đèn pha lê trong phòng.

Nam dừng lại, tim đập nhanh, hơi thở nóng lên, linh cảm dục vọng trỗi dậy như ngọn lửa.

Anh tiến gần, tay chạm cửa, gỗ mát lạnh dưới ngón tay, bản lề kêu kẹt nhỏ, và cảnh tượng hiện ra khiến máu anh sôi sục, dương vật cương cứng tức thì trong quần tây, căng tức, mạch máu nổi rõ.

Trên giường lụa đỏ, Anant Ambani với cơ thể rắn chắc lấm tấm mồ hôi, ngực phập phồng, đang đè lên Radhika Merchant trần truồng, ngực tròn căng mọng rung động theo nhịp đẩy hông của Anant, núm vú cương cứng ánh hồng, lồn hồng ướt át lấp ló dưới ánh sáng, lấp lánh như mời gọi, nước dục tình chảy xuống đùi.

Tóc cô đen dài, rối bời trên lụa đỏ, da lấp lánh mồ hôi, mùi hoa nhài từ nước hoa hòa với mùi cơ thể.

Cô rên rỉ, giọng ngọt ngào, run rẩy, đầy đam mê: "Anant, mạnh hơn đi... làm em sung sướng, làm em quên đêm qua, quên hắn."

Anant, mồ hôi chảy dọc lưng, dương vật ra vào lồn cô, nhịp nhanh, tiếng da chạm da vang lên đều đặn, giọng gầm gừ, đầy quyết tâm: "Radhika, em là vợ anh.

Anh sẽ làm em nhớ chỉ có anh, không phải kẻ đó.

Anh sẽ làm em ra, làm em quên hắn!"

Nam đứng im, dục vọng như ngọn lửa bùng cháy, lan tỏa từ lồng ngực xuống dương vật, khiến anh run nhẹ.

Anh cởi sơ mi, từng cúc bung ra chậm rãi, để lộ ngực săn chắc, cơ bụng hiện rõ, lấp lánh dưới ánh sáng mờ.

Quần tây tuột xuống, rơi nhẹ xuống sàn đá, dương vật 20 cm lộ ra, đầu khấc ánh hồng, mạch máu nổi rõ, cương cứng trong không khí ẩm.

Anh bước vào phòng, sàn đá mát lạnh dưới chân trần, mùi mồ hôi và nước hoa hoa nhài của Radhika hòa quyện, kích thích giác quan đến tột độ.

Giọng anh trầm, chậm rãi, đầy dục vọng: "Anant, tôi thấy anh đang cố gắng lấy lại vị thế sau đêm qua.

Radhika, cô muốn tôi tham gia không?"

Anant quay lại, mặt đỏ, lồng ngực phập phồng, mồ hôi chảy dọc trán, hét lên: "Nam, ra ngoài ngay!

Đây là vợ tôi, không phải trò chơi của anh!

Anh đã làm đủ đêm qua, trước mặt cha tôi!"

Radhika, thở gấp, ngực phập phồng, núm vú cương cứng, môi run, da lấp lánh mồ hôi, thì thầm, giọng mềm mại: "Nam, tôi... tôi không từ chối anh.

Anant, để anh ấy vào, em muốn cả hai."

Anant gầm lên, giọng run vì tức giận và bất lực: "Radhika, em nói gì?

Sau tất cả, sau khi hắn làm thế trước gia đình, em vẫn muốn hắn?"

Cô vươn tay, ngón tay thon dài chạm ngực Nam, lướt trên da anh, nóng ấm, cảm giác như điện giật: "Anant, em yêu anh, nhưng em muốn cả hai.

Hãy để anh ấy, vì em, vì chúng ta."

Nam cười khẽ, trèo lên giường, lụa đỏ mát lạnh chạm da, cảm giác mịn màng kích thích.

Anh nằm cạnh Radhika, tay vuốt dọc lưng cô, da mịn như tơ, nóng ấm dưới ngón tay.

Anh ngửi mùi hoa nhài từ tóc cô, hòa với mồ hôi dục tình, khiến anh mê mẩn.

Anh hôn môi cô, lưỡi quấn chậm, vị ngọt từ môi cô lan tỏa, lưỡi cô đáp lại, mềm mại, run rẩy, như hòa quyện vào anh.

Anant, tức giận, đẩy hông mạnh hơn, dương vật đâm sâu vào lồn cô, cố làm cô rên to, giọng gầm: "Radhika, anh sẽ làm em quên hắn, chỉ anh thôi!"

Nam vuốt ngực cô, ngón tay xoa núm vú cương cứng, cảm nhận cô run nhẹ, da nóng lên: "Radhika, cô quá quyến rũ.

Anant, chúng ta thi xem ai làm cô ấy sung sướng hơn."

Anh hôn cổ cô, môi lướt trên da, liếm nhẹ mạch đập, cảm nhận nhịp tim cô tăng nhanh, mùi hoa nhài hòa mồ hôi khiến anh đê mê.

Radhika rên, giọng ngọt ngào: "Nam, Anant, hai anh... làm tôi không chịu nổi.

Tôi muốn cả hai, hãy làm tôi điên."

Nam tay trượt xuống, xoa lồn cô, ngón tay chạm điểm nhạy, ướt át, nóng ấm, cảm giác lồn cô co bóp: "Radhika, cô sẵn sàng chưa?

Tôi sẽ làm cô điên."

Anant gầm, giọng run, mồ hôi chảy dọc trán: "Nam, anh không thắng được tôi!

Radhika là của anh!"

Nhưng hơi thở anh nặng nhọc, cơ thể run nhẹ, trong khi Nam cười, dục vọng cháy bỏng, dương vật cương cứng, sẵn sàng nhập cuộc.

Nam đẩy Radhika nằm ngửa, ngực cô phập phồng, núm vú cương cứng ánh hồng, lồn hồng mở rộng, lấp lánh nước dục tình, như mời gọi anh.

Anh quỳ giữa hai chân cô, dương vật cương cứng chạm lồn, đầu khấc lướt trên da ướt, cảm giác nóng ấm khiến anh rên khẽ.

Anh đút vào chậm, từng phân, cảm nhận lồn cô siết chặt, nóng ấm, từng nếp gấp ôm lấy dương vật, như nuốt chửng anh.

Cô cong người, rên to, giọng ngọt ngào, run rẩy: "Nam, anh sâu quá... tôi muốn anh, đừng dừng, làm tôi ra!"

Anh ra vào chậm, mỗi nhịp khiến cô run, ngực rung động, tóc đen xõa rối trên lụa đỏ, da lấp lánh mồ hôi.

Anh bóp ngực cô, ngón tay xoa núm vú, cảm nhận cô rên: "Nam, tôi... tôi sắp ra!"

Cô đạt cực khoái lần đầu, nước lồn chảy xuống đùi, thấm ướt lụa đỏ, cơ thể mềm nhũn, giọng lạc đi: "Nam, anh làm tôi ra rồi... tôi không chịu nổi!"

Anant, không chịu thua, kéo Radhika xoay người, để cô quỳ, mông tròn nâng lên, lấp lánh mồ hôi, lồn hồng ướt át mở rộng.

Anh đâm dương vật từ phía sau, tay bóp mạnh mông cô, ngón tay in dấu trên da, giọng gầm: "Radhika, em là vợ anh, chỉ anh làm em sung sướng!"

Anh đẩy hông nhanh, tiếng da chạm da vang lên đều đặn, lồn cô siết chặt, nước lồn chảy.

Cô rên to, giọng ngọt ngào: "Anant, mạnh hơn... anh tuyệt quá!"

Cô đạt cực khoái lần hai, nước lồn tràn ra, thấm ướt giường, cơ thể run rẩy, ngực phập phồng.

Anant thở hổn hển, mồ hôi chảy dọc lưng, nhưng không dừng, cố làm cô ra lần nữa: "Radhika, anh sẽ cho em tất cả, em sẽ quên hắn!"

Nam lật Radhika ngồi lên dương vật anh, cô xoay hông, ngực rung, tóc đen rối bời, lấp lánh mồ hôi.

Anh giữ eo cô, ngón tay siết chặt da cô, đẩy lên, dương vật chạm sâu, cảm nhận lồn cô siết chặt, nóng ấm.

Cô rên: "Nam, anh làm tôi điên... sâu hơn nữa!"

Anh liếm núm vú cô, môi chạm da nóng, lưỡi xoáy quanh núm vú, cảm giác cô run rẩy.

Cô đạt cực khoái lần ba, nước lồn chảy xuống dương vật anh, thấm ướt đùi anh: "Nam, tôi ra nữa rồi!"

Anant kéo cô nằm sấp, đâm mạnh từ phía sau, tay bóp ngực cô, ngón tay siết núm vú: "Radhika, anh chưa thua!

Em là của anh!"

Cô đạt cực khoái lần tư, giọng yếu, ngực phập phồng: "Anant, anh mạnh quá... tôi mệt rồi."

Nam đổi tư thế, để Radhika nằm ngửa, anh quỳ giữa chân cô, dương vật đâm sâu, chậm rãi, cảm nhận từng nếp gấp trong lồn cô, nóng ấm, ướt át.

Anh liếm ngực cô, núm vú cương, tay vuốt mông tròn, ngón tay lướt trên da cô: "Radhika, cô muốn tôi tiếp không?"

Cô rên, giọng run: "Nam, tôi cần anh... làm tôi ra nữa, tôi xin anh."

Cô đạt cực khoái lần năm, nước lồn tràn, cơ thể run rẩy, tóc dính mồ hôi.

Anh xuất tinh, tinh trùng nóng chảy vào lồn cô, hòa với nước cô, mùi dục tình nồng nặc lan tỏa.

Anant, mồ hôi nhễ nhại, thở nặng, cố tiếp tục, nhưng nhịp chậm dần.

Anh đẩy hông, làm Radhika ra lần sáu, nước lồn chảy, nhưng cơ thể anh run, giọng run: "Radhika, anh... anh không..."

Anh ngã xuống, ngất đi, cơ thể bất động trên giường, mồ hôi lấp lánh, hơi thở yếu.

Nam cười khẽ, vuốt tóc Radhika, ngón tay lướt trên da cô, nóng ấm: "Anant, anh cố quá rồi.

Radhika, giờ chỉ có tôi và cô."

Cô ôm cổ anh, giọng yếu, ngực phập phồng, lồn ướt át: "Nam, anh mạnh quá... tôi muốn anh tiếp, đừng dừng."

Anh hôn môi cô, lưỡi quấn chậm, cảm nhận cơ thể cô run rẩy, mùi hoa nhài hòa mồ hôi: "Radhika, tôi sẽ làm cô sung sướng hơn nữa."

Nam nâng Radhika, để cô gối đầu lên bụng Anant, vẫn ngất, hơi thở yếu, mồ hôi lấm tấm trên da, ngực phập phồng chậm rãi.

Cô thở gấp, ngực phập phồng, núm vú cương cứng, lồn ướt át mở rộng, lấp lánh dưới ánh sáng vàng nhạt từ cửa sổ, rèm lụa bay nhẹ.

Nam quỳ trước cô, dương vật cương cứng, đầu khấc chạm lồn cô, cảm giác ướt át, nóng ấm khiến anh rên khẽ.

Anh đút vào chậm, từng phân, cảm nhận lồn cô siết chặt, như nuốt chửng dương vật anh: "Radhika, cô vẫn muốn tôi chứ?

Tôi sẽ làm cô điên."

Cô rên, tay bấu vai anh, ngón tay siết chặt da anh: "Nam, tôi cần anh... làm tôi ra nữa, tôi xin anh."

Anh đẩy hông, dương vật chạm sâu, mỗi nhịp khiến cô cong người, rên to, giọng ngọt ngào: "Nam, sâu hơn... tôi sắp ra!"

Cô đạt cực khoái lần bảy, nước lồn chảy xuống giường, thấm ướt lụa đỏ, cơ thể run rẩy, ngực rung động, tóc dính mồ hôi.

Nam liếm ngực cô, môi chạm núm vú, lưỡi xoáy quanh, tay xoa mông tròn, ngón tay lướt trên da cô, nóng ấm: "Radhika, cô quá tuyệt.

Tôi muốn cô mãi."

Anh đổi tư thế, để cô nằm sấp, đâm từ phía sau, dương vật ra vào chậm, cảm nhận lồn cô siết chặt, ướt át.

Cô rên: "Nam, anh làm tôi điên... tôi ra nữa rồi!"

Cô đạt cực khoái lần tám, nước lồn tràn, cơ thể mềm nhũn, ngực ép xuống lụa đỏ.

Anant tỉnh lại, thấy Nam quan hệ với Radhika, giọng yếu, bất lực, run rẩy: "Nam, dừng lại... cô ấy là vợ tôi, xin anh, đừng tiếp tục."

Nam cười, không dừng, tay bóp ngực cô, ngón tay xoa núm vú: "Anant, Mukesh muốn tôi làm cô ấy sung sướng.

Radhika, cô thích tôi, đúng không?"

Cô rên, ôm anh chặt, lồn siết dương vật anh: "Nam, tôi không chịu nổi anh...

đừng dừng, tôi cần anh."

Nam tăng nhịp, đâm sâu, cô đạt cực khoái lần chín, nước lồn chảy, giọng lạc đi: "Nam, tôi mệt quá... nhưng tôi muốn anh, làm tôi ra lần nữa."

Anh lật cô nằm ngửa, tiếp tục, dương vật ra vào chậm, cảm nhận lồn cô nóng ấm, ướt át.

Anh bóp ngực cô, ngón tay siết núm vú, môi hôn cổ cô, liếm mạch đập: "Radhika, cô làm tôi mê mẩn.

Cô muốn tôi tiếp không?"

Cô rên, cơ thể run rẩy, tóc rối bời: "Nam, tôi không còn sức... nhưng tôi muốn anh, làm tôi ra lần nữa."

Cô đạt cực khoái lần mười, nước lồn tràn, cơ thể mệt lả, ngực phập phồng, hơi thở yếu.

Anh xuất tinh lần nữa, tinh trùng nóng tràn vào lồn cô, hòa với nước cô, mùi dục tình nồng nặc lan tỏa khắp phòng.

Anant, bất lực, giọng run, ngực phập phồng: "Radhika, sao em để hắn thắng?

Anh không thể... anh không thể làm gì."

Nam vuốt tóc cô, ngón tay lướt trên da cô, giọng trầm: "Anant, tôi chỉ làm cô ấy hạnh phúc.

Radhika, chúng ta sẽ gặp lại, đúng không?"

Cô gật, tựa ngực anh, giọng yếu, ngực rung: "Nam, tôi muốn thế.

Anh quá mạnh... tôi chưa từng như thế này."

Nam mặc đồ, sơ mi lụa ôm ngực, quần tây chỉnh tề, dương vật vẫn cương nhẹ trong quần.

Anh rời phòng, để lại Radhika mệt lả trên bụng Anant, tiếng rên của cô vẫn vang trong đầu anh.

Anh bước ra hành lang, lòng rạo rực, nhưng nghĩ đến Leonor, Isabella, và AstroViet, lo lắng xen lẫn dục vọng cháy bỏng, như ngọn lửa không thể dập tắt
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 183: Bữa cơm gia đình


Chiều muộn ngày 15 tháng 8, bầu trời Seoul nhuộm sắc cam hồng rực rỡ, ánh hoàng hôn phản chiếu trên dòng sông Hàn lấp lánh, mang theo làn gió mát lành thoảng hương hoa mộc lan từ những con phố nhỏ.

Nhiệt độ 26 độ C, không khí trong trẻo, như lời mời gọi của một buổi tối ấm áp, tràn đầy cảm xúc.

Nammặc sơ mi lụa trắng tinh, quần tây xám thanh lịch, đáp máy bay riêng Gulfstream G650 từ Phú Quốc đến sân bay Incheon.

Anh lái xe Bentley qua những con đường nhộn nhịp, đèn neon lấp lánh trên các tòa nhà cao tầng, đến Daerim-dong, Yeongdeungpo, nơi Im Yoon-ah sinh ra và lớn lên.

Ngôi nhà hai tầng, tường trắng phơn phớt ánh vàng dưới nắng tà, mái ngói đen lấp lánh như vảy rồng, nép mình trong con hẻm yên tĩnh.

Sân nhỏ trồng hoa mộc lan trắng, cánh hoa rơi lác đác trên lối đi lát đá, bên cạnh cây óc chó già, lá xanh rung rinh trong gió, như kể câu chuyện về những năm tháng tuổi thơ của Yoon-ah.

Cổng gỗ cũ kỹ, khắc hoa văn truyền thống tinh xảo, phủ lớp sơn nâu nhạt, phai màu theo thời gian, mang vẻ giản dị, ấm cúng của một gia đình Hàn Quốc truyền thống.

Tấm bảng nhỏ ghi "Nhà họ Im" treo bên cổng, chữ khắc mờ, như lưu giữ ký ức những ngày xưa.

Im Yoon-ah mặc váy lụa xanh nhạt ôm sát, tôn lên dáng người thanh mảnh, tóc đen xõa mềm mại, óng ả như dòng suối dưới ánh trăng, mở cổng, nụ cười rạng rỡ như ánh trăng non: "Nam, anh đến rồi!

Tôi lo anh bị kẹt xe ở Gangnam, đường Seoul hôm nay đông lắm."

Nam bước xuống xe, tay cầm hộp quà nhung đỏ, bên trong là chai rượu vang Château Margaux 2030 và hộp bánh mochi nhân đậu đỏ, gói bằng giấy lụa thêu hoa mẫu đơn: "Yoon-ah, cảm ơn cô đã mời tôi.

Tôi mang chút quà cho gia đình cô, hy vọng mọi người thích."

Cô nắm tay anh, ngón tay thon dài mềm mại, hơi ấm lan tỏa, giọng dịu dàng như gió xuân: "Nam, anh chu đáo quá.

Ba và chị tôi sẽ rất vui.

Vào nhà đi, mọi người đang chờ anh."

Anh theo cô qua sân, giẫm lên những cánh hoa mộc lan rơi, cảm nhận mùi hương hoa nhài từ tóc cô, nhẹ nhàng mà quyến rũ, làm tim anh rung động.

Anh giữ vẻ lịch thiệp, nhưng lòng thoáng nghĩ đến Leonor và Isabella đang ở Madrid, một cảm giác day dứt len lỏi.

Phòng ăn nhỏ, tường treo tranh phong cảnh Hàn Quốc, vẽ núi Namsan và sông Hàn dưới ánh trăng, tạo cảm giác thanh bình, như đưa mọi người về những ngày yên ả.

Bàn gỗ sồi phủ khăn lụa trắng, ánh đèn vàng dịu từ chùm đèn pha lê treo trên cao lan tỏa khắp không gian, làm nổi bật những món ăn thịnh soạn trên bàn.

Bát canh bò hầm seolleongtang nghi ngút khói, màu trắng đục thơm lừng, điểm xuyết hành lá xanh mướt.

Đĩa kim chi cay nồng đỏ rực, được xếp cẩn thận như một tác phẩm nghệ thuật, bên cạnh đĩa cá thu nướng vàng ươm, mùi thơm quyện với nước chấm ganjang đậm đà.

Cơm gạo đỏ tỏa hương ngọt nhẹ, đựng trong bát sứ trắng tinh xảo.

Chảo bulgogi xèo xèo, thịt bò thái mỏng nướng cùng nấm kim châm và hành tây, phủ lớp sốt mặn ngọt bóng loáng, tỏa mùi thơm khiến dạ dày cồn cào.

Một bình soju nhà làm đặt giữa bàn, lấp lánh dưới ánh đèn, bên cạnh bát nước chấm ganjang, đĩa rau cải bó xôi xào tỏi, và bát canh đậu hũ cay đỏ rực.

Mỗi món ăn như một lời mời gọi, mang đậm tình cảm gia đình, như thể cả nhà đã chuẩn bị từ sáng để chào đón Nam.

Ông Im, cha của Im Yoon-ah tóc bạc phơ, mặc áo sơ mi xanh nhạt, đứng dậy bắt tay Nam, bàn tay gầy gò nhưng ấm áp, nụ cười hiền từ: "Nam, chào mừng anh đến nhà chúng tôi.

Yoon-ah kể nhiều về anh, tôi mong được gặp từ lâu."

Im Ji-yeon mặc hanbok lụa hồng phấn thêu hoa mẫu đơn, nụ cười hiền hậu như chị cả, đứng lên chào: "Nam, tôi là Ji-yeon, chị của Yoon-ah.

Em tôi bảo anh là người đặc biệt, giờ tôi hiểu vì sao."

Nam cúi đầu, giọng trầm, chân thành: "Bác Im, chị Ji-yeon, tôi vinh dự được gặp gia đình cô Yoon-ah.

Cảm ơn mọi người đã chào đón tôi nồng hậu như thế này."

Anh ngồi xuống, cạnh Yoon-ah, cảm nhận hơi ấm từ cô, váy lụa xanh chạm nhẹ vào tay anh, làm tim anh khẽ rung, như một giai điệu êm ái.

Yoon-ah rót soju vào ly thủy tinh nhỏ, ánh đèn phản chiếu trên ly như những vì sao lấp lánh: "Nam, anh thử soju nhà làm của ba tôi nhé.

Ba ủ từ lúa mạch Jeju, tự hào lắm."

Nam nhấp ly, vị cay nhẹ lan trên đầu lưỡi, theo sau là hậu vị ngọt dịu, như ký ức quê nhà: "Bác Im, soju này tuyệt vời!

Hương vị đậm đà, đúng chất Hàn Quốc, tôi chưa từng uống loại nào ngon như thế."

Ông Im cười lớn, nếp nhăn trên mặt giãn ra, giọng hào sảng: "Nam, anh sành thật!

Tôi ủ soju từ hồi Yoon-ah còn bé, cô ấy hay lén ngửi mùi lúa mạch."

Yoon-ah che miệng, má hồng phấn, giọng nhỏ: "Ba, đừng kể chuyện đó!

Con chỉ tò mò thôi."

Ji-yeon khúc khích, gắp miếng cá thu cho Nam: "Nam, em tôi nghịch lắm.

Ăn thử cá thu đi, tôi nướng sáng nay đấy."

Nam gắp miếng cá, thịt mềm tan, vị mặn nhẹ hòa với ganjang, như tan chảy trong miệng: "Chị Ji-yeon, cá nướng tuyệt hảo.

Tôi cảm nhận được tình cảm trong món ăn này."

Cuộc trò chuyện trở nên rôm rả khi Nam kể về những chuyến đi cùng Yoon-ah.

Anh gắp miếng bulgogi, cắn nhẹ, vị mặn ngọt thấm đều, thơm lừng: "Yoon-ah, cô nhớ lần chúng ta lên khách sạn vũ trụ không?

Chúng ta cùng nhau ngắm trái đất và các vì sao ở khu ngắm cảnh."

Ji-yeon trầm trồ, gắp kim chi cho cô: "Yoon-ah, em lên vũ trụ thật sao?

Kể chị nghe chi tiết đi!"

Yoon-ah kể, giọng hào hứng, tay cầm ly soju: "Chị Ji-yeon, cảm giác như bay trong giấc mơ.

Nam chỉ em cách nhìn Trái Đất qua cửa sổ module, xanh lam rực rỡ, đẹp đến nghẹt thở.

En muốn hét lên vì sung sướng, nhưng sợ làm phiền anh ấy."

Nam vuốt tay cô, ngón tay lướt nhẹ trên mu bàn tay cô, cảm nhận da cô mềm mại: "Yoon-ah, cô làm tôi vui hơn bất kỳ ai.

Nụ cười của cô làm cả vũ trụ sáng lên."

Ông Im đặt đũa xuống, giọng trầm, tò mò: "Nam, trạm ASEAN của anh thế nào?

Tôi đọc trên báo, nó là kỳ quan không gian."

Nam đáp, gắp miếng cơm gạo đỏ, hạt cơm dẻo thơm: "Bác Im, trạm ASEAN là giấc mơ lớn của AstroViet.

Chúng tôi có module trồng rau, nuôi cá, cung cấp thực phẩm tươi cho phi hành gia.

Yoon-ah đã đi bộ ngoài không gian, bước đi trên nền sao, đẹp như ngôi sao chính cô ấy)."

Yoon-ah đỏ mặt, cúi đầu, váy lụa lay nhẹ khi cô khẽ động: "Nam, anh nói quá rồi!

Tôi chỉ đi bộ nhờ dây an toàn, anh nắm tay tôi suốt, không để tôi lạc."

Ông Im gật, nụ cười hiền từ: "Nam, anh chăm sóc Yoon-ah chu đáo.

Tôi yên tâm khi cô ấy làm việc với anh."

Nam cười, tay chạm nhẹ vai Yoon-ah, cảm nhận hơi ấm từ cô: "Bác Im, Yoon-ah là đại diện xuất sắc của AstroViet.

Cô ấy truyền cảm hứng cho tôi mỗi ngày."

Không khí trở nên nghiêm trang khi Nam kể về tai nạn AstroPod.

Anh ngừng ăn, đặt đũa xuống, giọng trầm, đầy cảm xúc: "Bác Im, tai nạn đó thật đáng sợ.

Rác vũ trụ va vào tàu, tôi và Yoon-ah mắc kẹt trong kén cứu hộ, lênh đênh ba ngày trên biển.

Tôi nắm tay cô ấy, hứa sẽ đưa cô ấy về an toàn."

Yoon-ah cúi đầu, ngón tay siết chặt ly soju, giọng nhỏ, run rẩy: "Nam, anh là lý do tôi sống sót.

Anh không bao giờ bỏ rơi tôi, dù tôi sợ đến run."

Ông Im nắm tay Nam, bàn tay gầy gò run nhẹ, giọng nghẹn ngào: "Nam, tôi cảm ơn anh từ tận đáy lòng.

Anh cứu con gái tôi, tôi nợ anh một ân tình không bao giờ trả hết."

Ji-yeon gật, giọng ấm áp: "Nam, anh là người đàn ông mạnh mẽ và tử tế.

Yoon-ah may mắn có anh bên cạnh."

Nam lắc đầu, giọng chân thành: "Bác Im, chị Ji-yeon, tôi chỉ làm điều cần làm.

Yoon-ah là người đặc biệt, tôi không thể để mất cô ấy."

Bữa ăn kéo dài, họ chia sẻ thêm nhiều câu chuyện, như một gia đình quây quần sau bao ngày xa cách.

Yoon-ah kể về thời thơ ấu ở Daerim-dong, những buổi chiều chạy ra sông Hàn chơi cùng Ji-yeon, váy lấm bùn, bị mẹ mắng vì làm rách áo.

Nam kể về Phú Quốc, sân bay vũ trụ rực rỡ dưới ánh trăng, nơi anh và Yoon-ah từng đứng ngắm biển đêm.

Anh kể về giấc mơ đưa con người lên sao Hỏa, về những đêm trong khách sạn vũ trụ, khi Yoon-ah ngồi bên cửa sổ, ngắm những vì sao lấp lánh, mái tóc cô ánh lên như dải ngân hà.

Ông Im chia sẻ kỷ niệm làm nhân viên văn phòng, những buổi sáng đưa Yoon-ah đến trường Daeyoung High School, cô bé mặc đồng phục, tóc buộc cao, hát vang trên đường.

Ji-yeon kể về học sinh của mình, những đứa trẻ yêu âm nhạc, làm cô nhớ đến Yoon-ah thời trẻ, luôn mơ làm ca sĩ.

Nam gắp thêm kim chi, thưởng thức vị cay nồng, nhai chậm rãi, cảm nhận sự ấm áp của gia đình họ Im, như được trở về một ngôi nhà mà anh chưa từng biết.

Nhưng lòng anh thoáng buồn, nghĩ đến Isabella và Leonor, nụ cười Yoon-ah kéo anh trở lại, tim đập nhanh hơn, như bị cuốn vào một giai điệu dịu dàng.

Sau bữa ăn, ông Im đứng dậy, lau miệng bằng khăn lụa trắng, nụ cười hiền: "Nam, lên phòng khách uống trà với tôi đi.

Tôi có trà xanh Jeju thượng hạng, Yoon-ah thích lắm."

Nam xắn tay áo sơ mi, lộ ra cánh tay săn chắc, nụ cười thân thiện: "Bác Im, cảm ơn bác, nhưng tôi muốn giúp Yoon-ah rửa chén trước.

Tôi không quen ngồi yên khi cô ấy làm việc."

Yoon-ah ngạc nhiên, lắc đầu, váy lụa xanh lay nhẹ: "Nam, anh là khách, không cần làm đâu.

Để tôi lo."

Anh nháy mắt, giọng trầm, ấm áp: "Yoon-ah, tôi muốn ở cạnh cô.

Rửa chén cũng vui nếu có cô bên cạnh."

Ji-yeon cười lớn, vỗ vai bố: "Ba, để Nam và Yoon-ah lo.

Con với ba lên phòng khách, uống trà kể chuyện xưa."

Ông Im gật, nụ cười hiền từ: "Nam, anh đúng là người chu đáo.

Yoon-ah, đừng để Nam làm hết nhé."

Trong bếp, ánh đèn vàng dịu chiếu lên bồn rửa thép không gỉ, phản chiếu như mặt hồ nhỏ, lấp lánh như những ngôi sao.

Mùi xà phòng chanh thoảng nhẹ hòa với hương trà xanh còn vương trên bàn ăn, tạo nên một không gian ấm áp, như một thế giới riêng tư chỉ có Nam và Yoon-ah.

Yoon-ah buộc tạp dề trắng, thắt nơ sau lưng, động tác nhẹ nhàng, tóc buộc cao để lộ cần cổ trắng ngần, mịn màng như ngọc trai, lấp lánh dưới ánh đèn.

Cô đứng trước bồn rửa, tay nhúng vào nước ấm, bọt xà phòng trắng bám trên ngón tay thon dài, lấp lánh như những viên ngọc nhỏ, phản chiếu ánh sáng dịu dàng.

Nam đứng sát cô, vai chạm vai, nhận chiếc khăn lụa mềm từ tay cô, ngón tay anh lướt nhẹ qua tay cô, cảm nhận bọt xà phòng trơn tuột và hơi ấm từ da cô: "Yoon-ah, tôi lau chén, cô cứ rửa đi."

Cô cười, má hồng phấn, giọng nhỏ: "Nam, anh nghiêm túc làm việc nhà thật sao?"

Họ bắt đầu, Yoon-ah rửa đĩa sứ trắng, bọt xà phòng bắn lên cổ tay cô, lấp lánh như những giọt sương.

Nam lau đĩa, ngón tay cố ý chạm vào tay cô, cảm nhận da cô mềm mại, ấm áp, như lụa chạm vào da anh.

Cô rửa chảo bulgogi, mùi thịt nướng còn sót lại, bọt xà phòng tràn ra mép chảo, chảy xuống tay cô, lấp lánh như dòng suối nhỏ.

Nam lau, đứng sát hơn, hơi thở anh phả nhẹ lên tóc cô, mùi hoa nhài từ tóc cô len vào từng hơi thở, làm tim anh rung động, như bị cuốn vào một giấc mộng ngọt ngào.

Anh cầm cái bát, lau chậm rãi, như muốn kéo dài khoảnh khắc, ngón tay anh lướt qua tay cô khi nhận bát, cảm nhận sự mềm mại, như chạm vào cánh hoa mộc lan ngoài sân.

Yoon-ah ngừng rửa, bọt xà phòng nhỏ giọt, quay sang, má đỏ: "Nam, anh làm tôi ngượng."

Nam vuốt tóc cô, ngón tay lướt qua tóc cô, ướt vì bọt, cảm nhận từng sợi tóc mềm mại: "Yoon-ah, cô là ánh sáng trong ký ức của tôi."

Cô rửa ly soju, thủy tinh lấp lánh dưới ánh đèn, như những ngôi sao nhỏ rơi xuống lòng bàn tay cô.

Nam lau, tay chạm tay cô, bọt xà phòng làm ngón tay cô trơn tuột, anh nắm nhẹ, cảm nhận hơi ấm từ cô, như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm tim anh.

Cô rửa xong bát cuối, nước chảy tí tách, âm thanh như một bản nhạc chậm, vang lên trong không gian tĩnh lặng.

Cô cởi tạp dề, treo lên móc gỗ, tóc xõa xuống vai, lướt qua vai anh, làm anh cảm nhận hơi ấm từ cô, như một làn gió xuân.

Nam xếp chén lên kệ, đứng sát cô, vai chạm vai, hơi thở hòa quyện, mùi xà phòng chanh và hương hoa nhài từ tóc cô làm anh đắm chìm.

Anh nắm tay cô, bọt xà phòng còn sót lại làm tay cô mềm mại, trơn tuột, như cánh hoa ướt sương: "Yoon-ah, tôi muốn thời gian dừng lại, chỉ có tôi và cô trong bếp này."

Cô tựa đầu vào ngực anh, váy lụa xanh ép sát vào áo anh, hơi ấm từ cô lan tỏa, như ánh nắng len qua cửa sổ: "Nam, tôi cũng muốn thế."

Họ đứng im, tay đan chặt, ngón tay anh lướt nhẹ trên mu bàn tay cô, cảm nhận từng nhịp mạch nhỏ, như một bản tình ca không lời.

Không khí bếp trở nên lãng mạn, như một bức tranh được vẽ bằng ánh đèn vàng và hương hoa nhài, chỉ có hai người, chìm trong thế giới riêng.

Nam kiềm chế, nghĩ đến Leonor, nhưng trái tim anh đập mạnh, bị cuốn vào sự dịu dàng của Yoon-ah, như bị mê hoặc bởi một giấc mộng không muốn tỉnh.

Đêm khuya, Yoon-ah tiễn Nam ra cổng, ánh trăng sáng rực rỡ soi sân nhỏ, những cánh hoa mộc lan trắng rơi lác đác trên lối đi lát đá, tỏa hương ngọt ngào, hòa quyện với hơi nước mát lành từ sông Hàn gần đó, như một bản giao hưởng của thiên nhiên, dịu dàng mà say đắm.

Gió Seoul thổi nhẹ, mang theo hơi mát của đêm hè, làm váy lụa xanh nhạt của Yoon-ah lay động, ôm sát dáng người thanh mảnh, tóc cô bay trong gió, óng ả như dải ngân hà, lấp lánh dưới ánh bạc của trăng rằm.

Mỗi sợi tóc dường như bắt lấy ánh trăng, như những sợi tơ lụa dệt nên một bức tranh sống động, khiến Nam không thể rời mắt.

Nam mặc áo khoác xám, đứng trước cổng gỗ cũ kỹ, khắc hoa văn phai màu, nắm tay cô, ngón tay đan chặt, cảm nhận hơi ấm từ cô, như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim anh trong đêm hè Seoul.

Anh siết nhẹ tay cô, cảm nhận da cô mềm mại, như cánh hoa mộc lan rơi trên sân: "Yoon-ah, bữa tối này là món quà quý giá nhất.

Tôi cảm nhận được tình cảm của gia đình cô, và tình cảm của cô dành cho tôi."

Cô mỉm cười, má hồng phấn, váy lụa lấp lánh dưới ánh trăng, như một nàng thơ bước ra từ giấc mơ, giọng nhỏ nhẹ: "Nam, tôi hạnh phúc khi anh ở đây, bên tôi."

Anh kéo cô lại, gần hơn, tay vuốt tóc cô, từng sợi mềm mại lướt qua ngón tay, như những sợi tơ lụa mịn màng, mang theo hương hoa nhài ngọt ngào, quyến rũ.

Anh cảm nhận hơi thở cô, nhẹ nhàng, ấm áp, hòa quyện với không khí đêm.

"Yoon-ah, tôi không muốn rời xa cô.

Cô làm tim tôi rung động, như những ngày chúng ta mắc kẹt trong kén cứu hộ, khi tôi hứa sẽ bảo vệ cô mãi mãi."

Cô tựa vào ngực anh, tay ôm eo anh, váy lụa xanh ép sát vào áo anh, hơi ấm từ cô lan tỏa, như ánh nắng ban mai len qua màn sương.

Cô thì thầm, giọng run nhẹ: "Nam, anh là giấc mơ đẹp nhất của tôi."

Họ đứng sát nhau, hơi thở hòa quyện, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt Yoon-ah, làn da mịn màng như ngọc trai, lấp lánh như ánh sao, như thể cô là hiện thân của ánh trăng.

Nam cúi xuống, môi chạm môi cô, nụ hôn chậm rãi, sâu sắc, như một bản tình ca không lời, lưỡi quấn lấy nhau, vị ngọt của trà xanh Jeju và soju hòa quyện, như một ly rượu tình say đắm, làm tim anh đập mạnh, như muốn hòa vào nhịp đập của cô.

Yoon-ah ôm cổ anh, ngón tay thon dài siết chặt, cơ thể cô run nhẹ, váy lụa xanh lướt qua áo anh, như cánh hoa chạm vào làn gió, mềm mại mà mãnh liệt.

Anh trượt môi xuống cổ cô, hít nhẹ hương hoa nhài, ngọt ngào như mật ong, cảm nhận làn da cô ấm áp, như chạm vào một áng mây.

Anh thì thầm, giọng trầm, như lời thì thầm của gió: "Yoon-ah, tôi khắc tên cô vào tim, sâu đậm như ánh trăng này."

Cô tựa má vào ngực anh, hơi thở cô phả lên áo anh, ấm áp, như một ngọn lửa nhỏ: "Nam, tôi muốn thời gian ngừng trôi, để mãi ở bên anh."

Họ rời môi, trán tựa vào nhau, hơi thở nặng nhọc, tay đan chặt, như không muốn buông rời.

Nam vuốt má cô, ngón tay lướt nhẹ trên làn da mềm mại, ấm áp, như chạm vào cánh hoa mộc lan ướt sương.

Anh cảm nhận nhịp mạch cô, nhẹ nhàng nhưng mãnh liệt, như một bản nhạc tình vang lên trong lòng.

Anh kéo cô vào lòng, ôm chặt, cảm nhận cơ thể cô ép sát, váy lụa xanh lướt qua áo anh, như sóng biển chạm bờ.

Anh hôn lên tóc cô, hít sâu hương hoa nhài, như muốn lưu giữ mùi hương này mãi mãi.

"Yoon-ah, cô là ánh sáng dẫn lối tôi, dù tôi có bay khắp vũ trụ."

Cô siết chặt tay anh, ngón tay đan xen, giọng run rẩy: "Nam, tôi sẽ chờ anh, dù bao lâu đi nữa."

Họ đứng đó, dưới ánh trăng sáng rực, gió mang theo hương hoa mộc lan và hơi nước sông Hàn, như chứng nhân cho tình cảm sâu sắc, mãnh liệt.

Nam hôn trán cô, môi lướt nhẹ, chậm rãi, như muốn khắc ghi từng khoảnh khắc.

Anh vuốt tóc cô, từng sợi lướt qua ngón tay, như những sợi tơ ngân hà.

Cô tựa đầu vào vai anh, tay ôm eo anh, hơi ấm từ cô như ngọn lửa nhỏ, sưởi ấm đêm Seoul lạnh giá.

Anh hôn lên má cô, cảm nhận làn da mềm mại, như cánh hoa dưới ánh trăng.

Họ ôm nhau, không gian như ngừng trôi, chỉ còn tiếng gió nhẹ, tiếng lá cây óc chó rung rinh, và hương hoa mộc lan ngọt ngào bao quanh.

Nam cảm nhận trái tim mình hòa nhịp với cô, như hai ngôi sao va chạm trong vũ trụ, tạo nên một vụ nổ ánh sáng.

Cuối cùng, Nam buông cô ra, tay vẫn nắm chặt tay cô, như không muốn rời xa.

Anh bước ra xe Bentley, quay lại nhìn Yoon-ah đứng ở cổng, dáng hình mảnh mai, váy lụa xanh lay động dưới ánh trăng, như một ngôi sao không bao giờ tắt.

Anh lên xe, lái đi, lòng nặng trĩu khi nghĩ đến Leonor và Isabella.

Nhưng nụ hôn nồng cháy của Im Yoon-ah, hương hoa nhài, và hơi ấm từ cô giữ anh trong một giấc mộng ngọt ngào, như một dải ngân hà mãi không tan biến.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 184: Bao cao su


Chiều 15 tháng 9, ánh nắng Madrid chiếu qua cửa sổ cung điện Zarzuela, phản chiếu trên sàn gỗ óc chó bóng loáng, tạo những mảng sáng vàng ấm áp.

Nam, 38 tuổi, đứng trước gương lớn trong phòng ngủ hoàng gia, mặc vest đen Armani, sơ mi trắng tinh, chỉnh cà vạt lụa xám, kiểm tra hộp quà bọc lụa đỏ trong túi vest.

Hộp quà nhỏ, buộc nơ vàng, chứa vòng cổ vàng 14K khắc "Letizia 15-9-1972" và bao cao su Lelo Hex Respect XL, một món quà táo bạo mà anh biết sẽ khiến Letizia chú ý.

Anh vuốt tóc, hít sâu, lòng hồi hộp, nghĩ đến cuộc gặp bí mật sắp tới.

Leonor, 26 tuổi, bước vào, váy dạ hội lụa đỏ ôm sát, tôn đường cong hoàn hảo, tóc vàng búi cao, đeo vòng cổ ngọc trai lấp lánh, hương nước hoa hoa hồng thoảng nhẹ.

Cô hôn má anh, mỉm cười rạng rỡ: "Nam, anh trông thật bảnh bao.

Mẹ sẽ rất thích món quà của anh, em chắc chắn thế."

Nam ôm eo cô, cảm nhận cơ thể ấm áp qua lớp lụa, giọng trầm: "Leonor, anh chọn quà này rất kỹ.

Anh hy vọng mẹ cảm nhận được tâm ý của chúng ta."

Leonor vuốt ngực anh qua sơ mi, ngón tay lướt nhẹ: "Nam, mẹ luôn quý anh.

Món quà này sẽ làm mẹ vui, em biết mà."

Nam và Leonor bước xuống cầu thang đá cẩm thạch, tay trong tay, ánh đèn hành lang chiếu lên bức tranh chân dung các vua chúa Tây Ban Nha, từ Carlos V đến Juan Carlos I.

Cung điện Zarzuela rực sáng, phòng tiệc lớn lát đá cẩm thạch trắng, đèn chùm pha lê khổng lồ treo cao, tỏa ánh vàng lộng lẫy, phản chiếu trên gương bạc dọc tường.

Bàn dài phủ khăn lụa thêu vàng, bày tôm hùm hấp sốt bơ tỏi, mùi thơm nồng nàn, bò bít tết Wagyu nướng vừa chín, bề mặt vàng óng, thịt mềm tan, salad rau củ hữu cơ với dầu ô liu Tây Ban Nha, và rượu vang Rioja Gran Reserva 2025, hương gỗ sồi, quả mọng, và vani thoảng trong không khí.

Dàn nhạc dây ở góc phòng chơi bản Concierto de Aranjuez, giai điệu violin chậm rãi, sâu lắng, gợi cảm xúc đắm chìm.

Khách mời thượng lưu—chính trị gia trong vest đen, đeo huy hiệu vàng, nhà ngoại giao với cà vạt lụa, bạn bè hoàng gia trong váy dạ hội lộng lẫy—trò chuyện rôm rả, tiếng cười hòa với tiếng ly rượu chạm nhau, leng keng như chuông bạc.

Letizia bước vào, váy dạ hội xanh ngọc trai ôm sát, cổ cao, tôn dáng thanh mảnh, tóc vàng búi tinh tế, đôi khuyên tai kim cương lấp lánh dưới ánh đèn.

Khí chất bà thanh lịch, từng là nhà báo trước khi trở thành nữ hoàng, vẫn giữ nét quyến rũ sắc sảo.

Felipe VI đứng cạnh bà, nâng ly rượu vang, giọng trầm ấm, hơi ngà say: "Cảm ơn mọi người đến chúc mừng sinh nhật Letizia.

Bà ấy là ánh sáng của hoàng gia, và tối nay, chúng ta hãy nâng ly vì người phụ nữ tuyệt vời này."

Khách vỗ tay, ly rượu chạm nhau, tiếng cười vang lên, không khí rộn ràng nhưng trang trọng.

Nam và Leonor tiến đến, Nam hôn tay Letizia, cảm nhận da bà mềm mại, mùi nước hoa hoa oải hương thoảng: "Mẹ, chúc mẹ sinh nhật vui vẻ, luôn khỏe mạnh và rạng rỡ như hôm nay."

Bà mỉm cười, vuốt tay anh, ngón tay lướt nhẹ: "Nam, con luôn làm mẹ cảm động.

Cảm ơn con đã đến bên mẹ và Leonor trong ngày đặc biệt này."

Leonor ôm mẹ, váy đỏ lấp lánh, giọng nhẹ: "Mẹ, con và Nam chuẩn bị một món quà đặc biệt cho mẹ.

Hy vọng mẹ thích."

Nam trao hộp quà bọc lụa đỏ, buộc nơ vàng, ánh đèn chùm chiếu lên, lấp lánh như ngôi sao.

Letizia mở hộp, ngón tay thon dài lướt qua lớp lụa, lộ ra vòng cổ vàng 14K khắc "Letizia 15-9-1972", mặt dây hình hoa hồng, biểu tượng hoàng gia, lấp lánh như viên ngọc.

Bên dưới, kẹp một bao cao su Lelo Hex Respect XL, chất liệu graphene siêu mỏng, hộp đen sang trọng, giá 500 USD, ánh sáng đèn lấp lánh trên bề mặt.

Bà khép hộp, mỉm cười bí ẩn, giọng nhỏ, chỉ Nam nghe: "Nam, con thật tinh tế.

Món quà này rất...

ý nghĩa, mẹ sẽ trân trọng nó."

Nam cúi đầu, giọng trầm: "Mẹ, con chỉ muốn mẹ vui trong ngày đặc biệt này."

Tiệc tiếp diễn, Felipe nâng ly rượu thứ sáu, giọng ngà say, kể chuyện săn bắn ở Ávila: "Nam, cậu phải thử săn hươu đỏ ở Ávila.

Cảm giác hồi hộp không gì sánh được!

Tôi từng bắn trúng một con từ 200 mét!"

Nam cười, nhấp ly rượu, hương Rioja đậm đà lan tỏa: "Bố, con sẽ thử khi có dịp.

Bố kể làm con háo hức rồi."

Leonor kéo Sofia, 30 tuổi, váy lụa tím, ra sàn nhảy, cả hai xoay nhẹ theo điệu waltz, tóc vàng lấp lánh, tiếng cười trong trẻo vang lên.

Letizia dẫn Nam đến góc khuất gần ban công, rèm lụa đỏ che ánh đèn, tạo không gian riêng tư, tiếng nhạc mờ dần.

Bà đứng sát, ngực gần chạm anh, váy xanh ngọc trai lấp lánh, tay vuốt đùi anh, sờ dương vật qua lớp quần, cảm nhận nó cương cứng, căng tức, mạch máu nổi rõ.

Bà thì thầm, hơi thở nóng, mùi oải hương nồng: "Nam, mẹ hiểu ý con với bao cao su.

Đêm nay, qua phòng mẹ lúc nửa đêm, khi Felipe ngủ say.

Mẹ muốn dùng món quà của con."

Nam thở gấp, dương vật rạo rực, giọng trầm: "Mẹ, con sẽ đến.

Nhưng nếu Leonor biết thì sao?

Con không muốn làm tổn thương cô ấy."

Letizia vuốt ngực anh, móng tay lướt nhẹ qua sơ mi, cào khẽ: "Nam, mẹ sẽ giữ bí mật.

Con chỉ cần có mặt đúng giờ, mẹ khao khát con."

Anh gật, lòng rối bời, dục vọng lấn át lý trí: "Mẹ, con sẽ đến lúc nửa đêm."

Bà mỉm cười, vuốt tay anh lần cuối, trở lại tiệc, trò chuyện với khách, dáng đi thanh lịch, như chưa có gì xảy ra.

Nam nhấp ly rượu, hương Rioja đậm đà, lòng rạo rực, nghĩ đến cuộc gặp bí mật, nhưng mâu thuẫn nội tâm dâng lên khi hình ảnh Leonor và Isabella thoáng qua.

Nửa đêm, cung điện Zarzuela chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng đồng hồ quả lắc gõ đều trong hành lang tối mờ, mỗi nhịp như đếm ngược thời gian.

Leonor, trong phòng trẻ, mặc áo ngủ lụa trắng, mỏng nhẹ, ôm sát cơ thể, ngồi cạnh giường Isabella, bé ôm gấu bông, ngủ say, má hồng phơn phớt, hơi thở đều, lông mi dài khẽ động.

Leonor hát ru bài dân ca Tây Ban Nha, giọng dịu như gió: "Ngủ đi, Isabella, công chúa nhỏ của mẹ, giấc mơ sẽ đưa con đến những vì sao."

Nam đứng cạnh, vuốt tóc cô, hôn trán, cảm nhận hơi ấm: "Leonor, em hát hay quá.

Isabella thật may mắn có mẹ như em."

Leonor mỉm cười, nắm tay anh: "Nam, em chỉ muốn con ngủ ngon.

Anh qua phòng bố mẹ chút đi, bố uống nhiều rượu vang, em lo bố không ổn."

Nam gật, giọng nhỏ: "Leonor, anh sẽ kiểm tra bố.

Anh sẽ sớm về bên em và Isabella."

Anh hôn môi cô, môi cô mềm, vị son môi ngọt ngào, nhưng lòng anh nặng trĩu, biết mình sắp vượt ranh giới đạo đức, dục vọng kéo anh đi.

Hành lang cung điện tối mờ, ánh đèn tường vàng nhạt chiếu lên tranh chân dung các vua chúa Tây Ban Nha, từ Carlos V với áo giáp vàng, đến Juan Carlos I trong quân phục.

Sàn gỗ óc chó bóng loáng phản chiếu bước chân Nam, tiếng giày vang nhẹ, như nhịp tim anh.

Anh dừng trước cửa phòng ngủ hoàng gia, cánh cửa gỗ óc chó chạm khắc hoa văn hoa hồng, biểu tượng hoàng gia, lấp lánh dưới ánh đèn.

Anh gõ nhẹ, ba tiếng đều, cửa mở ra.

Letizia, 65 tuổi, đứng chờ, mặc áo lụa đen mỏng, xuyên thấu, ôm sát cơ thể, lộ đường cong ngực tròn, hông đầy, tóc vàng xõa vai, mùi nước hoa hoa oải hương nồng nàn, quyến rũ.

Bà kéo anh vào, đóng cửa, khóa lại, thì thầm: "Nam, con đến đúng giờ.

Felipe ngủ say rồi, không tỉnh đâu, dù có động đất."

Anh nhìn Felipe, ~69 tuổi, nằm nghiêng trên giường lụa trắng, ngáy khẽ, áo sơ mi xộc xệch, cổ áo mở, mùi rượu vang Rioja nồng nặc, chai rượu trên bàn cạnh giường còn nửa, ly rượu lăn lóc.

Nam khóa cửa, giọng nhỏ, hơi run: "Mẹ, con không muốn Leonor biết chuyện này.

Nếu cô ấy phát hiện, con không biết phải đối mặt thế nào với em và Isabella."

Letizia cười, tay vuốt ngực anh qua sơ mi, móng tay lướt nhẹ, cào khẽ da: "Nam, mẹ sẽ giữ bí mật.

Con chỉ cần ở đây, với mẹ, đêm nay.

Mẹ khao khát con từ lúc mở hộp quà."

Bà dẫn anh đến góc phòng, gần bàn trang điểm gỗ óc chó, gương bạc lớn phản chiếu bóng họ, ánh đèn mờ tạo không khí bí ẩn.

Hộp đen Lelo Hex Respect XL nằm trên bàn, bao cao su graphene siêu mỏng, giá 500 USD, lấp lánh như báu vật.

Letizia mở hộp, lấy bao cao su, mỏng như tơ, lóng lánh dưới ánh đèn.

Bà quỳ trước Nam, mở khóa quần tây, kéo chậm, từng nút áo lỏng ra, dương vật 20 cm cương cứng bật ra, đỏ rực, mạch máu nổi rõ, căng tức.

Bà vuốt nó, ngón tay mềm mại, lướt dọc thân dương vật, thì thầm: "Nam, dương vật của con thật mạnh mẽ.

Mẹ khao khát chạm vào nó từ lúc thấy bao cao su trong hộp."

Bà đeo bao cao su, mỏng như làn da, ôm sát dương vật, đầu bao lấp lánh.

Bà lưỡi liếm nhẹ đầu dương vật qua bao, chậm rãi, vị graphene mỏng xen lẫn hơi ấm.

Nam rên khẽ, tay vuốt tóc bà: "Mẹ, mẹ làm con không chịu nổi.

Mẹ quá quyến rũ."

Bà đứng lên, hôn môi anh, lưỡi quấn chặt, vị rượu vang từ tiệc đọng lại, ngọt ngào xen chút đắng, hơi thở nóng bỏng.

Nam cởi áo lụa đen, lụa trượt xuống, để lộ ngực tròn, núm vú hồng cương cứng, lồn hồng ướt át, lông mu mịn như tơ, lấp lánh nước lồn dưới ánh đèn.

Anh vuốt ngực bà, ngón tay vê núm vú, cảm nhận chúng cứng lại: "Mẹ, cơ thể mẹ quá hoàn hảo, con không cưỡng được."

Letizia rên, tay ôm cổ anh: "Nam, con làm mẹ khao khát.

Mẹ muốn con ngay bây giờ, ngay trên giường này."

Nam nâng bà, đặt lên giường lụa trắng, cách Felipe vài mét, ông vẫn ngáy, không hay biết.

Anh hôn cổ bà, lưỡi lướt xuống xương quai xanh, chậm rãi, cảm nhận da bà mềm mại, mùi oải hương nồng.

Anh ngậm núm vú, mút nhẹ, lưỡi xoay tròn, tay kích thích lồn, ngón giữa xoáy điểm nhạy, nước lồn chảy ướt tay, thấm lụa trắng.

Bà cong người, rên: "Nam, con làm mẹ điên mất.

Chạm sâu hơn, mẹ muốn cảm nhận con."

Anh hôn xuống bụng, lưỡi liếm quanh rốn, chậm rãi, rồi trở lại môi bà, lưỡi quấn, hơi thở hòa quyện.

Nam đút dương vật vào lồn bà, bao cao su mỏng khiến cảm giác gần như thật, anh ra vào chậm, từng nhịp sâu, lồn bà nóng ấm, siết chặt, ôm lấy dương vật.

Letizia rên to: "Nam, sâu hơn... mẹ muốn cảm nhận hết con."

Anh bóp ngực bà, ngón tay vê núm vú, cọ vào lòng bàn tay, mỗi cú đẩy chậm, sâu, lồn bà co bóp mạnh.

Họ đạt cực khoái, bà run rẩy, nước lồn tuôn ra, thấm lụa trắng, bao cao su chứa đầy tinh trùng nóng.

Nam hôn môi bà, lưỡi quấn: "Mẹ, khoái cảm này quá mãnh liệt, con chưa từng cảm nhận thế này."

Bà ôm cổ anh, thở hổn hển: "Nam, con làm mẹ tan chảy.

Mẹ muốn con mãi."

Nam rút dương vật, cởi bao cao su, ném sang góc giường, nó rơi xuống lụa trắng, lấp lánh.

Anh thì thầm, giọng khàn: "Mẹ, con muốn cảm nhận mẹ thật sự, không có rào cản, chỉ có con và mẹ."

Letizia cười, tay vuốt ngực anh, móng tay cào khẽ da, để lại vết đỏ nhạt: "Nam, mẹ cũng khao khát thế.

Làm mẹ thêm lần nữa, chậm thôi, mẹ muốn tận hưởng từng giây với con."

