Ngôn Tình Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 320: Có phải ngươi trộm hay không


Nữ tử mang thai sinh con vốn dĩ chính là dạo một vòng ở quỷ môn quan. Từ khi mang thai đến khi sinh con tổng cộng mười tháng, trong khoảng thời gian này, bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Trước đây thì không tính, bây giờ khuê nữ bà ta giả vờ đau bụng trước mặt mọi người, chẳng phải chứng tỏ Bùi gia khắt khe sao?!

Sau đó Tống Anh sẽ thuật lại với trưởng bối Tống gia, người Tống gia lập tức có lý do đưa khuê nữ bà ta về!

Nếu bà ta không cho khuê nữ đi...

Lỡ như sau này có chuyện gì, Tống gia có thể giẫm lên cột sống của bọn họ mà đòi bạc!

Đầu Bùi thị muốn nổ tung, hoàn toàn không ngờ hôm nay lại bị tiểu yêu tinh này bắt bí!

Bà ta vốn muốn đến đây để giẫm một chân, ai ngờ...

Đúng là tức chết đi được!

Cảm giác được những người xung quanh đang chỉ chỉ trỏ trỏ, hai chân Bùi thị mềm nhũn, hận không thể túm khuê nữ chui vào khe nứt trên mặt đất.

Còn Giang Tử Thương lại một lần nữa cảm nhận được sức chiến đấu của Tống Anh.

Đột nhiên cảm thấy thật quen thuộc.

Lúc trước... hắn ta cũng bị Tống Anh lừa 4 lượng bạc như thế.

Đầu óc rối như tơ vò, không biết tại sao hôm nay bản thân mình lại hồ đồ như vậy.

Thà nói Tống Anh trộm bạc chứ không nên nói nàng trộm túi tiền. Thứ như túi tiền quả thực không dễ làm giả!

"Tiểu cô nương, ngươi mất bao nhiêu bạc?" Có người hỏi Tống Anh.

Tống Anh nghiêm túc ngẫm nghĩ: "Mấy ngày nay buôn bán kiếm được không ít tiền, có chẵn có lẻ..."

"Khoảng một chuỗi tiền xu và 2 đến 3 lượng bạc vụn." Tống Anh nói thêm.

Trước ngực Giang Tử Thương hơi phồng lên, hẳn là có mang theo tiền xu nhưng có lẽ cũng không quá nhiều, dù sao để trong quần áo cũng không thoải mái.

Nếu nàng là Giang Tử Thương, cùng lắm chỉ mang theo một chuỗi tiền xu để mua chút đồ ăn vặt, lại mang thêm dăm ba lượng bạc để dự phòng. Dù sao thân là nam tử, nếu gặp được hồ bằng cẩu hữu thì phải ăn ăn uống uống, hơi tốn kém.

Sau khi Tống Anh nói xong, lập tức có hán tử tốt bụng duỗi tay mò vào trong quần áo của Giang Tử Thương tìm kiếm.

Ngay sau đó quả nhiên móc ra được 4 lượng bạc vụn và một xâu gồm bảy, tám chục đồng tiền xu.

"Ở đây có 4 lượng..."

"Ta chỉ có 3 lượng bạc vụn, 1 lượng còn lại hoặc là của hắn, hoặc là... trộm của người khác, ta không biết chắc." Tống Anh đường hoàng tiến lên trước, nhận lấy bạc vụn và tiền xu của "mình".

"Đó là của ta!" Giang Tử Thương nóng nảy.

"Giang Đại ca, ngươi và ca ca ta là đồng môn, cũng là người từng đọc sách, ngươi... sau này ngươi đừng làm như vậy nữa. Chuyện trộm tiền lần này ta không tính toán với ngươi, trả lại rồi xem như xong. Thế nhưng sau này ngươi phải cẩn thận một chút, nếu trộm đồ của người không dễ chọc... thì phải làm sao chứ." Nói xong, Tống Anh còn thở dài như thể thật lòng lo lắng cho Giang Tử Thương.

Những người khác hoàn toàn bị lời nói của nàng thuyết phục.

Nếu Tống Anh thật sự là kẻ lừa đảo thì chắc chắn sẽ lừa hết toàn bộ chứ không thể nào chừa lại 1 lượng bạc cho tiểu tử này.

"Nói mau! 1 lượng bạc này có phải ngươi trộm của người khác hay không?" Có hán tử tốt bụng hô lên.

"Không phải! Đó là bạc của ta!" Cổ họng Giang Tử Thương nghẹn ứ, "Thật sự là của ta! Không chỉ 1 lượng này mà số bạc trong tay Tống Anh cũng là của ta! Các ngươi trả lại cho ta!"

Nhưng làm gì có ai tin hắn ta nữa chứ?

Lúc nãy chính hắn ta luôn miệng nói tiểu cô nương này trộm bạc, nếu không phải bọn họ nhanh tay nhanh chân thì tiểu tử này đã chạy mất rồi!

1 lượng bạc này chắc chắn là của người khác bị mất!

Trong Phật hội hôm nay thực sự có người bất cẩn làm mất tiền đang sốt ruột tìm kiếm khắp nơi, xung quanh cũng có người khác làm chứng. Thế nên lúc này vừa nghe tin, đối phương lập tức chạy đến, đương nhiên cho rằng tiền của mình đã bị tiểu tử này trộm mất, vô cùng tức giận, nhào lên nhổ nước miếng vào Giang Tử Thương!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 321: Tới thêm mấy lần cũng không ngại


Tống Anh cười khẽ, cho Giang Tử Thương một ánh mắt khiêu khích.

Lúc này, người bị mất 1 lượng bạc đang nổi nóng, chỉ vào mũi Giang Tử Thương mà mắng to. Giang Tử Thương thật sự sắp phát điên rồi, gần như bị nhấn chìm trong cảm giác oan ức, thế nhưng hắn ta hoàn toàn không làm gì được!

Vậy mà những người này lại nói hắn ta là kẻ trộm!

Thành Dung tổ chức Phật hội long trọng, rất nhiều người từ các huyện lân cận đến xem, nhất là khi hôm nay là ngày cuối cùng của Phật hội nên càng có nhiều người ở nơi khác đến hơn.

Trong đám đông trùng hợp có vài người quen biết Giang Tử Thương.

Ấn tượng của bọn họ về Giang Tử Thương kém đi rất nhiều. Không cần phải nói, sau khi trở về, cái danh ăn trộm của Giang Tử Thương sẽ được chứng thực, láng giềng, họ hàng, bằng hữu, không ai không biết.

Giang Tử Thương buồn bực tới cực điểm, thế nhưng lúc này, Tống Anh lại nghênh ngang, tiêu sái rời đi.

Nàng đánh xe lừa đi, không hề quay đầu lại.

Giang Tử Thương tan nát cõi lòng.

Mấy chục xu kia thì không nói, chỉ đáng thương cho số bạc của hắn ta!

Tống Anh lại vui như được mùa, Giang Tử Thương này đúng là do trời cao đưa xuống chiếu cố nàng, cho tiền nàng đến hai lần, quả thực chính là người tốt!

Người tốt như vậy có tới thêm mấy lần thì nàng cũng không ngại đâu!

Tống Anh muốn về thôn Hạnh Hoa ngay lập tức nhưng trước khi đi chắc chắn phải đến báo với Tống Mãn Sơn một tiếng.

Lần này đến Tiên Sắc Phường, nàng phát hiện tình hình buôn bán quả nhiên đã khác trước, khách ra vào liên tục, tất cả đều tới mua dầu gội Thanh Ti. Tống Mãn Sơn cũng cực kỳ biết ăn nói, các thẩm tử, đại nương, cô nương tới mua đồ đều được hắn ta khen đến mức cười không khép nổi miệng.

Tống Anh thấy hắn ta như vậy thì nhớ tới Tứ thẩm nhà mình.

Chắc hẳn Tống Mãn Sơn cũng dựa vào bản lĩnh này để khiến Tiểu Diêu thị một mực chung tình với hắn ta nhỉ?

"Tống Nhị Nha, mấy ngày nay ngươi chạy đi đâu vậy? Lên chùa thắp hương lâu như vậy sao? Nếu hôm nay ngươi không về, lão tử còn đang định sẽ đi báo quan tìm người đấy!" Sau khi nhìn thấy nàng, Tống Mãn Sơn lập tức muốn nhấc chân đá người.

Nếu không phải thấy Tống Anh là nữ oa thì hắn ta đã thật sự làm vậy.

"Ta ở trong chùa mà." Tống Anh cười gượng một tiếng.

"Lão tử biết, trước khi đi ngươi có nói muốn đi thắp hương, nhưng làm gì có ai đi thắp hương lại mất đến năm ngày chứ. Cũng may lão tử thông minh, biết trên núi có Phật hội đến ngày mai mới kết thúc. Nếu Phật hội đã kết thúc mà ngươi còn chưa về... Vậy chắc chắn đã bị người ta bắt đi rồi." Tống Mãn Sơn hừ một tiếng.

"Xin lỗi Tứ thúc, mấy ngày nay ta ở trên núi buôn bán nhỏ kiếm ít tiền." Tống Anh thành thật khai báo.

"Nếu đổi thành cha ngươi thì đã sớm bị ngươi dọa cho phát điên rồi." Tống Mãn Sơn liếc Tống Anh một cái, "Bán cái gì? Có kiếm được tiền không? Có muốn gửi bán ở chỗ Tứ thúc ta không?"

"Không phải người có dầu gội Thanh Ti rồi sao? Sao có thể bán thứ khác được chứ?" Tống Anh cười nhạo một tiếng.

"Kiếm được tiền là được hết!" Tống Mãn Sơn cắn răng.

Tống Anh lại lắc đầu: "Người chỉ cần tập trung trông coi cửa hàng này cho tốt là được, dầu gội Thanh Ti vẫn bán chạy lắm. Người cứ chờ đến khi ta làm ra sản phẩm mới, cửa hàng này của nhà chúng ta chắc chắn sẽ tiền vô như nước, cho dù người chỉ lấy một phần lợi nhuận thì vẫn kiếm được nhiều hơn người khác!"

"Thật sao?" Tống Mãn Sơn nhướng mày, vui vẻ.

Tống Anh gật đầu.

Bây giờ, nàng rất yên tâm về Tống Mãn Sơn.

Đừng thấy Tứ thúc nàng nói năng gợi đòn mà nhầm lúc nghiêm túc làm việc hoàn toàn khiến nàng bất ngờ.

Tỷ như này cửa hàng, cả trong lẫn ngoài đều được sửa sang lại hết sức hợp lý, bên trong vừa sáng sủa vừa thơm tho, hắn ta hoàn toàn có thể kiểm soát tốt khí chất lưu manh của mình, thu phóng vô cùng tự nhiên, mặc bộ quần áo nghiêm túc vào thì nghiễm nhiên trở thành vị chưởng quầy cực kỳ đáng tin.

"Vậy ngươi mau làm ra sản phẩm mới đi. Chỉ cần giúp Tứ thúc ngươi kiếm được tiền thì có bắt ta gọi ngươi là tổ tông cũng không thành vấn đề!" Tống Mãn Sơn hào phóng vỗ vai Tống Anh, nói ra một câu khiến Tống Anh suýt nữa phải quỳ xuống!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 322: Đồng loại


Tống Anh cảm thấy nếu lúc này Tống gia lão gia tử có mặt ở đây thì ông ấy nhất định sẽ một gậy đập chết đứa con cháu bất hiếu này.

Nhận chất nữ làm tổ tông, e rằng mười tám đời tổ tông bên dưới có thể tức giận đến mức đội mồ sống dậy.

"Hôm trước người nói sẽ giới thiệu người đến giúp đỡ nương ta..." Trước khi đi, Tống Anh nhắc lại lần nữa.

"Ta đoán nếu ngươi không xảy ra chuyện gì thì chắc hẳn hôm nay sẽ xuống núi nên đã truyền tin cho bà ấy, bảo bà ấy đến thôn Hạnh Hoa tìm ngươi vào hai ngày sau. Nếu ngươi nhìn thấy một lão phụ có nước da ngăm đen, làn da thô ráp đi vào thôn thì chính là bà ấy!" Tống Mãn Sơn cũng dứt khoát.

Tống Anh đáp một tiếng rồi rời đi.

Nàng hoàn toàn chịu phục Tống Mãn Sơn.

Dù sao thì nàng cũng là một nữ hài tử mà? Nàng phải một thân một mình đi về nhà, vậy mà Tống Mãn Sơn lại không mở miệng nói được một câu "Đi đường cẩn thận"?

Đừng nói là nàng, ngay cả tiểu nhị trong cửa hàng cũng không nhịn được mà lên tiếng: "Chưởng quầy, chẳng phải chủ nhân của chúng ta... phải về nhà sao? Cách đây rất xa, không có việc gì chứ? Hay là ngài đưa nàng ấy về đi?"

"Đưa cái rắm! Nó không phải trẻ con, nếu thật sự nhát gan, sợ phiền phức thì sao còn tự cưỡi lừa đến đây? Cứ đi theo quan đạo* thì có chuyện gì xảy ra được chứ." Tống Mãn Sơn hoàn toàn không hề lo lắng.

*quan đạo: Đường sá do triều đình, nhà nước xây dựng để dân chúng sử dụng.

Nếu là trước đây, chính là lúc Tống Anh chưa đến kinh thành, hắn ta chắc chắn sẽ không để Nhị chất nữ đi đêm một mình.

Nhưng bây giờ, hắn ta đã tiếp xúc với Nhị chất nữ vài lần, hiển nhiên cũng biết nha đầu này là người to gan lớn mật.

Hắn ta không có bản lĩnh gì khác, chỉ là cực kỳ gần gũi với đồng loại.

Tống Anh có thể làm ăn với hắn ta chứng tỏ bản chất của Tống Anh cũng là người không sợ trời không sợ đất như hắn ta, đi đêm thì tính là gì chứ?

Đương nhiên, quan đạo quả thực rất an toàn, chỉ cần Nhị chất nữ không tự tìm đường chết mà đi đường tắt thì không ai có thể động đến một sợi lông trên người nàng.

An ninh ở thành Dung tốt hơn những nơi khác nhiều.

Tống Anh mua không ít thứ ở thành Dung rồi mới quay về.

