Ngôn Tình Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 920: Đã xảy ra chuyện gì.


Tống Tuân cũng không phải loại tiểu nhân không muốn gánh vác sai lầm, giờ phút này sau khi nghe Trung Quốc Công nói thì lập tức đứng dậy hành lễ: "Vãn bối không có tài sản gì nhiều, nếu Quốc Công không ghét bỏ thì vãn bối nguyện lấy tiểu thư làm thê tử, cả đời này chỉ có một mình nàng, tuyệt đối không phụ bạc!"

Trung Quốc Công nghe vậy thì hài lòng gật đầu.

Tuy rằng tiểu tử này trông giống một đại cô nương nhưng thật ra lúc nói chuyện rất dõng dạc, chắc chắn không phải là người thiếu tự tin.

"Chuyện này còn phải do phụ mẫu ngươi chuẩn bị.

Ta nghe nói muội muội ngươi sắp rời kinh, hay là nán lại thêm một chút, chờ hôn sự của ngươi xong xuôi rồi cùng phụ mẫu ngươi quay về luôn? Ngươi thấy có được không?" Đối với người một nhà, Trung Quốc Công hoà nhã hơn nhiều.

Tống Tuân không có ý kiến gì về chuyện này: "Hình như rời kinh là kết quả mà muội muội bàn bạc với Hoàng thượng.

Sau khi về, ta sẽ hỏi muội muội thử xem có được hay không."

Trung Quốc Công gật đầu.

Tống Anh cũng không ngờ chuyện này lại được bàn bạc xong xuôi nhanh như vậy.

Trước đây, nàng từng nói qua với Tống Tuân một lần nên nếu bây giờ Tống Tuân đã đồng ý thì nàng chỉ việc chúc phúc.

Tống Anh lập tức bảo Ưng Đại Sơn đưa tin về nhà, đón người nhà tới kinh thành.

Nàng nhiều tiền nhưng không có chỗ tiêu, tình nguyện làm phục ca ma* nên dồn hết tâm sức vào việc chuẩn bị sính lễ.

Tống Tuân từ chối một phen nhưng không thành công bởi vì ngay cả Cố Minh Bảo cũng đứng về phía nàng, hoàn toàn bất kể đúng sai.

* Phục ca ma: chỉ người hi sinh tất cả cho anh trai

Hơn nữa, sau khi mệnh số thay đổi, tính cách của Cố Minh Bảo cũng không còn buồn rầu như trước nữa.

Không biết có phải do bị Thập Doanh ảnh hưởng hay không mà nàng ấy hoàn toàn không xem mình là người ngoài, cảm thấy cực kỳ hứng thú đối với bảo bối của nàng.

Gần hai tháng sau, trên dưới Tống gia có không ít người tới kinh thành.

Lão gia tử cùng hai mẫu tử Đại phòng, mấy tiểu tử Tam phòng và cả Tống Mãn Sơn dẫn theo nhi tử của mình đều tới.

Nguyễn thị và Tống Kim Sơn tất nhiên là mặt mày rạng rỡ, vô cùng tự hào.

Đã một thời gian không gặp nhân sâm tinh, Tống Anh cũng rất nhớ nó.

May mà sau này nàng sẽ luôn sống ở thành Dung, không cần lo lắng lại bỏ rơi Hoắc Lâm.

Cố Minh Bảo xuất giá, thập lí hồng trang* không phải là nói quá.

* Thập lí hồng trang: phong tục cưới hỏi bắt đầu từ huyện Ninh Hải, tỉnh Chiết Giang thời Nam Tống khi các gia đình giàu có mong con gái có địa vị ở nhà chồng cũng như để khoe khoang sự giàu có của gia đình bằng cách chuẩn bị số lượng của hồi môn khổng lồ được sơn đỏ toàn bộ và mạ vàng một phần, gồm những đồ dùng phục vụ cho sinh hoạt hàng ngày của cô dâu, do quá nhiều của hồi môn nên các rương đựng đồ kéo dài đến mười dặm (thập lí)

Hôm đó, Nguyễn thị kích động không thôi, ngay cả Tống Kim Sơn cũng không nhịn được mà hai mắt đỏ hoe.

Thật ra với tình hình của Tống Tuân bây giờ, tuy rằng không phải là quan lớn nhưng phụng dưỡng phụ mẫu không thành vấn đề, Nguyễn thị và Tống Kim Sơn cũng nên ở lại kinh thành để Tống Tuân chăm sóc mới phải.

Chẳng qua là Nguyễn thị và Tống Kim Sơn không hề hồ đồ.

Hai phu thê mới thành hôn còn đang ngọt ngào, mặn nồng, trưởng bối bọn họ sống chung thì không thích hợp lắm.

Hơn nữa, bọn họ cũng tự biết thân biết phận.

Bọn họ xuất thân từ thôn quê, lối sinh hoạt của bọn họ chưa chắc có thể hòa hợp với tiểu thư Cố gia.

Nếu bọn họ ở lại thì nhất định sẽ xảy ra chút mâu thuẫn.

Bây giờ bọn họ vẫn có thể làm việc, thay vì ở lại kinh thành xa lạ này thì về thôn sẽ sống thoải mái hơn.

...

Trong Thiên Cơ Cung, các vị thần tiên nhìn mệnh số đã thay đổi chóng mặt mà không biết phải xuống tay như thế nào.

Vốn dĩ mệnh cách của Tống Tuân đã có biến số, bây giờ lại có thêm một Cố Minh Bảo.

Hai người này đã thành đôi, bọn họ không thể tùy tiện thay đổi mệnh bàn một lần nữa.

Cho dù có muốn thay đổi thì e rằng cũng không thay đổi được.

Không chỉ như thế, trước đây, bọn họ vẫn luôn theo dõi Cố Minh Bảo, bây giờ lại phát hiện yêu khí trên người Cố Minh Bảo lúc có lúc không, ngược lại là chỗ khác xuất hiện không ít khí tức của yêu quái.

Bọn họ lập tức bẩm báo với Thiên Đế.

Lần này phái một tiểu thần tiên hạ phàm, mang theo một bảo vật.

Bảo bối này có thể giúp thần tiên đã độ kiếp khôi phục ký ức, chẳng qua là sau khi sử dụng sẽ hơi ảnh hưởng đến thần hồn nên bình thường rất hiếm khi lấy ra.

Nhưng bây giờ, bất kể thế nào cũng phải khiến Thương Vi thần quân đã hạ phàm lịch kiếp này điều tra xem rốt cuộc dưới nhân gian đã xảy ra chuyện gì.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 921: Ký ức


Tống Anh đã quá quen thuộc với nước cờ này.

Người ở bên trên vừa tới, nàng lập tức ném người vào không gian, không để lại lối thoát nào.

Còn về bảo bối.

Tống Anh nhìn hạt châu lơ lửng giữa không trung, lập tức đưa tay bóp nát nó.

Trong hai tháng ở lại kinh thành, nàng không hề nhàn rỗi, gần như suốt ngày suốt đêm đều ở trong không gian tu luyện.

Nàng mơ hồ cảm thấy không bao lâu nữa, chuyện phong ấn yêu lực có thể không bị bài xích ở bên ngoài nữa.

Tham gia hôn lễ của Tống Tuân xong, Tống Anh, Hoắc Triệu Uyên và những người khác của Tống gia cùng nhau trở về thành Dung.

Lập tức đưa Hoắc Lâm tới Hoắc phủ ở huyện Lễ.

Nói với bên ngoài là một nhà ba người.

Giữa đêm khuya, Tống Anh ở trong không gian, vầng trăng bạc vẫn luôn treo trên trời, liên tục tỏa ra linh khí cuồn cuộn.

Tống Anh chỉ cảm thấy luồng sáng màu bạc trong cơ thể thấm vào người từng chút, từng chút một.

Trong đầu nàng chậm rãi hiện lên rất nhiều hình ảnh vừa xa lạ vừa quen thuộc.

...

Trong đó, có một thời gian nàng là rồng, rong ruổi khắp Yêu giới.

Một ngày nọ, nàng bay qua biển cả, chạy tới địa bàn của Thần giới, loáng thoáng nhìn thấy hai vị thần tiên đang luận bàn với nhau trên núi Phác Ảnh.

Hai người này thật sự ưu tú, một người nghiêm túc, thận trọng, không nhiễm bụi trần, một người nhướng mày, ngông nghênh.

Đáng thương thân rồng của nàng có mấy phần háo sắc, cho nên khi nhìn thấy hai nam nhân tuấn tú như vậy, nàng thật sự thèm nhỏ dãi.

Nước miếng của nàng rơi đầy xuống đất.

Hai vị thần tiên đang đánh nhau chợt ngừng lại, lau nước miếng rồng trên mặt mình rồi nhìn nàng bằng vẻ mặt khiếp sợ.

Nàng cảm thấy vô cùng mất mặt, xoay một vòng trên trời rồi hạ xuống.

Diện mạo của nàng vốn tùy ý mà biến hóa, những năm đó, Yêu tộc thịnh hành dáng vẻ thanh thuần nên diện mạo của nàng cũng giống như một tiểu cô nương đáng yêu, trông cực kỳ vô hại.

"Ta thấy hai người các ngươi đánh nhau vô cùng vất vả nên tặng các ngươi một ít thuốc tốt.

Thế nào? Nước miếng rồng có thể tăng cường tu vi đấy..." Nàng mặt dày nói.

Sắc mặt của hai người này đều không được tốt lắm.

"Ngươi là ai mà dám xông vào núi Phác Ảnh!" Vị thần tiên trông nóng nảy hơn nhìn về phía nàng, quát lên.

Ra ngoài thì không nên nói thật đại danh, huống chi, đại danh của nàng giống như sấm rền bên tai.

Nàng đảo mắt, nhìn thấy nam nhân đằng sau đeo hồng anh tuệ* bên hông thì cười nói: "Gọi ta là A Anh là được."

* Hồng anh tuệ: tua rua màu đỏ

Anh và Huỳnh đọc lên không khác gì mấy*, cũng không tính là lừa gạt người khác.

* Anh yīng và Huỳnh yíng phát âm gần giống nhau

Đối phương vẫn không vui.

Nhất là người nóng nảy kia, thậm chí còn lập tức lao đến đánh nàng.

Trận đó đánh đến khi trời đất tối tăm... Không, chính xác mà nói là đối phương tối tăm mặt mày.

Nàng vốn là Yêu Đế, trời sinh mạnh mẽ, lại còn mang thân rồng, thần tiên thế này nào có thể đánh lại được nên nàng thắng vô cùng dễ dàng.

Nhưng hai người này cũng khá thú vị.

Trong trí nhớ, sau đó nàng và hai người này chơi đùa rất vui.

Cùng uống rượu, cùng nghịch kiếm, nhưng tính cách của Phạn U rực rỡ như ánh mặt trời nên thân với nàng hơn, còn Thương Vi thì không bằng, suốt ngày im lặng như cái hồ lô, hỏi gì thì đáp nấy chứ không nhiều lời.

Vì vậy, có rất nhiều lúc, nàng và Phạn U chuyện trò vui vẻ với nhau, còn Thương Vi chỉ đứng ở nơi xa quan sát.

Nàng cảm thấy có lẽ Thương Vi là một cục đá thành tiên, cứ trơ trơ ra.

Không ngờ là nàng đã đoán trúng.

Chẳng qua, tảng đá này rất lợi hại, chính là tảng đá trấn sông Thiên Hà của Thần giới, được nước tiên của Thần giới tẩm bổ, được trời ưu ái.

Nhìn dáng vẻ lương thiện và đắc đạo của Thương Vi, nàng quyết định đưa Mẫn Khổ kiếm đúc từ thân rồng cho hắn, vừa vặn phối với tua rua của hắn.

Trong vô số hình ảnh, nàng trải qua quá nhiều chuyện, có chuyện trước khi quen biết hai người này, cũng có chuyện xảy ra sau đó.

Nhưng hầu hết thời gian đều khá nhàm chán, có khi nàng ngủ say, cũng có đôi lúc mang cơ thể con người, trải qua sinh lão bệnh tử.

Sau khi từ bỏ thân rồng, nàng quyết định làm con người, còn cố ý khóa kín ký ức, chạy tới nhân gian rèn luyện một chuyến.

Lần đó, hai giới Thần, Ma đại chiến, thuộc hạ thương vong vô số, bằng hữu và người thân ở nhân gian của nàng cũng không còn.

Nàng vô cùng giận dữ.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 922: Khôi phục


Tống Anh cau mày, ký ức hơi nhiều khiến đầu óc của nàng như muốn nổ tung.

Trong ký ức, nàng vô cùng phẫn nộ vì chuyện Thần, Ma thích làm theo ý mình nên đã cùng thập đại Yêu Vương mở ra thông đạo giữa các thế giới.

Thương Vi và Phạn U có địa vị không tầm thường cũng đồng ý với chuyện này.

Nàng tiêu hao hết tu vi và bảo bối để phối hợp với mọi người phong tỏa Ma giới vào vực sâu dưới lòng đất, vĩnh viễn không được ra ngoài, phải nghe theo hai giới Thần, Yêu...

Vào thời khắc mấu chốt...

Tống Anh mở mắt ra, ánh mắt cực kỳ lạnh lùng.

Phạn U.

Tên chó chết phản bội nàng.

Trước đây không nhận ra tên mặt người dạ thú kia lại là kẻ lòng tham không đáy, muốn chiếm hời đến phát điên!

Tống Anh chỉ nhớ rõ, trong ký ức, Phạn U đâm sau lưng nàng một nhát, gần như khiến toàn bộ sự chuẩn bị của nàng trở thành công cốc.

Vào khoảnh khắc mấu chốt, Thương Vi đã cứu vãn được tình thế, không để kế hoạch của nàng hoàn toàn đổ sông đổ bể.

Nhưng Thương Vi cũng thật tàn nhẫn.

Vào khoảnh khắc mấu chốt, hắn lựa chọn cứu Nhân giới chứ không cứu nàng...

Tống Anh xoa ấn đường.

Tuy nói như vậy nhưng thật ra trong lòng nàng vẫn rất hài lòng.

Nàng tốn biết bao công sức mới có thể làm được đến mức như vậy.

Nếu Thương Vi vì cứu nàng mà khiến chuyện này thành kiếm củi ba năm thiêu một giờ thì chắc chắn nàng sẽ tức chết ngay sau khi được cứu.

