Cập nhật mới

Ngôn Tình Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 60: Giữ vững suy nghĩ


Ở lại Tống gia tuy náo nhiệt nhưng sau này rất dễ xảy ra vấn đề, nhân tình khó trả. Nếu nàng bị lão gia tử ép ra ngoài lập hộ, sau này Tống gia không thể tiếp tục lấy ơn dưỡng dục áp chế nàng.

"Nương, người ngẫm lại đi, chỉ là trên hộ tịch có thêm một cái tên mà thôi, không cần mời rượu, không cần mở tiệc chiêu đãi. Tuy trên hộ tịch là một quả phụ nhưng trên thực tế có phải hay không thì mọi người đều biết rõ. Nếu tương lai thực sự có người xem trọng con, người đó cũng sẽ không để ý chuyện hữu danh vô thực này, người nói có phải không?" Tống Anh lại nói.

"Những lời con nói đều là ngụy biện..." Nguyễn thị không có chủ kiến, liếc nhìn Tống Kim Sơn.

Khuê nữ mới từ hầu phủ trở về hơn một tháng mà thôi. Thật ra mà nói, giữa bọn họ và khuê nữ xa cách hai năm đã có chút xa lạ, không dám quyết định thay nàng.

Tống Kim Sơn thở dài: "Là cha vô dụng, nếu nhà chúng ta có thể dọn đi..."

"Cha, dọn đi thì thế nào? Người khác bịa đặt không phải bởi vì nhà ta chỉ hai gian phòng mà bởi vì con không phải con ruột, lại rời nhà hai năm, trinh tiết không rõ, càng bởi vì dung mạo của con đã bị hủy, hình dung đáng thương, cho nên mới có người lắm mồm, cảm thấy con không xuất giá chắc chắn là do ca ca không để con đi, hoàn toàn không liên quan đến chuyện chúng ta sống ở đâu." Tống Anh ăn ngay nói thật.

Nàng vẫn có chút hiểu biết về tính cách của lão gia tử.

Làm người đứng đầu Tống gia, Tống Lão Căn chắc chắn là người tuân thủ đạo đức.

Nguyên chủ bị hầu phủ vứt bỏ, đối với Tống gia cũng chỉ là đứa bé xa lạ vô dụng, còn khiến người phê bình. Nhưng dù vậy, lúc nguyên chủ từ kinh thành trở về, Tống Lão Căn cũng không hề tỏ thái độ ghét bỏ, thậm chí còn bảo nguyên chủ yên tâm dưỡng bệnh cho tốt.

Lần này, nếu không phải có người lắm mồm khiến Tống Lão Căn cảm thấy không giữ được mặt mũi, lại lo lắng hôn sự của tôn tử, ông cũng sẽ không ép nàng xuất giá.

Nguyên nhân là vì Tống Lão Căn đối xử với nguyên chủ cũng không tệ, cho nên bây giờ nàng mới quyết định như vậy.

Giờ phút này, Tống Kim Sơn liên tục thở dài.

Biết rõ không thể lay chuyển được Tống Anh.

Bầu không khí của Nhị phòng lập tức trở nên u ám.

"Nhị ca, ngày mai ngươi mang số đậu xanh còn lại lên huyện bán đi. Mặc dù không có ta mời chào nhưng quả dại nhà ta ăn ngon, vẫn có thể bán được." Tống Anh lại nói.

Tống Tuân rầu rĩ: "Biết rồi."

Tống Anh cười cười, liếc mắt nhìn nhân sâm tinh một cái, nhân sâm tinh vô cùng ngoan ngoãn, lúc này đang quan sát cảm xúc của loài người bọn họ.

Nó cảm thấy thật phức tạp.

Ngày hôm sau, dưới yêu cầu kiên quyết của Tống Anh, Tống Tuân vẫn lên huyện bán đồ. Toàn bộ Tống gia đều rơi vào bầu không khí yên tĩnh.

Lúc tam phòng ra ngoài bắt gặp Tống Anh cũng chỉ khách khách khí khí mỉm cười, không hề lắm lời.

Ba ngày sau, Tống Lão Căn gọi Tống Anh qua.

"Bây giờ đã nghĩ kỹ chưa?" Tống Lão Căn mở miệng, "Anh nha đầu, tuy nói con không phải tôn nữ ruột của ta, nhưng cha nương ruột của con cũng là người cùng tộc Tống gia với ta, ta không thể trơ mắt nhìn con nhảy vào hố lửa. Mấy ngày qua ta đã đi hỏi thăm một chút, nếu con không muốn gả cho tên mặt bớt kia thì vẫn còn những người khác... Nếu vẫn không được thì thả tiếng gió ra ngoài để bà mối tới nhà..."

"A gia, chúng ta đều biết rõ bây giờ người có thể xem trọng con là người thế nào, cho nên con vẫn giữ vững suy nghĩ của mình." Tống Anh nói.

Tống Lão Căn nghẹn một hơi trong lòng, nhìn chằm chằm nàng trong chốc lát.

"Được! Con đã có chủ ý, ta cũng không ngăn được." Tống Lão Căn hừ một tiếng, "Ta đã hỏi thăm lý chính, trong số những người trẻ tuổi mới mất trong vòng ba năm nay, có ba người tương đối thích hợp. Con chọn một người đi..."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 61: Người được chọn


Tống Lão Căn nói lại gia cảnh của từng người cụ thể với Tống Anh.

Một người chết vì bệnh tật, gia cảnh trong sạch, từng là tiên sinh dạy học, trên không có cha mẹ dưới không có con cái, nhưng có hai huynh đệ, nếu như trong hộ khẩu viết tên người này, chỉ cần thỉnh thoảng liên lạc với người thân là được.

Tất nhiên, nhà trượng phu có dòng tộc, nếu sau này nàng gặp khó khăn thì sẽ có người làm chủ thay nàng.

Người thứ hai chết ngoài ý muốn, người vợ đầu khó sinh, để lại một đứa con nhỏ, năm nay mới bảy tám tuổi, trong nhà còn có lão nương, cũng có ruộng đất.

Nếu chọn hắn ta thì sẽ có được của cải miễn phí, chỉ cần chăm sóc vị lão nương kia, cũng như nuôi nấng đứa nhỏ đó, tất nhiên, kể từ đó, mấy chục năm sau cũng sẽ có con cái nối dõi, chăm sóc nàng khi về già.

Người thứ ba thật sự được lựa chọn dựa theo yêu cầu của Tống Anh.

Trong thôn, người chết trẻ lại không có thân thích không nhiều lắm.

Vậy nên chỉ có một người này là mới chết gần đây.

Người này là con trai của một thợ săn ở thôn Hạnh Hoa, sau khi thợ săn chết, hắn ta ra ngoài tìm con đường làm ăn khác và không bao giờ quay trở lại nữa, mấy ngày trước, lý chính mới biết được tin hắn ta đã chết, có người mang thi thể hắn ta về quê nhà an táng.

Nghe nói người này ra ngoài học võ, sau đó trở thành thống soái quân đội, thay tên đổi họ, nhưng lý chính đã tra xét kĩ lưỡng, xác định người này không có người thân thích.

Người này tên là Hoắc Nhung, mỗi năm đều sẽ phái người đưa một ít bạc tới thôn Hạnh Hoa xây cầu làm đường, làm bánh xe nước, mặc dù không lớn lên ở trong thôn, nhưng thanh danh ở trong thôn rất tốt.

Nếu chọn người này, cuộc sống sau này sẽ khó khăn hơn, nhưng về sau Tống Anh sẽ không bị hàng xóm chỉ chỉ trỏ trỏ.

Điều không tốt duy nhất chính là, người này đã chết rồi, không thân không thích, không ruộng không nghề nghiệp, cuộc sống sau này của Tống Anh sẽ rất khổ cực.

Sau khi nghe xong tình huống cụ thể của ba người, Tống Anh không hề suy nghĩ.

"Gia, ta chọn Hoắc Nhung này." Tống Anh lập tức nói.

Có thể tìm được người có điều kiện tốt như vậy ở chỗ nào chứ?

Đặc biệt là thanh danh của người này rất tốt, có thể bù vào khuyết điểm của nàng!

"Lý chính rất biết ơn lòng tốt của hắn ta, còn lập một cái bia cho hắn ta, nếu.. Ngươi làm goá phụ của hắn ta, sau này ở trong thôn cũng sẽ được quan tâm một chút, nếu ngươi và hắn ta thực sự thành vợ chồng… Lý chính kia càng phải cảm ơn ngươi vì đã kéo dài hương khói giúp người này." Tống Lão Căn thật thà nói.

Khi Hoắc Nhung còn sống, số bạc mỗi năm gửi về quả thật khá nhiều.

Cho nên cũng giúp đỡ được rất nhiều người.

"Chuyện này dễ làm không?" Tống Anh lại nói.

"Đầu tiên, nếu hai người có người thân còn sống, chỉ cần người thân đồng ý, ngươi có thể gả vào nhà… Cái này thì… Lý Chính nói, Hoắc Nhung có ơn với người trong thôn, nếu ngươi nguyện ý, chúng ta sẽ bảo ngươi rời khỏi thôn Hạnh Hoa hai năm, trong lúc đó đã gặp được Hoắc Nhung rồi định hôn ước, chỉ là không biết hắn ta đã mất mạng, bây giờ biết được… Vẫn muốn thực hiện hôn ước đó, như thế thì… Thanh danh tốt, người khác cũng sẽ tôn trọng ngươi." Tống Lão Căn lại nói.

Tống Anh cảm thấy khá tốt, gật đầu đồng ý.

"Nếu đã quyết định rồi sẽ không còn đường lui cho ngươi nữa." Tống Lão Căn lại nói.

"Gia, con quyết định rồi." Tống Anh nói.

"Được, gia gia nói với ngươi…" Tống Lão Căn thở dài: "Mặc dù Hoắc Nhung kia không có người thân, nhưng có đại ân đại đức với thôn Hạnh Hoa chúng ta, cho nên nếu ngươi gả cho hắn, không thể ỷ vào thanh danh của người ta mà làm loạn."

"Đó là chuyện đương nhiên." Tống Anh lập tức gật đầu.

"Ngày lễ ngày tết không thể bỏ qua hóa vàng mã, quét mộ lau mộ cũng không thể quên." Tống Lão Căn lại nói.

Tống Anh lập tức gật đầu: "A gia yên tâm, ta nương nhờ hắn ta để lập hộ, sau này tất nhiên sẽ chịu trách nhiệm."

"Người ngươi gả cho là trường hợp đặc biệt, vậy nên tiệc cưới sẽ không mời họ hàng bằng hữu đến dự, đến lúc đó, ngươi mặc áo cưới đến trước mộ bái một bái với hắn ta là được rồi."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 62: Của hồi môn


Tống Anh vẫn gật đầu đồng ý, Tống Lão Căn thấy không khuyên được nàng thì chỉ bảo nàng đến xin lý chính làm thủ tục.

Kể từ đó, chuyện này đã được quyết định.

Hai phu thê Tống Kim Sơn đều mơ hồ.

Nhưng sau khi nghe nói thanh danh của Hoắc Nhung kia cực kì tốt, trong lòng hai người đã dễ chịu hơn một chút. Dù sao từ nay về sau, nếu có ai muốn ức h**p nàng thì cũng phải cố kỵ chuyện Hoắc Nhung khi còn sống đã đối xử rất tốt với các thôn dân!

Sau năm ngày, chuyện này đã hoàn toàn giải quyết xong.

Từ nay về sau, nàng chính là Hoắc Tống thị. Ngoài ra, nàng cũng đã hỏi ý nhân sâm tinh, đương nhiên là nó muốn đi theo linh thủy trong không gian của nàng, cho nên... sau này nó chính là con nuôi của nàng, không mang họ Tống mà mang họ Hoắc, tên là Hoắc Lâm.

Tống Anh cũng không ngờ rằng bản thân chỉ mới xuyên tới nửa tháng, vậy mà đã gả đi rồi?

Hơ nữa, còn là gả cho người chết.

"Cây trâm này... là con mang về từ hầu phủ, phải cất kỹ. Nếu thật sự thiếu tiền mà nương lại không thể giúp được thì cũng tiện đổi bạc để dùng. Trong nhà không có gì đáng giá, chỉ còn lại mẫu đất này và hai lượng bạc. Con cũng cầm lấy đi, cuộc sống sau này sẽ có lúc cần dùng tới." Nguyễn thị khẩn thiết chân thành.

Tống Anh nhíu mày.

"Nhà ta chỉ có mỗi một mẫu đất này, nương giữ lại cho mình đi."

"Cha con ra bến tàu khuân vác có thể kiếm tiền, ca ca con... cũng có việc có thể làm, sau này có thể tích góp sau." Nguyễn thị tươi cười, dứt khoát từ chối, "Con có chủ ý, cảm thấy làm như vậy là tốt, nương tin con. Nhưng sau này nếu chịu ủy khuất thì hãy trở về nhà nhé?"

"Vâng ạ." Tống Anh cảm thấy mình không nhận cũng không được, dù sao bây giờ tâm trạng của Nguyễn thị rất tệ, không thể khiến bà nhọc lòng thêm nữa.

Nhưng lấy hết tài sản... Tống Anh cũng không quá vui vẻ, chỉ có thể cầm đi trước rồi sau đó tìm cách đưa bạc về đổi.

Tống Anh vẫn rất giàu có.

Mảnh đất và hai lượng bạc của cha nương cùng tiền mà Tống Tuân có được từ việc bán đậu xanh đều đưa cho nàng.

Sau đó, Tống Tuân bán thêm tổng cộng năm ngày, mỗi ngày đều bán không dưới trăm cân, hơn nữa mấy ngày nay đều tăng giá.

Tiền lời thu được ước chừng năm lượng tám, còn chưa tính ba lượng trên người nàng.

Tiền này, Tống Tuân không hề giữ lại một đồng mà đưa hết cho nàng.

