Ngôn Tình Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 760: Da mặt thật dày


Tống Tuân siết chặt tay, hắn biết Tống Anh đã có kế hoạch, hoàn toàn không có chuyện đi từ xa tới đây để chịu chết.

Nhưng dù vậy thì hắn vẫn cảm thấy trong lòng hết sức phiền muộn.

Nếu hắn có quyền thế thì hà tất phải để Tống Anh vào hang hổ?

Tống Tuân khẽ lên tiếng, lời này chỉ có một mình hắn nghe được.

Trước khi đi, hắn chỉ dẫn theo hai thư đồng của mình.

Hổ Doanh Doanh, Ưng Đại Sơn và Hoàng Diện đều ở bên cạnh Tống Anh cũng giúp lòng hắn thoải mái hơn đôi phần.

Tống Tuân vừa đi, đám người Lam thị này càng càn rỡ hơn.

Đuổi hết tất cả thứ tử và tức phụ nhi của bọn họ ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại phu thê hai người và hai đứa con dòng chính.

Ánh mắt của Lam thị giống như mũi tên tẩm độc, sắc bén đến cực điểm.

Thế nhưng, Tống Anh không hề đau buồn thay nguyên chủ, bởi vì trong lòng nguyên chủ, Lam thị không phải mẫu thân trong lòng nàng ấy.

Do đó, cho dù Lam thị có nói ra lời ác độc nhất trên đời thì nguyên chủ cũng không cảm thấy đau lòng chút nào.

Chấp niệm và sự dịu dàng của nguyên chủ đều ở thôn Hạnh Hoa.

"Mặt ngươi đã khỏi rồi?!" Lam thị nói.

Bà ta nhớ rõ lúc trước trên trán cũng có sẹo, bây giờ lại trắng tinh không tì vết.

Tống Anh chậm rãi tháo khăn che mặt ra, cất đi: "Vết thương nhỏ mà thôi, dùng chút thuốc là khỏi, làn da còn đẹp hơn lúc trước.

Nhưng chắc hẳn là phu nhân không hiểu được đâu, dù sao thì người càng ngày càng già đi, bây giờ cũng đã là tổ mẫu của người ta, đất đã chôn tới cổ rồi."

"Ngươi thật láo xược! Ngươi nói chuyện với mẫu thân ngươi như vậy sao!" Hầu gia giận dữ.

Tống Anh cười một tiếng: "Da mặt của hai vị thật dày."

"Trước đây nói thế nào ấy nhỉ? Lời nói vẫn còn văng vẳng bên tai đấy.

Ta nhớ rõ lúc ấy phu nhân vô cùng kiên định nói với ta rằng, từ nay về sau ta không được tự xưng là cô nương của hầu phủ nữa, xem như chưa bao giờ sinh ra ta.

Bây giờ chỉ mới mấy năm trôi qua mà đã quên hết rồi sao? Quả nhiên là đã lớn tuổi nên đầu óc cũng không còn minh mẫn nữa đúng không?" Tống Anh châm chọc.

Tống Tâm Hoa và Tống Đường Hành nghe thấy những gì Tống Anh nói thì cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung.

Lá gan của Tống Anh quá lớn.

"Nương... Người hà tất phải tức giận chứ... Bây giờ nàng chỉ là một tộc tỷ, không, sắp không còn là tộc tỷ nữa rồi.

Người không cần phải để ý đến nàng." Tống Tâm Hoa thấp thỏm nói.

"Ngươi thì biết cái gì! Bây giờ nàng xuất hiện ở kinh thành, nếu bị Tiết gia và những nhà có quan hệ với nhà ta biết được thì đến lúc đó phải làm sao?!" Lam thị cả giận.

"Người có người tương tự, vật có vật tương đồng.

Đã qua lâu như vậy rồi, còn ai nhớ rõ diện mạo của Đại tỷ tỷ nữa chứ? Huống hồ khí chất của tộc tỷ và Đại tỷ tỷ hoàn toàn không giống nhau, chỉ cần tộc tỷ nhất quyết không thừa nhận thì người khác sẽ không thể nào hắt nước bẩn lên người chúng ta.

Hơn nữa..." Tống Tâm Hoa dừng một chút, vội vàng nói tiếp: "Tộc tỷ và nhà chúng ta vốn cùng tổ tiên, huyết thống này vẫn chưa xa, con cái của hai nhà cực kỳ giống nhau cũng không có gì bất ngờ..."

Tống Tâm Hoa nghĩ, hẳn là cách này sẽ tốt hơn đúng không?

Tốt hơn... ra tay gi.ết ch.ết Tống Anh.

Đương nhiên, nếu cha nàng ấy có thể gi.ết ch.ết người thì có lẽ nàng ấy sẽ bội phục mấy phần, nhưng sự thật là...

Tống Anh không còn là tiểu cô nương quê mùa ngốc nghếch như trước đây nữa, bây giờ nàng đã trở thành người thâm sâu không thể nhìn thấu.

Mấy ngày nàng ấy ở thôn Hạnh Hoa, chỉ nghe người khắp thôn khen ngợi Tống Anh, nói nàng giỏi giang, nói nàng hiểu chuyện, khiêm tốn, nói nàng... là cô nương tốt nhất trên đời này.

Loại người nào có thể làm được đến mức như thế?

Chuyện thu mua lòng người thế này, e rằng ngay cả cha nàng ấy cũng không làm được như vậy nhỉ?

Chuyện khác thường ắt có điều kỳ lạ.

Lần này Tống Anh đến đây là để đòi nợ, cho dù cuối cùng không đòi được thì nhà bọn họ chắc chắn cũng không chiếm được chỗ tốt!

Tống Tâm Hoa cũng không biết vì sao bản thân mình lại có giác ngộ như vậy, chẳng qua là loại trực giác này vô cùng mãnh liệt!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 761: Lòng tham không đáy


Lời Tống Tâm Hoa nói làm Lam thị do dự trong chốc lát, nhưng ngay sau đó, bà ta ghét bỏ nhìn Tống Anh: "Con nhìn dáng vẻ không hiểu chuyện của nàng ta đi! Cho dù ta đồng ý thì nàng ta sẽ đồng ý nhất quyết không thừa nhận sao?! Hoa Nhi, nàng không giống con, sinh ra là để mang lại tai họa cho ta!"

Trong lòng Tống Tâm Hoa chợt lạnh đi.

Không giống nhau? Có cái gì không giống nhau? Chẳng phải là nàng ấy không thừa một ngón chân như Tống Anh sao?!

"Đại tỷ... Ngươi có thể chịu thiệt một chút không? Không phải ngươi rất thích thôn Hạnh Hoa sao? Từ nay về sau, nếu có người hỏi thì ngươi hãy cứ thề thốt phủ nhận bản thân mình có quan hệ với hầu phủ, có được không?" Tống Tâm Hoa vội vàng hỏi.

"Hình như không ổn lắm đâu." Tống Anh cười cười, "Con người ta không thích nói dối, nếu thật sự có người hỏi thì ta đương nhiên sẽ nói rõ ràng từng chuyện một, không hề bỏ sót chuyện nào, nói hầu phủ các ngươi vứt bỏ con cái như thế nào, vì sao phải đưa đứa nhỏ này về."

"Đúng rồi, năm đó lão Vương gia muốn cưới cô nương nhà các ngươi, nhưng hai người các ngươi luyến tiếc Tống Hoan đã được bồi dưỡng nhiều năm nên mới nhớ tới ta đúng không? Ngươi nói xem... Nếu Hoàng thượng biết người đính hôn với lão Vương gia năm đó là một cô nương sống ở thôn quê nhiều năm thì có khi nào sẽ ghét bỏ nhà các ngươi không?" Tống Anh nói.

Mặc dù lão Vương gia kia vô cùng già nhưng người ta là hoàng thân quốc thích!

Vả lại, lão Vương gia kia không hề ép buộc Tống Hầu gia gả nữ nhi cho mình mà là bản thân hắn ta nhìn trúng thân phận của lão Vương gia, muốn có được quan hệ thông gia này!

Sắc mặt của Tống Hầu gia thay đổi.

"Còn ngây ra đó làm gì?! Mau nhốt nàng ta lại!" Tống Hầu gia tức muốn hộc máu, lập tức hô lên một tiếng.

Khóe miệng của Tống Anh cong lên.

"Không cần, ta tự đi.

Ta cũng biết rõ Phong Lan Uyển ở đâu." Tống Anh cười tủm tỉm, "Đúng rồi, ta cũng đói bụng.

Ta đang là khách nên đừng quên chuẩn bị đồ ăn cho ta, không cần quá phong phú đâu, bình thường Tống Hầu gia ăn cái gì thì ta ăn cái đó là được rồi.

Nếu đồ ăn không được đưa tới thì có lẽ ta phải tự ra tay, vậy thì phiền phức lắm."

Nói xong, Tống Anh dẫn mấy người Hổ Doanh Doanh đi ra ngoài.

Tống Hầu gia tức giận vô cùng: "Trước đây, tuy nàng ta không hiểu lễ nghĩa nhưng sau khi dạy dỗ một phen cũng có chút dáng vẻ của thiên kim tiểu thư.

Bây giờ mới qua bao lâu, sao lại trở nên như vậy chứ! Nhìn dáng vẻ không coi ai ra gì của nàng ta đi, người không biết còn tưởng rằng nàng ta là Hầu gia đấy!"

Lam thị cũng không hiểu.

Nhưng sau khi nghĩ ngợi một chút, bà ta nói: "Hôm nay ta thấy Tống Tuân kia cũng không phải người tốt lành gì, nhất định là người nhà đó lòng tham không đáy.

Có lẽ bọn họ định đưa Tống Anh tới chỗ chúng ta để đòi chút lợi ích nhưng không ngờ lại không được như ý nguyện nên mới oán hận trong lòng, dạy hư con trẻ."

"Điêu dân nơi khỉ ho cò gáy!" Tống Hầu gia hừ một tiếng.

Tống Tâm Hoa âm thầm trợn trắng mắt.

Tước vị của nhà bọn họ cũng mới truyền tới đời thứ ba mà thôi, trước đây thái gia cũng chỉ là tiểu tử dưới quê.

"Hầu gia, bây giờ... phải làm sao đây?" Lam thị hỏi.

"Năm đó phải xử lý thế nào thì bây giờ xử lý thế nấy!" Tống Hầu gia lạnh lùng nói.

"Nhưng mà bây giờ không giống năm đó.

Dù sao thì Tống Tuân kia cũng là cử tử, năm sau còn phải đi thi.

Nếu xảy ra chuyện thì e rằng Tống Tuân kia sẽ không an phận đâu." Lam thị nói tiếp.

Tống Hầu gia nhíu mày.

Hắn ta suy nghĩ trong chốc lát rồi nói: "Vậy cứ nhốt người ở Phong Lan Uyển, nói với bên ngoài rằng nha đầu từ dưới quê lên này trông giống đứa con đã mất của ngươi, trong lòng ngươi vô cùng thương xót, muốn giữ lại chăm sóc, chẳng qua đứa nhỏ này không hiểu lễ nghi, sợ va chạm quý nhân nên không ra khỏi cửa tiếp khách!"

Chỉ là một tiểu nha đầu mà thôi, tùy tiện tìm một cái cớ là có thể khiến nàng vạn kiếp bất phục.

Còn Tống Tuân kia dù sao cũng đã có công danh, không thể dùng biện pháp mạnh.

Nhưng mà...
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 762: Không nghe lời


Tống Hầu gia bật cười một tiếng đầy châm chọc.

Cử tử mà thôi, dưới bầu trời này có rất nhiều người đọc sách suốt đời chỉ dừng lại ở danh cử tử, cũng có rất nhiều người đọc sách gặp phải chuyện ngoài ý muốn nên không sống nổi nữa.

Lam thị nào có tin lời Tống Anh nói là thật.

Lúc này, mấy người Tống Anh đã tới Phong Lan Uyển.

Phong Lan Uyển là nơi nguyên chủ đã từng ở, là viện tử hẻo lánh nhất trong hầu phủ, diện tích cũng không lớn, bên trong không có phòng bếp riêng, ngay cổng viện có bà tử trông coi, còn có một cánh cửa nhỏ đã bị khóa lại.

Năm đó, khi nguyên chủ bước vào viện tử, tuy rằng viện tử đã dọn dẹp đơn giản qua nhưng vẫn rất hoang vắng.

Khi đó, nguyên chủ theo bản năng muốn dọn dẹp một chút, ban đầu còn bị cười nhạo, nói nàng ấy mang mệnh cày cấy.

Sau đó, nguyên chủ miễn cưỡng vào ở.

Bây giờ, viện tử này còn thê thảm hơn khi đó, cỏ dại mọc um tùm trong sân.

Cửa nhỏ vừa mở ra, vậy mà Tống Anh còn nghe thấy tiếng chuột kêu bên trong.

May mà trong viện được lát gạch xanh, vẫn có thể đi được, nếu không thì e rằng lúc này còn không có chỗ để đặt chân.

Trong phòng bị phủ một lớp bụi thật dày nhưng thật ra cách bày trí vẫn không hề thay đổi.

Người đưa Tống Anh tới đây chính là ma ma bên cạnh Lam thị, xem như tâm phúc của bà ta.

Lúc này, ma ma kia nhìn chằm chằm Tống Anh như đề phòng trộm cướp, sợ nàng chạy trốn.

"Quét tước nơi này đi." Tống Anh nhàn nhạt nói.

Bà tử kia hừ một tiếng: "Hầu gia chỉ nói muốn mời cô nương tới đây chứ không hề nói ta quét tước viện tử cho cô nương."

Tống Anh cau mày.

Những bà tử này đều là nha hoàn bên cạnh Lam thị, đã đi theo Lam thị mấy chục năm, là người trung thành nhất.

Lam thị chán ghét nàng, đương nhiên những bà tử này cũng không thích nàng.

Năm đó, nguyên chủ không ít lần chịu thiệt trong tay bọn họ.

Hổ Doanh Doanh nghe bà tử nói vậy thì thấy khó chịu trong lòng.

Nàng ấy lập tức tiến lên, túm lấy cánh tay của bà tử kia: "Chủ nhân của ta bảo ngươi quét tước viện tử này! Nếu không nghe lời thì ta bẻ gãy tay ngươi!"

"A!" Bà tử kia đau đến mức sắc mặt méo mó.

