Khác Dục Vọng và Vinh Quang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
392301399-256-k968854.jpg

Dục Vọng Và Vinh Quang
Tác giả: TinhDucPhieuLuuKy
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Chuyện kể về hành trình bước lên đỉnh cao của Nam cũng như mối quan hệ bí mật giữa anh và những người phụ nữ xinh đẹp và nổi tiếng khắp thế giới.

Mình viết truyện này để thỏa mãn trí tưởng tượng.

Truyện được hỗ trợ viết một phần bởi AI.



viễntưởng​
 
Có thể bạn cũng thích !
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 1: AstroViet


Nam lớn lên ở quận 7, trong một căn nhà nhỏ nép bên con hẻm đầy mùi thơm của quán phở.

Từ bé, cậu đã mê mẩn bầu trời đêm.

Những đêm mất điện, Nam thường nằm trên sân thượng, đếm sao và tưởng tượng mình bay giữa các thiên hà.

"Một ngày nào đó, mình sẽ đưa Việt Nam lên vũ trụ," cậu từng nói với mẹ, dù bà chỉ cười xòa, nghĩ đó là giấc mơ trẻ con.

Nhưng Nam đã biến giấc mơ thành hiện thực.

Vừa tốt nghiệp ngành Vật lý tại Đại học Khoa học Tự nhiên, cậu từ chối những lời mời làm việc ổn định từ các công ty công nghệ.

Thay vào đó, cậu thành lập AstroViet, một startup với tham vọng phát triển vệ tinh mini và công nghệ không gian giá rẻ cho các nước đang phát triển.

Quyết định táo bạo ấy, dù ban đầu bị nhiều người nghi ngờ, đã đưa Nam đến thành công vượt mong đợi.

Chỉ trong vòng một năm, AstroViet đã gây tiếng vang khi phóng thành công vệ tinh CubeSat đầu tiên do Việt Nam chế tạo, cung cấp dữ liệu thời tiết chính xác cho nông dân và hỗ trợ giám sát môi trường.

Văn phòng của AstroViet giờ đây nằm ở một tòa nhà hiện đại tại quận 1, với đội ngũ kỹ sư trẻ tài năng và những thiết bị tối tân.

Nam, vẫn với mái tóc rối bù và cặp kính cận dày cộp, là linh hồn của công ty.

Cậu thường xuyên xuất hiện trên các diễn đàn công nghệ, truyền cảm hứng với câu nói: "Chúng ta không cần cạnh tranh với SpaceX.

Chúng ta tạo ra giá trị riêng, giúp Việt Nam chạm đến các vì sao theo cách của mình."

Hành trình khởi nghiệp của Nam không hề dễ dàng.

Những ngày đầu, cậu đối mặt với thiếu vốn, thị trường không gian còn xa lạ, và vô số lời chế giễu.

Nhưng với sự kiên trì và tài năng, Nam đã thuyết phục được các nhà đầu tư quốc tế, giành chiến thắng trong một cuộc thi khởi nghiệp công nghệ toàn cầu, và đưa AstroViet trở thành cái tên được nhắc đến trên các tạp chí khoa học.

Thành công của cậu không chỉ là niềm tự hào cá nhân, mà còn là cột mốc cho ngành không gian Việt Nam.

Một buổi tối, trong văn phòng ngập ánh đèn, Nam đứng trước mô hình vệ tinh CubeSat đầu tiên mà đội ngũ AstroViet từng chế tạo.

Cậu mỉm cười, nhớ lại những ngày còn là sinh viên, những sai lầm trong tình yêu và những lần vấp ngã.

"Mình đã đi qua những ngày tồi tệ," Nam lẩm bẩm.

"Và giờ, mình đang chạm đến các vì sao."

Cậu mở laptop, bắt đầu chuẩn bị cho dự án tiếp theo: một mạng lưới vệ tinh nhỏ phủ sóng toàn Đông Nam Á, với hy vọng đưa AstroViet vươn xa hơn, như ánh sáng của những vì sao cậu từng ngắm khi còn bé.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 2: Singapore


Thành phố Hồ Chí Minh, năm 2024.

Không khí Tết vẫn còn vương trên những con đường rợp cờ hoa, nhưng Nam, 24 tuổi, không có thời gian để tận hưởng.

Văn phòng AstroViet ở quận 1 sáng đèn mỗi đêm, nơi Nam và đội ngũ kỹ sư trẻ miệt mài hoàn thiện kế hoạch cho dự án tham vọng nhất từ trước đến nay: một mạng lưới vệ tinh viễn thông mini phủ sóng toàn Đông Nam Á.

Dự án này, nếu thành công, không chỉ đưa AstroViet lên bản đồ công nghệ thế giới mà còn giúp hàng triệu người ở các vùng sâu vùng xa kết nối internet ổn định.

Tuy nhiên, giấc mơ lớn cần nguồn vốn khổng lồ.

Các nhà đầu tư trong nước đã hỗ trợ AstroViet ở giai đoạn đầu, nhưng để hiện thực hóa dự án vệ tinh viễn thông, Nam cần tìm đến những quỹ đầu tư quốc tế.

Sau nhiều đêm cân nhắc, cậu quyết định đặt chân đến Singapore – trung tâm tài chính và công nghệ của châu Á, nơi hội tụ những nhà đầu tư sẵn sàng rót tiền cho các ý tưởng đột phá.

"Singapore là cơ hội lớn, nhưng cũng là canh bạc," Nam nói với đội ngũ trong buổi họp cuối trước khi lên đường.

Cậu mặc sơ mi trắng, tay áo xắn cao, đứng trước bảng trắng chi chít sơ đồ quỹ đạo và số liệu.

"Nếu không thuyết phục được họ, chúng ta sẽ phải thu hẹp quy mô dự án.

Nhưng nếu thành công, AstroViet sẽ không chỉ là một startup Việt Nam nữa."

Đội ngũ gật đầu, ánh mắt đầy tin tưởng.

Nam, dù trẻ, đã chứng minh năng lực với thành công của vệ tinh CubeSat đầu tiên.

Nhưng sâu trong lòng, cậu cảm nhận áp lực đè nặng.

Cậu không chỉ đại diện cho AstroViet, mà còn cho khát vọng của một thế hệ kỹ sư Việt Nam muốn vươn ra vũ trụ.

Ngày khởi hành, Nam đứng trước gương trong căn hộ nhỏ của mình ở quận 7, chỉnh lại cà vạt.

Cậu nhìn mình – mái tóc rối vẫn không chịu nằm gọn, cặp kính cận dày cộp, và đôi mắt sáng rực quyết tâm.

"Mày làm được," Nam tự nhủ, rồi kéo vali ra sân bay Tân Sơn Nhất.

Chuyến bay đến Singapore chỉ mất hơn hai tiếng, nhưng Nam không ngủ.

Cậu mở laptop, kiểm tra lại bản thuyết trình hàng chục lần.

Những con số, biểu đồ, và hình ảnh mô phỏng vệ tinh lướt qua màn hình, nhưng tâm trí Nam lại nghĩ xa hơn – đến những vùng nông thôn ở Việt Nam, Lào, hay Indonesia, nơi trẻ em có thể học trực tuyến nhờ mạng lưới vệ tinh của AstroViet.

Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Changi, Nam bước ra với tâm trạng vừa hồi hộp vừa phấn khích.

Singapore chào đón cậu bằng sự hiện đại và trật tự: những tòa nhà chọc trời sáng bóng, đường phố sạch sẽ, và không khí tràn ngập cơ hội.

Nam được mời tham dự một hội nghị công nghệ quốc tế, nơi cậu sẽ trình bày dự án trước các quỹ đầu tư lớn và những nhân vật quyền lực, trong đó có cả Thủ tướng Singapore Lawrence Wong và phu nhân Loo Tze Lui.

Đêm trước hội nghị, Nam ngồi trong phòng khách sạn, nhìn ra khung cảnh Marina Bay lấp lánh.

Cậu lẩm bẩm lời mở đầu bài thuyết trình: "Kính thưa quý vị, không gian không chỉ là sân chơi của các siêu cường.

Nó là tương lai của tất cả chúng ta..."

Cậu dừng lại, mỉm cười.

Lần này, cậu không chỉ đến để gọi vốn.

Cậu đến để kể câu chuyện về giấc mơ của mình – và của cả một dân tộc đang vươn lên.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 3: Thủ tướng Lawrence Wong và phu nhân


Singapore, năm 2024.

Hội nghị Công nghệ Toàn cầu tại Marina Bay Sands diễn ra trong không khí sôi động, với những gian hàng công nghệ tối tân và những bài phát biểu đầy cảm hứng.

Nam, 24 tuổi, đứng trước gương trong phòng nghỉ dành cho diễn giả, chỉnh lại cà vạt.

Bộ vest xanh navy cậu mặc là món quà từ đội ngũ AstroViet, nhưng vẫn không thể che giấu nét giản dị của một chàng trai Sài Gòn.

Cậu hít sâu, lẩm nhẩm: "Chỉ cần nói như đang kể chuyện.

Mày làm được."

Hôm nay, Nam không chỉ trình bày dự án mạng lưới vệ tinh viễn thông Đông Nam Á trước các nhà đầu tư, mà còn được sắp xếp diện kiến Thủ tướng Singapore Lawrence Wong và phu nhân Loo Tze Lui – một vinh dự hiếm có cho một doanh nhân trẻ từ Việt Nam.

Cậu biết cơ hội này có thể mở ra cánh cửa cho AstroViet, nhưng áp lực khiến tim cậu đập thình thịch.

Hội trường lớn sáng rực ánh đèn, với hàng trăm khán giả là các nhà đầu tư, nhà khoa học, và quan chức cấp cao.

Nam bước lên sân khấu, ánh mắt sáng rực, giọng nói trầm ấm vang lên: "Kính thưa quý vị, không gian không chỉ là sân chơi của các siêu cường.

Nó là tương lai của tất cả chúng ta, từ những nông dân ở đồng bằng sông Cửu Long đến những học sinh ở các đảo xa của Indonesia..."

Bài thuyết trình của cậu, với những con số thuyết phục và tầm nhìn đầy cảm hứng, khiến khán phòng vỗ tay không ngớt.

Trong đám đông, Nam thoáng thấy một người phụ nữ với nụ cười kín đáo, ánh mắt chăm chú dõi theo cậu.

Sau buổi thuyết trình, Nam được mời đến một khu vực VIP để gặp Thủ tướng Lawrence Wong và phu nhân.

Cậu bước vào căn phòng sang trọng, nơi Thủ tướng Wong, một người đàn ông trung niên với phong thái điềm tĩnh, bắt tay cậu nồng nhiệt.

"Bài phát biểu rất ấn tượng, anh Nam," ông nói, giọng thân thiện.

"Singapore luôn chào đón những ý tưởng như của anh."

Bên cạnh Thủ tướng là Loo Tze Lui, phu nhân của ông, một phụ nữ khoảng ngoài 40, với vẻ đẹp thanh lịch và cuốn hút.

Cô mặc một chiếc váy lụa màu ngọc trai, mái tóc đen óng buông nhẹ, và ánh mắt sắc sảo nhưng ấm áp.

Khi Nam bắt tay cô, Loo Tze Lui mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng: "Tôi rất tò mò về dự án của anh.

Nó không chỉ là công nghệ, mà còn là câu chuyện về hy vọng."

Nam cảm nhận được sức hút từ Loo Tze Lui ngay từ khoảnh khắc ấy.

Không chỉ là vẻ ngoài, mà còn là cách cô nói, cách cô lắng nghe, và cách cô khiến cậu cảm thấy mình là trung tâm của cuộc trò chuyện.

Họ trao đổi về tiềm năng của vệ tinh viễn thông, về những thách thức ở Đông Nam Á, và cả những giấc mơ lớn lao.

Thủ tướng Wong thỉnh thoảng góp ý, nhưng rõ ràng Loo Tze Lui là người dẫn dắt cuộc đối thoại, với sự thông minh và duyên dáng.

Cuộc gặp kéo dài hơn dự kiến, và khi Thủ tướng được gọi đi cho một cuộc họp khác, Loo Tze Lui ở lại thêm vài phút.

Cô hỏi Nam về hành trình khởi nghiệp, về những khó khăn cậu đã vượt qua.

"Cậu còn trẻ, nhưng đã làm được nhiều điều đáng kinh ngạc," cô nói, ánh mắt lấp lánh.

Nam cười, hơi ngượng: "Tôi chỉ muốn làm điều gì đó có ý nghĩa, thưa phu nhân."

"Gọi tôi là Tze Lui," cô đáp, nụ cười khiến tim Nam lạc nhịp.

Khoảnh khắc ấy, không khí dường như ngưng đọng.

Có gì đó trong ánh mắt của Tze Lui – một sự tò mò, một tia sáng không lời – khiến Nam cảm thấy cả nguy hiểm lẫn hấp dẫn.

Khi chia tay, Tze Lui đưa cho Nam danh thiếp của mình, nói rằng cô muốn theo dõi tiến độ dự án.

"Hãy liên lạc nếu cậu cần hỗ trợ, Nam," cô nói, giọng dịu dàng nhưng đầy ẩn ý.

Nam gật đầu, tay siết chặt tấm danh thiếp, không biết rằng cuộc gặp này đã gieo mầm cho một mối quan hệ đầy cám dỗ, có thể thay đổi cả cuộc đời cậu.

Nam rời căn phòng, đầu óc quay cuồng.

Ngoài cửa sổ, Marina Bay lấp lánh ánh đèn, nhưng trái tim cậu giờ đây không chỉ hướng về các vì sao, mà còn về người phụ nữ vừa bước vào thế giới của mình.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 4: Phu nhân thủ tướng Singapore


Sau lần diện kiến đầu tiên tại Hội nghị Công nghệ Toàn cầu, Nam nhận được email từ Tze Lui, đề nghị một buổi gặp riêng để thảo luận sâu hơn về dự án.

"Tôi tin AstroViet có tiềm năng lớn, và tôi có thể giúp cậu tiếp cận một số quỹ đầu tư phù hợp," cô viết, giọng văn lịch sự nhưng không giấu được sự quan tâm đặc biệt.

Nam, dù hồi hộp, đồng ý ngay.

Buổi gặp đầu tiên diễn ra tại một văn phòng sang trọng ở khu vực Marina Bay.

Tze Lui xuất hiện trong bộ váy công sở màu xanh đậm, mái tóc búi cao tôn lên gương mặt thanh tú.

Cô bắt tay Nam, nhưng cái siết tay kéo dài hơn bình thường, kèm theo nụ cười ấm áp: "Rất vui được gặp lại cậu, Nam."

Cậu cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cô, và trái tim cậu lại lạc nhịp.

Trong buổi họp, Nam trình bày chi tiết về kế hoạch của AstroViet: một mạng lưới 50 vệ tinh CubeSat cung cấp internet tốc độ cao cho các vùng sâu vùng xa ở Đông Nam Á.

Tze Lui lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng đặt những câu hỏi sắc bén về chi phí, hiệu suất, và tác động xã hội.

"Dự án này không chỉ là công nghệ, mà còn là cách thay đổi cuộc sống của hàng triệu người," cô nhận xét, ánh mắt lấp lánh.

Nam gật đầu, cảm kích sự thấu hiểu của cô.

Cuối buổi, Tze Lui đề xuất: "Tôi quen một số quỹ đầu tư ở Singapore và Hồng Kông.

Họ có thể quan tâm, nhưng cậu cần một chiến lược thuyết phục hơn.

Tôi sẽ sắp xếp để cậu gặp họ."

Nam cúi đầu cảm ơn, nhưng khi ngẩng lên, cậu bắt gặp ánh mắt của Tze Lui – không chỉ là sự chuyên nghiệp, mà còn là một tia sáng tò mò, như thể cô đang cố đọc được suy nghĩ của cậu.

Những buổi gặp tiếp theo diễn ra thường xuyên hơn, đôi khi tại văn phòng, đôi khi ở những quán cà phê kín đáo ven sông Singapore.

Tze Lui luôn xuất hiện hoàn hảo, với những bộ váy tinh tế và mùi nước hoa thoang thoảng.

Cô giúp Nam hoàn thiện bản thuyết trình, giới thiệu cậu với những cái tên lớn trong giới đầu tư, như quỹ Temasek và một số nhà đầu tư tư nhân từ Thung lũng Silicon.

Nhờ cô, AstroViet bắt đầu nhận được những lời mời gọi vốn đầu tiên, với tổng giá trị lên đến hàng triệu USD.

Nhưng giữa những cuộc thảo luận công việc, những khoảnh khắc thân mật bắt đầu len lỏi.

Trong một buổi làm việc muộn tại văn phòng của Tze Lui, khi cả hai cùng cúi xuống xem một biểu đồ trên laptop, tay cô vô tình chạm vào tay Nam.

Cả hai đều dừng lại, không ai rút tay về.

"Cậu làm việc quá chăm chỉ, Nam," cô nói khẽ, giọng trầm ấm.

"Đừng quên dành thời gian cho bản thân."

Nam cười gượng, cố che giấu nhịp tim đang tăng tốc: "Cảm ơn phu nhân."

Một lần khác, tại một quán bar sang trọng sau buổi gặp gỡ nhà đầu tư, Tze Lui mời Nam một ly rượu vang.