Dù vậy, cha nương và Tống Tuân vẫn không hài lòng, tìm khắp nơi trong nhà xem còn có cái gì có thể để nàng mang đi, thậm chí còn muốn cho nàng hết toàn bộ gà vịt. Tống Anh tranh luận với bọn họ nửa ngày, cuối cùng mới có thể mang mình đàn vịt nuôi ở ruộng lúa và con gà con trông tương đối thông minh đi thôi.

Biết chuyện, tiểu nhân sâm tỏ vẻ ghét bỏ.

Không phải chỉ là con gà con biết bảo vệ thức ăn thôi sao?

Tuyệt đối sẽ không thành tinh đâu!

Tống gia tuy đã phân gia, nhưng dù sao cũng là người thân, dựa theo quy củ cũng muốn đặt mua cho nàng vài thứ để thêm trang*.

* Thêm trang: thêm của hồi môn

Chăn nệm mới, mấy bộ đồ mới, nồi chén gáo bồn đều đủ cả. Tống Lão Căn còn lén đưa cho nàng ba lượng bạc khiến Tống Anh vô cùng ngạc nhiên. Đương nhiên, tiền này nàng không nhận.

Mười tám tháng tư là ngày may mắn, Tống Anh "gả đi" từ Tống gia.

Tống Lão Căn mời người nâng của hồi môn, thổi sáo đánh trống đưa nàng đến "phu gia".

Sau khi bái lạy phần mộ, chính thức vào ở nhà mới.

Nhà mới là một căn nhà đổ nát do người chạy nạn mấy năm trước để lại, đã bỏ hoang rất nhiều năm. Nhiều ngày nay, Tống Kim Sơn bận rộn sửa chữa một phen, miễn cưỡng có thể ở được.

Chỗ này do đích thân Tống Anh lựa chọn, gần núi, nhân sâm tinh đi lại rất tiện, cũng không cách Tống gia quá xa, tiện cho Nguyễn thị đến thăm nàng.

Điểm không tốt duy nhất chính là cách Lý gia rất gần, sau này cúi đầu không thấy ngẩng đầu lại thấy.

Chuyện Tống Anh "gả đi" khiến tất cả những người biết rõ tình hình trong nhà Tống gia đều hoảng sợ.

Tống Anh vừa rời đi, lập tức có không ít người chạy tới tìm Nguyễn thị.

"Hoắc Nhung đã chết, sao khuê nữ ngươi lại gả cho hắn? Ôi chao, ta còn tưởng ngươi muốn giữ khuê nữ này làm tức phụ nhi đấy..."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 63: Không muốn làm việc


Bà tử lắm miệng này vừa dứt lời, Nguyễn thị lập tức bùng nổ.

Trước đây bà chỉ biết rơi nước mắt, một khi mở miệng là thất thố. Bây giờ bị kí.ch th.ích, bà vừa khóc vừa nói: "Nói hươu nói vượn cái gì đấy!? Đều do mấy người các ngươi lắm miệng! Khuê nữ của ta do ta nuôi lớn, hoàn toàn trong sạch. Cho dù nàng và Tuân ca nhi không phải huynh muội ruột thịt thì vẫn là người cùng tộc, sao có thể làm tức phụ nhi của ta? Nhi tử nhà các ngươi sẽ lấy khuê nữ nhà các ngươi sao?!"

"Sao lại tức giận như vậy... Chỉ là thuận miệng hỏi thôi mà..." Người tới hỏi cũng hoảng hốt trong lòng.

Nguyễn thị nhớ đến lời Tống Anh dặn, cố nén đau lòng, hòa hoãn cảm xúc rồi lên tiếng: "Không phải khuê nữ ta rời nhà hai năm sao? Trước đây nương ruột của nàng đã định hôn sự này cho nàng, sau đó A Anh bị hủy dung, sợ rằng làm chậm trễ chuyện hôn sự của Hoắc Nhung người ta cho nên mới trở về thôn, mấy ngày trước mới biết hóa ra Hoắc Nhung cũng là người trong thôn chúng ta, nhưng đã chết rồi. A Anh là người trọng tình trọng nghĩa nên đã nhất quyết thực hiện hôn ước!"

Nguyễn thị nói như vậy, tuy rằng có người cảm thấy mọi chuyện quá trùng hợp, nhưng Tống Anh cũng đã gả đi, đương nhiên chỉ có thể khen Tống Anh trọng tình hiểu chuyện.

Vốn dĩ có không ít người nghi ngờ Tống Anh ở bên ngoài đã không còn trong sạch nữa, bây giờ...

Hiển nhiên sẽ không nghĩ nhiều, làm gì có ai đang yên đang lành lại một hai phải thủ tiết chứ?

Đương nhiên, mặc dù thanh danh Hoắc Nhung không tệ nhưng Tống gia gả Tống Anh cho người chết cũng là sự thật.

Người ngoài cũng biết Tống gia luôn do Tống Lão Căn làm chủ, nếu Tống Lão Căn không gật đầu, Tống Kim Sơn tuyệt đối không dám làm như vậy, cho nên mặt mũi của Tống Lão Căn ít nhiều bị ảnh hưởng, cũng có người ngầm cảm thấy lão nhân này thật nhẫn tâm.

Giờ phút này, Tống Anh cảm thấy vô cùng thoải mái.

Nhà mới tuy hơi tồi tàn nhưng so với nhị phòng Tống gia thì rộng rãi hơn nhiều.

Hai bên đường sảnh có một phòng, viện đông có ba phòng, trong đó có một phòng bếp. Ngoại trừ phòng bếp, những chỗ khác vẫn chưa tu sửa, không thể ở được.

Viện tây còn lại là chuồng gia súc cũ nát, tiền viện có một giếng nước, cỏ dại đã được dọn sạch, nhưng bởi vì thời gian gấp gáp, hậu viện vẫn chưa được thu dọn.

Phần hậu viện đằng sau bức tường có một cái ao cạn. Chờ đến khi lúa mì trong ruộng trổ bông, tránh để vịt ăn lúa mì thì có thể thả chúng xuống ao. Trong ao có không ít lục bình, nước tuy nông nhưng hẳn cũng có không ít sinh vật sống bên trong, cũng đủ cho vịt ăn, như vậy sẽ giúp nàng đỡ phải lo lắng.

Chỉ là hậu viện bên này thật sự thảm đến mức không nỡ nhìn.

Bây giờ trời ấm, cỏ dại điên cuồng thể hiện sức sống của chúng. Trong viện này của nàng mọc rất nhiều cỏ gà, loại cỏ này có bộ rễ khỏe mạnh, rất khó tiêu diệt...

"Từ từ! Cỏ gà..." Trong đầu Tống Anh nảy ra một ý, "Tiểu nhân sâm! Theo ta đi nhổ cỏ!"

Nhân sâm tinh đang rất ghét bỏ căn nhà này, định tìm cho bản thân một khoảnh đất màu mỡ trong sân, nghe thấy lời Tống Anh nói thì suýt kéo đứt tóc của mình.

"Ta chính là linh vật đấy, ngươi lại bảo ta đi nhổ cỏ sao?!" Nhân sâm tinh cực kỳ không muốn.

"Sau này ngươi còn muốn đi theo ta lăn lộn không? Không thể hiện cho tốt thì ngươi đi đi, ta lập tức đốt núi." Tống Anh mặt dày, "Phải nhổ hết toàn bộ cỏ gà trong hậu viện, sau đó chúng ta cùng nhau rửa sạch rồi phơi khô. Những thứ này đều có thể bán lấy tiền đó."

Kiếp trước nàng chính là một thanh niên gương mẫu, tích cực hướng về phía trước, từng đọc không ít sách.

Nàng nhớ mang máng loại cỏ gà này tuy là cỏ dại có hại nhưng thật ra cũng có công dụng.

Không chỉ gia súc thích ăn mà còn có thể làm thuốc.

Chỉ là rễ của nó rất nhiều, không dễ rửa sạch, cho nên bình thường không có nhiều người hái. Đúng lúc nàng phải dọn dẹp hậu viện, có thể kiếm được bao nhiêu hay bấy nhiêu, tích tiểu thành đại.

"Thứ này không phải đồng loại của ta, chúng nó có thể đáng tiền sao? Ngươi bán chúng nó còn không bằng bán ta đâu. Ta chỉ cần đi tắm một lần là có thể tạo ra canh nhân sâm..." Khuôn mặt tiểu nhân sâm viết hai chữ từ chối to đùng.

Nó không muốn làm việc đâu! Mệt lắm! Nó muốn cắm rễ trong đất phơi nắng cơ!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 64: Lão đại


Tiểu nhân sâm thuận miệng nói xong, hai mắt Tống Anh lập tức sáng rực, khóe miệng cong lên để lộ hàm răng trắng tinh, phối với gương mặt bị hủy dung, trông có hơi đáng sợ.

"Canh nhân sâm... Không tệ, không tệ." Tống Anh gật gật đầu, nghiêm túc nói, "Cảm ơn ngươi đã nhắc nhở ta. Phía tây thôn có con sông lớn nối liền hai miền nam bắc, mỗi ngày đều có người làm việc ở bến tàu. Sau này ngươi đi theo ta cùng mở một cửa hàng, mỗi ngày nấu canh gà hầm sâm, nhất định vừa ngon vừa có thể bán với giá tốt..."

Nói xong, nàng cười tủm tỉm nhìn tiểu nhân sâm, trông như một con hổ đang cười.

Nhân sâm tinh sợ tới mức run rẩy.

Nếu ngày nào nó cũng tắm rửa, chẳng phải sẽ tắm tới lột da luôn sao?

"Ta vẫn nên nhổ cỏ thì hơn! Đồ xấu xa nhà ngươi, rõ ràng chúng ta đã nói rõ là ngươi không thể rình rập ta rồi mà!" nhân sâm tinh lập tức cảnh giác.

Tống Anh cười nhạo một tiếng: "Đồ xấu xa à? Theo thân phận trên hộ tịch, ngươi còn phải gọi ta một tiếng nương đấy. Linh vật các ngươi tu luyện thành người cũng không thể chỉ truy cầu vẻ bề ngoài, không tu dưỡng tâm tính chứ?"

Tiểu nhân sâm nhíu mày, hơi do dự.

Như lời đồ xấu xa nói, linh vật bọn họ tu luyện để truy cầu thứ gì chứ?

Thành tiên ư?

Đó là mộng tưởng tột cùng, thậm chí nghĩ cũng không dám nghĩ.

Mong ước lớn nhất vẫn là thỉnh thoảng có thể chạy tới chỗ loài người, học hỏi một chút bản lĩnh của bọn họ.

Gia gia còn sống cũng nói rằng linh vật như nó không thể chỉ phơi nắng và hấp thụ năng lượng từ mặt trăng mỗi ngày được, vẫn phải đến sống với loài người, như vậy có thể trường tuệ căn, thanh linh đài, nói đơn giản chính là có thể trở nên thông minh hơn.

Gia gia nó là cổ thụ tinh ngàn năm, mỗi ngày đều có vô số chim chóc đậu trên cành của ông, cho nên ông ấy biết rất nhiều!

"Nương..." Tiểu nhân sâm căng da đầu, khó chịu gọi một tiếng.

"Ngoan." Khóe miệng Tống Anh cong lên, "Xưng hô này chủ yếu để cho người ngoài nghe, lúc chúng ta ở nhà mình, nếu ngươi không thích gọi như vậy thì cứ gọi... gọi là lão đại là được."

Cũng không thể gọi là đại tỷ tỷ, bối phận quá thấp.

Vừa nói vậy, ánh mắt tiểu nhân sâm lập tức sáng ngời: "Lão đại! Cỏ gà này có tác dụng gì vậy? Lúc xuống núi, ta thấy trên sườn núi có rất nhiều!"

"Có thể bán lấy tiền, nhưng cũng không được mấy văn." Tống Anh thuận miệng đáp, "Ta chuẩn bị dọn dẹp hậu viện, trồng mấy cây ăn quả. Vị trí của hậu viện tương đối tốt, người khác cũng không nhìn thấy, nếu ngươi muốn phơi nắng thì cứ phơi nắng ở hậu viện, không được ra ngoài tiền viện. Nhiều người thì nhiều mắt, lỡ như nhìn thấy, có thể sẽ bứt trụi rễ của ngươi đấy."

nhân sâm tinh vừa nghe vậy thì đôi mắt sáng lấp lánh chuyển sang nhìn chằm chằm hậu viện.

Hậu viện này rất rộng, bởi vì có một cái ao cạn nên chỗ đất trống được vây lại, ít nhất cũng phải một mẫu đất.

Nói là làm, Tống Anh dẫn nhân sâm tinh đi lấy liềm.

Rễ cỏ gà mọc lan tràn, rất khó nhổ lên. nhân sâm tinh lần đầu tiên làm việc, trở về nguyên hình đào mấy vòng quanh hậu viện, làm hết một ngày, cả người đều là bùn đất.

Về cơ bản, nó chỉ chơi đùa, người làm việc vẫn là Tống Anh.

Nhưng thấy nhân sâm tinh ở hình dạng một đứa bé, Tống Anh cũng không quá ép buộc nó.

...

Cỏ gà không hiếm, nhưng thôn Hạnh Hoa gần núi Hạnh, trên núi có các loại cỏ dại rau dại mà heo dê có thể ăn, loại cỏ gà khó xử lý này không được ưa chuộng lắm, chỉ có lúc hạn hán mới được dùng nhiều.

Nhưng người bình thường cũng không nghĩ đến việc điều chế nó thành thuốc.

Quá phiền phức.

Nhưng Tống Anh chỉ tiện tay làm mà thôi.

Nàng dùng sức lực vô tận của mình rửa sạch chúng rồi đặt trong viện để phơi nắng.

Kiếm tiền từ cỏ gà không hề thực tế, bây giờ nàng đã dọn ra ngoài, phải tìm cách kiếm sống.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 65: Bánh ú


Trong tay nàng có tổng cộng mười lượng tám, nhưng tiền này vẫn chưa đủ để nàng mua nhà mới.