Cả đường đi vô cùng thuận lợi, khi màn đêm buông xuống thì nàng ra khỏi thành, buổi tối nghỉ lại một đêm trên quan đạo. Hầu hết bá tánh bình thường ra ngoài đều như thế, nàng có xe lừa đã xem như không tệ rồi, tuy rằng màn trời chiếu đất nhưng dù sao cũng có Đại Bạch bầu bạn.

Chiều hôm sau thì về tới nhà.

Đúng lúc gặp được ba đứa Hoắc Lâm, Tống Đạt, Tống Võ tan học. Vừa nhìn nhìn thấy nàng, bọn chúng như chó con đứt dây, lao đến nhảy nhót quanh nàng trông hơi buồn cười.

Nhưng trong lòng Tống Anh cũng cảm thấy khá ấm áp.

Trẻ con năng động, từ lúc ở cùng với Tống Đạt và Tống Võ, nhân sâm tinh đã hiểu biết nhiều hơn trước đây, hoàn toàn không giống một yêu quái nhỏ.

"Gần đây các ngươi có ngoan không?" Sau khi được bọn trẻ vây quanh, Tống Anh ngoài mặt vui vẻ, bắt đầu hỏi han.

"Nương, người mau đưa ta về nhà đi, ta thật sự không chịu nổi nữa rồi!" Nhân sâm tinh mở miệng nói.

Tống Anh sửng sốt, còn tưởng nó phải chịu thiệt thòi, trong lòng trầm xuống: "Đã có chuyện gì xảy ra?"

Tống Đạt và Tống Võ che miệng cười không ngừng.

Nhân sâm tinh phồng má: "Nương, người quản nương của mình đi! Từ lúc người đi, ngày nào ta cũng phải ăn canh thịt và bánh bao. Bữa sáng ăn bánh bao, bữa trưa ăn bánh bao, bữa tối vẫn ăn bánh bao. Người nhìn thử đi, có phải bây giờ ta tròn hơn rất nhiều không? Ta cũng sắp thành bánh bao tinh rồi!"

Khóe miệng Tống Anh hơi giật giật.

Sau đó, nàng cũng không nhịn được mà cười to.

Nương nàng là một người cẩn thận. Trước khi đi, nàng đã dặn nương ở nhà nấu thử mấy công thức nấu ăn. Với tính tình của nương nàng, chắc chắn bà sẽ vô cùng nghe lời, thậm chí còn làm quá hơn những gì nàng nói mấy phần!

"Canh thịt không ngon sao? Trước đây chỉ cần một đĩa rau dại xào thôi thì ngươi đã vui mừng hớn hở rồi." Tống Anh cười nói.

"Nhị tỷ, gần đây Lâm ca nhi chỉ ăn bánh bao và canh thịt, hoàn toàn không ăn thứ gì khác!" Tống Đạt bồi thêm một câu, "Ta còn đỡ, còn có nương ta trợ cấp, nhưng vẫn cùng Lâm ca nhi ăn liên tục sáu, bảy ngày. Không chỉ bọn ta, Nhị thẩm còn tặng cho a gia a bà không ít bánh bao và canh thịt đấy..."

"..."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 323: Đứa trẻ ngoan


Tống Anh há miệng, có hơi không thể tin nổi. Từ lúc nàng đi đến bây giờ cũng phải mười ngày, ngày nào cũng ăn giống nhau sao?

Vậy thì hơi quá rồi.

Nhưng nhìn biểu cảm suy sụp của nhân sâm tinh, Tống Anh không nhịn được mà cười: "Có lẽ không phải ngoại bà của con khắt khe với con đâu. Trước đây lúc ta còn ở cùng với bà ấy, cơm nước cũng giống như vậy. Mỗi ngày đều là cháo trắng nấu với bánh bao ngũ cốc, thỉnh thoảng có thêm cái trứng và thịt hầm nhưng chủ yếu vẫn là rau xanh."

Trong mắt Nguyễn thị, canh thịt và bánh bao đã tốt hơn trước đây rất nhiều rồi!

Không phải Nguyễn thị keo kiệt, bởi vì hầu hết các gia đình bình thường đều như vậy.

Tiêu thị còn quá đáng hơn nương nàng nhiều.

Nhưng mà...

Bất kể là Tiêu thị hay Nguyễn thị thì đều phải sửa cái tính keo kiệt này.

"Võ ca nhi, gần đây Tam thẩm nấu gì cho ngươi ăn?" Trên đường về Tống gia, Tống Anh hỏi.

Nàng cứ cảm thấy chút thịt khó khăn lắm mới nuôi được trên người Tống Võ bây giờ lại vì thiếu ăn mà mất đi.

Tống Đạt và Tống Võ cùng tuổi, nhưng Tống Đạt cao hơn Tống Võ một chút, hơn nữa, cơ thể Tống Đạt chắc nịch, cánh tay cũng múp míp thịt, vừa nhìn đã biết là được ăn no, hoàn toàn khác với Tống Võ gầy như que củi.

Trước đây, nàng không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy nhà nào cũng như thế. Tam phòng đông con nên cuộc sống rất khó khăn, vì vậy Tống Võ gầy một chút cũng là bình thường.

Nhưng sau khi nghe Tứ thúc nói những chuyện đó, nàng không còn thấy như vậy nữa.

"Buổi sáng là nước sôi và bánh nướng phết tương đậu, buổi tối ăn ngon hơn một chút, có thêm đồ ăn hầm với đậu." Tống Võ thành thật trả lời.

"Chỉ vậy thôi?" Tống Anh sửng sốt, "Mỗi ngày chỉ ăn hai bữa thôi sao?"

"Ừm, sau khi phân gia vẫn luôn ăn như vậy." Tống Võ đáp.

Trước khi phân gia, toàn bộ người Tống gia vây quanh một mâm cơm, thức ăn do Đại Diêu thị Đại phòng quyết định, sau đó các trục lí cùng nhau nấu nướng. Đại Diêu thị tính tình hùng hổ, cũng không tằn tiện trong chuyện ăn uống, thỉnh thoảng sẽ được ăn chút thịt, trong thức ăn hàng ngày cũng có dùng mỡ.

Nguyễn thị còn tốt hơn Tiêu thị. Sau khi phân gia, nàng và Tống Tuân đều ở trong nhà, nàng lại sinh bệnh, Nguyễn thị vì sức khỏe của nàng mà thường xuyên hầm gà, luộc trứng cho nàng ăn.

Thế nên Tống Anh chưa bao giờ biết đến canh suông quả thủy, cũng chưa từng phải trải qua cảm giác đói bụng.

Bây giờ, tuy rằng Nguyễn thị chỉ ăn uống đơn giản nhưng dù sao cũng là canh thịt, bánh bao cũng được làm từ bột mì, đồ ăn như vậy quả thực không có chỗ nào để chê.

Chỉ là nhân sâm tinh được nàng nuôi quen miệng nên mới hơi kén chọn.

Tống Anh đồng tình nhìn Tống Võ: "Sau khi phân gia, Tam thẩm có nấu món gì có thịt bao giờ chưa?"

"Chưa từng." Tống Võ rất dứt khoát.

Gần đây hắn sống không tốt lắm, nhưng hắn không thể vì thế mà oán giận Lâm ca nhi được, bởi vì Nhị tỷ chỉ là tỷ tỷ hắn chứ không phải nương hắn.

Mà nương hắn...

"Thật ra vẫn luôn như vậy, ta cũng quen rồi. Chỉ là lúc trước ở nhà Nhị tỷ tỷ được người nuôi tốt quá nên mấy ngày nay ta không quen lắm, nửa đêm bụng kêu òng ọc, còn lớn gan nói nương ta nấu chút đồ ăn cho ta, cuối cùng bị mắng hai lần..."

Hắn không mở miệng nữa.

Tống Anh sờ đầu Tống Võ: "Nương ngươi... cũng vì nghĩ cho tương lai sau này của mấy huynh đệ các ngươi mà tích cóp tiền bạc."

"Nhị tỷ, ta biết." Ánh mắt Tống Võ vô cùng thấu triệt.

Không thể không nói, Tống Võ đúng là đứa trẻ ngoan, trung thực, kiên định, tuy không quá thông minh nhưng lại cực kỳ chăm chỉ, hiện giờ cũng xem như học hành tấn tới.

Nhưng chính vì hắn là đứa trẻ ngoan nên nàng mới đau lòng.

Còn nhỏ như vậy, đang là lúc cơ thể phát triển, sao có thể để thiếu dinh dưỡng được chứ?

"Ngày mai ta sẽ làm mấy ngon cho các ngươi." Tống Anh an ủi một câu, bước vào cổng Tống gia.

Vừa vào đã thấy Tống gia có khách.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 324: Chính vì bị ngươi chọc tức


Khách đang nói chuyện với lão gia tử ở chính phòng nên Tống Anh không định đi qua đó, nhưng lão gia tử nhìn thấy nàng bước vào sân thì nhấc chân đi ra.

"A gia, đây là mấy thứ mà ta mua ở thành Dung, người chia cho các thúc bá giúp ta." Tống Anh mở miệng nói.

Ra ngoài một chuyến dù sao cũng phải mang một ít quà về.

Những thứ nàng mua cũng không phải đồ đắt tiền gì, đa phần là đồ ăn vặt. Bên thành Dung có nhiều loại bánh kẹo ngọt mới lạ hơn huyện Lễ nhiều, thậm chí còn có thứ giống như thạch trái cây, óng ánh, trong suốt, trông vô cùng đẹp mắt.

Có điều, bánh kẹo mềm không chịu được nhiệt nên Tống Anh mua mấy loại bánh cứng.

"Sao lại tiêu nhiều tiền như vậy?" Lão gia tử lại dạy dỗ nàng, "Ngươi đến thành Dung cũng không phải đi chơi, nghe thông gia nói mấy ngày trước ngươi còn buôn bán ở chùa. Bây giờ trời vẫn chưa vào thu, cực kỳ nắng nóng, thật sự không dễ kiếm tiền, phải tích cóp để đến lúc già còn có cái mà dùng chứ."

Tống Anh đương nhiên gật đầu đồng ý.

Người đối xử không tệ với nàng, nàng đều sẽ nhớ kỹ, vui lòng tiêu chút tiền này.

Lão gia tử nói tới nói lui nhưng trong lòng lại rất vui vẻ.

Đứa nhỏ trong nhà đi ra ngoài biết nhớ đến người nhà chứng tỏ có lòng hiếu thảo.

"Bảo các bá nương, thẩm tử của ngươi đến chia quà đi. Nhà thông gia tới chơi, đang nhắc tới ngươi đấy." Lão gia tử nói.

Tống Anh nhìn thoáng qua trong phòng, đã sớm nhận ra khách tới là ai.

Lão thái bà của Bùi gia lại tới nữa.

Trước khi rời thành Dung, nàng còn đi dạo phố, quả thực tốn không ít thời gian, cho nên về chậm hơn Bùi gia một bước.

Bùi Bì thị bị nàng chế nhạo một trận thật sự không còn mặt mũi nào nên mới không dám tự mình đến đây, đành phải đón lão thái thái có bối phận cao trong nhà đến nói chuyện.

Tống Anh thở hắt ra, cảm thấy hơi bất đắc dĩ.

"Bà thông gia nói, tẩu tử ngươi từ lúc về nhà luôn miệng nói ngươi chọc tẩu tử ngươi tức giận đến mức đau bụng. Ta không tin lời này, tẩu tử kia của ngươi..." Lão gia tử nhìn nàng một cái, ông cũng không dám nói tôn tức phụ nhi nói bậy, chỉ nói: "Ngươi chỉ cần nói cho ta biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, nếu chúng ta có lý, tuyệt đối sẽ không nhường nhà bọn họ."

Cơn giận của lão gia tử đối với Bùi gia không ít.

Tống Anh cương trực, sau khi vào phòng, mặt đối mặt với Bùi gia lão thái thái thì vẫn không kiêu ngạo, không siểm nịnh.

Thậm chí còn vô cùng thẳng thắn nói hết mọi chuyện ra: "A gia, cho dù người của Bùi gia không tới, ta cũng muốn nói với người. Hôm qua ở chùa ta gặp được tẩu tử và nương nàng. Lúc ấy có người đổ oan cho ta trộm tiền, hai người này vừa nghe thấy vậy, không thèm nghe ta giải thích đã lập tức kết luận ta là kẻ trộm, suýt nữa khiến mọi người đưa ta đến nha môn phạt gậy. Sau đó, ta chứng minh được bản thân mình trong sạch, bọn họ lập tức run rẩy muốn rời đi. Ta còn chưa nói gì thì tẩu tử đã đau bụng rồi..."

"Ta là tôn nữ đã xuất giá, đáng lý không nên quản chuyện trong nhà, nhưng mà..."

"Dù sao thì Đại tẩu cũng đang mang thai cốt nhục của Tống gia, nếu cứ ở nương gia mãi thì không hay lắm, đúng không? Sau này Đại ca về, có khi nào sẽ trách mọi người không chịu chăm sóc tốt cho nàng, sinh ra mâu thuẫn giữa mọi người với nhau hay không? Hơn nữa, sức khỏe của Đại tẩu có vẻ không được tốt, nếu trong lúc ở nương gia có xảy ra chuyện gì không may, đến lúc đó cũng không biết có nên trách bọn họ hay không." Tống Anh khẽ hừ một tiếng, nói.

Nếu là ở kiếp trước, nam nữ bình đẳng, nữ hài tử ở nương gia cũng không có gì không ổn.

Thế nên, ban đầu nàng không hề để bụng chuyện này của Bùi thị, thậm chí không hề cảm thấy Bùi thị làm vậy có gì sai.

Nhưng dựa theo tình hình xã hội đời này, Bùi thị không phải người Bùi gia mà là người Tống gia.

Nàng ta thân thiết với Bùi gia cũng có thể gọi là đưa khuỷu tay ra ngoài.

Nghe thì vô tình vô lý nhưng tình hình xã hội hiện tại chính là như vậy.

Bùi lão thái thái trừng mắt: "Đại tẩu ngươi đau bụng chính vì bị ngươi chọc tức!"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 325: Bớt một đứa có gì khác


Tống Anh bật cười một tiếng: "Mặt mũi của Bùi gia các người đúng là lớn thật. Tức phụ nhi của người ở bên ngoài cùng người khác đổ oan cho ta trộm tiền, tôn nữ người sau khi xuất giá bất hiếu với công bà. Các người xấu tính cáo trạng trước là vì cảm thấy ta dễ bắt nạt sao?"