Sắc mặt của một bà tử khác thay đổi, vội vàng chạy đi để báo tin.

Ưng Đại Sơn bước lên, chặn người ngay trước cửa: "Các ngươi phải nghe lời chủ nhân nói! Mau quét dọn nơi này sạch sẽ đi!"

Bà tử kia định phản kháng, nhưng thấy người nào người nấy đều như hung thần ác sát thì lập tức sợ hãi.

"Nơi này là hầu phủ... Các ngươi dám la hét ở đây, không sợ Hầu gia gây phiền phức cho các ngươi sao?!" Bà tử giận dữ nói.

Chồn tinh oai phong cong môi cười: "Ôi chao, nghe lời hai vị nói mà xem, cứ như nếu chủ nhân bọn ta ngoan ngoãn thì các ngươi không gây phiền phức cho chủ nhân vậy.

Bây giờ chủ nhân bọn ta muốn vào viện này ở, chỗ chủ nhân muốn ở nhất định phải sạch sẽ, không dính một hạt bụi nào.

Nếu không làm được, ta cũng không có bản lĩnh gì khác nhưng vẫn có năng lực chặt tay, chặt chân của các ngươi."

Bà tử run rẩy.

"Chỉ hai người bọn ta thì không làm nổi..." Bình thường, việc của bọn họ đều là chăm lo cuộc sống của phu nhân, đã làm những việc vặt vãnh thế này bao giờ đâu!?

"Nếu phu nhân chỉ cho hai người các ngươi tới đây thì chứng tỏ hai người các ngươi là đủ rồi.

Nếu không đủ thì gọi thêm hai bà tử trông chừng bên ngoài tới giúp đỡ là được." Tống Anh liếc mắt nhìn ra ngoài một cái, thuận miệng nói.

"Làm nhanh lên! Chủ nhân còn đang đợi để nghỉ ngơi đấy!" Hoàng Diện cau mày, thét to một tiếng.

Nói xong, Hoàng Diện chạy đi lau sơ qua ghế đá trong sân rồi mời Tống Anh tới ngồi, xoa bóp vai cho Tống Anh giống nhau chó săn*.

* Chó săn: tay sai (với ý xem thường)

Chồn tinh là yêu quái không có liêm sỉ nhất trong số các yêu quái của Tống Anh.

Ngoại hình không đẹp lắm, cách ăn nói lộ ra thái độ nịnh nọt và khôn khéo, quan hệ với các yêu quái khác cũng không được tốt lắm.

Nhưng Tống Anh thấy bà ấy thuận mắt.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 763: Đánh


Thế mạnh lớn nhất của chồn tinh không phải chất hôi mà là bà ấy cực kỳ có mắt nhìn, dường như có năng lực nhìn trộm nội tâm của người khác.

Thông thường, khi người khác còn chưa mở miệng, Hoàng Diện đã biết đối phương muốn nói gì, thậm chí thực hiện hành động tương ứng tiếp theo.

Tuy tính cách như vậy không được yêu thích nhưng lại hữu ích nhất.

Vả lại, thật ra thì bà ấy cũng không có ý xấu, nhìn trộm nội tâm của người khác và lấy lòng là bản năng của bà ấy mà thôi.

Giống như bản năng của Cảnh Tước là khoe khoang.

Ưng Đại Sơn và Hổ Doanh Doanh vốn dĩ cũng xem thường Hoàng Diện, nhưng trên đường đi, Hoàng Diện luôn hoàn thành mọi việc một cách chu toàn, khiến hai yêu quái này không còn lời nào để nói, ngay cả Hoàng Phi Phượng không ở đây bây giờ cũng phải thay đổi cái nhìn của mình về Hoàng Diện.

Giờ phút này, Hoàng Diện đang xoa bóp vai cho Tống Anh.

Hai bà tử kia nhìn sang, đều cảm thấy Đại tiểu thư trông sắc bén và đáng sợ hơn nhiều.

Đã có chuyện gì xảy ra? Mấy năm trước... Tống Anh không phải như thế mà?

Hai người không nhịn được mà cảm thấy căng thẳng, dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của Ưng Đại Sơn, gọi hai bà tử canh cửa bên ngoài vào.

Viện tử này không lớn, bây giờ vẫn còn sớm nên cũng đủ thời gian để dọn dẹp sạch sẽ.

Hai bà tử bên cạnh Lam thị làm việc không được nhanh nhẹn lắm, nhưng còn có Hổ Doanh Doanh ở đây.

"Chỗ này vẫn còn hôi." Nói xong, Hổ Doanh Doanh tùy tay vỗ bả vai bà tử kia.

Bà tử kia chỉ cảm thấy bả vai bị đ.è x.uống như sắp bị chặt đứt.

Cả người bà tử đều là mồ hôi.

Bao nhiêu năm qua chưa từng phải vất vả như vậy, cơ thể thật sự không chịu nổi.

Khoảng hai canh giờ sau, cuối cùng thì tiểu viện này đã đạt tới tiêu chuẩn của Tống Anh.

"Chủ nhân bọn ta đói bụng rồi, nhớ đưa đồ ăn tới đây.

Đồ ăn nhất định phải ngon miệng..." Hổ Doanh Doanh nói đến đây thì thở dài, "Thôi bỏ đi, ngươi dẫn ta đi cùng, ta đích thân nhìn xem trong nhà bếp có cái gì."

Không thể tin người của hầu phủ, vẫn nên tự mình ra tay thì tốt hơn.

Chồn tinh vừa nghe thấy vậy thì lập tức đứng lên: "Ta cũng đi nữa, tay nghề của ta khá tốt."

Muốn lấy lòng chủ nhân thì nhất định cái gì cũng phải biết, chỉ biết nịnh nọt không thôi thì chưa đủ.

Trước giờ bà ấy vẫn luôn âm thầm học nấu ăn, nhất là sau khi biết phải cùng chủ nhân tới kinh thành, bà ấy đã lén lút thi đấu với mấy con thỏ tinh.

Tuy tay nghề bây giờ vẫn kém hơn Ngưu Đại Lực, nhưng hẳn là cũng không phân cao thấp với thỏ tinh.

Tóm lại, nhất định không được để chủ nhân ở kinh thành chịu khổ.

Yêu quái bọn họ được chủ nhân chiếu cố mới có thể hóa hình, vất vả một chút vì chủ nhân thì tính là gì chứ?

Chồn tinh vội vàng đuổi theo.

Bà tử kia có khổ mà không thể nói nên lời, chỉ đành phải rời đi trước.

Ra khỏi Phong Lan Uyển, bà tử thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhìn thấy nha hoàn đi ngang qua thì vội vàng nói: "Mau đi bẩm báo phu nhân, nói, nói đường Nhị tiểu thư đánh nô tài..."

"Grừ!" Hổ Doanh Doanh không vui, hừ một tiếng, "Nói mấy thứ vớ vẩn này làm gì?! Ta đã nói rồi, chủ nhân đói bụng! Đừng lề mề nữa, nếu không, ta đá gãy chân ngươi!"

Vừa nghe thấy vậy thì bà tử lập tức run rẩy.

Vội vàng đi tiếp để dẫn đường.

Nha hoàn kia hoảng sợ, không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nếu là lời mà ma ma đắc lực bên cạnh phu nhân nói thì đương nhiên phải đi báo tin.

Không chừng sau khi lộ mặt ở chỗ phu nhân còn có thể được đề bạt một chút, được phát thêm ít tiền tiêu vặt.

Bên trong nhà bếp lớn của hầu phủ rất náo nhiệt.

Nhất là bây giờ đã tới lúc Hầu gia dùng cơm tối nên đầu bếp bên trong đều rất bận rộn.

Hổ Doanh Doanh và Hoàng Diện vừa xuất hiện, những đầu bếp và nha hoàn nhóm lửa ở đây đều cảm thấy khó hiểu.

Hổ Doanh Doanh đưa mắt nhìn xung quanh: "Có đồ ăn đã làm xong.

Hoàng thẩm, hay là lần này ngươi tới để quen đường thôi, không cần phải nấu riêng? Dù sao thì chủ nhân đã lâu chưa ăn gì rồi, cũng đã đói bụng, không chờ được.

Lần sau hẵng nấu nhé?"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 764: Dạy dỗ


Hoàng Diện cũng không cương quyết phải thể hiện bản thân, lúc này nghĩ tới cái bụng đói của chủ nhân, bà ấy lập tức gật đầu đồng ý.

Sau đó nhanh nhẹn tiến lên chọn đồ ăn ngon.

"Đừng động vào.

Đây là tổ yến của Ngũ tiểu thư... sắp có người tới mang đi rồi..." Đầu bếp sửng sốt.

Đúng lúc nha hoàn Tiểu Thiền của Ngũ tiểu thư tới đây, nhìn thấy cảnh tượng này thì sắc mặt thay đổi: "Tiểu thư bọn ta không cần tổ yến nữa."

Nói xong thì chạy mất.

Ngũ tiểu thư nói, gần đây trong nhà không yên ổn, nếu gặp được người bên cạnh Tống Anh, có thể tránh thì tránh, tránh không được thì chạy, tóm lại tuyệt đối không được nảy sinh xung đột.

Tiểu thư đã mười lăm tuổi, thời gian còn sống tại nhà nhiều nhất sẽ không quá ba năm.

Thu liễm lại sẽ tốt hơn.

"..." Đầu bếp ngơ ngác, "Vậy… cứ lấy đi."

Hoàng Diện gật đầu: "Ngũ tiểu thư thật sự có dáng vẻ của chủ nhà, tốt hơn cha nương của nàng nhiều.

Nhớ trước đây lúc hai tỷ đệ bọn họ đến thôn chúng ta, lão thái gia nhà chúng ta cũng không khắt khe với bọn họ như vậy đúng không? Ăn uống đều kịp thời đưa đến."

"Người hầu phủ không thể so với lão thái gia nhà chúng ta, lão thái gia là người biết lễ nghĩa, còn bọn họ thì không." Hổ Doanh Doanh nghiêm trang nói.

Cầm một nồi chè, lại vừa mắt mấy khay bánh ngọt.

Ngay sau đó là tám món chính.

Tám món này lấy từ đồ ăn của những người khác trong hầu phủ.

Vịt quay vàng ươm, đậu hủ cuốn tơ vàng, hải vị chưng cách thuỷ, cá hấp, cẩm tú bính, giò heo om, gà rang và bí đao xào.

Có chay có mặn và mấy chén cơm, hoàn mỹ.

Có điều, Hổ Doanh Doanh không tìm thấy cái mâm nào có thể đựng được nhiều món như vậy.

Nàng ấy suy nghĩ một chút, quyết định đặt đồ ăn lên cái bàn tròn lớn, cuối cùng bưng cả cái bàn đi.

Hoàng Diện nhìn quanh, nhanh tay đi lấy nồi, chén, muôi, chậu.

Lỡ như khi tỉnh dậy lúc giữa đêm, chủ nhân lại đói bụng thì còn có cái để dùng tạm một chút.

Còn về nguyên liệu nấu ăn... chủ nhân không phải người thường.

Trên đường đi, ngoại trừ Tống Tuân không nhìn thấy thì yêu quái bọn họ đã không ít lần chứng kiến chủ nhân vô duyên vô cớ biến ra chút đồ ăn.

Có lẽ cũng có thể biến ra nồi, chén, muôi, chậu, nhưng... lỡ như bị người khác phát hiện thì không tốt, cho nên bà ấy phải đánh yểm hộ trước.

Hai người họ càn quét đồ ăn như cướp bóc, lúc tới thì nhẹ nhàng, nhưng khi rời đi lại tạo ra thanh thế to lớn.

Bọn họ vừa rời đi, lập tức có người đi bẩm báo Hầu gia và phu nhân.

Lam thị đã nhận được lời nhắn của tiểu nha hoàn kia, bây giờ lại nghe chuyện mà người của nhà bếp truyền đến thì tức giận đến mức cơm cũng không muốn ăn.

"Đúng là đồ khốn kiếp! Nàng ta còn không để mẫu thân như ta vào mắt! Thứ không có giáo dưỡng! Đã học được cách cướp đoạt rồi sao!?" Lam thị tức giận muốn chết.

Nếu không phải sợ người khác nói này nói nọ, bà ta đã không chỉ phái hai ma ma tâm phúc qua đó rồi.

Bây giờ người này công khai cướp đồ như thế, còn không truyền đi khắp nơi trong phủ sao?!

"Dẫn theo mấy bà tử và gia đinh đi theo ta qua đó!" Lam thị cả giận nói.

Nha đầu chết tiệt kia dám phân cao thấp với bà ta, chẳng phải là dựa vào ba người dẫn theo bên cạnh sao?!

Bây giờ bà ta phải đi qua đó bắt những người này lại, đánh một trận rồi đuổi ra khỏi phủ.

Tiếc rằng bà ta không có khế ước bán thân của ba người này, nếu không thì nhất định phải bán bọn họ đi!

Mấy kẻ không biết sống chết!

Lam thị tức giận, chỉ trong chốc lát đã dẫn theo hai mươi gia đinh và bà tử đi tới Phong Lan Uyển.

Chẳng qua những bà tử này không gọi Tống Anh là Đại tiểu thư của hầu phủ.

Khăng khăng nói rằng người này chính là thân thích nhà nghèo từ thành Dung tới, là một họ hàng xa, cùng lắm chỉ là một đường tiểu thư, đứng thứ hai, chẳng qua mặt mũi trông có phần tương tự với Đại tiểu thư nên mới được giữ lại làm khách!

Phu nhân vốn tốt bụng giữ người ở lại để dạy dỗ, hoàn toàn không ngờ rằng nô tài mà nàng nuôi là loại đầy tớ ức h**p chủ nhân, nhất định phải dạy dỗ thật tốt một phen!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 765: Làm càn!


Với lý do đường hoàng này, đoàn người tạo ra động tĩnh lớn đến mức khiến mọi người trong hầu phủ căng thẳng không thôi.

Hai bên hầu phủ còn có huynh đệ của Hầu gia đã phân gia.

Chưa tới buổi trưa, bọn họ đã nhận được tin tức, biết có khách tới hầu phủ nên lúc này người của mọi nhà đều tới đây, tới hỏi thăm lão thái thái một chút.

Mà lão thái thái cũng có tai mắt của mình bên trong hầu phủ.

