Ngôn Tình Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 560: Đừng giết ta


Vốn dĩ bà ta muốn nói chuyện tử tế với Tống Anh!

Từ khi nhận tức phụ nhi này tới nay, bà ta tự thấy mình vẫn còn khá khách khí, hoàn toàn không ngờ nha đầu này rượu mời không uống, lại thích uống rượu phạt!

"Ta có thể lên quan phủ tố cáo ngươi! Nếu huyện lệnh xử lý thì ngươi sẽ bị phạt gậy!" Miêu thị nói tiếp.

"Không sai.

Nếu ngươi thật sự là bà bà của ta, có chứng cứ vô cùng xác thực thì ta quả thực không có kết cục tốt." Tống Anh cười cười, "Đáng tiếc, ngươi không phải mà, đúng không?"

Miêu thị sửng sốt: "Ngươi, ngươi lại nói bậy!"

"Ngươi có thừa nhận hay không cũng không quan trọng, không bao lâu nữa, ngươi sẽ không còn lời nào để nói đâu." Tống Anh tin tưởng năng lực làm việc của Hoắc Triệu Uyên.

Không thể vô duyên vô cớ bắt người được nên chắc hẳn Hoắc Triệu Uyên sẽ cho thuộc hạ đi điều tra rõ ràng xem Miêu thị này có bị người khác sai khiến hay không, ngoài ra, thân phận thật sự của bà ta là gì.

Đến lúc đó, bắt người ném vào huyện nha rồi giao thân phận thật sự cho huyện lệnh thì có thể lập tức xử án.

Cố ý chiếm đoạt tài sản của người khác, lại còn giả mạo thân phận, dù thế nào cũng phải bị bắt vào tù mấy năm đúng không?

Miêu thị nghe không hiểu lời Tống Anh nói.

Nhưng bà ta có thể cảm giác được nha đầu chết tiệt này muốn hại bà ta.

Vốn định từ từ mưu tính nhưng bây giờ không chờ được nữa.

Miêu thị nhìn thoáng qua lão thái thái ngồi dưới đất.

Sức khỏe của lão thái thái không tốt, cả ngày mơ mơ màng màng, cần người hầu hạ, lúc này được bà ta cõng tới đây, toàn thân toàn nước tiểu dơ bẩn.

Miêu thị nhìn trái nhìn phải.

Bốn bề vắng lặng.

Miêu thị ngồi xổm xuống, bắt đầu khóc lóc kể lể: "Nương, sao chúng ta lại xui xẻo như vậy chứ? Sao lại gặp phải một tức phụ nhi bất hiếu như vậy..."

Đang khóc lóc kể lể thì bà ta đột nhiên nhặt một cục đá ở sau lưng lên, sau đó đập thẳng vào gáy lão thái thái.

Máu tươi lập tức chảy ra ào ạt!

Sau đó ném cục đá kia tới chân Tống Anh.

"Trời ơi! Giết người rồi! Giết người rồi! Tống Anh mưu sát trưởng bối! Mau tới đây!" Nói xong, Miêu thị ôm đầu chạy trốn khắp nơi, "Đừng giết ta! Đừng giết ta! Tức phụ nhi ngoan, ta, ta nhất định sẽ không nói hươu nói vượn ra ngoài, ngươi buông tha cho ta đi!"

"..." Tống Anh tặc lưỡi.

Nhìn cục đá dưới chân, lại nhìn lão thái thái kia.

Lão thái thái trợn trắng mắt, đã đi đời nhà ma rồi.

Nàng thật sự không ngờ Miêu thị lại tàn nhẫn như vậy, đang nói chuyện bình thường mà chớp mắt đã dám ra tay.

Nếu ra tay với nàng thì nàng còn có thể phản ứng kịp, nhưng Miêu thị lại đập vào gáy lão thái thái từ sau lưng!

Nhưng Tống Anh cũng không ngốc đến mức tiến lên đỡ người.

Đến lúc đó, không có tội cũng có thể bị nói thành có tội!

Miêu thị vừa gào lên, lập tức có người chạy tới.

Mọi người vừa nhìn thấy người ở dưới đất thì đều bị dọa cho choáng váng: "Có, có chuyện gì xảy ra vậy?"

"Là nàng ta! Ta nói với Tống thị trong nhà khó khăn, ta phải chăm sóc lão thái thái thì không có sức đi khai hoang, muốn nhờ nàng ta chăm sóc lão thái thái giúp ta mấy ngày... Lại không ngờ nàng ta không vui, còn, còn nói lão thái thái toàn thân dính đầy nước tiểu, thật ghê tởm..."

"Lão thái thái nhà ta bò dậy muốn nói với nàng ta một câu, không ngờ nàng ta lại nhẫn tâm đập lên đầu lão thái thái một cái lỗ to như vậy!"

Miêu thị diễn xuất rất giỏi.

Lúc này còn đang che đầu của mình lại đấy.

Trong miệng còn nói thầm: "Đừng giết ta! Đừng giết ta!"

Thấy thế nào cũng giống như bị kẻ giết người dọa sợ.

Tuy mọi người không thể tin được, nhưng lúc này lão thái thái đã gục xuống đất, hai mắt khép lại, dù sao cũng phải hỏi mấy câu: "Hoắc nương tử, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Sao người lại ngã xuống?"

Đại phu còn chưa tới, mọi người cũng không dám tùy tiện tiến lên kiểm tra mạch đập, sợ không cẩn thận sẽ giày vò người ta chết.

Tống Anh cười lạnh một tiếng: "Ta đang ở độ tuổi xuân xanh, đáng để làm ra loại chuyện giết người như này sao? Hôm nay Miêu thị tới đây uy h**p ta lại bị ta vạch trần thân phận của mình.

Bà ta thấy bản thân đã bị bại lộ nên nhẫn tâm đập chết lão thái thái nhằm vu oan giá họa cho ta!"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 561: Bị nhạn mổ mắt


Tống Anh không hề ngừng lại mà nói tiếp: "Các ngươi suy nghĩ một chút xem, nếu ta thực sự giết người thì ai được lợi nhiều nhất?"

Mọi người nghe vậy thì vô thức nhìn về phía Miêu thị.

Nếu Tống Anh có tội thì tài sản, nhà cửa, thậm chí nhi tử của Tống Anh đương nhiên sẽ do người thân của nàng trông giữ.

Đến lúc đó, ruộng đất, cửa hàng đều thuộc về những người này...

Tội giết người, nhất là mưu hại bề trên là tội rất nặng, sẽ bị xử trảm ngay lập tức đúng không? Hoàn toàn không có cơ hội quay về.

"Không phải! Chính là nàng ta giết người! Đây là bà bà của ta, suốt đường chạy nạn cực khổ như vậy mà ta chưa từng bỏ rơi bà ấy, vẫn luôn hầu hạ chu đáo.

Sao ta có thể xuống tay với bà ấy được!" Miêu thị vội vàng hô lên.

"Các ngươi đừng tranh cãi nữa.

Chuyện lớn như vậy, chúng ta đoán tới đoán lui thì có ích gì?" Có người lý trí nói.

Đúng vậy, chờ đại phu tới trước đã.

Phải xác định người này đã chết hay vẫn còn sống, nếu còn sống thì chờ lão thái thái tỉnh lại rồi đích thân chỉ ra và xác nhận, nếu đã chết thì phải báo lên huyện nha để ngỗ tác* kiểm tra thi thể, đợi quan huyện tới kết án.

*Ngỗ tác: chỉ những người chuyên khám nghiệm tử thi, hay còn được gọi là pháp y ở hiện đại

Đại phu chậm chạp đi tới.

"Còn thở..." Kiểm tra hơi thở rồi cho người khiêng bà ấy vào căn nhà gần đây nằm.

Tuy Tống Anh không vui nhưng mạng người lớn hơn trời, lúc này cũng không thể từ chối khiêng người vào nhà nên chỉ đành nhẫn nhịn.

Đưa tới gian phòng không có mái hiên ở phía tây, trải chăn đệm cũ lên giường rồi đặt người lên, thắp một ngọn đèn mà thôi.

Đại phu vội vàng châm cứu.

"Chỉ có thể tỉnh táo trong chốc lát, có chuyện gì nhất định phải hỏi nhanh, không chống chọi được bao lâu đâu!" Đại phu vội vàng nói.

Quả nhiên, sau khi châm cứu, bà ấy mở mắt ra, hơi thở mong manh.

"Bà bà, người cũng thấy Tống thị đánh người đúng không! Người mau chỉ tội nàng ta đi, đừng để nàng ta đổ oan cho ta.

Nếu không, cả nhà chúng ta làm sao sống được nữa!" Miêu thị đã chờ mong khoảnh khắc này biết bao lâu, lập tức mở miệng hét lớn.

Mọi người đều cảm thấy... không thích hợp.

"Miêu thị! Ngươi chớ cố ý dẫn dắt!" Có người phản ứng nhanh vội vàng nói.

Chỉ thấy lão Chu thị run rẩy giơ tay lên, sau đó chỉ về phía Tống Anh: "Nàng, nàng..."

Mới nói được hai chữ thì bàn tay đã rũ xuống, chết rồi.

Tống Anh cũng ngơ ngác.

Suốt ngày đánh nhạn, hôm nay lại bị nhạn mổ mắt?!*

*Câu này miêu tả tình huống trớ trêu khi một người luôn đi tìm cách lợi dụng hoặc hại người khác, cuối cùng lại bị chính những hành động đó quay ngược lại làm hại mình

Chiêu này của Miêu thị quả thực tàn độc, phàm là người bình thường, ai có thể ngờ Miêu thị lại dứt khoát giết người như thế?!

Tống Anh đột nhiên cảm thấy đạo hạnh của mình vẫn còn thấp.

Người đã mờ mắt trước tiền bạc thì hoàn toàn không còn lý trí gì nữa, tuyệt đối không thể xem thường!

"Các ngươi nghe thấy chưa?! Là nàng ta động tay! Các ngươi đã báo quan chưa?! Để quan binh bắt nàng ta lại!" Miêu thị hô lên.

Công thức điều chế...

Chờ Tống Anh bị bắt rồi, chắc chắn bà ta sẽ biết được.

Đến lúc đó, cửa hàng là của bà ta, chưởng quầy còn có thể không nghe lời bà ta mà giao công thức điều chế ra sao?

Nếu không phải Tống Anh khinh người quá đáng thì bà ta vốn dĩ không định dùng tới chiêu này.

Đây đều do Tống Anh tự tìm chết!

Nội tâm của Miêu thị rất kiên định.

Còn Tống Anh lại thở hắt ra: "Ngày mai ngỗ tác sẽ tới khám nghiệm thi thể, gặp quan huyện rồi nói sau."

Đúng là nàng không có nhân chứng nhưng nàng có kiến thức.

Lão thái thái bị thương ở sau gáy, còn nàng đứng đối diện với lão thái thái, hoàn toàn không thể gây ra vết thương này.

Ngoài ra, có nhiều người trông chừng nghiêm ngặt như vậy, nàng và Miêu thị đều không có cơ hội động tay động chân.

Ngày mai, ngỗ tác cũng sẽ tra ra được tay nàng sạch sẽ, không hề dính chút bùn đất nào, còn Miêu thị...

Tống Anh nhìn thoáng qua chút máu dính vào tay và quần áo của mình, không nói lời nào.

Có thể dựa vào đầu óc, nàng lười tốn nước bọt.

Suốt đêm, Miêu thị không ngừng chỉ vào Tống Anh mà mắng to như muốn ph.át ti.ết.

Chốc lát sau, đám người Hoắc Tiểu Xảo cũng tới, lại càng ồn ào không dứt, giống như thể có thâm thù đại hận với nàng.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 562: Giả mạo


Giờ khắc này, trong đầu Tống Anh đột nhiên hiện lên bốn chữ chính là: Đời người muôn vẻ.

Rốt cuộc hoàn cảnh phải bi thảm, bất lực tới cỡ nào mới có thể khiến một người đang bình thường trở thành thế này? Vì sao không lo tận hưởng cuộc sống tốt đẹp, không đối xử tốt với bản thân mà lại phải dùng sự độc ác để lấp đầy, bao bọc bằng sự tàn nhẫn, điên loạn trong khi chưa chắc có thể chiếm được chút lợi ích nào?

Một vài người đau khổ vì họ thật sự đau khổ, nhưng đám người Miêu thị này vốn dĩ có thể dựa vào bản thân để mở ra một lối thoát sạch sẽ.

Đều có tay có chân, chỉ cần khai hoang là có thể sống được, vậy mà lại nhất quyết phải đi đường tắt.

Vốn có đường sống lại khăng khăng bước vào đường chết.

Tống Anh khẽ hừ một tiếng.

"Chính là nha đầu này muốn giết người diệt khẩu! Ta biết nàng ta có nhân tình ở bên ngoài nên mới không muốn cho bọn ta vào nhà sống chung, sợ bọn ta phá hỏng chuyện tốt của nàng ta! Đáng thương cho nhi tử còn trẻ mà đã mất mạng của ta, bây giờ lại để nha đầu chết tiệt ác độc này được hời! Trời ơi, sau này tôn tử đáng thương của ta phải làm sao đây? Sao lại có bà nương ác độc như vậy chứ!"

Tống Anh cau mày, ngón tay khẽ cong lên, nhẹ nhàng đảo quanh một vòng.

Ánh sáng màu vàng bịt miệng Miêu thị lại.

Tống Anh cũng sửng sốt.

Chẳng qua là nàng cảm thấy phiền nên mới chơi thử mà thôi.

Không ngờ...

Cũng có tác dụng với con người?!

Miêu thị như bị trúng tà, trợn to mắt, miệng mím chặt, có làm thế nào cũng không thể nói nên lời!

Tống Anh ngẫm nghĩ, rất tò mò xem liệu mình có thể điều khiển vật ở xa được hay không, định tát bà ta một cái từ xa để kiểm tra nhưng có nhiều người ở đây như vậy, nàng không có mặt mũi ra tay.

Sáng sớm, có một nhóm quan binh tới đây.

Có điều, vốn dĩ nhóm quan binh này tới để làm hai chuyện lại bất ngờ phát hiện hai chuyện đều nhằm vào cùng một nhóm người.

"Hoắc nương tử là thủ phạm giết người ư?" Quan binh cũng ngơ ngác, đợi ngỗ tác khám nghiệm thi thể.

"Quả thực là mất mạng vì vũ khí sắc bén." Ngỗ tác gật đầu.