Ánh đèn mờ ảo chiếu lên gương mặt cô, làm nổi bật đôi môi mọng đỏ.

"Cậu có bao giờ nghĩ đến việc ở lại Singapore không?" cô hỏi, ngón tay xoay nhẹ ly rượu.

Nam lắc đầu, đùa: "Sài Gòn vẫn là nhà.

Nhưng Singapore... có sức hút riêng."

Tze Lui cười, ánh mắt như muốn nói điều gì đó sâu hơn.

Khi chia tay, cô đặt tay lên vai Nam, một cử chỉ tưởng chừng vô tình nhưng khiến cậu đứng lặng vài giây.

Những tương tác này, dù nhỏ, tích tụ thành một sự căng thẳng ngọt ngào.

Nam biết Tze Lui đã có gia đình, rằng cô là phu nhân của một trong những người quyền lực nhất Singapore.

Nhưng mỗi lần gặp cô, cậu không thể ngăn mình bị cuốn vào sự thông minh, duyên dáng, và sức hút không lời của cô.

Tze Lui, về phần mình, dường như cũng đấu tranh với cảm xúc.

Cô luôn giữ khoảng cách vừa đủ, nhưng những cái nhìn kéo dài và những cái chạm tay không cần thiết tiết lộ một sự khao khát bị kìm nén.

Một buổi tối, khi cả hai ở lại văn phòng để chuẩn bị cho một buổi pitch quan trọng, Tze Lui đứng dậy pha cà phê cho Nam.

Cô bước đến gần, đặt tách cà phê trước mặt cậu, và trong khoảnh khắc bất ngờ, cô cúi xuống, mái tóc lướt qua má Nam.

"Cậu có biết mình đặc biệt thế nào không?" cô thì thầm, giọng run nhẹ.

Nam ngẩng lên, ánh mắt khóa chặt vào cô.

Không gian im lặng, chỉ có tiếng tim đập của cả hai.

Nhưng rồi Tze Lui quay đi, mỉm cười như chưa có gì xảy ra: "Chúng ta nên tập trung.

Buổi pitch ngày mai rất quan trọng."

Nam gật đầu, nhưng trong lòng cậu biết, lằn ranh giữa công việc và cảm xúc đang ngày càng mong manh.

Và cậu không chắc mình có đủ sức để giữ nó nguyên vẹn.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 5: Loo Tze Lui


Cuối năm 2024.

Một buổi tối mát mẻ hiếm hoi, Nam nhận được lời mời đặc biệt: dùng bữa tối riêng tư với Thủ tướng Lawrence Wong và phu nhân Loo Tze Lui tại tư dinh của họ.

Đây là dấu hiệu cho thấy AstroViet đã thực sự gây ấn tượng, và Nam biết cơ hội này có thể mở ra cánh cửa lớn hơn cho dự án mạng lưới vệ tinh viễn thông Đông Nam Á của mình.

Nam đến tư dinh tại khu Oxley, một ngôi nhà hiện đại nhưng ấm cúng, với vườn cây xanh mướt và ánh đèn vàng dịu.

Cậu mặc vest đen, tóc chải gọn gàng hơn thường lệ, cố gắng giữ vẻ ngoài chỉn chu.

Thủ tướng Wong đón cậu với cái bắt tay nồng hậu: "Chào mừng anh, Nam.

Chúng tôi rất mong được trò chuyện thoải mái hơn."

Bên cạnh ông, Tze Lui xuất hiện trong chiếc váy lụa màu rượu vang, ôm sát cơ thể, làm nổi bật cặp vú căng tròn và đường cong hông đầy mê hoặc.

Cô mỉm cười, ánh mắt lấp lánh như mời gọi: "Rất vui khi anh nhận lời, Nam."

Bữa tối diễn ra trong không khí thân mật.

Bàn ăn được bày biện tinh tế với món cá tuyết nướng, salad tươi, và rượu vang trắng thượng hạng.

Thủ tướng Wong hào hứng hỏi về tiến độ dự án của AstroViet, về những thách thức kỹ thuật và tầm nhìn của Nam.

"Anh đang làm điều mà Singapore rất cần ở khu vực này – kết nối và phát triển bền vững," ông nhận xét.

Nam đáp lại với sự tự tin, chia sẻ về giấc mơ đưa internet đến những vùng sâu vùng xa, nhưng ánh mắt cậu không thể rời khỏi Tze Lui.

Cô ngồi đối diện, đôi môi mọng đỏ khẽ nhấp rượu, mỗi cử chỉ đều toát lên sự gợi cảm.

Tze Lui tham gia cuộc trò chuyện với sự thông minh và duyên dáng, nhưng ánh mắt cô dành cho Nam lại đầy ẩn ý.

Khi cô rót thêm rượu cho cậu, ngón tay cô cố ý lướt qua tay Nam, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng như dòng điện chạy qua cơ thể cậu.

Cậu cố gắng tập trung vào câu chuyện, nhưng hơi thở của cậu trở nên nặng nhọc hơn khi Tze Lui, trong một khoảnh khắc vô tình, để váy trượt nhẹ, để lộ bờ đùi trắng mịn.

Cô mỉm cười, như thể không nhận ra tác động của mình.

Sau bữa tối, Thủ tướng Wong nhận một cuộc gọi khẩn và xin lỗi vì phải rời đi sớm.

"Tze Lui sẽ tiếp tục trò chuyện với anh, Nam.

Tôi tin cô ấy rất hứng thú với dự án của anh," ông nói, mỉm cười trước khi rời phòng.

Nam gật đầu, nhưng trong lòng cậu biết, khoảnh khắc này là một ngã rẽ nguy hiểm.

Khi chỉ còn hai người, không khí trở nên ngột ngạt và đầy cám dỗ.

Tze Lui đứng dậy, bước đến quầy bar nhỏ trong phòng, rót hai ly rượu vang.

Cô đi chậm rãi, hông lắc nhẹ, chiếc váy lụa ôm sát cơ thể như mời gọi.

Khi đưa ly rượu cho Nam, ngón tay cô cố ý chạm vào tay cậu, kéo dài hơn cần thiết.

"Cậu có biết mình nguy hiểm thế nào không, Nam?" cô thì thầm, giọng trầm và gợi tình, ánh mắt khóa chặt vào cậu như muốn nuốt chửng.

Nam nuốt khan, cố giữ giọng bình tĩnh: "Tôi chỉ cố gắng làm điều đúng đắn, thưa phu nhân."

Cô cười khẽ, tiến lại gần, hơi thở thơm mùi rượu vang phả vào mặt cậu, nóng bỏng và quyến rũ.

"Nhưng đôi khi, điều sai trái lại khiến người ta khao khát hơn, phải không?"

Không đợi Nam trả lời, cô cúi xuống, đôi môi mềm mại chạm vào môi cậu, ngọt ngào và mãnh liệt.

Nam định đẩy cô ra, nhưng lý trí tan biến trước sức hút của cô.

Cậu hôn lại, sâu và cuồng nhiệt, tay siết chặt eo cô, kéo cô sát vào mình, cảm nhận cặp vú căng tròn ép vào ngực cậu.

Họ ngã xuống ghế sofa, quần áo nhanh chóng rơi vương vãi trên sàn.

Nam hôn dọc cổ Tze Lui, xuống xương quai xanh, rồi đến ngực cô.

Cậu mút mạnh đầu vú hồng hào, khiến cô rên rỉ, cơ thể cong lên vì khoái cảm.

"Nam...

đừng dừng lại..." cô thở hổn hển, tay luồn vào tóc cậu, kéo cậu sát hơn.

Nam lướt tay xuống dưới, chạm vào lồn cô, ướt át và nóng bỏng, ngón tay cậu trượt vào âm đạo cô, nhẹ nhàng khuấy động, khiến cô run rẩy và rên to hơn.

Tze Lui cởi quần Nam, tay cô nắm lấy chim cậu, vuốt ve dương vật cương cứng với sự điêu luyện, ngón tay lướt dọc theo từng đường gân, khiến Nam gầm nhẹ vì khoái cảm.

"Tôi muốn cậu, Nam..." cô thì thầm, ánh mắt mờ đi vì dục vọng.

Nam đẩy cô nằm xuống, đôi môi cậu khám phá từng centimet trên cơ thể cô, từ cặp vú căng mọng xuống bụng phẳng lì, rồi dừng lại ở lồn cô.

Cậu hôn lên đó, lưỡi cậu liếm nhẹ, khiến Tze Lui hét lên, tay bấu chặt vào sofa.

Không thể kìm nén thêm, Nam nâng hông cô lên, dương vật cậu chạm vào âm đạo cô, trượt vào từ từ, cảm nhận sự co bóp chặt chẽ và ướt át.

Tze Lui rên rỉ, móng tay cào nhẹ lưng cậu: "Mạnh hơn, Nam... hãy làm tôi điên lên..."

Nam đẩy nhanh, mỗi nhịp đều sâu và mạnh, cơ thể họ hòa quyện trong nhịp điệu điên cuồng.

Mồ hôi chảy dài trên trán Nam, hòa lẫn với hơi thở dồn dập của Tze Lui.

Cô hét lên khi lên đỉnh, âm đạo cô siết chặt quanh chim cậu, cơ thể run rẩy trong khoái lạc.

Nam không thể chịu nổi, gầm lên, phóng thích vào trong cô, từng đợt nóng bỏng khiến cả hai chìm vào cơn sóng khoái cảm.

Họ nằm đó, thở hổn hển, cơ thể vẫn dính chặt vào nhau, mồ hôi lấp lánh dưới ánh đèn mờ.

Tze Lui vuốt tóc Nam, thì thầm: "Chúng ta không nên làm thế này..."

Nhưng ánh mắt cô, vẫn cháy bỏng, nói lên điều ngược lại.

Nam gật đầu, nhưng trong lòng cậu biết, ngọn lửa cấm đoán này đã bùng lên, và cậu không chắc mình có thể dập tắt nó.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 6: Cổ đông mới của AstroViet


Singapore, đầu năm 2025.

Thành phố lấp lánh ánh đèn, và khách sạn Marina Bay Sands trở thành tâm điểm của một buổi tiệc xa hoa dành cho các nhà đầu tư công nghệ toàn cầu.

Nam, 24 tuổi, được Loo Tze Lui mời tham dự với tư cách khách đặc biệt, một cơ hội để cậu giới thiệu dự án mạng lưới vệ tinh viễn thông Đông Nam Á của AstroViet trước những cái tên quyền lực nhất trong ngành tài chính.

Tze Lui đón Nam tại sảnh khách sạn, trong chiếc váy dạ hội màu đen bó sát, khoét sâu ở ngực, làm nổi bật cặp vú căng mọng và đường cong hoàn mỹ.

Cô mỉm cười, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy ẩn ý: "Cậu đẹp trai lắm đấy Nam.

Đêm nay sẽ là bước ngoặt cho AstroViet."

Nam, trong bộ vest xanh navy, cố giữ vẻ ngoài điềm tĩnh, nhưng cái cách Tze Lui chạm nhẹ vào cánh tay cậu khi dẫn lối khiến tim cậu đập nhanh hơn.

Bữa tiệc diễn ra trong một phòng khiêu vũ lộng lẫy, với ánh đèn pha lê và những bản nhạc jazz dịu dàng.

Các nhà đầu tư từ Temasek, Sequoia Capital, và nhiều quỹ quốc tế khác tụ tập, ly rượu lấp lánh trong tay.

Tze Lui giới thiệu Nam với sự tự tin, gọi cậu là "người tiên phong trẻ tuổi của Việt Nam."

Nam trình bày về AstroViet với đam mê cháy bỏng, nhấn mạnh cách mạng lưới vệ tinh có thể kết nối hàng triệu người ở Đông Nam Á.

Các nhà đầu tư gật gù, đặt những câu hỏi kỹ thuật, và Nam trả lời trôi chảy, nhờ sự chuẩn bị kỹ lưỡng từ những buổi làm việc với Tze Lui.

Giữa buổi tiệc, Tze Lui kéo Nam sang một góc để trao đổi riêng.

"Tôi đã nói chuyện với Lawrence." cô thì thầm, hơi thở thơm mùi rượu vang phả vào tai cậu.

"Họ rất ấn tượng.

Nhưng tôi muốn làm nhiều hơn."

Cô dừng lại, ánh mắt lấp lánh.

"Vợ chồng tôi quyết định đầu tư vào AstroViet.

Không chỉ vì dự án, mà vì tôi tin vào anh, Nam."

Nam sững sờ, cảm kích xen lẫn ngưỡng mộ.

"Tôi không biết nói gì.

Cảm ơn phu nhân."

Cô cười, tay vuốt nhẹ cổ tay cậu: "Đừng gọi tôi là chị.

Gọi tôi là Tze Lui."

Sự gần gũi của cô khiến không khí trở nên ngột ngạt.

Khi bữa tiệc tiếp tục, Tze Lui và Nam không thể rời mắt khỏi nhau.

Cô cố ý đứng gần cậu khi trò chuyện với các nhà đầu tư, vai cô chạm nhẹ vào vai cậu, và mỗi lần cô cười, ánh mắt cô như mời gọi.

Nam biết điều này nguy hiểm, nhưng sức hút từ Tze Lui mạnh mẽ hơn bất kỳ lý trí nào.

Giữa buổi tiệc, khi mọi người bị cuốn vào các cuộc trò chuyện, Tze Lui ra hiệu cho Nam đi theo cô.

"Tôi muốn cho cậu xem một thứ," cô nói, dẫn cậu qua hành lang sang trọng đến một phòng chờ riêng tư, được trang trí với sofa nhung và cửa kính nhìn ra vịnh Marina lấp lánh.

Cửa vừa đóng lại, Tze Lui quay lại, đẩy Nam vào tường, môi cô tìm đến môi cậu trong một nụ hôn mãnh liệt, nóng bỏng.

"Tôi không thể chờ thêm nữa," cô thở hổn hển, tay cởi nút áo cậu.

Nam đáp lại, đam mê bùng cháy.

Cậu kéo khóa váy Tze Lui, để lộ thân hình trắng ngần, cặp vú căng tròn bật ra khỏi áo lót ren.

Cậu hôn lên ngực cô, mút mạnh đầu vú hồng hào, khiến cô rên rỉ, móng tay cào nhẹ vai cậu.

"Nam... nhanh lên..." cô thì thầm, tay cô luồn xuống, nắm lấy chim cậu qua lớp quần, vuốt ve dương vật cương cứng với sự điêu luyện.

Nam gầm nhẹ, cởi quần mình, rồi đẩy Tze Lui nằm xuống sofa.

Cậu lướt tay xuống lồn cô, ướt át và nóng bỏng, ngón tay trượt vào âm đạo cô, khuấy động khiến cô cong người, rên to: "Đừng trêu tôi nữa..."

Nam hôn xuống bụng cô, lưỡi cậu khám phá lồn cô, liếm nhẹ và mút mạnh, khiến Tze Lui hét lên, tay bấu chặt tóc cậu.

Không thể kìm chế, Nam nâng hông cô, dương vật cậu chạm vào âm đạo cô, đẩy vào từ từ, cảm nhận sự co bóp chặt chẽ.

"Tze Lui... chị thật tuyệt..." cậu thở hổn hển, đẩy mạnh hơn, mỗi nhịp đều sâu và dứt khoát.

Tze Lui quấn chân quanh hông cậu, rên rỉ: "Mạnh hơn, Nam... làm tôi điên lên..."

Họ hòa quyện trong nhịp điệu cuồng nhiệt, mồ hôi lấp lánh trên cơ thể, tiếng rên át cả tiếng nhạc vọng từ xa.

Tze Lui lên đỉnh trước, âm đạo cô siết chặt chim cậu, cơ thể run rẩy trong khoái lạc, hét lên tên cậu.

Nam không thể chịu nổi, phóng thích vào trong cô, từng đợt nóng bỏng khiến cả hai chìm vào cơn sóng khoái cảm.

Họ nằm đó, thở hổn hển, cơ thể dính chặt vào nhau.

Tze Lui vuốt tóc Nam, thì thầm: "Chúng ta đang chơi với lửa..."

Nhưng ánh mắt cô, vẫn cháy bỏng, cho thấy cô không hề muốn dừng lại.

Nam gật đầu, biết rằng ngọn lửa này không chỉ đe dọa trái tim cậu, mà còn cả sự nghiệp và danh tiếng của cả hai.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, họ chỉ muốn đắm mình trong dục vọng.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 7: Bệ phóng


Singapore, giữa năm 2025.

Dự án mạng lưới vệ tinh viễn thông Đông Nam Á của AstroViet đã đạt được thành công vang dội.

Năm mươi vệ tinh CubeSat hoạt động hoàn hảo trên quỹ đạo, mang internet tốc độ cao đến hàng triệu người ở các vùng sâu vùng xa của Việt Nam, Indonesia, và Philippines.

AstroViet, từ một startup non trẻ ở Sài Gòn, giờ đây là biểu tượng đổi mới công nghệ của Đông Nam Á.

Nam, chàng trai 24 tuổi với mái tóc rối và cặp kính cận, được báo chí quốc tế như Forbes Asia và Nikkei ca ngợi là "người tiên phong của không gian châu Á."

Thành công này không chỉ đến từ tài năng và sự kiên trì của Nam, mà còn nhờ những mối quan hệ chiến lược.

