Khác DỤC VỌNG CỦA NGƯỜI CHINH PHỤC-FULL-- ĐINH MẶC.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Dục Vọng Của Người Chinh Phục-Full-- Đinh Mặc.
Chương 101: Vợ chồng bình thường


5.

Bình thường.

Nếu có thể, tôi mong chúng tôi chỉ như những đôi vợ chồng bình thường khác.

Tuy rằng như vậy sẽ thiếu thốn quyền lực lẫn tiền tài, nhưng chúng tôi sẽ có thể ở cùng nhau thật gần.

Tuy nhiên, đây chỉ là ý nghĩ của riêng tôi, bởi vì tôi biết, nếu anh không phải Nguyên soái, như vậy Cố Triệt cũng sẽ không phải là Cố Triệt.

Sau hai năm kết hôn, một năm mới nữa lại đến.

Hứa Mộ Triều đang nhàm chán vô cùng, quyết định đặt ra mục tiêu đầu năm cho bản thân---

Giống như một người phụ nữ bình thường, yêu một người đàn ông không bình thường.

Tận sâu thẳm trong lòng cô, cô vẫn là một người phụ nữ rất truyền thống.

Cô đã đặt ra cho mình nhiệm vụ đầu tiên, đó là bắt đầu làm quen với việc nấu canh.

Tuy rằng gia cảnh từ nhỏ rất bình thường, nhưng Hứa Mộ Triều vốn được cha mẹ cưng chiều hết mực, cùng lắm chỉ biết làm trứng xào ớt xanh.

Vì thế hôm nay, cô cho đầu bếp nghỉ một ngày, tự nhốt mình trong bếp nghiên cứu thật lâu thật lâu.

Buổi tối Cố Triệt về nhà, không ngờ nhìn thấy vợ yêu vốn luôn lạnh nhạt lại khó nén sự hưng phấn nhiệt tình.

Ánh mắt anh thản nhiên đảo qua bốn mặn một canh đơn sơ trên bàn cơm, áo khoác cũng chưa kịp cởi liền nhanh chóng ngồi xuống.

Cô lập tức đưa chén cơm qua, anh gật đầu, nhận lấy bắt đầu ăn.

Nhìn vẻ mặt luôn bình tĩnh của chồng, cô không nhịn được bèn hỏi: "Ông xã, hương vị ra sao?"

"Ăn rất ngon.

Cám ơn em."

Anh nhìn cô, ánh mắt thật dịu dàng.

Đêm đó, Cố Triệt vốn xưa nay chưa từng bị đau bụng, nhưng một khi đã đau là đau cả đêm.

Tay nghề nấu ăn của Hứa Mộ Triều vẫn chưa thối nát tới mức có độc.

Xét về hương vị, tuyệt đối có thể ăn được hết.

Chỉ là Cố Triệt từ nhỏ đã được đầu bếp hàng đầu của Đế quốc chăm sóc, hệ tiêu hóa đã sớm được hun đúc trở nên quý giá vô cùng.

Mà Hứa Mộ Triều đến từ phương Nam, hôm qua đã hưng trí bừng bừng bỏ thêm rất nhiều bột ớt và hương cây hồi gì đó.

Vốn là loại gia vị chẳng có dinh dưỡng nào, vì thế....

Vẻ mặt cô thất bại, mặt Cố Triệt lại tái xám.

Mãi đến sáng hôm sau, với sắc mặt còn tái nhợt, anh vẫn đi làm.

Lúc gần đi, kéo cô lại hôn: "Hôm nay anh còn muốn ăn đồ ăn em nấu."

Cố Triệt đi rồi, Hứa Mộ Triều khó xử thật lâu.

Được rồi, coi như Cố Triệt có thể nhịn, cô đã từng ăn qua đồ ăn của Cố phủ, cũng cảm thấy thứ bản thân làm chỉ là đồ bỏ đi, thật sự không muốn ăn lại lần hai.

Đầu bếp có liên quan và nhóm tôi tớ cùng cô đứng trong phòng bếp, mắt to trừng mắt nhỏ không biết làm sao.

Cuối cùng, người hầu thân cận nghe tin nên đi đến, cười nhẹ nói bên tai cô.

"Phu nhân, Nhật Bản cổ đại có một loại món ăn rất nổi tiếng, tên là "Nữ thể thịnh"*...."

(*nữ thể thịnh: hay "nhân thể thịnh" là bày thức ăn trên cơ thể lõa lồ của người phụ nữ)

Vẻ mặt cô xấu hổ.

"Để đầu bếp phụ trách làm đồ ăn, hầu gái chia thức ăn, phu nhân phụ trách làm món chính là tốt rồi."

"Anh!"

Cô run rẩy chỉ vào anh ta, "Không thể ngờ anh lại gian ác như vậy."

Anh ta cười nhẹ nhàng khoan khoái: "Quan trọng là phu nhân có muốn làm món ăn này hay không?"

Bởi vì Hứa Mộ Triều da mặt mỏng, việc này chỉ có mỗi người hầu và một hầu gái biết được.