"Hôm qua, bọn họ đều nhìn thấy lão thái thái nhà ta tỉnh lại một chút, đích thân xác nhận Tống Anh ra tay với bà ấy! Các ngươi mau bắt nàng ta lại! Bà nương ác độc như vậy xứng đáng không được chết tử tế!" Miêu thị vội vàng kêu gào.

Quan binh cau mày: "Nhưng vẫn còn điểm đáng ngờ đúng không?"

Nói xong, mấy quan binh lại tra hỏi kỹ càng.

Tất cả mọi người kể lại chi tiết biểu hiện của hai người sau khi chuyện này xảy ra cùng với tư thế và vị trí mà nạn nhân ngã xuống.

Ngỗ tác nghe xong thì cảm thấy kỳ lạ: "Ta thấy hai tay của Hoắc nương tử sạch sẽ, không có dấu vết của việc đã cầm vũ khí sắc bén.

Thế nhưng... trên tay của vị thẩm tử này có dính chút đất giống như đất bám trên tảng đá kia, vả lại... đầu ngón tay còn dính chút máu..."

Miêu thị giật thót trong lòng: "Sau khi bà bà ta ngã xuống, ta vội vàng ngồi xổm xuống đỡ bà ấy nên mới bị dính máu!"

"Nhưng mà... dựa theo vị trí mà hàng xóm và ngươi thuật lại thì Hoắc nương tử hoàn toàn không thể dùng tay gây ra miệng vết thương ở hướng như vậy được..." Ngỗ tác nói tiếp.

"Ngươi có ý gì?! Ngươi muốn nói người là do ta giết sao?! Các ngươi và nàng là cùng một giuộc! Có phải nàng đã đưa tiền cho các ngươi trước rồi không!? Ông trời ơi, người có còn để bọn ta sống nữa hay không!" Miêu thị lập tức lăn ra đất khóc rống lên, "Trước khi chết, rõ ràng bà bà ta đã nói nàng là hung thủ, vậy mà các ngươi còn đổi trắng thay đen được.

Không sợ bị sét đánh chết sao..."

Quan binh cau mày: "Cũng phải.

Nếu người bị hại đích thân chỉ tội thì cũng không tiện kết luận ngay.

Mời Hoắc nương tử tới huyện nha một chuyến..."

"Hoắc nương tử, mấy người bọn họ chính là kẻ giả mạo người thân của phu quân nhà ngươi đúng không?!" Quan binh hỏi thêm.

Dứt khoát đưa đi cùng nhau là được.

Tống Anh gật đầu: "Đúng vậy, chẳng qua vẫn còn có một đứa trẻ mười mấy tuổi đang bị nhốt trong nhà.

Trước đó, đứa trẻ này lén phóng hỏa, có ý đồ thiêu chết ta nên mới bị lý chính phạt."

Nghe thấy lời này, mọi người đều sửng sốt.

"Nghĩa là sao? Bà ta... Bà ta thật sự là kẻ giả mạo sao?!" Thôn dân còn tưởng rằng Tống Anh nói bậy chứ!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 563: Nàng là người tốt đấy


Hiện giờ quan binh đã tới, đương nhiên chuyện giả mạo này chính là sự thật.

Các thôn dân đều trở nên kích động.

"Ta nói mà, Hoắc Nhung kia là đại thiện nhân tâm địa lương thiện, sao có thể có nương ruột không hiểu chuyện như vậy chứ!?"

"May mà bây giờ đã bị phát hiện, nếu không, để cả nhà này thật sự bước vào nhà của Hoắc nương tử thì sau này Hoắc nương tử còn sống yên ổn được sao? Chỉ e rằng mẫu tử hai người đều sẽ bị cả gia đình ác độc này hại chết!"

"Đúng đấy.

Chỉ mới tới ba, bốn ngày mà lúc thì phóng hỏa, lúc lại đánh người, bây giờ còn hại cả mạng người nữa! Ta thấy... khả năng cao là lão thái thái này bị Miêu thị gi.ết ch.ết! Hoắc nương tử đâu phải người tâm địa ác độc!"

"Đúng, đúng, đúng! Không phải ngỗ tác cũng đã nói rồi sao? Miệng vết thương không đúng!"

"Tuy rằng lão thái thái đã chỉ tội vào phút cuối nhưng nói không chừng là bị sai khiến thì sao? Lão thái thái vốn dĩ không còn sống được bao lâu nữa, sau khi chết còn có thể kéo theo Hoắc nương tử, khiến Hoắc nương tử không có kết cục tốt.

Đến lúc đó, nhi tử, tôn tử của bà ấy sẽ có thể chiếm được món hời lớn!"

Vừa nghe thấy vậy, mọi người lập tức bừng tỉnh!

"Quan gia! Lão thái thái chắc chắn do Miêu thị gi.ết ch.ết! Ngài không được xử oan Hoắc nương tử!" Mọi người khẩn thiết nói với quan binh.

Miêu thị sửng sốt, sau đó cực kỳ sợ hãi: "Mấy người các ngươi đừng có thiên vị! Bà bà ta đã nói là do nàng làm mà!"

"Bà bà ngươi đương nhiên sẽ cùng một giuộc với ngươi, lời bà ấy nói không đáng tin!"

"Quan gia, Hoắc nương tử thật sự là người sống hòa thuận với tất cả mọi người, là người dịu dàng nhất.

Nếu không tin, ngài cứ tới từng nhà hỏi là biết ngay.

Người già và trẻ nhỏ ở thôn bọn ta đều quý nàng! Sao nàng có thể giết người được chứ?" Có một bà tử lập tức lên tiếng.

Mọi người đều vội vàng gật đầu.

Tống Anh không quá dịu dàng nhưng người già và trẻ nhỏ rất quý nàng là sự thật.

Còn về những đứa trẻ đó... Bọn chúng sợ Tống Anh.

Bởi vì trước đây Tống Anh và Lý Tiến Bảo có mâu thuẫn dẫn tới việc Lý Tiến Bảo bị quan phủ xử chết nên trong mắt trẻ con, nàng chính là một tiểu tức phụ nhi không thể chọc vào.

Hơn nữa, Tống Anh có năm, sáu huynh đệ ở nương gia, còn có thúc thúc hung dữ, lưu manh, ngay cả nhi tử của nàng cũng là cục cưng được khắp thôn yêu mến nhất...

Người như vậy, trẻ con như bọn chúng làm sao dám chọc!

Ngoài ra, bản thân Tống Anh cũng là người lợi hại vì tất cả mọi người trong thôn đều học theo cách dạy con của nàng.

Hàng ngày, khi trời vừa sáng, mọi người sẽ được Đại Hoàng đánh thức.

Thế nhưng cuộc sống quá gian nan, mỗi khi cha nương bọn chúng dạy dỗ bọn chúng đều lấy Tống Anh và Hoắc Lâm ra làm gương...

Đây chính là người còn đáng sợ hơn cả phu tử.

Nhóm quan binh thấy Hoắc nương tử này có danh tiếng tốt như thế thì nói: "Các vị yên tâm, vụ án này sẽ giao cho Huyện lệnh đại nhân thẩm tra và xử lý, chắc chắn sẽ bắt được hung phạm."

"Quan gia, ngài thấy bọn ta có thể tìm vài người đi cùng nha đầu này không? Thật sự là tiểu cô nương một mình tới nha môn không phù hợp." Tống lý chính mở miệng nói.

"Tất nhiên là được." Quan gia nói.

Nghe vậy thì Tống lý chính đã yên tâm rồi.

Chỉ là thẩm án chứ không phải bắt người giam vào ngục, hẳn là không đến mức bị huỷ hoại danh dự.

Còn chọn ai đi cùng thì...

Lão gia tử Tống gia lập tức xung phong, cha nương của Tống Anh không có ở đây nên sẽ để Đại bá và Đại bá nương của Tống Anh đi cùng.

Đương nhiên, ông ấy cũng sẽ đi theo.

Trong thôn xảy ra vụ án giết người là chuyện lớn, Tống lý chính cũng không thể ở lại thôn, tất nhiên cũng phải đi cùng.

Vì thế, không ít người đi theo lên trấn.

Tuy Tống Anh bị nghi ngờ nhưng dù sao thì nàng cũng không phải phạm nhân, lại vô cùng phối hợp với quan phủ trong quá trình phá án nên lúc đi có thể tự đánh xe lừa của nhà mình đi, nhưng cả nhà Miêu thị thì không may mắn như vậy.

Chuyện bọn họ giả mạo người khác nhằm lừa gạt tài sản đã có chứng cứ rõ ràng nên bị trói tay, lôi thẳng tới huyện nha.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 564: Thông đồng làm bậy


Thật ra, vụ án Miêu thị giả mạo người thân không phải tội rất nặng nhưng chuyện này do hộ vệ bên cạnh Hoắc đại nhân đích thân nhắc tới nên Huyện lệnh cũng không thể không cẩn thận một chút.

Vụ án này tương đối nhẹ nên được thẩm tra xử lý trước.

Miêu thị cũng là lần đầu tiên lên công đường.

Bà ta đương nhiên vô cùng sợ hãi, những người khác của Hoắc gia cũng giống như vậy, đều run lẩy bẩy.

"Nương, không phải ngươi nói Tống Anh là tẩu tử của bọn ta sao? Vì sao ngươi lại gạt ta?" Hoắc Tiểu Xảo thật sự không hiểu.

Sắc mặt Miêu thị tái xanh: "Ta, ta nhận nhầm người! Ta cho rằng Hoắc Nhung là nhi tử của ta... Đại nhân, dân phụ bị oan.

Phu quân đầu tiên và con của dân phụ không rõ sống chết, tình huống của nhà Tống Anh cực kỳ giống với nhà ta nên ta mới nhận nhầm..."

Huyện lệnh đại nhân sớm đã có chứng cứ rõ ràng, nghe thấy những lời này thì gõ kinh đường mộc xuống bàn, lạnh lùng nói: "Phụ nhân to gan còn dám nói dối! Phu quân đầu tiên của ngươi tên là Hoắc Đại Đầu! Diện mạo của hắn hoàn toàn không giống bức họa mà ngươi cung cấp! Nói! Là ai sai khiến ngươi làm ra chuyện lòng dạ hiểm độc như thế? Nếu còn dám giấu giếm thì dùng đại hình!"

Cơ thể Miêu thị run lên.

Cực kỳ sợ hãi.

Bà ta định giả vờ bất tỉnh nhưng có tình huống gì mà vị đại nhân này chưa từng thấy qua? Từ trước tới giờ, ông ta đã từng gặp không biết bao nhiêu phụ nhân đanh đá vô lại như thế.

Vì vậy, ông ta cười khẩy, cho người ấn Hoắc Đại Hổ và Hoắc Cường bên cạnh xuống đất rồi dùng gậy đánh.

Hoắc Cường kia là kẻ nhát gan, vừa thấy tư thế này thì lập tức khai ra: "Ta nói! Là, là mấy nam nhân hung dữ trông giống lưu manh! Nhưng mà cả nhà bọn ta nghèo túng chạy nạn tới đây nên hoàn toàn không biết đối phương là ai! Đại nhân tha mạng!"

Huyện lệnh hơi cau mày: "Hoắc nương tử, ngươi có đắc tội ai không?"

"Hồi bẩm đại nhân, dân phụ có mở một cửa hàng bán xà phòng.

Chưởng quầy và Viên quản sự của Thúy Nhan Trai trong trấn vẫn luôn chướng mắt ta, trước đây còn từng tìm bảy, tám người tới bao vây ta, chẳng qua khi đó bên cạnh ta có một muội muội có sức lực lớn đã đánh bọn họ bỏ chạy.

Ta nghĩ..."

"Mấy tên lưu manh trong lời Hoắc Cường nói có lẽ chính là những người đó, nhưng mà ta cũng không quen biết bọn họ.

Nếu muốn tìm ra thì cũng không khó, chỉ cần mời chưởng quầy và Viên quản sự của Thúy Nhan Trai tới đây là được."

Thúy Nhan Trai?

Huyện lệnh nhất thời hơi khó xử.

Thúy Nhan Trai này giàu nứt đố đổ vách, làm quan huyện, ông ta thu được không ít thuế từ Thúy Nhan Trai, ngay cả ngày thường cũng được hiếu kính không ít.

Đương nhiên, ông ta cũng không phải hôn quan, hơn nữa còn có một Hoắc đại nhân đang nhìn chằm chằm.

Ông ta không dám nhận hối lộ, hiếu kính mà ông ta nói chỉ là một ít đồ vật chẳng hạn như son phấn đang được lưu hành...

Nghĩ đến Hoắc đại nhân, Huyện lệnh âm thầm rùng mình: "Người đâu, đi mời chưởng quầy và Viên quản sự của Thúy Nhan Trai tới đây một chuyến."

Nha dịch bên dưới lập tức đi làm.

Tống Anh suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Đại nhân, hộ tịch của cả nhà Miêu thị hơi có vấn đề.

Nếu không có quan phủ hỗ trợ, e rằng không thể làm được."

"Ngươi có ý gì!? Chẳng lẽ ngươi cảm thấy bản quan thông đồng làm bậy với những người này!?" Huyện lệnh lập tức nổi giận.

"Dân phụ không dám, chỉ là..."

Tống Anh còn chưa nói dứt lời, bên ngoài đã xuất hiện thêm mấy bóng dáng.

Huyện lệnh lập tức nhảy dựng lên, vội vàng tiến lên chắp tay: "Hoắc đại nhân."

Hoắc Triệu Uyên nhìn Tống Anh quỳ bên dưới, nhất thời trong lòng không vui.

Có điều, người ở trên công đường, nếu không có công danh thì không được đứng, hắn chỉ nói: "Dẫn người trông coi hộ tịch tới."

Huyện lệnh run lên, lập tức gật đầu.

Không quá một lát sau, người đã tới.

Huyện Lễ không lớn nên chỉ có ba người quản lý hộ tịch, lúc này đều thành thật quỳ bên dưới.

"Nói đi, việc này do ai làm? Nếu bị điều tra ra có điều giấu giếm thì xử theo trọng tội." Hoắc Triệu Uyên mở miệng nói.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 565: Tướng mạo


Sửa chữa hộ tịch nhìn như chuyện nhỏ nhưng trên thực tế, hộ tịch liên quan đến gốc rễ của triều đình.

Nếu người quản lý hộ tịch đều không hiểu chuyện như thế thì công việc mà triều đình xử lý sẽ có thêm bao nhiêu phiền phức nữa?

Người của nha môn đều biết hung danh của Hoắc Triệu Uyên.

Huống chi, hắn vừa dứt lời, mấy thị vệ bên cạnh đã lập tức rút bội đao ra trông như muốn chém người ngay lập tức.