"Ngươi là vãn bối lại dám hô to gọi nhỏ trước mặt trưởng bối, có giáo dưỡng hay không hả!? Nói ngươi là đứa con hoang không cha không nương đúng là không hề sai chút nào! Loại nha đầu chết tiệt không có quy củ như ngươi, nếu sinh ra ở nhà bọn ta thì đã bị dìm chết từ lâu rồi!" Bùi lão thái thái nổi giận.

Bà ta không muốn tôn nữ đến Tống gia.

Không phải vì bà ta thương xót tôn nữ mà vì Hiển ca nhi là đứa hiểu chuyện, Bùi gia bọn họ đối xử tốt với tôn nữ thì sau này Hiển ca nhi sẽ đứng về phía Bùi gia.

Bùi gia ít con nối dõi, nhi tử thứ hai của bà ta có số khổ, chỉ sinh cho bà ta một tôn tử, hiện giờ đứa bé chỉ mới hai, ba tuổi.

Còn nhỏ như vậy, đương nhiên cần có tỷ phu chiếu cố!

Tống gia nhiều con cháu như vậy, thêm một đứa hay bớt một đứa thì có gì khác đâu?

"Câm miệng!" Tống Lão Căn nổi giận, "Thông gia đi từ xa tới đây, ta cũng không muốn khiến ngươi mất mặt, nhưng tôn nữ Tống gia ta không đến lượt ngươi khoa tay múa chân!"

"Thông gia, ngươi như vậy là quá hồ đồ! Tôn nữ này của ngươi là con cháu ruột thịt sao? Chẳng qua chỉ là một đứa con hoang mà người khác không cần mà thôi, còn trong bụng tôn nữ ta chính là tằng tôn nhi ruột của ngươi đấy!? Nếu nói về xa gần, tôn nữ ta với ngươi mới là gần!" Bùi lão thái thái nói đạo lý.

Nhưng đối với Tống Lão Căn lại không phải như vậy.

Bùi gia là oan nghiệt cướp tôn tử của ông.

Tống Anh đúng là có chỗ khiến ông chưa hài lòng, nhưng đứa nhỏ này lại lớn lên dưới mí mắt ông, ông nhận nuôi nha đầu này cũng không phải để cho người ngoài xem, thế nên, yêu cầu đối với nàng không khác gì đối với tôn nữ ruột.

Nếu tôn nữ thật sự có vấn đề thì dù là đánh, mắng hay thậm chí đuổi đi xuất giá cũng đều là chuyện của Tống gia ông, liên quan gì đến Bùi gia?

"Thông gia nói rất đúng, trong bụng Tống Bùi thị mang thai đứa bé của Tống gia ta, không lý nào lại cứ ở mãi Bùi gia các ngươi dưỡng thai được. Bây giờ lão Đại không có ở nhà nhưng có lão Tam nhà ta ở đây, vậy để lão Tam đi cùng tức phụ nhi của lão Đại lên trấn đón Tống Bùi thị về." Tống lão gia tử nói.

Thật ra, ông đã muốn làm vậy từ hôm tiệc mừng thọ rồi, có điều không tìm được cơ hội mở miệng.

Cho dù có để nhi tử và tức phụ nhi đích thân đi đón người thì cũng sẽ bị từ chối.

Nhưng lần này thì khác, giống như Tống Anh nói, sức khỏe Bùi thị không tốt chính là do Bùi gia không tận tâm, nếu vậy thì Tống gia nên ra mặt giải quyết vấn đề.

"Như vậy không được! Các ngươi ở quê không thuận tiện, làm gì thoải mái được như trên trấn chứ?" Bùi lão thái thái lập tức nói.

Tống Lão Căn vừa nghe thấy vậy thì càng không vui.

"Thông gia ghét bỏ Tống gia bọn ta xuất thân nông dân sao!? Vậy được thôi, chờ đến khi đứa bé được sinh ra, ta sẽ bảo tức phụ nhi của lão Đại hưu Bùi thị! Tổ tông của Hiển ca nhi nhà ta đều là nông dân, không cưới nổi khuê nữ nhà cao cửa rộng các ngươi!" Tống Lão Căn tức giận nói.

Khuê nữ trên trấn?

Phi!

Tốn 50 lượng bạc cưới về một kẻ lười biếng, vừa vào cửa thì mọi chuyện đều bất thành!

Còn liên lụy Hiển ca nhi bị bắt đi khổ sai. Nói khó nghe chút thì chính là quỷ xui xẻo, ông còn chưa ghét bỏ nàng ta mà Bùi gia đã chướng mắt Tống gia rồi! Có biết xấu hổ hay không hả?!

Có Tống Lão Căn lên tiếng, Tống Anh đương nhiên không nói lời nào.

Nhưng nàng cũng không rời đi.

Mấy tháng nay, sức khỏe lão gia tử không được tốt lắm, lúc trước bị Tống Hiển kích động, sau đó nhi tử nàng bị bắt cóc, lão gia tử còn té ngã một cái, kể từ đó, sắc mặt của ông không còn hồng hào như trước kia nữa.

"Thông gia, đây đều vì muốn tốt cho con cháu. Chờ đến khi Hiển ca nhi trở về, nếu hắn muốn đón tức phụ nhi về nhà thì ta sẽ không ngăn cản." Bùi lão thái thái nói.

"Ha! Hiển ca nhi bị các ngươi rót mê hồn canh, bây giờ còn không hiểu chuyện bằng đứa trẻ ba tuổi! Bùi gia các ngươi nghĩ hay lắm, đến khi tôn tử kia của ta trở về thì thổi gió bên gối, nói Tống gia bỏ mặc, không quan tâm đến Bùi thị, ngay cả lão già ta cũng bị oán trách!" Tống Lão Căn cảm thấy tôn nữ nói rất có lý, "Nếu không đồng ý đưa người về thì lão già ta sẽ dẫn người của tộc Tống thị đến Bùi gia ngươi hỏi cho rõ ràng! Xem có phải tộc Bùi thị các ngươi đều gả khuê nữ đi như vậy hay không!"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 326: Đánh nhau rất giỏi


Lúc lão gia tử nổi giận lên rất đáng sợ, ít nhất là vào giờ phút này, mặc dù Bùi lão thái thái đang rất tức giận cũng không dám hé răng nói nửa lời.

Quả nhiên, cuối cùng bà ta vẫn phải mang khuôn mặt xám xịt rời đi.

Lão gia tử nói được thì làm được, ngay sau đó bảo Tống lão Tam cùng Đại Diêu thị lên trấn đón người.

Đại Diêu thị chán ghét tức phụ nhi này đến cực điểm, nhưng cũng biết tức phụ nhi nhà mình cứ ở mãi bên ngoài thì không phải chuyện tốt nên cũng hành động nhanh nhẹn.

Tống Anh không vội về nhà, ở lại chỗ Nguyễn thị ăn cơm.

Đương nhiên vẫn là canh thịt và bánh bao.

Nguyễn thị xào rau không tệ, chỉ là không thường xuyên làm bánh bao nên mới cố ý luyện tập.

Đã luyện tập nhiều ngày như vậy, hiệu quả quả nhiên rất tốt, nếp gấp giống như bông hoa, trông khá đẹp mắt.

"Không mời Tam thẩm con sao?" Tống Anh đề cập đến chuyện mời người làm, Nguyễn thị hơi ngạc nhiên, "May mà ta còn chưa nhắc tới chuyện này... Nhưng dù ta chưa nói thì mấy ngày nay ta luôn làm bánh bao, người trong nhà đều biết ta định mở cửa hàng bán thức ăn. Tam thẩm con cũng có hỏi thăm ta một chút, dường như cũng muốn theo ta làm. Hiện giờ không mời bà ta, chắc chắn trong lòng bà ta sẽ có ý kiến."

Sở dĩ bà không nói với Tiêu thị trước chính là sợ đến cuối cùng lại không mở được cửa hàng, đến lúc đó sẽ rất mất mặt.

May mà bà nhìn xa trông rộng.

Nguyễn thị thở dài: "Không mời bà ta thì mời ai?"

"Con đang định nói đây. Có lẽ ngày mai người nọ sẽ tới, nương cùng con xem thử nhé. Dù sao cũng là người sẽ làm việc với người, phải hợp ý người mới được. Nếu người cảm thấy không ổn thì lại tìm người khác." Tống Anh nói thêm, "À phải rồi, đây là người mà Tứ thúc giới thiệu."

"Tứ thúc con giới thiệu?" Nguyễn thị ngạc nhiên nhìn nàng, "Vậy chắc hẳn người này đánh nhau rất giỏi nhỉ?"

"..." Tống Anh ngơ ngác.

Mấy ngày tới, người mà Tống Anh muốn gặp không chỉ có vị đại nương kia mà còn có Ngưu Đại Lực.

Tính toán thời gian thì nàng ấy cũng nên tìm tới rồi.

Nghĩ tới chuyện gì thì chuyện đó xảy ra. Sáng sớm hôm sau, đại nương mà Tứ thúc giới thiệu và Ngưu Đại Lực một trước một sau tìm tới cửa.

Ngưu Đại Lực nhìn thấy có người khác thì nhất thời tưởng đó là đối thủ cạnh tranh, vì thế căng thẳng chà xát tay.

Khi Tống Anh nhìn thấy vị đại nương này thì trong lòng vô cùng chấn động.

Vị đại nương này họ Quan, lớn lên... hơi đen, theo lời Tứ thúc thì tuổi tác người này khoảng ngoài bốn mươi, nhưng trên thực tế, người này trông như đã sáu mươi tuổi.

Nhưng có thể nhận ra, vị Quan đại nương này đã đặc biệt sửa soạn, tóc chải chỉnh tề, quần áo và móng tay đều vô cùng sạch sẽ.

Nguyễn thị liếc mắt một cái là có thể nhận ra Quan đại nương này không phải người dễ chọc.

Bà là người dễ rơi nước mắt nên chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhận ra người này giọng lớn, rất lợi hại.

Tống Anh không hỏi nhiều, chủ yếu để Nguyễn thị nói chuyện với Quan thị.

"Đại tẩu tử có con cái không?" Nguyễn thị hỏi đơn giản.

Giọng của Quan đại nương không hề chói tai, ăn nói vô cùng lưu loát: "Trong nhà có một nhi tử hai mươi mấy tuổi vẫn chưa thú thê nên muốn tìm một công việc để tích cóp chút gia sản cho nhi tử. Ta không sợ việc nặng, việc dơ, việc gì cũng làm được."

Nguyễn thị gật đầu: "Ta muốn tìm một người có thể giải quyết chuyện ở cửa hàng."

"Chuyện này thì đại muội tử cứ yên tâm. Mấy năm nay ta tự mình nuôi con, vì nuôi sống hắn, công việc gì cũng từng làm, kiểu chủ nhân hoặc khách hàng nào cũng đều đã gặp qua, bất kể là loại khách càn quấy hay lòng tham không đáy, ta đều không sợ."

"Ta cũng không có bản lĩnh gì, chỉ biết làm việc mà thôi. Nếu đại muội tử thật sự thuê ta, ngươi bảo ta làm gì thì ta sẽ làm nấy. Tiền thu được từ bên ngoài, nếu qua tay ta thì ta tuyệt đối sẽ không cho vào túi mình một đồng nào. Chỉ cần có ta ở cửa hàng, không một kẻ khốn nạn nào có thể bắt nạt muội tử ngươi." Quan thị tỏ rõ thái độ.

Nghe được câu cuối cùng, hai mắt Nguyễn thị sáng rỡ.

Nhìn dáng vẻ nói chuyện tự tin, quyết đoán này, bất kể sau này thế nào, ít nhất thái độ hiện giờ đúng là khiến người ta thoải mái!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 327: Vác đá, chở lu


Nguyễn thị cũng rất biết nhìn người, Quan đại nương hơi đen nhưng không ở dơ, nếu đối phương là người răng vàng, móng tay đen thui thì không cần phải nói gì cả, lập tức mời ra ngoài.

"Khuê nữ, ta cảm thấy đại tẩu tử này khá tốt." Nguyễn thị rất thích.

Người này biết ăn nói nhưng không hề dông dài vô nghĩa, cũng không hùng hổ đáng sợ, lời nói mạch lạc, rõ ràng, so với Tiêu thị thì khí thế hơn, so với Đại Diêu thị thì bình tĩnh hơn, đúng là cực kỳ cực kỳ phù hợp.

Bà và trượng phu đều là người không giỏi ăn nói, có người như vậy ở cửa hàng thì mới ổn thỏa được.

Cho dù người này làm không lâu cũng không sao, bà và trượng phu cũng có thể theo học một chút mà, đúng không?

"Nương cảm thấy tốt thì ổn rồi." Tống Anh mỉm cười.

Ngưu Đại Lực bên cạnh trợn tròn mắt.

"Ta... Ta làm việc cũng nhanh nhẹn, vác đá, chở lu đều không làm khó được ta!" Ngưu Đại Lực vội vàng lên tiếng.

Nàng ấy vẫn luôn biết bạc không dễ kiếm, trước đây cũng từng bị cướp công việc mà mình nhìn trúng nên lúc này chỉ cảm thấy bạc đã mọc cánh bay đi.

Nguyễn thị sửng sốt: "Ta còn chưa kịp hỏi, đây là..."

"Nàng ấy được con thuê về sống trong nhà để giúp đỡ. Nương cũng biết mà, với số ruộng của nhà mình thì một người không thể nào làm hết được. Đại Lực sức lớn, có thể giúp đỡ con phần nào." Tống Anh cười nói.

Chỉ còn khoảng một tháng nữa là đến mùa thu hoạch, sau khi thu hoạch xong còn phải trồng các loại cây có thể chịu rét. Một mình nàng không thể lo liệu hết quá nhiều việc như thế được, mà trong mùa thu hoạch nhà nào cũng bận rộn, có muốn thuê người cũng khó khăn.

"Tiểu cô nương như vậy có làm được không?" Nguyễn thị hơi lo lắng.

Bà cứ cảm thấy dường như khuê nữ định dùng tiểu cô nương này thay trâu.

Nhìn cô nương này cũng chỉ mười sáu, mười bảy tuổi, còn không lớn bằng khuê nữ nhà bà nữa đấy!