Đến lúc Cố Triệt tan tầm, quay qua quay lại không thấy đồ ăn nóng sốt, cũng không thấy lúm đồng tiên của vợ yêu.

Người hầu tỏ vẻ nghi ngờ: "Nguyên soái, phu nhân nói bưng đồ ăn vào phòng rồi."

Mà khi Cố Triệt đi vào phòng, nhìn thấy tất cả cảnh sắc bên trong, anh đã đứng ngây người gần năm phút đồng hồ.

"Tay nghề nấu ăn của phu nhân...."

Anh bắt đầu kéo dài quá trình dùng cơm, "Độc nhất vô nhị."

Hứa Mộ Triều cuối cùng cũng không chịu nổi kiểu nằm này nữa, sớm đã mặt đỏ tai hồng quẫn bách không chịu nổi.

Cô quát lên: "Đây là ý kiến của ngừoi hầu đấy!"

Anh nhìn cô chằm chằm, trong mắt dâng lên ý cười mỏng manh.

Mà trong nháy mắt cô cũng phục hồi tinh thần.

"Không phải ngừoi hầu...."

Sao cô lại không nghĩ tới sớm?

Cho tới bây giờ người hầu vẫn luôn nghe theo lời anh mà?

Bằng không sao anh ta lại dám to gan đưa ra kiểu đề nghị "dâm đãng" đến thế chứ?

"Anh có đọc trong sách."

Anh nhìn thân thể như ngọc ngà đang nằm trước mắt, "Không nghĩ đến hôm nay lại có cơ hội thực tiễn."

Cuối cùng Hứa Mộ Triều bi phẫn vô cùng----làm gì có ngài Nguyên soái với người hầu nào đâu chứ, căn bản là một cặp anh em có tư tưởng xấu xa, nghĩ cách để lường gạt thiếu phụ ngây thơ mà!

Tuy rằng Hứa Mộ Triều rất có cốt khí, cũng không thể chịu nổi việc Cố Triệt ôm hôn nói: "Bà xã, mai mình làm tiếp đi."

Ăn như thế gần bốn năm ngày, Cố Triệt mới từ bỏ ý định.

Thế nhưng con gái Cố Quân theo trưởng lão Cố thị học tập nổi tiếng giỏi giang trở về nhà, trong buổi cơm chiều lại không thấy cha mẹ đâu, vô cùng kinh ngạc.

Đang muốn xông vào phòng ngủ, lại bị người hầu nhanh tay lẹ mắt ngăn lại.

"Tiểu thư, không được."

Đại tiểu thư mới năm tuổi ngọt ngào ngây thơ "Bọn họ lại "hư ha"*?"

(*Hư ha: khụ, là cái tiếng lúc làm chuyện-mà-ai-cũng-biết-là-chuyện-gì-đó....*đỏ mặt*)

Quan hầu im lặng, "Coi như vậy đi, tiểu thư biết "hư ha" là gì sao?"

"Ừm, "Hư ha" là để sinh em trai nhỏ.

Mà sao lại có mùi thức ăn?"

"Khụ khụ, tiểu thư, tôi mang cô đi nhà ăn dùng cơm."

Mãi đến vài năm sau, sau khi con gái đã đọc nhiều sách vở mới bừng tỉnh, hiểu được bí mật về mùi thức ăn phiêu tán trong căn phòng của ba mẹ lúc nhỏ là gì....

6.

Vĩnh viễn.

Đứa con trai vô cùng có khả năng được sinh ra từ "bữa tiệc trên cơ thể người" nào đó kế thừa khá nhiều tướng mạo thanh tú của mẹ.

Nhưng tính cách lại chẳng giống cha, cũng chẳng giống mẹ nốt.

Khi cậu được hai mươi lăm tuổi đã mang vợ về nhà.

Còn đứa con gái kia lại kẹt ở ngoài chiến trường, nhiều năm cũng không trở về, lại kế thừa trái tim lạnh lẽo cứng cáp của cha mình.

Cố Triệt giao hầu hết quân vụ cho con trai quản lý.

Hiển nhiên người kế thừa này cũng còn chưa thỏa mãn với quân quyền, đối với chính trị, kinh tế cũng đều cảm thấy hứng thú.

Khiến cậu dần dần thu hết mọi quyền lực của cha mình về nắm trong tay.

Thế nhưng đây đã không còn là vấn đề mà vợ chồng Cố Triệt cần lo lắng, con cháu có phúc của con cháu.

Bọn họ đã bước vào tuổi về hưu, muốn có càng nhiều thời gian để làm bạn bên cạnh nhau.

Đợi đến khi con dâu đỏ bừng cả mặt tuyên bố đã mang thai, Cố Khanh đắc ý dương dương tự đắc.

Hứa Mộ Triều túm lấy Cố Triệt bên ngoài tỏ vẻ bình tĩnh, bên trong vốn đã vui mờng muốn chết, bỗng nhiên cảm thấy hơi cô đơn.

Già rồi, thật sự già rồi.

Nhìn khuôn mặt càng ngày càng vững trải của chồng, rốt cục cô cũng không thể không thừa nhận sự thật này.

"Hứa Hứa không già tý nào đâu!"