Bởi vì không thể nào có được nhiều bảo bối và tu vi như vậy một lần nữa.

Tiếp nhận nhiều ký ức như vậy khiến đầu Tống Anh rất đau.

Hơn nữa, yêu lực trong cơ thể nàng đang hợp nhất.

Mặc dù chưa hấp thụ được toàn bộ nhưng cũng cần một thời gian để thích ứng.

Nàng ra ngoài nói với Hoắc Triệu Uyên một tiếng rằng mình sẽ bế quan.

Khi nàng hấp thụ yêu lực, toàn bộ không gian đều thay đổi.

Trước đây còn có thể nói nơi này là một không gian nhỏ, nhưng bây giờ lại gần như không khác gì thế giới bên ngoài, thậm chí còn rộng lớn hơn.

Chỉ trong chớp mắt, những dãy núi và rừng rậm nối tiếp nhau mọc lên, ngay cả trong lòng đất cũng có những mầm xanh nhú lên với hình dạng vô cùng kỳ lạ, chưa từng nhìn thấy ở bất cứ đâu bên ngoài.

Chúng chính là những sinh vật còn sót lại ở Yêu giới.

Lúc này, trên Luân Hồi Chủng, luồng sáng của Lạc Chân biến hoá khôn lường.

Là bản thể của nàng ta, giống như dê nhưng lại hơi khác.

Nàng ta bước trên mây, khi thấy Tống Anh thì lập tức cúi người: "Đế."

"Tỉnh rồi à?" Tống Anh liếc mắt nhìn nàng ta một cái, "Tu luyện cho tốt.

Khi nào ngươi hoàn toàn hồi phục sẽ đưa ngươi đến Thần giới tìm Phạn U chơi đùa."

"Vâng." Trong mắt Lạc Chân loé lên sự phẫn hận, "Trước đây là ta không tốt, bị y chuốc rượu nên mới nói sai.

Chờ ta báo thù xong, muốn đánh muốn phạt thế nào đều tùy người."

"Ừm." Tống Anh thuận miệng đáp.

Bây giờ nàng đã có ký ức, đương nhiên cũng sẽ nghĩ tới chuyện trước đây.

Chỉ với một mình Phạn U thì không thể dễ dàng gi.ết ch.ết Yêu Đế như nàng, chủ yếu là do Lạc Chân không hiểu chuyện, khi yêu đương ném mất đầu óc, cả ngày ngắm nhìn Phạn U tuấn tú, lại bởi vì Phạn U cũng được xem như hảo huynh đệ của nàng nên nàng ta không hề cảnh giác, nói rõ nhược điểm của nàng cho y biết.

Thực lực của nàng có quan hệ mật thiết với việc trăng tròn hay khuyết.

Khi trăng rằm, thể chất của nàng sẽ yếu đi mấy phần, trông hơi uể oải.

Hơn nữa, yêu quái cần nhiều năng lượng của ánh trăng để tu luyện nên phải hoàn toàn mở Yêu giới và Nhân giới ra, đương nhiên phải chờ tới lúc năng lượng của ánh trăng yếu nhất.

Phạn U biết việc này, lén lút luyện chế bảo bối có thể khắc chế nàng nên mới có thể một kích tất trúng.

Cũng do nàng lúc ấy chỉ lo những chuyện lớn, không để ý đến tiểu tử này.

Giờ phút này, Lạc Chân trông rất ủ rũ, không còn phô trương và tự tin như trong trí nhớ nữa.

Bây giờ nàng ta chỉ là một yêu linh, không mạnh mẽ như Tống Anh nên còn phải tu luyện một thân yêu cốt mới được.

Nhưng Yêu giới đã được khôi phục, chỉ cần nàng ta luyện yêu cốt của chính bản thể của mình thì cũng không khó, miễn đừng luẩn quẩn trong lòng mà muốn luyện long cốt là được.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 923: Không dễ trả nợ


Lạc Chân vừa tỉnh lại, hai vị thần tiên kia lập tức run bần bật.

Lạc Chân liếc nhìn bọn họ bằng ánh mắt đầy ghét bỏ.

Trước đây, nàng ta cảm thấy nam tử đều là người đầu đội trời chân đạp đất, mạnh mẽ để làm chỗ dựa và giao phối là việc vui sướng nhất trong thiên hạ.

Nhưng nghĩ đến chuyện Phạn U lại lợi dụng lòng ái mộ của nàng ta, khiến nàng ta trở thành nỗi sỉ nhục của Yêu tộc thì nàng ta chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống những kẻ này!

Tuy nhiên, nàng ta cũng biết Yêu Đế trông có vẻ tàn nhẫn nhưng thật ra lại rất lương thiện.

Nếu nàng thật sự muốn gi.ết ch.ết hai vị thần tiên này thì tại sao lại phải giữ lại đến tận bây giờ?

Oan có đầu, nợ có chủ, sớm muộn gì cũng có một ngày nàng ta tìm Phạn U báo thù!

Tống Anh có thể che giấu yêu lực, mặc dù bây giờ nàng đã khôi phục rất nhiều nhưng người của Thần giới vẫn chưa nhìn ra.

Thần tiên liên tục hạ phàm nhưng không hề có tác dụng gì.

Hơn nữa, trước đây yêu khí trên người Cố Minh Bảo vẫn lúc ẩn lúc hiện nhưng bây giờ lại đột nhiên biến mất hoàn toàn.

Nghĩ tới nghĩ lui, bọn họ cho rằng nguyên nhân của chuyện này là do Thương Vi thần quân.

Trong suy nghĩ của bọn họ, dù sao thì Thương Vi thần quân cũng là đại thần từ thời thượng cổ, vả lại, trong cơ thể của hắn còn có Mẫn Khổ kiếm.

Thanh kiếm đó chứa cực kỳ nhiều linh khí, lại được thần cốt tẩm bổ nhiều năm như vậy nên trảm yêu trừ ma hoàn toàn không thành vấn đề.

Thậm chí, khí tức trên người hắn còn khiến yêu quái nhìn thôi đã thấy sợ, không cần triệu hồi thành kiếm này ra cũng có thể khiến yêu linh kia hồn phi phách tán nhỉ?

Nghĩ như vậy cũng hợp lý.

Chỉ cần nhân gian yên bình là được, nếu yêu khí biến mất thì thôi.

Còn về phần những vị thần tiên đã biến mất, Thần giới không hề suy nghĩ nhiều.

Hành tung của thần tiên vốn dĩ là điều bí ẩn, thậm chí còn có người bị nhốt hơn trăm ngàn năm không ra ngoài được.

Bây giờ nhân gian và Thần giới hiếm khi liên hệ với nhau, ở giữa xảy ra chút vấn đề cũng là chuyện bình thường.

Tuy rằng Thương Vi thần quân không có cách nào để lịch kiếp, nhưng đời người chỉ có mấy chục năm ngắn ngủi mà thôi.

Mặc dù sau khi quy vị, thần trí hơi rối loạn, nhưng sau này hạ phàm rèn luyện thêm vài lần là sẽ ổn.

Đương nhiên cũng vì mối liên hệ giữa nhân gian và Thần giới mỏng manh nên nếu không nghĩ theo chiều hướng đó thì chỉ có thể không ngừng phái thần tiên hạ phàm mà thôi.

Nhưng thần tiên hạ phàm là chuyện khổ cực, tiểu tiên dễ sai khiến lại không có tác dụng lớn, còn thần tiên lợi hại hơn thì hoàn toàn không muốn nhận chuyện này.

Nói gì đi nữa, đã có Thương Vi thần quân hạ phàm thì sẽ không có chuyện gì lớn xảy ra, cứ thuận theo thôi!

Nhiều năm như vậy, đối với thần tiên của Thần giới mà nói, yêu quái là vật cưỡi và thú cưng, để ý mấy phần là bình thường, nhưng không thể xem chúng nó là chuyện quan trọng được.

Vốn dĩ Tống Anh đã chuẩn bị sẵn sàng để đánh nhau một trận với Thần giới nhưng không ngờ hoàn toàn không có động tĩnh gì.

Thế là nàng càng yên tâm tập trung tu luyện hơn.

Hoắc Triệu Uyên có tư chất phi thường, ba tháng sau đã có thể triệu hồi Mẫn Khổ kiếm ra.

Mẫn Khổ kiếm vừa ra ngoài, yêu lực của Tống Anh lướt nhẹ trên thân kiếm, ngay lập tức có một luồng sức mạnh lao thẳng đến ấn đường của Hoắc Triệu Uyên.

Khi hắn mở mắt ra lần nữa, dường như đã trải qua mấy đời người.

"Nhớ lại toàn bộ rồi à?" Tống Anh cau mày, "Có phải ngươi bị bệnh không? Vì sao lại phong ấn ký ức của mình bên trong Mẫn Khổ kiếm? Nếu không có ta, cho dù ngươi lịch kiếp trăm ngàn lần thì có một số ký ức vẫn không thể quay về đúng không?"

Trước khi hạ phàm, chắc hẳn Thương Vi ở Thần giới cũng là một vị thần tiên không có ký ức.

Chẳng trách, tính tình của hắn lại giống như tảng đá.

Hoắc Triệu Uyên hé miệng không nói: "Có lẽ là do nhất thời luẩn quẩn trong lòng."

"Chẳng lẽ là vì ta?" Tống Anh cong môi cười, "Thật ra trước đây ngươi hành xử không tệ đâu.

Bây giờ đều là chuyện của quá khứ hết rồi.

Đã qua lâu như vậy, ta cũng sẽ không trách ngươi đã không cứu ta vào lúc đó.

Hơn nữa, ta cũng không cần ngươi cứu.

Nếu không thì vô duyên vô cớ nợ ngươi một mạng cũng không tốt."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 924: Quy vị


Hoắc Triệu Uyên khẽ cau mày, cười cười.

Trước đây, hắn cũng cảm thấy rằng nếu hắn chọn nàng thì kết quả cuối cùng sẽ không tốt đẹp nên mới liều chết đổi lấy một chút yên bình cho nhân gian.

Tuy rằng bản thân hắn không thể xoay chuyển toàn bộ tình thế nhưng cũng cho nhân gian cơ hội nghỉ ngơi lấy lại sức.

Nhưng sau đó, khi hắn kéo dài chút hơi tàn thì trên đời lại không còn A Anh.

Hồi tưởng lại những lúc ở chung với nhau trước đây, hắn chua xót, buồn khổ, đau lòng không thôi.

Thế là hắn đặt hết toàn bộ cảm xúc và ký ức của mình vào trong Mẫn Khổ kiếm.

Không ngờ, nhờ vậy mà hắn không chết, ngược lại còn một lần nữa chuyển thế, tu luyện thành thần.

"Ta đã khôi phục ký ức rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể đến Thần giới." Hoắc Triệu Uyên nói.

"Từ từ hẵng đi." Tống Anh suy nghĩ một chút rồi nói.

Nếu nàng chạy nhanh như bay thì người thân và bằng hữu phải làm sao?

Đương nhiên có thể đưa toàn bộ yêu quái đến Yêu giới, nhưng nàng cũng muốn nán lại lâu hơn để ngắm nhìn phồn hoa ở trần thế này.

Hoắc Triệu Uyên không cảm thấy bất ngờ.

Trước đây, nàng thích nhân gian như vậy, đã chuyển thế làm người không chỉ một lần.

Nhân gian chớp mắt chỉ có trăm năm.

Dù sao thì Tống Anh và Hoắc Triệu Uyên cũng không phải người phàm, mất năm một trăm hai mươi tuổi tròn.

Khi nàng mất, Tống gia đã là gia tộc lớn.

Sau khi thành hôn, Tống Tuân và Cố Minh Bảo sinh được một nam một nữ.

Cuộc sống mỹ mãn hòa thuận.

Sau đó, Tống Tuân ra ngoài làm quan, chức quan đến hàng Tam phẩm.

Tuy rằng hắn không đến mức quyền khuynh triều dã* nhưng đối đầu với Diên Bình Hầu cũng không khó.

*Quyền khuynh triều dã: Triều dã, tức triều đình và dân gian, quyền khuynh, tức quyền lực trải rộng.

Đại khái là ngoại trừ hoàng thượng thì sẽ là thừa tướng hoặc đại thần nhiếp chính dưới một người trên vạn người, hoặc là hoàng thượng chính là chính quyền bù nhìn hoặc chịu khống chế.

Tội trạng của Diên Bình Hầu bị Tống Tuân thu thập cực kỳ đầy đủ, hắn ta lập tức bị đoạt tước.

Tống Anh cũng biết rõ hoàng đế vẫn còn kiêng kị nàng ít nhiều nên đương nhiên không dám trọng dụng ca ca của nàng.

May mà bản thân Tống Tuân là người thành thật, làm việc đến nơi đến chốn nên đã dần dần giành được sự tín nhiệm của ông.

Mấy năm trước khi Khai Đức đế băng hà, phía bắc khô hạn, đói kém, người chết đói khắp nơi.

Khai Đức đế lấy tín vật ra, nhờ nàng giúp đỡ.

Tống Anh có tích trữ không ít lương thực ở Yêu giới, lấy ra rất nhiều để cứu tế.

Khi đó, yêu lực của nàng đã đủ mạnh, mặc dù bị áp chế phần nào ở Nhân giới nhưng làm chút mưa thì không thành vấn đề.

Mấy năm nay, yêu quái chưa từng làm loạn ở nhân gian.

Lúc này, Khai Đức đế mới buông bỏ tảng đá lớn trong lòng, bắt đầu trọng dụng Tống gia.

Trong Tống gia, Tống Đạt đậu Tiến sĩ năm hai mươi lăm tuổi, cũng làm quan; tư chất của Tống Võ kém hơn một chút nhưng chỉ chậm hơn ba năm, cũng ra làm quan; Tứ phòng nghe theo Tống Mãn Sơn, Khang ca nhi và mấy đứa trẻ còn lại đều không có hứng thú với việc làm quan, bọn họ am hiểu việc làm ăn buôn bán hơn.

Bản thân Tống Mãn Sơn sau khi tích cóp đủ tiền cũng bắt đầu tách ra buôn bán riêng.