Loại nhà cũ nát vô chủ từ mười năm trở lên này có thể ở tạm sau khi tốn tiền sửa chữa, nhưng vẫn cần phải làm khế ước mua bán nhà, tức là phải bỏ thêm tiền ra.

Nhà trong thôn không đắt, chẳng hạn như tổ trạch của Tống gia, tiêu 30 lượng bạc là có thể mua được, diện tích nằm trong phạm vi bình thường ở thôn. Còn trên huyện, Đại đường ca của nàng chỉ mua một tiểu viện bé tí đủ để đi ra đi vào thôi đã hết 100 lượng, mà vị trí cũng không được tốt lắm.

Căn nhà này của nàng...

Nếu muốn làm khế ước mua bán nhà thì phải đóng ít nhất 20 lượng tiền thuế nhà, cũng không tính là nhiều.

Phải cố gắng trả tiền làm khế ước mua bán nhà trước khi nhà được sửa xong toàn bộ, nếu không đến lúc nhà nàng làm xong, lỡ như bị người ta vô cớ tăng giá thì làm sao?

Đương nhiên, lý chính của thôn bọn họ là người khá tốt bụng, chủ yếu là sợ có người ghen ghét làm khó dễ.

Không sợ chuyện lớn, chỉ sợ chuyện không may xảy ra bất ngờ.

Ngoại trừ 20 lượng tiền làm khế ước mua bán nhà, còn phải đưa cha nương một ít tiền, càng phải có công việc ổn định để bọn họ yên tâm.

Bán đậu xanh tuy kiếm được tiền nhưng không quá hợp lý.

Cho nên không thể bán quả đậu xanh nữa, nhưng nàng có thể bán bánh ú*...

* Bánh ú (còn gọi là bánh bá trạng: Loại bánh làm từ gạo nếp được gói trong lá và hấp chín. Phong tục ăn bánh ú vào ngày Tết Đoan ngọ (5/5 âm lịch) đã phổ biến ở Trung Quốc hàng nghìn năm và còn lan sang các nước Đông Á khác. Một số người Việt Nam còn quen gọi nó là bánh chưng Trung Quốc.

Nguyễn thị xem gạo nếp và đường hôm trước mua ở huyện là của hồi môn cho nàng nên đều mang qua đây, nhưng chỉ có hai thứ này thì không đủ.

Tống Anh quyết định làm một ít bánh ú ngọt, lúc lại mặt* sẽ mang qua cho Nguyễn thị nếm thử trước.

*lại mặt: vợ chồng về nhà bố mẹ vợ sau ngày cưới

Mới dọn đến đây, Tống Anh không tiện đi đi lại lại quá nhiều, hai ngày nay chỉ ở nhà dọn dẹp một chút, đến ngày thứ ba là ngày lại mặt mới trở về Tống gia.

Nguyễn thị thấy nàng thì vội vàng nhào tới, như thể nàng đang ở trong miệng cọp hang sói: "Hai ngày nay nương không tiện đến gặp con, không biết con đã quen chưa? Nhà bên đó có vững chắc không? Cha con chỉ mới quét tước một lượt, cũng chưa kịp sửa chữa cẩn thận..."

"Nương, con sống rất tốt." Tống Anh cong môi cười, "Hai ngày nay con bận rộn dọn dẹp nhà cửa từ trong ra ngoài. Đúng rồi, nương, người nếm thử bánh ú con gói đi. Nếu ngon, con còn muốn nhờ người giúp đấy!"

"Bánh ú?" Nguyễn thị cười cười, sau đó nhìn thứ mà Tống Anh mang đến đây.

Bề ngoài...

Không được đẹp mắt lắm.

Nhưng tấm lòng của nữ nhi đương nhiên phải nhận, Nguyễn thị còn gọi Tống Kim Sơn và Tống Tuân tới, lột ra nếm thử.

"Bánh ú này vàng óng, màu sắc rất đẹp." Tống Kim Sơn khen một câu, sau khi ăn một miếng thì nghi ngờ nhìn chằm chằm bánh ú: "Hương vị cực kỳ ngon, mùi lá sậy tươi mát, gạo nếp dẻo mà không dính, ngọt mà không ngấy..."

"Không ngờ nha đầu con còn có tay nghề tốt như vậy, đây là lần đầu tiên nương ăn cái bánh ú ngon thế này đấy." Nguyễn thị lập tức nói.

Tống Anh không cho linh thủy vào nguyên liệu làm bánh ú, Tống Kim Sơn và Nguyễn thị cũng không nghĩ nhiều, dù sao thuốc mà sư phụ nàng cho rất quý giá, không thể dùng để tưới lau sậy được.

"Nương, người cũng thấy mùi vị của bánh ú do con làm không tệ, nhưng bề ngoài không được đẹp mắt. Người khéo tay, cho nên con muốn nhờ người giúp con gói bánh ú, còn con phụ trách buôn bán." Tống Anh mở miệng.

"Cũng được. Đây là công việc phù hợp, để nương giúp con gói bánh." Nguyễn thị đồng ý rất dứt khoát, thậm chí còn có chút vui mừng.

Có thể giúp được khuê nữ, trong lòng đương nhiên vui vẻ.

Tống Anh lục lại ký ức, có hiểu biết nhất định về bánh ú ở triều đại này.

Những gia đình giàu có quyền quý như hầu phủ cũng có thói quen ăn bánh ú vào Tết Đoan Ngọ, nhưng bình thường trong bánh ú chỉ bỏ mứt táo, đậu tán nhuyễn, lấy vị ngọt làm chủ đạo, đương nhiên cũng có nhân mặn, chủ yếu là cho thịt, nhân hạt thông này nọ, nhưng không quá được yêu thích.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 66: Vẫn là có tình nghĩa


Trước đây, Tống Anh cũng được coi là một người yêu thích mỹ thực, hơn nữa sau này sống một mình, cũng thích nghiên một vài món ăn ngon, chỉ là kĩ năng gói bánh ú hơi kém một chút mà thôi.

"Nha đầu, bánh ú này của con không giống với trước đây lắm, là… học được khi còn ở bên kia sao?" Tống Kim Sơn do dự một lát rồi hỏi.

Bên kia mà hắn nói, đương nhiên là ám chỉ Hầu phủ.

"Cũng gần như là vậy, là con nhìn thấy công thức ở trong một cuốn sách." Tống Anh tìm một cái cớ: "Ngày mai, người gói giúp con một ít bánh trước nhé, con đi một chuyến lên huyện thành mua tất cả nguyên liệu về, sau khi làm nhân xong, bánh ú mà người cần gói có thể sẽ nhiều hơn một chút, đến lúc đó, gói một ngày con trả cho nương một trăm văn, được không ạ?"

Lúc đầu, Nguyễn thị còn cảm thấy rất cao hứng, lời này vừa nói ra, bà ấy nhất thời trừng mắt nhìn nàng: "Nương làm việc giúp con mà còn bắt con trả tiền công sao?"

"Nương, người giúp con gói bánh cả ngày, để người khác nhìn thấy sẽ nói lời ong tiếng ve đấy, nhưng nếu con trả tiền công cho người thì sẽ không như vậy nữa…. hơn nữa, người làm việc cực khổ như vậy, con không đưa tiền cho người thì sao coi được chứ? Chỉ là bánh ú này chưa được niêm yết giá cả, con chưa thể cho người nhiều hơn được, một ngày một trăm văn, người cứ nhận lấy đi nhé, nếu như buôn bán tốt, con sẽ trả thêm cho người, tính theo số lượng ạ." Tống Anh lại nói.

Trong lòng Nguyễn thị buồn bực một hồi.

Nhưng cũng biết lời của khuê nữ nói không sai.

Nàng đã không phải là người của Tống gia nữa rồi…..

"Một trăm văn thì nhiều quá rồi, số tiền này con để dành mà dùng đi, đưa hai ba mươi văn là được rồi, cha con đóng hàng một ngày cũng chỉ được có sáu bảy mươi văn thôi!" Nguyễn thị liếc nàng một cái.

"Nương, người có cần phải tính toán rõ ràng với con như vậy không? Còn thừa lại cứ coi như tiền thưởng là được." Tống Anh lôi kéo Nguyễn thị nũng nịu.

"Khuê nữ có lòng, nàng vẫn nên nhận lấy đi, coi như là giúp nó tích cóp, sau này lúc cần lại có cái mà dùng." Ngược lại là Tống Kim Sơn cũng khuyên nhủ Nguyễn thị.

Hắn chỉ có một nhi tử và một nữ nhi, số tiền tích cóp này cũng đều để dành cho chúng nó.

Tống Anh lại lấy ra năm lượng bạc, nói: "Cha, khi nào người có thời gian thì tìm giúp con vài cây ăn quả nhé, như là cây đào hay cây táo tây ấy, chỗ hậu viện của con còn một khoảng đất rộng, trồng ít cây, sau này vừa có thể bán vừa có thể ăn."

Cây táo tây cũng chính là cây táo, có điều, khẩu vị có hơi khác biệt so với kiếp trước, mềm hơn một chút, trong các loại quả, thì trân quý nhất chính là mận và táo tây, giá cả của táo tây cũng đắt hơn một chút so với các loại quả khác.

"Không dùng hết nhiều tiền như vậy đâu." Tống Kim Sơn nhíu mày.

"Nếu như còn thừa, sau này còn thiếu thứ gì, con sẽ nhờ người đi mua giúp con, con vừa chuyển nhà mới, còn rất nhiều thứ phải mua đây!" Tống Anh rất thẳng thắn.

Tống Kim Sơn nhìn ra được, trước đây khuê nữ đồng ý nhận số tiền kia làm của hồi mua là để cho bọn hắn an tâm, bây giờ nghĩ trăm phương ngàn kế để trả lại, cũng là để bọn hắn an tâm.

"Được rồi, viện tử của con không tệ, cha sẽ tìm giúp con mấy cây táo đỏ, cây lựu, trước đây con chỉ đem theo một con gà con, nuôi một mình nó thì có ý nghĩa gì? Cha bắt thêm cho con vài con nhé…. đúng rồi, nếu hậu viện vẫn còn thừa đất trống, con có thể nuôi thêm vài con lợn….." Tống Kim Sơn lập tức thay Tống Anh suy nghĩ xong cả rồi.

"Tạm thời con không nuôi lợn đâu." Tống Anh lập tức nói.

Nếu nuôi lợn ở hậu viện, ภђâภ รâ๓ tinh còn không ghét bỏ đến chết luôn sao?

Nếu như ภђâภ รâ๓ tinh đã đi theo nàng thì cũng không thể quá khắt khe với người ta.

Lúc này, ภђâภ รâ๓ tinh cảm kích liếc nhìn nàng.

Lão đại vẫn là người có tình nghĩa.

"Vậy thì để sau này hẵng nói." Tống Kim Sơn cũng sợ một mình nàng không lo hết được, gật gật đầu.

……..

Lần này, Tống Anh không mang theo nhiều bánh ú lắm, hàn huyên với Nguyễn thị một lúc rồi trở về trước khi mặt trời lặn.

Sau khi về nhà, Tống Anh lập tức ngâm tất cả gạo nếp còn lại vào trong nước tro thực vật, ngoài ra còn hái thêm một ít lá sậy, sau đó chọn ra một ít để đổ linh thủy vào.

Cạnh cái ao cạn phía sau nhà có rất nhiều cây sậy, không cần phải đi quá xa, vô cùng thuận tiện.

Ngày hôm sau, nàng mang gạo nếp đã ngâm từ tối hôm qua cùng mật ong qua cho cha nương xong, Tống Anh mới ra ngoài mua sắm.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 67: Ăn đất


Mua thêm mấy trăm cân gạo nếp, đường, mứt táo, trứng vịt, thịt heo, hạt dẻ và đậu đỏ cũng mỗi thứ một ít.

Mang một đống đồ lớn về nhà, Tống Anh bắt đầu bận rộn.

Nguyễn thị sợ Tống Anh không có củi đốt nên trước khi nàng dọn đến đây đã chuẩn bị sẵn một đống lớn cành đậu khô. Tống Anh mang đậu này đi ngâm nước, lấy nước tro thu được lọc đi lọc lại nhiều lần, làm như vậy thì bánh ú mới có màu vàng óng đẹp mắt nhất.

Hôm qua ngâm không ít gạo nếp, sáng sớm đã đưa qua cho nương.

Mẻ đầu tiên này là mười tám cân gạo nếp, đều dùng để làm bánh ú nhân mứt táo đơn giản, loại bánh ú này có giá không cao nhưng lại được mua nhiều nhất.

Một cân gạo nếp có thể làm ra được 15 đến 20 cái bánh ú. Giá gạo nếp là 6 văn một cân, thứ đắt đỏ nhất chính là mứt táo và đường.

"Lão đại, loài người các ngươi làm gì cũng ăn ngon như vậy sao?" ภђâภ รâ๓ tinh đã hoàn toàn mê mệt món ăn này.

Hôm qua làm không đến 40 cái bánh ú, đưa cho cha nương một nửa, những cái còn lại gần như đều chui vào bụng ภђâภ รâ๓ tinh.

"Ngươi còn muốn ăn nữa à? Nhân sâm các ngươi ăn đất là được rồi, thứ này không thích hợp với ngươi đâu." Tống Anh ghét bỏ nói.

Một loại thực vật cấp thấp trong chuỗi thức ăn còn ăn nhiều hơn nàng!

Không hề khoa học chút nào!

"Ta thấy trong lá sậy mà ngươi chuẩn bị có một ít linh khí!" ภђâภ รâ๓ tinh nói, "Ta muốn ăn, ta muốn ăn!"

"Đây là loại đặc biệt. Trong lúc bán bánh ú, ngươi chỉ có thể ăn loại bánh ú này nhiều nhất ba cái một ngày, không được ăn nhiều hơn." Tống Anh rất dứt khoát.

Nàng có rất nhiều linh thủy, cả một hồ, thậm chí bình ngọc kia vẫn còn đang chậm rãi chảy ra ngoài.

Nhưng gần đây nàng đã tính toán tốc độ dòng chảy của bình ngọc.