"Thẩm tử! Ta làm được mà!" Ngưu Đại Lực suýt nữa thì để lộ sừng trâu, "Ta có thể cày ruộng, một ngày mười mẫu không thành vấn đề!"

Nguyễn thị suýt thì sặc.

"Mười mẫu?!" Tiểu cô nương này quá ngây thơ rồi đấy?

Cho dù là trâu cày thì một ngày cũng chỉ cày được một, hai mẫu mà thôi, cày nhiều cũng sẽ mệt!

Tiểu cô nương này quả nhiên là tiểu nha đầu ngây thơ, có lẽ một mẫu đất rộng bao nhiêu cũng không biết rõ.

"Cha nương ngươi có biết ngươi tới đây không?" Nguyễn thị quan tâm hỏi han.

"Nương, con đã nói rõ với nàng ấy rồi, người cứ yên tâm đi. Sao có thể thật sự bắt nàng ấy vất vả như vậy được chứ. Chỉ làm chút việc vặt thôi, hơn nữa, con cũng không có bằng hữu, nàng ấy xấp xỉ tuổi con, có thể trò chuyện với nhau." Tống Anh nói.

Ngưu Đại Lực gật đầu.

Nàng ấy nhất định sẽ cực kỳ cẩn thận, tuyệt đối sẽ không sơ ý để lộ sừng trâu khiến ân nhân sợ hãi.

Nguyễn thị thấy Tống Anh đã nói như vậy thì cũng không hỏi nhiều nữa: "Vậy cũng được. Ngưu cô nương, không cần phải làm việc gắng sức quá đâu. Làm phiền ngươi thay ta chiếu cố nha đầu nhà ta nhiều một chút."

"Không phiền, không phiền! Nhận tiền làm việc là chuyện đương nhiên mà!" Dù sao thì tất cả ruộng đất của ân nhân đều do nàng ấy bao hết!

Nàng ấy cũng không phải con trâu bình thường!

Nguyễn thị cảm thấy nha đầu này hơi mạnh miệng và ngốc nghếch.

Nhưng người như vậy ở cùng khuê nữ, bà cũng yên tâm, không cần lo lắng khuê nữ bị người ta ức h**p, lừa gạt.

"Tiền lương của Quan đại nương bắt đầu tính từ hôm nay. Nương, ngày mai con với người đi xem cửa hàng, nếu thấy phù hợp thì chọn luôn. Nếu không đủ tiền thì con có một ít. Lúc ở thành Dung con kiếm được mấy chục lượng đấy." Tống Anh nói.

Hai mắt Ngưu Đại Lực tỏa sáng, mấy chục lượng không dễ kiếm đâu, ân nhân quả nhiên rất lợi hại.

Trước đây, khi nàng ấy làm việc chỉ kiếm được tiền xu mà thôi, chưa từng nhìn thấy bạc vụn bao giờ.

"Sao phải cần đến tiền của con nữa chứ? Tiền lần trước con đưa còn chưa tiêu đâu, 100 lượng đã đủ để mua một cửa hàng nhỏ rồi." Nguyễn thị vội vàng nói.

Làm gì có đạo lý để nữ nhi nuôi gia đình chứ? Đôi khi bà cũng cảm thấy bản thân mình vô dụng, không thể cho khuê nữ một cuộc sống tốt.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 328: Vật tay


Cha nương ruột của Tống Anh có thân phận cao nên Nguyễn thị và Tống Kim Sơn luôn cảm thấy thẹn với nữ nhi, nhất là lúc Tống Anh bị hầu phủ đón đi, khi ấy lòng Nguyễn thị hoàn toàn tan nát.

Cho dù là bây giờ, mỗi lần nhớ tới chuyện Tống Anh bị cắt bỏ ngón chân và bị hủy dung thì hai phu thê đều hơi oán hận. Nếu bọn họ cũng là nhà quyền quý thì sao hầu phủ kia dám ức h**p người khác như vậy chứ?

Đương nhiên, Nguyễn thị cũng biết nếu dòng dõi nhà mình cao quý thì lúc trước không tới lượt bà nuôi Tống Anh.

Nguyễn thị và Tống Kim Sơn đều cảm thấy áy náy với Tống Anh, thế nên bọn họ không có mặt mũi nào để nhận bạc mà Tống Anh đưa.

Bây giờ, bọn họ chịu bỏ tiền ra mở cửa hàng hoàn toàn chỉ vì muốn kiếm chút tiền để trợ cấp lại cho Tống Anh, nhân tiện tích cóp một ít cho nhi tử thú thê.

Nguyễn thị đã quyết định thuê Quan đại nương về làm thì phải ký khế ước.

Việc ký khế ước cũng khá đơn giản, chỉ cần tìm một người có danh vọng trong thôn làm chứng là được.

Sau khi xử lý xong thì dặn dò Quan đại nương những chuyện cần phải chú ý khi làm việc.

Công thức nấu canh thịt nằm trong tay Tống Anh và Nguyễn thị, chỉ cần cho các nguyên liệu vào nồi rồi nấu lên là được. Những việc khác thì phải hướng dẫn từng bước một, ngoài ra còn phải xem tay nghề gói bánh bao của Quan đại nương thế nào.

Không thể không nói, người Tống Mãn Sơn giới thiệu quả thực rất tháo vát, nếp gấp bánh bao còn đẹp hơn Nguyễn thị làm một chút, có điều vẫn chưa quen xào rau.

"Mấy năm trước, khi nam nhân nhà ta còn sống cũng có ăn rau xào, sau đó tình hình trong nhà không được tốt lắm nên không ăn rau xào với mỡ thế này nữa." Quan đại nương cũng rất ngượng ngùng.

Tay nghề gói bánh bao do bà ấy làm việc mấy năm nay luyện thành, trước đây bà ấy từng làm cho một cửa hàng bán đồ ăn sáng.

Nhưng xào rau thì khác.

Bà ấy không dám nêm dầu, muối, quả thực rất lạ lẫm.

"Vậy sau này việc gói bánh bao giao cho ngươi, ta phụ trách nấu canh thịt. Buổi chiều ngươi chuẩn bị đồ ăn kèm, còn ta thì xào rau." Nguyễn thị cũng không để bụng.

Để bà xào rau là được.

Chuyện này còn phải cảm ơn Đại Diêu thị. Trước đây Đại Diêu thị tương đối rộng rãi trong việc ăn uống của Tống gia, nhờ vậy các trục lí trong nhà đều xào rau không tệ, đương nhiên ngoại trừ Tiêu thị.

Bởi vì Tiêu thị quá keo kiệt.

Sau này, Nguyễn thị và Quan đại nương phải làm việc với nhau nên cần làm quen trước, thế nên Tống Anh không xen vào mà dẫn Ngưu Đại Lực đi làm quen với mọi thứ trong nhà.

"Về sau, ngươi sẽ ở trong căn phòng bên tay phải này. Trong nhà còn ít vải, chờ đến khi rảnh rỗi, ta sẽ làm cho ngươi mấy bộ quần áo sau. Nếu ngươi còn cần gì thì có thể nói với ta, khi nào ta lên trấn sẽ mua cho ngươi, nhưng những thứ này phải trừ vào tiền công." Tống Anh chỉ vào căn phòng, nói.

Ngưu Đại Lực bước vào, nhìn quanh phòng một lượt, vừa nhìn đã vô cùng thích thú.

Giường lớn!

Cạnh cửa sổ có một cái bàn nhỏ, sau giường còn có hai rương gỗ lớn đủ để nàng ấy cất vài thứ vào trong.

"Ngươi... Lát nữa ngươi có thể đi kiếm một tảng đá về đặt dưới gầm giường, như vậy giường sẽ chắc chắn hơn một chút, sẽ không bị sập." Tống Anh suy nghĩ một chút rồi dặn dò.

"Hả?" Ngưu Đại Lực hơi sửng sốt nhưng cũng không nghĩ nhiều, "Đại tỷ nói rất đúng, ta đi tìm đá ngay đây!"

Nhà Tống Anh cách chân núi không xa, có thể tìm được không ít đá vụn trên núi. Chỉ thấy Ngưu Đại Lực cực kỳ hưng phấn chạy nhanh như bay lên núi, không quá một khắc đã ôm một tảng đá khổng lồ trong lòng trở về.

Tuy đã chuẩn bị tinh thần từ trước nhưng giờ phút này Tống Anh vẫn hoảng sợ.

Sức nàng cũng lớn nhưng... chưa từng vác đá.

"Đại Lực, hai chúng ta vật tay để xem... ai có sức lực lớn hơn có được không?" Tống Anh suy nghĩ giây lát rồi đề nghị.

Ngưu Đại Lực còn tưởng mình nghe lầm, đưa tay lên ngoáy lỗ tai: "Đại tỷ, ngươi điên rồi sao? Sức lực của ta hoàn toàn có thể bổ đôi một tảng đá lớn, không giống... người thường các ngươi. Trong mắt ta, ngươi yếu ớt như một con kiến nhỏ bé vậy. Ta sợ chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ bóp nát tay ngươi!"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 329: Đọ sức với trâu


Ngưu Đại Lực cảm thấy suy nghĩ này của ân nhân đúng là kỳ lạ.

Nàng ấy có sức lực lớn bởi vì nàng ấy là một con trâu! Còn không phải là trâu bình thường mà là trâu tinh!

"Thử một chút thôi, cho dù thật sự bóp nát thì ta cũng không trách ngươi, tuyệt đối sẽ không bắt ngươi đền tiền đâu." Tống Anh rất nghiêm túc.

Bình thường nàng chỉ gặp gỡ người thường nên rất nhiều lúc phải kiềm chế sức lực, mấy tháng nay cũng đã quen như thế. Bây giờ đột nhiên gặp được Ngưu Đại Lực thô bạo như vậy khiến nàng muốn khiêu chiến một chút.

"Không cần đền tiền?" Ngưu Đại Lực hơi do dự, "Ngươi... sẽ không đau đến mức bật khóc đâu đấy chứ?"

Trước đây nàng ấy sơ ý giẫm vào chân của một tiểu cô nương, tiểu cô nương đó khóc liên tục hai canh giờ, suýt nữa khiến nàng ấy phải quỳ xuống nhận lỗi!

Đương nhiên, chân người nọ sau khi bị giẫm thì sưng lên, nàng ấy còn phải dùng tiền của mình để mua thuốc bồi thường cho người ta. Từ đó về sau, mỗi lần đi đường nàng ấy đều thấp thỏm lo âu, sợ có người không cẩn thận chui xuống dưới bàn chân mình.

"Không khóc, tuyệt đối không khóc." Tống Anh nói xong, nhìn chằm chằm bàn đá ở tiền viện, "Nào, chúng ta sẽ vật tay ở đây."

Tống Anh cảm thấy sức lực của mình chắc chắn không bằng Ngưu Đại Lực, nhưng nàng muốn biết bản thân kém bao nhiêu.

Ngưu Đại Lực do dự, thấy Tống Anh vẫn kiên quyết thì thản nhiên đi qua rồi ngồi xuống, đặt tay lên bàn: "Đến đây đi!"

Khí thế hung mãnh.

Tống Anh mím môi, xoay cổ tay, không hề sợ hãi.

Ngưu Đại Lực vẫn lo lắng mình thật sự bẻ gãy tay Tống Anh nên sau khi chạm vào bàn tay nhỏ nhắn của Tống Anh thì không dám dùng sức.

Nắm lấy tay Ngưu Đại Lực, Tống Anh mới phát hiện tiểu cô nương này trông rất mảnh khảnh nhưng cơ thể lại toàn cơ bắp, ngay cả bàn tay cũng vô cùng rắn chắc, cực kỳ khác với tiểu cô nương có mười ngón tay thon dài.

Sau khi hít sâu một hơi, Tống Anh bắt đầu dùng sức.

Ngưu Đại Lực hoảng sợ.

Ôi chao, ân nhân cũng rất mạnh đấy chứ!

Ngưu Đại Lực dùng sức hơn một chút.

Tống Anh cảm nhận được lực cản, thế là nàng gồng cứng tay, tiếp tục cố gắng. Sau một lát, Ngưu Đại Lực mở to mắt.

Sức lực này có thể sánh bằng một con nghé đấy!

Chẳng lẽ ân nhân là đồng loại của nàng ấy?

Ngưu Đại Lực nhìn chằm chằm Tống Anh, thật sự không phát hiện được chút hơi thở nào của đồng loại trên người Tống Anh. Hơn nữa, bất kể nhìn thế nào thì người này cũng trông gầy yếu, thế mà sức lực trên tay lại nói với nàng ấy rằng nàng ấy đã gặp được đối thủ rồi!

Trong lòng Ngưu Đại Lực bỗng sinh ra cảm giác khủng hoảng.

Nếu nàng ấy thua, có khi nào ân nhân đại tỷ sẽ ghét bỏ nàng ấy vô dụng hay không? Đến lúc đó, việc cày ruộng cũng không cần đến nàng ấy nữa, bởi vì ân nhân có thể tự mình xuống ruộng!

Thế là nàng ấy lại mất việc nữa rồi...

Nàng ấy là một con trâu, sức ăn rất lớn. Sau khi trèo đèo lội suối để đến vùng núi ở thành Dung, thức ăn không giống như khi còn nhỏ khiến nàng ấy vô cùng không quen, hơn nữa sau khi thành tinh cũng ham thích ăn uống hơn nên cần rất nhiều bạc…

Nghĩ đến bạc, Ngưu Đại Lực nổi giận.

Sắc mặt nàng ấy đỏ bừng, hơi thở gấp gáp, dồn hết sức lực vào cánh tay.

Tống Anh lập tức cảm thấy một áp lực như ngọn núi lớn dồn về phía cổ tay nàng, quả thực giống như bị bóp nát.

Tên trán rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

Đang định bỏ cuộc thì Tống Anh nhớ đến những lần sử dụng ánh sáng màu vàng trước đây. Nàng cố gắng điều hòa hơi thở, cố gắng dồn hết sức lực trong cơ thể vào bàn tay.

Thế là kiên trì được thêm một lúc lâu nữa.

Ngưu Đại Lực cũng ngơ ngác, luôn cảm thấy bản thân mình bị một bức tường cao chặn lại.

"Được rồi!" Cuối cùng, Tống Anh hô lên một tiếng.

Ngưu Đại Lực vội vàng thu tay lại: "Đại tỷ, sức lực của ngươi cũng lớn thật!"