Những người có mặt ở đây đều bị dọa đến run rẩy.

Quả nhiên, lập tức có người bò lên trước mấy bước: "Đại nhân tha mạng... Trước đó trong trấn có một tên lưu manh có biệt hiệu là Cát Đại tìm tới tiểu nhân, đưa cho tiểu nhân 20 lượng bạc trắng để nhờ đăng ký hộ tịch của cả nhà Miêu thị và... làm giả..."

"Ngươi biết pháp mà còn dám phạm pháp!" Huyện lệnh cũng nổi giận, không ngờ thuộc hạ của mình lại làm ra loại chuyện này, như vậy có khác gì người trông coi nhà kho tự ăn trộm đồ trong kho?!

Hoắc Triệu Uyên không lên tiếng, dù sao thì Huyện lệnh cũng sẽ xử lý những vụ án kiểu này theo lẽ công bằng.

Lúc này, Miêu thị sợ tới mức thật sự muốn ngất xỉu.

Cát Đại bị khai ra rồi thì chuyện bắt người còn xa sao?

Sau khi nghỉ ngơi trong chốc lát, người của Thúy Nhan Trai đã được đưa tới đây.

Nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng chưởng quầy và Viên quản sự cũng hơi căng thẳng.

Thật ra, bọn họ đưa tiền cho Cát Đại nhưng Cát Đại làm gì thì bọn họ thật sự không biết.

Chỉ cần kết quả mà thôi.

Cát Đại cũng đã nói lâu nhất là hai, ba tháng sau sẽ có thể lấy được công thức điều chế...

Nhưng tới nay chỉ mới mấy ngày, sao lại phải lên công đường rồi?

"Đại nhân..." Hai người cùng lúc quỳ xuống.

Huyện lệnh liếc trộm Hoắc Triệu Uyên ngồi bên cạnh, trong lòng bồn chồn, càng không rõ vì sao người này lại quan tâm tới vụ án nhỏ này như thế.

Chẳng lẽ là... nhìn trúng quả phụ xinh đẹp này?

Tống Anh lên công đường đương nhiên không thể đeo khăn che mặt nên lúc này Huyện lệnh cũng thấy rõ dung mạo của nàng.

Gương mặt này đúng là xinh đẹp.

Tuy không phải là tuyệt sắc khuynh quốc khuynh thành nhưng cũng có khí chất phi phàm, không giống một nông phụ mà trông như thiên kim thế gia.

Huyện lệnh cũng không dám nhìn nhiều, ánh mắt chỉ nhìn lướt qua rồi nói với hai người chưởng quầy: "Hoắc nương tử nói hai người các ngươi và nàng có thù oán, từng thuê mấy người Cát Đại ra tay với nàng.

Chuyện này có phải là sự thật không?"

Trong lòng hai người giật thót, vội vàng nói: "Oan quá đại nhân! Tiểu nhân đều là người làm ăn đứng đắn, sao lại làm ra chuyện ti tiện kia được?!"

Huyện lệnh cũng biết sẽ không hỏi ra được gì.

Đương nhiên phải chờ đám người Cát Đại kia tới đây mới được.

Có hộ vệ của Hoắc đại nhân giúp đỡ, rất nhanh đã bắt được người.

Tám người, chưa đến một canh giờ đã bị bắt về quy án, đưa tới công đường.

Đám người Cát Đại cũng vô cùng thấp thỏm, nhất là khi nhìn thấy cả nhà Miêu thị, tim lập tức nhảy thẳng lên tới cổ họng.

"Chính là bọn họ!" Hoắc Cường vội vàng nói, "Bọn ta chỉ vì vừa bị đe dọa vừa bị dụ dỗ nên mới làm vậy! Xin đại nhân phán nhẹ!"

"Cát Đại, ngươi phải trả lời đúng sự thật.

Ngươi bị hai người chưởng quầy này sai khiến đằng sau đúng không?!" Huyện lệnh nói xong, trong lòng âm thầm thở dài.

Chẳng lẽ Cát Đại này có bệnh?

Đối phó với một nông phụ bình thường mà phải lao lực như thế...

Đương nhiên ông ta chỉ cảm thấy tò mò và khó hiểu mà thôi chứ không hề ủng hộ chuyện lưu manh lén lút ức h**p người khác.

"Oan quá..."

Cát Đại vừa mở miệng, Hoắc Triệu Uyên đã nói: "Hoắc nương tử và những người này đều đã chứng minh các ngươi phạm tội mà vẫn không biết hối cải, còn thề thốt phủ nhận.

Nếu đã như thế... Đánh cho ta, đánh tới khi nào khai ra kẻ chủ mưu đằng sau mới thôi.

Nếu không khai ra thì đánh chết ngay tại chỗ."

"..." Huyện lệnh nheo mắt, "Đánh chết? Vụ án thế này không thể phán nặng như thế được..."

"Vậy sao?" Hoắc Triệu Uyên cũng không tức giận, "Nhìn tướng mạo của đám người này dường như không phải loại người tốt lành gì, e rằng bình thường cũng đã làm không ít chuyện ác.

Đi điều tra, bổ sung thêm vài tội nữa là được."

"Tướng mạo?" Huyện lệnh cảm thấy bản thân mình sắp hít thở không thông.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 566: Miệng vàng lời ngọc


Cát Đại thấy Huyện lệnh đại nhân sợ hãi nam nhân bên cạnh như thế thì cũng biết đối phương có lai lịch bất phàm, nhất thời không biết nên làm thế nào.

Nhất là...

Gã còn nhìn thấy vị quản sự nha môn mà mình đã mua chuộc.

Hơn nữa, lời nói của đối phương càng khiến gã cảnh giác hơn.

Những năm gần đây, ngoại trừ làm việc cho Thúy Nhan Trai, thỉnh thoảng gã cũng nhận một vài việc riêng khác.

Chẳng hạn như...

Vụ án tiểu thư Hứa gia mất tích lúc trước là do nha hoàn kia dùng tiền thuê các huynh đệ của gã làm.

Đáng tiếc, lúc ấy khi làm việc này, mấy huynh đệ bị hoa mắt, dường như còn đụng phải thứ gì đó, không ngờ lại bị dọa đến đổ bệnh, nói năng lộn xộn rằng mình đã nhìn thấy yêu quái...

Còn có rất nhiều chuyện tương tự chuyện của tiểu thư Hứa gia, thật sự chưa từng bị điều tra bao giờ.

"Đại nhân! Tiểu nhân từng nhận một ít tiền từ quản sự và chưởng quầy của Thúy Nhan Trai để dạy dỗ Hoắc nương tử này một phen.

Lần đầu tiên bị Hoắc nương tử đánh một trận, trong lòng khó chịu nên mới sai khiến cả nhà Hoắc thị này tới tính kế Tống Anh..." Cát Đại lập tức nói.

Tự khai ra chuyện này thì không cần điều tra những chuyện khác trong quá khứ đúng không?

Gã nghĩ bụng, dù sao thì vụ án này cũng không tạo thành tổn thất gì lớn, chẳng phải đánh mấy gậy là được rồi sao?

Nặng nhất là tội mua chuộc công chức của nha môn, chắc chắn phải ngồi tù mấy năm.

Nhưng mà không sao, năm đầu tiên cố gắng chịu đựng một chút, sau đó đút lót một phen là có thể được thả ra.

"Nhanh chóng thừa nhận như vậy thì ký tên đi." Hoắc Triệu Uyên nhẹ nhàng nói.

Tống Anh thật sự rất khiếp sợ.

Sức hấp dẫn của quyền thế thật sự khiến nàng mê mệt muốn chết.

Nhìn đi, chỉ mới nói mấy câu mà những tên tội phạm bên dưới đã ngoan ngoãn như con mèo nhát gan!

Đám người Cát Đại lập tức ký tên, nhưng sau khi ký tên thì Hoắc Triệu Uyên lại nói: "Những người này ngoan ngoãn nhận tội như thế thì chắc chắn đằng sau có vụ án lớn, vẫn phải điều tra."

"..." Cát Đại đột nhiên ngẩng đầu.

Vừa định nói chuyện đã bị người của Hoắc Triệu Uyên bịt miệng, cả đám người lập tức bị kéo xuống.

Tống Anh chép chép miệng, hâm mộ.

Một vương gia khác họ đã ngầu như thế, nếu là hoàng đế thì thật sự chính là miệng vàng lời ngọc!

Không đúng, hoàng đế thì tính gì chứ.

Nếu là thần tiên thì mới lợi hại, lật tay làm mây, lật lại tay thì làm mưa...

Nghĩ đến đây, hai mắt Tống Anh lấp lánh.

Trên mặt Hoắc Triệu Uyên hiện lên chút ý cười, xem ra nha đầu này rất hài lòng với cách xử lý của hắn, giờ khắc này chắc chắn đang khâm phục hắn không thôi.

Chưởng quầy và Viên quản sự đều trợn tròn mắt.

Bọn họ chưa kịp nói bất cứ điều gì, sao lại... bị định tội rồi?!

"Đại nhân, đám người Cát Đại kia có thù oán với bọn ta nên mới đổ oan để hãm hại bọn ta! Nhất định là bọn họ đã bị tiểu nương ngang ngược này mua chuộc rồi! Xin đại nhân minh giám!" Hai người đồng thanh nói.

"Nói như vậy tức là các ngươi không nhận tội sao?" Hoắc Triệu Uyên hỏi.

"Không phải có nhận hay không mà là bọn ta thật sự chưa từng làm!" Hai người lập tức nói.

Hoắc Triệu Uyên dường như rơi vào trầm tư, một lát sau mới nói tiếp: "Nghe nói tuy Thúy Nhan Trai là cửa hàng son phấn nhưng hàng ngày đều hốt một đống bạc, cũng không biết có trốn thuế hay không.

Huyện lệnh cho người điều tra sổ sách đi..."

"À, trước đây hình như ta từng nghe nói tới một lời đồn trong trấn rằng công thức điều chế của Thúy Nhan Trai này đều trộm từ người khác đúng không? Không thể bỏ qua lời của bá tánh, tìm tới mấy nhà có tranh chấp xem thử công thức rốt cuộc là của ai.

Nếu là của người khác thì làm sao lại rơi vào tay bọn họ, dùng cách gì và thuê người nào ra tay..."

Tống Anh yên lặng giơ ngón tay cái lên.

Huyện lệnh cũng cảm thấy Hoắc đại nhân này hơi vô sỉ.

Ngươi xử án thì xử án thôi, dính líu lung tung làm gì?

Bây giờ đang là Thúy Nhan Trai và Vạn Linh Trai kiện tụng với nhau, có liên quan gì tới người khác chứ!?
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 567: Vô cùng quen mắt


Nhưng Huyện lệnh cũng không dám nói ra những lời này.

"Vậy... bắt giữ hai người này lại trước? Chờ tới khi điều tra rõ nội tình thì đưa ra phán quyết sau?" Huyện lệnh hỏi.

"Được." Hoắc Triệu Uyên tích chữ như vàng.

Huyện lệnh đại nhân thở ra một hơi.

"Vậy... Tiếp theo... Thẩm tra xử lý vụ án lão Chu thị bị giết..." Huyện lệnh lau mồ hôi lạnh.

Lão Chu thị được khiêng lên công đường.

Người của thôn Hạnh Hoa đi theo tới đây đang đứng ở bên ngoài, nghển cổ ra nhìn, tâm trạng rất căng thẳng, nhất là khi nhìn thấy từng đợt người bị bắt tới rồi lại đưa đi lúc nãy, trông thật sự rất đáng sợ.

"Hình như vị đại nhân này đứng về phía Nhị Nha của chúng ta, chắc chắn không có chuyện gì đâu..." Đại Diêu thị cũng hơi sợ hãi.

Tống Phúc Sơn vốn lười tới nhưng hắn ta là người của nương gia của Tống Anh, lúc này mà không tới thì đúng là không còn gì để nói.

Hơn nữa, lỡ như Tống Anh bị định tội thì Tống gia bọn họ cũng không còn mặt mũi.

Lúc này, hắn ta căng thẳng nói: "Miêu thị kia không phải thứ tốt lành gì, chắc chắn là bà ta làm!"

Tới lúc này, bộ xương già của Tống lão gia tử vẫn miễn cưỡng có thể chịu đựng được.

Giờ này khắc này, vậy mà ông lại vô cùng lo lắng.

Theo lý thuyết, đây chỉ là tôn nữ, còn là tôn nữ đã xuất giá, không đến mức khiến ông phải lo lắng như thế.

Thế nhưng, lúc này trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh nha đầu này ép ông rèn luyện thân thể lúc trước.

Tuy rằng Nhị Nha rất hung dữ nhưng nếu luận về hiếu thảo thì e rằng toàn bộ con cháu trong nhà không có một ai sánh bằng nàng...

Lỡ như mắt nhìn của vị Huyện lệnh này không tốt, cảm thấy là Nhị Nha giết người thì chắc chắn sẽ phải đền mạng...

Lão gia tử nhìn chằm chằm Miêu thị kia, ánh mắt như có thể b*n r* lửa!

Đều do tiền bạc gây họa!

Những người lòng dạ đen tối này, bản thân không học theo gương tốt mà lại suốt ngày nhớ thương tài sản của người khác, đều là kẻ không bằng cầm thú!

Còn có người của Thúy Nhan Trai kia nữa, nếu không phải bọn họ thuê Cát Đại thì sẽ không có Miêu thị xuất hiện, tôn nữ cũng không đến mức phải lên công đường!

Còn tâm trạng của Tống lý chính lại lơ lửng trên mây, ánh mắt của ông ấy vẫn luôn đặt trên người Hoắc Triệu Uyên kia.

Đứa nhỏ này...

Nhìn vô cùng quen mắt, thật sự hơi giống... Hoắc Nhung?

Nhưng Hoắc Nhung đã rời thôn từ năm mười mấy tuổi nên ông ấy cũng không dám khẳng định.

Hơn nữa, người ta là đại nhân.

Tuy không biết là chức quan lớn cỡ nào nhưng tóm lại là bọn họ không thể trêu vào.

Hoắc Nhung là con của thợ săn, không có năng lực lớn như vậy.

Nhưng nhìn giống nhau như thế khiến Tống lý chính không khỏi nghi ngờ người này có phải là thân thích của Hoắc Nhung hay không...

Nếu không, sao hắn lại chiếu cố Hoắc nương tử như thế chứ?

Tống lý chính miên man suy nghĩ trong đầu nhưng ông ấy cũng không dám tùy tiện sắp đặt.

Giờ phút này, trên công đường.

Ngỗ tác bẩm báo lại kết quả kiểm tra lúc trước một lần.