Con dâu ở dịp tán gẫu nào đó nói, "Muốn nói già, thì ngày tháng năm sinh của con, còn lớn hơn mẹ một tuổi đó!"

Nhưng sự thật khiến người ta quẫn bách này, vẫn không thể làm tiêu tan hoang mang.của Hứa Mộ Triều.

Con dâu nhìn thấu hết mọi việc.

Một ngày kia thừa dịp không có Hứa Mộ Triều ở đó, nơm nớp lo sợ đề nghị vơi cha chồng thoạt nhìn còn rất trẻ tuổi kia: "À....cha à, cha và Hứa Hứa kết hôn nhiều năm như vậy, thời đại kia của chúng con đều lưu hành loại đám cưới vàng, đám cười bạc để làm kỷ niệm.

Đừng nhìn Hứa Hứa không nói, thật ra mẹ rất để ý..."

Cố Triệt không để ý nhìn con dâu một cái, lạnh mặt, bỏ đi.

Đảo mắt qua một tháng, lại tới ngày kỉ niệm kết hôn của hai người.

Hằng năm lúc này, hai người đều là cùng nhau dùng cơm, chậm rãi trải qua đêm dài, ngẫu nhiên Cố Triệt cũng sẽ tặng quà cáp gì đó.

Dù vốn là giàu có nứt vách, nên đồ vật trân quý vô cùng, cũng chỉ giành được nụ cười của cô.

Chỉ là năm nay sau khi cơm nước xong, Cố Triệt lại đưa Hứa Mộ Triều đến một vườn hoa hẻo lánh của Cố phủ.

"Ông xã..."

Cô kinh ngạc thẹn thùng nhìn anh ---- Muốn dã chiến?

Được rồi, tuy rằng rất kích thích...

"Đừng nghĩ lung tung."

Anh lại đoán được ý nghĩ của cô, ánh mắt lướt qua toàn thân cô, "Chỉ có điều ý tưởng của em cũng khá lắm, lúc trở về có thể thử xem sao."

Hứa Mộ Triều không hiểu "Trở về."

Anh mở ra một bên cửa lớn của nhà kho.

Bên trong có một chiếc máy bay chiến đấu màu lam.

Mặt cô lại đỏ ửng: "Trên máy bay hả...."

Lúc này anh không nhịn được cười, gật đầu: "Nếu bà xã đã đề nghị như thế...."

Máy bay chiến đấu bay trên bầu trời cao của đại lục, ánh sáng như ngọc rải rác khắp bầu trời.

Đại lục - nơi mà bọn họ đã từng gửi gắm tất cả nhiệt huyết, chiến đấu và mơ mộng, hóa ra cũng có thể nhỏ bé như thế.

"Anh biết lái máy bay khi nào?"

Cô được anh quấn áo quanh người, ngồi trong lòng anh hỏi nhẹ.

Cố Triệt cảm thấy mỹ mãn bắt đầu mặc từng chiếc quần áo vào cho cô: "Mấy tháng rồi.

Muốn tặng em quà nên mới chuẩn bị."

Cho nên lễ vật kết hôn hai lăm năm, chính là "hư ha" trên không trung ư?

Sau khi mặc được áo sơ mi, cũng không có mặc áo khoác.

Anh lấy từ trong cabin hai bộ quần áo du hành vũ trụ và hai cái nón bảo hộ.

"Bà xã."

Anh ngồi ở vị trí chủ lái, "Cuộc du hành vũ trụ của chúng ta bắt đầu."

Hứa Mộ Triều kinh ngạc ngồi vào cạnh anh "....Vũ trụ?"

"Đây kỹ thuật du hành vũ trụ được trao đổi với người Tháp Nại.

Viện nghiên cứu quân sự đã nghiên cứu chế tạo thành công, bắt đầu sản xuất đại trà."

Xuyên qua mặt nạ bảo hộ, gương mặt anh bình tĩnh, trong mắt cũng sáng chói vô cùng, "Đã thành lập được hai trạm không gian.

Bà xã, đây là thứ anh giữ lại cho các con.

Tương lai của chúng, có lẽ sẽ ở trong vũ trụ."

"Chiến trường chiến trường, anh chỉ biết đánh giặc."

Hứa Mộ Triều kinh ngạc ngắm nhùn bốn phia, lại nhìn về phía anh: "Chúng ta đang đi đâu?"

Tay Cố Triệt nhập vào một tổ số liệu trên menu điều khiển, bàn tay nhấn lên một cái nút màu đỏ bắt mắt ở một vị trí khá hẻo lánh.

"Em muốn đi đâu?"

Tay anh đột nhiên hạ xuống, giọng nói lạnh lùng, giống như đang vạch trần ra một thế giới xa lạ mà con người chưa từng biết đến, "Nhảy!"

Một màu bạc sáng rọi bao vây máy bay chiến đấu, Hứa Mộ Triều nhìn thấy một khoảng biển cả lộng lẫy.

Tập trung nhìn kỹ lại, ánh sáng trong nháy mắt biến mất.