Trước đây, nàng ấy không biết hóa ra con người cũng lợi hại như vậy. Ưu điểm này của nàng ấy cũng không còn tác dụng gì nữa, sau này phải sống thế nào đây? Ngưu Đại Lực lập tức trở nên ủ rũ, trông vô cùng đáng thương.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 330: Tự đưa tới cửa


Lại nhìn Tống Anh đang không ngừng xoa bàn tay của mình.

Trên bàn tay xuất hiện vết bầm tím hình dấu tay rất rõ, nếu không phải bản thân nàng cũng nhiều sức thì có lẽ giờ này bàn tay nàng đã hoàn toàn tàn phế rồi.

Đây đều là nhờ việc ăn loại quả kia trong không gian, gặp mạnh thì mạnh, hóa ra còn có tiềm lực hơn cả bản thân nàng nghĩ. Hơn nữa, nàng cảm thấy nếu chịu luyện tập sức mạnh thì không chừng nó còn có thể phát triển thêm nữa.

Thậm chí...

Tống Anh nghĩ tới cái cây trong không gian.

Gần đây đúng là cây khô gặp mùa xuân, mọc ra vài chiếc lá.

Có lẽ sẽ có ngày kết quả cũng không chừng.

Có điều... Đến tận bây giờ, Tống Anh vẫn chưa biết chất dinh dưỡng mà cái cây này cần rốt cuộc là cái gì.

Nàng đã thử tưới linh thủy cho nó nhưng sau khi tưới, lá cây chỉ trông sinh động hơn một chút mà thôi, không hề mọc ra chồi mới.

Tống Anh mơ hồ cảm thấy có liên quan đến các tiểu yêu tinh.

Tống Anh cũng không quá chấp nhất với bàn tay vàng này, chỉ là tương đối tò mò. Nàng sợ mình sống mấy chục năm cũng vẫn không thể hiểu rõ thứ này, đến khi chết già e rằng trong lòng sẽ không cam tâm.

"Đại tỷ... Ngươi... còn thuê ta cày ruộng nữa không?" Tống Anh đang nghĩ ngợi thì nghe Ngưu Đại Lực thấp thỏm hỏi.

Tống Anh không nhịn được mà phì cười: "Đương nhiên là có rồi. Tuy sức lực của ta lớn nhưng hàng ngày có không ít chuyện phải làm. Vì vậy, chuyện cày ruộng chỉ có mình ngươi có thể phụ trách nổi thôi, ta cùng lắm chỉ giúp đỡ một chút."

Nguyên chủ lớn lên trong thôn từ nhỏ, có bao nhiêu sức lực mọi người đều biết rõ.

Cho dù đến kinh thành hai năm thì cũng không thể nào vừa quay về đã trở thành một tiểu cô nương sức lớn như trâu.

Nàng cũng không thể kiềm chế sức mạnh của bản thân, chỉ là không muốn lấy ra khoe khoang mà thôi.

Ngưu Đại Lực lập tức thở phào nhẹ nhõm.

"Quê quán của ngươi không phải ở vùng thành Dung đúng không?" Tống Anh đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó, không nhịn được mà hỏi.

Nàng chỉ mới nghe nói trong núi Hạnh có heo rừng chứ chưa từng nghe nói đến trâu rừng bao giờ.

"Đúng vậy, nhà ta rất xa!" Ngưu Đại Lực than một tiếng, "Rất nhiều... Mấy năm trước có một thương nhân đi đây đi đó mua ta về, sau đó ta chạy thoát từ tay thương nhân, sau đó nữa thì... định cư ở đây."

Nói cho đúng thì khi đó nàng ấy vẫn là một con nghé rừng bình thường, bị nhốt vào lồng sắt đưa tới đây.

Vào một đêm trời tối gió lộng, nàng ấy phá lồng rồi chạy vào núi sâu, kể từ đó sống trong núi. Bởi vì từ nhỏ đã trải qua nhiều thứ nên nàng ấy có linh trí hơn những con trâu bình thường mấy phần, dần dần tích tụ đến lúc hóa thành hình người.

Nói đến cũng khéo, vào ngày hóa thành người, nàng ấy gặp được một lão hán lương thiện. Nàng ấy đã cứu lão hán nên lão hán tốt bụng nhận nàng ấy làm tôn nữ, dạy cho nàng ấy không ít thứ. Sau đó, lão hán qua đời.

Ngưu Đại Lực cho rằng Tống Anh không biết thân phận của mình nên lúc nói chuyện còn vô cùng cẩn thận.

Tống Anh cũng không vạch trần, chờ nàng ấy tự mình phát hiện ra.

Nhưng Ngưu Đại Lực đúng là rất khờ khạo.

Buổi chiều, nhân sâm tinh tan học về nhà mà Ngưu Đại Lực vẫn không phát hiện ra chỗ kỳ lạ.

Nhân sâm tinh dùng ánh mắt quỷ dị nhìn Ngưu Đại Lực rồi lén chạy ra sau lưng Tống Anh: "Nương, bản lĩnh của con không lớn lắm, nàng ấy là yêu quái gì vậy? Được Ếch ca dẫn về sao?"

"Nàng ấy là trâu tinh, tự đưa tới cửa." Tống Anh nói đơn giản.

Nhân sâm tinh vừa nghe thấy vậy thì lập tức hiểu ra.

Chắc chắn nương nó muốn con trâu này làm việc cho nhà mình.

"Sao nó không nhận ra con?" Nhân sâm tinh lại hỏi.

"Nàng ấy... gặp rất nhiều con người nhưng không gặp được mấy con yêu quái nên không ngờ con là nhân sâm." Tống Anh phỏng đoán.

"Vậy nương đừng nói cho nàng ấy biết nhé! Con thích người khác xem con là con người!" Nhân sâm tinh khá vui vẻ, nếu yêu quái cũng không nhận ra nó thì chứng tỏ nó thu liễm hơi thở trên người rất tốt, học cách làm người cũng rất giỏi!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 331: Ăn tạm chút cỏ


Nhân sâm tinh hơi nghịch ngợm, Tống Anh còn chưa kịp dặn dò gì, thậm chí ngay cả bài tập mà tiên sinh giao về nhà nó cũng không làm mà cứ đi qua đi lại trước mặt Ngưu Đại Lực.

Ngưu Đại Lực chỉ cảm thấy đứa trẻ này không giống những đứa trẻ khác, cơ thể tỏa ra một mùi hương rất thơm, mùi hương đó thơm đến mức nàng ấy rất muốn cắn một miếng...

Đương nhiên, nàng ấy không dám làm như vậy. Dù nàng ấy có ngốc đến đâu thì cũng biết không thể ăn thịt người.

Nhưng mùi hương này lại khiến bụng nàng ấy cồn cào, cả người héo rũ.

Tống Anh cũng sẽ không bạc đãi Ngưu Đại Lực, buổi tối nàng nấu thêm hai món, làm năm cái bánh nướng lớn thật dày. Nàng nhìn Ngưu Đại Lực ăn liên tục hết miếng này đến miếng khác, một cái bánh bột ngô chỉ trong chốc lát đã hết sạch khiến Tống Anh phải trợn tròn mắt...

Nếu cứ ăn như vậy thì số tiền ít ỏi mà nàng kiếm được cũng không nuôi nổi đâu?!

"Ngươi ăn nhiều như vậy thì nương ta sẽ không có tiền nuôi ta... Nếu không nuôi nổi ta thì hai chúng ta đều phải lưu lạc lên núi. Ngươi không thể ăn tạm chút cỏ sao?" Nhân sâm tinh không nhịn được mà lên tiếng.

Động tác trên tay Ngưu Đại Lực cứng đờ, lúc này nàng ấy mới nhận ra bản thân mình đang làm gì.

Trên tay nàng ấy chính là cái bánh nướng lớn cuối cùng.

Nàng ấy co rúm người, bỏ bánh nướng xuống đĩa: "Ăn ngon quá... nên ta không nhịn được."

Đây là món ngon nhất mà nàng ấy từng được ăn. Trứng luộc trơn nhẵn bốc khói, củ cải trộn thanh mát, lạ miệng lại càng ngon hơn, chỉ cần ăn một miếng thôi đã cảm thấy cơ thể tràn trề sức lực!

Còn món canh đậu hủ nấu nấm thơm lừng này nữa, uống một ngụm sẽ muốn uống thêm ngụm nữa, càng không cần phải nói tới món mặn...

Nàng ấy hận mình không thể biến thành một con trâu, há to cái miệng rộng, nuốt hết toàn bộ mấy thứ này vào trong bụng!

"Lâm ca nhi, Đại Lực tỷ tỷ cũng không phải dê, làm sao có thể ăn cỏ được?" Tống Đạt chê cười Hoắc Lâm, "Nhưng sức ăn của Đại Lực tỷ đúng là lớn thật, một mình tỷ ấy ăn còn nhiều hơn mấy người chúng ta cộng lại."

Ngưu Đại Lực đáng thương nhìn Tống Anh: "Vậy... ta ăn ít lại một chút..."

"Đã nói là bao ăn bao ở nên ngươi cứ việc ăn đi. Lần sau ngươi cùng ta làm nhiều bánh hơn một chút. Nhưng mà thịt quả thực tương đối đắt, bây giờ nhà ta không tính là nghèo khổ nhưng cũng không quá dư dả, cho nên sau này nấu thêm mấy món chay..." Tống Anh nói.

Ngưu Đại Lực vừa nghe vậy thì lệ rơi đầy mặt.

Không những không chê nàng ấy ăn nhiều mà còn muốn làm thêm đồ ăn!?

Đúng là gặp được người tốt rồi!

"Vậy ta... có thể nhóm lửa, theo ngươi học nấu ăn. Sau này chuyện nấu cơm cứ giao cho ta!" Ngưu Đại Lực lập tức bày tỏ thái độ.

Tống Anh vô cùng hài lòng gật đầu.

Nàng muốn dạy dỗ Ngưu Đại Lực trở thành một đầu bếp giỏi, như vậy thì nàng sẽ đỡ vất vả phần nào.

Nhân sâm tinh thở dài, nương thật ngốc.

Lúc trước ở Tống gia lâu như vậy, ăn bánh bao nhiều ngày như vậy, nó đã ngộ ra một đạo lý.

Loài người thật sự rất tiết kiệm, chỉ có mình nương nó không tiếc tiền mà nấu bốn món mặn, một món canh và làm bánh ngọt, còn đồ ăn nhà người khác đều cực kỳ khó ăn, cho nên bây giờ nó thật sự sợ mình ăn nhiều tới mức khiến Tống Anh nghèo đi!

Hiện giờ còn phải nuôi thêm một... con trâu, lỡ như nương nó không còn tiền nữa thì nó phải quay lại núi ăn đất mất!

Nhất định không thể nhẫn nhịn chịu đựng!

Phải kiếm tiền!

Ánh mắt của nhân sâm tinh đầy kiên quyết: "Nương, linh chi rất quý có đúng không?"

Tống Anh liếc mắt nhìn nó một cái: "Cho dù là nhân sâm hay linh chi thì nhà chúng ta đều không có, sau này cũng không có. Đừng nghĩ đến chuyện hái linh chi mang đi bán lấy tiền, nếu không ta bán ngươi trước đấy!"

Hoắc Lâm rụt đầu lại, vô cùng ấm ức.

"Lâm ca nhi, ngươi bị ngốc hả? Ngươi cho rằng linh chi là củ cải trên núi sao? Làm gì có chuyện dễ hái như vậy! Nói không chừng ngươi vừa đi vào núi đã bị cọp ăn thịt, ngay cả một sợi tóc cũng không còn!" Tống Đạt ghét bỏ an ủi một tiếng, "Đợi đến khi chúng ta lớn lên là có thể kiếm tiền rồi, đến lúc đó, Nhị tỷ không cần phải mệt mỏi như vậy nữa!"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 332: Ăn bám cha nương


Tống Anh cảm thấy câu nói này của Tống Đạt không tệ, có tiến bộ.

Tống Võ trầm lặng nhưng cũng biết không thể tự ý đi vào núi sâu: "Lúc rảnh, chúng ta có thể lên núi hái ít nấm hoặc nhặt cành cây khô ở bìa rừng, còn những cái khác thì không được, quá nguy hiểm, sẽ không bảo toàn tính mạng."

Hoắc Lâm hừ một tiếng.

Nó là nhân sâm tinh, hái linh chi dễ như trở bàn tay, làm gì có nguy hiểm gì chứ?!

Không phải Tống Anh không ham những thứ quý giá như linh chi và nhân sâm mà là nếu tìm được linh chi một lần thì là trùng hợp và may mắn, nhưng nếu luôn có linh chi để mang đi bán thì chẳng lẽ không khiến người ta để ý sao?

Nói một cách đơn giản, mặc dù thôn Hạnh Hoa dân phong thuần phác, nhưng nếu trước đây nàng chưa từng đến kinh thành thì trong mắt người khác, nàng cũng chỉ là một cô nương thôn quê bình thường mà thôi. Một người như thế đột nhiên kiếm được tiền thì chắc chắn sẽ có người đố kị, cảm thấy nàng có thể làm được thì người khác cũng có thể làm được.

Tống lý chính là người chính trực, đa phần người trong thôn cũng chất phác, thế nhưng lòng người không chịu nổi thử thách.

Bây giờ, nàng dựa vào bản lĩnh của chính mình để kiếm tiền, tích lũy từ từ từng chút một, các thôn dân cũng có thời gian để thích ứng.

Nếu đột nhiên kiếm được một đống tiền từ việc bán rất nhiều nhân sâm, linh chi thì hậu quả sẽ rất đáng sợ.

Hiện giờ người khác cũng biết nàng kiếm tiền vất vả nên không có bất cứ lời đồn đãi gì, cũng chẳng có mấy người tới nhà vay tiền.

Sở dĩ nói chẳng có mấy là bởi vì cũng có.

Trước đây, khi nàng chưa được lý chính chỉ đích danh khen ngợi, vẫn chưa có uy vọng trong thôn, người muốn mượn tiền đều tới tìm Tống Lão Căn. Tống Lão Căn biết nàng một mình nuôi con không dễ dàng nên không nhắc đến chuyện này với nàng.

Nhưng nàng không ngốc, có thể đoán được đôi chút.