Anh lật bà nằm ngửa, hôn khắp cơ thể, từ cổ xuống ngực, lưỡi ngậm núm vú, mút chậm, cảm nhận nó cứng lại, tay xoa lồn, ngón tay xoay tròn âm vật, nước lồn chảy ướt đùi bà, thấm lụa.

Bà rên: "Nam, con quá điêu luyện.

Mẹ không chịu nổi, chạm sâu hơn."

Anh hôn xuống bụng, lưỡi liếm quanh lồn, chạm âm vật, xoáy chậm, nước lồn chảy ướt môi, vị ngọt xen chút mặn.

Letizia cong người, rên to: "Nam, mẹ sắp ra rồi!"

Anh tiếp tục, lưỡi mút mạnh, xoáy sâu, bà đạt cực khoái, nước lồn tuôn ra, thấm lụa trắng, cơ thể run rẩy, ngực rung động.

Nam trèo lên, đút dương vật vào lồn bà, không bao cao su, cảm giác nóng ấm, lồn bà siết chặt như mút lấy anh.

Anh ra vào chậm, từng nhịp sâu, bóp ngực bà, ngón tay vê núm vú, cọ vào lòng bàn tay, mỗi cú đẩy kéo dài khoái cảm.

Bà rên: "Nam, chậm thế này... mẹ điên mất.

Con làm mẹ tan chảy."

Anh hôn môi bà, lưỡi quấn, hơi thở hòa quyện, vị rượu vang xen lẫn mồ hôi.

Anh đổi tư thế, để bà nằm nghiêng, anh từ phía sau, dương vật đâm sâu, tay vuốt mông bà, da mềm như nhung, mỗi nhịp chậm, lồn bà co bóp.

Bà rên: "Nam, con làm mẹ lên đỉnh."

Họ đạt cực khoái lần hai, tinh trùng Nam tràn vào lồn bà, hòa với nước lồn, bà cong người, móng tay cào lụa: "Nam, mẹ ra rồi, mãnh liệt quá!"

Letizia lật lại, ngồi lên anh, ngực rung động, xoay hông chậm, dương vật lún sâu, lồn bà siết chặt.

Anh giữ eo bà, đẩy hông nhẹ, thì thầm: "Mẹ, cơ thể mẹ quá hoàn hảo, con muốn mãi thế này."

Bà rên: "Nam, con làm mẹ quên hết mọi thứ, chỉ còn con."

Anh vuốt ngực bà, ngón tay bóp núm vú, mỗi nhịp hông chậm rãi, kéo dài khoái cảm.

Họ đổi tư thế, bà nằm sấp, mông cong, anh đâm từ phía sau, tay bóp mông, từng nhịp sâu, lồn bà co bóp mạnh.

Bà đạt cực khoái lần ba, rên to: "Nam, mẹ không chịu nổi nữa!"

Anh tiếp tục, tinh trùng tràn lần nữa, cơ thể cả hai ướt mồ hôi, lụa trắng rối bời.

Nam lật bà nằm ngửa, hôn ngực, lưỡi liếm núm vú, tay kích thích lồn, ngón tay xoáy sâu, nước lồn chảy ướt tay.

Bà rên: "Nam, mẹ muốn con mãi, không dừng lại."

Anh đút dương vật vào, ra vào chậm, mỗi cú đẩy sâu, lồn bà siết chặt, nóng bỏng.

Họ đạt cực khoái lần bốn, bà run rẩy, nước lồn chảy ướt giường, tinh trùng Nam hòa lẫn, cảm giác ngập tràn.

Letizia tựa ngực anh, thở hổn hển: "Nam, mẹ muốn con cả đêm.

Con mạnh mẽ hơn mẹ tưởng, như một vị thần."

Anh vuốt tóc bà, hôn trán, giọng khàn: "Mẹ, con cũng muốn ở đây mãi, nhưng Leonor và Isabella..."

Đột nhiên, điện thoại Nam rung, Leonor gọi, giọng nhẹ: "Nam, anh đâu rồi?

Isabella ngủ rồi, về phòng đi, em muốn ôm anh."

Nam dừng lại, dương vật vẫn trong lồn bà, thở gấp: "Mẹ, Leonor gọi.

Con phải đi, nếu không cô ấy sẽ nghi ngờ."

Letizia ôm anh, hôn môi lần cuối, lưỡi quấn chặt, vị ngọt hòa quyện, mồ hôi xen lẫn oải hương: "Nam, mẹ sẽ nhớ đêm nay, từng giây với con.

Khi nào con quay lại Madrid, tìm mẹ, mẹ sẽ chờ."

Anh vuốt má bà, cảm nhận da mềm: "Mẹ, con sẽ sớm trở lại, vì mẹ."

Nam rút dương vật, lồn bà ướt át, tinh trùng chảy ra, thấm lụa trắng, lấp lánh dưới ánh đèn.

Anh mặc quần tây, sơ mi, chỉnh vest, nhìn Letizia nằm trên giường, lụa quấn quanh cơ thể, tóc vàng rối, ngực rung nhẹ theo hơi thở, mùi oải hương nồng nàn.

Anh rời phòng, bước qua hành lang, tiếng giày vang nhẹ, lòng nặng trĩu.

Vào phòng, Leonor trong áo ngủ lụa, mỉm cười dịu dàng: "Nam, bố ổn chứ?

Anh ở bên bố lâu thế."

Anh ôm cô, hôn trán, giọng nhỏ: "Leonor, bố ngủ say.

Anh ở đây với em và Isabella rồi."
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 185: Module nông nghiệp


Sáng sớm 8 tháng 10, sân bay vũ trụ Phú Quốc rực rỡ dưới ánh nắng nhiệt đới, nhiệt độ 31 độ C, không khí mặn mòi hòa quyện với mùi dầu máy từ các thiết bị và hương hoa sứ từ hàng cây ven đường.

Nam bước đi bên Leonor de Borbón trong váy lụa xanh nhạt, cổ V khoét sâu, tóc xõa dài bay nhẹ trong gió biển, làn da trắng hồng ánh lên dưới nắng.

Họ bước vào tháp điều khiển, một tòa thép kính cao 50 mét, tường trắng láng bóng, mùi ozone thoảng từ hệ thống máy tính siêu mạnh, không khí mát lạnh từ điều hòa 20°C.

Màn hình 8K, rộng 5 mét, chiếu hình module nông nghiệp dài 50 mét, được lắp ráp và vận chuyển nhà máy AstroViet-Reliance ở Mumbai.

Module, bao bọc trong vỏ titan chống bức xạ, chứa hệ thống hydroponics trồng rau diếp, cà chua, thảo mộc, nấm; chuồng nuôi 100 con gà lông trắng; bể nuôi 200 con cá tilapia bơi lội; và lò ủ vi sinh sản xuất phân bón sinh học.

Mỗi chi tiết được thiết kế tỉ mỉ: ống dẫn nước siêu nhỏ 0,5 mm, cảm biến ánh sáng 4K theo dõi cây, và hệ thống lọc khí đảm bảo oxy 21%.

Nam kiểm tra tablet, dữ liệu vệ tinh 6G hiển thị thông số module: trọng lượng 120 tấn, áp suất bên trong 1 atm, nhiệt độ 22°C, độ bền titan 10^6 N/m².

Anh quay sang Leonor, giọng trầm ấm: "Leonor, module này sẽ giúp trạm ASEAN tự cung 80% thực phẩm, giảm phụ thuộc vào AstroPod."

Leonor tựa vai anh, tay nắm chặt, giọng dịu dàng: "Nam, em tự hào về anh.

Đây là giấc mơ lớn của anh, đúng không?"

Anh hôn trán cô, mỉm cười: "Leonor, là giấc mơ của cả hai ta.

Sự ủng hộ của em là động lực lớn nhất."

Kỹ sư trưởng Lê Minh Tuấn bước tới, giọng chắc chắn: "Anh Nam, tên lửa Astro-2, cao 80 mét, đã nạp 500 tấn nhiên liệu hydro lỏng và helium-3.

Hệ thống làm mát nitơ lỏng bơm 200 lít/giờ, giữ nhiệt độ động cơ dưới 100°C.

Chúng tôi sẵn sàng phóng trong 20 phút."

Nam gật, tay vuốt tablet: "Anh Tuấn, tôi tin tưởng đội ngũ.

Hãy đảm bảo mọi thông số đều hoàn hảo."

Bên ngoài, tên lửa Astro-2 sừng sững trên bệ phóng, vỏ titan sáng bạc phản chiếu ánh nắng, khói lạnh từ hệ thống làm mát nitơ lỏng bốc lên, tạo thành đám mây trắng mịn, che mờ chân bệ.

Đội kỹ sư, mặc đồ bảo hộ bạc, kiểm tra lần cuối các cảm biến áp suất, nhiệt độ, và độ rung, ánh sáng đỏ từ laser quét qua các mối hàn.

Một kỹ sư trẻ, ~25 tuổi, báo cáo qua bộ đàm: "Anh Tuấn, áp suất nhiên liệu ổn định 5 bar, nhiệt độ -253°C, tất cả hệ thống xanh."

Tuấn gật, quay sang Nam: "Anh Nam, mọi thứ sẵn sàng.

Anh ra lệnh phóng chứ?"

Nam nhìn Leonor, cô gật nhẹ, anh nói: "Anh Tuấn, bắt đầu đếm ngược."

Loa vang giọng đếm: "Phóng trong 15 giây...

10, 9, 8...

3, 2, 1!"

Động cơ gầm vang, lửa phụt ra dữ dội, tên lửa lao lên trời, để lại vệt khói trắng uốn cong trên nền xanh biển Phú Quốc, rung chuyển cả tháp điều khiển.

Leonor nắm tay Nam chặt hơn, giọng phấn khích: "Nam, nó đẹp quá!

Như một ngôi sao bay lên trời!"

Anh ôm vai cô, thì thầm: "Leonor, đây là bước tiến cho nhân loại, và anh có em bên cạnh."

Màn hình chuyển sang quỹ đạo thấp, 400 km, module nông nghiệp trôi nổi trong không gian, các tấm pin mặt trời 10 m² mở rộng, lấp lánh như cánh chim bạc, cung cấp 50 kW năng lượng.

Tiến sĩ Nguyễn Thị Lan, trưởng trạm không gian ASEAN, xuất hiện qua video vệ tinh 6G, đứng trong Module 1, nơi lò Tokamak thu nhỏ (đường kính 5 m, 12 cuộn từ siêu dẫn 10 tấn, gốm chịu nhiệt) tỏa ánh sáng trắng, mùi ozone nồng từ thiết bị công nghệ cao.

Ba nữ kỹ sư, mặc đồ bảo hộ bạc, điều chỉnh bảng điều khiển, ánh sáng đỏ từ cảm biến laser lướt qua các cuộn từ, tạo không gian như phòng thí nghiệm tương lai.

Lan báo cáo: "Anh Nam, module tiếp cận trạm, cách 500 mét.

Bốn robot hình nhện đã triển khai, độ chính xác ghép nối đạt 99,9%."

Nam hỏi: "Chị Lan, hệ thống hydroponics và bể cá hoạt động ra sao?"

Lan đáp: "Anh Nam, hydroponics kích hoạt, rau diếp mọc mầm 2 cm, cá tilapia bơi khỏe, gà ổn định trong chuồng.

Chúng tôi hoàn tất ghép nối trong 30 phút."

Hình ảnh chuyển sang không gian, bốn robot hình nhện, mỗi con nặng 500 kg, với 6 cánh tay titan dài 6 mét, camera 12K, di chuyển linh hoạt trên ray từ trường 5 Tesla.

Chúng khóa module nông nghiệp vào Module 3, các khớp titan kêu "cạch" khi cố định, đèn LED xanh nhấp nháy trên thân robot.

Màn hình hiển thị thông số: áp suất 1 atm, nhiệt độ 22°C, độ ổn định 99,8%, oxy 21%.

Lan tiếp: "Anh Nam, hệ thống vi sinh khởi động, lò ủ sản xuất 1 kg phân/ngày.

Module này sẽ cung cấp 80% thực phẩm cho trạm, đủ cho 50 phi hành gia trong 6 tháng."

Nam gật, giọng trầm: "Chị Lan, chị và đội ngũ làm xuất sắc.

Đây là nền tảng cho sứ mệnh Sao Hỏa 2045."

X posts lan truyền: "AstroViet ghép nối module nông nghiệp!

Trạm ASEAN tự cung thực phẩm!"

Chiều cùng ngày, Nam họp riêng tại trung tâm điều hành AstroViet, để Leonor nghỉ ngơi tại khách sạn Vinpearl, nơi cô thư giãn bên hồ bơi, đọc sách về lịch sử Tây Ban Nha.

Phòng họp rộng 150 m², tường thép trắng, ánh sáng trắng lạnh từ đèn LED 5,000 lumen, mùi ozone thoảng từ máy chủ AI, không khí mát lạnh 18°C.

Màn hình 10K, dài 8 mét, chiếu hình ụ đóng tàu vận tải liên hành tinh ở quỹ đạo Trái Đất cao, 36,000 km, một kỳ quan kỹ thuật dài 2 km, rộng 500 m, cao 300 m, làm từ thép carbon cường độ cao (10^6 N/m²) và hợp kim titan, chịu bức xạ vũ trụ và va chạm vi thiên thạch.

Nam ngồi đầu bàn, kiểm tra tablet, dữ liệu vệ tinh 6G hiển thị tiến độ: 65% khung, 200 robot hoạt động, hiệu suất 97%.

Anh hỏi: "Anh Hùng, tiến độ ụ thế nào?

Chúng ta đúng hạn chứ?"

Kỹ sư trưởng Trần Văn Hùng đứng dậy, giọng chắc chắn: "Anh Nam, 200 robot hình nhện, mỗi con nặng 500 kg, hàn 600 mét khung mỗi ngày, hiệu suất 97%.

Chúng tôi hoàn thành 65% khung, dự kiến xong 30/11/2037."

Màn hình chiếu robot hình nhện, 6 cánh tay titan dài 6 mét, hàn laser 100 kW, khoan plasma 50 kW, camera 12K truyền dữ liệu qua vệ tinh 6G.

Pin mặt trời 10 kW từ 500 tấm pin 10 m² cung cấp năng lượng, hệ thống làm mát nitơ lỏng bơm 100 lít/giờ giữ nhiệt độ dưới 100°C.

Nam hỏi: "Anh Hùng, kho vật liệu còn đủ không?"

Hùng đáp: "Anh Nam, kho cách ụ 10 km, còn 1,200 tấn thép, 400 tấn titan, 150 tấn graphene, 80 tấn vonfram.

Tháng 11, chúng tôi nhận thêm 2 chuyến Astro-2 từ Phú Quốc, mỗi chuyến 300 tấn."

Kỹ sư AI Phạm Thị Minh bổ sung: "Anh Nam, AI AstroBot-7 phát hiện 0,3% nguy cơ rò rỉ nitơ lỏng ở robot số 47.

Chúng tôi thay pin và sửa trong 48 giờ."

Nam gật: "Chị Minh, AstroBot-7 làm tốt lắm.

Hệ thống ray từ trường 5 Tesla thì sao?"

Minh trả lời: "Anh Nam, từ trường ổn định 99,8%, đủ dẫn tàu 1 km ra quỹ đạo.

Khoang 1 sẵn sàng đóng tàu đầu tiên từ 15/12/2037, chở 10,000 tấn hàng."

Nam đứng dậy, vỗ tay: "Anh Hùng, chị Minh, đội ngũ xuất sắc!

Tàu vận tải sẽ đưa AstroViet dẫn đầu khai thác không gian."

Nam mở màn hình phụ, chiếu bốn khoang đóng tàu, mỗi khoang dài 1,2 km, rộng 250 m, nơi 1,000 robot phụ trợ lắp ráp khung tàu, ánh sáng laser lướt qua các mối hàn.

Anh hỏi: "Anh Hùng, thách thức lớn nhất hiện nay là gì?"

Hùng đáp: "Anh Nam, bức xạ vũ trụ làm nóng cuộn từ 0,02°C/ngày.

Chúng tôi tăng nitơ lỏng lên 110 lít/giờ, nhưng cần thêm 50 tấn graphene để gia cố lớp chống bức xạ."

Nam gật: "Anh Hùng, tôi sẽ yêu cầu Reliance cung cấp graphene từ Mumbai.

Chị Minh, AI có đề xuất tối ưu hóa không?"

Minh trả lời: "Anh Nam, AstroBot-7 đề xuất tăng hiệu suất robot lên 98% bằng cách điều chỉnh góc hàn laser 0,5 độ và giảm thời gian sạc pin 5 phút."

Nam cười: "Chị Minh, triển khai ngay.

Tôi muốn tàu đầu tiên ra mắt đúng hạn."

Nam kiểm tra thêm dữ liệu: "Anh Hùng, hệ thống vận chuyển vật liệu từ kho đến ụ ổn định không?"

Hùng đáp: "Anh Nam, 10 tàu con thoi mini, mỗi tàu chở 20 tấn, hoạt động 24/7, hiệu suất 99%.

Chúng tôi dự trữ thêm 100 tấn titan phòng rủi ro."

Nam hỏi: "Chị Minh, AstroBot-7 có dự đoán rủi ro va chạm vi thiên thạch không?"

Minh trả lời: "Anh Nam, nguy cơ dưới 0,01%.

Radar 6G phát hiện vật thể từ 1,000 km, đủ thời gian điều chỉnh quỹ đạo."

Nam kết thúc: "Anh Hùng, chị Minh, tôi tin đội ngũ sẽ đưa AstroViet chinh phục vũ trụ."

Hoàng hôn buông xuống, bãi Sao, Phú Quốc, trải dài cát trắng mịn như lụa, sóng vỗ nhẹ, nước biển trong xanh ánh lên sắc cam rực rỡ của mặt trời lặn, nhiệt độ 28 độ C, không khí mặn mòi hòa quyện mùi hoa sứ từ hàng cây ven bờ.

Nam cởi sơ mi, để lộ cơ ngực săn chắc, bụng sáu múi bóng mồ hôi, mặc quần bơi đen ôm sát, dương vật in hình qua lớp vải mỏng, gợi lên sức mạnh nam tính.

Leonor, trong bikini đỏ, dây mỏng buộc hờ hai bên hông, để lộ ngực tròn căng, mông cong tròn, làn da trắng hồng ánh lên dưới nắng vàng, tóc xõa dài bay trong gió biển.

Họ nắm tay, bước xuống nước, sóng mát lạnh trượt lên mắt cá, đầu gối, đùi, và eo, cảm giác mượt mà như lụa.

Nam kéo Leonor sát vào lòng, tay vuốt dọc lưng cô, cảm nhận da thịt mềm mại, ấm áp dưới nước biển.

Anh thì thầm, giọng trầm: "Leonor, em đẹp hơn cả hoàng hôn này.

Anh không thể rời khỏi em."

Leonor tựa ngực anh, má hồng, hơi thở nhẹ hòa vào tiếng sóng, nói nhỏ: "Nam, anh làm em hạnh phúc.

Ngày hôm nay, từ tên lửa đến giờ, em thấy anh thật vĩ đại."

Anh vuốt tóc cô, ngón tay lùa qua từng lọn ướt, hôn trán cô: "Leonor, em là động lực lớn nhất của anh."

Nước ngập đến ngực, sóng vỗ nhịp nhàng, Nam cúi xuống, môi chạm môi cô, nụ hôn chậm rãi, lưỡi quấn lấy nhau, vị mặn của biển hòa quyện với hơi ấm từ miệng cô.

Anh cởi dây bikini sau lưng, vải đỏ trôi theo sóng, để lộ ngực tròn căng, núm vú cương cứng trong nước lạnh, lấp ló dưới mặt nước trong veo.

Tay anh vuốt ngực cô, ngón cái xoa nhẹ núm vú, cảm nhận sự săn chắc, cô khẽ rên, cơ thể run nhẹ, áp sát anh hơn, móng tay cào nhẹ lưng anh.

Nam kéo quần bơi xuống, dương vật 20 cm cương cứng, nổi lên trong nước, đầu khấc chạm vào đùi cô, nóng bỏng so với nước lạnh.

Anh nâng một chân cô, quấn quanh hông mình, để lồn cô cọ vào dương vật, ướt át không chỉ vì nước biển.

Anh đẩy dương vật vào lồn cô, chậm rãi, cảm nhận từng nếp gấp siết chặt, nước biển làm chuyển động mượt mà hơn, như lụa trượt trên da.

Leonor rên khẽ, ôm cổ anh, ngực cô nổi trên mặt nước, sóng vỗ vào núm vú, tạo cảm giác tê dại.

Anh ra vào nhịp nhàng, mỗi nhịp sâu hơn, lồn cô co bóp mạnh, nước lồn hòa vào biển.

Cô đạt cực khoái, cơ thể cong lên, rên to: "Nam, em không chịu nổi!"

Anh xuất tinh, tinh trùng nóng tràn vào lồn cô, hòa với nước lạnh, anh siết eo cô, giữ nguyên dương vật bên trong, để sóng nâng họ nhấp nhô.

Họ đổi tư thế, Leonor quay lưng, mông tròn nổi trên mặt nước, tựa tay vào vai anh, tóc ướt dính vào lưng, ánh cam hoàng hôn tô hồng da cô.

Nam vuốt mông cô, ngón tay lướt qua khe, chạm điểm nhạy, cô run lên, cơ thể cong nhẹ.

Anh đâm dương vật từ phía sau, sâu và mạnh, bóp ngực cô, ngón tay xoáy núm vú, cảm nhận sự cương cứng.

Sóng vỗ mạnh hơn, hòa nhịp với chuyển động, nước biển tràn qua ngực cô, làm nổi bật đường cong.

Cô đạt cực khoái lần hai, lồn siết chặt dương vật, nước lồn chảy ra, hòa vào biển, cô rên: "Nam, anh tuyệt quá!"

Anh tiếp tục, nhịp chậm, mỗi cú đẩy kéo dài khoảnh khắc, xuất tinh lần nữa, tinh trùng tràn đầy, anh ôm cô, hơi thở hổn hển.

Họ lùi ra xa bờ, nước sâu đến cổ, Nam nâng cả hai chân cô, quấn quanh hông, để cô ngồi lên dương vật, sóng đẩy họ nhấp nhô.

Anh hôn cổ cô, liếm nhẹ, vị mặn của biển và da cô hòa quyện, tay vuốt dọc đùi, siết chặt mông.

Cô rên, cơ thể mềm nhũn, lồn co bóp mạnh, đạt cực khoái lần ba, nước lồn tuôn ra, hòa vào sóng biển.

Nam đẩy nhanh hơn, cảm nhận từng đợt co bóp, xuất tinh lần cuối, tinh trùng nóng bỏng tràn đầy, cơ thể anh run lên trong đam mê.

Anh thì thầm: "Leonor, anh muốn mãi thế này."

Cô tựa ngực anh, giọng nhỏ: "Nam, em cũng thế."

Họ lên bờ, nằm trên cát, cát dính vào da ướt, ánh trăng rằm chiếu lên cơ thể họ, như bức tượng lấp lánh.

Nam vuốt tóc cô, hôn môi: "Leonor, anh yêu em."

Cô tựa ngực anh: "Nam, em yêu anh."

Họ trở về khách sạn, tay trong tay, dấu chân in trên cát, để lại ký ức đam mê bên biển Phú Quốc.

Nam nghĩ đến Isabella, lòng nặng trĩu vì xa con, nhưng đam mê với Leonor làm anh quên lo lắng.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 186: Sân bay vũ trụ quốc tế Rajwa Al Hussein


Sáng 15 tháng 10 năm 2037, sa mạc Wadi Rum bừng sáng dưới ánh nắng vàng rực, nhiệt độ 30 độ C, gió nhẹ cuốn bụi đỏ qua những tảng đá khổng lồ, tạo nên khung cảnh hùng vĩ như bề mặt Sao Hỏa.

Nam bước xuống từ chiếc Bentley Bentayga màu đen bóng, dừng trước cổng chính của sân bay vũ trụ quốc tế Rajwa Al Hussein.

Sân bay trải rộng 50 km², được nâng cấp từ Trung tâm Rajwa Al Hussein, là kỳ quan công nghệ của AstroViet, bổ sung vào mạng lưới sân bay vũ trụ hiện tại của AstroViet.

Hai đường phóng, mỗi đường dài 5 km, lát bê tông chịu nhiệt 2,000°C, lấp lánh dưới nắng như những dải bạc khổng lồ, có khả năng chịu lực đẩy 10 triệu Newton.

Tháp điều khiển, cao 200 m, bọc hợp kim titan, phản chiếu ánh sáng như ngọn lửa bạc vươn lên bầu trời.

Hệ thống AI AstroBot-7 giám sát mọi hoạt động, kết nối qua vệ tinh 6G, hiển thị dữ liệu thời gian thực trên màn hình 8K.

Nam bước vào tháp điều khiển, màn hình 8K, rộng 10 m, treo trên tường, hiển thị tên lửa Astro-2, cao 80 m, đứng sừng sững trên bệ phóng số 1, sẵn sàng đưa AstroPod mang 5 tấn helium-3 lên trạm ASEAN.

Kỹ sư trưởng Ahmed Khalil đón Nam tại cửa: "Anh Nam, sân bay đã sẵn sàng cho chuyến phóng đầu tiên.

Hệ thống AI AstroBot-7 báo cáo mọi thông số ổn định, từ áp suất khí quyển đến nhiệt độ bệ phóng."

Nam kiểm tra tablet, dữ liệu vệ tinh 6G hiện thời gian thực: tốc độ gió 5 m/s, nhiệt độ bệ phóng 25°C, áp suất khí quyển 1,013 mbar, độ ẩm 40%.

Anh hỏi: "Anh Ahmed, hệ thống điều khiển từ trường của đường phóng đạt bao nhiêu Tesla?"

Khalil đáp: "Anh Nam, 5 Tesla, đủ để dẫn hướng Astro-2 và tàu vận tải liên hành tinh dài 1 km."

Nam gật, vuốt cằm: "Anh Ahmed, đội ngũ của anh làm xuất sắc.

Sân bay này sẽ phục vụ 10 chuyến phóng mỗi tháng, đưa chúng ta đến Mặt Trăng và Sao Hỏa."

Khán đài thép, che mái lụa trắng thêu hoa văn Ả Rập, chào đón 500 khách mời, gồm quan chức Jordan, đại diện NASA, ESA, tỷ phú Trung Đông, và các nhà báo quốc tế.

Một đội vệ sĩ hoàng gia, mặc đồng phục đen, đứng dọc khán đài, đảm bảo an ninh.

Vua Hussein bước lên khán đài, bắt tay Nam: "Nam, Jordan tự hào hợp tác với AstroViet.

Sân bay này là bước tiến lịch sử cho đất nước chúng tôi."

Nam cười, cúi nhẹ: "Bệ hạ, tôi cảm ơn sự hỗ trợ của ngài.

Sân bay Rajwa Al Hussein sẽ là cửa ngõ đến vũ trụ."

Rajwa Al Hussein mặc váy lụa trắng thêu vàng, tóc nâu xõa dài, bước đến, mùi nước hoa hoa nhài thoảng nhẹ: "Nam, anh đã biến sa mạc Wadi Rum thành một kỳ quan công nghệ.

Tôi không thể tin được tốc độ hoàn thành của AstroViet."

Nam nắm tay cô, cảm nhận làn da mềm mại: "Rajwa, cô là nguồn cảm hứng cho dự án này.

Tôi chỉ thực hiện tầm nhìn của cô."

Buổi lễ bắt đầu, tiếng kèn Ả Rập vang lên, một đội múa truyền thống Jordan trình diễn, váy đỏ xoay tròn như ngọn lửa trên nền sa mạc.

Hussein lên bục, cầm micro, giọng vang: "Thưa quý bà và quý ông, sân bay vũ trụ Rajwa Al Hussein là biểu tượng của sự hợp tác giữa Jordan và AstroViet.

Tôi cảm ơn Nam và đội ngũ của anh ấy đã biến giấc mơ này thành hiện thực."

Đám đông vỗ tay, Rajwa tiếp lời, đứng cạnh Hussein: "Nam, anh đã biến sa mạc Wadi Rum thành cửa ngõ đến vũ trụ.

Tôi tự hào khi sân bay mang tên tôi, và tôi mong AstroViet tiếp tục hợp tác với Jordan."

Nam lên bục, vest xám nổi bật, cầm micro: "Bệ hạ, Rajwa, thưa quý vị, sân bay này là cột mốc cho AstroViet và Jordan.

Với 10 chuyến phóng mỗi tháng, chúng tôi sẽ đưa AstroPod và Astro-2 đến trạm ASEAN, Mặt Trăng, và Sao Hỏa vào năm 2045.

Tôi cam kết AstroViet sẽ hỗ trợ Jordan chinh phục không gian."

Tiếng vỗ tay vang dội, X posts lan truyền: "Sân bay Rajwa Al Hussein khai trương!

AstroViet và Jordan chinh phục vũ trụ! #JordanSpace #AstroViet"

Tên lửa Astro-2 rung chuyển bệ phóng, khói trắng cuộn, ngọn lửa cam bùng lên, đẩy AstroPod mang 5 tấn helium-3 vào quỹ đạo 400 km.

Màn hình 8K theo dõi AstroPod, bay qua tầng bình lưu, đạt vận tốc 7,8 km/s.

Tiến sĩ Nguyễn Thị Lan, ~45 tuổi, từ Module 1 trạm ASEAN, xuất hiện qua video, mặc đồ bảo hộ bạc: "Anh Nam, AstroPod đã ghép nối thành công với trạm ASEAN, đạt 99,9%.

Module nông nghiệp nhận thêm 200 con cá tilapia, 100 kg hạt giống rau diếp, và 50 kg nấm."

Nam cười, đáp qua micro: "Chị Lan, cảm ơn chị và đội ngũ.

Sân bay Rajwa sẽ tiếp tế ba tháng một lần, đảm bảo trạm ASEAN tự cung thực phẩm."

Rajwa vỗ tay, đứng cạnh Nam, váy lụa trắng lấp lánh: "Nam, anh làm tôi kinh ngạc.

Jordan tự hào vì có anh."

Nam nắm tay cô, giọng nhỏ: "Rajwa, đây chỉ là khởi đầu.

Chúng ta sẽ cùng đi xa hơn."

Buổi lễ tiếp tục với chuyến bay biểu diễn của AstroPod, lượn vòng trên sa mạc, ánh titan lấp lánh dưới nắng, tạo vệt sáng như sao băng.

Khách mời chụp ảnh, truyền thông quốc tế ghi hình, máy quay drone lượn trên không, ghi lại toàn cảnh sân bay.

X posts bùng nổ: "AstroPod bay thử tại sân bay Rajwa Al Hussein!

Tương lai không gian bắt đầu từ Jordan!"

Nam kiểm tra tablet, dữ liệu cho thấy AstroPod ổn định ở quỹ đạo thấp, áp suất khoang 1 bar, nhiệt độ 20°C.

Anh thì thầm với Khalil: "Anh Ahmed, chuyến bay thử hoàn hảo.

Anh chuẩn bị báo cáo chi tiết cho tôi trước ngày mai nhé."

Khalil gật: "Anh Nam, tôi sẽ gửi ngay tối nay."

Nam bước ra khu vực kiểm tra, quan sát robot bảo trì di chuyển trên ray từ trường, kiểm tra bệ phóng bằng cảm biến hồng ngoại.

Anh nghĩ đến Isabella, lòng mong sớm về với con, nhưng tự hào về sân bay làm anh rạo rực.

Anh nói với Hussein: "Bệ hạ, tôi muốn mời ngài và Rajwa thăm trạm ASEAN vào tháng tới."

Hussein gật: "Nam, chúng tôi rất mong.

Anh sắp xếp đi."

Buổi tối, cung điện Al-Husseini ở Amman rực rỡ ánh sáng, đèn chùm pha lê cao 5 m chiếu sáng sàn đá cẩm thạch trắng, phản chiếu như gương lấp lánh.

Phòng tiệc lớn, rộng 500 m², với bàn tiệc dài 20 m phủ khăn lụa đỏ thêu vàng, bày 100 ghế mạ vàng, mỗi ghế khắc hoa văn Ả Rập tinh xảo.

Món ăn trải dài trên bàn: hummus mịn màng với dầu ô liu vàng óng, thịt cừu nướng thơm lừng kèm lá thyme và nghệ tây, bánh baklava ngọt ngào với hạt dẻ và mật ong, salad fattoush tươi mát với dưa leo, cà chua, và bánh mì pita giòn, khay trái cây gồm chà là ngọt lịm, nho tím mọng nước, lựu đỏ rực, và cam vàng từ thung lũng Jordan.

Rượu vang đỏ Jordan, đựng trong bình pha lê khắc hoa văn, tỏa mùi nho đậm đà, bên cạnh nước ép lựu tươi mát, trà bạc hà nóng hổi, và nước hoa hồng ướp lạnh.

Tiếng nhạc oud vang nhẹ, hòa quyện với tiếng violin từ dàn nhạc hoàng gia, tạo không khí vừa truyền thống vừa sang trọng.

Hai trăm khách mời, gồm hoàng thân Jordan, đại sứ Mỹ, Anh, Ả Rập Saudi, Nhật Bản, giám đốc Reliance Industries, quan chức ESA, và các nhà báo quốc tế từ CNN, BBC, Al Jazeera, trò chuyện rôm rả, tiếng cười vang khắp phòng.

Nam, mặc vest đen Armani, sơ mi lụa trắng, đeo cà vạt lụa xám, đứng cạnh Vua Hussein, nâng ly rượu vang: "Bệ hạ, tôi chúc Jordan ngày càng thịnh vượng.

Sân bay Rajwa Al Hussein là bước đầu cho hợp tác lâu dài giữa AstroViet và vương quốc."

Hussein, vest xanh navy, cà vạt lụa vàng, cười lớn, chạm ly: "Nam, anh là người bạn lớn của chúng tôi.

Sân bay này không chỉ là niềm tự hào của Jordan mà còn là biểu tượng cho tương lai không gian."

Nam cúi đầu, giọng chân thành: "Bệ hạ, tôi vinh dự được ngài và Jordan tin tưởng.

Tôi sẽ làm tất cả để củng cố mối quan hệ này."

Hussein vỗ vai anh, giọng trầm: "Nam, anh đã mang đến kỳ tích.

Tôi mong được thấy AstroViet đưa Jordan đến những vì sao."

Rajwa Al Hussein bước đến, mặc váy đỏ bó sát, cổ V khoe ngực tròn đầy, tóc nâu uốn lọn buông dài, mùi nước hoa hoa hồng thoảng nhẹ, lấn át cả mùi rượu vang và bánh baklava.

Cô chạm ly với Nam, ly rượu vang đỏ sóng sánh, giọng dịu: "Nam, tôi muốn AstroViet mở rộng dự án ở Wadi Rum.

Anh nghĩ sao về một trung tâm nghiên cứu không gian ngay tại sa mạc, chuyên về công nghệ plasma cho tàu liên hành tinh?"

Nam gật, tay chạm nhẹ tay cô, cảm nhận làn da mềm mại qua lớp găng lụa mỏng: "Rajwa, ý tưởng của cô thật tuyệt vời.

Tôi sẽ họp với đội AstroViet để lập kế hoạch chi tiết, có thể xây trung tâm trong hai năm tới."

Cô cười, môi hồng lấp lánh son, giọng đầy hào hứng: "Nam, anh luôn làm tôi bất ngờ.

Tôi mong chờ hợp tác tiếp theo với anh, và tôi muốn tham gia thiết kế kiến trúc cho trung tâm."

Nam mỉm cười, tay siết nhẹ tay cô: "Rajwa, với tài năng kiến trúc của cô, trung tâm sẽ là kiệt tác.

Tôi hứa sẽ để cô dẫn dắt thiết kế."

Hussein đứng cạnh, cười lớn: "Nam, Rajwa rất quý anh.

Tôi cũng thế.

Anh đã mang đến niềm tự hào cho Jordan."

Nam cúi đầu, giọng trầm: "Bệ hạ, tôi vinh dự được ngài và Rajwa tin cậy.

Tôi sẽ không làm Jordan thất vọng."

Nam quan sát Rajwa từ xa, váy đỏ phấp phới khi cô di chuyển giữa các nhóm khách, ngực tròn nổi bật dưới ánh đèn pha lê, dáng đi uyển chuyển như vũ điệu Ả Rập.

Cô trò chuyện với đại sứ Ả Rập Saudi, nụ cười rạng rỡ, tay cầm ly nước ép lựu đỏ thẫm.

Nam bước ra góc khuất gần bàn tiệc, nơi ánh đèn mờ hơn, lén lấy lọ bột kích dụctừ túi vest.

Lọ nhỏ bằng ngón tay, chứa bột trắng mịn, không mùi, không vị, anh cầm ly rượu vang đỏ từ khay bạc, đổ bột vào, khuấy nhẹ bằng ngón tay, rượu vẫn trong, không chút dấu vết, ánh pha lê phản chiếu như không có gì thay đổi.

Anh chờ Rajwa đứng một mình gần bàn tiệc, khi cô kiểm tra khay bánh baklava và nói chuyện ngắn với một hầu bàn, Nam tiến đến, đưa ly rượu: "Rajwa, ly này dành cho cô.

Tôi chúc sân bay Rajwa Al Hussein thành công rực rỡ, và chúc cô luôn tỏa sáng như viên ngọc của Jordan."

Cô cầm ly, ngón tay thon chạm tay anh, mỉm cười rạng rỡ: "Nam, cảm ơn anh.

Anh luôn chu đáo, biết cách làm tôi vui lòng."

Cô nâng ly, uống cạn, rượu vang đậm vị nho tràn qua môi, cô khẽ liếm môi, giọng dịu: "Nam, rượu Jordan này ngon tuyệt.

Anh chọn đúng ly cho tôi, như thể anh biết sở thích của tôi."

Nam đứng gần, ngửi mùi nước hoa hoa hồng, giọng trầm đầy ý vị: "Rajwa, cô đẹp hơn cả sa mạc Wadi Rum hôm nay.

Tôi muốn mời cô thêm ly nữa, nhưng có lẽ cô bận tiếp khách."

Cô cười, má hồng nhẹ, giọng đùa: "Nam, anh thật biết nói.

Một ly đủ rồi, tôi còn phải trò chuyện với đại sứ Anh và Nhật Bản đây."

Tám phút sau, Rajwa cảm thấy cơ thể nóng ran, ngực căng, hơi thở gấp, lồn ẩm ướt dưới váy đỏ, dục vọng trỗi dậy mạnh mẽ, khiến cô gần như mất kiểm soát.

Cô cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng tay run nhẹ khi cầm ly nước ép lựu, má đỏ hơn, mồ hôi lấm tấm trên trán và cổ, lấp lánh dưới ánh đèn pha lê.

Cô bước đến Hussein, đang thảo luận với giám đốc ESA về hợp tác không gian, chạm nhẹ tay anh, thì thầm: "Bệ hạ, em cần vào nhà vệ sinh một lát.

Em hơi mệt, cần trấn tĩnh một chút."

Hussein vuốt tay cô, giọng dịu, đầy quan tâm: "Rajwa, em đi đi.

Anh tiếp khách đã.

Em ổn chứ, hay cần bác sĩ hoàng gia?"

Cô gật, cố nặn ra nụ cười: "Bệ hạ, em ổn.

Em sẽ quay lại ngay, chỉ cần nghỉ một phút để lấy lại bình tĩnh."

Cô bước nhanh qua hành lang đá cẩm thạch, váy đỏ lướt nhẹ, giày cao gót gõ nhịp đều trên sàn, tiếng vang vọng như nhịp tim dồn dập.

Cô đẩy cửa vào nhà vệ sinh riêng biệt, rộng 20 m², tường vàng lấp lánh, bồn rửa đá cẩm thạch, gương lớn 3 m phản chiếu cơ thể cô, ngực tròn căng lên dưới váy đỏ, hơi thở gấp gáp.

Nam lặng lẽ đi theo, kiểm tra hành lang không có vệ sĩ hay khách mời, chỉ thấy một hầu bàn xa xa đang dọn khay.

Anh đẩy cửa bước vào, khóa cửa cách âm, tiếng click nhẹ vang lên như dấu chấm cho sự bí mật.

Rajwa đứng trước gương, tay ôm ngực, thở gấp, váy đỏ bó sát lộ đường cong cơ thể, ngực tròn căng lên, núm vú cương cứng in qua lớp lụa.

Cô lẩm bẩm, giọng run rẩy: "Trời ơi, tôi bị sao thế này?

Cơ thể tôi... không kiểm soát được.

Tôi cần bình tĩnh, cần nước lạnh."

Nam tiến đến, giọng trầm, đầy cám dỗ: "Rajwa, tôi biết cô đang cảm thấy gì.

Tôi sẽ giúp cô giải tỏa, để cô cảm thấy dễ chịu hơn."

Cô quay lại, giật mình, tay che ngực, giọng hoảng loạn: "Nam, anh vào đây làm gì?

Chúng ta không thể làm chuyện này!

Nếu ai biết thì sao?

Hussein sẽ không tha thứ!"

Anh bước gần, vuốt vai cô qua lớp lụa đỏ, cảm nhận cơ thể cô run nhẹ: "Rajwa, không ai biết đâu.

Tôi khóa cửa rồi, rèm gương cũng kéo.

Hãy để tôi giúp cô, cô cần tôi lúc này."

Cô run mạnh hơn, dục vọng ngấm sâu, lồn ướt hơn, giọng thì thầm, gần như van xin: "Nam, anh... anh chắc không ai thấy chứ?

Tôi không chịu nổi nữa, nhưng phải nhanh lên, tôi không muốn Hussein nghi ngờ."

Nam kéo rèm gương, giọng nhỏ, đầy quyết tâm: "Rajwa, tôi hứa.

Chỉ có tôi và cô, không ai sẽ biết bí mật này."

Nam kéo khóa váy đỏ, vải lụa trượt chậm xuống sàn đá cẩm thạch mát lạnh, để lộ cơ thể Rajwa, ngực tròn cương cứng, núm vú hồng nhạt lấp lánh dưới ánh đèn mờ, như hai viên ngọc quý trong không gian kín đáo.

Cô mặc nội y ren đen, lồn hồng ướt át lộ ra khi Nam nhẹ nhàng cởi lớp vải mỏng, để lại vệt ẩm lấp lánh trên sàn.

Anh cởi vest đen Armani, mở khóa quần, dương vật 20 cm cương cứng, đầu tím lấp lánh, dựng thẳng như cột thép nóng bỏng.

Anh áp sát cô vào tường đá cẩm thạch, hôn chậm rãi lên cổ cô, môi anh lướt qua làn da mềm mại, ngửi mùi nước hoa hoa hồng hòa với hơi thở gấp gáp của cô.

Tay anh bóp ngực cô, ngón tay vuốt nhẹ núm vú, cảm nhận độ cứng dưới đầu ngón: "Rajwa, cô quá quyến rũ.

Tôi không kiềm chế được trước cơ thể cô, từng đường cong đều khiến tôi điên cuồng."

Cô rên khẽ, tay nắm vai anh, móng tay bấm nhẹ vào da qua lớp sơ mi lụa: "Nam, anh làm tôi điên.

Nhanh lên, tôi muốn anh ngay bây giờ, tôi không chịu nổi sự rạo rực này nữa!"

Nam quỳ xuống, hôn dọc bụng cô, lưỡi lướt qua làn da mịn màng, dừng lại ngay trên mép nội y ren đen.

Anh kéo nội y xuống, để lộ lồn hồng ướt át, lông mu được tỉa gọn, lấp lánh dưới ánh đèn mờ.

Anh vuốt lồn cô bằng ngón tay, cảm nhận độ ẩm nóng, ngón giữa lướt nhẹ qua khe, khiến cô run rẩy: "Rajwa, cô ướt lắm rồi.

Tôi sẽ làm cô thỏa mãn, từng chút một, để cô cảm nhận từng giây."

Cô cong người, tay bấu vào vai anh, giọng run: "Nam, anh đừng trêu tôi nữa.

Tôi cần anh, cần anh ngay bây giờ!"

Anh đứng dậy, nâng chân phải cô, quấn quanh eo anh, dương vật cọ nhẹ vào lồn cô, đầu dương vật chạm vào khe, cảm nhận độ ấm và chặt khít.

Anh đâm chậm rãi, dương vật trượt sâu vào lồn, từng cm một, cảm nhận lồn cô co bóp, ôm chặt lấy anh.

Rajwa rên lớn, giọng đứt quãng: "Nam, sâu hơn... anh mạnh quá, tôi không chịu nổi cảm giác này!"

Anh siết chặt eo cô, ra vào chậm rãi, mỗi cú đẩy đều từ tốn, để cô cảm nhận độ cứng và nóng của dương vật.

Cô cong lưng, ngực chạm vào ngực anh, núm vú cọ qua sơ mi, giọng rên: "Nam, anh làm tôi tan chảy.

Tôi ra rồi, tôi ra rồi!"

Nước lồn chảy xuống đùi cô, ướt cả sàn đá, cô đạt cực khoái đầu tiên, cơ thể run rẩy, tay bấu chặt vai anh.

Nam hôn môi cô, lưỡi quấn lấy lưỡi cô, vị rượu vang còn đọng hòa với vị mặn của mồ hôi, tạo cảm giác kích thích.

Anh đổi tư thế, nâng Rajwa ngồi lên bồn rửa đá cẩm thạch, chân cô quấn chặt eo anh, váy đỏ nhàu nhĩ dưới sàn như tàn dư của sự kiềm chế.

Anh đâm sâu, lồn cô ôm chặt dương vật, mỗi cú đẩy chậm rãi khiến cô rên to, tay bấu vào lưng anh, móng tay cào nhẹ qua sơ mi: "Nam, tôi không chịu nổi!

Làm mạnh hơn, tôi muốn cảm nhận hết anh, từng nhịp một!"

Anh bóp ngực cô, ngón tay xoay nhẹ núm vú, môi hôn dọc cổ cô, lưỡi lướt qua xương quai xanh: "Rajwa, cô quá ngọt ngào.

Tôi muốn kéo dài khoảnh khắc này, để cô cảm nhận tôi thật sâu."

Cô đạt cực khoái lần hai, nước lồn tràn ra bồn, giọng hét nhỏ: "Nam, anh tuyệt quá!

Tôi chưa bao giờ cảm thấy thế này, tiếp tục đi, đừng dừng!"

Anh tăng nhịp nhẹ, dương vật ra vào chậm nhưng mạnh, cảm nhận lồn cô co bóp dữ dội.

Anh xuất tinh, tinh trùng phun mạnh, hòa vào lồn cô, anh rên khẽ, tay siết mông cô, cảm nhận độ tròn trịa: "Rajwa, cô làm tôi điên.

Tôi muốn cô mãi, không muốn dừng lại."

Họ đổi tư thế, Nam lật cô nằm sấp, dựa vào bồn rửa, mông cô cong lên, lồn hồng ướt át lộ ra dưới ánh đèn.

Anh vuốt mông cô, ngón tay lướt qua khe, cảm nhận độ ẩm: "Rajwa, cô đẹp quá, mông cô khiến tôi không thể cưỡng lại."

Cô rên, giọng yếu ớt: "Nam, anh làm tôi kiệt sức.

Nhưng tôi muốn anh, đâm vào đi, tôi cần anh!"

Anh đâm từ phía sau, dương vật trượt sâu vào lồn, từng nhịp chậm rãi, cảm nhận lồn cô ôm chặt.

Anh siết mông cô, ngón tay bóp nhẹ, mỗi cú đẩy khiến cô cong lưng, rên lớn: "Nam, tôi ra lần nữa rồi!

Anh quá mạnh, tôi không chịu được!"

Nước lồn chảy xuống sàn, hòa với tinh trùng từ lần xuất trước, tạo vệt ướt lấp lánh.

Anh hôn lưng cô, lưỡi lướt dọc sống lưng, xuất tinh lần hai, tinh trùng phun mạnh, anh rên: "Rajwa, cô là ngọn lửa.

Tôi chưa bao giờ cảm thấy thế này."

Họ tiếp tục, Rajwa đứng, tựa lưng vào gương lớn, chân trái gác lên vai Nam, lồn cô mở rộng, ướt át và hồng hào.

Anh vuốt đùi cô, ngón tay lướt qua da, cảm nhận độ mịn: "Rajwa, chân cô quá đẹp.

Tôi muốn cảm nhận cô ở mọi tư thế."

Cô rên, tay bám vào vai anh: "Nam, anh làm tôi tan chảy.

Đâm sâu vào, tôi muốn cảm nhận anh hết lần này đến lần khác!"

Anh đâm chậm, dương vật trượt sâu, lồn cô co bóp mạnh, mỗi nhịp đẩy đều từ tốn, kéo dài khoái cảm.

Anh hôn ngực cô, mút núm vú, lưỡi xoay nhẹ, khiến cô rên lớn: "Nam, tôi ra lần nữa rồi!

Anh đừng dừng, tôi vẫn muốn!"

Cô đạt cực khoái lần tư, nước lồn chảy xuống sàn, giọng yếu ớt: "Nam, tôi không còn sức.

Anh mạnh quá, tôi chỉ muốn nằm xuống."

Anh xuất tinh lần ba, tinh trùng phun mạnh, anh rên lớn, tay siết đùi cô: "Rajwa, cô là tất cả.

Tôi không muốn khoảnh khắc này kết thúc."

Họ đổi tư thế lần cuối, Rajwa ngồi lên bồn, hai chân dang rộng, Nam quỳ trước cô, hôn lồn cô, lưỡi lướt qua khe, cảm nhận vị ngọt và độ ẩm.

Cô cong người, tay bấu vào tóc anh: "Nam, anh làm tôi điên!

Lưỡi anh... tôi không chịu nổi!"

Anh liếm chậm, lưỡi xoay quanh hột le, khiến cô đạt cực khoái lần năm, nước lồn tuôn ra, ướt cả môi anh.

Cô rên lớn: "Nam, tôi kiệt sức thật rồi!

Anh quá tuyệt, nhưng tôi không thể tiếp tục."

Anh đứng dậy, hôn môi cô, lưỡi quấn, chia sẻ vị lồn cô: "Rajwa, cô làm tôi mê mẩn.

Tôi muốn giữ cô mãi trong khoảnh khắc này."

Họ ôm nhau, thở hổn hển, mồ hôi trộn lẫn, mùi nước hoa hoa hồng của cô hòa với mùi cơ thể anh, tạo nên một thứ hương vị nhục dục.

Rajwa tựa vào bồn, tóc nâu rối bời, mồ hôi lấm tấm trên ngực, trán, và cổ: "Nam, tôi đỡ hơn rồi.

Cảm ơn anh... nhưng chúng ta không được tái diễn chuyện này, không bao giờ, anh hiểu chứ?"

Nam vuốt tóc cô, giọng trầm, đầy chân thành: "Rajwa, tôi hiểu.

Đây là bí mật của chúng ta, tôi thề sẽ không để ai biết, kể cả Hussein."

Cô chỉnh nội y ren đen, kéo váy đỏ lên, tay run nhẹ khi cài khóa, kiểm tra gương, vuốt tóc, son môi hơi nhòe nhưng không lộ dấu vết.

Cô lau mồ hôi bằng khăn lụa từ túi xách, kiểm tra cơ thể không có vết bầm, giọng nhỏ: "Nam, tôi đi trước.

Anh đợi 5 phút, đừng để ai thấy.

Tôi không muốn Hussein nghi ngờ, anh hứa chứ?"

Nam gật, chỉnh vest, lau mồ hôi trên trán, giọng trầm: "Rajwa, tôi hứa.

Cô đi đi, tôi đảm bảo không ai biết."

Cô mở cửa, kiểm tra hành lang, không thấy vệ sĩ hay khách mời, chỉ nghe tiếng nhạc oud vọng từ phòng tiệc.

Cô bước ra, váy đỏ phấp phới, dáng đi vững vàng, hòa vào tiệc như chưa có gì xảy ra, tiếp tục trò chuyện với đại sứ Nhật Bản về văn hóa Jordan.

Nam đứng lại, ngửi mùi nước hoa hoa hồng của Rajwa còn vương, cơ thể anh vẫn nóng, dục vọng chưa tan, nhưng lòng bắt đầu nặng trĩu khi nghĩ đến Leonor.

Đột nhiên, điện thoại rung, Leonor gọi từ cung điện Zarzuela, Tây Ban Nha.

Nam bắt máy, giọng run nhẹ, cố giữ bình tĩnh: "Leonor, em sao thế?

Anh đang ở tiệc, vừa xong một cuộc trò chuyện với khách mời."

Leonor cười, giọng rạng rỡ, đầy phấn khích: "Nam, em có tin tuyệt vời!

Em mang thai đứa con thứ hai!

Isabella sẽ có em, anh nghĩ sao về chuyện này?"

Nam đứng lặng, lòng rối bời, dục vọng với Rajwa còn nóng bỏng, nhưng tin từ Leonor làm anh xúc động, tim đập mạnh: "Leonor, thật sao?

Anh hạnh phúc quá!

Em khỏe không?

Bác sĩ nói gì về thai kỳ?

Em đã kiểm tra bao lâu rồi?"

Cô đáp, giọng dịu, tràn ngập yêu thương: "Nam, em khỏe lắm.

Bác sĩ bảo thai kỳ ổn định, khoảng 8 tuần.

Em kiểm tra sáng nay, kết quả dương tính, và siêu âm cho thấy thai nhi phát triển tốt.

Isabella đang ngủ, em vừa hát ru cho con, bài hát Tây Ban Nha 'Cielito Lindo' mà con thích.

Anh về sớm nhé, em nhớ anh, và Isabella cũng hỏi về anh hôm qua."

Nam thì thầm, tay siết điện thoại, giọng nghẹn, xúc động xen lẫn cảm giác tội lỗi: "Leonor, anh sẽ về ngay.

Anh yêu em và Isabella.

Em giữ sức khỏe, ăn uống đầy đủ, nghỉ ngơi nhiều nhé, chờ anh về."

Cô cười, giọng dịu: "Nam, em sẽ chờ.

Anh cẩn thận trên đường, và kể em nghe về lễ khai trương nhé.

Em muốn biết mọi chi tiết."

Nam cúp máy, mở cửa, kiểm tra hành lang, không thấy ai, bước ra, hòa vào tiệc, lòng nặng trĩu nhưng đam mê với Rajwa vẫn cháy âm ỉ, xen lẫn niềm vui về đứa con thứ hai.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 187: Vợ đẹp con ngoan


Sáng 16 tháng 10, Nam đáp máy bay riêng Gulfstream G650 từ Amman về sân bay Barajas, Madrid, lúc 8 giờ 30 sáng, khi nhiệt độ ngoài trời là 17 độ C, bầu trời trong xanh, điểm xuyết vài đám mây trắng lững lờ trôi.

Anh diện sơ mi lụa trắng Hugo Boss, quần tây xám đậm, tóc vuốt gọn bằng gel, phảng phất hương nước hoa Creed Aventus với nốt gỗ và cam bergamot.

Nam lái chiếc Bentley Continental đen bóng qua những con đường Madrid rợp bóng cây sồi và thông, lòng háo hức nghĩ đến việc ôm vợ con sau chuyến công tác ở Jordan.

Cung điện Zarzuela dần hiện ra, tường trắng tinh khôi, mái ngói đỏ rực rỡ dưới nắng sớm, vườn olive trải rộng hai hecta, hoa hồng và lavender nở rộ, tỏa hương thoảng nhẹ trong không khí.

Leonor de Borbón mặc váy lụa xanh nhạt dài qua gối, tóc vàng xõa vai, đeo vòng cổ ngọc trai lấp lánh, đứng chờ ở cổng chính, nụ cười rạng rỡ tựa ánh mặt trời: "Nam, anh đã về rồi!