Hầu phu nhân làm ra chuyện này, chỉ chớp mắt đã truyền tới tai bà ta.

Lúc này, nghe mấy tức phụ nhi nói chuyện thì hơi bực bội.

Những kẻ không hiểu chuyện này chỉ ước gì hầu phủ trở nên rối loạn nhưng lại không hề nghĩ tới chuyện, nếu hầu phủ thật sự chọc phải phiền phức lớn thì bọn họ nhận được lợi ích gì chứ?

Lúc Lam thị đến, Tống Anh đã bắt đầu ăn trưa.

Mấy người Hổ Doanh Doanh cũng ngồi vào bàn, mọi người cùng ăn chung với nhau, cực kỳ náo nhiệt.

Tống Anh còn lấy mấy bình rượu trái cây thơm ngọt trong không gian ra, ngươi một ly, ta một ly, vô cùng vui sướng.

"Tuy đồ ăn của hầu phủ hơi th* t*c nhưng mùi vị miễn cưỡng cho vào miệng được.

Chủ nhân, người ăn tạm nhé.

Từ ngày mai, ta sẽ nấu cơm cho người.

Tuy đồ ăn không đa dạng được như vậy nhưng mùi vị nhất định ngon hơn." Hoàng Diện nói.

"Đúng vậy, món vịt này khô quá, kém xa mấy con vịt chúng ta nuôi ở thôn trang." Hổ Doanh Doanh cũng nói.

Lam thị vừa vào cửa thì nghe thấy hai chữ "thôn trang", bà ta hơi giật mình.

Bà ta nhớ rõ hoàn cảnh của chi ở thành Dung không được tốt lắm, toàn dựa vào mấy mẫu đất cằn để sống qua ngày, nếu không thì khi đó đã không vì thiên tai mà chạy nạn tới kinh thành.

Sao lại có thôn trang?

Lam thị cảm thấy hơi khó hiểu, nhưng lại đột nhiên nghĩ tới một chuyện.

Nhà này có cử tử, sau khi thi đậu tất nhiên sẽ có người tặng quà, trong nhà có thêm thôn trang cũng là bình thường.

"Tống Anh!" Lam thị gọi một tiếng.

Sau khi gọi xong, bà ta cảm thấy cái tên này không tốt lắm.

Nếu đã thay đổi thân phận thì không nên dùng tên cũ nữa mới phải.

Vì vậy bà ta nói thêm: "Từ hôm nay trở đi, ngươi không được tên là Tống Anh nữa.

Ta sẽ đổi tên cho ngươi, gọi là..."

Lam thị quay đầu nhìn thấy lá sen trong lu nước ngoài sân đã khô héo, nói: "Ngươi đổi tên thành Tống Hà đi!"

* Hà trong Tống Hà là chữ 荷, nghĩa là hoa sen

Tống Anh ăn một miếng thịt vịt.

"Tống Hà! Có nghe thấy lời ta nói hay không! Điếc rồi sao!?" Lam thị cảm thấy mình đã già đi mấy tuổi.

Đại nhi tử của bà ta đã ba mươi tuổi, tuổi của bà ta đương nhiên cũng không còn trẻ nữa.

Những tiểu yêu tinh trong nhà luôn lảng vảng trước mặt Hầu gia khiến bà ta phiền lòng, càng khiến bà ta ghét bỏ gương mặt của mình bây giờ.

Bình thường, bà ta còn không dám nổi giận, sợ sẽ có thêm nếp nhăn.

Nhưng hôm nay thì hay rồi, bị nha đầu chết tiệt này chọc tức đến mức sắp không thở nổi nữa!

"Ai đang nói đấy?" Tống Anh không buồn ngước mắt lên.

"Chủ nhân không cần phải để ý, có thể là bà tử nào đó đi ngang qua, học theo chó hoang ven đường kêu mấy tiếng." Hoàng Diện tươi cười nịnh nọt.

"Làm càn!" Liêu bà tử đã quay về bên cạnh Lam thị, nghe thấy vậy thì lập tức quát một tiếng.

Bây giờ, bà ta chỉ ước gì phu nhân nổi giận, đuổi hết những kẻ thô lỗ không hiểu chuyện này ra ngoài!

Còn về đường Nhị tiểu thư này, chờ đến khi không còn những kẻ thô lỗ này hỗ trợ nữa, xem xem nàng ta còn có thể làm được gì!

Hoàng Diện đứng lên: "Các ngươi mới là kẻ làm càn đấy! Không nhìn thấy chủ nhân đang ăn cơm sao?! Một chút quy củ cũng không có, còn là người của hầu phủ nữa đấy! Loại người như các ngươi mà ở thôn trang của bọn ta thì nên đưa đi cho hổ ăn!"

"Hổ không ăn thứ này." Hổ Doanh Doanh vội vàng bồi thêm một câu.

Sắc mặt của Lam thị đen thui, lúc này không thể nhịn thêm được nữa.

"Bắt lấy bọn chúng cho ta!" Lam thị ra lệnh.

Vừa dứt lời, toàn bộ bà tử ở đằng sau lao lên, các gia đinh cũng chạy về phía Ưng Đại Sơn.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 766: Trong mắt không có trưởng bối


Tống Anh thở dài.

"Nói chuyện đàng hoàng thì không chịu, các ngươi lại nhất quyết phải động tay động chân, thật sự là..." Khóe miệng của Tống Anh cong lên tạo thành nụ cười lạnh lẽo, "Quá ngu ngốc."

Trong lúc Tống Anh chậm rãi lên tiếng, mấy người Hổ Doanh Doanh đã đánh nhau với những bà tử và gia đinh này.

Những người này chỉ là gia đinh bình thường mà thôi.

Tuy hầu phủ là quý tộc nhưng cũng bị giới hạn số lượng hộ vệ được huấn luyện nghiêm chỉnh, có đeo đao.

Những hộ vệ đó thường chỉ cho Hầu gia và thế tử sử dụng, dù là các tiểu công tử bên dưới, trừ phi là đích tử thì mới có tư cách sử dụng, còn những con nối dõi khác thì đương nhiên là không được.

Bên trong nội trạch thì càng không được.

Vì vậy, những người này thậm chí còn không có tí công phu mèo cào nào.

Bà tử chỉ là bình thường làm nhiều việc, có sức lực lớn hơn phụ nhân bình thường một chút mà thôi, hoàn toàn không hề có bản lĩnh gì khác.

Lúc này, bọn họ bị Hổ Doanh Doanh tùy tiện đẩy một cái, kéo một phát đã ngã hết một nửa.

Lam thị thấy vậy thì sắc mặt đại biến.

"Ngươi, trong mắt ngươi không có trưởng bối, vô lễ, bất hiếu!" Lam thị chỉ vào mặt Tống Anh, mắng to.

"Đánh rắm!" Tống Anh bật cười một tiếng, lập tức mắng ngược lại, "Nương ta họ Nguyễn.

Ngươi là cái thá gì hả?"

Lam thị tức giận đến mức đứng không vững.

Nguyễn thị? Nguyễn thị gì chứ, bà ta mới là nương ruột của Tống Anh!

Lúc mang thai nàng, bà ta vui mừng và sung sướng biết bao nhiêu?! Sau khi sinh trưởng tử, suốt mười năm, bà ta không thể sinh được đứa con thứ hai.

Bà ta cho rằng sức khỏe của mình không tốt, không ngờ lại mang thai một lần nữa! Khi đó, bà ta cảm thấy ông trời đã đứng về phía bà ta!

Nhưng kết quả thì sao?

Sinh ra cái thứ gì?!

Khắc tinh có sáu ngón chân! Vốn dĩ không phải là bà ta không thể chấp nhận chuyện này, không phải là không thể cho nàng một miếng cơm ăn.

Thế nhưng vào ngày lâm bồn, tâm can của bà ta, trưởng tử của bà ta lại bị ngã ngựa gãy chân.

May mà sau khi tĩnh dưỡng, vết thương đã lành, nếu không thì làm sao bà ta có thể sống tiếp được?!

Vốn dĩ là nha đầu chết tiệt này nợ bà ta!

"Ngươi là đồ nghiệt chủng không hiểu quy củ!" Làm trò trước mặt nhiều người như vậy, câu nói lúc nãy của nàng đã trái với lẽ thường, khiến bà ta càng bừng bừng lửa giận hơn nữa.

"Câu nói này rất hay, cứ như ta không phải do ngươi sinh ra vậy." Tống Anh cười cười, "Phu nhân, ta tới đây làm khách, nhà các ngươi làm chủ nhân mà lại không có quy củ, xông vào trong viện của ta.

Vì vậy, người của ta mới dạy dỗ bọn họ một phen để bọn họ biết một chút đạo lý làm người, không phải lỗi của ta."

Tống Anh vừa dứt lời, Ưng Đại Sơn và Hổ Doanh Doanh đã đánh gục hết những người này.

Lam thị ngây ra như phỗng, nhìn tất cả mọi người nằm rạp dưới đất thì sợ hãi tới mức sắc mặt trắng bệch.

Bà ta chẳng qua chỉ là một phụ nhân ở sâu trong nhà, đã bao giờ gặp phải cảnh tượng thế này đâu?

Chân cẳng của bà ta lập tức mềm nhũn, ngã khuỵu xuống đất, không động đậy nổi.

Mà giờ phút này, Tống Anh vẫn còn ngồi trên bàn ăn cơm.

Nhưng vẻ mặt lại tiếc nuối hệt như lão phu tử đang dạy dỗ học trò: "Lúc nãy đã nói với các ngươi rằng ta tới đây làm khách, các ngươi làm gì vậy chứ? Ta không nhận nổi lễ lớn như vậy đâu."

"Nhưng nếu các ngươi đã bái lễ thì dù là vãn bối, ta cũng sẽ miễn cưỡng nhận lấy vậy." Nói xong, Tống Anh móc mấy đồng xu từ trong ngực ra, ném xuống trước mặt Lam thị: "Đây là quà gặp mặt, nhiều hơn thì không có.

Ngươi cũng biết ta xuất thân nghèo khổ, trong nhà không dư dả bao nhiêu mà."

Lam thị là mẫu thân ruột của nguyên thân thì thế nào? Muốn gi.ết ch.ết nàng, vậy thì nàng mặc kệ.

Có bản lĩnh thì gọi thiên lôi xuống đánh chết nàng đi!

Nhưng suy nghĩ này vừa xuất hiện, Tống Anh lại lặng lẽ lắc đầu trong lòng.

Không thể táo bạo như thế, nàng còn muốn trở thành thần tiên mà.

"Được rồi, đứng lên hết đi." Tống Anh nghiêm trang, "Con người ta thích yên tĩnh, bình thường rảnh rỗi không có việc gì thì đừng tới đây quấy rầy ta.

Nếu ta có thời giờ rảnh rỗi thì sẽ đi gặp các ngươi, không cần sốt ruột."

Nói xong, Tống Anh phất tay, trông không còn kiên nhẫn, muốn tống cổ bọn họ ra ngoài.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 767: Mời thần dễ, tiễn thần khó


Lam thị thật sự tức giận, cũng thật sự sợ hãi.

Khoảnh khắc lúc nãy, bà ta luôn cảm thấy dường như nữ nhi này của bà ta muốn giết bà ta.

Giờ phút này, toàn thân bà ta không còn chút sức lực nào, sau khi ngã xuống thì không đứng dậy nổi.

Bà tử bên cạnh cố nhịn cơn đau mà gắng gượng đứng dậy, phải dìu Lam thị đứng dậy rời đi.

"Sao, sao nàng ta có thể như thế chứ? Nàng ta không sợ gặp quả báo sao?!" Lam thị nhớ lại cảnh tượng lúc nãy, lập tức cảm thấy hãi hùng khiếp vía.

Bà ta chính là mẫu thân của Tống Anh!

Vậy mà Tống Anh lại dám nói bà ta hành lễ với nàng!

Giờ phút này, toàn thân Lam thị run rẩy, sợ hãi không thôi.

Đến tối, bà ta đi tìm Hầu gia.

Nhưng lúc này, Hầu gia đang ở trong viện của di nương, hoàn toàn không quan tâm đến bà ta.

Đêm nay, Tống Anh ngủ khá ngon giấc.

Lúc dọn vào viện, hai bà tử kia cũng mang chăn đệm tới đây, chẳng qua vừa nhìn đã thấy là đồ cũ.

Trong không gian của Tống Anh cũng có đồ dùng hằng ngày, nàng không hề khách khí, lập tức lấy ra dùng.

Hôm sau, nàng lại bảo Ưng Đại Sơn và Hổ Doanh Doanh đập một mặt tường ra rồi đào ít bùn để làm một cái nồi.

Có câu nói "Mời thần dễ, tiễn thần khó".

Tới cũng đã tới rồi, thật sự không muốn đi.

Có không gian, cho dù hầu phủ không cho ăn thì nàng vẫn có thể sống ở đây đến hết đời.

Ngay ngày hôm sau, Tống Tuân đã đến tìm tộc lão của tộc Tống thị, bàn bạc chuyện tách tộc.

Từ xưa tới nay, cây lớn phân cành là điều hết sức bình thường.

Huống chi, chi ở thôn Hạnh Hoa vẫn luôn không qua lại thân thiết với người bên kinh thành.

Vả lại, ở chỗ người ta cũng có tộc trưởng, trong thôn cũng có người trong tộc.

Nếu không tách ra thì quả thực không ổn lắm.

Hơn nữa, tới đời Tống Tuân này, quan hệ với bọn họ đã vượt khỏi ngũ phục*, người ta muốn tách ra, lập tông tộc riêng cũng rất hợp lý.

* Ngũ phục: 5 loại đồ tang tuỳ theo quan hệ huyết thống và tình nghĩa thân sơ.

Vượt khỏi ngũ phục nghĩa là họ hàng xa, quan hệ huyết thống đã nhạt.

Chỉ là một chi nhỏ, vẽ lại gia phả rất đơn giản.

Những chuyện liên quan đến gia tộc đều phải tới chỗ quan phủ đăng ký, chỉ cần báo cho tổ tông biết rồi tới chỗ quan phủ chuyển thông tin đi là được.

Để giải quyết chuyện này, Tống Tuân bận rộn suốt ba ngày.

Kinh thành quá rộng lớn, mà người của tộc Tống thị lại hơi chậm trễ nên mới mất nhiều thời gian một chút.

Cũng trong ba ngày này, hầu phủ quả thực vô cùng hỗn loạn.

