Ngôn Tình Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 880: Không đồng ý


Mọi diễn biến đã được chuẩn bị xong xuôi hết rồi, nhưng bây giờ lại hoàn toàn lệch khỏi kế hoạch ban đầu?

"Có phải cần bẩm báo chuyện này lên trên không?" Mấy thần tiên nhìn tình hình hiện tại, trong lòng rất bất an.

Tuy rằng thần tiên bọn họ có thể thay đổi mệnh bàn, nhưng mệnh do trời định, không thể thay đổi quá nhiều, nếu không sẽ bị phản phệ.

Chẳng hạn như Tống Tuân bị bắt cóc cùng với Cố Minh Bảo, mệnh bàn của hắn đã tự thay đổi.

Cuộc đời của hắn vốn dĩ thê lương, đến năm hai mươi lăm tuổi mới muốn đọc sách, dốc hết tâm huyết học hành năm năm, cuối cùng thi đậu tú tài, nhưng lúc này, sức khỏe đã như ngọn đèn cạn dầu, phải chết rồi mới đúng!

Nhưng bây giờ...

Vì sao mệnh cung lại thấp thoáng ánh tím? Nếu cứ tiếp tục phát triển theo chiều huớng này thì cho dù phong hầu bái tướng cũng không ngoài ý muốn?!

"Sao lại không tìm thấy mệnh bàn của Tống thị này?" Đột nhiên có người hỏi một câu.

Nghe thấy vậy, tất cả mọi người trong Thiên Cơ Cung không ngừng tìm kiếm, nhưng tìm tới tìm lui trong vô số mệnh bàn đã qua luân hồi lơ lửng giữa không trung vẫn không nhìn thấy mệnh bàn tương ứng với Tống Anh!

"Không có mệnh bàn tức là người này tự nắm giữ số mệnh trong tay mình sao? Chúng ta không thể nào thay đổi được sao?"

"Hay là báo lên trên đi.

Ngàn ngàn vạn vạn năm nay, ngoại trừ mấy đại thần hạ phàm hoặc thánh tử nhân gian thì chưa từng xuất hiện tình huống này."

"Nhưng mà... báo lên ai đây?"

Thiên Cơ Cung bọn họ quản lý mệnh số của người phàm nên cũng không có địa vị quá cao ở Thần giới.

"Nếu Thương Vi thần quân là sư huynh chuyển thế của Phạn U thần quân thì... chi bằng hỏi ý y một chút?"

Nghe vậy, mọi người liên tục gật đầu.

Vì thế, chuyện này lập tức được đưa đến trước mặt Phạn U thần quân.

Vị Phạn U thần quân này được xem như là thần tiên sống lâu nhất ở Thần giới, ngay cả Thiên Đế đương nhiệm cũng trẻ tuổi hơn y không ít.

Nhưng người này không thích chuyện bên ngoài, dường như sức khỏe cũng không tốt, mặt còn bị huỷ hoại một nửa nên gần như chưa bao giờ rời khỏi động phủ, vĩnh viễn ở bên trong thanh tu.

Mặc dù vậy, vị này cũng là một trong những người đứng đầu toàn bộ Thần giới.

Mỗi khi có đại hội, tuy y không ra tham dự nhưng vẫn phải gửi một phần quà cho y.

Vì vậy, người của Thiên Cơ Cung quả nhiên không gặp được y, chỉ để lại lời nhắn.

Cuối cùng vẫn chỉ có thể bẩm báo lên lãnh đạo cấp cao nhất của Thiên Cơ Cung.

Vị lãnh đạo cấp cao nhất này cũng rất bất đắc dĩ, sau khi suy nghĩ thì phái thêm hai thần tiên hạ phàm, bất kể thế nào cũng phải gán ghép Cố Minh Bảo và Hoắc Triệu Uyên thành đôi.

Cho dù không ghép đôi thành công thì cũng phải nghĩ cách để Cố Minh Bảo lộ ra lệ khí và khiến Hoắc Triệu Uyên đích thân gi.ết ch.ết nàng ấy!

Sở dĩ người khác không được là bởi vì thể chất của Hoắc Triệu Uyên khác biệt.

Những tiểu thần tiên khác hạ phàm không có năng lực hoàn toàn gi.ết ch.ết một đại yêu quái, cùng lắm chỉ có thể đánh tan hoặc trấn áp yêu linh mà thôi.

Đương nhiên, các vị đại thần tiên khác sẽ có năng lực này...

Nhưng ngoại trừ Thương Vi thần quân này mới chuyển thế hóa thần, tâm trí chưa thành thục, lòng dạ như tảng đá, dễ lừa dối thì người khác hoàn toàn không có hứng thú với việc hạ phàm.

Chẳng hạn như Phạn U thần quân, nếu y ra mặt thì còn phải tốn nhiều công sức như vậy sao? Tiên lực còn mạnh hơn Thương Vi chuyển thế nhiều, tùy tiện ra tay thì nhất định đại yêu sẽ bị tiêu diệt!

Nhưng vấn đề là người ta không đồng ý!

Thế là có thêm hai tiểu thần tiên xui xẻo bị phái xuống thế gian.

Vèo vèo bay đến cạnh Hoắc Triệu Uyên.

Lần này, Hoắc Triệu Uyên... nhìn thấy.

Hắn đã tập luyện theo cách tu tiên mấy ngày nay, đúng là cảm thấy vô cùng thoải mái, chẳng qua là trước đây chưa từng sử dụng.

Bây giờ, trước mắt đột nhiên xuất hiện hai vị thần tiên, hắn có thần lực hộ thân nên lúc này mới có thể cảm ứng được.

"Hay là... hai người chúng ta đánh ngã thần quân, chờ đến nửa đêm thì khiêng Cố Minh Bảo kia lên giường của hắn?"

Hoắc Triệu Uyên đang giả vờ không nhìn thấy, nghe được lời này thì sắc mặt lập tức đen như mực.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 881: Không bằng súc sinh


May mà một vị thần tiên khác vội vàng lắc đầu: "Việc cấp bách trước mắt chính là để thần quân lập tức tu luyện tiên pháp, đến lúc đó mới có thể triệu hồi Mẫn Khổ kiếm để chém yêu quái.

Chúng ta đến nhà kho xem thử, đặt nó ngay dưới mí mắt của thần quân, sau đó lại báo mộng cho hắn."

Hoắc Triệu Uyên nghe vậy thì đầu chợt đau nhói.

Mẫn Khổ kiếm.

"Thanh kiếm mẻ này của ngươi không tốt chút nào.

Ta cho ngươi một thanh kiếm khác.

Nhìn đi, thanh kiếm này do ta luyện ra khi chuyển thế lần trước.

Cho ngươi chơi đấy, chớ có vứt đi." Một giọng nói đột ngột lóe lên trong đầu làm sắc mặt hắn trở nên trắng bệch.

Ngay sau đó, Hoắc Triệu Uyên lắc lắc đầu.

Theo bản năng sờ ngực.

Từ khi tu luyện công pháp của thần tiên, cơ thể hắn có hơi khác thường.

Trong đầu thường xuyên xuất hiện một vài hình ảnh hỗn loạn khiến hắn đau đầu.

Hắn cần đi giải sầu.

Hoắc Triệu Uyên liếc nhìn hai vị thần tiên giữa không trung rồi cưỡi ngựa đi thẳng đến thôn trang của Tống Anh.

Hai vị thần tiên này muốn đi đến nhà kho trong nhà nên không hề đi theo hắn, như thế vẫn ổn.

Trong thôn trang, toàn bộ đàn dê đều trụi lủi.

Lúc này đã giữa trưa mới thả chúng nó ra ngoài phơi nắng.

Không ngờ Tống Tuân cũng ở đây.

Điều này thật sự khiến Hoắc Triệu Uyên ngạc nhiên.

"Đại cữu ca mới nhậm chức mà đã xin nghỉ rồi sao?" Hoắc Triệu Uyên mở miệng hỏi.

Tống Tuân vừa nghe thấy cách xưng hô này thì đầu lập tức phình to ra: "Hay là Vương gia cứ gọi ta là Huyền Thành đi?"

"Không được." Hoắc Triệu Uyên lắc đầu.

Đại cữu ca chính là Đại cữu ca, không thể bởi vì nhỏ tuổi hơn hắn mà tùy tiện thay đổi xưng hô được.

Huống hồ, đây là lần đầu tiên hắn xưng hô với người khác như vậy.

Cũng chỉ có một mình Tống Tuân có thể gánh nổi, những người khác còn chưa có cơ hội đó đâu.

Tống Tuân thở dài.

"Có chuyện gì phiền lòng sao? Nói ra nghe thử một chút." Hoắc Triệu Uyên thấy vẻ mặt hắn sầu muộn thì lập tức hỏi.

Tống Tuân há to miệng, muốn nói lại thôi: "Nói với ngươi thì ngươi cũng không hiểu."

"???" Hoắc Triệu Uyên nheo mắt, "Ngươi không nói thì làm sao ta hiểu được?"

Nói xong, Hoắc Triệu Uyên nghĩ, chẳng lẽ Tống Tuân này phát hiện Tống Anh là yêu quái nên lúc này đang do dự chuyện có cần tìm người bắt yêu quái hay không?

"Hay là... Đại cữu ca đã gặp phải chuyện gì kỳ lạ?" Hoắc Triệu Uyên ướm hỏi.

"Vương gia cũng từng gặp rồi sao?!" Tống Tuân vừa nghe thấy vậy thì hai mắt sáng lên, vội vàng hô một tiếng.

Sau đó, hắn đột nhiên nhớ tới câu chuyện về hồ ly tinh ba đuôi, lập tức nói: "Suýt thì quên mất.

Trước đây ở thành Dung, Vương gia đã từng gặp một con hồ ly tinh đúng không? Lúc ấy Vương gia có cảm thấy thứ đó đáng sợ không?"

"Thứ đó?" Hoắc Triệu Uyên nghe thấy vậy thì nhíu mày.

Chẳng lẽ Tống Tuân xem Tống Anh là... thứ đó?

Hoắc Triệu Uyên lập tức không vui.

"Bất kể là con người hay yêu quái thì đều có trái tim.

Tuy rằng hồ ly tinh trước đây là dị loại nhưng chưa từng hại ai, thậm chí chuyện trong nhà ngoài ngõ còn do nàng lo liệu ít nhiều.

Đại cữu ca, làm người vẫn phải có lương tâm, nếu không thì không bằng súc sinh." Hoắc Triệu Uyên lạnh nhạt nói.

Tống Tuân sửng sốt: "Nhưng mà... Nếu yêu quái này ăn thịt người thì sao?"

Còn ăn mấy người cùng một lúc.

Không chỉ như thế, còn ép hắn phải giữ bí mật.

"Ăn thịt người?" Hoắc Triệu Uyên sửng sốt, Tống Anh ăn thịt người?

"Đúng vậy, là yêu quái ăn thịt người.

Nếu thế thì nên làm gì đây?" Vẻ mặt của Tống Tuân rất nghiêm túc.

"Không thể nào." Hoắc Triệu Uyên quả quyết, "Nhất định là ngươi hiểu lầm!"

"Ta..." Trong lòng Tống Tuân buồn bực, chính hắn nhìn thấy mà còn có thể hiểu lầm sao? Chẳng lẽ mắt hắn bị mù?

Tống Tuân không biết phải giải thích thế nào, cũng không thể nói Cố Minh Bảo đột nhiên bị yêu quái bám vào người, yêu quái kia còn cứu bọn họ đúng không? Nhưng nghĩ tới đây, trong lòng Tống Tuân không còn khó chịu nữa, bởi vì người mà yêu quái này ăn thịt... là người xấu.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 882: Yêu quái được vẽ trong tranh


Giờ phút này, Tống Tuân chỉ có thể dùng chuyện này để an ủi bản thân mình.

Bởi vì từ khi hắn đọc sách tới nay đã học thuộc làu luật pháp đương triều nên trong suy nghĩ của hắn, cách xử lý người xấu không phải là nuốt vào bụng...

Nhưng ăn thịt người xấu luôn khiến người ta cảm thấy thoải mái hơn việc ăn thịt người tốt hoặc người vô tội.

"Sao không nói nữa?" Hoắc Triệu Uyên cau mày, "Ngươi gặp yêu quái ở đâu? Là yêu quái gì?"

"Không có.

Ban ngày ban mặt lấy đâu ra yêu quái." Tống Tuân bắt đầu thề thốt phủ nhận.

Thái độ của hắn như vậy càng khiến Hoắc Triệu Uyên tin rằng yêu quái mà Tống Tuân nói tới là Tống Anh.

Nếu là người khác, sao Tống Tuân lại phải che che giấu giấu như thế?

"Nàng là yêu quái tốt.

Tuy rằng thích tiền nhưng mấy năm nay ta chưa từng thấy nàng làm chuyện gì xấu, thậm chí còn rất có nguyên tắc.

Ngươi chớ có làm nàng tổn thương." Hoắc Triệu Uyên bất chợt nói một câu.

"?" Tống Tuân sửng sốt.

Hoắc Vương gia có ý gì?

Hắn đang nói tới ai? Là hồ ly tinh kia sao? Không thể đang nói tới Cố Minh Bảo đúng không?!

Tống Tuân không hiểu gì, một lát sau mới lên tiếng: "Thôi, không nhắc tới mấy chuyện này nữa.

Vương gia, ngươi cũng tới giải sầu đúng không? Nhìn thôn trang này của muội muội ta đi, đúng là không ngừng phát triển.

Không biết muội muội tìm người ở đâu đưa tới mà người nào người nấy đều vô cùng hoạt bát."

Những người mà Tống Anh mua về, có người đang làm việc, một vài người thì đang cãi nhau ầm ĩ, trông rất náo nhiệt.

Hoắc Triệu Uyên liếc mắt nhìn qua một cái, ấn đường giật giật.

Hắn... nhìn thấy cái gì?

Một đống nhện, sâu lông, bươm bướm, rắn trắng lớn, thậm chí còn có sóc, hoẵng...

Hoắc Triệu Uyên cảm thấy mình đã hoa mắt nên đưa tay dụi mắt rồi nhìn lại lần nữa, vẫn y hệt như vậy, đều là... yêu quái.

Thế nên, những người này không phải nô bộc Tống Anh mua về mà là tiểu yêu quái nàng nuôi...

Chắc hẳn là do hắn đã tu luyện nhỉ? Cho nên mới có thể nhìn thấy thần tiên và yêu quái.