Thủ tướng Singapore Lawrence Wong trở thành bạn thân của cậu sau nhiều lần hợp tác.

Wong thường mời Nam đến các sự kiện cấp cao, chia sẻ những câu chuyện đời thường trong những buổi cà phê tại Istana.

"Cậu nhắc tôi rằng giấc mơ lớn có thể bắt đầu từ những nơi nhỏ bé," Wong từng nói, khiến Nam vừa tự hào vừa xúc động.

Một buổi tối, Nam được mời dự tiệc tối với nội các Singapore tại tư dinh của Thủ tướng ở khu Oxley.

Đây là một vinh dự lớn, khẳng định vị thế của AstroViet và tầm ảnh hưởng của Nam.

Cậu đến trong bộ vest đen lịch lãm, cố gắng giữ vẻ ngoài điềm tĩnh.

Thủ tướng Wong đón cậu nồng hậu, còn Loo Tze Lui, phu nhân của ông, xuất hiện trong một chiếc váy lụa màu xanh sapphire, bó sát cơ thể, khoét lưng sâu, để lộ làn da trắng mịn và đường cong mê hoặc.

Cô mỉm cười, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy cám dỗ: "Chào mừng cậu, Nam.

Đêm nay sẽ rất đặc biệt."

Bữa tiệc diễn ra trong không khí trang trọng nhưng ấm cúng, với các bộ trưởng và quan chức cấp cao của Singapore.

Nam trò chuyện tự tin về thành công của AstroViet, nhận được những lời khen ngợi và câu hỏi tò mò về kế hoạch tương lai.

Tze Lui, ngồi đối diện, tham gia cuộc trò chuyện với sự thông minh và duyên dáng, nhưng ánh mắt cô dành cho Nam lại mang một tầng ý nghĩa khác – nóng bỏng và mời gọi.

Khi cô vô tình chạm tay cậu khi rót rượu, cái chạm kéo dài hơn cần thiết, khiến tim Nam đập mạnh.

Sau bữa tiệc, khi các vị khách dần rời đi, Tze Lui ra hiệu cho Nam ở lại.

"Tôi muốn cho cậu xem một thứ," cô nói, giọng trầm và gợi cảm.

Cô dẫn cậu lên tầng trên, vào chính phòng ngủ của cô và Thủ tướng Wong – một không gian sang trọng với giường lớn phủ chăn lụa, cửa sổ nhìn ra khu vườn tối mờ.

Cửa vừa đóng, Tze Lui đẩy Nam vào tường, môi cô tìm đến môi cậu trong một nụ hôn cháy bỏng, mãnh liệt như ngọn lửa không thể dập tắt.

Nam đáp lại, tay siết chặt eo cô, kéo cô sát vào, cảm nhận cặp vú cô ép chặt vào ngực mình.

"Tze Lui... chúng ta không nên..." cậu thì thầm, nhưng giọng cậu lạc đi vì dục vọng.

Cô cười khẽ, cởi nút áo cậu: "Đừng nói.

Chỉ cần cảm nhận."

Quần áo họ rơi xuống sàn, để lộ cơ thể trần trụi.

Tze Lui đẩy Nam ngồi xuống giường, trèo lên lòng cậu, cặp vú căng tròn ngay trước mặt cậu.

Nam hôn lên ngực cô, ngậm lấy đầu vú hồng hào, mút mạnh khiến Tze Lui rên rỉ, tay bấu vào vai cậu.

"Nam... cậu làm tôi phát điên..."

Cô cúi xuống, môi cô lướt dọc cổ cậu, rồi ngậm lấy chim cậu, lưỡi cô xoáy quanh dương vật cương cứng, mút nhẹ rồi mạnh dần, khiến Nam gầm nhẹ, tay nắm chặt chăn.

Tze Lui trèo lên, ngồi đối diện cậu, lồn cô ướt át chạm vào dương vật cậu.

Cô từ từ hạ xuống, âm đạo cô nuốt trọn chim cậu, co bóp chặt chẽ khiến cả hai cùng rên lên.

"Tze Lui... chị đẹp quá..."

Nam thở hổn hển, tay ôm lấy hông cô, giúp cô nhấp nhô.

Họ hòa quyện trong tư thế mặt đối mặt, Tze Lui nhún mạnh hơn, cặp vú cô nảy lên theo mỗi nhịp, tiếng rên của cô hòa lẫn với tiếng thở dốc của Nam.

"Nhanh hơn, Nam... tôi sướng quá..." cô rên rỉ, ôm chặt lấy Nam đến nghẹt thở.

Nam siết chặt hông cô, đẩy lên mạnh mẽ, mỗi nhịp đều sâu và cuồng nhiệt.

Tze Lui lên đỉnh, âm đạo cô siết chặt chim cậu, cơ thể run rẩy, hét lên tên cậu trong khoái lạc.

Nam phóng thích vào trong cô, từng đợt nóng bỏng khiến cả hai chìm vào cơn sóng đê mê.

Họ nằm đó, thở hổn hển, cơ thể dính chặt vào nhau.

Khi cả hai bình tĩnh lại, Tze Lui ngồi dậy, kéo chăn che cơ thể, ánh mắt nghiêm túc.

"Nam, AstroViet đã làm được điều tuyệt vời, nhưng tôi nghĩ cậu có thể đi xa hơn.

Tại sao không mở rộng dịch vụ cho các nước đang phát triển ngoài Đông Nam Á?

Những nước như Bangladesh, Nigeria, hay Peru cũng cần công nghệ của cậu.

Tôi có thể kết nối cậu với các tổ chức quốc tế để tìm kiếm những khách hàng mới."

Ý tưởng này mở ra một chương mới cho AstroViet, và cậu biết đây là cơ hội để đưa công ty vươn xa hơn.

"Cảm ơn chị, Tze Lui." cậu nói, ánh mắt đầy biết ơn.

Tze Lui cười, tay chạm nhẹ vào má cậu: "Vì tôi tin vào cậu."
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 8: Cơ hội mới


Tháng 10 năm 2025, Nam nhận được một cơ hội bất ngờ nhờ sự kết nối của Loo Tze Lui.

Một tổ chức quốc tế, thông qua mối quan hệ của Tze Lui, đã giới thiệu AstroViet với chính phủ Bhutan – một quốc gia nhỏ bé ở Himalaya với khát vọng hiện đại hóa nhưng vẫn bảo tồn văn hóa và môi trường.

Bhutan muốn hợp tác với AstroViet để triển khai mạng lưới vệ tinh viễn thông, mang internet đến các ngôi làng hẻo lánh trên dãy núi.

Đây là bước tiến lớn, không chỉ mở rộng tầm ảnh hưởng của AstroViet mà còn là cơ hội để Nam chứng minh rằng công nghệ của cậu có thể thay đổi cuộc sống ở những nơi xa xôi nhất.

Nam lên đường đến Bhutan, lòng đầy háo hức nhưng không kém phần hồi hộp.

Từ Singapore, cậu bay đến Paro, sân bay quốc tế duy nhất của Bhutan, nằm giữa những ngọn núi hùng vĩ.

Khi máy bay hạ cánh, Nam bị choáng ngợp bởi khung cảnh: những dãy núi phủ mây, những ngôi chùa cổ kính nép mình bên sườn đồi, và không khí trong lành không chút bụi bặm như ở Sài Gòn hay Singapore.

Cậu mặc vest xanh navy, nhưng thêm một chiếc khăn choàng truyền thống Bhutan do hướng dẫn viên địa phương tặng, khiến cậu trông vừa hiện đại vừa hòa nhập.

Nam được mời đến cung điện Lingkana ở Thimphu để diện kiến hoàng gia Bhutan, bao gồm Quốc vương Jigme Khesar Namgyel Wangchuck và Hoàng hậu Jetsun Pema.

Cuộc gặp này không chỉ là một buổi thảo luận công việc, mà còn là một vinh dự hiếm có cho một doanh nhân trẻ như Nam.

Cậu chuẩn bị kỹ lưỡng, mang theo bản thuyết trình về cách AstroViet có thể giúp Bhutan kết nối các cộng đồng vùng cao mà không làm tổn hại đến môi trường – một giá trị cốt lõi của quốc gia này.

Tại cung điện, Nam được dẫn qua những hành lang lát gỗ, trang trí bằng tranh thangka rực rỡ và mùi hương gỗ thông thoang thoảng.

Khi bước vào phòng tiếp khách, cậu thấy Quốc vương và Hoàng hậu đang chờ.

Quốc vương, một người đàn ông điềm tĩnh với phong thái uy nghiêm, chào đón Nam bằng cái bắt tay ấm áp: "Chúng tôi nghe nhiều về AstroViet.

Chào mừng anh đến Bhutan."

Nhưng ánh mắt Nam nhanh chóng bị thu hút bởi Hoàng hậu Jetsun Pema, một phụ nữ 35 tuổi với vẻ đẹp thanh thoát và khí chất cao quý.

Cô mặc một bộ kira truyền thống – trang phục quốc gia Bhutan – với hoa văn tinh xảo, tóc đen dài buông nhẹ, và nụ cười dịu dàng nhưng đầy sức hút.

Khi cô bắt tay Nam, giọng cô nhẹ nhàng nhưng rõ ràng: "Tôi rất tò mò về dự án của anh, anh Nam.

Bhutan cần công nghệ, nhưng phải là công nghệ tôn trọng thiên nhiên và con người."

Nam cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của cô, nhưng cũng không thể không nhận ra sức hút từ ánh mắt và nụ cười của Jetsun Pema.

Có gì đó ở cô – sự kết hợp giữa vẻ đẹp tự nhiên, trí tuệ, và sự gần gũi – khiến cậu hơi bối rối.

Cậu hít sâu, tập trung vào buổi gặp, trình bày về cách AstroViet có thể triển khai các vệ tinh CubeSat nhỏ gọn, sử dụng năng lượng tái tạo, để mang internet đến các ngôi làng hẻo lánh mà không cần xây dựng hạ tầng phức tạp.

Quốc vương và Hoàng hậu lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng đặt câu hỏi sắc sảo: "Làm thế nào để đảm bảo công nghệ của anh không làm gián đoạn đời sống văn hóa của các cộng đồng vùng cao?"

Nam trả lời với sự tự tin, nhấn mạnh rằng AstroViet luôn ưu tiên các giải pháp bền vững và tôn trọng văn hóa địa phương.

Quốc vương gật đầu hài lòng, còn Jetsun Pema mỉm cười: "Anh nói với niềm đam mê.

Tôi thấy được giấc mơ của anh."

Cuộc trò chuyện kéo dài hơn dự kiến, và Nam nhận ra Jetsun Pema không chỉ là một biểu tượng hoàng gia, mà còn là một người có tầm nhìn sâu sắc về sự phát triển của Bhutan.

Cô chia sẻ về những thách thức của đất nước, từ địa hình hiểm trở đến nhu cầu giáo dục cho trẻ em vùng xa.

Nam, vốn quen với những cuộc họp căng thẳng ở Singapore, cảm thấy một sự kết nối đặc biệt với sự chân thành và giản dị của cô.

Khi buổi gặp kết thúc, Quốc vương và Hoàng hậu đứng dậy, bắt tay Nam lần nữa.

Khi bắt tay với Hoàng hậu, ánh mắt cô dừng lại trên cậu một chút lâu hơn bình thường, khiến Nam cảm nhận được một tia sáng khó giải thích.

"Bhutan sẽ là một đối tác tuyệt vời cho AstroViet," cậu đáp, cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng trái tim cậu lại đập nhanh hơn.

Nam rời cung điện, tâm trí vẫn còn vương vấn hình ảnh Hoàng hậu Jetsun Pema.

Cậu biết chuyến đi này không chỉ là cơ hội để AstroViet mở rộng, mà còn là khởi đầu của một mối quan hệ công việc đầy triển vọng – và có lẽ, một cảm xúc mới đang chớm nở, dù cậu chưa dám thừa nhận.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 9: Bhutan


Sau lần diện kiến đầu tiên tại cung điện Lingkana, Nam tiếp tục làm việc với hoàng gia, đặc biệt là Hoàng hậu Jetsun Pema, người trực tiếp giám sát dự án công nghệ vì nó gắn với mục tiêu phát triển bền vững của Bhutan.

Bhutan, vương quốc nhỏ bé nép mình giữa dãy Himalaya, là một viên ngọc ẩn với những dãy núi hùng vĩ, những ngôi chùa cổ kính, và triết lý hạnh phúc quốc gia (Gross National Happiness) độc đáo.

Đất nước này, với dân số chưa đến 800.000 người, nổi tiếng vì bảo tồn văn hóa và thiên nhiên, đồng thời cẩn trọng trong việc hiện đại hóa.

Hoàng gia Bhutan, dẫn dắt bởi Quốc vương Jigme Khesar Namgyel Wangchuck, được người dân yêu mến như biểu tượng của sự đoàn kết và tiến bộ.

Quốc vương, sinh năm 1980, lên ngôi năm 2006 và nổi tiếng với phong cách lãnh đạo gần gũi.

Hoàng hậu Jetsun Pema, sinh năm 1990, là một phụ nữ thanh lịch, thông minh, và tận tâm với các dự án giáo dục, văn hóa, được xem là trái tim của hoàng gia.

Trong một buổi họp tại cung điện, Nam trình bày bản thiết kế vệ tinh tại một căn phòng nhỏ, ấm cúng, với lò sưởi tí tách và cửa sổ nhìn ra dãy núi phủ mây.

Jetsun Pema, trong bộ kira xanh lá thêu hoa văn vàng, ngồi đối diện, mái tóc đen buông nhẹ.

Khi Nam giải thích về công nghệ, cô nghiêng người gần hơn để xem bản vẽ, vai cô vô tình chạm vào vai cậu.

"Rất ấn tượng, anh Nam," cô nói, giọng dịu dàng, ánh mắt lấp lánh.

Cái chạm nhẹ khiến Nam ngượng ngùng, nhưng cậu cố tập trung, cảm nhận hơi ấm từ cô.

Những lần gặp sau, sự thân mật dần xuất hiện.

Trong một chuyến khảo sát thực địa tại thung lũng Paro, Nam và Jetsun Pema cùng đi bộ qua những cánh đồng lúa bậc thang.

Khi cô trượt chân trên lối mòn, Nam nhanh chóng đỡ lấy tay cô.

"Cẩn thận, thưa Hoàng hậu," cậu nói, nhưng tay cậu giữ tay cô lâu hơn cần thiết.

Cô cười, không rút tay về ngay: "Cảm ơn anh.

Và cứ gọi tôi là Jetsun."

Khoảnh khắc ấy, giữa khung cảnh núi non hùng vĩ, ánh mắt họ giao nhau, mang theo một tia sáng khó định nghĩa.

Một buổi tối, tại một ngôi chùa nhỏ ở Thimphu, Jetsun Pema mời Nam tham dự lễ cầu nguyện.

Trong ánh nến lung linh, cô ngồi cạnh cậu, vai chạm vai.

Khi giải thích ý nghĩa của nghi lễ, giọng cô trầm ấm, và ngón tay cô vô tình lướt qua tay Nam trên ghế gỗ.

"Anh có thấy bình yên không?" cô hỏi, ánh mắt sâu thẳm.

Nam gật đầu, tim đập nhanh: "Rất bình yên, nhờ cô."

Những tương tác này, dù nhỏ, tạo nên một sự căng thẳng ngọt ngào.

Nam biết Jetsun Pema là Hoàng hậu, một người phụ nữ không thể chạm tới, nhưng sự gần gũi và trí tuệ của cô khiến cậu không thể không bị cuốn hút.

Về phần Jetsun Pema, cô dường như cũng bị thu hút bởi sự đam mê và chân thành của Nam, dù luôn giữ khoảng cách vừa đủ.

Mối quan hệ của họ, dù chưa vượt qua ranh giới, đang đứng trước lằn ranh nguy hiểm, trong khi dự án của AstroViet tiến triển thuận lợi, hứa hẹn mang lại thay đổi lớn cho Bhutan.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 10: Những vì sao


Thimphu, tháng 11 năm 2025.

Dự án mạng lưới vệ tinh viễn thông của AstroViet tại Bhutan đạt được những bước tiến đáng kể.

Với sự hỗ trợ tích cực từ Hoàng hậu Jetsun Pema, Nam và đội ngũ đã hoàn thành giai đoạn thử nghiệm đầu tiên.

Ba vệ tinh CubeSat nhỏ gọn được phóng lên quỹ đạo, mang internet tốc độ cao đến một ngôi làng hẻo lánh ở thung lũng Haa.

Kết quả vượt mong đợi: trẻ em trong làng lần đầu tiên truy cập được các bài học trực tuyến, và nông dân có thể theo dõi dự báo thời tiết chính xác.

Từ văn phòng tạm thời ở Thimphu, Nam không giấu được niềm vui: "Chúng ta đang thay đổi cuộc sống của họ."

Hoàng hậu Jetsun Pema, với vai trò giám sát dự án, thường xuyên gặp Nam để cập nhật tiến độ.

Những buổi họp tại cung điện Lingkana trở nên thân mật hơn, không chỉ vì công việc mà còn vì sự đồng điệu trong tầm nhìn của họ.