Hai đứa nhỏ khác của Tam phòng vẫn luôn học cách vận chuyển hàng hóa, cùng nhau vất vả mấy năm, việc buôn bán của Tống Mãn Sơn càng làm càng lớn, còn hai đứa nhỏ Tam phòng cũng tự mở tiêu cục*, khi Tống Anh qua đời, tiêu cục này đã trải rộng khắp nơi.

* Tiêu cục: cung cấp dịch vụ vận chuyển hàng hóa đi xa, đảm bảo an toàn cho hàng hóa trên suốt quãng đường vận chuyển

Còn về nhân sâm tinh, nó có quá nhiều bằng hữu ở Nhân giới, lại không chịu ngồi yên nên cũng theo mọi người đi thi.

Mười tám tuổi đã đậu Trạng nguyên nhưng lại chạy về thôn Hạnh Hoa làm phu tử.

Thật ra, dáng vẻ thật sự của nó vẫn giống như trẻ con, nhưng nhờ có Yêu giới nên nó học được thuật biến hóa cũng không tệ.

Vì vậy, trong mắt con người, nó không khác gì người phàm.

Ở nhân gian, tiểu tử này có học sinh trải khắp thiên hạ.

Sau khi Tống Đạt và Tống Võ qua đời, nó mới quay về Yêu giới.

Khi nó "mất", toàn bộ thôn Hạnh Hoa đều treo vải trắng.

Khi người thân trên đời đều đã qua đời gần hết, chỉ còn lại mấy tiểu bối, Tống Anh và Hoắc Triệu Uyên mới làm ra vẻ muốn chết.

Trước khi chết, tiểu bối Tống gia đều khóc lóc thương tâm.

Thể xác con người vừa chết, Tống Anh lập tức bay lên.

Yêu linh của nàng không giống yêu linh của những yêu quái khác, nó vốn dĩ là một làn khói hư vô mờ mịt nên nàng có thể có, cũng có thể không có yêu cốt.

Còn Hoắc Triệu Uyên vừa chết thì Thương Vi lập tức quy vị, toàn thân rực rỡ hào quang, trông có phần không được xâm phạm.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 925: Yêu ma


Nhớ năm đó, tuy rằng tiểu tử này cũng rất lợi hại nhưng cũng không có cảm giác uy nghi như vậy mà?

Tống Anh suy nghĩ kỹ càng, Thương Vi cũng xem như là người cứu thế, lại là thần tiên, trên người có nhiều công đức như vậy cũng là bình thường.

Đáng thương cho một yêu quái như nàng, trả giá nhiều như vậy mà lại trông mỏng manh thế này.

Không phải Tống Anh không tìm thấy đường lên Thần giới mà là nghe nói nó được canh gác rất nghiêm ngặt.

Nếu một người xa lạ như nàng đi vào thì e là còn chưa nghe ngóng được tung tích của các Yêu Vương thì đã gây ra động tĩnh quá lớn.

Đến lúc đó, các Yêu Vương không sống được thì sao?

Vì vậy, Tống Anh ngoan ngoãn làm một con người được ban ân.

Nàng và Hoắc Triệu Uyên được thang trời tiếp dẫn.

Thần giới, nhiều năm không gặp, rực rỡ hơn trước nhiều.

Mấy năm trước còn có phần không câu nệ, nhưng bây giờ trang nghiêm và nặng nề hơn nhiều.

Xem ra mấy năm nay có không ít người tự đặt bản thân vào vị trí quan trọng!

"Cung nghênh thần quân trở về!" Thương Vi vừa xuất hiện, xung quanh có không ít thần tiên xuất hiện đón chào.

Thương Vi hơi gật đầu, lập tức kéo Tống Anh đi.

"Sao thần quân lại dẫn theo một nữ tử? Nàng có lai lịch thế nào!?" Thần giới lập tức nổ tung, không ít người bắt đầu nghe ngóng tình hình.

Dù sao thì Thương Vi thần quân cũng là đại thần từ thời thượng cổ, thực lực mạnh mẽ, người muốn vào cung môn cũng không ít, nhưng bao nhiêu tiên tử còn chưa thực hiện được chuyện này mà sau khi Thương Vi thần quân hạ phàm lại nhìn trúng một người phàm hèn mọn?

Lập tức có người đến Thiên Cơ Cung tìm hiểu.

Không hỏi thì không biết, hóa ra người này là thê tử của Hoắc Triệu Uyên ở trần gian, Tống thị.

"Nghe nói lúc ở trần gian, Tống thị và thần quân tình cảm sâu sắc, hai người cùng ra cùng vào, gần như là như hình với bóng.

Tống thị này cả đời không hề sinh cho thần quân lấy một mụn con nhưng vẫn không bị bỏ rơi!"

"Chẳng lẽ nàng biết thuật mê hoặc lòng người sao? Ở thế gian có tình cảm tốt thì thôi.

Tại sao sau khi trở về, thần quân vẫn muốn đưa nàng theo?"

"Cô nương này kém xa các tiên tử của Thần giới chúng ta, sao có thể được thần quân yêu chiều như thế chứ?!"

"..."

Tống Anh còn đang làm quen với hoàn cảnh ở Thần giới thì đã có không ít những lời thế này truyền tới tai nàng.

Nàng cũng không tức giận.

Nếu có người ngoài thì nàng sẽ ở bên cạnh Thương Vi, giả vờ ngoan ngoãn, đáng thương.

Nếu không có ai thì nàng hóa thành bản thể, đi dạo khắp Thần giới.

Chỉ là một luồng khí mà thôi, lại hòa hợp với thiên địa ngũ hành, đương nhiên không ai có thể phát hiện ra.

Vào thời thượng cổ xưa kia, số lượng đại thần nhiều vô kể, khi đó nàng đi dạo khắp nơi cũng không bị phát hiện thì bây giờ, khi bản lĩnh của thần tiên Thần giới xuống dốc rất nhiều, càng không ai nhận ra điều dị thường là nàng.

Sau khi đi dạo một vòng, Tống Anh quả thực vô cùng tức giận.

Thần giới có Luyện Thần Tháp, bên trong nhốt không ít yêu ma.

Ma thì đương nhiên là còn sót lại từ thượng cổ, còn yêu quái thì có rất nhiều con sinh trưởng nơi linh khí sung túc ở nhân gian, còn có Yêu Vương và mấy yêu linh của đại yêu là thuộc hạ của nàng năm đó.

Chỗ này dùng để huấn luyện bản lĩnh thực chiến cho thần tiên.

Khi có thần tiên tới sẽ thả yêu linh ra, khi không có thần tiên thì bọn họ bị phong ấn, rơi vào giấc ngủ say.

Tống Anh tung một chưởng vào Luyện Thần Tháp này, trong tay lóe lên một luồng sáng xé nát toàn bộ phong ấn.

Những yêu quái bị giày vò quanh năm thấy người ngoài đột nhiên xuất hiện thì lập tức lao tới.

Yêu lực của Tống Anh lập tức xâm nhập vào cơ thể bọn họ.

Cảm giác quen thuộc lập tức xuất hiện.

"Đế..." Từng giọng nói khàn khàn sau cơn ngủ say nối tiếp nhau vang lên trong tòa tháp.

"Mấy năm nay vất vả rồi." Tống Anh lạnh mặt, quơ tay đưa bọn họ vào Yêu giới.

Mười tám yêu quái, trong đó có hai Yêu Vương, còn lại đều là những người không mạnh bằng Yêu Vương, lại bị tra tấn nhiều năm như vậy nên cơ thể đã suy yếu.

Tống Anh đặt tất cả yêu linh của bọn họ lên Luân Hồi Chủng để tẩm bổ.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 926: Thọ cùng trời đất


Mấy năm trước, số lượng yêu quái bên trong Luyện Thần Tháp còn nhiều hơn bây giờ gấp ba đến năm lần, chẳng qua là sau nhiều năm, thực lực không đủ nên đã hồn phi phách tán từ lâu.

Những người còn lại này đều vô cùng dũng mãnh ở Yêu giới năm đó.

Tống Anh đã có ký ức trước đây nên trong lòng hơi áy náy với mấy yêu quái này.

Nếu không phải nàng sơ suất thì Yêu giới đã không bị hủy hoại nặng nề như thế.

May mà những yêu quái khác không dũng mãnh hoặc lệ khí nặng nề như nhóm bên trong Luyện Thần Tháp, vậy nên bây giờ, phần lớn yêu quái bị phong ấn yêu linh đều biến thành thú cưng bình thường.

Hôm nay nàng đã trở về, có thể chậm rãi mở khóa ký ức trước đây của chúng nó.

Tống Anh nhẹ nhàng bay ra khỏi Luyện Thần Tháp chỉ trong chớp mắt rồi quay về núi Phác Ảnh của Thương Vi.

Hình như núi Phác Ảnh đã để trống rất nhiều năm.

Sau khi chuyển thế, Thương Vi sống một mình ở đây, xung quanh giống như rừng ma, yên tĩnh đến mức hơi đáng sợ.

Nhưng Tống Anh lại rất thích chỗ không có bất cứ hoa văn trang trí nào như thế này.

Núi Phác Ảnh còn có rất nhiều bảo bối, những thứ ở Yêu giới không có, Tống Anh đều mang về.

Bây giờ Yêu giới quá rộng lớn nên Tống Anh đã phân chia thành các khu vực.

Luân Hồi Chủng và suối linh thủy là trung tâm của Yêu giới, nơi đó chính là cấm địa, còn những chỗ khác, các tiểu yêu quái được tự do lựa chọn.

Nếu dựa vào ánh mắt và sự nhanh nhẹn của mình mà tìm được chỗ thích hợp để bản thân tu luyện thì đó cũng là bản lĩnh của bọn họ.

Trước mắt, vẫn chưa có ai phát hiện ra nhiều yêu quái trong Luyện Thần Tháp đã biến mất cùng một lúc.

Yêu ma trong Luyện Thần Tháp rất hung tàn nên không có nhiều thần tiên có thể đi vào trong.

Thật ra Thương Vi biết tất cả những việc nàng làm, nhưng hắn lại vô cùng hờ hững.

Sau khi Tống Anh trở về từ Luyện Thần Tháp, núi Phác Ảnh nghênh đón một vị khách.

"Thần quân, Tinh Vân Quyển của Khởi Mộc thần quân đã được điền xong.

Vì vậy, mời chư vị thần quân đến xem lễ." Một tiểu tiên tới đưa thiệp mời.

"Tinh Vân Quyển là thứ gì? Khởi Mộc thần quân? Danh xưng này hình như hơi quen nhỉ?" Tống Anh sửng sốt.

"Mấy trăm năm trước, Khởi Mộc thần quân từng theo đuổi ngươi.

Bởi vì hắn quá lì lợm khiến ngươi thấy phiền nên ngươi đã ném hắn vào Vạn Xà Quật của Yêu giới..." Thương Vi rối rắm nhìn Tống Anh, "Bệnh hay quên của ngươi quá nặng rồi.

Khởi Mộc thần quân này đến tận bây giờ vẫn còn nhớ mối thù đó, nhìn thấy nữ tiên thì lập tức trốn đi thật xa, cũng có vẻ vô cùng đáng thương."

Tống Anh vắt óc nhớ lại, hình như là có một người như vậy.

Năm đó, khi nàng còn là rồng, mặc dù có hơi háo sắc một chút nhưng cũng không phải kiểu bụng đói ăn quàng.

Khởi Mộc thần quân không biết nàng là Yêu Đế, nhất quyết phải đưa nàng về nuôi, còn nói nàng là con rồng con đẹp nhất trong trời đất.

Lời này chính là sỉ nhục nàng, đương nhiên là nàng không vui chút nào, ném hắn vào...

Vạn Xà Quật.

Đúng, thật sự có chỗ như vậy.

Đó là địa bàn của rắn tinh, bên trong là ngàn ngàn vạn vạn con rắn nhỏ chưa hóa hình.

Ở Yêu giới, bản lĩnh của thần tiên còn bị áp chế, lại bị nàng cố ý phong ấn sức mạnh, hắn chỉ có thể lăn lê bò trườn bên trong, vô cùng đáng thương.

"Không ngờ hắn ngốc như vậy mà vẫn có thể sống đến tận bây giờ, chậc chậc chậc." Tống Anh ngạc nhiên.

"Lúc ấy, sư phụ của Khởi Mộc thần quân là người đứng đầu ba Đại Thiên tôn, trên người có vô số chí bảo, bảo vệ hắn khi chuyển thế là việc dễ như trở bàn tay.

Huống hồ, tuổi này cũng không tính là già." Thương Vi nói tiếp.

Thần tiên đương nhiên không giống con người.

Mệnh số của thần tiên có tận hay không không phải dựa vào tuổi tác mà là dựa vào cơ duyên, công đức, thiên mệnh và thực lực.

Chẳng hạn như hắn, nếu không phải năm đó vì bảo vệ Nhân giới mà bị thương nặng thì hoàn toàn không cần chuyển thế cũng có thể sống đến bây giờ, thậm chí, theo cách tính của con người thì còn xem như đang độ thanh niên trai tráng.

Có thực lực thì thọ cùng trời đất cũng không có vấn đề gì.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 927: Tham dự


Tống Anh thật sự không nhớ nổi sư phụ của Khởi Mộc thần quân có lai lịch gì, nhưng bây giờ nghe thấy người này có được một bảo bối mà phải mở tiệc chiêu đãi thì cảm thấy đối phương thật sự quá rảnh rỗi.

"Vậy Tinh Vân Quyển là thứ gì?" Tống Anh hỏi.

Chẳng lẽ là pháp khí lợi hại nào đó?

Thương Vi hơi khó mở miệng, một lát sau mới trả lời: "Đó là một bức họa, cũng xem như là ảo cảnh.

Người nhập cảnh có thể ngắm sao."

"Không nhập cảnh thì không thể ngắm sao được hả?" Tống Anh sửng sốt, "Làm thần tiên, muốn ngắm sao... rất khó à?"

"..." Thương Vi bất đắc dĩ cười cười, "Bức hoạ cuộn tròn này kỳ diệu ở chỗ những ngôi sao trong tranh giống hệt với bên ngoài.

Nếu rảnh rỗi không có việc gì thì ở trong động phủ có thể lấy ra ngắm nhìn.

Vật ấy cũng xem như phong nhã."

Mí mắt của Tống Anh giật giật.

Nếu là con người, mua một bức hoạ cuộn tròn vẽ cảnh sao đêm, nàng có thể hiểu được.