Nhưng có phải là số lượng yêu quái hơi nhiều quá rồi không? Đây chỉ mới là nhóm ở kinh thành thôi đấy, bên thành Dung có bao nhiêu nữa?!

Hoắc Triệu Uyên không nói gì, còn Tống Tuân lại đột nhiên nổi lên hứng thú mãnh liệt, chạy vào phòng lấy giấy, bút và mực ra, nhìn cảnh tượng lao động nơi xa, chuẩn bị vẽ một bức tranh xinh đẹp.

"Cảnh đẹp như thế mà không vẽ lại thì thật sự đáng tiếc." Tống Tuân còn mỉm cười nói.

Cảnh đẹp...

Hoắc Triệu Uyên thở hắt ra: "Không phải lúc nãy ngươi còn đang suy nghĩ về chuyện yêu quái sao? Cảm xúc chuyển biến nhanh thật đấy."

"Nhìn thấy nhiều người làm việc chăm chỉ như vậy, sao lại nghĩ đến những chuyện lung tung đó được chứ?" Tống Tuân cười cười, thậm chí hắn còn muốn làm một bài thơ!

"Vậy lỡ như trước mắt ngươi đều là yêu quái thì sao?" Hoắc Triệu Uyên đột nhiên cười lạnh một tiếng.

Sắc mặt của Tống Tuân cứng đờ, cây bút trong tay nhỏ một giọt mực xuống giấy, hắn lập tức cảm thấy tiếc tiền, vội vàng đổi sang tờ giấy khác: "Sao có thể chứ? Ngươi nhìn xem, đều là người, người sống sờ sờ.

Vương gia, ngươi vẫn chưa trải qua nhiều việc đời, con hồ ly tinh kia cũng lương thiện nên ngươi mới cảm thấy tất cả yêu quái trên đời này đều như vậy.

Nhưng trên thực tế..."

"Trên thực tế?" Hoắc Triệu Uyên cau mày.

Tống Tuân cười gượng một tiếng.

Trên thực tế, yêu quái trông rất đáng sợ.

Hồ ly tinh thì tính là gì? So sánh với con rắn tinh khổng lồ kia quả thực chỉ là món khai vị.

Hoắc Triệu Uyên nở nụ cười đầy ẩn ý.

Nếu Tống Tuân biết những gì hắn đang định vẽ giờ phút này là yêu quái thì sẽ thế nào?

"Ta cảm thấy... nếu ngươi muốn vẽ bọn họ thì chi bằng để bọn họ góp ý một chút." Qua khoảng nửa canh giờ, Hoắc Triệu Uyên nhìn thoáng qua bức tranh kia, nghiêm trang nói.

Tống Tuân nghe vậy thì cũng cảm thấy có lý, sau đó gọi những người đó lại đây.

Bị một nhóm oanh oanh yến yến vây quanh, Tống Tuân cũng rất ngượng ngùng, may mà ánh mắt của những người này vô cùng thuần khiết, trông thật sự hoạt bát, đơn thuần.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 883: Hình ảnh chân thật


Tống Tuân chỉ vào bức tranh của mình: "Các ngươi nhìn thử xem có muốn thêm gì không."

Nhện tinh nhìn bản thân trong tranh, nhíu mày: "Như vậy không tốt, trông ta rất bình thường."

"Vậy nên sửa như thế nào?" Tống Tuân sửng sốt, vốn dĩ đều là người bình thường, làm sao có thể vẽ ra dáng vẻ không bình thường được chứ?

"Ngươi có thể vẽ thêm cho ta mấy cái tay không?" Nhện tinh hỏi.

"Ta cũng muốn!" Một nhện tinh khác vội vàng chen lên.

"Ta muốn một đôi cánh, giống như bươm bướm vậy."

"Vậy có thể vẽ cho ta một bộ giáp cứng rắn bên ngoài không? Còn nữa, ta muốn ngồi trên cây, không muốn ngồi xổm dưới mặt đất.

Bức tranh này khó coi quá."

"Ta còn muốn sáng lên nữa.

Nếu vẽ cảnh ban đêm thì tốt rồi, nhất định chỉ có ta là đẹp nhất."

"..."

Cả đám người lải nhải không ngừng, cuối cùng càng nhìn bức tranh này thì càng cảm thấy không vừa mắt, sau đó, tất cả bọn họ đều trừng mắt với Tống Tuân: "Sao ngươi có thể vẽ bọn ta xấu như vậy chứ? Ta muốn tìm chủ nhân nói lý lẽ."

"Đúng vậy, bây giờ mới vẽ có hai tay thì có thể làm gì? Ngươi không cảm thấy ta làm việc rất nhanh sao? Ta như vậy thì nên vẽ thêm mấy cái tay nữa!"

"..." Mí mắt của Tống Tuân giật giật.

Đây là tình huống gì vậy?

Muốn vẽ thêm mấy cái tay? Còn muốn có cánh, bộ giáp bên ngoài?!

"Chư vị..." Tống Tuân gian nan mở miệng, "Các ngươi đừng ồn ào.

Cái ta vẽ là hình ảnh chân thật, là thứ mà ta nhìn thấy nên cánh và tay mà các ngươi nói đều không được.

Nếu thật sự vẽ lên thì bức tranh này có thể không được bình thường."

Hoắc Triệu Uyên vẫn luôn đứng bên cạnh, cười tủm tỉm.

Hắn đột nhiên cảm thấy một mình mình nhìn thấy yêu quái thật sự không thú vị.

"Dù sao thì ở đây cũng không có người ngoài, nếu Đại cữu ca đã nói như vậy thì hay là các ngươi cho hắn nhìn thấy hình ảnh chân thật nhất đi?" Khóe miệng của Hoắc Triệu Uyên hơi cong lên, nói.

Mọi người ngẩn người, hơi do dự.

Như vậy không ổn lắm đâu?

Tống Tuân ngơ ngác.

Có lẽ là tinh thần của hắn hôm nay thật sự quá tệ, hắn luôn không hiểu được những gì Hoắc Triệu Uyên nói, cứ mơ mơ màng màng, cực kỳ khó chịu.

Những tiểu yêu quái này của Tống Anh mới hóa hình chưa được mấy ngày, mà chồn tinh và Hổ Doanh Doanh, thậm chí là Ưng Đại Sơn bình thường đều quá bận rộn, phải trông coi cửa hàng, còn phải đi theo Tống Anh, thậm chí còn phải truyền tin nên cũng không có thời gian dạy dỗ bọn họ.

Lúc này nghe Hoắc Triệu Uyên nói như vậy, mọi người đều ngây thơ cảm thấy rằng hắn nói rất có lý.

Hai vị này đều là người thân của chủ nhân, một người là ca ca, một người là phu quân, bị bọn họ nhìn thấy chắc hẳn không thành vấn đề.

Hơn nữa, là hắn muốn vẽ hình ảnh chân thật mà!

Xung quanh cũng không có người nào khác.

Sau đó, một đám tiểu yêu quái vô cùng cao hứng, bắt đầu di chuyển tới vị trí thích hợp và hài lòng.

Toàn bộ biến về bản thể, có con treo trên cây, có con đậu trên đóa hoa, còn có con dệt ra tấm lưới lớn chỉ trong chớp mắt, hùng dũng đứng trên mặt lưới, trông hết sức đặc biệt.

"..." Tống Tuân hóa đá ngay tại chỗ.

Ngay sau đó, "bịch" một tiếng, té xỉu dưới đất, đầu bút còn chọc vào mặt mình.

Trên mặt Hoắc Triệu Uyên hiện lên mấy phần hoảng hốt, hắn vội vàng tiến lên kiểm tra, vẫn còn thở, chưa bị hù chết.

"Sao hắn lại ngủ rồi?! Vậy ai giúp bọn ta vẽ tranh đây?!"

Hoắc Triệu Uyên nhìn thoáng qua Tống Tuân bằng ánh mắt đồng tình: "Hắn ngất xỉu rồi.

Phải tìm đại phu cho hắn."

"Đại phu? Không cần, không cần đâu.

Ta nhổ cục đờm cho hắn thì hắn sẽ tỉnh lại thôi." Một con sâu lông bò tới, nói xong thì phun ra một ít chất lỏng màu xanh lục lên mặt Tống Tuân, hơi chảy vào trong miệng hắn.

Ngay sau đó, Tống Tuân quả nhiên mở mắt.

"Vương gia, hình như lúc nãy ta nhìn thấy..."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 884: Bỏ đá xuống giếng


Tống Tuân còn chưa dứt lời thì đã đối diện với đôi mắt nhẵn bóng và kỳ lạ của sâu lông, sau đó hô to: "Yêu, yêu quái..."

"Đại cữu ca, chỉ là mấy tiểu yêu quái mà thôi, hà tất phải ngạc nhiên như thế?" Hoắc Triệu Uyên có vẻ vô cùng bình tĩnh.

"?" Tống Tuân sửng sốt, toàn thân run rẩy.

Chẳng lẽ, thiên hạ này thay đổi rồi? Hay là lá gan của hắn quá nhỏ?

"May mà có tiểu yêu quái này đánh thức ngươi." Hoắc Triệu Uyên liếc mắt qua chất lỏng trên mặt hắn, ghét bỏ lùi về sau một bước, "Ngươi nhìn đi, thật ra yêu quái đều rất thiện lương..."

Vì vậy, tuyệt đối không được ghét bỏ Tống Anh.

Nếu không, ồ…

Sắc mặt của Tống Tuân trắng bệch, toàn thân run rẩy, sau đó, hắn bò lồm cồm chạy về phòng, co người trên giường trong phòng ngủ, trùm chăn kín mít.

Hoắc Triệu Uyên thấy vậy thì cảm thấy có lẽ mình đã chơi lớn rồi.

Sau một hồi do dự, hắn quyết định đi tìm Tống Anh để ngả bài.

Để một mình Tống Tuân ở lại thôn trang.

Hoắc Triệu Uyên đi rồi, Tống Tuân cũng không dám ra ngoài, toàn thân co rút lại trên giường, ngủ không dám ngủ, đi không dám đi, hai mắt đỏ bừng, tinh thần căng thẳng.

Dường như nhóm tiểu yêu quái cũng nhận thấy bản thân đã làm sai nên đều đứng trước cửa, không dám rời đi.

Hơn một canh giờ sau, Hoắc Triệu Uyên mới tới Tống gia.

Tống Anh thấy sắc mặt hắn kỳ lạ thì cảm thấy hơi khó hiểu.

"Có chuyện gì?" Tống Anh hỏi.

"Vì sao ta không nhìn thấy bản thể của ngươi?" Hoắc Triệu Uyên không rõ, hắn chỉ nhìn thấy Tống Anh là một con người, không có dáng vẻ gì đặc biệt.

"Ngươi đã tu luyện rồi sao?" Tống Anh ngạc nhiên nhìn hắn, "Đúng là không tệ nha, toàn thân khác trước, trở nên thần thánh hơn rất nhiều."

"Chớ có giễu cợt ta." Tuy nói như vậy nhưng Hoắc Triệu Uyên lại hơi ngẩng đầu, ưỡn ngực thêm mấy phần.

Đột nhiên nhớ tới chuyện chính, lúc này, hắn mới nói tiếp: "Lúc nãy... ta đã nhìn thấy nhóm tiểu yêu quái của ngươi ở thôn trang."

"Không được nói với người ngoài, nếu không thì ta chém chết ngươi!" Tống Anh chỉ vào hắn.

"Muộn rồi." Hoắc Triệu Uyên sờ mũi.

"Có ý gì? Chẳng lẽ ngươi muốn tìm người bắt yêu?!" Ánh mắt của Tống Anh lập tức bùng lên lửa giận.

Hoắc Triệu Uyên vừa thấy không ổn thì lập tức thành thật khai báo: "Đương nhiên không phải rồi.

Sao ta lại tìm người bắt yêu chứ? Thật ra... là Đại cữu ca.

Hắn nhất quyết vẽ tranh cho nhóm tiểu yêu quái.

Vẽ xong, nhóm tiểu yêu quái không hài lòng.

Ta nghĩ, Đại cữu ca không nhìn thấy dáng vẻ thật sự của chúng nó, không vẽ ra được tinh túy..."

"Cho nên đã xúi giục chúng nó lộ nguyên hình." Hoắc Triệu Uyên chột dạ nói tiếp.

"..." Mí mắt của Tống Anh giật giật.

"Cũng không thể trách ta được." Hoắc Triệu Uyên lại bồi thêm một câu.

"Không trách ngươi?" Tống Anh hừ lạnh.

"Đương nhiên rồi.

Thật sự do hắn không hiểu chuyện.

Ta thấy hắn hôm nay thở ngắn than dài, còn vu oan cho ngươi ăn thịt người nên trong lòng không vui, mới dạy dỗ hắn một phen." Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị.

Hắn hiểu rất rõ khi khai báo, phạm nhân có thái độ thế nào sẽ được xử nhẹ hơn.

"Ngươi biết cái rắm! Hắn như vậy là vì bị yêu quái khác dọa!" Tống Anh gào lên, "Hoắc Triệu Uyên, ngươi giỏi lắm! Hắn là một người đọc sách, vừa mới bị k.ích th.ích quá mức nên muốn đến thôn trang tĩnh dưỡng.

Ngươi thì hay rồi, xát muối vào vết thương? Ta thật sự không nhìn ra đấy! Không ngờ ngươi dám bỏ đá xuống giếng!"

"Không phải ngươi?" Hoắc Triệu Uyên sửng sốt, "Vậy... ta thật sự đã nghĩ oan cho Đại cữu ca sao?"

"Ca ca ta đâu?" Tống Anh hỏi.

"Hắn..." Hoắc Triệu Uyên xấu hổ, "Vẫn đang ở thôn trang."

"..." Tống Anh bùng nổ.

"Ca ca ta! Tay trói gà không chặt! Mới vừa nhìn thấy nhiều yêu quái như vậy, lúc này thể xác và tinh thần đã bị tổn thương nặng nề, vậy mà, vậy mà ngươi bỏ mặc hắn một mình ở thôn trang?" Tống Anh thật sự chịu phục.

Muốn mắng hắn nhưng nét mặt áy náy và dáng vẻ ngoan ngoãn chịu phạt, chịu đánh của hắn lúc này quả thực khiến người ta cảm thấy rất bất đắc dĩ.