Nam ngưỡng mộ sự tận tâm của Jetsun Pema với người dân Bhutan, trong khi cô dường như bị cuốn hút bởi đam mê và sự chân thành của cậu.

Để cảm ơn nỗ lực của Nam, hoàng gia mời cậu tham gia Jambay Lhakhang Drup – một lễ hội độc đáo diễn ra tại ngôi chùa Jambay Lhakhang ở thung lũng Bumthang từ ngày 14 đến 17 tháng 11 năm 2025.

Lễ hội này nổi tiếng với các điệu múa mặt nạ truyền thống và nghi thức Mewang (lễ ban phước bằng lửa), thu hút người dân địa phương và du khách.

Nam, lần đầu tham dự, bị cuốn vào không khí linh thiêng: những ngọn đuốc rực cháy, tiếng trống vang vọng, và các vũ điệu đầy màu sắc dưới bầu trời trong trẻo của Bumthang.

Nam được sắp xếp ngồi gần hoàng gia trong khu vực VIP, bên cạnh Jetsun Pema.

Cô mặc một bộ kira tím thêu hoa văn bạc, mái tóc đen buộc cao, tôn lên vẻ thanh tú và khí chất cao quý.

Quốc vương Jigme Khesar, trong bộ gho hoàng gia, ngồi bên cạnh cô, nhưng hôm nay ông bận rộn tiếp đón các quan khách quốc tế.

Jetsun Pema quay sang Nam, mỉm cười: "Anh thấy Jambay Lhakhang Drup thế nào?"

Nam cười, đáp: "Vui lắm, Jetsun.

Nó cũng đẹp và linh thiêng theo cách rất riêng."

Trong suốt lễ hội, Jetsun Pema giải thích ý nghĩa của các điệu múa và nghi thức, giọng cô dịu dàng nhưng đầy nhiệt huyết.

Khi nghi thức Mewang bắt đầu, với người dân chạy qua ngọn lửa để cầu phước, cô vô tình đặt tay lên cánh tay Nam, cười khúc khích: "Anh có dám thử không?"

Cái chạm tay kéo dài hơn bình thường, và Nam cảm nhận được hơi ấm từ cô.

Cậu gật đầu, cố che giấu nhịp tim đang tăng tốc: "Có lẽ chưa, nhưng có người giải thích hay như cô thì tôi muốn thử mọi thứ."

Buổi tối, sau phần trình diễn chính, hoàng gia tổ chức một bữa tiệc nhỏ ngoài trời, với lều lợp vải trắng và ánh sáng từ những ngọn đuốc.

Nam được mời tham gia, ngồi gần Jetsun Pema trong không khí thân mật.

Khi Quốc vương và các quan khách bị cuốn vào một cuộc thảo luận, Jetsun Pema dẫn Nam ra một góc khu vườn gần chùa, nơi có thể ngắm bầu trời đầy sao.

"Ở Bhutan, chúng tôi tin rằng các vì sao mang lời nhắn của thần linh," cô nói, ánh mắt lấp lánh dưới ánh trăng.

"Còn anh, Nam, anh thấy gì ở những vì sao?"

Nam nhìn cô, trái tim cậu như ngừng đập.

"Tôi thấy giấc mơ.

Và đôi khi, tôi thấy cả những điều tôi không nên muốn."

Lời nói của cậu mang theo sự chân thành pha lẫn nguy hiểm.

Jetsun Pema im lặng, nhưng ánh mắt cô không rời khỏi cậu.

Cô bước gần hơn, váy kira lướt nhẹ trên cỏ, và trong một khoảnh khắc bất ngờ, tay cô chạm vào tay Nam, ngón tay đan nhẹ vào nhau.

"Đôi khi, những điều không nên lại là những điều khiến ta cảm thấy sống," cô thì thầm.

Họ đứng đó, dưới bầu trời Bhutan lấp lánh, không gian như ngưng đọng.

Nam biết cậu đang đứng trước một lằn ranh: Jetsun Pema là Hoàng hậu, một người phụ nữ không thể chạm tới, nhưng sự gần gũi của cô – ánh mắt, giọng nói, và những cái chạm tay – khiến cậu không thể kháng cự.

Jetsun Pema, dù giữ vẻ ngoài điềm tĩnh, dường như cũng đang đấu tranh với cảm xúc của mình.

Cuối cùng, cô rút tay về, mỉm cười nhẹ: "Chúng ta nên quay lại tiệc thôi.

Nhưng tôi mong được làm việc với anh lâu dài, Nam."

Nam gật đầu, nhưng trong lòng cậu biết, mối quan hệ này đang vượt xa ranh giới công việc.

Khi họ trở lại đám đông, ánh mắt họ vẫn tìm nhau, mang theo một bí mật chưa được nói ra, trong khi dự án của AstroViet tại Bhutan tiếp tục tiến triển, hứa hẹn mang lại những thay đổi lớn lao.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 11: Jetsun Pema


Thimphu, tháng 12 năm 2025.

Dự án mạng lưới vệ tinh viễn thông của AstroViet tại Bhutan đạt được những cột mốc quan trọng.

Mười vệ tinh CubeSat đã được triển khai, kết nối internet cho năm ngôi làng hẻo lánh ở thung lũng Haa và Bumthang.

Trẻ em truy cập các khóa học trực tuyến, nông dân sử dụng ứng dụng dự báo thời tiết, và các doanh nghiệp nhỏ bắt đầu phát triển nhờ thương mại điện tử.

Nam, từ văn phòng ở Thimphu, làm việc không ngừng nghỉ, thường xuyên họp với Hoàng hậu Jetsun Pema để đảm bảo dự án đáp ứng các tiêu chuẩn bền vững của Bhutan.

Nhưng áp lực công việc khiến cậu kiệt sức, đôi mắt thâm quầng và nụ cười hiếm hoi hơn.

Quốc vương Jigme Khesar Namgyel Wangchuck, người đã trở thành bạn thân của Nam, nhận ra sự căng thẳng của cậu.

Trong một buổi họp tại cung điện Lingkana, ông mỉm cười: "Nam, cậu làm việc như thể cả bầu trời phụ thuộc vào cậu.

Hãy nghỉ ngơi một chút.

Gia đình ta sắp đến suối nước nóng Gasa.

Cậu nên đi cùng."

Nam ngạc nhiên trước lời mời thân tình, nhưng không thể từ chối.

"Cảm ơn ngài, tôi rất vinh dự," cậu đáp, dù trong lòng hơi lo lắng khi nghĩ đến việc gặp lại Jetsun Pema trong một bối cảnh thân mật.

Họ rời Thimphu trên một chiếc xe hoàng gia, hướng đến suối nước nóng Gasa, ẩn mình giữa dãy Himalaya.

Cùng đi có Quốc vương, Hoàng hậu Jetsun Pema, và hai hoàng tử nhỏ: Jigme Namgyel (9 tuổi) và Jigme Ugyen (5 tuổi).

Trên xe, Quốc vương kể những câu chuyện vui về Bhutan, trong khi các hoàng tử tò mò hỏi Nam về vệ tinh.

Jetsun Pema, trong chiếc áo khoác len và khăn choàng truyền thống, thỉnh thoảng liếc nhìn Nam, ánh mắt cô mang theo một tia sáng khó giải thích.

Suối nước nóng Gasa nằm trong một thung lũng nhỏ, bao quanh bởi rừng thông và những tảng đá phủ rêu.

Một khu vực riêng tư được chuẩn bị cho hoàng gia, với bể nước nóng bốc hơi nghi ngút và tầm nhìn ra dãy núi phủ tuyết.

Quốc vương và các hoàng tử vui vẻ ngâm mình trong một bể gần đó, tiếng cười của hai cậu bé vang vọng.

Nam, trong chiếc quần bơi, được Jetsun Pema dẫn đến một bể riêng biệt, cách khu vực gia đình vài mét, được che chắn bởi những tảng đá lớn.

"Ở đây yên tĩnh hơn," cô nói, cởi áo khoác, để lộ bộ đồ tắm màu đỏ thắm, ôm sát cơ thể, làm nổi bật cặp vú căng tròn và đường cong hông đầy mê hoặc.

Họ ngâm mình trong dòng nước ấm, hơi nước bốc lên tạo thành màn sương mỏng.

Không khí tĩnh lặng, chỉ có tiếng nước chảy và tiếng cười xa xa của các hoàng tử.

Jetsun Pema nghiêng đầu, tóc ướt lòa xòa trên vai.

"Cảm giác thế nào, Nam?" cô hỏi, giọng trầm và gợi cảm.

"Như được sống lại," cậu đáp, nhưng giọng cậu khàn đi khi cô trượt gần hơn, đùi cô chạm nhẹ vào đùi cậu dưới nước.

Không khí trở nên ám muội.

Jetsun Pema vuốt tóc, để lộ cổ và xương quai xanh lấp lánh nước.

"Anh làm việc quá sức, nhưng chưa bao giờ phàn nàn.

Tôi ngưỡng mộ điều đó," cô nói, tay cố ý chạm vào cánh tay Nam, ngón tay lướt nhẹ trên da cậu.

Cái chạm khiến cậu cứng người, dục vọng bùng lên như ngọn lửa.

"Jetsun... chúng ta đang ở đâu thế này?" cậu thì thầm, ánh mắt khóa chặt vào cô.

Cô mỉm cười, ánh mắt cháy bỏng: "Ở nơi chỉ có anh và tôi."

Cô kéo Nam ra khỏi bể, dẫn cậu đến một góc khuất sau những tảng đá lớn, nơi hơi nước che mờ tầm nhìn.

Không chờ đợi, cô đẩy cậu dựa vào đá, môi cô tìm đến môi cậu trong một nụ hôn sâu, ngọt ngào và mãnh liệt.

Nam đáp lại, tay siết chặt eo cô, kéo cô sát vào, cảm nhận cặp vú cô ép chặt vào ngực mình.

"Tôi muốn anh, Nam..." cô thì thầm, cởi áo tắm, để lộ thân hình trần trụi, cặp vú căng mọng lấp lánh nước.

Nam hôn xuống ngực cô, ngậm lấy đầu vú hồng hào, mút mạnh khiến cô rên rỉ, tay bấu vào vai cậu.

"Nam... anh làm tôi tan chảy..." cô thở hổn hển, kéo cậu nằm xuống một tảng đá phẳng.

Cô trèo lên, ngồi ngược trên người cậu, lồn cô ướt át chạm vào mặt cậu, trong khi môi cô ngậm lấy chim cậu.

Nam liếm lồn cô, lưỡi cậu xoáy vào âm đạo cô, mút mạnh khiến cô hét lên: "Ôi, Nam...

đừng dừng... tôi cần anh!"

Đồng thời, cô mút dương vật cậu, lưỡi cô lướt dọc từng đường gân, khiến Nam gầm nhẹ, khoái cảm dâng trào.

Họ chuyển tư thế, Jetsun Pema quỳ trên tảng đá, hông cong lên mời gọi.

"Lấy tôi, Nam... phá tôi đi," cô rên rỉ, giọng dâm đãng.

Nam đứng phía sau, dương vật cậu trượt vào lồn cô, đẩy sâu và mạnh, cảm nhận âm đạo cô co bóp chặt chẽ.

"Jetsun... cô quá nóng bỏng..." cậu gầm nhẹ, tay bóp cặp vú cô, đẩy nhanh hơn.

Cô hét lên: "Nhanh hơn, Nam... tôi là của anh!"

Mỗi nhịp đều cuồng nhiệt, hơi nước bốc lên quanh họ, hòa lẫn tiếng rên dốc.

Họ lại đổi tư thế, Nam nằm ngửa, Jetsun Pema ngồi lên, dương vật cậu trượt vào âm đạo cô.

Cô nhún mạnh, cặp vú nảy lên theo nhịp, rên rỉ: "Nam... anh làm tôi điên rồi... sâu hơn đi!"

Nam siết hông cô, đẩy lên, mỗi nhịp đều mạnh mẽ.

Cô lên đỉnh, âm đạo siết chặt chim cậu, cơ thể run rẩy, hét lên tên cậu.

Nam phóng thích vào trong cô, từng đợt nóng bỏng khiến cả hai chìm vào cơn sóng khoái lạc.

Họ ngã xuống tảng đá, thở hổn hển, cơ thể dính chặt.

Jetsun Pema vuốt tóc Nam, thì thầm: "Chúng ta vừa làm gì thế này?"

Nam hôn lên trán cô: "Điều chúng ta không thể dừng lại."

Nhưng trước khi họ kịp mặc lại quần áo, tiếng gọi của Quốc vương vang lên từ phía bể nước nóng: "Nam!

Jetsun!

Hai người đâu rồi?"

Cả hai giật mình, tim đập thình thịch.

Jetsun Pema vội mặc áo tắm, chỉnh tóc, thì thầm: "Nhanh lên, Nam!"

Nam kéo quần bơi, cố giữ vẻ bình tĩnh.

Họ vội vã quay lại bể nước nóng chính, nơi Quốc vương và các hoàng tử đang ngâm mình.

"Ở đây, thưa ngài!"

Nam gọi, giọng hơi run.

Jetsun Pema mỉm cười tự nhiên, bước vào bể, nói: "Chúng tôi chỉ đi xem quanh đây thôi.

Suối này đẹp quá."

Quốc vương cười, không chút nghi ngờ: "Ta cũng nghĩ cậu sẽ thích nơi này, Nam.

Hai đứa con ta cứ đòi cậu kể chuyện về vệ tinh kìa!"

Các hoàng tử reo lên, vẫy tay gọi Nam.

Nam và Jetsun Pema trao nhau một ánh mắt kín đáo, trái tim vẫn đập mạnh vì khoảnh khắc nguy hiểm vừa qua.

Không ai nhận ra bí mật giữa họ, nhưng cả hai biết, ngọn lửa này, dù rực rỡ, sẽ dẫn họ đến những hậu quả không thể lường trước.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 12: Chào năm mới


Tháng 1 năm 2026, Thimphu.

Nam quyết định ở lại Bhutan để đón năm mới, một phần vì tiến độ dự án mạng lưới vệ tinh viễn thông của AstroViet đang tăng tốc, một phần vì cậu không thể cưỡng lại sức hút từ Hoàng hậu Jetsun Pema.

Dự án đã mở rộng thêm mười vệ tinh CubeSat, kết nối thêm ba ngôi làng ở thung lũng Punakha, mang lại cơ hội học tập và kinh doanh cho hàng nghìn người.

Sự thành công này càng củng cố mối quan hệ giữa Nam và hoàng gia Bhutan, đặc biệt với Jetsun Pema, người luôn đồng hành cùng cậu trong các buổi họp và khảo sát.

Năm mới ở Bhutan không giống Sài Gòn hay Singapore, nơi pháo hoa và tiệc tùng ngập tràn.

Tại Thimphu, không khí yên bình hơn, với các nghi lễ Phật giáo, những bữa tiệc gia đình, và một màn bắn pháo hoa khiêm tốn nhưng rực rỡ tại sân vận động Changlimithang.

Hoàng gia mời Nam tham gia một buổi tiệc năm mới tại cung điện Lingkana, nơi các quan chức cấp cao, thành viên hoàng gia, và một số khách quốc tế tụ họp.

Quốc vương Jigme Khesar và hai hoàng tử nhỏ, Jigme Namgyel và Jigme Ugyen, chào đón Nam như người thân, khiến cậu cảm động trước sự gần gũi của họ.

Jetsun Pema xuất hiện trong bộ kira đỏ thắm thêu vàng, mái tóc đen buông nhẹ, ánh mắt cô lấp lánh khi chạm mắt Nam.

"Chúc mừng năm mới, Nam," cô nói, giọng dịu dàng nhưng mang theo một tia sáng gợi cảm.

Nam, trong bộ gho truyền thống do hoàng gia tặng, mỉm cười: "Không nơi nào tuyệt hơn Bhutan để bắt đầu năm mới, Jetsun."

Cả hai giữ vẻ ngoài lịch sự trước đám đông, nhưng ánh mắt họ liên tục tìm nhau, như thể đang chia sẻ một bí mật nguy hiểm.

Buổi tiệc diễn ra ấm cúng, với các món ăn Bhutan như ema datshi, thịt lợn phaksha paa, và rượu ara truyền thống.

Nam trò chuyện vui vẻ với Quốc vương về dự án, trong khi các hoàng tử kéo cậu hỏi về vũ trụ.

Nhưng mỗi lần Jetsun Pema đi ngang, tay cô vô tình lướt qua vai cậu, hoặc ánh mắt cô dừng lại trên cậu lâu hơn cần thiết, trái tim Nam lại đập nhanh hơn.

Sự căng thẳng ngọt ngào giữa họ, sau lần ở suối nước nóng Gasa, giờ đây như ngọn lửa sẵn sàng bùng cháy.

Khi đồng hồ điểm gần nửa đêm, mọi người di chuyển ra sân cung điện để xem pháo hoa.

Quốc vương dẫn đầu, ôm hai hoàng tử, trong khi Jetsun Pema đi cạnh Nam.

Trong bóng tối, khi đám đông tập trung nhìn lên bầu trời, cô khẽ nắm tay cậu, ngón tay đan chặt, thì thầm: "Đi với tôi."

Nam, không thể kháng cự, để cô kéo mình vào một góc khuất của cung điện, gần một ban công nhỏ nhìn ra Thimphu lấp lánh ánh đèn.