Nhưng thần tiên chỉ cần nhấc tay một cái là có thể biến ra cảnh đẹp ngay lập tức.

Bức họa cuộn tròn này chỉ khác duy nhất một chỗ là cảnh đẹp này tồn tại lâu hơn một chút, ngoài ra thì hoàn toàn không có gì đặc sắc.

"Hiểu rồi.

Năm dài tháng rộng, rảnh rỗi không có việc gì làm, đương nhiên phải tìm vài chuyện để giết thời gian.

Nếu không thì một bức họa cuộn tròn tầm thường như vậy cũng phải mời mọi người đến chiêm ngưỡng sao?" Tống Anh thở dài.

"Ngươi muốn đi không?" Thương Vi nói tiếp.

"Đi.

Gặp nhiều người sẽ rất thú vị." Tống Anh cong môi cười, "Phạn U đâu? Y vẫn luôn co đầu rụt cổ trong động phủ không chịu ra ngoài à?"

"Mặt y đã bị hủy dung, đương nhiên không muốn ra khỏi cửa.

Nhưng nếu sư huynh là ta mời thì y sẽ ra ngoài hít thở không khí." Thương Vi nói.

Tống Anh nở nụ cười châm chọc: "Chỉ hủy gương mặt của y thì xem như hời cho y rồi.

Ngươi gọi hắn tới đi.

Ta cũng rất muốn biết y còn có thể nhận ra bằng hữu cũ hay không."

Gương mặt của Phạn U do nàng hủy hoại.

Ngáng chân sau lưng hại nàng, nàng há lại ngồi yên chờ chết? Chẳng qua là lúc ấy nàng gần như dồn hết toàn bộ sức mạnh để làm chuyện lớn nên chỉ có thể phóng linh hỏa trời sinh có sẵn vào mặt y.

Ngoại trừ nàng, không ai có thể lấy thứ đó xuống được.

Linh hỏa dính lên mặt, chắc chắn cảm giác vô cùng tuyệt diệu.

Cứ cách một khoảng thời gian, trên mặt y nhất định sẽ nóng rực đến mức không chịu nổi đau đớn.

Lửa đốt vết thương cũng sẽ lặp đi lặp lại, lành rồi lại bị phỏng, phỏng rồi lại lành.

Nhiều năm như vậy mà vẫn chưa tự sát để giải thoát bản thân thì có thể thấy tâm cảnh của Phạn U rất mạnh mẽ.

Thương Vi dường như biết nàng đang nghĩ cái gì, nói tiếp: "Năm đó, y đã trốn đi sau khi gây ra chuyện đó.

Sau khi chuyển thế, ta không còn nhiều ký ức về y lắm, cũng chưa từng nhắm vào y, chỉ biết y vơ vét tiên dược khắp nơi ở Thần giới.

Tuy rằng không thể loại bỏ vết thương nhưng đau đớn lại giảm đi hơn phân nửa."

"Thì ra là thế." Tống Anh lập tức sáng tỏ.

...

Ngày thưởng họa, Thương Vi đưa "kiều thê" tới tham dự.

Tống Anh trông giống một kẻ đáng thương, mặc tiên y màu trắng lấp lánh, trông xinh đẹp và yếu đuối, vừa bước vào đã nhận lấy ánh mắt của tất cả mọi người.

Có không ít thần tiên muốn biết Tống Anh trông như thế nào nên mới tới đây hôm nay.

Giờ phút này, sau khi nhìn thấy nàng, tất cả đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Quả thực giống như lời đồn.

Tuy rằng dung mạo không tệ nhưng vẫn kém xa những tiên tử tiếng tăm lừng lẫy ở Thần giới.

Tống Anh biết những người này cảm thấy nàng xấu xí nhưng nàng không hề tức giận.

Đối với nàng, hình tượng của bản thân không quan trọng lắm.

Nếu nàng biến về dáng vẻ ban đầu thì chỉ sợ những người này thật sự không nhấc chân lên nổi.

Sinh ra từ linh khí của mặt trăng, sao có thể thật sự xấu xí chứ? Chẳng qua là dáng vẻ đó quá xuất chúng, cũng vô cùng lạnh lùng nên nàng đã vứt bỏ từ lâu rồi.

Cứ cách một khoảng thời gian, nàng sẽ chuyển thế.

Có đẹp, có xấu, cũng không cố định.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 928: Xuất quan


Tống Anh tự nhiên ngồi bên cạnh Thương Vi.

Với hiểu biết của nàng bây giờ về Thần giới, Thần giới vẫn có rất nhiều thần tiên.

Lớn lớn bé bé không đếm xuể, nhưng những người có tên tuổi vô cùng lớn thì có thể đếm được, chẳng hạn như Thiên quân chưởng quản chuyện trời đất, ngoài ra còn có các vị Thiên tôn của mười phương.

Nhưng các vị Thiên tôn của mười phương bây giờ đều không phải đại thần từ thời thượng cổ.

Bây giờ chỉ còn lại mười hai vị đại thần từ thời thượng cổ, trong đó có những người đã chuyển thế nhiều lần, thực lực cũng đã suy giảm đi nhiều, không còn được xếp vào cấp bậc cao nữa.

Còn Thương Vi, tuy rằng đã chuyển thế một lần, nhưng bản thể của hắn đặc biệt.

Miễn là bên sông Thiên Hà còn một tảng đá trấn sông thì hắn chỉ cần hồi phục từ từ, thực lực chỉ có tăng chứ không có giảm.

Trong số những đại thần từ thời thượng cổ còn lại, Phạn U là mạnh nhất, kế đó còn có hai vị ngang ngửa với Phạn U, còn những người khác đều không được xem là gì.

Dĩ nhiên, thần vị của những đại thần từ thời thượng cổ có thực lực mạnh mẽ như mấy người Thương Vi và Phạn U không bằng Thiên tôn, nhưng bọn họ lại được xem như đã thoát khỏi thế ngoại.

Cho dù mười Đại Thiên tôn hợp sức lại cũng không phải là đối thủ của bọn họ.

Nói một cách đơn giản, những người khác đều là một đám tôn tử, làm gì có chuyện tôn tử đối phó lão tổ tông?

Dưới Thần quân còn có Đế quân chưởng quản các con đường của Thần giới và sông tiên, Tinh quân chưởng quản trời, đất, các vì sao, Bảo quân chưởng quản nội vụ của thần tiên, Tiên quân...

Phân loại phức tạp nhưng cũng rất có trật tự.

"Thương Vi, đây là tiểu kiều thê ở nhân gian của ngươi sao? Gương mặt khá quen mắt.

Không biết nên xưng hô với tiên tử như thế nào?" Khởi Mộc thần quân cười nói.

Thương Vi không buồn ngẩng đầu lên, hoàn toàn không để ý đến hắn.

Nhưng Khởi Mộc thần quân cũng đã quen với chuyện này.

Không biết vì sao mà sau khi chuyển thế, Thương Vi không thích nói chuyện với bất kỳ ai, lúc nào cũng lạnh như băng.

Người mà hắn hỏi thật ra là tiểu tiên tử này.

Tống Anh ngước mắt lên, cười tủm tỉm: "Lúc ở nhân gian, ta tên là Tống Anh."

"Tống Anh? Cái tên này..." Khởi Mộc thần quân nhớ tới một vài ký ức không mấy tốt đẹp, "Thương Vi, chẳng lẽ ngươi nhìn trúng khí chất và tên của cô nương ở nhân gian này sao?"

Năm đó, khi quen biết Yêu Đế, bọn họ cho rằng nàng là một con rồng bình thường, thật sự tên là A Anh.

Cũng xưng hô như vậy nhiều năm.

Bây giờ nhìn thì thấy tuy rằng cô nương ở nhân gian này không giống Chúc Huỳnh nhưng lúc cười lên, thần thái của nàng thật sự có mấy phần tương tự.

"Ngươi quản nhiều quá rồi." Thương Vi mang vẻ mặt vô cảm, nói.

Khởi Mộc thần quân ngượng ngùng cười cười, đang muốn nói chuyện thì thấy Phạn U đi tới.

Hắn lập tức khiếp sợ: "Phạn U lại chịu xuất quan hôm nay ư?!"

Không chỉ hắn mà tất cả mọi người có mặt ở đây đều không nhịn được mà nhìn chằm chằm vào Phạn U thần quân.

Phạn U thần quân đeo mặt nạ che khuất nửa khuôn mặt, trông thần bí hơn mấy phần.

Thân hình y mảnh khảnh, ánh mắt lạnh lùng, hơi âm trầm, nhưng lại hết sức quyến rũ.

Y chính là đại thần từ thời thượng cổ chưa từng chuyển thế, có ai mà không ái mộ mấy phần?

Nữ tiên ở đây đều hơi mất bình tĩnh.

Tống Anh híp mắt, cười lạnh một tiếng.

Nam hài rực rỡ như ánh mặt trời năm đó bây giờ trông như con chuột dưới cống ngầm, bắt đầu không nhận ra được nữa rồi.

Mắt nhìn của những người ở Thần giới đúng là có vấn đề.

Phạn U đi thẳng tới trước mặt Thương Vi, hành lễ: "Chúc mừng sư huynh quy vị."

Giọng của y cũng đã thay đổi không ít, hơi khàn khàn, đương nhiên đối với người khác mà nói thì đầy từ tính và hấp dẫn.

"Thử Viêm có ở đây không?" Thương Vi lập tức hỏi.

Sắc mặt của Phạn U thay đổi: "Sư huynh đã khôi phục ký ức rồi sao? Chúc mừng sư huynh.

Nhưng bây giờ, sư đệ đã quen sử dụng Thử Viêm.

Nếu sư huynh cũng muốn có một vật cưỡi thì chi bằng đến rừng thú chọn một con đi."

Thú vật trong rừng đều là yêu quái đời sau của Yêu giới, chẳng qua là sức mạnh đều bị áp chế, có chút linh trí nhưng không thể hóa hình.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 929: Làm càn


Tống Anh còn chưa kịp đi xem thú vật trong rừng.

Giờ phút này, sau khi nghe Phạn U nói, Thương Vi nói thẳng: "Hoặc là giao Thử Viêm ra, hoặc là sau bữa tiệc, bổn quân xông vào động phủ của ngươi, tự mình đưa Thử Viêm ra.

Tự ngươi chọn đi."

"Sư huynh hà tất phải hùng hổ doạ người như thế? Ta biết năm đó ngươi và Thử Viêm cũng xem như có chút giao tình, nhưng yêu là yêu, thần là thần.

Yêu nghiệt sao xứng làm bằng hữu với thần?" Phạn U nói.

"Xem ra ngươi chọn vế sau, cũng được thôi." Thương Vi cũng không cãi cọ.

Phạn U hơi im lặng trong chốc lát, sau đó nở nụ cười âm hiểm: "Sư huynh, ngươi vẫn luôn tự cho mình là đúng nhỉ.

Ngươi muốn cứu vớt Thử Viêm, có phải cũng nên xem thử Thử Viêm có bằng lòng hay không đúng không? Hắn làm vật cưỡi của ta, được ăn ngon uống tốt, địa vị cũng xem như tôn quý.

Ta có bao giờ bạc đãi hắn chút nào chưa?"

Ánh mắt của Thương Vi trầm xuống.

Thử Viêm đứng đầu thập đại Yêu Vương, tính cách hơi bướng bỉnh, lòng tự trọng cực mạnh.

Lúc làm Yêu Vương, ngoại trừ để Yêu Đế cưỡi mấy lần ở bên ngoài thì bất cứ thần tiên hay yêu quái nào khác đều chưa từng được đến gần hắn!

Bây giờ, vậy mà Phạn U lại nói chưa bao giờ bạc đãi Thử Viêm.

"Ha ha." Tống Anh cười khẽ một tiếng, "Phu quân, lời mà vị thần quân này nói thật có ý tứ.

Nếu muốn để chính Thử Viêm tự chọn thì vì sao không thả Thử Viêm ra? Đối phương không ra thì làm sao chọn được? Dựa vào miệng của vị thần quân này sao? Chẳng lẽ y là cái lưỡi hóa thành thần tiên? Thật biết nói chuyện."

Tống Anh vừa dứt lời, khắp nơi đều yên tĩnh.

"Làm càn!" Đột nhiên có một nữ tiên bật dậy, hoa y tung bay.

Nàng ta bay lên, tung tiên lực thẳng vào Tống Anh.

Tống Anh kịp thời tránh được, ôm lấy cánh tay Thương Vi, nhìn hắn bằng ánh mắt trông mong: "Phu quân, người ta hơi sợ."

"..." Thương Vi nheo mắt, đánh ngược tiên lực kia trở về.

Nữ tiên kia lập tức bị nện xuống đất, sắc mặt tái xanh.

"Thương Vi thần quân, nữ nhân ti tiện này dám càn quấy như vậy trước mặt Phạn U thần quân, sao người có thể dung túng như thế!? Chẳng lẽ tình cảm giữa sư huynh đệ còn không bằng một nữ tử con người sao?!" Nữ tiên kia vội vàng hô lên.

"Cảm ơn ngươi đã nhắc nhở bổn quân.

Năm đó, trước khi sư tôn đi về cõi tiên đã từng dặn dò bổn quân phải chiếu cố sư đệ, nếu sư đệ làm sai thì cứ việc khiển trách.

Bây giờ bổn quân nghĩ đến lời này, lời nói vẫn còn văng vẳng bên tai."

Thương Vi chậm rãi mở miệng: "Phạn U, ngươi làm sai chuyện gì, không cần bổn quân nhiều lời đúng không? Tuy rằng bây giờ đã hơi trễ, nhưng vẫn tốt hơn việc tiếp tục để ngươi khi sư diệt tổ.

Hôm nay, bổn quân thay sư phụ đuổi ngươi ra khỏi sư môn.

Từ đây về sau, ngươi không được tự xưng là đồ đệ của Phác Ảnh Thiên tôn nữa."

"Còn nữa, A Anh là thê tử của bổn quân nên mọi lời nói và hành động của nàng đều có thể đại diện cho ý của bổn quân." Thương Vi nói tiếp.

Nữ tiên gây chuyện này là ai, hắn không quen biết.

Nếu không sẽ chỉ thẳng tên họ trách mắng mấy câu.

Tống Anh nghiêm túc gật đầu.