Trong một ngày, lượng linh thủy chảy ra từ bình ngọc chỉ có thể đựng đầy ba lu nước.

Đương nhiên số lượng này không ít, nhưng sau này nàng sẽ có nhiều chỗ cần dùng đến linh thủy hơn, hơn nữa vì để chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào, tuyệt đối không thể lãng phí.

Huống chi, nàng cũng không thể quá ỷ lại vào linh thủy, lỡ như có một ngày không còn không gian nữa thì sao.

Vì vậy, mỗi ngày chỉ bán dưới 100 cái bánh ú gói bằng lá sậy được tưới linh thủy, chủ yếu vẫn dựa vào các loại bánh ú bình thường khác để kiếm tiền.

ภђâภ รâ๓ tinh cũng không biết có bao nhiêu linh thủy, trong suy nghĩ của nó, thứ tốt như vậy chắc chắn cực kỳ ít.

Thật ra chỉ số thông minh của nó chỉ tương đương với đứa bé năm, sáu tuổi, cho nên cảm thấy ba cái bánh ú lớn cũng không ít.

Huống chi Tống Anh còn đồng ý tưới một bình linh thủy cho nó mỗi ngày.

"Cái này có thể kiếm được bao nhiêu tiền?" ภђâภ รâ๓ tinh tò mò hỏi.

"Hôm nay lúc lên huyện ta đã đi hỏi thăm, loại bánh ú bình thường này 2 văn tiền một cái, bánh ú thịt thì 3 văn. Chúng ta không thể bán giá cao hơn người khác quá nhiều, ngoại trừ bánh ú đặc biệt, tất cả các loại khác đều có giá dưới 7 văn." Tống Anh đáp.

ภђâภ รâ๓ tinh không hiểu lắm về tiền bạc.

Sau khi nàng nói chuyện này với Nguyễn thị, Nguyễn thị cũng tỏ vẻ tán đồng.

"Bánh ú của nha đầu con rất đẹp, chắc chắn bán chạy hơn người khác một chút, ít lãi nhưng bán được nhiều. Ngày mai để ca ca con..." Nguyễn thị nói tới đây thì ngừng lại, "Ngày mai để cha con đi bán bánh ú với con đi."

Tống Tuân chưa lập gia đình, dù sao vẫn phải tránh tị hiềm, tránh để người khác nói hươu nói vượn.

"Lần này không có nhiều bánh ú lắm, con có thể tự mang đi bán, sau này thì tính sau." Tống Anh lập tức nói.

Nguyễn thị đã đếm giúp nàng, chỉ có 300 cái mà thôi, không cần đến hai người.

"Vậy cũng được, nhưng lúc về vẫn phải đợi cha con về cùng. Một cô nương gia dẫn theo một đứa bé như con lại cầm nhiều tiền như vậy, lỡ như gặp phải kẻ có ý xấu thì phải làm sao?" Nguyễn thị lại nói.

Trị an ở huyện Lễ rất tốt, nhưng đó là bên trong thành, ở ngoài thành thì không nói chắc được.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 68: Làm người ta vui vẻ


Nguyễn thị đã nói vậy, Tống Anh liền ngoan ngoãn nghe lời. Sáng sớm hôm sau, nàng mang nồi hấp và bánh ú lên huyện bán.

Cái nồi hấp này rất tiện lợi, chỉ cần mang theo đủ than để đốt là được. Tống Anh thuê một chiếc xe bò không lớn lắm, không tiện mang theo than, may mà chợ ở huyện Lễ cái gì cũng có, thiếu cái gì thì đến lúc đó đi mua là được.

Hôm qua nàng ra ngoài, tiểu nhân sâm ở nhà cắm rễ xuống đất phơi nắng. Hôm nay nó bị Tống Anh kéo đi cùng.

Một lão yêu tinh sống ngàn năm biến thành một đứa bé bụ bẫm sợ sệt khiến Tống Anh cười không ngậm được miệng.

"Đó là cái gì? Nương, con có thể ăn không?" Sau khi thuê gian hàng xong, nhân sâm tinh chỉ tay vào sạp kẹo hồ lô đối diện, tròng mắt sắp rơi ra ngoài rồi.

"Ánh mắt ngươi tốt đấy, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra thứ đó ăn ngon." Tống Anh bĩu môi, nàng xuyên qua lâu như vậy mà vẫn chưa được ăn kẹo hồ lô ở cổ đại đâu!

"Ăn ngon sao?" Hai mắt nhân sâm tinh sáng rực, "Nương... Con muốn ăn."

Nuôi nó mấy ngày nay, Tống Anh chỉ nghe thấy câu này nhiều nhất.

"Được thôi, nhưng ngươi phải làm việc. Nhìn thấy số bánh ú này không? Ngươi bán cho tốt, sau khi bán xong ta sẽ cho ngươi 10 văn tiền công, có thể mua được 10 xâu kẹo hồ lô!" Tống Anh cong môi cười.

Xuống núi lâu như vậy, lúc này nhân sâm tinh mới cảm nhận được tầm quan trọng của tiền bạc.

Đồ xấu xa này nói ba câu không rời khỏi tiền, cỏ dại trong hậu viện phải dùng để kiếm tiền, bánh ú cũng phải kiếm tiền...

nhân sâm tinh cau mày, nhìn dòng người qua lại...

Những người này sau khi cầm đồ lên đều sẽ đưa tiền đồng, xem ra muốn ăn ngon thì không thể không có tiền.

Chờ đồ xấu xa này mua cho nó ăn á? Không chừng tóc nó sẽ bị kéo trọc mất!

Cho nên bản thân nó phải tự tích cóp!

"Được! Bán thế nào?" nhân sâm tinh ngây ngô hỏi.

Tiểu nhân sâm trông rất xinh đẹp, khuôn mặt mũm mĩm trắng hồng, đôi mắt to tròn đen láy, đỉnh đầu có một chùm tóc được buộc lên, trông y hệt đứa bé trong tranh Tết.

"Ngươi đứng trước sạp dẫn khách tới là được. Nếu có người tới thì nói mấy câu dễ nghe làm khách vui vẻ." Tống Anh nói.

nhân sâm tinh mím môi.

Chỉ cần làm con người vui vẻ?

Vậy thì quá đơn giản!

Tiểu nhân sâm đứng trước quầy hàng, ngó trái ngó phải, bắt đầu học tập dáng vẻ của loài người.

Tống Anh cũng không nhàn rỗi, không chê mất mặt, mở miệng mời chào: "Bánh ú vàng óng đây! Vàng óng đây! Bánh ú thơm ngon mười dặm tìm chân tâm đây! Mau tới mua bánh ú đi, bánh ú vàng óng số lượng có hạn! Bán hết thì không còn nữa đâu!"

Vừa dứt lời, Tống Anh quan sát, chỉ có hai, ba người quay đầu liếc mắt nhìn một cái.

Không có sức hấp dẫn gì cả.

"Ngươi làm gì đấy?" Tống Anh vừa nhìn sang tiểu nhân sâm thì lập tức sợ hết hồn.

Chỉ thấy tiểu tử này cong môi cười như một đóa hoa, tay làm hoa lan chỉ, ghê tởm đến mức khiến nàng suýt nôn hết bữa cơm tối qua ra ngoài!

"Làm người ta vui vẻ đó! Nương, ngươi xem ngươi xem, cái người râu ria rậm rạp kia cười cực kỳ sung sướng, miệng cũng không khép lại được, cho nên con muốn học theo người bên cạnh hắn..." nhân sâm tinh lập tức đáp.

Khuôn mặt nhỏ đầy kiêu ngạo.

Tống Anh nhìn về hướng nó chỉ, suýt nữa không thở được.

Chỉ thấy cách đó năm, sáu thước có một nam nhân cao lớn thô kệch, bên cạnh có một tiểu kiều mị đi cùng, tiểu kiều mị kia liếc hắn một cái, nam nhân liền vui vẻ cong môi, chân cũng mềm nhũn.

Cái tốt không học lại đi học cái xấu...

"Đó là nữ nhân. Bây giờ ngươi là một đứa bé, nói mấy câu cát tường là được." Tống Anh lập tức nói.

Bây giờ nhân sâm tinh chính là nhi tử trên danh nghĩa của nàng, chẳng may nó thích thứ gì đó kỳ kỳ quái quái, người mất mặt chính là nàng!

"Câu cát tường là gì?" nhân sâm t*nh h**n toàn không biết gì.

Tống Anh nghĩ nghĩ: "Nếu có người tới mua bánh ú, ngươi cười với người ta một cái, chúc người đó tiền vô như nước, vạn sự như ý. Tuyệt đối không thể giống như lúc nãy, sẽ dọa người ta chạy mất."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 69: Bánh ú hoàng kim


"Nhưng người râu ria rậm rạp kia cười rất vui vẻ mà!" nhân sâm tinh vô tội nhìn nàng.

"Đó là nam nữ tán tỉnh nhau..." Tống Anh cực kỳ bất đắc dĩ, hơi khó mở miệng, suy nghĩ một chút rồi nhỏ giọng nói: "Lúc ngươi ở trên núi đã từng nhìn thấy động vật sinh sản rồi đúng không? Hoặc thực vật các ngươi thụ phấn hoa ấy. Cũng tương tự như vậy, đây là cách lấy lòng nhau."

Nói như vậy, tiểu nhân sâm lập tức hiểu ra.

"Ồ, hóa ra bọn họ đang giao lưu phối ngẫu!" nhân sâm tinh mở to mắt, nói rất lớn tiếng.

Mặt già của Tống Anh đỏ lên, dù sao nàng cũng đã tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, tính cách cũng bị ảnh hưởng ít nhiều, khi đứng trước đám đông luôn vô thức có mấy phần ngượng ngùng, may mà da mặt nàng đủ dày, áp chế cảm xúc này xuống.

Trên đầu đội mũ có rèm, cũng không quá mất mặt.

Tống Anh ho khan một tiếng: "Loại chuyện này không thể nói lớn tiếng, ngươi phải làm theo lời ta nói, nếu không sẽ trừ tiền công của ngươi."

nhân sâm tinh bĩu môi, hừ một tiếng.

Không phải chỉ là tìm đối tượng để giao phối thôi sao? Vì sao không thể nói lớn tiếng?

Nhưng nhìn kẹo hồ lô cách đó không xa, nhân sâm tinh cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Lúc này, Tống Anh bắt đầu thay đổi suy nghĩ của mình.

Những lời cát tường của nàng e rằng không thu hút được ai...

Cân nhắc trong chốc lát, nàng dứt khoát bất chấp tất cả, gân cổ lên rao: "Bán bánh ú đây! Bánh ú hoàng kim đây! Bánh ú hoàng kim chưa từng thấy bao giờ đây!"

"Bánh ú nhà ta cực kỳ chất lượng, vô cùng ngon miệng, ăn một cái là muốn ăn thêm năm cái! Ăn xong, chạy năm dặm cũng không tốn sức!"

"Sau khi ăn bánh ú, lưng không đau, chân không mềm, có sức đọc sách viết chữ!"

"Bánh ú nhà ta có vị ngọt, không ngọt không lấy tiền!"

"..."

Tống Anh vừa động não, miệng liên tiếp bật ra những lời rao bán lung tung hỗn loạn.

"Bánh ú hoàng kim là cái gì? Chẳng lẽ nhà ngươi bán bánh ú bọc vàng bên trong sao?" Nghe nàng hét to, không quá một lát đã có người đến đây, không nhịn được mà hỏi.

Tống Anh cong môi cười: "Khách quan ngài nói rất đúng. Bánh ú vàng óng không phải là bọc vàng sao?* Hôm nay ngài là người đầu tiên đến hỏi nên ta sẽ lột một cái ra cho ngài xem thử, đảm bảo đủ cả sắc lẫn hương vị!"

* Ở đây nữ chính chơi chữ: hoàng kim nghĩa là vàng, còn màu vàng óng là kim hoàng

Tống Anh nói xong, lập tức lấy ra một cái bánh ú lớn, lột lá sậy ra, đặt lên cái mâm đã chuẩn bị sẵn.

Sau khi phần bánh ú lộ ra, chỉ thấy gạo nếp màu vàng óng, đúng là khác với bánh người khác bán.

"Bánh ú của ngươi quả thực độc đáo, bao nhiêu văn tiền một cái?" Lập tức có người hỏi.

Gần đây có rất nhiều người bán bánh ú, nhưng mùi vị đều giống nhau, chỉ là gạo nếp bọc mứt táo, lúc ăn thì chấm đường, không có gì mới mẻ.

Còn bánh ú trước mặt này lại khá lạ mắt, trông cũng dẻo hơn và trong hơn các bánh ú khác, kí.ch th.ích người ta sinh ra cảm giác thèm ăn.

"Hôm nay chỉ có bánh ú mứt táo và 30 cái bánh ú đặc biệt. Loại bình thường nhân mứt táo 2 văn tiền một cái, loại đặc biệt thì 20 văn một cái." Tống Anh nói.

Bánh ú đặc biệt được buộc bằng dây cọ để phân biệt, hôm nay không bán nhiều lắm.

"Bánh ú đặc biệt?" Không ít người nhìn qua, "Có gì khác biệt mà lại đắt hơn nhiều như vậy?"

"Nhân giống nhau nhưng mùi vị lại khác biệt. Bánh ú ngọt bình thường của ta mềm dẻo, thơm ngọt, còn loại đặc biệt thì thanh hơn, ngọt mà không ngấy. Đây là công thức độc nhất vô nhị, người khác tuyệt đối không làm được." Tống Anh mạnh miệng.

Sau khi lời này được nói ra, không ít người cảm thấy tò mò về loại bánh ú đặc biệt này.

Nhưng giá cả...

Quả thực hơi đắt một chút.

Nhưng giá của bánh ú bình thường cũng không quá cao. Chỉ trong chốc lát, nàng đã bán được 20 cái bánh ú bình thường, bánh ú đặc biệt một cái cũng không bán được.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 70: Bán hàng


Tống Anh nghĩ nghĩ, cũng biết nguyên nhân bánh ú đặc biệt không bán được.