"Đạt ca nhi và Võ ca nhi đều nói rất có lý. Làm người không thể quá tham lam. Con còn muốn cao lớn hơn đấy, chỉ ăn một miếng sao có thể cao lớn hơn được? Chuyện kiếm tiền cũng không cần con phải nhọc lòng. Cuộc sống của gia đình ta chắc chắn sẽ càng ngày càng tốt hơn. Đừng nói nuôi một mình Đại Lực tỷ tỷ của các ngươi, cho dù nuôi một đám... cũng dư sức!" Tống Anh đầy tự tin.

Hoắc Lâm cảm thấy nàng đang khoác lác: "Ngoại bà nói người không có tiền, người hợp tác với Tứ thúc công mở cửa hàng vẫn chưa có khởi sắc. Ngoại bà còn nói chưa chắc Tứ thúc công có thể kiếm được tiền, nếu ông ấy thua lỗ..."

"Khoan đã! Đây là lời... ngoại bà con nói?" Tống Anh cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Nương nàng thực sự không giống người sẽ nói xấu sau lưng người khác.

"Ngoại bà không tin Tứ thúc công, nói mấy năm trước ông ấy còn từng lừa tiền của thái gia, sợ người bị lừa. Nhưng bà nói người quá tự tin, dù có nói những lời này với người thì người cũng không nghe nên bảo con khuyên người chừa chút bạc lại để phòng thân." Hoắc Lâm nói tiếp.

"Nương ta cũng nói tiền của ngươi sớm muộn gì cũng sẽ bị Tứ thúc lừa sạch." Tống Đạt cũng rất thẳng thắn.

"Đúng là trùng hợp, nương ta cũng nói ngươi ngốc, tìm Tứ thúc còn không bằng tìm cha ta, cha ta là người thành thật." Tống Võ cũng tiếp lời, sau đó lại bồi thêm một câu, "Nhưng cha ta ngốc, ta cảm thấy Tứ thúc mới là người thông minh."

Không thể không nói danh tiếng của Tống Mãn Sơn quả thực cực kỳ kém.

"Tứ thúc lừa tiền của lão gia tử là bởi vì... ông ấy là cha hắn, hắn cảm thấy nhi tử tiêu tiền của cha không có gì sai. Nhưng ta thì khác, Tứ thúc là người trọng thể diện, hắn không có mặt mũi làm thua lỗ tiền của chất nữ đâu." Tống Anh phân tích vô cùng thấu đáo.

Tống Anh nói rất chính xác, nếu Tống Mãn Sơn có mặt ở đây thì e rằng cũng cảm thấy mình với Tống Anh không phải hai thúc chất mà là cặp song sinh được sinh ra từ cùng một bụng.

Tới tận bây giờ, Tống Mãn Sơn không hề cảm thấy mình đã lừa tiền, bởi vì đó là chỗ dựa quang minh chính đại của lão tử!

"Khó trách ngoại bà con lại dứt khoát đồng ý mở tiệm ăn như vậy. Chắc hẳn bà nghĩ rằng chờ đến khi Tứ thúc các ngươi tiêu hết bạc của ta thì bà có thể trợ cấp cho ta đôi chút." Tống Anh không nhịn được mà cười trộm.

Nói như vậy thì Tứ thúc quả thực có tác dụng rất lớn.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 333: Hai đồ ngốc


Nàng không thể nào sống tốt mà để cha nương ăn cỏ ăn trấu được, trước mắt có thể khiến nương nàng kiếm chút tiền là chuyện tốt!

Hoắc Lâm thấy Tống Anh như vậy thì hơi tò mò: "Nương, nhà chúng ta còn bao nhiêu bạc vậy? Con tính toán một chút xem đủ cho con ăn bao lâu. Nếu không chờ được đến lúc Tứ thúc công kiếm được tiền thì con không đi hái nhân sâm cũng được, lấy một cái chậu trong nhà rồi đi ra đường quỳ, chắc chắn sẽ có đồ ngốc cho tiền!"

"..." Tống Anh nheo mắt.

Mấy ngày nay, nhi tử nàng đã trải qua những chuyện gì vậy?!

"Không được đâu, không có nhiều kẻ ngốc như vậy đâu. Trông ngươi trắng trẻo tròn trịa thế kia, vừa nhìn đã biết là con nhà có tiền, trừ phi ngươi tự đập gãy chân hoặc mất một cánh tay gì đó thì còn có thể kiếm được chút tiền." Ngưu Đại Lực hiểu biết sâu sắc về việc kiếm tiền lên tiếng.

"Khó như vậy sao?" Nhân sâm tinh ngạc nhiên, "Đại Lực tỷ, vậy ta có thể làm gì?"

"Ừm..." Ngưu Đại Lực cực kỳ nghiêm túc suy nghĩ, "Hiếm có ai muốn thuê người còn nhỏ như ngươi nên ngươi chỉ có thể bán thân mà thôi. Trước đây cũng có quý nhân mua nam đồng, giá cả còn rất cao, không cần người gãy tay gãy chân, hình như chỉ cần cắt bỏ hai lượng thịt là được. Ta nghĩ ngươi có da có thịt như vậy, bớt đi hai lượng thịt cũng không sao, đáng tiếc, người ta không cần nữ hài tử!"

Tống Anh sửng sốt.

Tống Đạt và Tống Võ cũng ngơ ngác nhìn Ngưu Đại Lực.

"Bán thân chắc chắn không được, ta không thể rời khỏi nương ta!" Hoắc Lâm lắc đầu.

Tống Anh mừng thầm, may mà nhân sâm ngốc này bị nàng bắt được, nếu để nó lưu lạc khắp nơi, nói không chừng thật sự sẽ bán mình làm thái giám!

Nhưng nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của Ngưu Đại Lực, Tống Anh không mở nổi miệng để giải thích.

Mặt Tống Lâm và Tống Võ đều biến sắc, dè dặt túm lấy của quần áo Hoắc Lâm: "Không được làm theo lời Đại Lực tỷ nói..."

"Vì sao vậy?" Hoắc Lâm rất đơn thuần.

"Bởi vì... sẽ phải cắt bỏ chim nhỏ..." Tuy Tống Đạt can đảm, da mặt dày nhưng lúc này cũng hơi ngượng ngùng.

Hoắc Lâm lập tức che đ.ũng q.uần.

Sau khi hóa thành hình người, nó vốn cảm thấy không có gì khác với lúc là nhân sâm, nhưng ở cùng bọn trẻ lâu ngày, đương nhiên cũng hiểu mình là "nam hài tử", bất kể thế nào cũng phải bảo vệ tốt... chim nhỏ.

Tống Anh thở dài.

Cứ cảm thấy mình nuôi hai đồ ngốc.

Nhưng đồ ngốc này do chính mình chọn, cho dù có quỳ cũng phải nuôi cho tốt.

Cơm nước xong, Ngưu Đại Lực tự giác đi rửa chén. Bởi vì sợ Tống Anh không cần nàng ấy nên nàng ấy biểu hiện cực kỳ tích cực, tiện thể quét dọn sân một lượt.

Trước đây, mỗi ngày Tống Anh đều phải làm không ít việc vặt trong nhà, nhưng từ khi có Ngưu Đại Lực thì nàng thoải mái hơn nhiều.

Hôm sau, Ngưu Đại Lực ở nhà làm việc, còn Tống Anh thì đưa cha nương nàng đến bến tàu.

Bến tàu nằm ở ngoại thành nhưng gần đó cũng có quan binh canh gác. Đây là một khu vực rất rộng, có nhiều người lui tới nên gần đó mọc lên mấy con phố, dần dần phát triển thành một khu dân cư nhỏ.

Cửa hàng ở đây không rẻ, dù sao cũng đều dùng để buôn bán nên ra giá rất cao. Muốn mua đứt cửa hàng nhỏ nhất đã phải tốn 80 lượng, nhưng diện tích của nó lại không đủ dùng.

Hai cửa hàng có vị trí tốt nhất do quan phủ quản lý, cho thuê và thu tiền thuê theo năm. Đối với cửa hàng lớn, tiền thuê một năm khoảng 20 đến 30 lượng, Tống Anh cảm thấy mức giá này khá hợp lý.

Cửa hàng lớn như vậy, nếu sau này bán lại thì ít nhất cũng phải được 200 lượng.

100 lượng của cha nương cộng với bạc trong tay nàng là vừa đủ tiền để mua. Thế nhưng sau khi mua xong, trong tay nàng hoàn toàn hết sạch tiền, điều này khiến cha nương không vui.

Dù sao vẫn chưa biết chắc cửa hàng có thể làm ăn tốt hay không, tùy tiện mua cửa hàng thì quá bốc đồng rồi.

Tống Anh để nhị lão lựa chọn, cuối cùng chọn được một cửa hàng nằm ở vị trí tương đối ổn.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 334: Hiển nhiên


Nguyễn thị thấp thỏm trong lòng, nhìn cửa hàng này, không biết nên nói cái gì mới tốt.

"Một năm 30 lượng... Chúng ta có thể kiếm được nhiều tiền như vậy sao? Có khi nào không kiếm đủ tiền thuê luôn không?" Nguyễn thị vô cùng lo lắng, xung quanh đều là cửa hàng lớn, không thể xem là buôn bán nhỏ được.

Gần đây có một con sông lớn nối liền hai miền nam bắc, nhiều thương nhân sẽ đến đây mua bán hàng hóa nên ở đây cũng có không ít tiệm rượu.

Ngoài tiệm rượu còn có tiệm tạp hóa bán đặc sản của vùng thành Dung.

Đa phần những cửa hàng ở đây đều là những gian nhà nhỏ một tầng nằm cách đó không xa chứ không phải nhà lầu hai tầng thế này...

"Nếu nương làm theo lời con thì kiếm tiền không khó đâu. Hơn nữa, chúng ta không chỉ bán đồ ăn sáng mà còn xào rau nữa mà?" Tống Anh cười một tiếng, "Gian nhà nhỏ bên kia thật sự không đủ chỗ đâu."

Nguyễn thị hoảng hốt: "Tính như vậy thì một tháng cũng kiếm được ít nhất gần 3 lượng bạc..."

Vậy một ngày kiếm được bao nhiêu? 100 văn?

Đừng nói là Nguyễn thị, ngay cả Tống Kim Sơn cũng cảm thấy mình đang bước đi trên lưỡi dao.

"Thuê cũng đã thuê rồi, còn nghĩ nhiều như vậy làm gì? Cha nương vẫn nên nhanh chóng đặt mua đồ tốt đi!" Tống Anh cũng không an ủi bọn họ.

Áp lực cũng là động lực, gan lớn chết no, gan nhỏ chết đói.

"Đúng vậy, chúng ta cứ làm thử một năm xem sao, nếu không được thì sang năm không thuê nữa." Tống Kim Sơn thành thật nói.

Nguyễn thị không nói thêm gì nữa, hai phu thê dè dặt đi dạo quanh căn nhà hai tầng này mấy vòng.

Theo kế hoạch của Tống Anh, hai tầng lầu có thể kê được tổng cộng bốn mươi cái bàn bốn chỗ mà vẫn rộng rãi, phòng bếp nằm ở hậu viện, hậu viện không lớn lắm nhưng phòng bếp không hề chật chội chút nào.

Chỉ thuê một mình Quan đại nương thì không đủ, ít nhất cũng phải có một bà tử phụ trách rửa sạch chén đũa mà khách đã dùng.

Hai phu thê Tống Kim Sơn bắt đầu mua vật dụng dùng hàng ngày, còn Tống Anh thì đến Tống gia một chuyến, tìm Tam thúc Tống Dần Sơn.

Nàng nhờ Tống Dần Sơn làm một đống khay.

Tống Dần Sơn nghe vậy thì hơi sửng sốt: "Nhị tẩu thuê cửa hàng nhanh như vậy sao? Có chọn cửa hàng nằm ở vị trí tốt không?"

"Tam thúc yên tâm, cha ta cũng đi cùng, bọn ta đều rất hài lòng về vị trí của cửa hàng." Tống Anh đáp rồi nói tiếp: "Gần đây Tam thúc có rảnh không? Cửa hàng của cha nương ta cần khoảng hai trăm cái khay, kích cỡ và cấu tạo không cần quá phức tạp, chỉ cần khắc lên trên bốn chữ ‘Tiệm ăn Tống gia’ là được. Nếu người tiện thì phải làm phiền người rồi, một cái khay này giá 5 văn tiền..."

"Lời này quá xa lạ rồi! Cha ngươi là Nhị ca ta, làm cho hắn mấy món đồ chẳng phải là hiển nhiên sao!" Tống lão Tam vừa nghe thấy vậy thì hơi không vui.

Tiêu thị đúng lúc đi tới.

Nhất thời sắc mặt kém đi.

Nhưng bà ta không tiện phản bác lời mà nam nhân nhà mình nói, chỉ nói: "Qua nửa năm nữa, Thắng ca nhi nhà ta sẽ mười sáu tuổi, rất nhiều nam oa mười bảy, mười tám tuổi đã thành thân rồi, còn chúng ta bây giờ vẫn chưa xây nổi một căn nhà..."

Sắc mặt Tống Dần Sơn thay đổi, trừng mắt nhìn Tiêu thị một cái.

Tiêu thị quả thực rất ngại mở miệng với chất nữ, nhưng người ta đã nói sẽ trả tiền mà mình lại từ chối thì chẳng phải là đồ ngốc sao!?

"Nhị chất nữ, tay nghề của Tam thúc ngươi rất tốt, ta thấy trong thôn không có ai giỏi hơn hắn đâu. Ngươi cứ yên tâm giao việc này cho hắn, cứ dựa theo giá mà ngươi nói... để hắn làm thêm mấy cái cho ngươi, ngươi thấy có được không?" Tiêu thị vội vàng nói.

Tống Anh nheo mắt.

Làm thêm mấy cái...

Lời này không hề rộng lượng chút nào nhưng Tiêu thị chịu đưa thêm đã là không tệ rồi.

"Được." Tống Anh gật đầu, "Tam thúc, ta đưa trước cho người một nửa để đặt cọc, đến khi làm xong thì đưa nốt nửa còn lại. Người cũng không cần khách khí đâu, tiền này xem như... để mua quần áo mới cho mấy đệ đệ trong nhà. Ta nghe Tứ thúc nói ba tiểu tử này đều không có vớ và trung y lành lặn. Đến tuổi này rồi cũng nên ăn mặc chỉn chu một chút, nếu không người khác nhìn vào lại cho rằng Tống gia ta nghèo khó, bà mối cũng không dám tới cửa, người thấy có đúng không?"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 335: Không hiểu chuyện bằng Tam Nha


Tống Anh cũng biết bản thân mình lắm lời, nhưng nghĩ đến Tống Võ và hai ca ca của hắn, trong lòng lại thấy đồng cảm.