Nhưng nghĩ đến Tống Tuân, Tống Anh lại thật sự đau lòng!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 885: Làm việc


Giờ phút này, Tống Anh rất muốn ra khỏi thành, nhưng trời đã tối, hôm nay còn là ngày cấm đi lại ban đêm, trừ phi nàng mọc cánh bay ra, nếu không thì không thể.

Nhưng nếu thật sự bay ra thì cũng không được.

Lỡ như Tống Tuân biết nàng cũng là yêu quái thì hắn thật sự không thể nào sống nổi nữa.

"Có phải ngươi cố ý không?" Tống Anh trừng mắt với Hoắc Triệu Uyên.

"Đúng vậy." Hoắc Triệu Uyên thành thật gật đầu, "Hắn nói yêu quái là "thứ đó" nên ta cho rằng hắn có thành kiến với ngươi."

"..." Tống Anh nheo mắt.

Hoá ra vẫn là nàng sai?

"Ngươi làm như vậy là không đúng." Tống Anh bất đắc dĩ lắc đầu, "Ngươi đường đường là Hoắc Vương gia hung thần ác sát, ngươi so đo với ca ca ta làm gì chứ? Lá gan của hắn chỉ lớn bằng hạt mè! Bây giờ còn bị ngươi dọa sợ như vậy thì hay rồi, hạt mè kia cũng sắp không còn nữa!"

Hoắc Triệu Uyên gật đầu: "Thật sự là ta không đúng.

Hay là ngày mai ta xin lỗi hắn?"

"Đó là chuyện hiển nhiên." Tống Anh lập tức đáp.

"Nhưng ngươi định giấu giếm hắn cả đời sao?" Hoắc Triệu Uyên hỏi.

"Đương nhiên rồi.

Nếu hắn giống ngươi, sau khi chết còn có thể làm thần tiên thì ta cũng không cần tốn công tốn sức như vậy Nhưng hắn chỉ là một nhân vật nhỏ hết sức bình thường không đáng nhắc tới, đương nhiên phải sống cuộc sống của người bình thường cả đời.

Chẳng lẽ ta phải nói cho hắn biết muội muội hắn là yêu quái, người trong lòng của hắn là yêu quái, thư đồng cũng là yêu quái sao? Chuyện này thật sự quá tàn nhẫn!" Tống Anh không chút do dự trả lời.

"Người trong lòng?" Hoắc Triệu Uyên ngạc nhiên nhìn nàng.

"Cũng không hẳn là vậy.

Hôm qua hắn nhìn thấy cô nương kia biến thành dáng vẻ yêu quái rồi ăn thịt người nên mới sợ tới mức hồn vía lên mây.

Ta đoán bây giờ trong lòng hắn vẫn còn đang run rẩy, không dám suy nghĩ đến chuyện yêu đương gì nữa." Tống Anh thở dài.

"Yêu quái ăn thịt người?" Hoắc Triệu Uyên hỏi tiếp.

Bị hắn hỏi như vậy, Tống Anh chợt nhớ ra.

Vị này chính là một thánh nhân mang tấm lòng lương thiện, nhân từ, không chấp nhận được loại chuyện này nhất.

Nàng cũng không muốn khiêu chiến nguyên tắc của Hoắc Triệu Uyên, dù sao thì với quan hệ hữu nghị giữa bọn họ thì quả thực cũng nên tôn trọng lẫn nhau.

Vì vậy, Tống Anh phá lệ giải thích: "Hôm qua Tống Tuân gặp nguy hiểm, cô nương đi chơi với hắn bị bọn buôn người bắt đi.

Ngươi không biết bọn buôn người kia xấu xa bao nhiêu đâu, định bán cô nương kia vào hoa lâu cũng thôi đi, còn muốn đánh chết Tống Tuân trước mặt cô nương kia nên yêu quái này mới nhất thời tức giận, nuốt bọn chúng vào bụng."

"Ta dám cam đoan những kẻ đó đều là loại tiểu nhân làm nhiều việc ác.

Ta cũng đã trách mắng nàng ấy về chuyện này rồi.

Ngươi đừng tra hỏi chuyện này tới cùng có được không?" Tống Anh hỏi.

Hoắc Triệu Uyên hơi bất đắc dĩ: "Ta cũng không nghi ngờ các ngươi giết lương dân mà."

Huống hồ, hắn cũng không muốn làm chúa cứu thế, nơi này là kinh thành, không giống thành Dung.

Thành Dung là khu vực chịu sự quản lý của hắn, hắn cũng có trách nhiệm bảo vệ bá tánh bình an, cho nên mới xử sự hơi nghiêm khắc một chút.

Nhưng bây giờ đã tới kinh thành, ngay cả hắn cũng phải cẩn thận dè dặt mà sống, nào có tâm tư dư thừa đi quản người khác chứ?

Hơn nữa, cũng không biết vì sao mà gần đây hắn nhìn Tống Anh cực kỳ thuận mắt, còn cảm thấy thân thiết hơn trước mấy phần.

Thậm chí, hắn còn tin tưởng từ tận đáy lòng rằng mặc dù Tống Anh là yêu quái nhưng nàng chính là yêu quái tùy ý nhất, lại hiểu đạo lý nhất.

Mấy chuyện như ăn thịt người, nếu nàng không thấy chướng mắt thì cũng thấy ghê tởm.

"Đúng rồi, còn chưa hỏi ngươi về hai vị thần tiên trước đây... Ngươi làm cách nào mà khiến bọn họ biến mất không thấy đâu nữa, lại không bị người trên trời phát hiện ra vậy?" Hoắc Triệu Uyên hỏi một câu.

"Sao thế? Ngươi lại nhìn thấy thần tiên à?" Tống Anh hỏi.

Hoắc Triệu Uyên gật đầu.

Hai mắt Tống Anh sáng ngời: "Cho ta đi! Ta nhốt bọn họ lại, để bọn họ làm việc cho ta!"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 886: Châm chọc


Dùng thần tiên để làm việc, trong lòng nàng hoàn toàn không có chút cảm giác tội lỗi nào.

Hoắc Triệu Uyên thấy nàng hưng phấn như nhặt được vàng.

"Chẳng lẽ ngươi thật sự có núi Ngũ Chỉ?" Trước đây, Hoắc Triệu Uyên cho rằng nàng chỉ nói hươu nói vượn, bây giờ nghe nàng nói như vậy thì trong lòng thật sự tò mò.

Tống Anh gật đầu: "Chuyện này còn có thể là giả được sao? Trước đây ngươi lại không tin ta sao?! Thật sự khiến ta lạnh lòng!"

"..." Là hắn sai.

Hoắc Triệu Uyên nghĩ, chắc hẳn thần tiên không thể nào không tìm ra một chỗ ở phàm giới được đúng không? Vì vậy, vị trí của "núi Ngũ Chỉ" này thật sự khiến người ta phải… suy nghĩ kỹ càng.

Đưa mắt nhìn Tống Anh, lúc này, Hoắc Triệu Uyên thật sự nghi ngờ nàng không phải yêu quái bình thường.

Nhiều ngày nay, hắn luôn nằm mơ, cảnh tượng trong mộng vô cùng đặc biệt.

Phong cảnh nơi đó tuyệt đẹp, thần tiên ẩn hiện sau mây mù.

Mặc dù là nhân gian nhưng cũng có yêu ma quỷ quái tung hoành.

Có yêu quái biết bay lên trời, cũng có yêu quái biết chui xuống đất.

Thần tiên chỉ cần nhấc tay một cái đã đủ khiến nhân gian chấn động.

Cuộc sống của con người... thường bị đe dọa.

Trong giấc mộng của hắn hay xuất hiện mấy yêu quái khác biệt.

Những yêu quái đó sống vô cùng tùy ý, ngày ngày ca hát, nhiệt tình, dũng cảm.

Hắn còn loáng thoáng nhìn thấy một cặp đôi đứng đằng xa trò chuyện với nhau rất vui vẻ.

Khi mơ thấy hình ảnh này, tâm trạng của hắn vô cùng sa sút, thậm chí còn không nhịn được mà muốn nổi giận.

Nhưng những chuyện này không quan trọng, quan trọng là... yêu quái ở đó lợi hại hơn nhóm hắn gặp hôm nay ở thôn trang nhiều, thậm chí còn chênh lệch như trời với đất.

Chẳng lẽ, Tống Anh là loại... đại yêu lợi hại này?

Tống Anh thấy ánh mắt của hắn đờ đẫn, không biết hắn đang nghĩ cái gì thì nhíu mày, hỏi: "Bây giờ cũng xem như ngươi đã có thần lực rồi, còn ký ức khi làm thần tiên thì sao? Đã nhớ lại chưa?"

"Vậy mà ngươi có thể đoán được ta đang nghĩ gì?" Hoắc Triệu Uyên sửng sốt.

Chẳng lẽ Tống Anh còn có thể nhìn thấu lòng người?

"Không đoán được, chẳng qua cảm thấy ánh mắt của ngươi bây giờ này giống như đang hồi tưởng chuyện cũ năm xưa, trông vô cùng đặc biệt, nhất là... biểu cảm của ngươi, thỉnh thoảng sẽ tỏa ra oán niệm mạnh mẽ nhưng rất nhanh đã biến mất.

Chẳng lẽ ngươi từng bị nữ thần tiên nào đó làm tổn thương sâu sắc sao?" Tống Anh nói.

Nàng chỉ thuận miệng nói một câu, hoàn toàn dựa vào trực giác.

Nhưng khi lời này rơi vào tai Hoắc Triệu Uyên, hắn cảm thấy vô cùng đau đớn.

"Chỉ là mơ thấy mấy giấc mộng kỳ lạ thôi." Hoắc Triệu Uyên nhíu mày.

Hắn chỉ hơi để ý đến hình ảnh đó trong trí nhớ, nhưng nữ yêu đó… lại không phải Tống Anh, có gì để buồn bực chứ, hiển nhiên là hắn bị cảm xúc của thần tiên kia ảnh hưởng mà thôi.

Tống Anh cong môi cười cười, trông vô cùng đắc ý: "Thật sự bị ta đoán trúng rồi! Sao vậy? Chẳng lẽ trong mộng... người trong lòng của ngươi chạy theo người khác à?"

"..." Hoắc Triệu Uyên nheo mắt.

Nụ cười của Tống Anh càng bỉ ổi hơn, nàng vỗ vỗ bả vai Hoắc Triệu Uyên: "Không cần đau buồn như thế đâu, người sống trên đời đều như vậy.

Nếu chuyện gì cũng có thể như ý thì quá không công bằng đúng không?"

"Ngươi là đang vui sướng khi thấy người khác gặp họa." Hoắc Triệu Uyên vô cùng cạn lời.

Chuyện này thì có gì để vui vẻ chứ, hắn cũng đâu có thừa nhận!

"Đúng vậy đó." Tống Anh vô cùng dứt khoát thừa nhận, "Ta thấy mắt nhìn người của nữ thần tiên kia cũng không tệ lắm, không nhìn trúng cái hũ nút như ngươi.

Ta nghe nói, khi ở Thần giới, tính tình ngươi không khác gì tảng đá, không thích nói chuyện, cũng không có biểu cảm dư thừa.

Mặc dù ngươi tuấn tú nhưng cũng chỉ là một con rối xinh đẹp.

Ai lại muốn yêu đương với một bức tượng hình người chứ?"

Hoắc Triệu Uyên cảm thấy hôm nay mình tới để tìm chết.

"Sớm biết như thế thì ta không nên tới báo tin." Hoắc Triệu Uyên đau đầu.

"Ta không được châm chọc một thần tiên phải hạ phàm bắt yêu quái như ngươi mấy câu sao?" Tống Anh đắc ý cười.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 887: Ăn thịt người thì làm sao


Giờ phút này, Hoắc Triệu Uyên hoàn toàn bó tay chịu trận, căng da đầu đứng đó nghe Tống Anh châm chọc, mỉa mai một hồi lâu.

Nhưng khi nghe nàng không ngừng lải nhải như vậy, hắn luôn cảm thấy hình ảnh này trùng khớp với bóng dáng trong trí nhớ.

Hình như cũng từng có người chê bai hắn như vậy?

...

Đêm hôm đó, Tống Anh cho hắn ngủ ở phòng dành cho khách.

Bên ngoài đều biết bọn họ là phu thê nên cũng không cần quá kiêng dè.

Hoắc Triệu Uyên không về phủ đệ của mình, còn hai vị thần tiên kia đã lật tung toàn bộ nhà kho của Hoắc Triệu Uyên lên mà vẫn không tìm được công pháp tu luyện kia.

Trên trời có thuật dự đoán, từ rất nhiều năm trước đã đoán được vật ấy có ích nên đã đưa nó tới Hoắc gia.

Dự đoán lúc đó cũng không thể cho biết sự kiện chính xác sẽ xảy ra sau này, nhưng theo hướng phát triển bình thường thì thứ này giúp cho Hoắc Triệu Uyên tu luyện trừ yêu sau khi phát hiện Cố Minh Bảo là yêu vật!

Bây giờ mà không có thứ này thì làm sao tu luyện được?

Năng lực của hai vị thần tiên này cũng không cao, lại đang ở nhân gian nên bị áp chế sức mạnh, bọn họ đương nhiên không phát hiện ra Hoắc Triệu Uyên đã bắt đầu tu luyện.

Hai vị thần tiên ủ rũ cụp đuôi.

Sáng sớm hôm sau, Tống Anh túm Hoắc Triệu Uyên và cả Cố Minh Bảo đi đến thôn trang tìm Tống Tuân.

Khi đến nơi, Tống Anh phát hiện các tiểu yêu quái nhà mình đã ngoan ngoãn biến thành hình người đứng trong sân.

"Các ngươi đứng ở đây làm gì?" Tống Anh cau mày.

"Chủ nhân, ca ca của người ở lì trong phòng suốt một đêm không chịu đi ra, cơm tối cũng không ăn, muốn giúp bọn ta vẽ tranh cũng chưa vẽ xong.

Đúng rồi, hôm qua còn ngất xỉu..." Có một yêu quái hơi hiểu chuyện lập tức đứng ra trả lời.

Tống Anh thở dài: "Các ngươi giải tán hết đi, mấy ngày nay đã vất vả rồi.

Lát nữa ta bảo Hoàng Diện tới đây dạy nguyên tắc cho các ngươi." Tống Anh nói.

Nàng không nên vội vã kiếm tiền mà xem nhẹ vấn đề dạy dỗ nhóm tiểu yêu quái này.