Huyện Lễ có mấy con đường, chợ này cũng không nằm ở vị trí trung tâm của huyện Lễ, hơn phân nửa người ở đây đều xuất thân từ gia đình bình thường, đương nhiên sẽ không tiêu 20 văn tiền để mua một cái bánh ú.

Chỉ là khu vực sầm uất ở trung tâm huyện Lễ tuy cũng có cho thuê gian hàng, nhưng giá cả rất cao, gian hàng cũng không giống nơi này, chỉ là một chỗ dưới mái hiên có thể che mưa chắn gió. Gian hàng ở đó phải thuê dài hạn, mỗi cửa hiệu mặt tiền đều là một căn nhà ngói chắc chắn, giá cả tất nhiên cũng đắt hơn một chút.

Nếu nàng chỉ bán bánh ú đặc biệt thì cũng có thể thuê gian hàng trên con đường sầm uất đó...

Nhưng bánh ú đặc biệt phải dùng lá sậy được tưới linh thủy để gói, cực kỳ lãng phí, tuyệt đối không thể bán quá nhiều.

Tống Anh suy xét cả buổi sáng, bánh ú đã bán hơn phân nửa, số còn lại khoảng trăm cái, nhưng bánh ú đặc biệt lại chỉ bán được 2 cái.

Tuy nhiên, so với người khác một ngày chỉ có thể bán mấy chục cái thì đã không tệ. Hiển nhiên bánh ú của nàng được yêu thích hơn một chút.

"Lâm ca nhi, chúng ta không bán nữa, mấy cái còn lại chúng ta mang đến chỗ khác bán." Tống Anh suy nghĩ một chút, ra quyết định.

ภђâภ รâ๓ tinh chợt nghe đến tên của mình thì ngây ra một lúc, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại.

"Ở đây có rất nhiều người mà?" Người đến người đi, vẫn luôn bán rất tốt đấy chứ!

Chẳng bao lâu, 10 văn tiền công của nó đã tới tay!

Tống Anh bảo ภђâภ รâ๓ tinh đứng chờ, đi đến gần đó thuê một chiếc xe đẩy tay đến đây, dọn hết đồ đạc lên xe: "Ngồi lên đi, nhân lúc bây giờ trời còn sớm, chúng ta mang đi bán hết."

"Đi đâu?" ภђâภ รâ๓ tinh đặt mông ngồi lên.

"Đến hiệu thuốc cân xem ngươi nặng bao nhiêu." Tống Anh cong môi.

ภђâภ รâ๓ tinh suýt nữa nhảy dựng lên, vừa định mở miệng, Tống Anh đã cười ha ha nói: "Đến phố Trường Nhạc, chỗ đó buôn bán rất tốt."

ภђâภ รâ๓ tinh tức giận nhe răng trừng mắt với nàng.

Tống Anh đẩy xe đẩy tay, bước đi rất nhanh, không bao lâu đã đến nơi, liếc mắt một cái nhìn lại, đường xá rộng rãi, xe ngựa đông đúc, quả thực xa hoa hơn con phố lúc nãy nhiều.

Hai bên đường có rất nhiều tửu lầu, tiệm bạc, cho dù là tiệm vải cũng cũng trông khí thế hơn tiệm vải trên con phố kia một chút.

"Xin hỏi đại gia, tửu lầu nào có danh tiếng tốt nhất?" Tống Anh lần lượt chặn ba, bốn người già lại, khách khí hỏi.

"Tất nhiên là Duyệt Phong Lâu rồi. Việc buôn bán của nhà đó luôn là tốt nhất, cũng thường xuyên làm chuyện tốt, bố thí cho ăn mày ven đường, chưởng quầy cũng là người hiểu lý lẽ." Câu trả lời nhận được đều giống nhau.

Những người này đã lớn tuổi, chắc chắn hiểu biết rất rõ mọi chuyện xung quanh.

Tống Anh hỏi thăm thêm một chút, sau đó đi về hướng Duyệt Phong Lâu.

Bây giờ đã sắp đến Đoan Ngọ, gần đến ngày lễ, nhu cầu về bánh ú chắc chắn rất cao.

Nếu nàng tự buôn bán thì một ngày có thể bán được 200 đến 300 cái đã rất tốt rồi, trừ đi chi phí và nhân công, cũng không kiếm được bao nhiêu tiền.

Chi bằng tìm người có thể bán được hàng.

Vòng đến cửa sau của Duyệt Phong Lâu, có gã sai vặt đang canh chừng ở đó.

"Tới giao hàng hay tới bán hàng? Sao không đưa đến vào sáng sớm?" Gã sai vặt nhìn thấy xe của nàng thì mở miệng hỏi.

"Tiểu nhị ca, ta mới tới đây, không biết bán hàng có quy tắc gì không?" Tống Anh lập tức nói, dứt lời, lấy trong ngực ra 50 văn tiền đưa qua.

Tiểu nhị nhìn thoáng qua số tiền trong tay nàng, đẩy tay nàng về: "Nhà ta không có loại chuyện này, nếu chưởng quầy biết được, ta sẽ bị đuổi ngay lập tức."

"Duyệt Phong Lâu bọn ta cái gì cũng mua, sơn hào hải vị, tươi ngon quý hiếm đều được, nhưng yêu cầu cũng cao. Cô nương, ngươi muốn bán gì?"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 71: Không giống những nhà khác.


Tống Anh nhẹ nhàng thở ra, cái gì cũng mua là tốt rồi.

"Tôi mang tới đây ít bánh ú, để chưởng quầy nhìn trước một cái, nếu chưởng quầy nhìn trúng, ngày mai ta có thể bắt đầu làm nhiều hơn một chút rồi mang lại đây." Tống Anh thoải mái hào phóng nói.

"Bánh ú?" Tiểu nhị ca nghe vậy thì cười nói: "Cô nương, thấy ngươi dẫn theo đứa nhỏ cũng không dễ dàng, ta nói thật với ngươi, từ nửa tháng trước đã có người bắt đầu đưa bánh ú đến nhà chúng ta, ngươi tới quá muộn rồi, mặc dù lượng khách nhà ta rất lớn, nhưng đã quyết định chọn hai ba nhà khác, cho dù đồng ý với ngươi thì một ngày cũng không lấy được của ngươi mấy cái bánh ú, ta thấy không bằng ngươi tự bán trên đường."

Tửu lầu của bọn họ thật sự rất bận, thường xuyên phải giới thiệu món ăn mới.

Mấy thứ bánh ú này tốn thời gian tốn công sức, đầu bếp không làm, nên thu mua ở bên ngoài, không chỉ bánh ú, ngay cả bánh trôi tết nguyên tiêu, bánh trung thu tết trung thu, lạp xưởng ăn tết, cũng đều tìm mấy nhà tốt để mua.

Vì nguyên nhân như vậy, cho nên mỗi sáng sớm, ở cửa sau này đều chia thành hai nhóm, một nhóm dành cho người giao hàng hoá, một nhóm là dành cho những người bán hàng hoá mới.

"Đa tạ tiểu ca nhắc nhở, nhưng vẫn phiền ngài mời chủ sự lại đây nhìn thử một lát, hương vị của bánh ú nhà ta nhất định không giống những nhà khác, là bánh ú hoàng kim, màu sắc đẹp mắt, hương vị càng ngọt dịu hơn… Như vậy đi, ngài giúp ta đưa một cái bánh ú qua cho chủ sự nếm thử trước nhé." Tống Anh trực tiếp đưa ra một chiếc màu nâu đặc biệt

ภђâภ รâ๓ tinh đau như cắt nhìn cái bánh ú kia.

Đó chính là bánh ú có linh khí!

Ăn vào có thể thanh lọc linh đài!

Mặc dù Tống Anh đội mũ có rèm, nhưng giọng nói của nàng rất dễ nghe, nghe ra tuổi không lớn, lại nhìn dáng vẻ đáng thương luyến tiếc nhìn bánh ú của ภђâภ รâ๓ tinh, nhìn qua rất đáng yêu, tiểu nhị ca này ít nhiều cũng hơi mềm lòng, suy nghĩ, nói: "Được rồi, vậy ngươi ở đây chờ xem!"

Hắn ta cầm theo bánh ú, lập tức vào cửa.

Tiểu nhị kia cũng không dám đi tìm chưởng quầy, chỉ tìm Triệu chủ sự mua sắm ở sau bếp.

"Sao lại là bánh ú? Nói với người đó, không mua bánh ú, bây giờ khắp nơi đều có thứ này, có gì hiếm lạ?" Triệu chủ sự lập tức lắc đầu.

"Cô nương kia nhìn rất đáng thương, còn tặng ngài một cái bánh ú để ngài nếm thử." Tiểu nhị ca nói: "Ngửi rất thơm, hình như không giống bánh ú của những nhà khác."

"Thơm?" Triệu chủ sự cười, thở dài, cầm lấy bánh ú.

Duyệt Phong Lâu của bọn họ là một chi nhánh ở bên Dung Thành mở lại đây, quy định nghiêm ngặt, chưởng quầy có phân phó, không được làm phiền bá tánh, cho nên phàm là người tới bán hàng, nhất định phải đối xử khách sáo.

Cho nên ông ấy muốn nếm thử một chút.

Triệu chủ sự theo bản năng ngửi thử, không khỏi ngẩn người.

Quả thật làm ông ta cảm thấy hương vị khác nhau.

Ông ấy lại mở bánh ú ra…

"Sao bánh ú này lại có màu vàng?" Trước mắt Triệu chủ sự sáng ngời, ông vội vàng ăn một miếng: "Ngon! Gạo nếp mềm dẻo, cắn một miếng rất ngọt, mùi thơm của lá sậy càng đậm hơn, cũng không biết là bỏ thứ gì vào…"

Mặc kệ bỏ thứ gì vào, Phong Duyệt Lâu bọn họ chỉ là tò mò, còn chưa đến mức muốn bắt chước.

"Ăn ngon à? Vậy ngài muốn gặp cô nương kia không?" Tiểu nhị ca cũng không khỏi vui vẻ.

"Gặp! Mời người ta vào đây nói chuyện." Triệu chủ sự lập tức nói.

Mặc dù chỉ là một cái bánh ú, nhưng phải biết rằng những cái bánh ú mua ở nhà khác, hương vị cũng chỉ ở mức trung bình, không khác biệt lớn so với thị trường, nhiều nhất cũng chỉ là bề ngoài đẹp hơn, dùng gạo nếp chất lượng hơn một ít mà thôi.

Nhưng bánh ú này rất khác, hương vị độc đáo, màu sắc còn đặc biệt như vậy.

Bây giờ đang là mùa lễ hội, nếu đưa bánh ú này ra, nhất định sẽ rất được yêu thích!

Sau khi Tống Anh vào cửa, Triệu quản sự nhăn mày lại: "Sao cô nương lại còn đội mũ có rèm để cho người khác nhìn? Duyệt Phong Lâu chúng ta có quy định, phàm là mua bán, đều phải xác nhận thân phận…"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 72: Thương lượng giá cả (1)


Chuyện này không phải là Triệu chủ sự cố ý làm khó, dù sao cũng là hợp tác làm ăn, nếu người hợp tác là tội phạm bỏ trốn, vậy chẳng phải bọn họ sẽ phạm phải tội bao che cho tội phạm sao? Nhất là nếu làm ăn lâu dài, tất nhiên phải ký khế ước, cần phải xác định thân phận khớp với hộ tịch mới được.

Đương nhiên, đây là do Duyệt Phong Lâu bọn họ quản lý nghiêm ngặt, nếu đổi thành nhà khác thì chưa chắc như thế.

Tống Anh cũng hiểu được, vô cùng dứt khoát tháo mũ có rèm ra.

Mũ có rèm vừa tháo ra, gương mặt của Tống Anh khiến Triệu chủ sự và gã sai vặt hoảng sợ.

Ngay sau đó, Triệu chủ sự cũng nhận ra phản ứng của mình không ổn, vội vàng nói: "Cô nương chớ trách, tại hạ chỉ là không ngờ cô nương sẽ..."

"Ta hiểu. Xin hỏi nên xưng hô với các hạ thế nào?" Tống Anh nói thẳng.

"Kẻ hèn họ Triệu, tên Hoài Chí, là người trông coi việc mua sắm của Duyệt Phong Lâu này." Triệu chủ sự lập tức nói.

Tống Anh gật gật đầu: "Ta... Nhà mẹ đẻ họ Tống."

Triệu quản sự nhìn nàng một cái, thấy nàng búi kiểu tóc của phụ nhân, lại không lấy giới thiệu họ nhà chồng, hiển nhiên là hòa ly, bị hưu hoặc là tang phu, cũng không tiện hỏi nhiều, huống chi nữ tử này còn trẻ, vẫn nên giả ngốc, khách khí kêu một tiếng: "Tống cô nương."

Tống Anh lại đội mũ có rèm lên, tránh khiến người khác mất tự nhiên.

"Triệu quản sự, không biết ông còn nhận bánh ú này của ta nữa không?" Tống Anh hỏi.

"Nhận!" Triệu quản sự lập tức đáp một tiếng, "Bánh ú cô nương làm vô cùng độc đáo, đúng là thứ tửu lầu bọn ta cần. Không biết ngươi mang theo bao nhiêu cái bánh ú như vậy đến đây? Bọn ta đều mua hết. Nếu tiện, sau này bọn ta vẫn mua bánh ú này, có bao nhiêu mua bấy nhiêu."

"Triệu quản sự, thứ ngươi ăn chính là bánh ú hoàng kim có mùi vị ngon nhất. Chỗ ta bây giờ chỉ có hơn 20 cái, sau này mỗi ngày cũng chỉ cung ứng 100 cái thôi. Bánh ú bình thường hôm nay có hơn 100 cái, kể từ ngày mai có thể tăng thêm." Tống Anh nói.

Nghe thấy lời này, Triệu chủ sự cau mày.