Ba đứa này là nam oa oa, có lẽ còn đỡ một chút, nhưng Tam Nha chắc chắn sẽ thảm hơn.

Nghe Tống Anh nói vậy, mặt già của Tống Dần Sơn đỏ lên, Tiêu thị cũng mất tự nhiên, muốn mở miệng nói Tống Anh mấy câu, nhưng Tống Dần Sơn là người hiểu chuyện, thở dài nói: "Tam thúc hiểu, ngươi cũng là vì nghĩ cho các đệ đệ, muội muội mà thôi. Nếu đổi thành người khác thì họ cũng lười mở miệng."

Tống Anh hơi mỉm cười: "Tam thúc cứ yên tâm, cuộc sống sau này chắc chắn sẽ càng ngày càng tốt hơn. Tiền kiếm được chẳng phải cũng là để tiêu cho bọn họ sao? Tam đệ, Tứ đệ, Ngũ đệ nhà ta đều nằm trong số mười người có ngoại hình đẹp nhất trong thôn, chỉ cần ăn mặc đẹp một chút thì bà mối sẽ phải bận rộn không ngơi tay!"

Tuy biết Tống Anh đang nói bà ta keo kiệt nhưng Tiêu thị nghe thấy lời này cũng rất thích thú.

Con của bà ta đương nhiên là đẹp rồi.

Mười người thì tính gì? Theo bà ta thì con của bà ta phải chiếm trọn cả ba vị trí đầu!

"Nói quá rồi, bọn chúng đều là mấy tiểu tử ngang bướng, lấy đâu ra phong độ gì chứ..." Tống Dần Sơn là người phúc hậu.

"Ta còn chưa nhắc tới Tam Nha đâu! Tam thúc, Tống gia chúng ta ít khuê nữ, đếm tới đếm lui cũng chỉ có ba người. Ta nhìn Tam Nha lớn lên từ nhỏ, nàng chính là mỹ nhân đấy. Nàng vừa cần mẫn vừa giỏi giang, ta nghĩ nếu đầy đặn, trắng trẻo hơn một chút thì nói không chừng sau này có thể gả vào trấn đấy..." Tống Anh bắt đầu gợi chuyện.

Tống Dần Sơn hơi sửng sốt: "Gả vào trấn ư?"

"Đúng rồi? Tam Nha rất giỏi, vóc dáng cũng không hề kém ta, lại còn là một đứa bé ngoan ngoãn, đương nhiên có thể gả vào gia đình tốt rồi!" Tống Anh quả quyết.

Thẩm mỹ của người Tống gia đều không tệ, diện mạo của tức phụ nhi được cưới về đều không có khuyết điểm lớn nên con cái sinh ra gần như đều là mày rậm mắt to, ngũ quan đoan chính.

Diện mạo như vậy, chỉ cần trắng một chút thì đều không xấu!

"Nhà ta không có tham vọng lớn như vậy. Tam Nha vẫn còn nhỏ, cho dù sau này lớn lên thì tìm một nông dân đàng hoàng là được rồi. Gả vào trấn phải có mệnh tốt thế nào chứ? Không dám nghĩ tới." Tống Dần Sơn cũng thành thật.

Tiêu thị nghe vậy lại sửng sốt.

"Không phải Bùi thị cũng là khuê nữ trên trấn sao? Lớn như vậy mà còn không hiểu chuyện bằng con gái nhà ta!" Tiêu thị không nhịn được mà lên tiếng.

Hôm qua, Bùi thị đã được đón về.

Người của Tống gia đều bị Bùi thị chọc giận đến đau đầu không thôi.

Tuy đón được Bùi thị về nhưng trên đường về, nàng ta lại không ngừng khóc sướt mướt, nhất là lúc tới cửa thôn, cứ như hận không thể nói cho người khác biết Tống gia ức h**p người khác, nước mắt cứ rơi như mưa! Bùi thị còn đang mang thai đấy, khóc lóc như vậy, người trong thôn có thể không suy nghĩ nhiều sao?

Đại Diêu thị đã tức giận đến mức đổ bệnh nằm trên giường.

Đã đến nông nỗi như vậy mà Bùi thị không hề định hầu hạ bà bà, thậm chí còn chờ được người khác hầu hạ.

Thấy Tống Anh sững sờ, Tiêu thị nói tiếp: "Bùi thị này quả thực quá ghê gớm! Sao khuê nữ trên trấn có thể không biết xấu hổ như thế chứ? Hôm qua sau khi về nhà, Đại bá nương ngươi tức giận đến mức đổ bệnh. Nàng ta thì hay rồi, xuống bếp đi một vòng rồi nôn ói, sau đó tìm lão gia tử đòi đồ ăn..."

"Ngươi từng thấy tôn tức phụ nhi nào không biết xấu hổ đến mức như vậy chưa? Nàng ta đã mang thai hơn bốn tháng, sớm đã qua giai đoạn ốm nghén rồi, đúng là biết giả vờ mà!"

"Lão gia tử không còn cách nào, đành phải nói a bà ngươi nấu cơm cho nàng ta ăn. Nhưng chưa đến hai canh giờ sau, nàng ta nói đứa bé trong bụng lại đói bụng. A gia ngươi tức giận mặc kệ, thế là nàng ta chạy đến Tam phòng bọn ta đòi ăn!"

"Lấy hai cái trứng của ta còn chưa nói, thấy Khang ca nhi nhà Tứ thúc ngươi ăn bánh ngọt cũng nhao nhao đòi ăn, khiến Khang ca nhi òa khóc!"

Tiêu thị tức giận đến mức lông tay lông chân dựng hết lên.

Ai có thể lấy được đồ ăn trong tay bà ta chứ?

Cho dù là nhi tử ruột của bà ta thì cũng không có đãi ngộ này đâu! Thế mà tôn tức phụ nhi không cùng huyết thống này lại không biết xấu hổ, không cần mặt mũi, không cho ăn thì ăn vạ không đi!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 336: Tiền cơm


Tiêu thị nói xong, tức giận đến mức mặt đỏ bừng!

Tống Anh vô cùng sửng sốt, không dám tin Bùi thị... thật sự có thể làm ra loại chuyện như vậy?!

Nàng dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Tam thúc, lại thấy Tống Dần Sơn gật đầu với vẻ mặt phức tạp: "Thẩm tử ngươi không muốn cho, nha đầu kia đỡ bụng không chịu đi..."

"..." Tống Anh bối rối.

Chẳng trách Tiêu thị có thể đưa cho nàng ta hai cái trứng gà. Nếu không cho, Bùi thị làm bộ làm tịch lăn ra đất thì ai chịu trách nhiệm?

Chuyện Bùi thị trở về do một tay nàng thúc đẩy, nhưng đây cũng thật sự là mong muốn của lão gia tử. Bây giờ náo loạn thành như vậy, Tống Anh cũng cảm thấy hơi xấu hổ.

Nhưng tức phụ nhi mà Tống gia cưới vào cửa...

Suy cho cùng, vẫn là do bản chất của hai phu thê Tống Hiển vốn dĩ đã xấu, không thể nói là nàng sai được.

"Không phải cô nương nào trên trấn... cũng như vậy đâu." Tống Anh thở dài.

Thế nhưng Tiêu thị lại sợ kiểu cô nương như Bùi thị: "Nếu Tam Nha nhà ta học theo nàng ta thì ta sẽ đánh nó một trận rồi đuổi đi! Đời này cũng không nhận khuê nữ này nữa!"

Bùi thị có khác gì Bao vô lại trong thôn đâu chứ?!

Cho dù là lúc Tống Mãn Sơn còn nhỏ, tuy rằng hắn ta thường chiếm hời của ca tẩu, nhưng làm gì có chuyện dùng cơ thể để uy h**p người khác chứ?

"Tam thẩm yên tâm, Tam Nha tính tình thật thà, không làm ra loại chuyện này đâu." Tống Anh cười một tiếng.

Tiêu thị gật đầu.

Khuê nữ nhà bà ta không giỏi kiếm tiền bằng Tống Anh, nhưng Tam Nha chỉ mới tám tuổi, tính ra còn cần mẫn hơn cả Tống Anh lúc tám tuổi đấy! Nhưng mà...

Nghĩ như vậy, Tiêu thị hơi ngây ngẩn.

Khuê nữ còn hiểu chuyện hơn Tống Anh, chờ đến lúc nàng ấy lớn, cũng không phải không thể gả vào trấn, đúng không?

Muốn da trắng hơn? Nhưng việc nhà ai làm?

Tiêu thị hơi rối rắm, nhưng dù sao cũng là khuê nữ của mình, bà ta cũng không có ý định tra tấn khuê nữ, cho nên sau khi cân nhắc trong chốc lát thì nói với Tống Anh: "Nhị Nha, ngươi là người có bản lĩnh, mấy năm trước a gia ngươi còn mời người về dạy ngươi thêu hoa, hay là ngươi dạy Tam Nha thêu hoa đi?"

Trẻ con trong thôn cũng biết khâu vá, thêu mấy bông hoa dại, nhưng phức tạp hơn thì không biết.

Tống Anh cau mày.

"Được, chỉ là..." Tống Anh cười như không cười: "Mỗi ngày Tam Nha phải học với ta bao lâu? Có cần phải ăn ngủ ở chỗ ta luôn không?"

"Chỗ ngươi có ba tiểu tử, không phải không nuôi nổi một cô nương. Vậy... hay là ở nhà ngươi luôn đi..." Tiêu thị nói.

Nếu vậy, đương nhiên Tam Nha cũng sẽ ăn ngủ ở chỗ Tống Anh, nàng lại không thiếu tiền.

Tống Anh quả thực muốn tốt cho Tam Nha, nhưng điều này không có nghĩa là nàng có thể giả ngu, mặc cho Tiêu thị chiếm hời từ mình.

Nếu chiếm hời mà biết ơn nàng thì có lẽ trong lòng nàng còn có thể thoải mái đôi phần, nhưng Tiêu thị hiển nhiên không phải loại người như vậy.

"Trước đây xem như là ta nhờ Võ ca nhi đến chơi với Hoắc Lâm, bao hắn ăn ở cũng phải thôi. Nhưng hôm nay... nếu đưa Tam Nha qua, e rằng hơi không ổn. Nhà ta thực sự không nuôi nổi nhiều người như vậy." Tống Anh cắn môi giả nghèo, "Nhưng Tam Nha còn nhỏ, ăn không hết bao nhiêu thức ăn. Nếu Tam thẩm người không ngại thì mỗi tháng đưa cho ta chút tiền cơm, giao nàng cho ta quản."

"Còn muốn tiền cơm ư!?" Tiêu thị suýt nữa nhảy dựng lên.

Không có Tam Nha, trong nhà bớt đi một người làm việc còn chưa tính, kết quả còn phải chi tiền à?!

Vậy thì quá thiệt rồi!

Tống Dần Sơn nghĩ đến khuê nữ nhà mình thì giọng điệu nhẹ nhàng hơn nhiều: "Cũng đúng. Nhị Nha, ngươi cảm thấy bao nhiêu tiền thì thích hợp?"

"Mỗi tháng 100 văn. Mỗi tháng nàng ở chỗ ta mười ngày, 100 văn này bao gồm tiền dạy học và tiền ăn ở. Người thấy có được không?" Thế này gần như là dạy không công.

Trước đây, lão gia tử mời người về dạy nguyên chủ thêu hoa, mỗi tháng cũng chỉ học mười ngày, học một năm tốn hết 5 lượng bạc!

Đối với Tống gia lúc đó mà nói, 5 lượng bạc không khác gì lột một lớp da của người Tống gia!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 337: Ba dưa hai táo


Không phải Tống Lão Căn cưng chiều nguyên chủ, mà là ông cảm thấy hầu phủ nhà cao cửa rộng lại phó thác con cháu cho một nông hộ như ông đã là vô cùng thiệt thòi đối với đứa nhỏ này rồi.

Nguyên chủ hiểu chuyện, ngày thường còn biết làm việc, Tống Lão Căn nghĩ nếu sau này đứa nhỏ này được đón về mà không có lấy một kỹ năng nào thì có vẻ Tống gia bọn họ khắt khe, cũng sợ nguyên chủ sau này bị người nhà ghét bỏ.

Cho nên cắn răng mời người về dạy nàng thêu hoa.

Hiện giờ, Tống Anh không bỏ mặc Tống gia sống khổ sở chính là bởi vì trong số người của Tống gia có Tống Lão Căn, tuy ông hơi có lỗi với nguyên chủ nhưng cũng không quá nghiêm trọng, thậm chí, nếu tính toán rõ ràng thì chắc chắn là có ân.

Lúc này, không phải Tống Anh để ý 100 văn tiền kia.

Mà là nàng muốn Tiêu thị có nhận thức và thái độ đúng đắn!

Mở miệng ngậm miệng đều nghĩ đến chuyện chiếm hời của người khác là sai trái.

"Chỉ 10 ngày thì làm gì cần đến 100 văn!? Nhị Nha, ngươi là người làm chuyện lớn, cũng không thiếu ba dưa hai táo này, hơn nữa, đó cũng là muội muội ngươi..." Tiêu thị nóng nảy.

Một tháng 100 văn, một năm tốn tận 1 lượng 2?!

Tống Anh cong môi cười: "Tam thẩm, ai nói ta không thiếu tiền vậy? Người cũng biết bạc của ta đều đưa cho Tứ thúc hết rồi, trong nhà đông người, quả thực không nuôi nổi. Nếu người cảm thấy ta keo kiệt thì hay là lát nữa ta cũng đưa Võ ca nhi về đây đi. Dù sao thì Tam thẩm cũng đã trách ta, có trách thêm lần nữa ta cũng không ngại."

"Vậy không được..." Tiêu thị vội vàng nói.

Mỗi lần nhi tử về nhà đều nói với bà ta rằng Tống Anh rất tốt, còn kể với bà ta mình học được gì, ăn cái gì ở chỗ Tống Anh.

Hiện giờ, nhi tử bà ta quả thực có da có thịt hơn trước rất nhiều!