"Ngươi gọi nàng là A Anh?" Phạn U đột nhiên cười to, "Nữ tử phàm giới này mà cũng xứng với nàng sao?!"

Tống Anh trợn to mắt: "Chúng ta đang nói tới Thử Viêm, bớt kéo những chuyện khác vào đi.

Thẳng thắn một chút, phu quân ta muốn Thử Viêm.

Hoặc là ngươi để Thử Viêm ra ngoài, tự mình lựa chọn, hoặc là lát nữa phu quân nhà ta sẽ đại chiến một trận với ngươi."

Dù sao thì hai người này cũng là đồng môn, năng lực không chênh lệch lắm.

Nhưng nếu hai đại thần từ thời thượng cổ đánh nhau thì sẽ là vấn đề hơi lớn.

"Được thôi.Nếu ngươi đã nhất quyết phải tự rước lấy nhục thì bổn quân sẽ chiều theo ý ngươi." Phạn U nói xong, lấy túi thú trong ngực ra.

Chỉ trong chớp mắt, giữa sân đã xuất hiện một con thú khổng lồ.

Khởi Mộc thần quân hơi đau đầu.

Hôm nay chính là ngày lành mà Tinh Vân Quyển của hắn xuất thế, hai người này có chuyện gì vậy? Sao lại làm càn ở địa bàn của hắn chứ?!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 930: Mắt chó đui mù


Con thú khổng lồ này vừa xuất hiện, sắc mặt của mọi người đều thay đổi.

Dù sao cũng là "vật cưỡi" từ thời thượng cổ, mặc dù yêu linh đã bị phong ấn, không có ý thức của đại yêu, nhưng khí thế vẫn vô cùng đáng sợ.

Nhưng rất hiển nhiên, vật cưỡi này đã đi theo Phạn U nhiều năm, giờ phút này thật sự nghe theo mệnh lệnh của Phạn U, đứng bên cạnh y, trông như hung thần ác sát nhìn Thương Vi.

Bản thể của Thử Viêm cứng như sắt, toàn thân rực lửa.

Tống Anh nhìn chằm chằm hắn, cười tủm tỉm đi qua.

"Phạn U thần quân và Thử Viêm ở chung với nhau đã lâu, không ngại để ta và phu quân nói mấy câu với Thử Viêm để mượn sức một chút chứ?"

"Tùy ngươi." Phạn U mang vẻ mặt kiêu ngạo.

Thử Viêm trời sinh cuồng bạo, ban đầu không chịu thần phục y.

Y đã tìm rất nhiều cách mới giảm bớt được tính hung hăng của Thử Viêm, chỉ nhận y là chủ.

Thương Vi đi cùng Tống Anh, đứng bên cạnh Thử Viêm.

Tống Anh đang định vươn tay ra.

"Con thú này vô cùng hung hãn, không thích người khác chạm vào người.

Hơn nữa, ngọn lửa trên người hắn cực kỳ lợi hại.

Nếu tiểu tiên bình thường chạm vào cũng sẽ cảm thấy cực kỳ nóng.

Nếu bị thương chỗ nào thì chớ có hối hận." Phạn U nhắc nhở một tiếng.

Tống Anh cong môi cười: "Đương nhiên.

Chỉ mong lát nữa thần quân đừng nuốt lời."

Nói xong, Tống Anh đặt hai tay lên đầu Thử Viêm.

Hai mắt Thử Viêm lập tức trở nên đỏ tực, miệng há to, lộ ra hàm răng sắc nhọn.

Tống Anh truyền yêu lực trong cơ thể vào người hắn, nhẹ nhàng nói: "Thử Viêm, đi theo ta đi."

Giọng nàng hơi khác thường khiến người khác khẽ giật mình.

Thử Viêm gầm lên, không ít người thấy cảnh tượng như vậy thì không nhịn được mà bật cười.

"Cô nương loài người thật ngây thơ! Chẳng lẽ cho rằng mình xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành đến mức ngay cả dã thú cũng phải khuynh đảo sao?" Có người không nhịn được mà cười nói.

Nữ tiên bị Thương Vi thần quân đánh ngã xuống đất lúc nãy đang mang sắc mặt khó coi cũng bật cười: "Không biết tự lượng sức mình."

Nhưng nàng ta vừa dứt lời, Thử Viêm đang há miệng nhe răng lại chậm rãi khép miệng lại, không chỉ như thế, màu mắt cũng nhạt đi.

Sau đó, tiếng gầm biến thành tiếng kêu khẽ, dường như mang theo mấy phần ấm ức, cuối cùng, Thử Viêm nhấc chân tiến về phía Tống Anh một bước.

"Vì vậy, giữa ta và y, ngươi lựa chọn đi cùng ta đúng không? Nếu như thế thì hãy ngồi sau lưng ta đi." Tống Anh mỉm cười, vuốt đầu hắn hai cái.

Ngay sau đó, Thử Viêm thật sự di chuyển.

Hắn đi ra sau lưng Tống Anh, không hề quay đầu lại, sau đó phủ phục đằng sau Tống Anh.

Mọi người giật mình, Phạn U cũng sửng sốt.

Y đồng ý cho nữ nhân này làm thử đương nhiên là vì y biết Thử Viêm hoàn toàn không thể phản bội y, nhưng tại sao lại...

"Rốt cuộc ngươi là ai!?" Sắc mặt của Phạn U đại biến, "Chẳng lẽ là dư nghiệt của Yêu tộc?!"

"Ngươi định nuốt lời sao? Trước đó đã đồng ý, sao bây giờ khi ta thắng, Phạn U thần quân lại không nỡ thế?" Tống Anh bật cười một tiếng, sau đó uống một ngụm rượu của Thần giới, ngon quá, "Không nỡ thì thôi, vậy mà còn muốn hắt nước bẩn lên đầu ta.

Ta chính là thể xác con người hóa thành tiên! Mắt chó đui mù của ngươi không nhìn ra được sao?"

Phạn U làm thần tiên nhiều năm như vậy, đã bao giờ bị người khác chỉ vào mũi sỉ nhục như thế đâu?

Nhất thời, sắc mặt của y kém vô cùng, trên người như rơi xuống vụn băng.

Tống Anh lại làm như không nhìn thấy.

"Phạn U, đã cá cược thì phải chịu thua.

Nếu không, bổn quân sẽ phải đích thân đánh với ngươi một trận.

Đến lúc đó, cái gì ngươi cũng không giữ được." Thương Vi nói.

Giờ phút này, Phạn U vẫn chưa hồi thần lại, ánh mắt y nhìn chằm chằm vào Tống Anh.

Người này tuyệt đối không thể nào chỉ là một con người nhỏ bé.

"Sư huynh nên biết Thử Viêm đã từng..."

"Câm miệng." Y còn chưa nói hết, Thương Vi đã cau mày cắt ngang: "Lúc nãy bổn quân đã nói rõ ràng, ngươi không còn là đệ tử của sư phụ ta nữa.

Từ nay về sau, ngươi không có tư cách xưng hô như thế với bổn quân."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 931: Giống nàng


Giờ phút này, thậm chí những người khác còn không dám thở.

Bọn họ dám trách mắng một tiểu tiên từ dưới hạ giới lên nhưng lại không dám làm khó dễ Thương Vi thần quân.

Dù sao thì Thương Vi thần quân này cũng không tầm thường, không chỉ có thực lực mạnh mẽ mà còn giữ nhiệm vụ trấn áp sông Thiên Hà.

Nếu hắn có gì bất trắc thì e rằng nước sông Thiên Hà sẽ dâng cao.

Đến lúc đó, cho dù có ở trong động phủ thì cũng bị nhấn chìm.

Nếu chỉ bị ngập thì không có gì đáng nói.

Tuy nhiên, nước sông Thiên Hà không phải là nước bình thường dưới hạ giới.

Mấy gáo nước, mấy thùng nước thì không phải vấn đề lớn.

Nhưng nếu nước sông cuồn cuộn tràn tới đây thì trận pháp của động phủ hoàn toàn không chịu nổi, những bảo bối được gieo trồng bên trong đều sẽ bị úng nước.

Cho dù là thần tiên thì cũng phân theo ngũ hành.

Trên trời có không ít thần tiên hệ hỏa, nếu nước sông Thiên Hà thật sự tràn tới đây thì bọn họ hoàn toàn bó tay.

Tất nhiên, con sông này không phải chỉ do một vị thần tiên duy nhất là Thương Vi chưởng quản.

Nhưng phân thân của hắn đang trấn giữ dòng sông, nếu hắn biến mất thì khó tránh khỏi phiền phức một thời gian, thật sự không dễ tìm được người có thể thay thế.

Lúc này, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Phạn U thần quân.

Y bị mất hết thể diện, nhưng chuyện này cũng không quan trọng với y, điều y để ý chính là nữ nhân này.

Rốt cuộc có lai lịch gì? Sao có thể khiến Thử Viêm bình tĩnh lại?!

"Chẳng lẽ đầu óc của sư đệ cũ của ngươi không được tốt lắm? Sao mới bị k.ích th.ích một chút mà đã ngây ngốc rồi?" Tống Anh mở to mắt hỏi.

"Chớ cười nhạo y.

Y sinh ra đã như vậy, sống được cũng không dễ dàng gì." Thương Vi nghiêm túc nói.

Nghe thấy lời này của hắn, Tống Anh cũng sửng sốt, sau đó không nhịn được mà bật cười ha ha.

Phạn U âm trầm liếc mắt nhìn hai người một cái, sau đó phất tay áo rời đi.

Tống Anh cau mày: "Đúng là đồ hèn nhát! Có bản lĩnh thì đánh một trận đi!"

Nàng không sợ Phạn U.

Bây giờ để lại cho y một cái mạng chó không phải bởi vì nàng lương thiện mà là nàng vẫn còn việc khác chưa làm xong, tạm thời phải khiêm tốn, tránh rút dây động rừng.

Mà giờ phút này, sau khi rời đi, tay chân Phạn U lạnh băng, trong đầu y chợt hiện lên biểu cảm cuối cùng của Chúc Huỳnh năm đó.

Chán ghét, ruồng bỏ, trào phúng và lạnh lùng như thể nhìn thấy thứ gì đó ghê tởm.

Mà bây giờ, ánh mắt như vậy lại xuất hiện một lần nữa trên người một nữ tử loài người thành tiên.

Là nàng sao?

Không thể nào.

Khi đó, Chúc Huỳnh đã hồn phi phách tán.

Chính mắt y nhìn thấy, đương nhiên không thể nào là giả được.

Những năm gần đây, không có một khắc nào y không bị tra tấn.

Nghĩ đến Chúc Huỳnh, nghĩ đến biểu cảm cuối cùng của nàng, không phải trong lòng y không hối hận, nhưng không phải hối hận vì mình đã làm những chuyện đó mà là hối hận vì kết quả không như y mong muốn.

"Vì sao thần quân phải nhường nhịn Thương Vi thần quân như thế? Tuy rằng thực lực của Thương Vi thần quân không yếu nhưng thần quân cũng không kém hơn hắn mà? Hai người đều kế tục Phác Ảnh Thiên tôn, sao hắn nói đuổi người đi thì người đã..." Thị đồng bên cạnh hầm hừ, nói được một nửa thì chợt cảm thấy bản thân hơi mạo phạm nên lập tức sửa lời: "Thần quân, hay là tiểu tiên giúp người dạy dỗ cô nương kia một chút?"

"Nàng rất giống nàng ấy." Phạn U thần quân không đầu không đuôi nói một câu.

Thị đồng sửng sốt, không hiểu lắm.

Phạn U nở nụ cười tự giễu.

Chuyện năm đó, dù y có trăm sai ngàn sai nhưng y vì cái gì chứ? Còn không phải vì Chúc Huỳnh sao? Nếu nàng chịu liếc mắt nhìn y một cái thì y đã không dùng cách như vậy rồi!

Cái gì mà hảo hữu tri kỷ ngàn tốt vạn tốt, có thể uống rượu, nói chuyện phiếm, có thể cùng bay lượn nơi chân trời, nhưng lại tuyệt đối không thể tiến thêm một bước nữa!

Y có chỗ nào không tốt?

Khi đó, y chỉ nghĩ rằng nếu Yêu giới không còn nữa thì Yêu Đế là nàng phải làm sao.

Y còn nghĩ, nếu nàng không còn tu vi, lại bị y phong ấn ký ức thì có thể làm lại từ đầu với y hay không?
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 932: Đầy sát khí


Phạn U cười lạnh.

Là y tính sai một chuyện.

Trước nay, y hoàn toàn không ngờ chấp niệm đó của nàng lại sâu sắc như thế, đã đứng giữa ranh giới sống chết mà nàng vẫn không chịu buông tay.

Nàng thà để mình tan thành mây khói, thậm chí để Yêu giới trở thành thịt cá mặc người khác xâu xé thì cũng muốn ngăn cách Thần giới và Nhân giới.

Nếu không phải như vậy thì y đã có thể thành công, Chúc Huỳnh cũng không cần phải chết.

"Năm đó ngươi nói Thương Vi trầm lặng lại đáng tin hơn, bây giờ đã qua nhiều năm như vậy, không phải người đáng tin trong lời ngươi nói cũng đã tìm kẻ thay thế ngươi rồi sao? Một con người hèn mọn mà cũng dám so với ngươi..." Khi về đến động phủ, Phạn U đột nhiên cười lạnh một tiếng, ánh mắt trở nên âm u hơn rất nhiều.

Cùng lúc đó, Tống Anh vui vẻ ăn uống.

Rượu và thức ăn của Thần giới quả thực thơm ngon, sau khi ăn vào, toàn thân đều ấm áp, cơ thể cũng sắp bay lên rồi.

Thật ra, Phạn U thần quân rời đi cũng khiến mọi người thở phào nhẹ nhõm.

Hai đại đầu sỏ đều ở đây, còn không dễ đối phó, người bị làm khó chính là bọn họ.

Bây giờ một người đã đi rồi thì không cần phải nghĩ xem nên đứng về bên nào nữa, thoải mái hơn nhiều.

"Thương Vi, ngươi thấy Tinh Vân Quyển này của ta thế nào?" Khởi Mộc thần quân ném đồ vật cho Thương Vi.

Thương Vi biết Tống Anh tò mò nên không từ chối mà đặt trước mặt Tống Anh.

Khởi Mộc thần quân cũng không tức giận.