Ngày đầu tiên, Lam thị không chiếm được ưu thế nên hôm sau nói chuyện này với Tống Hầu gia.

Sao Tống Hầu gia có thể tin chuyện ba tuỳ tùng bình thường lại có thể đánh gục hơn hai mươi người của hầu phủ được chứ, nhưng thấy Lam thị không ngừng khóc lóc, kể lể, hắn ta phải đích thân dẫn hộ vệ qua đó một chuyến.

Vốn dĩ dẫn hộ vệ đeo đao tới đó để hù dọa mấy người Tống Anh một chút.

Nhưng kết quả lại hết sức rõ ràng, bọn họ cũng bị đám người của Tống Anh ném ra ngoài.

Tống Hầu gia hoàn toàn không thể hiểu nổi.

Quyết định điều tra kỹ càng về Tống Anh trước.

Một thôn phụ bình thường sao có thể mua được người hầu lợi hại như thế chứ?

Tống Hầu gia định phái người tới thành Dung để điều tra nhưng bọn họ còn chưa kịp đi thì đã phát hiện Tống Anh mua một tòa nhà lớn ở kinh thành!

Giá của tòa nhà đó khoảng chừng 28000 lượng, sau khi mua xong, nàng lại mua thêm vài thứ tốt khác.

Nói một cách đơn giản, từ khi tới kinh thành, Tống Anh đã chi tiêu không dưới 30000 lượng!

Nghe tin tức thuộc hạ bẩm báo lên, hai phu thê này trợn tròn mắt.

"Sao có thể chứ? Tiêu nhiều tiền như vậy chỉ để mua một tòa nhà? Làm sao nàng có thể chi tiêu nhiều như thế được?" Tống Hầu gia cảm thấy vô cùng khó hiểu, sau đó quay sang nhìn Lam thị, "Năm đó lúc nàng rời đi, ngươi đã cho nàng tiền sao?"

Lam thị cực kỳ oan ức: "Hầu gia, sao ta lại làm như vậy chứ? Hơn nữa, ta cũng không có nhiều tiền như vậy mà?"

Hầu phủ đông người, thật ra bình thường đều chi tiêu rất tiết kiệm.

Năm đó, khi Hoan Nhi xuất giá, tất cả của hồi môn cộng lại cũng chỉ khoảng chừng 30000 lượng mà thôi, ngay cả lão thái thái cũng cảm thấy con số này quá nhiều!

Lam thị che ngực: "Mấy năm nay, tiền bạc trong nhà chúng ta rất thiếu thốn.

Bọn nhỏ liên tiếp lập gia đình, nhà ta sắp cạn kiệt đến nơi rồi.

Ta đối xử với nàng thế nào, chẳng lẽ Hầu gia không biết sao? Nếu có tiền, cho dù ta không trợ cấp cho Bỉnh Nhi thì cũng sẽ không cho nàng ta!"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 768: Có ý đồ


Tống Hầu gia nghe vậy cũng cảm thấy có lý.

Nếu Lam thị thiên vị Tống Anh thì năm đó đã không đồng ý tiễn người đi.

"Vậy tiền của nàng từ đâu ra?" Tống Hầu gia vô cùng khó hiểu, sau đó nhìn hạ nhân, "Đi gọi Ngũ tiểu thư và Tứ công tử tới đây."

Trước đó, hai đứa trẻ này đã tới thành Dung, nhất định sẽ biết một vài chuyện.

Không bao lâu sau, hai người một trước một sau tới đây.

Vẻ mặt thấp thỏm.

"Mấy ngày nay, Hoa Nhi ngoan ngoãn hơn rất nhiều.

Nghe nói con đích thân thêu kinh Phật cho tổ mẫu con?" Tống Hầu gia hỏi thăm một câu trước như thường lệ.

"Đúng vậy ạ.

Nữ nhi cảm thấy trước đây mình quá bướng bỉnh, hơn nữa gần đây, sức khỏe của tổ mẫu lại không được tốt lắm nên con muốn cầu phúc cho tổ mẫu." Tống Tâm Hoa lập tức đáp.

Nàng ấy cũng muốn làm ầm ĩ một chút, nhưng lý trí nói với nàng ấy rằng thời gian này vẫn nên ngoan ngoãn, đừng ra khỏi cửa phòng thì hơn.

Gia đinh và bà tử trong nhà bị đánh còn ít sao?

Tống Hầu gia vui mừng gật đầu, sau đó nói: "Trước đây, lúc các con tới thành Dung, các con sống thế nào?"

Tống Tâm Hoa thầm nở nụ cười bất đắc dĩ.

Chẳng trách phụ thân đột nhiên gọi bọn họ tới đây, hóa ra lại là hỏi chuyện về Tống Anh.

"Thúc công và mấy vị thúc thúc bình thường đều khá bận rộn.

Trong nhà có ít đất, ngoại trừ làm ruộng thì hình như bọn họ còn làm mấy thứ linh tinh như mì lạnh để bán.

Ngoài ra, thúc thúc của Nhị phòng mở một tiệm ăn nhỏ, hẳn là không quá lớn." Tống Tâm Hoa nói.

"Vậy Tống Anh thì sao?" Tống Hầu gia hỏi tiếp.

Tống Tâm Hoa nghĩ nghĩ: "Lúc con và đệ đệ ở đó rất hiếm khi gặp được Đại tỷ, chỉ biết nhà của nàng xem như là ngôi nhà đẹp nhất ở thôn Hạnh Hoa, ngoài ra, thanh danh của nàng cũng không tệ.

Đúng rồi, tỷ phu là người lương thiện, mấy năm trước quyên góp không ít tiền cho thôn nên mọi người đều rất kính trọng hai phu thê bọn họ."

"Quyên góp tiền? Trượng phu của Tống Anh là người phương nào?" Tống Hầu gia giật mình.

"Chỉ biết hắn tên là Hoắc Nhung, là nhi tử của thợ săn, sau này luôn làm việc ở bên ngoài.

Chắc hẳn tiền công của người nọ cũng không cao lắm, mỗi năm cùng lắm chỉ quyên góp 100 lượng mà thôi." Tống Tâm Hoa trả lời.

Tống Hầu gia nghe xong thì cau mày.

Sau đó nhìn chằm chằm Tống Đường Hành: "Con thì sao? Con có phát hiện ra chuyện gì không?"

"Cha có ý gì? Chẳng lẽ Đại tỷ lại có chỗ nào không đúng sao?" Tống Tâm Hoa ngây thơ hỏi.

"Sau khi tới kinh thành, Đại tỷ của các con đã tiêu gần 30000 lượng để mua một tòa nhà lớn cho Tống Tuân đọc sách." Tống Hầu gia cũng không giấu giếm.

Đồng tử của Tống Tâm Hoa co lại, vô cùng khiếp sợ: "30000 lượng?"

"Hai người các con nghĩ kỹ lại đi.

Rốt cuộc nàng dựa vào đâu mà kiếm được số tiền này? Nếu số tiền này không phải do bản thân nàng tự kiếm được thì có khả năng là do người khác đưa.

Nhưng ai lại tặng không nhiều tiền như vậy? E rằng người đó có ý đồ với nhà chúng ta, cố ý mua chuộc!" Tống Hầu gia nói tiếp.

Tống Tâm Hoa biết hình như Tống Anh tự buôn bán bên ngoài nhưng hoàn toàn không ngờ nàng lại lợi hại đến thế!

"Cha, chắc hẳn là Đại tỷ tự mình kiếm được.

Con nhớ rõ..." Tống Tâm Hoa do do dự dự, "Con cũng không chắc chắn lắm, chỉ là lúc đi theo mấy đứa trẻ lên núi có lắm miệng hỏi một câu, dường như bọn họ từng nhắc tới, nói Đại tỷ bán một loại xà phòng..."

"Đúng rồi, lúc con ở đó cũng từng dùng xà phòng, quả thực vô cùng tốt.

Thứ đó do chính Đại tỷ làm ra." Tống Tâm Hoa nói.

"Sao lúc nãy con không nói?" Tống Hầu gia không vui.

"Cha, chẳng qua là con không nghĩ tới thôi mà.

Con nghe nói xà phòng đó rất rẻ, một bánh lớn như vậy mà chỉ có 20 văn tiền, bán cái này có thể kiếm được bao nhiêu tiền chứ... Nhưng nghĩ kỹ lại thì thứ này vừa hữu ích vừa tiện lợi, lại rẻ, nhà nào cũng dùng.

Nếu một mình nàng bán cho toàn bộ khu vực thành Dung thì... có số tài sản này cũng không có gì khó hiểu." Tống Tâm Hoa nói.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 769: Cắt đồ ăn


Tống Đường Hành nhìn tỷ tỷ hắn giả ngu lừa dối phụ thân, trong lòng thầm thở dài.

"Cha, chắc hẳn lời Ngũ tỷ nói không sai đâu.

Thật ra lúc ở đó con cũng nghe được một ít lời đồn." Tống Đường Hành mở miệng.

"Nói." Tống Hầu gia hỏi.

"Chính là về Tiết Nhị kia, thật ra hắn và Đại tỷ không có quan hệ gì hết, thậm chí Tiết Nhị còn có thù oán với Đại tỷ.

Trước đây, thuộc hạ của hắn mở cửa hàng ở trên trấn đó, hình như là bị cửa hàng của Đại tỷ đánh bại nên người này mới chạy tới thôn tìm Đại tỷ gây phiền phức.

Còn những chuyện khác thì con không rõ lắm." Tống Đường Hành thuật lại.

Hắn vừa nói xong, Tống Hầu gia ném một tách trà xuống đất, "xoảng" một tiếng, tách trà vỡ nát.

"Đúng là rất biết gây hoạ! Đường đường là cô nương gia, vậy mà lại xuất đầu lộ diện đi buôn bán! Thật mất mặt!" Tống Hầu gia giận dữ nói.

Tống Tâm Hoa trầm mặc.

Trong lòng Tống Đường Hành cũng rất khó chịu, tuy rằng hắn không thích Tống Anh lắm, nhưng mà...

Thật ra thì bá tánh bình thường rất nghèo khổ, nếu Tống Anh không tìm cách kiếm chút tiền thì sao có thể sống thoải mái được chứ?

Nhưng hắn không dám nói ra những lời này.

Sau khi hỏi thêm mấy câu, hai phu thê lập tức đuổi con cái ra ngoài.

"Hầu gia... nha đầu kia thật sự lợi hại, chuyện này cũng không thể làm ầm ĩ được.

Hay là cứ mặc kệ nàng đi?" Lam thị hỏi thử.

"Mặc kệ nàng!? Nàng còn để người cha là ta vào mắt sao? Nếu thật sự có một ngày nàng xông ra ngoài thì chẳng phải toàn thành đều biết chuyện xấu của nhà ta sao?! Không được!" Trên mặt Tống Hầu gia lộ ra biểu cảm tàn nhẫn, "Kể từ hôm nay, cắt hết đồ ăn của nàng!"

Nhất định phải khiến người này nghe lời!

Trước khi giải quyết xong Tống Tuân thì không được để Tống Anh xảy ra chuyện gì, nếu không thì e rằng Tống Tuân kia sẽ bất chấp tất cả.

Nhưng cũng không thể để Tống Anh không coi ai ra gì như thế!

Bỏ đói nàng mấy ngày trước, sau đó lại dạy dỗ một phen!

"Nhưng mà..." Lam thị vô cùng rối rắm, "Ba ngày nay, người bên cạnh Tống Anh luôn tới nhà bếp lớn cướp đồ.

Thủ đoạn của bọn họ rất lợi hại, đầu bếp trong bếp hoàn toàn không ngăn cản được.

Hôm qua lão thái thái còn hỏi sao không có bánh ngọt của Quế Phương Trai... lại không biết đã bị nàng ăn hết."

"..." Tống Hầu gia cũng nhớ tới chuyện này.

Những hộ vệ của hắn ta không đánh lại được người bên cạnh Tống Anh!

Hắn ta không khỏi nhớ tới những người được phái đến thành Dung trước đây, ba người kia và cả H**ng S* nữa, có khi bọn họ đều bị người của Tống Anh giải quyết sạch sẽ rồi không?

Hơn nữa, nhìn như giam giữ Tống Anh trong nhà, nhưng thực tế lại là...

Với năng lực của những người này, bọn họ hoàn toàn có thể tự do ra vào!

Nghĩ thông suốt sự thật này, Tống Hầu gia nhất thời không chấp nhận được.

Hắn ta cho rằng Tống Anh này bị hắn ta khống chế, nhưng bây giờ xem ra là nha đầu kia hoàn toàn không muốn rời đi? Vì sao chứ? Hay là... muốn hắn ta cho chút lợi lộc?

Vọng tưởng!

Trong lòng Tống Hầu gia thật sự không đoán được ý định của Tống Anh, nhưng chuyện này không hề ảnh hưởng đến việc hắn ta càng nghĩ càng tức giận.

Trong lúc tức giận lại cảm thấy hơi bất đắc dĩ.

Chuyện này phải xuống tay từ chỗ Tống Tuân.

Nếu Tống Tuân chết đi thì sẽ không bị vướng chân vướng tay nữa: "Mấy ngày tới... động tay động chân vào đồ ăn của nàng trước đi.

Không cần quá nghiêm trọng, khiến người ta không có tinh thần là được rồi."

Lam thị lập tức gật đầu đồng ý.

Tuy nhiên, hai phu thê này không hề biết rằng ngoại trừ ngày đầu tiên Tống Anh ăn đồ của hầu phủ thì sau đó nàng hoàn toàn không động đũa vào.

Nàng bảo Hoàng Diện đi cướp đồ ăn chẳng qua là muốn cho mọi người trong hầu phủ chịu chút đả kích nhỏ mà thôi.

"Chủ nhân, đồ ăn cướp được hôm nay có mùi lạ.

Ta cũng không biết là mùi gì, chỉ biết là không giống trước đây thôi." Hoàng Diện khịt mũi ngửi thử.

Tống Anh cau mày: "Có lẽ bên trong đã được thêm vào vài thứ rồi."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 770: Đuổi đi


Mấy người Hoàng Diện không hiểu lắm, nhưng Tống Anh lại nhìn thứ này, bật cười rồi nói: "Hoàng Diện, nửa đêm ngươi lẻn vào phòng của Tống Đường Bỉnh, sau đó đặt món điểm tâm này trong phòng hắn, những chuyện khác thì không cần quan tâm."