"Nếu đã có chứng cứ đầy đủ thì còn tranh cãi gì nữa?" Hoắc Triệu Uyên hừ một tiếng.

Huyện lệnh đại nhân nheo mắt: "Nhưng mà trước khi lão Chu thị kia chết..."

"Vì con cháu nhà mình mà nói dối cũng không có gì lạ.

Cả nhà Miêu thị vốn có động cơ, sao có thể tin tưởng lời bọn họ nói được? Đương nhiên phải dựa theo hồ sơ vụ án mà phán xử." Hoắc Triệu Uyên thản nhiên nói.

"Bọn ta không phục! Ngươi, ngươi, vị đại nhân này chắc chắn là nhân tình của nàng ta! Ngươi vẫn luôn đứng về phía nàng ta! Các ngươi muốn đổ oan cho ta đã giết người!" Miêu thị vội vàng hô lên.

"Là một người gan dạ đấy.

Vũ nhục bổn vương là đã có thể kéo ra ngoài đánh chết ngay lập tức rồi." Khóe miệng của Hoắc Triệu Uyên cong lên, lạnh lùng cười một tiếng.

Miêu thị trợn to mắt.

"Vụ án này đã được định.

Nếu nói còn chỗ phải thẩm tra xử lí thì chính là... chuyện giết người do cả nhà các ngươi cùng mưu tính hay do một mình Miêu thị gây ra..." Hoắc Triệu Uyên nở nụ cười âm u.

Lúc này, Tống Anh đã chẳng còn muốn cảm thán nữa.

Trước đây, nàng cảm thấy vị đại nhân này là người lương thiện, thậm chí còn hơi thật thà, nhưng giờ khắc này, nàng hoàn toàn không còn suy nghĩ đó nữa.

Thật thà cái rắm, cực kỳ tâm cơ!

Người ta còn chưa nhận tội đã gác trọng điểm qua một bên không nói tới nữa, ngược lại còn khiến những người này giết hại lẫn nhau!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 568: Hữu kinh vô hiểm*


*Hữu kinh vô hiểm: gặp chuyện đáng sợ nhưng không có nguy hiểm

Đều là kịch bản cả!

Tống Anh đột nhiên cảm thấy mình có thể giữ được mạng sống dưới tay Hoắc Triệu Uyên đúng là có vận may tốt.

Giờ phút này, nhớ tới thỏa thuận mua bán thịt hôm qua, Tống Anh l**m l**m môi, đột nhiên hơi sợ hãi.

Mệnh của nàng thật tốt, sau khi đưa ra yêu cầu đó, vậy mà Hoắc Triệu Uyên lại không gi.ết ch.ết nàng ngay lúc đó!

So sánh với cái mạng nhỏ này, trăm vạn lượng bạc trắng thì tính là gì?!

Tống Anh nhìn về phía Hoắc Triệu Uyên, cong môi nở nụ cười lấy lòng.

Hoắc Triệu Uyên cau mày, cho rằng nàng đang khen ngợi hắn làm việc thỏa đáng thì sung sướng trong lòng.

Mà đám người Hoắc Cường thì hoàn toàn không cần thúc giục, bắt đầu chỉ điểm ngay lập tức.

"Là một mình nương làm! Không liên quan gì tới bọn ta..."

"Là bà ta giết nương ta, còn xin đại nhân làm chủ!" Hoắc Đại Hổ cũng vội vàng đẩy Miêu thị sang một bên.

Hoắc Tiểu Xảo cũng giống như vậy, ngay cả Hoắc Bình cực kỳ lớn gan lúc này cũng sợ tới mức cúi đầu.

Hoắc Triệu Uyên gật đầu: "Rất tốt.

Nếu đã như thế thì đưa ra phán quyết đi.

Miêu thị giết người, ngoài ra đám người này biết mà không báo xem như đồng lõa, còn Hoắc Tống thị vô tội được thả ra.

Mau đứng dậy đi!"

Quỳ lâu như vậy, không biết đầu gối có bị đau hay không.

Cũng tại nha đầu này bướng bỉnh, nếu không chọn một trăm vạn lượng bạc mà chọn ở bên cạnh hắn thì làm gì có chuyện phiền toái thế này? Thậm chí quan huyện gặp nàng còn phải quỳ lại đấy!

"Đa tạ... các thanh thiên đại lão gia!" Tống Anh rất biết điều.

Bây giờ nàng không phải thần tiên, chỉ là một nông phụ bình thường, lúc nên quỳ thì phải quỳ.

Không phải chỉ là hai đầu gối chạm đất thôi sao? Bình thường, ngày nào hai chân của nàng cũng phải đi đường mà còn chưa kêu oan thì đầu gối thỉnh thoảng tiếp xúc với mặt đất tính là gì chứ?

Hoắc Triệu Uyên hừ một tiếng.

"Các" là dư thừa.

Nếu không có hắn, Huyện lệnh ngu xuẩn này còn phải lề mề thêm mấy ngày mới có thể kết án.

Không chừng cuối cùng còn phán án sai, vậy mà còn không biết cảm tạ người ta, đồ vô lương tâm.

Cả nhà Miêu thị đều trợn tròn mắt.

"Bọn ta không biết, không biết... Lúc nãy nói nhầm rồi!" Đám người Hoắc Cường lại hô lên.

"Muốn lật lọng à? Các ngươi xem công đường là chỗ nào? Nên đánh chết để răn đe cảnh cáo." Thậm chí Hoắc Triệu Uyên còn không buồn ngước mắt lên dù chỉ một chút.

Các hộ vệ nghe thấy vậy thì ai nấy đều đằng đằng sát khí.

Chỉ trong nháy mắt, tất cả đều yên tĩnh.

Huyện lệnh nuốt nước miếng, dè dặt phán: "Miêu thị mưu sát bà bà, hãm hại Hoắc Tống thị, tâm địa ác độc, phán xử chém.

Gia quyến Hoắc Đại Hổ, Hoắc Cường, Hoắc Tiểu Xảo và Hoắc Bình xem như đồng lõa, biết mà không báo, dung túng Miêu thị mưu hại bề trên, đi ngược lại luân lý cương thường, tất cả phạt ba mươi đại bản..."

Nói tới đây, ông ta nhìn thoáng qua Hoắc đại nhân rồi vội vàng bổ sung: "Lưu đày, lưu đày viễn châu."

Viễn châu là nơi rất xa, vô cùng hoang vắng, gần như người ở đó đều là tội phạm, không có lấy một ai bình thường.

"Lui, lui đường." Mí mắt của Huyện lệnh giật giật.

Tống Anh bái các đại nhân một cái thật sâu rồi mừng rỡ chạy tới chỗ người nhà.

Tống Lão Căn thở phào nhẹ nhõm: "Tốt rồi! Hữu kinh vô hiểm! Mau mau về nhà để Đại bá nương ngươi nấu một nồi nước thả ít lá ngải cứu vào, lại bước qua chậu than để trừ tà!"

"Không cần.

Dù sao cũng đã lên tới trấn rồi, ăn trước, sau đó xử lý chút chuyện nhỏ rồi mới quay về." Tống Anh lập tức nói.

"Còn chuyện gì có thể quan trọng hơn chuyện trừ tà giải hạn chứ? Ngươi nha đầu này đừng có mà không hiểu chuyện.

Gần đây ngươi xui xẻo tột đỉnh, không biết có phải đã phạm vào điều kiêng kị gì hay không.

Ta thấy không chỉ phải trừ tà mà còn phải tìm một cái miếu tới cúng bái để Đại La thần tiên chiếu cố một chút." Lão gia tử vô cùng không vui.

"Bái thần tiên sao?" Tống Anh ngẫm nghĩ, "Được.

Hay là a gia ở lại trấn mấy ngày đi, chỗ ca ca ta vẫn còn phòng trống đấy.

Chờ tới khi ta giải quyết xong thì đưa người và ca ca ta tới đạo quan cúng bái."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 569: Lấy mạng đền mạng


Tống Lão Căn sửng sốt, ông thật sự không nghĩ tới chuyện ở lại trên trấn!

Trước đây, khi căn nhà đó là của Đại tôn tử, ông đã từng tới xem một lần nhưng không dám ngủ lại.

Thật sự không ngờ nha đầu này lại bằng lòng cho lão già này ở mấy ngày...

Còn có đứa trẻ Tống Tuân kia nữa, quả thực đã lâu rồi không gặp, không biết học hành thế nào rồi.

Ông làm gia gia cũng nên tới thư viện gặp phu tử để hỏi thăm vài câu, không thể giống như mấy năm trước, chẳng hỏi han gì mà đã định tội tôn tử rồi.

"Vậy cũng được.

Các ngươi về trước đi, ta ở lại mấy ngày." Tống Lão Căn nói xong thì quay sang nhìn lý chính, nói: "Làm phiền lý chính phải đi một chuyến rồi."

Tống lý chính đưa mắt nhìn Tống Anh, hỏi: "Ta thấy Hoắc đại nhân kia trông hơi quen mắt... dường như đã gặp ở đâu rồi.

Nhưng lúc nãy lại nghe hắn tự xưng là bổn vương thì trong lòng thật sự mơ hồ..."

"Hắn là vương gia khác họ, không phải người của hoàng thất." Tống Anh nói một câu rồi sửng sốt hỏi: "Người đã từng gặp hắn sao?"

"Thật ra không phải là từng gặp, chỉ là ta cảm thấy vị đại nhân này trông có mấy phần giống với đứa trẻ Hoắc Nhung kia." Tống lý chính nói.

Cũng khó trách Tống lý chính nói là có mấy phần trông giống, bởi vì Hoắc Nhung đã rời khỏi thôn từ khi còn nhỏ, lúc ấy hắn không có khí thế mạnh mẽ như vị đại nhân ngày hôm nay, giữa hai người có sự khác biệt rất lớn.

Còn Tống Anh lại ngạc nhiên.

Nàng vẫn luôn cho rằng Hoắc đại nhân chỉ đang nói hươu nói vượn, Hoắc Nhung cùng lắm là một thuộc hạ, hoàn toàn không thể nào là chất tử cùng huyết thống...

Nhưng lý chính vừa nói như vậy...

Chẳng lẽ hai người này thật sự là thúc chất sao!?

"Có lẽ là trùng hợp thôi." Trong lòng nghĩ như vậy nhưng Tống Anh cũng không dám nói bản thân mình chính là chất tức phụ nhi của vị đại nhân này.

"Chắc là như thế rồi." Tống lý chính cũng cười cười, "Các ngươi cứ lo việc đi, ta và Đại Diêu thị về thôn đây."

Tống Lão Căn gật đầu.

Ngay sau đó, Tống Anh đưa ông tới chỗ Tống Tuân ở.

Nhà trên trấn tuy nhỏ nhưng phòng ốc, vật dụng đều đầy đủ.

Lão gia tử rất vui mừng, hưởng niềm vui gia đình cùng tôn tử Tống Tuân.

Còn Tống Anh thì bắt đầu ra tay.

Nàng vốn phải đối phó với Thúy Nhan Trai, bây giờ có cơ hội tốt như vậy, sao có thể dễ dàng bỏ qua được chứ?

Lập tức thuê người lan truyền tin đồn khắp nơi, nói chưởng quầy và quản sự quan trọng nhất của Thúy Nhan Trai phạm phải tội lớn nên đã bị nhốt lại.

Nàng muốn xử lý xong Thúy Nhan Trai này trước khi chưởng quầy kế tiếp được đề bạt lên!

Phàm là người có uy tín và danh dự thì đều sẽ không muốn có liên quan gì tới tội phạm nên Thúy Nhan Trai lập tức bị những khách hàng giàu có hắt hủi.

Nhưng vẫn còn một số nhà khá giàu có tới mua đồ.

Đúng lúc này, bốn cửa hàng son phấn hợp tác với Tống Anh đã khai trương một lần nữa, mấy con phố xung quanh đều náo nhiệt hẳn lên.

Bọn họ đã vất vả chuẩn bị, sản phẩm được bày bán tất nhiên cũng không thể kém hơn Thúy Nhan Trai nên hiệu quả thật sự không tệ!

Thúy Nhan Trai bị chia năm xẻ bảy, đã hơi lộn xộn.

Mà khách hàng cũng càng ngày càng ít đi.

Bốn, năm ngày sau, cửa hàng đã vắng như chùa Bà Đanh.

Không chỉ như thế, vào lúc này, huyện nha cũng đã đưa ra phán quyết.

Bọn họ đã điều tra ra được mấy chục vụ việc xấu xa mà đám người Cát Đại lén lút làm, trong đó gần một nửa do Thúy Nhan Trai sai khiến, nhẹ thì cướp đoạt công thức điều chế, ẩu đả đánh nhau mấy lần, nặng thì còn lấy mạng người khác và vũ nhục nữ quyến!

Có Hoắc Triệu Uyên ở trên nhìn chằm chằm, Huyện lệnh sao dám làm việc thiên vị?

Cho dù nhiều ngày nay Thúy Nhan Trai thường xuyên tặng quà thì ông ta cũng không dám nhận, thậm chí còn thành thật đưa số quà cáp này tới Hoắc phủ để chứng tỏ bản thân thanh liêm.

Chủ nhân của Thúy Nhan Trai ở tít kinh thành.

Cả đi lẫn về phải tốn ít nhất một, hai tháng.

Bình thường, muốn xử lý loại người có chỗ dựa này thì phải chờ người sau lưng tỏ thái độ.

Thế nhưng, sau khi xác định vụ án, Hoắc Triệu Uyên đích thân đưa ra phán quyết là xử chém.

Nếu đã hại chết người thì phải lấy mạng đền mạng, không có gì phải bàn cãi!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 570: Tội chết


Từ thẩm án đến định tội chẳng qua chỉ mất mấy ngày mà thôi.

Nếu là vụ án bình thường thì e rằng không thể tìm ra bằng chứng trong thời gian ngắn như vậy được.

Nếu không phải đằng sau có người thì hoàn toàn không thể nào nhanh chóng như thế.

Còn chưởng quầy và Viên quản sự của Thúy Nhan Trai đều giống như đang nằm mơ, luôn cảm thấy mọi chuyện không quá chân thật.

Vốn dĩ chỉ tới nha môn một chuyến mà thôi, tại sao chỉ trong chớp mắt đã bị định tội rồi? Còn là tội chết!

"Không được! Chủ nhân nhà ta còn chưa truyền lời tới, các ngươi không thể định tội hai người bọn ta như vậy được!" Chưởng quầy sau khi nghe tuyên án thì suýt nữa phát điên.