Tiếng pháo hoa đầu tiên nổ vang, bầu trời rực sáng với những chùm sáng vàng, đỏ, và xanh.

Jetsun Pema đẩy Nam vào tường, môi cô tìm đến môi cậu trong một nụ hôn mãnh liệt, ngọt ngào như rượu ara.

"Tôi khao khát anh, Nam..." cô thở hổn hển, tay cởi nút áo cậu.

Nam đáp lại, tay luồn dưới kira cô, cảm nhận làn da mịn màng và cặp vú căng tròn.

"Jetsun... cô làm tôi mất kiểm soát..." cậu gầm nhẹ, hôn xuống cổ cô, ngậm lấy da thịt thơm ngát.

Họ vội vã cởi quần áo, để lộ cơ thể trần trụi dưới ánh pháo hoa lập lòe.

Jetsun Pema quỳ xuống, môi cô ngậm lấy chim cậu, lưỡi cô xoáy quanh dương vật cương cứng, mút mạnh khiến Nam rên rỉ: "Ôi, Jetsun... cô quá tuyệt..."

Cô ngẩng lên, ánh mắt dâm đãng: "Tôi muốn anh phá tôi, Nam... ngay bây giờ."

Cô đứng dậy, dựa lưng vào lan can ban công, một chân gác lên vai cậu, lồn cô ướt át mời gọi.

Nam cúi xuống, hôn lồn cô, lưỡi cậu liếm và mút âm đạo cô, khiến cô cong người, hét lên: "Nam... sâu hơn... tôi cần anh!"

Tiếng pháo hoa át đi tiếng rên của cô, tạo nên một bản hòa ca cuồng nhiệt.

Nam đứng thẳng, dương vật cậu trượt vào lồn cô, đẩy sâu và mạnh, cảm nhận sự co bóp nóng bỏng.

"Jetsun... cô là của tôi..." cậu thở hổn hển, tay bóp cặp vú cô, đẩy nhanh hơn theo nhịp pháo hoa.

Họ chuyển tư thế, Jetsun Pema ngồi lên lan can, hai chân quấn quanh hông Nam.

Cậu đẩy vào, mỗi nhịp đều mạnh mẽ, cặp vú cô nảy lên theo nhịp, cô rên rỉ: "Nhanh hơn, Nam... làm tôi tan chảy dưới những vì sao!"

Nam siết chặt hông cô, đẩy sâu hơn, tiếng rên của họ hòa lẫn với tiếng nổ của pháo hoa.

Cô lên đỉnh, âm đạo siết chặt chim cậu, cơ thể run rẩy, hét lên tên cậu.

Nam phóng thích vào trong cô, từng đợt nóng bỏng khiến cả hai chìm vào cơn sóng khoái lạc, ánh pháo hoa rực rỡ trên bầu trời như chứng kiến ngọn lửa của họ.

Họ ngã vào nhau, thở hổn hển, cơ thể dính chặt.

Jetsun Pema vuốt tóc Nam, thì thầm: "Năm mới này... tôi sẽ không bao giờ quên."

Nam hôn lên môi cô: "Tôi cũng vậy, Jetsun."

Họ vội mặc lại quần áo, trở lại đám đông ngay khi màn pháo hoa kết thúc.

Quốc vương, đang ôm hai hoàng tử, gọi Nam: "Cậu thấy pháo hoa thế nào?"

Nam cười, ánh mắt kín đáo liếc Jetsun Pema: "Rực rỡ hơn tôi tưởng, thưa ngài."

Không ai nghi ngờ gì, nhưng Nam và Jetsun Pema biết, ngọn lửa cấm đoán này đang ngày càng mãnh liệt, và họ không thể đoán trước nó sẽ dẫn đến đâu, trong khi dự án của AstroViet tiếp tục tỏa sáng như những vì sao trên bầu trời Bhutan.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 13: Hoàng hậu Bhutan


Tháng 3 năm 2026, dự án mạng lưới vệ tinh viễn thông của AstroViet tại Bhutan đạt được thành công rực rỡ.

Hai mươi vệ tinh CubeSat đã được triển khai, kết nối internet tốc độ cao cho hàng chục ngôi làng hẻo lánh ở các thung lũng Haa, Bumthang, và Punakha.

Trẻ em học trực tuyến, nông dân tối ưu hóa vụ mùa, và các doanh nghiệp nhỏ phát triển mạnh mẽ.

AstroViet được ca ngợi là biểu tượng của công nghệ bền vững, và Nam, 25 tuổi, trở thành niềm tự hào của không chỉ Việt Nam mà cả khu vực Đông Nam Á.

Tuy nhiên, niềm vui bị che mờ bởi một vấn đề tài chính.

Hoàng gia Bhutan thông báo rằng ngân sách quốc gia không đủ để thanh toán đầy đủ chi phí triển khai như hợp đồng ban đầu, vốn lên đến hàng triệu USD.

Quốc vương Jigme Khesar gọi điện cho Nam, giọng trầm buồn: "Nam, chúng tôi rất trân trọng công việc của cậu.

Dự án đã thay đổi cuộc sống người dân, nhưng Bhutan đang đối mặt với khó khăn tài chính.

Jetsun sẽ gặp cậu để thương lượng một giải pháp."

Nam, dù thất vọng, vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp: "Tôi hiểu, thưa ngài.

Tôi sẽ làm việc với Hoàng hậu để tìm cách tốt nhất."

Jetsun Pema hẹn Nam tại một ngôi nhà gỗ nhỏ ở ngoại ô Thimphu, một nơi kín đáo thường dùng cho các cuộc họp riêng tư của hoàng gia.

Khi Nam đến, ánh nắng xuân chiếu qua cửa sổ, làm sáng căn phòng với lò sưởi tí tách và mùi gỗ thông thoang thoảng.

Jetsun Pema đón cậu trong bộ kira màu ngọc trai, ôm sát cơ thể, làm nổi bật những đường cong cơ thể đầy mê hoặc.

Cô mỉm cười, ánh mắt vừa dịu dàng vừa đầy cám dỗ: "Cảm ơn anh đã đến, Nam.

Tôi muốn chúng ta tìm ra cách để cả hai bên đều hài lòng."

Họ ngồi đối diện nhau trên ghế bọc nhung, bàn gỗ giữa họ bày một ấm trà Bhutan và một tập tài liệu tài chính.

Jetsun Pema giải thích chi tiết: Bhutan chỉ có thể thanh toán 60% chi phí hợp đồng trong năm nay, với phần còn lại cần được giãn nợ hoặc giảm giá.

Cô nhấn mạnh giá trị của dự án đối với người dân, từ việc trẻ em ở vùng cao được học trực tuyến đến việc nông dân tăng năng suất nhờ dự báo thời tiết.

"Chúng tôi cần anh giảm ít nhất 30% chi phí, Nam," cô nói, giọng trầm ấm.

"Tôi biết đây là yêu cầu lớn, nhưng Bhutan sẽ ghi nhớ sự hào phóng của anh.

Chúng tôi cũng có thể đề xuất một hợp đồng dài hạn, ưu tiên AstroViet cho các dự án tương lai."

Nam im lặng, lật qua các con số trong tài liệu.

Việc giảm giá sẽ gây áp lực lớn lên dòng tiền của AstroViet, đặc biệt khi công ty đang mở rộng sang các nước như Nigeria và Peru.

Nhưng mối quan hệ với Bhutan, cùng sức hút từ Jetsun Pema, khiến cậu dao động.

"Giảm 30% là con số lớn, Jetsun," cậu nói, ánh mắt nghiêm túc.

"Tôi cần đảm bảo công ty của mình không sụp đổ.

Có cách nào để Bhutan cam kết thanh toán phần còn lại trong vòng hai năm không?"

Jetsun Pema đứng dậy, bước đến gần, tay chạm nhẹ vào vai cậu, ngón tay lướt chậm trên áo cậu.

"Tôi hiểu anh đang chịu áp lực, Nam," cô thì thầm, ánh mắt cháy bỏng.

"Nhưng tôi muốn anh cảm thấy...

được bù đắp.

Chúng ta có thể tìm ra cách khiến anh hài lòng, phải không?"

Hơi thở cô phả vào tai cậu, giọng gợi tình khiến Nam cứng người, dục vọng bùng lên.

"Jetsun... cô đang chơi trò gì với tôi?" cậu hỏi, giọng khàn đi.

Cô cười, kéo cậu đứng dậy, môi cô chạm vào môi cậu trong một nụ hôn sâu, nóng bỏng như lửa.

"Tôi muốn anh, Nam... hãy để tôi làm anh quên đi mọi con số," cô thở hổn hển, tay cởi nút áo cậu.

Nam đáp lại, kéo kira cô xuống, để lộ thân hình trần trụi, cặp vú căng mọng lấp lánh dưới ánh sáng lò sưởi.

Họ ngã xuống tấm thảm dày trước lò sưởi, hơi ấm từ lửa hòa lẫn với hơi thở dốc của họ.

Jetsun Pema nằm ngửa, chân dang rộng, lồn cô ướt át mời gọi.

Nam cúi xuống, hôn ngực cô, mút mạnh đầu vú hồng hào, khiến cô rên rỉ: "Nam... anh làm tôi ướt hết rồi... liếm tôi đi!"

Cậu lướt xuống, lưỡi cậu liếm lồn cô, xoáy sâu vào âm đạo cô, mút mạnh khiến cô cong người, hét lên: "Ôi, Nam... lưỡi anh tuyệt quá...

đừng dừng, tôi muốn ra!"

Nam ngẩng lên, ánh mắt dâm đãng: "Cô sẽ ra vì tôi, Jetsun, nhưng chưa vội đâu."

Cô kéo cậu lên, xoay người ngồi lên bàn gỗ, chân quấn quanh hông cậu.

"Đụ tôi, Nam... tôi muốn con cặc của anh xâm chiếm tôi," cô rên rỉ, tay nắm chim cậu, vuốt ve dương vật cương cứng.

Nam đẩy vào, dương vật cậu trượt vào lồn cô, sâu và mạnh, cảm nhận sự co bóp nóng bỏng.

"Jetsun... lồn cô chặt quá..." cậu gầm nhẹ, tay bóp cặp vú cô, đẩy nhanh theo nhịp rên của cô.

Cô hét lên: "Cứng hơn, Nam...

đâm sâu vào tôi... làm tôi nát đi!"

Họ chuyển tư thế, Jetsun Pema quỳ trên thảm, hông cong lên, lồn cô lấp lánh nước.

Nam đứng phía sau, tay siết eo cô, đẩy dương vật vào, mỗi nhịp đều mạnh mẽ và dứt khoát.

"Tôi muốn anh đụ tôi đến khi tôi gào tên anh, Nam!" cô rên rỉ, giọng dâm đãng.

Nam đẩy mạnh hơn, cặp vú cô nảy lên theo nhịp, tiếng rên át cả tiếng lửa tí tách.

"Cô là của tôi, Jetsun... lồn cô sinh ra để cho cặc tôi!" cậu gầm nhẹ, tay vỗ nhẹ mông cô.

Cô lên đỉnh, âm đạo siết chặt chim cậu, cơ thể run rẩy, hét lên: "Nam... tôi ra rồi... anh làm tôi tan nát!"

Nam phóng thích vào trong cô, từng đợt nóng bỏng khiến cả hai chìm vào cơn sóng khoái lạc.

Họ ngã xuống thảm, thở hổn hển, cơ thể dính chặt.

Jetsun Pema vuốt tóc Nam, thì thầm: "Anh sẽ giảm giá, phải không?

Vì Bhutan... và vì tôi?"

Nam, vẫn ngây ngất, gật đầu: "Tôi sẽ giảm 30%, Jetsun.

Nhưng Bhutan cần cam kết thanh toán phần còn lại trong hai năm."

Cô hôn nhẹ môi cậu, mỉm cười: "Cảm ơn anh, Nam.

Tôi sẽ đảm bảo điều đó."

Nam đồng ý giảm 30% chi phí dự án, đồng thời ký một phụ lục hợp đồng với Bhutan, trong đó họ cam kết thanh toán phần còn lại trong 24 tháng.

Hoàng gia biết ơn sâu sắc, và Jetsun Pema hứa sẽ thúc đẩy các tổ chức quốc tế hỗ trợ tài chính cho Bhutan.

Nhưng khi trở về Sài Gòn, Nam đối mặt với thực tế khắc nghiệt: Bhutan chậm trễ thanh toán khoản đầu tiên, khiến dòng tiền của AstroViet rơi vào khó khăn.

Các nhà đầu tư bắt đầu đặt câu hỏi, và Nam phải họp khẩn với đội ngũ để tìm cách xoay sở, từ việc cắt giảm chi phí đến tìm kiếm các hợp đồng mới.

Trong lòng cậu, hình ảnh Jetsun Pema vẫn ám ảnh, nhưng cậu biết, ngọn lửa cấm đoán này đang đẩy cả hai – và AstroViet – vào một con đường đầy rủi ro.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 14: Trở lại Singapore


Tháng 5 năm 2026, AstroViet đối mặt với khủng hoảng tài chính nghiêm trọng.

Việc Bhutan chậm thanh toán, cộng với khoản giảm giá 30% chi phí dự án, khiến dòng tiền của công ty cạn kiệt.

Các nhà đầu tư tại Việt Nam và Singapore bắt đầu lo ngại, yêu cầu Nam đưa ra kế hoạch cụ thể để ổn định tài chính.

Nam, 25 tuổi, trở lại Singapore, tìm đến người bạn thân - Thủ tướng Lawrence Wong - để tìm kiếm hỗ trợ.

Ông là người đã chứng kiến hành trình của AstroViet từ những ngày đầu, và Nam hy vọng mối quan hệ này có thể mở ra một lối thoát.

Nam được mời đến văn phòng Thủ tướng tại Istana vào một buổi sáng nắng nhẹ.

Không gian văn phòng sang trọng nhưng ấm cúng, với bức tranh phong cảnh Singapore treo trên tường và mùi cà phê thoang thoảng.

Lawrence Wong đón cậu với cái bắt tay nồng hậu, nụ cười thân thiện: "Nam, lâu quá không gặp.

Cậu vẫn giữ được năng lượng của một người tiên phong, nhưng tôi thấy cậu căng thẳng.

Chuyện gì đang xảy ra?"

Họ ngồi xuống bàn gỗ dài, trước mặt là một bình trà và đĩa bánh quy truyền thống.

Nam thẳng thắn chia sẻ tình hình của AstroViet.

Cậu kể về thành công rực rỡ ở Bhutan, nơi hai mươi vệ tinh CubeSat đã kết nối hàng chục ngôi làng hẻo lánh, mang internet đến trẻ em và nông dân.

Nhưng cậu cũng không giấu khó khăn: "Bhutan không thể thanh toán đúng hạn, và khoản giảm giá 30% đã khiến AstroViet mất cân bằng tài chính.

Chúng tôi cần một khoản vay hoặc một nhà đầu tư mới để vượt qua giai đoạn này, nếu không, công ty có nguy cơ phải cắt giảm quy mô."

Nam trình bày chi tiết các con số: doanh thu giảm 20% trong quý vừa qua, nợ ngắn hạn tăng, và áp lực từ các cổ đông đòi rút vốn.

Wong lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng ghi chú vào sổ tay.

Ông gật đầu, ánh mắt đầy cảm thông: "Cậu đã làm được điều phi thường, Nam, nhưng tôi hiểu áp lực tài chính có thể tàn khốc thế nào.

Singapore luôn ủng hộ AstroViet, và tôi có thể giới thiệu cậu với một số quỹ đầu tư như Temasek hoặc EDB Investments.

Nhưng để tìm đối tác quốc tế lớn hơn, Tze Lui là người phù hợp nhất.

Cô ấy có mạng lưới rộng khắp Trung Đông và châu Âu."

Ông dừng lại, mỉm cười: "Cậu biết Tze Lui.

Cô ấy rất quý cậu."

Nghe đến tên Loo Tze Lui, tim Nam đập nhanh.

Mối quan hệ cấm đoán giữa họ, dù đã tạm lắng trong thời gian cậu ở Bhutan, vẫn là một ngọn lửa chưa bao giờ tắt.

Nam cảm ơn Wong, hứa sẽ liên lạc với Tze Lui, và rời Istana với một tia hy vọng, nhưng cũng đầy lo lắng về cuộc gặp sắp tới.

Nam liên lạc với Tze Lui, và cô mời cậu đến một căn hộ sang trọng ở khu Marina Bay, nơi cô thường dùng để gặp gỡ các đối tác thân thiết.

Khi Nam bước vào, Tze Lui xuất hiện trong một chiếc váy maxi lụa màu đỏ rượu vang, bó sát ở ngực và xẻ cao ở đùi, làm nổi bật bầu ngực căng tròn và đôi chân thon dài.

Cô mỉm cười, ánh mắt gợi cảm: "Đã lâu không gặp, Nam.

Tôi nghe nói cậu đang gặp khó khăn?"

Họ ngồi trên sofa da trắng, một bình rượu vang và hai ly đặt trên bàn kính.

Nam trình bày chi tiết tình hình tài chính của AstroViet, không giấu sự nghiêm trọng.

"Chúng tôi đã đầu tư hàng triệu USD vào Bhutan, nhưng họ chỉ thanh toán được 60% và trì hoãn phần còn lại.