Tống Anh nói xong, nhóm tiểu yêu quái lập tức giải tán.

Tống Anh gõ cửa.

Không có tiếng động.

"Ca? Là muội đây." Tống Anh nói lớn tiếng.

Nàng vừa nói vậy, chỉ chốc lát sau, đột nhiên có người thất tha thất thểu vọt ra, mở cửa nói: "A, A Anh, có, có yêu quái, rất nhiều yêu quái..."

"Không có! Ca, huynh nhìn lầm rồi!Làm gì có yêu quái đâu!" Tống Anh lập tức nói.

Cố Minh Bảo nhìn Tống Tuân bằng ánh mắt đồng tình: "Tống Đại ca, chỉ mới một ngày không gặp, sao ngươi lại thành ra thế này?"

Tóc tai lộn xộn như ổ gà, quần áo trên người cũng nhàu nhĩ, râu lún phún, hai mắt đỏ quạch, bọng mắt thâm đen, sắc mặt tái nhợt, trông cực kỳ tiều tụy.

Trước đây khi Tống Tuân đi thi, nàng ấy còn đứng đằng xa nhìn.

Lúc hắn bước ra khỏi trường thi cũng không tới mức như vậy mà?

Sau khi nghe thấy giọng nói của Cố Minh Bảo, Tống Tuân hơi hoảng loạn, nhưng phát hiện ánh mắt của Cố Minh Bảo vẫn dịu dàng như mọi khi thì mới đỡ hơn một chút.

"Muội muội, huynh thật sự nhìn thấy yêu quái..." Tống Tuân lại chỉ vào Hoắc Triệu Uyên, "Không tin thì muội hỏi Hoắc Vương gia đi!"

Hoắc Triệu Uyên mấp máy môi, bất lương nói: "Vì sao phải hỏi ta? Hôm qua ta không tới đây mà."

"..." Tống Anh nheo mắt, lườm hắn một cái.

Nói như vậy chẳng phải sẽ khiến ca ca nàng bị rối loạn thần kinh sao?!

Quả nhiên, Tống Tuân ngơ ngác: "Không đúng.

Hôm qua rõ ràng ta có nói chuyện với ngươi, lúc ấy ta còn vẽ tranh..."

Hoắc Triệu Uyên bị Tống Anh lườm đến bất đắc dĩ, đành phải sửa lại: "À, ta nhất thời quên mất.

Hôm qua ta có tới, sau đó trò chuyện với ngươi một lát.

Lúc ấy tinh thần của ngươi không được tốt lắm, có lẽ đã xuất hiện ảo giác."

"Ảo giác?" Tống Tuân lắc lắc đầu.

Có ảo giác chân thật đến vậy sao?

"Ta, ta cảm thấy đó là không phải ảo giác... Muội muội, những người đó rất bất thường.

Muội không thể giữ bọn họ lại được.

Lỡ như bọn họ ăn thịt người thì phải làm sao?!" Tống Tuân nói tiếp.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 888: Mất hồn mất vía


Đáng thương cho Tống Tuân vốn là một người đọc sách nghiêm chỉnh, bây giờ sắp bị hoảng loạn đến phát điên rồi.

Tống Anh đã bao giờ nhìn thấy hắn như vậy đâu? Nàng lập tức cảm thấy đau lòng không thôi.

Nuôi ca ca trăm năm, có chín mươi chín nỗi lo*.

Sao Hoắc Triệu Uyên lại không hiểu cho tấm lòng muội muội của nàng chứ? Vậy mà lại làm ra chuyện xấu xa cỡ này!

* Câu gốc là Nuôi con trăm năm, có chín mươi chín nỗi lo

"Ca, những chuyện này để sau hẵng nói.

Bây giờ huynh đi ngủ một giấc trước, có được không?" Tống Anh nói.

Tống Tuân vội vàng lắc đầu: "Thật sự có yêu quái mà.

Huynh không bị điên!"

Hắn rất kiên định.

Hắn biết lời mình nói cực kỳ không đáng tin.

Nếu là gặp phải yêu quái ở chỗ khác thì hắn có thể không nói.

Nhưng chỗ này là thôn trang của Tống Anh, Tống Anh thường xuyên tới đây.

Nếu hắn vẫn không mở miệng thì sau này rất có thể yêu quái sẽ ăn luôn Tống Anh!

Nhất định phải khiến bọn họ xem trọng chuyện này.

Thiên hạ này không bình thường, có yêu quái!

Tống Anh rối rắm trong lòng.

Đúng lúc này, Hoắc Triệu Uyên đột nhiên xuống tay, "cạch" một tiếng lên gáy Tống Tuân.

Tống Tuân lập tức hôn mê bất tỉnh.

Tống Anh trợn to mắt, còn Hoắc Triệu Uyên lại tỏ ra hiên ngang lẫm liệt: "Ngươi xem, hắn ngủ rồi."

"..." Cố Minh Bảo lập tức lùi về sau.

May mà... không gả cho Hoắc Vương gia này.

Tống tỷ tỷ của nàng ấy thật đáng thương! Gặp phải nam tử thẳng thắn, không quanh co lòng vòng như vậy, cuộc sống nhất định vô cùng khổ sở nhỉ?!

"Cũng phải." Sau khi ngạc nhiên trong nháy mắt, Tống Anh lại gật đầu, "Hoắc đại nhân, ngươi trông chừng ca ca ta ngủ.

Ta sợ lát nữa hắn tỉnh lại sẽ phát cáu."

Hoắc Triệu Uyên gật đầu.

"Tống tỷ tỷ, sao Tống Đại ca luôn nói rằng có yêu quái vậy?" Cố Minh Bảo cảm thấy khó hiểu.

Trước đó, nàng ấy còn tưởng rằng Tống Tuân là yêu quái, không ngờ Tống Tuân lại sợ hãi đến mức này.

Như vậy xem ra là nàng ấy nghĩ nhiều rồi, chắc hẳn chuyện hôm đó thật sự do một đại hiệp làm.

"Có lẽ do mấy ngày trước quá áp lực thôi." Tống Anh thở dài.

"Cũng phải.

Tống Đại ca còn trẻ như vậy mà đã có tiền đồ như thế, chắc chắn sự nỗ lực trước đây không tầm thường." Cố Minh Bảo gật đầu, "Tống tỷ tỷ, ngươi nhất định phải quan tâm hắn nhiều hơn.

Trước đây ta từng nghe nói có người thi đậu cao trung nhưng sau đó lại... phát điên."

Nàng ấy nghĩ, nhất định là Tống Tuân đã xem việc thi đậu Tiến sĩ làm mục tiêu của cuộc đời, bây giờ đột nhiên thực hiện được nên không biết sau này phải làm gì mới dẫn tới việc xuất hiện ảo giác.

Chẳng qua là căn bệnh này tới quá đột ngột, trước đó vẫn rất ổn mà.

"Ta hiểu." Tống Anh liên tục gật đầu, "Sáng sớm đã phải chạy tới đây, ngươi cũng vất vả rồi.

Đi ăn chút gì đó trước nhé?"

Cố Minh Bảo lập tức đáp lời, đi đến nhà bếp tìm thức ăn.

Tống Anh lập tức đi vào phòng mình, đóng cửa lại rồi tiến vào không gian.

"Thập Doanh, tình hình của ca ca ta không ổn lắm." Tống Anh nói.

"Vậy... để ta đi thử xem sao?" Thập Doanh hỏi một tiếng.

"Không được hù dọa hắn.

Phải dùng tình cảm và lý lẽ để thuyết phục, giải thích với hắn vì sao hôm đó ngươi ăn thịt người.

Nếu có thể thì hãy lừa hắn, nói rằng hôm đó ngươi nuốt người vào bụng nhưng trên thực tế, sau khi nuốt vào, bọn họ không bị tiêu hóa..."

Tống Anh cũng không bịa nổi nữa: "Ngươi cứ xem thế nào mà làm đi.

Tóm lại, ta không muốn hắn mất hồn mất vía nữa."

"Được, ta nhất định sẽ làm theo lời của Đại tỷ!" Thập Doanh lập tức đáp lời, "Nhưng mà lão đại, sau khi ta nhập vào cơ thể con người thì yêu khí sẽ mạnh hơn một chút.

Hôm đó, thời gian ta xuất hiện rất ngắn, chỉ lóe lên một chốc nên không sao.

Nhưng nếu thời gian dài hơn thì ta lo sẽ có thần tiên tới gây phiền toái cho ta."

"Ngươi không cần lo lắng chuyện này." Tống Anh cười cười.

Nếu Hoắc Triệu Uyên dám động thủ, nàng cũng sẽ trói hắn lại, nhốt cả đời trong không gian, đừng hòng đi ra ngoài!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 889: Luyện gan


Tống Anh đã nói như vậy thì Thập Doanh yên tâm rồi.

Nhưng lại phải lợi dụng cơ thể của Cố Minh Bảo nên Tống Anh hơi băn khoăn, "Tốt nhất là tốc chiến tốc thắng.

Cố Minh Bảo chỉ là con người bình thường, ta không hy vọng nàng ấy bị người khác phát hiện ra điểm bất thường."

"Lão đại, người quá mức lương thiện rồi.

Tuy đó là Cố Minh Bảo nhưng cũng là ta mà? Nếu hai bọn ta không phải cùng một người thì ta cũng không thể nhập vào cơ thể của nàng được." Thập Doanh hiểu ý Tống Anh.

Nàng cảm thấy nàng ấy và Cố Minh Bảo quá khác nhau.

Suy nghĩ giây lát, Thập Doanh nói thêm: "Lão đại, Cố Minh Bảo chính là ta.

Thật ra bản tính của hai bọn ta đều giống nhau, khác biệt duy nhất chính là nàng không có ký ức nhiều năm của ta, không gánh lấy sự táo bạo và tham lam của ta.

Nhưng cho dù có khác nhau như trời với đất thì chung quy vẫn là một thể."

Nói xong, Thập Doanh bay ra ngoài.

Hai canh giờ sau, đôi mắt của Cố Minh Bảo đang ở trong bếp đột nhiên đỏ rực, ngay sau đó, trên người tỏa ra yêu khí nồng đậm.

Hoắc Triệu Uyên mơ hồ cảm thấy bên ngoài có điều khác thường nên lập tức đi ra xem thử.

Đối diện với đôi mắt của "Cố Minh Bảo".

"Lão nương không muốn đánh ngươi.

Tốt nhất ngươi đừng khiêu khích ta." Thập Doanh mở miệng nói.

Hoắc Triệu Uyên mơ hồ nhìn thấy trên cơ thể của Cố Minh Bảo không có quái vật khổng lồ, nhưng mười cái đầu rắn lớn và đôi cánh to trông hơi quen mắt.

"Ngươi không phải Cố cô nương.

Buổi sáng khi ta gặp Cố cô nương, nàng không trông như thế này." Hoắc Triệu Uyên cau mày.

"Ta chính là nàng ấy, chẳng qua là lúc ấy đang phong tỏa yêu linh mà thôi.

Ngươi của bây giờ quả nhiên vô dụng hơn rất nhiều, ít thấy việc lạ." Thập Doanh châm chọc, "Chẳng lẽ đầu óc của người ở Thần giới đều biến thành cục đá hết rồi sao? Vậy mà lại phái ngươi tới quyến rũ ta."

Hoắc Triệu Uyên nghe vậy thì trong lòng hơi khó chịu.

"Chẳng qua nếu ta chưa tu dưỡng xong thì có lẽ ngươi cũng có chút hấp dẫn với ta, nhất là cơ thể con người của ta, hơi đơn thuần, bị ngươi dụ dỗ cũng là chuyện bình thường.

Nhưng bây giờ thì ngươi nên hết hy vọng đi, ngoan ngoãn làm nhãi con được lão đại nhà ta bao nuôi.

Nếu không, bất kể ngươi là ai chuyển thế thì ta cũng sẽ nhai nát ngươi!" Thập Doanh hung dữ.

Nàng ấy không hề có ấn tượng gì tốt về người của Thần giới!

Nhất là người có liên quan đến kẻ tiểu nhân đáng khinh kia!

"Ngươi từng gặp ta sao? Khi nào?" Hoắc Triệu Uyên mở miệng hỏi.

"Rất lâu rất lâu trước đây.

Khi đó, Thương Vi ngươi không yếu ớt giống như bây giờ." Thập Doanh cười cười, "Ta cũng không ngờ lúc sinh thời mình có thể nhìn thấy ngươi giống như con kiến..."

Còn chưa dứt lời, Tống Anh đã liếc mắt sang đây.

Sắc mặt của Thập Doanh thay đổi, lập tức sửa lại: "Thương Vi, ngươi vẫn anh dũng, tuấn tú giống như trước, hai ta cũng xem như là lão bằng hữu.

Năm đó ta đã không so đo chuyện ngươi tranh giành kiếm với ta, bây giờ đều ở bên cạnh lão đại thì giảng hòa nhé?"

Cuối cùng Hoắc Triệu Uyên đã biết cái gì là trở mặt còn nhanh hơn lật sách.

Nhưng từ lời nàng ấy nói, hắn nắm bắt được thông tin rất quan trọng.

Lão đại, kiếm.

Hoắc Triệu Uyên nhìn về phía Tống Anh, xoa ấn đường.

Tống Anh là ai? Lão đại kia? Là nàng trong mơ? Hay là người khác?

Thập Doanh thấy hắn không cản đường thì đi vòng qua hắn rồi bước vào phòng Tống Tuân.

Tống Tuân còn đang ngủ, Thập Doanh suy nghĩ giây lát rồi phất chút xíu yêu lực lên ấn đường của hắn: "Này, đồ nhát gan! Mau rời giường đi!"

Tống Tuân hoảng sợ, lập tức mở to mắt.

"Cố cô nương?" Tống Tuân lập tức nhìn trái nhìn phải, "Sao cô nương lại ở trong phòng của ta? Cô nương mau đi ra ngoài đi..."

"Thư sinh cổ hủ." Thập Doanh trợn to mắt: "Muội muội ngươi ở bên ngoài, không muốn dọa chết nàng thì đi theo ta."

"Ngươi..." Đồng tử của Tống Tuân co lại, "Yêu quái?"

"Đúng vậy.