Cảnh sắc trước mắt như vật đổi sao dời, ngân hà quen thuộc dần mông lung biến mất, nơi màn trời trải rộng đầy sao, có ba cái lốc xoáy tinh vân màu nâu đỏ, đẹp đẽ thần bí xuất hiện trong tầm mắt.

Bọn họ đã không còn trong tầng khí quyển của Trái đất, bọn họ cũng không còn trong dải ngân hà, bọn họ đang ở giữa vũ trụ.

"Thật đẹp..."

Hứa Mộ Triều quả thật không thể tin nhìn tất cả mọi thứ xung quanh, "Ông xã, vừa nhảy..."

"Là bước nhảy siêu vận tốc ánh sáng."

Cố Triệt uể oải hiếm có, "Địa điểm hơi lệch một chút.

Vốn là muốn đến một tinh hệ đẹp hơn."

Nhìn thấy vẻ mặt hưng phấn của vợ, anh nói tiếp: "Chỉ có điều nơi này cũng không tệ."

Máy bay chiến đấu màu lam được bóng tối bao phủ, trong bối cảnh nơi vũ trụ này, phảng phất như giữa ngàn vạn năm thời gian, không gian tính bằng năm ánh sáng, chỉ có hai người họ, lẳng lặng ở cạnh nhau, làm bạn suốt quãng đời còn lại.

"Tít Tít Tít----" Một tiếng cảnh báo đột ngột truyền đến, Cố Triệt biến sắc, nhìn về phía rada - cho thấy có một lượng năng lượng không rõ xuất hiện.

"Sao lại vậy?"

Hứa Mộ Triều kinh ngạc, mười ngón tay Cố Triệt nhanh chóng nắm chặt, "Chúng ta lập tức rời khỏi đây, nơi này..."

Lời anh có chưa nói hết.

Một lỗ đen, một lỗ đen sâu thẳm, trống rỗng xuất hiện trong tầm nhìn của họ.

Thoạt nhìn rất xa, thoạt nhìn lại rất gần.

Ngay trong nháy mắt này, tinh vân trước mắt như bị lực lớn vặn vẹo, bị bắt lui, bị đè ép.

Chúng nó biến thành những dải sao hẹp dài, trầm mặc bất đắc dĩ di động về phía lỗ đen, giống như thần tiên đang bị sa vào bữa tiệc của địa ngục.

Hiển nhiên máy bay chiến đấu cũng bị chịu ảnh hưởng, bọn họ bắt đầu chòng chành, kịch liệt lắc lư.

Những tinh quang xung quanh bắt đầu lui về phía sau.

Nhưng Cố Triệt biết với đơn vị được tính là năm ánh sáng, tốc độ này tuyệt đối không hề chậm.

Bọn họ cũng bị hút về phía lỗ đen có thể nuốt được vạn vật kia.

"Nhảy!"

Cố Triệt đã chỉnh xong tọa đột, phát ra mệnh lệnh kiên định!

Song, ánh sáng bạc xung quanh máy bay chiến đấu lóe lên, nhưng lại không thể đưa bọn họ đến không gian khác một lần nữa.

Ánh sáng bạc dần rời bỏ bọn họ!

Tốc độ hơn hẳn cú nhảy siêu quang tốc, bọn họ bị hố đen nuốt chửng.

Trong lúc nguy cơ, Hứa Mộ Triều chợt bừng tỉnh.

Cô cởi mũ giáp, kéo ra trang phục du hành vũ trụ, lấy ra khối khoáng thạch năng lượng để trong lòng

"Trái tim của Minh Hoằng!"

Cô quát, độ ấm và sức mạnh trong cơ thể như đang tiếp được từ khoáng thạch kia: "Cứu chúng tôi!"

Năng lượng khoáng thạch bỗng bắn rọi ánh sáng ra bốn phía!

Không biết qua bao lâu.

Hứa Mộ Triều được Cố Triệt lay tỉnh.

Kinh hãi qua đi, cô đưa mắt chung quanh, lại phát hiện mình đang ở trong tầng khí quyển của Địa Cầu.

Cô hiểu, trái tim của Minh Hoằng đã giúp bọn họ tỏa ra thứ năng lượng mà họ muốn

Cố Triệt ôm cô thật chặt vào lòng, cô vẫn còn sợ hãi: "Lỗ đen thật quá đáng sợ."

"Là anh sơ sẩy."

Anh cau chặt mày, "Nhưng rất kì quái, tọa độ kia trước đây chưa từng xuất hiện lỗ đen"

Hứa Mộ Triều không nói gì.

Cô ngẩng đầu lẳng lặng nhìn tầng khí quyển mông lung.

Cố Triệt nói đúng, chiến trường tương lai, có lẽ là ở vũ trụ.

Cô không nói cho Cố Triệt biết.

Thời điểm trái tim của Minh Hoằng phóng thích ra năng lượng.

Trong nháy mắt đó, cô nhìn thấy vài thứ.

Có lẽ là do trái tim của Minh Hoằng chiếu cho cô thấy.

Cô nhìn thấy trong bóng đêm vô tận, dường như có một nguồn năng lượng đen tối như thủy triều bắt đầu khởi động.