Vốn dĩ Tống Anh định tặng thứ này cho lão thái thái của hầu phủ.

Nhưng sau khi suy nghĩ một chút, mặc dù lão thái thái là loại người miệng nam mô bụng bồ dao găm, nhưng lúc nguyên chủ chào đời, đúng là lão thái thái đã mơ thấy Phật, không nỡ sát sinh nên mới tha cho nàng một mạng, thậm chí vào lần thứ hai cũng là đột nhiên sức khỏe của lão thái thái không tốt, sợ trong phủ có người chết sẽ xung khắc với bà ta, nguyên chủ mới giữ được mạng sống.

Dù đây không phải là chủ ý của lão thái thái, nhưng dẫu sao thì nguyên chủ cũng sống thêm được một thời gian, thậm chí quay về thôn Hạnh Hoa, gặp lại cha nương, hoàn thành tâm nguyện.

Vậy nên, Tống Anh không trực tiếp hạ độc bà ta.

Đổi thành Tống Đường Bỉnh cũng được.

Khi nguyên chủ còn ở trong hầu phủ, quả thực là bị tất cả mọi người đối xử tàn nhẫn.

Lão thái thái cũng đã mắng chửi nguyên chủ không hiểu quy củ trước mặt mọi người vài lần, nhưng khi đó, nguyên chủ thật sự không làm gì cả, chẳng qua là cúi đầu đứng trong góc một cách hèn mọn, không dám nói lời nào mà thôi.

Nếu chỉ có vậy thì cũng chẳng phải chuyện gì lớn, dù sao là bậc trưởng bối, dạy dỗ vài câu cũng không có gì.

Nhưng chuyện nguyên chủ bị gả cho lão vương gia là do một tay lão thái thái quyết định.

Hôn sự như vậy mà bà ta cũng có thể nhẫn tâm thúc đẩy, có thể thấy tâm địa của bà ta độc ác đến mức nào, thậm chí, lão thái thái còn ra vẻ ban ơn, như thể nguyên chủ nhận được phúc phận này thì nên ba quỳ chín lạy tạ ơn bà ta.

Còn về thế tử...

Hắn ta không tiếp xúc nhiều với nguyên chủ, chỉ là từng đá nàng ấy một lần, còn mắng nàng ấy vài câu là khắc tinh, cũng xem như đã khơi mào cho cả hầu phủ nhắm vào nàng ấy.

Tống Anh là người thù dai, chuyện đã qua đều phải tính toán.

Hầu phủ không hề khó đột nhập, mặc dù bên ngoài có người canh gác, nhưng chồn tinh có vóc dáng nhỏ, tốc độ lại nhanh, dù có ôm một đĩa điểm tâm thì cũng không hề làm chậm tốc độ của nó.

Buổi tối, chồn tinh làm theo yêu cầu của Tống Anh, mang đĩa điểm tâm qua phòng của Tống Đường Bỉnh.

Cũng thật trùng hợp, nửa đêm, Tống Đường Bỉnh làm xong việc, hắn ta chợt thấy đói bụng, thấy đĩa điểm tâm thì cầm lên ăn vài miếng.

Sau khi ăn xong, cả người không còn sức lực, sáng hôm sau thức dậy thì đổ bệnh rồi.

Bản thân hắn ta cũng không rõ, còn tưởng là do hôm qua chơi bời quá độ nên mệt mỏi mà thôi, lại vì sĩ diện nên không muốn nói thẳng.

Lan thị không biết nội tình, lập tức khiển trách các thiếp thất trong phòng một trận.

"Nha đầu kia đúng là đồ xui xẻo! Từ khi sinh ra đã khắc con, bây giờ nàng ta trở về, con lại bị bệnh!" Lam thị đổ hết mọi chuyện lên đầu Tống Anh.

Tống Đường Bỉnh hiện giờ không còn là đứa trẻ nóng nảy như trước kia nữa, hắn ta đã từng này tuổi, cũng đã có con cái, vậy nên không còn tin vào những lời này nữa.

"Nương à, chỉ là một nha đầu, để ý đến nàng ta làm gì? Mấy ngày nay ta hơi mệt, nghỉ ngơi vài ngày sẽ ổn thôi." Tống Đường Bỉnh nói.

"Con à, con không biết nha đầu đó khó đối phó thế nào đâu, bây giờ nương thật sự rất hối hận vì lúc đó đã không dứt khoát b.óp ch.ết nàng ta." Lam thị đau lòng nói.

Tống Đường Bỉnh không thích nghe mấy chuyện đấu đá trong nhà này, cau mày nói: "Nương đừng nghiêm trọng hóa vấn đề lên nữa, thật ra thì Đại muội muội cũng khá đáng thương, những năm qua sống không dễ dàng, chẳng phải là nàng ta muốn tiền thôi sao? Cho nàng ta vài trăm lượng là xong."

"Vài trăm lượng? Hừ, con nghĩ đơn giản quá! Người ta mua một căn nhà đã tốn gần ba vạn lượng! Sao có thể để mắt đến vài trăm lượng chứ! Ta thấy chắc chắn là nàng ta cố ý đến để chọc tức ta!" Lam thị lại nói.

Nghe vậy, Tống Đường Bỉnh kinh ngạc nhìn bà ta: "Bao nhiêu!?"

Ba vạn lượng?!

"Lấy đâu ra lắm tiền thế?" Tống Đường Bỉnh trợn tròn mắt, mặc dù hắn ta là thế tử nhưng trên người không có công danh, hoàn toàn dựa vào mối quan hệ của cha hắn ta để tìm cho hắn ta một công việc ở Bộ Lễ, bổng lộc ít ỏi đến đáng thương.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 771: Trúng độc rồi


Trong lòng Tống Đường Bỉnh thực sự cảm thấy ghen tị.

Hắn ta đã ba mươi tuổi nhưng đến giờ vẫn giống như một đứa bé, tiêu chút tiền cũng phải ghi vào sổ sách, nữ nhi muốn mua một cây trâm cài cũng phải cân nhắc đủ đường.

Không ngờ Tống Anh lại hào phóng đến vậy?!

"Chỉ là một kẻ vô dụng, buôn bán kiếm được vài đồng bạc lẻ, ta thấy nàng ta phơi mặt ra ngoài cả ngày như vậy, không biết đã làm bao nhiêu chuyện khiến gia đình ta mất mặt rồi." Lam thị xoa xoa trán, "Con nói xem, sao ta lại sinh ra thứ nghiệt chủng như vậy chứ?"

"Nương à, nàng ta có thể mua được một căn nhà trị giá nhiều tiền như vậy thì chắc hẳn trong tay nàng ta vẫn còn những tài sản khác nhỉ?" Tống Đường Bỉnh hỏi.

"Làm sao ta biết được mấy chuyện đó? Nhưng nhìn vào cách ăn mặc của nàng ta thì chắc chắn không ít đâu." Lam thị nói.

Hôm nàng mới tới, bà ta không chú ý, nhưng bây giờ nghĩ lại thì chiếc trâm cài trên đầu Tống Anh quả thực có kiểu dáng đặc biệt, không có mấy trăm lượng thì không mua nổi.

Còn có một thân gấm vóc và áo choàng lông cáo mà nàng mặc cũng không giống thứ mà gia đình bình thường có thể mua được.

"Trước đây nương hay phàn nàn rằng trong phủ chi tiêu quá nhiều, hôm nay nhìn thấy một ngọn núi vàng ngay trước mắt mà lại không biết tận dụng." Tống Đường Bỉnh mở miệng nói, "Đại muội mới rời đi chưa tới ba năm nhỉ? Trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà đã tích lũy được khối tài sản lớn như thế, nương nghĩ thu nhập hàng năm của nàng ta sẽ là bao nhiêu?"

Hơn nữa, kiếm tiền là cả một quá trình.

Không chừng hai năm trước Tống Anh chỉ nỗ lực lót đường, năm nay mới bắt đầu kiếm được tiền.

Vậy nên, hắn ta nghĩ rằng có lẽ vị muội muội này đang nắm giữ một cách kiếm tiền mang lại lợi nhuận cực kỳ lớn trong tay.

Lam thị sững sờ: "Trong nhà chúng ta không ai có thể đánh lại nàng ta…"

Nói được nửa câu, bà ta ngừng lại.

Bà ta đã hạ thuốc Tống Anh rồi, loại thuốc này có thể khiến người ta suy yếu, dù thân thể có khỏe mạnh đến đâu thì không quá ba ngày, chắc chắn sẽ mê man trên giường, không chết nhưng cũng không thể sống khỏe mạnh, lúc đó, mọi chuyện chẳng phải sẽ do bà ta quyết định sao?

Bà ta là nương ruột của Tống Anh, theo lý phải quản lý tất cả mọi thứ trong tay nàng.

Hai đứa con của bà ta, Hoa nhi và Hành nhi cũng đã lớn, đã đến lúc phải thu xếp chuyện dựng vợ gả chồng.

Nếu có được tài sản của Tống Anh, đến lúc đó, cuộc sống sẽ dễ dàng hơn nhiều.

"Con nói đúng." Lam thị cười.

"Nương cũng đừng ép người quá mức, dẫu sao thì Tống Anh cũng là muội muội của ta, nếu nàng hiểu chuyện và nghe lời, hầu phủ này chính là chỗ dựa của nàng, sau này không cần lo lắng chuyện bị nhà chồng bắt nạt.

Ta nghĩ chỉ cần nương nói rõ ràng mọi chuyện với nàng thì nàng sẽ hiểu thôi." Tống Đường Bỉnh nói thêm.

"Con nói rất đúng." Lam thị âu yếm nhìn nhi tử của mình.

Dù nhi tử có lớn đến đâu thì vẫn là bảo bối trong lòng bà ta.

Tâm sự thêm một lát, Lam thị quay về, bắt đầu chờ tin tức.

Ngày đầu tiên hạ thuốc, không có động tĩnh gì.

Ngày thứ hai hạ thuốc, vẫn không có động tĩnh gì.

Ngày thứ ba...

Tống Anh không bị bệnh mà bệnh tình của Tống Đường Bỉnh thì càng ngày càng nặng thêm, bây giờ cả ngày nằm trên giường, mơ mơ màng màng, ăn cơm cũng khó.

Tống Anh không phải người lương thiện, ngày thứ hai vẫn bảo Hoàng đại thẩm đưa đồ qua, chỉ có điều, lần này không phải là điểm tâm mà là cháo trắng bình thường.

Tống Đường Bỉnh tưởng là cháo do nhà bếp chuẩn bị, uống một hơi hết sạch bát.

Sau đó, Tống Anh không ra tay nữa.

Nàng cũng muốn biết hiệu quả của loại thuốc này ra sao.

"Bệnh của thế tử... dường như là trúng độc rồi." Tìm một đại phu giỏi hơn, Lam thị mới biết được nguyên nhân.

Lập tức nổi giận: "Kẻ nào dám hạ độc nhi tử của ta? Chắc chắn là đám oan nghiệt muốn cướp chỗ! Điều tra! Nhất định phải điều tra kỹ càng! Nếu tra ra được ai là người hạ thuốc thì lập tức đánh chết ngay tại chỗ!"

Nhi tử là lẽ sống của bà ta, tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai dẫm đạp cơ thể của nhi tử để trèo lên!

Hầu phủ lại thêm một phen náo loạn, lúc này, bên phía Tống Tuân cũng không được yên ổn.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 772: Ép buộc làm khách


Tống Tuân chỉ là một văn nhân, bản lĩnh bình thường, nhưng bên cạnh hắn có yêu quái do Tống Anh phái đến.

Chó tinh có khứu giác nhạy bén, diều hâu tinh có khả năng quan sát tinh tường, rất nhanh đã phát hiện ra xung quanh có người đang theo dõi.

Không chỉ vậy, thậm chí còn có người lén lút làm những việc mờ ám.

Tống Tuân thường xuyên lui tới trà lâu, vừa mới ra khỏi trà lâu, bỗng nhiên có một chậu hoa lớn rơi từ trên lầu hai xuống.

Vào thời khắc mấu chốt, chó tinh đã đẩy Tống Tuân ra xa, không bị thương chút nào.

Tống Tuân nhìn đống hỗn độn trên mặt đất, ánh mắt hiện lên vài phần lạnh lùng.

Nhưng còn chưa kịp bình tĩnh lại, đột nhiên có một chiếc xe ngựa mất kiểm soát lao tới.

Hai yêu quái lập tức tiến lên, cố gắng ngăn cản con ngựa đang điên cuồng lao tới.

Lúc này, trong xe ngựa còn có người.

Bên trong xe vang lên âm thanh khóc lóc hoảng sợ, khi xe ngừng lại, người bên trong mới bước xuống, nhìn những người bên ngoài: "Ta... ta cũng không biết tại sao con ngựa này lại đột nhiên chạy như điên, ban đầu vẫn rất ổn…"

Nàng ấy chỉ đi vào một cửa hàng trang sức mà thôi, vừa bước lên xe, mới chạy được vài bước, con ngựa giống như phát điên, điên cuồng lao đi.

Thật sự khiến nàng ấy sợ chết khiếp.

"Đa tạ hai vị đã cứu mạng." Cô nương kia nhìn hai người ngăn cản con ngựa điên, lập tức nói.

"Là ngươi." Tống Tuân nhìn cô nương kia, nói.

Cố Minh Bảo ngẩn ra một chút, sau đó cũng nhìn thấy Tống Tuân, lập tức nở nụ cười: "Thì ra là công tử, vị cô nương kia có khỏe không?"

"Ngươi nói muội muội ta sao? Nàng ấy vẫn ổn, hiện giờ đang sống ở nhà họ hàng." Tống Tuân nói.

Cố Minh Bảo cúi mình trước Tống Tuân: "Xin hỏi đại danh của công tử, trú ở nơi nào, ân tình hôm nay, tiểu nữ nhất định sẽ báo đáp, ngày khác sẽ bảo gia đình gửi tạ lễ tới ngài sau."

"Không cần khách sáo, huống chi, ta cũng không giúp gì nhiều, là hai người họ làm tốt thôi." Tống Tuân thành thật đáp.

Cố Minh Bảo lại có suy nghĩ khác.

Nô bộc là tài sản của cá nhân, bọn họ làm việc tốt thì đó chính là công lao của chủ nhân.