Khoản giảm giá 30% khiến dòng tiền cạn kiệt.

Nếu không có vốn mới trong vòng hai tháng, chúng tôi có thể phải dừng các dự án ở Nigeria và Peru."

Nam cho cô xem biểu đồ tài chính trên laptop, chỉ ra các khoản nợ ngắn hạn và doanh thu giảm sút.

"Tôi cần một nhà đầu tư hoặc một khoản vay khẩn cấp, Tze Lui.

Lawrence nói chị có thể giúp."

Tze Lui lắng nghe, tay vuốt nhẹ ly rượu, ánh mắt không rời cậu.

"Tôi rất muốn giúp, Nam, nhưng quỹ cá nhân của tôi không thể rót thêm vốn vào AstroViet lúc này," cô nói, giọng trầm.

"Tuy nhiên, tôi có thể nghĩ đến một số đối tác quốc tế phù hợp.

Để tôi xem xét thêm, được chứ?"

Cô đứng dậy, tiến đến gần, tay chạm vào má cậu, ngón tay lướt chậm trên da.

"Nhưng bây giờ, tôi nhớ cậu, Nam," cô thì thầm, hơi thở thơm mùi rượu vang phả vào mặt cậu.

"Công việc có thể chờ... còn tôi thì không."

Nam cố kháng cự, nhưng dục vọng bùng lên khi cô cúi xuống, môi cô chạm vào môi cậu trong một nụ hôn sâu, nóng bỏng như ngọn lửa tái hợp.

"Tze Lui... chị làm tôi mất kiểm soát..." cậu thở hổn hển, tay luồn dưới váy cô.

Họ ngã xuống sofa, quần áo nhanh chóng rơi vương vãi.

Tze Lui cởi váy, để lộ thân hình trần trụi, cặp vú căng mọng lấp lánh dưới ánh đèn.

Nam hôn ngực cô, mút mạnh đầu vú hồng hào, khiến cô rên rỉ: "Nam... mút mạnh nữa... tôi muốn lồn tôi ướt vì cậu!"

Cô đẩy Nam nằm ngửa, trèo lên, ngồi ngược trên mặt cậu, lồn cô ướt át chạm vào môi cậu.

"Liếm tôi, Nam... làm lồn tôi ra nước đi!" cô ra lệnh, tay nắm chim cậu, vuốt dương vật cương cứng.

Nam liếm lồn cô, lưỡi cậu xoáy sâu vào âm đạo cô, mút mạnh khiến cô hét lên: "Ôi, Nam... lưỡi cậu làm tôi điên... liếm sâu hơn!"

Đồng thời, cô ngậm chim cậu, lưỡi cô lướt dọc từng đường gân, mút mạnh khiến Nam gầm nhẹ: "Tze Lui... miệng chị quá ngon... nuốt cặc tôi đi!"

Họ chuyển tư thế, Tze Lui nằm ngửa trên bàn kính, chân gác lên vai Nam.

"Đụ tôi, Nam... nhét cặc cậu vào lồn tôi đi!" cô rên rỉ, ánh mắt dâm đãng.

Nam đẩy vào, dương vật cậu trượt vào lồn cô, sâu và mạnh, cảm nhận sự co bóp nóng bỏng.

"Tze Lui... lồn chị chặt quá... tôi muốn đụ cô cả đêm!" cậu gầm nhẹ, tay bóp cặp vú cô, đẩy nhanh theo nhịp rên của cô.

Cô hét lên: "Chậm thôi hơn, Nam...

đâm nát tôi... tôi muốn ra vì cậu!"

Mỗi nhịp đều cuồng nhiệt, bàn kính rung nhẹ dưới sức nặng của họ.

Cô lên đỉnh, âm đạo siết chặt chim cậu, cơ thể run rẩy, hét lên: "Nam... tôi ra rồi... sướng quá!"

Nam phóng thích vào trong cô, từng đợt nóng bỏng khiến cả hai chìm vào cơn sóng khoái lạc.

Họ ngã xuống sofa, thở hổn hển, cơ thể dính chặt.

Tze Lui vuốt tóc Nam, thì thầm: "Tôi sẽ tìm cách giúp cậu, Nam.

Tôi biết một tập đoàn ở Ả Rập Xê Út, Al Saif, đang quan tâm đến công nghệ bền vững.

Để tôi sắp xếp một cuộc gặp."

Nam hôn nhẹ môi cô: "Cảm ơn chị, Tze Lui.

Cô luôn cứu tôi."

Tze Lui hứa sẽ liên hệ với Al Saif trong vài ngày tới, nhưng chưa thực hiện ngay.

Nam trở về Sài Gòn, mang theo hy vọng mới, nhưng áp lực tài chính vẫn đè nặng.

Bhutan tiếp tục chậm trễ thanh toán, khiến AstroViet phải trì hoãn các kế hoạch mở rộng.

Các nhà đầu tư ngày càng mất kiên nhẫn, và Nam phải đối mặt với những cuộc họp căng thẳng để giữ công ty đứng vững.

Trong lòng cậu, ngọn lửa cấm đoán với Tze Lui - và ký ức về Jetsun Pema - khiến trái tim cậu không ngừng rối loạn, trong khi tương lai của AstroViet vẫn treo lơ lửng.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 15: Tập đoàn Al Sarif


Vài ngày sau, Nam nhận được lời mời từ tập đoàn Al Saif để thảo luận về khả năng đầu tư vào AstroViet.

Đây là cơ hội sống còn cho công ty, khi dòng tiền vẫn cạn kiệt do Bhutan chậm thanh toán và các nhà đầu tư tại Việt Nam và Singapore ngày càng mất kiên nhẫn.

Nam, 25 tuổi, chuẩn bị kỹ lưỡng, mang theo bản thuyết trình chi tiết và tầm nhìn đầy tham vọng của AstroViet, bay đến Riyadh với hy vọng cứu vãn tương lai công ty.

Trụ sở chính của Al Saif tại Riyadh là một tòa nhà kính hiện đại, phản chiếu ánh nắng sa mạc chói chang.

Nam được đón tiếp nồng hậu bởi một đội ngũ nhân viên chuyên nghiệp, dẫn cậu đến phòng họp sang trọng với bàn gỗ mun dài, ghế da cao cấp, và màn hình lớn hiển thị logo Al Saif.

Hội đồng quản trị tập đoàn, bao gồm các thành viên gia đình Al Saif và cố vấn cấp cao, đã có mặt.

Trong số đó, Nam chú ý đến Rajwa Al Hussein, một thành viên trẻ của gia đình Al Saif, được biết đến với vai trò quan trọng trong các dự án công nghệ của tập đoàn và sự liên kết với hoàng gia Jordan qua cuộc hôn nhân với Thái tử Hussein bin Abdullah.

Thái tử Hussein, 32 tuổi, toát lên phong thái tự tin và lịch lãm trong bộ vest đen, bắt tay Nam với nụ cười thân thiện: "Tôi nghe nhiều về AstroViet.

Rất vui được gặp anh, anh Nam."

Bên cạnh anh, Rajwa Al Hussein, 31 tuổi, nổi bật với vẻ đẹp thanh thoát và sự đoan trang.

Cô mặc một bộ váy dài tay màu trắng ngà, thêu hoa văn vàng tinh xảo, kết hợp với khăn choàng lụa nhẹ nhàng, tôn lên gương mặt sắc sảo và đôi mắt sâu thẳm.

Cô gật đầu chào Nam, giọng nhẹ nhàng nhưng lạnh nhạt: "Chào anh.

Tôi mong được nghe về dự án của anh."

Nam, dù bị cuốn hút bởi vẻ đẹp và khí chất của Rajwa, nhận ra cô không có nhiều hứng thú với cậu, ánh mắt cô tập trung vào tài liệu hơn là người đối diện.

Buổi họp bắt đầu, và Nam trình bày về AstroViet với đam mê cháy bỏng.

Cậu kể câu chuyện khởi nghiệp từ Sài Gòn, hành trình đưa internet đến các vùng sâu vùng xa ở Đông Nam Á và Bhutan, và thành công của hai mươi vệ tinh CubeSat tại Bhutan, nơi đã thay đổi cuộc sống của hàng nghìn người.

Nhưng Nam không dừng lại ở đó.

Cậu chia sẻ tầm nhìn táo bạo cho tương lai: "AstroViet không chỉ dừng ở vệ tinh viễn thông.

Mục tiêu dài hạn của chúng tôi là đưa con người vào vũ trụ, bắt đầu với các chuyến bay quỹ đạo thấp và sau đó là xây dựng cơ sở hạ tầng không gian bền vững.

Chúng tôi muốn trở thành SpaceX của châu Á."

Nam trình bày các con số cụ thể: chi phí triển khai dự án Bhutan, khoản lỗ do giảm giá, và nhu cầu đầu tư 50 triệu USD để duy trì hoạt động và mở rộng sang Nigeria, Peru, và các nước Trung Đông.

Cậu nhấn mạnh rằng Al Saif, với danh tiếng trong lĩnh vực năng lượng tái tạo và công nghệ, sẽ là đối tác lý tưởng để cùng AstroViet định hình tương lai không gian.

"Chúng tôi không chỉ bán công nghệ," Nam nói, ánh mắt quét qua hội đồng, "chúng tôi mang lại cơ hội để các quốc gia đang phát triển vươn tới các vì sao."

Hội đồng quản trị lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng đặt câu hỏi sắc sảo về tính khả thi tài chính và rủi ro địa chính trị.

Thái tử Hussein tỏ ra ấn tượng, hỏi về khả năng ứng dụng công nghệ của AstroViet tại Jordan: "Chúng tôi cũng có những vùng sa mạc cần kết nối.

AstroViet có thể thích nghi với môi trường khắc nghiệt không?"

Nam trả lời tự tin, đưa ra ví dụ về các vệ tinh hoạt động ổn định ở Himalaya.

Rajwa Al Hussein, dù không đặt câu hỏi, ghi chú cẩn thận, ánh mắt cô vẫn lạnh lùng, như thể đang đánh giá Nam từ xa.

Sau buổi họp, Al Saif tổ chức một bữa tiệc nhẹ tại sảnh chính, nơi Nam có cơ hội trò chuyện riêng với các thành viên gia đình Al Saif.

Thái tử Hussein bắt chuyện với Nam về bóng đá và công nghệ, tạo không khí thân mật.

Rajwa đứng cạnh chồng, nụ cười lịch sự nhưng xa cách.

Nam cố bắt chuyện, khen ngợi sự thanh lịch của cô: "Chị Rajwa, phong cách của chị thật sự làm sáng cả căn phòng."

Rajwa đáp, giọng nhẹ nhưng không cảm xúc: "Cảm ơn anh, nhưng tôi quan tâm đến dự án của anh hơn là lời khen."

Nam mỉm cười gượng, nhận ra cô là người khó tiếp cận, khác xa sự ấm áp của Jetsun Pema hay sự gợi cảm của Tze Lui.

Buổi gặp kết thúc mà không có cam kết cụ thể.

Chủ tịch hội đồng quản trị Al Saif, ông Khalid Al Saif, cho biết họ cần thêm thời gian để xem xét và sẽ phản hồi trong vài tuần.

Thái tử Hussein khuyến khích Nam: "Tôi thấy tiềm năng lớn ở AstroViet.

Hãy giữ liên lạc."

Rajwa chỉ gật đầu, ánh mắt cô vẫn không biểu lộ cảm xúc.

Nam rời Riyadh với cảm giác lẫn lộn.

Trình bày của cậu đã gây ấn tượng, nhưng chưa có kết quả rõ ràng.

Al Saif là hy vọng lớn nhất để cứu AstroViet, nhưng sự chậm trễ có thể khiến công ty tiếp tục chìm trong khủng hoảng tài chính.

Trong lòng Nam, hình ảnh Rajwa Al Hussein – đẹp, đoan trang, nhưng lạnh lùng – để lại một ấn tượng khó quên, dù cậu biết cô không có chút hứng thú với mình.

Ngọn lửa cấm đoán với Tze Lui và Jetsun Pema vẫn âm ỉ, nhưng giờ đây, Nam phải tập trung vào giấc mơ đưa con người vào vũ trụ, và Al Saif có thể là chìa khóa để biến giấc mơ đó thành hiện thực.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 16: Jordan


Thành phố Hồ Chí Minh, tháng 9 năm 2025.

Sau nhiều tuần xem xét, hội đồng quản trị quyết định không đầu tư vào AstroViet, viện dẫn rủi ro tài chính và sự cạnh tranh trong ngành công nghệ không gian.

Quyết định này như một cú đấm vào Nam và AstroViet, khi dòng tiền của công ty vẫn cạn kiệt, Bhutan tiếp tục chậm thanh toán, và các nhà đầu tư tại Việt Nam và Singapore ngày càng mất kiên nhẫn.

Nam, 25 tuổi, rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ, nhưng một tia hy vọng bất ngờ xuất hiện khi Thái tử Hussein bin Abdullah của Jordan liên lạc trực tiếp.

Hussein, ấn tượng với tầm nhìn của Nam tại buổi họp ở Riyadh, gửi lời mời cá nhân: "Jordan đang tìm cách hiện đại hóa cơ sở hạ tầng viễn thông, đặc biệt ở các vùng sa mạc.

Tôi tin AstroViet có thể là đối tác lý tưởng.

Hãy đến Amman để thảo luận thêm."

Nam nắm lấy cơ hội này, chuẩn bị một bản đề xuất chi tiết, và bay đến Jordan, mang theo hy vọng cứu vãn AstroViet.

Tại sân bay quốc tế Queen Alia, Nam được đón bởi một đoàn xe hoàng gia.

Rajwa Al Hussein, thành viên gia đình Al Saif và phu nhân của Thái tử Hussein, chịu trách nhiệm chính trong việc tiếp đón Nam.

Cô xuất hiện trong một chiếc váy dài tay màu be thêu hoa văn tinh tế, kết hợp với khăn choàng lụa trắng, toát lên vẻ đẹp thanh thoát và sự đoan trang.

Khi bắt tay Nam, cô mỉm cười lịch sự nhưng vẫn giữ khoảng cách: "Chào anh, anh Nam.

Chào mừng đến Jordan.

Tôi sẽ đảm bảo chuyến thăm của anh thoải mái."

Nam, dù vẫn bị cuốn hút bởi vẻ đẹp và khí chất của Rajwa, nhận ra ánh mắt lạnh lùng của cô, như thể cô chỉ làm nhiệm vụ chứ không thực sự quan tâm.

Rajwa dẫn Nam đến cung điện Al-Husseini ở Amman, nơi hoàng gia Jordan tổ chức các cuộc họp và sự kiện quan trọng.

Trong suốt hành trình, cô giữ thái độ chuyên nghiệp, giải thích về văn hóa Jordan và các dự án phát triển của đất nước, nhưng giọng điệu của cô không mang chút ấm áp.

Tuy nhiên, một vài khoảnh khắc gần gũi bất ngờ xuất hiện.

Khi xe đi qua một con đường gồ ghề, Rajwa vô tình chạm tay vào tay Nam để giữ thăng bằng, và cái chạm kéo dài hơn cần thiết.

Cô nhanh chóng rút tay về, ánh mắt thoáng bối rối: "Xin lỗi, đường ở đây không tốt lắm."

Nam mỉm cười, cố làm nhẹ không khí: "Không sao, tôi thích những chuyến đi gập ghềnh."

Rajwa không đáp, nhưng khóe môi cô khẽ cong lên.

Tại cung điện, Nam được sắp xếp nghỉ ngơi trước khi tham gia bữa tối với hoàng gia Jordan.

Buổi tối, cậu bước vào phòng tiệc được trang trí lộng lẫy, với bàn dài phủ khăn lụa và những ngọn nến lung linh.

Vua Abdullah II, một nhà lãnh đạo dày dạn với phong thái uy nghiêm, chào đón Nam nồng hậu: "Chúng tôi nghe nhiều về AstroViet.

Jordan rất muốn hợp tác với những người tiên phong như anh."

Thái tử Hussein, trong bộ vest xanh đậm, vỗ vai Nam: "Tôi đã nói với cha về tầm nhìn của cậu.

Hãy kể cho chúng tôi nghe thêm."

Rajwa, ngồi đối diện Nam trong chiếc váy màu xanh ngọc thêu vàng, im lặng quan sát, ánh mắt cô vẫn khó đoán.

Trong bữa tối, Nam trình bày về AstroViet với đam mê không đổi.

Cậu kể về hành trình đưa internet đến các vùng sâu vùng xa ở Đông Nam Á và Bhutan, nhấn mạnh thành công của hai mươi vệ tinh CubeSat tại Bhutan, dù dự án gặp khó khăn tài chính do chậm thanh toán.

Cậu đề xuất một kế hoạch cụ thể cho Jordan: triển khai mười vệ tinh CubeSat để kết nối các cộng đồng sa mạc ở Wadi Rum và Ma'an, với chi phí ban đầu khoảng 20 triệu USD.

"Jordan có thể trở thành trung tâm công nghệ không gian của Trung Đông," Nam nói, ánh mắt sáng rực.

"AstroViet không chỉ cung cấp internet, mà còn đặt nền móng cho các sứ mệnh không gian tương lai, như đưa người Jordan vào quỹ đạo thấp."