Tại nơi âm u khiến người ta sợ hãi đến hít thở không thông kia, cô nhìn thấy một người đàn ông.

Một gương mặt anh tuấn, lạnh lùng, cương nghị, trầm mặc.

Quần áo anh ta tả tơi, vẻ mặt tiều tụy trôi nổi trong lỗ đen.

Thế nhưng mặc kệ là người, hay là kiểu sinh mệnh nào khác, sao có thể ở trong lỗ đen chứ?

"Đó có lẽ là một lỗ đen ở không gian khác."

Cố Triệt cúp điện thoại, nói với cô: "Không biết tại sao, lại bay tới tọa độ của chúng ta."

"Trôi trong không gian?"

Trong lòng Hứa Mộ Triều không hiểu tại sao lại sợ hãi.

Có lẽ đó là một loại chiếu xạ, khiến hình ảnh của người đàn ông được chiếu vào lỗ đen.

Vậy cuối cùng đó là ai?

Một người cô độc bi thương ngủ say như thế.

"Đang nghĩ gì vậy?"

Cố Triệt yêu thương ôm cô vào lòng.

"Không có gì."

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, "Em cảm thấy bản thân thật hạnh phúc, vì chúng ta sẽ vĩnh viễn không tách rời."

"Đương nhiên chúng ta vĩnh viễn không tách rời."

Anh bình tĩnh nói, "Cho dù chết, tro cốt cũng phải chôn cùng nhau."

______________TOÀN VĂN HOÀN _________________
 
Dục Vọng Của Người Chinh Phục-Full-- Đinh Mặc.
Chương 102: Bút danh: Cua Cong Cớn


"Giống như chưa bao giờ tới thế giới này, cậu vẫn là một thiên sứ thuần khiết, tồn tại vĩnh viễn trên Thiên đường."

***

Tôi đến với "Dục vọng kẻ chinh phục" thông qua nhóm dịch Thành Thời Gian sau khi đã ngất ngây với Mục Huyền trong "Độc quyền chiếm hữu", điên cuồng với Mạnh Tông Hi trong "Kiêu sủng".

Và giờ, tôi háo hức chờ mong một nam chính tuyệt vời khác của Đinh Mặc.

Thế mà sau khi đọc xong, người khiến tôi ám ảnh nhất không phải Cố Triệt, Thẩm Mặc Sơ hay Minh Hoằng mà là Cố Lệ - một nhân vật phụ.

Nhưng đối với tôi, cậu chưa bao giờ là nhân vật phụ, cậu vĩnh viễn là nhân vật chính trong trái tim tôi.

Cố Lệ như một ánh nắng ban mai trong trẻo, dịu dàng chiếu xuống cuộc đời đầy tăm tối và khắc nghiệt.

Cố Lệ xuất hiện lần đầu tiên trong một tình huống đầy đau đớn và khuất nhục - đó là khi cậu đang bị tên cầm thú Đồ Lôi chà đạp và làm nhục.

Từ bỏ địa vị, thân phận cao quý để đi theo lí tưởng của mình, nhưng cái đón cậu phía trước không phải cờ hoa rực rỡ, vinh quang chiến thắng, mà là một đoạn đường đen tối và dơ bẩn.

Cậu rơi vào tay quân địch, trở thành tù binh, bị coi như thú cưng, bị cưỡng hiếp, bị hành hạ, bị tra tấn, bị dẫm đạp lên cả thể xác và tinh thần, tất cả, chỉ bởi vì cậu quá đẹp và thân thể cậu quá yếu đuối, cậu không có sức chiến đấu.

Nỗi đau và sự nhục nhã đã khiến cậu dần trở nên câm lặng, khiến cậu không còn sống, mà chỉ đơn giản là còn tồn tại.

Nhưng tận sâu bên trong vẻ yếu đuối ấy là cả một tâm hồn kiên cường và bất khuất hơn bất cứ kẻ nào.

Trong hoàn cảnh ấy, trong địa ngục dơ bẩn ấy, có mấy ai đủ dũng cảm, đủ nghị lực để mà sống, để không gục ngã, để không buông xuôi, để không xa đọa?

Nhưng cậu đã làm được!

Có lẽ chỉ có hận thù mới đủ sức khiến cậu mạnh mẽ đến thế.

Trong những tháng ngày đen tối nhất cuộc đời ấy, cậu chưa bao giờ quên nơi cậu thuộc về - đế đô thân thương của cậu, quê hương của cậu, chủng tộc của cậu... và hơn hết, anh trai tôn kính của cậu!

Đó chính là đốm lửa le lói chiếu sáng cho cậu, giữ lại chút hy vọng nhỏ nhoi, là chút sức mạnh cuối cùng của cậu.

"Anh ở đế đô có khỏe không?"

"....Anh hai, mùa này, đế đô có giống như trước kia không, cuối thu không khí thoáng đãng, đẹp đẽ mà trang nghiêm"

"Suốt cả cuộc đời tôi không hề phản bội lại chủng tộc của mình."

Đế đô, đế đô...

Đế đô rực rỡ, đế đô yêu thương, đế đô xa vời...