Chỉ hơn 20 cái?

Vậy làm sao đủ?

Duyệt Phong Lâu không chỉ có một tửu lầu, cái ở huyện Dung Thành là chi nhánh chính, mấy huyện khác xung quanh cũng đều có chi nhánh, lượng khách đón tiếp mỗi ngày nhiều không kể xiết, chút bánh ú này còn không đủ nhét kẽ răng.

"Tống cô nương, bánh ú tốt như vậy mà số lượng ít quá cũng khó bán lắm." Triệu quản sự nói.

"Quản sự, số lượng bánh ú như vậy không tính là ít. Bánh ú bình thường ông muốn bao nhiêu, ta đều có thể cung cấp, cái nào cũng đều có màu sắc vàng óng, mềm dẻo thơm ngọt, chỉ duy nhất loại ông vừa ăn có hương thơm thoang thoảng. Thứ tốt như vậy... không thể nào khắp nơi đều có..." Tống Anh nói xong, lấy một cái bánh ú bình thường ra cho Triệu quản sự xem.

Triệu quản sự liếc mắt một cái, phát hiện bề ngoài của cái bánh ú này không khác biệt mấy, lột ra xem, màu sắc bên trong cũng rất đẹp, chỉ là thiếu hương thơm đặc trưng kia.

Ăn thử một ngụm...

Cũng không tệ, ít nhất mềm dẻo hơn các loại bánh ú khác một chút, xem như bánh ú trung thượng phẩm.

Nhưng sau khi ăn thử cái bánh ú lúc nãy sẽ cảm thấy bánh ú như vậy thiếu chút hương vị độc đáo.

Nhưng Triệu chủ sự cũng không ngốc.

Màu vàng óng này đã là một điểm rất đặc biệt, mặc dù trong miệng Tống cô nương, đây là bánh ú bình thường, nhưng đối người khác mà nói thì không phải như vậy. Còn về loại lúc nãy đã ăn... trái lại có thể dùng để quảng bá một phen.

"Bánh ú này của cô nương bán giá thế nào?" Triệu quản sự cười tủm tỉm hỏi.

"Bắt đầu từ ngày mai, ta có bốn loại bánh ú, bánh ú đậu đỏ mứt táo, bánh ú nhân lòng đỏ trứng, bánh ú thịt và hạt dẻ cùng loại bánh ú ngọt hoàng kim cực phẩm này. Giá cả bốn loại này không giống nhau, theo giá bán lẻ, bánh ú ngọt đậu đỏ 2 văn, bánh ú lòng đỏ trứng 4 văn, bánh ú thịt 7 văn, bánh ú ngọt hoàng kim cực phẩm thì ít nhất 20 văn."
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 73: Thương lượng giá cả (2)


Tống Anh vừa nói xong, ánh mắt Triệu chủ sự hơi thay đổi mấy phần.

Bánh ú trên thị trường chỉ có nhân mứt táo và nhân thịt, giá cả thấp, dù đắt mấy cũng chỉ 2 đến 3 văn tiền. Khẩu khí của Tống cô nương này cũng lớn thật, ra giá cao như thế.

"Xin hỏi cô nương, các loại bánh ú khác cũng có màu sắc thế này sao?" Triệu chủ sự suy nghĩ một chút rồi hỏi.

"Đương nhiên." Tống Anh gật đầu.

"Nhưng ngươi cũng nói đó là giá bán lẻ... Bọn ta mua theo xâu, mỗi xâu 100 cái thì nên tính giá thế nào?" Triệu chủ sự mời Tống Anh ngồi xuống, sai người rót một ly trà.

Tống Anh nghĩ nghĩ: "Bánh ú đậu đỏ mứt táo mỗi xâu 150 văn, nhân lòng đỏ trứng mỗi xâu 300 văn, nhân thịt mỗi xâu 500 văn, riêng bánh ú ngọt cực phẩm số lượng ít ỏi kia, ta muốn được chia phần, bất kể Duyệt Phong Lâu các ngươi bán được bao nhiêu tiền, ta đều lấy một nửa."

Nếu nàng tự bán thì sẽ rất khó để bán với giá cao, nhưng tửu lầu này thì khác.

Duyệt Phong Lâu cũng không ngốc đến mức bán bánh ú hiếm như vậy với giá thấp.

Triệu chủ sự ngạc nhiên nhìn nàng.

"Cô nương muốn một nửa ư?" Triệu chủ sự không nhịn được mà mỉm cười, "Cô nương thật thông minh. Bánh ú này ở trong tay ngươi, cho dù hao hết tâm tư cũng chỉ bán cao nhất 30 đến 50 văn một cái, nhưng có chiêu bài Duyệt Phong Lâu bọn ta, cho dù định giá một lượng bạc thì cũng có người dám mua."

"Nhưng chưởng quầy của ông cũng sẽ bán nó đắt như vậy." Tống Anh tự tin mỉm cười: "Tuy số lượng ít ỏi, nhưng danh tiếng của Duyệt Phong Lâu các ngươi rất tốt, vậy nên ta suy đoán, bánh ú này ở trong tay các ngươi, giá bán cao nhất là 200 văn một cái."

Triệu chủ sự lại sửng sốt.

Tiểu cô nương này thật thông minh.

Duyệt Phong Lâu có danh tiếng tốt, cho dù là thứ khan hiếm cũng sẽ bán một cách lý trí. Tuy bánh ú này có hương vị độc nhất vô nhị, nhưng nói cho cùng cũng chỉ là một cái bánh ú mà thôi.

"Không biết mỗi ngày cô nương có thể đưa đến ít nhất bao nhiêu chùm bánh ú? Ta và ngươi viết vào khế ước là được." Triệu chủ sự nói lời này tương đương với việc ấn định mọi chuyện, "Theo thời gian hiện tại, bọn ta có thể bán bánh ú tối đa một tháng nữa. Gần nửa tháng sau là tới Đoan Ngọ, khi đó nhu cầu sẽ lên cao nhất, không biết cô nương có thể cung cấp bao nhiêu?"

Đã có bánh ú hoàng kim này, tất nhiên sẽ không nhận những loại bánh ú khác.

Đương nhiên, Duyệt Phong Lâu bọn họ luôn làm việc đàng hoàng, số bánh ú đã đồng ý mua trước đây sẽ không hủy bỏ. May mà bánh ú của những người khác đều tương đối bình thường, cho nên chỉ đặt theo chùm và đặt trước một vài ngày, xem như không có tổn thất.

Tống Anh ngẫm nghĩ.

Nương nàng, Nguyễn thị gói bánh ú vừa nhanh vừa đẹp, mỗi ngày gói được khoảng bảy, tám trăm cái. Nếu muốn kiếm tiền cũng có thể nhờ những người khác trong Tống gia làm, tức phụ nhi của ba nhà Tống gia đều là người nhanh nhẹn, lão thái thái Mã thị càng không cần phải nói.

Trong thôn cũng có người có quan hệ không tệ với Nguyễn thị, có thể mời họ đến giúp.

"Số lượng bánh ú ngày mai đã được đặt rồi, chỉ có 20 xâu bánh ú bình thường, cũng chính là 2000 cái. Từ ngày mốt, mỗi ngày có thể cung cấp 50 xâu bánh ú, chỉ là không biết Triệu quản sự có thể bán nổi hay không, nếu không thể thì ta sẽ giảm bớt một phần." Tống Anh cười nói.

Nhưng vừa nói vậy, Triệu chủ sự đã bật cười.

"Cô nương có điều không biết, Duyệt Phong Lâu có đến 7 chi nhánh ở Dung Thành. Đừng nói là 50 xâu, cho dù 100 xâu, Duyệt Phong Lâu bọn ta cũng có thể bán hết!" Triệu chủ sự tự tin nói.

Không nói đến nơi khác, chỉ tính riêng huyện Lễ này thôi.

Năm ngoái, có gia đình tiếng tăm, giàu có nào ở huyện Lễ mà không ăn bánh ú của bọn họ?

Tuy hạ nhân của những gia đình này cũng có làm, nhưng món ăn do tửu lầu làm cũng có phần khác biệt với đầu bếp nhà mình làm. Nếu năm nay dùng bánh ú hoàng kim cực phẩm kia để quảng bá tên tuổi, chắc chắn bánh ú bình thường càng được ưa chuộng hơn!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 74: Mộ gió


Duyệt Phong Lâu dám mua, Tống Anh dám làm.

Ngay lập tức, Triệu Hoài Chí cầm giấy bút đến đây, cùng Tống Anh viết khế ước.

"Tống cô nương, mỗi ngày nhà bọn ta đều kiểm tra vô cùng nghiêm ngặt, cho nên chất lượng của bánh ú tuyệt đối không thể có vấn đề. Nếu không, không cần biết bánh ú của ngươi đặc biệt thế nào, chỉ cần có vấn đề về chất lượng, bọn ta sẽ kiên quyết không hợp tác nữa." Triệu chủ sự nghiêm túc nói.

Thà nói rõ trước còn hơn đến khi thực sự có vấn đề, hai bên đều khó xử.

"Tất nhiên." Tống Anh tỏ vẻ thản nhiên.

"Tống cô nương có đảm bảo người khác không làm được bánh ú hoàng kim này không?" Triệu chủ sự hỏi lại trước khi đặt bút viết.

"Triệu chủ sự yên tâm, cho dù có người nghiên cứu ra được cách để bánh ú có màu vàng óng thì cũng tuyệt đối không bắt chước được hương vị của bánh ú hoàng kim cực phẩm nhà ta. Có loại bánh ú này, bánh ú ở Duyệt Phong Lâu các ngươi chính là độc nhất vô nhị." Tống Anh nói.

Nghe vậy, Triệu chủ sự hài lòng mỉm cười.

Đương nhiên cũng viết bánh ú cực phẩm độc nhất vô nhị vào khế ước.

Loại bánh ú này, nếu đã đưa cho nhà bọn họ bán thì không thể tiếp tục tự bán nữa.

Tống Anh đương nhiên hiểu rõ quy tắc.

Triệu chủ sự thấy nàng ăn mặc bình thường, nghĩ nghĩ, vẫn đưa trước hai lượng bạc tiền cọc, ngày mai sau khi đưa bánh tới sẽ xác định số lượng rồi thanh toán hết số tiền còn lại của ngày đó.

Bước ra khỏi Duyệt Phong Lâu, khóe miệng Tống Anh cong lên.

Tiểu nhân sâm rất hiểu chuyện, nãy giờ vẫn luôn im lặng, nhưng lúc này cũng không nhịn được mà lên tiếng: "Ta nghe hiểu, ngươi bán được rất nhiều, nhưng vì sao bánh ú hôm nay đều đưa hết cho bọn họ?!"

"Số bánh ú còn dư lại cũng không nhiều lắm, đưa cho bọn họ ăn để tạo ân tình, cho khách đến đây hôm nay ăn thử, ngày mai đương nhiên sẽ càng nhiều người tới mua hơn. Tửu lầu kiếm được nhiều hơn thì ta mới có thể kiếm được nhiều hơn." Tống Anh cong môi cười, "Còn muốn ăn kẹo hồ lô không?"

"Ăn!" ภђâภ รâ๓ tinh không chút do dự đáp.

"Đợi lát nữa đi. Bây giờ đưa ngươi vào cửa chính của tửu lầu, chúng ta gọi hai, ba món phụ, ăn một bữa cơm đàng hoàng." Tống Anh lại nói.

Không phải nàng tham ăn, chủ yếu là muốn nếm thử xem rốt cuộc món ăn của Duyệt Phong Lâu đặc biệt thế nào.

Lúc nguyên chủ còn ở hầu phủ, thật ra cũng không được ăn bao nhiêu đồ ngon.

Chỉ vài trường hợp quan trọng mới gọi nàng ấy đến, nhưng trong trường hợp như vậy, nguyên chủ hoàn toàn không dám động đũa.

Còn trong thời gian nàng bị nhốt trong phòng, ngây ngốc trong tiểu viện của mình, hầu phủ keo kiệt hơn nhiều, hạ nhân cũng xem thường nàng ấy không được sủng ái, cho nên... thức ăn đều không thể chấp nhận được.

Sau khi xuyên tới, gần như mỗi ngày nàng đều ăn màn thầu và bánh bột ngô, sau đó mới là loại bánh ú này. Bây giờ có cơ hội nên muốn ăn ngon hơn, đương nhiên cũng không dám quá xa xỉ, chỉ tiêu khoảng 100 văn mua mấy món rẻ nhất thôi, số tiền còn lại dùng để mua nguyên liệu.

...

"Đại nhân, là cô nương bán quả dại." Trên lầu có người nói.

Hoắc Triệu Uyên nghiêng đầu nhìn theo, hơi sửng sốt.

Tuy đội mũ có rèm, nhưng rèm rất mỏng, có thể nhận ra nàng búi kiểu tóc của phụ nhân. Mới qua bao lâu mà đã xuất giá rồi?

Bên cạnh còn có một đứa bé...

Vậy khả năng cao là gả cho người tang thê.

Hoắc Triệu Uyên nhấp một ngụm rượu, cũng không nghĩ nhiều: "Lúc trước có người đến thôn Hạnh Hoa báo tang à?"

"Đúng vậy. Trước đây đại nhân từng nói, nếu sau này ngài ra đi thì phải lập mộ gió* cho ngài ở thôn Hạnh Hoa. Trước đó ngài gặp chuyện, "thi thể" cũng được tìm thấy, đương nhiên không có ai nghi ngờ gì, lập tức sai người đến báo cho lý chính của thôn Hạnh Hoa. Lý chính kia còn rơi vài giọt nước mắt vì ngài đấy!" Hoắc Tứ Tượng lập tức nói.

*mộ gió: Mộ gió, còn gọi là "mộ chiêu hồn" là những ngôi mộ không chôn cất thi thể người quá cố mà chỉ là những nấm đất tượng trưng do người thân trong gia đình đắp lên, để tưởng niệm người đã khuất khi không tìm được thi thể để an táng

Lúc ấy, bọn họ thương tâm muốn chết, thật sự cho rằng đại nhân đã chết ở kinh thành.