Đáng tiếc, không có ai để ý đến ông ta, lập tức bị kéo trở về nhà giam.

Chờ ba ngày sau đưa ra cổng chợ, một đao xong việc.

Bên phía Thúy Nhan Trai cũng đang tìm cách, sau khi định án thì sai người tới đưa cơm.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?! Các ngươi không... nói chuyện với Huyện lệnh đại nhân sao?!" Chưởng quầy hỏi.

"Nói chuyện" mà ông ta nói chính là tặng quà cáp, đưa tiền.

Người bên dưới cũng rất khó xử: "Chưởng quầy, bọn ta đã nói hết những gì có thể nói với Huyện lệnh đại nhân rồi nhưng ông ta hoàn toàn không nghe.

Bọn ta vừa đưa đồ tới thì Huyện lệnh đã lập tức đưa tới phủ của Hoắc đại nhân... Huyện lệnh không chỉ định tội chết cho các ngươi mà bây giờ còn muốn điều tra cửa hàng của chúng ta.

Nhưng mà cửa hàng là của chủ nhân nên dù có muốn điều tra thì nhất định phải liên hệ với chủ nhân.

Nếu không thì toàn bộ tài sản đã bị tịch thu hết ngay từ ngày người bị bắt giam rồi!"

Đương nhiên, tài sản riêng của chưởng quầy và Viên quản sự đã bị tịch thu.

Dùng để bồi thường cho người bị hại.

"Còn nữa..." Tiểu nhị sờ mũi, "Hiện giờ cửa hàng của chúng ta cực kỳ ế ẩm, cả ngày cũng không có được dăm ba khách, còn có người đi ngang qua ném đồ vào cửa hàng của chúng ta... Có mấy cửa hàng son phấn trong trấn đã khai trương, làm ăn vô cùng tốt.

Các phu nhân, cô nương trước đây thích mua đồ của nhà chúng ta đều tới những cửa hàng đó… E rằng cửa hàng của chúng ta cũng không trụ được bao lâu nữa..."

Đã vậy, mấy cửa hàng đó đều không có mâu thuẫn lớn, nhà nào nhà nấy đều nườm nượp khách!

Ngược lại, Thúy Nhan Trai đã không còn huy hoàng như xưa.

Nghe xong tất cả những chuyện này, chưởng quầy và Viên quản sự đều há hốc mồm.

Còn có chuyện mà tiền không giải quyết được sao?!

"Các ngươi không nói thân phận của chủ nhân chúng ta cho Huyện lệnh biết sao?! Cho dù là Hoắc đại nhân thì cũng phải nể mặt một chút chứ!" Chưởng quầy lập tức nói thêm.

"Đã nói rồi nhưng Huyện lệnh nói là bản thân chưởng quầy có lòng tham không đáy nên làm ra chuyện ác, chớ có vu cáo cho chủ nhân." Tiểu nhị lại nói.

Chủ nhân ở rất xa, cho dù ngài ấy biết cửa hàng nhà mình làm ăn không tốt thì cũng không thể nào nhúng tay vào chuyện nhỏ nhặt như vậy được.

Toàn thân chưởng quầy mềm nhũn.

"Vậy, vậy phải chết thật sao?" Chưởng quầy cảm thấy không thể nào tưởng tượng nổi.

Chẳng qua ông ta chỉ đối phó với Vạn Linh Trai mà thôi, sao lại thành ra như vậy chứ?

Hai người bọn họ vẫn luôn nghĩ không thông, nhưng đến khi được đẩy ra cổng chợ, bọn họ đột nhiên bừng tỉnh!

Cái chết ở ngay trước mắt, sao có thể không sợ?! Đương nhiên là khàn giọng xin tha.

Nếu có thể quay ngược thời gian, cho dù có cầm đao đặt lên cổ bọn họ thì bọn họ cũng sẽ không đối nghịch với Tống Anh!

Không đúng, không chỉ là không đối nghịch với Tống Anh mà là thành thành thật thật buôn bán, tuyệt đối không dám ức h**p bá tánh bình thường!

Nhưng lúc này có sám hối cũng vô dụng.

Nhờ có vụ việc của đám người Cát Đại mà bọn họ còn phát hiện ra trước đây Thúy Nhan Trai từng thuê người làm chuyện xấu.

Chuyện nhỏ thì không sao nhưng lại có một vụ dính tới mạng người.

Kẻ phạm tội và hai người của Thúy Nhan Trai bị đưa ra xử tử cùng một lúc!

Huyện Lễ không có nhiều người phạm tội chết, huống chi lúc này còn liên tục chém mười mấy người.

Đáng sợ tới mức nhiều người trong trấn không dám bước ra khỏi cửa.

Trước cổng chợ, máu chảy thành sông, tẩy rửa hai, ba ngày cũng không sạch hết khiến người ta chỉ liếc mắt nhìn một cái đã cảm thấy sợ hãi.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 571: Ta sai rồi


Thúy Nhan Trai vốn dĩ đã bị mấy cửa hàng kia kéo hết khách đi, bây giờ còn có người bị phán tử hình, trông có vẻ cực kỳ xui xẻo nên càng không có ai đặt chân tới.

Không quá mấy ngày sau, cửa hàng đã niêm phong đóng cửa.

Chuyện vui lớn như vậy, Tống Anh không quên viết thư báo cho Tống Mãn Sơn một tiếng.

Hồi âm của Tống Mãn Sơn cũng cực kỳ thẳng thắn, viết liền ba chữ "tốt", sau đó mua một bộ trang sức ở thành Dung rồi cho người đưa tới, nói rõ là dùng tiền riêng để mua nhằm bày tỏ lòng yêu thương của hắn ta đối với chất nữ!

Đương nhiên, Tống Mãn Sơn cũng biết lão gia tử đang ở trên trấn nên không quên gửi cho lão gia tử một cái áo da lớn! Còn chọn mấy quyển sách cho Tống Tuân.

Chỉ riêng mấy quyển sách kia đã tốn không ít tiền rồi.

Vậy mà hắn ta không hề tiếc tiền.

Nhưng hiện giờ Tống Mãn Sơn cũng có khá nhiều tiền, quả thực là giàu có hào phóng.

Xà phòng là sản phẩm độc quyền, hơn nữa còn được sử dụng rộng rãi, nếu không nghèo khổ quá mức thì gần như ai ai cũng dùng, lại có Hoắc Triệu Uyên giới thiệu trước đó nên hiện giờ, mỗi tháng cửa hàng đều kiếm được không dưới 700 đến 800 lượng lãi ròng!

Đó là còn đang trong tình trạng không đủ nhân lực đấy.

Đương nhiên, trong đó có một phần là bán sỉ nhưng cửa hàng vẫn bán lẻ là chính, thỉnh thoảng mới đưa chút lợi lộc ra ngoài mà thôi.

Tống Mãn Sơn được chia một phần mười lợi nhuận, mỗi tháng cũng nhận được 70 đến 80 lượng, tích góp một năm là đã có thể mua nhà ở thành Dung, đón tức phụ nhi và nhi tử tới đây hưởng ngày lành tháng tốt.

Cũng khó trách lúc Tống Anh về thôn Hạnh Hoa, ánh mắt Tiểu Diêu thị nhìn nàng giống như nhìn chằm chằm khối vàng.

Sau nửa tháng bận rộn ở cửa hàng, Tống Anh mới có thời gian đưa Tống Lão Căn đi bái thần linh.

"Chỉ mới mấy ngày mà cửa hàng kia đã đóng cửa rồi hả?" Tống Lão Căn vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ, "Mấy ngày trước, ta luôn nghe người khác nói chưởng quầy của cửa hàng đó đã tạo không ít tội nghiệt, lén lút giết ba, bốn người, càng không cần nhắc tới những cửa hàng bị chèn ép tới sa sút..."

"Bây giờ cũng đã gặp quả báo rồi.

A gia không muốn tới cổng chợ xem thử sao?" Tống Anh hỏi.

Tống Lão Căn nheo mắt.

Hôm đó, ông quả thực muốn đi.

Nhưng đi được nửa đường lại cảm thấy không nên đi.

Tuổi ông đã lớn rồi, không chịu nổi kí.ch thí.ch, lỡ như sợ hãi quá mức, chỉ mới nhìn một cái đã ngất xỉu rồi tắt thở thì phải làm sao?

"Lát nữa, lúc bái thần linh phải thành tâm một chút.

Năm nay xem như năm hạn của ngươi, không đếm xuể đã gặp phải bao nhiêu phiền phức rồi.

Còn dính dáng tới nha môn ba, bốn lần rồi đúng không?" Lão gia tử nói sang chuyện khác.

Tống Anh nhướng mày cười cười.

Dính líu tới nha môn cũng không tính là phiền phức lớn, chỉ là người bình thường giống như Tống Lão Căn sẽ hơi ghét bỏ, cảm thấy xui xẻo.

Tống Tuân muốn tham gia kỳ thi huyện vào tháng hai năm sau, xem như chính thức hoàn thành việc học nên phải ở lại thư viện để ôn tập.

Hôm nay chỉ có hai tổ tôn là Tống Anh và Tống lão gia tử cùng tới bái thần linh.

Bọn họ đi tới một đạo quan hương khói rất thịnh.

Mấy ngày nay, lão gia tử thường xuyên đi dạo trong trấn, đã gặp được hai tôn tử của Tam phòng, hơn nữa còn tặng cho phu tử của Tống Tuân ít quà, biết được Tống Tuân có khả năng thi đậu rất cao thì tinh thần càng thêm phấn chấn, lúc đi đường cũng rất ra dáng lão thái gia.

Sau khi bái rất nhiều thần tiên, ông định ngày mai sẽ về thôn.

Lâu rồi không về nhà, trong lòng không yên tâm.

Thế nhưng, trên đường từ đạo quan trở về, bọn họ đã đụng phải sui gia Bùi thị.

Mặt Bùi lão Nhị đen thui ngay lập tức.

Tống Lão Căn nheo mắt, làm như không nhìn thấy, hô một tiếng: "Đại Bạch, chúng ta đi thôi."

Tống Hiển bị phớt lờ giống như tiểu tức phụ nhi ủ rũ, nhìn Tống Anh và Tống lão gia tử như thể đã trải qua mấy đời người.

"A gia! Ta sai rồi! Ta thật sự sai rồi! Người đưa ta về nhà đi! Sau này ta sẽ không bao giờ so đo với Nhị muội nữa! Người đừng bỏ ta lại!"

Tống Hiển phản ứng rất nhanh, dưới chân như có gió, lập tức nhào tới chặn xe lừa lại.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 572: Lòng tham không đáy


Tim của Tống lão gia tử đập nhanh thêm mấy nhịp nhưng không phải vì mềm lòng.

Tôn tử nhà mình, nói không có tình cảm thì là giả, nhưng ký ức về chuyện lúc trước vẫn còn mới nguyên trong đầu.

Ông cũng không dám để hắn ta quay về, tránh việc sau này nhà cửa không yên.

Nhìn bây giờ đi, cuộc sống thư thái biết bao nhiêu?

Tuy nhà lão Đại thiếu nợ nhưng hai phu thê đều có thể kiếm tiền, chuyện trả nợ không thành vấn đề, còn có thể tích góp thật nhiều tài sản cho Đạt ca nhi đấy!

Nhà lão Nhị, lão Tứ càng không cần phải nói, ngày lành sắp tới rồi!

Ông phải lú lẫn cỡ nào mới có thể đón Hiển ca nhi về?

"Ngươi đã ở rể, lão Tống gia ta nói được thì làm được.

Ngươi cũng đừng nhọc lòng chuyện trong nhà nữa, sau này lo mà hiếu thuận với người của Bùi gia cho tốt đi." Lão gia tử nói.

Nói xong, tuy rằng cảm thấy đau lòng nhưng không ngờ lại có mấy phần sảng khoái không biết từ đâu ra.

Không phải trước đây ngươi moi tim móc phổi cho Bùi gia sao? Sao vậy? Hiện giờ sau khi ở rể mới phát hiện người của Bùi gia không phải thứ tốt lành gì à?

Tống Hiển nghẹn ngào: "A gia, ta thật sự sai rồi..."

Tống Lão Căn không nghe, ngược lại quay sang nhìn Bùi lão Nhị: "Lão Nhị Bùi gia? Sao không thấy tin tức nhà ngươi phát tang thế? Không phải nhi tử ngươi sắp chết sao..."

Sắc mặt của Bùi lão Nhị âm trầm.

Sau khi chọc tức đối phương, Tống Lão Căn vô cùng cao hứng, sau đó giống như Phật Di Lặc, đặt hai tay vào trong tay áo, ngồi trên xe lừa không nói lời nào nữa.

Mấy ngày nay, ông đã sớm nghĩ thông suốt rồi.

Con cháu đều có phúc của con cháu, ông đã làm hết những chuyện có thể làm, chỉ thiếu nước bỏ cái mạng già này đi, tiểu bối bên dưới còn có gì không vừa lòng nữa?

Lúc trước, Nhị Nha nói không sai, trong nhà không có cục cứt chuột này, chum tương mới có thể ăn được.

Nhìn những tôn tử khác của ông đi, không phải đứa nào đứa nấy đều không chịu thua kém người khác sao?!

Phu tử người ta đã nói rồi, Tuân ca nhi cần cù, sáng dạ, tệ nhất cũng có thể đậu tú tài!

Ngoài ra, bản thân Tam tôn tử và Tứ tôn tử cũng không tệ.

Nhị Nha cũng đã nói chờ sau này hai đứa học nghề xong sẽ thuê bọn chúng vận chuyển hàng hóa, không cần lo không tìm được việc làm.

Thậm chí, nếu bọn chúng có thiên phú và làm tốt thì có thể tự mở tiêu cục*!

*Tiêu cục: một dạng tổ chức chuyên cung cấp dịch vụ bảo vệ và vận chuyển hàng hóa quý giá, tiền bạc, hoặc các tài liệu quan trọng từ nơi này đến nơi khác.

Trước đây, ông không dám mơ tưởng xa vời tới những chuyện này, nhưng bây giờ thì khác.

Bọn chúng đều là những đứa trẻ hiểu chuyện, có tiền đồ, tương lai chắc chắn sẽ thành công!

Nhìn thấy Tống Lão Căn như vậy, Tống Hiển thật sự đau lòng.

Cho dù là lúc trước Tống Lão Căn đích thân đuổi hắn ta đi thì hắn ta vẫn cảm thấy lão gia tử chỉ đang nhất thời tức giận...

Nhưng bây giờ, hắn ta đã hiểu rõ.

Bản thân mình thật sự bị vứt bỏ rồi.