Vua Abdullah II gật đầu, đặt câu hỏi về tính bền vững: "Làm thế nào để đảm bảo công nghệ của anh không gây tác động tiêu cực đến môi trường sa mạc của chúng tôi?"

Nam trả lời tự tin, giải thích rằng các vệ tinh CubeSat sử dụng năng lượng tái tạo và không yêu cầu cơ sở hạ tầng mặt đất phức tạp.

Thái tử Hussein tỏ ra hào hứng, đề xuất một liên doanh giữa AstroViet và các công ty công nghệ Jordan: "Chúng tôi có thể cùng phát triển công nghệ, tạo việc làm cho người dân địa phương."

Nam đồng ý, nhấn mạnh rằng AstroViet sẵn sàng chuyển giao kiến thức kỹ thuật.

Rajwa, dù không tham gia nhiều vào cuộc trò chuyện, bất ngờ lên tiếng: "Anh Nam, anh nói về việc đưa người vào vũ trụ.

Nhưng làm thế nào để một công ty nhỏ như AstroViet cạnh tranh với SpaceX hay Blue Origin?"

Câu hỏi sắc sảo khiến Nam bất ngờ, nhưng cậu mỉm cười: "Chúng tôi không cạnh tranh trực tiếp, thưa phu nhân.

AstroViet tập trung vào các thị trường đang phát triển, nơi SpaceX không để mắt tới.

Từng bước nhỏ hôm nay sẽ dẫn chúng tôi đến những bước nhảy vọt."

Rajwa gật đầu, ánh mắt cô thoáng chút ấn tượng, nhưng vẫn giữ vẻ lạnh lùng.

Trong bữa tối, một khoảnh khắc gần gũi khác xảy ra.

Khi Rajwa đưa đĩa trái cây cho Nam, ngón tay cô vô tình chạm vào tay cậu, và lần này cô không rút tay ngay.

"Anh nên thử quả chà là Jordan," cô nói, giọng nhẹ nhưng mang một tia ấm áp hiếm hoi.

Nam nhìn vào mắt cô, cảm nhận được một sự kết nối thoáng qua: "Cảm ơn, tôi sẽ nhớ hương vị này."

Rajwa nhanh chóng quay đi, nhưng Nam nhận ra cô không hoàn toàn vô cảm như cậu nghĩ.

Bữa tối kết thúc với không khí lạc quan, nhưng chưa có cam kết cụ thể.

Vua Abdullah II và Thái tử Hussein hứa sẽ xem xét đề xuất của Nam, yêu cầu thêm dữ liệu về chi phí và thời gian triển khai.

Rajwa, trước khi rời đi, bắt tay Nam, ánh mắt cô dừng lại trên cậu lâu hơn bình thường: "Chúc anh may mắn, anh Nam.

Jordan không dễ thuyết phục, nhưng anh có vẻ không bỏ cuộc."

Nam mỉm cười: "Tôi chưa bao giờ bỏ cuộc, thưa phu nhân."

Nam rời cung điện với cảm giác lẫn lộn.

Cuộc gặp với hoàng gia Jordan mở ra triển vọng hợp tác đầy hứa hẹn, nhưng sự xa cách của Rajwa Al Hussein – dù điểm xuyết bởi những khoảnh khắc gần gũi – khiến cậu tò mò.

AstroViet vẫn đứng trước nguy cơ tài chính, và Nam biết rằng chuyến đi này là cơ hội cuối cùng để cứu công ty.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 17: Vương triều Abdullah


Tháng 10 năm 2026.

Nam đáp chuyến bay đến Amman, thủ đô của Jordan để tiếp tục đàm phán với hoàng gia Jordan về dự án hợp tác với AstroViet.

Sau bữa tối tại cung điện Al-Hussein lần trước, Thái tử Hussein bin Abdullah và Vua Abdullah II bày tỏ sự quan tâm đến kế hoạch triển khai mười vệ tinh CubeSat để kết nối các vùng sa mạc ở Wadi Rum và Ma'an.

Tuy nhiên, họ vẫn đắn đo, không chỉ vì tài chính và rủi ro địa chính trị, mà còn do sự cạnh tranh từ nhiều nhà cung cấp khác.

Các công ty công nghệ từ châu Âu và Trung Đông, với nguồn lực tài chính mạnh hơn AstroViet, cũng đang tiếp cận Jordan với những đề xuất tương tự.

Nam, 25 tuổi, cảm nhận được áp lực ngày càng lớn, nhưng cậu quyết tâm không bỏ cuộc, đặc biệt khi AstroViet vẫn chật vật với khủng hoảng tài chính do Bhutan chậm thanh toán.

Thái tử Hussein đề nghị Nam ở lại thêm một tuần để làm việc trực tiếp với đội ngũ cố vấn kinh tế của hoàng gia, do Rajwa Al Hussein dẫn đầu.

Rajwa, với vai trò thành viên gia đình Al Saif và phu nhân của Thái tử, không chỉ có kiến thức sâu về công nghệ mà còn có ảnh hưởng lớn trong các quyết định chiến lược.

Dù ban đầu cô giữ thái độ lạnh lùng với Nam, những khoảnh khắc gần gũi gần đây cho thấy cô đang dần mở lòng, dù vẫn giữ sự đoan trang và thận trọng.

Nam được sắp xếp ở tại một biệt thự hoàng gia ở ngoại ô Amman, nơi có tầm nhìn ra những ngọn đồi cát vàng.

Rajwa gặp cậu hàng ngày tại văn phòng cung điện, nơi họ cùng các cố vấn xem xét chi tiết đề xuất của AstroViet so với các đối thủ cạnh tranh.

Trong một buổi họp, Rajwa, trong bộ đồ công sở gồm áo blazer màu xám đậm ôm sát và quần tây ống suông, toát lên vẻ chuyên nghiệp và quyền lực.

Chiếc áo sơ mi lụa trắng bên trong làm nổi bật đường cong cơ thể, và mái tóc cô được buộc cao gọn gàng.

Cô đặt câu hỏi sắc sảo: "Anh Nam, các công ty như EuroSpace và DesertLink đưa ra chi phí thấp hơn 15% so với AstroViet.

Làm sao anh thuyết phục chúng tôi chọn một công ty đang gặp khó khăn tài chính?"

Nam đáp, ánh mắt kiên định: "Thưa phu nhân, AstroViet không chỉ cung cấp vệ tinh, mà còn mang đến kinh nghiệm thực tế từ Bhutan, nơi chúng tôi đã kết nối các vùng núi hiểm trở.

Chúng tôi ưu tiên sự bền vững và chuyển giao công nghệ, điều mà các đối thủ lớn thường bỏ qua."

Rajwa gật đầu, ánh mắt cô bớt lạnh lùng, như thể đang cân nhắc lời cậu một cách nghiêm túc.

Những khoảnh khắc thân mật bắt đầu xuất hiện rõ rệt hơn.

Trong một buổi làm việc muộn tại thư viện cung điện, khi các cố vấn đã rời đi, Nam và Rajwa ở lại để hoàn thiện báo cáo so sánh các nhà cung cấp.

Không gian yên tĩnh, chỉ có ánh đèn vàng ấm áp và tiếng lật giấy.

Khi Nam đưa cho Rajwa một tài liệu, ngón tay họ chạm nhau, và lần này, cô nắm nhẹ tay cậu trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

"Anh thật sự tin vào dự án này, phải không?" cô hỏi, giọng mềm mại hơn thường lệ.

Nam mỉm cười: "Tôi tin, vì tôi đã thấy nó thay đổi cuộc sống.

Và tôi nghĩ cô cũng thấy được điều đó."

Rajwa nhìn cậu, ánh mắt ấm áp hơn, khóe môi cong lên: "Có lẽ anh đúng.

Nhưng anh phải chứng minh Jordan không chọn sai người."

Họ im lặng, ánh mắt giao nhau, tạo nên một sự căng thẳng ngọt ngào.

Một khoảnh khắc khác xảy ra khi Rajwa mời Nam tham gia một chuyến khảo sát thực địa tại Wadi Rum, nơi AstroViet có thể triển khai vệ tinh.

Họ đi cùng một đoàn xe, nhưng trong lúc dừng chân giữa sa mạc để ngắm hoàng hôn, Rajwa và Nam tách khỏi nhóm.

Cô đứng trên một tảng đá, váy lụa trắng bay nhẹ trong gió, ánh nắng vàng rực chiếu lên gương mặt cô.

"Sa mạc này là trái tim của Jordan," cô nói, quay sang Nam.

Khi cô bước xuống, Nam đỡ tay cô, và cái nắm tay kéo dài, ngón tay cô đan nhẹ vào tay cậu.

"Cẩn thận, Rajwa," cậu nói, lần đầu gọi tên cô mà không thêm danh xưng.

Cô nhìn cậu, ánh mắt thoáng ngạc nhiên nhưng không phản đối: "Anh bắt đầu quen với sa mạc rồi đấy, Nam."

Họ đứng gần nhau, hơi thở hòa quyện trong không khí sa mạc, nhưng cô khẽ bước lùi, giữ khoảng cách, dù nụ cười của cô dịu dàng hơn bao giờ hết.

Cuối tuần, Nam được mời tham gia một bữa tối thân mật khác với hoàng gia Jordan tại cung điện Zahran.

Không gian ấm cúng, với bàn tròn nhỏ và các món ăn truyền thống như mansaf và mezze.

Vua Abdullah II, trong bộ vest giản dị, hỏi Nam về khả năng cạnh tranh: "Cậu nói AstroViet có lợi thế về kinh nghiệm, nhưng EuroSpace có ngân sách lớn hơn.

Làm sao cậu đảm bảo hiệu quả chi phí?"

Nam trả lời đầy nhiệt huyết: "Bệ hạ, AstroViet tối ưu hóa chi phí bằng cách sử dụng vệ tinh CubeSat nhỏ gọn và năng lượng tái tạo.

Chúng tôi cũng cam kết đào tạo kỹ sư Jordan, giúp đất nước tự chủ công nghệ trong tương lai."

Thái tử Hussein gật đầu, hào hứng: "Tôi thích ý tưởng đào tạo nhân lực.

Nếu hợp tác, chúng tôi muốn AstroViet mở một trung tâm nghiên cứu tại Amman."

Nam đồng ý, nhấn mạnh rằng AstroViet sẵn sàng hợp tác với các trường đại học Jordan.

Rajwa, trong chiếc váy màu tím đậm bó sát, lên tiếng: "Anh Nam, anh nói nhiều về tương lai, nhưng nếu AstroViet không vượt qua khủng hoảng tài chính hiện tại, Jordan sẽ mạo hiểm.

Anh có kế hoạch dự phòng không?"

Câu hỏi sắc bén, nhưng giọng cô mang chút quan tâm.

Nam đáp: "Chúng tôi đang đàm phán với các quỹ đầu tư Singapore.

Nếu Jordan hợp tác, tôi tin AstroViet sẽ ổn định."

Rajwa gật đầu, ánh mắt cô ánh lên một tia ngưỡng mộ.

Trong bữa tối, khi Rajwa rót trà cho Nam, ngón tay cô cố ý lướt nhẹ trên mu bàn tay cậu, để lại cảm giác ấm áp.

"Trà Jordan có thể giúp anh thư giãn," cô nói, giọng nhẹ nhưng mang một tia gợi ý.

Nam nhìn vào mắt cô, tim đập nhanh: "Tôi đang học cách yêu thích mọi thứ ở Jordan, kể cả trà... và người rót trà."

Rajwa mỉm cười, ánh mắt cô lần đầu tiên thực sự ấm áp, dù vẫn giữ vẻ đoan trang.

Bữa tối kết thúc với không khí tích cực, nhưng hoàng gia Jordan vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng.

Thái tử Hussein hứa sẽ tổ chức một buổi họp với các đối tác công nghệ địa phương để so sánh AstroViet với các nhà cung cấp khác, trong khi Vua Abdullah II khuyến khích: "Cứ kiên nhẫn, Nam.

Jordan đánh giá cao tầm nhìn của cậu."

Rajwa, khi tiễn Nam ra cửa, bắt tay cậu, ngón tay cô siết nhẹ: "Đừng để chúng tôi chờ quá lâu, anh Nam.

Jordan cần những người giữ lời."

Nam nhìn vào mắt cô, cảm nhận một sự kết nối đang lớn dần: "Tôi sẽ không làm cô thất vọng, Rajwa."

Nam trở về biệt thự, tâm trí rối bời.

Sự cạnh tranh khốc liệt và sự do dự của Jordan khiến cậu lo lắng, nhưng sự mở lòng của Rajwa Al Hussein – dù chậm rãi – làm trái tim cậu xao động.

Cậu biết cô là người khó chinh phục, và vị trí của cô trong gia đình Al Saif và hoàng gia Jordan khiến mọi thứ phức tạp hơn.

Ngọn lửa cấm đoán với Tze Lui và Jetsun Pema vẫn âm ỉ, nhưng giờ đây, Rajwa là một ngọn gió mới, và Nam không chắc mình có thể giữ lý trí khi đối diện với cô.
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 18: Rajwa Al Hussein


Sau nhiều tuần đàm phán, hoàng gia Jordan dần ngả về phía một nhà cung cấp khác – EuroSpace, công ty công nghệ châu Âu với ngân sách lớn và lời hứa chi phí thấp hơn AstroViet.

Trong một buổi họp tại cung điện Al-Husseini, không gian phòng họp sang trọng với những bức tranh tường khắc họa lịch sử Jordan và bàn gỗ dài phủ khăn lụa.

Thái tử Hussein bin Abdullah, trong bộ vest xanh đậm, dẫn đầu cuộc thảo luận, bày tỏ sự đánh giá cao đối với tầm nhìn của AstroViet nhưng nhấn mạnh mối lo ngại về tài chính.

"Nam, chúng tôi rất ấn tượng với công việc của cậu ở Bhutan, nhưng EuroSpace đưa ra mức giá thấp hơn 15% và có hồ sơ tài chính ổn định hơn," Hussein nói, ánh mắt chân thành nhưng cương quyết.

Vua Abdullah II, ngồi ở đầu bàn, trong bộ vest xám lịch lãm, bổ sung: "Jordan cần một đối tác đáng tin cậy.

AstroViet có tiềm năng, nhưng chúng tôi phải cân nhắc rủi ro."

Các cố vấn kinh tế, với biểu đồ và báo cáo trước mặt, trình bày dữ liệu so sánh, chỉ ra rằng EuroSpace đã triển khai thành công các dự án ở Bắc Phi, trong khi AstroViet đang chật vật với dòng tiền do Bhutan chậm thanh toán.

Nam, trong bộ vest đen, cố giữ bình tĩnh, lập luận rằng AstroViet mang lại giá trị lâu dài qua chuyển giao công nghệ và sự bền vững, nhưng cảm nhận được sự nghiêng về phía đối thủ.

Nam trở về biệt thự hoàng gia ở ngoại ô Amman, tâm trí nặng trĩu.

Cậu biết nếu Jordan từ chối hợp tác, AstroViet có thể phải thu hẹp quy mô hoặc thậm chí phá sản.

Trong lúc tuyệt vọng, Rajwa Al Hussein bất ngờ liên lạc, mời cậu đến một ngôi nhà riêng biệt trong khuôn viên cung điện Zahran để "thảo luận riêng".

Rajwa, với vai trò thành viên gia đình Al Saif và phu nhân của Thái tử, đã dần mở lòng với Nam qua những khoảnh khắc thân mật gần đây, nhưng lời mời này mang một cảm giác bí ẩn khiến trái tim Nam đập nhanh.

Khi Nam đến, ngôi nhà nhỏ được thắp sáng bởi ánh nến lung linh, mùi hương oải hương thoang thoảng hòa quyện với tiếng nhạc oud trầm bổng phát ra từ loa.

Rajwa xuất hiện trong một chiếc váy dài tay màu đen, kín đáo nhưng gợi tình, với chất lụa mỏng ôm sát cơ thể, khoét nhẹ ở cổ để lộ xương quai xanh tinh tế và đường cong bầu ngực căng tròn.

Chiếc váy xẻ tà nhẹ ở đùi, để lộ đôi chân thon dài mỗi khi cô di chuyển.

Cô rót hai ly rượu vang, ánh mắt sâu thẳm nhìn Nam: "Anh trông lo lắng, Nam.

Tôi biết Jordan đang khiến anh khó xử."

Nam thở dài, chia sẻ nỗi thất vọng: "Tôi đã cố hết sức, Rajwa.

EuroSpace có vẻ đã thắng.

AstroViet không còn nhiều thời gian."

Rajwa bước đến gần, đặt tay lên vai cậu, ngón tay lướt nhẹ trên áo sơ mi.

"Tôi có thể thuyết phục hoàng gia chọn AstroViet," cô thì thầm, giọng trầm và gợi cảm.

"Tôi có ảnh hưởng với Hussein và hội đồng.

Nhưng tôi muốn anh đồng ý với một điều kiện."

Nam nhìn vào mắt cô, tim đập mạnh: "Điều kiện gì, Rajwa?"

Cô mỉm cười, ánh mắt cháy bỏng: "Làm nhân tình của tôi, Nam.

Ở lại bên tôi, và tôi sẽ đảm bảo AstroViet có hợp đồng với Jordan."