Ai ngờ sau khi bọn họ làm xong mộ gió, đại nhân lại quay về.

"Đại nhân, ngài có muốn hủy ngôi mộ gió đó không? Giữ lại cũng không may mắn." Hoắc Tứ Tượng hỏi.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 75: Mua bán lớn


Sắc mặt Hoắc Triệu Uyên thản nhiên: "Giữ lại đi, sớm muộn gì cũng phải lập, đã khiến lý chính thương tâm thì đừng lãng phí."

"Nếu ngài còn sống, lý chính sẽ vui mừng đến mức nào chứ? Tuy bọn họ không biết thân phận của ngài, nhưng mỗi năm ngài đều cấp cho thôn Hạnh Hoa không ít bạc. Từ trước đến nay, tuy rằng thôn Hạnh Hoa không quá hẻo lánh, nhưng đường xá nhấp nhô, trong thôn cũng không có nhiều kênh mương. Bây giờ nhờ phúc của ngài, bọn họ mới có thể đào kênh, làm guồng nước, sửa đường..." Vẻ mặt của Hoắc Tứ Tượng tương đối hưng phấn.

"Chuyện nằm trong bổn phận mà thôi, cần gì nhiều lời." Hoắc Triệu Uyên vẫn lạnh mặt như cũ.

Làm cấp dưới, Hoắc Tứ Tượng sớm đã quen với chuyện này.

"Vậy các năm sau còn đưa bạc nữa không?" Hắn hỏi tiếp.

"Vậy lấy danh nghĩa... đồng liêu giúp đỡ là được." Dù sao cũng là bạc của hắn, hơn nữa cũng không đưa quá nhiều.

Số tiền hắn đưa chỉ để giúp bọn họ làm một ít đại sự trong thôn mà thôi, hàng năm đều có số lượng nhất định, không nhiều không ít. Bởi vì hắn sợ nếu cho quá nhiều sẽ khiến thôn dân lười biếng, chỉ biết nghĩ đến chuyện nhặt cái bánh có nhân từ trên trời rớt xuống.

"Tết năm nay không đưa, vậy để ngày khác ta cho người đưa bổ sung." Hoắc Tứ Tượng lập tức nói.

Chủ tử ngoài mặt lạnh lùng nhưng tấm lòng lương thiện, hồi nhỏ đã sống ở thôn Hạnh Hoa mấy năm.

Khi đó, Hoắc gia gặp đại nạn, nô bộc trung thành của Hoắc gia phó đưa chủ tử đến thôn làng kia ẩn nấp. Mấy năm sau, vụ án của Hoắc gia đã được xử lại, nhưng tất cả chủ tử đều đã chết, lão thái quân Hoắc gia còn sống cũng vì quá kích động khi nghe tin vụ án được xử lại mà qua đời.

Tuy đương kim thánh thượng vì để bồi thường cho Hoắc gia và lấp kín miệng lưỡi thế gian mà phá lệ phong chủ tử là Võ Thần Vương, nhưng cả gia đình chỉ còn mình hắn sống sót, trong mắt người ngoài, hắn nghiễm nhiên trở thành đại sát tinh khắc trời khắc đất.

Mấy năm nay, chủ tử cũng do các lão nô bộc trung thành nuôi lớn, từ nhỏ đã rất thông minh.

Không có nhiều tình cảm với con người hay đồ vật nào đó, chỉ riêng với thôn làng nhỏ này là có mấy phần chiếu cố.

Giờ phút này, Tống Anh cũng không chú ý tới người trên lầu.

Sau khi ăn uống no nê, nàng đi mua nguyên liệu. Lần này tốn khoảng 6 lượng bạc, trên người chỉ còn lại một lượng ba.

Lại tiêu thêm 160 văn nữa để thuê bốn chiếc xe bò.

Lần này nàng mua chừng 300 cân gạo nếp, cũng mua không ít thịt heo, hạt dẻ, đậu đỏ, đường theo tỷ lệ, trứng vịt có thể mua trong thôn, như vậy rẻ hơn một chút.

Toàn bộ chỉ là nguyên liệu cho một ngày thôi đấy.

300 cân gạo nếp làm được khoảng 5000 cái bánh ú.

Từ nay về sau, mỗi ngày nàng đều phải đi chợ.

Đương nhiên, bởi vì số lượng cần mua khá nhiều nên nàng đã tìm một cửa hàng bán gạo đáng tin để đặt hàng và nhờ bọn họ giao đến tận nhà.

Số tiền còn lại không thể tiêu bậy, phải giữ lại để trả tiền thuê người làm.

Tống Anh mang theo rất nhiều đồ trở về, lúc gặp Tống Kim Sơn, ông rất hoảng hốt. Vì để ông không lo lắng, Tống Anh lấy khế ước ra cho Tống Kim Sơn xem.

Trong lòng Tống Kim Sơn đương nhiên thấp thỏm không yên.

Một ngày 5000 cái bánh ú, đây chính là một cuộc giao dịch lớn đấy!

Sau khi về nhà, lập tức mang gạo nếp đi ngâm ở hậu viện, có Tống Kim Sơn hỗ trợ, mọi chuyện được thực hiện rất nhanh chóng. Xong xuôi, nàng mới đến Tống gia hỏi thăm.

Hôm nay nhờ nương gói rất nhiều bánh ú, ngoài ra còn có lão thái thái do Tống Tuân nhờ đến giúp một tay. Dù sao cũng đưa tiền công cho nên làm rất tốt, hơn 2000 cái bánh ú đã làm xong, ngay ngắn đẹp mắt.

"Cha nương, chúng ta đến chỗ a gia a bà một chuyến, gọi cả đại bá nương và các thẩm thẩm đến để cùng bàn bạc chuyện bánh ú này." Sau khi về Tống gia, Tống Anh lập tức nói.

"Bàn bạc với bọn họ chuyện gì chứ?" Nguyễn thị không rõ.

Tống Kim Sơn đương nhiên biết nguyên nhân: "Cô nương nhà ta làm ăn lớn, giao bánh cho Duyệt Phong Lâu trên huyện, mỗi ngày cần đến 5000 cái bánh ú đấy. Chỉ mình Nhị phòng chúng ta thì làm sao làm xuể?"
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 76: Đại sự


Nguyễn thị vừa nghe Tống Kim Sơn nói vậy, bà ấy sợ tới mức đứng lên: "Sao... Sao con lại lớn gan như vậy? Nhiều bánh ú như vậy, lỡ như chúng ta không làm kịp thì phải làm sao? Mấy nhà khác chưa chắc sẽ giúp chúng ta làm việc mà!?"

"Sao lại không kịp chứ?" Tống Anh bất đắc dĩ cười cười, "Nương, đây là kiếm tiền, lớn gan no chết, nhát gan đói chết, huống chi 5000 cái thật ra cũng không nhiều. Cho dù các bá nương, thẩm thẩm không muốn làm, trong thôn còn có rất nhiều người khác chịu góp sức."

Phụ nhân bình thường ở nhà chỉ thêu thùa, dệt vải, nuôi gà vịt, hỗ trợ gia đình một chút mà thôi.

Nếu nàng nhờ người khác gói bánh ú, đương nhiên sẽ trả tiền.

Còn về chuyện nhờ người Tống gia giúp...

Là thật sự cần thiết chứ không phải nàng mang tấm lòng thánh mẫu.

Mấy trưởng bối này của nàng tuy có chút lòng riêng, nhưng cũng không phải người ác độc. bình thường hay tranh cãi, nguyên nhân lớn nhất chỉ là chiếm chút tiện nghi của nhau mà thôi. Nhưng huynh đệ trục lý trong nhà, có ai không tranh thủ cho gia đình mình chứ?

Nếu hôm nay nàng có việc mà không nhờ người Tống gia ra tay trước thì không hợp lẽ.

Đương nhiên, nàng cũng sẽ không xem tiền như rác. Nếu các bá nương, thẩm thẩm làm tốt, nàng sẽ đưa tiền công, nhưng nếu cầm tiền của nàng mà không làm cẩn thận hoặc có ý nghĩ lệch lạc gì đó, nàng cũng tuyệt đối không khách khí.

Mấy ngày nay, Tống Tuân vốn nên lên huyện đi làm công, nhưng bởi vì lo lắng cho muội muội nên vẫn luôn ở nhà, lúc này nghe thấy lời nàng nói thì cũng tán đồng: "Nương, muội muội nói không sai. Gói bánh ú không phải chuyện khó, tức phụ, bà bà trong thôn đều biết làm, cho dù người trong nhà không chịu giúp đỡ, chúng ta cũng có thể tìm người ngoài chịu làm."

"Nương chỉ quá bất ngờ thôi, cứ tưởng con chỉ bán mấy cái bánh ú giống những người khác thôi..." Nguyễn thị gần như không còn nhận ra khuê nữ nhà mình.

Nhưng ngẫm lại cũng phải, ở hầu phủ hai năm, sao có thể không thay đổi chứ?

"Sắc trời cũng không còn sớm, chúng ta đi sớm một chút đi." Tống Kim Sơn bồi thêm một câu.

Nói xong, cả nhà vội vàng đến chính phòng, nhờ a gia a bà gọi các phòng đến.

Sau khi Tống Anh gả ra ngoài, Tống Lão Căn cũng thêm mấy phần áy náy với nhị phòng, mấy ngày nay lúc gặp nhi tử thứ hai nhà mình, thái độ cũng tốt hơn trước nhiều.

Trước đây ghét bỏ nhi tử thứ hai này quá sủng ái tức phụ, lại ghét bỏ nhi tức này chỉ sinh cho ông một tôn tử. Nhưng bây giờ, ép gả Tống Anh khiến ông hơi xấu hổ, cũng không tiện bắt bẻ tức phụ của nhi tử.

Sau khi Tống Tuân và Tống Anh đến từng nhà gọi, mọi người cùng tập trung lại đây.

"Nhà lão nhị, đại sự mà các ngươi nói là chuyện gì?" Tống Lão Căn lúc này mới lên tiếng.

"Cha, là chuyện của Anh nha đầu, người để tự nàng nói đi!" Tống Kim Sơn xoa xoa tay, thái độ hơi kích động.

Bao nhiêu năm qua, hắn chưa từng thấy cha ôn hoà với mình như vậy.

Mọi người nhìn về phía Tống Anh.

Hai lão phu thê không nói gì, trông hơi chột dạ, những người khác lại dùng ánh mắt vừa kỳ quái vừa phức tạp nhìn nàng.

Tống Anh tuy không phải con ruột của Tống gia nhưng dù sao cũng đã được nuôi dưỡng mười lăm năm.

Nếu không tính chuyện này thì nàng vẫn là người cùng tộc, lão gia tử thật sự xem nàng như vãn bối nhà mình, không hề có sự khách khí, xa cách đối với hài tử nhà khác.

"Nhị Nha, có đại sự gì? Nhà ở có vấn đề gì à?" Lão gia tử nhíu mày.

Sở dĩ ông phản cảm với việc Tống Anh gả cho người chết chính là vì sợ đám không ra gì trong thôn tìm tới cửa!

Trước cửa nhà quả phụ nhiều thị phi, thôn Hạnh Hoa bọn họ lớn như vậy, có không ít quả phụ, nhiều người có thanh danh tệ hại!

Ai ngờ nha đầu này lại bướng bỉnh như thế!
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 77: Tiền công


Chưa từng chịu khổ sẽ không biết hối hận, bây giờ xem ra có hối hận cũng đã muộn rồi!

Nếu thật sự có vấn đề thì chỉ có thể nghĩ cách tìm một căn nhà nhỏ gần Tống gia mà thôi!

Ai!

"A gia, nhà ở không có vấn đề gì." Tống Anh lập tức nói, "Ta muốn nhờ a bà và các bá nương, thẩm thẩm giúp ta làm việc. Hôm nay ta đã thỏa thuận làm ăn với Duyệt Phong Lâu trên huyện, sau này mỗi ngày phải giao cho bọn họ ít nhất 5000 cái bánh ú, chỉ mình ta và nương ta thì làm không xuể."

"Chỉ chút chuyện này ư? Cũng được, bánh ú này cũng không bán được bao lâu, bây giờ vừa qua xuân, bọn họ cũng nhàn rỗi, giúp một chút cũng không ngại." Tống Lão Căn nói thẳng.

Đại Diêu thị cười cười: "5000 cái bánh ú đúng là không ít đâu. Mỗi ngày ta liều sống liều chết gói chỉ sợ cũng không đến 500 cái... Không khéo tay như nương ngươi."

"Đúng vậy Nhị Nha đầu. Bọn ta vụng về, không thuận tay, gói cũng khó coi, ngươi đừng ghét bỏ là được." Tiêu thị Tam phòng cũng nói.

"Đây chính là làm ăn lớn, bọn ta làm bá nương, thẩm thẩm cũng nên giúp một tay. Nhị Nha buôn bán kiếm được lời thì mua chút kẹo cho bọn đệ đệ ngươi ăn là được." Tiểu Diêu thị cũng không từ chối.

Đương nhiên, tuy rằng mọi người đều đồng ý nhưng cũng không quá nhiệt tình.

Dù sao 5000 cái bánh ú cũng không ít, không chừng phải làm mệt đến bán chết bán sống, ai lại vui vẻ được chứ?

Nhưng không làm thì có vẻ trưởng bối như bọn họ không tốt bụng.

Chỉ có thể lừa gạt cho qua, tùy tiện gói một ít.

Tống Anh cười cười: "Tất nhiên không thể để a bà và các bá nương, thẩm thẩm làm không công được."

"Có ý gì? Chẳng lẽ ngươi còn phát tiền công cho bọn ta sao?" Đại Diêu thị cười một tiếng, lời này của bà ta chính là trêu ghẹo, căn bản không nghĩ nhiều.

Bà ta chính là người như thế, luôn có gì nói nấy.