Cậu đã tưởng rằng mình sẽ không bao giờ được trở lại đế đônữa, thân thể cậu đã nhơ bẩn đến mức này, dù có được về, cậu cũng còn mặt mũi nào mà trở về đế đô được nữa?

"Đế đô ơi, trong lòng cậu tự nhủ, xin tha thứ tôi không rửa trôi được sự sỉ nhục này, đế đô."

"Aii. . . . . . tôi còn mặt mũi nào mà trở về đế đô. . . . . ."

"Cô đồng ý cho tôi trở về đế đô?

Cậu muốn trở về đế đô ư?

Không...

Tôi không muốn"

Thế đấy, dù chàng trai của tôi có phải sống trong vũng bùn nhơ nhớp đen tối, xong chưa lúc nào cậu đánh mất sự trong sáng, thanh khiết và kiên cường của mình.

Bất chợt, tôi nhớ đến một câu ca dao của Việt Nam:

"Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn"

Cho đến một ngày, cậu gặp được một người con gái – người đã kéo cậu ra khỏi vũng bùn ấy, đã cứu cậu khỏi địa ngục ấy.

Lần đầu tiên gặp cô, cậu tưởng rằng cô cũng như những con quỷ dữ khác, cậu đã từng muốn giết cô!

Từ khi nào, cậu đã không còn coi cô là kẻ thù nữa nhỉ?

Là khi cô chăm sóc cậu từng miếng cơm, từng ngụm nước uống?

Là khi cô đưa cho cậu đôi giày cũ khi thấy chân cậu trầy xước vì sỏi đá?

Là khi cô bảo vệ cậu khỏi bán lũ thú gớm ghiếc dơ bẩn muốn cưỡng hiếp cậu?

Hay là khi cô hứa sẽ giúp cậu có 1 cuộc sống yên bình suốt quãng đời còn lại?

Tôi cũng không biết nữa, tôi chỉ biết chính cô gái ấy, đã trả lại một thiên sứ tinh khiết như chưa bao giờ bị vấy bẩn lại cho tôi.

Cô là người duy nhất đối xử với cậu bình đẳng.

Là người duy nhất nhìn cậu bằng đôi mắt trong suốt, không hèn mọn, không nhiễm tạp chất.

Là người duy nhất sẵn sàng dùng chính thân mình để bảo vệ cậu.

' Cậu tên là gì?

- Đôi mắt cậu ta đen như bảo thạch trong suốt, sợ sệt nhìn cô.

Lệ.

- Cậu thốt lên một chữ.

Lệ trong từ nào?

Lệ trong nghiêm nghị. . . . . ."

'

Kể từ đó, cô gọi cậu là A Lệ.

Cậu nói tên cậu là Lệ trong nghiêm nghị mà tôi tưởng như là giọt nước mắt đang rơi.

A Lệ, A Lệ, A Lệ...

Tựa như nỉ non, tựa như than khóc...

Tưởng rằng đã ra thoát khỏi địa ngục, nào ngờ cậu lại bị đẩy vào một địa ngục khác.

Cậu phải đối mặt với nguy cơ cả cậu, và người con gái cậu yêu bị cải tạo máy móc – một sinh vật đáng sợ.

Cậu phải đối mặt với kẻ địch mà gần như không có khả năng tổn thương, càng không có khả năng chết.

Trong thế giới ấy, có những kẻ ngây thơ đến cực điểm, nhưng cũng tàn nhẫn đến cực điểm.

Mà một trong những kẻ ấy, có Minh Huy.

Tôi nghĩ, Minh Huy đã yêu Lệ bằng tình yêu của một người máy, bằng tất cả sự ngây thơ của cô.

Thế nhưng, trái tim Lệ đã không còn chỗ giành cho cô nữa rồi.

Vậy đấy, thiên sứ của tôi đã biết yêu rồi!

Vì yêu người con gái đó, cậu hy sinh cả đôi chân mình, chấp nhận để Minh Huy cải tạo chỉ để biết nguyên tắc cơ bản của người máy, biến thành nửa người nửa máy, cũng là để đổi lấy cơ hội sống sót mỏng manh cho cậu và người ấy.

Vì cô gái ấy, cậu không tiếc gì cả!

Chàng trai của tôi kiên cường và kiên định hơn bất cứ ai.

Dù có đau đớn đến mức nào, chỉ cần có hy vọng sống sót, cậu cũng cam tâm tình nguyện.

"Nỗi đau lúc này.......

Không đáng gì cả."

Đêm hôm ấy, nằm trong vòng ôm của cô, cùng nhau đón ánh bình minh, cậu bỗng thấy dù đau mấy cũng đáng.

Rồi sau đó cậu thiếp đi, giấc ngủ trong đau đớn ấy cõ lẽ lại là giấc ngủ bình yên nhất từ trước tới nay của cậu.

Cũng vì người con gái ấy, lần đầu tiên trong đời, cậu từ bỏ lòng trắc ẩn của mình trong áy náy.

Cậu lợi dụng Minh Huy, sau đó tiêu diệt cô ta.