Nhiều năm như vậy, Thương Vi này mới thích một người, yêu thương một chút cũng là bình thường.

"Tinh Vân Quyển của bổn quân có thể tập hợp sức mạnh của các vì sao để tạo ra một khung cảnh đẹp.

Đừng thấy nó chỉ là một món đồ nhỏ mà xem thường.

Nếu không có tiên lực mạnh mẽ thì hoàn toàn không sử dụng được.

Hơn nữa, thần lực càng lớn thì cảnh sao càng khoáng đạt.

Tiên tử mới đến Thần giới, với năng lực của ngươi, xem bên ngoài là được rồi.

Nếu muốn mở ra..."

Hắn còn chưa nói xong, Tống Anh đã mở bức hoạ cuộn tròn này ra.

Khởi Mộc thần quân sửng sốt, sau đó lại cười cười: "Xem ra... Thương Vi thần quân đã chuyển thần lực cho nàng rồi nhỉ? Nếu như thế thì nàng có thể mở ra cũng không có gì lạ."

Cảnh sắc xung quanh làm thái độ của mọi người lập tức thay đổi.

Giống như trong đêm đen, xung quanh đầy sao.

Khung cảnh này đẹp không sao tả xiết.

Đáng tiếc, mọi người còn chưa kịp thưởng thức thì sao trên trời đột nhiên rơi xuống, từng quả cầu lửa đột ngột dội xuống đầu bọn họ.

Nhất thời dọa mọi người sợ tới mức rời khỏi bữa tiệc, ngay cả Khởi Mộc thần quân cũng không ngoại lệ.

"Bịch" một tiếng, Tinh Vân Quyển tan nát.

Khung cảnh lập tức khôi phục lại bình thường, chẳng qua là sắc mặt hoảng loạn của mọi người chuyển sang xấu hổ.

"Sao mọi người đứng hết lên vậy? Chỉ là một ảo cảnh mà thôi, có gì đáng sợ đâu chứ?" Tống Anh cười một tiếng.

"Tinh Vân Quyển của ta..." Khởi Mộc thần quân tức giận, "Sao, sao, sao ngươi lại biến ảo cảnh thành như vậy!?"

"Ta dạy." Thương Vi nói thẳng, "Nàng là lần đầu tiên làm thần tiên nên khi xuống tay không biết nặng nhẹ.

Nhưng dường như chất lượng của Tinh Vân Quyển của Khởi Mộc thần quân không được tốt lắm.

Một tiểu tiên mới nhập môn mà cũng có thể khiến nó vỡ vụn..."

"..." Khởi Mộc thần quân nheo mắt.

Không phải như vậy.

Hắn đã dùng thử Tinh Vân Quyển rất nhiều lần, mỗi lần hắn mở ra xem đều nhìn thấy khung cảnh đẹp không sao tả xiết, khiến người ta trầm mê đến mức không muốn thoát ra!

Sao có thể có sao rơi xuống?

Nếu sao rơi rất xa, giống như mưa sao băng thì không sao, nhưng vô số quả cầu lửa khổng lồ ập xuống ngay trước mặt, xung quanh không có chỗ trốn, ngay cả hắn cũng cảm nhận được sát khí!

Nếu không phải Tinh Vân Quyển bị phá hủy thì e rằng sẽ khiến thần hồn của bọn họ bất ổn.

Hắn mơ hồ cảm thấy như vậy nhưng trên thực tế lại không thể thừa nhận rằng tiểu tiên tử này còn biết điều khiển Tinh Vân Quyển hơn hắn.

Một bức tranh biến ra cảnh đẹp lại thành cảnh tượng đầy sát khí còn chưa tính, đã vậy, bức tranh của hắn còn không chịu nổi sát khí kia?

Mặt mũi của hắn phải để đâu đây?
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 933: Tôn nghiêm


Nghĩ như vậy, Khởi Mộc thần quân cũng không thể trách tội Tống Anh, chỉ nói: "Không ngại, không ngại.

Chỉ là một Tinh Vân Quyển nhỏ bé mà thôi..."

Đau lòng.

Hắn tốn rất lâu mới có thể làm ra được đấy.

Tống Anh cảm thấy rất đáng tiếc.

Bởi vì lúc nãy nàng thật sự chỉ muốn nghịch một chút mà thôi.

Theo dự tính của nàng, "mưa sao băng" lớn như vậy rơi xuống, cho dù là ảo cảnh cũng đủ khiến nhóm thần tiên này hoảng loạn.

Không ngờ thứ này chịu tải kém như vậy, chỉ trong chớp mắt đã tan nát rồi!

Tống Anh thở dài, thần tiên cả ngày sống mơ mơ màng màng, năng lực tụt dốc quá nhiều rồi.

Vào thời thượng cổ, tiểu thần tiên bình thường cũng khó có thể nhìn trúng thứ này, đường đường là Thần quân mà sao lại xem nó là bảo bối chứ?

Những người khác xấu hổ sửa sang lại quần áo, quay về chỗ ngồi của mình.

Mọi người đều nhìn Tống Anh bằng ánh mắt khó chịu.

Vốn dĩ Tống Anh không định kết giao bằng hữu với bọn họ.

Nhìn thấy bọn họ tức giận lại không thể làm gì thì trong lòng nàng cực kỳ vui sướng.

Sau khi uống đủ rượu ngon, Tống Anh và Thương Vi đưa Thử Viêm cùng về phủ.

Tuy rằng Thử Viêm đã nhận một chút yêu lực nhưng chỉ cảm thấy Tống Anh thân thiết mà thôi.

Sau khi tới núi Phác Ảnh, Tống Anh mới chính thức ra tay phá vỡ phong ấn.

Yêu linh thức tỉnh sau giấc ngủ say, ý thức trở về sau một thời gian dài.

Nhìn gương mặt xa lạ trước mắt, Thử Viêm lập tức nhận ra.

"Chúc Huỳnh." Hai mắt con dã thú hồng hồng.

Tống Anh thật sự áy náy, không dám nhìn hắn.

Trong trí nhớ, Thử Viêm đối xử với nàng như huynh đệ.

Tuy thực lực không bằng nàng nhưng hắn lại xem Yêu Đế là nàng như trẻ con mà cưng chiều.

Từ trước đến giờ, khi nhìn thấy cái gì, hắn đều tặng nàng đầu tiên, hận không thể mang hết những thứ tốt nhất trong thiên hạ đến cho nàng.

Bản thể của Thử Viêm bị tiêu hao quá nhiều, lúc này vẫn chưa hoàn toàn khôi phục nên không thể hóa thành hình người.

Tống Anh chua xót, lập tức độ cho hắn một phần tu vi của mình.

Nàng tu luyện cực kỳ nhanh, không giống những yêu quái khác, mất một ít tu vi không tính là gì.

Thử Viêm ở núi Phác Ảnh mấy ngày mới có thể hóa thành hình người.

Hắn mặc áo giáp, cơ thể cường tráng, còn cao to hơn Thương Vi rất nhiều, lập tức ôm Tống Anh vào ngực.

"Ngươi đã trở về rồi.

Ta biết, cuối cùng ngươi sẽ trở về mà." Giọng Thử Viêm như sắt đá, vừa lạnh vừa trầm.

Thương Vi nhìn Thử Viêm, tuy trong lòng hơi đố kỵ nhưng cũng không nói gì.

Hắn cũng biết Thử Viêm như huynh trưởng của nàng.

"Ta về trễ, ngươi đừng trách ta." Tống Anh áy náy nói.

"Không trễ." Nét mặt cứng rắn, lạnh lùng của Thử Viêm trở nên dịu dàng, hắn nhéo mặt Tống Anh, "Lần này, bản thể con người của ngươi thật sự rất bình thường.

Nếu không phải khí tức không thay đổi thì ta cũng suýt nữa không nhận ra ngươi rồi."

Tống Anh cười cười, không phản bác.

Nàng biết trong lòng Thử Viêm lúc này chắc chắn không dễ chịu.

Ký ức quay về đồng nghĩa với việc hắn biết được trong nhiều năm ý thức ngủ say, hắn đã làm gì.

Yêu Vương từng uy phong hiển hách lại trở thành vật cưỡi của Phạn U, không còn tôn nghiêm.

Mà Thử Viêm lại là Yêu Vương coi trọng thể diện nhất.

"Yêu giới hiện tại thế nào? Yêu lực của ta bây giờ không đủ, cần một chỗ tĩnh dưỡng." Thử Viêm nói.

Đồng thời còn phải thả lỏng tâm trí, nếu không thì khi tu luyện rất dễ xảy ra vấn đề.

Chờ đến khi hồi phục hoàn toàn, hắn nhất định phải giết sạch Thần giới!

Tống Anh đưa hắn về Yêu giới, làm quen với khí tức trong này một chút.

Sau này, với năng lực của mình, hắn cũng có thể tự do ra vào Yêu giới.

Sau khi trở về Yêu giới, hắn không hề đi gặp bất cứ ai, cho dù nghe thấy tin tức của Thập Doanh và Lạc Chân cũng chỉ vui mừng gật đầu, mỉm cười.

"Thử Viêm, Thái Khâm... còn sống không?" Tống Anh hỏi.

Thái Khâm xem như siêu cấp nhũ mẫu của Yêu giới.

Nếu không phải có Luân Hồi Chủng của nàng ấy thì làm sao bây giờ nàng có thể dễ dàng trở về như vậy được?

Thử Viêm sửng sốt, sau đó lắc đầu.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 934: Nổi tiếng


Tống Anh trầm mặc trong chốc lát, thật ra, trong lòng nàng cũng đã có linh cảm.

Luân Hồi Chủng che chở nàng không phải chuyện ngẫu nhiên, thậm chí còn đưa nàng tới những thế giới nhỏ khác, tất nhiên là đã có người trả giá đắt cho chuyện này.

"Thái Khâm đã qua đời từ lâu rồi.

Lúc ấy, Chiếu Dương đã bị thương nặng, phải đánh một trận với Phạn U, mà đằng sau Phạn U còn có thần tộc khác nên đương nhiên không thể địch lại.

Hơn nữa, sau khi biết yêu linh của Thái Khâm đã hoàn toàn biến mất thì quyết định đi theo." Thử Viêm nói thêm.

Lúc ấy, hắn còn chưa từ bỏ ý định nên không thề sống chết đánh một trận.

Bây giờ nghĩ lại, hắn cũng không biết là đúng hay sai.

Tôn nghiêm bị giẫm đạp dưới chân, tâm sinh ma chướng, sau này muốn tu luyện chắc chắn sẽ gặp muôn vàn trở ngại.

Giờ phút này, Tống Anh cảm thấy không nói nên lời, cực kỳ khó chịu.

Mười Yêu Vương, bây giờ có thể xác định Thái Khâm và Chiếu Dương đã không còn; Thử Viêm, Thập Doanh, Lạc Chân cùng Phi Liêm và Phi Ách được cứu ra từ Luyện Thần Tháp vẫn còn sống; những người còn lại là Bạch Oán, Phục Linh và Lưu Minh thì đến giờ vẫn chưa có tin tức.

Bây giờ nàng đã tới Thần giới, gần đây không ít lần nghe ngóng tình hình nhưng vẫn không có kết quả.

Nói cách khác, khả năng cao là ba Yêu Vương này cũng đã không còn giống như Thái Khâm và Chiếu Dương.

Thập đại Yêu Vương bị tổn thất mất một nửa.

Tống Anh không rõ cảm xúc trong lòng mình lúc này là gì, nhất là khi nghĩ đến chuyện nàng kết bạn với Phạn U mới khiến Lạc Chân bị Phạn U lừa, nàng cảm thấy trong lòng như thiếu mất thứ gì đó.

"Ta đã quá sai lầm rồi." Tống Anh thở dài.

Tuy rằng những chuyện đó đã trở thành ký ức phủ đầy bụi, nhưng bây giờ, nhìn lại sự thật đẫm máu này, trong lòng nàng vẫn rất khó chịu.

Nàng không hề hối hận khi đã tách bốn giới Thần, Yêu, Ma, và Người ra, nhưng lại hối hận vì đã làm chuyện này không đủ chu toàn.

Năm đó, nàng thật sự đã tự đại quá mức.

Thử Viêm nghe nàng nói như vậy thì cười cười: "Ngươi không sai, người sai là kẻ khác."

Lương thiện có gì sai? Bác ái có gì sai? Chỉ vì năm đó Chúc Huỳnh không có một trái tim thấu đáo, chưa từng đề phòng thần tiên nên nàng đã sai rồi sao?

Thiên hạ không có chuyện như vậy.

"Ngươi là Yêu Đế, mọi quyết định của ngươi đều chính xác.

Mặc dù mấy năm nay mọi người phải chịu không ít khổ cực, Yêu giới cũng sa sút lâu như vậy, nhưng không có ai hối hận vì tất cả những gì ngươi đã làm.

Yêu giới chúng ta vì ngươi mà sinh ra, ngươi là chủ nhân của Yêu giới, ngươi vĩnh viễn không sai." Thử Viêm nói tiếp.

Tống Anh thở dài một tiếng.

"Ngươi nói như vậy làm ta áp lực rất lớn." Tống Anh hơi bất đắc dĩ, "Chuyện quá khứ đã qua, bây giờ ta có hối hận cũng vô dụng.

Sau này, ta sẽ cố hết sức để bù đắp cho mọi người."

Thật ra, Thử Viêm không muốn được bù đắp thứ gì cả.

Cuối cùng thì bây giờ hắn đã không cần làm vật cưỡi cho Phạn U nữa, không có tâm trạng nghĩ nhiều như vậy.

Lập tức tìm một chỗ rộng rãi ở Yêu giới, bình ổn tâm trạng một chút.

Chuyện Phạn U thần quân để lại vật cưỡi tại bữa tiệc của Khởi Mộc thần quân truyền đi rộng rãi, toàn bộ Thần giới đều đang bàn tán, còn Tống Anh đương nhiên là nhân vật chính trong những cuộc nói chuyện phiếm đó.

Tuy nhiên, những người không tham dự bữa tiệc hoàn toàn không tin vật cưỡi này đi theo Tống Anh.

Bọn họ đều cảm thấy tất nhiên là Tống Anh này ỷ vào việc mình được Thương Vi thần quân yêu chiều nên mới không biết tôn ti trật tự.

Vì vậy, nàng đã nổi tiếng.