Cùng ta ra ngoài giải sầu, ta luyện gan cho ngươi!"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 890: Quà


Thập Doanh nói xong, hoàn toàn không đợi Tống Tuân gật đầu đồng ý đã kéo người từ trên giường xuống, vì để Tống Anh yên tâm mà còn ép hắn chải tóc và thay quần áo sạch sẽ.

Tuy bước chân hơi loạng choạng nhưng dù sao cũng vừa mới ngủ dậy nên lúc này trông có chút tinh thần hơn.

"Ngươi, ngươi đừng làm hại muội muội ta.

Ta nghe lời ngươi." Vẻ mặt của Tống Tuân rất nghiêm túc.

"Được." Thập Doanh cực kỳ dễ nói chuyện.

Hai người sóng vai ra khỏi phòng, sau đó, Thập Doanh phất tay với Tống Anh, xem như đang ra ngoài ngắm phong cảnh.

Lúc này, đầu óc của Tống Tuân không được minh mẫn lắm, cũng không nghĩ tới chuyện vì sao Tống Anh lại không ngăn cản hai người trai đơn gái chiếc.

"Đồ nhát gan, chuyện ta ăn thịt người đáng sợ như vậy sao?" Thập Doanh khoanh tay trước ngực, "Tướng ăn của ta đã rất văn nhã rồi, chỉ nuốt thẳng một cái mà thôi, không hề nhai kỹ nuốt chậm.

Ngươi có gì không chấp nhận được?"

"..." Mí mắt của Tống Tuân giật giật.

Tay run rẩy.

"Lúc loài người các ngươi ăn thịt những loài động vật khác còn rất thích thú mà, phát minh ra đủ loại phương pháp nấu nướng.

Vì sao ta không được ăn các ngươi?" Thập Doanh hỏi tiếp.

"..."

"Vì sao ngươi không nói lời nào? Chẳng lẽ đang khinh thường ta!?" Thập Doanh hơi không vui, "Đúng là đồ nhát gan.

Ngươi còn là nam nhân đấy.

Sao lại vô dụng như thế hả?"

"Tại hạ, tại hạ chỉ là chưa từng thấy ai ăn thịt người nên mới nhất thời không chấp nhận được." Tống Tuân vô cùng ấm ức.

"Chẳng phải thấy thêm mấy lần là được rồi sao? Chỉ mấy tiểu yêu quái mà đã khiến ngươi sợ tới mức không đứng dậy nổi.

Ngươi nhát gan như vậy thì sao có thể làm chuyện lớn được?" Thập Doanh xụ mặt dạy dỗ, "Hơn nữa, ngươi còn chưa cảm ơn ta đấy.

Nếu hôm đó không có ta thì cơ thể nhỏ bé của ngươi đã bị người ta đánh chết từ lâu rồi! Cô nương yêu dấu của ngươi cũng đã bị người khác làm nhục rồi!"

"Cố cô nương không phải cô nương yêu dấu của tại hạ..."

"Lão nương nói phải thì là phải! Ngươi còn không vui? Nàng có gì không tốt!?" Thập Doanh vừa nghe vậy thì lập tức ồn ào.

Tống Tuân mím môi.

Thập Doanh nói xong cũng cảm thấy có lẽ mình hơi hung dữ nên hạ thấp giọng: "Tiểu thư sinh, ngươi sợ cái gì? Ngươi nhìn ta một cái đi, ta và ngươi giống nhau mà.

Ta cũng có thể biến thành con người, chẳng qua hôm đó ta ăn nhầm mà thôi.

Nể tình ta cứu ngươi một mạng, ngươi không thể không sợ ta sao?"

"Chuyện này... không phải chuyện mà tiểu sinh có thể khống chế được." Lục phủ ngũ tạng của Tống Tuân đều run rẩy.

"Vậy được thôi, mấy ngày tới, ngươi nhìn ta nhiều vào.

Nhìn nhiều thì sẽ không thấy đáng sợ nữa." Thập Doanh thở dài, "Ta chính là Thập Doanh, dị thú do trời đất sinh ra, được sinh ra từ ngọn lửa dưới đáy biển, có sức mạnh của nước và lửa.

Trong số các yêu quái, ta to lớn và mạnh mẽ nhất..."

Tống Tuân luôn cảm thấy yêu quái này dùng khuôn mặt của Cố tiểu thư nói mình to lớn và mạnh mẽ rất là... quái dị.

"Lúc ở nhân gian, ta sẽ bị áp chế pháp lực, không thể tặng cho ngươi món quà đặc biệt hơn.

Bây giờ ta thấy ngươi sợ hãi quá mức nên sẽ tặng cho ngươi một cảnh đẹp để trấn an.

Sau khi xem xong, ngươi không được khóc lóc làm loạn nữa!" Thập Doanh hừ một tiếng, sau đó sử dụng yêu lực khiến phạm vi trăm thước xung quanh đột nhiên trở nên tối đen, sau đó, giữa không trung xuất hiện pháo hoa rực rỡ.

Vô số điểm sáng bay lất phất, đẹp không sao tả xiết.

"Ngươi chớ có sờ.

Lửa này dính vào người ngươi sẽ làm tên mọt sách như ngươi bỏng rát đấy." Trong lúc Tống Tuân còn đang sững sờ, Thập Doanh lại bổ thêm một câu.

Nhất thời, Tống Tuân hận không thể co rúm người lại.

Chẳng lẽ yêu quái này đang tra tấn hắn!?

"Ngươi, ngươi muốn thế nào... Chỉ cần ngươi không làm hại người nhà của ta, muốn, muốn chém muốn giết... đương nhiên muốn làm gì cũng được... Chỉ cần không nhai kỹ nuốt chậm là được..." Giọng của Tống Tuân nhỏ như tiếng muỗi kêu.

"Sao con người ngươi lại không hiểu chuyện thế! Ta đang dỗ ngươi! Dỗ ngươi mà ngươi cũng không nhận ra sao?!" Thập Doanh vô cùng ấm ức, "Ngươi xem, ánh sáng này đẹp hơn pháo hoa của loài người các ngươi đúng không!? Hơn nữa, ta không dịu dàng sao? Ta đã không hung dữ với ngươi rồi, cũng không ăn ngươi.

Ngươi nói vậy chẳng lẽ là muốn khiêu khích ta sao!"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 891: Ơn nặng như núi


Giờ phút này, Thập Doanh thật sự không hiểu nổi suy nghĩ của người này.

Nàng ấy tỏ ra lấy lòng rõ ràng như thế, sao lại không nhận ra được chứ?!

Tống Tuân bị giọng nói của Thập Doanh dọa sợ, sắc mặt tái nhợt hơn một chút.

Bất đắc dĩ, Tống Tuân đành phải mở miệng nói: "Ta, ta chỉ nhất thời hoa mắt, choáng váng đầu óc thôi."

Hắn tuyệt đối không có ý định khiêu khích con yêu quái này! Vậy chẳng phải là chán sống sao? Sao có thể làm ra hành động không hiểu chuyện như thế chứ!

Nhìn Tống Tuân khóc không ra nước mắt, Thập Doanh nhận thấy sự chân thành từ biểu cảm của hắn.

"Nếu đã như vậy thì bây giờ ngươi đã được ta dỗ dành vui vẻ chưa?" Thập Doanh hỏi.

"..." Tống Tuân nheo mắt.

"Tống ca ca, ta đã sống nhiều năm như vậy nhưng đây là lần đầu tiên dỗ dành nam nhân đấy.

Ngươi may mắn thật." Thập Doanh cảm thán.

Tống Tuân cảm thấy bản thân mình không hề vinh hạnh chút nào mà là xui xẻo tới tận cửa.

Thiên hạ này có ngàn vạn nam nhân, sao hắn lại gặp phải yêu quái chứ?

Vẻ mặt của Tống Tuân như thể ăn phải ruồi, lúc này, hắn cảm thấy cuộc sống không còn gì luyến tiếc nữa.

"Bây giờ ngươi còn sợ yêu quái không?" Thập Doanh kiêu ngạo hất cằm, tràn đầy tự tin, "Yêu quái bọn ta không có gì khác loài người các ngươi cả.

Không tin thì ngươi sờ thử đi, trái tim này cũng biết đập đó."

Chẳng qua tim người là bằng máu thịt, còn tim của yêu quái thì chưa chắc.

Tống Tuân mấp máy môi, muốn nói lại thôi.

Hắn không dám nói nhiều, lỡ như nói sai một câu thì cái mạng nhỏ sẽ đi tong.

"Ngươi đúng là cái hũ nút.

Ta nói chuyện với ngươi mà ngươi cũng không biết đáp lại.

Bây giờ tâm trạng của ta tốt nên lười so đo với ngươi.

Nếu chuyện này xảy ra vào rất nhiều năm trước, con người biết không thức thời như ngươi đã trở thành trở thành tế phẩm và bị xẻ thịt rồi." Thập Doanh thở dài.

Sao lão đại lại làm huynh muội với người này chứ?

Nhưng từ xưa đến nay, huyết thống đều do trời định.

Mặc dù gia đình này và lão đại không phải ruột thịt, nhưng có thể ở cùng nhau thì đã là có duyên phận rồi.

Thập Doanh nhìn chằm chằm tướng mạo của Tống Tuân này.

Bây giờ, pháp lực của nàng ấy không còn mạnh như trước, nhưng nàng ấy không mất trí nhớ như lão đại nên vẫn còn mấy phần bản lĩnh.

Liếc mắt một cái là có thể nhìn ra số mệnh của vị Tống Tuân này lận đận, thua thiệt.

Nhưng thế gian có vô số người mang loại mệnh cách này, trong đó chỉ có mấy người ít ỏi có thể vươn lên mà thôi.

Bây giờ nhìn thử, chắc hẳn Tống Tuân này cũng là một trong số mấy người ít ỏi kia.

"Muội muội ngươi đối với ngươi đúng là ơn nặng như núi." Thập Doanh bất chợt nói một câu.

Tống Tuân sửng sốt, sau đó sau lưng toát mồ hôi lạnh: "Đại, đại tiên, muội muội ta tính cách đơn thuần, chưa hiểu việc đời, thật sự không chịu nổi sợ hãi đâu..."

Thập Doanh thấy lời này của hắn dường như có ý che chở thì lập tức bật cười: "Sao? Ngươi đang sợ ta... ăn thịt Tống Anh à?"

Tống Tuân căng thẳng: "Đại tiên, đại tiên là một yêu quái lương thiện, nhất định sẽ không làm như vậy... Tuy, tuy rằng muội muội ta hơi tham tiền nhưng luôn làm ăn hợp pháp, trời sinh cũng vô cùng thiện lương, chưa bao giờ làm chuyện xấu, không giống bọn bắt cóc buôn người hôm đó.

Xin đại tiên buông tha..."

"Ta là một yêu quái lương thiện ư?" Thập Doanh hỏi.

Nàng ấy sống lâu như vậy nhưng đây là lần đầu tiên nghe thấy người khác đánh giá như vậy về mình đấy!

Mấy năm trước, trên trời dưới đất, có ai không biết Thập Doanh nàng ấy hung tàn nhất? Trong thập đại Yêu Vương, hung danh của nàng ấy cũng đứng số một, số hai!

Nhưng đột nhiên nghe thấy cách nói này thì thấy rất mới lạ.

"Ta có thể không ăn thịt muội muội ngươi." Thập Doanh tỏ vẻ thần bí, "Nhưng phải xem ngươi làm như thế nào đã."

"Nếu đại tiên đói bụng, tuy, tuy ta gầy như que củi nhưng cũng miễn cưỡng cho vào miệng được..." Tống Tuân lập tức quỳ xuống.

Thập Doanh cau mày: "Ai muốn ăn thịt ngươi? Ta nói, nếu sau này ngươi nghe lời ta thì ta sẽ không ăn thịt nàng. Ta không chỉ không ăn thịt muội muội ngươi mà còn không ăn thịt những người khác. Thế nào?"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 892: Thơ từ ca phú


Tống Tuân sửng sốt, cảm thấy hơi khó hiểu.

"Đại tiên... muốn ta làm gì?" Tống Tuân nơm nớp lo sợ, đưa ra đề nghị hấp dẫn như thế, yêu cầu nhất định không đơn giản đúng không?

Tống Tuân suy nghĩ miên man, thậm chí còn nghĩ, hay là yêu quái này nhìn trúng tiềm lực của hắn, muốn hắn vào triều đình cướp khí vận của hoàng gia?

Nhưng bây giờ, hắn chỉ là một Thứ cát sĩ nhỏ bé, hoàn toàn không có năng lực đó mà?

"Yên tâm, ta chỉ cảm thấy con người ngươi rất thú vị mà thôi, vậy nên sẽ không để ngươi làm chuyện quá khó khăn." Thập Doanh cười cười, "Chuyện ta muốn ngươi làm rất đơn giản.

Ngươi phải vẽ tranh cho những yêu quái ở nhà ngươi.

Chúng nó muốn vẽ thế nào thì ngươi phải vẽ cho bọn chúng thế nấy.

Không chỉ như vậy... ngươi phải cùng ăn cùng ngủ với yêu quái liên tục một tháng.

Có dám không?"

"..." Tống Tuân chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại.

Cùng ăn cùng ngủ với yêu quái?

Hắn thật sự không dám.

Nhưng...

"Có phải chỉ cần ta làm được thì đại tiên sẽ không làm hại người nhà của ta không?" Tống Tuân hỏi.

"Đó là đương nhiên.

Ta là đại yêu quái, không hề giống những tiểu yêu quái ở nhà ngươi.

Ta nói chuyện giữ lời, tuyệt đối sẽ không lừa gạt người khác.

Còn nữa, không cho phép ngươi làm hại những yêu quái đó, phải đối xử với bọn chúng thật tốt.

Một tháng sau, ta sẽ hỏi chúng nó.

Nếu chúng nó nói ngươi tốt thì xem như ngươi qua được cửa ải này.

Nhưng nếu bọn chúng nói ngươi không tốt... chậc chậc..." Thập Doanh nở nụ cười u ám.

Tống Tuân siết chặt tay, cuối cùng gật đầu thật mạnh.

Tuy rằng rất khó, nhưng... không thể để người nhà bị yêu quái ăn sạch được.

"Nhưng nếu những yêu quái đó làm hại ta thì sao?" Tống Tuân lấy hết can đảm hỏi một câu.

"Ngươi yên tâm, chúng nó sẽ không làm vậy." Thập Doanh quả quyết, "Sau khi trở về, nếu có người hỏi ngươi rằng Cố Minh Bảo đã nói gì với ngươi thì ngươi sẽ trả lời thế nào?"