Đáng lẽ ra, cậu không nên lương thiện như vậy, có phải nếu cậu tàn nhẫn hơn một chút, thì sẽ không đau đớn như thế này?

Nghe những câu hỏi lặp đi lặp lại của Minh Huy, nhìn vào đôi mắt mịt mờ vô tội ấy, cậu chỉ có thể tuyệt vọng.

Tuyệt vọng, vì không làm khác được, vì bất đắc dĩ.

Tuyệt vọng, vì phải làm trái với lương tâm mình.

"Cô cũng không làm sai điều gì, là tôi lừa cô, lợi dụng cô.

Dù sao tôi cũng sẽ không sống lâu, nếu muốn giết, thì đến giết tôi.

Nếu cô muốn hận, cứ hận một mình tôi đi."

Cũng may, tất cả những việc cậu làm không vô ích, cuối cùng cậu và người cậu yêu cũng thoát khỏi nguy hiểm.

Thế rồi, cậu nhận ra tình cảm của mình với người con gái ấy.

Đó là khi cậu đau lòng vì tấm lưng trầy xước của cô khi cô liều mình bảo vệ cậu.

Đó là khi cậu hoang mang, lo sợ vì cô mê man bất tỉnh.

Đó là khi cậu cố chấp muốn chăm sóc cô, bảo vệ cô.

"Cô giỏi và mạnh mẽ hơn bất kỳ cô gái nào tôi từng gặp, chưa bao giờ dựa dẫm vào đàn ông.

Nhưng mà hiện tại, cô đang bị thương."

Chàng trai của tôi dù có yếu đuối, nhưng một khi đã yêu, cậu vẫn muốn bảo vệ và chăm sóc người mình yêu như bất kì ai khác.

Cậu cố chấp và kiên định với tình yêu của mình hơn bất kì ai khác.

"Cùng tôi trở về đế đô đi, được không?" ¬– Đó là một lời hẹn ước, một lời thỉnh cầu, lại phảng phất như có chút van xin.

Vậy mà cậu vẫn không chờ được ngày ấy.

Cũng chính lúc ấy, cậu cũng nhận ra rằng, cô không hề yêu cậu.

Có chăng, cũng chỉ là lòng thương hại và tình thân như đối với em trai mà thôi.

Nhưng với cậu, chỉ thế thôi cũng là quá đủ rồi.

Cậu yêu cô bằng một tình yêu cao thượng, cố chấp mà thuần khiết, lại xen chút đớn đau và lo sợ.

Tựa như thiêu thân lao vào lửa, biết vĩnh viễn không quay đầu, thịt nát xương tan, nhưng tuyệt không oán trách, không oán hận!

"Nếu như vì người tôi yêu, tôi sẵn lòng hi sinh tính mạng."

Người cậu yêu, cho dù có mạnh mẽ đến mấy, còn cậu dù có yếu đuối đến mấy, cậu vẫn muốn bảo vệ cô.

"Tôi đi rồi, chẳng lẽ để cô lại một mình?"

Cậu ngây thơ biết chừng nào!

Cô cần cậu bảo vệ hay sao?

Cậu bảo vệ được cô hay sao?

Cậu biết chứ, nhưng cậu vẫn muốn dùng cả tính mạng mình để bảo vệ cô!

"- Vậy hai ta tiếp tục làm bạn, cùng nhau sống sót!

- Được, Mộ Triều, chúng ta cùng nhau sống sót!"

Tựa như một lời hứa hẹn, cậu và cô hứa sẽ cùng nhau sống sót, thế mà đến cuối cùng, cậu lại thất hứa, chỉ còn mình cô.

Đau biết chừng nào!

Trong giây phút khi cùng nhau đưa ra lời tuyên thệ ấy, cô bỗng nhận ra rằng, "Cậu thanh tú tinh khiết tới cực điểm, lại rực rỡ bức người đến cực hạn."

Phải rồi, thiên thần của tôi vẫn cứ luôn tinh khiết như thế, vẫn cứ luôn rực rỡ như thế!

Cho dù chính cậu nghĩ rằng, cậu là "Một gã đàn ông đã sớm mục ruỗng đến tận xương tủy"

Có thể nào như thế!

Lệ của tôi vĩnh viễn trong trẻo nhất, tinh khiết nhất, tựa như tuyết trắng đầu mùa, tựa như sương sớm đầu thu.

Cô nói thù của cậu, sẽ do cô đòi lại.

Trong lòng cậu cũng tự nhủ, tôi cũng sẽ bảo vệ cô.

Sau đó, cậu nhẹ nhàng hôn lên má cô

Đó là lần đầu tiên cậu hôn cô, à không, đúng hơn đó là lần đầu tiên cậu hôn một người con gái.

Mối tình đầu và nụ hôn đầu, trong sáng như thế, dịu dàng như thế, như chính con người cậu vậy.

Thế rồi, thân thế của cậu dần dần hé mở - cậu là em trai Cố nguyên soái – một thân phận cao quý bậc nhất, ấy thế mà cậu lại phải chịu những cay đắng, tủi nhục mà chưa chắc đã có người có thể chịu nổi.