Ánh mắt mà lão gia tử nhìn hắn ta còn không thân thiết bằng lúc nhìn bọn Tuân ca nhi trước đây, giống như lướt qua một thân thích không mấy thân quen...

Tống Anh bảo Đại Bạch vòng qua Tống Hiển rồi đi tiếp.

Nàng cảm thấy, lúc này lão gia tử cũng xem như đã buông bỏ khúc mắc trong lòng rồi nhỉ?

"Dường như cuộc sống của đại ca cũng không tệ lắm." Tống Anh nói.

"Ta biết.

Trước đây hắn làm khuân vác cho tiệm gạo để kiếm sống, làm được một thời gian thì vẫn bị người của Bùi gia nhục mạ nói là ăn không uống không.

Đại ca ngươi vốn không phải người mặc cho người khác xâu xé, sau khi bị đả kích mấy ngày thì lập tức náo loạn cho Bùi gia không được yên ổn.

Hắn mang ân tình vào cửa mà nam tử ở rể thời nay vốn phải chịu nhiều ấm ức nên hắn mới làm loạn, nói rằng bản thân tới xung hỉ nên mới cứu được tiểu nhi tử Bùi gia, vậy mà Bùi gia lại khinh nhục hắn... Náo loạn đến mức hàng xóm chỉ trích Bùi gia không đúng..." Tống Lão Căn không hề giấu giếm.

"Hiện giờ, Đại ca ngươi cũng đã biết nhẫn nhịn, còn chạy đến cửa hàng bánh ngọt của Bùi gia học nghề.

Với chút toan tính vụn vặt của hắn, chỉ cần cho hắn ba, bốn năm, nói không chừng có thể khuyến khích phân gia, sau khi kiếm được chút tiền thì tự ra riêng làm một mình." Lão gia tử nói tiếp.

Tống Anh hơi ngạc nhiên.

"Tóm lại là ta sẽ không để hắn trở về nhưng cũng không thể mặc kệ Bùi gia tra tấn hắn tới chết, chỉ lén hỏi thăm mà thôi." Tống lão gia tử nói thêm.

Còn về nguyên nhân sâu xa mà bây giờ Tống Hiển nhận sai, trong lòng ông cũng rõ rành rành.

Không phải bởi vì hắn ta thật sự hối hận mà là vì mỗi tháng cha nương hắn ta kiếm được không ít tiền, lòng tham không đáy mà thôi.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 573: Khai hoang


Trong lòng lão gia tử biết rõ tình hình của Tống Hiển nên đương nhiên sẽ không giúp đỡ.

Cuộc sống sau này tốt hay tệ thì đều do bản thân hắn ta.

Cho dù náo loạn trời đất làm Bùi gia không được yên ổn thì ông cũng mặc kệ, đều là Bùi gia đáng đời.

Tống Anh cảm thấy quả thực hai nhà này đã xem như thâm cừu đại hận.

Chẳng phải có câu nói rằng nếu có thù oán với nhà ai thì gả khuê nữ mà mình đã dạy hư cho đối phương, lập tức có thể gieo họa ba đời sao? Bùi thị từng gả tới đây hại Tống gia không được yên ổn, bây giờ Tống gia trả thù bằng cách tặng Tống Hiển qua đó, lấy độc trị độc.

Thấy tâm trạng của lão gia tử khá tốt, Tống Anh cũng vui mừng.

Còn đưa lão gia tử tới Duyệt Phong Lâu ăn một bữa tiệc lớn.

Đương nhiên, lúc tính tiền, lão gia tử cũng dựng râu trừng mắt cảm thấy mình đã vào hắc đ**m…

* Hắc đ**m: quán bán với giá cắt cổ hoặc chuốc thuốc mê cho khách rồi lấy tài sản của khách

Vừa mắng vừa khen chính là bản tính của người lớn tuổi.

Có hai cửa hàng trong tay, bây giờ Tống Anh không thiếu tiền.

Nhân lúc chưa qua năm mới, nàng định mua thêm mấy miếng đất từ Tống lý chính.

Đáng tiếc, đất đã khai hoang có nhu cầu sử dụng lớn nên đã không còn đất sẵn có nữa, nhưng thật ra vẫn còn gần năm mươi mẫu đất chưa khai hoang.

Tống Anh dứt khoát mua hết toàn bộ.

Ngoài ra, nàng còn xem trọng một ngọn núi thấp bên ngoài thôn, nếu không ai muốn thì Tống Anh cũng mua luôn vào tay.

Đất chưa khai hoang rất phiền phức, bên trong toàn là sỏi đá, cỏ dại, phải tốn không ít nhân lực để cải tạo nên giá cả cực kỳ thấp, chỉ cần 2 lượng bạc là đã có thể mua được.

Còn những miếng đất ở nơi xa xôi, ai tới khai hoang thì là của người đó, thậm chí còn không tốn tiền.

Giá của ngọn núi thấp kia cũng tương tự như vậy, không hề đắt.

Bên trong đã bị người ta giẫm đạp khắp nơi, không có nấm cũng không có dược liệu mà mọi người nhận ra, chỉ có cỏ dại chiếm đa số.

Diện tích của ngọn núi này cũng không quá lớn, Tống Anh định dùng để nuôi gà chăn dê.

Đáng tiếc, rất khó tìm được nghé, nếu không thì nàng còn muốn nuôi thêm một đàn trâu.

Mua ngọn núi này tốn 150 lượng bạc, còn những miếng đất kia thì tổng cộng hơn 200 lượng.

Bên thành Dung, mỗi tháng kiếm được nhiều hơn bên đây nhiều.

Tới đầu xuân năm sau, Tống Anh định khi nào tích góp đủ tiền thì sẽ mua một thôn trang.

Mùa đông này, khắp thôn không tìm được ai bận rộn hơn Tống Anh.

Đã mua nhiều đất như vậy thì phải khai hoang, nếu không thì những mảnh đất đã mua và đăng ký này có thể sẽ bị thu hồi vì không canh tác.

Đến lúc đó, nàng còn phải mất thêm tiền.

May mà có Đại Lực.

Gần như ngày nào Tống gia lão gia tử cũng tới giúp nàng làm cỏ.

Ông vốn là người không thể ngồi yên được, nhưng số sỏi đá này hơi khó xử lý, nhất là ông còn từng bị bệnh nặng nên chỉ có thể để Tống Anh thuê vài người về làm.

Thật sự không ngờ Tống Anh và Ngưu Đại Lực lại làm hết.

Tống Anh cũng sợ mình sẽ dọa lão gia tử nên thỉnh thoảng sẽ làm bộ làm tịch một chút, tỏ ra yếu đuối, nhưng Ngưu Đại Lực thì không cần giả vờ.

Hai cánh tay của nàng ấy nhấc bổng một tảng đá lớn rồi cất bước chạy tới chỗ thoáng đãng, ném nó xuống đất.

Lão gia tử hoảng sợ không nói nên lời.

Tuy rằng từ lâu đã biết tiểu nha đầu này lợi hại nhưng không ngờ lại có thể lợi hại đến mức như thế.

"Tốn mấy lượng bạc để thuê nàng về vậy? Thật sự là... kiếm lời rồi." Lão gia tử cảm thán.

Vì sao đất chưa khai hoang lại rẻ như vậy? Còn không phải bởi vì xung quanh đây toàn là những tảng đá to như con người, không dễ xử lý sao!

Nếu là hòn đá nhỏ dễ xử lý thì năm mươi mẫu đất này làm gì còn tới bây giờ!

"Người cứ tùy ý làm chút việc nhẹ nhàng để giết thời gian là được rồi.

Ta dám mua nhiều đất như vậy thì chắc chắn đã tính toán kỹ càng hết rồi, người thật sự không cần phải lo lắng đâu." Lúc trước, Tống Anh cũng đã nói như vậy nhưng lão gia tử không tin.

Lúc biết tin nàng mua nhiều đất hoang như vậy, lão gia tử còn tức giận đấy.

Ông cảm thấy chuyện lớn như vậy mà nàng không thèm hỏi ý kiến ông già này trước, dù sao thì ông cũng có kinh nghiệm, ít nhiều gì cũng có thể chỉ bảo nàng một chút.

Không ngờ nàng lại tự tiện quyết định như vậy!

Nhưng bây giờ thấy vậy, Tống Lão Căn đã hoàn toàn chịu phục.

Đừng thấy đây là ruộng cạn mà chê.

Vị trí không tệ, nhiều ánh nắng mặt trời, gần đó còn có kênh rạch dẫn nước tới, sau này cây cối chắc chắn sẽ phát triển tươi tốt!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 574: Làm mai


Có điều, Tống Lão Căn cảm thấy tôn nữ nhà mình hơi có tố chất của địa chủ độc ác.

Dáng vẻ nàng giao việc cho Ngưu Đại Lực thật sự có phần cực kỳ tàn ác.

"Tuy đứa nhỏ này có sức lực lớn nhưng ngươi cũng không thể sai bảo người ta quá mức, nhất là nàng ấy còn là nữ tử, cơ thể vốn yếu đuối.

Nếu tuổi trẻ quá lao lực thì khi về già e rằng sẽ một thân bệnh tật.

Ta thấy đứa nhỏ này tuổi cũng không lớn, đừng có khiến sức khỏe của người ta bị tổn hại đấy..." Tống Lão Căn thật lòng cảm thấy đáng thương cho Ngưu Đại Lực.

Làm gì có người nào thế này chứ? Thậm chí còn chưa từng nhìn thấy ai dùng trâu như vậy.

Tống Anh nheo mắt, cười gượng một tiếng: "Nàng thích làm chuyện này, thật sự không phải do ta mà."

Tống Lão Căn hừ hừ, chẳng lẽ đây là đồ ngốc sao? Còn thích làm việc?!

Thế nhưng, ông còn chưa kịp nói hết thì từ xa đã có một bà tử đi về hướng bọn họ.

Tống Anh vừa nhìn thấy người này thì lập tức cau mày.

Nàng nhận ra người này chính là bà mối Tôn Nhị nương nổi tiếng trong thôn.

Không phải tới đây để làm mai cho nàng đấy chứ?

Tống Anh chuẩn bị đối đãi nghiêm túc, thu lại nụ cười.

"Ồ, Hoắc nương tử đang làm việc sao?" Tôn Nhị nương mỉm cười bắt chuyện, "Bên ngoài gió lớn, làn da mịn màng của ngươi có thể chịu được sao?"

"Vẫn ổn." Tống Anh không mặn không nhạt đáp.

Đối phương vẫn tươi cười như trước, sau đó liếc mắt nhìn Ngưu Đại Lực ở bên kia một cái: "Hoắc nương tử, nghe nói đây là muội muội mà ngươi thuê về làm.

Vậy... ngươi có thể làm chủ cho hôn sự của nha đầu này không?"

"Hả?" Tống Anh sửng sốt.

Trò đùa gì vậy? Tới làm mai cho Ngưu Đại Lực ư?

Tống Anh sờ sờ chóp mũi, hơi có vẻ lúng túng, sau đó nói: "Chuyện này… người phải hỏi ý của nàng ấy."

Bình thường nàng đã quen xem Ngưu Đại Lực là yêu quái, lúc này được Tôn Nhị nương nhắc nhở mới nhận ra con trâu nhà nàng nhìn như mười sáu, mười bảy tuổi, đúng là tuổi nên xuất giá!

Hơn nữa, người nhà nông đều thích tức phụ nhi cần mẫn, hiểu chuyện, mà Ngưu Đại Lực lại chất phác, ngay thẳng, hơn nữa còn làm việc nhanh nhẹn, đương nhiên cực kỳ được yêu thích trong thôn.

Chẳng trách gần đây luôn có người chạy đến trước mặt nàng, làm như vô tình hỏi thăm thân thế của Ngưu Đại Lực.

Tôn Nhị nương lập tức bỏ qua Tống Anh, xoay người chạy tới trước mặt Ngưu Đại Lực: "Ngưu cô nương..."

"Hả? Người có chuyện gì?" Ngưu Đại Lực còn đang ôm một tảng đá lớn trong tay, vừa đi vừa nói.

Tôn Nhị nương kia cũng gập ghềnh đi theo: "Ta tới làm mai cho ngươi!"

"Ầm" một tiếng, tảng đá lớn rơi xuống đất dọa Tôn Nhị nương nhảy dựng lên.

"Từ sau vụ thu hoạch đã có không ít người lén hỏi thăm về ngươi, có điều, lúc đó mọi người đều bận rộn, sau đó lại không thấy ngươi ở nhà của Hoắc nương tử nên chuyện này mới kéo dài tới nay.

Bây giờ trong tay ta có mười mấy hộ muốn cầu thân.

Hay là... ngươi chọn một người đi?" Tôn Nhị nương nói.

Tống Anh ngạc nhiên đến mức cằm sắp rớt xuống rồi.

.

Mười mấy hộ?!

Đây là những hộ đã cầu thân đấy.

Nói như vậy, nếu tính cả những hộ để mắt tới Ngưu Đại Lực thì không chừng phải có đến hai, ba mươi hộ xem trọng nàng ấy?!

Đúng là được săn đón nồng nhiệt!

Ngưu Đại Lực cũng hoảng sợ, sau đó vội vàng chạy ra sau lưng Tống Anh trốn.

"Chuyện này, không được.

Ta và bọn họ đều không thích hợp." Ngưu Đại Lực lập tức nói.

Trước đây, nàng ấy luôn quên bản thân mình là một yêu quái, nhưng hiện giờ ở chung với yêu quái nhiều, nàng ấy đã dần dần làm quen với chuyện này.

"Ôi chao, có cái gì mà không thích hợp chứ? Kiểu gì nữ nhân cũng phải xuất giá, ngươi cũng không thể sống mãi với tỷ tỷ ngươi cả đời được, đúng không?" Tôn Nhị nương cười cười, sau đó nói: "Mười mấy hộ tìm tới ta đều không tệ đâu.

Tuổi tác của trưởng tôn nhà lão Lưu đầu thôn vừa khéo tương đương với ngươi, con người cũng kiên định, tài giỏi.

Còn có nhi tử độc nhất của Mạnh gia, đứa trẻ kia cảm thấy ngươi là người thật thà, trong nhà hắn có ba mươi mẫu ruộng..."

Thôn này có ba nhà, còn lại là ở thôn bên.

Tuy rằng là thôn bên nhưng đều do phụ nhân của thôn này cảm thấy Ngưu Đại Lực không tệ, sau đó giới thiệu với các thân thích nên lúc này mới có bà mối tới đây.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 575: Con người và yêu quái khác biệt


Tôn Nhị nương nói liên tục khiến Tống Anh và Ngưu Đại Lực nghe xong đều ngây người.