Em và Isabella mong anh từ tối qua, con còn vẽ một bức tranh tặng anh."

Nam bước xuống xe, ôm chặt cô, hôn lên môi, cảm nhận vị son môi cam ngọt ngào hòa quyện với hơi ấm từ cơ thể cô: "Leonor, anh nhớ em và con đến phát điên.

Isabella đang ở đâu?

Anh muốn ôm con ngay bây giờ."

Leonor nắm tay anh, ngón tay thon dài đan chặt, dẫn anh qua hành lang lát đá cẩm thạch trắng, ánh sáng phản chiếu lấp lánh: "Nam, con đang chơi trong vườn.

Nó vẽ một con tàu vũ trụ, nói rằng đó là tàu của bố."

Trong vườn Zarzuela, cây olive tỏa bóng mát, thảm cỏ xanh mướt trải dài, hoa hồng đỏ thắm và lavender tím nhạt đan xen, hương thơm dịu nhẹ hòa vào không khí.

Isabella mặc váy hồng phấn, tóc buộc nơ trắng, ngồi trên thảm cỏ mềm, cẩn thận xếp những khối gỗ thành một lâu đài nhỏ, miệng lẩm nhẩm hát bài thiếu nhi Tây Ban Nha.

Thấy Nam, cô bé reo lên, đôi chân nhỏ bước nhanh, chạy ùa đến ôm chân anh, giọng trong trẻo như chuông: "Bố, bố đã về với con rồi!"

Nam quỳ xuống, bế con lên, hôn lên má hồng phấn, cảm nhận mùi sữa dịu dàng thoảng từ tóc con, mềm mại như tơ: "Isabella, bố nhớ con vô cùng.

Lâu đài của con đẹp quá, con đúng là một kiến trúc sư tài ba!"

Anh lấy từ túi xách da một con búp bê Tây Ban Nha, váy flamenco đỏ rực, đội mũ ren trắng, món quà anh mua ở Amman: "Isabella, bố tặng con búp bê Rosa này.

Con có thích không?"

Isabella ôm chặt búp bê, cười khanh khách, má lúm đồng tiền hiện rõ: "Bố, con yêu Rosa!

Con sẽ cho Rosa ngủ cùng con!"

Leonor tựa vai Nam, vuốt nhẹ tóc con, giọng dịu dàng như làn gió: "Nam, anh chiều Isabella quá.

Nhìn con cười rạng rỡ, em hạnh phúc lắm."

Nam hôn lên trán Leonor, cảm nhận hơi thở ấm áp của cô: "Leonor, anh chỉ muốn thấy hai mẹ con luôn cười."

Họ quây quần dưới bóng cây olive, ánh nắng vàng lấp lánh trên thảm cỏ, tiếng chim sẻ ríu rít hòa cùng tiếng cười giòn tan.

Nam đẩy Isabella trên xích đu gỗ, dây xích kêu kẽo kẹt nhè nhẹ, cô bé cười vang, váy hồng bay trong gió: "Bố, con muốn bay cao hơn!

Con muốn bay như AstroPod!"

Nam đẩy mạnh hơn, tay giữ chặt dây, nụ cười rạng rỡ: "Isabella, con là phi hành gia của bố!

Bay cao thế này, mai bố sẽ cho con xem mô hình tàu vũ trụ nhé."

Leonor ngồi trên ghế mây trắng, nhấp một ngụm nước cam ép, hương cam tươi mát thoảng ra, cô nói: "Nam, Isabella thích anh đẩy xích đu hơn em.

Anh đúng là siêu nhân của con."

Nam dừng xích đu, bế Isabella xoay vòng, cô bé cười lớn, hai tay dang rộng như cánh chim: "Bố, xoay nữa, con thích lắm!"

Anh đặt con xuống, quỳ bên cô bé, giọng trầm ấm: "Isabella, con muốn chơi trốn tìm không?

Bố sẽ đếm, con đi trốn nhé!"

Anh che mặt, đếm chậm từng số: "Một, hai, ba... mười!"

Isabella chạy nhanh sau bụi hoa hồng, váy hồng lấp ló, cười khúc khích.

Leonor nắm tay Nam, ngón tay mềm mại đan vào tay anh: "Nam, anh chơi thật giỏi.

Em chắc chắn thua Isabella rồi."

Họ cùng tìm con, Nam giả vờ ngạc nhiên: "Isabella đâu rồi nhỉ?

Bố không tìm thấy con!"

Cô bé nhảy ra từ bụi hoa, ôm chân bố, reo lên: "Bố, con thắng!

Con giỏi trốn lắm!"

Nam bế con lên vai, bước trên thảm cỏ mềm: "Isabella, con đúng là nhà vô địch trốn tìm!"

Họ chuyển sang sân cỏ phía sau cung điện, rộng 500 m², cỏ xanh mướt trải dài, một quả bóng nhựa đỏ lăn lóc bên khung gỗ nhỏ.

Nam đá bóng nhẹ, Isabella chạy theo, cố sút, ngã lăn ra cỏ, cười vang, giọng trong trẻo: "Bố, con sút được rồi!"

Leonor ngồi trên ghế dài, vỗ tay khen ngợi: "Isabella, con đá hay lắm!

Nam, anh dạy con thật giỏi."

Nam quỳ xuống, chỉnh chân con, giọng nhẹ nhàng: "Isabella, con sút thế này, bóng sẽ bay mạnh hơn nhé."

Anh đá bóng, cô bé chạy theo, sút trúng khung gỗ, reo lên: "Bố, con ghi bàn rồi!"

Nam bế con, hôn lên má hồng: "Isabella, con sẽ là ngôi sao bóng đá!"

Leonor đứng dậy, ôm cả hai, nụ cười rạng rỡ: "Nam, anh làm con vui cả ngày.

Em yêu cách anh chơi với con."

Chiều, họ vào bể bơi trong nhà, dài 20 mét, nước trong xanh, nhiệt độ 28 độ C, tường lát gạch men trắng lấp lánh.

Isabella mặc áo phao hình cá heo, bơi lội, đập nước tung tóe, cười lớn.

Nam bế con, lướt nhẹ trên nước, giọng trầm ấm: "Isabella, con bơi giỏi như cá heo thật!"

Cô bé vỗ nước vào bố, cười khanh khách: "Bố, con là cá heo!"

Leonor, mặc đồ bơi xanh, bơi bên cạnh, vuốt tóc con, nói: "Nam, anh làm Isabella phấn khích quá.

Con sẽ không muốn ra khỏi nước đâu."

Nam bế Isabella lên, lau khô bằng khăn bông mềm, cười: "Leonor, anh muốn con vui cả ngày.

Isabella, con thích bơi không?"

Cô bé gật đầu, ôm bố: "Bố, mai con muốn bơi nữa!"

Sau đó, họ vào phòng chơi, sàn gỗ bóng loáng, tường trắng tinh, kệ gỗ chất đầy đồ chơi: xe hơi, búp bê, khối xếp hình Lego.

Nam ngồi xuống thảm, cùng Isabella lắp ghép mô hình tàu vũ trụ AstroPod, dài 40 cm, sơn bạc lấp lánh, đèn LED nhấp nháy.

Anh chỉ từng chi tiết, giọng chậm rãi: "Isabella, đây là động cơ plasma, giúp tàu bay đến sao Hỏa.

Con có muốn làm phi hành gia không?"

Isabella gật đầu, lắp cánh tàu, giọng hào hứng: "Bố, con muốn bay với bố!

Tàu này đẹp quá!"

Leonor ngồi cạnh, vuốt lưng con, nói: "Nam, anh kể chuyện không gian thật hay.

Isabella mê bố rồi."

Nam thêm khối Lego, tạo khoang điều khiển, cười: "Leonor, anh muốn con biết về giấc mơ của bố.

Isabella, mai bố sẽ kể về sao Hỏa nhé."

Isabella vỗ tay, ôm bố: "Bố, con thích sao Hỏa!"

Đến giờ nấu ăn, Nam dẫn Leonor và Isabella vào bếp cung điện, rộng 50 m², tường thép trắng, lò nướng hiện đại bằng thép không gỉ, tủ lạnh âm tường chứa thực phẩm tươi: tôm sú, mực ống, cà chua, mozzarella, ô liu, trứng, thịt bò.

Hương nghệ tây và hải sản thoảng trong không khí, ánh sáng từ đèn LED chiếu sáng quầy bếp đá granite.

Nam mặc tạp dề xanh đậm, lấy nguyên liệu, chuẩn bị nấu paella hải sản, salad cà chua mozzarella, tapas (khoai tây chiên sốt brava, thịt viên albóndigas, tôm chiên tỏi), và bánh flan caramel.

Leonor đứng cạnh, cắt cà chua thành lát mỏng, giọng ngạc nhiên: "Nam, anh thực sự nấu được paella sao?

Món này phức tạp lắm."

Nam cười, đun dầu ô liu trong chảo lớn, xào tôm sú và mực ống: "Leonor, anh đã học từ một đầu bếp ở Valencia, luyện cả tháng.

Em và Isabella xứng đáng được thưởng thức món ngon."

Anh thêm nghệ tây, nước dùng hải sản, cơm Arborio sôi sùng sục, mùi thơm lan tỏa, khiến Isabella chạy quanh, ôm chân bố, giọng nũng nịu: "Bố, món này thơm quá!

Con đói rồi!"

Nam bế con, cho xem chảo paella, tôm đỏ rực nổi bật trên cơm vàng: "Isabella, đây là món đặc biệt của bố.

Con chờ chút nhé."

Anh tiếp tục làm tapas: khoai tây chiên giòn, sốt brava cay nhẹ từ ớt và cà chua, thịt viên albóndigas mềm, thấm sốt cà chua, và tôm chiên tỏi thơm lừng.

Nam đánh trứng, đường, sữa cho bánh flan, đổ vào khuôn, nướng chậm trong lò, mùi caramel lan tỏa khắp bếp.

Leonor thái mozzarella, xếp salad, cười dịu dàng: "Nam, anh làm em bất ngờ.

Bố mẹ chắc chắn sẽ mê paella và tapas của anh."

Nam hôn má cô, cảm nhận vị son môi cam thoảng: "Leonor, anh chỉ muốn gia đình mình vui.

Isabella, con giúp bố bày đĩa nhé."

Isabella cầm thìa nhựa, xếp khăn ăn, cười rạng rỡ: "Bố, con giúp bố đây!"

Buổi tối, phòng ăn Zarzuela sáng rực dưới ánh đèn chùm pha lê, bàn gỗ sồi dài 5 mét trải khăn lụa trắng, dao dĩa bạc lấp lánh, ly rượu vang Rioja đỏ thẫm.

Felipe, ~69 tuổi, mặc vest xám, tóc bạc chải gọn, và Letizia, 65 tuổi, mặc váy lụa tím thẫm, đeo khuyên tai ngọc trai, ngồi cùng vợ chồng Nam và Isabella.

Felipe nâng ly rượu, giọng trầm ấm: "Nam, paella của cậu ngon như ở nhà hàng Michelin.

Tapas và bánh flan cũng tuyệt vời!"

Letizia cắt bánh flan, caramel chảy mềm, cười rạng rỡ: "Nam, con nấu giỏi hơn đầu bếp cung điện.

Isabella đã ăn hết hai đĩa salad!"

Isabella, miệng dính chút cơm, cầm thìa nhỏ, cười: "Bố, con muốn ăn thêm!

Bánh ngọt ngon quá!"

Nam nắm tay Leonor dưới bàn, cảm nhận hơi ấm từ cô: "Bố, mẹ, con chỉ muốn gia đình mình vui vẻ.

Isabella, mai bố sẽ làm thêm bánh cho con."

Leonor tựa vai anh, thì thầm: "Nam, em yêu những khoảnh khắc này.

Anh làm mọi người hạnh phúc."

Sau bữa ăn, Letizia vuốt tóc Isabella, giọng dịu dàng như làn gió: "Nam, Leonor, tối nay hãy để bố mẹ chăm Isabella.

Hai con cần nghỉ ngơi, Leonor đang mang thai, cần thư giãn."

Nam gật đầu, hôn lên trán con, cảm nhận má hồng mềm mại: "Mẹ, con cảm ơn mẹ và bố.

Isabella, con ngủ ngoan với ông bà nhé."

Isabella ôm chặt Letizia, giọng nhỏ nhẹ: "Con yêu bà.

Con sẽ ngoan, bà kể chuyện cho con nhé."

Leonor hôn má con, cảm nhận hơi ấm từ cô bé: "Isabella, mẹ yêu con.

Con ngủ ngon nhé, con yêu."

Felipe cười, bế Isabella, váy hồng bay nhẹ trong không khí: "Nam, cậu yên tâm.

Isabella ở với chúng tôi sẽ rất vui."

Vợ chồng Nam nắm tay, ngón tay đan chặt, bước qua hành lang gỗ sồi chạm khắc hoa văn tinh xảo, tiến vào phòng riêng.

Cửa gỗ nặng mở ra, ánh đèn vàng dịu từ đèn ngủ pha lê chiếu lên tường trắng, rèm lụa trắng lay nhẹ trong gió đêm, mang theo hơi mát từ Madrid.

Phòng tắm riêng, rộng 20 m², tường đá cẩm thạch trắng lấp lánh, vòi sen lớn bằng thép không gỉ, gương lớn phản chiếu ánh sáng, sàn gạch men chống trượt ánh lên dưới đèn LED.

Nam mở vòi sen, nước ấm chảy mạnh, nhiệt độ 40 độ C, hơi nước bốc lên, tạo lớp sương mỏng mờ gương, mùi xà phòng hoa oải hương và bạc hà hòa quyện với hương nước hoa của Leonor, nốt cam và hoa nhài dịu nhẹ.

Anh cởi váy lụa xanh nhạt của cô, từng nút áo rơi, để lộ ngực tròn căng, núm vú hồng nhạt cương cứng, da trắng mịn lấp lánh dưới ánh đèn, lồn hồng ướt át lấp ló, lông mu mềm mại như tơ.

Leonor kéo sơ mi Nam, ngón tay thon dài vuốt ngực anh, cơ bắp rắn chắc nổi rõ, cởi khóa quần tây, dương vật 20 cm cương cứng hiện ra, đầu đỏ rực, mạch máu nổi rõ, rung nhẹ trong không khí.

Cô thì thầm, giọng run nhẹ như gió: "Nam, em muốn anh."

Nam hôn môi cô, lưỡi quấn lấy lưỡi, vị son môi cam hòa vào hơi nước, anh không đáp, để dục vọng dẫn lối, tay vuốt lưng cô, cảm nhận da mềm mại như lụa.

Họ bước dưới vòi sen, nước ấm ôm lấy cơ thể, chảy thành dòng trên da, lấp lánh như ngọc trai, hơi nước bao quanh trong làn sương mờ ảo.

Nam đẩy Leonor tựa vào tường cẩm thạch mát lạnh, hôn cổ cô, môi lướt chậm xuống xương quai xanh, xuống ngực, liếm núm vú, lưỡi xoay nhẹ, cảm nhận chúng cương cứng, tay vuốt ngực còn lại, ngón tay xoay quanh núm vú, nhéo nhẹ, đầy kích thích.

Leonor rên khẽ, cơ thể run nhẹ, tay nắm vai anh, móng tay cắm nhẹ vào da, hơi thở gấp gáp hòa vào tiếng nước.

Anh quỳ xuống, hôn bụng cô, nơi đứa con thứ hai đang lớn, da cô mềm mại, hơi ấm lan tỏa, lưỡi lướt xuống lồn, liếm chậm, vị ngọt của nước lồn hòa vào nước sen, cô cong người, thở gấp, rên nhỏ, tay nắm tóc anh, ngón tay siết chặt.

Anh đứng dậy, nâng một chân cô, đặt lên bồn rửa đá granite, đâm dương vật vào lồn, siết chặt, ra vào chậm rãi, mỗi nhịp sâu, nước vỗ vào da, tạo âm thanh nhịp nhàng, hơi nước mờ gương, ánh đèn vàng chiếu lên cơ thể họ, lấp lánh mồ hôi.

Leonor đạt cực khoái, cơ thể run rẩy, nước lồn tràn ra, chảy xuống đùi, hòa vào nước sen, cô thở hổn hển, tay bám vai anh, móng tay cắm sâu hơn.

Nam tăng nhịp, đâm sâu, cảm nhận lồn cô siết chặt, mỗi nhịp như hòa quyện hai cơ thể, xuất tinh, tinh trùng tràn vào lồn, chảy xuống đùi cô, hòa vào nước, anh ôm cô chặt, hôn cổ, lưỡi lướt trên da, cảm nhận hơi thở gấp gáp của cô.

Họ đổi tư thế, Leonor quay lưng, tựa tay vào tường cẩm thạch, nước sen chảy xuống lưng cô, lấp lánh trên da trắng, tóc vàng ướt dính vào vai, lấp lánh như vàng lỏng.

Nam bóp eo cô, đâm dương vật từ phía sau, ra vào chậm, cảm nhận lồn cô ôm chặt, tay vuốt ngực, núm vú cọ vào ngón tay, cô rên khẽ, cơ thể cong lên, đạt cực khoái lần hai, nước lồn chảy xuống sàn, hòa vào nước sen.

Nam tăng nhịp, mỗi nhịp sâu hơn, xuất tinh, tinh trùng tràn, ôm cô từ phía sau, hôn lưng, lưỡi lướt trên da, cảm nhận mồ hôi lấp lánh, hơi thở hòa quyện trong hơi nước.

Họ đổi tư thế, Leonor ngồi lên bồn rửa, chân quấn hông anh, ngực cô rung động, núm vú hồng lấp lánh nước.

Nam đâm dương vật vào, ra vào chậm, tay bóp ngực cô, ngón tay kích thích núm vú, cô rên nhỏ, đạt cực khoái lần ba, nước lồn chảy xuống bồn, hòa vào nước sen, cơ thể run rẩy, tay bám vai anh.

Nam tăng nhịp, cảm nhận lồn cô siết chặt, xuất tinh, tinh trùng tràn, hôn môi cô, lưỡi quấn, hơi thở hòa quyện trong hơi nước, mồ hôi lấp lánh trên trán.

Họ đổi tư thế, Leonor nằm ngửa trên tấm thảm lông mềm bên bồn tắm, nước sen vẫn chảy, hơi nước bao quanh.

Nam quỳ giữa hai chân cô, hôn ngực, liếm núm vú, lưỡi xoay chậm, tay vuốt lồn, ngón tay lướt nhẹ, nước lồn ướt át.

Anh đâm dương vật vào, ra vào chậm, mỗi nhịp sâu, cảm nhận lồn cô co bóp, cô rên khẽ, đạt cực khoái lần bốn, nước lồn chảy xuống thảm, cơ thể cong lên.

Nam xuất tinh, tinh trùng tràn, ôm cô chặt, hôn môi, lưỡi chạm nhẹ, cảm nhận hơi ấm từ cô.

Họ lau khô bằng khăn lụa trắng, mềm mại ôm lấy cơ thể, da họ lấp lánh mồ hôi, hơi nước vẫn bốc lên, mùi oải hương thoảng nhẹ.

Nam bế Leonor, đặt cô lên giường lụa trắng, lòng rạo rực, nghĩ đến Isabella đang ngủ với ông bà, lòng ấm áp, nghĩ đến Leonor mang thai, anh càng yêu cô sâu đậm, dục vọng vẫn cháy bỏng như ngọn lửa.

Trong phòng ngủ, giường lụa trắng rộng 2 mét, nệm êm ái, ánh đèn mờ từ nến thơm mùi oải hương và vani tỏa hương ngọt ngào, rèm lụa trắng lay nhẹ trong gió đêm từ cửa sổ mở hé, mang theo tiếng rì rào của Madrid.

Nam cởi khăn Leonor, đặt cô nằm ngửa trên lụa trắng, hôn từ môi xuống cổ, môi lướt chậm trên da mịn, xuống ngực, liếm núm vú cương cứng, lưỡi xoay nhẹ, cảm nhận chúng rung dưới lưỡi, tay vuốt bụng cô, nơi đứa con thứ hai đang lớn, da cô mềm mại như lụa, hơi ấm lan tỏa.

Leonor rên khẽ, cơ thể cong lên, tay vuốt tóc anh, ngón tay lùa vào tóc ướt, hơi thở gấp gáp.

Anh vuốt lồn cô, ngón tay lướt chậm, kích thích, nước lồn ướt át chảy ra, cô rên nhỏ, tay bám vai anh, móng tay cắm nhẹ.

Anh đâm dương vật vào lồn, siết chặt, ra vào chậm rãi, mỗi nhịp sâu, cảm nhận lồn cô ôm chặt, co bóp nhẹ, hơi ấm từ cô lan tỏa, mồ hôi lấp lánh trên da họ, ánh nến chiếu lên cơ thể, tạo bóng mờ ảo trên tường.

Leonor cong hông, rên khẽ, tay bám lưng anh, móng tay cắm nhẹ vào da, cô đạt cực khoái, nước lồn chảy xuống lụa trắng, cơ thể run rẩy, hơi thở gấp gáp.

Nam tăng nhịp, mỗi nhịp sâu hơn, xuất tinh, tinh trùng tràn, ôm cô chặt, hôn cổ, lưỡi lướt trên da, cảm nhận mồ hôi lấp lánh, hơi thở hòa quyện.

Họ đổi tư thế, Leonor nằm nghiêng, chân co nhẹ, Nam ôm từ phía sau, đâm dương vật vào, ra vào chậm, tay bóp ngực cô, núm vú cọ vào ngón tay, cô rên nhỏ, đạt cực khoái lần hai, nước lồn chảy, cơ thể run, tay nắm tay anh, ngón tay đan chặt.

Nam tăng nhịp, mỗi nhịp sâu, cảm nhận lồn cô siết chặt, xuất tinh, tinh trùng tràn, hôn lưng cô, lưỡi lướt trên da, mồ hôi lấp lánh dưới ánh nến, hơi thở hòa quyện.

Họ đổi tư thế, Leonor ngồi lên anh, xoay hông, ngực rung động, núm vú hồng lấp lánh mồ hôi, tóc vàng dính vào vai, lấp lánh như vàng lỏng.

Nam bóp eo cô, tay vuốt ngực, ngón tay kích thích núm vú, cô rên khẽ, đạt cực khoái lần ba, nước lồn chảy xuống lụa, cơ thể cong lên, tay bám ngực anh.

Nam tăng nhịp, xuất tinh, tinh trùng tràn, mồ hôi lấm tấm trán, hơi thở nặng nhọc, ôm cô chặt, hôn môi, lưỡi quấn, cảm nhận hơi thở cô gấp gáp.

Họ đổi tư thế cuối, Leonor nằm sấp, gối kê hông, Nam đâm từ phía sau, tay vuốt lưng cô, da cô mềm mại, lấp lánh mồ hôi.

Anh ra vào chậm, mỗi nhịp sâu, cảm nhận lồn cô co bóp, cô rên nhỏ, đạt cực khoái lần bốn, nước lồn chảy xuống lụa, cơ thể run rẩy, tay bám ga giường.

Nam tăng nhịp, xuất tinh, tinh trùng tràn, ngâm dương vật trong lồn cô, cảm nhận hơi ấm, siết chặt, ôm cô từ phía sau, lồn cô vẫn co bóp nhẹ, mồ hôi lấp lánh trên da, ánh nến chiếu lên cơ thể, tạo bóng mờ ảo.

Leonor tựa ngực anh, thì thầm, giọng mềm mại như làn gió: "Nam, em yêu những khoảnh khắc này."

Anh vuốt tóc cô, hôn trán, cảm nhận tóc vàng mềm mại: "Leonor, anh cũng yêu những giây phút này."

Cô nói chậm, giọng run nhẹ: "Nhưng anh biết không, khi em mang thai đứa thứ hai, chúng ta sẽ không được làm tình, như khi em mang thai Isabella."

Nam vuốt vai cô, cảm nhận da cô lấp lánh mồ hôi: "Leonor, anh nhớ rõ lắm.

Hồi đó, anh kiêng gần một năm, chỉ ôm em ngủ mỗi đêm, cảm nhận hơi ấm của em và Isabella trong bụng."

Cô cười dịu dàng, nắm tay anh, ngón tay đan chặt: "Anh kiên nhẫn quá.

Em biết anh yêu em và con."

Anh siết tay cô, giọng trầm ấm: "Leonor, anh sẽ tuyển một đầu bếp am hiểu dinh dưỡng, nấu những món tốt nhất cho em và con."

Cô gật, tựa đầu vào ngực anh, tóc vàng chạm má: "Nam, em muốn con thứ hai khỏe mạnh như Isabella, chạy nhảy khắp Zarzuela."

Nam hôn môi cô, lưỡi chạm nhẹ: "Leonor, anh hứa sẽ tìm đầu bếp giỏi nhất từ Madrid, nấu paella, tapas, và mọi món em yêu thích."

Họ nằm ôm nhau, mệt lả, lồn Leonor vẫn siết dương vật Nam, hơi thở hòa quyện, mồ hôi lấp lánh trên da, ánh nến mờ ảo chiếu lên cơ thể.

Nam nghĩ đến Isabella, đang ngủ ngon lành với ông bà, lòng ấm áp.

Gió đêm lùa qua rèm lụa, họ chìm vào giấc ngủ, giường lụa trắng ôm lấy cơ thể hai người.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 188: Phỏng vấn


Sáng 23 tháng 10 năm 2037, cung điện Zarzuela rực rỡ dưới ánh nắng thu, nhiệt độ 20 độ C, bầu trời Madrid xanh thẳm, không một gợn mây.

Phòng tiệc lớn, rộng 200 m², là trung tâm của sự kiện, với sàn đá cẩm thạch trắng bóng loáng, phản chiếu ánh sáng từ ba đèn chùm pha lê khổng lồ treo trên trần cao 10 mét.

Những tấm rèm lụa đỏ thẫm buông nhẹ, khung cửa sổ lớn mở ra tầm nhìn vườn olive xanh mướt, lá cây lấp lánh trong nắng sớm.

Mười bàn nấu, mỗi bàn dài 10 m, được sắp xếp thành hình chữ U ở trung tâm phòng, phủ khăn lụa trắng thêu hoa văn hoàng gia.

Mỗi bàn trang bị thiết bị tối tân: lò nướng Bosch điều khiển nhiệt độ chính xác đến 0,1 độ C, bếp từ Siemens với sáu vùng nấu, dao thép Damascus sắc bén, máy xay Vitamix công suất 1,200 watt, và bộ nồi chảo Le Creuset bằng thép không gỉ.

Trên bàn là nguyên liệu cao cấp, được chọn lọc kỹ lưỡng: cá hồi Na Uy tươi đỏ, phi lê óng ánh, rau mầm hữu cơ từ Andalusia, quinoa Peru hạt mẩy, ngũ cốc nguyên cám nhập từ Ý, dầu ô liu extra virgin từ Catalonia, và thảo mộc tươi như hương thảo, húng quế, oregano, ngò tây.

Mùi cá tươi hòa quyện với hương chanh, thảo mộc, và bơ tan chảy, tạo nên một không gian ẩm thực đầy cảm hứng.

Tiếng lách tách từ lò nướng khởi động, tiếng dao thái rau kêu rôm rốp, và tiếng nước sôi sủi trong nồi vang lên như một bản giao hưởng nhà bếp, khiến không khí sôi động nhưng vẫn giữ được vẻ trang nghiêm của cung điện.

Nam mặc vest xám Armani may đo, cổ áo sơ mi trắng mở khuy, toát lên vẻ lịch lãm nhưng thân thiện, nắm tay Leonor trong chiếc váy lụa trắng ôm sát, để lộ đường cong nhẹ nhàng của bụng bầu.

Leonor, tóc nâu xõa mềm mại, mỉm cười dịu dàng, tựa vai anh: "Nam, em thật sự háo hức với cuộc thi hôm nay.

Anh đã tổ chức mọi thứ chu đáo quá.

Em muốn tìm một đầu bếp nấu món ngon, tốt cho con chúng ta."

Nam hôn nhẹ lên má cô, cảm nhận vị ngọt từ son môi cam: "Leonor, anh hứa sẽ chọn người giỏi nhất cho em.

Hôm nay em sẽ được thưởng thức những món ăn tuyệt vời."

Họ bước đến bàn giám khảo, đặt ở đầu phòng, với hai ghế bọc nhung đỏ, trước mặt là bộ dao nĩa bạc chạm khắc hoa văn hoàng gia và khăn lụa trắng thêu monogram chữ "L" của Leonor.

Nam kiểm tra tablet, xem danh sách thí sinh, rồi ngẩng đầu, quan sát phòng tiệc.

Anh cảm nhận không khí hoàng gia hòa quyện với sự sôi động của một cuộc thi ẩm thực, lòng tự hào vì tổ chức sự kiện này cho vợ.

Mười thí sinh, mặc đồng phục đầu bếp trắng tinh, khăn quàng cổ xanh hoàng gia Tây Ban Nha, bước vào, mang theo năng lượng quyết tâm.

Nam đứng trước, giọng trầm ấm, vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng: "Kính thưa các anh chị, cảm ơn mọi người đã đến cung điện Zarzuela hôm nay.

Vợ tôi, Công chúa Leonor, đang mang thai đứa con thứ hai, và chúng tôi cần một đầu bếp am hiểu dinh dưỡng, sáng tạo món ăn vừa ngon vừa tốt cho sức khỏe.

Các anh chị sẽ có ba giờ để chuẩn bị một món chính và một món phụ, tập trung vào protein, vitamin, và khoáng chất.

Nguyên liệu cao cấp đã sẵn sàng, thiết bị hiện đại nhất ở đây.

Hãy thể hiện tài năng của mình.

Chúc mọi người thành công!"

Leonor vỗ tay nhẹ, giọng dịu dàng: "Tôi rất mong chờ nếm món ăn của mọi người.

Hãy làm hết sức và tận hưởng cuộc thi này nhé!"

Các thí sinh cúi đầu, đồng thanh: "Cảm ơn anh Nam, chị Leonor!" rồi nhanh chóng vào vị trí.

Không khí sôi động ngay lập tức.

Tiếng dao thái cá hồi kêu lách tách, tiếng bơ xèo xèo trên chảo thép, và mùi thảo mộc bốc lên thơm nức.

Nam và Leonor đi quanh, quan sát từng thí sinh.

Ứng viên Juan, râu quai nón gọn gàng, thái thịt bò thành miếng dày, ướp với dầu ô liu, hương thảo, và tiêu đen, chuẩn bị bít tết với khoai tây nghiền.

Anh kiểm tra nhiệt độ chảo, đổ một thìa dầu ô liu, mùi thơm lan tỏa.

Maria, tóc đen buộc gọn, xay bí đỏ cho món súp, thêm kem tươi, một chút nhục đậu khấu, và lá hương thảo trang trí.

Cô khuấy súp, kiểm tra độ mịn bằng thìa bạc.

Pedro, gầy cao, nướng gà với dầu ô liu, lá oregano, và chanh, kèm salad đậu lăng với ớt chuông đỏ, vàng.

Anh tỉ mỉ xếp rau lên đĩa, tạo hình hoa văn.

Nhưng Nam chú ý nhất đến Jessie Lysiak, tóc vàng buộc cao, váy bó đen lộ ra dưới áo bếp, dáng cao 1m70, gương mặt thanh tú với má hồng tự nhiên.

Jessie di chuyển như một vũ công, dao Damascus lướt qua phi lê cá hồi, tạo những miếng mỏng đều tăm tắp, dày đúng 1 cm.

Cô áp chảo cá hồi trên bếp từ, đổ sốt bơ chanh vàng óng, thêm lá húng quế tươi, và chuẩn bị salad quinoa với rau mầm, cà chua cherry, hạt óc chó, dầu ô liu, và một chút giấm balsamic.

Mùi chanh tươi hòa quyện với bơ tan chảy khiến Nam dừng lại lâu hơn.

Anh thì thầm với Leonor: "Leonor, cô gái kia, Jessie, làm việc rất chuyên nghiệp.

Em thấy cách cô ấy phối màu món ăn không?

Rất tinh tế, như một bức tranh."

Leonor gật, vuốt tóc, giọng dịu: "Nam, cô ấy có phong thái tự tin.

Món salad của cô ấy nhìn tươi mát, đầy sức sống."

Nam đứng gần bàn Jessie, ngửi mùi sốt bơ chanh, lòng rạo rực khi thấy cô cúi người kiểm tra lò nướng, váy bó tôn lên đường cong ngực và eo thon.

Anh tự nhủ: "Nam, tập trung vào món ăn, không phải cô ấy," nhưng không thể rời mắt khỏi động tác thanh thoát của cô.

Sau ba giờ, các thí sinh trình bày món ăn trên đĩa sứ trắng, mỗi đĩa được trang trí như tác phẩm nghệ thuật, đặt trước bàn giám khảo.

Nam và Leonor ngồi vào ghế nhung, nếm thử từng món với dao nĩa bạc.

Món của Juan: bò bít tết nướng vừa chín tới, thịt mềm, nhưng khoai tây nghiền hơi khô, thiếu độ ẩm.

Nam nhận xét: "Anh Juan, thịt bò đậm vị, rất thơm, nhưng khoai tây cần thêm kem hoặc bơ để mịn hơn.

Anh nghĩ sao về sốt tiêu xanh?"

Juan gật: "Thưa anh Nam, tôi sẽ thử sốt tiêu xanh để tăng hương vị."

Leonor nhấp môi, thêm: "Anh Juan, món ăn ngon, nhưng em muốn khoai tây mềm hơn một chút."

Món của Maria: súp bí đỏ mịn như nhung, thơm kem tươi, nhưng thiếu điểm nhấn.

Leonor nói: "Chị Maria, súp rất thơm, nhưng em muốn chút gì đó bất ngờ, như hạt dẻ cười giòn."

Maria gật: "Thưa chị Leonor, tôi sẽ thêm hạt dẻ cười và một chút dầu ô liu thảo mộc."

Món của Pedro: gà nướng thảo mộc thơm lừng, salad đậu lăng tươi, nhưng tổng thể hơi đơn giản.

Nam ghi chú: "Anh Pedro, gà nướng tốt, nhưng salad cần thêm màu sắc và hương vị, như cà chua khô hoặc phô mai feta."

Pedro gật: "Thưa anh Nam, tôi sẽ thử thêm feta và dầu balsamic."

Đến món của Jessie: cá hồi áp chảo vàng óng, bề mặt giòn, bên trong mềm tan, sốt bơ chanh lấp lánh như kem, điểm xuyết ba lá húng quế xanh mướt.

Salad quinoa tươi mát, với rau mầm xanh, cà chua cherry đỏ, hạt óc chó nâu giòn tan, và một đường dầu ô liu óng ánh vẽ vòng quanh đĩa.

Nam nếm miếng cá hồi, vị béo nhẹ hòa quyện với chanh tươi, quinoa bùi, và hạt óc chó giòn.

Anh gật đầu, quay sang Leonor: "Leonor, món này hoàn hảo.

Cá hồi giàu omega-3, tốt cho tim và não em bé.

Quinoa cung cấp protein, salad bổ sung vitamin A, C.

Món này rất lý tưởng cho em."

Leonor nhấp môi, môi cong lên: "Nam, em yêu vị sốt bơ chanh.

Nó tươi mới, làm em thấy khỏe khoắn.

Jessie nấu tinh tế thật."

Nam chấm điểm, ghi Jessie dẫn đầu.

Các món khác, như mì Ý sốt cá ngừ của ứng viên Sofia hay thịt cừu nướng của Carlos, đều ngon nhưng không đạt độ tinh xảo như Jessie.

Cô bước lên, cúi đầu, giọng nhẹ: "Thưa anh Nam, chị Leonor, tôi đã dồn hết tâm huyết vào món ăn này.

Cảm ơn anh chị đã thưởng thức."

Nam mỉm cười, giọng ấm: "Jessie, cô làm xuất sắc.

Món ăn của cô không chỉ ngon mà còn rất khoa học, tốt cho sức khỏe."

Leonor gật: "Jessie, tôi thích cách cô cân bằng hương vị và trình bày.

Cô rất tài năng."

Jessie cười, má hồng thêm, khiến lòng Nam rung động, dục vọng kín đáo trỗi dậy, nhưng anh giữ vẻ lịch sự, che giấu cảm xúc.

Chiều, Nam và Leonor chuyển sang phòng họp riêng, rộng 30 m², tường gỗ óc chó chạm khắc hoa văn tinh xảo, bàn dài 5 m phủ khăn lụa trắng, ánh đèn vàng từ đèn bàn pha lê dịu nhẹ.

Năm ứng viên vượt qua vòng thi nấu ăn được phỏng vấn, mỗi người 30 phút.

Nam, vest đen Armani, ngồi cạnh Leonor, váy lụa xanh nhạt ôm sát bụng bầu, đặt câu hỏi chi tiết, tablet trước mặt ghi điểm số.

Không khí phòng nghiêm túc nhưng thân thiện, mùi gỗ óc chó thoảng nhẹ hòa quyện với hương trà cam từ tách sứ của Leonor, tạo cảm giác ấm áp giữa sự trang trọng của cung điện.

Ứng viên đầu tiên, Juan, bước vào, mặc áo đầu bếp trắng, râu quai nón gọn gàng.

Nam hỏi: "Anh Juan, anh sẽ thiết kế thực đơn thế nào để hỗ trợ thai kỳ của vợ tôi?"

Juan đáp, giọng trầm: "Thưa anh Nam, tôi sẽ làm súp rau củ giàu vitamin A, C, như cà rốt, bí đỏ, và món cá hấp bổ sung sắt.

Mỗi ngày, tôi đảm bảo 25 gram protein từ cá hoặc đậu lăng."

Nam gật, hỏi tiếp: "Anh Juan, nếu vợ tôi thèm món ngọt, anh sẽ làm gì?"

Juan đáp: "Thưa anh, tôi sẽ làm bánh pudding chuối với mật ong hữu cơ, thêm một chút vani để tăng hương vị."

Nam ghi chú: "Ý tưởng tốt, nhưng anh có thể thêm món giàu canxi không?"

Juan gật: "Thưa anh, tôi sẽ làm sữa chua Hy Lạp với trái cây khô và hạt hạnh nhân."

Leonor hỏi: "Anh Juan, anh có kinh nghiệm với ẩm thực Tây Ban Nha không?"

Juan đáp: "Thưa chị Leonor, tôi từng làm ở nhà hàng ở Seville, nấu paella và tortilla Española."

Nam gật, nhưng thấy Juan thiếu sáng tạo, thực đơn quen thuộc, không đủ nổi bật.

Ứng viên thứ hai, Maria, tóc đen buộc gọn, mặc áo sơ mi trắng, bước vào.

Nam hỏi: "Chị Maria, chị đảm bảo dinh dưỡng thế nào cho vợ tôi trong thai kỳ?"

Maria đáp: "Thưa anh Nam, tôi tính toán thực đơn 2,000 calo mỗi ngày, với 30% protein, 40% carb, 30% chất béo.

Tôi dùng thực phẩm hữu cơ, như cá hồi, rau bina, yến mạch, và kiểm tra nguồn gốc nguyên liệu."

Leonor hỏi: "Chị Maria, nếu tôi mệt mỏi, chị sẽ nấu món gì?"

Maria đáp: "Thưa chị Leonor, tôi sẽ làm sinh tố chuối, yến mạch, sữa hạnh nhân, thêm hạt chia và mật ong để tăng năng lượng."

Nam hỏi tiếp: "Chị Maria, chị có kinh nghiệm với ẩm thực Tây Ban Nha không?"

Maria gật: "Thưa anh, tôi từng làm ở nhà hàng tapas ở Barcelona, nấu gazpacho, tortilla, và croquetas."

Nam hỏi: "Chị Maria, nếu vợ tôi muốn món nhẹ buổi tối, chị sẽ làm gì?"

Maria đáp: "Thưa anh, tôi sẽ làm salad rau củ với cá tuyết nướng, thêm dầu ô liu và chanh."

Nam ghi điểm, nhưng thấy Maria thiếu cá tính, câu trả lời hơi máy móc, không tạo cảm hứng.

Ứng viên thứ ba, Pedro, gầy cao, mặc áo đầu bếp, bước vào.

Nam hỏi: "Anh Pedro, anh sẽ làm gì để hỗ trợ sức khỏe vợ tôi?"

Pedro đáp: "Thưa anh Nam, tôi sẽ làm paella hải sản với tôm, mực, bổ sung i-ốt và omega-3.

Tôi cũng làm salad đậu lăng với ớt chuông đỏ, vàng, giàu vitamin C."

Leonor hỏi: "Anh Pedro, nếu tôi muốn món tráng miệng nhẹ, anh sẽ làm gì?"

Pedro đáp: "Thưa chị, tôi sẽ làm bánh flan từ trứng hữu cơ, mật ong, và một chút quế để dễ tiêu."

Nam hỏi: "Anh Pedro, anh có kế hoạch sáng tạo món mới không?"

Pedro đáp: "Thưa anh, tôi sẽ thử kết hợp paella với nguyên liệu châu Á, như nghệ tây và gừng, để tạo hương vị mới lạ."

Leonor hỏi: "Anh Pedro, anh sẽ làm gì nếu tôi thèm món ăn sáng giàu protein?"

Pedro đáp: "Thưa chị, tôi sẽ làm trứng tráng với jamón ibérico và phô mai manchego."

Nam ghi chú, nhưng thấy món ăn của Pedro trong vòng thi hơi nhạt, thiếu chiều sâu, và ý tưởng chưa đủ độc đáo.

Ứng viên thứ tư, Sofia, ~32 tuổi, tóc nâu, mặc áo đầu bếp, trình bày món mì Ý sốt cá ngừ.

Nam hỏi: "Chị Sofia, chị sẽ thiết kế thực đơn thế nào cho vợ tôi?"

Sofia đáp: "Thưa anh Nam, tôi sẽ làm món mì Ý với cá ngừ, cà chua, và rau bina, bổ sung protein và sắt.

Tôi cũng làm sinh tố xoài, dâu tây để tăng vitamin C."

Leonor hỏi: "Chị Sofia, nếu tôi muốn món ăn nhẹ buổi chiều, chị sẽ làm gì?"

Sofia đáp: "Thưa chị, tôi sẽ làm bánh quy yến mạch với hạt hạnh nhân và mật ong."

Nam hỏi: "Chị Sofia, chị có kế hoạch lâu dài với chúng tôi không?"

Sofia đáp: "Thưa anh, tôi muốn học thêm ẩm thực Tây Ban Nha và tạo món fusion Ý-Tây Ban Nha."

Nam ghi điểm, nhưng thấy món của Sofia thiếu sự tinh tế cần thiết.

Đến Jessie Lysiak, cô bước vào, mặc áo sơ mi trắng ôm sát, tóc vàng xõa óng mượt, dáng đi tự tin, nụ cười nhẹ.

Nam mỉm cười: "Jessie, cô đã làm rất tốt ở vòng thi nấu ăn.

Cô có thể kể chi tiết về kinh nghiệm của mình không?"

Jessie ngồi xuống, giọng rõ ràng, tự nhiên: "Thưa anh Nam, tôi tham gia MasterChef Mỹ mùa 4 năm 2013, đạt hạng 3.

Ở đó, tôi học cách sáng tạo món ăn dưới áp lực cao, từ món khai vị như carpaccio bò với sốt mù tạt đến tráng miệng như mousse sô-cô-la với muối biển.

Tôi từng đối mặt với thử thách nấu cho 50 thực khách trong 90 phút, và tôi đã làm món cá tuyết nướng với sốt chanh dây, được giám khảo Gordon Ramsay khen ngợi.

Sau cuộc thi, tôi mở nhà hàng nhỏ ở New York, chuyên món fusion Âu-Mỹ, như cá tuyết nướng với sốt miso hoặc bít tết với sốt rượu vang đỏ.

Nhưng đại dịch năm 2020 và lạm phát khiến nhà hàng phá sản.

Gia đình tôi, với hai con nhỏ, giờ gặp khó khăn tài chính, nên tôi cần công việc này để trang trải cuộc sống và nuôi con."

Leonor, giọng dịu dàng, hỏi: "Jessie, cô sẽ nấu gì để hỗ trợ thai kỳ của tôi?"

Jessie mỉm cười: "Thưa chị Leonor, tôi sẽ thiết kế thực đơn hàng tuần, như thứ Hai là cá hồi áp chảo với sốt bơ chanh, salad quinoa với rau mầm, cà chua cherry, hạt óc chó, giàu omega-3 và protein.

Thứ Ba là gà nướng thảo mộc với khoai lang nghiền, bổ sung vitamin A.

Thứ Tư là súp đậu lăng với rau bina, giàu sắt và folate.

Tôi cũng làm sinh tố dâu tây, chuối, sữa chua Hy Lạp để chị luôn tràn năng lượng.

Mỗi món được tính toán để đảm bảo 2,200 calo, với 25% protein, 45% carb, 30% chất béo."

Nam gật, ấn tượng: "Jessie, cô hiểu rất rõ dinh dưỡng thai kỳ.

Cô có kế hoạch gì nếu làm việc lâu dài với chúng tôi?"

Jessie đáp: "Thưa anh Nam, tôi muốn học sâu về ẩm thực Tây Ban Nha, như cách làm paella truyền thống với nghệ tây, gazpacho lạnh với cà chua Andalusia, hay tortilla Española với khoai tây mềm.

Tôi sẽ kết hợp phong cách fusion của mình, tạo món mới như cá hồi nướng với sốt nghệ tây, hoặc salad quinoa với jamón ibérico và phô mai manchego.

Tôi cam kết cống hiến lâu dài, chăm sóc sức khỏe chị Leonor và gia đình."

Leonor hỏi: "Jessie, nếu tôi thèm món ngọt, cô sẽ làm gì?"

Jessie đáp: "Thưa chị, tôi sẽ làm bánh churros nhẹ, dùng mật ong thay đường, kèm sữa chua trái cây với dâu tây, việt quất, để cân bằng dinh dưỡng và làm chị hài lòng."

Nam hỏi: "Jessie, cô có kinh nghiệm làm việc trong môi trường hoàng gia hay áp lực cao không?"

Jessie đáp: "Thưa anh, ngoài MasterChef, tôi từng nấu cho các sự kiện lớn ở New York, như tiệc tối cho 100 khách VIP.

Tôi quen với áp lực và luôn giữ bình tĩnh, đảm bảo món ăn hoàn hảo."

Nam cảm nhận dục vọng khi nghe giọng cô, hình dung cơ thể cô dưới áo sơ mi, ngực tròn, eo thon, nhưng giữ giọng bình tĩnh: "Jessie, cảm ơn cô.

Sự chân thành, kinh nghiệm, và kiến thức của cô khiến chúng tôi rất ấn tượng."

Jessie cúi đầu: "Thưa anh Nam, chị Leonor, tôi hy vọng được phục vụ gia đình anh chị.

Đây là cơ hội lớn nhất trong sự nghiệp của tôi."

Leonor mỉm cười: "Jessie, tôi rất thích sự nhiệt tình và câu chuyện của cô.

Cảm ơn cô đã chia sẻ."

Tối, vợ chồng Nam ngồi trong phòng khách, rộng 50 m², tường trắng trang nhã, ghế da nâu mềm mại, ánh đèn vàng từ đèn chùm pha lê dịu nhẹ, tạo không gian ấm áp giữa vẻ xa hoa của cung điện.

Isabella, 2 tuổi, đang ngủ với ông bà nội, Felipe và Letizia, trong phòng trẻ, để vợ chồng Nam có thời gian riêng tư.

Nam rót trà cam từ ấm bạc vào tách sứ trắng cho Leonor, nắm tay cô, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay mềm mại: "Leonor, anh đã suy nghĩ rất kỹ về các ứng viên hôm nay.

Anh nghĩ Jessie Lysiak là lựa chọn tốt nhất cho chúng ta.

Món cá hồi áp chảo của cô ấy không chỉ ngon mà còn giàu omega-3, protein, và vitamin, rất phù hợp cho thai kỳ của em."

Leonor nhấp trà, hương cam thoảng nhẹ, gật đầu: "Nam, em đồng ý món của Jessie rất tinh tế.

Vị sốt bơ chanh làm em thấy tươi mới, và salad quinoa thật sự bổ dưỡng, khiến em cảm thấy khỏe khoắn."

Nam tiếp tục, giọng chậm rãi: "Leonor, anh cũng ấn tượng với câu chuyện của Jessie.

Cô ấy từng đạt hạng 3 MasterChef Mỹ, mở nhà hàng ở New York, nhưng giờ gia đình cô ấy gặp khó khăn tài chính.

Anh nghĩ cô ấy không chỉ tài năng mà còn rất cần cơ hội này để nuôi hai con nhỏ."

Leonor tựa vai anh, váy lụa chạm vào tay anh: "Nam, em thích sự chân thành của Jessie.

Câu chuyện của cô ấy làm em cảm động.

Nhưng anh nghĩ sao về các ứng viên khác, như Maria, Pedro, hay Sofia?"

Nam vuốt tay cô, suy nghĩ: "Leonor, Maria có kiến thức dinh dưỡng rất khoa học, thực đơn của cô ấy được tính toán kỹ lưỡng, nhưng món súp bí đỏ hơi đơn điệu, thiếu điểm nhấn sáng tạo.

Em có thấy món súp của cô ấy hơi giống món thông thường không?"

Leonor gật: "Đúng thế, Nam.

Súp của Maria ngon, nhưng không làm em bất ngờ."

Nam tiếp: "Pedro thì nấu paella hải sản ổn, salad đậu lăng tươi, nhưng tổng thể không nổi bật như Jessie.

Anh thấy món của anh ấy thiếu chiều sâu, không có sự đột phá.

Em nghĩ sao?"

Leonor gật: "Nam, em đồng ý.

Món của Pedro ngon, nhưng không đặc biệt như món cá hồi của Jessie."

Nam nói tiếp: "Còn Sofia, món mì Ý sốt cá ngừ của cô ấy khá tốt, nhưng trình bày hơi đơn giản, và thực đơn cô ấy đề xuất thiếu sự đa dạng.

Jessie thì khác, cô ấy không chỉ nấu ngon mà còn biết cách kết hợp hương vị, trình bày món ăn như một tác phẩm nghệ thuật."

Leonor mỉm cười: "Nam, anh phân tích kỹ quá.

Em thấy Jessie có phong cách riêng, và món ăn của cô ấy làm em thấy vui vẻ, khỏe mạnh."

Nam gật: "Leonor, anh cũng thấy Jessie rất tận tâm.

Trong phỏng vấn, cô ấy nói muốn học ẩm thực Tây Ban Nha, như paella, gazpacho, và tạo món mới cho gia đình chúng ta.

Anh tin cô ấy sẽ chăm sóc em và con thật tốt."

Leonor hỏi: "Nam, anh có nghĩ Jessie sẽ gắn bó lâu dài không?

Em muốn đầu bếp của chúng ta ổn định."

Nam đáp: "Leonor, Jessie nói cô ấy cam kết cống hiến lâu dài, và anh tin cô ấy.

Với hoàn cảnh gia đình, cô ấy sẽ trân trọng cơ hội này."

Leonor hôn má anh, giọng dịu: "Nam, anh chu đáo quá.

Em tin vào lựa chọn của anh.

Hãy mời Jessie làm đầu bếp cho chúng ta."

Nam ôm cô, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô: "Leonor, cảm ơn em đã ủng hộ.

Anh sẽ soạn thư mời cho Jessie ngay tối nay.

Cô ấy sẽ là người phù hợp nhất."

Nam trở về phòng làm việc, góc phòng lát gỗ sồi, ánh sáng vàng từ đèn bàn pha lê chiếu lên bàn gỗ óc chó, tạo không gian yên tĩnh nhưng sang trọng.

Anh mở laptop, vào phần mềm thư điện tử, bắt đầu soạn thư: "Kính gửi cô Jessie Lysiak, tôi và Công chúa Leonor trân trọng mời cô đảm nhận vị trí đầu bếp riêng tại cung điện Zarzuela, bắt đầu từ ngày 1 tháng 11 năm 2037.

Mức lương hàng năm là 120,000 USD, bao gồm chỗ ở tại khu nhà nhân viên cung điện, bảo hiểm y tế toàn diện, và khoản hỗ trợ tài chính 50,000 USD để giải quyết khó khăn gia đình của cô.

Chúng tôi vô cùng ấn tượng với tài năng ẩm thực của cô, từ món cá hồi áp chảo tuyệt vời đến kiến thức dinh dưỡng chuyên sâu và kinh nghiệm từ MasterChef Mỹ mùa 4.

Chúng tôi mong chờ cô mang phong cách nấu ăn sáng tạo, sự tận tâm, và đam mê đến gia đình chúng tôi, đặc biệt để hỗ trợ sức khỏe của Công chúa Leonor trong thai kỳ.

Vui lòng xác nhận chấp nhận trước ngày 28 tháng 10 năm 2037.

Trân trọng, Nam, CEO AstroViet."

Anh đọc lại từng câu, chỉnh sửa từ ngữ để đảm bảo giọng điệu chuyên nghiệp, tôn trọng, nhưng vẫn ấm áp.

Anh thêm một đoạn: "Cô Jessie, chúng tôi đặc biệt đánh giá cao sự chân thành và câu chuyện cá nhân của cô.

Chúng tôi hy vọng công việc này không chỉ là cơ hội nghề nghiệp mà còn giúp cô vượt qua khó khăn hiện tại."

Khi nhấn gửi, lòng anh rạo rực, hình dung Jessie trong đồng phục đầu bếp, váy bó tôn lên ngực tròn, eo thon, tóc vàng óng ả xõa xuống vai.

Anh lắc đầu, tự nhủ: "Nam, mày phải tập trung vào Leonor, Isabella, và đứa con sắp sinh."

Nhưng dục vọng vẫn cháy âm ỉ, như ngọn lửa khó dập tắt.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 189: Ca sĩ


Buổi chiều ngày 29 tháng 11 năm 2037, nhà hàng tại khách sạn vũ trụ AstroViet hiện lên như một viên ngọc lơ lửng trong không gian, cách Trái Đất 400 km.

Phòng ăn, diện tích 150 m², được thiết kế với tường kính panorama dày 10 cm, trong suốt, cho phép thực khách ngắm Trái Đất xanh lam xoay chậm, mây trắng xoáy nhẹ, và các vì sao lấp lánh như kim cương trên nền đen vô tận của vũ trụ.

Sàn thép trắng phủ lớp chống trượt, phản chiếu ánh đèn LED từ trần, được lập trình mô phỏng bầu trời đêm với những chòm sao chuyển động chậm.

Không khí thoảng mùi sô-cô-la ngọt ngào từ bánh kem và vani từ các món tráng miệng, hòa quyện với tiếng nhạc piano tự động phát bản "Twinkle Twinkle Little Star", vang vọng qua hệ thống loa Bose tích hợp trong tường.

Ở trung tâm phòng là bàn dài 10 m, phủ khăn lụa trắng thêu hoa hồng vàng, được cố định bằng nam châm để không bay trong không trọng lực.

Trên bàn, bánh kem 3 tầng sô-cô-la, cao 1 m, được trang trí với kem trắng viết dòng chữ "Isabella – 3 Tuổi" và hình búp bê bằng đường fondant.

Xung quanh bánh, 30 bóng bay hồng, vàng, xanh lơ lửng, được buộc bằng dây mỏng vào ghế để giữ cố định.

Các khay bạc sáng bóng bày tôm hùm nướng bơ tỏi, cá hồi áp chảo sốt chanh leo, salad rau mầm với hạt quinoa, và ly nước ép cam không cồn, được phục vụ trong cốc thủy tinh chống tràn, thiết kế đặc biệt cho môi trường không trọng lực.