Lạc giữa biển người mênh mông, năm tháng chiến tranh, từ đó sống trong tối tăm, không quay đầu lại được nữa.

Tác giả đã hỏi một câu, mà tôi cũng muốn biết câu trả lời

Một chàng trai nhiệt quyết, vì niềm tin của mình, đã hy sinh bao nhiêu thứ?

Tôi cũng muốn hỏi cậu rằng, vì niềm tin và nhiệt huyết của mình, cậu đã hy sinh bao nhiêu thứ?

Địa vị, gia tộc, sự trong sạch, tự tôn...

Cậu đã hy sinh tất cả những gì cậu có!

Vì sao, phải cố chấp thế?

Có lẽ vì, cậu muốn chứng minh cho người cha về mặt sinh học của cậu, với anh trai tôn kính của cậu chăng?

Chứng minh rằng, câu không phải là một kẻ vô dụng, không phải một kẻ yếu đuối, không phải kẻ như cha cậu nói: "Một thế thân vô dụng.

Nếu không thích, có thể vứt đi."

Phải, cậu chỉ là một thế thân, chỉ là một bản sao không hoàn hảo của Cố Triệt.

Cậu chỉ là một đứa bé được nhân bản vô tính.

Ngay cả đến quyền được sinh ra cậu cũng không có.

Nhưng may mắn thay, cậu lại có một người mẹ yêu thương cậu hết lòng, một người coi cậu là con.

Không những thế, cậu còn có một người anh trai cậu tôn kính, người sẵn sàng nhận cậu là em trai, bảo vệ cậu, chăm sóc cậu.

Với Lệ, thế là đủ!

Lệ của tôi vốn dễ thỏa mãn như thế đấy!

Cậu đã có cơ hội để lấy lại tất cả, để trở về với anh trai tôn kính của đời cậu, trở về với Đế đô thân thương của cậu.

Nhưng rồi, cậu nguyện từ bỏ, vì cô!

"Anh, xin cho em ở đây.

Em sẽ trở về đế đô cùng với Mộ Triều."

Cậu sẵn sàng sống chết cùng với cô.

Còn hơn như thế, cậu sẵn sàng bước vào vũng bùn nhơ trước kia, sẵn sàng vào địa ngục dơ bẩn kia vì cô!

Đó đã và vẫn đang là ác mộng của cuộc đời cậu, nhưng vì cô, cậu vẫn bước xuống, chưa từng quay đầu.

Cậu chấp nhận quỳ xuống trước mặt kẻ thù, vứt bỏ cả tự tôn, chịu đủ mọi lăng nhục về thể xác và tinh thần chỉ để trả thù cho cả cô và chính mình.

Cậu biết đó là con đường không có lối về.

Cậu biết đợi cậu phía trước là cái chết.

Cậu biết hết!

Vậy mà ngay cả trong lúc ấy, điều duy nhất cậu nghĩ đến chỉ có cô – người con gái duy nhất cậu yêu.

"Mộ Triều, đây đúng là thời khắc tối tăm nhất trong cuộc đời tôi.

May mà cô không nhìn thấy, cũng không biết gì về nó.

Nhưng tôi thề bóng tối nhất định sẽ qua đi.

Nếu như cô sắp gặp nạn, vậy tôi sẽ nhanh chóng đến đoàn tụ với cô thôi —— Sau khi tôi báo thù cho chúng ta."

Tôi còn nhớ, cậu từng nói rằng: "Mộ Triều, chúng ta sẽ sống cùng nhau."

Thế mà giờ đây, cậu lại chọn con đường ấy, cậu thất hứa!

Không phải hứa cùng tôi, mà tôi thấy tim đau như dao cắt từng cơn.

Có lẽ, Hứa Mộ Triều khi nghe tin dữ về cậu, cũng sẽ cảm thấy thế chăng?

Sao A Lệ có thể để cô chịu khổ được?

Phải, sao A Lệ có thể để cô chịu khổ được, nỗi đau chỉ riêng mình cậu chịu là đủ rồi!

Tôi còn nhớ, khi tôi đọc được bức tuyệt bút của cậu gửi lại cho anh trai, tôi đã khóc suốt cả một đêm, đến ba ngày sau vẫn không dám đọc tiếp.

Tôi khóc bởi thương cậu, cũng khóc bởi thiên thần của tôi, ánh sáng của lòng tôi đã vĩnh viễn ra đi rồi.

Cậu đã tự mình lựa chọn một cái chết theo cách của riêng cậu, như cậu mong muốn, trong sạch, như thể chưa từng tồn tại.

Giống như Quan Duy Lăng đã nói:

"Giống như chưa bao giờ tới thế giới này, cậu vẫn là một thiên sứ thuần khiết, tồn tại vĩnh viễn trên Thiên đường."

Nếu có thể, tôi cũng mong rằng thiên sứ của tôi đừng bao giờ đặt chân xuống một nơi u ám, tăm tối như nơi này.

Thế nên, Lệ của tôi, cảm ơn anh mang sự trong trẻo và tinh khiết của anh đến đây!

Lệ của tôi, ở nơi Thiên đường kia, em chúc anh bình yên!
 
Back
Top Bottom