Tống Anh cũng không thể không cảm thán rằng những người mà Tôn Nhị nương giới thiệu quả thực đều không tệ!

Còn có một tiểu địa chủ ở thôn gần đó, trong nhà có một trăm mẫu ruộng tốt, gả qua đó chính là làm đương gia thái thái.

Đương nhiên, người kia cũng vì nghe nói Ngưu Đại Lực là người giỏi làm ruộng nên mới đặc biệt cầu thân...

Dung mạo của Ngưu Đại Lực cũng khá ổn, là một tiểu cô nương xinh xắn, đáng yêu.

Đáng tiếc... con người và yêu quái khác biệt!

Nhưng nếu Ngưu Đại Lực cảm thấy làm người không tệ, thật sự muốn tìm một nam nhân để gả cho thì nàng cũng không ngăn cản.

Nàng không phải đạo sĩ trảm yêu trừ ma, quản nhiều như vậy làm gì?

"Ta nói nhiều như vậy... Ngưu cô nương có vừa ý ai không? Không có cũng không sao, ngươi cứ chọn trước rồi về nhà bàn bạc kỹ lưỡng với tỷ tỷ ngươi.

Hai ngày nữa ta lại đến." Nói xong, người này rời đi nhanh như một ngọn gió.

"Đại tỷ, ta, ta, vậy mà lần này ta không còn bị người khác ghét bỏ nữa rồi?" Ngưu Đại Lực cảm thấy không thể tưởng tượng nổi!

Trước đây, khi nàng ấy đi tìm việc, đi đến đâu cũng bị người ta mắng chửi đến đó.

Tuy rằng sức lực lớn nhưng ai cũng cảm thấy nàng ấy vô dụng.

Tống Anh cười cười: "Vậy ngươi suy nghĩ cho kỹ đi, nếu thật sự xem trọng nam nhân nào thì ta cho ngươi của hồi môn, đưa ngươi xuất giá cũng được.

Nhưng mà thành gia không phải chuyện của một người, còn phải chuẩn bị tốt những điều khác nữa."

Trước mặt Tống Lão Căn, Tống Anh khó mà nói thẳng ra được.

"Chuẩn bị tốt những điều khác" đương nhiên là chỉ chuyện sinh hoạt phu thê.

Chẳng hạn như nếu con trâu này ở bên con người thì có thể sinh con hay không, con sinh ra có thể là nửa người nửa trâu hay không...

Khụ, hình ảnh đó hơi quỷ dị, nàng không dám nghĩ tới nữa.

Nhưng đó là sự thật.

Ngoài ra, dù sao thì trâu và người cũng là hai giống loài khác nhau, có lẽ có cách ly di truyền, nếu thật sự thành hôn thì e rằng cả đời cũng không sinh được con.

Người bình thường cưới vợ để nối dõi tông đường, kéo dài hương khói, hơi xung đột...

Chưa kể tới vấn đề tuổi tác.

Hiện giờ, nàng có thể cảm giác được bản lĩnh của mấy con yêu quái trong nhà đang chậm rãi tăng lên.

Tuy nhiên, có lẽ do hoàn cảnh sống nên chúng nó không thể đạt được trình độ thiên biến vạn hóa như trong thần thoại.

Cho dù chúng nó có thể chậm rãi thay đổi dung mạo của bản thân, khiến bản thân trưởng thành và già đi như người bình thường thì đó cũng chỉ là bề ngoài mà thôi.

Về bản chất, chúng nó có thể sống rất lâu.

Tới khi con người bạc trắng hết tóc thì chúng nó vẫn là tiểu yêu quái trẻ tuổi trong tộc.

"Không xuất giá được không? Tuyệt đối không thể xuất giá." Ngưu Đại Lực vội vàng lắc đầu.

Tống Lão Căn há miệng định lên tiếng nhưng ngẫm nghĩ một chút lại quyết định không nói gì.

Không phải tôn nữ nhà mình, ông không tiện nhúng tay vào hôn sự của người khác, một mình đi sang một bên làm việc.

"Nhưng cứ từ chối mãi cũng không phải là cách, nhất là cô nương tài giỏi được trăm nhà cầu thân giống như ngươi." Tống Anh ăn ngay nói thật.

Ngưu Đại Lực đáng thương nhìn nàng: "Nhưng mà... Trời xa đất lạ, lỡ như sau khi gả qua đó, ta bị phát hiện rồi bị thiêu chết thì phải làm sao? Đại tỷ, ngươi mau nghĩ cách đi!"

"..." Tống Anh trầm mặc trong chốc lát.

Cách thì có đấy.

Chẳng hạn như làm nha hoàn của người giàu có, nếu chủ tử không cho phép thì có muốn gả đi cũng không gả được, người khác cũng không nói được gì.

Nhưng nếu thật sự biến Ngưu Đại Lực thành nha hoàn thì cuộc sống của nàng sẽ không được dễ chịu lắm.

Có lẽ mọi người ở làng trên xóm dưới đều sẽ cảm thấy nàng là kẻ tàn nhẫn đi lừa gạt tiểu cô nương.

Còn cách khác...

"Hay là... ngươi để Thanh Liên giả mạo?" Tống Anh ngẫm nghĩ một chút rồi nói: "Nếu đã có trượng phu thì không cần để ý tới ánh mắt của người khác.

Hơn nữa, Thanh Liên cũng có thể quang minh chính đại xuất hiện trong thôn."

Đến lúc đó, cầm chút tiền tới huyện nha đút lót một chút là có thể làm hộ tịch cho Thanh Liên.

Thế nhưng, hắn là người ngoại lai, không thể xuất hiện trong thôn ngay lập tức, mà hiện giờ các thôn dân đều đã tiếp nhận Ngưu Đại Lực nên tốt nhất là để Thanh Liên ở rể.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 576: Thành thân


Lúc trước, Miêu thị kia sửa hộ tịch là phạm pháp bởi vì bọn họ giả mạo và đưa hối lộ.

Nhưng nếu chỉ đơn thuần muốn làm hộ tịch thì không phải không có cách.

Huyện nha sẽ thu một khoản phí thủ tục nhất định, ngoài ra phải viết rõ nơi sẽ tới, sau đó tới nguyên quán kiểm tra thực hư, sau khi xác định không có gì sai thì sẽ được làm lại hộ tịch.

Ếch tinh đương nhiên không có nguyên quán, nhưng nếu có nơi gặp phải thiên tai thì sẽ có rất nhiều dân tị nạn chạy tới nơi khác.

Vì để ổn định dân tị nạn, tất nhiên các nơi xung quanh phải có cách xử lý.

Lúc này có làm lại hộ tịch thì cũng không lo bị điều tra, là thời điểm thuận tiện nhất.

Chẳng phải Miêu thị chạy từ chỗ có thiên tai tới đây sao? Không chừng bây giờ chính là cơ hội.

Ngưu Đại Lực nghe xong ý kiến của Tống Anh thì hai mắt sáng ngời: "Đúng vậy! Lát nữa ta đi tìm Ếch ca thương lượng! Hắn đã muốn quang minh chính đại đi tới đi lui trong thôn từ lâu rồi.

Nếu hắn đồng ý thì nguyện vọng này có thể được thực hiện, đẹp cả đôi đường!"

Còn về chuyện thành hôn?

Chẳng qua chỉ là thủ thuật che mắt mà thôi.

Nàng ấy là trâu, Ếch ca là ếch, một lớn một nhỏ, làm gì có lý nào lại thật sự thành hôn.

Tống Lão Căn thấy bọn họ thầm thầm thì thì, cũng không biết đang bàn bạc chuyện gì.

Kết quả, nửa tháng sau, Tống Anh tuyên bố với bên ngoài rằng Ngưu Đại Lực đã được hứa gả cho người ta.

Còn về chuyện gả cho ai... Cả thôn đều rất tò mò.

Tống Anh đặc biệt đi lên trấn hỏi thăm, lại rất thuận lợi làm xong hộ tịch nên cũng có thể đường đường chính chính nói cho người khác biết đây là người từ nơi khác chạy nạn tới, không thân không thích, tới ở rể Ngưu gia.

Nhưng nếu đã thành thân thì không thể tiếp tục ở lại nhà của Tống Anh nữa.

Ngưu Đại Lực và Thanh Liên cũng đã tích góp được không ít bạc, mua một căn nhà cũ nát gần chỗ Tống Anh ở, tùy tiện sửa chữa một chút rồi cử hành hôn lễ đơn giản ngay tại đây trước khi qua năm mới, sau đó hai người cùng dọn vào ở.

Đương nhiên, trên thực tế thì Ngưu Đại Lực vẫn thường xuyên ở nhà Tống Anh để tiện làm việc.

Có điều, rất nhiều người không hiểu được vì sao Ngưu Đại Lực không chọn địa chủ có một trăm mẫu ruộng tốt mà lại chọn một nam nhân không nơi nương tựa, không ruộng không đất.

Mắt nhìn này đúng là chẳng ra làm sao.

Tất nhiên, suy nghĩ này không kéo dài được bao lâu.

Bởi vì sau khi thành thân, Ngưu Đại Lực dẫn Thanh Liên cùng ra ngoài ruộng để khai hoang cho Tống Anh.

Đừng thấy Thanh Liên trông ốm yếu mà lầm tưởng, thực tế, hắn có sức lực lớn hơn nam tử bình thường rất nhiều, làm việc cả buổi trời mà mặt không đỏ, hơi thở không gấp gáp, nhìn rất nhẹ nhàng!

Không chỉ như thế, người ta còn tiết lộ rằng bản thân có bí quyết cầm máu tổ truyền!

Nếu có vết thương bình thường thì có thể tới xem, giá cả cũng không đắt, hiệu quả thực sự rất tốt!

Một bí quyết có thể nuôi sống mấy thế hệ, kể từ đó, đương nhiên không còn ai cảm thấy hai người không hợp nữa.

Chỉ chớp mắt đã sang năm mới rồi.

Tất cả yêu quái, bao gồm cả rắn tinh, đều lén tới thôn Hạnh Hoa.

Tống Đạt, Tống Võ và Tam Nha trở về Tống gia ăn Tết nên chỗ Tống Anh cũng không cần phải kiêng kị, cực kỳ náo nhiệt.

Tới tháng hai, năm mươi mẫu đất cộng thêm ngọn núi kia đã được xử lý xong xuôi.

Ngay dưới mí mắt của các thôn dân, bất kể có trồng loại cây gì thì Tống Anh cũng không thể thu hoạch tốt hơn người khác được nên nàng quyết định trồng chút rau dưa giống với mọi người.

Thế nhưng, trong tay nàng hiện có gần 4000 lượng bạc nên đã nhờ rắn tinh tìm kiếm gần đây một phen, mua một thôn trang nhỏ trong huyện Lễ.

Thôn trang không lớn, đường sá không thuận tiện như thôn Hạnh Hoa nên giá đất không đắt.

Bên trong có hơn hai trăm mẫu ruộng nước, ba trăm mẫu ruộng cạn và hơn chín mươi mẫu đất đá vụn cát, nằm ngay mép núi Hạnh, cũng không thiếu nước và kênh rạch dẫn nước.

Tuy nhiên, vị trí của thôn trang không giống với thôn Hạnh Hoa, bên đó khá nguy hiểm, thường xuyên có dã thú xuống núi phá hoại hoa màu trên đồng ruộng, thậm chí đã từng cắn chết mấy tá điền nên giá cả vô cùng rẻ.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 577: Sắp xếp


Quanh thôn trang này có nhiều dã thú, nông dân nuôi gà, vịt đều không giữ được, thường xuyên bị dã thú bắt mất nên càng ngày càng ít người sống ở đây.

Hiện tại, bên trong thôn trang chỉ có mười mấy hộ tá điền trông coi.

Thôn trang này chỉ tốn của Tống Anh 2200 lượng!

Phải biết rằng, mặc dù chỗ đó hẻo lánh, giá ruộng nước không cao như thôn Hạnh Hoa nhưng ít nhất cũng phải trị giá 7 đến 8 lượng một mẫu.

Vậy mà cuối cùng ruộng nước và ruộng cạn chỉ đáng bao nhiêu đó tiền, không khác gì nhặt được!

Đương nhiên, cho dù người bình thường có nhặt được thì cũng không muốn lấy.

Mua cũng không giữ được.

Nhưng Tống Anh thì khác, bên cạnh nàng có yêu quái, cho dù là bản thân nàng thì cũng có thể khống chế được dã thú.

Mua thôn trang rồi, đương nhiên phải tới xem.

Sau khi tới nơi, Tống Anh cảm giác nơi này không khác gì rừng rậm nguyên thủy.

Ngẩng đầu là ngọn núi rậm rạp, lúc này bên trong thôn trang cũng có không ít cỏ dại, tuy xung quanh đã dựng hàng rào vây quanh nhưng có không ít lỗ hổng, hơn nữa, hàng rào này hoàn toàn không có tác dụng lớn.

Trừ chuyện này ra thì có quá ít tá điền.

Đang ban ngày ban mặt mà liếc mắt một cái chỉ thấy lẻ tẻ vài người.

Mười hộ, tính cả người già và trẻ nhỏ thì có tổng cộng bốn mươi người.

Tống Anh tới đây lần đầu tiên, các tá điền đều tập trung tới gặp nàng.

Người quản lý thôn trang là ông lão năm mươi, sáu mươi tuổi, trông vô cùng tang thương.

Bọn họ đã nhận được tin, biết chủ nhân mới là một cô nương nhưng bây giờ tận mắt nhìn thấy vẫn hơi thất vọng.

Bởi vì tuổi còn nhỏ thì lá gan cũng nhỏ, có lẽ là bị người ta lừa nên mới mua chỗ này, cho dù mua rồi thì cũng sẽ không xem trọng, không chừng còn nhanh chóng bán đi.

Làm gì có cô nương nào thích chỗ có dã thú đâu? Vận may không tốt còn có thể bị cắn chết.

"Tất cả mọi người trong thôn trang đều có mặt ở đây sao?" Tống Anh cau mày.

"Đúng vậy, ngay cả trẻ con cũng bế tới đây." Người quản lý thôn trang lập tức nói.

Tống Anh thở dài, thật sự quá thê thảm.

"Sao mười hộ mà lại chỉ có bốn lao động khỏe mạnh?" Tống Anh hỏi.

"Lao động khỏe mạnh" mà nàng nói chính là người từ hai mươi đến bốn mươi tuổi.

"Chủ nhân có điều không biết, thôn trang của chúng ta có nhiều dã thú, trước đây cũng có không ít tá điền nhưng dần dần đều bỏ đi hết, chỉ còn lại những người này... bệnh tật, không đi được.