Tống Anh cũng không ngại.

Nếu có người mời nàng ra ngoài "đi chơi" thì nàng đều nhận lời, dù sao cũng không có gì thiệt thòi.

Dù sao thì Thương Vi cũng là Thần quân, hắn biết Tống Anh muốn gì thì lập tức cho người âm thầm kiểm kê yêu thú trong Thần giới.

Có yêu thú từ nhân gian bay lên, có yêu thú từ thời thượng cổ vẫn còn sống, còn có yêu thú là đời sau của yêu thú từ thời thượng cổ.

Sau khi điều tra thì phát hiện thật sự không có nhiều yêu thú từ thời thượng cổ lắm, đều đang làm vật cưỡi cho các thần tiên từ cấp bậc Thần quân trở lên, còn vật cưỡi của những người khác thì phần lớn là đời sau của yêu thú từ thời thượng cổ, nhưng huyết mạch đều rất thuần khiết.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 935: Bất thường


Ngoài ra còn có rừng thú.

Ở Thần giới, những thần tiên muốn có vật cưỡi đều sẽ đi vào rừng thú dạo một vòng.

Yêu quái bên trong có mạnh có yếu, nếu vận may tốt thì có thể tìm được đời sau của đại yêu thời thượng cổ, trong cơ thể của chúng cũng chảy dòng máu mạnh mẽ này.

Một thời gian sau, Thương Vi giao danh sách này cho Tống Anh.

Tống Anh bật cười một tiếng.

Bắt đầu trộm yêu quái.

Nàng đến rừng thú một chuyến trước.

Tuy rằng rừng thú này là địa bàn của Thần giới nhưng khí tức của nó có phần tương tự với Yêu giới, cũng ít áp chế với yêu quái nhất nên nơi này mới có thể sinh ra nhiều yêu thú như vậy.

Tiếc rằng nơi đây bị hạ vài cấm chế, tuy rằng có thể sinh ra yêu thú nhưng những yêu thú này chỉ có thể sinh ra một ít linh trí cấp thấp, thậm chí còn không biết hóa hình.

Tống Anh vừa đến đã phóng ra toàn bộ khí thế, mở ra con đường tới Yêu giới.

Khí tức của Yêu giới có thể hấp dẫn những yêu thú này đi tới đây, hơn nữa, Tống Anh là Yêu Đế nên việc triệu tập toàn bộ yêu thú không khó.

Chỉ sau một thời gian ngắn, những yêu thú này không ngừng đi đến chỗ Tống Anh.

Tống Anh đưa bọn chúng về Yêu giới.

Không cần nhiều thời gian lắm, một ngày đêm ở Thần giới mà thôi.

Khí tức của rừng thú vốn khác thường nên không sợ bị thần tiên phát hiện.

Chỉ chớp mắt, toàn bộ dã thú trong rừng đã biến mất.

Tống Anh sợ mình để sót yêu thú nên còn đến đây đi dạo mấy ngày liên tiếp.

Sau khi dùng ý thức rà soát trong rừng hết lần này đến lần khác, bảo đảm không còn bất cứ một tiểu yêu nào, thậm chí là một cái trứng yêu thì nàng mới rời đi.

Thần tiên sẽ không phát hiện ra chuyện yêu quái trong Luyện Thần Tháp đã biến mất ngay lập tức, nhưng khả năng rừng thú này bị phát hiện không còn một yêu quái nào thì khá cao.

Không bao lâu sau khi Tống Anh vơ vét xong, có hai tiểu thần tiên một nam một nữ đi tới rừng thú này.

"Ca, muội hy vọng có thể có một Thôn Vân thú.

Vân thú kia quá đẹp, vừa trắng trẻo lại vừa có cánh..." Tiểu cô nương tha thiết mong chờ.

"Thôn Vân thú?" Ca ca của nàng ta vừa nghe vậy thì không nhịn được mà bật cười, "Đó là đại yêu thời thượng cổ, tổng cộng chỉ có mấy con, không dễ bắt như vậy đâu.

Huynh cảm thấy muội vẫn nên hạ thấp yêu cầu xuống một chút thì tốt hơn.

Báo gấm không tệ, oai phong lẫm liệt."

"Nhưng mà Thôn Vân thú đẹp hơn!" Tiểu tiên tử bĩu môi, "Tống Anh kia chỉ là một tiểu tiên tới từ nhân gian cũng có thể dùng Diễm Thạch thú, muội dùng Thôn Vân thú thì làm sao!"

"Đừng làm loạn.

Người ta có Thương Vi thần quân che chở."

"Thương Vi thì sao? Gia gia của chúng ta cũng là Thần quân mà?! Không thể nào kém hơn hắn được! Muội mặc kệ! Dù sao thì muội cũng phải có Thôn Vân thú! Nếu không thì ca ca mang Diễm Thạch thú Thử Viêm về tặng cho muội đi!" Tiểu tiên tử nói.

Nam tiên xoa ấn đường: "Thử Viêm kia là Yêu Vương thời thượng cổ, cho muội thì muội có dám dùng không? Ngay cả Phạn U thần quân cũng phải mất rất nhiều thời gian mới có thể cưỡi được nó..."

"Tiên tử từ nhân gian có thể dùng thì muội cũng có thể dùng! Nói cho cùng, ca ca huynh còn không thương muội bằng Thương Vi thương thê tử! Huynh làm muội quá thất vọng!"

Nam tiên rất bất đắc dĩ.

Nhưng đi một lát, hắn cảm thấy hơi bất thường.

"Muội muội, muội có cảm thấy... quá yên tĩnh rồi không?"

Trước đây hắn đã từng tới rừng thú này.

Tuy rằng nơi này rất quỷ dị và đáng sợ, nhưng thỉnh thoảng vẫn có thể nhìn thấy một vài vật sống mà.

"Muội không biết.

Ca ca, sao vậy? Huynh đừng làm muội sợ."

"Không đúng.

Trên đường đi tới đây, chúng ta không hề nhìn thấy bất cứ con vật nào bay trên trời hay di chuyển trên mặt đất, ngay cả một con cũng không có.

Không chỉ không nhìn thấy yêu thú hình thể lớn mà ngay cả yêu thú nhỏ cũng không thấy đâu.

Chuyện này không hợp lý." Nam tiên suy nghĩ một chút rồi quyết định lùi về phía sau, bẩm báo chuyện này lên trên.

Chẳng mấy chốc, chuyện này đã khiến Thần giới chú ý.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 936: Chỗ nên đi


Không ít thần tiên đến điều tra, lục soát cả bên trong lẫn bên ngoài rừng thú nhưng lại không phát hiện bóng dáng của một con yêu thú nào!

Những yêu thú này đã vô duyên vô cớ mất tích sao!?

Chuyện này quá kỳ lạ!

Lập tức áp giải tiểu tiên trông coi rừng thú tới tra hỏi, nhưng hỏi tới hỏi lui, tiểu tiên trông coi rừng thú vẫn tỏ ra vô tội, hoàn toàn không có manh mối nào.

Trong khoảng thời gian này không có nhiều thần tiên đi vào rừng thú, bọn họ hoàn toàn không phát hiện ra được điều gì khả nghi!

Với bản lĩnh của Tống Anh, khi nàng vào rừng, những người này đương nhiên không nhận ra được.

Bên ngoài vô cùng ầm ĩ vì chuyện rừng thú, còn Tống Anh lại rất thản nhiên.

Không chỉ như thế, chuyện này chỉ mới là bắt đầu mà thôi.

Kế tiếp, Tống Anh bắt đầu lén lút đi đến động phủ của các thần tiên.

Nhất định phải trộm mấy đại yêu ra.

Nhưng thần tiên quá đông, không thể trộm toàn bộ số yêu quái bị bọn họ nuôi dưỡng nên Tống Anh chỉ thu phục những đại yêu đó.

Có thể sử dụng đại yêu thời thượng cổ hoặc yêu thú lợi hại làm vật cưỡi thì đều là nhân vật lớn có tiếng tăm lừng lẫy ở Thần giới.

Nhưng cho dù là những nhân vật lớn này thì giờ phút này, bọn họ cũng phải bó tay.

"Liên tiếp tổn thất nhiều yêu thú như vậy mà đến bây giờ vẫn chưa biết rõ lai lịch của đối phương.

Chẳng lẽ… do có Yêu Vương ngóc đầu dậy?" Cuối cùng cũng có người nói tới trọng điểm.

Lời này vừa được nói ra, lập tức có người tiếp lời: "Vậy chẳng phải cần mời Thương Vi thần quân tới hỏi một câu sao?"

Chuyện này còn phải nói nữa sao?

Lập tức triệu người tới đây.

Thương Vi nhìn thấy Thiên Đế cũng không hành lễ, trông lạnh lùng đến cực điểm.

Thiên Đế hơi khó xử, nhưng xét theo bối phận, những đại thần từ thời thượng cổ này có tư cách để ngang ngược nên ông ta cũng không nói gì, chỉ khách khí hỏi: "Thương Vi thần quân, trước đây ngươi có hàng phục Yêu Vương làm loạn dưới hạ giới không?"

"Chưa từng." Thương Vi cũng rất thẳng thắn.

Thiên Đế ngẩn ra: "Nếu như thế thì tại sao khí tức của Yêu Vương lại biến mất không thấy đâu nữa?"

Thương Vi không nói lời nào.

"Thần quân, bây giờ yêu thú ở Thần giới chúng ta không ngừng biến mất, ngay cả vật cưỡi trong nhà các vị thần quân như Khởi Mộc cũng không thấy đâu.

Chuyện này rất trọng đại, mong thần quân có thể xem trọng." Thiên Đế nói thêm.

"Chỉ có yêu thú biến mất, còn thần thú thì không?" Thương Vi hỏi.

"Vậy là có ý gì?"

"Yêu thú vốn dĩ không thuộc về Thần giới, cho dù biến mất cũng không có gì kỳ lạ, có lẽ là đã đi đến chỗ nên đi mà thôi." Thương Vi đáp.

Thần thú và yêu thú đương nhiên khác nhau.

Ở Thần giới, thần thú dùng để làm vật cưỡi và thú cưng, nhưng cũng được thờ phụng.

Nếu là loại thần thú mạnh mẽ nhưng lại không có linh trí thì khi cần chúng nó ra tay, các thần tiên bình thường đều sẽ cho chúng nó ăn ngon uống tốt.

Thần tiên ở Thần giới có bản thể khác nhau, trong số đó cũng có không ít người từ thần thú hóa thành nên bọn họ đương nhiên sẽ không dùng đồng loại của mình để làm vật cưỡi.

Nhưng thời thượng cổ không có nguyên tắc này.

Thời đó, không có vị thần nào dám cưỡi lên đầu yêu quái.

Quy tắc của Thần giới chính là kẻ mạnh làm chủ, kẻ yếu phải phục tùng.

Bất kể là làm vật cưỡi hay làm thú cưng thì đều là chuyện hiển nhiên.

Hơn nữa, khi đó, làm tuỳ tùng của kẻ mạnh cũng sẽ có cơ hội hóa hình và thành thần lớn hơn một chút.

Lời nói của Thương Vi khiến mọi người hoảng sợ và nghi ngờ.

"Thương Vi, lời này của ngươi là có ý gì!? Chẳng lẽ là ngươi cấu kết với Yêu Vương làm ra chuyện phản bội Thần giới!?" Lập tức có người giận dữ nói.

"Bổn quân sinh ra từ thời thượng cổ, thần vị đã được trời định từ khi đó.

Lúc ấy, quan hệ giữa hai giới Thần, Yêu cũng xem như không tệ.

Lấy đâu ra hai chữ "cấu kết" chứ?" Thương Vi cười lạnh một tiếng.

"Ngươi đang thừa nhận sao!? Những yêu thú này đều do ngươi đưa đi?!"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 937: Xuất hiện


Tất cả thần tiên đều phản ứng rất dữ dội.

Nếu là một tiểu thần tiên thì bọn họ có thể trừng phạt ngay lập tức.

Nhưng Thương Vi thần quân làm ra chuyện này thì không giống như vậy, bởi vì bọn họ không biết vì sao Thương Vi lại làm như vậy.

Không phải Yêu giới đã biến mất rồi sao? Vì sao hắn lại muốn mạo hiểm như thế!

"Không phải bổn quân." Thương Vi thản nhiên đáp lại một câu, sau đó nhìn lướt qua mọi người, "Bổn quân thích yên tĩnh.

Sau này nếu là chuyện có liên quan đến yêu thú thì không cần triệu ta."

Nói xong, Thương Vi phất tay áo rời đi.

Thái độ này đã chọc giận mọi người.

"Thiên Đế, Thương Vi này đến nhân gian một chuyến, chẳng lẽ đã dính phải chuyện gì xui xẻo sao? Sao bây giờ lại trở nên không hiểu chuyện như thế chứ?"

"Thay đổi?" Khởi Mộc thần quân lắc đầu, "Trong số các ngươi, có mấy người đã gặp hắn vào thời thượng cổ? Khi đó, hắn cũng như thế đấy.

Ta thấy, các ngươi... không cần để ý đến hắn đâu."

"Khởi Mộc thần quân, yêu thú nhà ngươi cũng biến mất đấy!" Có người tức giận nói.

"Bổn quân biết, chẳng qua là bổn quân cảm thấy..." Khởi Mộc thần quân dừng một chút, cuối cùng vẫn nói ra: "Chuyện yêu thú mất tích đúng là hơi kỳ quặc, trước đây chưa từng xảy ra bao giờ.

Bổn quân nghĩ kỹ lại, trong bữa tiệc của bổn quân, tiên tử bên cạnh Thương Vi thần quân đã đích thân đưa Thử Viêm đi.

So với Thương Vi thần quân, tiên tử kia và Thử Viêm khiến người ta nghi ngờ hơn nhiều."

"Có thể nói rõ hơn một chút không?"

"Bổn quân nghi ngờ Tống Anh này chính là Thập Doanh ở nhân gian.

Thương Vi thần quân vẫn chưa trừ yêu, hơn nữa còn dùng cách gì đó che giấu khí tức của Thập Doanh.

Bây giờ, Thập Doanh đưa Thử Viêm đi, có khả năng sẽ tìm cách giúp Thử Viêm hồi phục ký ức.

Với năng lực của hai Yêu Vương, đưa một ít yêu thú đi thì không thành vấn đề đúng không?" Khởi Mộc thần quân giải thích.