Dĩ nhiên, nếu hai người kia có yêu cầu gì, nàng ấy cũng sẽ đáp ứng.

"Ta vừa đến kinh thành, không quen biết ai, trước đó đã gặp muội muội của ngài ở trên đường, cảm thấy rất hợp ý, mong công tử cho biết tên họ, để... có cơ hội kết giao." Cố Minh Bảo dừng lại một chút, "Tiểu nữ họ Cố, Trung Quốc Công là tổ phụ của ta."

Nàng ấy tiết lộ thân phận là vì muốn nói với Tống Tuân rằng, nàng ấy nhất định sẽ báo đáp ân tình này.

Ánh mắt Tống Tuân lóe lên.

"Tiểu sinh là Tống Tuân, tự Huyền Thành, muội muội ta… tên là Tống Anh, hiện đang sống ở Diên Bình hầu phủ." Tống Tuân nói.

"Diên Bình hầu phủ?" Cố Minh Bảo hơi ngạc nhiên.

Hôm đó, nàng ấy còn tưởng rằng hai huynh muội bọn họ có xuất thân bình thường, không ngờ lại có quan hệ với Diên Bình hầu phủ.

"Cũng là do chuyện xảy ra từ nhiều năm trước.

Huynh muội bọn ta xuất thân nghèo khó, lần này tới kinh thành, một là để thi cử, hai là để tự lập tông tộc, hiện giờ cũng đã giải quyết ổn thỏa, vậy nên, thực ra bọn ta với Diên Bình hầu phủ cũng không thân thiết gì, chỉ là… muội muội ta rất được hầu phu nhân yêu thích, ép buộc nàng ở lại làm khách." Tống Tuân lại nói.

Cố Minh Bảo nghe không hiểu gì, nhưng nàng ấy rất nhạy bén chú ý đến từ "ép buộc".

Nói cách khác, không phải vị Tống tỷ tỷ kia tự nguyện ở lại.

"Tống đại ca yên tâm, ngày mai ta rảnh rỗi, sẽ đến Diên Bình hầu phủ gặp Tống tỷ tỷ một lát." Cố Minh Bảo nói.

Trong lòng Tống Tuân có mấy phần áy náy.

Đây là một cô nương vừa thông minh vừa tốt bụng.

"Đa tạ." Tống Tuân chắp tay cảm tạ.

Cố Minh Bảo không hiểu vì sao Tống Tuân lại trịnh trọng như vậy, nhưng cũng đã ghi nhớ cặp huynh muội kỳ lạ này trong lòng.

Hơn nữa, cách đây không lâu, nàng ấy đã hiểu lầm vị Tống tỷ tỷ kia, biểu hiện lúc đó rất rõ ràng nên trong lòng vẫn luôn thấy áy náy, vừa khéo bây giờ tìm được cơ hội xin lỗi vị tỷ tỷ đó.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 773: Gia thất


Lúc này, Cố Minh Bảo vừa mới bị dọa sợ, không muốn tiếp tục ngồi xe ngựa nữa, vậy nên bảo người nhà chuẩn bị một cỗ kiệu đến đón, sau đó trò chuyện với Tống Tuân thêm vài câu.

"Tống đại ca đến kinh thành để dự thi phải không? Nếu chỗ ở không thuận tiện, ta có thể về nhà nói với tổ phụ ta một tiếng xem có căn nhà nào phù hợp cho huynh ở tạm không, cũng để huynh có thể an tâm học hành." Cố Minh Bảo hơi e thẹn nói.

"Đa tạ lòng tốt của cô nương, muội muội ta đã mua nhà, ta đã có chỗ ở tạm rồi." Dứt lời, Tống Tuân liền nói cho nàng ấy biết địa chỉ của mình.

Người ta hỏi kỹ như vậy, thật ra không phải lo lắng rằng hắn không có chỗ ở, mà là vì muốn biết hắn sống ở đâu.

Cố Minh Bảo rất nghiêm túc ghi nhớ.

Vị Tống đại ca này trông vô cùng nho nhã, dường như tính cách cũng không tệ.

Nhìn hắn ăn mặc sạch sẽ, y phục ngay cả một nếp nhăn cũng không có, chắc hẳn trong nhà có vợ hiền chăm sóc.

Tất nhiên, Cố Minh Bảo không hề hay biết, người vợ hiền đó thực ra là hai con yêu quái trước mặt đã cứu mạng nàng ấy.

Hai người đứng dưới hiên nhà.

Mới nói chuyện một lúc mà trời đã tối sầm lại.

Cố Minh Bảo ngẩn người ra nhìn trời: "Lần trước gặp Tống đại ca, trời cũng đổ mưa phải không? Thật là trùng hợp."

"Gần đây trời đổ mưa nhiều." Tống Tuân đáp.

"Tống đại ca có mang ô không?" Cố Minh Bảo nhìn hắn.

Cỗ kiệu đến đón nàng ấy chắc cũng sắp tới nơi rồi, khi ra khỏi cửa, trong kiệu thường có sẵn ô, nếu Tống Tuân không có thì nàng ấy có thể cho mượn một chiếc.

"Có mang, muội muội ta đã dặn dò trước khi đi đến hầu phủ." Tống Tuân gật đầu.

Cố Minh Bảo lại ngạc nhiên thêm một chút.

Cảm thấy vị Tống đại ca này đúng là một người quân tử.

Nàng ấy vừa mới tiết lộ thân phận, cũng đã nói rõ về danh tiếng của Trung Quốc Công phủ, người bình thường hẳn là sẽ tìm cớ để tiếp xúc nhiều hơn.

Huống chi, hắn còn là một cử tử, nếu có thể thi đậu, lại được tổ phụ của nàng ấy nâng đỡ thì chắc chắn sẽ được trọng dụng.

Tuy nhiên, sau khi nghe hắn nói xong, Cố Minh Bảo lại cảm thấy kỳ lạ.

"Tống tỷ tỷ quả thật là một người chu đáo." Cố Minh Bảo đột nhiên nhớ ra hình như hôm đó không nhìn thấy nữ nhân nào khác, nói cách khác, Tống đại ca ra ngoài không dẫn theo thê tử, mà dẫn theo muội muội?

Thật là kỳ lạ!

Cố Minh Bảo rất tò mò, nhưng cũng không tiện hỏi nhiều.

Khi cỗ kiệu tới nơi, nàng ấy chào tạm biệt Tống Tuân rồi ngay lập tức lên kiệu rời đi.

Tống Tuân nhìn theo cỗ kiệu, thở dài một hơi.

Hắn chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày mình lại phải dùng mưu kế ở đây.

"Công tử, chúng ta phải đợi đến khi mưa tạnh sao?" Chó tinh rất tủi thân, rõ ràng không mang ô nhưng sao lại nói là có?

Tống Tuân cười một tiếng: "Ánh mặt trời bên kia vẫn chưa tắt, có lẽ trận mưa này chỉ kéo dài một lúc thôi, chúng ta quay lại trà lâu ngồi một lát, qua một lúc nữa là có thể đi rồi."

Sau khi Cố Minh Bảo trở về, nàng ấy lập tức kể rõ chuyện này với các trưởng bối trong nhà.

Trung Quốc Công phủ không giống như Khai Dương Công phủ.

Trung Quốc Công phủ đã tồn tại lâu đời, ngoài ra cũng nổi tiếng trung thành, vậy nên mới được phong tước hiệu này.

Trung Quốc Công hiện giờ là tổ phụ của Cố Minh Bảo, còn cha nàng ấy từng là thế tử, vì cứu giá trong một cuộc săn bắn mà hy sinh, dưới gối thế tử có hai nhi tử và một nhi nữ, sau đó, một nhi tử không may rơi xuống nước, thế tử phu nhân vì đau buồn quá mức mà qua đời.

Lúc đó, gia đình Trung Quốc Công liên tiếp gặp chuyện buồn, vậy nên đã gửi tôn nữ và tôn tử còn lại về nhà cữu cữu sinh sống.

Cha của Cố Minh Bảo từng là thư đồng của hoàng đế, lại vì cứu giá mà chết, vậy nên hoàng đế hiện tại rất muốn ban ân, có ý cho ca ca của Cố Minh Bảo kế thừa tước vị, ngoài ra, Cố Minh Bảo cũng được phong làm quận chúa, rất được hoàng thượng yêu quý.

Lúc này, sau khi nghe Cố Minh Bảo thuật lại câu chuyện, Trung Quốc Công có hơi lo lắng.

"Có phải vị tú tài đó trông rất tuấn tú?" Trung Quốc Công hỏi.

"Tổ phụ, người nói gì vậy?" Cố Minh Bảo đỏ mặt, "Vị Tống đại ca đó khoảng chừng hai mươi tuổi, chắc hẳn đã có gia thất rồi."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 774: Lấy nhu thắng cương


Trung Quốc Công nghe vậy chỉ thở dài một hơi.

"Con có biết tại sao lần này ta lại gọi con về kinh không, Bảo nhi?"

Cố Minh Bảo mím môi: "Có phải là vì hôn sự không ạ?"

"Đúng vậy, nhưng hôn sự của con, tổ phụ sợ là mình không thể làm chủ được.

Nếu bây giờ con có người trong lòng thì phải nhanh chóng định đoạt, nếu còn kéo dài thêm, e rằng thánh thượng sẽ ban hôn." Trung Quốc Công nói tiếp.

"Ban hôn?" Cố Minh Bảo thở dài, "Tổ phụ à, sức khỏe của con… không được tốt, cần gì phải kết hôn để làm hại người khác chứ?"

"Phụ thân của con anh dũng, thánh thượng tin rằng chắc chắn nhi nữ của hắn cũng không kém.

Hiện nay trong triều có không ít người để mắt đến Hoắc gia, hoàng thượng cũng lo rằng Hoắc Triệu Uyên có lòng oán hận với triều đình..."

"Nhất định phải ban cho y một mối hôn sự, người được chọn không thể quá kém, nhưng nếu chọn người quá tốt, thánh thượng cũng không dám tin tưởng hoàn toàn, vì vậy liền nghĩ đến con.

Nếu sau khi con gả cho hắn, con phát hiện Hoắc Triệu Uyên là người trung thành thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp.

Nhưng nếu không phải…"

Trung Quốc Công im lặng, không nói tiếp.

Hoàng thượng biết rằng, tuổi thọ của tôn nữ nhà ông có hạn, e rằng không sống được quá lâu.

Dù hơi tàn nhẫn, nhưng nàng ấy quả thật là người có thể tận dụng, cũng là người thích hợp nhất để thăm dò tình hình của Hoắc Triệu Uyên trong quãng đời còn lại ngắn ngủi của mình.

Nếu kết quả không vừa ý, đến lúc đó, tôn nữ sẽ báo cho ông và hoàng thượng, cũng có thể dùng tuổi thọ kiếp này của tôn nữ để đổi lấy danh tiếng trung nghĩa cho gia tộc.

Thực ra, điều này quá tàn nhẫn.

Nhưng khi thánh thượng đề nghị, ông không thể không đồng ý.

Dẫu sao thì cũng không thể gả công chúa đi, còn những gia đình quý tộc bình thường thì sợ hắn chướng mắt, nếu là một gia đình cao quý hơn thì sợ rằng sẽ làm Hoắc thị càng thêm kiêu căng.

"Tổ phụ, tông tộc của Võ Thần Vương đã không còn ai….

Sao vẫn phải đề phòng như vậy, có phải bệ hạ…" Cố Minh Bảo không hiểu.

"Chớ có nói bậy, con nghĩ thử xem, chính vì tông tộc của hắn không còn ai nên mới đáng sợ.

Nếu y có điều gì vướng bận… khi làm việc tất nhiên sẽ phải cân nhắc trước sau, nhưng hiện tại y không còn ai bên cạnh, toàn thân đều là thù hận, một người như vậy, không sợ trời không sợ đất, thậm chí ngay cả mạng sống của mình cũng chưa chắc đã coi trọng, con nói xem… Hoàng thượng có thể yên tâm sao?" Trung Quốc Công giải thích.

Thánh thượng nhân từ.

Thực ra, ý định muốn gả Cố Minh Bảo cho Hoắc Triệu Uyên cũng là có ý muốn dùng nhu để thắng cương.

Tính tình của Minh Bảo nhà ông cực kỳ hiền lành, nếu có thể sinh cho y một đứa con, lại khuyên nhủ y hàng ngày, có lẽ Hoắc Triệu Uyên sẽ không còn lạnh lùng và xa cách như vậy nữa.

"Tổ phụ không cần lo lắng cho ta, dù sao thì ta cũng không còn sống được bao lâu nữa, bệ hạ muốn làm gì thì cứ làm thôi." Cố Minh Bảo mím môi cười.

"Bệ hạ cũng không muốn ép buộc người khác, lần này kêu con về kinh thành, mấy ngày nay chưa vội hạ chỉ, chủ yếu là muốn xem ý của hai người thế nào.

Tạm thời chưa công khai, tìm một thời điểm thích hợp để hai người gặp nhau, nếu cả hai bên đều bằng lòng thì đó là chuyện vui.

Tất nhiên, nếu con có nhìn trúng ai khác thì cứ nói với tổ phụ, chuyện này, tổ phụ có thể làm chủ cho con." Trung Quốc Công nói tiếp.

Cố Minh Bảo gật đầu.

"Về phần Tống đại ca, nhờ người gửi tạ lễ cho huynh ấy, còn nữa, ngày mai ta muốn đến Diên Bình hầu phủ để kết bạn." Cố Minh Bảo lại nói.

"Được, được hết." Trung Quốc Công nhìn tôn nữ với ánh mắt đầy yêu thương.

Cố Minh Bảo nói được làm được, sáng sớm hôm sau, vừa mới gửi thiếp mời, chưa kịp nhận hồi âm, nàng ấy đã đến Diên Bình hầu phủ.

Lam thị hoàn toàn bị sốc.

Gần đây, chuyện của trưởng tử đã làm bà ta rất đau đầu, ai ngờ vào lúc này lại xuất hiện một quận chúa Minh Bảo, hơn nữa, người mà nàng ấy muốn gặp không phải Hoa nhi mà là Tống Anh!

Bà ta rất muốn nói rằng, bây giờ Tống Anh không muốn gặp ai...