Hai robot phục vụ, cao 1 m, hình hộp, lướt trên ray từ, mang khay thức ăn, đèn LED xanh nhấp nháy, đảm bảo mọi món được giữ ấm ở 60 độ C.

Nam mặc vest đen Armani, cà vạt lụa xanh ngọc, bế Isabella trong bộ váy hồng phấn lộng lẫy, nơ đỏ trên mái tóc nâu xoăn.

Cô bé chỉ tay vào bánh kem, giọng trong trẻo: "Bố, bánh to quá!

Con muốn ăn ngay!"

Nam cười, hôn lên má con, cảm nhận làn da mềm mại, hơi ấm: "Isabella, con đợi bố cắt bánh nhé.

Hôm nay bố muốn con thật vui."

Isabella ôm cổ anh, cười khanh khách: "Bố, con thích tiệc trên trời!

Trái Đất đẹp lắm!"

Nam nhìn qua cửa sổ panorama, Trái Đất xanh lam hiện lên, đại dương lấp lánh, khiến anh tự hào về AstroViet: "Isabella, bố làm tất cả để con được ngắm cảnh này."

Leonor bước đến, mặc váy lụa xanh ngọc, dài chấm gối, ôm sát cơ thể, bụng bầu nhẹ nhô lên, biểu hiện thai kỳ tháng thứ ba.

Cô vuốt tóc Isabella, mỉm cười: "Nam, anh tổ chức tiệc tuyệt vời.

Nhìn Isabella vui thế này, em hạnh phúc lắm."

Nam nắm tay cô, cảm nhận sự mềm mại của làn da: "Leonor, anh muốn em và con có ngày đặc biệt.

Anh yêu hai mẹ con."

Leonor tựa vai anh, thì thầm: "Nam, em biết.

Anh là người bố, người chồng tuyệt vời."

Cô nhìn Trái Đất qua cửa sổ, ánh sáng xanh phản chiếu trên khuôn mặt thanh tú: "Nam, tổ chức sinh nhật trên vũ trụ là ý tưởng tuyệt nhất của anh."

Vua Felipe VI và hoàng hậu Letizia ngồi tại bàn chính, cạnh 20 khách mời, gồm nhân viên AstroViet và bạn bè hoàng gia Tây Ban Nha.

Felipe nâng ly nước ép cam, giọng trầm ấm: "Nam, tôi chưa từng dự sinh nhật nào đặc biệt như thế này.

Tiệc trên khách sạn vũ trụ là kỳ tích.

Cậu làm Isabella tự hào."

Nam cúi đầu: "Bố, con cảm ơn bố đã đến.

Con muốn Isabella nhớ ngày này mãi."

Letizia, vuốt tay Isabella, cười: "Nam, con chu đáo quá.

Isabella, cháu thích quà của bà không?"

Isabella giơ con búp bê Tây Ban Nha, mặc váy flamenco đỏ, reo lên: "Bà, con yêu búp bê này!

Bà giỏi quá!"

Letizia ôm cháu, hôn trán: "Isabella, bà yêu cháu.

Cháu là công chúa của bà."

Im Yoon-ah bước lên sân khấu nhỏ ở góc phòng, mặc váy sequin bạc lấp lánh, ôm sát ngực tròn và eo thon, tóc nâu xõa sóng, dài chạm vai.

Cô cầm micro, giọng nhẹ nhàng: "Chào mọi người, tôi là Im Yoon-ah, rất vinh dự được hát cho sinh nhật công chúa Isabella."

Cô bắt đầu với "Into the New World" của Girls' Generation, giọng trong trẻo, cao vút, vang vọng qua loa, khiến cả nhà hàng như rung lên.

Isabella vỗ tay, nhún nhảy trên ghế: "Cô Im Yoon-ah, cô hát hay quá!

Con thích bài này!"

Leonor vỗ tay, cười rạng rỡ: "Im Yoon-ah, giọng cô tuyệt vời.

Cô làm tiệc thêm sống động."

Im Yoon-ah cúi chào, mỉm cười: "Chị Leonor, cảm ơn chị.

Isabella đáng yêu quá, làm tôi muốn hát hết mình."

Cô tiếp tục với "Gee", nhịp điệu vui tươi, khiến khách mời nhún nhảy, một nhân viên AstroViet đứng dậy, giơ tay theo nhịp.

Isabella chạy lên sân khấu, kéo tay Im Yoon-ah: "Cô, hát nữa đi!

Con muốn nghe!"

Im Yoon-ah bế cô bé, hát "Happy Birthday" bằng giọng ngọt ngào, cả nhà hàng đồng thanh: "Chúc mừng sinh nhật Isabella!"

Bánh kem được cắt, Nam bón miếng đầu tiên cho Isabella, kem sô-cô-la dính má cô bé, khiến mọi người cười vang.

Isabella liếm môi: "Bố, bánh ngon lắm!

Con muốn ăn nữa!"

Nam lau má con, cười: "Isabella, con ăn từ từ, bố để dành cho con."

Nam dẫn Im Yoon-ah đến bàn gia đình, giới thiệu: "Im Yoon-ah, đây là Leonor, Isabella, bố Felipe, và mẹ Letizia."

Im Yoon-ah bắt tay Leonor, giọng ấm áp: "Chị Leonor, em hâm mộ chị từ lâu.

Chị và Isabella đẹp như thiên thần.

Được hát hôm nay là vinh dự của em."

Leonor nắm tay cô, cười: "Im Yoon-ah, cô quá khen.

Tiết mục của cô làm tiệc thêm rực rỡ.

Isabella mê cô rồi."

Felipe gật đầu, nâng ly: "Im Yoon-ah, cô là ngôi sao thực thụ.

Jordan và Tây Ban Nha đều yêu mến cô."

Letizia thêm: "Im Yoon-ah, tôi muốn mời cô hát ở sự kiện hoàng gia sau này.

Giọng cô làm tôi nhớ những ngày trẻ."

Im Yoon-ah đỏ mặt, cúi đầu: "Bác Felipe, bác Letizia, cháu cảm ơn.

Cháu rất vinh dự được có mặt hôm nay."

Isabella kéo tay cô, giọng líu lo: "Cô Im Yoon-ah, con muốn cô hát mãi!

Cô ở lại với con nhé?"

Im Yoon-ah vuốt tóc cô bé: "Isabella, cô sẽ hát cho cháu bất cứ khi nào cháu muốn.

Cô yêu nụ cười của cháu."

Cô lấy từ túi một chiếc vòng tay bạc nhỏ, khắc hình ngôi sao, đeo cho Isabella: "Isabella, quà sinh nhật của cô đây."

Isabella reo lên: "Cô Im Yoon-ah, con thích quá!"

Leonor ôm Im Yoon-ah: "Im Yoon-ah, cô chu đáo quá.

Cảm ơn cô."

Nam nhìn Im Yoon-ah, lòng xao xuyến trước vẻ đẹp và sự duyên dáng của cô, nhưng che giấu trước Leonor, giữ vẻ lịch thiệp.

Tiệc kết thúc lúc 20 giờ, ánh đèn nhà hàng mờ dần, robot phục vụ dọn dẹp, tiếng kim loại kêu nhẹ trên ray từ.

Khách mời rời đi bằng AstroPod, những chiếc tàu con thoi nhỏ lướt êm trong không gian, ánh đèn đỏ nhấp nháy trên thân tàu.

Gia đình hoàng gia Tây Ban Nha, gồm Leonor, Felipe VI, và Letizia, về module nghỉ ngơi riêng, cách nhà hàng 100 m qua hành lang kính, nơi họ sẽ nghỉ ngơi trong không gian sang trọng với giường lụa và cửa sổ panorama.

Nam nhìn Leonor, đang bế Isabella, cô bé ngáp dài, mắt lim dim, váy hồng phấn dính chút kem sô-cô-la từ bánh sinh nhật.

Anh nói, giọng trầm ấm: "Leonor, anh đưa Im Yoon-ah về phòng cô ấy, rồi về với em và Isabella ngay."

Leonor, trong váy lụa xanh ngọc lấp lánh dưới ánh đèn LED, gật đầu, môi chạm nhẹ môi anh, hơi thở thoảng mùi nước ép cam: "Nam, anh đi đi.

Em đưa Isabella đi ngủ.

Con mệt lắm rồi, nhìn con ôm búp bê mà xem."

Nam nhìn Isabella, cô bé ôm chặt con búp bê flamenco đỏ, đầu tựa vai mẹ, tóc nâu xoăn lòa xòa trên trán.

Cô bé thì thầm, giọng ngái ngủ: "Bố, hôn con đi."

Nam cúi xuống, hôn lên trán con, cảm nhận làn da mềm mại, ấm áp, mùi sữa thoảng từ tóc: "Isabella, con mơ đẹp nhé.

Bố yêu con nhiều lắm."

Leonor vuốt má anh, nụ cười dịu dàng: "Nam, anh về sớm nhé.

Em và Isabella đợi anh trong module."

Nam gật đầu, lòng ấm áp nhưng thoáng xao xuyến khi nghĩ đến Im Yoon-ah, giọng nhẹ: "Leonor, anh sẽ nhanh thôi.

Em và con ngủ ngon."

Nam nắm tay Im Yoon-ah, dẫn cô qua hành lang kính dài 50 m, tường trong suốt, ánh sao lấp lánh như kim cương rải rác trên nền đen vô tận của vũ trụ.

Trái Đất xanh lam xoay chậm bên dưới, đại dương lấp loáng ánh bạc, mây trắng trôi như lụa mỏng, tạo nên một bức tranh huyền ảo.

Hành lang thoảng mùi ozone từ hệ thống lọc không khí, sàn thép trắng kêu nhẹ dưới bước chân, giày cao gót của Im Yoon-ah gõ nhịp đều đặn, tạo âm thanh nhè nhẹ như một bản nhạc.

Họ đi chậm, bước chân hòa nhịp, hành lang kính như một con đường dẫn vào vũ trụ, ánh sao phản chiếu trên váy Im Yoon-ah, tạo thành những đốm sáng nhỏ.

Nam ngắm cô, váy sequin ôm sát cơ thể, đường cong hoàn hảo, tóc nâu lấp lánh, lòng anh xao xuyến, như bị hút vào một lực hấp dẫn vô hình.

Anh dừng lại giữa hành lang, kéo cô xoay người, tay giữ vai cô, giọng trầm: "Im Yoon-ah, cô có biết cô đẹp thế nào không?

Nhìn cô đứng đây, giữa ánh sao, tôi chỉ muốn thời gian ngừng trôi."

Cô đỏ mặt, tóc lòa xòa che một bên má, nụ cười nhẹ: "Nam, anh nói gì thế?

Tôi chỉ là một ca sĩ, đứng trước anh và Trái Đất, tôi thấy mình nhỏ bé."

Anh lắc đầu, tay vuốt nhẹ tóc cô, đẩy lọn tóc ra sau tai, cảm nhận sự mượt mà: "Im Yoon-ah, cô là ngôi sao sáng nhất tôi từng thấy.

Không phải Trái Đất, mà chính cô làm tôi không rời mắt."

Cô cười, tựa sát anh, ngực cô chạm nhẹ ngực anh, hơi thở gấp: "Nam, anh ngọt ngào quá.

Anh làm tim tôi đập nhanh hơn cả khi tôi hát trên sân khấu."

Họ tiếp tục đi, tay trong tay, qua những bức tường kính, ánh sáng từ sao và Trái Đất chiếu lên cơ thể họ, như vẽ nên một bức tranh sống động.

Nam cảm nhận nhịp tim cô qua bàn tay, nhanh và ấm, như hòa cùng nhịp tim anh.

Họ dừng trước cửa phòng Im Yoon-ah, một tấm thép trắng khắc logo AstroViet, sáng bóng, mở bằng cảm biến vân tay.

Nam giữ tay cô, ngón tay đan chặt, cảm nhận sự ấm áp, lòng xao xuyến: "Im Yoon-ah, cảm ơn cô đã làm sinh nhật Isabella đáng nhớ.

Cô không chỉ là ca sĩ, mà là người mang niềm vui đến gia đình tôi."

Cô mỉm cười, tóc lòa xòa trước trán, váy sequin ánh bạc ôm sát cơ thể, giọng nhẹ: "Nam, tôi mới là người cảm ơn anh.

Được hát cho Isabella, được gặp gia đình anh, là niềm vui lớn nhất của tôi hôm nay."

Anh nhìn cô, ánh sao phản chiếu trên da cô, giọng trầm: "Im Yoon-ah, cô đẹp quá.

Tôi muốn ở lại thêm chút nữa, để nghe cô kể về những ngôi sao ngoài kia."

Cô đỏ mặt, mở cửa bằng vân tay, cánh cửa trượt nhẹ, để lộ không gian sang trọng bên trong: "Nam, vào đi.

Tôi muốn chia sẻ khoảnh khắc này với anh, dưới ánh sao và Trái Đất."

Phòng ngủ của Im Yoon-ah rộng 20 m², được thiết kế tối giản nhưng sang trọng, với giường lụa trắng, gối lông ngỗng mềm mại, và cửa sổ panorama, chiếm trọn một bức tường, nhìn ra vũ trụ.

Trái Đất xanh lam hiện lên, mây trắng xoáy, đại dương lấp lánh ánh bạc, sao nhấp nháy như kim cương rải khắp không gian vô tận.

Không khí thoảng mùi hoa nhài từ nước hoa của cô, hòa với mùi ozone từ hệ thống lọc không khí.

Góc phòng là bếp nhỏ, bàn gỗ óc chó bóng loáng, kệ thép chứa thực phẩm khô, cà phê, và mì ăn liền Shin Ramyun nhập từ Hàn Quốc, gói đỏ rực xếp ngay ngắn.

Im Yoon-ah cởi giày cao gót, để lộ bàn chân nhỏ nhắn, móng chân sơn hồng nhạt, váy sequin lấp lánh khi cô di chuyển.

Cô bước vào bếp, giọng vui tươi, nhẹ nhàng: "Nam, tôi vẫn đói.

Tiệc ngon, nhưng tôi ăn ít để giữ giọng hát.

Anh ăn đêm với tôi nhé?

Tôi có mì Shin Ramyun, món ruột của tôi từ thời Girls' Generation."

Nam ngồi lên ghế da, cởi cà vạt, mở một cúc áo sơ mi, ngắm cô di chuyển uyển chuyển, ánh sao chiếu lên tóc cô: "Im Yoon-ah, tôi cũng đói.

Mì Hàn Quốc nghe hấp dẫn lắm."

Cô mở kệ, lấy ba gói mì Shin Ramyun, gói đỏ rực in chữ Hàn, cười rạng rỡ: "Nam, mì này cay nồng, đúng kiểu Hàn.

Anh thích cay không, hay tôi giảm ớt cho anh?"

Nam nháy mắt, đứng dậy, tiến gần cô, giọng trầm: "Im Yoon-ah, cay cỡ nào tôi cũng chịu được.

Cô cứ làm đúng kiểu của cô, tôi muốn thử tài nấu ăn của ngôi sao lớn."

Im Yoon-ah bật ấm điện, đổ nước lọc từ bình thép, nước sôi bốc hơi, tạo âm thanh sủi bọt nhẹ, hòa quyện với tiếng quạt lọc không khí.

Cô xé gói mì, đổ sợi mì vàng vào ba bát thép chống tràn, thêm gói súp cay đỏ rực, gói rau khô, và ba quả trứng luộc bóc sẵn, cắt đôi, lòng đỏ vàng óng.

Cô nói, giọng dịu dàng: "Nam, mì này phải ăn nóng, cay nồng, thêm trứng mới đúng điệu.

Anh đã ăn Shin Ramyun bao giờ chưa?"

Nam nghiêng người, ngắm cô đứng bên bếp, ánh sáng từ cửa sổ panorama chiếu lên tóc cô, lấp lánh như dải ngân hà: "Im Yoon-ah, tôi ăn vài lần ở Seoul, nhưng chưa được ăn mì do chính cô nấu.

Tôi tò mò lắm, muốn biết cô làm món này thế nào."

Cô quay lại, cười, tóc lòa xòa trước trán, váy sequin ôm sát ngực tròn: "Nam, anh sẽ thích.

Tôi pha mì nhanh thôi, nhưng phải làm đúng cách, như mẹ tôi dạy."

Cô rót nước sôi vào bát, sợi mì ngấm nước, tỏa mùi cay nồng của ớt, tỏi, hành, và nấm shiitake, hương thơm lan tỏa khắp căn phòng.

Cô đậy nắp bát, quay lại, váy sequin ánh bạc lấp lánh, giọng vui: "Nam, đợi 3 phút là mì chín.

Anh muốn thêm gì không?

Tôi có kim chi, phô mai lát, và ít hành lá khô đây."

Nam tiến sát, ngửi mùi nước hoa hoa nhài từ tóc cô, hòa với mùi mì cay, lòng rạo rực.

Anh đứng sau cô, tay vòng qua eo, cảm nhận cơ thể mềm mại qua lớp vải sequin, môi chạm gáy cô, nóng ấm, hơi thở nhẹ: "Im Yoon-ah, mì của cô là đủ rồi.

Nhưng ăn mì dưới ánh sao với cô sẽ làm mọi thứ ngon hơn."

Cô run nhẹ, tay giữ bát mì, giọng nhỏ, hơi thở gấp: "Nam, anh... táo bạo quá.

Chị Leonor đang đợi anh đấy."

Anh hôn sâu hơn vào gáy, môi lướt xuống cổ, cảm nhận mạch đập nhanh, giọng trầm: "Im Yoon-ah, chỉ một lát thôi.

Tôi muốn cô, ngay lúc này, giữa vũ trụ."

Cô quay người, môi cách môi anh vài cm, hơi thở gấp, mùi son đào thoảng: "Nam, anh làm tim tôi loạn nhịp.

Tôi cũng muốn anh, nhưng phải nhanh, đừng để ai biết."

Cô ôm cổ anh, môi chạm môi, lưỡi quấn, vị son đào ngọt ngào hòa quyện với hơi thở.

Nam siết chặt eo cô, kéo cô sát hơn, váy sequin cọ vào áo anh, tiếng vải sột soạt nhẹ: "Im Yoon-ah, tôi muốn cô từ lúc cô hát trên sân khấu, ánh sáng chiếu lên cô như một ngôi sao."

Họ hôn sâu, cơ thể áp sát, tiếng nước sôi trong ấm dần lặng, chỉ còn nhịp thở gấp gáp, tim đập nhanh, và ánh sao lấp lánh ngoài cửa sổ, như chứng kiến khoảnh khắc lãng mạn giữa họ.

Nam kéo khóa váy Im Yoon-ah, vải sequin bạc trượt xuống sàn thép, phát ra tiếng sột soạt nhẹ, để lộ cơ thể trần truồng, lồn hồng ướt át, ngực tròn cương cứng, lấp lánh dưới ánh sao từ cửa sổ panorama.

Cô đứng tựa cửa sổ, da mịn phản chiếu ánh sáng xanh lam của Trái Đất, đại dương lấp loáng bên ngoài như hòa quyện với đường cong cơ thể cô.

Nam ngắm cô, hơi thở nặng, ngón tay lướt nhẹ từ vai xuống eo, cảm nhận làn da mềm mại, ấm nóng, mỗi centimet như một lời mời gọi.

Cô cởi vest Nam, ngón tay thon dài mở từng cúc áo sơ mi trắng, để lộ ngực rắn chắc, cơ bụng săn chắc, rồi kéo quần, dương vật 20 cm cương cứng, nổi gân xanh, chạm vào đùi cô, nóng rực.

Cô run nhẹ, móng tay cắm vào vai anh, hơi thở gấp gáp, cơ thể áp sát, ngực cô cọ vào ngực anh, tạo cảm giác điện giật.

Nam đẩy cô tựa sát cửa sổ panorama, kính lạnh chạm lưng cô, Trái Đất xanh lam xoay chậm sau lưng, mây trắng trôi như lụa, đại dương lấp loáng ánh bạc.

Anh cúi xuống, môi hôn ngực cô, lưỡi lướt quanh núm vú, cảm nhận sự cương cứng, vị mặn của mồ hôi hòa với mùi nước hoa hoa nhài.

Cô cong người, tay bấu vai anh, móng tay cắm sâu, để lại vết đỏ nhạt.

Anh hôn xuống bụng cô, lưỡi lướt quanh rốn, da cô run nhẹ dưới môi anh, hơi thở cô nhanh hơn, ngực phập phồng.

Anh quỳ xuống, môi chạm lồn, lưỡi khám phá từng nếp gấp, cảm nhận sự ướt át, ấm nóng, mùi hương cơ thể cô nồng nàn, kích thích.

Cô rên khẽ, tay siết tóc anh, hông nhấc lên, như muốn anh đi sâu hơn.

Anh đứng dậy, dương vật cương cứng chạm vào lồn cô, chậm rãi đâm vào, từng cm, cảm nhận sự chặt khít, nóng ẩm, như hòa quyện với không gian vũ trụ ngoài kia.

Cô rên, móng tay cào lưng anh, để lại vết dài, cơ thể cong lên, ngực ép sát ngực anh.

Anh ra vào chậm rãi, mỗi nhịp sâu, cảm nhận lồn cô siết chặt, nước lồn chảy xuống đùi, lấp lánh dưới ánh sao.

Cô đạt cực khoái, cơ thể run rẩy, nước lồn tuôn trào, hơi thở gấp, móng tay cắm sâu vào lưng anh.

Anh xuất tinh, tinh trùng tràn, nóng hổi, hòa vào cơ thể cô, cả hai thở hổn hển, môi chạm môi, lưỡi quấn, vị son đào hòa với mồ hôi.

Nam bế cô lên, đặt xuống giường lụa trắng, gối lông ngỗng mềm mại ôm lấy cơ thể cô.

Cô nằm ngửa, chân dang rộng, tóc nâu xõa trên gối, lấp lánh dưới ánh sao xuyên qua cửa sổ.

Anh quỳ giữa chân cô, hôn đùi trong, lưỡi lướt trên da, cảm nhận sự mềm mại, mùi da cô hòa với không khí mát lạnh của phòng.

Anh hôn lên lồn cô lần nữa, lưỡi khám phá, cảm nhận sự ướt át, cô cong người, tay siết ga giường, hơi thở nặng nề.

Anh đâm dương vật vào lồn cô từ trên, chậm rãi, sâu, cảm nhận từng nếp gấp, sự nóng ẩm bao quanh.

Cô quấn chân quanh hông anh, hông nhấc lên, hòa nhịp, ngực cô cọ vào ngực anh, núm vú cương cứng chạm da anh, tạo cảm giác rạo rực.

Anh siết tay cô, ngón tay đan chặt, ra vào nhịp nhàng, mỗi nhịp như kéo dài thời gian, hòa cùng nhịp xoay của Trái Đất ngoài cửa sổ.

Cô đạt cực khoái lần hai, cơ thể run mạnh, nước lồn chảy xuống ga giường, móng tay cào lưng anh, để lại vết đỏ dài.

Anh tăng nhịp, mồ hôi lấm tấm trên trán, xuất tinh lần nữa, tinh trùng tràn, cơ thể nóng rực, cả hai ngã xuống giường, thở hổn hển, cơ thể áp sát, mồ hôi hòa quyện.

Anh vuốt tóc cô, môi chạm trán, cảm nhận hơi ấm, cơ thể cô mềm mại tựa vào anh, như muốn hòa làm một.

Họ đổi tư thế, Im Yoon-ah quỳ trên giường, lưng cong, mông tròn nâng lên, mời gọi.

Nam đứng sau, tay vuốt dọc lưng cô, cảm nhận đường cong mịn màng, da cô lấp lánh dưới ánh sao.

Anh hôn gáy cô, lưỡi lướt xuống cột sống, cảm nhận từng đốt xương, hơi thở cô gấp gáp, hông khẽ lắc.

Anh đâm dương vật vào lồn cô từ phía sau, chậm rãi, sâu, cảm nhận sự chặt khít, nóng ẩm, lồn cô siết chặt, như không muốn buông.

Cô rên, tay bấu gối, hông đẩy ngược lại, hòa nhịp với anh, ngực cô đung đưa, lấp lánh dưới ánh sáng xanh lam.

Anh bóp mông cô, ngón tay cắm nhẹ vào da, ra vào nhịp nhàng, mỗi nhịp như kéo dài khoảnh khắc, Trái Đất ngoài cửa sổ xoay chậm, như chứng kiến dục vọng của họ.

Cô đạt cực khoái lần ba, cơ thể run rẩy, nước lồn chảy xuống đùi, lấp lánh như ngọc.

Anh xuất tinh, tinh trùng tràn, cả hai ngã xuống giường, cơ thể áp sát, mồ hôi thấm đẫm, hơi thở hòa quyện.

Anh ôm cô từ phía sau, tay vuốt bụng cô, cảm nhận làn da mềm, hơi thở dần chậm lại, không gian tĩnh lặng chỉ còn tiếng quạt lọc không khí và ánh sao lấp lánh.

Mệt lả, họ nằm trên giường, trần truồng, cơ thể Im Yoon-ah áp sát Nam, ngực cô tựa vào ngực anh, ấm nóng, hơi thở chậm dần.

Cô nhìn bát mì trên bàn gỗ, mỉm cười, giọng nhỏ: "Nam, mì nguội hết rồi.

Chắc trương phồng luôn."

Nam kéo cô dậy, cả hai trần truồng, bước đến bếp nhỏ, ngồi trên ghế da, trước cửa sổ panorama.

Hai bát mì Shin Ramyun, sợi mì trương phồng, nước súp đục, trứng luộc vỡ nhẹ, vẫn tỏa mùi cay nồng của ớt, tỏi, và hành.

Nam gắp một đũa mì, đút cho Im Yoon-ah, sợi mì trơn tuột, dính súp trên môi cô, lấp lánh dưới ánh sao.

Cô gắp mì đút lại, sợi mì văng nước súp lên ngực cô, chảy xuống bụng, lấp lánh như ngọc.

Nam lau nước súp trên ngực cô bằng ngón tay, lướt chậm, cảm nhận da cô mềm mại, rồi hôn nhẹ lên chỗ nước súp, vị cay thoảng.

Cô cười, tựa vai anh, gắp thêm mì, nhai chậm, môi dính súp, ngực phập phồng.

Trái Đất xanh lam ngoài cửa sổ, mây trắng xoáy, đại dương lấp loáng, sao lấp lánh như kim cương, như hòa quyện với cơ thể họ.

Nam đút mì cho cô, cố ý để sợi mì văng súp lên má cô, rồi cúi xuống, hôn nhẹ, lau súp bằng môi, cảm nhận làn da mịn.

Cô cười, ném sợi mì vào anh, súp bắn lên ngực anh, lấp lánh.

Anh kéo cô sát, lau súp trên má cô bằng ngón tay, rồi hôn sâu, môi chạm môi, vị mì cay hòa quyện, hơi thở gấp.

Cô ôm cổ anh, ngực ép sát ngực anh, tay vuốt lưng anh, móng tay lướt nhẹ, để lại cảm giác râm ran.

Họ ăn chậm, từng đũa mì, nước súp dính da, ánh sao phản chiếu trên cơ thể trần truồng, tiếng cười khẽ hòa với không gian tĩnh lặng.

Im Yoon-ah tựa đầu vào ngực anh, gắp miếng trứng, đút cho anh, ngón tay chạm môi anh, mềm mại.

Anh nhai chậm, tay vuốt tóc cô, cảm nhận sự mềm mại, rồi hôn đỉnh đầu cô, hơi thở nóng.

Cô thì thầm, giọng nhẹ: "Nam, tôi muốn mãi thế này, chỉ anh và tôi, dưới ánh sao."

Anh ôm cô chặt, tay lướt dọc lưng cô, cảm nhận đường cong, thì thầm: "Im Yoon-ah, cô làm tôi quên hết mọi thứ."

Họ ăn tiếp, ngắm Trái Đất xoay chậm, sao lấp lánh, không gian như thuộc về riêng họ.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 190: Ụ đóng tàu vận tải liên hành tinh


Sáng 30 tháng 11 năm 2037, nhà hàng khách sạn vũ trụ AstroViet, quỹ đạo 400 km, sáng rực ánh sáng LED trắng dịu, phản chiếu trên tường kính panorama, nơi Trái Đất xanh lam xoay chậm, đại dương Thái Bình lấp lánh ánh mặt trời, mây trắng trôi lững lờ như những dải lụa, ánh sao lấp lánh trong chân không đen thẳm.

Nhà hàng rộng 150 m², sàn titan bóng loáng, phản chiếu ánh sáng như gương, trần cong cao 5 mét, treo đèn chùm pha lê nhân tạo lơ lửng không trọng lực, mỗi viên pha lê lấp lánh như ngôi sao nhỏ, tạo không gian sang trọng, xa hoa.

Bàn dài 10 m, phủ khăn lụa trắng thêu hoa hồng vàng tinh xảo, bày bữa sáng tinh tế: bánh mì nướng Pháp giòn rụm, bơ lỏng chảy vàng óng, cá hồi xông khói Na Uy hồng tươi, cắt mỏng, xếp thành hình hoa; trứng chần lòng đỏ vàng ươm, bề mặt mịn màng; salad trái cây với dâu tây ngọt mọng, xoài chín vàng, việt quất tím đậm, và kiwi thái lát; cà phê không trọng lực đựng trong cốc hút đặc biệt, mùi cà phê rang lan tỏa, hòa quyện với hương bơ và cá hồi.

Đĩa sứ trắng, dao nĩa bạc chạm khắc, ly thủy tinh trong suốt chứa nước cam ép, ánh sáng LED phản chiếu, tạo nên bức tranh ẩm thực lộng lẫy.

Nam ngồi cạnh Leonor, trong khi Isabella, ngồi trên ghế cao thiết kế đặc biệt cho trẻ em, chân đung đưa, cầm thìa bạc nhỏ xúc việt quất, nước quả dính môi, cười rạng rỡ: "Bố, quả này ngọt lắm!

Con thích ăn sáng trên trời, bay bay như chim!"

Nam vuốt tóc con, lọn tóc mềm mại lướt qua ngón tay, anh hôn má con, cảm nhận làn da ấm áp: "Isabella, bố vui khi con thích.

Con ăn nhiều nhé, để lớn nhanh như công chúa!"

Cô bé gật đầu, nhón miếng cá hồi, miệng nhai nhóp nhép, giọng trong trẻo: "Bố, cá này ngon!

Hôm qua tiệc sinh nhật con vui lắm, cô Yoon-ah hát hay, bánh kem có dâu tây to!"

Leonor cười dịu dàng, lấy khăn lụa trắng lau nước quả trên môi con, động tác nhẹ nhàng: "Nam, anh tổ chức tiệc sinh nhật tuyệt vời.

Isabella kể cả đêm về cô Yoon-ah, con mê cô ấy rồi."

Nam nắm tay Leonor, ngón tay đan chặt, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay cô, mùi nước hoa hoa hồng thoảng qua: "Leonor, anh muốn con và em luôn hạnh phúc.

Tiệc trên vũ trụ là món quà đặc biệt cho Isabella, và anh mừng khi cả nhà thích."

Leonor nghiêng đầu, tựa vai anh, váy lụa xanh kêu sột soạt: "Nam, anh luôn làm em bất ngờ.

Isabella sẽ nhớ sinh nhật này mãi."

Vua Felipe ngồi đối diện, cắt cá hồi thành miếng nhỏ, động tác chậm rãi, tao nhã.

Hoàng hậu Letizia mặc váy lụa tím đậm, đeo vòng ngọc trai trắng, nhấp cà phê, cốc hút kêu khẽ, mùi cà phê hòa với không khí.

Felipe nói, giọng trầm, đậm chất hoàng gia: "Nam, ăn sáng trên vũ trụ thật đặc biệt.

Nhà hàng này như cung điện giữa không gian, cậu làm bố ngạc nhiên với thiết kế và sự tinh tế."

Letizia gật, thêm với giọng ấm áp: "Nam, mẹ chưa bao giờ nghĩ sẽ dự sinh nhật cháu ngoại ở quỹ đạo 400 km.

Khách sạn của cậu là kỳ quan, từ cửa sổ panorama đến món ăn, mọi thứ đều hoàn hảo."

Nam cười, nâng ly nước cam ép, ánh sáng phản chiếu trên ly thủy tinh, tạo những tia sáng nhỏ: "Bố, mẹ, con cảm ơn bố mẹ đã đến dự sinh nhật Isabella.

Con muốn gia đình mình có những khoảnh khắc đáng nhớ, và khách sạn này là tâm huyết của con."

Isabella, lơ lửng nhẹ trên ghế vì không trọng lực, váy hồng bay bay, chạy quanh bàn, ôm Letizia, giọng ríu rít: "Bà, con yêu bà!

Ông bà ở đây chơi với con nhé, con muốn bay tiếp!"

Letizia bế cháu, hôn trán, cảm nhận mái tóc mềm: "Isabella, bà yêu con lắm.

Ông bà sẽ về Trái Đất, nhưng bà hứa sẽ chơi với con ở Madrid, được không?"

Felipe vuốt tóc cháu, cười hiền: "Isabella, ông sẽ kể chuyện cho con ở Zarzuela, về những chuyến đi của ông thời trẻ, khi ông còn bay khắp châu Âu."

Nam đặt ly xuống, giọng hào hứng, hơi chậm rãi, để mọi người cảm nhận rõ sự quan trọng: "Bố, mẹ, Leonor, Isabella, hôm nay là ngày lịch sử của AstroViet.

Ụ đóng tàu vận tải liên hành tinh ở quỹ đạo 36,000 km vừa hoàn tất, dài 2 km, rộng 500 m, có thể đóng tàu chở 10,000 tấn đến Sao Hỏa và vành đai tiểu hành tinh.

Mọi người có muốn bay cùng con đến nghiệm thu không?

Đó là bước tiến lớn cho sứ mệnh Sao Hỏa 2045, và con muốn gia đình mình chứng kiến."

Felipe đặt dao xuống, lắc đầu nhẹ, giọng trầm: "Nam, bố rất tự hào về con, nhưng bố muốn về Zarzuela nghỉ ngơi.

Tiệc hôm qua vui, nhưng bố già rồi, không chịu nổi chuyến bay xa 36,000 km nữa."

Letizia vuốt tay Isabella, nói với giọng dịu dàng: "Nam, mẹ cũng muốn đưa Isabella về Madrid.

Con và đội AstroViet làm xuất sắc, mẹ tin con sẽ thành công mà không cần mẹ xem tận mắt."

Leonor ôm Nam, tựa đầu vào vai anh, váy lụa xanh kêu sột soạt, giọng thì thầm: "Nam, em mệt vì thai kỳ, và Isabella cần nghỉ ngơi sau tiệc.

Em muốn đưa con về Zarzuela.

Anh đi nghiệm thu đi, em ủng hộ anh từ xa, như mọi khi."

Nam hôn trán cô, cảm nhận mùi nước hoa hoa hồng, làn da mềm mại: "Leonor, cảm ơn em đã luôn bên anh.

Anh sẽ về sớm với em và con, anh hứa."

Anh bế Isabella, hôn má con, cảm nhận hơi thở trẻ thơ: "Isabella, con ngoan với mẹ và ông bà nhé.

Bố sẽ mang quà từ không gian về cho con."

Cô bé cười, ôm cổ anh, giọng trong trẻo: "Bố, con chờ bố về!

Con muốn quà là ngôi sao sáng nhất!"

Nam cười lớn, ôm con chặt: "Isabella, bố sẽ cố tìm ngôi sao đẹp nhất cho con, công chúa của bố."

Gia đình đứng dậy, chuẩn bị lên AstroPod.

Leonor chỉnh váy, ôm Nam lần nữa: "Nam, anh cẩn thận nhé.

Em và Isabella chờ anh ở Madrid."

Felipe vỗ vai anh: "Nam, cậu làm tốt lắm.

Bố tự hào về con rể."

Letizia hôn má anh: "Nam, giữ sức khỏe.

Mẹ mong sớm gặp cậu ở Zarzuela."

Isabella vẫy tay, váy hồng bay: "Bố, về sớm nhé!"

Họ lên AstroPod, động cơ rung nhẹ, cửa kính đóng lại, con tàu lướt qua chân không, bay về sân bay vũ trụ Phú Quốc, rồi từ đó về Madrid.

Nam đứng ở hành lang kính, ánh sao phản chiếu trên tường titan, lòng thoáng nghĩ đến Leonor và Isabella, nụ cười của con gái như ngôi sao sáng trong tâm trí.

Nhưng anh cũng háo hức, tâm trí hướng về ụ đóng tàu, kỳ quan công nghệ mà anh đã dồn tâm huyết xây dựng.

Anh đi qua hành lang dài, sàn titan kêu khẽ dưới giày, đến phòng suite của Im Yoon-ah, số 304, gõ cửa gỗ chạm khắc tinh xảo, hoa văn hình ngôi sao và hành tinh.

Im Yoon-ah mở cửa, mặc áo lụa trắng mỏng, tóc nâu xõa dài đến vai, lọn tóc xoăn nhẹ, mùi nước hoa hoa nhài thoảng, khuôn mặt thanh tú còn ngái ngủ, đôi môi hồng mọng bóng nhẹ son đào.

Cô cười, giọng nhẹ: "Nam, anh đến sớm thế!

Tôi mới ngủ dậy, chưa kịp đánh răng nữa."

Nam cười, ngắm đường cong cơ thể cô dưới áo lụa, ngực tròn, eo thon, hông đầy đặn: "Yoon-ah, cô đẹp tự nhiên thế này đủ làm tôi ngẩn ngơ.

Hôm qua cô hát tuyệt vời trong tiệc sinh nhật, Isabella mê cô luôn, kể mãi không ngừng."

Cô đỏ mặt, vuốt lọn tóc, đứng dựa cửa, ánh sáng LED chiếu lên da cô, sáng mịn: "Nam, tôi vui khi Isabella thích.

Tiệc sinh nhật trên vũ trụ thật khó quên, anh tổ chức hoành tráng quá, từ bánh kem đến màn trình diễn ánh sáng."

Nam bước vào phòng suite, ngồi trên ghế da trắng, ngắm cửa sổ panorama lộ Trái Đất xanh lam, đại dương lấp lánh: "Yoon-ah, hôm nay ụ đóng tàu vận tải liên hành tinh hoàn tất, dài 2 km, ở quỹ đạo 36,000 km.

Cô muốn cùng tôi bay đến nghiệm thu không?

Đó là kỳ quan của AstroViet, và tôi muốn cô chứng kiến khoảnh khắc lịch sử này."

Yoon-ah gật, váy lụa ôm sát cơ thể, đứng dậy, đi đến tủ quần áo: "Nam, tôi rất muốn thấy.

Ụ đóng tàu nghe như giấc mơ viễn tưởng, tôi không thể bỏ lỡ.

Để tôi chuẩn bị đồ phi hành gia ngay."

Cô mặc bộ đồ phi hành gia trắng, khóa kéo bó sát, lộ đường cong hoàn hảo, ngực tròn, eo thon, hông cong.

Nam đứng dậy, nắm tay cô, cảm nhận làn da mềm mại qua găng tay: "Yoon-ah, cô sẽ kinh ngạc khi thấy ụ.

Đi thôi, chúng ta sẽ cùng khám phá!"

Họ rời phòng suite, đi qua hành lang kính, lên AstroPod, động cơ kêu ù ù, con tàu lướt qua vũ trụ đen thẳm, hướng đến ụ đóng tàu, ánh sáng từ 500 tấm pin mặt trời lấp lánh như ngọn lửa phía xa.

Ụ đóng tàu vận tải liên hành tinh, dài 2 km, rộng 500 m, cao 300 m, lấp lánh thép carbon cường độ 10^6 N/m² và hợp kim titan, lơ lửng trong chân không, bao quanh bởi 500 tấm pin mặt trời 10 m², sáng rực như ngọn lửa giữa bóng tối vũ trụ.

Bốn khoang đóng tàu, mỗi khoang 1,2 km x 250 m, ray từ trường 5 Tesla phát sáng đỏ rực, chạy dọc như những con rắn ánh sáng.

Robot hình nhện, 200 con, mỗi con nặng 500 kg, 6 cánh tay titan dài 2 m, di chuyển nhịp nhàng như vũ điệu công nghệ, hàn laser 100 kW phát tia đỏ rực, khoan plasma 50 kW cắt titan chính xác 0,1 mm, camera 12K quay khung tàu với độ nét hoàn hảo, pin mặt trời 10 kW cung cấp năng lượng liên tục.

Một nghìn robot phụ trợ, nhỏ hơn, di chuyển như đàn kiến, vận chuyển tấm graphene mỏng như giấy, sáng lấp lánh, và khối vonfram nặng trịch, xếp chồng trong kho vật liệu.

Nam và Yoon-ah, mặc đồ phi hành gia trắng, mũ kính trong suốt, bước vào khoang điều hành chính, diện tích 100 m², mùi ozone thoảng từ hệ thống làm mát nitơ lỏng chảy với tốc độ 100 lít/giờ, tường thép trắng bóng loáng, phản chiếu ánh sáng LED trắng dịu.

Màn hình 8K, dài 10 m, hiển thị chi tiết từng robot: hình ảnh tia laser đỏ rực hàn khung titan, cảm biến áp suất kiểm tra độ kín, và dữ liệu từ trường 5 Tesla ổn định.

AI AstroBot-7, giọng nữ mượt mà, báo cáo qua loa: "Hiệu suất robot đạt 97%, từ trường ổn định 99,8%, áp suất khoang đạt 5 bar, kho vật liệu đầy đủ: 1,500 tấn thép, 500 tấn titan, 200 tấn graphene, 100 tấn vonfram.

Tất cả hệ thống sẵn sàng cho đóng tàu từ 15/12/2037."

Kỹ sư trưởng Trần Văn Hùngxuất hiện trên màn hình video từ sân bay vũ trụ Phú Quốc, mặc áo sơ mi xanh, tóc chải gọn, giọng chắc chắn: "Anh Nam, ụ đã hoàn tất đúng tiến độ.

Tất cả hệ thống đạt chuẩn, ray từ trường chịu tải 10,000 tấn, hàn khung hoàn thiện 600 m mỗi ngày, kiểm tra bức xạ và vi thiên thạch đạt 100%.

Kho vật liệu đã sẵn sàng cho tàu đầu tiên."

Nam kiểm tra tablet, lướt qua biểu đồ hiệu suất, dữ liệu áp suất, và hình ảnh 3D của khoang tàu, giọng chậm rãi: "Anh Hùng, đội làm xuất sắc, vượt cả mong đợi của tôi.

Tôi muốn kiểm tra khoang 1 và 2 trực tiếp, đặc biệt ray từ trường và kho vật liệu.

Anh gửi thêm báo cáo chi tiết về graphene và vonfram nhé."

Hùng gật, gõ nhanh trên laptop: "Anh Nam, tôi sẽ gửi báo cáo ngay.

Chúc mừng anh, đây là cột mốc lịch sử của AstroViet!"

Nam gật, quay sang Yoon-ah, chỉ vào màn hình: "Yoon-ah, cô thấy không, robot hình nhện này hàn 600 m khung mỗi ngày, chính xác đến từng micromet.

Ụ này sẽ đóng tàu chở 10,000 tấn đến Sao Hỏa."

Yoon-ah trầm trồ, giọng ngạc nhiên, ngón tay lướt qua màn hình tablet: "Nam, ụ này như thành phố không gian, hoành tráng hơn tôi tưởng.

Robot chuyển động như sống, anh xây được kỳ quan thật!"

Nam cười, nắm tay cô chặt hơn, cảm nhận hơi ấm qua găng phi hành gia: "Yoon-ah, đây là bước đầu cho sứ mệnh Sao Hỏa 2045.

Tôi muốn cô chứng kiến giấc mơ này, vì cô là người đặc biệt với tôi."

Họ rời khoang điều hành chính, đi qua hành lang thép dài 50 m, kính panorama lộ khung ụ bên ngoài, robot hình nhện hàn tia laser đỏ rực, khung titan sáng bóng như gương, phản chiếu ánh sáng pin mặt trời.

Nam dẫn Yoon-ah vào khoang 1, dài 1,2 km, ray từ trường đỏ rực chạy dọc, robot kiểm tra áp suất bằng cảm biến 12K, tiếng hàn laser kêu xì xì, như bản nhạc công nghệ.

Nam kiểm tra màn hình, thấy dữ liệu áp suất ổn định ở 5 bar: "Yoon-ah, khoang này sẽ đóng thân tàu 10,000 tấn, dài 500 m, với động cơ plasma 10 MW, đủ sức bay đến vành đai tiểu hành tinh."

Cô gật, ngắm khung titan cao 20 m, sáng lấp lánh: "Nam, tôi không tưởng tượng nổi quy mô này.

Anh làm tôi tự hào, như thể tôi đang sống trong phim viễn tưởng."

Nam chỉ vào robot vận chuyển graphene, tấm vật liệu mỏng như giấy, sáng óng ánh: "Yoon-ah, graphene nhẹ gấp 10 lần thép, chịu nhiệt 3,000 độ C, sẽ làm thân tàu bền hơn bất kỳ thứ gì trên Trái Đất."

Yoon-ah mỉm cười, nắm tay anh, giọng mềm mại: "Nam, anh nói về công nghệ mà như kể chuyện tình, đầy đam mê.

Tôi muốn đi khắp ụ này với anh."

Nam dẫn cô đến khoang 2, nơi robot hàn khung titan, tia laser đỏ rực chiếu sáng, tiếng khoan plasma kêu vo vo.

Anh kiểm tra dữ liệu, thấy từ trường ổn định, giọng hài lòng: "Yoon-ah, khoang 2 hoàn hảo.

Tôi nghĩ chúng ta nên vào phòng điều hành phụ để kiểm tra thêm."

Nam kéo Im Yoon-ah vào phòng điều hành phụ, diện tích 20 m², cửa thép tự động đóng, tiếng khóa kêu "cạch" vang trong không gian tĩnh lặng, cách âm hoàn toàn với khoang chính.

Màn hình nhỏ 4K hiển thị robot kiểm tra kho vật liệu, hình ảnh tấm titan và graphene lướt qua, ánh sáng LED trắng dịu chiếu lên bàn điều khiển titan, mùi titan mới thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi ozone từ hệ thống làm mát.

Nam cởi mũ phi hành gia của Yoon-ah, để lộ mái tóc nâu xõa dài, lọn tóc xoăn nhẹ lướt qua vai, mùi nước hoa hoa nhài nồng nàn lan tỏa, khiến tim anh đập nhanh, mạch máu nóng lên.

Anh vòng tay ôm eo cô, ngón tay lướt trên lớp vải lụa mỏng dưới bộ đồ phi hành gia, cảm nhận đường cong hoàn hảo, eo thon, hông tròn: "Yoon-ah, cô đẹp quá, làm tôi không kiềm được giữa không gian này, trong ụ đóng tàu của tôi."

Cô run nhẹ, cơ thể tựa lưng vào anh, hơi thở nhanh, giọng thì thầm: "Nam, anh táo bạo quá, ở đây sao nổi?

Robot có camera 12K đấy, nếu ai thấy thì sao?"

Anh cười khẽ, môi lướt trên gáy cô, cảm nhận làn da mịn màng, hơi ấm lan qua môi: "Yoon-ah, camera không quay vào đây.

Chỉ có tôi và cô, giữa vũ trụ bao la, không ai biết."

Cô quay người, đôi môi hồng mọng gần sát anh, hơi thở thơm mùi son đào: "Nam, anh làm tim tôi loạn nhịp.

Anh chắc chứ, không ai thấy thật không?

Tôi sợ lắm, nhưng anh làm tôi muốn thử."

Nam gật, kéo khóa áo phi hành gia của cô, từng răng khóa kêu "rẹt" chậm rãi, để lộ lớp lụa trắng bên trong, ngực tròn cương cứng hiện rõ, núm hồng nhạt nổi lên qua vải mỏng.

Anh cởi áo lụa, để lộ lồn hồng ướt át, lông mượt, cơ thể cô lấp lánh dưới ánh LED, da trắng mịn như sứ.

Yoon-ah kéo khóa quần Nam, ngón tay thon dài lướt qua, dương vật 20 cm cương cứng, mạch máu nổi rõ, đầu khấc đỏ hồng, nóng hổi.

Anh đẩy cô tựa bàn điều khiển, màn hình rung nhẹ khi lưng cô chạm, anh đâm dương vật vào lồn cô, chậm rãi, cảm nhận sự siết chặt, ướt át, nóng ấm bao quanh, từng nếp gấp trong lồn cô ôm lấy anh.

Yoon-ah rên khẽ, tay bám vai anh, móng tay cắm nhẹ vào da qua lớp áo, cơ thể cô cong lên, ngực phập phồng, hơi thở đứt quãng.

Anh ra vào chậm, từng nhịp đều đặn, bóp ngực cô, ngón tay lướt qua núm, cảm nhận sự săn chắc, da cô nóng lên dưới tay anh.

Anh hôn môi cô, lưỡi quấn, vị son đào ngọt ngào lan trong miệng, hơi thở cô nóng hổi, hòa quyện với anh.

Cô đạt cực khoái, nước lồn chảy xuống sàn thép, cơ thể run rẩy, ngực phập phồng mạnh hơn.

Anh tăng nhịp, dương vật đâm sâu, cảm nhận lồn cô co bóp, anh xuất tinh, tinh trùng tràn ra, chảy dọc đùi cô, nóng hổi, hòa lẫn nước lồn.

Anh ôm cô chặt, môi lướt trên cổ cô, cảm nhận làn da mịn màng, mùi nước hoa hoa nhài nồng nàn.

Họ đổi tư thế, Yoon-ah ngồi lên bàn, chân quấn hông anh, váy lụa tụt xuống sàn, cơ thể trần truồng lấp lánh dưới ánh LED, ngực tròn, núm cương cứng, lồn hồng ướt át.

Anh đâm vào lần nữa, chậm rãi, cảm nhận từng nếp gấp trong lồn cô, sự siết chặt khiến anh rạo rực, dương vật cương cứng hơn, mạch máu nổi rõ.

Cô cong lưng, tay bám bàn, móng tay cào nhẹ lên titan, ngực phập phồng, da cô lấm tấm mồ hôi.

Anh bóp hông cô, ngón tay lún vào da, đẩy mạnh, cảm nhận lồn cô co bóp, ướt át hơn, nước lồn chảy thành dòng, nhỏ giọt xuống bàn.

Cô đạt cực khoái lần hai, cơ thể cong lên, ngực run rẩy, hơi thở hổn hển, tóc bết mồ hôi dính vào má.

Anh hôn ngực cô, môi lướt qua núm, cảm nhận sự cương cứng, lưỡi xoay nhẹ, khiến cô rên khẽ.

Anh xuất tinh lần hai, tinh trùng hòa lẫn nước lồn, chảy xuống sàn thép, ánh sáng LED phản chiếu, tạo những vệt sáng nhỏ.

Họ thở hổn hển, cơ thể dính chặt, mồ hôi lấm tấm trên trán, mùi cơ thể hòa quyện với nước hoa hoa nhài.

Yoon-ah chỉnh áo, tóc rối, giọng thì thầm: "Nam, anh làm tôi tan chảy."

Nam cài khóa, hôn má cô, giọng dịu: "Yoon-ah, cô thật đặc biệt."

Họ lau mồ hôi, rời phòng, kiểm tra khoang 2, nơi robot hàn khung titan, tia laser đỏ rực chiếu sáng chân không, tiếng hàn kêu xì xì hòa với nhịp tim còn đập mạnh của cả hai.

Nam và Im Yoon-ah mặc lại đồ phi hành gia, dây an toàn titan kết nối, bước ra ngoài ụ, đi bộ không gian trên khung thép dài 2 km, chân không im lặng, Trái Đất xanh lam lấp lánh xa xa, đại dương lấp loáng ánh mặt trời, mây trắng trôi như lụa, sao sáng như kim cương rải khắp vũ trụ.

Robot hình nhện, 200 con, mỗi con 6 cánh tay titan, hàn laser tia lửa đỏ rực, khoan plasma cắt titan chính xác 0,1 mm, hoàn thiện khoang 2.

Nam chỉ tay, giọng qua bộ đàm, chậm rãi, rõ ràng: "Yoon-ah, khoang này sẽ đóng tàu chở 10,000 tấn đến Sao Hỏa và vành đai tiểu hành tinh.

Tàu đầu tiên sẽ dài 500 m, động cơ plasma 10 MW, tốc độ tối đa 100,000 km/h."

Yoon-ah nắm tay anh, giọng ngưỡng mộ qua bộ đàm: "Nam, anh biến giấc mơ viễn tưởng thành hiện thực.

Tôi tự hào được đứng đây, cạnh anh, trong không gian bao la."

Mũ phi hành gia hiển thị dữ liệu từ AI AstroBot-7, màn hình trong suốt hiện lên số liệu: "Nghiệm thu hoàn tất, 100% khoang đạt chuẩn, áp suất 5 bar, từ trường 5 Tesla ổn định, kho vật liệu đầy đủ."

Nam kiểm tra qua màn hình mũ, thấy robot vận chuyển 200 tấn graphene, tấm vật liệu mỏng như giấy, sáng óng ánh: "Yoon-ah, graphene nhẹ gấp 10 lần thép, chịu nhiệt 3,000 độ C, sẽ làm thân tàu bền hơn bất kỳ thứ gì trên Trái Đất."

Cô gật, ngắm Trái Đất qua kính mũ, đại dương xanh lam lấp lánh: "Nam, tôi chưa bao giờ thấy Trái Đất đẹp thế này.

Anh cho tôi trải nghiệm không tưởng, như thể tôi đang bay giữa các vì sao."

Nam siết tay cô, cảm nhận sự kết nối qua găng tay: "Yoon-ah, khoảnh khắc này đặc biệt vì có cô.

Tôi muốn cô thấy tương lai của AstroViet."

Họ đi bộ dọc khung ụ, dây an toàn titan kêu khẽ, mỗi bước chân nhẹ nhàng trên bề mặt thép, robot kiểm tra ray từ trường, tia laser đỏ chiếu sáng khung titan, tiếng khoan plasma kêu vo vo như bản nhạc công nghệ.

Nam dừng lại, chỉ vào khoang 3, nơi robot xếp chồng khối vonfram: "Yoon-ah, vonfram sẽ làm lõi động cơ, chịu áp suất 10,000 bar, đảm bảo tàu hoạt động trong chân không sâu."

Yoon-ah tựa vai anh qua bộ đồ phi hành gia, thì thầm: "Nam, tôi muốn mãi ở đây, ngắm vũ trụ với anh."

Nam kiểm tra dữ liệu cuối cùng, thấy robot hoàn thiện kiểm tra áp suất khoang 4, anh nói qua bộ đàm: "Anh Hùng, nghiệm thu xong.

Tất cả khoang đạt chuẩn, chuẩn bị đóng tàu từ 15/12/2037."

Hùng đáp từ Phú Quốc, giọng phấn khởi: "Anh Nam, đội sẽ bắt đầu ngay.

Chúc mừng anh, đây là cột mốc lịch sử của AstroViet!"

Nam và Yoon-ah đứng trên khung ụ, ngắm Trái Đất xa xa, ánh sáng xanh lam phản chiếu trên kính mũ, lòng Nam rạo rực, nhưng thoáng nghĩ đến Leonor và Isabella, một cảm giác trách nhiệm trỗi dậy.

Họ trở lại khách sạn vũ trụ, module truyền thông, diện tích 50 m², tường kính panorama, màn hình 6K hiển thị X posts về ụ đóng tàu, với hàng nghìn bình luận từ khắp thế giới: "AstroViet dẫn đầu vũ trụ!"