Nam sững sờ, lý trí đấu tranh với dục vọng.

Rajwa là phu nhân của Thái tử, một người phụ nữ không thể chạm tới, nhưng sự gợi cảm và quyền lực của cô khiến cậu không thể kháng cự.

"Rajwa...

điều này quá nguy hiểm," cậu nói, giọng khàn.

Cô tiến sát hơn, môi cô cách môi cậu chỉ vài phân: "Cuộc sống là rủi ro, Nam.

Anh muốn cứu AstroViet, và tôi muốn anh.

Hãy để cả hai chúng ta có điều mình muốn."

Không chờ cậu trả lời, cô hôn cậu, một nụ hôn sâu, nóng bỏng, lưỡi cô quấn lấy lưỡi cậu, làm tan chảy mọi lý trí.

Không khí trở nên ám muội, ánh nến lập lòe chiếu lên cơ thể họ, tạo nên những bóng mờ gợi tình trên tường.

Rajwa kéo Nam ngã xuống tấm thảm lông dày trước lò sưởi, cởi váy để lộ thân hình trần trụi, cặp vú căng mọng lấp lánh mồ hôi, lồn cô ướt át dưới ánh sáng vàng.

Nam hôn ngực cô, mút mạnh đầu vú hồng hào, khiến cô rên rỉ: "Nam... bóp vú tôi mạnh hơn... làm lồn tôi ướt sũng vì anh!"

Cậu lướt xuống, lưỡi cậu liếm lồn cô, xoáy sâu vào âm đạo cô, mút mạnh khiến cô cong người, hét lên: "Ôi, Nam... lưỡi anh làm tôi phát điên... hút lồn tôi cho đến khi tôi ra!"

Cô đẩy Nam đứng dậy, dựa lưng vào bức tường đá mát lạnh, một chân gác lên vai cậu, lồn cô mở rộng mời gọi.

"Đụ tôi, Nam... nhét con cặc cứng của anh vào lồn tôi, xâm chiếm tôi!" cô ra lệnh, ánh mắt dâm đãng.

Nam đẩy vào, dương vật cậu trượt vào lồn cô, sâu và mạnh, cảm nhận sự co bóp nóng bỏng.

"Rajwa... lồn cô quá ngon... tôi muốn đụ cô đến khi cô gào thét!" cậu gầm nhẹ, tay siết eo cô, đẩy nhanh theo nhịp rên của cô.

Cô hét lên: "Mạnh hơn, Nam...

đâm sâu vào lồn tôi... tôi muốn cặc anh phá nát tôi!"

Tiếng da thịt va chạm, tiếng rên dốc, và tiếng thở hổn hển hòa thành một bản giao hưởng cuồng nhiệt, át cả tiếng nhạc oud.

Họ chuyển tư thế, Rajwa quỳ trên ghế bọc nhung, hông cong lên, lồn cô lấp lánh nước.

Nam đứng phía sau, tay bóp cặp vú cô, đẩy dương vật vào, mỗi nhịp mạnh mẽ khiến ghế kêu cót két.

"Tôi muốn anh đụ lồn tôi đến khi tôi cầu xin, Nam!" cô rên rỉ, giọng dâm đãng.

Nam đẩy mạnh hơn, dương vật cậu chạm sâu vào âm đạo cô, khiến cô hét to: "Cặc anh quá bự... tôi sướng quá!"

Tiếng rên của cô hòa lẫn với tiếng lò sưởi tí tách, không khí ngập mùi dục vọng và mồ hôi.

Họ kết thúc với Rajwa nằm ngửa trên bàn gỗ, chân dang rộng, cặp vú nảy lên theo mỗi nhịp đẩy.

"Đụ tôi mạnh hơn, Nam... làm tôi ngập trong tinh của anh!" cô hét, móng tay cào lên cánh tay cậu.

Nam đẩy sâu, mỗi nhịp đều cuồng nhiệt, dương vật cậu lấp đầy âm đạo cô.

"Rajwa... lồn cô là thiên đường!" cậu gầm nhẹ, mồ hôi nhỏ xuống ngực cô.

Rajwa lên đỉnh, âm đạo siết chặt chim cậu, cơ thể cô run rẩy dữ dội, miệng há ra trong tiếng hét khoái lạc: "Nam... tôi ra rồi... cặc anh làm tôi chết mất!"

Cơn khoái lạc cuốn lấy cô, đôi mắt nhắm chặt, cơ thể cong lên trong sự sung sướng tột độ.

Nam phóng thích vào trong cô, từng đợt nóng bỏng tràn ngập âm đạo cô, khiến cậu gầm lên, chìm vào cơn sóng khoái cảm mãnh liệt, cơ thể rung lên vì sung sướng.

Họ ngã xuống giường, thở hổn hển, cơ thể dính chặt, mồ hôi lấp lánh dưới ánh nến.

Rajwa kéo chăn lụa phủ lên cả hai, nằm sát bên Nam, đầu cô gối lên ngực cậu.

Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng thở nhẹ và tiếng nhạc oud xa xa.

Rajwa bắt đầu tâm sự, giọng cô mềm mại, khác hẳn vẻ đoan trang thường ngày: "Làm dâu hoàng gia không dễ, Nam.

Tôi yêu Hussein, nhưng cuộc sống này đầy áp lực.

Mọi bước đi của tôi đều bị soi xét, mọi quyết định đều phải cân nhắc vì danh tiếng gia đình."

Cô ngừng lại, ngón tay vẽ những vòng tròn trên ngực cậu.

"Nhưng khi ở bên anh... tôi cảm thấy tự do, như thể tôi có thể là chính mình, dù chỉ trong khoảnh khắc."

Nam nhìn cô, tim đập mạnh.

"Rajwa... tôi không ngờ cô lại cảm thấy như vậy," cậu nói, vuốt nhẹ tóc cô.

Cô ngẩng lên, ánh mắt chân thành: "Tôi thích anh, Nam.

Không chỉ vì anh là người tham vọng, mà vì anh khiến tôi cảm thấy sống động.

Tôi muốn anh ở lại, không chỉ vì AstroViet, mà vì tôi."

Cô hôn nhẹ môi cậu, một nụ hôn dịu dàng nhưng đầy cảm xúc.

"Tôi sẽ thuyết phục hoàng gia chọn AstroViet.

Nhưng anh phải giữ lời, ở lại với tôi."

Nam hôn lên trán cô, giọng khàn: "Tôi đồng ý, Rajwa.

Vì cô và vì AstroViet."
 
Dục Vọng Và Vinh Quang
Chương 19: Nhân tình


Nam và Rajwa Al Hussein bắt đầu một mối quan hệ lén lút, đầy đam mê nhưng cũng nguy hiểm.

Sau lời hứa của Rajwa, cô đã dùng ảnh hưởng của mình để thuyết phục hoàng gia Jordan chọn AstroViet thay vì EuroSpace.

Trong một buổi họp cuối cùng tại cung điện Al-Husseini, Thái tử Hussein bin Abdullah thông báo quyết định: "Nam, chúng tôi tin vào tầm nhìn của AstroViet.

Jordan sẽ hợp tác với cậu để triển khai mười vệ tinh CubeSat tại Wadi Rum và Ma'an, với hợp đồng trị giá 20 triệu USD."

Hơn thế, Hussein và Rajwa, với tư cách cá nhân, quyết định rót 10 triệu USD từ quỹ đầu tư riêng của họ vào AstroViet, một động thái bất ngờ giúp công ty thoát khỏi bờ vực phá sản.

Nam, 25 tuổi, cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng trái tim cậu rối bời vì mối quan hệ cấm đoán với Rajwa, phu nhân của Thái tử.

Với khoản đầu tư mới, AstroViet ổn định tài chính, trả được các khoản nợ ngắn hạn và tiếp tục kế hoạch mở rộng sang Nigeria và Peru.

Nam trở thành tâm điểm chú ý của giới công nghệ châu Á, nhưng cậu biết thành công này có cái giá: một bí mật nguy hiểm với Rajwa.

Họ hẹn hò lén lút, sắp xếp những cuộc gặp kín đáo để tránh ánh mắt tò mò.

Một lần, họ gặp nhau tại một khách sạn boutique ở trung tâm Amman, đặt phòng dưới tên giả.

Trong căn phòng ánh sáng mờ ảo, Rajwa mặc một chiếc váy lụa mỏng, ôm sát cơ thể, và họ quấn lấy nhau trên ghế sofa.

Cô thì thầm rằng cô cảm thấy sống động hơn khi ở bên Nam, và họ làm tình cuồng nhiệt, tiếng rên của cô vang lên giữa tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng.

Một lần khác, họ trốn đến một biệt thự nhỏ ở Biển Chết, nơi họ tắm trong hồ nước nóng riêng, ánh trăng chiếu lên cơ thể trần trụi của họ.

Rajwa nắm tay Nam, kể về áp lực làm dâu hoàng gia và ước mơ được tự do, trước khi kéo cậu vào một nụ hôn sâu, dẫn đến một đêm đam mê trên giường lụa.

Lần thứ ba, họ gặp nhau tại một căn hộ bí mật ở ngoại ô Amman, nơi Rajwa nấu một bữa tối đơn giản với món mansaf.

Sau bữa ăn, họ ngã xuống thảm trước lò sưởi, Rajwa cởi áo Nam, thì thầm rằng cô nghiện cảm giác được ở bên cậu.

Những khoảnh khắc này, dù ngắn ngủi, khiến Nam chìm sâu hơn vào ngọn lửa cấm đoán, dù cậu luôn lo sợ bị phát hiện.

Nam được mời tham gia một tiệc đứng long trọng tại cung điện Zahran để chúc mừng hợp đồng với AstroViet.

Sảnh chính được trang trí rực rỡ với đèn chùm pha lê, bàn dài phủ đầy món ăn truyền thống như mansaf, kunafa, và mezze, cùng rượu vang và nước ép lựu.

Hàng chục quan khách, từ quan chức Jordan, nhà đầu tư quốc tế, đến đại diện các công ty công nghệ, tụ họp trong không khí sôi nổi.

Vua Abdullah II, trong bộ vest xám lịch lãm, đi qua đám đông, bắt tay Nam và khen ngợi: "Cậu đã mang đến cơ hội lớn cho Jordan, Nam.

Chúng tôi kỳ vọng nhiều vào AstroViet."

Thái tử Hussein, trong bộ vest xanh đậm, trò chuyện với Nam về kế hoạch xây dựng trung tâm nghiên cứu tại Amman, ánh mắt anh đầy nhiệt huyết.

Rajwa, nổi bật giữa đám đông, diện một chiếc váy maxi lụa màu xanh sapphire, bó sát cơ thể, với tay áo dài và cổ cao kín đáo.

Chiếc váy xẻ tà nhẹ ở chân, để lộ đôi giày cao gót mỗi khi cô di chuyển, tạo nên vẻ đoan trang nhưng gợi cảm.

Ánh mắt cô, dù lịch sự trước quan khách, liên tục tìm Nam, ẩn chứa một tia gợi tình khiến tim cậu đập nhanh.

Trong tiệc đứng, Rajwa cố ý tạo ra những tiếp xúc da thịt kín đáo.

Khi đứng cạnh Nam tại bàn đồ uống, cô đưa ly nước ép lựu cho cậu, ngón tay cô lướt chậm trên mu bàn tay cậu, để lại cảm giác nóng rực.

"Nước ép lựu Jordan rất ngọt, anh nên thử," cô nói, giọng nhẹ nhưng đầy ý tứ.

Nam mỉm cười, thì thầm: "Tôi nghĩ mọi thứ ở Jordan đều ngọt, đặc biệt là cô, Rajwa."

Khi cô đi ngang qua cậu trong đám đông, vai cô cố ý chạm vào ngực cậu, và cô cúi xuống gần, giả vờ chỉnh khăn choàng, để hơi thở phả vào tai cậu: "Tìm tôi ở phòng đọc sách sau mười phút."

Nam nuốt khan, cố giữ vẻ bình tĩnh trước mặt Thái tử Hussein, người đang giới thiệu cậu với một nhà đầu tư Qatar.

Sau mười phút, Nam lẻn khỏi đám đông, đi theo hành lang hẹp dẫn đến phòng đọc sách nhỏ.

Rajwa đã ở đó, khóa cửa sau lưng cậu.

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ kính màu, tạo nên những mảng sáng mờ ảo trên gương mặt cô.

Cô đẩy Nam dựa vào giá sách, môi cô tìm đến môi cậu trong một nụ hôn sâu, nóng bỏng.

"Tôi không thể chờ thêm, Nam," cô thì thầm, tay cởi nút áo cậu.

Không khí trở nên ám muội, mùi hương nước hoa của Rajwa hòa lẫn với tiếng thở dốc và tiếng vải lụa xê dịch.

Rajwa cởi váy, để lộ thân hình trần trụi, cặp vú căng mọng lấp lánh mồ hôi, lồn cô ướt át dưới ánh trăng.

Nam hôn ngực cô, mút mạnh đầu vú hồng hào, khiến cô rên rỉ: "Nam... mút vú tôi đi... làm lồn tôi ướt đi!"

Cậu quỳ xuống, lưỡi cậu liếm lồn cô, xoáy sâu vào âm đạo cô, mút mạnh khiến cô cong người, hét lên: "Ôi, Nam... lưỡi anh làm tôi sướng quá!"

Tiếng rên của cô vang vọng trong căn phòng, hòa lẫn với tiếng nhạc oud từ sảnh chính.

Cô kéo Nam đứng dậy, quỳ trên thảm lông, hông cong lên, lồn cô lấp lánh nước.

"Đụ tôi, Nam... nhét con cặc bự của anh vào lồn tôi, làm tôi nát ngay sau lưng chồng tôi!" cô ra lệnh, ánh mắt dâm đãng.

Nam quỳ phía sau, tay siết eo cô, đẩy dương vật vào, sâu và mạnh, cảm nhận sự co bóp nóng bỏng.

"Rajwa... lồn cô chặt quá..." cậu thì thầm, tay bóp cặp vú cô, đẩy nhanh theo nhịp rên của cô.

Cô rên rỉ: "Tiếp đi Nam... ah ah...

đừng dừng lại" Tiếng da thịt va chạm, tiếng rên dốc, và tiếng thảm xê dịch tạo nên một bản giao hưởng cuồng nhiệt, át cả tiếng trò chuyện từ xa.

Họ chuyển tư thế, Rajwa đứng, một chân gác lên bàn gỗ cổ, lồn cô mở rộng mời gọi.

Nam đứng trước, đẩy dương vật vào, mỗi nhịp mạnh mẽ khiến bàn kêu cót két.

Nam đẩy sâu, mỗi nhịp đều cuồng nhiệt, dương vật cậu chạm đến điểm sâu nhất trong âm đạo cô.

"Rajwa... lồn cô là của tôi..." cậu gầm nhẹ, mồ hôi nhỏ xuống ngực cô.

Rajwa lên đỉnh, âm đạo siết chặt chim cậu, cơ thể cô run rẩy dữ dội, miệng há ra trong tiếng hét khoái lạc: "Nam... tôi ra rồi... tô isuowsng quá!"

Cơn khoái lạc cuốn lấy cô, đôi mắt nhắm chặt, cơ thể cong lên trong sự sung sướng tột độ.

Nam phóng thích vào trong cô, từng đợt nóng bỏng tràn ngập âm đạo cô, khiến cậu gầm lên, chìm vào cơn sóng khoái cảm mãnh liệt, cơ thể rung lên vì sung sướng.

Họ ngã xuống ghế bọc nhung gần đó, thở hổn hển, cơ thể dính chặt, mồ hôi lấp lánh dưới ánh trăng.

Rajwa vuốt tóc Nam, thì thầm: "Tôi không thể dừng lại."

Nam hôn lên môi cô, giọng khàn: "Tôi cũng không, Rajwa.

Nhưng điều này sẽ giết tôi mất."

Cô mỉm cười, ánh mắt vẫn cháy bỏng: "Vậy hãy để nó đáng giá."

Họ vội mặc lại quần áo, trở lại sảnh chính như chưa có gì xảy ra.

Thái tử Hussein, đang trò chuyện với một quan chức, vẫy tay gọi Nam: "Cậu đi đâu thế?

Tôi muốn giới thiệu cậu với đối tác từ Dubai!"

Nam cười gượng, liếc Rajwa, người đang đứng cạnh chồng với vẻ đoan trang: "Tôi chỉ đi lấy chút không khí, thưa thái tử."

Rajwa gật đầu, ánh mắt cô kín đáo nhưng đầy ý tứ.

Nam rời cung điện, tâm trí rối bời.

Hợp đồng với Jordan và khoản đầu tư từ vợ chồng Thái tử đã cứu AstroViet, nhưng mối quan hệ cấm đoán với Rajwa đẩy cậu vào một con đường đầy rủi ro.

Mỗi khoảnh khắc bên cô là một ngọn lửa không thể dập tắt, nhưng Nam biết rằng, nếu bí mật này lộ ra, không chỉ AstroViet mà cả cuộc đời cậu sẽ sụp đổ.

Hình ảnh Rajwa – đoan trang nhưng đầy đam mê – hòa lẫn với ký ức về Tze Lui và Jetsun Pema, tạo nên một mê cung cảm xúc mà cậu không thể thoát ra.
 
Back
Top Bottom