"Đương nhiên là... thảo luận về... thơ từ ca phú." Đầu óc của Tống Tuân cũng rất nhanh nhạy.

"Không sai." Thập Doanh rất hài lòng, "Sau này có cơ hội, ta sẽ còn tới nữa.

Ngươi phải cẩn thận một chút.

Nếu còn để ta nhìn thấy ngươi không có tiền đồ như lúc nãy thì ngươi chính là phế vật.

Phế vật tồn tại trên đời này chính là lãng phí lương thực.

Ta sẽ giúp ngươi chuyển thế đầu thai làm lại từ đầu!"

"..." Tống Tuân rầu rĩ gật đầu.

"Tốt lắm! Ngắm cảnh đi!" Thập Doanh cười cười, "Ngươi là người đọc sách, am hiểu thơ từ ca phú nhất.

Hay là ngẫu hứng làm một bài thơ cho ta nghe thử đi."

"..."

Tống Tuân cũng không biết bản thân mình làm cách nào mà chịu đựng được, dù sao thì từ đầu tới cuối, hắn vẫn luôn rất cẩn thận, không dám thả lỏng chút xíu nào.

Nhưng với trạng thái bây giờ của hắn thì sao có thể sáng tác được câu thơ gì hay ho chứ? May mà tuy yêu quái này hiểu chữ nghĩa nhưng thích th.ô t.ục, thơ văn gì cũng đều gật đầu tán thưởng.

Lúc thi Đình trước đây, hắn cũng chưa từng căng thẳng như thế.

"Ta phải đi rồi.

Nếu sau này thấy ta thì không được gọi ta là "đại tiên" nữa.

Ta ghét nhất là thần tiên.

Ta tên Thập Doanh.

Tên dễ nghe như vậy chính là để các ngươi gọi to mà chiêm ngưỡng nhiều hơn đấy.

Như thế mà cũng không hiểu, uổng công ngươi là người đọc sách!" Thập Doanh nói xong thì nhìn thẳng vào Tống Tuân.

Ngay sau đó, một luồng sáng bay ra khỏi cơ thể Cố Minh Bảo.

Cố Minh Bảo lại lập tức ngất xỉu dưới đất.

Sắc mặt của Tống Tuân cứng đờ.

Chuyện, chuyện này phải giải thích thế nào đây?

Cố Minh Bảo mơ mơ màng màng tỉnh lại.

Sau khi nhìn thấy Tống Tuân, nàng ấy hơi sửng sốt, sau đó...

"Hình như lúc nãy ta mời Tống Đại ca tới đây hái hoa phải không?" Cố Minh Bảo hỏi.

Tống Tuân lập tức gật đầu.

Cố Minh Bảo từ dưới đất đứng dậy, sau đó hơi mỉm cười: "Hoa ở bên đó.

Tống Đại ca, ngươi đi hái giúp ta nhé.

Cảm ơn ngươi."

Tuy rằng nàng ấy cảm thấy rất kỳ lạ nhưng ý thức của nàng ấy khẳng định rằng chính nàng ấy đã mời Tống Tuân tới đây.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 893: Yêu thương đều là giả


Cách đó không xa quả thực có một gốc hoa lan, chẳng qua là vị trí hơi khuất, xung quanh có bụi gai, không dễ hái lắm.

Tống Tuân đột nhiên cảm thấy chuyện này nhất định do yêu quái kia làm.

Cố Minh Bảo quả thực rất thích gốc hoa đó, định mang về tặng cho tổ phụ đại nhân thân yêu của nàng ấy.

Quần áo trên người Tống Tuân đều bị bụi gai cứa rách, tay cũng chảy ít máu, trông vô cùng chật vật.

Cố Minh Bảo hơi áy náy: "Đa tạ ngươi, Tống Đại ca."

"Không sao, chuyện này không khó." Tống Tuân cười cười, đơn giản hơn việc cùng ăn cùng ngủ với yêu quái nhiều.

Hai người lại cùng trở về.

Ở thôn trang không có người ngoài nên dù có người nhìn thấy thì cũng sẽ không nói gì.

Còn Thập Doanh khi bay về bên cạnh Tống Anh đã liên tục bảo đảm: "Người yên tâm đi.

Ta thật sự, thật sự đã nói rõ ràng với hắn.

Lá gan của hắn bây giờ đã lớn hơn trước đây rồi.

Không tin thì người nhìn đi!"

Thật ra Tống Anh không tin lắm.

Với sự hiểu biết của nàng về Thập Doanh, nhất định nàng ấy sẽ dùng cách uy h**p.

Nhưng sở dĩ nàng đồng ý để nàng ấy làm như vậy là bởi vì đôi khi uy h**p cũng có chỗ tốt của uy h**p.

Hơn nữa, tính tình Tống Tuân trông có vẻ yếu đuối nhưng trên thực tế lại là người kiên cường.

Nếu muốn chữa khỏi nỗi sợ của hắn thì có lẽ phải cần đến liều thuốc mạnh.

Mà Thập Doanh chính là thuộc hạ "mạnh" nhất của nàng, cũng đã từng gặp Tống Tuân.

Nàng ấy xuất hiện thêm mấy lần, Tống Tuân sẽ quen dần với nàng ấy.

Từ đó, chuyện chấp nhận sự thật rằng trên đời này có yêu quái nhất định sẽ không còn khó khăn như vậy nữa.

Sau khi trở về, Tống Tuân thở dài.

Hắn vốn dĩ nghĩ rằng chỉ xin nghỉ hai, ba ngày, nhưng bây giờ thì hay rồi, ít nhất cũng phải một tháng.

May mà một số tân khoa tiến sĩ như hắn phải về nhà tế tổ, một số khác cũng sẽ bận chuyện khác nên nhập sĩ muộn một chút cũng là bình thường, nhất là vị trí của hắn cũng không phải vô cùng quan trọng.

Bây giờ cơ thể không khoẻ, quan trên cũng sẽ thông cảm mấy phần.

"Hoắc Vương gia, không phải hôm qua người cũng nhìn thấy yêu quái sao? Sao lại không sợ vậy?" Tống Tuân không nhịn được mà tìm tới Hoắc Triệu Uyên, hỏi một câu.

Khóe miệng của Hoắc Triệu Uyên hơi cong lên: "Chẳng qua chỉ là một vài con vật biết thuật biến hóa mà thôi, có gì lạ chứ?"

Tống Tuân ngẩn ngơ.

Nghĩ như vậy, hình như cũng không sai.

Yêu quái đáng sợ nhất mà hắn nhìn thấy hôm qua chắc hẳn là một con rắn trắng lớn và nhện.

Nhưng dù đáng sợ thì đó cũng chỉ là động vật nhỏ.

Tóm lại là không phải mãnh thú.

Nếu là một đống sư tử, hổ đứng trước mặt hắn thì e rằng hắn đã mất mạng từ lâu rồi.

Nghĩ như thế, trong lòng Tống Tuân thoải mái hơn nhiều.

Sau đó, hắn dốc hết can đảm tìm một yêu quái tới đây: "Hôm, hôm qua vẫn chưa vẽ tranh xong.

Ngươi đi tìm mọi người tới đây.

Ta tiếp tục... vẽ tranh cho các ngươi nhé?"

Nghe thấy lời này, thỏ tinh lập tức chạy đi gọi mọi người tới đây.

"Chúng ta đi đến hậu viện đi, tiền viện này... không tiện lắm." Tống Tuân lo lắng những yêu quái này bị Tống Anh và Cố Minh Bảo nhìn thấy.

Hai người này đều là tiểu cô nương, nếu nhìn thấy thứ đáng sợ như vậy, nhất định sẽ không chịu nổi.

Hắn thần thần bí bí gọi gần hết yêu quái vào hậu viện.

Tống Anh cũng hơi bối rối.

"Ca ca ta làm sao vậy?" Tống Anh cau mày, "Chẳng lẽ định dùng số hùng hoàng ít đến đáng thương của hắn để tiêu diệt toàn bộ nhóm tiểu yêu quái của ta sao?!"

"Tống Tuân không hề ngốc nghếch." Hoắc Triệu Uyên nói.

Nếu thật sự làm ra chuyện này thì đúng là cách âm phủ không còn xa.

"Cũng phải." Tống Anh gật đầu, "Vậy không cần phải xen vào việc của hắn.

Hắn chơi vui vẻ là được."

Hoắc Triệu Uyên đột nhiên hơi đồng cảm với Tống Tuân.

Tống Anh nói nàng thương ca ca không phải là giả đấy chứ? Bây giờ Tống Tuân sợ yêu quái như vậy mà lại phá lệ tiếp xúc với yêu quái, vậy mà nàng không hề quan tâm chút nào?

Nghĩ như vậy, Hoắc Triệu Uyên lại cảm thán cho bản thân mình một tiếng.

Hắn nghi ngờ yêu quái Tống Anh này không có trái tim.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 894: Núi Ngũ Chỉ


Bất kể là nuôi yêu quái hay nuôi nhi tử, Tống Anh đều thích nuôi thả.

Những tiểu yêu quái đó của nàng sẽ không hùa nhau đánh Tống Tuân, chỉ cần Tống Tuân không làm hại các yêu quái thì bọn họ làm gì cũng không quan trọng.

Người sống trên đời, có ai không có lúc ngốc nghếch chứ?

Chẳng qua là lúc này, Tống Anh lại loáng thoáng nhìn thấy gần đó xuất hiện một ít tiên khí.

Có lẽ do tu luyện tiến bộ quá nhanh nên bây giờ thần tiên còn chưa tới trước mắt mà Tống Anh đã nhìn thấy hào quang của người đó rồi.

"Có gì đó ngửi mùi tìm tới." Tống Anh mở miệng.

Còn đi theo mùi của ai tới đây thì Tống Anh không dám chắc.

Có thể là Hoắc Triệu Uyên, cũng có thể là do lúc nãy Thập Doanh bại lộ yêu lực.

Hoắc Triệu Uyên cũng nhìn sang hướng đó, nhưng hắn chỉ mới tu luyện một thời gian ngắn nên không nhìn thấy được gì, khó tránh cảm thấy ảo não.

Đời này, hắn chưa từng thua kém người khác.

Trước nay, nếu luận võ lực thì hắn có thể ngạo thị quần hùng*, nhưng bây giờ lại kém cỏi trước mặt Tống Anh.

*Ngạo thị quần hùng: xem thường mọi người, phải là kẻ có bản lãnh mới dám làm vậy

Nhưng chỉ một lát sau, Hoắc Triệu Uyên đã nhìn thấy hai vị thần tiên kia.

Giờ phút này, hai vị thần tiên hết sức hoảng sợ: "Phương hướng không sai, yêu lực mạnh mẽ thật sự xuất hiện ở đây.

Chẳng lẽ do yêu linh trong cơ thể Cố Minh Bảo đã thức tỉnh?! Làm sao bây giờ? Thương Vi thần quân còn chưa triệu hồi Mẫn Khổ kiếm mà!"

"Năng lực của chúng ta cũng không áp chế được yêu lực này!"

"Nhưng đáng lý không nên như vậy.

Không phải lần điều tra trước đây đã nói yêu linh này rất suy yếu sao? Sao lại bùng nổ mạnh mẽ như thế chứ? Chẳng lẽ không phải Thập Doanh?"

"Không phải Thập Doanh thì càng thảm hơn.

Có thể lộ ra yêu lực lớn như vậy ở nhân gian cũng chỉ có mình Yêu Vương."

"Không đúng.

Ngươi có cảm thấy khí tức ở đây hơi khác thường không..."

"..."

Nào có khác thường? Chỉ là cảm thấy giống như... yêu khí?

So với yêu khí mạnh mẽ của Yêu Vương, khí tức ở đây rất yếu ớt.

Nhưng nhân gian đã không còn thích hợp để Yêu, Ma, Thần sinh sống, có thể tập hợp nhiều yêu khí như vậy cũng không bình thường chút nào.

"Thương Vi thần quân ở bên kia!" Hai vị thần tiên lập tức bay qua.

Đôi mắt Tống Anh đong đầy ý cười.

Bây giờ, không gian của nàng càng lúc càng lớn, trước đây chỉ là một đồng bằng, nhưng khi yêu lực của nàng tăng dần thì nàng thường xuyên cải tạo địa hình trong không gian.

Chẳng hạn như sông núi, chẳng hạn như đồng bằng, dường như dựa theo ký ức cổ xưa nào đó mà khôi phục lại giống hệt như vậy.

Thật ra cũng không tốn công lắm, dường như chuyện này vốn là chức trách của nàng.

Tuy rằng sông núi, đồng bằng có thể tự khôi phục nhưng động, thực vật bên trong lại cần gieo trồng và sinh sôi nảy nở, tóm lại là cũng cần có người làm việc.

"Bí tịch cũng đã mất rồi, Thương Vi thần quân làm sao tu luyện được đây!" Hai thần tiên kia sốt ruột đến mức bốc lửa.

Tống Anh hơi mỉm cười, dùng lại chiêu cũ.

Nàng phóng yêu lực ra, lập tức kéo hai người kia vào trong không gian.

Gần như chỉ trong chớp mắt, hai vị thần tiên này đã biến mất không thấy đâu.

"Người đâu rồi?" Hoắc Triệu Uyên sửng sốt.

"Ở dưới núi Ngũ Chỉ rồi." Tống Anh cười cười.

"Dễ dàng như thế sao?" Hoắc Triệu Uyên cảm thấy vô cùng lợi hại.

Đó chính là thần tiên đấy.

Trước đó, khi hắn nhìn thấy bọn họ thì trong lòng cũng không khỏi kiêng kị, không dám tùy tiện ra tay.

Nhưng Tống Anh lại thần thông quảng đại như thế, nhẹ nhàng vươn tay ra là đã bắt được người?

"Thật ra chiêu này của ta hơi nguy hiểm.

Vì chỉ có hai thần tiên, vả lại năng lực của hai thần tiên này cũng bình thường nên muốn dịch chuyển bọn họ mới có thể dễ như trở bàn tay.

Nếu có rất nhiều thần tiên hoặc có thần quân lợi hại trên trời xuống đây thì không thể đơn giản như vậy được." Tống Anh giải thích.

Nàng cũng không tự phụ đến mức cho rằng bản thân mình không gì không làm được.