"Ụ đóng tàu là kỳ quan công nghệ!"

Beatrice Borromeo mặc váy đen thanh lịch, tóc vàng buộc cao, ngồi trước laptop, ngón tay gõ nhanh, kết nối vệ tinh 6G tốc độ 10 Tbps.

Cô đọc to thông cáo báo chí, giọng rõ ràng, chuyên nghiệp: "AstroViet hoàn tất ụ đóng tàu vận tải liên hành tinh, dài 2 km, quỹ đạo 36,000 km, với 200 robot hình nhện, AI AstroBot-7, sẵn sàng sản xuất tàu 10,000 tấn từ 15/12/2037, mở kỷ nguyên khai thác không gian cho Sao Hỏa và vành đai tiểu hành tinh."

Cô nhấn gửi, thông cáo lan truyền tức thì trên X, hàng triệu lượt xem trong vài phút, X posts tràn ngập: "Nam và AstroViet đưa nhân loại đến Sao Hỏa!"

"Ụ đóng tàu là bước ngoặt lịch sử!"

Cổ phiếu AstroViet tăng 20%, đạt 222 USD, vốn hóa chạm 84 tỷ USD, tài sản Nam tăng vọt lên 150 tỷ USD.

Nam gọi Beatrice qua video, hình ảnh cô rõ nét trên màn hình 6K: "Beatrice, thông cáo của cô gây bão rồi.

Cô làm tốt lắm, đội truyền thông xuất sắc!"

Beatrice cười, giọng chuyên nghiệp: "Nam, đội truyền thông tự hào được làm việc cho anh.

Tôi đề nghị công bố kế hoạch tàu đầu tiên ngay, kèm chiến dịch quảng bá toàn cầu, với video 8K về ụ và robot."

Nam gật, giọng quyết đoán: "Beatrice, tôi quyết định bắt đầu đóng tàu đầu tiên từ 15/12/2037, bay thử vào 6/2038.

Hãy chuẩn bị chiến dịch truyền thông lớn, nhấn mạnh sứ mệnh Sao Hỏa, và gửi lời cảm ơn đến đội kỹ sư."

Beatrice gật, gõ nhanh trên laptop: "Nam, tôi sẽ triển khai ngay, với video 8K quay từ camera 12K của robot.

Chúc mừng anh, đây là chiến thắng của AstroViet!"

Nam ngắt video, ngồi cạnh Yoon-ah trong phòng suite, cửa sổ panorama, ngắm Trái Đất xoay chậm, ánh sáng xanh lam phủ lên da cô, làm nổi bật đường cong khuôn mặt.

Anh nói, giọng trầm: "Yoon-ah, cô thấy tương lai AstroViet chưa?

Tàu đầu tiên sẽ thay đổi lịch sử, đưa nhân loại ra ngoài Trái Đất."

Cô tựa vai anh, váy lụa trắng kêu sột soạt, giọng mềm mại: "Nam, tôi thấy giấc mơ của anh, và tôi muốn tiếp tục đồng hành, từ ụ đóng tàu đến Sao Hỏa."

Anh vuốt tóc cô, lọn tóc nâu lướt qua ngón tay, lòng rạo rực, đam mê với Yoon-ah bùng cháy.

Thành công của AstroViet và khoảnh khắc nhục dục với Yoon-ah khiến anh phấn chấn, nhưng trách nhiệm gia đình và áp lực từ Trái Đất luôn hiện hữu, như bóng tối ẩn sau ánh sáng lấp lánh của vũ trụ.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 191: Ám ảnh


Sáng 1 tháng 12, tại bến đỗ khách sạn vũ trụ AstroViet, quỹ đạo 400 km, ánh sáng nhân tạo rực rỡ chiếu lên AstroPod, dài 10 m, thân hợp kim titan lấp lánh như ánh sao, cửa sổ panorama rộng 2 m mở ra khung cảnh ngân hà rực rỡ, hàng triệu vì sao lấp lánh như kim cương trên nền nhung đen.

Trái Đất, một viên ngọc xanh lam, xoay chậm phía xa, mây trắng xoáy nhẹ như tranh thủy mặc.

Nam đứng cạnh Im Yoon-ah trong bộ váy lụa trắng mỏng nhẹ, ôm sát ngực tròn đầy, eo thon nhỏ, mái tóc nâu xõa dài óng ả, phất phơ trong không gian không trọng lực.

Yoon-ah nắm tay anh, ngón tay thon dài run nhẹ, đôi môi hồng mím chặt, giọng đầy lo lắng: "Nam, tôi vẫn sợ AstroPod.

Vụ tai nạn làm tim tôi đập mạnh mỗi khi nghĩ đến việc rời quỹ đạo."

Nam siết chặt tay cô, nụ cười dịu dàng như ánh nắng sớm: "Yoon-ah, tôi ở đây với cô.

Tôi hứa sẽ giữ cô an toàn, như cách tôi đã ôm cô trong kén cứu hộ, lơ lửng giữa không gian năm ngoái."

Cô tựa đầu vào vai anh, mái tóc mềm mại chạm má anh, mùi nước hoa hoa nhài thoảng nhẹ, ngọt ngào như cơn gió mùa hè: "Nam, anh luôn làm tôi cảm thấy an tâm.

Tôi tin anh, nhưng lòng tôi vẫn bồn chồn."

Họ bước vào khoang AstroPod, nội thất bọc da trắng tinh khôi, ghế đôi rộng rãi với đệm mềm như mây, màn hình 4K hiển thị đường quỹ đạo từ quỹ đạo 400 km đến sân bay Incheon, Seoul.

Nam cẩn thận cài dây an toàn cho Yoon-ah, tay anh chạm nhẹ vai cô, cảm nhận làn da mịn màng qua lớp lụa mỏng: "Yoon-ah, cô thoải mái chưa?

Tôi muốn cô thư giãn hoàn toàn trên chuyến bay này."

Cô gật đầu, đôi môi cong lên nụ cười nhẹ, giọng mềm mại: "Nam, tôi ổn hơn khi có anh bên cạnh.

Cảm giác như chỉ có hai chúng ta, lơ lửng trong vũ trụ, không ai quấy rầy."

Anh kéo cô vào lòng, ôm chặt, cơ thể cô ấm áp, mái tóc vuốt qua má anh, mang theo hương thơm dịu ngọt.

"Yoon-ah, tôi muốn cô cảm nhận được sự an toàn từ tôi," Nam thì thầm, tay vuốt nhẹ lưng cô qua lớp váy, cảm nhận từng đường cong mềm mại.

AstroPod rung nhẹ, rời bến đỗ, lướt êm qua không gian, tiếng động cơ êm như lời ru, chỉ có tiếng hơi thở nhẹ của Yoon-ah hòa quyện với nhịp tim Nam.

Trái Đất hiện ra qua cửa sổ, một viên ngọc xanh lam, mây trắng xoáy nhẹ, châu Á dần rõ nét với bờ biển Hàn Quốc mờ trong ánh sáng sớm.

Yoon-ah nắm chặt tay Nam, ngón tay đan xen, hơi thở cô gấp gáp: "Nam, tôi vẫn hồi hộp.

Nhỡ có rác vũ trụ thì sao?"

Nam cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, giọng trầm ấm như dòng suối: "Yoon-ah, AstroPod này có radar AstroBot-7, phát hiện rác vũ trụ cách 1,000 km.

Cô an toàn tuyệt đối với tôi.

Hãy nghĩ về Seoul, về căn hộ của cô, về những con đường thân quen."

Cô tựa ngực anh, nhịp tim dần đều, thì thầm: "Nam, anh làm tôi nhớ những ngày chúng ta ở Hawaii sau tai nạn.

Anh ngồi cạnh tôi, kể chuyện về AstroViet, làm tôi quên đi nỗi sợ."

Nam chỉ ra cửa sổ, nơi bờ biển Hàn Quốc hiện rõ, ánh sáng Seoul lấp lánh như dải ngân hà thu nhỏ: "Yoon-ah, nhìn kìa, Hàn Quốc đẹp quá.

Cô thấy quê nhà chưa?"

Cô ngước lên, nụ cười rạng rỡ như ánh sao, đôi môi hồng khẽ mở: "Nam, tôi thấy Seoul!

Thành phố sáng hơn tôi nhớ.

Anh làm tôi quên cả nỗi sợ, chỉ muốn ngắm cảnh với anh."

Anh vuốt tóc cô, mái tóc mượt trượt qua ngón tay, thơm như cánh đồng hoa: "Yoon-ah, tôi muốn thấy cô cười mãi thế này.

Cô đẹp nhất khi hạnh phúc."

Cô ôm anh chặt hơn, má áp vào ngực anh, giọng mềm mại như gió: "Nam, anh là người đặc biệt nhất tôi từng gặp.

Tôi muốn thời gian ngừng lại, chỉ có anh và tôi, bay mãi trong không gian."

Trong 30 phút bay, Nam ôm Yoon-ah, tay vuốt nhẹ lưng, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô, hương hoa nhài quấn quýt.

AstroPod lướt qua tầng khí quyển, rung nhẹ khi tái nhập, ánh lửa lóe ngoài cửa sổ như pháo hoa.

Yoon-ah siết tay anh, nhưng nụ cười không rời môi: "Nam, tôi không sợ nữa.

Có anh, tôi thấy như đang bay trong giấc mơ lãng mạn."

Nam hôn lên tóc cô, lòng rạo rực nhưng kiềm chế, tập trung an ủi: "Yoon-ah, tôi muốn mọi chuyến bay của cô đều là giấc mơ."

Cô thì thầm: "Nam, với anh, mọi khoảnh khắc đều là giấc mơ."

AstroPod hạ cánh mượt mà tại sân bay Incheon, Seoul, lúc 10 giờ sáng, nhiệt độ 5 độ C, trời se lạnh, mây xám giăng kín, không khí mang hơi thở mùa đông.

Yoon-ah thở phào, ôm anh thật chặt, cơ thể cô run nhẹ vì xúc động: "Nam, cảm ơn anh.

Tôi vượt qua được nỗi sợ nhờ anh.

Anh là người hùng của tôi."

Họ rời AstroPod, bước qua khu VIP sân bay, nhân viên cúi chào cung kính: "Thưa anh Nam, chào mừng đến Seoul.

Xe Bentley đã sẵn sàng cho anh."

Nam gật đầu, giọng lịch sự: "Cảm ơn anh.

Tôi sẽ lái xe đưa cô Yoon-ah về nhà."

Yoon-ah nắm tay anh, váy lụa phấp phới trong gió lạnh, giọng dịu: "Nam, anh định đưa tôi về tận nhà thật sao?

Anh bận rộn vậy mà vẫn dành thời gian cho tôi."

Anh cười, siết tay cô, cảm nhận sự mềm mại: "Yoon-ah, với tôi, không gì quan trọng hơn việc đưa cô về an toàn.

Tôi muốn tự mình làm điều này."

Nam mở cửa xe Bentley Continental, để Im Yoon-ah ngồi vào ghế phụ.

Nam khởi động xe, lướt qua đường cao tốc Seoul, tòa nhà chọc trời sáng lên trong ánh sáng nhạt, đèn neon nhấp nháy, không khí thành phố nhộn nhịp như một bản nhạc sôi động.

Yoon-ah ngắm đường phố qua cửa sổ, giọng mềm mại như làn gió, còn Nam nắm tay cô, ngón tay đan chặt, cảm nhận sự ấm áp: "Yoon-ah, tôi thích lái xe đưa cô về.

Cảm giác như được cùng cô khám phá Seoul lần nữa, như một hành trình chỉ có hai chúng ta."

Cô tựa vai anh, nụ cười dịu dàng: "Nam, anh làm tôi thấy như cô gái trẻ, không còn là ca sĩ bận rộn.

Tôi muốn chuyến xe này dài mãi, không bao giờ kết thúc."

Xe lướt qua cầu Hàn, sông lấp lánh ánh sáng, phản chiếu những tòa nhà cao tầng.

Yoon-ah chỉ tay, giọng hào hứng: "Nam, anh thấy sông Hàn không?

Tôi từng quay MV 'Into the New World' ở đây, nhưng chưa bao giờ thấy nó đẹp như hôm nay, khi có anh bên cạnh."

Nam cười, vuốt tay cô, ngón tay lướt qua làn da mềm: "Yoon-ah, cô làm Seoul đẹp hơn trong mắt tôi.

Tôi muốn lái xe đưa cô đi khắp thành phố, ngắm mọi góc phố với cô."

Cô đỏ mặt, ngón tay siết chặt anh: "Nam, anh nói thế, tôi chỉ muốn ngồi đây mãi với anh, quên cả thế giới ngoài kia."

Họ trò chuyện, Yoon-ah kể về tuổi thơ ở Daerim-dong, những ngày tập luyện với Girls' Generation, giấc mơ làm diễn viên trong "Love Rain".

Nam lắng nghe, lòng rung động: "Yoon-ah, cô mạnh mẽ hơn cô nghĩ.

Tôi ngưỡng mộ hành trình của cô, từ cô gái Seoul đến ngôi sao toàn cầu."

Cô cười, má hồng nhẹ: "Nam, anh làm tôi thấy mình đặc biệt.

Tôi chưa từng kể những chuyện này với ai ngoài anh."

Xe đi qua công viên Yeouido, cây cối mùa đông trơ trụi nhưng ánh nắng làm chúng sáng lên như tranh vẽ.

Yoon-ah chỉ tay: "Nam, tôi từng chạy bộ ở đây, ngắm hoa anh đào mùa xuân.

Nếu anh ở Seoul lâu hơn, tôi muốn dẫn anh đi ngắm hoa."

Nam nắm tay cô, giọng trầm: "Yoon-ah, tôi hứa sẽ quay lại Seoul, cùng cô ngắm hoa anh đào, đi dọc sông Hàn."

Cô tựa đầu vào vai anh, thì thầm: "Nam, tôi sẽ chờ ngày đó.

Với anh, mọi khoảnh khắc đều trở nên lãng mạn."

Nam cười, lòng ấm áp, nhưng thoáng nghĩ đến Leonor và Isabella, một chút day dứt len lỏi.

Xe dừng tại căn hộ cao cấp của Yoon-ah ở Gangnam, tòa tháp kính 50 tầng, sảnh đại lý lấp lánh ánh đèn vàng, phản chiếu như những vì sao.

Nam bước xuống, mở cửa cho cô, gió Seoul lạnh buốt thổi qua, làm tóc cô bay nhẹ, váy lụa phấp phới.

Họ đứng trước cổng, Yoon-ah ôm cổ anh, cơ thể sát gần, ngực cô ép vào ngực anh qua lớp lụa mỏng: "Nam, cảm ơn anh vì mọi thứ.

Tiệc sinh nhật Isabella, ụ đóng tàu, chuyến bay hôm nay, và... sự dịu dàng của anh làm tôi không thể quên."

Nam kéo cô vào lòng, tay vuốt eo qua lớp váy, cảm nhận đường cong mềm mại, hôn môi cô, lưỡi quấn lấy nhau, vị son môi đào ngọt ngào như mật ong, hòa quyện với hơi thở ấm áp: "Yoon-ah, tôi không muốn rời cô.

Cô làm tim tôi đập nhanh hơn bao giờ hết, như ngọn lửa cháy trong lồng ngực."

Cô hôn lại, môi mềm mại, hơi thở run nhẹ, thì thầm: "Nam, tôi cũng không muốn chia tay.

Anh là giấc mơ tôi không muốn tỉnh, là bài hát tôi muốn hát mãi."

Họ ôm nhau dưới ánh đèn đường vàng dịu, gió lạnh cuốn qua, nhưng hơi ấm từ cơ thể cô làm Nam lưu luyến, như thể thời gian ngừng trôi.

Yoon-ah ngước lên, má hồng, giọng run vì xúc động: "Nam, hẹn gặp lại nhé.

Khi nào anh đến Seoul, gọi tôi.

Tôi muốn hát cho anh nghe, muốn cùng anh đi dạo dưới ánh trăng."

Nam vuốt má cô, ngón tay lướt qua làn da mịn như lụa: "Yoon-ah, tôi sẽ gọi cô.

Tôi muốn thấy cô trên sân khấu, và... bên tôi, trong những khoảnh khắc chỉ có hai chúng ta."

Cô cười, ôm anh lần cuối, hương hoa nhài lưu lại trên áo anh, như một lời nhắc nhở ngọt ngào: "Nam, về Madrid an toàn nhé.

Nhớ gửi lời chào đến Leonor và Isabella, nói với Isabella rằng cô Yoon-ah sẽ hát cho cô bé lần nữa."

Anh gật, đứng lặng khi cô bước vào sảnh, quay lại vẫy tay, bóng dáng khuất dần sau cửa kính, để lại trong Nam một khoảng trống không tên.

Nam lên xe, lái về sân bay Incheon, lòng nặng trĩu, nụ hôn của Yoon-ah như ngọn lửa cháy mãi trong tim.

Anh lên AstroPod, khoang VIP với ghế da trắng, màn hình hiển thị quỹ đạo Madrid.

Chuyến bay 12 giờ, anh ngắm Trái Đất, châu Âu hiện ra trong mây trắng, ánh đèn Madrid lấp lánh phía xa.

Nụ hôn với Yoon-ah làm anh mỉm cười, lòng rung động xen lẫn day dứt khi nhớ đến Leonor và Isabella.

AstroPod hạ cánh tại sân bay Barajas, Madrid, lúc 8 giờ tối, nhiệt độ 10 độ C, trời tối dịu, ánh đèn thành phố như những vì sao rơi.

Nam lái xe Bentley về cung điện Zarzuela, ánh đèn vàng tỏa từ cửa sổ, không khí ấm cúng như ngọn lửa sưởi mùa đông, xua tan cái lạnh tháng 12 của Madrid.

Leonor, 26 tuổi, mặc váy lụa xanh nhạt, bụng bầu rõ hơn, mái tóc vàng buộc thấp, óng ánh dưới ánh đèn, chạy ra cổng, ôm anh thật chặt, cơ thể cô ấm áp: "Nam, em và Isabella nhớ anh cả ngày!

Con cứ hỏi bố đi đâu, bao giờ về, làm em phải kể chuyện để dỗ con."

Nam hôn môi cô, vị son môi cam ngọt ngào, tay vuốt lưng cô qua lớp lụa mềm: "Leonor, anh cũng nhớ em và con.

Isabella đâu rồi?

Anh muốn ôm con ngay bây giờ."

Leonor cười, dẫn anh vào phòng khách, nơi Isabella, 3 tuổi, mặc váy trắng, nơ hồng, ngồi trên thảm đỏ thắm, chơi búp bê Tây Ban Nha, miệng líu lo hát.

Cô bé chạy đến, ôm chân anh, giọng trong trẻo như chuông: "Bố, bố về rồi!

Con chờ bố mãi, con muốn kể bố nghe chuyện con chơi với búp bê!"

Nam bế con, hôn má, cảm nhận làn da mềm mại, thơm mùi sữa: "Isabella, bố xin lỗi vì đi lâu.

Con ngoan với mẹ chứ?

Kể bố nghe chuyện búp bê của con đi."

Cô bé cười, ôm cổ anh: "Con ngoan lắm!

Búp bê của con là công chúa, như mẹ!"

Họ bước vào phòng ăn, bàn gỗ sồi dài 5 m, khăn lụa trắng tinh khôi, đèn chùm pha lê sáng lấp lánh như những vì sao, mùi cá hồi nướng thoảng trong không khí, hòa quyện với hương bơ và chanh.

Jessie Lysiak, ~37 tuổi, mặc áo bếp trắng, tóc vàng buộc cao, dáng cao thanh thoát, dọn món lên bàn với sự tỉ mỉ: cá hồi áp chảo sốt bơ chanh, ánh vàng óng ả, da cá giòn tan; salad quinoa với rau mầm xanh mướt, cà chua cherry đỏ tươi, điểm xuyết dầu ô liu; khoai tây nghiền kem mịn, thơm nồng, rắc lá hẹ xanh; và sinh tố dâu tây giàu protein, đỏ thắm trong ly thủy tinh, bọt mịn lấp lánh.

Nam ngồi cạnh Leonor, Isabella trên ghế trẻ em, nếm miếng cá hồi, vị bơ tan chảy, chanh thơm nhẹ, làm anh gật đầu hài lòng: "Jessie, món cá hồi này tuyệt vời.

Sốt bơ chanh cân bằng hoàn hảo, như một bản giao hưởng.

Cô đúng là đầu bếp tài năng."

Jessie cúi đầu, nụ cười rạng rỡ: "Thưa anh Nam, tôi cảm ơn anh và chị Leonor đã tin tưởng tôi.

Tôi chọn cá hồi tươi từ Na Uy, kết hợp bơ Pháp để đảm bảo sức khỏe cho chị Leonor."

Leonor nếm salad, lá rau mầm giòn tan, quinoa béo nhẹ, giọng dịu dàng: "Jessie, món này rất hợp với tôi.

Tôi cảm thấy khỏe hơn mỗi ngày nhờ tài nấu ăn của cô."

Jessie gật, giọng ấm áp: "Thưa chị Leonor, tôi rất vinh dự.

Tôi đã nghiên cứu thực đơn giàu protein và vitamin, tốt cho chị và em bé."

Isabella, miệng dính khoai tây nghiền, giơ thìa, cười lớn: "Cô Jessie, con thích khoai tây!

Làm thêm nhiều nhé, con muốn ăn cả đĩa!"

Jessie bước đến, vuốt tóc cô bé, cười rạng rỡ: "Công chúa Isabella, tôi sẽ làm thêm một đĩa khoai tây thật lớn cho công chúa.

Công chúa muốn thêm sốt kem hay sốt phô mai?"

Isabella vỗ tay, giọng trong trẻo: "Sốt kem!

Con yêu cô Jessie!"

Nam nắm tay Leonor, ngón tay đan chặt, cảm nhận sự mềm mại của cô: "Leonor, em thấy thế nào?

Jessie chăm sóc em tốt chứ?"

Leonor tựa vai anh, mái tóc vàng chạm má anh, giọng dịu như làn gió: "Nam, em khỏe lắm.

Jessie nấu đúng khẩu vị, mỗi món đều khiến em cảm thấy tràn năng lượng.

Con thứ hai của chúng ta sẽ khỏe mạnh nhờ cô ấy."

Nam hôn trán cô, hơi ấm từ làn da cô làm anh bình yên: "Leonor, anh hạnh phúc khi thấy em vui.

Anh muốn em và con luôn khỏe, luôn cười như thế này."

Isabella chen vào, giơ tay, giọng lanh lảnh: "Bố, con muốn em bé chơi với con!

Mẹ nói em bé sẽ đáng yêu như con, đúng không?"

Leonor vuốt tóc con, cười dịu dàng: "Isabella, em bé sẽ chơi với con, nhưng con phải ngoan với mẹ nhé."

Nam ôm cả hai, lòng ấm áp như ngọn lửa: "Leonor, Isabella, anh yêu hai mẹ con hơn mọi thứ trên đời."

Họ ăn, trò chuyện, tiếng cười trong trẻo của Isabella vang khắp phòng, như bản nhạc vui tươi.

Nam kể về chuyến bay, nhưng tránh nhắc Yoon-ah, chỉ nói: "Hôm nay anh đưa một người bạn về Seoul.

AstroPod bay mượt mà, không chút vấn đề, Trái Đất đẹp như tranh."

Leonor gật, tay vuốt bụng, giọng dịu: "Nam, em tự hào về anh và AstroViet.

Nhưng em chỉ muốn anh về nhà sớm hơn, ở bên em và Isabella."

Nam siết tay cô, lòng tràn ngập yêu thương: "Leonor, anh hứa sẽ dành nhiều thời gian hơn cho em và con.

Gia đình là tất cả với anh."
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 192: Jessie Lysiak


Chiều 7 tháng 12, cung điện Zarzuela chìm trong sự tĩnh lặng, ánh nắng hoàng hôn nhuộm vàng hành lang đá cẩm thạch, phản chiếu qua các khung cửa sổ lớn, tạo nên những mảng sáng lung linh trên sàn.

Nam bước xuống cầu thang dẫn vào bếp, lòng rạo rực như ngọn lửa bùng cháy không thể dập tắt.

Việc kiêng quan hệ với Leonor vì vợ anh đang mang thai đứa con thứ hai, khiến cơ thể anh căng thẳng, hơi thở nặng nhọc, tim đập nhanh như muốn phá vỡ lồng ngực.

Anh đẩy cửa bếp, căn phòng rộng 50 m² hiện ra, tường thép không gỉ sáng bóng như gương, mùi thảo mộc rosemary, tiêu đen, và thịt bò nướng thoảng trong không khí, tạo cảm giác ấm cúng nhưng không xoa dịu được dục vọng đang trỗi dậy trong anh.

Jessie Lysiak đứng bên bàn gỗ sồi dài 2 m, mặc áo bếp trắng tinh, váy bó xanh đậm ôm sát vòng eo thon, tôn lên ngực tròn đầy và hông cong mềm mại.

Tóc vàng của cô buộc cao thành búi gọn gàng, vài sợi lòa xòa trên gáy trắng mịn, dáng cao 1m70, di chuyển uyển chuyển khi thái củ dền thành lát mỏng, dao lướt nhịp nhàng trên thớt gỗ, phát ra tiếng kêu nhẹ nhàng, đều đặn.

Một khay khoai tây nướng trong lò, mùi thảo mộc lan tỏa, hòa quyện với hương thịt bò trên chảo gang nóng hổi.

Nam dừng lại, tay cầm chai nước khoáng Evian lấy từ tủ lạnh, hơi lạnh làm dịu cổ họng, nhưng cơ thể Jessie dưới ánh đèn bếp, với ngực căng tròn và eo thon, khiến anh đứng khựng, tim đập mạnh, dục vọng như sóng trào.

Anh bước đến, dựa vào quầy bếp bằng thép không gỉ, cách cô một mét, giọng thân thiện, trầm ấm: "Jessie, cô đang nấu món gì cho bữa tối vậy?

Mùi thơm quá, tôi không cưỡng được, bụng tôi réo từ nãy giờ."

Jessie ngẩng lên, nụ cười nhẹ nhàng, giọng trong trẻo mang âm hưởng Mỹ: "Thưa anh Nam, tôi chuẩn bị bò bít tết sốt tiêu đen, salad củ dền với phô mai dê, và khoai tây nướng với thảo mộc rosemary.

Chị Leonor thích các món này, chúng giàu protein và tốt cho sức khỏe thai kỳ."

Nam gật, nhấp ngụm nước, mắt lướt qua đôi tay thon dài của cô, móng tay sơn đỏ nhạt, rồi dừng lại ở ngực cô, căng tròn dưới áo bếp, núm vú mờ mờ hiện qua lớp vải mỏng.

Anh tiến sát hơn, đứng cách cô nửa bước, ngửi mùi nước hoa vani thoảng từ cơ thể cô, hòa với mùi thịt nướng: "Jessie, cô chu đáo thật.

Món nào của cô cũng tinh tế, đúng chuẩn MasterChef Mỹ mùa 4.

Tôi vẫn nhớ món cá hồi áp chảo cô làm hôm thi tuyển, thật sự ấn tượng."

Jessie đỏ mặt, đặt dao xuống, lau tay vào tạp dề trắng, giọng hơi ngượng: "Cảm ơn anh Nam đã khen.

Tôi chỉ cố gắng làm tốt công việc.

Chị Leonor và công chúa Isabella rất dễ thương, tôi muốn họ hài lòng với từng bữa ăn."

Nam mỉm cười, bước thêm một bước, hơi thở anh phả vào vai cô, giọng trầm, chậm rãi: "Jessie, cô không chỉ nấu ngon mà còn rất tận tâm.

Cô làm việc ở cung điện được một tháng rồi, cảm thấy thế nào?

Có quen với nhịp sống ở đây không?"

Jessie quay nhẹ, tóc lướt qua má, giọng run nhẹ nhưng cố giữ lịch sự: "Thưa anh Nam, tôi rất vui.

Làm việc ở cung điện Zarzuela là giấc mơ lớn nhất của tôi.

Chị Leonor đối xử với tôi như bạn, công chúa Isabella thì đáng yêu, lúc nào cũng kể chuyện cho tôi nghe."

Nam đặt tay lên quầy, ngón tay chạm nhẹ vào tay cô, cảm nhận da cô mềm mại, ấm áp: "Jessie, tôi thấy cô hòa nhập tốt.

Cô có thích Madrid không?

Cuộc sống ở đây so với Mỹ thế nào?"

Cô gật, tiếp tục thái củ dền, cố giữ bình tĩnh, tay hơi run: "Madrid đẹp lắm, anh Nam.

Tôi thích khí hậu ôn hòa, những con phố cổ với đá lát, và cả chợ San Miguel.

Tôi hay đi dạo đó vào cuối tuần, mua phô mai và jamón ibérico."

Nam nghiêng người, giọng trầm hơn, gần như thì thầm: "Jessie, cô biết không, tôi rất ấn tượng với món cá hồi áp chảo của cô.

Hôm thi tuyển, tôi và Leonor đã bàn mãi về tài năng của cô.

Cô có bí quyết gì đặc biệt không?"

Jessie cười, đặt củ dền xuống, lấy dĩa bò bít tết từ lò nướng, mùi thịt nướng và tiêu đen thơm nức lan tỏa khắp bếp: "Anh Nam, bí quyết là chọn nguyên liệu tươi và kiểm soát lửa cẩn thận.

Cá hồi phải áp chảo 3 phút mỗi mặt, lửa trung bình, để giữ độ ẩm bên trong.

Sốt bơ chanh thì phải đánh mịn, thêm chút vỏ chanh để dậy mùi."

Nam gật, đứng ngay sau cô, cách vài phân, hơi ấm từ cơ thể cô làm anh rạo rực, dục vọng như sóng trào: "Jessie, cô đúng là nghệ sĩ trong bếp.

Tôi muốn học vài chiêu từ cô đấy.

Có món nào cô tự hào nhất không?"

Cô cười, quay sang, không nhận ra anh đã áp sát, hơi thở anh phả vào gáy trắng ngần: "Anh Nam, anh quá khen rồi.

Tôi tự hào nhất là món risotto nấm truffle, nhưng hôm nay tôi chưa làm.

Nếu anh muốn, tôi sẽ nấu cho anh và chị Leonor thử vào cuối tuần."

Nam đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng xoa, cảm nhận cơ thể cô căng lên dưới tay anh: "Jessie, cô khiêm tốn quá.

Tôi thích sự tỉ mỉ của cô, nhất là khi cô tập trung nấu ăn.

Cô đẹp lắm, Jessie, nhất là trong bộ đồ bếp này."

Jessie giật mình, cố lùi lại, nhưng lưng chạm quầy bếp, giọng run, vẫn lịch sự: "Anh Nam, cảm ơn anh, nhưng tôi phải tiếp tục nấu.

Bữa tối cần xong trước 7 giờ, chị Leonor và công chúa Isabella đang chờ."

Nam không để cô nói hết, dục vọng bùng cháy như ngọn lửa không thể dập, anh vòng tay ôm eo cô, kéo sát vào ngực, cơ thể cô mềm mại ép chặt vào anh, mùi vani và mồ hôi làm anh mê mẩn.

Nam ôm chặt Jessie, tay xoa bóp ngực cô qua áo bếp, ngón tay cảm nhận độ căng tròn, núm vú cương cứng dưới lớp vải mỏng, như mời gọi anh khám phá.

Jessie giật mình, cố đẩy tay anh, giọng run rẩy, đầy lo lắng: "Anh Nam, anh làm gì vậy?

Xin anh đừng làm thế!

Chị Leonor đang ở trên lầu, công chúa Isabella có thể xuống bất cứ lúc nào!"

Nhưng Nam, cao 1m85, sức mạnh áp đảo, giữ cô sát quầy bếp, ngực cô ép vào ngực anh, hơi thở anh nóng rực phả vào mặt cô: "Jessie, tôi không kiềm được.

Cô quá hấp dẫn, cơ thể cô làm tôi điên lên, tôi không thể dừng lại."

Anh quay người cô, đối diện, khuôn mặt cô đỏ bừng, môi run, hơi thở dồn dập như hòa quyện với anh.

Nam cúi xuống, hôn môi cô, lưỡi quấn chậm, vị son cherry ngọt ngào thấm vào đầu lưỡi, lan tỏa trong khoang miệng, khiến anh mê mẩn, cảm giác như đang nếm một món ăn quý giá.

Jessie đẩy vai anh, lực yếu ớt, giọng nghẹn ngào: "Anh Nam, không được!

Tôi không muốn phá gia đình anh!

Chị Leonor tốt với tôi, công chúa Isabella gọi tôi là cô Jessie, xin anh dừng lại!"

Nhưng Nam không dừng, tay kéo trễ cổ áo bếp, bốn nút áo bung ra, rơi xuống sàn đá cẩm thạch, để lộ áo ngực đen ren, ngực tròn đầy hiện rõ dưới ánh đèn bếp, rung nhẹ theo hơi thở dồn dập của cô.

Anh kéo áo ngực xuống, núm vú hồng cương cứng lấp lánh, như hai viên ngọc quý trong ánh sáng vàng nhạt.

Nam cúi xuống, bú vú cô, đầu lưỡi xoay chậm quanh núm vú, răng cắn nhẹ, cảm nhận độ săn chắc, vị da cô ngọt mặn, hòa với mùi vani từ nước hoa.

Jessie rên khẽ, cơ thể run, tay bám chặt quầy bếp, móng tay cào vào gỗ, để lại vết xước nhỏ: "Anh Nam, xin anh...

đừng làm thế... tôi không muốn..."

Nhưng giọng cô lạc đi, dục vọng trỗi dậy, cơ thể phản bội ý chí.

Nam chuyển sang vú kia, bú chậm, lưỡi liếm dài từ dưới lên, mút mạnh, khiến Jessie cong người, rên lớn hơn: "Anh Nam... tôi... không chịu nổi..."

Anh hôn lên cổ cô, môi lướt qua gáy, ngửi mùi vani hòa mồ hôi, tay luồn xuống váy bó xanh, kéo váy lên hông, để lộ quần lót đen ren, ướt át giữa hai đùi trắng mịn.

Nam trượt tay vào, ngón giữa tìm đến lồn cô, nóng, ướt, trơn nhầy như mật ong.

Anh móc chậm, ngón giữa xoay sâu, ngón cái xoa âm vật, cảm nhận cô run rẩy, nước lồn chảy xuống đùi, thấm vào váy, tạo thành vệt ướt.

Jessie đạt cực khoái, chân mềm nhũn, ngã ra bàn bếp, củ dền, dao, dĩa rơi lả tả, tiếng kim loại vang nhẹ trên sàn đá cẩm thạch.

Cô rên, giọng lạc đi: "Anh Nam... tôi... tôi ra rồi..."

Cơ thể cô rung lên, ngực phập phồng, hơi thở dồn dập, mồ hôi lấm tấm trên trán.

Nam cởi khóa quần, dương vật 20 cm cương cứng, đầu khấc lấp lánh, mạch máu nổi rõ, như sẵn sàng chiếm lấy cô.

Anh kéo quần lót Jessie xuống mắt cá, để lộ lồn hồng ướt át, lông mu vàng mịn lấp lánh dưới ánh đèn bếp.

Nam đặt dương vật trước lồn cô, cọ chậm, đầu khấc trượt qua âm vật, khiến Jessie rên dài, cơ thể cong lên: "Anh Nam...

đừng... chị Leonor... tôi không muốn..."

Nhưng lồn cô siết chặt khi anh đâm vào, chậm rãi, từng phân, cảm nhận độ chặt, nóng, ướt, như đang nuốt lấy anh.

Nam ra vào chậm, mỗi nhịp sâu đến tử cung, tay bóp ngực, ngón tay vê núm vú, khiến Jessie cong hông, rên lớn: "Anh Nam... sâu quá... tôi không chịu được..."

Anh giữ nhịp chậm, dương vật trượt đều, nước lồn bắn ra mỗi lần rút ra, chảy xuống bàn gỗ, tạo thành vũng nhỏ lấp lánh.

Nam hôn môi cô, lưỡi quấn, vị cherry hòa mồ hôi, tay xoa âm vật, tăng khoái cảm.

Jessie đạt cực khoái lần hai, lồn co bóp mạnh, nước lồn tràn, rên: "Anh Nam... tôi... ra nữa rồi..."

Cơ thể cô run, ngực rung theo nhịp đẩy, móng tay cào vào bàn, để lại vết xước sâu hơn.

Nam đổi tư thế, kéo Jessie ngồi lên bàn, chân cô dang rộng, lồn mở ra, hồng hào, ướt át, lấp lánh như một đóa hoa.

Anh đâm vào, chậm hơn, cảm nhận lồn cô siết chặt, nước lồn chảy xuống đùi anh, thấm vào quần.

Nam hôn cổ, vai, ngực cô, lưỡi liếm mồ hôi mặn, tay xoa âm vật, kéo dài khoái lạc, mỗi động tác như một điệu múa chậm rãi.

Anh đẩy sâu, giữ nguyên, dương vật lấp đầy lồn cô, cảm nhận từng nhịp co bóp, như lồn cô đang ôm lấy anh.

Jessie rên: "Anh Nam... tôi... quá nhiều..."

Nam rút ra chậm, rồi đâm vào, nhịp điệu đều, kéo dài từng giây khoái cảm, mồ hôi anh nhỏ xuống ngực cô, hòa với mồ hôi cô, tạo thành vệt ướt trên da.

Anh tăng nhịp nhẹ, nhưng vẫn chậm, dương vật đâm mạnh hơn, sâu hơn, khiến Jessie cong người, đạt cực khoái lần ba, nước lồn bắn ra, thấm ướt bàn, chảy xuống sàn.

Nam hôn môi cô, lưỡi quấn chặt, cảm nhận cơ thể cô run rẩy, ngực ép sát ngực anh.

Anh xuất tinh, tinh trùng nóng tràn vào lồn cô, chảy xuống bàn, hòa với nước lồn, tạo thành hỗn hợp ướt át lấp lánh dưới ánh đèn.

Nam thở hổn hển, ôm cô chặt, giọng khàn: "Jessie, cô làm tôi điên mất.

Cơ thể cô quá hoàn hảo, tôi không thể dừng lại."

Jessie ngồi dậy, kéo áo ngực và váy, tay run khi chỉnh lại nút áo bếp, nước mắt giàn dụa, chảy thành dòng trên má, thấm vào cổ áo: "Anh Nam, tại sao anh làm vậy với tôi?

Tôi chỉ muốn làm việc tốt, chăm sóc chị Leonor và công chúa Isabella như một người bạn!"

Cô lau nước mắt bằng mu bàn tay, giọng nghẹn ngào, đầy đau đớn: "Chị Leonor tốt với tôi, đối xử với tôi như chị em, luôn hỏi tôi về mẹ và em tôi.

Anh là chồng chị ấy, cha của công chúa Isabella, người sáng lập AstroViet.

Sao anh có thể làm thế này với tôi?"

Nam chỉnh quần, ngồi cạnh cô trên ghế bếp, lòng nặng trĩu, dục vọng vẫn âm ỉ nhưng xen lẫn sự hối hận và lo lắng: "Jessie, tôi xin lỗi.

Tôi mất kiểm soát hoàn toàn.

Leonor mang thai, tôi không được gần cô ấy, đã nhiều tuần rồi.

Cô quá đẹp, cơ thể cô, sự dịu dàng của cô làm tôi không kiềm được."

Jessie cúi đầu, nước mắt rơi xuống bàn gỗ, thấm vào khăn trải, giọng run: "Anh Nam, tôi cần công việc này.

Gia đình tôi từng khó khăn, mẹ tôi bệnh nặng, em tôi cần tiền học đại học.

Anh biết điều đó từ hồ sơ của tôi khi tuyển tôi.

Tôi không muốn mất tất cả vì chuyện này, không muốn bị đuổi khỏi cung điện."

Nam nắm tay cô, cảm nhận tay cô lạnh và run, giọng trầm, chậm rãi, đầy chân thành: "Jessie, tôi không muốn làm cô tổn thương.

Tôi đề nghị một thỏa thuận: trong thời gian Leonor mang thai, cô giúp tôi thỏa mãn dục vọng.

Đổi lại, tôi hỗ trợ cô 10 triệu USD, đủ để gia đình cô sống sung túc cả đời, không phải lo lắng nữa."

Jessie sững sờ, ngẩng lên, nước mắt lấp lánh trên má, giọng run: "Anh Nam, 10 triệu USD?

Anh nói thật sao?

Số tiền đó... nó có thể thay đổi cuộc đời gia đình tôi, trả nợ, mua nhà, cho em tôi học trường tốt."

Nam gật, vuốt tóc cô, ngón tay lướt qua tóc vàng mềm mại, cảm nhận sự mịn màng: "Jessie, tôi hứa.

Tôi sẽ chuyển tiền vào tài khoản cô, mua nhà, xe, hoặc bất cứ thứ gì cô muốn.

Không ai biết chuyện này, kể cả Leonor.

Đây sẽ là bí mật của chúng ta, chỉ giữa tôi và cô."

Jessie run rẩy, lau nước mắt, giọng nhỏ, đầy lo lắng: "Anh Nam, tôi sợ chị Leonor biết.

Tôi tôn trọng chị ấy, tôi không muốn làm người xấu, không muốn phá gia đình anh, không muốn công chúa Isabella nghĩ xấu về tôi."

Nam siết tay cô, kéo cô sát, hơi ấm từ cơ thể anh làm cô bớt run, giọng chân thành: "Jessie, tôi sẽ giữ bí mật tuyệt đối.

Đây chỉ là thỏa thuận tạm thời, đến khi Leonor sinh con.

Cô giúp tôi trong lúc tôi cần, tôi giúp cô và gia đình cô có cuộc sống tốt đẹp.

Cô không làm gì sai cả."

Jessie cúi đầu, nước mắt rơi xuống váy, thấm vào vải xanh, giọng nghẹn: "Anh Nam, tôi cần tiền cho mẹ và em tôi.

Họ đã hy sinh quá nhiều cho tôi.

Nhưng tôi thấy tội lỗi, tôi thấy mình phản bội chị Leonor, phản bội lòng tin của chị ấy."

Nam ôm vai cô, kéo cô sát hơn, giọng trầm: "Jessie, cô không phản bội ai cả.

Tôi chịu trách nhiệm mọi thứ.

Cô chỉ đang giúp tôi trong lúc khó khăn.

Cô đồng ý nhé?"

Jessie im lặng, hít sâu, tay nắm chặt tạp dề, rồi gật nhẹ, giọng nhỏ như thì thầm: "Anh Nam, tôi đồng ý, nhưng anh phải giữ lời.

Đừng để chị Leonor biết, tôi xin anh.

Tôi không muốn mất công việc này, không muốn làm tổn thương chị ấy."

Nam gật, vuốt má cô, cảm nhận da cô mềm mại, vẫn ướt nước mắt: "Jessie, tôi hứa.

Mọi thứ sẽ ổn.

Tôi sẽ lo cho cô và gia đình cô, không ai biết chuyện này."

Họ đứng dậy, Jessie chỉnh áo, tay run khi đặt bò bít tết lên dĩa, mùi thịt nướng vẫn thơm nức, nhưng không khí trong bếp nặng nề.

Anh tự nhủ phải cẩn thận hơn, nhưng hình ảnh cơ thể Jessie trên bàn bếp, lồn ướt át siết chặt dương vật, vẫn ám ảnh, dục vọng cháy bỏng trong anh không ngừng.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 193: Khởi động dự án


Buổi sáng 15 tháng 12 năm 2037, sân bay vũ trụ quốc tế Phú Quốc rực rỡ dưới ánh nắng nhiệt đới, nhiệt độ 28 độ C, gió biển mặn mà thổi qua, mang theo hương muối, cát, và mùi cỏ tươi từ những cánh đồng xanh bao quanh đảo ngọc.

Khu vực lễ, rộng 10,000 m², nằm cạnh đường phóng chính dài 5 km, nơi bệ phóng chịu nhiệt lấp lánh thép titan, được chế tạo để chịu nhiệt độ 3,000 độ C từ động cơ plasma, với lớp phủ graphene dày 2 mm.

Tháp điều khiển, cao 200 m, vươn lên như ngọn hải đăng, lớp vỏ titan phản chiếu ánh mặt trời, tạo những vệt sáng lấp lánh trên nền trời xanh thẳm, không một gợn mây.

Sân khấu thép, cao 5 m, được dựng giữa khu lễ, với màn hình 8K khổng lồ, rộng 20 m, cao 10 m, hiển thị mô phỏng tàu vận tải liên hành tinh: dài 500 m, thân titan-graphene sáng bóng, chở 10,000 tấn hàng hóa, động cơ plasma 50 MW đẩy tàu đạt tốc độ 100,000 km/h, với khoang chứa rộng 200 m³, đủ cho 500 hành khách hoặc hàng hóa, và hệ thống AI AstroBot-7 điều khiển tự động.

Hàng nghìn khách mời—1,200 kỹ sư AstroViet, 300 quan chức ASEAN, 200 nhà đầu tư từ Mỹ, Nhật Bản, EU, và 150 nhà báo quốc tế—ngồi trên hàng ghế trắng được sắp xếp thành hình bán nguyệt, cờ Việt Nam và AstroViet tung bay trong gió, mỗi lá cờ dài 3 m, in logo ngôi sao năm cánh và tên "AstroViet" bằng chữ vàng.

Máy bay không người lái, 50 chiếc, mỗi chiếc nặng 10 kg, lượn trên bầu trời, chiếu hologram tàu vũ trụ xoay chậm, ánh sáng xanh lam và bạc lấp lánh như những vì sao giữa ban ngày, với độ phân giải 4K, tạo hiệu ứng 3D sống động.

Loa 360 độ, công suất 1,000 watt, phát nhạc giao hưởng hiện đại, hòa quyện với tiếng sóng biển vỗ vào bờ, tạo nên không khí vừa trang nghiêm vừa phấn khích.

Nam mặc vest đen may đo, cổ áo sơ mi trắng mở nút trên, bước lên sân khấu, đứng trước micro, giọng trầm vang qua hệ thống âm thanh: "Thưa quý bà và quý ông, hôm nay AstroViet khởi động dự án đóng tàu vận tải liên hành tinh đầu tiên, một cột mốc đưa loài người đến Sao Hỏa và xa hơn nữa.

Ụ đóng tàu của chúng tôi, ở quỹ đạo 36,000 km, dài 2 km, với 200 robot hình nhện và AI AstroBot-7, đã sẵn sàng vận hành.

Con tàu sẽ hoàn thành vào tháng 6 năm 2038, chở 10,000 tấn hàng hóa trong 90 ngày để đến Sao Hỏa."

Đám đông vỗ tay vang dội, tiếng vỗ tay kéo dài 30 giây, máy quay truyền hình trực tiếp qua vệ tinh 6G, truyền hình ảnh đến 10 triệu người trên toàn cầu.

Nam tiếp, giọng đầy cảm hứng: "Tôi cảm ơn đội ngũ AstroViet, từ các kỹ sư ở Phú Quốc, những người làm việc ngày đêm, đến các nhà đầu tư trên toàn cầu, đã tin tưởng vào giấc mơ của chúng ta.

Chúng ta không chỉ xây một con tàu, chúng ta xây tương lai cho nhân loại."

Một kỹ sư trẻ, Nguyễn Thị Mai, mặc áo đồng phục AstroViet xanh dương, giơ bảng lớn viết bằng mực đỏ: "AstroViet chinh phục vũ trụ!"

Nam cười, chỉ tay về cô: "Mai, cô nói đúng.

Chúng ta đang làm lịch sử, và tôi tự hào có cô trong đội ngũ của mình."

Mai đỏ mặt, cúi đầu cảm ơn, đám đông reo hò.

Nam quay sang khán giả: "Hãy cùng chào đón đại diện thương hiệu của AstroViet, người đã truyền cảm hứng cho hàng triệu người—Im Yoon-ah!"

Im Yoon-ah bước lên sân khấu, váy sequin xanh lam lấp lánh như sóng biển, dài chấm gối, ôm sát ngực tròn và eo thon, tóc đen xõa dài, lọn tóc uốn nhẹ chạm vai, đôi bông tai ngọc trai lấp lánh.

Cô ôm micro, hát "Into the New World" của Girls' Generation, giọng trong trẻo vang vọng, làm khán giả phấn khích, nhiều người đứng dậy vỗ tay, điện thoại giơ cao ghi hình.

Cô tiếp tục với "Gee", "Lion Heart", và "The Boys", mỗi nốt nhạc như thổi hồn vào không khí, váy lấp lánh dưới ánh nắng, cơ thể uyển chuyển theo điệu nhạc, từng động tác vũ đạo gợi nhớ thời hoàng kim của Girls' Generation.

Sau màn trình diễn kéo dài 15 phút, Yoon-ah nói, giọng nhẹ nhàng: "Thưa anh Nam, thưa quý vị, tôi tự hào là đại diện thương hiệu của AstroViet.

Con tàu này không chỉ là một kỳ quan công nghệ, mà còn là giấc mơ của nhân loại, đưa chúng ta đến các vì sao."

Nam nắm tay cô, mỉm cười: "Yoon-ah, cô đã làm buổi lễ thêm rực rỡ.

Tôi cảm ơn cô vì sự nhiệt huyết và tài năng của cô."

Khán giả reo hò, một nhà báo Nhật Bản giơ máy ảnh, hét lên: "Yoon-ah, cô là ngôi sao của AstroViet!"

Cô cúi chào, váy lấp lánh: "Tôi cảm ơn quý vị đã ủng hộ.

Tôi mong được thấy con tàu hoàn thành và bay vào vũ trụ."

Kỹ sư trưởng Trần Văn Hùng xuất hiện qua video từ ụ đóng tàu, mặc đồ phi hành gia, đứng trong khoang điều khiển dài 50 m, với màn hình hiển thị dữ liệu hàn khung tàu.

Anh nói: "Thưa anh Nam, thưa quý vị, tàu vận tải dùng 1,000 tấn thép, 300 tấn titan, 100 tấn graphene, vỏ chịu lực 10^7 N/m², động cơ plasma đạt tốc độ 100,000 km/h.

Robot hình nhện, mỗi con nặng 500 kg, với 6 cánh tay titan, đã bắt đầu hàn khung, hiệu suất 97%."

Màn hình sân khấu chiếu cảnh robot, 200 con, di chuyển trên ray từ trường 5 Tesla, hàn laser 100 kW, tia lửa sáng rực trong chân không, tạo khung tàu dài 100 m chỉ trong 2 giờ.

Nam gật, giọng chắc chắn: "Anh Hùng, đội kỹ sư đã làm xuất sắc.

Tôi muốn khung tàu hoàn thành trước tháng 3 năm 2038."

Hùng đáp: "Thưa anh Nam, chúng tôi sẽ đảm bảo tiến độ, thậm chí sớm hơn."

Nam quay sang khán giả: "Hôm nay, chúng ta khởi động dự án.

Hãy cùng chứng kiến khoảnh khắc lịch sử!"

Một nút đỏ trên sân khấu sáng lên, Nam và Yoon-ah cùng nhấn, màn hình chiếu robot bắt đầu hàn khung tàu, tia laser cắt qua titan, đám đông reo hò, pháo hoa nổ rực rỡ trên bầu trời Phú Quốc, ánh sáng xanh, đỏ, vàng chiếu sáng biển cả, kéo dài 5 phút.

Nam và Yoon-ah bước xuống sân khấu, trao đổi với quan khách.

Một nhà đầu tư Mỹ, ông John Carter, ~60 tuổi, mặc vest xám, bắt tay Nam: "Nam, con tàu này sẽ thay đổi ngành vận tải vũ trụ.

Tôi đầu tư thêm 2 tỷ USD!"

Nam gật: "Ông Carter, tôi cảm ơn sự tin tưởng của ông.

AstroViet sẽ không làm ông thất vọng."

Yoon-ah trò chuyện với một nhóm nhà báo Hàn Quốc, trả lời: "Tôi tự hào mang hình ảnh AstroViet đến thế giới.

Con tàu này là giấc mơ của tất cả chúng ta."

Một nhà báo hỏi: "Yoon-ah, cô cảm thấy thế nào khi đứng trên sân khấu Phú Quốc?"

Cô cười: "Tôi cảm thấy vinh dự.

Phú Quốc không chỉ là một hòn đảo đẹp, mà còn là trung tâm vũ trụ của thế giới."

Buổi lễ kết thúc, khách mời di chuyển đến khu tiệc ngoài trời, nơi bàn tiệc dài 50 m bày hải sản Phú Quốc—tôm hùm nướng, cá mú hấp, mực nướng muối ớt—kèm rượu vang Pháp và mô hình tàu vũ trụ bằng sô-cô-la cao 1 m, nặng 50 kg.

Nam nhìn Yoon-ah từ xa, váy cô lấp lánh dưới ánh nắng, cơ thể uyển chuyển khi cô trò chuyện, lòng anh rạo rực, dục vọng trỗi dậy sau nhiều tuần kiêng quan hệ với Leonor.

Anh bước đến, thì thầm: "Yoon-ah, tôi cần gặp cô ở phòng trang điểm.

Cô đi trước, tôi sẽ đến ngay."

Cô gật nhẹ, giọng nhỏ: "Nam, tôi sẽ chờ anh."

Nam rời khu tiệc, bước qua hành lang thép của khu vực VIP sân bay, ánh sáng trắng từ đèn LED chiếu sáng lối đi, phản chiếu trên sàn thép bóng loáng.

Mùi biển thoảng qua từ cửa sổ mở, hòa quyện với tiếng sóng vỗ xa xa, gợi nhớ không khí Phú Quốc yên bình.

Anh dừng trước phòng trang điểm của Yoon-ah, diện tích 20 m², gương lớn viền vàng chiếm nửa bức tường, phản chiếu ánh sáng dịu từ đèn LED 3000K.

Bàn gỗ đỏ bày son phấn, lọ nước hoa hoa nhài tỏa hương ngọt ngào, quyện với không khí mặn mà của biển.

Yoon-ah, váy sequin xanh lam ôm sát ngực tròn, eo thon, dài chấm gối, đang tháo đôi bông tai ngọc trai, tóc đen xõa dài, lọn tóc uốn nhẹ chạm vai.

Cô nhìn Nam qua gương, nụ cười dịu dàng: "Nam, anh đến rồi!

Tôi vừa xong phần biểu diễn, mệt nhưng phấn khích lắm.

Anh thấy tôi hát thế nào hôm nay?"

Nam đóng cửa, khóa lại, bước đến gần, giọng trầm ấm: "Yoon-ah, cô hát tuyệt vời.

Khán giả không rời mắt khỏi cô.

Cô làm tôi tự hào, như mọi lần."

Cô đứng dậy, váy lấp lánh như sóng biển, tiến đến anh, tay chạm nhẹ vai anh qua lớp vest: "Nam, cảm ơn anh.

Buổi lễ hoành tráng quá, tôi vẫn còn cảm giác lâng lâng đây này."

Nam đứng sau lưng cô, tay đặt nhẹ lên eo, ngón tay cảm nhận đường cong mềm mại qua lớp vải sequin, giọng trầm: "Yoon-ah, nhìn cô trong bộ váy này, tôi không kiềm chế được dục vọng."

Cô run nhẹ, tựa vào bàn trang điểm, gương phản chiếu cơ thể cô, giọng nhỏ: "Nam, anh luôn làm tôi bất ngờ như vậy.

Chúng ta...

ở đây sao?

Có ai vào không?"

Anh hôn gáy cô, môi lướt chậm qua da mịn, hơi thở nóng phả vào gáy, mùi nước hoa hoa nhài làm anh mê mẩn: "Yoon-ah, tôi khóa cửa rồi.