Nhưng người đã đến tận cửa rồi!.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 775: Kết giao bằng hữu


Dù sao thì người đến cũng là tôn nữ ruột của Trung Quốc Công, lại còn là quận chúa, dù trong lòng Lam thị không vui thì lúc này cũng không dám biểu hiện ra ngoài.

Bà ta chỉ có thể cố gắng nặn ra một nụ cười, mời khách vào nhà.

"Tại sao quận chúa lại quen biết... Tống... Tống Hà?" Lam thị hỏi.

"Tống Hà? Không đúng, chẳng phải nàng ấy tên là Tống Anh sao?" Cố Minh Bảo nhíu mày, chẳng lẽ làm ca ca mà lại nhầm tên của muội muội nhà mình?

Mặt Lam thị lập tức biến sắc: "Nha đầu này tên là Tống Hà, nhưng vì trông giống hệt đại nhi nữ Tống Anh đã mất của ta nên cha nương của nàng đã đặt cho nàng một cái tên y hệt."

Cố Minh Bảo nghe vậy vẫn cảm thấy kỳ lạ.

Tên gọi sao lại nhầm lẫn được? Hơn nữa, còn có người cố ý đặt tên y hệt sao?

Vừa mới đến kinh thành, Cố Minh Bảo vẫn chưa biết gì về những tin đồn trong thành.

Lúc này, Cố Minh Bảo cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ nói: "Trên đường tới kinh thành, ta tình cờ gặp được Tống cô nương, vừa gặp mà giống như đã quen biết từ lâu, vậy nên hôm nay đặc biệt tới thăm một phen."

Lam thị nở nụ cười giả dối: "Đã đến đây rồi, xin mời vào trong.

Chỉ là nha đầu đó bình thường ít nói, cũng không thích gặp gỡ người khác, nếu quận chúa cảm thấy nhàm chán, chi bằng để Hoa nhi nhà ta đến trò chuyện với người, tuổi tác của Hoa nhi nhà ta cũng xấp xỉ người, chắc hẳn sẽ hợp nhau hơn."

Cố Minh Bảo không phải kẻ ngốc, nghe bà ta nói vậy đã hiểu ngay Lam thị không hề muốn nàng ấy gặp Tống Anh.

Lại nhớ đến hai chữ "ép buộc" qua miệng Tống Tuân, trong lòng nàng ấy càng thêm nghi ngờ, thậm chí còn có mấy phần lo lắng.

"Xin phu nhân nhanh chóng đưa ta đi gặp mặt Tống tỷ tỷ." Cố Minh Bảo nhấn mạnh.

Trên mặt Lam thị vẫn treo một nụ cười, nhưng trong lòng lại cảm thấy không cam tâm.

Cả kinh thành này ai mà không biết địa vị của thiên kim nhà Trung Quốc Công?

Hôm nay nàng ấy đến nhà bà ta, đáng lẽ là một mối quan hệ tốt, nhưng người hưởng lại Tống Anh?

"Nếu quận chúa đã muốn gặp, vậy thì xin mời.

Chỉ là..." Lam thị cười gượng, "Mong quận chúa đừng chê cười, chất nữ này của ta xuất thân từ nông thôn, không hiểu lễ nghĩa, hàng ngày ăn chung với hạ nhân, còn để bọn họ leo lên đầu lên cổ.

Vài ngày trước, ta thấy mấy hạ nhân này không được đàng hoàng, muốn thay nàng ấy dạy dỗ, không ngờ lại gây ra hiềm khích giữa ta và nàng ấy..."

Cố Minh Bảo giả vờ nghe không hiểu.

Trên đường đi, Lam thị nói không ít lời lẽ ám chỉ rằng Tống Anh không đáng để gặp mặt.

Nhưng với thái độ trước đó của Tống Tuân, càng nghe Lam thị nói, trong lòng Cố Minh Bảo càng thêm sốt ruột.

Cuối cùng cũng đến Phong Lan Uyển.

Cố Minh Bảo dẫn theo nha hoàn bước vào, ngoảnh lại thì thấy Lam thị dừng lại ở ngoài cửa: "Quận chúa cứ vào đi, mấy cô nương nói chuyện với nhau, ta cũng không tiện xen vào."

Cố Minh Bảo không hiểu lắm, nhưng cũng chỉ gật đầu một cái.

Lúc này, Tống Anh cảm thấy rất buồn chán, đang ngồi đọc sách bên cửa sổ.

Cố Minh Bảo vừa bước vào sân đã nhìn thấy cảnh tượng đẹp đẽ này.

"Là ngươi à?" Hoàng Diện liếc nhìn Cố Minh Bảo, không hề ngạc nhiên, chỉ thuận miệng nói: "Chủ nhân, cô nương rất giàu có mà chúng ta gặp trên đường tới gặp người này."

"..." Mặt Cố Minh Bảo đỏ bừng.

Hẳn là vì dọc đường đi có nhiều người chăm sóc nàng ấy nên mới khiến Tống cô nương có cái nhìn như vậy.

Thật ra thì nàng ấy cũng không muốn phung phí như thế, nhưng cữu cữu và cữu mẫu không yên tâm, sợ nàng ấy đổ bệnh dọc đường.

Tống Anh thò đầu ra nhìn, sắc mặt tươi tắn hẳn lên, lập tức đứng dậy đi ra ngoài: "Quả thật là ngươi, vị cô nương này, sao lại đến tìm ta?"

"Hôm trước, mấy tên thư đồng của Tống đại ca đã cứu mạng ta, nghe Tống đại ca nói rằng Tống tỷ tỷ đang làm khách ở hầu phủ nên Minh Bảo liền đến thăm.

Tống tỷ tỷ, ta họ Cố." Cố Minh Bảo ngượng ngùng nói.

"Ồ, khách khí quá, ta tên là Tống Anh." Tống Anh toét miệng cười.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 776: Không có thê tử


Có thể khiến Lam thị ngoan ngoãn cho người đi vào, đoán chừng là gia thế không tầm thường.

Cố Minh Bảo do dự một chút rồi nói: "Vừa rồi Hầu phu nhân nói ngươi tên là Tống Hà, ta còn tưởng rằng mình tìm nhầm người, may mà không nhầm."

Tiểu nha đầu này nhìn có vẻ đơn thuần và đáng yêu nhưng cũng không phải là người thiếu suy nghĩ, nói chuyện vòng vo là vì muốn hỏi xem tình hình hiện giờ của nàng thế nào.

Hơn nữa, nếu Tống Tuân đã bảo nàng ấy đến đây, vậy thì sợ rằng mục đích không phải là tới chơi mà là nhìn xem nàng có phải chịu ấm ức ở chỗ này hay không.

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Tống Anh cũng trở nên thẳng thắn hơn.

"Vị phu nhân kia sợ ta gây chuyện nên đặt một cái tên khác cho ta, không cần để ý đến bà ấy đâu." Tống Anh cười nói.

"Chỉ là tên thôi mà, sao lại gây chuyện được?" Cố Minh Bảo không hiểu.

"Cô nương mới đến kinh thành, mấy năm trước chưa từng gặp ta nên không biết, thực ra ta chính là nhi nữ ruột của vị phu nhân kia, nhưng bà ấy không cần ta nữa.

Bây giờ sợ ta quay về gây rắc rối nên sống chết không chịu thừa nhận, còn đổi tên của ta."

Vừa nói, Tống Anh vừa lấy ra một quả đào lớn từ trong áo rồi đưa cho Cố Minh Bảo, sau đó chỉ vào cái ghế trong sân: "Ngồi đi."

"..." Cố Minh Bảo sửng sốt một chút, sau đó nhận lấy quả đào.

Sao lại có người giấu đào ở trong y phục nhỉ...

Nhưng quả đào này thơm phức, vừa lớn vừa tròn, nhìn rất ngon miệng.

Cố Minh Bảo ngoan ngoãn ngồi xuống, sau đó dùng khăn lau sạch quả đào rồi gọt vỏ, cắn thử một miếng.

Vừa cắn một miếng đã cảm thấy vị ngọt lan tỏa khắp đầu lưỡi, hai mắt sáng lên: "Quả đào này ngon quá, còn ngon hơn những quả mà ta từng ăn ở nhà."

"Đúng rồi, Tống tỷ tỷ, ngươi vừa mới nói mình là thiên kim của Hầu phủ sao? Chuyện này là thế nào?" Cố Minh Bảo tò mò hỏi thêm.

Lần đầu tiên chính thức trò chuyện với nhau thì cần phải nói về chủ đề gì đó, vậy nên không cần kiêng dè quá mức.

Tống Anh rất thẳng thắn, có sao nói vậy.

Chẳng mấy chốc, nàng đã kể hết toàn bộ câu chuyện, từ những chuyện xảy ra với nguyên chủ cho đến tình hình hiện tại.

Nghe xong, Cố Minh Bảo ngây người: "Sao trên đời này lại có kiểu cha nương như vậy chứ? Thật quá đáng!"

Từ nhỏ, nàng ấy đã được cha nương và tổ phụ tổ mẫu yêu thương, sau khi cha nương qua đời, cữu cữu, cữu mẫu và các biểu ca biểu tỷ cũng đối xử với nàng ấy cực kỳ tốt!

Nàng ấy luôn cảm thấy thân nhân chính là chỗ dựa lớn nhất trên đời, chưa từng nghĩ rằng trên đời này lại có những bậc phụ mẫu vô trách nhiệm như vậy.

"Tống tỷ tỷ, ngươi không nên ở lại đây nữa.

Nếu ta ngỏ lời mời tỷ đến nhà ta chơi, chắc chắn Lam thị sẽ không từ chối." Cố Minh Bảo không còn gọi Lam thị là "Hầu phu nhân" nữa.

"Không cần, ta cố ý đến đây để gây rắc rối cho bọn họ mà, ngươi không cần lo lắng đâu." Tống Anh cười nói.

Cố Minh Bảo thở dài: "Chẳng trách Tống đại ca lại lo lắng cho tỷ như vậy.

Đúng rồi, trước đây ta còn hiểu lầm Tống đại ca, cảm thấy huynh ấy rất kỳ lạ, khi ra ngoài không dẫn theo thê tử mà lại dẫn theo muội muội, hôm nay biết Tống tỷ tỷ phải chịu oan ức lớn như vậy, ta đã hiểu rồi."

Chắc chắn Tống đại ca muốn đến kinh thành để đòi lại công bằng cho Tống tỷ tỷ đúng không?

"Thê tử? Ca ca ta chưa có thê tử đâu." Tống Anh vừa nói vừa cắn một miếng đào.

Cố Minh Bảo đã ăn hết quả đào trong tay mình từ lâu, lúc này, nàng ấy cứ nhìn chằm chằm quả đào trong tay Tống Anh.

Bị ánh mắt của nàng ấy làm cho ngại ngùng, Tống Anh đành lấy ra một hũ mứt đào từ trong áo: "Ta thấy sức khỏe của ngươi không tốt lắm, ăn nhiều hoa quả một lúc không ổn đâu.

Ta tặng ngươi hũ mứt đào này, ăn kèm với điểm tâm, mùi vị rất ngon."

"Sao trong áo của tỷ lại giấu được mấy thứ này? Không thấy cộm sao? Hơn nữa…" Cố Minh Bảo sửng sốt, vô thức đưa tay ra sờ thử, "Nhìn xẹp lép mà, sao lại giấu được nhiều đồ như thế..."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 777: Trời còn có trời cao hơn


Tống Anh cảm thấy giống như mình đang bị trêu ghẹo.

Cố Minh Bảo vừa đưa tay chạm vào một vị trí khá nhạy cảm khiến Tống Anh phải ho khan hai tiếng để nhắc nhở.

Cố Minh Bảo cũng giật mình như bị điện giật, bàn tay nhỏ bé vội vàng rụt lại, mặt đỏ bừng như quả đào vừa mới ăn xong: "Xin lỗi, ta… ta chỉ là tò mò thôi…"

"Không sao, không sao." Tống Anh mỉm cười, nàng rất có thiện cảm với tiểu cô nương này: "Ta biết làm ảo thuật đấy, ngươi có muốn xem thử một chút không? Ngươi chỉ cần nói tên một món đồ bất kỳ, ta đều có thể biến ra."

Tiểu cô nương mà, hẳn là sẽ không làm khó người khác đâu, không đến mức bảo nàng biến ra một con voi hay sư tử.

Cùng lắm là yêu cầu những thứ đơn giản như là hoa hoặc bướm.

"Thật sao?" Cố Minh Bảo không tin lắm, "Vậy thì… tỷ thử biến ra một bông hoa phù dung đi?"

"Hoa phù dung à?" Tống Anh nhíu mày, dáng vẻ giống như đang gặp khó khăn.

Cố Minh Bảo thấy vậy, đang định rút lại yêu cầu thì lại nhìn thấy Tống Anh lục lọi trong ngực một lúc, sau đó đột ngột đưa tay ra sau đầu.

Đến khi nàng đưa tay ra phía trước, một đóa hoa phù dung kiều diễm đã hiện ra trước mắt Cố Minh Bảo.

"Trời ơi?! Là hoa thật sao?! Vậy… vậy còn hoa cúc thì sao?" Cố Minh Bảo kinh ngạc đến ngây người.

"Hoa cúc à…" Tống Anh lẩm bẩm, sau đó lại lục lọi một lúc, cuối cùng lấy ra một bông cúc dại màu vàng rực rỡ.

Lúc này, Cố Minh Bảo cầm hai bông hoa trên tay, không thể thốt nên lời.

Hoa này nhìn như mới hái, nhưng trong sân không có gì cả, trên bệ cửa sổ cũng không, làm sao chúng có thể xuất hiện được?

"Tống tỷ tỷ, tỷ thật là lợi hại!" Cố Minh Bảo ngưỡng mộ thốt lên, cảm giác như mình vừa được mở mang tầm mắt.

Trước đây, nàng ấy luôn nghĩ rằng biểu ca và biểu tỷ nhà cữu cữu rất có bản lĩnh, nhưng hôm nay ra ngoài mới biết, quả thật là trên trời còn có trời cao hơn, trên người còn có người giỏi hơn.

"Chút tài mọn thôi." Tống Anh toét miệng cười, mấy hôm nay nàng thực sự rất buồn chán, vậy nên muốn trêu chọc người khác một chút, cũng là để tự giải khuây.

Cố Minh Bảo không muốn về nhà lắm.

Tống Anh quyết định giữ nàng ấy ở lại dùng bữa.