Quan trọng nhất chính là nhi tử thật sự học được không ít chữ, dáng vẻ lúc học thuộc lòng trông cực kỳ vui vẻ!

Hơn nữa, nếu con nhà bà ta bị đưa về, còn con nhà Đại phòng vẫn học ở chỗ Tống Anh, Tống Anh từng đọc sách, trải sự đời, vậy chẳng phải sau này có thể dạy cho Đạt ca nhi nhiều hơn Võ ca nhi sao?

Tiêu thị đổi sắc mặt: "Chút tiền này... Được, được, học đi, học đi! Học thử một tháng, nếu Tam Nha không học được thì trở về làm việc!"

Tống Anh âm thầm lắc đầu.

Tiêu thị chắc chắn cũng thương con, nhưng lời nói, hành động, thái độ của bà ta lại khiến người khác cảm thấy bà ta không tốt với mấy đứa trẻ.

Thái độ như thế là muốn làm gì chứ?

Nếu muốn con cái tiến bộ, sao không nhẹ nhàng nói rõ với đứa trẻ?

Tiêu thị gọi Tam Nha trong viện ra, thô bạo đẩy đến trước mặt Tống Anh: "Sau này, Nhị tỷ ngươi sẽ dạy ngươi thêu hoa, ngươi phải học thật tốt cho ta, nếu dám lười biếng thì ta sẽ đánh gãy chân ngươi! Chậc chậc chậc, nhìn tay ngươi đi, bẩn như vậy! Vừa nhìn đã biết không phải người có thể cầm kim chỉ, sau này đừng làm việc nặng nữa! Trên tay toàn vết chai như vậy, sao không làm xước vải được chứ?"

Tống Anh nheo mắt.

Cơ thể nhỏ bé của Tam Nha bị Tiêu thị đẩy như chiếc lá vàng bị gió thu cuốn bay, suýt nữa thì bị ngã!

Trên tay Tam Nha có không ít vết chai, may mà bây giờ vẫn còn nhỏ, sau này thường xuyên ngâm nước ấm và bôi thuốc mỡ chắc hẳn có thể dưỡng lại được.

Trình độ thêu hoa của nguyên chủ quả thực không tệ, nàng sẽ dạy dỗ kỹ càng, chỉ cần Tam Nha không ngốc nghếch thì sau này cũng không đến mức phải làm việc nặng việc dơ để nuôi sống gia đình.

Đương nhiên, thêu hoa cũng rất hại mắt, nhưng mà...

Đây chỉ là bước đầu tiên, nhân lúc còn nhỏ phải nuôi nấng và dạy dỗ thật tốt, tránh để sau này lớn lên thành người keo kiệt vắt cổ chày ra nước như Tiêu thị.

Tam Nha giống như cục bột, tùy ý Tiêu thị n*n b*p, giọng cũng nhỏ như muỗi kêu: "Con sẽ nghe lời Nhị tỷ tỷ, học thật tốt..."

Tiêu thị liếc khuê nữ một cái, sau đó cong môi cười: "Nhị Nha, ngươi cứ nghiêm khắc dạy dỗ nàng. Nếu nàng học quá chậm thì ngươi cứ việc đánh. Nhà ta không thể uổng phí số tiền này được!"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 338: Nàng ta là chiến sĩ


Tống Anh cảm thấy nếu mình còn nói thêm mấy câu với Tiêu thị thì e rằng có thể bị tức chết.

"Mấy ngày nay, ta bận chuyện tiệm ăn của cha nương ta, chờ đến khi rảnh rỗi sẽ bảo Võ ca nhi tới đón Tam Nha. Mấy ngày nay Tam thẩm phải chăm sóc tốt cho Tam Nha, cho nàng ngâm tay bằng nước nóng để làm mềm vết chai, cũng có thể tập se chỉ luồn kim ở nhà trước." Tống Anh nói xong thì quay sang hỏi Tống Dần Sơn: "Tam thúc, khi nào người có thể làm xong hai trăm cái khay này?"

"Thứ này của ngươi không tốn nhiều công sức, ta chuẩn bị ít gỗ, nhiều nhất sau năm ngày là có thể làm xong." Tống Dần Sơn đáp.

Chuyện phức tạp không phải là làm khay mà là công đoạn mài nhẵn.

"Được." Tống Anh gật đầu.

Ngày mai nàng còn phải lên trấn đặt một đống dụng cụ ăn uống, chén đĩa đều phải làm thành bộ, như vậy thì khi người ta nhìn vào mới thấy thoải mái.

Nói xong, Tống Anh chuẩn bị về nhà.

Chỉ là vừa bước chân ra khỏi phòng của Tam phòng thì đã đụng mặt Bùi thị.

Kẻ thù gặp nhau vô cùng đỏ mắt. Bùi thị đỡ eo, trông rất hùng hổ. Tống Anh suy nghĩ một chút, lùi lại mấy bước, bảo đảm khoảng cách giữa bản thân mình và Bùi thị hơn ba thước.

Nữ nhân bình thường sẽ không lấy đứa bé trong bụng ra đùa giỡn, nhưng Bùi thị...

Nàng ta không phải nữ nhân bình thường.

Nàng ta là chiến sĩ có thể đến chỗ lão gia tử ưỡn bụng đòi ăn.

Bùi thị thấy nàng lùi về sau thì lập tức muốn tới gần. Tống Anh giơ tay chỉ vào chân nàng ta: "Đứng lại! Cách xa ta một chút, ta sợ ngươi không nhịn được mà nghĩ đến chuyện trộm đồ của ta!"

"..." Bùi thị nheo mắt, lửa giận hừng hực: "Tiểu cô tử, ta không có tiền tiêu, ngươi cho ta tiền đi!"

Đây là do nương nàng ta dạy!

Nương nói, chỉ cần nàng ta ra sức giày vò người Tống gia, Tống gia chắc chắn sẽ chịu không nổi đến khi lang quân trở về, sẽ đưa nàng ta về lại Bùi gia!

Tống Anh nheo mắt, sau đó không nhịn được mà bật cười: "Tẩu tử, tai ta nghễnh ngãng, ngươi nói lại lần nữa được không?"

"Ngươi cho ta tiền tiêu đi. Trong bụng ta mang thai con của Đại ca ngươi, Đại ca ngươi bị ngươi đưa đến nha môn làm khổ sai, ngươi phải chịu trách nhiệm!" Bùi thị nói.

Tống Anh cười đến mức gập cả người.

Tiêu thị đứng đằng sau đen mặt.

Làm gì có tiểu tức phụ nhi nào như vậy? Nói ra chẳng phải khiến người ta chê cười sao? Nhìn đức hạnh này đi, trời ạ, thật muốn đập chết cho xong việc!

"Đại tẩu cũng biết trong bụng ngươi mang thai con của Tống Hiển sao? Chạy đến đòi tiền ta, ai không biết còn tưởng rằng giữa ngươi và ta có chuyện gì đấy?" Tống Anh khinh thường nói một câu, Tiêu thị nghe xong suýt thì dựng lông.

Đây cũng là một đứa không hiểu chuyện!

Làm gì có tiểu cô nương nào ăn nói như vậy chứ, quá hạ lưu rồi.

Bùi thị sửng sốt, sau đó vội vàng "phi" một tiếng, "Bớt nói hươu nói vượn đi! Nếu hôm nay ngươi không cho ta bạc, ta sẽ không cho ngươi đi, trừ phi ngươi giẫm lên bụng ta!"

Nói xong, Bùi thị ưỡn bụng ra.

Hiển nhiên là dáng vẻ không sợ trời, không sợ đất, đầy khí phách.

"Đại tẩu không muốn đứa bé này nữa sao? Nếu không thì sao có thể làm ra loại chuyện này?" Tống Anh cau mày, sau đó quay ra sau nói: "Tam thẩm, làm phiền người hét lớn nhờ người mời đại phu đến đây."

"Mời đại phu đến làm gì? Chẳng lẽ... ngươi thật sự muốn ấn bụng nàng ta sao!?" Tiêu thị hoảng sợ.

Nhị Nha trông rất dịu dàng, không ngờ lại tàn nhẫn như vậy!

Bùi thị hơi đổi sắc mặt nhưng vẫn đứng đó bất động.

Nương nàng ta nói, người Tống gia tuyệt đối sẽ không làm gì bụng nàng ta. Nếu nàng ta thật sự bị bắt nạt dẫn đến sinh non thì Bùi gia sẽ tìm Tống gia tính sổ, Tống Hiển sau khi trở về cũng sẽ bất mãn với Tống gia!

"Tam thẩm, người cứ gọi người tới là được." Tống Anh rất bình tĩnh.

Giọng nàng không lớn nên nàng lười gọi, hơn nữa, người đã trải qua trăm cuộc chiến như Tiêu thị và Đại Diêu thị mới có sức gào lên.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 339: Cục đá đầu thai


Người Tống gia đều biết Tống Anh là người có đầu óc, cho nên sau khi Tống Anh lặp lại yêu cầu thì Tiêu thị cũng hắng giọng rồi gân cổ lên gào: "Người đâu mau tới đâu! Sắp xảy ra mạng người rồi! Mau cho người mời đại phu đến đây đi!"

Tống Anh mím môi.

Làm tốt lắm.

Đại Diêu thị bị âm thanh này dọa sợ. Bà ta vốn đang nằm trên giường tĩnh dưỡng, nghe thấy âm thanh này còn tưởng rằng Tam phòng xảy ra chuyện gì trọng đại, lập tức khoác áo ngoài lên người rồi vọt ra: "Làm sao vậy!?"

Vừa ra thì thấy tức phụ nhi trừng mắt nhìn Tống Anh.

Đại Diêu thị nhất thời khí huyết dâng trào: "Lại là con quỷ xui xẻo nhà ngươi tạo nghiệt có phải không!? Ngươi là cục đá đầu thai sao? Sao lại chặn cửa Tam thẩm ngươi?! Ngươi cút ngay cho ta!"

Bà ta đúng là tạo nghiệt tám đời nên kiếp này mới gặp phải khắc tinh tức phụ nhi này!

"Ta không đi!" Bùi thị hắng giọng, "Hay là nương cho ta chút bạc tiêu đi. Nam nhân ta không có ở nhà, ta còn đang to bụng, tiền mua ít đồ cũng không có! Nương gia chăm sóc ta lâu như vậy cũng không thấy Tống gia đưa quà tạ lễ đến cho nương gia ta..." Bùi thị lầm bầm.

Đại Diêu thị chỉ cảm thấy huyệt Thái Dương đau nhức.

"Có tức phụ nhi nhà ai mệnh tốt như ngươi không?! Gả cho con ta hai năm! Từ lúc uống một ly trà của ngươi vào ngày thành hôn, về sau ta nhìn thấy ngươi được mấy lần?! Là ta ngăn cản ngươi, không cho ngươi về Tống gia sao?! Ngươi ăn vạ ở nương gia không đi, bây giờ còn bảo ta đưa quà tạ lễ cho nương gia của ngươi, sao da mặt ngươi có thể dày như thế hả!?" Đại Diêu thị thật sự muốn phát điên.

Bà ta vẫn luôn sĩ diện.

Bà ta là người của Đại phòng, trưởng tức phụ nhi, đứng đầu các nữ nhân của Tống gia!

Lúc này lại bị tức phụ nhi của mình giày vò, tức giận đến đổ bệnh!

Bùi thị lại giả vờ nghe không hiểu: "Lúc ta đồng ý gả vào đây đã nói là 50 lượng sính lễ cộng thêm một căn nhà trên trấn, hiện giờ nhà không còn, người cũng không có. Nương phải cho ta một lời giải thích hợp lý, ít nhất phải nói a gia trả nhà lại cho ta."

"Căn nhà đó cho ta chính là để cho tôn tử của người, nói tóm lại cũng không phải người ngoài, không thể đưa cho một tiểu cô tử đã gả ra ngoài. Tống Anh đã xuất giá, vậy mà suốt ngày cứ chạy về Tống gia, ta không thể nhìn nổi nữa. Nếu người ngăn cản ta thì ta cũng không cần đứa nhỏ này nữa, để tiểu cô tử giẫm lên ta mà về nhà đi!" Bùi thị bất chấp tất cả.

Căn nhà mà lúc trước Tống gia chuẩn bị cho nàng ta cũng không phải rất tốt, chỉ có giá 100 lượng. Nhà trên trấn đắt đỏ, căn nhà 100 lượng thì tốt đến đâu chứ?

Nhưng nàng ta thấy Tống Hiển không tệ nên mới gật đầu đồng ý gả qua.

Kết quả thì sao?

Không ngờ phải trả lại căn nhà đó!

Chính là Tống gia lừa gạt nàng ta!

Đại Diêu thị nghẹn một ngụm máu ngay ngực: "Căn nhà đó là do các ngươi tự làm mất! Đưa cho Nhị Nha là để bồi thường cho tổn thất của nàng! Nếu ngươi không tránh ra thì chờ đến khi ngươi sinh con xong, ta sẽ bảo Hiển ca nhi bỏ ngươi!"

"Vậy cũng phải chờ đến khi lang quân trở về, bà bà muốn bỏ ta cũng phải tìm được một cái cớ. Ta sinh con cho nhà các ngươi, Đại Lang sẽ không vứt bỏ ta. Nếu người không muốn Đại Lang thất vọng, buồn lòng thì nên đứng về phía ta." Bùi thị nói tiếp.

Đại Diêu thị thật sự muốn hôn mê.

"Đại tẩu! Ý Nhị Nha là mời đại phu..." Tiêu thị vội vàng hô lên.

Đại Diêu thị hận không thể tự ấn nhân trung của mình để bản thân tỉnh táo hơn.

Môi bà ta cũng run rẩy: "Có phải Nhị Nha không khỏe không..."

"Người nghe ta, mời đại phu đến đây là được." Tống Anh lặp lại lần nữa.

"Được, ta đi mời đại phu cho ngươi." Bà ta cũng muốn ra ngoài cho thanh tịnh một chút, nếu còn nhìn chằm chằm tức phụ nhi này nữa, e rằng bà ta cũng không sống thọ được!

Không bao lâu sau, Đại Diêu thị thật sự mời một đại phu đến đây. Không chỉ vậy, hàng xóm thấy Đại Diêu thị mời đại phu thì tưởng rằng Tống gia có người đổ bệnh, thế là cũng có mấy người đến thăm.
 
Back
Top Dưới