Tôi muốn cô ngay bây giờ, ngay tại đây."

Cô thở gấp, tay bám bàn: "Nam, anh làm tim tôi đập nhanh quá.

Anh chắc chứ?"

Anh kéo dây kéo váy, từng centimet vải trượt xuống, để lộ lưng trần mịn màng, áo ngực đen ôm ngực tròn cương cứng, núm vú hồng nhạt lộ ra qua lớp ren mỏng.

Yoon-ah quay lại, cởi áo sơ mi Nam, tay vuốt ngực anh, cảm nhận cơ bắp rắn chắc: "Nam, anh làm tôi rạo rực.

Tôi không biết mình có thể từ chối anh."

Nam cởi áo ngực cô, ngực tròn bật ra, núm vú hồng cương lên dưới ánh sáng LED.

Anh cúi xuống, hôn ngực cô, môi lướt chậm qua da, lưỡi xoay quanh núm vú, tay luồn xuống, kéo quần lót mỏng, để lộ lồn hồng ướt át, lông mu đen mịn.

Yoon-ah rên khẽ, giọng run: "Nam, anh... chậm lại một chút, tôi không chịu nổi."

Anh quỳ xuống, mặt áp sát lồn cô, liếm chậm, lưỡi trượt dọc khe, xoay quanh âm vật, mùi cơ thể cô hòa quyện với nước hoa hoa nhài.

Anh dùng ngón tay vuốt nhẹ, cảm nhận độ ướt át, rồi trượt một ngón vào, ra vào chậm, cảm nhận lồn cô siết chặt.

Yoon-ah run rẩy, tay bám bàn, đạt cực khoái, nước lồn chảy xuống đùi: "Nam, tôi... ra rồi!

Anh làm tôi điên mất!"

Anh liếm tiếp, lưỡi xoay nhanh hơn, tay bóp đùi cô, cô đạt cực khoái lần hai, chân mềm nhũn: "Nam, tôi không đứng nổi nữa!"

Anh đứng dậy, cởi quần, dương vật 20 cm cương cứng, đầu đỏ rực, mạch máu nổi rõ.

Nam đẩy Yoon-ah tựa bàn trang điểm, gương phản chiếu cơ thể họ, ánh sáng LED làm da cô sáng như ngọc trai.

Anh đâm dương vật vào lồn cô, ra vào chậm, sâu, cảm nhận lồn cô siết chặt, ướt át.

Yoon-ah ôm cổ anh, rên: "Nam, sâu hơn đi!

Tôi muốn cảm nhận từng chút của anh."

Anh tăng nhịp, bóp ngực cô, núm vú cương dưới ngón tay, mỗi nhịp đẩy làm bàn rung nhẹ.

Yoon-ah rên to hơn: "Nam, anh mạnh quá!

Tôi... tôi ra nữa!"

Lồn cô co bóp, nước lồn chảy ướt bàn.

Anh hôn môi cô, lưỡi quấn, vị son đào ngọt ngào, tay vuốt mông cô, nâng một chân cô lên bàn, đẩy dương vật sâu hơn, mỗi nhịp chạm điểm nhạy cảm.

Yoon-ah đạt cực khoái lần ba, giọng lạc đi: "Nam, tôi... không chịu nổi nữa!"

Anh chậm lại, vuốt tóc cô, thì thầm: "Yoon-ah, cô tuyệt quá.

Tôi muốn cô mãi."

Anh đổi tư thế, để cô ngồi lên bàn, hai chân dang rộng, đâm dương vật vào, ra vào chậm, cảm nhận lồn cô siết chặt, cô rên: "Nam, anh làm tôi tan chảy!"

Anh đẩy nhanh hơn, cô đạt cực khoái lần tư, nước lồn chảy xuống bàn, giọng cô run: "Nam, tôi... ra tiếp rồi!"

Đột nhiên, Beatrice Borromeo, ~52 tuổi, mặc váy đen bó sát, dài qua gối, gõ cửa, bước vào: "Yoon-ah, tôi cần nói về lịch phỏng vấn với báo chí quốc tế..."

Cô sững sờ, thấy Nam và Yoon-ah trần truồng, dương vật anh vẫn trong lồn cô, mồ hôi lấm tấm, không khí đầy mùi cơ thể và nước hoa.

Yoon-ah hoảng, che ngực bằng tay: "Beatrice, tôi... xin lỗi chị!

Tôi không biết chị đến lúc này!"

Beatrice đỏ mặt, lùi lại, giọng run: "Nam, Yoon-ah, tôi... tôi không cố ý.

Tôi đi ngay đây!"

Cô quay người, tay nắm cửa, nhưng Nam bước đến, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát kéo Beatrice vào phòng, khóa cửa lại: "Beatrice, cô đừng vội đi.

Cô có muốn hòa mình vào khoảnh khắc này cùng chúng tôi không?"

Beatrice run rẩy, cố đẩy tay anh, váy đen bó sát làm nổi bật đường cong ngực tròn và hông thon: "Nam, tôi không thể làm chuyện này!

Tôi có chồng, Pierre, và hai con trai.

Tôi chỉ đến tìm Yoon-ah để bàn về công việc, không phải để...

để làm chuyện này!"

Yoon-ah, vẫn trần truồng, đứng im bên bàn trang điểm, mặt đỏ bừng, giọng nhỏ nhẹ: "Beatrice, tôi xin lỗi chị.

Tôi không ngờ chị bước vào đúng lúc này.

Xin chị đừng nói với bất kỳ ai, tôi van chị."

Nam giữ tay Beatrice, giọng trầm, dịu dàng nhưng đầy sức hút: "Beatrice, cô không cần phải sợ.

Chỉ một lần thôi, sẽ không ai biết chuyện này."

Beatrice lắc đầu, cố giằng tay ra, giọng run: "Nam, tôi không thể!

Tôi không muốn phản bội gia đình mình!"

Nhưng Nam đứng sát sau lưng cô, hơi thở nóng phả vào gáy, tay anh chậm rãi kéo dây kéo váy, từng centimet vải trượt xuống, để lộ làn da trắng mịn, áo ngực trắng ren ôm ngực tròn, và quần lót mỏng manh để lộ lồn hồng nhạt, lông mu vàng óng ánh.

Beatrice giật mình, cố đẩy tay anh: "Nam, xin anh dừng lại!

Tôi không muốn làm chuyện này!"

Nhưng Nam hôn lên cổ cô, môi anh lướt chậm trên da, từ gáy xuống xương quai xanh, hơi thở nóng làm cô run rẩy.

Tay anh vuốt nhẹ lồn cô qua lớp quần lót, ngón tay cảm nhận độ ướt át đang dần lan tỏa.

Beatrice rên khẽ, giọng nghẹn lại: "Nam, xin anh... tôi không nên làm điều này..."

Nhưng cơ thể cô phản bội lời nói, hơi thở gấp gáp, đùi khép chặt như muốn giữ lấy cảm giác.

Nam thì thầm bên tai cô: "Beatrice, cô cảm nhận được chứ?

Cơ thể cô đang khao khát."

Anh kéo quần lót cô xuống, để lộ lồn hồng ướt át, lông mu vàng nhạt lấp lánh dưới ánh đèn LED.

Yoon-ah đứng cạnh, vẫn bị động, tay che ngực, nhìn Nam kích thích Beatrice, lòng cô rối bời, không biết nên lên tiếng hay im lặng.

Nam kéo áo ngực Beatrice xuống, ngực tròn đầy bật ra, núm vú hồng nhạt cương cứng.

Anh cúi xuống, môi bao lấy núm vú, lưỡi xoay chậm quanh đầu vú, tay còn lại luồn xuống lồn cô, ngón tay trượt vào, cảm nhận độ ướt át và sự co bóp nhẹ.

Beatrice rên lớn hơn, cơ thể run rẩy, tay bám vào vai Nam: "Nam... tôi... tôi không chịu nổi nữa..."

Anh đẩy ngón tay sâu hơn, ra vào chậm rãi, lồn cô siết chặt, nước lồn chảy xuống đùi.

Anh liếm cổ cô, môi trượt xuống xương quai xanh, rồi quay lại bú vú, lưỡi xoay nhanh hơn, tay bóp ngực còn lại, ngón tay búng nhẹ núm vú.

Beatrice đạt cực khoái, nước lồn chảy ướt tay Nam, cô tựa vào tường, giọng nghẹn: "Nam, tôi... tôi ra rồi!

Tại sao anh làm tôi thành thế này?"

Nam vuốt má cô, giọng trầm: "Beatrice, cô quá quyến rũ, tôi không kiềm chế được.

Hãy để mình tận hưởng, chỉ một lần thôi."

Beatrice thở hổn hển, dục vọng trỗi dậy, cô chủ động hôn môi Nam, lưỡi quấn lấy lưỡi anh, tay vuốt dương vật anh, cảm nhận độ cứng và mạch máu nổi: "Nam, tôi... tôi không tin mình đang làm chuyện này.

Nhưng tôi muốn anh, ngay bây giờ."

Yoon-ah, thấy Beatrice chủ động, bước đến, ôm Beatrice từ sau, môi hôn nhẹ lên gáy cô, tay vuốt eo: "Beatrice, chị đẹp quá.

Hãy để tôi cùng chị cảm nhận khoảnh khắc này."

Nam dẫn Beatrice đến bàn trang điểm, đặt cô ngồi lên bàn, gương phản chiếu cơ thể ba người, ánh sáng LED làm da họ sáng lên như ngọc.

Anh đâm dương vật vào lồn Beatrice, ra vào chậm, sâu, cảm nhận lồn cô siết chặt, ướt át đến mức mỗi nhịp tạo ra âm thanh ướt át.

Beatrice rên: "Nam, anh... mạnh quá!

Tôi không chịu nổi!"

Yoon-ah hôn môi Beatrice, lưỡi quấn lấy lưỡi cô, tay bóp ngực Beatrice, ngón tay vuốt núm vú cương cứng.

Nam tăng nhịp, mỗi nhịp làm bàn rung nhẹ, Beatrice đạt cực khoái lần hai, nước lồn chảy ướt bàn, cô rên: "Nam, tôi... ra nữa rồi!"

Anh đổi tư thế, kéo Yoon-ah đến, đâm dương vật vào lồn cô, lồn cô siết chặt, ướt át, cô rên: "Nam, tôi... ra nữa rồi!"

Anh quay lại Beatrice, nâng một chân cô lên bàn, đẩy dương vật sâu hơn, mỗi nhịp chạm điểm nhạy cảm, cô rên to: "Nam, tôi... không chịu nổi nữa!"

Nam đổi tư thế lần nữa, để Beatrice nằm ngửa trên bàn, hai chân dang rộng, anh đâm dương vật vào lồn cô, ra vào chậm, sâu, cảm nhận từng co bóp.

Yoon-ah ngồi cạnh, hôn ngực Beatrice, lưỡi liếm núm vú, tay vuốt lồn mình, đạt cực khoái, rên: "Nam, Beatrice, tôi... ra nữa!"

Nam đẩy nhanh hơn với Beatrice, cô đạt cực khoái lần ba, nước lồn chảy xuống bàn, giọng lạc đi: "Nam, tôi... ra tiếp rồi!"

Anh xuất tinh, tinh trùng tràn vào lồn Beatrice, rồi đổi sang Yoon-ah, xuất tiếp, cả ba lên đỉnh, mồ hôi lấm tấm, hơi thở hổn hển, không khí đầy mùi cơ thể, nước hoa hoa nhài, và dục vọng cháy bỏng.

Beatrice, váy xộc xệch, chỉnh lại quần áo, giọng run: "Nam, Yoon-ah, chuyện này không được lặp lại.

Tôi phải đi tiếp khách ngay bây giờ, báo chí đang chờ ngoài kia."

Cô vội mở cửa, bước ra, để lại Nam và Yoon-ah trong căn phòng im lặng, ánh sáng LED mờ ảo.

Nam ôm Yoon-ah, lấy khăn lụa lau mồ hôi trên trán cô, giọng dịu dàng: "Yoon-ah, cô ổn không sau chuyện vừa rồi?"

Cô tựa ngực anh, giọng nhỏ, hơi run: "Nam, tôi ổn, nhưng Beatrice... chị ấy sẽ giữ bí mật chứ?

Tôi lo lắm, tôi không muốn chuyện này làm tổn hại danh tiếng AstroViet."

Nam vuốt tóc cô, hôn trán cô: "Yoon-ah, tôi sẽ nói chuyện riêng với Beatrice.

Cô đừng lo, cô đã làm tuyệt vời hôm nay, cả trên sân khấu lẫn ở đây."

Yoon-ah mỉm cười yếu ớt, tay nắm tay anh: "Nam, anh luôn làm tôi yên tâm.

Nhưng tôi cần nghỉ một chút, tôi mệt rồi."

Anh giúp cô mặc váy, kéo dây kéo, hôn môi cô lần nữa: "Yoon-ah, nghỉ ngơi đi nhé."

Nam mặc áo, rời phòng, bước ra hành lang,dục vọng với Yoon-ah và Beatrice vẫn cháy bỏng trong anh, như một ngọn lửa không thể dập tắt.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 194: Đài quan sát


Sáng 15 tháng 1, sa mạc Wadi Rum, Jordan, đỏ rực dưới ánh nắng đầu ngày, nhiệt độ 15 độ C, không khí khô khốc mang mùi bụi đất đặc trưng của vùng đá sa thạch.

Nam đứng tại sân bay vũ trụ Rajwa Al Hussein, nơi bệ phóng titan dài 5 km sáng bóng, phản chiếu ánh mặt trời như một tấm gương khổng lồ.

AstroPod, thân hợp kim titan dài 10 m, cửa sổ panorama cong, đậu trên đường băng, động cơ plasma nhấp nháy đèn xanh, phát ra tiếng rì rì nhẹ.

Vua Hussein mặc vest xám đậm, cà vạt lụa xanh sẫm, phong thái uy nghiêm nhưng thân thiện, bước xuống từ xe Rolls-Royce Phantom đen bóng, nắm tay Nam: "Nam, tôi đã chờ ngày này từ lâu.

Tham quan trạm không gian ASEAN là một vinh dự lớn.

Jordan tự hào là đối tác chiến lược của AstroViet."

Nam cười, bắt tay chặt, cảm nhận sự chắc chắn từ bàn tay Hussein: "Hussein, tôi rất vinh dự khi anh và Rajwa đến thăm.

Trạm này là giấc mơ chung của ASEAN, và hôm nay tôi sẽ cho anh thấy tầm nhìn của chúng tôi."

Rajwa Al Hussein mặc váy lụa đỏ thắm bó sát, tôn ngực tròn đầy, eo thon nhỏ, hông cong hoàn hảo, tóc nâu óng mượt xõa xuống vai, bước ra từ xe, nụ cười dịu dàng như ánh nắng sa mạc: "Nam, tôi đã nghe anh kể về trạm ASEAN từ lần gặp ở Wadi Rum năm ngoái.

Hôm nay tôi muốn tận mắt chứng kiến công nghệ đỉnh cao của anh."

Nam nắm tay cô nhẹ, cảm nhận làn da mềm mại, ấm áp: "Rajwa, cô sẽ không thất vọng.

Trạm là kỳ quan của thời đại, và tôi muốn cô trải nghiệm từng chi tiết."

Họ bước vào AstroPod, khoang nội thất bọc da trắng sang trọng, ghế tự động ôm sát cơ thể, màn hình 4K hiển thị lộ trình bay: Wadi Rum đến quỹ đạo 400 km, thời gian 30 phút, tốc độ 8 km/s.

AstroPod cất cánh, rung nhẹ, xuyên tầng khí quyển, Trái Đất dần hiện ra qua cửa sổ panorama như một viên ngọc xanh lam lấp lánh.

Rajwa chạm kính, ngón tay lướt trên bề mặt lạnh, ngạc nhiên: "Nam, cảm giác bay lên vũ trụ thật kỳ diệu.

Tôi chưa bao giờ thấy Trái Đất từ góc này, đẹp như một bức tranh sống động."

Nam cười, đặt tay lên vai cô, cảm nhận vai cô thon gọn dưới lớp lụa: "Rajwa, đây mới là khởi đầu.

Trạm ASEAN sẽ làm cô kinh ngạc."

Trạm không gian ASEAN, dài 300 m, lấp lánh thép titan dưới ánh sao, lơ lửng ở quỹ đạo 400 km, bao quanh bởi 500 tấm pin mặt trời, mỗi tấm 10 m², cung cấp 500 kW năng lượng, phản chiếu ánh sáng như những tấm gương khổng lồ.

Năm module nối bằng hành lang kính trong suốt, ánh sao lấp lánh trên bề mặt, tạo cảm giác như trôi giữa ngân hà.

Tiến sĩ Nguyễn Thị Lan, trưởng trạm, mặc đồng phục AstroViet xanh dương, tóc đen buộc cao, dáng chuyên nghiệp, chào họ tại cổng khí áp: "Thưa anh Nam, Vua Hussein, Vương hậu Rajwa, tôi rất vinh dự được đón tiếp.

Trạm không gian ASEAN là thành quả của 10 nước, với 50 nhân viên từ Việt Nam, Thái Lan, Indonesia, Singapore, Malaysia.

Tôi sẽ giới thiệu từng module để mọi người hiểu rõ công nghệ của chúng tôi."

Hussein gật, nụ cười ấm áp: "Tiến sĩ Lan, tôi nghe danh cô từ lâu như một chuyên gia vật lý nhiệt hạch.

Jordan mong muốn học hỏi công nghệ của AstroViet."

Rajwa thêm, giọng nhẹ nhàng: "Lan, tôi rất tò mò về lò phản ứng nhiệt hạch mà cô từng nhắc.

Cô sẽ cho chúng tôi xem chứ?"

Lan cười, phong thái tự tin: "Vương hậu Rajwa, tất nhiên rồi.

Mời mọi người theo tôi vào Module 1."

Họ bước vào Module 1, khu nghiên cứu rộng 100 m², sáng trắng, mùi ozone thoảng từ các thiết bị công nghệ cao, không khí mát lạnh do hệ thống làm mát nitơ lỏng 100 lít/giờ.

Trung tâm module là lò Tokamak thu nhỏ, đường kính 5 m, bao quanh bởi 12 cuộn từ siêu dẫn, mỗi cuộn nặng 10 tấn, phủ lớp titan láng bóng chống bức xạ, bọc gốm chịu nhiệt dày 20 cm.

Màn hình 4K treo phía trên hiển thị hình ảnh plasma xoáy cuộn, đỏ rực ở nhiệt độ 100 triệu độ C, với dữ liệu từ trường 10 Tesla, ổn định ở mức 99,8%.

Ba nữ kỹ sư, mặc đồ bảo hộ bạc, đứng trước bảng điều khiển, ánh sáng đỏ từ cảm biến laser lướt qua các cuộn từ, tạo không gian như một phòng thí nghiệm tương lai.

Lan giơ tay, giọng rõ ràng: "Đây là lò phản ứng nhiệt hạch, công suất đạt 520 MW.

Chúng tôi sử dụng nó để thử nghiệm động cơ tàu vận tải liên hành tinh, tối ưu hóa cho các sứ mệnh đến Sao Hỏa vào năm 2045."

Hussein chạm nhẹ vào bảng điều khiển, ngạc nhiên: "Lan, lò này thật ấn tượng.

Nó cung cấp năng lượng cho toàn bộ trạm sao?"

Lan đáp: "Thưa Vua Hussein, lò chủ yếu phục vụ thử nghiệm động cơ.

Trạm dùng pin mặt trời 500 kW và hệ thống làm mát nitơ lỏng để duy trì hoạt động."

Nam gật, kiểm tra tablet của mình: "Lan, cô làm tốt lắm.

Đội kỹ sư đạt hiệu suất vận hành bao nhiêu phần trăm?"

Lan cười, tự hào: "Thưa anh Nam, chúng tôi đạt 99,8%, nhờ AI AstroBot-7 giám sát và tối ưu hóa mọi quy trình."

Họ di chuyển sang Module 2, kho nhiên liệu rộng 80 m², lạnh giá ở -250°C, tường thép phủ lớp chống đông sáng bóng, sàn lưới thép kêu rít dưới giày khi họ trôi trong không trọng lực.

Năm mươi bồn thép hình trụ, mỗi bồn chứa 10 m³ hydro lỏng và helium-3, đứng sừng sững như những cột trụ khổng lồ, bề mặt bồn phủ sương lạnh.

Hai robot hình hộp, cao 1 m, lướt trên ray từ trường, kiểm tra áp suất bằng cảm biến hồng ngoại, đèn LED xanh nhấp nháy như những vì sao nhỏ.

Màn hình treo tường hiển thị: mức nhiên liệu 98%, nhiệt độ -253°C, áp suất 5 bar.

Lan giải thích: "Kho này cung cấp nhiên liệu cho các sứ mệnh đến Mặt Trăng, Sao Hỏa, và khai thác vành đai tiểu hành tinh.

AstroPod tiếp tế 5 tấn nhiên liệu mỗi 3 tháng từ các sân bay vũ trụ ở Phú Quốc, Wadi Rum, và Guayaquil."

Nam kiểm tra tablet, giọng trầm: "Lan, hệ thống robot bảo trì đạt hiệu suất bao nhiêu phần trăm?"

Lan đáp: "Thưa anh Nam, chúng tôi đạt 99,5%.

AI AstroBot-7 dự đoán rò rỉ trước 72 giờ, đảm bảo an toàn tuyệt đối."

Rajwa chạm vào một bồn thép, cảm nhận lạnh buốt qua găng tay: "Lan, kho này thật hoàn hảo.

Cô quản lý nhiệt độ thấp như thế nào để đảm bảo an toàn?"

Lan cười: "Vương hậu Rajwa, chúng tôi dùng cảm biến hồng ngoại và robot để giảm thiểu nguy cơ con người tiếp xúc trực tiếp với nhiệt độ cực thấp."

Module 3, khu sinh hoạt rộng 200 m², mở ra một không gian ấm áp, đối lập với sự lạnh lẽo của Module 2.

Tường thép trắng sáng ngời, bàn gỗ dài 10 m, 50 ghế da xoay màu trắng, mùi bánh mì nướng và cà phê hòa tan thoảng trong không khí, những giọt cà phê lơ lửng như ngọc trai do không trọng lực.

Bếp tự động, cao 2 m, chế biến thực phẩm đóng gói: thịt bò khô, rau sấy, bột protein, cháo dinh dưỡng, với màn hình cảm ứng hiển thị thực đơn.

Tủ lạnh âm tường chứa 500 gói thực phẩm, đủ dùng 3 tháng cho 50 nhân viên.

Phòng ngủ gồm 23 buồng đôi, mỗi buồng 10 m², giường gấp gọn bọc vải lụa, tủ thép nhỏ gọn, màn hình 15 inch chiếu tin tức từ vệ tinh 6G.

Khu thể thao có 5 máy chạy không trọng lực với dây đai giữ người, 3 bộ tạ từ 5 đến 50 kg, và bàn bóng bàn gấp gọn, một nhân viên đang chơi, quả bóng trôi chậm trong không khí.

Hussein bắt tay kỹ sư trưởng Trần Văn Hùng, dáng gầy, giọng trầm: "Anh Hùng, đội anh sống thế nào ở đây?

Cuộc sống trên trạm có thoải mái không?"

Hùng đáp: "Thưa Vua Hussein, chúng tôi có bếp tự động, phòng ngủ tiện nghi, khu thể thao để duy trì sức khỏe.

AI AstroBot-7 giữ oxy ổn định 99,9%, nhiệt độ 22°C, như một ngôi làng nhỏ trên vũ trụ."

Hussein cười lớn: "Anh Hùng, tôi muốn ở đây vài tuần để trải nghiệm!

Jordan cần học hỏi mô hình này."

Nam vỗ vai Hussein: "Hussein, anh cứ thoải mái giao lưu với đội kỹ sư.

Tôi muốn dẫn Rajwa xem Module trồng trọt trước khi đến đài quan sát."

Họ bước vào Module trồng trọt và chăn nuôi, dài 50 m, không gian thoảng mùi đất ẩm và cỏ tươi từ hệ thống hydroponics, nơi rau diếp xanh mướt, cà chua đỏ mọng, thảo mộc, và nấm trắng mọc đều trên khay thủy canh.

Chuồng nuôi 100 con gà, tiếng kêu lích chích vang nhẹ, bể nuôi 200 con cá tilapia bơi lội trong nước trong xanh, lò ủ vi sinh tỏa nhiệt nhẹ, mùi men sinh học thoảng.

Rajwa ngạc nhiên, chạm khay rau diếp: "Nam, anh xây cả một nông trại tự cung tự cấp trên vũ trụ!

Điều này thật đáng kinh ngạc."

Nam cười, đứng sát cô: "Rajwa, chúng tôi tự cung cấp 60% thực phẩm cho trạm.

Lan và đội ngũ làm việc xuất sắc để đảm bảo năng suất."

Lan gật, bổ sung: "Thưa anh Nam, Vương hậu Rajwa, hệ thống hydroponics đạt 95% năng suất, cung cấp 200 kg rau mỗi tháng.

Cá tilapia và gà cung cấp đủ protein cho 50 nhân viên."

Hussein, đứng cạnh bể cá, nói: "Lan, tôi muốn Jordan áp dụng công nghệ này cho nông nghiệp sa mạc.

Cô có thể chia sẻ bí quyết không?"

Lan cười: "Thưa Vua Hussein, tôi sẵn sàng hỗ trợ.

Chúng tôi dùng AI để tối ưu ánh sáng LED và dinh dưỡng."

Nam gật: "Hussein, cứ tiếp tục nói chuyện với Lan và đội kỹ sư.

Tôi đưa Rajwa đến Module 5 và đài quan sát ở Module 1."

Họ di chuyển đến Module 5, khu điều khiển 80 m², trung tâm của trạm, nơi AI AstroBot-7 vận hành qua màn hình 12K, hiển thị hình ảnh ụ đóng tàu ở quỹ đạo 36,000 km, với 200 robot hình nhện, mỗi con có 6 cánh tay, hàn laser 100 kW, khoan plasma 50 kW, đang xây khung tàu vận tải liên hành tinh dài 500 m.

Nam chỉ màn hình: "Rajwa, ụ đóng tàu dài 2 km, 4 khoang, mỗi khoang 1,2 km x 250 m, chứa 1,500 tấn thép, 500 tấn titan.

Robot hàn 600 m khung mỗi ngày, dự kiến bay thử tháng 6."

Rajwa gật, ấn tượng: "Nam, quy mô này thật phi thường.

Anh làm tôi muốn lên Sao Hỏa ngay."

Nam cười, tay chạm vai cô: "Rajwa, cô sẽ là khách mời danh dự khi tàu cất cánh."

Hussein, từ Module 3 qua bộ đàm, nói: "Nam, tôi đang nghe anh Hùng kể về AI.

Cứ dẫn Rajwa đi, tôi muốn tìm hiểu thêm về hệ thống oxy."

Nam đáp: "Hussein, cứ thoải mái.

Tôi đưa Rajwa đến đài quan sát ở Module 1."

Nam và Rajwa trôi qua hành lang kính dài 20 m, ánh sao phản chiếu trên váy lụa đỏ của cô, lộ đường cong ngực tròn đầy, eo thon nhỏ, hông cong hoàn hảo, tóc nâu óng mượt lơ lửng như sóng biển trong không trọng lực.

Module 1, đài quan sát rộng 50 m², tường kính panorama bao quanh, mở ra khung cảnh Trái Đất xanh lam xoay chậm, mây trắng cuộn xoáy trên đại dương Thái Bình Dương, châu Phi hiện mờ xa, ánh sáng thành phố lấp lánh ở bán cầu tối.

Khách sạn vũ trụ AstroViet, cách 10 km, lấp lánh như một viên kim cương, ánh đèn nhà hàng 150 m² nhấp nháy, phòng suite 50 m² sáng vàng ấm áp.

Ụ đóng tàu, ở quỹ đạo 36,000 km, sáng đỏ rực, tia laser của 200 robot hình nhện nhấp nháy như những ngọn lửa nhỏ trong bóng tối vũ trụ.

Không trọng lực khiến Rajwa trôi nhẹ, váy lụa tung bay, lộ đùi thon, cô nắm thanh thép trên tường, cười rạng rỡ: "Nam, tôi cảm thấy mình như một chú chim tự do.

Trái Đất đẹp quá, như một viên ngọc quý lơ lửng trong không gian."

Nam giữ tay cô, giúp cô ổn định, ngón tay lướt qua cổ tay mềm mại: "Rajwa, cẩn thận nhé.

Không trọng lực thú vị, nhưng cô cần quen để giữ thăng bằng.

Cô thấy Trái Đất thế nào từ đây?"

Rajwa tựa vào kính, váy lướt qua chân Nam, mùi nước hoa hoa hồng thoảng nhẹ: "Nam, nó đẹp hơn mọi bức ảnh tôi từng thấy.

Tôi nhìn thấy cả sa mạc Wadi Rum, như một dải đỏ nhỏ giữa đại dương xanh."

Nam chỉ tay qua kính panorama: "Rajwa, kia là khách sạn vũ trụ, nơi tôi tổ chức sinh nhật Isabella tháng trước.

Nhà hàng 150 m², tường kính, nhìn Trái Đất giống như từ đây, và phòng suite có giường lụa êm ái."

Rajwa trôi sát, vai cô chạm ngực anh, giọng dịu dàng: "Nam, Isabella chắc hạnh phúc lắm khi có người cha như anh.

Anh không chỉ là một nhà lãnh đạo, mà còn là một người cha tuyệt vời."

Nam cười, tay chạm nhẹ eo cô qua lớp lụa mỏng: "Rajwa, cảm ơn cô.

Nhưng cô, với sự thanh lịch và thông minh này, mới là điều làm tôi ngưỡng mộ."

Nam tiếp tục, chỉ về phía xa: "Rajwa, ụ đóng tàu kia, dài 2 km, có 4 khoang, mỗi khoang 1,2 km x 250 m.

Robot hình nhện đang hàn khung tàu vận tải liên hành tinh dài 500 m, chở 10,000 tấn hàng đến Sao Hỏa trong 90 ngày.

Chúng tôi dự kiến bay thử vào tháng 6 năm nay."

Rajwa ngạc nhiên, trôi sát hơn, cơ thể cô ép nhẹ vào anh, giọng đầy hứng khởi: "Nam, anh biến giấc mơ chinh phục Sao Hỏa thành hiện thực.

Tôi ngưỡng mộ tầm nhìn của anh, và cả sự đam mê trong từng lời anh nói."

Anh vuốt tóc cô, ngón tay lướt qua gáy, cảm nhận làn da ấm áp: "Rajwa, tôi ngưỡng mộ sự thông minh và quyến rũ của cô.

Là một kỹ sư kiến trúc, cô chắc chắn hiểu giá trị của những công trình này."

Không khí trở nên ám muội, Rajwa nắm tay anh chặt hơn, hơi thở cô nhanh dần: "Nam, anh táo bạo thật.

Không trọng lực làm tôi cảm thấy... phóng khoáng hơn, như thể mọi giới hạn đều tan biến."

Họ xoay chậm trong không trọng lực, váy lụa đỏ của Rajwa lướt qua chân Nam, tạo cảm giác mềm mại như lông vũ.

Mùi nước hoa hoa hồng của cô quyện với mùi da thuộc từ áo vest của anh, tạo nên một hỗn hợp kích thích.

Nam kéo cô sát hơn, môi anh cách môi cô chỉ vài cm: "Rajwa, cô làm tim tôi đập nhanh hơn bao giờ hết."

Cô cười, tay vuốt ngực anh qua lớp sơ mi trắng, ngón tay lướt qua từng nút áo: "Nam, tôi cũng vậy.

Không gian này, với vẻ đẹp của Trái Đất và sự tĩnh lặng, làm mọi thứ trở nên... mãnh liệt hơn."

Họ trôi nhẹ, cơ thể chạm nhau, Nam hôn nhẹ lên gáy cô, cảm nhận cô run nhẹ dưới môi anh: "Nam, anh... làm tôi rạo rực."

Anh thì thầm, hơi thở ấm áp phả vào tai cô: "Rajwa, tôi không thể kiềm chế khi ở cạnh cô trong không gian này."

Trái Đất sáng lộng lẫy sau lưng, ánh sao nhấp nháy qua kính, không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng thở của họ, dục vọng dần bùng cháy như ngọn lửa trong bóng tối vũ trụ.

Nam hôn môi Rajwa, lưỡi anh quấn lấy lưỡi cô, chậm rãi, như thể muốn kéo dài từng khoảnh khắc, vị son đào ngọt ngào lan tỏa, môi cô mềm mại như nhung, ấm áp và mời gọi, làm tim anh đập mạnh.

Anh nắm vai cô, ngón tay lướt qua lớp lụa đỏ, cảm nhận đường cong vai thon, da cô mịn màng như lụa.

Nam kéo khóa váy lụa đỏ từ từ, tiếng khóa kéo vang nhẹ trong không gian tĩnh lặng, lớp lụa mỏng trôi lơ lửng trong không trọng lực, xoay chậm như một dải mây đỏ, để lộ cơ thể cô: lồn hồng ướt át ánh lên qua quần lót lụa trắng mỏng manh, ngực tròn đầy cương cứng trong áo lót lụa trắng, núm vú in rõ dưới lớp vải.

Rajwa run nhẹ, tay cô chạm ngực Nam, ngón tay tháo từng nút sơ mi trắng, chậm rãi, để lộ ngực rắn chắc, cơ bụng săn chắc, và dương vật 20 cm cương cứng căng phồng qua lớp quần tây đen.

Cô thì thầm, giọng run rẩy vì dục vọng: "Nam, anh... làm tôi không thể nghĩ gì khác ngoài anh ngay lúc này."

Nam kéo quần lót lụa của cô xuống, chậm rãi, ngón tay lướt qua đùi cô, cảm nhận da cô mềm mại, ấm áp.

Lồn cô lấp lánh nước, tỏa nhiệt, như một lời mời gọi không thể cưỡng lại.

Anh bám thanh thép trên tường, giữ cơ thể ổn định trong không trọng lực, rồi đâm dương vật vào lồn cô, chậm rãi, từng cm, cảm nhận lồn cô siết chặt, ướt át, bao bọc anh hoàn toàn.

Họ trôi nhẹ, tựa vào tường kính panorama, Trái Đất xanh lam sáng rực sau lưng, ánh đèn khách sạn vũ trụ nhấp nháy xa xa, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa đầy dục vọng.

Rajwa rên nhẹ, giọng lạc đi, hơi thở đứt quãng: "Nam, anh... sâu quá, tôi cảm nhận anh khắp cơ thể, như thể chúng ta hòa quyện vào nhau!"

Anh ra vào chậm rãi, mỗi nhịp đều đặn, sâu, cảm nhận từng đợt sóng khoái cảm từ lồn cô.

Anh bóp ngực cô, ngón tay lướt qua núm vú cứng qua lớp áo lót, xoa nhẹ, cô rên lớn hơn: "Nam, anh... làm tôi rạo rực, tôi không chịu nổi!"

Cô đạt cực khoái đầu tiên, cơ thể run mạnh, nước lồn chảy thành những giọt nhỏ lơ lửng như ngọc trai trong không gian, lấp lánh dưới ánh sao.

Cô thở hổn hển: "Nam, tôi ra rồi, anh làm tôi tan chảy, tôi chưa bao giờ cảm thấy thế này!"

Nam hôn cổ cô, lưỡi anh liếm chậm từ gáy xuống vai, cảm nhận da cô run lên dưới môi, mùi nước hoa hoa hồng quyện với mùi cơ thể cô làm anh mê mẩn, như thể kéo anh sâu hơn vào dục vọng.

Anh đổi tư thế, kéo cô xoay nhẹ trong không trọng lực, Rajwa bám vào thanh thép, chân dang rộng, cơ thể cô trôi chậm, tóc nâu bay loạn như sóng biển, váy lụa đỏ lơ lửng như một dải mây.

Nam ôm cô từ phía sau, tay trái vuốt hông cô, tay phải lướt qua eo thon, cảm nhận đường cong hoàn hảo.

Anh đâm dương vật sâu vào lồn cô, chậm rãi, từng nhịp, cảm nhận lồn cô siết chặt, ướt át, như muốn nuốt chửng anh.

Rajwa rên lớn, giọng run rẩy: "Nam, tôi... không chịu nổi, anh làm tôi điên mất, anh quá mạnh mẽ!"

Anh tăng nhịp nhẹ, mỗi cú đẩy sâu hơn, cảm nhận lồn cô co bóp, nước lồn chảy ra, lơ lửng thành những bong bóng nhỏ lấp lánh.

Anh thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng: "Rajwa, cô làm tôi mất kiểm soát, lồn cô quá hoàn hảo."

Cô đạt cực khoái lần thứ hai, cơ thể co giật mạnh, tóc nâu bay loạn, nước lồn trôi lấp lánh như những viên ngọc nhỏ: "Nam, anh làm tôi tan ra, tôi không còn là chính mình nữa!"

Nam xuất tinh, tinh trùng tràn vào lồn cô, lơ lửng trong không gian như những giọt sương nhỏ, anh thở hổn hển: "Rajwa, cô làm tôi điên, cô quá tuyệt vời."

Họ đổi tư thế lần nữa, Rajwa trôi ngược, đầu tựa vào kính panorama, Trái Đất xanh lam sáng lộng lẫy sau lưng cô, ánh sao phản chiếu trên làn da mịn màng, làm cô như một nữ thần trong không gian.

Nam giữ chân cô, nâng nhẹ, đùi cô thon dài, mềm mại dưới tay anh.

Anh đâm dương vật vào lồn cô, chậm rãi, từng nhịp, cảm nhận lồn cô siết chặt, ướt át hơn bao giờ hết.

Cô rên lớn, giọng đầy dục vọng: "Nam, sâu hơn nữa, tôi muốn cảm nhận anh hoàn toàn, tôi muốn anh chiếm lấy tôi!"

Anh ra vào chậm, mỗi nhịp như một làn sóng khoái cảm, kéo dài từng giây, tay anh bóp ngực cô, lưỡi liếm núm vú qua lớp áo lót mỏng, núm vú cứng lên, hồng rực.

Cô rên dài, cơ thể cong lên: "Nam, anh... làm tôi mất hồn, tôi chỉ muốn anh mãi mãi!"

Cô đạt cực khoái lần thứ ba, cơ thể co giật mạnh, nước lồn trôi lấp lánh, lơ lửng như những viên ngọc trong không gian.

Nam tiếp tục, nhịp điệu chậm, sâu, cảm nhận lồn cô siết chặt, anh vuốt đùi cô, lướt qua hông, cảm nhận từng đường cong.

Anh xuất tinh lần thứ hai, tinh trùng tràn vào lồn cô, lơ lửng, hòa vào không gian, anh hôn môi cô, môi cô vẫn ngọt ngào như đào: "Rajwa, cô là giấc mơ của tôi, một giấc mơ không thể quên."

Cô thở yếu, ôm chặt anh, cơ thể vẫn run: "Nam, không gian này... làm mọi thứ quá mãnh liệt, tôi chưa bao giờ cảm thấy dục vọng như thế."

Họ đổi tư thế lần thứ tư, Nam kéo cô sát, để cô tựa lưng vào anh, cả hai trôi chậm, cơ thể ép chặt, lồn cô vẫn ướt át, siết lấy dương vật anh khi anh đâm vào từ phía sau.

Anh vuốt ngực cô, ngón tay xoa núm vú, lưỡi liếm gáy cô, cảm nhận cô run rẩy: "Nam, anh... làm tôi muốn anh mãi, tôi không muốn dừng lại."

Anh ra vào chậm, mỗi nhịp kéo dài, cảm nhận lồn cô co bóp, nước lồn chảy ra, lơ lửng như những giọt ngọc.

Cô đạt cực khoái lần thứ tư, rên dài, cơ thể cong lên, tóc nâu bay loạn: "Nam, tôi... tôi tan ra vì anh, anh là tất cả của tôi lúc này!"

Nam xuất tinh lần thứ ba, tinh trùng lơ lửng, anh ôm cô chặt, hơi thở nóng phả vào cổ cô: "Rajwa, cô làm tôi không muốn rời xa, cô quá hoàn hảo."

Họ chỉnh quần áo, váy lụa đỏ của Rajwa trôi lơ lửng, Nam giúp cô kéo khóa, ngón tay lướt qua lưng cô, lau mồ hôi trên trán cô bằng tay áo sơ mi.

Rajwa thì thầm, giọng đầy lo lắng: "Nam, xin anh đừng để Hussein biết.

Tôi... tôi không muốn phá vỡ gia đình mình."

Nam vuốt má cô, cảm nhận làn da mềm mại: "Rajwa, tôi hứa sẽ giữ bí mật.

Cô thật sự quá tuyệt vời, và tôi tôn trọng cô."

Họ trôi nhẹ trở về Module 3, nơi Hussein đang cười vui với kỹ sư trưởng Hùng và Tiến sĩ Lan.

Hussein quay sang, nụ cười rạng rỡ: "Nam, Rajwa, đài quan sát thế nào?

Tôi đoán là đẹp lắm!"

Rajwa mỉm cười, giọng bình tĩnh, dù tim vẫn đập nhanh: "Hussein, cảnh ở đó đẹp mê hồn.

Nam đã dẫn tôi xem mọi thứ rất chi tiết, từ Trái Đất đến ụ đóng tàu."

Nam gật, giọng trầm: "Hussein, trạm ASEAN sẽ còn phát triển mạnh mẽ hơn.

Jordan là đối tác lớn, và tôi mong tiếp tục hợp tác với anh."
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 195: Seollal


Sáng 28 tháng 1 năm 2038, bầu trời Seoul phủ một lớp mây mỏng, ánh nắng nhạt len lỏi, nhiệt độ 2 độ C, những cơn gió lạnh mang theo hơi ẩm từ sông Hàn, hòa quyện với mùi hương của bánh rán và trà gừng từ các quầy hàng ven đường.

AstroPod của Nam, thân titan sáng bóng, dài 10 mét, với khoang điều khiển tích hợp AI AstroBot-7, hạ cánh mượt mà tại sân bay quốc tế Incheon lúc 8:45 sáng, sau chuyến bay 12 giờ từ Madrid.

Nam mặc áo khoác len đen dài đến đầu gối, quần jeans xanh đậm, đội mũ lưỡi trai xám để tránh sự chú ý, bước xuống bến đỴ với vali da đen trên tay.

Anh kiểm tra điện thoại, tin nhắn từ Yoon-ah hiện lên: "Nam, tôi đợi anh ở Gangnam.

Nhanh nhé, chúng ta có cả ngày để chuẩn bị Seollal!

Nhớ mang theo nụ cười của anh."

Anh mỉm cười, trái tim rung động, lên chiếc Bentley Continental màu đen bóng, khởi động động cơ, lái qua những con đường nhộn nhịp của Seoul.

Băng rôn đỏ chúc mừng Seollal treo khắp nơi, các cửa hàng trang trí hoa cúc vàng, đào hồng, và đèn lồng giấy, tạo nên không khí lễ hội rực rỡ.

Những đứa trẻ chạy chơi, cầm bóng bay hình rồng, trong khi các gia đình tất bật mua sắm, chuẩn bị cho Tết.

Căn hộ của Im Yoon-ah nằm trên tầng 25 của một tòa tháp cao cấp ở Gangnam, mặt tiền kính phản chiếu ánh nắng, cửa sổ panorama rộng 3 mét nhìn ra sông Hàn lấp lánh và những tòa nhà chọc trời hiện đại.

Nam nhấn chuông, lòng rạo rực khi nghĩ đến Yoon-ah, người phụ nữ đã cùng anh vượt qua tai nạn AstroPod và chia sẻ những khoảnh khắc không thể quên tại sân bay vũ trụ Phú Quốc.

Cửa mở, Im Yoon-ah xuất hiện trong bộ áo len cashmere trắng ôm sát ngực tròn, váy lụa xanh dài qua đầu gối, tóc đen dài xõa tự nhiên, thoảng mùi nước hoa hoa nhài dịu nhẹ.

Cô lao vào ôm anh, hơi ấm cơ thể lan tỏa, giọng vui mừng: "Nam, cuối cùng anh cũng đến!

Tôi lo anh bị kẹt ở sân bay vũ trụ hoặc bận việc ở Madrid."

Nam siết chặt cô, hôn nhẹ lên tóc, cảm nhận mùi hương quen thuộc: "Yoon-ah, tôi không thể bỏ lỡ Seollal với cô.

Cô đẹp quá, làm cả Seoul hôm nay như bừng sáng."

Cô đỏ mặt, kéo anh vào phòng khách, giọng dịu dàng: "Nam, anh ngọt ngào quá.

Ngồi xuống đi, tôi pha trà hoa cúc cho anh, hợp với không khí Tết."

Phòng khách căn hộ rộng 50 mét vuông, nội thất gỗ óc chó bóng loáng, sofa da trắng êm ái, bàn trà kính bày một bình cúc vàng tươi tắn, bên cạnh là bức ảnh Yoon-ah thời Girls' Generation, mặc váy trắng, nụ cười rạng rỡ.

Nam ngồi xuống, cảm nhận không gian ấm áp, thoảng mùi hương nến thơm.

Yoon-ah mang khay trà, tách sứ trắng tỏa hương hoa cúc, đặt trước anh: "Nam, trà này tôi chọn từ Jeju, thơm nhẹ, giúp anh thư giãn sau chuyến bay dài."

Anh nhấp một ngụm, vị trà ấm áp lan tỏa: "Yoon-ah, trà của cô làm tôi nhớ những buổi tối ở khách sạn vũ trụ, khi chỉ có hai ta và những vì sao."

Cô ngồi cạnh, tay chạm tay anh, đỏ mặt: "Nam, anh nhắc chuyện đó làm tôi ngượng.

Hôm nay chúng ta chuẩn bị gì cho mâm cúng gia tiên?"

Nam nắm tay cô, ngón tay đan chặt, thì thầm: "Yoon-ah, tôi muốn giúp cô làm mâm cúng đẹp nhất, để cô tự hào trước cha và chị.

Cô muốn bắt đầu từ đâu?"

Yoon-ah mở cuốn sổ nhỏ, liệt kê chi tiết: "Nam, chúng ta cần mua gạo nếp trắng, bột đậu đỏ, thịt bò thăn Hàn Quốc, cải thảo, mè rang, tôm khô, nấm hương, cà rốt, hành lá, tỏi, và dầu mè cho tteokguk, songpyeon, và các món cúng.

Tôi muốn mâm cúng thật hoàn hảo, vì cha tôi rất coi trọng truyền thống Seollal."

Nam vuốt tóc cô, ngón tay lướt nhẹ qua mái tóc mềm: "Yoon-ah, tôi sẽ cùng cô làm mọi thứ.

Mâm cúng sẽ đẹp như nụ cười của cô, và tôi muốn cô hạnh phúc trong từng khoảnh khắc hôm nay."

Cô tựa vai anh, giọng nhỏ: "Nam, có anh ở đây, tôi đã hạnh phúc rồi."

Họ rời căn hộ, lên Bentley, Nam lái chậm qua những con phố Gangnam, dừng lại ở một cửa hàng hoa nhỏ.

Yoon-ah chọn cúc vàng, hoa lay ơn, và hoa lan trắng: "Nam, hoa cúc tượng trưng cho may mắn, lay ơn cho đoàn viên, và lan cho sự tinh khiết.

Tôi muốn mâm cúng thật ý nghĩa."

Nam ôm eo cô, thì thầm: "Yoon-ah, với tôi, cô là bông hoa đẹp nhất, mang may mắn đến cuộc đời tôi."

Họ đến COEX Mall, trung tâm mua sắm lớn nhất Seoul, đèn neon rực rỡ, tiếng nhạc Seollal như "Arirang" và "Spring Breeze" vang vọng từ loa, các gia đình tấp nập mua sắm, trẻ em cười đùa, không khí lễ hội tràn ngập.

Trong siêu thị, Yoon-ah đẩy xe hàng, kiểm tra từng túi gạo nếp trắng: "Nam, gạo này phải mịn, thơm, songpyeon mới mềm ngon."

Nam đứng sát, tay chạm tay cô, trêu: "Yoon-ah, cô chọn gạo kỹ như chọn kịch bản cho King the Land hay Big Mouth."

Cô cười lớn, đấm nhẹ vai anh: "Nam, Seollal là dịp thiêng liêng.

Cha tôi sẽ kiểm tra từng món, không được sơ suất đâu!"

Họ đến quầy thịt, Yoon-ah chọn miếng bò thăn Hàn Quốc đỏ tươi, dày 2 cm, kiểm tra từng thớ thịt: "Nam, thịt này nướng lên sẽ mềm, thơm, cha tôi và chị Ji-young thích lắm."

Nam thêm tôm khô, cải thảo, nấm hương, cà rốt, hành lá, tỏi, dầu mè, và một lọ tương đậu cay vào xe, nói: "Yoon-ah, tôi muốn thử tteokguk của cô.

Tôi cá là ngon hơn đầu bếp hoàng gia ở Zarzuela, và tôi muốn ăn cùng cô mỗi Tết."

Tại khu hanbok, Yoon-ah thử một bộ hanbok lụa đỏ thêu hoa mẫu đơn, váy dài chấm gót, tay áo rộng, tôn dáng thon thả.

Cô xoay người trước gương, tóc lướt nhẹ, hỏi: "Nam, tôi mặc hanbok này để cúng gia tiên.

Anh thấy thế nào?"

Nam bước đến, ôm nhẹ cô từ phía sau, thì thầm vào tai: "Yoon-ah, cô như nàng thơ trong hanbok này.

Tôi không thể rời mắt, và tôi muốn cô mặc nó để cùng tôi đón nhiều Tết nữa."

Cô tựa lưng vào anh, đỏ mặt: "Nam, anh làm tôi ngượng quá.

Nhưng tôi thích nghe anh nói vậy."

Anh chọn áo dài Việt Nam, lụa xanh ngọc thêu hoa sen, dài qua đầu gối: "Yoon-ah, tôi mặc áo dài để hòa mình vào văn hóa của cô.

Thích không?"

Cô chạm tay vào áo, cười rạng rỡ: "Nam, anh mặc áo dài đẹp quá.

Chúng ta sẽ là cặp đôi nổi bật trong lễ cúng, như hai nền văn hóa hòa quyện."

Họ mua thêm cúc vàng, hoa lay ơn, hoa lan, nến trắng, bình sứ nhỏ, và một bộ bát đĩa sứ trắng viền vàng cho bàn thờ.

Trên đường về, Nam dừng xe tại một cửa hàng rượu truyền thống, mua hai chai soju gạo thượng hạng, hương thơm dịu: "Yoon-ah, rượu này để cúng gia tiên và uống tất niên.

Cô thấy ổn không?"

Cô tựa vai anh, gật: "Nam, anh chu đáo quá.

Tôi hạnh phúc khi có anh bên cạnh, làm mọi thứ trở nên ý nghĩa."

Về căn hộ, họ vào bếp, diện tích 20 mét vuông, tủ lạnh thép không gỉ, bàn đá cẩm thạch sáng bóng, cửa sổ nhìn ra tháp Lotte World.

Yoon-ah nhào bột gạo nếp, tay lướt nhẹ, Nam giúp, bột dính đầy tay: "Yoon-ah, tôi giỏi lái AstroPod hơn gói songpyeon.

Cô thấy tôi tệ thế nào?"

Cô cười, cầm tay anh hướng dẫn, ngón tay lướt qua cổ tay: "Nam, từ từ thôi, ấn bột thế này, nhân đậu đỏ ở giữa.

Anh làm được mà."

Nam cố ý để ngón tay chạm cổ tay cô, cô đỏ mặt: "Nam, anh tập trung gói bánh đi, đừng trêu tôi!"

Họ gói hàng trăm cái songpyeon, hình bán nguyệt, màu trắng, hồng nhạt, xanh lá từ lá dứa, xếp đầy khay.

Yoon-ah bày mâm cúng trên bàn gỗ phòng khách, diện tích 2 mét vuông, phủ khăn lụa trắng.

Cô xếp bát tteokguk nóng hổi, songpyeon, thịt bò thái lát mỏng, kimchi cải thảo cay đỏ, japchae miến trong veo, cá thu kho mặn ngọt, rau xào thập cẩm, bình rượu soju, bên cạnh là cúc vàng, hoa lay ơn, hoa lan, và nến trắng.

Cô thắp nến, đứng ngắm, Nam ôm eo cô từ phía sau, hôn nhẹ lên tóc: "Yoon-ah, mâm cúng này hoàn hảo như tình cảm của tôi dành cho cô.

Cô làm mọi thứ trở nên thiêng liêng."

Cô tựa lưng vào anh, giọng nhỏ: "Nam, có anh ở đây, tôi thấy Seollal này đặc biệt hơn bao giờ hết."

Buổi tối, căn hộ Yoon-ah ngập mùi tteokguk bốc khói, thịt bò nướng xèo xèo trên bếp điện, kimchi cay nồng, japchae thơm dầu mè, và cá thu kho mặn ngọt.

Bàn ăn gỗ óc chó dài 2 mét, phủ khăn lụa trắng thêu hoa mẫu đơn, được bày biện cầu kỳ: bát tteokguk với bánh gạo lát mỏng, trứng thái sợi vàng, rong biển đen, hành lá; đĩa songpyeon nhân đậu đỏ, mè rang, óng ánh dầu vừng; khay thịt bò thăn nướng vàng ươm, mỡ tan chảy; bát kimchi cải thảo đỏ rực; japchae sợi miến trong veo, trộn nấm, cà rốt, rau bina; cá thu kho mặn ngọt; rau xào thập cẩm với nấm đông cô; đĩa tôm khô rang mè; và hai bình rượu soju gạo thượng hạng, hương thơm dịu.

Cha Yoon-ah, ông Im, tóc bạc trắng, mặc vest xám giản dị, ngồi đầu bàn, dáng nghiêm nghị nhưng nụ cười hiền từ, đôi tay gầy gò đặt trên bàn.

Chị gái Yoon-ah, Im Ji-young mặc áo len đỏ, váy đen dài, giúp em gái dọn món, giọng vui: "Nam, cậu đến đúng dịp Seollal.

Nhà chúng tôi hiếm khi đông đủ thế này.

Yoon-ah đã chuẩn bị cả ngày để đón cậu, từ sáng sớm đã lo mâm cúng."

Nam, mặc áo dài xanh ngọc thêu hoa sen, cúi đầu lịch sự: "Thưa bác Im, chị Ji-young, cháu rất vinh dự được dự cơm tất niên với gia đình.

Yoon-ah đã làm mọi thứ rất chu đáo, từ mâm cúng đến các món ăn trên bàn."

Yoon-ah, trong hanbok đỏ thêu hoa mẫu đơn, tóc buộc cao bằng dây lụa đỏ, bưng bát tteokguk đặt trước cha: "Cha, con nấu tteokguk theo cách mẹ dạy, thêm rong biển, trứng, và hành lá như cha thích."

Ông Im nếm một thìa, gật đầu hài lòng: "Yoon-ah, con làm tốt lắm.

Hương vị này gợi nhớ những Tết xưa, khi gia đình mình còn đủ đầy, trước khi mẹ con rời đi."

Nam thử tteokguk, vị súp bò đậm đà, bánh gạo mềm mịn tan trên đầu lưỡi, nói: "Yoon-ah, tteokguk này ngon tuyệt vời.

Bác Im, chị Ji-young, gia đình mình nấu ăn quá xuất sắc, làm cháu nhớ những bữa cơm Tết ở Việt Nam với mẹ cháu."