Đồ ăn được Hoàng Diện chế biến ngay tại chỗ.

Viện tử này khá nhỏ, Cố Minh Bảo có thể nhìn thấy mọi thứ, ngoài ra, mùi thơm của thức ăn cũng rất rõ ràng.

Ngồi đợi một lát, nàng ấy đã không thể ngồi yên được nữa.

"Thơm quá…" Cố Minh Bảo cảm thấy giống như mấy năm qua mình đã sống thật uổng phí, "Trước đây ta từng thấy các ngươi nấu ăn, lúc đó… cũng thơm y như vậy, ta còn tưởng các ngươi đang nấu thịt rắn chứ!"

"Chúng ta tự tay bắt được mồi, nếu ăn thật thì cũng chẳng có gì đáng nói.

Nhưng từ nay về sau, ngươi vẫn nên cẩn thận khi đi ra ngoài, bỗng dưng muốn mua lại con mồi của người khác không phải là điều hay ho đâu." Tống Anh cười nói.

Ám chỉ người ta là kẻ độc ác.

"Ta cũng biết vậy, chẳng qua là vì ta rất có duyên với rắn, từng được rắn cứu mạng nên nếu không mở miệng thì ta sẽ cảm thấy trong lòng rất áy náy." Cố Minh Bảo cũng không còn cách nào khác.

Nàng ấy là một tiểu cô nương, thật ra cũng sợ những sinh vật mềm nhũn đó.

Nhưng từ khi còn bé, nàng ấy đã thường xuyên mơ thấy rắn, thậm chí còn mơ thấy mình biến thành rắn, vậy nên nàng ấy chắc chắn kiếp trước mình chính là rắn.

Tống Anh chỉ cười.

Lát sau, cơm được dọn lên.

Cố Minh Bảo đã chờ đợi từ lâu, ban đầu còn ăn uống nhỏ nhẹ, nhưng sau một hồi chính là mở căng dạ dày mà ăn, vẻ mặt của tiểu nha hoàn nhà nàng ấy đầy khiếp sợ, không ngừng khuyên nhủ, sợ rằng cô nương nhà mình ăn nhiều quá sẽ bị đầy bụng.

Nhưng Cố Minh Bảo thực sự cảm thấy những món ăn này rất ngon, mỗi món ăn đều có hương vị độc đáo, sau khi nuốt vào bụng, cơ thể cũng cảm thấy ấm áp, không hề khó chịu chút nào.

Trước giờ, cơ thể của nàng ấy luôn không khỏe, sức ăn cũng nhỏ đến đáng thương, nhưng bây giờ, đây là lần đầu tiên nàng ấy có cảm giác thèm ăn như vậy.

Ăn những món ngon này, Cố Minh Bảo mới nhận ra rằng cảm giác còn sống thật sự rất tuyệt vời!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 778: Bảo vật


Sau khi ăn xong, Cố Minh Bảo cũng cảm thấy hơi ngượng ngùng.

"Tống tỷ tỷ, hay là sau này ta thường xuyên đến thăm tỷ nhé? Nếu ta đến thì chắc chắn Lam thị không dám làm gì tỷ đâu." Cố Minh Bảo tự đề xuất.

"Cũng không cần quá thường xuyên, dăm ba ngày tới một chuyến là được rồi, tới quá nhiều sẽ không tốt cho danh tiếng của ngươi." Tống Anh cũng không ngăn cản.

Cố Minh Bảo này khá thú vị, hơn nữa, việc Cố Minh Bảo và nàng có mối quan hệ tốt cũng khiến Lam thị không thoải mái.

Tống Anh rất thích nhìn dáng vẻ Lam thị ghét cay ghét đắng nàng nhưng không thể làm được gì.

"Tống tỷ tỷ, ta có thể kể cho người khác nghe chuyện của tỷ không?" Cố Minh Bảo do dự một chút rồi hỏi.

Mặc dù nàng ấy không quen biết nhiều người trong kinh thành, nhưng cũng có chút danh tiếng.

Nếu nàng ấy nói là ai không tốt, người nọ chắc chắn sẽ gặp rắc rối.

Hơn nữa, Hoàng hậu nương nương trong cung cũng rất thương yêu nàng ấy.

Tuy nhiên, Hoàng thượng cũng biết chuyện năm đó tỷ tỷ đã qua đời, Bây giờ tỷ tỷ lại là người sống, lỡ sau này Hoàng thượng quy tội cho tỷ tỷ, trách phạt tỷ tỷ thì phải làm sao?

Mặc dù nói rằng chưa chắc Hoàng thượng đã để tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt này, nhưng nếu liên quan đến Diên Bình hầu phủ thì không chừng lại khác.

Chi bằng nói ra trước khi bị tố cáo.

Cố Minh Bảo nhìn chằm chằm Tống Anh bằng ánh mắt sáng rực.

Tống Anh có thể đoán được Cố Minh Bảo đang nghĩ gì, vậy nên cũng không định giấu diếm: "Nếu ngươi cảm thấy không phiền thì có thể nói với người ngoài, ta nhận ân tình này của ngươi.

Ta thấy ngươi rất thích đồ ăn ở chỗ ta, lát nữa ngươi mang một ít gạo và bột mì về đi.

Đây là sản phẩm từ thôn trang của ta, mùi vị khác hẳn những thứ bán bên ngoài."

"Đa tạ Tống tỷ tỷ." Cố Minh Bảo càng thêm quý mến Tống Anh.

Tống Anh là người thẳng thắn, mặc dù thông minh nhưng không hề tính toán quanh co lòng vòng với nàng ấy.

Bên ngoài Hầu phủ có mấy tên hộ vệ mà Cố Minh Bảo dẫn theo, lúc này gọi đến để khuân đồ.

Nàng ấy cũng không mang về quá nhiều, mỗi loại chỉ khoảng năm mươi cân mà thôi, ngoài ra còn có một ít thịt khô và các loại mứt hoa quả khác.

Lam thị nhìn người của tiểu thư Cố gia khuân đồ ra ngoài, trong lòng cảm thấy rất khó hiểu.

Lúc đến đây, Tống Anh chẳng mang theo thứ gì, sao bây giờ lại có quà để tặng người ta? Nhưng nghĩ lại thì dù sao gạo trong nhà cũng chưa từng bị trộm, có lẽ là mấy tên hộ vệ phi phàm của Tống Anh đã mua ở bên ngoài.

Chẳng trách đã hạ thuốc nàng bao nhiêu ngày rồi mà vẫn không có động tĩnh gì, hóa ra là nàng còn có chiêu này.

Rõ ràng Cố Minh Bảo chỉ đi ra ngoài kết bạn mà lúc trở về lại mang theo nhiều thứ như vậy, nhìn còn giống như bảo vật khiến cả phủ Trung Quốc Công vô cùng ngạc nhiên.

"Nghe nói con mang về rất nhiều gạo và lương khô?" Trung Quốc Công không hiểu, hỏi tôn nữ.

"Đúng vậy, đây đều là Tống tỷ tỷ tặng cho ta." Cố Minh Bảo vô cùng hào hứng, sau đó nói: "Sau này tổ phụ ăn chung với ta nhé, nhưng không có nhiều lắm, mỗi bữa chỉ có thể nấu một ít cháo thịt mà thôi."

"..." Trung Quốc Công nhíu mày, trong nhà thiếu gì đồ ăn?

"Không được để trong nhà bếp, chuyển hết về phòng ta đi.

Cần bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, ta muốn đích thân trông coi." Cố Minh Bảo lại nói.

Trung Quốc Công nghe vậy thì mí mắt giật giật: "Không phải chỉ là chút lương thực thôi sao? Nếu con thấy ít, lần sau ta bảo người hầu ra ngoài mua thêm là được mà?"

"Tổ phụ, cái này khác.

Đây là sản phẩm từ thôn trang của Tống tỷ tỷ, hương vị vô cùng thơm ngon." Cố Minh Bảo nghiêm túc nói.

Những lời này lọt vào lỗ tai của Trung Quốc Công lại khiến ông cảm thấy tiểu nha đầu Tống gia kia rất biết cách gạt người.

Tôn nữ của ông ngây thơ, đơn thuần, hiền lành, dĩ nhiên là người khác nói gì cũng tin.

Hôm nay mới đi ra ngoài một ngày, sau khi trở về, cả trái tim đã bị cô nương kia làm cho mê mẩn, đến nỗi coi mấy bao gạo và bột mì như bảo bối, giấu kỹ không cho ai động vào.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 779: Tiếc rằng gặp nhau quá muộn


Ông cứ nghĩ rằng, nếu tương lai gặp phải tình huống thế này thì chắc hẳn là lúc tôn nữ của ông đã có người trong lòng.

Nhưng ông không ngờ lại có một ngày, tôn nữ nhà mình bị tiểu cô nương khác dụ dỗ đến mức này.

"Nha đầu à, Tống cô nương này thật sự tốt đến vậy sao?" Trung Quốc Công cảm thấy không yên trong lòng.

Vốn dĩ tôn nữ nhà ông không phải sinh ra đã yếu ớt.

Khi còn bé, nàng ấy rất nghịch ngợm, lúc nào cũng thích ra ngoài chơi đùa, lần nào ra ngoài cũng ăn mặc như nam tử, kết quả bị người khác nhận nhầm là ca ca của nàng ấy rồi bị bắt đi.

Suýt nữa đã mất mạng, may mà vận khí tốt nên được người khác cứu thoát, tránh được một kiếp nạn.

Nhưng từ đó về sau, sức khỏe của nàng ấy dần dần yếu đi, khiến người làm tổ phụ như ông lo lắng không thôi.

Lúc này, Cố Minh Bảo đang làm nũng, hai mắt sáng rực: "Tổ phụ à, người không biết đâu.

Tống tỷ tỷ quả thực là một người rất kỳ lạ.

Tỷ ấy không chỉ xinh đẹp mà còn biết làm ảo thuật, nói chuyện vui vẻ thẳng thắn, không quanh co lòng vòng, không hề có ý đồ gì với ta, cũng chẳng muốn chiếm hời của người khác.

Khi ta nói muốn giúp tỷ ấy nói mấy câu, tỷ ấy lập tức tặng cho ta rất nhiều đồ tốt.

Ta thật sự thấy tiếc vì đã gặp tỷ ấy quá muộn!"

"..." Đồ tốt?

"Dân lấy ăn làm đầu"* thì không sai, nhưng nhà ông đâu thiếu lương thực, làm sao mấy thứ đó có thể coi là đồ tốt chứ?

*Câu đầy đủ là "Nước lấy dân làm gốc, dân lấy ăn làm đầu.": nhân dân quan trọng như gốc của cây, cây không thể không có gốc, nếu gốc không vững chắc thì cây không thể phát triển tốt và tồn tại vững bền.

"Chẳng lẽ cô nương này gia cảnh bần hàn, đem tặng hết lương thực của mình cho con rồi?" Trung Quốc Công hỏi, nếu là như vậy thì trong lòng ông sẽ cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

"Không phải vậy đâu.

Ban đầu ta cũng nghĩ rằng Tống tỷ tỷ rất nghèo, nhưng sau khi trò chuyện với Tống tỷ tỷ về cuộc sống trước đây, ta phát hiện tỷ ấy rất lợi hại.

Tỷ ấy tự buôn bán, có thôn trang, có cửa hàng, ngoài ra còn mở một khu vườn tên là Vạn Linh Viên ở thành Dung, nghe nói bên trong toàn là động vật quý hiếm, làm ăn rất phát đạt!" Cố Minh Bảo càng nói càng hào hứng. "Tống tỷ tỷ nói, trong đó có hổ, sư tử, có cả ngựa vằn trắng và voi, còn có khỉ lông vàng, khỉ tuyết, vượn lông trắng và cả những loài chim quý hiếm nữa!"

Nàng ấy thực sự rất muốn được đến đó!

Nếu lúc này tôn nữ đang nói về một nam nhân, hẳn là ông sẽ nghĩ rằng tôn nữ nhà mình đã phải lòng người đó rồi.

"Đã giàu có như vậy thì sao lại tặng lương thực…" Dường như đống quà tặng kia hơi tầm thường.

Nhưng dù sao thì cũng là người mà tôn nữ tán dương, tuy trong lòng ông không thoải mái, thậm chí là rất lo lắng thì cũng không tiện nói thẳng.

Là tổ phụ, ông phải tin tưởng mắt nhìn người của tôn nữ…

Chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, sau đó nói: "Được rồi, nếu sau này có cơ hội, ta sẽ dẫn con đến thành Dung xem thử.

Giờ cũng đã muộn rồi, sáng mai tổ phụ sẽ dùng cơm với con."

"Được ạ, ngày mai sẽ cho tổ phụ nếm thử món cháo thịt này nhé!" Cố Minh Bảo vui vẻ đáp ứng.

Trung Quốc Công thấy tôn nữ vui vẻ như vậy, mặc dù trong lòng vẫn còn nghi ngờ nhưng cũng phải nuốt xuống.

Hơn nữa, tâm trạng vui vẻ, dường như sức khỏe cũng khá hơn một chút, không còn giống như trước đây, chỉ mới nói vài câu đã tỏ ra mệt mỏi, không muốn động đậy.

Không những thế, tối hôm đó, Cố Minh Bảo còn ngủ rất ngon, sáng hôm sau, sắc mặt nàng ấy cũng tốt hơn hẳn.

Trung Quốc Công thấy sắc mặt của tôn nữ thì trong lòng rất vui.

Ngồi chờ cháo thịt được bưng lên.

Một lát sau, cháo còn chưa được bưng lên thì mùi thơm đã bay đến trước.

"Đây là mùi gì vậy?" Trung Quốc Công ngạc nhiên.

"Là cháo mà?" Chẳng phải nàng ấy đã nói hôm nay sẽ mời tổ phụ ăn cháo thịt sao?

Trung Quốc Công sững sờ, rất nhanh, cháo đã được bưng đến trước mặt.

Nhìn qua thì không có gì đặc biệt, nhưng mùi thơm... lập tức khiến cơn thèm ăn trỗi dậy.

"Sao lại thơm như vậy? Có phải cho thêm gia vị gì không? Không đúng, mùi gia vị thường nồng, còn mùi vị của bát cháo này lại rất ngọt ngào." Trung Quốc Công nghi ngờ, sau đó múc một thìa cháo lên ăn thử.
 
Back
Top Dưới