Nhưng hắn vừa nói dứt lời thì lập tức có người xông vào.

"Thiên Đế, không thấy toàn bộ yêu quái trong Luyện Thần Tháp đâu nữa!"

Nghe thấy chuyện này, mọi người đều hoảng sợ.

"Toàn bộ?!" Thiên Đế cũng hơi sững sờ, "Bao gồm cả hai Yêu Vương kia sao?!"

"Đúng vậy, Phi Liêm và Phi Ách cũng biến mất.

Nhưng Luyện Thần Tháp vẫn luôn có người trông giữ, gần đây hoàn toàn không thấy bất cứ ai xông vào.

Tiểu tiên thật sự, thật sự không hiểu là chuyện thế nào nữa..."

Nếu không phải thấy quá nhiều yêu thú ở Thần giới biến mất nên hắn ta muốn vào trong Luyện Thần Tháp xem thử thì e rằng một thời gian nữa vẫn chưa phát hiện ra!

"Khởi Mộc, lời ngươi vừa nói có bao nhiêu phần chắc chắn?" Thiên Đế hỏi.

Khởi Mộc sửng sốt, hơi ngây người: "Vốn dĩ... Vốn dĩ vô cùng chắc chắn, nhưng mà..."

"Có chuyện gì thì mau nói đi!"

"Thiên Đế, Thập Doanh và Thử Viêm muốn ăn cắp yêu thú thì không khó, nhưng muốn xông vào Luyện Thần Tháp thì không thể không có chút động tĩnh nào được.

Hơn nữa, những đại yêu và Yêu Vương vẫn luôn bị nhốt trong tháp có lệ khí nặng hơn yêu thú gấp nhiều lần, chúng nó thần trí không rõ, không thể tùy tiện để người khác đưa chúng nó đi được.

Vì vậy... Vì vậy, chỉ có một khả năng duy nhất là..." Khởi Mộc thần quân hơi hoảng hốt.

Thiên Đế cũng nghĩ đến điều gì đó: "Ý của ngươi là... Yêu Đế xuất hiện?"

"Phải, trong thiên hạ chỉ có một mình Yêu Đế có thể làm được chuyện này.

Nhưng mà Yêu giới đã biến mất từ lâu.

Yêu Đế này... từ đâu tới?" Khởi Mộc rất mờ mịt.

Trong đầu nghĩ tới tiểu tiên đến từ nhân gian kia.

Khí chất quen thuộc như vậy, tuy rằng dung mạo khác nhau, nhưng dáng vẻ thờ ơ và tùy tiện kia thật sự giống với Chúc Huỳnh y như đúc!

Khởi Mộc hơi căng thẳng.

Hắn vẫn còn nhớ như in chuyện của nhiều năm về trước.

Nếu là những Yêu Vương đó thì thôi, nhưng nếu là Chúc Huỳnh thì hắn thật sự không dám chọc đến!

Nghĩ như vậy, Khởi Mộc đột nhiên xấu hổ đứng dậy: "Gần đây tiểu thần phát hiện tu vi hơi có vấn đề, có lẽ cần bế quan một thời gian..."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 938: Mặt dày đến mức nào?


Nói xong, Khởi Mộc thần quân vội vàng cáo lui.

Bất kể tiểu tiên đến từ nhân gian này có phải Chúc Huỳnh hay không thì hắn đều phải trốn đi, kiên quyết không chọc vào Yêu giới.

Nhất là bây giờ, yêu thú đều đã biến mất, cho dù không phải là Chúc Huỳnh làm thì đương nhiên là do mấy đại Yêu Vương phối hợp làm, sao Thần giới có thể ngồi yên không để ý tới được? Nhất định phải phái thần tiên đi trấn áp đúng không? Đến lúc đó, lỡ như hắn bị chọn đi xuất chiến thì phải làm sao?

Trước đây, hắn cũng có mấy phần giao tình với Chúc Huỳnh, chuyện Thần giới làm năm đó lại không được quang minh chính đại lắm.

Nếu hắn lại đánh tới cửa thì có vẻ thần tiên như hắn không phải người tốt.

Thái độ của Khởi Mộc thần quân khiến sắc mặt của Thiên Đế cực kỳ khó coi.

Chẳng qua là thần tiên đông đúc, Thần quân và Thiên tôn đều là người vượt ra khỏi thế ngoại, cho dù là Thiên Đế thì cũng không tiện tỏ thái độ với bọn họ nên ông ta chỉ đành nhịn xuống.

Nhưng chuyện này vẫn chưa được bàn bạc xong.

Cũng không thể mặc kệ chuyện yêu thú mất tích được đúng không?

Thiên Đế cân nhắc trong lòng một phen, định giao chuyện này cho Phạn U thần quân.

Tuy Phạn U thần quân không thích quản nhiều việc, nhưng chuyện Yêu giới năm đó lại do y và Thiên Đế đời trước một tay thúc đẩy.

Bây giờ, Thiên Đế đời trước đã hóa thành hư vô từ lâu, nhưng Phạn U thần quân vẫn còn.

Nếu Yêu giới làm lại từ đầu thì sẽ tìm Phạn U tính sổ đầu tiên nên không ai có thể giải quyết chuyện này tốt hơn y.

Lập tức thuật rõ chuyện này với Phạn U thần quân.

Phạn U không muốn quản, nhưng bây giờ, đông đảo thần tiên đã tìm tới thì chỉ có thể cho bọn họ chút thể diện mà lắng nghe.

Nhưng nghe đến cuối cùng, Phạn U ngẩn ra.

"Ngay cả yêu thú trong Luyện Thần Tháp cũng biến mất!?" Phạn U lập tức hỏi.

"Đúng là như thế.

Nếu không thì cũng không dám làm phiền Thần quân." Tiểu thần tiên thở dài, "Vốn dĩ nghi ngờ chuyện này có liên quan đến Yêu Vương ở thế gian, cũng vì thế mà đã mời Thương Vi thần quân tới hỏi, nhưng không ngờ Thương Vi thần quân lại hoàn toàn không thèm để ý..."

Phạn U hiểu bản tính của Thương Vi, hắn vốn không có lòng trung thành với Thần giới, đương nhiên sẽ không vì những chuyện thế này mà sốt ruột.

"Theo ý của Khởi Mộc thần quân, chuyện này... hơi kỳ quặc.

Thế nhưng, Khởi Mộc thần quân lại nói mình cần bế quan tu hành, cho nên..." Các thần tiên rất thấp thỏm.

Sợ Phạn U thần quân cũng không chịu giải quyết giúp.

"Trong thiên hạ không có Yêu Vương nào có thể thần không biết, quỷ không hay đưa yêu quái trong Luyện Thần Tháp đi." Phạn U thần quân nói.

"Quả thực là như vậy.

Khởi Mộc thần quân cũng nói như thế.

Ý của hắn là chuyện này có khả năng cao là do Yêu Đế làm."

Bề ngoài, Phạn U vẫn tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng y lại như sóng cuộn biển trào.

Khởi Mộc nói không sai, ngoại trừ Chúc Huỳnh thì yêu quái khác không thể có bản lĩnh này.

Làm Yêu Đế, Chúc Huỳnh trời sinh có sức hấp dẫn cực kỳ mạnh mẽ đối với yêu quái!

Nghĩ như vậy...

Phạn U cũng nhớ đến cảnh tượng hôm đó, Tống Anh kia có thể đưa Thử Viêm đi ngay trước mặt y.

Thử Viêm là ai? Cho dù hóa thành bản thể thì cũng không thể thoát khỏi tâm tính hung hãn của hắn.

Sao có thể bị một nữ tiên nhỏ bé dùng một câu đưa đi chứ?

Nàng là Chúc Huỳnh ư?!

Phạn U giật mình.

Nhưng lại hơi khó tin.

Rõ ràng y đã tận mắt nhìn thấy Chúc Huỳnh tan thành mây khói, sao có thể xuất hiện một lần nữa chứ? Nếu có Yêu Đế mới thì trời đất nhất định sẽ sinh ra dị tượng, nhưng những năm gần đây hoàn toàn không có chút điềm báo nào.

Phạn U lập tức đồng ý nhận lời giải quyết chuyện này.

Trong lòng y có điều nghi ngờ, lại là chuyện liên quan đến Chúc Huỳnh, đương nhiên phải đích thân đi hỏi.

Thậm chí, y còn xuất hiện ở núi Phác Ảnh ngay lập tức.

Trước đây, y cũng là một trong số những chủ nhân của núi Phác Ảnh, nhưng bây giờ Thương Vi đã quay về, đương nhiên hắn sẽ thay đổi trận pháp nên y muốn vào trong cũng khó khăn.

Thế là đứng chờ ở bên ngoài.

"Vậy mà còn cầm theo món quà lão tử tặng cho y năm đó.

Rốt cuộc mặt dày đến mức nào vậy?" Tống Anh cười lạnh một tiếng.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 939: Tiêu dao tự tại


Món quà này cũng không có gì đặc biệt, chỉ là một cây quạt mà thôi.

Bởi vì năm đó, Phạn U cũng xem như phong thái tao nhã nên nàng mới tặng thứ ấy.

Khi đó, nàng thật sự xem Phạn U là huynh đệ ruột thịt.

Bây giờ ngẫm lại, cho dù là rác thì tặng cho y cũng là lãng phí.

"Bây giờ, yêu quái trong rừng thú và Luyện Thần Tháp đều đã bị ta đưa đi, số còn lại vừa quá nhiều vừa quá loạn.

Ta không thể trộm hết yêu quái trong nhà của tất cả thần tiên chỉ trong một lượt được.

Sau khi dạy dỗ y một trận, ta sẽ trở về Yêu giới." Tống Anh nói.

Nàng tới đây chỉ vì những yêu quái đó mà thôi.

Nhưng nhiều thần tiên như vậy, có ai không nuôi một, hai yêu thú làm vật cưỡi?

Nàng đã đưa vật cưỡi trong nhà các Thiên tôn, Thần quân đi, số còn lại chỉ có thể dùng cách khác để đưa về.

Cách này... rất đơn giản, chính là đánh một trận.

Quang minh chính đại đưa về sau trận thắng.

Yêu giới không thể im hơi lặng tiếng xuất hiện như vậy được.

Những yêu quái này đã bị Thần giới áp bức nhiều năm, nếu không phản kháng một lần thì cho dù sau này có tu luyện trở lại cũng sẽ thiếu mạnh mẽ, vĩnh viễn không dám ngẩng đầu lên đối mặt với Thần giới!

Còn về Phạn U, nàng sẽ khiến y phải trả một cái giá cực đắt, nhưng y chưa bao giờ là mục tiêu cuối cùng của nàng.

Tống Anh thản nhiên đi ra ngoài.

Phạn U thấy nàng xuất hiện thì cau mày, nhìn chằm chằm vào nàng bằng ánh mắt sâu thẳm: "Rốt cuộc ngươi là ai? Vì sao trên người ngươi lại có thần lực?"

Không chỉ có thần lực mà thần lực còn không hề yếu kém.

Sao Yêu Đế có thể tu thành thần được?

Tống Anh cười lạnh một tiếng: "Ngươi đã tìm tới cửa mà ngay cả ta là ai cũng không biết sao?"

"Chúc Huỳnh?" Sắc mặt của Phạn U hơi tái đi: "Những yêu thú đó thật sự đều do... ngươi đưa đi?"

"Đương nhiên.

Sao yêu quái có thể ở lại Thần giới của các ngươi vĩnh viễn được? Nên quay về địa bàn của chính bọn ta." Tống Anh vô cùng thản nhiên.

Nàng nói ra lời này xem như đã thừa nhận thân phận của mình.

Tay Phạn U khẽ run, trong lòng đột nhiên hoảng loạn.

"Làm sao ngươi... còn sống? Chuyện năm đó là do ta bị ép." Phạn U rũ tay xuống, "Sao ta dám cãi lại lệnh của Thiên Đế chứ? Huống hồ, tuy không hoàn toàn tách hai giới Nhân, Thần ra như lời ngươi nói nhưng cũng chỉ để lại một cái thang trời mà thôi, thần tiên rất hiếm khi hạ phàm..."

Tống Anh nghe thấy lời này thì bật cười một tiếng, đột nhiên giơ tay phóng yêu lực ra, lập tức nện lên mặt Phạn U.

Mặt nạ lập tức vỡ nát.

Lộ ra gương mặt xấu xí, đáng sợ.

Phạn U hoảng loạn dùng tay áo che mặt, có vẻ không chịu nổi.

"Ngươi đúng là rất biết cách thếp vàng lên mặt mình.

Nếu không phải có Thương Vi ra tay thì toàn bộ công sức của lão tử đều đã đổ sông đổ bể rồi! Thần giới các ngươi nghĩ hay lắm, dám bắt tay với bản tôn để xử lý Ma giới, sau đó thì đâm bản tôn một dao.

Bây giờ bản tôn đã trở về, ngươi lại nói với ta rằng ngươi bị ép?"

Tống Anh châm chọc nhìn Phạn U: "Phạn U, ngươi thật sự khiến ta ghê tởm."

Ánh mắt Phạn U trở nên tối tăm: "Vì vậy, bây giờ ngươi trở về là vì muốn xây dựng lại Yêu giới sao?"

"Đương nhiên rồi." Tống Anh ngẩng đầu.

"A." Phạn U khẽ hừ một tiếng, "Ngươi quá ngây thơ rồi.

Thần giới một mình độc đại nhiều năm như vậy, cho dù ngươi đưa những yêu quái đó quay về thì năng lực của bọn họ có thể đấu nổi với Thần giới sao?"

Phạn U nói xong thì thả tay xuống, bước từng bước một tới trước mặt Tống Anh: "Chúc Huỳnh, không phải bây giờ ngươi làm nữ tiên cũng tốt lắm sao? Chuyện quá khứ cứ để cho nó trôi qua đi.

Ta cưới ngươi vào cung môn, ngươi và ta tiêu dao tự tại ở Thần giới có gì không tốt chứ?"

"Yêu, bọn chúng dơ bẩn, nông cạn, th.ô t.ục không chịu nổi! Bọn chúng đi theo ngươi chính là sỉ nhục ngươi! Ngươi lương thiện như vậy, vì sao lại làm yêu chứ?"
 
Back
Top Dưới