Ji-young cười, gắp miếng thịt bò nướng cho Nam: "Nam, Yoon-ah kể cậu bận rộn với AstroViet, tàu vũ trụ, và những dự án lớn, nhưng vẫn bay từ Madrid đến đây.

Cậu đúng là người chu đáo, và tôi thấy em tôi hạnh phúc khi có cậu."

Yoon-ah đỏ mặt, tay chạm tay Nam dưới bàn, ngón tay lướt nhẹ: "Chị, đừng trêu em trước mặt cha!"

Nam nắm tay cô, ngón tay đan chặt, thì thầm: "Yoon-ah, tôi ở đây vì cô, không phải vì công việc.

Được ngồi cùng gia đình cô là niềm hạnh phúc lớn nhất của tôi."

Ông Im nâng ly soju, giọng trầm ấm: "Nam, tôi nghe Yoon-ah kể về AstroViet, về con tàu chở 10,000 tấn đến Sao Hỏa.

Tôi rất ấn tượng với tầm nhìn của cậu.

Chúc cậu và gia đình năm mới thịnh vượng, sức khỏe dồi dào."

Nam nâng ly, cụng nhẹ, rượu soju cay nhẹ trôi qua cổ: "Thưa bác, cháu chúc gia đình mình sức khỏe, hạnh phúc, và năm mới an lành.

Cảm ơn bác đã đón cháu như người nhà."

Bữa ăn tiếp tục, Yoon-ah kể chuyện Seollal xưa: "Nam, hồi nhỏ, tôi và chị Ji-young thức cả đêm gói songpyeon.

Cha bảo ai gói đẹp sẽ gặp may cả năm, nhưng tôi luôn làm bột dính khắp bếp, khiến cha phải lau đến khuya."

Ji-young trêu, gắp japchae cho em: "Yoon-ah, em gói đẹp nhưng vụng về, làm cha mắng mà vẫn thương.

Giờ em khéo hơn rồi, đúng không Nam?"

Nam cười lớn, gắp songpyeon cho Yoon-ah: "Yoon-ah, hôm nay cô gói songpyeon rất khéo.

Tôi ăn hết năm cái rồi, chắc năm nay tôi gặp may lớn, vì có cô bên cạnh."

Ông Im gật, nhìn Nam: "Nam, cậu hòa nhập tốt lắm.

Yoon-ah may mắn có cậu bên cạnh, và tôi thấy cậu thật lòng với con bé."

Nam siết tay Yoon-ah dưới bàn, ngón tay lướt nhẹ lên cổ tay cô, cô mỉm cười kín đáo, đỏ mặt.

Anh gắp miếng cá thu kho cho cô: "Yoon-ah, cô ăn thử món này, tôi muốn cô khỏe mạnh để cùng tôi đón nhiều Tết nữa."

Cô thì thầm, tay chạm tay anh: "Nam, anh làm tôi ngượng, nhưng tôi hạnh phúc.

Tôi muốn ăn cơm Tết với anh mỗi năm."

Lòng Nam ấm áp, nhưng thoáng nghĩ đến Leonor và Isabella ở Madrid, một cảm giác tội lỗi len lỏi, nhưng nụ cười của Yoon-ah xua tan mọi lo lắng.

Sau bữa cơm, Nam và Yoon-ah rời căn hộ, cải trang để hòa vào đám đông countdown đón năm mới âm lịch.

Yoon-ah mặc áo hoodie xám rộng, đội mũ len đen che tóc, đeo kính gọng tròn để giấu vẻ nổi tiếng, nhưng nụ cười rạng rỡ vẫn làm Nam rung động.

Nam mặc áo khoác xanh đậm, mũ lưỡi trai xám, quần jeans, trông như một người dân Seoul bình thường.

Họ bắt taxi đến Bosingak Belfry, trung tâm Seoul, nơi hàng chục nghìn người tụ tập, không khí náo nhiệt với tiếng cười, tiếng nhạc Seollal như "Arirang" và "Spring Breeze", và mùi bánh rán nóng, thịt nướng, trà gừng từ các quầy hàng ven đường.

Đèn neon chiếu sáng quảng trường, trẻ em cầm bóng bay hình rồng, các cặp đôi chụp ảnh bên cây đào giả, người dân mặc hanbok sặc sỡ đỏ, xanh, vàng, tím, tạo nên một bức tranh lễ hội rực rỡ.

Nam nắm tay Yoon-ah, chen qua đám đông, tay đan chặt, ngón tay lướt nhẹ: "Yoon-ah, tôi muốn cô tận hưởng Seollal như một người bình thường, không phải ngôi sao.

Cảm giác thế nào?"

Cô tựa vai anh, hơi ấm lan tỏa: "Nam, tôi chưa bao giờ countdown thế này.

Thường tôi biểu diễn hoặc ở nhà.

Có anh, tôi thấy tự do, như trở lại tuổi đôi mươi, và trái tim tôi đập vì anh."

Họ đứng trước tháp chuông Bosingak, cao 10 mét, đèn vàng rực rỡ, xung quanh là những quầy hàng bán bánh gạo nướng, kẹo đậu phộng, trà gừng nóng, và pháo bông cho trẻ em.

Loa phát bài "Into the New World" của Girls' Generation, Yoon-ah bật cười, nắm tay Nam chặt hơn: "Nam, bài này làm tôi nhớ sân khấu ngày xưa, khi tôi còn biểu diễn với nhóm.

Anh thích không?"

Nam kéo cô sát, ôm eo, thì thầm vào tai: "Yoon-ah, tôi thích nhất là được nghe cô hát trực tiếp ở Phú Quốc, nhưng hôm nay, tôi chỉ muốn nghe trái tim cô đập bên tôi."

Cô đỏ mặt, tựa ngực anh, giọng nhỏ: "Nam, anh làm tôi rung động quá.

Tôi muốn khoảnh khắc này kéo dài mãi, chỉ có anh và tôi."

Nam vuốt tóc cô, hôn nhẹ lên trán: "Yoon-ah, tôi hứa sẽ cho cô nhiều khoảnh khắc như thế này, ở Seoul, ở Phú Quốc, hay trên quỹ đạo."

Cô nắm tay anh, ngón tay đan chặt: "Nam, chỉ cần có anh, mọi nơi đều là thiên đường."

Đồng hồ lớn trên tháp điểm 23:45, đám đông bắt đầu reo hò, trẻ em vung pháo bông sáng lấp lánh, các cặp đôi ôm nhau chờ giao thừa, không khí náo nhiệt như sóng trào.

Khi kim đồng hồ chạm 23:59, MC trên sân khấu hô lớn: "Mười, chín, tám..."

Đám đông đồng thanh đếm ngược, Nam ôm eo Yoon-ah, trái tim đập nhanh, hơi ấm từ cô lan qua áo khoác.

Tiếng chuông Bosingak vang lên lúc 0:00 ngày 29/1/2038, pháo hoa bắn lên, đỏ rực, vàng óng, xanh lam, tím thắm, trắng bạc, nổ tung trên bầu trời Seoul, ánh sáng phản chiếu xuống sông Hàn lấp lánh như dải ngân hà.

Nam kéo Yoon-ah vào lòng, hôn sâu, môi quấn chặt, lưỡi hòa quyện, vị son môi đào ngọt ngào lan tỏa, hơi thở cô hòa với anh.

Yoon-ah ôm cổ anh, cơ thể run nhẹ, thì thầm giữa tiếng pháo: "Nam, năm mới này, tôi chỉ muốn bên anh mãi mãi, như pháo hoa này, cháy sáng và vĩnh cửu."

Nam hôn trán cô, giọng trầm ấm: "Yoon-ah, cô là pháo hoa đẹp nhất trong lòng tôi.

Tôi muốn thời gian dừng lại, chỉ có hai ta, dưới bầu trời này."

Đám đông vỗ tay, trẻ em reo hò, nhưng Nam và Yoon-ah chìm trong thế giới riêng, nụ hôn kéo dài như vĩnh cửu, hơi ấm từ cô làm anh quên đi mọi lo toan.

Họ rời Bosingak, đi bộ dọc sông Hàn, gió lạnh thổi qua, Yoon-ah tựa ngực Nam, tay đan chặt: "Nam, nụ hôn vừa rồi, tôi sẽ nhớ suốt đời.

Anh làm tôi cảm thấy mình là người đặc biệt nhất trên thế giới."

Nam ôm cô, hơi ấm lan tỏa, hôn nhẹ lên tóc: "Yoon-ah, cô là người đặc biệt nhất với tôi.

Chúc cô năm mới hạnh phúc, và tôi hứa sẽ luôn bên cô, dù ở Seoul hay trên Sao Hỏa."

Họ dừng lại bên bờ sông, ánh pháo hoa vẫn lấp lánh, Nam kéo cô vào một cái ôm nữa, thì thầm: "Yoon-ah, mỗi lần bên cô, tôi thấy mình như chàng trai trẻ, chỉ biết yêu và mơ mộng."

Cô tựa đầu vào vai anh, giọng nghẹn: "Nam, anh là giấc mơ đẹp nhất của tôi."
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 196: Trò chơi dân gian


Sáng 29 tháng 1, Seoul se lạnh, nhiệt độ -2 độ C, tuyết rơi lất phất, phủ trắng các con phố Gangnam như một bức tranh mùa đông thanh lịch, lung linh.

Nam lái chiếc Bentley Continental màu đen bóng loáng, lướt qua những con đường rợp đèn lồng đỏ, ánh sáng hắt lên lớp tuyết mỏng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, như thể Seoul đang chào đón anh bằng ánh sáng của mùa xuân giữa mùa đông.

Tiếng nhạc dân gian từ những gian hàng ven đường vang lên, giai điệu Arirang hòa quyện với tiếng gió lạnh, khiến lòng anh rạo rực, trái tim đập nhanh khi nhớ lại nụ hôn sâu đậm dưới pháo hoa đêm qua, cảm giác môi Yoon-ah chạm vào môi anh vẫn còn vương vấn, như một bài thơ tình chưa bao giờ khép lại.

Chiếc xe dừng trước tòa tháp kính hiện đại, nơi căn hộ cao cấp của Yoon-ah tọa lạc ở tầng 25, với cửa sổ panorama mở ra khung cảnh sông Hàn lấp lánh ánh bạc dưới ánh nắng buổi sớm, như một dải lụa bạc uốn lượn giữa lòng thành phố.

Trong tay Nam là một phong bì lì xì đỏ thắm, được trang trí bằng hoa văn cúc vàng, chữ "Phúc" thư pháp viết tay, nét mực đen bóng mượt, và một dải ruy băng lụa vàng nhỏ, một món quà Tết được chuẩn bị tỉ mỉ như biểu tượng của tình cảm và sự trân trọng.

Anh vuốt nhẹ phong bì, ngón tay lướt qua lớp giấy mịn, cảm nhận sự tinh tế của hoa văn, lòng nghĩ đến nụ cười của Yoon-ah khi nhận món quà này.

Nam đứng trước cửa, hít một hơi sâu, mùi hương Tết từ những cành cúc vàng và thông đỏ treo ngoài hành lang thấm vào giác quan, khiến anh như lạc vào một giấc mơ mùa xuân.

Cửa mở, Im Yoon-ah xuất hiện trong bộ hanbok lụa đỏ rực rỡ, hoa văn cúc vàng thêu tỉ mỉ, ôm sát cơ thể, tôn lên đường cong hoàn hảo, như một bức tranh sống động của nét đẹp truyền thống và hiện đại.

Lớp lụa mỏng nhẹ ôm lấy vòng eo thon, ngực tròn căng mọng, và đôi chân dài ẩn hiện qua lớp váy dài, tạo nên một hình ảnh vừa thanh lịch vừa quyến rũ.

Mái tóc đen dài xõa tự nhiên, lấp lánh dưới ánh sáng, điểm một chiếc trâm ngọc trai nhỏ, sáng lấp lánh như một ngôi sao.

Nụ cười của cô sáng ngời, như ánh mặt trời xuyên qua màn tuyết, đôi má hồng nhẹ, như hoa đào nở sớm: "Nam, anh đến rồi!

Chúc anh năm mới an khang, thịnh vượng, vạn sự như ý nhé!"

Nam bước vào, ôm nhẹ cô, ngón tay lướt qua lưng cô, cảm nhận lớp lụa mịn màng, mát lạnh, như đang chạm vào một dòng suối mùa hè.

Mùi nước hoa hoa nhài thoảng nhẹ từ cô hòa quyện với hương lụa, khiến anh như lạc vào một giấc mơ, trái tim rạo rực.

Anh thì thầm, giọng trầm ấm, đong đầy cảm xúc: "Yoon-ah, tôi chúc cô năm mới hạnh phúc, rực rỡ như hanbok này, như trái tim cô làm tôi rung động mỗi giây phút, như ánh sáng cô mang đến cho tôi."

Anh trao phong bì lì xì, ngón tay chạm nhẹ vào tay cô, một cái chạm như truyền hơi ấm giữa ngày đông lạnh giá, như một lời hứa không cần nói thành lời.

Cô mở phong bì, ngón tay lướt qua lớp giấy đỏ, đôi má hồng lên, nụ cười rạng rỡ như hoa đào nở sớm, giọng cô nhẹ nhàng, đầy cảm xúc: "Nam, 20 triệu won!

Anh hào phóng quá!"

Nam vuốt tóc cô, ngón tay lướt qua những lọn tóc mềm mại, đen óng như suối đêm, cảm nhận từng sợi tóc trượt qua đầu ngón tay, giọng dịu dàng: "Yoon-ah, tôi muốn ngày Tết của cô tràn ngập niềm vui."

Cô tựa vào anh, đầu nghiêng nhẹ, mái tóc chạm vào vai anh, mùi hương hoa nhài thấm vào giác quan anh, cô thì thầm: "Nam, anh làm tôi cảm thấy mình là người đặc biệt nhất.

Tết này, tôi chỉ muốn ở bên anh, để cảm nhận anh, để sống trong khoảnh khắc này."

Họ bước vào phòng khách, ánh sáng vàng dịu từ đèn chùm pha lê chiếu lên hanbok, tạo nên một không gian ấm áp, lung linh, như một cung điện nhỏ giữa lòng Seoul.

Một bàn trà gỗ mun đặt giữa phòng, trên đó là đĩa songpyeon nhân đậu xanh còn sót lại từ tất niên, mùi ngọt nhẹ thoảng trong không khí, hòa quyện với hương Tết của cúc vàng và thông đỏ được trang trí ở góc phòng.

Một lọ hoa cúc vàng đặt trên bệ cửa sổ, phản chiếu ánh sáng tuyết, như điểm nhấn cho không khí lễ hội.

Một chiếc lò sưởi nhỏ cháy tí tách ở góc phòng, tỏa hơi ấm, mùi gỗ thông lan tỏa, hòa quyện với hương nhang từ bàn thờ nhỏ đặt ở góc, nơi một bức thư pháp "Phúc" được treo trang trọng.

Ngoài cửa sổ, sông Hàn lấp lánh, những bông tuyết rơi chậm rãi, như những ngôi sao nhỏ rơi từ bầu trời, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, như một bài thơ mùa đông.

Nam kéo cô ngồi xuống sofa lụa trắng, tay vuốt dọc lưng cô qua lớp lụa mịn, cảm nhận hơi ấm cơ thể cô thấm qua từng sợi vải, như một dòng điện nhỏ chạy qua đầu ngón tay.

Anh thì thầm, giọng trầm ấm: "Yoon-ah, đêm qua, nụ hôn dưới pháo hoa làm tôi không ngủ được.

Cô đẹp quá."

Cô đỏ mặt, tựa ngực anh, ngón tay chạm vào ngực săn chắc qua lớp hanbok, cảm nhận cơ bắp rắn chắc bên dưới, giọng thì thầm, ngọt ngào như một bài hát: "Nam, anh làm tim tôi rung động.

Tôi vẫn cảm nhận hơi ấm của anh, như thể pháo hoa vẫn cháy trong lòng tôi, cháy vì anh."

Anh cúi xuống, hôn môi cô, lưỡi quấn lấy nhau, vị son đào ngọt ngào thấm vào từng giác quan, khiến anh rạo rực, trái tim đập mạnh như muốn hòa nhịp với cô.

Nụ hôn kéo dài, chậm rãi, môi anh lướt nhẹ trên môi cô, rồi xuống cằm, xuống cổ, từng nụ hôn như một nhịp thơ, như một lời yêu thương không cần lời.

Cô rên khẽ, hơi thở ấm nóng phả vào cổ anh, cơ thể cô run nhẹ dưới bàn tay anh, như một bông hoa rung rinh trong gió xuân.

Yoon-ah cởi dây lụa vàng của hanbok anh, từng nút thắt được mở chậm rãi, ngón tay cô lướt nhẹ trên lớp lụa, để lộ ngực săn chắc, làn da rám nắng ánh lên dưới ánh đèn vàng, như một bức tượng được tạc từ sự mạnh mẽ và dịu dàng.

Cô vuốt ngực anh, ngón tay lướt chậm qua từng đường cơ, cảm nhận hơi ấm từ làn da anh, cơ thể cô run nhẹ.

Nam nhẹ nhàng cởi dây lụa đỏ của hanbok cô, lụa trượt xuống vai, để lộ làn da trắng mịn như ngọc trai, ngực tròn căng mọng, núm vú hồng nhạt cương cứng dưới ánh sáng, như hai viên ngọc nhỏ lấp lánh.

Anh hôn cổ cô, môi lướt chậm từ xương quai xanh xuống ngực, từng nụ hôn như một ngọn lửa nhỏ, đốt cháy làn da cô, khiến cô cong người, rên khe khẽ, hơi thở dồn dập.

Đầu lưỡi anh xoay quanh núm vú, chậm rãi, từng vòng tròn dịu dàng, như đang vẽ lên cơ thể cô những nét tình, khiến cô run rẩy, ngón tay bấu nhẹ vào vai anh.

Anh tiếp tục cởi lớp lụa còn lại, hanbok đỏ rơi xuống sàn như một vầng trăng đỏ, để lộ lồn hồng ướt át, lông mu đen mượt mà lấp lánh trong ánh sáng, như một bức tranh nhục dục giữa không khí Tết.

Nam cởi quần, dương vật 20 cm cương cứng, đầu đỏ rực, mạch máu nổi rõ, cô vuốt nhẹ, ngón tay run run, hơi thở đứt quãng, cơ thể cô rung lên từng đợt.

Anh nâng cô, đặt nhẹ lên sofa, đầu gối cô gác lên vai anh, anh hôn đùi trong, môi lướt chậm từ đầu gối lên đùi, từng nụ hôn như một lời thì thầm yêu thương, như một nhịp điệu chậm rãi của mùa xuân.

Cô run rẩy, rên khẽ, cơ thể cong lên mỗi khi môi anh chạm vào làn da mịn màng, như một bông hoa nở dưới ánh nắng.

Anh đưa lưỡi liếm lồn cô, chậm rãi, từng nhịp lưỡi xoay quanh mép lồn, vị ngọt mặn của cô thấm vào giác quan, như một món quà quý giá của ngày Tết.

Cô ôm đầu anh, ngón tay bấu vào tóc, cơ thể rung lên từng đợt, hơi thở dồn dập, rên khe khẽ, như một giai điệu nhục dục hòa quyện với tiếng nhạc Tết thoảng xa.

Anh liếm tiếp, lưỡi lướt sâu hơn, xoay quanh điểm nhạy cảm, khiến cô cong người mạnh hơn, nước lồn chảy ra, ướt át, sofa lấp lánh dưới ánh đèn vàng.

Anh tiếp tục, lưỡi xoay chậm, sâu, cảm nhận từng rung động của cô, như đang khám phá một bí mật của mùa xuân.

Anh nâng người, dương vật chạm vào lồn cô, anh đâm vào, chậm rãi, từng cm, cảm nhận lồn cô siết chặt, ấm nóng, ướt át, như đang ôm lấy anh trong sự dịu dàng và đam mê.

Anh ra vào chậm, sâu, mỗi nhịp như một lời yêu thương, như một điệu múa chậm rãi giữa hai cơ thể.

Tay anh bóp ngực cô, ngón tay xoa núm vú, nhẹ nhàng, như đang vẽ lên cơ thể cô những nét tình.

Cô rên lớn, cơ thể rung lên từng đợt, nước lồn chảy ướt sofa, hơi thở dồn dập, như một cơn sóng nhỏ dâng lên trong lòng cô.

Anh tiếp tục nhịp chậm, sâu, cảm nhận lồn cô siết chặt hơn, như muốn giữ anh mãi trong cô.

Anh hôn cổ cô, môi lướt nhẹ xuống xương quai xanh, rồi trở lại ngực, đầu lưỡi xoay quanh núm vú, khiến cô cong người, rên khe khẽ, cơ thể run rẩy.

Cô đạt cực khoái, cơ thể rung lên mạnh, nước lồn tràn ra, sofa ướt đẫm, hơi thở cô như hòa quyện với tiếng nhạc Tết thoảng xa.

Anh giữ nhịp chậm, sâu, cảm nhận từng rung động của cô, như đang hòa mình vào một bản nhạc tình.

Cô đạt cực khoái lần nữa, cơ thể mềm nhũn, rên khe khẽ, hơi thở đứt quãng, như một bông hoa héo dần sau cơn gió xuân.

Anh tăng nhịp, nhưng vẫn chậm, sâu, cuối cùng xuất tinh, tinh trùng tràn vào lồn cô, anh thở hổn hển, ôm cô chặt, môi chạm nhẹ môi cô, như một nụ hôn cuối cùng để khép lại bản nhạc đam mê.

Họ nằm trên sofa, mồ hôi lấp lánh, Yoon-ah tựa ngực anh, nụ cười rạng rỡ như ánh sáng mùa xuân: "Nam, chúc Tết kiểu này lãng mạn quá, tôi sẽ nhớ mãi khoảnh khắc này, nhớ mãi anh."

Nam vuốt má cô, ngón tay lướt nhẹ, thì thầm: "Yoon-ah, chỉ với cô, mọi khoảnh khắc đều là thơ, là tình yêu cháy bỏng."

Họ chỉnh trang hanbok, Nam buộc dây áo đỏ cho cô, ngón tay nhẹ nhàng thắt nút, như đang dệt thêm tình cảm vào từng sợi lụa, thì thầm: "Yoon-ah, cô đẹp hơn cả mùa xuân."

Cô cài nút áo xanh ngọc cho anh, cười: "Nam, anh buộc khéo như nghệ sĩ, tôi yêu bàn tay anh, yêu sự dịu dàng của anh."

Anh hôn trán cô, môi chạm nhẹ da cô: "Yoon-ah, mình qua nhà cha cô để chúc Tết đi."

Nam và Yoon-ah rời căn hộ, tay trong tay, lái xe qua những con phố Seoul rợp đèn lồng đỏ, tuyết rơi nhẹ phủ lên mái ngói và cây cối, tạo nên một bức tranh Tết thanh bình, rực rỡ.

Chiếc Bentley lướt êm trên đường, ánh sáng đèn đường phản chiếu trên lớp tuyết mỏng, như những viên ngọc trai lấp lánh.

Họ đến nhà gia đình Yoon-ah ở Yeongdeungpo-gu, một khu dân cư ấm cúng với những ngôi nhà hai tầng, sân nhỏ trồng cúc vàng và thông đỏ, mùi hương Tết thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi gỗ cháy từ lò sưởi.

Đèn lồng đỏ treo trước cổng, ánh sáng hắt lên như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm ngày đông lạnh giá.

Một cây đào nhỏ trong sân, hoa hồng phấn rung rinh trong gió, như một lời chào mùa xuân.

Ông Im mặc hanbok xám bạc, tóc điểm bạc, đứng ở sân, nụ cười hiền từ chào đón: "Nam, cậu lại đến!

Chúc cậu năm mới sức khỏe, thịnh vượng, và luôn vui vẻ như hôm nay."

Chị gái Yoon-ah, Im Ji-young mặc hanbok tím hoa sen, hoa văn chim hạc thêu tinh xảo, ôm cô, giọng rạng rỡ: "Yoon-ah, em đẹp như công chúa!

Nam, chúc cậu năm mới hạnh phúc."

Nam cúi chào, động tác chậm rãi, trang trọng, trao phong bì lì xì cho ông Im và Ji-young, mỗi phong bì 5 triệu won, trang trí hoa văn chim hạc bay trên mây, dải ruy băng lụa vàng lấp lánh, được chuẩn bị tỉ mỉ như một lời chúc phúc: "Thưa bác Im, chị Ji-young, tôi chúc gia đình năm mới an khang, hạnh phúc mãi mãi."

Ông Im vỗ vai anh, giọng trầm ấm, đong đầy cảm xúc: "Nam, cậu chu đáo lắm.

Vào nhà làm lễ cúng gia tiên đi, để tổ tiên chứng giám lòng thành của chúng ta."

Ji-young cười, kéo Yoon-ah vào, thì thầm: "Yoon-ah, em hạnh phúc thật, chị nhìn ra được.

Nam là người đặc biệt, như một món quà Tết cho gia đình ta."

Im Yoon-ah đỏ mặt, nắm tay Nam chặt hơn.

Họ bước vào phòng khách, diện tích 30 m², ấm áp với lò sưởi nhỏ, mùi gỗ thông và hương nhang thoảng nhẹ, tạo nên không khí thiêng liêng của ngày Tết.

Bàn thờ gia tiên được trang trí trang trọng, với một bức thư pháp lớn ghi chữ "Phúc" treo phía trên, nét mực đen bóng mượt, xung quanh là những cành cúc vàng tươi, lá thông xanh mướt, và những quả cam vàng rực, biểu tượng của sự may mắn và thịnh vượng.

Trên bàn thờ, tteokguk trắng ngần bốc khói, mùi nước dùng bò thơm lừng, songpyeon nhân đậu xanh xếp ngay ngắn trên đĩa sứ trắng, thịt bò nướng vàng óng, kimchi đỏ rực cay nồng, đĩa táo, lê, cam, và một bình rượu soju truyền thống bằng sứ trắng, miệng bình khắc hoa văn cúc vàng tinh xảo.

Một khay bánh gạo hình hoa sen, rắc vừng rang, đặt cạnh bình soju, như một lời chúc phúc thêm.

Yoon-ah, tay cầm ba nén hương, thắp lên, khói bay nghi ngút, uốn lượn như một điệu múa trong không khí, mùi nhang trầm hòa quyện với hương gỗ thông, tạo nên một không gian thiêng liêng, ấm áp.

Cô cúi đầu ba lần, động tác chậm rãi, thành kính, giọng thì thầm, đầy cảm xúc: "Tổ tiên ơi, con cầu bình an cho gia đình, cho cha, chị, và cả Nam, người mang niềm vui và tình yêu đến nhà chúng con, như ánh sáng của mùa xuân."

Nam đứng cạnh, cúi chào sâu, động tác trang trọng, giọng trầm ấm: "Thưa bác, tôi rất trân trọng nghi lễ này.

Nó làm tôi nhớ Tết Việt Nam, khi gia đình quây quần bên mâm cúng, lòng đầy biết ơn và hy vọng cho năm mới."

Ông Im gật, nụ cười hiền từ: "Nam, cậu hiểu giá trị truyền thống, tôi quý cậu lắm.

Yoon-ah may mắn có cậu bên cạnh, như một món quà của tổ tiên ban tặng."

Sau nghi lễ, họ ngồi quanh bàn gỗ dài, ánh sáng từ đèn lồng đỏ chiếu qua cửa sổ, tạo không khí ấm áp, thân thuộc, như một vòng tay ôm lấy cả gia đình.

Tteokguk được múc ra bát sứ trắng, bánh gạo mềm mại tan trong miệng, nước dùng bò đậm đà, điểm thêm hành lá xanh mướt, hạt tiêu đen, vài lát trứng chiên vàng óng, và một chút dầu mè thơm lừng.

Nam nhấp một thìa, hương vị đậm đà lan tỏa, như mang theo hơi ấm của gia đình Yoon-ah, anh khen: "Thưa bác, chị Ji-young, tteokguk ngon tuyệt vời, đậm đà như tình cảm gia đình cô.

Yoon-ah nói đúng, gia đình cô nấu ăn thật tài hoa, như thể mỗi món ăn đều chứa đựng tình yêu và truyền thống."

Yoon-ah gắp miếng thịt bò nướng, đặt vào bát anh, nụ cười dịu dàng như hoa cúc nở: "Nam, anh ăn nhiều vào, để khỏe mạnh cả năm, để ở bên tôi lâu hơn, cùng nhau viết tiếp những ngày Tết đẹp như thế này."

Ji-young trêu, giọng vui vẻ: "Yoon-ah, em chăm Nam hơn cả chị rồi!

Nhìn hai đứa, tôi thấy Tết thêm rực rỡ."

Ông Im nâng ly soju, giọng trầm vang, đầy cảm xúc: "Nam, tôi chúc cậu và AstroViet ngày càng lớn mạnh, đưa nhân loại lên những vì sao, như ước mơ của cậu.

Cậu chăm sóc Yoon-ah nhé, con bé quý cậu lắm, tôi nhìn ra được đấy."

Nam nắm tay cô dưới bàn, ngón tay đan chặt, hơi ấm từ tay cô truyền sang, anh đáp: "Thưa bác, cháu hứa sẽ luôn bên Yoon-ah, làm cô ấy hạnh phúc."

Họ tiếp tục thưởng thức songpyeon, lớp vỏ bánh gạo mềm dẻo, nhân đậu xanh ngọt ngào tan trên đầu lưỡi, mùi vừng rang thoảng nhẹ, như mang theo ký ức của những đêm Tết xưa.

Yoon-ah kể, giọng rạng rỡ, như đang sống lại ký ức: "Nam, hồi nhỏ, tôi và chị Ji-young thức khuya gói songpyeon, cha bảo bánh nào đẹp nhất sẽ mang may mắn cả năm.

Tôi luôn cố gói thật đẹp, nhưng chị giỏi hơn, làm bánh tròn trịa như mặt trăng."

Nam cười, gắp một miếng songpyeon cho cô, ngón tay chạm nhẹ môi cô, cảm nhận hơi ấm từ môi cô: "Yoon-ah, bánh của cô chắc chắn đẹp nhất."

Ji-young cười lớn: "Nam, cậu galant thật!

Yoon-ah, em tìm được người bạn tuyệt vời, chị ghen tị đấy."

Họ trò chuyện, từ ký ức Tết xưa của ông Im, khi ông còn trẻ, gói bánh dưới ánh trăng, đến những vai diễn của Yoon-ah trong King the Land, khi cô hóa thân thành một cô gái mạnh mẽ nhưng dịu dàng, ánh sáng từ nụ cười của cô như chiếu sáng cả căn phòng.

Nam lắng nghe, tay vẫn nắm tay cô, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay cô, như một lời hứa không cần nói thành lời, lòng thoáng nhớ Leonor và Isabella, nhưng nụ cười Yoon-ah làm anh quên đi mọi lo âu, như ánh sáng của mùa xuân xua tan bóng tối mùa đông.

Chiều tà, ánh hoàng hôn vàng cam chiếu lên khu phố Yeongdeungpo-gu, hội chợ Tết rộn ràng với hàng trăm đèn lồng đỏ treo cao, ánh sáng hắt lên những con đường phủ tuyết, như những viên ngọc lấp lánh.

Tiếng nhạc dân gian vang vọng, giai điệu của Arirang hòa quyện với tiếng cười trẻ con, tiếng trò chuyện rôm rả, mùi bánh rán nóng, thịt nướng, kẹo hồ lô, và trà gừng thoảng trong gió lạnh, tạo nên một bản giao hưởng Tết sống động.

Yoon-ah, khoác áo lụa đỏ, mái tóc đen điểm vài bông tuyết nhỏ, lấp lánh như những viên ngọc nhỏ, nắm tay Nam, áo khoác xanh đậm, dày dặn, dẫn anh qua các gian hàng, nụ cười rạng ngời như hoa đào nở sớm: "Nam, tôi muốn anh chơi trò dân gian với tôi.

Yutnori trước nhé?"

Nam cười, siết tay cô, ngón tay đan chặt, cảm nhận hơi ấm từ tay cô qua lớp găng len: "OK, mình cùng chơi đi."

Họ đến gian yutnori, một chiếc bàn gỗ lớn vẽ hình vuông với các ô di chuyển, bốn gậy gỗ tròn sơn đỏ trắng đặt ngay ngắn, xung quanh là đám đông reo hò, trẻ con chạy nhảy, người lớn cười nói.

Một chiếc lò sưởi nhỏ gần đó tỏa hơi ấm, mùi than cháy hòa quyện với mùi bánh rán nóng từ gian hàng bên cạnh, tạo nên một không khí Tết rộn ràng.

Yoon-ah ném gậy, động tác uyển chuyển, gậy lăn trên bàn, kêu lách cách, được "mo" (5 điểm), quân cờ nhảy xa, cô reo lên, nhảy nhẹ, ôm tay anh, cơ thể cô chạm nhẹ vào anh, hơi ấm truyền qua lớp áo: "Nam, tôi thắng rồi!

Anh thử đi, đừng để thua xa quá!"

Nam ném, gậy lăn chậm, chỉ được "do" (1 điểm), anh giả vờ thở dài, ôm vai cô, ngón tay vuốt nhẹ qua lớp áo lụa, cảm nhận đường cong vai cô: "Yoon-ah, cô là quán quân Tết này, tôi xin hàng trước nụ cười của cô, đẹp hơn cả pháo hoa đêm qua."

Cô tựa đầu vào ngực anh, cười rạng rỡ, hơi thở tạo thành làn khói trắng trong không khí lạnh.

Đám đông vỗ tay, một nhóm trẻ con chạy quanh, reo hò, cầm đèn lồng nhỏ, ánh sáng đỏ lấp lánh, Nam vuốt tóc cô, ngón tay lướt qua những lọn tóc mềm, thì thầm: "Yoon-ah, nụ cười của cô là phần thưởng lớn nhất của tôi, hơn cả chiến thắng yutnori, hơn cả mọi thứ."

Họ bước sang gian tuho, nơi một bình gỗ cao 1 m đặt cách 5 m, những mũi tên lông chim đỏ xếp ngay ngắn trên bàn gỗ, ánh sáng đèn lồng chiếu lên lông chim, tạo nên những mảng màu rực rỡ, như một bức tranh sống động.

Yoon-ah ném, mũi tên bay chuẩn xác, cắm vào miệng bình, kêu "cạch" nhẹ, đám đông vỗ tay, cô nhảy lên, ôm tay anh, nụ cười sáng ngời: "Nam, tôi giỏi chứ?

Đến lượt anh, cố lên, tôi muốn anh thắng một lần, để tôi được tự hào về anh!"

Nam ném, mũi tên trượt, rơi xuống lớp tuyết mỏng, kêu xào xạc.

Cô lấy khăn lụa đỏ lau mồ hôi trên trán anh, ngón tay chạm nhẹ da anh, hơi ấm từ tay cô truyền sang, giọng dịu dàng: "Nam, anh thua mà vẫn đáng yêu, tôi muốn giữ anh mãi bên mình, trong những ngày Tết như thế này, mãi mãi."

Anh kéo cô sát, thì thầm bên tai cô, hơi thở ấm áp: "Yoon-ah, chỉ cần cô vui, tôi thua cả ngày cũng được, miễn là được thấy nụ cười này, đẹp hơn cả hoa đào, đẹp hơn cả mùa xuân."

Họ dừng ở một gian hàng bán bánh rán nóng, mùi bột gạo chiên vàng thoảng, khói bốc lên trong không khí lạnh, hòa quyện với mùi thịt nướng từ gian bên cạnh, như một bản hòa ca của hương vị Tết.

Nam mua hai chiếc bánh, chia đôi, đút cho cô, cô cắn nhẹ, môi chạm ngón tay anh, cảm nhận hơi ấm từ tay anh, nụ cười rạng rỡ: "Nam, bánh ngon quá."

Họ mua thêm một que kẹo hồ lô, đỏ rực, lấp lánh dưới ánh đèn lồng, Yoon-ah cắn một miếng, đưa que kẹo cho anh, cười: "Nam, anh thử đi, ngọt lắm."

Anh cắn nhẹ, vị đường tan trên lưỡi, anh nắm tay cô, ngón tay đan chặt: "Yoon-ah, không gì ngọt bằng nụ cười của cô, không gì quý giá bằng cô."

Đêm buông, họ đứng dưới một cây đào nở sớm, hoa hồng phấn rung rinh trong gió lạnh, đèn lồng đỏ chiếu sáng khuôn mặt cô, như một bức tranh sống động, như ánh sáng của mùa xuân giữa mùa đông.

Yoon-ah tựa vai anh, giọng dịu dàng, đong đầy cảm xúc: "Nam, Seollal này là đẹp nhất trong đời tôi, vì có anh, vì những khoảnh khắc này, vì tình yêu của anh, như ánh sáng chiếu vào trái tim tôi."

Nam hôn trán cô, môi chạm nhẹ da cô, cảm nhận hơi ấm từ làn da cô, thì thầm: "Yoon-ah, cô làm ngày Tết của tôi trọn vẹn, như ngôi sao sáng nhất trong lòng tôi, sáng mãi không phai."

Họ trở về căn hộ, Nam ôm cô tạm biệt, tay vuốt tóc cô, ngón tay lướt nhẹ qua những lọn tóc mềm: "Yoon-ah, tôi sẽ sớm gặp lại cô, để tiếp tục những khoảnh khắc như thế này, để tiếp tục yêu cô, như yêu ánh sáng của mùa xuân."

Cô hôn má anh, môi mềm mại chạm da anh, hơi ấm từ môi cô như một ngọn lửa nhỏ: "Nam, anh là món quà Tết quý giá nhất của tôi, mãi mãi trong tim tôi."
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 197: Chấm dứt hợp đồng


Sáng 15 tháng 2 năm 2038, ánh nắng nhiệt đới Phú Quốc, nhiệt độ 30 độ C, chiếu rực rỡ qua kính panorama của văn phòng AstroViet nằm trên tầng cao nhất của khu hành chính sân bay vũ trụ quốc tế Phú Quốc.

Beatrice Borromeo bước vào văn phòng, mặc váy công sở đen ôm sát ngực và eo, dài qua gối, tôn lên đường cong thanh lịch, giày cao gót màu đen gõ nhẹ trên sàn gỗ mun, tạo âm thanh đều đặn.

Tóc vàng của cô buộc cao, lộ gáy trắng mịn, mùi nước hoa Chanel No.

5 thoảng, gợi cảm giác sang trọng.

Cô đặt iPad lên bàn gỗ lim, màn hình hiển thị biểu đồ hiệu quả truyền thông, giọng chuyên nghiệp, nhẹ nhàng: "Nam, tôi vừa kiểm tra lại toàn bộ hồ sơ hợp đồng của đội ngũ đại diện AstroViet.

Hợp đồng gương mặt đại diện của Lee Min-jung, ký từ ngày 15 tháng 2 năm 2036, chính thức hết hạn hôm nay, ngày 15 tháng 2 năm 2038.

Cô ấy đã hoàn thành xuất sắc chiến dịch quảng bá AstroPod, đặc biệt là video quay tại Gwanghwamun, Seoul, giúp tăng 20% nhận diện thương hiệu ở Hàn Quốc và Nhật Bản, với 5 triệu lượt theo dõi mới trên X.

Anh có muốn gia hạn hợp đồng với cô ấy không, hay chúng ta nên tìm gương mặt mới để đa dạng hóa chiến dịch?"

Cô vuốt màn hình iPad, hiển thị biểu đồ chỉ số truyền thông, với đường cong tăng trưởng fanbase từ 10 triệu lên 15 triệu trong hai năm.

Nam mỉm cười, giọng trầm, thân thiện: "Beatrice, cô luôn làm việc chu đáo và chuyên nghiệp.

Min-jung là một gương mặt đại diện tuyệt vời.

Quảng cáo AstroPod của cô ấy, đặc biệt là cảnh cô ấy đứng trên AstroPod bay qua sông Hàn, đã làm rung động thị trường châu Á.

Tôi nhớ khi chúng ta quay video đó, cô ấy mặc váy đỏ ôm sát, toát lên vẻ quyến rũ không thể cưỡng.

Tôi muốn gia hạn hợp đồng với cô ấy thêm hai năm.

Cô đã chuẩn bị tài liệu mới chưa?"

Beatrice gật, mở iPad, hiển thị hợp đồng soạn sẵn: "Nam, tôi đã chuẩn bị hợp đồng gia hạn, kéo dài đến ngày 15 tháng 2 năm 2040, với mức phí 5 triệu USD, tăng 10% so với hợp đồng cũ.

Điều khoản bao gồm ba chiến dịch quảng cáo mỗi năm, ưu tiên AstroPod, khách sạn vũ trụ, và trạm ASEAN.

Tôi cũng thêm điều khoản thưởng 500,000 USD nếu cô ấy đạt 10 triệu lượt tương tác trên X trong năm đầu.

Anh muốn bổ sung gì vào hợp đồng không?"

Nam lắc đầu, đứng dậy, bước chậm đến cửa sổ panorama, nhìn ra đường phóng dài 5 km, nơi hai bệ phóng titan chịu nhiệt lấp lánh dưới nắng, tháp điều khiển 200 m sừng sững phía xa, với radar xoay đều đặn: "Beatrice, hợp đồng cũ đã đủ tốt, và điều khoản thưởng của cô rất hợp lý.

Min-jung hiểu cách làm việc của AstroViet, từ cách pose trước camera đến cách truyền tải thông điệp công nghệ.

Cô gửi hợp đồng cho cô ấy xem trước, nhưng tôi muốn tự gọi điện để xác nhận ý định của cô ấy.

Cô có thể về văn phòng, tôi sẽ thông báo kết quả sau."

Beatrice mỉm cười, thu iPad, giọng nhẹ: "Nam, tôi sẽ gửi hợp đồng qua email mã hóa ngay bây giờ.

Nếu anh cần thông cáo báo chí, họp đội truyền thông, hoặc chuẩn bị chiến dịch thay thế, cứ gọi tôi."

Cô bước ra, giày cao gót vang nhẹ trên sàn gỗ mun, để lại mùi nước hoa Chanel thoảng trong không khí.

Nam ngồi lại bàn gỗ lim, mở laptop, khởi động hệ thống gọi video qua mạng 6G vệ tinh AstroViet, hình ảnh sắc nét như thật.

Màn hình hiện hình Lee Min-jung tại căn hộ cao cấp ở Gangnam, Seoul, ánh sáng từ cửa sổ kính lớn chiếu lên gương mặt cô, làn da trắng mịn, không tì vết.

Cô mặc áo len trắng ôm sát, ngực tròn nổi bật, váy bút chì xám dài đến gối, tóc đen buộc cao, lộ gáy thon, môi đỏ nhẹ với son cherry của Dior.

Cô trả lời, giọng lạnh, hơi mệt mỏi, như vừa từ trường quay về: "Nam, chào anh.

Có chuyện gì không?

Tôi đang chuẩn bị cho một buổi quay phim tối nay."

Nam mỉm cười, giọng thân thiện, chậm rãi: "Min-jung, hợp đồng gương mặt đại diện của cô với AstroViet chính thức hết hạn hôm nay.

Tôi rất trân trọng những gì cô đã làm, từ chiến dịch AstroPod đến quảng cáo khách sạn vũ trụ.

Những video của cô đã giúp AstroViet chạm đến hàng triệu khán giả.

Tôi muốn gia hạn hợp đồng thêm hai năm, với mức phí 5 triệu USD, kèm thưởng nếu đạt mục tiêu truyền thông.

Cô nghĩ sao về đề nghị này?"

Cô lắc đầu, ngón tay vuốt tóc, để lộ chiếc khuyên tai ngọc trai nhỏ: "Nam, cảm ơn anh đã đề nghị, nhưng tôi không muốn hợp tác thêm.

Tôi bận với gia đình, con trai tôi đang lớn, và tôi có hai dự án phim mới trong năm nay.

AstroViet là một hành trình tuyệt vời, nhưng tôi cần dừng lại để tập trung cho cuộc sống riêng.

Tôi hy vọng anh hiểu."

Nam gật, giữ giọng ôn hòa, không ép buộc: "Min-jung, tôi hoàn toàn tôn trọng quyết định của cô.

Cô đã giúp AstroViet rất nhiều, đặc biệt là ở thị trường Hàn Quốc, nơi thương hiệu chúng tôi giờ đứng đầu ngành du lịch vũ trụ.

Nhưng để hoàn tất thủ tục pháp lý, cô có thể đến văn phòng tôi ở sân bay vũ trụ Phú Quốc để ký xác nhận chấm dứt hợp đồng không?

Tôi sẽ sắp xếp AstroPod đón cô từ Incheon, chuyến bay chỉ mất hai giờ."

Cô thở dài, cau mày, rõ ràng không hài lòng với việc phải di chuyển: "Nam, được thôi.

Tôi sẽ bay đến sáng nay, ký xong là về ngay.

Tôi có lịch quay lúc 6 giờ tối ở Seoul, nên đừng làm mất thời gian của tôi."

Nam gật, giọng nhẹ: "Min-jung, tôi hứa sẽ nhanh chóng.

AstroPod sẽ đón cô lúc 11 giờ sáng tại Incheon.

Cảm ơn cô vì đã đồng ý."

Cuộc gọi kết thúc, màn hình laptop tối lại, Nam nhìn ra biển qua cửa sổ, sóng lấp lánh dưới nắng, lòng thoáng tiếc nuối, nhớ những khoảnh khắc thân mật với cô trong quá khứ.

Lee Min-jung bay từ sân bay Incheon bằng AstroPod, hạ cánh tại bến đỗ sân bay Phú Quốc lúc 2 giờ chiều.

Trời xanh trong, gió biển mang theo mùi muối mặn mà, sóng vỗ nhẹ từ xa.

Cô bước xuống AstroPod, mặc váy ôm đen dài qua gối, bó sát eo và ngực, tôn lên đường cong hoàn hảo, giày cao gót 5 cm đen bóng, tóc xõa sóng nhẹ chạm vai, đeo kính râm Ray-Ban, túi xách Gucci nhỏ đeo chéo vai.

Cô bước vào văn phòng AstroViet, mùi gỗ lim và không khí mát lạnh bao quanh, tiếng nhạc jazz từ hệ thống Bose vẫn vang nhẹ.

Nam đứng dậy từ ghế da xoay, chào cô, giọng thân thiện: "Min-jung, cảm ơn cô đã đến.

Chuyến bay có ổn không?

Cô khỏe không sau hành trình từ Seoul?"

Cô đặt túi xách Gucci lên bàn gỗ lim, tháo kính râm, để lộ gương mặt mịn màng, giọng ngắn gọn, hơi bực: "Nam, chuyến bay ổn.

Hợp đồng đâu, tôi ký rồi về.

Tôi có lịch quay lúc 6 giờ tối, không thể ở lâu."

Nam đẩy tài liệu chấm dứt hợp đồng, một tập giấy dày 10 trang, nhưng chậm rãi mở ngăn kéo, lấy bút Montblanc đen, mỉm cười: "Min-jung, cô vội quá.

Ngồi chút đã, tôi lấy nước cam ép từ tủ lạnh cho cô.

Cô bay xa đến, để tôi tiếp đãi cô chu đáo."

Cô khoanh tay, đứng thẳng, giọng lạnh: "Nam, không cần nước.

Tôi chỉ muốn ký xong và đi.

Đưa bút đây."

Nam không vội, bước đến gần cô, đứng sau lưng, cách vài phân, ngón tay chạm nhẹ vai cô qua lớp váy đen, cảm nhận độ mịn của vải lụa cao cấp, mùi nước hoa hoa hồng của cô thoảng lên, gợi dục vọng: "Min-jung, tôi thật sự rất tiếc khi cô rời AstroViet.

Cô không chỉ là gương mặt đại diện, mà còn là biểu tượng của sự quyến rũ và tài năng.

Tôi vẫn nhớ quảng cáo AstroPod tại Gwanghwamun, cô mặc váy đỏ ôm sát, đứng trên bến đỗ, gió thổi tóc bay, hàng triệu người đã xem video đó trên X và say mê cô.

Cô không muốn ở lại, dù chỉ thêm một năm, để tiếp tục tỏa sáng cùng chúng tôi?"

Cô đẩy tay anh, lùi một bước, tay chống lên bàn gỗ lim, giọng cứng: "Nam, anh có Yoon-ah rồi.

Cô ấy trẻ, nổi tiếng, là đại diện hoàn hảo cho AstroViet.

Tôi không cần thiết nữa, và tôi muốn giữ khoảng cách.

Đừng làm mất thời gian của tôi."

Nam tiến sát, hơi thở phả vào gáy cô, mùi nước hoa hoa hồng của cô làm anh rạo rực, giọng trầm, chậm rãi: "Min-jung, mỗi người phụ nữ có một vẻ đẹp riêng.

Yoon-ah là ánh sáng rực rỡ, như mặt trời buổi sáng ở Seoul, làm mọi thứ bừng sáng.

Nhưng cô, Min-jung, cô là ngọn lửa bí ẩn, cháy âm ỉ, đầy quyến rũ, làm trái tim tôi loạn nhịp.

Chỉ có trải nghiệm gần gũi, chạm vào cô, mới giúp tôi thưởng thức trọn vẹn vẻ đẹp ấy.

Cô không muốn để lại một kỷ niệm cuối cùng, chỉ giữa hai chúng ta?"

Cô quay lại, lùi thêm bước nữa, tay nắm cạnh bàn, giọng run nhưng vẫn kiên quyết: "Nam, đừng nói những lời sáo rỗng.

Tôi không phải cô gái trẻ để bị anh thuyết phục.

Tôi có gia đình, con trai, và sự nghiệp.

Anh không được làm vậy.

Đưa hợp đồng đây, tôi ký ngay."

Nam không lùi, bất ngờ vòng tay ôm eo cô, kéo cô sát vào ngực, cảm nhận đường cong cơ thể qua lớp váy, ngực cô chạm vào ngực anh, mềm mại và ấm nóng.

Anh hôn môi cô, lưỡi quấn lấy lưỡi, vị son cherry ngọt ngào tràn ngập, môi cô mềm mại, hơi run, như đang đấu tranh giữa lý trí và cảm xúc.

Cô đẩy ngực anh, giọng run rẩy: "Nam, dừng lại.

Tôi không muốn làm chuyện này.

Tôi có gia đình, và anh biết điều đó.

Đừng ép tôi."

Nam vuốt lưng cô, ngón tay trượt xuống eo, cảm nhận độ săn chắc qua váy, giọng khàn, đầy dục vọng: "Min-jung, tôi không muốn ép cô.

Nhưng cô quá đặc biệt, quá quyến rũ.

Tôi không thể để cô rời đi mà không có một kỷ niệm cuối cùng.

Chỉ một lần, để tôi cảm nhận cô, như cách cô từng làm tôi say mê trong những lần hợp tác trước."

Cô lắc đầu, tay vẫn đẩy anh, nhưng lực yếu dần: "Nam, anh không được làm vậy.

Tôi không muốn.

Tôi chỉ đến để ký hợp đồng."

Nam kéo khóa váy phía sau, chậm rãi, tiếng khóa kéo vang nhẹ trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng nhạc jazz và sóng biển từ xa.

Váy trượt xuống sàn gỗ mun, để lộ áo ngực đen ren, ngực tròn căng tràn, núm vú cương cứng in rõ qua lớp vải mỏng.

Anh vuốt đùi cô, ngón tay trượt lên, chạm quần lót đen mỏng, cảm nhận lồn hồng phấn ướt át qua vải lụa: "Min-jung, cơ thể cô thành thật hơn lời nói.

Cô cũng muốn tôi, phải không?

Cô cảm nhận được tôi, như tôi đang cảm nhận cô."

Cô rên khẽ, cơ thể run, tay bấu chặt vào bàn gỗ lim, móng tay cào nhẹ lên bề mặt: "Nam... anh...

đừng..."

Nhưng dục vọng khống chế, cô mềm nhũn, không đẩy anh nữa, hơi thở dồn dập, ngực phập phồng qua áo ngực.

Nam quỳ xuống, kéo quần lót xuống mắt cá chân, để lộ lồn cô, hồng phấn, ướt át, lấp lánh dưới ánh nắng chiếu qua cửa sổ.

Anh hôn đùi trong của cô, môi trượt chậm, cảm nhận da cô mịn như lụa.

Môi anh chạm lồn cô, lưỡi xoay chậm quanh âm vật, vị nước lồn mặn mà khiến anh mê mẩn.

Anh liếm sâu, lưỡi trượt vào trong, cảm nhận lồn cô co bóp nhẹ, nước lồn chảy ra, thấm ướt môi anh.

Cô nắm tóc anh, thở dốc, giọng khàn: "Nam... tôi... không chịu nổi..."

Anh tiếp tục, lưỡi xoay chậm, đều đặn, cảm nhận từng nếp gấp trong lồn cô, nước lồn chảy xuống đùi, thấm ướt sàn gỗ mun, tạo vệt ướt nhỏ.

Cô đạt cực khoái, toàn thân run rẩy, rên to: "Nam...

ôi... tôi ra rồi..."

Anh ngẩng lên, môi ướt, mỉm cười: "Min-jung, cô đẹp quá khi như thế này.

Tôi muốn cô mãi."

Nam đứng dậy, đẩy cô ngồi xuống sofa da đen, lớp da mát lạnh chạm vào mông cô, khiến cô rùng mình.

Anh cởi áo sơ mi, để lộ ngực rắn chắc, cơ bụng săn, từng múi cơ nổi rõ dưới ánh nắng.

Anh kéo quần tây xuống, dương vật cương cứng, đầu đỏ rực, lấp ló qua quần lót lụa đen.

Anh vuốt dương vật, chậm rãi, để cô nhìn thấy, giọng khàn: "Min-jung, tôi muốn cô cảm nhận tôi, như tôi đang cảm nhận cô.

Cô có muốn tôi không?"

Cô thở hổn hển, cơ thể vẫn run từ cực khoái, giọng yếu: "Nam, anh... anh quá đáng... tôi không muốn..."

Nhưng cô không đứng dậy, cơ thể vẫn đáp lại, ngực phập phồng, núm vú cương cứng in qua áo ngực.

Nam đâm dương vật vào lồn cô, chậm rãi, cảm nhận lồn siết chặt, ướt át, ấm nóng, như nuốt lấy anh.

Anh ra vào chậm, mỗi nhịp sâu, cảm nhận từng nếp gấp trong lồn cô, giọng trầm: "Min-jung, cô tuyệt vời quá.

Tôi không thể quên cảm giác này, lồn cô siết chặt tôi, như không muốn buông."

Cô rên to, tay bấu vào sofa, móng tay cào lên da, tạo vết xước nhẹ: "Nam... chậm thôi... tôi... tôi không chịu nổi..."

Anh bóp ngực cô qua áo ngực, ngón tay nhéo núm vú cương cứng, khiến cô rên lớn hơn: "Nam...

ôi... anh..."

Anh hôn cổ cô, liếm gáy, mùi nước hoa hoa hồng hòa quyện với mồ hôi, làm anh điên dại: "Min-jung, tôi muốn cảm nhận từng khoảnh khắc với cô, từng nhịp, từng hơi thở."

Anh giữ nhịp chậm, cố ý kéo dài, dương vật trượt ra gần hết, chỉ còn đầu chạm lồn, rồi đẩy sâu vào, lồn cô co bóp mạnh, nước lồn chảy ra, thấm ướt sofa.

Cô đạt cực khoái lần nữa, lồn siết chặt, nước lồn chảy xuống đùi, giọng khàn: "Nam... tôi... ra nữa rồi..."

Anh tiếp tục, nhịp vẫn chậm, mỗi lần đẩy sâu, cảm nhận lồn cô ôm lấy dương vật, như muốn giữ anh mãi.