Nếu thần tiên đều vô dụng như vậy thì đã không thể nào ngồi tít trên cao từ xưa đến nay rồi.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 895: Đừng phí sức


Từ Thập Doanh, Tống Anh đã biết được thật ra không gian của mình chính là một mảnh vụn của Yêu giới, bây giờ đang được cái bình quý kia và Luân Hồi Chủng chữa trị, dần dần thay đổi.

Vì vậy, tiểu thần tiên bình thường tới Yêu giới há có thể nói đi là đi?

Nhưng nếu là thần tiên có năng lực lớn một chút thì có lẽ sẽ không bị một mảnh vỡ như vậy vây khốn.

Bây giờ, Hoắc Triệu Uyên vô cùng hứng thú đối với "núi Ngũ Chỉ" của Tống Anh, nhưng nghĩ đến lời Tống Anh nói, hắn kiềm chế sự tò mò của mình lại.

Nếu có một ngày, năng lực của hắn mạnh hơn thì có lẽ sẽ có thể biết được núi Ngũ Chỉ mà nàng nói rốt cuộc là thứ gì nhỉ?

Cùng lúc đó, hai vị thần tiên bị bắt vào không gian hơi ngây ngốc.

Nơi bọn họ rơi xuống chính là chỗ hai vị thần tiên Linh Phong và Nguyên Sơn bị giam giữ, vì thế, bọn họ tám mắt nhìn nhau, mắt to trừng mắt nhỏ, tất cả đều bối rối.

"Đây, đây là chỗ nào? Sao các ngươi lại… ở đây?" Hai người mới tới có vẻ mặt ngây thơ.

Linh Phong và Nguyên Sơn nhìn thấy hai vị mới tới này thì không nhịn được mà liếc mắt nhìn nhau một cái rồi cùng thở dài.

"Lồng sắt này thật kỳ lạ... Các ngươi chờ chút, hai người bọn ta sẽ lập tức thả các ngươi ra ngay!" Nói rồi, hai người bắt đầu ra tay.

Nhưng vừa mới triệu hồi thần lực lại phát hiện dường như sức mạnh trong cơ thể mình đã bị đào rỗng.

Không chỉ như thế, khi chút xíu sức mạnh còn sót lại chạm vào nhà giam lấp lánh này thì lập tức biến mất, còn hất văng hai người bọn họ ra rất xa.

"Đừng phí sức nữa, nơi này là Yêu giới." Linh Phong nhàn nhạt nói.

Hắn đã không còn nghĩ tới chuyện chạy trốn từ lâu rồi.

Chút thần lực của hắn có thể phá được nhà giam do chính Yêu Đế Chúc Huỳnh tạo ra sao? Cho dù bây giờ Chúc Huỳnh rất yếu, nhưng Yêu Đế là linh vật trời sinh, có thể tầm thường sao?

Mấy ngày nay, hắn đã nhận ra yêu lực của Chúc Huỳnh hoàn toàn chưa khôi phục, dường như cách tu luyện cũng là cách của Thần giới bọn họ, không biết làm sao mà nàng biết được.

Hơn nữa, nàng sẽ không chủ động công kích.

Lồng giam này do yêu lực của chính nàng huyễn hóa ra, chẳng qua là bản thân nàng cũng không biết mà thôi.

Thật ra lịch sử của Thần giới ghi chép rất nhiều về các Yêu Vương, nhưng lại chỉ có vài nét bút ít ỏi về Yêu Đế.

Tuy nhiên, vài nét bút kia đến từ những quyển sách không rõ nguồn gốc, không được kiểm chứng.

Vì vậy, hoàn toàn không thể dựa vào đó để suy đoán thực lực thật sự của Yêu Đế.

Giờ phút này, hai vị thần tiên mới tới nghe thấy lời Linh Phong tiên quân nói thì ngơ ngác nhìn hắn: "Yêu giới? Yêu giới ở đâu ra?"

Không phải thứ đó đã bị tiêu diệt từ lâu rồi sao?

"Dưới chân ngươi chính là Yêu giới.

Các ngươi bị Yêu Đế bắt tới đây rồi." Linh Phong cũng lười giải thích.

Còn Nguyên Sơn lại ung dung: "Nhân lúc hai người các ngươi còn chút tự do thì chi bằng qua bên đó hái quả giúp ta đi? Ta thật sự thèm muốn chết rồi!"

"..." Hai người mới tới ngơ ngác.

Quay đầu nhìn bốn phía xung quanh.

Khí tức của chỗ này hơi quỷ dị, dường như thật sự có yêu khí cực kỳ dày đặc, nhưng hai người lại không nhìn thấy xung quanh có vật sống nào.

Còn trên trời lại có một cái khay bạc tròn, khay bạc kia còn hơi phiếm hồng, tóm lại là có vẻ yêu dị, khiến người ta cảm thấy rất khó chịu khi nhìn vào.

"Lại có thêm hai kẻ thơm ngon tới." Trên trời đột nhiên vang lên một câu.

Hai vị thần tiên giật thót.

Trên Luân Hồi Chủng, luồng sáng mờ ảo của Thập Doanh hóa ra nguyên hình.

Nàng ấy nhảy lên nhảy xuống, bay vào không trung, sau khi lăn lộn một phen thì dừng lại trên mặt đất.

Mười cái đầu của nàng ấy nhìn chằm chằm bốn vị thần tiên bên dưới, trông vô cùng đáng sợ.

"Ngươi, ngươi là yêu vật gì?" Thần tiên kia toàn thân run rẩy, đột nhiên nghĩ ra: "Thập Doanh? Ngươi là Thập Doanh?! Không phải ngươi ở trong cơ thể của Cố Minh Bảo sao? Sao lại xuất hiện ở đây!? Lại còn, còn như vậy..."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 896: Tính tình ngang ngược khó bỏ


Hai cái đầu của Thập Doanh cử động cùng một lúc, chuẩn bị ăn gì đó.

"Để bọn họ làm việc đi.

Cái gì ngươi cũng muốn ăn, quả thực không kén chọn.

Không sợ ô uế bụng sao?" Giọng Tống Anh truyền tới.

Đầu của Thập Doanh lập tức rụt lại: "Được rồi.

Nể mặt lão đại, không ăn."

"Làm việc..." Thập Doanh nghĩ nghĩ, "Ở tuốt phía tây vừa xuất hiện Linh Hư quặng.

Hai người các ngươi qua đó đào quặng đi!"

"Đào quặng?" Hai thần tiên mới tới run bần bật.

Linh Hư quặng, chẳng phải thứ đó là tảng đá dùng để luyện khí sao? Vô cùng cứng rắn, lại cực kỳ hiếm có.

Bây giờ, Yêu giới đang hồi phục, yêu khí và sức sống cuồn cuộn liên tục đổ vào mảnh đất này, những bảo vật thiên nhiên ở Yêu giới trước đây đương nhiên cũng dần dần xuất hiện.

Thật sự có khoáng thạch nhưng không nhiều lắm, trước mắt chỉ mới mọc ra mười mấy tảng.

Nhưng thứ này vô cùng khó thu hoạch.

Đừng nói là mười mấy tảng, cho dù chỉ là hai, ba tảng cũng đã đủ để hai người bị áp chế thần lực này đào cả năm.

Trong khi hai người còn đang ngơ ngác thì Thập Doanh đã vỗ cánh lao đến quắp bọn họ bay đi.

Đáng tiếc, bây giờ Yêu giới vẫn còn quá nhỏ.

Nếu rộng lớn như trước đây thì có vô số cách giày vò thần tiên.

Thập Doanh quắp hai người mới tới bay đi, quay đầu lại nhìn hai kẻ điếc trong lồng giam.

"Hai người các ngươi khá đáng yêu, giữ lại để trò chuyện với Yêu Đế nhà ta." Thập Doanh nói.

Nguyên Sơn vội vàng cười cười: "Bọn ta nhất định sẽ ngoan ngoãn."

Linh Phong trợn to mắt, liếc nhìn Nguyên Sơn một cái.

Chẳng phải chỉ bị nhốt một thời gian ngắn thôi sao? Vậy mà mất hết liêm sỉ như thế! Nhanh như vậy đã nhận thua! Gương mặt nịnh nọt kia đúng là xấu xí đến cực điểm!

"Ngươi thì sao? Ngươi hiểu biết nhiều lắm, ta càng thích ngươi hơn." Thập Doanh nhìn Linh Phong tiên quân bằng ánh mắt âm u.

"Sẵn sàng phục vụ." Hắn lập tức đáp.

Sắc mặt của hắn cũng ửng đỏ.

"Không tệ.

Hai người các ngươi làm cho tốt.

Sau này, khi Yêu giới bọn ta khôi phục thịnh thế năm đó, lão nương sẽ mang một chậu nước có thể tẩy đi thần cốt tới, rửa sạch thần lực trên người cho các ngươi.

Đúng rồi, bản thể của hai người các ngươi là gì? Chắc hẳn không phải từ Nhân giới này phi thăng lên đấy chứ?" Thập Doanh hỏi.

Yêu quái ở Nhân giới cũng có thể thành tiên, nhưng Thần giới cao cao tại thượng, đương nhiên chướng mắt các tiểu yêu quái ở Nhân giới nên thời thượng cổ không có nhiều yêu quái lựa chọn thành tiên.

Tuy rằng bản thể của thần tiên ở Thần giới cũng là hoa, chim, cá, côn trùng nhưng lại khác với yêu quái.

Phần lớn bọn họ sinh ra ở các núi tiên của Thần giới, trời sinh hấp thu thần lực.

Tuy Linh Phong không thích nói chuyện, nhưng trước mặt Thập Doanh, hắn thật sự không có năng lực gì nên chỉ có thể ngoan ngoãn, thành thật trả lời: "Bản thể của tiểu tiên là một ngọn cỏ tiên, sau này tu thành chính quả.

Còn bản thể của Nguyên Sơn là một tảng đá.

Hai người bọn ta đều do núi tiên ở Thần giới sinh ra, không phải từ Nhân giới phi thăng lên."

"Bây giờ trên Thần giới của các ngươi có còn yêu quái ở Nhân giới phi thăng lên không?" Thập Doanh hỏi tiếp.

Hai người sửng sốt, sau đó cũng hơi xấu hổ.

"Chắc là có nhỉ?" Nguyên Sơn tiên quân cười cười.

"Sao ta lại không tin?" Đầu rắn của Thập Doanh trông hơi đáng sợ.

"Hắn không lừa ngươi.

Quả thực là có nhưng không tính là nhiều.

Hơn nữa, người từ Nhân giới phi thăng lên thông thường đều khó bỏ tính tình ngang ngược nên địa vị không cao, cũng bị thử thách khá nhiều khi phi thăng." Linh Phong ăn ngay nói thật.

Hắn cũng không cảm thấy như vậy có vấn đề gì, đối với thần tiên ở Thần giới bọn họ thì yêu quái bên dưới tu luyện thành tiên chính là dị loại, mà bài trừ dị loại chính là bản năng.

Thập Doanh bật cười một tiếng, thần tiên chính là một đám bỉ ổi, đều hóa ra từ linh thể mà còn phân chia đắt rẻ sang hèn.

Không giống Yêu giới bọn họ, trước nay đều dựa vào thực lực.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 897: Kể chuyện


Thập Doanh cực kỳ ghét bỏ, nhưng thấy hai tiểu thần tiên này rất ngoan ngoãn thì không trêu bọn họ nữa, thậm chí còn cực kỳ hào phóng đưa chút thức ăn cho bọn họ.

Ở bên ngoài, trán Tống Tuân ướt đẫm mồ hôi.

Khi hạ bút, tay hắn liên tục run rẩy, không vẽ được nét nào đẹp.

Những yêu quái này còn có rất nhiều yêu cầu, hy vọng hắn vẽ riêng bản thể của từng người trong số bọn họ, mỗi người còn muốn bày nhiều tư thế, còn thường xuyên cử động, khiến hắn vô cùng đau đầu.

Bận rộn cả buổi trưa mà chỉ mới vẽ được hai bức, tiến triển rất chậm.

Càng đau tim hơn chính là khi trời tối phải chọn một tiểu yêu quái để ngủ cùng.

Những tiểu yêu quái này đều khá ngây thơ, chỉ biết Tống Tuân là ca ca của Tống Anh nên không hề từ chối yêu cầu của hắn.

Hơn nữa, bây giờ đã cắt xong lông dê, không phải dệt nhiều sợi len lắm nên mọi người có thời gian thoải mái.

Vì vậy, chỉ cần là hợp lý yêu cầu thì bọn họ đều sẽ đồng ý.

Tống Tuân ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng chọn sâu lông đã đánh thức hắn từ cơn ngất hôm đó.

Sâu lông này... hơi lớn một chút.

Cơ thể to gần bằng cánh tay, toàn thân xanh mướt, tuy nói nó xấu nhưng lại cảm thấy màu sắc này khá đẹp.

Tống Tuân thở dài: "Ngươi, ngươi có bằng lòng ngủ với ta tối nay không?"

Nói xong lời này, Tống Tuân cảm thấy rất thẹn thùng, may mà yêu quái này không phải con cái.

"Đương nhiên là bằng lòng rồi.

Ngươi sẽ kể chuyện cho ta nghe sao?" Sâu lông tinh hỏi với vẻ mặt ngây thơ, "Ta biết ngươi là Tiến sĩ, từng đọc rất nhiều sách nên nhất định ngươi sẽ kể chuyện cực kỳ dễ nghe."

Gương mặt cứng đờ của Tống Tuân dần dần thả lỏng.

Buổi tối...

Hắn kể chuyện suốt đêm.

Không biết yêu quái này lấy đâu ra nhiều tinh thần như vậy, nghe xong một truyện còn muốn nghe tiếp.

Sáng hôm sau, sâu lông vô cùng vui vẻ rời đi.

Khi tụ tập với mọi người, nó còn không quên thổi phồng bản lĩnh kể chuyện của Tống Tuân.

Cứ thế, đến buổi tối, hoàn toàn không cần Tống Tuân hỏi ý, cả đám yêu quái đã tập trung trước cửa phòng hắn, thậm chí còn có con nằm dưới chân hắn, mở to đôi mắt đen lúng liếng, muốn nghe hắn kể tiếp.

Tống Tuân thật sự chỉ muốn kể chuyện cho một yêu quái thôi!

Thậm chí, hắn còn nghĩ rằng, con sâu lông này trông rất ngoan ngoãn, một tháng tới hắn chỉ ngủ với con yêu quái này thôi, không ngờ bây giờ, tất cả yêu quái đều kéo tới!