"Đương nhiên. Tuy rằng mọi người là người trong nhà, nhưng chuyện này cũng không dễ, sao con có thể để các trưởng bối làm lụng vất vả được chứ?" Tống Anh cũng không ngại nói mấy câu dễ nghe: "Nhân bánh ú sẽ do con chuẩn bị sẵn, mỗi ngày đưa đến từng nhà. Cứ 100 cái bánh ú là một xâu, tiền công gói mỗi xâu là 10 văn tiền."

"10 văn!? Thật sao?" Tiêu thị Tam phòng lập tức bật dậy.

Trong bốn nhà Tống gia, thật ra Tam phòng bọn họ khó khăn nhất.

Bởi vì Tam phòng bọn họ nhiều người, ba tiểu tử, một khuê nữ, lại thêm hai phu thê, đồ ăn mỗi ngày đủ cho Nhị phòng ăn tới mấy ngày!

Bình thường dù có dệt vải, thêu thùa, trồng rau cũng không kiếm được bao nhiêu tiền, đồng ruộng lại phải thường xuyên chăm sóc, cho nên nam nhân nhà mình cũng không thể đến bến tàu khuân vác hàng ngày như nhị phòng được.

Chính vì vậy, cuộc sống rất gian khổ.

Chỉ có thể trông cậy vào việc bán lương thực sau khi thu hoạch, nhưng nếu sau này gặp phải hạn hán hay sâu bệnh thì cái gì cũng không còn!

Hơn nữa, Đại phòng còn biết đưa hai nhi tử đến trường tư thục, chẳng lẽ Tam phòng bọn họ không nghĩ đến sao?

Cho nên sau khi phân gia, lập tức đưa lão Tam nhỏ nhất đến trường, học được mấy chữ thì về nhà dạy lại cho hai ca ca, tốt xấu gì cũng nhận biết được mấy chữ...

Bọn họ làm tức phụ của người khác, có ai mà không khéo tay? Chỉ là không khéo léo và xinh đẹp bằng Nguyễn thị thôi!

"Nhị Nha, ngươi có biết mỗi ngày bọn ta có thể gói bao nhiêu cái bánh ú không?" Tiểu Diêu thị hơi nghi ngờ, "Ngươi có thể trả nổi nhiều tiền như vậy sao?"

"Các bá nương, thẩm thẩm xem như là người làm giỏi nhất trong thôn chúng ta rồi, từ sáng đến tối có thể gói được ít nhất bảy, tám trăm cái bánh ú, nếu dậy sớm và thức trễ hơn một chút thì ngàn cái bánh ú cũng không thành vấn đề." Tống Anh nói.

"Đúng thế. Nếu tính như vậy, chẳng phải mỗi ngày ngươi phải trả tận bốn, năm trăm văn tiền sao?" Tiêu thị bình tĩnh lại, cảm thấy chuyện này là không thể.

Tống Anh cười cười.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 78: Yêu cầu


Lấy ví dụ đi.

Đối với loại bánh ú đậu đỏ mứt táo đơn giản nhất, một trăm cái bánh ú cần khoảng năm cân rưỡi gạo nếp, hai cân mứt táo, mứt táo có bỏ thêm đường nên giá hơi đắt, một cân tới 32 văn, tính ra chi phí là 97 văn, mà giá bán sỉ một xâu bánh ú đậu đỏ mứt táo là 150 văn, như vậy cứ một trăm cái bánh ú sẽ thu được 53 văn!

Trừ đi tiền công 10 văn, còn lại 43 văn!

Chi phí làm bánh ú lòng đỏ trứng cao hơn một chút, dù sao giá một quả trứng vịt đã 2 văn, trừ đi tiền công, bản thân nàng vẫn có thể kiếm được 57 văn!

Bánh ú thịt tưởng chừng không lời nhiều nhưng trên thực tế lại có lợi nhuận cao nhất, chủ yếu tốn nhiều thời gian, bởi vì phải hầm thịt với một ít gia vị cho đến khi chín kỹ, nhưng gia vị không phải thứ đắt đỏ, trong thôn khắp nơi đều có củi, cho dù mua cũng không tốn bao nhiêu tiền.

Một trăm cái bánh ú thịt sau khi trừ đi tiền công, nàng có thể kiếm được ít nhất 200 văn!

Càng không cần phải nói tới bánh ú đặc biệt!

Cho nên, sao nàng có thể không trả nổi tiền công chứ?

"Thẩm thẩm cứ việc yên tâm, tiền công gói bánh ú sẽ được trả theo ngày. Sau này mỗi tối con sẽ qua lấy bánh, có bao nhiêu tính bấy nhiêu, tuyệt đối sẽ không tính thiếu, cũng tuyệt đối không có chuyện không trả tiền công." Tống Anh nghiêm túc bảo đảm với Tiêu thị Tam phòng.

Tiêu thị nghe vậy thì vui mừng khôn xiết.

"Trả theo ngày! Trả theo ngày, tốt lắm, ta đồng ý!" Tiêu thị vô cùng vui sướng.

"Ta cũng đồng ý!"

"Còn có ta nữa!"

Hai nhà khác cũng lên tiếng.

Lão thái thái Mã thị càng không cần phải nói. Tuy lấy tiền công của tôn nữ có hơi kỳ lạ, nhưng khuê nữ đã gả ra ngoài như bát nước đổ đi, làm việc mà không lấy tiền công lại càng kỳ lạ hơn!

"Nếu các bá nương và thẩm thẩm đều đồng ý thì có mấy lời... con phải nói trước." Tống Anh nói tiếp.

Tống Lão Căn là người thông minh, đương nhiên hiểu rõ Tống Anh muốn nói gì: "Chuyện hôm nay con tới nói chính là chuyện tốt. Gói bánh ú không phải chuyện ngày một ngày hai, nếu làm được mười ngày, nửa tháng cũng có thể tích cóp được một lượng bạc. Cho nên con có yêu cầu gì cứ việc nói ra, không vấn đề gì."

Lão gia tử vừa nói ra lời này, mấy người Đại Diêu thị đang định ra oai của trưởng bối lập tức rụt lại.

Tống Anh cảm thấy, cho dù lão gia tử ép mình gả đi là không đúng, nhưng đối mặt với những chuyện quan trọng thì không hề sai.

Mười mấy năm trước đưa nguyên chủ về thôn chính là hành động nhân nghĩa, lương thiện.

Chuyện ép gả trước đây nói cho cùng cũng không phải vì bản thân ông, chủ yếu là suy nghĩ cho tôn tử khác trong nhà. Nói ông là người đại gian đại ác không thể dung thứ ư? Vậy thì không đúng.

Tống Anh đương nhiên sẽ không tính toán chi li với một người già.

Huống chi, mấy nhi tử Tống gia đều rất nghe lời ông, nếu lão gia tử, lão thái thái đã tỏ rõ thái độ, sau này Tống gia nhất định sẽ thành thật.

Tống gia có ơn với nàng trước đây, nàng đương nhiên không thể hoàn toàn cắt đứt quan hệ, nếu đã như vậy thì phải khiến những người này không thể chọc được nàng.

"Yêu cầu thật ra cũng không khó, các bá nương và thẩm thẩm đều là người thành thật, phúc hậu." Tống Anh khen một câu trước, sau đó nói tiếp: "Lượng nhân bánh con đưa đến là có hạn, đều để chuẩn bị cho Duyệt Phong Lâu, trong lúc làm, không được lấy về để nhà mình ăn. Đều là người trong nhà, con đương nhiên sẽ chừa ra mấy cái bánh ú ngon đưa cho các trưởng bối nếm thử."

"Các ngươi gói bánh ú thì gói bánh ú, nếu ai dám lấy đồ tốt bỏ vào nồi nhà mình thì cút khỏi Tống gia cho ta! Nhà chúng ta không chịu nổi chuyện mất mặt như vậy!" Lão gia tử hung dữ quát một câu.

"Không đâu không đâu, bỏ vào nồi nhà mình phải tốn bao nhiêu tiền chứ? Đưa cho Anh nha đầu mang đi bán, chúng ta còn có thể kiếm thêm mấy văn..." Tiêu thị nhỏ giọng nói.

Ở đây, chỉ có bà ta ham món lợi nhỏ nhất.

Cho nên...

Bà ta cũng biết, người mà gia gia đang cố ý cảnh cáo là bà ta.
 
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Chương 79: Công thức bí mật


Tống Anh cũng không tin bọn họ sẽ lấy trộm bánh ú, dù sao cũng có liên quan đến tiền công.

Nàng nói thêm: "Dù sao bánh ú này là để bán cho Duyệt Phong Lâu, nếu bề ngoài không đẹp, e rằng sẽ bị trả về, cho nên phải làm chút ký hiệu trên dây gói, như thế nếu có bánh ú bị trả về, chỉ cần nhìn là biết ngay do nhà ai gói... Mỗi ngày đều gói nhiều bánh ú, có mấy cái có vấn đề cũng không sao, nhưng nếu số lượng quá nhiều... con cũng không dám nhờ nữa, còn phải bồi thường tiền bánh ú."

"Còn phải bồi thường ư?!" Đại Diêu thị lập tức nhảy dựng lên.

"Đương nhiên, lời này cũng là vì suy nghĩ cho mọi người thôi. Nếu lỡ như có quá nhiều bánh ú có vấn đề, Duyệt Phong Lâu người ta cảm thấy chúng ta không đàng hoàng, lập tức hủy bỏ chuyện làm ăn thì sao?" Sắc mặt Tống Anh nghiêm túc, "Đại bá nương, nói thật với người, chuyện bán bánh ú, con và Duyệt Phong Lâu đã thỏa thuận sẽ làm một tháng. Nếu mỗi ngày người đều gói bánh, sau một tháng, ít nhiều gì cũng có thể kiếm được mấy lượng bạc. Nhưng nếu... bởi vì một người gói quá tệ mà toàn bộ chuyện làm ăn bị hủy bỏ, người tổn thất... chính là mọi người."

Lời này nói xong, Đại Diêu thị lập tức hiểu ra.

"Đúng đúng đúng, ai làm sai thì bồi thường. Dù sao tay nghề của ta tốt, chắc chắn sẽ không làm sai!" Đại Diêu thị cong môi cười, "Nha đầu, ta có thể kêu Đại tỷ ngươi về nhà giúp không? Như vậy cũng có nhiều người hơn."

"Có thể. Tuy Đại tỷ đã xuất giá nhưng vẫn là người nhà họ Tống, đương nhiên có thể làm." Tống Anh nói.

Hai nhà khác vừa nghe vậy thì đều buồn bực.

Tam phòng có khuê nữ nhưng vẫn còn nhỏ, chỉ mới tám tuổi, mặc dù biết gói bánh ú nhưng tay nghề không tốt, tốc độ cũng không nhanh, không giúp được bao nhiêu.

Nhi tử trong nhà càng không cần phải nói, một đám nhóc quậy phá, nào có hiểu chuyện nghe lời như Tuân ca nhi.

"Còn có yêu cầu khác không?" Tống Lão Căn hỏi.

"Chuyện lớn thì không còn, nhưng vẫn còn hai chuyện nhỏ nữa." Tống Anh nói.

Nghe thấy lời này, những người khác đều dựng lỗ tai lên.

"Nhị Nha con cứ việc nói." Đại Diêu thị cười thành một đóa hoa, ánh mắt nhìn Tống Anh thân thiện hơn rất nhiều, cảm thấy nàng vô cùng thuận mắt.

Nha đầu này thật sự là phúc tinh của Đại phòng bọn họ sao!

Lúc Anh nha đầu bị đón đi, trong nhà được nhận tiền, nhi tử bà ta lên huyện mua nhà cưới thê, bây giờ trở về lại tìm được công việc dễ kiếm tiền như thế này.

"Ca, ta biết việc đối chiếu sổ sách ở tửu lầu của ngươi cũng không còn nữa, cho nên gần đây ngươi giúp ta một chuyện nhé. Không cần đi chép sách, ở nhà đối chiếu sổ sách, phụ trách giám sát và ghi chép giúp ta." Tống Anh không chờ người khác lên tiếng, tiếp tục nói: "Con biết ca con là một vãn bối, giám sát trưởng bối cũng không thích hợp, nhưng làm vậy chủ yếu là để tránh việc mọi người gói quá nhanh, xuất hiện tình huống tranh giành với nhau, càng tránh trường hợp có người thấy con chậm đưa nhân bánh ú, thiếu nhân mà dùng gạo nếp nhà mình để làm giả..."

"Nhân bánh của con được làm theo công thức bí mật, gạo nếp khác không làm ra được bánh ú như của con." Tống Anh bồi thêm một câu.

"Bánh ú còn có công thức bí mật à?" Đại Diêu thị ngạc nhiên.

"Đại tẩu, Nhị Nha người ta là người ở kinh thành, từng thấy việc đời, có thứ gì tốt mà chưa từng thấy chứ? Có công thức bí mật thì có gì lạ?" Tiểu Diêu thị Tứ phòng lên tiếng.

Nghe thấy lời này, những người khác đều đồng loạt gật đầu.

Không sai, nha đầu này đã ở kinh thành hai năm!

"Được. Tuân ca nhi hiểu chuyện nhất, để nó trông chừng, chắc chắn công bằng." Tống Lão Căn gật đầu.

Lúc này, Tống Tuân mới lên tiếng: "Muội muội yên tâm, ta nhất định sẽ cẩn thận."

"Cuối cùng, còn có một chuyện muốn làm phiền Tam thẩm." Tống Anh cười cười, "Chỗ con còn thiếu ít lá sậy, muốn nhờ ba đệ đệ nhà người giúp cắt một ít. Đương nhiên cũng không phải làm không công, dựa theo số lá sậy cắt được mà tính, cắt bao nhiêu tính bấy nhiêu, con cũng trả tiền công cho bọn họ."

"Khoan đã!" Tiêu thị chưa kịp vui mừng thì Đại Diêu thị đã hô một tiếng, "Có phải Nhị Nha đầu đã quên rồi không? Đạt ca nhi nhà ta cũng có thể cắt lá sậy đấy."
 
Back
Top Bottom