Chẳng hạn như ta, bên dưới có ba tôn tử, đứa lớn nhất cũng chỉ mới mười tuổi, đứa nhỏ nhất chỉ mới ba tuổi, dẫn theo bọn chúng thì có thể đi đâu?"

"Hoặc là trong nhà có người già, không có lối thoát." Ông ấy bồi thêm một câu.

Toàn bộ thôn trang gần như đều dựa vào nữ nhân để duy trì.

Ít người quả thực phiền toái.

Nhưng nghĩ lại thì Tống Anh cảm thấy có lẽ cũng có chỗ tốt.

Nàng có thể lợi dụng nơi này để nuôi yêu quái.

"Bắt đầu từ hôm nay, ta là chủ nhân của các ngươi.

Sau này có ta ở đây, chắc chắn sẽ để các ngươi được ăn no mặc ấm.

Còn về dã thú trên núi, ta cũng sẽ nghĩ cách giải quyết.

Tuy nhiên, thuê ruộng của ta thì phải tuân thủ nguyên tắc của ta.

Tất cả đều phải thật kín miệng, bất kể nhìn thấy hay nghe thấy cái gì đều phải giả câm giả điếc xem như không nhìn thấy, không nghe thấy.

Chỉ cần tuân thủ nguyên tắc này thì đảm bảo các ngươi sẽ sống tốt hơn trước đây." Tống Anh theo lệ nói một tiếng, sau đó nói: "Các ngươi đều quay về làm việc đi.

Bây giờ đã đầu xuân, ruộng đất cũng nên được trồng trọt, không được để trống."

Tống Anh nhìn lướt qua, trong thôn có một con sông, còn có guồng nước cực kỳ cũ nát, không còn hoạt động được nữa.

Nhà cửa cũng phải sửa chữa, nếu không, khi nàng tới thì ngay cả chỗ ngồi thoải mái cũng không có.

Ngoài ra còn phải thông kênh mương, xung quanh trồng cây ăn quả, nuôi gà, vịt, ngỗng.

Ruộng nước và ruộng cạn không cần phải nói, trồng lương thực và rau dưa.

Bờ cát bên kia thì có thể dùng để trồng một ít dưa hấu, đậu phộng....
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 578: Cắn đứt cổ


Tống Anh chuẩn bị đưa Đại Hoàng tới đây.

Ngoài ra cũng đưa mấy con ếch con có linh trí dưới trướng ếch tinh tới đây luôn.

Ruộng đồng ở đây cũng phải tưới đủ linh thủy, nơi này nhiều ruộng hơn hẳn mấy mẫu đất ở thôn Hạnh Hoa, chắc hẳn là có thể tăng tỷ lệ yêu quái thành tinh lên cao hơn.

Chưa hết, vị trí tốt, nhiều dã thú cũng tốt!

Dã thú trên núi đều sẽ có chút linh trí nhỉ?

Phàm là thứ có linh trí thì ít nhiều sẽ có thể cảm nhận được chỗ tốt của linh thủy, chắc hẳn cũng sẽ bị hấp dẫn tới đây.

Có thể bắt lại nuôi trước, nuôi đến khi chúng nó hóa hình là có thể giúp đỡ nàng làm việc.

Chỉ một cái thôn trang này chắc chắn là không đủ, sau này nếu có nhiều yêu quái hơn thì nàng phải mua thêm thôn trang...

Nhưng nghĩ đến đây, Tống Anh sửng sốt.

Còn sau đó nữa thì sao?

Khắp thiên hạ đều là yêu quái ư?

Đến khi nàng chết thì phải làm sao?

Nghĩ đến đây, đầu óc Tống Anh nóng lên, sau đó trong đầu toàn là không gian...

Có lẽ...

Có lẽ không gian của nàng là thế giới của yêu quái cũng không chừng?

Ý nghĩ này vừa xuất hiện thì không thể xóa đi được.

Nàng muốn tìm cách khiến thế giới này càng ngày càng nhiều linh khí hơn.

Thế giới này có nhiều linh khí thì không gian sẽ hấp thụ được nhiều linh khí hơn.

Đến lúc đó, có thể nó sẽ càng lúc càng lớn hơn.

Trực giác của nàng nói với nàng rằng không gian này được trói buộc với linh hồn của nàng, nếu nàng không thành tiên thì chắc hẳn nó cũng có thể theo nàng cùng chuyển thế đầu thai.

Đến lúc đó…

Bên trong nuôi yêu quái thì có thể bắt đầu lại một lần nữa?

Đương nhiên, đây cũng chỉ là trực giác mà thôi, Tống Anh không dám đánh cược.

Yêu quái cũng là sinh mệnh, lỡ như sau khi cho vào không gian, cuối cùng bọn chúng cùng chết với nàng thì sao?

Vẫn là thành tiên thì ổn thỏa hơn một chút.

Tống Anh nhờ người mua không ít hạt giống và cây ăn quả, cũng như gà, vịt con, bắt đầu sắp xếp kế hoạch vực dậy thôn trang.

Trong thôn ít nam nhân nhưng người già và trẻ nhỏ cũng có thể dùng, chẳng hạn như nuôi gà, vịt, hoàn toàn không khó.

Trẻ con nhà nghèo trưởng thành sớm, bọn chúng biết gà, vịt là thứ tốt, nghiêm túc đối xử với chúng nó như báu vật, so với đám trẻ con nghịch ngợm, phá phách thì quả thực hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng.

"Chủ nhân, nuôi gà vịt cũng chỉ lãng phí lương thực thôi.

Bây giờ là đầu xuân, mấy con vật trên núi cũng phải ra ngoài kiếm ăn.

Mũi chúng nó thính lắm, sẽ đánh hơi được đấy." Người quản lý thôn trang thở dài.

Từ trước tới nay, đối với những thứ xem như lương thực, bọn họ đều vô cùng cẩn thận.

Buổi sáng ra ngoài, buổi tối trở về, nhà nào cũng khóa chặt cửa sổ.

"Ta thấy mấy ngày nay người thường ra ngoài vào ban đêm, còn kiểm tra ngoài ruộng.

Chuyện này không ổn đâu, nếu có sói tới thì chỉ cần một phát là đã có thể cắn đứt cổ người rồi." Người quản lý thôn trang nói thêm.

"Ta trời sinh sức lực lớn nên không sợ dã thú.

Còn gà, vịt này, các ngươi chỉ cần cho ăn là được rồi, không thiếu tiền công của các ngươi đâu." Tống Anh nói.

Tống Anh định sẽ sử dụng hầu hết ruộng đất ở đây để trồng trọt cho riêng mình vì ở đây quá ít lao động, bọn họ hoàn toàn không lo liệu nổi quá nhiều việc.

Nhưng cũng không thể đuổi những người này đi được, bọn họ không có chỗ nào để đi, hơn nữa thôn trang cũng cần một vài người.

Vì vậy, hôm qua nàng đã quyết định cho mỗi nhà thuê sáu mẫu đất để tự trồng trọt, trong đó một nửa là ruộng tốt, một nửa là ruộng cạn, lương thực thu hoạch được thì để bọn họ tự giữ lại dùng, nộp hai phần địa tô là được rồi.

Nếu đã trồng xong ruộng nhà mình thì cũng có thể làm việc cho nàng, nàng sẽ dựa theo năng lực mà trả tiền công.

Bọn họ đều đồng ý, dù sao thì cũng không trồng được bao nhiêu lương thực, hơn nữa hai phần địa tô thật sự rất ít rồi.

Ngoại trừ đồng ruộng, Tống Anh còn nuôi chút gà, vịt, ngỗng, heo ở đây.

Bởi vì không có nhiều hộ nên sẽ giao một ít cho bọn họ chăm sóc.

Bọn họ chăm sóc súc vật có thể được nhận tiền công hoặc nhận một phần trong đàn, có điều, bọn họ tin chắc rằng không nuôi sống được mấy con nên đều chọn nhận tiền công.

Thấy chủ nhân là Tống Anh đã quyết định nuôi, người quản lý thôn trang cũng tôn trọng ý kiến của nàng, không khuyên nhủ gì thêm.

Chỗ này quả thực quỷ quái, gà vịt được đưa đến chưa tới ba ngày mà vào buổi tối, Tống Anh đã cảm giác được trong thôn có động tĩnh.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 579: Sói xám


Tống Anh thuê thợ thủ công làm mấy cái chuồng trong thôn, thống nhất là buổi tối sẽ lùa gà, vịt, ngỗng vào trong đó, ban ngày lại để đám trẻ con thả ra ngoài cho chúng tự đi kiếm ăn, như vậy cũng tiện cho Đại Hoàng quản lý.

Gà, vịt, ngỗng tổng cộng hai trăm con, số lượng cũng không ít.

Tập trung ở một chỗ quả thực hơi nặng mùi.

Hơn nửa đêm, sột soạt sột soạt, dường như có thứ gì đó đang đào đất.

Đại Hoàng ngẩng cao cổ kêu một tiếng để báo tin cho Tống Anh, ngay sau đó bay thẳng ra sau lưng con chồn đang đào đất.

"Cục cục cục"!

Hình thể của Đại Hoàng càng ngày càng lớn nên Tống Anh mới phải đưa nó tới đây, nếu tiếp tục ở lại thôn Hạnh Hoa thì thật sự quá gây chú ý.

Giờ phút này, Đại Hoàng mới chỉ mổ một cái mà con chồn đã vô cùng đau đớn.

Nó phát ra tiếng kêu chói tai.

Tống Anh cũng vội vàng chạy tới đây, đúng lúc nhìn thấy con chồn này muốn chạy cũng không chạy được, bị móng vuốt lớn của Đại Hoàng đ.è xuố.ng, hai cái cánh lớn vỗ phành phạch, còn hung hăng mổ thêm mấy cái.

Tống Anh tiến lên, xách con chồn lên.

"Hắc Nha, ngươi từng nghe nói tới Hoàng Đại tiên bao giờ chưa?" Tống Anh hỏi.

Hắc Áp Áp gật đầu.

"Ngươi nói xem, nếu nó trở nên thông minh hơn một chút thì có thể thành đại tiên hay không?" Tống Anh nhướng mày.

"Không thể nào, chỉ có thể hóa thành hình người như bọn ta thôi." Vận Linh bên cạnh lên tiếng.

Tống Anh cũng cảm thấy như vậy.

Con chồn kia kêu lên mấy tiếng, Tống Anh nhốt nó vào lồng sắt đã chuẩn bị sẵn.

Vừa mới cử động, Tống Anh đã thấy bụi cỏ ở xa xa lóe lên ánh sáng xanh.

Nàng lập tức tò mò tới gần.

Ánh sáng xanh kia càng lúc càng rõ, sau khi tới gần hơn mấy bước, không ngờ lại là một con sói.

Lúc này, nó đang ở tư thế chuẩn bị tấn công, cùng nàng bốn mắt nhìn nhau, sau đó nhảy chồm lên ——

"Bịch" một tiếng, Tống Anh lập tức tóm lấy cổ nó rồi ném xuống đất.

Giãy giụa hai cái nhưng không bò dậy nổi.

Tống Anh có sức lực lớn, bị quăng ngã như vậy chắc hẳn nó sẽ bị xuất huyết bên trong nhỉ?

"Nhốt lại cùng một chỗ, cho ăn thứ tốt để bồi bổ, mười ngày, nửa tháng sau lại tới xem.

Nếu có linh trí, có thể nghe hiểu được tiếng người thì giữ lại.

Nếu nghe không hiểu thì giết lấy da đem bán." Tống Anh liếc mắt nhìn lướt qua hai con vật một lớn một nhỏ này, sau đó quay về ngủ.

Con sói xám kia nằm trong lồng th.ở d.ốc mấy cái, trông đáng thương một cách quái dị.

Tống Anh nói cho ăn thứ tốt để bồi bổ hoàn toàn không phải giả.

Đàn gà, vịt nuôi ở thôn Hạnh Hoa trước đây cũng đã lớn, đáng tiếc không có bất cứ con nào thông minh, hiểu chuyện như Đại Hoàng.

Nàng cũng không phải người ăn chay, nuôi gà, vịt vốn là để ăn nên cũng đã giết thịt không ít con.

Số gà, vịt đó đều được ăn linh vật mà Tống Anh dày công tưới linh thủy để nuôi lớn nên thịt rất tươi ngon, lúc này được Tống Anh mang tới đây để cho sói và chồn ăn.

Đương nhiên không thể cho chúng nó chỉ ăn mình thịt.

Lỡ như không sinh ra linh trí thì quá lãng phí đồ vật.

Vì vậy còn mang tới cho chúng nó thêm hai chậu trái cây và đồ ăn mà bản thân nàng ăn hàng ngày.

Số thức ăn đó đều có linh khí, nếu đã nuôi như vậy mà vẫn không được thì chắc chắn rất ngu ngốc.

Chẳng hạn như Đại Hoàng và Đại Bạch, chẳng bao lâu sau khi chúng nó được nàng cho ăn thứ tốt thì đầu óc đã phát triển, sói và chồn chắc hẳn cũng không khác biệt lắm.

Tống Anh càng hy vọng sói xám có linh trí hơn.

Nếu có sói xám giữ nhà thì e rằng chồn cũng không dám tới nữa.

Nếu có thể hóa thành hình người thì càng lợi hại hơn, chỉ huy bầy sói, vô cùng uy phong.

Chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, Tống Anh đã thay đổi hoàn toàn diện mạo của thôn trang, guồng nước đã được thay mới, còn thuê không ít thôn dân thôn Hạnh Hoa tới đây dọn dẹp cỏ dại, đá lớn, sỏi nhỏ, những thứ bọn họ không dọn được thì để Ngưu Đại Lực làm nên tốc độ cải tạo cũng rất nhanh.

Sau một tuần nuôi hai con vật này, Tống Anh nói chuyện phiếm với chúng nó theo lẽ thường.

"Bộ lông của các ngươi quả thực không tệ, con nhỏ dùng để làm khăn choàng cổ, còn con lớn thì dùng để làm áo choàng.

Nếu ăn không hết thịt thì có thể mang đi ướp muối để bảo quản.

Các ngươi đã ăn nhiều thứ tốt của ta như vậy, bán cũng đáng tiếc.

Chờ lần sau ta bắt được con mồi khác tới đây thì sẽ cho nó ăn thịt các ngươi, hiệu quả cũng giống nhau."

Tống Anh vừa nói xong, tròng mắt của con chồn kia đột nhiên trở nên tròn hơn.
 
Back
Top Dưới