Anh hôn môi cô, lưỡi quấn, vị son cherry hòa với mồ hôi mặn mà.

Cuối cùng, anh đạt cực khoái, xuất tinh, tinh trùng nóng hổi tràn vào lồn cô, hòa quyện với nước lồn, chảy xuống sofa, tạo vệt ướt dài, thấm qua lớp da.

Họ thở hổn hển, Nam ôm cô, hôn trán, giọng khàn: "Min-jung, cảm ơn cô vì khoảnh khắc này.

Cô làm tôi điên dại, như ngọn lửa không bao giờ tắt."

Cô đẩy anh ra, giọng yếu, giận dữ: "Nam, anh quá đáng.

Tôi không muốn để chuyện này xảy ra.

Anh không nên ép tôi như vậy."

Lee Min-jung ngồi dậy, chỉnh áo ngực, kéo váy lên, khóa kéo vang nhẹ trong không gian tĩnh lặng.

Cô lấy khăn giấy từ hộp trên bàn gỗ lim, lau mồ hôi trên trán, đùi, và sofa, giọng lạnh như băng: "Nam, đưa hợp đồng đây.

Tôi ký rồi đi ngay.

Đừng bao giờ nhắc lại chuyện này, và đừng liên lạc với tôi nữa."

Nam đứng dậy, chỉnh quần tây, lấy tài liệu từ bàn, đưa bút Montblanc, giọng nhẹ: "Min-jung, tôi xin lỗi nếu làm cô khó chịu.

Tôi chỉ muốn giữ một kỷ niệm cuối với cô, người phụ nữ đặc biệt đã giúp AstroViet tỏa sáng trên thị trường toàn cầu."

Cô cầm bút, ký nhanh, chữ ký sắc nét, uốn lượn, đẩy tài liệu về phía anh: "Nam, anh ký đi.

Tôi không muốn nói thêm gì nữa.

Tôi cần trở về Seoul ngay."

Nam cầm bút, ký xác nhận chấm dứt hợp đồng, đóng dấu đỏ AstroViet với logo hình ngôi sao và tên công ty, giọng chân thành: "Min-jung, tôi tôn trọng quyết định của cô.

Cô đã làm rất tốt cho AstroViet, từ chiến dịch AstroPod bay qua sông Hàn đến quảng cáo trạm ASEAN tại Singapore.

Tôi sẽ luôn nhớ những đóng góp của cô."

Cô đứng dậy, cầm túi xách Gucci, kiểm tra lại váy và tóc trong gương nhỏ trên bàn, vuốt lại tóc cho gọn, không nói thêm lời nào.

Cô bước ra cửa, giày cao gót vang đều trên sàn gỗ mun, mỗi bước như khẳng định sự kiên quyết.

Nam đi theo, tiễn cô ra bến AstroPod ngoài văn phòng, nơi con tàu titan sáng bóng đợi sẵn, cửa kính phản chiếu ánh nắng nhiệt đới.

Gió biển Phú Quốc thổi qua, mang theo mùi muối mặn, sóng vỗ nhẹ từ xa, hòa quyện với tiếng động cơ plasma của AstroPod đang khởi động.

Nam nắm tay cô, giọng chân thành, chậm rãi: "Min-jung, tôi hy vọng một ngày nào đó sẽ gặp lại cô, dù chỉ là bạn.

Cô sẽ luôn là một phần ký ức đẹp của tôi và AstroViet.

Cảm ơn cô vì tất cả."

Cô rút tay, đeo kính râm Ray-Ban, giọng lạnh lùng: "Nam, tạm biệt.

Đừng liên lạc với tôi nữa.

Tôi có cuộc sống riêng, và tôi muốn giữ nó như vậy."

Cô bước lên AstroPod, cửa tàu đóng lại với tiếng "xoẹt" nhẹ, động cơ plasma rì rầm, tàu cất cánh, biến mất vào bầu trời xanh thẳm, để lại vệt sáng bạc mỏng manh trên nền mây trắng.

Nam đứng lại bến đỗ, nhìn theo tàu khuất dần, lòng nặng trĩu, như thể một phần ký ức vừa rời xa mãi mãi.

Anh trở vào văn phòng, ngồi xuống sofa da đen, nơi vẫn còn hơi ấm của Lee Min-jung, mùi nước hoa hoa hồng thoảng nhẹ.

Anh ngắm biển qua kính panorama, ánh nắng phản chiếu sóng lấp lánh, tiếng sóng vỗ đều đặn như nhịp tim.

Hình ảnh Lee Min-jung, với vẻ đẹp lạnh lùng, ngọn lửa bí ẩn cháy âm ỉ, vẫn ám ảnh anh, như một ngọn lửa không thể dập tắt.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 198: Dã ngoại


Sáng 8 tháng 3, ánh nắng xuân dịu dàng chiếu qua những tán thông cao 20 m ở Sierra de Guadarrama, cách cung điện Zarzuela 50 km.

Không khí trong lành mang theo hương nhựa thông nồng nàn, cỏ khô, và hơi nước từ sông Lozoya lấp lánh gần đó.

Khu dã ngoại trải rộng 1,000 m², bãi cỏ xanh mướt điểm xuyết hoa dại vàng tím, xung quanh là rừng thông dày đặc, nơi lũ nai nhỏ thoáng chạy qua, để lại dấu chân trên đất ẩm, và chim đại bàng lượn trên bầu trời xanh thẳm, đôi cánh rộng vẽ những vòng cung hoàn hảo.

Gió xuân thổi nhẹ, làm lá thông xào xạc, mang theo tiếng rì rào của dòng sông và tiếng chim hót lảnh lót từ xa.

Gia đình hoàng gia dựng lều vải trắng lớn, bên trong trải thảm len đỏ dày, ấm áp.

Một bàn gỗ sồi được đặt giữa bãi cỏ, phủ khăn lụa trắng, bày biện chai rượu vang Rioja trong thủy tinh khắc hoa văn, ánh sáng phản chiếu lấp lánh.

Bánh mì baguette mới nướng từ lò cung điện Zarzuela, vỏ giòn, ruột mềm, xếp trên khay bạc.

Giỏ hoa quả bằng mây chất đầy táo đỏ Fuji, bóng mượt, cam Valencia vàng rực, và nho đỏ không hạt, lấp lánh sương sớm.

Một bình hoa dại vàng tím, hái từ bãi cỏ gần đó, đặt giữa bàn, thêm phần tươi tắn.

Ghế gấp bọc nệm vải đỏ xếp quanh bàn, mỗi chiếc khắc huy hiệu hoàng gia Tây Ban Nha, tạo không khí trang trọng nhưng ấm cúng.

Leonor đã mang thai đến tháng thứ năm, mặc váy lụa xanh nhạt, dài đến đầu gối, vạt váy lay nhẹ trong gió, ngồi trên ghế gấp, mái tóc vàng buộc thấp bằng dây lụa trắng, mỉm cười nhìn Isabella trong bộ váy trắng viền ren, chạy nhảy trên cỏ, tay ôm con búp bê vải có mái tóc nâu bím chặt, đôi mắt vải xanh lấp lánh.

Isabella dừng lại, nhặt một bông hoa dại màu tím, chạy về phía Nam, giọng trong trẻo: "Bố, con hái được hoa này!

Đẹp không?

Con muốn tặng mẹ!"

Nam,đang buộc dây lều, quay lại, quỳ xuống cạnh con, vuốt mái tóc nâu xoăn của cô bé: "Isabella, hoa đẹp lắm, giống con gái bố vậy.

Mẹ sẽ thích lắm."

Anh bế cô bé, hôn má, cảm nhận làn da mềm mại, ấm áp: "Isabella, con muốn bố chơi gì với con?

Đuổi bắt hay hái thêm hoa?"

Cô bé vỗ tay, cười lớn: "Bố, đuổi con đi!

Nhưng bố chậm lắm, không bắt được con đâu!"

Nam cười vang, đặt con xuống, giả vờ chạy theo: "Isabella, bố sẽ bắt được con ngay!"

Cô bé chạy vòng quanh lều, tiếng cười vang vọng, làm cả nhà bật cười.

Vua Felipe VI đứng cạnh lều, tay cầm ly vang đỏ, ngắm dòng sông Lozoya lấp lánh: "Nam, nơi này thanh bình quá.

Bố hiếm khi rời cung điện, nhưng hôm nay thật đáng giá.

Con chọn chỗ dã ngoại tuyệt vời."

Nam buộc xong dây lều, lau mồ hôi trên trán, đáp giọng thân thiện: "Thưa bố, con muốn cả nhà thư giãn.

Sierra này làm con nhớ những ngày ở sân bay vũ trụ Phú Quốc, với biển xanh và không khí trong lành."

Hoàng hậu Letizia ngồi cạnh Leonor, vuốt tóc Isabella khi cô bé chạy ngang, để lại vài cọng cỏ trên váy: "Nam, cảm ơn cậu tổ chức chuyến đi này."

Leonor nắm tay mẹ, nụ cười dịu dàng: "Mẹ, con thấy khỏe hơn khi ra ngoài.

Nam và Isabella làm con vui mỗi ngày."

Nam ngồi cạnh Leonor, nắm tay cô, cảm nhận chiếc nhẫn cưới mát lạnh dưới ngón tay, hôn lên trán cô, ngửi thấy mùi nước hoa hoa hồng thoảng: "Leonor, em thấy thoải mái là anh hạnh phúc rồi."

Anh ôm vai cô, lòng thoáng nghĩ đến trách nhiệm với gia đình – Leonor, Isabella, và đứa con sắp chào đời – nhưng dục vọng vẫn âm ỉ, như ngọn lửa không dập tắt được.

Jessie Lysiak mặc áo len xanh ôm sát ngực, váy bó đen dài đến đùi, tôn lên đường cong cơ thể, tóc vàng buộc cao, bận rộn tại bếp di động bằng thép không gỉ, đặt gần lều.

Cô thái dưa leo thành lát mỏng, lưỡi dao lướt nhẹ, tạo những vòng tròn đều tăm tắp, mùi thảo mộc từ sốt chimichurri lan tỏa, hòa quyện với khói trắng từ vỉ nướng than.

Khay inox bên cạnh chất đầy thịt bò Tây Ban Nha đỏ tươi, vân mỡ trắng mịn, cùng cà chua đỏ mọng, hành tây tím cắt khoanh, và lá húng tươi xanh mướt.

Jessie trộn sốt chimichurri trong bát sứ, dầu ô liu Extra Virgin lấp lánh, tỏi băm nhuyễn, lá húng xay mịn, và ớt đỏ khô, tạo mùi thơm cay nồng.

Nam bước đến, cầm khay thịt bò, ngửi mùi, giọng vui vẻ: "Jessie, cô chuẩn bị món gì ngon cho cả nhà vậy?

Mùi này làm tôi đói rồi."

Cô ngẩng lên, nụ cười rạng rỡ, má hồng nhẹ: "Thưa anh Nam, tôi làm bò nướng sốt chimichurri, salad dưa leo với cà chua, và bánh mì nướng tỏi bơ.

Công chúa Isabella thích thịt nướng, đúng không?"

Isabella chạy đến, ôm chân Nam, ngẩng mặt, tóc xoăn tung bay: "Cô Jessie, con thích thịt nướng!

Bố giúp cô Jessie làm nhanh nhé!"

Nam bế con, hôn mũi cô bé, cảm nhận hơi thở ngọt ngào: "Isabella, bố sẽ giúp cô Jessie để con ăn ngon hơn, được chứ?"

Leonor gọi từ ghế, giọng trêu: "Nam, anh đừng làm hỏng món ăn của Jessie đấy!

Cô ấy là đầu bếp giỏi nhất chúng ta có."

Felipe cười lớn, nâng ly vang: "Leonor, Nam chỉ giỏi lái AstroPod thôi, để Jessie lo bếp núc."

Letizia gật đầu, vuốt tóc Isabella: "Jessie, cô làm món nào Isabella cũng mê.

Cảm ơn cô."

Cả nhà cười vang, tiếng chim hót hòa vào, không khí ấm áp bao trùm bãi cỏ.

Nam đặt Isabella xuống, để cô bé chạy về phía Leonor, rồi quay sang Jessie, giọng nhỏ, thân mật: "Jessie, cô cần thêm rau không?

Tôi lấy giúp cô."

Cô gật, chỉ giỏ mây cạnh bếp, chứa đầy dưa leo, cà chua, và ớt chuông: "Anh Nam, cảm ơn anh.

Thêm vài quả dưa leo và cà chua nữa là đủ."

Nam cầm giỏ, cố ý chạm ngón tay vào mu bàn tay cô, cảm nhận làn da mềm mại, ấm áp, hơi run nhẹ: "Jessie, cô chu đáo thật.

Món ăn của cô làm cả nhà háo hức."

Cô đỏ mặt, tiếp tục thái hành tây, lưỡi dao lướt nhanh, giọng nhỏ: "Anh Nam, tôi chỉ muốn mọi người vui thôi.

Công chúa Isabella ăn được là tôi mừng rồi."

Nam cười, nhặt quả dưa leo xanh mướt, cầm chắc trong tay, ngón tay vuốt dọc bề mặt trơn nhẵn: "Jessie, dưa leo này tươi thật.

Cô chọn giỏi lắm, đúng là đầu bếp tài năng."

Cô cười, không để ý sự tinh nghịch trong giọng anh: "Anh Nam, tôi chọn ở chợ Madrid sáng nay đấy.

Dưa ở đó luôn tươi."

Nam đột nhiên nắm cổ tay Jessie, ngón tay siết nhẹ, kéo cô ra sau một gốc thông cổ thụ, cao 15 m, vỏ nâu sần sùi, tán lá rậm rạp che kín ánh nắng, cách lều 20 m, khuất hoàn toàn tầm nhìn của gia đình.

Mùi nhựa thông nồng nàn hòa quyện với hơi đất ẩm, cỏ dại, và tiếng gió xào xạc qua lá, tạo một không gian riêng tư, chỉ có tiếng chim hót xa xăm và tiếng nước chảy từ sông Lozoya.

Jessie giật mình, cố rút tay, giọng run rẩy, gần như thì thầm: "Anh Nam, anh làm gì vậy?

Chị Leonor, công chúa Isabella, vua Felipe, và hoàng hậu Letizia đang ở kia!"

Nam đứng sát, hơi thở nóng phả vào gáy cô, giọng trầm, chậm rãi, như kéo dài từng từ: "Jessie, chỉ một lát thôi.

Cô đẹp quá, tôi không kiềm được."

Anh đặt giỏ mây xuống cỏ, ngón tay lướt nhẹ qua cánh tay cô, cảm nhận da cô nổi gai, hơi run dưới cái chạm của anh.

Jessie cố đẩy vai anh, tay yếu ớt, giọng lạc đi: "Anh Nam, đừng mà... nếu Leonor ấy biết, tôi sẽ mất việc!"

Nhưng Nam giữ chặt hông cô, ngón tay bóp nhẹ vào da thịt qua lớp váy, cảm nhận độ săn chắc: "Yên tâm, không ai thấy đâu."

Anh quỳ trước cô, ngón tay mở khóa quần jeans cô, kéo chậm xuống, từng cm, để lộ quần lót trắng mỏng, viền ren, lồn hồng hiện rõ, đã ướt át từ sự kích thích bất ngờ.

Nam ngửi thấy mùi cơ thể cô, ngọt ngào pha chút mặn, như một thứ hương hoa rừng, khiến tim anh đập nhanh, mạch máu nóng lên.

Jessie bám vào vỏ cây, móng tay cào xước lớp vỏ sần, để lại những vệt nhỏ: "Anh Nam, tôi xin anh... dừng lại đi... tôi sợ..."

Nhưng giọng cô yếu dần, cơ thể phản bội, hông khẽ động, như mời gọi.

Nam kéo quần lót cô xuống, chậm rãi, để lộ lồn hồng hào, lông mu mịn, nước lồn lấp lánh dưới ánh nắng xuyên qua kẽ lá, như những giọt sương trên cánh hoa.

Anh vuốt nhẹ đùi trong cô, cảm nhận cơ đùi co giật, da ấm áp, mềm mại: "Jessie, cô đẹp quá, đẹp đến mức tôi không thở được."

Cô rên khẽ, tay bấu chặt cây: "Anh Nam...

đừng nói vậy... tôi..."

Nam lấy quả dưa leo từ giỏ mây, cọ nhẹ dưa leo vào đùi trong của Jessie, từ đầu gối lên gần lồn, khiến cô rùng mình, da nổi gai, hơi thở dồn dập.

"Jessie, cô cảm nhận được không?

Cái này sẽ làm cô điên lên," anh thì thầm, hơi thở phả vào da cô, nóng rực.

Anh chậm rãi nhét dưa leo vào lồn cô, từng cm.

Lồn cô siết chặt quanh bề mặt lạnh lẽo, trơn nhẵn, như muốn nuốt lấy nó.

Anh dừng lại, ngắm lồn cô ôm lấy dưa leo, nước lồn chảy ra, nhỏ giọt xuống cỏ, tạo thành vũng nhỏ lấp lánh.

Jessie rên, giọng run: "Anh Nam... tôi... không chịu nổi...

" Nam rút dưa leo ra, chậm rãi, để cô cảm nhận từng milimet, rồi ấn vào sâu hơn, xoay nhẹ, cảm nhận sự co bóp của lồn cô, nước lồn chảy xuống tay anh, ướt đẫm ngón tay.

Anh tăng nhịp, nhưng vẫn chậm, đẩy sâu, rút ra, rồi lại xoay, mỗi động tác kéo dài, khiến Jessie run rẩy, chân cô mềm nhũn, bám cây chặt hơn: "Anh Nam... chậm lại... tôi không chịu được..."

Nhưng hông cô đẩy theo nhịp, cơ thể đầu hàng dục vọng, như ngọn lửa bùng cháy trong cô.

Nam đẩy dưa leo sâu hơn, xoay mạnh, khiến cô lên đỉnh lần đầu, lồn co bóp dữ dội, nước lồn tuôn ra, ướt đẫm tay anh và gốc dưa leo, nhỏ xuống cỏ thành vũng lớn.

Jessie rên lớn, cố kìm giọng: "Anh Nam... tôi ra rồi... anh quá đáng quá..."

Nam không dừng lại, tiếp tục xoay dưa leo, chậm rãi, kéo dài khoái cảm, khiến cô rên liên tục, cơ thể run rẩy, nước lồn chảy không ngừng.

Anh rút dưa leo ra, đưa lên mũi, ngửi mùi ngọt mặn của cô, rồi liếm nhẹ, cảm nhận vị cô trên đầu lưỡi: "Jessie, cô ngọt như món tráng miệng cô làm."

Cô đỏ mặt, giọng lạc: "Anh Nam... anh...

đừng..."

Nam quỳ sát hơn, áp miệng vào lồn cô, lưỡi lướt quanh âm vật, liếm chậm, xoay vòng, rồi hút nhẹ, cảm nhận âm vật cô cứng lên dưới lưỡi anh.

Anh liếm sâu hơn, trượt lưỡi vào lồn cô, cảm nhận từng nếp gấp, nước lồn chảy vào miệng anh, ngọt như mật, mặn nhẹ, lan tỏa trên đầu lưỡi.

Anh húp hết, không bỏ sót giọt nào, tay bóp mông cô, ngón tay bấu vào da thịt, cảm nhận độ săn chắc, ấm áp.

Jessie run rẩy, chân mềm nhũn, bám cây chặt hơn: "Anh Nam... tôi không đứng vững được... anh làm tôi điên mất..."

Anh tiếp tục, lưỡi xoay chậm, hút mạnh, khiến cô lên đỉnh lần nữa, nước lồn tuôn ra, ướt cả cằm anh.

Cô rên, giọng lạc: "Anh Nam...

đủ rồi... tôi xin anh... tôi không chịu nổi nữa..."

Nam đứng dậy, cởi khóa quần, dương vật 20 cm cương cứng, đầu đỏ rực, mạch máu nổi rõ.

Anh đẩy Jessie tựa vào cây, nâng một chân cô, đặt lên vai mình, để lộ lồn cô hoàn toàn, hồng hào, ướt át, lấp lánh nước lồn.

Anh cọ dương vật vào lồn cô, chậm rãi, từ mép ngoài vào âm vật, cảm nhận nước lồn bôi trơn, khiến anh rùng mình, dương vật cứng hơn.

"Jessie, cô sẵn sàng chưa?

Tôi muốn cô cảm nhận từng giây, từng cm của tôi," anh thì thầm, giọng khàn, hơi thở nóng phả vào tai cô.

Cô rên khẽ, tay bấu vai anh: "Anh Nam... chậm thôi... tôi không chịu nổi..."

Nam đâm dương vật vào, từng cm, chậm rãi, cảm nhận lồn cô siết chặt, ấm nóng, ôm lấy anh như không muốn buông.

Anh dừng lại, để dương vật nằm sâu trong cô, cảm nhận nhịp co bóp, như nhịp tim của cô.

Jessie bấu vai anh, móng tay cắm vào da qua lớp áo: "Anh Nam... sâu quá... tôi... cảm nhận được anh..."

Nam bắt đầu ra vào, nhịp chậm, mỗi lần đẩy sâu, rút ra gần hết, rồi lại đâm vào, cảm nhận lồn cô siết chặt từng cm dương vật.

Anh bóp mông cô, ngón tay bấu vào da thịt, kéo cô sát hơn, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô.

"Jessie, cô chặt quá... tôi muốn kéo dài mãi khoảnh khắc này," anh thì thầm, hơi thở nóng phả vào gáy cô.

Cô rên, giọng run: "Nam... chậm vậy... tôi điên mất..."

Anh giữ nhịp chậm, đẩy sâu, dừng lại, rồi rút ra, mỗi động tác kéo dài, khiến cả hai chìm trong khoái cảm.

Anh bóp ngực cô qua áo len, ngón tay xoa núm vú cứng dưới lớp vải, cảm nhận chúng săn lại dưới cái chạm của anh.

Jessie rên to hơn, cố kìm giọng: "Nam... anh...

đừng chạm vậy... tôi..."

Nam cúi xuống, hôn cổ cô, môi lướt qua da, ngửi mùi nước hoa vani, rồi cắn nhẹ, để lại dấu đỏ mờ.

Anh tiếp tục ra vào, chậm rãi, sâu, cảm nhận lồn cô co bóp mỗi lần anh đẩy vào, nước lồn chảy xuống đùi cô, ướt cả gốc cây.

Sau hàng chục phút, nhịp chậm khiến cả hai ngập trong khoái cảm, Nam tăng nhịp dần, vẫn chậm, nhưng mạnh hơn, tiếng da chạm da vang khẽ trong rừng, hòa vào tiếng gió.

Jessie lên đỉnh lần nữa, lồn co bóp dữ dội, nước lồn chảy xuống đùi, ướt cả cỏ.

"Nam... tôi ra... anh..." cô rên, giọng lạc đi, cơ thể run rẩy.

Nam đẩy sâu lần cuối, xuất tinh, tinh trùng tràn vào lồn cô, nóng ấm, hòa với nước lồn, chảy xuống đùi, nhỏ xuống cỏ thành vũng lớn.

Anh hôn môi cô, lưỡi quấn, vị son vani ngọt ngào: "Jessie, cô tuyệt vời hơn cả món ăn của cô."

Cô đỏ mặt, chỉnh quần lót và jeans, giọng nhỏ: "Anh Nam, anh táo bạo quá... tôi không biết làm sao đối mặt chị Leonor nữa."

Họ đứng lại, Nam vuốt tóc cô, lau mồ hôi trên trán bằng tay áo: "Jessie, cô ổn không?

Tôi không muốn cô mệt."

Cô gật, thở gấp: "Anh Nam, tôi ổn, nhưng tim tôi đập nhanh quá.

Anh làm tôi sợ chết khiếp."

Anh cười, nhặt quả dưa leo từ cỏ, đưa lên mũi, ngửi mùi cô còn đọng lại: "Jessie, cái này tôi giữ làm kỷ niệm nhé."

Cô đỏ mặt, đấm nhẹ vai anh: "Anh Nam, đừng trêu tôi!

Lỡ ai thấy thì sao?"

Nam cầm giỏ mây, dẫn cô về, giọng trấn an: "Jessie, chỉ mình chúng ta biết.

Cô cứ làm bếp, tôi lo phần còn lại."

Nam và Jessie trở lại bếp di động, mùi thịt bò nướng lan tỏa, khói trắng bay lên hòa vào không khí núi, hòa quyện với hương nhựa thông và cỏ dại.

Jessie run nhẹ, cố tập trung, tiếp tục thái cà chua thành lát mỏng, lưỡi dao lướt chậm, tay hơi vụng về vì dư âm khoảnh khắc sau gốc cây.

Nam đặt giỏ mây xuống, cầm quả dưa leo đã dùng, cắn một miếng lớn, nhai chậm rãi, cảm nhận vị ngọt mát hòa chút hương vị mặn nhẹ của Jessie, như một món ăn độc đáo chỉ anh thưởng thức.

Anh nháy mắt, giọng trêu: "Jessie, dưa leo này ngon thật.

Cô chọn khéo lắm, đúng là đầu bếp tài năng."

Cô đỏ mặt, cúi đầu, thì thầm: "Anh Nam, anh hư quá...

đừng nói thế, tôi xấu hổ chết mất."

Nam cười lớn, cắn thêm miếng nữa, nhai chậm, cảm nhận vị cô trên đầu lưỡi: "Jessie, tôi nói thật mà.

Dưa này đặc biệt, có hương vị riêng, không gì sánh được."

Cô lườm anh, nhưng khóe môi cong lên, che giấu nụ cười kín đáo.

Nam bắt đầu nướng thịt bò, lật từng miếng trên vỉ, tiếng xèo xèo vang lên, mùi chimichurri từ dầu ô liu, tỏi, lá húng, và ớt đỏ khô quấn quýt, lan tỏa khắp bãi cỏ.

Jessie trộn salad, đổ dầu ô liu Extra Virgin từ chai thủy tinh, ánh dầu lấp lánh dưới nắng, thêm giấm balsamic, muối biển, và lá húng tươi, mùi thơm ngọt ngào, cay nhẹ.

Cô xếp lát dưa leo và cà chua vào bát sứ trắng, tạo thành vòng tròn màu sắc – xanh, đỏ, tím – như một tác phẩm nghệ thuật.

Nam nhìn cô, giọng khen: "Jessie, cô làm salad đẹp như tranh.

Isabella sẽ mê lắm."

Cô cười, gật đầu: "Anh Nam, tôi muốn công chúa vui.

Cô bé thích màu sắc trong món ăn."

Nam đặt tay lên vai cô, cảm nhận hơi ấm qua áo len: "Jessie, cô không chỉ giỏi nấu ăn, mà còn biết làm mọi người hạnh phúc."

Leonor gọi từ lều, giọng vui vẻ: "Nam, Jessie, đồ ăn sẵn chưa?

Isabella đói lắm rồi!"

Nam đáp, giọng rộn ràng: "Leonor, sắp xong rồi!

Jessie làm món tuyệt vời, em và Isabella sẽ thích mê."

Anh đặt miếng thịt bò lên đĩa, vàng ươm, nước thịt chảy ra, lấp lánh.

Jessie bày salad vào bát sứ, thêm vài lá húng lên trên, mùi thơm lan tỏa.

Felipe bước đến, cầm ly vang, ngửi mùi thịt nướng: "Jessie, cô nấu ngon như ở cung điện Zarzuela."

Nam gật, cười lớn: "Thưa bố, Jessie là báu vật của gia đình chúng ta.

Món ăn của cô ấy làm ai cũng hạnh phúc."

Letizia bế Isabella, chỉ vào đĩa thịt: "Jessie, Isabella đang chờ món của cô đây."

Isabella vỗ tay, chạy đến bàn, váy trắng tung bay: "Cô Jessie, con muốn ăn thịt!

Bố, cắt cho con nhé!"

Nam cười, quỳ xuống, cắt thịt thành miếng nhỏ, đút cho con: "Isabella, ăn chậm thôi, thịt ngon lắm đấy.

Cô Jessie làm đặc biệt cho con."

Họ ngồi quanh bàn gỗ, gió xuân thổi nhẹ, làm lay động khăn trải bàn lụa trắng.

Nam bày đĩa thịt bò nướng, vàng rực, salad dưa leo tươi mát, và bánh mì nướng tỏi giòn rụm, mùi bơ tan chảy.

Leonor gắp salad, khen: "Jessie, salad này tươi quá, đúng kiểu mùa xuân.

Nam, anh và Jessie phối hợp ăn ý thật."

Nam nắm tay Leonor dưới bàn, cảm nhận hơi ấm từ ngón tay cô: "Leonor, em vui là anh hạnh phúc.

Jessie làm bếp, anh chỉ phụ thôi."

Jessie cười, ngồi cạnh Letizia, gắp thịt cho Isabella: "Công chúa, ăn nhiều nhé, để lớn nhanh."

Isabella nhai ngon lành, cười rạng rỡ: "Cô Jessie, con thích thịt nướng nhất!

Bố, cô Jessie giỏi quá!"

Cả nhà ăn uống, trò chuyện, tiếng cười vang bên sông Lozoya, hòa vào tiếng nước chảy và chim hót.

Một con nai nhỏ chạy qua bìa rừng, để lại dấu chân trên cỏ, Isabella chỉ tay, reo lên: "Bố, con nai kìa!

Đẹp quá!"

Nam vuốt tóc con, cảm nhận tóc xoăn mềm mại: "Isabella, Sierra này đầy động vật đáng yêu, giống con vậy."

Anh nhìn Jessie, cô cúi đầu, che giấu nụ cười kín đáo, má vẫn hồng từ khoảnh khắc sau gốc cây.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 199: Nam Mỹ


Sáng 20 tháng 3, bầu trời Guayaquil trong xanh, nhiệt độ 28 độ C, nắng rực rỡ chiếu qua những đám mây trắng mỏng lững lờ.

AstroPod, thân titan sáng bóng, hạ cánh êm ái trên đường băng sân bay vũ trụ quốc tế Ángela Lavinia Valbonesi Acosta.

Nam bước xuống AstroPod, đi thang máy lên tầng 10, cửa kính tự động mở, lộ ra Ángela Lavinia Valbonesi Acosta đứng chờ.

Cô mặc váy ôm trắng dài đến đầu gối, tôn đường cong cơ thể, tóc vàng buộc cao, đôi hoa tai ngọc trai lấp lánh, mùi nước hoa hoa hồng dịu nhẹ.

Cô bắt tay Nam, giọng ấm: "Nam, chào anh đến Guayaquil.

Báo cáo tài chính năm 2038 không tốt, chúng ta cần thảo luận ngay."

Nam siết nhẹ tay cô, cười: "Lavinia, cảm ơn cô đã chuẩn bị.

Tôi muốn hiểu rõ vấn đề và tìm giải pháp cùng cô."

Họ ngồi xuống bàn gỗ, trước mặt là laptop của Lavinia, màn hình 8K chiếu biểu đồ đỏ chói: AstroEcuador lỗ 1.2 tỷ USD, chi nhánh Nam Mỹ giảm 30% doanh thu.

Nam mở báo cáo, giọng bình tĩnh: "Lavinia, tôi thấy chi phí vận hành bệ phóng chiếm 700 triệu USD, AI AstroBot-7 tốn 300 triệu USD.

Nhu cầu AstroPod giảm mạnh.

Cô phân tích thế nào?"

Lavinia đứng dậy, đi đến màn hình 8K, chạm để phóng to biểu đồ: "Nam, đúng vậy.

Bệ phóng cần bảo trì hàng tháng, mỗi lần 50 triệu USD vì hợp kim titan-graphene bị ăn mòn bởi plasma.

AstroBot-7 tiêu tốn điện và phần mềm cập nhật liên tục.

Nhu cầu AstroPod tại Nam Mỹ giảm 30% vì giá vé 50,000 USD quá cao so với thu nhập trung bình Brazil và Argentina, chỉ 12,000 USD/năm."

Nam gõ bàn, cau mày: "Lavinia, đối thủ StarX của Mỹ giảm giá vé 20% năm ngoái, còn 40,000 USD.

Thị trường Brazil đạt bao nhiêu công suất?"

Cô mở biểu đồ mới: "Nam, Brazil chỉ đạt 40% công suất AstroPod, Argentina tệ hơn, 25%.

Khách hàng phàn nàn giá vé không cạnh tranh, và quảng cáo của chúng ta chưa đủ mạnh."

Nam đứng dậy, đi qua cửa kính, nhìn bệ phóng, nơi AstroBot-7 đang quét tia laser: "Lavinia, chúng ta cần cắt chi phí mà không ảnh hưởng chất lượng.

Cô đề xuất gì?"

Cô đáp, giọng chắc: "Nam, tôi đề xuất cắt giảm 20% nhân sự kỹ thuật, từ 500 xuống 400 người, tiết kiệm 100 triệu USD mỗi năm.

Tối ưu AI AstroBot-7, giảm 15% chi phí vận hành, xuống 255 triệu USD.

Giảm giá vé AstroPod 15%, còn 42,500 USD, để cạnh tranh với SpaceX và Blue Origin.

Tôi cũng muốn tăng quảng cáo tại cảng vũ trụ São Paulo và Buenos Aires, nhắm vào khách hàng trẻ."

Nam gật, xoay ghế: "Lavinia, cắt nhân sự hợp lý, nhưng tôi lo tinh thần đội ngũ.

Cô nghĩ sao nếu tăng ca đêm cho AstroBot-7, để robot thay 50% công việc kỹ thuật viên?"

Cô gật, ghi chú trên laptop: "Nam, ý tưởng tuyệt vời.

Robot làm 24/7, tiết kiệm thêm 50 triệu USD.

Nhưng quảng cáo thì sao?"

Nam cười, chỉ màn hình: "Lavinia, cô có hơn 1 triệu follower trên Instagram và 934,500 trên TikTok.

Hãy làm video quảng bá AstroPod, nhấn trải nghiệm bay vũ trụ, cảnh khách sạn vũ trụ từ tầng bình lưu.

Tôi duyệt ngân sách 20 triệu USD cho chiến dịch này."

Cô cười, tóc vàng lắc nhẹ: "Nam, tôi sẽ quay video ngay tuần này.

Nhưng Nam, Peru và Chile chỉ đạt 20% công suất.

Chúng ta làm gì?"

Nam đi quanh bàn, chạm màn hình, mở dữ liệu: "Lavinia, hợp tác với hãng du lịch vũ trụ địa phương ở Lima và Santiago, giảm giá vé gia đình 25%, từ 150,000 USD xuống 112,500 USD cho nhóm 4 người.

Cô thấy sao?"

Cô gật: "Nam, khả thi.

Tôi sẽ liên hệ đối tác tuần sau."

Họ tranh luận thêm một giờ, phân tích dữ liệu từ Colombia (15% công suất) và Venezuela (10%).

Nam lo chi phí bảo trì bệ phóng tăng 10% do lạm phát, đề xuất dùng graphene tái chế, tiết kiệm 30 triệu USD.

Lavinia phản đối: "Nam, graphene tái chế có thể giảm độ bền bệ phóng."

Anh đáp: "Lavinia, tôi sẽ kiểm tra với đội R&D ở Phú Quốc.

Nếu graphene tái chế đạt chuẩn, chúng ta tiết kiệm lớn."

Cuối cùng, họ thống nhất: cắt 20% nhân sự, tối ưu AI, giảm giá vé, hợp tác du lịch, và chiến dịch TikTok.

Nam nắm tay cô qua bàn, giọng ấm: "Lavinia, cô làm tôi ấn tượng.

AstroEcuador sẽ vượt qua nhờ tài năng của cô."

Cô siết tay anh, cười: "Nam, cảm ơn anh tin tưởng.

Tôi sẽ không để anh thất vọng."

Sau cuộc họp, Lavinia chỉnh váy trắng, đứng dậy, tóc vàng lấp lánh dưới ánh đèn LED văn phòng, giọng nhẹ: "Nam, anh ở lại Guayaquil tối nay chứ?

Tôi mời anh ăn tại Green Deli, nhà hàng của tôi.

Có món 'First Lady Smoothie' tôi tự tạo công thức, với xoài Galápagos chín vàng, chuối ngọt, sữa dừa béo ngậy, và một giọt mật ong rừng."

Nam tiến sát, đặt tay lên vai cô, cảm nhận vải lụa mịn, ngón tay lướt nhẹ xuống cánh tay cô, cười: "Lavinia, món đó nghe hấp dẫn lắm, cảm ơn cô đã mời.

Nhưng tôi muốn mời cô đến khách sạn InterContinental, ăn tối riêng tư, chỉ hai chúng ta, trong không gian yên tĩnh.

Cô thấy sao?"

Cô đỏ mặt, má hồng rực dưới ánh đèn, ngón tay xoắn lọn tóc vàng, giọng ngượng nhưng tò mò: "Nam, anh táo bạo thật.

Ăn tối riêng tư nghe... thú vị.

Được thôi, tôi sẽ đến lúc 7 giờ tối.

Nhưng đừng gọi món quá sang, tôi thích đồ bình dân, như empanadas tôm hay chicha morada mẹ tôi hay làm."

Nam siết nhẹ vai cô, cảm nhận cơ thể cô hơi run, giọng trầm: "Lavinia, tôi hiểu ý cô.

Tôi sẽ gọi món cô thích.

Mặc gì đẹp vào nhé, tôi đợi cô."

7 giờ tối, tại phòng suite tầng 20 khách sạn InterContinental, diện tích 100 m², cửa kính panorama nhìn ra sông Guayas lấp lánh ánh đèn vàng từ những tòa nhà cao tầng và cầu tàu xa xa.

Phòng khách sang trọng với sofa da nâu dài 3 m, đệm lông ngỗng êm ái, bàn gỗ mun khắc hoa văn nhiệt đới tinh xảo, bình hoa lan trắng tỏa hương dịu, và quầy bar nhỏ với rượu vang Chile Montes Alpha Cabernet Sauvignon 2035, whisky Ecuador thủ công 12 năm tuổi, ly thủy tinh khắc logo khách sạn lấp lánh.

Phòng ngủ có giường king-size 2x2 m, chăn lụa trắng mịn như mây, gối lông ngỗng dày, rèm lụa đỏ buông lơi, lay động nhẹ trong luồng gió mát từ máy lạnh 24 độ C.

Đèn LED vàng dịu chiếu khắp phòng, tạo không khí ấm áp, mùi tinh dầu hoa nhài từ máy khuếch tán thoảng nhẹ.

Nam, mặc áo sơ mi trắng bỏ ba nút trên, lộ ngực săn chắc và lông ngực mỏng, quần tây đen ôm sát đùi, đứng đón Lavinia.

Cô bước vào, váy đỏ bó sát hở lưng, dài đến bắp chân, ôm chặt đường cong hông và ngực đầy đặn, tóc vàng xõa sóng đến giữa lưng, đôi giày cao gót đỏ 8 cm làm nổi bật bắp chân thon, mùi nước hoa hoa hồng nồng nàn bao quanh, như kéo Nam vào một giấc mộng.

Anh nắm tay cô, cảm nhận da cô mềm mại, ấm nóng, dẫn vào phòng, giọng trầm: "Lavinia, cô đẹp như nữ hoàng, như ánh trăng trên sông Guayas.

Tôi vừa bay từ Madrid, người đầy mồ hôi, cần tắm cho tỉnh táo.

Cô tắm cùng tôi không, để tôi cảm nhận cô gần hơn?"

Cô cười, má hồng rực, môi đỏ mọng khẽ mím, giọng ngượng nhưng đầy tò mò: "Nam, anh không ngại thật à?

Tắm chung sau một ngày họp căng thẳng, nghe... quá táo bạo.

Thôi được, tôi tắm với anh, nhưng đừng để lâu, tôi đói lắm rồi."

Phòng tắm lát đá cẩm thạch trắng tinh, đèn LED vàng dịu tỏa ánh sáng ấm, bồn tắm đôi 2x1.5 m đầy nước nóng 38 độ C, bọt xà phòng trắng mịn tràn viền, lấp lánh như tuyết, mùi tinh dầu oải hương, bạc hà, và một chút hương cam hòa quyện, hơi nước bốc lên mờ gương lớn treo trên tường, tạo cảm giác như lạc vào cõi mộng.

Vòi sen mưa treo trần, phun nước nhẹ nhàng, tiếng róc rách êm tai như suối chảy.

Một giá gỗ nhỏ cạnh bồn bày khăn bông trắng gấp gọn, chai sữa tắm hoa hồng, và nến thơm cháy tí tách, ánh lửa nhỏ nhảy múa.

Nam đứng sau Lavinia, cởi áo sơ mi, từng nút bung chậm, để lộ cơ bắp săn chắc, ngực nở, bụng sáu múi rõ nét, lông ngực mỏng lấp lánh mồ hôi.

Anh quỳ trước cô, ngón tay kéo khóa váy đỏ, vải lụa trượt xuống sàn đá, phát ra tiếng sột soạt nhẹ, lộ áo ngực lụa đỏ ôm ngực tròn đầy, đầu ti hồng ẩn hiện qua lớp vải mỏng, quần lót lụa đỏ ôm sát lồn cô, nước lồn thấm ướt, lấp lánh dưới ánh đèn.

Cô run nhẹ, tay đặt lên vai anh, giọng lạc: "Nam, anh làm tim tôi đập nhanh quá..."

Anh ngẩng lên, hôn nhẹ bụng cô, môi chạm da mềm, cảm nhận hơi ấm: "Lavinia, cô đẹp đến mức tôi không kiềm được.

Để tôi cởi hết cho cô."

Anh cởi áo ngực cô, ngực tròn bật ra, đầu ti hồng cương nhẹ, rung nhẹ khi cô thở.

Cô cởi quần tây anh, ngón tay run, kéo khóa chậm, dương vật 20 cm cương cứng bật ra, đầu đỏ rực, mạch máu nổi rõ, lấp lánh giọt dịch.

Cô thì thầm: "Nam, anh... lớn thật..."

Họ bước vào bồn, nước nóng ôm lấy đùi, bọt xà phòng bám lên hông và ngực Lavinia, tóc vàng ướt dính má và cổ cô, lấp lánh như vàng lỏng.

Nam kéo cô sát, ngực cô chạm ngực anh, da kề da nóng ran, đầu ti cô cọ vào lông ngực anh, tạo cảm giác nhột nhẹ.

Anh hôn môi cô, môi mềm như cánh hoa, lưỡi quấn chậm, vị son đào ngọt ngào tràn miệng, hơi thở cô nóng hổi phả vào má anh.

Tay anh vuốt lồn cô qua quần lót, ngón giữa trượt vào khe, cảm nhận lồn nóng, ướt, siết chặt ngón tay, nước lồn thấm qua lụa.

Cô rên khẽ, tay bám vai anh, móng tay bấu nhẹ da, để lại dấu hồng: "Nam, chậm thôi... tôi muốn cảm nhận từng chút."

Anh cởi quần lót cô, vải lụa trượt xuống, lồn cô lộ ra, lông tơ vàng mịn, nước lồn lấp lánh như ngọc.

Anh hôn cổ cô, lưỡi liếm dọc xương quai xanh, xuống ngực, bú đầu ti trái, lưỡi xoay chậm, cảm nhận đầu ti cương cứng.

Cô run, lưng cong, giọng lạc: "Nam, anh làm tôi nóng quá... lồn tôi ướt hết rồi..."

Anh trượt ngón giữa vào lồn cô, ra vào chậm, mỗi nhịp sâu 5 cm, nước lồn chảy tràn, hòa bọt xà phòng, cô rên to: "Nam, ngón anh... tôi không chịu nổi..."

Nam đẩy cô tựa thành bồn, nước bắn tung tóe, bọt dính tóc và ngực cô, lấp lánh như tuyết.

Anh quỳ trong bồn, hôn lồn cô, môi chạm lông tơ vàng, lưỡi liếm chậm quanh âm vật, vị nước lồn ngọt ngào, nóng ấm, như mật ong tan chảy.

Cô bám thành bồn, móng tay cào đá cẩm thạch, lưng cong, rên dài: "Nam, lưỡi anh... tôi điên mất!

Chậm thôi, tôi muốn cảm nhận lâu hơn."

Anh liếm chậm, lưỡi xoay tròn quanh âm vật, hút nhẹ, nước lồn chảy xuống cằm anh, hòa nước bồn.

Anh trượt lưỡi sâu vào lồn, cảm nhận thành lồn co bóp, nóng ran.

Cô hét khẽ, lên đỉnh, lồn co bóp mạnh, nước lồn phun nhẹ, anh húp hết, vị ngọt lan tỏa khắp miệng.

Cô thở hổn hển, tay vuốt tóc anh: "Nam, tôi ra rồi... anh làm tôi như bay lên trời."

Anh đứng dậy, dương vật cương cứng chạm bụng cô, lấp lánh nước bồn.

Anh đâm vào lồn cô, chậm rãi, từng cm, cảm nhận lồn siết chặt, nóng ran, nước lồn bao quanh dương vật.

Anh ra vào, mỗi nhịp sâu 15 cm, nước bồn sóng sánh, tiếng nước vỗ hòa với tiếng rên.

Lavinia siết vai anh, móng tay cào đỏ da: "Nam, chậm thôi... tôi muốn cảm nhận anh thật lâu."

Anh giữ nhịp chậm, dương vật trượt sâu, đầu chạm điểm nhạy trong lồn cô, cô rên dài: "Nam, chỗ đó...

đúng rồi!

Đừng nhanh, tôi muốn anh mãi thế này."

Anh bóp ngực cô, ngón tay xoay đầu ti, cảm nhận đầu ti cương cứng.

Cô lên đỉnh lần hai, lồn co bóp mạnh, nước lồn chảy tràn xuống bồn, cô hét: "Nam, tôi ra nữa rồi!"

Anh đẩy thêm mười nhịp chậm, mỗi nhịp kéo dài ba giây, cảm nhận lồn cô siết chặt, rồi xuất tinh, tinh trùng nóng phun sâu, hòa nước lồn, chảy ngược ra nước bồn.

Họ thở hổn hển, Nam hôn trán cô, giọng khàn: "Lavinia, cô như ngọn lửa, đốt cháy tôi từ trong ra ngoài."

Cô tựa ngực anh, tóc ướt dính má, cười yếu: "Nam, anh làm tôi quên hết mệt mỏi.

Nhưng giờ tôi đói lắm, tắm thế này làm tôi kiệt sức."

Anh lấy khăn bông trắng, lau khô vai, ngực, và hông cô, quấn khăn quanh người cô, giọng dịu: "Lavinia, đi ăn tối thôi, tôi gọi món cô yêu thích."

Nam gọi dịch vụ phòng, yêu cầu 20 empanadas tôm, 15 empanadas thịt bò, 15 empanadas gà, mỗi cái gói trong vỏ bánh bột mì giòn vàng, nhân đầy đặn, tôm ngọt, thịt bò thơm, gà mềm.

Anh thêm bình chicha morada 3 lít, tím đậm, làm từ ngô tím Ecuador, vị ngọt chua thanh mát, lạnh buốt.

Bảy phần bánh flan caramel, bề mặt lắc lư, caramel óng ánh như mật ong, và hai đĩa salad chuối dầm sữa với xoài Galápagos chín vàng, dâu tây Peru đỏ mọng, thêm patacones chiên giòn từ chuối xanh, rắc muối biển lấp lánh.

Bàn gỗ mun trong phòng khách được dọn, khăn lụa trắng trải dài 2 m, đĩa sứ trắng xếp ngay ngắn, empanadas xếp thành ba vòng tròn đồng tâm, mùi tôm, thịt bò, và gà thơm lừng, hòa quyện với hương chicha morada.

Bánh flan lấp lánh caramel, salad chuối rực rỡ với màu đỏ dâu, vàng xoài, xanh chuối chiên.

Một lọ hoa lan trắng giữa bàn tỏa hương dịu, ánh đèn LED vàng từ trần chiếu xuống, phản chiếu trên ly thủy tinh khắc hoa văn Inca.

Lavinia, mặc áo choàng lụa đỏ mỏng, lộ đường cong ngực và hông qua vải, tóc vàng ướt xõa vai, lấp lánh nước, ngồi đối diện Nam, anh mặc áo thun trắng bó sát, lộ cơ bắp ngực và tay, quần short đen ôm đùi.

Lavinia cắn empanada tôm, vỏ bánh giòn tan, nhân tôm ngọt chảy trong miệng, một giọt nước tôm lấp lánh trên môi cô: "Nam, tôi tưởng anh gọi món Pháp như bò Wellington hay Ý như risotto nấm truffle.

Empanadas này làm tôi nhớ tuổi thơ ở Puerto Baquerizo Moreno, Galápagos.

Mẹ tôi chiên empanadas tôm mỗi cuối tuần, cả nhà ngồi quanh bàn gỗ cũ, gió biển thổi qua cửa."

Nam nhấp chicha morada, vị ngọt chua lan tỏa, mát lạnh từ cổ họng xuống ngực: "Lavinia, đôi khi đồ bình dân ngon nhất.

Ở Sài Gòn, tôi hay ăn bún bò Huế ven đường, tô 2 USD, cay nồng, thơm hơn bất kỳ món sang nào."

Cô cười, nhón patacone, muối biển lấp lánh trên miếng chuối chiên giòn: "Nam, anh biết thưởng thức thật.

Galápagos dạy tôi yêu đồ giản dị, như cá nướng trên than hay chicha morada mẹ tôi nấu, ngô tím hái từ vườn."

Nam cắn bánh flan, caramel tan ngọt trên lưỡi, anh đưa ngón tay lau giọt nhân tôm trên môi cô, cảm nhận môi cô mềm: "Lavinia, tôi tưởng tượng cô bé Lavinia chạy trên bãi biển Galápagos, ăn empanadas, đáng yêu lắm."

Cô đỏ mặt, nhấp chicha morada, ly thủy tinh lạnh buốt trong tay: "Nam, anh biết trêu người ta.

Còn anh, tuổi thơ ở Sài Gòn thế nào?"

Nam kể, giọng chậm: "Lavinia, tôi lớn lên ở quận 7, chạy xe đạp với bạn, dừng lại ăn bánh xèo giòn, nước mắm chua ngọt.

Đơn giản, nhưng hạnh phúc."

Họ trò chuyện, Lavinia kể về hai con, Álvaro (10 tuổi) và Furio (6 tuổi), đang ở với bảo mẫu tại biệt thự ở Samborondón: "Nam, ly hôn với Daniel không dễ.

Tôi nuôi Álvaro và Furio, Luisa ở với anh ấy.

Álvaro thích đá bóng, cứ chạy khắp sân, Furio mê vẽ, vẽ tàu vũ trụ giống AstroPod, màu xanh titan."

Nam nắm tay cô qua bàn, ngón tay đan chặt, cảm nhận hơi ấm: "Lavinia, cô là người mẹ tuyệt vời.

Álvaro và Furio may mắn có cô.

Tôi thấy cô mạnh mẽ, như khi điều hành AstroEcuador, đối mặt khoản lỗ 1.2 tỷ USD mà vẫn bình tĩnh."

Cô siết tay anh, ngón tay lướt nhẹ lên cổ tay anh: "Nam, cảm ơn anh.

Nuôi con và quản lý sân bay đều khó, nhưng tôi không bỏ cuộc.

Còn anh, Isabella thế nào?"

Nam cười, kể: "Lavinia, Isabella 3 tuổi, nghịch lắm, thích vẽ tàu vũ trụ lên tường, màu đỏ và xanh.

Leonor mang thai tháng bảy, nên tôi cố dành thời gian cho gia đình, dù AstroViet kéo tôi đi khắp thế giới."

Cô nhấp bánh flan, caramel dính môi, gật: "Nam, anh cân bằng giỏi thật.

Leonor chắc tự hào lắm."

Anh vuốt tay cô, ngón tay lướt lên cổ tay cô, giọng trầm: "Lavinia, tôi cố gắng, nhưng tối nay, tôi chỉ muốn ở đây với cô, quên hết áp lực."

Sau bữa tối, Nam kéo cô vào phòng ngủ, ánh trăng chiếu qua cửa kính, rèm lụa đỏ lay động nhẹ, tạo bóng mờ trên chăn lụa trắng.

Anh cởi áo choàng cô, vải lụa trượt xuống, lộ ngực tròn đầy, đầu ti hồng cương nhẹ, lồn hồng lấp lánh nước lồn từ lần tắm.

Anh quỳ, hôn lồn cô, môi chạm lông tơ vàng, lưỡi liếm chậm quanh âm vật, vị nước lồn ngọt ngào, nóng ấm, như mật ong tan chảy.

Cô bám đầu anh, ngón tay luồn vào tóc, rên dài: "Nam, lưỡi anh... tôi không chịu nổi!

Chậm thôi, tôi muốn cảm nhận mãi."

Anh liếm chậm, lưỡi xoay tròn, hút nhẹ âm vật, nước lồn chảy xuống cằm anh, lấp lánh dưới ánh trăng.

Anh trượt lưỡi sâu vào lồn, cảm nhận thành lồn co bóp, nóng ran.

Cô run, lưng cong, hét khẽ: "Nam, tôi sắp ra..."

Anh tiếp tục, lưỡi xoay chậm, hút mạnh, cô lên đỉnh, lồn co bóp mạnh, nước lồn phun nhẹ, anh húp hết, vị ngọt lan tỏa khắp miệng.

Cô thở hổn hển, tay vuốt má anh: "Nam, anh làm tôi như bay lên vũ trụ."

Nam đẩy cô nằm lên chăn lụa trắng, giường king-size rung nhẹ, gối lông ngỗng êm ái ôm lấy lưng cô.

Anh cởi áo thun, lộ cơ bắp săn chắc, dương vật cương cứng chạm bụng cô, lấp lánh dịch.

Anh đâm vào lồn cô, chậm rãi, từng cm, cảm nhận lồn siết chặt, nóng ran, nước lồn bao quanh dương vật như lụa ướt.

Anh ra vào, mỗi nhịp sâu 15 cm, kéo dài ba giây, giường rung nhẹ, tiếng lò xo kêu kẽo kẹt hòa với tiếng rên.

Lavinia siết gối, móng tay bấu lụa, để lại nếp nhăn: "Nam, chậm thôi... tôi muốn cảm nhận từng nhịp của anh."

Anh giữ nhịp chậm, dương vật trượt sâu, đầu chạm điểm nhạy trong lồn cô, cô rên dài: "Nam, chỗ đó...

đúng rồi!

Đừng nhanh, tôi muốn anh mãi thế này."

Anh bóp ngực cô, ngón tay xoay đầu ti, cảm nhận đầu ti cương cứng, rồi hôn ngực phải, lưỡi liếm chậm quanh đầu ti.

Cô lên đỉnh lần hai, lồn co bóp mạnh, nước lồn chảy tràn xuống chăn, cô hét: "Nam, tôi ra nữa rồi!"

Anh đẩy thêm mười lăm nhịp chậm, mỗi nhịp kéo dài bốn giây, cảm nhận lồn cô siết chặt, rồi xuất tinh, tinh trùng nóng phun sâu, hòa nước lồn, chảy xuống đùi cô, thấm ướt chăn lụa.

Nam ngâm dương vật trong lồn cô, cảm nhận lồn cô vẫn co bóp nhẹ, ôm chặt, hơi thở nóng phả lên cổ cô: "Lavinia, ngủ với tôi nhé, tôi muốn cảm nhận cô cả đêm, không rời."

Cô tựa ngực anh, tóc vàng dính mồ hôi, thì thầm: "Nam, tôi muốn thế, ở lại trong tôi."

Họ chìm vào giấc ngủ, ánh trăng chiếu qua rèm, hơi thở hòa quyện, lồn cô vẫn siết nhẹ dương vật anh, như không muốn buông.
 
Back
Top Bottom