Hắn còn có thể làm sao bây giờ? Hoàn toàn không dám đuổi chúng nó đi.

Tống Anh tai thính, giữa đêm còn nghe thấy đám yêu quái này ríu rít thảo luận cái gì mà "thư sinh", "nương tử", "Tể tướng"... Thậm chí, nàng còn nghe thấy những tiểu yêu quái này khóc lóc.

Cái gì mà "Tiểu nương tử quá đáng thương!", "Tên ăn chơi trác táng kia quá xấu xa!"...

Tống Anh cũng hơi khiếp sợ.

Thập Doanh thật sự quá ác độc.

Vậy mà có thể nghĩ ra chiêu để ca ca nàng kể chuyện cho nhiều yêu quái như vậy!

Nhìn tình hình này, nàng phải bồi bổ cho Tống Tuân thật tốt mới được.

Nếu không, cứ tiếp tục như vậy thì thần tiên cũng chịu không nổi!

Nhưng chắc hẳn cách này có hiệu quả.

Giờ phút này, Tống Tuân nhìn đám yêu quái bên dưới đỏ mắt, rơi nước mắt mà hơi hoảng hốt.

Cuộc đời của hắn đã đi tới đỉnh cao rồi nhỉ?

Vậy mà có thể khẩu chiến với bầy yêu quái, khiến chúng nó bật khóc?

Quả thực không thể tin được hai mắt của mình.

Nhưng nhìn thấy biểu cảm chân thành của những yêu quái này, Tống Tuân đột nhiên cảm thấy chúng nó không còn đáng sợ nữa.

Trước đó, hắn cảm thấy yêu quái hung ác ăn thịt người, nhưng những yêu quái trước mắt đều ngây thơ như trẻ con.

Ngoại trừ khi biến thành yêu quái, trông bề ngoài hơi đáng sợ một chút thì không có bất cứ chỗ nào khác con người.

Đương nhiên, những tiểu yêu quái này không đáng sợ không có nghĩa rằng Thập Doanh kia cũng giống bọn họ.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 898: Suy sụp


Tống Tuân không ngốc, nếu hắn kể những câu chuyện này cho Thập Doanh nghe thì không chừng cái tên kia sẽ lập tức mắng chửi rồi há miệng muốn ăn luôn thư sinh trong truyện.

Giữa các yêu quái cũng có sự chênh lệch rất lớn!

Tống Anh thấy Tống Tuân sống chung với nhóm tiểu yêu quái khá ổn, tình trạng của hắn cũng tốt hơn rất nhiều, thậm chí thỉnh thoảng còn tươi cười với yêu quái thì bắt đầu bất mãn với hành vi ở miết tại thôn trang của hắn.

"Ta không thể đi được.

Ta xin phép quan trên rồi, có thể nghỉ thêm mấy ngày." Tống Tuân vừa nghe thấy Tống Anh muốn đuổi hắn đi thì lập tức quýnh lên.

Nếu hắn đi thì chẳng phải là không vượt qua thử thách của Thập Doanh sao? Đến lúc đó sẽ lớn chuyện mất!

"Huynh xin nghỉ không thành vấn đề, nhưng công việc của huynh vốn là gia tăng cảm giác tồn tại trước mặt Hoàng thượng.

Bây giờ huynh không có mặt lâu như vậy, những chuyện làm được đều đã bị người khác giành hết rồi.

Vốn dĩ Hoàng thượng có chút ấn tượng đối với huynh, bây giờ thấy huynh luôn vắng mặt, chẳng lẽ sẽ không sinh lòng bất mãn sao?" Tống Anh cau mày, "Huynh nghe muội, từ hôm nay trở đi, trừ phi nghỉ tắm gội*, nếu không thì đừng tới đây."

* Nghỉ tắm gội: Vào thời Tần và Hán, thói quen gội đầu 3 ngày/lần và tắm 5 ngày/lần đã được hình thành.

Về sau, triều đình cho phép quan viên cứ 5 ngày được nghỉ một lần, ngày nghỉ đó được gọi là "nghỉ tắm gội".

Chức quan của Tống Tuân không lớn, nhưng cũng có cơ hội được gặp mặt Hoàng thượng.

Chẳng hạn như Hoàng thượng cần có người trích dẫn kinh điển thì sẽ triệu kiến loại người đọc sách như Tống Tuân đến.

Cùng vẽ tranh, đọc sách với Hoàng thượng, thậm chí thỉnh thoảng còn giúp Hoàng thượng khởi thảo chiếu thư đều là những nhiệm vụ quan trọng nhất của hắn.

Nhưng vị trí này không phải chỉ có một mình Tống Tuân đảm nhận.

Rất nhiều lúc, Hoàng thượng sẽ triệu kiến người theo thói quen.

Những người giống như Tống Tuân, sau khi Hoàng thượng hỏi đến vài lần mà phát hiện người đó vẫn luôn vắng mặt thì e rằng sau này rất khó có cơ hội xuất hiện trước mặt người.

"Nhưng mà..." Tống Tuân rối rắm, "Nhưng mà vẫn không được.

Huynh, huynh còn phải ở lại.

Không, không sao đâu."

Con đường làm quan nào có quan trọng bằng tính mạng của Tống Anh?

Tống Anh thấy hắn lằng nhằng như vậy thì nhíu mày.

Sau khi do dự trong chốc lát, nàng quyết định thay đổi suy nghĩ trước đó của mình, dứt khoát nói: "Chẳng lẽ là vì Thập Doanh? Huynh yên tâm đi, muội để huynh đi thì nàng ấy sẽ không nói gì đâu."

"???"Tống Tuân sửng sốt: "Thập Doanh? Muội biết Thập Doanh sao?! Muội muội, sao muội lại biết... Chẳng lẽ nàng ta tìm tới muội?!"

"Trước đây muội đã nói với huynh rằng muội không phải muội muội ban đầu của huynh.

Chắc hẳn huynh vẫn còn nhớ chứ?" Tống Anh hỏi.

Tống Tuân đương nhiên gật đầu.

"Nếu muội không phải muội muội ban đầu của huynh thì việc muội quen biết Thập Doanh cũng không có gì lạ." Tống Anh nói tiếp.

"Nhưng mà Thập Doanh, nàng, nàng là yêu quái..." Tống Tuân nói xong, sau đó đột nhiên nghĩ tới rất nhiều chuyện, ngơ ngác hỏi: "Muội, muội cũng là yêu quái, đúng không? Đáng lẽ huynh nên nghĩ đến chuyện này từ lâu rồi mới phải.

Sao nơi này lại có nhiều tiểu yêu quái như vậy chứ? Hơn nữa, bọn họ đều cực kỳ tốt với muội, vô cùng nghe lời muội..."

"Chúng nó đều do muội nuôi dưỡng." Tống Tuân hơi suy sụp.

Hắn biết Tống Anh không hoàn toàn là muội muội của hắn, nhưng nàng có ngoại hình và ký ức của muội muội nên hắn chưa bao giờ xem nàng là người ngoài.

Nhưng hôm nay, nàng lại đột nhiên nói với hắn rằng nàng cũng là yêu quái!

"Bây giờ, ta thật sự là con người." Tống Anh ngập ngừng, "Nhưng là yêu quái hay là con người quan trọng như vậy sao? Nếu Thập Doanh là người thì nàng ấy đã không cứu được huynh, cũng không cứu được Cố Minh Bảo.

Nếu muội là con người bình thường thì cho dù muội có vô số tiền bạc cũng không thể đối phó Hầu phủ dễ dàng như vậy." Tống Anh thản nhiên nói.

Tống Tuân ngẩn ra, phải công nhận rằng lời Tống Anh nói không sai.

"Cho nên, Hoắc Vương gia cũng biết muội quen biết yêu quái đúng không? Nếu không thì hôm đó hắn đã không bình tĩnh như thế." Tống Tuân nói tiếp.

"Hắn biết." Tống Anh gật đầu, không nói ra chuyện Hoắc Triệu Uyên là thần tiên chuyển thế.

Bởi vì có những người trời sinh phải giãy giụa trong vũng bùn, chẳng hạn như Tống Tuân, cũng có người trời sinh cao hơn người khác một bậc, không giống người thường, chẳng hạn như Hoắc Triệu Uyên.

Nếu để Tống Tuân biết sự thật này thì cho dù tâm lý hắn mạnh mẽ đến đâu, e rằng vẫn sẽ hơi suy sụp.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 899: Không còn tính nữa


Thật ra, Tống Anh luôn muốn giấu giếm Tống Tuân cả đời, thậm chí không lâu trước đó, nàng vẫn nghĩ như vậy.

Nhưng mấy ngày nay thấy Tống Tuân sống chung hòa thuận với nhóm tiểu yêu quái, nàng cảm thấy có lẽ mình không cần vất vả che giấu như vậy.

Đương nhiên, nàng chỉ nói mình quen biết yêu quái chứ không nói bản thân là đại yêu quái.

Giờ phút này, Tống Anh nói tiếp: "Chẳng qua là muội gặp được cơ duyên, trời sinh khá thân thiện với yêu quái nên mới có thể hấp dẫn yêu quái tới đây.

Ban đầu muội cũng vô cùng bàng hoàng và sợ hãi về chuyện này, nhưng dần dần đã thích ứng được.

Hơn nữa, những yêu quái này chưa bao giờ làm hại muội.

Cứ ở chung với nhau nên sinh ra mấy phần tình cảm."

"Huynh còn nhớ Ngưu Đại Lực không? Bây giờ nàng vẫn còn ở trong thôn giúp đỡ nhà chúng ta làm ruộng.

Ca ca nghĩ xem, một tiểu nữ tử tay trói gà không chặt như ta làm sao có thể cày được nhiều ruộng đất như vậy chứ? Còn Ngưu Đại Lực là một con trâu tinh nên lợi hại hơn rất nhiều.

Muội trả công cho nàng, nàng giúp muội làm việc, còn dễ dùng hơn người bình thường nhiều." Tống Anh nói tiếp.

"..." Tống Tuân ngẩn ngơ.

Hình như đúng là như vậy.

Từ khi có Ngưu Đại Lực, đồng ruộng của muội muội đã có người cày cấy, không cần phải lo lắng nữa.

"Nhưng mà chuyện này quá khủng khiếp.

Yêu quái bình thường thì có lẽ không sao, nhưng Thập Doanh kia..." Tống Tuân nhớ tới thì lập tức cảm thấy kinh hồn bạt vía, "Nàng ta sẽ ăn thịt người, hơn nữa, dáng vẻ của nàng ta cũng không giống yêu quái bình thường..."

"Ca ca chớ sợ, Thập Doanh chỉ là do đóng cửa quá lâu nên chưa hiểu việc đời, không biết rằng không được ăn thịt người.

Chuyện nàng làm sai hôm đó, muội đã răn dạy nàng rồi.

Nàng cũng đã hứa với muội về sau sẽ nghiêm túc học tập nguyên tắc của con người, kiên quyết không dùng bạo lực." Tống Anh nghiêm trang, "Huynh cứ yên tâm đi đi.

Nếu Thập Doanh có tới, muội sẽ đích thân giải thích với nàng."

"Nếu nàng tức giận, có khi nào sẽ ăn thịt muội không..." Tống Tuân cau mày.

"Không thể nào.

Cho dù Thập Doanh có gi.ết ch.ết chính bản thân nàng ấy thì cũng không thể nào làm hại muội.

Hơn nữa, nàng thật sự không xấu xa như huynh nghĩ đâu.

Nếu nàng thật sự là kẻ khát máu thích giết chóc thì huynh còn có thể sống đến tận bây giờ sao? Chẳng qua là nàng ham chơi, thích trêu chọc huynh mà thôi." Tống Anh nói.

Nghe như vậy, Tống Tuân mới thở phào nhẹ nhõm.

Nghĩ kỹ lại thì hình như thật sự là vậy.

Hơn nữa, Thập Doanh đã rất nhiều lần nói rằng phải giữ bí mật với Tống Anh, nhìn có vẻ hơi kiêng kỵ và tôn trọng Tống Anh.

Nhưng nghĩ đến chuyện muội muội của mình nuôi yêu quái thì trong lòng hắn vẫn vô cùng kích động.

"Yêu quái khó khống chế, nếu nuôi nhiều hơn... lỡ như bị phản phệ..." Tống Tuân ngập ngừng nói nhỏ.

"Trên đời này không có nhiều yêu quái như vậy đâu, chỉ có một ít ở thôn trang này thôi.

Ngoại trừ Thập Doanh thì những yêu quái khác đều là tiểu yêu không có nhiều bản lĩnh.

Hơn nữa, nếu muội đã dám nuôi thì đương nhiên có cách khắc chế.

Ca ca cứ việc yên tâm." Tống Anh nói.

Tống Tuân gật đầu, hắn cẩn thận quan sát phản ứng của Tống Anh, trông không giống như đang nói dối.

Tống Anh sợ Tống Tuân không tin nên lát sau thẳng thắn gọi Thập Doanh ra, làm trò trước mặt Tống Tuân.

Có Tống Anh ở đây, Thập Doanh ngoan ngoãn hơn nhiều, thậm chí còn ngoan ngoãn đến mức không khác gì Cố Minh Bảo.

"Được rồi, ngươi yên tâm đi.

Những lời ta nói trước đây... không còn tính nữa." Thập Doanh hừ một tiếng.

Nếu không phải ngữ điệu hơi khác biệt thì có lẽ Tống Tuân đã cho rằng nàng ấy là Cố Minh Bảo.

Sau khi Thập Doanh đảm bảo, Tống Tuân mới yên tâm rời đi.

"Lão đại, ca ca người đúng là nhát gan, nhưng mà ta huấn luyện hắn mấy ngày, chẳng phải đã tốt hơn rồi sao? Người nhìn đi, người cũng không dám nói với hắn bản thân mình là yêu quái, đáng thương biết bao?!" Hắn vừa đi, Thập Doanh đã nói.

"Ngươi cho rằng ca ca ta là đồ ngốc sao? Ta đã nói tới mức này, trong lòng hắn cũng đã có suy đoán rồi.

Chẳng qua ta không nói thẳng nên hắn mới không hỏi nhiều, duy trì vẻ bình tĩnh bề ngoài mà thôi." Tống Anh thở dài, không biết bản thân mình làm như vậy có đúng không nữa.
 
Back
Top Dưới